Ngôn Tình Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,327,535
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc9FI_liFAvyJEjDOId2c7g6nZJiaKeCxvGyQr7Ze7rEENNxwyEn7JlCMlakm_ANZvEeBmPPUdYCqzObW3D3fmvw8sSEH2ZWHp4NXAhnSBoF-eui3Sn63ZAOCJDUt8d8OeD1ZJgQz0n-i-1la0_OzxNP=w215-h322-s-no

Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Tác giả: Hoa Mãn Thiên Thụ
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Sau khi mẹ ruột qua đời và ba ruột không quan tâm, Giang Chỉ được anh trai mang về nhà nuôi dưỡng. Tuy nhiên, chăm sóc một đứa bé tuổi ăn tuổi lớn không phải là điều dễ dàng. May mắn thay, Lục Cẩm Xuyên, một nam thần đỉnh lưu thế mới, đã trở thành một ông anh hai bao dung và phong độ.

Lần đầu gặp mặt, Lục Cẩm Xuyên đã dặn con nhóc trước mặt không được chùi nước mũi lên người anh. Và sau đó, khi Giang Tiểu Chỉ trưởng thành và có người đưa tin sai lệch, Lục Cẩm Xuyên không ngần ngại lên tiếng giải thích cho đám blogger hiểu lầm.

Khi Giang Chỉ thành công trong ngành thiên văn học và đặt tên cho một hành tinh mới là "Lục Cẩm Xuyên", cô mong muốn anh trai của mình trở thành một ngôi sao bất tử. Tình cảm anh em giữa nhà khoa học tương lai và anh trai ngôi sao được thể hiện rõ nét trong câu chuyện đầy cảm động này.​
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 1: Chương 1


Trong phòng bệnh của bệnh viện Tân Hải.

“Mẹ đừng bỏ con mà mẹ…” Giang Chỉ nhìn mẹ mình nằm trên giường bệnh, trái tim cô bé lo lắng, sợ hãi không thôi.

Giang Phồn Nguyệt nằm trên giường bệnh nhìn Giang Chỉ ngồi bên cạnh, ánh mắt bà ta vô hồn, hơi thở suy yếu: “Mấy năm qua mẹ cũng đã mệt rồi… Sau khi mẹ chết thì con đi tìm ba con đi.

”“Ba con?”Giang Chỉ lẩm bẩm lặp lại lời mẹ, những năm qua người ba này của cô bé luôn là điều tối kỵ, đây là lần đầu tiên Giang Chỉ nghe mẹ nhắc đến ba.

Trong lúc Giang Chỉ muốn hỏi thêm về ba, Giang Phồn Nguyệt nằm trên giường lại giống như bị đả kích, bà ta hung hăng xô ngã Giang Chỉ.

“Mày là đồ con ghẻ, cút đi cho tao, là mày phá hỏng cuộc đời tao… Tôi hận các người! Lục Kiến Hành, tôi hận anh…”Giang Chỉ bị mẹ đẩy ngã xuống đất!Cô bé ngước đôi mắt to tròn nhìn mẹ! Từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt bầu bĩnh!Cô bé rất ngoan, lúc này lại trông cực kỳ đáng thương.

Trong lòng Giang Phồn Nguyệt hiện tại tràn đầy thù hận.

Bà ta nhớ lại những việc đã xảy ra trong suốt cuộc đời mình, có vô vàn không cam lòng, bà ta không cam tâm…“Hức hức…!”11 giờ 7 phút, Giang Phồn Nguyệt qua đời.

Sau khi Giang Phồn Nguyệt chết, bà ta để lại cho Giang Chỉ một tấm thẻ ngân hàng, một bức hình của ba cô bé, một chiếc điện thoại di động cùng với một dòng địa chỉ.

…Tập đoàn Thịnh Hành.

Giang Chỉ mang cặp sách đi tới nơi mà mẹ nói, cô bé ngước nhìn tòa nhà cao chót vót trước mặt, Giang Chỉ tự cổ vũ bản thân, chỉ cần đi vào là có thể gặp được ba rồi.

Giang Chỉ bước đi thật chậm rãi vào đại sảnh, bỗng nhiên có một chị gái dịu dàng chặn cô bé lại: “Bé gái, em tới đây tìm người à?”“Em chào chị ạ, em tới tìm ba em!”Giang Chỉ cười thật tươi lộ ra răng cửa, khuôn mặt ngoan ngoãn dễ nhìn.

Chị gái lễ tân thấy Giang Chỉ vô cùng đáng yêu, cười lên cũng xinh xắn, cô nàng dịu dàng hỏi: “Ba của em tên gì?”“Ba em tên Lục Kiến Hành.

”Chị gái đang cười thật tươi, trong chớp mắt vẻ mặt như đông cứng lại, cô nàng ngẩn ngơ nhìn bé gái trước mặt.

“Em không nói nhầm tên đó chứ? Em đi một mình sao? Có người lớn nào đi cùng em không?”Giang Chỉ vội vàng chỉ tấm hình trong cặp sách của mình: “Mẹ em mất rồi, là mẹ bảo em tới tìm ba.

”Giang Chỉ nhắc đến mẹ đột nhiên cảm thấy buồn bã.

Ba sao?Chị gái lễ tân cẩn thận đánh giá Giang Chỉ từ đầu đến chân, trong lòng âm thầm suy đoán: Chẳng lẽ đây là con gái riêng của Lục tổng?Nhìn đôi mắt ngập nước của cô bé, lễ tân không khỏi tò mò: “Em gái, em tên là gì?”“Em tên Giang Chỉ, chị có thể giúp em tìm được ba không? Em có gọi vào số điện thoại của ba, nhưng ba tắt máy rồi.

”Giang Chỉ nói tới đây thì giọng nói trở nên buồn bã.

Chị gái lễ tân lúc này mới phát hiện trên bức ảnh có viết một số điện thoại.

“Để chị hỏi giúp em nha!” Lễ tân gọi điện thoại cho trợ lý của Lục tổng, kể sơ qua tình hình, nói ở lầu một có một bé gái bốn năm tuổi tên Giang Chỉ, tự xưng là con gái của Lục tổng, cô bé muốn gặp Lục tổng.

Trợ lý nghe xong nhíu mày, sau đó dặn dò lễ tân: “Bây giờ tôi sẽ báo ngay chuyện này cho Lục tổng, cô chăm sóc cô bé cho tốt.

”Mười phút sau trợ lý Lục tổng đã có mặt ở lầu một.

Lâm Viễn nhìn thấy ở đại sảnh có một cô bé đáng yêu, lại nhớ đến chỉ thị lạnh lùng của Lục tổng, cuối cùng chỉ có thể thở dài đi tới cạnh cô bé, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng mở miệng: “Cháu là Giang Chỉ đúng không?”Lâm Viễn lấy ra một chiếc thẻ đặt trên tay Giang Chỉ, truyền đạt lại lời của Lục tổng: “Trong thẻ có 30 vạn, mật mã ở đằng sau, số tiền này đủ cho cháu sống sung sướng cả đời!”“Còn nữa, lần sau không được ra ngoài một mình, bên ngoài rất nguy hiểm.

”Đương nhiên lời Lục tổng phân phó còn khó nghe hơn, nhưng Lâm Viễn cũng không thể nói trước mặt cô bé.

“Ba cũng không cần Giang Chỉ nữa sao?” Giang Chỉ vừa nghe chú này nói xong, vành mắt cô bé đỏ lên, nước mắt tức khắc rơi lả tả.

.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 2: Chương 2


Giang Chỉ khóc sụt sịt, cô bé dùng đôi tay nhỏ lau nước, thì ra mẹ nói không sai, ba không thích cô bé!Cô bé là đồ con ghẻ.

Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô bé, tâm trạng Lâm Viễn nặng nề, hắn cũng không biết nên nói gì.

“Anh Lâm!”Chị gái lễ tân rốt cuộc không nhịn được nữa, giọng cô có vẻ rất giận dữ: “Mẹ cô bé đã mất rồi! Lục tổng là cha ruột nhưng lại bỏ bê con gái, không phải nhẫn tâm quá sao?”“Cái gì? Giang tiểu thư đã qua đời?”Trợ lý nghe được câu này, kinh ngạc hô to! Hắn còn tưởng rằng lần này Giang tiểu thư lại lợi dụng con gái tới để gây chuyện, dù sao Giang Phồn Nguyệt cũng không ít lần làm như vậy.

Không nghĩ tới sự thật lại như thế này, vì thế Lâm Viễn vội vàng gọi điện thoại cho Lục tổng, nhưng lại phát hiện đương sự tắt máy.

Trong lòng Lâm Viễn lúc này có một câu chửi thề không biết có nên nói ra hay không!Nhìn cô bé bên cạnh khóc đến mức mặt mày đỏ bừng, Lâm Viễn lại càng luống cuống tay chân.

“Cháu ngoan, đừng khóc nữa!”“Có chuyện gì vậy? Đứa bé này là con anh sao?”Đúng lúc này có một giọng nói lười biếng cất lên, Lâm Viễn quay đầu nhìn lại, vậy mà lại là đại thiếu gia Lục gia!Người đi tới có mái đầu xám bạc thời thượng, mày kiếm mắt sáng, dáng người thon thả, cả người đều toát ra vẻ sang trọng quý phái khó lòng kềm được.

“Lục thiếu!” Lâm Viễn vội vàng chào hỏi.

Lúc này cảm xúc của Giang Chỉ cũng đã ổn định, cô bé chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn Lục Cẩm Xuyên mang theo vẻ khó hiểu, sau đó kế tiếp biến thành sáng lấp lánh, há miệng kêu to: “Ba!”Thiếu gia vừa rồi còn giả ngầu, nghe thấy câu này mặt mũi bỗng biến sắc, lui thật mạnh về sau cứ như gặp phải hồng thủy mãnh thú.

“Khụ… Khụ… Cô bé, không được nói bậy! Không thể nhận ba lung tung!” Sẽ chết người đó!“Ba ơi…”Giang Chỉ lấm lét nhìn Lục Cẩm Xuyên, vẻ mặt vừa mới hưng phấn lập tức biến mất, người này rõ ràng là ba ba! Mặt mũi giống y đúc người trong hình!“Con bé này ở đâu ra vậy?” Lục Cẩm Xuyên nhìn Lâm Viễn hỏi.

Chỉ quan sát trong giây lát, thế nhưng anh nhận ra gương mặt cô bé có vài phần tương tự bản thân!“Việc này…” Lâm Viễn ấp úng.

“Có chuyện gì không thể nói được sao?”Lâm Viễn nhìn Lục Cẩm Xuyên, lại nghĩ đến Lục tổng cũng không dặn không được nói chuyện này ra ngoài, huống chi người trước mặt còn là thiếu gia nhà mình.

Thế là Lâm Viễn đành kể lại đại khái lai lịch của cô nhóc kia.

“Lục Kiến Hành còn là con người sao?” Lâm Viễn nói xong đã nghe thấy Lục Cẩm Xuyên mở miệng giận dữ mắng.

Lâm Viễn: … Câu này hắn không thể trả lời!Thế nhưng sự xuất hiện của Lục Cẩm Xuyên lại giải vây giúp Lâm Viễn, vừa rồi hắn còn đang không biết nên làm thế nào với cô bé, hiện tại có người tới đội nồi, à không, tới đón cô bé rồi.

“Lục thiếu! Vừa rồi tôi có gọi điện thoại cho Lục tổng, nhưng điện thoại ngài ấy tắt máy, cô bé này không có mẹ, cậu xem… Bằng không cậu mang cô bé về trước đi…”“Lục Kiến Hành có gan ăn chơi thì để tự ông ta giải quyết!” Lục Cẩm Xuyên trừng mắt quát lớn.

“Lục thiếu! Tôi cũng không liên lạc được với Lục tổng.

Cậu xem, cô bé này đáng thương như vậy, nếu không cậu giúp Lục tổng chăm sóc cô bé vài ngày đi, dù sao nó cũng là em gái cậu mà!”Lục Cẩm Xuyên nhìn nhóc con đáng thương bên cạnh, trong lòng rất muốn chửi người.

“Lục thiếu, cứ quyết định như vậy đi! Tôi còn có việc, đi trước nhé.

”Lâm Viễn không đợi Lục Cẩm Xuyên từ chối đã nhét cô bé vào trong tay Lục Cẩm Xuyên!“Khốn kiếp!”Cánh tay Lục Cẩm Xuyên nháy mắt cứng đờ, anh cảm nhận được xúc cảm ấm áp mềm mại trong tay, bất chợt đen mặt.

“Này nhóc, nói trước, không được dây nước mũi lên người anh!”Lục Cẩm Xuyên tuy rằng ngoài miệng vô cùng ghét bỏ cô bé, nhưng cánh tay lại ôm rất chặt!.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 3: Chương 3


Lục Cẩm Xuyên mang theo Giang Chỉ đi tới nhà của mình, đây là một căn biệt thự rộng 250 mét vuông, nằm trong tiểu khu xa hoa ở nội thành.

Màu chủ đạo trong nhà là gam màu lạnh, vừa vào nhà đã nhìn thấy tấm poster cực kỳ ấn tượng của Lục Cẩm Xuyên được đặt ở giữa phòng khách, đây là poster khi Lục Cẩm Xuyên tham gia chương trình giải trí.

Lục Cẩm Xuyên cho Giang Chỉ ngồi trên ghế sô pha, còn mình thì đi tới phòng bếp tìm đồ uống.

Mở tủ lạnh ra chỉ thấy bên trong chất đầy các loại rượu, Lục Cẩm Xuyên xoa trán, cảm thấy bản thân đem con nhóc đó về đây đúng là điên rồi!“Này, uống chút nước đi.

” Lục Cẩm Xuyên lục lọi trong tủ lạnh nửa ngày mới tìm được một bình nước đưa cho Giang Chỉ.

“Cảm ơn anh!” Giang Chỉ ngoan ngoãn nói cảm ơn, trên đường trở về cuối cùng cô bé cũng hiểu người đàn ông này là anh trai của mình.

Hóa ra cô bé còn có anh trai, trong lòng Giang Chỉ cảm thấy rất ấm áp.

“Xùy!”Lục Cẩm Xuyên không cách nào nhìn thẳng dáng vẻ ngốc nghếch này của cô bé.

Nói một hai câu đã đi theo người khác, cũng không sợ bị người ta đem bán!Thấy cô bé dùng sức uống sữa của mình vặn nắp bình nước, Lục Cẩm Xuyên chỉ cảm thấy phiền phức.

“Đưa đây!”“Hửm?” Giang Chỉ ngạc nhiên xoay đầu.

Lục Cẩm Xuyên trực tiếp giành bình nước trong tay Giang Chỉ, vặn nắp bình nước xong thấy Giang Chỉ vẫn còn đang mơ màng, không khỏi búng nhẹ vào ót cô bé: “Còn không uống nhanh lên!”“Cảm ơn anh!” Giang Chỉ nhận bình nước từ anh trai, cô bé nhe răng cười thật tươi.

“Đồ ngốc!”Lục Cẩm Xuyên nói xong thấy tiểu nha đầu vẫn còn vui vẻ liền cảm thấy cô bé đúng là ngốc không còn chỗ chê!“Bây giờ anh dắt nhóc vào phòng!” Lục Cẩm Xuyên đứng lên cầm cặp sách của Giang Chỉ đi vào trong phòng, Giang Chỉ vội vàng nhảy xuống khỏi sô pha đi theo anh trai.

“Tối nay nhóc ngủ ở đây, mà nhóc ngủ một mình được không?”Lục Cẩm Xuyên nói xong lại cảm thấy mình phí lời, cho dù cô nhóc không dám ngủ một mình thì anh cũng sẽ không ngủ cạnh cô bé!“Em ngủ được ạ!”Giang Chỉ nhanh nhảu trả lời, nói xong còn lặng lẽ bổ sung thêm một câu: “Em dũng cảm lắm đó!”“Được!”Lục Cẩm Xuyên gật đầu: “Nhà vệ sinh ở bên cạnh, lát nữa nhóc tự đi tắm, tắm xong thì đi ngủ! Trong nhà vệ sinh có bàn chải đánh răng mới.

” Lục Cẩm Xuyên dặn dò xong thì xoay người bỏ đi.

9 giờ sáng hôm sau, Lục Cẩm Xuyên mặc đồ ngủ lộn xộn đi ra khỏi phòng, nghe thấy trong nhà bếp có tiếng động thì giật mình.

Nhà có ăn trộm?“Anh hai!” Giang Chỉ nghe tiếng Lục Cẩm Xuyên bèn chạy từ trong bếp ra.

Lục Cẩm Xuyên thầm thở phào, anh quên béng đi mất, trong nhà vẫn còn một đứa nhóc!Giang Chỉ thấy Lục Cẩm Xuyên thì nở nụ cười vô cùng xán lạn: “Anh hai, em có nấu mì nè, anh lại ăn nhanh đi.

”???Cái gì! Lục Cẩm Xuyên móc lỗ tai, hắn không nghe nhầm đấy chứ!Lục Cẩm Xuyên chạy nhanh vào trong nhà bếp, nhìn nồi mì, anh quát lên: “Giang Chỉ! Ai cho phép nhóc vào bếp?”Lục Cẩm Xuyên chuẩn bị dạy dỗ Giang Chỉ một phen, con nít có thể tùy tiện nghịch bếp gas sao? Nếu nổ thì phải làm sao? Lục Cẩm Xuyên cảm thấy lông tơ trên người đều dựng lên hết!Giang Chỉ thấy anh hai tức giận, cô bé co người lại, đứng khép nép ở cửa: “Anh hai… em xin lỗi, anh đừng giận mà!”“Không được khóc!” Lục Cẩm Xuyên ngay lập tức bốc hỏa.

“Anh không phải muốn quát nhóc… Ý anh là, nhà bếp rất nguy hiểm, nhóc còn nhỏ, sau này muốn ăn cái gì thì anh nấu… ừm, anh gọi ship cho nhóc.

”Lục Cẩm Xuyên cố gắng kiềm chế tâm trạng muốn mắng người của mình, anh còn chưa bao giờ nhẫn nhịn như vậy trước mặt Lục Kiến Hành.

.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 4: Chương 4


Trên bàn cơm, Giang Chỉ đôi mở to đôi mắt tròn xoe nhìn Lục Cẩm Xuyên: “Mì ngon không anh?”“Ừ!” Lục Cẩm Xuyên mơ hồ trả lời cô bé.

Vì dỗ dành con nhóc này mà anh lại đồng ý ăn mì, mắng xong còn phải dỗ ngọt, đúng là lỗ vốn!Giang Chỉ nhìn Lục Cẩm Xuyên ăn mì, cô bé vui vẻ, gương mặt có chút lấy lòng: “Anh hai, thật ra em còn biết nấu nhiều món lắm, sau này em sẽ nấu cho anh ăn.

”“Nhóc còn biết nấu ăn?”Lục Cẩm Xuyên thấy Giang Chỉ tay chân nhỏ xíu, cô nhóc còn chưa cao tới kệ bếp nữa! Anh ăn một đũa mì, bất chợt cảm thấy lời Giang Chỉ nói có gì đó không đúng.

“Nhóc vừa mới nói gì? Ở nhà là nhóc nấu cơm sao? Mẹ nhóc đâu, chết rồi à!”Lục Cẩm Xuyên tức giận đập đũa lên bàn.

Giang Chỉ không hiểu vì sao anh hai vừa nãy còn vui vẻ, bây giờ lại đột nhiên tức giận, cô bé lấm lét nhìn anh.

“Anh hai…”Lục Cẩm Xuyên nhìn cô bé gầy trơ xương, rõ ràng là cơ thể suy dinh dưỡng, nhướng mày hỏi: “Anh hỏi nhóc, có phải mẹ nhóc không đối xử tốt với nhóc hay không?”Nghe anh hai hỏi tới mẹ, Giang Chỉ chỉ cúi đầu không nói gì, nhìn dáng vẻ cô nhóc lại càng đáng thương.

Khốn kiếp!Thấy cô nhóc ủ rũ, Lục Cẩm Xuyên trong lòng bực bội, anh buông đũa xuống nói: “Được rồi, anh cũng không hứng thú chuyện của nhóc.

Lát nữa nhóc nghỉ ngơi đi!”Giang Chỉ gật đầu, sau đó vươn tay qua lấy chén của anh hai.

“Làm gì đó?”“Em đi rửa chén!” Giang Chỉ lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Lục Cẩm Xuyên: !!!Lục Cẩm Xuyên không kiên nhẫn phất tay, anh còn không đến mức sử dụng lao động trẻ em.

“Không mượn nhóc, bỏ xuống ngay cho anh! Nhóc tưởng anh chết rồi hả, đi qua chỗ khác chơi!”Người quản lý vào nhà thì thấy đại thiếu gia nhà mình đang rửa chén.

“Ui cha, từ khi nào mà Lục thiếu nhà chúng ta lại trở thành người đàn ông của gia đình thế này!”Quản lý nhớ đến tin tức chấn động lúc sáng thì cả người toát ra sát khí cuồn cuộn.

Lục Cẩm Xuyên vừa ra khỏi nhà bếp đã thấy quản lý, anh vẫy cho ráo nước trên tay, không hề để tâm tới quản lý.

Thấy Lục Cẩm Xuyên lại bày ra tính cách đại thiếu gia, quản lý Từ Nghệ bất chợt nổi cáu, đặt mạnh đồ ăn sáng lên mặt bàn.

“Lục Cẩm Xuyên! Tôi mới không ở đây có hai ngày mà cậu đã gây chuyện cho tôi rồi.

Cậu hay quá nhỉ, còn dám đánh đạo diễn!”Quản lý Từ Nghệ nhớ đến tin tức mình đọc lúc sáng: Ngôi sao nổi tiếng Lục Cẩm Xuyên đánh người ở buổi chụp hình.

Nhìn tiêu đề bài báo, Từ Nghệ thậm chí còn muốn đánh Lục Cẩm Xuyên một trận!“Nhỏ tiếng chút đi, đừng có làm người ta sợ!” Lục Cẩm Xuyên nhìn thoáng qua phòng ngủ, nhỏ giọng nói.

“Cậu mà còn biết sợ sao? Tôi thấy cậu hay lắm mà.

Chuyện này cậu muốn kết thúc như thế nào? Trong khoảng thời gian này cậu đừng đi đâu hết, ở nhà kiểm điểm cho tôi!”Từ Nghệ cảm thấy bản thân không khác gì bà mẹ già, luôn đi theo đại thiếu gia giải quyết hậu quả.

“Em làm vậy là vì dân trừ hại!” Lục Cẩm Xuyên còn cảm thấy bản thân đánh chưa đủ.

“Thái độ này của cậu là sao hả, Lục Cẩm Xuyên!” Quản lý thấy Lục Cẩm Xuyên vẫn bình chân như vại, tức khắc liền nổi giận.

“Không được đánh người! Ê này!” Lục Cẩm Xuyên cố tình kêu lớn tiếng.

Giang Chỉ vốn đang ở trong phòng, nghe thấy giọng anh hai thì lập tức ngồi dậy, anh trai bị ăn h**p, cô bé phải tới giúp anh.

“Con nhà ai đây?” Quản lý thấy một bé gái từ trong phòng chạy ra, hai mắt cô bé nhìn chằm chằm Lục Cẩm Xuyên.

Lục Cẩm Xuyên dựa người lên ghế sô pha, vẻ mặt khoe khoang: “Nhà em!”“Lục Cẩm Xuyên!” Toàn bộ căn biệt thự đều tràn ngập tiếng gầm rống của Từ Nghệ!“Bộ cậu muốn chết hả? Mới có mấy ngày cậu lại lòi ra cho tôi một đứa con!”.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 5: Chương 5


“Không được mắng anh hai!” Giang Chỉ chạy lại ngăn cản Từ Nghệ.

Từ Nghệ đang mắng người cũng phải tạm dừng, chần chờ một lúc mới nói: “Anh hai?”“Đúng đó, thấy không, mặt tụi em giống nhau như đúc, cam đoan không phải hàng giả.

”Lục Cẩm Xuyên ghé sát mặt vào mặt Giang Chỉ, cười hắc hắc!Thấy dáng vẻ không đứng đắn của Lục Cẩm Xuyên, Từ Nghệ thật sự rất muốn đấm hắn một cái, nhưng cuối cùng lại chỉ đành nghiến răng nghiến lợi nói: “Được lắm, Lục Cẩm Xuyên, cậu giỏi đó!”Từ Nghệ lại quay sang nhìn Giang Chỉ, lúc này cô thay đổi vẻ mặt: “Em đừng sợ, chị là đồng nghiệp của anh hai em, vừa rồi chỉ là giỡn thôi.

”Nhìn vẻ mặt cảnh giác của cô bé, Lục Cẩm Xuyên cười xoa đầu Giang Chỉ: “Không sao đâu, nhóc tự đi chơi đi.

”Giang Chỉ nhìn chị quản lý hết lần này tới lần khác, cô bé chớp chớp mắt, sau đó lại dặn dò Lục Cẩm Xuyên như bà cụ non: “Vậy anh hai ngoan nha, đừng chọc chị đó giận nữa!’Lục Cẩm Xuyên:! “Cậu nhìn cậu đi, còn không nghe lời bằng một cô nhóc.

”Quản lý Từ Nghệ trừng mắt liếc Lục Cẩm Xuyên, lại nhìn cái đầu như ổ gà của cô bé: “Lại đây chị chải tóc cho xinh nhé, có được không nè?”“Cảm ơn chị ạ.

” Chải tóc xong, Giang Chỉ cực kỳ vui vẻ quay về phòng ngủ.

“Cô nhóc đó là như thế nào?” Từ Nghệ lúc này mới hỏi Lục Cẩm Xuyên.

“Con của ông già, em nhặt nó về!” Lục Cẩm Xuyên nói một cách lơ đãng.

Từ Nghệ nghe õng cũng không biết có nên nói, trong hai cha con này ai đáng tin hơn ai, chỉ nói một câu: “Không được bắt nạt cô bé!”“Em bắt nạt nó lúc nào chứ?”Lục Cẩm Xuyên bất mãn đáp trả, Từ Nghệ liếc mắt đánh giá Lục Cẩm Xuyên, đương nhiên không tin anh là người đáng tin cậy.

“Vậy sau này cô bé ở chỗ cậu hả?”Vừa nghe Từ Nghệ nói xong, vẻ mặt Lục Cẩm Xuyên trở nên bực bội: “Lục Kiến Hành không biết chạy ra nước ngoài lêu lổng ở đâu rồi, điện thoại không gọi được, mẹ của con bé cũng qua đời rồi, coi như là em rộng lòng từ bi vậy!”Từ Nghệ còn muốn nói tiếp, lúc này điện thoại đổ chuông, cô nghe máy: “Được, tôi biết rồi, bây giờ tôi về ngay đây!”Từ Nghệ cất điện thoại, nhìn người nào đó vẻ mặt thanh thản, điềm nhiên như không, cô thật sự rất muốn đánh người.

“Bây giờ tôi phải về để giải quyết rắc rối của cậu đây, mấy ngày này cậu ở yên trong nhà kiểm điểm cho tôi!”Lục Cẩm Xuyên không kiên nhẫn phất tay, Từ Nghệ tức điên liếc mắt nhìn hắn.

“Tôi thấy quần áo trên người cô bé cũng cũ rồi, nếu muốn nhận nuôi cô bé thì chăm sóc cô bé cho tốt!” Trước khi đi Từ Nghệ dặn dò.

“Được rồi, em biết mà!”“Giang Chỉ lại đây!” Đợi Từ Nghệ đi rồi, Lục Cẩm Xuyên lại gọi cô bé tới.

“Anh hai kêu em hả?” Giang Chỉ chạy đến trước mặt Lục Cẩm Xuyên.

“Lại đây xem thử, nhóc thích quần áo gì thì tự chọn đi.

” Lục Cẩm Xuyên mở ra ứng dụng mua sắm, đưa điện thoại cho Giang Chỉ.

“Em không cần quần áo mới đâu, em có mang theo mà.

” Giang Chỉ liên tục lắc đầu, dù sao cô bé cũng đang ở nhà của anh hai, không thể lại làm phiền anh được.

“Anh không muốn người khác nói em gái mình giống ăn mày, nhanh lên, chọn lẹ đi.

” Lục Cẩm Xuyên bày ra vẻ mặt hung dữ.

Giang Chỉ vò vò quần áo của mình, cô bé không hiểu tại sao quần áo mới trên người lại thành đồ của ăn mày, trong đầu dần cảm nhận được sự khác biệt của thế giới.

“Dạ.

”Dưới ánh mắt uy h**p của Lục Cẩm Xuyên, Giang Chỉ chọn ra ba bộ quần áo, sau đó cho dù Lục Cẩm Xuyên có nói thế nào cô bé cũng không chọn nữa.

Thấy dáng vẻ quyết liệt của cô bé, Lục Cẩm Xuyên giành lại điện thoại, đúng là, khinh thường anh đây có đúng không? Tiết kiệm như vậy làm gì!Lục Cẩm Xuyên vào một cửa hàng thời trang trẻ em hot nhất trên mạng, ừm, màu hồng barbie này đẹp! Cái váy phồng loli này cũng không tệ! Cái này kawaii… mua mua mua! Chỉ vài phút mà trong giỏ hàng đã chất đống mấy chục bộ quần áo!Xoẹt! Mua sạch!.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 6: Chương 6


Tiếp theo chính là những chuỗi ngày chăm sóc nhãi con của Lục Cẩm Xuyên!Bên trong căn phòng khách rộng hơn trăm mét vuông, Lục Cẩm Xuyên đang nhe răng trợn mắt với cô nhóc ở phía bên kia bàn.

“Anh hai, chị Từ Nghệ nói anh sắp phải tham gia hoạt động rồi, không cho anh ăn thịt thịt.

”Giang Chỉ vừa gặm đùi gà vừa nói, cái miệng nhai nhồm nhoàm, đúng là ngon quá đi mất!“Giang Tiểu Chỉ! Nhóc là em gái anh hay là em gái Từ Nghệ vậy, mới có mấy ngày mà nhóc đã ăn cây táo rào cây sung rồi!”Lục Cẩm Xuyên giận dữ nhai salad trong miệng.

“Em không có mà anh hai!”Giang Chỉ nghe vậy thì không hiểu, cô bé nhìn anh hai, đột nhiên cảm thấy anh hai rất đáng thương, tội nghiệp anh hai không được ăn thịt thịt.

Nghĩ một lúc, Giang Chỉ lặng lẽ đưa đùi gà lại gần miệng anh Cẩm Xuyên.

“Anh hai ăn một miếng đi, chị Từ Nghệ không có ở đây, em sẽ giữ bí mật cho anh.

”Nhìn cái đùi gà bị cô nhóc cắn còn in dấu răng, Lục Cẩm Xuyên cười to, cảm ơn à!“Nhóc ăn đi!”Giang Chỉ nhìn anh hai, cô bé thở dài rồi cắn một miếng thật to: “Ngon quá!”Lục Cẩm Xuyên:… Cố ý? Đây chắc chắn là cố ý!!!Nhưng việc khiến Lục Cẩm Xuyên lo lắng hơn còn ở phía sau, Lục Kiến Hành mất tích mấy ngày trời cuối cùng cũng xuất hiện:“Nghe nói con tìm ba, có chuyện gì không?”Lời của Lục Kiến Hành làm Lục Cẩm Xuyên nổi trận lôi đình: “Con tìm ba có chuyện gì ba không biết sao? Ra ngoài ăn chơi để lại hậu quả cũng không biết?”“À, đúng rồi, đứa con hoang đó đang ở chỗ con.

” Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói lạnh lùng của Lục Kiến Hành.

“…” Lục Cẩm Xuyên nghiến răng, tên đàn ông này nói chuyện khiến người ta cảm thấy khó chịu thật sự.

“Lục Kiến Hành! Con bé là con gái của ba!”Nhớ tới Giang Phồn Nguyệt dùng thủ đoạn để mang thai đứa bé này, trong lòng Lục Kiến Hành bốc lên lửa giận cuồn cuộn.

“Đâu phải ba muốn có nó! Hơn nữa ba cũng đã đưa đủ tiền cho nó rồi!”Lục Cẩm Xuyên nhìn ánh mắt sáng rỡ của cô nhóc đang chăm chú nhìn qua đây, anh chỉ đành lấy tay che lại điện thoại, đi tới ban công giận dữ nói tiếp: “Ba không phải đàn ông!”“Con và con bé kia thân thiết lắm sao?”Lục Kiến Hành giống như đang nghe chuyện cười: “Nó là con gái của Giang Phồn Nguyệt, thế mà con vẫn yên tâm? Con không sợ tương lai nó tranh gia sản với con?”“Phì, chó má! Đừng áp đặt suy nghĩ của ba lên con! Con không cần đồng nào của ba hết!”Lục Cẩm Xuyên khinh thường trả lời, anh không muốn dùng một đồng một cắc nào của người đàn ông này.

“Được, không muốn thì không muốn!”Lục Kiến Hành nghe vậy chỉ nhàn nhạt nói một câu:“Bây giờ ba đang ở nước ngoài, tạm thời không thể quay về được, nếu con muốn nuôi con nhóc kia thì cứ nuôi, không muốn nuôi nữa thì ném cho Lâm Viễn, được rồi, ba còn có việc, không có chuyện gì thì đừng gọi ba nữa!”“Cút đi!” Nghe đầu dây bên kia có tiếng phụ nữ nũng nịu, Lục Cẩm Xuyên giận dữ tắt máy.

Anh nuôi là được chứ gì!“Anh hai, người vừa rồi là ba hả?”Lục Cẩm Xuyên đi vào phòng khách thì thấy đôi mắt sáng lấp lánh của Giang Chỉ đang nhìn mình đầy mong đợi.

“Ừ.

” Lục Cẩm Xuyên không muốn nhắc tới cẩu nam nhân kia nữa.

“Anh hai, ba không cần em sao?”Giang Chỉ nhớ lại những lời cãi vã trong điện thoại, cô bé dường như hiểu ra gì đó.

“Giang Tiểu Chỉ!”Lục Cẩm Xuyên sờ đầu Giang Chỉ, đừng nhìn cô bé tuổi còn nhỏ, nhưng chuyện gì nên hiểu cô bé đều hiểu, nhạy cảm đến mức làm người khác đau lòng.

“Sau này anh hai nuôi nhóc được không?”“Anh hai?”Giang Chỉ chớp mắt!“Vậy là ba thật sự không cần em sao?” Nghĩ đến đây, trên mặt Giang Chỉ tràn đầy vẻ tủi thân.

Lục Cẩm Xuyên thấy dáng vẻ không vui của Giang Chỉ, trong lòng đem Lục Kiến Hành mắng 7749 lần! Thế nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười:“Xì! Ông già kia lớn tuổi rồi, tự lo được cho mình đã là may lắm rồi! Quan trọng là anh hai thương nhóc, không nỡ xa em bé của nhà chúng ta! Hơn nữa anh hai ở một mình cũng rất cô đơn.

”Không những lời nói mà vẻ mặt của Lục Cẩm Xuyên cũng mang theo nét đau thương, anh đã dùng tới kỹ thuật diễn xuất được rèn luyện nhiều năm của mình!Bắt Lục Cẩm Xuyên phải diễn vai cô đơn sao? Khó lắm đó!Giang Chỉ nghe anh hai nói vậy, cô bé lập tức chạy sầm tới!“Em sẽ ở cạnh anh hai! Giang Chỉ thích anh hai nhất!” Áo bông nhỏ Giang Chỉ online!“Được!”Lục Cẩm Xuyên mỉm cười.

.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 7: Chương 7


“Anh hai, cho anh cái này nè!”Giang Chỉ từ trong phòng ngủ chạy ra, cô bé nhét tấm thẻ ngân hàng vào tay Lục Cẩm Xuyên.

“Giang Tiểu Chỉ, nhóc khinh thường anh đúng không? Nhóc nghĩ anh không nuôi nổi nhóc chứ gì!” Lục Cẩm Xuyên nhìn bàn tay đang đưa thẻ ngân hàng cho mình của Giang Chỉ, nháy mắt mặt đen như đít nồi.

“Anh hai!” Giang Chỉ dùng cánh tay nhỏ đẩy đẩy Lục Cẩm Xuyên: “Tiền nè, trong này có nhiều tiền lắm, cực kỳ nhiều luôn đó, cho anh hết!”“Không cần!” Anh không cần tiền của Lục Kiến Hành.

“Phải cần, phải cần!”Giang Chỉ nghe anh hai nói không cần, cô bé tức khắc trở nên nóng nảy, nhìn dáng vẻ sốt ruột của cô nhóc, Lục Cẩm Xuyên kéo tóc Giang Chỉ nói: “Vậy chúng ta đi xài hết số tiền này đi.

”“Xài hết luôn, cho anh hai xài xả láng!” Giang Chỉ nghịch ngợm hùa theo.

Nhìn cô nhóc ngây thơ, Lục Cẩm Xuyên cảm thấy sau này mình phải đối xử tốt với cô nhóc hơn mới được.

Vì thế ngày hôm sau, mới sáng sớm mà Lục Cẩm Xuyên đã nổi lòng từ bi, dậy thật sớm bắt đầu nấu bữa sáng!Sau khi Giang Chỉ thức dậy, ngửi thấy mùi kỳ lạ trong không khí, cô bé khịt mũi, vội vàng chạy ra ngoài.

“Anh hai!” Giang Chỉ thấy anh hai đeo tạp dề hoa nhí, đứng trong bếp thì rất ngạc nhiên.

Lục Cẩm Xuyên nhìn Giang Chỉ, ho khù khụ vài tiếng: “Sắp xong rồi, chờ anh chút!”“Dạ được!” Giang Chỉ vui vẻ nhảy nhót.

Lục Cẩm Xuyên ở trong bếp nhìn cái trứng gà bị chiên cháy đen của mình, thất thần giây lát, nhanh chóng lật mặt chưa cháy lên trên.

“Ăn sáng thôi!” Lục Cẩm Xuyên rót hai ly sữa bò, tâm trạng rất chi là vui vẻ.

Đây là bữa sáng đầu tiên trong đời anh tự làm!Đương nhiên là phải đăng lên weibo khoe rồi, Lục Cẩm Xuyên cầm điện thoại di động chụp một tấm ảnh, mở ứng dụng chỉnh sửa ra xóa cái cục đen thù lù kia đi, hoàn mỹ!#Lục Cẩm Xuyên đẹp trai nhất hệ mặt trời: Bữa sáng hôm nay!“Thế nào?” Lục Cẩm Xuyên nhìn Giang Tiểu Chỉ ăn một miếng trứng chiên, vẻ mặt chờ mong!“Ừm… khá ngon!”Giang Chỉ không muốn đả kích anh hai, cô bé cảm nhận vị khét cùng vị mặn hòa quyện trong miệng thành một mùi vị khó nói nên lời, cuối cùng nhịn không được nữa, há miệng uống một hớp sữa bò.

Trong lòng Lục Cẩm Xuyên không khỏi đắc ý, xem ra anh rất có thiên phú nấu ăn!Lục Cẩm Xuyên vươn đũa nếm thử một miếng: “Ọe! Chết tiệt, đây là cái quái gì vậy! Phi phi!” Lục Cẩm Xuyên muốn điên rồi, đây là thứ cho người ăn sao?“Giang Tiểu Chỉ! Đừng ăn nữa! Mau phun ra!”Vẻ mặt Lục Cẩm Xuyên không vui, anh nhìn cô nhóc, nghiêm giọng dạy dỗ:“Không ăn được thì nói không ăn được, tại sao phải cố ép mình? Làm như nhóc nói thật thì anh sẽ ăn thịt nhóc hay sao đó! Cái tính này của nhóc không được, sau này sẽ dễ bị người ta bắt nạt.

”“Em biết rồi, anh hai!” Giang Chỉ nuốt xuống đồ ăn trong miệng.

Lục Cẩm Xuyên không thể chấp nhận được sự thật bản thân không có thiên phú nấu nướng, do đó mấy ngày kế tiếp không ngừng thử đi thử lại, vào lần thử cuối cùng, cái chảo chịu không nổi cuối cùng nổ tung, Lục Cẩm Xuyên lúc này mới chịu từ bỏ!Giữa trưa, Từ Nghệ đến chơi, cô hỏi Giang Chỉ: “Anh hai em đâu rồi?”“Ở trong bếp ạ! Chị Từ Nghệ, em nói nhỏ chị nghe nha, anh hai đang lén lút tập nấu ăn đó, cho nên chúng ta phải làm bộ như không biết!”Giang Chỉ ghé sát vào tai chị quản lý nói nhỏ.

“Được, chị sẽ làm như không biết anh hai em nấu ăn dở!”Từ Nghệ nháy mắt, thấy cô nhóc trước mặt hoạt bát hơn trước đây không ít, có thể thấy được Lục Cẩm Xuyên đối xử với cô bé không tệ.

“Anh hai có bắt nạt em không?”“Dạ không, anh hai tốt với em lắm!”Trẻ con thật ra rất nhạy cảm, ai tốt với nó, ai không tốt với nó, nó đều biết hết.

Thấy Giang Chỉ quơ chân múa tay nói, Từ Nghệ nhàn nhạt cười một tiếng!Lục Cẩm Xuyên đi ra khỏi bếp thì thấy Giang Chỉ và Từ Nghệ, nghi ngờ hỏi: “Chị Từ, sao chị lại tới đây?”“Cậu tưởng tôi muốn đến chắc!” Từ Nghệ thấy Lục Cẩm Xuyên thì lại nổi giận!“Tôi tới là để thông báo cho cậu thứ bảy này có sự kiện đi thảm đỏ của tạp chí thời trang, cậu lo mà chuẩn bị.

”“Tôi cảnh cáo cậu đó, nếu còn gây chuyện như lần trước thì cậu về nhà làm Lục tổng của cậu đi!”Từ Nghệ nhìn Lục Cẩm Xuyên uy h**p nói!.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 8: Chương 8


Trên đường đi đến sự kiện thảm đỏ của tạp chí thời trang, Giang Chỉ mở to đôi mắt to tròn nhìn anh hai.

Lục Cẩm Xuyên xoay đầu lại, thấy cô nhóc nhìn mình không chớp mắt thì vẻ mặt có chút kiêu ngạo: “Thế nào, có phải thấy anh đẹp trai lắm không?”Giang Chỉ vội vàng gật đầu.

“Anh hai chói mắt quá! Bling bling luôn!”Quản lý Từ Nghệ nhìn thoáng qua Lục Cẩm Xuyên, bắt đầu bàn công việc:“Chúng ta nói sơ qua về lịch trình hôm nay, sau khi dự thảm đỏ xong sẽ có tiết mục phỏng vấn, bây giờ ôn sơ lại một chút.

”Lục Cẩm Xuyên nghe tới đây thì mất dần kiên nhẫn!“Chị Từ, chị đã dặn suốt cả đường đi rồi, chị yên tâm, những gì chị nói em đều nhớ hết, chẳng phải là phải khiêm tốn, nói ít lại hay sao!”Từ Nghệ rất muốn phản biện lại rằng, bình thường tôi cũng dặn tới dặn lui nhưng cậu có làm được đâu? Cuối cùng đành phải tận tình khuyên bảo thêm một lần nữa:“Lần này còn mang theo Giang Chỉ, ở trước mặt con bé hi vọng cậu có thể làm tấm gương tốt cho nó.

”“Biết rồi mà!” Lục Cẩm Xuyên trả lời có lệ.

“Anh hai nhất định là người giỏi nhất! Cực kỳ lợi hại!” Giang Chỉ tự hào nói.

“Đương nhiên rồi!” Lục Cẩm Xuyên cảm thấy bản thân vô cùng tự tin!“Chị Từ, lát nữa ở hậu đài phiền chị giúp em chăm sóc cho Giang Tiểu Chỉ.

”Lục Cẩm Xuyên xuống xe, trước khi đi thảm đỏ còn không quên dặn dò quản lý.

“Cậu cứ yên tâm.

”Trước đó bọn họ đã bàn xong việc chăm sóc cho Giang Chỉ, tuy rằng cô không đồng ý mang cô nhóc theo, nhưng Lục Cẩm Xuyên một mực làm theo ý mình, cô cũng không tiện từ chối.

“Anh hai yên tâm, em nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời chị Từ Nghệ.

” Giang Chỉ bày ra vẻ mặt uy tín.

“Được! Giang Tiểu Chỉ nhà chúng ta là ngoan nhất, nếu có ai bắt nạt nhóc thì cũng đừng sợ, đến lúc đó anh hai giúp nhóc đánh người đó!”Lục Cẩm Xuyên nghĩ đến Giang Tiểu Chỉ vừa khờ vừa ngốc, e rằng cô nhóc sẽ bị người ta bắt nạt.

“Lục Cẩm Xuyên, cậu đi lẹ giùm tôi cái, đừng dạy hư con nít.

” Từ Nghệ lạnh lùng lên tiếng thúc giục, cái tên này đúng là không đứng đắn gì cả.

Phòng nghỉ ở hậu trường.

Từ Nghệ dắt Giang Chỉ tìm một chỗ ngồi xuống, lấy bình sữa ra cho cô bé, sau đó mang điện thoại cho Giang Chỉ chơi: “Chỉ Chỉ, cầm điện thoại muốn xem gì thì xem nha.

”“Dạ!” Giang Chỉ uống một ngụm sữa, lúc này vui vẻ gật đầu với Từ Nghệ.

Một vài cô gái khác trong phòng nghỉ thấy Giang Chỉ cũng cảm thấy cô bé rất đáng yêu, một chuyên viên trang điểm có quen biết Từ Nghệ đi tới chào hỏi:“Chị Từ, cô bé này con nhà ai đây, trông xinh xắn quá!”“Em chào chị ạ!” Giang Chỉ bập bẹ chào người vừa mới tới.

“Cô bé ngoan quá đi!”“Con của người thân, trong nhà không có người, chị không yên tâm nên dắt nó theo!”Từ Nghệ cười trả lời, Giang Chỉ quả thực ngoan hơn các bạn đồng trang lứa.

“Em bé, em mấy tuổi rồi?”“Em năm nay 4 tuổi rưỡi, sắp 5 tuổi rồi ạ!” Giang Chỉ giơ lên năm ngón tay mập mạp đầy thịt.

…“Bình thường em thích làm gì nè?”“Em thích đọc sách, nghe kể chuyện, tập thể dục…”Hai người một hỏi một đáp, có vẻ rất hăng say!…Ở bên ngoài, sự kiện cũng đã bắt đầu.

Người dẫn chương trình bắt đầu giới thiệu, các ngôi sao cũng đã lên sân khấu.

Lúc này ánh mắt Giang Chỉ sáng lên, hai tai cô bé dựng thẳng! Không lâu sau, Giang Chỉ hưng phấn cười khúc khích, hình như cô bé nghe được tên của anh hai rồi! Anh hai!Từ Nghệ có việc cần phải giải quyết, đang lo lắng không biết nên chăm sóc Giang Chỉ như thế nào thì chuyên viên trang điểm lúc nãy đã mở miệng:“Chị Từ, đúng lúc em không bận gì, để em giúp chị trông bé cho.

”“Vậy cảm ơn em nhiều!”Từ Nghệ dặn dò vài câu rồi rời đi.

Giang Chỉ ngoan ngoãn ngồi trên ghế đợi người lớn, cô bé đợi một lúc thì bắt đầu thấy hơi buồn ngủ.

Lúc này đột nhiên cửa phòng nghỉ mở ra, cô bé giật mình tỉnh dậy.

Người tới là một nghệ sĩ trẻ, hôm nay đến tham dự sự kiện vì để tăng tỉ lệ xuất hiện trước công chúng.

Nghệ sĩ kia có vẻ rất tức giận: “Nhìn khuôn mặt đắc ý vừa rồi của Lục Cẩm Xuyên xem, không phải là ỷ mình có được quản lý tốt hay sao? Nếu không thì việc cậu ta đánh người đã sớm giải nghệ lâu rồi!”“Xem cậu ta còn đắc ý tới khi nào? Lục Cẩm Xuyên đắc tội nhiều ngươi như thế, còn không phải là do ỷ vào việc bản thân có gia thế hay sao? Diễn xuất thì dở tệ, chẳng ra gì!”Nghệ sĩ nọ vừa nói vừa bày ra vẻ mặt khinh thường.

Giang Chỉ nghe người này mắng anh hai, khuôn mặt nhỏ nhắn tức khắc phồng to vì giận.

“Diễn xuất của Lục Cẩm Xuyên rất tốt!”.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 9: Chương 9


Giang Chỉ đột nhiên lên tiếng khiến nghệ sĩ trẻ kia hoảng hồn!Người nọ tìm kiếm nơi phát ra âm thanh, tình cờ phát hiện là một cô bé còn chưa cao đến chân ghế!“Nhãi con ở đâu ra vậy!” Nghệ sĩ kia không đặt Giang Chỉ vào mắt.

“Con nít con nôi không ở nhà học hành, chạy tới đây đu idol làm gì, huống hồ còn là tên chẳng ra gì như Lục Cẩm Xuyên, đúng là không có mắt nhìn người mà.

”“Mắt nhìn người của Giang Chỉ rất tốt!” Mặt Giang Chỉ không vui.

Nghệ sĩ kia đánh giá Giang Chỉ từ đầu đến chân, cô nhóc tuổi vẫn còn nhỏ, gương mặt có chút tương tự Lục Cẩm Xuyên, thế nên bèn hỏi thử:“Lục Cẩm Xuyên là gì của nhóc?”“Liên quan gì tới anh!”Giang Chỉ thấy người nọ giống kẻ lừa đảo, chuyên bắt cóc trẻ em như trong sách báo hay nói, trong lòng cô bé vô cùng cảnh giác.

“Em gái, anh có kẹo nè…”Không đợi nghệ sĩ kia nói xong, Giang Chỉ đã lắc đầu như trống bỏi: “Không cần!”Sau đó nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tiểu Lê, ôm chặt đùi cô nói: “Chị Tiểu Lê, có kẻ bắt cóc trẻ em! Mình đi tìm chú cảnh sát đi chị!”“Phụt…”“Ha ha ha ha…”Giang Chỉ nói xong, những người trong phòng nghỉ đều không khỏi bật cười, mặt của nghệ sĩ kia cũng chớp mắt biến thành màu tím.

“Đứa nhóc này là chị mang vào sao? Chỗ này là chỗ nào, tại sao đến quy tắc cơ bản chị cũng không biết? Xem ra chị không muốn làm việc trong ngành này nữa rồi nhỉ!”Cơn giận của người nọ trút hết lên đầu Tiểu Lê.

“Người lớn không thể nổi giận vô cớ! Nổi giận sẽ xấu xí đó!” Giang Chỉ nghiêm túc nói.

Nghệ sĩ kia cảm thấy con nhóc này cố tình nói hắn: “Con nhóc này, nói ai xấu xí hả? Nhóc mới xấu! Con nhóc này ở đây chui ra vậy, quăng nó ra ngoài cho tôi!”“Mấy người làm gì vậy!” Tiểu Lê nhìn Giang Chỉ bị bọn họ lôi ra ngoài, cô đi lên ngăn cản.

“Em phải ở đây chờ anh hai!” Giang Chỉ mạnh mẽ giãy giụa!“Buông con bé ra!”Lục Cẩm Xuyên không ngờ mình vừa vào phòng đã thấy có vài người đang lôi kéo Giang Chỉ, anh ngay lập tức tung nắm đấm!Sau đó ôm Giang Chỉ vào lòng:“Nhóc có sao không? Có bị thương chỗ nào không?” Lục Cẩm Xuyên lo lắng nhìn Giang Chỉ.

“Anh hai!” Giang Chỉ ôm chặt cổ Lục Cẩm Xuyên, nước mắt lập tức chảy xuống làm ướt cổ anh hai.

Lục Cẩm Xuyên vô cùng giận dữ, nhấc chân đạp người nằm trên mặt đất.

“A a!”“A!”“Lục Cẩm Xuyên, cậu làm gì vậy? Ở trước mặt công chúng còn dám đánh người, cậu kiêu căng vừa thôi!”Nghê sĩ trẻ nhìn Lục Cẩm Xuyên gào to!“Là cậu ra lệnh cho bọn họ sao?”“Là tôi thì thế nào!” Nghê sĩ kia hung hăng trả lời.

“Vậy thì đúng rồi! Là cậu muốn chết!”Đôi chân dài của Lục Cẩm Xuyên đá xuống! Nghê sĩ kia lập tức bị đá văng tới góc bàn, giây tiếp theo máu chảy ra như suối: “A! Mặt của tôi, mặt của tôi!”Lục Cẩm Xuyên không quan tâm người nọ, bế Giang Chỉ nhấc chân bỏ đi.

Từ Nghệ ở sau lưng căn bản không kịp khuyên bảo.

“Cẩm Xuyên…” Từ Nghệ gọi vài tiếng nhưng Lục Cẩm Xuyên không hề ngoái đầu lại!Nhìn tình cảnh hỗn loạn trong phòng nghỉ, Từ Nghệ không khỏi giơ tay đỡ trán, hầy, ngày mai lại phải lên trang đầu rồi!Từ Nghệ chỉ đành hạ mình nhận lỗi với nghệ sĩ kia, bày tỏ muốn giải quyết riêng chuyện này.

Nhưng tất nhiên người nọ đang vô cùng giận dữ!“Không có chuyện đó đâu! Nói cho cô biết, chuyện hôm nay tôi nhất định không để yên, tôi muốn Lục Cẩm Xuyên thân bại danh liệt, có tiền thì ghê gớm lắm sao? Anh hai gì chứ? Rõ ràng là con riêng!”…Bên trong xe bảo mẫu.

Giang Chỉ lấm lét vùi đầu vào lồng ngực anh hai: “Xin lỗi anh hai, có phải em lại gây chuyện cho anh rồi không?”“Không có chuyện gì đâu, chị Từ Nghệ của nhóc có thể giải quyết được.

”!!!Từ Nghệ mở cửa xe, đúng lúc nghe được câu này!“Ha ha!” Tên này đúng là coi trọng cô quá rồi.

.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 10: Chương 10


Từ Nghệ mở cửa xe thì nhìn thấy hai đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm: “Khụ khụ… chị Từ về rồi à!”Từ Nghệ hiếm khi nhìn thấy vẻ mặt lấy lòng của Lục Cẩm Xuyên.

Sau khi lên xe Từ Nghệ không nói câu nào, bởi vì cô sợ mình không cẩn thận sẽ đấm chết Lục Cẩm Xuyên.

“Chị Từ, việc hôm nay…” Lục Cẩm Xuyên muốn nói lại thôi, mở miệng xin lỗi không phù hợp tác phong của anh.

“Đừng nói chuyện với tôi! Cậu tự xem đi!” Từ Nghệ ném điện thoại qua cho Lục Cẩm Xuyên.

#Clip đánh người của Lục Cẩm Xuyên tại sự kiện Tinh Quang# đã lên hạng 35 trên hot search, hơn nữa còn đang lên tiếp với tốc độ hỏa tiễn.

Từ Nghệ xoa huyệt thái dương, cô thật sự còn muốn sống thêm mấy năm nữa.

“Chị Từ Nghệ, chị đừng mắng anh hai mà, là lỗi của em!” Giang Chỉ gục đầu xuống, nước mắt lã chã nhìn Từ Nghệ.

Lục Cẩm Xuyên lại cười lạnh: “Không cần xin lỗi, là do tên kia thiếu đánh, dám bắt nạt em gái của anh!”“Đúng, cậu nói cái gì cũng có lý hết!” Từ Nghệ trừng mắt liếc Lục Cẩm Xuyên.

“Sớm muộn gì cũng tiêu tan sự nghiệp do cái tính nóng giận của cậu.

” Từ Nghệ nhìn cô nhóc đang lo lắng, cô thay đổi thái độ, mở miệng châm chọc: “Không sao đâu Chỉ Chỉ, da mặt anh hai em dày, không cần lo cho cậu ta, dù sao bị rận cắn nhiều rồi cũng không biết đau!”Lục Cẩm Xuyên: ???Xe đi tới công ty, Từ Nghệ nhanh chóng xuống xe, để lại Lục Cẩm Xuyên và Giang Chỉ trên xe nhìn lẫn nhau.

“Anh hai, hình như chị Từ Nghệ đang giận.

”“Không sao, ngày mai là ổn thôi ấy mà.

” Lục Cẩm Xuyên tỏ vẻ không để tâm.

“Tay anh hai bị thương rồi.

” Trong lúc Lục Cẩm Xuyên sửa sang lại tóc cho Giang Chỉ, cô bé nhìn tay Lục Cẩm Xuyên sửng sốt kêu lớn.

“Anh hai có đau không? Để Chỉ Chỉ thổi cho anh hai nha, thổi vào sẽ không đau nữa!”Giang Chỉ tập trung nhìn tay anh hai, thổi thổi: “Anh hai có đỡ hơn chút nào không?” Hai mắt cô bé đỏ lên, nhìn Lục Cẩm Xuyên hỏi.

Nhìn đôi mắt ngấn nước của em gái, dường như nếu Lục Cẩm Xuyên nói đau thì cô nhóc sẽ òa khóc ngay lập tức.

“Đỡ hơn rồi.

” Lục Cẩm Xuyên dỗ dành trả lời.

“Để em thổi tiếp cho anh hai!” Giang Chỉ cười lộ ra răng sữa.

Lục Cẩm Xuyên nhìn con vịt ngốc trước mặt, lặng lẽ thở dài! Đúng là vừa không để ý một cái đã bị người ta bắt nạt!Về đến nhà, Lục Cẩm Xuyên đưa tay cho Giang Chỉ kiểm tra, nghe được cô nhóc nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lần sau anh hai không được đánh nhau nữa, đánh nhau là không đúng!”Lục Cẩm Xuyên nhéo mặt Giang Chỉ: “Giang Tiểu Chỉ, chuyện của người lớn không mượn nhóc lo.

”“Nhưng mà, nhưng mà, Chỉ Chỉ lo cho anh hai.

” Vẻ mặt cô bé có chút tủi thân.

Lục Cẩm Xuyên nhìn dáng vẻ này của Giang Chỉ, mở miệng tính nói, nhưng cuối cùng lại chỉ đành ảo não trả lời: “Anh biết rồi.

”“Em biết anh hai là người tốt nhất mà!” Giang Chỉ ôm chặt Lục Cẩm Xuyên.

…Scandal lần này của Lục Cẩm Xuyên rất lớn, ngay cả Lục Kiến Hành đang ở nước ngoài cũng gọi điện thoại về: “Tin tức ở trên mạng rốt cuộc là chuyện như thế nào?”“Ba gọi điện thoại để chất vấn con sao?” Lục Cẩm Xuyên lạnh lùng mở miệng.

Lục Kiến Hành cũng không vui: “Lục Cẩm Xuyên, con bao nhiêu tuổi rồi? Suốt ngày hành sự theo cảm tính, có điều ba thấy cái công việc mất mặt đó của con, không làm cũng chẳng sao!”Lục Kiến Hành cảm nhận được Lục Cẩm Xuyên đầu dây bên kia đang áp chế cơn giận, sợ đứa con trai này lại tắt máy bèn nói thẳng vào vấn đề chính: “Thứ sáu tuần này ba sẽ về nước, con đến gặp ba một chuyến! Thuận tiện bàn chuyện của Giang Chỉ!”“Được!”Thứ sáu.

“Mình đi đâu vậy anh hai?” Giang Chỉ khó hiểu hỏi Lục Cẩm Xuyên.

“Lục Kiến Hành về rồi, gọi chúng ta tới ăn cơm!”Là ba sao? Ánh mắt Giang Chỉ sáng lên, nhưng giây tiếp theo lại nắm chặt tay anh hai: “Vậy chúng ta có còn về nhà không?”Nếu lúc trước nói đi gặp ba, Giang Chỉ nhất định sẽ rất vui, nhưng hiện tại cô bé không muốn rời xa anh hai!Lục Cẩm Xuyên gõ đầu Giang Chỉ: “Sao nào? Không muốn về nhà với anh hai hả?”Lục Cẩm Xuyên không yên tâm giao Giang Tiểu Chỉ cho người cha tồi tệ kia, ông ấy không xứng làm cha!“Không có, Giang Chỉ muốn về nhà với anh hai!” Giang Chỉ lắc đầu, sau đó hưng phấn đi thay quần áo.

Ở nhà cũ của nhà họ Lục, Lục Kiến Hành nhìn Giang Chỉ, trong nháy mắt sắc mặt trở nên khó coi: “Tại sao con lại mang nó đến?”.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 11: Chương 11


Giang Chỉ nắm tay anh hai thật chặt.

“Đừng sợ!” Lục Cẩm Xuyên cười lạnh nói: “Đừng thấy người này đạo mạo mà lầm, ông ấy căn bản không xứng làm cha!”“Lục Cẩm Xuyên!” Lục Kiến Hành giận dữ trừng mắt.

“Không vui sao? Không vui thì con đi đây?” Lục Cẩm Xuyên chẳng qua lười để ý đến Lục Kiến Hành.

“Con…” Lục Kiến Hành cuối cùng thở dài nói: “Vào đi!”Lục Cẩm Xuyên nắm tay dắt Giang Chỉ vào trong.

“Nói đi, gọi con tới có chuyện gì?” Lục Cẩm Xuyên vào nhà thì đi tới ngồi xuống ghế sô pha, chân gác lên bàn trà.

“Lục Cẩm Xuyên, cho dù thế nào thì ba vẫn là ba của con, con xem lại thái độ của mình đi!”“Ba tôi đã chết mười năm trước rồi!” Lục Cẩm Xuyên nhớ đến chuyện năm đó thì không kiềm chế được lửa giận.

“Ba nói rồi, chuyện năm đó không phải như con nghĩ…” Lục Cẩm Xuyên chưa nói xong đã bị Lục Kiến Hành cắt ngang.

“Tôi không muốn nghe ông nói cái này! Nói việc chính đi!”Lục Kiến Hành nhìn Lục Cẩm Xuyên, lại nhìn sang Giang Chỉ, trong bụng càng nổi lửa giận.

“Cháu tên Giang Chỉ? Gặp người lớn sao không biết chào hỏi? Giang Phồn Nguyệt dạy cháu như thế sao!”Giang Chỉ nhìn người ba trước mặt, cô bé co rúm người lại.

“Hôm nay ông gọi chúng tôi tới là để dạy dỗ sao?” Lục Cẩm Xuyên thấy Lục Kiến Hành làm khó dễ Giang Chỉ, anh ngay lập tức nổi giận.

“Tình cảm hai đứa tốt quá nhỉ!” Lục Kiến Hành trừng mắt.

“Đúng vậy, còn không phải cảm ơn ông sao?” Khóe môi Lục Cẩm Xuyên lộ ra nụ cười lạnh.

“Nó chẳng qua chỉ là đứa con ngoài ý muốn!” Lục Kiến Hành nhìn lướt qua Giang Chỉ, lặng lẽ nói một câu.

“Vậy ông phải cẩn thận đấy, dù sao đời người đâu đâu cũng có chuyện ngoài ý muốn! Loại đàn ông không tự quản được mình như ông, nói không chừng lúc nào lại lòi thêm con riêng!”Lục Cẩm Xuyên vừa nói vừa liếc nhìn phần chân của Lục Kiến Hành.

“Lục Cẩm Xuyên!” Lục Kiến Hành thật sự rất muốn đánh chết thằng con trời đánh này.

Giang Chỉ ở bên cạnh thấy anh hai rất lợi hại! Anh hai là tuyệt nhất!Lục Cẩm Xuyên nhìn vẻ mặt của Giang Chỉ, anh đắc ý xoa đầu cô bé: “Học hỏi đi nhóc, đừng có ai mắng gì cũng nghe!”Lục Kiến Hành đúng là tạo nghiệt lớn mới sinh ra một thằng con trai như Lục Cẩm Xuyên!“Nếu hôm nay con bé này cũng tới, vậy cùng nhau nghe đi! Sau này ba sẽ sắp xếp người chăm sóc Giang Chỉ, từ nay về sau con không cần xen vào chuyện của nó nữa!” Lục Kiến Hành nói thẳng.

“Sắp xếp người chăm sóc?” Lục Cẩm Xuyên nghiến răng.

Lục Kiến Hành không nói nữa, hiển nhiên cảm thấy bản thân đã nói rất rõ.

Không có chuyện ông ta tự mình nuôi dưỡng Giang Chỉ!“Hay lắm, ông giỏi thật! Ông không nuôi đúng không? Tôi nuôi! Giang Tiểu Chỉ, nhóc nhớ cho kỹ, từ nay về sau nhóc không có người cha này.

”Nhìn vẻ mặt như ban ân của Lục Kiến Hành, Lục Cẩm Xuyên trừng mắt tức giận.

“Lục Cẩm Xuyên! Con bao nhiêu tuổi rồi! Để nó cho con, con có thể chăm sóc được sao?”“Con cũng không nghĩ tới mình làm nghề gì? Sau này không đóng phim nữa?”Giang Chỉ thấy anh hai cãi nhau với ba, cô bé cảm thấy vô cùng buồn bã, nhưng lại sợ sẽ làm ảnh hưởng công việc của anh hai.

“Đó là chuyện của tôi, ông không cần quan tâm! Giang Tiểu Chỉ, đừng nghe ông ta nói bậy! Nhóc tự mình chọn đi, nhóc muốn ở với ai?”Giang Chỉ không ngờ bản thân mới chừng này tuổi lại gặp phải vấn đề kỳ quái như thế này!“Anh hai… em…”Giang Chỉ định nói tiếp thì nghe được Lục Cẩm Xuyên nói như chém đinh chặt sắt: “Được rồi, con bé chọn tôi! Chuyện này không cần nói tiếp nữa!”Lục Cẩm Xuyên ôm Giang Chỉ, đứng dậy muốn đi: “Nếu đã quyết định xong rồi thì chúng tôi đi đây.

”Lục Kiến Hành tức giận trừng mắt!“Lục Cẩm Xuyên, trong mắt con có còn người ba này không! Ba là ba con, chẳng lẽ ba lại hại con hay sao!”Lục Cẩm Xuyên quay đầu lại nhìn thoáng qua Lục Kiến Hành, lạnh lùng nói: “Ông không xứng làm ba tôi!”.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 12: Chương 12


Cha con hai người tan rã trong không vui!“Người khác giận mình không giận! Anh hai đừng giận nha!” Vừa ra ngoài, Giang Chỉ ôm cổ anh hai dịu dàng an ủi.

Lục Cẩm Xuyên hừ mạnh một tiếng: “Anh không giận, người giận phải là ông già đó mới đúng!”Giang Chỉ thấy dáng vẻ tức giận của anh hai thì nhìn anh nhe răng cười.

“Nhìn cái mặt ngốc của nhóc kìa!” Lục Cẩm Xuyên sờ mái tóc xoăn của Giang Chỉ, dặn dò cô bé:“Đừng nghe Lục Kiến Hành nói vớ vẩn, những lời đó nhóc không cần để trong lòng, chỉ dựa vào một mình nhóc, không thể nào ảnh hưởng công việc của anh được.

Không được nghĩ nhiều nghe không?”“Anh hai… không thì anh đuổi em ra ngoài đi!”Giọng Giang Chỉ rất đáng thương, cô bé nhỏ giọng nói một câu, cô bé không muốn làm phiền anh hai!“Câm miệng!” Lục Cẩm Xuyên giả vờ uy h**p: “Nhóc tưởng anh phí công nuôi nhóc sao, đợi nhóc trưởng thành, nhóc phải dưỡng lão cho anh đó!”Lục Cẩm Xuyên dùng ngữ điệu hung dữ nói: “Nghe rõ chưa?”“Dạ! Giang Chỉ sẽ dưỡng lão cho anh hai.

”Giang Chỉ gật đầu thật mạnh, ừm, sau này cô bé nhất định sẽ chăm sóc anh hai thật tốt, nuôi anh hai trắng trẻo mập mạp, già rồi vẫn còn sức mắng người!Lục Cẩm Xuyên sau khi trở về thì nhanh chóng tìm người xây cho Giang Chỉ một căn phòng trẻ em.

Không lâu sau, căn phòng vốn lạnh lẽo trong nhà giống như có phép thuật, nháy mắt đã trở thành một lâu đài diệu kỳ của công chúa.

“Wow!” Giang Chỉ nhìn căn phòng xinh đẹp trước mắt, cô bé cảm thấy mọi thứ có chút không chân thật.

“Có thích không?”“Em thích lắm, cảm ơn anh hai! Anh hai là siêu nhân!”Giang Chỉ cảm thấy anh hai rất thần kỳ, không có việc gì là anh hai không làm được.

“Vậy là cậu thật sự định nuôi cô bé ở đây sao?”Từ Nghệ nhìn cô bé đang vui chơi cách đó không xa, mở miệng hỏi.

“Đương nhiên rồi! Sau này em già rồi Giang Chỉ là người chăm sóc em.

”“Cậu quyết định rồi thì tốt.

”“À đúng rồi, còn có một việc muốn nhờ chị, giúp em tìm nhà trẻ cho Giang Chỉ!”Cách đây không lâu, Lục Cẩm Xuyên nhận được điện thoại của giáo viên mầm non từ điện thoại di động của mẹ Giang Chỉ, Lục Cẩm Xuyên lúc này mới nhớ ra việc cho Giang Chỉ đi học.

“Được, chuyện này cứ giao cho tôi xử lý.

”“Làm phiền chị rồi!”“Được Lục thiếu cảm ơn đúng là không dễ dàng.

” Từ Nghệ cười châm chọc.

Không lâu sau Từ Nghệ đã tìm được cho Giang Chỉ một nhà trẻ rất quý tộc, cách nhà Lục Cẩm Xuyên không xa.

Trước khi đi học nhà trẻ mới, Lục Cẩm Xuyên dắt Giang Chỉ quay về nhà trẻ lúc trước.

Giang Chỉ quay về nhà trẻ cũ, bạn bè trong nhà trẻ chào hỏi cô bé rất nhiệt tình:“ A, là Giang Chỉ, Giang Chỉ! Lâu rồi không gặp cậu! Váy của cậu đẹp quá!”“Này Giang Chỉ, người dẫn cậu tới là ai vậy?”“Cậu bị bệnh sao Giang Chỉ? Sao lâu rồi không tới lớp?”Ngay lúc này, có một cậu bé cao gầy chạy tới: “Giang Chỉ, em đi học lại rồi hả?”“Hành Chu!”Thấy cậu bé, Giang Chỉ hưng phấn chạy tới.

“Giang Chỉ, mấy ngày qua em đi đâu vậy? Anh lo cho em lắm.

” Vẻ mặt cậu bé rất lo lắng.

“Em ở nhà của anh hai! Anh đừng lo Hành Chu, anh hai tốt với em lắm! Đúng rồi Hành Chu, lần này em tới đây là muốn tạm biệt anh!” Giang Chỉ nghĩ tới đây, trong lòng có chút buồn bã.

“Em phải đi sao?” Hành Chu nháy mắt quýnh lên.

“Xin lỗi anh Hành Chu, có lẽ chúng ta không đi học chung được rồi!”Giang Chỉ phải thất thứa, cô bé rất buồn.

Thấy dáng vẻ của Giang Chỉ, Hành Chu cũng không biết làm thế nào, đột nhiên nhớ tới gì đó bèn vừa chạy vừa kêu to: “Giang Chỉ, em đợi anh một chút, anh có quà tặng cho em.

”Không lâu sau Hứa Hành Chu quay lại, cậu bé nhét vào tay Giang Chỉ một cái hộp.

“Đây là quà sinh nhật anh tự tay làm cho em.

”Bỗng nhiên có một nhóc mập từ đâu chạy tới, giành lấy hộp quà trong tay Giang Chỉ ném xuống đất.

“Quà gì chứ! Ba cái thứ vớ vẩn! Mày còn dám về đây sao Giang Chỉ, mày chỉ là đồ con hoang, đồ tạp chủng!”“Cậu làm gì vậy?” Hốc mắt Giang Chỉ đỏ bừng.

.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 13: Chương 13


“Nhặt nó lên! Xin lỗi Giang Chỉ mau!”Hứa Hành Chu nổi giận đùng đùng, nhìn nhóc mập quát.

“Mắc gì tao phải xin lỗi?” Nhóc mập còn chưa xả giận, vừa nói vừa dẫm chân lên hộp quà, Giang Chỉ giận đến mức hai mắt đỏ bừng.

Hứa Hành Chu nhìn quà của mình bị đạp hư, cậu bé nắm tay lại thật chặt.

Nhóc mập đằng kia còn chưa chịu thua, mở miệng nói: “Tao biết ngay là mày mà Hứa Hành Chu! Hừ, cả ngày đi theo đuôi Giang Chỉ, quả nhiên tụi mày đều là một đám con hoang không có cha…”Nhóc mập còn chưa nói xong đã thấy cái mũi của mình đau xót: “! A, máu, chảy máu rồi…”Lục Cẩm Xuyên không ngờ mình vừa mới rời khỏi Giang Chỉ mấy phút đã nghe được tin cô bé đánh nhau.

Trong phòng hiệu trưởng, người tới đầu tiên là mẹ của nhóc mập!“Mẹ ơi! Hu hu! Đứa con hoang đó đánh con!” Nhóc mập thấy mẹ liền khóc rống lên.

“Nhị Bảo, con làm sao vậy để mẹ xem nào? Trời đánh thật, nhà trẻ mấy người chăm sóc tụi nhỏ vậy đó hả? Đúng là đồ có mẹ sinh mà không có cha dạy! Hôm nay không giải quyết cho ra lẽ thì tôi không đi đâu hết.

” Mẹ Bảo Húc hung dữ nhìn hai đứa nhóc, hận không thể nhào tới cắn bọn trẻ cho hả giận.

“Mẹ Bảo Húc này, cô đứng lên trước đã, bây giờ chúng tôi phải xử lý vết thương của Bảo Húc!” Hiệu trưởng nhà trẻ lúc này ở bên cạnh khuyên bảo.

“Nhà trẻ mấy người bị gì vậy? Mấy đứa mất dạy như thế mà cũng nhận vào trường! Hôm nay nhất định phải giải quyết cho tôi!” Mẹ của Tôn Bảo Húc nhìn hai đứa trẻ, trong lòng một bụng lửa giận.

Lục Cẩm Xuyên vào phòng hiệu trưởng đã nhìn thấy một phụ nữ trung niên đang la lối khóc lóc bên trong.

Mà Giang Tiểu Chỉ vẻ mặt sợ hãi đứng cách đó không xa, Lục Cẩm Xuyên nhìn cô bé, không kiềm được cơn giận dữ trong lòng! Có người dám nhân lúc anh không có mặt, bắt nạt nhóc con nhà anh!“Anh hai!”Giang Tiểu Chỉ thấy Lục Cẩm Xuyên đến, giống như nhìn thấy được cứu viện, cô bé tủi thân gọi anh.

“Giang Tiểu Chỉ!” Lục Cẩm Xuyên nhìn mái tóc bù xù cùng vệt đỏ trên mặt cô bé, anh giận dữ mắng: “Nhóc là đồ ngốc hả? Lần trước anh hai nói như thế nào, nếu sau này có người còn bắt nạt nhóc thì cứ đánh trả, đánh không lại thì gọi người tới! Biết không?”“Cậu nói chuyện kiểu gì vậy, cậu dạy con nít như vậy sao! Hèn gì con nhỏ hư hỏng này không biết lễ phép!”“Bà nói ai là con nhỏ hư hỏng?” Nắm đấm Lục Cẩm Xuyên cứng lại!Giang Chỉ vội vàng giữ chặt tay anh hai, không được manh động, nếu anh hai đánh nhau ở đây thì chị Từ Nghệ nhất định sẽ bay tới giết anh mất.

“Anh của Giang Chỉ, cậu cũng bình tĩnh đã.

Thật ra việc này…” Giáo viên mầm non bên cạnh tiến lên khuyên nhủ.

“Giáo viên mấy người ngày thường cũng mặc kệ như vậy sao?” Lục Cẩm Xuyên nhớ tới những lời khó nghe trong miệng nhóc mập, nghĩ đến cảnh Giang Tiểu Chỉ từ nhỏ đã phải sinh hoạt trong môi trường này, cô bé không biết đã chịu biết bao tủi hờn!Nói cho cùng vẫn là lỗi của tên Lục Kiến Hành khốn nạn kia! Nghĩ tới đây, Lục Cẩm Xuyên rất muốn mắng người.

Mẹ của Bảo Húc là người ăn nói điêu ngoa, mồm miệng độc địa, đương nhiên cũng không phục, bà ta hung thần ác sát tiến lên mắng: “Tôi nói sai rồi sao? Đúng là có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, nhìn đi, mới nứt mắt ra đã học mẹ nó cái thói quyến rũ đàn ông…”“Bốp!”Nghe bà ta càng ngày càng nói khó nghe, Lục Cẩm Xuyên giận dữ tát bà ta một bạt tai.

“Có miệng để phun ra phân sao?”“A! Mày dám động tay động chân, bà đây liều mạng với mày!” Bà thím kia cũng điên rồi!Hai người châu đầu vào đánh nhau, cảnh tượng vô cùng kịch liệt.

.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 14: Chương 14


“Cậu giỏi thật! Chạy tới nhà trẻ đánh nhau cơ đấy!”Trên đường trở về, Từ Nghệ vừa thoa thuốc cho Lục Cẩm Xuyên vừa mở miệng mắng.

Từ Nghệ không ngờ mình để Lục Cẩm Xuyên ra ngoài một chuyến lại gặp phải chuyện lớn như vậy, còn đánh nhau với một bà thím.

Nếu không phải cô chạy đến thì hai người bọn họ chắc còn đánh tới khi lên đồn công an mất.

“Đau! Chị Từ nhẹ tay chút đi!” Lục Cẩm Xuyên nhỏ giọng than vãn.

“Đau chết cậu cho rồi!” Từ Nghệ nhìn thấy mặt Lục Cẩm Xuyên là lại nổi giận.

Lục Cẩm Xuyên lầm bầm vài tiếng, sau đó nhìn sang Giang Chỉ đang đau lòng không nói câu nào, anh bắt đầu thẩm vấn cô bé: “Giang Tiểu Chỉ, thằng nhóc kia là ai?”“?” Giang Chỉ ngẩng đầu, mờ mịt nhìn anh hai.

“Thằng nhóc đưa quà cho nhóc, nó là ai?” Nghĩ đến cô nhóc nhà mình được người ta nhớ thương, trong lòng Lục Cẩm Xuyên thấy khó chịu.

“Anh hai hỏi anh Hành Chu hả?”Bây giờ đã bắt đầu gọi thân thiết vậy rồi sao? “Cha già” Lục Cẩm Xuyên không khỏi cảm thấy đau xót trong lòng.

“Anh Hành Chu là con của dì Thu nhà hàng xóm, lớn hơn em một tuổi! Bình thường dì Thu Thu và anh Hành Chu đối xử với em rất tốt!”Nghĩ đến bản thân không biết khi nào mới gặp lại anh Hành Chu, Giang Chỉ cảm thấy rất buồn bã.

“Hừ!” Lục Cẩm Xuyên thấy Giang Chỉ ủ rũ thì rất không vui, có điều cũng không sao, sau này cũng không còn gặp nữa.

Nghĩ đến đây, Lục Cẩm Xuyên không khỏi dặn dò cô bé: “Giang Tiểu Chỉ, chừng nào đi học nhà trẻ mới thì cách xa tụi con trai ra.

Nhiệm vụ của con nít là học thật giỏi, biết chưa?”“Em biết rồi anh hai!” Học thật giỏi, mai mốt lớn lên mới có thể nuôi được anh hai.

Từ Nghệ nhìn dáng vẻ như đề phòng sói của Lục Cẩm Xuyên thì lên tiếng nhắc nhở: “Con bé mới có bao lớn đâu chứ, cậu nghĩ nhiều quá rồi đó.

”“Đây gọi là đề phòng trước, chị chẳng biết gì.

”Buổi tối, trong phòng khách.

Lục Cẩm Xuyên thấy Giang Chỉ tìm kiếm tin tức giải trí, trong lòng không khỏi hoảng hốt:Chẳng lẽ trong lúc anh không để ý thì con nhóc này bắt đầu đu idol rồi?“Giang Tiểu Chỉ, em thích người này à?”Lục Cẩm Xuyên nhìn màn hình điện thoại của Giang Chỉ, không ai khác chính là đối thủ một mất một còn của mình, trong lòng thấy không thoải mái.

Giang Chỉ lắc đầu.

Nhìn hành động của Giang Chỉ, khóe miệng Lục Cẩm Xuyên nhếch lên, vừa định khen cô nhóc thật tinh mắt.

Thế nhưng câu tiếp theo của Giang Chỉ lại khiến khóe miệng Lục Cẩm Xuyên hạ xuống.

“Anh hai, em đang xem trên mạng có ai mắng anh không!” Giang Tiểu Chỉ quay đầu, trịnh trọng trả lời.

Hiện tại Giang Chỉ đã biết nghề nghiệp của anh trai rất đáng thương.

Không thể ăn thịt, không thể đánh nhau, không thể mắng chửi người!Nếu lên hot search còn có khả năng phải đền tiền! Tuy rằng Giang Chỉ còn chưa hiểu điều này nghĩa là gì, nhưng những lời chị Từ Nghệ nói cô bé đều ghi nhớ trong lòng.

Nghe Giang Chỉ nói, mặt Lục Cẩm Xuyên giật giật, anh rất muốn nói: Cảm ơn nhóc đã quan tâm đến anh!Thấy dáng vẻ cố chấp của cô nhóc, Lục Cẩm Xuyên không quan tâm, chỉ nói: “Yên tâm đi, anh hai có thể giải quyết!”“Huống hồ cho dù có bị lộ cũng không sao, anh chăm sóc cho em gái mình, người không có lý lẽ phải là bọn họ mới đúng!”‘Vậy thì tốt quá, anh hai không cần phải đền tiền nữa!”Lục Cẩm Xuyên “???” Đứa em gái này có thể quăng được rồi!Giang Chỉ nhìn Lục Cẩm Xuyên, cô bé nhỏ giọng nài nỉ: “Anh hai, anh hứa với em một chuyện đi!”“Nhóc nói đi!”“Lần sau anh hai đừng đánh nhau nữa nha, dù sao anh hai cũng phải dựa vào mặt kiếm cơm mà!”Lục Cẩm Xuyên:! Đang khen anh hay là mắng anh vậy?“Anh hai ơi?” Giang Chỉ lắc cánh tay Lục Cẩm Xuyên.

“Được!” Lục Cẩm Xuyên qua loa trả lời.

Bởi vì Lục Cẩm Xuyên bị thương ở mặt cho nên sự kiện sắp tới lại phải hủy bỏ!.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 15: Chương 15


Cho nên Lục Cẩm Xuyên có thời gian tự mình đưa Giang Chỉ đến nhà trẻ!Lúc Từ Nghệ nghe Lục Cẩm Xuyên nói muốn một mình đưa Giang Chỉ đi nhà trẻ, cô lập tức chạy tới đó.

“Chị Từ, chị có cần làm đến mức này không?” Lục Cẩm Xuyên không vui nhìn Từ Nghệ.

“Ha ha, Lục Cẩm Xuyên, cậu như thế nào trong lòng cậu không biết sao? Tôi không muốn nhìn thấy cậu lên hot search nữa đâu.

”Từ Nghệ bái phục vị tiểu gia này rồi! Làm cái gì cũng không giỏi, chỉ có đánh nhau là số một!“Hot search? Những người khác muốn lên còn chưa chắc lên được kìa!”“Cho nên cậu rất đắc ý có phải không?” Trong mắt Từ Nghệ mang theo uy h**p.

“Không dám, không dám!” Lục Cẩm Xuyên nhìn quản lý, nghĩ thầm anh cũng không có lá gan dám ra oai trước mặt cọp cái.

Sau khi đưa Giang Chỉ đến nhà trẻ, trước khi rời đi Lục Cẩm Xuyên vẫn còn không yên tâm, dặn đi dặn lại:“Giang Tiểu Chỉ! Nhóc phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, nếu người khác lại bắt nạt nhóc thì cứ đánh trả! Đừng sợ, anh hai có tiền, anh hai đền được!”Từ Nghệ: Đây là loại phụ huynh ngỗ nghịch gì vậy!Còn may Giang Chỉ rất hiểu chuyện, nếu không sẽ bị ông anh không đáng tin này dạy hư mất.

Thứ bảy tuần này, Lục Cẩm Xuyên phấn khởi muốn mang Giang Chỉ đi công viên giải trí.

“Sinh nhật năm nay anh hai không tổ chức được cho nhóc, vừa đúng lúc có cơ hội, anh hai sẽ bù lại cho nhóc! Tèn ten, vé công viên giải trí đây!”Nghe anh hai nói, Giang Chỉ vui đến mức nhảy cẫng lên: “Cảm ơn anh hai!”“Nhớ đó, sau này có gặp thằng nhóc nào thì cũng không đẹp trai bằng anh hai, không quan trọng bằng anh hai, có biết không?”Lục Cẩm Xuyên nhéo mặt Giang Chỉ, muốn dưỡng lão phải bắt đầu tự việc dạy dỗ trẻ em, tôn lão kính lão là việc bắt buộc!“Em biết rồi!”“Ngoan, lại đây nào, để tránh sau này nhóc quên mất, anh hai đã chuẩn bị sẵn một tờ giấy, nhóc lại đây ấn dấu tay đi!”Giang Chỉ: ???Giang Chỉ trong trạng thái mơ màng đã ký vào hợp đồng “bán thân"!Thấy Giang Chỉ đã in dấu tay, Lục Cẩm Xuyên lấy lại tờ giấy, nở nụ cười vô cùng gian trá!“Đi thôi, bây giờ chúng ta xuất phát!” Lục Cẩm Xuyên vỗ đầu Giang Chỉ!“Dạ!” Giang Chỉ nhảy nhót tưng bừng!Có anh hai bên cạnh, Giang Chỉ đã trải qua một ngày tràn ngập niềm vui.

Trước khi trời tối hẳn, Lục Cẩm Xuyên sờ đầu Giang Chỉ hỏi: “Có mệt không?”“Không mệt!”“Nhóc còn muốn chơi gì nữa, chúng ta chơi thêm một trò rồi về nhà!”“Anh hai, em còn muốn chơi trò đó!” Ngón tay Giang Chỉ chỉ vào tàu lượn siêu tốc, cô bé nở nụ cười xán lạn.

“…” Mắt Lục Cẩm Xuyên có chút run rẩy, nhưng nhìn thấy ánh mắt nóng lòng muốn chơi thử của Giang Chỉ, anh đành miễn cưỡng gật đầu.

Anh không tin mình không cầm cự được!Tàu lượn siêu tốc vừa bắt đầu khởi hành, Lục Cẩm Xuyên vẫn còn miễn cưỡng chịu đựng, chỉ khi tàu từ trên cao trượt xuống, trên bầu trời truyền đến tiếng thét chói tai của Lục Cẩm Xuyên.

“A a a!!!”Chết mất! Tổn thọ tôi rồi! Cứu mạng!Lục Cẩm Xuyên xuống khỏi tàu lượn siêu tốc, hai chân mềm nhũn.

“Anh hai không sao chứ?” Giang Chỉ vô cùng lo lắng, cô bé không ngờ anh hai lại sợ độ cao, nếu biết sớm cô bé sẽ không đòi chơi trò này rồi.

“Anh không sao!” Lục Cẩm Xuyên không thừa nhận bản thân không khỏe.

Nhưng giây tiếp theo, Lục Cẩm Xuyên ọe một tiếng nôn ra ngoài!“Anh hai!”Sau khi vật vã một hồi, Lục Cẩm Xuyên lúc này mới ổn định lại, nhìn Giang Chỉ bên cạnh môi hồng răng trắng, không hề có phản ứng gì, Lục Cẩm Xuyên không quên duy trì hình tượng của bản thân.

“Thật ra trước đây anh hai chơi trò này rất giỏi!”Giang Chỉ: ???“Đi thôi!” Lục Cẩm Xuyên nghỉ ngơi một lúc mới chậm rãi đứng dậy!Trong lúc sắp rời khỏi công viên giải trí, đột nhiên nghe được sau lưng truyền đến giọng nói kích động:“Nhìn kìa, người kia có phải Lục Cẩm Xuyên không?”“Là Lục Cẩm Xuyên! A a a!”Lục Cẩm Xuyên cũng không ngờ chính mình đã che chắn kỹ như vậy nhưng vẫn còn bị người ta nhận ra.

Giây tiếp theo, Lục Cẩm Xuyên xách Giang Chỉ lên, chạy như điên ra khỏi cổng công viên giải trí!.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 16: Chương 16


“Phì phì! Mệt quá đi mất!”Lục Cẩm Xuyên cố gắng lắm mới chạy thoát được, anh khom lưng thở hổn hển, nhìn Giang Chỉ bên cạnh trêu ghẹo nói: “Giang Tiểu Chỉ, nhóc nên giảm béo đi!”Giang Chỉ: ???Rõ ràng là Lục Cẩm Xuyên phế mà không tự biết mình phế.

Trên đường về nhà, Lục Cẩm Xuyên lần nữa nhận được cuộc gọi đòi mạng từ quản lý Từ Nghệ!“Lục Cẩm Xuyên, rốt cuộc cậu có tự giác của một nghệ sĩ hay không hả?”“Không phải chỉ là đi công viên giải trí thôi sao? Nghệ sĩ cũng có nhân quyền mà chị?” Lục Cẩm Xuyên tỏ vẻ không quan tâm.

Nghe Lục Cẩm Xuyên đáp trả, Từ Nghệ thầm nhủ bản thân không thể nổi giận, nếu không thể nào cũng phải tức chết! Nhưng sau đó lại nhớ đến tin tức trên mạng, cô rốt cuộc nổi giận!“Lục đại gia à, cậu tự lên mạng xem đi!” Từ Nghệ rống lên một tiếng, trực tiếp tắt điện thoại.

Lục Cẩm Xuyên thờ ơ mở điện thoại di động ra, nhưng khi nhìn thấy tiêu đề trên weibo, ánh mắt sắc bén cũng thay đổi.

Hóa ra là video Lục Cẩm Xuyên dắt Giang Chỉ đi công viên giải trí đã bị ai đó tung lên mạng.

Hơn nữa còn kèm theo tin tức chấn động: Lục Cẩm Xuyên từng đưa đón một bé gái ở cửa nhà trẻ, phía dưới là ảnh chụp.

#Con gái riêng của Lục Cẩm Xuyên#Tin tức này trong nháy mắt bạo đỏ thẫm!#Lục Cẩm Xuyên sập phòng# đứng thứ hai bảng hot search.

Dư luận bàn tán xôn xao![Tôi không tin anh của chúng ta là người như vậy, online đợi phản hồi!][Không phải chứ? Mẹ nó, tôi sập phòng rồi sao? Thật hay giả vậy?][Buồn nôn quá, ngày nào cũng thấy cái mặt hắn trên hot search, không mua hot search thì chết hay sao á?][Anh, tụi em lúc nào cũng tin anh!][Đã xấu người còn xấu nết, con gái mà có người ba như hắn thì chắc cũng không phải hạng tốt lành gì.

][Nguyên gia đình ai cũng xấu! Cút được rồi đó!]Lục Cẩm Xuyên thấy người khác mắng mình cũng không để trong lòng, nhưng thấy bọn họ bắt đầu mắng Giang Chỉ, trong nháy mắt anh liền nổi giận!Mắng anh thì được, nhưng mắng cô nhóc nhà anh thì không!Sau đó Lục Cẩm Xuyên dùng tài khoản của mình bắt đầu mắng ngược lại!@Lục Cẩm Xuyên đẹp trai nhất hệ mặt trời: Có miệng để làm gì? Không biết nói chuyện à? Mày mới xấu! Cả nhà mày xấu!@Lục Cẩm Xuyên đẹp trai nhất hệ mặt trời: Mắng tôi thì được, nhưng không được mắng người nhà của tôi!@Lục Cẩm Xuyên đẹp trai nhất hệ mặt trời: Mấy người tung tin đồn nhảm nghe cho rõ đây! Con bé là em gái tôi! Em ruột! Thật trăm phần trăm! Kẻ nào còn giả mù thì cứ chờ thông báo từ luật sư đi!Lục Cẩm Xuyên múa phím mắng tưng bừng! Dám mắng ông đây, ông mắng lại cho chết!Chửi người rất vui! Ngày nào cũng chửi ngày nào cũng vui!Mọi người không ngờ đến Lục Cẩm Xuyên lại tự mình ra trận, hơn nữa còn không hề kiêng dè, bọn họ cảm thấy Lục Cẩm Xuyên chắc chắn là điên rồi!Đặc biệt là Từ Nghệ, cô thấy Lục Cẩm Xuyên trả lời bình luận, giận đến mức muốn đánh chết tên này! Đúng là kiếp trước tạo nghiệp nên kiếp này mới gặp phải Lục Cẩm Xuyên!Giang Chỉ nhìn anh hai nhà mình vừa giận dữ lại vừa hả hê, cô bé hoảng hốt! Lần đầu tiên nghi ngờ không biết anh hai mình là sinh vật gì?Lục Cẩm Xuyên cảm nhận được ánh mắt của cô nhóc, vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Không sao rồi nhóc, anh mắng bọn họ rồi!”…Giang Chỉ nhìn anh hai, nhìn người anh ra sức bảo vệ cô bé, trong lòng cảm thấy ấm áp! Anh hai vất vả rồi!Giang Chỉ chạy về phòng ngủ của mình, sau đó lục trong ba lô lấy chiếc thẻ ngân hàng lần trước mà anh hai từ chối, cô bé mang nó ra ngoài: “Anh hai, cho anh nè, lấy tiền này thuê người mắng bọn họ đi!”“Ha ha ha! Nhóc nhà chúng ta thông minh thật, còn biết thuê người nữa chứ!” Lục Cẩm Xuyên xoa đầu Giang Chỉ: “Có điều tốn tiền cho đám người đó thì không xứng đâu!” Lục Cẩm Xuyên nghiêm túc từ chối cô bé.

Một mình anh đây là đủ thu phục bọn họ rồi!.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 17: Chương 17


Bởi vì Lục Cẩm Xuyên hành động xốc nổi, kết quả bị phạt cấm túc!Từ Nghệ tịch thu di động và máy tính của Lục Cẩm Xuyên, cùng với tất cả đồ vật có thể liên hệ bên ngoài.

“Chị Từ! Em đảm bảo với chị sẽ không bao giờ chửi người nữa, đừng tịch thu di động được không chị?”Lục tiểu gia sợ rồi!“Mơ đi! Nói cho cậu biết Lục Cẩm Xuyên, đây là lần cuối cùng! Còn có lần sau thì bà đây không hầu hạ cậu nữa!” Từ Nghệ nghiêm túc đưa ra thông báo cuối cùng.

Thấy Từ Nghệ nói thật, Lục Cẩm Xuyên cũng không dám tiếp tục cò kè mặc cả!“Không tự do! Mất tự do! Lòng ta đau như cắt, nước mắt ta chảy dài!” Lục Cẩm Xuyên emo rồi.

Giang Chỉ đi học về thì thấy anh hai như lá héo nằm ở đó.

“Anh hai làm sao vậy? Anh bệnh hả?” Giang Tiểu Chỉ ném cặp sách xuống đất, mặt cô bé trở nên lo lắng.

“Giang Tiểu Chỉ… anh hai không ổn rồi!” Thấy Giang Chỉ, Lục Cẩm Xuyên tức khắc nằm xoài trên ghế sô pha, làm bộ như sắp chết.

“Anh hai!” Vành mắt Giang Chỉ lập tức đỏ lên, cô bé sợ tới mức nức nở.

“Anh hai đừng chết mà!”Từ Nghệ mới bước chân ra khỏi cửa thì thấy cảnh này, Lục Cẩm Xuyên đúng là một giây một phút không làm màu thì không chịu được! Nhìn Lục Cẩm Xuyên sai cô nhóc làm này làm kia, Từ Nghệ trợn trắng mắt.

“Anh của em không sao đâu! Lừa em thôi.

”Giang Chỉ ngây thơ chớp mắt, sau đó quay đầu nhìn Lục Cẩm Xuyên.

“Anh hai mới đóng kịch hả?” Giang Chỉ mở đôi mắt tròn xoe nhìn Lục Cẩm Xuyên.

Lục Cẩm Xuyên có chút xấu hổ: “Khụ khụ!! Anh hai… anh hai diễn hay không?”“Em không quan tâm anh nữa!” Giang Chỉ nghe Lục Cẩm Xuyên nói xong, cô bé xoa khóe mắt, giận dỗi dậm chân nói.

“Ai, ai Giang Chỉ, Giang Tiểu Chỉ!” Thấy Giang Tiểu Chỉ bỏ chạy, Lục Cẩm Xuyên cũng không tiếp tục buồn bã nữa, nhanh nhẹn đuổi theo cô bé, nhưng lại nhận được cánh cửa đóng sầm trước mắt!“Đáng đời!” Từ Nghệ hừ lạnh một tiếng.

Lục Cẩm Xuyên lần này thật sự chọc giận Giang Chỉ rồi!“Giang Chỉ! Giang Tiểu Chỉ! Cục cưng Chỉ Chỉ ơi!” Ăn cơm xong, Lục Cẩm Xuyên lấy lòng Giang Chỉ.

“Hừ! Em còn đang giận, em không muốn để ý anh hai nữa!”Giang Chỉ dẩu môi, cô bé xoay đầu không thèm nhìn Lục Cẩm Xuyên.

Từ Nghệ che miệng cười.

Lục Cẩm Xuyên:… Nếu biết sẽ như vậy, Lục Cẩm Xuyên nhất định sẽ đánh chết bản thân vài tiếng trước.

“Này nhóc, anh hai sai rồi, nhóc đừng giận, anh hai xin lỗi nhóc được chưa?”Giang Chỉ không nói chuyện.

“Hay là anh hai nhảy cho nhóc xem nha!” Lục Cẩm Xuyên tiếp tục dỗ dành.

Giang Chỉ nghe anh hai nói, cô bé xoay đầu ngó sang một cái, sau đó lại xoay trở về.

Thấy Giang Chỉ cuối cùng cũng chịu nhìn mình, Lục Cẩm Xuyên lập tức có tinh thần: “Anh hai nhóc giỏi lắm nha, năm đó anh hai còn giành được danh hiệu nghệ sĩ toàn năng đó! Để anh nhảy cho nhóc xem!”Không đợi Giang Chỉ trả lời, Lục Cẩm Xuyên nhanh chóng hành động: “Hô hô ha ha!” Lục Cẩm Xuyên phát ra âm thanh hấp dẫn lực chú ý của Giang Chỉ!Thấy Giang Chỉ rốt cuộc nhìn mình, Lục Cẩm Xuyên nháy mắt vui vẻ, tinh thần càng thêm hăng hái!Anh nhảy vũ đạo lúc mới debut, ánh mắt cô nhóc ngày càng phát sáng! Lục Cẩm Xuyên lập tức cười đắc ý.

“Anh hai nhảy giỏi quá!” Giang Chỉ vỗ bàn tay nhỏ đến đỏ lên!“Anh hai giỏi không? Lại đây, anh hai cho nhóc xem tuyệt chiêu!”Nhìn thấy ánh mắt sùng bái của Giang Chỉ, Lục Cẩm Xuyên cảm thấy nhiệt huyết tràn đầy, như thế này mới đúng chứ.

“Đây đã là gì? Lại đây, anh hai lộn người cho nhóc xem, đảm bảo vô địch…”Nhưng vừa mới thực hiện động tác đã đột nhiên nghe thấy Lục Cẩm Xuyên kêu thất thanh!“Ai u!”Trật eo rồi!“Anh hai!”“Lục Cẩm Xuyên!”.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 18: Chương 18


Kết quả cuối cùng của việc dạ.ng chân nhảy lộn nhào chính là, Lục Cẩm Xuyên nằm viện!Lục Cẩm Xuyên cảm thấy đời này của mình chưa bao giờ mất mặt như vậy!Từ Nghệ thì cảm thấy đây là ý trời! Lục Cẩm Xuyên làm màu đến mức ông trời cũng bất mãn.

Giang Chỉ nhìn anh hai, trong lòng cô bé hoang mang tột cùng! Cô bé không hiểu tại sao nhảy thôi lại nằm viện!Lục Cẩm Xuyên: “Chỉ là sơ suất nhỏ thôi! Do anh không vận động làm nóng người trước, đợi anh xuất viện về sẽ biểu diễn lại cho nhóc xem!” Lục Cẩm Xuyên chuẩn bị tìm cơ hội rửa mối nhục.

Từ Nghệ: “Ha ha, lớn chừng này tuổi rồi, đừng cố nữa! Ngoan ngoãn ở yên trên giường tịnh dưỡng đi!”Lục Cẩm Xuyên:!!!“Chị Từ, anh hai không sao đúng không chị?” Giang Chỉ nhìn anh hai nằm trên giường bệnh, hốc mắt đỏ bừng.

“Không sao, anh hai em sinh long hoạt hổ, không chết được.

Đi thôi, chị dắt em đi ăn cơm!”Lục Cẩm Xuyên nhìn hai người họ, thật sự rất muốn hỏi: Hai người ném tôi ở đây một mình, lương tâm mấy người không mọc răng à?Trong lúc ăn cơm Giang Chỉ vẫn còn lo lắng, nhưng Từ Nghệ lại hoàn toàn không quan tâm!Lo lắng chỉ lãng phí thời gian cùng tinh lực của bản thân, chẳng bằng gác tên khốn Lục Cẩm Xuyên đó qua một bên!Từ Nghệ đưa Giang Chỉ quay về phòng bệnh, nghe được trong phòng truyền đến giọng nói mạnh mẽ hữu lực của Lục Cẩm xuyên.

“Chết tiệt! Có biết chơi không vậy?”“Lên đi chứ người anh em!”“Phụ trợ đâu rồi? Có biết chơi không vậy trời!”“Chết rồi, thua rồi!”Giang Chỉ:???“Lần này em yên tâm rồi chứ, anh hai em là mầm mống chuyên gây tai họa!”Từ Nghệ nghe thấy tiếng của Lục Cẩm Xuyên bên trong, khóe miệng run rẩy, liếc mắt nhìn Giang Chỉ, đó nhìn đi!Chẳng những không chết mà còn sống rất thoải mái!“Đi thôi!”Trong lúc Từ Nghệ mở cửa, Lục Cẩm Xuyên ở trong phòng nghe được động tĩnh bèn nhanh chóng ném điện thoại xuống, vội vàng chui vào trong chăn! Trên mặt cũng lập tức thay đổi thành biểu cảm bị thương nặng.

!!!Từ Nghệ: Nếu không phải biết Lục Cẩm Xuyên bị thương ở eo thì còn tưởng rằng người này bệnh tình nguy kịch!“Nhóc quay lại rồi à?” Lục Cẩm Xuyên thều thào nói với Giang Chỉ.

“Anh hai làm sao vậy?”Lúc này cô nhóc không còn lo lắng nữa, vừa nãy anh hai chơi game rất là khỏe!Từ Nghệ cười ha ha nhìn Lục Cẩm Xuyên, lạnh lùng cong môi: “Mới không gặp có một lúc mà bệnh của cậu chuyển biến nghiêm trọng rồi à?”“Chắc do lúc nãy đi vệ sinh không cẩn thận đụng trúng chỗ đau, không sao đâu, em nằm vài ngày là khỏe rồi.

” Lục Cẩm Xuyên mở giọng trà xanh!“Phải không đó?” Nghe Lục Cẩm Xuyên nói, Từ Nghệ trợn mắt, chiêu này dùng để gạt trẻ con à.

Từ Nghệ tươi cười tiến lên, sau đó đập tay lên người Lục Cẩm Xuyên.

“A, chị Từ chị làm gì vậy?” Lục Cẩm Xuyên bị đau kêu to!“Tôi thấy giọng cậu khỏe phết mà nhỉ?” Trong lời nói của Từ Nghệ mang theo uy h**p!“Ha ha!” Lục Cẩm Xuyên nở nụ cười vô tội.

Ngược lại Giang Chỉ đứng bên cạnh lại tin là thật.

Nhìn dáng vẻ ốm yếu của anh hai, trong đầu cô bé là hình ảnh của mẹ mình trước đây, ngay lập tức cô bé bị dọa sợ.

“Hu hu, anh hai, anh đừng chết.

”Lục Cẩm Xuyên thấy Giang Chỉ khóc tê tâm liệt phế cũng bị dọa sợ.

Ngay lập tức không dám giả bệnh nữa, bắt đầu luống cuống tay chân vội dỗ cô bé.

“Ai, ai không sao mà, anh không sao, anh không chết đâu.

”“Hu hu!” Giang Chỉ vẫn không dừng được, cô bé khóc sụt sịt!“Nhóc ngoan, đừng khóc nữa!”Lục Cẩm Xuyên dỗ dành cô bé, nhưng phát hiện Giang Chỉ vẫn chưa ngừng khóc, lập tức bị dọa sợ, đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Từ Nghệ.

“Đáng đời, ai bảo cậu kiếm chuyện!” Từ Nghệ hừ một tiếng.

Lục Cẩm Xuyên chắp tay cầu xin, Từ Nghệ nhìn cô bé khóc quá thê thảm, dỗ cũng không dỗ được, chỉ đành tìm cách chuyển sự chú ý của cô bé.

“Chỉ Chỉ!”“Chỉ Chỉ, em lấy cho anh hai quả quýt đi, anh hai đang bệnh cần bổ sung vitamin, ăn quýt xong là khỏe ngay.

”Từ Nghệ gọi vài tiếng Giang Chỉ mới chậm rãi ngẩng đầu, một đôi mắt thỏ nhìn chằm chằm chị Từ Nghệ.

.
 
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nhãi Con Của Đỉnh Lưu Ca Ca
Chương 19: Chương 19


“Ngoan, đi lấy cho anh em quả quýt đi.

” Từ Nghệ lặp lại lần nữa.

“Hức… dạ.

”Giang Chỉ ngoan ngoãn bò xuống giường, lựa một trái quýt trong rổ trái cây, lộ.t sạch vỏ rồi đưa tới miệng Lục Cẩm Xuyên.

“Anh hai ăn nè.

”Lục Cẩm Xuyên nở nụ cười cha già cực kỳ đắc ý: “Nhóc nhà anh là ngoan nhất, anh hai thấy khỏe hơn rồi, tinh thần tỉnh táo cũng không còn đau nữa!”Giang Chỉ nghe vậy, hai mắt tỏa sáng!“Anh hai ăn đi.

” Giang Chỉ vội vàng lột thêm một quả quýt nữa, nhét vào trong miệng Lục Cẩm Xuyên.

“Ưm!” Lục Cẩm Xuyên thiếu chút nữa bị nghẹn.

Tuy rằng trong hạnh phúc có mang theo chút đau khổ nhè nhẹ, nhưng “cha già" Lục Cẩm Xuyên rất hài lòng.

Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Giang Chỉ, Lục Cẩm Xuyên bắt đầu bật công tắc, chỉ huy lao động trẻ em Giang Chỉ làm việc vặt mà không hề có gánh nặng tâm lý.

“Nhóc, lấy cho anh quả chuối!”“Dạ, anh hai.

”“Nhóc, rót cho anh ly nước!”“Dạ, anh hai.

” Giang Chỉ lóc cóc chạy đi rót nước.

“Nhóc, bóp tay cho anh!”“Dạ!” Giang Chỉ tiếp tục vâng lời đi qua.

“Nhóc, cho anh…”Lục Cẩm Xuyên đang vui vẻ hưởng thụ sự hiếu thuận của cô bé.

Từ Nghệ: Không dám xem không dám xem.

Thấy Giang Chỉ ngoan ngoãn nghe lời, Lục Cẩm Xuyên lại bắt đầu không làm người.

“Ai! Tự nhiên thấy hơi đau đầu, chữ trên màn hình nhỏ quá, xem nhiều đau mắt.

”“Anh hai!” Giang Chỉ lo lắng hỏi: “Chị Từ Nghệ, mình có cần đi gọi bác sĩ không ạ?”Thấy vẻ mặt làm trò của Lục Cẩm Xuyên, trong lòng Từ Nghệ không ngừng lẩm bẩm Lục Cẩm Xuyên dựa vào mặt kiếm cơm, không thể đánh cậu ta, nếu không thì cô đã đấm vào mặt Lục Cẩm Xuyên rồi!Ngay lúc Từ Nghệ muốn vạch trần Lục Cẩm Xuyên, lại nghe được tiếng Lục Cẩm Xuyên từ chối.

“Không cần, không cần đâu, anh không xem điện thoại nữa là được.

”Sau đó Lục Cẩm Xuyên lại lần nữa thở dài:“Ai! Vốn dĩ anh chỉ muốn xem thử bình luận trên weibo, xem xem mình cần phải cải thiện ở đâu, thôi vậy, bỏ đi.

”Lục Cẩm Xuyên nói xong bày ra vẻ mặt thương tâm!Nhìn gương mặt u buồn và cô đơn đó, Giang Chỉ cảm thấy trong lòng đau xót.

“Anh hai đừng buồn, em em…” Giang Chỉ sốt ruột, ngay lúc này cái đầu nhỏ của Giang Chỉ đột nhiên nảy ra một ý: “Anh hai, em có thể đọc giúp anh!”“Nhóc đọc được thật sao?” Lục Cẩm Xuyên muốn nói lại thôi.

“Dạ được, Chỉ Chỉ đọc được.

”“Vậy làm phiền nhóc đọc giúp anh nhé.

” Lục Cẩm Xuyên nhanh tay đưa điện thoại cho cô bé.

Sau đó cả người vui vẻ, thoải mái dựa lưng vào mép giường.

Giang Chỉ nhận điện thoại, nhấn mở bình luận mới nhất trong weibo, cô bé đọc to.

[Lục Thần, nghe nói anh nhập viện rồi, hi vọng anh không sao.

][Lục Cẩm Xuyên, gặp báo ứng đi.

][Ha ha ha ha, đáng đời, ai bảo nhảy nhót cho lắm vào.

][Tài cán thì không có mà suốt ngày lên hot search, phiền muốn chết!][Lục Cẩm Xuyên, chết tiệt, ngươi cũng có ngày hôm nay!][Lục Cẩm Xuyên xxx khốn kiếp, đồ ngu!]Có mấy chữ Giang Chỉ không biết đọc, cô bé dùng xxx để thay thế.

Lục Cẩm Xuyên: “Dừng dừng dừng, rốt cuộc nhóc có đọc được không vậy? Thôi bỏ đi, nghe nhóc đọc xong anh tức chết mất.

”Giang Chỉ tủi thân nhưng cũng không biết nên làm thế nào, cô bé không rõ vì sao anh hai lại nổi giận.

“Ha ha ha!” Lúc này truyền đến tiếng cười của Từ Nghệ.

“Chỉ Chỉ, đừng quan tâm anh hai em, em đọc giỏi lắm! Rất giỏi! Ha ha ha ha!” Từ Nghệ cười không dừng được.

Lục Cẩm Xuyên giành lại điện thoại, nhìn xem Giang Chỉ chọn bình luận kiểu gì, tại sao đọc lên toàn là bình luận mắng mình.

Sau khi lấy lại điện thoại, Lục Cẩm Xuyên phát hiện, hóa ra không biết ai đem ảnh anh nằm viện đăng lên mạng.

Hơn nữa không biết tên khốn nào còn mua hot search bẩn cho anh!Tức! Lục Cẩm Xuyên cực kỳ tức giận!.
 
Back
Top Bottom