Cập nhật mới

Khác Nhật Ký Bá Chủ Học Đường

Nhật Ký Bá Chủ Học Đường
Chương 79: Ngoại truyện 1


Editor: Cà Rốt Hồng

Cuộc sống đại học luôn buồn chán như vậy.

Năm nhất đại học trôi qua, nhiệt tình đối với yêu đương ngày càng lạnh nhạt, tập tính trốn lớp đã trở thành thói quen của phần lớn các sinh viên đại học, kiếp sống chơi đùa rỗng tuếch.

Dĩ nhiên không thiếu số ít sinh viên hiện đang tham gia hội học sinh và các đoàn thể xã hội, nhưng hiển nhiên Doãn Manh cũng không phải là một thành viên trong đó.

Tính năng động của trường sư phạm luôn giống như một con koala lười biếng

chậm rì rì, không theo kịp tốc độ mặt trời mọc.

Doãn Manh mới vừa đổ nước rửa chân, lại nhận mệnh xách bình nước sôi nặng nề từ tầng 1 lên tầng 6 ký túc xá.

Trong nháy mắt, cô đã học năm thứ tư đại học.

Giao tiếp giới hạn trong ký túc xá, học tập ở tầng thấp.

Cuộc sống được chăng hay chớ tươi đẹp lại mơ hồ, có lẽ đối mặt tương lai cô cũng không chút để ý như vậy.

Hai mươi lăm tuổi tìm một người đàn ông còn chưa nói tới có yêu hay không gả đi, sinh con, nuôi lớn, rồi già đi.

Cả đời này chính là như vậy.

Tựa như ba mẹ nói, phải giống như người khác.

Không giống thì con chính là không bình thường, khác loài.

Không cần quá nỗ lực kiếm tiền, tiền cả đời của bọn họ, chính là để cho cô sống thư thái như thế.

Nhưng, cô thư thái không?

Tư tưởng bị dập tắt kia nhiều lần rục rịch ngóc đầu dậy, không cam tâm tịch mịch không dừng tác chiến, không ngừng kêu gào: như vậy không được!

Không được!

"Tinh tinh."

Điện thoại di động vang lên cắt ngang suy nghĩ của cô.

Là bạn học lớp 7 cao trung Thất Trung gửi báo họp lớp, sau khi thành lập nhóm gần như không có người nào nói chuyện, cho nên cô không có thiết lập chế độ không nhắc nhở.

Không nghĩ tới hôm nay đột nhiên có người nói chuyện rồi.

Phạm Lỵ Lỵ: cuối tuần này có người nào ở thành phố B không?

Có muốn cùng nhau đi hát không?

Đều sắp tốt nghiệp đại học rồi.

Hiện tại có tôi và Chân Phái, có ai muốn tới không?

Doãn Manh nở nụ cười, cố nhớ lại hai người kia một chút, hồi lâu mới nhớ tới là ai.

Cô lại đặt điện thoại di động vào trong túi quần, bỗng nhiên lại rung lên.

Thế mà có người đáp lại.

Một nam sinh tên là Hàn Siêu trả lời: "Được á!

Đi đi đi đi ah!

Xem hình chân dung của nữ sinh các cậu tôi đều không nhận ra, gặp mặt đoán là cũng không nhận ra được!"

Người này trái lại cô nhớ được, một nam sinh sôi nổi nhất trong lớp.

Hiện tại hẳn là làm cơ trưởng rồi, hình chân dung là một người đội nón lính, thoạt nhìn anh tuấn lại đẹp trai.

Câu nói này dẫn đến nhân sĩ khắp nơi trồi lên mặt nước, liên tục ngốc dậy.

Doãn Manh thiết lập nhóm về chế độ không nhắc nhở tin nhắn nữa, tắt điện, lên giường.

Dù sao cũng không có ai nhớ tới cô, lúc cao trung cô cũng không có bạn học tốt thân thiết gì, cho nên đi cũng không có người muốn gặp.

Sáng sớm hôm sau, lúc Doãn Manh cầm điện thoại di động lên, tin nhắn nhắc nhở trong nhóm là hơn 400 tin.....

Bọn họ đúng là nhiều năng lượng nói chuyện, cô tùy ý mở ra, phát hiện cuối cùng luôn trêu chọc một người tên là Kha thần, nói anh ta FA, không có bạn gái.

Kha thần......

Kha thần......

Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút, mở hình chân dung thành viên nhóm ra.

Tìm được một hình khuôn mặt lạnh nhạt con ngươi trong trẻo màu xám tro, Lâm Kha.

Là người này sao?

Hình như đúng thật có chút ấn tượng, chơi bóng rổ rất tốt, học rất giỏi, rất được nữ sinh hoan nghênh......

"Cốc cốc cốc."

Doãn Manh bò từ trên giường xuống, "Đợi một chút."

Là bạn cùng phòng chơi thâu đêm của cô trở lại.

Cửa vừa mở ra, mùi nước hoa xen lẫn mùi rượu nồng nặc đập vào mặt, bạn cùng phòng mắt cùng mascara lắm lem lảo đảo đi vào: "Lại là một mình cậu à?"

Doãn Manh nói một câu: "Uống ít một chút đi, sặc chết rồi."

Bạn cùng phòng không để ý phất tay một cái, nện bước chân mỏi mệt tiến vào.

——— —————— —————— ———

Hai tay xách theo hai túi đồ lớn mua từ siêu thị, Doãn Manh chạy tới cửa, tìm được mẹ Doãn đang mua khoai lang nướng.

Hai người mua khoai lang xong, đạp tuyết đi về nhà.

Thở ra một làn khói trắng, mẹ Doãn run run cười nói: "Thật là lạnh ah."

Doãn Manh gật đầu một cái, bỗng nhiên nhìn về phía đối diện đường cái ngây ngẩn cả người.

Đó là KTV mà lớp 7 giao hẹn họp nhóm, thế mà ở ngay gần nhà bọn họ.

Mẹ Doãn thấy cô dừng bước hỏi: "Sao vậy?"

Doãn Manh dừng một chút: "Các bạn cao trung của con họp nhóm ở tại KTV đó."

Mẹ Doãn ngây ra một lúc, vội vàng đoạt lấy đồ vật ở trong tay Doãn Manh: "Con cũng không có chuyện gì, đi đi ah, giao lưu cùng nhiều người một chút, đừng cả ngày buồn bực ở nhà.

Đứa nhỏ này."

Nói xong mẹ Doãn liền đẩy Doãn Manh sang bên kia, tự mình rời đi.

Doãn Manh đeo bao tay lên, rõ ràng bình thường là chuyện bài xích, nhưng bây giờ thần xui quỷ khiến đi về phía bên kia.

Trong KTV, một nam phục vụ mặc đồng phục, vách tường và trần nhà được trang trí bằng màu vàng kim và màu đen, khiến Doãn Manh băn khoăn lo lắng.

"Chào cô, xin hỏi định đặt phòng sao?"

Doãn Manh vừa mấp máy môi, đã nhìn thấy cô gái xinh đẹp tóc quăn màu nâu, giữa mùa đông mặc váy dây từ đầu hành lang ra ngoài, vừa nhìn thấy Doãn Manh, ánh mắt sáng lên: "Ồ, cái đó, là Doãn Manh phải không?"

Doãn Manh nhìn hai phút mới phản ứng kịp, là Phạm Lỵ Lỵ - nữ sinh bát quái nhất cao trung.

Dĩ nhiên công lao này thuộc về cô ta do tự nhắn tin lên nhóm, nếu không dưới tình huống cô ta đi một mình như vậy, cô hoàn toàn cũng nhận không ra.

"Ưhm, là tôi.

Bạn là Phạm Lỵ Lỵ phải không?"

Phạm Lỵ Lỵ đưa ra khuôn mặt tươi cười khách khí: "Đúng vậy, bạn cũng tới?

Tới đây cùng nhau chứ, lần này anh Siêu mời khách đấy."

Doãn Manh gật đầu một cái, đi theo cô ta đi qua.

Dọc theo đường đi Phạm Lỵ Lỵ cứ nói về váy, túi sách của cô ta, đủ loại nhãn hiệu Doãn Manh nghe không hiểu cứ nhất nhất từ trong miệng cô ta thốt ra, khiến cô chỉ có thể giơ ô dù duy nhất của mình lên —— ngậm miệng không lên tiếng.

Phạm Lỵ Lỵ thấy cô không tâng bốc theo, có chút mất hứng, dẫn cô qua xong liền tự mình chạy đến trong đám người.

Trong phòng bao KTV cực lớn tất cả đều là người, ánh đèn mờ ảo làm cho cô không thấy rõ ai là ai.

Coi như thấy rõ cô cũng sẽ không biết.

Chắc hẳn nam sinh cao lớn đang gào la in ỏi trên bục kia chính là Hàn Siêu, bên cạnh còn có mấy cô nàng trầm trồ khen ngợi cổ vũ.

Nam nam nữ nữ còn dư lại tụ tập thảo luận cái gì đó.

Doãn Manh cũng không muốn nói chuyện với ai, cũng chưa bao giờ là tâm điểm trong đám người, cầm một lon bia lên, ngồi ở bên cạnh, yên lặng nghe bọn họ nói chuyện.

"Aiz, thật là đáng tiếc lần này Kha thần không có tới."

Một nữ sinh tóc đen để mái ngang chớp mắt nói.

"Vi Mẫn, thật giống như cậu nói, hiện tại Kha thần biến thành cao phú suất (con nhà giàu đẹp trai) rồi hả?"

"Gì??

Chuyện gì?

Cầu xin 818 ah!"

Vi Mẫn là một cô gái nhỏ nhắn thanh thuần, giọng nói cô ta không lớn, cười lên có sức cuốn hút đáng yêu: "Thực tập lần này của tớ là dì nhờ quan hệ vào được một công ty có quy mô thật lớn, con trai của ông chủ là Lâm Kha, đang học ở Đại học Cornell.

Đó cũng là nhờ lần trước tớ gặp được mới biết."

"Ô?

Tớ nhớ hình như lúc học cao trung cậu và Lâm Kha có trải qua một đoạn tình duyên, hiện tại đây là muốn nối lại tiền duyên nhỉ?"

Vi Mẫn hé miệng ngượng ngùng: "Làm sao có thể, đều không phải là người của một thế giới rồi.

Chẳng qua là thỉnh thoảng ăn bữa cơm mà thôi."

Cô ta nói chuyện thỉnh thoảng ăn một bữa cơm này ra là để cho đám nữ sinh đua nhau xích xoa.

"Chỉ có điều, Lâm Kha nói lần này cậu ấy sẽ tới."

Vi Mẫn tổng kết.

Nữ sinh tóc đen trêu ghẹo: "Không phải là vì theo đuổi cậu chứ?"

Lời này vừa nói ra bắt đầu có người phụ họa, khiến cho lời Vi Mẫn phủ nhận trở nên luống cuống mềm yếu.

Đột nhiên Doãn Manh có chút không muốn ở lại, nghe một đám nữ sinh dối trá yy lên não lá mặt lá trái quả thật còn không bằng ở nhà tải phim phổ cập khoa học xem.

Cô đứng lên đi về phía cửa, không có ai ngăn cản, cô thuận buồm xuôi gió đến cửa thang máy vào thang máy.

Thang máy đi xuống dưới làm cho cô không khỏi an tâm, nhưng khoảnh khắc này vĩnh viễn chỉ là giây phút ngắn ngủi.

Cửa thang máy mở ra, một giọng nam truyền tới, trầm thấp mà lười nhác: "Anh Siêu tớ đã lên thang máy rồi, đừng giục nữa.

Mới vừa trở về nước liền bị cậu kêu đến."

Một người đàn ông anh tuấn mặc áo khoác ngoài màu đen, vóc người cao lớn, ngũ quan lập thể, tóc hơi quăn, ánh mắt có loại cảm giác lười nhác không thèm quan tâm, lại thẳng tắp nhìn thẳng về phía trước, thậm chí không có bởi vì Doãn Manh xuất hiện mà có bất cứ dao động gì.

Chỉ là Doãn Manh chú ý tới ánh mắt của anh ta là màu xám tro, có lẽ là con lai chăng?

Người anh ta mới vừa gọi điện thoại là Hàn Siêu thì phải?

Nhưng cô cũng không nhớ trong lớp có một người lai ah?

Vấn đề này thoáng qua rồi biến mất, mới vừa trồi lên mặt nước liền bị Doãn Manh hất đầu một cái ném đi.

Cô buông rèm mắt xuống, nghiêng người đi ra ngoài.

Khóe mắt liếc thấy người đàn ông nện bước vững chắc trầm ổn bước vào thang máy.

Chỉ gặp thoáng qua.
 
Nhật Ký Bá Chủ Học Đường
Chương 80: Ngoại truyện 2


Editor: Cà Rốt Hồng

Quán đồ nướng cay X phía nam sân trường đại học A.

Cuối hè, chính là thời gian nhập học.

Mùa hè ở thành phố B xưa nay giống như đứa trẻ tùy hứng làm bậy, cho dù sắp rời đi, cũng không muốn yên tĩnh một hai phần, từ trước tới nay luôn giương nanh múa vuốt tạo cảm giác tồn tại, hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác mùa hè sắp kết thúc, thậm chí có tới hai ba đợt nóng gay gắt.

Vậy mà với loại thời tiết này, có một vài người rất thích không khí oi bức chạy đến trong đám người cảm thụ một chút hơi nóng người người chen nhau.

Nói đây không phải ai khác, mà chính là người vừa tiến vào đại học không được mấy ngày - Doãn Manh và đám bạn cùng phòng mới của cô......

Mỹ nữ tóc xoăn khuôn mặt nhỏ nhắn hình quả lê lên tiếng trước nhất, ghét bỏ chọn chọn lựa lựa từ trong một đống xâu nướng lấy ra một xâu mề gà, thong thả ung dung cắn một cái, rồi uống nửa ly bia: "A Đại thật là nghiêm ngặt, còn tưởng rằng lên đại học rồi thì thả ga!

Không ngờ giảm xóc một chút cũng không cho, bắt đầu liền thi, tiếng Anh cũng chia theo tốc độ nhanh chậm, thật là......

Thi đại học xong còn không cho người ta thanh tịnh."

Cô nàng này nhìn thì nhã nhặn, nhưng cô nàng sinh ra và lớn lên ở Đông Bắc, tên là Khang Dương.

Một cô nàng tóc ngắn khác nói tiếp: "Đây cũng là vì muốn tốt cho cậu ~ ngày đó hội trưởng hội học sinh chúng ta còn nói, đỉnh cao của đời người chính là trình độ tiếng Anh, ngay lúc cao tam......

Vì để tránh cho loại bi kịch này xảy ra ở trên người chúng ta, vẫn nên học thật tốt một ít, tránh đến lúc đó đột kích thi cấp bốn cấp sáu nước tới chân mới nhảy......"

Cô nàng tóc ngắn bộ dạng bình thường, nhưng vóc người lại cao gầy, tên là Tô Lâm.

Nhắc tới cũng thật khéo, cô ấy chính là em họ của Tô Hàng - bạn trai cũ của Trần Tư Dĩnh.

Chính bởi vì có một tầng quan hệ lúng ta lúng túng như vậy, làm cho tình hữu nghị cách mạng giữa hai người Bắc Kinh duy nhất trong túc xá được thành lập nhanh chóng.

Nhắc tới cũng thần kỳ, số thứ tự trong ngành kiến trúc tên của Doãn Manh xếp ở cuối cùng, vì vậy ngay tại lúc phân túc xá không có chỗ, trực tiếp ghép lại với mấy em gái khoa khác.

Kết quả là, một cái ký túc xá khoa nào cũng có xuất hiện, Doãn Manh ngành kiến trúc, Tô Lâm học tiếng Tây Ban Nha, mà Khang Dương thì học kinh tế, còn có một Chu Khả Tâm hôm nay đã bốc hơi cùng bạn trai, cũng là ngòi nổ......

Mặc dù túc xá này hỗn loạn rối tinh rối mù, nhưng cũng may mọi người ngưu tầm ngưu mã tầm mã, nói tóm lại chính là rất tuyệt.

"Nè!

Manh Manh, đang nói với chuyện với cậu đấy đừng phát ngốc nữa!"

Doãn Manh bị Tô Lâm chọt một cái, đầu lắc lư: "Cái gì?"

"Nói bạn trai á!"

Đôi mắt Tô Lâm phát sáng, "Con nhóc Chu Khả Tâm kia, có niềm vui mới quên lão nương......"

"Khụ khụ."

Nói đến Chu Khả Tâm đúng là rất cừ, tựu trường không bao lâu, mới vừa tham gia xã đoàn, liền câu đáp một học trưởng năm 3, lập tức vứt bỏ bạn bè theo bạn trai, giống y chang Trần Tư Dĩnh trở mặt không biết người lúc trước, "Đúng vậy á.

Nghe nói là hội trưởng câu lạc bộ trượt băng gì đó?"

Khang Dương ngược lại không có tiếp nhận chủ đề này, thay vào đó nói: "Hừ ╭(╯^╰)╮.

Đó là trọng sắc khinh bạn, tớ cũng có bạn trai, tớ cũng không có vứt bỏ các cậu á!"

"Lăn đi.

Quỷ mới không biết bạn trai cậu ở U Đại Đông Bắc ah."

Doãn Manh chen lời, lại bắt đầu suy nghĩ viễn vong rồi.

Cầm lấy ly bia lại ực một ngụm, cô nâng má suy nghĩ, lên đại học, cũng coi như là trưởng thành, cũng có thể dính chút mùi rượu rồi.

Chỉ có điều rượu này không giải quyết được nóng rang khó chịu bây giờ của cô, trợn mắt nghe hai cô nàng này tán gẫu từ oán trách Chu Khả Tâm tới bạn trai nhỏ của Khang Dương.

Tô Lâm là một học bá theo nghĩa thông thường trong truyền thuyết, đừng thấy anh trai của cô ấy chơi đùa cởi mở, bản thân cô ấy có thể được xem như một cô nàng tốt chưa từng nói chuyện yêu đương một đường học lên A Đại, đương nhiên không so được loại tự định chung thân sớm như Khang Dương: "Tớ nhổ vào, cậu thế mà lại ở chung với bạn trai tới tận 5 năm?"

Cô nàng bẻ tay đếm, "Cũng chính là sơ trung các cậu đã ở cùng nhau! (╯‵□′)╯︵┻━┻"

Doãn Manh bình thản ung dung cũng bị chấn động: "5 năm?

Dương Dương cậu đúng là lợi hại......"

Từ trước tới giờ cô chưa từng nghĩ yêu lúc sơ trung có thể kéo dài đến đại học.

Quan hệ với Lâm Kha cũng thoải mái hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của cô.

"Lại nói, lần trước chọn tiết cộng đồng, tớ nhìn thấy một nam sinh to lớn đẹp trai.

Tóc có chút xoăn, thoạt nhìn có chút giống con lai, kết quả sau đó nhìn thấy anh ấy ở trong sân bóng rỗ, bạn cùng phòng hội trưởng hội học sinh là đội trưởng đội bóng rổ của trường, cậu đoán thế nào, sau khi tớ đây nghe ngóng, phát hiện anh ấy còn được tuyển vào đội bóng rỗ của trường chúng ta đấy!

Hơn nữa rất cao nhìn giống như là sinh viên năng khiếu......"

Tiểu hoa si Tô Lâm kia nói tới đây mắt chợt lóe nhìn về phía Doãn Manh, "Cậu không biết đâu.

Hình như cũng là bởi vì anh ấy, chức vụ quản lý đội bóng rỗ đã có hơn 200 nữ sinh ứng tuyển, giống như tranh cử Tổng Thống vậy đó......"

Doãn Manh uống một ngụm bia: "Cậu xem nhiều tiểu thuyết ngôn tình quá nên mới mơ mộng như vậy cậu......"

"Hình như tên là Lâm Kha....."

"Phụt!"

Một ngụm máu già trộn lẫn vào bia vọt ra khỏi miệng Doãn Manh, mẹ nó!

Cô từng nói phương thức miêu tả thế nào vẻ vời không thực tế như vậy, còn giống như đã từng quen biết!

Đây đúng là âm hồn bất tán ngất thật!

"Sao vậy sao vậy!

Cậu ói cái gì mà ói ah!"

Tô Lâm thò tay cầm khăn giấy lên che mặt.

Doãn Manh ho khan một cái: "Không sao không sao ╮(╯_╰)╭."

Tô Lâm không để yên: "Ôi chao!

Chúng ta cũng đi chọn đi!

Không chừng được coi trọng thoát khỏi kiếp độc thân rồi!

Đi thôi đi thôi!"

Khang Dương nhai hết mề gà xong hứng thú sáp tới: "Manh Manh không đi dẫn tớ đi ah!

Tớ đi!"

"Cậu cút đi!

Cậu thoát khỏi đoàn chó rồi.

Cái túc xá này, tớ cũng chỉ có thể cùng Manh Manh sống nương tựa vào nhau thôi!"

Tô Lâm khóc trời trách đất.

Doãn Manh: đợi chút, ai nói với cậu tớ độc thân......

Tớ như vậy độc thân ở chỗ nào?!?

Trên đỉnh đầu tớ viết tớ độc thân à?!

"Nè Tô Lâm tớ không phải độc thân......"

"Phụt!"

Tô Lâm say, lập tức vui vẻ, "Cậu đùa đấy à?

Trạch như cậu vậy?

Tựu trường lâu như vậy trước giờ không có đi tìm bạn trai.

Chẳng lẽ cậu cũng yêu tha hương à?

Không đúng, không phải cậu ở thành phố B sao?

Bạn trai cậu không học ở trường chúng ta đúng không?"

Nói xong Tô Lâm đồng tình nhìn Doãn Manh, bắt đầu mơ mộng một đôi uyên ương sau khi thi đại học xong bị chia rẻ mỗi người một nơi.

Doãn Manh nghẹn lời.

Chủ yếu là Tô Lâm mới vừa khen, rồi trồng đủ loại hoa si về bạn trai cô, sau đó cô cứ như vậy đánh tan mặt mũi cô ấy nói Lâm Kha chính là bạn trai cô bất kể như thế nào cũng không phù hợp với đạo lý làm người nhỉ!

Không chỉ Tô Lâm, Khang Dương cũng không tin: "Được rồi.

Cậu cứ việc nói thẳng cậu không có bạn trai đi, tớ sẽ không xem thường cậu."

Hiện tại Doãn Manh nóng lòng chứng minh mình có bạn trai, nhưng thật sự không tìm ra một biện pháp bình thường.

Sau đó cô nói: "Tớ thật sự có bạn trai......"

Phản kháng yếu ớt như vậy, quả thật còn không bằng không có.

Ánh mắt Khang Dương và Tô Lâm nhìn về phía cô đã mang theo chút thương hại.

Gió hiu hiu nước sông Dịch lạnh ghê, đồng bệnh tương liên cầm một ly bia lên, chặn ngang kín đáo đưa cho cô: "Đừng nói gì nữa.

Các chị em, cạn!"

Doãn Manh cười khổ không thôi, đành chịu tiếp nhận lời khuyên giải nhận lấy ly bia thứ hai, vốn tưởng rằng chuyện này sẽ như vậy trôi qua.

Lại không nghĩ rằng, trong thoáng chốc bỗng có một nam sinh đôi chân dài, đeo tai nghe mặc đồ thể thao màu đen đi vào quán đồ nướng X, ỷ vào ưu thế chiều cao bắt đầu quay qua quay lại quét mắt nhìn.

Nam sinh này thoạt nhìn như trời sanh mang theo ánh sáng của một vị thần, có lẽ là trong một đám nam sinh hoặc là mặt nổi mụn thanh xuân, hoặc là lùn bốn mắt, hoặc là mập phì hoàn toàn là hạc đứng trong bầy gà.

Quả thật hoàn toàn giống như là từng ps (photoshop), không chỉ đẹp trai đạt tiêu chuẩn kiểu mẫu, hơn nữa còn vượt qua khỏi max điểm, mắt ra mắt mũi ra mũi, mặt trước sườn mặt đều như tranh vẽ.

Doãn Manh thầm kêu một tiếng hỏng bét, co rụt đầu lại vội vàng kéo Tô Lâm Khang Dương, vẻ mặt anh dũng hy sinh: "Cạn cạn cạn!"

Xoay người đưa lưng về phía nam sinh mới vừa tiến vào kia, cau mày quét một vòng.

Đáng tiếc Doãn Manh lơ mơ, bản thân mình đã che giấu được, chẳng ngờ bên cạnh có một Tô Lâm nắm chân sau kéo lại: "Nè!

Doãn Manh cậu mau nhìn xem!

Người đó chính là Lâm Kha ôi, đẹp trai quá đi!"

Trong lòng Doãn Manh lộp bộp, thuận phong nhĩ kia của Lâm Kha từ trong đám người huyên náo lập tức bắt được hai chữ "Doãn Manh", nhanh chóng xoay đầu qua.

Cái người mặc váy sơ mi in vịt tiểu hoàng cậu ta mua cho không phải là cô nhóc Doãn Manh kia thì là ai!

Cho rằng mặc áo khoác của bạn cùng phòng là có thể tránh được một kiếp sao?

Lâm Kha tìm được nhân vật mục tiêu, tâm tình tốt khóe miệng nhếch lên, cười tàn ác một tiếng.

Nói đến trận chiến tranh ngàn dặm truy kích này, thì còn chưa đến thời điểm tựu trường cũng đã khai hỏa rồi.

Thật ra thì bản thân cũng chỉ là một chuyện lông gà vỏ tỏi bình thường không lớn không nhỏ.

Mặc dù Lâm Kha và Doãn Manh cùng học chung một trường, nhưng thời khoá biểu phát xuống, toàn bộ Lâm Kha đều muốn cầm vào trong tay.

Khống chế cuồng phát tác, tiết tự chọn của cả hai làm thế nào cũng phải chọn cùng một lớp mới vui.

Doãn Manh làm sao làm được Móa!

Đùa à!

Thật vất vả tốt nghiệp thoát khỏi cái đuôi, lên đại học còn phải dính chặt chán ngấy, đây chẳng khác nào ngăn cản lộ trình cô kết giao khuê mật (bạn thân), tham gia hội đoàn thú vị ah!

Cho nên nói bạn trai trừ có thể giúp múc nước mang bữa ăn sáng, hoàn toàn chính là gánh nặng!

Hic!

Kết quả là, Doãn Manh căn cứ vào đạo lý mà bảo hộ quyền lợi của mình, thế nhưng lại bị cường quyền của Lâm Kha áp chế, nhìn vào là thấy sẽ bị quấy rầy suốt.

Doãn Manh thấy tình thế không ổn, tự động đổi toàn bộ tiết tự chọn cho không trùng với Lâm Kha, tiền trảm hậu tấu, thời khoá biểu đưa lên, Lâm Kha muốn thay đổi thì đã muộn rồi.

Lâm Kha quản rất rộng, chuyện này không chỉ là lần một lần hai rồi.

Doãn Manh thật sâu cảm thấy cô cần phải gõ chuông báo động, bởi vì không ai ngăn cản kết quả chính là càng ngày càng nghiêm trọng.

Kết quả không ngờ chuông báo động gõ quá lố, bản tính Lâm Kha hoàn toàn là đứa con nít, không thể đoán trước.

Thế là trong cơn tức giận bắt đầu chiến tranh lạnh.

Nói chiến tranh lạnh, nhưng thật ra thì chỉ có một ngày trước khi vào học, cùng 5 ngày sau khi tựu trường.

Đúng, chính là hôm nay.

Doãn Manh nhìn lịch ghi chú trên điện thoại di động, rất tốt, chiến tranh lạnh đạt kỷ lục dài nhất 6 ngày mới chịu khuất phục.

Ở dưới ánh mắt kinh ngạc sửng sốt của Tô Lâm và Khang Dương, Lâm Kha thông thạo đi tới, kéo cái ghế ở kế bên ngồi xuống bên cạnh Doãn Manh, đoạt lấy ly bia trong tay cô trút hết.

Lâm Kha hờ hững đặt ly bia ở trên bàn, gọi nhân viên phục vụ tới gọi mấy xâu đồ nướng, cùng một phần tôm cay lớn, sau đó mới hé hàm răng trắng, ưỡn mặt tự giới thiệu mình: "Tôi tên là Lâm Kha, là bạn trai Manh Manh."

Doãn Manh liếc mắt qua: "Ha ha."

Xâu đồ nướng trên tay Tô Lâm rơi xuống bàn, bây giờ cô chỉ muốn một chưởng bóp chết Doãn Manh: "Thật vui khi quen biết anh."

Sau khi tự giới thiệu mình qua lại xong, Lâm Kha chịu đòn nhận tội cũng không chiến tranh lạnh nữa, tính tình cáu kỉnh trải qua không tới một tuần lễ "Suy nghĩ lại" có trình độ giác ngộ tương đối, cầm xâu tôm mới vừa lên tới bắt đầu tranh công: "Hắc hắc, Manh Manh, anh bóc vỏ cho em xong rồi.

Em ăn món này đi."

Doãn Manh miễn cưỡng nhận lấy, giọng nói vô cùng không cam lòng: "Em với bạn thân mở girl'snight (tiệc độc thân), anh tới đây sát phong cảnh làm gì."

Lâm Kha thiếu chút nữa té xuống cái bàn: "Em kéo anh vô danh sách đen xong, sau đó chạy tới ăn tôm cay?"

Doãn Manh ăn miệng chảy đầy mỡ: "Nếu không thì sao!

Rốt cuộc là ai chiến tranh lạnh trước."

"Được, vấn đề là vẫn còn không tin anh sao?

Cho nên ngay cả ký túc xá ở đâu, học ở phòng học nào em đều không nói cho anh biết, còn kéo anh vô danh sách đen?"

Lâm Kha đã muốn ném gạch rồi.

"Có lầm hay không.

Rõ ràng là anh chưa từng hỏi em."

Doãn Manh cho cậu ta một nụ cười rực rỡ, "Còn nữa, thật ra lúc anh bắt đầu chiến tranh lạnh thì em đã kéo anh vào danh sách đen rồi."

Lâm Kha cười lạnh một tiếng, chuẩn bị tối hôm nay vén tay áo lên liều chết mà đánh.

Trước tiên vẫn không quên quay đầu nhìn Tô Lâm và Khang Dương đang lúng túng vùi vào trong thức ăn, mắt thấy toàn bộ quá trình cố tình gây sự cãi nhau của đôi tình nhân: "Ăn nhiều một chút.

Tôi mời khách."
 
Nhật Ký Bá Chủ Học Đường
Chương 81: Ngoại truyện 3


Editor: Cà Rốt Hồng

Màn đêm buông xuống, đám người Doãn Manh cũng đã giày vò xong trở về túc xá đâu vào đấy.

Người bận chuồn đi chơi với bạn trai - Chu Khả Tâm cũng đã trở về: "Ồ!

Các chị em đều ở đây à!"

Chu Khả Tâm là một cô gái nhỏ tóc dài uốn quăn phong cách rất tây, rất biết ăn mặc, coi như là người xinh đẹp nhất cả ký túc xá: "Tớ nói với các cậu chuyện này, soái ca Lâm Kha trong đội bóng rỗ mà Tô Lâm đã từng nói đó đang ở dưới lầu ngây ngô đấy.

Tớ đi ngang qua còn chạy tới bắt chuyện với tớ!

Có phải dáng dấp của chị đây rất xinh đẹp hay không ah!"

Nói xong cô nàng tự luyến hất mặt lên.

Tô Lâm ăn tôm cay cũng không đủ, trở về còn gặm bánh bích quy, nghe xong lời này liếc mắt xem thường: "Xem cậu tự luyến kìa, cũng không biết họ gì, Lâm Kha đó là bạn trai Manh Manh......"

Tay Doãn Manh dán mặt nạ run lên, xưng hô "bạn trai Manh Manh" này sao lại làm cho người ta rợn cả tóc gáy vậy......

Một câu này khơi lên lòng bát quái của Chu Khả Tâm: "Tớ nhổ vào!

Thiệt hay giả?"

"So với trân châu còn thật hơn......"

Khang Dương trêu ghẹo nói, "Chiến tranh lạnh đến bây giờ mới vừa hòa hảo......."

"Các chị cao trung của tớ còn nói muốn theo đuổi đó, kết quả thì ra trai đẹp Lâm Kha đã có chủ ah!

Chủ này còn đang ở trong ký túc xá của chúng ta!

Doãn Manh, cậu đúng là thâm tàng bất lộ ah!

Khai giảng mới bao lâu đã thu vào tay rồi!"

Chu Khả Tâm nói xong quan sát Doãn Manh từ trên xuống dưới một cái, thấy cô mặc cái váy vịt Tiểu Hoàng, tóc tùy tiện cột lên, mặt mộc không trang điểm nếu không có mặt nạ trên mặt, hình tượng bình thường trừ da trắng mắt tròn một chút ra, cũng không có ưu điểm gì khác, sao lại tóm được hot boy đẹp trai cấp độ đó vào tay vậy?

Doãn Manh ho khan hai cái: "Bạn học cao trung, bạn học cao trung.

Cùng lớp mà thôi."

Sau đó Khang Dương dùng giọng nói phong phú miêu tả lại sự kiện tôm cay một lần.

Chu Khả Tâm híp đôi mắt một cái, hoàn toàn cảm thấy chuyện này không có đơn giản như vậy, suy xét một chút, đám nữ sinh bọn họ cùng huấn luyện quân sự nửa tháng, duy chỉ có con nhóc Doãn Manh này, một câu tình sử cũng không công bố ra bên ngoài.

Rõ ràng gây gổ với bạn trai, nhưng lại bình chân như vại thoải mái nhàn nhã, ngay cả bạn cùng phòng bọn họ hôm nay mới biết cô ấy quả thật có bạn trai sống sờ sờ ra đó.

Nếu không phải Lâm Kha đi tìm, cô hoàn toàn tin tưởng Doãn Manh có thể thích ứng trong mọi tình cảnh đến cuối kỳ luôn......

Không sai.

Doãn Manh quả thật có thể.

Chuyện chiến tranh lạnh này lâu hơn ai khác, Lâm Kha hoàn toàn không phải là đối thủ của Doãn Manh.

Đối mặt Lâm Kha, Doãn Manh gần như hoàn toàn có thể phát huy tính tình ba phần vô lý khuấy đến mười phần, chớ nói chi là ngọn nguồn gây gổ, vốn chính là Lâm Kha quản quá nhiều dẫn tới Doãn Manh bắn ngược.

Đáng tiếc giữa tình nhân nào có đúng sai, chuyện tình cảm, từ trước đến giờ đều không phải lấy cân ra đo là có thể đo ra mấy cân mấy lượng.

Vì thế, chuyện này đại khái cứ như vậy chấm dứt.

Mặc dù quá trình cụ thể như thế nào Tô Lâm cũng không biết, nhưng lấy số lần Lâm Kha xuất hiện vào ngày hôm sau ra nói.

Nhìn qua, ký túc xá bọn họ có thêm một lao động miễn phí.

Lâm Kha hoàn toàn không giống bạn trai học trưởng mới thần long thấy đuôi không thấy đầu của Chu Khả Tâm, buổi sáng mua cơm, buổi chiều lấy nước, được xưng tụng là nhị thập tứ hiếu cũng không quá đáng.

Cũng không biết cậu ta đã làm thế nào, cuối cùng phần lớn các tiết học tự chọn công khai của Doãn Manh đã cùng cậu ta chọn lại với nhau một lần nữa.

Lúc này Doãn Manh ngược lại có chút giống như chấp nhận, không có phản ứng quá kịch liệt, liếc mắt cho xong việc.

Tô Lâm không sờ được đầu mối, Khang Dương mà có bạn trai bậc này quả thật đều phải ghen tỵ chết rồi.

Một nam sinh có thể làm được loại trình độ này, quả thật đủ để cảm động mẹ tổ quốc rồi.

Con nhóc Doãn Manh này sinh ở trong phúc mà chẳng biết lại còn ghét bỏ người ta dục vọng khống chế quá mạnh?

Ngất!

Bạn trai cô có thể rót cho cô ly nước cô đã A Di Đà Phật rồi!

Cũng không biết có phải là bởi vì Doãn Manh treo ngược Lâm Kha đến quá lợi hại hay không, tên này đột phá hoàn toàn biến thành bạn của các bạn cùng phòng của Doãn Manh, làm cái gì cũng không quên mang một ít đồ ăn vặt tới đây cho bọn họ để bịt mồm, hơn nữa lớn lên đẹp trai tính tình tốt, độ thiện cảm quả thực là biến đổi đa dạng phong phú.

Làm vô cùng hoàn mỹ, khiến Doãn Manh hoàn toàn không thể bắt bẻ.

Đến nỗi Lâm Kha đề xuất đưa Doãn Manh đi gặp các bạn học đại học của cậu ta, bọn họ đều không có ý cự tuyệt, chỉ đành phải đồng ý.

Lại không nghĩ rằng vừa về ký túc xá tin tức này quả thật giống như là cơn gió lốc, một mạch thổi lan cả ký túc xá.

Tô Lâm, Khang Dương và Chu Khả Tâm được gọi là tích cực, có bạn trai rồi cũng không ngừng trang điểm ăn mặc chỉ đợi ra trận gặt hái.

"Chu Khả Tâm không phải cậu có bạn trai rồi à......"

Chu Khả Tâm vung bàn tay trắng nõn lên: "Không có.

Tên đê tiện kia, đi xem phim còn để tớ mời khách.

Vứt rồi."

Doãn Manh:......

Khó chơi quá cô ╮(╯▽╰)╭~

"Cho nên nói các cậu tích cực như vậy làm gì?"

Doãn Manh buồn bực.

Tô Lâm chỉ hận rèn sắt không thành thép, không hiểu con nhóc này có bạn trai rồi mà sao trí tuệ tình ái lại còn thấp hơn cô nữa: "Cậu có hiểu cái gì gọi là vật họp theo loài, bạn của soái ca, bình thường đều đẹp trai hay không!

Cậu cảm thấy một người đàn ông chân dài cao ráo phong độ đẹp trai, bên cạnh có khả năng là một bầy phân đất tròn hay sao hở?"

Doãn Manh tìm kiếm một chút, nhất nhất đếm ra từng người bạn cao trung của Lâm Kha, Hàn Siêu, Phùng Linh Khải gì đó đúng là nhân vật như vậy.

Tuy nói không phải là tuyệt thế chi tư gì, nhưng ngũ quan đoan chính, thân hình cao lớn, đặt ở trong đám người cũng được xưng tụng là đẹp trai.

Hoá ra là như vậy!

Doãn Manh ngộ ra bưng cằm, mới vừa mặc bộ váy vào liền bị cả đám bạn cùng phòng kéo ra ngoài.

Vậy mà, Lâm Kha không hổ là Lâm Kha, bạn bè của cậu ta hoàn toàn vượt ra khỏi dự đoán của Tô Lâm.

Cũng không phải nói bạn của cậu ta xấu xí đến loại cảnh giới kia, mà là......

Thật sự là hình dáng khác nhau, tư thái muôn vạn.

Không nói ngoài bạn cùng phòng đánh chữ phải mang theo mắt kính Vương Giai Nhất nghiêm nghị kia, thì có thêm một nam sinh khác diện mạo đoan chính, vóc dáng rất khá - Lý Ngữ Hạo, thế mà thật sự dẫn theo bạn nam tới......

Người cuối cùng thật đúng là bị một câu của Tô Lâm nói trúng phân đất tròn —— Bạch Hạo Tường, ngược lại trà trộn với bạn cùng phòng của Doãn Manh như cá gặp nước, một chút xíu cũng không nhìn ra không được chào đón ~

Doãn Manh cười khanh khách nhìn, đối với loại đứa bé ngoan như Tô Lâm mà nói, năm nhất đại học là thời điểm bỏ lệnh cấm yêu đương hoàn toàn, những thứ ảo tưởng bồng bột của cô gái nhỏ phát triển mạnh mẽ.

Cho dù cùng Bạch Hạo Tường chuyện trò vui vẻ, nhưng cũng chỉ phát triển theo hướng khuê mật mà thôi......

Nghĩ đến đây cô cười một tiếng, lại không nghĩ rằng bím tóc bị Lâm Kha bên cạnh kéo, Doãn Manh trừng mắt coi như là cảnh cáo Σ(°△°|||)︴, từ lúc nào cậu ta đã học tật xấu của hot boy rồi......

Chỉ thấy Lâm Kha ngồi ở bên cạnh cô cười đến ranh mãnh, thầm lén lút đặt câu hỏi: "Hôm qua sao em không hồi âm tin nhắn của anh?

Doãn Manh không kịp phản ứng: "Tin nhắn gì?"

Lâm Kha trợn mắt: "Hôm qua anh gửi tin nhắn cho em em không nhận được sao?"

Doãn Manh mờ mịt lắc đầu, sau đó lấy điện thoại di động ra, mở tin nhắn ra, đưa cho cậu ta xem: "Anh xem, anh thật sự không gửi cho em bất cứ tin gì á!"

Lâm Kha cầm lấy điện thoại của Doãn Manh, mắt trừng càng ngày càng lớn, ngoài miệng mắng một câu"Mẹ nó!"

Doãn Manh vui vẻ, không cần nhìn cũng biết Lâm Kha đã gây họa rồi, chộp đoạt lấy điện thoại di động của Lâm Kha, trên màn hình chính là tin nhắn của cậu ta.

Bởi vì Doãn Manh và Lâm Kha thường trò chuyện, trong hộp thoại trên căn bản đều nằm ở vị trí đầu tiên.

Kết quả ngày hôm qua không biết Emma gửi cho Lâm Kha cái gì, gửi đến nằm ở vị trí đầu, Lâm Kha mở ra xem, không để ý đóng lại.

Kết quả buổi chiều thuận tay mở tin nhắn đầu tiên ra muốn gửi cho Doãn Manh tin gì đó......

Doãn Manh đang muốn xem Lâm Kha gửi cái gì, liền bị Lâm Kha nhanh tay lẹ mắt đoạt đi rồi.

"Anh muốn gửi cho em!

Tại sao không cho em xem!"

Doãn Manh nhướng mày.

Lâm Kha hiếm thấy đỏ mặt, ấp úng không nói ra lời gì.

Doãn Manh mặc kệ, đeo bám dai dẳng chạy xoay quanh một đám nam sinh nữ sinh bơi trong bia rượu.

Lâm Kha cũng không còn chiêu, cuối cùng vẫn giữ lại một tấc ranh giới cuối cùng, đưa điện thoại di động cho Doãn Manh, bảo cô đợi mọi người đi hết rồi xem.

Hơn chín giờ, một đám người say khướt rốt cuộc coi như là nốc hết rượu, cùng dìu đỡ nhau đi về.

Trong rừng cây tìm một góc nhỏ, ở dưới con mắt quỷ dị của Lâm Kha mở ra thứ cậu ta vốn nên gửi cho Doãn Manh.

......

Ặc, không ngờ là toàn bộ giáo trình công chiếm từ thành lũy một đến thành lũy ba!

Ánh mắt đùa giỡn của Doãn Manh quét về phía Lâm Kha, Lâm Kha thấy thế dựng lông lên, phản ứng của cô hoàn toàn không nằm trong dự liệu của cậu ta.

Ngày hôm qua cậu ta nhất thời kích động, gửi tin nhắn trêu đùa Doãn Manh, vốn muốn có thể cùng Doãn Manh tiến thêm một bước, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới......

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"

Sau giây phút dừng lại ngắn ngủi, Doãn Manh gục đầu cười như điên ở trên ghế.

Tên này thế mà lại gửi thứ này cho Emma quả thực là......

Một bi kịch lớn nhất thế giới (>﹏
 
Back
Top Bottom