Khác Nhật Ký của Lãng Nhân

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
363223523-256-k225304.jpg

Nhật Ký Của Lãng Nhân
Tác giả: PhatTran310
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Như đã được biết, tác giả của Nhật Ký này thỉnh thoảng vẫn cập nhật tác phẩm của mình.

Vị tác giả trên vẫn đang ẩn danh, và đã kể lại hành trình của mình đi qua nhiều nơi có vẻ như là thực.

Các tác phẩm không đưa ra manh mối nào về thời điểm chúng được viết trong dòng lịch sử bao la; bất chấp việc đó, độc giả vẫn nhận thấy những bài học và lời răn dạy trong câu chữ cũng như ghi chép của họ là trường tồn với thời gian.

Đáng tiếc thay, chỉ có █ tác phẩm được tìm thấy cùng nhau.

Dưới đây là những tác phẩm đã được tìm thấy, quyên tặng, mua lại, hoặc đã phục hồi.

Nguồn của các câu chuyện: http://wanderers-library-vn.wikidot.com/journal-of-the-walk



siêunhiên​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nhất nữ ngự hoàng
  • Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia (史上第一祖师爷)
  • TƯ THẾ ĐẺ TRỨNG CỦA TA NHẤT ĐỊNH CÓ CHỖ NÀO KHÔNG ĐÚNG
  • [BL] Hồng Quân Nhất Chuyển
  • Xà vương Tuyển Hậu: nhặt được tân nương (HH)
  • [0504] Em là người tuyệt vời nhất [Drop]
  • Nhật Ký Của Lãng Nhân
    -Rất Mạnh-


    Nhật Ký của Lãng Nhân, Thứ Tư, ngày 23 tháng Chín

    Tôi đã đi bộ trong hai giờ đồng hồ trước khi đến ngã rẽ.

    Bằng một chút cố gắng, tôi hướng đến khu rừng.

    Dường như thật khó để đến đây vào thời điểm này trong năm.

    Có thể là vì sự thay đổi của lá cây.

    Tôi đi trên con đường mòn, và ánh sáng chiếu rọi xuyên qua lá sồi màu đỏ cam ở phía trên.

    Có tiếng chim hót, và tôi thư giãn một chút.

    Chim chóc khôn ngoan hơn người, chúng biết đâu là thời điểm phù hợp để hót.

    Tôi đi được một lúc trước khi nhận ra các dấu vết.

    Có những vệt sâu trên thân cây, do móng vuốt và răng nanh tạo nên.

    Những mạng nhiện đủ to để có thể bắt được cả một con hươu được kéo dài từ cây này đến cây khác dọc lối đi.

    Tôi đang ở sâu trong rừng.

    Tôi cần phải cẩn thận hơn trước khi đến ngã rẽ một lần nữa.

    Tôi cẩn trọng đi trên con đường.

    Những người bạn trong bóng tối của tôi gợi ý những con đường an toàn hơn, và nói cho tôi biết cách phòng vệ với những mối nguy hiểm.

    Tôi không biết điều đó, nhưng tôi thà chọn chạy trên một lối đi nguy hiểm còn hơn là băng qua bụi rậm.

    Tôi đi chậm rãi, khoảng một giờ, tới khi tôi nghe thấy tiếng thở dài ở đằng trước.

    Âm thanh nghe giống như một con quái thú khổng lồ, như một con voi hay một con tê giác, nhưng lạ hơn.

    Giống người hơn.

    Tôi tính quay lại, nhưng chim vẫn hót, và tôi chưa từng sai khi tin tưởng vào suy đoán của chúng.

    Tôi tiến về phía trước.

    Có một người đàn ông đi về phía tôi.

    Ồ không, là một người khổng lồ.

    Anh ta cao bằng hai người đàn ông, và anh ta có thể ôm trọn lấy cơ thể tôi chỉ bằng một tay.

    Đầu tóc anh ta bù xù, và đôi mắt buồn rầu.

    Anh ta nhìn tôi xuyên qua mớ tóc mái chưa rửa gội.

    "Cậu sẽ ngồi cùng tôi chứ?" anh ta hỏi.

    Tôi đồng ý, tốt nhất là nên lịch sự.

    Tôi không muốn quấy nhiễu người lạ, nhất là những người mạnh mẽ.

    Anh ta lấy một miếng thịt nai khô đã tẩm muối từ trong túi của mình và xé một miếng cho tôi.

    Nó rất dai, nhưng tôi đã không ăn gì trong một ngày.

    Tôi cảm ơn và nhận lấy nó.

    Người đàn ông to lớn trông rất buồn bã, Tôi hỏi anh ta có ổn không.

    "Tôi khỏe.

    Tôi rất mạnh mẽ mà."

    Anh ta nói.

    Tôi nghĩ anh ta chỉ đang khoe khoang.

    "Sao anh lại ở trong rừng sâu thế?"

    Tôi hỏi.

    "Anh không sợ những loài vật ở đây sẽ làm anh bị thương sao?"

    "Không đâu.

    Có vài con, nhưng chúng không làm tôi bị thương.

    Tôi đến đây vì lũ quái vật.

    Đã rất lâu về trước rồi," người đàn ông to lớn nói.

    "Đó là khi tôi còn trẻ.

    Nhưng tôi lúc đó đã rất mạnh rồi."

    Tôi cố gắng không đảo mắt.

    Người đàn ông ngồi xuống đất, bắt chéo chân.

    "Tôi đi khắp thế giới, xem xem tôi có thể làm được gì.

    Tôi đã giúp mọi người.

    Tôi có thể giúp họ vì tôi mạnh.

    "Rồi một ngày, tôi gặp vài căn nhà.

    Trong nhà có người sống.

    Họ là người tốt, nhưng họ không mạnh bằng tôi.

    Tôi đã giúp họ.

    Tôi chất củi cho họ.

    Tôi còn làm cả một cây cầu.

    Tôi nâng những tảng đá nặng ra khỏi vườn của họ.

    Khoảng thời gian đó rất tốt.

    Tôi cũng tốt, vì tôi rất mạnh.

    "Tôi còn chơi với lũ trẻ.

    Tôi thích chúng nhất, và chúng cũng thích tôi.

    Tôi nhấc chúng lên vai mình và đặt chúng lên cây.

    Tôi cố gắng thật nhẹ nhàng với chúng, vì tôi quá mạnh.

    "Bỗng dưng lũ cướp đến.

    Chúng có rất nhiều, và chúng mạnh.

    Không giống tôi, nhưng mạnh.

    Rất nhiều.

    Chúng có rất nhiều người."

    Người đàn ông đưa tay ra.

    "Tôi chạy về phía chúng.

    Vì tôi mạnh.

    Tôi đã đấu lại chúng.

    Chúng đâm tôi bằng dao, nhưng vì tôi mạnh, nên tôi không chết.

    Tôi đấm chúng, và chúng chết.

    Nhưng chúng có rất nhiều người, và không phải kẻ nào cũng đấu với tôi.

    Khi tôi giải quyết xong, dân làng đã chết cả.

    Lũ trẻ cũng đã chết.

    Tôi không chết.

    Vì tôi mạnh.

    "Tôi đuổi theo lũ cướp khi chúng bỏ đi.

    Tôi đấu với chúng hết lần này đến lần khác.

    Chúng chết rất nhiều.

    Tôi không chết.

    Tôi tìm đến sào huyệt của chúng, và tôi đấu với chúng ngay tại đó.

    Chúng chết hết.

    Nhưng tôi không chết.

    "Tôi tìm đến những lũ cướp khác.

    Những lũ mạnh hơn.

    Tôi đấu với chúng.

    Chúng bắn tên vào tôi.

    Chúng còn dùng giáo để đâm tôi.

    Tôi không chết.

    Vì tôi mạnh.

    "Tôi đấu với lũ cướp mạnh nhất trên đời.

    Rất nhiều trong số chúng chết.

    Tôi không chết.

    Vì tôi mạnh.

    "Không còn lũ cướp mạnh nào còn sót lại.

    Thế là tôi tìm đến nơi có vị vua tàn ác.

    Tôi đấu với quân lính của hắn.

    Chúng có súng ống và đại bác, và chúng bắn tôi.

    Tôi không chết.

    Vì tôi rất mạnh.

    "Tôi giết nhà vua và quân lính của hắn.

    Mọi người ca tụng tôi là anh hùng.

    Rồi tôi rời đi.

    Tôi bắt gặp một tên yêu tinh.

    Hắn ta mạnh.

    Hắn dùng gậy đập vào tôi.

    Tôi không chết.

    Vì tôi rất mạnh.

    "Tôi giết tên yêu tinh.

    Và tôi gặp một con rồng.

    Con rồng mạnh, và có cả áo giáp cùng với hơi thở phát ra lửa.

    Nó cào tôi bằng móng vuốt và thiêu đốt tôi với hơi thở của mình.

    Tôi không chết.

    Vì tôi rất mạnh.

    "Tôi giết con rồng.

    Tôi tìm thấy những con quái vật.

    Tôi không chết.

    Vì tôi rất mạnh.

    "Tôi tìm đến nơi ở của quái vật.

    Tôi đã ở đây rất nhiều năm rồi.

    Tôi gặp rất nhiều người.

    Không ai trong số họ giết được tôi.

    Vì tôi rất mạnh."

    Anh ta bắt lấy một cành cây thô lớn.

    Anh bẽ gãy nó chỉ với một tay.

    "Tôi rất mạnh," anh ta lặp lại lời nói.

    "Vô cùng, vô cùng mạnh.

    Và vô cùng, vô cùng mệt mỏi."

    Anh ta ngừng lại, và tôi đã không nói gì trong suốt thời gian vừa qua.

    Rồi tôi cảm ơn anh ta vì thức ăn, và nói rằng tôi mong anh ta sẽ được nghỉ ngơi sớm.

    Anh ta cười buồn với tôi, và đó là cách tôi rời đi, bỏ lại người đang ngồi bên lề đường.
     
    Nhật Ký Của Lãng Nhân
    -Lớp Vỏ Màu Đỏ-


    Nhật Ký của Lãng Nhân, Thứ bảy, ngày 8 tháng Mười

    Hôm qua, tôi thấy điểm cuối của thế giới.

    Tôi đã đi bộ không ngừng nghỉ được vài ngày khi tôi đến một ngôi làng nhỏ có bốn hoặc năm tòa nhà.

    Các con đường có cách bố trí kì lạ, một vài thì đột ngột rẽ đến ngõ cụt, số khác hướng thẳng về phía đường chân trời, còn có cả một vài con đường dẫn thẳng lên bầu trời.

    Mấy tòa nhà cũng kì lạ không kém.

    Một số thì có những bức tường lớn biến mất, để lộ nội thất ra bên ngoài.

    Những tòa nhà khác thì giống như kéo dài đến vô tận.

    Chỉ có một phần nhỏ của ngôi làng trông giống những ngôi làng bình thường khác.

    Những con đường hoàn toàn vắng lặng, nên tôi đành đi đến từng nhà để gõ cửa.

    Một người phụ nữ trung niên với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc màu nâu nhạt ra mở cửa.

    Tôi giới thiệu bản thân và hỏi rằng tôi có thể ở lại qua đêm được không.

    "Cậu có thể vào," bà nói, "Tôi chỉ vừa nấu súp thôi."

    Bà đưa tôi vào và mời tôi ngồi bên đống lửa ở giữa ngôi nhà, ở trên có một nồi thịt hầm sôi sùng sục.

    Cùng ngồi với tôi là một người đàn ông với bộ dáng nặng nề đang nhìn chăm chú vào đống lửa và hai cậu bé với gương mặt nhem nhuốc nhìn tôi với khuôn mặt để lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

    Tôi hỏi về ngôi làng và cách bài trí của nó.

    Đôi mắt của hai đứa trở nên sáng ngời.

    "Đây là nơi mà các vị thần đã ngừng kiến tạo," bà trả lời.

    "Một vị thần," người đàn ông xen ngang, vẫn không nhìn khỏi ngọn lửa.

    Nếu bà nghe thấy ông ta, bà đã không có phản ứng gì.

    "Thế giới vẫn luôn tiếp tục tiến lên.

    Nó chỉ không thể gánh nổi sức nặng của tạo hóa thêm một lần nào nữa.

    Tạo hóa chỉ đơn giản là không biết nên làm gì khi đến nơi này.

    Lúc cha mẹ tôi đến đây, tôi chỉ là một cô bé nhỏ tuổi.

    Chúng tôi đã đi theo dấu hiệu từ các vị thần-"

    "Một vị thần," người đàn ông sửa lại lần nữa.

    Người phụ nữ bắt đầu khuấy nồi hầm.

    "-thứ dẫn lối chúng tôi đến nơi này.

    Ở đây đã có mười hai gia đình sinh sống trước rồi.

    Cho dù chúng tôi đến từ miền đông, chúng tôi vẫn biết rằng có điều gì đó khác thường ở nơi này.

    Cây cối dốc ngược xuống từ những cánh đồng trên bầu trời.

    Núi thì cao chót vót và mỏng tựa như giấy da rồi kết thúc đột ngột.

    Sông ngòi đầy lá và chúng chảy như nước.

    Chúng tôi nghĩ nơi này thật kỳ quặc, nhưng vẫn xây dựng nó."

    "Mất khoảng vài ngày để chúng tôi xây dựng những ngôi nhà này.

    Rồi chưa đến một tuần khi chúng bắt đầu kéo dài ra hoặc tan rã hay thay đổi gì đó.

    Một nửa số hộ gia đình rời đi ngay lập tức.

    Họ nói rằng đây là nơi của những linh hồn ma quái và ác quỷ.

    Một trong số các gia đình đi về miền tây, nói rằng đây không phải là quyết định đúng đắn, và rằng miền tây là nơi dẫn đến mảnh đất của linh hồn.

    Chúng tôi chưa từng thấy họ thêm một lần nào nữa."

    "Người sống trong những ngôi nhà kỳ quái này cũng bắt đầu biến đổi.

    Tôi sẽ kể cho cậu nghe sau, đó không phải là chuyện cần kể trong một bữa ăn đâu." bà nói khi múc súp vào bát.

    Các cậu bé trông rất thất vọng.

    "Sau vài năm, một số chúng tôi đã biết được đâu là thế giới thật và đâu là không.

    Chúng tôi cố gắng làm việc ở rìa của tạo hóa và trồng những hạt giống có vỏ màu đỏ dọc theo.

    Qua thời gian, một số người ngã bệnh hoặc phát rồ lên hay chỉ đơn giản là từ bỏ và chết đi.

    Bây giờ chỉ còn có chúng tôi là những người ở lại mà thôi."

    Tôi hỏi bà tại sao họ không chuyển đi nơi khác.

    "Các vị không chỉ đường cho chúng tôi.

    Khi các vị thần-"

    "Một vị thần."

    "-dẫn đường cho chúng tôi, chúng tôi sẽ đi theo nó.

    Cho tới cái ngày các vị thấy đã đến lúc hướng dẫn chúng tôi, chúng tôi sẽ chờ đợi và thờ phụng họ một cách tốt nhất.

    Amen."

    "Amen," người đàn ông và hai cậu bé đồng thanh lặp lại, cúi đầu.

    Món súp đã xong, và chúng tôi cùng nhau ăn tối.

    Đêm đó trôi qua nhanh chóng và tôi không gặp bất trắc gì.

    Vào lúc bình minh, tôi cảm ơn gia đình nọ và đưa họ một đồng tiền vàng.

    Tôi băng qua con đường dẫn vào khu rừng, chắc chắn rằng tầm mắt tôi sẽ thấy một cái cây có vỏ màu đỏ trong mọi lúc.

    Và trong lúc tôi đang nghỉ ngơi, tôi nhận ra người phụ nữ kia chưa nói chuyện gì đã xảy ra với những người bị biến đổi.

    Tôi chỉ mong rằng mình không hiểu nó là gì.
     
    Nhật Ký Của Lãng Nhân
    -Nữ Hoàng Của Vùng Đất Hoang-


    Nhật Ký của Lãng Nhân, Thứ Ba, Ngày Chín Tháng Mười Hai

    Sau ba tuần dạo quanh những cánh đồng giá buốt, hôm nay tôi đến một khu rừng rộng lớn, vẫn ngân nga một khúc ca với cuộc sống tươi đẹp.

    Từ bên trong, tôi có thể nghe thấy tiếng kêu của hàng trăm loài sinh vật, tiếng vo ve, líu ríu, rít gào vang vọng.

    Âm thanh mà khu rừng tạo ra tràn ngập thù hận, mỉa mai những cánh đồng cằn cỗi mà tôi chỉ vừa đi qua.

    Tôi đã định đi vòng qua khu rừng để tránh bất cứ thứ gì có thể trú ẩn trong đó.

    Nhưng tôi lại nhớ đến lần đầu tiên tôi đến đây, cây xanh dường như chạm đến đường chân trời.

    Tôi nhìn những đám mây đen đang theo ngay sát tôi, và tôi đã chọn mạo hiểm trong rừng còn hơn là bị cuốn vào một cơn bão khác.

    Ngay khi tôi bước vào, tôi nhận ra rằng trong đây ấm áp hơn hẳn.

    Đi qua cơn gió mùa đông lạnh thấu da thịt đến không khí mùa xuân nhẹ nhàng quá đột ngột quả là một cảm giác kì lạ.

    Tôi đi xuyên qua khu rừng, nhưng đi thật chậm.

    Không có dấu vết nào, và cây cối thì mọc gần sát nhau.

    Giữa những cành cây có dây leo sắc nhọn và dày đặc.

    Khu rừng này dường như mất đi vẻ bí hiểm của nó.

    Khi tôi cố gắng vượt qua những chướng ngại trong khu rừng, có một nhóm lớn những con chim tụ tập trên cây phía trên để quan sát tôi.

    Chúng cất tiếng hót, và dường như tán cây trở nên sinh động hơn với tiếng cười khinh miệt trước khó khăn của tôi.

    Tôi đã đi được vài giờ đồng hồ, khi tôi đến một khoảng đất trống.

    Háo hức được có cơ hội nghỉ ngơi, tôi đi nhanh về phía khoảng đất.

    Cho đến khi tôi đi vào thì tôi mới nhận ra có một người phụ nữ cũng đang đứng tại khoảng đất trống.

    Thật rõ để biết được cô từng là một người phụ nữ có địa vị.

    Trang phục của cô là vải lụa tốt, nhưng bị rách tả tơi.

    Vài viên ngọc trai vẫn còn trên chiếc váy của cô là minh chứng cho những thiết kế tinh xảo.

    Cô đang ngồi trên tàn tích của một ngai vàng.

    Tôi chào hỏi và hỏi cô là ai.

    Cô đáp rằng cô là Nữ Hoàng của Kibuzan.

    Tôi thú nhận rằng tôi chưa từng nghe đến một nơi như thế, và hỏi cô rằng nó ở đâu.

    "Nó ở đây này", cô đáp.

    Tôi nhận thấy chim chóc trở nên im lặng.

    "Khi tôi đến đây cùng với bạn bè của tôi, cách đấy rất, rất nhiều năm, nơi đây đã là một khu rừng rồi, như nó hiện tại ấy.

    Nhưng trước đây, nó nhỏ hơn hẳn, và ít nguy hiểm hơn.

    Chúng tôi đã quan sát trong một khoảng thời gian, và quyết định tạo nên một vương quốc gần khu rừng này.

    Tôi được chọn trở thành nữ hoàng, và chúng tôi xây dựng một bức tường xung quanh vương quốc, dừng lại tại rìa của khu rừng.

    Cây cối quá nhiều khiến cho nó đã được xem như là một vùng đất hoang.

    "

    Cô bắt đầu đi loanh quanh khoảng đất trống.

    "Theo thời gian, Kibuzan phát triển và đã trở thành một vương quốc giàu mạnh.

    Chúng tôi dần phát triển những bức tường về mọi hướng, chẳng bao lâu nữa lãnh địa của tôi đã vươn tới đường chân trời.

    Nhưng chúng tôi vẫn không xây dựng trong khu rừng này.

    "Sau hàng trăm năm, chúng tôi đã đạt đến giới hạn của mình, vương quốc của chúng tôi đã đến ranh giới của các quốc gia khác từ mọi hướng.

    Nhưng dân số của chúng tôi vẫn gia tăng không ngừng.

    Không còn cách nào khác ngoại trừ việc xây dựng trong vùng đất hoang này.

    Chúng tôi chặt cây của nó để xây dựng nhà cửa, và để cung cấp nhiên liệu cho cuộc sống của chúng tôi, trong một khoảng thời gian mọi thứ đã rất tốt.

    "Nhưng chỉ trong vòng vài tháng, khu rừng đã bắt đầu trở lại như cũ.

    Qua một đêm, các hộ gia đình sẽ thấy những cây cổ thụ, chính là những tấm ván dùng để xây nên ngôi nhà của họ, đứng trước nhà của họ một lần nữa.

    Dây leo bắt đầu lấn vào trong tường thành; chúng tôi không thể tiêu diệt chúng nhanh chóng được.

    "Nếu rừng không thể chung sống với chúng tôi, thì nó không thể tiếp tục tồn tại nữa.

    Nên tôi đã ra lệnh đốt khu rừng và rải muối ra đất.

    "

    Cô cười buồn.

    "Khu rừng không bận tâm về điều đó.

    Chỉ trong vài giờ đồng hồ, cây cối đã mọc trở lại, to lớn hơn trước rất nhiều.

    Khu rừng mở rộng ra, và chỉ trong vài ngày, toàn bộ vương quốc này đã bị tiêu diệt.

    "Thần dân của tôi đều đã bỏ rơi tôi, bỏ đi ngay sau khi khu rừng đã hủy diệt Kibuzan.

    Hầu hết đã rời khỏi khu rừng, một số khác đã chết khi cố gắng thoát ra.

    Tôi chính là người duy nhất còn ở lại đây."

    Tôi hỏi cô tại sao cô không rời đi.

    Cô lặng lẽ đi tới rìa của khoảng đất trống.

    Khi cô đến gần, cây cối ở rìa khoảng đất dường như mọc dày hơn, cuối cùng chắn lối cô đi hoàn toàn ngay khi cô đến rìa.

    Cô di chuyển từ nơi này sang nơi khác, và chúng bằng một cách nào đó vẫn theo sau cô, tạo nên một tiếng sột soạt gần như là đe dọa.

    "Đó là lý do tại sao tôi vẫn ở đây, bởi vì khu rừng, cái vùng đất hoang này, muốn điều đó."

    Tôi gật đầu, và không biết nói gì cả, tôi đưa cho cô một miếng bánh mì.

    Cô nhận lấy và chúng tôi ăn trong yên lặng.

    Một lát sau, tôi đứng dậy và nói rằng tôi phải đi.

    Tôi chúc cô may mắn, và mong rằng một ngày nào đó cô có thể đòi lại vương quốc của mình.

    Cô không nói gì, nhưng đi đến phía đối diện của khoảng đất trống.

    Cây cối mọc thưa dần ở phía tôi, và tôi vượt qua chúng với một chút khó khăn.
     
    Nhật Ký Của Lãng Nhân
    -Mưa Sẽ Rơi Trong Mỗi Cuộc Đời Con Người.-


    Ngọn núi này là một đống đá khô cằn và vô tận với cây cỏ úa vàng và bụi rậm sắp chết.

    Tôi đến một vùng bằng phẳng và cảm thấy biết ơn vì đã được nghỉ ngơi.

    Sau khi lấy lại hơi thở, tôi phát hiện có một con cá voi xám nằm dài ra ở phía bên kia của cái thảo nguyên này.

    Tôi cảm thấy ngạc nhiên.

    Tôi từng thấy qua một vài con bơi ở dưới đại dương một lần, nhưng theo như tôi biết thì khá là kì lạ khi bắt gặp phải một con trên núi cao.

    Tôi tiến lại gần, và thấy nó là một khối lớn trống rỗng, ngoằn nghèo, không có hình thù nhất định với những hốc mắt được viền bồ hóng.

    Tôi nhận ra nó không phải là quái vật, mà là một công trình do con người tạo nên.

    Tôi có thể phân biệt được các biểu tượng khác nhau ở khắp mọi nơi: Đầu lâu của một con quái vật có sừng, một con đại bàng đang chộp lấy một thứ gì đó không rõ.

    Còn có một dấu hiệu huyền bí, giống với một ngôi sao năm cánh, nhưng có một ngôi sao ba cánh bên trong vòng tròn.

    Tôi lập tức nghĩ ngay đến từ ''đắm tàu''.

    Ngọn núi phía dưới càng làm cho ảo giác mạnh thêm; một đại dương giận dữ bị đóng băng đúng lúc.

    Tôi tự hỏi làm thế nào mà một con thuyền gale bằng sắt có thể tồn tại, và tại sao nó lại bị đắm trên cái cao nguyên khô cằn này.

    Tôi phát hiện ra một hàng gồm ba bia mộ, chúng đều có một cái bát bằng kim loại với hình thù kì lạ trên đỉnh.

    Sự hiện diện của những ngôi mộ này đồng nghĩa với việc vẫn có người bị mắc kẹt ở xung quanh đây, nhưng tôi chưa từng tìm thấy dấu vết của họ lần nào cả.

    Tôi ngồi xuống một tảng đá và dành một chút thời gian để vẽ lại khung cảnh này, và cũng vừa ngạc nhiên vì những điều kì bí có thể được phát hiện ngay cả những nơi hoang vắng như vậy.

    Không lâu sau đó tôi cuối cùng cũng đến được đỉnh núi và chẳng còn nơi nào khác để đi cả.

    Không giống như sườn đồi cằn cỗi ban nãy, đỉnh của ngọn núi này được bao phủ bởi thảm thực vật.

    Một tòa tháp tròn bằng đá sừng sững giữa những bụi cỏ rậm rạp, cùng với những thân cây khổng lồ.

    Những cành cây ngoằn ngoèo của chúng đang vươn tới tán mây đen trên đầu của tôi.

    Tôi nhìn xung quanh và quan sát bất cứ thứ gì có thể quan sát từ đây.

    Nơi này thật sự là điểm cao nhất của thế gian.

    Không khí quang đãng đến mức tầm mắt có thể nhìn đến khoảng cách vô tận.

    Xung quanh tôi, tôi có thể nhìn thấy phong cảnh ở những nơi xa xôi nhất trong vũ trụ.

    Bên trái tôi, tại một khoảng cách không tưởng, là một thành phố ma.

    Những ngọn tháp đổ nát đã bị chôn vùi một nửa dưới cồn cát.

    Nheo mắt lại, tôi có cảm tưởng rằng những cồn cát đó không phải là cát, mà là ngọn núi khổng lồ bằng đầu lâu.

    Bên phải tôi nhưng gần hơn, có lẽ cách ít hơn khoảng một triệu lý, những cái bóng trơn trợt nhỏ giọt xuống một ngọn đồi được ghim chặt với những tảng đá thẳng đứng.

    Tôi nhìn thoáng qua những quốc gia khác nhưng từ chối nhìn xa hơn.

    Tôi cảm thấy có thứ gì đó cọ vào mắt cá chân của tôi và nhìn xuống.

    Đó là một chú lợn con đáng yêu, có màu hồng và một đôi cánh.

    Tôi rất vui khi có được một người bạn để trò chuyện sau ngần ấy thời gian ở một mình.

    ''Mày là sinh vật sống đầu tiên tao gặp trên ngọn núi này.

    Cho nên là... nói tao nghe, mày có phải là lính gác đáng sợ canh giữ cái tháp ở bên kia không?'' Con lợn không đáp, nhưng tôi nghe thấy tiếng ủn ỉn và nhận thấy một cái chuồng bằng gỗ được vây quanh bởi những sinh vật tương tự.

    Bỗng nhiên, tôi cảm thấy choáng váng như bị giật điện.

    Ngay cả khi tôi chưa nhìn thấy cô, tôi vẫn ý thức được sự hiện diện của một thứ gì đó khác lạ.

    Người người phụ nữ đi đến phía tôi.

    Tóc của cô ánh lên thứ ánh sáng màu vàng đặc biệt của hoàng hôn xuyên qua những đám mây.

    Cô là một người phụ nữ cao lớn, khỏe mạnh và được giáo dưỡng cẩn thận.

    Rõ ràng rằng những chú lợn con của cô hẳn rất giàu dinh dưỡng.

    Cô ấy tiến về phía tôi và chuyển động của cô tựa như một bài ca được chơi bởi một chiếc viola đã điều chỉnh thật hoàn hảo.

    Chiếc váy trắng bồng bềnh tôn lên vóc dáng đầy đặn của cô, nó nhẹ như thể ngọn gió sẽ khiến nó tan biến bất cứ lúc nào.

    Tôi nhìn vào đôi mắt cổ xưa của cô, chúng dịu dàng và như một làn mưa phùn mùa hạ.

    Không một con người phàm tục nào lại có đôi mắt như cô cả.

    Tôi nhìn cây cối thêm một lần nữa và ngay lập tức hiểu ra chúng là gì.

    Tôi có thể hình dung ra giọt sương sớm xuất hiện dần dần trên cành cây vào mùa xuân.

    Những chiếc lá phủ đầy hơi nước sẽ mở ra và nở rộ cho đến khi cành cây mất hút trong tán cây của những đám mây trắng mịn.

    Hiện tại đã là cuối thu và mây trở nên nặng nề và đen kịt, chứa đầy những quả sét giận dữ.

    Những tán lá phát nổ kèm theo tiếng sấm.

    Lá dần rụng xuống từng chiếc một, sau đó nhanh hơn cho đến khi tôi bắt đầu ướt đẫm.

    Khi tôi nhìn xuống một lần nữa, người phụ nữ đã không còn thấy đâu.

    Vì không còn gì để làm, tôi đi tới tòa tháp.

    Nó nhỏ hơn tôi tưởng và tôi phải bò mới có thể vào được.

    Bên trong nó chật hẹp và không có cửa sổ, mái nhà thì thấp đến mức không còn cách nào khác ngoài quỳ hoặc ngồi.

    Những dây leo bò dọc theo những bức tường bằng đá, để lại hàng dài những đóa hoa nhỏ nhắn nhiều màu sắc.

    Tôi ngạc nhiên nhận ra những bông hoa này đang phát sáng, làm cho căn phòng tỏa hương thơm nhàn nhạt.

    Cô ngồi ở giữa và cười với tôi, dường như đang hỏi điều gì khiến tôi mất nhiều thời gian như vậy.

    Cơn bão kéo dài khá lâu.

    Sau đấy, cô ấy gục đầu vào vai tôi.

    Cô nói với tôi bằng chất giọng nhỏ xíu của mình, thỏ thẻ nhẹ nhàng bằng một thứ ngôn ngữ không rõ mà tôi vẫn hiểu được.

    Tôi sẽ nhớ giai điệu trong lời nói của cô rất lâu sau cả khi hàm ý của chúng đã biến mất.

    Tôi cho cô biết những bí mật vô nghĩa của tôi, bất cứ điều gì còn lại trong tôi.

    Đó là sự cảm thông mà lời nói chính là vật chứa đựng một điều gì đó tuyệt diệu.

    Cửa sổ tự dưng xuất hiện từ bên trong bức tường và chúng tôi có thể thấy một bầu trời đêm không có mây.

    Những hành tinh xa xăm lướt qua tình cờ, quan sát chúng tôi với sự thờ ơ dối lừa.

    Vào buổi sáng thế gian trở nên tươi mới và sạch sẽ.

    Cây cối ít ỏi nhưng ngọn núi giờ đây đã được bao phủ bởi cỏ xanh và những cây nhỏ xinh xắn.

    Tôi vẫy tay chào những chú lợn và bắt đầu một cuộc hành trình dài đi xuống.
     
    Nhật Ký Của Lãng Nhân
    -Cái Hông của Lũ Ngốc-


    Tôi chỉ có vài kí ức mơ hồ về khoảng thời gian tôi ở trên mặt trăng kia.

    Lúc đấy tôi đang tập trung chăm sóc một cây keo; đó là quá nhiều thứ mà tôi có thể nhớ lại.

    Nó là khoảng đất có thực vật sống duy nhất trên toàn mặt trăng và tôi cảm thấy hài lòng với nó trong hoàn cảnh này.

    Nó không có nhiều cây lá như tôi muốn, nhưng bụi gai cũng là một vẻ đẹp thực sự.

    Khi chuyện đó xảy ra thì tôi đang làm việc và không nghĩ gì nhiều.

    Tôi đã giật mình trước sự im ắng đột ngột của khoảng bốn mươi lăm người đang nín thở chờ đợi.

    Dần dần, tôi bắt đầu nghe thấy một loạt âm thanh leng keng nhịp nhàng.

    Hình ảnh uốn lượn của một vũ công tỏa sáng lung linh ngay trước mặt tôi, và tôi nghe thấy một giọng nói phấn khích: "Vvvvvvà đây rồi!

    Mọi người đã sẵn sàng chưa thưa quý ông quý bà?"

    Một lát sau tôi đã được vây quanh bởi những người lạ mặt ngồi thành nhóm nhỏ nơi các chiếc bàn nhỏ xinh.

    Họ nhìn xung quanh một lúc với sự kinh ngạc hiện hữu và rồi bắt đầu vỗ tay và reo hò sôi nổi.

    Người vũ công hoàn thành công việc của mình và cúi chào.

    Một người đàn ông thấp bé mập mạp với một bộ ria mép lên nói chuyện với các khán giả một cách hân hoan.

    "Khoan đã, thưa quý ông quý bà!

    Nhờ có Ks'shs, mà quý vị mới có được vinh hạnh là những người duy nhất trong một tỷ năm chiêm ngưỡng khung cảnh lạ kỳ và xa hoa này.

    Hãy giúp cô ấy một tay nào, thưa các quý ông quý bà.

    Ồ, và ở đây chúng ta có... một nghệ sĩ địa phương này!

    Tên của cậu là gì thế thưa quý ông của tôi?

    Tôi dành một chút thời gian để kể cho mọi người về cây keo của tôi.

    Tôi giải thích phương pháp cắt tỉa bất đối xứng của mình, đúc kết khi phạm sai lầm và thách thức để kiếm được loại phân bón phù hợp cho nơi này.

    Mọi người lần lượt đứng bên cạnh tôi và cái cây, tỏ ra vô cùng hứng thú trong khi bạn đồng hành của họ đột ngột tạo ra những tia sáng từ vật dụng kì lạ cầm tay.

    Tôi cảm ơn sự cố gắng của họ, giải thích rằng điều đó là không cần thiết.

    Cây keo của tôi đã có đủ ánh nắng rồi, nhưng nó có thể uống chút nước từ bình của họ nếu họ có thể cho một ít.

    Trong khi đó, người vũ công nhìn chúng tôi chằm chằm với đôi mắt màu vàng kim của cô.

    Giờ đây cô đang uể oải dựa vào đống đệm và hút cái gì đó có mùi phenol nồng đậm như của một bình hookah.

    Sau ngày hôm đó, chúng tôi đi uống cà phê tại khách sạn Star Box gần Kidi Khartoon và cô ấy kể về bản thân cho tôi nghe và cả sự diệu kỳ trong bước nhảy của cô.

    Điệu lắc hông của cô ấy có thể nhẹ nhàng bỏ qua những định luật vật lý và cho phép cô đi xuyên qua các tầng thực tại mượt mà như một con rắn lướt qua tấm ga trải giường bằng lụa.

    Cứ giống như là hình dáng uốn lượn đã làm cho các xác suất lượng tử cũng phải đồng ý, ngồi xuống và quỳ lạy.

    Cô ấy kể lại trước đây khi cô bị bắt giữ bởi Kgh đáng ghét, những kẻ muốn lợi dụng thiên phú của cô như một cầu nối cho người vận chuyển hàng hóa xuyên không gian của chúng.

    Mọi chuyện cuối cùng đã không yên ổn cho Kgh khi tên nào đó đã sơ ý không buộc chặt lũ gà được dùng để trói buộc cố gắng của cô đến kế hoạch xấu xa của chúng.

    Hiện tại, cô đang làm việc tại một số quán rượu cho một cơ sở cung cấp dịch vụ trải nghiệm tham quan ẩm thực cho khách du lịch.

    Đại hành tinh và vành đai nhiều màu sắc của nó bắt đầu trỗi dậy huy hoàng nơi đường chân trời.

    Với nhiều tiếng hò reo thích thú, chủ nhân nhỏ bé của nghi lễ dẫn mọi người lên một tảng đá gần đó để có tầm nhìn rõ hơn về sự kiện này.

    Chỉ còn lại người vũ công ở lại.

    Trước khi tôi có thể hỏi xin cô ấy một ít nước cho cây keo của tôi, thì cô đứng dậy và vươn vai với vẻ bực bội.

    "Thế đấy; Tôi không thể chịu nổi lũ ngốc này nữa rồi!

    Tôi sẽ ra khỏi đây.

    Mà tôi đưa cậu đi tới nơi nào đó nhé?"

    Khi tôi hỏi cô ấy về những người còn lại, cô mỉm cười ân cần.

    "Họ có thể tự tìm đường về."

    Tôi nhìn xuống cây keo nhỏ của mình.

    Gai nhọn của nó không thể so sánh với nụ cười của người vũ công.

    Tôi chợt cảm thấy có lỗi với ý nghĩ từ bỏ công sức của mình nhưng, thật lòng mà nói, tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp như vậy.
     
    Nhật Ký Của Lãng Nhân
    -Một Con Bù Nhìn Thua Trận Dưới Tay Hoa Dại-


    Nhật Ký của Lãng Nhân, Thứ Sáu, Ngày Hai Mươi Tháng Tám

    Tôi thấy mình đang lang thang trên một con đường uốn khúc trải đầy lúa mì, ngọn sóng ánh vàng cố gắng che đi một trang trại đổ nát xa xa, cách khoảng 100 thước.

    Cây lúa mì hơi cao lớn, cao hơn một chút so với lúa mì vốn có trước khi thu hoạch.

    Có thể nó là một loại giống nào đó tôi không biết đến.

    Hoặc là do tôi bị teo nhỏ lại.

    Tôi nhìn lên bầu trời, để ý đến điểm cuối của một nhóm nhỏ các mặt trời gần đường chân trời, điểm dừng nửa chừng của cuộc diễu hành bất tận của chúng.

    Thật mừng thay khi người nông dân cho phép tôi ở lại qua đêm.

    Tôi cố gắng để sự có mặt của mình được biết tới đằng sau cánh cửa, nhưng với một vài cú gõ nhẹ, nó đã kẽo kẹt mở ra.

    Với tôi, khi tôi để cửa mở, tôi làm thế chỉ là vì đề phòng trường hợp có khách đến thăm, nhưng chuyện này thật ngoài dự đoán.

    "Xin chào?

    Dường như mọi người đã để cửa mở rồi.

    Tôi có thể vào chứ?"

    Tôi gọi vọng vào trong nhà, vẫn còn đang đứng trên thềm cửa.

    Tai tôi kéo căng ra để nghe thấy một chút cử động, một tiếng thì thầm nhỏ nhẹ, nhưng tất cả những gì tôi nghe được chỉ là tiếng kêu của một con quạ kì lạ mà tôi không thấy.

    Tôi đẩy cửa bước vào nhà, và mũi của tôi ngửi thấy một mùi khó chịu, một mùi hôi thối mà tôi đã gặp phải trên chuyến hành trình của mình.

    Mùi của sự chết chóc.

    Tôi nâng áo khoác của tôi lên mũi và ép mình hướng tới phía trước, nhìn qua nơi ở nhỏ để tìm ra nguồn gốc.

    Tôi tìm thấy một thứ gì đó trong một căn phòng làm việc nhỏ, ngồi sụp xuống một chiếc ghế, trên tay có một chiếc bút lông ngỗng, một mảnh giấy da dê trắng trên một chiếc bàn làm việc trước mặt thứ đó.

    Nó giống như thể đã ngủ trước cả khi cái chết diễn ra theo tự nhiên.

    Thật không phải phép nếu như tôi, với tư cách là một vị khách, để một cái xác ở vị trí cũ, nên tôi đã đem nó đến một khu vườn nhỏ ở sau trang trại, với mục đích rõ ràng của việc này là vì mong muốn của mình chứ không phải thu lợi gì, và chôn cái xác.

    Bộ quần áo sạch sẽ của mình chỉ là một cái giả nhỏ mà tôi phải trả thôi.

    Tôi đã từng chứng kiến kha khá tang lễ, và đã được nghe kể về những nghi thức diễn ra trong các buổi tang lễ như thế.

    Tôi ngâm nga một bài thơ mà tôi nhớ được, vì tôi nghĩ chúng phù hợp, cũng như việc thực ra là tôi chưa từng tham dự một tang lễ của người nông dân bao giờ cả.

    Nghi lễ ngắn ngủi, nhưng chứa đựng một ý nghĩa cao cả.

    Khi tôi quay đi, thứ gì đó thu hút sự chú ý của tôi trong những tia nắng ánh vàng của mặt trời buổi hoàng hôn.

    Tất cả các luống hoa mọc dại, một sự cố gắng khá lớn mà tôi tìm tòi được từ thực vật, một luống hoa trông khác biệt hẳn.

    Thay vì sinh trưởng hướng ra ngoài, chúng lại vươn mình đến cánh đồng, bằng một cách nào đó tạo thành một đường thẳng.

    Có vẻ như lúa mì, không muốn cản trở sự phát triển của hoa cỏ, nên đã di chuyển ra khỏi hướng đi khi hoa sinh trưởng trên nó, để lại con đường mòn nhỏ xuyên suốt những cánh đồng.

    Theo nguyên tắc chung cho các lãng nhân, nếu một con đường mòn xuất hiện, tôi thường sẽ đi theo nó, nên tôi đã quyết định khám phá con đường trước khi bầu trời hoàn toàn chìm vào bóng tối.

    Có đủ không gian cho tôi đi dọc theo những bông hoa ở một bên, và lúa mỳ ở bên còn lại.

    Một sự đa dạng ấn tượng, những đóa bồ công anh và tím tam sắc, mõm sói và dâm bụt, bạc hà và cỏ ba lá.

    Chỉ sau một hồi vui đùa ngắn, những đóa hoa, cùng với tôi, đã đến được một khoảng đất trống.

    Khoảng đất khá nhỏ, đường kính không quá 3 mét, với một hình nhân ở trung tâm.

    Hoa dại mọc theo đường xoắn ốc xung quanh hình nhân, xoay vòng nhiều lần cho đến khi dừng lại đế chân của nó.

    Chỉ có vài đóa hoa bắt đầu leo lên chân của hình nhân ở trung tâm của khoảng đất trống.

    Hình nhân có làn da màu cam, có vẻ đó là kết quả của việc đầu nó là một quả bí ngô được chạm khắc.

    Nó đội một chiếc mũ bạc màu và quần áo cũ nhồi đầy rơm rạ, tất cả được giữ lại với nhau bằng một cây cột gỗ dưới đất và một số thanh gỗ khác được mắc ngang để giơ hai tay của nó ra ngoài.

    Là một con bù nhìn.

    Tại sao bất cứ ai cũng muốn xua đuổi chim chóc, đặc biệt là loài sinh vật thông minh như quạ thì thật ngoài sức tưởng tượng của tôi, nhưng trước khi tôi có cơ hội để suy nghĩ về sự thật này, con bù nhìn đã quay đầu và phát hiện ra tôi.

    "Đã bao lâu rồi nhỉ?" nó rít lên tiếng the thé khó chịu về phía tôi.

    Một lượng nhỏ hạt và phần ruột của bí ngô rơi ra từ cái dạ dày được khắc của mình khi nó cất tiếng nói.

    Tôi đã bị sốc, tôi không biết nó đang ám chỉ điều gì, nên tôi đáp lại, "Xin thứ lỗi, từ khi nào cơ?"

    Con bù nhìn tròn mắt nhìn về phía tôi, cứ như thể tôi đã bỏ lỡ một điều gì đó khổ sở dễ nhận thấy "Ý tôi là, điều này không đau đớn một cách rõ ràng sao?

    Bông hoa ấy!

    Từ khi nào chúng đã đến chân tôi thế?

    Tôi đã tiêu tốn bao nhiêu thời gian rồi?

    Tôi bối rối.

    Hoa cỏ có vẻ như có quyền ở đó, giống như con bù nhìn.

    "Sao cậu lại lo lắng về hoa vậy?"

    Tôi hỏi.

    "Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra ngay khi chúng ngừng phát triển!

    Lúc đầu rất tốt, nhìn những đóa hoa uốn lượn vòng quanh khoảng đất trống của tôi.

    Đó là một sự thay đổi nhịp nhàng, và tôi rất hoan nghênh điều đó."

    "Nhưng những bông hoa, chúng cứ tiến lại gần hơn.

    Tôi hầu như không thể nhận ra chúng đã tiến gần đến cỡ nào, cho đến khi chúng chỉ còn vài vòng xoắn cách chân tôi," con bù nhìn thở dài, và tự lẩm nhẩm với bản thân, "Thời gian trôi qua sao nhanh quá?"

    Nó nghiêng người hẳn về phía tôi.

    Hai con quạ đậu trên vai nó, tôi không thể chắc được liệu nó có nhận ra khán giả mới đến hay không.

    "Tôi vẫn chưa sẵn sàng cho hậu quả khi hoa mọc khắp cơ thể của mình.

    Tôi có thể sẽ bị ngạt thở, hoặc bị ngộ độc, hoặc- hoặc- bất cứ cái gì!

    Mọi điều đều có thể xảy ra."

    Con bù nhìn cố hết sức đá vào những bông hoa.

    Không may thay việc được làm từ rơm khiến nó không có quá nhiều sức lực.

    Nó đá bay được một cánh hoa nhỏ.

    Một chú quạ mổ vào đầu của con bù nhìn.

    "Tôi nói với anh rồi tôi đang chịu đựng.

    Chịu đựng.

    Tôi sẽ chẳng tìm ra việc gì tôi nên làm trước khi quá trễ cả."

    Tôi cố khuyên can nỗi sợ hãi điên cuồng của nó, cố an ủi nó, hỏi nó tôi có thể giúp đỡ được gì, nhưng tôi lại bị phớt lờ.

    Tôi nhận ra vài người trong hành trình lãng nhân của mình không thể giúp đỡ được, hoặc từ chối sự trợ giúp khi được hỏi.

    Bạn phải để những chuyện này trôi qua khi bạn đã làm mọi điều có thể, như cách tôi đã làm và nhìn con bù nhìn quẫn bách đá cánh hoa ngày càng nhiều hơn cho đến khi nó cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, nó co chân ngang trước ngực, run rẩy nhè nhẹ.

    Tôi nhìn xa xăm khi hai con quạ bay lên, lượn một vòng, và khởi hành trên con đường mòn mà tôi đang đi.

    Tôi rời khỏi khoảng đất trống, dự tính ngủ lại ở trang trại và bước tiếp, theo sau loài chim khôn lanh ấy, khi buổi sáng đã đến.
     
    Back
    Top Dưới