Cập nhật mới

Khác Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
374272934-256-k557016.jpg

Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
Tác giả: HinPhm899
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ảnh😛interest

Tác giả:Bạch Nguyệt Quang Tham khảo:Đại Việt Sử Ký toàn thư Có thể có nhiều chi tiết ko đúng mong quý độc giả bỏ qua cho.Trân trọng!

Nhất trung mộ anh có nghĩa là Một lòng mến hoa.Theo dõi truyện và hiểu hơn ạ.Cảm ơn!



vua​
 
Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
Truyền ngôi


Triều đình năm ấy đã lớn tuổi bị bệnh điên lúc tỉnh lúc không, mất đi hậu vệ thân cận thế lực gần như rơi vào tay nhà họ Trần có ý định truyền ngôi cho đích nữ thì bị quốc mẫu và thái sư phát hiện được nên gả đi ,hơn nữa rằng chẳng biết rằng bản thân bị lừa dối từ lâu vẫn một lòng yêu vợ thương con cuối cùng bị ép rời ngôi đặt tất cả niềm tin vào người con út

Năm ấy thái thượng hoàng già yếu nên đành xuất gia bỏ lại ngôi báu cho ta ,tỷ tỷ xuất cung chưa lâu,ta chỉ có thể dựa vào mẫu thân mà sống .Trước khi rời đi cha nói với ta

_Thiên Hinh con nhớ phải bảo vệ ngôi báu cha không còn bên con nữa thì hãy cố lấy mà sống biết chưa nhớ chăm sóc mẫu thân thật tốt nhé ta đi đây

Rồi cha cất bước đi mãi đến cổng quay lại nhìn ta và mẫu thân một cái rồi không kiềm lòng mà rơi lệ nhưng không để chậm chễ hơn cha vẫn đi cố nén nước mắt vào trong rồi đi thật nhanh.Ta khóc nhiều lắm ta nhớ cha lắm.........

Mấy ngày sau được thánh chỉ của thượng hoàng ta được lên làm vua.Nghe có vẻ oai nhưng thực chất là do thái sư và quốc mẫu nắm quyền ta cũng chỉ là quân cờ trong tay bọn họ nên họ muốn ta lên thì lên muốn ta xuống buộc phải xuống

.Ta còn nhỏ vậy nên phải học nhiều nhiều gấp đôi gấp ba các con quan thời đó, vậy nên ta thường chốn học để đến chơi với cha .Một ngày nọ ta đang trên đường chạy ra khỏi cung để tới chùa gặp cha thì vô tình va chúng một người tướng mạo xuất chúng nhưng người bé tí tẹo như cái kẹo vậy

_ay da ngươi va chúng ta rồi xin lỗi ta đi chứ

Người trước mặt ta bỗng nhíu mày lại

_Ngươi..ngươi va chúng ta mà

Ta quát lên

_Không đôi co với ngươi nữa người gì mà tính cách quái đản

Ta chạy thật mau trèo qua tường thì bỗng thằng bé hồi nãy la lên

_Làm gì ở đó vậy... xuống đi này..... dù ngươi có chốn cũng không.... thoát được đâu

Ta cúi xuống đối diện với thằng bé đó

_Này ai bảo với ngươi ta chốn thoát chứ mà ngươi dám báo cho ai là ta xử chảm cả họ nhà ngươi đó nha không nói nhiều nữa ta đi đây

Ta leo xuống nhanh thoăn thoắt để tới chùa gặp cha

Cậu bé nãy khá nhút nhát nên cứ đứng đó nhìn tất cả hành động của ta mà cũng chẳng dám bẩm báo gì với mọi người.chỉ ngẩn ngơ đúng đó với khuôn mặt ngây thơ của cậu ta

_Trông cậu ta thật thật đáng ghét đáng ghét lắm

Chiêu Hoàng vừa đi vừa tức tối,suy nghĩ sẽ trảm cậu ta vì dám hỗn xược

Tôi xưng ta nha &&&

Tới chùa thấy cha đang hái ở vường hoa cúc, dáng vẻ ông cham chút từng li từng tí ông lúc nào cũng chu đáo đối với ta ông là người tuyệt nhất,thấy vậy ta bènngồi xuống cạnh cha

_Thượng hoàng người làm gì vậy

Cha ta nghe xong quay mặt sang phía ta,song lại quay lại hơi đơ mặt một chút quay sang nhìn ta cười

_Không biết cô là ai?

Ta chỉ cười trừ bèn hỏi cha

_Không biết bông hoa này cha tặng con có được không

Cha tôi lắc đầu

_Cô có thể hái đây là hoa tôi tặng vợ ,vợ tôi xinh đẹp lanh lợi lắm

Ta biết cha ta bị bệnh điên vậy nên ta vẫn vui vẻ đáp trả lại cha,ta cố kìm nén nước mắt vào trong không để tuôn rơi

_Vậy giờ con trả lời câu hỏi cuar cha Con đây Thiên Hinh

Cha ta ôm đầu

_Không Thiên Hinh không phải không phải Thiên Hinh không phải con ta

Cha ta ném hoa xuống rồi dẵm lên ôm đầu rồi Cha tôi bỗng cầm cái xẻng ngay cạnh bụi rơm kia lên chạy đuổi ta đi

_Không không phải đi đi đi ngay đi

Ta thẫn thờ một lúc rồi cũng chạy đi,ta vừa chạy vừa khóc
 
Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
Tìm Thiên Hinh về đây


đoạn này tôi đổi không xưng tôi

Tam giáo ngồi trong lớp chống cằm đăm chiêu suy nghĩ "Quái lạ sao Triều Đình vẫn chưa tới nữa muộn hơn hai canh rồi mà sao chưa tới.Bình thường không chăm nhưng cũng đâu chốn học đâu "

Ông quay ra nói với người hầu

_Mau đi tìm Triều Đình về đây

_dạ tam giáo

Cô gái đứng cạnh cúi người mau chóng chạy ra ngoài .Bỗng Người hầu của Thái hậu bỗng chạy vào lớp cúi đầu quỳ gối bẩm

_Thái hậu giá đáo

Tam giáo chạy lại vội vàng quỳ lạy

_Bái kiến thái hậu

Linh từ quốc mẫu bước vào ,bà mặc chiếc áo giao lĩnh xanh trắng tóc được búi thành bọc tròn sử dụng nhiều trang sức ,trang điểm đậm như mọi ngày , đôi mắt sắc xảo nhìn một vòng quanh căn phòng, chất giọng quý phái cất lên

_Miễn lễ .Thiên Hinh đâu

Vẻ mặt người đàn bà thần thái,toát lên vẻ quý phải ,gấp gáp vào vấn đề chính

Tam giáo đứng lên, xuất thần trả lời

_Thần...thần không biết

Thái hậu nhướng mày nhìn tam giáo một cái rồi nói

_Học trò mình mà lại chẳng biết đi đâu thật bất ngờ đấy

Bà nở một nụ cười miệt thị ,nói đúng chính là nhếch môi

Tam giáo mặt hốt hoảng vội quỳ xuống van xin

_Xin...xin Quốc Mẫu tha cho...xin...

Thấy im lặng ông ngước lên trước mặt là người đàn bà với khuôn mặt tức giận,gò má cao toát lên vẻ quý phái,mặt bà ta thực sự quá đáng sợ .Bà ta trợn mắt bỗng quát

_Nhìn gì mà nhìn, mau đi tìm nó về đây cho ta đừng để Triều Đình gặp thái thượng hoàng

_NHỚ CHƯA

Bà bóp má của một nô tì trong cung rồi đẩy xuống đất quay ra nhìn tam giáo đang quỳ dưới mặt đất gật đầu như ra hiệu cho ông.Tam giáo vội xách quần chạy ra ngoài hai từ nhớ chưa của bà cũng làm mọi người phải lạnh sống lưng.Thấy tam giáo ra ngoài Thái Hậu ngồi xuống,nô tì rót chà cho bà ,rồi quạt cho bà.Nhấp một ngụm trà bà nhìn ra hướng tam giáo đang chạy cất tiếng

_Học trò mình mà lại chẳng thể quản được vậy thì còn quản được ai thân là tam giáo mà lại như vậy đúng là chẳng ra làm sao cả

Giọng nói như chế diễu.châm biếm hình ảnh của Tam giáo

.........................................

_Cha ơi cha con đây mà

Thái thượng hoàng cầm chổi đuổi nàng đi

Sự khát khao được gặp cha nhưng cha lại chẳng còn nhớ gì đến nàng ta .Chợt khung cảnh người cha nhân từ,yêu thương vợ con vô điều kiện ùa về trong kí ức của Nàng,chỉ mong rằng được chở về giây phút ấy cần cha nhớ ra cô một lần cô cũng vui rồi

_Giặc...giặc....không.... không phải con .....không phải con...Phật Kim không...phả..

Thiên Hinh chạy mệt mỏi va phải một người đàn ông lớn-Trần Thủ Độ.Chiêu Hoàng ngước lên đôi mắt long lanh đầy sợ hãi

_Đưa triều đình đi mau

Thủ Độ cất lời

Chiêu Hoàng vẫn cố chấp

_Ta không về ta ở đây với cha..bỏ tay ra ta xử chảm các ngươi bây giờ

Hắn nhếch môi

_Triều Đình ,người mau về đi thái thượng hoàng mệt rồi người cần nghỉ ngơi mẫu hậu của Người đang đi tìm người đó mau về đi

Thiên Hinh tức giận đành bước đi

_được ép Ta đi thì Ta đi

Trần Thủ Độ nhếch mày ra lệnh cho đám hầu đưa Chiêu Thánh về Cung
 
Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
Cuộc trò chuyện với lão bà


Ở cung,Thái Hậu khoanh tay,khuôn mặt hờ hững.Tam giáo cùng các người hầu cận quỳ ở dưới đất để mong Thái Hậu tha mạng

Chiêu Hoàng được đưa về cung thì đột nhiên chất giọng của Quốc mẫu kia cất lên

_Quỳ xuống

Triều Đình nhỏ ngước mắt lên nhìn vị Mẫu thân trước mặt mà sững sờ

mẫu thân chưa từng ác độc với nàng như vậy không thể nào chứ,nàng cũng biết rằng nàng có lỗi nên....

_Ta nói ngươi không nghe rõ sao QUỲ XUỐNG !

Chiêu Hoàng ngước lên

_Bẩm xin mẫu thậu tha mạng ạ xin người tha mạng ta biết lỗi sai rồi với cả mẫu thân cũng chưa từng phạt con nặng vậy mà.Con cũng chỉ đi gặp thượng hoàng dụa vào đâu...mà mẫu thân lại như vậy

Bà ta nổi gân đỏ cả người quát như điên

_Không nặng trốn học đi chơi đã là tội đáng chết,ngươi...ngươi còn dám nhắc tới cái tên Phụ thân của ngươi ta đã dặn là không được găp nhau rồi mà

Các người hầu xung quanh cũng đồng loạt quỳ xuống

_Xin thái hậu tha mạng

Bà ta cầm chiếc roi to làm bằng nứa đánh một cái thì lại quát la om xòm

_Thân là Triều Đình mà lại như vậy thì có thể làm gương cho ai, ngươi có giỏi thì đồng ý tước vị đi, thiếu điều muốn leo lên ta mà ngồi ngươi...hôm nay ...ta ...ta phải cho ngươi bài học để ngươi không phạm sai thêm một lần nào nữa ,biết chưa hả

Bốp...bốp...bốp

Tiếng đòn roi chói tai của Quốc Mẫu giáng xuống thân thể bé nhỏ của Lý Chiêu Hoàng .Các người hầu đều chung ,quỳ xuống xin tha mạng cho vị Triều đình nhỏ tuổi nhưng có lá gan lớn này

_Nay ta tha cho ngươi không có chuyện phạm sai lầm lần hai đâu

Thái hậu vứt roi xuống đi vào trong,nô tì bên cạnh thấy vậy bèn chạy tới nhặt cây roi mau cất đi

...................................................................................................................................

_Ay da đau....đau quá...á....các ngươi biết ta là ai không hả....ui da trời ơi

_Triều đình cố chịu đau chút mai vết thương sẽ khỏi

Lão bà đang bôi thuốc cất giọng, Chiêu Hoàng nắm chặt lòng bàn tay lại rồi gật đầu

_Được....được dì bôi đi...nhớ nhẹ tay nha dì

Vừa đặt thuốc xuống nàng đã la lên

_Ui da.....s....người..người...

Mấy ả hầu đứng ngoài cửa cất tiếng cười thầm thì,Chiêu Hoàng quay mặt lại chỉ vào hai nữ nhân đang xì xào

_Tin...tin ta trảm chết nhà ngươi không mà ở đó còn cười được...s....ngươi...ngươi được lắm

(Chú ý đây là những chi tiết không có thật trong lịch sử,nhân vật không có thật trong lịch sử )

Lão bà vừa bôi thuốc lại cười mỉm một cái, rồi bà nhìn xuống các nữ hầu đang quỳ xuống chỉ vì lỡ cười hoàng đế

_Thôi Triều Đình họ biết nhận lỗi và đã xin lỗi ta nghĩ con nên tha cho họ

_Nhờ dì xin cho nên coi như các ngươi may

Chiêu Hoàng ương ách cất giọng

Hai nô tì vội cảm ơn rồi đi ra ngoài.Chỉ còn hai người dì cùng Chiêu Hoàng tâm sự mỏng

_con lớn lên đã khác những đứa trẻ bình thường vậy nên con phải nhớ lấy một điều con phải phát triển và sống một cách tốt hơn và trưởng thành hơn họ

Chiêu Hoàng mỉm cười nhìn lên lão bà

_Cha con giờ bệnh,mẫu thân lại đối xử ác với con,tỷ tỷ sớm đã rời cung giờ này con chỉ có mỗi lão bà thôi

Lão bà cười

_Con từ nhỏ đã không có bạn chỉ có ta cùng các nô tì bầu bạn con đi chơi ta không cấm nhưng đừng đi gặp thái thượng hoàng nữa

Thiên Hinh gật đầu

_dạ vâng con biết chuyện của mẫu thân với thái sư rồi

lão bà vội bịt miệng Thiên Hinh lại

_Đừng nói điều này cứ giả câm giả điếc cứ như chúng ta không biết không thì con sống không yên ổn đâu ta thương con vì con đã phải trải đời từ sớm chuyện trong ngoài hoàng thất con đều biết con hãy cố yên phận ta tin sẽ có những thế lực xấu xa muốn đoạt vị con đó.Con dựa vào vị này để sống không bị coi thường vậy nên hãy cố sống tốt nhé cố gắng học tất cả từ tam giáo nhé

Thiên Hinh trải lòng

_Chỉ khi ở cạnh lão bà con mới được thoải mái thôi con sớm sinh ra là quân cờ rồi nên con cũng chăng mong chờ gì

Lão bà cười

_Ít đứa trẻ lên bảy mà nói năng như con lắm con từ nhỏ đã có hoàn cảnh đặc biệt xuất chúng hơn bạn đồng trang lứa ta chăm con từ lúc con còn miệng hôi sữa tới bây giờ ta tin ta là người hiểu con nhất không biết sau khi ta mất đi ai sẽ là người thay ta chăm sóc con nữa

Thiên Hinh bỗng bật khóc

_Sao ...hic...hic...bà nói vậy bà phải sống...hic... cho tới trăm nghìn vạn tuổi luôn...con...bà hiểu con nhất thôi

Lão bà ôm lấy Thiên Hinh vào lòng

_Đừng khóc Ta hiểu đó là hoàn cảnh của hoàng thất cha mẹ đôi khi chẳng bằng bà vú nuôi đâu, con nghĩ gì ta đều biết con cũng chỉ là đứa trẻ bình thường nhưng do hoàn cảnh đã đào tạo con người,con chẳng phải cô bé hống hách hay.....

Bà lão bỗng khóc Thiên Hinh vội lau nước mắt cho bà

_Bà đừng khóc bà dạy con là không được khóc cơ mà không được yếu đuối mà

.................................................................................................................................................
 
Back
Top Bottom