Ngôn Tình Nhịp Đập Hạnh Phúc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,320,941
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc_AktOmQ7o0s2Duf3oIIoQel9e7bymQ3rvRDH9CppONNb35TKhKD2_SGObEgYrAFkR53JfxojC05svAd4uFlIT5zp4HJTpnL-160ur5tzO2Zg-bsBLup16uhCamQF8x-lUM67SCOwDOy_FeirzGsN8T=w215-h322-s-no

Nhịp Đập Hạnh Phúc
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Ngược
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Trúc mã đột nhiên mất trí nhớ, thích một nữ sinh trước đây cậu ta rất ghét.

Tôi vì yêu mà sinh hận, làm gì cũng đều nhắm vào bọn họ ở khắp nơi.

Nhưng kết cục cuối cùng, trong một con hẻm nhỏ tôi bị người của cậu ta sắp đặt làm mất đi sự trong sạch.

Được sống lại một lần nữa, khi tôi và cô ta cùng bị mắc mưa.

Tôi nhìn cuộc gọi đến từ trúc mã, lạnh nhạt nói:

"Tôi không sao, cậu đi tìm cô ấy đi."

Sau đó tôi nhìn về phía chàng trai đứng cách đó không xa:

"Không có ai tới đón em, anh có muốn mang em đi không?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nhịp Tim Anh Rung Động
  • Nhịp Đập Trái Tim
  • Lắng Nghe Nhịp Tim Anh
  • Nhịp Đập Khó Cưỡng
  • Định Lý Nhịp Tim Abo
  • Loạn Nhịp Vì Người
  • Nhịp Đập Hạnh Phúc
    Chương 1


    Trúc mã đột nhiên mất trí nhớ, thích một nữ sinh trước đây cậu ta rất ghét.

    Tôi vì yêu mà sinh hận, làm gì cũng đều nhắm vào bọn họ ở khắp nơi.

    Nhưng kết cục cuối cùng, trong một con hẻm nhỏ tôi bị người của cậu ta sắp đặt làm mất đi sự trong sạch.

    Được sống lại một lần nữa, khi tôi và cô ta cùng bị mắc mưa.

    Tôi nhìn cuộc gọi đến từ trúc mã, lạnh nhạt nói:

    "Tôi không sao, cậu đi tìm cô ấy đi."

    Sau đó tôi nhìn về phía chàng trai đứng cách đó không xa:

    "Không có ai tới đón em, anh có muốn mang em đi không?"

    1.

    Lông mi dài của Tạ Duyên run rẩy.

    Nước mưa len vào cổ áo dọc theo vành ô bị nghiêng nhỏ xuống chiếc cổ thanh mảnh của anh.

    Anh ấy bước về phía tôi, còn chưa đi tới trước mặt tôi đã đem ô đưa tới trước.

    Ở kiếp trước tôi vì muốn lấy lòng Cố Hằng mà đã làm tổn thương anh ấy rất nhiều lần.

    “Cầm ô.” Hơn nữa người anh ấy đã bị nước mưa dội ướt.

    Tạ Duyên là một chàng trai trẻ, cái gì cũng giỏi nhưng thật tiếc khi anh ấy cứ vì tôi mà bị vướng chân.

    Anh ấy vốn rất thích cười nhưng từ khi gặp tôi - một đứa nhóc phiền phức luôn nói xấu anh ấy, đôi mắt anh ấy dần trở nên xám xịt.

    Tôi cũng vốn cởi mở hào phóng nhưng từ sau khi Cố Hằng mất trí nhớ và yêu người khác, tôi dần dần biến thành bộ dáng ngay cả chính mình cũng chán ghét.

    "Thực xin lỗi, Tạ Duyên."

    Anh có chút kinh ngạc nhìn tôi, tôi thuận thế chui tới bên cạnh anh, nâng dù lên cao, khoác lên cánh tay anh.

    Một loạt động tác như nước chảy mây trôi, anh ấy căn bản né tránh không kịp, cả người đều cứng đờ.

    "Em đã suy nghĩ kĩ, em không nên lạnh nhạt cũng không nên phớt lờ anh, hơn nữa không nên phụ lòng anh."

    Thấy cánh tay của anh như muốn rút ra khỏi tay tôi, tôi càng thêm dùng sức ôm lấy, cả người đều treo lên.

    Không thể tưởng được anh ấy thoạt nhìn hơi gầy vậy mà còn có cả cơ bắp.

    Tôi cười hì hì nói: "Sau này hai ta sẽ sống thật tốt."

    “Tang Hạ, trêu chọc anh rất vui, đúng không?"

    Anh rũ mắt xuống.

    Tôi đột nhiên nhớ tới kiếp trước, tôi thường trút những cảm xúc nóng lạnh mà Cố Hằng đối với tôi lên người anh ấy.

    Anh ấy đã từng rất vui khi nhìn thấy tôi cười hạnh phúc sau khi nhận được món quà của anh. Nhưng một giây sau tôi đã ném món quà xuống đất.

    Tạ Duyên rút cánh tay ra, lòng bàn tay bao lấy tay tôi, kéo tay tôi cầm lấy ô.

    "Em chỉ ỷ vào việc anh thích em thôi."

    Anh khẽ cười, sau đó thì phớt lờ tôi mà bước vào cơn mưa nặng hạt, ngồi lên chiếc xe máy ướt sũng bên vệ đường.

    2.

    Tôi vô cùng chán nản quay trở lại phòng họp lớp, vừa đúng lúc nhìn thấy Cố Hằng ôm Trình Nhược Nhược.

    Nhắc tới cũng thật là kỳ lạ, từ hồi cấp 3 Trình Nhược Nhược đã rất thích Cố Hằng. Nhưng khi đó cậu ta đối với việc Trình Nhược Nhược nhiều lần tìm mọi cách dây dưa thì luôn tỏ ra chán ghét.

    Cho đến khi tốt nghiệp đại học, chúng tôi cùng tham gia họp lớp, Trình Nhược Nhược lấy lý do muốn xóa bỏ những hiểu lầm lúc trước kính cậu ta một ly rượu.

    Từ đó toàn bộ con người cậu ta bỗng nhiên thay đổi.

    Cố Hằng dường như đã mất trí nhớ, quên hết đi quá khứ thanh mai trúc mã tốt đẹp của chúng tôi, ánh mắt nhìn tôi càng thêm lạnh lùng cùng chán ghét.

    Ngược lại, thái độ của cậu ta đối với Trình Nhược Nhược thù thay đổi một trăm tám mươi độ.

    Cậu ta cố tình tạo ra nhiều cơ hội để tình cờ gặp Trình Nhược Nhược, còn dùng hết cả tiền tiêu vặt của mình để mua cho cô ta những bộ váy đẹp mắt.

    Để tránh bị hiểu lầm, cậu ta thậm chí còn tuyên bố trước mặt Trình Nhược Nhược rằng cậu ta và tôi không có bất cứ liên quan nào.

    Nhưng rõ ràng trong khoảng thời gian tự học buổi tối ở trường cấp 3 năm đó, cậu ta luôn mang theo một hộp sữa đến cửa phòng học của tôi, tươi cười thuần khiết nói:

    "Bạn học Tang Hạ, nếu bạn có bất kỳ câu hỏi nào không hiểu, hãy hỏi tớ, tớ sẵn lòng dạy bạn cả đời."

    Khi đó, các học sinh xung quanh la ó ồn ào còn cậu ta chỉ nhìn tôi với ánh mắt nóng rực.

    *

    Cho đến khi tôi ngoài ý muốn chết đi, tôi mới biết được Trình Nhược Nhược bị trói buộc bởi một cái gọi là "Hệ thống nữ phụ hắc hóa"

    Mục tiêu của cô chính là làm cho Cố Hằng thích cô ta.

    Và cách thức để thu hoạch điểm tích lũy chính là khiến tôi vì Cố Hằng mà tâm tình sụp đổ, cuối cùng dấn thân vào con đường tự hủy hoại bản thân.

    Khi tôi rơi nước mắt vì bị Cố Hằng bỏ rơi, cô ta sẽ được "+10 điểm tích lũy".

    Khi tôi điên cuồng kéo tay Cố Hằng chất vấn vì sao cậu ta đột nhiên thay đổi, cô ta sẽ được "+50 điểm tích lũy".

    Mà những điểm tích lũy này có thể giúp cô ta đổi lấy đạo cụ để trợ giúp cho việc công lược Cố Hằng, từ đó hình thành một vòng tròn công đức.

    3.

    Lúc này Trình Nhược Nhược cố ý rúc vào trong vòng tay của Cố Hằng trước mặt tôi, ánh mắt lộ vẻ đắc ý: "Cố Hằng, không cần lo lắng cho em, cũng may anh đã chọn đón em nếu không em đã bị cảm lạnh..."

    Tôi cười hai tiếng, vòng qua bọn họ đi về phía sô pha bên kia.

    Trình Nhược Nhược không nghĩ tới tôi sẽ như vậy, câu nói tiếp theo chậm rãi ngừng lại.

    Lúc tôi đi ngang qua, cô ta cố tình duỗi chân ra để tôi vấp ngã.

    Nhưng mà tôi không có mù, trực tiếp giẫm lên.

    "A a a a!" Cô ta hét lên thảm thiết như bị thọc tiết heo.

    Kiếp trước vì muốn Cố Hằng thích mà tôi cố ý đi đôi giày cao gót nên khi giẫm lên người chắc hẳn đau thấu tim.

    Tôi không nỡ thu chân về, thở dài nói: "Thật ngại quá, Trình Nhược Nhược, chân cậu duỗi quá dài, tôi không để ý."

    Trong mắt Trình Nhược Nhược nổi lên một tầng hơi nước.

    Có lẽ vì quá đau nên cô ta không thể nói nên lời.

    Ngược lại Cố Hằng lập tức đứng lên: "Tang Hạ cậu làm gì? Cậu cố ý phải không? Xin lỗi đi!"

    Cậu ta vừa nói ra lời này, âm thanh xung quanh bỗng yên tĩnh lại.

    Tuy nhiên nguyên nhân cũng không phải bởi vì cậu ta.

    Mà là, Tạ Duyên cả người ướt đẫm đẩy cửa phòng bao ra.

    Anh ấy lấy ra một cốc trà sữa nóng được bảo vệ cẩn thận từ trong vòng tay của mình.

    Không khí lạnh bên ngoài phả vào trong phòng, mấy bạn học khác thấy anh thì nhao nhao đứng lên hô: "Anh Tạ, lại đây ngồi đi."

    Anh có chút ngạc nhiên rồi gật đầu, lúc đi ngang qua tôi liền thuận tay đem ly trà sữa đặt lên cái bàn phía trước tôi.

    Không ít bạn học lộ ra nụ cười mập mờ không rõ.

    Trong một mảnh yên tĩnh, tiếng khóc nức nở của Trình Nhược Nhược đặc biệt rõ ràng.

    Tiếng khóc này lập tức kéo Cố Hằng trở về hiện thực.

    "Tang Hạ, còn ngây ra đó làm gì? Giẫm lên người khác thì mau xin lỗi!"

    Đổi lại là trước kia, tôi nhất định sẽ vì biểu hiện của Cố Hằng mà ảm đạm đau lòng.

    Trình Nhược Nhược cũng vô cùng chờ mong mà trừng to mắt chờ đợi phản ứng của tôi.

    Nhưng lần này tôi chỉ trợn mắt.

    Xin lỗi?

    Xin lỗi cái đầu ngươi.

    Không đợi tôi mở miệng, Tạ Duyên đã đen mặt lui bước về, đứng bên cạnh tôi.

    "Cậu nói em ấy phải làm cái gì?"
     
    Nhịp Đập Hạnh Phúc
    Chương 2


    4.

    Hơi thở của người đàn ông bao phủ lấy tôi, mang theo sự lạnh lẽo của cơn mưa bên ngoài.

    Tôi đột nhiên nhớ tới kiếp trước, tôi đã tổ chức một buổi tiệc tại nhà vào ngày sinh nhật của mình.

    Trong khi tất cả mọi người đang đắm chìm vào tiệc tùng náo nhiệt, Trình Nhược Nhược lại cùng Cố Hằng trốn ở phòng khách trong nhà tôi ôm hôn.

    Lúc tôi đẩy cửa ra, bọn họ đang hôn nhau say đắm, tay Cố Hằng còn đặt trên eo Trình Nhược Nhược v**t v*.

    Tôi cảm thấy thế giới như sụp đổ.

    "Cố Hằng, cậu thật không biết xấu hổ!"

    Tôi tiến lên kéo cậu ta qua một bên, tức giận định mắng sang Trình Nhược Nhược thì Cố Hằng nhìn tôi chằm chằm như nhìn phải một thứ bẩn thỉu.

    "Tang Hạ, cậu dám nói em ấy một câu thử xem."

    *

    Hôm đó ngoài buồn ra tôi còn có một cảm giác khác.

    Lần đầu tiên tôi ngưỡng mộ Trình Nhược Nhược.

    Hâm mộ cô ta có người bảo vệ, còn tôi lại không có ai.

    *

    "Nào, có gan thì nói lại một lần nữa đi."

    Thanh âm lạnh lùng của Tạ Duyên kéo tôi trở về hiện thực.

    Tôi nhìn về phía sườn mặt âm u của anh, mắt phượng hơi nghiêm nghị, môi mỏng khẽ nhếch lên, ngay cả tức giận cũng thật kinh diễm.

    Sao lúc trước tôi không phát hiện anh ấy đẹp trai như vậy.

    Cố Hằng lộ ra một nụ cười châm chọc: "Tang Hạ, con chó l**m của cậu thật giống cậu đấy, đều vô sỉ như nhau."

    Tạ Duyên thích tôi, mọi người đều biết điều đó.

    Một người kiêu ngạo như anh ấy lại có thể dễ dàng chấp nhận bị gán cho cái tên "chó l**m của Tang Hạ".

    Giờ phút này cơ thể ướt sũng của anh ấy tựa hồ run rẩy, dù vậy anh ấy vẫn một mực che chắn tôi ở phía sau, tôi nhìn chỉ cảm thấy đau lòng.

    Trình Nhược Nhược mượn cơ hội thêm dầu vào lửa: "Hạ Hạ, cậu thích A Hằng như vậy, sao cậu có thể nhịn được nhìn con chó l**m của cậu hung dữ với anh ấy thế?"

    Quả thật nhịn không được.

    Tôi cười rạng rỡ.

    Bóng lưng Tạ Duyên cứng đờ trong chớp mắt. Khi vừa quay đầu nhìn tôi, đã thấy tôi tiến lên hai bước.

    Ba!

    Ba!

    Trình Nhược Nhược và Cố Hằng bị tôi thưởng một bạt tai mỗi người.

    A Duyên nhà tôi ưu tú như vậy bị bọn họ mắng là chó l**m, tôi đương nhiên nhịn không được.

    Tôi lạnh mặt vỗ vỗ tay: "Chỉ đạo tôi làm việc, hai ngươi cũng xứng sao?"

    Trình Nhược Nhược trực tiếp bị đánh đến phát khóc, cô ta đỏ mặt lắc lắc cánh tay Cố Hằng.

    Mà Cố Hằng lại nhìn tôi, ngắn ngủi trầm mặc một chút: "A Duyên nhà cậu?"

    Nhận thấy được ánh mắt nóng bỏng của Tạ Duyên rơi vào trên người mình, hô hấp của tôi thêm vài phần dồn dập.

    "Ừ, A Duyên nhà tôi."

    Lời này vừa nói ra, vị bên cạnh đột nhiên quay đầu ho khan.

    Tôi cố nén khóe miệng đang muốn cong lên bổ sung: "Tôi muốn ở chỗ này tuyên bố với mọi người một chuyện."

    "Từ hôm nay trở đi, tôi, Tang Hạ, muốn theo đuổi anh trai Tạ Duyên. Xin mọi người cổ vũ cho tôi."

    Mọi người yên tĩnh trong chớp mắt.

    Sau đó một làn sóng cổ vũ bùng nổ như thủy triều.

    "Ô hô!!!"

    "Anh Tạ thật sự là *thủ đắc vân khai kiến nguyệt minh!"

    * thủ đắc vân khai kiến nguyệt minh: nếu cứ chờ đợi cho đến khi mây tan hết, ta sẽ nhìn thấy ánh trăng sáng ở phía sau.

    Câu thành ngữ đề cập đến sự kiên trì, vĩnh viễn không buông bỏ, nếu luôn lạc quan và cố gắng thì chắc chắn ta sẽ được đền đáp

    "Tôi cá mười ngàn tệ hai người bọn họ đêm nay liền sẽ đè nhau ra mà ôm hôn!"

    "Tôi cược một trăm ngàn tệ bọn họ sẽ hôn nhau ngay bây giờ — anh Tạ, nhanh lên!"

    Mặc cho sự ổn ào trong phòng, Tạ Duyên nắm lấy cánh tay tôi lôi kéo: "Theo anh ra ngoài một chút."

    Trong những tiếng kêu chói tai, sắc mặt Cố Hằng và Trình Nhược Nhược trở nên cực kì khó coi.

    5.

    Sức lực của anh ấy rất lớn, tôi không có cách nào phản kháng đành phải cùng anh đi ra ngoài.

    Mưa đã tạnh, trong không khí nổi lên hơi nước ẩm ướt.

    Tạ Duyên buông tay tôi ra, không nói một lời khoác lên người tôi một cái áo khoác.

    Đầu ngón tay anh vương vấn mùi bạc hà nhàn nhạt.

    Anh nghiêm túc sửa sang lại cổ áo cho tôi sau đó mới ngẩng mắt lên nhìn tôi một cái.

    Tôi có chút khẩn trương, mất tự nhiên nói: "Đây là áo khoác của ai vậy?"

    "Bạn anh." Anh ấy thản nhiên trả lời.

    Tôi tựa hồ đã đoán được đối phương lát nữa khi ra cửa chắc phải ôm lấy cánh tay run lẩy bẩy.

    Vừa rồi tôi cũng không chú ý tới, Tạ Duyên kéo tôi đi còn có thuận tay cầm theo áo khoác trên sô pha.

    "Em mới vừa nói, muốn đuổi theo anh?"

    Anh ấy như có điều suy nghĩ *cong ngón tay khẽ điểm lên cằm của mình.

    *khúc này tui khum biết miêu tả sao kiểu như chống cằm ý

    Trong mắt chàng trai tràn ra nụ cười nhàn nhạt, phảng phất như có ánh sao sáng xuyên thủng qua tầng mây.

    "Nhắm mắt lại."

    Anh ấy nhếch môi.

    Tim tôi lập tức nhộn nhạo.

    Anh ấy sẽ không phải là muốn hôn tôi đấy chứ?!

    Tôi siết chặt lòng bàn tay, hai con nhắm mắt lại.

    Đây là... nụ hôn đầu tiên của tôi.

    Tuy nhiên, tình tiết thường gặp trong phim truyền hình mà tôi nghĩ đã không xảy ra.

    Đầu ngón tay Tạ Duyên nhẹ nhàng chạm vào mí mắt tôi một cái.

    Sau đó, anh làm như không có việc gì nói: "Ừm, mi mắt em dính một sợi lông mi."

    Được, cứ cho là tôi tự mình đa tình đi.

    Hại tôi còn có chút chờ mong.

    Tôi xụ mặt xoay người rời đi, bỗng dưng một cơn gió bất ngờ ập đến từ phía sau. Gần như cùng lúc, tôi bị người kia chặn lại và rơi vào vòng tay của anh ấy.

    "Vừa rồi em thẹn thùng cái gì?"

    Anh nhìn tôi chằm chằm nở nụ cười xấu xa, một giây sau, cúi đầu phủ lên môi tôi.

    "Thỏa mãn tâm nguyện nho nhỏ của em cũng không phải là không thể."

    Anh ấy mơ hồ không nói rõ, chế trụ gáy của tôi dùng sức hôn sâu.

    Trong đầu tôi lúc đó chỉ nổ tung hai chữ: Chúa ơi!

    Anh chăm chú nhắm mắt lại hôn tôi, lông mi dài chậm rãi run run.

    Tôi cũng dần dần nhắm mắt lại.

    6.

    Tám giờ sáng ngày hôm sau, tinh thần Trình Nhược Nhược rõ ràng không tốt lắm, thoạt nhìn còn có một quầng thâm dày đặc dưới mắt.

    Các đường nét trên khuôn mặt của cô ta thuộc loại trong sáng và xinh đẹp, giống như một bông hoa trắng nhỏ mỏng manh và đáng thương, có thể dễ dàng khơi dậy d*c v*ng muốn che chở của đàn ông.

    Quan trọng hơn, cô ta có một loại năng lực hấp dẫn kỳ diệu, dù chỉ nhìn cô ta một lần chắc chắn sẽ không nhịn được lại nhìn lần thứ hai.

    Đặc biệt là ở trước mặt Cố Hằng, loại sức hấp dẫn này được phát huy đến cực điểm, Cố Hằng mỗi lần nhìn thấy cô ta đều không thể dời mắt được.

    Nếu như không phải vô tình chết đi, có lẽ tôi vĩnh viễn cũng sẽ không biết được điều đó.

    Tất cả là đều nhờ từ việc k*ch th*ch tôi hắc hóa để lấy điểm tích lũy đi đổi.

    Hiện tại tôi vừa mới thoát khỏi những suy nghĩ ngu ngốc nên khuôn mặt cũng theo đó mà toả sáng hơn so với lúc trước, không còn mặt ủ mày chau khiến người khác khó chịu.

    Các bạn cùng lớp hết lời khen ngợi tôi: "Tiểu Hạ, tớ thấy tâm trạng hôm nay của cậu rất tốt, so với trước đây còn xinh đẹp hơn."

    "Ừ, ừ, tớ nghĩ nếu tham gia tuyển chọn trong cuộc thi sắp tới chắc chắn cậu sẽ trở thành hoa khôi của trường luôn!"

    Trình Nhược Nhược nghiến răng nghiến lợi nghe những bạn học này khen ngợi tôi, sắc mặt càng thêm khó coi.

    Sau khi tan học, tôi ra ngoài lấy nước, cảm nhận được phía sau có một người đi tới.

    Vừa quay đầu liền nhìn thấy Trình Nhược Nhược tươi cười chào hỏi: "Hạ Hạ, chuyện ngày hôm qua cho tôi xin lỗi, là do tôi nói sai."

    Tôi thản nhiên nhướng mày, xoay người tiếp tục lấy nước.

    "Nhưng cậu cũng không thể vì tức giận A Hằng liền tùy tiện chấp nhận Tạ Duyên."

    "Cậu không biết đâu, tối hôm qua A Hằng đối với cậu đặc biệt thất vọng."

    "Một người có tiền như Tạ Duyên chắc chắn chỉ nhàm chán chơi đùa với cậu mà thôi, cậu phải thực tế một chút, loại người như anh ấy tuyệt đối sẽ không thật lòng với cậu."

    "Ai nói với cậu vậy? Cho dù anh ấy có chướng mắt cậu cũng không có nghĩa sẽ chướng mắt tôi."

    Tôi vặn nắp chai, cười lạnh ngẩng đầu: "Trình Nhược Nhược cậu thật sự rất kỳ lạ, không phải cậu là người đuổi theo Cố Hằng sao? Bây giờ tôi không cướp người của cậu, vậy cậu đến nói nhảm với tôi những chuyện này là để làm gì?"

    Trong mắt Trình Nhược Nhược xẹt qua một tia chột dạ.

    Cô ta dối trá nói: "Tôi đây không phải là sợ cậu bị lừa sao!"

    "Vậy thật đúng là cám ơn lòng tốt giả dối của cậu. Tuy nhiên loại rác rưởi như cậu vẫn nên quay trở về với Cố Hằng đi."

    Tôi lạnh lùng đẩy cô ta ra rồi trở lại lớp học.

    Thật không ngờ, Cố Hằng lại ngồi ở vị trí của tôi nhàm chán lật sách bài tập chờ tôi.

    Khi nhìn thấy tôi, cậu ta liền tức giận nói: "Trong cuộc tuyển chọn học bổng vừa rồi Nhược Nhược vừa vặn là người đứng sau cậu, vì vậy cậu mau từ bỏ và nhường vị trí đứng đầu cho em ấy đi."

    Giọng điệu cậu ta thượng đẳng, ánh mắt nhìn tôi như là đang bố thí cho một kẻ rác rưởi.

    Cậu ta truyền đạt xong thông báo của mình, ánh mắt lướt qua tôi thấy được người phía sau, lông mày trong nháy mắt giãn ra: "Nhược Nhược, anh mới mua cho em một chiếc váy mà em rất thích, anh dẫn em đi xem..."

    Thấy cậu ta muốn rời đi, tôi cuộn quyển sách cậu ta vừa cầm, hung hăng đập vào đầu cậu ta.

    "Đậu má! Tang Hạ, cậu điên hả?!"

    "Tôi điên đấy thì sao? Tôi ngược lại muốn hỏi cậu làm sao lại không biết xấu hổ mỗi ngày cứ yêu cầu tôi làm cái này làm cái kia hả!"

    Tôi hét còn to hơn cả cậu ta, hiện tại vừa nhìn thấy khuôn mặt này tôi liền sẽ nhớ tới kiếp trước chính mình bị hủy sự trong sạch như thế nào.

    Có lẽ cậu ta cũng chỉ bị hệ thống của Trình Nhược Nhược khống chế nên mới quên hết đi quá khứ và yêu cô ta.

    Nhưng mặc kệ như thế nào, người từng dùng thủ đoạn hạ lưu hủy diệt tôi vẫn là cậu ta, người tùy ý chà đạp tấm lòng của tôi cũng là cậu ta.

    Tôi mạnh mẽ khống chế bàn tay run rẩy của mình: "Cố Hằng, cậu dựa vào cái gì mà cảm thấy tôi không thể sống khi không có cậu hả, dựa vào cái gì mà hết lần này đến lần khác chà đạp lên công sức của tôi?"
     
    Nhịp Đập Hạnh Phúc
    Chương 3


    7.

    Cố Hằng ngơ ngác nhìn tôi, đột nhiên cậu ta ôm đầu, lộ ra vẻ mặt đau khổ.

    Động tĩnh bên phía chúng tôi quá lớn khiến nhiều ánh mắt tò mò liếc nhìn qua.

    Chỉ có bạn bè học cấp ba mới biết Cố Hằng đã từng thích tôi đến mức nào.

    Còn những gì các bạn cùng lớp đại học nhìn thấy là những hình ảnh tôi mù quáng theo đuổi cậu ta.

    Hiện tại nhìn thấy cảnh tượng này, không ít người tỏ ra kinh ngạc.

    "Chuyện gì vậy, Tang Hạ đang nổi điên với Cố Hằng?"

    "Đây là yêu mà không được nên thẹn quá hóa giận hay gì?"

    "Không! Ánh mắt Cố Hằng nhìn cậu ấy có chút không đúng! Cảm giác bây giờ hai người này như bị đảo ngược, hình như..."

    Đột nhiên trong đám người, Trình Nhược Nhược liều lĩnh chen vào.

    Vẻ mặt cô ta lo lắng: "Ôi Hạ Hạ, cậu mau xin lỗi A Hằng đi, chỉ là một suất học bổng thôi mà cũng không phải chuyện gì ghê gớm, cậu đừng tính toán chi li như vậy phá hỏng tình cảm bạn bè."

    "Bớt đạo đức giả, cút ra ngoài đi!"

    Tôi tức giận hét lên một tiếng, cô ta lập tức im lặng.

    Trình Nhược Nhược đáng thương nhìn về phía Cố Hằng, nhưng lần này cậu ta không giống như những lần trước, ánh mắt không thèm đếm xỉa đến cô ta một cái.

    Cậu ta nhìn tôi thật lâu, sau đó mới rũ mi mắt nhẹ nhàng nói: "Vậy không quấy rầy cậu học tập nữa."

    Khi Cố Hằng rời đi, trên khuôn mặt vốn nhẵn bóng không tỳ vết của Trình Nhược Nhược bỗng nhiên xuất hiện những chấm tàn nhang nhỏ li ti màu đen.

    Lúc này, cô ta nhíu chặt mày, ánh mắt u ám không biết đang suy nghĩ cái gì, hoàn toàn không phát hiện ra sự thay đổi trên khuôn mặt của mình.

    Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của cô ta và gần như quên mất khi còn ở trường cấp ba, Trình Nhược Nhược rõ ràng là một cô gái da ngăm đen, mặt đầy tàn nhang, có thể gọi là rất khó nhìn!

    Khi đó mỗi ngày cô ta đều đến tìm Cố Hằng đi học. Ngày nào cũng viết cho cậu ta hết bức thư tình này đến bức thư tình khác, còn thường xuyên rủ đối phương cùng cô ta đi uống một ly trà sữa.

    Cố Hằng vốn là một người mê cái đẹp, mỗi lần nhìn thấy Trình Nhược Nhược cậu ta nói chỉ muốn nôn khan.

    Thậm chí có một lần, cậu ta còn kéo tay tôi đứng trước mặt cô ta, nói rành rọt: "Tang Hạ mới là mẫu người tôi thích."

    Nhưng cô ta lại quay qua nhìn tôi bằng ánh mắt căm ghét: “Cố Hằng, anh có tin hay không, em rất nhanh sẽ thay thế cậu ấy và trở thành người trong lòng của anh.”

    Cố Hằng nghe vậy thì nổi giận đùng đùng hất cô ta ra xa.

    Vào thời diểm đó, tất cả mọi người đều coi Trình Nhược Nhược như một trò cười.

    Không lâu sau tôi và Cố Hằng cãi nhau. Một mặt cô ta giả mù sa mưa khuyên nhủ, mặt khác chính là thao túng Cố Hằng đổ lỗi rồi gạt bỏ tôi sang một bên.

    Từ đó về sau, cả người cô ta nhìn thấy bằng mắt thường cũng có thể thấy sự thay đổi.

    Bây giờ tôi nhớ lại dáng vẻ của cô ta so với hồi cấp 3 cảm giác hoàn toàn khác nhau.

    Còn một tuần nữa là đến buổi biểu diễn kịch của câu lạc bộ, vốn dĩ Trình Nhược Nhược được Cố Hằng nhiệt tình đề cử nên mới nhận được vai chính Bạch Tuyết.

    Tôi đột nhiên rất chờ mong về vở kịch này.

    Nếu cô ta khôi phục hoàn toàn về bộ dáng ban đầu, không biết một công chúa như vậy làm sao có thể lên sân khấu?

    8.

    Mười phút trước khi lớp học bắt đầu, các sinh viên từ Hội Học Sinh đã gửi đến cho chúng tôi trang phục biểu diễn.

    Trình Nhược Nhược thờ ơ liếc qua một cái, mà chính cái nhìn này, khiến sắc mặt cô ta trắng bệch.

    Cô ta rõ ràng là xuất phát từ sự sợ hãi, mặt mày tái mét, cả người không ngừng run rẩy.

    Là một diễn viên quần chúng nhỏ nhoi tôi nhận được một chiếc váy khá bình thường, không có gì quá đặc biệt, so với những bộ váy thịnh hành thời cấp 3 thì không khác nhau là mấy.

    Khi đó tôi thường mặc những bộ váy như vậy cùng đi học với Cố Hằng, hiện tại xem ra thật sự là có chút quê mùa.

    Tôi nương theo ánh mắt của Trình Nhược Nhược nhìn thấy cô ta đang quan sát bộ váy của tôi, chậm rãi ý thức được cái gì đó.

    Trình Nhược Nhược đang lo lắng bộ váy này sẽ bị Cố Hằng nhìn thấy.

    Nhưng nếu Cố Hằng nhìn thấy thì có chuyện gì xảy ra?

    9.

    Lịch học của tôi và Tạ Duyên đều kín hết cả ngày, nhưng khi vừa tan học anh ấy đã nhắn tin cho tôi.

    Nội dung rất đơn giản, chỉ là một bức ảnh với một dòng tin nhắn chia sẻ những gì anh đang làm.

    Buổi tối, tôi chủ động gọi điện thoại hẹn Tạ Duyên cùng ăn cơm.

    Mới gọi tới đối phương đã lập tức bắt máy.

    "Khụ." Anh ho khan một tiếng," Có việc à? Anh còn rất bận."

    Tôi chần chừ một lúc rồi nói: "Em muốn hẹn anh ăn cơm, nhưng nếu anh có việc thì em không làm phiền nữa."

    "Chờ một chút!"

    Thanh âm Tạ Duyên đột nhiên nâng cao lên một quãng tám, bên kia truyền đến tiếng cười đứt quãng của những bạn học khác.

    Tạ Duyên có chút không nói nên lời: "Quên đi, em đã chủ động mời thì anh sẽ nể mặt em. Đàn ông mà, nhường bạn gái mình một chút."

    Anh ấy còn cố ý nhấn mạnh mấy chữ cuối cùng.

    Sau đó còn nói thêm một câu: "Ai bảo em là bạn gái của anh chứ!"

    Chúng tôi quyết định đi ăn lẩu.

    Bữa lẩu này tôi ăn vô cùng vui vẻ, ngược lại Tạ Duyên không động đũa, anh chỉ nhúng thịt cho tôi.

    Chờ tôi ăn no nấc cục ngồi phịch xuống sô pha, anh còn thuận thế lấy một tờ khăn giấy lau miệng cho tôi.

    Ngay cả nhân viên phục vụ cũng không nhịn được mà hâm mộ nói: "Người đẹp, bạn trai của cô thật tốt, vừa đẹp trai lại vừa rất cưng chiều cô."

    Thật không may, khi vừa ra khỏi cửa tiệm bên ngoài liền bắt đầu mưa, mắt thấy mưa càng lúc càng lớn, Tạ Duyên kéo tôi vào tiểu khu bên cạnh.

    Tôi có hơi bất ngờ khi nhà của anh ấy có thể trải rộng ở khắp nơi, ngay cả khu nhà tấc đất tấc vàng ở trung tâm thành phố cũng có vài căn.

    Khi tôi đi ra từ phòng tắm Tạ Duyên cũng vừa mới tắm xong. Tóc anh ấy vẫn còn ướt, cổ áo choàng tắm hơi mở, lộ ra làn da trắng sứ bên trong.

    Những giọt nước lăn tăn chạy xuống dọc theo từng đường nét khuôn mặt khiến cho lông mày và ánh mắt của anh càng thêm sắc sảo thâm thúy.

    Đôi môi hồng hào căng mọng như quả anh đào mới hái xuống từ trên cây.

    Ôi! Tôi có chút muốn chảy máu mũi, liền chột dạ vội vàng nghiêng đầu đi.

    Tạ Duyên chủ động đi tới.

    Anh tỏ vẻ thần bí nói: "Đi, đến phòng ngủ của anh, anh cho em xem một đại bảo bối."

    Mặt tôi trong nháy mắt liền đỏ bừng.

    Nó... hình như k*ch th*ch lắm?

    Có phải hơi đột ngột không?

    Tôi ngại ngùng vén tóc ra sau: "Cái này không tốt lắm đâu."

    "Nhưng nếu anh đã nóng vội như vậy, em cũng không phải là không được."

    Tôi kích động phát ra nụ cười tà gian, kéo tay anh ấy vọt thẳng vào phòng ngủ.

    Khoảnh khắc cánh cửa đóng sầm lại, tôi cũng là người đầu tiên vươn tay tắt đèn.

    Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và sẵn sàng chuẩn bị...

    Tuy nhiên!!!

    "Em đang làm gì vậy?"

    Tạ Duyên lại bật đèn lên.

    Lúc đó tôi mới nhận ra, có một rằng con một con gấu Teddy dài hai mét được đặt trên giường.

    "Bảo bối này đủ lớn không?" Anh vui vẻ nhướng cao lông mày, "Anh nhớ em từng đăng lên vòng bạn bè bảo rằng mình thích gấu Teddy, vừa khéo hôm nay anh nhận được hàng. Đêm nay em có thể ngủ ở đây, có nó ở bên em."

    "Nó ở với em?" Tôi hóa đá.

    "Đúng vậy, nếu không thì ai ngủ cùng em?"

    Tạ Duyên không biết vô tình hay cố ý lộ ra hàm răng trắng noãn thể hiện rõ sự thuần khiết trong sáng.

    "Ngủ ngon!"

    Anh ấy cười tủm tỉm nháy mắt với tôi, rồi lăn lông lốc chui ra khỏi phòng.
     
    Nhịp Đập Hạnh Phúc
    Chương 4


    10.

    Những ngày kế tiếp, nhan sắc của Trình Nhược Nhược ngày một xấu đi, cô ta phải nhờ đến lớp trang điểm đậm để có thể duy trì được hình tượng.

    Lần diễn tập cuối cùng, đôi mắt của cô ta đã hoàn toàn trở về dáng vẻ ban đầu, thậm chí còn sưng húp lên đến mức không dùng được miếng dán tạo mắt hai mí.

    Còn riêng tôi thì đã hoàn toàn thoát ra khỏi vũng lầy.

    Dưới sự nuôi dưỡng của tình yêu thì trạng thái tinh thần cũng như dáng vẻ bên ngoài của tôi càng ngày càng tốt hơn, Tạ Duyên còn thường xuyên thay đổi chiêu trò để đưa tôi đi ăn những món ăn ngon ở khắp nơi.

    Và rồi ngày diễn kịch cuối cùng cũng đến.

    11.

    Hôm đó tôi dậy có hơi muộn, lúc đến nơi thì Trình Nhược Nhược đã trang điểm xong.

    Cô ta mặc một chiếc váy dài khá phức tạp, muốn di chuyển cũng có chút khó khăn, cho nên khi nhìn thấy có một cậu bạn ở trước mặt cô ta liền tùy ý sai bảo: "Cậu mau mang cho tớ một chai nước đi."

    Đổi lại là trước kia, cho dù giọng điệu của cô ta có tệ đến đâu thì với khuôn mặt xinh đẹp đó sẽ luôn có người sẵn sàng làm mọi việc cho cô ta.

    Nhưng bây giờ hai mắt cô ta vẫn còn sưng húp, những chấm tàn nhang dưới lớp phấn dày đặc cũng không thể che dấu nổi, hàm răng không đều cũng được cũng lộ ra rõ rệt.

    Nam sinh bị cô ta gọi đến vô cùng chán ghét mà liếc mắt nhìn cô ta một cái rồi không kiên nhẫn nói: "Cậu không có tay à?"

    Trình Nhược Nhược nghe vậy lập tức bốc hỏa, "Một nữ diễn viên chính như tôi chẳng lẽ không thể sai khiến nổi một người làm việc vặt như cậu?"

    "Mẹ cậu...."

    Tinh hoa dân tộc của chàng trai kia còn chưa được tuôn ra hết thì có người khác chen vào.

    "Để tôi lấy."

    Một giọng nói chậm rãi vang lên, Cố Hằng mở nắp chai nước khoáng, đưa tới cho Trình Nhược Nhược.

    Từ sau khi ở bên Trình Nhược Nhược tính tình cậu ta ngày càng thô bạo cuồng vọng, tôi thiếu chút nữa đã quên, ở trường cấp ba, cậu ta đã từng là một nam thần nổi tiếng với tính cách dịu dàng và chu đáo.

    "Cố Hằng, cậu hãy mở to mắt ra mà nhìn đi. Không hiểu sao trước đây tôi lại không phát hiện ra Trình Nhược Nhược xấu đến như vậy chứ? Đoàn kịch của bọn mình nếu cứ để cô ta làm nữ chính thì chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho mọi người mất, thật là xấu hổ..."

    Cậu bạn tức giận nhìn qua mắng chửi, Cố Hằng lạnh giọng nói: "Em ấy không xấu, các cậu chưa từng thấy em ấy mặc một chiếc váy tương tự hồi cấp ba đâu, trong lòng tôi em ấy chính là tiên nữ không ai có thể thay thế."

    Trình Nhược Nhược vốn đang uống nước, đột nhiên ho khan dữ dội.

    Khoảnh khắc cô ta ngước mắt lên, vừa vặn cùng tôi bốn mắt nhìn nhau.

    Một luồng gió mát từ ngoài cửa sổ thổi tới, cuốn lên tấm rèm ngăn cách giữa chúng tôi.

    Những gì được giấu trong bóng tối đến một lúc nào đó rồi cũng sẽ phải phơi bày dưới ánh mặt trời.

    Cố Hằng cũng nhìn thấy tôi, cậu ta há miệng muốn nói gì đó, tôi cười cười, xoay người rời đi.

    12.

    Tôi vào hậu trường và thay trang phục.

    Chiếc váy có một chút cũ kĩ nhưng sau khi tôi mặc vào lại thu hút được rất nhiều người đến vây xem.

    "Nhìn cậu, tôi đột nhiên nhớ tới mối tình đầu thời cấp ba của mình."

    "Này nhé đừng có thấy người ta đẹp mà bắt quàng làm họ."

    "Trông cậu thật giống người trong mộng của mấy bộ phim học đường thật, quần áo tuy giản dị mộc mạc nhưng khi mặc vào lại rất nổi bật."

    Trước những lời khen có cánh của mọi người, tôi có chút ngượng ngùng.

    Ở một bên khác, Cố Hằng, với tư cách là trưởng nhóm câu lạc bộ văn nghệ, đang cùng các bạn học khác thảo luận kế hoạch thì bỗng có người nhóm lên tiếng chất vấn: "Bạn học Cố, tại sao cậu lại cố ý chọn Trình Nhược Nhược làm nữ chính? Khuôn mặt của cậu ấy...... Trước đây tôi chưa từng nhìn gần, hôm nay nhìn, quả thực là vô cùng thê thảm."

    Sắc mặt Cố Hằng rõ ràng trong nháy mắt liền trờ nên u ám: "Cậu nhìn một người chẳng lẽ cứ nhìn bề ngoài mà đánh giá? Tâm hồn bên trong, toàn bộ đều không cần?"

    Khi đang nói chuyện, cậu ta vô tình ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy tôi.

    Thời gian dường như bị đóng băng ngay tại thời điểm này.

    "Tang Hạ!" Trình Nhược Nhược đột nhiên đuổi theo tôi từ phía hậu trường chạy ra.

    Khi đã nhìn thấy tôi, cô ta liền không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh, sau đó lại vội vội vàng vàng lôi kéo tôi trở lại phía hậu trường.

    Tuy nhiên Cố Hằng đột nhiên đứng dậy.

    Đôi mắt cậu ta chợt đỏ hoe, hai chân lại như đóng đinh tại chỗ.

    "Tang Hạ, cậu nghe tớ nói, hiện tại tớ có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu, chúng ta cùng về hậu trường trước đi."

    Tôi đẩy Trình Nhược Nhược ra, cô ta vấp phải làn váy ngã xuống, tôi mặt không đổi sắc đi tới trước mặt Cố Hằng.

    "Cậu, cậu là..." Giọng nói của cậu ta lúc này run rẩy dữ dội.

    "Đầu cậu bây giờ chắc đau lắm nhỉ?"

    Tôi nhẹ giọng nói: "Tôi đã nói với cậu, chúng ta từ tiểu học, cấp hai cho đến cấp ba vẫn luôn là bạn học cùng lớp. Cậu sẽ đi thêm nữa tiếng đồng hồ để có thể cùng với tôi đi đến trường. Cậu đã nói điều cậu mong đợi nhất chính là vào thứ sáu mỗi tuần sau khi tan học sẽ luôn cùng tôi đi ăn mì xào trong thành phố. Những tiết tự học buổi tối, mỗi một bài tập tôi không biết làm cậu đều sẽ chỉ dạy tận tình cho đến khi tôi hiểu. Những ngày trăng sáng nhất, chúng ta sẽ cùng nhau đứng bên cửa sổ hóng gió đêm, cậu còn nói rằng cậu hy vọng thời gian có thể dừng lại ở thời khắc đó..."

    "Cố Hằng, hôm nay tôi cố ý mặc chiếc váy này, bởi vì đây chính là quà sinh nhật năm lớp 10 cậu đã mua cho tôi. Khi đó cậu áy náy nói nghỉ hè có đi làm thêm nhưng bị người ta lừa, chỉ có thể mua chiếc váy giá rẻ này, cậu vốn còn muốn mua cho tôi một cái khác đẹp hơn. Nhưng, đó là chiếc váy mà tôi yêu thích nhất trong ba năm cấp ba."

    Nói đến phần sau, giọng nói của tôi bắt đầu khàn đi.

    Tất cả những hồi ức tốt đẹp chân thật nhất trong quá khứ vào giờ khắc này toàn bộ đều hiện ra trước mắt tôi.

    Ánh mắt và lời nói nóng bỏng của chàng thiếu niên năm xưa, cùng con đường mà chúng tôi đã đi qua cùng nhau trong những năm tháng thanh xuân ấy là thứ tồn tại chói lòa nhất không thể xóa nhòa.

    Cho dù những gì cậu ta đã làm với tôi ở kiếp trước khiến tôi không thể nào quên được, nhưng tôi vẫn... vẫn muốn coi cậu ấy như một người bạn.

    "Cậu biết không, tôi đã từng ôm khư khư lấy những hồi ức này, mặc cho thể xác và cả tinh thần của bản thân bị tổn thương."

    Tôi nâng mắt lên, khẽ mỉm cười: "Nhưng bây giờ tôi thật sự đã buông tay, Cố Hằng, tôi không trách cậu, tôi hy vọng cậu cũng có thể nhớ lại tất cả, trở về dáng vẻ lúc ban đầu."

    Ở phía xa xa, Tạ Duyên ôm một bó hoa lớn, chậm rãi dẫn bạn bè của mình đến giảng đường tìm vị trí ngồi xuống.

    Mỗi một người trong số họ đều giơ lên một tấm bảng lớn và ghép lại với nhau thành tên của tôi.

    [ Luôn cô vũ cho Hạ Hạ! ]

    13.

    Vở kịch diễn được một nửa, lễ phục của Trình Nhược Nhược bỗng nổ tung.

    Khoảng khắc đó, cô ta giống như một con cóc nhảy ra từ trong bộ váy xinh đẹp của công chúa.

    Hình dáng cồng kềnh và vặn vẹo của cô ta hiện rõ trước mắt mọi người.

    Cô ta không chỉ khôi phục hoàn toàn hình dáng trước kia, mà so với lúc trước còn tồi tệ hơn rất nhiều, ngay cả dáng người gầy yếu cũng mất đi.

    Tôi biết, nhất định là cùng với lúc đó Cố Hằng cũng đã hoàn toàn khôi phục trí nhớ.

    "Hệ thống nữ phụ hắc hóa" của Trình Nhược Nhược cuối cùng đã thất bại.

    14.

    "Gì vậy chời! Tôi mua vé chỉ để đến xem một con cóc nhảy?"

    "Cô gái này là ai? Đoàn kịch không có ai sao? Cô diễn viên phụ bên kia còn đẹp hơn nhiều, cô gái này dùng tiền để vào đoàn kịch à?"

    "Ôi con mắt của tôi! Tôi không chịu nổi nữa, tôi phải đi đây!"

    "Thật buồn cười, sống lâu rồi, lần đầu tôi nhìn thấy cảnh tượng đặc sắc như này đấy, phải quay lại mới được."

    Trong đám người nhao nhao đứng lên rời đi còn kèm theo không ít tiếng quay phim chụp ảnh, Trình Nhược Nhược đứng trên sân khấu cũng hoàn toàn sụp đổ:

    "Đừng rời đi! Buổi biểu diễn này, tôi đã mong đợi từ rất lâu rồi. Đây là lần đầu tiên tôi đứng trên sân khấu với tư cách là nhân vật chính kể từ khi tôi còn nhỏ. Mọi người không thể rời đi!"

    "Không được chụp! cũng không được quay! A Hằng, A Hằng, anh ở đâu, mau tới bảo vệ em! Bọn họ mắng em xấu, đám người này không có mắt à, dám nói bậy nói bạ!"

    Nhưng lần này, người luôn đứng trước mặt bảo vệ cô ta là Cố Hằng đã không còn xuất hiện nữa.

    Giữa dòng người xô đẩy, chỉ có duy nhất một khán giả liều lĩnh chạy ngược dòng lao lên sân khấu.

    Đó là Tạ Duyên.

    Anh kéo tay tôi chạy ra ngoài, những người còn lại cũng không chút do dự mà theo chúng tôi chạy xuống sân khấu.

    Trình Nhược Nhược rốt cuộc cũng không thể nhịn được mà khóc lớn la hét chạy ra khỏi giảng đường.

    Bên ngoài, một chiếc ô tô mất lái chạy như điên hướng tứ phía tung loạn xạ.

    Một lát sau, tiếng phanh xe chói tai vang lên, kèm theo một tiếng kêu thê lương.

    Một nữ sinh nắm chặt váy, ngã xuống vũng máu.

    Lúc tôi đi ra, vừa vặn nghe được tiếng máy móc lạnh lẽo.

    [ Nhiệm vụ nữ phụ hắc hóa thất bại, tiến hành xóa bỏ nhân vật, 3, 2, 1. ]

    [ Hoàn thành. ]
     
    Nhịp Đập Hạnh Phúc
    Chương 5


    15

    Tất cả điều này giống như một giấc mộng lớn.

    Tôi đột nhiên nhớ tới Trình Nhược Nhược thời cấp ba.

    Khi tôi và Cố Hằng gặp cô ta lần đầu tiên, cô ta đang bị một đám nam sinh bắt nạt vì ngoại hình.

    Ngày đó cô ta rụt cổ bị chặn ở góc tường, thân hình gầy gò cong lên như dây đàn có thể đứt bất cứ lúc nào.

    Lúc ấy tôi rất sợ nên chỉ có thể nhờ Cố Hằng đi qua giúp đỡ.

    Sau đó cô ta liên tục cúi đầu cảm ơn chúng tôi nhưng ngay cả dũng khí để liếc mắt nhìn chúng tôi một cái cũng không có.

    Vốn là một người nhạy cảm và hay ghen tuông, điều cô ta mong muốn nhất trong đời chính là được trở thành một nữ chính thực sự. Vì muốn đạt được mục đích này, cô ta đã từng bước bức ép tôi đến chết và lần gặp đó chính là bước đầu tiên trong kế hoạch.

    Trải qua hai kiếp người, quả báo cuối cùng cũng đến. Chính sự ích kỉ và tàn độc đã khiến cô ta phải tự tay hủy hoại cả cuộc đời của chính mình.

    16.

    Cố Hằng bắt đầu liều mạng gọi điện thoại cho tôi, cố gắng tìm mọi cách để gặp tôi.

    Nhưng khi cậu ta thật sự nhìn thấy tôi, cậu ta lại chỉ đỏ mắt mà không dám tiến lên.

    Cậu ta liên tục dùng những phương thức gần như tự ngược để trả lại những đau đớn đã từng gây ra cho tôi.

    Rút khỏi cuộc thi dành học bổng, từ chức vị trí nhóm trưởng hội học sinh, chủ động cảm nhận cảm giác không được ai hỏi thăm, bị người khác lạnh nhạt giống như cách mà cậu ta đã từng kêu gọi mọi người cô lập làm tổn thương tôi.

    Rõ ràng cậu ta mắc chứng sợ độ cao nhưng vẫn đăng ký tham gia hoạt động nhảy bungee do tôi tổ chức. Khi hoạt động kết thúc nhìn cậu ta lảo đảo đi xuống, không hiểu sao tôi lại cảm thấy cậu bạn trong ký ức của mình đã lớn hơn rất nhiều.

    Rất nhiều lần, tôi nhìn thấy cậu ta cố chấp ôm một hộp quà vài lần do dự muốn đưa cho tôi. Tôi biết, thứ chứa trong đó chính là chiếc váy mà cậu ta muốn mua những năm cấp ba.

    Chỉ tiếc, 3 năm cấp ba trôi qua tôi không thể mặc nó, mà hiện tại, tôi cũng sớm đã qua cái tuổi kia.

    17.

    Cố Hằng của bây giờ chẳng khác gì đang nhận được sự trừng phạt của ông trời.

    Dù vậy tôi không thể quên...

    Kiếp trước, tôi bị một đám côn đồ bức ép tiến vào một con hẻm nhỏ.

    Bọn chúng tát tôi hai cái, nắm đầu tôi ép tôi phải quỳ xuống dưới người bọn họ.

    Mà trong quá trình này, điện thoại của Cố Hằng vẫn luôn được kết nối.

    "Cẩn thận một chút, đừng để người khác phát hiện."

    Cậu ta hạ giọng ra lệnh: "Đợi cuộc thi hùng biện kết thúc mới được thả cậu ta đi."

    Tôi bị những bàn tay bẩn thỉu che miệng, nước mắt chỉ có thể lặng lẽ tuôn ra ngoài.

    Hôm đó là vòng cuối cùng của cuộc thi hùng biện do trường tổ chức. Quán quân sẽ được quyết định cho một trong hai thí sinh tham gia là tôi và Trình Nhược Nhược.

    Và người có khả năng chiến thắng nhiều nhất giữa hai người chính là tôi.

    Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, cậu bạn thanh mai trúc mã của mình vì muốn Trình Nhược Nhược dành chiến thắng mà làm ra những trò đê hèn như vậy.

    Trong ba tiếng đồng hồ, tôi đã phải trải qua sự tra tấn về cả thể xác lẫn tinh thần vô số lần.

    Và Cố Hằng phía bên kia không hề tắt máy, điện thoại vẫn còn giữ kết nối cho đến khi...

    "A Hằng, em được hạng nhất rồi!"

    Cậu ta vội vàng bỏ điện thoại vào túi, vui vẻ nói: "Xem đi, anh đã nói em sẽ làm được mà."

    Những đau đớn ngày đó không phải là một giấc mơ, đó chính là những gì mà tôi đã thật sự trải qua.

    Đáng tiếc Cố Hằng không biết, cậu ta chỉ biết cậu ta nhiều lần làm tổn thương tôi, nên giờ đây phải luôn cố gắng chuộc lỗi, cố gắng chữa lành, nhưng lại không biết, vào lúc đó trái tim của tôi đã chết.

    Trình Nhược Nhược đã chết, nhưng cô ta cũng đã thành công hủy diệt được tình bạn của chúng tôi.

    Đóa hoa trước cửa sổ năm đó đã tàn, những thứ từng được cố chấp tìm về, cuối cùng cũng mất đi.

    18.

    Vào kì nghỉ hè, tôi và Tạ Diên quyết định đến Đại Lý để đi du lịch.

    Tiếng gió nhẹ nhàng, thềm đá mát mẻ.

    Tôi lấy tiền tiết kiệm của mình mua cho anh một chiếc nhẫn, và thật trùng hợp, anh ấy cũng mua cho tôi một chiếc.

    Khi đang đi dạo trong phố cổ, tôi nhìn thấy một chú mèo nhỏ đen trắng nằm lặng lẽ ở góc phố.

    Đôi mắt đen sì của nó nhìn chằm chằm chúng tôi không chớp.

    Tôi này sinh lòng yêu thích, chạy nhanh tới v**t v* lông mèo.

    Tạ Duyên mỉm cười nhìn chúng tôi, một lát sau, anh ấy đột nhiên nói:

    "Hạ Hạ, em có biết anh bắt đầu thích em từ khi nào không?"

    Tay tôi dừng lại, vấn đề này quả thật tôi chưa từng suy nghĩ qua.

    Kiếp trước ấn tượng của tôi đối với anh ấy phần lớn là trong quá trình theo đuổi tôi anh ấy đã rất dũng cảm nhưng cũng rất cô độc. Lúc ấy tôi rất hận bản thân khi cứ là kẻ cố chấp theo đuổi Cố Hằng dù biết mình sẽ không được đền đáp, càng hận những người giống mình hơn.

    Kỳ thật trong lúc bất tri bất giác tôi đã quen với việc có anh ở bên. Lúc anh không ở bên cạnh, tôi sẽ nôn nóng, bất an, nhưng khi anh ấy đã ở bên cạnh rồi, tôi lại nhịn không được mà đem tất cả ủy khuất nhận được ở chỗ Cố Hằng phát tiết lên người anh ấy.

    Đúng vậy, tôi thật sự là một đứa tồi!

    "Vậy đó là khi nào?" Tôi nhìn về phía anh.

    "Vào năm lớp 11, khi đó vừa mới phân ban xã hội và tự nhiên xong anh học hành thất thường, trong các kì thi chỉ đứng được ở vị trị thứ hai. Mẹ anh rất tức giận nên bà đã ném máy chơi game của anh đi còn cho đi cả con mèo mà anh đã nuôi được năm năm."

    "Có lẽ đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất trong thời cấp ba của anh. Một buổi tối nọ, anh ra ngoài đi dạo và gặp được em. Em lúc đó đang cho lũ mèo hoang ăn ở sân sau của trường. Từng miếng bánh mì nhỏ được em kiên nhẫn bẻ ra rồi đút cho chúng..."

    Hình như nghe thấy có người nhắc đến mình, con mèo nhỏ dưới chân tôi khẽ kêu một tiếng.

    "Ngày đó em đeo khẩu trang và đội mũ, nhìn thấy em anh còn tưởng rằng em cũng hay đến cho mèo ăn giống anh. Em còn rất dịu dàng ôm một con mèo nhỏ vào trong lòng, sau đó cho anh một mẩu bánh mì nhỏ để cùng cho mèo ăn."

    "Dùng từ này để miêu tả thì có hơi khoa trương nhưng mà ngay tại khoảng khắc đó anh nhìn thấy trên người em có rất nhiều ánh sáng. Tim anh đập rất dữ dội, mãi một lúc sau anh mới biết, đây chính là nhịp đập của hạnh phúc."

    Anh quay mặt nhìn về phía chân trời, nụ cười trên môi dưới ánh mặt trời ấm áp tựa như một làn gió xuân tươi mới.

    "Sau ngày đó, anh như đã sống lại. Từ khi bắt đầu thích em, anh chưa từng từ bỏ. Khi bên cạnh em có những người khác, anh sẽ lùi về phía sau một bước để chờ đợi. Chỉ cần có một ngày em cần anh, khi xoay người lại, anh vẫn sẽ ở ngay đó."

    Đột nhiên, một hình ảnh có chút không thể tưởng tượng nổi hiện lên trong tâm trí tôi.

    Kiếp trước, sau khi tôi bị tra tấn đến chết.

    Một chàng trai kề dao vào cổ Trình Nhược Nhược và ép Cố Hằng phải đi lên sân thượng gặp họ.

    Anh ấy dùng cách tự thiêu để kéo theo những người đó cùng chết với tôi.

    Ở trang cuối cùng trong cuốn sổ tay của anh, có một dòng chữ viết tay mờ nhạt:

    [ Mặt trăng của tôi đã rời đi. ]

    19.

    Phía nam nhiều mưa, đêm nay tôi chỉ đành kéo Tạ Duyên vào một nhà trọ nhỏ để tránh.

    Cô gái trẻ bên quầy lễ tân nhìn chúng tôi rồi ngầm hiểu nói: "Chỉ còn một phòng ngủ lớn."

    "Vậy thì lấy phòng đó đi." Tạ Duyên quả quyết đáp ứng, "Phiền cô sắp xếp nhanh một chút, tóc của bạn gái tôi bị ướt hết rồi."

    Người còn đang làm bộ xấu hổ là tôi nghe vậy thiếu chút nữa cười như nở hoa.

    Tuy nhiên...

    Tạ Duyên vẫn an phận thủ lễ, thậm chí còn trải một cái tấm vải trên mặt đất để làm giường.

    Lúc nửa đêm, tôi nhịn không được liền len lén xuống giường và nằm xuống bên cạnh anh, khẽ đưa tay ôm lấy thắt lưng anh ấy.

    Trong bóng tối, chàng trai tuy nằm động bất động nhưng hô hấp lại tăng thêm vài phần dồn dập.

    Tôi biết, anh ấy vẫn còn tỉnh thức.

    "Hạ Hạ, anh là đàn ông."

    "Ừ, anh là đàn ông." Tôi vừa đáp ứng vừa vươn móng vuốt bóp lấy eo anh vài cái.

    "..." Tạ Duyên bất lực thở dài.

    Mà ngay giây sau, anh ấy đã mạnh mẽ trở mình, bế tôi lên và đi về phía giường ngủ.

    "Đây chính là em tự chui đầu vào lưới, Hạ Hạ."

    Mặc dù quá trình đó vẫn còn chút đau nhưng anh ấy vẫn luôn quan tâm đến cảm nhận của tôi, mỗi một lần thấy tôi khó chịu anh ấy sẽ lại hôn lên những giọt nước mắt trên khóe mắt tôi.

    Ừm, hóa ra chuyện như này cũng có thể đi kèm với những cái ôm, nụ hôn và sự dỗ dành nhẹ nhàng như vậy.

    Cảm ơn anh, Tạ Duyên.

    Người đã thầm lặng xoa dịu đi những vết thương trong trái tim của tôi.

    Người đã cho tôi sự cứu rỗi tốt nhất và tình yêu nồng nhiệt nhất.

    *

    Sau khi kết thúc, anh ôm tôi vào phòng tắm và tẩy rửa sạch sẽ.

    Tôi mơ mơ màng màng cảm nhận được những một nụ hôn mềm mại rơi vào trán.

    "Xin lỗi, vì anh gặp em muộn hơn mấy năm."

    Tôi giả vờ tức giận: "Vậy mấy năm trước anh đã làm gì?"

    "Tích góp từng tí vận may, để có thể gặp được em."

    - HOÀN TOÀN VĂN -
     
    Back
    Top Bottom