Ngôn Tình Nhật Ký Thuần Phu Của Nữ Phụ (Xuyên Sách)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Ký Thuần Phu Của Nữ Phụ (Xuyên Sách)
Chương 40: 40: Không Được Nhìn Nương Tử Của Ta Nhìn Nữa Sẽ Cắn Ngươi!


Sáng sớm hôm sau, cổng lớn của Phó gia vừa mở không bao lâu có người phụ trách gác cổng đến bao với quản gia có khách quý đến cửa.

Khách quý? Lão quản gia hơi băn khoăn, nhưng cũng không nghi ngờ hay quá tò mò hỏi lại, vì dù sao thì người phụ trác giữ cửa cũng là người tinh ý, có mắt nhìn người, sẽ không tùy tiện ăn nói lung tung.

Ông sai người đi thông báo cho lão gia phu nhân biết tin, còn mình thì đích thân đi ra ngoài nghênh đón vị khách quý kia vào phủ.

Vừa bước chân ra khỏi cổng, ông đã thấy ngay một cỗ xe ngựa xa hoa, trang trí tráng lệ, bắt mắt, ngay đến cả người kéo xe cũng rất cao lớn, ưa nhìn.

Có lẽ là đã nghe thấy động tĩnh lúc ông đi ra, cho nên màn xe bị vén lên từ bên trong, một vị công tử hiên ngang, phong độ từ trên xe bước xuống, mày kiếm mắt phượng, phong thái khí phách khó ai sánh bằng.

Lão quản gia thầm nghĩ vị công tử này vừa nhìn đã biết không phải là người ở đây, cũng không biết là từ đâu đến nữa.

Khuôn mặt ông thoáng lộ ra vẻ tò mò, âm thầm quan sát đánh giá, lại chỉ thấy người hậu của vị khách kia đưa đến một phong bái thiếp.

Lão quản gia vừa nhìn đến, mắt đã hơi nheo mắt, bái thiếp kia màu đỏ, chữ viết mạ vàng, ở mỗi góc còn có hoa văn màu vàng, vừa thấy đã biết ngay đây không phải là thứ mà nhà bình thường có thể dùng được.

Ông mở bái thiếp ra xem, bên trong đã viết rõ ràng thân phận của vị khách trước mặt, là vị chính Lục phẩm Chiêu võ giáo úy!
Quan lục phẩm! Lại còn là một vị giáo úy! Đây chính là người mà dù có là Huyện lệnh lão gia nếu gặp cũng đều phải tự mình đi ra nghênh đón đấy! Lúc này ngay cả ngẩng đầu lên nhìn lão quản gia cũng không dám tùy tiện nữa, mà vội vàng khom người mời khách quý vào phủ.

Đợi đến lúc đã đưa người đến đại sảnh, dâng trà rót nước ổn thỏa rồi, ông lập tức sai người đi mời lão gia phu nhân đến.

Chẳng bao lâu sau, Đông viện của Phó gia, cũng nhận được tin có khách quý đến phủ.

Lúc đó Lâm Thiện Vũ đang ngồi trước bàn trang điểm kiểm tra màu sắc của chỗ son đã là xong, Phó Gia Bảo thì ngại thư phòng cách phòng ngủ quá xa, cho nên cũng đang ngồi ở ngay gian ngoài luyện viết chữ, vừa viết vừa nhấp nha nhấp nhổm cái mông, cọ tới cọ lui muốn nhìn lén bóng dáng người đang ngồi phía sau bức bình phong kia.

Lâm Thiện Vũ không hề ngẩng đầu nhìn lên chỉ đơn giản mở miệng nhắc một câu: "Phu quân, tập trung luyện chữ cho tốt, không cần nhìn đông ngó tây như vậy."
Phó Gia Bảo nói: "Nàng không nhìn ta, sao lại biết ta nhìn đông ngó tây?"
Cách một bức bình phong thêu Mẫu đơn và Khổng Tước nửa trong suốt, Lâm Thiện Vũ khẽ cười, "Nếu như phu quân chuyên tập luyện chữ, sao lại biết ta không nhìn chàng?"
Phó Gia Bảo nghẹn không trả lời được, buồn bực tiếp tục viết chữ, vừa viết vừa hỏi: "Nương tử, nàng ở bên đó làm gì vậy? Nói cho ta biết một tí đi."
Lâm Thiện Vũ đáp lại: "Cũng sắp xong rồi, chàng đừng nôn nóng."
Phó Gia Bảo nghe nàng nói thế, chữ cũng không luyện nữa, mà ngồi ngay tại chỗ đợi nàng xong việc, một lát sau, Lâm Thiện Vũ hô tốt lắm, rồi đứng dậy đi ra từ sau bức bình phong.

Phó Gia Bảo lập tức thẳng lưng ngồi ngay ngắn, hai mắt nhìn thẳng về phía nàng.

Ánh mắt vừa chạm đến đã không ách nào dời đi dược nữa, trong mắt hắn lúc này chỉ còn có hình ảnh của nương tử của mình bình thường không dùng đến son phấn, đồ trang điểm, lúc này đây gương mặt nàng trang dung tinh xảo, đôi môi thoa son thắm đỏ, lông mày vẽ như núi xa, hai gò má ửng hồng, làm cho hắn chợt nhớ tới những đóa hoa nở rực rỡ vào mỗi sớm mai.

Lâm Thiện Vũ hỏi hắn, "Thế này có đẹp không?"
Phó Gia Bảo ngơ ngác gật đầu, sau đó mặt liền đỏ bừng lên.

Hắn đã sớm biết nương tử thích hắn rồi, chỉ là không nghĩ tới vì muốn lấy lòng hắn mà nàng còn cố ý học cách trang điểm làm đẹp nữa, ai, nương tử thật tốt!
Trong bụng đang thầm hí hửng một phen, khuôn mặt cũng không kiểm soát được mà lộ ra một nụ cười ngốc nghếch, Lâm Thiện Vũ kỳ quái địa liếc nhìn hắn một cái rồi nói: "Ta đi rửa mặt đã." Hiệu quả của nhóm son đầu tiên đã khiến nàng rất hài lòng, bây giờ lại thấy Phó Gia Bảo cũng nhìn ra là rất đẹp, có nghĩa là lô son này đã thành công, mà nếu đã thành công rồi, tất nhiên là phải đi rửa sách thôi, nàng không quen với lớp trang điểm trên khuôn mặt thế này.

Phó Gia Bảo cũng sửng sốt, "Rửa mặt?" Đây...!đây là ý gì? Nương tử chỉ cần cho mình hắn xem một chút như thế đã thỏa mãn rồi sao?
Lâm Thiện Vũ gật đầu, xoay người chuẩn bị đi vào phòng bên.

Phó Gia Bảo lập tức nhảy dựng lên ngăn nàng lại, hàng động vội vàng, gấp gáp đến mức đánh nghiêng cả nghiên mực cũng không để ý.

"Khoan đã!"
Lâm Thiện Vũ nhìn cánh tay đang ngăn trước người mình, nghiêng đầu nhìn về phía Phó Gia Bảo, đuôi lông mày hơi nhướng lên, lộ ra vài phần nghi hoặc.

Nương tử trang điểm lên càng đẹp mắt hơn nhiều lần so với ngày thường, Phó Gia Bảo bị nàng chăm chú nhìn như thế chịu không nổi tim đều gia tốc đập nhanh hơn mấy nhịp.

Hắn nói: "Nương tử, nàng trang điểm thế này thật xinh đẹp, cứ thế mà rửa đi thì rất đáng tiếc? Chi bằng nhân dịp này cẩn thận trang điểm ăn mặc một phen luôn?"
Lâm Thiện Vũ: "Như vậy quá phiền phức."
Phó Gia Bảo lập tức nói: "Không phiền, không phiền, ta đến giúp nàng!"
Lâm Thiện Vũ: "..."
Nàng nhìn Phó Gia Bảo hiếm khi tích cực đến như vậy, lại nhớ đến bộ dạng khóc đến hai mắt sưng đỏ lúc kể lại chuyện lúc nhỏ, Lâm Thiện Vũ không đành lòng đả kích hắn, vì thế gật gật đầu.

Sau đó nàng đã bị đặt ngồi xuống trước bàn trang điểm, còn bị yêu cầu nhắm mắt lại.

Nhắm thì nhắm! Nàng thầm nghĩ nếu như hắn dám tùy tiện giày vò khuôn mặt nàng biến thành một bức tranh sơn dầu, nàng sẽ lập tức đánh hắn một trận xả giận.

Chẳng qua là sau khi nhắm mặt rồi, nàng cũng cảm giác được hắn không có đụng chạm đến mặt mình, mà là mở hộp trang sức trên bàn ra sau đó giày vò búi tóc của nàng.

Qua thật lâu sau đó, Phó Gia Bảo mới nói: "Tốt lắm, nương tử có thể mở mắt ra được rồi."
Lâm Thiện Vũ cảm nhận được sự đắc ý pha lẫn trong giọng nói của hắn, nàng hơi tò mò mở mắt nhìn về phía gương, kết quả...!Nhìn thấy một chim không tước bên trong gương.

Nói là chim khổng tước hoàn toàn không phải đang sử dụng biện pháp nói quá, mà là vì Phó Gia Bảo đã đem hết chỗ trâm cài mà hắn cảm thấy đẹp mắt cắm sạch lên đầu nàng, sắp xếp thành hình một cánh quạt sặc sỡ đủ mọi sắc màu trên búi tóc của nàng, nàng chỉ vừa xoay đầu nhẹ một cái thôi mớ tua rua lủng lẳng trên đầu đã theo đó mà leng ca leng keng va chạm vào nhau.

Phó Gia Bảo còn rất tự đắc trước tác phẩm của mình, hắn hỏi, "Nương tử nàng xem, có đẹp hay không?"
Lâm Thiện Vũ: "..."
Bây giờ còn muốn nàng phải khen hắn cơ đấy?
Nàng đáp cho có lệ: "Đẹp, rất đẹp." Rồi không chút lưu luyến lập tức đưa tay rút từng cây từng cây trâm trên đầu mình xuống thả vào hộp gỗ.

Phó Gia Bảo vốn dĩ còn đang rất hài lòng cao hứng, thấy nàng làm vậy thì không vui: "Không phải nàng đã nói đẹp ư? Sao lại rút xuống hết như thế?"
Ngay đúng lúc này, A Hạ ở bên ngoài phòng hô: "Thiếu gia, Thiếu nãi nãi, có khách quý đến phủ, lão gia cho gọi hai người đến tiền sảnh tiếp khách."
Phó Gia Bảo liền nói: "Nương tử, có khách đến kìa, nàng càng phải ăn mặc trang điểm kỹ lưỡng mới được." Vừa nói tay vừa không quên vươn đến hộp trang sức, rõ ràng là muốn đem số trâm nàng vừa rút xuống tất cả đều cắm trở lại vị trí cũ rồi.

Lâm Thiện Vũ giơ tay đập một cái để hắn thu móng vuốt lại, sau đó không nhìn đến vẻ mặt đầy tủi thân của hắn mà vuốt phẳng lại mấy chỗ bị hắn làm rối loạn rồi hỏi A Hạ: "Là vị khách quý nào?"
A Hạ lập tức đáp: "Thưa Thiếu nãi nãi, nghe nói là một vị quan lớn lục phẩm!"
Lâm Thiện Vũ lắc đầu, lục phẩm mà cũng xứng quan lớn? Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì ở địa phương nhỏ như huyện Nhạc Bình thì quan lục phẩm quả thật là một nhân vật lớn, cũng không trách được người hầu của Phó gia lại làm quá đến vậy.

Chỉ là đang êm đẹp, tại sao lại có quan lục phẩm đến đây?
Phó Gia Bảo thay nàng hỏi, "Ngoại trừ tri huyện, nhà chúng ta cũng không cón quan hệ lui tới với vị quan nào khác, chức quan của vị khách kia là gì? Sao lại đến nhà chúng ta? Đến để làm chi?"
A Hạ gãi đầu thưa: "Tiểu nhân cũng không biết, chỉ nghe nói là một vị quan võ, nói là lần trước mang binh đi tiêu diệt ổ sơn tặc kia, ở trên núi lục soát được một ít đồ của thiếu gia, cho nên đưa lại đây." Hắn nói xong còn không quên cười hì hì, cảm thấy có thể để vị quan lục phẩm tự mình đem đồ tới cửa, hắn ở trong phủ cũng được vinh dự ké, thơm lây mấy phần.

Đồ mà Phó Gia Bảo đánh mắt ở trên núi kia chỉ có chỗ quần áo, vàng và bản đồ chỉ đường mà thôi.

Hắn cúi đầu nói nhỏ với nương tử: "Bản đồ chỉ đường và vàng của ta đều đặt chung trong bao quần áo, chắc là bọn họ nhìn thấy cho nên mới đưa lại đây, đều đã qua hơn nửa tháng rồi, ta còn tưởng chỗ vàng đó cũng đã bị sung công rồi chớ, không nghĩ tới vị quan tới tiêu diệt ổ cướp này lại là một vị quan thanh liêm!"
Lâm Thiện Vũ lại không cảm thấy mọi chuyện đơn giản giống như Phó Gia Bảo nghĩ.

Dù Phó gia có tiền, nhưng cũng chỉ tính là một thương hộ của huyện Nhạc Bình này mà thôi, nói khó nghe một chút chính là đi ra bên ngoài Phó gia cũng không tính là nhân vật gì quan trọng, đang quan tâm.

Cho dù vị quan phụ trách quét sạch sơn tặc có thật sự thanh liêm, nhiều nhất cũng chỉ phái ngươi đưa đồ của Phó Gia Bảo lại đây thôi, sao còn có thể tự hạ thấp mình đến cửa như thế? Chuyện này nhìn chỗ nào cũng lộ ra quỷ dị, vị quan võ kia hẳn là còn có ý đồ khác, đưa đồ gì đó chẳng qua chỉ là một cái cớ để đến đây mà thôi.

Có điều Phó gia có gì đáng giá khiến người nọ để ý đến đây?

Lâm Thiện Vũ lại hỏi: "Ngươi có biết vị dáng vẻ cỏ vị quan kia không?"
A Hạ thưa: "Tiểu nhân chưa thấy qua, nhưng mà nghe gia đinh tới truyền lời nói người kia còn rất trẻ, nhìn cũng chỉ tầm hai mươi bốn hai lăm tuổi thôi." Sau đó hắn tự lẩm bẩm thêm: "Tri huyện đại nhân phải lăn lộn đến hơn năm mươi tuổi cũng mới chỉ là quan thất phẩm, vị kia còn trẻ như vậy đã là quan lục sáu phẩm..."
Quan võ lục phẩm, hai mươi bốn hai lăm tuổi...!Lâm Thiện Vũ cẩn thận cân nhắc một phen, đột nhiên nghĩ tới cái gì, lòng bỗng nhiên trầm xuống.

Phó Gia Bảo cũng ý thức được nương tử của mình không thích hợp, vội vàng hỏi nàng làm sao vậy.

Nàng lắc đầu, đáp: "Không có gì, phu quân chàng đi ra ngoài trước đi! Ta thay đổi xiêm y khác rồi sẽ qua đi."
Phó Gia Bảo bĩu môi lẩm bẩm: "Ta chính là trượng phu của nàng, đổi đồ thôi cũng phải..." Nói còn chưa dứt lời, ánh mắt hắn vô tình quét đến cây chày cán bột đặt gần đó, lập tức thức thời câm miệng lại, giận dỗi đi ra ngoài cửa chờ.

Phó Gia Bảo vừa đi ra, Lâm Thiện Vũ nhanh chóng tìm một cây ngân châm sạch, đâm vài cái vào vị trí mấy huyệt đạo trên tay mình, đợi cho máu tươi tràn ra, nàng lau sạch đi rồi dùng mùi son để lấn át mùi vị máu tươi, sau đó mới thay quần áo khác rồi đi ra ngoài.

Bước đến tiền sảnh, nhìn thấy người ngồi ở ghế trên bên tay phải, lòng Lâm Thiện Vũ khẽ động, thầm nghĩ nguy hiểm thật, may mắn mình đã làm đủ công tác đề phòng, chuẩn bị.

Vị khác tự xương là Giáo úy lục phẩm kia, đang ngồi trò chuyện với Phó lão gia, mặt mày tuấn dật, nhìn qua đã biết xuất thân quý công tử thế gia, nhưng mà mấy vết chai ở ngón tay và lòng bàn tay cũng đã chỉ ra thân phận quân nhân của người đó.

Lâm Thiện Vũ chỉ nhìn thoáng qua liền nhanh chóng thu hồi tầm mắt, giống như một phụ nhân ngượng ngùng không dám nhìn thẳng khách nhân.

Nhưng thật ra trong lòng cũng đã có phán đoán, người này là người dùng đao kiếm.

Phó Gia Bảo đứng bên cạnh nàng, vốn dĩ trước đó hắn còn có ấn tượng tốt về vị Giáo úy tự mình đến cửa đưa đồ này, cho nên còn đặc biệt quy củ chào hỏi một cách đàng hoàng, nhưng mà rất nhanh sau đó, chút ấn tượng tốt này đã bay sạch cả rồi, bởi vì hắn phát hiện, vị khách kia cứ một mực nhìn chằm chằm nương tử của hắn!
Phó Gia Bảo mím môi, bắt đầu dùng một loại ánh mắt cảnh cáo nhìn chằm chằm lại vị khách kia, trên mặt nhu muốn viết mấy chữ to: Nhìn cái gì chứ, đó là nương tử của ta!
Vị Giáo úy kia vừa nó chuyện với Phó lão gia, một bên vừa đánh giá Lâm Thiện Vũ, ánh mắt di động qua lại trên hai chân và hai cánh tay nàng, bỗng nhiên cảm nhận ra một luồng ánh mắt tràn ngập bất mãn.

Hắn giương mắt lên nhìn, chỉ thấy vị Phó thiếu gia kia đang hung tợn trừng mắt hắn, bộ dáng đó phải miêu tả thế nào nhỉ? Giống như một con chó nhỏ muốn bảo vệ chủ nhân, có thể lao lên cắn kẻ địch bất cứ lúc nào.

(Nội tâm Phó Gia Bảo: Không được nhìn nương tử của ta, nhìn nữa sẽ cắn ngươi!).
 
Nhật Ký Thuần Phu Của Nữ Phụ (Xuyên Sách)
Chương 41: 41: Phó Yếu Ớt Đáng Thương Nghèo Khổ Gia Bảo


Mặc dù bị Phó Gia Bảo nhìn chằm chằm đầy cảnh giác vị khách kia vẫn giữ nguyên phong thái vô cùng thong dong, bình tĩnh, không chút bận tâm.

Hắn vừa đặt chung trà xuống, người hầu bên cạnh đã lập tức bày đồ mình đang cầm lên, Phó lão gia vừa nhìn đã nhận ra đó là một tay nải hành lý, bên trong là mớ vàng và bản đồ chỉ đường mà con trai mình đã ôm theo lúc trốn nhà đi.

Ông vội vàng đứng dậy tạ ơn.

Phó Gia Bảo thấy thế cũng chỉ có thể phụng phịu đứng lên theo mặc dù trong lòng không có tí cam tâm nào, chỉ trông mong cái gã vô lễ cứ âm thầm nhìn trộm nương tử của mình mau mau cuốn xéo đi giùm cái.

Thế nhưng vị khách này lại không hề nghe hiểu được tiếng lòng của hắn mà đứng dậy rời đi, đã vậy hắn ta còn ung dung ngồi đó tự xưng mình là người đến từ kinh thành, còn có hứng thú cũng như không ít hiểu biết về chuyện kinh doanh buôn bán, từ đó dễ dàng bắt chuyện tâm tình với Phó lão gia, nói đến nói đi, lại từ từ dẫn đề tài trở lại lần tiêu diệt hang ổ bọn cướp dạo trước, hắn nói lúc hắn dẫn người lên núi, đám cướp trong hang ổ đó đã chết hơn phân nửa rồi, sau đó thông qua tra hỏi đám cướp còn sót lại, bọn chúng đều khai là có một nữ tử võ nghệ cao cường đã đột ngột xuất hiện đánh đuổi bọn chúng.

Phó lão gia nghe thế cực kỳ kinh ngạc.

Còn Phó Gia Bảo thì chột dạ len lén nhìn Lâm Thiện Vũ, lại bị một cái liếc mắt của nàng làm cho lại lập tức ngồi thẳng lưng, không dám lộn xộn nữa.

Dù vị khách kia không biểu hiện gì, nhưng ánh mắt lại âm thầm quan sát đánh giá thái độ của hai người bọn họ, miệng lại tiếp tục nói: "Khi ấy Phó công tử cũng bị bọn cướp kia đem lên núi, không biết có gặp qua vị nữ hiệp kia hay không?"
Phó Gia Bảo lập tức lắc đầu nói không gặp.

Hắn vội vàng phản ứng như vậy khiến cho người kia càng chú ý đến hắn thêm mấy phần.

Nhưng người khách này cũng không biết, trong lúc hắn quan sát Phó Gia Bảo, Lâm Thiện Vũ cũng đang âm thầm đẻ ý, đánh giá hắn.

Từ lúc nhìn thấy hắn, nàng đã có thể xác định, người tự xưng là Giáo úy này, bên cạnh còn có vị quan binh tham gia đợt truy quét hang ổ bọn cướp kia đi theo, chính là nam chính của thế giới này - Việt Bách Xuyên.

Ban nãy khi còn ở Đông viện nghe người hầu tả tướng mạo và độ tuổi của hắn, nàng đã hơi nghi ngờ, chẳng qua thầm nghĩ đến trong nội dung của câu chuyện mục đích nam chính đến Phó Gia là để đón thứ muội Kỷ Họa Thúy trở về nhà.

Hơn nữa nàng vừa nghĩ đến cái tên của nam chính, Việt Bách Xuyên, lại không khỏi nhớ đến vị Nguyệt Xuyên tiên sinh chuyên viết truyện võ hiệp kia, tuy rằng rất hiếm khi có chuyện trùng hợp đến như vậy, nhưng mà đề phòng kỹ càng cẩn thận một chút cũng không sai, vì thế nàng cố ý điểm huyệt đạo, tạm thời che giấu chuyện bản thân có võ công.

Hiện tại xem ra, quyết định này của nàng là vô cùng chính xác.

Cả hai người Phó lão gia và Phó Gia Bảo đều không nhúc nhích, cho nên nàng đành đứng dậy, nhận lấy túi hành lý kia, khẽ nhún người khụy gối, trịnh trọng nói cảm tạ.

Mỗi một động tác của nàng từ lúc đứng dậy đón lấy túi hành lý đến hành lễ cảm tạ Việt Bách Xuyên đều chăm chú quan sát thật kỹ không muốn bỏ sót chi tiết nào, một lát sau hắn dường như đã xác định được điều gì, chỉ thở dài một hơi rồi thu hồi ánh mắt.

Lâm Thiện Vũ cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Việt Bách Xuyên nói: "Nay triều đình đang lúc cần người, nếu sau này Phó công tử có dịp gặp lại vị nữ hiệp kia, xin hãy chuyển giúp nàng một lời, mời nàng đến phủ Dụ vương ở kinh đô, Dụ vương mếm mộ, quý trọng người tài, nhất định sẽ nâng nàng lên bậc thượng khách mà đối đãi.

Nghe được hai chữ Dụ vương này, không quản là hai cha con Phó gia hay nhóm kẻ hầu người hạ xung quanh đều giật mình trợn mắt, vừa kinh ngạc vừa mờ mịt.

Ngay cả Lâm Thiện Vũ cũng không giấu nổi sự kinh ngạc.

Nói xong mấy lời này, Việt Bách Xuyên cũng chuẩn bị rời khỏi Phó gia, vì vậy lại đơn giản nói đôi ba câu với Phó lão gia sau đó đứng dậy chuẩn bị cáo từ.

Đúng lúc này, Họa Thúy bưng điểm tâm tiến vào, vừa nhìn thấy gương mặt của nàng, Việt Bách Xuyên thoáng giật mình tay nhẹ run lên.

Kế tiếp mọi chuyện đều thuận lý thành chương, cứ thế mà tiến hành, Việt Bách Xuyên nhận lại muội muội, để cảm tạ còn tặng cho Phó gia không ít vàng bạc.

Từ đầu tới cuối hắn đều không nhắc đến thân phận thật của mình, cho nên mọi người cũng đều chỉ nghĩ rằng nha đầu đáng thương bị sơn tặc bắt đi này là em gái của Chiêu Võ giáo úy, mà không phải tiểu thư vương phủ cao sang quyền quý.

Mấy ngày sau, Kỷ Họa Thúy được người đến đón đi, Lâm Thiện Vũ nhìn Việt Bách Xuyên dẫn nàng một đoàn cùng rời khỏi đây, rốt cục mới hoàn toàn thả lỏng tâm tình.

Đều là dân tu luyện võ công, Việt Bách Xuyên có thể thông qua hành vi cử chỉ của nàng để phán đoán nàng có phải người có võ hay không, tất nhiên nàng cũng có thể.

Nhưng nếu so sánh giữa hắn và nàng, thì có vẻ như căn cơ, nền tảng của Việt Bách Xuyên còn thua kém rất nhiều.

Lâm Thiện Vũ nghĩ thầm mặc kệ nam chính có phải người xuyên từ thế giới võ hiệp đến đây giống mình hay không, cũng chẳng quản mục đích của hắn khi viết ra mấy bộ truyện võ hiệp kia có phải là để tập trung quy tụ người cùng phe lại hay gì, nàng cũng không muốn đi quản, nàng chỉ muốn tiếp tục hưởng thụ một cuộc sống giản đơn, bình thản mà thôi.

Kỷ Họa Thúy bị đưa đi rồi, khoảng cách giữa kinh thành và huyện Nhạc Bình huyền lại cực kỳ xa xôi, cuối cùng mấy lời đồn đãi nhảm nhí cũng không ảnh hưởng gì đến nàng.

Mà trong nhà không còn nha đầu chán ghét, còn còn có thêm không ít vàng bạc tên khó ưa kia đền ơn, mấy ngày gần đây đối với Phó Gia Bảo có thể nói là đường làm quan rộng mở, chẳng những hắn vung tiền mua một đống thứ mặc kệ dùng được hay không, còn đi theo đám huynh đệ xấu của mình đi sòng bạc ăn chơi đốt tiền cả một ngày trời.

Chỉ là gã kia vừa đi được hai ngày, chỗ vàng bạc này của hắn đã bị nương tử lạnh lùng vô tình thu hồi sạch cả rồi.

Tận mắt nhìn thấy nàng đem chỗ vàng này xếp vào hòm khóa chặt lại, sau đó còn đem chìa khóa coi như trang sức đeo tòng teng trên cổ, Phó Gia Bảo trợn tròn mắt, một lúc sau mới cẩn thận hỏi nàng đây là có ý gì?
Lâm Thiện Vũ chậm rãi đáp: "Không phải chàng nói chúng ta là phu thê, của chàng chính là của ta sao."
Phó Gia Bảo gãi gãi cổ, "Đúng là như thế, nhưng mà..."
Lâm Thiện Vũ: "Không có nhưng mà, ta cũng đã nói qua với cha chồng rồi, sau này tiền tiêu vặt hàng tháng của chàng sẽ được đưa đến chỗ của ta, bắt đầu từ ngày mai, ngươi muốn dùng bạc, phải báo trước cho ta biết một tiếng, nếu như sử dụng hợp lý, tất nhiên ta sẽ đưa cho chàng, mỗi nguyệt đều phải ghi lại sổ sách cho rõ ràng."
Phó Gia Bảo nghe thấy thế, lại không có tức giận, mà ngược lại vô cùng vui vẻ, cao hứng, hắn cảm thấy nương tử nguyện ý thay hắn quản lý bạc, quả thực là không gì có thể tốt hơn.

Vì thế ngày hôm sau, khi Sử Khấu hẹn hắn đi ra ngoài chơi, hắn lập tức đi tìm nương tử xin tiền.

Lúc ấy Lâm Thiện Vũ đang tính sổ sách, nàng hỏi hắn muốn lấy bao nhiêu, dùng để làm gì.

Phó Gia Bảo không chút suy nghĩ, thoải mái nói: "Ba trăm lượng, ta muốn đi mua sách! Với lại, trong huyện có một sòng bạc mới mở, Sử huynh rủ ta đi chơi chút cho biết."
Lâm Thiện Vũ ừ một tiếng tỏ vẻ đã biết, cuối cùng giao Phó Gia Bảo chỉ có năm mươi tám lượng và một tờ danh mục sách.

Phó Gia Bảo kinh ngạc, còn nghĩ chắc nương tử nghe lầm, lại nói: "Nương tử, là ba trăm lượng không phải năm mươi tám lượng." Nói xong còn không quên giơ ba ngón tay lên.

Lâm Thiện Vũ gật đầu, nói: "Trừ tiền mua sách ra, còn lại đều là chi tiêu không chính đáng.

Danh mục sách cần mua ta cũng đã chuẩn bị giúp chàng rồi, giá cả cũng sớm phái người đi hỏi thăm rõ ràng, cứ dựa theo danh mục ta viết mà mua, nếu lão bản đề giá cao hơn, chàng cứ sang chỗ khác mà mua." Sách vở sử dụng cho ôn luyện khoa cử giá cả vốn không rẻ, mớ sách Phó Gia Bảo muốn mua cũng không hề ít, thật ra năm mươi tám lượng cũng chỉ đủ mua khoảng mười bản sách mà thôi.

Phó Gia Bảo ngơ ngác, không dám tin, hóa ra đối với nương tử, đi sòng bạc không tính là chi tiêu chính đáng.

Lâm Thiện Vũ nhìn bộ dạng ngơ ngác của hắn, nàng cảm thấy giống như nhìn thấy một đứa nhỏ tìm người lớn xin tiền mua đồ ăn vặt lại bị từ chối cách tàn nhẫn vậy.

Vì tránh lần sau Phó Gia Bảo lại làm loại chuyện ngu ngốc này, nàng lại bổ sung thêm: "Hễ là đi mấy chỗ như sòng bạc, đánh cược, chọi gà, quán rượu, chi tiêu vượt quá năm lượng bạc, cũng không tính là chi tiêu hợp lý." Thấy mặt của hắn dại ra, nàng mới hỏi: "Thế nào, trước đây mỗi lần chàng đến phòng thu chi lãnh tiền, không ai hỏi chàng sao?"
Phó Gia Bảo lắc đầu, còn rất sảng khoái vỗ vỗ chân khoe mẽ, "Từ xưa đến giờ ta đều cầm tiền là đi ngay, ai dám quản bổn thiếu gia chứ?"
Lâm Thiện Vũ lại nói: "Cha chồng cũng không ý kiến gì sao?"
Phó Gia Bảo bĩu môi, "Lời hắn nói cũng chả đáng mấy cân mấy lượng."
Lâm Thiện Vũ:: "..."
Nàng mỉm cười, nói: "Tốt lắm, như vậy ta phải đi nói với cha chồng một tiếng, sau này nếu chàng đến phòng thu chi lãnh tiền, một phân tiền cũng không cho chàng cầm."
Phó Gia Bảo ngây dại, hắn khiếp sợ trợn tròn mắt, giống như cảm thấy nương tử làm như vậy rất ư là quá đáng, "Nàng không thể làm như vậy."
Lâm Thiện Vũ hỏi lại, "Vì sao không thể?"
Phó Gia Bảo há hốc miệng th* d*c, dưới ánh mắt sắc như dao của nàng, nhỏ giọng ý kiến: "Ta đây đi phòng thu chi lãnh tiền, được bao nhiêu lại chia cho nàng một nửa có được không?"
Lâm Thiện Vũ lắc đầu.

Phó Gia Bảo nắm nắm tay, nhẫn nhịn xuống đau đớn trong lòng nói: "Ta bốn nàng sáu?" Lại thấy nương tử vẫn không đồng ý, hắn khẽ cắn môi, nói: "Nàng bảy ta ba."
Lâm Thiện Vũ bật cười, ánh mắt nhìn Phó Gia Bảo lại cực kỳ lạnh lùng.

Phó Gia Bảo sắp nhịn không nổi mà phát khóc đến nơi rồi, hắn hô: "Ta một phần, nàng chín phần, thế này hẳn là được rồi đi!"
Lâm Thiện Vũ lôi chày cán bột ra hắn lập tức cảm thấy sợ hãi, tủi thân nói: "A, ờ, bọn Minh huynh hẹn ta đi ra ngoài chơi, cũng không thể keo kiệt, ki bo để bọn họ ra tiền mãi được chứ?"
Lâm Thiện Vũ không đổi sắc mặt, từ từ nói: "Cho nên ta mới cho chàng năm mươi tám lượng, năm mươi ba lượng để mua sách, còn lại tùy chàng muốn tiêu gì thì tiêu."
Phó Gia Bảo trừng mắt, năm lượng bạc còn không đủ cho hắn đi ra ngoài nhét kẽ răng nữa.

Nhưng mà dưới ánh mắt sắc lẻm của Lâm Thiện Vũ, hắn chỉ có thể thành thành thật thật cầm chỗ bạc này đi ra ngoài, trong lòng không khỏi thầm oán nàng keo kiệt, "Nói gì thì nói nàng cũng là vợ của ta, sao mà còn keo kiệt bủn xỉn hơn cả Sử Khấu vậy chứ!"
Hắn vừa đi vừa lầm bẩm, chẳng biết đã đi đến phố đông từ lúc nào không biết.

Trùng hợp đúng lúc chủ của Trân Bảo các đang nhìn ra, phát hiện Phó thiếu gia đi ngang qua, lập tức hai mắt sáng lên, bước lên vẫy tay gọi: "Phó thiếu gia, Phó thiếu gia!"
Phó Gia Bảo quay đầu lại nhìn hắn.

Từ sau lần mặc đồ nữ đến đây, Phó Gia Bảo cũng đã ghé qua Trân Bảo các hai lần nữa, đương nhiên, là mặc đồ nam.

Thấy hắn ngăn mình lại, Phó Gia Bảo ngạc nhiên hỏi, "Chuyện gì?"
Chưởng quầy cười tươi như hoa, nói: "Phó thiếu gia, trong tiệm mới nhập thêm mấy bộ trang sức, đẹp cực kỳ, không ít phu nhân tiểu thư đều tranh nhau muốn mua, ngài xem..."
Phó Gia Bảo vừa nghe nhiều phu nhân tiểu thư tranh nhau, lập tức cảm thấy ngứa ngáy, nhưng vừa ngẫm lại túi tiền chỉ có mấy đồng còm cõi, liền lắc đầu, xoay người muốn đi.

Chưởng quầy làm sao có thể để vuột mất một con dê béo dâng đến tận cửa thế này? Lập tức giữ chặt hắn lại nói: "Phó thiếu gia đừng vội đi, nếu không ngại thì vào xem một lát, không vừa ý, lại đi cũng không muộn mà."

Phó Gia Bảo nghe hắn nói như vậy, cảm thấy xem một chút cũng không có hại gì, liền đi theo chưởng quầy đi vào.

Bước vào Trân Bảo các, lập tức có tiểu nhị dâng trà, chưởng quầy cũng đưa cho hắn xem bộ trang sức kia.

Phó Gia Bảo vừa nhìn thấy, lập tức liền động lòng muốn mua, chỉ thấy mỗi một món trong bộ trang sức kia đều được khảm san hô đỏ, bất kể là trâm búi tóc hay trâm hoa tua dài đều được khảm san hô đỏ được mài thành hình giọt nước long lanh tinh xảo, mặt khác hai cặp kẹp tóc, thoa cài tóc cũng cực kỳ đẹp mắt.

Với con mắt kén chọn của hắn, cũng thấy được bộ này thật sự rất đẹp.

Nếu nương tử sử dụng trọn bộ trang sức này, nhất định sẽ cực kỳ xinh đẹp!
Hắn lập tức hỏi: "Bao nhiêu?"
Chưởng quầy nhìn thấy đôi mắt Phó Gia Bảo đầy hài lòng, lập tức đứng thẳng lưng, vươn hai ngón tay trả lời, "Hai trăm lượng."
Phó Gia Bảo nghe vậy, lập tức kinh ngạc hô, "Đắt như vậy?"
Chưởng quầy vừa thấy vị đại thiếu gia ngày thường quăng tiền không chớp mắt thế mà lại bảo đắt, còn tưởng rằng hắn đã nhìn ra được mình ở giữa lén nâng giá lên vội vàng nói: "Phó thiếu gia, đây chính là hàng quý được chuyển từ nước Đại Thực đến, chỉ riêng việc vận chuyển bộ trang sức này thôi đã hao phí không ít sức người sức của rồi.

Nói về giá cả, không có chỗ nào có thể mềm hơn Trân Bảo các này được đâu!"
Huyện Nhạc Bình này chẳng qua chỉ là giàu có một chút, người có thể lập tức lấy ra hai trăm lượng mua trang sức cũng chỉ có thể đếm được trên năm đầu ngón tay, Phó gia tuyệt đối là trong số đó, vì thế chưởng quầy mới cố ý đề giá cao lên một bậc, hơn nữa hắn cũng không nghĩ rằng có một ngày Phó Gia Bảo không có đủ chỗ tiền này trong người.

Hắn còn nghĩ rằng mánh khóe của mình bị Phó Gia Bảo nhìn ra nên chỉ có thể ngượng ngùng nói: "Xem thiếu gia ngài là khách quen của Trân Bảo các, lão hủ tính cho ngài giá chiết khấu, chỉ cần một trăm năm mươi lượng thôi, ngài thấy thế nào?" Giá này đã coi như rất phải chăng rồi, bán ra một trăm năm mươi lượng, Trân Bảo các cũng chỉ hưởng lời được ba mươi lượng mà thôi.

Nhưng mà Phó Gia Bảo làm sao có đủ một trăm năm mươi lượng? Vì thế hắn đành phải luyến tiếc không nỡ buông, cuối cùng vẫn phải rời khỏi đó trong ánh mắt kinh dị không tin được của chưởng quầy.

Ban đầu hắn tính đi mua sách trước, kết quả mới đi được nửa đường đã gặp phải hai người Sử Khấu, bọn họ rủ rê hắn cùng tới đổ phường mới mở chơi chơi một trận.

Phó Gia Bảo thầm nghĩ: năm mươi tám lượng này mua sách xong chỉ còn dư lại có năm lượng thì có thể mua được cái gì nữa? Chi bằng đi đổ phường thử vận may, nói không chừng may mắn chiếu rọi, bổn thiếu gia lại thắng lên tận trăm tám mươi lượng, đếnlúc đó chẳng những có thể mua sách, mà bộ trang sức kia cũng sẽ tới tay thôi?
Nghĩ đến dáng vẻ đầu đội trang sức của nương tử, chân hắn vừa nhấc đã chuyển hướng, đi thẳng đến đổ phường.

Cùng lúc đó, một gian cửa hàng nhỏ tên là Lộ Hoa Hiên nằm ở đối diện với đổ phường cũng vừa mở cửa khai trương, ngay trước mặt tiền cửa hàng, bày bán các loại son phấn, huân hương mùi thơm thực say lòng người.

A Hồng và một nha hoàn khác đang đứng ngay trước cửa hàng, vừa liếc mắt nhìn quanh một cái, đã lại thấy thiếu gia nhà mình đi thẳng vào đổ phường.

=================
Ừm, ờ...không biết còn ai coi không ta, tui trở lại rồi nè =)).
 
Back
Top Bottom