Ngôn Tình Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 581


Làn gió phơi phới.

Trong đêm tối, một bóng người mảnh khảnh dừng lại, quay đầu nhìn nam nhân đi phía sau, sắc mặt nàng càng thêm khó coi.

“Rốt cuộc ngươi dẫn ta đi đâu? Cửu công chúa đâu? Bao giờ mới tới?”

Phong Tảo đã nói trước đó rằng sau khi rời khỏi Tấn Thành, cửa công chúa sẽ tụ họp với họ.

Nhưng rõ ràng bọn họ đã rời khỏi Tấn Thành ba ngày rồi, vì sao đến bây giờ vẫn chưa thấy Sở Khuynh Ca đâu?

Thấy Phong Tảo không nói gì suốt, Thất Xảo nheo mắt, trong lòng nổi lên nghi ngờ: “Ngươi gạt ta?”

Advertisement

Nàng lập tức đề phòng: “Ngươi dẫn ta rời Tấn Thành, đến tận đây rốt cuộc là muốn gì?”

“Là ý của cửu công chúa.”

“Ta không tin! Không thể nào có chuyện công chúa để ngươi đưa ta đi.” Cho dù phải đi, cũng phải là Lam Vũ đưa nàng đi.

Sao có thể là Phong Tảo được cơ chứ?

Advertisement

Phong Tảo không phải người giỏi nói dối, có thể gạt được Thất Xảo suốt ba ngày qua cũng là do Thất Xảo ngốc.

“À thì…”

“Nếu ngươi còn không nói thật, thì đừng trách ta không khách khí!” Thất Xảo đột nhiên xoay người, nhặt thứ gì đó dưới đất lên.

Nàng cầm cành cây, chĩa thẳng vào tim Phong Tảo.

Ra ngoài mà không cầm theo dao, thật đúng là là tắc trách!

“Đừng tưởng rằng ta không biết ngươi đang suy nghĩ cái gì, ta không phải cô nương trong lòng ngươi, có gạt ta cũng vô ích!”

“Muội tưởng ta dẫn muội đi là bởi…là bởi ta có những h*m m**n quá đáng với muội ấy hả?”

Phong Tảo thấy tình huống hơi dở khóc dở cười.

Đúng là nàng ấy trông giống hệt Xảo Nhi, nhưng trong lòng hắn, chỉ có mỗi Xảo Nhi là nương tử.

Hơn nữa, bởi vì Thất Xảo quá giống Xảo Nhi, nên từ trong tiềm thức, hắn đã coi nàng như muội muội của Xảo Nhi.

Nói cách khác, nàng ấy là người thân của mình, là trách nhiệm của mình.

“Thất Xảo, tuy ta đưa đưa muội đi đi không phải ý của Cửu công chúa, nhưng…”

“Quả nhiên không phải ý của công chúa!” Sắc mặt Thất Xảo trầm xuống, nhánh cây hung hăng đâm về phía hắn.

Phong Tảo xoay người né tránh, nhưng lại không ngờ, Thất Xảo không thực sự muốn đánh hắn.

Đây chỉ là một động tác giả.

Sau khi thực hiện động tác giả, bóng dáng của nàng biến mất vào rừng trong nháy mắt.

Kỹ năng chạy trốn quả là vượt xa người thường.

Phong Tảo rất bất lực, và ngay lập tức đuổi theo hướng mà nàng ấy có thể rời đi.

Cuộc rượt đuổi này kéo dài gần hai canh giờ.

Cuối cùng, Thất Xảo kiệt sức và ngã gục trên một tảng đá lớn, chỉ còn hơi sức để thở.

Phong Tảo mặt không đổi sắc, từ dưới bóng cây đi ra.

“Đừng đuổi nữa, ta thật sự…thật sự chạy hết nổi rồi.”

Khoảnh khắc Thất Xảo nhìn thấy bóng dáng Phong Tảo, nàng gần như rơi vào tuyệt vọng.

Nàng yếu đến mức sắp chết vì tê liệt, nhưng sao hắn ta vẫn sừng sững như vậy?

Chẳng lẽ thể lực hắn vô hạn?

Phong Tảo bước đến gần nàng, Thất Xảo lập tức đề phòng, nhưng nàng không còn chút sức lực nào.

Giơ tay lên cũng cảm thấy vất vả.

Cuối cùng, nàng ngẩng đầu bất lực: “Muốn chém muốn giết tùy ngươi, đừng trêu chọc ta nữa!”

“Ta rảnh đến mức phải trêu chọc ngươi tận ba ngày ba đêm à? Ta ở cạnh Thế tử gia cũng bận lắm chứ đâu phải ăn no rửng mỡ.”

Lời nói của Phong Tảo khiến Thất Xảo, người đã nhắm mắt chờ chết, từ từ mở mắt ra.

Nhìn hắn, nàng chợt cảm thấy những gì hắn nói hình như cũng có lý.

Nàng chẳng có gì, không tiền cũng không thế, chẳng qua là cô nương thô lỗ đầu đường xó chợ.

Nếu thực sự muốn lừa nàng, không cần phải đợi ba ngày ba đêm.

Trên đường đi, có rất nhiều cơ hội để hành động.

“Vậy chính xác thì ngươi muốn làm gì?”

“Cứu ngươi.” Phong Tảo đưa tay ra, trong lòng bàn tay là hai trái cây sạch sẽ.

“Muội phá vỡ bí mật của Đại hoàng tử và Minh Nguyệt công chúa, Tấn Thành ta không thể chứa muội nữa, hiểu chưa?”

“Đây là chủ ý của ai?”

“Ý của ai cũng như nhau cả thôi. Dù sao cũng là vì bảo vệ an toàn cho muội”

“Nhưng ta phải trở về.” Thất Xảo dùng hết sức chống đỡ thân thể, nàng sốt ruột: “Ta muốn gặp Cửu công chúa, ta nghe được một bí mật từ Linh Lung, nhất định phải nói cho người biết!”
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 582


“Bí mật?” Phong Tảo nhíu mày.

“Đúng vậy, có một bí mật lớn, nhất định phải nói cho Cửu công chúa.”

“Bí mật gì?”

Thất Xảo suýt nữa trừng mắt nhìn hắn, đã gọi là bí mật, đương nhiên không thể tùy tiện nói cho người khác.

“Dù sao chuyện này cũng liên quan rất lớn đến Cửu công chúa, ta phải đích thân nói cho người biết.”

“Nhưng hiện tại muội không thể về Tấn Thành.” Hắn thở ra một hơi.

Advertisement

Có một điều không thể giấu được nàng.

“Đại hoàng tử và Lục công chúa đều đã chết vào cái đêm ta mang muội đi.”

“Cái gì?” Bọn họ… đều chết rồi hả?

Nàng mở to mắt, không thể tin được.

“Tại sao?”

Advertisement

“Tạm thời không biết, vừa mới nhận được mật báo bọn họ đều đã chết, nếu như Nữ hoàng bệ hạ phát hiện chuyện này có liên quan đến muội, muội về đó nhất định sẽ chết.”

“Còn nữa, Cửu công chúa và thế tử gia cũng không có ở Tấn Thành, bọn họ đến biên giới Bắc Lan rồi.”

“Ta muốn chiến đấu!” Thất Xảo đương nhiên tình nguyện đến biên giới Bắc Lan, cứu dân chúng Bắc Lan thành thoát khỏi bể khổ.

Nhưng…

“Ai là chủ soái?”

Phong Tảo trả lời: “Tiểu điện hạ của họ, Sở Vi Vân.”

“Không! Không thể là ả ta! Ả ta không xứng!”

Thất Xảo kinh hãi đến nổi bật dậy khỏi tảng đá, kích động nói: “Ả vốn không phải…ả không có…”

“Không phải cái gì?” Phong Tảo liếc xéo nàng.

Tại sao khi nha đầu này đề cập đến Sở Vi Vân lại không có chút tôn trọng nào?

Thất Xảo là con dân đất Nam Tấn, chẳng phải con dân Nam Tấn đều rất kính trọng con gái của Nam Tinh sao?

“Ta cũng không biết nên nói thế nào, tóm lại ả ta không phải!”

Thất Xảo rất chắc chắn về điều này.

Đó là những gì Linh Lung đã nói sau khi bị mê hoặc thần trí, những gì Linh Lung nói lúc đó nhất định là sự thật.

Sở Vi Vân không phải là con gái của Nam Tinh, ả ta chắc chắn không phải!

Huyết mạch hoàng gia, không có chỗ cho sự sai lầm, sao ả có thể mạo danh?

“Không được! Ta phải trở về nói cho công chúa!”

Công chúa rất thông minh, chỉ cần nàng lặp lại những lời Linh Lung đã nói đêm đó, công chúa nhất định sẽ hiểu ra quỷ kế bên trong.

Nhưng tại sao công chúa lại đồng ý xuất chinh cùng Sở Vi Vân?

Chẳng lẽ, công chúa cũng tin Sở Vi Vân là con gái của Nam Tịnh?

“Công chúa bị lừa rồi, bọn họ bị lừa hết cả rồi! Ta phải lập tức trở về nói cho bọn họ biết!”

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Phong Tảo kéo nàng lại.

Vừa nãy không phải nàng đã kiệt sức rồi sao? Tại sao lại đột nhiên sung sức trở lại?

“Ta…Ta… Trời ơi! Nói chung chuyện này rất nghiêm trọng, RẤT RẤT nghiêm trọng!” Cuối cùng liệu nàng có thể tin tưởng Phong Tảo?

Có thể đêm đó hắn làm vậy, đúng là để cứu mình!

Rốt cuộc có nên nói chuyện này hay không?

Đột nhiên, vẻ mặt của Phong Tảo thay đổi, hắn đột ngột kéo nàng lại.

“Ngươi…”

“Có người tới!” Ba ngày nay, đều có người truy sát bọn họ.

Nhưng đến nay vẫn chưa rõ là do thế lực nào phái tới.

Bất kể là ai, lúc này cũng phải đưa Thất Xảo đi trước.

“Đi!” Hắn kéo Thất Xảo, chuẩn bị xông xuống núi.

Không ngờ, mười mấy người áo đen đột nhiên từ dưới núi lao lên, đều là võ công cao cường, trong nháy mắt đã lên tới đỉnh núi.

Khinh công cao cường!

Đường xuống núi đã bị bọn họ chặn lại, Phong Tảo chỉ có thể kéo Thất Xảo tiếp tục chạy l*n đ*nh núi.

Thật không ngờ, cuộc chạy trốn này lại đi vào ngõ cụt.

“Phía trước là vách núi, hết đường rồi!” Thất Xảo vừa thở hổn hển vừa la lên.

Khả năng trốn chạy của tên nam nhân này kém vậy à?

Người áo đen phía sau đã đuổi kịp.

Tên bịt mặt cầm đầu trông giống như một nữ nhân trung niên.

Ả tiến lên hai bước, nhìn Phong Tảo:

“Phong tướng quân, phó tướng đắc lực bên cạnh Li thế tử, mời theo ta một chuyến”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 583


“Tìm ngươi sao?” Thất Xảo há hốc miệng một hồi.

Nàng ta lập tức oán niệm.

Còn tưởng rằng là truy sát nàng ta! Cả một đường đến đây nàng ta còn có cảm giác hổ thẹn.

Không ngờ là, thì ra nàng mới là người bị liên lụy!

Phong Tảo thiếu chút nữa muốn trợn trắng mắt với nàng ta.

Nha đầu này thật sự là không hề có chút lương tâm nào.

Biết mục tiêu là hướng đến phía hắn ta thì lập tức không muốn quan tâm sao?

Nhưng, kẻ địch mạnh trước mắt, mình một thân một mình không nên mắng người của mình.

Advertisement

Hắn ta nhìn nữ tử trung niên hắc y trước mắt, trầm giọng nói: “Không biết các hạ là người phương nào phái tới? Muốn mời ta đến nơi nào?”

“Phong tướng quân đến rồi thì tự nhiên có thể biết được.” Nữ tử trung niên tiến lên phía trước một bước.

Thất Xảo giơ hai tay lên: “Cái kia… Ta chỉ là đi ngang qua, chuyện này không có quan hệ gì với ta, ta…”

Tròng mắt nàng ta chuyển động, đột nhiên cười với vị nữ tử hắc y: “Ta có thể đi trước không?”

Phong Tảo xuýt chút nữa là nhịn không được muốn một cước đạp nàng ta xuống.

Advertisement

Người này! Thật sự là quá không nghĩa khí rồi!

“Ngươi biết ta bị bọn họ đưa đi, ngươi cho rằng bọn họ sẽ buông tha cho ngươi sao?” Đừng có ngu ngốc như vậy!

Thất Xảo nghiêng đầu, trừng mắt nhìn hắn ta một cái.

Có điều, lời hắn ta nói không phải là không có lý.

Những người này, đại khái sẽ không để nàng ta đi.

Nàng ta lui về phía sau một bước, nhìn gò má của Phong Tảo: “… A!”

Rõ ràng là, người xui xẻo, quả thật là vô địch!

Một cái sơ sẩy, nàng ta đã giẫm lên một tảng đá lỏng lẻo.

Tảng đá trượt xuống, Thất Xảo lập tức lăn theo nó, mạnh mẽ lăn xuống đáy vách núi!

Thật xui xẻo!

Không hề có ai hại nàng ta, nàng ta lại tự hại chết chính mình!

Kiểu chết này, nói ra có rất mất mặt không?

Nhưng nàng ta vẫn rất tiếc nuối, nàng ta vẫn chưa nói bí mật của Sở Vi Vân cho công chúa!

Còn có, nàng ta rất đói bụng, vừa rồi Phong Tảo cho nàng ta hai quả trái cây, nàng ta còn chưa ăn.

Thật thê thảm…

Trong lúc lẩm bẩm, nàng ta nhìn thấy có người nhảy xuống từ trên đỉnh vách đá, một tay giữ chặt cổ tay của nàng ta.

Thất Xảo ngạc nhiên, cho rằng bản thân sẽ được cứu.

Nhưng… Tại sao cả hai đều rơi xuống?

“A…”

Thì ra không phải tới cứu nàng ta, mà là cùng nàng ta chịu chết! Dừng lại!

A a a!

Nàng ta vẫn chưa muốn chết!

Nữ tử hắc y đứng trên đỉnh vách đá cúi đầu nhìn xuống, vách núi tối đen như mực, sâu không thấy đáy!

Bọn họ… Cứ như vậy nhảy xuống thì có chết không?

Nàng ta còn chưa ra tay đúng không?

Cái này… Chủ tử cũng không nói muốn mạng của Phong Tảo, nàng ta nên trở về phục mệnh như thế nào đây?

Chuyện lạ hàng năm đều có, nhưng năm nay đặc biệt nhiều.

“Khụ!” Nữ tử hắc y quay đầu lại, trừng mắt nhìn mười mấy hắc y nhân phía sau.

“Các ngươi tận mắt nhìn thấy bọn họ nghĩ quẩn rồi tự mình nhảy xuống, không hề có liên hệ với ta!”

Mười mấy hắc y nhân nhìn nhau.

Chủ tử sẽ tin sao?

Tự mình nhảy xuống, cái này cần có bao nhiêu điều tiêu cực trong lòng chứ?

Nhưng thấy gió lớn gào thét, bọn họ cũng biết vách núi này sâu không lường được.

Ngã xuống như vậy nhất định là không thể sống nổi?

Haiz! Hai kẻ xui xẻo!



“Thất Xảo!”

Sở Khuynh Ca đột nhiên ngồi dậy.

Nàng vung tay lên, không biết đã bắt được cái gì, dùng sức kéo một cái.

“Trở về!”

Nàng mơ thấy Thất Xảo ngã xuống vách núi, dường như nàng đã kéo tay Thất Xảo lại, đang muốn kéo nàng ta lên.

Nhưng mà…

“Khụ!”

Lúc này hai mắt nam nhân tuyệt sắc đang ngủ bên cạnh lim dim, nhưng vẻ mặt thống khổ, sau khi đẩy nàng ra, hắn lập tức khom người lại.

Nữ nhân chết tiệt này, nàng cố ý sao?

Đây không phải là lần đầu tiên đúng không? Nàng định mưu sát phu quân rồi cao chạy xa bay với Mộ Bạch đúng không?

“Sao, làm sao vậy?” Bản thân Sở Khuynh Ca cũng hơi mơ hồ, tại sao hắn lại có bộ dáng giống như rất đau vậy?

Vừa rồi nàng đã làm cái gì? Không phải là nàng muốn kéo Thất Xảo đang ngã xuống vách núi trở về sao?

Kéo…

Nàng cúi đầu, nhìn bàn tay của bản thân một cái.

Quay đầu lại, nàng nhìn thấy Phong Ly Dạ cong một chân lên, mặc dù hắn đã cố gắng giữ vẻ mặt không biểu cảm, nhưng trên mặt vẫn có mồ hôi chảy đầm đìa.

Một giây sau, nàng suýt chút nữa đã bị bản thân hù chết.

“Ta, ta không phải cố ý!”
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 584


Sau hai nén nhang, Phong Dạ Ly đi ra khỏi gian phòng.

Khuôn mặt lạnh như băng trước sau như một, chỉ là nhiều hơn vài phần rét lạnh so với trước đây.

Sở Khuynh Ca đi phía sau hắn, nhìn qua có hơi suy yếu.

Có điều, đôi mắt to ngập nước vẫn một mực nhìn chằm chằm mặt đất, dường như ngay cả dũng khí ngẩng đầu nhìn hắn một cái cũng không có.

Quả thật, quá mất mặt.

Advertisement

Nàng thật sự còn cho rằng bản thân đang cứu người, vì thế đã liều mạng kéo… Không phải, phải gọi là nhổ!

Ai mà biết được!

Ai biết được cái tên sắc dục này… Quỷ, sáng sớm mà ý chí chiến đấu đã dâng trào, rốt cuộc là có bao nhiêu hứng thú chứ?

Thật sự không liên quan đến nàng, nàng mơ mơ màng màng ngủ, làm sao có thể phân biệt rõ ràng được chứ.

Advertisement

Người phía trước bỗng nhiên dừng lại, Sở Khuynh Ca vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân.

Một cái sơ sẩy, rầm một tiếng trực tiếp đụng phải lưng của hắn.

Vô cùng, cứng rắn!

Đau chết mất!

Mũi đau, ngay cả đầu cũng choáng váng, chân mềm nhũn muốn ngã xuống.

Phong Ly Dạ quay đầu lại, đỡ nàng: “Còn muốn giả chết? Vừa rồi không phải rất hăng hái sao?”

Sở Khuynh Ca cố gắng đứng vững, gương mặt đỏ bừng lên!

Mới vừa rồi nàng có tinh thần là bởi vì nàng cho rằng nàng thật sự đang cứu người!

Cứu người! Còn có thể không dùng hết sức lực từ lúc được sinh ra sao?

Nhưng nàng không dám nói ra những lời này, nếu không mặt mũi của nàng để ở đâu chứ?

“Ta có hơi khó chịu.” Nàng thật sự không phải là đang giả chết.

Thật đấy.

Đôi môi mỏng của Phong Ly Dạ khẽ mím, mặc dù nhìn thoáng qua hắn giống như đang trách móc.

Nhưng vẻ mặt tái nhợt của nàng sẽ khiến hắn đau lòng.

“Không có xe ngựa, sợ sao?” Hắn nghiêm túc hỏi: “Nếu như…”

“Sợ cái gì? Hoàn cảnh khắc nghiệt hơn cũng đã thấy.” Sở Khuynh Ca biết lần đi xuất chinh này gian khổ đến mức nào.

Ngược lại ánh mắt Phong Ly Dạ chợt lóe lên sự hoang mang: “Hoàn cảnh ác liệt hơn?”

Nàng thân là công chúa một nước, từ khi sinh ra đã ở trong cung, cả cuộc đời nàng sống trong nhung lụa.

Nàng có thể biết được cái gì?

Nhưng Sở Khuynh Ca đã nói như thế, cho nên hắn không hề hoài nghi lời nói của nàng.

Chỉ là, kinh nghiệm của nàng đến từ đâu?

Biên giới Bắc Lan ở phía Bắc Nam Tấn, mặc dù bên ngoài biên giới có một mảnh xanh hóa, nhưng xa hơn mảnh xanh hóa đó chính là một mảnh đất vàng.

Nhất là bây giờ đã sắp vào đông, gió lớn thu đông thỉnh thoảng thổi tới đều sẽ mang đến một trận bão cát.

Một đường từ Tấn Thành đi qua, hoàn cảnh vô cùng ác liệt.

Rất nhiều nơi xe ngựa căn bản là không thể qua được.

Ngay cả những người vận chuyển lương thực quân nhu cho bọn họ đều là xe ba bánh kín mui, một loại xe vận chuyển linh hoạt thuận tiện hơn xe ngựa.

Người không thể ngồi.

So với lần xuất chinh trước, điều kiện kém hơn một trời một vực.

Cho nên, khi biết lần xuất chinh này ngay cả một chiếc xe ngựa đàng hoàng cũng không có, Sở Vi Vân thiếu chút nữa đã ngất đi.

“Làm sao có thể không có xe ngựa? Nếu không có xe ngựa thì ta phải làm sao bây giờ? Ta sẽ ngồi ở đâu?”

Đường xá xa xôi như vậy, nếu không ngồi xe ngựa, chẳng lẽ muốn nàng ta giống như những tên nam nhân thô bỉ kia, ngồi trên lưng ngựa sao?

Nhất là khi nàng ta nhìn thấy trong đại quân vậy mà thật sự có nữ binh ngồi trên lưng ngựa với tên nam nhân thô bỉ, nàng ta dường như muốn phát điên lên!

“Ta không muốn! Ta tuyệt đối không thể giống như bọn họ!”

Ánh nắng mặt trời sẽ làm rám làn da trắng mịn của nàng ta, sẽ làm cho khuôn mặt của nàng ta xuất hiện những đốm khó coi!

Nói chung! Không được! Nàng ta tuyệt đối không đi!

Lần này theo quân xuất phát, người cho Sở Vi Vân làm phó tướng là nữ quan Trương Nham.

Nghe nàng ta nói như vậy, Trương Nham bước nhanh tới, dịu dàng nói: “Tiểu điện hạ, nữ tử hoàng tộc Nam Tấn chúng ta đời đời đều là anh hùng trên lưng ngựa! Giục ngựa đi về phía trước, không chỉ thuận tiện còn tiết kiệm thời gian, là cách nhanh nhất.”

“Nhưng mà, không thoải mái mà!” Sở Vi Vân sắp khóc.

Cách đó không xa, Hàn Thượng cung chậm rãi đi tới: “Tiểu điện hạ, người bực dọc chuyện gì vậy?”
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 585


“Hàn Thượng cung, Hoàng tổ mẫu đâu?” Hai ngày nay bởi vì được Nam Khánh khoan dung và cưng chiều, cho nên sự kiêu ngoại của Sở Vi Vân đã tăng lên không ít.

Cho dù ở trước mặt Hàn Thượng cung, nàng ta cũng đã bắt đầu trở nên vô lễ.

“Ta muốn gặp Hoàng tổ mẫu, ta muốn nói cho người biết, những người này ai nấy đều khi dễ ta!”

Hàn Thượng cung nhìn Trương Nham một cái, Trương Nham nói: “Tiểu điện hạ muốn xe ngựa, người không muốn cưỡi ngựa xuất chinh.”

Hàn Thượng cung sao lại không hiểu tính tình của Sở Vi Vân, trước kia thì õng ẹo nũng nịu, hai ngày nay thì là ngang ngược kiêu căng.

Advertisement

Bà ấy cung kính nói: “Tiểu điện hạ, hôm nay bệ hạ long thể bất an, người sẽ không đến để tiễn biệt tiểu điện hạ.”

“…”

“Tiểu điện hạ, người là điện hạ tương lai được lựa chọn, điện hạ của các triều đại Nam Tấn chúng ta không ai không phải là đại anh hùng.”

Hàn Thượng cung dắt ngựa đến, dắt đến trước mặt Sở Vi Vân.

Advertisement

“Tiểu điện hạ, nếu ngay cả ngựa người cũng không dám cưỡi, tương lai, làm sao người cưỡi ngựa đánh khắp thiên hạ?”

Sở Vi vân mím môi.

Ai muốn cưỡi ngựa để đánh khắp thiên hạ?

Thiên hạ này cứ để cho người khác đến đánh giúp nàng ta, nàng ta trốn ở trong cung sống phóng túng là tốt rồi.1

Thân phận của nàng ta tôn quý như thế, chẳng lẽ thật sự muốn nàng ta đích thân đi đánh giặc sao?

Giống như lần xuất chinh này, nàng ta chẳng qua là đi ngang qua mà thôi.

Kẻ chân chính ra chiến trường là những binh lính thân phận hèn mọn kia, tính mạng của những kẻ đó không đáng kể, sao có thể so sánh với nàng ta?

“Hàn Thượng cung, ta phải ngồi xe ngựa, nếu không có xe ngựa, ta sẽ không xuất chinh!”

Lời này vừa nói ra, Trương Nham lập tức trợn mắt há hốc mồm, nhìn Hàn Thượng cung, hoàn toàn không thể hoàn hồn lại.

Tiểu điện hạ của bọn họ sao… Sao lại có thể như vậy?

Trương Nham không tiếp xúc nhiều với Sở Vi Vân, nhưng mấy ngày nay Hàn Thượng cung dường như là tiếp xúc hằng ngày.

Bà ấy cũng hơi tức giận, nhưng dù sao đối phương cũng là tiểu điện hạ tôn quý, bà ấy chỉ có thể tức giận mà không dám nói.

Bà ấy vẫn phải khuyên nhủ: “Tiểu điện hạ, đây là cơ hội tốt để người lập công, có Thế tử gia tương trợ, trận chiến này đương nhiên có thể đại thắng trở về.”

Bà ta tiến lại gần Sở Vi Vân, ôn tồn nói: “Chỉ cần tiểu điện hạ khải hoàn trở về, bệ hạ lập tức sẽ có đủ lý do phong người làm điện hạ.”

“Tiểu điện hạ, cơ hội này là ngàn năm có một, là cơ hội không thể bỏ qua.”

Sở Vi Vân vẫn có vẻ mặt mất hứng: “Ta muốn xe ngựa!”

Thật sự là không thể nghĩ tới, tính tình tiểu điện hạ lại là như thế… Tùy hứng.

Các tướng sĩ chung quanh đều trợn mắt há mồm.

Sắc mặt Hàn Thượng cung trở nên khó coi, bà ấy đang muốn nói cái gì đó thì lại nghe được một thanh âm trầm thấp cách đó không xa vang lên.

“Thế nào? Vân Nhi không muốn xuất chinh sao? Nếu không, để bổn cung thay ngươi đi đánh trận này?”

Trưởng công chúa Nam Dương!

Hàn Thượng cung và Trương Nham lập tức như gặp đại địch.

Sở Vi Vân lại trừng mắt nhìn Nam Dương đi tới, hừ lạnh: “Chuyện của bổn cung, lúc nào đến phiên ngươi quản?”

Bây giờ nàng ta đã trực tiếp vào ở điện Vĩnh An, không cần nhìn sắc mặt lão nữ nhân này nữa, sao phải sợ nàng ta làm gì?

Nhưng, Trương Nham và Hàn Thượng cung đột nhiên lại cảm thấy lạnh sống lưng, trong lòng hoảng hốt.

“Tiểu điện hạ…”

“A!” Chỉ thấy bóng người trước mắt chợt lóe, sau đó là bốp một tiếng.

Sau đó, Sở Vi Vân thét lên chói tai.

Mọi người giương mắt nhìn lại, ai nấy lập tức đều kinh hồn bạt vía!

Trưởng công chúa… Trưởng công chúa vậy mà đánh tiểu điện hạ… Tát tiểu điện hạ một cái!

Sở Vi Vân che chỗ mặt bị đánh, gắt gao trừng mắt nhìn Nam Dương, nàng ta chết cũng không thể tin được chuyện trước mắt này!

Nàng ta bị đánh!

Thân là tiểu điện hạ của Nam Tấn, nàng ta lại bị đánh!

Thực sự là bị đánh!

Thật mất mặt! Trước mặt mọi người lại bị đánh cho vang dội như vậy!

Chờ sau khi phản ứng lại, hai mắt Sở Vi Vân đỏ tươi, điên cuồng nhào về phía Nam Dương: “Tiện nhân, ngươi dám đánh ta! Ta sẽ giết ngươi!”
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 586


Nàng ta là tiểu điện hạ!

Thân phận này, ở Nam Tấn chính là đại diện cho Nữ hoàng tương lai.

Nhưng Sở Vi Vân có nằm mơ cũng không ngờ rằng, nàng ta đường đường là tiểu điện hạ dưới một người và trên vạn người, vậy mà lại bị mất mặt trước mọi người!

“Ta giết ngươi!”

Nàng ta thật sự điên rồi, có đánh thắng được hay không cũng không quan tâm, cứ muốn xông tới.

Advertisement

Nam Dương nhìn nàng ta hồi lâu, nếu Sở Vi Vân dám xông tới, Nam Dương cũng không ngại đá nàng ta đá như một con chó!

Tiểu điện hạ phế vật như vậy, nàng ta căn bản không để vào mắt.

“Tiểu điện hạ, không được!” Nhờ Hàn Thượng cung và Trương Nham phản ứng kịp thời, mới kéo được Sở Vi Vân ra trong lúc Nam Dương đang định giương chân.

Hàn Thượng cung lo lắng nói: “Tiểu điện hạ, Trưởng công chúa là hoàng cô của người, là trưởng bối, người không được vô lễ!”

Advertisement

“Ta là tiểu điện hạ cao quý, nàng ta lại dám đánh ta! Nàng ta đánh ta!”

Sở Vi Vân vừa khóc lóc vừa ầm ĩ, giận dỗi đến mức mất cả hình tượng.

“Ta muốn giết nàng ta! Ta sẽ giết nàng ta!”

“Các ngươi có nghe thấy không? Vị tiểu điện hạ này chẳng những mắng bổn cung là tiện nhân, còn muốn giết bổn cung! Bổn cung mắc đại tội không thể không chết sao?” Thanh âm của Nam dương rất lớn, rất nhanh đã lan truyền khắp quảng trường.

“Bất quá bổn cung chỉ muốn dạy dỗ vãn bối không hiểu chuyện, đây là tử tội sao?”

Mọi người cúi đầu, không dám thở mạnh.

Sở Vi Vân tức giận đến mức suýt méo miệng!

Nam Dương đánh người, vậy mà lại còn đúng tình hợp lý!

Nam Dương đã quên Sở Vi Vân nàng ta là ai rồi phải không? Nàng ta là Nữ hoàng bệ hạ tương lai của Nam Tấn!

“Ta giết…”

“Tiểu điện hạ, đủ rồi!” Hàn Thượng cung quát một tiếng, thô bạo kéo nàng ta trở về!

Sở Vi Vân không cẩn thận, suýt chút nữa đã ngã lăn ra đất.

Thật vất vả lắm mới đứng vững được, nàng ta không thể tin mở to mắt nhìn Hàn Thượng cung: “Ngay cả ngươi cũng…”

“Tiểu điện hạ, bệ hạ phái ta tới đây, là để tiễn đại quân của người ra khỏi thành!”

Sắc mặt Hàn Thượng cung tái nhợt, nếu như nàng ta không phải nữ nhi của Nam Tinh, bà ấy thật sự sẽ gi3t chết nàng ta!

Nhất định sẽ gi3t chết nàng ta!

Đây thật sự là nỗi ô nhục của hoàng tộc!

Khi đại quân xuất phát, nàng ta không chịu cưỡi ngựa, cả ngày bực dọc khó chịu, khóc lóc ầm ĩ, nàng ta không cảm thấy xấu hổ sao?

Từ khi Nam Tấn khai quốc đến nay, chưa từng có tiểu điện hạ nào thấp kém như vậy!

Quả thật là phế vật!

Hàn Thượng cung lạnh lùng nói: “Tiểu điện hạ, mời lên ngựa! Dẫn dắt đại quân ra khỏi thành!”

“Ta…” Chẳng lẽ, mối thù bị tát vào mặt này, cứ như vậy mà bỏ qua sao?

“Trừ khi, người không muốn làm tiểu điện hạ nữa!” Hàn Thượng cung nghiến răng nói.

Không làm tiểu điện hạ…

Sở Vi Vân sửng sốt một chút, trong lòng chợt lạnh.

Chuyện nàng ta được Sở Ngạn đánh tráo, rất nhanh thôi bên phía hoàng tộc nước Sở sẽ biết chuyện này.

Nước Sở, nàng ta nhất định không thể trở về.

Nếu không ở lại Nam Tấn làm điện hạ, nàng ta khó có thể sống sót.

Liếc mắt nhìn về phía Nam Dương, mặc dù Sở Vi Vân tức giận muốn chết, nhưng cuối cùng vẫn dắt ngựa thận trọng leo lên.

Cái tát vào mặt này, sau này nàng ta nhất định phải trả gấp mười lần!

Ngay khi nàng ta sắp chấp nhận số phận của mình, Sở Vi Vân nhìn chằm chằm về hướng Nam Dương, đột nhiên nhìn thấy nam nhân đứng sau lưng nàng ta.

Hắn ta một thân bạch y, khí chất xuất chúng.

Quan trọng nhất là! Sở Vi Vân biết hắn ta và Sở Khuynh Ca có quan hệ!

Đáy mắt xoẹt qua một chút vui mừng, Sở Vi Vân đột nhiên ngừng tức giận và cố gắng giữ cho mình bình tĩnh lại.

Nàng ta nhìn Hàn Thượng cung, lần này tuyệt đối không được phép từ chối: “Nghe nói y thuật của Tam hoàng tử rất cao siêu, hiện giờ bổn cung cần một vị thầy thuốc bên cạnh.”

“Tiểu điện hạ?” Hàn Thượng cung sửng sốt, bà ấy quay đầu liếc mắt nhìn Mộ Bạch.

Mộ Bạch khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên người Sở Vi Vân.

Sở Vi Vân cười lạnh nói: “Ta muốn Tam hoàng tử cùng ta xuất chinh, nếu như Trưởng công chúa không đồng ý, vậy đi bái kiến Hoàng tổ mẫu, để Hoàng tổ mẫu định đoạt đi!”
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 587


Có điều ban đầu hắn ta cũng định rời khỏi Tấn Thành.

Hiện giờ với yêu cầu này của Sở Vi Vân, bất quá cũng chỉ là một cái cớ để hắn ta rời khỏi đây.

Vấn đề là, nữ nhân này cứ quấy rầy hắn ta, khăng khăng giữ hắn ta ở bên cạnh nàng ta.

Đại quân đã đi được hai ngày, hắn ta biết Sở Khuynh Ca và Phong Ly Dạ ở ngay tại đội ngũ đằng trước, nhưng lại không có cơ hội vượt lên gặp mặt.

Ngày thứ ba đại quân rời khỏi Dương Thành đi vào một khu rừng núi.

Advertisement

Đây là con đường duy nhất đi đến biên giới Bắc Lan, một số đường rất hẹp và gồ ghề, thật sự không thích hợp cho xe ngựa.

Đội ngũ mới đi đến khe núi không đến nữa canh giờ, Sở Vi Vân đã chịu không nổi nữa, nằm trên lưng ngựa, nôn mửa dữ dội.

Trương Nham lập tức cho đội ngũ dừng lại và nghỉ ngơi tại chỗ.

“Ta muốn gặp Dạ ca ca.” Sở Vi Vân ngồi trên tấm thảm được lính canh trải cho nàng ta, cả người không có chút sức lực.

Advertisement

“Nói cho Da ca ca, ta… Không khỏe, ta muốn gặp chàng.”

Trương Nham lúng túng một hồi, nhưng thấy tiểu điện hạ thực sự không thoải mái, đành phải tự mình xông lên đội ngũ phía trước.

Phong Ly Dạ vẫn ngồi trên ngựa, và người cưỡi cùng hắn là Sở Khuynh Ca.

Đi được hai ngày, ngay cả Sở Khuynh Ca cũng chịu không nổi nữa, lúc này cả người nàng mềm nhũn ngã vào trong lòng Phong Ly Dạ.

Đội ngũ dừng lại, Phong Ly Dạ ôm nàng nhảy xuống ngựa, đặt nàng xuống bãi cỏ.

“Cảm thấy thế nào?” Tuy rằng trên mặt hắn vẫn là vẻ lạnh lùng ngàn năm không đổi, nhưng trong mắt lại lộ ra một sự lo lắng.

“Có phải ngực còn khó chịu không? Có muốn ta xoa cho nàng không?”

“Không…” Sở Khuynh Ca suýt chút nữa đã một đá đá bay hắn.

Mặc dù, biết rõ hắn không có ý đó.

Chỉ là, ngực, xoa?

Hắn không thấy, khắp nơi đều là những tướng sĩ đang nhìn chằm chằm vào họ sao?

“Không có gì… Không có gì.” Nàng cắn môi, nếu giọng nói không khàn khàn như vậy, lời nói của nàng sẽ thuyết phục hơn.

“Có lẽ chỉ là hơi… Mệt thôi.”

Nữ nhân này là người như thế nào, Phong Ly Dạ biết rõ hơn ai hết.

Vì không muốn làm chậm trễ việc quân cơ, khi nào còn chịu đựng được, nàng luôn cố gắng chịu đựng.

Nếu thực sự không thể nhịn được nữa, nhất định là rất khó chịu.

“Đợi lát nữa khi lên đường, nàng trực tiếp ngồi lên đùi của ta đi.” So với ngồi trên lưng ngựa, ít nhất cũng bớt xóc nảy một chút.

“Ta sẽ bảo vệ nàng.”

“Không…” Sao nàng có thể yếu đuối như vậy?

Nhưng bây giờ ngay cả lời từ chối cũng không dễ nói ra.

Nói nàng không giả yếu đuối, ai tin chứ?

Một chưởng kia của Hàn Thượng cung đã làm chấn thương tâm mạch của nàng.

Nếu có thể nằm tịnh dưỡng, vài ngày sẽ khỏe lại.

Nhưng mấy ngày nay liên tiếp đi lại, thân thể không những không thể khôi phục, ngược lại vết thương càng ngày càng nặng.

Chỉ cần nhìn khuôn mặt gầy guộc không bằng lòng bàn tay của nàng là có thể thấy những ngày qua nàng đã phải chịu đựng bao nhiêu.

Phong Ly Dạ đã quyết định, đợi lát nữa sẽ để nàng ngồi trên đùi hắn.

Dù sao, cũng do tiểu điện hạ kia không thể chịu đựng được gian khổ, nên tốc độ của đại quân đã chậm đi rất nhiều.

Hắn một tay ôm nàng, một tay thúc ngựa, vô cùng thành thạo.

Sở Khuynh Ca còn muốn nói gì đó, đã thấy Trương Nham vội vã chạy tới.

Nàng kéo tay áo của Phong Ly Dạ.

Phong Ly Dạ cúi đầu, liếc nhìn những ngón tay tái nhợt đang kéo áo của mình, trong lòng không nhịn được khẽ động.

Nữ nhân liều chết này… Bởi vì mấy ngày nay sức khỏe nàng không tốt, nên vô cùng ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn.

Trước đây cũng đã từng có những ngày như vậy.

Nhưng lúc này đã không còn như lúc đó, đâu đâu cũng có mưu tính.

Cuối cùng, nó là thật lòng.

Có một cảm giác nhói lên nơi tận cùng trái tim, trái tim nhất thời như bị một nhát dao đâm vào.

Hắn lập tức thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Trương Nham đang đi tới: “Có chuyện gì?”
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 588


“Thế tử gia!” Trương Nham liếc nhìn Phong Ly Dạ rồi lại nhìn sang Sở Khuynh Ca.

Tuy hai người họ không biểu lộ nhiều, nhưng vừa rồi bà ấy trông thấy hai người đang tình chàng ý thiếp như vậy, lời nói đã đến bên miệng, sao bà ấy có thể không biết xấu hổ mà nói ra?

“Trương Nham đại nhân, rốt cuộc có chuyện gì?” Phong Ly Dạ không có nhiều kiên nhẫn với người của Nam Tấn.

Có điều, Trương Nham có thể được coi là một nhân vật, không khiến người ta chán ghét cho lắm.

Vì vậy thái độ của hắn với bà ấy mới không quá xa cách.

Trương Nham do dự một lúc, cuối cùng kiên trì nói: “Thế tử gia, tiểu điện hạ đã nói… Tiểu điện hạ không khỏe, muốn mời ngài đến gặp tiểu điện hạ.”

Advertisement

Sắc mặt của Phong Ly Dạ lập tức trở nên lạnh lùng, hắn không vui nói: “Không gặp!”

Hắn không phải thầy thuốc, nàng ta không khỏe, tìm hắn làm gì?

Trương Nham sững sờ một lúc.

Mặc dù bà ấy biết sẽ gặp phải khó khăn, nhưng không ngờ lại cứng rắn đến như vậy.

Advertisement

Thái độ này quá kiên quyết.

“Thế tử gia…”

“Không phải Mộ Bạch ở bên cạnh nàng ta sao? Bảo Mộ Bạch đến gặp nàng ta đi, đừng phiền ta!”

“Thế tử gia…”

Phong Ly Dạ không muốn để ý đến nàng ta.

Trương Nham có chút bất đắc dĩ, bà ấy chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn trở về phục mệnh.

Sở Khuynh Ca hơi ngạc nhiên: “Mộ Bạch… Cũng ở đây à?”

“Thế nào? Lại nghĩ đến nam nhân hoang dã đó?” Mỗi ngày ở bên cạnh hắn, vậy mà nàng vẫn còn tâm trí nghĩ về đến tên nam nhân điên loạn đó! Nàng dám!

Sở Khuynh Ca thực sự muốn trợn mắt với hắn.

Nàng chỉ là có chút kinh ngạc, Mộ Bạch cũng ở trong đội ngũ, nhưng ba ngày qua, họ chưa từng gặp mặt.

Về phần có nghĩ đến nam nhân hay không, nàng bệnh đến mức dường như không có sức để ăn, làm sao có khí lực mà nghĩ đến nam nhân?

Đúng là nhảm nhí!

Không làm được gì, ghen tuông là giỏi nhất!

“Ta không nghĩ đến nam nhân.”

Sở Khuynh Ca mím môi dưới, trước sự nghi ngờ của hắn, nàng bĩu môi nói: “Cả ngày đều nghĩ về chàng!”

“…”

Mặc dù kiêu ngạo không nói, nhưng trái tim nàng đau nhói.

Nỗi đau ngọt ngào!

Loại hương vị này cũng rất đặc biệt, hầu hết mọi người đều không thưởng thức được.

Bởi vì Phong Ly Dạ không muốn gặp Sở Vi Vân, sau khi Sở Vi Vân nôn xong, nàng ta cũng miễn cưỡng tiếp tục đi về phía trước.

Phong Ly Dạ vậy mà lại thực sự ôm Sở Khuynh Ca đặt trên đùi, hắn cởi ngoại bào cột lên người nàng, dễ dàng trói cơ thể nhỏ nhắn của nàng bên cạnh hắn.

Sở Khuynh Ca đột nhiên đỏ mặt, xấu hổ!

“Ta không phải tiểu hài tử!”

Chỉ có tiểu hài tử thôi, người lớn sợ bọn chúng ngã ngựa nên mới cột như vậy!

“Ha ha, trong mắt ta, hài tử và trẻ con có cái gì khác biệt?”

Hiếm thấy được nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ của nữ nhân liều chết này, suy nghĩ của hắn không không nhịn được lại khẽ động.

Lần này trái tim vô cùng đau đớn, một mùi máu tươi trào tới bên môi.

Phong Ly Dạ vẫn cười to, mặc dù rất đau, nhưng ngày hôm nay thật sự rất thoải mái.

“Được rồi, cứ như vậy đi.”

Bàn tay to ấn đầu nàng vào vị trí trong lòng hắn.

Cơ thể đau đớn, nhưng trái tim lại ấm áp.

Một tháng!

Chờ sau khi giải độc xong, hắn sẽ giải giáp quy điền, cùng nàng sống một cuộc sống yên bình, được chứ?

Cố chịu đựng cơn đau đớn vì xúc động, đồng thời cũng cố nén máu sắp phun ra khỏi miệng, hắn ôm chặt nữ nhân vào lòng, kẹp bụng ngựa: “Đi!”

… Đến đêm, đại quân dựng trại trên một số khu đất bằng phẳng.

Mộ Bạch được Trương Nham mời đến lều của Sở Vi Vân.

Ngay khi hắn ta bước vào, đã thấy có thứ gì đó đang bay về phía mình.

Mộ Bạch nghiêng người, tùy ý né tránh.

Với tiếng đồ vật rơi loảng xoảng, sau lưng cách hắn ta không xa, thứ đó bị đập vỡ vụn thành những mảnh nhỏ!

Ánh mắt hắn ta tối sầm lại: “Trong lúc hành quân, đồ vật vô cùng trân quý, nếu làm hỏng một cái sẽ mất đi một thứ! Tiểu điện hạ, người không biết quý trọng à?”
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 589


“Ta là tiểu điện hạ, ta muốn đập cái gì thì đập cái đó, ngươi dựa vào cái gì mà muốn xen vào?”

Sở Vi Vân tức giận trừng mắt nhìn hắn ta.

Đường đường là tiểu điện h* th*n phận tôn quý, ngay cả những đồ vật này cũng không thể đập? Ngươi nói đùa hay sao?

Thấy vậy, Trương Nham đành phải lui ra ngoài, không quấy rầy bọn họ.

Mộ Bạch căn bản không muốn ở lại chỗ này, nhìn thấy một màn này, hắn ta cũng xoay người muốn rời đi.

Phía sau, Sở Vi Vân vội la lên: “Ngươi quay lại cho ta!”

Advertisement

“Không biết tiểu điện hạ bảo tại hạ đến đây, là có chuyện gì muốn phân phó?”

Hắn ta không phải Nam Dương, ở trước mặt Sở Vi Vân, thân phận quả thật thua kém hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, thái độ không khiêm tốn cũng không hống hách của hắn ta khiến Sở Vi Vân rất không hài lòng.

Nàng ta không trị được Nam Dương, ngay cả hoàng tử nuôi cũng không trị được sao?

“Ta muốn giữ ngươi lại hầu hạ ta!” Nếu không có Phong Ly Dạ, không bằng để Mộ Bạch thỏa mãn nàng ta cũng tốt!

Advertisement

Nghĩ đến Phong Ly Dạ bây giờ đang ở bên cạnh bảo vệ tiện nhân Sở Khuynh Ca đó, nàng ta đã tức giận muốn chết!

Buổi tối, nàng ta tự mình đi tìm Phong Ly Dạ, thế nhưng hắn không muốn gặp nàng ta, còn bảo Phong Tứ đuổi nàng ta đi!

Quả thật rất quá đáng!

Chỉ là… Chỉ là tính tình Dạ ca ca của nàng ta chính là như vậy, trong quân ngũ cũng không có ai có thể trị được hắn!

Khi nào hắn mới có thể học được cách nghe theo lời nàng ta, muốn lấy lòng nàng ta?

Mộ Bạch hờ hững liếc nàng ta một cái, sau đó lại xoay người rời đi.

Sở Vi Vân tức giận đến mức nhặt một vật khác và ném nó vào lưng hắn ta.

Mộ Bạch tùy ý vung tay, đồ vật bay ngược lại hướng đó.

Bốp một tiếng, đập vào bả vai Sở Vi Vân.

“A!” Sở Vi Vân hét lên một tiếng thảm thiết, suýt chút nữa lăn lộn trên mặt đất.

Mộ Bạch vén rèm cửa, không thèm quay đầu lại định đi ra ngoài.

Sở Vi Vân nghiến răng nghiến lợi, tức giận nói: “Ngươi cho rằng ngươi thật sự có thể có được tiện nhân đó sao?”

Mộ Bạch dừng một chút, tay đặt ở trên rèm cửa, lại không có vén rèm lên.

Sở Vi Vân biết rằng chỉ có tiện nhân Sở Khuynh Ca đó mới có thể lay động tên nam nhân trước mặt!

Phong Ly Dạ là như thế, Mộ Bạch cũng như vậy!

Mắt cũng những tên nam nhân này bị mù hay sao, không thấy nàng ta so với Sở Khuynh Ca còn đẹp hơn gấp trăm lần à?

“Ta biết ngươi thích nàng ta!” Nàng ta đứng dậy, đỡ chiếc bàn ngồi xuống.

Cắn răng chịu đựng cơn đau.

Nhưng vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng mảnh khảnh của Mộ Bạch, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi muốn nàng ta, trừ khi ngươi phối hợp với ta!”

Rốt cuộc Mộ Bạch cũng quay đầu, thản nhiên nhìn nàng ta một cái.

Ngay khi Sở Vi Vân nghĩ rằng cuối cùng hắn ta cũng sẵn sàng phối hợp với nàng ta, hắn ta lại thờ ơ bỏ lại mấy câu:

“Nếu sử dụng âm mưu quỷ kế mới có thể có được nàng, như thế sao có thể gọi là hạnh phúc?”

Hắn ta đi rồi.

Khuôn mặt kia của Sở Vi Vân khiến hắn ta cảm thấy rất khó chịu.

Trương Nham đứng cách đó không xa, nhìn thấy hắn ta, cũng không biết nên nói gì.

Ở chung mấy ngày, tính khí của vị tiểu điện hạ này thật sự một lời khó có thể nói hết.

Chẳng trách một người có tính tình tốt nhất như Mộ Bạch, cũng không muốn dây dưa với nàng ta.

Mộ Bạch liếc nhìn bà ấy một cái, cũng không hề quan tâm đến.

Nhìn bầu trời đêm mờ mịt trên đỉnh đầu, tâm trạng của hắn ta cũng nhất thời ảm đạm.

Cũng không biết tại sao.

Tóm lại là tâm trạng không tốt.

Hắn ta chậm rãi đi dọc theo con đường của khe núi.

Bất tri bất giác đã đi đến một con sông nhỏ.

Không ngờ tới, lại nhìn thấy bóng dáng mảnh mai ấy bên bờ sông.

Vừa nhìn thấy nàng, trái tim Mộ Bạch lập tức khẽ động, thiếu chút nữa đã không nhịn được chạy tới.

Không thể giải thích được, kích động!

Kích động đến mức không nói nên lời!

Nhưng rất nhanh hắn ta đã bình tĩnh lại.

Bóng lưng của nàng vô cùng cô độc, quen biết nàng lâu như vậy, chưa bao giờ hắn ta nhìn thấy nàng lạc lõng và cô đơn như vậy.

Việc kiểm tra kia, đối với nàng mà nói là một đả kích không nhỏ phải không?

Chỉ là hắn ta cũng không hiểu, tại sao chỉ mới mấy ngày không gặp, lại như… Cách mấy lần luân hồi.

Kìm nén sự kích động trong lòng, hắn ta chậm rãi bước tới.

Còn chưa đến sau lưng nàng, đã nghe thấy nàng bình tĩnh nói: “Ta không nghĩ đến nam nhân hoang dã kia, ta chỉ xem thiên tượng thôi.”
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 590


Mộ Bạch sửng sốt.

Không nghĩ đến nam nhân hoang dã?

Có lẽ Sở Khuynh Ca cũng nhận thấy rằng khí chất của tên nam nhân phía sau nàng không đúng.

Nhìn lại có một tia kinh ngạc.

Nàng không ngờ vừa mới nhắc đến “nam nhân hoang dã”, thì “nam nhân hoang dã” đã lập tức chủ động xuất hiện trước mặt nàng.

Advertisement

Đợi lát nữa bị quỷ hẹp hòi kia nhìn thấy, chắc chắn hắn sẽ trách nàng ba bốn câu.

Tên đó thật sự là tên nam nhân có thù tất báo và nhỏ nhen trong số những nam nhân đã từng gặp.

“Người cười sao?” Mộ Bạch đi tới trước mặt nàng.

Sở Khuynh Ca có chút sững sờ.

Advertisement

Nàng có đang cười sao? Xảy ra nhiều chuyện như vậy, làm sao còn tâm trạng để cười?

Có điều, vừa nghĩ đến Phong Ly Dạ hẹp hòi kia, dường như nàng cảm thấy có chút vui vẻ không thể giải thích được.

Nhưng nàng không muốn nghĩ nhiều về việc này.

“Sao ngươi cũng theo đại quân xuất phát rồi? Nam Khánh bảo ngươi đi theo bên người nàng ta à?”

“Mặc kệ là ai hạ lệnh, kết quả cũng đều giống nhau.”

Sở Khuynh Ca nghiêng đầu, cười có chút ảm đạm: “Ở chỗ nàng ta, ngươi bị ức h**p à?”

Nhưng điều đầu tiên Mộ Bạch phát hiện ra là khi nàng nhắc đến Sở Vi Vân, thế nhưng lại không hề có chút mỉa mai nào.

Không biết vì sao, đầu ngón tay của hắn ta có chút lạnh lão: “Người… Thái độ của người đối với nàng ta sao lại khác trước đây vậy?”

Còn những người khác, nên chán ghét thì vẫn chán ghét như trước, nên khinh thường thì vẫn khinh thường như trước.

Chỉ có nàng thực sự thay đổi thái độ đối với Sở Vi Vân.

“Nàng ta có phải là nữ nhi của Nam Tinh hay không, đối với người thật sự quan trọng như vậy sao?”

“Rất quan trọng.” Sở Khuynh Ca thẳng thắn nói, nàng không có ý lừa gạt hắn ta: “Đừng hỏi ta nguyên nhân tại sao, ta sẽ không trả lời.”

Mộ Bạch không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu.

Từng kiêu ngạo, tự tin đến mức gần như có thể gọi là tự phụ.

Nhưng bởi vì kết quả kiểm tra, bây giờ giữa hai hàng lông mày cũng không còn nhiều hơi thở sinh động như trước.

Nàng suy sụp.

Nhìn thấy nàng suy sụp như vậy, trong lòng hắn ta cảm thấy rất khó chịu.

“Có lẽ… Có lẽ dụng cụ có gì đó không ổn.”

Hắn ta đi đến bờ sông, giống như nàng, nhìn vào hình ảnh phản chiếu trên sông.

Những gì nàng nhìn thấy là hình ảnh phản chiếu của mặt trăng, nhưng những gì Mộ Bạch nhìn thấy là bóng dáng của nàng.

“Dụng cụ của ta, không thể sai.”

Đây mới là sự tự tin Sở Khuynh Ca nên có.

Chính vì sự tự tin này đã buộc nàng phải tuyệt vọng.

“Vậy có lẽ… Dụng cụ không được tẩy rửa rửa sạch, có lẽ… Còn sót lại máu của người khác…”

“Mỗi lần ta đều dùng thuốc đặc biệt của mình để tẩy rửa, không có khả năng còn sót lại.”

Sở Khuynh Ca rời mắt khỏi mặt nước, ngẩng đầu nhìn Mộ Bạch cao hơn mình cả một cái đầu.

Nàng khẽ cau mày: “Ngươi làm sao vậy? Ta cũng đã chấp nhận, nhưng ngươi lại không thể chấp nhận? Tại sao ta luôn cho rằng ngươi đối với chuyện này căn bản không thèm để ý?”

Mộ Bạch cũng không biết chính mình bị làm sao.

Có một số chuyện rõ ràng là do một tay hắn ta thúc đẩy, nhưng tại sao sau khi nhìn thấy vẻ thất vọng trong mắt nàng, hắn ta lại cảm thấy có chút… Hối hận?

Không! Hắn ta không thể hối hận, cũng sẽ không hối hận!

Đây chẳng phải là “Hồi báo” mà Cửu công chúa nàng nên nhận sao?

Tại sao chỉ mới qua hơn một tháng, hắn ta đã bắt đầu mềm lòng?

Hắn ta không chỉ trả những điều này, mà sau này còn phải trả nhiều hơn nữa!

Là nàng nợ hắn ta!

Mộ Bạch giấu lòng bàn tay vào trong tay áo, nắm thật chặt, móng tay sắc bén suýt chút nữa đã khiến lòng bàn tay rỉ máu.

Cuối cùng, hắn ta buông tay, vẫn như lúc nãy nhìn hình bóng nàng trong nước, giọng nói nhẹ nhàng như gió đêm.

“Chỉ là ta không thích… Nam Tấn có một tiểu điện hạ như vậy.”

“Ồ, nên làm quen thì hơn.”

Sở Khuynh Ca quay đầu lại, nhìn thấy nam nhân đang đi nhanh về phía họ, nàng mỉm cười: “Ta đến đây xem thiên tượng, thật đó.”
 
Back
Top Bottom