Xuyên Không Nhạt

[BOT] Convert

Administrator
25/9/25
4,595,036
2
0
images.php

Nhạt
Tác giả: uong_gio_tay_bac
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Đang ra


Giới thiệu truyện:


Cuộc sống bất ngờ và nhiều drama ...
"Cuộc sống nhiều bất ngờ lắm hả. Chẳng phải hiện tại quyết định tương lai sao, còn có luật nhân quả."
"Hù."
"Aaaaaaa... Mày bệnh à."
"Ha, có đủ bất ngờ không. Mày có thể biết được việc mày sẽ làm nhưng không đoán được việc người ta sẽ làm. Đó là bất ngờ đó cưng."
--------------------------------------------------------------------------
Ánh trăng nhè nhẹ, tiếng côn trùng kêu vo vo, gió đưa làm váy cô bay bay, hắn nhìn cô gái ánh mắt tràn đầy nhu tình.
Bốp
"Mày còn cười, cởi áo của mày nhanh lên."
"Tao cho mày mượn mũ đến góc kia ngồi đảm bảo tối này mày phát tài, áo thì thôi đi cưng."
Miệng nói là thế còn tay thì cởi áo ra khoác lên người cô cẩn thận
"Ha, miệng nói không nhưng thân thể lại rất thành thực."
" ... " Hắn lấy lại áo còn kịp sao
---------------------------------------------------------------------------
Đọc truyện từ chương 4 nha mọi người.
Chúc mọi người luôn vui vẻ và gặp nhiều may mắn!​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cấm Kỵ Cưng Chiều, Thanh Lãnh Phật Tử Nhất Định...
  • Vô Địch Lão Tổ: Chế Tạo Vạn Cổ Đệ Nhất Gia Tộc
  • Ta Tại Thế Giới Naruto Nhặt Thuộc Tính
  • 70 Tùy Quân Nhật Ký
  • Vạn Giới Mạnh Nhất Thả Câu Hệ Thống
  • Ông Trời An Bài Lớn Nhất Rồi
  • Nhạt
    Chương 1: Quân tử động khẩu không động thủ



    12h 35 P.M
    Chỉ còn 10s nữa, hoặc là được rẽ sang một con đường khác, hoặc là phải chờ đợi.
    Tôi đã rất cố gắng nhưng vẫn không kịp ...
    Cuộc sống chính là như vậy, không phải bạn cứ cố gắng thì chuyện gì cũng thành công. Thực tế của ngày hôm nay đã lại một lần nữa chứng minh cho tôi thấy mấy quyển best seller lừa người. Nhưng mà quá trình thì luôn là một trải nghiệm.
    Chuyện là tối nay tôi đi làm về muộn, đường ít xe nên tôi cứ thế mà phóng. Từ xa xa tôi nhìn thấy một màu xanh lá thân thương. Lúc đó tôi rất cao hứng, có phải lúc nào đi đường cũng gặp đèn xanh đâu. Rồi tôi hạ quyết tâm phải đến kịp trước khi đèn chuyển sang màu xanh. Nhưng không, dù phóng rất nhanh nhưng đèn đã chuyển sang màu đỏ trước khi tôi chạm vạch. Thế là tôi chờ đèn đỏ 97s và chuẩn bị suy ngẫm về cuộc đời.
    Đang chuẩn bị suy nghĩ thì cách tôi hơn một mét có xích mích giữa xe container và một xe máy. Thế là tôi bắt đầu hóng. Câu chuyện như sau.
    Container đi thẳng, xe máy rẽ trái. Lúc đó đèn tín hiệu báo đi thẳng màu xanh, rẽ trái màu đỏ và còn hơn 80s. Xe máy từ bên phải của container có ý định thực hiện một cú vượt đèn đỏ ngoạn mục thì bị chủ container bấm còi và chửi ngu, suýt nữa thì anh được đi bệnh viện phỏng vấn rồi. Nhưng mà anh lái xe máy cũng không phải dạng vừa đâu. Anh lập tức dừng trước đầu container và không vượt đèn đỏ nữa. Thì ra sau khi bị chú lái container mắng thì anh đã giác ngộ. Rồi anh hướng lên chú lái container và hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà chú ấy, rồi sau đó là mày thích gì, mày xuống xe đi ... chị gái xinh đẹp ngồi phía sau liên tục cúi đầu nói xin lỗi, tay chị ấy để trước ngực, rất chân thành, rồi chị ấy chỉnh mặt anh người yêu về phía trước bảo lái xe đi đi nhưng anh không chịu cơ. Lúc chú lái container hết kiên nhẫn và bình tĩnh lấy cái côn sắt ra chuẩn bị xuống xe thì tinh thần nhân đạo của anh lái xe máy nổi lên và quyết định không chấp với chú lái container nữa. Sau đó thì vượt đèn đỏ rẽ trái, vừa đi vừa quát rất là khí thế. Cứ như thế chú lái container chờ thêm 30s đèn đỏ. Trên mặt chú không có biểu cảm gì đặc biệt, hẳn là gặp chuyện như này nhiều rồi đi..
     
    Nhạt
    Chương 2: Sống là cho vui



    Trình Khánh tỉnh dậy vào lúc 2h sáng, lúc này cô mới từ bàn bò lên giường, mắt mơ màng thuận tay tắt đèn. Mấy giây sau, cô lại một lần nữa mở mắt, vớ lấy điện thoại, cài xong báo thức thì nhắm mắt ngủ tiếp..
     
    Nhạt
    Chương 3: Muốn mắng người, chính là mắng chính tôi



    Hôm qua thi hóa cuối kì, làm không được bài tâm trạng không tốt lắm nhưng chẳng có tư cách để buồn. Nói sao nhỉ, làm được bài, không làm được bài tất cả đều do mình. Do trong năm quá lười học nên không làm được bài đó là kết quả đương nhiên, nếu còn thấy buồn thì quá là không biết xấu hổ. Buồn là lúc cố gắng chăm chỉ học nhưng không làm được bài. Dĩ nhiên tự biết bản thân không đủ cái tư cách đó. Nên thôi, xác định năm sau phải học lại hoặc học cải thiện. Dù có điểm cao thì môn đó đã không học nên không biết gì, hoặc có biết cũng là nửa vời. Nên, cần phải học lại tử tế. Không có môn nào khó, chỉ có kẻ không lo học. Không thể để mấy năm đại học ra trường là kẻ bất tài vô dụng, người như vậy xã hội không thiếu.
    Kì một điểm thấp, không có suy nghĩ về học lại hay học cải thiện vì nghĩ rằng điểm số không quan trọng. Nhưng ai bảo không quan trọng đó chỉ là cái lời biện minh ngu xuẩn của cái sự ngu và cái sự nhác. Ăn rồi đi học mà không xong. Ngày xưa bị cha mẹ mắng như thế còn không phục, bây giờ chính là tự phải mắng mình như thế.
    Cứ trách do làm thêm nên không có thời gian học. Nhưng mà dù đổ lỗi cho cái gì đi nữa thì bản thân là người gánh chịu hậu quả. Huống hồ cái cớ đó cũng không làm bản thân dễ chịu hơn được. Ngoài thời gian học ở trường và thời gian đi làm vẫn còn dư thời gian để tự học ( 5h đi làm+ 6h đi học), nhưng lúc đó ngoài nghiêm túc đi làm thì chẳng làm được cái gì, đó là may mắn chỗ làm bắt buộc kỉ luật cao, nếu không bỏ cả học bỏ cả làm không biết trở thành con thú gì nữa. Lười là bệnh. Cần phải chữa.
    Thời gian còn lại làm gì? Thế thì phải xem lại lịch sử trình duyệt trên điện thoại và máy tính.
    Bây giờ sắp hết năm nhất, thẳng thắn suy nghĩ lại về bản thân trong quá trình đó. Thì thấy chẳng có cái gì đáng để nhìn..
     
    Nhạt
    Chương 4: Bước ngoặt không ai ngờ tới



    "Hẹn tôi có chuyện gì."
    Nhìn hắn mặt lạnh như vậy Hạ Sa bỗng có cảm giác muốn trêu đùa. Thật ra hôm nay cô hẹn hắn ra đây là vì ông nội bắt cô đi xem mắt, cô bảo có đối tượng rồi, vừa vặn trả đũa hắn một chút. Một mũi tên trúng hai con chim.
    "Em... em có thai rồi." cô gái ánh mắt chờ mong ngước nhìn chàng trai.
    Nam nhân gương mặt nhàn nhạt nhìn không ra cảm xúc gì, nhếch miệng "500 triệu, phá thai đi."
    Cô gái túi như nghẹn một cái nhưng rồi cũng nhanh chóng tỉnh táo nhưng trên mặt vẫn không giấu được ngạc nhiên: "Sao... sao cơ."
    Khóe miệng chành trai càng sau hơn, bàn tay nhè nhẹ vẽ lại hình dáng lông mày cô gái không nhanh không chậm đáp lại "Tôi nói... phá thai đi."
    Hạ Sa nắm lấy tay hắn nhấn từng chữ "Tôi hỏi câu trước cơ"
    Hắn hơi nhướn mày "Sao, chê ít sao."
    "Đúng vậy. Tôi muốn tiền mặt."
    Hạ Sa hất tay hắn xuống "Tôi muốn ngay bây giờ."
    Hắn phóng khoáng giờ hai tay lên làm Hạ Sa suýt nghĩ rằng hắn đang mời chào bản thân, ý là bây giờ không có tiền chỉ có anh thôi." nên nụ cười trên môi càng thêm mấy phần ý tứ. Hình như hắn cũng nhận ra nên mặt lạnh đi " Đi theo tôi." bước ra khỏi tòa nhà rồi mở cửa xe, Hạ Sa còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì hắn đã đặt vào tay cô một cái thẻ rồi phóng xe đi vút.
    Hạ Sa lấy lại tinh thần không quên hét to "Bệnh thần kinh, anh cũng nên đi chữa bệnh đi nếu không sớm muộn cũng phải đi tù vì làm người ta tức chết." Cô ném cái thẻ trong tay rồi cất bước đi. Chưa được năm bước thì quay lại nhặt cái thẻ lên ném vào túi.
    Tít tít ...
    Có tin nhắn đến, là của hắn. Nội dung chỉ có mấy con số: 419.419. Hạ Sa đọc xong tiện thể kéo đen hắn.
    Bệnh thần kinh, còn tốt cô không phát sinh chuyện gì vớ hắn nếu không thật sự tức mà chết. Hạ Sa quay lại nhà hàng ăn trưa. Đến lúc dùng tấm thẻ đó thanh toán thì sai mật khẩu, sau đó đành mỉm cười thanh toán tiền mặt ra về. Trong lòng mắng hai lần cmn.
    Buông quyển tiểu thuyết xuống thay đồ đi làm, Lam Âm chậc lưỡi, aiiii người ta làm giàu đều dễ như vậy sao..
     
    Nhạt
    Chương 5: Tương lai là gì



    Lam Âm làm phục vụ ở nhà hàng KFC. Ca làm của cô chủ yếu vào buổi tối, từ 18h đến 23h, thỉnh thoảng cô cũng làm ca sáng. Công việc nhiều nhất là vào cuối ca, lúc ấy phải lau dọn hết nhà hàng, khu vực vệ sinh và xếp bàn ghế, còn trong ca làm thì lau dọn bàn ghế, full fill đồ nếu hết, thỉnh thoảng lau sàn nhà, vân vân và vài việc khác. Ca tối có 2 - 3 nhân viên phục vụ (các bộ phận khác chưa tính) sẽ phân chia nhau để làm việc. Công việc khá mệt nhưng có sức khỏe thì không vấn đề gì, quen rồi là tốt, lương cũng khá cao, đồng nghiệp vui vẻ thân thiện.
    Cô làm ở KFC từ năm nhất Đại học. Bây giờ là đầu năm ba. Hồi đầu đi làm cô mượn xe máy của bố, làm được 3 tháng thì góp được một chút, rồi bố thân yêu cho 10 triệu thế là cô mua được một con Honda super cub màu xanh nhạt cũ của Nhật 15 triệu bao ngon, bao êm chạy đến tận bây giờ.
    Tối nay phải về muộn hơn bình thường vì hôm nay ngày lễ lại vào cuối tuần. Cô cho xe chạy chậm lại. Cởi bỏ khẩu trang cho thoải mái. Hà Nội 1 giờ sáng mùa thu, có gió, có bóng đêm, có đèn đường, có hàng xôi với bánh mì đang mở, vài ba ông bác lái xe ôm tụ lại một chỗ vừa ngủ vừa nói chuyện, có người đi làm về muộn, có những đôi yêu nhau đi chơi muộn, có hội nam thanh nữ tú đi quẩy đêm, nói chung là đủ mọi màu sắc gì cũng có kể hết thì phải đến mai. Nhưng mà đêm khuya một mình một xe cũng cảm thấy rất rợn người. Cảm giác nếu có ai đó ngồi phía sau blabla ...
    Vì để tránh cho suy nghĩ đi xa hơn, Lam Âm nghĩ đến chuyện khác. Cô lại nhớ đến lời chị gái mấy hôm trước tình cờ gặp. Chị nói với cô tìm công việc phù hợp với chuyên ngành học, hoặc ít ra không phải việc lao động chân tay, hỏi cô tại sao không đi làm gia sư, tại sao không chọn việc gì nhẹ nhàng để còn có sức khỏe và thời gian để học, còn bảo việc chính của mày là học, đừng để bốn năm đại học không học được cái gì, mày định ra trường bằng trung bình à. Còn bảo nếu mày cứ chọn làm việc này mãi thì mày mãi thế thôi, không học được cái gì hết. Lúc đó cô im lặng bảo em biết rồi, chờ chị đi rồi nước mắt mới rơi xuống. Thế rồi bây giờ nhớ đến nước mắt lại cũng rơi xuống.
    Ngày trước, chị gái đã mắng thế này rất nhiều lần, kể cả khi cô đi làm về mệt cũng sẽ không an ủi mà chị ấy sẽ bảo do mày lựa chọn. Vì thế mà hết năm nhất cô chuyển ra ngoài ở một mình ở một tòa chung cư nhỏ, như thế không còn bị chị la khi mệt nữa. Hai người thỉnh thoảng hỏi thăm, chỉ để xác nhận đối phương chưa chết.
    Hôm nay cô nghĩ nghĩ cảm thấy hình như vậy là đủ rồi. Thế là về nhà tắm rửa viết đơn xin nghỉ việc mất một lúc xong thì đi ngủ luôn.
    Lam Âm dù không ngủ cũng không biết, hàng đêm luôn có một chàng trai lặng lẽ ngồi cạnh giường cứ thế ngắm nhìn cô. Cảnh tượng nhìn chung hết sức quỷ dị, vì sao ư, vì cô đi ngủ tắt đèn.
    Thử hỏi trong bóng tối, nếu có một người cứ nhìn bạn, dù là với đôi mắt chỉ toàn màu đen hay đôi mắt chỉ toàn màu trắng, thì có là ma bạn cũng phải hét lên vì giật mình mà chết thêm lần nữa. Còn nếu không sợ, vậy thì xin chúc mừng, bạn đã tìm được đồng đạo của mình rồi, hai bạn hãy dắt nhau ra ngoài vũ trụ sống, Trái Đất này không chứa nổi các bạn nữa..
     
    Nhạt
    Chương 6: Thật buồn vì chúng ta cùng nhau, cậu lại không hề hay biết



    6h sáng thứ Hai tỉnh dậy, Lam Âm thay quần áo, mang giày rồi chạy xe đến Bờ Hồ. Vận động xong 30 phút, cô đến Hàng Bài ăn bún, tiện thể mua một ly cafe của chú bán nước dạo.
    8h sáng đến trường. Hôm nay có tiết nhưng cô không vào giảng đường mà đến phòng Đào tạo. Cô muốn xin bảo lưu kỳ này. Làm xong thủ tục bảo lưu, cô giáo ở phòng Đào tạo bảo 15 ngày sau đến lấy Quyết định Nghỉ học .
    Bước ra khỏi tòa nhà, đứng giữa sân trường, cô cảm thấy nhẹ nhàng và lo lắng. Hít sâu một cái cô quyết định sáng nay sẽ đến quán cafe học.
    Đến The Coffee House Kim Mã, Lam Âm gọi một ly Macchiato, quét mã QR, lấy số rồi đi lên tằng ba. Cô đi thẳng đến bàn gần cửa sổ, nơi có một chàng trai đang vừa cười vẫy tay với cô như một thằng khờ. Nhưng mà cô chỉ lặng lẽ ngồi xuống lấy sách tiếng Anh ra học.
    Một lát sau cô nhân viên mang đồ uống đến, còn có thêm 2 cái bánh ngọt. Cô nhân viên mỉm cười nói cô được tặng, chàng trai ngồi đối diện cũng cong mắt cười với cô, còn tỏ vẻ e thẹn khoát tay: "Ai nha, không cần cảm ơn gia." Lam Âm mỉm cười nói cảm ơn, sau đó cô chỉ dùng Macchiato, không dùng bánh. Của ai người đó đến dùng.
    Chàng trai ngồi đối diện tức giận đập bàn: "Cậu được lắm, bữa trưa không ăn gì chỉ uống mỗi cafe, sáng cafe trưa cafe, không sợ máu cậu cũng biến thành cafe luôn sao, không phải cậu thích nhất ăn bánh ngọt sao, ông đây mời cậu còn không mau ăn. Có phải cậu muốn ông tức chết không bla bla ..."
    Cô gái ngồi đối diện bỗng nhiên ngước mắt lên, bốn mắt chạm nhau. Chàng trai đang hùng hổ bỗng nhiên lắp bắp, vội vàng ngồi xuống, hai tay đang chỗng lên bàn cũng trở nên luống cuống: "Xin ... xin lỗi, tớ chỉ muốn mời cậu ăn bánh, không có ý tức giận với cậu."
    Lam Âm nhấp một ngụm cafe sau đó tiếp tục chăm chú học bài. Chàng trai ngồi đối diện cũng trở nên im lặng, ánh mắt buồn rầu. Nhưng mà được mấy phút thì bản ngã tìm về, khóc hết tiếng Mán xong thì lại cười tiếng Mường. Có cụ ông vừa uống cafe vừa đọc báo bên cạnh chịu không nổi, lại đánh cho hắn một cái hắn mới chịu ngồi yên..
     
    Nhạt
    Chương 7: Chúng ta đều đang nghiêm túc làm việc



    3h chiều, Lam Âm từ quán cafe về nhà. Cô tắm rồi leo thẳng lên giường, đặt báo thức rồi nhắm mắt ngủ luôn.
    Đúng 5h báo thức kêu, Lam Âm tắt báo thức mắt vẫn nhắm nhưng đếm đến mười thì bật thẳng dậy. Cô ăn bánh uống sữa rồi rửa mặt thay quần áo đi làm, mang luôn cả đơn xin nghỉ việc đã viết sẵn đi.
    Lúc cô đẩy cửa ra thì có một tên ngốc, bộ dáng như đã đứng chờ đây từ chiều, ngước lên nhìn rồi ôm chầm lấy cô. Ai nhìn thấy còn tưởng ba mùa thu không gặp dù hắn vừa đi từ cửa phòng ra trước cô mười giây. Trong lúc cô khóa cửa vẫn không chịu buông ra. Hắn tiễn cô một đoạn rồi quay trở về, đi qua cánh cửa đang đóng kín. Hắn đến ghế sofa ngồi xuống lấy máy tính ra nghiêm túc làm việc..
     
    Back
    Top Dưới