Đô Thị  Nhật Ký Ghẹo Nhau Của A A

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Ký Ghẹo Nhau Của A A
Chương 41: 41: Bão


Kỳ thi cuối kỳ đang đến gần, bài tập về nhà mỗi môn đều rất nặng.
Mấy cái bóng đèn kiểu cũ thắp sáng phòng học, chiếc quạt trần lớn kêu kẽo kẹt lẫn với tiếng gió rít ngoài cửa sổ.
Đêm qua nhiệt độ đột nhiên trở lạnh, hoa lá cây cối trong khuôn viên bị thổi đến quằn quại, chỉ trong một đêm đã rụng mất một nửa, cành cây trơ trụi trông rất khó coi.
Lâm Gia Dụ đi ra cửa sau lớp học, nhìn thấy Diệp Dương đang ngồi trên ghế, cậu ta huých vào Thẩm Thanh hất hất cằm:
"Cậu xem, sắp thi cuối kỳ rồi, ngay cả Diệp thần cũng đến lớp tự học buổi tối, cậu cũng nên học hỏi người ta đi, cái gì nên học thì vẫn phải học."
Thẩm Thanh cười khúc khích nói:
"Lợn chết rồi không sợ nước sôi, càng đến kỳ thi tôi càng phiêu*."
(Chỗ này thì tui không chắc lắm, có thể tác giả muốn chơi chữ hoặc là tui không hiểu hết nghĩa, câu này Thẩm Thanh nói càng đến gần kỳ thi tôi càng lãng* là chữ này 浪:lang, còn chữ lười 懒:lan.

Tui hiểu theo kiểu Thẩm Thanh nói mình càng căng thẳng thì càng thong dong tự tại í.)
Lâm Gia Dụ: "..."
Đi ngang qua bàn của Diệp Dương và Ngôn Kỳ, Thẩm Thanh đột nhiên nhăn mũi:
"Mùi gì vậy nhỉ?"
Lâm Gia Dụ cũng ngửi thử: "Mùi Cam Quýt?"
"Hình như còn hơi có mùi Muối Biển?"
Thẩm Thanh đột nhiên nhớ tới mình đã từng thấy tin tức tố của hội trưởng trong biểu mẫu thông tin cá nhân của Hội Học Sinh, đó là Muối Biển Cam Quýt.
Nhưng hội trưởng luôn khống chế tin tức tố rất tốt, mặc dù thường xuyên chung với nhau nhưng Thẩm Thanh chưa bao giờ ngửi thấy mùi cụ thể.
Vậy đây là...
Cậu ta thăm dò hỏi:
"Hội trưởng, có phải tin tức tố của cậu bị tràn ra ngoài không?"
Ngôn Kỳ đang viết bài tập khẽ cụp mắt, khi nghe Thẩm Thanh hỏi cũng không dừng bút: "Không phải."
Thẩm Thanh: "Ủa vậy mùi này từ đâu ra nhỉ?"
Thẩm Thanh: "Diệp thần, cậu có biết không?"
Diệp Dương đang dựa vào tường đọc sách, nghe cậu ta hỏi nên nói: "Nước hoa của tao đó."
Lâm Gia Dụ: "Ồ, hèn gì mà thơm như vậy."
Cậu ta cẩn thận ngửi lại một lần nữa, phát hiện mùi này có chút quen thuộc.

Kỳ ph@t tình lần trước cậu ta gặp phải Lục Nhất Thành trong tòa nhà thí nghiệm, trước khi gần hôn mê, hình như cậu ta đã ngửi thấy mùi này.
Sau đó Lâm Gia Dụ đã hỏi những người bạn cùng phòng ký túc xá của mình, họ bảo là hội trưởng Ngôn đã đưa cậu ta tới dưới tầng.
Lâm Gia Dụ hơi ngờ vực: "Nước hoa này hình như có cùng mùi hương với hội trưởng đúng không nhỉ?"
Thẩm Thanh: "!"
Thẩm Thanh: "Thật sự giống mùi Muối Biển Cam Quýt của hội trưởng à?"
Lâm Gia Dụ: "Tôi ngửi thấy giống lắm."
Diệp Dương không đáp lại, lật trang sách khác, cầm bút viết vài chữ vào vở ghi chép.
Lâm Gia Dụ lập tức hiểu ra:
"Đi thôi, đi thôi, tuổi trẻ tuyệt vời nhất là dùng để học tập.".
Thẩm Thanh chắp tay:
"Kỳ thi, quan trọng nhất là có tham gia.

Làm người, quan trọng nhất chính là vui vẻ, mỗi ngày đều hoan hoan hỉ hỉ, khi tới lúc thì điểm số tự nhiên cũng sẽ vượt qua."

Nói xong, cậu ta ngân nga một bài hát cũ: "Ngửi thấy mùi nước hoa của anh ấy trên người cậu..."
Lâm Gia Dụ: "..."
Tên này hết thuốc chữa rồi.
Ngôn Kỳ nghe thấy hai người bọn họ ríu rít đi xa, không khỏi nhếch môi cười, dùng đầu bút chọc người bên cạnh một cái: "Vui không?"
Sau khi hết kỳ nhạy cảm, tin tức tố ổn định lại thì cậu có đi trích xuất lần nữa.
Nhà trưng bày nước hoa ở Bạch Thành có kỹ thuật rất giỏi, nước hoa tin tức tố được sản xuất có thể giữ mùi ở mức độ cao nhất, và loại bỏ tính công kích, ngửi thoáng qua sẽ không bị ảnh hưởng.
Thế nên tên nào đó còn xịt lên người để đi học.
Lại còn giả vờ giả vịt, lén lút khoe khoang.
Diệp Dương quay đầu nhìn cậu, mặt mày đều cong cong ẩn chứa ý cười.
Đương nhiên là đang rất vui.
Ngôn Kỳ nhớ ra một việc: "Kỳ nhạy cảm của cậu sao còn chưa đến?"
Diệp Dương lật sách thờ ơ nói: "Chắc là bị chậm rồi."
Ban đầu cậu nghĩ kỳ nhạy cảm của Diệp Dương sẽ không bị trễ quá lâu, nhưng đã qua hai tuần kể từ ngày đó.

Kỳ thi cuối kỳ đã đến gần, Diệp Dương còn chưa có bất kỳ dấu hiệu nào.
Bình thường kỳ nhạy cảm sẽ không trễ nhiều ngày như thế.
Giáo viên trong lớp s1nh lý học đã giải thích, nếu kỳ nhạy cảm của Alpha không bình thường, điều đó nghĩa là tin tức tố trong cơ thể họ đang bị rối loạn, họ cần đến bệnh viện để kiểm tra toàn diện và điều trị sớm.
Ngôn Kỳ suy nghĩ một chút rồi nói:
"Ngày mai tôi đi đi bệnh viện với cậu nha?"
Diệp Dương vẫn dùng hai ngón tay lật sách:
"Không phải lần trước bác sĩ nói tôi tiêm thuốc an thần cũng không có tác dụng sao?"
Ngôn Kỳ: "Không phải kêu cậu đi tiêm."
Ngôn Kỳ: "Đi kiểm tra tổng quát thôi."
Trước kia họ phân hóa khi ngủ trong ký túc xá cùng một lúc, tình trạng của Ngôn Kỳ tương đối ổn định, nhưng Diệp Dương có các triệu chứng nặng trong kỳ nhạy cảm do rối loạn tin tức tố gây ra.
Hơn nữa lần này thời gian kỳ nhạy cảm đến trễ như vậy, cậu cảm thấy có lẽ lúc Diệp Dương giải phóng tin tức tố gặp vấn đề.
Lần trước mới chỉ làm xét nghiệm máu để kiểm tra tình trạng tin tức tố, nếu chức năng s1nh lý có vấn đề thì cần kiểm tra toàn diện mới tìm ra.
Diệp Dương vẫn lắc đầu:
"Không đi."
Hắn nghĩ nghĩ rồi mượn lời của Lâm Gia Dụ lúc nãy:
"Tuổi trẻ tuyệt vời nhất là dùng để học tập."
Ngôn Kỳ cười cười:
"Bình thường không thấy cậu thích học như thế."
"Vì bình thường không phải là cuối kỳ."
Diệp Dương cầm sách đi tới, đầu bút chỉ vào một câu hỏi trên sách, không hề xấu hổ hỏi:
"Anh Kỳ dạy em câu này đi, em không làm được câu này."
Cậu liếc nhìn câu hỏi sau đó lạnh lùng trả lời:
"Đề bài như cho không điểm, đừng hỏi nữa."
Diệp Dương: "..."
Hắn yên lặng dọn sách vở lại, lấy di động ra.
Ngôn Kỳ định nói không phải cậu bảo tuổi trẻ tuyệt vời nhất là dùng để học tập à, sao vẫn còn chơi điện thoại?
Thì nghe điện thoại của mình vang lên tiếng chuông thông báo từ Wechat.

Cậu mở ra xem, thì ra là con chó này gửi cho cậu một cái Sticker.
Giọt nước mắt của sự dốt nát.jpg
(流下不学无术的泪水: gõ cái này nó ra meme hình con gấu trúc ấy.)
Ngôn Kỳ không nhịn được bật cười, đá đá chân hắn dưới gầm bàn, cậu gõ bút chỉ câu hỏi:
"Được rồi, để tôi chỉ cho cậu."
Diệp Dương hai tay cầm sách rất lễ phép đưa sách qua:
"Cảm ơn anh Kỳ nhiều nha."
Hắn vừa dứt lời, bóng đèn trên đầu chập chờn rồi đột ngột tắt ngúm.
Phòng học chìm vào bóng tối.
Gió gào thét ngoài cửa sổ, chỉ thấy bóng cây thấp thoáng lay động mãnh liệt.
Lượng mưa trung bình Bạch Thành rất nhiều, bão cũng thường kéo theo mưa to đổ bộ, giáo viên giám sát tiết tự học buổi tối phản ứng rất nhanh, dặn dò:
"Bạn học nào ngồi cạnh cửa sổ thì mau khóa cửa lại đi."
"Đừng hoảng hốt, chờ thông báo nghỉ học của trường là được."
Sau đó tiếng kéo các cửa sổ đồng loạt vang lên.
Trong đêm tối đen, Ngôn Kỳ cảm thấy sườn mặt mình chợt mát lạnh.
Cậu nhanh chóng phản ứng lại, lập tức giơ tay nắm lấy cánh tay kẻ đã đang lén lút hôn mình.
Sau đó, bàn tay cậu chạm vào khuôn mặt hắn, vuốt v e theo những đường cong trên mặt, đến tận sống mũi, hàng mày sắc sảo.
Ngôn Kỳ đã sớm đoán được là Diệp Dương, bàn tay cậu vỗ nhẹ mặt hắn, thấp giọng gọi:
"Qua đây."
Diệp Dương: "?"
Diệp Dương ngoan ngoãn nghe lời, thò mặt qua.
Sau đó bị Ngôn Kỳ túm chặt gáy, hôn cắn đôi môi.
Mặc dù lớp học tối om, nhưng chỉ cần nhìn quen một chút là có thể nhìn thấy một vài thứ.

Diệp Dương không nhắm mắt, hắn mơ hồ nhìn thấy hình như Ngôn Kỳ nhướng mày, đôi mắt cong cong vui sướng.
Bình thường cậu luôn lạnh lùng, nhưng chỉ cần yêu vào thì biểu cảm thật sự rất mê người.
Diệp Dương nắm chặt ngón tay, sau đó thả lỏng ra, hắn không tự chủ được ôm lấy cậu, áp cậu xuống.
Các học sinh bỗng nghe tiếng động lớn phát ra từ dãy bàn cuối phòng học.
Hình như là tiếng ghế bị ngã xuống đất.
Ngoài phòng học tối om, gió thì rít gào, hoàn cảnh như vậy rất dễ khiến người ta sợ hãi, một số học sinh vội vàng lấy điện thoại bật đèn pin.
Một luồng sáng quét qua, lập tức các học sinh khác hét lên:
"Rọi đèn pin làm gì! Tao bị mày chói mù mắt luôn rồi."
Bạn học rọi đèn bị la đến ngơ ngác, vội vàng tắt đi.
Lớp học lại chìm vào bóng tối.

Và vì ánh sáng mạnh k1ch thích trong thời gian ngắn, võng mạc khó chịu nên khó nhìn rõ hơn.

Nên cậu ta cũng mơ hồ nghĩ đến hình ảnh mình thấy được khi chùm sáng vừa rồi quét qua.

Chiếc ghê bị ngã ngổn ngang, hai bóng người chồng lên nhau, hình như là đang hôn môi.
Có vài cặp đôi trẻ tuổi yêu đương cuồng nhiệt thỉnh thoảng sẽ làm mấy chuyện như này, cũng không có gì kỳ quái.

Nhưng...!không phải người đang ngồi ở chiếc ghế đó...!là hội trưởng à?
Ghế của Ngôn Kỳ bị đổ, chân vắt qua gối Diệp Dương, hắn áp cậu qua khỏi mặt bàn ôm chặt eo cậu hôn đắm đuối, góc độ này nếu không tới gần thì sẽ không thể nào thấy rõ.
Dù cậu là người tán tỉnh trước, nhưng cũng không ngờ tên này làm ầm ĩ như vậy mà vẫn không chịu bỏ qua.
Ngón tay sau gáy hắn của cậu khẽ nhéo vài cái, tên này mới chịu buông tay.
Sau đó hai chân móc đầu gối Diệp Dương, dùng hết sức thẳng lưng ngồi dậy, bình tĩnh chỉnh lại cà vạt bị lỏng, đứng dậy đi đến bên cạnh dựng ghế lên.
Thợ điện của trường sử dụng nguồn điện dự phòng, bóng đèn trên trần nhà nhấp nháy vài cái rồi sáng trở lại.
Cậu học sinh bật đèn pin lúc nãy không khỏi nhìn về phía dãy bàn nằm cuối lớp học, giơ tay dụi dụi mắt.
Hội trưởng Ngôn ngồi đó cúi đầu viết bài kiểm tra, trông vẫn như bình thường, ngay cả áo sơ mi của cậu cũng tỉ mỉ và gọn gàng y như cũ.
Vậy khi nãy có lẽ cậu ta nhìn lầm rồi.
Đúng zị, nhất định là zị rồi, chứ sao hội trưởng có thể làm chuyện như vậy trong lớp học được!
Một tay Ngôn Kỳ chống cằm, một tay viết bài thi.
Khóe mắt cậu khẽ liếc nhìn, thấy Diệp Dương ngồi bên cạnh dường như đang viết rất hăng say, đầu bút di chuyển rất nhanh.
Cậu xoay cây bút, bình thản nghiêng đầu qua nhìn thử.
Trên giấy không hề viết bài giải nào cả, tên này chỉ đang vẽ bậy lên đó mà thôi.
Những nét bút đen lộn xộn, phác thảo một người đang ngã nửa thân trên về phía sau, sơ mi đồng phục chỉnh tề lạnh lùng, cà vạt lại lộn xộn, mái tóc đen xõa tung trên nền gạch ca rô của lớp học, đôi môi hơi hé mở.
Ngôn Kỳ: "..."
Diệp Dương phát hiện hắn đang nhìn, nhếch môi cười, dùng ngữ khí hời hợt nói:
"Kỳ à, vừa rồi cậu trông y hệt như vậy đó."
Ngôn Kỳ gật gật đầu: "Mắt khỏe thật."
Đèn tắt tối om thế mà vẫn nhìn rõ ràng.
"Các em à." Giáo viên giám sát đứng trên bục giảng đột nhiên giơ di động lên lắc lắc:
"Tôi nhận được thông báo tạm dừng tiết học của phòng giáo vụ."
"Đài khí tượng dự báo đêm nay sẽ có bão cấp 5, mưa lớn.

Nhớ đóng kín cửa ra vào và cửa sổ ký túc xá, không được đi lại bên ngoài."
"Được rồi, mọi người mau về đi."
Ngoài cửa sổ trời đã tối, mưa gió sắp ập đến, được nghỉ học chỉ khiến một nhóm nhỏ reo hò.

Hầu hết các học sinh đều lo lắng thu dọn cặp sách để nhanh chóng rời khỏi lớp học.
Trở lại ký túc xá, trước tiên Ngôn Kỳ khóa cửa sổ ban công rồi mới vào phòng tắm rửa.
Sau khi tắm xong, ra ngoài cậu nhìn thấy cạnh bàn học đang mở đèn, là Diệp Dương ngồi đó làm bài tập.
Cậu cong môi cười: "Chăm chỉ quá nhỉ?"
Ngôn Kỳ vừa lau mái tóc ướt, vừa đi ra sau lưng Diệp Dương, thấy hắn đang giải một bài toán hàm lượng giác.
Cậu nhìn đề bài, bàn tay luồng vào da thịt Diệp Dương vén áo hắn:
"Cần tôi dạy cậu không?"
Cậu đến lớp học mỗi ngày, tiếp thu nhiều kiến thức hơn, giải quyết các đề bài phức tạp cũng nhanh hơn Diệp Dương.
Diệp Dương lắc đầu nói: "Không cần đâu."
Vừa nói hắn vừa kéo quần áo bị cậu vén lên xuống.
Làm giống như mình là một người trong lòng trong sạch vậy đó.
Ngôn Kỳ đứng phía sau hắn lau tóc, thấy Diệp Dương nhanh chóng tìm được đáp án thì giơ tay xoa mái tóc đen của hắn, muốn hắn cảm nhận được sự công nhận của học sinh đứng đầu.
Lau tóc ráo nước, Ngôn Kỳ cầm máy sấy tóc ra.
Bên ngoài gió rít gào, ký túc xá cũng ầm ầm rung chuyển.

Trong hoàn cảnh này, Diệp Dương vẫn ngồi bất động trước bàn làm bài tập toán.

Viết được một nửa, Diệp Dương đột nhiên nghe thấy tiếng tủ quần áo bị mở ra, âm thanh đó phát ra từ đầu giường của hắn.
Đầu bút của Diệp Dương khựng lại, hắn cũng không để ý đến.
Lại một đợt tiếng xột xoạt tiếp nối.
Sau đó là tiếng leng keng của những sợi dây kim loại va chạm nhau khi di chuyển.
Trong tủ quần áo của hắn có rất nhiều quần áo có dây xích, chiếc quần Jean Ngôn Kỳ mặc lần trước là một trong số đó.
Nhưng Kỳ là người rất sợ nóng, tắm xong cũng không thể mặc quần dài trong ký túc xá.
Diệp Dương nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kiềm được quay đầu lại nhìn.
Ngôn Kỳ mặc một chiếc Hoodie mỏng màu đen kiểu dáng rách rưới, móc đầy dây xích bạc đi lòng vòng ký túc xá.
Chỗ rách kia còn thấp thoáng thấy được làn da vùng đùi non lộ ra.
Đầu bút Diệp Dương lệch một đường, suýt nữa cắt đứt tờ giấy.
Hắn quay mặt lại, ép mình tiếp tục làm bài tập, nhưng những con chữ màu đen trôi nổi như có phép màu, khiến hắn không thể nào nhớ nổi vào đầu.
"Keng."
"Keng."
Âm thanh ngắn gọn nhưng cứ đều đặn vang lên.
Diệp Dương hỏi: "Kỳ ơi, cậu đang làm gì thế?"
Ngôn Kỳ điềm đạm trả lời: "Lấy quần áo vào."
Lại thêm vài tiếng leng keng tiếp đó.
Diệp Dương chịu không nổi nữa, đứng dậy kéo ghế ra giành lấy đồ trong tay cậu, dọn dẹp để cậu nghỉ ngơi.
Ngôn Kỳ vỗ vỗ bàn tay sạch sẽ, chậm rãi đi tới trước bàn học, kéo ghế ngồi xuống.
Diệp Dương ngồi trên ghế rất lâu, trên bề mặt vẫn còn vươn hơi ấm.
Cậu cầm bút lên xoay xoay, mắt lướt qua tờ giấy, nhìn thấy vết rách thì cong môi.
Diệp Dương thu xong quần áo, đi ra sau cậu gọi: "Kỳ."
Ngôn Kỳ: "?"
Diệp Dương: "Nếu cậu còn quậy phá lúc tôi làm bài tập, thì tôi..."
Ngôn Kỳ quay đầu nhìn hắn, mặt mũi lạnh nhạt, giống như đang hỏi hắn "cậu làm gì được tôi?".
Diệp Dương còn chưa kịp nói hắn làm gì cậu, đột nhiên cảm giác kỳ lạ ập tới, bàn tay hắn đỡ lấy mép bàn.
Tin tức tố Tequila mạnh mẽ tràn ra ký túc xá không thể kiểm soát.
Bởi vì kỳ nhạy cảm bị trễ quá lâu và ức chế quá nhiều, làn sóng tin tức tố này dữ dội đến mức ngay cả Ngôn Kỳ cũng cảm thấy hơi ngột ngạt.
Cậu cũng phóng tin tức tố của mình ra để cân bằng lại, đồng thời giơ tay đỡ Diệp Dương, tay còn lại nhẹ nhàng xoa bóp gáy hắn.
Diệp Dương dần lấy lại ý thức, nhưng vẫn không khống chế được d*c vọng dâng trào, cánh tay dùng sức lật Ngôn Kỳ lại, từ phía sau cắn vào gáy cậu.
Tin tức tố điên cuồng chui vào từ vết cắn, Ngôn Kỳ run rẩy đến mức không thể đứng vững, cậu loạng choạng bước nửa bước về phía trước bám chặt hai tay lên cạnh bàn, để bản thân không bị mất thăng bằng ngã xuống.
Mưa lộp bộp đập vào cửa kính, từ bên trong nhìn ra có thể thấy những hoa lá cuộn lại ngoài ban công, ướt sũng vì cơn mưa bất chợt, run rẩy trong gió.
Cậu cũng chỉ nhìn thấy hình ảnh trong nhất thời, sau đó trước mắt tối sầm lại, tin tức tố quá nồng khiến cậu choáng váng mà mất đi thị lực trong một khoảnh khắc.
Cậu nhắm mắt lại, thở hổn hển dựa vào bàn.

Lồ ng ngực bị cọ xát mạnh, bỗng cậu nghe thấy tiếng c ởi thắt lưng từ phía sau.
Cậu mơ hồ nghĩ đến cảnh mà cậu đã thấy trong phòng tắm, lúc cậu nhận hàng chuyển phát nhanh rồi trở lại ký túc xá hồi cấp 2.
Còn có một ngày giông tố nọ, ai đó hôn nhẹ cậu trong lớp học tối om, nụ hôn lạnh như cơn mưa bên ngoài.
Hiện tại những hình ảnh này đan xen vào nhau.
Ngôn Kỳ cắn chặt môi hít sâu một hơi rồi hỏi:
"Cậu muốn làm gì?"
Người phía sau dừng lại, giọng nói mang theo chút khàn khàn trả lời: "Kỳ."
Ngôn Kỳ nhắm chặt mắt lại, lạnh giọng hỏi lại:
"Cậu muốn làm gì?"
Cánh tay Diệp Dương càng ngày càng siết chặt, làn da kề sát vào cậu khẽ run lên, hắn tựa hồ cắn thật mạnh vào đầu lưỡi mới lấy lại tỉnh táo, ghé vào lỗ tai cậu hỏi:
"Sẽ không đi vào, có được không?".
 
Nhật Ký Ghẹo Nhau Của A A
Chương 42: 42: Đom Đóm


Trong nhất thời cậu không biết nên làm gì, ánh mắt rơi vào vết thương mới tinh trên môi hắn, vừa đáng thương lại vừa hơi buồn cười, kiềm không được dán môi lên hôn một cái.
Cả hai lại hôn nhau say đắm, chiếc giường lại trở thành một mớ hỗn độn.
Diệp Dương thật sự rất mệt mỏi, nằm một hồi là ngủ thiếp đi.
Bởi vì trong lòng Ngôn Kỳ có tâm sự, mặc dù cậu cũng rất mệt, nhưng dù thế nào cũng không thể thả lỏng để đi ngủ.
Cậu nhìn trần nhà trắng tinh, sắp xếp ngày tháng cụ thể những kỳ nhạy cảm trước đây của Diệp Dương trong đầu mình.
So với cậu thì kỳ nhạy cảm của Diệp Dương hầu như không đều, hoặc nên nói là cực kỳ hỗn loạn.
Alpha có chức năng s1nh lý bình thường sẽ không gặp phải tình trạng này.
Ngoài lý do trước đây Diệp Dương không chịu nói, Ngôn Kỳ dám chắc chắn có điều gì đó không ổn với sức khỏe của hắn.
Chỉ là không biết ở mức độ nào.
Mà Diệp Dương cũng không chịu đi bệnh viện kiểm tra cùng cậu.
Còn có một việc Ngôn Kỳ không nghĩ ra chính là, Diệp Dương rõ ràng biết sức khỏe mình có vấn đề nên mới tránh né như vậy, nhưng chuyện này, tính theo quan hệ giữa hai người thì hắn không cần phải che giấu.
Nếu lỡ hắn mắc bệnh nan y nào đó, dựa theo hiểu biết của cậu về Diệp Dương, chỉ cần hắn biết mình không thể chữa khỏi, không có tương lai tốt đẹp thì hắn sẽ không tỏ tình với cậu.
Vì vậy, phải có một lý do nào khác.
Ngôn Kỳ suy nghĩ một hồi vẫn không nghĩ ra đáp án gì, cuối cùng khó chịu trở mình đè lên người Diệp Dương.
Diệp Dương đang ngủ thì l ồng ngực bị đè nặng, suýt nữa thở không ra hơi, mở mắt ra liền phát hiện Ngôn Kỳ đang đè mình.
Hắn hơi bất lực đưa tay vuốt tóc Ngôn Kỳ hỏi: "Sao thế?"
Ngôn Kỳ nói: "Ngày mai cậu đi bệnh viện với tôi."
"Không đi đâu, tôi còn phải học bài."
Diệp Dương vẫn trả lời như cũ, xoay người ôm Ngôn Kỳ vào trong ngực rồi hôn lên trán cậu: "Ngủ đi."

"Ngủ ngon nha Kỳ."
Thời tiết như thế này thật sự rất thích hợp để ngủ, vòng tay của Diệp Dương rất ấm áp, Ngôn Kỳ ngủ đến tận trưa hôm sau lúc nào không biết.
Vẫn là nhờ cú điện thoại của chủ nhiệm Hứa đánh thức.
Ngôn Kỳ vừa nghe điện thoại vừa giũ áo sơ mi, luồng một tay vào trong.
Chủ nhiệm hứa ở đầu dây bên kia hỏi: "Em Ngôn, giờ em có ở trường không?"
"Dạ có."
"Em ăn trưa chưa?"
Hứa Văn Bân không rảnh đến mức gọi điện thoại để quan tâm đ ến cậu ăn trưa hay chưa, Ngôn Kỳ lịch sự trả lời:
"Em đang ăn" Sau đó mới hỏi:
"Có chuyện gì vậy thầy?"
"Em có thấy thông báo sáng nay không? Ngày mai sẽ đi học lại đấy."
Hứa Văn Bân hơi ngưng lại rồi mới nói tiếp:
"Sắp tới thì cuối kỳ rồi, nghỉ một ngày này sợ là các em học sinh không tập trung lại được, mọi người ở bên trên đã thảo luận với nhau rồi quyết định bắt đầu từ ngày mai sẽ kiểm tra tác phong của các em nghiêm khắc hơn, coi như cảnh tỉnh mọi người.

Còn có vài việc cần sự phối hợp của Hội Học Sinh, lát nữa em ăn cơm xong thì tới phòng Giáo Vụ gặp thầy chút nha, thầy nói rõ với em việc cần làm của Hội Học Sinh."
Ngày mai sẽ bắt đầu, giờ hiển nhiên không có cách nào trốn tránh, Ngôn Kỳ đồng ý:
"Được ạ, lát nữa em sẽ đến đó."
Sau khi cúp máy, cậu cài khuy áo xỏ dép vào phòng tắm.
Vốn dĩ hôm nay muốn tìm cơ hội kéo Diệp Dương đến bệnh viện, nhưng bởi vì cú điện thoại này, kế hoạch chỉ có thể dời lại.

Lúc ngậm bàn chải đánh răng nhìn vào gương, thấy một người cũng bị đánh thức đang đi vào, cậu đưa bàn chải và ly từ bồn rửa mặt qua mơ hồ hỏi:
"Hôm nay cậu có kế hoạch gì?"
Diệp Dương vừa bóp kem đánh răng vừa nói:
"Hôm nay viện nghiên cứu kêu tôi qua đó xem một chút."
Ngôn Kỳ dừng lại: "Cậu đồng ý với bọn họ rồi à?"
"Ừ."
Diệp Dương ngẩng đầu, thấy sắc mặt Ngôn Kỳ trên gương không tốt lắm:
"Sao vậy, lo lắng cho tôi à?"
Ngôn Kỳ cụp mắt: "Cậu đâu phải con nít tôi lo lắng cho cậu làm gì?"
Cậu ngừng lại một chút rồi mới nói tiếp: "Tôi biết cậu có chuyện đang giấu tôi."
Hơi thở của Diệp Dương hơi cứng lại.
"Cậu không muốn nói cũng được." Ngôn Kỳ súc sạch bọt, quay người dùng khăn lau khô mặt:
"Nhưng cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, tôi cũng sẽ ở bên cạnh cậu."
Cậu quay đầu lại thấy Diệp Dương đang nhìn mình chằm chằm nên cười cười, giơ tay gãi cằm hắn: "Hiểu chưa?"
"Tôi hiểu."
Diệp Dương cũng cười muốn tiến lên hôn cậu, lại bị người ta giơ tay ngăn cản:
"Cậu đánh răng trước đi đã."
Ngày đầu tiên sau khi cơn bão quét qua, trường Nhất Trung đi học lại.
Sắc trời âm u, trước cổng trường có mấy nam sinh đeo băng tay của Hội Học Sinh túm người xung quanh kiểm tra đồng phục, phù hiệu trường, xem thử tác phong của các bạn học sinh mới trở lại trường có đúng tiêu chuẩn hay không.

Ngôn Kỳ đứng ở cổng trường, dáng người cao gầy, ngón tay tùy tiện xoay bút mấy cái rồi cụp mắt, tạo thành một bóng mờ trên mặt.
Giờ vẫn còn trong mùa hè, không mưa thì như lò sưởi, trời mưa thì như lò xông hơi.

Học sinh lui tới trên đường đều ủ rủ, không khí uể oải khiến người ta thật mất tinh thần.
Đang phân tâm thì cậu chợt nghe thấy tiếng động cơ Moto nổ bên tai.
Tiếng động này rất lớn, học sinh đi ngang qua cổng trường ai cũng dừng lại nhìn về phía nguồn gốc phát ra âm thanh.
Một chiếc Moto màu đen đang tiến đến ở góc phố cuối đường.

Người lái xe mặc áo da, đầu đội mũ, chiếc quần dài ôm sát đôi chân, phía dưới mang một đôi bốt, bàn tay dù đang đeo găng vẫn có thể thấy được những ngón tay thon dài.
Xe dừng trước cổng trường, đôi bốt chống xuống đất.
Người lái xe cởi mũ bảo hiểm, đám học sinh xung quanh vẻ mặt ngơ ngác, tất cả chìm vào im lặng.
Nhìn thấy Diệp Dương đi tới cổng trường, mọi người tự nhiên tránh thành một đường cho hắn.
Các nam sinh trong Hội Học Sinh đang kiểm tra ngoài cổng nhìn thấy tên này, cũng không dám hỏi hắn câu nào.
Lúc này, một giọng nói lạnh lùng từ phía sau vang lên:
"Bạn kia đứng lại, qua đây cho tôi!"
Diệp Dương dừng bước chân.
Hội trưởng Ngôn nhìn hắn từ trên xuống dưới, rồi viết tên Diệp Dương vào sổ biên bản:
"Đồng phục đâu?"
Diệp Dương đi về phía cậu, thành thật trả lời:
"Không có mặc."
"Phù hiệu trường đâu?"
"Không có đeo."

Ngôn Kỳ gật gật đầu: "Được, vậy bạn đứng phạt ở đây đi."
Một chiếc xe buýt dừng ở trạm cạnh cổng trường Nhất Trung, rất đông học sinh xuống xe.
Bọn họ tụ thành tốp ba bốn người đi về phía cổng trường, từ xa đã nhìn thấy hai anh chàng cao lớn đẹp trai đang đứng đó giằng co chuyện gì.

Có người đi chậm lại dừng lại xem, trong đám người bàn tán ầm ĩ.
"Này, nhìn kìa, đó không phải là Diệp thần sao?"
"Hội Học Sinh đang kiểm tra, Diệp thần hình như bị ghi tên vì không mặc đồng phục thì phải?"
"Không phải trường luôn làm lơ à? Ai dám bắt cậu ta chứ...!Ồ, là hội trưởng.

Làm phiền rồi, coi như tui chưa nói gì đi."
"Nhưng bọn họ không phải là quan hệ kia kia à? Sao hội trưởng lại còn muốn phạt Diệp thần nữa chứ?"
"Sao mà cậu hiểu được chớ? Hội Học Sinh muốn chấp hành kỷ luật nếu bỏ qua tên đầu têu này, sau này làm sao quản lý những người khác?"
Trong tiếng bàn tán ồn ào, Diệp Dương đột nhiên giơ tay chống lên mép cổng trường, kẹp Ngôn Kỳ vào giữa hắn và cột đá.
Loại tư thế này xuất hiện giữa A và O, thì thường được coi là "Kabedon", nhưng khi xuất hiện giữa hai Alpha, thật khó để phân biệt đó là mập mờ hay khiêu khích.
Diệp Dương chậm rãi cúi người ghé sát vào tai Ngôn Kỳ:
"Kỳ ơi, ở ngoài đường có thể chừa chút mặt mũi cho tôi được không?"
Nếu hôm nay là người khác kiểm tra tác phong kỷ luật, Diệp Dương ngay cả bước chân cũng sẽ không dừng lại.
Nhưng không có cách nào, Ngôn Kỳ bảo hắn đi hướng đông, hắn sẽ không đi hướng tây.
Lại nói tên Ngôn kỳ này, tôn trọng thầy cô và các bạn học, nhưng cậu lại toàn mang đầy ý xấu với hắn, thậm chí đi ngang qua cổng trường cậu còn phải ngăn Diệp Dương lại để chọc ghẹo.
Ngôn Kỳ cụp mắt, trong giọng nói mang theo sự vui vẻ:
"Cậu đứng đây chơi với tôi một chút không được à?".
 
Nhật Ký Ghẹo Nhau Của A A
Chương 43: 43: Đại Học Bạch Thành


Chương bị lỗi vui lòng thông báo tới dịch giả để sửa lỗi!.
 
Nhật Ký Ghẹo Nhau Của A A
Chương 46: 46: Gối Đầu


Cuộc gọi kết thúc, màn hình điện thoại tự động tắt.

Ngôn Kỳ thấy khuôn mặt mình phản chiếu trong màn đen, hốc mắc hình như có chút ẩm ướt.

Cậu chưa bao giờ là người đa cảm, nên chỉ khẽ chớp mắt, nuốt cảm xúc này vào lòng.

Dù Ngôn Kỳ đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng cậu lại không ngờ nó có thể xảy ra như vậy.

Ba năm trước, cậu và Diệp Dương học lớp 8, trùng hợp khi đó là kỳ kiểm tra dự đoán thuộc tính sẽ phân hóa.

Cậu và hắn đều ra kết quả sẽ phân hóa thành Alpha.

Vì vậy, Ngôn Kỳ có thể đoán được lý do Diệp Dương làm t ình nguyện viên cho thí nghiệm Đom Đóm mà không cần nghĩ nhiều.

Chẳng trách, hỏi thế nào hắn cũng không chịu nói.

Với tính cách cứng đầu cứng cổ của Diệp Dương, Ngôn Kỳ biết hắn không để cậu biết chuyện này.

Sàn gác xếp phủ đầy bụi, cậu cầm điện thoại ngồi khoanh chân trên đó, tựa như không nhìn thấy.

!
Điện thoại đã reo lần thứ năm.

Bác sĩ lấy điện thoại ra xem thử, vẫn hiện lên cái tên đó: Kỳ.

Cô liếc nhìn nam sinh đang nằm trên giường với những vết đỏ ghê sợ trên lưng, do dự có nên cúp điện thoại hay không.

"Là Kỳ đúng không?" Diệp Dương hỏi.

Bởi vì vết thương nghiêm trọng, giọng nói của hắn có hơi khàn.

"Ừ.

" Bác sĩ liếc hắn một cái:
"Ông Diệp nói cậu không được liên lạc với bất kỳ ai.

"
"Tôi nói chuyện với cậu ấy một chút.

" Diệp Dương nhịn đau, bất đắc dĩ quay đầu lại: "Giờ tôi bị thế này rồi cũng không chạy được đâu.

"
"Cái này! "
"Xin chị đó! "
"! " Bác sĩ sửng sốt.

Cô ấy là bác sĩ riêng do nhà họ Diệp thuê, không phải là chưa từng đối phó với vị thiếu gia này.

Dựa vào ấn tượng của cô, đây hoàn toàn không phải là mộtngười sẽ xin ai đó giúp đỡ.

"Được, được rồi.

" Cô liếc nhìn vệ sĩ canh gác ngoài cửa sổ:
"Vậy cậu đừng nói chuyện quá lâu.

"
"Cảm ơn.

"

Diệp Dương còn đang nằm sấp, bác sĩ lặng lẽ kết nối điện thoại, đặt ở bên cạnh gối hắn.

Vì sợ vệ sĩ bên ngoài nghe thấy, hắn chỉnh thấp âm lượng.

"Cậu đang ở đâu, sao không nghe điện thoại?"
Nghe được giọng của Ngôn Kỳ, toàn thân Diệp Dương thả lỏng:
"Tôi ở nhà.

"
Ngôn Kỳ biết hắn không lừa mình, dừng một chút mới hỏi:
"Sao vậy, lại cãi nhau với ba hả?"
"Coi như vậy cũng được.

" Diệp Dương ghé sát vào điện thoại, nhỏ giọng để người khác không nghe thấy:
"Tôi bị nhốt ở nhà rồi.

"
Ngôn Kỳ biết Diệp Viễn Châu có d*c vọng kiểm soát rất mạnh mẽ, nhưng trước đây ông ấy chưa từng dữ dội như vậy.

Bây giờ Diệp Dương bị nhốt ở trong nhà, nghĩ kỹ một chút cậu có thể đoán được nguyên nhân.

Nhưng Ngôn Kỳ không hỏi thẳng hắn, vì cậu biết Diệp Dương nhất định sẽ không thừa nhận.

Cậu bên này trầm mặc hồi lâu, đến nổi Diệp Dương cho rằng cậu đã cúp máy thì mới lên tiếng:
"A lô.

"
Sau đó cậu nói: "Tôi tới tìm cậu nha?"
"Tìm tôi làm gì?"
Ngôn Kỳ không trả lời mà chỉ hỏi:
"Cậu có muốn gặp tôi không?"
"Muốn chứ.

" Trong giọng Diệp Dương nói mang theo một chút ý cười: "Sao lại không muốn được.

"
Ngôn Kỳ dặn dò: "Vậy cậu ở nhà đợi tôi là được, giờ tôi sẽ đến đó.

"
Diệp Dương còn chưa kịp phản ứng, điện thoại đã bị cúp, đầu bên kia chỉ còn lại tiếng "Bíp! bíp! ".

"Nói chuyện xong chưa?" Bác sĩ lo lắng nhìn vệ sĩ ngoài cửa sổ.

Diệp Dương lấy lại tỉnh táo: "Gọi xong rồi.

"
Cô bước vội đến lặng lẽ cất điện thoại đi.

Diệp Dương nằm ở trên giường trầm mặc một lát, sau đó đột nhiên giơ tay sờ lên tuyến thể, cau mày nói:
"Chị ra ngoài đi.

"
"Hả! ? Nhưng ông Diệp bảo tôi ở lại chăm sóc cho cậu! "
Lời còn chưa dứt, một cơn sóng tin tức tố mạnh mẽ đột ngột ập tới, quét qua toàn bộ căn phòng.

Cô bị áp chế đến mức không thể phát ra âm thanh nào nữa, sau khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra, cô nhanh chóng bịt chặt mũi miệng chạy xuống hành lang.

Khoảnh khắc cửa bị đẩy ra, tin tức tố cũng tuôn tràn rồi lan ra hai bên hành lang.

Đám vệ sĩ đứng bên ngoài thất thần nhìn nhau, bởi vì bị tin tức tố bị áp chế nên có chút nghẹt thở khó chịu, chỉ trong mấy giây họ cũng chạy theo bác sĩ xuống lầu.

Diệp Viễn Châu đang pha trà trong phòng khách lầu một, thấy bọn họ vội vàng chạy xuống, liền ngăn lại hỏi:
"Chuyện gì vậy? Vì sao tin tức tố của nó đột nhiên bùng phát dữ dội như vậy?"
"Tôi không chắc lắm.

" Bác sĩ lắc đầu liên tục:
"Di chứng sau tổn thương trong thí nghiệm của cậu ấy nên kỳ nhạy cảm đã không ổn định, có thể là do bị bỏng nên gây tác động! "
Diệp Viễn Châu giơ tay xoa ấn đường:
"Các ra ngoài trước đi, nhớ canh chừng xung quanh, tôi gọi người tới giải quyết.

"
Ông vừa dứt lời thì tin tức tố của hắn đã tràn xuống lầu một.

Diệp Viễn Châu là Alpha, nhưng nồng độ tin tức tố vốn không bằng Diệp Dương, ông chịu không nổi áp lực thế này, lập tức nhấc chân bước ra ngoài.

Có một chiếc ô tô đậu trước cổng biệt thự, vệ sĩ thấy ông ra lập tức cung kính cúi người mở cửa.

Mùi rượu tinh nồng đến sặc sụa xâm nhập vào trong xe, tay tài xế không tự chủ được run lên:
"Tổng giám đốc Diệp, chuyện này! "
Diệp Viễn Châu không có tâm trạng nói chuyện với ông ta: "Lái xe.

"
"Vâng! vâng! "
Cửa kính xe chậm rãi nâng lên, Diệp Viễn Châu quay đầu nói với vệ sĩ: "Canh chừng nó cẩn thận cho tôi, đừng để nó ra ngoài nửa bước.

"
"Vâng.

"
Tài xế đạp ga, chiếc xe vọt đi.

Khi Ngôn Kỳ đến nơi, cảnh tượng mà cậu nhìn thấy chính là ____tin tức tố Tequila tràn ngập khắp nơi, một hàng vệ sĩ mặc đồ đen đứng gác trước cổng biệt thự.

Đây đã là khoảng cách gần nhất để họ chịu nổi mà ở lại chỗ này.

Nếu đến gần hơn chút nữa, họ có thể bị tin tức tố đó nghiền áp đến mức không thể đứng dậy.

Vì vậy, khi cậu qua cửa sổ từ bên hông biệt thự, không ai chú ý đến.

Tin tức tố của Ngôn Kỳ có thể sánh ngang với Diệp Dương, mặc dù cậu cũng bị ảnh hưởng ở một mức độ nào đó, nhưng cậu vẫn có thể đi đứng thoải mái.

Dựa theo hướng tin tức tố phát ra, cậu bước nhanh lên cầu thang, tìm thấy căn phòng có mùi nồng nặc nhất, vặn mở khóa tay nắm cửa, đá tung cửa ra.

Trong phòng có đèn chùm rất lớn, trên chiếc giường kê sát tường có nam sinh cao lớn đang nằm trên đó, tấm lưng rộng mang đầy những vết bỏng đỏ ghê sợ.

Ánh mắt của Ngôn Kỳ đông cứng lại.

Nghe được âm thanh, Diệp Dương chậm rãi quay đầu lại.

Thấy người đến là cậu, hắn khó nhọc nhổm người ngồi dậy từ trên giường.

Ngôn Kỳ đi đến bên giường hắn:
"Là ba cậu làm phải không?"
"Ừ.

" Diệp Dương hơi ngừng một chút mới nói tiếp:
"Tôi dùng tin tức tố đuổi ông ấy đi rồi.

"
"Kỳ?" Cảm giác được Ngôn Kỳ im lặng dị thường, Diệp Dương vươn tay kéo cậu ngồi xuống đầu giường:
"Sao cậu không nói chuyện?"
Cậu nghe hắn hỏi ngón tay khẽ động đậy, nhưng lại quay mặt đi chỗ khác không nhìn hắn.

"Cậu có chuyện gì vậy?" Diệp Dương rút tay về, giọng nói rất nhỏ:
"Kỳ à, cậu làm như vậy tôi sợ lắm đó.

"
Ngôn Kỳ ngồi trên giường quay lưng lại với hắn, nên hắn không thể nhìn rõ biểu cảm của cậu.

Nhưng Diệp Dương hình như nghe được tiếng cậu hít sâu một hơi.

Ngôn Kỳ nói: "Cậu có muốn đi khỏi đây với tôi không?"
"Mua vé ngày mai rồi trở về Thanh Diêm với tôi.

"
"! "
Diệp Dương sửng sốt một hồi, sau đó mới hoàn hồn lại:
"Cậu rủ tôi bỏ trốn đó hả?"
"Ừ, đi không?"
Diệp Dương mím môi, cười cong mắt:
"Đi chứ.

"
Ngôn Kỳ đứng lên, nắm lấy một cánh tay của hắn:
"Ngồi dậy đi, tôi cõng cậu.

"
"Không cần.

" Diệp Dương khoác vai cậu, chậm rãi tuột xuống giường:
"Tôi còn đi được.

"
Nói xong đứng dậy bước mấy bước cho cậu xem.

Ngôn Kỳ khoanh tay đứng nhìn, sau đó gật đầu khen ngợi:
"Quả thật là thân tàn nhưng lòng không phế.

"
Diệp Dương cười nói: "Lời cậu là lời con người sẽ nói à?"
Ngôn Kỳ cũng cười, cởi áo khoác khoác lên vai Diệp Dương.

Sau đó cậu để ý tuyến thể sau cổ Diệp Dương, cũng có dấu vết sưng đỏ giống như bị dị ứng.

Cậu cau mày đưa tay chạm thử.

Diệp Dương cản lại: "Không sao đâu.

"
Sau khi tuyến thể bị tổn thương, tin tức tố của hắn vốn đã không ổn định, nếu phóng thích diện rộng như bây giờ, khó tránh khỏi một số triệu chứng kích ứng tương tự như khi kỳ nhạy cảm mất kiểm soát.

"Không đau.

"
"Lúc tiêm cũng không đau à?"
Nhịp thở của Diệp Dương rối loạn một hồi lâu mới nói: "Cái gì?"
Ngôn Kỳ cúi đầu, lưỡi khẽ đẩy má, nâng mặt hắn lên hỏi:
"Lúc tiêm thuốc trong dự án nghiên cứu Đom Đóm đó đó, không thấy đau à?"
Diệp Dương kinh ngạc ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Ngôn Kỳ.

Người kia hít sâu một hơi thu hồi tầm mắt, cậu nhìn chằm chằm trần nhà:
"Vốn tôi định dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, tôi nhất định phải đánh cho cậu một trận, mới bỏ qua chuyện này.

"
"Kỳ ơi! "
Ngôn Kỳ không cho hắn cơ hội nói chuyện:

"Bây giờ đừng nói chuyện đó nữa, tôi sẽ tính sổ với cậu sau.

"
Nói xong, cậu nắm tay Diệp Dương bước nhanh ra khỏi phòng.

Vừa tới hành lang, dưới lầu đã truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Bởi vì có Ngôn Kỳ ở đây, tin tức tố của Diệp Dương đã bị hạn chế rất nhiều.

Các vệ sĩ cảm thấy có gì đó không ổn nên mới chạy vào.

Nên đường ra ngoài bằng cầu thang chắc chắn không thể đi được.

Tiếng bước chân đông đúc chuẩn bị bước lên cầu thang, hai người họ không còn cách nào khác là đổi hướng chạy về phía cuối hành lang.

Vì đề phòng Diệp Dương chạy thoát, tất cả cửa sổ lầu hai đều bị khóa, chìa khóa nằm trong tay vệ sĩ.

Giờ cũng không có thời gian để cho họ đi mở.

Diệp Dương nhắm một mắt lại, đập vào ô cửa sổ, nhảy ra ngoài với Ngôn Kỳ.

Sau biệt thự là rừng cây, còn có những con đom đóm bay lập lờ trong đêm tối.

"RẦM___"
Vô số mảnh thủy tinh từ cửa sổ b ắn ra, hóa thành muôn vạn ánh sáng lung linh dưới ánh trăng.

Họ nắm tay nhau nhảy xuống, tựa như lại chìm vào giấc mộng đêm hè.

Lúc nhảy từ cửa sổ xuống, Diệp Dương vì quá vội vàng chưa kịp điều chỉnh tư thế nên bị mảnh thủy tinh vỡ trong bụi cỏ cứa vào.

Lúc cảm nhận được đau hắn lập tức lăn người ra sau, vươn tay đỡ lấy Ngôn Kỳ vừa nhảy xuống, ôm vào lòng.

Khi hai người từ dưới đất đứng lên, cậu nhìn thấy lưng Diệp Dương bị thủy tinh cứa mấy vết, máu chảy rất nhiều nhưng vì trời tối đen, nên không thể nhìn ra vết cắt sâu bao nhiêu.

Trong quá trình chạy trốn, Ngôn Kỳ chỉ nghe thấy tiếng thở hổn hển gần mình ngày càng nặng nề, dần dần hắn cũng không theo kịp cậu.

Nhưng họ không thể dừng lại, nếu đêm nay không trốn ra được, qua đêm ở nơi hoang vu thế này, vết thương càng có khả năng trầm trọng hơn.

Ngôn Kỳ dừng lại, kéo cánh tay Diệp Dương rồi cõng hắn trên lưng.

So với thân hình cao to của Diệp Dương, nhìn cậu có vẻ gầy hơn, nhưng cõng một nam sinh cao một mét tám bảy trên lưng thì không nặng nề gì, hơn nữa cậu còn có thể chạy.

"Kỳ à.

" Diệp Dương nằm ở trên lưng cậu cười khổ, nhưng giọng nói nghe rất yếu ớt:
"Biết vậy, bữa đó nên để cậu diễn Lysander.

"
Ngôn Kỳ cong môi, duỗi tay ra phía sau nhẹ nhàng gãi cằm hắn.

Sau đó, dần dần Ngôn Kỳ nhận ra hơi thở ở phía sau lưng ngày càng nông và dài hơn, như thể hắn đã bất tỉnh.

Không biết là do kiệt sức hay do bị thương quá nặng.

Hốc mắt cậu bỗng nhiên có chút cay cay.

Cậu chớp hàng mi, ngẩng mặt lên nhìn những vì sao trên bầu trời đêm.

"Cậu tỉnh lại đi.

" Cậu lắc nhẹ người nằm trên lưng mình:
"Tôi sợ bóng tối lắm đó.

"
***
Khóc luôn, dù truyện không có hành quằn quại nhưng mà thương Diệp Dương quá huhu.

.
 
Back
Top Bottom