Khác Nhật ký nuôi Slime

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
354,369
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
398048185-256-k574237.jpg

Nhật Ký Nuôi Slime
Tác giả: UglyDokja_squid
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khi các hầm ngục vòng quanh thế giới bị quá tải, những quái vật đa dạng đã ồ ạt chảy ra ngoài và phá huỷ những thứ trong tầm mắt.

Anh chỉ là một tên thợ săn cấp F thấp hèn đang chạy trốn cùng với một bé gái trong lòng trước sự rượt đuổi của vua Orc....Và rồi, cô bé đó đã thành công tiến vào khu vực an toàn nhưng thật không may cho anh phải trải qua một cái chết đau đớn.

Quay lại 5 năm trước khi thảm hoạ, khi này cậu đã thức tỉnh thành thợ săn cấp F và vẫn có công việc văn phòng đủ để chu cấp cho bản thân.

Nguyễn Minh Đạt nghĩ rằng....đã đến lúc để thực hiện những ước mơ dang dở của bản thân....

Đó chính là.......NUÔI SLIME!

"Mày đáng yêu thật đấy!!

Từ giờ mày sẽ trở thành bạn đồng hành của tao!"

Đạt dơ một con slime nhày nhụa màu xanh nhạt với hai đôi mắt đen tròn xoe lên trời và xoay vòng vòng.

Ai lại không thể cưỡng lại sự đáng yêu của một sinh vật vô hại này chứ?

Tất nhiên không phải anh rồi!

Có slime rồi giờ ta.....Đi dã ngoại thôi!!!!

Đây là truyện BL, 1x1, slice of life và HE nên ai không hợp gu thì xin mời clickback ạ \^^/



đông​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nhất thiên nhất kiếm
  • Cậu chủ tuyệt vời nhất
  • Nhật Kí Nứng Lồn
  • [Edit] Nhật ký tra công ngoại tình
  • [Hoàn] THÁI Y NHẤT PHẨM
  • Nhật Ký Nuôi Slime
    Chap 1: Canh mướp đắng


    B

    Ù

    Ù

    Ù

    M

    Những tiếng la hét thất thanh của người dân, tiếng nổ từ các toà nhà, tiếng súng, tiếng gầm rú của những con quái vật,... xé toạc bầu trời rực lửa.

    Những bầu khói đen bốc lên nghi ngút trong những toà nhà đan xen nhau kết hợp với những con quái vật dị dạng nhưng cũng đa dạng không kém di chuyển chầm chậm trên con đường xi măng, lách léo qua những toà nhà cao trọc trời dần dần bị nhấn chìm trong biển lửa đã tạo lên một bức tranh tận thế đầy tuyệt mĩ, gợi lên sự đau thương, mất mát mà cả người dân, thợ săn và chính phủ đang phải chịu đựng.

    Trong biển lửa và đống sắt vụn hoang tàn, một con người nhỏ bé đang di chuyển với tốc độ nhanh phía trước, phía sau là một con vua Orc không lồ rượt đuổi phía sau.

    Con quái đó mang trong mình nước da xanh xám trông vừa dày, vừa thô vừa nhớp nháp, hai chiếc răng nanh của nó nhô ra khỏi miệng cùng với nước bọt.

    Trong ánh mắt đã mất đi đồng tử vẫn còn vương vấn sự thèm thuồng, sự đói khát của một sinh vật đang làm theo bản năng hoang dã nhất của mình, trên người con Orc đó ngoài mặc một chiếc khố bằng da động vật để che đi bộ phận nhạy cảm thì còn treo trên vai mình những xác người lơ lửng mà nó đã giết, những xác người đó đã mất đi ít nhất một bộ phận trong cơ thể, bất kì là trong hay ngoài.

    Có lẽ rằng, thứ đặc biệt nhất chính là trên đầu nó đội một chiếc vương miệng sáng bóng, được đính những chiếc kim cương chế tác tuyệt mĩ - chắc chắn là để phô trương rằng nó chính là vị vua của tộc Orc hay cũng là sức mạnh to lớn mà nó đang nắm giữ.

    Anh kéo thân mình lên trước trong đống đổ nát và đám cháy dữ dội.

    Một tên thấp hèn cấp F như anh với ít kinh nghiệm chiến đấu và buổi tập khiến cho việc chạy rất khó khăn, mỗi bước chân như một con dao cắt vào phổi và hàng trăm nghìn cây kim cắm vào bắp đùi anh.

    Trong lòng anh là một cô bé mới chỉ học cấp 1 bị chấn thương ở đùi, nó không quá lớn nhưng đủ để khiến cho mặt mũi cô xanh xao.

    Sự sợ hãi, hoảng loạn và kinh hoàng gặm nhấm tâm trí cô bé từng giây một, bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt vào áo sơ mi đôi phần tả tơi và thấm đẫm máu, mồ hôi nhễ nhại của anh.

    Tấm thân gầy gò thon dài của anh che đi lớp bụi từ những toà nhà cao tầng đổ nát kế bên khỏi cô bé đáng thương.

    Thành phố đã thật sự thất thủ!

    Anh cứ chạy, cứ chạy, cố gắng thoát khỏi sự rượt đuổi của vua Orc phía sau......Cho đến khi.......Anh thấy một luồng sáng xanh lớn

    'Khu vực bảo hộ!' Mắt anh sáng bừng lên, sự mệt mỏi tích luỹ trong cơ thể anh như được tan biến hết, .

    Anh sử dụng hết tốc lực của bản thân chạy đến phía ánh sáng đó

    Một khu vực rộng lớn được bao phủ bởi một lớp lưới màu xanh xuất hiện từ từ trước mắt anh.

    Chiếc lưới đó vô hiệu hoá sự tấn công của những con quái vật gần đó, kể cả quái vật to lớn và mạnh mẽ nhất.

    Anh cảm thấy năng lượng của mình như được nạp đầy, những bước chân anh trở nên nhanh hơn, nhịp tim anh cũng đập mạnh hơn trước

    "Không sao rồi....chúng ta sắp được cứu rồi hộc hộc.....em sẽ không sao hết...sẽ có người....hộc hộc không....chắc chắn có người trị thương cho em...."

    Anh vỗ về cô bé trong lòng mình đang khóc nức nở, sử dụng lời an ủi nhẹ nhàng để xoa dịu sự hoảng loạn có trong tâm trí cô bé khiến cô càng bấu chặt vào áo sơ mi của anh hơn, anh cảm thấy mình sắp được cứu rỗi khỏi địa ngục trần gian này khi càng ngày càng tiến gần nó.

    Nhưng rồi......

    Giới hạn của khu bảo hộ khiến anh khựng lại.....

    [ 9 999/ 10 000 ]

    Chỉ còn đúng một slot nữa cho một người

    Cô bé cảm thấy anh khựng lại thì liền quay đầu, đôi mắt cô đã ướt đẫm đầy sợ hãi giờ đây pha thêm sự bất ngờ và hốt hoàng khi nhìn thấy con số hiển thị trên màn hình khu bảo hộ, tay cô đang bíu vào áo sơ mi anh run bần bật rồi ngước nhìn lên khuôn mặt đờ đẫn của anh

    Anh cảm thấy trái tim mình như có một bàn tay vô hình bóp méo, nhào nặn và rồi đâm xuyên thủng qua nó, niềm hy vọng cuối cùng của anh vụt tắt bởi con số.

    Và rồi....anh lại nhìn cô bé đang lo lắng tột độ nhìn anh

    Tiếng gầm của con vua Orc đang tiến lại gần, anh không chần chừ nữa mà bước tiếp, sử dụng đôi chân gầy yếu của mình băng trên con đường xi măng đã được phủ lên một tấm bụi, khói lửa và sự đổ nát

    "Em à, dù anh vẫn chưa biết tên em là gì....nhưng....anh vẫn sẽ truyền lại niềm hy vọng của bản thân cho em.....Hãy sống sót nhé.....và hãy sống thật tốt....em còn hẳn một tương lai xa vời phía trước mà" Giọng anh thều thào trong khoang miệng khô khốc, anh ho sặc sụa nhưng vẫn không thể ngừng chạy....chạy......và chạy......để tiến gần hơn cái nơi đầy sự an toàn nhưng cũng đông đúc đó

    Những người ở viền khu bảo vệ nhìn thấy anh và cô bé, họ bàn tán xôn xao, có người hét lên, cổ vũ anh chạy nhanh hơn nữa, có người lại tặc lưỡi, dè bỉu và khinh thường sự ốm yếu, thảm thương của anh, có người thì sợ hãi, trốn tránh cảnh tượng trước mắt bằng cách lách vào đám đông

    Và ngay khoảnh khắc đó, anh sử dụng chính năng lượng còn ít ỏi cuối cùng trong cơ thể để dồn hết vào cánh tay và.....ném cô lên phía trước!

    "AAAAAAAAAAHHHHHHH" PHỊCH!

    Cô bé đã vào khu bảo hộ an toàn sau khi tiếp vào lòng của một anh thợ săn có cơ thể tương đối săn chắc.

    Cô bé cũng hoảng loạn nhìn người trước mắt rồi nhìn quay lại về phía anh - con người nhỏ bé đứng giữa đống đổ nát.

    Người thợ săn đó hoảng hốt nhìn anh ở bên ngoài.

    "Hãy chữa đùi cho cô bé!"

    Anh cố gắng hét lên trong khi giọng thì khàn đặc.

    Tai anh trở nên ù dần

    [ 10 000/10 000!

    Đã đủ số người, cánh cửa sẽ đóng lại trong....3....2.....1!

    Thành công! ]

    Chiếc bảng hệ thống hiển thị chính là con dao cuối cùng chém vào số phận của anh.

    Chiếc cổng đóng lại, an toàn bảo vệ những người trong đó

    Đôi chân anh giờ đã mềm nhũn, không đủ sức lực để mà bước tiếp.

    Anh lập tức gục xuống đất, cố gắng hít thở dù xung quanh đầy cát bụi.

    Con vua Orc cũng đã thành công tiến lại gần, nó chầm chậm bước đến cơ thể không còn chút sức lực nào của anh rồi ép sát mặt nó vào anh.

    Anh có thể thấy rõ ràng sự cồn cào, đói khát trong mắt nó và hai chiếc răng nanh đủ để gặm nhấm xương thịt anh

    Dẫu vậy, anh vẫn nở một nụ cười mãn nguyện.

    Cuối cùng, trong cuộc đời tẻ nhạt, lặp đi lặp lại ở chốn công sở của anh, anh cũng có thể làm một điều gì đó thật "có nghĩa" và "đặc biệt" trước khi chết

    Thế rồi.....cây gậy gỗ trong tay vua Orc đập thẳng vào đầu anh, anh trong giây phút cuối cùng nhìn thấy vũng máu pha trộn với mô não và vụn xương rơi vãi ra nền xi măng.

    Anh lập tức rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng, thoát khỏi những vấn đề luôn luôn đè nặng cả thể chất lẫn tinh thần anh từ khi bước vào xã hội.

    Sự đau đớn tức thời qua đi và sự bình yên ôm lấy linh hồn anh.

    Giờ đây, thân xác anh đang bị con vua Orc ngấu nghiến, nó vặn tay anh ra và cắn xé lớp da thịt một cách tàn bạo, nó gặm nhấm xương anh một cách ngon lành khiến cho những người trong khu bảo vệ sợ hãi, nhanh chóng che đi mắt của mình

    Cô bé nhìn thấy cảnh này càng khóc nức nở hơn, đây là một cú sốc cực kì lớn đối với một cô bé mới cấp 1.

    Cô gào thét, vùng vẫy trong vòng tay của người thợ săn, tay cô bới lên phía trước như thể muốn chạm vào anh - người bây giờ đã trở thành cái xác không hồn treo vắt vẻo cùng với đống xác thịt khác trên vai của con vua Orc và dần dần đi xa khỏi tầm nhìn của cô.

    Cuối cùng, người ta phải tiêm vào tay cô một loại thuốc hôn mê kết hợp với thuốc an thần nhẹ để cô bé trở nên bình tĩnh hơn và thuận lợi hơn cho việc chữa trị chấn thương ở đùi cô bé

    Linh hồn anh chìm xuống trong bóng tối, cứ thế, cứ thế.....chìm xuống.........chìm xuống

    .

    .

    .

    Tỉnh.....Tỉnh lại đi

    .

    .

    .

    Cậu đi rồi thì tôi còn nghĩa gì trên đời nữa?

    .

    .

    .

    Dậy đi.....

    .

    .

    .

    Đây là lần thứ hai cậu bỏ tôi đi rồi......

    .

    .

    .

    Đừng bỏ tôi đi mà......

    Xin cậu đấy......

    Tỉnh dậy đi.....

    Tôi nhớ cậu.....

    "A!"

    Anh bất ngờ tỉnh dậy.....Vừa nãy.....là giọng của nam nhân?.....Đợi đã?

    Sao......ANH VẪN CÒN SỐNG?

    Trên trán và tấm lưng anh đã được phủ một lớp mồ hôi mỏng, anh trừng mắt nhìn xung quanh và thân thể mình.

    Đúng vậy....anh vẫn cảm nhận được sự mềm mại, ấm cùng của chăn gối, những cử động ở ngón tay mà anh có thể tự điều khiển....

    Anh vô thức chạm vào đầu mình và gõ một cái.....Vẫn ổn....không có chấn thương sọ não hay gì cả.

    Đặc biệt là không có vụn não nào của anh bay ra khỏi đầu....

    Tốt!

    Anh nhìn xung quanh, không có chiếc kính thân yêu khiến anh cảm thấy khó khăn trong việc quan sát những vật ở xa.

    Anh mau chóng nhìn thấy chiếc kính được gập gọn ở trên mặt tủ ngay cạnh giường cùng với chiếc điện thoại Iphone 11 nằm đó

    Anh đeo kính lên và cầm chiếc điện thoại của mình....

    BÂY GIỜ LÀ 5 NĂM VỀ TRƯỚC?

    ANH TRỌNG SINH RỒI?

    Anh hoảng hốt kiểm tra thông tin của bản thân trên hệ thống thợ săn đa quốc gia

    [ Chào mừng thợ săn Nguyễn Thanh Đạt| Ngôn ngữ: Tiếng Việt

    - Họ và tên: Nguyễn Thanh Đạt

    - Tuổi: 28

    - Cấp độ: F

    - Quốc tịch: Việt Nam

    - Thể trạng: Khoẻ mạnh

    + Mana: 100

    - Kĩ năng: 3

    + Kiểm soát kim loại ( F )

    + ??? ( Đã đủ điều kiện mở khoá )

    + ??? ( Chưa đủ điều kiện mở khoá ) ]

    Anh nhìn kĩ năng của mình ở phần "Đã đủ điều kiện mở khoá" mà mắt tròn mắt dẹt.

    Gì cơ?

    Anh mở khoá được kĩ năng thứ hai rồi á?

    Anh nhớ là ở kiếp trước anh còn chẳng đả động đến gì liên quan đến kĩ năng hay thợ săn để mà có được một kĩ năng mới cơ mà

    [ Chúc mừng thợ săn đã mở khoá SỰ KHÔN NGOAN CỦA KẺ MÙ (S) ( THỤ ĐỘNG )

    Thông tin:

    SỰ KHÔN NGOAN CỦA KẺ MÙ là một kĩ năng cấp S giúp cho người sở hữu có thể nhìn thấy cấp độ thợ săn, kĩ năng và thể trạng của những đối tượng trong phạm vi tầm nhìn của người sở hữu.

    Đây là một kĩ năng thụ động và không hề tốn bất kì mana nào của người sở hữu.

    SỰ KHÔN NGOAN CỦA KẺ MÙ sẽ không hiển thị bất kì thông tin của đối tượng mà người sở hữu nhìn thấy cho BẤT KÌ AI KHÁC ngoài người sở hữu.

    Tất cả thông tin của đối tượng sẽ hiển thị như bảng hệ thống ]

    Anh cực kì, cực kì sốc!

    Anh cứ ngồi thẫn thờ ở trên giường mà nhìn vào màn hình xanh hiển thị trước mặt mình

    "CÁI GÌ CƠ??????"

    -----------------------------------------

    Rắc...Rắc...Rắc Rắc.....

    Hắn ta dẫm liên tục lên thân xác của con vua Orc đã ngã xuống, dù cho nó đã tan xương nát thịt nhưng hắn cứ đạp, xiên thủng thân xác tan tành đó

    "Mày ơi...Dừng lại....Nó đã chết rồi...Kể cả dù mày làm vậy thì người đấy còn sống nữa đâu...."

    Hắn ta dừng lại và quay đầu ra sau, người phát ra tiếng nói ngập ngừng đó nhanh chóng ngậm miệng lại, đó cũng là một thợ săn cấp cao đang bị thương khá nặng.

    Người đó không thể nào biết được hắn ta đang nghĩ gì vì mái tóc mái đã che đi hết đôi mắt hắn nhưng thứ sát khí toả ra xung quanh thì không thể nào tránh khỏi được

    "Chậc....Thật vô dụng...Tao thật vô dụng!....Không còn cậu ấy thì lần này chỉ còn là thứ vô vị!"

    Hắn nhấc thân thể đã lạnh tanh của Đạt lên khỏi xác chết của con vua Orc

    "Chắc chắn....tôi sẽ cứu được cậu mà....đợi tôi nhé...Đạt...."
     
    Back
    Top Bottom