Ngôn Tình Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,556,792
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nhat-ky-lam-giau-tren-thao-nguyen.jpg

Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Tác giả: Đâu Bất Điệu Đích Bình Quả
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Đâu Bất Điệu Đích Bình Quả

Dịch giả: ND Thất Liên Hoa

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Làm ruộng, 1v1, Bình dân sinh hoạt.

Văn án:

Người đứng đầu bộ tộc Mạnh Hòa của thảo nguyên A Lạp Thiện dẫn một nhóm trẻ mồ côi chạy nạn từ Chủ Thành phương nam trở về. Người dân bộ tộc Mạnh Hòa vốn dĩ chỉ vừa mới được ấm no lại cảm thấy vừa phấn khởi lại vừa có chút đau đầu.

Những đứa bé này gầy trơ xương, dường như chỉ cần một trận gió cũng có thể thổi chúng bay đi, cưỡi không được ngựa lại bắt không được dê, thậm chí đứa đen nhất, đi được vài bước đã đứng lại ho, chỉ còn thiếu việc viết lên mặt vài chữ "tôi có bệnh" mà thôi.

Người trong tộc có lòng nhận nuôi những đứa trẻ đều ăn ngầm với nhau bỏ qua đứa bé này, chỉ chọn những đứa trẻ mà mình ưng rồi vui vẻ dẫn về nhà. Chỉ còn sót lại một đứa bé đen nhất ngồi ở trong góc không ai thèm hỏi han.

Bảo Âm nhìn căn lều không một bóng người cùng với cái cau mày của quan thổ ty, linh hồn của một người 26 tuổi không hề đỏ mặt mà nặn ra hai giọt nước mắt.

Quan thổ ty cắn răng: Đứa trẻ này ta nuôi!

Sữa đậu, phô mai, sữa chua, lông dê, vải dê, sữa dê! Thảo nguyên chính là một kho tàng tiềm ẩn các vật báu.

Đây chính là một cô gái hiện đại xuất thân từ thảo nguyên xuyên đến thời đại trước đây trồng trọt và không ngừng kiếm tiền làm giàu.

Không có mô tả về cung đình, cũng không có cung đấu, tuyến tình cảm của nữ chính là từ sau 15 tuổi, trước đó chủ yếu là kiếm tiền làm giàu

Vai chính: Bảo Âm​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 1: Đói Bụng (1)


"A Âm, dạo gần đây tình hình dịch bệnh lại biến đổi rồi, con có thể trở về thì về sớm một chút nha!"

"Dạ, dạ, biết rồi ạ, để con đặt vé ngày mai về ạ!"

Bảo Âm vừa sắp xếp đồ đạc, vừa nói chuyện với bạn.

Trước đó tình hình dịch bệnh vốn dĩ đã không thể kiểm soát được, cho nên cô mới xin nghỉ phép trở về quê cúng bái ba mẹ. Không ngờ mới quay về một ngày, lại có một khu bùng phát dịch. Vốn dĩ còn muốn đến khu chăn nuôi tìm một bác mua một con ngựa thật tốt để ngao du thảo nguyên, bây giờ xem ra là không thể được rồi, căn nhà cũ dọn dẹp xong đã phải lập tức đi rồi.

Nhìn căn nhà cũ rách nát trước mắt, Bảo Âm lại nhớ đến thời gian vẫn còn sống chung với người nhà, trong lòng không khỏi có chút khó chịu.

Từ những năm trước cô và ba mẹ vẫn sống trong căn nhà bạt ở khu vực chăn nuôi, chỉ là sau này sức khỏe của ba thật sự không tốt, không thể chăn nuôi được nữa thêm vào việc cô cũng muốn học lên tiếp, mẹ cô dứt khoát bán sạch hết toàn bộ số bò dê, dùng một số tiền mua một căn nhà lầu nhỏ ở trong thị trấn.

Từ khi cô đi học đến khi ba mẹ qua đời, bây giờ cũng đã sắp 15 năm rồi, căn nhà nhỏ vốn đã rất cũ lại nay lại càng trở nên tan hoang. Bác cả vẫn luôn khuyên cô bán căn nhà nhỏ này đi, cô lại cam lòng. Chỉ muốn chờ đến một ngày cô dành dụm được đủ tiền cũng sẽ không đến thành phố lớn, chỉ muốn quay trở về một khu vực nhỏm hoặc có thể đến thảo nguyên làm một căn lều, hít gió thảo nguyên ngắm nhìn bò dê mà sống qua ngày.

"Ôi chao..."

Cuộc sống như vậy cũng chỉ là mong muốn mà thôi, muốn sống một cuộc sống rong ruổi vô tư vô ưu trên thảo nguyên bao la rộng lớn, nhưng phải cố gắng chịu đựng thôi.

Bảo Âm ôm nhưng quyển sách và đồ vật đã rất cũ, chầm chậm từ trên lâu đi xuống, chỉ là cầu thang gỗ lâu ngày không được tu sửa vừa lại bị mối ăn, từ lâu cũng đã rỗng ruột, không thể chịu được những cái bước tới bước lui của cô, có tiếng "Két" đột nhiên mặt gỗ bị gãy đôi.

"Á!!!"

Đau đến mức làm cho Bảo Âm hôn mê bất tỉnh.

Không biết là qua bao lâu, đợi đến khi cô có được ý thức thì điều đầu tiên cô cảm nhận được chính là đói, trong dạ dày như có ngọn lửa đang thiêu đốt, đầu choáng váng mơ màng, cũng không biết là đang nằm trên thứ gì, vô cùng xóc nảy.

Như vầy là sao nhỉ?

Bảo Âm suy nghĩ miên mang, mới nhớ đến bản thân bị ngã từ trên lầu xuống, có thể là được hàng xóm phát hiện nên đưa đến bệnh viện? Nhưng mà con đường này sao dốc quá vậy? Cô nhớ đường lộ đều đã được đổ bê tông, đến vệ sinh cũng rất tốt.

"A Âm? A Âm thức dậy nào?"

Một âm thanh ấm áp của một người phụ nữ vang lên bên tai, Bảo Âm cũng không nghe ra được đó là người hàng xóm nào, vội vàng mở mắt ra nhìn.

"Tỉnh rồi tỉnh rồi! Mau uống chút nước đi!"

Bộ dáng của người phụ nữ có vẻ rất hoảng sợ, nâng Bảo Âm dậy cho cô uống một ít nước. Bảo Âm theo bản năng mở miệng, một dòng nước có mùi vị kì lạ chảy dọc vào trong cổ họng, suýt chút nữa thì cô đã phun hết ra ngoài.

Vị đó vừa thối lại vừa tanh, lại cảm giác được có một chút cát.

Ở đâu ra loại giày vò người khác như thế, ngay cả miệng khô cũng không có nước để uống. Lúc này Bảo Âm cũng mở to mắt để nhìn, vừa thoáng nhìn cũng cảm thấy mình bị ngốc rồi.

Đây là đâu?

Bốn bề hoang vu, phía trước mặt là một con đường đất uốn lượn. Ở bên cạnh lại có một nhóm trẻ con đầu củ cải vừa đen vừa gầy, còn có một người nữ nhân đen gầy.

Ơ, cô còn thấy bản thân mình đang ngồi trên một chiếc xe la.

Là xe con la đó!
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 2: Đói Bụng (2)


Cho dù là quê nhà của cô lạc hậu hơn đi nữa, thì mười năm về trước cũng đã không còn thứ như thế này rồi.

Trong lòng Bảo Âm dấy lên một cảm giác vô cùng hoang đường, cuối đầu nhìn cánh tay bé nhỏ của mình, cũng không thể gọi là cánh tay nhỏ, cái này gọi là chân chim cũng không kém, vừa gầy vừa khô đét, không hề có một chút thịt nào.

Đây không phải là cánh tay của mình.

Cô nhanh chóng ý thức được rằng bản thân mình đã xuyên không!

"Cần thẩm thẩm, có phải A Âm đói đến mức đần luôn rồi không ạ?"

Nghe thấy câu hỏi của một hài tử, Giang Ngọc Cần đầy đau xót, ôm Bảo Âm vào lòng, suy nghĩ một cũng cắn răng móc ra một cái bánh ngô xé bỏ vào miệng cô.

Hài tử này cũng rất đáng thương, phụ mẫu đều bị chết vì đói, còn suýt nữa bị người khác ăn tươi nuốt sống, cả một đoạn đường đều vô cùng mệt mỏi, hai ngày nay càng nhìn càng không khỏe.

Châm ngôn nói rằng ánh sáng phản chiếu, hài tử này chẳng lẽ...

Hài tử này nhỏ như vậy, Giang Ngọc Cần cũng rất đau lòng, nghĩ rằng cho dù như thể nào cũng không thể để cho con bé thành ma đói, cho dù như thế nào cũng phải có một chút lót dạ đã!

Bảo Âm cũng vô cùng đói, có người mớm cho cô ăn, ăn xong nửa miếng bánh, sự đau đớn như ngọn lửa bùng cháy trong bụng mới từ từ tiêu biến.

Ăn xong chỉ có một cảm giác.

Đây là bánh gì vậy, vừa khô lại vừa nghẹn!

"A Âm, muốn uống nước không?"

Cái bình chỉ còn một chút nước lại bị mang đến đưa đến miệng của Bảo Âm. Bảo Âm vô cùng gian nan cố gắng dùng phần sức lực cuối cùng để cố gắng nuốt phần bánh kia xuống cổ họng, sau đó mới lắc đầu.

"Con không uống, cảm ơn!"

Nói xong cô mới chú ý thấy rằng những hài tử trên xe đều đang nhìn về bình nước, ánh mắt khi nhìn cũng sáng lên. Cùng với những cặp mắt như sói đói ở trên xe lại vang lên những âm thanh cộc cộc.

Giang Ngọc Cần thở một hơi thật khẽ, xoay người đi tìm chồng đang đánh xe để lấy bánh.

"Ngọc Cần, đây là giữ cho nàng..."

"Không sao, chỉ là đói một chút thôi, buổi tối lại phát. Thiếp lớn như vậy thì sợ gì chứ, chàng nhìn mấy hài tử kìa, đói thành cái dạng gì rồi kìa!"

Giang Ngọc Cần cố gắng kiên trì, Lưu Thành đánh xe cũng chỉ có thể lấy ra nửa chiếc bánh. Rất nhanh sau đó đã ăn sạch nửa chiếc bánh vừa bị chia một nửa cho một hài tử ở trên xe. Mặc dù không có nhiều bánh, một người cũng chỉ là một hài tử, nhưng nước và bánh ăn vào, trong bụng cũng sẽ không réo nữa.

Bảo Âm nhìn bọn họ ôm bình mỗi người uống một hớp, giống như đang uống mỹ tửu, cảm giác bất an trong lòng càng ngày càng trở nên nồng đậm.

Là gặp hạn hán sao?

Điều suy đoán của cô nhanh chóng được nghiệm chứng.

Những hài tử trên xe giống như một thói quen, khoanh gối ngoan ngoãn mà ăn uống trong xe, cả một đoạn đường cũng chỉ có âm thanh của Cần thẩm thẩm và tiếng nam nhân của nàng ta nói chuyện.

Bảo Âm nghe suốt cả một đoạn đường, trọng điểm đều được nhắc đến.

Tình hình dịch bệnh ở phương nam rất nghiêm trọng, khắp nơi đều là nạn dân đi chạy nạn, phụ mẫu của những hài tử này sau khi mất đều được đưa đến từ ấu đường. Nhưng những hài tử gặp nạn lại quá nhiều, tiền bạc và chỗ ở của từ ấu đường cũng không thể giữ được nhiều hài tử như vậy. Cho nên những hài tử từ bốn tuổi trở lên, và dưới mười tuổi đều bị quan phủ tập trung đưa đến phương bắc, kêu gọi cấn trấn và thành sẵn lòng nuôi dưỡng bọn trẻ.

Hiện giờ cũng chỉ mới đi được hai ngày, trên đường nước còn không đủ nhiều, đồ ăn cũng ít, nguyên chủ có lẽ cũng không thể qua khỏi nên cô mới có thể xuyên vào.

Bảo Âm thầm thở dài trong lòng.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 3: Đói Bụng (3)


Mặc dù đột nhiên cô lại trẻ đi hai mươi tuổi, nhưng hoàn cảnh thực sự có hơi tệ. Không cha không mẹ, còn gặp phải hạn hán, trước mắt còn không biết bị đưa đến đâu, lại không biết gặp được phụ mẫu như thế nào. Còn cả cơ thể này thực sự quá kém, cô chỉ vừa mới thử ngồi dậy, kết quả là cố gắng cả buổi cũng không thể xoay được người, chỉ có thể dựa vào người của Cần thẩm thẩm.

Đói...

Khát...

Nóng...

Coca lạnh, cà phê đá, kem của cô!

Cũng không được ăn nữa rồi!

Bây giờ ngay cả lấp đầy bụng cũng là chuyện xa xỉ, uống một hớp nước thôi cũng đã là mơ mộng hảo huyền. Bảo Âm mặc dù đã 26 tuổi, nhưng tình huống như thế này cũng không biết phải tự cứu như thế nào.

Có lẽ, cũng chỉ có thể chờ xem đưa đến nơi nào thì lại nghĩ cách vậy!

Cả một ngày ngây ngơ, cuối cùng cũng đã tối, lúc này Bảo Âm mới phát hiện bên ngoài còn có vài chiếc xe la, toàn bộ đều dừng phía trước, phía sau cũng có rất nhiều. Phía trên đều là những hài tử đói đến mức gầy trơ xương, vừa nhìn thấy đã khiến cho người khác lo lắng.

Sau khi tất cả mọi người đều xuống xe, Bảo Âm cũng bị bế xuống. Có vẻ như cô là đứa có sức khỏe kém nhất trên xe, Cần thẩm thẩm vẫn phải luôn chăm sóc cô nhiều nhất.

"A Âm, xuống xe thì ngồi ngoan ở đó đừng đi, một lát nữa là có thức ăn rồi!"

"Dạ!"

Nghe được lời Bảo Âm đáp lại, Giang Ngọc Cần xoay người dặn dò mấy hài tử khác từ trên xe xuống, mấy hài tử đều rất hiểu chuyện, ngồi quây quần lại với nhau, cũng không ai bỏ chạy.

Chòng chành cả một ngày, có lẽ muốn chạy cũng không còn chút tinh thần nào.

Bảo Âm đếm, xe của cô nếu thêm cô nữa là tổng cộng có mười lăm hài tử. Những chiếc xe phía trước và sau cô cũng xem rồi, ít nhất là có hơn hai chiếc, cộng hết tất cả lại ít nhất phải có ba bốn trăm hài tử.

Nghe nói bọn họ còn phân theo từng nhóm, cụ thể thì cũng không nghe được là mấy nhóm, nói tóm lại chính là có rất nhiều cô nhi.

Thiên tai thật đáng sợ, có quá nhiều những hài tử mất đi phụ mẫu...

"A Âm, có phải ngươi sắp chết rồi không?"

"..."

Bảo Âm xoày người nhìn cô bé ở bên cạnh cũng không lớn hơn mình bao nhiêu, ánh mắt cũng rất nghiêm túc, cũng không hề cười, và cũng không hề có ác ý.

Phải rồi, chỉ là một hài tử mới vài tuổi, thì có ác ý gì chứ.

"Cơ thể của ta tốt lên nhiều rồi, có lẽ, sẽ không chết đâu."

Bảo Âm chỉ có kí ức của thời hiện đại, cũng không hề quen biết cô gái nhỏ đang hỏi cô này, chỉ sợ là nói sai lại khiến người khác hoài nghi, sau khi cô trả lời xong thì úp mặt lên chân, lộ ra dáng vẻ như đang muốn nghỉ ngơi.

"Tiểu Hoa đừng quan tâm đến nó, cả đoạn đường chỉ đều như thế, chúng ta cũng không hề nợ nó gì cả!"

"Quế Hoa đừng như vậy, chỉ là cơ thể của A Âm không tốt, lại bị dọa đến trở thành như thế!"

"Không phải chỉ là phụ mẫu mất thôi sao? Phụ mẫu của ai mà không mất! Chỉ có nó là khác người!"

"Ngươi đừng nói nữa!"

Giọng của hai người kia càng ngày càng nhỏ, mãi đến khi được yên tĩnh trở lại. Bảo Âm mới lặng lẽ ghi nhớ hai giọng nói này, một giọng ấm áp dịu dàng là của Tiểu Hoa, một giọng khàn khàn khác là Quế Hoa.

Nói nhiều sai nhiều, cô vẫn chưa thăm dò rõ ràng tình huống trên xe, cô cũng không dám lôi kéo làm quen với bất kì ai. Nghe Quế Hoa nói nguyên chủ cả đoạn đường đi đều có vẻ mặt như vậy, vậy bản thân vẫn nên duy trì như vậy đi, trên đường xem tình hình rồi tính tiếp vậy.

Cơ thể này thực sự quá mệt mỏi, chỉ tựa vào trên gối một chốc đã ngủ thiếp đi, nhưng lại nhanh chóng bị gọi dậy.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 4: Đói Bụng (4)


"A Âm, đồ ăn đến rồi, mau đến ăn nào!"

Giang Ngọc Cần vừa gọi cô vừa cầm bánh đến cho cô. Những hài tử còn lại ở trên xe cũng đều rất ngoan ngoãn, nếu như xảy ra một trận tranh giành như bầy ong vỡ tổ thì cô thực sự không thể nào biết được sẽ làm sao.

"Ăn xong uống chút nước rồi lại ngủ, nếu không thì buổi tối cũng không có nước để uống đâu!"

Bảo Âm nhận lấy phần bánh, cố kìm nén sự kích động mà l**m đôi môi khô khốc nhẹ giọng trả lời "Dạ!".

Cô xem rồi, những hài tử xung quanh đều đã bắt đầu ăn bánh, cái bình nước ấm cũng bị đem đến chuyền tới chuyền lui trong tay bọn họ. Nhưng bọn họ đều rất tự giác, một người chỉ uống hai hớp, dù sao thì nước trong bình cũng là để cung cấp cho tất cả mọi người ở trên xe.

Cô rất đói, lại càng khát hơn. Phần da môi cũng đã bắt đầu bị nứt nẻ, nếu như lại không được uống nước, ngày mai chắc chắn muốn mở miệng cửa động cũng sẽ không thể nào được nữa.

Trước mắt cũng có hạn, cô cũng không khác người, sau khi ăn một ít bánh cũng đi đến uống nước, cuối cùng cô cũng đã có chút cảm giác no, vừa xoay người đã thấy bọn Tiểu Hoa đang sững sờ mà nhìn chằm chằm vào bản thân mình.

"A Âm, ngươi ăn hết bánh rồi, ngày mai sẽ ăn gì đây?"

Bảo Âm: "..."

Miếng bánh nhỏ như vậy lại có thể là lương thực của ngày mai nữa sao?
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 5: Có Bệnh Làm Gì? (1)


Hài tử chưa từng bị bỏ đói qua bao giờ, chưa thực sự nhận ra được môi trường hiện tại ác liệt đến nhường nào.

Bảo Âm sau khi hết ngạc nhiên chỉ có thể mở to đôi mắt nhìn những hài tử khác đang giấu hơn nửa cái bánh ở trên tay lại, còn cô hiện tại trong tay còn sạch hơn cả mặt nữa.

Bây giờ cũng không còn cách nào khác, ăn cũng đã ăn rồi, dù sao thì bây giờ bụng cũng đã no rồi, ngày mai... Ngày mai cùng lắm thì nhịn một chút là được.

Bảo Âm rất nhanh cùng những hài tử khác chen chúc chìm vào giấc ngủ.

Những ngày của tháng tám vừa nóng vừa oi bức, mười mấy con người ngồi cạnh nhau lại càng thêm nóng, nửa đêm cô tỉnh dậy mấy lần, miệng khô lưỡi khát lại còn muốn ói nữa, cũng không biết có phải là do uống nước không sạch sẽ.

Cơ thể cơ bản đã yếu ớt, nếu như lại để bị bệnh, Bảo Âm thực sự sợ hãi bản thân sẽ không thể vượt qua được. Vì vậy ngày thứ hai cô đều nhịn không đi uống nước.

Đến này đoàn người bọn họ đi về hướng bắc, hạn hán cuối cùng cũng có thể cách xa họ, đến lúc đó sẽ có nước sạch để uống.

Bảo Âm suy nghĩ rất hoàn mỹ, nhưng thực tế khá phũ phàng, cả đoàn người đi bộ trong ba ngày liên tục, nước đổ vào hai lần đều là nước đục ngầu.

Cô không có triển vọng, tính tình cũng không được kiên trì, chịu không nổi đói, cũng nhịn không được khát. Vì để tránh bị chết khát trên đường đi, cô đã uống nước trong cái hộp đựng bẩn nhớp kia.

Hình như cơ thể của cô đã chống lại được và cũng không hề xuất hiện bệnh tật gì, hơn nữa trai qua mấy ngày nghỉ ngơi, cả người cô cũng đã đỡ hơn rất nhiều, cơ thể cũng có mấy phần sinh lực. Đại khái chắc cũng bỏi vì tâm lý, nghe nói thân thể chịu lấy sợ hãi, trên đường đi không ăn cũng chẳng uống gì, tinh thần cũng không tốt. Sau đấy mỗi ngày phát đồ ăn cô đều ăn sạch sẽ, tuy rằng lo lắng cuộc sống sau này của mình, nhưng so với trước đây cô không còn những cảm xúc tiêu cực nữa rồi, cô đã điều chỉnh nó một cách khá tốt.

Đúng rồi, trong những ngày này cô còn thu hoạch được thêm hai người bạn đồng hành nữa, chính là hai người trước đây tìm cô nói chuyện Tiểu Hoa và Quế Hoa.

Tiểu Hoa là một cô gái rất giống với người chị hiền hòa bao dung, đại khái là bởi vì cô là đưa trẻ lớn nhất trông đám trẻ này, vì vậy theo thói quen sẽ chăm sóc cô như em gái vậy. Còn về Quế Hoa, chính là giống một nha đầu kiêu ngạo, thấy cô bằng tuổi mình, ngày thường cũng hay cà khịa cô vài câu, nhưng mỗi khi cô cảm thấy khó chịu choáng váng mặt mày thì cô thường đưa vai của mình cho cô dựa.

Sau vài ngày tiếp xúc, mối quan hệ của ba người so với trước kia đã tốt hơn rất là nhiều.

Khi đoàn người đi đến ngày thứ năm, Cần thẩm thẩm nói buổi chiều là có thể đi vào thành, có thể ở lại thành một đêm, Tiểu Hoa dường như đã đoán được điều gì, đôi mắt có chút đỏ lên.

"Cần thẩm thẩm, vào thành rồi chúng ta có phải là, có phải là sẽ chia tay mọi người hay không?"

Bọn họ đều biết nhiệm vụ của hai vợ chồng Cần thẩm thẩm chính là đưa bọn họ vào được thành, sau đó kêu người đến nhận nuôi. Vì vậy vào thành là một từ khá mẫn cảm đối với họ.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 6: Có Bệnh Làm Gì? (2)


Cái chưa biết đều khiến người ta khiếp sợ, huống chi bọn chúng chỉ là một đám hài tử.

Giang Ngọc Tần xoa mái tóc cháy nắng của Tiều Hoa nói: “Vào được Xích thành mới là con đường sống của các ngươi, nhớ tới những ngày đói khát trước kia, chẳng lẽ các ngươi lại muốn sống những ngày tháng đó? Quan gia đã nguyện ý quản lý các ngươi, nhất định sẽ tìm cho mấy đứa những gia đình tốt, có phụ mẫu mới yêu thương so với cuộc sống hiện tại tốt hơn rất nhiều. Nhưng cũng thể thể nói trước được gì, đợi đến chiều vào được thành rồi mới biết được bọn họ có cần các ngươi hay không?"

Nhân gia nhận nuôi cũng cần chọn mấy hài tử, mặc dù cách thành gần nhất không có hạn hán, nhưng cũng chịu không ít ảnh hưởng, thêm vào Đại An Quốc mới lập quốc cách đây không lâu, một số nơi vẫn còn đang tu sửa, bỗng nhiên tiếp nhận một đám hài tử, người ta cũng có ý kiến chứ.

Giang Ngọc Tần cũng không rõ là Xích Thành có thể nhận bao nhiêu hài tử, cũng không biết những hài tử còn lại trong xe của nàng sẽ đi về đâu, chỉ có thể ra sức an ủi bọn chúng, để bọn chúng đối với việc nhận nuôi không qua đỗi bài xích.

Bảo Âm ngồi trong góc không phát ra tiếng động, Quế Hoa dùng cùi chỏ chọc vào người cô và hỏi: "Ngươi không sợ sao à?"

"Sợ cái gì?"

"Đương nhiên là sợ chia ly rồi! Nếu mà bị nhận nuôi, sợ rằng sau này cả đời cũng không gặp được nhau."

Quế Hoa có chút phiền muộn, nàng ta không dễ dàng gì mới có lại được bạn đồng hành, không muốn bị phân ly.

Bảo Âm lắc lắc đầu nói: "Ta không sợ, đừng quá lo lắng, chọn không được chúng ta đâu."

Trong cái thời đại trọng nam khinh nữ, những nữ hài tử như bọn chúng sao có thể là lượt lựa chọn đầu tiên được cơ chứ, những gia đình nhận nuôi chắc chắc sẽ nhận mấy nam hài tử trước.

Có đến hàng trăm hài tử, còn lâu mới đến lượt bọn chúng được chọn, thế nào cũng phải thêm hai ba thành nữa mới đến lượt bọn họ.

Bảo Âm cũng không quá lo lắng, cô hiện tại chỉ muốn nhanh chóng vào thành để tìm chỗ nghỉ ngơi thật tốt, uống một chút nước sạch, không có gì là quá quan trọng nữa rồi.

Đi biết bao nhiêu ngày, trong thành chắc cũng có nước uống chứ nhỉ?

Đoàn người nhanh chóng tiến vào Xích Thành, Bảo Âm nhìn không thấy thủ lĩnh đâu, nhưng muốn dẫn đường hay gì đi chăng nữa thì cũng đều đã qua hết rồi, xe la trước mặt cũng đã tiến vào thành, những xe sau lưng cũng dần dần dịch chuyển vào trong.

Ngẩng mặt là tường thành cao vút, còn có hai chữ lạ lẫm ở đó.

Rõ ràng biết là Xích Thành, nhưng Bảo Âm lật tung trí nhớ cũng không tìm ra chữ nào tương tự, văn tự của quốc gia này rõ ràng muốn cô học lại từ đầu mà.

Quá khó rồi, thật sự quá khó thôi......

Cô không muốn mù chữ thì bắt buộc phải học lại từ đầu, hơn nữa trong thời kỳ cổ đại này một nữa hài tử bé nhỏ muốn học chữ có biết bao nhiêu khó khăn chứ, không cần nghĩ cũng biết rất khó khăn rồi. Nhất là khi cô chuẩn bị bị một gia đình lạ lẫm nhận nuôi, ai mà cho cô đi học cơ chứ.

Chặng đường phía trước một mặt mù mịt, lại thêm việc vừa đói vừa khát, Bảo Âm thực sự khó mà vực dậy được tinh thần. Đến khi Giang Ngọc Tần nhắc tới thùng nước sạch, cô mới có tinh thần trở lại.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 7: Có Bệnh Làm Gì? (3)


Đến trời cũng thấy đáng thương, đây là lần đâu tiên cô uống nước uống đến phát khóc.

Uống xong nước sạch, bữa tối cũng biến thành cháo ngô loãng, một đám nhóc ăn đến nối đáy bát cũng l!ếm cho sạch sẽ. Buổi tối trước khi đi ngủ Quế Hoa vẫn còn nhắc lại hương vị đó.

"Nếu như được nhận nuôi mà mỗi ngày đều có nước sạch để uống, có cháo thơm ngọt để ăn, vậy nhận nuôi thì nhận nuôi đi, ta muốn được nhận nuôi."

Những hài tử khác đều theo Quế Hoa gật đầu, tất cả đều muốn được nhận nuôi rồi. Đáng tiêc khi Giang Ngọc Tần qua lại chỉ mang theo mấy nam hài tử, những nữ hài còn lại một hài tử cũng không thiếu, tất cả còn lại đầy đủ.

Mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau bọn họ đều lên xe chuẩn bị xuất phát thì chúng mới phản ứng kịp.

Ồ, hóa ra bọn chúng không được chọn.

Giang Ngọc Tần không biết làm cách nào mới có thể ăn nói với chúng rằng việc nhận ai làm dưỡng nhi của người nhận nuôi không phải là việc mà nàng ta có thể quyết định được. Danh sách nằm trong tay của Từ thủ lĩnh, nàng ta chỉ là nhận lệnh hành sự mà thôi.

Tất cả những việc này đều nằm trong dự tính của Bảo Âm, vì vậy cô không có quá nhiều thất vọng, thậm chí còn cảm thấy vui mừng khi không được chọn. Như vậy cô có thể có nhiều thời gian hơn để thích ứng với triều đại này.

Hành trình tiếp theo suôn sẻ hơn nhiều, chủ yếu là do trên đường có cây xanh, thỉnh thoảng có thể gặp sông rạch, ít nhất là không thiếu nước sạch.

Trên đường đi có đi qua một vài ngôi thành nữa, mỗi lần vào thành là trong đoàn người lại thiếu vài hài tử, tất nhiên đều là nam hài tử. Đợi đến khi đoàn người không còn một nam hài tử nào, mấy nữ hài tử mới dần dần bắt đầu thưa đi.

Bảo Âm và Tiểu Hoa không biết vì lí do gì mà lại rơi vào nhóm cuối cùng, một đường đi gần hai tháng trời đến trung tâm thành A Mộc Cổ Lang.

Trung tâm thành A Mộc Cổ Lang là một thị trấn nhỏ nối liền thảo nguyên lớn và đất liền, nói là một thành nhưng thực chất chỉ là nơi giao thương với nhau. Quan chức cũng có nhưng binh lính không có hùng hậu cho lắm, chỉ có thể chuyển đạt mệnh lệnh của cấp trên. Binh lính trên thảo nguyên đều nằm trong tay các bộ tộc, ở đây được chia thành bốn bộ tộc lớn.

Trên thực tế vương triều Đại An mới được thành lập hơn một năm, chiến tranh vừa kết thúc thì lại gặp thiên tai, chính là thời điểm dễ gây bạo l**n tr*ng n**c lẫn ngoài nước. Nhưng ai lại bảo vị Hoàng đế hiện tại lợi hại cơ chứ, ông tự mình huấn luyện là binh lính mình đồng da sắt lại quả quyết dũng cảm, không nghe lời đầu bị lôi ra đánh cho sợ thì thôi. Nếu như kẻ nào dám lợi dụng thiên tai để làm loạn, đợi khi hồi phục lại, thì chắc chắn sẽ không có kết quả tốt đẹp gì.

Nắm tay ai cứng thì nghe theo người ấy, vì vậy bọn họ mấy năm nay đều bị đánh cho sợ rồi.

Bảo Âm may mắn được xếp cùng với Tiểu Hoa, được một vị thổ tư của Mãnh Hòa Bộ mang về, khi chia tay Giang Ngọc Tần miễn cưỡng không nỡ, lấy toàn bộ số bánh còn lại trong tay mình đưa cho Bảo Âm và Tiểu Hoa, suy cho cùng sau lần chia tay này về sau nếu muốn gặp lại cũng rất khó, nàng ta cũng không có ngân phiếu chỉ có thể tặng một ít đồ ăn.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 8: Có Bệnh Làm Gì? (4)


Bảo Âm và Tiểu Hoa tất nhiên là nhanh chóng đón nhận lấy những chiếc bánh, Bảo Âm nhưng lại không nhịn được mà cầm chiếc bánh đưa lên cắm, tư vị của đói bụng thực sự là chịu không nổi.

Vừa mới cắn vài miếng, một người đàn ông vạm vỡ xuất hiện, nhấc bổng cô và Tiểu Hoa lên ngựa, rồi tự mình lên ngựa. Không đợi cho hai người kịp phản ứng gì, hắn ta nắm lấy dây cường thúc ngựa và chạy đi.

Bảo Âm một ngụm nước cũng chưa uống, cái bánh khô trong miệng làm cách nào cũng không nuốt xuống được, đột nhiên ngựa tăng tốc độ, giật giật lắc lắc, miếng bánh ở trong miệng cũng lắc lư theo. Không biết có phải có miếng bánh vụn bị sặc vào trong khí quản, Bảo Âm nuốt xuống rồi vẫn cảm thấy khó chịu, cách một lúc lại ngứa ngứa muốn ho lên hai tiếng.

" A......a......âm......âm, âm!"

Tiểu Hoa chưa từng cưới ngựa qua, lại ngồi trên phía trước, khiến cho cô phải đón nhận trận gió lớn cộng với ngựa chạy xóc này khiến cô không thể nói thành câu chỉ nghe tiếng khóc. Bảo Âm quay đầu qua ho đến tê tâm liệt phế, một bên vừa ho một bên vừa ôm chặt lấy tiểu Hoa, Tiểu Hoa lúc này mới cảm thấy không còn sợ hãi nữa.

Ô Cát Lực ngồi phía sau hai người nhíu mày, hai hài tử trên lưng ngựa gầy đến mức sắp thành người khô rồi, hài tử ở giữa hình như còn bị bệnh, xem nó ho hình như sắp thở không nổi nữa rồi, đưa hài tử như vậy lên thảo nguyên có thể làm được gì?

Anh vốn dĩ chỉ muốn nhận một hài tử, trong nhà có một dưỡng nhi thì rất ồn ào, anh luôn ngưỡng mộ những gia đình có con gái. Có ai mà biết rằng những bé con ở phương nam vừa đen vừa gầy, chẳng dễ thương chút nào. Vì vậy ngay lập tức đi tìm thủ lĩnh Cáp Nhật Hồ, hủy bỏ yêu cầu muốn nhận nuôi của mình.

Việc nhận dưỡng nhi từ đầu đến cuối đều là tự nguyện, vì vậy yêu cầu của Ô Cát Lực là hợp lý, nhưng mười nhà đã thương lượng được, chỉ còn sót lại một nhà, điều đó cũng có nghĩa là sẽ có một hài tử bị bỏ lại.

Cáp Nhật Hồ vô cùng đâu đầu, một bên đem chuyện sắp xếp cho mấy hài tử này vào trong lều, một bên cử người đi hỏi trong bộ tộc còn gia đình nào muốn nuôi nhận nữa hay không.

Lúc này, chín gia tộc đã thương lượng trước đó đã đi tới bên ngoài lều, không ngừng nhìn hai hài tử bên trong qua tấm rèm che hờ.

"Trời ạ! Gầy quá rồi đó!"

"Không phải nói gầy nhất là năm sáu tuổi hay sao? Tại sao lại nhỏ như vây? Cánh tay và chân kia còn thua cả cừu non mà ta bắt nữa......"

"Đúng vậy, quá nhỏ đi, này này này chúng ta làm sao mà nuôi?"

Một đám người đang thấp giọng thầm thì bên ngoài, chợt nghe thấy tiếng ho tê tâm liệt phế phát ra từ trong lều.

"Hả? Cái gì? Còn có một hài tử bị bệnh?"
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 9: Nhận Con Nuôi (1)


Mọi người bằng lòng nuôi dưỡng đứa trẻ, nhưng đó phải là một đứa bé khỏe mạnh, chứ họ không nuôi nổi một con bệnh được. Dân nghèo nào dám ốm đau, chính họ cũng mới đủ ăn đủ mặc. Cho dù họ thấy nha đầu đó đáng thương, nhưng đưa về nhà, chính mình cũng không có năng lực chữa khỏi cho con bé. Đến lúc đó, nhỡ xảy ra chuyện gì họ lại phải gánh trách nhiệm, vậy cũng không ổn.

Đám người thò đầu xem xét tình huống trong lều, dĩ nhiên cũng thấy được nha đầu đen gầy nhất kia đang ho dữ dội.

Mấy nhà âm thầm ghi nhớ dáng vẻ của Bảo Âm, nhắc nhở mình lát nữa nhất định không được chọn nàng.

Nửa canh giờ sau, mắt thấy người xúm lại quanh lều hóng hớt ngày càng đông, nhưng vẫn chưa ai bằng lòng điền lên vị trí người nhận nuôi. Cáp Nhật Hồ chỉ đành từ bỏ việc tìm người, trở lại lều giải quyết vấn đề nơi ăn chốn ở của mấy đứa trẻ trước đã.

“Các vị, một gia đình cử ra người đại diện tiến vào lều cùng ta. Còn những người khác đều chờ ở bên ngoài.”

Lỡ họ ùa vào trong như ong vỡ tổ, dọa tới bọn trẻ thì sao?

Mọi người cảm thấy có lý, vì bên trong lều đều là các bé gái, những nữ nhân trong nhà lập tức đứng ra đi theo Cáp Nhật Hồ vào trong lều.

Dân thảo nguyên trời sinh đã có vóc dáng cao to hơn người phương Nam, thoạt nhìn cực kỳ có cảm giác áp lực. Mặc dù những người đi vào đều là nữ nhân, nhưng Tiểu Hoa vẫn rất căng thẳng. Ống tay áo bằng vải thô của Bảo Âm sắp bị con bé xé rách.

Cáp Nhật Hồ thấy mọi người đều đã đến đông đủ, lấy một danh sách Từ đại nhân đưa cho từ trong ngực ra. Sau đó, hắn giảng giải quy tắc nhận nuôi trẻ một chút rồi bắt đầu lần lượt đọc tên. Khi hắn đọc đến cái tên nào thì đứa trẻ đó sẽ đứng ra, mà người nhận nuôi cũng vậy. Kế tiếp, dựa theo nguyện vọng của đứa bé, muốn đi theo ai thì chính là con của nhà đó. Chờ ngày mai cầm hộ tịch báo vào trong thành, điền thêm hộ tịch của đứa trẻ là xong.

“Kim Hoa...”

“Ngân Hạnh...”

Từng bé gái được lần lượt gọi tên, chẳng mấy chốc đã tới lượt Tiểu Hoa. Tiểu Hoa bất giác rùng mình, khi nghe thấy tên mình, con bé đã buông Bảo Âm ra.

Họ đã đến đây rồi, chắc chắn không thể từ chối việc nhận nuôi được, tốt hơn vẫn nên tỏ ra ngoan ngoãn một chút mới khiến người ta thích. Vừa rồi đã có ba bé gái được dẫn đi, lúc con bé đi tới đã đối diện với sáu nữ nhân xa lạ.

Mã Tây vừa liếc mắt đã nhìn trúng con bé. Mặt mày nữ hài này lại có năm phần tương tự với nam nhân nhà mình, hẳn nên là người một nhà.

Những người khác cũng nhìn ra Tiểu Hoa này có vẻ ngoài khá giống với nam nhân của Mã Tây. Họ có duyên như vậy, nên tất nhiên cũng không tiện tranh giành.

Tiểu Hoa nhanh chóng rời đi cùng Mã Tây, tiếp theo lại thêm ba người nữa, sau đó đến lượt Quế Hoa.

Mặc dù các nàng bị tách ra, nhưng vẫn ở cùng một bộ tộc. Vì vậy, đám nữ hài này cũng không tỏ ra lưu luyến gì. Quế Hoa còn rất tích cực, con bé biết được nhận nuôi là sẽ lại có cha nương, ngày sau không bị đói bụng nữa.

Một nữ nhân tên Na Kỳ Bố rất thích con bé, nên đưa Quế Hoa rời đi.

Không lâu sau, trong chiếc lều chật chội chỉ còn lại hai đứa trẻ, là hai bé gái gầy nhất trong mười đứa. Bảo Âm không nhịn được ho hai tiếng, khiến cho người phụ nữ cuối cùng sợ hãi vội vàng tìm Cáp Nhật Hồ dẫn bé gái khác tên Cát Tường rời đi.

Mọi người đều đã đi hết, chỉ còn thừa lại một đứa trẻ.

Cáp Nhật Hồ trở nên khó xử.

Đứa bé tên Bảo Âm này vừa nhìn đã biết là bị bệnh, bất kể giao cho nhà ai cũng đều khiến hắn cảm thấy thiệt thòi.

Bầu không khí trong lều bỗng chốc trở nên hơi nặng nề.

Bảo Âm thấy không thích hợp, không còn người tiến vào lều nữa, tức là chẳng ai chịu nhận nuôi nàng? Vậy liệu nàng có bị trả về hay không?
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 10: Nhận Con Nuôi (2)


Không được, không được, khó khăn lắm nàng mới cơ hội tới sinh sống nơi thảo nguyên. Nàng sinh ra đã là đứa bé trên thảo nguyên, dù những nơi khác có tốt đến đâu, Bảo Âm cũng không muốn đi. Hơn nữa, Tiểu Hoa và Quế Hoa đều ở đây, cô muốn ở lại bộ tộc Mãnh Hòa.

Bảo Âm chớp đôi mắt đã khô khốc, không có nước mắt. Nàng hết cách chỉ đành lén nhéo mặt trong cánh tay một cái, lúc này cơn đau đớn thật sự khiến nàng suýt chút nữa kêu lên.

Cáp Nhật Hồ còn chưa nghĩ ra cách gì, vừa quay đầu thì đã thấy bé gái tên Bảo Âm kia lặng lẽ chảy hai hàng nước mắt, khiến người ta nhìn mà trong lòng thật khó chịu.

Đứa bé mới lớn bằng ngần này đã phải chạy nạn, còn mồ côi cha nương. Vất vả lắm mới tới được bộ tộc thì lại bị người trong tộc chán ghét vứt bỏ. Chắc hẳn trong lòng con bé buồn bã đến nhường nào...

Chỉ mới nghĩ thôi, chính Cáp Nhật Hồ cũng muốn khóc.

Thôi kệ!

Hắn cắn răng đưa ra quyết định.

“Bảo Âm, con đừng khóc, con đi theo ta, ta nhận nuôi con!”

“Hả?”

Bảo Âm thật sự không nghĩ tới điều này.

Nàng chỉ muốn giả vờ đáng thương khiến thổ ty này giúp đỡ tìm một hộ gia đình để nương thân, chứ chưa từng nghĩ tới sẽ khiến hắn nhận nuôi mình. Đây coi như là niềm vui bất ngờ nhỉ...

Trong lúc nàng vẫn còn đang ngơ ngác, một bàn tay to khô ráo lại ấm áp đã dắt tay mình rời khỏi lều. Có một con tuấn mã màu nâu vạm vỡ bị buộc cách lều không xa. Nó vừa trông thấy Cáp Nhật Hồ tới gần lập tức cọ cọ thân mật với hắn.

“Bảo Âm, đây là Tra Na ngựa của gia đình chúng ta. Tính cách nó rất ôn hòa, chưa bao giờ làm người khác bị thương. Con đừng sợ, ta bế con lên.”

“Tra Na...”

Cái tên này giống hệt với con chó nhà đại bá của Bảo Âm, nàng cất tiếng gọi vô cùng thân thiết. Nàng lớn lên từ nhỏ trên thảo nguyên, nào sẽ sợ ngựa chứ. Bảo Âm được Cáp Nhật Hồ bế lên ngựa không những không sợ, mà còn rất vui vẻ. Nếu không phải nguyên chủ còn nhỏ, lại chạy nạn từ phía Nam tới nên không thể bị lộ, thì cô đã tự mình túm lấy dây cương chạy mấy vòng trên thảo nguyên rồi.

Sau khi cưỡi ngựa chạy xóc nảy một trận, họ mới dừng lại trước một chiếc lều lớn.

Ngựa vừa dừng lại, lập tức có hai đứa nhóc chạy ra từ trong lều.

“Cha đã về rồi!”

Bảo Âm: “...”

Trong nhà đã có hai đứa trẻ, hắn còn nhận nuôi mình. Nàng vừa tới, e rằng sẽ tăng thêm không ít gánh nặng cho người ta, ôi!

“Đều đã đến rồi, để cha giới thiệu một người với các con nhé.”

Cáp Nhật Hồ vừa vẫy tay, gọi nhi tử cùng nữ nhi lại đây, sau đó khẽ đẩy Bảo Âm tới chính giữa, cất giọng dịu dàng: “Đây là Bảo Âm ta đã nhận về nuôi từ trong thành, sau này con bé chính là muội muội của các con. Phải chăm sóc tốt cho con bé đấy, biết không?”

Hai đứa trẻ: “...”

Lão đại Đại Cách đứng đằng trước, nhìn bé gái gầy gò chỉ đứng đến eo mình ở trước mặt này, có chút không muốn gọi một tiếng muội muội.

Nhưng thật ra, cũng không phải thằng bé ghét bỏ người ta, chẳng qua đang lo lắng tới đồ ăn trong nhà.

Vốn bốn người trong nhà đã thiếu thốn lương thực rồi, bây giờ lại tới thêm một miệng ăn tranh đồ với họ. Vậy chẳng phải càng khó khăn hơn, cảm giác đói bụng không hề dễ chịu chút nào.

“Cha ơi, cha đã nói với nương chưa?”

Cáp Nhật Hồ chợt sững sờ, ngượng ngùng gãi bím tóc của mình, khẽ nói: “Ta đang định nói với nương con đây, lát nữa các con phải nói đỡ hộ ta một chút.”

Bảo Âm nghe thấy vậy, trong lòng thầm nhủ không ổn.

Rõ ràng, Cáp Nhật Hồ không phải là người có thể làm chủ trong gia đình này. Hình như tính khí của phu nhân hắn cũng không được tốt lắm, cộng thêm hai đứa con, thấy thế nào thì mình cũng là cục nợ.

“Cáp Nhật Hồ thúc thúc, Bảo Âm không cần thúc nhận nuôi. Chỉ cần thúc giữ con lại thảo nguyên là được.”
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 11: Nhận Con Nuôi (3)


Nàng tỏ ra rất nghiêm túc khi nói những lời này, nhưng lại biến thành ý khác trong mắt Cáp Nhật Hồ lại biến thành ý khác. Xem đi, đứa bé hiểu chuyện đến nhường nào, hắn lại bị cảm động lần nữa.

“Nha đầu, không có việc gì, con cứ yên tâm sống ở đây. Sau này, cứ gọi ta là cha, bây giờ ta đi tìm nương của con trở về.”

Tất nhiên, hắn cần phải nói với thê tử về chuyện lớn như thêm miệng ăn trong nhà này một tiếng. Chẳng qua, lần này mình lại dẫn người về trước, có lẽ sẽ bị ăn chửi một trận, cần phải nghĩ xem nên nói như thế nào mới được.

Cáp Nhật Hồ cưỡi lên ngựa của mình rời đi, chỉ để lại ba đứa trẻ mắt to trừng mắt nhỏ.

Lão nhị Triều Lạc cũng là bé gái, con bé không nghĩ nhiều như vậy, còn rất vui mừng vì mình có thêm một cô em gái, sau đó lôi kéo Bảo Âm ríu rít hỏi chuyện.

“Muội muội, muội mấy tuổi rồi?”

“Muội muội, trên đường mọi người chạy nạn đều ăn thứ gì thế?”

“Muội muội…”

Trước đó, hai huynh muội đã nghe nói bộ tộc muốn nhận nuôi những bé gái mồ côi tới từ phía Nam. Nhưng họ chưa từng nghĩ tới nhà mình cũng sẽ nhận một người. Dù sao, ban đầu chính cha đã nói rằng, những gia đình nhận nuôi đều là trong nhà không con cái hoặc chỉ có một đứa mới được.

Nhưng người đã tới đây rồi, dĩ nhiên họ phải hỏi han tìm hiểu tiểu muội muội một chút.

Lần đầu tiên, Bảo Âm gặp một ‘tỷ tỷ’ nhiệt tình như vậy, khiến da đầu nàng tê dại. May là, Cáp Nhật Hồ trở về nhanh, cứu nàng ra.

Cáp Nhật Hồ trở về cùng thê tử, hai người xuống lưng ngựa, còn xách theo một thùng quần áo ướt nhẹp. Rất rõ ràng, hắn vừa mới tới bên sông đón thê tử.

Trong tưởng tượng của Bảo Âm, có lẽ thê tử của Cáp Nhật Hồ là một nữ nhân mặt mày anh khí hoặc hơi hung dữ một chút. Không nghĩ tới lại hoàn toàn trái ngược, thê tử của hắn có khuôn mặt hòa nhã, giọng nói vô cùng dịu dàng. Ánh mắt thương tiếc càng không hề giả tạo khi lần đầu tiên nhìn thấy Bảo Âm.

“Bảo Âm, tới đây...”

Trác Na vẫy tay với nàng.

Trác Lạc thấy Bảo Âm ngây ngốc không phản ứng, vội vàng đẩy nàng lên trước mấy bước.

“Nương gọi muội kìa...”

Bảo Âm nuốt một ngụm nước miệng, chậm rãi bước tới.

Trong mắt đứa trẻ nho nhỏ ngập tràn nỗi lo lắng, vừa nhìn đã khiến người ta thương xót.

Trác Na vừa nghĩ tới những lời trượng phu vừa nói với mình ban nãy thì đau lòng không thôi. Chẳng phải nói đứa bé sắp tám tuổi rồi ư? Sao còn chưa cao bằng con gái nàng ấy lúc năm tuổi. Tay và chân gầy tới mức ngay cả đùi cừu cũng thô hơn của con bé. Lại liếc nhìn mái tóc khô vàng cùng với cần cổ gầy yếu, như thể một cơn gió cũng có thể làm gãy nó.

“Đứa bé ngoan, con phải chịu khổ rồi. Sau này đây chính là nhà con, cha nương sẽ yêu thương con.”

Bảo Âm vẫn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị người ôm lấy. Nghe thấy câu này, bỗng chốc nàng cảm thấy nghẹn ngào.

Cứ trực tiếp như vậy ư?

Nàng còn tưởng rằng mình sẽ bị ghét bỏ, trở thành quá bóng cao su bị đá tới đá lui cơ, nói thật trong lòng cũng sợ hãi. Dù sao, bây giờ nàng còn quá nhỏ, cơ thể lại yếu, nếu muốn tự lực cánh sinh thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Trác Na thấy Bảo Âm im lặng, còn tưởng rằng nàng không đồng ý, vội vàng khẽ dỗ dành: “Nếu như con không muốn gọi cha nương thì cũng không sao cả. Chúng ta cứ chung sống với nhau trước đã, chờ ngày nào đó con bằng lòng lại gọi.”

“Đúng, đúng, đúng, cứ ở lại trước đã, chờ con bằng lòng lại gọi.”

Cáp Nhật Hồ cười ngượng ngùng, xách thùng gỗ đựng quần áo đi phơi. Hắn còn chưa đi được hai bước thì đã nghe thấy phía sau vang lên một câu nói nhỏ như muỗi.

“Con bằng lòng!”

Bảo Âm không phải tiểu hài tử, tâm hồn nàng là một người trưởng thành đã hai mươi sáu tuổi. Nàng đã lăn lộn trong xã hội đi làm ở công ty mấy năm, cũng gặp đủ mọi loại người. Vì vậy, nàng nhìn ra hai vợ chồng Cáp Nhật Hồ thật lòng muốn nhận nuôi mình.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 12: Em Gái Mới (1)


Tuy rằng trong hai đứa nhóc, ca ca không thân thiện cho lắm, nhưng cũng không tỏ ra ác ý đối với mình. Tỷ tỷ thì càng miễn bàn, vô cùng nhiệt tình với nàng. Xét từ cách chung đụng của họ với Cáp Nhật Hồ là có thể nhìn ra đây là một gia đình có bầu không khí cực kỳ hòa thuận. Đối với một bé gái mồ côi như nàng mà nói, quả thật chính là chuyện tốt, miếng bánh từ trên trời rớt xuống.

Điều khiến nàng rung động nhất là, thê tử của Cáp Nhật Hồ thương xót nàng, cùng với cái ôm ấm áp chân thành kìa. Thật sự giống như nương đang ôm mình vậy.

Nàng đã mất đi mái ấm gia đình từ lâu.

“Cha! Nương!”

Bảo Âm dứt khoát nhận cha nương, khiến Cáp Nhật Hồ vui đến mức suýt chút nữa đánh đổ thùng, hắn liên tục nói tốt quá. Trác Na càng mừng hơn, ôm đứa bé đang định bước vào trong lều thì đột nhiên nhớ ra một chuyện. Nàng ấy quay đầu lập tức trừng mắt với trượng phu.

“Râu mập, hôm nay trong nhà có thêm một nữ nhi nữa, chàng phải thu lại lòng tốt của mình. Nếu lại để ta phát hiện chàng mang lương thực chia cho người khác, thì ta sẽ dứt khoát dựng thêm một chiếc lều khác sống đấy!”

Cáp Nhật Hồ: “...”

Nàng ấy vừa nhắc tới chuyện này, Cáp Nhật Hồ lập tức hơi chột dạ. Trong thoáng chốc, hắn cũng không dám giải thích gì, mà chỉ đành ngoan ngoãn phơi quần áo ướt lên dây.

Trong bộ tộc, có rất nhiều người thiếu lương thực, hắn là thủ lĩnh của một tộc nên dĩ nhiên phải chăm lo đến kẻ yếu. Thỉnh thoảng khó tránh khỏi việc để thê tử của mình bị đói. Cũng may, thê tử hiền huệ, cùng lắm chỉ oán trách mấy câu trong lều nhà mình.

Nhưng bây giờ Bảo Âm lại không thể chịu đói được, trái lại, còn phải điều dưỡng tốt cho con bé. Ngày mai lúc đi vào thành xác nhận hộ tịch, cũng dẫn Bảo Âm đi khám lang trung một chút xem sao. Dù sao cũng phải chữa khỏi bệnh ho của con bé mới được.

Cáp Nhật Hồ vẫn còn canh cánh bệnh ho của Bảo Âm, nhưng lại không biết chẳng qua nàng ăn đồ vật rồi bị nghẹn mà thôi. Lúc này, nàng ngồi trong lều uống một bát nước lớn, đã khỏi ho từ lâu.

Trác Na thấy dáng vẻ tiểu nữ nhi uống nước giống như chú mèo nhỏ. Trái tim bỗng mềm mại, quay đầu gọi lão đại và lão nhị.

“Triều Lạc, đi lấy quần áo con mặc chật rồi tới đây.”

“Đại Cách, con đi lấy hai miếng thịt khô rồi rửa sạch.”

Triều Lạc vừa nghe thấy lấy thịt khô, hai mắt lập tức sáng ngời, vỗ tay hoan hô nói: “Buổi tối có thể ăn thịt rồi!”

Trong lòng Trác Na khẽ chua xót, vuốt v3 đầu nữ nhi rồi cười nói: “Đúng vậy, buổi tối chúng ta ăn thịt. Bây giờ phải làm phiền tỷ tỷ Triều Lạc của chúng ta đi lấy mấy bộ quần áo ra đây cho muội muội. Con xem muội muội không có quần áo và dép để đi.”

Nào chỉ không có giày dép quần áo thôi đâu, không hề ngoa khi nói rằng bây giờ trên người của Bảo Âm đang treo vải rách. Huống chi là giày dép, cả một đường nàng đều đi chân trần.

Trước kia Triều Lạc còn cảm thấy nhà mình khá khổ, bây giờ vừa so sánh, con bé mới biết chính mình còn hạnh phúc chán.

“Nương! Con có mấy bộ quần áo không mặc được nữa, con đều cho muội muội hết!”

Triều Lạc nói xong lập tức chạy tới góc giường lục tìm quần áo, dáng vẻ không hề có ý định giữ làm của riêng. Trác Na để mặc cho con bé lật tìm, kéo Bảo Âm ngồi lên giường xem xét chân nàng. Trên chân toàn là bụi đất, nàng ấy cũng không hề để ý, còn lấy ống tay áo của mình lau đi.

“Quần áo còn có thể sửa mặc đồ của tỷ tỷ, nhưng mà giày thì chỉ đành chờ ngày mai vào thành mua một đôi vừa vặn cho con. Vì thế hôm nay, con phải ngoan ngoãn ngồi trên giường nhé.”

Bảo Âm ngoan ngoãn gật đầu, khoanh chân ngồi trên giường.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 13: Em Gái Mới (2)


Tuy nói là giường, nhưng thật ra cũng chính là mấy ván gỗ gác lên vài tảng đá. Có lẽ những ván gỗ này đã có lâu năm, đã trơn bóng nhẵn nhụi.

Cả gia đình đều ngủ trên chiếc ‘giường lớn’ này.

Thật ra cũng tốt, còn tốt hơn rất nhiều so với những gì Bảo Âm đã nghĩ. Dù sao, đây là thời cổ đại, còn là một thời đại hoàn toàn xa lạ.

Một chiếc lều của nhà mới khoảng chừng mười năm mét vuông. Ở thời hiện đại thì vẫn bị coi là nhỏ, nhưng ở đây hẳn là không tồi. Ban nãy, lúc nàng cưỡi ngựa đi ngang qua thì đã trông thấy rất nhiều lều bạt trên thảo nguyên, còn nhỏ hơn so với nhà mình.

Chiếc giường chiếm non nửa diện tích trong lều, nửa còn lại là đồ đạc linh tinh. Vị trí chính giữa đặt một chiếc bàn ăn cơm, cũng không khác là bao so với nhà của dân du mục thời hiện đại. Trên bàn đặt một nồi sắt lớn, còn có một ống khói nối thẳng với ô cửa trên nóc.

Hôm nay, tiết trời trong xanh, ô cửa trên nóc của lều được mở ra. Bảo Âm vừa ngẩng đầu là đã có thể trông thấy mây trắng lơ lửng trên bầu trời, giống hệt như lúc cô nằm trong lều bạt Mông Cổ của nhà mình.

Bầu trời vẫn thế, mặt đất cũng giống hệt, nhưng người đã thay đổi.

“Ôi...”

Trác Na đang sửa quần áo thì đột nhiên nghe thấy tiếng thở dài này, nàng ấy bỗng bật cười.

“Nhóc còn nhỏ than thở gì thế?”

Bảo Âm không thể nói rằng mình nhớ nhà được, nên nàng dứt khoát thay đổi đề tài hỏi han bạn bè của mình.

“Nương, hai người bạn của con cũng tới nơi này. Lúc trước cha đọc tên, con nhớ là Tiểu Hoa đã tới nhà Mã Tây, còn Quế Hoa đến nhà Na Kỳ Bố. Nhà họ cách nhà chúng ta xa không?”

“Tới nhà Mã Tây à? Ồ vậy thì thật khéo, gia đình nàng ấy rất gần nhà chúng ta. Đợi sức khỏe của con tốt hơn chút, để tỷ tỷ dẫm con tới nhà họ chơi, Mã Tây thích trẻ con nhất đấy.”

Nghe có vẻ mối quan hệ giữa hai nhà cũng không tồi, Bảo Âm tiện thể nghe ngóng tình hình hai nhà đó một chút.

Nàng không lo lắng cho tính tình của Tiểu Hoa. Tiểu Hoa chăm chỉ lại ngoan ngoãn, rất dễ khiến người ta yêu mến. Mà nàng lo cho Quế Hoa hơn, con nhóc này có chút miệng độc nhưng hay mềm lòng, tính cách hơi bướng bỉnh. Thật sự sợ con bé không thể sống hòa thuận được với người ta khi tới nhà mới.

May là, khi hỏi ra, tình huống của hai gia đình đều khá tốt, tính cách cũng rất thân thiện. Bảo Âm lập tức yên lòng, tập trung suy nghĩ cho tương lai của mình.

Đáng tiếc bây giờ đầu óc cô không đủ dùng, ngồi trên giường còn chưa bắt đầu nghĩ ngợi thì đã ngáp ngủ. Đầu gật gà gật gù, như thể gà con mổ thóc.

Trác Na nhìn mà không khỏi bật cười, nhưng cũng biết suốt dọc đường, Bảo Âm đi theo đội ngũ ăn bờ ngủ bụi, nhất định không nghỉ ngơi tốt. Vì thế, nàng ấy đặt con nằm ngay ngắn trên giường, thu dọn quần áo nhỏ và giỏ may vá cầm ra ngoài lều. Hai đứa nhóc kia cũng bị gọi ra.

“Muội muội đã mệt cả một đường, cần phải nghỉ ngơi. Các con đừng vào lều làm ồn đến nó, chính mình đi chơi đi.”

Triều Lạc lắc đầu, bây giờ con bé vẫn đang cảm thấy mới lạ với muội muội nên không muốn đi đâu cả.

“Nương, con ở đây nhìn nương may quần áo, con đảm bảo sẽ không làm ồn tới muội muội.”

Đại Cách bĩu môi không vui, ngày thường chỉ cần rảnh rỗi là Triều Lạc đã dính lấy mình, bắt ca ca đưa đi chơi. Bây giờ có tiểu muội rồi, lại gạt mình sang một bên.

“Nương, hôm qua A Cổ hẹn con buổi chiều đi xới phân, con đi trước đây.”

“Đi đi, đừng đi quá xa nhé.”
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 14: Em Gái Mới (3)


Trác Na dặn dò con trai xong lại phát hiện thằng bé vẫn không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm vào Triều Lạc. Chậc, ai bắt ngày thường nó lúc nào cũng ghét bỏ muội muội dính người. Bây giờ người ta không bám mình nữa thì lại không quen.

“Triều Lạc, anh muốn đi xới phân rồi, em có đi không?”

Triều Lạc đang ngồi xổm bên cạnh nương, cũng không thèm quay đầu mở miệng từ chối: “Không đi, không đi, ta muốn may quần áo nhỏ cho muội muội với nương cơ.”

Ngày thường, con bé hay bám lấy đại ca là vì cha nương đều rất bận, chơi một mình không vui. Nhưng bây giờ có thêm muội muội chơi cùng, còn lâu con bé muốn đi xới phân cùng.

“Được lắm...”

Đại Cách bị muội muội nhẫn tâm từ chối, chỉ đành hậm hực vác cào bỏ đi.

Trên đường, không có muội muội ríu rít ồn ào, thằng bé cảm thấy không quen cho lắm. Thậm chí, nó còn có một loại xúc động muốn quay về nhà. Nhưng là trưởng tử trong nhà, cha không rảnh lo nên nó phải chăm chỉ hơn chút.

Thời tiết hôm nay tốt như vậy, cào phân về cũng dễ phơi khô, một sọt có thể đốt mấy ngày liền.

Đại Cách lấy lại tinh thần chạy tới nhà A Cổ. A Cổ đã chuẩn bị xong xuôi từ lâu, chờ đợi đến sắp không thể ngồi yên, vừa nhìn thấy người tới lập tức oán trách.

“Ngươi ở nhà làm gì mà tới muộn thế, hả? Nha đầu điên Triều Lạc đâu rồi?”

“Nó... nó ở nhà làm bạn với muội muội, không chịu đi theo ta.”

Muội muội...

A Cổ ngây người, suy nghĩ kĩ càng rồi mới nghi ngờ hỏi: “Không đúng, hôm qua ta còn thấy nương ngươi gánh nước, bụng cũng không lớn chút nào, muội muội ngươi chui ra từ đâu thế?”

Đại Cách lườm A Cổ, tức giận nói: “Không phải là nương ta sinh ra, là đưa từ trong thành về.”

Nhắc tới những đứa trẻ được nhận về từ trong thành, A Cổ lập tức hiểu ra.

Chuyện người trong tộc muốn nhận trẻ con từ trong thành về đầy mới lạ này đã lan truyền từ lâu. Thằng bé cũng muốn có muội muội, nhưng tiếc là trong nhà đã có ba ca ca nên không phù hợp với điều kiện nhận nuôi.

“Thật tốt, ngươi lại có thêm một muội muội nữa.”

Đại Cách thầm than một tiếng, có gì đáng ngưỡng mộ chứ? Còn chưa biết muội muội này tới nhà sẽ tốt hay xấu đây.

“Đi thôi, lát nữa xúc hết những chỗ gần đây.”

“Đi đi đi! Mau đi thôi!”

Hai thằng nhóc cõng chiếc sọt đựng công cụ chạy như bay, khí phách hăng hái khó diễn tả thành lời. Rất khó tưởng tượng ra bọn họ vội vàng như vậy chỉ để đi xới mấy đống phân trâu phân ngựa.

Những người lớn thấy nhiều không lại, công việc ngày thường của những đứa trẻ trên thảo nguyên mà thôi.

Họ bận rộn nửa ngày, thời gian trôi qua rất nhanh. Mặt trời dần xuống núi, trẻ con người lớn bên ngoài đều trở về lều của mình.

Đại Cách trở về sớm, đã phơi phân trâu trong sọt bên cạnh lều. Thằng bé nhìn lướt qua một vòng không thấy cha đâu, vén rèm lên định hô lên theo thói quen.

“Suỵt! A Âm vẫn còn đang ngủ, đừng gọi!”

Triều Lạc nhíu mày, cực kỳ không vui cắt ngang anh trai.

“Trong nhà có muội muội, huynh quên rồi à?”

Chẳng qua chỉ nửa ngày ngắn ngủi, con bé đã rất có tự giác làm tỷ tỷ.

Trong lòng Đại Cách ê ẩm, vô cùng khó chịu. Thằng bé cũng không bước vào lều nữa mà ngồi xuống một tảng đá ở bên ngoài, kéo mấy cọng cỏ bắt đầu bện châu chấu. Trước kia những lúc này, Triều Lạc sẽ ngồi bên cạnh ầm ĩ đòi ca ca dạy cho mình với vẻ mặt sùng bái.

Đại Cách nghĩ nếu như muội muội lại làm ầm lên muốn học, chính mình cũng có thể dạy cho con bé.

Kết quả, nó tết sắp được một nửa, nhưng bên người vẫn yên tĩnh. Đại Cách quay đầu lại mới phát hiện Triều Lạc hoàn toàn không hề đi ra.

Đại Cách: “...”

Tức quá đi mất, có thể đuổi muội muội mới đi được không?
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 15: Gạo Rang Quen Thuộc (1)


Có đuổi cũng không đi, Đại Cách nghĩ thầm trong lòng, ngay cả nói cũng không dám nói ra. Thằng bé ngồi một mình bên ngoài, đan hai con châu chấu sau đó cầm vào trong lều.

Lần này thằng bé nhẹ chân nhẹ tay, Triều Lạc không thèm quan tâm đến Đại Cách, tự mình bắt tay vào khâu y phục.

Triều Lạc vừa mới đầy mười một tuổi, con gái mới lớn từ lâu đã bắt đầu theo mẫu thân học may xiêm y, nhưng trước đây con bé chưa cần may thứ gì. Bây giờ đúng lúc mẫu thân đang phải nấu cơm tối, nên y phục của muội muội được giao vào tay nó.

Lần đầu làm tỷ tỷ, con bé phải cố gắng hết sức, biểu hiện thật tốt trước mặt muội muội.

Bên trong lều rất yên tĩnh, Trác Na đang nấu canh thịt. Cho dù chỉ cắt vào hai miếng thịt khô thì mùi vị cũng vô cùng đậm đà, thơm đến nỗi Bảo Âm ngủ mơ cũng mơ thấy mình đang ăn thịt.

Tiếc là dùng dĩa để xiên bít tết không dễ dàng tí nào, miếng thịt đến miệng rồi còn rơi mất. Một tảng thịt bò lớn như vậy ở trên bàn, chẳng mấy chốc đã bị nhân viên phục vụ coi như rác mà dọn đi.

Bóng lưng hết sức vô tình.

Không được đi!

Bảo Âm vô cùng thèm thịt, cảm xúc kích động, vừa mở mắt ra mới phát hiện mình vốn dĩ không ở trong nhà hàng.

Nơi này…

Ồ, nơi này là Đại An triều, nhà mới của nàng.

Ơ? Thơm quá, hình như là mùi thịt cừu…

Bảo Âm ôm bụng, lại bắt đầu đau dạ dày, ngồi dậy nhìn xung quanh. Ánh sáng trong lều trở nên mờ mịt, chắc là đã chập tối.

“A Âm tỉnh rồi à! Đúng lúc chúng ta phải ăn cơm!”

Triều Lạc vui mừng, cầm bộ xiêm y do chính tay mình vừa sửa.

“Đến đây! Mặc thử bộ y phục này xem!”

Đây là xiêm y do con bé với mẫu thân cùng sửa, chắc chắn muội muội sẽ thích!

“Ở trong lều nhìn không rõ lắm, A Âm, muội mặc xong rồi chúng ta ra ngoài ngắm.”

Bảo Âm ngoan ngoãn đứng dậy để tỷ tỷ thay y phục cho mình, cảm thấy hơi khó hiểu, không biết tỷ tỷ lấy đâu ra sự hăng hái nhiệt tình này.

Nếu nàng từng chơi trò hóa trang thì có lẽ sẽ hiểu.

So với những việc như đi cào phân trâu khô thì Triều Lạc vẫn thích ở nhà trang điểm cho muội muội hơn.

“Mặc xong rồi, ta bế muội ra ngoài ngắm!”

Triều Lạc khá khỏe, bế Bảo Âm hơn bảy tuổi cũng không có khó khăn gì.

Bên ngoài lều sáng sủa hơn bên trong, mặt trời đã ngả về hướng Tây, ánh sáng màu cam cũng trở nên vô cùng dịu dàng. Bảo Âm cúi xuống nhìn bộ xiêm y mới bằng vải thô của mình, trong lòng vô cùng thỏa mãn.

“Tỷ tỷ, bộ y phục này thật vừa vặn, mặc rất thoải mái!”

Nghe Bảo Âm nói thế, Triều Lạc lại càng vui mừng. Ngồi khâu cả buổi chiều, vốn dĩ đầu ngón tay hơi đau, nhưng bây giờ không còn cảm thấy đau nữa.

“Muội thích là tốt rồi! Ta còn đang sửa cho muội hai bộ nữa đấy.”

Bảo Âm định mở miệng nhưng bụng lại kêu trước, Triều Lạc nghe thấy thì lập tức bế nàng vào lại trong lều.

“Nương, nương nấu canh xong chưa ạ? Muội muội đói bụng rồi!”

“Xong rồi, xong rồi đây. Mau bỏ muội muội xuống, lấy bát đi.”

Trong lều rất tối, Trác Na sợ Triều Lạc làm ngã Bảo Âm nên suy nghĩ một lát rồi tự mình đến bế nàng đặt lên giường, đồng thời bảo con đi tắt lửa.

Trượng phu bận rộn, phải khuya mới trở về nên Trác Na không đợi hắn, trực tiếp chia đồ ăn trong nồi ra bốn cái bát.

“Nương, có thịt thật à!”

Triều Lạc vui mừng cười híp cả mắt, ôm bát của mình ngồi vào một bên, từ từ nhấm nháp từng miếng một. Đại Cách cũng hiếm khi được ăn thịt, thèm vô cùng, nhưng vì thương mẫu thân và muội muội nên thằng bé bưng bát lên rồi lại lấy thịt bên trong chia đều ra ba bát khác.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 16: Gạo Rang Quen Thuộc (2)


Trác Na liếc nhìn con trai một cái, thằng bé chia rất công bằng, chia cho Bảo Âm cũng như vậy. Đứa nhỏ này, ngoài mặt thì không chịu nhưng trong lòng vẫn coi Bảo Âm là muội muội.

Nàng vui mừng vì con trai hiểu chuyện, nhưng cũng thương nó nên lại gắp thịt trong bát mình sang cho Đại Cách.

“Nương biết con rất ngoan, ăn đi.”

Đại Cách biết mẫu thân mình nói một là một, nói hai là hai nên cũng không cố nữa, bê bát ngồi xuống bên cạnh muội muội. Hai đứa trẻ muội nhìn huynh, huynh nhìn muội, ăn rất ngon miệng.

Bát của Bảo Âm cũng lớn như của bọn họ, Trác Na sợ nàng bị nóng, vốn định bón cho nàng nhưng Bảo Âm lại từ chối.

Sức khỏe của nàng yếu ớt chứ chưa đến nỗi ăn cơm cũng cần người bón, lớn bằng này rồi, sao có thể bắt người lớn bón cơm.

Trác Na thấy Bảo Âm cứ khăng khăng tự ăn nên đành phải nghe theo, đặt một cái ghế dài lên giường để làm bàn cho nàng.

Bát càng ngày càng gần, mùi thơm cũng trở nên ngào ngạt.

Bảo Âm đã ngửi được mùi canh là mùi thịt cừu, nhưng không biết bên trong canh còn có cái gì. Nàng cầm thìa khuấy khuấy, thấy hơi đặc đặc.

Trong canh có là cái gì thì cứ ăn trước đã, nói sau, nàng đói bụng không chịu nổi rồi.

Xúc một thìa to đưa vào miệng, gần như là trong nháy mắt Bảo Âm đã biết là có thứ gì trong canh.

Vậy mà lại là gạo rang!

Món mà nàng ăn từ nhỏ đến lớn!

Nhưng lúc ăn gạo rang ở thời hiện đại, nàng thường ngâm với trà sữa hoặc trộn với sữa chua chứ rất ít khi cho vào nấu với canh thịt.

Cứ tưởng rằng đến đây thì sẽ không có để ăn, không ngờ trên thảo nguyên cũng có món này, hương vị còn thơm hơn thời hiện đại khiến cho nàng rất bất ngờ.

“A Âm, ăn không quen à?”

Trác Na biết đồ ăn ở thảo nguyên và ẩm thực phía Nam hoàn toàn khác nhau. Nghe nói người ở miền Nam thường hay ăn cơm, ăn rau xào… Nhưng trong nhà chỉ có một ít thịt và gạo rang, nàng ấy cũng không còn cách nào khác.

“Hay là ngày mai, bảo cha con đổi một ít gạo về nhé?”

Bảo Âm lấy lại tinh thần, vội vàng từ chối: “Không cần đâu ạ, nương nấu món này ngon lắm! Chỉ là lâu lắm rồi con không được ăn món ngon như vậy, nên sợ là mình đang nằm mơ.”

“Nha đầu ngốc, sao có thể là mơ được! Ngon thì mau ăn đi, ăn nhiều một chút.”

“Vâng!”

Cả nhà ngồi quây quần, không nói gì nữa, chẳng mấy chốc đã ăn hết một bát canh thịt gạo rang lớn.

“Hà…”

Triều Lạc vỗ bụng, vui vẻ nói: “Lâu rồi không được ăn thịt thơm như thế này, thật dễ chịu.”

“Không có tương lai, chẳng phải chỉ là mấy miếng thịt thôi sao. Mau đứng dậy, đi rửa bát với ta đi.”

“Hừ, chắc chắn là đại ca cũng nghĩ như thế, chỉ là ngại nói ra thôi.”

Triều Lạc lè lưỡi, thu bát của cả nhà đi theo ca ca ra khỏi lều. Bảo Âm có lòng muốn đi cùng nhưng không có giày nên không biết phải làm sao, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trên giường.

Mới ngồi hết thời gian một nén hương, trên người đã bị muỗi đốt đến mười nốt, ngứa không chịu nổi.

Thảo nguyên mà, có muỗi là chuyện rất bình thường. Trước đây còn có màn, có hương muỗi, nhưng bây giờ chỉ có thể mặc kệ cho nó đốt. Bảo Âm ngứa đến đứng ngồi không yên, đang do dự không biết có nên xin giúp đỡ hay không thì Trác Na đã phát hiện ra sự khác thường của nàng.

Lúc sờ đến những nốt mẩn ngứa trên người Bảo Âm, Trác Na vô cùng tự trách. Nàng ấy vừa tìm dược thảo để vắt lấy nước bôi lên người cho Bảo Âm, vừa nghiêm túc dạy bảo nàng.
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 17: Gạo Rang Quen Thuộc (3)


“Nha đầu, con đã nhận ta là nương thì đừng tự coi mình là người ngoài. Dù có buồn khổ gì cũng đừng sợ phiền phức, có chuyện gì cũng phải nói với cha nương, biết chưa?”

Mắt Bảo Âm hơi nóng lên, cúi đầu khẽ ‘vâng’ một tiếng.

Có thể nàng vẫn chưa kịp thích ứng mới nhà mới, cha nương mới, nhưng nàng sẽ cố gắng!

“Nương, đây là cái gì vậy? Không có mùi vị gì, xoa lên còn hơi lạnh, người cũng không ngứa nữa.”

“Cái này ở thảo nguyên chúng ta gọi là cỏ đuổi muỗi. Sau khi bị muỗi đốt thì vắt hai cây cỏ này ra để lấy nước, bôi lên là hết ngứa. Hoặc có thể phơi khô, trước khi đi ngủ đốt mấy cây hun lều thì muỗi sẽ bay đi hết. Sáng mai dậy nương đưa con đi xem.”

Trác Na khẽ xoa đầu Bảo Âm, sau đó đi ra ngoài lấy nước vào lều, lau qua người cho nàng.

“Ngoan, đi ngủ đi. Ngày mai vào thành về nương sẽ đun nước cho con tắm.”

“Vâng, nương ngủ ngon.”

‘Ngủ ngon’ là một từ rất mới mẻ, Trác Na sững người rất lâu mới phản ứng lại, mỉm cười rồi ra khỏi lều.

Đêm nay, Cáp Nhật Hồ vẫn bận đến quá giờ Hợi (hơn mười một giờ đêm) mới về đến nhà.

Trác Na vẫn chưa ngủ, nghe thấy tiếng bước chân thì vội đứng lên châm đèn.

“Sao hôm nay về muộn vậy?”

“Haizz, chẳng phải cần chỉnh sửa lại giấy tờ hộ khẩu của mười gia đình sao. Ngày mai còn phải đi vào thành nữa, đám Ô Cát Lực định mang da thú với một ít dược liệu vào trong thành để đổi lương thực. Lần trước đến bây giờ cũng được bốn tháng, đến lúc phải đổi rồi.”

Nói xong, đột nhiên Cáp Nhật Hồ dừng lại một lát. Nhớ tới chuyện lần trước đi đổi lương thực trở về đã tự mình mang nửa chỗ ngô đi chia cho người trong tộc, hắn nhất thời hơi chột mà đảm bảo với vợ: “Khụ… Vợ à, nàng yên tâm! Lần này đổi lương thực xong nhất định ta sẽ cầm thẳng về nhà, sẽ không mang tặng cho người khác đâu.”

“Hừ, tạm thời tin chàng một lần. Mau đi tắm rồi đi ngủ.”

Trác Na một lần nữa quay về nằm xuống giường, bên phải của nàng là bọn trẻ đang ngủ. Vì mới có thêm một đứa nên giường có vẻ hơi chật, trời lại nóng, tính ra thì cũng khá khó chịu.

Vì thế nên sau khi chồng lên giường, nàng lại bàn với hắn là ngày mai mở rộng giường ra một ít.

Cáp Nhật Hồ hơi do dự, nói ra một cách khác.

“Đại Cách nhà chúng ta đã mười ba tuổi rồi, nam tử hán trên thảo nguyên đến mười lăm tuổi đều có lều riêng, bây giờ chúng ta quyết dựng cho nó một cái. Nàng xem, chúng ta vừa có thêm một đứa con gái, Đại Cách là con trai, dù sao đi ra đi vào như vậy cũng không tiện.”

Trác Na gần như không hề nghĩ ngợi gì đã đồng ý với cách này ngay.

Đúng là con trai đã lớn rồi, nên có riêng một cái lều nhỏ. Dù sao thì cũng chỉ dựng bên cạnh lều lớn, không có gì phải lo.

“Được, ngày mai chàng vào thành về thì dựng cho con trai một cái.”

Hai vợ chồng thì thầm to nhỏ, mãi đến tận giờ Tý (mười hai giờ đêm) mới không chịu nổi mà ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau Cáp Nhật Hồ thức dậy, đi xách hai thùng nước trở về rồi lại bận cho ngựa ăn. Hắn chuẩn bị xong đồ đạc và giấy tờ để vào thành, sau đó mới về lều gọi Bảo Âm dậy.

Suốt mấy tháng sống cảnh màn trời chiếu đất, lâu rồi Bảo Âm mới ngủ ngon như vậy, lúc bị gọi dậy vẫn còn mơ mơ màng màng muốn nằm xuống ngủ tiếp.

Cáp Nhật Hồ cảm thấy đáng yêu, cũng không bắt ép nàng phải tỉnh táo, dứt khoát bế thẳng con gái lên lưng ngựa rồi xuất phát.

Ngựa vừa chạy, gió cũng lớn dần lên. Gió thổi vào mặt mát lạnh khiến Bảo Âm tỉnh táo trong nháy mắt.

Đây là đang đi vào thành!
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 18: Bảo Âm Có Phúc (1)


Cáp Nhật Hồ được xem như ‘dê đầu đàn’, chẳng mấy chốc những con ngựa khác đã áp sát hắn.

Con nào chở hàng thì đi giữa, chở người thì đi xung quanh và phía sau.

Đi gần bọn họ nhất là một người quen, Bảo Âm vẫn nhớ Ô Cát Lực, hắn chính là người đưa nàng và Tiểu Hoa đến bộ tộc Mạnh Hòa. Dọc đường đi thì xóc khỏi phải bàn, ngay cả người cưỡi ngựa giỏi như nàng cũng cảm thấy khó chịu… Vừa nhìn đã biết hắn là trai thẳng, sẽ không biết cách chăm sóc người khác.

Bảo Âm lại tiếp tục nhìn, hai bên toàn là tộc nhân mà nàng không quen biết, đằng sau thì không nhìn thấy vì bị phụ thân che khuất rồi.

“Cha, chẳng phải cha nói là muốn vào thành để chứng nhận hộ tịch sao? Sao con không thấy đám Tiểu Hoa?”

“Tiểu Hoa? À! Bọn chúng không đến đâu. Đăng ký hộ khẩu chỉ cần gia chủ đi là được rồi, trẻ con không cần đi cùng. Nghe nói là sợ cưỡi ngựa nên muốn ở nhà.”

Nói đến đây, Cáp Nhật Hồ thật sự rất tự hào. Trong số mười đứa trẻ được đưa đến bộ tộc, chỉ có Bảo Âm nhà mình là không hề sợ ngựa, sinh ra đã là con của thảo nguyên.

Nhớ lại ngày đó, cả đám người kia đều nghĩ là Bảo Âm bị bệnh nên không dám nhận nuôi, ai ngờ nàng chỉ bị ho thôi… Tự nhiên hắn lại nhặt được một đứa con gái.

“Nha đầu tốt, đúng là không để cho cha phải thua kém người ta.”

Câu nói của Cáp Nhật Hồ khiến cho Bảo Âm cảm thấy hoang mang, khó hiểu.

“Cha, cha đang nói gì vậy?”

Cáp Nhật Hồ cười hì hì, không trả lời nàng bởi vì đột nhiên Ô Cát Lực từ phía sau đi lên. Hai người bàn bạc, phân công công việc sau khi vào thành, xong xuôi Ô Cát Lực mới chú ý đến là còn có Bảo Âm ngồi trên ngựa.

Hôm qua hắn không đến nhận nuôi trẻ con, đưa người đến xong thì lập tức đến chuồng ngựa. Nghe nói cuối cùng còn thừa lại một đứa trẻ ốm yếu không ai muốn nhận nuôi, kết quả là Cáp Nhật Hồ đã đưa nó về nhà, có lẽ chính là đứa trẻ này.

“Cáp Nhật Hồ, đây là đứa mà mà suýt nữa đã về nhà của ta hả?”

“Đi đi! Cái gì mà suýt nữa đến nhà ngươi, Bảo Âm chính là người nhà bọn ta.”

Cáp Nhật Hồ giả vờ vung roi lên, Ô Cát Lực đành phải ngậm miệng lẩn sang bên cạnh, lén lút liếc mắt quan sát Bảo Âm.

Kỳ lạ, đứa trẻ này vẫn và đứa ngày hôm qua nhưng không biết là khác ở chỗ nào, hắn luôn cảm thấy đứa trẻ này hôm nay nhìn vừa mắt hơn rất nhiều. Trong lòng Ô Cát Lực hơi hối hận, nếu hôm qua mình đi nhận…

Không không, nam tử hán đại trượng phu, đã quyết định rồi thì sẽ không hối hận.

Cùng lắm thì về nịnh vợ sinh thêm đứa nữa.

Ô Cát Lực không nhìn nữa, Bảo Âm cũng vì thế mà thở phào nhẹ nhõm. Thấy hắn nhìn mình chằm chằm, nàng còn tưởng hắn đã phát hiện ra cái gì, tự dọa mình cả nửa ngày.

“Cha, chúng ta cưỡi ngựa bao lâu thì có thể vào đến trong thành ạ?”

“Cưỡi ngựa đi rất nhanh, với tốc độ như thế này thì khoảng hơn nửa canh giờ.”

Nửa canh giờ chính là một tiếng đồng hồ. Trời ơi, cưỡi ngựa vào thành phải mất hơn một giờ, vậy lượt đi lượt về e rằng mất nguyên một ngày rồi.

Thảo nguyên rộng quá cũng là một vấn đề.

Bảo Âm than vãn xong thì ngoan ngoãn co vào trong vòng tay của phụ thân, nhìn con đường phía trước. Chắc là do lo lắng cho sức khỏe của nàng nên ngựa chạy không nhanh cho lắm, lại còn rung rung khá thoải mái, Bảo Âm lại dựa vào người Cáp Nhật Hồ ngủ thiếp đi.

Lúc nàng tỉnh lại một lần nữa bọn họ đã vào đến trong thành
 
Nhật Ký Làm Giàu Trên Thảo Nguyên
Chương 19: Bảo Âm Có Phúc (2)


Thấy nàng tỉnh, Cáp Nhật Hồ bảo nàng ngồi dậy còn bản thân thì xuống dắt ngựa. Chẳng mấy chốc đã đến bên ngoài nha môn, đi cùng hai cha con còn có mấy gia chủ nhận nuôi đám Tiểu Hoa. Còn Ô Cát Lực thì từ lúc Bảo Âm tỉnh dậy đã không thấy hắn đâu, chắc bọn họ chia nhau ra làm việc.

“A Âm, xuống đi! Ngựa không được vào trong nha môn, lại đây cha bế.”

Bảo Âm nghe lời nhảy xuống, đi theo mọi người vào nha môn. Việc đăng ký hộ tịch diễn ra rất thuận lợi, dẫu sao đám trẻ con bọn nàng cũng được bên trên cho phép đưa đến các nơi, người ta đã thoải mái tiếp nhận, sau đó đương nhiên cũng phải chỉnh sửa cho người ta một cách vui vẻ.

Cáp Nhật Hồ là thủ lĩnh của bộ tộc, hộ tịch của Bảo Âm được làm đầu tiên, tiếp theo chính là chín gia đình khác. Vốn dĩ Bảo Âm định làm một đứa trẻ ngoan ngoãn, nhưng nàng vừa nghe xong thì cảm thấy có gì đó không đúng.

Không hề có tên Tiểu Hoa và Quế Hoa, cả Ngân Hạnh với Cát Tường cũng không có, tất cả đều biến thành những cái tên xa lạ…

Người khác thì Bảo Âm không quan tâm, nhưng nàng muốn biết Tiểu Hoa và Quế Hoa đổi tên thành gì.

“Cha, vì sao bọn họ đều đổi tên, con có cần đổi tên không?”

“Không cần, tên của con chính là may mắn, không cần đổi nữa. Tên của đám Tiểu Hoa rất tầm thường cho nên phải đổi một cái tên khác hay hơn mới coi như bắt đầu một cuộc sống mới. Ta nhớ, Tiểu Hoa đổi tên thành Tháp Na, cái tên đấy cũng không tệ.”

Trí nhớ của Cáp Nhật Hồ rất tốt, dù sao thì cũng vừa mới bàn bạc tối qua.

“Còn Quế Hoa thì sao ạ? Bây giờ tên của Quế Hoa là gì?”

“Quế Hoa? Để ta nghĩ thử xem… À, đổi thành Hải Lạp. Con phải gọi cha của con bé là Xa Căn thúc thúc, hắn là nam nhân cưỡi ngựa giỏi nhất tộc ta. Đợi con khỏe rồi, ta sẽ bảo hắn dạy con cưỡi ngựa.”

Học cưỡi ngựa với người có kỹ năng tốt nhất!

Trong lòng Bảo Âm lập tức trở nên hưng phấn.

Nàng biết cưỡi ngựa nhưng cũng chỉ giỏi hơn người bình thường một ít, mà đó còn là chuyện trước năm nàng lên mười tuổi. Lớn lên, phần lớn thời gian nàng đều ở trường học với công ty, kỹ năng cũng càng ngày càng kém. Trước khi xuyên không, đã năm năm Bảo Âm chưa cưỡi ngựa.

Vậy mà hiện tại lại có cơ hội học cưỡi ngựa với người có kỹ năng tốt nhất, nghĩ thôi đã thấy kích động rồi.

“Cha, sức khỏe con đã tốt hơn rất nhiều rồi!”

Nàng có chút gấp gáp.

Cáp Nhật Hồ lại không đồng ý.

“Để ta dẫn con đến chỗ thầy thuốc xem thử xem, nếu thầy thuốc nói sức khỏe của con không có vấn đề gì thì mới được học.”

Bảo Âm: “…”

Chẳng cần đến thầy thuốc nàng cũng biết kết quả… Cơ thể này đói khát lâu như vậy, lại còn không được nghỉ ngơi tốt, sao có thể có sức khỏe tốt.

Quên đi, trước tiên cứ tĩnh dưỡng thật tốt đã! Tranh thủ lúc tuổi còn trẻ, khả năng hồi phục nhanh để bồi dưỡng cơ thể, như thế mới có thể làm được thêm nhiều việc. Dù sao cũng đã đăng ký hộ tịch trên thảo nguyên rồi, những chuyện khác không cần phải nóng vội.

Sau khi ra khỏi nha môn, đoàn người tự tách nhau ra, hẹn buổi trưa tập trung ở cổng thành.

“Đi! Ta đưa con đi ăn cái gì trước đã.”

Lên đường từ sáng sớm, còn chưa kịp ăn sáng, may là trong thành không sầm uất nhưng cái gì cũng có. Bảo Âm được Cáp Nhật Hồ to cao bế trên tay, ngồi cao nhìn xa, liếc mắt một cái đã thấy ở bên ngoài cửa tiệm nào đó có một chồng lồng hấp.

Bánh bao? Màn thầu?

Nơi này cũng có đồ ăn như vậy sao?

Có lẽ là ánh mắt của nàng quá sáng nên đã thu hút sự chú ý của Cáp Nhật Hồ.
 
Back
Top Bottom