Ngôn Tình Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 20: Đúng Là Mắt Thấy Tâm Trí Buộc Phải Tin


Đưa cả Hồng Trà về lại nhà mình, Mộ Phong ần cần dìu từng người vào phòng của Phi Tuyết.
"Hay anh đứng bên ngoài này đợi em, có gì cần thì anh sẽ vào hỗ trợ liền."
"Em ổn rồi anh.

Còn tiểu Tuyết thì cứ để em thay đồ cho con bé, hôm nay làm phiền anh một đêm rồi!"
Nói rồi Hồng Trà nhanh chóng khép cửa phòng lại.

Mộ Phong liền sau đó gọi điện cho trợ lý kiêm tài xế riêng là anh Quốc Khải, bảo rằng có vài thứ cần điều tra gấp.
Hồng Trà khi này bồn chồn đi qua đi lại trong phòng Phi Tuyết, thấp thỏm lo sợ tên đểu cán kia làm ăn không cẩn thận.

Nghĩ rồi cô ta nhấc điện thoại gọi cho ***** ****, chỉ thấy nét mặt của cô ta giãn ra một chút, đoạn nói thêm gì đó rồi cúp máy.
...
Ngày hôm sau, Mộ Phong dậy từ rất sớm, dặn dò bà Lan Hoa nấu một bữa cơm giải rượu cho Hồng Trà và Phi Tuyết, không quên nhắc khéo bà tuyệt đối không được để tiểu Tuyết rời nhà dù với bất kì lý do gì.

Cận thận hơn, anh còn dặn dò kĩ lưỡng hai vệ sĩ gác cổng tuyệt đối không được để tiểu Tuyết lết xác ra khỏi cổng dù chỉ là nửa bước.
Ổn thoả xong xuôi, Mộ Phong leo lên xe rồi phóng một mạch đến nhà hàng Kim Thiên Tuyền, anh Khải trợ lý kiêm tài xế riêng đã chờ sẵn từ trước.
Hai người tiến thẳng vào phòng an ninh nơi ghi hình lại toàn bộ những hoạt động trong nhà hàng.

Bình thường, người bên ngoài nếu không có phận sự thì đừng mơ ló mặt vào khu vực này, kể ra cũng tốn một khoản không nhỏ nhưng nó chẳng là gì so với khối tài sản của chủ tịch Phong.
Sau một lúc check qua toàn bộ đoạn phim xoay quanh vị trí phòng tiệc được Hồng Trà đặt tối qua, Mộ Phong không tài nào nhận diện được khuôn mặt của gã ***** ****.
"Phiền bác cho tôi xem đoạn phim của lầu hai, khu vực xung quanh phòng 057!"
Đoạn video được hiện lên, bóng lưng gã ***** **** đập thẳng vào tầm mắt của Mộ Phong.

Nhưng chỉ một loáng sau đã mất hút khỏi khung hình.
"Ơ! Hắn đi đâu mất rồi!- Quốc Khải nói.
"Vậy là cái tên đó cũng nắm rõ vị trí camera ở đây nên đã đi vòng theo lối thoát hiểm.

Chết tiệt!" - Mộ Phong tức giận đập mạnh tay lên chiếc ghế đang chống.
"Đó là tất cả những gì chúng tôi có thể cho hai người xem!" - Bác nhân viên trông coi camera nhỏ giọng nhắc nhở, bản thân ông cũng khá e dè trước cơn giận của Mộ Phong.
Rồi bất chợt, trong đầu Mộ Phong chạy qua một dòng suy nghĩ, linh tính mách bảo những gì anh sắp nói ra đây sẽ là chìa khoá vén màn bí mật:
"Là Camera nhà xe! Bác, phiền bác chiếu lên những đoạn phim về tầng hầm gửi xe tối hôm qua.

Đặc biệt là hai cổng D4 và D5, chỗ đó tôi để ý là khuất camera nhiều nhất!"
Anh Quốc Khải đứng bên cạnh cũng gật gù vỗ tay cái đét vì sự nhạy bén của Mộ Phong, nhưng ngẫm nghĩ kĩ thì vẫn thấy chưa thông suốt.

Dù camera có tân tiến đến mấy cũng khó lòng bắt trọn từng gương mặt của tất cả khách hàng, hơn nữa nếu như tên thủ phạm sử dụng phương tiện là xe hơi thì thật là "hoạ vô đơn chí".
"Cái này thì cậu làm khó tôi rồi! Kiểm tra Camera nhà xe liên quan trực tiếp đến việc tiết lộ mã số xe riêng tư của từng khách hàng, nếu cậu làm thế thì e là quản lý của chúng tôi sẽ…"
"Quản lý có mắng bác, cứ bảo đây là yêu cầu của chủ tịch Phong, tập đoàn Nghệ Thuật và Thời Trang liên quốc tế Hoàng Minh, tự khắc cậu ta sẽ không nói gì thêm."
Trước thái độ và gương mặt cương quyết của Mộ Phong, người đàn ông lớn tuổi kia cũng chỉ đành làm theo.
Thời gian trôi qua không hề lãng phí, Mộ Phong cuối cùng cũng đã tìm thấy điểm khác thường sau một lúc lâu căng mắt theo dõi.

Đây chính là chìa khoá mà giác quan của anh đã mách bảo:
"Bác mau dừng ở đoạn này!"
Đoạn video được bấm dừng một cách hoàn hảo, để lộ ra hình tích quen mắt.
"Không… không đúng! Chiếc xe này là…"
Hai chân Mộ Phong rệu rã như muốn khuỵ xuống, anh cố gắng trấn tĩnh lại bản thân, xua đuổi dòng suy nghĩ vừa rồi.

Thâm tâm bắt đầu lẩm bầm câu nói:
"Chỉ là nhầm thôi! Chỉ là xe… giống nhau thôi!"
Nhưng rồi lý trí đã chiến thắng cảm tính, Mộ Phong dương mắt nhìn thật kĩ lại biển số của chiếc xe đang sừng sững trước màn hình.

Khi này thì đúng là mắt thấy, tâm trí buộc phải tin.

Mẫu xe hàng hiệu đắt tiền lẫn biển số xe kia, đích thị là chiếc mà Hồng Trà vừa tậu cách đây ba tháng trước, cũng là chiếc yêu thích nhất.

Lần đó chính cô còn hí hửng chạy đến nhà khoe anh với gương mặt không thể kìm nén sự sung sướng.
Những rõ ràng trước bữa tiệc sinh nhật, Hồng Trà đã bảo rằng bản thân tự chạy xe đến, từ chối nhờ bác tài xế riêng.

Hơn nữa hôm qua là cô theo xe anh về lại nhà, cớ làm sao đúng ngay thời điểm ấy chiếc xe kia cũng rời khỏi nhà xe? Ai là người đã lái nó.
Mộ Phong biết tính Hồng Trà phóng khoáng là thế, nhưng đối với những món đồ cô yêu quý thì tuyệt đối không có chuyện cho người khác tuỳ tiện sử dụng.
"Có khi nào cô ấy và tên khốn hôm qua có liên quan gì đến nhau.

Nhưng không lý nào cô ấy lại dây dưa với hạng người đó.

Hồng Trà mình biết không phải người giao du với những kẻ đê tiện kia."
Bước ra khỏi nhà hàng, Mộ Phong thất thểu cúi mặt bước đi nặng nề.
"Rốt cuộc thì anh muốn làm gì vậy chủ tịch.

Ban đầu thì tôi còn hiểu hiểu, nhưng vừa thấy chiếc xe kia thì mặt anh liền tối sầm lại.

Đã thế chẳng nói chẳng rằng lại rời đi luôn!" - Anh Khải xoa đầu ra chiều rối bời.
Mộ Phong để ngoài tai tất cả những lời nói của trợ lý, anh đang bị mắc kẹt với mớ suy nghĩ rối như tơ vò.

Xâu chuỗi lại mọi việc đã xảy ra từ trước cho đến giờ, trong lòng có chút nhen nhóm hoài nghi dành cho Hồng Trà.

Quả thật cả hai lần gửi gắm tiểu Tuyết cho Hồng Trà đều xảy ra những sự cố hết sức kinh hoàng.

Nhưng chính vì Hồng Trà cũng trở thành là nạn nhân nên anh không thể đổ hết trách nhiệm lên người "bạn thân" ấy.
Và rồi, một luồng suy nghĩ táo bạo khác lại xuất hiện trong đầu Mộ Phong:
"Khoan đã! Mình vẫn còn một đầu dây!"
Mộ Phong cùng trợ lý vào trong xe, anh lấy ra điện thoại rồi dò soát lại lịch sử cuộc gọi:
"Không ngờ có ngày mình lại phải gọi cho tụi nó!"
Quốc Khải nãy giờ thấy Mộ Phong lầm bầm một mình nhưng cũng biết ý không hỏi han làm phiền.

Anh đã theo chủ tịch đủ lâu để biết bản thân nên và không nên làm điều gì.
Số điện thoại đổ chuông, vậy là đầu dây bên kia đã nhận được cuộc gọi:

"Alo! Tôi nghe đây."
"Tôi là Mộ Phong! Có lẽ không cần nhắc lại cuộc gặp mặt tình cờ có chủ đích hôm qua đúng không nhỉ?"
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, xong dường như đã hiểu ngay tình hình hiện tại, tiếng cười suồng sã pha lẫn sự bất ngờ đến mức phát rồ vang lên giòn giã:
"Tôi đã nói trước rồi mà phải không? Chúng ta sẽ còn có duyên để gặp lại nhau mà.

Nhưng tôi không nghĩ nó lại sớm đến thế! Vậy… ngài chủ tịch Phong đây không biết là cần trao đổi thông tin gì thế ha!"
Anh liền vào thẳng vấn đề:
"Gã đàn ông hôm qua mà cậu gọi điện để báo cho tôi…"
"A! Gã đó hả? Xem ra đúng là người mà chủ tịch đang lưu tâm nhỉ?" - Người ở đầu dây ngang nhiên cắt lời Mộ Phong.
Dù rất không đồng lòng với thái bộ của gã, nhưng biết bản thân đang ở thế bị động, Mộ Phong chỉ đành nhượng bộ:
"Hiện tại và ngay bây giờ đây, nếu như bên cậu có bất kỳ thông tin gì về gã thì hãy cho tôi biết.

Không! Tôi muốn làm một cuộc giao dịch thông tin.

Biết thì cứ ra giá, tôi sẽ đáp ứng."
"HAHAHA! Ngài chủ tịch đây đúng là rất biết cách làm việc.

Không hổ danh là người đứng đầu của một trong các tập đoàn hàng đầu…"
"Thôi ngay cái thái độ cợt nhã đó và vào ngay vấn đề chính đi.

Biết khôn ngoan thì hét giá cho hợp tình hợp lý, sòng phẳng thì đôi bên cùng có lợi."
Mộ Phong đối đáp chan chát ra chiều chẳng hề ngán ngẫm người ở đầu dây bên kia.

Gã cũng biết ý, chỉ nhẹ nhàng nêu ra một cái giá hợp lý và đưa toàn bộ thông tin cho anh mà mình đã tra được và chuẩn bị sẵn từ trước.
Và như thế, Mộ Phong lại tiến gần hơn với sự thật.

Hồng Trà có nằm mơ cũng chẳng thể hình dung ra được cái bẫy của cô ta sắp bị phá sản bởi những yếu tố bất ngờ mang tên: KẺ ĐÒI NỢ CŨ..
 
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 21: Vỏ Quýt Dày Có Móng Tay Nhọn Móng Tay Nhọn Đã Có Cây Kiềm Cắt Móng


Theo những thông tin mua được từ gã đại ca, cộng thêm đoạn video bám đuôi mà hắn khôn khéo nhờ đàn em quay lén, Mộ Phong rất nhanh tìm được địa chỉ nhà của ***** ****.
Đậu xe tại một góc khuất cổng nhà hắn, Mộ Phong vừa sốt ruột chờ đợi, vừa lẩm bẩm:
"Cái tên giang hồ đúng là lém lỉnh thật! Những gã đòi nợ thuê bình thường không tài nào có được trí óc tính toán nhìn xa như thế!" - Càng ngẫm nghĩ, anh lại cho rằng việc hợp tác đôi bên cùng có lợi này cũng không hẳn là bất lợi.

Chỉ cần tiền giao đủ thì gã này "chơi" rất đẹp mắt.
Trời không phụ lòng người, chỉ một lát là đã thấy bóng dáng một người đàn ông ăn mặc kín đáo rảo bước khỏi nhà.

Hắn ngụy trang khá "gà mờ", chỉ liếc qua thôi Mộ Phong đã nhận ra ngay: cái mặt lừa phỉnh kia đích thị là ***** ****.

Hắn liếc dọc nhìn ngang một lúc rồi chạy tót vào nhà xe bên trong, điệu bộ mới đáng nghi làm sao?
Rất nhanh sau đó, bóng dáng chiếc xe quen thuộc của Hồng Trà từ trong ga ra chạy thẳng ra bên ngoài.

Tất cả hoàn toàn trùng khớp với những gì Mộ Phong được nhìn thấy ở camera nhà hàng.

Anh hít thở sâu lấy bình tĩnh, trợ lý Khải hiểu ý liền đạp ga bám theo phía sau.
Cả hai chiếc xe chạy một đoạn khá xa địa chỉ nhà của tên ***** ****.

Đoạn gần ra đến vùng ngoại ô của thành phố Cán Nam thì chiếc xe của Hồng Trà dừng lại, đậu trước một nhà hàng trà đạo sang trọng.

Trợ lý Khải cùng lúc thắng gấp, cả anh cùng Mộ Phong cùng dương mắt nhìn thẳng vào chiếc xe hàng hiệu phía trước.

Một lát nhanh sau, ***** **** tiến xe vào trong bãi, hắn vội vã bước ra rồi nhấc điện thoại gọi cho ai đó.

Mộ Phong nhìn sơ qua biểu hiện của gã cũng ngấm ngầm đoán được rằng hắn đang gọi điện cho ai.
Chết rồi! Nếu bây giờ hắn vào bên trong thì làm sao để bám đuôi tiếp đây? Với kinh nghiệm là người từng đi rất nhiều nhà hàng trà đạo, Mộ Phong biết rõ những cuộc gặp mặt đều được phục vụ các gian phòng riêng tư.

Càng cố gắng bám theo sẽ càng dễ bị lộ tung tích, dù sao đêm hôm qua chính anh cũng đã tẩm quất cho gã ***** **** kia một trận no đòn.

Chắc chắn hắn đã nhớ rất kĩ mặt của anh.

Bây giờ… phải làm sao đây?
Mộ Phong còn chưa kịp phản ứng, trợ lý Khải bên đây đã hành động ngay tắp lự, anh ta gần như đọc thấu được suy nghĩ của sếp mình.
"CẠCH…" Quốc Khải lao ra như con thiêu thân, nhắm thẳng ***** **** vừa tiến đến trước cổng nhà hàng mà húc thật mạnh.
"RẦM…" Tiếng va chạm điếng người vang lên giòn giã, cả Quốc Khải và ***** **** đều ngã sõng soài.
Một chị nhân viên từ trong quầy tiếp tân vội vã chạy ra.

***** **** loạng choạng đứng dậy, miệng chửi đỏng:
"Mắt mũi để ở đâu thế hả? Tông vào người khác như vậy lỡ bị thương thì có chịu trách nhiệm không?"
Trợ lý Khải khi này đã nhanh tay đeo một cặp kính dày cui lên mặt, vừa diễn nét hốt hoảng, vừa liên tục cúi gập người xin lỗi:
"Tôi… tôi xin lỗi anh! Anh… anh không sao chứ ạ! Để tôi dìu anh đứng dậy!"
"Thôi không cần! Đừng có đụng tay vào tôi! Trễ hết cả giờ hẹn rồi!" - ***** **** gạt phăng tay của người đối diện, quay lưng tiến thẳng vào bên trong nhà hàng.
Trợ lý Khải nói với chị nhân viên rằng bản thân vẫn ổn rồi cúi đầu chào, trở lại trong xe.
"Nãy giờ rốt cuộc… cậu đang làm cái gì vậy hả trợ lý Khải?" - Mộ Phong mặt vẫn đần thối ra chưa hiểu, luôn miệng hỏi.
"PHÙ! May mà gắn đúng vị trí."
Trợ lý Khải thờ phào một hơi nhẹ nhõm.

Đoạn đưa ra trước mặt Mộ Phong một thiết bị màu đen, nhìn khá giống một chiếc loa nhỏ.
"Vậy là chúng ta có thể nghe lén được cuộc trò chuyện của cái gã đàn ông đó rồi chủ tịch.

Hơi cực một xíu nhưng tôi đảm bảo cái máy này chạy rất ngon."
"Vậy là cú va chạm khi nãy đều là do cậu…" Mộ Phong đến bây giờ mới hiểu ra mọi chuyện.
Trợ lý Khải gãi đầu cười trừ:
"Tôi có hơi tự phát nên có chút lọng cọng, nhưng mà vậy là yên tâm rồi đó Chủ Tịch."
"Này trợ lý Khải! Nói tôi nghe, có phải ngày xưa cậu từng tham gia các khóa diễn xuất chuyên nghiệp đúng không? Tôi cũng bị cậu quay như chong chóng nãy giờ."
Ngẫm nghĩ thì đem theo trợ lý Khải quả là một sáng kiến tuyệt vời.

Mộ Phong thầm nghĩ xong chuyến điều tra này phải tăng lương cho nhân viên thân cận này thôi!
"Tới rồi sao? Có bị bám đuôi không đó?" - Một giọng nói bất ngờ vang lên từ chiếc loa phát khiến cả Mộ Phong và Quốc Khải câm nín ngay tắp lự.
"Giọng nói này… là Hồng Trà thật sao?" - Dù đã chuẩn bị tinh thần trước đó, Mộ Phong cũng không tin Hồng Trà lại là người có dính liếu đến chuyện này.

"SUỴT…"
Quốc Khải ra hiệu cho chủ tịch im lặng, bắt đầu bật chế độ lưu trữ rồi cùng chủ tịch tập trung nghe ngóng cuộc hội thoại.

Mộ Phong khi này cũng đã nhanh tay bật ghi âm của chiếc điện thoại.
"Đương nhiên là không ai bám theo rồi! Với cả cô đừng cảnh giác quá! Con bé đó không nhớ được mặt của tôi đâu!" - Trung Tinh vừa nói vừa thể hiện thái độ đắc thắng.
"Chỉ có những kẻ ngu như anh mới không cảnh giác.

Xem thường trí tuệ của Mộ Phong thì đừng trách tại sao bị chửi là ‘điếc không sợ súng’.

Với cả, lái chiếc xe sang trọng kia đi như vậy thật đúng là nằm ngoài dự đoán mà." - Hồng Trà đáp trả chan chát, giọng điều gằn lên từng tiếng.
"Nhưng mà tôi cũng rất bất ngờ với kế hoạch trong gang tấc của cô đó.

Chạy vụt đi ngay trong đêm tối, giả vờ bản thân bị xâm hại rồi gửi xe ở góc khuất, sau đó là dàn diễn lại trước cho hắn xem.

Thật đúng là xảo quyệt mà… HAHA!"
Mộ Phong cùng trợ lý Khải nghe đến đây thì mắt ai nấy đều trợn trừng trắng dả.

Mộ Phong suy đoán rằng Hồng Trà có liên quan, nhưng không thể nào tưởng tượng nổi cô đã đóng kịch để lừa anh.

Bất giác, Mộ Phong khẽ lấy tay bụm miệng lại, anh không muốn giọng nói lọt vào đoạn ghi âm đang dang dở.
"Thế… kêu tôi tới đây chỉ để nhận khoản tiền còn lại và trả xe thôi sao? Chán chết! Đã cất công mặc đồ kín cổng cao tường đến vậy mà! Hay… cô bồi dưỡng thêm chút đỉnh đi!"
"Đừng có mà giỡn mặt! Mục đích tôi gọi anh ra đây là vì muốn nhờ anh trong một kế hoạch khác nữa!"
"Nữa hả? Thôi cho tôi xin kiếu.

Hôm qua bị tên Mộ Phong gì đó của cô đập cho một trận là tôi muốn chết lên chết xuống rồi.

Bây giờ cô lại…"
"Tiền công gấp ba.

Thành công thưởng thêm năm mươi phần trăm."
"Ý tôi là… có ngu mới từ chối! Nói xem, công việc kế tiếp cần phải làm những gì?" - ***** **** đúng là tên khốn hai mặt, vừa nghe đến tiền thì mặt hắn đã sáng rỡ lên, bất chấp tất cả mà đồng ý không một lời thắc mắc.
Mộ Phong lẫn trợ lý Khải đều ngán ngẫm lắc đầu, nhưng hai chữ "kế hoạch" của Hồng Trà đều khiến hai người lưu tâm.
Giọng nói trong chiếc máy vẫn tiếp tục vang lên đều đều:
"Nghe đây! Một tuần nữa là tới sinh nhật anh Mộ Phong rồi.

Hôm đó tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc thật lớn, chúng ta bắt buộc phải đổi địa chỉ nhà hàng để tránh trường hợp như tối qua.

Lần này chắc chắn không có bất kỳ sơ hở nào nữa!"
"Thế… cô tính làm gì trong bữa tiệc đó mà nhờ đến tôi." - Giọng ***** **** ầm ừ có phần ngán ngẫm, xong vì số tiền trước mắt quá lớn khiến hắn không thể cư xử lỗ mãn.
"Tôi sẽ mời thêm cả con nhóc Phi Tuyết đó và chuốc say cả nó lẫn anh Mộ Phong! Việc còn lại chắc chẳng cần nói anh cũng hiểu.

Nhớ làm cho trọn vẹn công việc dang dở tối qua!"
"Kế hoạch chán ngắt! Cô chẳng còn chiêu nào mới sao? Mần nhục con nhóc đó thì là chuyện nhỏ, còn gã Mộ Phong kia thì sao? Chẳng lẽ uống rượu là xong?" - ***** **** nhướng mày nhìn Hồng Trà, ba cái trò chuốc say rồi hãm h**p thế này hắn là thấy riết cũng đâm ra chán nản.

"Yên tâm! Lần này chính tay tôi sẽ trói buộc Mộ Phong ở lại với mình.

Anh ta sẽ chỉ là của riêng một mình tôi thôi.

Con nhỏ đó không có cửa đâu, giây phút đó sắp tới rồi!"
Hồng Trà liên tục nói bóng gió khiến ***** **** cố gắng mãi vẫn chưa hiểu.
"Rốt cuộc cô đang lầm bầm cái gì vậy? Thời khắc là sao?"
"Cái tên *** ô như anh xem vậy nhưng cũng khờ khạo quá nhỉ?" - Hồng Trà cười khẩy, đoạn đưa con mắt sắc lạnh nhìn ***** ****, điềm nhiên: "Đơn giản mà! Chỉ cần… tôi mang thai đứa con của anh ấy.

Chắc chắn Mộ Phong sẽ phủ phục trước tôi và anh ấy sẽ là của tôi, không rời tôi nửa bước."
Vừa nói, Hồng Trà vừa cười ma mãnh, đôi vai mảnh khảnh kia run lên vui sướng.

Hiểu rồi! Cô ta muốn cùng Mộ Phong mây mưa trong đêm sinh nhật sắp tới, tất nhiên là đã tính đến trường hợp sẽ khiến bản thân có thai.
"Cô đúng là… Nhưng mà tôi rất thích nó!" - Nói rồi ***** **** cũng phá lên hòa chung tiếng cười với Hồng Trà.
Tuy nhiên, trái với bầu không khí khoan khoái kia, trợ lý Khải và Mộ Phong đang trong xe lúc này thì không được như vậy.

Mặt mũi cả hai đều xanh như tàu là chuối, Mộ Phong cảm tưởng như vừa đổ ào lên người anh một gáo nước lạnh đến tê tái.

Anh vừa nghe thấy cái gì vậy! Âm mưu kinh tởm ấy lại phát ra từ chính miệng của Hồng Trà.
Suốt chừng ấy năm quen biết Hồng Trà, người con gái được nhận xét là tài sắc vẹn toàn diện, Mộ Phong rất lấy làm tự hào khi có được người bạn tâm giao tuyệt vời như vậy.

Thế nhưng đối với người phụ nữ kia, cô ta không coi anh là bạn.

Anh biết chứ.

Nhưng thực tâm anh không có tình cảm với cô ta.

Chỉ giữ đúng chuẩn mực của một "tình bạn" trong sáng.

Dù biết Hồng Trà bao lần theo đuổi, nói bóng gió yêu thương, anh vẫn để ngoài tại, vẫn xem cô là một người bạn tốt.
Thế nhưng giờ đây hình tượng đó đã sụp đổ, ả đàn bà ở đầu máy bên kia không còn là Hồng Trà mà Mộ Phong từng quý trọng nữa.

Dường như một phần nào đó trong lòng anh đang chết đi, biến mất khỏi tâm cảm như chưa từng tồn tại..
 
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 22: Cây Kim Trong Bọc Có Ngày Cũng Sẽ Lòi Ra


Đôi nam nữ gian ác kia cứ thế bàn giao kế hoạch thêm một lúc rồi đứng dậy đi về.

Hồng Trà thong dong bước lên con xe yêu thích, đạp ga băng thẳng về hướng nhà.

***** **** bước đi chân sáo, hí hửng với số tiền công và tiền cọc trước vô cùng hậu hĩnh, bắt hắn đi xe buýt một chuyến từ đây về lại nơi ở cũng chẳng khiến hắn tức giận là bao.
Lúc này trợ lý Khải đã sớm lùi xe đi trước một đoạn.

Khi thấy cuộc hội thoại trong chiếc máy nghe lén kia dừng lại, anh đã sớm đưa chủ tịch theo con đường khác mọi lần để tránh đụng độ xe của Hồng Trà.
Về phần Mộ Phong, từ lúc phát hiện ra con người thật của Hồng Trà lẫn cái kế hoạch ghê tởm trong ngày sinh nhật của mình, anh gần như sụp đổ, gương mặt xanh loét không còn chút sức sống.

Cứ thất thiểu sắc mặt như người chết đó đến tận lúc về đến nhà.

Phi Tuyết nhăn mặt nhoài người ngồi dậy, cái đầu của cô ong ong lên như sắp nổ tung đến nơi.

Buồn nôn chết đi được.

Cô vừa nhăn nhó vừa lẩm bẩm:
“Hôm qua mình đâu có uống nhiều rượu đến vậy đâu… tại sao lại?”
Ngước nhìn xung quanh, thấy bản thân đang nằm trên chiếc giường ấm áp cùng căn phòng quen thuộc:
“Hôm qua ai đưa mình về nhỉ? Lạ quá! Tại sao mình… chẳng nhớ gì hết!”
Vừa bước chân xuống giường, một mùi nước hoa quen thuộc đã ngay lập tức phả vào mũi.

Phi Tuyết nhận ra ngay đây là mùi hương thoang thoảng khắp cơ thể Hồng Trà ở bữa tiệc ngày hôm qua.
“Đúng rồi! Hôm qua mình đi ăn tiệc với chị, sau đó thì… hình như từ lúc uống xong ly rượu của bạn chị ấy thì mình chẳng nhớ gì hết!”
Dưới nhà vang lên tiếng xe, giọng bà Lan Hoa cất lên:
“Hôm nay cậu chủ không đi làm sao?”
Dương Phi Tuyết chạy vụt xuống nhà.

Vừa thấy cô, Mộ Phong liền ân cần hỏi:
“Cháu ngủ có ngon không? Có cảm thấy chóng mặt hay nhứt đầu ở đâu không?”
“Dạ cháu ổn! Mà hôm qua chú là người đưa cháu về nhà sao ạ?”
Mộ Phong trả lời qua loa các câu hỏi của Phi Tuyết rồi bải hoải đi về phòng.

Tiểu Tuyết nhận ra hôm nay chú có gì đó rất khác.

Ánh mặt chú đượm buồn pha lẫn sự mệt mỏi.

Cả dáng người với từng bước chân của chú chứa đựng sự nặng trĩu khó lý giải thành lời.

Nhưng vì không biết nên nói gì với chú vào lúc này nên cô cũng đành lách người nhường đường cầu thang.
Bà Lan Hoa thấy sự lạ cũng ngỏ lời hỏi anh Quốc Khải, nhưng anh ta chỉ lắc đầu nói không sao rồi chào tạm biệt đi về.

Bà cũng chỉ đành lắc đầu bỏ ngoài tai, công việc chủ tịch bận rộn nên thỉnh thoảng Mộ Phong kiệt sức hay mệt mỏi cũng chẳng phải chuyện gì quá lạ lẫm.

Nhanh chóng, bà quay lại gian tiếp tiếp tục công việc ngày hôm nay.
Phi Tuyết theo thói quen nên xuống bếp theo bà Lan Hoa, bữa sáng dù đã nguội nhưng vẫn được bày biện đầy đủ trên bàn.

Cô vô tư ngồi xuống ăn ngon lành, trong đầu vẫn luôn suy nghĩ về chuyện tối ngày hôm qua.

Cô không cho rằng mình không đãng trí nên độ đi dự một bữa tiệc lớn như thế mà bản thân chẳng đọng lại chút kí ức nào.
Thấy cô trầm ngâm cứ nhìn chăm chăm vào dĩa thức ăn, bà Lan Hoa đang đứng trước bồn rửa chén liền lên tiếng hỏi:
“Hôm qua đi dự tiệc có vui không cháu? Thấy nãy giờ mặt cháu cứ thần người ra, suy nghĩ gì đăm chiêu lắm hả?”
“À dạ vui lắm! Bạn của chị Hồng Trà ai cũng thân thiện, tốt bụng và cực kỳ hiếu khách nữa.

Công nhận là cả căn phòng tiệc được trang trí cực kỳ lộng lẫy luôn.

Cháu thấy góc nào cũng đẹp nên có lấy điện thoại chụp lại nhiều lắm!”
Vừa nói đến đây, Phi Tuyết liền sực nhớ đến chiếc túi nhỏ cô đeo vào ngày hôm qua không có ở trong phòng.

Lại nhớ rằng lúc nãy chú Mộ Phong bảo chính chú đã đưa mình về.

Nên cô cho rằng chiếc túi đó hẳn là vẫn ở trong xe.
Đang trên đà cao hứng muốn khoe bà Lan Hoa những tấm hình hôm qua, Tiểu Tuyết chẳng suy nghĩ nhiều, phóng một mạch ra trước sân rồi mở cửa tiến vào trong xe.

Bình thường trợ lý Khải sau khi chở Mộ Phong về nhà sẽ để xe lại sau vườn, tiếp đó sẽ về nhà bằng phương tiện khác, đảm bảo cho chủ tịch luôn có xe để tiện di chuyển.
Phi Tuyết cũng dần quen với việc này nên dễ dàng bước vào trong xe tìm đồ.

Vừa thấy đồ cần tìm đang nằm ở hàng ghế sau, cô liền chồm người vươn tay kéo chiếc túi về phía mình thì một vật thể màu đen nằm bên dưới cũng bị kéo theo, lộ rõ hình tích.
Tính tò mò nổi lên, Phi Tuyết thu người, vòng ra cửa sau để có thể nhìn rõ vật màu đen trước mắt.

Cô cầm nó trên tay, thấy khá nặng, mùi kim loại tương đối nồng nên đoán rằng thiết bị này vẫn còn mới.
“Cái này cũng là đồ điện tử sao? Sử dụng làm sao thế nhỉ?”
Táy máy chạm nhầm vào nút khởi động, một giọng nói quen thuộc từ chiếc máy phát ra: “Tới rồi sao? Có bị bám đuôi không đó?”.

Hãy‎ tìⅿ‎ đọc‎ trang‎ chính‎ ở‎ [‎ ????rUⅿ‎ tr????yện.Vn‎ ]
“Giọng nói này là của chị Hồng Trà mà!” - Phi Tuyết giật mình đánh rơi chiếc máy xuống chiếc ghế bên cạnh, thốt lên đầy bất ngờ.
Bản thân chưa kịp định thần lại thì cuộc hội thoại được ghi âm lại đã vang đều đều, từng câu chữ, từng lời nói, đến cả điệu bộ đay nghiến và tiếng cười man rợ của hai con người chủ trì cuộc nói chuyện,… tất cả đều lọt hết vào tai cô..
 
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 23: Phát Hiện Ra Được Sự Thật Phũ Phàng


Gương mặt của Phi Tuyết từ ngạc nhiên dần chuyển sang méo mó, rồi cuối cùng là trợn mặt trông đến là kinh hãi.

Mãi cho đến lúc chiếc loa nghe lén kia đã tắt ngúm, cô phải lấy tay tát vào mặt của mình một cái thật mạnh.
“Sao… sao có thể?”
Cả cơ thể run lên như cầy sấy, cô cầm lại thiết bị lên tay, bấm vào cái nút khởi động lần nữa, vẫn là cuộc hội thoại đó phát ra rõ ràng hai bên tai.
Đến khi chiếc máy không phát ra tiếng nữa, cơ thể của Tiểu Tuyết như mất hết sức sống mà đổ nhào vào lưng ghế.

Giọng nói trong chiếc máy này đích thực là của Hồng Trà rồi.

Nếu thật là thế thì tại sao chị ta lại làm như vậy?
Cô ôm mặt lắc mạnh đầu như không muốn tin, nhưng não bộ lại phản ứng mạnh mẽ.

Những chi tiết bắt đầu được xâu chuỗi trong suy nghĩ của Dương Phi Tuyết
Mất gần nửa tiếng để định thần, bây giờ yên tĩnh ngồi trong đây suy niệm lại mới thấy: những sự việc từ trước đến nay gặp phải đều xảy ra mỗi khi cô gặp mặt Hồng Trà.

Vậy ra đó không phải là sự trùng hợp, mà có lẽ là do một tay chị ta dàn dựng.
“Sao đến bây giờ mình mới nhận ra được con người thật của chị ta chứ!”
Nội tâm Phi Tuyết như sụp đổ, cú sốc này đối với cô thật khó lòng chấp nhận.

Bản thân Tiểu Tuyết dường như đã xem Hồng Trà như một người chị em tốt, ấy thế mà đoạn ghi âm kia chẳng khác một gáo nước lạnh tát vào mặt cô đầy chua xót.
Khóe mắt cô bỗng thấy cay xè, bỗng dưng muốn khóc.

Nhưng rồi cô lại nhớ đến chú.

Phải rồi! Nếu chú biết chuyện này thì sẽ ra sao đây.

Chẳng phải tâm trạng sẽ còn thất vọng hơn cô gấp ngàn lần hay sao?
Nghĩ vậy Phi Tuyết liền nén lại nước mắt, cô không được khóc, càng không thể để cho mọi người nhìn thấy bộ dạng thất thần như bây giờ.

Mộ Phong chắc hẳn còn sốc hơn cô gấp nhiều lần, cô liền thầm nhủ bản thân phải tìm cách an ủi chú.
Nghĩ rồi Phi Tuyết phóng nhanh vào nhà, luôn miệng nói với bà Lan Hoa sẽ cho xem ảnh sau, rồi chạy vụt lên lầu.
Đứng trước cửa phòng Mộ Phong, Tiểu Tuyết hít thở sâu lấy bình tĩnh.

Để ý mới nhận ra, hình như đây là lần đầu tiên cô chủ động đến tìm chú.

Gõ nhẹ ba tiếng, Mộ Phong rất nhanh đã ra mở cửa.
Vừa thấy Tiểu Tuyết đứng trước phòng, anh thoáng chốc trợn mắt ngạc nhiên rồi trở lại vẻ điềm đạm thường ngày, nhẹ giọng:
“Cháu tìm chú có việc gì không?”
Hai mắt Mộ Phong hiện rõ sự buồn bả, cô cũng chỉ đành giả vờ làm ngơ rồi đáp lời:
“Dạ thật ra là… cháu có chuyện muốn nói với chú!”
Mộ Phong khi này vẫn không lường đến việc Tiểu Tuyết đã phát hiện ra con người thật của Hồng Trà, liền gật đầu đồng ý rồi mời cô vào phòng.
“RENG… RENG… RENG…”
Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên khi Mộ Phong vừa khép cửa phòng.

Thấy tên người gọi đến là một vị khách hàng quan trọng, anh nói Tiểu Tuyết hãy đợi mình ít phút rồi bước ra ngoài nghe điện thoại.
Phi Tuyết gật đầu rồi tiến vào trong phòng.

Phòng của chú so với của cô thì không rộng hơn là bao, có điều lối trang trí có phần đơn giản, chủ yếu nhiều các loại tủ sách khác sau.

Thế nhưng sự chú ý của cô lại va vào chiếc điện thoại hẵng còn sáng đèn đang được đặt trên chiếc bàn đèn ngủ cạnh giường.
“Vậy là chú sử dụng tận hai cái điện thoại sao?”
Tính tò mò một lần nữa trỗi dậy, cô khẽ nhìn ra cửa rồi lại quay mặt nhìn vào chiếc điện thoại.

Chú Mộ Phong trước nay vốn bận rộn, không lý nào hôm nay lại nghỉ việc chỉ để ngồi trong phòng xem điện thoại.

Nếu như làm việc tại nhà thì chí ít phải có sự hiện diện của một chiếc máy tính bảng.

“Có khi nào… việc này liên quan đến chị Hồng Trà?”
Não Phi Tuyết nhảy số, cô gần như hiểu ra tâm trạng xấu của chú hôm nay rất có thể liên quan đến đoạn ghi âm ở trong cái thiết bị kia.
Thế rồi cơ thể đột ngột cử động theo bản năng mách bảo.

Cô lao đến, cầm chiếc điện thoại vẫn chưa khóa tắt sáng hẳn, màn hình đang hiện lên giao diện của phần “điện thoại”.
“Chú vừa gọi cho ai chăng?”
Dù sử dụng điện thoại chưa bao lâu nhưng Tiểu Tuyết vẫn thành thạo một vài chức năng cơ bản.

Não cô tiếp tục nhảy số, giả như đoạn hội thoại lúc nãy đã được lên kế hoạch thu lén, rất có thể cũng sẽ có video quay lại toàn bộ cuộc nói chuyện.

Tim Phi Tuyết mỗi lúc đập nhanh theo từng dòng suy nghĩ.

Cô nhanh tay bấm vào phần “video và hình ảnh”, vừa lướt lướt tìm thứ gì đó, vừa ngước mặt để ý cánh cửa phòng, sợ chú vào đột ngột.
Và rồi, cặp mắt của cô ngay tắp lự dán vào một video với bóng dáng quen thuộc được đặt làm thumbnail nổi bật:
“Không thể nào! Người này là… Mai Lệ sao?”
Câu nói hoảng hốt vừa tuôn khỏi miệng, tay của Tiểu Tuyết đã sớm bấm vào “phát video”.

Tiết lộ sự thật về người chị em mà bản thân cô khẳng định là mối quan hệ vượt trên mức thân tình..
 
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 24: Chú Xin Lỗi! Chú Không Định Giấu Cháu


“Được! Cảm ơn chủ tịch Châu đã tin tưởng và hợp tác với công ty chúng tôi.

Hi vọng dự án sắp tới đây chúng ta sẽ cùng nhau gặt hái được thêm nhiều thành quả nữa!”
Mộ Phong vừa nói, sắc mặt cố gắng gượng cười để tạo ra được giọng điệu hào hứng nhất.

Sau khi vị khách hàng đầu dây bên đã cúp, anh mới thở dài rồi nặng nề quay trở lại phòng.
“Chú nghe điện thoại xong rồi đây! Xin lỗi vì để cháu… chờ…”

Mộ Phong chưa nói hết câu liền bị khựng lại khi thấy Phi Tuyết đang chắm chú nhìn vào màn hình chiếc điện thoại thứ hai.
Anh lao tới, giật phăng chiếc điện thoại khỏi tay cô, lớn tiếng:
“Chú không nhớ là đã cho phép cháu đụng vào chiếc điện thoại này!” - Mộ Phong lộ rõ nét mặt hoảng hốt, trán khẽ tấm lấm vài giọt mồ hôi.
Nhưng lúc Mộ Phong thu hồi lại điện thoại thì Phi Tuyết cũng đã biết hết những gì cần biết.

Mắt cô trợn tròng thất kinh, đưa gương mặt trắng bệt nhìn chú, khẽ nói:
“Chú… đoạn video về Mai Lệ, và cả… cái máy thu lại cuộc hội thoại giữa chị Hồng Trà và một người nào đó… là thật sao?”
Bây giờ thì đến lượt Mộ Phong ngạc nhiên thay phần Tiểu Tuyết.

Anh đứng thẳng người, hai tay buông xõng, rồi ngồi thụp xuống giường, khẽ hỏi:
“Cháu… biết được bao nhiêu… À không! Cháu biết hết rồi sao?”
Phi Tuyết không đáp lời, chỉ gật đầu một cái nhẹ, tuyệt nhiên không ngẩng mặt lên nhìn chú.
“Bây giờ ngẫm lại cháu mới thấy những lời chú cảnh báo về Mai Lệ trước đây là đúng.

Cháu thật sự… không dám tin vào những gì mình đã nhìn thấy lúc nãy, cháu…”

Giọng nói của cô nghẹn lại, dường như sắp khóc.

Còn gì đau đớn hơn khi biết được người chị em thân thiết lại chính là kẻ đâm sau mình.

Đã thế còn là kẻ trực tiếp đẩy cuộc sống của cô vào con đường cơ cực mất hết tài sản, đến tiền cúng bái, hương hoa cho người mẹ quá cố cũng chẳng xoay sở nổi.
Hết cú sốc này đến cú sốc khác ập đến, tưởng rằng chuyện của Hồng Trà đã khiến Tiểu Tuyết thất kinh hồn vía, nhưng khi biết sự thật về Mai Lệ càng khiến cô đau đớn hơn cả.
Thế rồi cô khẽ ngẩng mặt lên nhìn Mộ Phong, sắc mặt của chú còn tệ hơn mình nhiều lần.

Phải rồi.

Chú vừa phải chịu đựng cú sốc của bà chị Hồng Trà kia, vừa phải nén lại tất cả để đảm đương công việc của một vị chủ tịch.

Nếu so với cô thì thật khập khiễng làm sao.
“Không đúng! Mình tới đây là để an ủi chú cơ mà.

Đây không phải là viễn cảnh mình mong muốn.”
Nghĩ đến những điều tốt đẹp từ trước đến này chú luôn dành cho mình, cơ thể Tiểu Tuyết liền tự ý hành động.

Cô nhẹ nhàng tiến đến bên cạnh, chẳng chần chừ mà đưa tay, xoa nhẹ đầu Mộ Phong rồi kéo về phía mình.
“Chú xin lỗi! Chú không định giấu… cháu…” - Mộ Phong lấy làm ngạc nhiên trước hành động ấy, nhưng chẳng hiểu sao lúc này cơ thể anh không còn sức đẩy Phi Tuyết ra nữa.
“Chú không cần nói gì cả! Cháu biết hết rồi! Cháu cũng hiểu những gì chú đang cảm thấy… Bị một người bạn thân thiết nhất phản bội, cảm giác khó chịu lắm!” - Giọng cô nhẹ nhàng ấm áp, vang lên ngân nga, hai bàn tay thô ráp của cô liên tục vỗ về Mộ Phong dịu dàng.
Cứ như thế, hai chú cháu im lặng giao tiếp với nhau qua những cử chỉ an ủi gần gũi.

Tuyệt nhiên không một giọng nói nào được cất lên, tất cả chỉ đơn giản là từng tiếng sụt sịt khe khẽ của cô và những tiếng vỗ về nhẹ nhàng.

Thời gian khi này như dừng lại, khoảng cách xưng hô và nhận thức như được kéo gần, cứ thế mà phát triển mạnh mẽ trong thâm tâm của cặp nam thanh nữ tú..
 
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 25: Bữa Tiệc


“Anh nhất định phải đưa Tiểu Tuyết đi theo đấy nhé! Đây vừa là tiệc lớn vừa là dịp em muốn gửi lời xin lỗi đến con bé.”
“Anh biết rồi! Em bày vẽ quá đó Hồng Trà!”
“HIHI! Vậy mình thống nhất nha.

Tuần sau gặp anh.

Mãi yêu!” - Hồng Trà hí hửng cúp máy.
Mộ Phong sau khi kết thúc màn đối đáp gắng gượng vừa rồi, vẻ mặt anh liền trở lại trang thái nghiêm nghị thường thấy.

Vừa cầm chiếc điện thoại đã kết thúc cuộc gọi, vừa đưa cặp mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm.
“Có thật là cháu muốn tới đó không?”

“Cháu đã quyết định rồi! Nếu không đi thì chắc chắn chị ta sẽ nghi ngờ.

Hơn nữa, lần này cháu muốn tự tay cho cái gã ***** **** chú đã kể một bài học.

Cháu đâu thể cứ mãi nấp sau lưng chú để chú lo liệu hết được.” - Tiểu Tuyết ngước mắt nhìn Mộ Phong, bình phẩm: “Nhưng mà cũng đáng sợ thật chú ạ! Đây là lần đầu tiên cháu thấy chú bày ra gương mặt nghiêm túc đó!”
“KHỤ… KHỤ… HƯM! Chú chỉ muốn cho cháu thấy chú đây cũng mạnh mẽ lắm! Chuyện của Hồng Trà không thể để bụng mãi được!” - Mộ Phong ho khan vài tiếng để che đi nét mặt hơi ửng đỏ.
Ngẫm lại thì mới thấy rõ, cả một buổi sáng Phi Tuyết ngồi cạnh Mộ Phong an ủi, giờ cảm giác gần gũi với chú dường như đã tăng lên đáng kể.
“Cảm ơn chú nhiều lắm!”.

Truyện Xuyên Nhanh
“Gì đây! Sao đột nhiên lại cảm ơn chú!”
“Chú đã giúp cháu xóa nợ, đã thế còn chỉ ra bộ mặt thật của Mai Lệ, mà cháu lại…”
“HAIZZ…”- Mộ Phong thở dài một hơi, anh liền chặn họng cô lại: “Chúng ta đã thống nhất không lặp lại chuyện này nữa.

Nếu cháu cứ như thế thì chú sẽ giận thật đấy!”
Hai chú cháu nhìn nhau rồi bất giác phá lên cười nắc nẻ.

Sau ngày hôm đó, một kế hoạch tác chiến chống lại mưu mô của Hồng Trà đã được lập ra rất nhanh chóng.
Chớp mắt đã đến ngày tiệc sinh nhật diễn ra, Mộ Phong ăn mặc lịch sự rồi cùng Phi Tuyết và tài xế kiêm trợ lý Khải tiến thẳng đến địa điểm mà Hồng Trà đã chọn.
Đến nơi, Phi Tuyết bước xuống xe mà lòng bồn chồn khó tả, cô liền lấy tay vỗ vỗ ngực cho yên đi cơn hồi hộp.
“Nếu cháu không thật sự thấy ổn thì chú sẽ nhờ trợ lý Khải đưa cháu về.

Không cần phải quá sức như thế này!”

“Dạ không! Lần này cháu nhất định phải làm cho ra nhẽ!” - Phi Tuyết kiên quyết từ chối.
“Trợ lý Khải! Anh ở dưới xe đợi điện thoại của tôi, có gì tôi sẽ đánh điện cho anh.

Cách nhà hàng này vài ba căn có một quán ăn khá ngon, cứ đậu xe ở đó rồi ăn uống no say trong lúc đợi tôi và Tiểu Tuyết dự tiệc.”
Dặn dò xong xuôi, hai chú cháu hiên ngang bước thẳng vào trong nhà hàng.

Họ đi ngang hàng nhau, nhẹ nhàng toát lên phong thái sang trọng.

Dương Phi Tuyết hôm nay cũng đã nhờ bà Lan Hoa make up cho mình tông màu sắc sảo, chính vì thế trông cô càng trưởng thành hơn so với tuổi thật.

Mộ Phong thì vẫn ăn mặc lịch sự như thường lệ, chỉ khác là sắc mặt anh lại lạnh băng trông đến là đáng sợ.

Mọi người trong nhà hàng thấy vậy cũng chỉ dám đưa mắt nhìn theo, tuyệt nhiên mọi người đều nhường đường cho hai vị khách đặc biệt kia đi vào.
Vừa tiến đến tầng ba, đẩy cửa bước vào phòng tiệc thì Hồng Trà đã lao ra nhanh chóng, đón chào Mộ Phong bằng một cái quàng tay thân mật:
“Mộ Phong, Tiểu Tuyết! Hai người đến rồi!”
Trước kia khi thấy Hồng Trà, Phi Tuyết sẽ vui mừng hớn hở chào chị.

Nhưng ngay lúc này đây, cô lại cảm thấy kinh tởm trước bộ mặt giả tạo được dựng lên một cách hoàn hảo kia.
“Hừm! Như lời đã hứa! Anh có dẫn theo Tuyết Tuyết tới đây!” - Mộ Phong vẫn cố gắng nhoẻn miệng cười, nhưng tay còn lại liền dứt khoát gạt phăng cái quàng tay của Hồng Trà.
Hồng Trà hơi ngạc nhiên, cô ta trợn mắt nhìn chăm chăm vào Mộ Phong, nhưng ánh mắt anh lại đang dòm ngó xung quanh khán phòng.

Chắc hẳn là đang muốn tìm kiếm bóng dáng gã ***** ****.

Không có trong này!
Phi Tuyết thấy sắc mắt tái mét kia của Hồng Trà liền tiếp lời giải vây:
“Dạ, được chị mời đi ăn tiệc nhiều quá như thế này… em cũng có chút ngại ạ!” - Cô không biểu hiện ra khoảng cách quá đổi đột ngột giống như Mộ Phong.
“À ừ! Em đừng quá câu nệ quá! Ngày vui như thế này chị cũng muốn em tham gia.

Với cả cũng là dịp hai chị em mình trò chuyện.” - Hồng Trà nhanh chóng lấy lại nét mặt tươi cười.
Dương Phi Tuyết vừa nghe mà tay trái vừa cung thành hình nắm đấm rồi khẽ giấu sau lưng.

Bây giờ mà nổi cơn tam bành sẽ hỏng bét, phải cố gắng kiềm chế lại.
“Thôi! Hai người mau vào đi.

Hôm nay toàn là các bạn của em và các vị khách hàng quen của anh không đấy!”
Mặc kệ Mộ Phong dường như đang ra thái độ chồng đối, Hồng Trà vẫn làm ngơ, tiếp tục quàng tay anh rồi kéo vào bên trong.

Phi Tuyết hít thở sâu kiểm soát cơn giận, rồi theo nối gót theo chân Hồng Trà.
Đột nhiên, cô ngay tắp lự sững người lại, đứng chết trân tại chỗ khi vừa bước đến trước những bàn tiệc sang trọng:
“Cháu làm sao vậy?” - Thấy Phi Tuyết sững người, Mộ Phong dừng chân hỏi, Hồng Trà cũng vì thế mà đứng lại theo anh.
“Không… không thể nào! Người phụ nữ đó… là Mai Lệ sao?”.
 
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 26: Gặp Lại Cô Bạn Thân Tốt


Dương Phi Tuyết sa sầm sắc mặt, cả người bất giác không còn chút sức lực mà chao đảo như sắp té nhào.

Nhưng rất nhanh cô đã sớm trấn tĩnh bản thân, cô gắng che đậy bằng vẻ mặt điềm tĩnh.
Mộ Phong khi này ngoảnh mặt lại thấy Phi Tuyết đứng chết trân tại chỗ với gương mặt đang dần tái đi thì liền gạt phăng tay Hồng Trà mà tiến đến chỗ cô.

Hồng Trà được dịp giật mình thêm một phen nữa, đã tận hai lần Mộ Phong dứt khoát gạt tay cô khỏi anh.

Lần một có thể là vô tình, nhưng nếu đến lần hai cũng cùng một lực mạnh như thế thì dám chắc không giống với Mộ Phong thường ngày.
Mặc dù thế nhưng cô ta vẫn gượng giấu đi nét mặt không vừa ý, nối gót đi theo Mộ Phong.

Thấy mồ hôi lấm tấm trên trán Dương Phi Tuyết, Mộ Phong luôn miệng hỏi han, đồng thời hướng mắt nhìn theo vị trí mà cô cháu gái vẫn đăm đăm quan sát từ nãy đến giờ.

Tim anh như hẫng một nhịp, cô gái xấu tính kia chẳng phải là Mai Lệ sao? Lý do gì cô ta lại có mặt ở đây?
“Hai người nãy giờ làm gì vậy? Mau vào trong nhanh thôi! Bữa tiệc cũng sắp bắt đầu rồi! Anh nên nhớ hôm nay anh là nhân vật chính đó.”
Không kịp để Hồng Trà dứt lời, Mộ Phong lên tiếng cắt ngang:
“Cô gái bên đó… là bạn của em sao?”
Nhìn theo cái chỉ tay của Mộ Phong, Hồng Trà xác nhận rồi gật đầu:
“À! Cô ấy là bạn em.

Nói đúng hơn thì là chị em kết nghĩa, cô ấy với em khá hòa hợp trong công việc nên cũng thân với em lắm.

Sẵn dịp sinh nhật của anh nên em có mời cô ấy đến chung vui luôn.”
Câu nói của Hồng Trà khiến tâm can của Mộ Phong và Phi Tuyết ngay lập tức dậy sóng, cơn giận dữ bùng lên dữ dội trong suy nghĩ.

Kẻ xấu không hẹn mà cùng nhau tập hợp đầy đủ tại cùng một nơi và trong cùng một địa điểm.

Đây chắc chắn là sinh nhật đáng nhớ nhất của Mộ Phong rồi.
Thế nhưng cả hai đã sớm tự trấn tĩnh lại cơn giận, bây giờ manh động thì sẽ hỏng hết mọi chuyện.

Kế hoạch đề ra ban đầu lúc này đây đã chẳng còn tác dụng, nhưng tất cả vẫn tạm thời nằm trong sự kiểm soát.

Để tránh sự nghi ngờ của Hồng Trà và sự cảnh giác của Mai Lệ, Tiểu Tuyết liền hành động, thoát khỏi kế hoạch ban đầu, tùy cơ ứng biến.
Phi Tuyết lao nhanh đến trước mặt Mai Lệ, nụ cười hớn hở gặp lại người quen liền được bày ra:
“Là Mai Lệ phải không? Trời ơi! Đúng là cậu rồi! Mình nhớ cậu lắm đấy! Sao khoảng thời gian qua cậu không liên lạc với mình vậy?”
Mai Lệ suýt chút nữa đã đánh rơi ly rượu vang trên tay, một Phi Tuyết bằng sương bằng thịt từ lúc nào đã lù lù đứng trước mặt cô ta.

Cả trang phục lẫn thần sắc đang hiện hữu hoàn toàn khác hẳn với con nhỏ quê mùa, đầu bù tóc rối mà trước đây ả ta từng được dịp trông qua.

Thoát nợ khiến Phi Tuyết thay đổi đáng kể như vậy sao? Mai Lệ càng nghĩ càng thấy không đúng.

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước theo kế hoạch thâm sâu của Hồng Trà, nhưng khi đối diện trực tiếp với kẻ mà bản thân từng làm ác thì ả ta vẫn bị giật mình.
Một cơn ớn lạnh khẽ chạy dọc sống lưng Mai Lệ, cô ta thấp thỏm không biết liệu rằng cô bạn Phi Tuyết này đã biết hết được những gì cô ta đã từng làm chưa? Gã đàn ông đẹp mả khi đấy đứng ra thanh toán hết số nợ có quan hệ gì với Dương Phi Tuyết.
Thắc mắc của cô ta ngay lập tức được giải đáp khi Mộ Phong bất ngờ tiến đến, bên cạnh là Hồng Trà cứng đầu vẫn quyết bám chặt lấy cánh tay người đi chung trông đến là tình tứ.
Bản thân Mai Lệ không hiểu rõ mối quan hệ giữa Mộ Phong, Hồng Trà, Phi Tuyết và bản thân Hồng Trà cũng không thật sự sành sỏi những gì Mai Lệ đã làm với Phi Tuyết.

Chỉ biết một điều rằng: bản chất xấu xa của Hồng Trà và Mai Lệ là một trong các yếu tố quyết định tạo ra mối quan hệ “chị em kết nghĩa” này.
Ghét nhau có thể trở thành thù địch của nhau, nhưng cùng nhau ghét chung một kẻ thù thì từ thù địch vẫn dễ dàng trở thành liên minh bền vững.
Mộ Phong và Phi Tuyết sau đó cũng chẳng thể trao đổi với nhau về kế hoạch thay thế, hoàn toàn không có một khoảng thời gian chết nào.

Tuy vậy, những gì họ đều hành động rất cẩn thận, kim chỉ nam bây giờ là “tùy cơ ứng biến”.

Phi Tuyết giả vờ như không biết chuyện gì về bí mật đòi nợ ngầm của Mai Lệ, cô liên tục cười đùa, ăn uống vui vẻ, diễn tròn nét mặt ngây ngô như xưa hai người từng làm bạn.
Mộ Phong vẫn tương tác với Hồng Trà như mọi lần, vừa đánh mắt theo dõi Tiểu Tuyết nhà hắn, vừa cùng Hồng Trà đi chào hỏi các vị khách tới dự sinh nhật.

Mục đích chính anh muốn là mong đợi Hồng Trà sẽ quay đầu, dừng ngay chiêu trò bỉ ổi kia.

Về phần Hồng Trà, thấy Mộ Phong đã bình thường trở lại nên cũng lơ là cảnh giác, âm thầm lợi dụng những lần tiếp khách để chuốc say Mộ Phong, kiên nhẫn đợi đến thời gian chín mùi.
Thời gian bữa tiệc dần trôi, Hồng Trà mặc sức chuốc say Mộ Phong còn Mai Lệ thì cố gắng bón rượu cho Phi Tuyết.

Kế hoạch quá dễ đoán nên Phi Tuyết đã sớm uống sẵn thuốc chống say rượu.

Cô thừa biết rõ về tửu lượng của người chị em cũ nên chỉ cần uống song song với cùng một lượng rượu mà Mai Lệ cố ý mời chào thì chắc chắn cô sẽ trụ lại sau cùng.
Mai Lệ bắt buộc phải cùng uống với Phi Tuyết mới mong hoàn thành được kế hoạch, chỉ như vậy thôi đã chứng minh rằng bản thân cô ta đã bị cho vào tròng ngay từ lúc bắt đầu.

Phần còn lại cứ việc theo kế hoạch của Mộ Phong là ổn thỏa..
 
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 27: Trà Tính Không Bằng Mộ Phong Tính


Trời không phụ lòng người, cả Mai Lệ và Phi Tuyết đều đã đến giới hạn.

Bằng ý thức còn sót lại nhờ việc uống thuốc chống say, cô vờ như bản thân đi không vững, ngõ ý với Hồng Trà muốn được nghỉ ngơi.
Hồng Trà thấy bộ dạng ngoắc cần câu của cả Phi Tuyết và Mai Lệ thì cố giấu nụ cười đắc thắng, nhanh miệng trả lời:
“Tất nhiên là được rồi em! Chị biết kiểu gì cũng sẽ ăn mừng quá trớn nên đã đặt sẵn một vài phòng nghỉ ở nhà hàng này rồi.

Để chị gọi người đưa em về phòng nhé!”
Nói rồi cô ta hí hửng ngoắc tay ra hiệu cho một cậu nhân viên túc trực gần đó, nhắn nhủ mau chóng đưa hai cô gái này đến căn phòng đã được chỉ định.

Cậu nhân viên gật đầu rồi làm theo, Hồng Trà tiếp tục công việc chuốc say Mộ Phong.

Mộ Phong chứng kiến cậu nhân viên cùng một người khác nhẹ nhàng dìu Phi Tuyết và Mai Lệ ra khỏi phòng tiệc mà mặt vẫn không biến sắc.

Vẫn tiếp tục nương theo thái độ trơ trẽn của Hồng Trà.
Tất mọi việc từ đầu đến tận bây giờ đã sớm nằm trong sự tính toán của anh, có trệch nhịp giữa chừng nhưng cũng chính nhờ sự trật nhịp này đã đưa thế cuộc đến một kết quả khác.
Thời gian lại trôi qua mà Mộ Phong vẫn chưa có dấu hiệu say, Hồng Trà tức tối rung đùi.

Cô ta đã lường trước tửu lượng của Mộ Phong, cũng đoán biết rằng anh sẽ từ chối rất nhiều lời mời rượu của nhiều vị quan khách nên đã đặc biệt chuẩn bị rượu nặng hơn mọi lần.

Đặc biệt là các loại rượu có nồng độ cồn cao kèm theo khả năng khiến người thưởng thức uống lấy uống để chỉ sau một ngụm nhỏ.

Đến thế rồi mà Mộ Phong vẫn không say.
Hồng Trà cắn răng tức tối trong lòng, tỷ lệ thành công của kế hoạch chuốc say rồi mây mưa cùng Mộ Phong khiến bản thân mang thai gần như đã tuột về con số không rồi sao?
Thời gian vẫn cứ trôi, khách khứa cũng thưa dần rồi về hết hẳn.

Đến khi này Hồng Trà mới chịu chấp nhận rằng kế hoạch thác loạn với Mộ Phong đã tan thành mây khói.

Tuy nhiên cô ta vẫn chưa bỏ cuộc, nếu kế này không thành thì vẫn còn một cách khác khiến Mộ Phong ghê tởm cái tên Dương Phi Tuyết.
“Giờ này chắc tên ***** **** đó đã hành sự xong rồi! Bây giờ mà xông vào thì chắc chắn Mộ Phong sẽ sốc lắm cho coi.”
Nghĩ rồi Hồng Trà bắt đầu giở giọng say rượu, pha lẫn sự nhõng nhẽo:

“Hình như em say rồi anh.

Anh… dìu em lên phòng 302 của nhà hàng này rồi hẵng về nha! NẤC!” - Kết thúc câu nói một tiếng nấc thật dài để tăng sự uy tín.
Việc này vẫn nằm trong tính toán của Mộ Phong.

Anh suy nghĩ đến hai khả năng vì sao Hồng Trà muốn anh dìu đến căn phòng đấy.

Cuối cùng thì mong mỏi người bạn thân này sẽ quay đầu có vẻ đã vô ích.
Nắm chặt hai tay rồi lại buông lỏng ra thêm một lần nữa, thâm tâm Mộ Phong đành phải chấp nhận con người xấu xa này của Hồng Trà.

Anh khẽ cười nhạt rồi quay sang nhìn Hồng Trà gật đầu.

Nhẹ nhàng đưa cô rời khỏi phòng tiệc mà tiến đến căn phòng 302.
Trong suốt đoạn đường ngăn ngủi ấy, Mộ Phong vẫn im lặng không nói gì còn cảm xúc của Hồng Trà lại lâng lâng vui sướng khó tả.

Chỉ một chút nữa thôi thì kế hoạch của cô sẽ thành công, không vẻ vang như tính toán ban đầu nhưng chắc chắn sẽ mở ra cơ hội cho những lần tiếp theo.
“CỘC… KÉTTTT…”
Cánh cửa phòng 302 được mở tung, Hồng Trà đắc thắng nhướng người về phía trước vờ như bản thân sắp té.

Cô ta thật sự mong mỏi Mộ Phong tiến vào bên trong nhanh nhất có thể nên mới làm điều này.

Mộ Phong theo phản xạ lao theo đỡ lấy người Hồng Trà, cùng lúc này cả hai đã tiến vào bên trong được một đoạn, đủ thế thấy được toàn cảnh căn phòng.

Khung cảnh chiếc giường chắc hẳn là thứ đập vào mắt hai người đầu tiên.
“ÔI TRỜI ĐẤT ƠI! Cái gì… đây…”
Hồng Trà bỏ lửng câu nói, vừa thốt lên bốn chữ “ôi trời đất ơi” thì cổ họng đã nghẹn cứng trở lại.

Nét mặt hớn hở vui sướng kia trụ lại trên mặt không quá ba giây, lát nhanh sau đã biến sắc trở thành sự bàng hoàng đến thất kinh.
Đang nằm trên chiếc giường trắng phau kia, một nam một nữ với cơ thể không mảnh áo che thân được phơi ra đầy dung tục.

Gã đàn ông vừa nhìn qua đã biết là ***** ****, còn người nằm bên cạnh thì không phải là Phi Tuyết như Hồng Trà đang mong đợi.
“MAI LỆ! Tại sao cô ta lại ở đây? Đáng lẽ ra phải là Phi Tuyết mới đúng chứ!”
Quá bất ngờ, Hồng Trà buộc miệng rú lên.

Nhưng ngay sau đó liền giật mình lấy tay vỗ mạnh vào mặt mình khi biết bản thân vừa lỡ lời..
 
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 28: Đến Bây Giờ Em Vẫn Còn Muốn Nói Dối Sao


Rùng mình một cái, cô ta run rẩy quay mặt lại nhìn Mộ Phong đang đứng sau lưng:
“À không phải! Ý em là…”
“Đến bây giờ em vẫn còn muốn nói dối sao? Hồng Trà!”
Mộ Phong vừa gằn giọng chất vấn, một giọng nói khác từ đâu chen vào:
“Chúng tôi đã xử lý rất tốt đúng không? Chủ tịch Phong!”
Tiếng nói vừa dứt, từ bên ngoài liền tiến vào ba gã đàn ông to lớn.
“Chuyện này là sao đây Mộ Phong.

Rốt cuộc mấy người này là ai?” - Hồng Trà hoảng loạn chất vấn Mộ Phong, quên luôn bản thân đang diễn vai say xỉn.
Mộ Phong vẫn đứng thẳng lưng, mặt hơi cúi xuống thấp, tuyệt nhiên không lên tiếng trả lời.
“Rốt cuộc chuyện này là sao đây hả? Anh mau giải thích đi!” - Hồng Trà mất hết bình tĩnh, cơn giận dữ vì kế hoạch bị phá sản cộng thêm cảm giác hoang mang khiến cô ta mất đi sự bình tĩnh vốn có.
“Thấy chị đây có vẻ hoang mang nên tôi xin phép được giải thích nhá.

Chắc là chủ tịch Phong không còn lời nào muốn nói với chị đâu!”
Tên vừa lên tiếng cười phỉnh nhìn Hồng Trà đầy cao ngạo, nhìn qua dáng vẻ lãnh đạo đó chỉ chắc hẳn cũng là người có đầu óc.

Không đợi Hồng Trà đáp lời, hắn nói tiếp:
“Chủ tịch Phong đây đã sớm nhìn ra kế hoạch của chị nên đã nhờ chúng tôi, à còn cả con nhóc Phi Tuyết mà chị vừa gọi tên, tất cả cùng nhau bày ra chiến lược để phản công đó!”
“Cái gì? Sao mà các người…”
“Kế hoạch của chị rất hay nhưng cũng đầy sơ xuất.

Đáng lẽ ra chị không nên chọn gã đang nằm trên giường kia là đối tác chứ.

Hắn ngu như bò vậy.

Moi thông tin dễ như ăn bánh!”
“Rốt cuộc mấy người đang lảm nhảm cái gì vậy? Kế hoạch nào chứ!”
Tên đại ca nhìn thấy gương mặt xanh như tàu lá chuối của Hồng Trà thì liền phá lên cười nắc nẻ.

Đoạn định nói tiếp thì Mộ Phong đã cất tiếng trước:
“Nếu em không định thú tội thì anh sẽ vạch trần tất cả.

Nguyên văn kế hoạch của em là sẽ chuốc say anh cùng Tiểu Tuyết, sau đó giao con bé cho ***** **** tùy ý xử lý còn em sẽ giải quyết anh theo một hướng tính toán khác.

HAIZZZ! Em có biết rằng anh đã thất vọng đến thế nào không?” - Mộ Phong thở dài đầy ảo não.
“Cái đó… anh đang nói gì vậy? Em hoàn toàn không hiểu.

Anh say quá rồi nên mất tỉnh táo đúng chứ? Phải rồi! Mọi chuyện là do lũ đàn ông đểu cán kia tiêm nhiễm vào đầu anh đúng không? Mộ Phong! Anh hãy tin em.

Mọi chuyện không như lũ dở hơi này nói đâu! Chúng đang cố gắng bôi nhọ danh dự của em.

Chắc chắn… chắc chắn các người là đối thủ của ba tôi nên mới dựng chuyện như thế để bôi nhọ thanh danh của tôi.

Phá hỏng mối làm ăn hợp tác giữa Mộ Phong với ba của tôi đúng không?” - Hồng Trà phát hoảng vì bị nói trúng tim đen, cô ta hớt hả lao đến nắm tay Mộ Phong van lớn.
“Dựng chuyện? Tức cười thật! Ê! Mày vô đây được rồi đó!” - Một tên khác lên tiếng, đánh tiếng kêu gọi thêm ai đó.
Bóng dáng một anh phục vụ đang mặc đồng phục của nhà hàng bước vào bên trong.

Hồng Trà nhìn thấy người vừa xuất hiện thì sắc mặt từ hoảng loạn dần trở nên tái mét.
“Nhận ra bộ đồ này đúng không? Phải rồi! Sao cô lại không nhận ra được chứ nhỉ?” - Tên đại ca chỉ tay vào người vừa bước vào.
“Cũng dễ hiểu mà nhỉ.

Vì không muốn Mộ Phong nhận ra sự có mặt của ***** ****.

Cô đã cài hắn vào trong dàn nhân viên phục vụ.

Mục đích chính là sau khi Mai Lệ hoàn thành việc chuốc say Tiểu Tuyết, cô sẽ ra hiệu cho hắn với tư cách là phục vụ nhà hàng, đến rồi dìu Tiểu Tuyết vào căn phòng cô đã chỉ định.”
“Vu khống! Tôi đồng ý ***** **** và tôi là chỗ quen biết nhau.

Nhưng chứng cứ đâu mà anh bảo tôi kêu ***** **** giả dạng làm nhân viên!” - Hồng Trà vẫn tiếp tục gân cổ lên cự cãi.
Mộ Phong gạt mạnh tay khỏi cái níu kéo của Hồng Trà, nghiêm giọng:
“Việc này chỉ cần động não chút đỉnh nhất định sẽ nhận ra ngay lập tức.

***** **** chắc chắn sẽ không tham gia bữa tiệc vì hắn đã sớm giả dạng làm nhân viên phục vụ của nhà hàng.

Anh biết đây chính là kế sách em đã vạch ra để giúp hắn qua mặt được tất cả.

Tuy nhiên, nó lại tiềm ẩn hai điểm yếu chí mạng.”
Hít thở sâu một hơi, Mộ Phong điềm tĩnh giơ hai ngón tay lên trước mặt Hồng Trà, tiếp:

“Thứ nhất, ***** **** chỉ cải trang thành phục vụ, không phải phục vụ chuyên nghiệp được nhà hàng đào tạo nên chắc chắn sẽ vô cùng vụng về khi bưng bê đồ ăn và khi phục vụ khách hàng.

Để ý kĩ một chút thì kiểu gì cũng thấy hắn là tên nhân viên vụng về nhất.

Mà anh nghĩ vụ này chắc em đã bàn trước với chủ nhà hàng và toàn bộ nhân viên phục vụ hôm nay nên chẳng có ai thèm nhắc nhở ***** ****.

Hơn nữa, hắn cũng là tên nhân viên có khoảng thời gian rảnh rỗi để quan sát khách hàng nhiều nhất.

Lý do vì sao ư? Là vì hắn phải liên tục quan sát chỉ thị từ em, giữ khoảng cách an toàn để anh không nhận ra và quan trọng nhất là canh chừng khi nào Tiểu Tuyết ngấm cơn say.

Vì thế công việc của bọn họ là quan sát rồi bắt người, như thế là xong chuyện.

Điểm yếu thứ hai, nhà hàng này có quy định toàn bộ nhân viên phục vụ đều phải đeo khẩu trang và đều phải tạo nếp cùng một kiểu tóc.

Đó là lý do em chuẩn bị cho ***** **** một bộ trang phục có hoa văn cà vạc khác đi một chút so với những nhân viên còn lại.

Như vậy, khi Tiểu Tuyết say, em chỉ cần nhìn xung quanh và để ý cà vạt của từng nhân viên, chắc chắn sẽ gọi đúng ***** **** và để hắn dìu Tiểu Tuyết đi.

Nhìn từ xa thì nhân viên nam nào cũng giống y đúc nhau nên em đã dựa vào chiếc cà vạt để nhận dạng ***** ****.

Đây là cách an toàn nhất để anh không nhận ra sự hiện diện của hắn.”.
 
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 29: Chính Thức Cắt Đứt Mối Thân Tình Này


“Cô thông suốt rồi chứ! Tôi để đàn em của mình mặc lại trang phục của ***** **** rồi đóng giả làm hắn.

Và… mọi chuyện sau đó diễn ra y hệt suy tính của chủ tịch Phong.” - Tên đại ca nhanh miệng xen vào.
“Nhảm nhí hết sức! Tôi chỉ gọi đại thôi! Còn bộ trạng phục khác cà vạt gì đó nghe mới vô lý làm sao! Lỡ như hôm nay người ta đeo lộn cà vạt thì sao?”
“Đến giờ mà cô vẫn chối cãi sao? Bọn tôi đã chia nhau quan sát hết rồi.

Ngay sau khi đàn em của tôi mặc lên trang phục nhân viên của ***** ****, tôi đã kêu cậu ta đứng xa cô nhất có thể.

Thế quái nào khi thấy con bé Tuyết say xỉn, cô lại không gọi một bạn nhân viên nào ở gần đó mà lại dáo dác nhìn xung quanh, rồi sau đó chỉ định đúng ngay nhân viên có chiếc cà vạt khác hoa văn? Lúc đó có tận ba bạn nhân viên chỉ đứng cách cô hai bàn tiệc, trong khi đàn em của tôi lại đứng cách cô gần cả nửa khán phòng.

Chuyện này… cô giải thích như thế nào đây ta? Tôi và đàn em có chụp hình lại hết nên đừng có biện lý do là cô không thấy.

Không đáng tin đâu! HAHA”
Vừa nghe mà gương mặt Hồng Trà vừa trưng ra sự bàng hoàng phan lẫn thất vọng, cổ họng nghẹn ứ lại, không phản bác thêm được gì.

Tuy nhiên có một điều mà cô vẫn không hiểu, đó là tại sao Mai Lệ lại có mặt ở đây.

Nhìn qua cũng đều thấy rằng ***** **** và Mai Lệ vừa thác loạn nên cơ thể mới tr@n truồng như vậy.
Nhìn thấy Hồng Trà đang nhìn vào đôi nam nữ đang nằm trên giường, tên đàn em trong bộ trang phục nhân viên cất lời:
“Chắc cô đang thắc mắc vì sao người phụ nữ tên Mai Lệ kia lại có mặt đây đúng không? Để đại ca chúng tôi nói cô nghe luôn!”
Tên đại ca dương dương tự đắc với uy thế của mình, tiếp lời gã đàn em:
“Tôi cũng nói cho cô rõ thêm, cả chủ tịch Phong và cô nhóc Tiểu Tuyết đều đã uống thuốc chống say rượu từ trước.

Tuy nhiên, cô nhóc kia chỉ giữ được sự tỉnh táo cho đến khi thấy mặt chúng tôi thì liền rơi vào cơn say.

Cô có biết trong lúc chúng tôi đỡ người ra xe, con bé nó nói gì không? Thật chẳng biết cô gái tên Mai Lệ kia đã làm gì nhưng Tiểu Tuyết cứ liên tục chửi rủa, đay nghiến rồi bảo rằng ‘hôm nay tôi sẽ khiến cho cô phải thay thế chỗ của tôi, phải khiến cô thân bại danh liệt vì dám đối xử với tôi như vậy’.

Hình như là con bé cũng có đưa mắt nhìn tôi cầu xin nữa đúng không ta?” - Gã nhún vai, đưa tay ngang tai đầy giễu cợt: “Cho nên là tôi cũng chiều lòng thôi! Sau khi dọa nạt tên ***** **** rồi bắt hắn uống thuốc kích d.ục thật say, tôi đã nhốt hắn và cả ả Mai Lệ đang say mèm kia vô phòng 302 này.

Còn hai người đó có đánh nhau không thì tôi nào có biết!”
Tên đại ca giải thích một tràng rồi qua nhìn Mộ Phong.

Mong đợi anh sẽ nói hắn thông minh, nhạy bén mà tăng thêm tiền giao dịch.
Hồng Trà tần ngần đứng chết chân tại chỗ, không còn lời nào để biện minh cho kế hoạch bị lật tẩy của bản thân.

Mặc dù thế cô ta vẫn ngước mắt nhìn Mộ Phong, ánh mắt mong cầu sự tha thứ.
“Em cũng đã nghe hết cả rồi! Từ giờ trở về sau đừng liên lạc gì với anh nữa! Thật kinh tởm khi từ đó đến giờ anh vẫn xem em là bạn tốt.”
Mộ Phong hằm hằm sắc mặt, nhìn người phụ nữ trước mặt hệt như nhìn một bãi nhầy.
“Mộ Phong à! Anh hãy nghe em nói! Đúng là em đã sai nhưng… em sẽ sửa lỗi mà.

Anh… hãy cho em một cơ hội nữa thôi! Em chắc chắn, chắc chắn sẽ sửa lỗi mà anh.

Anh hãy…” - Hồng Trà giở giọng yếu đuối, quỳ thụp xuống nắm lấy tay Mộ Phong.
Anh tức giận vung tay mạnh ra khỏi tay Hồng Trà, thực tâm cảm thấy thật ghê tởm người phụ nữ trước mặt.

Sau đó anh ngước mắt nhìn cô ta, buông lời lạnh lùng:
“MAU BỎ TAY RA! Chưa dùng toàn bộ sức lực để tát em một cái thật đau đớn chính là sự nhượng bộ cuối cùng anh dành cho em!”
Ngoảnh mặt lại nhìn vào chiếc giường ngủ, Mộ Phong nghiến răng ken két, nói như sắp chửi:
“Còn người phụ nữ nằm đó.

Bao nhiêu đây vẫn chưa là gì so với những thứ cô ta đã từng gây ra cho Tiểu Tuyết.

Cũng may cho cô ta khi Tiểu Tuyết đã mất đi ý thức vì say rượu, nếu không thì đừng mong mọi chuyện sẽ dừng lại ở đây!”
Ánh mắt chán ghét kinh tởm lườm mặt Hồng Trà, Mộ Phong quay lưng bước đi.

Một cái ngoái mặt lại cũng không có.

Anh chính thức cắt đứt mối thân tình với Hồng Trà kể từ hôm nay..
 
Nhất Tâm Nhất Ý Một Đời Vì Em
Chương 30: Chú Ơi! Cháu Thấy Nóng Quá! Tay Chú Mát Lắm!


“Chúng tôi đã hoàn thành công việc rất xuất sắc đúng không chủ tịch Phong?”
Gã đại ca vừa đi theo Mộ Phong ra xe, vừa luôn miệng nhắc khéo về chiến công của đội gã.

Thông minh nhanh nhạy là thế nhưng đứng trước một khối kết xù bằng xương bằng thịt như Mộ Phong đây thì bản chất hám tiền vẫn lộ rõ mồn một.

Đám đàn em phía sau dù không nói một lời nào nhưng vẫn luôn miệng lẩm bẩm tính toán xem bản thân sẽ nhận được bao nhiêu từ người đứng đầu tập đoàn Hoàng Minh lừng danh.
“Tất cả những thông tin mà đám các ông thu thập được, chuyển tất cả thành một file tổng hợp sau đó gửi qua địa chỉ mail của tôi.

Còn thù lao, ngày mai số tài của các người tự động nhảy số.”
Mộ Phong bất ngờ cất tiếng nói một tràng dài, đoạn bước nhanh ra chiếc xe được đậu sẵn - Phi Tuyết đang yên vị nằm ngủ bên trong từ bao giờ.

“Khi nào cần nhờ vả tôi sẽ liên hệ sau.

Bây giờ thì mọi việc đã xong rồi, cả vốn lẫn lãi tôi đều trả đủ.

Biết điều thì đừng lai vãn khi tôi đây không đánh điện thoại mưu cần sự trợ giúp nào.

Tôi nghĩ các cậu hiểu mà phải không?”
“Chủ tịch Phong đây thật là biết cách làm việc mà.

Chúng tôi hiểu rồi.

Vậy hẹn gặp…”
“SẦM…”
Gã đại ca còn chưa kịp dứt lời, Mộ Phong đã tiến vào trong xe, đóng cửa thật mạnh, rồ ga chạy đi trong tích tắc.
“Cái tên đẹp mả đó đúng là tự cao.

Lần đầu tiên em thấy có người dám nói chuyện kiểu đó với đại ca đấy!” - Lúc bây giờ mới có một tên đàn em khẽ lên tiếng.
“Chịu đựng tính khí của tên đó một chút không thiệt thân chúng mày đâu.

Hắn ta rất giàu, nhiều khi số tiền cả tổ chức của chúng ta làm việc quần quật một năm cũng không nhiều bằng một bản hợp đồng của công ty hắn.

Đã có duyên được tên đó nhờ cậy một lần thì ắt sẽ có lần thứ hai.

Dĩ hòa vi quý đi! HAHAHA!”
Mộ Phong băng băng lái xe đưa Phi Tuyết trở về nhà.

Nói là buông bỏ nhưng lúc này tâm trí anh vẫn còn vướng bận hình ảnh của Hồng Trà, khiến lòng anh cứ thất vọng không thôi.

Ai từng bị phản bội tình cảm, đặc biệt là thứ tình bạn rất mực cao quý ắt sẽ hiểu được tâm trạng của Mộ Phong.
Đến nơi, hai vệ sĩ túc trực gác cổng đã chờ sẵn, họ cúi chào chủ tịch rồi nhìn theo chiếc xe chạy thẳng vô sân vườn.

Bà quản gia Lan Hoa khi này vội vã từ trong nhà chạy ra, phụ Mộ Phong đỡ Tiểu Tuyết lên phòng.

Mọi việc ổn thỏa xong xuôi, bà Lan Hoa mới xin phép ra về.

Sở dĩ hôm nay tan làm muộn là vì Mộ Phong đã nhờ bà ở nhà đợi hai chú cháu, tiện thể nấu giúp anh mấy món giải rượu, cất sẵn trong tủ lạnh.
Tiễn bà quản gia ra đến cổng, Mộ Phong thở dài như trút hết gánh nặng của ngày dài hôm nay.

Anh lảo đảo bước về phòng tắm rửa sạch sẽ, định bụng tối nay phải ngủ thật ngon để xoa dịu đi vết thương lòng về tình bạn tan vỡ này.
Bước ra khỏi phòng tắm trong bộ đồ pyjama đơn giản, mái tóc đen chắc khỏe xõa ra tự nhiên khác hẳn kiểu tóc vuốt keo cứng ngắc khiến gương mặt vuông vức của Mộ Phong nom thật điển trai làm sao.
“Chết thật! Điện thoại của mình hình như đang ở…” - Đang lay hoay tìm kiếm thì anh sực nhớ ra chiếc điện thoại thường dùng vẫn nằm trong túi áo khoác, hiện tại vẫn còn đang vắt vẻo trùm qua người Phi Tuyết.
“Mình chỉ… qua phòng con bé lấy lại chiếc áo khoác thôi thì chắc… không sao đâu!”
Có chút chột dạ khi phải sang phòng Tiểu Tuyết vào giờ giấc đêm hôm thế này, nhưng vẫn phải thực hiện giao dịch tiền bạc như đã bàn trước với tên đại ca nên Mộ Phong quyết làm liều.

Nhẹ nhàng, đi khẽ vào sát giường của Phi Tuyết, Mộ Phong bắt đầu lần mò chiếc điện thoại nằm trong túi áo khoác.

Anh không muốn bật đèn lên vì sợ sẽ làm gián đoạn giấc ngủ của cô.

Thú thật, ai mà xông vô phòng vào thời điểm này thì có trăm cái miệng anh cũng chẳng biết minh oan làm sao cho đủ.
Mang tiếng là chú cháu có mối thân tình từ lâu, nhưng một nam tỉnh táo mặc Pyjama mát mẻ, một nữ say sỉn diện trang phục tôn dáng, bên trên mò mẫm bên dưới không phản kháng trong không gian tối mù của căn phòng rộng lớn thì có ông trời mới tin cái cớ là Mộ Phong đang tìm điện thoại.
Vừa chạm vào được thứ gì đó cộm cộm bên túi áo khoác, Phi Tuyết bất ngờ vòng tay ôm lấy Mộ Phong kéo ngã xuống giường, hai cơ thể đè lên nhau chật chội:
“Chú! Cháu… cảm thấy người mình lạ quá.

Nó nóng lắm! Khó chịu lắm!”
Mộ Phong dù lúc này vẫn còn đang hoảng hồn vì hành động vừa rồi, vẫn theo bản năng mà đưa tay áp trán cô.
“Tiểu Tuyết! Chẳng lẽ cháu bị trúng gió sao?”
Mộ Phong ngồi bật dậy, áp tay lên má rồi lên lại trán Phi Tuyết như để xác nhận một lần nữa.
“Nóng quá! Con bé sốt thật rồi!”
Dòng suy nghĩ còn chưa dứt, Phi Tuyết đã nhanh tay, nắm lấy bàn tay Mộ Phong đang đặt lên trán mình, kéo nó chạm vào cổ, tay còn lại thì liên tục sờ soạng lung tung trên ngực.
“Chú ơi! Cháu thấy nóng quá! Tay chú… mát lắm!” - Có lẽ vì vẫn còn quá say nên Phi Tuyết thực tâm không biết bản thân đang làm những hành động gì trước mặt chú..
 
Back
Top Bottom