Dị Giới Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch

Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch
Chương 201: Hậu Truyện - Ra Hang Sói Lại Vào Hang Hổ


Xe chạy đến nơi tổ chức bữa tiệc mừng thọ của gia chủ Nhạc gia Nhạc Thành.

Nhạc Linh San vừa thấy đám người đi vào đã chạy đến.

" Anh Tư Thiệu!!"

Giọng nói thánh thót khiến một đám người quay đầu.

Đến khi nhìn thấy người đến là Nam Tư Thiệu thì nhao nhao đến chào hỏi.

" Nam tổng!"

" Nam tổng!!"

Bạch Kỳ Thư nhìn đám người giống như ong thấy mật mà bu lại đây thì trợn mắt.

" Hai người có thể đến kia ăn gì đó, miễn là luôn để ý đến Nam tổng, đừng để ai chuốc say rồi mang anh ấy đi là được."

Chu Hằng giải thích công việc cho hai vệ sĩ mới.

" OK!"

Bạch Kỳ Thư đưa tay làm dấu đã hiểu.

Lúc này Nam tổng đã được Nhạc Linh San kéo đến chỗ cha mình.

Nhạc Thành, năm nay bốn mươi chín tuổi nhưng người ta quan niệm không tổ chức lễ mừng thọ vào tuổi năm mươi để tránh bị diêm vương gia bắt đi vì vậy đều tổ chức vào trước đó một năm, năm sau sẽ không làm mừng thọ nữa.

Nhạc Thành đã gần ngũ tuần nhưng trông vẫn rất trẻ tuổi, coi bộ rất quan tâm bảo dưỡng nhan sắc, là đại thúc đẹp trai, cặp mắt hồ ly kia lại đầy quyến rủ.

Không biết tại sao, Bạch Kỳ Thư cứ cảm thấy ông ta... Không phải nam nhân thật thụ.

Khụ...

" Anh lấy nước cho em nhé."

Eagle thấy cậu ho một tiếng thì sờ đầu hỏi.

" Em không sao, anh đừng quên để ý Nam tổng, em cảm thấy cái bữa tiệc này nó không bình thường đâu."

Bạch Kỳ Thư thấp giọng nói.

" Có anh."

Eagle vỗ vỗ nhẹ lưng cậu.

Nam Tư Thiệu bên kia đã cùng Nhạc Thành chào hỏi lên, Nhạc Thành đối với hắn rất là niềm nở, đám người xung quanh còn nói Nam Tư Thiệu mà làm con rễ ai thì người đó nở mày nở mặt, nói chuyện rôn rã không ngừng.

Nam Tư Thiệu vẫn rất đúng mực mà đối đáp, không toả ra quá thân mật với ai, cũng không hùa theo.

Ở góc độ của Bạch Kỳ Thư thì chỉ nhìn thấy bóng lưng của Nam Tư Thiệu.

Nhưng ở góc độ của Eagle thì anh lại thấy thêm nhiều thứ, ví dụ... Ánh mắt của Nhạc Thành luôn như có như không nhìn về phía Nam Tư Thiệu, người ngoài nhìn vô có lẽ sẽ xem đây là ánh mắt của cha vợ nhìn con rễ tương lai cực kỳ yêu thích, nhưng trong mắt anh thì nó lại khác một chút, chỉ là không biết khác thế nào.

Ở một góc của đại sảnh, Sầm Bắc rét căm căm nhìn hai người Bạch Kỳ Thư đang đứng ở đó, một lúc sau lại cúi đầu ngẫm nghĩ cái gì, khoé miệng có chút đểu giả nhếch lên.

Hắn cầm một ly rượu vang đi đến.

Không biết là vô tình hay được sắp đặt trước mà có người đi ngược hướng với hắn, va phải, làm hắn nghiêng qua một bên, ngã về phía Bạch Kỳ Thư đang trợn mắt nhìn tình huống bất ngờ này.

Sầm Bắc vốn nghĩ sẽ thành công ngã vào người Bạch Kỳ Thư, ai biết Eagle bên cạnh đã ngay lập tức kéo cậu vào lòng, Sầm Bắc cứ thế ngã hẳn vào bức tường phía sau Bạch Kỳ Thư, ly rượu vang vốn cầm không chắc theo đó đổ vào người hắn, cả người mất trọng tâm ngã sấp xuống sàn, ly rượu vỡ tan.

Đám người nghe âm thanh đổ vỡ thì quay đầu lại.

" Đi thôi!"

Lúc này Eagle lại kéo tay Bạch Kỳ Thư đuổi theo bóng lưng đang mất hút sau con đường bên phải đại sảnh.

Sầm Bắc còn chưa kịp đứng dậy thì người đã đi mất, tức đến độ giậm chân.

Từ đầu đến cuối hai bên đều không có va chạm cho nên chẳng ai để ý đến hai người vừa rời đi kia, chỉ lo đỡ Sầm Bắc dậy.

Bạch Kỳ Thư bị kéo đi cũng chỉ trợn mắt nhìn hắn, trong lòng đã lôi hắn ra chữi một vạn lần.

Nam Tư Thiệu chỉ mới uống một ly rượu vang đã thấy không ổn, hắn không nghĩ gì mà đi về hướng nhà vệ sinh.

Nhưng đi nữa đường thì bị một cánh tay kéo vào phòng nghỉ trên hành lang, đầu óc hắn choáng váng nào có kịp phản ứng, bị kéo vào phòng khi thì đã bị người bịt mắt, cột tay ra sau lưng, còn có một cái khăn nhét vào miệng.

Người trong phòng đã có tính toán nên tất cả hành động nhanh lẹ mà hoàn thành trong vài giây mà thôi.

" Ưm ưm!!"

Nam Tư Thiệu vừa nhức đầu lại vừa hoảng sợ, trong lòng chỉ mong hai vệ sĩ mới của mình nhanh chóng phát hiện.

Cũng không biết đối phương muốn làm gì, nhưng hắn cũng không muốn đợi để biết đâu.

Cơ mà người kia lại rất gấp gáp, không đợi cho Nam Tư Thiệu kịp ảo tưởng hay hi vọng gì đó đã quăng hắn lên giường.

Nam Tư Thiệu vừa cảm nhận được sự mềm mại của cái giường thì đã cảm thấy không xong, ra sức mà giãy dụa.

Nhưng rõ ràng cái ly rượu mà hắn uống không có bình thường, đến lúc này thuốc đã ngấm vào người, Nam Tư Thiệu cảm thấy cả người khô nóng, mất hết sức lực, cứ thế bị bàn tay người kia sờ soạn cả người, ghê tởm đến muốn nôn.

Eagle đuổi theo đến hành lang nhưng nào còn cái bóng của Nam Tư Thiệu.

Đương lúc anh không biết làm sao thì cánh cửa phòng nghỉ trên hành lang mở ra, một nam nhân mặc vest đen bước ra, người này cũng cao lớn không kém, chỉ thấp hơn Eagle nữa cái đầu, sắc mặc có chút... Khó coi, khí lạnh toả đầy người.

Nhưng Eagle lại bị hành động mở cửa này làm cho bừng tỉnh, anh nhanh chóng đưa mắt nhìn những cánh cửa trên hành lang.

Sau đó, dưới ánh mắt trợn to của Bạch Kỳ Thư, Eagle bắt đầu phá cửa phòng.

Nam nhân kia cũng bị hành động này của anh làm cho giật mình, không đi nữa mà đứng lại nhìn.

Bạch Kỳ Thư cũng đủ thông minh, biết chắc Nam Tư Thiệu đã mang đi, Eagle nghĩ hắn bị bắt vào phòng nên mới phá cửa.

Một cánh, hai cánh... Không ai.

Trên hành lang chỉ có bốn gian phòng, một phòng của nam nhân kia, còn ba phòng.

Bộp.

Cửa phòng thứ ba khoá.

Eagle vừa nhìn thấy như vậy đã ra sức mà phá cửa.

Anh lùi lại, giơ chân... Rầm!

" Ngươi..."

Bốp.

Nhạc Thành đang đè lên người Nam Tư Thiệu bị Eagle đạp rớt giường.

" Nam tổng!!"

Bạch Kỳ Thư chạy vào, nhìn Nam Tư Thiệu bị người xé mở áo sơ mi, lộ ra ngực trắng... Khoá quần còn... Khụ...

Tội nghiệp Nam Tư Thiệu.

Bỗng nhiên lúc này một cái chăn trùm lên người Nam Tư Thiệu, quấn hắn lại, bế lên.

" Ngươi!!"

Bạch Kỳ Thư muốn ngăn cản nhưng Eagle lại kéo cậu về, chắn cậu ở phía sau, cách xa nam nhân đang ôm Nam Tư Thiệu.

" Nam Tư Thiệu!!"

Giọng nam nhân khá trầm, nghe vào tai còn có chút đáng sợ, giống như đang tức giận.

Khi cái tên này vang lên thì Bạch Kỳ Thư nhìn thấy Nam Tư Thiệu ở trong lòng hắn cựa quậy một chút, mắt hé ra mơ hồ.

" Lăng Thần? Sao lại nghe thấy giọng anh ta vậy ưm... Nóng quá..."

Giọng Nam Tư Thiệu hơi khàn, có chút không tỉnh táo lắm mà gọi ra một cái tên.

" Nể mặt em lúc này còn nhận ra giọng tôi, tôi từ bi nhận em vậy."

Nam nhân áo đen thấp giọng nói bên tai Nam Tư Thiêu, nở nụ cười tà ác mà muốn ôm người đi.

" Các ngươi là ai?"

Nhạc Thành lúc nãy bị Eagle đá bay đã lổm cổm bò dậy, thấy Nam Tư Thiệu bị mang đi thì quát hỏi.

" Nhạc Thành, ông ăn gan báo rồi mới dám mơ ước em ấy, ông đợi đó, tôi tìm ông sau."

Nam nhân áo đen nói xong thì chẳng quan tâm nữa, muốn ôm Nam Tư Thiệu đi.

" Khoan đã!!"

Bạch Kỳ Thư lên tiếng kêu hắn lại.

Nam nhân áo đen nhìn cậu, lại nhìn Eagle.

" Hai người là vệ sĩ của Nam Tư Thiệu?"

Hắn hỏi.

" Đúng vậy, anh muốn mang anh ta đi đâu?"

Bạch Kỳ Thư hỏi.

" Tất nhiên là đi làm chuyện vui vẻ rồi, người tôi mang đi."

Hắn cười tà cất bước đi ra khỏi phòng.

" Không được!"

Bạch Kỳ Thư gấp nói, đùa gì vậy trời, mới ra hang sói lại đến hang hổ, Nam Tư Thiệu a, sao số anh xui vậy.

" Tại sao tôi không thể mang người đi?"

Hắn vẫn còn hỏi nữa, Bạch Kỳ Thư tức tối nghĩ.

" Anh muốn mang anh ta đi cũng đi, nếu anh ta đồng ý, còn không thì không được!"

Bạch Kỳ Thư hít sâu một hơi, nói.
 
Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch
Chương 202: Hậu Truyện - Yêu Đương Hay Lăn Giường?


" Này sao? Dễ thôi!"

Hắn nhếch mày, cúi thấp đầu.

" Tư Thiệu, tôi mang em đi chơi, được không?"

Giọng nói trầm thấp của hắn ở bên tai Nam Tư Thiệu quẩn quanh.

" Đi chơi... Thật không..."

Bạch Kỳ Thư nghe thấy giọng nói có chút ủy khuất của Nam Tư Thiệu, thật muốn đỡ trán, rốt cuộc người này là ai?

" Tất nhiên rồi, vậy em có chịu đi không?"

Nam nhân có vẻ rất vừa lòng với lời nói của Nam Tư Thiệu, trong giọng nói mang chút ý cười.

" Đi... Lần trước anh thất hứa, lần này phải mang tôi đi chơi thật lâu mới được..."

Nam Tư Thiệu giống như một đứa trẻ ủy khuất tố.

Nam nhân vừa nghe lời này của Nam Tư Thiệu đã đưa mắt nhìn Bạch Kỳ Thư, sau đó bình thản ôm Nam Tư Thiệu đến căn phòng mà hắn đã đi ra lúc nãy.

Rầm.

Cửa đóng.

" Các ngươi... A!"

Nhạc Thành lại bị Eagle đá một cái văng đi, lần này thì ngất luôn.

Ông ta đã gần ngũ tuần, bị anh đá hai cú không chết cũng tàn.

" Đi thôi, đi tìm Chu Hằng."

Eagle đối với việc nam nhân kia mang Nam Tư Thiệu đi cả quá trình đều không cản, chỉ là không cho Bạch Kỳ Thư tiếp xúc với hắn, lúc này thì nắm tay cậu kéo đi.

" Anh ta rất mạnh sao?"

Bạch Kỳ Thư hỏi anh.

" Rất nguy hiểm, có mùi máu tanh."

Eagle vừa nói vừa kéo cậu đi.

" Anh đánh không lại hả?"

Bạch Kỳ Thư ngốc ngốc hỏi.

Eagle dừng bước, quay đầu nhìn cậu.

Con chuột nhỏ bị anh nhìn đến ngứa ran cả người.

" Trở về anh sẽ cho em biết anh đánh có lại không."

Nói xong anh tiếp tục kéo cậu đi.

Con chuột nhỏ ở phía sau bĩu môi, nhỏ mọn không hà.

" Chu Hằng!"

Eagle vỗ vai hắn.

" Hả, làm sao vậy?"

Chu Hằng giật nãy mình.

" Nam Tư Thiệu có quen ai tên Lăng Thần không?"

Anh hỏi.

" Tôi không biết người này nhưng đã từng nghe Nam tổng nhắc đến."

Nhắc trong lúc say rượu.

" Sao vậy?"

Hắn ép lại lời sau, hỏi lại.

" Nam Tư Thiệu bị hắn mang đi rồi."

Bạch Kỳ Thư trả lời thay anh.

" Ha?"

Chu Hằng đờ ra.

" Chuyện là sao vậy?"

Hắn gấp hỏi.

Bạch Kỳ Thư nói cả quá trình cho hắn nghe.

Chu Hằng nghe mà sắc mặt thay đổi luôn.

" Khốn kiếp! Tên chó đó!"

Hắn chữi bậy muốn chạy đi.

" Anh đi đâu?"

Eagle giữ lại hắn.

" Đi tính sổ cái tên bi3n thái kia!"

Chu Hằng muốn giằng ra khỏi tay anh mà không được, tức tối nói.

" Anh nên làm nguội cái đầu trước, nghĩ cho kỹ rồi tôi sẽ thả anh ra."

Eagle nhìn hắn, bình thản nói.

Chu Hằng nghe anh nói thì im lặng.

" Hai người theo tôi ra đây."

Hắn hít sâu mấy hơi, nói rồi dẫn đầu đi trước, cũng không có đi tìm Nhạc Thành mà đi ra ngoài lan can của sảnh.

Hai người Bạch Kỳ Thư nhìn nhau, rồi cũng đi theo hắn.

Đợi ra đến nơi, thấy xung quanh vắng người thì Chu Hằng mới mở miệng.

" Hai người cũng biết cha mẹ Nam tổng mất rồi đi."

Hắn nhìn hai người nói.

Bạch Kỳ Thư gật đầu.

" Chuyện đó xảy ra khi Nam tổng mới mười lăm, hai người bị xe đâm chết, tài xế đâm xe cũng chết theo."

Chu Hằng lại nói.

Hai người Bạch Kỳ Thư trầm mặt.

" Nếu chỉ là tai nạn thì không nói, nhưng Nam tổng vẫn luôn không tin tưởng nên dù một mình trèo chống Nam thị cũng vẫn tiếp tục điều tra, cuối cùng cũng có manh mối, vụ việc kia có bàn tay Nhạc thị nhúng vào."

Hắn hít sâu một hơi rồi nói.

" Vậy nên lần này hắn mới kêu hai chúng tôi theo?"

Bạch Kỳ Thư hỏi.

" Nhạc gia mấy năm nay xuống dốc lại muốn đưa con gái đến kết thông gia với Nam gia, ý đồ rõ ràng là muốn thâu tóm Nam thị, Nam tổng đã biết, lại sợ bữa tiệc này có trá nên mới kêu hai người theo, không ngờ..."

Chu Hằng nói đến đây thì tức đến mức đấm vào lan can.

" Các người vẫn chưa điều tra ra chứng cứ sao?"

Bạch Kỳ Thư trầm mặc một lát rồi hỏi.

" Chuyện đó xảy ra đã mười lăm năm, chứng cứ gì đó cũng không biết đã bị Nhạc gia hủy đi, cả việc nhận tiền mua mạng mà tiền lại chuyển bằng cách quyên góp trực tiếp, nếu không có bằng chứng rõ ràng làm sao mà đưa ra truy tố đây."

Chu Hằng chán nãn lắc đầu.

Bạch Kỳ Thư nghe cũng hiểu, rồi cũng không biết nói làm sao.

" Vậy Nam tổng định làm gì?"

Cậu hỏi.

" Có vẻ anh ấy muốn đồng ý hôn sự với Nhạc gia, sau đó tìm cách thâm nhập vào để tìm chứng cứ."

Chu Hằng thở dài.

Hai người Bạch Kỳ Thư nhìn nhau.

Ba người đứng ngoài lan can, vốn nghĩ sẽ nhanh chóng có người phát hiện tình huống của Nhạc Thành rồi mọi chuyện sẽ ầm ĩ lên, ai biết đợi đến hết bữa tiệc vẫn không có chuyện gì nhưng người nhà Nhạc gia lại đi hết.

Chu Hằng đợi hai tiếng đợi đến sốt ruột, cuối cùng cũng không chịu được mà chạy vào đập cửa.

" Nam tổng, Nam tổng!!"

Chu Hằng vừa đập vừa la.

Bạch Kỳ Thư đứng sau lưng nhìn hắn, đỡ trán, may mắn lúc này tiệc đã tan, khắp nơi chỉ còn nhân viên dọn dẹp, đối với tiếng la hét của hắn chỉ nghĩ là người bên trong say quá nên mới phải kêu vậy mới được.

" Nam..."

Cạch.

Chu Hằng còn chưa la xong thì cửa đã mở.

Lăng Thần chỉ mặc một cái quần ship đi ra mở cửa, mặt lạnh nhìn hắn.

Eagle đã ôm con chuột nhỏ vào lòng, không cho cậu nhìn loạn.

Con chuột nhỏ buồn cười, lấy tay chọt chọt ngực anh.

" Nam tổng đâu?"

Chu Hằng vừa hỏi vừa nhìn vào trong phòng.

Nhưng hắn chỉ kịp nhìn đến một cái đầu xù xù trong đống chăn thì đã bị Lăng Thần chặn lại.

" Anh về đi, lát tôi sẽ đưa người về."

Lăng Thần nhàn nhạt thả lại một câu thì đóng cửa.

Chu Hằng mém thì bị cửa đập vào mặt.

Hắn sững người nhìn cánh cửa phòng, tính đưa tay lên gõ nữa thì Eagle đã kéo hắn lại.

" Đi thôi!"

Anh nắm cổ áo hắn lôi đi.

" Nam..."

" Nếu anh không muốn chết thì tôi thả anh ở lại gõ tiếp."

Eagle nhàn nhạt nói một câu.

Chu Hằng đơ người, để mặc cho anh kéo đi.

Đến khi ra được xe thì hắn mới hoàn hồn.

" Về thôi, Nam Tư Thiệu sẽ không sao đâu."

Bạch Kỳ Thư cũng khuyên hắn.

Chu Hằng liếc mắt nhìn cậu, cả người chán nãn, nhận mệnh lái xe đưa hai người về.

Bữa tiệc phong ba cuối cùng cũng kết thúc bằng việc Nam Tư Thiệu bị nam nhân ăn sạch.

Bạch Kỳ Thư hai người mấy ngày sau đều ở trong nhà, cũng không thấy Nam Tư Thiệu gọi tới lần nào.

Dù vậy hai người cũng không hỏi, vẫn tiếp tục cuộc sống ăn không ngồi rồi ở nhà, không hề có ý định đi đâu, làm gì.

So với ở trên đảo thì ở đây còn có một cái tivi cho họ xem, tạm thời cứ như vậy mà trải qua những ngày tháng chờ đợi được trở về.

Bọn họ ở nhà một tháng mới nhận được cuộc gọi của Nam Tư Thiệu.

" Ai do, Nam tổng, dạo này bận lo yêu đương lăn giường hay sao mà mất tích vậy?"

Bạch Kỳ Thư vừa bắt máy là mở miệng trêu ghẹo.

Nam Tư Thiệu bên kia mặt đỏ rần rần lên, mắt trừng trừng nhìn nam nhân đang ngồi trên ghế sofa trong văn phòng của mình, cố gắng kiềm chế tâm tình.

" Lần trước cảm ơn hai người, dạo này tôi bận... Không kịp nói một tiếng."

Nam Tư Thiệu nhẹ giọng nói.

Hôm đó mà không có hai người họ nhanh chóng đến thì... Nghĩ thôi hắn cũng rùng cả mình rồi, dù sau đó... Cũng còn hơn lão già Nhạc Thành ghê tởm kia.

" Chúng tôi còn đang đợi anh nuôi, phải dốc sức thôi."

Bạch Kỳ Thư cười cười.

" Hai người vẫn ở nhà sao, nếu vậy sao không ra ngoài chơi?"

Nam Tư Thiệu nghe vậy thì cười, hỏi lại.

Dạo này thấy số lượng tiêu phí của hai người họ không có nhiều, chỉ trừ lần đầu tiên kia thôi, có vẻ toàn là ở nhà.

" Chúng tôi ăn nhờ ở đậu, sao dám sài tiền của anh."

Giọng nói lém lĩnh của Bạch Kỳ Thư vang lên trong điện thoại.
 
Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch
Chương 203: Hậu Truyện - Tạm Biệt Trái Đất (Hoàn)


Nam Tư Thiệu bật cười.

" Nếu anh đã nói vậy thì để chúng tôi cân nhắc xem, vậy nhé, Nam tổng."

Bạch Kỳ Thư nói xong thì cúp máy.

Cậu nhào vào lòng chim to ôm cổ hôn chụt chụt.

" Muốn đi đâu?"

Chim to bị cậu hôn loạn lên, cười sủng nịnh nói.

" Chúng ta đi xem chuột!"

Cậu hô lên.

Cậu muốn trở lại nơi trước đây xem sao.

" Không phải ở đây có một con chuột nhỏ sao?"

Anh giả bộ không hiểu, ôm cậu hôn lên mắt môi, cười nói.

" Chuột kia cơ."

Bạch Kỳ Thư trề môi.

" Anh chỉ muốn xem em thôi."

Con chim to trêu ghẹo nói.

Con chuột nhỏ cắn mạnh lên môi anh.

" Ha ha!!"

Eagle cười lên.

Hai người ở trên giường lăn lộn cả nữa ngày, cuối cùng Eagle cũng theo con chuột nhỏ về nơi trước đây cậu đã sống.

Lần đầu tiên ngồi máy bay, Eagle cũng phải cảm thán trí tuệ của người ở đây, rõ ràng nhỏ yếu nhưng lại có năng lực làm ra những thứ thật đáng kinh ngạc, bảo sao con chuột nhỏ lại không thông minh.

" Cảm giác được bay trên không trung mà không cần đôi cánh thế nào chồng?"

Con chuột nhỏ lém lĩnh hỏi.

" Anh vẫn thích tự mình chở em đi."

Chim to nhéo má cậu nói.

" Biết anh nghiện cõng em bay mà."

Con chuột nhỏ cười hì hì.

Anh cười, luồn tay nắm lấy tay nhỏ.

Hai người ở trên máy bay hai tiếng thì đến thành phố nơi chuột nhỏ sống trước kia.

Con chuột nhỏ dẫn anh chạy loạn khắp nơi cả ngày mới tìm được đến nơi đó.

May mắn thay, nơi đó vẫn còn.

Bên trong vẫn có những con chuột nhỏ giống như Bạch Kỳ Thư nhưng lại không thể hoá hình.

" Chim, anh xem nè, giống em không?"

Bạch Kỳ Thư chỉ vào những cái lồ||g có đầy chuột nhỏ màu trắng, nếu Bạch Kỳ Thư mà dùng nguyên hình đứng bên trong thì sẽ y như chúng.

" Không giống, đôi mắt em có linh tính hơn."

Chim to thành thật nói.

" Chim, dạo này miệng anh thật ngọt."

Con chuột nhỏ nhìn anh thật sâu, thấm thía nói.

" Anh chỉ thích em thôi."

Chim to ôm cậu nói.

Hai con chim chuột ở trong tiệm thú cưng lại tiếp tục chim chuột bất kể thời gian và địa điểm.

Nhân viên cửa hàng chắc cũng đã nhìn quen nên cũng không nói gì, chỉ im lặng ngồi đó.

Cũng không phải mọi thứ đều y vậy, tiệm thú cưng thì vẫn còn nhưng chủ của nó thì đã đổi người rồi.

Rõ ràng là cảnh còn người mất, bản thân Bạch Kỳ Thư cũng không còn là một con chuột nhỏ được nuôi trong lồ||g nữa.

" Có muốn mua một con không?"

Chim to hỏi.

" Mua về để nó giành chim to với em sao?"

Con chuột nhỏ trang nghiêm nói.

Chim to bật cười.

Con chuột nhỏ là một vại dấm siêu to.

Cuối cùng hai người cũng chỉ là đến xem, gửi lại cho tiệm thú cưng ít phí xem thú rồi rời đi.

Hai người ở lại thành phố đó một thời gian, Bạch Kỳ Thư đưa anh đi xem những tiệm thú cưng khác, bên trong có những con vật khác, còn có tiệm bán chim nữa.

" Chim, đồng loại của anh kìa, nhận về đi."

Bạch Kỳ Thư cười ha ha.

" Nhận về cho nó giành chuột với anh sao?"

Chim to trả lại cho cậu một câu.

Con chuột nhỏ cười đến ngã nghiêng.

Sau đó Bạch Kỳ Thư đưa anh đi sở thú, nơi có những động vật hay có ở nơi này.

Có điều họ vừa bước vào cổng công viên là đám thú bên trong đã hò hét ầm ĩ hết cả lên.

" Chim, chúng nó không chào đón chúng ta."

Con chuột nhỏ nhìn đám thú núp đến thật xa, đau lòng nói.

Con chim to thiếu điều cười vang.

Hai người vậy mà vẫn ác tâm dạo quanh một vòng trong sở thú, sau đó đắc ý dạt dào mà đi ra.

Bạch Kỳ Thư chỉ dẫn anh đến những nơi tự nhiên nhất, giống như vườn rau, vườn cây ăn quả, cho anh nhận thức một chút người nơi này tự trồng ra những thứ cậu đã trồng ở bộ lạc.

Đến những cánh đồng mía, đi xem người ta nuôi ong, nhìn cây thông mà cậu nói là như thế nào, còn đến cả nơi có núi lửa còn hoạt động, để anh trải nghiệm hoàn cảnh nơi đó.

Đối với Eagle, đây thật sự là một chuyến đi thú vị và đầy những nhận thức mới mẻ, không biết khi trở về thế thú họ có thể nhìn thấy không nhưng đủ để anh lý giải nơi đã tạo ra một con chuột nhỏ thông minh lại đáng yêu như này.

Một năm tại trái đất, hai người không hề làm bất cứ cái gì, chỉ đi thôi, đúng nghĩa là đi.

Không mua bất cứ cái gì, bởi vì họ biết có mua cũng không thể mang về.

Nữa năm khi họ đã chạy khắp nơi, Nam Tư Thiệu gọi đến nói là đã báo được thù, Nhạc gia đã tàn, hắn cũng đã thâu tóm Nhạc gia, bây giờ hắn rất giàu có, kêu hai người cứ thoả sức mà đi chơi.

Nhưng hành trình của Bạch Kỳ Thư lại không thể hao mòn được bao nhiêu tài sản của Nam Tư Thiệu, đến cả bản thân hắn cũng phải thốt lên một câu: Cuối cùng hai người đã đi những đâu, tại sao tiền của hắn không vơi đi bao nhiêu.

Nam Tư Thiệu hỏi vậy cũng hợp lý, một chuyến du lịch của hắn chỉ vài ngày thôi tiêu sài có khi còn hơn nữa năm đi du lịch năm châu này của hai người, hắn khó hiểu là phải.

Bạch Kỳ Thư chỉ nói họ không có mua gì nên không có tốn kém, nhưng đến nữa năm sau, Bạch Kỳ Thư gọi về nói chào tạm biệt hắn.

" Hai người sẽ trở lại thăm tôi chứ?"

Nam Tư Thiệu buồn bã hỏi.

" Chúng tôi sợ là không thể, anh cứ xem như chưa từng nhìn thấy chúng tôi đi, Nam Tư Thiệu, chúc anh sống hạnh phúc đến cuối đời bên người mình yêu, tạm biệt, Nam Tư Thiệu."

Bạch Kỳ Thư nói xong thì cúp máy.

Bọn họ âm thầm trở lại căn hộ kia, để lại mọi thứ, từ tấm thẻ ngân hàng cho đến điện thoại di động, chìa khoá nhà được cậu dùng hình thức bưu phẩm gửi cho hắn, trên người chỉ mặc một bộ đồ nhưng đến khi ra tới biển chim to đã biến trở về, quần áo được cậu cột cùng một hòn đá lớn, ném xuống đáy biển, bản thân lại mặc vào chiếc váy lông chim màu xanh thẫm, theo chim to trở về hòn đảo hoang kia.

Khi tận mắt nhìn thấy cái lốc xoáy kia hiện ra, Bạch Kỳ Thư cười, ôm lấy chim to chủ động nhảy vào đó, biến mất khỏi địa cầu.

...

Nae đang ngủ thì ngồi bật dậy.

" Nolan, bọn họ trở về rồi!!"

Cậu ôm cổ anh hét lên.

Nolan mất một lúc mới hiểu được, mỉm cười ôm lấy cậu.

...

Eira đứng trên đỉnh núi lớn, dõi mắt về phương xa, cũng cười.

...

" Chim, chúng ta trở về rồi!!"

Bạch Kỳ Thư ôm cổ anh hét toáng lên, chấn động cả khu rừng già.

" Ừm, về rồi!"

Anh nhẹ giọng nói.

Cảm nhận không khí tươi mát quen thuộc ở thế thú, anh cảm thấy bản thân như sống lại.

" Thế thú, chúng tôi trở về rồi!!"

Bạch Kỳ Thư ở trên lưng chim hét lớn.

Óooo...

...

* Vậy là hoàn hậu truyện rồi.

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng tg trong thời gian qua.
 
Back
Top Dưới