Đô Thị  Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Nhà Người Ta!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Nhà Người Ta!
Chương 20


Đang nằm nghỉ ngơi thì cậu nhận được điện thoại Bảo Ngọc:

"Anh! Anh đang ở đâu vậy, có chuyện rồi anh mau về đi". Cô hớt ha hớt hải gọi điện cho cậu làm cậu cũng rối theo.

"Chuyện gì? Em bình tĩnh kể anh nghe".

"Dạ chú mình dắt theo hồ ly tinh kia về đây làm loạn, đòi gặp anh tính sổ. Anh về ngay đi".

Cúp điện thoại, cậu nhanh chóng bước ra khỏi đó mặc kệ những vết thương trên người. Đặc biệt chân cậu vì bị đánh trúng mấy gậy nên bước đi có phần khó khăn.

Vì không tiện lái xe nên cậu gọi điện cho trợ lý đến lái xe đến đưa cậu về.

Về đến, trước mặt cậu không chỉ có chú và cô ta, còn rất nhiều người xung quanh. Một bên là của chú cậu, một bên là của hắn đang đứng chắn ở cửa. Cậu cũng chưa vội vào nhà, muốn ở gần đó xem họ định giở trò gì. Có hắn ở đây, chắc chắn không xảy ra chuyện.

"Thằng Minh đâu, các người gọi nó ra đây ngay".

"Cậu nghĩ mình là ai mà dám lớn tiếng la lối nhà tôi thế hả?" Ông ngoại cậu nói.

"Này ông già, tất cả cũng vì cháu ông ỷ mình là chủ tịch nên hống hách, vừa lên nắm quyền đã đá chú mình ra khỏi tập đoàn. Anh ấy dù gì là con cháu Triệu gia, bị thằng nhóc miệng còn hôi sữa phế truất tất cả quyền hành ở YS. Hôm nay anh ấy đến đây để đòi lại những thứ vốn thuộc về mình thì có gì sai?"

"Sai ở đây là .......(Chát)....cô lấy tư cách gì lên tiếng hả?" Từ lúc thấy cô ta và chú cậu, mẹ cậu đã nghĩ quan hệ hai người không tầm thường. Sau khi nghe ả lên tiếng, mẹ cậu cực kỳ bất mãn và chán ghét đánh cho một bạt tay.

"Tôi là........." Cô ta còn chưa kịp nói hết đã bị mẹ cậu chặn ngang. Hiên ngang bước ra đứng đối diện với cô.

"Chát". Thêm một cái tát nữa giáng xuống.

"Là gì? Cô còn chưa bước chân vào nhà họ Triệu, dù có vào đi chăng nữa thì đối với tôi cô không là gì cả. Đừng có ở đây mà vênh váo. Tôi cảnh cáo cô, tâm trạng tôi mà không tốt, tôi liền đóng cửa thả chó chơi bắt rượt cùng cô. Muốn thử không?"

Mọi ánh mắt đều tập trung vào mẹ cậu, trước giờ mẹ cậu chưa bao giờ tức giận như ngày hôm nay. Sau nhiều chuyện xảy ra, thời gian đã làm cho bà quên đi tất cả, cũng không nghĩ đến việc trách móc người khác. Nhưng ngày hôm nay, khi bà thấy cô ta lại cặp kè với em trai của ba cậu. Bà cảm thấy cô ta chỉ là ham cao sang nên mới tiếp cận họ, trước đây bị Minh làm lộ bí mật nên đã bị ông ấy đuổi đi nên bây giờ.........phải chăng là để trả thù vì vuột mất cái danh vọng mờ ảo?

"Bà dám?"

"Hừ".

"Chị dâu, tôi biết chuyện trước đây chị rất hận Kim Tuyền. Nhưng lỗi lớn nhất vẫn là chồng chị. Nếu anh ta không tìm cách cưa cẩm, lấy quyền lực ra đe dọa thì cô ấy đã không chạy đi làm kẻ thứ ba".

"Chú tin cô ta quá đó, tôi thấy cô ta chỉ vì tiền của anh em các người". Bà vẫn bình tĩnh, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng mỉm cười đáp lại trước cái lí do thật là vớ vẩn mà chỉ có kẻ ngu mới tin.

"Nếu thật sự là vậy, bây giờ tôi cũng đã mất hết tất cả rồi. Sao đến bây giờ cô ấy vẫn lựa chọn ở bên tôi? Cô ấy tốt với tôi như vậy, sao có thể như chị nói. Chị tưởng tôi bị ngu sao?"

"Thì đúng là như vậy". Hắn ở bên cạnh quan sát từ nãy giờ, vả lại cũng biết trước đây từng xảy ra chuyện gì. Chỉ là không ngờ cô ta có khả năng lừa gia đình này như vậy. Khiến người chú trước mắt của cậu đánh mất lí trí đến vậy.
"Cậu là ai?"

"Hùng Minh Khang".

"Cậu, cậu là chủ tịch MK". Cô ta đã từng nghe trên thương trường đồn đại, người này đang là một trong những doanh nhất có trẻ tuổi có triển vọng và thành công nhất trên thế giới.

Trái lại với sự ngạc nhiên của cô thì chú cậu lại không mấy quan tâm.

"Cậu có là ai cũng vậy thôi. Chuyện gia đình tôi, cậu không cần xen vào".

"Tôi vẫn cứ thích xen vào thì làm sao?"

Chú cậu tức giận kêu thuộc hạ ở sau tiến lên muốn đưa hắn đi khỏi dạy dỗ thì bọn người của hắn đã hạ từng tên từng tên một nằm lăn lóc dưới đất kêu cha gọi mẹ. Nếu không phải vì có người nhà cậu ở đây, hắn đã lấy mỗi người một cánh tay xem như phạt nhẹ.

"Mày..." Chú cậu chỉ bất ngờ cũng không có gì là quá sợ hãi.

"Các người đi được rồi đó".

"......." Im lặng đứng đó nhưng không nói nên lời.
Vừa đúng ba mẹ nuôi cậu vừa đi công việc về, nhìn thấy ba nuôi cậu chú cậu gần như kích động. Hai người gặp nhau lúc đó là chú cậu công tác ở Nhật, còn ba cậu thì đang thực hiện nhiệm vụ. Vì đây là nhân vật quan trọng nên ba cậu đích thân ra trận.

Y vẫn nhớ rõ cái ngày ba cậu một mình hạ 7 tên sát thủ mà không có bất kì thương tích gì, thật sự rất lợi hại. Về sau còn được kết giao với các ông lớn làm nên tên tuổi lớn mạnh như hôm nay, không ai không biết.

Ngoài công ty bảo tiêu, ông còn mở rộng thị trường. Độc chiếm 1/3 thị trường toàn thế giới.

"Các người tới đây làm gì?"

"Tôi muốn tìm Triệu Gia Minh".

"Nó không ở đây". Rồi nhìn sang người bên cạnh, chợt nhớ là người lúc trước cậu điều tra.

"Cô là Huỳnh Kim Tuyền".

Nghe ông hỏi cô, cô ta mừng rỡ trong lòng. Vì đây cũng là một đại nhân vật, không hiểu tại làm sao hôm nay ông trời lại cho cô gặp được toàn là những người có địa vị trong xã hội thế không biết.
Nhìn lại chú cậu, cô cảm thấy có lẽ đã sai khi chọn y.

"Dạ".

"Tôi nghe Minh nói chuẩn bị đưa cô ra đảo.Cẩn thận một chút". Như một lời cảnh cáo nhẹ nhàng dành cho cô, nhưng nhiều người lại có suy nghĩ khác.

"Anh lo cho cô ta à. Vậy cưới cô ta về làm vợ đi".

"Em nghĩ linh tinh cái gì? Anh là đang cảnh tỉnh cô ta trước khi Minh nó thật sự làm thế".

Mẹ nuôi cậu làm mặt dỗi, 'hứ' một cái quay sang chỗ khác. Ánh mắt như sét đánh nhìn vào cô ta. Thế là ông phải đi năn nỉ lại bà xã phu nhân của mình. Hai người dù bước qua tuổi tứ tuần nhưng tình cảm vẫn còn rất nồng đậm.

"Chú. Con nghĩ chú nên về thì hơn, con không ngờ chú lại có cái tình yêu mù quán với con người này đó". Bảo Ngọc nói.

"Ta là chú con, con đừng có thái độ không tôn trọng như vậy?"

"Vì chú bây giờ không còn đáng để người khác tôn trọng". Cậu tiến vào như một vị thần, chỉ có điều lúc về không giống như lúc mới đi. Mặt mài tay chân bầm tím, chân thì cà nhắc từng bước từng bước.
Hắn vội chạy ra đỡ cậu, có hắn cậu không còn thấy mệt tự lếch thân tiến lên từng bước nữa. Vì căn bản không phải hắn đỡ cậu mà là nhấc bổng cậu lên, toàn bộ trọng lượng cơ thể cậu đều dồn hết vào hắn.

Vào đến nhà, thấy ánh mắt hắn và mọi người chắc là muốn biết nguyên nhân cậu thành ra như vậy bèn lên tiếng trước: "Giải quyết xong chuyện này, con sẽ khai".

"Việc chú bị đuổi ra khỏi YS là quyết định của đại đa số cổ đông. Không có gì là không thuyết phục. Chú lạm dụng công quỹ phục vụ mục đích cá nhân. Trước khi con nhận chức chú đã lên kế hoạch hợp tác với người khác hòng muốn chiếm đoạt toàn bộ gia sản. Con nói đúng chứ. Nhưng kế hoạch của chú từ đầu đã bị nội nhìn thấu. Bởi vì những người chú hợp tác là người nội phái tới. Ông đã làm phép thử này vì nếu chú chống lại được sự cám dỗ quyền thế, thì có thể ông sẽ giao lại tất cả chi nhánh nước ngoài cho chú quản lý, còn có ông cho người thành lập riêng một công ty bên úc dự định sẽ tặng chú nhân ngày chú cưới vợ. Chỉ là chú có phúc không biết phúc nên mới ra nông nổi như hôm nay".
Nghe cậu nói xong chú cậu như hiểu ra được gì đó, hóa ra trước giờ ba vẫn xem trọng mình. Là tại mình không trân trọng nhưng gì đang có. Rồi đột nhiên cười lên thành tiếng "Là tự mình đánh mất tất cả sao? Ba ngay từ đầu đã biết sao?" sau đó thì bỏ đi hết.

Khi họ đi cũng là lúc cậu phải trình bày với số đông trước mắt. Hắn nói trước: "Xảy ra chuyện gì?"

Cậu cũng không muốn giấu nên đã kể lại hết tất cả mọi chuyện. Mọi người nhìn vết thương trên người cậu mà không khỏi đau lòng.

"Cái thằng này mẹ......" Mẹ nuôi cậu vừa nói vừa vô tình đánh trúng vết thương của cậu làm cậu la lên vì đau.

"Mẹ...mẹ xin lỗi. Mẹ đã nói rồi thấy không, ngành này không thể theo. Lỗi là tại mẹ".

"Không phải tại mẹ đâu mà".

"Không. Tất cả là tại mẹ. Là do mẹ mắng con quá trễ nên mới để con suôn sẻ ra trường làm nhiệm vụ. Cũng may con đã từ chức, nếu không mẹ lập tức sang bằng cả sở cảnh sát".
"..."

"Con đi bác sĩ chưa?" Lần này là mẹ cậu.

"Dạ rồi, chú Quách xử lý vết thương cho con rồi. 2, 3 ngày sau liền khỏi hẳn. Mọi người đừng có lo".

"Thôi vô nghỉ ngơi đi con".

Hắn đưa cậu vào phòng, ngồi trên giường nhìn cậu.Một lúc mới chịu mở miệng:

"Dương Kỳ thật là do em bắt?"

Cậu gật đầu: "Sao vậy?"

"Không thể nào. Với cách mà em làm, rất nhiều người từng làm qua đều thất bại. Thậm chí chết mất xác. Với bản tính của gã, em đã sớm đi gặp tổ tiên rồi. Sao có thể không biết để em bắt. Hôm nay là gã đánh em sao?"

"Không. Là đàn em".

"Có phải em có chuyện giấu anh không?"

"Sao anh hỏi vậy?" Cậu như chột dạ muốn trốn tránh câu hỏi của hắn, lại không dám nhìn thẳng vào hắn. Khả năng nói dối của cậu rất dễ bị nhìn thấu, chỉ mong hắn không hỏi nữa.

"Anh muốn biết!"
"Em....."

"Hay em đã lên giường với gã?"
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Nhà Người Ta!
Chương 21


"Hay em đã lên giường với gã?"

Không phải tự nhiên mà hắn nói vậy, mà bởi hắn biết gã nam nữ đều ăn. Tình nhân của gã có được cũng không ít và hắn cũng từng gặp qua trong nhiều lần hai bên hợp tác, bên cạnh toàn nam thanh nữ tú.

Với ngoại hình của cậu mà nói thì sáng nhất trong đám bọn họ, thời gian trà trộn trong đấy cũng không phải một hai ngày. Kể cả hắn trước giờ chưa từng để mắt đến nam nhân nào cũng nhìn trúng cậu, huống hồ gì là gã.

Nếu nói gã thật sự chỉ xem cậu là một đứa đàn em bình thường, hay nói gã nếu chưa từng chạm qua cậu cũng không thể.

"Anh lại lên cơn gì nữa? Tϊиɦ ŧяùиɠ thượng não anh hả? Trong đầu anh chỉ biết có nhiêu đó thôi à?"

"Em có biết tên đó nam nữ đều chơi không?"

"....."

Thật sự cậu không biết, lúc đó cậu đường đường là một thẳng nam. Thấy người khác đặc biệt là nam nam ngồi gần khoác vai hay là ôm nhau, cậu chỉ nghĩ đơn giản là anh em thân thiết cùng nhau đồng cam cộng khổ, đơn giản vậy thôi. Mãi đến cái ngày gã bị bắt cậu mới hiểu.......thời điểm bấy giờ cậu còn nghĩ nếu khi đó biết sớm một chút, thì nhất định không nán lại đó để nghe những lời hôm ấy gã nói..........

"Có phải qua sử dụng trước khi gặp tôi rồi không?"

"......." Cậu đứng hình trừng mắt nhìn hắn.

"Hừ.........vậy lúc đó cậu giả bộ cái gì? Nào là trai thẳng, nào là không thích nam nhân. Cậu là đang muốn gây sự chú ý với tôi phải không?"

"Điên đủ chưa? CÚT!" Rồi cậu nằm xuống giường lấy gối che mặt không quan tâm. Sự kiên nhẫn của cậu cực kỳ tệ và lòng tự tôn lại rất cao. Hắn nói vậy chẳng khác nào đang sỉ nhục cậu, nói sao thì nói trước giờ chưa từng có ai dám nói vậy với cậu, hắn có thể là người đầu tiên mang đủ yếu tố loại người cậu cực ghét.

Lời đã nói ra hắn biết không thể thu lại được. Nhưng trong tình huống này ai mà không nghĩ vậy, có điều hắn cũng không thể phủ nhận Dương Kỳ là một người có tính cảnh giác cao, cho dù không thì cũng đời nào gã dễ dàng vào đó. Thậm chí tất cả cảnh sát trên cả nước đến bao vây, hắn cũng có cách rời khỏi đó an toàn và thoát tội.

"Sao còn chưa đi?"

"Người đầu tiên em trao thân là ai?"

"Đồ thần kinh. Anh tĩnh cho tôi, ma nhập anh hả?"

"Nói".

"Là anh, là anh, là anh. Vừa lòng anh chưa? Biến khỏi đây cho tôi!

Nghe được câu trả lời hắn lòng tin vô đối, vì hắn biết cậu nói thật. Không hiểu sao mỗi lần có chuyện liên quan tới cậu thì hắn không thể nào kiểm soát được lý trí của mình. Lần này hắn vì nông nỗi nhất thời nên mới nói cậu như vậy. Nói xong lại thấy hối hận.

"Bảo bối. Anh xin lỗi. Tha cho anh". Hắn ôm cậu, dụi đầu vào bụng cậu tha thiết mong chờ.

"..."

"Im lặng là đồng ý".

"Tránh xa tôi ra". Cậu đẩy hắn ra xa lấy chăn trùm kín mít cả người.

"..."

"..."

"Anh có chuyện phải về thành phố X. Nhớ đừng đi lung tung, anh sẽ cho người canh chừng". Nói rồi hắn vội rời khỏi.

*****

1 tuần sau, cậu và chị hai Ngọc Lan trở về tập đoàn làm việc.

Thời gian gần đây cậu nghe trợ lý nói lại xảy ra chuyện, nơi đó là khu trung tâm mới đi vào hoạt động không bao lâu.

Cậu nghĩ: sao cứ là trung tâm thương mại thì xảy ra chuyện thế không biết. Cũng may có hai cái, chứ nhiều chắc phá bỏ hết cho đỡ tốn công.

Mà được cái mỗi một cái bằng mười cái của người ta, thật là loạn mà.

"Đuổi hết đi".

"Không được đâu chủ tịch, trung tâm mua sắm mới chỉ đi vào hoạt động. Nếu đuổi hết sẽ phải ngưng hoạt động. Gây ra tổn thất một con số đáng kể, ngoài ra còn ảnh hưởng đến uy tín của tập đoàn ".

"Đuổi hết không xong, giữ lại cũng không được. Có biết vấn đề do đâu không?"

"Không. Mỗi lần đến đó thị sát tôi cũng không tìm ra được vấn đề. Nhưng tôi nghĩ không phải do thái độ phục vụ của nhân viên với khách hàng, mà có liên quan đến nội bộ".
"Khu A thế nào rồi?"

"Đã ổn".

"Tốt. Khu B tôi sẽ giải quyết, anh ra ngoài làm việc của mình đi".

Chiều hôm đó, cậu mang hồ sơ đến trung tâm khu B xin việc. Số người đến đây phỏng vấn đông nghẹt, cơ hội việc làm với mức lương cao như vậy người khác không đến thử mới lạ.

Liên tục người ra kẻ vào, cuối cùng cũng đến cậu. Mọi người ở đây cũng không biết cậu là ai, ngoại trừ việc ngẫu nhiên lần trước thì số người biết cậu quả là rất ít.

Vài câu phỏng vấn đơn giản sao có thể làm khó được cậu. Đúng như dự đoán cậu đã được tuyển, hôm sau có thể đi làm. Công việc cậu là chất hàng lên kệ trưng bày.

****

Đến hôm nay cậu mới hiểu câu nói 'ma cũ bắt nạt ma mới', một mình cậu phải làm thay nhiệm vụ của 5 người, ok cậu làm. Sau khi làm xong, cậu bị một nhóm nữ bao quanh lấy mình, người thì dặm mồ hôi, người thì quạt, người thì chuẩn bị nước...
"Mệt không anh? Sau này anh không cần phải làm lời bọn họ".

"Đúng đó, anh mới vào nên mới bị bọn họ bắt nạt. Chỉ cần làm đúng phần mình được giao, còn lại đừng bận tâm. Việc ai người nấy làm".

"Nói cái gì? Cậu ta là người mới, với lại đàn ông con trai khiêng hàng nhiều một chút có là gì?"

"Sao anh không tự mình làm đi? Nè, đừng có nói ghen tị nhan sắc người ta rồi thẹn quá hóa giận à nha".

"Xí....đẹp không phải tất cả, đẹp không ăn được, đẹp cũng không sống lâu hơn ai được...."

Cả đám nữ: "Nói chung là...NGƯỜI TA ĐẸP NGƯỜI TA CÓ QUYỀN. OK!"

Tuy nói vậy nhưng cậu vẫn làm sai vặt suốt thời gian làm việc, cứ mỗi khi có người nói giúp thì số lượng công việc cũng từ đó tăng theo.

Ngày mai là ngày tổ chức đi liên hoan nhân ngày kỉ niệm thành lập tập đoàn. Tất cả nhân viên đều đi hết và đương nhiên cũng không thiếu chủ tịch của chúng ta.
Bữa tối hai chị em cậu...

"Em làm vậy có ổn không?"

"Ngoài cách này em nghĩ không còn cách nào".

"Chủ tịch chịu khổ rồi".

"Chị quên trước đây em là ai à? Bao nhiêu đây sao làm khó được em".

"Thời gian qua em có thu nhập được gì không?"

"Điều em cảm nhận chỉ có người mới vào cũng là sai vặt. Mà chị đã tra xem chuyện em nói chưa?"

"Đã tra. Theo như em nói, những người chị xem qua hầu như đều được đánh giá tốt, không tìm thấy một lời phê bình nào. Chị nghĩ có người đứng ra bao che phía sau, người đó là ai thì phải nhờ sai vặt đây rồi".

"Tuân lệnh!"

*****

Nơi dừng chân năm nay là một bãi biển xinh đẹp, vì thời gian này xảy ra khá nhiều chuyện nên chỉ đi chơi đúng 1 ngày 1 đêm sẽ lại tiếp tục công việc.

Điều đáng ghét nhất là bọn họ sau khi từ khách sạn ra liền chạy thẳng ra biển, bỏ lại một mình cậu với 3 thùng đồ của nhóm mình. Không cần hỏi cũng biết đống này là trách nhiệm của cậu.
Những thứ này đối với cậu cũng không là gì, rất nhanh chóng thong dong đến đó. Chưa kịp ngồi xuống thì:

"Minh, cậu chạy tới kia mua cho tụi này một số loại nước uống đi".

"Chẳng phải ở đây hết sao?" Cậu chỉ vào thùng nước suối nói.

"Chúng tôi muốn uống nước ngọt. Đi nhanh đi".

Cậu đành lủi thủi đi mua nhưng lòng đầy phẫn nộ. Thật không biết khi họ biết cậu là chủ tịch thái độ sẽ ra sao?

Đợi cậu đi rồi, đám bọn họ liền xì xầm: "Sao mày hành người ta quá vậy. Nó đắt tội mày hả?"

"Ừ. Ai biểu nó đẹp hơn tao. Tụi con gái đứa nào cũng muốn đâm đầu vào. Chỉ được mỗi cái nhan sắc, chẳng phải nó cũng chỉ là nhân viên quèn thôi sao".

"Thôi đi. Ghen ăn tức ở muôn đời nát, mày từng nghe chưa. Có ngày báo ứng không kịp đỡ".

"Tới ngày đó rồi tính. Ra bơi đi".

Cậu quay lại, thấy bọn họ đang đùa giỡn rất vui vẻ. Nhưng nếu để ý thì sẽ thấy họ chia tốp, chứ không chơi chung với nhau. Lâu lâu còn nghe hai bên đấu khẩu, còn có khả năng động tay động chân. Cũng không biết xảy ra chuyện gì, trong lúc làm việc đâu có gì.
Đi dọc trên bãi biển, cậu bước từng bước thật chậm để cảm nhận sóng vỗ vào chân. Cậu rất thích cảm giác này, vừa đi vừa suy nghĩ. Dạo này cậu cứ hay suy nghĩ đến nhiều chuyện, dần dần cũng thành một thói quen.

Ở một góc dù....

"Các cậu nói tìm được Minh Minh chết tiệt kia rồi mà. Cậu ấy đâu?" Người hỏi là Linh Đan

"Không biết. Hôm đó là Nhất Lâm tình cờ gặp rồi dẫn tới, cả đám uống say quá cũng quên mất xin thông tin liên lạc".

"Hay kéo qua nhà thử xem?"

"Cậu ấy dọn ra rồi".

"..."

"Ơ kìa. Phải ổng không?"

Cô nàng Linh Đan vừa nhìn đã nhận ngay ra cậu, chạy nhanh tới đó.

"Cục đá!"

Cậu hướng về phía phát ra âm thanh, liền bị cô nhảy lên ôm cứng cổ, chân cũng treo lên hông cậu. Một lúc sau thì thả chân xuống còn tay vẫn giữ yên trên cổ.

"Có biết tôi nhớ cậu lắm không? Cục đá chết tiệt". Cô lấy đầu mình đập mạnh vào đầu cậu một cái rõ đau, cậu cũng chỉ đứng đó mặc kệ cô muốn làm gì thì làm.
'cục đá'là biệt danh cô đặt cho cậu thời đi học, bởi vì ấn tượng đầu tiên của cô về cậu không được tốt lắm. Lúc nào cũng ngông nghênh, không xem ai ra gì. Học thì giỏi thiệt nhưng lúc nào cũng lưu manh. Cô thì lại rất hiền, xinh đẹp khiến nhiều ghen ghét, dễ bị bắt nạt mà chỉ biết khóc. Có lần cậu nói những lời quá đáng xúc phạm cô liền bị cô cho ăn ngay một cái tát. Cậu lại mặt dày, tiếp tục khơi lửa giận trong cô để nó bùng phát mọi uất ức ra một lần. Và một cái tát nữa giáng xuống.

"Cậu không có tư cách nói tôi như vậy. Cậu lấy quyền gì ép buộc tôi làm theo ý cậu, từ nay về sau tôi không bao giờ để các người muốn làm gì thì làm".

Khi cô bỏ đi, cũng là lúc nụ cười cậu nở trên môi. Chỉ mong qua lần này không còn yếu đuối nữa, những lần cô bị người khác bắt nạt, sau mỗi lần đó cậu đều ở phía sau cảnh cáo từng người. Đáng tiếc được một người nhưng không được một bầy. Cậu đã nghĩ ra cách này vì muốn cô lột xác, không được yếu đuối như vậy nữa. Hai cái tát này coi như đáng.
Cách này đúng là có hiệu quả, ngay hôm sau đã được ứng dụng thực tiễn. Cô một thân tự phản bác lại những lời nói châm biếm, vì cô nói quá đúng nên cả bọn câm nín. Khẩu chiến không thành, bọn họ tính ra tay với cô. Cái tát có lẽ đến rất nhanh, cô cũng không kịp làm gì. Rất may người đỡ là cậu.

"Muốn yên ổn hay sóng gió". Cậu chỉ đơn giản nói vậy thôi cũng đủ khiến mọi người sởn tóc gáy. Toàn trường đều biết cậu có máu giang hồ, có đẹp có học giỏi nhưng cái tính lại trái ngược với ưu điểm của cậu. (Đối với những người tính xấu cậu cũng phải xấu tính theo thì mới trị được).

Đám đông được giải tán, cậu đối mặt với cô: "Không được tỏ ra yếu đuối trước thế lực mạnh được biết không? Không có tôi cậu phải làm sao đây?"

"Hứ...Chẳng phải cậu cũng như họ sao?"
"Nếu không như vậy làm sao cậu được như hôm nay".

"Cậu.....cảm ơn"

"Không có chi. Mạnh mẽ lên cô gái".

"Cảm ơn. Cảm ơn lần trước. Cũng xin lỗi vì hai cái tát".

"Hii..không đánh không quen biết. Mà nói thế nào thì tôi cũng sẽ ở bên cạnh bảo vệ cậu nên cứ tự tin mà chiến".

"Sao phải làm vậy?"

"Vì cậu đáng được như vậy. Tôi thích giúp yếu thắng mạnh. Cậu có xem 5 anh em siêu nhân cùng một đàn quái vật không? Chắc là giống".

"Giống quá há?

"Hì".

Cũng từ đó hai người trở thành bạn siêu thân mà ai cũng nghi ngờ là có gian tình.
 
Back
Top Bottom