Cập nhật mới

Đô Thị  Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn

Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 20


Nam ca vẫn cười: "Đúng vậy. Đây là kế hoạch mà tôi và mẹ cô đã bàn bạc từ trước. Bản chất thực sự của cô chính là nhân cách thứ hai, kẻ có thể tự do thao túng thế giới của tổ chức b/u/o/n n/g/u/o/i này… Vì vậy, chúng tôi quyết định dùng phương pháp 'tái hiện ký ức' để điều trị liệu cho cô. Trịnh Lâm, cô sinh ra đã là một tội phạm hoàn hảo."

Tôi vịn lấy mép bàn, những ngón tay run rẩy đến mức gõ mạnh xuống mặt bàn không ngừng.

Không, tôi không muốn như thế này.

Tôi không phải tội phạm.

Tôi không phải.

Tôi không muốn trở thành tội phạm.

Tôi là một người tốt.

Tôi không phải kẻ xấu.

Tôi hoảng loạn đến mức co rúm người lại, ôm lấy đầu, cuộn người trong góc phòng.

Nhưng giọng nói của Nam ca vẫn vang vọng bên tai: "Xem ra phương pháp điều trị này khá hiệu quả đấy. Nhìn xem, ánh mắt cô cũng đã thay đổi rồi… Phải nói, đây quả thực là một ý tưởng rất tuyệt vời. Mà nhắc mới nhớ, người nghĩ ra cách này cũng là cô ta. Đúng là một bác sĩ giỏi."

Cô ta?

Cô ta là ai?

54

Theo những gì Nam ca nói, phương pháp điều trị này có hiệu quả, vậy thì người này chắc chắn rất hiểu rõ tôi.

Trước khi đến đây, tôi vẫn là nhân cách đầu tiên bình thường.

Sau khi đến đây, chỉ có hai người có thể ảnh hưởng đến tôi, là Hứa Tình và Mạnh Hạo.

Trong hai người họ, ai là bác sĩ? (*)

(*) Trong tiếng Trung, đại từ ngôi thứ 3 số ít đều chỉ phát âm là /tā/, nên lúc này Trịnh Lâm chưa xác định được giới tính của bác sĩ.

Nếu là bác sĩ thì có nghĩa người đó thuộc phe của Nam ca.

Cũng đồng nghĩa với việc người đó có thể kiểm soát quá trình chữa trị của tôi, không để tôi biến thành nhân cách thứ hai.

Nghĩ đến đây, tim tôi bỗng chùng xuống.

Đúng lúc này, điện thoại của Nam ca phát ra một âm thanh "tít" nhẹ.

Trên màn hình hiện lên sáu chữ: "Nhanh chóng g/i/e/c Mạnh Hạo."

Tâm trạng vốn đã hỗn loạn của tôi lập tức vỡ vụn.

Tôi nín thở, nhìn chằm chằm về phía Nam ca và thấy ông ta bình tĩnh mở một ứng dụng trò chuyện có tên "Telegram", sau đó thong thả gửi một tin nhắn thoại:

"Không vấn đề. Trong vòng hai tuần, tôi sẽ để cậu ta c/h/e/c."

55

Tôi cảm thấy trái tim đầy vết thương của mình lại bị xé toạc thêm một lần nữa, m/a/u chảy đầm đìa.

Nếu bọn họ muốn g/i/e/c Mạnh Hạo, vậy thì chắc chắn người đóng vai bác sĩ là Hứa Tình.

Nhưng rõ ràng bây giờ cô ta đã bị điên rồi cơ mà.

Nghĩ đến lời Nam ca nói về phương pháp "tái hiện ký ức" để điều trị cho tôi... Lẽ nào, trước đây, nhân cách thứ hai của tôi cũng điên dại giống Hứa Tình bây giờ?

Tôi càng nghĩ càng cảm thấy hoảng sợ, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đúng lúc này, Nam ca vỗ vai tôi: "Hình như Mạnh Hạo đã liên lạc với cảnh sát bên ngoài, thậm chí còn giao một số tài liệu ra ngoài. Mẹ cô đã không thể chờ đợi thêm được nữa, bà ấy muốn g/i/e/c cậu ta ngay lập tức. Cô không còn nhiều thời gian đâu, Trịnh Lâm. Hãy nói xem, cô định dùng cách nào để g/i/e/c cậu ta?"

Tôi im lặng nhìn chằm chằm về phía ông ta, không trả lời.

Nam ca cười khẽ: “Đúng, chính là cái này…” Sau đó, ông ta đột nhiên trợn tròn mắt, đồng tử gần như muốn lồi ra ngoài, biểu cảm vừa phấn khích vừa đáng sợ.

Ông ta chống tay lên bàn, cúi xuống nhìn tôi từ trên cao, đầu nghiêng sang một bên như một con rối gỗ: "Đúng rồi, chính là ánh mắt này, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ xen lẫn thù hận. Trịnh Lâm, cô có biết bây giờ trông cô thế nào không? Cô như một kẻ tâm thần vậy. Nếu trong tay cô có một con d/a/o, nhất định cô sẽ đ/â/m c/h/e/c tôi, đúng không? Ha ha! Đây mới là cô, Trịnh Lâm..."

Dưới bàn, bàn tay tôi chậm rãi siết chặt lại.

Tôi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt ông ta, khẽ nhếch môi, cố gắng thể hiện dáng vẻ của một kẻ b**n th**: "Không, nếu có một con d/a/o, tôi sẽ đ/â/m c/h/e/c Mạnh Hạo."
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 21


56

Trước khi g/i/e/c c/h/e/c kẻ thù, tôi phải nhẫn nhịn đến cùng.

Nam ca sững người.

Tôi dùng móng tay cào vào lòng bàn tay, dùng cảm giác đau đớn để có thể giữ vững sự tỉnh táo.

Tôi nói: "Tôi cần loại kim loại có độ dẫn điện mạnh nhất trong đại bản doanh này. Trong vòng mười ngày, tôi sẽ khiến Mạnh Hạo tự mình khai ra anh ta đã giao nộp tài liệu gì và có đồng bọn hay không."

Nam ca hít một hơi thật sâu nghiêng đầu nhìn tôi: "Cô cần kim loại dẫn điện mạnh nhất làm gì? Định giật chết Mạnh Hạo à? Ha ha ha… Mười ngày sao? Trịnh Lâm, tôi không biết cô đã hồi phục bao nhiêu phần của nhân cách thứ hai rồi nhưng mà tôi có thể để cô thử một lần."

Tôi khẽ gật đầu.

Trên đường quay về, toàn thân tôi vẫn run rẩy không ngừng.

Trong phòng, Hứa Tình vẫn co rúm lại một góc tường như mọi khi.

Tôi tức giận túm lấy cổ áo cô ấy: "Cô là bác sĩ hay là nội gián? Hứa Tình, cô đang làm việc cho tổ chức b/u/o/n n/g/u/o/i phải không? Có phải không?"

Hứa Tình cười một cách quái dị, nhe răng ra như một con rối bị hỏng, khóe miệng kéo giãn đến mức như sắp rách: "He he he… Trịnh Lâm, chúng ta về nhà đi, về nhà thôi, tớ đưa cậu về Vân Nam, he he…"

Tôi vừa tức giận vừa đau lòng.

Tôi hoàn toàn không thể moi được bất kỳ thông tin nào từ cô ấy.

Ở thời điểm này, trạng thái của Hứa Tình thực sự giống hệt một kẻ điên.

Đột nhiên, cô ấy ôm chặt lấy tôi: "Cậu nói bác sĩ gì cơ? Đúng, có một bác sĩ… Là kẻ xấu… Cô ta ở trong phòng để đồ của Nam ca, he he… Cô ta…"

57

Tôi muốn tiếp tục hỏi.

Nhưng Hứa Tình lại bắt đầu nói năng lộn xộn.

Tôi t/u/y/e/t v/o/ng, ôm chặt lấy cô ấy: "Chúng ta là bạn mà, là bạn nhiều năm rồi… Hứa Tình."

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn chẳng thể rút ra được bất kỳ kết luận nào.

Đêm khuya tĩnh lặng, trong lòng tôi lại nảy sinh một suy nghĩ khác. Vị bác sĩ đó có thể là một người thứ ba, không phải Mạnh Hạo, cũng không phải Hứa Tình.

Có khi nào đó là cái bẫy do Nam ca cố ý đặt ra, khiến tôi nghi ngờ Mạnh Hạo và Hứa Tình?

Lỡ như Hứa Tình cũng là người nằm vùng, vậy thì tôi chẳng khác gì công cụ mà Nam ca dùng để g/i/e/c c/h/e/c cả hai người bọn họ.

58

Cũng giống như lần trước, ông ta bảo tôi thử thăm dò xem Mạnh Hạo có phải là cảnh sát nằm vùng không nhưng thực ra chuyện đó chẳng hề quan trọng, vì ông ta đã biết rõ đáp án từ lâu rồi.

Ông ta chỉ đang kiểm tra sự gan dạ và mưu mô của tôi rồi ép tôi phải g/i/e/c c/h/ế/t Mạnh Hạo.

Ông ta như một sợi dây, luôn điều khiển từng bước đi của tôi.

Tôi phải c/a/t đứt sợi dây này, g/i/e/c c/h/e/c ông ta.

Chuyện này không thể trì hoãn thêm nữa.

Một ngày sau, Nam ca đưa cho tôi một miếng bạc hỗn hợp.

Bạc có độ dẻo cao, khả năng dẫn điện và dẫn nhiệt đứng hàng đầu trong các kim loại.

Lúc đó, tôi đã yêu cầu Nam ca đưa cho tôi loại kim loại có độ dẫn điện mạnh nhất nhưng ông ta không đưa bạc nguyên chất mà lại đưa một miếng bạc hỗn hợp. Điều này chứng tỏ ông ta vẫn đang đề phòng tôi.

Ông ta hỏi: "Trịnh Lâm, cô cần kim loại dẫn điện mạnh nhất để làm gì?"

Tôi nói dối: "Để đối phó với Mạnh Hạo."

Nhưng thật ra, tôi định dùng nó để g/i/e/c ông ta.

59

Formalin được sử dụng để bảo quản tiêu bản, thành phần chính của nó là formaldehyde.

Ai cũng biết, trong quá trình xây dựng và sửa chữa nhà cửa, ít nhiều đều sẽ có sự xuất hiện của formaldehyde.

Nếu sau khi sửa chữa, căn phòng không được thông gió đầy đủ, việc sống lâu trong môi trường này sẽ làm tăng nguy cơ mắc u/n/g thư và b/ệ/n/h bạch cầu.

Thông thường, nếu lượng formaldehyde vượt ngưỡng cho phép, con người sẽ cảm thấy buồn nôn, chóng mặt, đau bụng. Trường hợp nặng hơn có thể dẫn đến sốc phản vệ.

Tôi muốn khiến Nam ca c/h/e/c vì n/g/ộ đ/ộ/c formaldehyde.

Nhưng tôi phải đảm bảo rằng sau khi trúng độc, ông ta sẽ không có cách nào cầu cứu được.

Vậy nên tôi cần đ/ô/t c/h/á/y hệ thống điện trong phòng để đồ của Nam ca, để ông ta không thể mở cửa thoát thân.

Miếng bạc hỗn hợp kia chính là chìa khóa để tôi t/h/i/ê/u c/h/á/y đường dây điện.

Nhưng tôi vẫn cần một người đáng tin giúp mình thực hiện kế hoạch này.

Người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là Mạnh Hạo.

Tôi có thể tin anh ấy không?
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 22


60

Nhưng dường như tôi không còn ai khác có thể nhờ cậy.

Tôi buộc phải đi tìm anh ấy.

Buổi chiều, tôi đến gặp Mạnh Hạo.

Anh ấy trông gầy hơn so với hai ngày trước. Lúc tôi nhìn thấy anh ấy, khóe miệng anh ấy vẫn còn vương một vết m/a/u, một tay ôm lấy bụng, sắc mặt tái nhợt, nhìn tình trạng rõ ràng vô cùng tệ.

Hốc mắt tôi bất giác đỏ lên.

Haiz.

Tại sao lại thành ra thế này?

Rõ ràng trước đây, anh ấy vẫn luôn yêu thương và bảo vệ tôi mà.

Vậy mà bây giờ, tôi lại không thể nhìn thấu anh ấy nữa.

Nghĩ đến tin nhắn mà Nam ca nhận được "g/i/e/c Mạnh Hạo càng sớm càng tốt", lòng tôi đau như d/a/o c/a/t, đến cả việc hít thở cũng thấy khó khăn.

Tôi cũng muốn ôm anh ấy nhưng trong đầu đang rối loạn đến mức không biết phải làm gì.

Mạnh Hạo là người chủ động tiến lại gần trước, bàn tay anh ấy dịu dàng vuốt tóc tôi như lúc trước: "Sao em lại có vẻ mặt này? Nam ca bảo em g/i/e/c anh rồi, đúng không?"

61

Sống mũi tôi cay xè, nước mắt lập tức tràn ra khiến tầm mắt tôi nhòe đi.

Mạnh Hạo khẽ cười: "Anh sẽ không để Trịnh Lâm của anh phải vấy bẩn đôi tay này đâu. Nghe này, Trịnh Lâm, anh biết em đang có rất nhiều nghi ngờ, biết em không còn tin tưởng anh nữa. Nhưng anh sẽ không bao giờ làm h/a/i em..."

Tôi ôm lấy lồng n/g/u/c, dùng tay ấn xuống x/u/o/n/g quai xanh để xoa dịu cơn đau: "Mạnh Hạo, tại sao chứ? Anh nói đi, rốt cuộc anh đang giấu em chuyện gì?

Vì sao Hứa Tình lại trở thành như vậy? Anh biết hết, đúng không, Mạnh Hạo?"

Mạnh Hạo nhẹ nhàng lau nước mắt trên má tôi, giọng nói vẫn dịu dàng như trước: "Xin lỗi, Trịnh Lâm, anh không thể nói cho em biết những chuyện khác. Nhưng có một điều anh có thể nói, em chính là gián điệp ngầm của cảnh sát."

62

Gián điệp ngầm?

Mạnh Hạo giải thích: "Trước đây em từng mắc chứng tâm thần phân liệt, Thẩm Châu Ngôn đã chữa khỏi cho em. Ông ấy là cảnh sát nằm vùng, thỉnh thoảng sẽ bí mật cung cấp thông tin cho chúng tôi. Sau khi ông ấy q/u/a d/o/i, tổ chức buôn bán n/o/i t/a/n/g càng lúc càng hoành hành, chúng tôi không thể nào thâm nhập được nữa nên mới quyết định lợi d/u/n/g nhân cách đặc thù của em để cài c*m v** đại bản doanh."

"Nhân cách hiện tại của em là lương thiện, nếu em đến đây mà không bị biến đổi thành nhân cách thứ hai thì năng lực hình sự cùng lòng trắc ẩn bẩm sinh sẽ thôi thúc em tìm cách cứu những cô gái bị giam giữ, từ đó trở thành nội ứng cho bọn anh. Còn trong trường hợp xấu nhất, nếu em thực sự bị thay đổi nhân cách, những cảnh sát nằm vùng đang ẩn nấp trong tổ chức cũng sẽ tìm cách lợi d/u/n/g em để truyền tin ra ngoài."

Ha.

Nam ca đã nói đúng.

Thẩm Châu Ngôn từng chữa khỏi cho tôi.

Ông ta và mẹ tôi đều muốn tôi trở thành nhân cách thứ hai.

Còn Mạnh Hạo và cảnh sát thì đã có sẵn hai phương án đối phó.

Thì ra, tôi chỉ là một công cụ.

Một công cụ để bọn họ lợi d/u/n/g.

Ha ha...

Tôi nhìn chằm chằm vào Mạnh Hạo, đau đến mức không thể thốt thành lời.

Ngực tôi bắt đầu tức nghẹn, tôi cố gắng ôm chặt lấy lồng n/g/u/c mình: "Mạnh Hạo, vậy ra anh giả vờ đối tốt với tôi, giả vờ giúp đỡ tôi, giả vờ quan tâm tôi, giả vờ... giả vờ..."

Dù tôi đã cố gắng kìm nén hết sức có thể nhưng khóe môi vẫn run rẩy không kiểm soát được: "Anh... anh đang lợi d/u/n/g tôi, anh đang lừa tôi. Chỉ vì mẹ tôi là một trong những kẻ sáng lập tổ chức buôn bán n/o/i t/a/n/g nên các người cho rằng tôi sẽ không bị g/i/e/c? Vì thế mà các người bất chấp tất cả để lợi d/u/n/g tôi?"

63

Mạnh Hạo định tiến lại gần tôi nhưng tôi lập tức đẩy anh ta ra: "Đừng chạm vào tôi! Đừng chạm vào..."

Tôi sợ.

Tôi thực sự rất sợ.

Tôi sợ rằng chỉ cần anh ta chạm vào tôi, trái tim tôi sẽ đau đến tan nát.

Sợ rằng tôi sẽ không còn mạnh mẽ nổi nữa.

Tôi cúi đầu, không dám nhìn gương mặt anh ta nữa, giọng nghẹn ngào hỏi: "Anh là người tốt sao? Anh thực sự muốn cứu những cô gái đó, đúng không?"

Giọng Mạnh Hạo cũng khàn đặc: "Đúng."

Tôi c/ắ/n môi, thật lâu sau mới lên tiếng: "Vậy thì hãy phối hợp với tôi g/i/e/c c/h/e/c Nam ca... Sau đó, tôi mong rằng chúng ta sẽ trở thành người xa lạ."

Bên cạnh vang lên tiếng bước chân, Mạnh Hạo vẫn muốn tiến đến.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 23


Giọng tôi khàn đặc, tôi gào lên:: "Đừng lại gần! Đừng lại gần... Cầu xin anh... Anh nói đúng, năng lực hình sự và lòng trắc ẩn trong tôi sẽ thôi thúc tôi cứu những cô gái đó... Tôi sẽ cứu họ... Sẽ cứu họ... Đừng đến đây nữa..."

Nhưng ai sẽ đến cứu tôi đây?

Ai sẽ đến đây?

Ha ha ha ha...

Trái tim tôi đau đến mức không chịu nổi.

64

Cuối cùng, tôi đã nói hết kế hoạch của mình cho Mạnh Hạo nghe.

Bởi vì anh ta từng nói rằng hệ thống điều hòa ngoài trời ở góc tây của tòa nhà và phòng để đồ của Nam ca cùng dùng chung một đường điện.

Chỉ cần điều hòa ngoài trời bị cháy, phòng để đồ của Nam ca chắc chắn sẽ mất điện.

Lúc đó, có thể nhốt ông ta bên trong.

Nhưng nơi này có hệ thống giám sát nghiêm ngặt, không thể chủ động ngắt điện mà bắt buộc phải lợi dụng sức mạnh của thiên nhiên.

Khu vực đặt điều hòa ngoài trời vốn là điểm hay bị sét đ/á/n/h, tôi đã chế tác sợi kim loại cực mỏng từ bạc hỗn hợp rồi đặt trên dàn nóng của điều hòa để dẫn điện, dẫn sét đ/á/n/h trúng vào đó.

Tôi giải thích chi tiết một lần rồi dặn dò Mạnh Hạo: "Bây giờ đang vào mùa mưa, từ ngày mai trở đi sẽ có sấm sét vừa và lớn.

Đợi khi tôi đổi bình cố định dịch formalin cũ cho Nam ca, anh hãy đặt sợi kim loại này lên dàn nóng điều hòa, sau đó nhẹ nhàng dịch chuyển cột thu lôi một chút."

Mạnh Hạo khẽ đáp: "Ừm" Rồi nhận lấy sợi kim loại từ tay tôi.

Tôi xoay người rời đi.

Sau lưng, Mạnh Hạo khẽ gọi tên tôi: "Trịnh..."

Tôi dừng bước, không quay đầu lại: "Từ giờ phút này, tôi sẽ không tin bất kỳ ai nữa, kể cả anh."

65

Những ngày tiếp theo, tôi luôn ở trong phòng thí nghiệm pha chế dung dịch cố định formalin.

Đồng thời, tôi không ngừng suy nghĩ cách dụ Nam ca mắc câu, làm ông ta trúng độc.

Thứ duy nhất có thể lợi dụng chính là "anh em" của ông ta, Thẩm Châu Ngôn.

Phòng để đồ của Nam ca có tổng cộng bốn mươi tiêu bản.

Tượng trưng cho bốn mươi người anh em đã c/h/e/c của ông ta.

Tuy những người này đều rất quan trọng nhưng vẫn chưa thể sánh bằng Thẩm Châu Ngôn.

Vậy nên, tôi quyết định ra tay với lọ dun dịch cố định formalin của Thẩm Châu Ngôn, điều chỉnh nồng độ formalin trong đó cao hơn so với dung dịch cố định thông thường.

66

Tôi mất khoảng bốn ngày thử nghiệm, thay đổi tỷ lệ glycerin và oxy, cuối cùng điều chế được một loại dung dịch đặc biệt có độ k/i/c/h th/i/ch khứu giác tương tự như dung dịch cố định bình thường.

Vào ngày tôi thông báo với Nam ca rằng đã hoàn thành, ông ta mang đến bốn mươi nhãn tên và gọi chuyên gia đến kiểm tra từng mẫu một.

Dĩ nhiên, họ sẽ không thể phát hiện ra bất kỳ điểm bất thường nào.

Chỉ khi nhiệt độ giảm xuống, oxy bên trong lắng xuống, formalin có nồng độ cao trong đó mới hoàn toàn bay hơi.

Thế nhưng, Nam ca vẫn chưa yên tâm.

Hắn đi vòng quanh một lượt, đặt tay lên lọ dung dịch đặc biệt đó, nhìn tôi chằm chằm: "Trịnh Lâm, tôi có thể tin cô không?"

Tôi cố giữ bình tĩnh, nhẹ gật đầu.

Nam ca lập tức ra lệnh cho người dán nhãn tên lên từng lọ rồi sắp xếp theo thứ tự.

Tôi nhìn thấy ông ta dán tên Thẩm Châu Ngôn lên một lọ dung dịch cố định thông thường.

Thực tế, việc dán tên là hoàn toàn ngẫu nhiên, xác suất để ông ta chọn trúng lọ dung dịch đặc biệt quá thấp.

Trong lòng tôi chợt hoảng hốt, như vậy thì không được, tôi nhất định phải đổi lại!

67

Nam ca cũng nhận ra ánh mắt của tôi, ông ta nheo mắt đầy ẩn ý: "Trịnh Lâm, lọ dung dịch cố định này có vấn đề gì sao?"

Tôi lắc đầu.

Hắn chậm rãi nở một nụ cười khó đoán.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên một tiếng sấm "ầm ầm", sét đ/á/n/h ngang trời.

Nam ca chậm rãi tiến về phía tôi: "Trịnh Lâm à, tôi thật sự rất tò mò, cô định dùng bạc làm gì vậy? Dù sao thì tôi cũng coi như là chú của cô, có thể hé lộ một chút cho tôi nghe không?"

Tôi mở miệng, căng thẳng đến tột độ: "Chỉ trong vài ngày nữa ông sẽ biết thôi, tôi có suy tính riêng."

Nam ca gật đầu liên tục: "Được, được, vậy tôi sẽ chờ xem."

Đêm khuya tĩnh lặng, tôi lẻn vào phòng thí nghiệm, lặng lẽ đổi nhãn tên của Thẩm Châu Ngôn, dán lên lọ dung dịch đặc biệt mà tôi đã điều chế.

68

Sáng hôm sau, sấm chớp rền vang, mây đen vần vũ trên bầu trời.

Nam ca gọi đến mấy chục cô gái bị b/ắ/t c/ó/c cùng tôi, ra lệnh cho họ mang các lọ cố định formalin mẫu vào phòng sưu tập.

Đến lúc này, tôi mới biết phòng sưu tập của ông ta không hề đơn giản.

Bên trong không chỉ có một phòng thí nghiệm cỡ nhỏ mà còn có cả một bbứ tường công nghệ cao chuyên hấp thụ formaldehyde.

Ông ta quả thực quá cẩn trọng.

Sau khi các cô gái rời đi, trong phòng chỉ còn lại tôi và Nam ca.

Ông ta khóa cửa lại, nhìn tôi đầy ẩn ý: "Trịnh Lâm à, có thể nói cho Nam ca biết tối qua cô vào phòng thí nghiệm làm gì không? Sao lại giấu tôi vậy?"
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 24


69

Tôi hít sâu một hơi, giữ ánh mắt bình thản nhìn ông ta: "Kiểm tra trạng thái của dung dịch cố định."

Nam ca "ồ" một tiếng, chậm rãi gật gù: "Nhưng mà tôi thấy qua camera siêu nhỏ, cô đang xé nhãn đấy. Cô đã đổi nhãn trên lọ dung dịch cố định của Thẩm Châu Ngôn, khiến tôi cứ thấy bất an mãi. Không có vấn đề gì chứ?"

Ông ta từ từ ghé sát mặt tôi, khoảng cách gần đến mức có thể chạm vào.

Tôi vẫn giữ vẻ điềm nhiên: "Không có vấn đề gì cả."

Nam ca cười, ra vẻ nhẹ nhõm: "À, thế nên sáng nay tôi đã cho người đem lọ có nhãn Thẩm Châu Ngôn đặt vào nơi có nhiệt độ thấp hơn, rồi mở nắp ra. Cô đoán xem? Chỉ cần lắc nhẹ, oxy chìm xuống dưới, lập tức có một mùi hăng nồng xộc lên, nồng gấp mười mấy lần so với dung dịch cố định bình thường. À phải rồi, tôi còn cho đám con gái bị bắt ngửi thử nữa, có một đứa ngã xuống bất tỉnh ngay tại chỗ, không biết có c/h/e/c không nhỉ... Cô nói xem, nếu Nam ca này hít vào, liệu có bị ngạt thở không?"

Ông ta nheo mắt lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thỏa mãn như thể vừa vạch trần âm mưu của tôi.

Tôi im lặng, vai hơi run lên.

Nam ca vỗ mạnh vào vai tôi, cười nói: "Trịnh Lâm, căng thẳng gì chứ? Chỉ cần cô chưa hoàn toàn biến thành nhân cách thứ hai, dù có phạm sai lầm gì, tôi cũng sẽ tha thứ hết."

70

Sau đó, Nam ca bảo tôi lập công chuộc tội, giao cho tôi nhiệm vụ đặt lại những mẫu n/o/i t/a/n/g.

Tôi cẩn thận từng chút một.

Đúng lúc này, một tia sét chói lòa xé ngang bầu trời, đ/á/n/h thẳng xuống khu vực gần phòng sưu tập. Ngay sau đó, một tiếng "ầm" vang lên dữ dội, bức tường ở góc tây bị trúng sét, cả tòa nhà chấn động.

Tôi biết, Mạnh Hạo đã đặt sợi kim loại mà tôi chuẩn bị lên đó.

Nam ca nhún vai, bĩu môi: "Chà, hôm nay sấm sét kinh thật đấy..."

Ông ta rút điện thoại ra, gọi đi: "A Kỳ, kiểm tra lại bộ ổn áp, bộ lọc điện áp, cả cầu chì nữa. Nhớ kiểm tra luôn cột thu lôi trên sân thượng, tuyệt đối không được mất điện..."

Tôi vừa nghe vừa nhanh tay hoàn thành nhiệm vụ.

Cuối cùng, đến lượt tôi đặt trái tim của Thẩm Châu Ngôn vào chỗ cũ.

Nhưng Nam ca vẫn không có ý định tự tay thực hiện.

Tôi giả vờ sơ suất, để trái tim của Thẩm Châu Ngôn "bịch" một tiếng, rơi xuống đất.

71

Tôi hốt hoảng tháo mặt nạ phòng độc ra, cuống quýt nói: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý!"

Tôi giả vờ hoảng loạn, đứng đờ người ra như bị d/o/a sợ đến mức mất phản ứng.

Nam ca càng cười khoái trá hơn, ông ta thích nhìn người khác run rẩy vì ông ta, thích cảm giác quyền uy tuyệt đối của mình gây ra sự sợ hãi. Ông ta cười nói: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, Nam ca đâu có đ/e d/o/a gì cô, mới nói có mấy câu thôi. Nhưng mà, cô lại dám để tim của anh em tôi rơi xuống đất, thế thì không đúng rồi, Trịnh Lâm..."

Nụ cười trên mặt ông ta chợt biến mất, ánh mắt lập tức trở nên hung ác.

Ông ta từ từ tiến lại gần tôi.

Ông ta cúi người, chuẩn bị nhặt trái tim của Thẩm Châu Ngôn lên.

Đúng lúc tay ông ta vừa chạm vào, tôi lập tức giật mạnh mặt nạ trên mặt ông ta xuống, đồng thời giẫm mạnh lên trái tim kia.

Mọi thứ diễn ra quá bất ngờ.

Nam ca lập tức quỳ sụp xuống, ho khan liên tục.

72

Tôi nhân cơ hội đá quả tim đó sát vào mũi ông ta, ông ta bắt đầu nôn khan.

"Ầm… Ầm…"

Tiếng sấm lại vang lên, lần này, gần hơn nữa.

Bức tường góc phía tây rung chuyển dữ dội, âm thanh của sấm sét gần như xé rách màng nhĩ tôi.

Nam ca thở không nổi, loạng choạng chạy về phía cửa.

Đột nhiên, từ ngoài hành lang vang lên tiếng "Xẹt...", đó là âm thanh của dòng điện quá tải khiến hệ thống mất điện trong nháy mắt.

Phòng lưu trữ mất điện, cửa đã bị khóa lại.

Nam ca chống đỡ không nổi nữa, đầu óc bắt đầu mơ hồ, c/ơ t/h/ể c/o g/i/ậ/t từng cơn. Ông ta nôn mửa dữ dội hơn, từng cơn từng cơn quằn quại.

Cuối cùng, ông ta đổ gục xuống đất.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 25


73

Tôi đeo mặt nạ, từ trên cao nhìn xuống ông ta: "Có lẽ sau này, ông không còn cơ hội tha thứ cho tôi nữa đâu, 'chú' à."

Nam ca không thể phát ra âm thanh nào nữa.

Khóe miệng ông ta co giật, như muốn nói gì đó.

Ông ta lại tiếp tục nôn.

Ông ta cố gắng nghiêng người.

Tôi lập tức bước tới, giẫm mạnh lên lồng n/g/u/c ông ta, không để ông ta trở mình.

Chất nôn của ông ta chảy tràn ra, vương đầy khóe miệng và cổ.

Tôi lạnh lùng nói: "Ông biết vì sao mình thua không? Vì sự kiêu ngạo của chính ông. Ông thích đơn thương độc mã, thích chơi trò mèo vờn chuột, thích nhìn người khác hoảng sợ. Ông nghĩ tôi cũng giống như những cô gái khác, bị d/o/a đến phát run, nghĩ rằng tôi sẽ không dám đối đầu trực diện với ông, đúng không?"

"Khụ… Khụ…"

Nam ca nôn dữ dội hơn, c/ơ t/h/ể run rẩy, hơi thở dần yếu đi.

Tôi cười k/h/i/n/h b/ỉ: "Ngay khi tận mắt chứng kiến những cô gái đó bị g/i/e/c, tôi đã thề trong lòng rằng sẽ khiến ông phải c/h/e/c.

Tôi muốn ông rơi vào địa ngục vĩnh viễn, biết không? Ban đầu, tôi thực sự định ra tay với lọ dung dịch cố định, nhưng sau khi ông cử người kiểm tra, tôi đã nghĩ… Nếu bị phát hiện thì sao? Có thứ gì mà ông không muốn ai động vào không? Đáp án chỉ có một – trái tim của Thẩm Châu Ngôn. Vậy nên, tôi đã tiêm vào đó dung dịch formaldehyde nồng độ 95%… Việc tráo đổi nhãn mác vào ban đêm chỉ là để đ/á/n/h lạc hướng ông. Khi nãy, tôi đã giẫm nát trái tim đó, formaldehyde liền phát tán hoàn toàn…"

"Khụ… Khụ khụ… Khụ…"

Ánh mắt Nam ca trở nên hung dữ.

Ông ta há miệng th* d*c, yếu ớt cầu xin: "Cô không muốn… trở thành kẻ xấu … Cứu… Cứu tôi… Tôi sẽ nói cho cô biết… về… bác sĩ…"

74

Tôi cúi đầu, giọng trầm xuống: "Ông nói gì? Nói cho tôi biết bác sĩ là ai?"

Nam ca gật đầu.

"Khụ khụ khụ… Ọe…"

Lồng n/g/u/c ông ta phập phồng dữ dội.

Tôi gồng hết sức ghì chặt hắn xuống.

Chất nôn từ miệng ông ta bắn tung tóe, vấy đầy mặt nạ của tôi.

Chỉ cần một giây thôi, chỉ một giây… Ông ta sẽ c/h/e/c vì ngạt thở bởi chính chất nôn của mình.

Chỉ cần một giây…

Nhưng tôi muốn biết bác sĩ đó là ai. Tôi từ từ nới lỏng tay: "Nói đi, bác sĩ là ai? Tôi sẽ tha cho ông."

Nam ca run rẩy chỉ tay về phía chiếc tủ.

Chiếc tủ đựng "Nhật ký của Thẩm Châu Ngôn".

Tôi kéo ông ta đến đó, dùng dấu vân tay và quét võng mạc của ông ta để mở tủ.

Bên trong, ngoài cuốn nhật ký kia, còn có một tập tài liệu mật—báo cáo đánh giá tâm lý của tôi cùng các tài liệu liên quan đến phương pháp điều trị.

Góc phải bên dưới có chữ ký của người viết: Lily.

Rõ ràng, Lily là một người phụ nữ, cũng chính là bác sĩ mà Nam ca nhắc đến.

Tôi hỏi hắn: "Là Hứa Tình sao?"

Nam ca yếu ớt lắc đầu.

Tôi lại hỏi: "Cô ấy đang ở đâu?"

Nam ca th* d*c, cố gắng giải thích: "Một năm trước, cô ấy gửi phương án điều trị cho chúng tôi… rồi biến mất. Tôi chưa bao giờ… chưa bao giờ gặp cô ấy… Tôi nhắc đến bác sĩ, nhắc đến liệu pháp tái hiện ký ức ngay trước mặt cô… là để cô nghi ngờ Hứa Tình, khiến cô nghĩ rằng cô ta là người của tổ chức, làm hai người tự tàn sát lẫn nhau…"

75

Hừ…

Quả nhiên, Nam ca đang gài bẫy tôi.

Nhưng người phụ nữ đó, Lily, rốt cuộc là ai?

Nếu tìm được cô ấy, có lẽ tôi sẽ được chữa khỏi.

Như vậy, tôi sẽ không phải trở thành tôi của nhân cách thứ hai nữa.

Tôi muốn tìm ra cô ấy, bằng bất cứ giá nào.

Khi tôi còn đang đắm chìm trong suy nghĩ, Nam ca lại ho sặc sụa. Ông ta có vẻ sắp không chịu nổi nữa rồi.

Tôi thờ ơ nhìn ông ta, rồi dùng tay quơ đổ toàn bộ những tiêu bản ngâm trong dung dịch formaldehyde xuống đất.

Chất lỏng bắn tung tóe, tai, mũi, cánh tay…

Các cơ quan rải rác khắp nơi.

Tôi liếc nhìn xung quanh, nước mắt bất giác rơi xuống.

Những cô gái đã khuất dường như đang đứng xung quanh tôi, dõi theo tôi trả thù cho họ.

Tôi dùng chân giẫm mạnh lên lồng n/g/u/c Nam ca, nhìn ông ta quằn quại trong cơn hấp hối, nhìn đôi mắt ông ta trợn ngược, nhìn nhãn cầu ông ta gần như muốn lồi ra ngoài.

Cuối cùng, ông ta ngạt thở.

Ông ta đã c/h/e/c.

Hai tay ông ta buông thõng xuống nền đất lạnh lẽo.

C/ơ t/h/ể tôi ướt đẫm mồ hôi, không thể kìm nén thêm được nữa—nước mắt trào ra như vỡ đê.

Tôi… thật sự đã g/i/e/c ông ta.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 26


76

Vài chục phút sau, bên ngoài vang lên tiếng động.

Tôi kéo mặt nạ xuống, nằm bệt trên sàn, giả vờ như đã bị nhiễm độc cùng với Nam ca.

Có ai đó bế tôi lên.

Có người gọi tên Nam ca.

Dựa vào hơi thở, tôi biết người đang ôm mình là Mạnh Hạo.

Tôi bị rửa r/u/ộ/t, bị ép uống thứ gì đó.

Cuối cùng, tôi cũng sống sót.

77

Trong phòng b/ệ/n/h, Mạnh Hạo ngồi bên cạnh tôi: "Trịnh Lâm, mẹ em đến rồi."

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ga trải giường, không nhúc nhích.

Giờ phút này, tôi không rảnh để bận tâm đến bà ấy.

Trong đầu tôi ngổn ngang hàng loạt câu hỏi.

Tôi đang suy nghĩ.

Hiện tại, người thẳng thắn nhất với tôi chính là Mạnh Hạo. Thân phận nội gián của anh ấy đã được xác nhận, không còn nghi ngờ gì nữa.

Hứa Tình—hành động quái dị, thân phận cũng đầy bí ẩn.

Có vẻ như ngay cả Mạnh Hạo cũng không biết rõ cô ấy thực sự là ai.

Còn bác sĩ kia—người chưa từng xuất hiện trước mặt tôi, lại càng thần bí hơn.

Tôi lục lại tất cả manh mối trong đầu, nhưng chẳng tìm được điều gì rõ ràng, bèn cất tiếng: "Mạnh Hạo, anh có biết Lily là ai không?"

Mạnh Hạo hơi sững người: "Em biết Lily sao? Cô ấy là một trong những nội gián cùng thời với Thẩm Châu Ngôn, cực kỳ bí ẩn. Không ai biết danh tính thực sự của cô ấy, cũng không rõ cô thuộc nhóm nào. Sau khi Thẩm Châu Ngôn c/h/e/c, cô ấy liền biến mất…"

Biến mất ư?

Tôi cau mày: "Một năm trước, cô ấy vẫn còn liên lạc với Nam ca, vẫn đánh giá tình trạng tâm lý của em, vẫn hướng dẫn Nam ca cách biến em thành nhân cách thứ hai. Sao có thể nói là biến mất? Hơn nữa, nếu cô ấy là nội gián, tại sao lại làm việc với Nam ca? Còn Hứa Tình nữa, em nghĩ cô ấy cũng có mối liên hệ với Lily. Em vẫn không tin cô ấy thực sự điên rồi."

78

Mạnh Hạo nhìn tôi, nở một nụ cười gượng gạo: "Trịnh Lâm, những chuyện này anh không thể nghĩ thay em được. Em cần tự mình suy xét."

Tôi chậm rãi quay đầu, nhìn chằm chằm vào Mạnh Hạo. Khuôn mặt tuấn tú của anh ấy hiện rõ vẻ kiên quyết, như thể đã sẵn sàng đối mặt với cái c/h/e/c.

Ngay lập tức, tôi chợt nhớ đến tin nhắn của mẹ mình.

Bà ấy muốn g/i/e/c Mạnh Hạo.

Bây giờ, Nam ca đã c/h/e/c, có lẽ bà ấy càng nóng lòng hơn bao giờ hết.

Sự tập trung của tôi lập tức trở lại: "Mạnh Hạo, anh phải rời khỏi đây ngay."

Mạnh Hạo lắc đầu: "Không kịp nữa rồi, Trịnh Lâm. Từ khoảnh khắc anh quyết định làm nội gián, thời gian đã không còn đủ nữa. Hơn nữa, Nam ca đã c/h/e/c, cần có một người chịu trách nhiệm. Anh biết em có kế hoạch hoàn hảo để giải thích về cái c/h/e/c của Nam ca, nhưng mẹ em—bà ta là một người phụ nữ đáng sợ. Bà ta cần một lý do để giữ vững vị trí của mình trong tổ chức buôn bán này."

Tôi khó hiểu nhìn Mạnh Hạo.

Anh giải thích: "Nam ca không phải kẻ độc ác nhất. Người đáng sợ nhất chính là mẹ em. Em có biết bà ta xử lý nội gián như thế nào không? Bà ta ép họ uống thuốc—một loại thuốc ảnh hưởng đến sóng n/ã/o, khiến họ vô thức nói ra sự thật. Sáu tiếng trước, bà ta đã cho anh uống nó… Anh không thể tiết lộ vị trí của những nội gián khác. Trịnh Lâm, thân phận của anh đã bại lộ từ lâu rồi, anh chỉ có thể c/h/e/c."

Vừa dứt lời, cửa phòng b/ệ/n/h đột ngột bị đẩy mạnh.

Một nhóm người mặc đồ bảo hộ màu đen xông vào.

Không nói một lời, bọn họ lôi Mạnh Hạo đi.

79

Tôi hoảng loạn.

Mẹ tôi đã nhân lúc tôi bị ngộ độc nhẹ và hôn mê để cho Mạnh Hạo uống thuốc.

Bọn họ muốn ép anh ấy khai ra sự thật.

Tôi thở gấp, gắng sức bò dậy khỏi giường, chạy theo hướng mà Mạnh Hạo bị đưa đi.

Nhưng ngay khi bước đến hành lang, tôi khựng lại.

Tôi không thể đi xuống đó.

Những cô gái bị nhốt trong đại bản doanh vẫn đang chờ tôi cứu. Nếu tôi xuống dưới, nghĩa là tôi đã hoàn toàn dính líu đến Mạnh Hạo.

Bọn chúng chắc chắn sẽ đánh dấu tôi là kẻ tình nghi, có khả năng là một "nội gián" khác.

Dù tôi là con gái của trùm b/u/ô/n b/á/n n/o/i t/a/n/g, cũng không tránh khỏi bị phe của Nam ca nhắm đến.

"Mạnh Hạo…"

Tôi thì thầm trong lòng.

Lưng tôi dựa vào tường, chậm rãi trượt xuống.

Tôi phải thuyết phục chính mình.

Trịnh Lâm, mày không thể xuống đó.

Mày không thể hành động theo cảm xúc.

Mày không thể, không thể…
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 27


80

Tôi liên tục nhắc nhở bản thân.

Cố gắng đè nén nỗi đau trong lòng.

Cho đến khi, từ bên dưới truyền đến tiếng huyên náo.

Tôi từ từ quay đầu lại, qua khe hở của rèm cửa, tôi nhìn thấy hai tên người Myanmar đang lột áo của Mạnh Hạo.

Anh ấy bị trói chặt hai tay, treo lơ lửng trên một cây gỗ cao lớn trong sân.

Trên người anh ấy đầy những vết sẹo sắc lẹm—vết dài, vết ngắn, màu nâu đậm, nâu nhạt, hoặc nhợt nhạt như màu da non vừa lành.

Ánh mắt tôi quét qua những vết sẹo ấy, lòng rối bời.

Trong đầu tôi như có thứ gì đó vụt qua.

Có ai đó từng nói với tôi:

"Trịnh Lâm à, điều sai lầm nhất mà tôi từng làm chính là có một đứa con trai.

Ha ha, thằng nhóc đó cũng có khí phách lắm, còn trẻ mà đã muốn làm cảnh sát.

Lỡ sau này nó giống tôi, cũng làm nội gián thì sao? Làm nội gián trong các tổ chức vận chuyển và b/u/ô/n m/a t/u/y chẳng khác nào đặt mạng sống vào tay thần c/h/e/c cả…"

Tôi ôm đầu, giọng nói đó càng lúc càng rõ ràng:

"Trịnh Lâm à, dạo này tôi lén đi thăm con trai tôi. Thằng bé trung thành lắm, hình như nó đã làm nội gián rồi.

Haiz… Nó không thông minh bằng cô, chắc chắn sẽ chịu thiệt."

Tôi cúi đầu, cố gắng trấn áp sự hoang mang trong lòng.

Nhưng giọng nói ấy vẫn văng vẳng trong tôi:

"Tôi, Thẩm Châu Ngôn, chỉ có duy nhất một đứa con trai—chính là Mạnh Hạo.

Tôi e rằng dòng dõi của mình… sắp tuyệt tự rồi, Trịnh Lâm ạ…"

81

Đầu tôi rối loạn, lồng n/g/u/c phập phồng dữ dội.

Cơn đau đầu ập đến, đau đến mức khiến tôi toát mồ hôi như tắm.

Cảm giác như có thứ gì đó sắp trồi ra khỏi n/ã/o bộ.

Gân xanh ở hai bên thái dương giật mạnh từng hồi.

Tại sao tôi lại có những ký ức này?

Chúng có liên quan đến nhân cách thứ hai không?

Tôi trừng mắt nhìn xuống sân, liên tục hít thở sâu.

Hai người đàn ông đang lăn một vật thể màu đen.

Lại gần hơn, tôi mới phát hiện đó là một chiếc thùng dụ ong, chuyên dùng để thu hút đàn ong đến.

Bọn họ từ từ nới lỏng dây trói của Mạnh Hạo, đặt c/ơ t/h/ể anh vào trong thùng, chỉ để lộ phần đầu ra ngoài.

Chúng bắt đầu gõ vào thùng, tạo nên những rung động, đàn ong trở nên hỗn loạn, bay tán loạn khắp nơi.

Chẳng mấy chốc, lũ ong đã phủ kín c/ơ t/h/ể Mạnh Hạo.

Anh ấy đang rất đau, c/ắ/n chặt răng, cả người run rẩy.

Đúng lúc này, tôi nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc—mẹ tôi, Trịnh Viện.

Bà ấy lạnh lùng nhìn chằm chằm Mạnh Hạo: "Cậu g/i/e/c Nam ca rồi phải không? Mạnh Hạo, cậu ở trong tổ chức lâu như vậy, chắc cũng hiểu rõ chúng tôi, thế mà tôi không ngờ cậu lại là cảnh sát chìm. Tôi phải cho mọi người một lời giải thích..."

Bà ấy tự tay gõ mạnh vào thùng, đàn ong lập tức ùn ùn bò lên, vây quanh mắt Mạnh Hạo.

Anh ấy nhắm chặt mắt, c/ơ t/h/ể run lên dữ dội hơn.

82

Tôi hít sâu một hơi, ngay cả việc thở cũng trở nên mệt mỏi.

Răng tôi c/ắ/n chặt vào ngón tay để kiềm chế đôi vai đang run rẩy.

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không thể kìm nén được.

Tôi quay lưng lại, cúi gằm đầu, bịt chặt miệng, khóc nức nở.

Tôi không dám nhìn, trái tim tôi d/a/u d/o/n đến tột cùng.

Thật sự rất đau.

Tôi muốn lao xuống đó, tôi muốn cứu anh ấy.

Nhưng tôi không thể.

Chỉ cần tôi xuất hiện, tất cả sẽ sụp đổ.

Không biết bao lâu sau, bên dưới lại vang lên những tiếng reo hò.

Tôi mới từ từ quay người lại.

Mạnh Hạo thảm hại đến mức không còn nhận ra hình dáng con người nữa, khắp người và mặt đầy những vết phồng rộp.

Khóe miệng anh ấy dường như cũng đang chảy m/a/u, giống hệt lần đầu tôi nhìn thấy anh ấy khi đến đây.

Tim tôi như thắt lại.

Đột nhiên, tôi nhớ đến một chuyện.

Rất lâu trước đây, anh ấy từng nghiêm túc nói với tôi:

"Trịnh Lâm, em có biết không? Nếu anh là cảnh sát chìm, trước khi bị t/r/a t/a/n đến mức phải khai ra sự thật, anh sẽ n/u/o/t thuốc độc. Có một loại thuốc có thể giấu sâu trong cổ họng, thành phần chính là xyanua, được bọc bởi một lớp vỏ đặc biệt. Đến thời điểm quan trọng, chỉ cần nôn ra rồi c/ắ/n vỡ, người đó sẽ c/h/e/c ngay lập tức."

Khi đó, tôi hỏi anh ấy: "Cảnh sát chìm không thể tìm cơ hội trốn thoát sao?"

Mạnh Hạo cười nhạt:

"Loại thuốc này cần được thử nghiệm trước một tuần. Nếu tình huống trở nên nghiêm trọng, sẽ phải c/ắ/n vỡ nó. Nếu có cơ hội chạy thoát, chỉ cần nôn ra, lớp vỏ thuốc sẽ không bị dịch vị dạ dày làm tan."

Chẳng trách, vào buổi chiều hôm đó, khi tôi đến tìm anh ấy...

Khóe miệng anh ấy đã có vết m/a/u.

Thì ra, ngay lúc đó, anh ấy đã bắt đầu thử thuốc rồi.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 28


83

Người bên cạnh Trịnh Viện cũng nhận ra điều bất thường ở Mạnh Hạo.

Hắn ta lập tức lao lên, cố cạy miệng anh ấy: "Là xyanua, đại tỷ!"

Mạnh Hạo nghiến chặt răng, ngửa cổ ra sau để tránh bị cạy miệng. Các cơ cổ anh ấy căng lên đến mức làm vỡ những vết phồng rộp trên da, mắt đỏ ngầu, tưởng chừng như sắp nổ tung.

Trịnh Viện thấy vậy, liền rút ra một con d/a/o, mạnh tay đ/â/m thẳng vào d/ạ d/à/y anh ấy.

"Ư..."

Cổ họng tôi bật ra một âm thanh khó nghe đến cực điểm.

Môi tôi run rẩy, nước mắt từng giọt rơi xuống mu bàn tay.

Tôi sắp không nhìn thấy anh ấy nữa rồi, Mạnh Hạo à…

Tôi sắp không còn thấy anh ấy nữa rồi.

Lưỡi d/a/o sắc bén như chiếc kéo của thợ may, rạch một đường từ d/ạ d/à/y lên đến x/u/o/n/g s/ư/ờ/n của anh ấy.

M/á/u phun trào, Mạnh Hạo đau đến mức cằm run rẩy.

Người đàn bà đó quá độc ác, đúng là một con quỷ đội lốt người.

Mắt tôi nhức nhối, ngón tay ướt đẫm một chất dính nhớp, lúc này tôi mới giật mình nhận ra—mình đã cào rách cả d/a t/h/ị/t.

Lúc này, tên đang cố cạy miệng Mạnh Hạo bỗng hét lớn:

"Đại tỷ, Mạnh Hạo bắt đầu nói rồi! Hắn đang nói thật! Thuốc của chị có tác d/u/n/g rồi! Hắn nói trong đại bản doanh này vẫn còn một cảnh sát chìm nữa— hắn... m/e k/i/e/p, hết thở rồi, đại tỷ!"

84

Mắt tôi bỗng tối sầm lại.

Tôi nhắm chặt mắt, toàn thân lảo đảo, không dám mở ra.

Không…

Không…

Không thể nào…

Mạnh Hạo…

Không thể nào như vậy được…

Không thể…

Tôi ngã quỵ xuống bên cửa kính, nhìn chằm chằm vào con d/a/o đang cắm trên bụng anh ấy, trông nó chói mắt đến đáng sợ.

Anh ấy cúi đầu, bị treo lơ lửng trên cây, m/a/u đậm đặc từ khóe miệng không ngừng nhỏ xuống.

Anh ấy đang đợi tôi cứu.

Đang đợi tôi…

Ha…

Anh ấy đang nhìn tôi kìa…

Tôi cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung.

Đôi mắt tôi dần mất đi tiêu cự.

Tôi lẩm bẩm:

"Xin lỗi, Mạnh Hạo… Xin lỗi anh…"

Anh ấy bị treo trên cây, d/ạ d/à/y bị r/á/c/h toang…

Tất cả số m/a/u ấy, đều là của anh ấy…

Anh ấy từng nói, anh ấy là cảnh sát chìm, nguyện dùng mạng sống để bảo vệ nhân dân…

Sao có thể c/h/e/c như vậy được?

Làm sao có thể?

Nước mắt tôi rơi không thể kiểm soát được, tôi để chân trần bước về phía trước, cả người loạng choạng.

Mơ hồ giữa cơn choáng váng, đột nhiên, có một người xuất hiện, chắn trước mặt tôi.

85

Là Hứa Tình.

Cô ấy mặc áo blouse trắng, đứng đó.

Toàn thân toát ra một sự lạnh lùng hoàn toàn khác so với trước đây.

Cô ấy không còn điên điên khùng khùng nữa.

Hứa Tình nhìn tôi, ra lệnh cho người phía sau: "T/i/ê/m t/h/u/ố/c a/n t/h/ầ/n cho cô ấy, trạng thái tinh thần của cô ấy hiện tại rất không ổn định."

Tôi cúi xuống nhìn cô ấy, cong môi cười: "Nhìn dáng vẻ vô tình này của cô, chắc hẳn đã gia nhập tổ chức buôn bán từ lâu rồi đúng không? Cô đang làm việc cho ai? Nam ca hay Trịnh Viện?"

Hứa Tình hoàn toàn không để ý đến tôi, chỉ liếc nhìn người đứng sau lưng mình.

Hai tên thuộc hạ lập tức xông lên, kẹp chặt lấy tôi, lôi về phòng b/ệ/n/h.

Giống như Mạnh Hạo bị treo ngoài kia.

Tôi hoàn toàn không có khả năng phản kháng.

86

Tôi bị trói vào giường, bị t/i/ê/m một loại t/h/u/ố/c a/n t/h/ầ/n không rõ tên.

Tôi cố gắng giãy giụa chống cự.

Nhưng rất nhanh, c/ơ t/h/ể dần mất hết sức lực.

Hứa Tình đứng bên giường, nét mặt vô cảm.

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy: "Cô đã lừa Mạnh Hạo, khiến anh ấy tưởng rằng cô chỉ bị s/a/ng c/h/a/n tinh thần. Thực chất, cô chỉ đang dùng nó để che giấu mục đích thật sự của mình. Cô đâu có phát điên vì sự xuất hiện của tôi, cô đang lừa cả Mạnh Hạo… lừa cả tôi!"

Hứa Tình thản nhiên đáp: "Đúng, tôi đã lừa Mạnh Hạo. Anh ta nghĩ tôi bị cảnh tượng tàn khốc trong đại bản doanh làm cho sợ hãi. Nhưng thực chất, tôi luôn là người của mẹ cô. Bà ấy muốn cô trở thành nhân cách thứ hai, còn tôi thì diễn vai tâm thần để k/i/c/h th/i/ch cô. Tôi đã đọc ‘Nhật ký Thẩm Châu Ngôn’ trong phòng sưu tầm của Nam ca, cùng với bản đánh giá tinh thần và phương pháp điều trị của cô. Giờ thì Mạnh Hạo c/h/e/c rồi, tôi cũng chẳng cần phải diễn nữa."

Cô ấy nói mà không mang chút cảm xúc nào, tựa như một cỗ máy vô tri vô giác.

Tôi không hiểu, tại sao một Hứa Tình từng vui vẻ, từng xem tôi như chị em, giờ lại trở thành như thế này.

Tôi nhìn cô ấy, nhưng không sao nhìn thấu.

Mắt tôi đỏ hoe: "Nhưng… cô và Mạnh Hạo quen nhau từ nhỏ mà, Hứa Tình! Anh ấy c/h/e/c rồi, bị treo ngoài kia, Hứa Tình… cô có nhìn thấy không?"

Cơn đau đầu lại ập đến, như thể có hàng chục con d/a/o đang khuấy đảo bên trong.

Tôi ôm chặt lấy đầu, toàn thân run lên không ngừng.

Đau quá…

Lại có tiếng nói vang lên trong đầu.

Giọng nói ấy ngày càng rõ ràng, ngày càng mạch lạc.

Tôi thấy một gương mặt ôn hòa— đó là Thẩm Châu Ngôn.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 29


87

Tôi hét lên một tiếng, như một kẻ điên.

Trông tôi lúc này hệt như dáng vẻ mà Hứa Tình từng thể hiện trước đó.

Hứa Tình bước tới, t/i/ê/m thêm một mũi t/h/u/ố/c a/n t/h/ầ/n: "Xem ra liều trước chưa đủ tác d/u/n/g."

Tôi nhìn cô ấy một cách vô cảm: "Tại sao cô học chuyên ngành viễn thông, nhưng lại làm công việc của một bác sĩ? Cô đã quen mẹ tôi từ bao giờ?"

Hứa Tình vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng lần này, cô ấy nói rõ ràng: "Tôi quen mẹ cô từ rất lâu rồi, từ nhỏ đã biết bà ấy. Tôi lớn lên ở khu vực biên giới giữa Vân Nam và Myanmar. Mẹ cô đã tài trợ cho nhiều trường tiểu học ở thị trấn Nam Tán, tôi chính là một trong những người được bà ấy giúp đỡ. Vậy nên khi trưởng thành, tôi làm việc cho bà ấy cũng là điều dễ hiểu thôi. Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, tôi học song song hai chuyên ngành—viễn thông và tâm lý học. Đúng, tôi đã lừa cô, nhưng cũng chỉ vì muốn chữa trị cho cô. Nếu cô vẫn xem tôi là chị em, chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm chị em."

Tôi bật cười lạnh lẽo: "Chị em? Cô mở cửa sổ ra đi, nhìn xem, nhìn m/a/u của Mạnh Hạo ngoài kia đi."

Hứa Tình phớt lờ lời tôi, chỉ dịch sang một bên, bình thản nói: "Tôi đã quan sát, cô đang dần chuyển đổi sang nhân cách thứ hai. Một tuần sau, chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra xem liệu phương pháp mà Lily ghi chép lại có thực sự giúp ích cho quá trình chuyển đổi của cô không."

Cô ấy vô tình vén một góc áo lên.

Tôi nhìn thấy một thiết bị nghe lén nhỏ được gắn bên trong.

Gần như ngay lập tức, tôi nhận ra—cô ấy đang diễn kịch.

Cô ấy vừa diễn kịch với tôi!

88

Như thể có một thùng nước đá dội thẳng lên đầu tôi.

Đầu óc tôi lập tức trở nên tỉnh táo.

Mẹ tôi đã ép Mạnh Hạo uống thuốc k/i/c/h th/i/ch sóng n/ã/o, khiến anh ấy phải nói ra sự thật. Khi bị treo lên, anh ấy đã nói: "Trong đại bản doanh vẫn còn một nội gián."

Hứa Tình vừa tự để lộ thân phận của cô ấy—một bác sĩ tâm lý do mẹ tôi cài vào để điều trị cho tôi.

Nhưng điều kỳ lạ là…

Tại sao khi t/i/ê/m t/h/u/ố/c a/n t/h/ầ/n, ba liều liên tiếp vẫn không có tác dụng rõ rệt?

Chỉ có một khả năng duy nhất.

Cô ấy cố tình làm vậy.

Cô ấy đang truyền tin cho tôi.

Cô ấy muốn tôi giữ được tỉnh táo.

Nhưng… cô ấy muốn truyền đạt điều gì?

Câu nói của Mạnh Hạo—"Trong đại bản doanh vẫn còn một nội gián."—lại vang vọng trong đầu tôi.

Tôi sững người.

Hứa Tình… là nội gián?

89

Nhưng cô ấy đã rời khỏi phòng.

Tôi nằm đó, đầu óc như muốn nổ tung.

Dường như tất cả mọi người ở đây đều có hai thân phận.

Hứa Tình nói rằng cô ấy đang điều trị cho tôi theo phương pháp mà Lily đã ghi chép lại, điều đó có nghĩa là—cô ấy không phải Lily.

Vậy Lily là ai?

Tôi hoàn toàn không nghĩ ra.

Lúc này, điều cấp bách nhất là xác định danh tính thật sự của Hứa Tình và giúp cô ấy thoát khỏi sự giám sát của mẹ tôi.

Tôi hiểu rõ mẹ mình.

Bà ấy chắc chắn sẽ không để yên, nhất định sẽ tìm ra "nội gián khác" mà Mạnh Hạo đã nhắc đến trước khi c/h/e/c.

90

Đang suy nghĩ, mẹ tôi bước vào.

Trên người bà ấy phảng phất một mùi tanh của m/a/u—là của Mạnh Hạo.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt bà ấy, trong lòng chỉ có một khao khát—cứu những cô gái đó và kéo con quỷ này xuống địa ngục.

Bà ấy chậm rãi tiến đến, ôm lấy tôi: "Bảo bối, xin lỗi, mẹ đến muộn rồi. Mẹ luôn tin rằng con có thể thích nghi tốt ở đây… Aiz, con đã không làm mẹ thất vọng, con g/i/e/c Nam Ca rồi đúng không?"

Bà ấy… biết tôi đã g/i/e/c Nam Ca?

Hai mắt tôi đỏ ngầu, nhìn thẳng vào bà ấy.

Bà ta chậm rãi buông tôi ra: "Có đúng không, bảo bối? Kế hoạch của con và Mạnh Hạo, mẹ đều biết cả. Mẹ vẫn luôn nghe lén hắn ta."

Nghe lén?

Tôi lạnh lùng nhìn mẹ mình, còn bà ấy thì ung dung lấy ra một thiết bị lưu trữ ghi âm.

Bản ghi âm phát ra đúng là cuộc trò chuyện giữa tôi và Mạnh Hạo, bao gồm kế hoạch về sợi kim loại và formalin.

Nhưng nội dung không đầy đủ.

Nói cách khác—có người đã chỉnh sửa bản ghi này.

Tôi cẩn trọng dò xét: "Hứa Tình là người giám sát chúng con cho mẹ đúng không? Bản ghi âm này là do cô ấy gửi cho mẹ?"

Trịnh Viện bật cười: "Nó cũng nghe lệnh của mẹ thôi. Đừng ác cảm với nó quá, mẹ biết con đến đây để cứu nó, bây giờ thấy thất vọng lắm đúng không? Nhưng con yêu à, mẹ cũng chỉ đang giúp con trưởng thành thôi."

Gần như ngay lập tức, tôi hiểu ra—Hứa Tình thực sự là nội gián.

Cô ấy là một thiên tài trong lĩnh vực viễn thông, rất dễ dàng thao túng và chỉnh sửa dữ liệu lưu trữ.

Nhưng tôi vẫn chưa thể hoàn toàn chắc chắn.

Mẹ tôi chắc chắn biết nhiều hơn tôi.

Tôi quyết định thử dò xét bà ấy: "Mẹ chưa bao giờ nghi ngờ Hứa Tình sao? Có thể nội gián mà Mạnh Hạo nhắc đến chính là cô ấy. Mẹ có chắc mình không nuôi ong tay áo không?"
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 30


91

Trịnh Viện giữ nguyên vẻ mặt bình thản.

Bà ấy dừng lại một chút, rồi đáp: "Không thể nào. Hứa Tình là người của mẹ, cũng là bác sĩ tâm lý trị liệu cho con."

Giọng bà ta chắc chắn, không chút nghi ngờ.

Tôi có phần khó hiểu.

Trịnh Viện là kẻ đa nghi, rất khó để bà ấy tin tưởng bất cứ ai. Vậy tại sao bà ấy lại tin tưởng Hứa Tình đến vậy?

Trong đầu tôi đang giằng co giữa hai suy đoán trái ngược nhau.

Tôi đổi cách hỏi: "Nếu cô ấy là nội gián thì sao?"

Trịnh Viện bật cười: "Nếu con đưa bằng chứng đến tận tay mẹ, chắc chắn mẹ sẽ tin."

Nụ cười của bà ta như một mũi d/a/o đ/â/m thẳng vào lòng tôi.

Nhìn ra cửa sổ qua cánh cửa mở hé, tôi thấy Mạnh Hạo vẫn còn bị treo ngoài đó. Cơn hận trong lòng tôi sục sôi.

Mắt tôi đỏ hoe, c/ắ/n răng nói: "Con muốn tự tay chôn cất Mạnh Hạo."

Trịnh Viện trông có vẻ thất vọng: "Có vẻ như con vẫn chưa chuyển đổi từ nhân cách thứ nhất sang nhân cách thứ hai."

Lần này, tôi không đáp.

Tôi hiểu rất rõ—những ký ức liên quan đến Thẩm Châu Ngôn liên tục xuất hiện trong đầu tôi chính là dấu hiệu cho thấy tôi đang trong quá trình chuyển đổi. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ hoàn toàn trở thành nhân cách thứ hai.

Muốn ngăn chặn điều này, tôi chỉ có một cách—tìm ra Lily.

92

Nhưng hiện tại, tôi không có bất cứ manh mối nào về Lily.

Ngoài Nam ca đã c/h/e/c và Hứa Tình—người mà tôi đang nghi ngờ.

Tôi quyết định trước tiên phải xác nhận xem Hứa Tình có phải là nội gián hay không, rồi sau đó mới chính thức ra tay với mẹ mình.

Đang suy nghĩ, Trịnh Viện vỗ vai tôi: "Mạnh Hạo giao cho con. Đây là lần cuối cùng mẹ dung túng cho lòng nhân từ của con. Trịnh Lâm, trong thế giới kẻ mạnh n/u/o/t kẻ yếu này, chỉ có vô tình mới giúp con đứng vững."

93

Tôi đưa t/h/i t/h/e Mạnh Hạo đến một nơi rất xa.

Tôi không muốn chôn anh ấy gần đại bản doanh này.

Khi hạ táng, tôi ôm chặt lấy t/h/â/n x/a/c lạnh lẽo của anh ấy, ghé sát tai, thì thầm: "Em nhất định sẽ đưa anh về nhà. Em thề, dù anh ở đâu, em cũng sẽ tìm thấy anh."

Rời khỏi bên tai anh ấy, tôi chợt nhận ra điều gì đó bất thường—ống tai của anh ấy có vẻ sưng lên, giống như bị viêm.

Dưới ánh mặt trời, tôi nhìn thấy bên trong có gì đó.

Tôi lấy dụng cụ mang theo bên mình, cẩn thận moi ra một mảnh lụa nhỏ.

Mở ra, trên đó viết một hàng chữ: "Điện thoại của tôi bị mất ở quán bánh bao trong trấn Nam Tán. Hứa Tình không phải người tốt."

94

Chỉ hai dòng chữ này thôi đã một lần nữa phá vỡ nhận thức của tôi.

Tôi vừa mới nghi ngờ Hứa Tình là nội gián mà.

Nhưng cũng có thể là Trịnh Viện cố tình nhét vào để đánh lạc hướng tôi, giống như những gì Nam ca từng làm với tôi trước đây.

Tôi đang cân nhắc giữa hai khả năng.

Bây giờ, bất kể làm gì, tôi cũng phải xem xét từ hai hướng.

Tôi cẩn thận xem xét nét chữ—đúng là của Mạnh Hạo.

Có hai khả năng:

Thứ nhất, anh ấy biết Hứa Tình luôn thay mẹ tôi theo dõi tôi, nên mỗi lần tôi hỏi, anh ấy đều không nói rõ ràng về thân phận của Hứa Tình, mà cuối cùng lại giấu thông tin trong tai để nhắc nhở tôi.

Thứ hai, đến lúc c/h/e/c anh ấy mới phát hiện ra sự bất thường của Hứa Tình.

Vậy nên, tôi càng phải x/a/c định rõ thân phận của cô ấy.

Tôi hít sâu một hơi, từng nắm đất, từng nắm đất phủ xuống.

Dần dần, lớp đất che lấp đôi mắt nhắm nghiền của Mạnh Hạo.

Anh ấy đã hoàn toàn nằm lại dưới lòng đất.

Ban đầu tôi cố nén cảm xúc, nhưng cuối cùng không chịu nổi mà quỳ sụp xuống, ôm gối khóc nức nở.

Anh ấy biết, biết rằng người xử lý thi thể cuối cùng vẫn sẽ là tôi.

Tôi áp mặt xuống đất, nghẹn ngào nói lời xin lỗi: "Xin lỗi... xin lỗi... Thẩm Châu Ngôn, tôi đã không bảo vệ được con trai của ông... xin lỗi... xin lỗi..."

Một vị tanh ngọt trào ra từ miệng, tôi đưa tay lên chạm—là m/a/u.

Tôi bật cười.

Ký ức trong đầu bỗng cuộn trào như một cuộn phim tua nhanh, từng hình ảnh lần lượt hiện lên.

Có vẻ như, trí nhớ của tôi ngày càng rõ ràng hơn.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 31


95

Trên đường trở về, tôi nghĩ cách giăng bẫy để xác nhận thân phận của Hứa Tình.

Ngay lập tức, tôi nhớ đến chiếc điện thoại của Mạnh Hạo.

Khi quay lại đại bản doanh, tôi nói với Trịnh Viện: "Lúc con bị bắt cóc, điện thoại của Mạnh Hạo bị mất. Khi đó, anh ấy bảo Nam ca là không tìm thấy, con nghĩ anh ấy cố tình bỏ lại nó ở trấn Nam Tán. Con muốn đến đó tìm thử, biết đâu bên trong có nhiều thông tin liên quan đến nội gián."

Trịnh Viện không lập tức đáp lời, bà ấy chỉ nhìn tôi một cái: "Trịnh Lâm, bây giờ con đang ở nhân cách thứ nhất đúng không?"

Tôi gật đầu.

Bà ta tiếp tục: "Nhân cách thứ nhất là thiện lương, nhu nhược. Mẹ làm sao biết con không lợi dụng cơ hội này để liên lạc với cảnh sát? Thế này đi, mẹ đồng ý cho con đi, nhưng khi trở về, con phải uống thuốc của mẹ để làm kiểm tra, thế nào?"

Giọng bà ấy nhẹ nhàng như gió xuân.

Nhưng lòng tôi lại lạnh lẽo như băng giá—bà ấy dám dùng loại thuốc chuyên tra khảo nội gián, tương tự "thuốc nói thật", để đối phó với chính con gái ruột của mình.

Trong mắt bà ấy, tôi còn không bằng một món công cụ.

Tuy nhiên, tôi không phản kháng: "Được thôi."

Vì có thể bà ấy chưa biết rằng, hiện tại tôi là một "kẻ điên", mà loại thuốc đó vô tác dung với người mắc b/ệ/n/h t/â/m t/h/ầ/n.

96

Ba ngày sau, tôi và Hứa Tình lên đường đến trấn Nam Tán để tìm điện thoại.

Dựa vào quan sát và suy luận, tôi nhanh chóng tìm được quán bánh bao đó.

Nó nằm gần khách sạn mà Mạnh Hạo từng đặt phòng, ở một nơi có ít người qua lại nhưng có thể quan sát được tình hình xung quanh khách sạn.

Tôi hỏi: "Bà chủ, bà có nhặt được một chiếc điện thoại không?"

Bà chủ tiệm rất niềm nở: "Ôi chao, lâu thế rồi tôi còn sợ không ai đến tìm, vẫn cắm sạc mỗi ngày đấy. Cháu là người mất điện thoại à?"

Bà ấy thoáng nhìn qua Hứa Tình, sau đó vào bên trong lấy điện thoại ra, đưa cho tôi.

Tôi nhìn bà ấy thật sâu, nhận lấy điện thoại, nhập mật khẩu, kiểm tra một lượt.

Ảnh chụp, lịch sử duyệt web, màn hình khóa—tất cả đều giống hệt như trước đây.

Nhìn qua, đúng là điện thoại của Mạnh Hạo.

Nhưng không phải.

97

Bà ấy quen biết Hứa Tình và đang đề phòng tôi.

Nhưng tôi không vạch trần. Tôi chỉ mỉm cười, nói: "Bà chủ, cho cháu hai cái bánh bao, một nhân rau, một nhân thịt."

Bà chủ vẫn niềm nở như trước, lấy bánh bao đưa cho tôi. Khi quét mã thanh toán, tôi cố tình gửi thêm một nghìn tệ, nói đó là tiền cảm ơn.

Tôi giơ điện thoại lên cho bà ấy xem: "Đây là tiền cảm ơn của cháu. Cảm ơn bà đã giữ điện thoại suốt thời gian qua."

Bà chủ nhìn chằm chằm vào điện thoại của tôi, sững người.

Vài phút sau mới lên tiếng: "Không cần đâu, không cần đâu, chuyện nên làm thôi."

Trên đường rời khỏi trấn Nam Tán, Hứa Tình không nói lời nào.

Cô ấy xoắn hai tay vào nhau, trông có vẻ căng thẳng.

Tôi chăm chú nhìn màn hình điện thoại của Mạnh Hạo, nhẹ giọng nói: "Hứa Tình, cậu có biết tại sao tớ bất chấp tất cả để đến đây không?"

Hứa Tình lắc đầu.

Tôi tiếp tục: "Vì tớ muốn cứu cậu ra ngoài. Rất muốn, rất muốn. Cảm giác ấy cứ ám ảnh tớ mãi. Nghe tin cậu sắp không qua khỏi, tim tớ đau lắm. Nhìn Mạnh Hạo c/h/e/c đi, tớ cũng đau đến thấu x/u/o/n/g. Tớ muốn cứu hai người… Vậy nên, hãy nói cho tớ biết, rốt cuộc cậu là ai?"

Hứa Tình chớp mắt một cái, vẫn im lặng.

Tôi bật cười: "Nếu một người nhặt được điện thoại mà không giao nộp cho cảnh sát, lại còn sạc pin cho nó mỗi ngày, rốt cuộc là vì lý do gì? Bà ấy cũng không hề đòi tiền thưởng…"

Hứa Tình nhìn tôi đầy nghi hoặc.

Tôi xoay ngược chiếc điện thoại trong tay: "Cậu nghĩ, chiếc điện thoại này là thật sao?"

Hứa Tình căng thẳng hơn hẳn.

98

Tôi lại cười nhạt một tiếng: "Cậu căng thẳng gì vậy?"

Hứa Tình không hề nhúc nhích: "Cậu muốn nói gì?"

Tôi n/u/o/t một ngụm nước bọt: "Quán bánh bao này nằm ở nơi ít người qua lại, lại rất gần khách sạn lần trước Mạnh Hạo đưa tớ đến. Rõ ràng, nó là một điểm theo dõi… Nói cách khác, họ có thể là nội gián hoặc đặc vụ ngầm. Bà chủ nhìn cậu với ánh mắt rất khác thường, rõ ràng hai người quen biết. Điều đó có nghĩa là trước đây cậu đã từng truyền tin ở đây. Cậu nói xem, tớ có nói đúng không?"

Nghe xong, Hứa Tình như ngồi trên đống lửa: "Tớ không quen bà ấy, nhưng từng sống ở đây. Có lẽ bà ấy thấy tớ quen mắt thôi."

Tôi tiến sát lại gần cô ấy: "Trên người tớ không có thiết bị nghe lén, cậu không cần lo lắng."

Hứa Tình trông vô cùng kinh ngạc.

Tôi đặt tay lên vai cô ấy: "Cảm xúc hiện tại của cậu hoàn toàn khác với lúc ở đại bản doanh. Hôm Mạnh Hạo c/h/e/c, cậu đã tiêm t/h/u/ố/c a/n t/h/ầ/n cho tớ. Cậu vô tình vén áo lên, để lộ thiết bị nghe lén, nhưng thực ra là cố ý cho tớ thấy, đúng không? Hơn nữa, cậu luôn theo dõi tớ và Mạnh Hạo, nhưng trong dữ liệu cậu gửi cho mẹ tớ lại không hề có nội dung bàn bạc kế hoạch giữa tớ và anh ấy. Cậu đã chỉnh sửa dữ liệu, phải không?"
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 32


99

Hứa Tình trừng mắt nhìn tôi, như thể không thể tin nổi.

Tôi thở dài, nghiêm túc nói: "Đừng nhìn tớ như vậy. Sau tất cả những chuyện này, ai mà chẳng trở nên cảnh giác hơn… Hơn nữa, tớ cũng chỉ đang hỏi cậu thôi, chưa kết luận gì cả. Mẹ tớ không phải là người có thể tin tưởng được. Nếu cậu quay về đại bản doanh lúc này, chắc chắn sẽ c/h/e/c. Nghĩ về Mạnh Hạo đi…"

Hứa Tình ngồi xuống, bắt đầu run rẩy.

Rất lâu sau, cô ấy mới lên tiếng: "Trịnh Lâm à, trong lớp lúc nào cũng nói cậu thông minh nhất, còn tớ đứng thứ hai. Cậu luôn giỏi hơn tớ một bậc… Trước đây tớ không tin, nhưng bây giờ thì tin rồi. Đúng vậy, tớ chính là nội gián. Quán bánh bao đó là trạm liên lạc bí mật giữa chúng tớ và cảnh sát."

Tôi im lặng một lúc lâu, rồi hỏi: "Ngoài thân phận nội gián, cậu còn danh tính nào khác không?"

Hứa Tình không giấu diếm nữa: "Tớ là một gián điệp hai mang. Vừa làm việc cho cảnh sát, vừa làm việc cho mẹ cậu. Vì vậy, tớ luôn phải lẩn quẩn giữa thiện và ác. Ngày hôm đó, khi tiêm t/h/u/ố/c a/n t/h/ầ/n cho cậu, tớ cố tình để lộ thiết bị nghe lén vì muốn cậu giúp tớ lật đổ mẹ cậu. Bà ta thực sự là một kẻ m/a/u lạnh, tớ cũng rất sợ hãi…"

Tôi mím môi, im lặng hồi lâu rồi nói: "Rời khỏi đây đi, càng xa càng tốt. Mạnh Hạo đã c/h/e/c, tớ không muốn cậu cũng c/h/e/c. Tớ không muốn nhìn thấy x/a/c cậu, được không? Bây giờ hãy đến tìm người của quán bánh bao, bảo họ đưa cậu rời đi… Tớ sẽ tìm cách đối phó với mẹ tớ. Làm ơn… Đi đi… Tớ không muốn đến khi bản thân biến thành nhân cách thứ hai lại trở thành kẻ thù của cậu."

Nước mắt tôi lại rơi xuống, tôi nắm chặt tay cô ấy: "Tớ đến đây là để cứu cậu ra ngoài, Hứa Tình. Tớ muốn cậu làm người tốt…"

Hứa Tình nhìn tôi, ánh mắt ấy kéo dài thật lâu.

Cuối cùng, cô ấy quay người rời đi.

100

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy rời đi, d/a/u d/o/n đến tột cùng.

Trong đầu tôi lại xuất hiện vô số hình ảnh.

Những hình ảnh ấy nhồi nhét đến mức khiến n/ã/o tôi như muốn nổ tung.

Tôi kiệt sức ngã quỵ xuống đất.

Tại sao trong đầu tôi lại có nhiều thứ như vậy?

Tôi ôm chặt đầu, thu mình trong góc tường, nhắm mắt run rẩy.

Không biết đã bao lâu trôi qua, tôi mới từ từ mở mắt.

Cảm giác như mọi thứ đã khác trước.

Tôi biết mình đã trở thành con người thứ hai.

101

Mười tám tiếng sau, Hứa Tình bị bắt lại.

Là tôi đã báo tin.

Tôi và Trịnh Viện đứng trước mặt cô ấy.

Trịnh Viện ánh mắt tràn đầy ý cười: "Hứa Tình, không ngờ cô cũng là nội gián à?"

Hứa Tình hoảng sợ nhìn tôi: "cô lừa tôi?"

Tôi bật cười: "Đúng vậy, không ngờ cô lại dễ bị lừa đến thế. Tôi bảo cô đi thì cô liền đi, vậy là coi như xác thực thân phận nội gián của cô rồi."

Hứa Tình nheo mắt, nhìn tôi chằm chằm đầy thăm dò: "Cô đang ở trạng thái nhân cách thứ hai?"

Tôi không biết cô ấy nhìn ra bằng cách nào.

Nhưng tôi vẫn gật đầu.

Trịnh Viện hơi bất ngờ: "Hứa Tình, cô chắc chứ?"

Hứa Tình từ vẻ hoảng loạn dần trở nên bình tĩnh: "Mẹ nuôi, không cần diễn nữa, con chắc chắn. Trạng thái hiện tại của cô ấy hoàn toàn khác lúc ở trấn Nam Tán. Chúng ta có thể tiến hành kiểm tra sâu hơn."

102

Trước sự thay đổi đột ngột của Hứa Tình, tôi hoàn toàn không kịp phản ứng.

Trịnh Viện cười bí hiểm: "Thế thì tốt, không uổng công chúng ta thực hiện giai đoạn điều trị thứ hai… Không ngờ cô ấy lại hồi phục nhanh đến vậy."

Giai đoạn điều trị thứ hai?

Ý bà ấy là gì?

Trịnh Viện thở dài giải thích: "Thực ra, lúc mẹ g/i/e/c Mạnh Hạo, Hứa Tình vẫn luôn ở trong bóng tối quan sát. Con bé cảm thấy con đang chuyển đổi sang nhân cách thứ hai. Sau đó, khi con hỏi mẹ liệu Hứa Tình có thể là nội gián không, dựa vào tính cách của con, chắc chắn sẽ muốn xác nhận. Vì thế, mẹ thuận nước đẩy thuyền, đồng ý để con đưa con bé đến Nam Tán trấn. Nếu con để con bé chạy trốn, chứng tỏ con vẫn còn là nhân cách thứ nhất. Nhưng con lại quay về và tố cáo con bé, điều này khiến mẹ có chút khó đoán… Giai đoạn điều trị thứ hai của chúng ta chính là k/i/c/h th/i/ch bằng cảnh tượng đẫm m/a/u và k/i/c/h th/i/ch bằng sự phản bội… Trong chẩn đoán của Lily, hai cảnh tượng này sẽ liên tục tác động đến n/ã/o bộ của con. Vậy nên, chúng ta đã g/i/e/c Mạnh Hạo, để Hứa Tình đóng giả nội gián rồi phản bội con. Quả nhiên, hiệu quả rất rõ ràng… Haiz, mẹ cảm thấy Hứa Tình còn giỏi hơn cả Lily, biết cách điều chỉnh phương pháp điều trị dựa theo tình hình thực tế."
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 33


103

Bà ấy cười một cách đắc ý.

Tôi gần như không thở nổi.

Thì ra tất cả những chuyện này đều là một cái bẫy trong bẫy.

Tôi đưa Hứa Tình đến trấn Nam Tán là để xác định xem cô ấy có phải nội gián hay không.

Sau đó, cô ấy nghe lời tôi bỏ trốn, điều này khiến tôi bắt đầu nghi ngờ rằng cô ấy chỉ là một nội gián giả mạo.

Một nội gián thực sự, khi đã đi đến giai đoạn này, hơn nữa trong đại bản doanh chỉ còn lại mình cô ấy, tuyệt đối sẽ không chạy trốn. Bởi vì một khi bỏ trốn, cô ấy sẽ mất liên lạc với toàn bộ tổ chức, đồng nghĩa với việc kế hoạch của cảnh sát sẽ tan thành mây khói.

Trong tình huống đó, cô ấy chắc chắn phải mang theo quyết tâm hy sinh.

Tôi càng có cơ sở để tin rằng cô ấy đã phản bội từ lâu.

Vì vậy, tôi đã báo tin, để mẹ tôi bắt cô ấy về.

Nếu cô ấy thực sự là người của mẹ tôi, vậy tôi sẽ trừng phạt cô ấy như đáng phải chịu.

Nếu cô ấy chưa phản bội, tôi sẽ tìm cơ hội hợp tác với cô ấy để cùng giải cứu các cô gái.

Do đó, việc báo tin cũng là một phép thử lần thứ hai của tôi dành cho cô ấy.

Nhưng tôi không ngờ…

Hai người bọn họ diễn quá giỏi.

Tất cả những điều này, đều là một màn l/u/a d/o/i tôi.

Bọn họ chỉ có một mục đích—khiến tôi hoàn toàn trở thành nhân cách thứ hai.

104

Ha…

Tôi sai rồi.

Ngay từ đầu, tôi đã cố chấp nghĩ rằng Hứa Tình là người tốt.

Là tôi đã đánh giá thấp sự đen tối của lòng người.

Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người bọn họ.

Nhìn khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ của họ.

Cuối cùng, Hứa Tình lên tiếng nhắc nhở: "Mẹ nuôi, khi Trịnh Lâm đưa con đến trấn Nam Tán, hình như đã tìm thấy một tay trong, đó là bà chủ của một tiệm bánh bao. Tiệm bánh đó nằm ở góc đông đường XX, mẹ có thể cho người đi xử lý. Ngoài ra, điện thoại của Mạnh Hạo cũng bị Trịnh Lâm mang về, con có thể giúp mẹ giải mã các thông tin liên lạc bên trong."

105

Hứa Tình nói rất bình tĩnh.

Cô ấy trông như hồi còn đi học—điềm đạm và trầm lặng.

Nhưng trong lòng tôi, từng đợt sóng dữ cứ cuộn trào không dứt.

Tôi quay người bỏ đi.

Hứa Tình lập tức theo sau.

Đến hành lang, tôi dừng bước: "Cô không cần đi theo tôi. Tiếp theo, các người chỉ cần tiến hành kiểm tra xem tôi đã hoàn toàn trở thành nhân cách thứ hai chưa là được. Tình bạn đến đây là chấm dứt rồi, tôi không còn vướng bận gì nữa, Hứa Tình."

Sau lưng, truyền đến một tiếng thở dài nặng nề: "Cô còn nhớ không? Có lần học viện tổ chức giải bóng rổ, tôi bị gãy chân. Cô đã mua rất nhiều dưa chuột, móc hết phần hạt bên trong ra cho tôi ăn. Cô nói, người lớn tuổi bảo rằng hạt dưa chuột có thể giúp x/u/o/n/g liền lại nhanh hơn... Vậy là tôi đã ăn hết chỗ hạt đó. Trịnh Lâm, cô còn nhớ tôi đã nói gì lúc đó không?"

Tôi hít sâu một hơi: "Xin lỗi, tôi không nhớ."

Thật ra, tôi nhớ.

Tôi mãi mãi sẽ không quên câu nói đó.

106

Sau khi trở về, tôi ngồi trên giường suy nghĩ.

Chiếc điện thoại tôi mang về là giả.

Điều đó có nghĩa là chiếc điện thoại thật vẫn còn ở tiệm bánh bao, vẫn đang trong tay bà chủ tiệm.

Mẹ tôi làm việc quyết đoán, chắc chắn sẽ lập tức cho người đến xử lý bà ấy.

Tôi nhất định phải cứu bà ấy.

May mà ban ngày tôi đã kịp báo hiệu.

Lúc đó, tôi giả vờ cho bà chủ xem màn hình thanh toán, luôn nghiêng điện thoại một góc, không để Hứa Tình nhìn thấy.

Thực ra, tôi đã cho bà ấy xem tên điểm phát Wi-Fi trên điện thoại mình: [Hứa Tình thay đổi, rút lui ngay.]

Vậy nên, bà chủ tiệm mới sững sờ lâu như vậy.

Đây là kế hoạch tôi đã nghĩ đến từ trước khi đến trấn Nam Tán.

Điện thoại của Mạnh Hạo chắc chắn đã được giao lại cho "đầu mối liên lạc—nhân viên tình báo của cảnh sát". Dù Hứa Tình có thân phận gì đi nữa, đầu mối liên lạc đó cũng không an toàn.

Nghĩ vậy, tôi mở điện thoại, xóa tên điểm phát Wi-Fi.

Rồi thử tìm kiếm trong lịch sử liên kết, vì trước đây điện thoại của Mạnh Hạo từng được kết nối với máy của tôi.

Rất nhanh, tôi đã kết nối lại được.

Bây giờ, chỉ cần tôi chụp một tấm ảnh, điện thoại thật của Mạnh Hạo cũng sẽ nhận được, hai thiết bị của chúng tôi có thể đồng bộ album ảnh.

Tôi có thể dùng hình ảnh để truyền tin nhắn.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 34


107

Tôi tùy ý chụp một bức ảnh tường trống, sau đó nhấn chỉnh sửa và viết lên ảnh: [Các người đang gặp nguy hiểm, mau rời đi ngay.]

… Tôi không biết họ có tin hay không.

Chờ suốt năm phút vẫn không thấy hồi đáp.

Tôi chụp thêm một bức ảnh nữa, lần này viết lên đó: [Mạnh Hạo c/h/e/c rồi.]

Nửa tiếng sau, trong album ảnh xuất hiện một bức ảnh mới—một bức tường trắng, trên đó có dòng chữ: [Chúng tôi đã biết, sẽ rút lui sớm nhất có thể.]

Đây là bức ảnh do bà chủ tiệm bánh bao chụp và được đồng bộ vào điện thoại tôi.

Tôi tiếp tục gửi một bức ảnh tường trắng khác, thêm vào dòng chữ: [Rất nhiều cô gái đang bị giam giữ tại XXXX, hãy liên hệ cảnh sát, chú ý các xe vận chuyển hàng hóa tuyến Trung Quốc - Myanmar của công ty mẹ tôi. Xóa ngay sau khi đọc.]

Chỉ ba mươi giây sau, bức ảnh đó đã bị xóa.

iPhone có chức năng khôi phục ảnh về trạng thái ban đầu, tôi đã khôi phục tất cả những bức ảnh có chữ thành ảnh tường trắng trống rỗng như ban đầu.

Sau đó, tôi hủy quyền liên kết với chiếc điện thoại thật của Mạnh Hạo.

Mọi thứ diễn ra trong im lặng.

108

Ba mươi phút sau, tôi nghe tin bà chủ tiệm bánh bao đã bỏ trốn.

Trịnh Viện tức giận đến mức mất bình tĩnh.

Bà ấy không tìm được gì hữu ích trong chiếc điện thoại giả của Mạnh Hạo.

Ngoài một số ảnh trong album, lịch sử duyệt web và vài dữ liệu vô nghĩa mà Hứa Tình khôi phục, tất cả đều không có giá trị.

Bà ta cũng kiểm tra điện thoại của tôi.

Chỉ có ba bức ảnh tường trắng trống rỗng.

109

Một ngày sau, mẹ tôi cho tôi uống thuốc, dưới sự giám sát của Hứa Tình, tôi đã thừa nhận rằng mình hiện tại là nhân cách thứ hai.

Cũng nhờ vậy, bà ta hoàn toàn yên tâm.

Nhưng có một điều.

Tôi vẫn không thể hiểu được.

Nếu bây giờ tôi thực sự là nhân cách thứ hai, tại sao tôi lại nhớ rõ từng hành động của nhân cách thứ nhất?

Cảm giác như tôi có thể tự do chuyển đổi giữa hai nhân cách vậy.

110

Hai tuần sau khi Mạnh Hạo c/h/e/c, tôi chính thức bắt đầu công việc thu hoạch n/o/i t/a/n/g.

Nhìn vào bảng giá, một q/u/ả t/i/m bình thường có giá 150.000 đô la Mỹ, loại hạng nhất lên đến 900.000 đô. Tim tôi không khỏi run lên.

Tiếp tục nhìn xuống phần t/h/ậ/n, giá 300.000 đô, còn g/i/á/c m/ạ/c…

Ánh mắt tôi từ từ lướt xuống, 3.000 đô cho một bên mắt…

Một c/o/n m/ắ/t còn sống mà chỉ đáng giá 3.000 đô sao?

Người bên cạnh nhắc nhở: "Cô Trịnh, giá cả điều chỉnh thế nào? Dạo gần đây cảnh sát tuần tra biên giới rất nghiêm ngặt, đưa người vào không dễ… nên cần tăng giá."

Tôi gật đầu, trong đầu chỉ nghĩ đến câu "cảnh sát tuần tra biên giới rất nghiêm ngặt". Tôi chậm rãi đáp: "Cứ để đó, lát nữa tôi xem xong sẽ ký."

Người kia mới rời đi.

Trong lòng tôi thầm suy đoán, hệ thống vận chuyển của mẹ tôi rất lớn, cũng rất kín kẽ. Lần trước tôi nhắc bà chủ quán bánh bao về vị trí đại bản doanh, có lẽ cảnh sát đã lần theo manh mối đó.

Không chừng, chẳng bao lâu nữa họ sẽ tấn công vào đại bản doanh?

Nghĩ đến điều này, tôi cảm thấy vui vẻ hơn một chút.

Vô thức ký tên lên bảng giá, tôi nhìn xuống chữ ký của mình và sững lại. Không ngờ tôi lại ký là "Lily".

111

Lily?

Một chữ ký quá đỗi tự nhiên, như thể nó đã khắc sâu vào x/u/o/n/g t/ủ/y tôi vậy.

Tôi hoảng sợ, ngón tay run lên, vội vàng gạch bỏ.

Hiện tại dù là nhân cách thứ hai, tôi vẫn có thể nhớ được những chuyện trước kia, nhưng không phải tất cả. Chẳng hạn như, tôi không thể nhớ rõ Thẩm Châu Ngôn đã chữa trị cho tôi thế nào.

Tôi nhất định phải xem nhật ký của ông ấy.

Nhưng lúc trước, khi tôi bị trúng độc nhẹ, quyển nhật ký ấy còn chưa kịp đọc bao nhiêu đã bị mẹ tôi lấy đi.

Chắc chắn Trịnh Viện sẽ xem qua.

Bà ấy có phát hiện ra điều gì không?

Nghĩ đến đây, tim tôi bất giác bất an.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 35


112

Mấy ngày sau, dù có nghĩ thế nào, tôi cũng không thể nhớ ra được điều gì.

Tôi quyết định tìm một lý do để khiến Trịnh Viện chủ động đưa tôi xem Nhật ký Thẩm Châu Ngôn.

Dạo này Trịnh Viện cáu kỉnh vì lực lượng cảnh sát tuần tra biên giới ngày càng nghiêm ngặt.

Trong cuộc họp, tôi vừa suy tính cách thuyết phục bà ấy, vừa đề xuất một ý kiến mới: "Giờ biên giới bị kiểm soát chặt chẽ, đường bộ không thể vận chuyển n/o/i t/a/n/g ra ngoài, mọi người có thể chuyển sang đường biển. Gần đây, Trung Quốc và Myanmar đang xây dựng đường ống dẫn dầu, các người có thể lợi d/u/n/g danh nghĩa vận chuyển vật liệu để đưa n/o/i t/a/n/g xuống vùng biển phía Nam Myanmar, sau đó dùng ca nô vận chuyển đi."

Trịnh Viện cau mày: "Tên cảnh sát nằm vùng khác mà Mạnh Hạo nhắc đến vẫn chưa tìm ra, phải giải quyết chuyện này trước đã. Tại sao gần đây cảnh sát lại hoạt động mạnh đến vậy? Trước đây chưa từng xảy ra chuyện này… hình như từ sau khi mấy người các con đến trấn Nam Tán…"

Chậm rãi, bà ấy không nói tiếp nữa, như thể đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.

113

Trong lòng tôi dâng lên cảm giác bất an.

Không biết đã trôi qua bao lâu, bà ấy bỗng bật cười, lẩm bẩm: "Ha, mẹ đã xem nhẹ cô ta rồi. Trên đời này, người hiểu mẹ nhất chỉ có cô ta."

Tôi không hiểu bà ta đang nói gì, nhưng linh cảm "cô ta" trong lời bà ta chính là Hứa Tình.

Trịnh Viện không nói thêm, chủ đề nhanh chóng quay lại vấn đề vận chuyển.

Bà ấy đồng ý với đề xuất của tôi, ra lệnh cho người dưới đi khảo sát khu vực xung quanh đường ống dẫn dầu Trung-Myanmar.

Cuộc họp kết thúc, bà ấy vội vã rời đi.

114

Sang chiều hôm sau, tôi mới biết Hứa Tình bị đ/á/n/h đ/ậ/p và g/i/a/m g/i/ữ.

Người dưới báo lại rằng cô ấy đang bị nhốt ở tầng hầm B1.

Tôi đi xuống, thấy cô ấy nằm sõng soài trên nền đất, không thể đứng dậy.

Miệng đầy m/a/u.

Cô ấy liên tục lắc đầu, không ngừng lắc đầu.

Dường như còn bị gãy mấy chiếc răng.

Trịnh Viện… đã t/r/a t/a/n cô ấy.

Tôi chầm chậm tiến lại gần, ngồi xổm xuống, giọng khàn đặc: "Cậu bị lộ rồi à?"

Hứa Tình không đáp, vẫn nằm đó, đầu run lên từng hồi.

Có lẽ cô ấy đã bị c/h/a/n t/h/u/o/ng s/ọ n/ã/o.

Tôi nhẹ nhàng chạm vào đầu cô ấy: "Thật ra, tớ vẫn nhớ vụng dưa chuột giúp nối x/u/o/n/g đấy… Còn nhớ cậu từng nói gì không? Cậu nói, Trịnh Lâm, bất kể sau này xảy ra chuyện gì, tớ cũng sẽ tin cậu vô điều kiện. Cũng như vậy, tớ sẽ không bao giờ l/u/a d/o/i cậu… Hứa Tình à, từ lúc cậu hỏi tớ có nhớ không, tớ đã nghĩ rất nhiều. Tại sao bà chủ quán bánh bao lại có hai chiếc điện thoại y hệt nhau? Cái đó cần phải có người hỗ trợ kỹ thuật… Tại sao cậu biết chiếc điện thoại đó là giả nhưng lại không nói với mẹ tớ? Sau cùng, tớ chợt nhận ra, trên đời này, người vừa hiểu mẹ tớ vừa hiểu tớ… chỉ có cậu… Cậu ở bên mẹ tớ chính là lợi thế lớn nhất, chỉ có như vậy cậu mới có thể giúp tớ, đúng không?"

Nước mắt tôi nhỏ xuống nền đất: "Vậy mà, cậu xem đi, về sau tớ đã cố tránh xa cậu rồi… Nhưng cậu vẫn bị thương."

Hứa Tình khẽ ho một tiếng.

Từ đầu đến cuối, cô ấy không nói gì cả.

Nhưng tôi đã có được câu trả lời trong lòng.

Tôi nhất định phải cứu cô ấy.

115

Buổi tối, tôi đi tìm Trịnh Viện.

Bà ấy đưa cho tôi chiếc điện thoại giả của Mạnh Hạo: "Chiếc điện thoại này đã cài đặt mô phỏng định vị ảo. Chỉ cần cắm sạc, nó sẽ hiển thị vị trí thực tế, đi đến đâu, định vị đến đó… Vì thế cảnh sát mới tăng cường tuần tra. Tất cả chuyện này đều do Hứa Tình gây ra."

Hôm đó tôi đã kiểm tra, chiếc điện thoại này hoàn toàn không có phần mềm mô phỏng định vị.

Nếu có, chắc chắn là mới được cài trong mấy ngày gần đây.

Cô ấy hẳn đã làm vậy sau khi Trịnh Viện không tìm được bà chủ quán bánh bao.

Cô ấy muốn nhận hết trách nhiệm.

Bất kể cô ấy đang diễn trò với tôi hay với mẹ tôi, mục đích đều là bảo vệ tôi.

Cũng giống như Mạnh Hạo, anh ấy cũng bảo vệ tôi.

Nguyên tắc đầu tiên của cảnh sát nằm vùng là bảo vệ người có thể xoay chuyển cục diện.

Mạnh Hạo từng kể tôi nghe một câu chuyện: có hai cảnh sát nằm vùng, A và B. B rất xuất sắc, còn A là cảnh sát hai mang. Để bảo vệ B, A thà để B nghĩ rằng mình là kẻ xấu, đến c/h/e/c cũng không nói ra sự thật.

Mạnh Hạo biết lúc đó tôi vẫn là nhân cách thứ nhất, sợ tôi mềm lòng vì Hứa Tình mà liên lụy đến chính mình, nên cuối cùng mới để lại lời cảnh báo về cô ấy.

Anh ấy muốn tôi tránh xa Hứa Tình.

Cả hai người họ đã đặt hết tiền c/ư/ợ/c vào tôi.

Họ đã chuẩn bị tinh thần hy sinh từ lâu.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 36


116

Nhưng Mạnh Hạo là cảnh sát nằm vùng, còn Hứa Tình là cảnh sát hai mang.

Còn tôi thì sao? Tôi là Lily à?

Tôi ôm đầu suy nghĩ, nhưng vẫn không thể nhớ ra được.

117

Đêm khuya, điện thoại của tôi nhận được một yêu cầu cấp quyền liên kết.

Tôi đoán đó là cảnh sát.

Sau khi chấp thuận, bên kia gửi tin nhắn kèm theo hình ảnh: [Năm ngày nữa, cảnh sát chúng tôi sẽ tổ chức một cuộc tập kích. Nếu có thể, đồng chí Trịnh Lâm, mong cô tìm cơ hội ra ngoài gặp chúng tôi.]

Máu trong người tôi như sôi lên: [Được! Gần đây Trịnh Viện đang lên kế hoạch lợi d/u/n/g đường ống dẫn dầu Trung - Myanmar để vận chuyển n/o/i t/a/n/g. Chúng ta gặp nhau tại đoạn đường ống gần Kachin, Trung Quốc.]

Gửi xong, tôi khôi phục lại trạng thái ban đầu của hình ảnh.

118

Sau đó, tôi viện cớ việc vận chuyển n/o/i t/a/n/g bằng đường biển không có tiến triển, tự mình đi khảo sát, đồng thời bí mật gặp gỡ cảnh sát để xác định kế hoạch mới.

Dù có cẩn trọng đến đâu, Trịnh Viện cũng không thể ngờ rằng con gái mình, sau khi nhân cách thứ hai đã trở lại và trở nên tàn nhẫn, lại đang phản bội bà ấy.

Ba ngày sau, cảnh sát tuần tra biên giới được rút đi.

Tâm trạng Trịnh Viện trở nên tốt hơn.

Bà ấy cho rằng vì đại bản doanh do Nam ca lập sâu trong rừng núi, định vị không chính xác nên cảnh sát không thể tìm thấy.

Mà bà ấy đâu biết, chính tôi đã hợp tác với cảnh sát tung hỏa mù, làm suy giảm cảnh giác của bà ấy.

119

Một ngày sau, Trịnh Viện triệu tập cuộc họp bàn bạc cách xử lý Hứa Tình.

Bà ấy quyết định để Hứa Tình có chung kết cục với Mạnh Hạo.

Lần này, tôi sẽ không để bà ấy có cơ hội.

Tôi sẽ khiến Hứa Tình sống sót, nhưng phải rơi vào tình cảnh khó khăn.

Tôi đứng về phía đối lập với bà ấy: "Hứa Tình là một nhân tài, cô ấy có liên hệ với cảnh sát. Trước tiên nên khai thác thông tin từ cô ấy rồi hẵng g/i/e/c. Chúng ta có rất nhiều thời gian…"

Trịnh Viện tức giận: "Trịnh Lâm, mẹ thấy trong người con vẫn còn sót lại chút lòng trắc ẩn? Nếu con cứ thế này, mẹ sẽ trừng phạt con."

Tôi đứng phắt dậy, nắm chặt cổ tay bà ấy: "Trừng phạt? Mẹ có khả năng đó à? Nam ca còn có năng lực hơn mẹ đấy. Nếu không phải mẹ muốn g/i/e/c ông ta rồi đổ tội cho Mạnh Hạo… thì giờ ông ta vẫn còn sống."

Sắc mặt Trịnh Viện lập tức biến đổi: “Con nói cái gì?"

Trước mặt bà ấy là đám đàn em từng theo Nam ca.

Chỉ cần vài câu nói, bầu không khí đã lập tức trở nên căng thẳng.

Bà ấy muốn đẩy tôi vào nguy hiểm, vậy tôi sẽ khiến bà ấy cũng lâm vào nguy hiểm.

Đám người từng dưới trướng Nam ca đồng loạt đ/ậ/p bàn đứng dậy.

Tôi mỉm cười: "Con thấy ngoài tàn độc ra, mẹ chẳng có tài cán gì cả, không xứng đáng làm thủ lĩnh của tổ chức này."

Ánh mắt Trịnh Viện chậm rãi di chuyển về phía tôi: "Trịnh Lâm, con đang làm lung lay lòng tin của họ với mẹ sao?"

Tôi không đáp, chỉ ném ra một đoạn ghi âm.

Đó là những lời tôi đã bảo Hứa Tình cố tình nói ra vào đêm qua.

Cô ấy nói: chính Trịnh Viện đã x/u/i g/i/u/c cô ấy g/i/e/c Nam ca, sau đó đổ tội cho Mạnh Hạo để xây dựng uy quyền cho bản thân.

Cô ấy nói: cô ấy hoàn toàn không phải cảnh sát hai mang, Trịnh Viện không tìm được cảnh sát nằm vùng nên đã b/u/c cung ép cô ấy nhận tội.

Cô ấy nói: chính Trịnh Viện mới là cảnh sát nằm vùng.

Tất cả đều là giả.

Nhưng chỉ cần như vậy, cũng đủ gây ra một cơn chấn động lớn.

120

Dù sao thì, Trịnh Viện đã rời khỏi tổ chức buôn bán này quá lâu.

Mọi thứ đều do Nam ca quản lý.

Uy tín của bà ấy ở đây vốn đã không cao, tôi vừa xuất hiện, Nam ca liền c/h/e/c, giờ hệ thống vận chuyển đường bộ cũng dần sụp đổ. Ai lại không nghi ngờ đây là một âm mưu?

Giữa lúc đám người xôn xao bàn tán…

Tôi lại ném ra một chiếc điện thoại, bên trong chứa một số tài liệu giả mạo—tất cả đều ám chỉ Trịnh Viện phản bội tổ chức, bí mật liên lạc với cảnh sát.

Thật giả lẫn lộn không quan trọng.

Tôi chỉ cần bà ấy bận rộn đối phó, không có thời gian để xử lý Hứa Tình.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 37


121

Đêm khuya, Trịnh Viện tìm đến tôi.

Bà ấy chất vấn tôi.

Tôi đề nghị bà ấy dùng Nhật ký Thẩm Châu Ngôn để trao đổi, đổi lại tôi sẽ giúp bà ấy lấy lại lòng tin của tổ chức.

Bà ấy đã đưa nó cho tôi.

Phần sau của cuốn nhật ký ghi chép về quá trình điều trị b/ệ/n/h của tôi.

Chương 3025 của nhật ký:

[Liệu pháp điều trị cho Trịnh Lâm của Lily gần đây có hiệu quả rõ rệt. Cô ấy không muốn làm người xấu. Tôi đoán chẳng bao lâu nữa, cô ấy sẽ trở lại nhân cách thứ nhất. Cô ấy muốn làm một người tốt, rất nhanh thôi cô ấy sẽ khỏi b/ệ/n/h…]

Chương 3040 của nhật ký:

[Lily thực chất là một cảnh sát nằm vùng, nhưng cô ấy đã phản bội cảnh sát. Cô ấy hoàn toàn trở thành một kẻ xấu… Đổi lại việc điều trị cho Trịnh Lâm, tôi đã đồng ý giúp cô ấy rời khỏi tổ chức buôn bán, trả lại cho cô ấy một cuộc sống yên bình. Cô ấy mắc b/ệ/n/h bạch cầu, có lẽ chẳng còn sống được bao lâu nữa.]

Tôi sững sờ.

Nếu Lily là một người khác, vậy tại sao tôi lại vô thức ký tên là Lily?

Hơn nữa, nét chữ ấy giống hệt với chữ viết trong phòng sưu tập của Nam ca?

122

Tôi nhíu mày, giả vờ đồng ý với Trịnh Viện.

Bà ấy nhìn chằm chằm tôi: "Mẹ không tin con. Có phải nhân cách thứ nhất của con vẫn còn tồn tại trong đầu không?"

Tôi lắc đầu: "Chẳng phải mẹ đã kiểm tra rồi sao?"

Bất chợt, tôi ho mạnh, lòng bàn tay đầy m/a/u.

Tôi sững lại, còn Trịnh Viện thì bật cười: "Viên thuốc mà con uống hôm đó thực chất không phải thuốc nói thật, mà là một loại thuốc hỗn hợp gây t/o/n t/h/u/o/ng p/h/ổ/i… Mẹ nghĩ p/h/ổ/i của con giờ đã mất đi một nửa rồi. Có phải gần đây con cảm thấy khó thở không? Mẹ có thể dễ dàng xác định con có nói thật hay không, nhưng thứ mẹ cần là giữ con trong tầm kiểm soát. Nếu con vô h/a/i với mẹ, đương nhiên mẹ sẽ đưa thuốc giải. Nhưng Trịnh Lâm à, gần đây con đã thay đổi, mẹ đang suy nghĩ xem có nên đưa con thuốc giải hay không…"

Tôi chăm chú nhìn bà ấy. Đột nhiên, tôi nhớ lại cuộc trò chuyện giữa tôi và Nam ca khi trước.

Tâm thần phân liệt di truyền.

Trịnh Viện cũng bị tâm thần phân liệt, nhưng bà ấy chưa bao giờ điều trị.

Hừ, thôi kệ.

Đối phó với kẻ điên thì phải nói chuyện theo kiểu của kẻ điên.

Tôi tiếp tục giả vờ bị bà ấy uy h/i/e/p mà đồng ý.

123

Ngày hôm sau, tôi không giúp bà ấy minh oan.

Ngược lại, tôi hoàn toàn xác nhận chuyện bà ấy phản bội tổ chức.

Đám người kia yêu cầu trục xuất bà ấy, nhưng Trịnh Viện không đồng ý: "Trịnh Lâm, con không cần thuốc giải nữa sao?"

Tôi đáp: "Không cần. Mẹ có biết không? Con vốn chỉ có một nửa lá p/h/ổ/i thôi."

Trịnh Viện sững sờ nhìn tôi.

Bà ấy hoàn toàn không hiểu được.

Sau đó, Trịnh Viện bị đám người kia trói lại, nhét vào thùng nhử ong.

Giống như cách họ đã đối xử với Mạnh Hạo.

Kết cục của kẻ phản bội.

Tiếp theo, hẳn sẽ đến lượt tôi.

Chỉ tiếc là, cảnh sát sắp tập kích rồi.

124

Đêm khuya, tôi đưa Hứa Tình ra ngoài.

Cô ấy đã tắt hệ thống cảnh báo của đại bản doanh.

Lúc 2 giờ sáng, cảnh sát Trung Quốc phối hợp với một số lực lượng vũ trang địa phương của Myanmar tiến hành tập kích.

Lực lượng phòng thủ trong đại bản doanh hoàn toàn trở tay không kịp.

Hai bên giao tranh ác liệt.

Tôi chỉ huy một số cao tầng và một nhóm người chạy về hướng đường ống dẫn dầu Trung-Myanmar, nơi có xe vận chuyển chờ tiếp ứng, chỉ để lại vài người ở lại chỉ huy.

Tên cầm đầu ra lệnh cho thuộc hạ: "Đám con gái bị bán đến đây, g/i/e/c thì g/i/e/c, đ/ầ/u đ/ộ/c thì đ/ầ/u đ/ộ/c, nói chung, không được để ai sống sót…"

Tôi giả vờ đồng ý. Khi đám người đó bước vào thang máy, tôi khóa cơ chế điều khiển từ bên ngoài, nhốt chúng bên trong.

Nhân lúc chiến sự hỗn loạn, tôi mở cửa nhà giam, thả nhóm cô gái bị nhốt, hướng dẫn họ chạy trốn theo lối thoát hiểm về phía Bắc—nơi có cảnh sát đợi sẵn tiếp ứng.
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 38


125

Sau khi hoàn tất mọi việc, tôi hội ngộ với Hứa Tình.

Cô ấy vẫn rất yếu.

Tôi cầm s/ú/n/g, kéo cô ấy chạy theo tôi.

Nếu không rời đi ngay, khi bị phát hiện, bọn chúng sẽ lập tức g/i/e/c chúng tôi.

Trên trời bỗng ầm… một tiếng, như thể sắp có mưa giông lớn.

Tôi và Hứa Tình chạy về hướng Bắc.

Dần dần, tôi cảm thấy kiệt sức.

Phía sau vang lên tiếng s/ú/n/g—có người đuổi theo!

Tôi kéo Hứa Tình, lách qua những rặng trúc rải rác, vừa th* d*c vừa nói: "Cậu còn nhớ không? Trước đây khi cậu bơi, tớ luôn ở phía… phía sau… cổ vũ cậu… Tớ nói, Hứa Tình… đừng… đừng quay đầu nhìn đối thủ… cứ bơi về phía trước… Lần này cũng vậy, Hứa Tình… đừng… đừng quay đầu lại… chạy đi… bất kể có nghe thấy gì…"

Hứa Tình vừa khóc vừa gật đầu.

Tôi mỉm cười mãn nguyện: "Nhớ kỹ những lời tớ nói… Tớ đã đổi mật khẩu máy tính của mẹ tớ thành ngày sinh của cậu. Vì chỉ cần nhập sai một lần, ổ cứng sẽ tự động bị xóa sạch. Tớ đã khóa máy tính trong két sắt, cậu phải dẫn cảnh sát tìm ra nó, mở nó, được không?"

Hứa Tình nghẹn ngào gật đầu.

Sau lưng lại vang lên tiếng s/ú/n/g, tim tôi giật thót.

Tôi vẫn cố gắng đuổi theo Hứa Tình.

Cô ấy chạy rất nhanh.

Lại thêm một tiếng s/ú/n/g nữa, tôi thở hổn hển, hét lớn: "… Giúp mình… giúp mình… nhìn bầu trời Côn Minh… nhìn lá cờ ở Bắc Kinh… hãy thay mình sống thật tốt…"

Nhưng dường như… cô ấy không còn nghe thấy nữa.

Cô gái của tôi, chạy nhanh quá.

Bóng lưng cô ấy… dần dần mờ nhạt khỏi tầm mắt tôi.

"Đùng…"

Tôi nghe thấy tiếng s/ú/n/g.

Và tôi dường như nhìn thấy Thẩm Châu Ngôn, nhìn thấy Mạnh Hạo, nhìn thấy một người phụ nữ tên Lily—một người có gương mặt giống hệt tôi.

126

Lời kết:

Trịnh Lâm đã c/h/e/c.

Mùa hè năm đó ở Myanmar, những cơn mưa lớn liên tục kéo dài, sấm chớp đùng đùng.

Hôm cô q/u/a d/o/i, mưa lại càng lớn hơn.

Bàn tay cô đặt trên một mô đất nhỏ, nơi có một bông hoa đang nở—hoa long thuyền (*).

(*) Hoa long thuyền: hoa trang

Trên khuôn mặt cô cũng đọng đầy nước mưa, tái nhợt như tờ giấy.

Mưa trôi theo từng đường nét trên gương mặt cô, chảy xuôi về phương Bắc—đó là nơi quê hương cô.

Nhà cô ở Bắc Kinh.

Nơi ấy, mọi người đều khao khát được nhìn thấy lá cờ đỏ tung bay trên bầu trời.

Trong lòng cô giấu một lá quốc kỳ.

Những cảnh sát tìm thấy cô đã bế cô lên, một nữ cảnh sát khẽ vỗ nhẹ vào mặt cô: "Trịnh Lâm…"

Cô nhắm chặt mắt, không đáp lại.

Nữ cảnh sát lại gọi một lần nữa: "Trịnh Lâm…"

Cô vẫn không mở mắt.

Nữ cảnh sát nghẹn ngào, giọng nói dần trở nên run rẩy: "Trịnh…"

Lời chưa dứt, nước mắt đã trào ra, ướt đẫm khuôn mặt cô ấy.

Cô gái này quá nhẹ, gầy đến mức chỉ còn d/a bọc x/u/o/n/g.

Nữ cảnh sát đưa tay che miệng, cuối cùng không kìm nén được mà òa khóc.

Cô ấy lấy lá quốc kỳ trong lòng Trịnh Lâm ra, trân trọng quấn quanh t/h/a/n t/h/e lạnh giá của cô.

Nhẹ nhàng vuốt lại những lọn tóc rối bời, cô ấy nghẹn ngào nói:

"Chúng tôi đến đón cô về nhà rồi, nhiệm vụ của cô đã hoàn thành. Trịnh Lâm, chúng tôi… đến… đón cô về nhà… Tôi…"

Tiếng nức nở ngắt quãng…

Sau đó, chỉ còn lại những tiếng thổn thức ai oán trong cơn mưa.

127

Thời gian chính thức xác nhận Trịnh Lâm q/u/a d/o/i: ngày 18 tháng 6 năm 2019, hưởng dương 28 tuổi.

Cô được chôn cất ở Côn Minh, nơi có bốn mùa như xuân.

Từ nay, cô sẽ mãi yên nghỉ cùng những cảnh sát nằm vùng đã âm thầm hy sinh vì đất nước.

Cô sẽ không còn cô độc nữa.

Để bảo vệ gia đình Trịnh Lâm, cảnh sát đã giấu kín mọi thông tin cá nhân của cô.

Cô chỉ còn lại một mật danh: 0.

Nhưng cái tên Trịnh Lâm…

Vẫn sẽ luôn sống mãi trong trái tim của những người từng chứng kiến câu chuyện này.

128

Kết cục của Hứa Tình:

Năm mươi năm sau, trong một lớp học điều tra hình sự.

Một vị giáo sư tóc hoa râm đứng trên bục giảng, kể lại câu chuyện về một trong những cảnh sát nằm vùng xuất sắc nhất thế kỷ mới.

Bà đang kể về một người mang mật danh "0".

Trên màn hình lớn, một cuốn nhật ký nổi tiếng trong ngành điều tra hiện lên—bản gốc của Nhật ký Thẩm Châu Ngôn.

Chương 3025 của nhật ký:

"Hôm nay là năm thứ sáu tôi nằm vùng trong tổ chức buôn bán n/o/i t/a/n/g.

Ngoài tôi ra, tôi còn một đồng minh. Cô ấy mắc chứng tâm thần phân liệt, tính cách không ổn định, nhưng sau khi được tôi và nhân cách thứ hai của cô ấy—Lily—chữa trị, cô ấy đã bị thuyết phục phản bội tổ chức.

Cô ấy là con gái của Trịnh Thành, trùm tổ chức buôn bán n/o/i t/a/n/g xuyên quốc gia.

Cô ấy tên là Trịnh Lâm.

Hôm nay, là năm thứ hai cô ấy nằm vùng trong tổ chức."
 
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Chương 39: Hết


Chương 3040 của nhật ký:

"Cuộc đấu đá trong tổ chức ngày càng khốc liệt.

Nam ca đang tranh giành thị trường ở Anh với vợ chồng Trịnh Thành.

Tôi biết bản thân sớm muộn gì cũng phải c/h/e/c, phải 'đỡ đạn' thay Nam ca.

Nhưng tôi không thể tiết lộ thân phận nằm vùng.

Bởi vì như vậy, Trịnh Lâm sẽ gặp nguy hiểm.

Sau này, cô ấy sẽ thay tôi hoàn thành nốt nhiệm vụ còn dang dở.

Nhật ký của tôi sẽ được khóa trong két sắt ngân hàng, sau đó được chuyển giao cho cảnh sát.

Hãy tin rằng, Trịnh Lâm sẽ lập ra một kế hoạch hoàn hảo—thậm chí còn có thể đánh lừa cả cảnh sát."

Cuốn nhật ký này được chuyển đến tay cảnh sát vào ngày 18 tháng 6 năm 2020—tròn một năm ngày mất của Trịnh Lâm.

129

Nhân viên ngân hàng cho biết, cuốn nhật ký được gửi từ một chi nhánh ngân hàng Thụy Sĩ, do một khách hàng tên Lily-Zheng ủy thác.

Lúc đó, tất cả cảnh sát mới ngỡ ngàng bừng tỉnh.

Họ lập tức đối chiếu nét chữ của Trịnh Lâm và Thẩm Châu Ngôn—kết quả khiến tất cả đều sững sờ.

Cả hai nét chữ… giống hệt nhau.

Hóa ra, cuốn nhật ký trong đại bản doanh chỉ là một phần thật, một phần giả.

Trịnh Lâm đã mô phỏng nét chữ của Thẩm Châu Ngôn, chỉnh sửa một số nội dung để đánh lạc hướng Nam ca.

Toàn bộ sở cảnh sát rơi vào một khoảng lặng.

130

Cùng với cuốn nhật ký, còn có một cuộn băng ghi hình.

Cảnh sát mở lên.

Đó là lời tuyên thệ của Trịnh Lâm.

Cô ấy nghiêm trang, hướng về phía Đông.

Bên cạnh cô ấy, là Thẩm Châu Ngôn.

Thẩm Châu Ngôn nói: "Đồng chí Trịnh Lâm, hãy đọc lại lời tuyên thệ của cô."

Trên khuôn mặt trẻ trung của Trịnh Lâm là sự kiên định không chút dao động.

Cô giơ tay lên chạm vào thái dương, giọng nói mạnh mẽ vang vọng:

"Tôi thề mãi mãi trung thành với Tổ quốc, bảo vệ nhân dân của Tổ quốc.

Tôi sẽ cống hiến cả cuộc đời mình cho mảnh đất này—không lùi bước, không do dự…"

Đôi mắt Thẩm Châu Ngôn ngân ngấn lệ.

"Tốt lắm… Đồng chí Trịnh Lâm, cô đã đạt tiêu chuẩn rồi."

131

Cuối đoạn băng ghi hình là hai đoạn độc thoại của Trịnh Lâm.

Cô ngồi trên ghế, trông bình yên và dịu dàng.

Cô nhìn vào ống kính, nở một nụ cười ngọt ngào.

Đoạn thứ nhất:

"Tôi quen biết Thẩm Châu Ngôn năm hai mươi tuổi. Tôi mắc chứng tâm thần phân liệt di truyền, nhân cách thứ nhất là Trịnh Lâm, nhân cách thứ hai là Lily.

Lily là một bác sĩ, mạnh mẽ hơn, cũng hiểu rõ về tổ chức buôn bán n/o/i t/a/n/g hơn.

Với tư cách là cảnh sát nằm vùng, Lily đang cố gắng điều trị chính mình, biến bản thân trở thành nhân cách thứ nhất.

Lily cũng là nhân cách mà Trịnh Viện yêu thích nhất.

Cô ấy đang nhờ Thẩm Châu Ngôn đánh giá hiệu quả điều trị.

Thẩm Châu Ngôn sẽ ghi chép lại phương pháp vào nhật ký…"

Đoạn thứ hai:

"Cái c/h/e/c của Thẩm Châu Ngôn đã khiến tôi chịu đả kích lớn, tôi còn nhiễm một loại virus chưa xác định, mất đi một nửa lá p/h/ổ/i, có lẽ chỉ còn sống được khoảng năm năm nữa…

Vậy nên tôi đã lập ra một kế hoạch.

Tôi giấu cảnh sát về thời gian t/u v/o/n/g thực sự của Thẩm Châu Ngôn.

Từ đó trở đi, hầu hết thông tin mà cảnh sát nhận được đều do tôi bịa ra, bao gồm cả việc đề nghị Mạnh Hạo—một cảnh sát nằm vùng—hợp tác với Hứa Tình, coi Trịnh Lâm như một đặc tình, dụ cô ấy đến đại bản doanh.

Khi tôi đã hoàn toàn trở thành Trịnh Lâm, tôi sẽ tìm cơ hội đóng giả làm bạn học của Mạnh Hạo và Hứa Tình…

Nếu các người đang xem đoạn băng này, có nghĩa là cảnh sát đã chấp nhận kế hoạch của tôi.

Đồng thời, tôi đã lấy thân phận Lily để liên lạc với Nam ca, đưa cho ông ta một bản Nhật ký Thẩm Châu Ngôn giả.

Tôi hy vọng kế hoạch của mình đã thành công…"

132

Kể xong, Hứa Tình bật khóc nức nở.

Bà nói:

"Lúc đó, cô ấy bảo tôi chạy… Tôi đã chạy mãi… Tôi chạy rất nhanh, tôi muốn về đích đầu tiên… Tôi thậm chí còn không quay đầu nhìn cô ấy lấy một lần…

Đến khi tôi nhìn lại, cô ấy đã nằm đó, nhắm nghiền mắt.

Cô ấy là chị em của tôi…

Vậy mà cuối cùng, tôi lại bỏ rơi cô ấy…”

Bên dưới lớp học, các sinh viên nhìn vị giáo sư già:

"Người mang mật danh '0' đã làm cảnh sát nằm vùng hai lần?

Lần thứ hai, cô ấy đã lừa được tất cả mọi người, phải không, thưa giáo sư?"

Hứa Tình gật đầu.

Tầm mắt bà đột nhiên trở nên mơ hồ.

Bà dường như nhìn thấy bóng dáng của một cô gái—đang đứng đó, mỉm cười với bà.

–HẾT–
 
Back
Top Bottom