Ngôn Tình Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 80: Nam Nhân Tính Tình Không Tốt Ăn Nói Lại Khó Nghe Kia


Bóng người còn chưa đi tới cửa kia chợt dừng lại.

Trong phòng, tiếng trò chuyện của hai nữ tử vẫn lờ mờ truyền ra.

“Công chúa, ngài ấy là phu quân của người, sao người lại không thích ngài ấy?”
“Phu quân cái gì chứ? Trước kia là ta đầu óc không tỉnh táo, bản thân làm chuyện gì mà cũng không rõ ràng, chuyện thành thân kia chính ta cũng mơ hồ không rõ.


Giọng nói của nữ nhân chết bầm nghe còn mang theo vài phần ý cười, đúng là không có chút buồn bã nào!
“Bây giờ, đầu óc ta tốt rồi.

” Nàng cười hì hì, chỉ vào đầu của mình.

“Ta không thích nam nhân tính tình không tốt, ăn nói lại khó nghe kia, còn không đáng yêu bằng dao phẫu thuật của ta.


Phong Tảo bê một mâm thức ăn, nhìn nam tử dừng lại ở phía trước mình, trái tim cực kỳ căng thẳng.

Nam nhân tính khí không tốt, ăn nói lại khó nghe kia… lúc này trên mặt giăng đầy mây đen, sắc mặt hết sức khó coi!
“Thế tử gia…”
“Tự mang vào đi.

” Phong Ly Dạ hừ một tiếng, xoay người, lần này thật sự bỏ đi!
Phong Tảo có chút bất đắc dĩ.

Tuy rằng đúng là thế tử gia nhà bọn họ nói chuyện không dễ nghe, tính tình cũng quả thực không tốt như vậy nhưng thế tử gia vẫn rất tốt với Công chúa.

Chẳng phải đã tự mình đến phòng ăn, chọn một đống đồ ăn ngon cho nàng, chuẩn bị dùng bữa cùng nàng sao?
Kết quả, Công chúa lại nói thẳng là nàng không thích thế tử gia!
Không đúng! Hai người đã thành thân rồi, sao Công chúa có thể không thích Thế tử gia nhà bọn họ?
Ngoại trừ Thế tử gia, nàng còn có thể thích ai?
Phong Tảo thở hắt ra, cuối cùng vẫn đi tới, gõ cửa phòng.

Xảo Nhi đi ra mở cửa, có chút khó hiểu: “Ngươi… đến đưa đồ ăn?”
“Thật ra là thế tử gia nhà chúng ta…” Phong Tảo suy nghĩ một chút, vẫn là ngậm miệng, không giải thích.

Hắn ta gật đầu: “Đúng vậy.


Sau khi đưa đồ cho Xảo Nhi, hắn ta cũng rời đi.

Xảo Nhi mang đồ ăn vào, cười nói: “Công chúa, vừa mới nói muốn ăn đồ ngon, xem này, lập tức có người mang đến cho người.



… Hiện tại Sở Vi Vân cũng đang ở phủ Tri phủ.

Thật ra là nàng ta không ở lại phủ Tướng quân được nữa.

Những người phủ Tướng quân kia, ánh mắt mỗi người nhìn nàng ta đều giống như đang nhìn kẻ thù vậy.

Cho nên mặc dù vết thương còn chưa lành, Sở Vi Vân vẫn vội vội vàng vàng chuyển đến phủ Tri phủ.

Ít nhất người nơi này còn coi như tôn kính nàng ta.

Nhưng bây giờ nàng ta vẫn rất không vui, vô cùng không vui.

“Tại sao Dạ ca ca vẫn chưa tới thăm ta? Ngươi không nói cho Phong Tảo là ta đã không ăn gì hai ngày hai đêm rồi sao?”
Tuy rằng thật ra vừa ăn no không bao lâu nhưng chút công việc ngoài mặt vẫn phải làm đủ.

Nhu Nhi bị thương, hiện tại đang là Sương Nhi hầu hạ nàng ta, đồ ăn cũng là Sương Nhi lặng lẽ mang đến cho nàng ta ăn.

Về phần cơm nước do hạ nhân đưa đến thì thật sự không động tới một ngụm nào.

Thoạt nhìn giống như là Quận chúa đã không ăn gì hai ngày hai đêm!
Sương Nhi vội vàng nói: “Em đã ám chỉ công khai cho Phong Tảo mấy lần rồi nhưng Phong Tảo nói… Hắn nói Thế tử gia đang ở chỗ Cửu công chúa.


“Không phải, ta muốn ngươi thay ta đi làm một chuyện.


Thế là hai nén nhang sau đó, Sương Nhi chạy ra ngoài từ gian phòng của Sở Vi Vân, khóc lóc đập cửa phòng của Phong Ly Dạ.

“Thế tử gia, Quận chúa nhà ta tự nhốt mình ở trong phòng, mãi không chịu ra ngoài, nô tỳ sợ nàng muốn làm chuyện dại dột! Thế tử gia, van ngài đi xem Quận chúa một chút!”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 81: Ngươi Đã Đồng Ý Chăm Sóc Ta Cả Đời


Lúc Phong Tảo mở cửa phòng Sơ Vi Vân ra, Sở Vi Vân đã treo lụa trắng.

Sương Nhi khóc nước mắt rơi như mưa, cuống quýt vọt vào: “Quận chúa! Quận chúa, sao người lại ngốc như thế?”
Phong Tảo bị dọa sợ, rút trường kiếm ra, xoay cổ tay một cái.

Lụa trắng bị kiếm cắt đứt, người đang treo ở trên cũng nhanh chóng rơi xuống.

Phong Tảo muốn lên đón lấy, nhưng ngẫm lại, Thế tử gia đang ở đây, không đến lượt mình ra tay.

Dù sao, đi lên đón được Quận chúa, phải có tiếp xúc thân thể với Quận chúa, như thế thì sao được?
Ai không biết Quận chúa có ý với Thế tử gia nhà bọn họ?
Về phần Sương Nhi, càng không có khả năng đỡ lấy tiểu thư nhà mình, đây chẳng phải là muốn cướp người với Thế tử gia sao?
Tất cả mọi người đang chờ, cho đến khi… bịch một tiếng, Sở Vi Vân ngã xuống đất, hét thảm lên, suýt chút ngất đi.

Sương Nhi ngây người, Phong Tảo cũng trợn mắt.

Chỉ có nam nhân đang đứng cạnh cửa là lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt này, sắc mặt như nước.

“Quận chúa!” Sương Nhi rôt cuộc cũng phản ứng lại, nhào lên, muốn đỡ Sở Vi Vân.

Sở Vi Vân lại đẩy nàng ta ra, quay đầu lại trừng mắt nhìn bóng dáng đang đứng ngoài cửa.

Nàng ta không dám tin, có chết cũng không muốn tin vào những điều mình vừa trải qua.

Hắn thế mà lại thấy chết không cứu!
“Quận chúa, trên đất… trên đất lạnh.

” Sương Nhi đỡ Sở Vi Vân lên.

Gương mặt của Sở Vi Vân lần này thật sự trắng bệch.

“Tại sao?” Nàng ta nhìn Phong Ly Dạ, nước mắt đầy mặt.

Sương Nhi đỡ nàng ta ngồi lại trên giường, sau đó cẩn thận lui ra ngoài.

Lúc đi ra còn kéo nhẹ áo của Phong Tảo.

Phong Tảo cũng chỉ có thể lui ra ngoài.

Nhưng Thế tử gia cũng chỉ đứng cạnh cửa, dường như không có ý bước vào.

Thế này… làm sao bọn họ đóng cửa được?
Sương Nhi nôn nóng muốn chết!
Thế tử gia này, tại sao lại hoàn toàn không hiểu phong tình?
“Dạ ca ca…” Sở Vi Vân có chút không biết phải làm sao.

Khoảng cách của hai người quá xa xôi, muốn nói chuyện một cách “yếu ớt” với hắn, nhưng nói kiểu yếu mềm thì lại sợ tiếng nói quá nhẹ, hắn không nghe được.

“Dạ ca ca…” Nàng ta lại thỏ thẻ gọi.

Phong Ly Dạ vẫn bất động như cũ, đứng ở cạnh cửa như một pho tượng, không có chút ý muốn đi qua nào.

“Dạ ca ca!” Lần này Sở Vi Vân tăng giọng lên, uất ức đến mức rơi nước mắt.

Hắn thật sự không để ý đến nàng ta!
Tại sao hắn lại có thể không để ý đến nàng ta!
“Dạ ca ca, chàng đã đồng ý với mẹ ta rằng sẽ chăm sóc ta cả đời!”
Nhưng bây giờ như thế này, rốt cuộc là thế nào?
Sở Vi Vân lại khóc lên, là thật, nước mắt cũng là thật.

Nàng ta thật sự cảm thấy uất ức.

Phong Ly Dạ vẫn không nói lời nào, thế nhưng lần này, hắn cũng đã đi vào trong.

Sương Nhi vui mừng trong lòng, lập tức đến ngay, muốn đóng cửa phòng lại, để bọn họ ở riêng với nhau.

Không ngờ, cửa vừa đóng lại, bên trong bỗng nhiên có một luồng chưởng phong quét đến.

“Bốp” một tiếng, cửa bị gió đẩy ra, Sương Nhi bị chưởng phong chấn động đến mức lùi lại một bước, “bịch” một tiếng, mông ngã bệt xuống đất, đau đến nỗi không đứng dậy được.

Khí huyết trong lồng ngực trào lên, suýt chút nữa đã hộc máu ra ngoài.

Phong Ly Dạ đang tức giận!
Tại sao hắn lại tức giận?
“Có phải là… có phải là Khuynh Ca muội muội bêu xấu ta điều gì trước mặt chàng không? Dạ ca ca, chàng thật sự tin à?”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 82: Hắn Bắt Đầu Có Thể Chấp Nhận Chuyện Đêm Đó


Phong Ly Dạ không nói lời nào, chỉ quắc mắt lên, hàn ý thâm trầm.

Sở Vi Vân không nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì, nhưng lại biết được hắn đang tức giận.

“Dạ ca ca, ta đối với chàng trung thành một lòng, chàng đừng tin lời xàm ngôn của kẻ khác.


Muốn bổ nhào qua ôm lấy hắn, nhưng hắn cách nàng ta thật sự quá xa.

Sở Vi Vân thấp thỏm trong lòng.

Mặc dù quen với sự lạnh lùng của hắn, nhưng trước kia không đến lạnh như thế này.

Hôm nay, rốt cuộc là thế nào?
“Dạ ca ca… Có phải bởi vì việc ở kho củi? Chàng thật sự tin rằng thanh dao găm kia là do ta đưa đến?”
Nàng ta nghẹn ngào, khóc lên.

“Dạ ca ca, chúng ta quen biết đã bao nhiêu năm, ta là người như thế nào, chẳng lẽ chàng không biết sao?”
Phong Ly Dạ rốt cuộc lạnh nhạt mở miệng, chỉ là lời nói ra, khiến Sở Vi Vân gần như sụp đổ: “Có lẽ, là ta thật sự không biết.


“Dạ ca ca!” Trong lòng nàng ta chấn động, vẻ mặt không thể tin được.

Nước mắt to như hạt đậu, lã chã rơi xuống!
“Dạ ca ca, chàng thay đổi rồi, là bởi vì Sở Khuynh Ca hay sao?”
Phong Ly Dạ mím nhẹ môi mỏng, không muốn nói nhiều.

Hắn không có kiên nhẫn gì mấy.

“Dạ ca ca, tâm ý của ta đối với chàng, chẳng lẽ chàng thật sự không rõ?”
Sở Vi Vân quyết định, lần này nhất định phải nói rõ với hắn.

“Đúng, ta không muốn lừa dối chàng, thanh dao găm kia đúng là do ta đưa qua, quả thật là ta muốn hắt bẩn nàng ta.


Nàng ta thừa nhận, đáng tiếc, trên mặt Dạ ca ca vẫn không có một chút biểu cảm nào.

Hắn rốt cuộc đang nghĩ gì?
Sở Vi Vân nắm chặt đầu ngón tay, tâm tư xoay chuyển liên hồi
Cách gì cũng đều không được, chỉ có thể lấy lùi làm tiến.

“Ta thừa nhận là ta giở trò xấu, là ta không tốt, nhưng chàng có nghĩ đến tất cả những chuyện ta làm đều là vì rất thích chàng không.


“Ta đã thành thân.


“Chàng nói cái gì?” Sở Vi Vân ngẩn người hoàn toàn!
Có chết nàng ta cũng không dám tin, hắn thế mà lại chính miệng thừa nhận chuyện hôn sự với Sở Khuynh Ca.

Ánh mắt Phong Ly Dạ hờ hững, sau khi vào vừa, đẩy là lần thứ nhất hắn đường đường chính chính nhìn thẳng vào mặt nàng ta.

Giọng nói của hắn rất nhẹ, lại vang dội nặng nề: “Ta đã thành thân, giữa ta và muội đã không còn bất kì khả năng nào, sau khi về Hoàng thành, ta sẽ đích thân yết kiến Hoàng Thượng, xin ngài ban cho muội một mối hôn sự tốt.


Nói xong lời này, hắn quay người muốn đi.

Sở Vi Vân bị dọa đến hồn phi phách tán, bỗng nhiên nhào đến.

“A!” Lần này nàng ta thật sự bị ngã mạnh xuống đất.

“Đau quá!”
Ngực nàng ta đau như muốn nổ tung! Nhưng nàng ta không dám trì hoãn, cho dù có đau thì cũng phải đứng lên đuổi theo.

“Đừng mà! Dạ ca ca, chàng đừng như thế! Ta sai rồi! Ta sai thật rồi! Xin chàng! Đừng tức giận, xin chàng!”
Nàng ta đuổi đến trước mặt Phong Ly Dạ, giang hai tay ra chặn đường hắn.

“Dạ ca ca, ta không hờn dỗi với chàng nữa, sau này chuyện gì ta cũng nghe theo chàng, ta không dám nữa! Ta xin chàng!”
Trước đó, hắn vô cùng ghét khi nói đến chuyện đêm thành thân.

Nhưng bây giờ, dường như có người nhắc đến thì hắn cũng không còn phản cảm như trước.

Nếu như không phải Sở Vi Vân nhắc đến chuyện, chính bản thân Phong Ly Dạ cũng không biết là hắn bắt đầu… có thể chấp nhận chuyện đêm hôm đó rồi.

.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 83: Hắn Thật Sự Thích Sở Khuynh Ca


Không thấy được Phong Ly Dạ tức giận, Sở Vi Vân gần như tuyệt vọng!
Lúc trước hắn ghét Sở Khuynh Ca bao nhiêu, là cũng hận đêm tân hôn bấy nhiêu.

Hắn bây giờ không còn hận đêm đó nữa, có phải đã chứng minh rằng hắn không còn ghét Sở Khuynh Ca nữa?
Trái tim Sở Vi Vân căng cứng lại.

Rất giận, tức giận đến mức chỉ hận không thể gϊếŧ chết ả tiện nhân kia.

Nhưng trước mặt Phong Ly Dạ, một chút cảm giác ác độc nàng ta cũng không dám biểu hiện ra.

Nàng ta bổ nhào qua muốn nắm lấy vạt áo của hắn.

Phong Ly Dạ xê dịch bước chân, tùy tiện tránh ra.

Ánh mắt rơi vào gương mặt đầy nước mắt của nàng ta, ánh mắt Phong Ly Dạ càng lạnh nhạt.

“Lúc trước muội từng nói xấu nàng, nhưng vì nể mặt mẹ muội nên ta không tính toán với muội.


Nàng ta nên cảm thấy may mắn vì có một người mẹ lương thiện tốt đẹp như thế.

Nếu là người khác, có lẽ hắn đã sớm tru sát.

Sát ý trong đáy mắt chỉ thoáng qua rồi biến mất, nhưng Sở Vi Vân thấy rất rõ ràng.

Nàng ta nhịn không được mà rùng mình một cái.

Nàng ta nằm mơ cũng không ngờ được, Dạ ca ca vốn vĩnh viễn dung túng mình, lại có một ngày lóe lên sát ý với mình!
Hắn thích ả tiện nhân kia! Hắn nhất định đã thích ả tiện nhân kia!
“Dạ ca ca, chuyện của nàng ta, chẳng lẽ thật sự là do muội nói xấu sao?”
Sở Vi Vân không dám lớn tiếng, thậm chí ngay cả hô hấp cũng không dám quá mạnh.

Nàng ta biết hắn tức giận, nhưng nàng ta vẫn chưa từ bỏ ý định.

Nàng ta không cam tâm!
“Chẳng lẽ chỉ có một mình ta nói rằng Cửu công chúa ph*ng đ*ng không bị trói buộc, có vô số tình nhân…”
“Đêm thành thân, lúc nàng trao cho ta, vẫn còn là xử nữ!”
Không có điều gì có sức thuyết phục hơn chuyện này!
Phong Ly Dạ quay người muốn đi!
Sở Vi Vân thật sự đã sụp đổ!
Bọn họ đêm hôm đó thật sự đã ở cùng nhau, là thật!

Nàng ta còn nghĩ rằng, Sở Khuynh Ca hạ dược hắn, bị hắn từ chối!
Lại không nghĩ rằng, hóa ra bọn họ đã thật sự ở cùng nhau!
Sở Vi Vân nhìn theo bóng lưng lạnh lẽo mạnh mẽ, nàng ta muốn đuổi theo, lại bị hắn dùng một chưởng tùy ý đẩy ra.

Nàng ta đâm vào tường, nhưng không bị thương.

Hắn sẽ không làm nàng ta bị thương, bởi vì cả đời hắn đều nợ mẹ của nàng ta!
“Dạ ca ca! Chàng thật sự tin tưởng nàng ta trong sạch hay sao? Bên ngoài có lời đồn, nói Cửu công chúa luyện tà thuật, có thể lừa gạt nam nhân, nàng ta đêm hôm đó nhất định là giả, nàng ta…”
Hắn đã đi rồi.

Cửa phòng bị chưởng phong đóng lại, sau cú chưởng phong ấy, vang lên ‘rầm’ một tiếng, rồi lại đổ thẳng xuống đất!
Bị đánh hỏng rồi!
“Quận chúa!” Sương Nhi vội vàng tiến đến, đỡ nàng ta.

Hai người quay đầu, đồng thời nhìn cánh cửa đã bị vỡ vụn trên đất, trái tim run lên từng cơn.

Thế tử gia tức giận, hơn nữa còn là rất tức giận.

Chỉ vì Quận chúa nói xấu Cửu công chúa!
Thế tử gia đã quan tâm đến Cửu công chúa như thế sao?
“Làm sao bây giờ? Sương Nhi, ta phải làm sao bây giờ? Dạ ca ca không thích ta, ta phải làm sao bây giờ?”
Hai chân Sở Vi Vân mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất, khóc òa lên.

Tiện nhân kia rõ ràng chính là phế vật, tại sao tất cả mọi người không ai vạch trần nàng ta?
“Đương nhiên nô tỳ biết rõ là nàng ta chẳng có một chút kinh nghiệm nào, nhưng bây giờ Ly Thế tử tin tưởng nàng ta!”
Sương Nhi tiến đến bên tai nàng ta, nhỏ giọng nói: “Tối nay mọi người không phải muốn mở tiệc ăn mừng sao? Quận chúa, cơ hội biểu hiện của người đến rồi!”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 84: Đêm Nay Phải Lấy Lòng Phu Quân Của Nàng


Tối nay có tiệc mừng…
Sở Khuynh Ca đã ngủ hơn hai canh giờ, bây giờ ngáp một cái.

Lần này tỉnh lại, rốt cuộc đã có tinh thần hơn hẳn.

Về phần buổi tiệc kia ăn mừng kia…
“Ý là, có rất nhiều đồ ăn ngon?” Đáy mắt nàng lóe lên vẻ chờ mong.

“Có quà vặt địa phương không?”
Ở Mạc Thành này, nàng đã ở mấy ngày rồi cũng chưa được ra ngoài nếm thử mỹ thực ở đường lớn ngõ nhỏ, thật đáng tiếc!
Ngày mai sẽ phải khải hoàn hồi triều, quả thực chính là đi về vội vàng.

Đến một nơi, sao có thể không thưởng thứ mỹ thực ở nơi đó?
Xảo Nhi quả thực sắp bị Công chúa làm cho tức chết!
Nàng ấy gấp thay Công chúa!
“Công chúa, chuyện người phải nghĩ bây giờ, chính là trong buổi tiệc tối nay, phải làm thế nào để quyến rũ Thế tử gia!”
“Quyến rũ hắn? Tại sao ta phải quyến rũ hắn?”
Sở Khuynh Ca xuống khỏi giường, mặc dù còn không thể nhảy nhót tưng bừng, nhưng đi đường cũng không còn thiếu sức lực như lúc sáng.

Trạng thái tốt hơn nhiều rồi!
“Ngài ấy là phu quân của người, người đương nhiên phải nghĩ cách hấp dẫn ngài ấy chứ!”
Xảo Nhi thật sự muốn mở đầu Công chúa ra, nhìn xem trong đầu nàng rốt cuộc có gì trong đó!
“Tối nay chắc chắn mấy vị Quận chúa kia sẽ dùng tất cả vốn liếng để câu dẫn Thế tử gia, Công chúa, người cũng không thể bị các nàng ta hạ thấp được!”
“À!” Sở Khuynh Ca vẫy tay với nàng ấy: “Đến đây, giúp ta mặc quần áo một chút, quần áo cổ đại mặc tốn sức quá đi mất.


Xảo Nhi còn tưởng rằng nàng thật sự nghe lọt tai lời mình nói, mà thực tế thì, tại sao vẫn là bộ dạng không tim không phổi thế cơ chứ?
“Công chúa, người có nghe em nói không thế?”
“Có mà, thật, ta sẽ câu dẫn Phong Ly Dạ mà, ta biết rồi, đợi đêm nay rồi tính!”
Xảo Nhi này, trung thành thì đúng là trung thành, chỉ là có đôi khi hơi dài dòng.

Nàng phải tranh thủ ra ngoài, cắt đuôi con bé nói nhiều này.

Sở Khuynh Ca cười với nàng ấy một chút, nụ cười quả thực quá ngọt ngào: “Ta nhất định sẽ câu dẫn hắn, khiến hắn thần hồn điên đảo, nhất định!”
Mặc dù đã nhận được lời hứa của Công chúa, nhưng Xảo Nhi vẫn cảm thấy là lạ.

Công chúa lại nghe lời như thế?
Chẳng lẽ là đang đối phó nàng ấy!

Dù sao, Vân Quận chúa chắc chắn sẽ sửa soạn cho bản thân thật hoàn mỹ, không được, em phải chuẩn bị cho Công chúa, tối nay nhất định sẽ khiến Công chúa trở thành cô nương đẹp nhất, mê hồn nhất cả buổi yến hội!”
“Được được được, em mau đi chuẩn bị đi, nhất định phải chuẩn bị cho ta thật thỏa đáng.


Sở Khuynh Ca sau khi mặc quần ao xong, trong lòng phóng khoáng nhiều, lập tức bỏ nàng ấy ở lại, đi ra ngoài.

Phải đi thăm Lam Vũ thôi!
Không biết vết thương của tên kia thế nào rồi.

Không ngờ vừa ra khỏi cửa, nàng đã thấy Lam Vũ vừa từ bên ngoài trở về.

“Ngươi điên rồi!” Sở Khuynh Ca bước nhanh đến.

Bởi vì đi quá gấp, cả người còn chưa có bao nhiêu sức lực, dưới chân mềm nhũn, suýt chút đã ngã xuống.

Lam Vũ bị dọa gần chết, bước nhanh đến, một tay đỡ được Sở Khuynh Ca đang ở trước mặt.

Sở Khuynh Ca vô thức bắt lấy, tự đỡ mình dậy.

Lúc đứng lên, sắc mặt của nàng còn khó coi hơn.

Bị thương giống nhau mà tại sao tốc độ hồi phục thời hiện đại lại kém đến độ như trời và đất thế?
Đang muốn nói gì đó, ánh mắt nàng lại lướt qua Lam Vũ rơi vào trên người nam nhân phía sau hắn ta.

Chỉ mới nhìn thôi, Cửu Công chúa đã suýt ngây người: “Soái ca này… là… là ai thế?”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 85: Nghe Nói Là Một Mỹ Nam Tử Tuyệt Sắc


Áo trắng như tuyết, tóc đen như mực.

Mặt hắn ta như nhân vật trong truyện tranh, ngũ quan tinh xảo tuyệt mỹ, khuôn mặt như được quỷ phủ thần công điêu khắc ra.

Không hề giống với kiểu đẹp bá đạo như Phong Ly Dạ, vẻ đẹp của nam tử áo trắng trước mắt vô cùng hòa nhã, không hề có chút tính công kích nào.

Nhu hòa, nho nhã, cả người tựa như là bước ra từ trong tranh vẽ.

Chỉ là lúc này, đôi mắt nhìn Sở Khuynh Ca ánh lên tia xa cách và kháng cự.

Lam Vũ vươn tay, lắc lắc trước mặt Sở Khuynh Ca: “Công chúa?”
“À!” Sở Khuynh Ca sững sờ, lập tức tỉnh người lại.

“Thật xin lỗi, dọa ngươi rồi à? Chỉ là đột nhiên nhìn thấy một nam tử đẹp như thần tiên, nhịn không được mà nhìn chằm chằm một lúc, xin thứ lỗi.


Nam tử áo trắng chưa từng trả lời, hai đầu lông mày vẫn mang theo ý xa cách như cũ.

Không biết là không vui, hay là đã quen lạnh lùng.

“Vị này là ai?” Sở Khuynh Ca nghiêng đầu nhìn Lam Vũ.

Nàng xưa nay không phủ nhận mình là một người trọng ngoại hình.

Thế nhưng nhìn nhiều vài lần, không có nghĩa là nàng thật sẽ mê muội đến choáng váng đầu óc.

Đúng thật sự hoa si như thế, đêm đầu tiên nàng nhìn thấy Phong Ly Dạ, nàng đã hôn mê bất tỉnh.

“Mấy ngày trước Công chúa chẳng phải đã bảo thuộc hạ đưa thợ chế tạo công cụ đến cho người sao?”
“Chính là hắn ta?” Sở Khuynh Ca kinh ngạc.

Nam tử áo trắng này, mười ngón tay tinh tế thon dài, đẹp như tay của một nghệ sĩ dương cầm.

Đôi tay như thế này, lại có thể chế tạo các loại vũ khí cho nàng?
Hắn ta sao có thể là thợ chế tạo công cụ?
“Tại hạ là Mộ Bạch.

” Nam tử áo trắng nhàn nhạt cúi đầu: “Tại hạ cũng không phải là công nhân của tiệm rèn, chỉ là hôm đó, thấy bản vẽ mà ngài đây đưa ra vô cùng đặc biệt, không nhịn được mà vén tay thử một phen.


“Nói cách khác, ngươi chỉ là người làm thêm?” Thế nhưng một thân ưu nhã quý khí này, nhìn cũng không giống đi làm thêm.

Mộ Bạch không hiểu làm thêm có nghĩa là gì, nên cũng không đáp lời.

Lam Vũ nói: “Tóm lại, đồ của Công chúa, đúng là do vị này chế tạo.



“Quá tuyệt vời! Chỗ ta còn rất nhiều đồ thiết kế, ngươi có thể xem thử giúp ta không?”
Nàng vươn tay, muốn nắm lấy áo hắn ta.

Mộ Bạch lại vô thức lùi nửa bước, né tránh sự đụng chạm của nàng.

Sở Khuynh Ca cũng không tức giận, cười nói: “Cũng đúng, Cửu Công chúa tiếng xấu đồn xa, rất dễ dọa sợ kiểu công tử nhà lành đẹp trai lại giữ mình trong sạch như ngươi.


“Thế nhưng ngươi cứ yên tâm, dù ta rất thưởng thức vẻ đẹp của ngươi, nhưng ta tuyệt đối không có ý đồ xấu với ngươi, ta thề.


Nàng giơ hai đầu ngón tay lên, làm ra động tác thề thốt.

“Công chúa!” Lam Vũ đỏ mặt, công chúa nói chuyện thật đúng là thẳng thắn.

Mộ Bạch im lặng một lúc, rốt cuộc cũng gật đầu, nói: “Tại hạ vô cùng hứng thú với những thiết kế của Công chúa, nếu như Công chúa còn có bản vẽ khác, tại hạ xin lắng tai nghe.


“Vậy còn không nhanh vào phòng đi?” Nàng lôi kéo hắn ta đi.

Nam tử sau lưng vẫn có chút chưa phản ứng kịp, muốn từ chối, nhưng khi nãy chính mình đã đồng ý rồi.

Thế là, tin tức Cửu Công chúa và một vị mỹ nam tử, cô nam quả nữ ở trong phòng gần hai canh giờ nhanh chóng được truyền đi khắp nơi.

Bên phía Phong Tảo nghe được tin đồn, phiên bản lại càng thêm bất ngờ.

“Nghe nói.

” Hắn ta nhìn nam tử đang ngồi trước bàn làm việc, do dự một lúc, mới nói: “Nghe nói, là một tuyệt sắc mỹ nam tử… còn hơn Phan An vài bậc.

”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 86: Chuyện Của Nàng Có Liên Quan Gì Đến Ta


Nam tử ngồi trước bàn, hai đầu lông mày không chút dao động nào.

Nhìn dáng vẻ rất bình tĩnh nhẹ nhàng, tựa như không quan tâm chút nào đến chuyện Phong Tảo nói.

Phong Tảo cũng đoán không ra tâm tư của thế tử gia nhà mình.

Cửu Công chúa ở chung phòng với một mỹ nam tử tuyệt sắc, cô nam quả nữ ở chung một hai canh giờ, thế tử gia, thật sự không để ý à?
Chờ một lát, vẫn không thấy thế tử gia có phản ứng.

Phong Tảo quyết định, không để ý đến chuyện này.

Dù sao, danh tiếng phong lưu của Cửu công chúa, thế tử gia hẳn là cũng đã quen rồi.

Chuyện rất nhỏ.

“Gia, tam quân đã chỉnh đốn xong, sáng ngày mai là có thể…”
“Nam tử tuyệt sắc từ đâu đến?” Phong Ly Dạ ngồi trước bàn đột nhiên hỏi.

Gương mặt như sao trời, ngay cả nhấc mày cũng chưa từng nhấc, không hiển sơn không lộ thủy, vẫn nhẹ nhàng như trước.

Chỉ là, nét bút vừa đặt xuống, vốn là cứng cáp có lực, lúc này càng là như rồng bay phượng múa.

Nhưng lại như đang cầm đao Trảm Nguyệt, một đao chém xuống…

Trong lòng Phong Tảo rung động một chút, suýt nữa đã bị suy nghĩ trong lòng mình hù chết.

Thu lại thần sắc, hắn ta nói: “Là mỹ nam tử mà Lam Vũ mang về, còn mang về làm gì, trước mắt còn chưa biết, thuộc hạ lập tức đi nghe ngóng…”
“Tại sao phải nghe ngóng?”
“Ơ?” Phong Tảo phát hiện mình càng lúc càng không hiểu thấu được tâm tư của thế tử gia, không nghe ngóng, Gia đang muốn hỏi gì vậy chứ?
“Vậy…” Hắn chần chừ được một lúc, mới cẩn thận mà nói: “Có còn muốn… chú ý kỹ họ hay không?”
Ánh mắt Phong Ly Dạ lạnh buốt, dời mắt từ trên bàn giấy lên, rơi vào trên mặt hắn ta.

Trái tim Phong Tảo căng lên, hắn ta, hắn ta hình như lại nói sai gì đó.

“Chuyện của nàng, liên quan gì đến ta?” Phong Ly Dạ đứng lên, tiện vươn tay lên.

Ngoại bào bên trên bức bình phong, trong nháy mắt quấn lên dáng người cao gầy của hắn.

Hắn đi ra, không biết muốn đi đâu, chỉ là, bóng lưng kia có vẻ cô độc không nói nên lời.

Phong Tảo sửng sốt một chút, hơi khiếp sợ dời mắt đi, không nhìn lên bàn nữa, nhanh chân đuổi theo.

“Thế tử gia, chờ ta một chút!”
“Thế tử gia, chuyện không liên quan gì đến ngài, ngài bẻ bút là có ý gì?”
Vì để cho Công chúa có thể tỏa sáng rực rỡ ở buổi dạ tiệc đêm nay, Xảo Nhi buổi chiều ra ngoài, tìm người chuẩn bị đồ.

Không ngờ rằng, khi trở về lại nghe được tin tức đáng sợ như thế - Công chúa cùng một vị mỹ nam tử tuyệt sắc, cô nam quả nữ ở chung trong phòng gần hai canh giờ?

“Công Chúa! Công chúa muốn đi đâu?” Lúc nàng ấy trở về, nam tử tên Mộ Bạch kia đã đi.

Lại nhìn thấy Công chúa đeo lên cái bọc nhỏ kì quái kia, đang muốn đi ra ngoài.

“Công chúa, yến hội sắp bắt đầu rồi, đến lúc phải trang điểm rồi!”
Chẳng phải là đã sắp đến đêm rồi sao?
Còn nữa, người tên Mộ Bạch kia là chuyện gì thế? Công chúa còn chưa nói rõ ràng!
“Ta đi bôi thuốc cho Lam Vũ.

” Sở Khuynh Ca tăng tốc.

“Sẽ có đại phu bôi thuốc cho Lam Vũ, không cần Công chúa! Công chúa, người vẫn nên về trước đi, để nô tỳ trang điểm cho người.


“Trang điểm làm gì, ta trời sinh sắc đẹp tuyệt trần, sửa soạn làm gì?”
“Công chúa…”
“Lam Vũ ngươi nói có đúng không?” Lúc nói chuyện, Lam Vũ đã đẩy cửa phòng ra.

Lam Vũ đang tính tự mình bôi thuốc, quần áo cũng đã cởi một nửa.

Nhìn thấy hai người vào cửa, hắn ta bị dọa đến cuống quýt mặc lại quần áo: “Công chúa…”
“Ôi!” Xảo Nhi bất cẩn nhìn thấy lồng ngực của người ta, bị dọa đến cuống quýt quay mặt sang chỗ khác, cả gương mặt đỏ ửng cả lên.

“Thấy nhiều rồi quen!” Sở Khuynh Ca đứng sau lưng, đẩy nàng ấy ra ngoài.

Suy nghĩ này chỉ mới lóe lên trong đầu, trước mắt nàng ấy đã xuất hiện một bóng dáng cao gầy.

Xảo Nhi sững sờ, trợn tròn mắt!
Ngài ấy đến làm gì?.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 87: Công Chúa Người Muốn Làm Gì


“Tướng, tướng quân Phong Tứ?” Xảo Nhi bị dọa gần chết, lập tức đến hành lễ.

Phong Tứ đã đến rồi, vậy bên Thế tử gia, nhất định đã nhận được tin tức.

Phong Tứ là người dưới trướng Thế tử gia, là người đứng đầu Phong Tự Bối.

Là trợ thủ đắc lực nhất dưới trướng Thế tử gia!
Phong Tứ đã đến rồi, Công chúa lần này là không có cơ hội chuyển mình rồi sao?
Phong Tứ nhìn chằm chằm cánh cửa phòng đang đóng chặt kia, sắc mặt quả nhiên không tốt chút nào.

Xảo Nhi còn muốn nói gì đó, hắn ta đã cất bước, đi đến cửa.

“Phong Tứ tướng quân, Công chúa nhà chúng ta chỉ là đang bôi thuốc cho Lam Vũ, Công chúa… Công chúa rất quan tâm đến những nô tài nô tỳ như chúng ta, Công chúa… Công chúa là người tốt.


Phong Tứ không nói gì, đi đến bên cạnh cửa, dừng bước.

“Phong Tứ tướng quân…”

Hắn ta phất tay chặn lại, Xảo Nhi chỉ có thể lập tức im miệng.

Mặc dù nàng ấy là cung nữ đắc lực nhất bên cạnh Công chúa, nhưng, người của phủ Quốc Công, đặc biệt là người của Thế tử, không ai dám đắc tội.

Ngay cả Hoàng Thượng cũng phải nhường bọn họ mấy phần!
Phong Tứ đứng bên ngoài cửa phòng Lam Vũ, nhưng không vào trong.

Bên trong, ngay cả Lam Vũ cũng biết được bên ngoài đang có chuyện gì.

Chỉ có mình Sở Khuynh Ca, rõ ràng nghe được Xảo Nhi đang nói, nhưng vẫn bình thường như không có việc gì.

Nàng thật sự không lo lắng gì cả, nàng là người của thế kỷ hai mươi mốt, làm gì lo lắng nhiều như thế?
Huống chi, nàng thân là bác sĩ, trong mắt chỉ có bệnh nhân, sao lại có thể phân chia nam nữ?
“Sao còn chưa cởϊ qυầи áo? Nhăn nhăn nhó nhó như con gái”
Lam Vũ vốn đã đỏ mặt, bây giờ lại càng như màu gan heo.

Hắn ta chẳng phải con gái gì gì, thế nhưng mà…
“Thân thể này của ngươi, lúc trên núi ta đã nhìn hết từ trong ra ngoài, đường nhân ngư cũng đã thấy! Bây giờ còn ngại cái gì?”
“Công chúa…” Lam Vũ chỉ hận không thể đâm đầu xuống đất, cũng không còn mặt mũi gặp ai.

Lúc đó đang là lúc sinh tử nguy cấp, chẳng phải chỉ là bất đắc dĩ thôi sao?
“Có thể gọi ta là đại phu…”
“Lại cứ lằng nhằng, có tin ta lập tức lột quần ngươi không?”
“Công chúa!” Mặt Lam Vũ nóng lên.

Công chúa đanh đá như thế, trước kia hắn ta chưa từng thấy qua.

Công chúa trước kia mặc dù cũng dã man, nhưng khi đó chỉ cảm thấy vô cùng đáng ghét… Khụ, thân là thị vệ thân cận, coi như có ghét thì vẫn phải tận chức tận trách.

Nhưng bây giờ… đối mặt với Công chúa bá đạo như thế, không những không thấy ghét, chỉ là cảm thấy… rất ngượng,
“Công chúa, người muốn làm gì?”
“Cởϊ qυầи áo cho ngươi, Lam Vũ cô nương!” Sở Khuynh Ca làm gì có kiên nhẫn đến thế?
“Không, không cần, Công chúa, ta, thuộc hạ, tự thuộc hạ… tự thuộc hạ làm, tự ta…”
Xảo Nhi chỉ hận không thể xông vào, bắt Công chúa nhà bọn họ lại.

Những kẻ hạ đẳng như bọn họ, bị thương thì tùy tiện tìm đại phu là được rồi, không cần làm phiền Công chúa?
Quan trọng là, Công chúa còn muốn cởϊ qυầи Lam Vũ thị vệ!
Gương mặt màu đồng tuấn tú của Phong Tứ rét lạnh vô cùng, từ đầu đến cuối không nói một chữ nào.

Cho đến khi Sở Khuynh Ca kết thúc toàn bộ quá trình trị liệu, lại căn dặn Lam Vũ những điều cần chú ý, mới đi ra ngoài.

Phong Tứ tùy ý nghiêng người, âm thanh lạnh lùng nói: “Công chúa, mạt tướng có lời muốn nói, có thể mời Công chúa dời bước không?”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 88: Có Phải Là Bảo Ngươi Làm Gì Ngươi Cũng Đồng Ý


Bọn họ nói chuyện ngay trong viện.

Mặc dù chỉ có hai người, nhưng Xảo Nhi cũng đứng ở hành lang cách đó không xa, Lam Vũ cũng có mặt.

“Như thế thì sẽ không có người nói xấu nữa?” Sở Khuynh Ca suýt chút muốn trợn mắt.

Đàn ông ở thời đại này thật đúng là phiền phức.

Nói chuyện còn phải có người ở bên cạnh, đề phòng rơi xuống cái danh cô nam quả nữ.

Làm nhiều như thế, không phải chỉ vì nói mấy câu?
“Công chúa, Lam Vũ tuy là thị vệ của người, nhưng dù sao cũng là nam tử, sau này, xin Công chúa đừng tùy tiện vào phòng Lam Vũ, để tránh…”
“Bổn Công chúa xưa nay không phải nổi danh đào hoa à? Còn sợ người khác nói thêm cái gì?”
Sở Khuynh Ca còn đang thu thập đồ vật trong túi xách của mình, sau khi sử dụng xong thì phải khử trùng.

Nàng bây giờ vội trở về phòng, lấy rượu mạnh để khử trùng cho các dụng cụ của nàng
Thấy bộ dạng không yên lòng của nàng, trong lòng Phong Tứ có vài phần tức giận.

Cửu công chúa thật sự không thèm để ý đến loại chuyện này chút nào à?
Đến cùng là thật sự thoải mái không để ý đến ánh mắt thế tục, hay vẫn là do, đã tập mãi thành thói quen?
Trong mắt Phong Tứ, chỉ sợ là khả năng thứ hai.

Sắc mặt hắn ta hơi trầm xuống: “Công chúa xin chớ quên, người bây giờ đã thành thân với Thế tử nhà chúng ta.


“Vậy được rồi, Thế tử gia nhà ngươi cũng không nói, ngươi đến đây chỉ trích cái gì?”
“Người…” Phong Tứ tức giận suýt chút đã đánh bay nàng đi.

Cứu Công chúa, thật đúng là mặt dày vô sỉ!
Hắn ta đã ám chỉ rõ ràng đến như thế, nàng vậy mà thật không lo lắng gì!
Sở Khuynh Ca hơi mất kiên nhẫn: “Tìm ta rốt cuộc là có chuyện gì? Thời gian của ta rất quý giá, Xảo Nhi nhà chúng ta vẫn luôn hối thúc ta về trang điểm kìa.


Làm gì có thời gian mà ở đây lằng nhằng?
Phong Tứ hít sâu một hơi, vất vả lắm mới miễn cưỡng khiến bản thân tâm bình khí hòa.

Nói chuyện với nữ nhân này, không cẩn thận sẽ khiến bản thân tức chết!
Phong Tứ nghiêm mặt lại, lúc Sở Khuynh Ca bắt đầu không nhịn được nữa, bỗng nhiên quỳ một chân xuống.

“Ngươi làm gì thế?” Nàng cũng không bị dọa, nhưng thật sự bất ngờ.

Nam nhân này, tính tình xấu hệt như Phong Ly Dạ, quan trọng nhất chính là, luôn nhìn nàng không vừa mắt.

Thế mà… lại quỳ một chân xuống.

“Đêm qua Cửu Công chúa có ơn cứu mạng với mạt tướng, không biết Cửu Công chúa có yêu cầu gì, mạt tướng nhất định sẽ dốc hết sức, trả lại phần ân tình này cho Công chúa.


Hóa ra là đến báo ơn.

Lại nghiêm túc như thế, suýt chút hù chết người ta.

Sở Khuynh Ca thở ra một hơi, vô thức nhìn cánh tay của mình một chút.

Nơi đó có vết thương bị đâm do đỡ thay hắn ta một kiếm lúc tối qua.

Thật ra vết thương cũng không nặng, nhưng bị thương thì là bị thương.

Phong Tứ cũng nhìn cánh tay của nàng.

Nhớ đến vị Công chúa mảnh mai này, thế mà lại dùng thân thể của mình để đỡ kiếm cho hắn ta, hắn ta có chút ảo não nói không nên lời.

Mặc kệ hắn ta ghét Cửu Công chúa đến thế nào, nhưng cần báo ơn thì nhất định phải báo.

“Công chúa, mạt tướng tùy Công chúa phân phó!”
“Nhưng bây giờ ta chẳng thiếu gì cả.

” Con người của Sở Khuynh Ca bình thường không có yêu cầu gì cao với cuộc sống.

Phong Tứ lại kiên trì nói: “Xin Công chúa phân phó!”
Con người của hắn ta, thiếu nợ ân tình của người khác thì nhất định phải báo!
Nếu không báo, cả người hắn đều không được tự nhiên!
“Nhưng ta thật sự không nghĩ ra, sau này hãy nói được không?”
Đây là có ý bắt buộc nàng phải tiếp nhận?
Quả thực là hành vi cưỡng ép.

Sở Khuynh Ca không kiên nhẫn được nữa: “Có phải là bảo ngươi làm gì ngươi cũng đồng ý?”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 89: Ta Muốn Ngươi


Phong Tứ sửng sốt một chút, bỗng nhiên có cảm giác đạp phải hố.

Hắn ta im lặng một lúc mới nói: “Chỉ cần không phải là chuyện không chính trực…”
“Ta muốn ngươi mà! Hay là ngươi làm khách quý của ta đi, thấy thế nào?”
“Công chúa!” Phong Tứ sầm mặt lại, đáy lòng cuồng nộ!
Nữ nhân này! Lại vô sỉ như thế!
“Không muốn à?” Sở Khuynh Ca nhún vai, buông tay: “Đó là do ngươi không chịu trả ân tình này, cũng không phải là ta không muốn! Đã như thế, ta…”
Một trận gió lạnh lướt qua.

Sở Khuynh Ca không phân rõ luồng gió lạnh kia từ đâu mà đến, cũng chỉ là có cảm giác phía sau cổ đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo.

Nàng quay đầu lại, ở chỗ cổng vòm, Phong Tảo đang nhìn mình chằm chằm.

Nhưng, nàng biết rất rõ, phần ý lạnh kia cũng không phải đến từ chỗ Phong Tảo.

Phong Tứ cũng lập tức cảm giác được phần ý lạnh đến tận xương tủy kia.

Nhưng cũng như Sở Khuynh Ca, chỉ nhìn thấy Phong Tảo.

“Đứng ở đó làm gì?” Sở Khuynh Ca nhíu mày, bước nhanh đến, nhìn ra phía sau cổng vòm.

Thật sự chỉ có Phong Tảo!

Trong đình viện gió lạnh đìu hiu, không một bóng người.

Kỳ quái, mùa này sao lại có thể đột nhiên cảm giác trời đổ sương lạnh thế?
“Cửu, Cửu Công chúa, ta… ta…”
Phong Tảo xưa nay không biết, hóa ra mình cũng có lúc không nói nên lời như thế này.

Hắn ta nhìn Sở Khuynh Ca một chút, lại nhìn Phong Tứ đang ở sau lưng Sở Khuynh Ca, trong lúc nhất thời, trong lòng trăm mối cảm xúc.

Có loại cảm giác lập tức sẽ bị gϊếŧ chết.

Thế nhưng mà, tại sao lại là hắn ta bị đánh chết? Rõ ràng chuyện không liên quan đến hắn mà! Hu hu!
“Công chúa, Phong Tứ đại nhân, ta… ta phải trở về hầu hạ Thế tử gia.


U hu hu, hắn ta chết chắc rồi.

Lúc Thế tử gia vừa đi, trên người đằng đằng sát khí.

Hắn ta thật sự chết chắc rồi.

Nhưng mà tại sao không phải là Phong Tứ chết chắc?
Hắn ta thật sự vô tội mà!

Phong Tứ đột nhiên cảm thấy bất an một cách khó hiểu, muốn hỏi thêm gì nữa, nhưng Phong Tảo sau khi ai oán nhìn hắn ta một chút, thì bỏ đi.

“Hắn ta đến làm gì?” Chân mày Sở Khuynh Ca nhíu lại càng chặt.

Ánh mắt ai oán lúc nãy, là có ý gì?
Quay đầu nhìn Phong Tứ một chút, Phong Tứ sau khi đối mặt với ánh mắt của nàng, bỗng nhiên lùi về sau hai bước.

A! Chiêu này quả nhiên lợi hại, bây giờ cũng không dám dây dưa với nàng nữa chứ gì?
“Thế nào? Đồng ý thì có thể đến tìm ta bất cứ lúc nào, không đồng ý thì cũng đừng đến tìm ta nữa, lãng phí thời gian của bổn Công chúa!”
Nàng xoay người rời đi.

Phong Tứ tức giận đỏ bừng mặt!
Hắn ta chưa bao giờ thấy qua nữ nhân nào mặt dày vô liêm sỉ như thế này!
Thế nhưng, hắn ta còn thiếu một món nợ ân tình của nàng!
Đáng chết! Làm khách quý của nàng! Không! Thà chết chứ không chịu khuất phục!
Sở Khuynh Ca đi, Phong Tứ sau khi tức giận cũng rời đi.

Lam Vũ không biết có nên nói hay không.

Vừa rồi, đứng ở góc độ của hắn ta, rõ ràng nhìn thấy ở phía bên cổng vòm, người đi trước mặt Phong Tảo chính là Thế tử gia!
Công chúa nói muốn Phong Tứ làm khách quý của mình, lời kia, Thế tử gia chắc chắn đã nghe được.

Lúc đi ra, khí tức Tu La trên người ngài ấy, quả thực là đáng sợ!
Nếu nói cho Công chúa biết, có hù chết Công chúa không nhỉ?
Hay là nên giả vờ không biết?
“Ta đương nhiên biết!” Công chúa cũng đã sớm không còn là Công chúa trước kia nữa!
Hắn ta sao có thể không biết?
Thế nhưng, hiểu lầm này của Công chúa và Thế tử gia… lớn lắm đấy!.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 90: Chỉ Vì Để Hắn Nhìn Nhiều Một Chút


“Công chúa, người… người thật sự muốn Phong Tứ à?”
Sở Khuynh Ca sau khi bị Xảo Nhi nài nỉ vô số lần, rốt cuộc cũng đã đồng ý để cho nàng ấy trang điểm cho mình.

Nhưng lúc này, Xảo Nhi lại không để tâm lắm.

“Công chúa, Thế tử gia thịnh thế mỹ nhan như thế, dáng vẻ quả thực khuynh quốc khuynh thành, chẳng lẽ, Công chúa còn không hài lòng à?”
Sở Khuynh Ca liếc nhìn nàng ấy trong gương.

“Không hài lòng, không thích chút nào, được chưa?”
“Công chúa!” Xảo Nhi suýt chút đã khóc lên.

Công chúa sao có thể không thích Thế tử gia cơ chứ! Tuyệt đối không thể!
“Công chúa, người có biết trong hoàng thành này, có bao nhiêu cô nương muốn gả cho Thế tử gia không? Đừng nói là gả cho ngài ấy, chỉ cần có thể để cho ngài ấy nhìn nhiều một chút, bọn họ chết cũng cam lòng…”.

truyện xuyên nhanh
“Vậy thì cứ để các nàng chết đi cho rồi, ta còn muốn sống thật tốt.


Sở Khuynh Ca thật sự không nghĩ ra, tại sao chỉ cần một nam nhân nhìn mình nhiều một chút, lại có thể tình nguyện chết đi?
Bệnh tâm thần à! Sao có thể coi khinh sinh mệnh như thế?
“Công chúa, người đừng cho rằng lời này là khoa trương, chẳng lẽ người chưa từng nghe qua chuyện những cô nương kia điên cuồng theo đuổi Thế tử gia?”

“Thật đúng là chưa nghe nói qua.

” Sở Khuynh Ca có hơi mất kiên nhẫn, đoạt lấy bút kẻ chân mày trong tay Xảo Nhi, tự mình kẻ.

Nói đến sự tích Thế tử gia bị các cô nương điên cuồng theo đuổi, Xảo Nhi thao thao bất tuyệt, ngay cả công việc trong tay cũng quên mất.

“Một năm trước, có một vị Công chúa ở nước láng giềng điên cuồng theo đuổi Thế tử gia, vì để gặp được Thế tử gia, nàng ấy đã giả nam nhân ra chiến trường, kết quả bị Thế tử gia bắt được.


“Lại nói, vị Công chúa này còn được tính là được sủng ái, Hoàng Đế nhà bọn họ vì để chuộc được nàng ấy về, đã nhịn đau bỏ ra ta tòa thành lớn!”
“Còn có, nửa năm trước, cũng có cô nương vì để gặp được Thế tử gia, xông vào trong chiến trường…”
“Sao vị Thế tử gia này cứ luôn hoạt động trên chiến trường thế, ngài ấy không có cuộc sống riêng của mình à?” Sở Khuynh Ca nghe được trọng điểm, dường như có chút bất công.

Xảo Nhi trừng mắt nhìn nàng, rất là bất mãn: “Công chúa, em muốn nói với người chuyện Thế tử gia bị theo đuổi mà.


“À.

” Sở Khuynh Ca gật đầu, buông bút kẻ chân mày xuống: “Được thôi, em tiếp tục đi.



Xảo Nhi lúc này mới hài lòng, tiếp tục nói: “Vị cô nương kia, là con gái của Tướng quân thủ thành, kết quả chết thảm trên chiến trường, thật đáng thương.


“Tự tìm mà! Cho nên có gì mà đáng thương?”
Xảo Nhi thật muốn tìm cái gì đó gõ vào đầu Công chúa.

“Đừng có ngắt lời em!” Tức chết đi được: “Xa không nói, nói những cô nương bên cạnh Công chúa đi, Công chúa có biết, có bao nhiêu Hoàng tỷ muốn gả cho Thế tử gia không?”
“Em lén nghe được, Lục Công chúa từng cầu xin Thái Hậu, Thất Công chúa cũng từng cầu xin qua, nhưng đều bị Thái Hậu từ chối.


“Chỉ có mình Công chúa, lúc người đi cầu Thái Hậu, Thái Hậu đã đồng ý.


“Ta cầu?” Hóa ra, việc hôn nhân này, thật sự là mình cầu về!
Sở Khuynh Ca ảo não! Mình trước kia thật đúng là một kẻ hoa si.

Quá mức không biết xấu hổ.

“Công chúa, chẳng lẽ người đã quên hết những chuyện trong quá khứ?”
“Có vài chỗ nhớ được, nhưng không nhớ rõ lắm.

” Ký ức vẫn còn hơi mơ hồ.

“Công chúa, chân mày quá lớn, son phấn cũng còn chưa đánh lên mà, ôi chao… son môi cũng chưa ngậm… Công chúa, chờ một lát, em còn chuẩn bị quần áo lộng lẫy cho người! Công chúa!”
Sở Khuynh Ca lại mặc trang phục đơn giản đi ra ngoài.

Chờ đến lúc bắt đầu yến hội, nàng mới biết được cái gì gọi là trang phục lộng lẫy….
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 91: Không Ngờ Công Chúa Còn Một Mặt Nghịch Ngợm Đáng Yêu Đến Vậy!


Tối nay Cửu công chúa không mặc trang phục lộng lẫy đến đây.

Các tướng sĩ vừa nhìn cảm thấy rất ngạc nhiên.

Trên người nàng mặc một bộ thường phục, nhưng trông rất thanh nhã, thoải mái, tươi mới.

Trên mặt nàng không trang điểm, nhưng mà mày đẹp như vẽ, môi hồng răng trắng, đôi mắt to sáng ngời, tựa như là viên đá quý khảm trong mây mù, đẹp tuyệt vời.

Không có trang điểm đẹp tuyệt trần, chỉ có dung mạo đẹp tuyệt trần.

Không xa hoa, không tự phụ, càng nhìn trông càng đẹp.

Nhưng Xảo Nhi vẫn thấy không vui, nàng ấy biết công chúa đẹp, nhưng, công chúa còn có thể càng đẹp hơn.

Ở vị trí chính của bữa tiệc, Ly thế tử đang ngồi cùng bàn ăn với Cửu công chúa.

Có thể thấy được, cho dù là trong lòng bá tánh, hay là tướng sĩ, thậm chí trong lòng quan viên thì địa vị của vị Ly thế tử này không hề thấp hơn Cửu công chúa xuất thân từ hoàng gia.

Sở Khuynh Ca đã quen Phong Ly Dạ luôn có địa vị cao, sắp xếp vị trí thế nào nàng không thèm để ý.

Hắn vẫn mặc bộ trường bào mà ngày thường hay mặc.

Nhưng cả người hắn toát ra vẻ tao nhã, cho dù mặc cái gì, cũng đều xuất sắc đến độ khiến người ta không thể dời mắt.

Chỉ là tối này, không hiểu vì sao tâm trạng của tên này lại không vui, sau khi đến chỉ lo uống rượu, không thèm nói với ai một câu nào?
Không khí của bữa tiệc dần trở nên xấu hổ, bởi vì Ly thế tử thật sự không để ý tới bất kỳ ai, từ đầu đến cuối đều sầm mặt.

Cho đến khi tiếng nhạc vang lên, không khí mới xem như trở nên sinh động hơn một chút.

Nhóm vũ cơ nện bước chân nhanh nhẹn uyển chuyển, từ từ đi vào chính giữa quảng trường.

“Nghê Thường Vũ!” Hai mắt Xảo Nhi sáng ngời, lập tức trở nên hưng phấn.

Không ngờ rằng ở nơi biên cương cũng có vũ cơ nhảy Nghê Thường Vũ!”
Sở Khuynh Ca hoàn toàn không hiểu những cái này, nàng nhướng mày hỏi: “Rất đẹp sao?”
“Đương nhiên đẹp!” Xảo Nhi rót cho nàng một chén rượu, kề sát người nàng thì thầm nói: “Cô nương có thể nhảy điệu nhảy này nhất định phải có cơ thể cực kỳ dẻo dai, năng lực vũ đạo phải thật vững chắc…”
“Chính là nói, nhất định phải là người bậc thầy, đúng không?”
Sở Khuynh Ca nếm một ngụm rượu, lập tức nhíu mày, hơi thè đầu lưỡi hồng nhạt ra.

“Thật là cay!”

Các tướng sĩ cách đó không xa đều đỏ hết cả mặt, suýt thì không dám nhìn thẳng.

Thế mà công chúa lại có một mặt nghịch ngợm đáng yêu như vậy, cái này… Cái này bọn họ thật sự không nên nhìn!
Phong Tảo cũng đã mặt đỏ tai hồng, hành vi cử chỉ của Cửu công chúa này đùng là không kiêng kỵ chút nào.

Hắn ta liếc nhìn Thế tử gia ngồi ở phía trước, chỉ thấy Thế tử gia im lặng uống rượu tựa như là không hề để ý.

Hoặc là, vốn hắn không thấy được.

Phong Tảo thở phào nhẹ nhõm một hơi, vừa mới ngước mắt lên, đã nhìn thấy có người đứng trên bồn hoa, được những người khác đỡ, từ từ đi đến.

Vai chính Nghê Thường Vũ đã tới!
Màn lụa hồng nhạc, che khuất cô nương ở chính giữa bồn hoa.

Cô nương kia mang khăn che mặt, không nhìn thấy rõ gương mặt.

Nhưng, xuyên qua màn lụa mỏng, có thể mơ hồ nhìn thấy dáng người của nàng ta ẩn hiện.

Thướt tha yêu kiều, tinh tế tuyệt mỹ, xa hoa lộng lẫy!
“Dáng người rất đẹp!” Đến Sở Khuynh Ca cũng không nhịn được mà khẽ thở dài.

Khoảnh khắc khăn che mặt vừa rơi xuống, gần như là làm cho toàn bộ tướng sĩ ở đây kinh ngạc.

Xảo Nhi cũng xem đến như si như say, cho đến khi, khăn che mặt của cô nương kia rơi xuống.

Nàng ấy kinh ngạc đến rớt cả cằm: “Vân quận chúa?”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 92: Nữ Tử Hoàng Thất Sao Có Thể Lẳng Lơ Làm Dáng


Sở Vi Vân, vậy mà lại là Sở Vi Vân!
Ngay khoảnh khắc thấy mặt của nàng ta, cả khuôn mặt Xảo Nhi đều sụp đổ rồi!
Tại sao Vân Quận chúa có thể đẹp đến như vậy?
Không phải! Không phải là bởi dáng dấp của nàng ta đẹp mà là điệu múa này quá đẹp! Bộ trang phục này cũng đẹp đến nỗi không thể miêu tả!
Một người bản thân gương mặt đã hết sức đẹp mắt, bây giờ tất cả mọi phụ trợ lại giúp tôn lên, khiến thoạt nhìn nàng ta giống như một tiên nữ vậy!
Xảo Nhi rất muốn khóc! Đây chẳng phải là muốn làm hạ thấp Công chúa nhà bọn họ sao?
Đúng là dung mạo Công chúa rất đẹp nhưng nàng không thể hát không thể múa, ở trong lòng các nam nhân trước sau vẫn thiếu sót gì đó.

Vân Quận chúa thể hiện bản thân hoàn mỹ như thế, vậy Công chúa nhà bọn họ phải thế nào!
Thật là quá đáng!
Sở Khuynh Ca cũng ngạc nhiên trong phút chốc giống vậy.

Quả nhiên là người đẹp vì lụa, không ngờ rằng khi khiêu vũ, nữ nhân này quả thật rất đẹp.

Có điều, sự ngạc nhiên của nàng chỉ có trong nháy mắt, sau đó nàng lại nâng chén lên, chậm rãi thưởng thức.

Vừa kết thúc điệu múa Nghê Thường, Sở Vi Vân từ từ đi về phía Phong Ly Dạ.

Vẻ mặt nhu mỳ vui vẻ hoàn toàn thuộc về người thắng cuộc.

Từ vẻ kinh ngạc trong mắt các tướng sĩ, nàng ta cũng nhìn ra được, bản thân đã thắng một ván cực đẹp!
Tuy rằng Dạ ca ca vẫn luôn uống rượu, hình như không nhìn dáng vẻ của nàng ta.

Nhưng dù sao Dạ ca ca vẫn là nam nhân, nhất định hắn cũng âm thầm nhìn, chỉ là quá rụt rè!
Nàng ta định đi tới trước mặt Phong Ly Dạ, mời rượu hắn.

Không ngờ, một giọng nói trong trẻo bất thình lình vang lên: “Đây là vũ cơ từ đâu đến? Thật đẹp!”
Cửu Công chúa ca ngợi Vân Quận chúa!
Ai mà không biết, bởi vì Thế tử gia, mối quan hệ giữa Công chúa và Quận chúa có chút tế nhị!

Nhưng mà, vũ cơ?
Công chúa không nhìn thấy rõ ư? Đó là Vân Quận chúa mà!
Xảo Nhi sửng sốt, cho rằng Công chúa không nhìn thấy rõ, đang định mở miệng nhắc nhở.

Không ngờ Sở Khuynh Ca lại quay đầu nhìn Lam Vũ, cười hì hì nói: “Vũ cơ này thực sự là quá đẹp, Bổn công chúa vô cùng thích, Lam Vũ, hay là ban cho ngươi làm nương tử, sau này ngươi và nàng ta cùng nhau hầu hạ Bổn công chúa?”
Giọng nói không lớn nhưng cũng không hề nhỏ.

Có thể vòng tướng sĩ ở bên ngoài kia không nghe thấy nhưng những người ở gần trong hội trường, mỗi một người đều nghe thấy rõ mồn một!
Công chúa không nhận ra quận chúa, tưởng rằng là vũ cơ bình thường, lại nói muốn ban cho Lam Vũ làm nương tử!
Gương mặt Lam Vũ lập tức đỏ bừng: “Công, công chúa, nàng ấy… nàng ấy là…”
“Lam Vũ, ngươi làm sao vậy?” Đây là chê xuất thân của người ta không tốt sao? Ta phải nhắc nhở người, cho dù là vũ cơ cũng chưa chắc sẽ không giữ mình trong sạch! Nói không chừng người ta chỉ bán nghệ không bán thân thì sao?"
Sở Khuynh Ca nhìn hắn chằm chằm, giống như thực sự đang trách móc.

Toàn bộ hội trường lặng ngắt như tờ.

Sở Vi Vân đỏ mặt, mắt trợn trắng, ngón tay nắm thật chặt, hô hấp càng ngày càng nặng nề!
Sở Khuynh Ca bực tức nói: “Đường đường là một vị quận chúa, làm sao có thể ăn mặc như vậy biểu diễn cho tất cả nam nhân xem, đây là chuyện chỉ vũ cơ mới làm!”
“Dù cho nàng ấy chỉ là phụ hoàng phong tước ban thưởng, không phải thật sự có huyết thống hoàng gia nhưng cũng là nữ tử hoàng thất!”
“Nữ tử hoàng thất chúng ta, sao có thể lẳng lơ làm dáng lấy lòng nam nhân như vậy? Em còn dám nói xấu nữa, Bổn công chúa liền sai người tát miệng em!”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 93: Hắn Đón Nhận Vân Quận Chúa Rồi!


Xảo Nhi sợ đến mức lập tức quỳ xuống, khóc lóc lớn tiếng nói: “Xin, xin lỗi công chúa, là nô tỳ sai, nàng không thể nào là Vân quận chúa, nô tỳ nhận sai người! Xin công chúa thứ tội!”
Khắp hội trường càng thêm yên tĩnh.

Các tướng sĩ đều vẫn còn sững sờ, ly rượu trong tay, bỏ xuống không được, mà uống vào càng không dám.

Nữ tử hoàng gia!
Tuy rằng công chúa đã nói rất rõ ràng, Vân quận chúa chỉ là phong hàm mà Hoàng Thượng ngự ban cho, cũng không phải huyết mạch hoàng tộc thật sự.

Nhưng dù thế nào, mấy năm gần đây, Hoàng Thượng Thái Hậu đều cho nàng ta những đãi ngộ giống như là công chúa.

Bây giờ, một vị quận chúa hoàng tộc, lại mặc thành như vậy, chỉ vì để lấy lòng nam tử…
Lại nhìn đến Cửu công chúa đang ngồi ở vị trí chính!
Tuy nàng không trang điểm, nhưng cả người toát ra vẻ chính trực, kiêu ngạo không ai có thể sánh bằng!
Đây mới chính là khí thế nữ nhi hoàng gia nên có!
Giả quả nhiên giả chỉ là giả, dù có được phong hàm, cuối cùng cũng không phải người trong hoàng tộc.

Cũng không biết, thân phận quận chúa này có phải là dựa vào lấy lòng Hoàng Thượng và Thái Hậu, mới có thể đổi lấy hay không.

Hai phía đối lập, công chúa quả nhiên cao quý như mây, mà vị quận chúa này… Ăn mặc diễm lệ, tuy đẹp, nhưng bây giờ cũng chỉ là một vũ cơ!
Tất cả mọi loại ánh mắt đánh giá nàng ta, làm cho vẻ mặt Sở Vi Vân trắng bệch, suýt nữa đã bật khóc!
Vốn nàng ta cho rằng mình đã nắm chắc thắng lợi, nhưng không ngờ Sở Khuynh Ca chỉ nói mấy câu, vậy mà đã làm cho nàng ta trở nên đê tiện đến vậy!
Nữ nhân này, quá ác độc!
“Dạ ca ca…”
Nhưng lúc này, người nam tử cách đó không xa vẫn cầm cái ly, im lặng chăm chú uống rượu.

Dường như là chẳng quan tâm tất cả mọi thứ xung quanh.

Sở Vi Vân cắn răng, chỉ có thể chậm rãi bước đến bên cạnh hắn, bưng bình rượu lên, rót rượu cho hắn!
“Vân quận chúa này sao có thể làm vậy chứ?”
Ở phía dưới, có một vài thê tử và nữ nhi nhà quan nhỏ giọng phê bình: “Đây không phải trắng trợn quyến rũ Thế tử gia sao?”
“Đúng là vậy, mặc thành như vậy, vừa nhảy múa vừa kính rượu! Công chúa ngài ấy còn ngồi đây, Vân quận chúa này… Đúng là không biết xấu hổ!”
“Tội nghiệp cho công chúa mới uống nhiều mấy chén, bây giờ không biết chuyện gì cả!”
“Nhưng mà, loại nữ nhân này, đường đường là quận chúa ngự ban, tại sao nàng ta phải làm vậy chứ?”
“Hoàng gia có một quận chúa như vậy, đúng là mất mặt!”

“Thôi, đừng nói chuyện lớn tiếng như vậy, sẽ bị chém đầu đó!”
“Ta cảm thấy bất bình thay công chúa, Vân quận chúa đúng là không biết xấu hổ!”
“Ôi chao! Hồ ly tinh!”
Sở Vi Vân cắn môi, tuy rằng đứng cách xa nên nàng ta không thể nghe bọn họ nói gì.

Nhưng, qua ánh mắt ngập tràn oán hận và khinh thường của những nữ nhân đó nhìn mình, nàng ta đã biết những tiện nhân đó đang phê bình nàng ta!
Và cả những ánh mắt những nam nhân đó nhìn nàng ta chính là ánh mắt nhìn những ả vũ cơ!
Đời này Sở Vi Vân vẫn chưa nếm qua nỗi nhục lớn như vậy.

Không, từ sau khi Cửu công chúa không còn giống Cửu công chúa ngu xuẩn điêu ngoa trước, tủi nhục của nàng ta chưa từng kết thúc!
“Dạ ca ca… Uống rượu.

” Nàng ta đưa cái ly đến trước mặt Phong Ly Dạ.

Ý định quá rõ ràng, nhưng mà.

Đây là tin tức mà tất cả mọi người ở đây nhận được!
Sở Khuynh Ca thu ánh mắt lại, bưng ly rượu trước mặt mình lên, khi nàng định uống.

Thì Sở Vi Vân đang bên cạnh Phong Ly Dạ bỗng nhiên từ từ đi về phía nàng: “Khuynh Ca muội muội, ta cũng kính ngươi một ly.

”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 94: Trò Hay Còn Ở Phía Sau


Nàng ta là đến thị uy với Công chúa!
Bởi vì khi nãy Ly Thế tử đã uống rượu của nàng ta!
Xảo Nhi tức giận đến mức suýt nữa đã bóp nát bình rượu trong tay!
Vân Quận chúa không biết xấu hổ này, tại sạo lại có thể như thế này, cùng với Ly Thế tử ức h**p Công chúa nhà bọn họ!
Các nữ quyến trong yến hội đều bị tức đến chết.

Tức vì Sở Vi Vân không biết xấu hổ, được voi đòi tiên, cũng tức… tức Ly Thế tử tại sao không nhịn được sắc đẹp dụ hoặc.

Trên mặt Phong Ly Dạ từ đầu đến cuối cũng không có bất kì biểu hiện nào.

Trên thực tế, vừa rồi hắn không biết mình đã uống rượu của ai.

Cả đêm này, trong đầu hắn chỉ có một câu chạy tới chạy lui: “Ta muốn ngươi đó! Hay là ngươi làm khách quý của ta đi, thấy thế nào?”
Nữ nhân muốn ăn đòn này!
Thế mà dám câu dẫn Phong Tứ trước mặt hắn!
Về phần Sở Vi Vân, từ lúc nàng ta tiến vào hội trường, hắn căn bản cũng không nhìn qua nàng ta!
Nhưng Sở Vi Vân lúc này cũng đã mang theo Sương Nhi đang bưng hai chén rượu lên, thản nhiên đi đến trước mặt Sở Khuynh Ca.

Lần này đương nhiên không phải đến rót rượu cho Sở Khuynh Ca, trong mắt nàng ta, Sở Khuynh Ca chưa đủ tư cách.

Nàng ta chỉ là đến mời rượu.

Sau khi rót rượu cho Ly Thế tử xong, thì đến mời rượu chính thê của Ly Thế tử là Cửu Công chúa, đây là muốn nói cho mọi người, nàng ta muốn bước vào cái nhà này?
Sở Khuynh Ca nhìn hai chén rượu trên khay của Sương Nhi.

Vừa rồi sắc mặt Sở Vi Vân tái nhợt, nhưng bởi vì khi nãy Phong Ly Dạ nhận lấy chén rượu của nàng ta mà lúc này đã trở về vẻ ửng hồng.

Thậm chí lại còn kiều mị, đầy sức sống hơn thường ngày.

Nàng ta bây giờ có vốn liếng để đắc ý!
“Khuynh Ca muội muội, chúng ta cũng uống một chén đi!”
Sở Vi Vân bưng lên một chén rượu trong hai, đưa đến trước mặt Sở Khuynh Ca: “Khuynh Ca muội muội, bên ngoài luôn có lời đồn nói rằng chúng ta bất hòa, nhưng bọn họ không biết rằng hai chúng ta thật ra là tỷ muội tình thâm, đúng không?”
“Bên ngoài có lời đồn như thế à?” Sở Khuynh Ca nhíu mày, nhận lấy chén rượu nhưng lại đặt về trên khay.

Nàng nhìn Sở Vi Vân, cười yếu ớt: “Nhưng ta chưa từng nghe nói, không biết Vân Quận Chúa nghe được ở đâu thế?”

Sở Vi Vân cười ưu nhã, đang muốn nói tiếp.

Sở Khuynh Ca chợt sầm mặt lại, lạnh lùng ngắt lời nàng ta: “Gió chiều nào theo chiều đó, thậm chí còn bịa đặt chuyện xấu, hoàn toàn không phải là tư thái nên có của một Quận chúa Hoàng Gia chính thống.


“Vân Quận chúa, ta không cần biết xuất thân của ngươi như thế nào, nhưng ngươi bây giờ cũng xem như là một nửa con gái của Hoàng gia chúng ta, sau này đừng mang những thứ không đứng đắn bên ngoài về nữa!”
“Ngươi!” Sắc mặt Sở Vi Vân đại biến.

Nàng ta không ngờ rằng Sở Khuynh Ca lại dám mắng nàng ta trước mặt nhiều người như thế!
Bên dưới nghị luận ầm ĩ, Vân Quận chúa hôm nay quả thực là mất hết mặt mũi!
Giận nhất chính là Sở Khuynh Ca luôn mồm ám chỉ nàng ta không có huyết thống hoàng tộc!
Nàng khinh người quá đáng!
“Thế nào? Vân Quận chúa, chẳng lẽ bổn công chúa nói không đúng sao?”
“Công chúa nói đúng lắm!” Ở dưới không biết là nữ quyến nhà vị nào lớn tiếng đáp lại.

Hừ! Hồ ly tinh muốn phá hoại gia đình nhà người khác, bị Công chúa trách mắng như thế, quả thực là làm lòng người vui sướng.

“Đúng, Khuynh Ca muội muội dạy rất đúng, sau này ta sẽ chú ý hơn.


Nàng ta lại bưng lên ly rượu cách Sở Khuynh Ca gần nhất, tiến đến trước mặt Sở Khuynh Ca: “Khuynh Ca muội muội tài tình phẩm hạnh xuất chúng, tỷ tỷ ta kính muội một chén!”
Chờ tiện nhân này uống hết, trò hay còn ở phía sau!.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 95: Ngộ Nhỡ Rượu Có Vấn Đề


Xảo Nhi đứng ở sau lưng Sở Khuynh Ca âm thầm kéo trang phục của Công chúa.

Sở Vi Vân mời rượu Công chúa, không biết là đang toan tính cái gì.

Nói chung, trong mắt của nàng ấy, Sở Vi Vân tuyệt đối không phải người tốt gì.

Chưa chắc trong rượu này không có vấn đề.

Sở Vi Vân lại liếc mắt nhìn nàng ấy, cười khẩy: “Một cung nữ nho nhỏ cũng dám táy máy tay chân? Cút ra đi!”
Xảo Nhi không cút, nàng ấy phải bảo vệ Công chúa.

Thế nhưng, lúc này Sở Khuynh Ca đã nhận lấy cái chén Sở Vi Vân đưa tới.

Xảo Nhi gấp muốn chết, Công chúa, ngộ nhỡ rượu này đã bị hạ độc thì sao?
Y phục lại bị níu lại một lần nữa, Sở Khuynh Ca quay đầu lại, cười với nàng ấy.

“Làm gì thế? Có phải em có nhu cầu không, muốn đi xuống à?”
Nàng vẫy tay áo: “Đi xuống đi.


Xảo Nhi suýt chút nữa thì trợn hai mắt ngất đi.

Có nhu cầu cái gì? Nàng ấy đâu có nhu cầu gì!
Lời này của Công chúa thật là khiến cho người khác đỏ mặt.

Nhưng điều hiện tại nàng ấy lo lắng là chắc chắn Vân Quận chúa không có ý tốt.

“Công chúa…”
“Công chúa bảo ngươi đi xuống, còn không mau cút?” Sương Nhi cũng lườm nguýt Xảo Nhi, hận không thể đạp nàng ấy một phát cút xuống.

Xảo Nhi hung ác trợn mắt nhìn nàng ta, lại thấy Sở Khuynh Ca giơ tay lên.

“Công chúa, rượu này…”
“Câm miệng!” Sở Vi Vân sầm mặt lại: “Quấy rầy hứng thú của Bổn quận chúa và Khuynh Ca muội muội, Bổn quận chúa không tha cho ngươi! Người đâu, kéo xuống!”
“Bổn công chúa còn chưa nói gì, Vân Quận chúa lấy đâu ra mặt mũi để quơ tay múa chân với cung nữ của Bổn công chúa?”
Sở Khuynh Ca uống hết rượu trong chén rồi cái chén xuống, nàng nhìn Sở Vi Vân: “Vân Quận chúa, chén của ngươi đâu?”
“Ha ha, Khuynh Ca muội muội nể mặt như vậy, ngươi yên tâm, làm sao ta có thể không uống?”
Tâm trạng Sở Vi Vân tốt đến không nói nên lời, lập tức nâng chén của mình lên, uống một hơi cạn sạch.

Ha ha, đúng là rất vui vẻ!
Sương Nhi thấy vậy, vội vàng xoay người, lớn tiếng nói: “Công chúa tâm trạng tốt, ban cho mọi người xem một điệu Kinh Hồng vũ!”
“Hả? Ta còn chuẩn bị tiết mục cho mọi người?” Sở Khuynh Ca hơi dựa người vào ghế, lại xem rốt cuộc các nàng muốn giở thủ đoạn gì.

Sương Nhi không để ý tới nàng, câu nói vừa rồi chỉ là muốn nói cho mọi người, Kinh Hồng vũ tiếp theo là do Công chúa chuẩn bị.

Sở Vi Vân đã thoáng hiện lên ý cười, trở lại bên cạnh Phong Ly Dạ.

Lông mày Phong Ly Dạ hơi nhíu lại, lần này xem như là đã trông thấy nàng ta.

Thế tử gia chau mày, Phong Tảo liền hiểu là có ý gì.

Hắn ta vội nói: “Quận chúa, vị trí của người ở phía dưới.


“Ta ở đây hầu hạ Dạ ca ca.

” Sở Vi Vân trừng mắt lườm hắn ta, lập tức nhìn sang Phong Ly Dạ, cười đến tràn đầy quyến rũ.

Không ngờ, Phong Ly Dạ lại thản nhiên nói: “Bổn thế tử không cần người hầu hạ.


Phía dưới lại có một trận xôn xao.

Thế tử gia giờ đang… giờ đang từ chối thẳng mặt Vân Quận chúa?
Vậy chén rượu ban nãy thì coi là gì?.

Xin hãy đọc truyện tại _ TгЦмtгuуen.

o rg _
Lần này, Xảo Nhi ở cách đó không xa không nhịn được mà khẽ cười thành tiếng.

Nhưng nàng ấy vừa ngẩng đầu lên liền thấy ánh mắt căm hận của Sở Vi Vân ném đến, nàng ấy sợ đến mức nhanh chóng đứng ra phía sau Sở Khuynh Ca.

Ánh mắt này của Vân Quận chúa tràn đầy sát khí, thật đúng là có hơi đáng sợ.

Sở Vi Vân tức giận đến sắp điên rồi.

Đây chính là tiết mục Công chúa thích nhất sao?
Nhưng đây… đây là chuyện thế nào? Công chúa lại thích tiết mục… tiết mục như vậy!
Thật là đáng sợ!.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 96: Tối Nay Quyết Không Thể Để Cho Bọn Họ Ở Bên Nhau


Nếu có thể được chiêm ngưỡng điệu nhảy Kinh Hồng vũ, vậy thì nó nhất định sẽ là khúc vũ đạo kinh diễm hơn cả Nghê Thường vũ.

Người bình thường hoàn toàn không có tư cách nhảy, và cũng không có khả năng này.

Tất cả mọi người còn cho rằng có thể được mở rộng tầm mắt, nhưng không ngờ rằng, khúc Kinh Hồng vũ mà Cửu công chúa ban thường lại là… lại là một đám nam tử không mặc quần áo!
Không, bọn họ vẫn mặc quần áo, ít nhất thì cái “vị trí quan trọng” kia không bị lộ ra.

Mà cũng gần như là vậy!
Tuy rằng nhóm người đó có mặc quần vũ đạo, nhưng nửa người trên lại phủ một lớp màn mỏng, ngực, cánh tay thậm chí là bụng đều bị nhìn thấy không sót thứ gì.

“Ôi trời!”
“Sao, sao lại như thế được?”
“Cái này… Đúng là xấu hổ quá!”
Các nữ quyến đồng loạt quay mặt đi, mặt đỏ tới mang tai, căn bản là không dám nhìn.

Những quan viên có đưa nữ quyến đến đây đều đỏ hết cả mặt, vì tức!
Sao có thể để nữ tử trong nhà nhìn thấy những hình ảnh dơ bẩn như thế?
Còn về các tướng sĩ, những tên oắt trẻ tuổi độc thân thì xem đến là thoải mái.

Tuy rằng cũng cảm thấy rất xấu hổ, nhưng có điều, không có nữ quyến trong nhà ở đây thì chẳng có áp lực tâm lý lắm.

Sở Vi Vân cũng quay mặt đi, mặt đỏ tai hồng không dám nhìn.

Nhưng đuôi mắt lại trộm liếc nhìn Sở Khuynh Ca, nàng ta cho rằng Sở Khuynh Ca sẽ tức giận, bởi vì không thể giải thích được mà tức đến chết.

Nhưng không ngờ, nữ nhân kia lại cầm chén rượu, nhìn nửa thân trần của những nam tử đang nhảy múa, nhìn đến mê mệt?
Những nữ tử bình thường sẽ không như vậy, Cửu công chúa… Đúng là như trong lời đồn, cực kỳ háo sắc!
Các tướng sĩ cũng nhanh chóng phát hiện ra điều này.

Thì ra Cửu công chúa vẫn là vị Cửu công chúa kia, tuy rằng khi kề vai chiến đấu cùng bọn họ, khí thế của nàng không thua đấng mày râu.

Nhưng cuối cùng, vẫn có chút háo sắc.

Phong Tảo liếc mắt nhìn Phong Ly Dạ theo bản năng, mắt thấy sắc mặt thế tử gia nhà mình đã không thể dùng hai chữ đơn giản là khó coi để hình dung nữa rồi.

Lòng hắn đột nhiên trở nên nặng nề, cảm thấy bản thân sắp va phải họa lớn.

“Công chúa… Công chúa đừng nhìn nữa mà.

” Xảo Nhi đã gần bật khóc
Nàng ấy muốn lớn tiếng giải thích đây không phải tiết mục công chúa đã sắp xếp.

Nhưng, tiếng nhạc lớn như vậy, chỉ bằng giọng nói của một mình nàng ấy thì sẽ không có ai để ý đến.

Điệu múa đã dừng, nhưng không một người nào dám lên tiếng.

Nhóm đào kép đều đang đứng ở phía dưới, không nói lời nào nhưng cũng không lùi xuống, dường như đang chờ ban thưởng.

Sở Vi Vân im lặng một lúc, bỗng nhiên đứng lên, cười nói: “Khuynh Ca muội muội, những tên này đều là đào kép xuất sắc nhất Mạc Thành, nếu như Khuynh Ca muội muội thấy thích, có thể tùy ý chọn lựa.


Chuyện này…
Những người ngồi phía dưới, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Nàng ta không thấy khuôn mặt của Thế tử gia đã phủ đầy mây đen, lúc nào cũng có nổi lên “mưa rền gió dữ” sao?
Lời này của Vân quận chúa quả thực là thêm dầu vào lửa.

Tất cả mọi người không ngờ rằng, Cửu công chúa không chỉ không nổi giận, ngược lại còn cười tủm tỉm nói: “Vậy cung kính không bằng tuân mệnh, đưa ba người đằng trước kia đến hậu viện đi.


Cửu công chúa thật sự lựa vài người!
Bỗng nhiên, một dáng người cao gầy đứng lên.

“Dạ ca ca…”
“Ta cũng thấy không thoải mái, ta đi về nghỉ ngơi trước.


Sở Khuynh Ca đứng lên, kéo áo Xảo Nhi, cả người hơi lung lay: “Xảo Nhi, đưa ta trở về.

”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 97: Nàng Không Có Chọn Chàng


“Công chúa, người thấy thế nào?” Xảo Nhi lập tức đỡ lấy Sở Khuynh Ca.

Sở Khuynh Ca xoa chân mày, cả người hơi lung lay sắp ngã, thoạt nhìn như là uống quá nhiều.

Phong Ly Dạ nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ hồng của nàng.

Tất cả mọi người cũng đang nhìn công chúa.

Công chúa mới vừa cho người đưa vài đào kép nam vào trong, lúc này nàng lại muốn trở về!
Ẩn ý trong chuyện này, khiến người ta không khỏi nghĩ nhiều!
Xảo Nhi không dám nghĩ nhiều, vừa thấy công chúa không thoải mái, chỉ có thể đỡ nàng trở về.

Nhưng nàng ấy vẫn có ý muốn cứu vãn lại thanh danh của công chúa một chút: “Thế tử gia, công chúa không thoải mái, Thế tử gia đưa…”
“Dạ ca ca, chàng không sẽ không định về chăm sóc Khuynh Ca muội muội chứ?”
Sở Vi Vân vừa liếc mắt đã nhìn thấu ý đồ của Xảo Nhi, vội ngoài nở nụ cười như có như không, nói: “Nhưng muội muội mới vừa chọn mấy tên đào kép…”
Ánh mắt giống như dao găm đột nhiên lướt đến đây.

Cả người Sở Vi Vân rùng mình, chỉ vừa liếc mắt một cái, cả người nàng ta giống như là bị đông cứng lại vậy.

Không dám nói thêm câu nào.

Dạ ca ca… Trong đáy mắt của hắn lại có tia sát khí, giống hệt như lần trước.

Sao Dạ ca ca lại bất công như vậy!
Chẳng lẽ, hắn không thấy Sở Khuynh Ca tự nói chọn mấy tên đào kép đó sao?
“Xảo Nhi, ta thật sự không thoải mái, mau trở về.

” Sở Khuynh Ca thúc giục nói.

Xảo Nhi không chờ được Thế tử gia đáp lại, chỉ có thể không cam lòng đỡ công chúa rời khỏi hội trường.

Phong Ly Dạ đang định bước đi.

Phía sau vang lên âm thanh run rẩy của Sở Vi Vân, cho dù nàng ta rất sợ hãi, những cũng muốn nói tiếp:
“Dạ ca ca, trong lựa chọn của Khuynh Ca muội muội, nàng ta… không chọn chàng.


Phong Ly Dạ phất tay áo rời đi.

Ai cũng thấy được rằng Thế tử gia nổi giận không nhẹ.

Công chúa thật quá đáng, làm trò trước mặt Thế tử, nói muốn vài tên đào kép.

Nói dễ nghe là mang về để biểu diễn cho mình xem, nhưng có ai không biết, nhất định là mang về chỗ nàng ta ở để hầu hạ cho nàng ta!
Đáng tiếc, công chúa tốt đẹp như thế, vì sao lại giống hệt như lời đồn đại, có vô số người hầu hạ trong màn?
Thật sự quá đáng tiếc…
Sở Vi Vân còn muốn đuổi theo Phong Ly Dạ, nhưng vừa mới cất bước, cả người đã loạng choạng không bước nổi.

Sương Nhi nhanh chóng đuổi theo, đỡ lấy nàng ta: “Quận chúa, người… Làm sao vậy?”
“Ta… Cũng không biết bị sao nữa, cả người thấy hơi… không khỏe.


Sở Vi Vân thở hổn hển hai hơi, trong đầu có cảm giác lâng lâng.

“Mau đỡ ta trở về.


Mấy nhân vật quan trọng đều đã đi rồi, yến hội chỉ có thể do Tri Phủ chủ trì.

Tất cả mọi người lại tiếp tục vui chơi.

Sau khi Sở Vi Vân trở về phòng thì lập tức phất tay: “Ngươi! Mau đi xem tình huống bên chỗ Sở Khuynh Ca, nhất định đêm nay nàng ta sẽ yêu cầu nam nhân, cho dù nàng ta muốn ai, cũng lập tức đi báo cho Dạ ca ca.


“Nhưng mà Quận chúa, trông người thật sự không ổn.


Sương Nhi thấy sắc mặt nàng ta ửng hồng, vẻ mặt lo lắng: “Quận chúa, người chắc chắn… là không sao chứ?”
“Ta không sao, có lẽ là vừa nãy có uống chút rượu, nên hơi say.


Sở Vi Vân yếu ớt ngã lên mép giường, vẫy tay: “Mau đi đi, đây là cơ hội duy nhất để ta trở mình! Nhất định phải thông báo cho Dạ ca ca!”
“Em đã biết!”
Thật sự không ngờ rằng, vậy mà Cửu công chúa lại thật sự để Xảo Nhi đưa ba tên đào kép kia vào!
Cửu công chúa ph*ng đ*ng không biết kiềm chế, cuối cùng đã không nhịn nổi rồi sao?
Sương Nhi kích động đến mức gần như muốn thét chói tai, quay người lại lập tức chạy về phía phòng ngủ Phong Ly Dạ.

.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 98: Ngộ Nhỡ Nàng Thật Sự Với Bọn Họ…


Đúng là bây giờ Phong Ly Dạ đang ở phòng ngủ.

Hắn đang viết chữ, nhưng, bút lông vừa rơi xuống, trang giấy đã chia ra làm hai, rách ra rồi!
Phong Tảo bị dọa đến run lên bần bật, cả người túa mồ hôi lạnh.

“Gia, hay là… hay là để ta đi xem công chúa…”
Hắn ta muốn nói đi xem công chúa đang làm cái gì.

Hắn ta thật sự thấy hơi sợ!
Công chúa mới vừa chọn được mấy gã đào kép, rồi mượn cớ thân thể không khoẻ để quay về.

Điều này không phải đã rất rõ ràng sao?
Ở chung với nhau mấy ngày qua, khiến hắn ta cho rằng Cửu công chúa không giống như trong lời đồn.

Nhưng tối nay…
Ôi trời ơi, rốt cuộc Cửu công chúa đang làm cái gì vậy? Hắn ta cũng rất nôn nóng!
Thế tử gia còn có thể giận dỗi, nhưng hắn ta tuyệt đối không được, quyết không thể để Cửu công chúa làm ra chuyện gì có lỗi với Thế tử gia được!
“Đi xem nàng làm cái gì?” Một tiếng “rắc” vang lên, cây bút trong tay Phong Ly Dạ đã gãy đôi.

Cả người Phong Tảo lại toát mồ hôi lạnh.

“Xem, nhìn xem công chúa có phải, không khỏe, rồi gọi… gọi đại phu cho nàng.


Rõ ràng thế tử gia để ý muốn chết, đến bút cũng đã bẻ gãy, nhưng, công chúa đã như vậy, thế tử gia lại đi tìm nàng, hình như thật sự có chút mất mặt.

Theo tính tình trước đây của Thế tử gia, nếu công chúa như vậy thì hắn nhất định sẽ chẳng thèm quan tâm, ngó lơ luôn!
Nhưng, thật sự có thể không để ý sao?
“Thế tử gia, để ta đi…”
“Không được đi!” Phong Ly Dạ đột nhiên đứng lên.

Hắn đi đến bên cửa sổ, nhìn bóng đêm bên ngoài.

Hắn đang rất khó chịu!
Cả đời hắn chưa từng cảm thấy khó chịu như thế bao giờ!
Cái nữ nhân đáng chết kia, vậy mà dám tìm đào kép!
Không cần biết nàng tìm bọn họ làm cái gì, đã muốn thì chính là muốn!
Đây giống như là tuyên bố với người trong thiên hạ rằng hắn không có năng lực, đến cả nương tử của hắn cũng không chịu nổi!
Nàng! Dám làm cho hắn mất mặt như thế!
Vì sao hắn còn muốn đi xem nàng?
Nhưng, đáng chết thật! Vậy mà hắn lại rất để ý! Muốn biết rốt cuộc lúc này bọn họ đang làm gì!
Có phải cái nữ nhân đáng chết kia đang thật sự ở cùng với mấy gã đào kép đó không?
Nàng dám ư!
Nhưng ngộ nhỡ, nàng dám làm thật thì sao?
“Thế tử gia, ngộ nhỡ công chúa… công chúa sinh bệnh thì sao?”

Thật ra trong lòng Phong Tảo cũng rất sợ, ngộ nhỡ công chúa thật sự muốn mấy gã đào kéo, vậy thì chuyện này không thể cứu vãn được nữa rồi.

“Tối nay trông công chúa đã uống hơi nhiều, có lẽ… có lẽ say rồi, không biết mình đang làm gì đâu?”
Đúng! Ngộ nhỡ nàng không biết mình đang làm cái gì cả…
Đột nhiên, Phong Ly Dạ xoay người một cái, bước nhanh ra ngoài cửa.

Phong Tảo đã hoàn toàn không kịp phản ứng.

Chờ đến khi hắn lấy lại được phản ứng, thì Thế tử gia đã vung một chưởng, “rầm” một tiếng phá nát cửa phòng.

Cả người cao lớn lập tức biến mất ở cửa.

Phong Tảo nhanh chóng đuổi theo.

Cho dù thế nào, nhất định phải ngăn cản Cửu công chúa.

Cho dù lòng nàng không ở trên người Thế tử gia, nàng, cũng tuyệt đối không thể phản bội Thế tử gia!
Phong Tảo không ngờ rằng mới ra đến cửa, đã nhìn thấy Phong Ly Dạ đứng lại.

Khuôn mặt như giông bão kéo đến, càng lúc càng khó coi.

Sương Nhi đang quỳ trước mặt Phong Ly Dạ.

Sương Nhi nơm nớp lo sợ nói: “Thế tử gia, nô tỳ vừa mới… Vừa mới nhìn thấy mấy gã đào kép đi vào trong phòng công chúa, Thế tử gia, ngài… Ngài mau đi ngăn công chúa đi!”
Phong Tảo đã dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo, nhưng, vẫn không đuổi kịp.

Chờ đến khi đuổi kịp, từ xa đã thấy Thế tử gia dùng một chân đá mạnh vào cửa phòng Cửu công chúa.

Bóng người lạnh lùng cũng nhanh chóng xông vào….
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 99: Chưa Bao Giờ Trải Qua Hoảng Sợ Như Vậy


“Thế tử gia, người bình tĩnh một chút!”
Phong Tảo phóng như bay đuổi theo, chỉ sợ Thế tử gia kích động mà ra tay gϊếŧ Cửu công chúa.

Rồi sau đó, làm sao có thể ăn nói với hoàng gia đây!
Nhưng, ngoài dự đoán của Phong Tảo chính là, sau khi hắn ta vào cửa, vậy mà lại nhìn thấy… Cửu công chúa đang cắn hạt dưa với Xảo Nhi?
Sở Khuynh Ca chớp mắt, nhìn hai người xông vào trong như cơn gió, vẻ mặt rất vô tội.

“Làm gì? Sao dáng vẻ người như muốn ăn thịt người vậy? Ngươi cũng đói bụng sao?”
Nàng vươn bàn tay của mình ra, trên ngón tay nhỏ dài như ngọc đang cầm một cái hạt dưa đã lột sẵn.

Phong Ly Dạ không biết tâm trạng bây giờ của mình là gì.

Chỉ biết, hắn thấy rất muốn cười.

Thật sự, thật sự có hơi buồn cười.

Chính là cảm giác sau khi thả lỏng hoàn toàn, nhịn không được mà muốn bật cười.

Vừa rồi, hắn chưa bao giờ trải qua hoảng hốt như thế…
“Công chúa, không… không phải là người thấy không thoải mái sao? Sao người trở về mà lại… không nghỉ ngơi?”
“Ta không nói mình không thoải mái thì làm sao có cớ để rời khỏi buổi tiệc đó?”
Sở Khuynh Ca nhún vai, ném hạt dưa vào trong miệng, nhai nuốt.

“Loại yến hội này nhàm chán muốn chết, mấy trò hãm hại thì khắp nơi, ta ở lại chỗ đó làm cái gì?”
“Hãm, hãm hại?” Phong Tảo cảm thấy ngạc nhiên.

“Chẳng lẽ ngươi tưởng mấy gã đào kép đó là do ta chuẩn bị thật sao? Chuyện tổn hại danh dự thế này, dù ta có thích cũng sẽ không làm ra, ngươi cho rằng ta là con ngốc sao?”
Nửa câu đầu khiến cho Phong Ly Dạ nghe thấy hơi bực mình.

Cái gì mà là cho dù thích?
Nàng thật sự thích những gã đào kép đồi phong bại tục đó sao?
Nhưng, nửa câu sau làm cho hắn rơi vào trầm tư.

Phong Tảo chần chờ, nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra: “Cho nên, Kinh Hồng vũ kia căn bản không phải do công chúa chuẩn bị sao?”
“Công chúa nhà chúng ta từ nhỏ đến lớn rất quý trọng bản thân, có điều từ nhỏ đến lớn luôn bị người khác vu hãm thôi.


Xảo Nhi bĩu môi, vẻ mặt đầy tủi thân: “Công chúa nhà chúng ta là dạng người như vậy sao? Các người đều đã ở chung, không phải đã tận mắt thấy sao?”
Biểu hiện gần đây của công chúa đúng là nên cho nàng thêm đùi gà, không hề nóng nảy, cũng không hề trụy lạc!
Quả thật giống như là thay đổi thành người khác.

Xảo Nhi cũng cảm thấy, công chúa nhà mình đã biến thành nữ nhi nhà lành!
Cho nên lúc nàng ấy nói lời này cực kỳ chắc chắn.

Phong Ly Dạ không nói chuyện, khuôn mặt vừa mới thả lỏng đã lập tức nhíu chặt lại.

Phong Tảo đứng ở phía sau hắn nhịn không được mà rùng mình một cái.

Vậy không phải là nói rõ có người muốn hãm hại Cửu công chúa sao?
Không ngờ Sở Vi Vân lại dám làm ra loại chuyện này, xem ra lá gan của Vân quận chúa đúng là càng lúc càng lớn.

“Bước vào!”
Phong Ly Dạ bỗng nhiên lạnh lùng nói.

Sương Nhi đang đứng ngoài cửa rõ ràng vẫn còn th* d*c, chứng tỏ nàng ta mới vừa chạy đến đây.

Nhưng bây giờ nàng ta đang muốn rời đi, bởi vì nàng ta đang rất hoảng.

Bị Phong Ly Dạ ra lệnh, hai chân đã mềm nhũn, “phịch” một cái ngã ngồi trên mặt đất.

“Ngươi nói những gã đào kép đó vào trong phòng công chúa sao?”
Phong Ly Dạ nheo đôi mắt lại, quay đầu, nhìn chằm chằm Sương Nhi đang run lên bần bật ngoài cửa.

“Bây giờ, mấy gã đào kép đó đâu?”
Sương Nhi suýt nữa đã bị ánh mắt lạnh lẽo của hắn dọa sợ té xỉu.

Phong Ly Dạ thu hồi ánh mắt khỏi khuôn mặt trắng bệch của Sương Nhi.

Trong đáy mắt ẩn hiện sát khí khiến cho không một ai dám nhìn thẳng.

“Kéo ra ngoài, dùng gậy đánh chết.

”.
 
Back
Top Bottom