Ngôn Tình Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 60


Vì cậu có đội nón nhìn không rõ mặt nên người đó không nhận ra.
"Cậu....có thể giúp tôi đưa lá thư này qua bên đối diện được không?"
Phía đối diện người đó nói là chuyên về trang sức kim cương, có một cô gái nhìn xinh xắn dịu dàng.

Có lẽ người này thích người ta nhưng không dám nói, mượn thư tỏ tình nhưng lại không dám đưa đây mà.
"Nếu thích cô ta sao anh không tự mình đưa?"
Lúc này cả hai người giáp mặt nhau, người đó nhìn thấy cậu thì hoảng hồn suýt đứng không vững.
"Chủ..chủ tịch....sao....sao...cậu...ở....đây?"
"Tôi làm ở đây".

Nhìn sắc mặt người kia thay đổi cậu lại hỏi: "Cái kia?" Ý nói lá thư.
“Tôi....tôi nghĩ không cần nữa".

Người đó nhét lại vào túi quần.

"Vậy để tôi giúp".

Cậu đi về phía người đó, lấy lại lá thư đưa đến phía đối diện.
Cô ta thấy cậu liền cúi đầu chào: "Chủ tịch".

Cô cứ nghĩ cậu đến đây thị sát, đến khi cậu đưa ra lá thư trong tay.

Vẫn chưa hiểu chuyện gì, cậu nói: "Người bên kia muốn gửi đến cô".
Theo lời cậu, cô hướng ánh mắt về phía đối diện liền thấy người đó quay đầu né tránh.
Chưa gấp về lại đó, cậu nói tiếp: "Cô, có thích anh ta không?"
Đối mặt với câu hỏi của cậu, cô chỉ biết đỏ mặt im lặng.

Ngày ngày đối mặt, chỉ cách nhau qua một tấm kính trong.

Bao nhiêu hình ảnh về nhau luôn đúng lúc bắt kịp, có lý nào không thích.
Qua biểu hiện của cô, cậu cũng đoán được phần nào đáp án.
Trước khi cậu đi, cô lấy can đảm nói: "Nhờ chủ tịch nói với anh ấy.

Tôi.....tôi...tôi cũng thích".
Khi cậu quay về thì thấy có khách đến, hai người trước mặt rất quen thuộc.

Không ai khác chính là hắn và cậu ta.

Cả hai đều nhìn về phía cậu,cậu cũng nhìn lại rồi chậm rãi đi về chỗ mình.
Mặc dù đang tư vấn cho khách hàng, nhưng lại muốn hỏi kết quả từ cậu nên liền nhìn cậu đầy mong đợi.
"Anh nên chuẩn bị đi, có thành ý một chút".
"???"
"Người ta nói thích anh".
Như không tin vào tai mình, người đó hỏi: "Chủ tịch.

Cậu nói thật?"
Gật đầu: "Ừ".
Nhìn người trước mặt mừng đến mức nhảy cẩn lên, nét mặt đầy vẻ hạnh phúc.

Phía bên kia cũng nhìn thấy, âm thầm cười.
Nhìn bọn họ lại nghĩ đến mình, một lần nữa nhìn hắn.

Hắn vẫn đang chăm chú nhìn cậu từ lúc bước vào, còn có ánh mắt hình viên đạn của kẻ kế bên.
"Nhìn cái gì? Lần trước bị đại ca tôi đuổi không thấy xấu hổ sao? Tốt nhất đừng đeo bám anh ấy".
Cậu nhìn cậu ta mà cười khổ, sém chút quên mất.

Mấy ngày trước đã bị người ta bỏ.
Hắn vẫn không nói gì, sắc mặt cũng không thay đổi.

Chung thủy quan sát cậu.
Đi ngang qua cậu, cậu ta còn cố ý tông người vào cậu.

Xui thay lại ngay vết thương chưa lành.
Cậu đâm cũng khá sâu nên không khỏi nhanh được, chú cậu sợ sẽ nghiêm trọng hơn nên đã để tay cậu cố định đeo ở phần cổ.

May mắn là tay trái nên cũng không mấy ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày.

Chỉ là càng ngày càng thấy khó chịu nên sáng nay đã gỡ ra mặc cho vẫn còn đau.
Bị cậu ta cố ý làm vậy, khiến cậu thật sự không ổn.

Cậu vì đau mà nhăn mặt, tay phải ôm chặt vết thương, cậu cảm nhận được vết thương mình bây giờ có thể là bị nứt ra.

Máu cũng từ từ tuôn ra, làm cho người lúc nãy vốn đang vui mừng liền xanh mặt.

"Chủ tịch, cậu không sao chứ?!"
Lời nói của người đó, làm bước chân của hắn khựng lại.

Nhìn cậu đang đau đớn ở đó, mồ hôi cũng đua nhau mà rơi, hòa cùng màu máu thấm cả áo, thầm hỏi: Tại sao lại vậy?
Liền chạy lại chỗ cậu: "Em...xảy ra chuyện gì?"
"Không liên quan đến anh".

Nói xong nhờ người kia đưa đến phòng y tế gần đó.
Ngay lúc hắn không quan tâm cậu, Khải Hiên đã nghỉ mình có cơ hội.

Còn bây giờ thấy hắn như vậy, liền không cam tâm.

Kéo hắn đi khỏi.
"Người ta đã không muốn anh còn quan tâm làm gì? Chúng ta đi".
Tiếp đó hắn mạnh mẽ gạt tay cậu ta ra khỏi người mình.

Lạnh lùng nói:
"Nên biết mình ở đâu".
Ý tứ không phải quá rõ ràng là bảo cậu không nên quá phận.

Hắn thật yêu cậu đến vậy?
Hắn lên xe, giận dữ hỏi Tần Nguyên:
"Có phải còn chuyện cậu chưa nói với tôi không?!".
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 61


Thấy hắn giận dữ như vậy, y cũng đoán được là có liên quan đến ai.

Y đem chuyện hôm đó kể lại với hắn nhưng mấu chốt sự việc thì hoàn toàn mơ hồ.

Chỉ thấy hôm đó cậu lên xe của Dương Kỳ, đi được một lúc thì xe dừng lại, cậu từ trong xe bước ra thì đã thấy bị thương.

Cũng không biết nguyên nhân là gì vì không thấy được tình hình bên trong.
Y theo lệnh hắn chạy đến địa bàn của gã, vừa nhìn thấy hắn mọi người đã nghĩ ngay kế hoạch tác chiến.

Bởi vì họ biết hắn không đơn giản là đến đây chơi.
"Dương Kỳ đâu?" Hắn nói.
"Đại ca Nghiêm, không biết mày đến tìm tao có việc gì?" Gã từ bên trong đi ra khi nghe đàn em chạy vào báo.

Hắn thấy gã bước ra thì nhào tới như mãnh thú, túm lấy cổ áo gã:
"Mày làm gì Tuấn Lâm? Tại sao em ấy bị thương?"
"Hừ.....Còn không phải vì mày".
"Có ý gì?"
"Là em ấy tự làm chỉ vì không muốn có liên quan đến tao.

Bây giờ đã không ai nợ ai.

Mày vừa lòng rồi chứ?".
"..."
Như chợt nhớ đến điều gì quan trọng, gã nói: "Khoan đã.

Chuyện đã xảy ra mấy ngày nay, tại sao tới giờ mày mới biết?"
"Nghiêm Hạo Tường, nếu để tao biết mày không đối xử tốt với em ấy, mặc kệ em ấy có muốn hay không tao nhất định cướp người".
"Tao chắc mày không có cơ hội đó".
*****
"Hạ Tuấn Lâm, cậu không sao chứ?" Người hỏi là Linh Đan, chuyện cậu bị thương có nghe Bảo Ngọc nói qua.

Hôm nay biết cậu làm ở đây nên sẵn tiện ghé qua.
"Không sao, còn chưa chết".
"Nói bậy, chết cái gì mà chết.

Phun nước miếng nói lại".
"..."
"Còn chuyện kia? Cậu không muốn hỏi hả?"
"Không cần thiết".

"Haizzz...thật không dám nghĩ anh họ lại làm vậy? Không sao hết, không có anh ta còn có tôi.

Thế nào?"
"Nghĩ cũng đừng nghĩ".
"Anh họ......anh còn tới đây làm gì.

Đã nói là không liên quan kia mà?"
Dẹp em họ qua một bên, hắn đi tới trước mặt cậu mà ôm chặt.

Không như mọi khi để mặc ăn muốn làm gì thì làm, cậu đẩy hắn ra.
"Tôi không phải đồ vật của anh, cần thì đến không cần thì bỏ".
"Em giận anh?"
"Anh họ ơi là anh họ, không phải đầu óc anh có vấn đề rồi chứ.

Có ai vui khi bị bỏ mặc, có ai có thể bình thường khi chứng kiến những gì mà anh làm chứ".
Hắn lại ôm cậu vào lòng, cậu càng muốn đẩy hắn càng ôm chặt.
"Vợ à, anh chỉ muốn em thương anh chút thôi mà".
"???"
"Hahaa, cách khiến người ta thương của anh đặc biệt thật nha".
Cậu nghĩ: tôi không thương anh thì cần gì phải ở bên cạnh anh.

Đồ ngốc.
"Sách nói muốn người ta thương mình thì phải để người ta thấy được giá trị của mình.

Vì muốn tụi mình giữ khoảng cách một chút xem em có cần anh không? Nhưng anh sai rồi, xa em lâu như vậy anh thật sự chịu không nổi".

"Sách? Haha, ôi trời mấy cái chuyện này để tự nhiên không phải tốt hơn sao? Bài đặt sách, sách làm chi rồi giờ phải dỗ vợ".
"Em có thể về được chưa?".

hỏi Linh Đan
"Chưa.

Em muốn xem kịch".
"Được.

Anh gọi dì đến diễn kịch cho em xem".
"Mẹ? Mẹ em về nước rồi sao?"
"Ừ".
"Nếu vậy không cần phiền anh, em...em tự mình về.

Mà....Nghiêm Hạo Tường, anh bắt đầu giống con người rồi".
Hắn là con người máu lạnh vô tình, có từng quý trọng ai đâu, ngay cả yêu chắc cũng không biết.

Đó là lý do mà phải dùng tới sách để chinh phục vợ.

Từ ngày gặp cậu cũng xem như có sự thay đổi lớn nhất trong đời hắn..
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 62


Linh Đan rời đi hắn cũng chưa chịu buông cậu ra, cứ nhất quyết bám chặt người cậu.
"Anh muốn như vậy đến bao giờ?"
"Trừ khi em chịu tha cho anh".
"Tôi tha.

Buông ra được chưa?"
Hắn từ từ nới lỏng hai tay:
"Em không nhớ anh sao? Không để ý đến anh dù chỉ một chút?Em không...."
Cậu không để hắn nói thêm nữa, trực tiếp dùng hành động thay cho cậu trả lời.

Chặn lời nói của hắn bằng môi mình.
"Còn nhớ em từng nói gì với anh không?"
Suy nghĩ rồi nói: "Chuyện em không muốn người khác không ép được".
"Trí nhớ tốt".
"Nhưng lúc đầu là anh ép em".
"Bây giờ là cam tâm tình nguyện.

Vậy có được chưa?"
"Còn có, rất thương anh, rất nhớ anh, rất để ý đến anh.

Anh cả đời cũng đừng nghĩ thoát khỏi em.

Vậy có đủ chưa?"
Nghe cậu nói vậy hắn trong lòng kinh hỉ không thôi, cứ ngỡ người trước mặt không phải cậu.

Cậu cũng không biết sao có thể nói những lời này tự nhiên đến vậy, nhưng lời đã nói thì không thu lại được.
"Vợ à, mau..theo anh đến bệnh viện".
"Làm gì?"
"Có phải em uống nhằm thuốc rồi không? Nếu vậy sẽ rất nguy hiểm vì bây giờ nó đã ngấm vào hệ thần kinh rồi".
"???" Còn chưa uống mà nhằm cái gì.
"Nghiêm Hạo Tường!"
Cái con người này đúng là kỳ quặc.

Không nói thì bảo không thương, nói rồi thì nghi ngờ mình bị tâm thần.
"Vợ, anh nói giỡn.

Đừng giận, mình về nhà".
"Không được, hôm nay có tiệc".
"Là bữa tiệc doanh nhân".
"Ừm".
"Em không phải đã quên anh cũng là một trong số đó?"
Hình như quên thiệt.
****
Tối đó 9h hai người cùng nhau xuất hiện tại nơi tổ chức bữa tiệc.
Nơi đây cũng khá đông, những doanh nhân ở đây hầu hết đều thuộc tuổi trung niên.

Bên cạnh họ còn dẫn theo các quý công tử, công chúa nhà mình đến để tạo quan hệ.
Hắn và cậu là những ông chủ trẻ tuổi nhất hiện nay.

Cậu vì mới lên nắm quyền chưa được bao lâu, cũng không xuất hiện trên các phương tiện truyền thông nên cũng không có quá nhiều người biết đến.
Nhìn thấy hắn đến, tất cả đều đến bắt chuyện, làm quen.

Còn giới thiệu con gái mình thế này thế kia, cậu chẳng nghe lọt tai và hắn cũng vậy.

Chỉ tập trung lực chú ý lên người cậu.
Hai người không dự định nán lại lâu, chủ yếu là đến cho có mặt.

Hắn thật sự không có hứng thú, bình thường luôn không đi.

Chỉ là hôm nay cậu cũng đi nên theo hộ tống.

Cậu thì cũng chỉ nghe theo lời nội chứ cũng không muốn đến.
"Hạ Tuấn Lâm".
"Tâm Như".
Cả hai: "Sao cậu cũng ở đây?"
"Tôi đi cùng ba đến dự tiệc.

À..đây là ba tôi".

Cô chỉ người bên cạnh đang xem xét cậu từ lúc mới gặp vì thấy cậu đi cùng hắn.
"Chào bác".
"Cậu là người làm chung sở cảnh sát với
Cậu gật đầu xác nhận.
"Cũng may bây giờ nó cũng đã nghỉ.

Vậy còn cậu, cậu làm gì? Chắc không phải theo làm bảo vệ cho chủ tịch Nghiêm đi?"

"Ba, sao có thể?"
"Vậy thế nào? Nghỉ làm ở đó không phải vì mức lương quá thấp sao? Tập đoàn MK lương bảo an cũng không ít".
Cậu: người này không như mình nghĩ, hai cha con đúng là tính hướng khác nhau.
Hắn đối ông nói:
"Không phải em ấy bảo vệ tôi mà là tôi bảo vệ em ấy.

Ông mà còn dông dài thì đừng trách tại sao công ty bị thu mua vô điều kiện".

Đột nhiên có người khác lại đến, là chị cậu:
"Đã bảo em rồi, là ông chủ người ta thì phải ra dáng một chút.

Nội kêu em tới đây đúng là không sai mà.

Với lại để mợ (mẹ nuôi cậu) mà biết em vì chuyện trước đây làm cảnh sát mà bị khi dễ chắc chắn sẽ nổi bão cho coi".
"Cô là...thư ký chủ tịch tập đoàn YS? Không biết hôm nay cậu ấy có ở đây không? Nghe nói người này tuổi trẻ tài cao".
"Em trai tôi đang đứng trước mặt ông đây, người mà ông cho là bảo an".
"?!" Nghe như sét đánh ngang tai, còn đang tìm cơ hội hợp tác với người ta, bây giờ....chỉ cầu mong công ty không có chuyện gì.
Tâm Như cũng bất ngờ khi biết thân phận của cậu.
Rồi ông ta cũng đưa Tâm Như nhanh chóng rời khỏi.

Hai người đi loanh quanh một hồi thì Thi Thi chen vào.
"Anh, anh cũng đến?"
Cậu muốn thoát khỏi nơi đông đúc này nên muốn tìm một góc yên tĩnh một chút.
Hắn thấy cậu đi thì cũng muốn đuổi theo, nhưng là bị cô ta kéo lại.
"Anh muốn đi cũng được, chỉ cần uống hết ly rượu này".
Không suy nghĩ hắn liền uống cạn không chút phòng bị.

Ngay sao đó liền thấy trong người có gì đó không đúng.

Cơ thể càng lúc càng nóng, tựa như không còn kiểm soát được cơ thể mình.
Cô ta cho người đưa hắn đến một gian phòng đã an bài từ trước.

Rất may là toàn bộ sự việc đều được Linh Đan bất gặp.

Cô chạy nhanh tìm kiếm cậu khắp nơi.

Ngược lại đang thấy cậu nằm gục trên bàn.

Thì ra là bị chuốc rượu đến say.
Nhớ lại chuyện quan trọng cô liền gọi cho Tần Nguyên bảo y đem người đến hỗ trợ.
Vì y cũng ở đây nên chưa đầy hai phút đã có mặt.
Hai người dìu cậu, còn đám người đi theo y ở phía trước mở đường.
Đến nơi liền xong vào, những người canh trước cửa đều bị đánh bầm dập.

Linh Đan bước vào lôi cô ta ra khỏi phòng, còn dặn người canh chừng cô ta cho kĩ càng đợi hắn tỉnh lại rồi tính tiếp.
"Anh cứ để cậu ấy ở trong đây với anh họ đi".

Cô nói với y.
Bỏ cậu lại trong phòng rồi họ cũng ra ngoài.

Bất chợt cậu tỉnh, muốn đi rửa mặt.
Vừa đi vào phòng tắm thì thấy hắn đang ngồi ngâm mình vào nước như để thanh tĩnh.

"Anh làm gì ở đây?"
Nhìn rõ người trước mặt lúc này là ai, hắn cũng không nhịn nữa.

Lập tức nhào đến hung hăng hôn lên đôi môi đỏ của cậu, khuôn mặt vì say nên ửng hồng, càng khiến cậu hấp dẫn.
Xé bỏ quần áo còn vướn bận trên người, cả hai đều da thịt chạm nhau.

Cảm nhận được sức nóng lan tỏa khắp cơ thể, hắn chỉ hận không thể cùng cậu hòa làm một.
Hai người dây dưa, làm không biết bao nhiêu lần.

Đến 1h sáng mới ôm nhau mà ngủ một giấc dài.
8h30 sáng...
Hắn lên phòng gọi cậu, ngủ đến bây giờ chắc cũng đói rồi.

Hôm qua lại chưa ăn gì, còn uống nhiều như vậy.
Với lại sáng sớm hắn tỉnh dậy thấy cậu vẫn còn ngủ ngon lành trong lòng thì không nở đánh thức.

Mặc quần áo cho cậu xong thì bế cậu về nhà.
"Vợ à.

Mau dậy đi".
"Ưʍ..còn muốn ngủ".
"Em không đói hả?"
Nghĩ tới thì thấy đói thật nha.
"Còn đau?"
"Anh muốn thử không?Sao hôm qua anh lại ở đó?"
"Anh bị hạ dược".
"Cái gì?"
"Là người tên Thi Thi".
"Ừ".
"Anh tính làm sao?"
"Trả về nơi sản xuất, anh nghĩ họ biết nên làm gì".
"Tốt".
"Vợ à, điểm tâm sáng anh đã cho người chuẩn bị, em nhớ phải ăn hết đó.

Bây giờ anh có việc phải ra ngoài, sẽ về sớm".
Cậu ăn xong bữa sáng của mình, muốn lái xe đi gặp Nguyệt Lam.

Cũng một thời gian không gặp không biết cô và mẹ mình sao rồi.
Vừa lái xe ra khỏi khu biệt thự nhà hắn, xe cậu đã bị chặn bởi một chiếc xe khác.

Khi cậu vừa mở cửa xuống xe xem tình hình, đã bị người phía sau chụp thuốc mê mà ngất đi.
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 63


Khi cậu tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ, nhìn cách thiết kế trông giống như khách sạn.

Đặc biệt bên cạnh cậu còn có thêm một người, là bạn học Nhất Lâm.

Cũng không biết tại sao hai người lại ở đây.

Sau khi hoàn hồn cậu mới phát hiện, hai người đang tình trạng lõa th ể.
Rồi anh cũng tỉnh, bộ dạng kinh ngạc không khác gì cậu.
Cả hai đều có cùng câu hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"
Cậu đoán chắc là bị người khác gài bẫy, nhưng nguyên nhân là do đâu? Trong tích tắc cậu liền nghĩ đến hắn, không lẽ tiếp theo đây sẽ là....
Nghi ngờ thấy không ổn hai người liền mặc đồ vào trước khi linh cảm của cậu thật sự đúng.

Với tính của hắn thì nhất định sẽ gϊếŧ trước, tìm hiểu sau.

Nhất Lâm sẽ không xong, cậu không muốn bạn mình có chuyện.

Hai người phải nghĩ cách ra khỏi đây càng sớm càng tốt và quan trọng nhất là phải tìm được người hại họ.

Nhưng đã muộn...
Rầm...
Đúng như dự đoán của cậu, hắn với gương mặt như tử thần xuất hiện.
Buổi chiều hắn trở về nhưng không thấy cậu đâu, hỏi người làm thì bảo cậu ra ngoài lúc sáng chưa thấy về.

Hắn gọi điện, nhắn tin cũng không thấy hồi âm.

Sợ cậu gặp chuyện nên đã phái người đi tìm, không ngờ đến tối thì có tin cậu đang ở khánh sạn thuê phòng với một người.
Hắn ngay lập tức nổi điên, tức tốc chạy đến đó.

Đập vào mắt hắn là hình ảnh mà ai nhìn vào cũng hiểu xảy ra chuyện gì với quần áo không chỉnh tề.

Giờ phút này hắn đã không còn đủ lý trí để suy nghĩ ai đúng ai sai, cũng không nghe lọt tai lời cậu nói.
Hai người được đưa đến nơi gọi là nhà giam dùng để tra tấn.

Lần này không giống lần trước, tại đây có vẻ u ám hơn rất nhiều.

Còn là một khu biệt lập được thiết kế riêng dưới tầng hầm.

Nơi này trước đã được rất nhiều người nếm trải qua mùi vị của địa ngục trần gian.

Cậu cũng từng nghe qua nó ghê sợ đến mức nào qua lời kể nhưng chưa biết nó nằm ở đâu và cảnh tượng ra sao.

Hôm nay cậu đã được tận mắt thấy, thậm chí còn ngửi thấy mùi máu tanh và những vết máu còn chưa khô trên tường lẫn dưới sàn.
Nhất Lâm bị trói lên xà ngang, lơ lửng giữa không trung y như cậu lúc đó.

Đủ loại vũ khí được trưng bày ra phía trước như sắp bị hành hình.
"Các người muốn làm gì? Mau thả tôi ra?"

"Mày là Dương Nhất Lâm?".
"Đúng.

Thì sao?"
Vừa nói xong liền bị hắn tung nắm đấm vào mặt khiến môi rỉ máu.

Vụ việc lần này cộng với ba việc lần trước (một là tin nhắn, một là dấu hôn, một là cái lần cậu đưa anh về từ quán bar), hôm nay hắn tính sổ một lượt.

Cậu bị hai người đàn em của hắn kiềm chặt hai bên, tay còn bị còng lại nên không thể làm gì hơn ngoài việc nhìn bạn mình bị hành hạ.

Có kêu la, có van xin cũng chỉ làm hắn thêm tức giận.
"Nghiêm Hạo Tường.

Đủ rồi! Em với cậu ấy thật sự không làm gì.

Xin anh tha cho cậu ấy".
"Hạ Tuấn Lâm, nên lo cho mình thì hơn.

Đại ca thương anh, yêu anh như vậy.

Đáp lại anh ấy được gì ngoài việc anh đi qua lại hết người này đến người kia.

Đúng là có phước không biết hưởng".

Khải Hiên bên cạnh cố ý nói những lời này để tác động lên hắn và có vẻ thành công chọc giận hắn thêm.
"Cậu tốt nhất đừng nhiều lời.

Đây không phải lúc để cậu nói những lời công kích vô căn cứ như vậy".

Tần Nguyên nói.
"Tôi nói sai sao? Mọi chuyện rành rành ra trước mắt, anh lại còn bênh anh ta.

Không lẽ...đừng nói anh cũng có ý với anh ta đó chứ?"
"Câm miệng.

Còn nói linh tinh đừng trách tôi không nể tình anh em".
Thấy hai bên đấu khẩu không ngừng, hắn liếc mắt nhìn sang cảnh cáo.

Hai người liền ngậm miệng.
Hắn liên tục dùng roi da đánh vào người anh khiến anh đau đớn mà kêu la.

Từng đòn giáng xuống như muốn rách da thịt.

Không chỉ dừng lại ở đó, hắn còn lần lượt sử dụng tất cả các loại vũ khí.
Cậu thấy bạn mình chịu nhiều vết thương trên người không kiềm lòng được mà kêu gào "Đừng đánh nữa....!Xin anh....!Đừng đánh nữa...muốn đánh cứ đánh tôi đi..xin anh..".
"Không được.

Không được đánh cậu ấy, Hạ Tuấn Lâm người này là ai?"
"Tao là ai? Hừ..Là chồng em ấy, Hạ Tuấn Lâm...là người của tao".
"Gì hả? Cậu...tại sao lại vậy? Tại sao tôi đợi cậu lâu như vậy cậu cũng không chấp nhận, lại chấp nhận người này? TẠI SAO?! Hạ Tuấn Lâm!" Khi nói xong thì anh cũng rơi lệ, tình cảm anh dành cho cậu là rất nhiều.

Trong lòng anh cũng chỉ có một mình cậu, nhưng đợi mãi vẫn không có kết quả.

Còn bây giờ nhìn thấy người mình yêu yêu người khác , người đó lại là đàn ông.

Nếu người đó là phụ nữ anh chắc sẽ không đau như vậy...
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 64


Nghe anh nói, mắt cậu liền đỏ au.

Giọt lệ trên mí mắt cũng nhẹ rơi từng giọt.

Cậu biết tình cảm anh giành cho cậu bao năm qua, cũng từ chối anh rất nhiều lần.

Lần nào cũng với lý do vì cậu là trai thẳng.

Lần này là vì cậu nên anh mới gặp nạn, và vì quan hệ của cậu và hắn nên cậu càng cảm thấy có lỗi với anh.
Miệng thốt lên nhiều lần xin lỗi, giọng nghẹn ngào hòa cùng nước mắt.
Thấy cậu cầu xin hắn tha cho người kia, lại còn vì người kia mà khóc.

Thật sự hắn chỉ muốn một phát gϊếŧ chết con người ngay trước mặt.
"Em xin tôi đánh em thay nó sao? Được!..Em càng muốn nó sống tôi càng khiến nó chết nhanh một chút".
Lúc này cậu bắt đầu thấy sợ, sợ hắn sẽ làm bậy.

Cả hai vốn không hề xảy ra bất cứ chuyện gì, với lại cũng không biết ai có thù với cậu mà lại bày ra trò này.

Chuyện này không dễ giải quyết, nếu bây giờ cậu mất bình tĩnh thì sẽ càng nguy hiểm hơn.
Cậu càng sợ hơn khi thấy hắn lấy ra một khẩu súng, nhắm vào đầu của anh.

Cậu cố vùng vẫy chạy đến trước mặt hắn, tay cậu nắm chặt tay đang cầm súng của hắn.
"Tha cho cậu ấy...làm ơn..."
"Tha? Em nghĩ tôi nhân từ đến vậy?"
Hắn xô cậu ngã xuống, còn nói:
"Hôm nay coi như nhặt được một tấm bia luyện bắn vậy".
Nhìn hắn lên đạn, cậu không còn bình tĩnh được nữa chỉ biết làm theo phản xạ tự nhiên.

Ôm lấy chân hắn..
"Cho tôi ba ngày".
"Trong ba ngày tôi sẽ tìm được chứng cứ chứng minh tôi và cậu ấy là bị người ta giăng bẫy".
Thật ra sau bao nhiêu lần vì cậu mà nghi ngờ hết lần này đến lần khác.
Nhìn cậu kích động khóc như vậy thì lần đầu hắn thấy, hắn chỉ cần biết dù thế nào cậu cũng là của hắn không ai có thể cướp đi được.

Hắn ngồi xuống nâng mặt cậu lên, nhẹ lau nước mắt trên mặt cho cậu.
"Tôi cho em ba ngày.

Sau ba ngày không có kết quả, em chắc biết sẽ có chuyện gì?"
Đương nhiên cậu biết, chỉ cần có liên quan đến cậu thì tất cả đều bị ảnh hưởng.Bồm gồm cả vật lẫn người.
Cậu gật đầu xem như đã hiểu.
Hắn đưa cậu về, còn anh thì cũng được trả về nhà.
**
Phòng khách...
"Đại ca sao anh còn giữ người này ở đây làm gì? Anh không thấy..."
Một tên đứng bên cạnh lấy tay che miệng cậu ta lại.

Người này nghĩ, không biết cậu ta ăn trúng cái gì mà hở có chuyện gì liên quan tới cậu thì bới móc không ngừng.
Bọn họ dù không có tiếp xúc nhiều với cậu nhưng nhìn cậu thật sự không giống người như vậy.

Chắc chắn hắn cũng biết nhưng có lẽ cơn ghen che mờ lý trí, cộng với những lời lẽ tác động khó trách tại sao hắn lại manh động như vậy.
Tay còng trên tay cậu đã được tháo, bù lại là chiếc vòng chân lúc trước được người của ba nuôi cậu mở thành công.

Hắn đã cho người thiết kế lại một cái mới và chìa khóa để mở nó nằm ở sợi dây chuyền trên cổ hắn.
Cậu bình tĩnh nhìn người chưa nói xong câu vừa nãy.
"Là cậu làm đúng không?"
Cậu ta nghe liền nhanh miệng phản bác:
"Đừng có ngậm máu phun người.

Trong chuyện này tôi thấy rõ ràng là vậy rồi.

Sao anh cứ một mực khẳng định là bị người ta hại chứ.

Tôi thấy anh chỉ muốn bịa ra cái cớ để thoát tội thì đúng hơn".
Cậu vẫn một mực hướng suy nghĩ đến người trước mặt.

Theo như những gì xảy ra thời gian qua thì chắc hẳn người tên Khải Hiên này là ghét cậu nhất, chẳng phải cậu ta có tình cảm với hắn sao.

Ngoài cậu ta thật sự không nghĩ ra ai lại làm điều này.

Nhưng cái quan trọng là Tần Nguyên từng nói cậu ta là người báo cho hắn cậu đang ở đâu.
"Tại sao cậu biết tôi ở đó?"
"Là người của tôi báo".
"Người của cậu cũng thích theo dõi tôi quá hả?"
"Anh nói vậy là sao?" cậu ta tức giận liền đập bàn trừng mắt nhìn cậu.
Có phải cậu làm vậy vì anh ta không?...nếu là vậy chỉ cần cậu nhận, tôi hứa sau này sẽ không xuất hiện trước mặt anh ta nữa".
"Em nói linh tinh gì vậy? Em nghĩ mình sẽ thoát khỏi tôi?".
"Tôi ghét phải lấy gia đình mình ra đánh cược, anh có hiểu không?!" cậu cũng đứng lên, mắt rưng rưng nhìn hắn rồi nhìn sang cậu ta.
"Cậu không nhận cũng được, tôi tự sẽ có cách tìm ra.

Quên nói cho cậu biết, tôi được mệnh danh là vua phá án đó.

Vụ án ba năm tưởng chừng không có hồi kết, chỉ trong ba ngày tôi đã đưa nó ra ánh sáng.

Huống chi...."
Cậu vừa nói vừa quan sát thái độ của cậu ta, nhìn tới nhìn lui cũng nhìn ra có chút không bình thường.

Nếu cậu đoán không sai thì bước tiếp theo có thể cậu ta sẽ liên hệ với đám người trợ giúp, mong rằng linh cảm của cậu sẽ như mọi lần đều đoán chính xác.
Cậu không nói tiếp mà bước đi ra cổng.
"Đi đâu?" hắn hỏi.
"Tìm câu trả lời".
****
"Các người có chắc không để lại bất kì manh mối?"
"Tất nhiên là vậy, chúng tôi làm việc ngài cứ yên tâm".
"Tốt".
"Đây là số tiền cuối cùng tôi đưa cho các người.

Đừng bao giờ đến tìm tôi lần nào nữa.

Nếu không tôi sẽ để các người chết thật khó coi".
"Thật vậy sao? Nhưng chắc là ngài đã tính sai một bước.

Nếu chúng tôi có chuyện gì thì đoạn clip toàn bộ quá trình chúng ta gặp nhau sẽ được người của tôi giao cho đại ca ngài".
"Các người dám..."
"Nghĩ thật kĩ trước khi làm".Nói xong liền lên xe đi mất.
Người ở lại thì nơm nớp lo sợ.

Phía xa xa thì có người đang theo dõi toàn bộ đoạn đối thoại vừa rồi.⁰
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 65


Trước khi lái xe đi khỏi, cậu đã cố ý lắp hệ thống theo dõi và máy ghi âm mini trên xe cậu ta.
Ngay khi có tín hiệu, nơi cậu ta đi trông rất đáng ngờ.

Cậu quyết định chạy đến địa điểm hiển thị trên màn hình.

Vừa đúng lúc bắt gặp và nghe thấy hết những gì họ nói.

Cũng biết suy đoán của mình là hoàn toàn đúng, quả nhiên người cậu ta luôn thấy không vừa mắt là cậu.
Chưa nghĩ đến chuyện cậu phải nói cho hắn biết.

Suy nghĩ của cậu bây giờ chỉ có Khải Hiên cậu ta thật sự đối với hắn rất nặng tình.

Làm ra những chuyện như vậy hẳn là tâm kế cũng không ít.

Muốn bản thân một mình độc chiếm người mình yêu.

Điều này cậu đã từng chứng kiến qua những hành động của hắn đối với cậu.

Và bây giờ không chỉ có hắn hay cậu ta mà bao gồm cả cậu cũng có cảm giác này.
11h khuya...
"Chị Đan sao giờ anh em chưa về?"
"Làm sao chị biết".
"Anh họ, sao lại để cậu ấy ra ngoài một mình? Có gì cũng phải là hai người cùng giải quyết chứ".
"Là bạn em muốn đi tìm sự thật".
"Còn anh? Anh không muốn biết sao?"
"..."
"Đại ca, thật ra em đã cho kiểm tra các camera đường phố xem có tìm được manh mối gì không.

Đúng lúc phát hiện sáng nay cậu ấy bị người ta bắt ở đầu đường.

Nhưng không bắt cận cảnh được hình ảnh về những tên đó".
Hắn tỏa hàn khí khắp người, tay cuộn chặt thành nắm đấm.

Bản thân cũng không biết hiểu lầm cậu lần này đã là lần thứ mấy.

Nhưng hễ nghĩ đến hình ảnh đó, hắn lại luôn nghĩ lung tung, tâm tình cũng không tốt.
Vừa hay là cậu từ ngoài cổng từng bước loạng choạng đi vào.

Bộ dạng cậu bây giờ xác định là uống không ít.
"Lâm nhi/Anh, sao lại uống say như vậy?" Linh Đan và Bảo Ngọc đến dìu cậu đến sofa.

Cậu cố tĩnh táo nhìn những người có mặt.

Phát hiện mọi người cũng đang đổ ánh mắt vào mìnEm sao giờ không ở nhà đến đây làm gì?".
"Tại em lo cho anh, với lại nghe chị Đan nói anh gặp chuyện rắc rối nên mới đến xem có giúp gì được không".
"Anh là cây ngay không sợ chết đứng.

Không có gì đâu, anh đưa em về".

Cậu muốn đứng lên ra lấy xe đưa em mình về liền bị hắn dùng tay kéo cậu ngồi xuống.

"Cũng trễ rồi, nếu cô không ngại có thể ở lại đây với Linh Đan".
"Dạ cũng được".
Mặc dù cô đến đây tìm anh mình là chính, nhưng mà còn có một việc cũng không kém phần quan trọng là gặp được người cô thích.

Không ai khác chính là Tần Nguyên, từ hôm đầu tiên gặp y cô đã yêu.

Cô quyết định chủ động theo đuổi y, thấy không khó nhưng cũng chưa chắc đã dễ.

Xung quanh y mỹ nhân cũng không thiếu, nhưng người y muốn nắm bắt lại là cô.

Hai người đang trong giai đoạn tìm hiểu và vẫn chưa công khai.

Người khẩn trương nhất chính là y, y biết người luôn thương yêu đứa em gái cũng là bạn gái hiện tại của y là cậu.

Nếu cậu không đồng ý rất có thể hai người họ sẽ không đi tới đâu.

Bởi y sợ hắn, hắn sợ cậu, suy ra y cũng sợ cậu.
Cậu nhìn nơi tay mình đang bị dã thú nào đó nắm đến không thể nhúc nhích, rồi nói:

"Tôi muốn đi ngủ".
Hắn chỉ "ừ" một tiếng rồi vác cậu lên phòng.

Người ở lại thì việc ai người nấy làm.
Trong phòng....
"Anh muốn làm gì?".
"Làʍ ŧìиɦ".
"Bỏ ra".
Cậu kịch liệt phản kháng khiến hắn cũng mất kiên nhẫn.
"Em như vậy là có ý gì?"
"Ý gì? Anh hỏi tôi làm vậy có ý gì? Là anh không biết hay là không muốn biết?"
Chuyện rõ ràng như vậy, không có lý nào mà hắn không nhìn ra.

Ngoài người kia ra thì còn có ai khả nghi hơn chứ, nói hết nước hắn cũng không đặt lời nói cậu trong đầu mà chỉ biết nghe người kia tác động.

Lần nào cũng vậy, rốt cuộc là tôi sai khi chưa xác định được vị trí anh trong tim hay anh vốn chẳng đặt tôi ở trong lòng.
Chưa kịp nghe cậu trả lời của hắn cậu đã ngủ đi lúc nào không hay.

Hắn chỉ có thể nhìn cậu mà cười khổ.

Hắn cuối cùng cũng hiểu cảm giác nhìn được không ăn được, rồi tự mình vào phòng tắm giải quyết.
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 66


Sáng...
"Thức rồi?"
"..." tình huống bây giờ là cậu nằm trên người hắn, chắc không phải cả đêm cậu cũng ngủ như này.
Cậu ngồi dậy ra khỏi người hắn cũng không thèm nói với hắn một lời, nhìn cũng không nhìn.

Thấy cậu như vậy hắn liền có cảm giác bất an, kéo cậu ôm vào lòng.
"Anh xin lỗi".
Đêm qua hắn vô tình thấy được máy ghi âm và đoạn hình ảnh cậu theo dõi để trong túi áo.

Càng chắc chắn hơn là cậu bị người ta hại, người hại cậu lại là người mà hắn dung túng bao năm qua, dù đã cảnh cáo nhiều lần nhưng cậu ta vẫn năm lần bảy lượt không cam tâm mà chống đối.
Lại nghĩ đến chuyện nếu hôm đó hắn thật sự gϊếŧ chết người kia và khiến cậu mất hết tất cả.

Bây giờ có lẽ cậu rất hận hắn đi.

Cũng còn may là hắn không làm vậy, may là lúc đó hắn nghe cậu.
"..."
Vẫn một mực im lặng, thoát khỏi cái ôm của hắn bước thẳng ra cửa.

Bảo bối tâm can của hắn thật sự giận rồi.

Nguyên ngày hắn như cái đuôi đi theo cậu, muốn cậu mở miệng nói chuyện với hắn còn khó hơn tiêu diệt kẻ địch tứ phương tám hướng.
Bực tức trong người hắn chỉ muốn tìm người trút giận.

Vốn muốn đến tìm Khải Hiên tính sổ nhưng lại biến mất, hắn đã cho người tìm cậu ta đến giờ vẫn chưa có tin gì.
Hắn mang gương mặt than đến tập đoàn làm việc, nhân viên vừa nhìn đã thấy sợ, tay chân cũng run lẫy bẫy thì sức đâu mà còn làm việc nổi.

Mỗi hạn mục được chỉ định, chưa xem qua hắn đã nói không đạt yêu cầu.

Không chỉ những chi nhánh khắp các nước mà cả trụ sở chính cũng bị hắn làm loạn hết cả lên.
Dân tình khắp nơi thì không biết ông chủ của họ rốt cuộc có chuyện gì, cũng không dám dành thời gian đoán già đoán non.

Chỉ biết lao đầu vào làm và làm hết công suất.

Họ cũng không biết mình làm được bao lâu, không biết đến giờ tan ca hay chưa.

Hay nói đúng hơn là họ không được tan ca.

Mắt ai cũng biến thành gấu trúc, ai mà dám đến tìm hắn cáo trạng.

Chỉ đành tìm Tần Nguyên, nhưng y lại thân bất do kỷ.

Đây là chuyện nhà của lão đại nhà mình đang chiến tranh lạnh với lão bà của hắn đây mà.

Giờ mà có nói gì cũng vô dụng, muốn tháo chuông thì phải tìm người buộc chuông.

Cậu mà cứ như vậy, bọn họ sẽ chịu khổ dài dài.
Không chỉ tập đoàn MK, mà những quán bar của hắn cũng bị vạ lây.

Hắn đến đây, chỉ cần nhìn thấy người nào không vừa mắt liền đánh đến sống dở chết dở.

Nhiều người còn không biết lý do mình bị đánh là gì.

Số lượng người nhập viện ngày càng đông đảo, đến nổi bệnh viện không đủ nhân lực, phòng bệnh cũng thiếu hụt trầm trọng.

Đàn em của hắn ai cũng bị hắn dọa cho sợ.

Bởi vậy không ai dám lên tiếng ngăn cản, sợ người nằm viện tiếp theo sẽ là mình.
*****
"Bảo bối, em giận đủ chưa? Em muốn mắng anh, đánh anh cũng được.

Làm ơn nói chuyện với anh đi.

Đừng đối xử với anh như vậy.

Anh hứa sau này chuyện gì cũng nghe em.

Tha lỗi cho anh đi.

Vợ à...".
Hắn hiện đang ở bên ngoài cửa phòng gõ gõ gõ, la hét vọng vào trong phòng.

Cửa cũng không dám đạp, chìa khóa trong tay cũng không dám mở.

Sợ lại chọc giận cậu thêm nên cứ ở bên ngoài chờ đến khi cậu chịu mở.
Cái mà hắn nhận được vẫn là sự im lặng của cậu.
Mỗi ngày như vậy thì hắn liên tục phát điên, quyết định đến khi cậu nguôi giận thì mới về.

Hầu hết thời gian đều ở tập đoàn làm việc, làm việc và làm việc.

Không để mình có thời gian trống dù chỉ là một phút.

Mọi người thấy hắn như vậy thì vừa sợ vừa lo.

Sức người có hạn đâu thể nào cứ hoạt động cả ngày lẫn đêm.
Tần Nguyên sợ đại ca mình không chết vì mệt thì cũng chết vì đói, ngày nào cũng uống cafe thay cơm.

Y quyết định gọi cầu cứu Linh Đan, cô hiểu cậu như vậy ít nhiều cũng có ảnh hưởng.
"Tuấn Lâm, cậu định như vậy đến bao giờ?"
"Nhất Lâm sau rồi?"
"Nghe nói cậu ấy đi du học".

"Cũng tốt".
"Haizzz...nói thật, nếu lúc đó cậu....."
"Tôi biết.

Nhưng tôi không có cảm giác với cậu ấy, nếu lúc đó đồng ý chẳng khác nào làm khổ cậu ấy".
"Vậy cứ coi như hai người không có duyên.

Cậu cũng đừng tự trách mình nữa, sẽ hiểu thôi tình cảm không thể nào cứ gượng ép là có thể thành.

Với lại cậu ấy tốt như vậy sớm muộn gì cũng có người rước cho coi".
"Cậu nghĩ tôi với cậu ấy còn có thể làm bạn?"
"Tất nhiên.

Trước khi đi cậu ấy nhờ tôi nói với cậu chúc hai người hạnh phúc nữa kìa".
"..."
"Nè nè điều quan trọng bây giờ cần phải giải quyết cấp tốc là gì biết không?"
Cậu lắc đầu.
"Là anh họ tôi đó.

Cậu định giận luôn hả? Nếu cứ như vậy sớm muộn gì anh ấy cũng bị điên.

Cậu không thấy đau lòng?"
"Mặc kệ.

Không liên quan đến tôi".
"Phải không? Nghĩ xem nếu đặt trường hợp cậu là anh họ lúc đó, cậu có dám đảm bảo thái độ c*̉a cậu không giống vậy?"
"Tôi tất nhiên...." câu đầy đủ cậu muốn nói là tất nhiên đánh cho bán sống bán chết rồi đem quăng ra đảo hoang làm mồi cho thú dữ.

Mà chưa nói hết đã bị tấm ảnh trong tay cô làm cậu tức đến nghẹn họng.
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 67


Cậu nhìn bức ảnh trên màn hình điện thoại trong tay cô, tay liền siết chặt lại mà mắt vẫn chăm chú nhìn như muốn soi sét đến từng chi tiết.
Cái mà trong đó hiển thị là của một cô gái thân hình nóng bỏng sà vào lòng hắn.

Không nhìn rõ được biểu tình của hắn là gì nhưng cậu cũng không có rảnh mà đoán làm gì.

Trực tiếp đến đó xem luôn thì hơn.
Cô thấy sắc mặt cậu không tốt liền biết kế hoạch sắp thành công.
Sáng nay sau khi nhận được cuộc gọi từ Tần Nguyên.

Cô đã quyết định lập mưu tính kế sao cho cậu chủ động mang thân đến tìm hắn.

Cô gái trong ảnh vừa rồi là do cô mượn danh hắn mà gọi đến.

Tần Nguyên sau khi đưa cô gái kia vào phòng hắn thì cố ý làm cô té vào lòng hắn rồi chụp lại.
Tập đoàn H...
Cậu đến cùng Linh Đan, sau thì có Tần Nguyên ra đón.
Mọi người thấy cậu liền thở phào một hơi, trong đầu chỉ nghĩ: được cứu rồi...sống rồi....cuối cùng cũng được sống rồi....
Nguyên nhân bởi vì sau chuyện lần trước bọn họ đã được y cho hay cậu là người sẽ cứu nguy cho họ trong những trường hợp ngàn cân treo sợi tóc.

Vì thế ngay lúc này cậu có mặt họ liền đinh ninh sắp thoát nạn.
Còn đằng sau? Người gây ra chuyện thì...
Cậu và hai người lên phòng làm việc của hắn, vừa đẩy cửa định vào thì lại bắt gặp một hình ảnh mà cậu ngay giờ phút đó chỉ muốn tặng người một viên đạn.
Trước mắt cậu không phải là hình ảnh hắn và cô gái trong ảnh mà là với một nam thiếu niên tuấn mỹ.

Hai người đang ôm nhau thắm thiết thì cánh cửa mở ra kèm theo tiếng hét ai oán của Linh Đan.
Hắn và thiếu niên trước mắt bàng hoàng về hành động của cô, động tác cũng dừng lại nhưng tay vẫn ôm đối phương.

Sau đó thì hắn nhìn thấy cậu, rồi chợt nhìn lại thiếu niên.Ngay lập tức đẩy thiếu niên ra xa.

Thầm mắng một câu: chết tiệt, nhìn lầm.

Thân đang mang tội giờ lại mang thêm.

Làm cách nào dỗ lại bảo bối đây?
Chỉ mới thời gian ngắn vừa rồi hắn đang hăng say lôi rượu trong hầm ra uống.

Uống đến không biết trời trăng mây nước gì.

Đột nhiên từ đâu bên ngoài có người rất tự nhiên mà đi vào, mắt nhìn mơ hồ không rõ nên cứ cho rằng là cậu.

Còn sấn tới ôm người ta như đúng rồi, mà trớ trêu thay là cái tên này cũng đáp trả rất nhiệt tình nha, thậm chí còn muốn hơn.
Cho dù lúc nãy có uống nhiều, có say đi chăng nữa.

Đối diện cậu lúc này đầu óc hắn cực kỳ thanh tĩnh hơn bao giờ hết.
"HỌ NGHIÊM KIA! ANH ĂN NÓI SAO VỚI MINH ĐÂY?"
"Anh..."
"Anh cái gì mà anh..cậu kia, cậu là ai?"
"Tại sao tôi phải nói cô biết?"
"Cậu...lập tức cút!".
"Các người nghĩ mình là ai?"

"Vậy còn cậu? Đừng tưởng mình thanh cao lắm".
"Cô..." Thiếu niên quay đầu nhìn sang hắn.

Nhưng hắn thì nhìn cậu.
Thấy thiếu niên nhìn hắn như cầu cứu, cậu cũng không rảnh rỗi đứng đó mà xem tiếp.

Chân bước thong thả đến trước mặt thiếu niên, chỉ buông ra một câu ngắn gọn:
"Còn muốn sống không?"
Nhìn ánh mắt sắt thép của cậu còn có cả nụ cười thập phần quỷ dị kia.

Thiếu niên cảm nhận được có mùi sát khí nặng nề lan tỏa đâu đây...
"Tôi...tôi...."
"Tôi cái gì?...Một là tự rời khỏi, hai là.....tôi tiễn cậu một đoạn".
Chỉ bao nhiêu đó thôi đã khiến người kia bỏ chạy mất dép, lời cậu nói ra vô cùng lạnh lẽo.

Nếu có đám đàn em hắn ở đây xác định sẽ có câu "Họ sinh ra là để dành cho nhau".
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 68


Linh Đan và Tần Nguyên cũng khϊếp sợ nên mượn cớ chuồn gấp.
Chỉ còn lại đây là hắn và cậu...
Cậu đến gần hắn, ngửi thấy trên người đầy mùi rượu của hắn.

Hắn thấy cậu sáp lại liền thuận thế ôm chặt cậu vào lòng.
Cậu để yên cho hắn ôm, tay cũng ôm lại.
"Có muốn nói gì không?"
"Anh xin lỗi.

Anh tưởng người đó là em, anh xin lỗi.

Đừng giận anh nữa, em giận lâu lắm rồi".
"Biết vậy mà còn...."
"Anh xin lỗi".
Lực đạo ở tay càng thêm phần siết chặt, nó làm cậu khó thở nhưng cũng để yên.

Dạo này hắn liên tục nói lời xin lỗi, hai từ này mà nói đối với người khác là rất bình thường hoặc không là gì nhưng đối với hắn người máu lạnh vô tình mà thốt lên lời này thì đúng là....
Nhưng những lời đó........chỉ thuộc về cậu, kể cả hắn.
"Có phải sau này em nói gì anh cũng nghe?"
Hắn nới lỏng tay mặt đối mặt với cậu.
"Tất nhiên".
"Tốt!"
Tiếp đó là cậu chủ động hôn hắn, hắn từ bị động thành chủ động ôm cậu vào phòng nghỉ riêng.
*****
Hai người họ ở lại tại nơi làm việc.

Và có vẻ nhân viên của hắn đang than khóc đến nổi nước mắt đầm đìa ngoài kia.

Họ vẫn tận lực làm việc không ngừng nghỉ, cứ tưởng cậu đến mọi người sẽ được tan ca, không ngờ vẫn vậy.

Ai nấy đều thấy hi vọng càng nhiều thất vọng càng nhiều.

Đến khi trời sụp tối thì hai người bước ra, dự tính đi ăn.

Cậu mới chợt nhớ ra Tần Nguyên hôm qua có nhờ cậu nói hắn cho bọn họ nghỉ ngơi.
Ngoài cửa là cô thư ký nhìn mắt chẳng khác gì panda nhưng vẫn giữ phong thái chuyên nghiệp, thấy hắn và cậu liền đứng lên chào.
Cậu khều khều hắn, ý muốn nói cô ấy chắc đã mệt lắm rồi nhưng chuyển vào suy nghĩ của hắn lại là cậu thương hoa tiếc ngọc.
"Em quan tâm cô ta làm gì?"
Cô thư ký: "..."
"Anh không thấy ép người quá đáng sao? Tha cho họ về nhà hết đi, mệt mỏi cũng chẳng giúp ích gì được".
Hắn nhìn cậu ôn nhu rồi quay qua cô thư ký đang sắp xỉu đến nơi kia.
"Cô thông báo với họ tan ca hết đi".

Cô nghe vậy thì liền nhẹ nhõm cả người, càng vui mừng hơn khi hắn lại nói:
"Còn có, tháng này ai cũng được tăng lương gấp 3".

Rồi cùng cậu bỏ đi.
Cô nhanh chóng thông báo với mọi người tin đại hỉ vừa rồi.

Chỉ nghe phía dưới la toán lên, âm thanh vô cùng chấn động.

Thêm lương họ rất mừng, nhưng mừng nhất là thoát khỏi đại ác ma.

Mọi người biết cậu là thiên thần hộ mệnh, là thần may mắn ông trời phái đến trợ giúp nên họ ra quyết tâm bằng bất cứ giá nào cũng phải lấy lòng cậu, tốt nhất là có số điện thoại cậu, cài đặt mặc định vào phím số 1 phòng trường hợp khẩn cấp.

Canh lúc tổng tài của họ lên cơn liền kêu pháp sư là cậu đến trấn áp.
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 69


Hai người sau khi ăn tối xong, tay trong tay đi dạo ngoài bờ biển.
"Sao không nói gì hết? Còn giận?"
"Không".
"Vậy em làm sao?"
"Có phải ngay từ đầu chúng ta không nên thế này?"
Hắn dừng cước bộ, bản thân đột nhiên lại loé lên một tia sợ hãi.
"Em muốn nói gì?"
"Hay là...." Cậu không nhìn hắn để tránh bị bại lộ trạng thái cảm xúc của mình.

Rồi lại nói: "Mình dừng ở đây đi.

Anh đi tìm một nữa của anh, tôi đi tìm mảnh ghép của đời tôi".
"Em..có gan thì lập lại lần nữa".
Dù hắn có nói gì cậu cũng không nhìn.
"Tôi nói tụi mình từ nay về sau đừng liên quan gì nhau nữa".
"Nhìn anh.

Hạ Tuấn Lâm! Anh nói em nhìn anh!"
Lúc này cậu bị hắn hai tay áp mặt buộc phải nhìn hắn, đối diện với hình ảnh này của hắn cậu lại cảm thấy đau lòng, tim nhói như kim đâm.
Hắn như vậy mà lại khóc.
Cậu đưa tay gạt nhẹ giọt nước mắt lăn trên má hắn, rồi gục đầu vào ngực hắn.Đừng vậy mà.

Em chỉ đùa thôi, không phải thật.

Xin lỗi".
Hắn ôm lấy cậu rồi nói:
"Anh rất sợ có một ngày, hai chúng ta sẽ phải quay trở về nơi bắt đầu.

Em sẽ quên anh, dù là trước kia anh đối với em có điểm không tốt nhưng anh cũng không muốn em quên tất cả.

Càng không muốn em không có ký ức về anh".

"Ngốc.

Em nhất định sẽ không quên anh.

Cho dù có thì linh cảm cũng sẽ tự động tìm đến anh.

Thế nào hả?"
"Phải không?"
"Hạ Tuấn Lâm này nói được làm được".
Hắn cong khoé môi cười thật tươi, nét cười này hẳn sẽ dọa nhiều người hồn bay phách lạc.

Trông hắn bây giờ hoàn toàn khác so với bình thường.

Không phải là đại ca hắc bang gan to bằng trời, cũng không phải là tổng tài chiếm lĩnh 1/3 thị trường thế giới được người người kính nể.

Mà chỉ đơn thuần là lão công không chức không quyền bên cạnh người quan trọng nhất đời mình.
Cũng không biết lời cậu nói đó có thật là sẽ thực hiện được hay không? Khi mà phía đâu đó vẫn luôn có ánh mắt dõi theo bọn họ.
Ngày hôm sau, cậu bị buộc phải đến YS trình diện.

Nói là ông chủ chứ việc còn nhiều hơn cả nhân viên.

Lần nào đến cũng không có gì tốt hơn ngoài việc dán mắt vào giấy tờ các loại, đặt bút ký hết cái này tới cái kia.

Chi bằng đi ra ngoài gặp khách bàn chuyện thì tốt hơn, đỡ phải mệt mỏi như vậy.
Thường ngày vẫn là do chị cậu phụ trách, chị ấy không chỉ là thư ký mà còn kim luôn chức tổng giám đốc nên không có vấn đề gì.

Không có cậu thì cô được ủy thác toàn bộ.
Vừa tính ra ngoài nói với chị một tiếng thì cậu nhận được tin nhắn từ số máy lạ.

Khi đọc xong cũng sững sốt một lúc rồi lấy lại tinh thần chạy nhanh đến điểm hẹn.
Nội dung bên trong cụ thể là em gái cậu bị bắt cóc, bảo cậu nếu không muốn cô bỏ mạng thì một mình cậu phải đến đó.
Quả nhiên cậu là một mình lái xe đi, trên đường đi có người đi theo sau liên tục gọi điện báo cáo tình hình với kẻ chủ mưu.
Cậu chạy ra khỏi ngoại ô cách thành phố khá xa, mất khoảng 3 tiếng để đến nơi mặc dù xe chạy với tốc độ mà lướt qua tới đâu cây bỏ lá tới đó.
Trời bây giờ cũng bắt đầu sụp tối.

Nơi này nhìn có vẻ là ngôi nhà bị bỏ hoang từ rất lâu rồi, bên ngoài chỉ có cây cối um tùm xào xạc, lâu lâu còn nghe tiếng gió thổi ríu rít từng trận.

Khung cảnh xung quanh cộng với tiết trời bây giờ đúng là có chút lạnh sống lưng
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 70


Cậu bắt quá không lo nghĩ đến mấy chuyện vớ vẩn đó, cứu em gái quan trọng hơn.
Cậu bị hai người chờ sẵn bên ngoài trói tay lại áp giải vào trong.
"Đến rồi?"
"Là cậu?"
Cậu cũng không quá bất ngờ khi gặp Khải Hiên tại chỗ này.

Sau chuyện lần đó cậu ta luôn bị người của hắn truy đuổi, hôm nay đến tìm cậu chắc là để trả thù đây mà.
"Rất vui vì mày còn nhớ".
"Thả em gái tôi ra?"
"À...ý mày là người này?"

Người ở trước mặt mà cậu nghĩ là Bảo Ngọc đang bị trùm đầu, không thấy rõ cô bây giờ thế nào nên cậu rất sốt ruột.

Lúc nãy cũng là vì lấy cô ra uy hϊếp nên cậu mới để đó cho chúng trói mình lại.
Nhưng đến khi nhìn rõ được mặt đối phương thì cậu mới thật sự kinh ngạc.

Không phải Bảo Ngọc mà là Huỳnh Kim Tuyền.
Nhìn thấy người kia không phải em gái cậu, cậu cũng yên lòng.
"Có phải sự có mặt của tôi làm cậu bất ngờ?"
"Vì cái gì? Trả thù tôi sao?"
"Đúng.

Tại cậu nên tôi mới mất hết tất cả.

Ba cậu bị tôi mê hoặc thiếu chút nữa đã chuyển nhượng cổ phần cho tôi nhưng cũng tại cậu xuất hiện mà mọi thứ xáo trộn cả lên.

Còn có chú cậu, gia sản đó nếu không thuộc về ba cậu cũng sẽ thuộc về chú cậu, đâu đến phiên cậu có nó chứ.

Vậy mà cũng vì một vài câu nói tác động của cậu anh ta đã ngoan ngoãn quay về làm đứa con ngoan, mặc kệ tôi sống chết ra sao.

Em trai tôi cũng vì thất nghiệp, không tiền nên đi vay mượn bọn cho vay nạn lãi, cuối cùng bị chúng nó đánh chết.

Còn tôi cũng bị đem bán vào động mại dâʍ.

Không phải tại nhà họ Hạ các người mang lại sao?"
"Tự làm tự chịu, chị lấy tư cách gì trách người khác?"
"Tất cả là tại các người.

Hơn ai hết chính là cậu, cậu hết lần này đến lần khác không buông tha tôi.

Cứ muốn dồn tôi vào đường cùng cậu mới thấy vui sao?" "Nếu ngày đó chị không cùng ông ta phát sinh loại quan hệ đó thì tôi cũng không đối với chị như vậy.

Trước đây tôi rất có thiện cảm với người thiện nhân như chị, nhưng chưa gì chị đã thay đổi nhanh hơn tôi tưởng".
"Cậu có thiện cảm với tôi? Còn...cái gì mà tôi thay đổi nhanh chứ? Tôi làm vậy còn không phải vì cậu?"
"Chị có uống lộn thuốc rồi không? Cái gì mà vì tôi chứ?"
"Cậu còn nhớ ngày mà cậu đưa một cô gái đến tập đoàn chơi, tôi thấy hai người trò chuyện rất vui vẻ, còn rất thân thiết.

Lúc đó, tôi cũng muốn như vậy".
"Hừ...chị có ý gì? Chắc không phải....?"
"Đúng thì sao? Tôi thích cậu, thích chàng trai nhỏ hơn mình 6 tuổi, thích nụ cười, thích tính cách khác người, thích cách mà cậu quan tâm người khác.

Lần đó là lần đầu tiên tôi được người ngoài quan tâm, lo lắng cho tôi"
.
Khi ấy cậu nhớ là mình đang ngồi đợi ông ta về vì hôm đấy là sinh nhật mẹ nên muốn nói ông về sớm một chút chuẩn bị.

Bên trong phòng không có động tĩnh gì ngoài việc cô ta đang chăm chú bấm hồ sơ.

Ai biết được cậu mới vừa quay sang nơi khác thì kim bấm đã yên vị trong ngón tay cô.
Thấy vậy cậu đi lấy hộp sơ cứu đến xử lý cho cô.

Cậu đâu có biết chỉ vì cái hành động nhỏ nhặt này mà bị cô ta để ý.
"Vậy thì có liên quan gì đến chuyện chị từ nữ nhân thiện lương thành hồ ly tinh đây?"
"Sau này thời gian tôi gặp cậu càng lúc càng ít, đa phần tôi luôn thấy cậu đi cùng người khác đến.

Có lần tôi đã gửi cho cậu một hộp quà nhưng cậu chẳng những không để ý đến mà còn vô tâm vứt bỏ, tôi lúc đó cũng chỉ dám đề nghị làm bạn với cậu, cậu không thể cho tôi câu trả lời tử tế một chút sao?"
"Quà? Quà gì chứ? Tôi không hề nhận".
"Tôi rõ ràng là..."
"Thôi đi.

Đây là nơi để hai người ôn lại chuyện xưa sao?" Khải Hiên lắng nghe đoạn nói chuyện vừa rồi ban đầu còn tò mò, càng về sau càng thấy cậu đúng là không vừa mắt nổi.

Cậu có cái gì mà ai gặp cũng thích chứ.
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 71


Hạ thiếu gia, thật không ngờ lúc mày chưa thành niên đã hớp hồn được không ít người, kể cả bà chị này".
Tình hình cậu lúc này đã bị trói cả tay lẫn chân dồn vào một góc, không thể di chuyển.

Nếu không giá nào cũng phải đánh.
Cậu ta lại gần cậu, vung ra con dao trong tay đưa nó áp vào mặt cậu.
"Có phải mày nhờ khuôn mặt này đi hấp dẫn người khác? Nếu nó không còn nguyên vẹn liệu anh ấy còn để mắt đến mày?"
"Cậu muốn gì? Gϊếŧ tôi?"
"Gϊếŧ? Đúng là phải gϊếŧ nha, mày không còn trên đời này nữa anh ấy nhất định thuộc về tao.

Nhưng mà tao muốn mày sống để chứng kiến tao và anh ấy hạnh phúc ra sao.

Có điều trước tiên phải phá nát gương mặt này".
"Cậu dám?".
"Sao? Sợ rồi?"
"Hừ...cậu thích anh ta lắm à?"
"Không phải thích, mà là yêu.

Ngay lúc anh ấy quay về tao cứ nghĩ cơ hội tụi tao chung một chỗ là rất lớn.

Tất cả là tại mày làm cho tao như không tồn tại".
Cậu đang dùng cách câu giờ, đánh tâm lý chuyện mà cậu ta để tâm nhất.

Hắn bây giờ có lẽ là đã đi kiếm cậu.

Nhân lúc cậu ta lơ đãng nói chuyện cậu đã âm thầm lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra nhấn tới tấp, vì không có mắt thần phía sau nên cũng khôngbiết mình nhấn cái gì.

Chỉ nhớ là thực hiện thao tác gọi hay nhắn tin gì đó, cũng không biết là có ai nhận được hay không.
*****
Hắn bên này lo lắng cho người đi tìm, trong lòng thì thấy bất an.

Hai người đã hẹn tối nay hắn sẽ đến đón cậu, vậy mà khi hỏi thì chỉ biết cậu gấp gáp ra ngoài từ lúc xế chiều.
Được một lúc, hắn nhận được điện thoại mà vừa nghe đến đã muốn cúp máy.

Nhưng bên kia nhanh hơn một bước nói lí do gọi đến.
"Nói".

"Là tao".
"Dương Kỳ, mày gọi tao làm gì? Tao không rảnh cùng mày đấu súng".
Trong đầu hắn lúc nào cũng coi gã là kẻ thù và luôn muốn hắn vĩnh viễn cũng đừng xuất hiện nữa.

Vậy mà hôm nay lại gọi cho hắn, muốn chết sao?
"Này, khoan hãy cúp máy.

Tuấn Lâm phải hay không đã xảy ra chuyện?"
"Làm sao mày biết?"
"Tao vừa mới nhận được cuộc gọi, vừa bắt máy thì không nghe em ấy nói gì hết mà chỉ nghe người nào đó nói.

Hình như có liên quan đến mày.

Còn tin nhắn cũng không có gì rõ ràng như là nhắn rất gấp để báo hiệu".
Có liên quan sao? Khải Hiên!
Hắn đã cho người tìm kiếm cậu ta khắp nơi, còn muốn sau khi tìm thấy niệm tình cậu ta giúp cho tổ chức rất nhiều nên có ý định muốn giao cho cậu định đoạt.

Với bản tính của cậu chắc chắn sẽ không làm gì quá đáng.
Không ngờ lần này cậu ta còn dám bắt cóc cậu, được lắm Khải Hiên nếu đã như vậy...cậu tốt nhất đừng làm gì đến Tuấn Lâm, nếu em ấy có chuyện gì tôi nhất định khiến cậu sống không bằng chết
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 72


"Cậu nghĩ sau khi làm gì tôi, họ Hùng kia sẽ để yên cho cậu?"
"Tao không quan tâm.

Cũng không nghĩ anh ấy đối với mày là thật lòng.

Yêu sao? Hừ...hahahaaa...!với anh ấy mà nói đối với mày cũng chỉ là đem lòng yêu thích.

Một nam nhân như mày có thể tính đến chuyện lâu dài? Cho dù mày hay anh ấy có nghĩ đến thì chắc gì Hùng Phi đồng ý.

Đại ca trước giờ rất sợ người ba này.

Mày nghĩ có khả năng thay đổi được điều này".
Đúng.

Với uy nghiêm của người ba từng là người đầy quyền lực giữa hắc bạch lưỡng đạo.

Trước đây hắn luôn muốn bản thân sau này không chỉ có chút gì đó như ba hắn mà còn muốn hơn khiến ai cũng phải sợ.
Và điều đó...đã thành sự thật.
Nhưng có điều, Khải Hiên đã sai khi luôn khẳng định hắn vẫn còn sợ ba hắn.
Sự thật là trước khi hắn lên vị trí lão đại, hắn đã có được thế lực hùng mạnh của riêng mình.

Có thể nói là muốn hô mưa gọi gió đều không vấn đề.

Cho nên việc ba hắn giao quyền lại cho hắn chẳng khác nào để hổ mọc thêm cánh.
"Cậu theo đại ca cậu bao lâu rồi?"
"Không lâu lắm...7 năm thôi".
Cậu nghĩ: 7 năm sao? Vậy tính ra là năm hắn 18 tuổi đi.

Mới chừng đó mà đã huấn luyện được người này thành sát thủ, đúng là không tầm thường nha.
"Mày hỏi làm gì? So sánh thời gian xem ai lâu hơn?"
"Hừ..." Cậu cười khổ nhìn người trước mặt.

Đúng là có chút gánh tị nhưng cũng đâu đến nổi lấy mình ra so sánh.
Cậu nói tiếp: "Chẳng phải anh ta đi du học?"
"Thì sao? Tụi tao vẫn thường nói chuyện qua điện thoại, cũng thỉnh thoảng sang đó tâm tình".
"..." thỉnh thoảng sang đó tâm tình? Ý gì đây?
"Nếu như nói đúng như chuyện mày đang nghĩ thì sao?"
"Cậu...."
"Làm sao nào? Tư liệu của Minh Khang chắc hẳn mày đã xem qua.

Trước khi mày xuất hiện anh ấy đã qua lại với rất nhiều người, khó tránh chuyện lên giường không xảy ra".
"Đừng nói nữa!"
"Tại sao? Tao đang rất có hứng thú với dáng vẻ của mày bây giờ.

Cảm giác dùng chung một người đàn ông với người khác thế nào hả?"
"Cậu câm miệng lại cho tôi!"
Từ bên ngoài hùng hổ tiến vào là một đội quân hùng hậu.

Một là bên phía hắn, một là bên của Dương Kỳ.

Người của cậu ta ở bên ngoài đều bị gϊếŧ sạch.
Thấy hắn xuất hiện cậu ta liền bất ngờ nhảy dựng lên.

Chưa kịp làm gì đã bị hắn phát hiện.

Trong khi cậu đã chặt đứt từng thông tin liên hệ, ngay cả hệ thống GPS cũng bị làm cho vô hiệu hoá.

Làm sao có thể tìm ra được vị trí mà còn nhanh như vậy chứ?
Đúng là GPS không tìm được định vị trên xe hay điện thoại của cậu, nhưng đó là chức năng định vị bình thường.

Còn cái mà hắn tìm ra được vị trí chính xác đến từng chi tiết không phải bất kỳ vật gì khác ngoài chiếc vòng được đeo trên chân cậu.

Bất luận đi đến chân trời góc biển cũng có thể tìm ra.Sau cái lần ba nuôi cậu cho người phá nó thì hắn đã quyết định thiết kế lại cái mới.

Chiếc vòng này có đặc tính là trong suốt.

Hoặc là nói nó vô hình mà mắt thường hoàn toàn không có khả năng nhìn thấy, cách có thể nhìn thấy là chiếc chìa khoá có công tắc được đeo trên cổ hắn.

Chỉ người bật nó mới có thể nhìn thấy.
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 73


Hắn đã vì điều này mà tốn không ít tâm tư đỗ vào.

Biết là chắc chắn sẽ có dịp xài đến và hôm nay rốt cuộc cũng phát huy tác dụng.
"Thả người".

Hắn gằn giọng nhìn cậu ta đang run lẫy bẫy ở kia.

Càng nhìn càng không muốn cậu ta tiếp tục tồn tại, hết lần này đến lần khác bỏ ngoài tai những lời hắn cảnh cáo.

Bây giờ còn gieo vào đầu cậu những định kiến về hắn.

Sau này cậu mà không thèm để ý đến hắn nữa, hắn nhất định sẽ đem cậu ta chết thật khó coi.
"Đại ca...anh thật làm em bất ngờ.

Muốn cứu nó sao? Vì cái gì chứ?"
"Tôi yêu em ấy".
"Cái gì?! Yêu?!"
Cậu ta vẫn không tin đây là sự thật, tại sao lại như vậy? Hắn thật sự động tâm trước người này mà không phải là mình.

"Có vấn đề?"
"Anh...sao có thể?"
"Tại sao không? Người của tôi mà cậu cũng dám động đến.

Xem ra tôi cho cậu sống hơi lâu rồi thì phải".
"Còn đứng đây đôi co gì nữa, cứu Lâm nhi quan trọng hơn".
Dương Kỳ vừa nói vừa tiến đến gần nơi cậu bị trói.

Vừa nãy khi biết tin cậu thật sự xảy ra chuyện, gã đã ngay lập tức đến tìm hắn.

Dù hắn không đếm xỉa gì đến gã nhưng gã vẫn mặt dày theo đằng sau đến đây
Thấy gã và hắn cùng đi đến cậu ta liền phản ứng, kéo cậu đứng lên làm bia chắn.

Kim Tuyền bên cạnh cũng bị hoàn cảnh hiện tại dọa sợ.

Chỉ biết làm theo lời cậu ta nói.
"Không được đến gần!"
Cậu ta lấy con dao găm ra kề lên cổ cậu đến nổi rướm máu.
Hắn và gã đều dừng cước bộ, chỉ có thể đàm phán.
"Nếu cậu dám làm gì Tuấn Lâm tôi nhất định sẽ cho cậu nếm mùi đau khổ.

Chuyện này chỉ là do Nghiêm Hạo Tường không yêu cậu, chuyện tình yêu không thể miễn cưỡng.

Hà cớ gì phải tự làm khổ mình, có đúng không?"
"Đúng cái đầu anh.

Đại ca Dương, anh từ khi nào lại triết lý tới vậy nhỉ? Chẳng phải say mê Triệu thiếu gia đây lắm sao? Dễ dàng từ bỏ?"
"Quan trọng là người Tuấn Lâm yêu không phải tôi mà là đại ca cậu.

Hai người đều là anh tình tôi nguyện, lấy lí do gì để tôi chen ngang đây.

Cậu cũng nên tỉnh đi".
Nghe gã nói xong cả cậu và hắn đều nhìn chằm chằm gã với vẻ không tin.

Còn có những người chứng kiến cũng không tin, gã mà cũng biết nói những lời này.

Mà gã cũng vậy, không nghĩ đến có một ngày lại có thể thốt lên những lời nói thật lòng đến không thể thật hơn như vậy.
Ai cũng hiểu, duy nhất có một người không hiểu.
"Nhảm nhí.

Anh là anh, tôi là tôi.

Nghiêm Hạo Tường là người đầu tiên cũng là người duy nhất tôi yêu.

Điều này không ai có thể thay đổi được".
"Vậy tôi sẽ là người thay đổi nó.

Bởi vì anh ta....!là của tôi".
Nguyên nhân từ lúc mọi người bước vào mà cậu không lên tiếng nói năng gì là do cậu đang chuyên tâm tháo dây trói.

Cậu đã phát hiện phía dưới mặt đất có gì đó có khả năng ma sát làm đứt sợi dây nên đã cố gắng nhẫn nại chờ đợi.

Và đã thành công.
Cậu phản công, dời con dao ra khỏi người mình khoá tay cậu ta.

Nhưng còn một người nữa lại đến khống chế cậu.

Cô ta không biết từ đâu lấy ra khẩu súng nhắm vào đầu cậu.

Còn không ngại b ắn ra một viên lên trên để chứng minh súng trong tay cô có đạn thật.

Cô ta biết một mình mình bây giờ nếu muốn thoát thân phải giữ cậu làm con tinh.

Cô biết cậu rất quan trọng với những người trước mặt, và cậu cũng không phải là người dễ đối phó.

Cho nên cô ra tay có ý định giúp đỡ Khải Hiên để cậu ta và cô cùng nhau thoát thân, vì cậu ta dù sao mưu kế cũng không ít.
Vốn là khi thấy cậu chống trả, mọi người có ý lên đó hỗ trợ nhưng lại chậm một bước.

Lại phải để cậu chịu khổ.
Lòng dạ của hắn bây giờ nóng như lửa đốt.

Nhưng nghĩ đến sự an toàn của cậu nên nhẫn nhịn.
Cậu bị cậu ta và cô đưa ra phía sau núi.

Cũng không biết bọn họ tính làm gì.
"Cậu đưa cậu ấy ra đây làm gì? Không phải nên lợi dụng cậu ta làm vật cản để chúng ta thoát thân sao?"
"Thoát? Nực cười...đã đến nước này mà chị còn nghĩ đến chuyện đó, chị nghĩ trốn thoát?"
"Ý...ý cậu là sao?"
"Có thấy thái độ vừa rồi của bọn họ không, còn có cái tên này chị đối phó nổi không? Dây thừng cũng không trói được? Nếu nó trốn thoát, khẳng định tôi và chị chết còn khó coi hơn gấp trăm lần".
"Th..thật?"
Cô không tin, rõ ràng cô chỉ muốn trả thù cậu.

Không nghĩ đến lại gặp rắc rối, mà còn kinh khủng đến vậy.
"Nếu tôi đảm bảo hai người sau khi thả tôi không xảy ra thêm sự tình gì?"
"Mày nghĩ tao tin?"
Khác hẳn với cậu ta, cô đầy mong chờ hỏi lại: "Thật?"
Cậu gật đầu.

Súng trên tay có chút gì đó như muốn thả lỏng lại bị cậu ta đánh gãy.
"Thật cái gì mà thật?! Nó có thể đảm bảo nhưng còn bọn họ, bọn họ sẽ bỏ qua? Tóm lại hôm nay muốn chết chúng ta cùng chết.

Bất cứ giá nào tao cũng phải kéo mày chết chung".
"Không được làm bậy!" Gã và hắn cùng nhau lên tiếng.
Hắn nói: "Nếu cậu chịu thả Tuấn Lâm tôi nhất định bỏ qua cho cậu tất cả mọi chuyện".
"Bỏ qua tất cả mọi chuyện? Em không cần anh bỏ qua, cái em cần là tình yêu của anh."
Nói xong cả ba người họ đều rơi xuống vách núi, phía trên là tiếng hét đầy oán hận.
"Không......Tuấn Lâm.....!"
Tất cả liền chạy xuống hiện trường xem tình hình hiện tại.

Đáng nói là chỉ tìm thấy xác của cậu ta và cô, hai người đều đã chết ngay tại chỗ.

Còn cậu thì không thấy đâu.......
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 74


Đám người của hắn và gã liên tục tìm kiếm tung tích của cậu.

Nhưng đã một tuần trôi qua vẫn không tìm được, khu này lại rất lớn.

Ai cũng nghĩ rằng cậu khả năng còn sống là rất thấp.

Chỉ có hắn là không tin, cho dù ai nói gì đi chăng nữa hắn cũng không tin cậu bỏ hắn mà đi như vậy.

Ngày nào hắn cũng đi tìm cậu, đàn em hắn thấy hắn như vậy cũng không đành lòng dập tắt tia hi vọng cuối cùng của hắn.

Bọn họ cùng nhau phối hợp tìm kiếm liên tục với mục đích: "sống phải thấy người, chết phải thấy xác".
Bất kể là trời mưa hay nắng, dù sấm sét hay giông bão kéo đến hắn vẫn một mực ở đó không về.

Đến nổi vì thời gian dài không ăn uống gì mà phải vận động liên tục nên hắn lên cơn đau dạ dày rồi bất tỉnh.

Mọi người lo lắng đưa hắn vào bệnh viện, với tính của hắn nhất định khi tỉnh lại sẽ rời khỏi ngay lập tức.
*****

Ở một căn phòng khác của bệnh viện....
Trên giường bệnh có một nam nhân đầu bị băng bó bởi một lớp vải trắng quanh đầu.

May mắn là chỉ bị thương một phần, còn về mặt mũi thì chỉ bị bầm một chút.

Dù vậy nhưng vẫn rất tuấn tú nha, còn những phần khác chỉ bị ngoài da sẽ rất sớm hồi phục.

Xung quanh còn có những người độ tuổi trung niên soi xét tình trạng.

Chợt nam nhân mở mắt ra nhìn làm mọi người liền kinh hỉ.
"May quá, cậu tỉnh rồi để tôi đi gọi bác sĩ".

Một bác trung niên hớt hãi chạy đi gọi bác sĩ vào.
Đến khi bác sĩ vào khám xong nói cậu sau khi tỉnh thì đã không còn gì đáng lo ngại, xem như vượt qua thời kì nguy hiểm.

Còn việc có để lại di chứng gì về sau hay không vẫn còn phải quan sát theo dõi một thời gian.
"Các người là ai?"
"Chúng tôi là người giúp đưa cậu đến đây.

Một tuần trước trong lúc chúng tôi đi lên núi thì thấy cậu nằm bất động ở con dốc vắng, có vẻ như đầu cậu bị đập vào một tảng đá lớn gần đó nên mới hôn mê lâu như vậy.

May là cậu đã tỉnh".
"Cảm ơn".
"Cậu còn nhớ mình là ai không?" Vị bác sĩ kia hỏi.
"Còn nhớ, Hạ Tuấn Lâm".
Cậu nói ra thông tin của mình theo như những lời người bác sĩ kia hỏi.
"Tốt.

Chúng tôi sẽ liên lạc với người nhà cậu".

Bác sĩ nói xong thì cũng ra ngoài để lại cậu một mớ suy nghĩ hỗn loạn.
Mình bị bất tỉnh? Mà nguyên nhân là gì? Sao mình lại xuất hiện ở đó?
Kỳ thực lúc đó cậu có liếc nhìn phía dưới núi thấy có nhiều tán cây to khoẻ phía dưới, cùng với bề mặt gồ ghề trên vách núi xác định có thể cầm cự được một lúc.

Và quả thật cậu đã làm được, cậu bám vào một nhánh cây gắn liền với thân núi, nhưng do nhánh cây quá mảnh nên cậu cũng bị ngã xuống nhưng chiều hướng rơi xuống lại không giống hai người kia.

Nơi họ rơi là thẳng dưới chân núi, còn của cậu vẫn còn lưng lững trên đó.

Bắt quá cậu không phải rơi tự do mà là lăn xuống nên mới va vào tản đá gần đó bị thương.

Cậu nằm đó nói dễ tìm thì cũng không phải là dễ, chỉ là vô tình nhưng đúng chỗ.
Những người giúp cậu sau khi thấy cậu đã tỉnh cũng cáo biệt về lo chuyện nhà, trước khi đi còn chúc cậu mau chóng bình phục.

Cậu tuy không biết lí do gì mình nằm đây nhưng bản thân rất biết ơn vì họ đã cứu mình, không có họ cũng không biết mình còn sống hay đã chết.
Lát sau thì có người đẩy cửa vào...
"Lâm Lâm...con làm mẹ lo lắm biết không? Tại sao lại như vậy hả con? Con thấy trong người thế nào? Đầu có đau không? Có chổ nào không khoẻ hay không? Bác sĩ đã khám cho con chưa? Người ta nói thế nào?"
Nhìn mẹ mình hối hả chạy đến đây, nước mắt đầm đìa, hỏi cậu đủ điều.

Cậu biết bà rất lo cho cậu, nếu cậu tỉnh sớm hơn một chút thì tốt rồi.

Vì không có giấy tờ tùy thân gì bên người, điện thoại lại bị hư nên họ không có cách nào liên lạc.

"Mẹ, con không sao".
"Em đó...em đó....suốt ngày chỉ biết làm cả nhà lo lắng, đứng ngồi không yên.

Lần nào cũng bắt mọi người như ngồi trên đống lửa, em trưởng thành một chút đi, phải biết tự lo cho mình chứ.

Còn phải nghĩ cho gia đình, có biết khi mẹ hay tin em gặp chuyện liền ngất xỉu mấy ngày liền không? Em lỡ có chuyện gì mẹ phải làm sao đây? Ai là người đã từng hứa chắc rằng sẽ bảo vệ mẹ hả?"
"Chị hai..em xin lỗi".
"Bỏ đi.

Em không sao thì tốt rồi".
Người chị này nói sao thì nói cũng là người siêu cấp thương cậu không thua gì mẹ đâu, chắc hẳn đã khóc lén rất nhiều vì lo cho cậu đây mà.

Mắt sưng húp lên thế kia cơ mà.

Suốt ngày miệng thì mắng nhưng trong lòng lại thương.
"Anh...hic...hic....em tưởng sau này không còn gặp lại được anh nữa...hic...hic..." Bảo Ngọc khóc bù lu bù loa lên khắp phòng làm cậu cũng không biết làm sao mà dỗ vì đầu đang đau quá đây này.
"Anh chưa có chết.

Em khóc cái gì?".
"Anh...huhuuhuu".

Cô chạy lại ôm cậu, nhưng lại đụng trúng vết thương làm cậu la lên một cái.
"Em thôi đi.

Anh của em vừa mới tỉnh thôi.

Còn cho nó nghỉ ngơi một chút, khóc gì mà khóc.

Ồn ào như vậy, chị còn mệt huống gì người bệnh".Chị hai cậu lên tiếng đánh tan không gian quá mức gây ồn.
Cô nàng không khóc nữa mà chuyển sang gấp gáp nói:
"A! Đúng rồi để em gọi cho chị Linh Đan và Tần Nguyên báo với anh Khang một tiếng".
Mẹ và chị cậu lúc đầu không hiểu sao lại phải báo hắn.

Nhưng rồi nghĩ cả hai cũng là bạn thân nên thôi.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, 5 phút sau liền có người đẩy cửa vào.

Cả hai đều nằm cùng một viện, chỉ có khác tầng.
Khi nghe thông báo, hắn liền chạy tức tốc đến gặp cậu.

Theo sau là Tần Nguyên và Linh Đan.
"Em sao rồi? Có đau không? Còn bị thương chỗ nào nữa không?"
Hắn vừa vào đã chạy đến ôm chầm lấy cậu, còn sờ s0ạng xem tình hình của cậu có bị thương nghiêm trọng hay không.

Nhưng....khác hẳn với sự phấn khởi và chờ mong của hắn là sự thờ ơ và lạnh nhạt của cậu.
"Anh là ai vậy?! Đừng tùy tiện chạm vào người tôi".
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 75


"Anh là ai vậy?!Đừng tùy tiện chạm vào người tôi".
****
Hắn nhìn cậu với vẻ mặt chết lặng, toàn bộ đều bất ngờ.
Thấy hắn đứng bất động ra đó, Linh Đan nhanh chóng đến dò xét.
"Cậu không nhận ra người này?"
Cậu gật đầu, cô nói tiếp:
"Còn tôi và những người còn lại?"
"Tôi nhớ.

Nhưng không có ấn tượng với anh ta".
Cô quay sang nhìn hắn rồi hít sâu một hơi: "Không phải cậu mất trí rồi chứ?"

"Chị Đan, nếu mất trí tại sao ai cũng nhớ mà chỉ có....."
Sắc mặt của hắn ngày càng trầm xuống, mắt đăm đăm nhìn cậu.
Tần Nguyên bên ngoài chạy đi gọi bác sĩ vào kiểm tra cho cậu.

Bác sĩ cũng nói cậu trước khi gặp tai nạn có thể đã gặp một cú sốc tâm lý gây ra nên mới quên đi một phần ký ức, khả năng nó hẳn là đối với cậu rất quan trọng, cũng có thể là do cậu không muốn nhớ.
"Ra ngoài".
Mọi người đều tưởng cậu nói bọn họ ra ngoài cho cậu nghĩ ngơi nhưng cậu lại nói.
"Tôi nói anh ra ngoài.

Không nghe hả?"
Hắn có nghĩ cũng không nghĩ đến lại nghe đúng câu mình từng nói lúc trước được thốt lên từ miệng cậu, mà còn ngay hoàn cảnh như lúc này.

Hồi trước hắn là vì muốn thử cảm giác của cậu, còn bây giờ phải chăng cậu cũng vậy?
"Có phải em muốn trả thù chuyện lần trước? Anh xin lỗi, nhưng em đừng như vậy.

Anh biết anh sai, tất cả là do anh.

Em mắng anh, đánh anh cũng được, đừng xem anh như người lạ được không?"
Hắn rất muốn nghĩ cậu giống hắn nhưng ánh mắt cậu biết nói của cậu đã bán đứng suy nghĩ của hắn, cậu không phải đang giả vờ mà là thật.

Trong mắt cậu nhìn hắn không có chút gì là thân thuộc, cũng không có gì là đã từng quen biết.

Hoàn toàn mất đi ký ức về hắn thật sao?
"Anh nói gì vậy? Rõ ràng là tôi không hề biết anh.

Đến họ tên anh là gì tôi cũng không biết thì làm sao biết được anh và tôi có quan hệ gì".

"Con thật không nhớ? Người này con từng đưa về quê, lúc đó cả nhà ai cũng thích cậu ấy.

Còn mong làm rể nhà mình nữa kìa".

Mẹ cậu dù không biết rõ tình huống là như nào.

Vì sao hắn lại kích động như vậy? Nhưng cũng chỉ dừng trên mối quan hệ bạn bè.

Bạn mình gặp nạn mà bản thân lại bị người bạn này quên mất, ai trong hoàn cảnh này cũng khó chấp nhận được.
"Làm rể? Nhưng mà lấy ai? Sau này làm anh rể hay là em rể của con?"
"Anh/Lâm nhi đừng nói nữa!" Linh Đan và Bảo Ngọc cùng lúc lớn tiếng nói làm tất cả đều giật mình.
Thấy tình hình bây giờ có vẻ không ổn, hai người bây giờ chỉ có thể giải tán đám đông.

Để bọn họ có không gian hai người.

Muốn nói gì cứ nói, cãi gì cứ cãi.

Quan trọng là cậu có thể nhớ ra gì đó.
Ai nấy đều lần lượt ra khỏi phòng bệnh, cậu muốn gọi lại nhưng thôi.
Cậu nhìn hắn đang vẫn mãi nhìn cậu, mày nhăn lại:
"Anh nhìn đủ chưa? Nếu không còn chuyện gì, đừng làm phiền tôi nghĩ ngơi".

Hắn lao đến với tốc độ ánh sáng, giữ chặt vai cậu.
"Tôi nói cho em biết nếu đây chỉ là một trò đùa...lập tức chấm dứt cho tôi.

Còn nếu thật sự không nhớ...(hắn nhẹ nhẹ ôm cậu từ trên giường bệnh) thì nhanh chóng nhớ lại.

Em như vậy tôi rất đau".
"Thần kinh".
Hắn buông cậu ra mặt đối mặt:
"Lần đầu anh trồng cây si, em cũng là nói câu này.

Sao hả? Có nhớ ra chút gì không?"
"Không".
"Không sao.

Anh chờ được"
Cứ như vậy mà ngày nay qua ngày khác, hắn vẫn cứ mặt dày bám lấy cậu.

Còn cậu thì chửi cũng chửi đủ mà hắn lại không có cảm giác gì nên mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 76


Ngày hôm nay hắn bận xử lý công việc nên không thể đến được.

Thay vào đó là bạn cậu và em gái cậu.

Đáng lý gặp họ cậu phải vui hơn khi đối mặt với hắn chứ, sao lại cảm thấy hụt hẫng đến kỳ lạ.
"Cậu có nhớ chưa? Đã được một thời gian rồi, cậu bắt anh họ tôi phải như vậy trong bao lâu nữa?"
"Tôi cũng đâu ép buộc anh ta".
"Cậu..."
"Chị cứ bình tĩnh đã.

Em nghĩ sẽ nhanh thôi, chị ráng đợi một thời gian nữa xem sao".
"Chị đợi được chắc gì anh họ cũng đợi được.

Không được, họ Hạ kia cậu bị đập đầu ở đâu tôi đưa cậu đến đó đập thêm lần nữa để cậu trở lại bình thường".

Vừa nói cô vừa đi tới kéo tay cậu ra khỏi giường bệnh.

Cứ nghĩ cô chỉ nói thôi nhưng là cô làm thiệt.

May thay là Bảo Ngọc kịp thời ngăn cản.
"Trời ơi, đầu người chứ có phải bao cát đâu mà chị đòi đập là đập.

Không khéo anh em chẳng những không trở lại bình thường mà còn bị tâm thần, nặng hơn thì có thể là sau này vĩnh viễn cũng không tỉnh".
"Nhưng mà...em có biết vì anh của em mà anh họ chị dạo này khổ lắm không.

Ngoài mặt thì ảnh không có gì thôi, gần đây còn bị chứng mất ngủ kéo dài nữa.

Anh của em đúng thật là...tài! Biến người ta thành như vậy rồi mà rũ bỏ trách nhiệm.

Nói quên là quên luôn.

Tình cảm chứ đâu phải rác mà muốn vứt là vứt".
Cô thật sự bị cậu làm cho đứng ngồi không yên.

Từ lúc biết hai người có gì đó, cô luôn ủng hộ họ hết mực.

Mặc dù cô không biết rõ nguyên nhân cả hai đều đường đường là thẳng nam, vậy mà lại vì một đường thẳng cắt ngang mà rẽ sang hướng khác.

Khỏi phải đoán thì cũng biết đường thẳng này bắt nguồn từ cậu.

Hắn là loại người muốn có cái gì thì nhất định phải có cho bằng được.

Vốn còn tưởng là vì nhất thời, muốn thử cảm giác lạ.

Cũng không tưởng hai người họ là yêu nhau thật.
Còn nghĩ cậu là bị hắn ép, qua một thời gian nhất định nào đó sẽ đôi ngã chia ly.

Sợ nhất là nếu cậu có cảm tình với hắn, vậy chẳng phải hắn đang đùa bỡn với cậu sao? Đến lúc đó cô nhất định sẽ không tha cho hắn dám đối xử với cậu như vậy.

Kết quả là cô nghĩ nhiều và lo xa, nó dường như không xảy ra.
Còn bây giờ....thật sự là tình huống ngoài dự đoán.

Ai mà biết được đang yên đang lành xuất hiện người không nên xuất hiện.

Người gây chuyện thì đã chết biết kiếm ai mà trách với mắng đây.

Người sống thì....chuyện cần nhớ lại không nhớ.
Không khí căng thẳng như vậy cậu cũng không biết nên làm sao cho phải.

Nhưng tại sao chuyện gì liên quan đến hắn cũng có dính líu đến cậu?
"Tôi và anh ta thật sự có gì đó?"
"Gì đó cái gì? Không chỉ thân mà là rất rất rất thân, cậu là vợ ảnh hiểu không?"
"Hả?! Sao có thể?"
"Có gì không thể?"
"Tôi chẳng phải là nam sao?".
"Thì sao?"
Sao lại có loại quan hệ đó được? Huống hồ tôi đâu có cảm giác với nam nhân".
"Tất nhiên là vậy.

Cậu thử có cảm giác xem anh tôi có cho cậu sống yên không".

Cuộc đối thoại không hồi kết cuối cùng cũng miễn cưỡng dừng lại khi trời đã khuya.
*****
Khi xuất viện về nhà, cậu lại diện lý do nghỉ bệnh không đi làm.

Chị cậu thông cảm cho cậu mới khoẻ trở lại nên không làm khó cậu.
Khoảng đầu giờ trưa, cậu lái xe hóng mát vòng thành phố.

Đột nhiên lại chạy ngang qua sở cảnh sát nên dừng lại vào đó.

Sẵn tiện thăm đồng nghiệp, cậu cũng không rõ lí do mình lại xin nghỉ là gì nên vô cùng bực tức.

Muốn nhớ mà nhớ không ra.
Mọi người hiện giờ đang ở trong phòng họp, chắc là có vụ án gì đó không tầm thường nên quá trình có vẻ lâu.

Đang muốn quay về thì gặp phải ôn thần gây sự.
"Cậu làm gì ở đây?"

"..."
"Hạ Tuấn Lâm".
"Cậu biết tôi?"
"Cậu là cái người phá án thần tốc đó sao? Không nhìn ra nha...nhưng mà hình như cậu có quan hệ rất tốt với Nghiêm Hạo Tường.

Người ta vừa giàu, vừa có thế lực, cậu chỉ cần dựa hơi một chút liền phát tài.

Xin nghỉ cũng đúng".

Người đang nói chính là cái người lần trước tặng hắn một viên đạn.

Người mà cậu luôn muốn tìm để tính sổ, chỉ là bây giờ chẳng nhớ gì.
"Liên quan gì đến cậu".
"Oh...không liên quan.

Chỉ là lần trước chẳng phải
vì anh ta mà cậu muốn gây sự với tôi? Cũng may cậu chưa làm gì tôi nếu không đời này của cậu coi như xong".
"Ý gì đây? Mà....tôi với cậu từng gặp mặt?"
"Ừ..nè không phải mất trí rồi chứ?"
"Không phải chuyện của cậu.

Còn có, đừng ỷ ba cậu làm cảnh trưởng thì tôi sợ mà ở đây ra oai.

Nếu ông ta là dạng người lấy chuyện công trả thù riêng thì không xứng đáng ngồi vào vị trí đó".
Thông tin này cậu nhớ mình từng nghe ở đâu đó.

Mà cũng thấy không mấy thiện cảm với người này.
"Hừ...cậu nghĩ mình là ai? Có địa vị lắm hay sao?!"
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 77


Cậu không rảnh ngồi đôi co với dạng người này nên chỉ nhẹ nhàng buông ra một câu rồi đi khỏi.
"Nhớ kĩ đừng bao giờ gây sự với tôi.

Người khó coi cũng chỉ là gia đình cậu mà thôi".
Cậu không có liên quan gì đến bên phía chính phủ nhưng ba nuôi cậu thì có.

Chỉ cần biết người đó không tuân thủ đúng luật dù là nhỏ hay lớn, chỉ cần quá phận đều có thể cắt chức.

Ngồi lên được thì cũng có thể bước xuống được.

Quan trọng là người nào có năng lực này.
Bước ra khỏi đó, cậu lại suy nghĩ và xâu chuỗi lại những gì họ nói.

Xác thực là cậu và hắn thật sự có quan hệ.

Cậu cố nhớ nhiều lần nhưng đầu lại đau như muốn nổ tung.

Không lẽ phải làm theo lời Linh Đan, kiếm tản đá đập lại lần nữa để trả ký ức về chỗ cũ.
Càng nghĩ càng không thông cuối cùng cậu quyết định mượn rượu giải sầu.
Vừa muốn say lại vừa muốn yên tĩnh nên trực tiếp đến cửa hàng tiện lợi mua bia, uống luôn trên xe.
Uống hết cả túi mà vẫn vô dụng, say vẫn có say.

Tuy nhiên nó càng làm cậu nghĩ đến nhiều chuyện hơn.
Cậu lái xe về nhà, đến nơi thì cậu bước vào.

Rất thong dong mà lấy chìa khoá mở cửa vào.
Bước vào bên trong thì lại có cảm giác là lạ mà cũng có chút quen thuộc.
Như thường lệ mỗi lần về đến nhà thì vào phòng.

Cậu hiện tại nửa tỉnh nửa mê nên cũng không biết được sự tình bây giờ.

Cảm thấy người có chút nóng nên muốn đi tắm.
Kết quả là...............????
Khuya ngày hôm đó cậu đã đi ra khỏi đó, vì cậu phát hiện đây không phải nhà mình.

Và hiện tại c*̃ng không có ai ở nhà.
****
Đến sáng thì cậu đến YS, chị cậu c*̃ng tỏ ra ngạc nhiên.

Mới hôm qua còn lý do, giờ thì lại giống như một người hoàn toàn khác.

"Em ổn không?"
"Em ổn.

Sao chị hỏi vậy?"
"Không...tại chị thấy em hơi khác".
"Như vậy không phải tốt hơn sao?"
"Cũng đúng.

Nhưng em vừa mới xuất viện không nên làm việc quá sức".
"Được".
"À..còn chuyện của em với...!"
"Nghiêm Hạo Tường? Làm sao?"
"Dự án sắp tới có liên quan đến MK và YS cần em đến đó gặp người ta thảo luận một chút.

Không có vấn đề gì chứ?"
"Không vấn đề".
Như lời đã nói cậu tự mình đến đó, lên phòng làm việc của hắn.
Trước khi vào cậu nhìn thấy cô thư ký bên ngoài hình như là làm rơi thứ gì đó nên cứ tìm tìm kiếm kiếm thứ gì đó.
"Có cần tôi giúp không
"A...không cần, tôi tự làm là được không cần phiền anh".
"Không sao".
Cậu có lòng giúp đỡ như vậy sao cô nỡ từ chối, vì thế cả hai cùng tìm.

Cái cô làm mất là một tập hồ sơ quan trọng, tìm không ra nhất định sẽ bị đuổi việc.

Vừa rồi cô vì cầm quá nhiều cô trên tay cùng một lúc nên mới bất cẩn làm rơi hết giấy tờ xuống sàn.

Sau khi tìm lại thì vẫn còn một tờ chưa tìm ra.
Hai người tìm ở hai hướng, một lát sau thì cậu thấy nó ở trong gốc bàn.

Vừa nói "ở đây" cô liền xoay người qua, vô tình môi cô lại chạm vào má cậu.

Mà cánh cửa phòng làm việc của hắn lại được mở ra, toàn bộ sự việc hắn đều thấy được.
Nghe tiếng cửa mở, cả hai cùng hướng đến đó.

Hắn đang đứng sừng sững ở đó, sắc mặt âm trầm nhìn hai người.
"Sao cậu đến đây?" Linh Đan hỏi.
"À...Tôi đến vì YS".
"Haizzz tôi còn tưởng là cậu nhớ ra rồi ấy chứ".
"Hai người?"
"Tôi giúp cô ấy tìm đồ".
"Vậy sao cô ta lại..."
"Vô tình".
Cô quay sang nhìn hắn:
"Anh, chỉ là vô tình thôi.

Bọn họ không có gì".
Hắn vẫn giữ im lặng.
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 78


Lúc nãy bọn họ còn đang nói đến chuyện của cậu.

Nếu sắp tới cậu còn chưa nhớ thì hắn sẽ một lần nữa bắt đầu lại với cậu.

Nhưng mà bây giờ hắn chỉ muốn bất chấp mà hành hạ cậu, mặc kệ cậu có hận hắn hay không.

Hắn chỉ cần có cậu bên cạnh là đủ.
"Anh..." Thấy hắn cứ đứng như pho tượng, cô sốt ruột gọi.
"Em về trước đi".
"Cô thông báo với mọi người, tất cả tan ca hết cho tôi".
Cô và cô thư ký đều gấp rút bỏ đi hết, chỉ còn lại cậu đứng đối diện với hắn.

Hắn thô lỗ kéo cậu vào trong phòng riêng, cậu liền phản ứng lại.
"Anh muốn làm gì? Buông ra..."
"Sức chịu đựng của tôi có giới hạn, tôi đã từng nói em chỉ có thể là của một mình tôi.

Còn nhớ chứ?!.........Quên đi dù sao em cũng....."
"Vậy còn anh thì sao?"
Hắn ngạc nhiên nhìn cậu, câu nói này là có ý gì?
"Trước tôi chẳng phải lên giường với rất nhiều người sao? Anh xem tôi là gì? Công cụ [email protected] tiết hay là một món đồ chơi vô thời hạn".
"Em.."
"Anh ngạc nhiên cái gì? Đây là cái anh muốn tôi nhớ lại mà, không phải sao
Hắn không biết mình nên làm gì ngoài việc ôm chặt cậu.
"Xin lỗi.

Anh đối với em là thật lòng".
Dù cho trước đây có phong tình cách mấy thì sau khi gặp được chân ái là cậu hắn không còn có hứng thú với bất cứ ai.
Hắn buông cậu ra, áp tay lên mặt cậu.
"Em nhớ rồi?"
"Ừ".
Là do hôm đó tắm không cẩn thận trượt chân té ngã vào bồn tắm, đầu bị đập vào vách nên hôn mê.

Đến khi tỉnh lại thì.....cái gì cũng nhớ.
Vốn là còn tính trả thù hắn một chút nhưng lại không nhịn được mà nói ra.
"Vậy là hận hay ghét?"
"Là yêu".

"..."
Cậu kề sát mặt mình vào mặt hắn mà nói, nét mặt hết sức là câu dẫn.

"Anh nghĩ chỉ có chuyện như vậy mà tôi buông anh ra? Tôi cũng không phải thằng ngốc.

Người có điều kiện lại có thân thế như anh nếu để mất thì thật tiếc nha\~.

Huống hồ...anh là của tôi, ai có bản lĩnh thì cứ tới cướp...tôi đây chấp hết".

Nói xong còn nở nụ cười thỏa mãn.
Hành động của cậu vừa tức cười lại vừa đáng yêu.

Làm hắn vui như điên vậy, ai biết đâu có một ngày cậu lại nói ra được như vậy chứ.
"Tự tin đến vậy?"
"Tất nhiên".
"Em cũng nhớ cho kĩ...!em là của tôi".
"Vậy tôi có thể thu chút lợi từ anh?"
"Đương nhiên được.

Em muốn gì?"
Cậu không chút suy nghĩ liền trả lời kèm theo đó là hành động.
"Muốn anh đó".
Tiếp sau đó chính là......
.......động phòng......

*****
Mấy ngày sau thì mây thuận gió hòa, phía ngoài cửa có một đám người tiến vào đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho há hốc mồm.
Cậu và hắn đang ở sofa, hắn đang ngồi xem tin tức còn cậu thì nằm trên đùi hắn mà chơi game.
Câu hỏi đặt ra: Chuyện gì đang xảy ra?!_hay họ đi nhầm nhà nhận nhầm người.
Bọn họ là Tần Nguyên, Linh Đan, còn một số đàn em thân cận của hắn.
Sao quan hệ của họ lại gắn kết lại nhanh như vậy? Cứ nghĩ sẽ mất một khoảng thời gian không ít, đúng là đời không ai lường trước được điều gì "Hình như bọn họ..." Cô nói.
"Hình như là vậy".

Y nói, trạng thái cũng không khác gì cô.
Cậu thấy có người đến, biết bọn họ chắc có việc tìm hắn nên tính lên phòng chơi game tiếp.

Nhưng mà chưa kịp ngốc đầu dậy hắn đã nói.
"Nằm yên".

Cậu không làm trái mà vẫn giữ nguyên tư thế, tập trung chuyên môn.
Bọn họ coi như hiểu nên cũng không hỏi, hai người như vậy quá tốt rồi.
Ngoài ra cũng còn có một chuyện chưa nóivớihắn.

Nhưng biết hắn cũng sẽ không mấy để tâm nên tới đó rồi nói cũng được, tránh để hai người phải lo.
 
Nhìn Trúng Em! Nhị Thiếu Gia Họ Hạ
Chương 79


Tại quán bar A...
"Nhanh gọi đại ca các người đến gặp tôi!"
"..."
"Cái gì đây? Bây giờ các người không coi tôi ra gì phải không? "Thấy mọi người nhìn ông mà cứ im lặng, thành thật mà nói bọn họ không hề biết ông là ai.
Từ ngoài có người bước vào, mặc kệ có đối mặt với chuyện gì vẫn giữ nguyên một nét mặt.
"Ba đừng làm khó họ, dù gì đây cũng là người của con".

Đám người lúc trước theo ba hắn đều có ý tạo phản nên hắn đã xử lý nhanh gọn lẹ.

Cho nên đây là thế giới của Nghiêm Hạo Tường chứ không phải Hùng Phi của ngày xưa.
"Sao đây? Cả con cũng vậy? Có phải chê ta già, không còn sức đấu lại con?"
"Con không có ý đó".
"Ông...con trai không có ý gì đâu.

Đừng vì chuyện này mà phá vỡ quan hệ cha con của hai người".
"Ba mẹ sao lại về?"
Ba mẹ hắn đã suy nghĩ nhiều lần và cũng từng nói hắn từ bỏ hắc bang.
Hắn cũng không có ý phản đối, chỉ là hắn bỏ một trong số rất nhiều sự lựa chọn.

Hắn là ai chứ? Thế lực của hắn mạnh thế nào thì chỉ có khi va vào thì mới biết.

Muốn biến đen thành trắng, không thành có đều dễ như trở bàn tay.
Hiện tại ba mẹ hắn trong suốt thời gian qua đều cùng nhau đi du lịch, còn dự định là đi vòng quanh thế giới tận hưởng cuộc sống.
Đột nhiên lại trở về mà còn có thái độ không mấy hài lòng với hắn, chắc là có chuyện rất trọng yếu đi.
"Con với thằng bé kia là như thế nào? Nếu Thi Thi không báo cho ba mẹ chắc con cũng chẳng chịu nói".

Mẹ hắn nói.
Thi Thi..hừ! Tôi tha cho gia đình cô nhưng cô lại muốn tiếp tục gây sự.

Được lắm...
"Lập tức chấm dứt mối quan hệ không ra gì đó rồi kết hôn với Thi Thi.

Hai đứa rất xứng đôi, ta cũng vừa bàn chuyện của hai đứa xong".
"Cái gì? Kêu con cưới cô ta? Nằm mơ, con đã không có hứng thú với phụ nữ rồi, ba mẹ có ép cũng vô dụng.

Còn có, không ai có quyền ngăn cản con đến với em ấy".
"Mày..."
"Ông từ từ đã, nhiều khi con nó chỉ là nhất thời bị cậu ta dụ dỗ cũng nên".
"Con mới là người dụ dỗ em ấy".
"Làm như lời ba con nói.

Lập tức chấm dứt, hoặc là mẹ sẽ đích thân nói chuyện với cậu ta".
"Mẹ, con đã nói rồi.

Cho dù ba mẹ có làm gì đi chăng nữa cũng vô dụng thôi.

Ba mẹ nếu chấp nhận con rất vui, còn nếu không cũng không sao.

Con chỉ cần có em ấy là đủ".
"Nhưng mà..."
"Bà còn nói gì nữa, nó chịu nghe lọt tai sao? Tốt nhất nên cho thằng nhóc kia số tiền lớn rồi kêu nó rời khỏi đây".

Nói rồi ông kéo bà về nhà hắn, hắn cũng hấp tấp chạy theo sau.

Hắn sao có thể để người mình yêu chịu ủy khuất.
Đương sự thì vẫn chưa biết gì, còn đang nằm úp sấp trùm kín chăn ngủ như heo trên giường.
Đến nơi hai người liền tức tốc kiếm cậu cho bằng được.

Phía ngoài đều có người ngăn lại nhưng ông cũng có mang người của mình theo nên không mấy khó khăn vào được trong nhà.
"Cô, chú!"
"Linh Đan".
"Dạ, cô chú về khi nào vậy?"
"Cũng mới về thôi con".
"Sao con thấy sắc mặt hai người không được tốt lắm, xảy ra chuyện gì sao?"
Hắn lúc này cũng vào tới..
"Còn không phải vì người này?" Ba hắn nói.
"Anh họ làm gì vậy ạ?"
"Người nó đang quen cư nhiên là một thằng con trai.

Con nói xem, ta có nên tức giận không?"
"Dạ? Sao chú biết?"
"Con hỏi vậy là sao? Không lẽ con cũng..."
"Vậy tại sao con không nói cô biết sớm một chút?"
"Nhưng con thấy họ rất xứng mà, còn phi thường đẹp đôi nữa".
"Đẹp cái gì, hai thằng đàn ông làm sao có kết quả.

Huống chi thằng nhóc kia chắc chỉ vì tiền nên mới bám hoài không buông.

Ta không tin giữa hai đứa nó có cái gọi là tình yêu".
"Ba tin cũng được...không tin cũng được.

Chuyện con đã quyết ai cũng không có quyền xen vào".
"Mày vì thằng nhóc đó mà cãi lời ba mẹ? Có phải chỉ cần nó không cần đến ông bà già này nữa?"
"Phải.

Con có thể không có người thân nhưng nhất định phải có em ấy.

Ngoài ra em ấy là vợ con, ba cũng nên tôn trọng một chút".
"Tôn trọng? Loại người nh.
 
Back
Top Bottom