Ngôn Tình Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 160: 160: Có Liên Quan Gì Đến Ta


Không biết có phải là do tối nay Sở Khuynh Ca uống rượu quá nhiều hay không, mùi rượu quá nặng.

Ngay cả Phong Ly Dạ, có vẻ như cũng bị mùi rượu trên người nàng làm cho ý thức trở nên mơ hồ.

Trong tầm mắt, hai cánh môi mỏng hé mở như cánh hoa hồng, đẹp nói không nên lời.

Hắn không biết mình làm sao, bỗng nhiên có một loại xúc động, muốn cắn lên một cái.

Chờ đến lúc hắn phản ứng kịp, môi của mình chỉ cách môi nàng nửa ngón tay.

Thật là gần.

Muốn rời đi thật nhanh, nhưng lại giống như có chút không rời đi được.

Nửa tháng trước, nữ nhân này còn từng run rẩy dưới thân mình.

Nàng kh đó, bất lực, nhỏ yếu, rõ ràng hắn hận muốn chết, nhưng lại bởi vì nàng mà thân thể được hưởng qua cảm giác vui vẻ chưa từng được thử.

Đột nhiên, hắn rất muốn một lần nữa…
Ánh mắt chạy thẳng từ môi mỏng của nàng xuống dưới, lướt qua cần cổ trắng nõn, xuống chút nữa…
Thân thể của nàng vì hô hấp mà phập phồng, khiến cơ bắp cả người hắn căng lên trong chớp mắt.

Rất đẹp!
Tay của hắn, vô thức trượt xuống.

“Thu hồi ý muốn ly hôn của ngươi, bổn Thế tử… tha thứ cho ngươi.

” Hắn không hề phát hiện, giọng của mình đã khàn vô cùng.

Sở Khuynh Ca chỉ cảm thấy, bị hắn ép đến mức không thở nổi.

Ly hôn?
“Tên khốn, ta biết ngay, ngươi muốn ly hôn, sau đó cưới Sở Vi Vân kia!”
Sở Khuynh Ca nổi giận.

Tình cảm hay không, tạm thời không đề cập đến, nhưng nàng đây rõ ràng là người bị đá!
Đôi tra nam tiện nữ này muốn bỏ rơi nàng, dễ dàng tung bay với nhau! Nằm mơ giấc ngàn thu của bọn họ đi!
Bởi vì hắn buông tay ra, rốt cuộc đã rảnh rỗi, nàng quất một quyền sang: “Ngươi mơ đẹp thế!”
Phong Ly Dạ đang đ*ng t*nh không hề đề phòng nàng, bộp một tiếng, một quyền kia rơi thẳng vào trên cằm hắn.

Nữ nhân này, thật có can đảm đánh!
“Còn dám đánh bổn Thế tử, ta sẽ…”.

Truyện Bách Hợp
Lại bộp một tiếng, mặt hắn triệt để đen như than!
“Nữ nhân chết tiệt…”
“Ngươi thích Sở Vi Vân thế à?”
Cũng không biết nàng say thật hay giả say, câu này nói ra không chút mập mờ.

Ánh mắt Phong Ly Dạ trầm xuống, xác định nàng say thật.

Lời này, người kiêu ngạo như nàng, vào lúc tỉnh táo tuyệt đối sẽ không hỏi ra miệng.

Trong lúc vô tình, ngữ khí của hắn cũng hòa hoãn lại: “Không thích.


“Vậy ngươi…”
“Không thích!” Đừng hỏi! Hỏi hắn cũng sẽ không nói!

Nàng là Công chúa Hoàng gia, hắn tuyệt đối sẽ không thích nàn!
Chỉ là, tối nay có chút ý thức không rõ, có chút… bị dụ dỗ.

Sở Khuynh ca bĩu môi, thật đúng là không hỏi nữa.

Muốn lật người, mới phát hiện mình bị đè chặt.

Nàng lầm bầm, phàn nàn: “Ngươi đè ta rồi.


Phong Ly Dạ cúi đầu, nhìn thân thể nho nhỏ bị mình đặt dưới thân.

Hắn nói khẽ: “Ừ.


“Ừ?”
Sở Khuynh Ca nhíu mày: “Đi ra…”
“Không muốn đi.

” Nếu không phải nàng say rượu, lời này đánh chết hắn cũng sẽ không nói.

“Ta không muốn ở cùng Sở Vi Vân, ta không thích nàng ta, ngươi an tâm chưa?”
“An tâm?”
Nàng chớp mắt một chút.

“Tên khốn thích ai thì ở với ai, có liên quan gì đến ta à?”
Phong Ly Dạ không nói gì nữa.

Hắn phát hiện nếu tiếp tục nói với nàng, sẽ tức chết mình.

Cúi đầu, không biết muốn làm gì, tóm lại, rất gần với môi của nàng/
Lúc đến gần, lại hơi cúi đầu, đã có thể chạm đến.

Rõ ràng là ghét nhất nữ tử đến gần, nhưng lúc này lại muốn chạm đến nàng.

Mà hắn, hình như cũng làm như vậy thật.

Đầu lại cúi thấp xuống nữa, bốn cánh môi mỏng, nhẹ nhàng in lên….
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 161: 161: Thế Tử Gia Thế Mà Lại Cười Trộm!


Trong Thanh Phong Uyển, một nữ tử ngồi ở đại đường, vẫn luôn chờ.

Đã chờ vài canh giờ.

Nhu Nhi nhỏ giọng khuyên nhủ: “Quận chúa, người chưa hết bệnh, phải đi nghỉ ngơi đi.


Sở Vi Vân không nói gì, nắm chặt lấy áo của mình, gương mặt kìm nén đến đỏ bừng.

Không bao lâu sau, sắc mặt tái nhợt.

Bộ dạng như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Nhu Nhi cảm thấy đau lòng, lại đi ra ngoài tìm Phong Tảo.

“Thế tử gia rốt cuộc đang ở đâu? Khi nào ngài ấy mới có thể trở về?”
Phong Tảo vẫn luôn khuyên Sở Vi Vân đi về nghỉ, nhưng nàng ta từ đầu đến cuối không nghe, Phong Tảo thật ra cũng có hơi phiền.

Nửa đêm canh ba thế này, ở lại trong viện của Thế tử gia, nói câu khó nghe, chẳng phải là đang tạo ra tin đồn à?
Trong hoàng thành bây giờ đều đang lan truyền tin đồn của hai người, nếu như việc tối nay truyền đi, lại thành chứng cứ phạm tội của Thế tử gia.

Phong Tảo đi vào, khom người với Sở Vi Vân: “Quận chúa, phu nhân cố ý đón người về đây, là vì để người dưỡng bệnh ở phủ Quốc công cho tốt.



Ngụ ý là đang trách Quận chúa không dưỡng bệnh cho tốt, lại chạy đến chỗ của Thế tử gia?
Nhu Nhi đen mặt lại, không vui: “Phong thị vệ, Quận chúa của chúng ta chỉ là nghe nói trong yến hội tối nay Thế tử gia uống nhiều vài chén, muốn đến thăm xem Thế tử gia có khỏe hay không!”
“Thế tử gia rất khỏe, bây giờ đang ở cùng Công chúa.


Phong Tảo vốn không có ý so đo với nữ tử, nhưng trong lòng hắn ta, hắn ta cũng hi vọng Thế tử gia và Công chúa tốt đẹp.

Dù sao người ta cũng là vợ cưới hỏi đàng hoàng, cũng không phải là người bậy người bạ nào…
“Ngài ấy thật sự… ở trong phòng Khuynh Ca muội muội à?”
Sở Khuynh Ca không tức giận, chỉ là sắc mặt càng trắng hơn.

Thân thể lung lay sắp ngã, bộ dạng như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

Phong Tảo thấy thế, cũng cảm thấy mình có hơi tàn nhẫn.

Cuối cùng chỉ là nữ tử, hắn ta không nên chấp nhặt với nữ tử.

Phong Tảo không thể làm gì khác hơn là nói: “Công chúa tối nay uống nhiều, Thế tử gia đưa người trở về.


“Bọn họ…” Ánh mắt bất an của Sở Vi Vân hướng về phía hắn ta, trong mắt nhanh chóng phủ lên một tầng sương mù.

Điềm đạm đáng yêu như thế, bi thương như thế.

“Bọn họ thật sự ở cùng nhau à?”
Lòng Phong Tảo mềm nhũn, nhỏ giọng nói: “Thế tử gia và Công chúa… vốn nên ở cùng nhau mà, họ đã thành thân…”
“Quận chúa!” Mắt thấy Quận chúa suýt chút ngã lăn từ trên ghế xuống, Nhu Nhi lập tức lao đến đỡ nàng ta.

“Quận chúa, người đừng buồn, lòng Thế tử gia vẫn đang ở chỗ người, Quận chúa, người đừng khóc! Sức khỏe người còn chưa tốt.


Sở Vi Vân cũng đã nhẹ giọng khóc òa lên.

Phong Tảo vô cùng khó xử, lời vừa rồi là lời thật lòng, nhưng hắn ta không ngờ là sẽ làm người ta khóc.

“Quận chúa, ta… Ta đi xem một chút, xem Thế tử gia có trở về không.


Phong Tảo phát hiện mình không thể nào ở lại.

Nữ nhân… haiz, thật là phiền phức.

Cục diện rối rắm này, vẫn nên trả lại Thế tử gia.

Không ngờ vừa ra cửa, đã thấy Phong Ly Dạ đang chậm rãi trở về.

Phong Tảo bước nhanh về phía trước, đang muốn nói gì đó, nhưng trong lúc lơ đãng lại thấy ý cười như có như không bên môi Thế tử gia.

Thế tử gia cười!
Một mình Thế tử gia đang… cười?
Ôi mẹ ơi, Thế tử gia trở về từ bên chỗ Công chúa, tự mình cười đến… khụ, gian tà như thế!
Thế tử gia vừa rồi đã làm gì với Công chúa?
Nụ cười bên khóe môi của Phong Ly Dạ, sau khi nhìn thấy Phong Tảo, đã không còn sót lại chút nào.

Lạnh nhạt liếc nhìn hắn, thành công ngăn trở ánh mắt nhìn trộm của Phong Tảo, giọng nói của hắn vẫn thanh lãnh như trước: “Có chuyện gì?”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 162: 162: Tại Sao Lại Lạnh Nhạt Tàn Nhẫn Như Thế


“Dạ ca ca!” Nhìn thấy Phong Ly Dạ bước vào đại đường, Sở Vi Vân lập tức nghênh đón.

Ánh mắt Phong Ly Dạ nhàn nhạt, Phong Tảo có chú ý đến, tâm tình tốt khi nãy của Gia, hình như sau khi nhìn thấy Quận chúa đã không còn nữa.

Quả nhiên, nữ nhân thật sự phiền phức.

“Gia, Quốc công phu nhân có lệnh, đón Quận chúa vào phủ tĩnh dưỡng.

” Phong Tảo lập tức giải thích.

Phong Ly Dạ không nói lời nào, đi vào trong.

Bóng dáng cao gầy từ đầu đến cuối tỏa ra ánh sáng bốn phía, khiến người ta không thể dời mắt.

Sở Vi Vân càng nhìn, nước trong mắt lại càng nhiều.

Không nói gì, chỉ âm thầm rơi nước mắt.

“Sức khỏe Quận chúa không tốt, mời đại phu đến.

” Phong Ly Dạ quay đầu nhìn Phong Tảo một chút.

Phong Tảo lập tức muốn đi gọi đại phu.

Sở Vi Vân rốt cuộc mở miệng, ngăn lại: “Ta không có khó chịu, không cần tìm đại phu.


“Nếu không phải khó chịu, thì tại sao lại muốn khóc?”
Tâm trạng của Phong Ly Dạ quả thực không tốt.

Trước khi trở về vốn là rất nhẹ nhõm, thậm chí là còn vui vẻ.

Bây giờ, chỉ cảm thấy không được tự nhiên.

Mặc dù ngữ khi và thái độ của hắn cũng không tính là rất lạnh lùng, nhưng Sở Vi Vân biết hắn không vui.

Nàng ta nhận lấy khăn tay Nhu Nhi đưa qua, lau nước mắt xong mới nhìn hắn, nước mắt đầm đìa: “Dạ ca ca, ta có lời muốn nói với chàng.


Phong Ly Dạ đi đến, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, phất tay áo, ra hiệu nàng ta tiếp tục.

Sở Vi Vân cắn môi, vẻ mặt uất ức: “Dạ ca ca, nơi này… có người khác.


“Nửa đêm canh ba, cô nam quả nữ, ta vào phòng nói với muội, chỉ sợ chưa đến một canh giờ, chuyện liên quan đến ta và muội đã có thể lan rộng khắp toàn bộ hoàng thành.

Lời này, khiến lòng Sở Vi Vân siết chặt, lập tức khẩn trương.

Nhu Nhi nhìn mặt nói chuyện, biết rằng bây giờ đại khái không thể nào để Thế tử gia cùng Quận chúa vào phòng.

Nàng ta vội nói: “Quận chúa, nô tỳ ra ngoài trông coi.



Sau khi hành lễ với Phong Ly Dạ, nàng ta đi ra ngoài cửa.

Đã thấy Phong Tảo vẫn đứng bên cạnh Phong Ly Dạ, không có ý muốn rời đi chút nào.

Nhu Nhi gấp, tên vô lại không hiểu phong tình này: “Phong thị vệ, có thể xin ngài giúp một chuyện không?”
Phong Tảo bất đắc dĩ, đành phải gật đầu: “Được…”
“Người của ta, có thể để ngươi tùy tiện phân công à?” Giọng nói lạnh lùng, phóng đến như tên băng.

Nhu Nhi bị dọa mềm chân, suýt chút quỳ xuống!
“Thế, Thế tử gia, nô tỳ không có ý này, nô tỳ chỉ là… chỉ là…”
“Cút!”
Nhu Nhi lảo đảo, nhanh chóng cút đi.

Gương mặt Sở Vi Vân đã trắng bệch.

Dạ ca ca chưa từng nghiêm khắc với người bên cạnh nàng ta như thế, đêm này, hắn đang tức giận à?
“Phong Tảo, ta có lời muốn nói với Dạ ca ca.

” Vừa rồi Nhu Nhi vô lễ, nhưng nàng a là Quận chúa, muốn một thị vệ lui ra, không tính là gì.

Phong Tảo lúc này mới gật đầu, sau khi cúi người với Phong Ly Dạ mới lui ra ngoài.

Đại đường rất lớn, trống rỗng, chỉ còn lại hai người Phong Ly Dạ và Sở Vi Vân.

Thấy Phong Ly Dạ đụng vào tách một chút, nhưng lại thu đầu ngón tay về, Sở Vi Vân lập tức đi đến, muốn châm trà cho hắn.

Phong Ly Dạ lại phất tay một chút, sắc mặt từ chối: “Quận chúa, tìm ta có việc?”
“Dạ ca ca, chàng nhất định phải dùng thái độ như thế để nói chuyện với ta sao?”
Sở Vi Vân đứng trước mặt hắn, cách hắn chỉ có vài bước.

Nhưng lại giống như cách trăm núi ngàn sông.

Nhất là, tối nay hắn thật sự rất lạnh, khí tức lạnh lẽo cứng rắn, khiến người khác tránh xa ngàn dặm.

Nước mắt của Sở Vi Vân lại rơi xuống: “Dạ ca ca, ta chỉ là quá nhớ chàng, mới có thể đến gặp chàng trong đêm, chàng cần gì phải lạnh nhạt, tàn nhẫn với ta như thế?”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 163: 163: Ta Cũng Là Nữ Nhân Của Chàng


“Ta nghĩ, Quận chúa đã hiểu lầm rồi, quan hệ của ta và Quận chúa, còn chưa cần đến mấy chữ lãnh đạm và tàn nhẫn này.


Phong Ly Dạ tự rót cho mình một tách trà nóng, ngay vào lúc tách trà chạm vào môi mỏng, ngón tay lại dừng lại.

Trên cánh môi dường như còn sót lại một mùi thơm ngát, không muốn để nước trà làm tan đi.

Hắn để tách xuống, nhìn nữ tử đứng cách đó không xa, yếu ớt đến nỗi dường như có thể ngã xuống bất kì lúc nào.

“Quận chúa, đêm đã khuya, nếu không có chuyện gì khác, xin mời về.


“Dạ ca ca, ta rốt cuộc đã làm gì sao? Tại sao sau khi trở về chàng lại lạnh nhạt với ta như thế?”
Sở Vi Vân chưa từng từ bỏ ý định, đi về phía trước hai bước, muốn ngồi xổm xuống trước mặt Phong Ly Dạ, nắm lấy vạt áo của hắn.

Đây là biểu hiện hèn mọn nhất của một nữ tử với nam tử mình yêu mến.

Nàng ta đã như thế này, chẳng lẽ hắn không có một chút lòng trắc ẩn nào?
Nhưng nàng ta không có cơ hội ngồi xuống trước mặt Phong Ly Dạ, càng không có cơ hội dụng vào áo bào của hắn.

Khoảnh khắc chân nàng ta muốn khụy xuống, Phong Ly Dạ tùy tiện phất tay áo một chút, Sở Vi Vân lập tức bị một luồng chưởng lực kéo lại, đưa ra ngoài.

Chờ đến khi nàng ta đứng vững, mới phát hiện, khoảng cách giữa hắn và nàng ta lại càng xa hơn.

“Tại sao?” Sở Vi Vân có chút mất khống chế, nước mắt rơi xuống lộp bộp.

“Dạ ca ca, chí ít, chàng cho ta một nguyên nhân, ta rốt cuộc đã làm sai điều gì?”
Một đường trở về từ Mạc Thành, Phong Ly Dạ luôn rất tốt với nàng ta.

Mặc dù vẫn luôn không muốn thân cận với nàng ta như trước, nhưng ít nhất, thái độ của hắn ôn hòa, thậm chí đồng ý dùng một ngày ba bữa với nàng ta.

“Trong ngoài hoàng thành đều đang lan truyền, lúc ta ở Mạc Thành, hằng đêm đều ở cùng muội.


“Dạ ca ca, chàng… chàng đang hoài nghi ta? Chàng cảm thấy những tin tức này là ta cho lan truyền ra ngoài.


Cảm xúc của Sở Vi Vân, lập tức ủ đúng chỗ, cả người như một bông hoa khô héo, trong mắt không còn chút ánh sáng nào.

“Dạ ca ca, trong mắt chàng, ta thật sẽ…”
“Quận chúa, ta không phái người đi tra, là không muốn tổn thương mặt mũi của muội.


Ngón tay Phong Ly Dạ, xẹt qua tay cầm trên ghế.

Mặc dù rất nhẹ, nhưng Sở Vi Vân lại thấy rất rõ, tay cầm bằng gỗ cổ thượng đẳng, bị nứt ra một vết.

Rất sâu!
Nàng ta bị dọa ngừng thở, bỗng nhiên lui về sau hai bước.

Chuyện hắn nhận định, ai cũng không có cách nào thay đổi được suy nghĩ của hắn.

Hắn nói chuyện này là nàng ta làm, thì chính là nàng ta làm!
Sở Vi Vân đứng không yên, lui lại mấy bước, khó khăn chống ghế, miễn cưỡng đứng vững.

Quen biết nhiều năm như thế, nàng ta hiểu rất rõ nam nhân trước mắt.

Mình có giảo biện thêm nữa, cũng không có tác dụng.

Nàng ta nắm chặt ngón tay mình, hít sâu vài hơi, mới khiến bản thân tỉnh táo một chút.

Nhưng vẫn rất hoảng sợ như cũ.

“Dạ ca ca, ta… ta sai rồi.


Phong Ly Dạ không nói lời nào, Sở Vi Vân bỗng nhiên bước lên trước hai bước, quỳ xuống cái bịch.

“Dạ ca ca, ta sai thật rồi, nhưng ta… ta chỉ là bất đắc dĩ! Ta chỉ muốn ở cùng với chàng!”
Nàng ta khóc vô cùng thương tâm: “Trên đường trở về, mặc dù chàng rất tốt với ta, nhưng chàng chưa từng muốn thân cận với ta!”
“Có đôi khi trong lòng ta khó chịu, muốn chạm vào tay chàng một chút, chàng cũng không cho phép! Chàng hoàn toàn không cho ta cơ hội!”
“Thế nhưng… thế nhưng chàng đối xử với nữ nhân kia ra sao chứ? Đêm đó trời mưa to, chàng ấp ủ thân thể của nàng ta vào trong áo bào của chàng!”
“Ta chưa từng thấy chàng đối xử với cô nương nào như thế, nàng ta là người đầu tiên, cũng là duy nhất! Dạ ca ca, còn ta thì sao? Chàng đối với ta như thế, nhưng tại sao không thể đối xử như nhau! Ta cũng là nữ nhân của chàng mà!”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 164: 164: Gϊếŧ Người Diệt Tim Không Gì Hơn Thế Này


“Muội có phải không?” Lời này của Phong Ly Dạ, như một thanh kiếm, lập tức đâm vào lòng nàng ta, máu thịt be bét!
Muội có phải không? Muội thật sự là nữ nhân của ta à?
Sở Vi Vân sững sờ, bịch một tiếng, vô lực ngồi dưới đất.

“Ta… thật không phải sao? Ta theo chàng nhiều năm như thế.


Nhưng hắn lại nói, muội có phải không?
À, vài chục năm như một, sùng bái hắn, mê luyến hắn như thế.

Nhưng hắn chưa từng đối xử với nàng như người của mình.

“Dạ ca ca, chẳng lẽ, chàng chưa từng nghĩ đến chuyện cưới ta?”
“Chưa hề?” Phong Ly Dạ đáp lại, quả quyết kiên định, không chút mập mờ.

Cả người Sở Vi Vân triệt để thoát lực.

Nàng ta buông mắt xuống, nhìn xuống cái bóng của mình dưới đất, ngay cả dũng khí nhìn hắn cũng không có.

“Cho nên, coi như bây giờ chuyện của chúng ta khiến dư luận xôn xao, tất cả mọi người nhận định ta là người của chàng, chàng vẫn… không muốn cưới ta hay sao?”
“Không có cái gì mà muốn hay không muốn, mà là, chưa hề nghĩ đến.

Khi Sở Vi Vân khóc đến tuyệt vọng, suýt chút đã muốn cười.

Nàng ta thật ngu ngốc
Cho rằng dùng áp lực của dư luận khắp hoàng thành, thì có thể khiến hắn cưới mình vào cửa.

Hóa ra, tất cả đều là do nàng nghĩ như thế.

“Ta đã như thế này rồi.


Cả người nàng ta bất lực, gương mặt trắng bệch, không chút sức sống nào.

“Ta đã bị hủy, ta không gả cho chàng, ta còn biết làm sao nữa? Dạ ca ca, chàng đây là muốn ép ta chết.


“Chàng cũng như những người kia, ghét bỏ ta, cảm thấy ta đã dơ bẩn, phải không?”
Ánh mắt của Phong Ly Dạ rốt cuộc rơi vào trên người nàng ta, mặc dù vẫn rất lạnh, nhưng lần này thì thiếu chút công kích và tức giận.

Nhưng hắn lại dập tắt chút hi vọng cuối cùng của Sở Vi Vân: “Không quan tâm, thì sao lại ghét bỏ?”
Cái gọi là gϊếŧ người diệt im, cũng chỉ đến thế là cùng!
Sở Vi Vân triệt để suy sụp, gương mặt không ánh sáng, tựa như một người chết sống lại.

Phong Ly Dạ đứng lên, mắt nhìn nàng ta.

“Muội nên cảm thấy may mắn vì mình có một người mẹ vĩ đại, chuyện hôm nay, ta sẽ không trách muội.


Trên thực tế nếu chỉ nhắm vào cá nhân hắn, coi như nàng ta phạm sai lầm ngất trời, hắn đều sẽ nể mặt Nam Tinh mà tha thứ nàng ta.

“Nhưng ta cũng có giới hạn, xin Quận chúa đừng nên ép ta.


Hắn quay người, rời đi.

Giới hạn cuối cùng! Cái gọi là giới hạn cuối cùng của hắn, rốt cuộc là gì? Là ai?
Là Sở Khuynh Ca sao?
Sở Vi Vân không biết, cũng không muốn biết.

Hắn căn bản không quan tâm thanh danh của mình có bị hao tổn hay không, coi như bị người trong thiên hạ hiểu lầm, bị ngàn người chỉ trỏ, nói hắn là kẻ bạc tình, hắn cũng không thèm để ý.

Cho nên, hắn sẽ không vì áp lực dư luận mà bị ép cưới nàng ta.

Hắn ngay cả bản thân cũng không để ý, lại nói rằng mình có giới hạn cuối cùng!
“Quận chúa…” Sau khi Nhu Nhi đi vào, nhìn đến Sở Vi Vân lần đầu tiên, chính nàng ta cũng bị dọa sợ.

Chưa bao giờ thấy một mặt tuyệt vọng như thế của Quận chúa.

“Quận chúa, người đừng như thế, Thế tử gia chỉ là đang nói nhảm, ngài ấy chỉ là tức giận.


Trên thực tế, nàng ta không biết Phong Ly Dạ đã nói gì, nhưng bộ dạng bây giờ của Công chúa, chỉ sợ, lời của Thế tử gia khiến người ta rất đau đớn.

“Quận chúa, sức khỏe người chưa tốt, đừng như thế, Quận chúa, hại sức khỏe! Người mau đứng lên đi!”
Sở Vi Vân tỉnh tỉnh mê mê, được nàng ta đỡ đứng lên.

Khoảnh khắc nàng ta đứng lên, bỗng nhiên hé miệng ra, hộc một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi!
Nhu Nhi bị dọa đến tay chân luống cuống: “Quận chúa…”
“Dìu ta trở về, Nhu Nhi, ta muốn trở về.


Sở Vi Vân lảo đảo, đi ra ngoài cửa.

Nhưng vừa mới ra khỏi đại đường, hai mắt tối sầm lại, cắm đầu xuống đất.

Nhu Nhi bị dọa hô vang: “Quận chúa! Người đâu, Quận chúa ngất xỉu!”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 165: 165: Tối Hôm Qua Hắn Thật Sự Có Mặt


Sở Khuynh Ca nằm mơ cả đêm.

Trong mộng, luôn có người đè lên người mình, bàn tay làm càn kia, còn đang làm loạn khắp nơi.

Vậy mà lại s* s**ng… khụ! Những chỗ không thể miêu tả được!
Rất quá đáng!
Nhưng mí mắt nàng rất nặng, vẫn chưa thể tỉnh lại.

Chờ đến lúc miễn cưỡng tỉnh lại, đã gần trưa ngày thứ hai.

Đầu rất đau, toàn thân như tan thành từng mảnh.

Thế nhưng, không phải bị nam nhân giày vò tan thành từng mảnh, mà là, cả người từ trên xuống dưới không có một chỗ lành lặn.

Đống quyền cước kia của Phong Dụ Hoa…
Nàng vuốt hai mắt nhập nhèm, còn chưa mở mắt ra, đã nghe được giọng nói điềm tĩnh của Xảo Nhi: “Công chúa, người rốt cuộc tỉnh rồi? Hù chết Xảo Nhi, Xảo Nhi còn tưởng rằng người phải ngủ cả ngày đấy!”
Sở Khuynh Ca không trả lời, thế nhưng, bởi vì giọng của Xảo Nhi mà tâm trạng của nàng trở nên không tệ.

Mặc dù nha đầu này quả thực nói hơi nhiều, gan cũng nhỏ, nhưng nghe được âm thanh điềm tĩnh của nàng ấy, tâm cũng yên ổn lại.

Có loại cảm giác như được về nhà.

“Tứ tiểu thư thế nào rồi? Không dậy nổi à?”
Mở miệng mới phát hiện, giọng của mình thế mà trở nên khàn khàn, còn say rượu nữa.

Xảo Nhi sửng sốt, lắc đầu: “Chuyện này… em cũng không biết, hôm nay còn chưa rời khỏi Công Chúa Uyển.


Sở Khuynh Ca được nàng ấy đỡ ngồi dậy, sau khi rửa mặt, lại uống hai tách trà nóng, đầu óc mới hoàn toàn tỉnh táo lại.

“Đau quá!” Nàng vươn tay, sờ môi mình một chút, có vẻ như là bị thương?
Xảo Nhi nhìn môi nàng một chút, lập tức đỏ mặt, cười hì hì: “Công chúa, tự người nhìn xem!”
Nàng ấy mang gương đến.

Sở Khuynh Ca rốt cuộc nhìn rõ vết thương trên môi của mình, một lỗ hổng nhỏ, giống như là bị cắn thương.

Nàng nhìn Xảo Nhi một chút, lúc tự mình nằm mơ đã xem môi như thịt mà gặm à?
Thấy dáng vẻ nàng mơ màng, Xảo Nhi biết ngay, Công chúa chắc chắn không biết hôm qua ai đưa mình về.

“Công chúa đừng nhìn em, em làm sao biết vết thương kia của người là do Thế tử gia gặm mà ra?”
“Phong Ly Dạ?” Nàng nhíu mày, đêm qua có gặp hắn à? Sao lại không có chút ấn tượng nào thế?
“Đúng thế, tối qua, Thế tử gia ở lại phòng Công chúa rất lâu, vết thương kia… hề hề!”
Xảo Nhi che miệng cười.

Cười vô cùng mập mờ.

“Tên kia… ở trong phòng ta rất lâu? Muốn làm gì?”
Lời này hỏi xong, trên mặt Sở Khuynh Ca hiện lên một vùng đỏ ửng khó hiểu.

Có chút đỏ ửng khả nghi, gương mặt hơi nóng, hơi bỏng.

Giấc mơ đêm qua, nam nhân kia đè lên người mình, không chỉ gặm loạn môi nàng, mà tay của hắn, cũng nhấn lên phía trên…
Không đúng, không có khả năng!
“Ai không biết hắn ngay cả chạm vào ta cũng không muốn?”
Sở Khuynh Ca suýt chút trợn trắng mắt, dường như sắp bị Xảo Nhi mang lệch.

Một giấc mơ mà thôi! Nhất định là lúc nằm mơ, tự mình cắn môi mình, nên mới mơ thấy có nam nhân cắn loạn trên môi.

Nàng đứng lên, duỗi lưng một chút.

“Công chúa, đêm qua thật sự là Thế tử gia ở bên cạnh người.

” Xảo Nhi có hơi dỗi, sao Công chúa lại không tin chứ!
“Công chúa uống say ở Phong Hoa Uyển, là Thế tử gia ôm người về đấy.


“Thôi đi, hắn sẽ chịu ôm ta?”
“Ngài ấy…” Xảo Nhi sững sờ, không biết có nên nói thật hay không.

Thế tử gia quả thực không phải là ôm nàng về, Thế tử gia… khiêng nàng về.

Sở Khuynh Ca nhìn sắc mặt này của nàng ấy là biết, ôm về gì đó, căn bản là không thể nào
“Được rồi, chuẩn bị cho ta một bộ quần áo, ta đi xem thử xem Phong Dụ Hoa có còn đứng lên được hay không.


Nam nhân gì đó, nàng không nhớ rõ, nhưng vẫn nhớ rõ Phong Dụ Hoa bị mình đánh rất thảm.

“Công chúa…”
“Đừng nói nhiều, nhanh lên!”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 166: 166: Nguy Cơ Hấp Hối


Xảo Nhi rất phiền muộn.

Sao Công chúa lại không tin nàng ấy?
Tối hôm qua thật sự là Thế tử gia ở bên cạnh Công chúa! Vết thương trên môi Công chúa nhất định là do Thế tử gia bất cẩn, cắn bị thương.

Đáng tiếc, Công chúa không tin.

Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải mình tận mắt nhìn thấy, tự mình canh giữ bên ngoài cửa, xác định Thế tử gia thật sự ở bên cạnh Công chúa hơn hai canh giờ, thì người khác nói lại chuyện này với nàng ấy, nàng ấy cũng không tin!
Thế tử gia bình thường, ghét phải đụng vào Công chúa đến mức nào chứ?
Chuyện xảy ra đêm qua là như thế nào?
Sở Khuynh Ca ăn bừa một chút gì đó, sau đó mang theo một đống đồ ăn ngon, đi về phía Phong Hoa Uyển.

Thế nhưng hôm nay, bọn hạ nhân của phủ Quốc công xảy ra chuyện gì thế?
Ánh mắt từng người nhìn Công chúa là lạ?
Mấy người phía trước bước nhanh đi qua, trong đó có một người là Phong Tảo, thị vệ thân cận với Phong Ly Dạ.

Phong Tảo dẫn theo hai đại phu, bước đi vô cùng vội vàng…
“Phong Tảo!” Sở Khuynh Ca gọi lại, nhìn thấy Phong Tảo dẫn theo đại phu, thần sắc khẩn trương, nàng cảm thấy có chút khó hiểu.

“Ai bị thương thế?” Chẳng lẽ là tên kia?
Ở trong phủ Quốc công làm sao lại bị thương?
“Không phải, không có gì, Công chúa, thuộc hạ vội…”
“Có phải Thế tử gia không?”
Không phải!” Phong Tảo trả lời khẳng định, Sở Khuynh Ca thở ra nhẹ nhàng.

Thế nhưng, Phong Tảo cũng không nhiều lời, sau khi hành lễ với nàng thì cũng lập tức dẫn hai đại phu đi.

Lo lắng như thế, chỉ sợ tình hình của người bị thương không tốt lắm.

Thế nhưng, không phải hắn…
“Công chúa, người rất quan tâm Thế tử gia nhỉ!” Xảo Nhi cũng có chút hiếu kì.

Nhưng nếu không phải Công chúa bị thương, cũng không phải Thế tử gia, vậy thì không có gì đáng lo lắng.

Trong phủ Quốc công, nàng lại không quen biết ai.

“Lam Vũ đâu?” Sở Khuynh Ca tỉnh người lại mới nhớ đến hôm nay Lam Vũ không có mặt.

“Bản vẽ lúc trước Công chúa cho huynh ấy, huynh ấy đã ra ngoài với Mộ Bạch tiên sinh rồi, không biết khi nào mới trở về.


Sở Khuynh Ca gật đầu.

Trong bản thiết kế lần này, cần phải dùng đến vật liệu có chút đặc thù, vật liệu thay thế thủy tinh.

Nàng không biết thời đại này phải dùng thứ gì cho phù hợp, có lẽ, Mộ Bạch sẽ có cách.

Nam tử áo trắng tuyệt sắc kia, luôn có thể mang đến cho nàng niềm vui bất ngờ.

Mà trong lúc lơ đãng, hai người đi đã đi đến cổng Phong Hoa Uyển.

Vừa đi vào, lại nhìn thấy dáng vẻ vội vàng của Phong Dụ Hoa, đi ra từ bên trong, dường như đang rất gấp.

“Tứ tiểu thư…” Xảo Nhi hô lên một tiếng, vị Tứ tiểu thư Phong gia này, hai hốc mắt có máu bầm, rõ ràng là bị người đánh.

Chẳng lẽ, đêm qua…
Nếu không phải sắc mặt Phong Dụ Hoa lo lắng, Sở Khuynh Ca cũng nhịn được không giễu cợt.

Thế nhưng, nàng rốt cuộc ngửi ra được, bầu không khí không thích hợp.

“Tứ tiểu thư, là ai mắc bệnh nặng?” Sở Khuynh Ca nghênh đón.

“Cô nhóc, người đến rồi?” Phong Dụ Hoa tỉnh lại cũng đã sai người chuẩn bị một bàn mỹ thực lớn, vốn muốn sai người mời nàng đến đây.

Ai ngờ, bỗng nhiên lại nghe đến một tin tức bất chợt như thế, dọa nàng ấy hoang mang lo sợ, bây giờ đang muốn chạy đi xem một chút.

“Rốt cuộc là ai mắc bệnh nặng? Rất nghiêm trọng à?” Kết hợp với hành vi khi nãy của Phong Dụ Hoa và Phong Tảo, Sở Khuynh Ca biết, nhất định là có một nhân vật nặng ký, bây giờ đang có nguy cơ hấp hối.

“Ta hiểu y thuật, ta có thể theo người đi nhìn xem.


Phong Dụ Hoa nhìn nàng một chút, vẻ mặt chần chờ.

“Làm sao thế?”
“Không phải… bị bệnh.

” Phong Dụ Hoa vẫn còn chút chần chừ: “Đại khái cũng… không nhờ được người.


Không thích hợp nha!
Nàng rất bất đắc dĩ, rốt cuộc sau khi thở ra một hơi, thấp giọng nói: “Vi Vân, nàng ta… nàng ta đêm qua uống thuốc động tự sát, bây giờ, đang hấp hối!”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 167: 167: Nàng Là Mẹ!


Sở Khuynh Ca có chút buồn cười.

Xúi giục Công chúa bỏ nhà ra đi, đến chiến trường biên thành, nàng ấy không biết là tội chết à?
Thế nhưng, đi chiến trường…
“Cho ta suy tính một chút.

” Đề nghị này dường như cũng không tệ
“Đừng suy nghĩ! À đúng, ta muốn giới thiệu cho người một người rất đẹp, lại rất truyền kỳ!”
Phong Dụ Hoa thật đúng là, nói gió thành mưa, kéo Sở khuynh Ca rời khỏi Công Chúa Uyển, đi về phía phòng mình ở Phong Hoa Uyển.

“Người này… haiz, thân phận có thể có chút ngại ngùng với người, nhưng nàng ấy thật sự là một nhân vật không tầm thường, là người ta sùng bái nhất, người biết không?”
“Nữ nhân?” Sở Khuynh Ca đuổi theo bước chân của nàng ấy, như có điều suy nghĩ: “Đừng nói là, vị Công chúa được gả đến của Nam Tấn, Nam Tinh?”
“Người cũng biết Nam Tinh?”
“Cũng có nghe qua.


Quả thực là một nhân vật lớn, cũng xác thực là thân phận với nàng mà nói thì có chút khó xử.

Bởi vì là mẹ của Sở Vi Vân.

“Ta nói cho người, ngoại hình của người và Nam Tinh rất giống, không phải là ngũ quan đâu, ý ta là, ánh mắt… haiz, không đúng, ngũ quan cũng hơi giống.


Phong Dụ Hoa vẫn lôi kéo nàng bước nhanh hơn.

“Trong phòng của ta có chân dung của Nam Tinh, người đi xem với ta, người sẽ biết hai người giống nhau đến thế nào, ánh mắt ấy!”
Sở Khuynh Ca bị nàng ấy nói như thế, tựu mình cũng có chút hiếu kì.

Nàng thế mà lại giống với mẹ của Sở Vi Vân, việc này đúng là rất thần kì.

“Người nhìn kìa!” Phong Dụ Hoa đưa nàng đến gian phòng mình.

Ai ngờ, khi Sở Khuynh Ca nhìn đến chân dùng của Nam Tinh, sắc mặt cũng thay đổi!
“Mẹ!” Nàng lao đến, muốn nắm lấy góc tranh.

Phong Dụ Hoa nhanh tay kéo nàng lại, vẻ mặt khẩn trương: “Đừng làm loạn, đây là một bức tranh vẽ Nam Tinh giống nhất trong khắp thiên hạ đấy! Tuyệt đối đừng làm hỏng!”
Tranh rất giống, vẽ sinh động như thật, hoàn toàn không giống với chân dung bình thường.

Tại sao đến bây giờ Phong Dụ Hoa còn khắc sâu bộ dạng của Nam Tinh, cũng là nhờ vào bức tranh này.

Mỗi ngày đều nhìn, có thể không khắc sâu à?
Tay Sở Khuynh Ca vẫn luôn run rẩy, nàng hoàn toàn không thể nào tỉnh táo.

Nam Tinh gì chứ? Không, bà ấy không phải tên Nam Tinh, bà ấy tên Sở Lăng! Bà ấy là mẹ của Sở Khuynh! Chỉ huy trưởng tiền nhiệm của Chiến Minh!
“Mẹ…”
Sở Khuynh Ca cũng không nỡ làm hỏng tranh chân dung, hai mắt lập tức ướt nhòe.

Là mẹ, mặc dù mặc đồ cổ trang, mặc dù tóc dài, nhưng ngũ quan, lông mi, ánh mắt, chính là mẹ!
Đã nhiều năm lắm rồi nàng chưa từng gặp mẹ!
Từ sau khi mất tích trong một lần xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong khi làm nhiệm vụ, mẹ cũng không trở lại nữa.

“Mẹ…”
Dù là Sở Khuynh hay Sở Khuynh Ca, xưa nay cũng sẽ không lộ ra một mặt yếu ớt của mình.

Nhưng giờ phút này, nhìn chân dung của mẹ, nước mắt suýt chút nữa đã rơi xuống.

Từ nhỏ nàng đã chỉ có mẹ là người thân, thế nhưng mẹ nàng đã mất tích từ khi nàng còn rất nhỏ…
“Cô nhóc, người… người làm sao thế?” Phong Dụ Hoa hoàn toàn không hiểu rõ tình huống bây giờ là như thế nào.

Tại sao nàng nhìn tranh của Nam Tinh lại đau lòng như thế? Nước mắt cũng sắp chảy xuống đến nơi?
“Này, cô nhóc…”
“Tứ tiểu thư, Tứ tiểu thư!” Bên ngoài truyền đến tiếng lo lắng của tỳ nữ: “Tứ tiểu thư, không xong rồi, bệnh tình của Quận chúa chuyển biến xấu, tất cả mọi người đều đã đi đến! Tứ tiểu thư, người mau đi qua nhìn một chút đi!”
Phong Dụ Hoa sầm mặt lại, gấp gáp: “Cô nhóc, người về trước đi, ta có việc gấp, ngày khác sẽ hàn huyên với người!”
Ý thức của Sở Khuynh Ca hoàn toàn không về được.

Cả người ngơ ngác, bị người ta đưa về Công Chúa Uyển.

Cho đến khi trở lại phòng mình, ý thức vẫn không cách nào tỉnh lại hoàn toàn.

Kia là chân dung của Nam Tinh, nàng rốt cuộc đã chấp nhận sự thật.

Nhưng tại sao ngoại hình lại giống hệt mẹ nàng?.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 168: 168: Con Không Viết!


“Mẹ, nàng đã là người của con, con không viết!”
Máu chảy dọc theo khóe môi Phong Ly Dạ, rơi xuống từng giọt.

Rất nhanh, máu đã nhuộm đỏ sàn nhà dưới người hắn.

Tờ giấy trắng kia, hắn rốt cuộc vẫn cầm lên, dưới ánh mắt mong chờ của tất cả mọi người, xé nát.

“Thằng khốn này…”
Yến Lưu Nguyệt thở không ra hơi, ánh mắt tối sầm lại, ngất đi.

“Mẹ!” Phong Thần Mặc bước dài qua, cuống quít đỡ bà ta dậy.

“Trù thúc, mẹ ngất đi rồi, thúc mau đến nhìn xem!”
Lam Trù trước kia vẫn luôn đi theo bên cạnh Tướng quân, hành quân tác chiến nhiều năm như thế, cũng hơi có chút hiểu biết với y thuật.

Ông ta đến ngay lập tức, cầm tay Yến Lưu Nguyệt lên.

Phong Ly Dạ vẫn quỳ gối trước linh vị của Nam Tinh và Phong Hồng Đào, nhìn Yến Lưu Nguyệt được đỡ lên ghế, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Hắn không muốn để cho mẫu thân buồn.

Nếu có thể, hắn tình nguyện không muốn mạng mình, cũng không muốn chọc giận mẫu thân.

Nhưng chuyện này, hắn không cách nào nhượng bộ.

Tại sao lại thà chết cũng không muốn viết thư bỏ vợ? Có lẽ chính hắn cũng không rõ.

Chỉ là, trong lòng không muốn thì chính là không muốn.

Hắn không muốn viết!
Lam Trù nhấn vài huyệt đạo của Yến Lưu Nguyệt, lại nhấn nhân trung một chút, Yến Lưu Nguyệt mới chậm rãi tỉnh lại.

“Mẹ!” Phong Thần Mặc cầm tay Yến Lưu Nguyệt, khẩn cầu: “Mẹ, mẹ đừng giận, đại ca biết lỗi rồi! Mẹ, thân thể quan trọng!”
Yến Lưu Nguyệt suy nghĩ trong lòng, huyết khí còn đang bốc lên.

Bà ta nhìn con trai còn đang quỳ gối ở tiền đường.

Phong Thần Mặc vội nói: “Đại ca, huynh nói gì đi!”
Đại ca căn bản cũng không thích Cửu Công chúa kia, tất cả tâm tư của đại ca đều đặt trên chiến trường, nhi nữ tư tình với huynh ấy mà nói, không đáng nhắc đến.

Đại ca có phải là có lời gì khó nói? Nếu không, huynh ấy không thể chỉ vì một nữ nhân, mà ngỗ nghịch mẫu thân!
“Đại ca!”
Nhưng Phong Ly Dạ vẫn quỳ thẳng, không hề nhúc nhích.

“Đại ca, có phải là Cửu Công chúa đã giở thủ đoạn gì ra với huynh không? Cửu Công chúa ép huynh phải không?”
Mặc dù hắn ta không tin, đại ca không gì không làm được của hắn ta sẽ bị người khác ép buộc.

Nhưng đại ca rốt cuộc là vì sao?
Yến Lưu Nguyệt chậm rãi đứng lên, nhìn lưng con trai còn đang chảy máu, vừa đau lòng vừa thất vọng.

Con trai đã không còn nghe lời bà ta nữa.

“Quỳ ở đây cho mẹ, nghĩ lại cho kỹ!”
Bà ta thở dài một hơi, ánh mắt lạnh lùng rơi vào trên người Lam Trù.

“Lấy thêm cho nó một phần giấy bút đến, nó không viết thì không cho đứng lên.


Yến Lưu Nguyệt đi, trở về thăm Sở Vi Vân.

Lam Trù đưa giấy bút đến trước mặt Phong Ly Dạ lần nữa: “Thế tử gia…”
“Cháu không viết, Trù thúc, cầm đi đi.

” Ánh mắt Phong Ly Dạ lạnh nhạt, không oán, không giận, cũng không tuyệt vọng.

Kiên định như thế!
Lam Trù thở dài: “Tính tình này của ngài… Haiz! Giống hệt Tướng quân.


Đáng tiếc, tính tình bướng bỉnh lại dùng vào loại chuyện này.

Chỉ cần hắn không chịu, nút thắt này chỉ sợ là không mở ra được.

Lam Trù thả đồ xuống sau đó cũng đi, ông ta còn phải canh giữ ngoài phòng của phu nhân và Quận chúa, đề phòng lỡ đâu bên trong xảy ra sự cố gì.

Phong Thần Mặc nhìn phần lưng đại ca không ngừng tràn ra máu tươi, trái tim bị bóp nghẹt.

“Đại ca, hay là, tìm đại phu…”
“Không cần.

” Không ngoài dự liệu, Phong Ly Dạ kiên quyết từ chối.

Phong Thần Mặc thật sự không hiểu: “Đại ca, huynh thật sự thích Cửu Công chúa à?”
Trong mắt Phong Thần Mặc, thích con gái của kẻ thù, đây là chuyện không thể nào tưởng nổi.

Phong Ly Dạ nhắm mắt lại, không nói lời nào.

Hắn chỉ biết là, thư bỏ vợ, hắn không muốn viết, hắn không muốn bỏ!
Có thích hay không, chưa hề nghĩ đến.

.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 169: 169: Quả Nhiên Là Thủ Đoạn Của Yêu Nữ!


Yến Lưu Nguyệt không nói, Phong Ly Dạ cứ quỳ mãi trước linh vị của phụ thân.

Phong Thần Mặc muốn bôi thuốc cho hắn, mấy lần đều bị từ chối.

Nhưng nhìn vết máu trên lưng đại ca, trong lòng Phong Thần Mặc nóng như lửa đốt.

Không cầu được đại ca, chỉ có thể đi cầu mẫu thân!
Chỉ cần mẫu thân hơi tha thứ một chút, cho đại ca thêm mấy ngày, cũng cho đại ca đi về trước, để đại phu đến xử lí vết thương.

Nhưng Phong Thần Mặc không có cơ hội nhìn thấy mẫu thân, lại gặp phải Nhu Nhi đang khóc thương tâm gần chết ở ngoài cửa phòng Sở Vi Vân.

“Đại ca và Quận chúa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Phong Thần Mặc ở bên cạnh Yến Lưu Nguyệt một khoảng thời gian rất dài trên núi Yến Đài, hắn ta hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra gần đây trong phủ.

Nhu Nhi ngẩng đầu lên, suýt chút bị mỹ thiếu niên trước mắt sáng chói đến nỗi mở mắt không ra.

Tam thiếu gia đi theo Tướng quân phu nhân đến núi Yến Đài, một năm tròn cũng chưa trở lại.

Một năm không gặp, ngoại hình hắn ta càng thêm ngọc thụ lâm phong, kỳ trường tuấn dật.

Tuổi mười tám, tư thế này, gần như không thua kém Thế tử gia!
Một gương mặt tuấn mỹ, không hề lạnh lẽo cứng rắn như Thế tử gia, nhưng lại mang theo vẻ u buồn nhàn nhạt mà những nam tử khác không có.

Khiến người ta vừa nhìn thì đã không dứt mắt ra được.

Phong Thần Mặc ghét nhất cô nương dùng ánh mắt như thế nhìn mình, đang muốn đi hỏi người khác.

Nhu Nhi lập tức phản ứng kịp, lại khóc càng thêm thê lương hon.

“Tam thiếu gia, đều là… đều là lỗi của Công chúa, Quận chúa nhà chúng ta quá đáng thương!”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Phong Thần Mặc hơi không kiên nhẫn.

Nhu Nhi chỉ có thể lau nước mắt, hít mũi, đè giọng xuống, nói: “Ai cũng biết, Thế tử gia và Quận chúa, vốn là một đôi được ông trời tác hợp…”
“Nói chuyện chính!”
“Vâng… vâng!”
Nhu Nhi có chút uất ức, những thiếu gia của Phong gia này, ngoại trừ Nhị thiếu gia tương đối ôn hòa, tính tình của Thế tử gia và Tam Thiếu gia đều không tốt.

Nhưng cho dù có tính tình thế này, cũng vẫn khiến người ta chết mê chết mệt!

Thế tử gia là của Quận chúa, nàng ta không dám mơ tưởng, nhưng nếu có thể được Tam thiếu gia ưu ái…
Nhu Nhi đỏ mặt, thấp giọng nói: “Lúc ở Mạc Thành, không biết Cửu Công chúa đã cho Thế tử gia ăn thứ gì, để Thế tử gia ngủ lại trong phòng của nàng ta.


Thế tử gia tối nay bị Tướng quân phu nhân đánh một trận, chuyện này bọn họ không hề giấu diếm, tìm hạ nhân ra ngoài hỏi thăm một chút, đều có thể nghe thấy được một chút tin tức.

Nhu Nhi làm sao lại không biết phải nên nói như thế nào?
Giấu đi vẻ tinh nhuệ trong đáy mắt, nàng ta tiếp tục bộ dạng nhỏ yếu sợ hãi.

“Thế tử gia là người tốt, mặc dù thích Quận cháu, nhưng cũng không đành lòng để Cửu Công chúa buồn, đành bỏ tình cũ, Thế tử gia căn bản không biết, Công chúa cho ngài ấy ăn thứ không sạch sẽ.


“Đó là thứ gì?” Tuy rằng Phong Thần Mặc không hiểu, nhưng cũng có thể nghĩ đến.

Quả nhiên là thủ đoạn của yêu nữ kia!
Hắn ta vốn cũng không tin được đại ca sẽ thật sự thích yêu nữ.

Khó trách vừa rồi đại ca nói yêu nữ đã là người của huynh ấy.

Chính đại ca cũng bị che mắt!
“Quận chúa đáng thương nhà chung ta, đợi Thế tử nhiều năm như thế, kết quả là lại bị… bị Cửu Công chúa dùng thủ đoạn cướp mất Thế tử gia.

“Quận chúa, nàng ấy… nàng ấy đau lòng gần chết, mới có thể uống thuốc độc tự sát, òa…”
Nhu Nhi khóc lên, Phong Thần Mặc nắm chặt nắm đấm, ngực không ngừng phập phồng.

Phẫn nộ với Cửu Công chúa, đau lòng cho đại ca, áy náy với Quận chúa, khiến hai mắt hắn ta đỏ ửng.

Bỗng nhiên, xoay người đi khỏi Tinh Vân Uyển.

Yêu nữ làm hại đại ca, hắn ta quyết không thể để loại yêu nữ này tiếp tục làm hại Phong gia nhà bọn họ!.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 170: 170: Mỗi Người Bọn Họ Đều Là Kẻ Thù Của Chúng Ta!


Sở Vi Vân lần này thật sự rất nghiêm trọng.

Sau khi hộc máu vào lúc chạng vạng tối, vẫn chưa tỉnh lại.

Hộc ra toàn là máu đen.

Ban đêm có một thần y dân gian châm cứu cho nàng ta, tình hình mới chuyển biến tốt một chút, ổn định lại.

Nhưng vẫn chưa tỉnh lại.

Thần y cũng đã nói, chỉ có thể cố hết sức, có chữa hết hay không thì vẫn không thể biết được.

Đêm khuya, phủ quốc Công tiếp đón hai con ngựa.

Là Yến Lưu Nguyệt! Mẫu thân của Thế tử gia, đại phu nhân Tướng quân trở về!

“Quỳ xuống!” Phía trước đại đường Tướng Quân Uyển, Yến Lưu Nguyệt cầm quân trượng trong tay, sau khi con trai quỳ xuống, đánh mạnh một côn vào trên lưng hắn.

Sắc mặt Phong Ly Dạ không đổi, lông mày cũng chưa từng nhíu lại, nhưng khóe môi lại có một sợi tơ máu chậm rãi rơi xuống.

Cùng trở về với Yến Lưu Nguyệt, là em trai ruột của Phong Ly Dạ, Phong Thần Mặc.

Nhìn thấy đại ca bị thương, Phong Thần Mặc vội la lên: “Mẹ, chuyện này, chi bằng cứ điều tra rõ ràng trước.


Yến Lưu Nguyệt nhìn cũng không nhìn hắn ta một chút, chỉ nói: “Bảo Lam Trù đưa giấy mực đến, ta muốn tên khốn này viết một phần thư bỏ vợ!”
Thư bỏ vợ! Kia là muốn đại ca ly hôn với Công chúa!
Phong Thần Mặc không biết phải làm sao, nhìn mẫu thân mình, vẻ mặt mẫu thân lại vô cùng kiên quyết.

Lại nhìn sang đại ca, nơi đáy mắt cũng là thần sắc kiên định.

Trong nhất thời, hắn ta cũng chần chừ.

“Còn không mau đi!” Yến Lưu Nguyệt tức giận nói.

Phong Thần Mặc bất đắc dĩ, chỉ có thể vội vàng ra ngoài.

Phong Ly Dạ vẫn quỳ gối trong đại đường như trước.

Bên trên, đang đặt linh vị của cha hắn, Trấn Quốc đại tướng quân, Phong Hồng Đào.

Mà cách linh vị của Phong Hồng Đào không xa, là một linh vị khác, viết hai chữ Nam Tinh.

“Con đã đồng ý với mẹ, cũng đã thề trước linh bị Nam Tinh, đời này sẽ chăm sóc Vi Vân, nhưng con có làm được không?”

Hai mắt Yến Lưu Nguyệt đỏ ửng, trong đáy mắt có lửa giận đang bùng cháy.

Ân huệ năm đó của Nam Tinh với Phong gia, còn rõ ràng trước mắt, bà ấy không chỉ cứu bà ta, Nam Tinh còn cứu được nhà Phong gia bọn họ!
Lúc trước, nếu không phải có Nam Tinh, cả nhà bọn họ chưa chắc có thể sống được đến bây giờ.

Nam Tinh đối với Phong gia bọn họ, ơn nặng như núi! Nhưng bây giờ, con gái của bà ấy, huyết mạch duy nhất bà để lại trên đời, trong nhà Phong gia bọn họ, lại suýt chút đã…
Trong lòng Yến Lưu Nguyệt áy náy, cũng rất khó chịu.

Giơ tay lên, bộp một tiếng, quân côn nặng nề đánh mạnh vào trên lưng con trai.

Máu trên khóe môi Phong Ly Dạ còn chưa khô hẳn, bây giờ lại chảy ra một sợi.

Không phải Yến Lưu Nguyệt không đau lòng, nhưng bà ta tức!
“Tại sao con lại muốn tổn thương Vi Vân?”
“Con không tổn thương nàng ta.

” Giọng Phong Ly Dạ rất nhạt, khàn khàn vì bị thương.

“Mẹ, con không thích nàng ta, con không thể lấy nàng ta.


“Vậy có phải con muốn nói cho mẹ, con thích Cửu Công chúa của Hoàng tộc? Con yêu con gái của kẻ thù?”
Phong Ly Dạ không nói gì, từ chối trả lời vấn đề này.

Yến Lưu Nguyệt tức giận đến cả ngón tay cũng đang run rẩy!
“Con đã đồng ý, cưới nàng ta chỉ vì tra tấn nàng ta! Nhưng hôm nay con đã làm gì? Con quên cha con chết thế nào à?”
“Là Hoàng tộc bọn họ, án binh bất động, khiến cha con khổ sở chờ đợi vô vọng, mang theo các huynh đệ Phong gia kiệt sức mà chết!”
“Có phải con đã quên, Phong gia chúng ta có bao nhiêu người đã chết trong trận chiến kia không? Mỗi người trong Hoàng tộc đều là kẻ thù của chúng ta, con quên rồi sao? Con quên rồi à?”
Quân côn nặng nề kia, từng lần một rơi vào trên lưng Phong Ly Dạ.

Rất nhanh, tấm lưng to rộng kia đã bị đánh be bét máu thịt!
Máu đỏ, thấm qua quần áo của hắn mà chảy ra, hết sức kinh khủng!
Yến Lưu Nguyệt lại không hề có ý dừng tay!
Bà ta tức giận đến khàn giọng: “Nói cho mẹ, có phải con quên rồi không? Có phải đã quên không!”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 171: 171: Nàng Đã Là Người Của Con!


Khi Lam Trù và Phong Thần Mặc gấp gáp trở về, đã thấy lưng Phong Ly Dạ máu me be bét.

Phong Thần Mặc bước nhanh đến, quỳ xuống trước mặt Yến Lưu Nguyệt, ôm lấy quân côn đang chuẩn bị rơi xuống lần nữa của bà ta!
“Mẹ! Không thể đánh nữa! Mẹ sẽ đánh chết đại ca!”
“Phu nhân!” Phó tướng Lam Trù đi theo bên người Phong Hồng Đào nhiều năm cũng tỏ vẻ lo lắng: “Phu nhân! Chuyện gì cũng từ từ!”
“Đứa con bất hiếu này!” Yến Lưu Nguyệt tức giận đến run rẩy cả người!
Bà ta chỉ vao Phong Ly Dạ, ngón tay run rẩy không ngừng: “Nói cho mẹ, có phải con đã quên hết rồi không?”
“Con chưa quên!” Phong Ly Dạ nhắm mắt lại, cố gắng đè xuống vị ngai ngái trong miệng.

Lúc mở mắt ra, cả người đã khôi phục lại vẻ thanh lãnh như trước giờ.

Trên lưng máu thịt be bét, trên thái dương và trên mặt đều là những giọt mồ hôi to như hạt đậu, vì hắn nhẫn nhịn mà bị ép ra.

Bị mẹ ruột đánh thành như thế này, hắn chỉ nắm chặt lòng bàn tay, không hề có chút oán niệm nào.

Lời rất khẽ, nhưng lại rất kiên định: “Đây là lỗi của Hoàng đế, nàng chỉ là một Công chúa, lúc chuyện xảy ra, nàng cũng chỉ là đứa trẻ, mẹ, nàng vô tội.



“Vô tội?” Lửa giận nhờ sự xuất hiện của Lam Trù và Phong Thần Dương mà khó khăn lắm mới hơi lắng lại của Yến Lưu Nguyệt, lại bởi vì một câu của con trai, mà tức giận đến tối sầm hai mắt.

Bà ta suýt nữa đã ngất đi!
“Người của Hoàng gia, có ai là vô tội? Con nói xem, con nói xem!”
“Mẹ! Đừng đánh nữa!” Mắt thấy Yến Lưu Nguyệt lại muốn rút quân côn về, Phong Thần Mặc ôm chặt lấy một đầu quân côn, nói gì cũng không buông tay.

“Mặc Nhi, con luôn là đứa nghe lời nhất, con cũng muốn đi theo đại ca con làm mẹ tức giận?”
“Con không dám!” Phong Thần Mặc xưa nay không dám chọc giận mẹ ruột của hắn ta!
Từ sau khi cha mất, hắn vẫn luôn ở bên cạnh Yến Lưu Nguyệt, hắn ta thương mẹ hắn hơn bất kì ai.

Thế nhưng, hắn ta cũng thương đại ca mình như thế, hắn ta không thể trơ mắt nhìn đại ca bị đánh chết!
“Mẹ, chuyện của Quận chúa, đại ca cũng không muốn, mẹ, đại ca sẽ đền bù cho Quận chúa, mẹ đừng đánh đại ca nữa!”
Đền bù!
Không sai, bây giờ, chuyện duy nhất có thể khiến trong lòng mọi người tốt hơn một chút, chính là phải đền bù Vân Quận chúa cho tốt!
Yến Lưu Nguyệt nhìn Lam Trù: “Đưa giấy bút cho nó!”
Trong lòng Lam Trù siết chặt.

Bộ dạng này của Thế tử gia, việc này… chỉ sợ là có hơi khó!
Nhưng ông ta vẫn cầm lấy giấy bút, đi đến trước mặt Phong Ly Dạ, nhẹ nhàng buông xuống.

“Thế tử gia, mối thù của chúng ta và Hoàng gia, không đội trời chung, chuyện hôn sự của ngài và Công chúa, cũng là người của Hoàng gia thúc đẩy.


“Bây giờ, nghe nói Công chúa lúc ở Mạc Thành, đã từng gọi nam kỹ vào trong lều, đã như thế, sao không nhân cơ hội này, ly hôn với Công chúa?”
Ánh mắt Phong Ly Dạ rơi vào trên giấy trắng.

Ánh mắt lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Hắn đạm mạc nói: “Lúc Công chúa ở Mạc Thành, không hề gọi nam kỹ vào lều, đêm đó, con và Công chúa ở cùng nhau.


“Con nói cái gì?” Yến Lưu Nguyệt ngừng thở, tay lại run rẩy!
“Còn và nữ nhân kia ở cùng nhau? Đồ bất hiếu! Rốt cuộc con có ý gì? Con thật sự ở cùng với nàng ta? Nàng ta là nữ nhi của Hoàng gia!”
“Thật sự ở cùng nhau” Cho dù đêm đó không có, nhưng đêm tân hôn, bọn họ đúng là cũng ở cùng nhau rồi.

“Mẹ, nàng đã là người của con, đời này, con không thể phụ nàng.


“Đồ khốn! Tên khốn này!”
Yến Lưu Nguyệt đẩy Phong Thần Mặc ra, vung quân côn lên, đánh xuống lưng Phong Ly Dạ như bị điên.

“Mẹ muốn con viết thư bỏ vợ, mẹ muốn con rời khỏi nữ nhân kia! Con có viết không? Có viết hay không!”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 172: 172: Con Không Viết!


“Mẹ, nàng đã là người của con, con không viết!”
Máu chảy dọc theo khóe môi Phong Ly Dạ, rơi xuống từng giọt.

Rất nhanh, máu đã nhuộm đỏ sàn nhà dưới người hắn.

Tờ giấy trắng kia, hắn rốt cuộc vẫn cầm lên, dưới ánh mắt mong chờ của tất cả mọi người, xé nát.

“Thằng khốn này…”
Yến Lưu Nguyệt thở không ra hơi, ánh mắt tối sầm lại, ngất đi.

“Mẹ!” Phong Thần Mặc bước dài qua, cuống quít đỡ bà ta dậy.

“Trù thúc, mẹ ngất đi rồi, thúc mau đến nhìn xem!”
Lam Trù trước kia vẫn luôn đi theo bên cạnh Tướng quân, hành quân tác chiến nhiều năm như thế, cũng hơi có chút hiểu biết với y thuật.

Ông ta đến ngay lập tức, cầm tay Yến Lưu Nguyệt lên.

Phong Ly Dạ vẫn quỳ gối trước linh vị của Nam Tinh và Phong Hồng Đào, nhìn Yến Lưu Nguyệt được đỡ lên ghế, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Hắn không muốn để cho mẫu thân buồn.

Nếu có thể, hắn tình nguyện không muốn mạng mình, cũng không muốn chọc giận mẫu thân.

Nhưng chuyện này, hắn không cách nào nhượng bộ.

Tại sao lại thà chết cũng không muốn viết thư bỏ vợ? Có lẽ chính hắn cũng không rõ.

Chỉ là, trong lòng không muốn thì chính là không muốn.

Hắn không muốn viết!
Lam Trù nhấn vài huyệt đạo của Yến Lưu Nguyệt, lại nhấn nhân trung một chút, Yến Lưu Nguyệt mới chậm rãi tỉnh lại.

“Mẹ!” Phong Thần Mặc cầm tay Yến Lưu Nguyệt, khẩn cầu: “Mẹ, mẹ đừng giận, đại ca biết lỗi rồi! Mẹ, thân thể quan trọng!”
Yến Lưu Nguyệt suy nghĩ trong lòng, huyết khí còn đang bốc lên.

Bà ta nhìn con trai còn đang quỳ gối ở tiền đường.

Phong Thần Mặc vội nói: “Đại ca, huynh nói gì đi!”
Đại ca căn bản cũng không thích Cửu Công chúa kia, tất cả tâm tư của đại ca đều đặt trên chiến trường, nhi nữ tư tình với huynh ấy mà nói, không đáng nhắc đến.

Đại ca có phải là có lời gì khó nói? Nếu không, huynh ấy không thể chỉ vì một nữ nhân, mà ngỗ nghịch mẫu thân!
“Đại ca!”
Nhưng Phong Ly Dạ vẫn quỳ thẳng, không hề nhúc nhích.

“Đại ca, có phải là Cửu Công chúa đã giở thủ đoạn gì ra với huynh không? Cửu Công chúa ép huynh phải không?”
Mặc dù hắn ta không tin, đại ca không gì không làm được của hắn ta sẽ bị người khác ép buộc.

Nhưng đại ca rốt cuộc là vì sao?
Yến Lưu Nguyệt chậm rãi đứng lên, nhìn lưng con trai còn đang chảy máu, vừa đau lòng vừa thất vọng.

Con trai đã không còn nghe lời bà ta nữa.

“Quỳ ở đây cho mẹ, nghĩ lại cho kỹ!”
Bà ta thở dài một hơi, ánh mắt lạnh lùng rơi vào trên người Lam Trù.

“Lấy thêm cho nó một phần giấy bút đến, nó không viết thì không cho đứng lên.


Yến Lưu Nguyệt đi, trở về thăm Sở Vi Vân.

Lam Trù đưa giấy bút đến trước mặt Phong Ly Dạ lần nữa: “Thế tử gia…”
“Cháu không viết, Trù thúc, cầm đi đi.

” Ánh mắt Phong Ly Dạ lạnh nhạt, không oán, không giận, cũng không tuyệt vọng.

Kiên định như thế!
Lam Trù thở dài: “Tính tình này của ngài… Haiz! Giống hệt Tướng quân.


Đáng tiếc, tính tình bướng bỉnh lại dùng vào loại chuyện này.

Chỉ cần hắn không chịu, nút thắt này chỉ sợ là không mở ra được.

Lam Trù thả đồ xuống sau đó cũng đi, ông ta còn phải canh giữ ngoài phòng của phu nhân và Quận chúa, đề phòng lỡ đâu bên trong xảy ra sự cố gì.

Phong Thần Mặc nhìn phần lưng đại ca không ngừng tràn ra máu tươi, trái tim bị bóp nghẹt.

“Đại ca, hay là, tìm đại phu…”
“Không cần.

” Không ngoài dự liệu, Phong Ly Dạ kiên quyết từ chối.

Phong Thần Mặc thật sự không hiểu: “Đại ca, huynh thật sự thích Cửu Công chúa à?”
Trong mắt Phong Thần Mặc, thích con gái của kẻ thù, đây là chuyện không thể nào tưởng nổi.

Phong Ly Dạ nhắm mắt lại, không nói lời nào.

Hắn chỉ biết là, thư bỏ vợ, hắn không muốn viết, hắn không muốn bỏ!
Có thích hay không, chưa hề nghĩ đến.

.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 173: 173: Quả Nhiên Là Thủ Đoạn Của Yêu Nữ!


Yến Lưu Nguyệt không nói, Phong Ly Dạ cứ quỳ mãi trước linh vị của phụ thân.

Phong Thần Mặc muốn bôi thuốc cho hắn, mấy lần đều bị từ chối.

Nhưng nhìn vết máu trên lưng đại ca, trong lòng Phong Thần Mặc nóng như lửa đốt.

Không cầu được đại ca, chỉ có thể đi cầu mẫu thân!
Chỉ cần mẫu thân hơi tha thứ một chút, cho đại ca thêm mấy ngày, cũng cho đại ca đi về trước, để đại phu đến xử lí vết thương.

Nhưng Phong Thần Mặc không có cơ hội nhìn thấy mẫu thân, lại gặp phải Nhu Nhi đang khóc thương tâm gần chết ở ngoài cửa phòng Sở Vi Vân.

“Đại ca và Quận chúa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Phong Thần Mặc ở bên cạnh Yến Lưu Nguyệt một khoảng thời gian rất dài trên núi Yến Đài, hắn ta hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra gần đây trong phủ.

Nhu Nhi ngẩng đầu lên, suýt chút bị mỹ thiếu niên trước mắt sáng chói đến nỗi mở mắt không ra.

Tam thiếu gia đi theo Tướng quân phu nhân đến núi Yến Đài, một năm tròn cũng chưa trở lại.

Một năm không gặp, ngoại hình hắn ta càng thêm ngọc thụ lâm phong, kỳ trường tuấn dật.

Tuổi mười tám, tư thế này, gần như không thua kém Thế tử gia!
Một gương mặt tuấn mỹ, không hề lạnh lẽo cứng rắn như Thế tử gia, nhưng lại mang theo vẻ u buồn nhàn nhạt mà những nam tử khác không có.

Khiến người ta vừa nhìn thì đã không dứt mắt ra được.

Phong Thần Mặc ghét nhất cô nương dùng ánh mắt như thế nhìn mình, đang muốn đi hỏi người khác.

Nhu Nhi lập tức phản ứng kịp, lại khóc càng thêm thê lương hon.

“Tam thiếu gia, đều là… đều là lỗi của Công chúa, Quận chúa nhà chúng ta quá đáng thương!”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Phong Thần Mặc hơi không kiên nhẫn.

Nhu Nhi chỉ có thể lau nước mắt, hít mũi, đè giọng xuống, nói: “Ai cũng biết, Thế tử gia và Quận chúa, vốn là một đôi được ông trời tác hợp…”
“Nói chuyện chính!”
“Vâng… vâng!”
Nhu Nhi có chút uất ức, những thiếu gia của Phong gia này, ngoại trừ Nhị thiếu gia tương đối ôn hòa, tính tình của Thế tử gia và Tam Thiếu gia đều không tốt.

Nhưng cho dù có tính tình thế này, cũng vẫn khiến người ta chết mê chết mệt!

Thế tử gia là của Quận chúa, nàng ta không dám mơ tưởng, nhưng nếu có thể được Tam thiếu gia ưu ái…
Nhu Nhi đỏ mặt, thấp giọng nói: “Lúc ở Mạc Thành, không biết Cửu Công chúa đã cho Thế tử gia ăn thứ gì, để Thế tử gia ngủ lại trong phòng của nàng ta.


Thế tử gia tối nay bị Tướng quân phu nhân đánh một trận, chuyện này bọn họ không hề giấu diếm, tìm hạ nhân ra ngoài hỏi thăm một chút, đều có thể nghe thấy được một chút tin tức.

Nhu Nhi làm sao lại không biết phải nên nói như thế nào?
Giấu đi vẻ tinh nhuệ trong đáy mắt, nàng ta tiếp tục bộ dạng nhỏ yếu sợ hãi.

“Thế tử gia là người tốt, mặc dù thích Quận cháu, nhưng cũng không đành lòng để Cửu Công chúa buồn, đành bỏ tình cũ, Thế tử gia căn bản không biết, Công chúa cho ngài ấy ăn thứ không sạch sẽ.


“Đó là thứ gì?” Tuy rằng Phong Thần Mặc không hiểu, nhưng cũng có thể nghĩ đến.

Quả nhiên là thủ đoạn của yêu nữ kia!
Hắn ta vốn cũng không tin được đại ca sẽ thật sự thích yêu nữ.

Khó trách vừa rồi đại ca nói yêu nữ đã là người của huynh ấy.

Chính đại ca cũng bị che mắt!
“Quận chúa đáng thương nhà chung ta, đợi Thế tử nhiều năm như thế, kết quả là lại bị… bị Cửu Công chúa dùng thủ đoạn cướp mất Thế tử gia.

“Quận chúa, nàng ấy… nàng ấy đau lòng gần chết, mới có thể uống thuốc độc tự sát, òa…”
Nhu Nhi khóc lên, Phong Thần Mặc nắm chặt nắm đấm, ngực không ngừng phập phồng.

Phẫn nộ với Cửu Công chúa, đau lòng cho đại ca, áy náy với Quận chúa, khiến hai mắt hắn ta đỏ ửng.

Bỗng nhiên, xoay người đi khỏi Tinh Vân Uyển.

Yêu nữ làm hại đại ca, hắn ta quyết không thể để loại yêu nữ này tiếp tục làm hại Phong gia nhà bọn họ!.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 174: 174: Thiếu Niên Đẹp Trai Ngay Thẳng


Sở Khuynh Ca thực sự có một cảm giác, người ngồi trong nhà, còn tai họa rơi từ trên trời xuống.

Chàng thiếu niên đẹp trai này vừa vào cửa đã đánh Xảo Nhi, sau đó, chĩa mũi kiếm vào ngực của nàng?
“Ngươi… Nhận sai người à? Ta không quen biết ngươi mà!”
Nhưng thật ra nàng không hề hoang mang chút nào, có lẽ là bởi vì, tên sát thủ này thật sự quá đẹp.

Có cảm giác của một chàng vương tử u sầu!
Nam nhân thời đại này lớn lên thật đẹp muốn chết.

Thiếu niên này, có thể so được với Ly Thế tử đó!
Bây giờ mới mười tám mười chín tuổi, qua hai năm nữa, nhất định sẽ phát triển hoàn toàn.

Có điều, tại sao hắn ta lại muốn gϊếŧ mình chứ?
“Yêu nữ! Quả nhiên lớn lên có gương mặt mê hoặc chúng sinh! Chờ ta xử lý ngươi ngươi, xem ngươi lấy cái gì để đi mê hoặc đại ca ta!”
Phong Thần Mặc tiến lên một bước, Sở Khuynh Ca nhanh chóng lùi hai bước: “Chờ một chút, đại ca ngươi?”
“Yêu nữ, đừng làm bộ làm tịch! Ngươi làm gì đại ca ta, trong lòng của ngươi biết rõ!”
“Đại ca ngươi là ai? Không phải là Phong Ly Dạ đó chứ?”

Bỗng nhiên nàng nhớ ra, Phong gia vẫn còn một vị thiếu gia, là em ruột cùng cha cùng mẹ với Phong Ly Dạ.

Nghe nói những năm qua luôn đi theo bên cạnh Yến Lưu Nguyệt, vì thế Sở Khuynh Ca trước kia cũng chưa từng gặp mặt.

Bây giờ vừa thấy Sở Khuynh Ca thật sự muốn thở phào một hơi.

Cũng may là Cửu công chúa trước kia không gặp thiếu niên này, nếu không, có khi nào nàng nổi lên sắc tâm, muốn thu hết cả hai huynh đệ không?
Hắn ta thật sự rất đẹp, rất dễ làm cho người khác đau lòng.

Phong Thần Mặc hận nhất là thấy nữ nhân dùng ánh mắt như mèo nhìn mình, vẻ mặt sầm xuống, mũi kiếm đã chĩa lên trên mặt Sở Khuynh Ca.

Sở Khuynh Ca vội la lên: “Chờ một chút, ta… Ta tay không tấc sắt! Người cần gì phải thắng một người không có võ.


Nàng quay người một cái, cầm lấy thứ gì đó trên bàn.

Lời này cũng chỉ là tiện miệng nói ra, nàng đang chuẩn bị phản kích.

Không ngờ rằng vậy mà chàng thiếu niên xinh đẹp này đã ngừng lại thật, hung dữ nói: “Ngươi đi lựa món vũ khí đi!”
“…” Nàng thấy cạn lời, nàng cũng đã chuẩn bị ra tay, mà đối phương lại hào phóng như vậy.

“Ta sẽ không dùng vũ khí đâu.

” Nàng dựa lên trên bàn, vui vẻ thoải mái nhìn hắn ta.

Phong Thần Mặc thấy khó hiểu.

“Yêu nữ, ta thật sự muốn gϊếŧ ngươi!” Tại sao nàng lại còn bày ra dáng vẻ không màng sống chết thế này?
“Ngươi ra tay đi.

” Sở Khuynh Ca bĩu môi.

Ánh mắt Phong Thần Mặc trầm xuống, bàn tay cầm kiếm trở nên căng cứng.

Hắn ta đang muốn ra tay, lại nghe thấy đối phương nói với vẻ thờ ơ chẳng hề quan tâm: “Ta cũng chẳng biết võ, ngươi muốn gϊếŧ ta, ta có chạy trốn cũng không trốn được.


Nàng không biết võ!
Phong Thần Mặc cảm thấy hơi bất ngờ.

Nàng không biết võ, vậy, phải làm sao đây? Muốn hắn ta gϊếŧ một nữ tử tay trói gà không chặt, trước giờ hắn ta vẫn chưa từng làm loại chuyện này bao giờ.

“Ta… Ta đấu với ngươi, không cần vũ khí.


“Vậy ngươi muốn dùng nắm đấm có thể đấm nát được tảng đá, để đánh nát cơ thể yếu đuối của ta sao?”
Sở Khuynh Ca chớp mắt, trong tay hơi nhấc ngân châm lên.

Không thể để hắn ta nhìn thấy, nếu để hắn ta nhìn thấy, nhất định sẽ ra tay thật.

Thiếu niên này tuyệt đối có võ công không thấp, thậm chí, có thể còn lợi hại hơn cả Phong Tứ nữa.

Vừa nãy hắn ta chỉ mới vừa nhấc tay, Xảo Nhi đã hôn mê bất tỉnh.

Một chưởng kia âm thầm im lặng, còn chẳng có chút gió phóng ra từ chưởng, mà lại có thể đánh ngất một người trưởng thành.

Nội lực này không thể khinh thường.

Bản lĩnh của nàng không tệ, nhưng yếu nhất chính là nội lực.

Nếu thật sự muốn ra tay, tất nhiên nàng sẽ không đấu lại.

Có điều dường như thiếu niên này có hơi ngay thẳng quá mức.

Bỗng nhiên nàng có xúc động muốn nói chuyện phiếm với hắn ta: “Vì sao lại muốn gϊếŧ ta? Ta cũng đâu có hại đại ca ngươi.


Không ngờ, lời này đã làm chút sát khí vừa mới giảm đi của Phong Thần Mặc lập tức tăng lên.

“Yêu nữ, ngươi hại đại ca ta không ít, ngươi còn hại quận chúa! Cho dù trong tay ngươi không tấc sắt, ta cũng sẽ không tha cho ngươi!”
Thanh kiếm bị hắn giơ lên, một chưởng chứa đầy chân khí, đập về phía trái tim Sở Khuynh Ca “Yêu nữ, chịu chết đi!”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 175: 175: Yêu Nữ! Không Biết Xấu Hổ!


Một chưởng này rất là mạnh mẽ, chứa đầy chân khí.

Ý cười trên khóe môi Sở Khuynh Ca lập tức tắt ngấm, nàng nghiêng người muốn tránh.

Nhưng nàng không ngờ rằng một thiếu niên còn trẻ tuổi như vậy mà lại có nội lực thâm hậu đến thế.

Cho dù nàng đã trốn rồi, nhưng một chưởng gió đó vẫn xẹt qua trước ngực nàng.

Một tiếng “bực”, thắt lưng của bộ độ đã bị cắt đứt!
Chưởng gió quét qua vạt áo Sở Khuynh Ca, cần cổ trắng như tuyết không hề được che đậy hiện lên trong tầm mắt Phong Thần Mặc.

Sắc mặt Phong Thần Mặc thay đổi, lập tức xoay người, nghiêng mặt không dám nhìn!
Gương mặt đẹp trai lập tức đỏ hồng!
“Yêu nữ, mặc quần áo vào đi!” Chết tiệt! Dám tháo dây lưng áo trước mắt hắn ta, quả nhiên là yêu nữ!
Đại ca sẽ không thích loại yêu nữ này, nhất định là giống như lời của tỳ nữ kia đã nói, yêu nữ này đã cho đại ca ăn phải loại thuốc dơ bẩn nào rồi!

Lồng ngực Sở Khuynh Ca không ngừng phập phồng, không ngờ máu trong người vẫn đang cuộn trào, suýt nữa thì đã phun ra một ngụm máu tươi.

Tuy rằng cuối cùng hắn ta đã thu một chưởng này về, nhưng, chân khí phóng ra quá nặng và quá hỗn loạn, lực của chưởng vẫn chưa đến, mà gió từ chưởng đã làm nàng bị thương.

Người thiếu niên xinh đẹp này thật sự muốn gϊếŧ nàng, chứ không phải chỉ nói giỡn!
Khó khăn lắm Sở Khuynh Ca mới đứng thẳng được, cúi đầu liếc mắt nhìn bản thân.

Vạt áo hơi xốc xếch, tuy không nhìn ra cái gì, nhưng vẫn có thể thấy được cần cổ, và một chút xương quai xanh hơi lấp ló.

Có điều, dường như thiếu niên này rất chú trọng những điều này, chỉ nhìn một cái đã hoảng hốt!
Đây chính là cơ hội duy nhất để nàng có thể phản công!
Đầu ngón tay siết chặt ngân châm, tay nàng đặt trên vạt áo của mình.

“Ta mặc quần áo xong rồi.


Trong tay Phong Thần Mặc lại vận sức một lần nữa, xoay người nhìn nàng: “Yêu nữ… Ngươi làm cái gì vậy?”
Hắn ta luống cuống! Đột nhiên quay mặt đi!
Cái ả yêu nữ đáng chết này, không chỉ không mặc quần áo lại đàng hoàng, vậy mà còn chỉnh cổ áo của mình, kéo rộng vạt áo ra.

Trong cơn hoảng loạn, rõ ràng hắn ta đã thấy được phần dưới cổ áo nàng là một mảnh trắng như tuyết.

Phong Thần Mặc lớn đến như vậy, đã bao giờ nhìn thấy nữ sắc như vậy đâu?”
Hắn ta luôn ghét những nữ tử lấy lòng, trước giờ chưa có nữ nhân nào có thể đến gần hắn ta như thế đâu!
Nhưng hắn ta không ngờ rằng, khi hắn ta vừa quay mặt đi, ngay khoảnh khắc đầu óc hoảng loạn, bàn tay Sở Khuynh Ca bỗng nhiên di chuyển, đầu ngón tay cầm ngân châm lập tức vung lên.

Hắn ta thật sự không ngờ được!
Vừa nhìn thấy mảnh tuyết trắng dưới cổ áo của nàng, hắn ta đã sợ tới mức quên hết phòng bị.

Lồng ngực trở nên đau đớn, Phong Thần Mặc chỉ cảm chân khí trong tay, lập tức bị tan mất hơn phân nửa.

Ở chỗ trái tim rất đau, đau đến mức gần như hắn không thể đứng thẳng lưng được.

“Yêu nữ…” Hắn ta mới vừa quay đầu lại, còn chưa kịp nhìn rõ, thì đã không cẩn thận nhìn thấy cổ áo mở rộng của Sở Khuynh Ca.

“Ngươi có võ nghệ cao cường, trước nay là là rồng trong loài người, nhưng, EQ quá thấp.


Sở Khuynh Ca dựa lên cái bàn, trong mắt đầy lạnh nhạt, không hề có chút thương hại và đồng tình nào.

“Ngân châm khóa tâm mạch của ngươi, nếu ngươi lại sử dụng chân khí, tâm mạch sẽ bị tổn thương.


“Ngươi…”
“Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng nổi giận, càng nổi giận, sẽ càng bị thương nặng hơn.


Trước giờ nàng chưa từng nghi ngờ về thủ đoạn hạ châm của bản thân một chút nào cả đâu.

Quả nhiên, Phong Thần Mặc vừa muốn ngưng tụ chân khí lại, thì bỗng nhiên miệng hắn ta phồng lên, phun ra một ngụm máu tươi.

Hắn ta không có cách sử dụng chân khí, huyệt đạo của hắn ta đã bị đóng kín lại!
Chỉ cần hơi động, trái tim sẽ đau đến xé ruột xé gan!
Sở Khuynh Ca cũng đang ổn định lại hơi thở của mình.

Tuy rằng tâm mạch của hắn ta đã bị nàng dùng châm khóa chặt, nhưng nội lực vẫn còn rất mạnh mẽ, tuyệt đối còn khả năng phản công!
Quả nhiên, Phong Thần Mặc th* d*c mất một lúc, vẻ mặt bỗng nhiên trầm xuống, cắn răng một cái, phóng một chưởng cực mạnh qua chỗ nàng!
Người này! Thà chết cũng muốn gϊếŧ được nàng! Hắn ta hận nàng đến mức nào đây!
Sở Khuynh Ca lập tức lùi về phía sau, nhưng, đã không còn kịp rồi!.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 176: 176: Tam Thiếu Gia Nhà Họ Phong Mà Lại Cần Một Nữ Nhân Bảo Vệ


Một tiếng ầm!
Chút sức lực yếu ớt này của Sở Khuynh Ca vốn không có cơ hội được phóng ra.

Chỉ nghe thấy một tiếng ầm, Phong Thần Mặc bị sức mạnh của chưởng này đánh bay ra ngoài, cơ thể cao gầy bị đánh văng lên trên vách tường, rồi ngã mạnh xuống.

Sở Khuynh Ca ngẩng đầu, cuối cùng khi vừa nhìn thấy bóng đen kia, ánh mắt lập tức trở nên cứng rắn.

Đầu ngón tay lại siết chặt ngân châm, rồi đột nhiên vọt về phía đối phương.

Ống tay áo của nam tử áo đen hơi phất lên, quét bay ngân châm ra rất dễ dàng.

Hắn ta quay đầu lại nhìn Sở Khuynh Ca, ánh mắt sâu thẳm, nhưng lại không hề có lửa giận.

Chỉ nở nụ cười lạnh.

“Ta cứu ngươi, vậy mà ngươi muốn làm ta bị thương?”
Sở Khuynh Ca không nói lời nào, tại sao người này lại có lòng tốt cứu nàng?

Cứu nàng, tất nhiên chỉ vì muốn lợi dụng nàng!
“À, lòng phòng bị nặng như thế, người không biết, còn tưởng rằng ngươi thật sự là một chiến sĩ đó.


Nhưng nàng, chỉ là một công chúa được nuôi dạy trong cung cấm mà thôi.

Nam tử áo đen nhặt thanh kiếm bị rơi dưới đất của Phong Thần Mặc lên, trong đôi mắt sâu thẳm lộ ra ra sát khí.

“Em trai ruột của Phong Ly Dạ, nếu không phải đã trước đó đã bị thương, thì chưa chắc ta gϊếŧ được ngươi dễ như vậy.


Phong Thần Mặc lạnh lùng nhìn hắn ta, nhưng mới vừa cửa động, thì đã phun ra một ngụm máu tươi.

Ngân châm đã khóa tâm mạch của hắn ta, làm hắn ta không thể nào ngưng tụ được chân khí, bây giờ khi đối mặt với nam tử áo đen, hắn ta không còn chút sức để ngăn cản.

“Ngươi là… Ai? Có quan hệ gì với… yêu nữ?”
Người nam tử áo đen này lại có thể ra vào phủ Quốc Công một cách tự nhiên, công lực của người này tuyệt đối không thể thua hắn ta được.

Cửu công chúa âm thầm cấu kết với người sao, rốt cuộc nàng có ý gì đây?
“Tại hạ là thích khách của công chúa.

” Khóe môi nam tử áo đen cong lên, giơ thanh kiếm lên.

“Nếu ngươi muốn vu oan cho ta, cần gì phải gϊếŧ hắn ta?” Sở Khuynh Ca bước nhanh về phía trước, che trước mặt Phong Thần Mặc.

“Hắn ta đã trúng ngân châm của ta, thời gian không còn nhiều, ngươi không gϊếŧ hắn ta thì cũng không ai có thể cứu hắn ta, không cần thiết làm điều thừa.


“Yêu nữ…” Phong Thần Mặc siết chặt lòng bàn tay, lại phun ra một ngụm máu tươi.

Sở Khuynh Ca không thèm nhìn hắn ta lấy một lần, chỉ nhìn lớp mặt nạ lạnh lẽo trên mặt nam tử áo đen.

“Để cho hắn ta đi khắp nơi tung tin ta nuôi một tên thích khách kỳ lạ, không phải càng hợp ý ngươi sao?”
“Nhưng sau này không chắc ta sẽ có cơ hội diệt trừ người bên cạnh Phong Ly Dạ tốt như lần này.


Có điều, dường như sát khí trong đáy mắt của người áo đen dường như đã phai đi ít nhiều.

“Tìm ta làm cái gì?” Sở Khuynh Ca bỏ qua đề tại này: “Chúng ta đi ra ngoài nói tiếp.


“À.

” Sao nam tử áo đen lại không hiểu ý của nàng cho được?
Một người muốn gϊếŧ nàng, vậy mà nàng còn che chở, là bởi vì Phong Ly Dạ sao?
“Xem ra chưa chắc Cửu công chúa không thèm để ý Ly Thế tử giống như trong lời nói của ngươi.


“Đừng nói nhảm nữa, vừa rồi ngươi đã gây ra động tĩnh, không chừng đã làm cho người khác nghe thấy, tuy rằng ngươi có võ công cao cường, nhưng, kinh động đến Phong Ly Dạ chưa chắc ngươi có thể rút lui an toàn.


Ánh mắt của nam tử áo đen hơi trầm xuống, dường như đang do dự.

Một lát sau, hắn ta cười nhạt: “Được, vậy ta sẽ để lại cho hắn cái mạng.


Hắn ta cất bước, bước chân nhìn như thong thả, nhưng chỉ trong chớp mắt, người đã đi đến trước mặt Sở Khuynh Ca.

Ấn một chưởng lên bả vai của nàng, Sở Khuynh Ca lập tức có cảm giác bả vai giống như bị một ngàn cân đá đè nặng, cả người trở nên vô cùng nặng nề.

“Tam thiếu gia Phong gia mà còn muốn được một nữ nhân bảo vệ mình, chịu nổi sao?”
Nam tử áo đen cười khẩy, bỗng nhiên lòng bàn tay đưa ra nắm chặt cánh tay Sở Khuynh Ca, rồi kéo nàng ra một bên.

“Ta… Đừng.


Phong Thần Mặc vừa há miệng đã phun ra một ngụm máu tươi nữa, trong tầm mắt hắn ta, cơ thể mảnh khảnh của Sở Khuynh Ca đã bị nam tử áo đen kéo đi.

Bóng dáng hai người lập tức biến mất ở ngoài cửa sổ chỉ trong một cái chớp mắt….
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 177: 177: Đại Hiệp Ngươi Cũng Thích Ta Sao


“Tam thiếu? Người bị làm sao thế này?” Phong Tảo canh giữ bên ngoài đại đường nhìn thấy cả người Phong Thần Mặc đầy máu, lập tức vọt qua.

“Tam thiếu…”
“Đi… Đi.

” Phong Thần Mặc dùng sức đẩy hắn ta.

Không ngờ rằng trái tim lại trở nên đau nhức, máu tươi, tiếp tục chảy xuống dọc theo khóe môi, phần vạt áo vốn đã có màu đỏ, lại càng đỏ hơn nữa.

Hắn ta đẩy Phong Tảo ra, rồi nghiêng ngả lảo đảo vọt vào đại đường: “Đại ca…”
Phong Ly Dạ đang quỳ thẳng tắp ở trước bài vị, vết thương sau lưng vẫn chưa được xử lý.

Vẻ mặt Phong Tảo đầy lo lắng, đi theo phía sau Phong Thần Mặc: “Gia, tam thiếu gia bị thương rất nặng!”
Phong Ly Dạ vừa quay đầu lại đã nhìn thấy hai chân đệ đệ mình mềm nhũn, cơ thể cao gầy đột nhiên ngã xuống.

Hắn giơ tay lên, phóng một chưởng đỡ lấy thân thể của hắn ta.

Phong Tảo lập tức đỡ Phong Thần Mặc, để hắn ta ngồi lên trên ghế.

Không ngờ rằng Phong Thần Mặc mới vừa ngồi xuống, lại há miệng nôn một búng máu tươi.

Trái tim luôn nhói đau, giống như có dao nhỏ không ngừng đâm vào rồi xé nó ra.

Dường như máu trong lồng ngực không ngừng chảy ra, tuôn ào ạt ra từ khóe môi của hắn ta, dáng vẻ này, rõ ràng không có vết thương bên ngoài, nhưng mà giống như bị thương rất nặng.

“Gọi đại phu!” Phong Ly Dạ nặng nề nói.

Lúc này Phong Tảo mới lấy lại phản ứng, xông nhanh ra ngoài.

Tuy rằng võ công của Tam thiếu gia không bằng Thế tử gia, nhưng võ công của hắn ta cũng cực kỳ lợi hại.

Ở phủ Quốc Công, còn có ai có thể đánh hắn ta bị thương đến mức này?
“Là ai làm đệ bị thương?” Phong Ly Dạ đỡ lấy bả vai đệ đệ, một lực dịu dàng thông qua chưởng của hắn lập tức thấm vào trong thân thể của Phong Thần Mặc.

Nhưng lại không ngờ rằng chân khí của hắn lại làm cho trái tim Phong Thần Mặc rối loạn hơn nữa.

Một tiếng “phụt”, hắn ta lại nôn một búng máu tươi thật to ra.

Tầm mắt Phong Thần Mặc đã bắt đầu trở nên mơ hồ, ngực còn đang đau nhức, đau đến mức hắn ta không thể nói thành lời.

Ý thức trở nên mong manh, nhưng hắn ta vẫn luôn nhớ rõ một việc: “ Yêu nữ… Đi cùng với… Nam tử… Áo đen rồi.


Mới đầu Phong Ly Dạ chẳng thèm để ý, dù sao hắn cũng chẳng quen biết yêu nữ.

Nhưng sau khi cẩn thận suy nghĩ, gương mặt tuyệt đẹp kia lập tức lóe lên một tia mất bình tĩnh: “Là nữ nhân kia sao?”
Phong Thần Mặc khó khăn gật đầu.

Thế mà hắn ta đã nhìn thấy vẻ nôn nóng lộ ra trên khuôn mặt luôn lạnh lùng của đại ca.

Lạ thật, trong lòng hắn ta có một cảm giác rét lạnh.

Không phải vì đại ca bị hạ thuốc nên mới ở cùng với Cửu công chúa sao?
Tại sao bây giờ vừa nghe thấy Cửu công chúa bị mang đi, thì người đại ca trước giờ luôn giữ được sự bình tĩnh dù Thái Sơn có sập ngay trước mặt lại bắt đầu trở nên nôn nóng rồi?
“Đại ca…”
“Phong Tảo, bảo đại phu khám cho đệ ấy đi!”
Không chờ Phong Thần Mặc nói thêm lời nào, cơ thể cao lớn của Phong Ly Dạ đã lập tức biến mất ở ngoài đại đường.

Trong bóng đêm đen như mực, hắn đã hoàn toàn đi xa.

Phong Thần Mặc cắn răng, muốn cùng đi ra ngoài.

Phong Tảo lập tức đè hắn ta ngồi xuống, sau đó vội la lên với đại phu đang đi đến: “Nhanh lên!”
Vừa rồi đại phu bị Phong Tảo kéo tới đây, bây giờ lại bị hắn ta kéo mạnh lần nữa, suýt nữa đã ngã lăn xuống mặt đất.

Vừa hé mắt đã nhìn thấy cả người tam thiếu gia toàn là máu, làm ông ta sợ đến mức nhũn hết cả chân!

Rõ ràng thương tích của Tam thiếu rất nghiêm trọng, nhưng mà, tại sao lại đến mức thế này?

Một tiếng “bịch” Sở Khuynh Ca bị ném vào trong một góc căn phòng cũ nát.

Nàng không vội vã bò dậy, mà ngồi dưới đất, điều chỉnh lại hơi thở của mình.

Vừa rồi nam tử áo đen đi quá nhanh, suốt cả đường đi gió lớn luôn táp vào mặt nàng, giống như là những lưỡi dao nhỏ cắt lên da thịt nàng, đau!
Cuối cùng bây giờ đã dễ chịu hơn chút rồi!
“Thật ra ngươi có thể thích ứng được với mọi hoàn cảnh.


Nam tử áo đen có vẻ đã quen với sự thong dong và bình tĩnh của nàng, đối với vị Cửu công chúa này, trong mắt hắn ta hiện lên mấy phần thưởng thức.

“Phong gia không ai đối xử tốt với ngươi, nếu không thì sau này ngươi đi theo bên cạnh ta đi?”
Sở Khuynh Ca nhướng mày, cười nói: “Sao nào? Chẳng lẽ đại hiệp cũng thích ta rồi sao?”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 178: 178: Lại Muốn Bóp Chết Ta Đúng Không


“Tại sao lại là ngươi?” Nam tử áo đen cười như không cười.

Sở Khuynh Ca dựa lên trên vách tường, hơi nhúc nhích chân của mình, mới nhìn dáng vẻ của nàng rất vui vẻ thoải mái, giống như đã đến thì không định rời đi vậy.

Nàng thờ ơ nói: “Đáng tiếc, đến mặt của ngươi ta còn chưa từng thấy, có khi nào ngươi lại là một nam nhân vô cùng xấu xí không? Ta chính là hội viên danh dự của hiệp hội “ngoại hình”.

Tuy hắn ta nghe không hiểu, có điều, có thể đoán được một chút ý của nàng.

“Muốn nhìn chân dung của bổn tọa?” Nữ nhân này, đúng là mơ tưởng hảo huyền!
“Không muốn.

” Sở Khuynh Ca giơ tay lên, lười biếng ngáp dài một cái.

Lời này đã làm cho nam tử áo đen nhíu mày lại: “Nói một đằng nghĩ một nẻo!”
“Thật sự không muốn, không lừa ngươi.

” Lòng hiếu kỳ hại chết người, không phải ai cũng tò mò như vậy cả.

“Kẻ thù của ngươi là Phong Ly Dạ chứ không phải là ta, thật ra biết ngươi là ai cũng chẳng có lợi gì cho ta cả.


“Ngược lại, nếu nhìn thấy chân dung của ngươi, chỉ sợ sẽ mang đến cho ta rắc rối cực lớn.


Nếu không gϊếŧ nàng, thì cũng cho nàng ăn độc gì đó, khống chế nàng làm việc cho mình.

Vậy thì, khuôn mặt này, có xem hay không cũng vậy.

Nam tử áo đen chưa bao giờ gặp phải nữ tử bình tĩnh thông minh như thế, ngoại trừ cái người luôn chỉ tay năm ngón kia.

Nhưng, tu luyện của người nọ nhất định không phải là thứ con oắt con như Sở Khuynh Ca có thể so sánh.

Nhưng nàng giống người nọ về sự lý trí và bình tĩnh.

Một con oắt con, sao nàng có thể làm được như vậy?
“Ngươi đừng nhìn ta như thế, sao ta không sợ chết chứ? Ta sợ thật đấy.

” Sở Khuynh Ca buông tay.

Là bởi vì sợ chết, nên mới ép bản thân phải giữ được sự bình tĩnh trong tình huống nguy hiểm.

Nếu không, có chết cũng không biết mình chết như thế nào.

“Nếu mà ngươi đã thông minh như vậy, chẳng bằng đoán chút đi, vì sao ta lại mang ngươi đến đây?”
“Lại là vì đối phó Phong Ly Dạ sao? Có điều bây giờ hắn ta đang lo cho Sở Vi Vân, chưa chắc rảnh tới cứu ta đâu.


Cho nên, nàng không quan tâm đến hướng đi của chuyện này?
Nam tử áo đen thật sự không thể hiểu, rốt cuộc nàng đang suy nghĩ điều gì trong đầu?
Hay là nói, vẻ bình tĩnh này chỉ là giả vờ?”
Bỗng nhiên hắn ta đi về phía nàng.

Sở Khuynh Ca không những không lo lắng, ngược lại cười nói: “Lại muốn làm ta sợ sao? Nếu không phải muốn gϊếŧ ta thật, thì đừng đùa ta như thế nữa, không thấy mệt à?”
Nam tử áo đen lập tức thấy rất bực mình.

Nữ nhân này!
“Ngươi xem, ngươi lại đây làm ta sợ, đợi lát nữa ta ôm ngươi, ngươi lại ghét bỏ muốn chết, cần gì phải vậy chứ?”
“Bây giờ bổn tọa muốn b*p ch*t ngươi!” Lời này, là nói thật.

Nếu bàn về việc có thể chọc cho hắn ta nổi giận, năng lực của nữ nhân này này mà đứng hai thì không ai dám đứng nhất!
“Không lừa ngươi đâu, nhưng mà lúc ta sống bên cạnh Phong Ly Dạ, hắn ta cũng thường xuyên muốn b*p ch*t ta.


Có một lần, thật sự là đã bị b*p ch*t, chính là vào cái đêm tân hôn đó.

Nếu không phải Phong Ly Dạ b*p ch*t Cửu công chúa, chưa chắc nàng có cơ hội sống lại một lần nữa, sống nhờ trong cơ thể Cửu công chúa.

Mà người Nam tử áo đen lại lại không hề phản bác lời của nàng.

Thậm chí hắn ta còn muốn tin tưởng nữa.

Đôi môi này, nụ cười như có như không này, có phải là người nam nhân này đang muốn b*p ch*t nàng không?”
Đúng là không chừa chút mặt mũi nào!
Hắn ta không nói chuyện nữa, đi đến bên cánh cửa sổ cũ nát, nhìn bóng đêm bên ngoài.

“Yên tâm, vừa rồi ngươi cố ý để lại nhiều manh mối như vậy, nếu muốn tìm người nhất định có thể tìm tới, gấp làm gì?”
Nam tử áo đen đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt hung tợn dừng trên người nàng.

Không phải vừa rồi nàng đã bị gió lớn thổi đến mức không mở nổi mắt ra sao? Tại sao nàng lại có thể chú ý hắn ta đã để lại dấu vết suốt dọc đường đi!
Sức quan sát của nữ nhân này đúng là là mạnh đến đáng sợ!
Sở Khuynh Ca lại cười hì hì: “Có phải ta rất lợi hại hay không? Lại muốn b*p ch*t ta nữa đúng không?”.
 
Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương
Chương 179: 179: Lại Lừa Hắn Ta Lần Nữa!


Nếu có một ngày, nữ nhân này thật sự bị người ta b*p ch*t, vậy chắc chắn là nàng tự làm tự chịu!
Cái miệng này, đúng là rất ngứa đòn!
Nam tử áo đen hừ lạnh một tiếng, không thèm quan tâm nàng nữa.

Sở Khuynh Ca bỗng nhiên đứng dậy, vẻ mặt có hơi không đúng
“À thì…”
“Nếu không muốn chết thì ngoan ngoãn ngồi xuống đi!” Nam tử áo đen hừ lạnh nói.

“Nhưng mà, ta… Ta thấy hơi mót.

” Vẻ mặt nàng rất túng quẫn.

Nam tử áo đen vốn muốn nói đừng đùa như vậy, nhưng không ngờ rằng khi quay đầu lại, lại nhìn thấy biểu cảm mất tự nhiên trên khuôn mặt luôn kiêu ngạo của nàng.

“Ngươi còn có lúc xấu hổ sao?” Quả thực là trăm năm khó gặp.

“Chuyện này có là gì? Ai mà chẳng có nhu cầu, chẳng lẽ ngươi không có?”

Sở Khuynh Ca trừng mắt lườm hắn ta một cái: “Ngươi có thể đi ra ngoài trước không? Ta sắp không nhịn được nữa rồi!”
“Ngươi muốn giải quyết ở chỗ này?” Cái nữ nhân chết tiệt này, không sợ làm ngạt chết ta sao?
“Chẳng lẽ ngươi sẽ thả ta ra ngoài sao?” Cái miệng nhỏ của nàng lẩm bẩm, vẻ mặt rất bất lực: “Ngươi có can đảm này sao?”
“Không cần phải dùng phép khích tướng với ta, ta sẽ không mắc mưu.


“Ta không dùng phép khích tướng, mà ta nói thật.


Sở Khuynh Ca che bụng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Bên ngoài tối như vậy, ngươi thả ta ra ngoài đi vệ sinh, ta có trốn không ngươi cũng không biết!”
“Chỉ bằng chút năng lực này của ngươi, ngươi có thể chạy đi đâu được đây?”
“Ngươi không tin à? Ta mà giải quyết xong ta sẽ chạy trốn ngay, không tin ngươi thử đi.


Vẻ xấu hổ trên mặt Sở Khuynh Ca lại biến mất tăm, nàng vẫn cười hì hì như trước, đi về phía cánh cửa.

“Ngươi đừng có nhìn lén đó! Đại hiệp, ngươi lợi hại như vậy, đối phó với một người không có khinh công như ta, đừng làm mất mặt thân phận của ngươi đó.


Nàng thật sự bước ra khỏi cánh cửa gỗ rách nát ra, đi ra bên ngoài.

Nam tử áo đen muốn ngăn cản, nào có ai bị bắt cóc mà lại kiêu ngạo tự do như thế?
Rồi lại sợ bị nàng giễu cợt, đến mặt mũi của đại hiệp cũng đánh mất!
Lần đầu tiên trong cuộc đời hắn ta chỉ bị người khác nói mấy câu, mà đã rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan thế này.

Có điều cuối cùng hắn ta vẫn đi tới cạnh cửa.

“Ngươi đừng tới đây, tuy rằng ta đồng ý cho ngươi nhìn, nhưng cảnh tượng khó coi như vậy, ta thật sự không muốn bị ngươi nhìn thấy đâu.


Nữ nhân này vẫn còn ở sau thân cây.

Nam tử áo đen không để ý đến.

Không bao lâu, đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.

Nam tử áo đen đỏ hết cả mặt, lập tức đi lùi vào trong phòng.

Tiếng động này đúng là hơi khác lạ.

Gió đêm thổi ở bên ngoài, nam tử áo đen vẫn còn đang đợi.

Dường như tiếng nước vẫn còn đang tiếp tục, sao lâu như vậy? Hình như có gì đó khác với người bình thường.

Nam tử áo đen thấy không quá chắc chắn, muốn đi ra ngoài, nhưng lại sợ tiếng xấu hổ ở bên ngoài làm cho đỏ mặt.

Nhưng có phải tiếng động đã hơi lâu rồi không?
Cũng không biết đã qua bao lâu, bỗng nhiên vẻ mặt nam tử áo đen trầm xuống, sải đôi chân dài, trong nháy mắt đã đi tới chỗ mà vừa rồi Sở Khuynh Ca mới ngồi xổm xuống.

Phía sau cây, vốn dĩ không có cái tiếng gì là tiếng nước cả!
Mà là hai lá cây bị xoắn lại với nhau, gió thổi qua đã phát ra tiếng như là nước xối xuống mặt đất.

Thật ra cũng không phải là quá giống, nhưng nếu trong lúc xấu hổ mà nghe thấy, rồi cuống quít lùi ra phía sau thì sẽ không nhận ra!
Cái ả nữ nhân đáng chết này! Lại lừa hắn ta một lần nữa!

Nam tử áo đen vung ống tay áo lên, trên khuôn mặt lạnh lùng lóe lên một tia nguy hiểm.

Nàng không biết khinh công, thì sẽ không thể chạy xa được.

Nàng cho rằng, lần này nàng có thể thoát được sao?
… Nhưng mà Sở Khuynh Ca đã cao chạy xa bay.

Ai nói nàng không biết khinh công chứ?
Khẩu quyết và bước chân mà Phong Tứ dạy cho nàng, đã được nàng ghi nhớ kỹ trong lòng.

Đây vẫn là lần thứ hai chính thức luyện tập, dùng cách chạy trốn để luyện tập, không ngờ rằng làm ít mà ăn được nhiều.

Tuy rằng tốc độ không xa bằng nam tử áo đen vừa rồi, nhưng mà trong nháy mắt cũng có thể đi được mười mấy dặm đường!
Cho đến tận khi trước mặt nàng có một người, vững vàng đáp xuống.

.
 
Back
Top Bottom