Đam Mỹ Nhất Niệm Chi Tư

Nhất Niệm Chi Tư
Chương 100: 100: Phiên Ngoại 26 - Cp Chính Phụ Kết Hợp — Du Lịch Hải Đảo Phần Cuối》


Bãi cát trắng phau, nước biển trong xanh, bầu trời quang đãng không một gợn mây, đây là thời tiết tuyệt vời để chơi các môn thể thao dưới nước.
Tang Niệm ngồi dưới dù che nắng, vừa uống nước dừa tươi, vừa theo dõi thị trường chứng khoán Mỹ trên máy tính.

Trong dịp Tết âm, mặc dù sàn chứng khoán trong nước đã đóng cửa nhưng sàn chứng khoán nước ngoài vẫn mở như bình thường.

Anh không thích để lộ cơ thể mình ra trước mặt mọi người và cũng không khoái trò nghịch nước dưới nắng lắm, bởi vậy anh chỉ thay sang bộ quần áo mùa hè mát mẻ, không có ý định xuống nước.
Ở phía đối diện với anh, Thi Hạo đeo tai nghe bluetooth cũng đang tập trung ngồi trước máy tính tham dự cuộc họp trực tuyến.

Đã là lãnh đạo cấp cao của tập đoàn thì không có chuyện phân biệt giữa đi làm với tan tầm, lúc nào cũng phải giữ mình trong trạng thái chờ đợi để đối phó với đủ mọi tình huống khẩn cấp.
Cách họ không xa có một nhóm thanh niên đang cười đùa chơi bóng chuyền bãi biển, phía xa hơn trên biển là những tấm ván lướt sóng với các kích thước to nhỏ và màu sắc khác nhau, Trịnh Giải Nguyên và Kỷ Thần Phong cũng nằm trong số đó.
Vì là bãi biển tư nhân của khách sạn, chỉ cho khách hàng sử dụng nên trên bãi cát không có nhiều dù che nắng, khoảng cách cũng rất thưa, hoàn toàn không có cảnh chen chúc như ở bãi biển công cộng.

Khách sạn cung cấp dịch vụ trà chiều, mang cho nhóm Tang Niệm một kệ điểm tâm tinh xảo ba tầng với nước dừa tươi, ngay cả Barca cũng được chia cho một miếng bánh nhỏ được đặc chế theo hình khúc xương.
Phải, Barca.

Xuống máy bay Tang Niệm mới biết, hóa ra bọn Trịnh Giải Nguyên còn mang cả chó đi cùng.
Doberman nằm yên lặng dưới bóng dù, nghiêm túc thực hiện công việc của một chú chó bảo vệ, nó cảnh giác với mọi phần tử khả nghi muốn tiếp cận, bao gồm những người đẹp bikini bị thu hút bởi vẻ đẹp trai của nó.
Tang Niệm nhấp một hụm nước dừa mát lạnh sảng khoái qua ống hút, anh ngước mắt khỏi đống con số dày đặc, nhìn ra mặt biển cuồn cuồn sóng trắng.

Tuy ốc tai điện tử có hiệu quả chống nước nhất định, nhưng nó cũng chỉ dừng ở mức độ chống mưa nước hắt chứ không thể để ngâm trong nước mà vẫn hoạt động bình thường.

Kỷ Thần Phong đã tháo ốc tai điện tử trước khi xuống nước, vậy nên bây giờ anh không thể nghe thấy bất kì một âm thanh nào.
Vì chuyến đi lần này, Tang Niệm đã đặc biệt gửi trước phiên bản điện tử của khóa học ngôn ngữ kí hiệu cho Trịnh Giải Nguyên để cậu học một số kí hiệu cơ bản, để có ở trên biển thì cậu cũng giao tiếp được với Kỷ Thần Phong.
Trong đó, “nguy hiểm” và “cẩn thận” là hai kí hiệu mà Tang Niệm đã tận tình chỉ bảo cho Trịnh Giải Nguyên để cậu phải thuộc nằm lòng, anh còn dặn dò đối phương rằng lúc nào cũng phải chú ý tới vị trí của Kỷ Thần Phong, tuyệt đối không được ra quá xa bờ.

“Hồi tôi học lướt sóng, bố mẹ tôi còn chẳng trông chừng tôi đến mức ấy.” Trịnh Giải Nguyên thở dài trước sự cẩn thận của Tang Niệm, “Yên tâm đi, nhất định tôi sẽ đưa bác sĩ Kỷ về an toàn.”
Hai tấm ván lướt màu trắng ở phía rìa ngoài cùng bên phải hẳn là Trịnh Giải Nguyên và Kỷ Thần Phong.
So với Trịnh Giải Nguyên cưỡi sóng thành thạo thì Kỷ Thần Phong có hơi trầy trật hơn một chút, không phải lúc nào anh cũng đứng vững được trên ván, thỉnh thoảng bị mất thăng bằng, ngã ra khỏi ván lướt.

Tuy nhiên, với người mới bắt đầu học, chỉ trong hai ngày đã có thể đứng vững trên ván và lướt theo nhịp sóng đã là một tốc độ học tập đáng kinh ngạc.
Hai người theo sóng trở về bờ, không có ý định bơi ra nữa, có vẻ đang chuẩn bị lên bờ nghỉ ngơi trong chốc lát.
Trịnh Giải Nguyên và Kỷ Thần Phong kéo theo tấm ván lướt sóng lớn, lần lượt đi về phía chiếc dù che nắng.

Tang Niệm cầm ốc tai điện tử trên bàn, đứng dậy ra đón, liếc thấy hành động của anh, Thi Hạo phóng mắt nhìn ra xa.
“Hôm nay tới đây thôi.” Nói xong, gã kết thúc cuộc gọi video rồi gập máy tính.
“Bọn tôi về rồi!” Người Trịnh Giải Nguyên chưa đi đến nơi thì giọng đã vọng tới trước, “Khát quá đi mất, có gì uống không?”
Thi Hạo nhìn xung quanh, đưa trái dừa ướp lạnh trong xe đẩy nhỏ cho đối phương: “Vừa chặt.”
Trịnh Giải Nguyên cắm tấm ván xuống cát, cậu chạy nhanh mấy bước, chui vào dưới ô, sau đó nhận lấy trái dừa và đặt mông ngồi xuống chiếc ghế nhựa màu trắng.
Cậu há miệng thật to để húp nước dừa, thứ nước ngọt lừ chảy xuống cổ họng, Trịnh Giải Nguyên giải tỏa được cơn khát thì thở khà thoải mái, nằm ườn trên ghế như người không xương.
“Phê thật!”
Lúc này Tang Niệm và Kỷ Thần Phong cũng trở về dưới ô.
“Chơi vui không?” Tang Niệm cầm lấy chiếc khăn vắt trên lưng ghế, đắp lên người Kỷ Thần Phong.
“Ừ, rất thú vị.” Kỷ Thần Phong lau cằm với tóc đang rỏ nước, cũng ngồi xuống ghế.
Do hoàn cảnh gia đình mà từ nhỏ Kỷ Thần Phong đã sống tằn tiện, đến những chuyến đi chơi ngắn ngày quanh thành phố Hồng anh còn chẳng có chứ nói gì đến đi biển nghỉ mát, đây là lần đầu tiên anh được tận mắt nhìn thấy biển.
“Thế về sau năm nào mình cũng đến đây nhé.” Tang Niệm rất sẵn lòng thỏa mãn các nhu cầu của Kỷ Thần Phong, anh cũng thích ngắm nhìn dáng vẻ trở nên ngạc nhiên mừng rỡ của đối phương khi được trải nghiệm những thứ mới lạ.
Kỷ Thần Phong đang lau tóc thì chững lại, anh nhìn Tang Niệm đứng trước mặt một cách chăm chú, ý cười dâng lên trong mắt: “Sau này chúng ta có thể đến một vài nơi mà cả anh và em đều thấy thú vị.”
Thật ra với Tang Niệm thì nơi nào cũng giống nhau cả, thế giới rộng lớn đến vậy nhưng với anh cũng chỉ có hai nơi — nơi có Kỷ Thần Phong và nơi không có Kỷ Thần Phong.
“Ừ.” Nhưng anh không muốn làm đối phương mất hứng nên vẫn gật đầu.
Barca vốn đang nằm sấp dưới đất đột ngột đứng dậy, nó khẽ giọng kêu ủng oẳng, không nhịn được mà cọ mông vào chân Trịnh Giải Nguyên.
“Chắc Barca muốn đi nhà xí.” Trịnh Giải Nguyên cúi xuống cởi xích buộc vào chân bàn rồi đứng dậy nói, “Tôi sẽ đưa nó đi chỗ nào gần đây.”

Tang Niệm cũng đứng dậy theo: “Tôi đi cùng ông, vừa hay tôi cũng muốn đi vệ sinh.”
Trịnh Giải Nguyên dắt chó, khi quay người lại, cậu để lộ ra một hình xăm lớn màu đen trắng ở trên lưng.

Dòng chữ tiếng Anh màu đỏ gắt lúc ban đầu đã biến mất, thay vào đó là hình chiếc đầu đang bốc cháy của một con sư tử.

Con sư tử ngoác miệng gầm gào, cặp bờm hóa thành ngọn lửa đen kìn kịt, một nửa khuôn mặt của nó bị nhấn chìm trong ngọn lửa đen.
Nếu trước kia Tang Niệm không nhìn thấy lưng của Trịnh Giải Nguyên mà chỉ nhìn vào mỗi hình xăm này, anh hoàn toàn không ngờ được rằng nó là kết quả của sự sửa đổi.
Thi đồng âm với sư, Hạo là ánh sáng.

Sư tử bị mà lửa bao vây thì chẳng phải là Thi Hạo hay sao? Ngay đến vết sẹo trên mặt cũng thể hiện ra, thằng cha Thi Hạo này thật chẳng chịu che giấu chút d*c v*ng chiếm hữu nào của bản thân, gã chỉ thiếu nước khắc tên mình lên cơ thể Trịnh Giải Nguyên nữa thôi.
(*) Thi (施) trong Thi Hạo đọc là shī, đồng âm với sư (狮)trong sư tử cũng đọc là shī.
“Xăm không đau à?” Tang Niệm liếc lưng đối phương, hỏi.
Một tay Trịnh Giải Nguyên dắt Barca, tay còn lại sờ lên lưng: “Vẫn ổn, hơi ngứa chút nhưng không đau.

Ông có thấy con sư tử này siêu ngầu, siêu hợp với tôi không hả? Trước lúc xăm tôi cứ sợ thằng Thi Hạo nó lại làm xằng làm bậy, không ngờ nổi là lần này nó lại đáng tin cậy đến thế.”
Hình như Trịnh Giải Nguyên… không biết ẩn ý đằng sau hình xăm này.

Nghĩ đi nghĩ lại, cậu ấy vô tư như thế, Thi Hạo mà không nói ra thì chắc cậu chàng chẳng suy nghĩ sâu xa được như vậy.
“Đúng là rất hợp.” Tang Niệm lười vạch trần, anh gật đầu phụ họa.
Nhìn bóng lưng đang dần đi xa của Trịnh Giải Nguyên và Tang Niệm, Thi Hạo bĩu môi, dẫu biết hai người chỉ là bạn thân nhưng lòng gã vẫn chát chúa vô cùng.

Hết cách, đã bao năm như thế rồi nên gã đã hình thành phản xạ có điều kiện, chẳng dễ gì mà sửa được.
“Quan hệ giữa họ tốt thật đấy.” Thi Hạo khoanh tay trước ngực, dựa vào lưng ghế mà lạnh lùng nói, “Du lịch muốn đi cùng, đi vệ sinh cũng muốn đi cùng.”

Kỷ Thần Phong vặn nắp chai nước khoáng, há miệng làm hai hớp, nghe vậy thì nhìn gã: “Cậu không có bạn sao?”
Đuôi mắt Thi Hạo không tự chủ được mà giần giật: “Tất nhiên là tôi có bạn.”
Kỷ Thần Phong khoác khăn tắm, hướng mắt ra bờ biển phía xa, đôi mắt hơi nheo lại vì gió: “Chẳng ai thích người yêu lúc nào cũng gây ra rắc rối cho mình cả.

Cậu Thi, nếu cứ áp dụng thủ đoạn cưỡng chế thì sẽ bị ghét đấy.”
Thi Hạo cau mày, cười chế nhạo: “Ý cậu là tôi nên giả vờ đáng thương để giành lấy sự đồng cảm giống cậu ư?”
Trước kia gã cảm thấy kì lạ, không hiểu vì sao mà đối phương lại có thể chịu đựng được loại người giống như Tang Niệm, rõ ràng chẳng phải người thuộc cùng thế giới với nhau.

Trong tưởng tượng của gã, chắc chắn Kỷ Thần Phong phải là người ăn nói khép nép, và là người phải nhún nhường nhiều hơn trong mối quan hệ giữa cả hai bên, bởi vì xuất thân, và cũng bởi vì sự khiếm khuyết của anh.
Kết quả, trải qua mấy ngày quan sát, gã nhận ra chuyện này hoàn toàn không phải như vậy.

Mặc dù đúng là Kỷ Thần Phong có chiều theo Tang Niệm thật, nhưng rõ ràng Tang Niệm mới là người lệ thuộc vào anh và không thể rời xa anh hơn cả.
Tang Niệm bảo vệ anh như một con rồng tham lam bảo vệ kho báu của mình, không cho phép bất kì ai rình mò.

Nó hoàn toàn bị đống châu báu rực rỡ phát sáng này làm cho mờ mắt, không nhìn thấy những chiếc nhọn hoắt ẩn dưới ngọc ngà, cũng không nhìn thấy bộ vuốt sắc nhọn đang vươn về phía mình.
Thi Hạo không nghĩ mong muốn bảo vệ bất bình thường này được hình thành trong Tang Niệm một cách tự nhiên, kết hợp với câu nói “thành Ruồi không có con mồi” của Kỷ Thần Phong, gã có lý do để nghi ngờ rằng chính Kỷ Thần Phong đã cố ý, hay nói cách khác là đã vô thức dùng hình tượng của kẻ yếu để chiếm lấy Tang Niệm, để đối phương ngày càng lún sâu vào thân phận “người bảo hộ”, không thể tự mình thoát ra được.
Đồng thời, anh cũng không tiếc công chăm sóc cho đời sống sinh hoạt của đối phương, nuôi đối phương thành thằng phế vật không có anh thì không sống nổi.
Không đúng, xét theo hoàn cảnh sống trước đây của Tang Niệm, có lẽ ngay từ đầu anh đã là một thằng rác rưởi vô dụng, Kỷ Thần Phong chỉ kéo dài nó mà thôi, điều này cũng giải thích cho lí do vì sao mà Tang Niệm lại có thể chịu đựng cuộc sống trong khu ổ chuột cùng đối phương.
Giống như nước ấm nấu ếch, “nàng Lọ Lem” của khu ổ chuột này đã hoàn toàn hòa mình vào trong sinh mệnh của Tang Niệm, cho đến khi đối phương không thể rời bỏ anh được nữa.
(*) Nước ấm nấu ếch: là câu chuyện ngụ ngôn của Trung Quốc.

Khi bỏ con ếch thẳng vào nước nóng, nó sẽ lập tức nhảy ra.

Nhưng nếu bỏ vào nước lạnh rồi chậm rãi đun lên, con ếch sẽ ở yên mà chết từ từ.

Ngụ ý: con người sống trong an nhàn quen rồi có thể khiến tinh thần sa đọa mà hại đến bản thân, bởi vì quá trình này diễn ra chậm chạp nên khi tỉnh ngộ thì đã muộn.
Càng nghĩ, Thi Hạo càng thấy chuyện này có lý, gã hoàn toàn bị thuyết phục bởi chính logic của bản thân.
Kỷ Thần Phong duỗi thẳng cặp chân dài, anh cúi đầu nhìn chai nước khoáng trong tay, nghe xong mấy lời kia thì không kìm nổi mà thở dài, nói: “Thế cũng còn hơn là… đeo vòng cổ của chó cho người mình thích, nhỉ?”
Tuy Kỷ Thần Phong không biết chửi nhau, nhưng cách ăn nói của anh thật sự làm cho người ta nghẹn họng.

Thi Hạo tức không nói năng gì được, và vì “thỏa thuận đình chiến” với Tang Niệm, không gây gổ được với đối phương, gã chỉ đành nuốt cục tức xuống, ra sức uống nước dừa cho hạ hỏa.
Khi Trịnh Giải Nguyên và Tang Niệm quay lại, họ thấy một người đang nhìn ra xa biển, còn một người thì đang cúi đầu chơi điện thoại, trạng thái sống yên ổn với nhau nhưng không ai nói chuyện với ai.
Vì thời gian còn sớm nên Trịnh Giải Nguyên vẫn muốn chơi thêm một lúc: “Sóng hơi nay tốt đấy, ra chơi thêm một tiếng nữa nhé?” Cậu nhìn về phía Kỷ Thần Phong.
Kỷ Thần Phong không gật đầu, không từ chối mà chỉ nhìn về phía Tang Niệm.
“Đi đi.” Tang Niệm tháo ốc tai điện tử trên tai Kỷ Thần Phong xuống rồi tiện thể hôn lên khóe môi anh.
“Đợi đã, tao cũng đi.” Thi Hạo đứng dậy, gã cởi áo, để lộ ra thân hình tráng kiện.
“Ơ? Vết thương trên vai mày còn chưa khỏi mà mày đã xuống nước rồi ư?” Trịnh Giải Nguyên dừng lại.
Kỹ thuật lướt sóng của Thi Hạo không tốt bằng Trịnh Giải Nguyên, hai hôm trước gã và một người mới học lướt sóng vô tình va vào ván nhau, suýt xảy ra chuyện, tuy chỉ bị trầy chút da nhưng nó vẫn làm cho Trịnh Giải Nguyên sợ khiếp vía khi nghĩ đến.
“Hay mày nghỉ ngơi trên bờ, ngủ một giấc rồi mai hẵng xuống nước?”
Thi Hạo đỡ tấm ván, nghe thế thì hơi giận, gã vừa định nói “Mày không chào đón tao chứ gì?” thì liếc sang Kỷ Thần Phong đứng bên cạnh, sau đó ma xui quỷ kiến thế nào mà gã lại nuốt ngược lời xuống, bỏ tay ra khỏi tấm ván.
“Ờ, thế bọn mày đi đi.”
Trịnh Giải Nguyên thoáng sửng sốt.

Chuyện gì đang xảy ra thế này, cứ như nhìn thấy cảnh tai con chó cụp xuống vậy.
Sao không giận hả, mặt ủ mày chau như thế trông chẳng giống gã tẹo nào.
Khi Thi Hạo quay người lại, Trịnh Giải Nguyên tiến lên nắm lấy cổ tay gã, buột miệng thốt ra mấy lời giữ trong lòng: “Được rồi, đi chung đi.

Nhưng mày phải cần thận đấy, đừng cách gần người ta quá.”
Trong lòng Thi Hạo nảy sinh chút cảm xúc phức tạp, được thật đấy à?
Gã ngước mắt, liếc nhau với Kỷ Thần Phong trong cái nhìn ngắn ngủi, người phía sau không né tránh mà thẳng thắn vô tư, để mặc cho gã nhìn.
Thi Hạo thu hồi ánh mắt, nói: “Biết rồi, tao sẽ cẩn thận, mày yên tâm đi.”
Hai người cầm ván rời đi, Kỷ Thần Phong thụt xuống cuối.
“Vậy bọn anh đi đây.” Anh nói với Tang Niệm đang ở trên bờ.
【Cẩn thận nhé, em sẽ luôn dõi theo anh.】
Tang Niệm mỉm cười, khoa tay làm ngôn ngữ ký hiệu, cuối cùng trao một nụ hôn gió cho đối phương.
20/12/2022.
 
Nhất Niệm Chi Tư
Chương 101: 101: Phiên Ngoại 27 - Kỷ Thần Phong X Tang Niệm — Sau Khi Chia Tay》


Ngày chia tay thứ 66.
Cao Quyên đẩy xe đẩy vào phòng bệnh, trên xe là những chiếc cốc giấy nhỏ đựng thuốc cho bệnh nhân uống.

Hằng ngày cô phải đẩy xe vào phòng bệnh cấp phát thuốc hai lần, một lần vào buổi sáng, một lần vào buổi tối.
Cô đã làm việc ở bệnh viện phục hồi chức năng này được mười năm, kiểu bệnh nhân nào cũng đã gặp qua, nhưng bệnh nhân số 3103 này khác với những bệnh nhân mà cô từng tiếp xúc trước đây.
Cai nghiện là một việc vô cùng khó khăn, Cao Quyên công tác nhiều năm như vậy nên đã tiếp xúc với không ít bệnh nhân, phần lớn đều cứ hết ra lại vào, xuất viện chưa được bao lâu đã quay trở lại, số lần quay lại nhiều, một số thậm chí còn bị nghiện nặng hơn và chết do dùng thuốc quá liều.

Người thoát được khỏi sự kiểm soát của thuốc, mở ra cuộc sống mới cũng có nhưng tỷ lệ không cao.
Bởi vậy, cô đặc biệt thương tiếc cho bệnh nhân 3103.
“Cậu Tang, uống thuốc thôi.” Cô cầm chiếc cốc giấy có đề tên Tang Niệm, bước tới sau lưng người đàn ông đang đứng trước cửa sổ, “Đang xem gì mà mải mê thế?”
Nghe tiếng, Tang Niệm quay người lại, anh nhận lấy chiếc cốc giấy trong tay cô, “Đang nhìn cái cây bên ngoài kia, lúc cháu vào đây nó vẫn còn trơ trụi, giờ đã xum xuê lá xanh rồi.”
Trong cốc giấy có bốn năm viên con nhộng và viên thuốc nén lổn ngổn, anh chẳng buồn nhìn mà tỏm hết vào miệng trong một lượt, sau đó đi đến chỗ mép giường, cầm cốc nước đặt trên tủ đầu giường lên uống cạn.
“Phải đó, thời gian trôi nhanh quá, sắp đên hè rồi.” Cao Quyên có một cậu con trai cũng đã ngoài hai mươi, thỉnh thoảng nhìn Tang Niệm, cô lại nhớ đến con trai mình.
Từ lúc nhập viện đến giờ, đối phương chỉ được ba người đến thăm, hai nữ một nam, cô chưa gặp bố mẹ đối phương bao giờ, cũng chưa từng nghe anh nhắc tới.
Cao Quyên không biết anh và người nhà đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết anh phiêu bạt đến mức nào mà lại phải trú ngụ ở bệnh viện phục hồi chức năng, cô chỉ thấy tiếc cho anh.

Lẽ ra anh có thể có được một cuộc sống tốt hơn, tương lai xán lạn hơn, nhưng còn trẻ mà sức khỏe của anh đã bị tổn hại, bởi vậy mà chỉ có thể bị nhốt trong viện uống thuốc cả ngày.
Tuy bây giờ đã tốt lên rất nhiều, nhưng nghĩ đến bộ dáng thảm thương của Tang Niệm lúc mới vừa nhập viện, Cao Quyên vẫn không khỏi lắc đầu thở dài.

Vóc dáng cao lớn như vậy mà trên người lại chẳng có mấy cân thịt, mặt mày cũng chẳng có chút hồng hào nào, các phương diện về tinh thần thì kiệt quệ đến mức cùng cực, thoạt trông chẳng giống thanh niên trai tráng đang độ xuân thì.
“Cậu vẫn đang viết thiệp mừng à?” Thấy thiệp chúc mừng và bút để trên bàn nhỏ cạnh giường, Cao Quyên thuận miệng hỏi.
“Vâng.” Tang Niệm ngồi về giường, cầm một tấm thiệp lên, nói: “Cháu tính rồi, đến lúc xuất viện, hẳn là có thể vừa vặn viết được một trăm tấm.”
Trước kia Cao Quyên hỏi thì biết anh có người thương ở bên ngoài, hai người cãi nhau, những tấm thiệp này được viết cho người ấy để xin lỗi.

Thời buổi bây giờ viết thư còn ít chứ nói gì đến gửi thiệp.

Cô không biết đây có phải “lãng mạn” không, nhưng nếu có người viết cho cô cả trăm tấp thiệp để xin lỗi, cho dù không thể tha thứ một cách dễ dàng thì chắc cũng sẽ nguôi ngoai một chút, nhỉ?
“Thế viết xong cậu có muốn trực tiếp đưa cho người ta không?” Cô ghi chú vào bảng hồ sơ bệnh án.
Lúc này, Tang Niệm rơi vào trầm tư, anh cụp mắt nhìn chăm chú tấm thiệp chúc mừng trên tay, không đưa ra câu trả lời rõ ràng.
Thấy vậy, Cao Quyên không hỏi gì nữa, họ chỉ gặp nhau trong thời gian ngắn nên cô cũng không tiện đào sâu vào những vấn đề quá mức riêng tư này.
“Thời tiết dạo này khá đẹp, có thời gian thì đi dạo một chút nhé.” Nói xong, Cao Quyên đẩy xe ra cửa.
Ngày chia tay thứ 79.
“Con chuẩn bị khi nào rời khỏi thành Ruồi?”
Trong biệt thự của nhà họ Tang, Tang Chính Bạch và Kỷ Thần Phong ngồi đối diện nhau ăn tối.
Nghe vậy, Kỷ Thần Phong ngừng động nĩa, anh ngẩng đầu, đáp: “Cháu sẽ không chuyển đi đâu đâu, chỗ đó rất tốt, cháu rất thích.”
Trán Tang Chính Bạch nổi gân xanh, nếu là Tang Niệm thì sợ rằng ông đã đập bàn từ lâu rồi, nhưng đối diện với ông bây giờ là Kỷ Thần Phong, vì hổ thẹn trong lòng nên ông cũng nhẫn nại hơn vài phần.
“Con là con trai bố, trước kia bố thất lạc con, để con sống ở đó thì thôi đành chịu, nhưng giờ bố con mình nhận lại nhau rồi, nhà mình đâu phải là không có tiền, sao bố có thể để con sống ở nơi như vậy được?” Tang Chính Bạch quen thói độc tài, căn bản không có ý định thương lượng với đối phương, “Không phải đến bệnh viện thú y làm việc nữa, bố sắp xếp cho con một vị trí trong công ty, về sau con vào công ty nhà mình làm đi.”
“Với cả…” Ông dừng một chút, “Đừng qua lại với Tang Niệm nữa.

Nó gây ra loại chuyện thế này thì đã chẳng thể dùng từ ‘đáng sợ’ để hình dung nữa rồi.

Nó là một quả bom nguyên tử biết đi, ai biết nó còn gây ra được chuyện gì?”
Kỷ Thần Phong lặng nhìn ông suốt một hồi lâu, sau đó đột ngột đứng dậy: “Cảm ơn ngài đã mời tôi ăn cơm, hôm nay dừng lại ở đây thôi.”
Không cho Tang Chính Bạch có quá nhiều thời gian để phản ứng, anh hỏi người giúp việc đứng bên cạnh để lấy áo khoác, sau đó đi thẳng ra cổng mà không quay đầu lại.
“Thần Phong?”
“Thần Phong?”
“Kỷ Thần Phong!!”
Tang Chính Bạch giận đến độ quăng nĩa xuống đất, thế mà vẫn không gọi được Kỷ Thần Phong về.
Kỷ Thần Phong không phải Tang Niệm.

Cho dù Tang Niệm không muốn nghe Tang Chính Bạch càm ràm nhưng anh vẫn sẽ ngoan ngoãn ngồi trên ghế làm một người con hiếu thảo.

Còn về Kỷ Thần Phong, sau khi xác định được rằng Tang Chính Bạch không phải là người dễ bị thuyết phục, biết nói nhiều cũng vô ích, anh đã áp dụng cách mà mình cho rằng đó là phương thức hiệu quả nhất để tránh xung đột — đứng dậy rời đi.
Anh không bắt taxi, sau khi rời khỏi biệt thự nhà họ Tang, anh đi bộ một mình đến ga tàu điện ngầm gần nhất.
Tang Niệm đặt nét bút cuối cùng xuống tờ giấy rồi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Qua kẽ lá, anh có thể nhìn thấy bầu trời đêm thoáng đãng được điểm xuyết với vô số các vì sao.
Không biết Kỷ Thần Phong đang làm gì nhỉ?
Tàu điện ngầm ầm ầm chạy qua, Kỷ Thần Phong sực tỉnh, nhận ra bản thân đã bỏ lỡ một chuyết tàu.
Vẻ mặt mờ mịt của anh được phản chiếu trên cửa an toàn, anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu ấy như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

Trong lúc hốt hoảng, anh thậm chí còn thấy được bóng dáng của Tang Niệm.

Hai người quấn lấy nhau, hôn nhau, v**t v* nhau một cách khó lòng chia cắt.
Anh lùi lại, quay người, rảo bước ra khỏi ga tàu điện ngầm.
Hít thở bầu không khí trong lành ở bên ngoài nhà ga, anh nhìn lên bầu trời đầy sao ở trên đỉnh đầu rồi run rẩy thở ra một hơi, anh không vào ga nữa mà đút tay vào túi áo khác, chậm rãi bước về hướng thành Ruồi.
Ngày chia tay thứ 91.
Do hội chứng cai thuốc mà Tang Niệm vã mồ hôi toàn thân, cả đêm không ngủ được, quanh đi quẩn lại trong đầu chỉ có hình ảnh của Kỷ Thần Phong.
“Đưa vào phòng mổ cấp cứu đi!” Cùng lúc đó, Kỷ Thần Phong đẩy một con mèo hoang nhỏ bị thương nặng do tai nạn xe vào phòng phẫu thuật.
Ngày chia tay thứ 109.
“Nào, mọi người cùng tập thể dục theo tôi nhé!”
Tang Niệm máy móc tập thể dục nhịp điệu, anh giơ tay, cúi người, xuống tấn,… theo cô y tá trên sân khấu.

Lành mạnh thật, anh nghĩ.
Kỷ Thần Phong nhẹ nhàng nhéo cái bụng mỡ của con mèo Ragdoll rồi nói với người chủ: “Hơi béo, tốt nhất nên kiểm soát chế độ ăn uống.”
Người chủ cau mày lo lắng: “Giảm cân khó lắm!”
Ngày chia tay thứ 125.
“Mày nói gì? Có gan thì nói lại lần nữa đi?”
“Mày là đồ ngốc…”
Tang Niệm và nhóm bệnh nhân chung phòng đang làm hoa giấy thủ công thì chiếc bàn đột ngột bị hất lên — Hai bệnh nhân ở phòng bên cạnh lời qua tiếng lại gây gổ với nhau, xô đổ mấy cái bàn.
Nhìn thành quả mình làm vất vả cả buổi chiều bị người ta giẫm dưới chân, nếu là trước kia, anh chỉ cần xắn tay áo một cái là hai người kia sẽ bị anh đánh gục.
Nhưng bây giờ, do hiệu quả của thuốc mà tâm thái anh bình thản, cảm xúc ổn định, anh chỉ im lặng nhấc ghế, đứng nép vào tường cùng những người khác chứ không hề muốn dính líu đến.
“Chẳng biết tối nay ăn gì nhỉ?” Vừa xem, bệnh nhân cùng phòng vừa đoán món ăn có trong bữa tối.
“Mong là có tôm, lâu rồi chưa ăn tôm.” Tang Niệm vuốt tờ giấy nhỏ, tiếp tục làm đồ thủ công của mình.
Con dao làm bếp sắc bén cứa vào da thịt, tạo thành một vết cắt nhỏ ở cạnh ngón trỏ, Kỷ Thần Phong nhanh chóng để ngón tay dưới vòi nước để rửa.
Tơ máu đỏ thắm chảy xuống cống theo dòng nước, chờ đến khi vết thương đỡ đau, anh mới lấy mấy tờ giấy ăn rịt vào ngón tay, sau đó ra phòng khách lấy hộp thuốc rồi tự dán băng cá nhân.
Hôm sau, Giản Hành trông thấy miếng băng cá nhân dán trên tay anh thì tưởng anh bị tai nạn lao động, hỏi anh bị làm sao.
“Đang thái rau thì bất cẩn cắt vào tay.” Kỷ Thần Phong đáp.
“Ô, cậu làm món cao siêu gì mà cắt được cả vào tay thế?” Không như Giản Hành vô dụng ở khoản bếp núc, tuy không thể nói là bậc thầy nhưng trước giờ Kỷ Thần Phong vẫn nấu ăn được.
“Chỉ là…em hơi lơ đễnh chút thôi.” Anh sực nhận ra mình đang nấu món ăn yêu thích của Tang Niệm.
Giản Hành thấy Kỷ Thần Phong cứ bồn chồn không yêu, nghĩ lâu rồi mình chưa tâm sự với cậu đàn em này, thế là anh hẹn cuối tuần hai người được nghỉ thì sang nhà đối phương làm bữa nhậu rồi trò chuyện tâm tình.
Ngày chia tay thứ 129.
Kỷ Thần Phong đến siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn để chuẩn bị thiết đãi Giản Hành, khi đang thanh toán, anh nhận được cuộc gọi từ Giản Hành, đối phương sắp đến nơi rồi.
Siêu thị cách ga tàu điện ngầm không xa, Kỷ Thần Phong dứt khoát đi đón Giản Hành.

Sau khi gặp nhau, cả hai cùng xách túi mua sắm trở về nhà của Kỷ Thần Phong.
Trước kia Giản Hành cũng đã tới nhà Kỷ Thần Phong mấy lần, anh cũng không có thành kiến gì với thành Ruồi, chỉ thấy cầu thang trước nhà đối phương đi ghê quá, mùa đông còn trơn nữa nên càng dễ bị ngã.

Lần gặp lại Kỷ Thần Phong ở bệnh viện, hình như tay cậu bị gãy là do ngã ở đây.
“Cô đi rồi, cậu vẫn định sống một mình ở đây ư? Thật ra cậu có thể dọn đến bệnh viện ở, tuy gác xép có hơi nhỏ nhưng được cái miễn phí mà phải không? Đến lúc đấy cậu cho thuê căn nhà này, mấy trăm một ngàn gì đấy, có còn hơn không.”
“Em ở quen rồi, không muốn dọn.”
Giản Hành quen Kỷ Thần Phong lâu hơn Tang Chính Bạch một chút nên ít nhiều gì cũng biết tính anh — Cậu mà đã trả lời rõ ràng thì có khuyên thêm nữa cũng chỉ tổ vô dụng, anh sẽ không thay đổi một cách dễ dàng.

“Ố? Cậu có hàng chuyển phát nhanh à?” Khi hai người đi tới chỗ chiếc cửa sắt màu xanh làm, Giản Hành trông thấy cái hộp các tông đặt dưới đất thì nhấc lên thử ước lượng, “Nặng phết đấy.”
Kỷ Thần Phong không nhớ mình có mua đồ gì không, anh hơi nghi ngờ về nguồn gốc của chiếc hộp này.
Bây giờ đang là mùa hè, Giản Hành vừa đi bộ từ ga tàu điện ngầm đến sân, sau đó lại leo cầu thang từ dưới sân để lên tầng nên miệng lưỡi đã sớm khát khô từ lâu, mồ hôi thì vã đầm đìa, anh thấy đối phương vẫn đang kiểm tra cái hộp thì vội vàng giục cậu vào nhà rồi nói sau.
Hai người vào nhà, Giản Hành cởi giày, đặt túi hàng xuống rồi sốt ruột đi tìm cốc để uống nước, còn Kỷ Thần Phong thì đi tìm dụng cụ mở dải niêm phong của hộp các tông.
Giản Hành quệt miệng, cầm cốc dòm kỹ thứ trong hộp thì phát hiện hóa ra đó là một hộp thiệp chức mừng.
“Thiệp chúc mừng? Cho cậu à?”
Kỷ Thần Phong ngồi dưới đất lật xem từng tấm thiệp chúc mừng, không trả lời câu hỏi của Giản Hành.
Thấy tay anh khẽ run, Giản Hành không khỏi có chút lo lắng: “Sao thế Thần Phong? Cậu biết người gửi thiệp là ai à?”
Thật lâu sau, Kỷ Thần Phong mới khốc khốc nặn ra một tiếng từ cổ họng.
“… Biết.”
Bỗng nhiên, anh đặt tấm thiệp xuống rồi đứng bật dậy, loạng choạng chạy ra khỏi cửa.
Giản Hành hốt hoảng, nhìn chiếc hộp các tông nằm lật úp dưới sàn, sau đó cũng đuổi theo.
Do chạy quá vội mà Kỷ Thần Phong thậm chí còn không đi giày.

Anh không đi quá xa, đứng chân trần trên bậc cầu thang mà ráo rác nhìn chung quanh, nhìn xuống cầu thang như thể… đang tìm kiếm thứ gì.
“Rốt cuộc có chuyện gì thế?” Giản Hành cũng bị anh làm cho bối rối.
Kỷ Thần Phong thở hồng hộc, anh không tìm thấy bóng dáng quen thuộc kia ở trong tầm mắt, đầu óc nhất thời xúc động cũng dần dà bình tĩnh lại.
Anh bụm trán, nhắm mắt lại, đến khi mở ra lần nữa, anh đã trở về với bộ dáng thường ngày.
“Không sao, vào nhà nói chuyện đi.” Anh nói với Giản Hành.
Ngày chia tay thứ 135.
Sau ba tháng biến mất, Tang Niệm bước vào bệnh viện thú y, lần nữa xuất hiện trước mặt Kỷ Thần Phong.
23/12/2022
__
Tiểu Niệm thích ăn tôm giống Tiểu Hạc.

phien-ngoai-27-e58aa0e4b880e782b9e88bb9e69e9ce6b4be-2.jpg


“Cậu chủ, hôm nay ăn gì thế?”

phien-ngoai-27-e58aa0e4b880e782b9e88bb9e69e9ce6b4be.jpg

.
 
Nhất Niệm Chi Tư
Chương 102: 102: Phiên Ngoại 28 - Kỷ Thần Phong X Tang Niệm — Bên Nhau Trọn Đời》


Sau khi căn hộ được sửa xong, tôi đến tìm Đường Tất An để lấy lại mớ đồ mà mình gửi nhờ chỗ nó.

Nó lái xe cả quãng đường xa để chở tôi về, đã thế còn chạy lên chạy xuống mấy lần để chuyển đồ cùng tôi.
“Ôi, anh à, anh không định chuyển chỗ ở thật ư? Leo cái cầu thang tử thần này ngày hai lần chắc khỏi phải đến phòng gym.” Đường Tất An lau mồ hôi trên trán, nói.
“Tiết kiệm được tiền tập gym không tốt à?” Tôi đặt cái thùng cuối cùng xuống rồi lấy cho Đường Tất An chai trà ô long trong tủ lạnh.
“Cảm ơn anh ạ.” Đường Tất An xem điện thoại, “Đã giờ này rồi, không còn việc gì thì em đi trước nhé anh, lát em còn phải đi ăn với em ấy.”
“Mày có bạn gái rồi à?” Tôi tiễn nó ra cửa, ghẹo nó vài câu.
“Ôi còn chưa ra đâu vào đâu cả, cơ mà trước mắt cứ cố gắng làm thân với nhau đã.” Nó ngượng ngùng gãi đầu, mặt hơi đỏ.
Tiễn Đường Tất An xong, tôi vừa định quay vào nhà thì shipper lại đến.
“Anh là chủ nhà số 49 đúng không ạ? Đây là hàng chuyển phát nhanh của anh, mời anh ký nhận hàng.” Cậu ta kê hộp cho tôi ký.
Hai hôm trước, tôi chợt nhận được tin nhắn từ A Dao, cô ấy nói rằng để tri ân khách VIP đã sử dụng dịch vụ nhiều năm, cô ấy đã chuẩn bị cho tôi một món quà bí ẩn, dặn tôi mấy hôm nay để ý nhận hàng, chắc là bao phẩm này.
Mỗi cái hộp be bé, cầm ước lượng cũng không nặng, giấu giấu diếm diếm, rốt cuộc là gì vậy nhỉ?
Do đang bận thu dọn hành lý, tôi không vội mở nó ra xem mà chỉ tùy tiện đặt nó lên một cái thùng các tông.
Từ nhỏ đến lớn tôi chưa đụng tay vào làm việc nhà bao giờ, hồi trước tôi có người giúp việc với Đường Tất An, sau lại có Kỷ Thần Phong, họ làm hết mọi việc cho tôi, khiến năng lực làm việc của tôi giảm mạnh, gần như không khác gì trẻ nhỏ.

Tuy không gặp vấn đề gì với việc sử dụng các món thiết bị gia dụng thông thường, nhưng tôi sẽ gặp một chút khó khăn với công việc yêu cầu trình độ cao hơn như “dọn dẹp nhà cửa”.
Vậy nên đến tối Kỷ Thần Phong về nhà, tôi cũng mới chỉ vừa xếp xong đống quần áo vào tủ dựa theo màu sắc và mùa, vẫn còn mấy thùng nữa chưa động đến.
“Đê anh làm nốt chỗ còn lại cho.” Kỷ Thần Phong xắn tay áo, bảo tôi ra ngoài uống nước, nghỉ ngơi một lúc.
Tôi duỗi cái lưng uể oải, hôn anh ấy một cái, sau đó đứng dậy vào bếp.
Rót nước xong, tôi quay về phòng khách thì thấy Kỷ Thần Phong đang ngồi dưới đất, trong tay cầm một xấp ảnh, trên đùi là cái hộp các tông A Dao gửi đến.
Thấy anh mở ra, tôi tò mò nhích đến gần để xem xem rốt cuộc A Dao đã gửi món quà gì tới, không ngờ lại thấy ảnh chụp tôi và Kỷ Thần Phong.
Giống như mấy tên paparazzi chụp trộm người nổi tiếng, căn bản tôi và Kỷ Thần Phong không nhận ra có người đang chụp lén mình, cảnh tượng bất đồng, hai người lại giống nhau.
Anh đợi xe ở bến, tôi ngồi trong nhà hàng đồ Tây ở phía sau nhìn anh; anh làm thuê ở quán cà phê, tôi ngồi ghế bên ngoài nhìn anh, anh phụ việc ở quán ăn khuya, tôi đỗ xe bên đường nhìn anh…
Ngay cả tôi cũng không biết hóa ra mình lại có nhiều khoảnh khắc nhìn anh chăm chú đến vậy.
“À đây là… thám tử tư hồi trước em thuê gửi tới.” Không ngờ A Dao lại bí mật chụp nhiều ảnh của tôi và Kỷ Thần Phong đến vậy, dưới góc nhìn của cô ấy, chắc hẳn cô ấy đã sớm nhận những lời tôi nói ra miệng hoàn toàn là dối lòng, nếu không thì lần Kỷ Thần Phong đưa Nghiêm Thiện Hoa đi bệnh viện bị ngã gãy tay, cô ấy đã chẳng sốt sắng đến mức tự mình chạy đến cho tôi xem video.
“Em đã nói với anh chuyện theo dõi rồi, anh không được giận em.” Thấy Kỷ Thần Phong không tỏ phản ứng, tôi bắt đầu thấp thỏm không yên, tôi đặt cốc nước sang một bên, ngồi quỳ trước mặt anh, một tay đè chỗ ảnh trong tay anh xuống, tay còn lại vòng lấy cổ anh, rướn người hôn lên môi anh một cách nhẹ nhàng.
Tôi muốn dùng cách này để chuyển hướng sự chú ý của anh ấy, nhưng Kỷ Thần Phong lại nghiêng đầu né tránh.
“Đợi anh đã, anh chưa xem hết…”
Ngón tay tôi hướng lên trên, luồn vào tóc anh, ghì anh về phía mình lần nữa.

“Không đợi được…” Từ cuối cùng biến mất ở nơi đầu môi.
Mới đầu Kỷ Thần Phong còn vùng vẫy, đến khi dần chìm đắm vào sự đê mê, anh chẳng những chủ động ôm lấy eo tôi mà còn đảo khách thành chủ, ôm tôi vào lòng, không ngừng làm nụ hôn sâu thêm.
Đêm còn chưa khuya, cơm tối tôi cũng chưa ăn, nhưng đã đến lúc này rồi thì đâu còn ai quan tâm đến nhu cầu ăn uống nữa.

Một nỗi h*m m**n khác mãnh liệt hơn quét qua khiến chúng tôi tạm gác mọi thứ sang một bên, nằm cuốn lấy nhau dưới sàn nhà.
Sau một hồi mướt mải mồ hôi vì “trút bầu tâm sự”, do hôm trước đi ngủ muộn mà sáng lại phải dậy sớm, nên tôi mệt nhoài nhắm mắt thiếp đi trong chốc lát, đến khi tỉnh dậy, chồng hộp chất đống trong phòng khách đã biết mất, Kỷ Thần Phong đã dọn dẹp xong đồ đạc của tôi.
Vài ngày sau, nhà chúng tôi nhận được một kiện hàng chuyển phát nhanh, tôi khui ra thì thấy toàn là khung ảnh.

Lòng tôi chợt dâng lên linh cảm chẳng lành, tôi bắt đầu lục tung các hộp và tủ lên để tìm những bức ảnh kia, nhưng quái lạ thế nào, rõ ràng chỗ này không lớn là bao, thế mà tôi lại chẳng tìm thấy đâu.
Tôi đành nghĩ cách khác, đó là chuyển sang giấu cái hộp đựng khung ảnh kia đi.
Đến tối Kỷ Thần Phong về nhà, anh không hỏi bất cứ điều gì, mà tôi cũng giả tảng như mình chẳng biết chuyện chi.
Tôi ngây thơ cho rằng tạm thời việc này đã được giải quyết, kết quả tôi vừa đi tắm một cái, Kỷ Thần Phong đã tìm được đống khung ảnh bị tôi giấu đi, đã thế còn đóng tất cả chúng lên tường — trong đó một nửa là thiệp chúc mừng tôi viết cho anh, còn một nửa là ảnh chụp của tôi và anh ấy.
Sao tôi lại quên là vẫn còn đống thiệp chúc mừng lấy từ bên nhà Đường Tất An về chứ…
Tôi nhìn bức tường ảnh bự chảng trước mặt mà buồn vui lẫn lộn.
“Nhất định phải treo à?” Vừa nghĩ đến phản ứng của Trịnh Giải Nguyên hoặc Giản Hành trong tương lai khi họ thấy bức tường ảnh này, tôi đã thấy váng đầu.
Xấu hổ quá… Tôi không khỏi hoài nghi rằng Kỷ Thần Phong đã cất công chọn thiệp, rõ ràng chẳng thiếu gì mấy tấm được viết bình thường, nhưng mấy tấm thiệp treo trên tường lại có lời lẽ lộ liễu vô cùng.

Nào là “trong mơ chỉ toàn dáng vẻ khi anh hôn em”, “em nhớ cảm giác khi ngón tay anh chạm vào cơ thể em”, “gần đây em hay xem lại video làm việc trước kia của anh, em muốn biến thành mấy con vật nhỏ đó, như vậy, có thể anh sẽ yêu em mãi mãi”…
“Em không thích à?” Kỷ Thần Phong ngoái đầu nhìn tôi, “Nếu em thật sự không thích thì anh sẽ gỡ xuống.”
Tôi nhìn chăm chú vào ánh mắt hàm chứa sự mong chờ của anh, không tài nào thốt ra được lời từ chối.
Cảm giác cắt cái n*m v* giả yêu thích của một đứa trẻ ngay trước mặt nó thật sự là bài kiểm tra tâm lý quá sức chịu đựng.
“Thôi, cứ để thế đi, em cũng không ghét.” Cuối cùng, tôi đành thỏa hiệp.
Nghe vậy, Kỷ Thần Phong khẽ cười, anh quay người, nhấc hộp dụng cụ dưới sàn lên.
Lau mái tóc còn hơi âm ẩm, tôi liếc mắt nhìn bức tường ảnh kia mà bất lực thở dài.
“Đúng rồi, hôm nay Mạnh Tuyết Yên gửi tin nhắn cho anh, cô ấy muốn nhờ anh khuyên bảo cho em trai cô ấy, mai anh sẽ đến nhà cổ, em muốn đi cùng không?” Kỷ Thần Phong cất hộp dụng cụ về tủ, hỏi tôi.
Nghe thấy tên của Mạnh Tuyết Yên, tôi dừng tay.
Khóa học của lớp ngôn ngữ kí hiệu đã kết thúc vào một tuần trước.

Kể từ khi biết về mối quan hệ giữa tôi và Kỷ Thần Phong, Mạnh Tuyết Yên bắt đầu giữ khoảng cách với tôi, sau giờ học cũng không làm bóng đèn của chúng tôi nữa mà về trước một mình.

Vì không lưu thông tin liên lạc của nhau nên tôi đã nghĩ sau này sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại cô ấy nữa, không ngờ lại gặp nhau sớm thế này.
“Cô ấy muốn em đi cùng à?” Đến lúc đó thấy tôi đi thì đừng xấu hổ đấy.
“Ừ.” Kỷ Thần Phong gật đầu, “Cô ấy nhờ anh hỏi em.”
“Vậy được, mai chúng mình cùng đi đi.”
Trước đây Mạnh Tuyết Yên từng nói ban đầu cô dự tính học ngôn ngữ kí hiệu là vì em trai mình, nhưng không giải thích quá cụ thể.
Sau khi tôi và Kỷ Thần Phong đến dưới nhà Mạnh Tuyết Yên, cô ấy đích thân xuống dưới đón chúng tôi, nhân tiện kể cho chúng tôi nghe về tình trạng của em trai mình.
Cậu em Mạnh Vũ của cô ấy năm nay 14 tuổi, bị điếc do gen di truyền, bệnh khởi phát từ năm ba tuổi, càng lớn thính lực càng kém đi, không thể hồi phục được, cũng không có cách điều trị hiệu quả, hiện giờ chỉ có một bên tai là còn chút thính lực, cậu bé giao tiếp với mọi người thông qua máy trợ thính và ngôn ngữ kí hiệu.
“Mấy đứa ở trường thấy thằng bé đeo máy trợ thính thì đều nghĩ nó kỳ quặc, không thích chơi với nó, nó đang ở độ tuổi nhạy cảm, hai hôm trước thằng bé đột ngột nói với nhà em rằng nó không muốn đi học, cũng không muốn gặp người khác.

Bây giờ ngay đến người nhà nó cũng không chịu gặp, toàn ăn cơm một mình trong phòng.”
Bệnh của Mạnh Vũ nghiêm trọng hơn so với Kỷ Thần Phong, đến năm hai mươi tuổi Kỷ Thần Phong mới hoàn toàn mất đi thính giác,
nhưng Mạnh Vũ đã gần như bị điếc hẳn khi mới chỉ mười bốn tuổi.

Có lẽ tình trạng mất thính giác nghiêm trọng như vậy cũng ảnh hướng đến khả năng phát âm của thằng bé, khiến thằng bé không thể đọc rõ ràng từng chữ.
Một cậu bé mười bốn tuổi đeo thiết bị kỳ lạ, nói chuyện hẵng còn ấp úng chưa sõi sẽ gặp phải chuyện gì khi ở trường, kết hợp với những điều mà Kỷ Thần Phong từng trải qua hồi còn nhỏ, không cần Mạnh Tuyết Yên kể chi tiết, tôi cũng đã hình dung ra được mọi chuyện.
Chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm/khổ sở.
Chúng tôi vừa bước qua cửa của nhà họ Mạnh thì cha mẹ Mạnh Tuyết Yên đã bước lên đón rồi liên tục cảm ơn tôi và Kỷ Thần Phong.
“Bây giờ cô chú không biết phải làm sao cho phải nữa…” Mẹ Mạnh nói, vành mắt đỏ hoe, “Tất cả là lỗi của cô, cô không cho thằng bé được một cơ thể khỏe mạnh.”
“Mẹ, mẹ đừng nói thế, chuyện này có liên quan gì đến mẹ đâu?” Mạnh Tuyết Yên vỗ lưng mẹ, nhẹ nhàng an ủi bà.
“Tiểu Vũ khóa cửa suốt, không biết thằng bé có chịu mở hay không.” Bố Mạnh dẫn chúng tôi đến trước một cánh cửa đóng kín, sau đó gõ nhẹ lên ván cửa.
“Tiểu Vũ, hai thầy giáo lần trước kể với con đến rồi, con mở cửa ra được không?”
Căn phòng im thít, không có lấy một tiếng động.
Tôi và Kỷ Thần Phong nhìn nhau, nhờ bố Mạnh đứng sang một bên trước.
“Bạn học Mạnh, anh cho em ba phút.” Tôi nắm tay cửa, không cần biết đây có phải nhà người khác hay không, lớn giọng nói: “Em mà không mở là anh đạp cửa xông vào đấy.”
“Hai phút bốn lăm giây… Hai phút ba mươi giây… hai phút mười tám giây…” Tôi bắt đầu đếm ngược.
Khi đếm ngược đến một phút ba mươi giây thì tay nắm cửa động đậy, cửa mở ra.
Một khuôn mặt trẻ con ló ra từ khe cửa, đường nét ngũ quan trông khá giống với Mạnh Tuyết Yên nhưng còn hơi non nớt, lộ ra vẻ thanh tú của thiếu niên, biểu cảm đầy đề phòng và cảnh giác.
“Các anh muốn làm gì?” Phát âm của thằng bé thật sự rất cứng, nghe như người máy.

Tôi không nói chuyện dông dài mà trực tiếp đẩy mạnh cửa, chen vào trong phòng trước sự khiếp sợ của nó, sau đó kéo luôn cả Kỷ Thần Phong vào.
“Để bọn cháu tâm sự riêng với em, mọi người đợi ở bên ngoài là được.” Nói với ba người đứng vây quanh cửa xong, tôi khóa cửa lại.
Mặt Mạnh Vũ trắng bệch, nó thu mình vào trong góc giống như một con thú nhỏ đang sợ hãi, càng lúc càng cảnh giác với chúng tôi hơn.
“Gia đình em lo cho em lắm đấy, dù có thế nào chăng nữa, trốn tránh cũng không giải quyết được vấn đề gì đâu.” Sợ cậu bé chưa nghe rõ, Kỷ Thần Phong còn làm thủ ngữ để ra hiệu, “Chẳng lẽ em bằng lòng sống cả đời trong căn phòng tối tăm này ư?”
Tôi dựa vào cửa, chỉ đứng ngoài quan sát, không tham gia vào cuộc nói chuyện.
“Anh thì biết gì chứ? Anh đã bị cô lập bao giờ chưa? Anh đã bị gán cho biệt danh khiếm nhã chưa? Anh đã bị người ta ghét mà không có lý do chưa? Mấy người căn bản chẳng biết em đang phải trải qua chuyện gì, dựa vào đâu mà bắt em kiên trì?” Cậu thiếu niên giận dữ gắt lên, “Em muốn sống trong bóng tối đấy, liên quan gì đến anh hả?”
Kỷ Thần Phong bình tĩnh nhìn cậu bé: “Anh đã trải qua hết những chuyện em nói rồi.”
Cậu bé sửng sốt.
“Bọn họ cướp sách vở của anh, giấu bài tập của anh, xô anh ngã từ phía sau, gọi anh là ‘tên lập dị’.” Khi nói những lời này, Kỷ Thần Phong không tỏ ra chút khác lạ nào, bình thường như thể anh đang kể lại chuyện của người khác chứ không phải những điều anh từng trải qua, “Thời gian đầu, anh thường xuyên đánh nhau với người ta vì lí do đó và trở về nhà với cơ thể chằng chịt vết thương.

Lần nào nhìn thấy vết thương trên người anh, mẹ anh… cũng khóc, bà nói bà xin lỗi anh vì đã khiến anh phải chịu đựng nỗi khốn khổ này.

Để không làm mẹ lo lắng, anh học cách nhẫn nhịn, học cách không tranh cãi với những người đó.

Anh cố gắng học hành gấp đôi, đỗ vào trường cấp 3 mà không ai trong số họ vào được, sau đó thi đỗ vào trường đại học mà anh mơ ước.”
Mạnh Vũ nhìn thoáng qua ốc tai điện tử màu đen trên tai Kỷ Thần Phong, cuối cùng giọng điệu cũng không gay gắt như trước nữa: “Có phải mình cấy ghép ốc tai điện tử thì sẽ không bị người ta cười nhạo nữa không ạ?”
“Những người cười nhạo em vì căn bệnh mà em không thể tự kiểm soát chắc chắn sẽ không thể trở thành bạn của em, tại sao em lại phải làm tổn thương bản thân vì họ? Em làm tổn thương mình cũng là đang làm tổn thương gia đình yêu thương em.” Kỷ Thần Phong không trả lời trực tiếp câu hỏi này, ở đâu cũng có phân biệt đối xử, không phải cấy ốc tai điện tử là có thể thay đổi.
“Nhưng mà em học không tốt, cho dù bây giờ có ngồi bàn một, em cũng không nghe rõ thầy giảng cô gì…” Mạnh Vũ cắn môi, mặt mày ảm đạm.
“Thật ra anh đã nói chuyện với chị gái em về vấn đề này.” Kỷ Thần Phong nói, “Em biết trường dạy trẻ khuyết tật số 2 thành phố Hồng không? Anh quen thầy cô bên đó, có thể giúp em chuyển qua.

Ở trường có rất nhiều bạn giống em, các em ấy sẽ rất sẵn lòng kết bạn với em, hơn nữa sau này em cũng có thể đỗ đại học thông qua kì thi tuyển sinh.”
Mạnh Vũ sửng sốt nói: “Em có thể… kết bạn thật ư?”
Kỷ Thần Phong cười đáp: “Nhất định là có thể.”
Bước ra khỏi phòng Mạnh Vũ, ba cặp mắt mong chờ dõi thẳng vào chúng tôi.
“Cậu bé đồng ý rồi.” Kỷ Thần Phong nói.
Cả ba đồng thời thở phào nhẹ nhõm, nét mặt rạng rỡ phấn khởi.
“Tốt quá, thật tốt quá!” Nói rồi bố Mạnh vào phòng gặp con trai.
Mẹ Mạnh nắm tay Kỷ Thần Phong, rưng rưng nước mắt: “Cảm ơn thầy Kỷ nhiều lắm, cháu đúng là ân nhân của nhà cô.”
“Cô khách khí quá ạ…”
“Cảm ơn anh nhé Tang Niệm.” Mạnh Tuyết Yên nhích lại gần tôi, nói nhỏ.
Tôi liếc nhìn cô ấy: “Tôi có làm gì đâu.”
“Thật ngại quá, hồi trước em cứ làm bóng đèn của anh với thầy Kỷ, em thật sự không nhận ra…” Cô cười gượng nói.
“Tôi mới là người phải nói vậy, làm cô sợ rồi.”
“Không đâu không đâu!” Mạnh Tuyết Yên vội vàng xua tay, nhận ra mình lớn tiếng quá, cô lia mắt nhìn me vẫn đang cảm ơn Kỷ Thần Phong, hạ giọng xuống, “Em chỉ hơi ngạc nhiên thôi, không có sợ.

Anh… anh với bác sĩ Kỷ rất xứng đôi.”
Tôi nhướn mày: “Thật ư?”
Đây là lần đầu tiên có người nói tôi và Kỷ Thần Phong xứng đôi, những người khác biết quan hệ của chúng tôi nhưng họ chỉ nghĩ chúng tôi không phải một loại người, không thể đến được với nhau.
“Thật đấy.” Mạnh Tuyết Yên gật đầu thật mạnh.
Cô ấy không biết câu nói tùy tiện của mình đã khiến tôi vui nhường nào đâu.

Sau khi rời khỏi nhà cô ấy, khóe miệng tôi vẫn chưa thể hạ xuống.
“Vui vậy ư?” Sau khi xuống taxi, tôi và Kỷ Thần Phong cùng sánh vai đi lên cầu thang, anh ấy nhìn tôi mấy lần, cuối cùng không kìm được mà hỏi thành lời.
“Đương nhiên làm được việc thiện thì sẽ vui rồi.” Tôi cười híp mắt, nắm tay anh bước lên bậc cầu thang, “Anh còn nhớ lúc em nói rằng em đã hứa là phải làm thật nhiều việc tốt chứ.

Khi ấy anh hỏi em hứa với ai nhưng em không nói cho anh biết.”
“Thật ra em đã hứa với thần linh.

Em hứa với Ngài rằng mình sẽ làm thật nhiều việc tốt, có như vậy Ngài mới phù hộ cho em để em và anh được ở bên nhau mãi mãi.”
Trước đây tôi từng khẩn cầu thần linh để Kỷ Thần Phong quay lại nhìn mình, vì điều này mà tôi thậm chí còn có thể dâng hiến một nửa số tuổi thọ của mình, cuối cùng, Kỷ Thần Phong đã thật sự mở cửa cho tôi.

Sau đó, khi trải qua trận hỏa hoạn, tôi đã nhận ra Kỷ Thần Phong sẽ đau khổ đến nhường nào nếu tôi chết trước anh quá sớm, vậy nên tôi đã rút lại lời hứa sẽ dâng một nửa tuổi thọ của mình cho thần linh và đáp ứng rằng sẽ làm thật nhiều việc tốt để thay thế.
Tôi không biết liệu thật linh có tồn tại thật hay không, nhưng liên quan đến chuyện sống chết thì cẩn thận vẫn không thừa.
“Chúng mình đã được định sẵn là sẽ ở bên nhau trọn đời mà.”
Dường như đôi mắt của Kỷ Thần Phong đã dao động một chút khi nghe điều này, sau đó anh siết chặt tay tôi hơn.
Anh nói chắc như đinh đóng cột, như thể… Anh chính là vị thần đã ban cho tôi hy vọng và cuộc sống mới, đã quyết định xong kết cục của chúng tôi.
Tôi thấy ấm áp trong lòng, mỉm cười cúi xuống hôn lên khóe môi anh: “Ừm, chúng mình sẽ như thế mà.” Chúng tôi dung dăng đôi bàn tay đan chặt, vừa nói chuyện, vừa chậm rãi đi bộ về nhà.
__
Tác giả: Toàn văn hoàn, cảm ơn mọi người~
__
Harry: Éc, vậy là chuyến hành chính của Nhất Niệm Chi Tư đến đây đã hoàn thành.

Cảm ơn tất cả các bạn vì đã luôn theo dõi, ủng hộ cho Hồi Nam Tước cũng như bản edit của mình và chị Táo.

Đặc biệt em xin cảm ơn chị Táo vì đã đồng hành cùng em xuyên suốt chặng đường dài này.

Mong rằng các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ nhóm mình và chị Táo trong các bộ truyện tiếp theo.
Hẹn gặp lại các bạn trong “Không Hợp” nhé..
 
Back
Top Dưới