Ngôn Tình Nhật Ký Thượng Vị Của Cung Nữ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Ký Thượng Vị Của Cung Nữ
Chương 100: Chương 100


Đàn, cuối cùng cũng không đàn thành công.

Phong Dục phân phó một tiếng, phượng cầm kia lập tức bị cung nhân đưa ra ngoài.

Nhanh gọn sạch sẽ, khiến A Dư muốn ngăn cũng không kịp.

Nhưng mà A Dư cũng không cả mà thôi.

Nàng vốn cũng không thích đánh đàn, nếu như không phải muốn Phong Dục nguôi giận, nàng cũng không có khả năng luyện đàn một đêm.

A Dư dính người cực kỳ, cho dù thái y tới, nàng cũng gần như dính trong ngực Phong Dục, Phong Dục trầm mặt đẩy nàng mấy lần không đẩy ra được, cuối cùng chỉ có thể mặc nàng.

Chờ sau khi thái y lui ra, Phong Dục vừa muốn nói chuyện, cúi đầu thì phát hiện nữ tử trong ngực hắn đã ngủ thiếp đi chẳng biết lúc nào.

Lông mày nhỏ nhắn cau lại, giống như trong lúc ngủ mơ cũng không được an ổn.

Mắt sắc Phong Dục hơi tối, nhìn nàng hồi lâu, mới đặt nàng lên giường, đứng dậy rời đi.

Bóng dáng hắn biến mất khỏi gian phòng, bốn phía không có tiếng động, A Dư vốn đang ngủ say lại chậm rãi mở mắt.

Nàng nhìn về phía phương hướng hắn rời đi, không nhúc nhích.

Một hồi sau, nàng mới nhắm mắt lại, xoay người mặt hướng về phía vách tường, như vậy mà mới thật sự ngủ thiếp đi.

So sánh với hoàng cung, phong cảnh hành cung tui nói không tệ nhưng thắng ở mát mẻ, đối với hậu phi mà nói, thêm chút mới mẻ, trừ cái đó ra, thế gian này nơi phồn vinh hơn hoàng cung rất ít.

Bên hồ Hoàn Duyệt, Lục tài tử và một đám phi tần nói chuyện, từ xa nhìn thấy một đoàn người, giọng nói lập tức nhỏ xuống.

Một đám nô tài đi theo phía sau Thẩm quý tần, trùng trùng điệp điệp đi qua đám người Lục tài tử, đối với sự hành lễ thỉnh an cũng các nàng ngay cả ánh mắt cũng không cho.

Nụ cười trên mặt Lục tài tử cứng đờ, thấy nàng ta tiến vào thuyền trên hồ Hoàn Duyệt, mới đứng người lên, nhếch miệng, nói thầm với người bên cạnh: “! cũng không biết kiêu ngạo cái gì, nói là được sủng ai, nhưng sau khi đến hành cung không phải cũng giống chúng ta sao, ngay cả mặt Hoàng thượng cũng không thấy được sao?”
Có người kéo ống tay áo nàng ta lại, khuyên nàng ta: “Được rồi, đừng nói nữa.


Trên đời này không có tường nào gió không lọt qua được, bốn phía đều là cung nhân lạ mắt, cũng không sợ bị người khác nghe được sao.

Lục tài tử bĩu môi, đến cùng cũng không nói nữa mà nhớ tới một chuyện khác, có chút buồn bực: “Mấy ngày nay sao không gặp Trần mỹ nhân?”
“Nghe nói là chép phạt cung quy trong viện.


Đám người hơi bất ngờ, thế mà thật sự chép phạt sao? Hôm nay đã mấy ngày, còn ở trong viện không ra ngoài.

Đột nhiên, ba tiếng vỗ tay truyền đến, trực tiếp khiến cho mấy người lấy lại tinh thần.

Mắt thấy thánh giá càng ngày càng gần, đám người vội vàng hoàn hồn, ngạc nhiên cúi người hành lễ.

Phong Dục dừng lại, sắc mặt bình thản nhìn đám người trước mặt này, tùy ý hỏi một câu: “Sao đều ở chỗ này?”
Lục tài tử tiến lên một bước: “Nghe nói hồ Hoàn Duyệt này phong cảnh rất đẹp, bọn người thiếp thân mới kết bạn tới xem một chút.


Nàng ta cười dịu dàng, lời nói lại không có chút thật.

Vẫn dò ngày hôm trước Hoàng thượng mời Ngọc tu nghi du ngoạn hồ thưởng sen, khiến bọn nàng động lòng, ngày ngày đợi bên hồ này, ngóng trông có thể ngẫu nhiên gặp được Hoàng thượng.

Không phải sao, các nàng thật sự đụng phải.

Nghe vậy, Phong Dục cũng không biết có tin hay là không, chỉ không mặt không nhạt gật đầu một cái.

Hắn nói: “Nắng gắt, về sớm đi.


Quẳng lại một câu quan tâm hư hư thực thực, hắn trực tiếp định rời khỏi, chúng phi tần muốn nói lại thôi nhưng chung quy không dám cản, trơ mắt nhìn hắn rời đi.

Lục tài tử xiết chặt khăn tay, mắt sắc chớp lên, hừ nhẹ một tiếng: “Không phải Thẩm quý tần ở đó sao, để xem nàng ta có thể giữ Hoàng thượng lại không.


Nếu như không thể, nàng ta cũng muốn nhìn xem sau này Thẩm quý tần bày ra dáng vẻ thế nào trước mặt chúng phi.

Phong Dục nhanh chóng nhìn thấy Thẩm quý tần, nàng ta đứng đấy dựa vào lan can thuyền, dường như không có xương, lưng lại thẳng tắp, cách một tầng lụa mỏng, mơ hồ dường như đang nhìn hắn.

Mặt mày nàng ta lành lạnh, cho dù nhìn thấy hắn cũng không sinh ra mấy phần vui vẻ.

Con thuyền dừng ở bên hồ, cũng không động đậy giống như đang đặc biệt chờ hắn.

Phong Dục xoay ban chỉ, nhớ tới hôm qua hai lần đánh mặt nàng ta, bước chân hơi ngừng lại, cuối cùng vẫn ngừng lại.

Sự dừng lại này của hắn, Thẩm quý tần mới di chuyển, nàng ta không nhanh không chậm đi xuống từ trên thuyền, đi đến bên cạnh hắn, uốn gối hành lễ.

Chờ sau khi đứng dậy, nàng ta mới nhướng mày liếc mắt nói: “Thiếp thân còn tưởng là hôm nay Hoàng thượng vẫn cứ bận rộn ngay cả thời gian để ý tới thiếp thân cũng không có.


Một câu lạnh lùng, lại mang theo oán niệm.

Người đã quen kiêu ngạo, thái độ thả lỏng mềm dẻo một chút sẽ khiến người ta sinh lòng vui vẻ.

Nhưng không khéo chính là, hôm nay Phong Dục thật sự bận.

Hôm qua tấu chương kinh thần ra roi thúc ngựa nhanh chóng đưa tới, bởi vậy, Phong Dục mới không có thời trì hoãn ở hiên Tuy Linh.

Hắn không sinh ra suy nghĩ gì, nhưng cũng hiểu vì sao nàng đợi ở chỗ này, bình thản nói một câu: “Điện Cần Chính còn có việc phải xử lý, đợi lát nữa trẫm lại đi gặp nàng.


Mắt sắc Thẩm quý tần lại hiện lên lành lạnh, từ hôm qua tới bây giờ, lời này nàng đã được nghe ba lần.

Nhưng nàng không biết được, cái đợi lát nữa này rốt cuộc là chỉ thời gian nào.

Hôm qua cung nhân không mời được hắn, hôm nay nàng tự mình đến, vẫn là kết quả như thế.

Điện Cần Chính bận bịu, cung nhân bên người Ngọc tu nghi nói một câu, hắn lại có thể vội vàng tới hiên Tuy Linh.

Đúng là bận thật.

Đuôi lông mày Thẩm quý tần dần hiện lên sự lạnh lẽo, nàng ta quay mặt sang chỗ khác, im lặng cúi người hành lễ, không muốn nói thêm một câu nào.

Phong Dục không để lại dấu vết nhíu mày, thật ra hắn cũng không thích người khác ầm ĩ với mình.

Vào hậu cung vốn dĩ là vì thả lỏng tinh thần, tiền triều đã đủ mệt mỏi, đâu còn tâm trạng đi dỗ người khác.

Hai ngày này hắn vốn đã thấy phiền lòng, lập tức cũng không còn tâm tư nói nhiều, trực tiếp phất tay áo rời đi.

Thẩm quý tần nắm chặt lòng bàn tay, mới miễn cưỡng khiến mình không để lệ khác thường.

Nàng chợt nhớ tới, lúc Ngọc tu nghi còn ở cữ, ngày đó, nàng tự mình chuẩn bị canh sườn củ sen hắn khen một câu đi cung Càn Khôn.

Trong lúc đó, có triều thần cầu kién, nàng đành phải tránh vào hậu điện.

Lúc đi vào nàng lại nhìn thấy, trên bàn cạnh giường mềm sau tấm bình phong, hai cái trâm ngọc nằm lẳng lặng.

Không cần người khác nhiều lời, nàng cũng biết trâm ngọc kia là của người nào.

Tâm Thược đỡ nàng ta dậy, không dám thở mạnh dù chỉ một chút.

Đột nhiên cách đó truyền tới giọng nói: “Nghe nói Hoàng thượng mới từ hiên Tuy Linh ra, hôm qua còn ân điển cho phép Ngọc tu nghi đi thành Thiệu Châu, thật sự khiến người ta vô cùng hâm mộ.


Nhìn như nhỏ giọng mà nói, nhưng mà ngay cả Thẩm quý tần cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Tâm Thược lập tức lạnh mặt xuống, đám người này nhìn như đang hâm mộ Ngọc tu nghi, thật ra vẫn là đang giễu cợt chủ tử các nàng không bằng Ngọc tu nghi.

Nếu như lời này do Ngọc tu nghi chính mình nói thì cũng thôi đi, đám người này ngay cả mặt thánh cũng khó gặp cũng xứng?
Thẩm quý tần bỗng nhiên đi về phía các nàng, tiếng nghị luận kia càng ngày càng nhỏ, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa, Lục tài tử nhìn Thẩm quý tần đứng trước mặt các nàng, cong khóe miệng cười ngại ngùng hai tiếng: “Thẩm quý tần, người đây là có phân phó gì?”
Đối diện với đôi mắt lành lạnh của nàng ta, giọng nói Lục tài tử không tự chủ mà nhỏ đi chút.

Lúc nói người ta sau lưng cũng không thấy có gì, một khi bị chính chủ tìm tới, các nàng chột dạ hơn ai hết.

Nhất là người này được sủng ái hơn các nàng, gia thế cũng tốt hơn các nàng.

Thẩm quý tần lạnh lùng nhìn qua các nàng một cái, đột nhiên, vòng tay trân châu trên cổ tay nàng ta dường như trong lúc lơ đãng căng đứt, một tiếng thanh thúy, trân châu bất ngờ rơi đầy đất.

Đám người Lục tài tử không rõ ràng cho lắm, sững sờ nhìn nàng ta.

Chỉ thấy Thẩm quý tần m*n tr*n cổ tay, không mặn không nhạt nói: “Nhặt lên.


Sắc mặt Lục tài tử lập tức khó chịu, không nhịn được hỏi lại một lần: “Thẩm quý tần đang nói chuyện với đám người thiếp thân sao?”
Thẩm quý tần căn bản không nhiều lời với các nàng, chỉ phân phó cung nhân bên người: “Ở chỗ này nhìn xem, nếu như thiếu một viên thì không cho các nàng rời đi!”
Nói xong, Thẩm quý tần quay người rời đi, mắt nàng ta lạnh xuống, không phải Ngọc tu nghi rảnh đến mức luyện đàn một đêm sao?
Thế nàng tìm chút chuyện cho Ngọc tu nghi làm đi.

Tâm Thược bị lưu lại, không kiêu ngạo không tự ti cười: “Các vị chủ tử, xin mời.


Lục tài tử xanh mặt: “Thẩm quý tần tự mình làm đứt vòng tay, dựa vào cái gì bảo chúng ta nhặt?”
Tâm Thược chỉ cười, nào có nhiều vì cái gì như thế?
Ai bảo chủ tử các nàng phẩm cấp cao hơn ngươi.

Đám người tất nhiên không muốn phối hợp, lập tức muốn rời đi, nhưng cung nhân bốn phía ngăn lại, các nàng căn bản không đi được.

Không biết là ai nói câu: “Cho dù phẩm cấp Thẩm quý tần cao hơn chúng ta, cũng không thể không nói lý lẽ như vậy!”
Mặc cho các nàng nói như thế nào, Tâm Thược chính là không thả người, ai cũng không muốn thỏa hiệp, toàn bộ cục diện lập tức loạn thành một cục.

Lục tài tử bị người ngăn lại, không biết là ai, kéo nàng ta một cái, lập tức ngã xuống đất chật vật không chịu nổi.

Cái ngã này cả người Lục tài tử tức giận đến mức toàn thân run lên: “Khinh người quá đáng! Khinh người quá đáng! Thu Lâm, đi mời Ngọc tu nghi! Cho Hoàng hậu không ở đây, hành cung này còn không đến lượt Thẩm quý tần tùy ý làm bậy đâu!”
Cho dù phẩm cấp Thẩm quý tần cao hơn các nàng, nàng ta cũng không có quyền có thể phạt hậu phi!
Cho dù thế nào, cũng phải làm việc có lý do chính đáng.

Lúc tin tức truyền đến hiên Tuy Linh, A Dư vừa mới chìm vào giấc ngủ, Chu Kỳ giận dữ, chịu đựng cơn giận đánh thức A Dư.

Lúc A Dư thức dậy chạy tới, Lục tài tử ngồi yên trên mặt đất khóc, ngay cả một chút hình tượng cũng không cần, nàng lập tức trở nên đau đầu.

“Ngậm miệng hết cho bản cung!”
Trên đường đi, nàng đã nghe rõ mọi chuyện.

Lục tài tử các nàng âm dương quái khí trước, sau đó Thẩm quý tần làm lớn chuyện, mới gây ra hỗn loạn, bởi vậy hai bên đều có lỗi.

Nàng vừa đến, mọi người mới yên lặng lại, Lục tài tử khóc lóc bảo nàng làm chủ.

A Dư vất vả lắm mới chìm vào giấc ngủ, lại bị người đánh thức, trong lòng nén giận.

Nàng xoa mi tâm, lạnh giọng nói: “Ai đẩy ngươi? Trực tiếp mang xuống phạt ba mươi trượng!”
Bất kể như thế nào, không có mệnh lệnh chủ tử, tự tiện ra tay với phi tần, bọn cung nhân này như thế nào cũng không chạy thoát.

A Dư thật sự không nghĩ ra, vì sao Thẩm quý tầm muốn làm như thế?
Sao lại làm loạn như vậy?
Cố ý tìm phiền phức cho nàng sao?
Lục tài tử cũng không biết là ai, nhưng không trở ngại nàng ta tùy tiện chỉ người, cái chỉ này liền chỉ vào Tâm Thược.

Tâm Thược lạnh mặt xuống: “Lục tài tử vẫn nên nhìn rõ, rốt cuộc là ai đẩy ngươi.


Lục tài tử nào để ý tới nàng ta, trực tiếp khóc với A Dư: “Ngọc tu nghi, người nhìn thái độ của nàng đi, thiếp thân còn có thể cố ý hãm hại nàng một nô tài hay sao?”
A Dư đau đầu vỗ trán, giận tái mặt: “Đủ rồi!”
“Trước đó mấy ngày phạt chép cung quy vẫn quá nhẹ phải không, hai ngày ngắn ngủi lại ầm ĩ, khiến cho người ta chế giễu!”
Nàng nhìn về phía Lục tài tử, trách mắng: “Còn không mau đứng dậy, khóc sướt mướt thành dáng vẻ gì đây?”
A Dư nhận ra Tâm Thược, biết rõ bọn cung nhân này tất nhiên nghe nàng ta phân phó mới dám đối xử với bọn người Lục tài tử như vậy.

Nàng hiếm khi không muốn điều tra, trực tiếp phất tay bảo người mang Tâm Thược xuống.

Sắc mặt Tâm Thược thay đổi, A Dư chỉ coi như không nhìn thấy.

Chuyện ngày hôm qua nàng có nhớ rõ ràng đấy.

Biết rõ Hoàng thượng đi thành Thiệu Châu là đi tìm nàng, còn phái người chờ trước hành cung, có ý định gì, A Dư đoán một cái là biết.

Trân châu rơi lả tả trên đất, còn có một số lăn vào trong bụi cỏ.

Phương pháp phạt người này của Thẩm quý tần, thật sự là đủ giày vò người ta.

A Dư nói với đám phi tần kia: “Nếu như các ngươi cảm thấy ngày mai không cần đi săn, bản cung sẽ thay các ngươi xin nghỉ với Hoàng thượng, cũng đỡ mất công các ngươi mỗi ngày giày vò.


Đám người Lục tài tử nhất thời im lặng, các nàng sợ nói thêm một câu nữa, Ngọc tu nghi liền thật sự đi tới điện Cần Chính.
 
Nhật Ký Thượng Vị Của Cung Nữ
Chương 101: Chương 101


Hiện trường quả thực là loạn.

A Dư đỡ trán, có chút không biết nên xử lý như thế nào.

Chép phạt cung quy, không có sức uy h**p, nhưng lại không thể không phạt, hơn nữa ngày mai chính là đi săn, nàng quả thật là không tiện giao các nàng ta lại.

Trong đầu A Dư mơ mơ màng màng, nàng chỉ vào ngọc trai rơi lả tả trên mặt đất, nói với cung nhân của Thẩm quý tần: “Nhặt những thế này lên, đưa đến hiên Tuy Linh.


Nàng lại chỉ người: “Đi mời Thẩm quý tần, bảo nàng đến hiên Tuy Linh tự mình xâu vòng tay này lại.


Ba lần bốn lượt tìm phiền phức cho nàng, cho dù nàng ta có phải cố ý hay không, A Dư cũng chẳng muốn truy đến cùng.

Không phải thích kéo đứt sao? Vậy thì tự mình xâu lại đi.

Cung nhân kia kinh hãi không dám động đậy, A Dư cười lạnh một tiếng: “Vừa rồi không phải rất có bản lĩnh sao?”
Nànng không kiễn nhẫn liếc mắt: “Lưu Châu, ngươi đi cùng nàng ta đi, tự mình đi mời Thẩm quý tần.


Sau đó, nàng nhìn thoáng qua trên mặt đám người Lục tài tử lộ ra vui mừng, lập tức tức cười: “Còn cười? Các ngươi cũng giống như thế, đều đến hiên Tuy Linh chép phạt cung quy cho ta!”
Đều thích gây chuyện, theo dõi chép phạt cung quy, xem các nàng còn gây chuyện kiểu gì.

Vốn dĩ chép phạt cung quy còn có thể gọi cung nhân chép thay, chỉ cần trên mặt mũi không có trở ngại là được, bây giờ qua hiên Tuy Linh, ngay cả cơ hội lười nhác cũng không có.

Sắc mặt mọi người lộ ra lúng túng, đáy lòng hối hận vô cùng, cũng không cười nổi nữa.

Tin tức bên này rất nhanh liền truyền đến tai Phong Dục.

Hắn không để lại dấu vết nhíu mày, vẫn cúi đầu ngồi cạnh bàn, phê chuẩn tấu chương, ngay tại thời điểm Dương Đức cho là không nói lời nào, chỉ thấy hắn ngẩng đầu:
“Ngươi đi qua.


Dương Đức sửng sốt một lát, không hiểu ra ý của hắn.

Phong Dục không kiên nhẫn nhấc mí mắt lên: “Qua hiên Tuy Linh, chờ Ngọc tu nghi phân phó.


Lúc nàng xuất cung vốn không mang theo bao nhiêu cung nhân, sao cso thể trấn áp được những người này.

Xưa nay không thích nhất là phiền phức, bây giờ có thể đưa tất cả mọi người vào hiên Tuy Linh, xem ra là thức đầu óc hồ đồ rồi.

Hắn còn nói: “Nếu như lại còn gây chuyện, trực tiếp bảo bọn họ đóng cửa hối lỗi.


Dương Đức đã hiểu, chính là bảo các nàng đừng quấy rầy Ngọc tu nghi yên ổn là được.

Hắn bảo tiểu Lưu tử ở lại, chính mình mang theo mấy cung nhân, vội vàng đi tới hiên Tuy Linh.

---
Hiên Tuy Linh, A Dư dựa vào giường mềm, huân hương nhàn nhạt lượn lờ, khiến nàng sắp ngủ gật.

Sắc mặt nàng cũng không dễ nhìn, thật ra sắc mặt toàn bộ cung nhân hiên Cung Linh cũng không quá đẹp mắt.

Đêm qua thức cùng chủ tử một đêm, vốn mệt mỏi vô cùng, bây giờ lại bị đám người này giày vò, có thể có sắc mặt tốt gì, cả đám đều nghiêm mặt, khiến chúng phi tần vốn dĩ bất mãn trong lòng tập tức tiêu tan đi.

Cung nhân làm việc lưu loát, nghe hiểu A Dư phân phó, rất nhanh liền bày nhiều cái bàn ra.

Trong phòng không có nơi nào lớn như thế, trực tiếp bày hết trong sân, nguyên bộ bàn và ghế thấp, phía trên còn bày bút mực giấy nghiên, bên trên bày một bản cung quy quy củ.

Một bản rất dày, khiến người ta chỉ nhìn cũng đã đau đầu.

Đám người không dám có gì dị nghị, lại không động đậy, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn cửa sân, rõ ràng là đang chờ người.

Không đến thời gian mười lăm phút đồng hồ, Thẩm quý tần xuất hiện ở cửa ra vào, tiếng suối chảy êm tai vẫn không thể nào khiến sắc mặt nàng ta đẹp mắt hơn chút.

Bây giờ vị trí duy nhất trong sân, khác biệt với những người khác, trên bàn này chỉ bày một đĩa ngọc trai, bên trong đều là ngọc trai, từng viên tròn xoe mượt mà, trừ cái đó ra còn có một sợi tơ.

Lưu Châu không yên lặng không kiêu ngạo đứng qua: “Thẩm quý tần, mời.


Cả điện yên lặng, sắc mặt Thẩm quý tần lạnh lẽo, nàng ta vốn dĩ không định đến, nhưng Lưu Châu cũng không phải là một người qua.

Một câu ‘Ngọc tu nghi cho mời’ của nàng ấy, cung nhân bên người Thẩm quý tần cũng không dám cản trở, Tâm Thược bị kéo xuống phạt gậy, người thân cận bên người nàng ta cũng phần lớn không ở, nữa là mời nửa là uy h**p, Thẩm quý tần đã tới nơi này.

Lưu Châu thấy nàng ta không nhúc nhích, cũng không nhiều lời, tóm lại chủ tử chỉ bảo nàng ấy mời người tới mà thôi.

Cửa lớn mở rộng ra, cách một lớp rèm châu, thật ra A Dư có thể nhìn thấy rõ tình huống bên ngoài, nhưng mà nàng không có tâm trạng quản nhiều, gọi Chu Kỳ tới nói một câu.

Một lát sau, Chu Kỳ bước nhẹ ra ngoài, chỉ nói: “Các vị chủ tử vẫn nên nhanh lên, nếu như ban ngày không hoàn thành, sợ là phải ở lại tới đêm rồi.



Sắc mặt mọi người tối sầm, ý trong lời nói của nàng ấy rất rõ ràng, không hoàn toàn phân phó của Ngọc tu nghi, một người cũng không được phép rời đi.

Thẩm quý tần nhướng mày cười lạnh: “Việc làm này của Ngọc tu nghi, có gì khác với thiếp thân chứ?”
A Dư nằm trên giường mềm, sắp chìm vào giấc ngủ, đột nhiên bị đánh thức, có chút không kiên nhẫn, cười lạnh: “
“Khác?”
“Khác ngay tại chỗ, các nàng có thể mời bản cung làm chủ, nếu như ngươi có năng lực, cũng có thể đi mời Hoàng thượng đến làm chủ cho ngươi.


A Dư đau đầu vỗ trán, cơn buồn ngủ kia gần như sắp bay mất, khiến trong lòng nàng bực bội không chịu nổi.

Chính là lúc này, Dương Đức mang theo cung nhân tiến vào.

A Dư bất ngờ nhưng nàng không nhúc nhích, sau khi Dương Đức thỉnh an, nàng hỏi: “Hoàng thượng bảo các ngươi tới?”
Nàng liếc mắt nhìn Thẩm quý tần như có như không, chẳng lẽ là lúc Thẩm quý tần đi tới, còn thật sự đi gọi Hoàng thượng hay sao?
Trong lòng nàng buồn bực, ngồi thẳng người chờ Dương Đức trả lời.

Dương Đức giống như nhìn ra suy nghĩ của nàng, vội vàng khom người nói: “Hoàng thượng sợ cung nhân bên người người không đủ dùng, cô ý phân phó mấy người nô tài tới nghe ngài phân công.


Nghe vậy, đuôi lông mày A Dư khẽ nhúc nhích, trực tiếp nhìn sang Thẩm quý tần.

Cái này thật sự là không khéo rồi.

Nàng vừa mới bảo Thẩm quý tần đi mời Hoàng thượng làm chủ, một màn Dương Đức liền đến này, căn bản chính là đặt mặt mũi Thẩm quý tần xuống đất mà giẫm.

Ngay cả A Dư cũng cảm thấy việc này thật sự đả kích người.

Nàng ho nhẹ một tiếng, có chút ngoài ý muốn, nhưng quả thực dễ dàng hơn không ít, nàng nói: “Nếu vậy thì phải làm phiền Dương công công.


Nói xong, nàng liền giao nơi này cho Dương Đức, mình dẫn Chu Kỳ vào nội thất nghỉ ngơi.

Chu Kỳ xị mặt, còn có chút tức giận: “Cái này đều là chuyện gì đây, nô tỳ thấy Thẩm quý tần kia chính là cố ý.


A Dư nằm trên giường, chỉ nói: “Mặc kệ nàng ta, ngươi cũng nằm xuống nghỉ ngơi một lát.


Mặc kệ Thẩm quý tần nghĩ thế nào, tóm lại cuối cùng nàng ta cũng không chiếm được chỗ tốt.

Mất mặt mũi, cung nhân bị phạt, quả nhiên là mất cả chì lẫn chài.

A Dư nghĩ như thế nào cũng không thông, vì sao nàng ta muốn làm như vậy.

Chăn đệm trải dưới đất bên giường là dùng cho gác đêm, Chu Kỳ cũng thức một đêm, mặc dù còn chút tức giận, nhưng cũng không từ chối.

Lúc trời chiều chỉ còn một chút ánh chiều tà, A Dư bị đánh thức, thức dậy dùng bữa tối.

Lúc này, chúng phi tần chép phạt cung quy được một nửa, tiến độ của Thẩm quý tần chậm hơn, chiếc vòng tay kia mới xâu chưa được một phần ba, nhưng mà có Dương Đức tọa trấn, đám người ngược lại cũng không dám gây chuyện thêm gì nữa.

A Dư tự nhiên không giữ các nàng lại qua đêm, tùy ý đuổi các nàng đi.

Thẩm quý tần bóp cổ tay, lạnh lùng liếc Dương Đức.

Dương Đức cười không kiêu ngạo không tự ti, không quan tâm mấy vị chủ tử tức giận thế nào, hắn cũng chỉ làm việc theo phân phó mà thôi.

Chính mình còn không ổn, trách được ai chứ.

Việc này vẫn chưa xong, sau Thẩm quý tần trở về Thừa Uyên lâu, toàn bộ cung nhân mình để lại hồ Hoàn Duyệt đều bị phạt ba mươi gậy.

Bây giờ đừng nói tới người hầu, đều nằm trên giường không thể nhúc nhích nổi.

Nếu nói lúc Ngọc tu nghi xử lý không có tư tâm, ai mà tin?
Tóm lại Thẩm quý tần không tin, nàng ta đứng một bên giường Tâm Thược, lần đầu tiên trong đời bị chọc tức đến sắc mặt thay đổi.

Tâm Thược nhìn thấy, chống đỡ áp lực góp lời: “Chủ tử, ngày mai nô tỳ không thể đi theo bên người người hầu hạ, người vẫn nên đừng đối nghịch với Ngọc tu nghi! ”
Không nói đến phẩm cấp của Ngọc tu nghi vốn cao hơn chủ tử nhà mình, chính là cân nhắc tới tiểu Hoàng tử, Hoàng thượng cũng không khó xử Ngọc tu nghi quá mức.

Tâm Thược không chỉ cảm thấy cơ thể đau đớn, mà đầu cũng đau theo.

Đạo lý rõ ràng như vậy, sao chủ tử không nhìn thấu chứ?
Thẩm quý tần không nói gì, Tâm Thược cũng không biết nàng có nghe được không, chủ tử từ nhỏ được sủng ái lớn lên trong phủ, nhìn như tỉnh táo kiêu ngạo, trên thực tế lại bướng bỉnh không thích nghe lời người khác.

Nàng ta còn muốn thêm gì nữa, chỉ thấy chủ tử đã quay người rời khỏi nơi này.

Tâm Thược mím môi, vùi đầu vào khuỷu tay, nhớ tới lời hôm nay chủ tử bảo nàng truyền tới cho đại gia, trong lòng có nỗi khổ không nói nên lời.

Tính tình chủ tử như vậy, phần lớn là bị trong phủ sủng ra, bất luận thế nào cũng tùy ý làm ẩu.

---
Hôm sau, trời trong gió nhẹ, dường như ông trời có lòng, mang đi sự nóng nực trong lòng kia đi.

A Dư ngủ một ngày một đêm, sự mơ mơ màng màng kia cuối cùng cũng tản đi, lại khôi phục dáng vẻ sắc mặt hồng hào.

Nàng dậy sớm, để hai chân trần, đổi lại đồ cưỡi ngựa màu đỏ yên chi, giữa tay áo dùng chỉ tơ vàng thêu thành hoa văn tỉ mỉ, dưới ánh mặt trời, lóa mắt giống như hiện ra ánh vàng.

Chấm chút lông mày nhỏ nhắn, bôi son, hôm nay nàng búi búi tóc phụ nhân, lộ ra cái cổ thon dài bên ngoài, lộ ra chút quyến rũ phong tình của thiếu phụ.

Lúc A Dư đi đến bên ngoài hành cung, Phong Dục đã sớm đến nơi, Trần mỹ nhân đứng bên cạnh hắn, ngửa mặt lên, không biết đang nói cái gì.

Phong Dục cụp mắt nhìn ống tay áo, giọng điệu bình thản: “Phụ thân và huynh trưởng nàng đều là một người cưỡi ngựa bắn cung giỏi, trẫm nhớ kỹ, lúc trước tiên đế còn sống, mỗi lần đi săn đều là huynh trưởng ngươi đạt được hạng nhất, trẫm chờ mong biểu hiện hôm nay của ái phi.


Trần mỹ nhân cười dịu dàng: “Thiếp thân không dám khiến Hoàng thượng chờ mong, lại sao có thể so sánh với phụ thân và huynh trưởng, chỉ chút công phu mèo cào này, ngược lại lúc đấy chẳng phải lại khiến Hoàng thượng thất vọng.


Khóe miệng Phong Dục cười nhẹ: “Hổ phụ không sinh khuyển tử, ái phi đừng quá khiêm tốn.


Ánh nắng vừa vặn, xuyên thấu qua khe hở lá cây chiếu trên mặt hắn, khiến cái cong môi đơn giản này của hắn giống như cũng thêm chút phong lưu, khiến người ta nhìn không thể dời ánh mắt.

Trần mỹ nhân cười cẩn thận, lại không phản bác nữa.

Nàng ta xuất thân từ Trần phủ, Trấn quốc đại tướng quân, mấy chữ này lại há là đơn giản?
Khác biệt với quý nữ phủ khác, thuở nhỏ nàng luyện tập bắn cung cưỡi ngựa, nếu như thi đấu cầm kỳ thi họa, nàng có thể bại bởi người khác trong hậu cung, nhưng bắn cung cưỡi ngựa? Cho dù là so với cấm vệ quân bên người Hoàng thượng, nàng cũng phân cao thấp.

A Dư đến gần, nhìn thấy bộ dáng cười yếu ớt của Trần mỹ nhân, nàng dừng lại một lát, đột nhiên có chút hiểu rõ vì sao Hoàng thượng lại sủng Thẩm quý tần.

Có lẽ lúc trước là thịnh sủng của Thục phi quá khắc sâu lòng người, dẫn đến nữ tử trong hậu cung này đều học theo Thục phi.

Bộ dáng dịu dàng như nhược kia, quả thực khiến người ta yêu thương, nhưng cả cung đều là nữ tử như thế, cho dù có thích cũng sẽ cảm thấy chán ngấy.

Nữ tử như Thẩm quý tần, trong tình hoàng thế này, khó tránh sẽ khỏi vượt trội hơn chút.

Phong Dục nhìn thấy nàng, ngoắc tay với nàng: “Tới đây.


A Dư thu hồi tâm trạng, bước nhẹ tới, cúi người hành lễ: “Sao hôm nay Hoàng thượng lại tới sớm như vậy”
Trần mỹ nhân đứng bên cạnh Hoàng thượng, lúc A Dư hành lễ liền kịp thời tránh người đi.

Phong Dục tự mình đỡ nàng dậy, không trả lời lời này của nàng, chỉ nói là: “Hôm qua ngủ ngon giấc không?”
Chuyện ngày hôm qua đã sớm truyền khắp nơi, mặc dù Trần mỹ nhân không ở đấy nhưng cũng nghe nói chuyện này, mắt sắc không để lại dấu vết tối đi.

Nàng ta nghe thấy giọng nói duyên dáng của Ngọc tu nghi: “Nếu như các nàng có thể học theo Trần mỹ nhân khiến người khác bớt lo như vậy, vậy thì thiếp thân có thể ngủ ngon mỗi ngày.


Trần mỹ nhân thu hồi tâm tư, cười yếu ớt cúi người: “Ngọc tu nghi quá khen, trước đó vài ngày thiếp thân còn khiến người phải nhọc làng, sao có thể được khen thưởng một tiếng này.


Nghe vậy, sắc mặt Phong Dục nhàn nhạt, lại nói: “Biết sai thì đổi, ái phi quá khiêm tốn.


A Dư không chút biên sắc quan sát hắn một chút, đáy lòng có chút buồn bực, sao hôm nay hắn một mực nói Trần mỹ nhân quá khiêm tốn?
 
Nhật Ký Thượng Vị Của Cung Nữ
Chương 102: Chương 102


Tuy nói trong lòng buồn bực, nhưng A Dư lại không thể hiện ra ngoài, nàng thoáng nhìn qua sau khi Hoàng thượng nói câu này, Trần mỹ nhân liền thẹn thùng cụp mắt.

Quả nhiên, một câu rất đơn giản của hắn liền thắng mười nghìn câu khích lệ của nàng.

Nơi đi săn ở một rừng rậm phương tây bên ngoài thành Thiệu Châu, A Dư biết nơi này, phía sau là vách đá dựng đứng, nghe nói chỗ này người không có phận sự không được tùy tiện bước vào.

Trước kia đều có người canh giữ ở chỗ này.

Sớm đã có người đi trước, dựng xong lều vải ở bãi săn, lúc đám người A Dư tới, chỉ cần hưởng thụ thú vui là được.

A Dư được tiểu Lưu tử dẫn tới lều vải: “Ngọc tu nghi, đây là nơi ở của người.


Một chuyến này ít nhất cũng phải ở lại chỗ này ba ngày, Chu Kỳ cất kỹ quần áo để thay, A Dư đang hỏi tiểu Lưu tử: “Nghe nói chút nữa có một buổi thi đấu đi săn?”
“Không sai, sau buổi trưa sẽ bắt đầu, nếu như Ngọc tu nghi cảm thấy hứng thú, đợi chút nữa để cho người dẫn người qua là được.


Chờ sau khi tiểu Lưu tử rời đi, Chu Kỳ liền đi tới, thấp giọng nói: “Nô tỳ nghe qua, nghe nói những năm qua lúc đi săn, đều là đại thiếu gia Trần phủ đạt được hạng nhất, nghe nói năm ngoái vị này còn được Võ Trạng Nguyên.


A Dư rất nhạy cảm, nghe thấy cái họ trần này, lập tức liền hỏi: “Hắn với Trầm mỹ nhân có quan hệ gì?”
“Là huynh trưởng ruột thịt.


Chu Kỳ lại nói mấy người với nàng, A Dư nghe xong liền nhớ kỹ mấy dòng họ.

Trần, Thẩm, Lạc! nghe tới cuối cùng A Dư cũng không nghe thấy người của Chu thị và Trương thị, đáy lòng có chút buồn bực.

Chu thị là mẫu tộc của Thục phi, Trương thi là mẫu tộc của Thái hậu, sao lại không có con cháu quý gia nổi trội vậy?
Dùng xong bữa trưa liền có cung nhân dẫn A Dư tới bãi săn, lúc nàng đến, chỉ thấy một đám người vây quanh chuồng ngựa, Trần mỹ nhận đã chọn ngựa xong rồi.

A Dư đến gần, đúng lúc nhìn thấy Trần mỹ nhân trở mình lên ngựa.

Động tác lưu loát sạch sẽ, dáng người hiên ngang oai hùng, phấn chấn mạnh mẽ, là sự tự tin kiêu ngạo tỏa ra từ trong xương cốt.

A Dư nhìn thấy dáng vẻ này của nàng ta, cảm thấy nàng ta và người ở trong cung dường như là hai người.

Nhìn một hồi, A Dư liền khó tránh khỏi có chút hâm mộ.

Thuở nhỏ thứ nàng học được nhiều nhất là cầm kỳ thi họa, nữ tử Giang Nam dịu dàng, đừng nói học tập bắn cung cưỡi ngựa, nàng từ nhỏ đã chưa từng chạm vào ngựa.

Phong Dục cưỡi ngựa, lắc lư ung dung đi tới từ đằng xa, nhìn thấy nữ tử mong chờ mà nhìn chằm chằm vào người khác, lại không xích lại gần một bước.

Đuôi lông mày hắn hếch nhẹ, đánh ngựa qua, dừng ở trước mặt nàng, nhướng mày: “Sao lại bất động?”
Hắn đột nhiên tới, dọa cho A Dư nhảy lên một cái, vội vàng lùi về sau hai bước, nghe vậy, ngại ngùng gục đầu xuống, ấp úng lẩm bẩm: “Thiếp thân không biết.


“Thiếp thân không biết.


Phong Dục có chút ngoài ý muốn.

Nhìn dáng vẻ tràn đầy phấn khởi của nàng trước đó, nhìn thế nào cũng không giống như người không biết cưỡi ngựa.

Nhất là hôm yên tiệc năm đó, nàng còn dặn đi dặn lại rằng chờ sau khi nàng sinh hoàng nhi, lại bảo hắn lại đưa nàng tới chuồng ngựa.

Vậy nên, Phong Dục còn tưởng là thật không nghĩ tới nàng không biết cưỡi ngựa.

Có lẽ là mắt sắc hắn quá chế giễu và bất ngờ, A Dư hiếm khi đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, gò má đỏ lên, như là đóa sen ánh đỏ, một phen cảnh suân, nàng ngại ngùng nói: “Thiếp thân không biết, chẳng lẽ lại còn không cho thiếp thân học sao?”
Ánh nắng buổi trưa có hơi gắt, A Dư đứng ở chỗ râm mát, Phong Dục nhìn dáng vẻ nàng yếu ớt như vậy, cong nhẹ khóe môi lắc đầu.

Liền như thế còn học ngựa sao?
Hai người nói chuyện, những phi tần khác ở chuồng ngựa mặc dù không tới, nhưng ánh mắt lại dường như không sợ hãi thỉnh thoảng đảo qua bên này.

Trần mỹ nhân cưỡi ngựa sang bên này, cúi nhẹ người với hai người, xem như hành lễ, ngước mắt cười nhìn về phía A Dư: “Không bằng để thiếp thân dạy cho Ngọc tu nghi?”
Hiển nhiên, nàng ta vừa rồi nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người.


A Dư không nói gì, lại nhìn về phía chỗ bên cạnh.

Nàng học cưỡi ngựa chẳng qua là tìm lý do tiếp cận Hoàng thượng mà thôi, cảm thấy hứng thú là thật, nhưng nếu nói nàng thích cưỡi ngựa bao nhiêu, vậy thật sự không đến mức.

Phong Dục thấy dáng vẻ nàng nghiêng đầu không nói gì, xoay vòng ban chỉ trên ngón cái.

Hắn không thích nữ tử tìm cách suy xét, tóm lại là làm thể nào để khiến hắn vui lòng mà thôi.

Nhưng biểu hiện của A Dư rất rõ ràng, rõ ràng đến mức hắn muốn coi nhẹ cũng không được, đồ cưỡi ngựa màu đỏ yên chi mỹ nhân duyên dáng yêu kiều, nàng cúi đầu xuống, lộ ra cái cổ thon dài trắng non, mỗi một bộ phận đều giống như đang quyến rú.

Phong Dục cong môi cười khẽ, hắn ném roi ngựa trong tay cho cung nhân, ngẩng đầu nói với Trần mỹ nhân: “Nàng đi đi, mặc kệ nàng ấy.


Nhìn như ghét bỏ, nhưng sự thân mật bên trong lời lại không cần nói cũng biết.

Về phần sự thân mật kia là dành cho ai, Trần mỹ nhân vẫn tự mình hiểu rõ, nàng ta không nói gì, chỉ mím môi cười yếu ớt, ngẩng đầu chuyển ngựa rời đi.

Chỉ là vào thời khắc quay người, nàng ta nhìn thoáng qua dáng vẻ Ngọc tu nghi.

Ngửa mặt lên, hai mắt cong cong, sáng ngời đến mức giống như ẩn giấu ánh sao vô hạn, đáy mắt chỉ có một người, rốt cuộc không chứa được cái gì khác, khiến cho người ta dường như có một ảo giác, người được nàng nhìn chăm chú dường như chính là toàn bộ thế giới của nàng.

Trần mỹ nhân quay lưng lại, không một tiếng động cười nhạo.

Ảo giác chung quy là ảo giác, mãi mãi cũng không thành thật được.

Nàng ta vừa định phóng ngựa vào rừng, đột nhiên nghe thấy sau lưng truyền đến một tiếng hét lên bất ngờ của nữ tử, nàng ta đột ngột quay người lại, chỉ thấy Hoàng thượng đã ôm lấy Ngọc tu nghi vào lòng, hai người cưỡi cùng một con ngựa, quả nhiên là rất tự tại.

Toàn thân A Dư cứng ngắc trong lòng Phong Dục, khóc không ra nước mắt, cảm giác mất đi trọng lượng vừa rồi trong phút chốc kia còn chưa tan đi, khiến nhịp tim như muốn nhảy lên tới cổ họng.

Sau một hồi lâu, nàng nghe thấy một tiếng xùy nhẹ trên đỉnh đầu: “Sao lại nhát gan như thế?”

“Không có đâu! đều do Hoàng thượng không nói trước với thiếp thân! ” A Dư nhỏ giọng yếu ớt phản bác.

Phong Dục v**t v* cái cổ nàng, trách mắng nàng không biết lòng tốt: “Vậy lúc nàng học ngã ngựa trước khi ngã sấp xuống, cũng sẽ có người nhắc nhở nàng sao?”
Chỗ thịt mềm bị hắn nắm lấy, là nơi nhạy cảm của A Dư, bây giờ rơi vào trong tay hắn, khiến A Dư cũng không dám động đậy dù chỉ một chút.

A Dư đỏ mặt, uốn éo người dưới, muốn tránh cái cổ ra khỏi tay hắn, lại không nghĩ tới nghe thấy tiếng quát nhẹ: “Đừng lộn xộn!”
Phong Dục ôm eo của nàng, chỗ trên lưng ngựa không lớn, sau lưng A Dư gần như dán vào lồng ngực hắn, nàng động đậy một cái, gần như đều cọ vào ngựa hắn.

“Bây giờ học cưỡi ngựa cũng không kịp, trẫm mang nàng đi một vòng.

” Xem như giải thích hành vi của mình.

A Dư cúi thấp đầu, mặc cho hắn hành động, thật ra ngay cả lời của hắn cũng không nghe rõ lắm.

Bên tai nàng dán vào cổ họng hắn, mỗi lần hắn nói chuyện kiểu gì hầu kết cũng run run, khiến A Dư mỗi lần đều muốn tránh đi, bên tai đỏ lên một mảng, giống như bị đốt nóng rực.

Phong Dục đưa dây cương cho nàng, trầm giọng nói: “Nắm chặt.


A Dư cái gì cũng không hiểu, hắn bảo cái gì, A Dư liền làm theo, chỉ có điều lúc nàng kéo dây cương, mới phát hiện ra không đúng, mờ mịt hỏi người sau lưng: “Thế thiếp thân kéo dây cương sao?”
Phong Dục cong môi lên, không để ý tới nàng, nhận lấy roi ngựa cung nhân đưa tới, không có chút báo hiệu nào, bỗng chốc phóng ngựa vào rừng.

A Dư bị dọa cho lập tức nắm chặt dây cương, khuôn mặt nhỏ trắng bệnh, Phong Dục vỗ nhẹ eo nàng, thấp giọng nói: “Thả lỏng.


A Dư khóc không ra nước mắt, như vậy phải thả lỏng kiểu gì.

---
Trần mỹ nhân tận mắt nhìn thấy bọn họ biến mất, mới không nhanh không chậm thu hồi tầm mắt lại.

Nàng ta nhìn thoáng qua người đến gần từ xa, không để lại dấu vết hạ nhẹ khóe miệng, cưỡi ngựa qua đó, lúc đi qua người kia, nàng ta dịu dàng cười nói: “Thỉnh an Thẩm quý tần.


Thẩm quý tần lạnh lùng nhìn quanh bốn phía, cũng không phản ứng lại nàng ta.

Trần mỹ nhân cũng không để ý, lúc Thẩm quý tần còn ở khuê các, đã tự tin xinh đẹp tính tình thanh cao, tính cách này sau khi vào cũng vẫn như cũ không đổi, nàng ta cong hai mắt, giọng nói càng thêm nhu hòa: “Thẩm tỷ tỷ đang tìm Hoàng thượng sao?”
Động tác của Thẩm quý tần hơi ngừng lại, lạnh nhạt nhìn về phía nàng ta: “Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?”
Nếu như nói, hậu cung này, Thẩm quý tần không muốn có quan hệ với ai nhất, thì tất nhiên là vị Trần mỹ nhân này.

Lúc trước kia Trần mỹ nhân có thai, thường chạy tới cung nàng ta, nàng ta không kiên nhân, nhưng cũng không keo kiệt chút nước trà này, ai ngờ lại suýt nữa rước họa vào thân.

Trừ cái đó ra, ai ngờ lúc trước tại sao nàng ta lại giữ bình hoa Dung tần đưa cho mình lại trong cung?
Thẩm quý tần có một lần nghi ngờ, lúc trước sinh non là nàng ta cố ý hãm hại Dung tần làm.

Lúc còn ở khuê các, nàng ta có thể cười dịu dàng bảo đám người Hứa Hàm Thanh té ngã, cuối cùng cũng không nghi ngờ lên người nàng ta, người như vậy nếu nói như nàng ta sẽ thua trong tay Dung tần, Thẩm quý tần như thế nào cũng không tin.

Ban đầu lúc ở Trần phủ, Thẩm quý tần tận mắt nhìn thấy, nàng ta đẩy muội muột ruột thịt vào hồ, lúc trơ mắt nhìn muội muội ruột thịt vùng vẫy trong hồ sắc mặt cũng không đổi, liền biết đó một kẻ ác độc lòng dạ rắn rết.

Phải biết rằng, muội muội ruột thịt kia của nàng ta chẳng qua mới mười tuổi, ngày thường thích gần gũi nàng ta nhất, mềm mại gọi một tiếng ty tỷ, có thể khiến lòng người mềm đi.

Nhưng mà sau khi loại trừ ấu muội kia, nàng ta liền trở thành đích nữ duy nhất của Trần phủ.

Thẩm quý tần chỉ cảm thấy nàng ta chính là rắn độc lè lưỡi, cứ trốn dưới gốc cây tùy thời mà động.

Trần mỹ nhân nhìn thấy sắc mặt nàng ta càng ngày càng lạnh đi, mặc dù không hiểu, nhưng vẫn cười nhẹ nhàng nói: “Thẩm quý tần không cần để lỡ thời gian đi tìm Hoàng thượng, Hoàng thượng đã cùng Ngọc tu nghi vào rừng.


Thẩm quý tần không mặn không nhạt đáp một tiếng, quay người rời đi.

Trần mỹ nhân nhoe mắt lại, nhìn xem bóng lưng của nàng ta, đáy lòng hiện lên một tia nghi ngờ.

Từ sau khi vào cung, nàng ta ba lần bốn lượt lấy lòng Thẩm quý tần, chỉ tiếc hiệu quả không tốt, sau khi nàng ta sinh non, cửa cung Thẩm quý tần càng đóng lại hoàn toàn với nàng ta.

Nàng ta vốn dĩ còn tưởng rằng, chỉ là Thẩm quý tần tính tình lạnh lùng kiêu ngạo, không muốn hạ người dính dáng tới chúng hậu phi các nàng mà thôi.

Bây giờ xem ra, dường như việc này còn chứa ẩn tình.

Cách hồi lâu, Trần mỹ nhân đột nhiên cụp mắt nhìn bao đựng tên bên lưng ngựa, rất nhanh nàng ta liền dời ánh mắt, nhẹ nhàng cong khóe môi, dường như có ý cười chợt lóe lên.

Trước kia vào cung đã quen biết, nàng ta cũng biết, Thẩm quý tần cũng rất am hiểu cưỡi ngựa bắn cung.

Nàng ta gọi cung nhân tới, thấp giọng rỉ tai vài câu, mới cười nhẹ đánh ngựa rời đi.

Nhìn phương hướng, dường như giống với phương hướng Phong Dục rời đi.
 
Nhật Ký Thượng Vị Của Cung Nữ
Chương 103: Chương 103


Trong rừng che đi ánh mặt trời, ngược lại không nóng nực như bên ngoài.

A Dư vốn hồi hộp, sau khi đi được một thời gian ngắn, sau khi nàng phát hiện người sau lưng cũng kéo dây cương, liền thả lỏng xuống, thân thể mềm nhũn như không xương trực tiếp dựa vào lòng người ta.

Người trong ngực có chút động tác, Phong Dục liền phát hiện ra, hắn không nói gì, nhưng điều khiển từ đi nhanh thành bước chậm.

Đi săn, Dương Đức cũng đi theo bên người, mà thủ lĩnh cấm vệ quân, Phương Hằng Nhất đi theo bên ngựa.

Thuở nhỏ chính là thư đồng của Phong Dục, nói một câu là thân tín của Phong Dục tuyệt đối không quá.

Dù sao, thủ lĩnh cấm vệ quân, gần như là giao cả tính mạng bản thân và gia đình trong tay hắn.

Bây giờ các nàng đã vào trong rừng rậm, A Dư vừa nhìn thấy con thỏ, còn chưa kịp đứng dậy nhìn kỹ, đã thấy con thỏ kia bị bất ngờ nhảy vào bụi cỏ biến mất không nhìn thấy gì nữa.

A Dư bỗng chốc nắm lấy cánh tay Phong Dục, con ngươi hơi sáng: “Hoàng thượng!”
Đôi mắt Phong Dục mệt mỏi nhắm lại, hắn xùy nhẹ một tiếng, nói: “Nàng kêu lớn tiếng như thế, còn muốn săn được cái gì?”
Trong bụi cỏ có một loạt tiếng động, sau đó nơi đây ngoại trừ bọn họ ra, lại không còn thứ gì khác, hoàn toàn yên tĩnh im ắng.

Xoẹt, mặt A Dư đỏ lên, một mảng lan thẳng đến tai, Phong Dục cụp mắt có thể thấy được.

Sau khi nhìn đủ, hắn mới hỏi: “Muốn sao?”
Ngừng lại một lát, Phong Dục suy từ một hồi, nghĩ đến trong rừng rậm này đại khái sẽ có những gì: “Con thỏ, hồ ly hay là con gì đó, nàng muốn cái gì?”
Giọng điệu bình thường, phảng phất như A Dư nói muốn gì, hắn liền có thể săn được cho nàng.

A Dư đầu tiên là nghi ngờ mắt nhìn bao đựng tên cạnh lưng ngựa, do dự một hồi, mới nói: “Con thỏ đi.


Trong ấn tượng của nàng, dù sao con thỏ cũng dễ săn hơn hồ ly chút.

“Nghe nói ban đêm có đống lửa, đúng lúc có thể ăn thịt thỏ.


Một câu mềm mại vừa dứt, Phong Dục cạn lời một hồi, mới nuốt câu ‘Trở về làm cho nàng một chiếc tay áo’ xuống, nhẫn nhịu hồi lâu, hắn cũng không thể nói thêm câu nào nữa.

A Dư không phát hiện ra mình có cái gì không đúng.

Cũng không thể mang con mồi săn được về nuôi đi, trong cung đã có chỗ chuyên môn như thế, sao nàng còn đem những sủng vật có dã tính này về nuôi?
Lại nói, coi như thật sự thật sự làm bao tay áo gì đó, không giống với không sống nổi sao?
Hồi lâu không nghe thấy người sau lưng nói chuyện, A Dư quay đầu lại nhìn hắn, mím môi chằn chờ một lát: “Sao vậy?”
Phong Dục đã khôi phục bình tĩnh, hắn nói: “Không có việc gì.


Chỉ là nàng dù sao cũng khiến hắn bất ngờ.

Nếu như là đổi thành phi tần nào khác ở chỗ này, cũng sẽ không nói thẳng ra như vậy, dù cho kết cục con mồi săn được quả thật biến thành vật trong miệng, nhưng cũng nên duy trì dịu dàng yếu đuối trên mặt.

Hắn nhớ kỹ năm trước lúc đi săn, Trần Việt săn được con hồ ly, không biết là phi tần nào không đành lòng đứng ra, sau một hồi giải thích bảo thả nó đi.

Suy nghĩ khép lại, Phong Dục lại hỏi lần nữa: “Con thỏ?”
A Dư buồn bực, không hiểu hắn có ý gì, đành phải nói: “Chỉ cần là Hoàng thượng săn được, đều tốt.


Nói xong, nàng mở to hai mắt nhìn hắn, giải thích như vậy hẳn là không sai nhỉ?
Phong Dục cười ha ha hai tiếng, đưa tay nhận lấy cung tên Phương Hằng Nhất đưa tới, rút ra một mũi tên từ bao đựng tên, vừa vặn lúc này, bởi vì các nàng bất động hồi lâu, con thỏ kia tưởng rằng an toàn, lại nhảy trở về, ngồi xổm ở nơi đó đang ăn cỏ.

Kéo cung, kéo căng thẳng hàng, nhắm chuẩn ---
A Dư chỉ nghe thấy một tiếng xé gió sắc bén dường như xẹt qua gò má nàng, con thỏ kia không kịp tránh liền bị dính chặt trên cây phía sau.

Phương Hằng Nhất ra hiệu, lập tức có cung nhân tiến lên thu hồi con thỏ.

A Dư run lên, nhìn thoáng qua nam nhân nhìn nàng như có như không, nàng lập tức trợn tròn mắt, làm bộ bất ngờ, mềm mại hô lên: “Hoàng thượng thật là lợi hại!”
Cho dù là làm dáng, hay là giọng điệu, đều giống như vô cùng chân thành.

Nhưng khóe miệng Phong Dục hạ xuống, bất thình lình búng trán nàng, phun ra hai chữ: “Ngậm miệng.


Trán Phong Dục đau theo, bản lĩnh diễn trò này của nàng, sao mà có thể sống sót ở hậu cung?
Hắn trực tiếp ném cung cho nàng, lạnh lùng nói: “Nàng thử một chút.


A Dư luống cuống tay chân ôm lấy cung, sắc mặt kìm nén đến đỏ bừng, bộ cung này sức kéo nặng chừng hai cục đá nặng, bây giờ nàng nhiều lắm chỉ có thể bế con mèo, bảo nàng kéo cung bắn tên?
Còn không bằng muốn mạng nàng, dễ dàng hơn.

Cung tên rơi xuống đất, vội vàng không kịp chuẩn bị, lại ở trong dự tính, Phương Hằng Nhất đã sớm nhìn chằm chằm, kịp thời nhận lấy cung tên, im lặng lui ở một bên.

A Dư sửng sốt, sau đó vội vàng khua tay giải thích: “Không phải thiếp thân cố ý ném.


Nàng dứt khoát xốc ống tay áo lên, bận tâm có nam nhân khác ở đây, nàng chỉ lộ cái cổ tay, da thịt vốn dĩ nhẵn mịn trắng non ửng đỏ một mảng, nàng tủi thân nói: “Hoàng thượng người nhìn, cổ tay thiếp thân cũng đỏ lên rồi, thật sự là không cầm được! ”
Phong Dục xoay ban chỉ, cuối cùng nắm chặt cổ tay của nàng, nhíu nhẹ lông mày, lòng bàn tay xoa xoa vết đỏ kia, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: “Là trẫm không cân nhắc chu toàn.


Cung tên cho nữ tử và nam nhi dùng vốn không giống nhau, quả thật là hắn làm khó nàng.

Nơi này không có con mồi, đành phải tiến lên đi vào bên trong, đi không bao xa, lại gặp được con mồi, Phong Dục kéo cung muốn bắn, đột nhiên nơi khác b*n r* một tên, đóng chặt con mồi Phong Dục nhìn trúng trên mặt đất.

Lập tức, bốn phía yên lặng đi, A Dư không nhịn được cười thành tiến, ngã vào trong lòng Phong Dục.

Nàng bị miệng, vui cười hớn hở hai mắt cong lên: “Hoàng thượng đây là bị đoạt con mồi rồi?”
Đôi mắt Phong Dục bình tĩnh, bỗng chốc cười lạnh một tiếng: “Ngày mai trẫm sẽ cho người dạy nàng làm thế nào để kéo cung.


Còn không đợi A Dư bất ngờ, nghe thấy tiếng móng ngựa và tiếng bước chân tiếp cận, còn có tiếng cung nhân hoan hô: “Chủ tử, bắn trúng rồi!”
Tiếng hoan hô của cung nhân lập tức im bặt dừng lại, người tới cũng bất ngờ nhìn qua: “Hoàng thượng? Ngọc tu nghi?”
A Dư nhìn Trần mỹ nhân ngồi cao cao trên lưng ngựa, và một đống con mồi trong tay cung nhân, trong lúc nhất thời cũng không biết Trần mỹ nhân này là trùng hợp gặp phải hay là cố ý thiết kế.

Nhưng không trở ngại nàng cong môi nói một câu: “Trần mỹ nhân thật là lợi hại.


Khi đang nói chuyện, nàng nhìn qua cung nhân đi theo bên cạnh bọn họ, trong tay ngoại trừ con thỏ hoang thì không còn gì, nhất là vừa so sánh với đối diện, càng thê thảm.

Phong Dục vốn dĩ còn không để ý, lúc này bị ánh mắt này của nàng làm trong trong ngực nghẹn lại ngột ngạt một trận.

Nếu không phải muốn chú ý đến nàng, sao mà đến nay hắn chỉ săn được con thỏ hoang?
Nàng ngược lại tốt rồi, còn ghét bỏ.

Trần mỹ nhân ngược lại khéo hiểu lòng người, lập tức dịu dàng nói: “Thiếp thân lại sang bên cạnh nhìn xem, sẽ không quấy rầy Hoàng thượng.


Đuôi lông mày A Dư khẽ nhúc nhích, hơi bất ngờ, không khỏi nhìn chằm chằm nàng ta một cái.

Trần mỹ nhân đối diện với tầm mắt của nàng, chỉ cong môi cười, sau khi nhận được cái gật đầu của Phong Dục, lập tức mang theo đám người lui ra, phảng phất đi qua nơi này chỉ là một trùng hợp mà thôi.

Nhưng mà lúc này A Dư cũng không để ý tới nàng ta rốt cuộc có phải trùng hợp không, bởi vì người sau lưng đột nhiên bóp lấy phía sau cổ nàng, dán bên tai nàng, lạnh lùng nói: “Trần mỹ nhân thật là lợi hại?
A Dư như muốn lạnh run, nàng rụt cổ lại, yếu ớt nói: “Thiếp thân cũng đã khen Hoàng thượng thật là lợi hại.


Nàng nháy mắt, dáng vẻ rất là vô tội.

Phong Dục cười lạnh một tiếng, cái nàng gọi là khen, xác định không phải là chế giễu chứ?
Một màn náo loạt này, Phong Dục cũng không còn tâm tư ở lại rừng đi săn, đánh ngựa sang hướng quay về, A Dư ôm eo của hắn, do dự: “Hoàng thượng, chúng ta chỉ săn được một con thỏ hoang.


Phong Dục liếc nhìn nàng, không để ý tới, chẳng lẽ lại còn chưa đủ nàng ăn?
A Dư nhận lấy ánh mắt của hắn, vội vàng im lặngm không còn dám nhiều lời một câu.

Chờ bọn họ ra khỏi, thời gian còn sớm, Phong Dục trực tiếp dẫn nàng đến chỗ chuồng ngựa, gọi cung nhân chọn cho nàng một con ngựa nhỏ dịu dàng ngoan ngoãn, lạnh lùng nói: “Nàng cưỡi con này luyện đi.


A Dư không dám tin: “Không phải người nói lúc này học cưỡi ngựa cũng không kịp sao?”
“Dứt khoát nàng cũng không có việc gì, không luyện mất công không luyện.

” Phong Dục cụp mắt, giọng điệu bình thản, nhưng lại mang theo chút không được chen miệng vào.

A Dư giật khóe môi, ai nói nàng không có việc gì làm, nàng còn có thể vào rừng rậm dạo một vòng mà.

Đáng tiếc, A Dư không dám nói ra, đáy lòng hối hận vô cùng, sớm biết nhưu thế, nàng cũng không nhiều một câu kia.

Con ngựa dịu dàng ngoan ngoãn thế nào, người mới học vẫn cảm thấy khó, lúc A Dư được cung nhân đỡ lên ngựa, cả người cứng ngắc vô cùng, trông mong nhìn nam nhân, hi vọng hắn có thể mềm lòng.

Đáng tiếc lòng chàng như sắt, trên mặt Phong Dục không có chút thay đổi nào, bình tĩnh gật đầu, ra hiệu cung nhân có thể bắt đầu.

A Dư nắm chặt dây cương, sắc mặt sụp đổ, cung nhân thấy thế, vội nói: “Ngọc tu nghi thả lỏng, người không cần nắm chặt dây cương như thế, nô tài sẽ kéo ngựa, người cứ yên tâm.


Sau lưng không có ai, lại ở trên cao, A Dư sao có thể yên tâm?
Cách đó không xa, Phong Dục đứng chắp tay, nhìn thấy một màn này, môi mỏng nhếch dần thành một đường thẳng.

Hắn không thể nào ở cạnh nàng mỗi ngày, nếu như nàng không học, mấy ngày sau đều ở lại trong lều sao?
Cuối cùng A Dư vẫn không học cưỡi ngựa được, nửa đường, lúc nàng nhìn thấy Thẩm quý tần đi về phía Phong Dục, liền lập tức gọi cung nhân đỡ nàng xuống, thừa dịp Phong Dục chưa nhìn thấy, dẫn Chu Kỳ vội vàng chạy đi.

Nàng bây giờ áo đến thì đưa tay, cơm đến thì há miệng, lại không cần thi đậu công danh, vì sao phải mất công chịu tội thế.

Chuyện vào rừng rậm cùng Hoàng thượng một chuyến, trở về lại bị ép cưỡi ngựa chạy hai vòng, A Dư cũng chỉ cảm thấy hai cái đùi kia căn bản không phải của mình, nhất là bẹn đùi, bị ma sát đau nhức.

Nàng trở về lều trại liền suy yếu ngồi phịch trên giường, mặc dù còn chưa nhìn, nhưng nàng khẳng định, chỗ kia của nàng tất nhiên bị ma sát rách da rồi.

Quả nhiên, sau khi đổi quần áo, nhìn thấy trên quần dính chút tơ máu, mặc dù không nhiều, nhưng đặt trên màu trắng, cũng rất dễ thấy.

Chỗ da thịt kia vốn nhẵn mịn, bây giờ bị ma sát thành một mảng đỏ, quả thật bị thương rồi, lúc này nóng rát đến mức đau nhức.

“Sao lại biến thành thế này!” Chu Kỳ bất ngờ dậm chân: “Nô tỳ đi mời thái y!”
A Dư không có cản, bởi vì quả thật có chút đau đớn kịch liệt.

Chỗ bãi săn, Thẩm quý tần đi tới, vừa mới nói được hai câu, lúc Phong Dục xoay người đi tìm nữ tử thì phát hiện A Dư đã sớm không còn bóng dáng.

Khóe miệng Phong Dục kéo nhẹ, có chút đau đầu vỗ trán.

Thẩm quý tần nhìn thấy, không để lại dấu vết nhìn lại theo ánh mắt hắn, không nhìn thấy bất cứ thứ gì, nàng ta siết lòng bàn tay, hỏi: “Hoàng thượng, sao vậy?”
Phong Dục khoát tay, tùy ý ứng phó: “Không có gì.


Thẩm quý tần lẻ loi một mình khiến Phong Dục không khỏi nhìn qua sau lưng nàng ta: “Sao bên người không có ai phục vụ?”
Nghe vậy, Thẩm quý tần thản nhiên cụp mắt: “Đều chịu phạt, không thể nào hầu hạ.


Lời này vừa nói ra, Phong Dục mơ hồ đoán được nàng ta có ý gì, đuôi lông mày nhạt đi.

Nô tài hành cung không ít, như thế nào cũng không đến mức khiến một quý tần như nàng ta đi ra ngoài ngay cả một người phục vụ cũng không có.

Thẩm quý tần nhìn ra sự biến hóa của hắn, mắt sắc khẽ nhúc nhích, cuối cùng bình tĩnh lại, nàng ta lại không tự chuốc nhục nhã, cúi người nói một câu: “Thân thể thiếp thân khó chịu, lui xuống trước.


Phong Dục nhíu nhẹ mày, lại không cản lại, chờ sau khi nàng ta rời đi, mới không kiên nhẫn vuốt mi tâm, trầm giọng phân phó: “Đưa mấy cung nhân qua.


Cũng không thể thật sự khiến nàng ta bên người không ai có thể dùng.
 
Back
Top Bottom