Cập nhật mới

Đam Mỹ Nhật Ký Quan Sát Người Cá

Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 80



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 81


"Hả? Mấy người có chắc là cái máy này không hỏng hóc gì không?"

Dorian ôm mối nghi ngờ bước xuống khỏi máy đo chiều cao và cân nặng. Máy hiển thị anh đã cao thêm 3cm và tăng 5kg trong vòng một tháng điều trị.

"Chắc chắn là có trục trặc ở đâu đó rồi!" Dorian kéo áo bệnh nhân của mình lên, cho tất cả nhân viên y tế có mặt nhìn thấy vòng eo càng ngày càng thon gọn của mình, "Nhìn xem này, đáng lẽ tôi phải giảm được 5kg chứ?"

Tuy nhiên không ai để ý tới sự kháng nghị của anh, tất cả mọi người đều đang cầm một tấm bảng nhật ký công việc AI và ghi chép thứ gì đó. Vì Dorian cố nhấn mạnh tới vòng eo của mình nên ngay sau đó đã có người đến giúp anh đo một loạt chỉ số như chiều rộng vai, chiều dài tay và số đo ba vòng.

"Này! Mấy người không nghe tôi nói sao?" Dorian tức giận chất vấn các nhân viên y tế, và rồi anh từ chối tiến hành các cuộc kiểm tra thể chất kế tiếp cho đến khi Robert xuất hiện.

"Điều này là bình thường thôi, con trai của ta. Loại virus mới này có thể gây ra rất nhiều tác động đối với cơ thể và chúng ta cũng đang cố gắng hết sức để khám phá nó." Robert nhìn anh với vẻ có lỗi, "Suy cho cùng, quá trình bắt đầu từ lúc phát hiện ra một loại virus cho đến giai đoạn cuối cùng chữa trị được nó thực sự vô cùng dài, không ai có thể dự đoán được là trong khoảng bao lâu. Ta xin lỗi vì đã khiến con phải chịu đau đớn như vậy..."

Dorian không muốn quá xấc xược với người bạn cũ của ba mình. Anh chỉ hỏi về một vấn đề duy nhất, một nghi vấn mà anh đã đè nén trong lòng nhiều ngày qua:

"Mấy người có đang thực sự điều trị cho tôi không vậy? Hay là đang để mặc cho loại virus này phát triển rồi xem xem nó sẽ biến tôi thành cái dạng gì hả?"

"Tất nhiên là không rồi! Tại sao con lại nghĩ vậy?" Robert lập tức lộ ra vẻ mặt bất ngờ khó tin. Có vẻ như ông đang cảm thấy rất tổn thương trước sự nghi ngờ của Dorian, ông nghiêm túc nói, "Ta sẽ gửi phác đồ điều trị đến thiết bị đầu cuối của con ngay, rồi con sẽ biết mình đang được dùng những loại thuốc quý giá và đắt đỏ cỡ nào..."

Sau khi tất cả các cuộc kiểm tra kết thúc, Dorian kéo lê thân thể mệt mỏi quay trở về phòng bệnh của mình. Anh nhanh chóng nhận được một cái gọi là "phác đồ điều trị virus M", nhưng chỉ nhìn thoáng qua thôi anh cũng đã mất hứng thú, đối với mấy kiểu nội dung như thế này thì AI có thể biên soạn ra cả hàng trăm phiên bản.

.

Phần lớn những phiền não của Dorian hiển nhiên đều đến từ cơ thể của anh và viện điều dưỡng chết tiệt này, nhưng nỗi phiền nào đứng đầu danh sách thực ra lại là về một vấn đề khác ——

Merman không muốn trao đổi thông tin liên lạc trên thiết bị đầu cuối với anh.

Điều này khiến Dorian cảm thấy rất buồn rầu. Bất cứ khi nào anh muốn biết thông tin liên lạc của Merman thì hắn sẽ luôn dùng đủ loại lý do để lảng tránh chủ đề này.

Nhưng ngoại trừ điều đó ra, không còn điều nào làm Dorian bất mãn nữa.

Dorian biết rất rõ áp lực công việc của một thực tập sinh, vì vậy anh sẽ không đưa ra những yêu cầu gặp mặt vô lý mỗi ngày. Anh chỉ nói với Merman một cách uyển chuyển rằng, mình sẽ xuống thư giãn trong khu vườn nhỏ vào mỗi buổi chiều, nếu như hắn có thời gian, có thể ghé qua ngắm hoa diên vĩ và dương tử kinh cùng Dorian.

Thế là, cứ hai hoặc ba ngày, Dorian lại có thể dành một buổi chiều vô cùng vui vẻ trong khu vườn nhỏ.

Hai người bọn họ cùng nói về mọi thứ, nói từ công việc đến cuộc sống, từ thực tế đến lý tưởng. Dorian thậm chí còn kể cho Merman nghe về những vấn đề gia đình đã ám ảnh mình trong nhiều năm.

Dorian thề rằng anh làm vậy không phải là để giành được sự đồng cảm từ hắn. Nhưng khi Merman nhìn anh với ánh mắt thương cảm và xót xa, như thể anh là một chú chim non đáng thương vừa bị rơi ra khỏi tổ và gãy cánh thì Dorian cảm thấy rất khó mà cầm lòng được.

Và tất nhiên, bọn họ còn nói về cả người cá.

Có vẻ như Merman biết rất nhiều điều về người cá. Hắn đã cùng Dorian thảo luận về những câu chuyện cổ tích và truyền thuyết cổ xưa nhiều đến mức Dorian gần như cho rằng hắn là một chuyên gia nghiên cứu về giống loài ấy.

"Anh thật tuyệt vời, tôi cá là cha dượng của tôi cũng không biết nhiều bằng anh đâu." Dorian nói, không hề có ý nịnh nọt.

"Chỉ là tôi thích tìm kiếm các thông tin trên mạng mà thôi." Merman trả lời.

Dorian còn muốn hỏi thêm nữa, nhưng đối phương dường như đang vội về làm việc. Hắn vội vàng nói lời tạm biệt với Dorian rồi rời đi. Trước khi đi hắn vẫn quan tâm đến tình trạng sức khỏe của Dorian, hỏi anh còn cảm thấy đau đớn nữa không.

Dorian không muốn làm hắn lo lắng, vì vậy anh nói, "Tôi ổn, không có gì phải lo lắng cả."

Tuy nhiên...

Vào một đêm mấy ngày sau, trong phòng bệnh của Dorian.

"Hôm qua, một sinh vật biển khổng lồ không xác định đã tấn công một trạm khí tượng thủy văn khác. Chỉ trong vòng một tháng, Western Union đã mất gần một nửa số trạm khí tượng ở Thái Bình Dương, và cho đến nay các nhà hải dương học vẫn chưa thể đưa ra nguyên nhân cụ thể. Một số chuyên gia suy đoán rằng có lẽ âm thanh vận hành của máy móc ở trạm khí tượng đã gây ảnh hưởng tới thính giác của chúng... Hôm qua, những người sống sót đã quay được một đoạn video mờ, vén mở một góc bức màn bí ẩn của con quái vật biển này..."

Dorian tắt trang tin tức trên thiết bị đầu cuối trong sự khó chịu rồi vội vàng xuống giường, chạy vọt vào nhà vệ sinh và c** q**n đến đầu gối. Đầu tiên anh kiểm tra một mảng da ở mặt đùi ngoài, sau đó cẩn thận quan sát thắt lưng dưới của mình qua gương.

Không biết có phải là ảo giác của anh không mà anh luôn cảm thấy xúc cảm khi chạm vào vùng da đó rất kỳ lạ.

Trong gương, vùng da ở góc dưới bên trái của thắt lưng Dorian mở rộng xuống đến gần mông đã bị chính anh gãi đỏ ửng, thậm chí còn nổi hằn lên vài vết xước máu. Nhưng mặc dù vậy anh vẫn không thể dừng gãi vì vùng da đó cứ mang tới cảm giác ngứa ngáy không thôi. Tuy nhiên, việc gãi tay như thế này chẳng thấm vào đâu. Xái cảm giác ngứa ngáy ấy không chỉ là vấn đề trên bề mặt da mà giống như một tổn thương đến từ sâu bên trong da. Dorian không thể diễn tả được cảm giác này, anh cảm thấy khó chịu kinh khủng.

Trên thực tế, không chỉ có thắt lưng và mặt ngoài đùi, mà toàn bộ phần da nửa dưới cơ thể anh dường như đang bị ai đó cầm rất nhiều sợi lông vũ cực mịn cọ ngứa —— Điều này khiến Dorian bực bội đến mức muốn giết người, anh thà cảm thấy đau đớn còn hơn là ngứa.

Trước khi các triệu chứng trở nên nghiêm trọng, Dorian cho rằng đó là do da khô và anh đã trả tiền cho y tá để mua một lọ kem dưỡng ẩm, nhưng không mấy hiệu quả.

Anh đã báo lại với Dylan và Robert về chuyện này nhưng bọn họ khăng khăng cho rằng đây là chứng dị ứng theo mùa. Dù sao thì mùa xuân cũng đã đến, mà ngày nào Dorian cũng chạy xuống vườn, thế cho nên họ chỉ kê một loại thuốc mỡ làm dịu cho Dorian.

"f*ck!"

Dorian hung hăng chửi thề một câu rồi đành cam chịu mở tuýp thuốc mỡ ra và bắt đầu bôi thuốc lên da mình.

Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, khi loại thuốc mỡ dạng gel trong suốt đó được bôi lên cơ thể, một vùng da nhỏ đã lập tức dịu xuống.

Trước khi trở lại giường bệnh và chìm vào giấc ngủ say, Dorian vẫn không chắc liệu mình có nên nói với Merman về chuyện này hay không. Dù sao đối phương cũng chỉ là một bác sĩ thực tập, mà Dorian lại không muốn hắn lo lắng quá nhiều vì chuyện của mình...

Đêm đã khuya, bóng tối và sự yên tĩnh thống trị thế giới, mọi ý thức đều đắm chìm trong đại dương mộng mơ, chỉ có đôi mắt của vòng quay khổng lồ màu bạc đang lơ lửng trên ngọn cây ngoài cửa sổ, im lặng theo dõi tất cả. Tầm nhìn của nó lướt qua bậu cửa sổ, xới tung từng tấc mặt đất, cuối cùng dừng lại trước một giường bệnh.

Trong bóng tối nơi ngoài vùng chiếu sáng của ánh trăng, Dorian đang ngủ yên bỗng nhiên cau mày.

Thứ đầu tiên xuất hiện trước mắt anh chính là một cánh cửa, cánh cửa kim loại thông minh bình thường đó. Dorian đã đi theo "Dylan" và phát hiện ra nó trong lúc đang gặp ảo giác thính giác.

Dorian không biết cánh cửa này có gì đặc biệt, nhưng anh luôn mơ thấy nó, giống như một kiểu tín hiệu hay gợi ý gì đấy, và theo ngay phía sau là vô số tiếng ồn hỗn loạn vang lên khi cánh cửa này xoay tròn.

<i>"Cứu tôi, ai đến cứu tôi với, đau quá..."</i>

<i>"CMN cơn bão chết tiệt này, mau tiến về phía trước! Chạy hết tốc lực!"</i>

<i>"Đã đến lúc dừng lại rồi, sóng quá lớn, mà dưới biển có thứ gì đó..."</i>

<i>"Mẹ ơi, con không thấy được, mẹ ơi..."</i>

<i>"Hãy chìm xuống biển cả và rửa sạch tội nghiệt của chúng ta..."</i>

<i>"Tại sao lại không đủ xuồng cứu hộ chứ?! Lũ khốn đó, chúng đã lái xuồng cứu hộ cỡ lớn rời đi mà chưa chở đầy hành khách..."</i>

Khi những tiếng r*n r* quen thuộc này xuất hiện lần nữa, Dorian đã quen với sự hiện diện của chúng. Thậm chí anh còn nghe những âm thanh này trong ảo giác thính giác thường xuyên đến mức có thể đoán được danh tính của từng người.

Người luôn kêu đau kêu cứu là một phụ nữ trẻ tuổi. Người kêu gào muốn gắng sức lái thuyền trong cơn bão là một người đàn ông trung niên có giọng nói thô lỗ, thân phận của gã có thể là thuyền trưởng hay gì đó, bởi vì luôn có một giọng nói thuyết phục gã quay trở lại, đó có thể là thủy thủ đoàn của gã. Người gọi mẹ là một cô bé. Người có giọng nói nghe như các tín đồ của giáo phái Thần biển là một ông già. Người vẫn không thể lên được xuồng cứu hộ là một chàng trai trẻ...

Bọn họ giống như một đám vong linh không thể vãng sanh, bị mắc kẹt mãi mãi trong hoàn cảnh trước khi chết, trải qua nỗi thống khổ chết đi sống lại hết lần này đến lần khác.

Dorian không hiểu tại sao mình lại nghe thấy tiếng than khóc của bọn họ. Anh bị ép phải đứng ngoài xem nỗi đau của họ, nhưng lại không thể lạnh lùng nhìn số phận luân hồi như thần chết.

Anh chỉ có thể cuộn tròn mình trong ý thức hỗn loạn của bản thân, bất lực chờ đợi bình minh đến, chờ đợi tới lúc tỉnh mộng...

Kim đồng hồ vẫn đang quay tròn với tốc độ đều đặn, ban đêm chết đi, ban ngày sống lại.

Bỗng nhiên, Dorian co giật trên giường bệnh, anh giãy dụa trong đau đớn, phát ra từng tiếng r*n r* qua khóe miệng. Trong tích tắc sau đó, anh mở choàng hai mắt ra và bật dậy khỏi giường, anh thậm chí còn không kịp đi dép mà đã chạy lảo đảo vào phòng vệ sinh. Anh cởi áo ném xuống đất, cố gắng xoay người lại và quan sát lưng mình trong gương.

Trong hình ảnh phản chiếu trên mặt gương, Dorian để lộ đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu dưới mái tóc rối bù của mình.

Anh nhìn thấy xương cột sống của mình, những khớp xương vốn nên ẩn dưới da nhưng giờ phút này lại nhô lên lần lượt từng chiếc gai xương rõ rệt, và theo mỗi nhịp thở gấp gáp của Dorian, chúng cũng khẽ phập phồng như thể đang sống thực sự vậy.

<i>Cái gì đây?!</i>

Đôi chân run rẩy của Dorian gần như không thể chống đỡ trọng lượng của cơ thể. Anh ngã quỵ xuống đất trong cơn sợ hãi tột độ, hai tay anh vẫn đang vịn vào thành bồn rửa nhưng dù thế nào anh cũng không đứng dậy nổi.

Mà đúng lúc này, bên ngoài phòng bệnh của Dorian vang lên tiếng gõ cửa đều đều, một giọng nói vô cảm lạnh lùng như máy móc truyền vào từ ngoài cửa.

"Anh Dorian, anh đã tỉnh chưa? Chúng tôi tới kiểm tra cho anh, đã đến giờ uống thuốc rồi."
 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 82



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 83



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 84



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 85


Đường ngầm tối tăm cuối cùng cũng kết thúc, Dorian nhìn thấy Merman đang đứng ở lối ra.

Điều kỳ lạ là dù xung quanh không có bất kỳ ánh sáng nào nhưng Dorian vẫn nhìn thấy rõ ràng đó là Merman. Chiếc áo khoác trắng trên người hắn dính đầy những vệt đen sậm màu, Dorian biết đó là máu, bởi vì chính anh cũng chật vật nhếch nhác như vậy.

Dorian nhào vào trong vòng tay của Merman, anh nghe thấy tiếng mình th* d*c khàn khàn như một người sắp chết. Anh gọi tên Merman, như một người chết đuối đang cố bám vào khúc gỗ nổi.

Lúc này ý thức của Dorian vẫn chưa tỉnh táo lại hoàn toàn. Anh dường như đã nói gì đó với Merman, Merman xót xa nhìn anh mà không trả lời gì cả, hoặc có lẽ hắn cũng không thể nào trả lời được.

Không còn nhiều thời gian để chần chừ nữa, trước khi những người đó đuổi kịp, Merman đã đưa anh lặn xuống biển.

Đúng vậy, lối ra của đường ngầm chính là một vùng biển, chỉ khi ngâm mình trong làn nước biển lạnh giá thì Dorian mới chợt nhận ra điều này.

Bọn họ bơi rất lâu rất lâu, thể lực của Dorian tiêu hao rất nhiều, trong khi Merman dường như chẳng hề cảm thấy mệt mỏi. Cuối cùng hắn gần như đỡ Dorian trên suốt đoạn đường bơi trong biển. Không những vậy, hắn còn luôn chú ý đến trạng thái của Dorian, khi phát hiện Dorian không đủ oxy thì hắn sẽ tiếp thêm oxy cho anh, trông hắn cực kỳ giống một con cá dưới biển.

Khi mặt trời sắp ló dạng dưới đường chân trời, Merman đã đưa Dorian lên được bờ. Nơi đó rõ ràng là một bờ biển hoang vắng, nhưng không biết tại sao lại có sẵn một chiếc máy bay.

Bọn họ mang theo cơ thể ướt sũng đi lên chiếc máy bay đó, Merman lấy khăn tắm đã chuẩn bị từ trước ra quấn quanh người Dorian, đồng thời cũng giúp anh thắt dây an toàn.

"Chúng ta sẽ đến nơi sớm thôi, em ráng thêm chút nữa nhé." Hắn nhìn vào mắt Dorian và nói, mà anh chỉ đáp lại hắn bằng ánh mắt trống rỗng trong hơi thở mệt mỏi.

Merman hôn lên môi Dorian một nụ hôn an ủi, sau đó điều khiển máy bay bay lên giữa không trung. Kỹ thuật lái của hắn không được thuần thục cho lắm, khiến cho máy bay có hơi rung lắc. Nhưng may may thay chỉ trong chốc lát, hắn đã nắm vững thành thạo kỹ năng điều khiển và lái máy bay về phía vách núi cao đằng xa.

Ở đó, Dorian nhìn thấy một ngôi nhà gỗ cổ kính, nó giống như một món đồ cổ từ nhiều thế kỷ trước. Nhưng xét về vị trí của nó thì rất có thể đây là biệt thự nghỉ dưỡng của một tỷ phú muốn tận hưởng cuộc sống thiên nhiên.

Merman đưa Dorian xuống máy bay và đi vào trong nhà. Hắn bảo Dorian ngồi trong phòng khách chờ hắn, sau khi hắn xả nước nóng đầy bồn tắm thì sẽ gọi Dorian vào.

Dorian nghe theo mệnh lệnh một cách máy móc, cho đến tận lúc anh được bao bọc trong làn nước ấm áp cùng với giọng nói dịu dàng của Merman thì những dây thần kinh căng thẳng sắp đứt của anh mới được xoa dịu.

Không sao đâu.

Dorian biết bọn họ đã trốn thoát thành công và đã được an toàn.

Thế nhưng, anh nhìn xuống lòng bàn tay của mình, những nơi dính máu tươi đã bị nước biển rửa sạch hoàn toàn từ lâu, không còn tìm thấy dấu vết nào nữa, tựa như những sinh mạng thứ nhỏ bé, tầm thường và vô tội ấy đã mất đi. Dorian cố gắng bắt lấy thứ gì đó, cứu vớt thứ gì đó, nhưng anh lại chẳng thể làm được gì.

Một con cá voi đầu tròn liều mạng đập đầu vào mặt kính bể nước quan sát...

Những chiếc đuôi cá và tay chân người bị cắt cụt không thể nhận dạng...

Các cơ thể thí nghiệm dị dạng đang hấp hối trong máy duy trì sự sống...

Những người phụ nữ nằm trong phòng điều trị không xác định...

Người cá bị cắt đuôi...

Rốt cuộc một nhân loại đã bán đứng bao nhiêu lương tâm mới có thể thờ ơ phạm phải những tội ác này?

Dorian vẫn còn nhớ rõ khi mình rút hết nguồn điện của những thiết bị duy trì sự sống ấy. Tiếng vang giòn giã của cáp sạc khổng lồ rơi xuống đất gợi nhớ đến tiếng khóc đầu tiên của một em bé đến với thế giới này, nhưng đó cũng lại là lời tạm biệt cuối cùng của một linh hồn với thế giới.

Anh thực sự đã làm đúng phải không?

Dorian không biết, có lẽ anh chỉ đang làm điều tương tự lũ ma quỷ trong viện điều dưỡng đó —

Ngụy trang thành Chúa rồi quyết định sự sống còn của một sinh mệnh theo ý mình muốn.

"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi..."

Dorian không thể kìm nén được nữa, anh cuộn mình trong bồn tắm nhỏ cũ kỹ ố vàng rồi khóc lớn.

Merman cởi chiếc áo ướt sũng trên người ra, tóc của hắn vẫn còn nhỏ nước nhưng hắn không thèm lau khô. Hắn chỉ ngồi trên sàn nhà bên cạnh bồn tắm, trông coi Dorian mà không nói một lời.

Tiếng sàn sạt tí tách dần dần vang lên từ bên ngoài cửa sổ.

Trời đang mưa.

<i>Em có nghe thấy tiếng mưa không? Nó nhỏ xuống mái hiên gỗ vang tiếng vọng trầm lắng, tấu lên tiếng chuông tang thương.</i>

<i>Em có nghe thấy tiếng gió không? Nó gầm lên từ biển rồi chạy tới vỗ nhẹ nắp cửa hòm, ngâm một bài điếu văn.</i>

<i>Em có nghe tiếng hát không? Nó đến từ cổ họng người yêu em, hát khúc bi ca xoa dịu linh hồn.</i>

Dorian bất giác ngừng khóc, anh nhìn về phía Merman đang ngồi bên cạnh, nghe hắn ngâm nga giai điệu không biết tên. Ggiọng của hắn vô cùng đặc biệt, trầm thấp êm dịu, lại có chút khàn khàn, giống như tiếng sóng biển vỗ bờ v**t v* cát sỏi.

Merman cởi mũ, khẩu trang và áo khoác xuống, Dorian chưa bao giờ biết hắn lại trông như thế này ——

Chiếc quần trắng của hắn ướt đẫm, dính sát vào hai chân, để lộ hoàn toàn đôi chân thon dài cường tráng, khi chúng vắt chéo nhau trông cực kỳ giống một chiếc đuôi cá xinh đẹp.

Mái tóc dài màu xám nhạt của hắn xõa xuống sau lưng, chúng ướt sũng dính trên làn da trắng nhợt cùng với khối cơ lưng rắn chắc của hắn, tạo thành từng đường cong hấp dẫn mê người, chúng tựa như những chiếc xúc tu sẽ sống dậy ngay trong chớp mắt.

Còn gương mặt anh tuấn của hắn —— Dorian không hiểu tại sao hắn lại chọn làm việc ở "viện điều dưỡng" của Robert. Với khuôn mặt này của hắn thì ít nhất cũng có thể trở thành người nổi tiếng trên mạng. Nếu Dorian vô tình xem được livestream của hắn thì có lẽ anh gửi tặng chút quà cho hắn...

Dorian cứ suy nghĩ lung tung như vậy, để rồi sau đó rơi vào đôi mắt màu xám bạc thâm tình ấy. Bọn họ dường như đang nói về chuyện gì đó, gọi nhau gì đó, nhưng Dorian hoàn toàn không biết gì cả.

Tiếng hát của Merman vẫn tiếp tục vang lên, giọng hát êm tai như của Siren dần dần làm cho đôi mắt của Dorian trở nên mơ màng.

Dorian không chắc ai là người đã vươn tay ra trước và anh cũng chẳng quan tâm.

Đột nhiên, nước trong bồn tắm bắn tung tóe khắp nơi. Dorian ôm lấy cổ Merman kéo hắn vào bồn tắm, anh cắn môi Merman như dã thú, đòi hỏi triệt để mọi thứ. Nếu như nói có thứ gì có thể làm tê liệt vết thương linh hồn như thuốc giảm đau thì Dorian cho rằng đó chính là việc anh đang làm ngay lúc này.

Từng lớp sóng nước liên tục bị hất ra khỏi mép bồn tắm, chúng phập phồng rồi lắc lư.

Dorian bám một tay lên tấm lưng rộng lớn của Merman, tay còn lại cào trên bồn tắm sứ khiến nó phát ra những tiếng rít rít chói tai.

Dorian cảm thấy mình đã hoàn toàn bị người trước mặt mê hoặc, anh rơi vào một vùng màu xám bạc, tựa như ánh trăng rơi xuống mặt biển, sức nổi nâng anh lên cao, trọng lực lại kéo anh chìm xuống.

Trong phòng tắm chật hẹp vang vọng những âm thanh khiến người ta đỏ mặt. Dorian cảm thấy rất xấu hổ, anh biết mình nên câm miệng lại nhưng anh đang cực kỳ sướng.

"Dorian, Dorian của tôi..."

Merman không ngừng nỉ non tên Dorian bên tai anh, như thể đang niệm một loại thần chú k*ch t*nh nào đó. Hắn dường như biết rất rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể Dorian, tất cả những nơi hắn từng chạm vào đều bất giác run rẩy. Khi Merman nhẹ nhàng xoa xoa gai xương nhô lên sau lưng Dorian, anh không kiềm chế được mà rên lớn thành tiếng.

"ch*ch em, Silver, mạnh hơn..."

Một nụ hôn mãnh liệt rơi xuống, cắt ngang tất cả những gì Dorian vừa nói ra khỏi miệng và chưa nói ra khỏi miệng.

Dorian mơ hồ cảm thấy mình hình như đã gọi nhầm tên, anh không biết nữa, dù sao Merman cũng không sửa lời của anh.

Sự k*ch th*ch càng mạnh khiến cho Doiran chỉ có thể từ bỏ việc suy nghĩ. Anh cảm thấy linh hồn mình đã thoát ra khỏi cơ thể dơ bẩn và cồng kềnh này. Anh đã có được đôi cánh và bay lên thiên đàng, anh đã đạt được sự tự do và giải thoát.

Khi nước trong bồn tắm không còn nhiều, Merman mở vòi hoa sen, cùng Dorian ngẩng đầu lên nghênh đón dòng nước phun xuống, chủ động xối mình trong cơn mưa nặng hạt kéo dài, giống như đang ngâm linh hồn trên dòng sông Jordan, dự lễ rửa tội tha thứ cho những kẻ mang tội.

Mưa vẫn chưa ngừng rơi.
 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 86



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 87



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 88



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 89



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 90



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 91



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 92



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 93



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 94



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 95


Ngày hôm sau, khi Dorian thức dậy thì Merman đã rời đi. Hắn để lại cho Dorian một nắm kẹo được bọc bằng giấy kính sắc màu. Dorian bóc một cái trong số đó ra, nhét chiếc kẹo hình đuôi cá màu hồng vào miệng.

Hôm nay, Andre và Susan không đi làm, Dorian biết họ đang thay Merman ở nhà "chăm sóc" mình. Nhưng điều này thực sự không cần thiết. Dorian là một người trưởng thành có khả năng tự chăm sóc bản thân, bệnh tình của anh sẽ không đột ngột chuyển biến xấu chỉ trong một ngày. Họ không cần phải trì hoãn công việc của mình vì Dorian, nhưng cặp vợ chồng ấy đáp rằng họ ở nhà chỉ là đang nghỉ ngơi, không liên quan gì tới Dorian.

Trời lại bắt đầu mưa nhỏ, từ khi bước vào mùa xuân, mưa đặc biệt nhiều. Dự báo thời tiết cho biết, nếu mưa kéo dài thêm một tuần nữa thì mực nước biển có thể tăng tới một con số mới đáng lo ngại, khuyến cáo người dân ở khu vực ven biển chuẩn bị sơ tán trước.

Trong tin tức hàng ngày lại bắt đầu phát sóng hoạt động của giáo phái Thần biển, gần đây bọn họ dường như đang có buổi tế lễ gì đó, trong video bọn họ đang đội mưa cuồng hoan. Trong số đó, có một người mẹ đã ôm con mình và nhảy xuống biển, nhưng sau đó đã được các nhân viên cứu hộ của Cục quản lý ngăn cản lại, bởi vậy bị các tín đồ lên án và hai bên đã xảy ra một cuộc đụng độ nhỏ.

Trong các chương trình tọa đàm về kinh tế, các chuyên gia nổi tiếng đã nói tới những thiệt hại kinh tế gây ra cho Western Union bởi các hoạt động thường xuyên của sinh vật biển. Nhưng đồng thời do sự xuất hiện của người cá, chuỗi công nghiệp liên quan đang phát triển rất nhanh, điển hình nhất là ngành công nghiệp điện ảnh và truyền hình...

Dorian nhấn vào link liên kết của mùa mới nhất phim《Nô lệ và Ngựa》. Ký ức của anh vẫn dừng laj ở năm năm trước, khi bộ phim hoạt hình người lớn dung tục hài hước này chỉ có thể được truyền bá bí mật trên các trang web ngầm. Bây giờ tất cả mọi người bắt đầu thảo luận công khai về cốt truyện của nó, nhất là nhân vật mới xuất hiện trong phim, một hoàng tử người cá đẹp trai với chiếc đuôi đầy màu sắc.

Dorian dành cả ngày để xem hết mùa mới nhất của《Nô lệ và Ngựa》, nhưng anh thấy khá thất vọng với hình ảnh của hoàng tử người cá. Sau khi nhìn thấy người cá thực sự, hình ảnh của những người cá xuất hiện trên màn ảnh chắc chắn chỉ là sản phẩm méo mó được tạo ra bởi trí tưởng tượng nghèo nàn của con người.

Nhưng Dorian vẫn cố chấp xem đến tập cuối cùng và liên tục tìm kiếm tất cả các thông tin khác liên quan tới người cá.

Anh không thể dừng lại. Bởi vì khi căn phòng này chỉ còn lại tiếng mưa và bản thân anh thì cảm giác cô đơn, lo lắng, âu sầu, sợ hãi... tất cả những cảm xúc tiêu cực mà bạn có thể nghĩ đến đều sẽ men theo xương đùi đau đớn âm ỉ của anh bò lên lưng anh. Nó giống như sợi dây thừng xử giảo siết chặt lấy cổ anh từ phía sau, từng chút từng chút một.

Dorian không biết Merman đã đi đâu, anh luôn có dự cảm xấu. Chắc chắn có chuyện gì đó đang xảy ra ở nơi mà Dorian không biết. Đây không phải là ảo giác của anh, bởi vì cảm xúc của vợ chồng Andre cũng không có gì bất thường. Mặc dù họ vẫn nhiệt tình thảo luận về chủ đề nào đấy trong bữa ăn tối và cố gắng kéo Dorian vào bầu không khí này, nhưng Dorian vẫn có thể nhìn ra sự hoảng loạn ẩn giấu trong khóe mắt và nụ cười của họ.

Vậy mà Dorian lại không làm được gì cả, anh chỉ có thể nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị trong phòng ngủ và xem tin tức nhàm chán mỗi ngày.

Chắc hẳn Merman đã gặp rắc rối, bởi vì hắn không thể trở lại trong ngày, rồi ba ngày sau đó cũng không thấy hắn, và hôm nay đã là ngày thứ tư.

Trời vẫn mưa, sau ngày hôm kia và hôm qua, Susan lại làm vỡ thêm một cái đĩa khác.

Ngày nghỉ của Susan vẫn tiếp tục, nhưng Andre đã đi ra ngoài.

"Merman bảo tôi nói cho cậu biết, hắn vẫn ổn, sẽ về nhanh thôi." Susan nói chuyện này với Dorian trong bữa ăn tối.

Dorian biết đối phương đang cố gắng an ủi mình, nhưng những lời này thậm chí còn không thể thuyết phục chính bà.

"Merman đã đi đâu và đang làm gì vậy? Dì không thể nói cho tôi biết sao?" Dorian hỏi bà.

"Tôi xin lỗi." Susan cúi đầu né tránh ánh mắt của anh, "Nhưng tôi đảm bảo với cậu rằng hắn vẫn an toàn."

Vì vậy, đêm nay là đêm thứ tư mà Dorian mất ngủ.

Gần nửa đêm, Dorian nghe thấy tiếng nổ liên tiếp vang lên, nặng nề kịch liệt. Anh ngồi bật dậy trên giường, rồi một lát sau lại nằm xuống.

Ngày hôm sau, anh thấy trên bản tin chính thức nói rằng đêm qua quân đội đã xử lý vô hại các sinh vật nguy hiểm ở các khu vực ven biển. Để chứng minh sự công chính của hành vi này, họ đã liệt kê một loạt tội lỗi của những "sinh vật nguy hiểm" ấy. Từ phá hủy các trạm khí tượng thủy văn, phá hủy các giàn khai thác tài nguyên biển, trại nuôi cá biển... dẫn đến cái chết hoặc mất tích của nhiều người dân vô tội.

Dorian đã nghe được tin tức mình muốn nghe, khi anh đang định chuyển kênh thì những tấm ảnh của những người mất tích đột nhiên xuất hiện trên màn hình. Động tác của Dorian dừng lại, anh ghé sát vào màn hình, ấn nút tạm dừng và phát lại, xem đi xem lại ảnh chụp của những người mất tích ấy.

Dorian cảm thấy hình như mình đã nhìn thấy họ.

Không, không, không phải là nhìn thấy trên bất kỳ bản tin hay quảng cáo tìm kiếm.

Anh đã nhìn thấy những khuôn mặt này, trong phòng thí nghiệm chứa đầy trụ người cá dưới lòng đất của viện điều dưỡng Consby.

Phải, chính là những khuôn mặt này, cực kỳ giống với mặt của một số người cá —— Dorian đã quan sát rất kỹ những người cá đó nên anh khá ấn tượng với vẻ ngoài của họ.

Nhưng làm sao con người mất tích lại có thể trở thành người cá và bị bắt trở lại phòng thí nghiệm trong viện điều dưỡng được?

Dorian cũng cảm thấy vô lý, anh đoán là mình đã nhớ lầm. Có lẽ những người mất tích ấy là mấy người bị ghép đuôi, nằm trong máy duy trì sự sống, hoặc cũng có thể là do trí nhớ của Dorian xảy ra nhầm lẫn, anh có tật mất trí nhớ sẵn rồi mà, không phải sao?

Dorian gạt bỏ suy nghĩ này sang một bên sau một chốc ngắn hoảng sợ và nghi ngờ bản thân.

.

Một màn đêm nữa lại kéo đến cửa sổ phòng Dorian. Tối nay Dorian không muốn xem tin tức, anh lên giường nằm rất sớm, hy vọng năng lượng mặt trời ngày mai sẽ đưa Merman về với anh, nhưng thực tế anh thậm chí còn không nhắm mắt lại được.

Căn phòng vô cùng yên tĩnh, Susan đang ở trong phòng mình, Dorian có thể nghe thấy những bước chân của bà đang đi quanh phòng ngủ. Ngay sau đó, Andre trở về nhà, họ trò chuyện lặng lẽ trong phòng khách trước khi quay lại phòng ngủ.

Dorian mở rộng thính giác của mình ra bên ngoài căn biệt thự. Anh nghe thấy tiếng của một số côn trùng đang bò trên bãi cỏ, tiếng còi xe hơi và tiếng vù vù của máy bay từ các khu phố xa xôi —— đây là lợi ích của việc sống trong khu giàu có, đủ yên tĩnh và không gian cá nhân rộng rãi.

Dù thế nào đi chăng nữa, bạn vẫn luôn phải chia sẻ phần đất dưới chân với những người khác. Dorian đã nghĩ như vậy khi anh nghe thấy một loạt tiếng bước chân từ xa tới gần, có lẽ là hàng xóm bên cạnh đang đi ngang qua.

Tuy nhiên, vài phút sau, Dorian nghe thấy những bước chân dừng lại dưới bậu cửa sổ phòng mình —— Anh đang ở trên tầng hai, có một số người đang ở cạnh cửa sổ tầng một.

Dorian lập tức ngồi bật dậy khỏi giường, đôi mắt của anh bắt đầu tỏa sáng trong bóng tối.

Có nhiều hơn một người, rất nhiều người. Một đội tám người, đang bao quanh toàn bộ ngôi nhà.

Vài giây sau, Dorian leo xuống giường, mở cửa phòng ngủ và nhanh chóng chui ra ngoài.

Ngay cả Dorian cũng cảm thấy kinh ngạc, mặc dù tim anh đang đập nhanh trong lồng ngực, nhưng anh lại không hề thấy bất ngờ với chuyện đang xảy ra lúc này. Có lẽ từ ngày Merman rời đi, anh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho thời khắc này.

Phía trước vẫn là khoảng không vô tận hỗn loạn và tối mịt, Dorian không biết mình nên làm gì, nhưng anh cũng không thể ngồi không chờ chết.

"Suỵt——"

Dorian bị Andre và Susan đẩy trở về phòng ngay sau khi anh vừa rời khỏi đó.

"Cậu ở lại đây." Susan nói với Dorian trong bóng tối, "Chúng tôi sẽ ra ngoài và xem xét tình hình."

Đêm tối không thể ngăn cản tầm nhìn của Dorian, anh thấy rõ khẩu súng trong tay cặp vợ chồng. Ngay sau đó họ nhét một khẩu súng ngắn laser nhỏ vào tay Dorian.

"Hy vọng cậu không phải dùng tới thứ này, nhưng để phòng ngừa có chuyện không may xảy ra, tốt nhất là cậu hãy cầm lấy nó." Andre nhìn thẳng vào mắt Dorian, ra lệnh nhanh chóng và rõ ràng, "Cậu hãy tìm cơ hội trốn thoát qua cửa sổ, không cần phải quan tâm đến chúng tôi. Cậu cứ chạy về phía biển, đừng quan tâm đến bất kỳ điều gì hết. Cậu chỉ cần chạy thôi, sau đó Merman sẽ tìm thấy cậu."

Andre trông vô cùng bình tĩnh, như thể ông đang kiểm soát được toàn bộ tình hình và nắm chắc mọi chuyện trong tầm tay, dáng vẻ này của ông khiến Dorian nhớ tới Merman.

Dorian có vô số vấn đề muốn hỏi ông, nhưng bây giờ không phải lúc, câu hỏi duy nhất mà anh thốt ra miệng chỉ có một:

"Bọn họ đến vì tôi sao?"

Dorian cảm thấy rất áy náy, anh cảm thấy mình đang tự tay hủy diệt tương lai của gia đình tốt bụng này. Nếu như không phải bảo vệ Dorian thì đáng lẽ ra họ sẽ không cần phải gánh chịu trận tai bay vạ gió này.

"Đương nhiên là không." Susan mỉm cười lắc đầu, "Không ai biết cậu đang ở đây, Dorian. Họ đến vì chúng tôi, tất cả những chuyện này không liên quan đến cậu."

"Nhưng..."

Không còn thời gian để trò chuyện nữa, đám người kia đã đột nhập vào nhà.

"Nhớ bảo vệ mình, tìm cơ hội trốn thoát."

Đây là lời dặn dò cuối cùng của Andre và Susan, họ lần lượt đi ra khỏi phòng ngủ. Ngay sau đó, một số tiếng đánh nhau đã vang lên dưới lầu.

Dorian bồn chồn đứng trong phòng, anh nghe thấy có tiếng người ngã xuống đất, có tiếng dao đâm vào da thịt, tiếng bước chân lộn xộn, tiếng xô xát với bàn ghế, tiếng kêu thảm thiết bị đè nén, và tiếng k** r*n —— là tiếng của Andre!

Đó thực sự là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi.

Bạn có thể do dự vài phút trước máy bán kem tự động để nghĩ xem mình muốn ăn vị nào. Bạn có thể dành nửa tiếng trong phòng thử đồ để nghĩ xem nên mua áo thun màu gì. Bạn có thể do dự cả ngày để xem có nên chấp nhận lời mời hẹn hò hay không.

Nhưng tất cả những lựa chọn quan trọng quyết định số phận cuộc đời thường được quyết định trong nháy mắt.

Trong khoảnh khắc đó, Dorian nhớ tới đôi mắt xanh đáng tin cậy của Andre, nụ cười của Susan khi an ủi, và nụ hôn của Merman trên mu bàn tay mình.

Tất cả những đoạn phim đều là những mảnh ghép rời rạc, xen lẫn với những khung cảnh mà Dorian chưa từng thấy qua. Ví dụ như bể thủy tinh giống như bể cá, lưới điện, cá nhiệt đới đầy màu sắc, rùa biển, hai bàn tay không thể nắm lấy nhau, tiếng kêu của cá voi từ chân trời xa xôi, lửa lớn, người cá mất đầu...

Tất cả những thứ này chỉ diễn ra trong chớp mắt, trong đầu Dorian vang lên những tiếng ồn trắng ầm ĩ, máu nóng trong cơ thể dâng trào dữ dội, cơn phẫn nộ khó có thể diễn tả đang bùng lên trong mạch máu của Dorian.

Anh nghe thấy một giọng nói tra hỏi trên đầu mình:

Tại sao?

Tại sao mày luôn để bản thân rơi vào tình huống như vậy?

Anh nhìn thấy từng sinh mạng lần lượt mất đi.

Anh thấy mình đang co ro trong bồn tắm chật hẹp và bật khóc nức nơt.

Bất lực...

Mong manh...

Nhỏ bé...

Yếu đuối...

Lần này, anh chỉ có thể chạy trốn như một con sâu đáng thương, rúc trong trong chiếc vỏ hèn nhát và xám xịt thôi sao?

Dorian quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tiếng mưa đập vào cửa kính, gõ cửa linh hồn anh.

Không.

Dorian nắm chặt khẩu súng lục trong bóng tối và lắc đầu.

Không.
 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 96


Đó là một đội ngũ được đào tạo rất bài bản, vài người đối phó với Andre và Susan ở tầng dưới, trong khi những người khác lần lượt đi lên tầng hai và tầng ba.

Rõ ràng, mục tiêu của họ không chỉ có mỗi Andre và Susan.

Dorian trốn ở góc tường, im lặng chờ đợi, giải phóng những xúc tu thính giác vô hình của mình ra ngoài.

Chỉ có hai người đi lên tầng hai, một người đi về phía đông, người còn lại đi về phía tây —— hướng Dorian đang trốn.

Khi một bóng đen xuất hiện trong tầm mắt, Dorian bóp cò khẩu súng lục không chút do dự.

Kết thúc một sinh mạng là chuyện vô cùng dễ dàng, cũng giống như việc rút phích cắm, hay bóp cò súng.

Khi cái gã mặc quân phục tác chiến màu đen ngã xuống bên chân Dorian, não bộ của Dorian cũng không sản sinh ra cho anh nhiều cảm giác tội lỗi vì đã giết người.

Anh không rõ đây rốt cuộc là do mình đã chứng kiến quá nhiều cái chết bi thảm mà dẫn đến tê liệt dây thần kinh, hay là do cơ thể anh cho rằng mình chỉ đang bóp cò súng thôi.

Anh cảm thấy bình tĩnh hơn bao giờ hết, linh hồn của anh lơ lửng giữa không trung, còn thứ đang điều khiển cơ thể này chính là bản năng của anh.

Dorian không có thời gian thiết lập lại ý thức đạo đức của mình, bởi vì nghe thấy tiếng đồng đội ngã xuống nên một tên khác ở tầng hai cũng đang tiến đến nơi này.

Sau khi đối phương có cảnh giác và đề phòng, Dorian hoàn toàn không phải là đối thủ của gã. Anh đã đánh giá sai thời điểm xuất hiện và bị đối phương đánh rơi súng lục, vì thế Dorian đành phải trốn vào phòng tắm bên cạnh.

Anh quyết định bật đèn lên, để đối phương thấy rõ khuôn mặt của mình khi gã bước vào cửa và có ý định bắn anh.

Không ngoài dự đoán của Dorian, ngay khi vừa nhìn thấy anh, đối phương đã lập tức nhận ra thân phận của anh và cố gắng báo cáo tình hình mới cho người đứng đầu thông qua bộ đàm. Đúng lúc này Dorian xông tới đẩy cánh tay đang cầm súng của gã ra rồi kéo gã vào trong phòng tắm.

Dorian chưa từng học đánh đấm, cũng chưa từng đánh nhau với người khác trong phòng tắm chật hẹp. Anh ghìm chặt cổ người đàn ông mà không có chút kỹ xảo nào, khi bị hất ngã xuống đất thì đạp mạnh vào chân đối phương, nhưng khi anh còn chưa kịp đứng dậy khỏi mặt đất đã bị gã đấm mạnh vào cằm...

Một cuộc đánh nhau vô cùng hỗn loạn, toàn thân Dorian ê ẩm với những cơn đau nhức âm ỉ, nhưng anh kinh ngạc phát hiện ra mình không hẳn đang rơi vào thế yếu. Anh cho rằng khi đối mặt với một gã to con dày dặn kinh nghiệm thì bản thân sẽ bị áp đảo đến mức không còn sức lực đánh lại. Nhưng thực tế thì lực đánh của anh có thể khiến đối phương r*n r* đau đớn trong lúc vật lộn.

Tuy nhiên, Dorian lại quên mất đối phương sẽ không chỉ mang theo một khẩu súng laser. Khi người đàn ông rút ra một con dao nhỏ từ sau lưng và đâm mạnh vào cánh tay anh, Dorian không kìm được ngửa đầu lên rít một tiếng chói tai.

"Shhh ——!!!"

Nếu Dorian có chút thời gian nghỉ ngơi trong trận đánh này, anh chắc chắn sẽ chú ý tới tiếng rít gào của mình. Tiếng rít đó tuyệt đối không phải là âm thanh mà nhân loại bình thường có thể phát ra. Anh thậm chí còn không phát ra "âm thanh" nào, mà đơn giản chỉ phát ra một tiếng rít cực kỳ chói tai giống như của loài rắn. Nó gần như có thể xuyên thủng màng nhĩ của con người chỉ trong tích tắc, thậm chí xuyên qua cả vách tường xung quanh, xuyên thủng toàn bộ bầu trời đêm.

Song, lúc này Dorian đang dồn toàn bộ lực chú ý vào đối thủ, anh phát hiện đối phương bỗng thất thần, bèn chớp lấy thời cơ, rút dao dăm trên cánh tay ra và đâm thẳng vào bụng gã, sau đó vòng tay siết cổ đối phương. Gã cố gắng vùng vẫy nhưng bị Dorian đánh vài cú cùi chỏ thật mạnh vào đầu, người đàn ông co giật chân vài cái rồi cuối cùng bất động.

Trong phút chốc, thế giới trở lại với sự yên tĩnh, ngoại trừ tiếng th* d*c của chính mình, Dorian không nghe được bất kỳ động tĩnh nào khác, căn nhà này yên tĩnh như một ngôi mộ.

Dorian đẩy người đàn ông ra, loạng choạng đứng dậy trong phòng tắm. Ngực anh phập phồng kịch liệt, tiếng hít thở của anh giống như tiếng bễ lò bị hỏng, vết thương trên cánh tay anh đang chảy máu, nhưng điều kỳ diệu là anh lại không cảm thấy đau đớn gì nhiều.

<i>Andre, Susan...</i>

Dorian thầm gọi tên họ rồi lảo đảo đi xuống cầu thang.

Phòng khách hỗn loạn đến mức không thể nhận ra dáng vẻ ban đầu, những người không rõ sống chết nằm la liệt khắp nơi trên mặt đất. Dorian nhìn thấy Andre ở đầu cầu thang trước, sau đó tìm thấy Susan trong nhà bếp, tất cả họ đều đã chết. Andre bị súng laser bắn vào ngực, còn Susan thì bị cắt cổ, máu chảy đầy trên sàn.

"Không, không không không... Làm ơn tỉnh lại đi, Chúa ơi, làm ơn..."

Dorian cố hết sức bịt chặt vết cắt trên cổ Susan, anh bất lực cầu nguyện với Chúa, nhưng tất cả mọi thứ đều vô ích.

Sắc mặt của Susan dần dần trở nên tái nhợt, sức sống quý giá đang rời khỏi cơ thể bà, phủ kín mặt sàn, làm bẩn mái tóc vàng của bà. Dorian dùng tay lau đi nhưng chỉ khiến máu dính vào tóc bà nhiều hơn.

"Không... Đừng làm vậy với tôi..."

Dorian đang chìm trong cơn hoảng loạn tuyệt vọng thì đột nhiên có một giọng nói khàn khàn thì thầm thúc giục bên tai anh——

【Dorian, chạy đi! 】

Dorian lập tức nín thở cúi đầu nhìn Susan. Anh cho rằng một phép lạ đã xuất hiện giúp bà sống lại, nhưng thực ra bà đã hoàn toàn không còn dấu hiệu của sự sống. Bà nhắm nghiền hai mắt và sẽ không thể nói chuyện với anh được nữa.

Đúng vào lúc này, Dorian mới bất giác nhận ra, toàn bộ những người đột nhập vào căn nhà này đều đã "biến mất".

Dorian cẩn thận đặt Susan trên mặt đất, cảnh giác nhìn xung quanh rồi chậm rãi đứng lên.

Dựa vào những tiếng bước chân trước đó, đội ngũ này có khoảng tám thành viên. Dorian giết hai người, trong phòng khách có bốn người đã chết, còn hai người đi lên tầng ba. Dorian do dự nửa giây, sau đó quyết định lên tầng ba điều tra đến cùng.

Thế nhưng anh còn chưa kịp bước lên hành lang tầng ba thì đã nhìn thấy hai thi thể lạnh ngắt ở đầu cầu thang —— cổ của họ bị bẻ gãy, đầu nghiêng về một hướng kỳ lạ.

Xung quanh không có dấu vết của cuộc đánh nhau nào, ai đó đã giết họ nhanh đến mức họ không có bất kỳ cơ hội nào để chống trả

Dorian vô thức lùi về phía sau một bước và suýt chút nữa ngã khỏi cầu thang.

Andre và Susan không thể giết họ trên tầng ba rồi mới chết ở tầng một được, có người đã giúp Dorian giải quyết hai kẻ còn lại.

Một cơn ớn lạnh vờn quanh cổ Dorian, để thận trọng, anh lấy khẩu súng lục từ trên người một thi thể rồi đi xuống tầng một. Anh cẩn thận kiểm tra những thi thể nằm trong phòng khách, hai trong số đó đã bị giết bởi một khẩu súng laser, một người bị đâm thủng tim, người cuối cùng cũng bị bẻ gãy cổ.

Dorian đứng trong bóng tối, anh cảm thấy đầu óc choáng váng, có lẽ là do mất máu quá nhiều gây ra, hoặc có lẽ là do —— anh nảy ra một suy nghĩ điên rồ trong đầu.

【Dorian, rời khỏi đây! 】

Lời cảnh cáo kỳ quái ấy lại vang lên trong đầu Dorian, Dorian ngẩng phắt đầu lên và hô về phía hư không:

"Merman?! Là anh phải không?"

Xung quanh tĩnh mịch như tờ, không có bất kỳ tiếng phản hồi nào. Dorian trở nên bồn chồn, anh cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, cố gắng tìm kiếm vài manh mối nào đó trong phòng, vách tường, trần nhà, ghế sofa, tấm thảm...

Dorian đột nhiên ngồi xổm xuống.

Anh nghĩ, anh đã tìm thấy rồi.

Một vệt máu dài bắt đầu từ phòng bếp, xuyên qua mặt thảm trong phòng khách và kéo thẳng về phía phòng chứa đồ.

Phòng chứa đồ.

Tên phòng này mang đến cho Dorian có cảm giác quen thuộc vô cùng kỳ lạ, trực giác của anh gần như lập tức mách bảo anh rằng ở nơi ấy có thứ gì đó.

Thế là Dorian chạy vọt vào phòng chứa đồ. Anh nhanh chóng tìm thấy khe hở trên sàn nhà mà không tốn nhiều thời gian. Anh nâng tấm sàn lên, phát hiện phía dưới có một tầng hầm. Và rồi Dorian không chút do dự nhảy xuống cầu thang.

Trong bóng tối thuần túy, Dorian quan sát kỹ lưỡng tầng hầm tương đối rộng rãi này. Anh lia mắt nhìn qua từng món đồ cổ và đóng vật dụng hỗn tạp, cho đến khi anh nhìn thấy cây đàn dương cầm đó. Anh tin chắc rằng mình đã từng tới nơi này, nhưng rốt cuộc là anh đã tới khi nào?

"Merman?"

Dorian ngập ngừng gọi tên Merman, hy vọng sẽ nhận được vài tiếng đáp lại, nhưng ngoại trừ tiếng vang chói tai của lời gọi trong im lặng thì chẳng thu hoạch được gì.

Cho đến khi anh nhìn thấy một cánh cửa gỗ đóng chặt ẩn sau cầu thang.

Khi Dorian tới gần cánh cửa gỗ ấy, anh cảm nhận được rõ ràng có thứ gì đó đang hoảng loạn vũng vẫy bên trong. Hình như nó còn va phải vài thứ, khiến cho tiếng kim loại rơi xuống đất vang lên lanh lảnh.

"Ai đang ở trong đó? Nói mau!"

Vẫn không có tiếng trả lời, và sau nhiều lần thử thất bại, Dorian đành chọn cách dùng bạo lực đá văng cánh cửa gỗ ra.

Đây là một phòng tắm cũ, bởi vì Dorian đã nhìn thấy một bồn tắm bằng đồng, nhưng không biết vì lý do gì hai bên vách tường trong phòng tắm này lại treo đầy giá nến. Chiếc trong cùng bị rơi xuống đất, ngọn nến cháy dở rớt trên mặt sàn, mà nói chính xác hơn là rớt xuống nước. Toàn bộ sàn nhà ở đây đều ngập đầy nước, trong không khí còn tràn ngập mùi tanh kỳ lạ.

Và ở nơi sâu nhất của phòng tắm này, trong góc khuất phía sau bồn tắm có một thứ màu đen đang nấp ở đó, nó run rẩy kinh hãi khi Dorian đến gần.

"Đứng lên!" Dorian không thể nhận ra thứ đó là gì, anh cảnh giác giơ khẩu súng trong tay lên và giữ bằng cả hai tay, "Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không tôi sẽ bắn!"

Thứ kia không trả lời, nó thậm chí còn cuộn tròn lại nhỏ hơn, như thể làm vậy thì nó có thể tránh được việc bị Dorian truy hỏi.

Thế nhưng, thứ kia càng tỏ ra sợ hãi thì Dorian lại càng tò mò, trực giác thúc giục khiến anh sởn cả tóc gáy. Anh giẫm lên mặt nước và chậm rãi tới gần, một bước, hai bước, ba bước...

"Shhh —— shhh——"

Thứ kia nhúc nhích, phát ra những tiếng rít chói tai. Dorian không biết tại sao mình lại nghe hiểu ngay được. Cái thứ tròn tròn kỳ quái ấy đang cầu xin anh buông tha cho nó, nó đang nói:

【Đừng tới đây, xin em, đừng tới đây...】

Nhưng Dorian không thể dừng lại.

Mỗi khi anh bước lại gần một bước, hệ thống thị giác nhạy bén của anh đều có thể nhìn thấy rõ từng phần cơ thể của thứ kia ——

Những xúc tu nhúc nhích, hai tay người, lớp vảy loang lổ, vây đuôi đứt gãy...

Đó là một con "quái vật" nửa người nửa cá với chiếc đuôi cá to lớn.

"Shhh..."

【Xin em, Dorian, tôi xin em...】

Cuối cùng Dorian cũng đi tới bên cạnh "quái vật", hô hấp của anh trở nên khó khăn, cổ họng cũng khô khốc, tay cầm súng của anh run rẩy. Anh nghe thấy chính mình nói ra một từ:

"Merman?"

Không lời đáp lại.

Dorian nghe thấy tiếng vật nhỏ rơi xuống đất, anh cúi đầu xuống và nhìn thấy những viên cầu màu trắng sữa, chúng đang lần lượt rơi vào trong nước rồi lăn đến bên chân Dorian.

Đó là những viên ngọc trai.
 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 97



 
Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Chương 98


Cạch —

Đó không phải là tiếng bóp cò súng.

Đó là âm thanh của một khẩu súng lục bị ném xuống sàn nhà ngập nước.

Sau đó, Silver bất ngờ được ôm chầm lấy.

Hắn được ôm vào một lồng ngực rắn chắc, ấm áp, hai tay của đối phương ôm chặt lấy bả vai hắn, ôm đầu hắn vào trong vòng tay mình.

"Dorian?"

Hình phạt và tiếng mắng chửi trong dự đoán đã không xuất hiện, mà thay vào đó hắn nhận được một cái ôm ngọt ngào.

Những xúc tu tóc của Silver trở nên mất kiểm soát, hoảng loạn vung vẩy trong không khí.

"Em... em đã nhớ hết mọi chuyện rồi sao?"

"Em không chắc."

Giờ phút này, đầu óc của Dorian đang rất hỗn loạn. Những mảnh thông tin vụn vặt lẫn lộn vào với nhau, khiến anh tạm thời không thể nào sắp xếp lại, thế nhưng ——

"Em chỉ chắc chắn một điều rằng, Silver, nếu như em không hôn anh ngay lúc này, em nhất định sẽ hối hận cả đời!"

Gần như là nửa ép buộc, Dorian gạt những xúc tu tóc của Silver ra và cắn mạnh lên môi đối phương. Anh cảm nhận được những xúc tu tóc của đối phương đang giãy dụa kịch liệt, nhưng rất nhanh sau đó chúng dịu xuống và trở nên mềm mại, chúng quấn lấy cổ tay của Dorian, làm nũng lấy lòng.

"Đau lắm đúng không?" Dorian vừa hôn vừa v**t v* đuôi của Silver.

Những viên ngọc trai vẫn liên tục rơi xuống sàn nhà xung quanh Silver, nhưng người yêu hắn đã dịu dàng nâng má hắn lên và âu yếm hôn môi hắn.

"Không đau, không đau chút nào cả."

Silver nói dối, nhưng lại là sự thật.

Vài phút sau, Dorian và Silver nắm tay nhau rời khỏi căn biệt thự, lao vào trong màn mưa. Bóng đêm che chắn cho bọn họ, giúp bọn họ chạy về phía biển.

Mấy chiếc máy bay trực thăng và xe bay đang đến gần —— Dorian đã để lộ hành tung của mình, đám người kia không tìm thấy anh trong nhà của vợ chồng Andre chắc chắn sẽ tiếp tục truy lùng dấu vết của anh.

Khu nhà giàu này còn cách bờ biển một đoạn rất xa, mà xung quanh khắp nơi đều có camera giám sát, cộng với hệ thống an ninh thông minh của từng ngôi nhà nên bọn họ không thể lặng lẽ đột nhập vào bất kỳ hộ gia đình nào để ẩn náu.

Nếu như nói Dorian vẫn có thể che giấu thân mình vào những bụi rậm trong vườn hoa nhỏ bên ngoài mỗi ngôi nhà, thì Silver cao hơn hai mét cùng chiếc đuôi to lớn của hắn hoàn toàn không có nơi nào để trốn.

Và điều tệ hơn là tình trạng thể chất của bọn họ.

Dorian không rõ cánh tay mình đã chảy bao nhiêu máu, anh chỉ dần dần cảm thấy hoa mắt chóng mặt, khó thở trong lúc bỏ chạy.

Về phần Silver, đuôi của hắn không còn lại nhiều vảy nữa, những thứ nhỏ bé cứng cáp ấy vốn không chỉ giúp hắn di chuyển nhanh trên cạn, mà còn có thể bảo vệ chiếc đuôi của hắn khỏi bị thương. Nhưng hiện tại phần da thịt lộ ra bên ngoài ma sát với mặt đất thô ráp đã bị trầy xước chảy máu be bét. Tuy rằng hắn đang gắng hết sức để theo kịp tốc độ của Dorian nhưng hắn vẫn không thể đi nhanh được.

Dorian cố gắng ôm hắn lên, nhưng sức lực của anh không đủ lớn, vóc người cũng không đủ cao, anh chỉ có thể để mặc cho người cá của mình chịu đau đớn trên mặt đất.

"Dorian, tôi đang kéo chân em, cứ để tôi lại đánh lạc hướng bọn họ. Em đi theo hướng này sẽ có thể đến bờ biển rất nhanh, giờ trời vẫn chưa sáng, chỉ cần em..."

"Tuyệt tối không được!" Dorian đè thấp giọng xuống, nhưng những lời nói kiên định của anh vẫn xuyên qua làn mưa lớn truyền đến tai Silver, "Em đã liều mạng mới đưa được anh quay trở lại biển, anh có nhớ không? Bây giờ anh lại muốn em chắp tay dâng anh cho họ sao? Không bao giờ!"

Những viên ngọc trai của Silver rơi xuống màn mưa, lặng lẽ không một tiếng động.

Rời khỏi khu dân cư cao cấp là sẽ đến với đường phố thành thị phồn hoa, bọn họ phải băng qua cả thành phố mới có thể đến được khu vực ven biển. Một cuộc hành trình dài đến mức tuyệt vọng. Bọn họ giống như hai con phù du nhỏ bé đang ra sức quẫy đuôi ở giữa lưng chừng đất trời rộng lớn.

Tiếng xe bay và máy bay trực thăng gần như vang đến từ mọi hướng, bọn họ không thể chạy trốn được lâu nữa. Nhưng Dorian vẫn nắm chặt lấy bàn tay có màng của Silver, không ngừng nói với hắn và tự nói với mình rằng: "Chỉ cần chúng ta vào được thành phố, sẽ có rất nhiều con hẻm hẻo lánh, chúng ta có thể trốn ở đó, sẽ không ai tìm thấy được chúng ta."

Silver nắm chặt lấy tay anh.

Có lẽ việc nắm tay nhau trong lúc trốn chạy không phải là một lựa chọn sáng suốt, nhưng bọn họ không có thời gian. Không ai biết được vào giây kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, bọn họ phải nắm bắt từng giây từng phút để nghỉ chân và để yêu thương hết mình.

Bình minh đang đến gần, cơn mưa lớn cũng sắp tạnh ráo, cách dấu chấm cuối cùng của câu chuyện cổ tích chỉ còn có vài từ, bọn họ chạy lang thang khắp nơi mang theo gió mưa trong mỗi nét ký tự.

Đột nhiên.

Một chùm ánh sáng chiếu l*n đ*nh đầu bọn họ, nó giống như lồng giam bao vây bước chân của bọn họ. Bất luận bọn họ có chạy trốn theo hướng nào, chùm ánh sáng ấy đều sẽ nhanh chóng đuổi kịp, tựa như dã thú đói khát hung hăng cắn xé bóng hình của bọn họ. Và theo sau đó là màn đạn trút xuống dày đặc hơn cả màn mưa.

"Shhh ——!"

Đuôi của Silver bị bắn trúng, hắn rít lên một tiếng chói tai rồi ngã xuống đất, nhưng trong giây phút ngã xuống hắn đã đẩy mạnh Dorian sang một bên, bởi vậy tấm lưới giăng từ trên trực thăng chỉ bắt được mỗi Silver.

"Không ——!!!"

Trước khi Dorian kịp phản ứng thì Silver đã bị tấm lưới treo lơ lửng giữa không trung. Dorian vươn tay muốn giữ chặt lấy hắn nhưng chỉ tóm lấy một nắm không khí trong vô vọng.

"Dorian."

Giữa tiếng vù vù của máy bay trực thăng và xe bay, một giọng nói quen thuộc đến đáng sợ vọng xuống từ trên cao.

Dorian bỗng chốc cảm thấy như mình đang gặp ảo giác. Anh ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm dọc theo làn mưa. Anh tưởng rằng giọng nói đó là lời tiên tri thần thánh đến từ trên mây, nhưng chẳng lâu sau anh kéo mình ra khỏi ảo tưởng vớ vẩn ấy. Chỉ trong nửa giây anh đã có thể tập trung tầm nhìn chính xác vào người đang nói chuyện từ một chiếc máy bay phía trên ——

Cha dượng của anh.

Magmendy.

"Đã lâu không gặp, con trai của ta. Xem ra con và thú cưng nhỏ của mình đã trải qua một kỳ nghỉ tương đối vui vẻ."

Lâu rồi không thấy dáng vẻ giả tạo này, giả tạo đến mức khiến người ta buồn nôn. Dorian biết chắc lúc này Magmendy đang cực kỳ vui. Cảm giác ngụy trang thành Chúa và đứng nhìn từ trên cao phán xét mọi thứ hiển nhiên làm ông ta vô cùng đắc ý.

Dorian không có hứng thú diễn kịch với ông ta, anh không hề do dự rút súng laser từ sau lưng ra, nhưng không chĩa vào bất luận kẻ nào mà chĩa vào đầu mình.

"Thả Silver ra, tôi sẽ quay về với ông."

"Shhh —— shhh —— !!!"

Tiếng rít điên cuồng của người cá xé rách bầu trời. Hắn giãy dụa trong lưới bắt, dùng răng nanh cắn xé dùng móng vuốt sắc bén cào cứa, cố gắng làm đứt dây lưới. Nhưng hắn đã quá yếu, tiếng thét của hắn không có bất kỳ tính công kích nào. Với cái giá phải trả là gãy móng tay thì cũng chỉ đổi lấy được một lỗ thủng to cỡ lòng bàn tay, rồi ngay sau đó hắn bị bắn một phát súng gây mê.

"Dừng lại! Dừng lại!" Dorian xót xa nhìn vào Silver, anh ấn mạnh họng súng lên huyệt thái dương của mình.

Trong ý thức, Silver thầm van xin Dorian không được trao đổi với ông ta, nhưng Dorian đã không đáp lại hắn bất kỳ lời nào.

Mà cùng lúc đó, tiếng cười châm biếm của Magmendy cũng phát ra từ loa phóng thanh.

"Con có tư cách gì mà giao dịch với ta? Dorian, đừng trẻ con như vậy nữa, con nghĩ ta thực sự quan tâm đến sự sống chết của con sao? Con đã phá hủy phòng thí nghiệm của quân đội, ta mang con về cũng chỉ là để giao nộp cho quân đội, có bản lĩnh thì bóp cò thử xem?"

"Chúa ơi, 'cha' thân mến của tôi ơi, lúc nào rồi mà còn chơi trò này sao?" Dorian bật cười thành tiếng, "Nếu như sự sống chết của tôi không quan trọng, vậy cớ sao ông còn cố ý tung ảnh tôi trên các bản tin chứ?"

Dorian không cho Magmendy cơ hội lên tiếng, anh nhanh chóng tiếp tục: "Để cho hai bên chúng ta đều được hài lòng, chỉ cần ông đảm bảo an toàn cho Silver, tôi sẽ đi với ông."

Trong màn mưa đêm, dưới ánh mắt của bao người, Dorian bị một chùm sáng chói lóa nhốt lại. Anh kéo áo lên, để lộ gai xương biến dạng trên lưng mình cùng những đường vảy mờ nhạt trên thắt lưng.

Dorian nghe thấy vài tiếng thảo luận nhỏ nhỏ phát ra từ trong những bộ máy sắt thép trên đỉnh đầu. Anh biết những đôi mắt tò mò đó chắc chắn đang l**m láp từng tấc cơ thể biến dị của anh thông qua thiết bị camera tinh vi.

"Không phải mấy người luôn muốn biết nhân loại biến thành người cá như thế nào sao? Vậy thì, tất cả những gì ông không lấy được từ John có thể lấy được từ tôi."

"Đừng làm Silver bị thương, tôi có thể cảm nhận được đấy."

"Chỉ cần các người bảo đảm an toàn cho Silver, tôi sẽ tự nguyện làm vật thí nghiệm của các người, phối hợp với tất cả mệnh lệnh."

Vài giây sau, Magmendy nói, "Được."

"Shhh ——"

Người cá đang gào khóc.

Silver đang vùng vẫy trong lưới bắt nhưng hắn không thể làm đứt dây lưới, cũng không thể gọi quái vật biển tới, hết thảy mọi thứ đều chỉ vô ích.

Hắn bất lực nhìn những chiếc máy bay lần lượt hạ xuống, họ còng tay Dorian, còn đâm mạnh một mũi tiêm vào cổ anh, nhưng hắn không làm được gì cả.

Biển đêm trong mây lộ ra một chút thương hại và từ bi. Dorian cảm thấy tâm trí của mình đang tiêu tán, anh ngâm mình trong nước mắt của Trái Đất, không thấy sợ hãi cũng không thấy tức giận.

Hồi ức xưa chậm rãi chảy qua đầu Dorian như một dòng sông dài, cuối cùng hòa vào dòng biển màu xanh xám. Giây phút anh ngẩng đầu nhìn Silver, trong lòng chỉ còn lại sự bình tĩnh.

【Đừng sợ, Silver, em sẽ bảo vệ anh, em hứa.】
 
Back
Top Bottom