Ngôn Tình Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 40: Trà Sữa (1)


“Trà này thơm thì thơm, nhưng vị chát lắm! A Âm, đây là món ngon muội nói sao?”

Triều Lạc dường như có hơi thất vọng, ngay cả sự chờ mong với nước sốt hoa hẹ cũng giảm đi rất nhiều.

Bảo Âm cũng không nói nhiều, đợi nấu xong, tỷ ấy uống thì khắc biết.

“Tỷ, tỷ cần kiên nhẫn một chút nha.”

Nàng vừa dứt lời, ngoài lều liền truyền đến giọng của nữ chủ nhân.

“Kiên nhẫn gì?”

Động tác của hai đứa trẻ trong lều liền cứng ngắt, chúng còn chưa kịp lên tiếng thì đã thấy người ngoài cửa mở to mắt nhìn thùng sữa.

“Sữa ở đâu ra vậy?”

"Cái này…"

Bảo Âm đột nhiên hơi chột dạ nên nói chuyện cũng chậm hơn một phần, Triều Lạc lập tức vui rạo rực đáp: "Đây là sữa dê của nhà chúng ta, chỉ vắt sữa một con đã được nhiều vậy rồi, do A Âm tự mình đến chuồng dê vắt sữa, nương không biết…"

Con bé còn chưa nói xong, đột nhiên nhìn thấy nương thay đổi sắc mặt bắt muội muội qua nhìn cả trước lẫn sau, sau đó đánh hai cái vào mông.

"Các con không muốn sống nữa à!"

Từ nhỏ đến lớn Triều Lạc đã biết rất rõ lực tay của nương lớn biết bao nhiêu, nghe tiếng thôi đã cảm giác như mông mình c*̃ng hơi đau. Con bé đang muốn mở miệng xin tha thứ, lại nhìn thấy nương bỏ muội muội ra quay qua đánh mình mấy bạt tay.

Lần này thật sự là cực kỳ oan uổng, con bé cũng không biết nó gây họa gì.

"Nương… Nương đánh con và muội muội làm gì, hôm nay chúng con rất ngoan mà. Rơi xuống ngựa cũng không trách con được…"

Trong lòng Bảo Âm rất áy náy, nàng biết tỷ tỷ bỗng nhiên bị đánh là do nàng liên lụy, nàng không dám nói gì mà đi qua kéo tay con bé an ủi nó.

"Muội xin lỗi tỷ…"

"Hừ!"

Trác Na hừ lạnh một tiếng, nàng ấy vốn dịu dàng và hào phóng nhưng nay dường như biến thành người khác, nàng ấy cau mày, ánh mắt c*̃ng vô cùng dữ dằn.

"Ai cho các con lá gan chạy vào trong chuồng dê?! Còn đi vắt sữa! Trong tộc bao nhiêu người từng bị đá bị thương, Bảo Âm không biết mà Triều Lạc con cũng không biết hay sao?!"

Triều Lạc há hốc mồm, không nói nên lời, con bé biết, đương nhiên biết, nhưng chẳng phải muội muội nói nàng từng nuôi dê mà...

"Nương, nương đừng trách tỷ, do con nói với tỷ trước là con từng nuôi dê nên tỷ ấy mới đồng ý cho con đi. Nương nhìn con vẫn khỏe mạnh không phải sao, con từng nuôi dê thật đó!"

Lúc này Bảo Âm cũng không kịp nhớ đến trà còn nấu trong nồi, vội vàng ôm chặt nương nũng nịu muốn lừa dối qua cửa. Vừa nãy Trác Na cũng vì nghĩ mà sợ nên mới đánh hai đứa con gái, bây giờ thấy dáng vẻ tội nghiệp của hai nàng thì đâu còn quyết tâm hung dữ được nữa.

"Lần này coi như qua, về sau nương tuyệt đối không cho phép con lại một mình chạy vào vắt sữa dê nữa, nghe chưa?"

"…"

Bảo Âm không gật đầu, nàng vẫn muốn tranh thủ, nàng cũng thực sự muốn làm vài việc cho nhà mình.

"Nương, nương đừng nhìn con nhỏ, ở nhà con làm việc gì cũng được cả. Nấu cơm giặt quần áo kiếm củi đốt, nuôi gà nuôi bò nuôi dê con, có một số người lớn còn chưa chắc đã làm tốt hơn con."

Ý định ban đầu của nàng là muốn nói nàng rất giỏi, có thể làm rất nhiều việc, kết quả vừa nói xong hai mẫu nữ đều nhìn nàng chằm chằm, trong mắt tràn đầy thương tiếc, như thể nàng đã bị thiệt thòi lớn lao lắm.

Đúng thật, đời này Bảo Âm mới hơn bảy tuổi, biết làm nhiều việc như vậy thì chắc chắn là chịu khổ rất nhiều. Bảo Âm thật sự dở khóc dở cười, nàng cũng không thể nói mình đã hai mươi sáu tuổi, biết làm việc cũng bình thường, chỉ có thể chấp nhận thân phận nhóc đáng thương.

"A Âm, tỷ không ngờ trước kia muội sống không tốt đến vậy, muội yên tâm, sau này tỷ làm việc giúp muội, muội phụ trách chơi là được!"

Triều Lạc vỗ ngực một cái, trông quả thật là dáng vẻ của một trưởng tỷ bộ dáng.

Trác Na c*̃ng yêu thương sờ đầu nhỏ của Bảo Âm, tiếng nói lại quay về thành nương dịu dàng ấy.

"Sau này ở nhà ta không có nhiều việc như vậy cho con làm, con dưỡng thân thể cho tốt trước đi."

Bảo Âm: "…"

Đột nhiên có cảm giác nâng tảng đá đập vào chân mình.

Trác Na hết giận mới chú ý tới trà trong nồi gần như sắp bị nấu cạn.

"Các con nấu cái này làm gì?"

Thật ra Triều Lạc c*̃ng không rõ, chỉ có thể quay đầu nhìn muội muội.

Bảo Âm sợ nương thậm chí còn không cho nàng nấu trà sữa, vội vàng giải thích lá trà có thể đem đi nấu trà sữa nấu gạo rang ăn. Sau khi nàng liên tục cam đoan không đắng không chát, Trác Na mới gật đầu để nàng tiếp tục nấu.

"Hai con ngoan ngoãn ở trong nhà, nương đi gọi Mã Tây tới đây vắt sữa dê."

Mặc dù vừa nãy Bảo Âm nói nàng biết vắt sữa dê, c*̃ng đúng là đã vắt được một con về. Nhưng Trác Na nói được thì làm được, nàng ấy sẽ không để một đứa nhỏ đi làm việc vắt sữa.

Nhìn nương dần dần đi xa, cuối cùng hai đứa nhỏ thở dài một hơi.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 41: Trà Sữa (2)


Nước trong nồi đã ít đến mức đáng thương, Bảo Âm đành phải rửa qua một lần rồi cho thêm nước vào nấu. Lúc này không ai quấy rầy nên nàng vẫn nấu trà sữa rất thuận lợi.

Nấu trà khá ổn rồi thì lọc lá trà ra, cho sữa dê vào. Lượng sữa đại khái bằng khoảng một phần năm lượng trà, trộn lẫn rồi có thể thêm muối.

Đúng vậy không sai! Thêm muối! Không phải đường!

Thời đại mới phát triển cực nhanh, trên thị trường c*̃ng xuất hiện đủ loại trà sữa, nhưng Bảo Âm vẫn quen uống trà sữa mặn trên thảo nguyên. Muối cũng không cần cho nhiều, chỉ tăng mùi vị, nấu xong về đun sôi nhiều lần là có thể tắt lửa.

Một nồi trà sữa nóng hổi vừa ra lò, mùi hương trà và sữa dê hòa vào nhau, cuốn hút không tả nổi. Bảo Âm bưng hai bát ra, mong đợi nhìn Triều Lạc.

"Tỷ, tỷ nếm thử không?"

Triều Lạc nhìn trà sữa màu nâu bốc hơi nóng trước mắt, cúi đầu ngửi một cái, hương trà bị trung hoà phai nhạt một phần, mùi sữa rất đậm, ngược lại không ngửi thấy mùi sữa dê.

Con bé thử thổi rồi nhấp một ngụm nhỏ.

Trà sữa mặn thơm trơn trượt sảng khoái lăn trong miệng con bé một lát lại không nỡ nuốt xuống. Vị đắng của lá trà nhỏ không đáng kể, mùi vị sữa dê c*̃ng hầu như không có cảm giác tồn tại gì. Uống một ngụm nhỏ, con bé chỉ nhớ rõ cảm giác mặn thơm trơn trượt thoải mái và mũi thơm nồng đậm của trà sữa.

"Uống ngon thật đó!"

Trà sữa thế này dễ uống hơn sữa dê nhiều, Triều Lạc nhìn thùng sữa, đột nhiên cảm thấy có phần không đủ uống.

"A Âm muội giỏi quá!"

Bảo Âm c*̃ng nếm thử một ngụm, mùi vị trà sữa quen thuộc vào bụng, toàn thân đều sảng khoái. Không biết là vì lá trà hay khí hậu khác biệt, hương vị nàng uống càng thơm và mịn hơn ở hiện đại.

Tới đây hơn hai tháng rốt cuộc được uống trà sữa, cảm giác như cuộc đời đều viên mãn. Đáng tiếc nơi này không có những thứ dùng để nấu trà sữa như bánh sữa quả sữa, nếu không thì pha được bát đó mới gọi là tuyệt vời.

"A Âm, thêm một chén nữa!"

"Được được được."

Bảo Âm múc thêm một bát, nghĩ rồi chạy tới chỗ để ngăn tủ nắm một miếng gạo rang bỏ vào. Gạo rang nhai giòn giòn, vả lại càng nhai càng thơm ăn chung với trà sữa thì không còn gì tốt hơn.

"Tỷ nếm thử cái này."

Triều Lạc nhìn thấy trong đó có gạo rang, biết rằng đây là cách ăn mới, rất cho mặt mũi mà uống một ngụm lớn. Mùi ngũ cốc của gạo rang trộn lẫn với mùi trà sữa lại là một mùi vị khác, khiến người ăn không dừng được.

Liên tiếp uống hai bát trà sữa, bụng của Triều Lạc cũng tròn.

"Tỷ không cần ăn cơm trưa nữa, bụng no quá."

"Con ăn gì đã no rồi?"

Bên ngoài Trác Na dẫn theo Mã Tây trở về, vừa tới bên ngoài lều đã nghe thấy tiếng của con gái.

Bảo Âm vừa nhìn thấy người đã lập tức hiến vật quý, bưng hai bát trà sữa ra.

"Nương, Mã Tây thẩm thẩm, hai người nếm thử xem hương vị trà sữa này như thế nào?"

"Trà sữa?"

Trác Na và Mã Tây ngơ ngác nhìn nhau, chưa từng nghe nói đến. Triều Lạc ở một bên đánh cược thay muội muội, hết sức ân cần bảo: "Uống đặc biệt ngon! Nương các người nếm thử! Con vừa mới uống hai bát, uống mà no bụng luôn."

"Nương, đây là nấu từ lá trà ấy và sữa dê, có thể uống."

Hai người lớn uống thử một ngụm trong ánh mắt tha thiết của đám con, không uống không biết, vừa uống đã giật mình.

Sữa dê có vị này à?

"Thứ này nấu từ sữa dê thật ư?"

Mã Tây uống một hơi hơn phân nửa bát, vẫn cảm thấy ngạc nhiên. Ai chưa từng uống sữa dê, tuy mùi vị đó không quá nặng nhưng vẫn có, đứa bé trong tộc mỗi lần đều uống non nửa bát rồi không muốn uống nữa. Các người lớn c*̃ng không quá thích uống cái này, tình nguyện chờ sữa bò.

Không ngờ rằng con bé nhà Trác Na lại có thể làm sữa dê ngon như vậy…

"Lá trà đó là cái gì?"

Nàng ta hỏi một câu, ánh mắt Trác Na lập tức dời qua bọc giấy bị mở ra trên giường. Trà này là một trong những món quà hằng năm trong thành tặng cho thổ ty, lúc đó nàng ấy và trượng phu nấu nước uống, vừa đắng vừa chát nên họ còn chê một phen.

Thật sự là không ngờ tới…

"Mã Tây, chúng ta vẫn nên đi vắt sữa trước, lát nữa vắt xong, con lấy chút lá trà cho người mang về."

Trác Na uống một hơi hết sạch trà sữa, rót sữa trong thùng vào trong một chiếc bình sạch sẽ, mang thùng theo rồi kéo Mã Tây đi.

Triều Lạc từng thấy muội muội vắt sữa, cũng không thấy mới mẻ, đúng lúc đau chân nên con bé bèn thành thật bò lên giường nằm. Con bé chờ Bảo Âm thu dọn xong rồi chơi với nhau.

Trong nồi còn dư lại chút trà sữa, Bảo Âm đậy nắp dùng sức nóng còn sót lại trong lò tiếp tục đun, nói không chừng lát nữa nương còn có thể uống. Sữa trong bình nàng c*̃ng đậy nắp và bỏ vào trong góc trước, chờ đến chiều mới xử lý.

Với thời tiết như vậy để sữa tươi nửa ngày cũng không hề có vấn đề gì.

Lát nữa còn có thêm sữa của một con dê, nàng phải ngẫm lại xem nhiều sữa như vậy phải làm gì mới được…
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 42: Lá Trà Đắc Không (1)


Trong đầu Bảo Âm có quá là nhiều phương thuốc, có điều ở đây có rất nhiều tài liệu bị khuyết thiếu, chờ sau khi nàng bổ khuyết lại một lượt, Trác Na và Mã Tây đã vắt sữa dê xong trở về.

Hai người vẫn nhớ trà sữa mãi không quên, lúc này các nàng bỏ thêm gạo rang vào uống chung, nhưng vẫn chưa đã thèm, còn muốn uống thêm chén nữa.

Bởi vì trà sữa mà ánh mắt nhìn sữa dê của các nàng thay đổi hẳn. Trước kia ấy à, uống sữa dê chỉ là vì tốt cho sức khỏe, miễn cưỡng uống nửa chén một chén, uống xong thì không muốn uống lại nữa. Còn bây giờ, sữa dê có thể nấu thành trà sữa, thức uống tốt như vậy ai không muốn uống chứ.

Mã Tây nghĩ đến nam nhân nhà mình Tô Hòa, cơ thể ông ấy bị di chứng lúc sinh non, mấy năm nay càng thêm không tốt. Đều nói sữa dê, sữa bò bổ thân, nàng ta cũng mang một ít sữa về nhà, nhưng Tô Hòa phản ứng rất lớn với sữa dê, hầu như là nghe không lọt tai, cuối cùng chỉ có thể uống chút sữa bò. Nhưng trong họ trâu cũng sẽ không lúc nào cũng sinh con, cho dù có sữa bò cũng có rất nhiều nhà muốn, nàng ta cũng chỉ có thể tranh thủ được một chén, còn là dựa vào tay nghề vắt sữa của mình mới cướp được.

Sữa bò khó giành nhưng sữa dê thì lại dễ, trước mắt sữa dê có thể biến thành trà sữa uống ngon, Trác Na lại nói muốn đưa lá trà cho nàng ta, vậy nàng ta...

Ánh mắt Mã Tây nhìn thùng sữa nóng bỏng.

Đương nhiên Trác Na hiểu ý bạn tốt nhiều năm, quay đầu bẻ một nửa bánh trà cho nàng ta, lại kêu Bảo Âm nói những bước làm trà sữa cho Mã Tây.

Thật ra làm trà sữa rất đơn giản, Mã Tây nghe một lần đã hiểu. Nhanh chóng mang sữa dê và lá trà Trác Na cho nàng ta trở về nhà.

Bảo Âm trông mong nhìn theo thùng sữa Mã Tây mang đi kia, cảm thấy hơi mất mát.

“Nhìn dáng vẻ của con kìa, tiếc chút sữa kia đấy à?”

Trác Na ôm chầm con gái, tỉ mỉ kể tình trạng nhà Mã Tây sau đó nói: “Tuy rằng Mã Tây là bạn tốt của nương, nhưng dê nhà ta một ngày vắt sữa hai ba lần, luôn là phiền người ta cho chút sữa ta còn sợ nàng ta ngại chúng ta keo kiệt đấy.”

Con cũng có thể vắt!

Suýt chút nữa Bảo Âm đã buột miệng thốt ra những lời này, nhưng còn chưa nói ra đã bị Trác Na làm cho nuốt trở về.

“Mặc kệ vắt sữa quen tay thế nào, hai người bọn ta cũng không cho con làm đâu, có nghe không? Tính tình súc sinh thế nào làm sao con đoán được. Tấm thân nhỏ bé của con còn không cao đến đầu con dê nữa là.”

“Được rồi...”

Bảo Âm còn có thể nói gì nữa, thái độ của nương đối với chuyện vắt sữa này rất kiên quyết.

Trác Na thấy nàng nghe lời, trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều. Quay đầu lại kiểm tra chân con gái lớn, xác định không có vấn đề gì rồi mới đi.

Hôm nay đã đến phiên nàng ta đi chăm sóc súc vật trong tộc, vốn dĩ phải tối mới về, kết quả đang làm một nửa mới nhớ tới vắt sữa dê, trong nhà cũng không có ai vắt sữa, lúc này mới hỏi xin đi ra một lát.

Đi một lúc đã vắt sữa xong, còn uống hai chén trà sữa, trên người bỗng có sức lực lạ thường. Mãi cho đến giữa trưa phát bánh nang (món ăn chính của người Duy Ngô Nhĩ và người Ka-dắc, Trung Quốc) nàng ta mới phát hiện vậy mà mình lại không hề đói bụng. Phải biết rằng trước kia nàng ta đều đói bụng làm việc thật lâu mới đến giờ cơm.

Hai chén trà sữa mà thôi, không phải cũng giống nước thôi sao?

Trác Na không quá tin tưởng kia là tác dụng của hai chén trà, chỉ ghi nhớ trong lòng, định chờ sáng mai thử lại trà sữa kia.

Thật ra không riêng gì nàng ta, Mã Tây và hai đứa nhóc trong lều cũng không hề đói bụng.

Hôm nay Mã Tây không cần đi chăm súc vật, cho nên vừa về nhà đã nhóm lửa, nấu nước pha trà.

Vừa chế nước vào hương trà mát lạnh đã bốc lên, khiến cho đầu óc mơ màng của Tô Hoà cũng tỉnh táo lên đôi chút. Ông cựa quậy ngồi dậy dựa vào nỉ bạt hỏi: “Tây Tây, mùi gì thế?”

“Thơm không? Đây là lá trà Trác Na cho ta. Nghe nói là thứ người bên phương Nam thích uống.”

Nàng ta vừa trả lời vừa trộn, chờ lá trà ngao hòm hòm rồi thì vớt ra rót sữa dê vào. Trời sinh Tô Hòa có khứu giác nhạy bén, vừa cho sữa vào ông đã ngửi ra mùi sữa dê, theo bản năng nhíu mày.

Sữa dê tanh vậy mà đổ vào trong nước trà, thật sự là đáng tiếc...

Mã Tây nhanh chóng nấu xong trà sữa theo cách mà Bảo Âm dạy. Nàng ta tự uống một ngụm, đại khái là không cho nhiều muối như Bảo Âm, cho nên uống vào hơi nhạt, nhưng vẫn là mùi vị kia, hầu như không tanh chút nào!

“Tô Hòa, lại đây nếm thử cái này. Con gái Trác Na nhận về nuôi đúng là giỏi thật, nàng lấy lá trà nấu với sữa dê, không tanh chút nào.”

“Hả? Không tanh?”

Tô Hòa ngạc nhiên nhận chén, cúi đầu ngửi thì đúng là không nghe mùi tanh làm ông buồn nôn lúc trước. Ông nhấp một ngụm nhỏ, sau đó lập tức ngạc nhiên.

“Đúng là không tệ!”
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 43: Lá Trà Đắc Không (2)


Tuy rằng còn hơi có mùi tanh, nhưng mà rất ít, lại có mùi trà thơm ngát lẫn vào, hợp khẩu vị không nói nên lời.

Tô Hòa vẫn luôn không có khẩu vị uống một hơi hai chén, Mã Tây vui mừng đến đỏ cả mắt. Tháp Na nhặt phân trâu trở về vốn đang vui mừng, vừa vào lều đã thấy mắt mẹ đỏ tươi, lập tức hơi hoảng hốt. Có điều con bé còn chưa kịp lên tiếng hỏi, đã bị kéo qua.

“Đứa nhỏ này, đã kêu con đi chơi đi, phân trâu để mẹ đi nhặt rồi kia mà.”

Mã Tây tháo cái khung trên lưng con gái xuống, nhanh tay rót cho con bé một chén trà sữa.

“Na Na, con nếm thử trà sữa này xem, mẹ làm theo cách Bảo Âm chỉ đấy, con xem có phải mùi vị chỗ bọn con hay không.”

“Trà sữa?”

Tháp Na không hiểu ra sao, con bé còn chưa nghe cái tên này bao giờ.

Mã Tây vẫn nghĩ là Bảo Âm làm món đặc sản quê nhà, đương nhiên nói là đặc sản quê nhà cũng đúng, có điều không ai ngờ quê của nàng không phải như mọi người nghĩ mà thôi.

Tháp Na cũng uống một chén trà sữa, trong lòng rất nghi ngờ. Ngon thì ngon thật đấy, nhưng quê các nàng chưa từng nghe nói qua có thứ này nhỉ.

Nghi ngờ nên buổi chiều mẹ chuẩn bị đi vắt sữa lần thứ hai, con bé cũng đi theo đến lều nhà Bảo Âm.

Lúc này trong lều đang rất náo nhiệt, Đại Cách đã trở lại.

Nam tử hán nhỏ tuổi tràn đầy kiêu ngạo đưa hai con thỏ tới trước mặt muội muội, vô cùng hài lòng nghe những lời khen từ hai muội muội.

“Đại ca giỏi thật đấy!”

“Đại ca, con thỏ khó bắt lắm, vậy mà ca lại bắt được tận hai con! Thật là giỏi!”

Bảo Âm tò mò sờ hai con thỏ đen đen, tuy rằng trên lông dính chút bùn đất, nhưng vẫn xinh đẹp như thường. Nàng ước lượng thử, một con ít nhất cũng sáu bảy cân.

Hai con đều bị bắn trúng chân, nhưng một con bị chân trước, một con bị chân sau. Thật không thể tưởng được, đại ca mới mười ba tuổi lại có tài bắn cung giỏi như vậy.

“Đúng lúc, còn nửa tháng nửa là trời trở lạnh, da hai con thỏ này có thể làm đôi giày cho tiểu muội.”

Triều Lạc nghe xong không hề hờn giận còn gật đầu nói: “Đúng làm nên làm, A Âm thiếu nhiều thứ lắm.”

Trong lòng Bảo Âm ấm áp, cũng không khiến mọi người mất hứng nói không cần. Nàng thích được quan tâm như vậy, thích cảm giác được cưng chiều, càng thích ngươi tốt với ta, ta tốt với ngươi hơn qua lại.

“Đại ca đi ra ngoài cả ngày chắc đã đói bụng rồi, muội đi nấu chút đồ ăn cho huynh.”

Sữa vắt hồi sáng còn không ít, Bảo Âm vui mừng đi lấy ra nấu trà sữa, đang nấu dở thì nhìn thấy Tháp Na và Mã Tây cùng tới, vốn định nấu thêm thì các nàng nói đã uống ở nhà rồi.

Tháp Na có nghĩ nói nhỏ với Bảo Âm vài câu, nhưng con bé thấy con thỏ lạ, nhất thời cũng không chú ý tới, thành ra cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Lần này Mã Tây tới vắt nửa thùng sữa, Bảo Âm kêu lấy thêm nàng ta lại không chịu, nói là trong nhà còn có thừa, một ngày non nửa thùng là đủ rồi.

Thật ra với quan hệ của hai nhà, nàng ta không nên lấy sữa gì cả. Có điều trà sữa kia làm trượng phu nàng ta có khẩu vị, kêu nàng ta từ chối nàng ta không làm được. Cho nên chờ lần sau trong tộc chia thịt, nàng ta sẽ lấy một ít cho Trác Na. Cũng không biết lá trà có đắt hay không, một chút thịt có thể đổi được không...

“Lá trà có đắt không?”

Buổi tối cả nhà ngồi quây quần xì xụp uống trà sữa gạo rang, đột nhiên Trác Na hỏi một câu như vậy.

Cáp Nhật Hồ suy nghĩ rồi gật đầu: “Chắc là đắt, dù sao cũng là đồ trong niên lễ. Tân triều mới lập không lâu, tân đế có lòng trấn an những bộ tộc chúng ta, cho nên chắc chắn niên lễ năm ấy không keo kiệt. Ta nhớ trong niên lễ lúc đó có lá trà, có vải lụa, còn có mật ong các thứ, khác không nói, chỉ riêng tấm vải lụa kia thôi khắp cả thảo nguyên cũng không tìm ra mười tấm.”

Nói đến đây, cả nhà đang uống trà sữa ai nấy cảm thấy có hơi bỏng miệng.

Lá trà bằng giá vải lụa, vậy là đắt tới mức nào chứ?

Bảo Âm cũng đau lòng không thôi, tuy nàng không hiểu biết nhiều về lá trà, nhưng cũng biết có vài loại trà thật sự đắt đỏ, mấy ngàn thậm chí hơn vạn một cân trà cũng có.

Cáp Nhật Hồ thấy cả nhà cau mày, đột nhiên cười.

“Nhìn mọi người không biết còn tưởng đang uống thuốc đấy. Trà này ấy à, đắt hơn nữa thì cũng có ích lợi gì, còn không phải để mốc meo trong ngăn tủ sao. Ta cảm thấy bây giờ khá tốt, nó có thể làm sữa dê uống ngon hơn, tiết kiệm không ít lương thực cho nhà ta.”

Hắn nói xong đưa chén đưa cho thê tử.

“Uống không đủ, thêm chén nữa, thêm miếng gạo rang.”

Cả nhà ăn uống một bữa no nê.

Trà sữa vị mặn đúng là ngon hơn vị của cháo trắng nhiều lắm, gạo rang được cho thêm vào đó cũng ít hơn bình thường, nhưng ăn vào lại có thể chống đói, vô cùng tiết kiệm.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 44: Có Rắn (1)


Chủ nhà Cáp Nhật Hồ thêm trà sữa vào thức ăn chính mà không nghĩ ngợi gì.

"Xem số trà này vẫn đủ cho A Âm nấu trong nửa tháng. Một lát nữa ta lại đi hỏi Ba Nhã Nhĩ, nhờ hắn khi ra ngoài mua về một ít trà dùm chúng ta."

Tất nhiên, phải với điều kiện rằng nó không đắt, nếu mà đắt quá mức, thì khỏi luôn. Những người dân nhỏ bé nuốt không nổi mấy thứ gì cao quý.

"À mà, hai con thỏ mà lão đại săn được đang thoi thóp sắp chết, chốc nữa ta giết thịt lột gia, lão đại sẽ đi với ta."

"Con cũng muốn đi!"

Triều Lạc và Bảo Âm đồng thanh, giương mắt mong đợi nhìn cha và đại ca. Ban đêm ở trong lều chán ngắt, còn không bằng đi xem giết thỏ.

"Đi cũng được, đến lúc đó đừng bị dọa mà khóc đấy."

Cáp Nhật Hồ không lo cho con gái lớn, dù sao thì con bé cũng từng xử lý nhiều thú săn với vợ hắn, người hắn lo lắng chính là đứa con gái nhỏ, mỏng manh lại yếu ớt, cũng chẳng biết có sợ máu hay không.

Đương nhiên Bảo Âm không sợ rồi, trên đồng còn cái gì mà nàng chưa từng thấy qua, lúc nhỏ còn thấy những con sói chạy vào đồng cỏ cắn gia súc mà, cảnh tượng đẫm máu hơn rất nhiều.

Cáp Nhật Hồ thấy con bé không hề có biểu hiện rụt rè, trong lòng vô cùng vừa ý. Điều hắn lo nhất là đứa trẻ này chưa quen với cuộc sống ở đây. Mấy tháng trước có người trong tộc cưới một nha đầu thành phố về đây, không biết làm gì cũng không nói không rằng, thấy đồ vật có dính chút máu liên la hét không ngừng, như thể thấy thứ bẩn thỉu. Làm cụt hứng.

So với nha đầu thành phố đó, mười đứa trẻ về từ thành phố lần này khá hơn rất nhiều. Nhiều nhất cũng chỉ là khóc vào ngày đầu tiên đến đây, vài ngày sau đã thích ứng khá tốt. Đặc biệt là Bảo Âm, nếu không phải vì thân thể gầy gò thì không ai có thể nhận ra nó là một đứa trẻ đến từ miền nam.

"Cha, thịt thỏ này lại phải đem đổi lương thực sao?"

Ngay khi Triều Lạc vừa mở miệng, Cáp Nhật Hồ liền ngừng mọi động tác, trong lòng bất giác thở dài, đúng là có lỗi với mấy đứa trong nhà mà.

Nói thật thì, khi hắn quay về và nhìn thấy hai con thỏ này, quả thực là nghĩ như thế. Bây giờ đã là tháng mười, nửa tháng nữa trời sẽ trở lạnh, sau một tháng tuyết bắt đầu có rơi, đến lúc đó thu hoạch săn bắn trong tộc thế nào cũng bị giảm sút, nếu trong nhà không tích trữ thêm lương thực, mùa đông sẽ phải chật vật.

Hắn muốn trả lời, nhưng mà nhìn ánh mắt háo hức của con gái, lại không thốt nên lời, vẫn là vợ đã cứu hắn.

"Cũng không phải là đổi tất cả, một con thỏ giữ lại để mình ăn, một con thỏ đem đi đổi.”

Trong nhà còn bao nhiêu lương thực dự trữ, Trác Na là biết rõ nhất, trữ lượng thịt khô và lương thực đã đủ để cả nhà không bị chết đói trong mùa đông. Dĩ nhiên là không-bị-chết-đói, cách ‘ăn no’ còn xa lắm, nhưng so với vài năm trước thì là những ngày tháng hiếm hoi rồi.

Gần đây do nắng hạn, nàng cũng siết chặt miếng ăn, ba bữa hầu như không có thịt, sức ăn của trẻ con khỏe, làm sao nàng lại không biết.

"Trưa ngày mai nương sẽ làm thịt thỏ cho các con."

"Tuyệt quá! Ăn thịt thỏ!"

Triều Lạc vui thích tột độ, nếu không phải chân vẫn chưa hết sưng thì nó đã phấn khích nhảy dựng lên rồi.

Nó còn nhỏ, cũng không thể nghĩ được sâu xa thế, dù sao chỉ cần có thể no cái bụng, cả nhà ở bên nhau, thỉnh thoảng lại có một bữa thịt là đủ đầy lắm rồi.

Gia đình có lẽ cũng chỉ có nó có thể vô tư vô lự mà sống hạnh phúc.

Sáng sớm hôm sau, uống trà sữa xong, Đại Cách lại đem bộ cung tên nhỏ rồi cùng đồng bọn ra ngoài.

Đồng cỏ nuôi súc vật xanh tốt, thỏ rất thích nơi đó, chỉ cần có một chút thực lực trong tay, bỏ chút cố gắng là có thể bắt được thỏ trên đồng.

Đại Cách nghĩ bản thân vừa là con trai trưởng vừa là anh cả, giờ hắn đã có lều nhỏ riêng, vậy hắn chính là một nam tử hán nhỏ có thể nuôi gia đình với cha.

Hi vọng hôm nay mình có thể gặp may mắn, bắt được vài con thỏ về cho mẹ và các em.

Người đàn ông nhỏ bé đang suy nghĩ về nơi để đi đến bãi cỏ, thì hắn ta đột nhiên cảm thấy vai mình đập.

"Đại Cách, nghe nói nhà mày có một muội muội mới. Trông xinh chứ hả?"

"Tất nhiên là muội muội tao xinh rồi! Mày hỏi cái này làm gì?"

Đại Cách quay đầu nhìn khuôn mặt khôi ngô, lãng tử của Ô Ân Kỳ, nhớ đến hai muội muội ở nhà, rồi đột nhiên trở nên cảnh giác.

"Mày tránh xa muội muội của tao một chút, không có gì thì đừng chạy đến lều nhà tao."

Đẹp mã thì sao, đã mười bốn tuổi rồi mà khả năng bắn cung của hắn ta vẫn nát, cưỡi ngựa thì cũng miễn cưỡng đi được trên thảo nguyên, cứ thế mỗi lần ra ngoài đi bắn, hắn vẫn khăng khăng muốn đi theo. Nếu không phải vì tĩnh nghĩa chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, hắn mới không thèm đem tên này đi cùng.

"Mày nghĩ đi đâu vậy?! Tao chỉ muốn hỏi xem muội muội mày có đen nhẻm, gan nhỏ như chuột hay không thôi.”
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 45: Có Rắn (2)


Bên nhà Ô Ân Kỳ cũng mang về nhà một bé gái mồ côi từ phía nam, đó chính là Cát Tường, nhỏ đã ở lại với Bảo Âm đến cuối cùng. Bây giờ nó đổi thành Ô Vân.

"Hầy... Từ khi nó vào nhà, tao còn không dám lớn tiếng, như có thể ăn thịt luôn nó, thanh âm vừa lớn chút nó liền phát run, sau đó a nương phải đánh tao một trận. Mày nói xem, em bé gái đến từ phía nam sao lại nhát cáy như vậy?"

"Đó là nhà mày, chẳng phải nhà tao. Lá gan của muội muội tao không hề nhỏ. Ngày thứ hai từ khi nó đến đã cùng cha tao cưỡi ngựa lên thành phố. Nó còn biết nấu ăn, pha trà sữa thơm ngon, biết ngọt ngào gọi tao là đại ca nữa."

Mỗi một lời Đại Cách nói ra, trái tim của Ô Ân Kỳ lại trở nên chua xót thêm một phần. Sao muội muội của người ta tốt thế, còn muội muội nhà mình lại lẩn mất khi gặp hắn.

Không, không hẳn là thế, với tính khí của Đại Cách, cho dù muội muội hắn ta không tốt, cũng sẽ giả vờ là rất tốt, vẫn phải tận mắt chứng kiến thì mới tin được.

Sẵn tiện... nhìn mấy đứa khác luôn.

"Hắt xì! Hắt xì!"

Triều Lạc hắt hơi hai cái liên tiếp, dụi dụi mũi rất khó chịu.

"Tỷ, tỷ bị cảm rồi hả?"

"Không có, không có, chỉ là ngứa mũi chút thôi, tụi mình đi đi!"

Chân Triều Lạc bị thương, đã thoa thuốc, sáng thức dậy cũng không còn trở ngại lớn. Sáng sớm cha đã ra ngoài, hai con dê trong nhà có a nương trông coi, hai tỷ muội nhàn rỗi đi kiếm chuyện làm.

Bọn nó sắp đi cào phân!

Thường thì công việc này toàn là Đại Cách làm, nhưng bây giờ Đại Cách đã lớn, săn được mấy con thú nhỏ, rồi tiếp tục đi cào phân, lùa cừu thì đúng là dùng sức người sai chỗ mà. Triều Lạc đã mười một tuổi, cũng làm qua những việc này, nên hôm nay liền xách theo cái sọt với bồ cào ra ngoài.

Đi theo con bé, tất nhiên còn có Bảo Âm, bây giờ tình cảm của hai tỷ muội đang rất tốt, đi đâu cũng có nhau. Triều Lạc cũng không trông đợi muội muội bảy tuổi của mình có thể giúp được gì, chỉ cần tán gẫu với mình cho đỡ buồn là được. Nói thì nói như vậy, Bảo Âm vẫn mang theo một cái giỏ trong nhà ra ngoài.

Ngay cả khi không thể cào phân, nó cũng có thể tìm kiếm ít rau dại ăn được trên đường đi. Rau rừng vào mùa này có rất nhiều, sau khi nhặt về và rửa sạch, trộn sống hay chiên xào, đều được. Ăn nhiều rau, sẽ ít ăn lương thực hơn.

Nó biết mùa đông trên thảo nguyên đang cận kề. Hồi đó, ở quê có tuyết, tuyết rơi bên ngoài không đến bắp chân. Không biết tuyết ở đây lớn cỡ nào, nhưng chắc mùa đông lạnh như nhau.

Lúc đầu, nó theo cả đội lên phía Bắc, mặc cho cái đói cồn cào trong bụng rất khó để tập trung tinh thần, nhưng nó cũng quan sát được địa hình phía Bắc luôn đang cao lên. Độ cao so với mực nước biến của thành A Mộc Cổ Lang ít cũng là 1000. Có thể hình dung được độ lạnh vào mùa đông rồi.

Hầy……

Bảo Âm lặng lẽ thở dài, nắm chặt chiếc giỏ để theo kịp bước chân của muội muội.

Do gia súc trong tộc chăn thả xa khu vực sinh sống nên chúng cũng đi khá xa. Triều Lạc vẫn ổn, Bảo Âm đi hết một chặng đã mệt đến bở hơi tai, thể chất của con bé đúng là không ổn rồi.

"A Âm, muội ngồi đây nghỉ ngơi một lát, tỷ đi lên đằng trước tìm phân. Muội đừng sợ, hơi xa một chút, nhưng muội đứng dậy liền nhìn thấy tỷ. Hô một tiếng là tỷ nghe thấy ngay. Đến khi muội nghỉ ngơi xong thì từ từ qua đó, được không?"

"Không sao đâu, tỷ cứ đi đi, lát nữa muội đi tìm tỷ."

Đương nhiên là Triều Lạc gật đầu đồng ý.

Bọn nó ra ngoài làm việc chứ không phải để chơi, dĩ nhiên là đặt công việc lên hàng đầu.

Triều Lạc thấy muội muội hiểu chuyện, trong lòng cảm thấy yên tâm hơn, vội vã khiêng cây cào trên lưng, bước càng lúc càng xa.

Thảo nguyên bằng phẳng, nhìn thoáng qua liền thấy được bờ vực, những gì Triều Lạc nói đều là sự thật, chỉ cần đứng lên là có thể nhìn thấy tỷ ấy rồi.

Ngồi trên phiến đá khoảng mười phút, trái tim đập thịch thịch như muốn nhảy ra ngoài mới dịu xuống. Bảo Âm xoa xoa bắp chân, thầm nghĩ ngày mai thế nào cũng đau rất lâu cho xem.

Vừa định đứng dậy đi tìm tỷ tỷ, chợt nghe thấy tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra từ bụi cỏ.

Nàng lo ngại trong bụi cỏ có rắn, lật đật lấy cái xẻng nhỏ trong giỏ ra. Sợ thì cũng không hẳn, nàng còn dám bắt nó bằng tay không, huống chi trên tay còn có một cái xẻng.

Bảo Âm không nín thở được lâu, một con rắn sọc gờ với cái bụng phình to đang chậm rì rì trườn ra khỏi đám cỏ.

Rắn sọc gờ!

Không có độc!

Bảo Âm thở phào nhẹ nhõm, hai mắt lập tức sáng lên.

Con rắn trước mặt dài khoảng một thước rưỡi, thân hình tròn vo nhìn là biết có rất nhiều thịt. Đôi mắt thèm thuồng của Bảo Âm đột nhiên rơi xuống bụng rắn, con rắn này không biết đã ăn thứ gì, trong bụng nó nhô lên còn to hơn cơ thể của nó gấp bốn năm lần.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 46: Trứng Chim Ưng (1)


Cách một lớp bụng không thấy rõ lắm, nhưng nàng đoán hẳn là nó đã nuốt trứng, nhìn như thế này sợ là đã nuốt không ít.

Chỉ trong thời gian ngắn, con rắn kia cũng phát hiện ra Bảo Âm, nó chỉ hơi sững lại trong giây lát rồi quyết định quay đầu chạy trốn.

Thịt đã đến trước mắt, Bảo Âm làm sao có thể để nó bỏ chạy, nàng phải mau chóng đuổi theo. Con rắn kia kéo cái bụng lớn cũng không bò nhanh được, vừa sốt ruột đã bắt đầu nôn đồ ăn ra ngoài để giảm bớt gánh nặng.

Một quả, hai quả trứng màu trắng rơi xuống đất, Bảo Âm cũng không quan tâm, trực tiếp chạy đuổi theo với một cái xẻng chặt đầu rắn. Sau đó nàng mang con rắn đi theo đường cũ trở về, nhặt những quả trứng bỏ vào trong giỏ.

Trên đường tổng cộng nhặt được hai quả trứng, trong bụng con rắn vẫn phình lên, ít nhất cũng còn bốn năm quả nữa. Không biết nó tìm đâu ra một cái ổ lớn như vậy, vô tình lại làm lợi cho mình.

Hả? Trứng…

Bảo Âm đột nhiên hào hứng lấy ra một quả trứng, soi dưới ánh nắng. Không xa có tiếng gà rừng báo cho nàng biết, nói không chừng con rắn này đã trộm trứng gà từ chỗ đó. Nếu may mắn là trứng có thụ tinh, nàng có thể thử ấp một quả, sau đó thử nuôi ở nhà mình.

Có gà rồi thì trứng sẽ không còn xa nữa…

Nàng nghĩ rất tốt đẹp, nhìn thấy trong quả trứng kia dày đặc những vết đen thì càng vui vẻ hơn. Chẳng qua là lúc nàng nhặt những quả trứng kia lên thì thấy trên vỏ lốm đốm những chấm màu đỏ nâu, lúc này mới nhận ra đây là trứng đã thụ tinh, bên trong chưa chắc đã là trứng gà.

Đây là trứng chim ưng!

Con rắn trời đánh này quá thiếu đạo đức, mỗi lứa người ta chỉ sinh ra được hai ba quả trứng, sắp nở rồi lại bị nó cướp mất, đây hẳn là nó đã trộm hết mấy ổ.

Bảo Âm lắc đầu, im lặng đặt quả trứng trở lại, tiện tay xé cỏ dại phủ lên giỏ. Sau đó mới làm như không có chuyện gì đi tìm tỷ tỷ.

Lúc này Triều Lạc đang hăng hái tìm kiếm, thấy muội muội đi đến thì cười với nàng, sau đó tiếp tục chui đầu vào bãi cỏ tìm ‘Cục vàng’ của nàng.

Mọi người đều nói ở thảo nguyên muốn xem ai giàu hay không giàu thì phải xem đống phân trước nhà họ lớn hay không lớn, điều này cũng không phải không có lý.

Là nhiên liệu chính trên thảo nguyên, phân và nước tiểu của súc vật không chỉ giữ vai trò làm chất đốt trong sinh hoạt hàng ngày của tộc nhân, mà khi mùa đông đến, nó còn có nhiệm vụ sưởi ấm cho tộc nhân cả ngày.

Mỗi nhà đều thật sự không thể tách rời được thứ này.

Bảo Âm cũng giúp tỷ tỷ cùng tìm, tìm được thì lập tức kêu một tiếng, Triều Lạc sẽ vui mừng chạy tới xúc phân bỏ vào trong giỏ.

Nàng vừa tìm phân, vừa quan sát cây cối xung quanh. Môi trường ở đây cũng giống như ở quê nàng, không ngờ rau dại cũng tương tự, chưa được một lúc đã hái được mấy cây hành lá bên cạnh.

Hành lá ăn kèm với bánh bao nhân thịt là món nàng thích ăn nhất, đáng tiếc là bây giờ vẫn chưa thể tự do ăn bánh bao thịt. Nhưng nàng cũng có cách khác để ăn, không biết mẫu thân và những người khác có thể ăn quen hay không.

Hai tỷ muội một người xúc phân, một người hái rau dại, không hề lười biếng chút nào. Lúc gần trưa một cái giỏ đã sắp không vác nổi nữa, một cái thì nhô lên nhọn hoắt.

“Được rồi A Âm, chúng ta về thôi.”

Bảo Âm ép nắm rau dại cuối cùng vào giỏ xách, nghe lời cất xẻng đi. Vừa quay đầu đã thấy Triều Lạc mặt mũi đầy mồ hôi đang đi về phía mình. Thoáng chốc lại có cảm giác xa lạ.

Từ khi nàng tới đây, Triều Lạc luôn là hình tượng cô bé không buồn không lo, bây giờ dáng vẻ lại hơi có chút nhếch nhác và cần mẫn, dường như đã trưởng thành lên đôi chút.

“A Âm, muội nhìn gì vậy?”

“Nhìn xem tỷ có mệt không.”

Bảo Âm đưa tay sờ cái giỏ sau lưng nàng, thử nhấc lên nhưng không nhúc nhích tí nào.

Thật sự quá nặng.

Triều Lạc cười, cầm cái xẻng trong tay muội muội, thúc giục: “Muội còn nhỏ, không thể nhấc được cái giỏ này đâu. Đi mau đi mau, chúng ta về trước đã.”

Đi đến giữa trưa, mệt mỏi thì khỏi phải nói, lại còn vừa đói vừa khát. Lại thêm tham lam xúc không ít phân, bây giờ hai bên bả vai bị dây thừng siết chặt đến nỗi thở không ra hơi.

Hai tỷ muội trở về theo đường cũ.

Bởi vì đã đến giờ cơm, các tộc nhân bận rộn bên ngoài cũng đều đã trở về lều của nhà mình cơm nước nghỉ ngơi, cho nên trên đường về bọn họ gặp được không ít người.

Triều Lạc hầu như có thể gọi tên của tất cả mọi người, bọn họ cũng rất thích Triều Lạc, nhìn thấy là luôn muốn chào hỏi. Đoạn đường cứ thế vừa đi vừa ngừng, đến khi sắp tới lều nhà mình, sắc mặt của Triều Lạc đã tái mét.

Lòng tham hại người mà…

Đoạn đường này Bảo Âm không than mệt mỏi cũng không đòi nghỉ ngơi, chỉ xách theo cái giỏ nặng mấy cân mà khuôn mặt nhỏ cũng đã trắng bệch.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 47: Trứng Chim Ưng (2)


Đại Cách vui vẻ mang theo một con thỏ trở về nhà, bắt gặp dáng vẻ chật vật này của hai muội muội, thằng bé lập tức ném con thỏ đi rồi chạy ra lấy giỏ trên người muội muội xuống, quay người lại xách cái giỏ trên tay Bảo Âm.

Cảm nhận được trọng lượng không nhỏ trên lưng, mặt Đại Cách sầm xuống.

“Triều Lạc! Muội đang thể hiện là chuyện gì cũng có thể làm à?”

“Đại ca, muội sai rồi…”

Đại Cách sẽ không tùy tiện đanh mặt với em gái mình, bản thân Triều Lạc cũng chột dạ, vội vàng nhận sai. Lúc này mặc dù trên lưng nàng nhẹ đi, nhưng chân vẫn còn run rẩy, vẫn phải cùng Bảo Âm dìu đỡ nhau mới có thể không ngồi phịch xuống.

Nàng cố ghi nhớ, lần sau sẽ không tham lam nhiều như vậy nữa.

Không ngoài dự đoán, sau khi hai tỷ muội trở lại lều đã bị Trác Na nghiêm mặt dạy dỗ một trận.

Vốn muốn để con gái lớn ra ngoài làm chút việc nhẹ, thuận tiện mang theo muội muội ra ngoài chơi làm quen với hoàn cảnh một chút. Kết quả hai nha đầu này lại làm mình lấm lem bùn đất, dáng vẻ cực kỳ mỏi mệt khiến nàng đau lòng chết đi được.

“Lần sau nếu hai đứa các con còn không biết nặng nhẹ như vậy thì ngoan ngoãn ở lại trong lều cho ta, không được phép ra ngoài chơi nữa!”

Hai đứa trẻ tội nghiệp ôm bát, vừa uống nước vừa ngoan ngoãn gật đầu.

Trác Na nhìn dáng vẻ hai nàng như thế, có giận hơn nữa thì cũng nguôi ngoai. Huống hồ vốn cũng không tức giận, chỉ là đau lòng mà thôi.

“Lão đại, con đem giỏ phân ướt kia đi phơi đi, sau đó xách hai thùng…”

Nước trở về.

Còn chưa nói dứt câu, bàn tay nhặt rau dại của nàng run lên, ngẩng đầu nhìn về phía con gái nhỏ.

“Con rắn này, chuyện gì xảy ra vậy?”

Lúc này Bảo Âm mới nhớ ra trong giỏ rau dại của mình còn có một con rắn và mấy quả trứng, nàng vội đặt bát xuống chạy tới.

“Nương, con rắn này là con bắt!”

Nàng lại chộp lấy con rắn, chỉ vào bụng nó nói: “Con rắn này nuốt rất nhiều trứng, nhưng con không có dao để mổ nó ra. Nương mau giúp con lấy trứng ra đi.”

Trác Na không đưa tay ra nhận, nàng nhìn thân rắn mềm oặt không có đầu, cả người nổi da gà. Nàng không sợ rắn, trên đường gặp rắn cũng dám giẫm, dám giết, nhưng nàng không dám bắt. Chạm một cái đã cảm thấy cả người khó chịu.

Nàng quay lại nhìn con gái lớn, thấy dáng vẻ kinh ngạc của con bé lúc nhìn thấy con rắn là hiểu rõ, con rắn này chỉ sợ là con gái nhỏ của mình lén bắt, đột nhiên trở nên đau đầu.

“A Âm à, ở thảo nguyên của chúng ta có không ít rắn, rắn độc cũng không ít, sao lá gan của con lại lớn như vậy, còn dám đi bắt rắn!”

Một lúc sau Bảo Âm mới nhận ra, mình dường như lại làm chuyện mà một đứa trẻ không nên làm, lập tức hơi chột dạ, nàng nói: “Nương, con rắn này không có độc, con đã từng thấy nó ở quê, cũng đã bắt không ít.”

Trác Na: “…”

Đại Cách: “…”

Lúc nhỏ A Âm đã sống như thế nào, phải chăn gà, nuôi dê, nấu cơm, giặt giũ, hái rau dại, còn có thể bắt rắn nữa!

Nếu những kinh nghiệm này đặt vào một người trưởng thành ở độ tuổi đôi mươi thì rất bình thường, một người sống ở nông thôn mấy chục năm mà không làm được những việc này thì mới là không bình thường. Nhưng khi đặt tất cả những thứ này lên người một đứa trẻ bảy tuổi thì có vẻ hơi quá.

Làm được những việc này thì từ nhỏ đã phải ngậm bao nhiêu đắng cay chứ…

Sau sự việc đó, người trong nhà lại càng yêu quý Bảo Âm hơn mấy phần.

Nhưng đó là chuyện sau này, còn bây giờ cả nhà họ phải xử lý con rắn này đã.

Trác Na không muốn chạm vào con rắn nên đã giao nó cho con trai, bảo thằng bé đi xách nước, thuận tiện mổ bụng rắn rồi mang về.

“Đại ca, nhớ mổ bụng nó cẩn thận một chút, đừng làm vỡ trứng bên trong nhé.”

Bảo Âm dặn đi dặn lại, Đại Cách cũng cẩn thận mấy phần, mang sáu quả trứng nguyên vẹn trở về.

“Một hai ba… Thế mà lại có tám quả trứng này!”

Triều Lạc nghỉ ngơi một hồi đã khôi phục lại sức sống, ngồi xổm bên cạnh Bảo Âm nhìn mấy quả trứng mà ch** n**c miếng.

Quả trứng này phải vào trong thành đổi, hoặc là những thúc thúc đi săn ở giữa rừng núi mới có mà ăn. Một nhà sư ít hay nhiều thịt còn chưa chắc có thể ăn được. Ở nhà có vào thành đổi hai lần, nhưng tiếc là hơi quý, còn không bằng đổi lương thực thật sự, nên sau này trong nhà cũng không đổi nữa.

Triều Lạc thích nhất là ăn lòng đỏ trứng, mùi thơm đó đến giờ nàng vẫn nhớ rõ

“Trứng này chúng ta luộc ăn bữa trưa hay bữa tối?”

Bảo Âm: “…”

Sợ là phải làm tỷ tỷ thất vọng rồi, nàng nhìn sáu quả trứng đằng sau, tất cả đều không thể ăn được.

“Tỷ tỷ, mấy quả trứng này đều sắp nở rồi, không thể ăn được.”

“À…”

Triều Lạc rất thất vọng, lập tức không còn hứng thú nhìn mấy quả trứng nữa.

Bảo Âm không nhịn được bật cười, lấy tay áo lau sạch nước trên trứng, sau đó tìm y phục cũ của mình làm một cái ổ đơn giản rồi đặt trứng vào.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 48: Bạn Tốt Cát Nhã (1)


Trong chốc lát, nàng không biết những quả trứng này làm tổ ở đâu, cho dù biết cũng không đưa đi được. Hiện tại chúng cần được ấp, cứ thế ném ra ngoài thật sự hơi đáng tiếc.

Thử ấp trứng một lần đi, xem ý trời thế nào.

Sáu quả trong bụng mổ ra cộng thêm hai quả trứng do chính con rắn phun ra, tổng cộng là tám quả, tất cả đều bị Bảo Âm bỏ vào chiếc ổ tạm thời đặt lên giường.

Nhắc tới chỗ ấm áp nhất trong cái lều bạt này, cũng chỉ có hai chỗ là bên cạnh lò sưởi và trên giường. Ban ngày có người đi ra đi vào dễ dàng đụng phải, vẫn là đặt trên giường sẽ ổn thỏa hơn.

“A Âm, không phải ngươi nói chúng nó sắp nở ra sao, đặt ở nơi này làm gì?”

Không đợi Bảo Âm trả lời, giọng nói của Triều Lạc đột nhiên cao lên một độ rồi lại hỏi: "Không phải là muội muốn tự mình ấp đấy chứ?”

Bảo Âm sửng sốt một chút, trả lời: "Cũng không phải để muội ấp, cứ để đó thử đi. Muội thấy chúng sắp nở rồi, bây giờ ném ra ngoài thì thật quá đáng thương. Trước tiên chúng ta để đấy mấy ngày, xem chúng nó có thể nở ra hay không, nếu có thể tự nở ra thì đó cũng là vận mệnh của chúng.”

Triều Lạc không nói gì nữa, dù sao muội muội thích thì cứ nghe theo lời nàng đi.

"Vậy muội đặt xích qua một chút, để gần bên muội đi, tỷ sợ buổi tối ngủ có đè nát chúng thì muội lại tới tìm tỷ khóc nhè."

"Muội sẽ không ~"

Bảo Âm vừa cười, vừa lấy quần áo đắp lên trứng. Chuyện mấy quả trứng có thể tạm thời đặt sang một bên, bây giờ nương đang nấu cơm, nàng phải đi xem một chút.

Lúc giết thỏ tối hôm qua, nương có nói trưa nay sẽ nấu thịt thỏ ăn, quả nhiên là hôm nay đã có thịt thỏ băm nhỏ đặt ở một bên để dự trữ.

Hai muỗng dầu rưới xuống chảo, mùi dầu mỡ nhanh chóng tỏa hương bay xa, khiến mấy con sâu tham ăn trong bụng mấy đứa bé cũng muốn bò ra ngoài.

Bảo Âm hít hít mũi, nhìn nương cho dầu vào rồi cầm một nắm hành tây đã rửa sạch, ném vào trong chảo. Một mùi thơm mãnh liệt xông vào mũi, hành tây bị ngập trong dầu nóng thật sự là thơm vô cùng.

"Tay nghề ương thật tốt, người có thể làm luôn chỗ thịt rắn này không?"

Trác Na vừa cho thịt thỏ vào nồi, vừa trả lời: "Không phải chỉ là cắt khúc nấu canh thôi sao, cứ để đó ta làm.”

Thịt rắn nấu canh, tươi thật là tươi, nhưng mà con sâu tham ăn trong bụng Bảo Âm đã bị gợi lên, không muốn ăn thanh đạm.

Nhìn người không biết đủ này, một tuần trước còn đang vì chuyện cơm áo gạo tiền mà phát sầu, ngay cả bánh ngũ cốc thô cứng đến mức có thể làm mẻ răng cũng ăn được. Mà bây giờ đã biết kén chọn rồi.

Trác Na nhìn ra con gái muốn làm thịt rắn kia, vui vẻ để cho nàng phụ việc.

"Nếu không thì buổi tối nay để con nấu đi, đúng lúc chiều nay nương sẽ hơi bận."

"Được, được ạ!”

Bảo Âm vui mừng đáp ứng.

Đang nói chuyện thì Cáp Nhật Hồ, người chủ của gia đình bận rộn cả buổi sáng cũng đã trở về. Vừa vào lều bạt đã cảm thán: ‘Thơm quá!’. Nói xong lập tức bước tới trước nồi muốn nhìn xem là món gì, lại bị Trác Na dùng một tay đẩy ra.

"Trên người chàng còn dính đầy mùi gì kia, thối muốn chết, đứng cách cách nồi của ta xa một chút, đi ra ngoài phơi phân với con trai đi, một hồi là có thể ăn."

Thịt thỏ không được nấu chín như thịt trâu thịt bò và cả thịt cừu, đun sôi trên lửa lớn trong một phút sau đó hơi sôi một chút là được. Đợi hai phụ tử bận rộn xong, có lẽ thịt cũng vừa chín tới.

Cáp Nhật Hồ vừa bị ghét bỏ một hồi, không thể đến gần nương tử, chỉ có thể tủi thân vén rèm ra ngoài làm việc với con trai.

Trong nồi bắt đầu sôi lên.

Lúc này không cần người nồi canh nồi nữa, Trác Na lấy phân nửa con thỏ còn lại ra để bôi muối, treo trên tường vách của lều vải.

Một con thỏ cũng có mấy cân thịt, cho dù trong nhà muốn khai trai cũng không thể ăn hết trong một lần.

"Triều Lạc."

Nghe được tên mình, Triều Lạc vội vàng tiến lên.

"Năm trước ngươi và đại ca ngươi đều đã làm giày mùa đông, cũng có mũ mùa đông, cho nên ba tấm da thỏ mới về này sẽ làm cho muội muội trước."

Tuy rằng Trác Na biết con gái lớn không có tính tình đố kỵ, nhưng cũng phải nói trước với con bé một tiếng. Bảo Âm còn nhỏ, thân thể lại không tốt, không tránh khỏi sẽ làm người lớn thiên vị vài phần, nếu ngày nào cũng như vậy, kéo dài một thời gian thì hai bên tỷ muội sẽ sinh ra hiềm khích không tốt.

"Ai da, nương, người nghĩ con là người nhỏ mọn vậy sao. Con cảm thấy rất tốt, không thiếu gì cả, tất cả đều làm đồ dùng cho muội muội trước đi. Mà khoang!”

Triều Lạc đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, chạy đến ngăn tủ đựng đồ linh tinh trong nhà, lật rất lâu mới cầm một cái túi vải đi ra.

"Con nhớ đây là tấm da cáo mà Ba Nhã Nhĩ thúc thúc tặng cho con lúc sinh thần mười tuổi, nương cầm đi làm xiêm y cho A Âm đi. Lang trung nói mùa đông sẽ làm A Âm khó chịu, phải mặc ấm một chút.”
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 49: Bạn Tốt Cát Nhã (2)


Một tấm da cáo mà muốn làm một cái áo choàng thì có chút miễn cưỡng, nhưng mà chờ làm xong giày đông rồi, sẽ gom thêm da thỏ, chắc sẽ không có vấn đề gì, chắc chắn sẽ làm được trước khi tuyết rơi.

"Được, vậy ngươi đặt ở đầu giường đi, rảnh rỗi nương sẽ làm ngay."

Trác Na vui vẻ nhất là khi thấy bọn trẻ yêu thương nhau.

Bảo Âm ngồi bên bếp lò, không xen vào, chớp chớp mắt nhìn nương lại chớp chớp mắt nhìn tỷ tỷ, cả trái tim cứ như được ngâm trong bình nước đường vậy.

Nếu nàng mở miệng từ chối, như vậy sẽ có vẻ rất giả tạo. Trên người nàng có chứng sợ lạnh, mùa đông không có áo choàng dày chắc chắn sẽ không chịu nổi. Trước tiên giữ gìn được cái mạng nhỏ này đi, giữ gìn mạng nhỏ, bồi bổ thân thể cho tốt rồi lại từ từ đền đáp cho phụ thân, mẫu thân bọn họ.

Mùi thịt trong không khí càng ngày càng nồng nặc, hai phụ tử bận rộn bên ngoài cũng làm xong công việc.

Cả nhà uống trà sữa ăn kèm với thịt thỏ, miệng dính đầy dầu mỡ, cuối cùng cũng giải được con sâu thèm ăn trong bụng.

Cơm nước xong hai phụ tử lại lần lượt ra cửa, hôm nay trời trong xanh gió nhẹ nhàng, chính là thời điểm tốt để ra ngoài săn bắn.

Hai đứa bé rất tự giác thu dọn chén rồi đi ra ngoài rửa, Trác Na thì lấy da thỏ ra chuẩn bị thuộc da. Đây là một công việc rất rườm rà, nàng biết hai đứa bé sẽ ngồi không yên, dứt khoát thả các nàng ra ngoài chơi.

Bảo Âm cũng không phải là tiểu hài tử thật sự, làm sao có thể muốn đi chơi. Triều Lạc nghe muội muội, trước khi đi, hai tỷ muội mỗi người mang theo một cái giỏ đi ra ngoài.

Trác Na vừa thấy cái giỏ sẽ nhớ đến con rắn sọc dưa, liên tục dặn dò, không cho các nàng đi đến nơi có cỏ cây rậm rạp.

Thật ra hai nàng rất nghe lời, không đi đến mấy nơi có cỏ cây rậm rạp, nhưng lại đi đến một nơi làm cho người ta lo lắng hơn.

"Triều Lạc!”

Vốn dĩ hai tỷ muội ra ngoài là muốn đi tìm rau dại, kết quả không đi bao lâu đã gặp được một cô nương mập mạp, nhìn vô cùng quen thuộc, chạy về phía các nàng.

Đợi đến khi đến gần, người dừng lại, Bảo Âm mới thấy rõ cô nương này. Nàng cao hơn a tỷ một cái đầu, vòng eo cũng to gấp đôi. Có lẽ là do chạy quá nhanh, vừa dừng lại đã thở d0c liên tục không ngừng.

Mặc dù mập mạp, nhưng ngũ quan cũng không có bị dồn lại cùng một chỗ, mặt mày bụm bẫm trông rất là đáng yêu. Bảo Âm vừa nghĩ đến từ đáng yêu này đã nghe thấy nàng ấy nói một câu, nhất thời vỡ mộng.

"Nha đầu thối, lão nương không tới tìm ngươi thì ngươi sẽ không để ý tới ta đúng không?!"

Khóe miệng Triều Lạc hơi co giật, cho dù là nghe nhiều năm rồi nhưng nàng vẫn không thể nghe quen tiếng lão nương này từ người bạn tốt được. Nghe nói là do nàng xem trong nhà cãi nhau rồi học theo nương, ngược lại học vô cùng có khuôn mẫu.

"A tỷ, nàng là?"

"Ồ! Nàng ấy tên là Cát Nhã, là bạn thân từ khi còn nhỏ của ta. Cát Nhã, đây là Bảo Âm, muội muội ta, nàng vừa từ phương nam thân thể yếu ớt, ngươi đừng khi dễ nàng.”

Nghe Triều Lạc nói vậy, Cát Nhã nhất thời mất hứng.

"Hai chúng ta chính là bạn tốt, làm sao ta có thể khi dễ muội muội của ngươi được. Yên tâm đi, sau này ta bảo vệ nàng, không ai dám khi dễ!”

Triều Lạc: "..."

Muội muội của ta, muốn nàng bảo vệ để làm gì.

"Khó trách mấy ngày nay không thấy ngươi tới tìm ta, thì ra là trong nhà có muội muội mới tới. Ta cũng muốn có muội muội mới, nhưng nương ta nói trong nhà nhiều người rồi, không thể nuôi nữa.”

Vì chuyện này mà Cát Nhã còn nổi giận một trận ở nhà.

Triều Lạc trợn mắt với nàng ấy, đâu chỉ là nhiều, nói là rất nhiều mới đúng.

Nhà của Cát Nhã được xem như là gia đình đông đúc số một số hai trong bộ tộc, nương của nàng sinh con giống như sinh trứng, mang thai lần thứ nhất là sinh hai đứa, lại thêm một lần nữa sinh ba đứa, lần thứ ba lại sinh thêm hai, mà tất cả đều là bé trai.

Nuôi lớn được bảy đứa con trai cũng không dễ dàng, mấy năm trước cha mẹ Cát Nhã đã chịu không ít khổ sở. Chờ con lớn hết, bắt đầu lục tục cưới vợ, lần mang thai thứ tư lại sinh ra Cát Nhã.

Trung niên rồi mới có con gái, còn là cô con gái độc đinh, đóa hoa này đặt giữa bảy đứa con trai lập tức trở nên đặc biệt nổi bật. Cha mẹ Cát Nhã rất thương nàng ấy, bảy ca ca cũng cưng chiều nàng ấy, cuộc sống so với mấy đứa nhỏ đồng lứa như rất tự do tự tại.

Nàng được yêu thương như vậy, đương nhiên là không thể nhận thêm bé gái mồ côi về nuôi rồi.

Cát Nhã vô cùng muốn có muội muội, lúc này cũng không nhắc đến chuyện bạn tốt đã bỏ mình sang một bên nữa, bước đến bên cạnh Bảo Âm không ngừng hỏi nàng một ít chuyện thú vị về phương nam.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 50: Bạn Tốt Cát Nhã (3)


Bất tri bất giác ba người đi tới nơi mấy người Bảo Âm hái hoa xôi lần trước.

Nhưng mà chỉ mới qua một hai ngày mà mấy bụi hoa hẹ đã già rồi, không còn ăn được nữa.

"Này! Triều lạc! Vừa rồi ta đi tìm ngươi là vì muốn dắt ngươi đến đây đó! Ta nói cho ngươi biết, hôm qua Tam tẩu của ta giặt đồ ở chỗ này ở chỗ này, ai ngờ giữ không chắc để đồ trôi đi, khi tìm được thì nó đã trôi tới cuối sông rồi, lúc vớt lên còn có một con cá bị dính vào!”

Triều Lạc nhìn bộ dạng hưng phấn của bạn tốt, lắc đầu dội tới một gáo nước lạnh.

"Ngươi muốn bắt cá, vậy thì không được rồi, ta không thể dẫn muội muội xuống sông."

Cát Nhã không chịu đi, quấn lấy đòi hai tỷ muội đi cùng nàng ấy.

"Vậy ta tự mình đi bắt, các ngươi đứng nhìn thôi, nước sông cũng đâu có chảy siết."

Lúc này không cần Triều Lạc nói, Bảo Âm đã lên tiếng từ chối.

"Cát Nhã tỷ tỷ, người lớn đã nói là không thể đi ra bờ sông chơi, chắc chắn là có lý của bọn họ. Chúng ta còn quá nhỏ, lỡ như bị nước sông cuốn trôi đi, lúc đó sẽ rất nguy hiểm.”

Tuy rằng nàng cũng rất muốn bắt cá để tăng thêm thức ăn cho gia đình, nhưng, thứ nhất không có dụng cụ, thứ hai không có người lớn, lúc này xuống sông bắt cá là hành vi cực kỳ không phải phép. Cho dù sông cạn, nước chảy không siết cũng không được.

Cả hai tỷ muội đều không chịu đi theo, Cát Nhã cũng không lay động được các nàng, tâm trạng lập tức xuống dốc không phanh, uể oải đi phía sau hai người, trông hết sức đáng thương.

Triều Lạc ăn mềm không ăn cứng, chịu không nổi nhất là bộ dáng đáng thương của bạn tốt. Suy nghĩ một chút rồi nói với Bảo Âm: "A Âm, lát nữa muội ngồi xa ra một chút, tỷ và tỷ ấy đi xem cách bắt cá được không.”

"Không được!”

Bảo Âm vô cùng kiên định, tiểu hài tử không được xuống sông là điều hiển nhiên, dù các nàng có nói sao cũng không được! Nhưng hai người này thật sự khó đối phó, nhất là một người trong đó còn là tỷ tỷ đối xử với nàng vô cùng tốt.

Vì vậy, hai bên đều lùi một bước, không ai xuống sông, nhưng vẫn cố gắng tìm cách xem bắt cá được hay không.

Bảo Âm và Triều Lạc cống hiến hai cái giỏ nhà mình, Cát Nhã thì tìm cỏ khô bắt đầu bện thành dây thừng.

"A Âm ơi, chỉ dùng dây thừng và giỏ là có thể bắt được cá sao?"

"Cái đó thì không nói trước được, cứ thuận theo ý trời đã."

Ý trời, thật khó để nắm bắt.

“Cát Nhã tỷ tỷ, tỷ có mang theo thức ăn gì trên người không?

“Có, tỷ có một cái bánh bao đây!”

Cát Nhã cho rằng Bảo Âm đói bụng, vội vàng từ trong ngực móc ra đưa tới cho nàng.

“Đây là do tứ tẩu của ta làm đấy, nàng nói đây chính là thức ăn ngon nhất chỗ các nàng. Nè, muội cầm đi.”

Chỗ các nàng?

Bảo Âm sững người một chốc mới có thể phản ứng lại, tứ tẩu Cát Nhã chắc không phải là người trong bộ tộc này. Tay nghề của nàng quả thật không tệ, bánh bao này nhìn có vẻ rất ngon, xốp xốp mềm mềm.

“Cát Nhã tỷ tỷ, muội chỉ cần một chút là được, lấy ra để làm mồi câu cá.”

Nàng chỉ xé một miếng nhỏ ở góc bánh bao, sau đó lại chia thành từng miếng thật nhỏ rồi bỏ vào giỏ, tiếp theo lại tìm mấy tảng đá đè chúng ở một góc, trải một ít cành khô cỏ dại phủ ở mặt trên. Chuẩn bị xong mấy cái này, dây cỏ đơn giản của các nàng cũng đã chà xát xong rồi.

Mỗi người buộc hai cái giỏ, tìm chỗ thích hợp rồi đặt cái cái giỏ xuống nước, chờ một thời gian cỡ hai khắc sau tới nhấc lên xem thử là được.

“Chỉ như vậy là có thể bắt được cá à?”

Trong lòng Triều Lạc thực sự không yên tâm.

Trước kia nàng cũng đã từng nhìn thấy tộc nhân đi bắt cá, nhưng đều là cầm dĩa dài, trực tiếp lội xuống nước đâm cá. Nàng nhớ rõ đoạn thủy vực này cũng không phải quá sâu, nơi sâu nhất đại khái cũng chỉ ngang đến bụng a cha nàng. Mặc dù như vậy, tộc nhân cũng phải có người có khả năng bơi lội tốt mới có thể tới chỗ đó đâm cá.

Còn muội muội chỉ dùng hai cái giỏ đơn giản như thế này, thêm một chút vụn bánh bao nữa, liệu có thể bắt được không?

Cát Nhã cũng không tin tưởng lắm, nhưng mà giỏ cũng đã đặt xuống rồi, chờ xem một chút cũng được, dù sao thì cũng không có chuyện gì khác để làm.

Ba người cứ như vậy ngồi xổm ở bên bờ sông, mãi cho đến khi Bảo Âm mở miệng nói được rồi, mới nhẹ nhàng chậm rã kéo mấy cái giỏ lên.

Bởi vì phía trên giỏ có phủ cỏ dại, nên khi kéo lên chỉ thấy một mảnh màu xanh mướt, Triều Lạc cùng Cát Nhã đều không khỏi có chút thất vọng.

Bảo Âm không nói gì, chờ đến khi các nàng kéo giỏ lên hết mới tiến lên nhặt lấy cỏ dại ở bên trong ném ra ngoài.

“Có có có! Có cái gì đó!”
 
Back
Top Bottom