Ngôn Tình Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
666,301
0
0
AP1GczNQR6Hnaa-ku9pbWhoY6-pETy58TQBvfrJML9S375tcKNmijLMK21RMdyqd8fA5XB5VD8eZwX1cgqki8E9zxARXGr7Q-9yIAH0ailM0GxPb0seNM1kYcEYQiBNtuRP8qinlJRO2liZ-yNWGZsKiXRuK=w215-h322-s-no-gm

Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
Tác giả: Ocean
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ocean

Editor: Page này chưa được đặt tên

Thể loại: ngôn tình, cổ đại, nhẹ nhàng, HE, thật giả thiên kim

Giới thiệu:

Tin tốt là ta tìm được cha mẹ ruột.

Còn có quyền thế.

Tin xấu là bọn họ bị tru di cửu tộc.

Ta cũng phải chết.

Cho nên ta chưa từng có một ngày tốt lành.

Còn phải chết thay cho kẻ giả mạo đã hưởng thụ đãi ngộ tiểu thư hơn mười năm qua.

Ta thật sự cạn lời.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Món Quà Sinh Nhật Bất Ngờ
  • Bàn Luận Về Biện Pháp Tốt nhất Trừng Trị Người Yêu...
  • Đệ Nhất Thần Y - Tịch Linh
  • Nhặt Được Nữ Tổng Tài Xinh Đẹp Làm Vợ
  • Nhất Niệm Sinh Bồ Đề
  • Bạn Gái Tôi Đáng Yêu Nhất Trên Đời
  • Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 1


    Khi quan binh xông vào nhà ta, ta đang cầm dao giết heo.

    Trong chớp mắt, hàng chục thanh đao chĩa về phía ta, sẵn sàng tấn công.

    Ta lập tức ném dao, quỳ xuống: "Đại ca, ngài không phải mới thu thuế sao?"

    Bọn họ không nói chuyện với ta, chỉ phớt lờ và áp giải ta đi.

    Ta bất lực nhìn họ đưa ta vào Đại lý tự.

    Dù có vắt óc suy nghĩ, ta cũng không nghĩ ra có thể làm chuyện gì để phải đến Đại lý tự.

    Ta cùng lắm chính là ngày hôm qua giành kẹo hồ lô của Nhị Cẩu, ngày hôm kia tát bà Lưu mấy cái.

    !

    Không phải bà Lưu bị ta tát mấy cái đã chết đấy chứ???

    Không thể nào?

    Bình thường bà ấy có thể cùng ta chửi đổng, mắng mỏ hơn hai giờ liền.

    Không chờ ta suy nghĩ cẩn thận, các binh lính trực tiếp đưa ta đi gặp thanh thiên đại lão gia.

    Trên công đường quỳ đầy người, bên cạnh còn có người ngồi thành hai hàng.

    Mỗi người đều mặc lụa là gấm vóc, hoàn toàn khác với bộ quần áo vải thô của ta.

    Bình thường ta không có khả năng kết giao với nhiều người giàu có như vậy.

    Phải chăng là người cha nghiện rượu đã chết nhiều năm của ta gây họa.

    Dù sao bọn họ có nói gì, ta cũng đẩy hết tội lỗi cho cha ta là được.

    Cùng lắm thì đào hắn ra quất xác, còn ta là một người sống sờ sờ.

    Ta rất biết điều, đến công đường liền lập tức quỳ xuống: "Bái kiến đại nhân"

    Ta cũng hỏi xem đại nhân thế nào.

    Rõ ràng ngài ấy không thích ta. "Dưới kia là ai? Khai họ tên ra"

    "Dân nữ là thợ giết heo phía đông thành, tên là Chu Thúy Hoa"

    Không biết lời nói của ta có gì buồn cười mà bên cạnh truyền ra tiếng cười khẽ.

    Rõ ràng cái tên Chu Thúy Hoa là do người cha nghiện rượu dùng cả tấm lòng đặt cho ta.

    Vị phu nhân bên cạnh nhìn chằm chằm ta, làm ta mất tự nhiên.

    "Trong nhà còn người nào không?"

    "Không có ai"

    "Nàng nói dối, rõ ràng là gã thợ giết heo kia nuôi sống nàng"

    Tiểu thư quỳ bên cạnh có chút kích động.

    Quả nhiên có quan hệ với cha ta.

    "Cha ta đã chết 5 năm, không thể coi ông là...người nữa"

    Có thù báo thù, có oán báo oán, không liên quan đến ta.

    Ngay khi ta nghĩ mình không có chuyện gì thì nàng ta lại lên tiếng.

    "Phó đại nhân, lúc trước sau khi Lâm phu nhân sinh hạ đứa bé, vú nuôi liền ném đứa bé trước cửa nhà đồ tể, hàng xóm xung quanh đều có thể làm chứng. Hơn nữa, Lâm tiểu thư thật thì có một vết bớt trên cánh tay"

    Nói mấy câu làm đầu óc ta choáng váng.

    Có phải nàng ấy nói rằng ta là Lâm tiểu thư thật? Điên rồi.

    " Chu Thúy Hoa, ngươi có thể cho bản quan xem cánh tay của ngươi?"

    Tuy vậy, ta thật sự có vết bớt này.

    Xung quanh có rất nhiều cặp mắt đang nhìn ta, ta đành phải cuốn lên ống tay áo, lộ ra bớt.

    "Người tới, lấy máu nhận thân"

    Đại nhân gõ một phách, một viên quan liền bê một chậu nước cùng một con dao nhỏ tới.

    Không đợi ta nói chuyện, viên quan trực tiếp kéo tay ta và cắt một vết nhỏ trên đầu ngón tay cho máu chảy.

    Người đàn ông trung niên quỳ ở giữa cũng bị lấy máu giống ta.

    Nhìn qua giống như ca ca ta, khác hoàn toàn với người cha có bề ngoài giống như ông nội ta.

    Vị phu nhân vẫn luôn nhìn ta đột nhiên nắm lấy tay ta.

    "Không đau sao?"

    Ta lắc đầu, rút tay ra cho vào miệng m út hai cái.

    "Cái này so với lúc giết heo không may bị thương chỉ giống như một đ ĩa đồ ăn."

    Phu nhân nhìn ta với vẻ mặt ngổn ngang cảm xúc.

    "Máu hòa vào nhau, người đâu, áp giải Lâm gia vào đại lao, sau mùa thu xử trảm."

    Trong suốt quá trình, ta bị kéo đi mà không nói được mấy câu.

    Mà không ai để ý tới vị tiểu thư hung hãn kia quỳ xuống đất với nụ cười trên môi.

    "Này ~, cái gì thế này, sao ta lại phải chết?"

    Nghe được thắc mắc của ta, Phó đại nhân tốt bụng giải thích cho ta một chút.

    "Phạm tội khi quân, tru di cửu tộc!"

    Ồ, thì ra ta không được hưởng chút phúc lành nào, còn phải cùng chung hoạn nạn.
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 2


    Ta ngồi trên đống rơm trong nhà lao, đầu óc trống rỗng.

    Ngoài ta, trong nhà lao còn có vài vị phu nhân và tiểu thư.

    Cho dù bị giam cầm, họ vẫn duy trì thái độ kiêu ngạo của quý tộc và không chịu ngồi trên đống rơm rạ bẩn thỉu.

    Ta thấy bọn họ đứng yên: “Không mệt à?”.

    Lâm phu nhân thở dài, ngồi xuống bên cạnh ta.

    Những người khác cũng học theo, tiến về phía ta chuẩn bị ngồi xuống.

    “A! ~ có chuột”

    Một đám tiểu thư, phu nhân lập tức đứng lên bắt đầu la hét, nam nhân ở bên cạnh nhìn sang.

    “Phu nhân, nàng thế nào rồi?”

    “Mẹ, mẹ không sao chứ?”

    Tiếng gào này còn đáng sợ hơn cả chuột.

    Ta mở đống rơm ra và thấy bên trong có 2 con chuột to béo.

    Nhưng ta không hề sợ hãi, ta trực tiếp túm đuôi chúng ném ra ngoài cửa sổ.

    Xong xuôi, vỗ vỗ

    Sau đó tiếp tục ngồi xuống.

    Lúc đó mọi người mới hết hoảng loạn, vẻ mặt Lâm phu nhân càng trở nên phức tạp hơn khi thấy sự dũng mãnh của ta.

    Bà nắm chặt tay ta: “Thúy Hoa thật dũng cảm.”

    “Tất nhiên rồi.” Tâm trạng của ta không tệ lắm khi được khen ngợi.

    Mọi người lục tục đến ngồi cạnh ta, cùng ta trò chuyện.

    “Thúy Hoa có biết thêu thùa không?”

    “Không, nhưng ta biết mổ heo. Ta mổ heo rất giỏi, có thể tìm được chỗ thịt heo ngon nhất.”

    “Thúy Hoa thật lợi hại!”

    “Ta còn biết nấu thịt heo nữa nhé, ai cũng khen ta nấu thịt heo ngon.”

    Ta kiêu ngạo mà chia sẻ danh hiệu Đại tiểu thư giết heo của ta.

    “Sau này có thể làm cho chúng ta ăn không?”

    “Được chứ! Không thành vấn đề.”

    Người thân của ta đều không tồi, ta rất thích.

    “Chu Thúy Hoa!!!”

    Một giọng nam cao vút quen thuộc vang lên trong nhà lao.

    Xong rồi, Diêm Vương tới, chàng ấy còn rất tức giận.

    “Ta ở đây, ta ở đây!”

    Ta chạy đến song sắt và đợi Diêm Vương của ta, Đổng Ngọc lại đây.

    Mặt chàng cau có, vừa thấy chàng là ta đã biết mình gặp rắc rối đến nơi rồi.

    “Chu Thúy Hoa! Không phải nàng muốn đến gặp cha mẹ ta sao? Gặp ở đây?”

    “Này…” ta bẽn lẽn nắm tay chàng ấy.

    “Lúc ấy ta đang mổ heo chọn thịt, ta đã chọn được một miếng thịt ba chỉ trông rất ngon. Sau đó rất nhiều binh lính đến đưa ta vào đây.”

    Sau khi nghe ta giải thích, sắc mặt chàng giãn ra.

    “Nàng phạm tội gì?”

    “Tội khi quân, tru di cửu tộc.”

    Đổng Ngọc tựa hồ được chuyện rất buồn cười: “Hahaha ~ Tội khi quân, cha nàng bán giả thịt heo ở dưới đó bị bắt sao?”

    Sau đó dường như nghĩ đến điều gì, chàng dừng cười “Lâm gia?”

    Ta gật đầu, chúc mừng chàng đã đoán đúng.

    Sau khi suy nghĩ một lúc, lần đầu tiên Đổng Ngọc nhìn tôi nghiêm túc như vậy.

    “Không sao đâu. Cha ta có chút thực lực, để ông ấy ra mặt đưa nàng ra ngoài.”

    Ta nhìn người thân ở phía sau, ngượng ngùng nói với Đổng Ngọc.

    “Có thể cứu tất cả chúng ta không?”

    “Sao nàng không bảo ta tạo phản rồi làm Hoàng để luôn đi. Đừng tiếp xúc với họ nhiều, nàng không phải là người nhà họ Lâm.”

    “Nhưng tay phu nhân thật ấm áp.”

    Đổng Ngọc vỗ đầu ta hai cái, cuối cùng nhẹ nhàng xoa đầu ta.

    “Được rồi, khi nào nàng ra ngoài chúng ta sẽ thành thân.”

    “Được!”

    Sau đó, chưa đầy 2 canh giờ, Đổng Ngọc lại tới.

    Chàng mang theo một túi lớn chứa đầy đồ ăn và thoại bản.

    “Có chút phiền toái, mấy ngày ở trong này nàng nên chăm sóc bản thân thật tốt. Dù có phải cướp tù, ta cũng sẽ cứu nàng ra.”

    Đổng Ngọc nói dông dài với ta rất lâu nhưng ta không nghe được nhiều, chỉ nhìn chằm chằm vào cái chau mày của chàng ấy.

    Ta thật sự nhận ra rằng ta cách cái chết không xa.

    Ta nhân cơ hội sờ s0ạng tay Đổng Ngọc vài lần nữa.

    “Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu.”

    “Không biết ăn nói thì đừng nói!”

    Bầu không khí căng thẳng bị lời nói của ta đánh vỡ, Đổng Ngọc trực tiếp rời đi.

    Nhưng nhìn thấy bóng lưng chàng, ta lại thấy yên tâm hơn chút.
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 3


    Sau khi Đổng Ngọc rời đi, Lâm phu nhân lại nắm tay ta.

    “Đây có phải là người con thích không?”

    Bà ấy nhìn ta với nụ cười trong mắt, khiến ta thấy ngượng ngùng.

    Ta thẹn thùng gật đầu: “Vâng.”

    “Chàng trai đó tên gì? Nhà hắn ở đâu? Hắn sống bằng nghề gì?”

    Ba câu hỏi liên tiếp này tựa như cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con, ta cảm thấy chưa quen lắm.

    “Chàng ấy tên Đổng Ngọc, con trai út nhà họ Đổng phía đông thành.”

    Ta chỉ biết nhà họ Đổng làm quan, nhưng ta không biết chức quan của họ lớn cỡ nào.

    Rốt cuộc thì ta không có khả năng tiếp xúc được những người này.

    Ta gặp Đổng Ngọc 5 năm trước.

    Khi đó, cha ta mới qua đời. Trong thôn có ác bá muốn chiếm đoạt ta.

    Ta không chịu nên cầm dao chém lại hắn trong sân.

    Nhưng làm sao một đứa trẻ mười ba tuổi như ta có thể đánh được một gã đàn ông trưởng thành.

    Con dao sắc bén cứa vào da ta hết lần này đến lần khác.

    Ác bá dường như đang đùa giỡn với ta, hắn không làm tổn thương ta nghiêm trọng mà chỉ thỉnh thoảng chém những vết nhỏ.

    Chỉ trong chốc lát, tay áo ta đầy máu và cơn đau lan tràn khắp cơ thể.

    Ta nhìn những người đứng xem ngoài cửa, nước mắt không ngừng trào ra.

    Nghĩ xem ai có thể đến cứu ta.

    Đột nhiên, một thiếu niên cầm một cây giáo nhảy từ trên tường xuống.

    “Giữa ban ngày, kẻ nào dám cưỡng đoạt con gái nhà lành, thật to gan!”

    Đổng Ngọc mười lăm tuổi chỉ là một cậu nhóc, vì vậy bọn ác bá không sợ chàng.

    Thậm chí còn có chút giễu cợt: “Tiểu tử này từ đâu mà đến? Còn muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao.”

    Chàng ấy dường như không bận tâm trước những lời chế giễu.

    Chàng cầm cây giáo chĩa thẳng về phía ác bá, dùng hạng động để nói chuyện.

    Ta thấy chàng thiếu niên nhảy lên bàn ghế, đá vào mặt tên ác bá và dùng ngọn giáo trên tay đâm vào tay hắn.

    Ác bá lúc này mới nhận ra mình đã đá vào ván sắt, vội vàng xin tha.

    “Cút đi, về sau có ta ở đây. Nếu ai còn dám bắt nạt nàng ấy, ta sẽ không buông tha.”

    Bóng dáng phản quang ấy đã trở thành chỗ dựa cho ta mỗi khi ta gặp ác mộng.

    Chàng đưa tay về phía ta: “Không sao đâu, sau này nếu có việc gì nàng hãy đến tìm ta.”

    Khi đó ta mới biết người mới chuyển đến sống cạnh nhà ta là chàng.

    Chàng dẫn ta đến chỗ thầy lang và mua thuốc cho ta.

    “Nàng làm thị nữ của ta, không cần làm gì, mỗi ngày chỉ cần mang trà và nước cho ta, ta sẽ bảo vệ nàng.”

    “Không, ta vẫn muốn ở đây giết heo.”

    “Nàng làm được không?” Chàng ấy nhìn ta dò hỏi.

    Ta xấu hổ đỏ mặt. Đúng là tôi không giỏi lắm, tôi chỉ đang cường điệu thôi.

    “Ta chưa từng giết heo nhưng đã nhìn thấy nhiều rồi.”

    Đổng Ngọc cười lớn, thanh âm rất vui vẻ.

    “Được. Vậy mỗi ngày nàng để cho ta miếng thịt heo ngon nhất nhé.”

    Vậy là ta có được khách hàng trung thành đầu tiên.

    Khi đó, ta không biết rằng Đổng Ngọc chuyển ra ngoài vì mâu thuẫn với gia đình.
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 4


    Khi mới bắt đầu giết heo, ta thật sự không làm được gì hết.

    Con heo khỏe đến mức ta không thể bắt được.

    Nó giãy giụa khiến cho ta ngã sõng soài.

    Con dao trên tay cũng thỉnh thoảng cứa vào chính tay mình.

    Đổng Ngọc bên kia mỗi ngày nghe ta gào to cũng không chịu nổi.

    “Đừng ồn ào nữa, Chu Thúy Hoa!”

    Chàng dựa vào tường một cách thiếu kiên nhẫn.

    Ta òa khóc: “Oa oa, con heo này không chịu nghe lời, ta không kéo được nó. Ta còn tự cứa chính mình, đau quá!”

    Lần này ta khóc rất lớn để trút hết cảm xúc của mình.

    Lúc ta khóc, ta cảm thấy cuộc đời mình thật khốn khổ, không ai khổ như ta.

    Đổng Ngọc bị ta chọc giận đến mức bật cười rồi nhảy từ nhà bên cạnh sang.

    “Chu Thúy Hoa, nếu nàng bị người khác bắt nàng sẽ đứng yên chờ chết ư?”

    Ta biết chàng đang nói con heo, nhưng vẫn cảm thấy chàng ám chỉ ta.

    Ta thút tha thút thít nhìn chằm chằm chàng ấy một lúc lâu.

    “Còn không mau lại đây. Ta giúp nàng bắt, nàng sẽ giết nó. Nếu chém trúng ta, nàng nhất định phải chết.”

    Miệng chàng thật thiêng, ta trực tiếp chém đao đầu tiên trúng tay chàng.

    Đổng Ngọc chảy máu nhiều hơn cả heo, ta chết lặng.

    Càng khóc to hơn.

    “Đừng khóc nữa, mau đi tìm thầy lang.”

    Chàng cũng có chút lo lắng, nhưng nhìn ta chàng ấy trấn tĩnh lại.

    May mắn không chém vào bộ phận trọng yếu, khi thầy lang đến lượng máu đã giảm đi rất nhiều, nhưng mặt chàng ấy trắng bệch.

    Chàng đã bị ta chém hại đến mức phải nằm trên giường dưỡng sức nửa tháng.

    Vết sẹo đó đến nay vẫn còn tồn tại trên cánh tay, trông rất gớm ghiếc.

    Trong nửa tháng đó, nhờ có thị vệ của chàng giúp sức, ta đã học được cách giết heo.

    Ta thậm chí còn học cách chế biến thịt heo và ta muốn bù đắp cho chàng ấy.

    Theo chàng ấy, nửa tháng đó chàng sống không bằng chết.

    Mất nhiều máu như thế, còn phải ăn những món ăn khó nuốt mỗi ngày.

    Phải rồi, khi ta đút cho Đổng Ngọc miếng thịt heo đầu tiên, chàng đã nôn ra.

    Rồi chàng nhìn ta thật sâu.

    “Chu Thúy Hoa, nàng thật hiểm độc!”

    Ta đã rất tức giận khi thấy chàng nôn ra, nghĩ rằng mình đã vất vả dậy sớm giết heo, chọn thịt để nấu, sao chàng có thể nói như vậy.

    Sau đó ta nếm một miếng.

    Xin lỗi, ta cũng đã nôn.

    Đổng Ngọc nửa sống nửa chết nằm nghiêng trên giường, nhìn ta mỉm cười.

    Sau khi chàng bình phục, sự nghiệp mổ heo của ta cũng đi vào quỹ đạo.

    Ta cũng học được kỹ năng nấu nướng từ một đầu bếp nữ một thời gian, tiến bộ rất nhiều.

    Chúng ta cứ thế cãi nhau ầm ĩ qua 5 năm, miệng chàng cũng càng ngày càng độc.

    Mỗi đêm khuya yên tĩnh, ta nghĩ về Đổng Ngọc, nhưng không hiểu rõ tình cảm của mình dành cho chàng ấy.

    Đó là tình yêu, hay tình thân?

    Cho đến cách đây không lâu, có tiếng cười như tiếng chuông bạc vang lên từ nhà bên cạnh.

    Ta đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn, di chuyển cây thang và bắt đầu rình coi nhà bên cạnh.

    Chỉ thấy một thiếu nữ ăn mặc lộng lẫy trong sân mài mực giúp Đổng Ngọc.

    Đổng Ngọc thì đang viết gì đó trên án thư.

    Cảnh tượng này khiến ta rất xúc động, ta nghĩ sẽ thật tuyệt nếu ta là thiếu nữ ấy.

    Nhưng ta biết chàng không phải là một kẻ phàm phu tục tử, ta không xứng với chàng.

    Ta chỉ là một thợ giết heo ở phía đông thành.

    Nếu không có sự kiện anh hùng cứu mỹ nhân đó, cả đời ta và chàng sẽ không liên quan đến nhau.

    Ta buồn suốt buổi chiều cho đến khi Đổng Ngọc đá tung cửa nhà ta.

    “Chu Thúy Hoa! Ta gọi nàng mấy lần, đang làm gì vậy?”

    Tôi phớt lờ và tiếp tục buồn rầu.

    “Bị bệnh? Không thoải mái chỗ nào?”

    Chàng đến sờ trán ta, ta hất tay chàng ra.

    “Bệnh. Bệnh tương tư.”

    “Tiểu tử nhà ai?”. Chàng nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt không vui.

    “Huynh. Vậy mà ta lại thích huynh.” Ta tự sa ngã nói ra tất cả.

    “Chậc chậc, công tử đây biết mình ưu tú, thích ta cũng không khó hiểu.”

    Chàng tự khen chính mình nhiều lần trước mặt ta, nụ cười tự mãn.

    Cuối cùng chàng hẹn ta ba ngày sau, cũng chính là hôm nay gặp người nhà họ Đổng.

    Chàng nói phải dẫn ta về gặp cha mẹ chàng, mấy ngày nay về trước thưa chuyện.

    Với lòng tràn đầy vui mừng, ta ở nhà giết heo chọn thịt, cuối cùng chọn vào trong nhà lao.

    Ta vẫn chưa hôn Đổng Ngọc, cũng chưa từng thấy qua dáng vẻ thẹn thùng của chàng.

    Ta hận!!!

    Huyết thống đáng chết! Tru di cửu tộc đáng chết!

    Quá lợi hại! Ta còn có thể bị phát hiện!
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 5


    Trong tù không thấy mặt trời, ta hoàn toàn không biết hôm nay là hôm nào.

    Tuy vậy ngày này qua đi cũng không tồi.

    Mệt quá thì ngủ, tỉnh thì xem thoại bản mà Đổng Ngọc mang tới cho ta.

    Đồ ăn trong tù khó nuốt, ta liền ăn điểm tâm mà Đổng Ngọc mua cho.

    Mỗi ngày Đổng Ngọc đều tới thăm ta, mang đến cho ta món thịt quay mà ta ngủ mơ cũng thèm.

    Cuộc sống trong tù cũng không đến mức quá khổ sở.

    Ít nhất ta cảm thấy ta tăng 2 cân.

    Cho đến khi cai ngục bê thịt cá đến, mắt ta sáng lên và sẵn sàng để ăn.

    Sau đó hắn nói đây là cơm chặt đầu.

    Sao có thể không biết nói chuyện như vậy?

    Không đợi ăn xong rồi nói à? Hiện tại ta còn có tâm trạng ăn sao?.

    Thật xấu xa!!!

    Ta tức giận đến mức ném đũa xuống và nhìn chằm chằm vào cai ngục.

    Có lẽ đã chứng kiến quá nhiều sự chia ly thế này, hắn ta không thèm để ý đến.

    Hắn chỉ dặn chúng ta ăn nhanh lên, đừng để trở thành ma đói.

    Mặc dù không còn cảm giác thèm ăn nhưng ta nghĩ hắn nói đúng.

    Ta cầm đũa ăn hai bát cơm.

    Nếu không phải lúc này đang buồn, ta còn có thể ăn hai bát nữa.

    Phu nhân nhìn ta ăn ngấu nghiến, sợ ta bị nghẹn.

    Bà đặt một chén nước vào tay ta.

    Cuối cùng ta uống hết sạch.

    Không biết Đổng Ngọc có biết về cái chết của ta không, hôm nay chàng không hề tới.

    Có lẽ chàng đang trốn ở một góc nào đó lặng lẽ khóc, sợ ta nhìn thấy.

    Thật keo kiệt!

    Những lúc ấy, phu nhân ngồi ở bên cạnh vuốt lưng ta một cách trìu mến.

    Ta nhớ khi còn nhỏ, ta luôn hỏi người cha nghiện rượu của mình tại sao hắn không có vợ.

    Hại ta không có mẹ yêu thương.

    Người cha say rượu mỉm cười nhéo mũi ta.

    “Mày không phải con ruột của tao, còn mong tao tìm mẹ cho mày ư.”

    Lần nào ta cũng hờn dỗi vì lời nói của hắn rồi phớt lờ hắn rất lâu.

    Hắn sẽ đi chợ mua cho ta một cây kẹo hồ lô, trở về dụ ta và gọi ta là heo con.

    Ta rất nhớ dáng vẻ không đứng đắn của hắn khi còn sống.

    Có lẽ ta vẫn luôn khao khát tình thân.

    “Lên pháp trường!”

    Có tiếng mở cửa nhà lao truyền đến và chúng ta bị đuổi ra.

    Ta đã nghĩ đến việc mình sẽ chết như thế nào.

    Có thể là trong lúc giết heo vô tình đâm trúng mình, hoặc là bị ác bá xông vào nhà cướp của giết người.

    Thêm một chút phi lý vào cuộc sống kỳ lạ mà bình thường của ta.

    Suy nghĩ rất nhiều, ta chưa bao giờ tưởng tượng được mình sẽ chết một cách nghiêm trọng như vậy.

    Phu nhân nắm tay ta, kéo lại những suy nghĩ lang thang của ta.

    “Đời này chưa nuôi nấng con, lại liên lụy khiến con phải chết. Mẹ thật là một người mẹ thất bại.”

    Bà nhìn ta bằng đôi mắt rưng rưng nhưng vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên môi.

    Phu nhân chắc chắn là người mẹ mà ta yêu thích.

    Ta nắm chặt tay bà: “Vậy mẹ ơi, kiếp sau lại sinh ra con nữa nhé.”

    “Được.”

    Hai hàng nước mắt trong suốt lăn dài trên má bà.

    Bà ngừng nhìn ta, chỉ nắm tay ta đi về phía pháp trường.

    Đây không phải là lần đầu tiên ta đến nơi này nhưng lần đầu tiên ta quỳ trên đó.

    Ngồi trên ghế chính xa xa là một người đàn ông mặc trang phục màu vàng sáng, có vẻ như là Hoàng Đế.

    Xem ra khi quân đúng là tội lớn, Hoàng Thượng cũng đến xem hành quyết.

    Ôi, lần đầu tiên ta gặp nhiều quan như vậy.
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 6


    Ta quỳ về phía đám đông ở ngã tư.

    Rất nhiều gương mặt quen thuộc lướt qua, chắc bà Lưu tới không phải để cười nhạo ta đâu.

    Tuy tát bà ta hai cái, nhưng ta không hối hận.

    Ai bảo bà ta nói ta bán thịt giả.

    Chỉ là khi nhìn quanh, ta không thấy Đổng Ngọc.

    Quên đi, sau này dọa chết chàng.

    Như thường lệ, đao phủ uống một ngụm rượu rồi phun lên thanh đao.

    “Phì, phì, phì…”

    Hắn phun cả lên mặt ta.

    Mái tóc được chăm chút cẩn thận của ta đã rối tung.

    Rất cảm ơn!

    Không sao cả, chết thì chết.

    Khi thanh đao kề vào cổ, ta rùng mình một cái.

    Tim hẫng một nhịp, ta nhắm mắt lại, tại sao thanh đao không rơi xuống?

    Ta nhìn thấy hàng chục người mặc đồ đen bịt mặt nhảy lên bục hành quyết, có vẻ như muốn cướp tù nhân.

    Đây không phải là Đổng Ngọc làm sao?

    Thật to gan!

    Có vẻ không ai ngạc nhiên với vụ cướp tù.

    Có một hàng cung thủ ngay trên khán đài.

    Ồ, hoặc ta bị chém chết bằng thanh đao, hoặc bị mũi tên bắn chết.

    Ta quỳ yên tại chỗ không dám cử động, nếu chẳng may bị thương thị thật tệ.

    Chưa đầy một nén nhang, hàng chục người mặc đồ đen đã bị giết.

    Xem ra những người này không phải do Đổng Ngọc sắp xếp, ta yên tâm hơn một chút.

    Ta đang chờ chết thì thấy cha ruột của mình đứng dậy.

    “Bệ ha, vở kịch này đã đến lúc kết thúc rồi phải không?”

    “Tất nhiên, lần này cũng nhờ có mưu kế của ái khanh, ái khanh đã chịu khổ rồi.”

    Sau đó, sau đó ta đã được thả.

    Mục tiêu chỉ trích của dư luận bất ngờ đổi thành những người khác trên khán đài.

    Ta như lọt trong sương mù ở tầm nhìn thật tốt để xem kịch.

    Hóa ra vị thân vương trên khán đài là người thời gian trước đã gây ra một vụ thảm sát ở bên ngoài thành.

    Ta cũng nghe thấy chuyện đó, Đổng Ngọc còn dặn ta buổi tối phải đóng cửa thật kỹ.

    Gia đình bị sát hại kia bị phát hiện đang giúp thân vương nuôi binh lính riêng.

    Thân vương đã diệt khẩu.

    Để điều tra vụ việc này, cha ta cũng chính là Lâm đại nhân đã phối hợp với Hoàng Thượng diễn một vở kịch.

    Ông cố tình phạm tội khi quân để kẻ chủ mưu phía sau đẩy tội cho ông.

    Dựa vào điều đó để tìm ra người chủ mưu phía sau là ai.

    Sau khi điều tra được, họ sẽ lợi dụng thời gian hành quyết hôm nay triệt phá sào huyệt của chúng.

    Nhìn thấy những binh lính đã chuẩn bị từ sớm, thân vương mới hiểu được sự việc không ổn.

    Bị cấm quân áp giải đi.

    Lúc này vở kịch chấm dứt ở đây.

    Không ngờ vị cha tiện lợi này của ta nhẫn nại giỏi đến thế, không nói cho bất kỳ ai.

    Cả nhà đứng trên đài xem diễn với vẻ mặt khó hiểu.

    Mẹ mừng đến phát khóc mà ôm lấy ta.

    “Xem ra tình mẹ con của ta và Tiểu Hoa đời này vẫn chưa kết thúc.”

    Khi xuống khỏi pháp trường, ta thấy một người đàn ông với vẻ ngoài hung dữ đứng ở bên dưới, tóm lấy từng người và hỏi ai là Chu Thúy Hoa.

    Ta đang muốn lặng lẽ lẻn đi nhưng lại thấy một người có dáng vẻ thư sinh đứng trước mặt ông ta.

    “Đổng đại nhân, tìm tiểu muội ta làm gì?” nhân tiện đẩy ta ra phía sau để bảo vệ.

    Trông huynh ấy không được thông minh lắm.

    Người đàn ông mặt hung dữ biết ngay Chu Thúy Hoa là ai.

    Ông đẩy người trước mặt sang một bên và đi về phía ta.

    “Thúy Hoa, mau cùng đi với ta, Đổng Ngọc sắp phá tan nhà rồi.”

    Đổng Ngọc!

    “Ồ, được rồi.”

    Mẹ biết Đổng đại nhân nên không ngăn cản chúng ta.

    Đổng đại nhân trực tiếp kéo ta lên ngựa và phi rất nhanh.

    Da mặt bị thổi lung tung, cứ thế tựa cơn bão nhỏ trong một thời gian.

    Lúc đến cổng nhà họ Đổng, suýt chút nữa ta đã nôn ra.

    Cha con họ thật mạnh mẽ.

    Mấy người phu nhân đã đứng trước cửa từ sớm, lôi kéo ta vào trong.

    Mặc dù ta vẫn đang mặc trang phục tù nhân.

    Vào trong sân, ta nghe thấy giọng nói của Đổng Ngọc.

    “Thả ta ra, thả ta ra! Cút đi!”

    Tiếng gầm vang vọng khắp bầu trời. Chàng hét rất giỏi.

    Nhìn từ bên cạnh, Đổng Ngọc bị trói ở trên ghế, mái tóc trở nên rối tung do bị lắc lư.

    Nhìn đôi mắt đỏ hoe của chàng, lòng ta thắt lại.

    Ý định trêu chọc chàng ấy ban đầu của ta ngay lập tức biến mất, giờ đây ta chỉ muốn ôm chàng vào lòng.

    Thị vệ trong phòng rất có ánh mắt mà rút lui là ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại.

    Ta bước đến bên chàng, ngồi xổm xuống và cởi trói cho chàng.

    “Đổng Ngọc, ta đã trở về.”
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 7


    Chàng được tự do và đột nhiên khóc khi nhìn thấy ta.

    “Chu Thúy Hoa, ta còn tưởng rằng không bao giờ được gặp nàng nữa.”

    Ta đứng dậy, chàng ôm lấy eo ta, thật lâu cũng không động tĩnh.

    “Ta rất muốn ăn thịt kho tàu do nàng làm, rất muốn, rất muốn.”

    So với ta ở trong tù tăng hai cân thì chàng ấy lại gầy đi.

    Dáng vẻ này khiến ta đau lòng.

    “Vậy ta sẽ đi nấu cho huynh ăn, được không?”

    Chàng không nói lời nào, chỉ dụi đầu vào eo ta, dùng sức gật gật.

    Cả hai chúng ta đều thay đồ trước khi vào bếp.

    Bộ quần áo ta đang mặc bây giờ là y phục tỷ tỷ của Đổng Ngọc mặc trước khi gả chồng.

    Đổng Ngọc đi vòng quanh ta hai lần đánh giá.

    “Thật đẹp, nghĩ tới một Chu Thúy Hoa xinh đẹp như vậy sẽ trở thành vợ ta, ta rất vui sướng.”

    Trải qua chuyện này, chàng nói chuyện ngọt hơn rất nhiều.

    Ta cười hai tiếng rồi xắn tay áo rộng nấu cơm cho chàng.

    Như thường lệ, chàng sẽ ở bên cạnh rửa củ cải và cắt khoai tây.

    Không biết từ khi nào bên ngoài bắt đầu mưa.

    Cả căn bếp chỉ có hai chúng ta, cực giống một đôi phu thê bình thường.

    Cũng mất rất lâu thời gian mới xong 3 món ăn 1 canh.

    Đổng Ngọc bê 2 ghế đẩu và đặt chúng ở cửa.

    Mỗi người chúng ta cầm một bát lớn ngồi ở của nghe tiếng mưa rơi.

    Chàng được dạy dỗ rất tốt, không bao giờ nói chuyện khi ăn.

    Dần dần, ta cũng hình thành thói quen này.

    Bởi vì chàng luôn sang chỗ ta để ăn trực.

    Lúc đầu ta còn lo lắng có chuyện gì, sau đó ta nhận ra chỉ đơn giản là chàng muốn ăn cơm mà thôi.

    Tiếng mưa rơi hòa cùng với tiếng leng keng của bát đũa va chạm vào nhau.

    Đây là bữa cơm yên bình nhất mà ta được ăn trong mấy ngày qua.

    Sau khi ăn xong, chàng mở một chiếc ô bằng giấy đưa ta về nhà.

    Mưa không lớn nhưng dày đặc.

    Chiếc ô nghiêng hẳn về phía ta.

    Bộ quần áo màu vàng nhạt của Đổng Ngọc có một vết ố đậm ở vai trái.

    Ta nhìn chằm chằm vào nó rất lâu nhưng dường như chàng không hề cảm nhận được.

    Trên đường có rất ít người.

    Đột nhiên có chiếc xe ngựa phá vỡ sự yên tĩnh.

    Người đánh xe vừa phóng xe chạy như điên vừa lăng mạ người đi đường.

    Đổng Ngọc trực tiếp nhặt một thanh gỗ chặn cửa quán gần đó ném về phía người đánh xe.

    Người đánh xe bị đánh lăn khỏi xe, phun ra một ngụm máu.

    Con ngựa bị mất khống chế, lao thẳng tới phía trước cửa hàng khiến mọi người thét chói tai.

    Không lâu sau, một nam một nữ bước xuống xe ngựa.

    Nam nhân vừa mở miệng liền chửi mắng: “Kẻ nào không có mắt dám đắc tội ông đây, có tin ta sẽ giết cả nhà ngươi không?”

    Người đánh xe cũng ôm vết thương khập khiễng đến bên cạnh gã đàn ông nọ.

    “Công tử, ta thấy bọn họ đang muốn chết.”

    “Được, vậy ngươi tới giết ta đi!”

    Nam nhân không thể chịu đựng được sự khiêu khích như vậy, vì vậy hắn ta trực tiếp xông lên đấm Đổng Ngọc.

    Ta biết thực lực của Đổng Ngọc nên lặng lẽ tránh sang một bên.

    Nam nhân còn chưa kịp đánh đã bị Đổng Ngọc hạ gục.

    Trên mặt đất còn không thành thật.

    Khi nhìn lại, ta thấy người thiếu nữ trông quen quen.

    Đây không phải là người thay thế ta thành Lâm tiểu thư sao.

    Chắc nàng ta đã nhận ra ta, đứng cúi đầu trốn sau lưng gã đánh xe ngựa.

    Cảm nhận được tầm mắt của ta, nàng ta quay đầu một cách mất tự nhiên.

    Ta cũng không đứng lên mà yên lặng đợi Đổng Ngọc dạy dỗ nam nhân đang quỳ trên mặt đất.

    Cuối cùng Đổng Ngọc buông tay, hắn mới cầu xin tha thứ.

    Hứa đi hứa lại rằng sẽ không phóng ngựa như thế ở trong thành.

    Rắc rối nhanh chóng được giải quyết.

    Trở về căn nhà quen thuộc của mình, cảm giác căng thẳng mới hoàn toàn biến mất.

    Ta trực tiếp leo lên giường ngủ một giấc.
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 8


    Cũng không biết mình đã ngủ bao lâu.

    Ta bị đánh thức bởi tiếng động ngoài cửa.

    Nhà ai có chuyện vui náo nhiệt đến mức khua chiêng gõ trống.

    Ta cũng muốn tham gia cho vui.

    Vừa mở cửa, ta mới nhận ra nhân vật chính là mình.

    Kiệu của nhà họ Lâm dừng ngay trước cửa nhà ta.

    Lâm lão gia cùng phu nhân đều tới.

    “Cha mẹ tới đón con về nhà.”

    Ta nhìn thấy những người hàng xóm đều tươi cười và cầm kẹo mừng của gia đình họ Lâm.

    Họ chúc mừng ta.

    “Thúy Hoa, ta biết ngay người xinh đẹp như cô nhất định không phải do ông Chu sinh ra.”

    “Từ nay về sau có thể sống tốt rồi, đừng lo lắng nữa.”

    “Đi thôi, về sau đừng quên chúng ta.”



    Ta lên kiệu trong ánh mắt hâm mộ và chúc phúc của họ.

    Điều này có nghĩa là ta đã vạch ra một ranh giới với cuộc sống trước kia của mình.

    Thật tuyệt, ta không bao giờ phải dậy sớm giết heo nữa.

    Còn có tiền để mua, mua và mua.

    Ta không phải là người kiểu cách, ta chỉ biết rằng có cha mẹ, ta không còn phải lo lắng có ai bắt nạt ta như ngày ta gặp Đổng Ngọc nữa.

    Phía trước chiêng trống vang trời, ta vô cùng phấn khích.

    Gia đình Lâm rất tốt với ta.

    Mọi người đều đối xử tốt với ta mang theo nội tâm áy náy.

    Đặc biệt chủ nhân nhà họ Lâm, chính là cha ta.

    Ta nghe mẹ kể rằng ông ấy có phong thái của một người cầm quyền, nói một không hai.

    Nhưng chỉ cần ta nói một câu, ông ấy có thể thỏa mãn vô hạn yêu cầu của ta.

    Và bà của ta, người mà ta chưa từng gặp mặt.

    Ta mới về nhà chưa được 2 ngày, trong sân đã đầy đồ bà gửi.

    Ta cũng đặc biệt quan tâm bà, mỗi ngày đều đến chào hỏi và trò chuyện cùng bà.

    Trong chớp mắt, ta trở thành người được sủng ái nhất gia đình họ Lâm.

    Còn có một cái tên mới, Lâm Nha.

    Cha nói thật may mắn vì ngọn cỏ là ta đã lớn lên mạnh mẽ.

    Ta cũng làm món thịt ba chỉ mà lúc trước đã hứa với họ.

    Bộ dụng cụ giết heo đều đã được chuyển đến sân nhỏ của ta tại nhà họ Lâm.

    Trước mặt mọi người già trẻ lớn bé trong nhà, ta bắt đầu trình diễn cách giết heo và chọn thịt heo một cách suôn sẻ.

    Bà nội ngày ngày tụng kinh nhìn cảnh này không khỏi cau mày.

    Vừa niệm “A Di Đà Phật” vừa lấy cớ cho ta.

    “Đứa trẻ này quá khổ nên mới phải sát sinh. Xin Phật Tổ đừng trách.”

    Nha hoàn và hộ vệ xem đều choáng váng, họ đều nói rằng không dám gây sự với ta.

    Ta đã làm cả một con lợn thành món ngon mỹ vị.

    Rất nhiều trong số đó được phát cho người hầu, đặc biệt là 2 tiểu nha hoàn vẫn ở bên ta mấy ngày qua.

    Họ chiều ta đến mức ta cảm tưởng mình không có tay chân.

    Khi thức ăn được bày lên tối hôm đó, cha ta trước hết nói một bài cảm ơn dài với ta.

    Nó văn vẻ quá, ta không hiểu lắm.

    Ta chỉ có thể nhe răng cười hì hì, sau đó ngửi mùi hương nuốt nước bọt.

    Khi ông vừa ra lệnh, ta dẫn đầu gắp miếng thịt kho tàu cho bà nội.

    Mãi cho đến khi nhìn thấy vẻ mặt do dự của mọi người, ta mới nhận ra rằng bà nội đã không ăn đồ ăn dầu mỡ thế này từ lâu.

    Nhìn miếng thịt còn rỉ nước trên bát cơm trắng của bà nội.

    Hic

    Bà nội cầm đũa gắp một ít cho vào miệng

    “Kỹ năng nấu nướng của Tiểu Nha tốt như vậy, sau này bà nội có lộc ăn rồi.”

    “Chỉ cần nói cho cháu biết bà nội muốn ăn gì, cháu sẽ học.”

    Bầu không khí lại sôi động trở lại.

    Sau việc này, danh tiếng “Đại tiểu thư giết heo” của ta đã thực sự được khẳng định.
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 9


    Vài ngày nữa là lễ mừng thọ 60 tuổi của bà nội.

    Cũng là ngày nhà họ Lâm giới thiệu ta với những gia tộc khác.

    Mặc dù mọi người ở thành Biện Kinh đều biết tới sự tồn tại của ta, nhưng họ chưa chính thức giới thiệu ta.

    Đổng Ngọc nói rằng ngày hôm ấy chàng sẽ đến cùng với Đổng đại nhân.

    Ta vô cùng chờ mong.

    Vì hôn sự vẫn chưa được quyết định nên ta không thể thường xuyên gặp riêng Đổng Ngọc được.

    Tổng cộng ta đã không gặp chàng 3 ngày rồi.

    Ngày mừng thọ ta dậy từ sớm, bọn nha hoàn trang điểm cho ta thành bộ dáng của tiểu thư kinh thành.

    Những ngày này ta học được một chút lễ nghi.

    Khi đi đường, ta cảm giác như đôi chân không phải của mình nữa, lúng túng cực kỳ.

    Khi Đổng Ngọc thấy ta, chàng hỏi ta có muốn đi nhà vệ sinh không.

    Ta trợn mắt nhìn chàng và nói với chàng rằng đây là bộ dáng của một tiểu thư ưu nhã.

    Chàng chỉ nhếch miệng và nhìn ta như nhìn một con khỉ đang biểu diễn xiếc trên đường.

    “Đừng nói, sau này dắt nàng ra ngoài đi dạo một vòng còn kiếm được nhiều tiền hơn so với con khỉ kia.”

    “Dù sao lấy danh nghĩa tiểu thư nhà họ Lâm cũng đáng giá.”

    Khi nói, dường như chàng đã tưởng tượng ra cảnh tượng đó trong đầu, cười khúc khích.

    Vì thế, Lâm Nha tiểu thư làm thục nữ nửa canh giờ đã nản lòng và biến thành Chu Thúy Hoa quen thuộc.

    Với tư cách là một nửa nhân vật chính hôm nay, ta không thể liên tục trò chuyện với Đổng Ngọc được.

    Ta phải đứng cạnh cha mẹ và chào các vị khách quý đến và đi.

    Ta không ngờ lại gặp người quen ở đây.

    Nam nhân ngày ấy phóng ngựa ở kinh thành bị Đổng Ngọc đánh cũng tới chúc thọ.

    Hắn ân cần tặng ta một cây trâm bằng ngọc.

    “Quý giá quá, không thể xứng.”

    “Tiểu thư trời sinh tôn quý, đương nhiên có thể xứng.”

    “Ý ta nói là ta quá quý giá, cây trâm ngọc này không xứng với ta.”

    Mẹ ta ở bên cạnh xì một chút cười ra tiếng, sau này bà nói là do bà không nhịn được.

    Nam nhân kêu Lý Đán, một tay ăn chơi nổi tiếng kinh thành.

    Gia thế bình thường, có cha là một vị quan lục phẩm.

    Nhưng hắn ta đắc ý giống như cha là Hoàng Đế vậy.

    Ban đầu dùng chính dáng vẻ đó để lừa gạt tiểu thư giả kia, Lâm Đường.

    Ta không nghĩ nhiều như vậy, ta chỉ không thích Lý Đán mà thôi.

    Hơn nữa đối với quan hệ nam nữ mà nói, trâm ngọc mang ý nghĩa không minh bạch.

    Ta có Đổng Ngọc nên đương nhiên coi thường sản phẩm lỗi này.

    Lý Đán bị ta chặn họng, sắc mặt đột nhiên tối sầm.

    Cuối cùng vẫn trơ mặt, cười đi.

    Lễ mừng thọ lần này có có rất nhiều tiểu thư khác tới.

    Mẹ ta muốn ta đi theo biểu tỷ cùng nhau chiêu đãi, không cho cự tuyệt.

    Một vị tiểu thư trẻ chiếm lấy tầm mắt ta trong nháy mắt, đó là thiếu nữ đã giúp Đổng Ngọc mài mực.

    Nàng ấy ngồi chéo đối diện ta, nghe biểu tỷ nói nàng là Đổng Yến, đích nữ của Đổng tướng quân.

    Nàng được Trấn Quốc công nuôi dưỡng từ nhỏ, xem như là thanh mai trúc mã của Đổng Ngọc.

    Cuộc trò chuyện của các vị tiểu thư sao cao thâm quá.

    Họ bắt đầu đọc thơ trước mặt ta.

    Đầu ta quay cuồng.

    Biểu tỷ nhìn khuôn mặt ngốc nghếch của ta, cũng không ép ta tham gia.

    Suốt quá trình, ta chỉ nhớ lời Đổng Yến nói.

    “Cảnh xuân tươi đẹp xứng mỹ nhân”

    Có thể cũng nhìn ra ta không có hứng thú, các nàng tự động đổi đề tài.

    Nhắc tới các vị công tử ở bên kia hồ.

    Ta thích nghe điều này và ngay lập tức quan tâm.

    Khoảng cách rất xa nên ta vươn cổ ra nhìn những vị công tử mà họ đang nói đến.

    Nếu có Đổng Ngọc ở đây, nhất định chàng sẽ nói ta là con ngỗng của bác Lưu.

    Cả ngày rướn cổ lên kêu quạc quạc.

    Vô thức, chủ đề chuyển từ các vị công tử mà ta không quen biết sang Đổng Ngọc.

    “Đổng Yến, nếu cô còn chưa đoạt được đích tử nhà Trấn Quốc công, không bằng giúp chúng ta dẫn đường.”

    “Đúng thế, Đổng công tử tao nhã lịch sự, rất phù hợp để kết hôn.”

    “Lần trước gặp Đổng công tử ở phủ Thái tử thật đúng là khó quên.”



    Có phải Đổng Ngọc mà họ đang nói đến là Đổng Ngọc mà ta biết không?

    Trên đời còn thật nhiều điều mà ta chưa biết.
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 10


    Họ đã nói rất nhiều, cuối cùng Đổng Yến đã giải quyết vấn đề bằng một câu.

    “Ngọc ca quả thật rất xuất sắc nhưng chúng ta chỉ là huynh muội mà thôi. Trong lòng huynh ấy đã có người rồi.”

    Nói xong nàng ấy lặng lẽ liếc nhìn ta.

    Chẳng lẽ nàng ấy biết ta.

    Rõ ràng ta chỉ gặp nàng ấy một lần lúc ta nhìn trộm.

    “Từ góc độ này xem ra Đổng Ngọc không phải là người tốt. Hắn đã nhận khăn uyên ương của muội, cần gì phải khinh nhục muội, treo muội.”

    Các tiểu thư vừa mới trêu chọc nàng càng phẫn nộ hơn.

    Đổng Yến chỉ cúi đầu, không cười nữa.

    “Các tỷ muội không cần như thế. Huynh muội chúng ta không môn đăng hộ đối.”

    Trông nàng như sắp khóc đến nơi.

    “Huynh ấy có biết là huynh ấy đã nhận khăn uyên ương của muội không? Muội đừng ỷ rằng ở đây chỉ có các tỷ muội mà nói bậy.”

    Biểu tỷ trợn trắng mắt liếc nhìn nàng.

    Cả nhà họ Lâm đều biết Đổng Ngọc là người thương của ta.

    Bởi vì khi ta không được ra ngoài, chàng sẽ trèo tường vào.

    Chàng cũng không tránh người khác, mỗi lần đều trèo tường một cách công khai.

    Theo ý chàng là chàng muốn tất cả mọi người đều biết chàng đến tìm ta.

    Vì thế mẹ luôn trêu chọc ta mỗi bữa ăn.

    “Tiểu tử Trấn Quốc Công kia lại trèo tường. Lần sau con nhắc hắn vào hẳn cửa chính, đừng trèo tường dễ dàng dọa sợ người khác.”

    Từ khi ta truyền đạt, chàng ấy gần như coi Lâm gia là nhà của mình.

    Chàng có thể đến 2, 3 lần một ngày.

    Đổng Yến bị biểu tỷ của ta chế nhạo một trận, không ngờ tỷ ấy cứng rắn như vậy.

    Các tiểu thư còn đang tức giận sửng sốt một chút rồi im lặng.

    Cuối cùng một vị tiểu thư nào đó xấu hổ ra tiếng thay đổi đề tài.

    Ta nhìn sang bên kia hồ, chợt nhớ tới Đổng Ngọc.

    Biểu tỷ biết ta nghĩ gì nên bảo ta tìm lý do lặng lẽ rời đi.

    Biểu tỷ của ta thật tốt bụng, lần sau ta sẽ không lén lút cho cá vàng của tỷ ấy ăn nữa.

    Ta trước đây chưa từng cho cá vàng ăn, không biết rằng chúng không có cảm giác no.

    Ta đổ hẳn một khay thức ăn cho cá xuống hồ nước nhà biểu tỷ.

    Chưa đến nửa ngày, hồ nước trong sân nhà tỷ ấy đầy những con cá vàng nhỏ đã chết.

    Con mèo gần đó vừa ăn vừa rưng rưng nước mắt.

    Sau khi biểu tỷ nói với ta, ta xách váy rời đi.

    Thấy ta đi ra, Đổng Ngọc cũng theo ta.

    Chúng ta quay lại căn nhà nhỏ của ta, nơi này vẫn yên tĩnh nhất.

    Vừa ngồi xuống ta lại nhớ tới lời nói của Đổng Yến.

    Ta hắng giọng nói: “Rừng xuân tươi đẹp xứng mỹ nhân.”

    Chàng lấy điểm tâm từ trong tay áo, không thèm nhìn ta.

    “Bị khùng hả?”

    “Khụ khụ, đây chính là muội muội tốt của người nào đó nói, đáng tiếc ta không có thiên phú văn chương như vậy.”

    Thành thật mà nói, ta có chút ghen tị.

    Đổng Ngọc chống cằm, có lệ mà cười ta.

    “Cái gì? Nếu nàng không xé sách ăn, ta đảm bảo nàng còn văn vẻ hơn nàng ta, đầy bụng thơ văn.”

    “Đúng đúng đúng, ta chính là con khỉ diễn xiếc trên đường.”

    Miệng chàng ấy vẫn không hề thay đổi, trước đây ta đã nhìn nhầm rồi.

    Ngược lại chàng nhìn khuôn mặt tức giận của ta cười.

    Chàng duỗi tay nhéo ta: “Còn giận à, kinh thành có nhiều cô nương như thế, nhưng Đổng Ngọc lại chỉ thích Chu Thúy Hoa thì phải làm sao bây giờ?”

    Một câu nói đã công phá ta, ta không thể kìm được nụ cười trên môi.

    “Vậy thì cứ thích đi, ta không keo kiệt đến thế đâu.”

    Ngày hôm đó ta mới biết được lời nói của một người nói chuyện khó nghe cũng có thể êm dịu đến thế.
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 11


    Ta và Đổng Ngọc dự định thành thân vào đầu mùa thu.

    Đổng Ngọc sợ ta không thích nghi được cuộc sống trong phủ đệ có quá nhiều quy củ.

    Chàng nói chàng thích một Chu Thúy Hoa tự do tự tại.

    Liền tự mình lập môn hộ.

    Dù sao hiện tại chàng cũng là một vị quan ngũ phẩm, có bổng lộc.

    Trên hôn thư viết Đổng Ngọc cùng Lâm Nha.

    Chàng nói chàng sẽ luôn gọi ta là Chu Thúy Hoa và hỏi ta có để ý chuyện đó không.

    Ta nói chàng gọi ta thế nào ta cũng thích.

    Chu Thúy Hoa và Lâm Nha đều là tên cha mẹ đặt cho ta.

    Một tuần trước khi tổ chức lễ thành hôn, chúng ta không gặp nhau.

    Ta đang thêu cho chàng một chiếc khăn uyên ương, việc thêu thùa này khó hơn giết heo nhiều.

    Trên chiếc khăn trắng tinh chỗ nào cũng rải rác những chấm nhỏ.

    Đó đều là những vết máu lưu lại sau khi ta bị đâm.

    Ta thường có thói quen lau trên quần áo khi bị chảy máu, lúc này thuận tiện lau trực tiếp vào khăn tay.

    Mẹ ta nói rằng sợ ta thêu xong khăn uyên ương, khăn trắng sẽ biến thành khăn đỏ.

    Cả ngày lẫn đêm, ta chăm chỉ thêu hai con uyên ương nhưng lại giống hai con vịt.

    Khi ta mặc áo cưới và trùm khăn lên đầu, trái tim đang lo lắng của ta đột nhiên liền yên định.

    Đổng Ngọc nắm tay ta và dắt ta lên kiệu hoa.

    Đổng phủ mới xây chỉ cách Lâm phủ hai con phố.

    Rất thuận tiện cho ta trở về nhà họ Lâm.

    Ta không nhìn thấy gì nên chỉ có thể để Đổng Ngọc dẫn ta bái lạy trời đất.

    "Nghi lễ hoàn thành, đưa vào động phòng."

    Ta biết chàng phải ở bên ngoài tiếp khách, liền thích ý nằm trên giường nhỏ chuẩn bị ngủ một giấc.

    Dù sao ở một mình có chút nhàm chán.

    Và hôm nay ta cũng dậy hơi sớm.

    "Heo nhỏ lười biếng, mau dậy đi."

    Vừa mở mắt ra, ta đã thấy khuôn mặt của Đổng Ngọc ở rất gần ta.

    Chàng ấy đang véo má ta,

    "Chu Thúy Hoa, đêm tân hôn nàng nỡ lòng nào bỏ chú rể một mình hả?"

    Trên người chàng có chút mùi rượu, tính trẻ con vào giờ khắc này lộ ra không sót một chút nào.

    "Vậy chàng có thể bỏ tân nương ngồi đây một mình cả buổi!"

    Ngủ cả buổi!

    "Đó là phu quân có lỗi với nương tử nương tử, xin lỗi nương tử ạ."

    Ta đẩy nhẹ chàng ra: "Chàng uống nhiều lắm à?"

    "Không, chỉ một chút thôi. Ta vẫn chờ đêm xuân một lần."

    Dứt lời, chàng thu hẹp khoảng cách giữa chúng ta.

    Hơi thở từ miệng chàng bị truyền đến miệng ta.

    "Rượu có ngon không?"

    Chàng mỉm cười có chút ranh mãnh.

    "Có chút cay, lần sau hai ta cùng uống đi."

    "Được."

    Ta lấy khăn tay hình uyên ương từ trong tay áo ra:"Đây là tín vật thêu tặng chàng."

    "Haha ~ Uyên ương à, ta rất thích."

    "Ta còn tưởng rằng chàng sẽ nói là con vịt."

    "Thật tốt khi chàng biết."

    "..."

    Màn giường buông xuống, quần áo đỏ rơi xuống đất, bạch ngọc trong sáng.

    Sau đó tất cả chỉ là mật ngữ ở khuê phòng.

    Cùng âm thanh đung đưa.
     
    Nhật Ký Cực Khổ Của Con Gái Thật
    Chương 12: Ngoại Truyện Đổng Ngọc (Hoàn)


    Phiền chết!

    Cha ta lại cưới cho ta một di nương nữa.

    Ông ấy thậm chí còn muốn để Đổng Yến làm vợ lẽ của ta.

    Ta không thích một muội muội mít ướt, chỉ thích mách lẻo.

    Hơn nữa, nàng ta còn là đích nữ của tướng quân, làm vợ lẽ của ta cũng không phải là chuyện vinh dự gì.

    Ta cầm cây giáo, mang theo tiền mẹ để lại cho ta dứt khoát rời khỏi Đổng phủ.

    Thị vệ đi theo ta đều là huynh đệ cùng nhau lớn lên từ nhỏ.

    Chúng ta định cư ở phía đông thành.

    Là con vợ cả của Trấn Quốc Công, ta đương nhiên không thể so cha ta kém hơn được.

    Dù ta khinh thường việc ông ấy cưới nhiều di nương như vậy.

    Nhưng ta không thể không thừa nhận ông ấy là một Trấn Quốc công lợi hại.

    Vì thế, ta không thể từ bỏ hai chữ “Văn võ”.

    Việc ta rời khỏi Đổng Phủ không có nghĩa là cắt đứt quan hệ.

    Chỉ là ta không thích cuộc sống trong phủ, và cha ta cũng đồng ý.

    Suy cho cùng ta làm con ngoan trong suốt 15 năm.

    Không ngờ ngay ngày đầu tiên dọn đến, ta đã nghe thị vệ nói nhà bên cạnh có cha mới mất.

    Ngày hôm sau, có ác bá tới tìm đứa trẻ mười ba tuổi ở nhà bên.

    Thật là súc sinh!

    Ta cầm theo giáo đuổi đánh ác bá.

    Nhìn đứa trẻ tựa như củ cải nhỏ trước mặt, ta hỏi nàng có muốn làm thị nữ của ta không.

    Tình cờ chúng ta chỉ có vài nam nhân sống ở nhà bên cạnh, sinh hoạt có chút cẩu thả.

    Thật bất ngờ, nàng ấy đã trực tiếp từ chối ta.

    Nàng ấy nói muốn mổ heo để kiếm sống.

    Nàng nói rất kiên quyết, nhưng hai hàng nước mắt còn vương trên má lại có chút buồn cười.

    Từ đó trở đi, mỗi khi đọc sách ta lại nghe thấy tiếng la hét thảm thiết ở bên nhà hàng xóm.

    Lúc đầu ta còn tưởng rằng ác bá lại tìm đến.

    Nhìn lại thì ra là cô nhóc nhà bên cạnh đang giết heo.

    Nàng ấy còn nhỏ hơn con heo, và con heo chỉ cần đẩy một cái là nàng ấy ngã sõng soài.

    Rất buồn cười.

    Nhưng chính tiếng hết này lại làm ta bực mình.

    Không thể đọc được một từ nào.

    Tốt hơn vẫn nên ở trong Đổng phủ, ít nhất nơi đó yên tĩnh.

    Ngày đó nhà bên cạnh lại có tiếng la hét, cùng với đó là tiếng khóc xé lòng.

    Ta không thể chịu đựng được nữa.

    Đi lên giúp nàng giữ heo để nàng ấy giết nó.

    Cuộc đời luôn cần có bước đầu tiên, nếu tiếp tục thất bại, có thể nàng ấy sẽ chết đói.

    Ta muốn nàng ấy đừng chém ta, miệng ta thật thiêng.

    Trên cơ bản nàng đã chém tay ta.

    May mắn thay, sức lực của nàng ấy không lớn, chỉ có máu phun ở trên tay thôi.

    May mắn tay chưa bị chặt đứt.

    Ta nói thị vệ giúp nàng ấy giết heo và ta có được cả một buổi trưa bình yên.

    Máu đã ngừng chảy, nhưng mất quá nhiều máu khiến ta chóng mặt.

    Chạng vạng tối, nàng bưng một bát thịt heo vào cho ta ăn.

    Ta không có chút phòng bị nào ăn ngay một miếng do nàng ấy đút.

    Ta gần như đã chết trong tay nàng ấy.

    Mùi tanh của thịt sống mang theo vị mặn ở trong cổ họng.

    Lúc đó ta nghĩ, nàng ấy có phải là người do kẻ thù của ta phái đến để giết ta không?

    “Chu Thúy Hoa, nàng thật hiểm độc!”

    Nàng ấy có chút không vui khi thấy ta nôn mửa.

    Không thể tin được, nàng tự nếm một miếng, tiếng nôn mửa so với tiếng của ta còn lớn hơn.

    Lúc ấy ta không ngừng được cười, một nụ cười không hề mang theo ý nghĩ nào khác.

    Chẳng nhằm mục đích gì cả, chỉ đơn giản là muốn cười thôi.

    Đây cũng là lần đầu tiên sau khi mẹ qua đời, ta cảm thấy tự do, thoải mái.

    Dần dần, nàng ấy ngừng khóc.

    Nàng ấy tự học được cách giết heo rồi mang ra chợ bán.

    Nàng dần cao lên, từ một củ cải nhỏ lớn lên thành cô nương duyên dáng, yêu kiều.

    Thiếu niên xung quanh đều có ý với nàng ấy.

    Nhưng băn khoăn với thân phận của nàng nên cũng không dám nói gì.

    Ta phát hiện ta rất quan tâm những suy nghĩ của họ về nàng ấy.

    Ta không thích.

    Trong 5 năm, nàng ấy đã sớm trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời ta.

    Chỉ ở trước mặt nàng, ta mới là con người thật nhất của mình.

    Mỗi lần sau lá mặt lá trái với người khác, ta đều đến nhà nàng để ăn trực.

    Tất nhiên tay nghề nấu nướng của nàng ấy càng ngày càng tốt, nếu không thì ta đã không đến ăn trực.

    Nàng ấy luôn nghĩ rằng ta có điều gì muốn nói với nàng.

    Kết quả là ta không hề nói chuyện trong khi ăn.

    Đương nhiên ta cũng không ăn miễn phí, ta sẽ mang điểm tâm đ ến cho nàng ấy.

    Những món ăn mà nàng ấy không nỡ bỏ tiền mua.

    Hơn nữa ta còn giúp nàng ấy rửa rau xắt rau, không có người ăn trực nào hiền huệ như ta.

    Vì vậy nàng ấy luôn chờ mong sự xuất hiện của ta.

    Thoáng chốc ta đã 20, cần kế thừa vị trí của cha ta.

    Đổng Yến, người đã lâu không gặp, gõ vang cửa nhà ta.

    Nàng ta vẫn luôn nói về ý tưởng của cha ta.

    Ta bảo nàng ta đừng nghe lời cha ta nói, hãy sống cuộc sống mà nàng ta muốn.

    Ta sẽ ủng hộ nàng ta.

    Hôm đó, ta gọi Chu Thúy Hoa nhiều lần mà nàng ấy không trả lời.

    Ta lo lắng chạy vào nhà nàng, chỉ thấy nàng ấy đang đờ đẫn.

    Ta hơi tức giận, sợ nàng ấy xảy ra chuyện gì.

    Khi nàng ấy nói nàng ấy đang tương tư, nàng ấy đang định nói một cái tên nào đó mà ta không quen biết.

    Ta muốn giết người!

    Thật may là nàng nói thích ta.

    Ta sửng sốt một chút, trong lòng vô cùng hạnh phúc.

    Chúng ta ước định trong vài ngày sẽ tới gặp cha ta.

    Khoảnh khắc đó ta quyết định sẽ dành cả phần đời còn lại của mình ở bên nàng.

    Đến ngày hẹn, nàng mãi mà không đến.

    Ta tức giận đến muốn chết.

    Ta mất rất nhiều thời gian, còn dọa đoạn tuyệt quan hệ cha ta mới đồng ý, không ngờ nàng lại không tới.

    Ta cho rằng nàng đổi ý, ta cho rằng nàng không muốn gả cho ta.

    Ta nổi giận đùng đùng mà chạy đến nhà nàng.

    Lúc này mới nghe bác gái hàng xóm nói nàng bị Đại Lý Tự bắt đi.

    Ta từ tức giận chuyển sang lo lắng.

    Nhưng ta là con vợ cả của Trấn Quốc Công, muốn cứu một người cũng không khó.

    Kết quả nàng ấy nói với ta nàng ấy là người nhà họ Lâm, chính là họ Lâm đã phạm tội khi quân.

    Ta khờ ngang.

    Tru di cửu tộc cũng có thể tìm thấy được ở đây.

    Ta chỉ có thể an ủi nàng ấy và dựa vào ngọn núi lớn là cha ta.

    Cha ta nói với ta rằng dù ta có đoạn tuyệt quan hệ với ông thì ông ấy cũng không giúp gì được.

    Không còn cách nào, ta chỉ có thể tìm người trong giang hồ để chuẩn bị cướp tù.

    Không ở kinh thành cũng không sao.

    Đến ngày hành quyết, ta bị thị vệ đánh ngất xỉu và đưa về Đổng gia.

    Hắn nói không muốn nhìn thấy ta chết và rằng ta có thể gặp được người khác trong tương lai.

    Ta bị trói vào một chiếc ghế và không thể cử động.

    Dù ta có cố gắng vùng vẫy thế nào thì những sợi dây thừng quanh ta vẫn thờ ơ.

    Thời gian từng chút, từng chút trôi qua và ta biết giờ hành quyết đã qua đi.

    Nước mắt không ngừng tuôn rơi và tâm hồn như bị rút ra khỏi cơ th ể.

    Ta biết ta cũng không sống nổi.

    Nhưng khi ta đang hoàn toàn tuyệt vọng thì nàng ấy xuất hiện trước mặt ta.

    Ta nói ta rất đói.

    Nàng ấy nấu ăn cho ta như thường lệ.

    Ta ở bên cạnh phụ giúp nàng, mắt dán chặt vào nàng ấy không rời được.

    Vừa im lặng ăn cơm vừa nghe tiếng mưa rơi.

    Ta cảm thấy an tâm.

    Chẳng bao lâu sau nàng ấy trở về nhà họ Lâm và đổi tên thành Lâm Nha.

    Ta sợ nàng ấy sẽ bị thu hút bởi những công tử khác.

    Và ta thực sự bối rối khi không thể nhìn thấy nàng.

    Ta biết trèo tường là không lịch sự, nhưng ta chỉ muốn gặp nàng ấy.

    Ta chỉ có thể cố gắng giảm ảnh hưởng đến nàng ấy nhiều nhất có thể.

    Hãy để mọi người biết rằng Đổng Ngọc thuộc về Lâm Nha.

    Sau vô số lời thúc giục của ta, cha ta đã ra lệnh cho người đưa ta đến nhà họ Lâm cùng lễ vật để cầu hôn.

    Cuối cùng, vào đầu mùa thu, ta thành thân với tình yêu của đời mình, người luôn bao dung với ta.

    Cho dù nàng ấy là Chu Thúy Hoa hay Lâm Nha.

    Nàng ấy đều là ái thê của ta.
     
    Back
    Top Dưới