Đô Thị  Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,274,194
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8KhPERgselm9DUAEIBbZ9Z9uGKswH-CdK1JOs3Rs5ZmB-yD6200BRWNe_pwR5sJsZxruphndbgdWoF_3NIVBFixrKPGgr-C4bfvZeJtsKZnWbEth5h06Kg9bRVP1HlqBFLhFwfKMWZ7rCrk0_METMY=w215-h322-s-no

Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Tác giả: Lạp Lạp Lạp
Thể loại: Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn trai tưởng tôi rất nghèo, sau khi tán đổ cô bạn gái nhà giàu mới thì vội chia tay với tôi.

Hắn: Mỗi tháng em ấy có thể cho tôi 326 triệu (*), cô làm cả năm cũng chưa kiếm được bằng ấy tiền.

(*) đã quy đổi sang VNĐ.

Tôi: Chừng đó thôi á? Tiền tiêu vặt một tháng của tôi là 3 tỷ 3 đấy​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 1


Bạn trai tưởng tôi rất nghèo, sau khi tán đổ cô bạn gái nhà giàu mới thì vội chia tay với tôi.

Hắn: Mỗi tháng em ấy có thể cho tôi 326 triệu (*), cô làm cả năm cũng chưa kiếm được bằng ấy tiền.

(*) đã quy đổi sang VNĐ.

Tôi: Chừng đó thôi á? Tiền tiêu vặt một tháng của tôi là 3 tỷ 3 đấy.

1.

Chắc khum ai thảm như tôi đâu, lúc bạn trai đang tán gái thì tôi làm bản kế hoạch cho hắn.

11 giờ tối, tôi thức đêm làm bản kế hoạch cho bạn trai, chuẩn bị tắm táp đi ngủ.

Bạn thân gửi hai bức ảnh qua: “Chu Lý Lý, cậu chia tay hồi nào vậy?”

Tôi bấm mở ảnh chụp thì thấy hình ảnh bạn trai đang ôm hôn một cô gái nồng nhiệt ở quán bar.

Dưới ánh đèn mập mờ, ảnh chụp hơi mơ hồ nhưng gương mặt của bạn trai rất rõ ràng.

Bây giờ tôi thà ảnh bạn thân gửi đến là ảnh ông người yêu của mình bị đốt thành tro còn hơn.

Tôi tức giận, Hứa Mặc, anh giỏi lắm, lừa tôi đang ốm phải ngủ, ai dè đi tán gái cơ đấy.

Sốt cái gì mà sốt? Có mà lứng thì có.

“Gửi địa chỉ cho tớ!””

Tôi nhìn địa chỉ, gần lắm luôn, tôi vội đi xe tới quán bar.

Lúc tôi đến, Hứa Mặc đang ôm cô gái kia uống rượu.

Tôi biết người Hứa Mặc đang tán.

Là bà chủ xinh đẹp của công ty chúng tôi – Quan Hiểu, cô ấy lớn hơn bọn tôi một tuổi, là đàn chị của hai đứa tôi.

“Chu Lý Lý, sao em lại ở đây?”

Lúc thấy tôi, gương mặt Hứa Mặc hoảng loạn.

Tôi cầm ly rượu bạn thân đưa qua, hất lên mặt hắn:

“Nghe bảo anh lứng nên tới giúp anh hạ lửa đó.”

Hứa Mặc không ngờ tôi không nể mặt hắn tí nào, khó chịu nói: “Chu Lý Lý, em đang nổi khùng gì đấy!”

“Bạn trai tôi đi tán gái giàu sau lưng tôi, đi làm trai bao mà không cho tôi nổi điên à?”

Tôi vừa nói xong câu này, mọi người nhìn Hứa Mặc với ánh mắt khác lạ.

Không thể không nói, tên Hứa Mặc này rất phù hợp thẩm mỹ của mấy bà chị nhà giàu.

Một dì tầm 50 tuổi ngồi gần đấy đưa danh thiếp cho hắn, cười nói: “Nhóc con, sau này bị người ta chơi chán tì tới tìm dì nhé! Vòng tay dì luôn mở rộng chào đón cậu.”

Bà đứng dậy sờ cơ bụng của hắn, giơ ngón cái: “Cũng ngon đấy, làm nghề này đi, dì ủng hộ.”

Gương mặt Hứa Mặc đen thui.

Có lẽ sợ mất mặt, Hứa Mặc đứng dậy kéo tôi ra ngoài.

Tới cửa, tôi hất tay hắn.

Hứa Mặc thở dài: “Lý Lý, chuyện này là lỗi của anh. Nhưng không thể trách anh hoàn toàn việc này được.”

Tôi nhướn mày: “Không trách anh? Quan Hiểu kề dao lên cổ anh đòi anh quen chị ta, hay anh bị bệnh hiểm nghèo phải bán thân để kiếm tiền chữa bệnh thế?”

Hứa Mặc nhìn tôi, mặt bình thản: “Chu Lý Lý, hai chúng ta quá nghèo, ở cạnh nhau không có tương lai. Mỗi tháng Quan Hiểu có thể cho anh hơn ba trăm triệu, mà em thì có làm cả năm không tiêu xài cũng chẳng kiếm được bằng ấy.”

“Chừng đấy á? Tiền tiêu một tháng của tôi hơn 3 tỷ 3 đấy.”

Hứa Mặc cho rằng tôi nói điêu: “Chu Lý Lý, em đừng nói đùa nữa, anh biết điều kiện gia đình của em mà. Bạn học khác có thể mặc một, hai thứ đồ hiệu trên người, nhưng em thì sao? Mặc đồ có nhãn hiệu nào đâu chứ.”

Đồ tôi mặc không có nhãn hiệu thật, nhưng đấy là vì tôi mời nhà thiết kế đo may theo số đo cơ mà.

Chỉ riêng tiền quần áo mỗi năm đã tiêu tốn của tôi mấy tỷ rồi đó.

Hắn đá chiếc xe máy điện màu hồng nhạt của tôi: “Quan Hiểu lái Mercedes, còn em thì sao?”

Xe máy điện thì sao nào? Nó cũng tốt chứ bộ, tiết kiệm năng lượng và không bị kẹ xe bao giờ, tốt hơn mấy con Rolls Royce hay Ferrari ở trong gara nhà tôi.

“Quan trọng hơn, Quan Hiểu là cháu gái của chủ tịch Chu Thịnh tập đoàn nhà họ Chu. Nếu anh có thể lọt vào mắt Chu Thịnh thì sau này sẽ dễ đi hơn nhiều.”

Tôi chớp chớp mắt, tôi là con gái của Chu Thịnh, sao tôi không biết nhà mình có người chị họ tên Quan Hiểu vậy nè?

Hứa Mặc này bị Quan Hiểu kia lừa rồi hả?

2.

Không sai, tôi, cái người nghèo kiết xác trong mắt Hứa Mặc lại là con gái ruột của Chu Thịnh, chủ tịch tập đoàn nhà họ Chu.

Lúc sáu tuổi, kẻ bắt cóc thấy mẹ tôi giàu có nên theo dõi bà ấy, sau đó bị bắt cóc và bị gi-ết.

Từ đấy về sau, trong nhà không cho tôi lộ ra tôi giàu có, tránh việc bị bắt.

Mấy năm yêu đương với Hứa Mặc, tôi không cố tình giả nghèo, chỉ thể hiện mình là một sinh viên nữ gia cảnh bình thường.

Tôi vốn nghĩ, đợi khi nào Hứa Mặc cầu hôn tôi thì tôi sẽ nói thân phận của mình với hắn.

Không ngờ, trước khi được cầu hôn, tôi lại nhận tin hắn tán bà chị nhà giàu phản bội tôi.

Nghĩ kĩ lại, việc Hứa Mặc làm vậy vốn dĩ đã có dấu hiệu từ trước.

Lúc tôi và Hứa Mặc vừa vào công ty này không lâu, lúc nào hắn cũng khen Quan Hiểu mỗi khi nói chuyện với tôi.

Hắn bảo gia đình Quan Hiểu quá tốt, còn có lòng cầu tiến, không có tính tình xấu xí của mấy cô chiêu nhà giàu.

Lúc khen Quan Hiểu còn không quên so sánh với tôi, nói tôi còn trẻ mà không có lòng cầu tiến.

Lúc người khác tăng ca thì tôi nên tăng ca, sao lại tan làm đúng giờ, còn cãi nhau với sếp.

Lúc đó tôi cạn lời, mấy công ty mới starup này không có tiền tăng ca, thế thì tôi không tăng ca có gì sai chứ?

Còn trách tôi không biết cố gắng, tôi là đứa mê cái đẹp, nể mặt Hứa Mặc rất đẹp trai nên mới nhịn đó.

Bây giờ nghĩ lại thấy buồn cười ghê.

Hắn có chí cầu tiến lắm, cầu tiến tới mức lên giường sếp cơ mà.

Lúc này Quan Hiểu đi ra: “Hứa Mặc, nói chuyện xong chưa?”

Hứa Mặc không thèm nhìn tôi, dịu dàng cầm túi của cô ấy, hai người cùng nhau đi tới con Mercedes của Quan Hiểu.

Bạn tôi thấy tôi nhìn chằm chằm đuôi xe Quan Hiểu: “Chu Lý Lý, đừng buồn, nhận rõ mặt thật của trai tồi cũng tốt.”

“Cặp trai gái khốn nạn kia có uống rượu không?”

“Uống á, sao vậy?”

Tôi cầm điện thoại: “Chào chú cảnh sát, tôi muốn báo cáo có người lái xe lúc say rượu, biển số xe là….”

Tôi nghiêm túc đọc biển số xe mà mình vừa nhớ kĩ kia.

Bạn tôi giơ ngón tay cái: “Trâu bò!”
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 2


3.

Bạn tôi thấy gương mặt buồn đời của tôi: “Nhìn cậu kìa, cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân dễ tìm mà!”

Tôi trợn mắt: “Cậu biết gì chứ, tình cảm bốn năm trời đâu dễ bỏ vậy?”

“Ôi tròi, tớ thấy cậu tiếc gương mặt đẹp trai của Hứa Mặc thì có,” Bạn tôi bĩu môi, “Đồ mê cái đẹp cậu không có thuốc chữa!”

Sau đó bạn tôi dẫn tôi vào phòng VIP, gọi mười cậu trai bao ra, ai cũng vai rộng eo nhỏ chân dài, đủ các loại hình, quan trọng là đẹp trai, miệng ngọt.

Bọn họ gọt táo, bóp vai cho tôi.

Tôi buồn bã gào thét bài hát [Một trăm cách chếc của bạn trai cũ], bọn họ nở nụ cười cực kì xã giao bảo tôi không đi làm ca sĩ là tổn thất của giới âm nhạc đất nước.

Nếu không phải tôi thấy con điểm 23 kia thì tôi đã tin rồi.

Chỉ mới một đêm tôi đã hết buồn.

Hứa Mặc gì đó đã bị tôi ném ra xa.

Nhưng mấy câu ‘Quan Hiểu là cháu gái của Chu Thịnh’ làm tôi canh cánh trong lòng.

Trong ấn tượng tôi không hề có chị họ nào tên Quan Hiểu cả, cô nàng này dùng tên tuổi nhà tôi đi lừa bịp khắp nơi đó à?

Tôi quyết định đi tìm ba hỏi cho rõ.

Quan Hiểu có thể lừa Hứa Mặc nhưng không thể làm xấu danh tiếng nhà tôi.

4.

Ngày hôm sau là thứ bảy, tôi về nhà lúc giữa trưa, hỏi ba có quen Quan Hiểu không, ông ấy không biết cô ta thật.

Ba tôi kì quái hỏi: “Sao tự dưng con hỏi người này thế?”

Tôi kể lại chuyện hôm qua cho ông ấy.

Ba tôi cau mày: “Loại người nhận quen này nhiều lắm, con đừng quan tâm cô ta.”

Ông ấy nhìn quầng thâm mắt tôi, đau lòng nói: “Con đừng tới làm ở công ty cô ta nữa. Nghe con kể thì biết chẳng phải loại người tốt gì, cướp bạn trai của con rồi thì chắc không để yên cho con làm việc đâu.”

“Đợi nhận tiền lương rồi nghỉ cũng được.”

“Chút tiền lương đó thôi mà, ba cho con gấp năm, Lý Lý, ba không nhịn được đâu. Sau này con làm ở công ty nhà mình đi. Có ba che chở thì chẳng ai dám đụng con đâu.”

Tôi không đồng ý, chuyện này không liên quan đến tiền bạc, mà cậu tôi từng hứa với tôi, nếu tôi có thể che giấu thân phận làm ở công ty của người khác một tháng, cậu sẽ mua cho tôi một cái túi hiệu hàng hiếm.

Có lẽ do mẹ tôi mất sớm nên trong nhà thương tôi không có mẹ, ai cũng chiều tôi, nhất là ba tôi, chiều tới tới mức khiến tôi chỉ muốn làm một con cá lười biếng thôi.

Chỉ có cậu tôi không vừa mắt cái tính không có chí cầu tiến của tôi, cũng thấy tôi chưa bị đời vùi dập, cảm thấy tôi còn quá ngây thơ, sợ tôi sau này thừa kế công ty sẽ bị cấp dưới lừa dối mà không biết.

Tôi vừa tốt nghiệp không lâu, cậu tôi đã dùng một cái túi hiệu hàng hiếm để lừa tôi đi làm.

Còn mấy buổi nữa là tôi đã lấy được cái túi kia rồi, sao nghỉ việc được cơ chứ?

Ba tôi thấy không khuyên được: “Lý Lý, thế con phải hứa với ba, sau khi có tiền lương thì nghỉ việc. Con gái của ba không thể bị người khác ăn h**p được.”

Tôi cười tủm tỉm: “Con biết rồi ạ.”

Đúng lúc này, trợ lý của ba tôi cầm tài liệu đến, ông ấy vào phòng sách bàn chuyện công việc với trợ lý.

Một mình tôi ở trong phòng khách rộng lớn.

Di động của ba tôi đặt ở trong phòng khách.

Không hiểu sao tôi cầm điện thoại của ông ấy, tìm số của Quan Hiểu.

Sau đó, đồng tử của tôi co lại, gương mặt tràn ngập vẻ khó tin.

Trong điện thoại ba tôi có số của Quan Hiểu, ghi chú là “Hiểu”.

Ghi chú thân thiết vậy mà ba tôi bảo không quen biết á?
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 3


5.

Tôi nhìn màn hình điện thoại của ba tôi chằm chằm, trong đầu có không ít suy nghĩ xuất hiện.

Cuối cùng tôi đưa ra một kết luận, ba tôi không phải đồ tốt gì.

Con người tôi có một ưu điểm rất lớn, đó là biết rõ mình ở đâu.

Tôi ấy à, có chút đầu óc nhưng không nhiều.

Tôi biết rõ nếu cầm điện thoại đi tìm ba tôi đối chất, ông ấy sẽ tìm đủ cách để lừa dối tôi, thậm chí còn khiến ông ấy chùi sạch chứng cớ.

Bởi vậy tôi về phòng gọi cho cậu tôi:

“Cậu ơi, con….”

Tôi vừa nghĩ đến cảnh ba tôi làm ra việc có lỗi với tôi, giọng trở nên nghẹn ngào.

Cậu tôi lo lắng: “Lý Lý, con ở công ty bị ăn h**p hả? Trời lạnh rồi, để công ty của Quan Hiểu phá sản nhé!”

Đây là ông cậu luôn mồm bảo không thích nhìn tôi không có lòng cầu tiến, hy vọng tôi chịu chút gió mưa của xã hội.

Nhưng một khi có người ăn h**p tôi thì cậu là người đầu tiên đấm chếc đứa đó.

“Không phải, là ba con…”

“Ba con ăn h**p con à? Lý Lý à, làm ba con phá sản hơi khó á.”

Tôi: ….

Đợi tôi kể cho cậu hết chuyện của Quan Hiểu, cậu bảo tôi cứ như bình thường đi, cậu sẽ cho người tra xem quan hệ của ba tôi và Quan Hiểu.

Đây là cậu của tôi, luôn đáng tin như vậy.

“Vậy con có cần đi làm nữa không?”

“Con có thể không đi.”

Tôi vui vẻ trong lòng, sau đó nghe cậu nói tiếp: “Nhưng hôm đó cậu cháu mình đã nói rõ rồi, con đi làm một tháng thì cậu sẽ tặng con cái túi. Một tháng không thể thiếu một giây nhé!”

Chút cảm động của tôi lập tức biến mất.

Tôi nghiến răng: “Cậu đúng là người cậu tốt của con mà.”

6.

Trước khi mọi chuyện được làm rõ, tôi không muốn thấy ba tôi.

Vì vậy tôi trở lại phòng ở cạnh công ty.

Để tiện đường nên tôi luôn ở đây.

Vừa vào nhà đã thấy Hứa Mặc ở trong nhà tôi.

Vừa thấy tôi về, hắn vỗ vỗ sofa: “Lý Lý, chúng ta nói chuyện đi.”

Tôi nhìn hắn từ trên cao: “Hứa Mặc, tôi nói rồi, chúng ta chia tay, không có chuyện gì phải nói nữa cả.”

Hứa Mặc chấp nhận: “Em nói đúng, nếu chúng ta không phải người yêu thì không thể ở chung với nhau, làm phiền em chuyển ra ngoài ở đi.”

Tôi cau mày: “Mắc gì phải là tôi chuyển đi?”

Hứa Mặc cười, gương mặt tràn ngập sự khinh thường: “Giá thuê của căn này là 26 triệu, tiền lương một tháng của em là 20 triệu. Một mình em trả được hả?”

Tôi cười: “Đây là nhà tôi, anh cút ra ngoài đi.”

Lúc Hứa Mặc mới tốt nghiệp cũng chẳng có bao nhiêu tiền.

Nhà hắn ở nông thôn, nếu muốn tìm việc ở thành phố thì phải thuê nhà.

Tiền nhà ở thành phố khá đắt, tiền thuê cũng vậy.

Chỉ một phòng ngủ riêng thôi đã trả không nổi.

Lúc đấy tôi thấy hắn đi sớm về trễ nhưng không tìm được phòng.

Bởi vì không đủ tiền nên không thuê được phòng như ý.

Tôi bảo sẽ chia sẻ với hắn, chịu một phần ba tiền thuê nhưng hắn vẫn cảm thấy đắt.

Vì thế tôi vào ở cùng, chia nửa tiền nhà.

Đến giờ, Hứa Mặc vẫn chưa biết chuyện này.

Hứa Mặc cứ như nghe được chuyện hài: “Chu Lý Lý, đây là trung tâm thành phố, giá nhà đắt vô cùng. Gia đình bình thường của em sao có thể mua được căn này chứ?”

Ái chà chà, nếu nhớ không nhầm, sổ đỏ của căn này đang để trong bàn trang điểm ở phòng ngủ của tôi.

Tôi vào phòng ngủ, tìm sổ đỏ.

Hứa Mặc đi theo vào, châm chọc sau lưng tôi: “Ấy, sao còn diễn thế?”

Tôi liếc nhìn Hứa Mặc một cái, sao trước kia tôi không biết tên này thích nói thế nhỉ?

Gương mặt vốn thấy đẹp trai nay tràn ngập vẻ tục khí của dân buôn.

Tôi tìm khắp bàn trang điểm nhưng không thấy sổ đỏ, tôi bực bội: “Đâu rồi? Rõ ràng để đây mà?”

Giọng nói của Hứa Mặc vang sau lưng tôi: “Chu Lý Lý, bớt giả vờ đi, điều kiện nhà cô thế nào tôi còn không rõ à?”

Lúc nói chuyện, tôi tìm được sổ đỏ trong túi đựng tài liệu, ném lên mặt hắn: “Hứa Mặc, mở to mắt tó của mày xem đây là gì.”

Hứa Mặc cầm lấy, trên mặt còn nở nụ cười trào phúng.

Đợi đến khi thấy tên trên sổ đỏ là của tôi thì nụ cười trên mặt hắn biến mất, ngạc nhiên: “Sao lại thế? Cô chỉ là con gái gia đình bình thường, sao có thể mua được nhà ở trung tâm thành phố?”

Hửm? Sao không mua được chứ? Đây chỉ là căn bình thường nhất trong số những căn mà tôi có đó.

Nhìn gương mặt ngạc nhiên của Hứa Mặc, tôi vui vẻ nâng cằm: “Bây giờ có thể cút khỏi nhà tôi chưa?”

Hứa Mặc không nói gì, dọn dẹp hành lý qua loa rồi chật vật rời khỏi nhà tôi.

Tôi đứng ở cửa cười tủm tỉm nhìn hắn rời đi.

Trước khi Hứa Mặc vào thang máy, khó chịu nói: “Chu Lý Lý, cô đừng có đắc ý. Chỉ là một phòng thì có gì chứ? Dựa vào gia đình mua cho đúng không? Đào rỗng tiền của ba mẹ rồi nơ nần để mua nhà thì có gì hay?”

Tôi cười cười: “Một người dựa vào phụ nữ ăn cơm như anh thì có tư cách gì nói tôi vậy?”

Đúng lúc này, chị gái nhà bên cũng vào thang máy.

Nghe tôi nói vậy, chị nhìn Hứa Mặc với gương mặt kì quái.

Hứa Mặc rất sĩ diện, gương mặt của hắn bây giờ không tốt tí nào.

Cuối cùng hắn quay người vào góc tự bế.

Hai ngày nghỉ trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã tới ngày thứ hai làm người đau đầu.

Sáng hôm nay, thứ đánh thức tôi không phải ước mơ mà là túi xách cậu hứa cho tôi.

Tôi buồn đời vào văn phòng, lúc vào thì thấy một người quen thuộc nhưng không nên xuất hiện ở đây ngay cạnh bàn mình.

Tôi tỉnh táo ngay lập tức, không nói điêu đâu.
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 4


7.

“Cố Lăng, sao anh lại ở đây?”

Cố Lăng là bạn lớn lên từ bé với tôi.

Học đại học ở nước ngoài, vừa mới về nước không lâu, nghe đâu là phải thừa kế gia nghiệp.

Hai ngày trước Hứa Mặc và Quan Hiểu làm bậy ở quán bar, anh găp được nên gửi cho tôi.

Nụ cười bất cần đời xuất hiện trên mặt Cố Lăng: “Giống như cô chủ nhà họ Chu nào đó thôi, đi trải nghiệm cuộc sống.”

Tôi không tin một chữ của anh đâu.

Nhà họ Cố đã nuôi dạy anh như một người thừa kế, bản thân anh cũng rất giỏi.

Tôi nghe bảo lúc anh học ở nước ngoài còn chơi cổ phiếu, mở công ty, kiếm không ít tiền đâu đấy.

Bản thân anh như vậy mà còn cần vào công ty nhỏ này để luyện tập ấy hả?

Tôi hỏi tiếp: “Thế anh vào đây kiểu gì?”

“Anh tìm giám đốc PR của công ty em, nói anh muốn vào công ty làm. Giám đốc bên em thấy mặt của anh xong thì đồng ý.”

Tôi nhìn gương mặt của Cố Lăng, không thể không nói gương mặt của anh rất đẹp.

Trước kia khi tôi đi dạo với Cố Lăng, không ít người tìm idol đưa danh thiếp cho anh.

Tôi đoán được mục đích của Cố Lăng, có lẽ sợ tôi bị ăn h**p ở công ty này nên mới tới xem một chút.

Từ bé đến lớn, Cố Lăng thương tôi như cô em gái.

Nguyên nhân là bác gái nhà họ Cố luôn muốn sinh bé gái nhưng chỉ có một đứa con trai là Cố Lăng.

Bà thương tôi không có mẹ nên chăm tôi như con gái ruột, luôn dạy Cố Lăng phải bảo vệ em gái thật tốt.

Cố Lăng lớn hơn tôi hai tuổi, lúc đi học cũng luôn chăm lo cho tôi cẩn thận.

Các bạn học của tôi đều biết Cố Lăng là anh trai tôi, không ai dám ăn h**p tôi.

Có một lần tôi bị ăn h**p, là bạn ngồi sau lưng có tay xấu, thường hay giật tóc tôi khiến tôi tức tới mức khóc òa lên.

Sau khi Cố Lăng biết thì chặn đường cậu bạn kia lúc tan học, đánh tên nhóc đó tới mức nó khóc oa oa.

Cuối cùng, cậu bạn kia khóc cúi đầu xin lỗi tôi, bảo “Bà cô của tôi ơi, tớ sai rồi” thì Cố Lăng mới bỏ qua.

Từ đấy về sau, bạn học nam đó thấy tôi là đi đường khác liền.

Tôi cứ tưởng hôm nay lên công ty sẽ không an bình.

Ai ngờ đến khi sắp tan làm, Quan Hiểu và Hứa Mặc không đến gây chuyện với tôi, thậm chí hai người họ còn không xuất hiện.

Đúng lúc tôi thả lỏng thì hai người họ đến công ty vào giờ tan làm, tôi đột nhiên thấy không ổn.

Quan Hiểu vừa vào công ty đã nhìn tôi, nhìn thôi là biết tới gây với tôi rồi.

Quả nhiên: “Chu Lý Lý, lát nữa cô đi thương lượng hợp đồng với tôi.”

Tôi vội từ chối: “Giám đốc Quan, tôi sắp tới giờ tan làm rồi. Hơn nữa tôi làm ở bộ phận kỹ thuật, chuyện thương lượng này không phải là công việc của tôi.”

Quan Hiểu nhướn mày đầy kiêu ngạo: “Chu Lý Lý, cô không muốn làm thì cút.”

Tôi rất muốn lớn giọng nói “Tôi không làm nữa”,

Nhưng nghĩ đến chỉ cần làm thêm một ngày nữa là nhận được túi xách mà cậu hứa cho tôi.

Tôi nắm chặt tay, tôi nhịn, nhịn không được à?

Tôi cười giả lả: “Giám đốc Quan, nói thật tôi cũng rất hứng thú với việc này. Nếu chị đã để ý tôi vậy thì tôi đi theo học hỏi cũng được.”

Quan Hiểu vừa lòng gật đầu, xoay người rời đi.

Hứa Mặc đi tới dẫm chân tôi: “Chu Lý Lý, cô có nhà thì sao chứ? Không phải vẫn bị Quan Hiểu giẫm dưới chân à?”

Tôi cười: “Tốt hơn anh nhiều, không có nhà còn bị Quan Hiểu đạp dưới chân.”

Lời này đâm trúng chỗ đau của Hứa Mặc, sắc mặt hắn xanh lét, không nói.

Lúc này Cố Lăng gọi Quan Hiểu lại.

“Sao?” Quan Hiểu vốn không vui nhưng lúc thấy mặt của Cố Lăng thì thay đổi vẻ mặt, “Ý tôi là có chuyện gì sao?”

“Tôi cũng tò mò công việc của công ty, có thể cho tôi đi cùng không?”

Quan Hiểu cười: “Không có vấn đề gì, cậu mới tới à? Sao chưa thấy cậu bao giờ?”

Tối hôm đó, sự chú ý của Quan Hiểu và Hứa Mặc đều dành cho tôi, ánh đèn trong quán bar tối vô cùng.

Cho nên họ không nhận ra người bạn đã báo cho tôi là Cố Lăng.

Cố Lăng cong mắt: “Ừm, mới vào làm hôm nay.”

Đôi mắt đào hoa kia luôn mang theo ý cười dù không cười.

Lúc cười cứ như rượu ngon vậy, khiến người mê mệt.

Trái tim Quan Hiểu rung động, bắt đầu hỏi điều kiện gia đình của Cố Lăng, xem ra đã có ý với anh rồi.

Tôi hừ nhẹ một tiếng, nói với Hứa Mặc: “Hứa Mặc thật đáng thương mà, vừa mới phất lên một tí mà sắp thất nghiệp rồi. Xem ra anh không làm tốt cái nghề này rồi.”

Mặt Hứa Mặc tối sầm, không nói gì kéo Quan Hiểu rời đi, cũng cứu Cố Lăng khỏi sự tra hỏi của cô ta.
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 5


8.

Đêm đó tôi tham gia tiệc rượu với Quan Hiểu.

Có lẽ do có Cố Lăng ở cạnh nên tôi thấy rất an toàn.

Quan Hiểu để tôi ngồi cạnh ông sếp Lưu, ánh mắt ông ta nhìn tôi rất bẩn thỉu khiến tôi không thoải mái.

Giám đốc Lưu: “Quan Hiểu, nhân viên lần này cô mang đến đẹp đấy.”

Quan Hiểu cười như tú bà: “Có lần nào tôi không dẫn nhân viên xinh đẹp đến ăn cơm với giám đốc Lưu chứ?”

“Vậy cũng phải.”Giám đốc Lưu cười ha ha.

Nói xong, giám đốc Lưu muốn uống với tôi nhưng bị tôi từ chối.

Mặt ông ta tối sầm: “Nhân viên mới hiện tại đều không hiểu chuyện vậy à?”

Quan Hiểu trừng mắt nhìn tôi: “Chu Lý Lý, cô uống với giám đốc Lưu một ly thì sao? Tủi thân à?”

Hứa Mặc tiếp lời: “Đúng thế, cô tới công ty làm việc chứ không phải làm cô chiêu nhà giàu.”

Bọn họ mỗi người nói một câu, ép tôi tức tới mức không thở được.

“Tôi uống!”

Cố Lăng định mở lời cứu tôi nhưng tôi đã uống rồi.

Bọn họ không biết tôi không uống vì tốt cho họ.

Tửu lượng của tôi rất tệ, gọi là một ly say.

Người ta uống say là hơi phá tí, tôi say là điên thiệt á.

Nhưng có Cố Lăng ở đây thì tôi điên cỡ nào cũng có người lau đít cho, tôi không sợ.

Quan Hiểu cũng nói: “Tôi thấy tửu lượng của Lý Lý tốt đó chứ, đến, uống thêm ly nữa.”

Tôi dứt khoát uống với giám đốc Lưu mấy ly.

Bọn họ cười rất vui, nhất là giám đốc Lưu, thấy mắt tôi mơ màng, bàn tay béo mập kia muốn đặt lên tay tôi.

Bây giờ tôi bình tĩnh cầm dao đâm lên tay gã.

Giám đốc Lưu không ngờ tôi làm vậy, chớp mắt sửng sốt.

Sau đó mặt gã biến thành màu gan heo, đau tới mức hét ầm.

Tôi cười hì hì, cầm dao vuốt quanh tay giám đốc Lưu khiến ông tay kêu thảm hơn.

Quan Hiểu bị sự hung tàn của tôi dọa sợ: “Chu Lý Lý, mau dừng tay, cô điên rồi à?”

Cố Lăng bình tĩnh: “Không, em ấy say rồi.”

“Cậu nói đùa gì thế, làm gì có ai say mà cầm dao đâm người không?”

Người khác không nhưng tôi có.

Lúc tôi uống say sẽ cảm thấy mình là nhân vật trong bộ phim nào đó, đương nhiên thân phận của người cạnh tôi cũng thay đổi.

Người bị hại đầu tiên sau khi say của tôi là ba tôi.

Lúc đó tôi thi vào cấp 3 tốt nhất thành phố, ba tôi rất vui, mời nhiều người đến ăn, lúc đi mời rượu mọi người ông còn dỗ tôi uống hai ly.

Sau khi uống, tôi xem ba tôi là Trần Thế Mỹ, hành hung ông ấy một trận trước mặt khách đến dự tiệc.

Theo lời cậu tôi nói, lúc đó tôi còn khóc kể rất chân thật, đánh cũng ch** n**c mắt đầy đau xót.

Cậu tôi nghe bảo ba tôi tồi vậy còn cầm ghế lên vì nhịn không nổi.

Đến lúc tôi khóc kể tôi là Tần Hương Liên thì cậu thả ghế xuống.

Mà người bị hại thứ hai sau khi tôi say là Cố Lăng.

Lúc đó Cố Lăng chuẩn bị đi du học, tôi không nỡ.

Đêm đưa tiễn, tôi uống hai ly.

Sau đó tôi tưởng mình là Rose trong [Titanic], cứ đòi kéo Cố Lăng nhảy xuống biển.

À không, là nhảy từ ban công lầu hai.

Cố Lăng không chịu, tôi hôn anh ấy.

Lúc ấy Cố Lăng ngẩn người không phản ứng được gì.

Cậu tôi không chỉ không cản tôi mà còn quay video lại.

Bởi vì chuyện này mà tôi không dám nhìn mặt Cố Lăng hai năm vì ngại đó.

Nhưng nói tóm lại, tuy tôi uống say nổi điên nhưng tôi vẫn còn nhân tính á.

Gặp trai tồi thì đập ghế, thấy trai đẹp thì ôm ấp.

Trước khi tôi uống say, tôi nghĩ, có thể sau khi tôi say sẽ hành hung giám đốc Lưu một trận á.

Kết quả sau khi uống mấy ly, tôi hóa thân thành Hannibal, có ý muốn ăn thịt gã.

Có lẽ do giám đốc Lưu béo quá, béo như heo mập mạp.

Sau khi đâm xuống một nĩa, tôi lại cầm dao có ý muốn cắt thịt gã.

Giám đốc Lưu đâu phải heo thật mà để tôi tùy ý lột da gã chứ.

Gã đau tới mức mặt đỏ như gan heo, đưa tay muốn tát tôi một phát.

Nhưng chưa kịp tát lên mặt tôi đã bị Cố Lăng bóp lại.

Giám đốc Lưu đau tới mức kêu lớn.

Vì vậy gã nhìn Quan Hiểu quát: “Cô còn đứng ngẩn đó làm gì, mau tới giúp đi chứ.”

Quan Hiểu khôi phục tinh thần, quát Hứa Mặc: “Cậu còn đứng đó làm gì, mau qua giúp đỡ đi.”

Hứa Mặc hết cách, chỉ có thể đi lên.

Hắn đẹp trai nhưng ngày thường không có thói quen tập luyện, là một kẻ yếu nhớt thì sao đấu lại Cố Lăng đam mê vận động chứ?

Trường hợp tiếp theo rất hỗn loạn.

Tóm lại Cố Lăng một đánh hai, thắng trận.

Mà tôi chỉ phụ trách cầm nĩa nhỏ, thọc bên này một tí bên kia một chút.

Giám đốc Lưu đánh không lại, gọi cảnh sát: “Mấy người đợi ngồi tù đi.”

Đến lúc tôi tỉnh lại thì đã ngồi trên xe cảnh sát.

Mặt mũi giám đốc Lưu và Hứa Mặc bầm dập, trên quần áo còn có vết máu, đó là do tôi đâm.

Còn Hứa Lăng thì chỉ tóc tai rối bù.

Anh tùy ý vuốt đầu tóc hỗn loạn để lộ cái trán trơn bóng, trông đẹp trai lắm luôn.

Tôi chớp mắt nhìn máu trên tay, khó tin: “Sau khi em uống say thì lợi hại vậy hả?”

“Không có, là anh đánh,” Cố Lăng nhìn tôi với vẻ mặt kì quái, “Lần này em đóng vai gì thế?”

“Anh đoán xem!”

Cố Lăng tự tin nói: “Em đóng vai Dung ma ma hả? Cứ dùng nĩa chọc người hoài thôi.”

Tôi mở to hai mắt nhìn: “Hannibal, em là Hannibal đó, còn là bản Mads Mikkelsen đóng cơ, đẹp trai quá trời.”

Giám đốc Lưu ngồi ở ghế trước quay đầu lại, hừ lạnh: “Có tâm trạng nói đùa cơ à? Đợi đến cục cảnh sát, tôi sẽ làm hai người khóc.”

Ánh mắt tàn nhẫn của giám đốc Lưu dọa tôi sợ, lúc này tay tôi bị bàn tay to của Cố Lăng cầm.

Tôi nghiêng đầu thì thấy vẻ mặt trấn định của anh: “Đừng sợ.”

Cảm xúc vững như núi Thái Sơn của anh cảm nhiễm tôi, tôi đột nhiên không thấy sợ nữa.
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 6


9.

Vừa đến cục cảnh sát, một cảnh sát tên tiểu Lưu đến xử lý.

Vừa thấy giám đốc Lưu, hắn kinh hãi: “Chú, ai đánh chú thành vậy thế?”

Vừa nghe xưng hô này tôi đã biết chuyện này khó choi.

Quả nhiên bàn tay mập của giám đốc Lưu chỉ về phía tôi và Cố Lăng, tiểu Lưu kia không hỏi gì đã cầm còng đòi bắt chúng tôi.

Tôi nhướn mày: “Anh không hỏi chuyện gì đã xảy ra à?”

Tiểu Lưu cười: “Có gì mà hỏi chứ, chú tôi nói các cô cậu sai thì cô cậu sai thôi.”

Giám đốc Lưu ở cạnh đắc ý: “Tôi bảo rồi, hai người gây chuyện với tôi sẽ không có kết quả tốt.”

Ông ta nói tiếp: “Thế này đi, hai người quỳ xuống đập đầu mười cái với tôi thì tôi sẽ tha thứ.”

“Ông bảo ai quỳ xuống cơ?”

Giọng nói lạnh lẽo vang lên ở cửa.

Giám đốc Lưu cau mày quay đầu: “Mày là ai mà dám quản chuyện của ông đây? Tiểu Lưu, mau bắt cả hắn nữa, dùng tội danh gây hấn gây chuyện là được.”

Giám đốc Lưu không thấy được gương mặt trắng bệch và cơ thể đang run rẩy của tiểu Lưu khi thấy người vừa đến.

Cố Lăng mở miệng nói: “Chú.”

Giám đốc Lưu tưởng gọi gã, không biết tai vạ của mình đã đến mà cười khẩy: “Còn chú cơ đấy, gọi ba cũng không cứu được đâu.”

“Ch… Chú,” Giọng tiểu Lưu run rẩy, “Hắn không gọi chú đâu, là cục trưởng của bọn cháu!”

Cục trưởng?

Lúc này giám đốc Lưu mới nhìn kỹ người vừa đến, thấy bóng người này rất cao, trên người có khí chất nghiêm nghị dọa người.

10.

Biểu cảm của giám đốc Lưu hoảng loạn, sau đó bình tĩnh nói: “Cục trưởng thì sao? Bây giờ cháu trai ruột của cục trưởng đánh người thì không bắt giam à?”

Cặp mắt đào hoa của Cố Lăng hơi cau lại: “Ông không hỏi tại sao tôi đánh người à? Tôi thấy việc xấu nên làm chuyện tốt thôi.”

Anh cầm một video đưa ra.

Trong video, giám đốc Lưu vào khách sạn trước, gọi món.

Gã lén đổ thuốc vào trong rượu vang đỏ rồi lắc lắc.

Sau đó nở nụ cười đáng khinh.

Chỉ cần là người có não đều biết ông ta dùng thuốc này làm gì.

Tôi giận run người, tát giám đốc Lưu một cái, thứ tởm lợm gì đây.

Sau đó nhìn Quan Hiểu trào phúng: “Giám đốc Quan, hóa ra chị là tú bà cơ đấy.”

Quan Hiểu hoảng: “Cô đừng có mà vu khống, tôi chẳng biết gì hết.”

Tôi không tin lời cô ta.

Còn giám đốc Lưu thì vẫn cứng mồm: “Đó là thuốc bổ, không thể nói gì được.”

Lúc này trợ lý của Cố Lăng cầm bảng báo cáo kiểm nghiệm chai rượu tới.

Cố Lăng nhìn qua, cười lạnh: “Đây là thuốc bổ ông nói à?”

Cục trưởng Cố cầm báo cáo nhìn rồi bảo người đem giám đốc Lưu đi điều tra.

Xem động tác quen thuộc của giám đốc Lưu thì chắc không phải lần đầu làm cái này, xem ra bị phán ngồi tù lâu đó.

Mà tiểu Lưu cũng vì chuyện này mà bị cách chức tạm thời.

Giám đốc Lưu bị đưa đi mặt trắng bệch, mồ hôi chảy ròng ròng, chửi Quan Hiểu ầm ầm: “Quan Hiểu, cmn đều là do cô hết, cô bảo Chu Lý Lý dễ chơi…”

Sắc mặt Quan Hiểu không tốt tí nào, không chỉ vì bị ông ta mắng mà còn vì một phần ba công việc của công ty cô ta là do giám đốc Lưu cung cấp.

Lúc này, Quan Hiểu xui rồi.

11.

Hôm sau tôi vẫn đến công ty Quan Hiểu làm việc.

Dù sao hôm nay là ngày cuối tôi đi làm, hết hôm nay là có thể cầm túi xách mà cậu hứa rồi.

Quan Hiểu vừa thấy tôi và Cố Lăng là đầu giật giật, nói bọn tôi bị đuổi.

“Tiền lương của tôi….”

Cô ta cắt lời của tôi, tức giận nói: “Cô còn đòi tiền lương à? Tôi không bắt cô đền là tốt rồi. Vì cô say rượu làm bậy mà đơn đặt hàng lớn của công ty mất rồi đấy.”

Tôi nghe thế thì vui vẻ, tôi chỉ đợi lời này của cô ta thôi.

Tôi làm việc ở đây một tháng, tăng ca là chuyện thường nhưng chưa ký hợp đồng lao động.

Theo luật lao động, tôi mà kiện là công ty phải đền bù tôi gấp đôi.

Tôi vui vẻ dọn đồ.

Còn Cố Lăng thì chỉ mới đi làm một ngày, không cần dọn đồ.

Trước khi đi, đồng nghiệp tiểu Lý gọi tôi vào cửa thoát hiểm.

Đầu tiên là cảm ơn tôi đã đưa giám đốc Lưu vào tù, cô ấy đã bị giám đốc Lưu quấy rầy quá nhiều, vì giữ công việc mà nhịn mãi.

Tiểu Lý nói: “Cô không cần sợ Quan Hiểu trả thù cô, cô ta không có quan hệ chú cháu gì với chủ tịch tập đoàn họ Chu đâu.”

Tôi nhướn mày: “Ồ, ý là sao?”

12.

Tiểu Lý nói cho tôi cô ấy đã thấy Chu Thịnh và mẹ con Quan Hiểu đi dạo, bên cạnh có cả em trai của Quan Hiểu khi đi du lịch.

Quan trọng nhất là, em trai của Quan Hiểu rất giống Chu Thịnh.

Theo cô ấy nhìn thì đó là gia đình bốn người.

Cô ấy bĩu môi nói: “Người khác còn bảo Chu Thịnh si tình, chỉ thích vợ ông ta, vợ bị bắt gi-ết mà mãi không thoát được. Tôi thấy ông ta đã thoát từ lâu rồi, không chừng Quan Hiểu là do ông ta sinh ra ấy chứ, có điều Quan Hiểu phẫu thuật nhiều lần nên dù giống cũng chẳng thấy rõ.”

Cô ấy lại nói: “Tôi nhớ Chu Thịnh có con gái, nếu Quan Hiểu ăn h**p cậu thì đi nói chuyện này với con gái ông ta. Con gái ông ta mà biết ông ta có con riêng thì sẽ giúp cậu giải quyết Quan Hiểu.”

Tôi nghe xong, trái tim đập mạnh.

Quan Hiểu lớn hơn tôi, không lẽ ba tôi ngoại tình lúc mẹ vẫn còn sống?

“Cậu có ảnh họ đi dạo với nhau chứ?”

“Có.”

Tiểu Lý gửi ảnh chụp hôm đó cho tôi.

Tôi thấy ba tôi đang bế một đứa bé năm, sáu tuổi, kiên nhẫn cầm đồ chơi trêu nó.

Nụ cười của ba tôi trần ngập tình thương.

Còn mẹ Quan Hiểu thì cầm áo khoác của ba tôi, ánh mắt nhìn ông tràn ngập tình yêu.

Tôi không thể là gạt bản thân rằng, ba tôi không có quan hệ gì với họ.

Lúc nhìn bức ảnh này, trái tim tôi lạnh lẽo.

Cố Lăng thấy trạng thái của tôi không ổn, lo lắng tôi trở về một mình sẽ có chuyện nên tự đưa tôi về.

Vừa về đến nhà, tôi vội gửi ảnh chụp cho cậu, để cậu tra xem ba tôi có quan hệ gì với người trong ảnh.

Không lâu sau ba tôi gọi đến, hỏi tôi làm việc một tháng, trải nghiệm cuộc sống đã đủ rồi, đã từ chức chưa.

Ông đã chuẩn bị công việc ở công ty cho tôi, đã nói với giám đốc rồi, họ sẽ chiếu cố tôi, bảo tôi tuần sau đi làm là được.

Trước kia tôi nghe ba tôi chuẩn bị tốt vậy sẽ cảm thấy ông ấy rất tốt.

Nhưng bây giờ trong đầu tôi có một nghi vấn, ba tôi muốn nuôi phế tôi để nhường vị trí cho thằng con riêng của ông à?
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 7


13.

Bởi vì chuyện của ba tôi mà tâm trạng của tôi không tốt tí nào. Cố Lăng hẹn tôi đến khu du lịch nhà anh để giải buồn.

Khu du lịch của nhà họ Cố được xây cách đây mấy năm, là nơi kết hợp giữa nghỉ ngơi và chơi nhậu.

Giá tiền khá đắt nhưng một khi đã tới thì ai cũng mê.

Nhất là vào mùa đông, bởi vì khu du lịch có suối nước nóng ngoài trời nên rất nhiều khách du lịch đến, thời gian đó rất khó để đặt chỗ.

Cố Lăng chuẩn bị một phòng có suối nước nóng cho tôi, tối tắm suối nước nóng rồi ngắm sao, nói chung cũng thoải mái lắm.

Người có thù có oán với nhau có vẻ hay có duyên á.

Lúc tôi và Cố Lăng xếp hàng để làm thủ tục vào ở thì Hứa Mặc và Quan Hiểu cũng ở đấy.

Quan Hiểu không ngừng thể hiện trước mặt Hứa Mặc: “Khách sạn này khó book lắm đấy, chị phải dùng tên của chú chị mới book được một phòng, tối nay chúng ta có thể vừa tắm suối nước nóng vừa ngắm sao đó!”

Không cần đoán cũng biết chú trong miệng Quan Hiểu là ba tôi.

Hứa Mặc ở cạnh khen không dứt lời, cái gì mà giám đốc Quan giỏi quá các kiểu, nhờ phúc giám đốc Quan hắn mới ở khách sạn này được, nói chung dỗ cô nàng Quan Hiểu kia vui vẻ không thôi.

Cho tới khi lễ tân nói với Quan Hiểu hiện tại là mùa du lịch, phòng đẹp đã được book trước rồi, khách sạn chỉ để lại cho cô ấy một phòng bình thường được thôi, nếu muốn tắm suối nước nóng thì phải tắm ở hồ chung, lúc này Quan Hiểu thay đổi sắc mặt:

“Không có phòng suối nước nóng riêng à?”

Lễ tân khách sạn: “Xin lỗi quý khách, phòng có suối nước nóng đều bị đặt trước hết rồi ạ.”

“Đặt trước thì sao chứ? Chú tôi là Chu Thịnh đấy, cô không nể mặt tôi thì phải nể mặt Chu Thịnh chứ?”

Lễ tân khách sạn ngạc nhiên hỏi: “Xin hỏi, Chu Thịnh là ai ạ?”

Mặt Quan Hiểu đen xì.

Ngày thường Quan Hiểu hay sử dụng tên tuổi của ba tôi để làm bậy, mọi người đều ở trong giới nên mới biết ba tôi.

Nhưng lễ tân thì không ở trong giới kinh doanh thì sao biết ba tôi được?

Thấy Quan Hiểu chịu thiệt, tôi nhịn không được mà bật cười.

Quan Hiểu quay đầu thì thấy tôi và Cố Lăng, cô ta nhíu mày: “Sao hai người lại ở đây?”

Sau đó trào phúng: “Hai đứa nghèo các người ở đây được à?”

Tôi cười cười: “Sao không ở được chứ, hình như chị quên hai ngày trước tôi mới kiện công ty chị, nhận được khoản tiền bồi thường khá lớn đấy.”

Vừa nói tới đây, Quan Hiểu nổi khùng.

Hôm đó Quan Hiểu đang vui vì đuổi được tôi, không ngờ bên cục lao động gọi điện sang, bảo tôi kiện cô ta.

Cô ta không muốn làm lớn chuyện nên đành phải hòa giải, đền tôi một khoản tiền lớn.

Đợi sau khi bọn tôi xử lý thủ tục xong, Quan Hiểu tức giận nhảy ra: “Tại sao họ có thể vào ở phòng có suối nước nóng mà tôi không thể?”

“Bọn họ đặt phòng từ trước rồi ạ.”

Quan Hiểu làm ra vẻ hiểu rõ: “Tôi biết ngay, hai đứa nghèo các cô vì tiết kiệm tiền mà book phòng trước nửa năm chứ gì.”

Cô ta đi tới ngăn bọn tôi, dùng giọng điệu bố thí nói: “Lúc ấy hai người bỏ ra bao nhiêu tiền thì tôi cho gấp ba, khỏi nói tôi keo kiệt.”

Cố Lăng cười: “326 triệu, cô phải trả gần 1 tỷ đấy.”

Quan Hiểu kinh hãi: “Đắt vậy, cậu lừa ai đấy, tôi nghe bảo phòng đắt nhất của khách sạn này cũng chỉ gần 200 triệu.”

Lễ tân khách sạn lên tiếng, khách sạn có phòng tổng thống giá hơn 300 triệu thật.

Nhưng mấy phòng đó luôn bị người khác thuê luôn mỗi năm.

Vậy nên sau này không ai biết khách sạn có phòng tổng thống đắt đỏ như vậy.

Quan Hiểu nhìn Cố Lăng với ánh mắt khiếp sợ, sau đó cười nói: “À, hai người dùng quan hệ để lấy phòng chứ gì.”

Cố Lăng cười tủm tỉm: “Cô nói đúng, chúng tôi chẳng tốn đồng nào.”

Quan Hiểu ra vẻ quả nhiên là vậy, còn định cà khịa Cố Lăng hai câu thì nghe giọng điệu hiền lành của anh vang lên: “Bảo vệ, mời hai vị khách này ra ngoài đi, khách sạn của chúng ta không chào đón kiểu khách như vậy.”

Quan Hiểu tỏ vẻ khinh thường: “Cố Lăng, cậu ở phòng tổng thống thì tưởng mình là người có quyền có thế thật à? Bảo vệ nghe lời cậu mới là lạ đấy.”

Vừa nói xong, Quan Hiểu và Hứa Mặc bị mời ra khoig khách sạn, hai cái vali cũng bị ném ra ngoài.

Quan Hiểu tức tới mức đứng ở cửa khách sạn hét to: “Chú tôi là Chu Thịnh đấy!”

Cái bộ dạng kia buồn cười lắm luôn.

Tôi nhịn không được mà bật cười.
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 8


14.

Mùa đông ở nhà tắm suối nước nóng là một chuyện cực kỳ tuyệt vời luôn á.

Tôi tắm suối nước nóng, uống rượu vang đỏ, ngắm cảnh tuyết rơi bên ngoài cửa sổ.

Buồn bực mấy hôm nay cũng biến mất không ít.

Cho đến khi cửa phòng bị gõ lên, âm thanh ‘rầm rầm’ kia rất mạnh mẽ, đúng kiểu tới gây phiền phức.

Tôi nhìn qua mắt mèo thì thấy người đứng ngoài là Quan Hiểu, Hứa Mặc và giám đốc khách sạn.

Cuộc nói chuyện của họ cũng vang vào trong phòng.

Thì ra Quan Hiểu không nuốt cơn giận được nên dùng tên tuổi cháu gái của Chu Thịnh gọi cho giám đốc khách sạn, định ép đuổi tôi và Cố Lăng đi để hai người họ vào ở.

Mà giám đốc khách sạn nghe Quan Hiểu là người nhà của Chu Thịnh thì có ý muốn lấy lòng, đồng ý ngay.

Giám đốc khách sạn còn thề thốt: “Cô yên tâm, phòng tổng thống là của hai người. Người dám gây tội với cháu của giám đốc Chu thì phải ra ngoài lạnh ngủ.”

Thấy cảnh tượng này, tôi im lặng gọi cho Cố Lăng.

Cố Lăng vừa tắm xong, tóc ngắn đen rủ xuống, mặt mày thâm thúy, trên người mặc áo sơmi đen, có hai nút áo không cài làm anh trông rất quyến rũ.

Quan Hiểu vừa thấy Cố Lăng đi ra thì mê mẩn, còn nuốt nước bọt nữa.

Cho đến khi Hứa Mặc khó chịu kéo tay áo Quan Hiểu thì cô ta mới hồi hồn, vội nói với giám đốc khách sạn: “Giám đốc Hứa, là cậu ta đuổi bọn tôi ra khỏi khách sạn.”

Cô ta ôm ngực, mặt mũi tràn ngập sự đắc ý, bộ dạng kiểu mấy người chếc chắc rồi.

Giám đốc khách sạn thấy Cố Lăng thì thay đổi sắc mặt, lập tức cười nói: “Xin hỏi giám đốc Cố ở đây có thoải mái không ạ? Ngài hài lòng với cách phục vụ của khách sạn chúng tôi chứ ạ? Ngài thấy có cần điều chỉnh chỗ nào không?”

Quan Hiểu và Hứa Mặc nghe xong đều sửng sốt, không phải giám đốc khách sạn nên gây chuyện với Cố Lăng sao? Tự dưng lại hỏi anh có hài lòng không là sao?

Đợi đã, ông ta gọi Cố Lăng là giám đốc Cố?

Cố Lăng không đáp mà cau mày: “Sao bọn họ lại ở đây?”

Giám đốc khách sạn ra vẻ không quen hai người: “Không biết ạ, giám đốc Cố, ngài không muốn thấy họ sao? Tôi gọi bảo vệ mời họ ra ngoài.”

Quan Hiểu mở to hai mắt nhìn: “Giám đốc, ông nói gì vậy? Lúc nãy ông bảo là sẽ…”

Còn chưa nói xong, bảo vệ đã che miệng cô ta rồi ‘mời’ cô ta ra khỏi khách sạn.

Còn Hứa Mặc thì nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ, như đang bảo, không phải tôi cũng trèo lên Cố Lăng à, có tốt hơn hắn tí nào đâu.

Tôi nín họng, đúng là người dơ bẩn nhìn đâu cũng bẩn mà.

15.

Hành trình du lịch ở khu nghỉ dưỡng vẫn rất vui vẻ, trừ chuyện nhỏ hôm ấy thôi.

Lúc về, tôi nhận được cuộc gọi của cậu.

Cậu đã điều tra rõ ràng quan hệ của ba tôi và ba người nhà họ Quan.

Cậu tôi biết cạnh tôi có Cố Lăng nhưng không bảo tôi tránh anh, ngược lại còn thấy việc tôi ở cạnh anh càng tốt hơn.

Nếu sau khi tôi nghe cậu nói xong có gì không bình tĩnh thì còn có Cố Lăng ngăn cản.

Tôi cười: “Cậu coi thường con quá rồi. Con cũng lớn rồi, có thể chịu được, cậu nói đi ạ.”

Từ lời của cậu, tôi biết được ba tôi và mẹ của Quan Hiểu, Quan Khúc Nhi đã yêu nhau từ hồi cấp 3.

Sau khi hai người lên đại học thì yêu xa.

Lúc học đại học, ba tôi dùng thân phận người độc thân, lại dựa vào gương mặt có tí sắc đẹp của mình để tán mẹ tôi, sau đó bước vào nấm mồ hôn nhân với nhau.

Mà lúc Quan Khúc Nhi biết hành vi này của ba tôi thì cũng hiểu chuyện, im lặng cổ vũ ông.

Trong mắt bà ta, ba tôi là một người đàn ông tài giỏi và có dã tâm, sau này ông sẽ ngày càng đứng cao hơn, bà ta không thể giữ ông lại bên người được.

Tôi cạn lời, người đàn ông tài giỏi có dã tâm là người có thể dựa vào phụ nữ để đứng cao à?

Đột nhiên tôi cảm thấy, tôi và mẹ tôi là mẹ con cũng đúng.

Tôi và mẹ tôi rất giống nhau, yêu đương vì sắc đẹp của đối phương.

Nếu không phải lúc tôi yêu Hứa Mặc có che giấu thân phận của mình, sau đó hắn chia tay tôi vì tán đổ Quan Hiểu ‘giàu có’ thì có khi tôi cũng rơi vào vết xe đổ giống mẹ mình.

Cậu tôi nói tiếp, sau khi ba và mẹ tôi kết hôn thì ông vẫn còn quan hệ với Quan Khúc Nhi, thậm chí còn để bà ta mang thai Quan Hiểu trước khi mẹ mang thai tôi.

Sau khi mẹ tôi mất, ba tôi đón Quan Khúc Nhi và Quan Hiểu vào thành phố, ở ngoài xây nhà với hai người họ, còn sinh con trai với bà ta.

Hèn gì sau khi mẹ tôi mất không lâu, ba tôi thường xuyên về muộn.

Nhưng dù về muộn như vậy, ông vẫn đến phòng thăm tôi, giúp tôi chỉnh chăn.

Có khi ông thấy tôi không ngủ còn đọc truyện cổ tích cho tôi nghe, rất nghiêm túc đóng vai ông bố tốt với tôi.

Tôi còn tưởng ông bận việc công ty, thông cảm cho ông vất vả, lần nào ông đòi kể chuyện trước khi ngủ cho tôi đều bị tôi đuổi về ngủ sớm.

Hoàn toàn không ngờ ông chơi với Quan Khúc Nhi đủ rồi mới về thăm tôi, tùy ý diễn vai người ba tốt với tôi.

Dù tôi đã chuẩn bị tâm lý nhưng lúc nghe cậu kể đến đây, tôi vẫn thấy đau lòng.

Tôi luôn cho rằng tôi rất hạnh phúc, dù tôi không có mẹ nhưng ba tôi rất yêu tôi chiều chuộng tôi, cũng đền bù phần tình mẹ mà tôi thiếu thốn.

Kết quả tất cả chỉ là giả vờ.

Cậu hỏi: “Con còn ổn chứ?”

“Con không sao.”

Tôi cứ tưởng điều tra của cậu dừng ngang đấy.

Ai ngờ câu nói tiếp theo của cậu khiến tôi sợ tới mức suýt ném điện thoại xuống đất.

Cậu trầm giọng nói: “Lý Lý, cái chếc của mẹ con, có khi không phải là chuyện ngoài ý muốn.”
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 9


16.

Tôi chỉ nghĩ ba tôi là người đạo đức giả, không ngờ ông có thể là người phạm pháp.

Giọng tôi run rẩy: “Cậu, cậu có chứng cứ chứ?”

Cậu thở dài: “Cậu gửi con một video, con tự xem đi.”

Trong video, ba tôi đang hẹn hò với một người phụ nữ trung niên ở quán cà phê yên tĩnh.

Tôi đã thấy ảnh chụp trộm một nhà Quan Hiểu của tiểu Lý, nên vừa nhìn đã biết người phụ nữ kia là Quan Khúc Nhi.

Cuộc nói chuyện của họ vang bên tai tôi.

Ba tôi nói: “Con bé Quan Hiểu chỉ nghe lời em thôi. Em bảo nó làm việc có chừng mực một chút, đừng lấy tên tuổi của anh khoe khoang khắp nơi.”

Quan Khúc Nhi khó chịu: “Quan Hiểu khó chịu trong lòng đó, không thể gọi anh là ba được thì gọi anh tiếng chú có sao đâu?”

“Quan Hiểu làm việc trắng trợn quá, Chu Lý Lý đã hỏi anh con bé có phải cháu của anh không rồi đấy.”

Quan Khúc Nhi lo lắng: “Anh nói sao? Chu Lý Lý có nghi ngờ quan hệ của anh và Quan Hiểu không?”

Ba tôi cười: “Không, anh nói gì Chu Lý Lý tin cái đấy, dễ dỗ lắm.”

“Chu Lý Lý sắp 23 tuổi rồi, anh mau cầm phần cổ phần trong tay nó đi.”

Mẹ tôi năm đó có làm một di chúc, bảo sau khi bà chếc thì giao hết gia sản cho tôi, nhưng phải đợi tôi tròn 23 tuổi mới kế thừa được.

Tôi còn khó hiểu sao mẹ lại lập di chúc sớm vậy.

Bây giờ tôi hiểu rồi, có lẽ bà biết chồng bà có vấn đề.

“Em còn không biết lý do tại sao lâu nay anh đối xử tốt với nó vậy à? Nó đã bị anh nuôi ngu rồi, anh bảo nó thừa kế công ty có khi còn khiến nó thấy phiền ấy chứ.” Ba tôi cực kì tự tin, “Em cứ đợi đi, không cần anh nói nó cũng chủ động giao công ty cho anh.”

Ba tôi đoán đúng thật.

Tôi vốn có suy nghĩ đó thật, không phải tôi thấy phiền khi kế thừa công ty mà lúc đó tôi nghĩ, ba tôi quản công ty nhiều năm như vậy, vừa có công vừa có khổ, thế thì nhường công ty cho ông khiến ông vui vẻ.

Dù sao ông chỉ có tôi là con gái, sau này toàn của tôi hết.

Nhưng hiện tại, tôi thấy gương mặt tính toán của hai người họ, tôi hiểu hết rồi.

Quan Khúc Nhi nói tiếp: “Nếu nó không chịu thì khiến nó biến mất đi.”

“Đừng nói mấy lời đó ở đây.” Mặt ba tôi cảnh giác.

“Sợ gì chứ, chúng ta nói chuyện nhỏ vậy, ai nghe được gì chứ.” Quan Khúc Nhi làm ra vẻ chẳng sao hết, “Theo em thì anh lấy hết gia sản từ tay nó xong, khiến nó biến mất đi, chuyện này chúng ta cũng từng làm rồi.”

Nghe vậy, tôi sợ hãi,

Quan Khúc Nhi bảo họ từng khiến người nào đó biến mất.

Tôi lập tức nhớ tới mẹ mình, bà ấy bị bắt cóc năm tôi 6 tuổi.

Trong nhà nghĩ đến sự an toàn của mẹ nên không báo cảnh sát, chuẩn bị đủ tiền rồi đi gặp kẻ bắt cóc.

Ai dè chưa thấy kẻ bắt cóc đâu thì đã thấy th-i th-ể của mẹ tôi.

Cậu tôi tức giận, báo cảnh sát rồi tìm thám tử tư điều tra nhưng không tra được gì.

Lúc ấy ba tôi thể hiện đau lòng vô cùng nên chẳng ai nghi ngờ ông ấy.

Giờ nghĩ lại, chuyện này cũng kì lắm.

Kẻ bắt cóc đến tìm nhà tôi đòi tiền, nhà tôi phối hợp như vậy mà sao vẫn gi-ết con tin?

Trừ khi năm đó họ muốn mạng của mẹ tôi.

Cho đến lúc này, ánh mắt nhìn ba của tôi tràn ngập hận thù.

Quan Khúc Nhi còn khuyên ba tôi: “Lão Chu à, không lẽ anh nỡ để con trai anh làm con riêng không được người đời chào đón à? Để nó gọi anh là chú cả đời à?’

Ba tôi im lặng một lát rồi nói: “Chuyện em nói cần phải bàn kĩ hơn.”

Ba tôi muốn gi-ết tôi!

Tôi cứ nghĩ mấy năm nay dù chỉ diễn nhưng ông vẫn có mấy phần tình cảm với tôi.

Nhưng trong nháy mắt này, tôi cảm thấy máu trong người đông lạnh, lạnh lẽo từ đầu tới chân.

Cậu tôi đoán tôi cũng xem xong rồi, mới mở miệng lại: “Chỉ dựa vào đoạn ghi âm này không thể định tội ba con được, cậu sẽ phái người điều tra vụ án bắt cóc của mẹ con.”

“Làm phiền cậu rồi.”

“Lý Lý, con có muốn tới nhà cậu ở một thời gian không?”

“Không cần đâu ạ.”

Hành động của ba tôi làm tôi muốn chiến đấu rồi.

Tôi chuẩn bị vào công ty nhà tôi làm việc theo ý ông.

Còn việc làm một người ăn no chờ chếc hay phấn đấu tiến tới thì do tôi quyết định.

Cảm xúc nó đến ào ạt như thế.

Cậu tôi đã vạch trần gương mặt xấu xí của ba tôi, tâm trạng của tôi cũng ổn, cảm thấy mình vẫn chịu được.

Lúc nhìn thấy quảng trường gần đấy, người ba trẻ tuổi đang cùng con gái nhỏ chơi đùa, tôi đột nhiên cảm giác như bị con dao cùn đâm vào tim, trái tim tôi đau đớn, mũi cũng chua chua.

Cố Lăng dừng xe, đưa khăn giấy cho tôi: “Muốn khóc thì khóc đi.”
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 10


17.

Đợi sau khi tôi khóc xong, Cố Lăng dẫn tôi tới “Trung tâm xả xì chét”.

Trong phòng xả stress để rất nhiều bình rượu, người mẫu hình người các kiểu, những thứ này dùng để cho khách đến đánh đập nhằm mục đích giải tỏa cảm xúc.

Vừa hay tôi có rất nhiều cảm xúc muốn xả, thế là mặc đồ bảo hộ xong tôi cầm gậy bóng chày đập không ngừng.

Trừ một ít chai rượu ra thì tôi đán lên người mẫu ình người giống ba tôi.

Đợi sau khi đập nát hình người kia, cảm xúc của tôi cũng được xả hết.

Cố Lăng cầm khăn lông lau mồ hôi cho tôi.

Tôi nói tầm: “Cố Lăng, anh tốt quá!”

Cố Lăng mỉm cười: “Anh tốt thì sao chứ? Có người tàn nhẫn tới mức hai năm không chịu gặp anh cơ mà!”

Tôi: …

Tôi không có mặt mũi gặp anh, phải biết lúc tiễn anh, tôi đã cưỡng hôn anh rồi còn đòi dẫn anh đi nhảy lầu, tôi cũng biết mất mặt chứ bộ.

Cố Lăng nhìn được sự ngại ngùng của tôi, anh sờ đầu tôi: “Lý Lý, anh không ngại việc đó, anh còn thấy vui nữa.”

Hả? Anh vui cái gì? Vui vì thấy tôi ngại hả? Hay anh có ý gì đó với tôi?

Tôi không dám hỏi, sợ lại ngại lần nữa.

18.

Tôi đến công ty gia đình làm như ý muốn của ba tôi.

Ba tôi vốn định để tôi làm ở bộ phận HR, đó là bộ phận không có việc gì để làm.

Ở đấy tôi không học được cái gì cả.

Tôi chủ động muốn đến bộ phận chuyên ngành của mình để học tập, ba tôi không vui nhưng sau đó nở nụ cười bảo làm ở đó mệt lắm, tôi không chịu nổi đâu, còn đề nghị tôi đừng đi chịu tội.

Tôi cười tủm tỉm: “Có ba chăm sóc cho con thì ai dám ăn h**p con chứ?”

Ba tôi nghẹn họng, ông vãn còn muốn đóng vai người cha tốt nên đành chấp nhận.

Tôi không giấu thân phận của mình, đồng nghiệp đều biết tôi là con gái của Chu Thịnh, tương lai sẽ thừa kế công ty nên đối xử với tôi rất tốt.

Lúc đi học tôi rất chăm chỉ nên kiến thức khá vững, các đồng nghiệp lại hỗ trợ tôi nên tôi quen với công việc rất nhanh, tôi thấy cuộc sống lúc này rất thú vị và phong phú.

Người không vui chắc chỉ có mỗi ba tôi.

Ông cho rằng tôi chỉ đến chơi thôi, không ngờ tôi nghiêm túc học tập làm việc, mỗi ngày đều đi sớm về trễ, bận rộn vô cùng.

Có lẽ chí cầu tiến của tôi dọa ông ấy, thế là ông ấy gọi tôi về một hôm.

Trên bàn cơm, ông thở dài không ngừng: “Lý Lý à, con nhìn con gầy chưa kìa. Có ba ở đây, con có thể thoải mái làm cô công chúa nhỏ, không cần mệt vậy đâu.”

Nếu là trước kia tôi sẽ cho rằng ông nghĩ cho tôi, sẽ vui vẻ lười biếng làm công chúa nhỏ thật.

Nhưng bây giờ, nhìn bộ dáng dối trá giả vờ quan tâm tôi của ông, tôi cảm thấy rất kinh tởm.

Tôi chậm chạp lột tôm: “Sao được chứ, hai tháng nữa con tròn 23 tuổi rồi, cũng nên kế thừa gia nghiệp.”

Ba tôi ngẩn người: “Không phải con không có hứng thú thừa kế gia nghiệp à?”

Ba tôi tự cho ông đã nuôi phế tôi, gia nghiệp bự chà bá này là của ông.

Hoàn toàn không ngờ tôi có suy nghĩ thừa kế.

Nói thật, mặt ông ấy lúc này đen xì luôn.

“Ba biết chuyện Quan Hiểu cướp bạn trai của con còn gì, từ vụ này con đã hiểu một chuyện, phụ nữ phải có sự nghiệp của riêng mình, nếu không khó mà giữ người mình thích được.”

Ba tôi còn định nói gì nhưng tôi không muốn đóng phim với ông nữa, ra vẻ mình ăn no rồi, muốn về phòng nghỉ ngơi.

Nửa đêm, lúc tôi đi xuống nhà uống nước, lúc đi ngang qua phòng sách thì nghe ba tôi gọi điện trách Quan Hiểu.

Có lẽ ông giận rồi, giọng nói không kiềm chế tí nào.

Ông thật sự tức, ông vì có được di sản của mẹ tôi mà đã tính toán gần 20 năm.

Lúc tôi làm việc còn có một chuyện hài hước xảy ra.

Một cô gái bằng tuổi tôi mở lời nhờ giúp đỡ, bảo có một đồng nghiệp nam quấy rối cô ấy, cô ấy có nói với cấp trên nhưng không giải quyết được, hơn nữa, gần đây người nam kia đã lên làm trưởng phòng.

Tôi buồn bực: “Giám đốc bộ phận rất công bằng mà, sao lại thế?”

“Bởi vì người kia là người thân xa của giám đốc Chu, giám đốc không giải quyết được.”

Tôi điều tra một chút thì phát hiện bấy lâu nay ba tôi nhét không ít người nhà của ông vào công ty, có lẽ là muốn nuôi người của mình.

Tôi cầm danh sách điều tra được đi tìm giám đốc các bộ phận, bảo họ đuổi đám sâu bọ này.

Bởi vì họ đã làm ở công ty nhiều năm, ai ai cũng muốn bò lên trên nên biết rõ ba tôi nuôi mấy người kia để thế họ.

Họ không vừa mắt mấy người kia từ lâu, nên rất phối hợp.

Chuyện này ồn ào tới ba tôi cũng biết, ông tức giận gọi tôi vào phòng: “Lý Lý, con đang làm cái gì thế?”

Tôi trực tiếp ném tài liệu thu thập những chuyện xấu mà họ làm nhiều năm nay lên bàn ba tôi: “con đang làm sạch môi trường công sở mà, ba, bà ngày càng hồ đồ, sao kiểu người gì cũng đưa vào công ty được thế?”

Ba tôi không nói được gì.

Sau khi tôi rời đi, tôi cảm nhận được ánh mắt của ba tôi nhìn tôi tràn ngập sát ý.
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 11


19.

“Lý Lý chưa tan làm à? Bạn trai của em đợi em dưới công ty kìa.”

Tôi kết thúc công việc: “Đừng nói bậy, anh ấy là anh em của em.”

Đồng nghiệp cười nhạo: “Bạn trai chị còn không đưa đón chị mỗi ngày đấy, có anh em tốt như vậy à?”

Tôi vỗ nhẹ vai đồng nghiệp để cô ấy không nói vậy, sau đó tự mình ngẫm nghĩ.

Gần đây Cố Lăng đưa đón tôi đi làm và tan làm cực đều luôn.

Từ khi anh biết ba tôi muốn làm chuyện xấu với tôi thì không an tâm, lo tôi gặp nguy hiểm trên đường nên gió mưa thế nào cũng đưa đón tôi đi làm tan làm.

Sau khoảng thời gian ở chung với nhau, tôi ngày càng thích Cố Lăng.

Anh dẹp trai, tài giỏi, đối xử với tôi rất tốt, ở chung một quãng thời gian dài mà không thích anh mới lạ.

Nhưng tôi không biết anh có ý gì với tôi không.

Nếu tôi cứ tùy tiện tỏ rõ tình cảm của mình với anh, mà anh chỉ xem tôi là em gái thì sẽ rất xấu hổ, thậm chí tôi sẽ mất người anh trai tốt như Cố Lăng.

Tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đưa ra một quyết định.

Tôi có thể dùng cái cớ say rượu để thử xem anh có ý với tôi hay không.

Có ý thì tôi tỏ tình.

Không thì tôi giả say, xem như chưa xảy ra chuyện này.

Có thể nói đây là một biện pháp có thể tấn công cũng có thể bảo vệ được, dù sao không ai xem người say nói thật hết.

Đêm đó tôi mời anh ra ngoài ăn cơm để cảm ơn anh đã đưa đón tôi mấy hôm nay.

Sau khi uống hai ly rượu, tôi bắt đầu biểu diễn.

Lúc này, tôi đã chuẩn bị sẵn rồi, tôi sẽ tỏ tình theo bộ phim [Đại Thoại Tây Du].

Kết quả đến thời khắc quan trọng, tôi lại nhầm lẫn.

Tôi lo lắng nên đã nhầm lời kịch của [Đại Thoại Tây Du] và [Titanic].

Tôi thâm tình nhìn Cố Lăng nói: “Trước kia có một tình yêu chân thành đặt trước mặt tôi nhưng tôi không quý trọng, đến lúc mất đi thì hối hận không thôi, sự đau khổ trên thế gian chắc chỉ có vậy thôi. Nếu ông trời có thể cho tôi một cơ hội, tôi sẽ nói với chàng trai kia ba chữ.”

Đôi mắt hoa đào của Cố Lăng ngập ý cười: “Ba chữ nào?”

Nụ cười của anh làm tôi không nghĩ được gì, ngơ ngác nói: “Jack, anh đồng ý nhảy xuống biển cùng em không?”

Cảnh tượng vốn lãng mạn lại thay đổi phong cách.

Cố Lăng ngẩn người một lát rồi cười nói: “Đây không phải ba chữ.”

Tôi há miệng th* d*c, không nói được ba chữ đó.

Lúc tôi đọc kịch bản, tôi có thể không thay đổi sắc mặt, bình tĩnh nói ba chữ đó, nhưng bây giờ thì thấy ngại ngùng.

Giọng nói trầm ấm đầy dịu dàng của Cố Lăng vang bên tai tôi: “Lý Lý, anh cũng rất thích em.”

“Hả?” Tôi còn chưa tỏ tình mà.

Cố Lăng than thở: “Anh biết em không say.”

Giây tiếp theo, anh nâng mặt tôi hôn nhẹ.

Cứ thế, tôi mất đi một người anh trai, nhưng có thêm một người bạn trai.
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 12


20.

Hôm nay công ty có một đối tác mời giám đốc của bộ phận tôi ăn cơm, thuận tiện nói chuyện hợp tác quý sau.

Giám đốc Hứa muốn dạy tôi kiến thức nên dẫn tôi đi theo.

Tới khách sạn, giám đốc Hứa muốn đi toilet nên bảo tôi vào phòng chờ trước.

Vừa vào phòng tôi mới biết Quan Hiểu và Hứa Mặc là người mời giám đốc Hứa ăn.

Đúng là trùng hợp thật đấy.

Hứa Mặc ngạc nhiên: “Chu Lý Lý, sao cô lại tới đây?”

Tôi thản nhiên ngồi vào ghế: “Không phải các người mời công ty tôi ăn cơm à?”

Hứa Mặc tỏ vẻ nghi ngờ, trong nghi ngờ còn mang theo sự ghen tị.

Lúc trước hắn muốn vào làm ở công ty nhà tôi nhưng tiếc là không đủ năng lực nên bị từ chối.

Hắn ác ý đoán: “Chu Lý Lý, với trình độ của cô mà làm ở tập đoàn họ Chu được á? Cô dựa vào Cố Lăng kia để vào à?”

Ánh mắt Quan Hiểu không tốt tí nào: “Chu Lý Lý, cô có tin ngày mai tôi có thể đuổi cô khỏi tập đoàn nhà họ Chu không?”

Không cần nghĩ cũng biết Quan Hiểu bảo ba tôi đá tôi ra khỏi công ty.

Buồn cười thật đó, tôi hơi buồn bực, Chu Thịnh không nói thân phận của tôi cho Quan Hiểu à?

Chu Thịnh không để lộ ra, ông hiểu tính của Quan Hiểu, rất cực đoan.

Nếu cô ta biết thân phận của tôi, có thể sẽ làm ra các hành động quá khích rồi để lộ sự thật ông có một gia đình khác ở ngoài.

Tôi đứng dậy: “Xem ra cuộc đàm phán hôm nay không cần tiếp tục nữa.”

Quan Hiểu không thèm động, nhướn mày nói: “Cô là thứ gì chứ? Chỉ một nhân viên nhỏ trong công ty mà quyết định được à? Cô biết tôi là ai không? Tôi là cháu của Chu Thịnh đó!”

Tôi trợn mắt cạn lời: “Tôi nghe chán mấy lời ‘tôi là cháu của Chu Thịnh’ từ cô rồi.”

“Vậy cô có biết Chu Lý Lý là ai không?” Âm thanh của giám đốc Hứa tràn ngập sự tức giận.

Hứa Mặc không nghĩ gì mà đáp ngay: “Không phải là một con nghèo thôi à?”

Giám đốc Hứa ‘a’ một tiếng, cười nhạo sự vô tri của hắn: “Cô ấy là con gái của giám đốc Chu Thịnh, cậu nói xem cô ấy có thể quyết định được không?”

Hứa Mặc đứng bật dậy: “Ông nói ai là con gái của Chu Thịnh?”

“Chu Lý Lý đó.”

Hứa Mặc không thể chấp nhận sự thật này: “Không thể nào, ông bị cô ta lừa rồi, tôi quen cô ta lâu vậy nhưng có bao giờ thấy cô ta mặc đồ có nhãn hiệu lớn đâu, vậy mà ông nói với tôi cô ta là con gái nhà giàu á?”

“Anh có biết trên đời có cái gọi là ‘đồ thiết kế theo ý muốn’ không?”

Hứa Mặc cảm giác mình đã bỏ một núi vàng núi bạc, trên mặt lộ vẻ hối hận.

Sắc mặt của Quan Hiểu còn tệ hơn cả Hứa Mặc, cô ta luôn dùng tên tuổi của ba tôi để ra oai với bên ngoài, còn mắng tôi nghèo hèn, hoàn toàn không ngờ tôi là con gái ruột của Chu Thịnh, còn luôn im lặng xem cô ta diễn kịch hề.

Tôi nhìn cô ta nói: “Quan Hiểu, đừng dùng tên của ba tôi để lừa gạt người khác nữa. Ba tôi nói ông ấy không quen cô.”

Lời nói này cứ như sóng thần xuất hiện vậy.

Tôi nhìn gương mặt nổi điên của Hứa Mặc, hắn muốn dựa vào Quan Hiểu để lộ mặt với ba tôi, kết quả Quan Hiểu không có quan hệ gì với ông ấy, cái này không phải là đòi mạng của hắn à?

Hắn vì Quan Hiểu mà đá người thừa kế tập đoàn họ Chu chính thống là tôi nè, chắc hối hận lắm.

Tôi còn chưa đi tới cửa khách sạn đã bị Hứa Mặc ngăn lại.

Hắn chất vấn: “Lý Lý, sao em không nói cho anh biết em là con gái của Chu Thịnh?”

Tôi cười khẽ: “Nếu tôi nói với anh thì sao biết được gương mặt thật của anh chứ?”

Hứa Mặc này chính là ba tôi phiên bản 2.0, tôi may mắn mình đã giả nghèo, nếu không sẽ rơi vào kết cục giống mẹ tôi.

Tôi đang định rời đi thì Hứa Mặc quỳ gối trước mặt tôi, hối lỗi: “Lý Lý, anh sai rồi. Thật ra mỗi đêm sau khi chia tay em, anh đều rất hối hận, ngày nào cũng muốn đi tìm em. Nhưng anh quá nghèo, anh không cho em tương lai tốt đẹp được nên anh đã nhịn xuống.”

Nói xong, Hứa Mặc lau nước mắt: “Anh tự nói phải tiết kiệm đủ 3 tỷ, góp đủ tiền cọc nhà rồi quay lại tìm em. Anh không có tình cảm gì với Quan Hiểu cả, lần nào cô ta đụng vào anh đều khiến anh thấy ghê tởm. Lòng anh chỉ có mình em thôi, thật đấy!”

Quan Hiểu vừa ra cửa đã nghe lời tỏ tình của Hứa Mặc dành cho tôi, mặt trắng bệch.

Cô ta tát Hứa Mặc hai cái, sau đó chật vật rời đi.

Tôi biết hai người họ xong rồi.

Tôi cũng xem đủ tốc độ lật mặt của Hứa Mặc.

Còn về lời tỏ tình của hắn, tôi không động lòng tí nào mà cảm thấy buồn cười.

Tôi cười cười: “Anh thấy tôi giống con ngốc lắm à?”

Tôi xoay người rời đi, Hứa Mặc vội đứng dậy, còn định tỏ tình với tôi.

Nhưng giọng nói lạnh lùng của Cố Lăng vang lên: “Cách xa bạn gái của tôi một chút.”

Tôi ngẩng đầu thì thấy Cố Lăng đang lười biếng dựa vào thân xe thể thao, ánh đèn đường đánh sáng lên mặt anh, vẻ mặt âm trầm, khí thế đè người.

Bộ dạng này rất đẹp trai luôn á!

Hứa Mặc khiếp sợ nhìn tôi rồi nhìn Cố Lăng, trong mắt tràn ngập sự trách móc cứ như tôi phản bội hắn vậy: “Em yêu đương ư?”

“Không được à?”

Tôi vui vẻ kéo tay Cố Lăng rời khỏi đó, để Hứa Mặc đứng đó cứ như nhà có tang vậy.
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 13


21.

Mấy hôm nay tôi đá mấy người thân không nên thân của ba tôi ra khỏi công ty, tôi biết ba tôi rất giận nhưng vì đóng vai người cha tốt mà còn phải cổ vũ tôi, khen tôi làm tốt, nói chung ra vẻ vui vẻ lắm á.

Sau khi tan làm, tôi vui vẻ đi hẹn hò với Cố Lăng.

Cuộc sống của tôi bình thản và vui vẻ vô cùng.

Cho đến thứ sáu, tôi nhận được tin nhắn của ba tôi, ông hỏi tôi: “Lý Lý, thời tiết hôm chủ nhật đẹp lắm, mình đi leo núi nhé?”

22.

Khi tôi thấy mấy chữ ‘đi leo núi’ thì tiếng chuông cảnh báo vang lên trong lòng.

Tôi nhớ có một bộ phim rất hay và nổi tiếng, trong đó kể nam chính hẹn ba mẹ vợ đi leo núi, đợi sau khi leo l*n đ*nh núi thì đẩy hai người họ xuống.

Còn có một tin tức, chồng vì đạt được tài sản của vợ mà hẹn vợ đi leo núi, sau đó đẩy cô vợ đang mang thai xuống núi.

Đừng trách tôi nhạy cảm, mấy hôm nữa tôi tròn 23 tuổi, có thể kế thừa di sản mẹ tôi để lại hợp pháp.

Ba tôi là người rất trầm ổn, hẳn đã lên kế hoạch rồi.

Tôi vội tìm hai quân sư của mình là cậu và Cố Lăng, bàn bạc cách đối phó.

Cuối cùng chúng tôi quyết định, có thể đi núi nhưng phải leo chỗ bọn tôi chọn.

Ba tôi ban đầu biết tôi đồng ý leo núi thì vui lắm, nhưng lúc nghe tôi đòi leo núi chỗ khác thì không vui.

“Thế không leo nữa,” Tôi từ chối, “Chỗ ba muốn leo núi xa lắm, nghĩ thôi đã thấy mệt rồi.”

Cậu tôi đã kiểm tra rồi, tháng trước ba tôi đã thuê hẳn cả ngọn núi đó.

Ba tôi hẳn đã thiết kế đủ các loại bẫy để tôi tự tìm đường chếc rồi.

Ba tôi khuyên mãi nhưng tôi không chịu leo núi đó với ông.

Ông hết cách, thỏa hiệp: “Được, thế leo núi con chọn.”

23.

Sáng sớm chủ nhật, tôi leo núi với ba tôi.

Lúc này có không ít người leo núi.

Ba tôi thấy nhiều khách du lịch leo vậy thì cau mày khó chịu.

Nếu ông ra tay với tôi mà không cẩn thận, vậy những người kia là nhân chứng đưa ông vào tù.

Còn tôi cứ giả vờ như không biết cái gì, vui vẻ leo núi với ông.

Ba tôi lớn tuổi, ngày thường chỉ ngồi ở văn phòng, sớm bị rượu và gái gú đào rỗng cơ thể.

Còn chưa leo tới sườn núi, ông đã thở hồng hộc, trên người toàn là mồ hôi.

Tôi thấy vậy thì đóng vai con gái ngoan: “Ba, hai chúng ta nghỉ chút đi.”

Ba tôi xoa mồ hôi trên trán, nhìn khách du lịch theo sau, lại nhìn con đường vắng vẻ gần đấy, cắn môi: “Leo tiếp, nếu đã leo núi thì không thể bỏ dỡ giữa chừng.”

Tôi làm ra vẻ học hỏi: “Ba nói có lý quá, thế mình leo tiếp.”

Ba tôi khổ mà không nói được, thở hổn hển bò lên tiếp.

Ngọn núi này rất khó leo, phần lớn người leo tới sườn núi đã nghỉ ngơi, chỉ có tôi và ba tôi hưng phấn leo l*n đ*nh núi.

Xem ra ba tôi muốn tôi chếc lắm rồi, trái tim tôi lạnh lẽo.

Đợi đến khi leo l*n đ*nh núi, ba tôi ngồi ở trong đình, mặt đỏ bừng, thở phì phò từng hơi cứ như sắp chếc.

Tôi buồn cười, tôi còn chưa chếc mà ba tôi cứ như mất đi nửa cái mạng.

Tôi chậm chạp đi dạo quanh đấy: “Ba ơi, chúng ta về thôi.”

Mặt ba tôi thay đổi, ông vừa khỏe lại, còn chưa kịp làm gì mà sao thả tôi về được chứ?

Ông đứng dậy: “Khoan đi đã, ba còn chưa đi dạo chỗ này, con đi với ba đi.”

“Vâng.”

Tôi đi dạo với ông một vòng, sau đó hai người chúng tôi dừng lại cạnh vách núi.

Dưới sự cố ý của ông, tôi đứng ở phía trước còn ông đứng sau.

“Ba, lùi về sau chút, chúng ta đang đứng gần vách núi, cẩn thận ngã xuống.”

Ba tôi không động đậy mà còn bước tới: “Đừng sợ, chúng ta cẩn thận một chút là được. Đứng ở noi nguy hiểm mới thấy được cảnh đẹp.”

Tôi: “Thế ba đứng trước nha?”

Ba tôi: ….

Ông im lặng không nói gì.

Lát sau ông nói lãng sang chuyện khác: “Con gái à, chỗ này đẹp quá, con chụp giúp ba vài bức đi.”

“Được ạ.”

Radar trong đầu tôi không ngừng vang tiếng chuông cảnh báo, ba tôi có lẽ muốn ra tay rồi.

Quả nhiên lúc tôi cúi đầu tìm điện thoại, ba tôi nhìn khắp nơi đánh giá một chút, thấy không ai ở đó thì đẩy tôi xuống núi.

Tiếng thét thê lương của tôi vang lên, ba tôi nở nụ cười hài lòng.

Sau đó ông làm ra vẻ lo lắng hô to xuống vực: “Con gái, con đừng xảy ra chuyện gì đó. Con yên tâm, ba sẽ phái người cứu con, con phải cố lên.”

Ông vội chạy xuống chân núi, chưa đi được mấy bước đã gặp nhân viên đi kiểm tra núi.

Ông vội nhờ giúp đỡ: “Mau, các vị mau cứu con gái tôi, con bé ngã xuống vách núi.”

Ba tôi là người có kĩ thuật diễn, vừa nói đã ch** n**c mắt, đóng vai ông bố già lo lắng cho con gái rất thuần thục.

Nhân viên không động, cau mày nhìn ông.

Trông họ cứ như biết cái gì.

Ba tôi hoảng loạn, sau đó bình tĩnh lại, tức giận nói: “Các vị còn ngẩn người làm gì, mau đi cứu người, con gái tôi mà chếc các vị có chịu trách nhiệm không?”

“Chúng tôi chịu trách nhiệm không thì không rõ, nhưng ông phải chịu trách nhiệm rồi đó.”

Mồ hôi trên trán ba tôi không ngừng chảy xuống: “Lời này của anh là có ý gì? Không lẽ các anh nghi ngờ tôi đẩy con gái tôi xuống à?”

Biểu tình của họ vẫn bình thản.

Ba tôi cứng cổ: “Các vị điên rồi à? Hổ dữ còn không ăn thịt con, huống chi Lý Lý là con gái mà tôi yêu thương nhất, sao tôi có thể làm trò điên đó chứ?”

Họ nhìn ông với ánh mắt nghi ngờ.

“Các anh có cứu không? Không thì tôi tìm người khác.”

Ông tức giận đẩy họ ra, đi xuống núi.

Chưa đi được hai bước, cậu tôi đã bước ra từ đường nhỏ: “Đủ rồi, Chu Thịnh, đừng giả vờ nữa, bọn tôi đã thấy hết rồi.”

Lúc ba tôi thấy cậu tôi thì sắc mặt trắng bệch: “Sao cậu lại ở đây?”

Tôi cũng đi ra từ sau lưng câu, lấy lá cây trên đầu xuống, lạnh lùng nói: “Cậu con không ở đây thì sao xem được phim hay chứ?”

Lúc ba tôi thấy tôi thì đồng tử trợn to, ra vẻ như bị dọa sợ, chân cẳng mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.

Lát sau, mặt ông xanh mét: “Các người giăng bẫy hại tôi!”
 
Nhật Ký Của Cô Chiêu Lười Biếng
Chương 14


24.

Cậu tôi âm thầm điều tra ông ấy một tháng nhưng không tìm được chứng cứ ba tôi hại mẹ tôi.

Chỉ dựa vào đoạn ghi âm rất khó để định tội ba tôi chứ đừng bảo cảnh sát điều tra lại vụ án của mẹ tôi lần nữa.

Trừ khi ba tôi lại ra tay hại người lần nữa.

Lúc ba tôi mời tôi leo núi, muốn hại chếc tôi thì cậu đã bắt đầu giăng bẫy.

Ngọn núi này là tài sản riêng của bạn của cậu.

Đây cũng là lý do tôi chọn ngọn núi này lúc ba tôi hẹn tôi leo núi.

Vì biết rõ kế hoạch của ba nên cậu đã cài không ít camera ẩn trên núi.

Sau khi mời tôi hai ngày, cậu đã thấy ba tôi và người tình của ông, Quan Khúc Nhi đến đây nghiên cứu địa hình, cuộc nói chuyện của họ cũng bị camera quay lại.

Cậu và tôi đã biết ba tôi sẽ dẫn tôi tới cạnh vách núi, rồi đẩy tôi xuống núi từ trước.

Thế là cậu tôi đã chuẩn bị võng bảo hộ màu xanh lá để cành cây giấu nó ở gần vách núi.

Ba tôi bị cận thị nhẹ, hoàn toàn không thấy võng bảo vệ ở dưới vực.

Tiếp theo, tôi đóng phim với ba tôi để làm chứng cứ.

Những nhân viên kiểm tra núi đó là cảnh sát mặc đồ bình thường mà cậu tôi gọi đến.

Bọn họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình ba tôi đẩy tôi xuống núi, không nói gì mà bắt ông ấy.

Tới cục cảnh sát, ba tôi kiêu ngạo nói: “Tôi chỉ gi-ết người không thành mà thôi, cùng lắm là ngồi tù vài năm, các người không thể làm gì tôi cả.”

Cậu tôi cười lạnh: “Thật sao? Có phải ông đã quên trên lưng ông còn một cái mạng của nhà họ Chu tôi không?”

Ánh mắt của cậu như lưỡi kiếm khiến ba tôi sợ tới mức không dám nhìn thẳng vào, âm thanh của ông ta không còn kiêu ngạo như trước nữa: “Tôi không biết cậu nói gì.”

Ông chắn chắn là người đã tham gia vào vụ án của mẹ tôi năm đó, có điều thời gian quá xa, cảnh sát muốn tra lai cũng khó, nên chỉ cần ông giả vờ không biết gì thì sẽ qua cả.

“Ha,” Tôi lạnh lùng nói, “Miệng của ba cứng quá ha, không biết miệng Quan Khúc Nhi có cứng như ba không nhỉ?”

Ba tôi lúc này lo lắng hẳn ra, ông đứng bật dậy: “Các người bắt cả cô ấy sao?”

“Đương nhiên, bà ta cũng phạm tội chung mà,” Tôi cười, “Ba, xem ra vài ngày nữa sẽ phán tội ba được thôi.”

Lời này của tôi đã k*ch th*ch ông ta, có lẽ ông ta nghĩ đến vận mệnh thê thảm sau này, gương mặt trắng bệch, bắt đầu chửi ầm.

Mặt tôi bình tĩnh, trong mắt ầng ậng nước: “Hóa ra đây là mặt thật của ba à, mấy năm nay giả vờ làm người ba tốt chắc cũng mệt lắm nhỉ?”

Ba tôi muốn nói gì nữa nhưng bị cảnh sát đưa đi.

Cậu tôi vỗ vai tôi: “Lý Lý à, con đừng buồn quá, cậu luôn là núi dựa vững chắc của con.”

Tôi nhỏ giọng dạ.

Cố Lăng muốn nói an ủi tôi nhưng anh vừa mở miệng thì ngậm lại, không nói gì.

Anh biết lúc này nói gì cũng vô nghĩa, anh cầm tay tôi thật chặt.

Hơi ấm từ tay anh phả ra, xoa dịu tôi một cách dịu dàng.

Tôi nhìn gương mặt quan tâm của cậu và Cố Lăng, nghĩ thông suốt.

25.

Mấy ngày sau, mọi thứ giống như tôi đoán, người tình của ba Quan Khúc Nhi không chịu được khảo vấn của cảnh sát mà khai hết.

Cái gọi là thẳng thắn để giảm án là vậy đấy.

Ba tôi thấy không còn đường cứu nên đành phải khai hết.

Thì ra năm đó, sau khi mẹ tôi phát hiện quan hệ của ba và Quan Khúc Nhi, ba tôi đã quỳ xuống khóc lóc nhận sai với bà, ông bảo sẽ không quan hệ với Quan Khúc Nhi nữa.

Mẹ tôi mềm lòng nên đồng ý.

Sức khỏe của mẹ tôi vốn không tốt, bà sợ bản thân qua đời đột ngột.

Thế là bà tính toán cẩn thận, lập di chúc trong im lặng, nói rõ để tôi kế thừa gia sản sau năm 23 tuổi.

Bà sợ sau khi bà chếc, ba tôi không đối xử tốt với tôi nên đã thêm một điều kiện,

Nếu tôi chếc trước khi thành niên thì toàn bộ gia sản của bà sẽ quyên sạch cho tổ chức từ thiện.

Nhờ điều khoản này mà tôi sống sót tới bây giờ.

Sau khi mẹ tôi lập di chúc không lâu thì lại thấy ba tôi và Quan Khúc Nhi tiếp tục quay lại, lúc này bà kiên quyết ly hôn.

Ba tôi vốn kết hôn với mẹ tôi vì tiền, thấy tiền tới tay còn bỏ chạy nên nếu đã làm thì phải làm đến cùng, ông và Quan Khúc Nhi bỏ tiền ra để tìm bọn bắt cóc, để họ gi-ết con tin.

Ba tôi là người giỏi diễn kịch, sau khi mẹ tôi bị bắt cóc thì tỏ vẻ lo lắng vô cùng, bởi thế không ai nghi ngờ ông đã làm ra việc đáng sợ như vậy.

Sau khi mẹ tôi chếc, ông ta cho rằng ông ta có thể thừa kế tài sản của mẹ tôi.

Nhưng ông ta không ngờ mẹ tôi đã lập di chúc từ trước, bởi vì tài sản của mẹ mà ông ta phải đối xử tốt với tôi.

Ông ta vốn định đợi tôi thành niên thì gi-ết tôi nhưng thấy tôi là một con nhóc ngốc nghếch không não thì đổi ý, muốn lừa tài sản từ trong tay tôi.

Mà đám bắt cóc đó vẫn còn bị cảnh sát truy tìm, có lẽ sẽ tìm ra họ nhanh thôi.

Sau khi tôi biết sự thật thì chỉ còn nỗi hận với ba tôi.

Bởi vì hành động ác liệt của ông ấy, tòa án phán ông t-ử h-ình, còn Quan Khúc Nhi thì bị tù chung thân, về đám bắt cóc cũng tù chung thân.

Hôm trước ngày ba tôi và Quan Khúc Nhi bị thẩm phán chính thức, Quan Hiểu từng đến tìm tôi.

Mấy tháng không gặp, Quan Hiểu không còn vênh váo tự đắc như trước mà trông rất thảm hại.

Cô ta không có sự che chở của ba tôi,công ty phá sản, thậ chí còn mang nợ rất nhiều.

Cô ta tới tìm tôi để cầu xin cho ba tôi và mẹ cô ta, hi vọng tôi nể tình người nhà mà thông cảm tha thứ cho họ, để họ đỡ mấy năm tù giam.

Tôi từ chối không do dự.

Tại sao tôi phải nhân từ với hai hung thủ gi-ết người này chứ? Họ từng đối xử nhân từ với mẹ tôi chưa?

Trong thời gian đó, Hứa Mặc còn đến tìm tôi, khóc lóc bảo hắn sai rồi, hi vọng tôi tha thứ cho hắn, cho hắn cơ hội để hắn đối xử tốt với tôi.

Tôi bảo người làm trong nhà đuổi hắn ra ngoài.

26.

Ngày ba tôi bị t-ử h-ình, tôi và Cố Lăng đến thăm mộ mẹ tôi.

Tôi đặt bó hoa cúc trước mộ mẹ tôi, nghiêm túc nói: “Mẹ, con đã báo thù cho mẹ, những người làm hại me năm đó đã bị trừng phạt.”

Tôi nói tình hình gần đây của mình với bà, tôi đã nhận công ty nhà mình. Cậu phái trợ lý tới giúp tôi quản lý nên mọi việc vẫn còn tốt.

Tôi còn đính hôn với Cố Lăng, dù là anh hay ba mẹ anh đều đối xử với tôi rất tốt, mẹ tôi không cần lo tôi sống không tốt.

Trên bia mộ là ảnh chụp mẹ tôi lúc còn trẻ.

Vẻ mặt bà dịu dàng, cười nhẹ nhàng.

Tôi nghĩ, lúc này bà có thể chân chính ngủ yên.

[HẾT]
 
Back
Top Bottom