Ngôn Tình Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,331,827
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nhoc-con-anh-yeu-em-2.jpg

Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Tác giả: T/H12
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: T/H12

Thể loại: Truyện Teen, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Cô bé và cậu bé là hàng xóm và đã cùng nhau chơi và trưởng thành.

Mặc dù anh lớn hơn cô hai tuổi, nhưng hai người luôn đều quấn quýt với nhau, như hình với bóng.

Cả trong thơ, thanh xuân, niên thiếu và trưởng thành, thân ảnh của đối phương vẫn luôn hiện hữu trong kí ức.

Nhưng rồi một ngày…​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 1: 1: Tiểu Công Chúa Chào Đời


"Oa..oa.."
Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.

Nữ bác sĩ trẻ bế em bé còn đỏ hỏn đưa tới trước mặt sản phụ.
"Chúc mừng chị! Là một tiểu công chúa rất dễ thương!"
"Cảm ơn bác sĩ Nguyên!"
Người mẹ trẻ nở nụ cười hạnh phúc.

Nhưng chỉ hai phút sau, nụ cười đó đã biến mất.

Chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào, đau đến xót xa.
"Mạng chị bạc.

Cầu xin em hãy nuôi cháu giúp chị.

Kiếp sau, chị nguyện làm trâu ngựa để đền đáp."
"Chị yên tâm! Em sẽ thay chị nuôi cháu khôn lớn!"
Người mẹ trẻ nén xúc động.

Quay mặt nhìn đứa con bé bỏng.

Tay cô run run lần sờ gương mặt con.

Môi mấp máy khẽ đặt lên má thiên thần nhỏ một nụ hôn.

Nụ hôn duy nhất của tình mẫu tử.

Nụ hôn vĩnh biệt thiên thu.
****
Mười lăm năm sau.
"Lục Minh! Vào gọi Tiểu Ninh đi con!"
"Dạ!"
Rất nhanh, Lục Minh đã đến bên chiếc giường trong phòng dành cho khách.

Cậu chéo chân, nhàn nhã đứng nhìn con mèo lười còn đang say ngủ.
Con gái, con đứa gì mà vô duyên thế không biết! Đã sang nhà người ta học nhờ, nằm nhờ mà còn tham ngủ.
Cậu nhếch một bên mép.

Khinh thường kẻ vô duyên kia.

Lẽ ra, cậu kệ nó.

Nhưng sợ người vô can như cậu sẽ bị vạ lây.

Nên đành bố thí chút sức.
"Tiểu Ninh! Trời sáng rồi!"
"..."
"Tiểu Ninh! Trễ học!"
"..."
Bình thường nói chuyện với nó, cậu phải vận dụng tới tám, chín phần công lực.

Nhưng hiện giờ, theo ước lượng, cậu chỉ dùng có hai phần.

Không khéo, con nhỏ còn tưởng có người đang hát ru nó ngủ ấy chứ! Cho nên, nó vẫn ngủ say sưa.
Quái, mọi ngày nó toàn sang đợi mình.

Hôm nay sao thế? Không lẽ do chiếc giường?
Lục Minh bèn đưa tay vén góc màn.

Cậu nhẹ nhàng ngồi xuống.
Ấm thật! Thảo nào con nhỏ ngủ ngon như vậy! Nhìn vẻ mặt nghiêng nghiêng của nó.

Cậu lại không nỡ gọi.
Thôi nhân tiện xem thử, nó có tật xấu gì khi ngủ hay không? Như mớ nè! Cười khùng nè! Còn có...
Mắt cậu chuyển hướng chăm chăm nhìn vào khóe miệng con nhỏ.

Không có gì! Con này đúng sạch sẽ như khi nó thức.
Chỉ có điều, cậu lại vô tình khám phá ra một điều đặc biệt: Đó là miệng Tiểu Ninh rất đẹp!
Hai môi đỏ hồng, căng mộng như quả đào tươi mà mẹ cậu thường hay mua.
Mà khoan! Hình như có gì đó không đúng thì phải? Con trai mà nhìn chằm chằm vào miệng con gái là đồ gì nhỉ?
A, đúng rồi! Là bi3n thái! Đồ bi3n thái!
"Cái gì? Mình mà đồ bi3n thái hả?"
Bi3n thái vì con nhóc thối này sao? Không đời nào!
Lục Minh nhắm mắt, lắt đầu.

Bực bội nhìn đi hướng khác.
Trời sui, đất khiến như thế nào, cậu lại nhìn trúng đôi hàng mi dài cong cong đang rung rinh của con nhỏ.
Thấy rồi mới biết.

Lông mi của Tiểu Ninh rất đẹp.

Đen, dài cong cong như rẻ quạt.
Thường ngày, cậu cũng hay nhìn vào đôi mắt nó.

Vì thú thật, đôi mắt Tiểu Ninh đẹp lắm.

Phải nói chính xác là đẹp mê hồn trận.

Nên tả như thế nào ấy nhỉ?
Đôi mắt tròn to.

Hai con ngươi như hai viên kim cương đen long lanh.

Mỗi lần, cậu nhìn vào như thấy cả ngàn sao đêm hè nhấp nháy.
Hôm nay, lại phát hiện ra: Hàng mi của nó cũng xinh đẹp không kém!
Càng nhìn, cậu lại càng ảo não, thầm than: Có nhìn thôi cũng bị ma ám!
Bởi, cậu ý thức, có mấy lần tay cậu đưa lên định chạm thử vào hàng mi ấy.

Nhưng sợ con nhỏ bất chợt thức giấc.

Nên đành thôi.
Khi tay cậu còn đang do dự ở trên khoảng không.

Á thì....hai mắt con nhỏ mở to.
"Đồ bi3n thái!"
Nó co chân đá thẳng vào Lục Minh.

Cậu nhanh trí, một tay túm chân, một tay bụm miệng nó lại.

Quát khẽ.
"Ai bi3n thái?"
"Cậu bi3n thái!"
"Im mồm! Có tin tui đập miệng bà biến dạng không?"
Bắt gặp ánh mắt hung hăng của Lục Minh.

Tiểu Ninh bèn gật gật đầu.

Thù này sẽ ghim lại đó!
Thấy con nhỏ ngoan ngoãn.

Lục Minh rút bàn tay đang chặn miệng nó lại.

Liếc nó một cái.

Nhân tiện ban bố lòng tốt.
"Đi vệ sinh đê..ê! 6 giờ 30 rồi đấy!"
"Cái gì? 6 rưỡi rồi á?"
"Đã nhảy sang 31,32.."
"Xê ra!"
Con nhỏ cuống cuồng đẩy Lục Minh qua một bên.

Biến đi như làn gió.
Năm phút sau.

Tiểu Ninh vừa ngoạm miệng bánh mì vừa quăng chiếc balo về phía Lục Minh.
"Cậu bỏ sách, vở tớ vào cái!"
Lý gì đây trời? Đã ngủ chực, ăn chực rồi còn sai chực! Không lẽ con nhỏ tưởng nó là công chúa chắc?
Dù không mấy cam tâm nhưng Lục Minh vẫn phải gom sách vở bỏ vào balo cho con nhỏ.
Ba chuyện vặt.

Ông mày không chấp!
"Đi thôi! Trễ quá rồi!"
Con nhỏ đeo vội khăn quàng, đưa mắt ra hiệu cho Lục Minh.
Cậu bỏ balo của mình vào giỏ xe.

Đeo balo con nhỏ lên phía trước ngực.

Thong thả dắt xe ra ngõ.
"Bịn chặt vào!"
"Ok, cậu chạy đi!"
"Hôm nay bà nặng thế?"
"Mới uống hai ly nước!"
"Chứ không phải ăn nhiều à!"
"Ăn cái đầu cậu!"
Do sợ trễ, bản cô nương chỉ gặm có nửa ổ bánh mì.
"Đầu tui sao bà ăn?"
"Ăn hết!"
"Không ấy...tui đổi cái khác cho bà ăn dễ hơn?"

"Cái gì?"
"Cù loi!"
"Lục Minh...inh!"
"Á...a! Bà dại hả?"
Dừng xe.

Đưa tay gỡ năm móng vuốt đang bấu vào sườn non.
"Trễ rồi còn dừng lại!"
"Ai bỉu bà..."
"Vậy cho nhớ!"
"..."
Xin lỗi, không ai nhớ ngu!
"Còn không đạp nhanh!"
"Đang bị thương!"
Không biết người phía trước có phải là đàn ông không? Cấu có cái mà tính ăn vạ!
"Lục Minh, hôm nay ông mà để tui đến trễ, là ông biết tay tui!"
Ngồi sau, Tiểu Ninh không ngừng kh ủng bố vào lưng Lục Minh.

Không đau nhưng hơi...khó chịu.

Con nhóc cứ cào cào như thế làm lòng dạ Lục Minh cậu cứ thấy cồn cào, bức rức.
Không biết do vô tình hay cố ý.

Lục Minh bất chợt tăng tốc.

Con nhỏ mất đà, ụp mặt vào lưng cậu.

Vòng tay cũng nhanh chóng xiết chặt vào eo.

Một cảm giác ấm áp, thỏa mãn lan nhanh đến từng milimet tế bào.
"Cậu đi kiểu gì vậy?"
"Không phải cậu sợ trễ sao!"
"..."
Con nhỏ ngậm họng.

Nó đâu biết phía trước, môi Lục Minh đã kéo cong một vòng tỏ vẻ vô cùng hài lòng.

Có vậy chứ! Tiểu Ninh!.
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 2: 2: Bạn Mới


Xe vừa dừng lại trước cổng trường.
"Lục Minh, tớ lên trước trực nhật đây!"
"Ừ."
Nói xong, con nhỏ phi thân mất dạng.
Lục Minh nhìn theo thầm lắc đầu, bất lực.

Đi học có cái balo mà ngày nào cũng kiếm cớ đùn đẩy cho cậu.
Buổi sáng đầu tuần, tại lớp 9A1.
"Tiểu Ninh, cậu nghe tin gì chưa?"
"Tin gì?"
"Lớp mình chuẩn bị đón một soái ca!"
"Soái ca?"
"Ừm!"
"Soái như thế nào?"
Mười mấy cái miệng tức tốc chen vô.

Hơn hai mươi con mắt của đám con gái trong lớp sáng rực lên.

Lan Nhã bình thản lướt qua một lượt, ung dung nói.
"Rất, rất là đẹp troai!"
Sau đó, với vẻ mặt mê trai đẹp, Lan Nhã đang say sưa ca ngợi nam thần mới chuyển trường đến sáng nay.

Tiểu Ninh nghe cô kể hơi quá nên cắt ngang.
"Có phi thực tế quá không?"
Làm gì có người đẹp trai giống nam thần Dương Dương ở đây chứ!
"Thực tế luôn!"
"Cậu thấy?"
"Chỉ sơ sơ."
"Vậy mà dám nói người ta đẹp! Lan Nhã tớ thấy cậu dạo này mê trai lắm rồi đó!"
"Cậu không tin?"
"Không!"
"Vậy các cậu có tin không?"
Cô quay sang đám con gái cùng hội mê trai.
"Lan Nhã, bọn tớ tin cậu!"
"Được, được.

Tí nữa tớ sẽ giúp các cậu xin chữ kí!"
Chứ dựa vào nhan sắc của các cậu thì e là không có số.

"Các cậu ồn ào gì thế?"
"Lớp trưởng Lục Minh, chào cậu!"
"Chào!"
"Sao ngày nào cậu cũng phải khổ cực mang hai cái balo thế?"
Nhìn thấy mà nổi lòng ghanh tỵ.

Không biết con nhỏ Tiểu Ninh kiếp trước tu đức độ ra sao.

Mà kiếp này, đi học toàn có người xách cặp.
"Bớt tào lao đi! Chuẩn bị xuống chào cờ!"
Đừng tưởng Lục Minh cậu không nghe cô đang khen trai đẹp trước mặt Tiểu Ninh.

Lục Minh hung dữ ném cho Lan Nhã ánh mắt thầm cảnh cáo.

Lan Nhã hiểu ý giải tán hội mê trai.
Sân trường trước giờ chào cờ.
"Ê, Tiểu Ninh có người nhìn cậu kìa!"
"Ai?"
"Anh chàng soái ca đó!"
"Ở đâu?"
Tiểu Ninh tò mò ngó nghiêng tứ phía.
"Ở chỗ phòng thầy Hiệu trưởng kìa!"
"Sao cậu không nói sớm!"
Tiểu Ninh quay sang hướng Lan Nhã vừa chỉ.

Quái, có thấy gì đâu?
Cô bực bội hất kẻ đang chắn ngang tầm nhìn.
"Lục Minh! Xê ra!"
"Không!"
"Chỗ cậu ở kia mà!"
Tiểu Ninh hung hăng kéo Lục Minh lên hàng ghế đầu.

Không phải lớp trưởng thường đứng ở đây sao!
Khi cô buông bàn tay định quay về chỗ của mình thì...
"Bà đừng hòng phản bội tui!"
Lục Minh đang âm thầm nắm chặt cánh tay Tiểu Ninh lại.
"Phản bội?"
"Phản bội!"
"Này, này, Lục Minh, cậu nói vậy là có ý gì?"
"Như bà nghĩ!"
Mình đang nghĩ gì nhỉ? Tiểu Ninh chống một tay lên hông, đôi mắt đăm chiêu suy nghĩ.

Rốt cuộc vẫn không hiểu là ai phản bội ai.
"Các em chú ý chỉnh đốn trang phục, chuẩn bị làm lễ chào cờ!"
May mà cô Tổng phụ trách kịp thời thông báo.

Tiểu Ninh thừa cơ rút tay ra khỏi gọng kìm của Lục Minh.
"Từ giờ, cậu ngồi ở sau tôi!"
Lục Minh lạnh lùng xoay qua, ấn Tiểu Ninh ngồi xuống ghế kế bên.
"Hoàng Dũng, cậu ra chỗ của Tiểu Ninh!"
Cuộc hoán đổi vị trí trước giờ G, không có cơ hội cho kẻ khác phải thương lượng.

Trong suốt tiết chào cờ, Lục Minh chỉ cho Tiểu Ninh thấy được cái ót của mình.
"Cậu chỉ được nhìn về một hướng!"
"Hướng nào?"
"Phía trước!"
"Cậu chơi tớ hả?"
Phía trước chẳng phải chỉ có cậu ta sao?
"Chơi gì?"
Phải nói rõ ra chứ! Thời kì mạng xã hội tràn lan thông tin nhảm.

Chơi nó có nhiều nghĩa lắm!
"Lục Minh!"
Sau tiếng hét lớn.

Bất ngờ có hàng trăm cặp mắt cùng hướng về phía Tiểu Ninh.
"Em xin lỗi thầy cô ạ!"

Tiểu Ninh nhanh trí, hiểu ra tình huống mình vừa gây ra.

Cô vội đứng lên thành thật nhận lỗi.
Sau đó, cô còn khom người, cúi đầu xin lỗi chay trước hàng trăm học sinh khối 6,9.

.

Xin hãy đọc t????uyện tại -- ???? ????U????????????uyen.VN --
Lục Minh e ngại, thầm liếc trộm qua.

Mặt con nhỏ đang đỏ bừng lên.

Cậu muốn cười mà cười không nổi.
Được lắm Lục Minh.

Sáng giờ ông đã bị tui ghim hai lần rồi á.
Sau tiết chào cờ.

Trên đường về lớp.

Tiểu Ninh ủ rủ đưa tay vỗ vỗ vào mặt.
"Tên Lục Minh chó chết!"
"Hắn chọc cậu hả?"
Lan Nhã đồng cảm, ân cần hỏi thăm.
"Ừ."
"Đúng là tên xấu xa! Mặt quân tử mà lòng tiểu nhân!"
"Ừ."
"Để tan học, bọn tớ giúp cậu trả thù!"
"Ừ."
"Thôi vui vẻ vào hoc.

Vô tiết rồi.

Có gì tính sau."
"Ok."
Tiểu Ninh mang ánh mắt căm phẫn liếc ngang qua chỗ Lục Minh.

Đừng trách tui sao ăn ở ác!
Lục Minh bình tĩnh nghêng đón ánh mắt ấy.

Được, muốn gì tui cũng chìu!
"Cô xin giới thiệu với các em, hôm nay lớp chúng ta sẽ có thêm thành viên mới."
Đưa mắt ra hiệu cho người đứng gần cửa lớp.

Hắn bước vào trong.

Lúc hắn đưa tay kéo chiếc khẩu trang thấp xuống.

"Wao, đẹp troai quá!"
Đám con gái lại nhốn nháo cả lên.

"Đúng là nam thần mà!"
Cốc...cốc...
Cô giáo chủ nhiệm gõ nhẹ chiếc thước xuống bàn, nghiêm giọng.
"Các em im lăng nghe bạn mới giới thiệu!"
"Chào các bạn, mình tên Trần Hạo Kỳ.

Rất vui được học cùng với các bạn!"
"Hạo Kỳ à? Người đẹp tên cũng đẹp nữa!"
Tiếng láo nháo của đám con gái.

Lục Minh và mấy gã trai trong lớp thầm bĩu môi khinh bỉ.

Đúng là lũ mê trai.
"Hạo Kỳ, về chỗ ngồi đi em!"
"Hạo Kỳ, ngồi chung bàn với tớ nè!"
"Ngồi bàn mình học rõ hơn!"
Lại bày ra trò lôi lôi, kéo kéo.
"Mình cảm ơn các bạn.

Nhưng mình ngồi ở đây được rồi!"
Nói rồi cậu ta ngang nhiên ngồi vào bàn của Tiểu Ninh.
"Không được!"
Lục Minh lên tiếng phản đối.

Cậu bước ra đưa tay kéo Hạo Kỳ về bàn của mình.
"Con trai nên ngồi chung!"
"Được rồi, Hạo Kỳ sẽ ngồi cùng bàn với lớp trưởng Lục Minh."
Hạo Kỳ miễn cưỡng xách balo về bàn phía dưới.

Lòng không cam tâm.

Uổng công cậu đã nhắm một vị trí đẹp suốt cả buổi sáng.

Tiểu Ninh, tớ chỉ thích ngồi cùng bàn với cậu!.
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 3: 3: Trả Thù


Tùng...tùng...tùng...
Sau tiếng trống tan trường, học sinh các lớp ùa ra nhà xe như ong vỡ tổ.
Tiểu Ninh mang balo lên vai, đứng trước cổng chờ Lục Minh như mọi ngày.
"Tiểu Ninh, bọn tớ đã trả thù cho cậu xong rồi á!"
Lan Nhã dựng xe ghé vào tai Tiểu Ninh nói nhỏ.
"Nhanh vậy à?"
"Ừ.

"
Trả thù mà, phải nhanh gọn chứ! Chớp lấy thời cơ rồi ra tay xoẹt xoẹt.

Trong một cái nháy mắt phải biến ngay.

Nếu chậm chạp sẽ bị kẻ thù tóm và cho ăn hành là cái chắc.
"Việc như thế nào?"
"Lát nữa cậu sẽ biết thôi! Giờ trưa nắng rồi, tớ biến đây!"
Lời vừa dứt con nhỏ lên xe đạp điện, rồ ga phóng đi như tên bắn.
"Đúng là con gái thời 4.0!"
Tiểu Ninh thấy tự hào về lũ bạn thân của mình vô cùng.

Toàn con nhà khá giả.

Lên cấp hai là có riêng ngay chiếc đạp điện chạy vèo vèo.
Chẳng bù cho cô, ngày nào cũng đi nhờ xe đạp của tên Lục Minh.
Mà xe của hắn chẳng có gì tốt.

Là loại sườn ngang dành cho con trai.

Màu cũ, bánh cũ, cái gì cũng cũ.
Lắm lúc Tiểu Ninh cô thật không thể hiểu nổi: Tên thiếu gia con nhà giàu như hắn.

Muốn mua xe mới loại gì mà chẳng có.

Vậy mà, hắn chỉ đi mãi chiếc xe cùi bắp đó.
Nếu cô nhớ không nhầm, hắn mua nó vào năm học lớp 7.

Lúc đó, xe đạp của cô bị kẻ gian lấy cắp.

Bữa đó, hắn qua nhà.

Sau một hồi hỏi thăm, chia buồn các kiểu.

Lúc hắn ra về, mẹ cô đã phán cho cô một câu: Từ nay, con qua thằng Minh chở đi!

Vậy đó.

Đời cô gắn với đời hắn16/24.

Cô chỉ tự do tám tiếng đồng hồ để ngủ.

Mà có khi, mẹ cô đi công tác, cô còn phải ngủ nhờ ở nhà hắn.

Ví dụ như đêm hôm qua.

Tính ra cô với hắn như hình với bóng.
Mà giờ khắc này.

Hình đứng phơi nắng ở đây, rồi cái bóng ở đâu không thấy? Trời nắng như đổ lửa.

Kẻ đón, người đi.

Sân trường đã dần thưa thớt.

Vậy mà, tên tiểu tử Lục Minh vẫn ẩn thân nơi đâu mất dạng.
"Tên rùa Lục Minh này!"
Tiểu Ninh cay cú đá bay hòn sỏi dưới chân.

Cô quay ngược vào trong.
Từ xa đã thấy hắn loay hoay với chiếc xe cùi bắp.

Cô đến gần, ngồi xuống cạnh hắn.
"Bị hư à?"
"Không!"
"Vậy như thế nào?"
"Ai đó đã chọc thủng lốp xe!"
"Thủng lốp á?"
Là bị kẻ xấu phá hoại sao? Không biết tên họ Lục này đã gây thù kết oán với ai?
Khoan! Cô nhớ ra rồi.

Kẻ đã làm thủng lốp xe của Lục Minh.

Cô đứng phắt dậy.

Cuộc chặt bàn tay.
"Lan Nhã, cậu đúng là đầu heo!"
Trả thù kiểu này là hại cô rồi.

Cổ nhân luôn dạy chí phải mà: Thà có kẻ thù mạnh, còn hơn có đồng đội ngu đần!
"Đúng là heo, là heo hết!"
Đang loay hoay vá lại chỗ thủng.

Lục Minh nghe con nhỏ chửi người.

Cậu khẽ cười, dần hiểu nguyên nhân.
"Là Lan Nhã làm à?"
"Là heo mới đúng!"
"Heo sao biết vì bạn?"
"Heo đất!"
Lục Minh dừng tay.

Cậu nhìn chằm chằm vào Tiểu Ninh.
Ánh mắt đó là sao đây? Không lẽ cô đã nói sai? Rõ ràng, heo đất cũng vì bạn được mà! Không phải tuần trước, trường cô phát động phong trào: Nuôi heo đất tiếp sức bạn đến trường sao!
"Ý gì?"
"Tui thấy bà nên bớt gây nghiệp chướng!"
"Là sao?"
"Là bị nghiệp quật nè!"
Không thấy tàn dư nằm một đống đây sao mà còn hỏi!
Lục Minh chán ghét quay sang lấy keo dán lại chỗ thủng.

Cũng may, cậu luôn đem theo đồ nghề.
"Lục Minh, cậu chửi tớ?"
"Chỉ nói đúng sự thật!"
"Sự thật cái đầu cậu!"
Lục Minh lại quay ngoắc sang.

Cậu trừng mắt vào con nhỏ.

Người gì đâu đẹp gái mà mỏ mồm chanh chua thế không biết!
"Ây, Lục Minh, Tiểu Ninh, hai cậu còn chưa về à?"
"Hạo Kỳ, chào cậu!"
Con nhỏ nhanh như chớp bỏ rơi tên phu xe là cậu.

Quay sang cười cười, nói nói với kẻ mới đến.
Lục Minh thấy mà ngứa con mắt.

"Không phải cậu cố tình đấy chứ?"
"Sao tớ biết các cậu hư xe?"
"Ai mà làm chứng?"
"Lục Minh, cậu có ác ý với tớ?"
Nếu không, sao cậu ta lại ăn nói móc họng như vậy!
"Hạo Kỳ, cậu đừng cãi tay đôi với cậu ấy!"
"Vẫn là Tiểu Ninh tốt bụng!"
"Hì..hì...cậu quá khen rồi!"
"À phải rồi, sao cậu còn chưa về?"
"Tớ không có xe!"
Là sự thật mà! Nhưng sao khi cô nói câu này, có cảm giác hơi lạnh ở sóng lưng.
Cô quay đầu.

Bắt gặp ánh mắt muốn giết người của Lục Minh.
"Cậu không có xe?"
"Ờ."
"Đây không phải xe cậu?"
"Ờ."
"Vậy từ giờ cậu đừng ngồi lên nó nữa!"
Lục Minh tức giận.

Cậu dựng xe đạp lên.

Quăng balo vào giỏ xe.

Phi nhanh ra cổng.
"Ấy, này...này..."
Tiểu Ninh kinh ngạc chạy đuổi theo.

Vừa chạy vừa vẫy tay.
"Lục Minh đơi tớ!"
Tui chỉ đùa chút mà làm gì căng vậy ông bạn? Đàn ông đàn an gì đâu mà nhỏ mọn không thể tưởng.
Người ở phía trước, thấy cô cuống quýt chạy đuổi theo cũng xót dạ.

Nhưng nhớ lại cảnh cô cười tươi như hoa với thằng bạn mới mặt trắng đó.

Cậu tức.
Đồ con gái vô duyên.

Thấy lê quên lựu,thấy trăng quên đèn!
Đã vậy, Lục Minh cậu bỏ bạn!
"Lục Minh..inh!"
Đàng sau, con nhỏ vẫn gọi.

Vẫn bám chạy theo.
Chân ấn lên bàn đạp chợt khựng lại.

Lục Minh bóp thắng.

Xe chạy chậm lại dần.

Cậu ngoái cổ ra sau...
"Tiểu Ninh, để tớ đưa cậu về!"
Hạo Kỳ thắng chiếc xe Pega sát bên Tiểu Ninh.
"Không, tớ cảm ơn cậu!"
"Vậy cậu về bằng gì!"
"Xe tớ gửi ở chỗ quán kia!"
Nhát thấy xe Lục Minh chạy chậm lại.Tiểu Ninh nói đại lý do để Hạo Kỳ không phải chạy xe theo nữa.
"Thật không?"
"Thật!"
"Vậy tớ chở cậu đến đó!"
"Không cần đâu, cậu cứ về đi!"
Nếu cô đã kiên quyết.

Cậu cũng không ép.

Thời gian còn dài, cậu vẫn còn cơ hội để thu phục cô.

Tiểu Ninh, hãy đợi đấy!
"Vậy tớ đi trước!"
"Ò "
Hạo Kỳ quay xe.

Chạy ngược hướng với Tiểu Ninh.
Rốt cuộc cũng cắt được cái đuôi.

Tiểu Ninh thầm thở dài một hơi! Cô chợt hiểu ra: Gặp người tốt bụng quá cũng sợ!
"Sao không đi Pega?"
"Không thích!"
"Sao không thích?"
"Quen xe cũ rồi.

Ngồi xe mới sợ ngã!"
"Nhớ mình có xe rồi à?"
"Nhớ."
"Vậy đưa balo cho tớ! Cậu ngồi chắc vào!"
Lục Minh lại khoát balo Tiểu Ninh lên trước ngực.

Cậu ấn mạnh chân lên bàn đạp.

Chiếc xe bon bon theo đường cũ về nhà.

Tiếng cười, tiếng nói lại râm ran..
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 4: 4: Người Yêu Lục Minh


15 phút sau, con ngựa sắt cũ của Lục Minh cuối cùng cũng đưa hai người về tới nhà.
" Cậu về thay đồ rồi qua ăn trưa!"
"Ò."
Mẹ tui đi công tác một tuần.

Nói thế để các bạn hiểu: Tui phải ăn nhờ, ngủ đậu tại nhà Lục Minh bảy ngày.
Còn ba mẹ hắn, cùng công tác chung tại Bệnh viện thành phố.

Ba hắn là Viện trưởng, mẹ hắn là Trưởng khoa tim mạch.

Nên hằng ngày họ đều bận như vậy.
Mang tiếng là gửi ba mẹ hắn chăm sóc.

Thật ra, là hắn mới đúng.
Công bằng mà nói hắn rất giỏi.

Cái gì hắn cũng biết làm.

Như hiện giờ, hắn đang nấu ăn, còn tui thì nhàn nhã cắn táo, xem tivi.
Ăn chực nhà người ta mà ngồi không như vậy cũng kì.

Nhưng khi tui mó tay vào phụ hắn.

Thì...
"Cậu ra ngoài đi!"
Lục Minh thẳng thừng khướt từ lòng tốt.

Con nhóc đó mà biết làm gì! Ở đây, chỉ tổ ngán tay, ngán chân cậu.

Rủi nó băm hành, hành không nát mà văng dao trúng đầu cậu thì sao!
"Ra ngoài mau!"
"Đi thì đi, sau này đừng nói tớ không giúp cậu!"
"Không rảnh!"
Thôi được, không cho thì không làm! Bản cô nương mừng còn không kịp.

Ngồi chơi xơi nước chờ ăn không tốt hơn sao!
Chờ lâu miệng hơi nhạt.

Sẵn còn ba quả táo trong đ ĩa.

Tiểu Ninh đưa tay qua...
"Tiểu Ninh, cậu đừng ăn nhiều táo quá, để bụng ăn cơm!"
"Biết rồi!"
Quả táo trả về chỗ cũ.
Năm phút sau.
Lục Minh cởi chiếc tạp dề, nhìn người đang cười híp mắt ngoài kia.

Không biết lại đang xem thứ ngu ngốc gì?
"Nào, ăn thôi!"
"Đến ngay!"
Tiểu Ninh quăng remote tivi, biến nhanh vào phòng ăn.
"Wao, Lục Minh, cậu giỏi thật á!"
Một bàn thức ăn, có cá, có thịt, có canh, lại thêm đ ĩa rau luộc.

Bày biện bắt mắt.

Mùi vị rất thơm.

Đặc biệt, có món mà Tiểu Ninh cô rất thích: Sữa chua hạt đác!
Tiểu Ninh nhìn ly sữa chua.

Cảm động dâng lên một bụng.

Bèn liếc mắt về người đối diện.

Hắn đang nhàn nhã bới cơm.

Cô định nói tiếng cảm ơn cho phải phép.

Dù gì món sữa chua đó, cũng là phần quà hắn chuẩn bị riêng cho cô.
"Không cần cảm ơn! Cậu ngon miệng là được!"
Tiểu Ninh ngây ngốc nhìn thẳng vào Lục Ninh.

Miệng há to mà chẳng nói được lời nào.

Hắn vừa mới từ bụng cô chui ra sao? Biết ý nhau thế!
"Nhìn đủ chưa?"
Chắc bây giờ mới thấy cậu đẹp trai, tài giỏi hơn tên mặt trắng kia? Nhìn bảng mặt ngốc nghếch của Tiểu Ninh, Lục Minh hãnh diện: Đúng là chuẩn soái ca nhà họ Lục!
"Cậu thì có gì hay mà nhìn!"
Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lục Minh.
"Thế hai mắt ai vừa dán vào đây!"
Lục Minh quay ngược ngón trỏ chỉ chỉ vào gương mặt điển trai của mình.
"Ý cậu nói mắt tớ á?"
"Ở đây chỉ có tui với bà!"
"Lục Minh, cậu đừng có mà tự luyến!"
"Với đẳng cấp này, bà thấy có đáng không?"
Lục Minh đứng thẳng lên tạo dáng, khoe tí nhan sắc trước mặt con nhỏ.

Việc này nên làm mà.

Để nó thấy, cậu là duy nhất!
Kim cương gần tay không nắm, cứ chạy đi tìm cục sắt, cục chì.
"Lo ăn đi! Cơm nguội hết rồi!"
Tiểu Ninh đuối lý, bực bội chuyển hướng.
Reng...reng...
Không biết ai giờ này còn phá đám.

Trời đánh còn tránh miếng ăn.

"Cậu mở cửa đi!"
"Đây không phải nhà tớ!"
Nó không liên quan.

Khách ai người ấy tiếp.
Lục Minh hết cách, húp thêm miếng canh, quăng muổng đứng dậy.
Màn hình hiện lên một gương mặt.

Lục Minh thoáng bối rối.

Cậu quay ngược vào trong, ra lệnh cho kẻ đang cắm đầu vào ăn.
"Ra mở cửa, nói tớ không có nhà!"
"Sao phải nói dối?"
"Đó không phải việc của cậu!"
"Vậy tớ không đi!"
Thôi nào bà cô! Bà làm ơn làm phước đuổi người hộ tui cái.

Chứ để con nhỏ kia vào đây là tiêu...đời trai của tui.
"Tiểu Ninh ngoan, chiều tớ mua tiếp sữa chua hạt đác cho cậu!"
"Chốt!"
Nó đưa tay khoát khoát.

Ý nói cậu biến đi.
Lục Minh hiểu ý lủi nhanh.

Trước khi đi còn không quên mang theo chén cơm với thịt.

Biết sao được, có chút bánh mì ăn lúc sáng, còng lưng đạp xe chở con nhỏ kia.

Nó đã hóa tiêu hết tự đời nào!
Nhìn dáng vẻ chạy trối chết của Lục Minh.

Tiểu Ninh hứ một tiếng khinh thường.

Để xem thử thần thánh phương nào khiến con rùa Lục Minh sợ không dám đón?
"Hi!"
Thì ra là một cô gái! Nhìn dáng vóc cũng ngon đấy! Gái đẹp, dễ thương thế này, không hiểu sao tên kia lại trốn?
"Em là ai z..ọ?"
Cô ta kinh ngạc, tự kiêu nhìn Tiểu Ninh có nửa con mắt.
"Chủ nhà!"
"Cái gì?"
"Tôi nói tôi là chủ cái nhà này!"
"Thôi đi nhóc!"
Nhóc tưởng cô đây dễ bị lừa lắm hả? Xin tự giới thiệu để cô em được biết: Bà đây là cáo đã...thành tinh!
"Chị không tin?"

"Có ma mới tin!"
"Vậy xin lỗi tiễn khách!"
Tiểu Ninh dứt khoát đóng cánh cửa cổng.
"Ấy, ấy..."
"Sao đây?"
"Chị tìm Lục Minh!"
"Cậu ta...không có nhà!"
"Hà...hà...không sao, chị có thể chờ!"
Cô ta giở trò lấy lòng.

Một tay giữ chặt cánh cửa cổng, một tay thò vào túi xách rút cho Tiểu Ninh thanh kẹo.
"Socola!"
"Em thích chứ?"
Là đem cho tên kia sao? Socola tình yêu!
Tiểu Ninh gật gật đầu.

Thú vị đây! Để xem như thế nào?
"Không có gì ăn thì nhai tạm!"
"Vậy chị vô nhà nha?"
"Tùy chị! Cậu ấy có về kịp không thì tôi không biết!"
"Không sao, không sao, bao lâu cũng chờ được!"
Bao lâu cũng chờ được á? Vậy đích thực là người yêu rồi!
Ái chà, dụ này hay à nha! Lục Minh có người yêu! Tin này mà lan ra toàn trường chắc đám con gái ruột gan lộn ngược!
"Chị cứ tự nhiên! Tôi đi ăn cơm!"
Tiểu Ninh tốt bụng dẫn người yêu của Lục Minh vào phòng khách.
"Ò, để chị.

Em ăn cơm đi!"
"Vậy chị vô tư chờ ha!"
Tiểu Ninh lượn lờ, õng ẹo đi qua chỗ Lục Minh trốn.
"Người yêu chờ đó!"
Người yêu gì chứ? Nó hâm à? Bản mặt Lục Minh ta muốn đẹp trai có đẹp trai, muốn tài giỏi có tài giỏi, vậy mà đi yêu con nhỏ kia á?
Mà hình như mình biểu nó đuổi hộ người! Sao giờ đã ngồi chờ thế kia?
Tính hại Lục Minh ta chắc! Còn non lắm con!.
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 5: 5: Người Yêu Lục Minh 2


Tiểu Ninh ăn cơm xong, liếc nhìn đồng hồ đã 1 giờ chiều.

Cô nhanh tay dọn dẹp chén bát.

Lúc nhìn lên phòng khách, cô nghe tiếng con nhỏ kia thở dài.
"Lục Minh, cậu đi đâu lâu thế?"
"Cậu ấy còn lâu mới về!"
Nghĩ lại thấy cũng tội.

Con người ta dù gì cũng là con gái.

Đã vất vả đến thăm.

Còn bị Lục Minh cho leo cây.

Đã vây, cô còn bắt tay với gã trai bạc bẽo kia đi lừa người.

Thật chả ra làm sao cả!
"Chị uống nước không?"
"Cho chị ly!"
"Chị chờ chút!"
Tiểu Ninh quay ngược xuống phòng ăn, thương tình rót ly nước mang lên.

Nhân tiện bê luôn đ ĩa xoài mà Lục Minh đã gọt sẵn để trong tủ lạnh.
"Chị ăn đi!"
"Cảm ơn em gái!"
"Chị tên gỉ?"
Tiểu Ninh nhận thấy rằng, muốn lan tin tức cho người khác biết.

Thì ít nhất phải nắm được danh tính nhân vật chính.
"Vương Tiểu Quỳnh."
"Cái gì? Tiểu...Quỳnh á?"
Tiểu Ninh giật mình với tiếng: Tiểu.

"Đúng rồi! Nhóc thấy tên chị có đẹp không?"
"Tạm!"
"Xí, nói không phải khoe với nhóc chứ.

Lục Minh thích tên chị lắm á!"
Gì đây nữa trời! Kể chuyện tình yêu giữa hai người à? Có phải chị muốn nói: Hắn yêu người rồi yêu cả cái tên luôn không?
Mà hai người yêu nhau thì có liên quan gì đến tui.

Tui không rảnh ngồi đây để ăn ngược!
Tiểu Ninh ôm cục tức muốn đứng dậy bỏ đi.

Thì nghe con nhỏ kia hỏi.
"Mà nhóc là gì của Lục Minh z ọ..!"
"Chị!"
Ở chỗ trốn cách đó không xa.

Lục Minh đang nhắm mắt dưỡng thần.

Nghe con nhỏ xưng tiếng chị.

Tự nhiên...sặc nước miếng.
"Hụ...hụ..."
Cậu đưa hai tay bụm lấy miệng.

Lại sợ chưa chắc nên dứt khoát úp mặt vào...!tủ đồ.

Thầm chửi Tiểu Ninh mấy vạn lần.
"Là chị họ sao?"
"Có thể coi là vậy!"
"Thế, em cũng phải gọi là chị thôi!"
"Tùy!"
Tiểu Ninh khẽ nhếch môi khinh thường.

Người gì đâu mà mê trai quên thể diện!
"Thế...em mày quen Lục Minh nhà chị lâu chưa?"
"Tính ra cũng...mười bảy năm rồi á chị!"
"Mười bảy năm!"
Không phải chứ? Hắn mới học lớp 9.

Kiếm đâu ra mười bảy tuổi? Cô đem thắc mắc hỏi kẻ đầu sỏ kia.
"Em mày có nhớ nhầm không?"
Chứ chị mày ở bên cạnh Lục Minh.

Ăn cơm cùng Lục Minh.

Học chung cùng Lục Minh.

Ngủ chung cùng Lục..Ý lộn, ngủ chung nhà với Lục Minh mười lăm năm rồi đó.

Từ ấy đến giờ, chị mày có nghe nó nhắc đến Tiểu Quỳnh, Tiểu Thủy gì đâu?
"Chị không tin? Để em kể cho chị nghe..."
Trốn nhiêu đó cũng đủ rồi.

Nếu mình mà còn ở trong đây, những ngày tháng sau này sao bình yên mà sống.

Phải chặn miệng con nhóc thối nhiều chuyện kia mới được!
"Hi, Tiểu Quỳnh!"
"Lục Minh!"
Tiểu Quỳnh mừng rỡ chạy thẳng tới nhào luôn vào lòng Lục Minh.
Cùng lúc bốn con mắt như tia chớp bắn thẳng vào nhau.

Tiểu Ninh thoáng sững người.

Mà Lục Minh cũng bối rối, khó xử không kém.

Hai người dùng mắt chất vấn nhau.

Tiểu Ninh: Lục Minh cậu là..đồ...!phản bội!
Lục Minh: Oan cho tui quá Tiểu Ninh!
Tiểu Ninh: Chứng cứ rành rành thế kia! Oan ức nỗi gì?
Lục Minh: Oan thật mà!
Tiểu Ninh: No, no..tui không tin ông nữa!
Tiểu Ninh ném cho Lục Minh ánh mắt giết người rồi quay mặt đi luôn ra cửa.
"Ấy, ấy,...Tiểu Ninh!
"Im miệng! Cấm ông gọi tên tui!"
Có một Tiểu Quỳnh mười bảy năm, thì hà cớ gì muốn có thêm một Tiểu Ninh mười lăm năm nữa?
Lục Minh, cậu đừng có mơ!
Cô dứt khoát phủi tay về nhà ngủ.

Trước khi đi còn không quên liếc nhìn Lục Minh, làm mặt quỉ tặng hắn.
Lục Minh thấy vậy, cậu không những không giận.

Mà ngược lại, còn thấy vui, thấy ấm áp.

Qua ánh mắt con nhỏ, cậu biết rất rõ một điều: Tiểu Ninh cũng để ý đến cậu!
"Sao, ôm đủ chưa?"
Tiểu Quỳnh lắt đầu.
"Mau buông ra!"
Nó lại lắt đầu.
Lục Minh hết cách bèn đưa tay gỡ hai cánh tay đang ôm như gọng kìm của Tiểu Quỳnh.

Sau đó thô bạo kéo cô ta đến chỗ ghế salon.
"Cậu ngồi đi!"
"Lục Minh, tớ nhớ cậu!"
Khi Tiểu Quỳnh nói câu đó, ngoài cửa chợt có tiếng động.

Lục Minh tinh mắt liếc qua.

Thấy một cái bóng nhỏ nhắn đang chạy nhanh thục mạng.
Lòng cậu chợt thấy lo.
"Lục Minh, cậu có nghe tớ nói không đó?"
Thấy cậu ta cứ chằm chằm nhìn ra cửa, Tiểu Quỳnh sốt ruột hỏi lại.
"Cậu về đi!"

"Cái gì?"
"Tôi nói cậu về đi!"
"Nhưng tớ mới đến! Tớ muốn chơi với cậu!"
"Xin lỗi, bây giờ tớ bận!"
"Vậy tớ ngồi đây chờ cậu!"
"Không được!"
Lục Minh hung dữ nhìn Tiểu Quỳnh.

Không cho cô ta có cơ hội để thương lượng.
"Tớ biết rồi!"
"Cảm phiền không tiễn!"
Tiểu Quỳnh ấm ức, không cam lòng dậm chân dậm cẳng bỏ đi.

Ra đến cửa, cô ta còn quay lại hứa hẹn.
"Chiều tớ lại qua thăm cậu!"
"Không cần đâu!"
"Nhưng tớ cần!"
Lục Minh nghe vậy quay lưng bỏ đi.

Ý khước từ hiện rõ.
Tiểu Quỳnh thấy vậy không buồn.

Cô còn nở nụ cười vui vẻ, đưa tay vẫy tạm biệt theo bóng lưng đã khuất: Để xem, cậu trốn được tớ bao lâu!
Một cô gái xinh đẹp như Tiểu Quỳnh ta đây.

Một tiểu thư khuê các, con nhà tỉ phú.

Người mà được ta để mắt đến là có phước ngàn kiếp.

Thế nên, Lục Minh, cậu đừng có mà xem thường!
Còn nữa, cậu đừng tưởng tớ không thấy, cậu thích cái con nhỏ Tiểu Ni, Tiểu Ninh gì đó.

Hứ, nói cho cậu biết: Lục Minh cậu là người của Tiểu Quỳnh tớ! Cậu đừng mong thoát khỏi!.
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 6: 6: Người Yêu Lục Minh3


Qua ô cửa sổ tầng hai, Lục Minh thấy Tiểu Quỳnh đến bên chiếc xe hiệu BMW màu đen.

Bác tài nhanh chóng mở cửa, Tiểu Quỳnh theo đó bước vào xe.

Chiếc xe quay đầu hướng ra xa lộ.
Lục Minh buông rèm cửa.

Chạy nhanh xuống lầu.

Cậu mở tủ lạnh tìm đ ĩa xoài đã ướp lạnh trước đó.
"Biến đâu mất rồi?"
Rõ ràng cậu đã để ở đấy.

Chỉ hơn hai tiếng đồng hồ, đ ĩa xoài đã không cánh mà bay.
Chợt nhớ ra điều gì.

Cậu đi lên phòng khách.
"Biết ngay mà!"
Cái đ ĩa đã trống không.

Thật uổng công chuẩn bị.

Mà con nhỏ Tiểu Ninh cũng thật là: Tấm lòng người ta dành cho nó, nó cũng không biết để hưởng!
Tình hình đang căng, ai dám vác mặt không qua nhà nó.

Thôi đi kiếm cái khác dỗ vậy.

Con gái đúng là phiền muộn của con trai.
Lục Minh dắt xe chạy thẳng lên quán Coffee and Chill cách nhà 5 km mua cho con nhỏ ly sữa chua hạt đác.

Đây là món nó thích.
Khoảng hai mươi phút sau.
Tại nhà Tiểu Ninh.
"Tiểu Ni..nh.."
Lục Minh vừa gọi vừa đưa tay lên cánh cửa.

Cửa không khóa.

Cậu tự nhiên thấy bực bội: Con gái kiểu gì đây cũng không biết nữa!
Lục Minh đi nhanh vào trong nhà.

Định bụng la con nhỏ một trận vì cái tội không khóa cửa.
"Tiểu Ninh, sao cậu..."
Lời chưa nói hết đành rút vào bụng.

Vì kẻ có tội kia đang ngủ say trên võng.
Lục Minh đến gần.

Con nhỏ không có động tĩnh gì.

Đầu nó đang kê lên cái gối nhỏ.

Một tay cầm sách, một tay cầm thanh socola.
Nó úp quyển sách lên mặt.

Tay thong dong đặt lên ngực.

Ngủ kiểu thế này, trách sao thiếu ôxi lên não.
Lục Minh lo sợ cho não con nhỏ.

Cậu bèn khom người.

Khóe miệng cong lên một đường.

Ánh mắt mang theo nắng ấm.

Khẽ khàng đưa tay lấy quyển sách ra.

"Ối trời ôi!"
Nụ cười tắt ngấm.

Ánh mắt hoảng hốt.

Cậu giật mạnh tay về.

Ngồi bệch xuống đất.
Là con nhỏ chưa ngủ.

Nó đang mở hai mắt to tròn chăm chăm nhìn cậu.
"Hết muốn làm người thích làm cương thi rồi hả?"
"Ha...ha..Đồ thỏ đế!"
Tiểu Ninh ngồi thẳng dậy.

Nó vất quyển sách lên võng.

Ánh mắt như dao lia về phía Lục Minh.
"Nói, qua đây làm gì?"
"Đem sữa chua cho cậu!"
Vừa nói, tay Lục Minh vừa đưa ly sữa chua hạt đác tới trước mặt nó.
"Cái này là hối lộ?"
Con nhỏ chỉ tay vào ly sữa chua, mắt chưa rời khỏi Lục Minh.
"Hối lộ gì! Là thực hiện lời hứa thôi!"
"À à.."
Tiểu Ninh gật gật cái đầu ra vẻ đã hiểu.
"Người yêu cậu về rồi à?"
Nó đưa tay xách túi đựng ly sữa chua, tiện thể hỏi điều đang tò mò.
"Ai nói với bà đó là người yêu tui?"
"Còn không thừa nhận?"
"Có đâu mà nhận!"
Tiểu Ninh đang mở ly sữa, dừng tay liếc về phía Lục Minh.

Rồi lên giọng dạy đời.
"Tui nói ông nè Lục Minh, ông đừng có lăng nhăng như vậy được không?"
"Lăng nhăng?"
"Yêu con gái nhà người ta rồi.

Yêu sâu đậm tới mười bảy năm.

Cớ sao ông không ghi rõ cái bảng: Hoa có chủ.

Để tụi con gái trong trường nó biết mà tránh ra hả?"
"Hoa có chủ? Bà nói có quá không? Mắt nào của bà thấy tui yêu con người ta mười bảy năm?"

"Mắt này và mắt này."
Tiểu Ninh đưa tay chỉ vào hai con mắt của mình.

Chuyện rành rành ra đó.

Chính mắt cô thấy, tai cô nghe.

Ở đó còn chối cãi!
"Lúc đó bà còn chưa tạo trứng.

Lấy đâu ra mắt mà nhìn? Hửm?"
Lục Minh tức giận đứng lên, lại gần chỗ Tiểu Ninh.

Cậu cúi đầu.

Mặt cậu cách mặt Tiểu Ninh chừng mười hai centimet.
Đang cãi hăng máu, tự nhiên bị hắn áp sát bất ngờ, Tiểu Ninh thoáng bối rối.

Cô đưa tay giữ mặt hắn, không cho gần thêm nữa.

Cuống quýt thế nào, cô lại giữ đúng vào miệng hắn.
Cảm giác mềm mại ụp thẳng vào lòng Lục Minh.

Cậu sững sờ nhìn chăm chăm vào mắt nó.

Ánh mắt nó xao động.

Cậu như thấy hàng trăm giọt nước long lanh.

Đã vậy, hàng mi dài cong của nó cứ rung rinh lay động.

Như vậy thì có chết cậu không cơ chứ! Mà là chết chìm trong đôi mắt trong veo của nó!
Tỉnh dậy ngay Lục Minh!
Mà Tiểu Ninh cũng nhận thấy kì kì.

Tự nhiên chạm miệng người ta.

Cô liền rút tay.

Mắt bâng quơ nhìn trời.
"Cậu sát vào tớ quá rồi đấy! Xê ra chút đi!"
Tiếng con nhỏ lí nhí bay vào tai càng thêm ngứa ngáy.

Lục Minh đứng thẳng lên.
"Ai sát vào bà làm gì? Là tui nhặt cái rác này giúp bà thôi!"
Cậu xòe bàn tay, trong ấy có tờ giấy vụn.

Mặt Tiểu Ninh dần đỏ lên.
Ô hay! Không lẽ mình tự luyến à? Cậu ta là nhặt rác thật.

Thế mà cứ tưởng...

"Còn đứng phỗng ra đó làm gì? Ly sữa tan đá hết rồi kia!"
Cậu tốt bụng nhắc nhở.

Không khéo chút nữa nó lại đổ oan cho cậu mua đồ dỏm.
Tiểu Ninh đang chữa cháy cho vụ nhầm vừa rồi.Nên cô nhanh tay ôm ly sữa cho lên miệng.
"Cảm ơn nha!"
"Không cần!"
"Vậy cậu còn đứng đó làm gì?"
"Ý đuổi hả?"
"Nếu thích thì cậu cứ chơi!"
Ai mà dám đuổi bố! Lỡ lát chiều ba mẹ bố bận trực tối hay có ca cấp cứu nào đó không về được.

Rồi con ăn cái gì? Ngủ ở đâu?
"Thông minh đấy!"
"Lục Minh ca ca thông minh hơn!"
"Bớt tào lao lại cái! Nhai nhanh còn làm bài tập!"
Cuối cấp bài tập nhiều.

Phải chăm chỉ mới mong kiếm một xuất vào trường chuyên.
"Tui nghĩ dùm môn chuyên cho bà rồi đấy!"
"Là gì?"
"Anh."
"Nhưng cậu đâu giỏi Anh?"
"Bà giỏi là được!"
"Chẳng phải cậu nói..học..chung..

lớp sao!"
"Thì đúng rồi!"
"Vậy..."
"Bà nhiều chuyện quá.

Lo ăn lẹ đi.

Tui đủ sức cày theo!"
À, thì ra là vậy.

Thế sao không nói sớm.

Làm tui tưởng, ông đẩy tui ra để bám theo con nhỏ kia! Hi..hi...
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 7: 7: Người Yêu Lục Minh4


Giải xong bộ đề tiếng Anh, trời cũng chập tối.

Lục Minh ngước nhìn con nhỏ có hàng mi cong trước mặt.
Nó đang đeo tai nghe.

Cậu tò mò muốn biết nó đang nghe thứ gì mà miệng cứ cười chúm chím.
"Cậu nghe gì đó?"
"..."
"Nè, Tiểu Ninh?"
"..."
Hai đứa ngồi đối diên.

Khoảng cách cái bàn chưa đầy một mét.

Vậy mà...
"Cậu dám giả điếc?"
"..."
Lục Minh điên lên.

Đứng phắt dậy.

Định bụng sẽ nói đạo lí: Phải tôn trọng người đối diện.

Nhưng cậu chợt phát hiện ra vấn đề.

Thế là...
Lục Minh khom người qua bàn.

Đưa tay tháo lấy một bên tai phone của Tiểu Ninh.
Đang chìm đắm vào thế giới riêng.

Một bàn tay ấm sượt qua bên má.

Da thịt tiếp xúc với nhau phát sinh nguồn điện, Tiểu Ninh ngước mắt lên nhìn.
Đôi mắt đen trong veo đập thẳng vào con ngươi của Lục Minh.

Cậu có thể thấy rõ, ánh mắt trồng cây si của một nam sinh ở trong đó.
Cậu quên rút tay.

Tiểu Ninh cũng quên nhắc.

Bốn con mắt cứ nhìn chằm chằm vào nhau như thế.
Một giây...Hai giây...Ba giây...Bốn giây...Năm giây..
Tiểu Ninh chớp chớp đôi hàng mi.

Lục Minh tỉnh mộng, vội rút nhanh bàn tay.

Cậu cười với nó.
"Đến...đến giờ ăn rồi! Nghỉ ngơi thôi!"
Nói xong, Lục Minh cúi xuống xếp lại sách vở.

Bàn tay vừa tiếp xúc với làn da trắng mịn kia, vẫn còn run.
"Tui về nấu cơm.

Bà tắm rửa rồi qua mum!"
"Ò"
Tiểu Ninh ngơ ngác nhìn theo bóng lưng vội vã của Lục Minh.

Sự tò mò của cô càng tăng lên theo cấp số nhân.

Quái lạ, hôm nay cậu ta sao sao á?
Mà kệ, sức đâu để ý cậu ta.

Cô đưa tay tắt máy tính.

Rút tai phone.

Vươn vai đứng dậy.
Lục Minh mới nấu cơm.

Chắc còn lâu mới có cái để ăn.

Cô thong dong ra vườn tưới nước cho mấy chậu hoa.
Sân nhà cô hơi nhỏ nên vườn hoa cũng nhỏ theo.

Chỉ có mấy chậu hoa lan chỉ, hoa hồng và trúc.

Tiểu Ninh đặc biệt thích trúc.

Nên Lục Minh đã kiếm cho cô bốn chậu.
Ngày Lục Minh chở về cho cô.

Cậu ấy nói: Trúc sẽ thay người cắm rễ giữ đất!
Rốt cuộc câu nói đó có ý nghĩa gì, đến giờ cô cũng chưa hiểu.

Chỉ nhớ lúc đó, vì để làm vui lòng Lục Minh mà cô đã cười với hắn và còn gật đầu rất mạnh.
Gió chiều mơn man thổi.

Khua cánh hồng rung rinh.

Làm lao xao các tàu trúc xanh mướt.
Thử tập vài động tác yoga mẹ dạy.

Tiểu Ninh uốn cong người, giữ nhịp thở dưỡng sinh.
"Cho cậu năm phút để tắm rửa!"
Lục Minh bất ngờ lại xuất hiện trong tầm mắt.
Tiểu Ninh không quan tâm.
"Cậu tắm thú cưng cũng mất mười, mười lăm phút đấy!"
"Rất tiếc cậu không phải?"
"Ý nói tớ thua chó hả?"
"Là cậu tự nhận, liên can gì đến tớ!"
"Lục Minh, cậu vừa vừa, phải phải thôi.

Đừng ép người quá đáng!"
Kệ con nhỏ có bệnh nói nhiều.

Lục Minh không quan tâm.

Cậu giơ tay nhìn đồng hồ.

Bắt đầu đếm.
"Một."
"..."

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Sâu Lười
2.

Chiều Hư
3.

Có Người Yêu Thầm Tôi 11 Năm
4.

Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
=====================================
"Hai"
"Đúng là tư sản con!"
Tiểu Ninh bực bội đứng dậy, lấy quần áo, lao nhanh vào nhà tắm.

Lục Minh rất hài lòng.

Môi rướn nở một nụ cười đẳng cấp soái ca.
Khi Tiểu Ninh bước ra.

Vừa lau mặt vừa lau tóc.

Lục Minh đang đọc sách ở bàn liếc con nhỏ nhắc khéo.
"Nhớ mặt đồ đẹp!"
"Để làm gì?"
"Nhà hàng."
Tiểu Ninh phải mất ba mươi giây để sắp xếp và tiêu hóa lời Lục Minh.

Khi hiểu ra, mắt cô lóe lên tia sáng lấp lánh.

Cô liền búng tay với soái ca trước mặt.
"OK."
Năm phút sau, Lục Minh thấy cô trong chiếc váy vàng nhạt nắng.

Mái tóc đen dài, không buộc đuôi ngựa như hàng ngày, mà buông xõa tự nhiên.

Giây phút đó, cậu cứ ngỡ, con nhỏ là nhân vật chính bước ra từ trong truyện cổ tích.
Lục Minh lại ngốc thêm lần nữa.
"Đi thôi!"
"Ờ"
Bữa nay cậu ta bị sao ý? Cứ ngơ ngơ, ngác ngác như kẻ bị thôi miên.
"Lên xe!"
"Xe này á?"
"Ừ"
"Vậy xe cậu đâu?"
"Hư rồi!"
Lục Minh thấy con nhỏ còn chần chừ, cậu mở cửa đẩy nó luôn vào xe.
"Xê vào trong tí đi!"
"..."
Lục Minh ngồi vào theo sau.

Anh đóng cửa xe, nhìn lên bác tài.
"Chạy đi bác!"
Sau đó, quay lại người bên cạnh.

Thấy mắt nó vẫn còn mở to.

Cậu phì cười, đưa tay vò đầu nó.
"Chưa thấy ôtô bao giờ à?"
"Không phải!"

"Vậy ngớ ra đó làm gì?"
"Chỉ tại tò mò thôi!"
"Về việc gì?"
Tiểu Ninh e ngại nhìn Lục Minh.

Cô sợ chuyện này mà nói cho người thứ ba biết sẽ rất mất mặt.

Nên cô nhích lại gần Lục Minh.
"Người yêu cậu cho cậu mượn...?"
Ý cô muốn hỏi đầy đủ: Cho cậu mượn chở gái à?
Nhưng thấy hắn trừng mắt nên cô nuốt ba chữ ở phía sau xuống bụng.

Đã vậy, cô còn nghe hắn quát.
"Tào lao quá! Ngồi đàng hoàng lại đi!"
Tiểu Ninh thức thời, ngậm miệng.

Ngồi cách hắn ra một quãng.

Không có hứng nói chuyện với hắn nữa.

Cô xoay người, ngồi nghiêng về hướng cửa xe.

Mắt bâng quơ nhìn trời, nhìn đất.
Việc Tiểu Ninh nhận ra xe của Tiểu Quỳnh khiến Lục Minh kinh ngạc.

Cậu không ngờ, cô lại nhớ chiếc xe chở con nhỏ kia tới lúc trưa.
Mà chính cậu cũng ngạc nhiên khi ba mẹ cho người đến đón lại là tài xế nhà Tiểu Quỳnh.

Lúc đó, cậu hiểu ra: Hai nhà hẹn cùng nhau ăn tối.
Cậu định không đi.

Nhưng nhớ lại ánh mắt sáng như sao của Tiểu Ninh, khi biết tin được đi ăn ngon ở nơi sang chảnh.

Cậu lại không đành lòng.

Ai lại đi phá niềm vui của người thích ăn uống chứ!
Tiểu Ninh vui là được.

Còn chuyện khác không phải đã có cậu sao! Cậu sẽ bảo vệ nó, không cho con nhỏ kia có cơ hội ức h**p.

Người của Lục Minh cậu đưa tới.

Để xem ai có gan đụng vào!.
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 8: 8: Tái Ngộ


Xe dừng lại trước nhà hàng Shang Palace.
Lục Minh mở cửa đỡ Tiểu Ninh xuống.
"Wao, đẹp thật!"
"Cậu tém tém dùm cái bộ mặt hai lúa lại!"
"Ò"
"Sang chảnh, quí phái lên!"
"Ok, như thế này phải không?"
Tiểu Ninh hất tóc, thẳng lưng, đàng hoàng bước đi.
"Còn thiếu!"
"Hả?"
Lục Minh đi tới, cậu co cánh tay phải lại, lắc lắc ra hiệu.
Tiểu Ninh hiểu ý, cô cười tít mắt.

Bước lại vòng tay mình vào cánh tay Lục Minh.
"Như thế này đúng chưa?"
"Ừm."
Hai cô cậu hợp tác vui vẻ cùng bước vào.

Đã có người chờ đón sẵn.
"Mời cô cậu lên tầng hai."
"Cảm ơn anh!"
Thang máy vừa dừng lại.

Đập vào mắt hai người là một gương mặt xinh đẹp lúc trưa.
"Hi, chúng ta lại tái ngộ!"
"Hi!"
Tiểu Ninh đưa tay chào.

Tiểu Quỳnh nhìn cảnh hai người tay trong tay không ưa nên hất mặt, õng ẹo bước tới.
"Chị họ, chị đói bụng rồi phải không? Để em đưa chị đến bàn ăn!"
Tiểu Quỳnh tối nay mặc chiếc váy chữ A hiệu GuMac rất nổi bật.

Tiểu Ninh đang đánh giá sự nhiệt tình kia có bao nhiêu thật, thì cô ta ngang nhiên cầm tay cô tách ra khỏi tay Lục Minh.

Rồi nhanh chóng đưa tay mình thế chỗ vào.
"Hi..hi..Như thế này mới hợp.

Chứ ai lại đi khoát tay chị họ!"
Trước sự tranh giành trắng trợn ở chốn xa hoa, Lục Minh và Tiểu Ninh hết cách, cả hai lại dùng mắt nói chuyện.

Lục Minh: Sao không qua dành lại?
Tiểu Ninh: Ông bị hâm à!
Lục Minh: Bà muốn tui bị con nhỏ đó xơi tái, đúng không?
Tiểu Ninh: Cho ông chừa cái thói lăng nhăng!
Mùi thức ăn bay đến.

Tiểu Ninh thầm hít một hơi.
Tiểu Ninh: Tui không thèm quan tâm tới ông nữa.

Tui đi ăn đây!
Lục Minh: Rồi bà sẽ hối hận!
Tiểu Ninh: Không đời nào! Bye!
Tiểu Ninh đi nhanh về phía trước.

Từ xa, cô đã thấy ba mẹ Lục Minh.

Họ đang đưa tay ra hiệu.
"Con chào cô, chào chú!"
Quay sang phía đối diện ba mẹ Lục Minh.

Tiểu Ninh cúi đầu chào hai vị khách.
"Tiểu Ninh, để chú giới thiệu với con.

Đây là cô Hà, chú Dũng, ba mẹ của Tiểu Quỳnh, là bạn của cô chú!"
"Dạ con chào cô chú!"
"Là Tiểu Ninh con gái của bác sĩ Nguyên đây sao?"
"Là nó đó!"
Ba mẹ Lục Minh cười vui vẻ.

Vợ chồng chú Dũng cũng mừng vui.
"Mới đó mà nhanh thật!"
"Ừ, đã mười lăm năm!"
"Nào, Tiểu Ninh, ngồi đi con!"
Ba mẹ Tiểu Quỳnh cầm tay cô dắt qua ngồi bên cạnh họ.
"Để hôm nay cô chú chăm sóc cho con!"
"Dạ, con cảm ơn ạ!"
"Còn hai đứa nhóc kia đâu?"
Bốn ông bà thân sinh cùng ngoái cổ tìm Lục Minh và Tiểu Quỳnh.
"Hẹn hò rồi ạ!"
"Hả?"
Tám con mắt đổ dồn về phía cô.
Thật, lúc nãy cô liếc thấy Tiểu Quỳnh ôm ôm, kéo kéo rồi lôi Lục Minh đi đâu rồi.
"Hai cái đứa này!"
Ba mẹ Tiểu Quỳnh không vui.

Để người lớn đợi cơm là không nên.

Cũng do ông quá cưng chìu con gái.
"Do chúng nó lâu ngày mới gặp lại.

Kệ lũ trẻ đi! Chúng ta gọi món!"
Chú Lục là người thỏa mái.

Ông luôn thương yêu sắp nhỏ nên lên tiếng bênh vực.

"Tiểu Ninh, gọi món đi con!"
"Dạ!"
Cùng lúc đó ở ngoài hành lang tầng ba nhà hàng Shang palace.
"Tiểu Quỳnh, tớ nhắc nhở câu: Không được lôi chuyện ngày xưa của chúng ta cho Tiểu Ninh biết!"
"Vì sao?"
"Tớ không thích!"
"Cậu thích con bé đó à?"
"Đó không phải chuyện của cậu!"
Tiểu Quỳnh chợt cười lớn.

Mắt cô dán chặt vào Lục Minh.
"Đây có phải lý do để...cậu xin chuyển trường không?"
Đường đường là một học sinh giỏi, lọt top ở trường Chuyên nổi tiếng cấp quốc gia.

Đùng cái cậu ta xin chuyển ngay về tỉnh.
Mà về tỉnh thôi cũng được.

Cậu ta còn cố tình học trụt lại hai lớp.

Có suy nghĩ nát óc thì Tiểu Quỳnh cũng không sao hiểu được nguyên nhân vì sao?
Cho đến hôm nay, cô mơ hồ hiểu ra một vài điều.
"Lục Minh, tớ cũng nhắc cậu: Giữa chúng ta còn một lời hứa!"
"Tớ biết!"
"Vậy lúc nào cậu thực hiện đây?"
"Tiểu Quỳnh, nếu tớ nhớ không nhầm: Năm cuối cấp3, lời hứa ấy mới có hiệu lực."
"Nhưng nay tớ đã học 11 rồi!"
"Vẫn là chưa phải lúc!"
Nghe Lục Minh nói, Tiểu Quỳnh chợt rơi vào trầm tư.

Tuy thời gian không còn lâu để cô có thể ở bên người con trai mà cô thích từ nhỏ.

Nhưng cô có cảm giác, niềm vui ấy sẽ khó mà thành hiện thực.

Bởi, từ lâu cô đã không còn nắm bắt được tâm tư của Lục Minh.

Và dặc biệt, cậu ta đã không còn coi Tiểu Quỳnh cô là số 1.

Ấm ức pha chút hèn ghen.

Tiểu Quỳnh không cam lòng.

Cô đưa tay bưng mặt khóc nức nở.
"Lại gì nữa đây?"
"..."
"Tiểu Quỳnh, cậu đừng như vậy có được không?"
Chẳng lẽ cô ta không biết, Lục Minh cậu ghét nhất là nghe con gái khóc!
"Thôi nào!"
"..."
Lúc này, ngoài hành lang đã có khách qua lại.

Họ nghe tiếng Tiểu Quỳnh khóc bèn ném cho cậu ánh mắt nghi ngờ.
"Tiểu Quỳnh...!"
Lục Minh nhích lại gần con nhỏ.

Đưa tay vỗ vỗ vào lưng nó.

Như chỉ chờ có thế, Tiểu Quỳnh ngã luôn vào lòng Lục Minh.

Cô còn cố tình dang hai tay ôm chặt lấy cậu.
Lục Minh e ngại.

Cậu thấy khó chịu.

Nên đưa tay gỡ hai cánh tay đang quấn như sam củaTiểu Quỳnh.
"Tiểu Quỳnh buông ra!"
"Cho tớ ôm cậu chút thôi! Tớ nhớ cậu lắm.

Ngày xưa không phải cậu luôn cho tớ ôm tùy thích sao!"
"Sao so như vậy được?"
"Tớ không biết! Nếu cậu không muốn kéo dài thời gian, thì hợp tác với tớ chút đi!"
Cứ lằng nhằng như thế này.

Tiểu Ninh đi tìm là nguy to.

Lục Minh không mấy cam tâm đành đứng im cho con nhỏ kia làm gối ôm.
Người tính không bằng trời tính.

Nỗi lòng lo lắng của Lục Minh cuối cùng cũng đến tai Ngọc Hoàng.

Một màn ôm ôm, ấp ấp đó đã bị Lan Nhã thấy sạch.
"Ê, Hoàng Dũng, ông xem kĩ, kia có phải là tên họ Lục lớp mình không?"
Hoàng Dũng theo hướng tay Lan Nhã nhìn qua.
"Wao, mùi mẫn thật!"
Bốp!
Lan Nhã đập cho cậu ta một cái.
"Tớ nói cậu kiểm tra người.

Chứ không phải bảo cậu tán thưởng."
"Thì tớ đang nhìn đây!"
Sau một hồi ngó nghiêng các kiểu, cuối cùng Hoàng Dũng quay sang phán một câu.
"Đích thực là thằng cha họ Lục!"
"Vậy đưa điện thoại câu đây!"
"Chi?"
"Cứ đưa, cấm hỏi!"
Hoàng Dũng vừa thò tay vào túi đã bị bàn tay Lan Nhã hất ra.

Con nhỏ trực tiếp cướp ra luôn cho mau lẹ.
Tách!
Một phút sau, Lan Nhã hài lòng với kết quả trong tay.
"Để xem cậu giải thích với bạn tốt của tớ như thế nào? Dám bắt cá hai tay?".
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 9: 9: Bí Mật Năm 12 Tuổi Của Lục Minh


Lục Minh và Tiểu Quỳnh quay lại bàn ăn.

Cô ta vẫn cầm tay Lục Minh.

Trước mặt mọi người, tự nhiên kéo cậu ta ngồi cùng vào dãy ghế phía chú Lục.Tám con mắt của bốn bậc phụ huynh đều đổ dồn về trên mặt Tiểu Quỳnh.
"Con khóc đò à?"
"Dạ."
Lời thừa nhận của Tiểu Quỳnh, làm dấy lên lòng tò mò của cô gái đang ăn ngon lành phía đối diên.

Cô khẽ liếc mắt.
Là khóc thật! Hai mắt còn đỏ thế kia mà!
Cô lia ánh mắt đến kẻ đầu sỏ.
Lục Minh từ khi ngồi vào bàn vẫn đặt ánh mắt ở chỗ Tiểu Ninh.

Khi bắt gặp ánh mắt chấn vấn của con nhỏ.

Cậu định nói: Không lên quan đến tớ!
Nhưng không, Tiểu Ninh không phải nhìn cậu mà hai con mắt to đen của nó đang kinh ngạc nhìn chằm chằm vào một bên ngực phải của cậu.
Gì đây? Học thói háo sắc à?
Lục Minh nhếch bên mép, nhìn theo.
Thôi xong!
Cái áo sơ mi bảnh bao cậu mới mua.

Hôm nay, mặc cho xứng đôi với nó.

Rõ ràng là rất sạch.

Nhưng giờ đây nước ướt tèm lem.

Mà có phải thế thôi đâu! Ở đó, còn in cả hình một cái miệng đỏ chót.
Là tác phẩm của Tiểu Quỳnh.

Lục Minh cuống cuồng đưa tay lên che lại.

Khi ngó qua Tiểu Ninh, cậu bắt gặp cái bĩu môi của nó.
Lục Minh: Không như bà nghĩ đâu nha!
Tiểu Ninh: Tui nghĩ gì?
Lục Minh: Là xxx đó?
Tiểu Ninh: Ai thèm quan tâm!
Lục Minh: Có thật không?
Tiểu Ninh: Thật!
Tuy mắt nó cho cậu lời khẳng định.

Nhưng Lục Minh biết, lòng nó không phải vậy.

Bởi, cậu thấy sắc mặt nó dần tái đi.
Nó dứt khoát quay mặt xuống đ ĩa pittêt.

Bỏ lại ánh mặt thanh minh, hối lỗi của cậu ở không trung.
Lục Minh không đành lòng, cậu định đứng lên, bước qua bên chỗ nó.

Nhưng con nhỏ ngồi cạnh đã nhanh tay níu lại.
Lục Minh âm thầm ném cho Tiểu Quỳnh ánh mắt cảnh cáo.

Nhưng con nhỏ không quan tâm.

Ở đây, có ba mẹ nó, có cả cô chú Lục, nó sợ gì một ánh mắt của Lục Minh.
"Cậu cắt pittêt giúp tớ!"
Tiểu Quỳnh đẩy đ ĩa tới trước mặt Lục Minh.
Lục Minh không cam tâm, cầm dao cắt cho nó.
"Hai đứa nhỏ này! Qua bao năm vẫn vậy!"
"Anh nói đúng, mỗi lần ăn pittêt, đều là Lục Minh cắt nó mới chịu ăn!"
Bốn bậc phụ huynh sợ trời chưa sập, lo gió ít e không gây ra bão nên cười ha hả o bế nhau.
Không khí rất hài hòa.

Vui vẻ như cảnh gia đình đoàn viên.

Chỉ tại Tiểu Ninh cô thấy hơi khó chịu.
"Con xin phép đi vệ sinh ạ!"
"Ừ, con cứ tự nhiên!"
Tiểu Ninh cúi đầu.

Lúc quay qua bắt gặp ánh mắt của Lục Minh.

Cô thầm chửi: Đồ tham sắc quên bạn!
"Con cũng xin phép đi vệ sinh xíu ạ!"
Lục Minh vội đứng lên.
"Con cũng đi nữa ạ!"
Tiểu Quỳnh chụp tay Lục Minh.
"Hai đứa nhỏ này! Lại dính nhau như sam!"
Ba mẹ Tiểu Quỳnh lại cười to vui vẻ.

Họ thấy hài lòng khi hai đứa vẫn dành tình cảm cho nhau.

Như thế rất tốt.

Bởi dù sao, hai gia đình cũng có giao ước.
Nhìn cảnh này, Tiểu Ninh chỉ muốn rời khỏi bàn ăn thật nhanh.

Cô không đi vệ sinh như đã định, mà theo cầu thang bộ đi xuống.
Khi Lục Minh thoát khỏi gọng kìm của Tiểu Quỳnh.

Cậu đi vào khu vệ sinh.

Đứng đợi Tiểu Ninh ở phía ngoài.
Năm phút...Mười phút...
Con nhóc bị táo bón sao? Làm gì ôm nhà vệ sinh lâu thế?
Lòng cậu có chút lo, chút nóng lòng nên dứt khoát nhìn trộm vào khu nhà vệ sinh nữ.
Tất cả các cửa đều trống không!
Con nhóc không có trong đó!
Lục Minh càng lo lắng: Không lẽ nó buồn quá nên về rồi!
"Cậu đứng ở đây làm gì?"
Tiểu Quỳnh tự hồi nào đứng ngay trước mặt cậu.
"..."
"Có phải cậu muốn tìm Tiểu Ninh?"
Thấy bộ dạng bức bối thế kia, Tiểu Quỳnh cô đoán 100% là như ý.

"..."
"Tớ thấy con nhóc đó đang chơi vui với...!một soái ca ngoài kia!"
"Ở đâu?"
Hứ, không phải trước đó đã khiếm thính rồi sao? Giờ thông tai nghe được hay thế?
"Nói mau!"
Thấy Tiểu Quỳnh cố ý kéo dài thời gian, lề mà lề mề, Lục Minh càng sốt ruột.
"Cậu nôn nóng cái gì? Con nhóc đó đang vui với một bạn trai, cậu mà ra đó, có phải là quá bất lịch sự không?"
"Tớ hỏi cậu lần nữa, thấy Tiểu Ninh ở đâu?"
Lục Minh hết kiên nhẫn, cậu thô lỗ nắm cổ áo Tiểu Quỳnh.

Tiểu Quỳnh thấy vậy lại càng không muốn nói.

Cô cảm thấy tủi thân.

Vốn là tiểu thư nhà giàu.

Từ nhỏ quen cưng chìu, cung phụng.

Mà Lục Minh vốn cũng rất yêu quí cô, trong trí nhớ của cô, cậu ta chưa bao giờ to tiếng hay làm điều gì khiến cô buồn cả.

Thế mà giờ đây...
Tiểu Quỳnh lại khóc.

Lục Minh lại càng thêm bực bội.

Chính cậu cũng không ngờ mình lại mất kiềm chế như vậy.
"Tớ xin lỗi cậu!"
Nói rồi Lục Minh chạy đi tìm Tiểu Ninh mặc cho Tiểu Quỳnh gào khóc, gọi cậu ở phía sau.
Cậu đoán con nhóc sẽ không đi lên, vì từ nhỏ Tiểu Ninh vốn sợ độ cao.

Cậu chạy xuống tầng dưới.
Khu hành lang tấp nập khách ra vào.

Chạy một mạch đến khu phục vụ nước, khu giải trí.

Tấc cả đều không thấy bóng dáng Tiểu Ninh.
Cậu nhắm mắt, tịnh tâm suy nghĩ.

Cuối cùng cậu quyết định ra khu vườn phía sau.
"Hì..hì...cậu giỏi lắm Hoàng Dũng!"
Là giọng của Tiểu Ninh.
Lục Minh đi nhanh về hướng đó.
Một cảnh tượng hài hòa đập vào mắt cậu.
Tiểu Ninh ngồi trên xích đu, Hoàng Dũng đứng bên đẩy nhẹ chiếc xích đu đó.
Mỗi một lần xích đu bay qua, Tiểu Ninh lại cười vui tít mắt.

Gió bay qua người nó, thổi mái tóc dài đen tung lên như dải lụa.
Dưới ánh đèn Led Neon lấp lánh, con nhỏ như tiên nữ hạ chốn phàm trần.
Lục Minh cậu đã phải lòng cô tiên nữ ấy.

Phải lòng từ năm năm về trước.

Thế nên...
Lục Minh đi tới.

Đưa tay dừng lại chiếc xích đu.

Kéo Hoàng Dũng qua một bên.

Môi mỏng khẽ nhếch lên.
"Hoàng Dũng! cảm ơn cậu đã chơi cùng Tiểu Ninh.

Nhưng giờ cậu có thể đi!"

"Cậu bị hâm à?"
Hoàng Dũng chống tay nhìn kẻ phá đám.
"Tụi tớ đang chơi, người đi là cậu mới đúng!"
Học đâu ra thói bá đạo! Đừng tưởng hàng ngày trên lớp thấy cậu nghe lời, là ở đâu cũng như thế nhé!
Tui là con trai mà.

Tui cũng thích con gái chứ? Cứ tưởng cậu yêu quí Tiểu Ninh nên tui nhường cho.

Ai dè..cậu sở khanh, thích bắt lấy cá bự!
Thế thì từ giờ tui sẽ theo đuổi Tiểu Ninh!
"Cậu xê ra!"
Hoàng Dũng chen lại chỗ cũ.
"Cậu mới là người xê ra!"
"Tớ đã ở đây trước!"
"Hoàng Dũng, cậu có tin tớ đánh cậu không?"
"Đánh thì đánh, Hoàng Dũng này không sợ!".

ngôn tình hài
Hai bên đang sung máu.

Đứng gằm gằm nhìn nhau.

Chợt có tiếng hét.
"Các cậu định làm gì đó?"
Lan Nhã ung dung chống một lên hông.

Tay kia đưa ly kem quế cho Tiểu Ninh.
"Cậu ta tới phá đám!"
"Kệ đi Hoàng Dũng! Tụi mình kiếm chỗ khác chơi!"
Lan Nhã đi đến đưa ly kem sữa cho Hoàng Dũng.

Đoạn liếc qua Lục Minh.
"Nhường cho hai người đó!"
Rồi cô dang tay lùa Tiểu Ninh và Hoàng Dũng ra khỏi khu vườn.
"Tiểu Ninh, sắp đến giờ về rồi!"
"Xin phép giúp tớ! Nói cô chú, tớ sẽ đợi ở cổng!"
Tưởng đâu ăn được bữa ngon.

Ai dè, gia đình hai họ gặp mặt.

Cô thà đi chơi với Lan Nhã và Hoàng Dũng còn vui hơn!.
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 10: 10: Định Mệnh Của Lục Minh


Không biết khi quay trở vào, Lục Minh đã nói gì.

Mà chỉ năm phút sau, thân phụ hai bên đã lần lượt đứng dậy.
Bữa cơm thân mật gặp mặt hai nhà cuối cùng cũng xong.

Lúc ra,Tiểu Quỳnh vẫn luôn bám vào cánh tay của Lục Minh.
"Tiểu Quỳnh, chuyện hôm nay, tớ không muốn thấy lần hai?"
"Ý cậu là sao?"
"Trước mặt Tiểu Ninh phải biết chừng mực!"
"Gì á?"
Là đang dằn mặt Tiểu Quỳnh cô sao? Biết chừng mực trước con nhỏ nhà quê ấy hả? Lục Minh, cậu đúng là quá xem thường tớ!
"Nhớ kĩ lời tớ nói!"
"Không nhớ! Không nhớ! Vạn lần, tỉ lần không nhớ!"
"Vậy lần sau đừng trách tớ không cho cậu mặt mũi!"
Tiểu Quỳnh đưa tay bịt tai.

Coi như không nghe lời cậu ta cảnh cáo.
"Lần sau tớ vẫn bám cậu như vậy á! Thử xem cậu làm gì tớ?"
"Nể mặt cô chú Hàn, lần này tớ không chấp! Nhưng tuyệt đối không có lần sau!"
"Lục Minh, cậu hung dữ với tớ làm gì? Tớ chỉ muốn bảo vệ người tớ thích!"
"Nhưng tớ không thích cậu!"
"Cái gì?"
Là Tiểu Quỳnh cô đang mơ đúng không? Người ta nói, con người ban ngày lo sợ điều gì thì ban đêm sẽ mơ y như thế!
Tiểu Quỳnh cô, từ khi gặp lại Lục Minh, người bạn tâm giao, cùng cô sinh một ngày, cùng ở một nơi, cùng học một chỗ tới những mười năm.
Trong chừng ấy thời gian, mắt cô chỉ nhìn về một hướng.

Nơi nào có Lục Minh là mắt cô ở đó.
Vậy mà hôm nay, chỉ vì con nhỏ có mẹ mà không có ba ấy, lại dám nói lời đoạn tuyệt với cô.
Thật uổng công Tiểu Quỳnh cô xa xôi ngàn dặm về đây thăm hắn.
Cô không phục.

Không quan tâm.
"Lục Minh, tớ không quan tâm cậu thích ai.

Nhưng tớ nhắc cậu: Năm sau đã đến hẹn.

Cậu phải đi du học cùng tớ!"

Nói xong câu đó, Tiểu Quỳnh quay lưng, lên xe cùng ba mẹ.
"Tạm biệt!"
"Đi đường bình an!"
Ba mẹ Lục Minh vẫy tay.

Đến khi bóng xe nhà Tiểu Quỳnh khuất sau cửa cổng, ba Lục Minh buông câu cảm động
"Tội nghiệp vợ chồng Hàn Hùng.

Xa xôi thế cũng về thăm chúng ta!"
"Mình nói phải.

Nhớ năm xưa, con trai chúng ta ở ngoài đó, là một tay vợ chồng chú ấy chăm nom!"
"Ơn này nên ghi nhớ! Mà mình cũng nên nói cho thằng bé biết.

Để nó có cách ứng xử cho phải đạo!"
"Em biết rồi minh!"
Mãi nói chuyện riêng.

Khi quay lại đã không thấy Lục Minh đâu cả.
"Minh!"
"..."
"Con đâu rồi anh!"
"Chắc nó đi tìm con bé!"
Ở khu chờ xe buýt trước cổng nhà hàng.

Ba cái đầu đang tụm vào nhau.

Cùng xem một game mới tải về rất hay.
"Tiểu Ninh, chúng ta về thôi!"
"Ăn xong rồi á?"
"Rồi!"
Nhanh thế! Cô và Lan Nhã, Hoàng Dũng vừa mới mở.

Cô còn chưa chơi được tí nào.
"Tớ về đây!"
Hoàng Dũng đứng lên.

Đến bên Tiểu Ninh nơi nhỏ.
"Ừ, mai đi học sớm tớ đưa máy cậu chơi! Sẵn cho cậu coi cái này hay lắm!"
Khi nói câu sau, Hoàng Dũng liếc mắt nhìn qua Lục Minh.
"Phải á, mai lên trường cho cậu xem.

Hấp dẫn tuyệt cú mèo luôn!"
Lan Nhã chống tay vênh mặt đệm thêm.
"Ừm.

Bye!"
"Bye!"
Trước khi ra về, Lục Minh có linh cảm hai đứa bạn kia đang có âm mưu gì đó.

Lòng cậu chợt lo lo.

Bèn đưa ra quyết định: Ngày mai phải theo sát Tiểu Ninh mới được!
Sáng hôm sau.
Sân trường vương đầy nắng mai.

Nắng tưới lên những đọt non vừa hé.

Nắng ưu ái rải vàng trên từng nhành hoa.

Đó đây, sương mai vẫn còn đọng lung linh trên thảm cỏ.

Dưới nắng mai chúng càng thêm lấp lánh.

Dưới tán cây bàng gần cổng đã có hai kẻ đứng đợi sẵn Tiểu Ninh.
Khi thấy xe Lục Minh dừng lại ở cổng.

Lan Nhã kéo Hoàng Dũng cùng chặn đường.

Ngang nhiên cướp người còn ngồi trên xe xuống.
"Đi thôi!"
Hai người, hai tay, lôi kéo con nhỏ chạy như bay về hướng sau trường.
"Ấy ấy, các cậu đưa Tiểu Ninh đi đâu thế?"
"Chuyện đàn bà con gái không phiền lớp trưởng Lục quản!"
Cái gì? Chuyện đàn bà con gái á? Vậy tên Hoàng Dũng kia là nam hay nữ đây?
Mặc kệ, Lục Minh cương quyết theo sát.

Cậu dắt xe chạy theo ba đứa kia.
Huýt!
Lục Minh bị cờ đỏ trực tuýt còi.

Cậu dừng lại.

Vì biết lí do nên Lục Minh quăng luôn xe cho tên cờ đỏ chạy sau.
Làm lớp trưởng ba năm ở đây.

Cậu cũng là Liên đội trưởng kiêm trưởng ban cờ đỏ của trường.Cậu biết: Nghiêm cấm học sinh dắt xe lung tung trong sân trường.
"Bỏ ra nhà xe hộ anh cái!"
Tên cờ đỏ nhận ra đàn anh.

Mỉm cười, ngoan ngoãn nhận xe, đem ra để đúng nơi qui định cho đàn anh.
Lan Nhã, Hoàng Dũng đang kéo Tiểu Ninh ra điểm hẹn.Thoáng thấy Lục Minh chạy theo sau, Lan Nhã dừng lại.
"Ê, ông theo con gái chi vậy?"
"Đâu, tui theo Hoàng Dũng!"
"..."
Lan Nhã kẹt họng.

Bực tức trừng mắt nhìn tên đang balo trước, balo sau khệ nệ.

Nó chợt nhếch mép cười, quay qua ra lệnh cho Hoàng Dũng
" Đưa điện thoại cậu đây! Chặn hắn ta lại!"
"OK!"
Hoàng Dũng lén đưa điện thoại cho Lan Nhã.

Cậu sợ tên lớp trưởng kia biết được sẽ thu.

Vì trường có qui định: Không cho học sinh mang điện thoại thông minh đến trường.
Lan Nhã nhận điện thoại quay sang Tiểu Ninh.
"Mình đi thôi!"
Thấy hai cô gái toan đi, Lục Minh đi tới.

Hoàng Dũng bước ra, Lục Minh liền bị bức tường thịt cản lại.
"Cậu đi theo con gái chi?".

truyen bjyx
"Không phải việc của câu!"
"Sao không? Tui được sự ủy quyền của Lan Nhã!"
"Hoàng Dũng, cậu thật sự muốn ăn đấm!"
"Thích thì chìu thôi!"
"Cậu..."
Lục Minh điên tiết, đưa nấm đấm lên.
"Ấy, ấy, các cậu đừng đánh nhau!"
Tiểu Ninh thấy tình hình căng như dây đàn nên quay lại.
Cô nhanh chân chạy vào đứng giữa hai tên đàn ông đang hùng hục xông vô.
Vì sợ trúng Tiểu Ninh nên cả hai con trâu điên tạm thời thu tay lại.
Đúng lúc đó...
Tùng!...Tùng!..Tùng!...
"Vào lớp rồi! Mau đi thôi!"
Tiểu Ninh đưa tay kéo Lục Minh.

Còn Lan Nhã kéo Hoàng Dũng.
Không biết lôi kéo thế nào...làm rơi luôn cái điện thoại ra ngoài.
Bịch!
Đập thẳng vào mắt Lục Minh.

Cậu nhanh tay khom người lượm lên.

Sau khi ngắm nghía các kiểu, cậu nói với Hoàng Dũng.
"Tôi cho cậu hai lựa chọn: Một, khai ra trong đây có gì muốn cho Tiểu Ninh xem.

Hai, lên văn phòng gặp thầy Hiệu trưởng!"
"Cậu đừng có quá đáng!"
Hai cái miệng Lan Nhã và Hoàng Dũng cùng vang lên.
"Rốt cuộc các cậu có vào học không đây!"
Tiểu Ninh thật tức chết mà! Có cái điện thoại, bàn tới bàn lui, lát lên văn phòng viết kiểm điểm cả lũ!
"Tạm thời tui tich thu, hết tiết bàn tiếp!"
Lục Minh chốt.

Ném cho hai kẻ kia ánh mắt: Chống đối là thiệt mạng!
Rồi ung dung kéo tay con nhỏ định mệnh của đời cậu về lớp..
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 11: 11: Xóa Chứng Cứ


Sau một hồi giằng co, cả bọn tăng tốc về lớp.

Đến ngã rẽ, tụi nó thấy cô Hoa, giáo viên dạy Anh văn của lớp đã đi gần tới lớp 9A1.

Thế là..
Vèo! vèo!
Vèo! vèo!
Kèm theo đó là những tiếng chào không có một phần thành ý.
"Chào cô!"
Cô Hoa còn chưa cảm nhận được.

Bốn cái bóng đã lướt qua như tia chớp.

Chỉ để lại cho cô Hoa chút dư âm của gió.
Học trò kiểu gì đây? Gặp thầy cô giáo dám vượt qua mặt? Còn chào hỏi cái kiểu như tát nước vào mặt:Hello mày!
Aizza, chẳng bù cho ngày xưa, thời mình là học trò, mỗi lần gặp thầy cô giáo: Phải lấy mũ xuống, đứng nghiêm, vòng tay, cúi đầu chào!
Học sinh thời đại 4.0 cái gì cũng nhanh gọn!
Nhưng làm nhiệm vụ đưa đò, mình cũng phải giáo huấn tụi nó chút.

Kẻo lại cho cập bến toàn đồ đẹp mã mà bên trong rỗng tếch!
Để coi mấy em vừa rồi chạy vào lớp nào đây?
Là 9A1 à!
May quá là tiết mình luôn!
Tới cửa lớp, cô Hoa chỉnh lại trang phục.

Nghiêm mặt bước vào.
"Stand up!"
Lục Minh hô to.

Tiếp theo là ba mươi mấy cái miệng.
"Good morning teacher!"
"Sit down please!"
Không biết bữa đó, cô Hoa ăn sáng trúng phải thứ gì, mà vừa ngồi xuống ghế đã giáo huấn cho tụi nó một trận.
Mới có hai tiết, mà đầu óc đứa nào cũng ong ong, rim như búa bổ.

Cả lớp im phăng phắc.

Tụi nó chỉ sợ, cơ thể rung rinh một chút sẽ gây sự chú ý.

Lúc đó, đại nạn sẽ đổ lên đầu.

Tiếng Anh mà, kiến thức tụi nó có hạn.

Lỡ cô Hoa buồn lòng hỏi trúng chỗ hỏng, là tiêu đời như chơi.
Vào sổ đầu bài, con 10 còn mở mày, mở mặt.

Chứ ăn cây gậy, con vịt hay cái trứng gì gì đó là tiêu luôn.

Khi đó, đừng mong tiết sinh hoạt lớp cuối tuần sẽ bình an về nhà nghỉ dưỡng!
Lải nhải suốt 90 phút.

Chun vô đầu tụi nó chữ được, chữ mất.

Đã vậy, cuối tiết cô Hoa còn chốt cho câu.
"Children about cultivating morality!"
Một câu bằng tiếng anh, với kiến thức ngoại ngữ còn nông cạn, đứa hiểu, đứa không.

Nên mặt đứa nào cũng ngơ ngơ, ngác ngác.

Chúng không mấy bận tâm cho tâm hồn được thanh thản.
Khi nghe trống hết tiết.

Tụi nó tươi tỉnh cả lên.

Cô Hoa vừa xách giỏ ra khỏi cửa lớp.

Nụ cười sáng lạn đã trở về với lớp 9A1.

Cái miệng bị câm 90 phút, giờ tha hồ nói.
Tùng! tùng! tùng! tùng!...
Hồi trống kéo dài.

Cả lớp túa ra sân.

Mấy trăm con người khua tay, múa chân vài động tác.

Coi như tập thể dục để giãn gân, giãn cốt.
Trong khi đó, không ai biết vì sao lớp 9A1 vắng mặt lớp trưởng Lục Minh.

Hoàng Dũng tập thể dục xong, nó chợt nhớ lời ước hẹn với Lục Minh.

Mắt nó dáo dác tìm người.
"Ê, bà thấy thằng Minh đâu không?"
Tiểu Ninh lắt đầu.
"Lan Nhã, bà thấy Lục Minh đâu không?"
"Không!"
"Hạo Kỳ, cậu có thấy lớp trưởng không?"
Lại nhận thêm cái lắt đầu.
Quái, biến đâu mất dạng? Cái điện thoại cảm ứng vừa mua mấy củ của nó, đâu thể để tự nhiên trong túi thằng nhãi đó được.

Lỡ...thì sao?
Hoàng Dũng quyết tìm Lục Minh.

Nó chạy khắp sân.

Băng qua mọi ngõ ngách mà lũ học trò như nó hay chen vào.
Thằng Minh vẫn không có!
Cùng lúc đó, trong phòng trực ban Cờ đỏ.
"Anh Minh, anh mới mua điện thoại à?"
"Ừ."
"Hì...hì..anh trốn chơi game hả?"
"Vớ vẩn!"
"Vậy anh...."
"Chú mày có im đi không!"
Anh đang tìm thông tin quan trọng.

Chú mày cứ lải nhải, anh rối bấm lung tung, xóa hết tài liệu quan trọng của thằng kia là ăn cám.

Tên đàn em đang trực nghe Lục Minh quát, khôn ngoan ngậm miệng.

Lạng vạng hắn phạt, bắt trực cả tuần là mệt.
"A!"

Không biết Lục Minh phát hiện thứ gì mà con mắt mở to kinh ngạc đến sững người.
Qua giây phút bị choáng đó, Lục Minh khẽ nhếch miệng, đưa tay bấm xuống một cái.
Sau khi kiểm tra kĩ càng, cậu đứng dậy đi tìm Hoàng Dũng.
Ra đến ngã rẽ, cậu thấy nó đang dáo dác đi tới.

Lục Minh đứng đợi.
"Cuối cùng cũng thấy cậu!"
"Cậu chơi lén tôi?"
"Chơi lén gì?"
Lục Minh mất kiên nhẫn.

Cậu đưa tay xách cổ áo Hoàng Dũng.
"Còn giả ngố?"
Ánh mắt Lục Minh như ngọn lửa đang bốc cháy.

Hoàng Dũng nhận ra tình hình quan trọng.

Cậu không thể đùa vào lúc này.

Hoàng Dũng nghiêm túc nhìn Lục Minh.
"Lục Minh, tớ không biết cậu đang nói đến chuyện gì? Cậu có thể cho tớ biết rõ hơn không?"
"Cậu giỡn mặt với tôi đấy à?"
"Tớ nói thật mà!"
"Thế tấm ảnh đó, ở đâu cậu có?"
"Ảnh, ảnh nào?"
"Hoàng Dũng!"
Lục Minh xiết chặt cổ áo.

Xem ra không cho hắn ăn chút hành thì hắn chưa biết tay: Lục huyền đai nhị đẳng nổi tiếng ở phòng tập võ là cậu.
Hoàng Dũng thấy sợ.

Lại ngu thêm mất mấy giây.

Sau đó, cậu tập trung suy nghĩ.
Lục Minh hắn hỏi tấm ảnh, dĩ nhiên là có liên quan đến hắn.

Mà mình nhớ đâu có chụp hắn tấm nào? Rảnh sao đi chụp tên sát gái!
Chợt trong đầu nó hiện lên một hình ảnh: Có chàng trai mặc áo sơ mi trắng, tém thùng gọn gàng.

Anh ta đang ôm một cô gái.

Cô gái đó hình như là úp mặt vào ngực anh ta! Trông họ rất ngọt ngào, tình tứ!
Nhớ lại bức ảnh đó, Hoàng Dũng tự nhiên thấy buồn cười.

Hắn thầm khinh bỉ: Đồ con nít ranh! Mới tí tuổi đầu đã hẹn hò nơi nhà hàng, khách sạn.
Đúng là tâm lí phát triển tỉ lệ thuận với sinh lí.
"Cậu còn dám cười?"
Chân Hoàng Dũng chỉ còn có mũi chân là chạm đất.

Cậu ta hết hồn la lên.

"Ối ối, để tớ nói!"
"Mau!"
"Là Lan Nhã chụp chứ không phải tớ!"
Sau đó, Hoàng Dũng thông minh khai ra rằng: Chiều qua, hắn cùng Lan Nhã mang hoa vào cho khách.( Nhà Lan Nhã có mở quầy hoa tươi.).

Do sợ tối nên Lan Nhã rủ hắn cùng đi.

Trời xui đất khiến thế nào, khi ra về lại gặp đúng lúc Lục Minh ôm người đẹp.
"Vậy á!"
"Tiểu Ninh thấy bức ảnh đó chưa?"
"Chưa, tụi tớ định hôm nay mới mở cho Tiểu Ninh xem!"
Lục Minh thầm thở phào.

Đúng là hú hồn con chồn mà! Chứ tình ngay mà lí gian, dù cậu có trăm cái miệng cũng không sao thanh minh cho rõ được.
Lục Minh trừng mắt Hoàng Dũng.
"Cậu còn lưu lung tung ở đâu nữa không?"
"Không, không!"
Tụi nó chỉ chụp có nhiêu đó.

Chụp sao để vậy.

Chứ có ý đồ gì đâu mà lưu giữ bậy bạ.

Chẳng qua, hai đứa nó thấy thương cho con bạn thân Tiểu Ninh.

Nên mới định đòi công bằng và lẽ phải.

Ai dè gặp cường hào, ác bá!
"Không có thì thôi, trả lại cho cậu!"
Lục Minh quăng cái điện thoại Samsung Galaxy A32 qua cho Hoàng Dũng.

Cậu ta xót của hoảng hốt đưa hai tay ra đỡ lấy.
Đùa sao? Tính phá đồ cậu chắc! Đúng là đồ háo săc còn nhỏ mọn!
Hoàng Dũng đang chửi thầm Lục Minh.

Ấm ức trong lòng chưa giải tỏa, lại nghe hắn nói tiếp.
"Nếu hó hé nửa lới với Tiểu Ninh...thì cậu húp cháo!"
Gì vậy trời! Ý nói tui không có răng ấy hả?
Lục Minh cậu là đồ du côn!.
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 12: 12: Kí Ức


Thứ Bảy, cuối tuần.
Sau giờ tan trường, Lan Nhã và Hoàng Dũng chạy chiếc đạp điện tới cạnhTiểu Ninh.

Nó đang đứng chờ Lục Minh.
"Ê, chiều tụ trà sữa không?"
"Ở đâu?"
"Coffee and Chill."
"Đợi Lục Minh ra rồi quyết định!"
Nghe câu trả lời của Tiểu Ninh, Lan Nhã không mấy hài lòng.

Nó phát cáu.
"Tiểu Ninh, cậu chính kiến chút được không? Hắn đâu phải ba cậu!"
Xin phép gì chứ?
"Nhưng tớ không có xe?"
"Yên tâm, tớ đón cậu!"
Hạo Kỳ dựng xe chen vào.

Bước đến trước mặt Tiểu Ninh.
Hoàng Dũng thấy lạ, bèn đập vai cậu ta một cái.
"Cậu biết nhà không?"
"Biết!"
Cái gì? Cậu ta mới chuyển về mà biết nhà Tiểu Ninh luôn rồi á?
"Hè..hè...Tớ vô tình biết thôi!"
Thật ra, không phải vô tình mà là cố ý.

Số là hôm qua, cậu thầm đi theoTiểu Ninh và Lục Minh.

Khi biết được nhà củaTiểu Ninh, cậu mới quay về.

Là Hạo Kỳ cậu có chút lòng riêng: Cậu muốn biết nhà cô gái cậu thích, để tiện lúc muốn đến chơi.
Thế là chiều tàn, cậu chợt hứng lên, chạy chiếc Pega đến định rủ Tiểu Ninh đi uống trà sữa.

Ai dè, đến nhà Tiểu Ninh vừa lúc thấy tay họ Lục xách cái ly gì đó cho con nhỏ.
Cậu đứng bên kia đường đợi.

Có ngờ đâu, hắn ta vào rồi ở luôn trong đó.

Cậu bèn quay xe chờ cơ hội khác.
Và cơ hội đó là hôm nay.

Cho nên lúc này, Hạo Kỳ tha thiết nhìn Tiểu Ninh quyết tâm chinh phục.
"Đồng ý đi mà!"
"Đồng ý cái gì?"
Lục Minh đã dắt xe đến nơi.

Cậu đưa mắt thầm cảnh cáo Hạo Kỳ: Người của tôi, cấm đụng!
Hứ, Hạo Kỳ cậu sợ chắc! Hoa đẹp vạn người mê, ai nhanh tay hái được hái.

Hoa nhà cậu ta trồng chắc! Mà có trồng Hạo Kỳ cậu nếu thích cũng có thể trộm.
"Tiểu Ninh, cậu đồng ý nhé!"
"Tớ, tớ..."
Con nhỏ quay qua nhìn Lục Minh.
Tiểu Ninh: Chiều đi nha!
Lục Minh: Đi đâu?
Tiểu Ninh: Uống trà sữa!
Lục Minh: OK!
Nó thấy Lục Minh khẽ gật đầu.

Nó mừng quá trả lời cho bọn Lan Nhã.
"Được, chiều gặp!"
"4 giờ nha!"
"OK."
Hạo Kỳ nhìn Tiểu Ninh nói.
"Chiều tớ đón cậu nha!"
"Khỏi, đợi ở quán đi! Tôi và Tiểu Ninh sẽ đến!"
Hạo Kỳ thất vọng toàn tập.

Sau đó, cả bọn giải tán khi thống nhất được cuộc hẹn.

Ra đến bên ngoài trời đã nắng chang chang.
Nhìn Lục Minh đạp chiếc xe cà tàng chở mình.

Đã vậy, trước ngực cậu ta còn đeo balo nữa.

Tiểu Ninh đằng sau ái ngại.
"Lục Minh, hay là đưa balo tớ mang cho!"
"Sao tự nhiên lại thích mang?"
"Trời nắng quá! Tớ sợ cậu mệt!"
"Không sao đâu! Cậu yên tâm!"
Ba cái đồ này thì nhầm nhò gì với cậu.

Có khổ hơn nữa cậu cũng cam lòng.

Vì Tiểu Ninh, cậu có thể làm tất cả.
Đó không phải là trách nhiệm.

Mà là tình cảm và lời hứa cậu dành cho cô kể từ năm năm trước....
Năm năm trước.
Trong kì nghỉ Tết năm Lục Minh học lớp 6.
Xe đón cậu từ sân bay đã dừng trước cổng nhà.

Lục Minh xuống xe, ngước nhìn ngôi nhà hai tầng trước mặt.
Nó thật xa lạ với cậu.

Nếu không cầm địa chỉ trên tay, cậu còn không dám tin đây là nhà của mình.
Đã ba năm cậu không ở bên ba mẹ.

Mười hai năm cậu mới về cái gọi là quê cha đất tổ.
Tất cả đều mới toanh đối với cậu.

Không gợi nhớ, không ước mơ, không hoài cổ.
Cậu chỉ về vì đơn giản ba mẹ cậu đang ở đây.
"Con trai, mừng đón con trở về nhà!"
Ba mẹ Lục Minh tung chùm hoa vào lòng cậu.
"Ba mẹ làm thế có quá không?"
Trở về gì chứ! Hồi nhỏ giờ cậu có ở đây đâu mà gọi là trở về.

Nó không thực tế gì cả.

"Con trai, có phải con không có nhớ ba mẹ?"
Chứ có con ai mà gặp ba mẹ không mừng.

Đã vậy, nó còn không cho ba mẹ ôm nó.
"Nhớ gì chứ?"
Không phải ngày nào cũng gọi video sao! Chỉ cần đúng 6 giờ chiều là điện thoại chú Dũng lại vang lên.

Rồi cha con, mẹ con tranh nói nhau inh ỏi.

Nhiều khi, cậu còn vừa ăn vừa nói chuyện.

Bởi, không chỉ cậu phải học bài mà ba mẹ cậu còn bận trực, bận cứu người.
Cha mẹ một nơi con cái một nẻo là vậy.

Luôn làm phiền thời gian của người khác.
Những tết trước đó, dù có nhớ ba mẹ cậu cũng không được về.

Vì ba mẹ cậu còn trực tết không ai ở nhà chăm lo cho cậu.
Thành ra, cậu luôn ở nhà của chú Dũng.

Ăn ở đó, ngủ ở đó.

Công bằng mà nói, đó mới là nhà cậu.
Năm nay, trường cậu được nghỉ tết mười lăm ngày.

Tự nhiên thấy nhớ ba mẹ nên cậu quyết về đây.
Hôm cậu đi, con nhỏ ở chung nhà với cậu, học chung lớp với cậu khóc như mưa, như gió.

Nó ôm riết lấy cậu, quyết không cho đi.

Chú Dũng với cô Hà phải khuyên bảo hụt hơi, nó mới chịu.
Ngày tiễn cậu ra sân bay, nó còn dặn.
"Cậu chỉ được ở một tuần thôi nhé! Còn một tuần, cậu phải dành cho tớ, ra đưa tớ đi chơi!"
"Ừ."
Cậu hứa đại lấy lòng nó.

Vậy mà con nhỏ còn dặn tiếp.
"Nhớ đó! Tết tớ không đi đâu.

Tớ chờ cậu!"
"Ừ"
Tự nhiên cậu thấy thương nó.

Cậu không muốn đi đâu nữa.

Nhưng hành lí đã mang lên vai, ai lại quay về.

Nhụt chí nam nhi!
Tiếng cô nhân viên quản lí chuyến bay thông báo hành khách vào làm thủ tục.

" Hành khách đi trên chuyến bay HN..

của hãng hàng không Vietnam Airline, khởi hành từ XX tới..."
Cậu tạm biệt nó, tạm biệt chú Dũng, cô Hà mà cứ như tạm biệt người thân ruột thịt.

Bịn rịn, quyến luyến, không nỡ.
Ở chỗ vào cửa kiểm tra an ninh, con nhỏ còn lải nhải mãi câu: Nhớ ra sớm đừng bỏ em một mình.
Hôm đó, cậu ôm nó hứa: Tớ sẽ không bỏ cậu!
Vậy đấy, giờ cậu đã ở đây.

Con cái về thăm ba mẹ mà cứ như bị bắt bỏ xứ người.

Có vui gì cho cam.
Đã vậy, ba mẹ cậu chỉ ăn với cậu đúng bữa cơm.

Ăn xong, họ nhìn cậu dặn.
"9giờ, nhớ tắt điện vào phòng ngủ nha con! Ba mẹ trực, sáng về sớm!"
Mẹ cậu hôn cậu một cái.

Vẫy vẫy tay, bỏ cậu ở nhà một mình.
Từ ô cửa sổ tầng hai, nhìn xe ba mẹ khuất dần sau cánh cửa cổng.

Cậu ứa nước mắt, kéo rèm đi xuống.
Đêm 25 tết, đường xá rộn ràng tiếng xe cộ.

Trong hơi gió đã thơm mùi hoa cỏ mùa xuân.

Tiết trời lành lạnh.

Cậu chợt thèm lắm hơi ấm của con người.
Lục Minh bèn khép cửa, bước ra sân.

Lòng đang buồn thì nghe tiếng khóc rưng rức của ai bên kia tường rào.

Cậu tò mò đi về hướng đó.
Lục Minh có ngờ đâu, bước qua bên kia tường là bước vào một cuộc sống mới.

Cuộc sống ở luôn lại chốn đây, quên đi lời hứa, quên đi lời ước hẹn..
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 13: 13: Kí Ức 2


Bên kia bức tường, một con nhóc đang ngồi cạnh chậu hồng khóc thảm.
Nó ngồi quay lưng về phía Lục Minh, để lại cho cậu một bóng lưng phủ đen mái tóc.

Cậu không thể thấy mặt mũi nó như thế nào.

Cậu chỉ thấy bờ vai nhỏ của nó đang không ngừng rung lên.

Tiếng thút thít, sụt sùi vọng vào lòng cậu đau nhức.
Lục Minh cũng không biết sao mình lại nghe lòng đau vì nó.

Cậu lặng lẽ nhích lại gần.

Lặng lẽ đứng sát phía sau.

Bàn tay đưa ra định vỗ về bờ vai bé nhỏ của nó.

Miệng cậu định an ủi, dỗ dành.

Nhưng cậu không dám tiến thêm mà chỉ dừng lại ở ý định.

Bởi, cậu tự nhiên thấy sợ.

Sợ nó chê cậu là người xa lạ.

Chê cậu là người dưng, là kẻ xấu, rồi xua đuổi cậu ra khỏi thế giới riêng của nó.
Người đến trong im lặng.

Thành ra, nó không hề biết có người đang ở sau lưng.

Nó cứ vô tư khóc, vô tư than thở.
"Sao cậu nỡ bỏ tớ mà đi! Hu..hu.."
"Sao đành để tớ một mình! Hu...hu..."
Đến nước này thì Lục Minh không thể chịu đựng thêm được nữa.

Cậu lên tiếng.
"Từ giờ tớ sẽ luôn bên cậu!"
"Nhưng cậu đã đi rồi thì làm sao có thể?"
"Tớ đã quay trở lại!"
"Có thật không?"
"Thật!"
Nụ cười chợt nở trên gương mặt còn thấm đẫm nước mắt.

Con bé vui mừng nên quên cả việc mình đang khóc.

Nó đứng lên.
Mà khoan, hình như có gì đó sai sai gì phải? Con sáo của nó đâu có biết nói nhiều như vậy? Và tiếng nói vừa rồi là giọng của con...trai!
Nó giật mình quay lại.
Bốn mắt sững sờ nhìn nhau.
Lục Minh đứng hình vì choáng.

Cậu không thể tin trên đời này lại có một con nhỏ dễ thương như thế.
Đôi mắt to đen với hàng mi dài cong vút, chiếc mũi nhỏ dễ thương, cái miệng ngây ngô đang há to kinh ngạc nhìn cậu.
Nước mắt còn đang lăn dài trên hai gò má trắng mịn của nó.

Đôi môi đỏ mấp máy không ra lời.
Con bé nhìn chăm chăm vào cậu.

Cậu cũng nhìn chăm chăm vào nó.

Cuối cùng nó lên tiếng.
"Anh là ai?"
"Mình ở bên kia tường!"
Lục Minh đưa tay chỉ về bên đó.

Cậu thấy đầu con bé khẽ gật gù.

Chắc nó đã hiểu ra cậu là ai.

Nó đưa cặp mắt trong veo nhìn cậu.
"Là người quen của chú Hùng à?"
"Ừ.

Con trai!"
Ủa, Là con trai? Tin này làm nó càng mở to đôi mắt.

Trong con ngươi sáng đen long lanh đó, thầm đánh giá lời của cậu có bao nhiêu phần chân thật.

Bởi từ trước đến giờ, nó không thấy nhà chú Hùng có đứa trẻ nào cả.
"Có thật anh là con không?"
"Thật."
"Sao từ trước đến giờ em chưa gặp anh?"
"À, anh ở xa mới về!"
Thì ra là vậy! Con trai chú Lục Hùng.

Nhà ở bên cạnh nhà nó.

Chú Hùng là sếp của mẹ nó, cũng rất thương nó.

Hằng ngày, mỗi khi nó rảnh rỗi mà cô chú ấy có ở nhà, nó đều qua chơi.

Cô Hà, vợ chú Hùng cũng hay cho nó những món đồ ăn ngon.
Vậy con trai cô chú Lục thì cũng tạm coi như người thân.

Tự nhiên, nó thấy cậu bạn kia gần gũi.
Thấy con bé có vẻ tin tưởng, không còn né tránh.

Lục Minh bèn dò hỏi.
"Mà sao lúc nãy em...khóc thảm vậy?"
Lục Minh muốn hiểu nguyên nhân, điều gì đã khiến một cô bé dễ thương như nó, vào tối 25 tết còn ngồi khóc thảm thương như vậy!
Nghe hỏi, mặt con bé lại buồn thiu.

Vai nó lại run khẽ.

Chắc là khóc nữa rồi.
Lục Minh thấy thương nó.

Cậu bước đến gần.

Đưa bàn tay áp lên má lau nước mắt cho con bé.

Tay cậu lạnh gặp dòng nước mắt ấm nóng.

Một cảm giác ấm áp chợt xông thẳng vào lòng Lục Minh.
Cậu cứ lau, con bé cứ khóc.

Tiếng khóc rưng rức như ai cào, ai cấu vào lòng cậu.

Lục Minh bèn dỗ dành.
"Nín đi em!"

Bờ vai gầy mỏng manh của nó lại khẽ run lên.

Lục Minh càng thương xót.
"Ngoan, em nín đi! Khóc nữa là mắt sưng híp lên xấu lắm đó!"
"Nhưng em buồn!"
"Nói anh nghe, anh có cách giúp em!"
Con nhỏ chợt dừng thút thít, ngước mặt lên nhìn thẳng vào mắt Lục Minh.
"Có thật không?"
Cậu nhìn vào mắt nó, khẳng định chắc nịch.
"Thật!"
Như tạm tin lời cậu nói, con bé đưa tay chỉ xuống cồn đất nhỏ nhỏ nhô cao.

"Con sáo của em...mất rồi! Em vừa chôn nó ở đó!"
"Ôi dào, tưởng gì, anh sẽ cho em con khác!"
"Nhưng nó là tri kỉ của em, ở nhà em chỉ có nó là bạn!"
Tri kỉ á? Ai lại xem con sáo là tri kỉ?
"Từ giờ, anh sẽ là tri kỉ của em!"
Như được trời phật ban cho phước lành, con nhỏ đăm đăm nhìn mặt cậu.
"Anh nói thật chứ?"
"Thật."
"Thế anh không đi học xa nữa à?"
"Không!"
"Vậy anh sẽ học ở đây chứ?"
"Ừ."
Nghe được câu trả lời như ý.

Con nhỏ đưa tay quẹt sạch nước mắt.

Nó nhoẻn miệng cười với Lục Minh.
"Anh học lớp mấy?"
"Thế bé học lớp mấy?"
"Lớp 4."
Đã không hứa làm tri kỉ của nó thì thôi.

Lỡ hứa rồi, phải thực hiện cho đến nơi, đến chốn.

Cậu muốn ở bên nó.

Học cùng nó.

Nên mạnh miệng nói luôn.
"Anh cũng học lớp 4."
Câu trả lời của Lục Minh, con bé dường như không tin lắm.

Nó lia mắt quan sát cậu từ trên xuống dưới.
Người trước mặt nó, cao hơn nó khoảng ba mươi centimet hoặc hơn nữa.

Làm gì có bạn cùng lớp nào mà cao như thế!
Như đoán được ý của con nhỏ, Lục Minh nói.
"Do anh uống hơi nhiều sữa!"
Cung cấp nhiều canxi nên cao lớn là đương nhiên.

Con bé thế mà tin.

Vì tin nên nó mới chốt một câu.
"Vậy chúng ta bạn!"
Nó hân hạnh đưa tay ra.
"Tớ rất vui vì được làm bạn với cậu!"
"Tớ cũng vậy!"
Lục Minh cũng nhanh chóng bắt lấy bàn tay nó.

Con bé chợt mỉm cười thật tươi.

Nụ cười đẹp như hoa như ngọc làm Lục Minh nhận thấy: Sự lựa chọn của mình là chính xác.
"Từ giờ tớ sẽ bên cậu, làm tri kỉ của cậu!"
"Tớ đồng ý!"
Sau cái bắt tay kết giao, Lục Minh nhìn con nhỏ.

Cậu nhận ra một thiếu xót cực kì to.

Đó là, cậu chưa biết tên người vừa nhận làm tri kỉ?
Thế thì phải hỏi thôi.
Lục Minh nắm tay con nhỏ hỏi khẽ.
"Thế cậu tên là gì?"
"Tiểu Ninh."
"Tiểu...Ninh?"
"Ừ."
Đập vào mắt Tiểu Ninh là gương mặt sững sờ của tên con trai trước mặt.

Ủa, vậy là sao? Tên của nó đâu có gắn thuốc nổ? Sao mặt cậu ta lại đen thui thế kia?
"Tên tớ xấu à?"
"Không...không...!"
Lục Minh liền liên tục xua tay.

Cũng tại cậu hơi thất thố, mất lịch sự.
Thấy Tiểu Ninh mang ánh mắt khó hiểu chăm chăm nhìn vào cậu.

Lục Minh bèn giải thích.
"Do tên cậu giống tên...một người quen của tớ thôi!"
Mà mình nói cái gì mà kì vậy? Tiểu Ninh và Tiểu Quỳnh có giống gì đâu! Cậu thấy tên Tiểu Ninh hay hơn mà...người cũng đẹp hơn nữa.
Sự ngầm so sánh làm Lục Minh tò mò muốn xem thử kĩ lại Tiểu Ninh.

Thế là cậu nhìn ngay vào mặt nó.

Đúng thật! Tiểu Ninh xinh hơn Tiểu Quỳnh nhiều.
Aizza như vậy, mình có học chậm lại hai lớp cũng đáng!.
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 14: 14: Kí Ức 3


Đêm 25 tết năm đó, trở thành một đêm khó quên trong lòng Lục Minh.
Trong không khí tất bật của những ngày cuối năm.

Nhà nhà đều hân hoan mừng tết, mừng xuân.

Ai đi xa thì sắp xếp để trở về.

Ai còn bận bịu mưu sinh cũng nhanh tay để được trở về nhà vui tết đoàn viên.
Ấy vậy mà, bên chậu hồng, nơi vừa được Tiểu Ninh chôn cất con sáo nhỏ tri kỉ, có hai đứa trẻ ngồi bên nhau lặng lẽ.
"Tiểu Ninh, cậu ăn tối chưa?"
"Chưa!"
Lục Minh lo lắng nhìn con nhỏ
"Như vậy sao được!"
Cậu nắm tay nó, kéo con bé đứng dậy.

Dắt nó vào nhà.

Nhưng hai đứa đi chỉ được mấy bước đã vội dừng chân.
"Sao nhà cậu không bật đèn?"
"Tại lúc nãy, tớ lo chôn cất con sáo nên ở luôn tới giờ!"
Nói vậy là nó ở nhà một mình à?
"Thế ba mẹ cậu đâu?"
"Mẹ tớ trực cơ quan chưa về!"
"Còn ba?"
Câu hỏi đơn giản như vậy mà Lục Minh phải đợi con nhỏ cả mười phút.

Thời gian chậm chạp trôi qua, cậu nghe Tiểu Ninh trả lời nho nhỏ.
"Tớ không có ba!"
Ô hay, đứa trẻ nào mà không có ba.

Xung quanh cậu, bạn bè trong lớp, cậu với Tiểu Quỳnh cũng vậy.

Tất cả đều có ba, có mẹ đầy đủ mà.Hay ba nó...
"Ba cậu cũng như con sáo...à?"
Phải tốn thêm năm giây, Tiểu Ninh mới hiểu lời cậu nói.

Con bé lắt đầu nguầy nguậy.
"Không, tớ không có ba!"
"Nghĩa là...."
"Tớ chỉ có mỗi mẹ sinh ra!"
Đến lúc này Lục Minh dần hiểu.

Tự nhiên, cậu lại càng thương nó.
Một đứa bé xinh xắn như thế này, mà gia đình bị khiếm khuyết.

Nó chỉ có tình thương của mẹ, thiếu mất sự che chở ấm áp của người cha.
Một mình mẹ nó chăm lo cho nó.

Chắc là vất vả lắm.

Chẳng như cậu hay như Tiểu Quỳnh, muốn gì có đó.
Càng nhìn con nhỏ, Lục Minh càng thương cảm.

Trong lòng cậu chợt nảy ra ý đinh: Sẽ choTiểu Ninh một người ba!
Từ giờ ba cậu sẽ là ba của nó.

Mẹ cậu cũng sẽ là mẹ của nó.

Con nhóc có cả hai người mẹ yêu thương và thêm tri kỉ là cậu, chắc nó vui lắm.
Dù cho đến lúc này, cậu vẫn chưa biết phải làm sao nhưng cậu tin: Có Lục Minh cậu ở bên, đảm bảo Tiểu Ninh sẽ được ăn ngon, mặc đẹp.
Nói là làm, cậu quay qua nắm chặt tay Tiểu Ninh bước vào nhà.
Trong màn đêm, cậu lần tới ổ cắm.
Tách!
Căn nhà sáng bừng lên.

Người làm tri kỉ như cậu ra lệnh.
"Cậu mau tắm rửa, tớ về nhà lấy đồ ăn qua cho cậu!"
"Cậu nói thật chứ?"
Tiểu Ninh đưa tay nắm chặt tay cậu.

Nó sợ, lời nói kia chỉ là giả.

Lòng Lục Minh lại xót xa.

Cậu xoay bàn tay nắm lại bàn tay nhỏ bé lành lạnh của Tiểu Ninh.
"Cậu yên tâm! Tớ sẽ không bỏ cậu!"
"Nhớ nhé!"
"Ừm, cậu tắm đi! Tớ về nhà lấy đồ ăn rồi qua ngay!"
Tiểu Ninh nghe vậy mới chịu về phòng lấy quần áo.

Nhìn theo cái bóng nhỏ bé, lẻ loi của nó, Lục Minh đau lòng không thể tả.
Sau đêm đó, Lục Minh có thêm quyết tâm thực hiện kế hoach.
Sáng hôm sau, ngày 26 tết.

Trên bàn ăn.
Lục Minh dừng đũa, nhìn ba mẹ một lượt rồi nói.
"Ba, mẹ, con muốn chuyển về đây ở với ba mẹ!"
Nói xong câu đó, cậu không biết ba mẹ vui hay là buồn, mà cậu thấy họ nhìn nhau rồi lại nhìn vào cậu.
"Sao tự nhiên, con lại muốn về đây?"
Không phải nó thích ở thủ đô, thích học ở trường chuyên quốc gia sao?
Ông nhớ, vào thời điểm ba năm trước, lúc vợ chồng ông được phân công về tỉnh, tiếp quản Bệnh viện ở đây.

Ông đã đưa ra đề nghị chuyển Lục Minh theo về.
Nhưng lúc đó, nó nhìn ông nói thẳng: Con muốn học ở đây! Học ở thủ đô.
Ý con trai đã quyết.

Người làm ba mẹ phải tôn trọng và ủng hộ điều tốt đẹp cho tương lai của con cái.
Từ đó, Lục Minh ở lại đô thành.

Ở nhà Hàn Dũng.

Vốn biết tính con trai tự lập và kiên định từ bé.

Nên vợ chồng ông cũng yên tâm.
Ông còn nhớ, khi ra sân bay đưa tiễn.

Mẹ nó vì thương con, xa con nhớ, nên có hỏi thêm lần nữa: Con về cùng ba mẹ nhé!
Nó suy ngẫm chưa đến ba giây đã nói: Con ở lại!
Vậy mà, giờ đây, về chưa được một ngày mà đã thay đổi 360 độ.
Ông nghi ngờ nhìn nó hỏi lại.
"Có thật con muốn về?"
"Thật ạ!"
"Chắc chắn?"
"Chắc chắn!"
"Vì sao?"
Ô hay, ba à, không phải ba thích con cái ở bên cạnh sao? Thế mà, giờ con quyết định về ba lại hỏi quặn quẹo!
Muốn biết lí do đúng không? Đơn giản thôi mà.
"Con không muốn xa ba mẹ nữa!"
"Vậy được, để ba sắp xếp!"
"Nhớ chuyển về trong kỳ này luôn nha!"
"Được!"

"Còn nữa, con muốn được học ở lớp 4A."
"Cái gì?"
Hai cái miệng, bốn con mắt của ba mẹ Lục Minh mở to.

Trong đôi mắt ấy, biểu lộ sự kinh ngạc tột độ.

Như họ đang nhìn thấy đợt sóng thần chuẩn bị ập đến.
"Mày có bị sao không con?"
Khi tỉnh lại, ba Lục Minh không tin vào tai mình, ông khom người nhìn sát mặt Lục Minh chất vấn.
"Không sao cả! Ba mẹ cứ làm như ý con là được!"
" Không, ba không đồng ý!"
"Ba!"
Hai cha con vốn hài hòa, không bao giờ xung khắc.

Tại thời điểm này, lại vì vấn đề đó mà xảy ra mâu thuẫn.
Tuổi trẻ bồng bột nên nhiều khi ba mẹ không thể chấp nhận mọi yêu cầu của con cái.

Lục Minh lại vì thực hiện lời hứa mà quyết không nhượng bộ.

Cuối cùng, mẹ Lục Minh phải điện tham vấn ý kiến thầy Hiệu trưởng.

Và họ đi đến quyết định: Lục Minh được chuyển về học lớp 4.

Nhưng bắt buộc vẫn phải theo học chương trình ở trường chuyên qua hình thức học online.

Đến khi thi cử, lại bay ra thực hiện theo đúng qui định.
Tiến thoái lưỡng nan, hai bên là ba mẹ và Tiểu Ninh.

Cuối cùng, Lục Minh chịu hợp tác theo phương án đó..
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 15: 15: Kí Ức 4


Tết năm mười hai tuổi là cái tết đáng nhớ của Lục Minh.
Kể từ khi kết bạn tâm giao với Tiểu Ninh.

Lục Minh không có ngày buồn.

Và cậu cũng không có thời gian rảnh để nghĩ đến chuyện khác.
Suốt ngày, khi ba mẹ hai nhà đi làm.

Cậu lại chơi cùng Tiểu Ninh.

Có hôm, hai đứa chơi nhà cậu.

Có ngày, hai đứa dắt tay nhau qua nhà Tiểu Ninh.
Lục Minh phải công nhận một điều: Càng ở bên con bé, cậu càng thấy thích.

Nó như con chim non luôn líu lo bên tai cậu.

Hát cho nghe, kể chuyện cho cậu ngủ.
Giọng Tiểu Ninh rất hay.

Cậu nghe im tai như nghe bản đàn piano Sonata Ánh trăng của Beethowen.
Cậu si mê giọng nó.

Si mê ánh mắt lấp lánh như ngàn sao của nó.

Đôi mắt ấy, mỗi khi nhìn vào, cậu như thấy tấm lòng tin yêu của Tiểu Ninh dành cho cậu.

Cũng qua đôi mắt ấy, cậu có thể đoán được nó muốn nói gì và thích ăn đồ nào.
Như chiều 28 tết, cậu dắt nó đi xem hoa.

Khi đi qua mấy chậu trúc lá xanh biếc.

Cậu thấy nó dừng lại.

Ánh mắt nó nhìn chậu cây sáng long lanh, và có chút ước muốn thèm thuồng sở hữu.
Lục Minh mỉm cười.

Cậu ngồi xuống trước mặt nó, liếc mắt hỏi.
"Cậu thích trúc?"
"Ừ, tớ rất thích, rất rất thích trúc!"
Lạ không? Con gái người ta thích hoa, thích bướm.

Như Tiểu Quỳnh đặc biệt thích hoa hồng.

Còn con nhỏ này lại thích lá, thích cây.
Qua một hồi say mê nhìn ngắm.

Nó quay lại bắt gặp ánh mắt kì lạ của Lục Minh.

Nó nói.
"Cậu thấy tớ lạ à?"
"Ừ, có chút chút!"
"Có gì lạ đâu.

Do cậu không biết sự tích cây trúc đó thôi!"
Nếu cậu ta đã từng nghe, chắc chắn cũng sẽ thích như mình.
Hồi giờ nghe nói đến sự tích hoa kia, hoa nọ.

Chứ cậu chưa nghe sự tích cây cối bao giờ.
À, mà có nghe đến một loai cây.

Đó là cây vú sữa.

Chứ còn cây trúc gì gì đó thì cậu chịu.
"Sự tích đó nói như thế nào?"
"Cậu muốn nghe?"
Con nhỏ giương cặp mắt tròn đen nhìn cậu.

Nhìn vào mắt nó, cậu gật đầu cái rụp.
"Tớ thật sự muốn nghe!"
Lục Minh bày ra bộ mặt ham mê truyện cổ.

Dùng ánh mắt bắt si mê bắt con nhỏ phải kể cho nghe bằng được.
Thế là trong quán trà sữa, Lục Minh im lặng ngồi bên đây bàn thả hồn nghe nó kể chuyện say mê.
Giọng Tiểu Ninh mượt mà, êm ái như ánh trăng trên hồ vào thu.

"Ngày xưa có hai người yêu thương nhau tha thiết.

Nhưng hoàn cảnh hai người khác biệt nhau.

Cô gái là con của vị trưởng giả giàu sang.

Còn chàng trai là con của môt tá điền nghèo khổ.

Cha cô gái biết con mình yêu kẻ nghèo hèn nên rất tức giận.

Ông một mặc cấm con gái không cho qua lại với chàng trai.

Mặt khác,ông sai người đuối cha con chàng trai đi xa biệt xứ.
Cô gái đau buồn vì thương nhớ người yêu.

Cô khăn gói trốn theo chàng trai.

Nhưng khi cả hai vừa gặp nhau thì bị người của cha cô bắt giữ.
Chàng trai bị cha cô cho người đánh thập tử nhất sinh.

Nên khi về được đến nhà, hai hôm sau chàng mất.

Cô gái bị cha bắt nhốt biệt phòng.

Cô không hề hay tin gì chàng.

Nhưng cô hầu gái thương cô đã nói cho cô biết hung tin.

Vì quá đau lòng và uất ức nên cô thổ huyết chết theo ngườ yêu.
Cha cô tức giận cho hỏa thiêu cô và đem tro cốt của cô rải xuống suối.
Người nhà chàng trai cũng đem tro cốt của anh rải theo xuống suối để dưới suối vàng hai người đươc gặp nhau.

Nhưng dường như trời xanh không theo nguyện ước.

Nên tro hai người dạt vào hai bên bờ khác nhau.

Chỗ tro chàng trai và cô gái mọc lên hai cây trúc.

Cho dù mọc hai bên bờ nhưng do tình cảm thuở xưa quấn quýt.

Nên hai đọt cây vươn vấn vào nhau.

Như đôi tay của hai người nắm chặt."
Tiếng Tiểu Ninh chợt im bặt.

Lục Minh như vừa đi ra trong cõi mộng.

Cậu bùi ngùi nhìn nó.

Nó đang khóc!
Lục Minh thầm thở dài.Đang chơi tết, xem hoa vui biết bao nhiêu.

Tự nhiên đòi nghe kể chuyện.

Để giờ, con nhỏ lại khóc.
Mà nó khóc cũng đúng.

Một chuyện tình đẹp,lại kết thúc quá đau thương.
Lục Minh khom người qua bên kia bàn.

Cậu nhìn nó.
"Cậu khóc đấy à?"
Đầu Tiểu Ninh gật gật.

"Cũng tại tớ!"
"..."
"Tớ không nên tham lam kiến thức, không nên tham lam nghe giọng của cậu, không nên...
"Lục Minh!"
Đang đau lòng mà nghe cậu ta nhải, cái đầu nó như muốn nổ tung luôn.
"Hè..hè...cậu vui chưa?"
"Chưa!"
"Vậy để tớ nhải tiếp cho cậu vui!"
Liếc nhìn bản mặt lì lợm hết thuốc chữa của Lục Minh, con nhỏ đứng lên phán.
"Về!"
"OK."
Lục Minh cậu chỉ chờ có thế!
Trong nắng chiều nhàn nhạt, Lục Minh lại nắm tay Tiểu Ninh đi hết con phố hoa.
Nắng rải vàng trên từng chậu hoa.

Nắng tưới con đường xuân thêm ấm áp.
Lục Minh đưa tay khẽ vuốt mái tóc dài bị gió chiều se rối cho con nhỏ.

Tay cậu đan vào từng sợi tóc như lòng cậu đang xen vào lòng nó.
"Mai tớ mua cho cậu hoa nhé!"
"Tớ không thích hoa!".

????????u????ện ha????? ????ìm nga???? t????ang chính ( ????????u M????????????????eN.????n )
"Sao tớ thấy nhà cậu có hoa hồng!"
"Của mẹ tớ đấy!"
"Vậy cậu thích gì? Coi như quà tớ tặng tri kỉ!"
"Trúc!"
Cũng trúc nữa! Không biết con nhỏ thích gì ở cái cây có câu chuyện buồn đó nhỉ?
Nhưng đồ nó thích.

Vậy thì cậu tặng thôi.

Tiểu Ninh, ngày mai cậu sẽ có trúc!.
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 16: 16: Kí Ức 5


Sáng hôm sau.
Tiết trời giáp Tết, buổi sáng hơi sương ướp lạnh không gian.

Sương giăng giăng khắp lối, giăng trên tán lá, nhành hoa.
Lạnh.

Tiểu Ninh quấn chiếc mền lông dày, êm ấm không muốn dậy.

Nó nằm lăn qua, lăn lại trên giường.

Ngoài ngõ đã nghe rộn ràng tiếng í ới của các cô, các bà đi chợ tết.
Gớm, người lớn mua gì sớm thế không biết.

Trời đang lạnh thế mà! Nằm trên giường đợi nắng ấm rồi đi có tốt hơn không?
Như nó nè, ấm ơi là ấm!
"Tiểu Ninh!"
Là tiếng của Lục Minh!
Nó đá chăn.

Ngồi bật dậy.

Phóng xuống giường.

Phi luôn ra cửa.
Tại lối rẽ ra phòng khách, nó gặp mẹ.
"Hôm nay,con gái mẹ dậy sớm thế?"
"Dạ mẹ!"
Nó vội đáp lời mẹ cho nhanh.

Nó đang vội nên không thể lằng nhằng, nhõng nhẽo như mọi bận.
Thấy con gái rượu hôm nay khác thường, bác sĩ Nguyên nhìn theo nó với vẻ ngạc nhiên.

Cô vẫn đứng im chỗ cũ, hướng mắt vào bóng lưng con gái đang vội vã mở cửa ra sân.
Mặt trời hôm nay mọc đằng tây đấy à?
Bác sĩ Nguyên đang thấy lạ thì nghe ngoài cổng có tiếng gọi.
"Tiểu Ninh!"
Cô đi ra cửa.

Đưa mắt nhìn ra cổng, nơi con bé con đang nở nụ cười tươi tắn như hoa.

Cô chợt thấy dáng một cậu bé.
Thì ra là con trai anh Lục!
Thảo nào!
Ngoài cổng, lúc này là một phân cảnh thấm đẫm chất ngôn tình, dựa theo phiên bản dành cho con nít.
"Ôi, trúc ở đâu nhiều vậy?"
Đôi mắt Tiểu Ninh mở to biểu lộ sự kinh ngạc.
"Có bốn chậu mà nhiều gì?"
Lục Minh nhàn nhã dựa cửa, đưa ánh mắt hài lòng bắn qua nó.
Có gì đâu mà kinh ngạc Tiểu Ninh? Tớ mới dùng hết khoản tiền mà ba mẹ cho mua đồ đẹp, để mua trúc cho cậu, chớ có nhiều gì đâu!
"Wao! Cậu giàu thật đấy!"
Giàu á? Không như bé nghĩ đâu! Anh mày tết phải mặc đồ cũ và đeo cái túi rỗng đấy!
Mặc dù vậy nhưng Lục Minh rất vui.

Nếu còn tiền, cậu có thể sẽ mua nhiều hơn nữa.
Quà tặng tri kỉ mà: Cốt vui, không tính toán!
Nhưng sợ con nhỏ áy náy, Lục Minh bèn đệm thêm.
"Có mấy đồng à! Thấy rẻ, nên tớ mang chúng về tặng câu!"
"Thật à?"
"Thật!"
"Vậy thì tớ nhận! Cậu mau mang quà vào đi!"
Lục Minh đi ngược ra.

Đưa tay ngoắc ngoắc cái gì đó.

Anh chủ cây trước đó bị đuổi qua bên kia đường, liền quay trở lại.
"Bê hết vào trong vườn đi chú!"
"Được!"
Nhìn hàng trúc xếp thẳng bên nhau.

Lá cây đan xen, vươn vào như tay chàng trai nắm tay cô gái trong câu chuyện cổ.

LòngTiểu Ninh thấy vui.

Nó quay sang nhìn người bên cạnh thỏ thẻ.
"Lục Minh, tớ cảm ơn cậu!"
"Không cần đâu, Tiểu Ninh!"
Thôi được, cậu không nhận thì thôi vậy.

Mà, có phải...
"Cậu cũng thích trúc rồi đúng không?"

"Không!"
"Vậy sao cậu mua?"
"Cậu thích là được!"
Hứ, nó không tin! Một loài cây thanh cao, chung tình như thế.

Nó nghĩ: Ai cũng thích!
Nhưng không! Lục Minh là ngoại lệ.

Bởi, Tiểu Ninh nghe Lục Minh nói nhỏ.
"Tớ chỉ mong muốn có điều này: Trúc sẽ thay người cắm rễ giữ đất!"
Là gì? Một con nhóc mười tuổi như nó, không thể hiểu.

Nhưng nó nghe Lục Minh nói thì mỉm cười ngọt ngào, gật đầu.
Bác sĩ Nguyên đứng ở bậc thềm, nghe được đoạn đối thoại kia, cô khoanh tay, câm nín.
Đúng là con nít thời đại số!
Như cô đây, đã ba mươi lăm tuổi mà có thấy chàng trai nào tặng cây, cắm rễ gì đâu?
Nhìn hai đứa nhỏ quấn quýt ngoài vườn, cô sợ chúng sẽ đói và lạnh.
"Hai đứa mau vào nhà kẻo lạnh!"
"Dạ, tụi con biết rồi mẹ!"
Tiểu Ninh nhoẻn miệng cười, nắm tay Lục Minh cùng vào.
Trên bàn ăn.

Bác sĩ Nguyên lại xem thêm phim miễn phí.
"Tiểu Ninh, món há cảo tôm này ngon nè.

Cậu ăn thêm đi!"
"Ừm."
Lục Minh gắp mớ há cáo từ đ ĩa của nó sang cho Tiểu Ninh.
Con bé vừa nhai vừa cười.

Có chút nước len ra khóe miệng nó.

Nó quên luôn cả việc lau.
Bác sĩ Nguyên ở phía đối diện toan nhắc nó.

Thì cô thấy có cánh tay đưa ngang qua.

Tích tắc, chỗ nước ấy không còn.
Là Lục Minh đã lau cho nó!
Tiểu Ninh đang nhai, dừng lại để im cho Lục Minh làm nhiệm vụ.
Có gì đâu? Việc bình thường mà! Hàng ngày, nó vẫn hay lau miệng cho con sáo nhỏ của nó đấy thôi!
Chưa hết, bác sĩ Nguyên còn nghe.
"Tiểu Ninh, ăn sáng xong, tớ dạy cậu cách học toán.

Đợi nắng lên, ấm, tớ sẽ đưa cậu đi chợ hoa!"
"Ừm!"
Con gái rượu của cô lại dành cho Lục Minh thêm nụ cười kiểu hồ ly.
Thôi, người lớn như cô nên đi làm việc của người lớn.
"Hai đứa ăn no, chơi vui nhé! Mẹ có tí việc sẽ về sớm!"
"Dạ."
Hai cái miệng cùng đồng thanh.

Như kiểu: Mẹ đi tới chiều cũng được ạ!
Cô biết, có Lục Minh làm bạn, Tiểu Ninh con gái cô, không còn chuỗi ngày cô đơn, lầm lũi ở nhà một mình như trước nữa!
Người làm mẹ đơn thân như cô thấy cũng an lòng.
Mới đó mà đã mười năm.

Tiểu Ninh đỏ hỏn ngày nào, giờ đã là cô bé nhỏ dễ thương.
Nhìn con khôn lớn từng ngày, cô càng hài lòng với quyết định mình đã chọn: Làm mẹ đơn thân.
Hai mẹ con nương tựa vào nhau.

Vì nhau mà sống tốt.

Cô tin, trời sẽ không phụ lòng kẻ làm mẹ như cô..
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 17: 17: Sensi Cool Fresh


Trời chưa vào hạ mà nắng đã vàng gay gắt.

Con đường rải nhựa dưới cái nắng trưa bốc hơi, xa xa như vũng nước dập dềnh.
Lục Minh co chân ấn bàn đạp mạnh hơn.

Cậu mong cái xe cà tàng sẽ chạy nhanh hơn chút, để con nhỏ ngồi sau bớt nắng.
Mà cũng lạ, nhiều khi cậu muốn quăng chiếc cùi bắp này đi.

Mua chiếc Pega chở Tiểu Ninh đi cho oắch.

Nhưng con đường từ nhà đến trường có mười lăm phút đạp xe.

Nếu chạy chiếc Pega thì đoạn đường chỉ còn phân nửa.
Như vậy, cậu đâu được ở bên Tiểu Ninh lâu.

Thôi, vẫn là chiếc cùi bắp nhất.

Tuy nó xấu xí chút nhưng sẽ đong đầy kỉ niệm tình bạn giữa hai đứa.
Lục Minh nhớ, chú nhạc sĩ Ngọc Lễ và cô Phương Thảo đã hát chung bài nhạc rất hay.

Lục Minh rất thích bài đó.
Bài hát ấy có tựa: Xe đạp ơi!
Tự nhiên lại thèm hát.
"Tiểu Ninh, cậu muốn nghe nhạc không?"
"Nhạc đâu nghe?"
"Tớ phát!"
"Cậu hát à?"
"Ừ, thích nghe không?"
"Thích!"
Sau câu trả lời của Tiểu Ninh, Lục Minh hắng giọng, bắt đầu hát.
"Nhớ khi xưa anh chở em,
Trên chiếc xe đạp cũ,
Áo ướt đẫm mồ hôi những trưa hè.
Nhớ khi xưa bao mộng mơ,
Trên chiếc xe đạp cũ,
Dưới cơn mưa cùng nhau dắt qua cầu.
Xe đạp ơi, đã xa rồi còn đâu.
Mối tình thơ, thoáng như một giấc mơ.
Xe đạp ơi, những vất vả ngày ấy.
Cho lòng tôi, nhớ thương hoài chẳng nguôi."
(....)
Cứ thế dưới cái nắng oi bức như đổ lửa.

Tiếng hát của Lục soái ca vang lên giữa trưa hè.

Tiếng hát như xóa tan cái nắng.

Tiếng hát rút ngắn đoạn đường về nhà.
Giọng hát Lục Minh rất hay.

Trầm ấm da diết khiến cho kẻ ngồi sau chợt rung động bồi hồi.
Khi cậu hát hết bài, hỏi con nhỏ vài câu.

Đại loại.
"Tiểu Ninh, bà thấy tui hát có hay không?"
"..."
"Tiểu Ninh, ngủ rồi hả?"
"..."
Bốn bề tĩnh lặng.

Chỉ nghe tiếng gió thổi qua tai vù vù.

Lục Minh bóp thắng xe.
Không lẽ ngủ thiệt rồi trời!
Cậu sợ con nhỏ ngã.

Bèn lập tức ngoái đầu ra sau.
Vừa lúc con nhỏ cũng ngước lên nhìn cậu.
Trong ánh mắt lao xao của nó, Lục Minh như thấy cả hồ nước đang phản chiếu ánh trăng thu.
Tự nhiên, lòng cậu lại xao xuyến.
Cậu cười với nó một cái! Lòng thầm hỏi: Không biết con nhỏ đang thả hồn chăn trâu nơi đâu?
Bởi, mặt nó đang viết chữ ngáo thật to.
Nhưng cũng may là nó chưa ngủ gật.

Vậy kẻ cầm tài như cậu cũng yên tâm phần nào.

Thấy nó vẫn ngốc nghếch nhìn.

Lục Minh bèn cười thêm cái tặng nó.

Rồi đưa tay kéo vành mũ nó sụp xuống.
"Nhìn gi?"
"Thế cậu nhìn gì?"
"Tớ nhìn thử cậu bị cháy thành bao chửng chưa?"
"Xàm xí!"
Tiểu Ninh đấm cho cậu một cái.

Lục Minh cười khì khì, cậu quay mặt lại, ấn chân lên bàn đạp, không quên dặn nó.
"Bịn chặt vào.

Tớ phi nước đại đây! Nắng quá!"
Không biết có phải vì mệt do say nắng không? Mà hôm nay Tiểu Ninh ăn rất ít.

Bữa cơm cũng trầm hẳn đi.
Nó như vậy, Lục Minh lại thấy không quen.

Cậu bèn bắt chuyện.
"Cậu mệt à?"
Nó lắt đầu.
"Thế cậu bị sao?"
"Sao là sao?"
Sao là sao á? Nó như thế nào mà không chịu nói thì sao cậu biết được.

Cậu có phải con giun sống trong bụng nó đâu?
"Sao cậu ăn trưa ít?"
"À, tớ để dành bụng chút uống trà sữa!"
Thì ra là vậy! Làm Lục Minh cậu phải lo lằng, nhọc lòng.
Nó không sao thì cậu ăn cơm đây! Nãy giờ lo nhìn nó, cậu có ăn được hột nào đâu.

Lục Minh xúc muổng cơm cho vào miệng.

Con nhỏ bỗng húp vội bát canh, đẩy cái bát không đến trước mặt cậu.
"Tớ về ngủ đây!"
"Ừ."
"2 giờ nhớ qua gọi tớ!"
"Ừ."
Con nhỏ phủi mông đứng dậy.

Trước khi đi còn không quên nhắn gửi cho cậu một câu.
"Rửa bát hộ tớ!"
Tui biết rồi bà! Bữa nào bà cũng nói có câu đó.

Tui nghe quen tai không cần phát lại!
Không có con nhỏ ăn cơm cùng, Lục Minh cũng hết muốn ăn.

Cậu nuốt vội bát cơm, thu dọn bàn ăn.

Khi đẩy chiếc ghế Tiểu Ninh vừa ngồi.

Cậu tinh mắt thấy một vệt đo đỏ.
Thì ra là vậy!
Hèn gì cậu thấy mặt nó hơi tái.

Chắc tại bị hành đấy mà!
Lục Minh nhanh tay dọn dẹp.

Sau đó bật bếp nấu cho Tiểu Ninh ly nước quế mật ong.
"Tiểu Ninh!"
"..."
"Tiểu Ninh!"
"..."
Đợi một lát không thấy Tiểu Ninh mở cửa.

Lục Minh kiên quyết mở cửa phòng.

Trong phòng không có ai.
Lạ, không phải nó đã về nhà rồi sao? Vậy người đâu mất rồi?
"Tiểu Ninh!"
"Lục Minh!"
Tiếng gọi nho nhỏ phát ra từ nhà vệ sinh.

Lục Minh bèn đi nhanh đến đó.
"Cậu có làm sao không?"
"Tớ...đau bụng!"
"Đau như thế nào?"
"..."
Sự im lặng của nó khiến cậu nhớ đến ly nước quế mật ong còn ở trên tay.
"Có phải cậu đau kiểu con gái không?"
"P..h..a..i"
"Vậy ra uống ly nước quế này, cậu sẽ thấy đỡ!"
"Nhưng tớ...không ra được!"
"Thế cậu bị sao?"
"Tớ...tớ...tớ..."
"Nói mau!"
Sự ngập ngừng, chậm chạp của nó làm Lục Minh phát nóng.
Cứu người như cứu hỏa.

Bộ nó không biết sao trời!
"Tớ..."
"Cậu sao? Mau ra đây! Không tớ phá cửa!"
Phải công nhận, chiêu này của Lục Minh có công lực rất mạnh.

Không quá hai giây, cậu nghe con nhỏ nói.
"Tớ hết b..ă..n..g!"
Lí do, lí trấu của nó đúng là làm khổ đời trai của cậu.

Lục Minh cậu mười bảy năm nay có biết mặt mũi cái thứ đó là gì đâu.

Dù trên tivi thỉnh thoảng cũng thấy quảng cáo.
"Thế giờ phải làm sao?"
"Cậu...mua giúp tớ được không?"
Đi mua ba cái đồ con gái ấy á? Chỉ tưởng tượng thôi, mặt cậu cũng đã nóng bừng lên rồi.
"Thế nào?"
Tiếng con nhỏ giục.
Thế nào à? Nó ở trong đó, nếu không mau ra bên ngoài.

Thiếu ôxi nó xỉu là chết!
"Được, tớ mua cho cậu!"
"Vậy cậu đi nhanh lên chút!"
"À, mà bán chỗ nào!"
"Tiêm tạp hóa nào cũng có!"
"Ok, cậu đợi tớ!"
Lục Minh lấy nắp đậy ly nước quế.

Đoạn phi nhanh về nhà, cấp tốc phóng lên xe.

Đạp nhanh đến tiệm tạp hóa gần nhất.
Hên quá! Do là buổi trưa nên tiệm bà Năm không có khách.
"Bà Năm, bán con...băng vệ sinh!"
"Loại gì?"
"Dạ?"
"Mẹ cháu dặn loại nào?"
Lục Minh ngố toàn tâp!
"Có nhiều loại lắm ạ?"
"Nhiều!"
"Vậy bà lấy cho cháu loại tốt nhất đi!"
"Sensi cool fresh, 22k bì.

Cháu lấy mấy bì?"
Lục Minh chỉ luôn cả lóc bà Năm đang cầm.

Giao tiền, nhận hàng.

Cậu ngó trước, ngó sau.

Quay xe.

Phóng như tên bắn..
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 18: 18: Điều Bất Ngờ


Mấy phút sau, Tiểu Ninh hoàn tất thủ tuc.

Ly nước quế mật ong cũng đã uống xong.

Nó nhìn Lục Minh lí nhí.
"Tớ cảm ơn cậu!"
"Ừ, cậu thấy sao?"
"Đỡ hơn rồi! Nhưng tớ thấy hơi buồn ngủ!"
"Vậy cậu ngủ một chút đi! Tớ ở đây với cậu!"
"Ừ, nhớ 2 giờ gọi tớ nha!"
Bài tập còn nhiều, nó không muốn mất thời gian quá nhiều vào hai việc ăn với ngủ.
Hiểu được ý nó.

Lục Minh gật đầu.
"Ừm, cậu ngủ đi!"
Tiểu Ninh mệt mỏi, yên tâm về phòng.

Cô ngủ luôn một giấc.
Bên ngoài, Lục Minh đang giải toán.

Bài phương trình bậc hai một ẩn.

Dạng này đối với một hoc sinh chuyên toán như Lục Minh không có gì là khó.

Với lại, cậu cùng đã học qua.
Chỉ cần mười phút, cậu đã giải xong tất cả.

Lục Minh lấy vở Tiểu Ninh.

Cậu xem các bài Tiểu Ninh đã giải.

Bài nào sai, cậu lấy bút chì khoanh tròn làm dấu.

Lát nữa con nhỏ dậy, cậu sẽ giảng lại cho nó.

Mới đó mà đã 2 giờ.

Lục Minh nhẹ nhàng mở cửa phòng.

Tiểu Ninh vẫn còn ngủ.

Trông nó rất mệt.

Thế là cậu không nỡ gọi.

Dù gì cũng không có nó để hàn huyên tâm sự.

Lục Minh rảnh rỗi, nhàm chán không có gì làm, bèn lấy chổi đi quét nhà cho nó.
Thôi, nó đã ăn hành đau như vậy.

Mình làm đươc việc gì giúp nó thì giúp.

Để nó có thời gian nằm nghỉ ngơi cho khỏe.
IKhi Tiểu Ninh thức giấc.

Đồng hồ đã điểm 3 giờ 30 phút chiều.

Nó mắt to, mắt nhỏ nhìn kĩ lại cho rõ.
Ối trời! Gần 4 giờ chiều rồi hả?
Giờ này mới ngủ dậy, chắc chuẩn bị ăn cơm chiều, chứ học hành gì nữa!
"Lục Minh đầu heo này! Đã dặn 2 giờ, thế mà không gọi mình dậy!"
Nó cau có bước xuống giường.

Định bụng sẽ la cho Lục Minh một trận.
Nhưng cửa phòng vừa mở, nó đã thấy Lục Minh đang...!lau nhà.

Mà lúc đó, Lục Minh cũng thấy nó.
"Cậu dậy rồi à?"
"Sao cậu không gọi tớ?"
Lục Minh chống cây lau nhà nhìn nó, mỉm cười.
"Mấy khi cậu được ngủ ngon!"
Thì ra là vậy! Là Lục Minh không nỡ gọi.

Mình thế mà trách nhầm cậu ấy.

Còn gọi là...đầu...
Ui!
Tiểu Ninh chợt đưa tay bụm miệng.

Ánh mắt nhìn Lục Minh mang theo ý hỏi: Cậu có nghe ai gọi đầu heo không?
"Có, tui có nghe bà gọi tui là đầu heo! Nhưng không sao, đầu heo mà được ở chung với người, biết chở người đi học..Thì heo đó cũng đã thành tinh, tiến hóa rồi! Tui rất vui! Nên Tiểu Ninh, bà đi tắm rửa đi! Sắp đến giờ hẹn rồi!"
Lục Minh dành nói một hơi dài.

Tiểu Ninh nhận thấy, nó cũng không còn gì để nói.

Nên...
"Hì...hì...vậy tui đi tắm nhen!"
"Ừ, nhớ tắm nhanh thôi.

Ở dưới bếp có ấm nước, bà nhớ pha cho ấm!"
Tiểu Ninh nhìn cậu cảm động muốn khóc.
"Thôi, thôi, trời nắng để cho yên! Bà đừng nhỉu mưa xuống mà trà sữa chiều không ai uống!"
Tiểu Ninh đang muốn khóc mà cũng phải bật cười.

Nó thầm hỏi: Không biết tên kia lấy đâu ra lắm lí lẽ?

"Vậy tớ tắm đây!"
"Ừ, đi đi!"
"Bye cậu!"
Bai gì chứ? Đi tắm mà cũng b..a..i!
Lục Minh chợt hiểu ra.

Cậu quăng cái chổi lau xuống sàn, rướng cổ quát to sau lưng nó.
"Bà dám đuổi tui hả?"
Đúng là, đồ qua cầu...rút ván.
4 giờ.
Tại quán Coffee and Chill".

"Sao Lục Minh và Tiểu Ninh chưa đến?"
"Bà hỏi tui rồi tui biết hỏi ai?"
Hoàng Dũng nhìn Lan Nhã càm ràm.

Cậu có ở chung nhà với hai đứa nó đâu? Làm sao biết được nguyên nhân cái hình với cái bóng đó đến trễ.
Hay là...tên họ Lục đó đổi ý không đi.

NênTiểu Ninh không có xe đến!
Chắc là thế rồi!
Nghĩ vậy nên Lan Nhã nhìn Hạo Kỳ phán.
"Hạo Kỳ, cậu đi đón Tiểu Ninh đi!"
"Thế còn Lục Minh?"
"Hắn không muốn đi thì cho hắn ở nhà!".

Truyện Sắc
"OK!"
Như vậy càng tốt!
Hôm nay, cậu sẽ có cơ hội để tâm sự cùng Tiểu Ninh.
Hạo Kỳ hớn hở huýt sáo đứng dậy.
"Hello, sorry, vì hai đứa tui đến trễ!"
Ngoài sân là tên họ Lục đáng ghét, đang dựng xe nhe răng ra cười.
Hạo Kỳ chưa bao giờ nhìn thấy, nụ cười nào vô duyên như nụ cười của tay họ Lục.
Nhưng không sao, cậu còn cơ hội để nói chuyện cùng Tiểu Ninh.
Hạo Kỳ nhanh tay kéo chiếc ghế bên cạnh, chỉ vào mời Tiểu Ninh.
"Cậu ngồi đây đi!"
Tiểu Ninh mỉm cười định nói cảm ơn.

Thì...
Cánh tay có người giữ lại.

Kèm theo đó là lời mời không cho đối phương từ chối.

"Tiểu Ninh ngồi chỗ này!"
Lục Minh kéo tay, cô tiện đà ngồi xuống bên cạnh hắn.
Gì đây vậy trời! Đây gọi là cướp người trăng trợn!
Là hành động gạc Hạo Kỳ cậu qua một bên, không cho phép cậu tiếp cận Tiểu Ninh.
Con lạy bố! Bố giữ người dưng như cha giữ con gái!
Thế là, phen này lại thất bại toàn tập.

Hạo Kỳ buồn bực.

Đá ghế ngồi xuống.
"Cậu sao thế?"
Hoàng Dũng nhìn cái ghế bị Hạo Kỳ đá chỏng vó hỏi.
"Không có gì! Do nó vướng nên đá!"
Lục Minh kiểu: Tao coi mày đá bằng cách nào!
Buổi hẹn đầu tiên của nhóm có thêm Hạo Kỳ.

Xem ra không được thuận buồm xuôi gió lắm thì phải.
Hay tại là năm người nên không có hên? Hoàng Dũng nhớ, bà nội nó thường hay nói: Năm la ngũ quỉ!
Sau chuyến này, chắc phải thu nạp thêm thành viên cho chắc!
Nhưng dù sao, hôm nay ai tới cũng đã tới rồi.

Tụ bữa trà sữa mát bụng rồi hẳn tính sau.

"Nào, chọn món, chọn món!"
Hoàng Dũng đẩy Menu đến trước mặt Lục Minh và Hạo Kỳ.
"Tớ uống trà sữa matcha!"
Lan Nhã gọi.
"Tớ thì sữa chua..."
"Không, cậu không được uống lạnh.

Cho cô ấy trái dừa!"
Lục Minh nhìn anh nhân viên gọi luôn.
Thế là cả bọn ngậm mồm, liếc mắt thầm trao đổi thông tin, xem vì sao Lục Minh không cho Tiểu Ninh uống lạnh..
 
Nhóc Con! Anh Yêu Em! 2
Chương 19: 19: Hạo Kỳ Gặphạn!


6 giờ chiều, ở một góc nhỏ của Coffee and Chill, nhóm ngũ quỉ của Lục Minh vẫn chưa có dấu hiệu rời đi.
Tụi nó còn đang bàn một vấn đề nhạy cảm: Đoán đề kiểm tra giữa học kỳ 2 môn văn.
"Ê, lớp trưởng Lục! Ông học giỏi nhất trường, ông nghĩ xem môn Văn thầy Vân sẽ ra đề gì?"
Hoàng Dũng là chúa học tủ, đoán mò ở lớp.

Cứ mỗi lần đến kiểm tra, thi cử.

Cậu ta cứ nháo nhào cả lên.

Y như kiểu: Ong đốt đít!
"Đoán cái gì? Cậu cứ học hết cho chắc!"
Lục Minh trừng mắt quát Hoàng Dũng.

Cậu ta thuộc típ người trái ngược với với cái tên vừa đưa ra câu hỏi: Học hành nghiêm túc!
Nên Lan Nhã chợt nhận ra: Bấy lâu nay, nó đi chung với tên hiệp sĩ mù!
Hỏi ai không hỏi lại đi hỏi cái tên luôn nghiêm túc như Lục Minh.

Cái người mà nó chỉ cần ngửi mùi thôi là đã biết người thuộc hàng: Cụ cố Tổ! Khó ăn, khó ở.
Nghĩ vậy, nên tự nhiên nó thấy thương Hoàng Dũng.

Nó ngoái cổ qua mỉm cười, nhìn cậu ta.
"Ông hỏi tui nè, tui bật mí cho!"
"Thôi khỏi, nhìn mặt bà là tui biết ngay dạng...đế bì!"
"Đế bì, cái đầu cậu!"
Lan Nhã bặm môi tặng cho cậu ta một đập.
Hạo Kỳ nãy giờ vẫn im lặng uống nước ngọt.

Thấy tụi kia cứ la chí chóe, cậu buột miệng nói.
"Cậu cứ về học kĩ bài: Mùa xuân nho nhỏ của tác giảThanh Hải!"
"Học cả bài luôn á?"
"Chứ cậu muốn sao?"

Văn học đến giữa kì có tới những mấy bài, bảo học có bài mà còn chê nhiều!
"Cậu nên cho đề cụ thể!"
"Cụ thể à? Để tớ nhớ xem!"
Hạo Kỳ nghiêm túc, im lặng suy nghĩ.

Cậu ta gõ gõ ngón tay trỏ lên đầu.

Lan Nhã thầm đếm độ bảy, tám cái.

Trông y như kiểu: Đề ơi hãy mở cửa ra!
Mà bọn kia, ngoại trừ Lục Minh, cũng đang sái cổ giương mắt nhìn chăm chăm vào cái miệng của Hạo Kỳ.

Cứ như đang canh me: Lời ra là sẽ nhào vô hốt!
"Có rồi!"
"Là gì z..ọ?"
Hạo Kỳ cười bí hiểm.

Ngồi ngay lưng lại, ngoắc ngoắc ngón trỏ.
Lập tức ba cái đầu nhào vô.

Hạo Kỳ thong thả truyền bí kíp.
"Mấy cậu về học cách phân tích bài thơ nè! Phát biểu cảm nghĩ nè...Đó kiểu vậy á!"
Tiểu Ninh và Lan Nhã: Sao ông hay ra z..ẻ..quá!
Hoàng Dũng sau một hồi chỏng mỏ chờ, nghe Hạo Kỳ phán như vậy.

Nó chắp hai tay.
"Con lạy thầy, con học dốt văn, thầy cho đề dạng đó rồi về nhà con biết học sao hả? Phải cụ thể, cụ thể 100%!"
"OK!"
Hạo Kỳ búng tay.

Muốn cụ thể có cụ thể! Chỉ cần nói một tiếng nhỏ, không cần thiết phải quát to.
Cậu ta nhìn Hoàng Dũng, lát sau thong thả nhả ra cái đề.
"Phân tích đoạn thơ sau trong bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của tác giả Thanh Hải...."
Hạo Kỳ đang say sưa đọc ngon lành.

Ba đứa kia kiểu học trò ngoan, lắng nghe chăm chỉ.
Á thì...
Tụi nó thấy, mắt Hạo Kỳ chợt sững sờ, kinh hãi.
Gặp ma hả?
Là con ma phương nào? Gan to mới giờ này đã xuất hiện!
Là ma mập hay ma ốm? Để tụi này xem sao..
Tụi nó đồng loạt đưa mắt nhìn theo ánh mắt của Hạo Kỳ.

Ui trời!
"Chào thầy!"
"Chào thầy ạ!"
"Chào thầy ạ!"
Không có ma cỏ gì ở đây cả! Mà là một người, một người còn đáng sợ hơn ma.
Đó là thầy Vân, giáo viên dạy Văn của tụi nó! Thầy nổi tiếng sát phạt học sinh, công chính, liêm minh, nghiêm túc như chuẩn Bao công thời Tống.
Hạo Kỳ ngậm miệng.

Trong lòng đau khổ.

Cậu mới chuyển về đây.

Như thế này có phải là đã gây ác cảm rồi không?
Phải nhanh lấy lại thiện cảm thôi! Cậu bèn đứng lên.

Nghiêm chân.

Khoanh tay.

Hướng ánh mắt thành khẩn ăn năn về phía thầy Vân.
"Em chào thầy ạ!"
Thầy Vân lia ánh mắt vào Hạo Kỳ.

Sau đó liếc nhìn cả bọn.
"Giờ này còn la cà quán xá! Mau giải tán về nhà!"
"Dạ!"
Năm cái miệng đồng thanh vâng lời.

Ngoan ngoãn đứng dậy lần lượt biến khỏi quán.
Trước khi ra hết.

Tụi nó còn nghe Hoàng Dũng chúc thầy Vân.
"Thầy uống trà ngon miệng ạ!"
Bốn đứa kia nảy sinh ý định: Đạp nó trở lại chỗ thầy Vân.
Ra khỏi quán.

Cả bọn không về ngay như lệnh thầy giáo vừa ban.

Mà lại cà lơ, phất phơ trước cổng.

Năm cái đầu tức tốc chụm vào nhau.
"Theo tụi bay, sáng thứ Hai, thầy Vân có gọi tao lên Văn phòng không?"
Hạo Kỳ lo lắng thăm dò ý kiến đồng bọn.
"Tớ nghĩ không sao đâu! Thầy sẽ không trách phạt cậu! Cậu yên tâm đi!"
Tiểu Ninh tỏ ra thông cảm.

Nó đưa tay vỗ vai Hạo Kỳ.
Lục Minh thấy chướng, đưa tay gạt ra.

Cầm bàn tay nhỏ của nó thong dong để xuống.
Hạo Kỳ: Đúng là đồ nhỏ mọn, ki bo kẹt xỉn!
"Theo tớ, thứ Hai cậu ăn hành là chắc!"

Thầy Vân là ai chứ? Chẳng phải là Bao công sống của trường nó sao? Có tội thì thầy cho chép phạt, có công thì thầy thương!
Hoàng Dũng đau lòng, thầm lo cho đôi tay của Hạo Kỳ sẽ bị rụng.
"Chắc vậy quá! Hay là Hạo Kỳ, thứ Hai cậu nghỉ học buổi đi!"
Lan Nhã tranh thủ kiếm chút phần quân sư, tư vấn cho Hạo Kỳ.
"Bậy bạ! Không được nghỉ học!"
Lục Minh bất ngờ quát lớn.

Cậu thấy bất mãn trước lũ trẻ trâu.

Trước ánh mắt chờ mong của lũ nhỏ.

Lục soái ca cho ra ý kiến.
"Cứ đi học bình thường.

Nếu thầy quở phạt, tớ chịu lỗi cùng cậu!"
"Đúng đó! Có gì tụi tớ lên phụ năn nỉ cho!"
Tám con mắt cùng nhìn vào Hoàng Dũng: Ông kia, ông không phải bạn của tụi tui!
Thiếu niên thời đại số, ai lại đi giở mấy trò kẹo kéo! Hoàng Dũng cậu đúng là: Trẩu tre!
Sau một hồi thương lượng, bày mưu tính kế.

Cuối cùng Hạo Kỳ đã thấy yên tâm.

Cả bọn chia tay ai về nhà nấy.
Khi tụi nó dắt xe ra khỏi quán.

Đèn đường đã bật sáng.

Mà nhà nhà cũng đã sáng đèn.
"Chết cha, chắc về nhà bị ăn roi tét đít!"
Hoàng Dũng hối Lan Nhã ngồi lên, rồi bấm đề chạy luôn không kịp bái bai đồng bọn..
 
Back
Top Bottom