Đam Mỹ Nhật Ký Làm Màu Của Công

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,348,095
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nhat-ky-lam-mau-cua-cong.jpg

Nhật Ký Làm Màu Của Công
Tác giả: Nhất Cái Ban Bố
Thể loại: Đam Mỹ
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Trích đoạn chương 1

Lần đầu hai người gặp nhau, motip cũ rích.

Buổi sáng, công ngậm bữa sáng chạy vội, trong đầu nghĩ không biết hôm nay có thể gặp được định mệnh của đời mình ở chỗ rẽ hay không.

Đến góc cua, Công thấy có bóng người, kịp thời thắng xe, thuận thế ngã xuống, ném mấy tờ giấy trắng trong tay lên trời.

Còn pose dáng điềm đạm đáng yêu, tiện thể lẳng lơ phóng điện.

Thụ: Bạn học à, hành vi dàn cảnh ăn vạ này là không đúng đâu…​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 1


Edit: Cháo

01.

Mẹ Thụ: Cầm lấy một triệu này, hai đứa…

Công dõng dạc hùng hồn nói: Không, tình yêu của tụi con sẽ không bị mua chuộc bởi tiền bạc! Con sẽ không tách khỏi em ấy! Cô à, tình yêu của bọn con quý hơn cả vàng, cô có đưa hơn gấp trăm gấp nghìn lần con cũng sẽ không rời khỏi em ấy đâu! Tình yêu của chúng con là vô giá!

Mẹ Thụ: Nói cái gì thế, ý cô là hai đứa cầm chỗ này đi thanh toán tiền cọc trước, cái thằng này suốt ngày nghĩ gì không à, cô đi trước đã, mẹ con còn đang chờ cô đến xoa mạt chược kia kìa.

Công: …À dạ, vậy ạ, cô đi thong thả ha!

Mắt Công lấp lánh nhìn Thụ: Cưng à, vừa rồi có phải anh thể hiện tốt lắm không, nghèo hèn không đổi chí khí, gặp quyền thế không chịu khuất phục!

Thụ: Đẹp trai nói có bao giờ sai

02

Hai người làm bạn với nhau cũng khá lâu rồi, định thăng cấp cho mối quan hệ nam nam trong sáng này lên một chút.

Bọn họ thuê phòng, tắm rửa xong, nằm trên giường.

Công tỏ vẻ thẹn thùng: Tới đi, đừng lưu tình mà dày xéo anh! Anh đã chuẩn bị xong rồi!

Sau đó nghĩ ngợi rồi lại nói: Bọn mình có cần phải đánh một trận, xem ai ở trên không?

Thụ vung tay: Không cần

Sau đó đẩy ngã Công, cưỡi lên tự mình nhún.

03.

Lần đầu hai người gặp nhau, motip cũ rích.

Buổi sáng, công ngậm bữa sáng chạy vội, trong đầu nghĩ không biết hôm nay có thể gặp được định mệnh của đời mình ở chỗ rẽ hay không.

Đến góc cua, Công thấy có bóng người, kịp thời thắng xe, thuận thế ngã xuống, ném mấy tờ giấy trắng trong tay lên trời.

Còn pose dáng điềm đạm đáng yêu, tiện thể lẳng lơ phóng điện.

Thụ: Bạn học à, hành vi dàn cảnh ăn vạ này là không đúng đâu…

04.

Công nằm trên giường nhớ lại, lải nhải với Thụ: Chẳng lẽ em không cảm thấy hồi chúng mình mới gặp tốt đẹp cỡ nào sao? Lãng mạn thế mà ~

Thụ nhớ lại ngày đó, Công ngậm cái bánh quẩy, nhắm mắt đâm vào người cậu, đáng thương cho cái áo phông trắng phiên bản giới hạn toàn cầu cậu mới mua.

Vừa định lắc đầu thì thấy cái thân xác đẹp không giới hạn kia lộ ra cặp giò trắng nõn.

“Cũng khá là lãng mạn nhỉ.” Thụ bị sắc đẹp lú đầu nói như vậy.

Không ngờ đấy, bị ăn vạ thành công rồi.
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 2


Edit: Cháo

05.

Thời điểm mối quan hệ giữa hai người còn đang khá là thuần khiết, Thụ đi làm thêm ở một tiệm hoa.

Nhìn thấy Thụ ôm một bó hoa hồng đen hiếm thấy, Công khiếp sợ.

“Em cho rằng tôi sẽ bị thứ dung tục này làm cảm động sao?”

Thụ: “A?”

Công tiếp tục từ chối nói: “Tôi sẽ không bị em thu mua đâu! Em có chiếm được tôi thì cũng không chiếm được trái tim này!”

Sau đó cầm bó hoa nghênh ngang mà đi.

Thụ trở lại tiệm hoa, vô cùng xấu hổ nói với ông chủ: “Ông chủ à, bó hoa kia bao nhiêu tiền thế để tôi mua!”

Ông chủ nói lời thấm thía: “Hầy, tôi nói chứ, mười lần cậu đi ship hoa thì chín lần giao đến chỗ nhà vị kia, cậu cố ý đúng không.”

Thụ: Chuyện này mà cũng bị anh nhìn ra, ngại quá đi.

06.

Công nằm trên giường bệnh, ho vật vã một trận, sau đó mệt mỏi kéo tay Thụ.

“Anh… sau khi anh đi, em nhất định phải chăm sóc tốt cho con của chúng ta, nó mới có ba tuổi.” Nói xong lấy tay che miệng, lại ho thêm mấy tiếng rồi tiếp tục nói một cách yếu ớt: “Phải nhớ anh đủ năm mươi năm, sau đó hãy quên anh đi nhé!”

Thụ vỗ mông Công một cái, “Giả vờ đáng thương cũng vô dụng, mau dậy đi tiêm. Em đưa con trai đến chỗ mẹ em rồi, được cho ăn đến to tròn béo tốt lắm. Còn nữa, ngài đây có thể sống đến trăm tuổi cũng chẳng thành vấn đề, khỏi phải lo lắng vớ vẩn.”

“Hức, em không thương anh.”
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 3


07.

Buổi sáng Thụ dẫn con trai đi dạo, thuận tiện hốt phưn cho thằng con.

Đi ngang qua công viên, gặp được một nhóm các ông cụ nuôi chim đang thảo luận phương pháp hữu hiệu ngăn chặn thời kỳ nổi loạn của đám con nít, vì thế ngồi xuống cùng thảo luận.

“Chàng trai còn trẻ thật đấy, đứa nhỏ trong nhà bao lớn rồi.” Một ông cụ hiền hòa hỏi.

Thụ nghĩ ngợi, “Nhà cháu, khá lớn ạ.”

“Cậu này giỏi thật!”

Ông cụ cầm đầu vuốt chòm râu không tồn tại, thở dài nói: “Tôi với thằng cháu đấu trí so dũng nhiều năm nay, đã nghiên cứu ra một phương pháp thử lần nào ăn lần đó.”

“Là gì?” “Nói mau!” “Đừng có thừa nước đục thả câu.”

Thụ cũng cảm thấy hứng thú lại gần hơn một chút, rồi nghe ông cụ kia nói, “Đánh, dùng sức mà đánh, đánh cho phục rồi thì nghe lời thôi.”

“Ây dời, tưởng thế nào.” Một đám người đồng lòng tỏ ra khinh bỉ.

Thụ đứng lên phủi phủi bụi bặm không tồn tại, định cáo từ vào lúc này. Ai ngờ ông cụ kia kéo cậu lại, “Chàng trai, phương pháp của tôi, thật sự có tác dụng đấy, về thử xem xem.”

Thụ từ chối, cười nói: “Vẫn là thôi ạ, có đánh thì người đau lòng cũng là cháu thôi.”

“Khoa học đã nói, nuông chiều trẻ con là không đúng!”

“Đã nuông chiều lâu như vậy rồi, cứ tiếp tục cũng không phải không được.” Nói xong, phất ống tay áo, lưu lại công và danh.
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 4


Edit: Cháo

08.

Sau khi hai người tốt nghiệp, Thụ nhận được phần tiền lương đầu tiên, sau đó khấp khởi vỗ xấp tiền trước mặt Công.

Công trợn tròn mắt, rất chi là ngờ vực: “Làm gì thế.”

Thụ hùng hồn tuyên bố: “Sau này không cần đi làm nữa, em nuôi anh!”

Công không thể tin được: “Em, em đây là… muốn bao nuôi anh!”

Thụ gật đầu, ra vẻ ông lớn: “Anh hiểu như vậy cũng không sai.”

Lông mi Công run rẩy, trong mắt đã dâng lên ánh nước, tựa như phải chịu tủi nhục lắm vậy.

Thụ nhìn mà đau lòng, đang muốn đi qua dỗ dành.

Công đã tự động chui vào lòng cậu, sau đó vô cùng khôn khéo nói ra yêu cầu với đại gia: “Vậy người ta muốn mua túi, loại mới nhất ấy!”

Mua, đắt cỡ nào cũng mua! Tiện đây Thụ nghĩ, chẳng trách ai cũng nói bao nuôi là việc người có tiền làm.
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 5


Có hôm Công đi tụ tập bạn bè, không cẩn thận bị chuốc say, mơ mơ màng màng gọi điện bảo Thụ qua đón.

Đến khi Thụ hối hả chạy đến hiện trường, vừa vào cửa đã thấy Công ngồi trên ghế, ngoẹo đầu cười ngọt ngào với mình một tiếng.

Thụ vừa định nhấc Công lên đã bị một người ngồi bên cạnh Công cản lại.

Người kia đeo kính, dáng vẻ lịch sự đứng đắn.

Người nọ đưa tay ra, mỉm cười với cậu: “Rất vui được gặp.”

Thụ thấy hơi khó hiểu, cậu không có ấn tượng về người này.

Người nọ thấy cậu không phản ứng gì, nói tiếp: “Tôi là thanh mai trúc mã của anh ấy, đã nghe anh ấy nói về cậu mấy lần.”

Ánh mắt người kia rơi lên người Công, hàm chứa ý muốn chiếm làm của riêng.

Thụ thấy vậy sao có thể không hiểu được chứ. Cậu buông tay Công ra, chuyển sang ôm ngang người. Công cũng rất phối hợp gác đầu lên cần cổ Thụ, còn cọ một cái vô cùng ỷ lại.

Thụ không giấu nổi ý cười, cũng làm bộ đáp lại một câu “Thất lễ rồi, lần sau khi anh ấy tỉnh táo chúng ta sẽ chính thức làm quen nhé.”

Nói xong thì ôm Công rời đi không quay đầu lại.

Sau khi thả người vào xe, Thụ vung vẩy cánh tay, quay đầu nhìn Công.

Không biết Công đã tỉnh lại từ lúc nào, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Thụ chăm chú, hắn cười lộ ra hàm răng trắng như tuyết: “Anh không quen cậu ta, anh chỉ thích em thôi, thích em nhất nhất nhất luôn.”

Thụ cười bóp quai hàm Công, đáp lại: “Em cũng thích anh nhất nhất nhất, nhưng chuyện em muốn hỏi không phải cái này.”

Công nghi hoặc, chớp đôi mắt to, không hiểu gì nhìn Thụ.

Thụ khoanh tay trước ngực, nghiêm túc: “Tháng trước, có phải anh lại lén ăn nhiều sô cô la đúng không.”

Công chớp chớp mắt, ra vẻ em đang nói gì thế, anh không hiểu.

“Không được giả vờ vô tội, anh nặng hơn gần 5 kg rồi.”

“Không thể nào, anh mới ăn có hai hộp thôi!”

Thụ bình tĩnh khởi động xe, “Quả nhiên là lén ăn, tháng này không có đồ vặt nữa.”

“Hức, em lại không thương anh rồi.”
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 6


09.

Lần đầu gặp phụ huynh, hai người vẫn chưa hoàn toàn “ra khỏi tủ”, chỉ nói đối phương là anh em.

Do trong nhà chỉ có một phòng, Công và Thụ chỉ có thể ở chung phòng.

Hai người sóng vai nằm trên giường, sung sướng tận hưởng tương lai.

Thụ nhắm mắt nói: “Sau khi tốt nghiệp, chúng mình sẽ ra nước ngoài nhận giấy kết hôn để được hợp pháp.”

“Mỹ Đan Mạch Canada, Anh Hà Lan Bỉ. Muốn đi đâu thì đến đó.”

“Vậy không được đâu”

Công gối lên đùi Thụ, đặt di động xuống, ngồi dậy áp sát gần Thụ, lông mi dài mảnh nháy nháy với đối phương, “Em quên rồi à, chúng mình là anh em “ruột” đấy!”

Ngay sau đó hắn tiến tới bên tai Thụ, hỏi nhỏ một câu: “Đúng không, anh trai.”

Ngắm thấy cái dáng nghiêng đầu vô tội của Công, Thụ bỗng thấy máu nóng dâng trào.

Công quả nhiên là yêu tinh biến thành, các bạn ở Đại học X đúng thật không lừa mình!

10.

Công vuốt cái bụng tròn vo, mặt đầy vẻ từ ái: “Em thích con trai hay con gái?”

Thụ nhìn tờ báo trong tay, không ngẩng đầu lên mà trả lời: “Trai hay gái đều được, hỏi cái đó làm gì? Chúng ta cũng phải tích cực hưởng ứng chính sách nhà nước chứ, cho thằng c* thêm một đứa em gái?”

Công thẹn thùng, hơi có vẻ quở trách: “Đáng ghét, em chẳng quan tâm đến người ta gì cả.”

Sau đó vẻ mặt Công dịu dàng nhìn bụng, khao khát nói: “Con trai giống em, con gái giống anh, phải là một nàng công chúa nhỏ!”

Thụ gập tờ báo lại, đi tới bên cạnh Công: “Đứa thứ hai nói sau, tối nay lại ăn no quá rồi phải không, qua đây em xoa cho anh!”

“He he, thủ pháp của ông xã là tuyệt nhất!”
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 7


Vừa sang thu, thời tiết dần chuyển lạnh.

Thụ có hơi phiền não, bởi vì Công không muốn mặc thêm quần áo. Hỏi nguyên nhân, hắn chỉ nói mặc nhiều quần áo sẽ không thể hiện được dáng vẻ oai hùng của mình nữa.

Thụ nghe hắn ý kiến như vậy, càng muốn bọc hắn lại trong ba lớp quần áo. Không hiện được càng tốt, chỉ có cậu mới được thưởng thức dáng người đẹp đẽ kia thôi.

Có điều nguyên nhân chính nhất vẫn là, sức đề kháng của Công không tốt, rất dễ bị bệnh. Mùa hè năm nay, Công đã bị cảm suốt ba tuần liền.

Mà người này không những ghét uống thuốc mà còn cực kỳ thích làm nũng, để khỏi gục ngã trước sắc đẹp khi cho Công uống thuốc, Thụ quyết định b*p ch*t vi khuẩn từ trong trứng nước.

Hôm nay trời mưa to, Công hưng phấn như trẻ con bám trước cửa sổ, nhìn mưa rơi từng giọt từng giọt trên mặt đất, đọng thành một đóa hoa nước.

Thụ nhìn đôi chân trần của Công, tiếng thở dài nghẹn ở ngực, cam chịu cầm dép và áo khoác tới bên cạnh hắn.

Vừa mới khoác áo lên cho Công, đang định quở trách mấy câu: “Trời lạnh như vậy…”

Còn chưa nói hết đã bị Công cắt đứt, đối phương hoảng hốt nói: “Sao vậy, muốn làm nhà họ Vương phá sản sao?”

Thụ thoáng chốc không kịp phản ứng: “A?”

Công kéo vạt áo Thụ, thương tâm nói: “Đừng làm nhà họ Vương phá sản, vì anh, không đáng giá đâu”

Thụ nháy mắt phản ứng lại, được rồi, hôm nay là tiết mục chủ tịch độc tài đi.

Cậu hắng giọng một cái, trịnh trọng nói: “Khụ, chuyện này không thể theo anh được, ai bảo anh không nghe lời em”

Nói xong vươn tay nắm lấy cằm Công, ép đối phương phải đối mặt với mình, “Muốn cứu bọn họ cũng dễ thôi, nghe lời em, ngoan ngoãn mặc ba bộ quần áo vào.”

Công gạt tay Thụ ra, khóe mắt đỏ bừng, nhìn vừa đáng yêu vừa đáng thương, “Tự bản thân còn khó giữ nổi, anh nào cứu nổi bọn họ.”

Thụ: “…”

Ông chủ Vương: “…Số tôi khổ quá mà.”
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 8


Edit: Cháo

Một hôm nào đó, hai người không có gì làm, nằm trên sô pha bắt đầu tán gẫu.

Công: Anh cảm thấy mình đi nhầm đường rồi, anh không nên tầm thường như hiện tại.

Thụ: … Anh cảm thấy con đường chính xác là gì?

Công nhắm mắt lại, nghĩ một chút rồi nói: “Anh cảm thấy mình hẳn phải tiến vào giới giải trí, không thì phí hoài diễn xuất tài tình này lắm.”

“…” Thụ cảm thấy phải hơn sáu cái dấu chấm mới có thể biểu đạt tâm trạng của mình, cậu hắng giọng, vô cùng điềm đạm mở miệng: “Cưng à, anh nói lại lần nữa coi, diễn xuất gì cơ?”

Công ngồi dậy, nhìn thẳng vào Thụ: “Đương nhiên là diễn xuất đỉnh của chóp của anh rồi.”

Không chờ Thụ mở miệng, hắn đã nói tiếp: “Lẽ ra anh phải được người tìm kiếm tài năng phát hiện trên đường, sau đó bị lừa vào một công ty nhỏ bất lương.”

Thụ vừa định nói anh vẫn còn chút tự biết lấy mình thì đã nghe Công nói: “Sau đó hắn ta đưa anh đến một quán bar nào đó, bắt anh bán thân, nếu thế anh chắc chắn sẽ không thuận theo.”

Thụ:???

Công: “Sau đó dáng vẻ thanh thuần không làm bộ làm tịch của anh đã hấp dẫn một ông lớn lắm tiền lắm của, ông ta vừa nhìn thấy anh, từ đó tình sâu đậm mãi.”

Thụ: “Chốt tô má tề*, hướng đi này hơi có vấn đề.”

*gốc 桥豆麻袋 phiên âm của chottomatte

Công: “Tiếp theo ông lớn cùng với tên quản lý bất lương kia của anh làm giao dịch, thế là anh bị bao nuôi. Sau đó anh dùng nước mắt rửa mặt mỗi ngày, hết làm rồi ăn rồi ngủ, lại ngủ rồi ăn rồi ố ố ố ố.”

Công còn chưa nói hết đã bị Thụ nhéo cằm hôn cho một trận, đến khi hắn không thở được nữa mới buông ra.

Sau khi thả người ra, Thụ giúp Công chỉnh lại cổ áo, nói nhẹ bên tai hắn: “Cưng à, cuộc sống mà anh tưởng tượng không giống như hiện tại sao?”

“Ầy, cơ mà anh chưa gặp phải tên quản lý bất lương.”

Thụ sáng tỏ, “Không sao, mai em gọi em trai của chú nhỏ của cậu của con trai của bác gái em đến chơi với anh.”

Em trai của chú nhỏ của cậu của con trai của bác gái: “Hóa ra tui cũng có thể có tên tuổi.”
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 9


Trước kia Thụ có một nữ thần, ở cái thời cậu vẫn cho rằng mình thẳng tắp.

Hồi đó cậu đang học cấp 3, thành phố tổ chức một cuộc thi sân khấu kịch. Mặc dù trường cấp 3 bọn họ bị loại ngay từ vòng gửi xe, nhưng vẫn được mời đi xem trận chung kết.

Cậu còn nhớ rất rõ, trường giành được giải vô địch cuối cùng, đã biểu diễn vở, câu chuyện không có ý tưởng gì mới, nhưng thắng ở phần biểu diễn xuất sắc.

Khi tất cả mọi người đều đang cảm thán váy công chúa lộng lẫy cỡ nào thì cậu lại lặng yên yêu nàng tiên đỡ đầu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Gương mặt kiêu ngạo cùng tự hào của nàng tiên đỡ đầu, mái tóc xoăn vàng tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn, đôi chân thon dài như ẩn như hiện hấp dẫn hơn phân nửa ánh mắt của Thụ.

Nàng tiên ấy đã sống trong giấc mơ của Thụ không dưới năm năm, cho đến khi gặp Công mới thôi không nhớ đến nữa.

Trong tay Thụ chỉ có một bức ảnh, ngày ấy cậu chụp ngược sáng, không thấy rõ mặt, chỉ có bóng dáng mơ hồ.

Công nhìn tấm ảnh xấu đau xấu đớn trong tay, hỏi Thụ: “Em chụp cái gì đây?”

Thụ không dám nói cho Công biết đấy là nữ thần trước kia của cậu, đành phải nói: “Ảnh chụp kỉ niệm sân khấu kịch, là hoạt động mà thành phố tổ chức hồi em học lớp 11, đây là đột đoạt giải nhất đấy.”

“Ò.” Công cất hình lại vào album, sau đó như nhớ ra cái gì, “Không đúng, bọn mình cùng khối với nhau, đội đạt giải nhất không phải là đội của bọn anh sao?”

Thụ bình tĩnh, “Anh diễn nhân vật nào.”

Công đắc ý ra mặt: “Với tư chất của anh, đương nhiên là nhân vật chính rồi!”

“Đúng nhỉ.” Thụ có hơi tiếc nuối, thì ra Công diễn hoàng tử.

“Nhưng làm nhân vật chính thì mở đầu đã phải bôi tro bụi lên mặt.”

Thụ: “Anh diễn cô bé lọ lem???”

Công trợn mắt lườm Thụ: “Anh mà lại để bọn họ làm nhục gương mặt như hoa như ngọc, cao sang quý phái này được sao?”

Thụ lập tức gật đầu phụ họa: “Tuyệt đối không thể nào, bảo vệ còn không kịp, sao có thể chà đạp được chứ!”

Công vui vẻ gật đầu, rặt cái vẻ trẻ con dễ bảo.

Thụ lại hỏi: “Nên là anh diễn vai gì?”

“Đương nhiên là diễn vai nàng tiên siêu đẹp, còn có cả hiệu ứng bulingbuling* ngay từ đầu rồi!”

*nhái của blingbling
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 10


Edit: Cháo

“Không muốn đi công tác”

Công đứng bên cạnh rương hành lý to đùng, hai tay nâng mặt, điệu bộ vô cùng tức giận.

Thụ vừa giúp hắn gấp quần áo, vừa nói: “Nhưng đây là nhiệm vụ do công ty mà anh đã ngưỡng mộ từ lâu giao cho anh mà, không muốn đi cũng phải đi!”

Trong lời nói của cậu có vị chua chua, ai bảo khoảng thời gian đó vì để được công ty nhận vào mà Công lơ là cậu chứ.

Công ngồi xổm dưới đất nhìn Thụ chuẩn bị quần áo cho mình, tay không tự chủ được mò vào trong rương, lôi từng món quần áo đã gấp gọn xong ném lại lên giường, trong miệng lẩm bẩm: “Anh đây phải đi hai tuần! Hai tuần đấy!”

“Biết rồi, chuẩn bị đủ quần áo cho anh rồi đây” Thụ tốt tính xếp đống quần áo lộn xộn lại một lần nữa, cất vào trong rương.

“Con trai chúng ta sẽ nhớ anh.”

“Em đảm bảo ngày nào cũng cho nó video call với anh.”

“Mẹ chúng mình sẽ không chịu nổi!” Công trợn to đôi mắt, tỏ vẻ vô tội nhìn đối phương.

Thụ vươn tay sờ mặt công một cái, sau đó nói: “Em đã đăng ký một tour du lịch cho hai mẹ của chúng ta rồi, hai tuần tới các mẹ cũng sẽ ra ngoài đi du lịch.”

Công tức đến phồng mặt, quay lưng đi không muốn nói chuyện với Thụ nữa.

Mãi đến hôm sau khi sắp lên máy bay, nhận lấy hành lý từ trong tay Thụ, hắn mới đờ đẫn nói: “Anh đi đây.”

Thụ cười đáp, “Ừ.”

“Anh đi thật đấy.”

“Được.”

“Anh thật sự đi thật đấy!”

Thụ lại tiến về phía trước một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người lại, sau đó sáp gần hôn nhẹ lên môi công một cái, “Đi đi, em sẽ nhớ anh.”

“Anh, anh cũng sẽ nhớ em.” Công dời tầm mắt, nhìn chằm chằm khoảng đất trống sau lưng Thụ, vờ như cái mặt đang đỏ bừng của mình không tồn tại.

Trải qua mấy tiếng đồng hồ nhàm chán, máy bay Công ngồi cuối cùng cũng đã đến nơi.

Đợi mãi ở khu lấy hành lý, cuối cùng hắn cũng lấy được hành lý của mình. Công nhớ công ty hẳn là có phái người tới đón hắn.

Công theo dòng người đi về phía lối ra, ở trong biển người chật chội, gương mặt với nụ cười trước sau như một của Thụ trông vô cùng bắt mắt.

Công kéo hành lý tới trước đối phương, miệng nhếch lên, lộ ra hàm răng trắng tinh, biết rồi còn hỏi: “Sao em lại ở đây?”

Thụ vươn tay ôm người vào lòng, hôn chóc một cái bên tai Công, sau đó mới nói: “Tại vì nhớ anh đấy.”
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 11


16.

Hôm nay là 30 Tết, hai người quyết định đi dạo hội chùa một chút.

Hội chùa mở trên phố đi bộ ở phía trung tâm thành phố, con đường vốn rộng thoáng giờ phút này đã bị các sạp hàng đến từ các nơi trên cả nước chiếm hết.

Đèn hoa ngũ sắc treo đầy trên ngọn cây, cả con phố ngập tràn sắc đỏ.

Công Thụ lặng lẽ nắm tay nhau trong đám người, bước chậm đến trước các quầy ăn vặt.

Không tới mấy phút, đủ loại đồ vặt đã chiếm hết tay Công. Thụ vừa bất đắc dĩ trả tiền vừa nhìn Công ăn đến là vui vẻ.

Có lẽ do hội chùa năm nay được tuyên truyền mạnh nên người đến đông hơn so với năm ngoái khá nhiều.

Thụ vừa cúi đầu để cất tiền, ngẩng đầu lên đã không thấy Công nữa. Cậu vốn tưởng Công chỉ qua sạp hàng khác gần đó nhưng nhìn một vòng cũng không thấy người đâu, sau khi đợi hơn mười phút, cậu rốt cục không kìm được cảm giác nôn nóng trong lòng.

Thụ đi ngược lại dòng người từ đầu này đến phía đầu kia của hội chùa, cậu gần như đã tìm khắp các xó xỉnh nhưng vẫn không thấy Công đâu. Cậu hỏi tất cả những người xung quanh, dáng vẻ điên cuồng khiến họ tránh né theo bản năng.

Ngay khi cậu bắt đầu nghiêm túc cân nhắc về việc báo cảnh sát, cổ tay đột nhiên bị ai đó nắm lấy. Sự tiếp xúc lạnh lẽo khiến cậu thoáng tỉnh táo lại đôi chút, cậu quay đầu nhìn lại, gương mặt vui vẻ quen thuộc khiến thần kinh đang căng thẳng của cậu bỗng chốc thả lỏng.

Thụ dùng sức ôm người vào lòng, chôn vào cổ hắn hít một hơi thật sâu.

“Anh chạy đi đâu thế?” Cậu ôm lấy báu vật đánh mất mà tìm lại được, bình tĩnh đến đáng sợ.

Công đưa tay vỗ về lưng Thụ, nói: “Đi vứt rác, sau đó thấy được một thứ thú vị.”

Hắn tỏ ý bảo Thụ thả mình ra, sau đó xòe năm ngón tay cho Thụ nhìn, bên trong có mấy viên kẹo hoa quả mà ngày nay vô cùng hiếm thấy, là nhãn hàng hồi còn bé Thụ rất thích ăn, cậu từng nói qua cho hắn nghe.

Thụ che tay Công lại, “Không cần kẹo gì cả, có anh là đủ rồi.”

“Ầy, sắp sang năm mới rồi, tự dưng sến sẩm thế làm gì.”

Thụ cười nhìn Công, nói nhỏ: “Ai bảo vừa rồi anh dọa em chứ, thật chỉ muốn kiếm sợi dây trói anh vào với em thôi.”

“Ồ!” Công giả vờ ngạc nhiên, sau đó lẳng lặng lấy ra một sợi dây đỏ, buộc lên ngón út của hắn và Thụ, sau đó giơ lên nói: “Chắc em đang nói đến sợi dây này.”

Thụ nhìn Công, dường như mọi vì sao trên bầu trời đều rơi vào trong mắt đối phương, xinh đẹp rực rỡ và chỉ thuộc về một mình cậu.
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 12


Edit: Cháo

17.

Hôm nay là ngày lễ tình nhân, trên đường treo đầy bóng bay, các doanh nghiệp vì để thúc đẩy doanh số mà thứ gì cũng bán có đôi có cặp.

Mà vào buổi tối trước ngày hôm nay, Công thà chết chứ không chịu mặc áo lông thế là y như rằng bị cảm rồi.

Hắn ôm hộp khăn giấy, vì bị cảm mà mắt cứ hồng hồng, trông vừa đáng yêu vừa đáng thương.

“Tại sao mọi người đều đi chơi lễ hết, mà anh lại chỉ có thể ở nhà xem thời sự chứ!”

Thụ đưa thuốc đã pha xong cho hắn, thuận tay đổi kênh tivi. Đoán chừng hôm nay vì để phù hợp với dịp này mà nhà đài kia lên kế hoạch cho một hoạt động tỏ tình hoành tráng.

Công ôm cốc, nhăn mày nhìn chất lỏng màu nâu bên trong, cái miệng vốn đã méo lại càng méo hơn, chán ghét không thể chịu được.

“Người ta ăn sô cô la trong lễ tình nhân, sao anh lại phải uống thuốc trong ngày này chứ!”

“Bởi vì người ta không bị bệnh, còn anh thì bị bệnh.” Thụ vén tóc trên trán Công lên, sờ một cái, âm ấm, không lên cơn sốt.

Công bịt mũi trút thuốc vào cổ họng, vị thuốc đắng ngắt chiếm đầy khoang miệng. Thụ nhét một viên kẹo có nhân vào miệng Công, vị trái cây ngọt lịm nhanh chóng át đi mùi thuốc.

“Seo không phải nà sô cô na.” Công nhai trọn viên kẹo hỏi.

Thụ bó tay nói: “Sô cô la trong nhà hôm qua bị anh hết rồi, nào còn cái nào đâu.”

“Ăn xong thì nghỉ ngơi, ngủ một giấc cho toát mồ hôi là khỏe thôi.”

Công bọc cả người trong chăn, uể oải nói: “Được rồi, không những không có sô cô la mà còn phải đi ngủ sớm, ai thảm hơn anh nữa đây?”

Thụ vỗ chăn một cái, “Anh cứ an tâm ngủ đi, biết đâu lại có bất ngờ khi dậy.”

“Dậy thì cũng sang ngày mới rồi, ngày mai không phải lễ tình nhân.”

Nghe Công nói vậy, Thụ chỉ cười không nói gì.

Công ngủ quên lúc nào không hay, nhưng trong cơn mơ màng hình như hắn nghe thấy có tiếng nhạc êm dịu quen thuộc bên tai. Hắn ngọ nguậy tỉnh lại, phát hiện bản thân được đặt trong một biển hoa hồng.

Thụ mặc âu phục màu đen đứng ở đầu giường, một tay cầm một cành hoa hồng, tay kia làm tư thế mời, chờ Công ngồi dậy.

Công vẫn chưa tỉnh hoàn toàn, hắn vô thức để Thụ dẫn mình tới phòng khách. Phòng khách cũng không còn dáng vẻ quen thuộc nữa, đèn vàng ấm áp treo khắp phòng, dưới chân cũng trải thảm mềm mại. Bàn ăn còn thay đổi nhiều hơn, trên tấm khăn trải bàn màu đỏ sậm là giá cắm nến kiểu châu Âu cổ xưa, ánh nến lung linh trên không trung chiếu sáng ly sâm panh vàng óng trên bàn trông vô cùng đẹp mắt.

Thụ kéo Công ngồi xuống, đưa món quà đã chuẩn bị từ sớm tới tay Công. Là sô cô la, tên của hai người còn được viết xiêu vẹo trên đó.

Thụ lại đưa cho Công một cái túi bắt kem bơ màu đỏ, nắm lấy tay hắn từ từ vẽ một hình trái tim.

“Lễ tình nhân vui vẻ.”

Nhìn Công hình như vẫn chưa kịp phản ứng lại, Thụ cười nói: “Năm nay hơi gấp, chỉ làm được thế này thôi.”

“Chúng mình cũng đã là đôi chồng chồng già rồi, còn làm cái trò này.”

“Không thích?” Thụ hỏi, “Không thích cũng hết cách rồi, chỉ đành chờ năm sau bù lại thôi.”

Công bỗng đưa tay kéo lấy cà vạt của Thụ, Thụ thuận theo tiến tới trước mặt hắn, vờ như không biết đối phương muốn làm gì.

Công hơi ngẩng đầu, hôn nhẹ một cái lên môi Thụ, “Không phải không thích, năm nào cũng thích hết.”

“Anh cũng yêu em.”
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 13


18.

Công biết ở trường phải thi nhiều, nhưng không ai nói với hắn rằng đi làm rồi cũng phải thi rất nhiều.

Hắn mơ màng buồn ngủ nhìn tài liệu tham khảo còn dày hơn hai quyển 5.3* gộp lại, trong lòng tuyệt vọng không thôi.

*gốc 五三 gọi tắt của 5年高考3年模拟: là cuốn sách do tác giả Khúc Nhất Tuyến, nội dung chủ yếu là tóm tắt kiến thức, phân tích đề thi đại học, dự đoán đề thi đại học,..

Đúng lúc Thụ vào đưa hoa quả cho hắn, Công dứt khoát ném bút đi, quyết đoán kéo tay Thụ, giả vờ tội nghiệp nhìn cậu nói: “Anh có còn là chim hoàng yến nhỏ của em không.”

Thụ nghe vậy thì mặt hơi đỏ lên, đây là nội dung trong bức thư tình mà cậu viết cho Công.

Lúc bọn họ vẫn đang trong mối quan hệ bạn bè trong sáng, Thụ nhìn ra Công có một tâm hồn không tầm thường nên cậu đã viết tất tần tật những từ ngữ lãng mạn sến súa mà mình có thể nghĩ ra vào trong lá thư đó, không những vậy còn viết đầy hai tờ giấy mới chịu dừng bút lại.

Cái câu chim hoàng yến nhỏ này vừa vặn là một trong đống đó.

Cậu nhéo lòng bàn tay Công một cái, đút cho đối phương miếng bưởi đã bóc sạch không còn chút xơ nào, ôn tồn nói: “Anh vĩnh viễn là chim hoàng yến nhỏ của em.”

Miệng Công căng phồng, lúng búng nói: “Vậy, chim hoàng yến nhọ của êm hông muốn thi.”

Hắn nuốt miếng bưởi trong miệng xuống, ngửa đầu nhìn Thụ đứng bên cạnh mình, “Nên là, đừng để ý mà hãy nhốt anh lại đi, chờ đợt thi kết thúc rồi hẵng thả anh ra.”

Nụ cười trên mặt Thụ cứng lại, đối diện với sắc đẹp trước mặt, cậu cúi người hôn lên khóe môi Công một cái, sau đó kiên định nói ra hai chữ, “Không được.”

Công bĩu môi, tức giận trợn mắt, “Hừ, biết ngay là không thể tin được lời đàn ông nói mà, miệng thì nói ngon ngọt, nhưng chẳng thể hiện được chút nào trong hành động cả.”

Hắn quay đầu sang chỗ khác, không nhìn Thụ nữa.

Hắn nghe thấy Thụ thở dài, sau đó xoay người đi ra ngoài. Công bỗng thấy tủi thân không chịu nổi, luôn nói là cục vàng cục bạc trong lòng bàn tay em ấy, kết quả giờ thấy hắn tức giận mà chẳng thèm dỗ, quả nhiên có được rồi là không biết trân trọng nữa!

Còn không để hắn tức giận hai phút, Thụ đã xách ghế đi vào ngồi xuống cạnh Công.

Công im lặng nhìn cậu, chỉ thấy Thụ cầm quyển tài liệu kia lên, sau đó hỏi hắn: “Đọc tới đâu rồi?”

Công chỉ chỉ vào một hàng trong đó.

Sau đó Thụ bắt đầu rủ rỉ đọc từ đoạn đấy, khuôn mặt vốn đang lạnh lùng của Công từ từ hòa tan, hắn nhắm mắt lại vừa nghe vừa nghĩ, ừm, thanh âm của Thụ quả nhiên tốt hơn nhiều đống chữ tẻ ngắt kia.
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 14


Edit: Cháo

Vừa qua công ty Thụ mới tuyển hai thực tập sinh, trẻ trung xinh đẹp, đương tuổi dư thừa tinh lực.

Công việc trên tay còn chưa hoàn thành, A đã chống cằm nháy mắt với B, “Nè, cậu nói xem hôm nay anh đẹp trai kia có đến công ty tụi mình nữa không?”

B vừa gõ bàn phím vừa trả lời: “Mau im giùm, còn nhớ nhung trai đẹp cơ đấy, chút nữa quản lý mà qua đây thấy cậu lười biếng là lại bị giáo huấn cho xem.”

A chép miệng than: “Quản lý của bọn mình ác thật đấy, tớ nhìn gương mặt anh ta mà phát hoảng. Cậu nói anh ta ấy, cũng xem như ra hình ra dạng mà sao tính tình lại tệ vậy chứ, anh đẹp trai vẫn tốt hơn, người đã đẹp tính tình cũng tốt nữa.”

“Tính tôi kém vậy đấy, xin lỗi nhé.” Thụ mỉm cười, từ tốn nói.

“Không, không phải vậy, quản lý, em không có ý đó…”

Hôm sau, A bị điều sang một tổ khác chạy kpi, bận đến mức không nói gì được nữa.

Đến khi hai tháng thực tập trôi qua, A nghĩ dù sao cũng phải đi rồi, vẫn nên đi xin lỗi quản lý chuyện lần trước, vì thế lấy dũng khí thêm WeChat của quản lý.

Chờ quản lý đồng ý thêm bạn với cô rồi, A muốn xem xem vòng bạn bè của quản lý như thế nào, không biết có giống như con người của anh ta hay không, vừa nghiêm túc lại cứng nhắc.

Nhấn vào xem, không ngoài dự liệu chỉ có thể thấy được ba ngày gần dây, chẳng qua ảnh bìa là ảnh Công Thụ chụp chung, khoảng cách giữa hai người không xa cũng chẳng gần, so với bạn bè thì gần hơn một chút, nắng vàng chiếu lên người bọn họ, hài hòa đến lạ.

Cô đặt di động xuống, than thở với B đang ngồi bên cạnh: “Quản lý của bọn mình trẻ con quá thể.”

Lúc này, tại nhà Công Thụ.

Thụ đeo vào tay Công một chiếc nhẫn điểm xuyết một viên kim cương nho nhỏ không quá bắt mắt.

Công xoay xoay chiếc nhẫn, hỏi: “Sao tự dưng lại mua cái này.”

Thụ nắm ngón áp út của Công, nhẹ vung vẩy, “Người nhớ nhung anh quá nhiều, em phải đánh dấu anh mới được.”

Công cầm lại tay Thụ, áp vào trán hắn, nói: “Khéo thật đấy, anh cũng mua cho em một cái.”

Tay của hai người kề sát nhau, chiếc nhẫn nằm ở gốc ngón tay lóe lên tia sáng nhỏ xíu dưới ánh đèn.
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 15


20.

Thụ vừa tan làm về nhà đã thấy trước mặt Công bày một hộp khăn giấy, bên cạnh là một đống khăn giấy bị vo thành một cục.

Mà Công thì đang khóc rưng rức nước mắt rơi lã chã, xét thấy Công là một mỹ nhân, hắn khóc lên cũng đẹp đến lạ.

Thụ cởi áo khoác ngồi xuống cạnh Công, vỗ về lưng hắn như dỗ dành trẻ con, tốt bụng hỏi: “Lại bị video nào làm cho cảm động rồi?”

Tuyến lệ của Công phát triển, con người lại cảm tính, cho dù chỉ xem video có tí chút điểm cảm động thôi là mũi cũng đã dễ dàng cay cay rồi, hiển nhiên đây không phải lần đầu Thụ thấy Công khóc nhè thế này.

Công lại rút khăn giấy, hỏi ngược lại: “Nếu có ngày em chia tay anh thì làm sao đây?”

“Ừm, chuyện này ấy à…” Thụ nhắm mắt lại suy nghĩ một chút rồi nói “Chúng ta cũng đã đăng ký kết hôn rồi, vậy em miễn cưỡng cầm một nửa số tài sản đi thôi.”

Công giận đùng đùng nói: “Không ngờ em đã từng nghĩ đến chuyện chia tay, anh biết ngay mà!”

Thụ cười nhìn Công ôm con trai cún vào lòng, khóe mắt ửng đỏ nói: “Đến lúc đó cô nhi quả phụ chúng ta chỉ có thể vật lộn để kiếm sống thôi.”

Công vỗ đầu con trai cún, nói: “Con trai à con yên tâm, cha già của con nhất định sẽ nuôi con đến đại học.”

Nhưng Thụ lại nói: “Vậy không bằng anh cố gắng một chút, nắm quyền tài chính trong tay, để chuyện chúng ta ly hôn không trở thành hiện thực.”

Công trợn tròn mắt, cắn răng nói: “Trong mắt em anh là người coi trọng đồng tiền thế sao?”

Thụ lắc đầu, sau đó nói: “Nếu không phải vì tiền, vậy em không nghĩ ra lý do vì sao chúng ta lại phải chia tay.”

Công ngậm miệng, mắt nhìn xuống đất: “Biết… biết đâu em ngoại tình thì sao?”

Thụ im lặng hơn nửa phút, sau đó nói: “Em cảm thấy tỉ lệ người khác thích anh cao hơn so với em. Thôi xong, giờ em mới là người nên lo lắng anh ngoại tình.”

“Còn lâu anh mới vậy được không!”

“Em cũng sẽ không như thế.” Thụ nhìn Công, “Chẳng lẽ anh không có lòng tin sẽ sống trọn đời với em sao?”

Công đuối lý, nhất thời chột dạ: “Đương nhiên không phải, anh chỉ đang tìm kiếm những rủi ro tiềm ẩn trong tương lai thôi.”

“Nên là hôm nay anh đã xem video gì?”

“À, xem video về một ông già ngoại tình muốn ly hôn với bạn đời.”

Thụ nắm lấy vai Công, nói một cách kiên định: “Cho dù chúng ta có biến thành hai ông cụ đi chăng nữa thì chắc chắn anh cũng là ông cụ đẹp nhất trên phố, vậy nên chuẩn bị sẵn sàng đi, kiếp này anh không chạy thoát khỏi tay em đâu.”

“Được.” Công ra vẻ bất đắc dĩ gật đầu một cái, nói có phần kiêu ngạo: “Vậy anh sẽ tiết kiệm thể lực một chút, chẳng buồn chạy nữa.”

“Tối nay muốn ăn gì?”

“Thịt heo thái sợi xào đi.”

“Được.”
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 16


Edit: Cháo

21.

Đây là câu chuyện khi Công và Thụ mới bắt đầu hẹn hò.

Với tư cách là một chàng tiên nhỏ xinh xắn đẹp đẽ từ trong ra ngoài thì Công hẳn phải uống sương sớm mà lớn lên, mặc dù không ảo đến mức ấy, nhưng cũng không kém là bao.

Thụ hiếm khi thấy hắn ăn đồ có khẩu vị nặng, hành gừng tỏi các kiểu ngửi thấy thôi cũng khiến hắn chau mày. Tự nhận bản thân là một người bạn trai tri kỷ, nên mỗi lần hẹn hò Thụ đều dẫn Công đi ăn đồ thanh nhã nhạt vị.

Một tối nọ hẹn hò xong, Thụ đang định mở cửa vào nhà thì phát hiện di động và ví tiền để quên ở nhà Công, cậu thấy quãng đường không quá xa, nên tính quay lại nhà Công lấy đồ.

Khi đến trước cửa nhà Công, Thụ thành thạo lấy chìa khóa dự bị để ở dưới thảm chân ra mở cửa.

Khoảnh khắc cửa mở ra, một mùi hương vô cùng khó tả đập vào mặt, nồng tới nỗi mắt Thụ híp cả lại.

Cậu ho khan hai tiếng, vừa lấy tay che mũi vừa hỏi: “Cưng à, chuyện gì vậy, bồn cầu bị tắc sao?”

Công không trả lời cậu, chẳng qua trong phòng khách truyền tới tiếng va chạm sột soạt, nghe như là có người đang hốt hoảng thu dọn gì đó.

Thụ cau mày, đi nhanh vào xem thì thấy khóe mắt và môi Công đo đỏ như thể bị cay đến vậy. Sau khi xác nhận thân thể Công không bị sao xong, tầm mắt Thụ mới rơi xuống chiếc bàn sau lưng Công, trên đó là một bát bún đang ăn dở, nước dùng ngập đầy dầu ớt, mùi vị y hệt mùi cậu ngửi thấy khi mới vào cửa.

Công hốt hoảng, mắt chớp lia lịa nói: “Anh… anh cứ thể giải thít!”

Vừa rồi Thụ vào nhanh quá, Công vội vàng nuốt nốt chỗ thức ăn còn nóng vào miệng, từ đầu lưỡi đến cổ họng đều bị nhiệt độ cao bao trùm, làm hắn không nói năng lưu loát được.

Thụ chớp mắt một cái, nghĩ đến lời hắn mới nói, lực tay trên vai Công mạnh thêm mấy phần.

Cậu im lặng hai giây, sau đó nói: “Há miệng cho em nhìn trước đã.”

Công ngoan ngoãn thè một đoạn lưỡi ra, hơi ngước đầu lên, khóe mắt vốn đỏ hoe lại như được bôi thêm một lớp phấn, trong mắt còn vương chút ánh nước long lanh.

Sau khi kiểm tra xong thấy không có gì đáng ngại, Thụ mới ngồi xuống cạnh Công hỏi: “Sao trước đó không nói thích ăn những thứ này.”

“Anh cũng phải duy trì hình tượng của bản thân chứ! Hơn nữa ăn đồ nặng mùi hơi thở sẽ khó ngửi lắm.”

Ánh mắt Công đảo loạn, dáng vẻ chột dạ không thôi.

Thụ thở dài: “Trước mặt người khác thì thôi, nhưng ngay cả em mà cũng không định nói ra sao?”

Công nghe ra tiếc nuối trong lời nói của Thụ, vội vàng lắc đầu một cái: “Anh sợ em muốn chia tay với anh!”

“Em là loại người sẽ vì chuyện anh thích ăn bún ốc mà muốn chia tay với anh sao?” Thụ vừa tức vừa buồn cười, nhìn Công lý sự lại không khỏi mềm lòng, “Thật ra em cũng thích ăn mấy thứ này, còn thích ăn sầu riêng nhất đấy.”

Mắt Công sáng rực lên nói: “Vậy lần sau chúng ta không cần ăn đồ thanh đạm nữa, chẳng có mùi vị gì sất!”

“Được.”

“Cũng không muốn ăn đồ Nhật nữa, thật ra anh không thích sashimi đâu ~”

“Được.”

“Sau này mỗi tuần ăn lẩu hai lần nhé, anh biết một chỗ ăn ngon cực.”

“Không được, dạ dày anh không chịu nổi hai lần một tuần đâu, hai tuần một lần thôi.”

“Ài, đành vậy…”
 
Nhật Ký Làm Màu Của Công
Chương 17


22.

Dạo gần đây Công nghiện một game rút thẻ bài, không chỉ đập tiền vào đó mà còn tự phát viết bài khen ngợi nhân vật mà hắn thích trong game.

Ban đầu Thụ cảm thấy ổn với việc Công có thêm vài sở thích, nhưng nhìn Công chơi game đến quên ăn quên ngủ, bất mãn trong lòng Thụ cũng bắt đầu gia tăng.

Cuối cùng, vào một ngày bình thường sau bữa cơm chiều, khi Công quen nẻo mở trò chơi kia lên, bất mãn của Thụ đã đạt tới đỉnh điểm.

“Thời gian anh dành cho sản phẩm điện tử còn nhiều hơn thời gian anh dành cho em.” Có chút yếu đuối hiếm hoi trong giọng nói của Thụ.

Công vô tội chớp chớp mắt, nghĩ dạo này mình dành thời gian chơi game hơi nhiều thật. Vì thế hắn để di động xuống quay lại kéo tay Thụ, chậm rãi thong thả nói: “Còn không phải do khoảng thời gian trước em bận rộn công việc sao, anh không tiện quấy rầy em mà.”

Thụ nhéo đầu ngón tay mềm mại của Công một cái, “Giờ em hết bận rồi, anh có thể tận tình quấy rầy em.”

“Thế… chơi game cùng anh đi, trò này vui lắm.” Dứt lời, Công lại hào hứng mở game, nhường ra nửa chỗ bên cạnh cho Thụ.

Thụ nhất thời cứng họng, nhưng nhìn Công thích thú thao tác trên trang game thì chỉ cười khổ một cái, rồi cầm di động trở về phòng làm việc.

Cậu ngồi trong phòng làm việc xem Công viết bài thả rắm cầu vồng cho nhân vật trò chơi kia, trong lòng hơi chua chua, nhưng rồi thấy bản thân lại đi ghen với một nhân vật giả tưởng cũng quá là buồn cười, vì thế tự giễu lắc đầu một cái.

Đang định đặt điện thoại xuống, một cái đầu xù nhẹ nhàng gác lên cần cổ Thụ.

Sau đó bên tai nghe thấy tiếng Công ồm ồm nói: “Đừng mất hứng mà, anh thích nó là vì nó có điểm giống em đấy.”

Không đợi Thụ trả lời, Công lại nói: “Anh chỉ coi nó là đồ ăn thay thế tạm thời mà thôi.”

Âm cuối kéo dài mang theo ý làm nũng, Thụ xoay người lại ôm lấy Công, hỏi: “Thế bữa chính đã quay lại rồi, còn tốn thời gian với bữa thay thế làm gì?”

“Cũng có tốn bao nhiêu thời gian với nó đâu.” Công nhỏ giọng lẩm bẩm.

Thụ từ tốn mở di động lên, chỉ vào bài viết của Công nói: “Anh viết cho nó một bài dài như vậy, em còn chưa được anh viết cho lần nào đâu.” Nói đến câu sau, vị chua lòm trong giọng nói cũng không giấu nổi nữa.

Công nhìn đống chữ khiến hắn muốn đội quần kia, mặt đột nhiên đỏ thấu, lắp bắp kêu lên: “Sao em… sao em lại còn xem mấy thứ anh viết thế chứ!”

Hắn vội vàng cướp lấy di động của Thụ đặt nó lên bàn, sau đó lẩm bẩm với đôi tai đỏ bừng: “Nào có chuyện anh không viết, do em không nhìn thấy thì có.”

Nói rồi cũng không thèm nhìn phản ứng của Thụ, hắn lấy tốc độ cực nhanh lẩn ra khỏi phòng làm việc, để lại một người đang từ từ tiêu hóa một loạt tin tức.

Thụ đột nhiên bừng tỉnh, đứng dậy tìm lọ đựng một ngàn con hạc giấy mà Công đã tặng cho cậu vào tối trước khi bọn họ chính thức hẹn hò trên giá sách.

Cậu mở chiếc lọ đã đóng bụi thật lâu ra, tìm con hạc giấy lớn nhất trong đó, cẩn thận mở ra.

Phía sau tờ giấy màu hồng nhàu nát là nét chữ đẹp đẽ thanh tú của Công, tràn đầy sự chân thành của một thiếu niên mới biết yêu.

Lá thư này không dài, nhưng Thụ đọc đi đọc lại rất nhiều lần.

Cuối thư chỉ có một câu hỏi ngắn ngủn: “… Bạn ơi, có lẽ tớ thích cậu rồi, tớ cảm thấy cậu cũng thích tớ, cho nên, có muốn hẹn hò với tớ không?”

Đáp án của câu hỏi này không cần Thụ nói ra nữa, cuộc sống của bọn họ đã đưa ra câu trả lời hoàn hảo nhất từ lâu rồi.

END
 
Back
Top Bottom