Ác niệm sâu trong nội tâm được giải phóng, ánh mắt Tư Ân Viễn dần trở nên cố chấp.
Cảm nhận được sự mềm mại dưới tay, anh không nhịn được mà siết chặt thêm một chút, để lại vết đỏ trên chiếc cổ trắng nõn mỏng manh.
Anh tự giễu nghĩ, nhìn thấy dáng vẻ này của mình, dù là trẻ con ngây thơ cũng sẽ sợ hãi, Quý Tửu cũng không ngoại lệ, cậu ấy sẽ coi mình là ác quỷ rồi sau đó xa lánh mình.
Bản thân anh vốn là một kẻ điên, chỉ là đã khoác lớp da người quá lâu, cho nên sau tận thế mới sở hữu dị năng đáng sợ như 「Sinh Cơ - Đoạt Thủ」, khiến vô số người kính ngưỡng đồng thời cũng khiến vô số người sợ hãi...
Còn chưa kịp để cảm xúc dâng lên, sự điên cuồng trong mắt Tư Ân Viễn đột ngột bị cắt đứt.
Anh không thể tin nổi mà nhìn Quý Tửu đang ư ử chủ động áp sát tới.
Sự sợ hãi, khóc lóc trong tưởng tượng đều không xuất hiện.
Quý Tửu đang bị giữ chặt ở nơi nguy hiểm nhất lại như không hề phát hiện sự u ám và hung bạo cuộn trào trong mắt anh.
Giống như một con thú nhỏ vô hại và mềm mại, cậu cọ cọ về phía anh.
Khoảng cách vốn chỉ còn một nắm tay giữa hai người lập tức hoàn toàn dính sát vào nhau.
Đồng tử Quý Tửu đen thuần khiết, sau khi bị mắng liền trở nên ngấn nước trong veo.
Cậu ngoan ngoãn ngẩng đầu: "Xin lỗi, tôi không cố ý ăn vụng đâu, anh đừng giận được không."
Giọng cậu mang theo vài phần ấm ức, không hiểu mình đã làm sai điều gì nhưng vẫn lựa chọn ngay lập tức là muốn người đàn ông đừng tức giận.
Giống như một con thú nhỏ bị kinh sợ, ngay lập tức muốn chạy vào lòng người mình tin cậy, ngơ ngác phát ra tín hiệu cần được dỗ dành.
Con ác thú đang bồn chồn trong lòng Tư Ân Viễn lập tức được xoa dịu.
Đối mặt với một Quý Tửu như vậy, anh làm sao cũng không thể nói ra một lời nặng nề nào.
Nếu Thủ lĩnh Tư vĩ đại lúc này có thể để ý hơn một chút đến những chuyện tầm phào giữa các thợ săn, thì sẽ hiểu rằng bộ dạng hiện tại của mình trong miệng họ chính là: bị câu đến chết rồi :
😊)).
Anh chuyển tay lên đầu Quý Tửu, nhẹ nhàng xoa xoa: "Cậu ăn vụng gì thế?"
Quý Tửu bẻ ngón tay đếm đếm: "Ăn rất nhiều hoa màu tím ạ."
Giọng Tư Ân Viễn trầm thấp đầy quyến rũ: "Loại hoa này có phải phần họng hoa màu nhạt, hơn nữa còn có chút vân tím không?"
Quý Tửu cảm thấy tai mình tê tê dại dại, cậu lại dụi dụi vào lòng Tư Ân Viễn, lí nhí đáp một tiếng.
Với chiều cao một mét bảy lăm cùng thân hình mảnh khảnh, cậu hoàn toàn có thể được Tư Ân Viễn ôm trọn vào lòng.
Đúng là hoa Violet từ «Hoang Địa» rồi.
Có điều, nhìn bộ dạng này của Quý Tửu thì biết lại là tham ăn mà ăn vụng.
Cậu ta có lẽ căn bản không biết đó là vật biến dị đã ngốc nghếch ăn luôn rồi.
Mà mình vừa rồi lại vì chuyện này mà tức giận, suýt nữa làm tổn thương Quý Tửu vô tội, tất cả đều là lỗi của kẻ đã mang hoa Violet vào căn cứ.
Trong lòng Tư Ân Viễn đang nghĩ cách tóm cổ kẻ đó ra rồi dạy dỗ một trận, nhưng bề ngoài vẫn rất dịu dàng: "Ăn ở đâu vậy, có phải ai cho không?"
Quý Tửu rụt rè ngẩng đầu: "Anh đừng giận nhé."
Sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý kiên nhẫn và cái xoa đầu dỗ dành của người đàn ông, cậu mới lắc lư đầu nói: "Là ở Giáo hội ạ.
Tôi đến Giáo hội rồi nhìn thấy, một người áo choàng đen mang đến cho Giáo chủ kia, còn nói là muốn trộn vào bánh miễn phí phát cho dân chúng."
Sắc mặt Tư Ân Viễn sa sầm đi vài phần: "Áo choàng đen?
Cậu gặp người của Huyết Giáo rồi sao?"
"Huyết Giáo?"
Quý Tửu nghịch cúc áo ngủ của Tư Ân Viễn: "Đó là gì vậy ạ?"
Cậu hoàn toàn không biết gì về chuyện này cũng chẳng hề để tâm, giọng điệu nhàn nhạt như đang nói về thời tiết ngày mai.
Tư Ân Viễn không nhịn được mà nhếch môi cười.
Tất cả nghi ngờ đều tan biến trong chốc lát, ít nhất vào khoảnh khắc này, từ đôi mắt trong veo của Quý Tửu, anh nhìn ra được cậu không hề nói dối.
Khoảnh khắc Hồ Nhãn đưa báo cáo cho anh, những lời chưa nói hết kia đều là đang ngầm nghi ngờ Quý Tửu là người của Huyết Giáo.
Và anh phải thừa nhận, khoảnh khắc ngửi thấy mùi hoa Violet trên người Quý Tửu, anh cũng đã rơi vào nghi ngờ, cho nên mới cảm thấy tức giận đến vậy, cảm thấy sự tức giận của kẻ bị phản bội.
Huyết Giáo là một thế lực dị biệt của tận thế, là một nhóm sinh vật nửa người nửa vật biến dị bị loại trừ khỏi loài người, khoác áo choàng đen khiến người ta vĩnh viễn không nhìn rõ mặt.
Không ai biết tại sao họ lại biến thành như vậy, chỉ biết họ tôn thờ thuyết đào thải loài người, cho rằng tất cả con người đều nên bị đào thải trong tận thế, còn vật biến dị mới là sinh vật thực sự thích hợp với Trái Đất.
Tư tưởng cực đoan này khiến họ vung đao với chính đồng bào của mình.
Chỉ cần gặp phải con người bên ngoài căn cứ là họ sẽ tấn công.
Họ sẽ dùng máu tươi của người sắp chết để viết hai chữ lớn đầy ác ý trên mặt đất: Đào Thải.
Huyết Giáo cũng từ đó mà có tên.
Một số thợ săn ra ngoài căn bản không phải chết dưới tay vật biến dị, mà là bỏ mạng dưới tay Huyết Giáo.
Thậm chí giai đoạn đầu còn có một số căn cứ nhỏ hơn bị Huyết Giáo khống chế, buộc phải mở cổng lớn căn cứ, cuối cùng bị vật biến dị xâm chiếm, không một ai sống sót.
Điều này sao không khiến Tư Ân Viễn căm hận cho được.
Việc tiêu diệt Huyết Giáo cũng luôn được công hội liệt vào nhiệm vụ cấp S.
Nhưng bọn họ dường như sở hữu một loại dị năng nào đó có thể thoát khỏi mọi sự truy lùng, đến nay vẫn chưa ai truy tìm được tung tích của họ, cũng không ai biết làm thế nào họ có thể sống sót không nơi ở cố định trong thế giới đầy rẫy vật biến dị này.
Tư Ân Viễn biết Giáo hội đang dùng một số thủ đoạn không chính đáng để thu hút tín đồ, nhưng lại không ngờ họ lại dám cả gan đến mức cho người sống sót ăn vật biến dị, thậm chí còn dan díu với kẻ bị nghi là người của Huyết Giáo.
Chuyện của Huyết Giáo vẫn chưa thể có kết luận.
Mặc dù áo choàng đen là biểu tượng của họ, nhưng không thể đại diện chắc chắn đó chính là họ.
Còn chuyện hoa Violet thì đã rõ như ban ngày rồi.
Nếu họ thật sự có qua lại với người của Huyết Giáo, bất kể lúc đó sẽ phải gánh chịu bao nhiêu tai tiếng, anh cũng phải loại bỏ Giáo hội, giết hết Giáo chủ và những kẻ tâm phúc.
Ánh mắt anh lạnh đi, nhưng khi đối diện với Quý Tửu vẫn theo bản năng dịu giọng lại, rồi hỏi thêm một số chi tiết về chuyện này.
Ngoài việc giấu giếm làm thế nào mình biến thành bản thể cỏ nhỏ để lẻn vào, những chuyện khác Quý Tửu đều kể hết không sót một chi tiết.
Cậu nghịch ngợm cởi hơn nửa số cúc áo của Tư Ân Viễn, để lộ cơ ngực săn chắc của người đàn ông.
Tư Ân Viễn vẫn còn đang suy tư, nên không hề chú ý mình đang bị một cây cỏ lưu manh chiếm tiện nghi.
Thế là Quý Tửu lại len lén chơi trò cởi cúc áo xuống phía dưới.
Tư Ân Viễn: "Cậu ăn hết hoa Violet rồi sao?"
Quý Tửu ngây thơ gật đầu: "Ừm... còn ăn trộm thêm "một chút" đồ cúng của họ nữa."
Tư Ân Viễn không chú ý đến sự khác biệt giữa "một" và "một chút", tiếp tục trầm tư.
Nếu hoa Violet đều bị ăn hết, vậy thì họ không có bằng chứng để buộc tội Giáo hội.
Quý Tửu hỏi: "Tôi có phải đã gây phiền phức cho anh không?"
"Không đâu, nếu không phải cậu ăn hết những bông hoa đó, thì hôm nay chúng cũng sẽ vào bụng những người sống sót khác rồi bị tiêu hủy bằng chứng thôi.
Tôi cũng sẽ không nhanh như vậy mà phát hiện ra vấn đề của Giáo hội nghiêm trọng đến thế..."
Tư Ân Viễn nói được nửa chừng thì đột ngột dừng lại, anh cảm thấy tám múi cơ bụng của mình lành lạnh.
Cúi đầu nhìn xuống, Quý Tửu đã cởi hết cúc áo ngủ của anh, bây giờ đang cầm một chiếc cúc trong đó mà nghịch.
Cảm nhận được ánh mắt của anh, cậu còn ngây thơ nghiêng đầu, dùng ánh mắt hỏi có chuyện gì sao?
Tư Ân Viễn: ......
Anh có chút đau đầu, lẽ nào là do mình bình thường dung túng cho cậu ta níu vạt áo mình nên mới quen thói xấu này sao?
Tư Ân Viễn gỡ bàn tay nhỏ đang giở trò lưu manh trên người mình ra, nghiêm khắc giáo huấn như một người cha già: "Không được làm như vậy."
Quý Tửu chuyển sang níu vạt áo anh, ngoan ngoãn: "Vâng ạ."
Sai rồi, lần sau vẫn dám.
Cỏ nhỏ thì có tâm địa xấu xa gì được cơ chứ.
Vì đã quá giờ ngủ bình thường, cậu nói xong không nhịn được mà ngáp một cái.
Tư Ân Viễn lập tức thỏa hiệp, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu dỗ dành: "Ngủ đi."
Còn về bản giám định thương tật kia và nghi vấn về thực lực thực sự của thanh niên, tất cả đều bị đè nén xuống vào lúc này.
"Vâng ạ."
Quý Tửu nhắm mắt lại, rất nhanh hơi thở đã trở nên đều đặn.
Tay cậu vẫn níu chặt lấy vạt áo kia đầy vẻ ỷ lại.
Tư Ân Viễn cài cúc áo lên đến tận cùng, vẻ mặt phức tạp nhìn chằm chằm vào vạt áo đó, cuối cùng vẫn mặc cho cậu níu lấy.
Tư thế hai người ôm nhau thân mật, chiếc gối ban đầu đặt ở giữa làm ranh giới cũng đã sớm bị đá văng xuống gầm giường.
Quý Tửu dụi đầu vào cơ ngực Tư Ân Viễn, khẽ nhếch môi cười một cách kín đáo.
Hôm nay cũng là một cây cỏ nhỏ đầy tâm cơ.
...
Cô lễ tân thú hóa hệ mèo tung tăng nhảy nhót chạy tới gõ cửa văn phòng: "Đội trưởng Tư, người của Giáo hội đến rồi ạ, méo!"
Bàn tay đang ký tên của Tư Ân Viễn dừng lại.
Lẽ nào người thợ săn vừa cử đến Giáo hội điều tra đã bị bắt rồi?
Rất nhanh anh lại phủ định khả năng này.
Lần này anh cử đi là thợ săn có dị năng 「Vô Hình」, hơn nữa người thợ săn đó xuất phát chưa quá mười phút, trong thời gian ngắn như vậy anh ta chắc hẳn vẫn chưa bắt đầu xâm nhập vào Giáo hội.
Cạch.
Một tiếng động nhỏ vang lên từ bên cạnh, Quý Tửu vô tình làm gãy một món đồ trang trí đặt ở đó.
"Sao vậy?"
Tư Ân Viễn nghiêng mắt nhìn.
"Không, không có gì ạ."
Quý Tửu như không có chuyện gì xảy ra mà đặt món đồ trang trí về lại chỗ cũ.
Tư Ân Viễn đứng dậy hỏi: "Tôi phải đi gặp người của Giáo hội, cậu có muốn đi cùng không?"
Anh tưởng Quý Tửu vì cuộc nói chuyện trên giường tối qua mà sợ Giáo hội.
Quý Tửu bình thường đi đâu cũng bám sát theo, lần này sau khi suy nghĩ vài giây lại hiếm khi lắc đầu.
Quả nhiên là sợ rồi.
Tư Ân Viễn nghĩ vậy, cũng không ép buộc, tự mình mở cửa đi theo cô lễ tân đến gọi người.
Người trước vừa mới đi, chân sau Quý Tửu đã len lén đi theo ra ngoài, cậu có chút chột dạ.
Ừm, những người này chắc là đến tìm cậu.
Cậu nhẹ nhàng đẩy hé cửa phòng khách lớn, nghe lén cuộc nói chuyện bên trong.
Tư Ân Viễn ngồi quay lưng về phía cậu ở đó, ánh mắt mang theo sự dò xét: "Hôm nay là ngọn gió nào thổi Giáo chủ tới đây vậy."
Hoàn toàn không nhìn ra dấu vết của kẻ mười phút trước vừa mới cử người lẻn vào hang ổ của người khác.
Chỉ cần anh muốn, anh sẽ không để lộ một chút cảm xúc nào ra cho người ngoài.
Quý Tửu căng thẳng đến mức dựng cả tai nhỏ lên.
Giáo chủ gõ gõ mặt bàn, vị tín đồ như chó săn trung thành phía sau ông ta lập tức lấy mấy tấm ảnh ra đặt lên bàn đưa qua.
Tín đồ lại chắp tay sau lưng: "Giáo hội của chúng tôi hôm qua đã gặp phải một cuộc tấn công ác ý.
Đội hộ vệ hiện tại vẫn đang trong quá trình cải tổ lớn, cho nên chúng tôi muốn ủy thác Công hội giúp chúng tôi bắt giữ thủ phạm."
"Tấn công ác ý?"
Ánh mắt Tư Ân Viễn mang theo vài phần hứng thú nhận lấy mấy tấm ảnh.
Ảnh chụp một nhà kho, chỉ có điều bây giờ bên trong gần như trống không, chỉ còn lại một ít vụn lương thực trên mặt đất cho thấy đây cũng từng là một kho lương.
Từ góc độ của Quý Tửu vừa hay có thể nhìn thấy một góc của tấm ảnh, cậu vừa nhìn đã nhận ra đây là nơi hôm qua cậu đã ăn trộm đồ cúng.
Cậu đã không nhịn được mà ăn hết toàn bộ đồ cúng...
Quả nhiên họ đến để bắt mình.
Cỏ nhỏ chột dạ chớp chớp mắt.
Tư Ân Viễn không chút biến sắc nhìn tấm ảnh này: "Vật tư của Giáo hội bị mất sao?"
Giáo chủ gật đầu, từ giọng nói đã qua xử lý của chiếc mặt nạ không khó để nghe ra vài phần nghiến răng nghiến lợi: "Đồ cúng chúng tôi dâng lên Thánh Ân Chủ đều bị trộm hết rồi, đó là đồ cúng cho nửa năm tới của chúng tôi."
Lượng vật tư cung cấp cho mỗi thế lực đều do Tổ quản lý hậu cần phân bổ sẵn, chỉ đến thời gian mới có thể tiếp tục nhận phần tiếp theo.
Chưa đến thời gian, bất kể xảy ra sự cố bất ngờ nào Tổ quản lý cũng sẽ không nhượng bộ mà cấp phát vật tư.
Cả nửa năm không có đồ cúng, đối với Giáo hội mà nói là một đòn đả kích không nhỏ.
Một số lời đồn đại đã lan truyền trong giới tín đồ, thậm chí có người còn nghi ngờ trong Giáo hội có kẻ đã chọc giận Thánh Chủ.
Sự tín nhiệm của tín đồ là quan trọng nhất đối với Giáo hội, họ bắt buộc phải tìm ra kẻ trộm để xoa dịu sự phẫn nộ của các tín đồ bên dưới.
Mà camera giám sát sau tận thế vì vấn đề từ trường nên không dùng được, người canh giữ kho hàng lại bị đánh ngất, họ căn bản không bắt được người.
Tư Ân Viễn nghe vậy hoàn toàn không thấy đau lòng, chuyện đồ cúng của Giáo hội anh đã sớm chướng mắt rồi.
Trong thời buổi tận thế vật tư khan hiếm, có nhiều người còn không có cơm ăn, vậy mà Giáo hội lại còn xa xỉ dùng lửa để tế lễ đồ cúng.
Người sống sót đều cho rằng Công hội Thợ săn là nơi nhận được nhiều tài nguyên nhất, nhưng thực chất tài nguyên mà Giáo hội ngấm ngầm nhận được không hề ít hơn họ.
Chỉ là không được công khai ra mà thôi.
Một số người trong tận thế quá cần một tín ngưỡng, không có tín ngưỡng họ rất khó có thể tiếp tục sống sót sau khi mất đi người thân, mất đi người yêu.
Rất nhiều người đều coi Giáo hội là tất cả.
Mặc dù Tư Ân Viễn đối với Giáo hội chỉ có một cái nhìn là giả tạo, nhưng điều đó không cản trở việc anh tôn trọng tín ngưỡng của người khác.
Ít nhất sự tồn tại của Giáo hội cũng đã cứu vớt rất nhiều người sống sót về mặt tinh thần.
Cho nên, trước khi tìm được bằng chứng Giáo hội thông đồng với Huyết Giáo, Tư Ân Viễn không định trực tiếp dùng vũ lực để tiêu diệt Giáo hội.
Anh gõ nhẹ xuống bàn: "Giáo chủ chắc hẳn biết quy tắc nhận nhiệm vụ của công hội chúng tôi, tiền thưởng tích điểm cao thì mới có người nhận."
Giáo chủ: "Tích điểm không phải vấn đề, chỉ có điều Thủ lĩnh Tư không lo lắng sao, người đó có thể là một người thức tỉnh dị năng chưa được ghi nhận, mục tiêu tiếp theo có thể chính là công hội đấy."
Ý định ban đầu của ông ta là muốn Tư Ân Viễn ra tay giải quyết chuyện này.
Tư Ân Viễn lại cố tình không làm theo ý ông ta: "Ừm, có lẽ sẽ có thợ săn nào đó rảnh rỗi hứng thú với nhiệm vụ này, nếu ngài tăng tiền thưởng lên cao hơn."
Trong lời nói trước sau đều không có ý định tự mình nhúng tay vào.
Đến tìm đối thủ cầu cứu vốn đã là chuyện mất mặt, người ngạo mạn sau chiếc mặt nạ kia dù thế nào cũng không thể mở miệng nói thêm được nữa, đành phải vung tay áo đứng dậy: "Nếu Thủ lĩnh Tư đã bận như vậy, thì không làm phiền nữa."
Ông ta tức giận bỏ về, tín đồ phía sau ngơ ngác đi theo.
Làm mặt quỷ với bóng lưng của ông ta xong, còn chưa kịp để Quý Tửu thở phào một cái, cậu đã bị Tư Ân Viễn xách lên như xách gà con.
Quý Tửu lập tức lộ vẻ mặt vô tội, chỉ có điều sợi tóc ngố ỉu xìu trên đỉnh đầu đã tố cáo cậu.
Tư Ân Viễn tóm Quý Tửu đang len lén lút lút, tự cho là mình rất kín đáo, đến trước mặt, khẽ nhướng mày: "Nói đi, đống đồ cúng kia đâu rồi?"
Quý Tửu cúi đầu để lộ xoáy tóc dễ thương: "Ăn rồi ạ..."
Mặc dù giọng nói cực kỳ nhỏ, Tư Ân Viễn vẫn nghe được.
Dù có ăn khỏe đến mấy, cũng không thể nào có người ăn hết cả một nhà kho đồ cúng được.
Tư Ân Viễn không phải kẻ ngốc, ngay từ ngày Quý Tửu đánh Phương Thịnh, anh đã nhận ra mình hiểu sai điều gì đó rồi.
Quý Tửu là người thức tỉnh dị năng không sai, nhưng dị năng của cậu tuyệt đối không phải là 「Kháng Độc Tính」 vô hại như vậy.
Bây giờ chính là thời cơ để tra hỏi.
Tư Ân Viễn cố ý làm mặt nghiêm nghị: "Có phải liên quan đến dị năng của cậu không?"
Quý Tửu giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, ấm ức nói: "Vâng."
Cậu đưa tay ra, trong lòng bàn tay xuất hiện một luồng sương đen nhỏ.
Sương đen không ngừng biến hóa hình dạng trên tay cậu, lúc thì như một con mèo lười biếng vươn vai, lúc lại như một con chó đen nhỏ trong lòng bàn tay hung hăng há miệng muốn cắn người.
Tư Ân Viễn đưa tay ra trêu đùa luồng sương đen một chút, sương đen ngoan ngoãn để đầu ngón tay khẽ chọc vào, cảm giác chạm vào như một đám mây vô hại.
Giống hệt như bản thân Quý Tửu vậy, đáng yêu.
Tư Ân Viễn thu tay về: "Chính nó đã ăn hết cả nhà kho đồ cúng sao?"
Giọng nói mang theo vài phần nghi ngờ, cục nhỏ này nhìn thế nào cũng không giống có thể ăn nhiều như vậy được.
Quý Tửu gật đầu, cậu thả sương đen ra biểu diễn cho Tư Ân Viễn xem một màn nuốt chửng cái bàn lớn.
Chiếc bàn vuông màu đen trong phòng khách đủ cho mười hai người ngồi lập tức bị sương đen nuốt chửng.
Nuốt xong cả một cái bàn, sương đen lại biến về hình dạng một cục nhỏ, vui vẻ quay về cọ cọ vào lòng bàn tay Quý Tửu.
Lúc này Tư Ân Viễn mới biết thì ra vừa rồi lúc anh đưa tay ra chọc ghẹo, thứ nhỏ bé này còn nương tay với anh, nếu không đến cả ngón tay của anh cũng có thể bị nuốt luôn rồi.
"Dị năng có thể ăn được mọi thứ sao?"
Quý Tửu nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Ừm."
Cậu có chút ngượng ngùng.
Tư Ân Viễn đăm chiêu: "Vậy lúc đó ở trong mơ của 「Hoa Viên Mộng Cảnh」, cái lỗ trên lồng vàng cũng là do dị năng của cậu gây ra à?"
Mọi chuyện lại trở nên hợp lý rồi.
Quý Tửu gật đầu, đáng thương hỏi: "Anh sẽ ghét tôi chứ?"
Tư Ân Viễn hơi kinh ngạc: "Cậu vẫn luôn giấu tôi là vì sợ tôi ghét à?"
Quý Tửu lí nhí đáp một tiếng.
Bởi vì tất cả vật biến dị đều rất ghét sương đen của cậu, cậu sợ chủ nhân cũng không thích sương đen của mình, cho nên mới giấu đi không muốn bị phát hiện.
Xem ra có hiểu lầm gì đó rồi, Tư Ân Viễn đưa tay ra xoa đầu Quý Tửu: "Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?"
Anh cảm thấy trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, mới khiến Quý Tửu cẩn thận dè dặt muốn che giấu như vậy.
Quý Tửu theo bản năng buột miệng: "Bọn chúng đều không thích."
Ý chỉ vật biến dị.
Nếu những vật biến dị bị nuốt chửng kia có thể mở miệng nói chuyện, bây giờ chắc chắn sẽ rất tức giận mà đứng ra phản đối: Ai mà lại thân thiện với một dị năng tàn bạo như vậy chứ!
"Bọn họ là ai?"
Quý Tửu sững người, nhận ra mình lỡ lời, có chút ấp úng: "Không nhớ nữa rồi..."
Cậu bắt chước tình tiết mất trí nhớ từng thấy trên TV mà nói dối, học cũng rất giống.
Điều này khiến Tư Ân Viễn nhớ lại chuyện mình là người thay thế.
Vậy thì người ghét bỏ Quý Tửu chắc chắn là kẻ từng dẫn theo cậu ta trước kia cùng những đồng đội khác.
Chuyện này tuyệt đối đã để lại bóng ma không nhỏ cho Quý Tửu, đến mức dù đã quên đi một phần ký ức, nhầm lẫn người đó thành mình mà vẫn không quên che giấu đi dị năng thực sự của bản thân.
Anh dựa vào sự suy diễn của bản thân mà hoàn thiện lời nói dối của Quý Tửu, ánh mắt nhìn Quý Tửu mang theo sự đau lòng và vài phần ghen tị mà chính anh cũng không nhận ra.
Đúng là một tên cặn bã, không biết làm thế nào mà nuôi ra được một Quý Tửu ngoan ngoãn như vậy.
Tư Ân Viễn che giấu con ác thú đang rục rịch muốn trỗi dậy trong lòng, vẻ mặt vẫn trầm ổn: "Dị năng này rất lợi hại, lát nữa chúng ta đến chỗ hòa thượng ghi nhận lại hồ sơ được không?"
Nếu Quý Tửu không đồng ý, anh cũng sẽ không ép buộc.
Quý Tửu không ngờ mình không những không bị ghét bỏ, mà lại còn được khen.
Quý Tửu rất vui: "Ừm!"
Cậu nhớ ra mình thực ra còn có một dị năng khác, có điều dị năng đó cậu không có nhiều cơ hội sử dụng, cho nên không đủ thành thạo.
Do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói ra.
Cậu lại theo Tư Ân Viễn đến phòng ghi nhận hồ sơ, vẫn là hòa thượng đang ngồi nghiêm chỉnh bên trong.
Hòa thượng đặt ly rượu xuống, không một chút xấu hổ vì bị bắt quả tang, thản nhiên hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Tư Ân Viễn không lấy làm lạ, kéo Quý Tửu ngồi xuống: "Sửa một chút thông tin."
Hòa thượng chợt hiểu ra: "Lúc đó quả nhiên khai gian tuổi đúng không, thực ra là vị thành niên phải không?"
Ánh mắt ông ta nhìn Tư Ân Viễn rành rành viết mấy chữ: Không hổ là anh.
Tư Ân Viễn mặt không biểu cảm: "Là sửa ở cột dị năng."
Hòa thượng đánh giá Quý Tửu một lượt: "Loại nào vậy?"
Quý Tửu liền biểu diễn lại màn nuốt chửng cái bàn lớn ban nãy cho ông ta xem một lần nữa.
Vẻ mặt hòa thượng thoáng chốc như sắp nứt ra: "Cái bàn của tôi!"
Quý Tửu: Ợ.
Cậu nghi hoặc nhìn người này, không phải ông ta bảo mình biểu diễn sao?
Hòa thượng nhanh chóng niệm mấy câu A Di Đà Phật để che giấu nỗi đau buồn trong lòng.
Ông ta rất nhanh liền trở nên nghiêm túc.
Ông ta đã từng thấy đủ loại dị năng, hiểu biết về dị năng tuy không gọi là sâu sắc nhưng tuyệt đối cũng rành rẽ hơn người thường.
Quý Tửu chỉ biểu diễn một chút, ông ta đã biết dị năng này tuyệt đối không đơn giản.
Hòa thượng: "Dị năng này cũng thú vị đấy, không chỉ sương đen thả ra có thể ăn được mọi thứ, mà ngay cả bản thân cậu cũng ăn được mọi thứ.
Cậu có muốn đặt tên cho nó không?"
Tên của dị năng thường do người ghi nhận dựa vào tình hình thực tế để đặt, họ cũng sẽ hỏi ý kiến của người thức tỉnh sở hữu dị năng đó, chỉ cần không quá lố bịch là được.
Trước khi có quy định này, một số người thức tỉnh dị năng đặt tên cho dị năng của mình rất trừu tượng, ví dụ như một dị năng chạy rất nhanh lại đặt tên là 「Xích Thố」*, sau đó dị năng của người đó toàn bị người khác nhớ nhầm.
(*Xích Thố: Tên con ngựa nổi tiếng của Lã Bố thời Tam Quốc, chạy rất nhanh.)
Tên càng hoa mỹ màu mè càng không thực dụng, đơn giản rõ ràng mới là mấu chốt của việc đặt tên.
Quý Tửu suy nghĩ một chút: "Tôi thích gọi nó là 「Thôn Phệ」."
Đủ thẳng thắn rồi.
Hòa thượng lẩm bẩm một câu: "Tôi thấy gọi là 「Thao Thiết」* còn hợp hơn."
(*Thao Thiết: Một trong tứ hung (bốn con thú hung ác) trong thần thoại Trung Quốc, nổi tiếng tham ăn.)
Ông ta vẫn còn đang tiếc cái bàn của mình.
Cuối cùng vẫn ghi nhận là 「Thôn Phệ」.
Thân phận của Quý Tửu cũng từ 「Người Nhặt Rác」 đổi thành 「Người Khai Hoang」.
Kể từ sau khi Quý Tửu không tiếc trốn đi để cùng ra ngoài làm nhiệm vụ, Tư Ân Viễn đã không còn ý định bảo vệ cậu như một món đồ dễ vỡ nữa, anh hiểu rằng điều Quý Tửu cần hơn là sự trưởng thành.
Tít tít tít--
Tư Ân Viễn cúi đầu nhận máy liên lạc, giọng Hồ Nhãn truyền đến từ bên trong.
Khác hẳn với giọng điệu cà lơ phất phơ trước đây, lần này lại đặc biệt nghiêm túc.
Anh ta chỉ nói một câu: "Bà Tiên Tri tìm cậu."
Tư Ân Viễn liền hiểu được tính nghiêm trọng của vấn đề.
Quý Tửu ngoan ngoãn đi theo anh, ánh mắt mang theo vài phần tò mò: "Bà Tiên Tri là ai vậy ạ?"
Tư Ân Viễn vừa lái xe vừa nói: "Là một bà lão có dị năng 「Tiên Tri」."
"Bà ấy rất lợi hại sao ạ?"
Quý Tửu ngơ ngác hỏi.
"Ừm, rất lợi hại.
Tổng cộng bà ấy đã nói ra bốn lời tiên tri, mỗi lần đều là những lời tiên tri rất quan trọng đối với căn cứ.
Có một lần căn cứ suýt nữa bị thất thủ, bà ấy cũng đã đưa ra lời tiên tri, đáng tiếc chúng ta vẫn không chuẩn bị đủ đầy đủ.
Vòng phòng ngự Karma chính là được hình thành trong trận đại nạn đó."
Từ giọng điệu của Tư Ân Viễn không khó để nghe ra sự kính trọng của anh đối với bà lão đó.
Quý Tửu nghiêng đầu: "Vậy lần này sẽ là lời tiên tri thứ năm sao ạ?"
Tư Ân Viễn siết chặt vô lăng: "Đúng vậy."
Nếu không Hồ Nhãn cũng sẽ không nghiêm túc như vậy mà gọi anh qua.
Không ai biết lời tiên tri sẽ tốt hay xấu, chỉ có một điểm có thể chắc chắn, chuyện được tiên tri nhất định có liên quan đến sự tồn vong của cả căn cứ, thậm chí là cả loài người.
Nhân vật chính trong lời tiên tri thứ hai của Bà Tiên Tri chính là anh.
Cũng giống như lần này, anh được thông báo đột xuất đến đó.
Chỉ cần anh không đến, Bà Tiên Tri dù có hồi phục lại sự tỉnh táo cũng kiên quyết không mở miệng.
Lời tiên tri lần đó cũng là lời ngắn nhất trong bốn lần.
Bà ấy lúc đó run rẩy đưa ngón tay chỉ vào Tư Ân Viễn nói: "Dị năng của cậu là mạnh nhất, là hy vọng của toàn nhân loại."
Những người có mặt đều xôn xao.
Một câu trần thuật như vậy đã khiến Tư Ân Viễn, người lúc đó bị rất nhiều người đối xử bằng ánh mắt khác lạ, hoàn toàn chấp nhận dị năng của anh.
Có lẽ dị năng của anh sẽ khiến người ta sợ hãi, nhưng nó cũng trở thành lưỡi dao sắc bén nhất chĩa về phía vật biến dị.
Sau đó anh trở thành Thủ lĩnh Thợ săn, được mệnh danh là cường giả mạnh nhất loài người không ai sánh bằng, không còn ai dám chạy đến trước mặt anh nói dị năng của anh đáng sợ đến mức nào nữa.
Anh cũng vẫn luôn không quên câu nói "hy vọng của loài người" mà Bà Tiên Tri đã nói lúc anh còn đang hoang mang.
Lần này tình cảnh có chút giống lúc đó, điểm khác biệt duy nhất là bên cạnh anh có thêm một Quý Tửu.
Bà Tiên Tri vì vấn đề sức khỏe nên vẫn luôn ở trong viện nghiên cứu, được bảo vệ rất tốt.
Kể từ sau tận thế bà chưa từng bước ra khỏi căn phòng do viện nghiên cứu sắp xếp, tất cả mọi người muốn gặp bà đều phải đích thân đến.
Lúc họ đến nơi, trợ lý Trần Khả đã đợi sẵn ở đó.
Anh ta nhanh chóng dẫn đường cho hai người, nói: "Bà Tiên Tri lần này ngoài ngài ra, còn muốn gặp anh Quý nữa ạ."
Tư Ân Viễn kinh ngạc nhướng mày: "Gặp Quý Tửu?"
Trần Khả giải thích: "Vâng ạ, ngài biết đấy, Bà Tiên Tri nếu không gặp được người mình muốn tìm thì nhất định sẽ không mở miệng đâu ạ."
Quý Tửu nghi hoặc: "Nhưng lúc liên lạc đâu có nói là tìm tôi đâu"
Lúc đó cậu đứng ngay bên cạnh nghe, Hồ Nhãn chỉ bảo Tư Ân Viễn mau chóng qua đó.
Mặt Trần Khả đỏ lên một cách đáng ngờ: "Thầy hướng dẫn của tôi nói hai vị là cặp đôi mới cưới quấn quýt không rời, lúc nào cũng dính lấy nhau, nên không cần thông báo đặc biệt ạ."
Thầy hướng dẫn trong miệng anh ta chính là Hồ Nhãn.
Nghe đến đây Tư Ân Viễn theo bản năng định phản bác, đột nhiên anh cúi đầu nhìn Quý Tửu đang được mình dắt tay rất ngoan ngoãn.
...Trong giây lát lại cảm thấy có chút không thể phản bác được.
Cuối cùng anh đen mặt nói: "Chúng tôi chỉ là quan hệ bạn bè bình thường."
Trần Khả liếc nhìn bàn tay hai người đang nắm chặt lấy nhau rồi đẩy gọng kính đen trông có vẻ thật thà chất phác của mình, thầm nghĩ, mấy người thức tỉnh dị năng các anh đúng là biết chơi thật.
Quý Tửu không nghe họ nói chuyện, nếu không phải vì tay đang bị chủ nhân dắt, cậu đã sớm men theo mùi thức ăn mà chạy đi mất rồi.
Lần trước kiểm tra não bộ tuy đã từng đến viện nghiên cứu một lần, nhưng đi sâu vào trong như thế này thì đây là lần đầu tiên.
Vì sự biến dị của thực vật khiến các loại rau củ quả ăn được giảm mạnh, nên viện nghiên cứu luôn phải nghiên cứu ra đủ loại thức ăn kỳ lạ để bổ sung vitamin và các chất dinh dưỡng khác cho mọi người.
Đối với một cây cỏ ham ăn mà nói, nơi đây tràn ngập sự cám dỗ của mỹ thực.
Cậu không bị trúng độc cũng không kén ăn lắm, thành phẩm dở dang cũng có thể ăn rất vui vẻ.
Có lẽ đoán được suy nghĩ trong lòng cậu, Tư Ân Viễn dắt rất chặt, giống như một vị phụ huynh đang lo lắng con mình gây họa.
Khi đi ngang qua một phòng nghiên cứu đóng chặt cửa, Quý Tửu vẫn không nhịn được hỏi: "Bên trong là gì vậy ạ?"
Cậu cảm nhận được một luồng năng lượng rất lớn.
Chắc chắn rất ngon.
Trần Khả liếc mắt nhìn một cái, không hiểu sao lại có chút hoảng loạn: "Là một vật thí nghiệm của thầy hướng dẫn, cây Thông Tuyền Thảo."
Anh ta lặng lẽ tăng tốc bước chân.
Quý Tửu còn định hỏi thêm gì đó thì đã đến nơi ở của Bà Tiên Tri.
Không khí vô cùng nghiêm nghị, mười mấy nghiên cứu viên cả nam lẫn nữ đều đang đợi sẵn ở đây.
Cậu đành phải nén nghi vấn xuống.
Bà Tiên Tri hoàn toàn khác với tưởng tượng.
Cơ thể gầy gò của bà lọt thỏm trong một chiếc giường lớn mềm mại, trên người cắm đầy ống dẫn duy trì sự sống.
Trông bà như đèn đã cạn dầu, chỉ còn lại một hơi thở yếu ớt.
Ánh mắt bà đục ngầu, đờ đẫn như không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Kỳ lạ là khi Quý Tửu và Tư Ân Viễn được Hồ Nhãn dẫn đến trước giường, bà lại có thể quay đầu nhìn thẳng về phía họ một cách chuẩn xác.
Dường như từ đôi mắt nhỏ đục ngầu kia có thể nhìn thấu hai người họ.
Bà Tiên Tri vốn ngay cả trở mình cũng phải nhờ tới người khác, vậy mà vào khoảnh khắc này lại như có phép màu mà có được sức mạnh, bà từ chối người đến đỡ mình, tự chống người ngồi dậy: "Cậu cuối cùng cũng đến rồi."
Tất cả mọi người đều cho rằng bà đang nói đến Tư Ân Viễn, không ngờ hành động tiếp theo của bà lại là đưa tay nhẹ nhàng đặt lên đầu Quý Tửu, ánh mắt vô cùng dịu dàng: "Đúng là một đứa trẻ ngoan."
Đây là lần đầu tiên Quý Tửu được người khác ngoài chủ nhân xoa đầu, bất ngờ là cậu lại không hề phản kháng.
Cậu bình tĩnh nghĩ, lại một con người kỳ lạ nữa, bà ấy rõ ràng đã nhìn ra thân phận vật biến dị của cậu rồi.
Loài người đối với vật biến dị đều là căm hận.
Thế nhưng cậu lại không cảm nhận được nửa phần ác ý nào từ bà lão này.
Chỉ một động tác đưa tay đó đã tiêu tốn hết toàn bộ sức lực của bà.
Bà thu tay về, lúc này mới nhìn sang Tư Ân Viễn, mỉm cười nói: "Đã xuất hiện rồi, dị năng còn lại tương ứng với dị năng của cậu, đó chính là bước ngoặt của loài người."
Những nghiên cứu viên có mặt trao đổi ánh mắt kinh ngạc với nhau.
Nếu không phải lúc tiên tri không thể bị cắt ngang, thì ngay lúc Bà Tiên Tri đưa tay xoa đầu Quý Tửu ban nãy họ đã không nhịn được mà thốt lên kinh ngạc rồi.
Ánh mắt Tư Ân Viễn trầm xuống: "Tôi nên đi đâu để tìm bước ngoặt đó?"
Bà Tiên Tri khẽ mấp máy môi, phát ra giọng nói yếu ớt: "Về phía Tây."
"Phía Tây?"
Nhưng đúng lúc này, ánh mắt Bà Tiên Tri lại có vài phần lơ đãng, bà vỗ tay, há to miệng: "A!
A!"
Đột nhiên lại không nói được một chữ nào nữa.
Người phụ trách chăm sóc bà vội vàng thành thạo lau nước dãi bên miệng cho bà, từ từ đỡ bà nằm xuống, dỗ bà nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bà lão như một đứa trẻ con nghịch ngợm, cứ lắc đầu qua lại không chịu nghỉ ngơi, bi ba bi bô vỗ tay.
Hồ Nhãn giải thích: "Bệnh Alzheimer* của bà ấy ngày một nghiêm trọng hơn, thời gian có thể giữ được tỉnh táo bây giờ ngày càng ít đi rồi."
(*Alzheimer: Bệnh suy giảm trí nhớ ở người già.)
Ngay cả Nguyễn Song Song có dị năng 「Chữa Trị」 cũng không thể chữa khỏi.
Loài người quả nhiên rất yếu đuối.
Nhưng lại cũng rất kiên cường.
Quý Tửu nhìn chằm chằm Bà Tiên Tri, bà cũng nở một nụ cười trẻ thơ với cậu.
...
Lời tiên tri của Bà Tiên Tri nói về phía Tây, vì vậy Tư Ân Viễn đã dành cả một buổi tối để xem hết tất cả các nhiệm vụ liên quan đến phía Tây trong công hội, rồi chọn ra một nhiệm vụ thích hợp nhất – 「Bí Cảnh Đã Mất」.
Lê Triều có chút kinh ngạc: "Anh thật sự muốn đến đó sao?
Nhưng nếu không tìm được ngọn hải đăng thì căn bản không thể vào được."
Đây là một nhiệm vụ cấp S treo trong công hội còn lâu hơn cả 「Hoa Viên Mộng Cảnh」.
Không phải không có người nhận, mà là sau khi đến đó không ai có thể tìm được lối vào.
Càng cố ý tìm kiếm lại càng dễ công cốc trở về, đừng nói là vào được bí cảnh, ngay cả lối vào cũng không tìm thấy.
Giống như một phiên bản Atlantis trên không vậy.
Tư Ân Viễn gật đầu: "Tôi sẽ tìm Quan Âm đi cùng."
Quan Âm là một thợ săn cấp A trong công hội, người gần nhất thoát ra khỏi bí cảnh chính là anh ta.
Sau khi ra ngoài, tay của anh ta đều đã hóa thành xương trắng hếu, phải tìm đến thợ săn có dị năng 「Tái Sinh」 trong công hội mới từ quỷ môn quan trở về được một phen.
「Tái Sinh」 và 「Chữa Trị」 là hai dị năng hồi phục duy nhất trong căn cứ.
Chỉ có điều 「Tái Sinh」 chỉ có thể thúc đẩy sự phát triển của tế bào từ đó khiến vết thương tái sinh, còn 「Chữa Trị」 lại có thể sửa chữa những tổn thương về mặt tinh thần, đây cũng là lý do Nguyễn Song Song được yêu thích hơn.
Quý Tửu vốn đang ngồi ngủ bên cạnh anh, nghe thấy câu nói này liền đột ngột ngẩng đầu: "Tôi cũng muốn đi!"
Tư Ân Viễn xoa đầu cậu: "Ừm, lần này sẽ không bỏ rơi cậu nữa đâu."
Lê Triều che mặt, không muốn ăn "cẩu lương" chút nào.
Du Phi Trần ngồi bên cạnh hoàn toàn không cảm nhận được bầu không khí đặc biệt giữa hai người, cậu ta như một chú chó lớn vui vẻ đứng dậy: "Để tôi đi tìm Quan Âm!"
Để lại một mình Lê Triều tự mình hưởng thụ "cẩu lương".
Quý Tửu bị câu nói này dễ dàng xoa dịu, vui vẻ áp sát vào anh.
"Không ngờ đội trưởng Tư lại thật sự thoát ế rồi."
Quan Âm vừa vào đã nhìn thấy cảnh này, vô cùng kinh ngạc.
Tư Ân Viễn đã lười giải thích rồi, anh đánh giá Quan Âm một lượt, hỏi: "Đã hồi phục cả rồi chứ?"
Quan Âm gật đầu, trực tiếp để lộ thêm một đôi tay nữa từ sau lưng, hai đôi tay một trên một dưới trình diễn một chút: "Hồi phục tốt rồi."
Mặc dù một số dị năng sẽ khiến cơ thể con người biến dị, mọc ra những bộ phận không nên có, nhưng đây là lần đầu tiên Quý Tửu nhìn thấy có người mọc thêm hẳn một bộ phận vốn có.
Cậu tò mò kéo kéo vạt áo chủ nhân hỏi: "Anh ấy là ảo thuật gia sao?"
Quan Âm cười lớn: "Ha ha, đây không phải biểu diễn đâu, có điều công hội chúng ta đúng là có một 「Ảo Thuật Gia」, người đó rất nguy hiểm."
Anh ta không hề để tâm mà đưa cả bốn tay ra phía trước, cốt để Quý Tửu nhìn kỹ hơn một chút.
Quý Tửu mặt đầy vẻ tò mò: "Là tay thật này."
Ánh mắt thuần khiết như vậy lại vẫn có thể nhìn thấy trong tận thế, Quan Âm không nhịn được mà nói thêm vài câu: "Dị năng tôi thức tỉnh là 「Thiên Thủ」, cho nên hướng biến dị cũng là mọc thêm một đôi tay."
Biệt danh Quan Âm này cũng là có sau tận thế, tên thật của anh ta vì quá phổ biến mà dần bị người ta lãng quên.
Sự biến dị ban đầu không phải là trực tiếp mọc ra hai tay, mà là trên lưng mọc ra một thứ giống như cục thịt thừa nhỏ.
Cùng với việc sử dụng 「Thiên Thủ」 quá độ mới từ từ biến thành một đôi tay thực sự.
Đôi tay biến dị ngoài việc độ linh hoạt không đủ cao ra thì hoàn toàn không khác gì hai đôi tay ban đầu, có thể cầm được vật nặng, bị thương cũng sẽ đau.
Quý Tửu lộ vẻ có chút ngưỡng mộ: "Có bốn tay thì lúc ăn đồ có thể dùng ba tay bóc vỏ, một tay để ăn rồi."
Tư Ân Viễn nhớ lại túi vỏ hạt dẻ cười bị ăn sạch trước kia, im lặng.
Dường như đối với Quý Tửu mà nói cũng không có gì khác biệt, dù sao cậu ăn đồ cũng không cần bóc vỏ.
Quan Âm lần đầu tiên gặp người ngưỡng mộ đôi tay biến dị của mình, nhất thời còn có chút cảm động và ngượng ngùng, cả bốn tay cùng gãi đầu.
Họ càng nói chuyện càng vui vẻ, Quý Tửu còn muốn bắt tay với Quan Âm, chỉ có điều vừa mới nhích người về phía trước một chút đã bị Tư Ân Viễn xách lại.
Cả Quý Tửu và Quan Âm đều ngơ ngác quay đầu nhìn anh.
Tư Ân Viễn nhíu mày.
Anh cũng không biết tại sao mình đột nhiên cảm thấy có chút không thoải mái, gần như là theo bản năng đã ngăn cản Quý Tửu đến gần Quan Âm.
Anh suy nghĩ một chút, rồi tìm cho mình một lý do hợp lý, nghiêm nghị ho khan một tiếng: "Nói chuyện chính trước đã, nói xem 「Bí Cảnh Đã Mất」 này rốt cuộc là thế nào."
(Lời tác giả)
Anh ấy ghen rồi, anh ấy ghen rồi!