Ngôn Tình Nhật Ký Sinh Hoạt Của Đế Hậu Tại Thập Niên 60

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Ký Sinh Hoạt Của Đế Hậu Tại Thập Niên 60
Chương 20


Phó Hướng Tiền nghe vui vẻ, vui tươi hớn hở nói: "Đi học vẫn tốt hơn. Con thấy bác Nhan sân trước nhà mình không. Tốt nghiệp trường Bắc Đại, chẳng cần quan tâm cái gì, cầm lấy bằng tốt nghiệp chờ phân công. Được phân làm kỹ sư của 105 chúng ta...Không giống như cha, tuổi cũng xấp xỉ người ta, vẫn phải xuống hầm đào mỏ hàng ngày. Tuy nói công nông binh anh em một nhà, nhưng tóm lại dựa vào lao động chân tay kiếm tiền cũng không thoải mái bằng dựa vào lao động trí óc!"

Phó Nhiễm không đồng ý nói: "Cha cũng lợi hại mà. Nếu không có cha, bác Nhan làm sao mà tinh luyện được Uranium. Không tinh luyện Uranium, quốc gia cũng không nghiên cứu phát triển đạn đạo được!"

Từ đạn đạo này Phó Nhiễm nghe được từ Nhan Đông Thanh. Nghe nói hai viên đạn đạo có thể phá hủy toàn bộ thành phố Nam Châu. Nếu Đại Ngụy bọn họ có loại vũ khí này, sẽ không phải sợ giặc Tác-ta xâm phạm biên cảnh.

Buổi chiều, Phó Nhiễm đến nhà Nhan Đông Thanh. Nhan Lập Bản và Liêu Quyên đã đến xưởng. Trong nhà chỉ còn mỗi Nhan Đông Thanh đang đọc sách, Phó Nhiễm để cậu bao che cho mình, tự tiến vào Phượng Loan Cung.

Ánh sáng mặt trời bên trong Phượng Loan Cung vẫn như cũ nhô lên cao, lạ là, cây khoai tây Phó Nhiễm trồng trong đất hôm qua đã nhú mầm, cây non dài bằng đốt ngón tay, mỗi tội trông héo khô không có sức sống.

Phó Nhiễm lần lượt tưới nước cho chúng nó, sau đó lại đến phòng bếp nấu hai chén thịt khô. Lần này cô thông minh ra, không ăn ở trong này, trực tiếp mang ra ngoài cho Nhan Đông Thanh một chén.

"Thật ra nô tỳ muốn ăn cá chua Tây Hồ, nhưng không biết làm..."

Nguyên liệu ở phòng bếp không ít, chỉ là cô không biết làm. Cơm với thịt luộc đơn giản nhất, đổ nước thêm củi, rất nhanh đã luộc xong.

Nhan Đông Thanh và một miếng cơm, đưa cho Phó Nhiễm một cái ánh mắt "Đừng hy vọng ta’ nói: "Trẫm cũng không biết."

Đây tính là bữa tối của hai bọn họ. Lúc Phó Nhiễm đi vào đã cố ý nhìn thời gian, đồng hồ đeo tay quả mơ của Nhan Đông Thanh hiển thị hơn một giờ chiều. Bị một trận nhớ đời, cô không dám ở bên trong lâu quá, có thể sau khi ra ngoài trời đã tối.

Dù Phó Nhiễm không thông minh lắm nhưng cũng lần mò ra được quy luật. Một ngày ở bên trong Phượng Loan Cung bằng nhiều ngày ở bên ngoài, thậm chí mấy tháng, đúng chuẩn cái cảm giác một ngày bằng một năm.

Để chứng minh phỏng đoán của mình là thật, mỗi ngày Phó Nhiễm đều vào xem một lúc. Mỗi lần đi vào thời gian đểu khác nhau, kết quả là, cho dù cô đi vào lúc ban đêm hay ngày, Phượng Loan Cung vẫn có ánh mặt trời chiếu đầu.

Phó Nhiễm còn phát hiện thêm, cây khoai tây cô gieo xuống ở bên trong Phượng Loan Cung lớn lên cực nhanh, dường như mỗi ngày lại một khác. Hôm mùng 8 cô đi vào, mầm non mới hôm nào đã dài đến bắp chân, trên cây đã nở hoa.

Phó Nhiễm không biết nên thu hoạch lúc nào, chờ Từ Lan Anh tan tầm trở về hỏi.

"Hỏi cái này làm gì?" Tuy là nói như vậy, Từ Lan Anh vẫn trả lời: "Khi nào cuống hoa rụng kết trái hình cái chuông là có thể đào."

Phó Nhiễm nghe không hiểu: "Cây khoai tây hình chuông như thế nào hả mẹ?"

Từ Lan Anh nhìn cô mắt trợn trắng, giọng không tốt nói: "Hỏi lắm! Cây khoai tây hình chuông chính là cây khoai tây hình chuông!"

Nói với không nói như nhau, Phó Nhiễm miệng quắt queo, quyết định đi hỏi Nhan Đông Thanh.

Hai mẹ con đang nói chuyện, chị Lưu nhà bên cạnh mang một phong thư lại gần, cười nói: "Mẹ Yến Tử, nhà em có thư này, chị đoán là thư thông báo của Tiểu Nhiễm đấy!"

Từ Lan Anh không biết chữ, Phó Nhiễm cầm mở ra xem, quả nhiên là thư thông báo,một trang giấy viết tay,thông báo 8/3 dương lịch cô phải đến trường cấp 2 khu mỏ báo danh và nhận sách mới.

Phó Nhiễm không nghĩ rằng mình có thể đỗ, nhếch miệng vui mừng la lên, đọc thư thông báo cho Từ Lan Anh nghe, sau đó ôm eo mẹ vòi vĩnh: "Mẹ, không định thưởng cho con cái gì à?"
 
Nhật Ký Sinh Hoạt Của Đế Hậu Tại Thập Niên 60
Chương 21


Nghe vậy, Từ Lan Anh tức giận chọc ngón tay vào đầu cô: "Thưởng cho mày một chiếc dép có được không?!"

Thật ra Phó Nhiễm muốn Từ Lan Anh đi nhận chút vải, may cho cô hai cái q**n l*t mặc bên trong.

Từ Lan Anh là một người phụ nữ không cẩn thận, chưa bao giờ sẽ nghĩ may q**n l*t cho con gái. Quần áo của Phó Yến nhìn trông còn được, ít nhất không có mảnh vá nào, nhưng q**n l*t bên trong không thấy, vá chằng vá chịt, toàn là của Từ Lan Anh đã mặc.

Phó Nhiễm không muốn mặc lại cái q**n l*t rách rưới của Phó Yến, cứ cởi truồng không thèm mặc. Hai năm trước thì còn được, không mặc thì không mặc, nhưng hiện tại cô đang phát triển, ngực trướng thấy đau, khi đi tắm, phía dưới cũng bắt đầu có biến hóa, không mặc q**n l*t, cô sợ mình sẽ mắc bệnh phụ khoa.

Năn nỉ mãi, Từ Lan Anh cũng không bỏ tiền đi mua vải. Phó Nhiễm không xin bà nữa, tự mình may q**n l*t.

Về phần vải vóc, tìm cái mảnh vải kém nhất trong Phượng Loan Cung, tự cô làm hai cái. Nghĩ không biết Nhan Đông Thanh có phải mặc q**n l*t vá chằng chịt không, cố ý đến nhà cậu hỏi một chút.

"Hoàng thượng, ngài có thiếu long khố(*) không? Thiếp muốn may cho ngài hai cái long khố..."

(*) khố: quần

Ở Đại Ngụy, việc ăn, mặc, ở, đi lại của Nhan Đông Thanh đều có thái giám chịu trách nhiệm. Chuyện không cần lo, căn bản cậu không phải quan tâm.

Cái nơi thiếu thốn đủ đường này, có tiền thôi chưa đủ, còn phải có phiếu nữa. Một tháng được một phiếu 2 tấc vải(*), để vá một miếng vá đã gọi là dư dả. Cả nhà tích góp, phải đến nửa năm mới đủ làm một bộ đồ mới cho một người.

(*)tấc: đơn vị đo chiều dài, 10 cm là 1 tấc, 10 tấc là 1 thước TQ.

So sánh với đồng trang lứa, tình huống của Nhan Đông Thanh tốt hơn một chút. Ít nhất có vài bộ quần áo, còn q**n l*t...Nhan Đông Thanh không thể mở miệng nói được.

Trên thực tế, cậu chỉ có hai cái q**n l*t thay đổi, đã gần hai năm, dây chun bên hông đã đứt không nói làm gì, phía sau mông còn bị thủng một lỗ lớn.

"Lấy vải ở đâu?" Nhan Đông Thanh hỏi cô.

"Lấy ở trong tẩm cung. Thiếp cắt chăn đệm ra, vải này cũng vải ở đây gần giống nhau. Nếu bị người khác nhìn thấy cũng không bị nghi ngờ." Phó Nhiễm thấy cậu không từ chối, liền cam chịu làm q**n l*t cho cậu mặc.

"Hoàng thượng, mang long khố của ngài cho thiếp xem chút, thiếp làm theo may cho ngài một cái."

Nghe vậy, bên tai Nhan Đông Thanh hiện lên vết đỏ sậm khả nghi: "Vóc dáng của trẫm gần giống của ngươi, may như thế nào ngươi phải biết rõ chứ?"

Nghe thấy ý không hài lòng, Phó Nhiễm không hiểu, trong lòng cũng không thoải mái, không trách người ta thường nói gần vua như gần cọp. Phí công cô có lòng tốt, biết thế để cho ngài ấy mặc quần rách nát...

Phó Nhiễm lẩm bẩm, Nhan Đông Thanh lật vài trang sách, nghiêng đầu nhìn cô, thấy cô vẫn đứng đấy, liền hỏi: "Còn có việc?"

Phó Nhiễm nhanh chóng rũ mí mắt: "Không có."

"Đi xuống đi."

"Vậy...Thiếp xin được cáo lui trước..."

Trong lòng không cam lòng, lúc Phó Nhiễm may q**n l*t cho cậu, cố ý vá hai mảnh vá xấu xí, lại lén lút dùng bàn chải cọ vào vải, khiến chúng nhìn giống như bị người mặc đã cũ.

Lúc đưa cho Nhan Đông Thanh hai cái q**n l*t “cũ”, Nhan Đông Thanh hiếm khi khen cô một lần: "Hoàng Hậu vẫn có chút thông minh."

Phó Nhiễm hừ một tiếng trong ngực, nói có lệ: "Cảm ơn Hoàng thượng khen ngợi."

Nhan Đông Thanh nhếch mắt nhìn cô: "Hình như Hoàng hậu bất mãn với trẫm?"

Phó Nhiễm không nói gì, xem như thừa nhận. Chốc sau nói với cậu: "Hoàng thượng, khoai tây của chúng ta có thể đào rồi."

Nhan Đông Thanh lộ ra vẻ kinh ngạc: "Nhanh như vậy?"

"Thiếp mang ngài đi xem một chút." Phó Nhiễm kéo tay cậu.

Mạ khoai tây đã cao đến đầu gối, trên mặt đất chằng chịt củ khoai tây, nhìn đúng là khoai tây sinh trưởng trong đất.

"Khoai tây trên đất không thể ăn, mẹ em nói có độc, nhưng có thể lấy để ươm giống, vùi vào trong đất, sẽ mọc lên rất nhanh."

Sợ Nhan Đông Thanh không hiểu, Phó Nhiễm tỉ mỉ dặn dò cậu: "Tí nữa đào khoai tây, đừng để chúng lẫn lộn một chỗ."

"Trẫm biết rồi." Mặt Nhan Đông Thanh đầy bình tĩnh.

Thời gian tới nơi này không ngắn, Phó Nhiễm cũng nhận ra Nhan Đông Thanh có thói quen không muốn hỏi người khác, càng là thứ cậu không hiểu, cậu sẽ càng thản nhiên.

Nói cách khác chính là làm bộ như rất hiểu.

Không muốn làm bẽ mặt người khác, Phó Nhiễm không thèm trêu chọc cậu, đến phòng bếp lấy hai cái xẻng sắt, hai người hợp lực đào tất cả khoai tây ra, chia làm hai đống, một đống có độc, một đống có thể ăn.

Khoai tây có sản lượng cao, bọn họ không cần giữ lại nhiều lắm, chỉ cần để lại chút hạt giống mang về Đại Ngụy, rất nhanh có thể phát triển khắp châu huyện.

Phó Nhiễm may một cái túi vải, bọc khoai tây có độc lại, phần còn lại họ mang đến phòng bếp.
 
Nhật Ký Sinh Hoạt Của Đế Hậu Tại Thập Niên 60
Chương 22


"Hoàng thượng. Cứ cái đà này, về sau chúng ta không phải lo ăn không đủ no nữa." Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Phó Nhiễm hiện lên vui sướng, phấn khích lên kế hoạch: "Chúng ta khai khẩn toàn bộ hậu viện để trồng rau dưa có được không??"

Nhan Đông Thanh bất đắc dĩ nhìn cô: "Trồng nhiều như thế để làm gì? Chẳng lẽ nàng muốn cầm đi bán?"

Phó Nhiễm gấp rút khoát tay: "Đầu cơ trục lợi là tội lớn, thiếp cũng không dám đi dạo chợ đen."

Một linh năm ở phía đông thành phố Nam Châu, kề bên vùng ngoại thành nông thôn, trước phòng sau nhà đều có vườn rau xanh. Mùa hè có dưa và cải xanh, mùa đông có khoai tây và rau cải trắng, xuân thu hành gừng tỏi, ăn không hết sẽ bán ở gần nhà xưởng, nhưng mà không được để lộ, mua bán phải vội vàng.

"Nghe nói lần trước ở xưởng hai có công nhân mua trứng gà từ một bà lão nông thôn bị Ngưu xưởng trưởng nhìn thấy, toàn bộ xưởng thông báo phê bình, suýt thì bị cho về quê làm nông."

Nhan Đông Thanh cười một tiếng: "Nàng cũng biết nhiều phết."

Phó Nhiễm nâng cằm, lôi tục ngữ ra nói: "Biết người biết ta trăm trận trăm thắng."

Nhan Đông Thanh lắc lắc đầu, đi xung quanh Phượng Loan Cung một vòng, chỉ vào Hậu Hoa Viên cũng không lớn nói: "Nếu nàng muốn trồng rau dưa thì chỉ có thể khai khẩn một nửa nơi này. Phần còn lại về sau để làm việc khác, với cả, sân trước cũng không nên động vào."

Vừa nói, cậu vừa đẩy cửa tây phòng hậu viện, nói với Phó Nhiễm: "Về sau phòng này để gửi hạt giống, tây sương phòng để lương thực rau dưa."

Phó Nhiễm không hiểu: "Hoàng thượng, tẩm cung của thiếp lớn thế này, sao không sử dụng tất cả."

Nhan Đông Thanh nhìn cô: "Về sau đồ chúng ta bỏ vào sẽ càng ngày càng nhiều. Bây giờ mà không lên kế hoạch, với sự thông minh của nàng, đến lúc đó còn có thể nhớ hết sao?"

Phó Nhiễm ấm ức: "Không phải có cả ngài sao?"

Nhan Đông Thanh vỗ đầu cô, vừa bực mình vừa buồn cười nói: "Trẫm cũng chỉ là người phàm, trí nhớ có hạn. Với lại, khi nào chúng ta trở về còn chưa biết. Nếu là một hai năm, chúng ta có thể nhớ, nếu như là 10 năm 8 năm thậm chí vài thập niên thì sao?”

Nghe vậy, mặt Phó Nhiễm suy sụp, bộ dáng sắp khóc: "Thiếp nhớ cha mẹ...Quốc sư có nhắc lúc nào có thể trở về không?"

Thấy nước mắt đảo quanh ở vành mắt cô, giọng nói cũng nghẹn ngào, Nhan Đông Thanh thở dài, ôm cô vào trong lòng, có chút ngốc nghếch vô lưng cô: "Không phải sợ, có trẫm ở đây, trẫm sẽ chăm sóc nàng thật tốt."

Phó Nhiễm cúi đầu gạt lệ, nhân cơ hội nói: "Nếu như về sau ngài ít giáo huấn thiếp, có thể thiếp sẽ tốt hơn một chút."

Nhan Đông Thanh cúi đầu nhìn cô: "Phó Nhiễm, yêu cầu của nàng còn thật nhiều."

"..."

Mùng mười tháng giêng, nhà xưởng, trường học, bưu điện bắt đầu lục tục tuyển người. Nơi có người báo danh nhiều nhất vẫn là ngành hóa chất 105, là khâu mà chế tác vũ khí không thể thiếu. Những xưởng khác trong khu phố có thể bị đóng cửa, nhưng 105 chắc chắn sẽ không.

Tất cả mọi người không ngốc, trong nhà phàm là có con gái đủ tuổi báo danh, cơ bản đều đăng kí ngành hóa chất 105.

Thợ mỏ xuống hầm, nhân viên thao tác máy móc, nhân viên bảo hiểm, lao động, vật tư, vân vân,… Hơn 20 loại nghành nghề.

Ngày chiêu công cũng là ngày Phó Nhiễm đến trung học nhận sách mới. Trường trung học phụ thuộc 105 ở ngay cạnh xưởng hai. Nơi này không lớn, có hai tầng nhà trệt, chỉ có ba lớp, mỗi lớp một người dậy, đều là con gái trong khu mỏ.

Cao Tuyết Mai ngồi cùng bàn Phó Nhiễm ở tiểu học cũng thi đỗ, sau khi nhận sách, muốn ngồi cùng chỗ với cô.

Phó Nhiễm không nghĩ gì liền đồng ý.

Cô biết rõ, Nhan Đông Thanh muốn ngồi cùng cô, nhưng Phó Nhiễm không muốn cùng cậu ngồi. Ngày ngày ở dưới mí mắt cậu, một chút tự do cũng không có.

Trên đường về, Phó Nhiễm vẫn phải giải thích: "Hoàng...Anh ba, con gái với con trai mà cùng ngồi một chỗ, sẽ bị người nói xấu."

Cô cậu 14 15 tuổi đã được xem là một nửa người lớn. Ở nông thôn, có khối người mười lăm mười sáu tuổi đã kết hôn sinh con. Phó Nhiễm nghĩ được một cái lí do hoàn hảo, đáng tiếc bị Nhan Đông Thanh nói toẹt ra: "Có mà sợ trẫm quản ngươi thì có."

Phó Nhiễm chột dạ nói: "Không phải đâu..."

Về đến nhà, Phó Nhiễm nhạy cảm phát hiện bầu không khí có phần bực bội. Từ Lan Anh mặt lạnh xào rau trước bếp, Phó Hướng Tiền ngồi nghiêng người trên giường hút thuốc, Phó Yến khó chịu không nói gì, chăm chú thêm củi vào lửa, ngay cả Phó Thanh bình thường ríu rít cũng không nói gì, đàng hoàng ngồi sấp người trên cái bàn thấp vuông làm bài tập.

Phó Nhiễm rón rén vào nhà, bỏ cặp xách xuống, nhìn cha cô.

Phó Hướng Tiền thở dài, nghiêng người sang phía bên kia.

Phó Nhiễm lại nhìn mẹ cô, đoán là bọn họ cãi nhau, thức thời không nói lời nào, giảm xuống cảm giác tồn tại.

Cơm trưa ăn cải trắng xào ớt, bánh bột ngô không nhiều không ít, mỗi người một cái.

Sắc mặt Phó Hướng Tiền rất khó nhìn, nói với Từ Lan Anh: "Tôi bảo bà làm cơm mang đến bệnh viện, bà cho là gió thoảng bên tai à!"

Ông vừa nói xong, Từ Lan Anh buông đũa, bộc phát hoàn toàn: "Tôi đưa bằng gì? Mẹ ông phải ăn cơm, ba đứa con nhà mình không phải ăn cơm chắc?! Muốn đi thì tự ông đi mà đi, tôi không đi!"

Hai vợ chồng ông một câu tôi một câu ầm ĩ cả lên. Phó Nhiễm cuối cùng cũng hiểu, thì ra chuyện bà nội cô bị ốm nằm viện chỉ là châm lửa, nguyên nhân cãi nhau vẫn có liên hệ với chú và thím của cô ở dưới quê.
 
Nhật Ký Sinh Hoạt Của Đế Hậu Tại Thập Niên 60
Chương 23


Trong những năm đầu của chiến tranh, cha Phó Hướng Tiền bị một quỷ tử đâm chết bằng lưỡi lê, mẹ Phó Hướng Tiền mới 25 tuổi đã bị coi là góa phụ, cũng không tái giá, một mình nuôi lớn hai anh em ông ấy.

Lúc đầu xây dựng 105, một nhóm công nhân được tuyển từ nông thôn, những người đó vừa nghe tin xuống giếng mỏ đào quặng đều không muốn đi, ở lại nông thôn, ít nhất còn có nơi ở của mình, đi đến giếng mỏ quá nguy hiểm, nói không chừng ngày nào đó sẽ chết ở trong mỏ.

Khi đó Phó Hướng Tiền đã hai mươi tuổi, người trẻ tuổi cùng thôn ông gần như đều đã lập gia đình sinh con, chỉ có mình ông còn độc thân, cô nhi quả phụ, còn có người em cũng sắp đến tuổi kết hôn, gia đình chỉ có hai căn nhà tranh đắp đất lên, nghèo đến mức cả mười xóm tám làng đều biết gia cảnh nhà ông ấy, căn bản không có cô gái nào dám gả cho ông.

Thấy những ngày tháng khổ cực này không có hồi kết, khi 105 tuyển đội sản xuất, Phó Hướng Tiền không nói hai lời đã báo danh, lần làm việc ở mỏ quặng này kéo dài đến 20 năm.

Trước đó khi cưới vợ, mỗi tháng Phó Hướng Tiền chỉ dành ra hai trong số mười sáu tệ để ăn cơm, còn lại toàn đưa hết cho mẹ ông là bà Hạ, cùng với chỉ tiêu mỗi người được hơn bốn mươi cân lương thực, ông ấy thắt lưng buộc bụng, hàng tháng tiết kiệm được mười mấy cân gửi về quê.

Sau khi cưới vợ, vì vợ con và một chiếc giường ấm áp, ông ấy cũng phải tính toán cho gia đình nhỏ của mình. Dần dần, tiền lương Phó Hướng Tiền gửi về nhà càng ngày càng ít đi, cứ như vậy, vốn dĩ hai vợ chồng Phó Hướng Quốc được lợi lớn nhất bắt đầu không vui, tự nhiên cũng chuyển sự bất mãn hết lên người bà Hạ.

Lần này bà Hạ ngã bệnh, hai vợ chồng xin cấp giấy giới thiệu từ xã, cử người đưa bà tới thành phố, sau đó quay đầu rời đi, mặc kệ bà có được vào bệnh viện hay không, cũng mặc kệ sự sống chết của bà!

Phó Hướng Tiền muốn đưa mẹ đến ở trong thành phố, nhưng Từ Lan Anh sống chết không cho.

“Thằng em kia của ông chính là một con đỉa hút máu lớn! Lúc ông bỏ tiền xây nhà cho thằng đó cười vợ, lúc đó nó cúi đầu cúi người nói ông tốt, hiện tại xây nhà xong rồi, chỗ tốt gì đều cho nó hết. Nó ngược lại thì sao, trở mặt không nhận người!”

Từ Lan Anh càng nói càng tức giận: “Mẹ bị bệnh, tại sao chỉ có chúng ta bỏ tiền, tại sao chỉ có chúng ta tới viện hầu hạ? Ông không xuống mỏ quặng thì tôi cũng không đi rây quặng đâu!”

Phó Hướng Tiền là người hàm hậu, mặc dù trong lòng biết rõ em ông ấy làm vậy là không đúng, nhưng ngoài miệng lại không muốn thừa nhận: “Vợ của Hướng Quốc… Bà không phải không biết, nếu không bị vợ nó khích thì Hướng Quốc cũng sẽ không làm như vậy…”

Từ Lan Anh tức cười: “Một cây làm chẳng nên non! Phó Hướng Tiền, ông thật hồ đồ! Tôi nói cho mà biết, thằng em kia của ông còn không phải thứ tốt lành gì hơn vợ nó đâu!”

Khuôn mặt ngăm đen của Phó Hướng Tiền đỏ bừng, miệng ông ấy cứng đờ, mãi cũng không nói được một câu cãi lại. Ông ném đũa đi, không ăn cơm nữa, đứng dậy đi ra ngoài.

“Làm gì? Ông làm cái gì vậy?”

“Đi bệnh viện!”

Phó Hướng Tiền vừa đi, Từ Lan Anh cũng không muốn ăn nữa, ngồi tại chỗ vẫn còn tức giận. Phó Thanh thấy trong đống rác có một miếng bánh bột ngô, liền đưa tay cầm lấy, vội vàng nói: “Cha không ăn, cho con ăn!”

Từ Lan Anh trợn trừng hai mắt: “Con! Nhổ ra ngay cho mẹ!”

Phó Thanh ngượng ngùng rút tay về, đây là thời điểm mau lớn, cả ngày đều muốn ăn cho no căng, dạ dày như là một cái hố không đáy, chỉ dựa vào một cái bánh bột ngô to bằng bàn tay sao có thể đủ.

Tầm mắt dừng trên tay Phó Yến, l**m miệng nói: “Chị ơi, chia cho em một nửa đi!”

Phó Yến không để ý đến cậu, giả vờ như không nghe thấy tiếp tục ăn bánh, nhẹ giọng nhắc nhở cậu: “Em lấy của Nhiễm ý, Nhiễm ăn ít lắm, chia cho em một ít cũng không sao cả.”
 
Nhật Ký Sinh Hoạt Của Đế Hậu Tại Thập Niên 60
Chương 24


Phó Nhiễm lập tức như bị nghẹn ở cổ, trên mặt lại nở nụ cười, đưa cho Phó Thanh nửa miếng bánh bột ngô còn lại, nửa nói đùa: “Nếu bàn về khua môi múa mép thì chị cả vẫn luôn lợi hại. Phó Thanh, em xem đi, chị cả cả ngày nói thương em, kết quả người cho bánh bột ngô vẫn là chị hai.”

Có sữa thì chính là mẹ, Phó Thanh lấy bánh bột ngô, không ngừng hùa theo: “Đúng vậy, đúng vậy! Phó Tiểu Yến, chị chỉ biết mồm mép thôi!”

Phó Yến đỏ mặt, lập tức nhìn về phía mẹ.

Cũng may Từ Lan Anh phiền lòng vì chuyện bà Hạ nằm viện, không chú ý nghe ba chị em họ nói chuyện. Chờ cơm nước xong, Phó Nhiễm Phó Thanh tới trường học, Từ Lan Anh nói: “Yến Tử, buổi chiều con tới bệnh viện thăm bà nội, bà lớn tuổi rồi, nếu bị làm sao, đến lúc đó cô chú con còn không biết sẽ làm gì chúng ta.”

Phó Yến không vui, quay sang nói với Phó Nhiễm: “Nhiễm, bà nội nằm viện, em có đi xem không? Bà nội tốn công dọn phân lau nước tiểu cho em từ nhỏ, làm người cũng không thể không có lương tâm!”

Phó Nhiễm lười để ý tới cô ta, nâng nâng cằm nói: “Chị đi của chị, tôi đi của tôi, nếu không muốn đi thì nói thẳng với mẹ đi, quanh co lòng vòng muốn đẩy lên người tôi làm gì?”

Đối với loại người thích chơi tâm cơ như Phó Yến, Phó Nhiễm cũng đã lần mò ra bí quyết, nếu không nói gì thì cô ta chỉ biết càng ngày càng quá mức, đơn giản nhất là vạch trần mắt cô ta ra trước mặt mẹ.

Dù sao cô cũng không cần nhìn sắc mặt Phó Yến để sống, trong tẩm cung to như vậy, còn không sợ ăn không đủ no, mặc không đủ ấm sao?

Buổi chiều không có lớp học văn hóa, chỉ lớp học lao động nửa buổi.

Cái gọi là lớp học lao động thật ra chỉ là làm việc để hưởng ứng lời kêu gọi đồng chí chủ tịch là ‘học hành phải đi đôi với thực tiễn’, chiều mỗi ngày trường học đều sẽ tổ chức lao động để học sinh tham dự, lớp học lao động có hình thức trong khuôn viên trường vào ngoài trường.

Trong trường chủ yếu là tham quan học tập vận hành máy móc của nhà máy trực thuộc 105, còn ngoài trường chủ yếu là đi ra ngoại thành để học tập sản xuất nông nghiệp. Nếu bắt gặp xung quanh có các công trình lớn như xây dựng đường sắt, xây cầu bọn họ cũng phải đi giúp đặt nền móng và nâng vụ than.

Sau đầu xuân đúng là mùa gieo trồng lúa mì, đậu tương và ngô xuân, chủ nhiệm giáo dục sắp xếp cho học sinh đi tới công xã Đại Hà Loan ở ngoại ô thành phố để tìm hiểu sâu về kỹ thuật trồng trọt nông nghiệp.

Người chịu trách nhiệm tiếp đãi học sinh chính là thư ký Trần của công xã Đại Hà Loan. Thông thường, dù là việc phân công cho thanh niên trí thức, hay là cắt giảm biên chế công nhân về quê làm nông nghiệp, hay anh em về quê hỗ trợ sản xuất quy mô lớn đều là do thư ký Trần quản lý.

Thư ký Trần đưa hơn 40 học sinh đến các đội sản xuất dưới công xã.

Cao Tuyết Mai cùng một số bạn học đi đến đội sản xuất Thọ Lâm Sanh, Phó Nhiễm và Nhan Đông Thanh được phân đến đội sản xuất Điền Gia Loan.

Đây là lần đầu tiên Phó Nhiễm tham gia lao động tập thể, cô đứng trong sân đội sản xuất Điền Gia Loan tò mò nhìn đông nhìn tây.

Đội sản xuất Điền Gia Loan là một khu nhà làm theo hình thức tứ hợp viện*, có ba dãy nhà ngói lát đá ở phía Đông Tây Bắc. Hai dãy nhà phía bắc là nơi đội sản xuất làm việc, dãy phía đông là kho chứa các nông cụ như cuốc, lê, liềm, v.v… Một dãy khu nhà phía tây là kho hàng, một số thảm rơm tạo thành một kho lương thực, đựng đầy lúa mạch, đậu nành và ngô.

*“Tứ hợp viện” hay còn được gọi là “Tứ hợp phòng”, là một hình thức kiến trúc tổ hợp của nhà dân vùng Hoa Bắc Trung Quốc. Nhà Tứ hợp viện được xây bao quanh một sân vườn theo bốn hướng Đông Tây Nam Bắc. Thông thường gồm có nhà chính tọa Bắc hướng Nam, nhà ngang hai hướng Đông - Tây và nhà đối diện với nhà chính.
 
Nhật Ký Sinh Hoạt Của Đế Hậu Tại Thập Niên 60
Chương 25


Ngoài ra, phía Tây Bắc còn có một chuồng bò, trong đó trói hai con bò và một con ngựa, bên cạnh còn có xe kéo Đông Phương Hồng đang đậu.

Các công cụ sản xuất thủ công như trâu ngựa, cuốc và liềm đã được sử dụng rất sớm từ thời Đại Ngụy, Nhan Đông Thanh không quá hứng thú, đi thẳng về phía xe kéo Đông Phương Hồng.

Phó Nhiễm đã thấy nó từ xa một lần ở trong thành phố, nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng, thần thiếp nghe nói thứ này phải đổ xăng mới có thể chạy được.”

Nhan Đông Thanh nhắc nhở cô: “Trẫm nói qua bao nhiêu lần, ở bên ngoài gọi trẫm là anh ba.”

Phó Nhiễm khó chịu, cũng nhắc nhở hắn: “Vậy ngài cứ trẫm trẫm, đây là muốn nhắc nhở thần thiếp cái gì?”

Nhan Đông Thanh: “...”

Thấy anh ăn mệt, tâm tình Phó Nhiễm tốt hơn chút ít, bò lên ngồi vào xe kéo, cảm khái nói: “Anh ba, nếu Đại Ngụy chúng ta cũng có thứ này, sức sản xuất nhất định có thể tăng lên rất nhiều”

Đang nói chuyện, như là nghĩ tới cái gì, hai mắt Phó Nhiễm tỏa sáng, hạ giọng nói: “Nếu không, thiếp trộm một chiếc giấu vào Phượng Loan Cung, thế nào?”

Hiện tại Phó Nhiễm đã có thể dần dần không chế ý thức, cô có thể làm một số thứ trong nháy mắt biến mất, nhỏ thì nhỏ như một cây kim, lớn có thể lớn như một cái bàn, xe kéo hẳn không thành vấn đề.

Khóe miệng Nhan Đông Thanh run rẩy, mắng đều lười đến mắng, trực tiếp giơ tay liền đánh, lấy ánh mắt trách cứ nhìn cô: “Phó Nhiễm, đừng quên thân phận của nàng, nàng là quốc mẫu Đại Ngụy, trộm xe kéo... Mệt nàng có thể nghĩ ra, nàng vứt mặt mũi Đại Ngụy tới chỗ nào rồi.”

Phó Nhiễm ấm ức cúi đầu, cái gì mà quốc mẫu… Có quốc mẫu nào phải mặc quần áo rách nát ăn cám trộn rau?!

Nhan Đông Thanh xoa xoa ấn đường (nơi giữa hai đầu lông mày) phát đau, giọng điệu hòa hoãn nói: “Một chiếc xe kéo được tạo thành từ hơn một trăm linh kiện, nhỏ thì có đinh ốc, lớn thì đến vòng thép. Phó Nhiễm, nàng biết gia công như thế nào không?”

Nữ tử không tài mới là đức, cô nào biết những cái đó…

Nhan Đông Thanh cũng không trông cậy cô có thể hiểu, lại nói: “Lùi lại mười nghìn bước để xem, mặc dù nàng trộm xe kéo giấu đi, về sau định khởi động nó như thế nào? Người khác đốt dầu diesel, nàng đổ nước vào trong à?”

Phó Nhiễm lờ mờ hiểu ra, dùng cách này không thích hợp, gọi là ‘kéo một cái khởi động toàn thân’, bọn họ lạc hậu hơn nơi này không chỉ một chút.

Họ không có nguồn năng lượng có thể điều khiển tất cả máy móc.

Trong nháy mắt, áp lực Phó Nhiễm tăng lên gấp bội: “Anh ba, chúng ta cần phải học thật nhiều mà.”

Ai nói không phải chứ…

Nhan Đông Thanh thở dài, nói: “Nhưng mà vẫn phải tìm cách mua một chiếc xe kéo để vào Phượng Loan Cung. Tương lai nếu có cơ hội thì có thể lấy ra làm hàng mẫu.

Không ăn qua thịt heo cũng gặp qua heo chạy, Phó Nhiễm nhắc nhở hắn: “Nghe nói thứ này hơn 1000 tệ đó.”

Công nhân cấp 2 trong nhà máy lương tháng máy chỉ có 35 tệ, một năm không ăn không uống mới tiết kiệm được 400, như vậy phải dành ba, bốn năm mới có thể mua nổi.

Cô và Nhan Đông Thanh hiện nay đều không xu dính túi.

Bảo bối trong Phượng Loan Cung không ít, nhưng không phải đều có thể lấy ra, bây giờ đang rất bận ‘Chiến dịch cách mạng văn hóa’, lấy ra không phải là đang tìm chết sao.

Ngay cả khi không phải trong thời gian chiến dịch thì cũng sẽ không ai bỏ tiền ra mua, cơm đều sắp không có mà ăn, người nhàn rỗi nào lại mang tiền đi mua đồ cổ?

Như đoán được suy nghĩ trong lòng cô, Nhan Đông Thanh nói: “Đồ cổ thời thịnh, vàng thời loạn, nếu trẫm nhớ không lầm, sính lễ trước đại hôn của trẫm có một gánh vàng.”

Phó Nhiễm cảnh giác che túi: “Nếu là sính lễ, thì chính là của ta.”

Không biết có phải ảo giác hay không, Phó Nhiễm cảm thấy vẻ mặt Nhan Đông Thanh đột nhiên ôn hoà lên, ngay cả giọng nói đều dịu dàng hơn không ít, nhưng lời nói ra lại không xuôi tay chút nào.
 
Back
Top Bottom