Khác Nhật kí tuổi mới lớn

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
101947267-256-k866352.jpg

Nhật Kí Tuổi Mới Lớn
Tác giả: areinshade
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

chỉ là nhật ký riêng thôi nha



reinxshade​
 
Related threads
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • (dịch) Nhặt xương - PEPA
  • Mợ cả ( cổ đại , làng quê, nhạt )
  • Tuyệt Khuynh Nhất Ca (Hoàn)
  • Nhật Ký Phá Nhà
  • Đoạn Nguyện Nhật Tinh
  • Nhật Kí Tuổi Mới Lớn
    CHAP 1


    Hôm nay, em vẫn lặng lẽ, vẫn âm thầm, vẫn chờ đợi anh trên con đường trải đầy những cánh hoa ấy.

    Đã bao lâu rồi nhỉ, em cũng chẳng biết là đã bao lâu rồi chỉ nhớ rằng em đã đi lại ở đây rất nhiều lần nhưng cũng chẳng thể nào gặp được anh.

    Những lời nói ngọt ngào, đầy yêu thương của anh thoáng chốc đã bay khỏi cuộc đời của em một cách đột ngột khiến em không còn cảm giác gì nữa và ngay sau đó em đã nhận ra rằng em đã mất anh, mất anh thật rồi, Phải làm sao để em quên đi khoảng thời gian ấy, phải làm sao mới xóa nhòa được hình bóng của anh, tất cả như lướt qua đời em như một giấc mơ không hề tồn tại.

    Anh biết em đã rất đau khổ như thế nào không hả ......

    Shade hãy nói em biết đi!!!!

    Hôm nay, vẫn như mọi khi thôi, em vẫn lặng lẽ âm thầm dắt chiếc xe đạp dạo quanh khu công viên ấy.

    Nhớ lúc trước chúng ta đã chơi đùa, đã nói chuyện thật vui vẻ biết bao nhiêu....

    Thế nhưng hôm nay đã không còn như thế nữa, ở đây chỉ còn em và khung cảnh này.

    Cảnh vẫn như thế mà người có lẽ đã thay đổi nhanh hơn cả cảnh.

    Chợt đang đi, em nghe thấy tiếng gọi, vẫn tiếng gọi yêu thương, đầm ấm ấy, không lẽ người đó chính là anh

    -- Rein...................

    Âm thanh dần biến mất trong cái không gian vắng lặng của bầu trời.

    Em đã vui mừng, đã thầm cười vì cuối cùng anh đã xuất hiện nhưng thì sao chứ chẳng có ai ở đây cả.

    Xung quanh em chỉ là tiếng gió thổi vi vu nghe sao đắng cả lòng.

    Em chợt cười, nụ cười cay đắng chứa bao sự đau thương và cả tuyệt vọng.

    Em tự trách mình, tự thấy mình thật thảm hại vì sao chứ... vì sao em nghĩ là anh đã đến chứ, vì sao lại cầu mong sự xuất hiện anh trong khi lúc ấy, chính lúc ấy anh đã đến và nói câu nói chia tay ấy chứ.

    Lúc ấy trông anh vẫn thế, vẫn nụ cười kia nhưng đây không phải với em mà là với một cô gái khác với mái tóc màu hồng xinh xắn, khuôn mặt thật xinh đẹp biết nhường nào.

    Cô ấy cười và chặt trong vòng tay của anh

    Anh đã biết rằng cũng chính lúc ấy em đã tuyệt vọng ra sao không, em đã khóc, khóc thật nhiều, từng giọt lệ rơi xuống khi em nhìn thấy hình ảnh đó.

    Vậy mà lúc ấy anh còn như thế, còn xem như là không có sự tồn tại của em, anh cười nói nhìn cô ta rồi lại nhìn em bằng ánh mắt khiêu khích.

    Em cảm thấy mình đau, cảm thấy mình như không thở được nữa, từng hình ảnh đó xoáy sâu vào đầu của em, em không còn đứng vững được nữa anh chỉ nhìn rồi để em bơ vơ lại một mình trong cái không khí u ám này.

    Rồi một cơn mưa dông đổ xuống....................
     
    Nhật Kí Tuổi Mới Lớn
    CHAP 2


    Từng ngày, từng tháng cứ trôi qua một cách âm thầm một cách âm thầm và lặng lẽ.

    Tất cả mọi thứ đều thay đổi cả kể cả là tấm lòng của anh.

    Anh có biết khi nghe anh nói thế em đã rất đau lòng hay không, trong tận sâu trong con tim của em như có một thứ gì đó đang đâm sâu vào nó.

    Em đau thật sự rất đau, những giọt nước mắt cứ từ từ,từ từ lăn trên khuôn mặt của em.

    Em cố giấu những giọt nước mắt ấy, cố gắng quên đi hình bóng của anh, nhưng càng lau đi nó thì nó lại càng rơi xuống mạnh mẽ hơn, càng cố quên đi thì lại càng nhung nhớ nhiều hơn.........

    Mỗi ngày, em đều bước trên con đường ta vẫn hay đi lại, chỉ để muốn gặp được anh, chỉ để biết tất cả có phải là sự thật hay không, em vẫn luôn chờ đợi nhưng tất cả chỉ là trong vô vọng.

    Em không thể nào gặp được anh.

    Từng câu nói, từng ánh mắt của anh như đã hằng trong trái tim nhỏ bé của em.

    Em đã lén nhìn anh ở từ phía xa, đã âm thầm quan sát ảnh từ trong bóng tối, nhưng em lại không đủ dũng cảm để nói chuyện với anh, chỉ có thể nhìn nụ cười mà anh trao cho ai khác không phải là em.

    Trái tim em lúc đó như thắt lại nhưng em lại tự nhủ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng mà thôi rồi tất cả sẽ trở lại như lúc trước.

    Nhưng vậy em vẫn không thể kiềm được những dòng nước mắt lăn trên khóe mi ấy.

    Hồi ức trước kia giờ chỉ còn là quá khứ trong em và có lẽ đối với anh nó đã không còn tồn tại nữa.

    U sầu, em lặng thầm đưa chiếc xe đạp của mình về nhà, mái tóc xanh dương bồng bềnh ngày nào giờ chỉ còn lại mái tóc rối trong gió chiều tê tái.

    Vào đến cửa em đã nhìn thấy nó, một lá thư nhỏ.

    Vui mừng em cầm lên, nhưng không không phải là thư của anh.

    Em thật ngốc đúng không vì sao cứ luôn nghĩ là lá thư của anh chứ trong khi chúng ta đã đã không liên lạc từ rất lâu rồi nhỉ.

    Em chỉ tự cười, lại là nụ cười đó, nụ cười trong đau thương

    Là lá thư của Bright, anh ấy đã gửi thư cho em vì ngày mai là valentine.

    Anh ấy thật sự rất tốt, ngày này mỗi năm anh ấy điều viết thư chúc em.

    Mặc dù biết rằng em chỉ có anh thôi nhưng anh ấy vẫn đối xử với em như thế, còn anh.............tại sao anh lại khiến em phải đau như thế hả shade.......
     
    Nhật Kí Tuổi Mới Lớn
    CHAP 3


    Thời gian trôi qua thật nhanh, mới ấy mà đêm đã đến.

    Lại một ngày nữa thiếu đi hình bóng của anh.

    Shade bây giờ anh đang ở đâu, anh có nhớ em như là em nhớ anh không?.

    Rồi chợt một nụ cười trên môi em, kéo theo những giọt nước mắt trôi xuống.

    Đã rất lâu rồi mà hình bóng của anh cứ sao vẫn in đậm trong tâm trí của em.

    Đêm nay trời thật buồn và tẻ nhạt.

    Tại sao bầu trời lại chỉ có mỗi mình ngôi sao ở đấy.

    Còn mặt trăng đâu chứ, cứ mỗi tối thì chúng lại xuất hiện cùng nhau thế mà bây giờ chỉ còn một mà thôi, có lẽ nó cũng giống như em vậy đó.

    Vẫn chờ đợi ai đó, vẫn trông ngóng họ dù biết rằng họ sẽ không xuất hiện.Càng nhìn nước mắt lại dàn dụa trên hàng mi của em.

    Mái tóc xanh chỉ thoảng đung đưa theo làn gió nhẹ sầu thẳm,....

    Đời người sao lại vất vả và mệt mỏi đến thế, hình như ta càng cố níu lấy hạnh phúc thì nó lại càng rời khỏi tay của ta, khiến ta đau đớn hơn mà thôi.

    Em thật sự không thể hiểu cuộc sống này, thật sự không biết mình sống ở đây là vì sao, lúc trước em đã nghĩ anh là tất cả, anh sẽ ở bên của em mãi mãi, vậy mà giờ thì sao chứ chỉ là quá khứ mà thôi.

    Đêm càng khuya càng khuya, càng lạnh lẽo và giá buốt hơn.

    Đôi tay nhỏ nhắn của em ôm chặt lấy thân hình mảnh mai của mình.

    Không phải vì trời lạnh mà là vì trái tim của em đã lạnh giá vì anh.Em thật sự không thể hiểu những gì anh nói, thật sự không biết anh nói có phải là sự thật không.

    Nhiều lần em muốn tìm anh, muốn hỏi anh về tất cả nhưng em sợ , sợ đó là sự thật, sợ em sẽ khong thể chịu được nó....

    Nhiều lúc em đã nghĩ đến cái chết xa vời, nhưng liệu chết có phải là chấm dứt hết tất cả hay không, liệu em có thể quên được anh hay không.

    Em không thể biết được, hình ảnh của anh đã từ rất lâu hằng vào trong tim em, dù muốn hay không thì em cũng không thể nào xóa đi nó, em không biết mình nên làm gì cả, chỉ biết im lặng vào chìm trong nỗi nhớ với những dòng nước mắt cứ không ngừng rơi trên khuôn mặt em........
     
    Nhật Kí Tuổi Mới Lớn
    CHAP 4


    Thời gian thật sự trôi qua thật nhanh, mới đây mà Valentine lại đến, trong căn phòng màu xanh dương nhẹ nhàng, trên chiếc giường nhỏ nhắn ấy là một cô gái với mái tóc màu xanh ôm trọn lấy cơ thể mình.

    Phải đó là em.

    Hôm nay có lẽ là ngày vui của các cặp tình nhân nhỉ, nhưng đối với em nó lại là ngày em đau buồn nhất.

    Từ trên phòng nhìn xuống, con đường thật đông vui và tấp nập hơn thường ngày.

    Từng dòng người đi lại, từng món quà được trao cho nhau nó lại khiến em nhớ đến anh, nhớ các kỉ niệm rồi lại nhớ về những gì anh đã đối xử với em và bỗng nhiên nước mắt lại rơi trên khóe mi em, có lẽ đã khóc quá nhiều rồi, đã đau quá nhiều rồi nên bây giờ em chẳng còn được cảm giác gì nữa.

    Em tự nhố mình bên trong căn phòng nhỏ như không muốn gặp ai cả.

    Nhưng rồi không biết từ đâu em lại quyết định ra khỏi nhà vì có lẽ chỉ có như thế em nhớ thôi nghũ về anh.

    Đôi chân em nhẹ nhàng đi trên hè phố đông người.

    Ai nấy đều cười vui vẻ, đều tay trong tay với người mình yêu chỉ có em, chỉ có em là cô đơn một mình.

    Bất chợt em đứng sững lại khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc ấy.

    Mái tóc màu tím, đôi mắt tím than và cái khuôn mặt lạnh lùng nhưng lại ấm áp ấy đã quá khắc sâu vào tim em, Shade là anh, anh đến đây để làm gì vậy.

    Em đã nấp sau cái cây cao ấy, quan sát từng cử chỉ của anh, rồi em lại nhớ đến những câu nói của anh.

    Em thật sự không dám tin hay đúng hơn là không muốn tin đó là sự thật.

    Thở một hơi thật dài em quyết định đến hỏi anh.

    Chậm rãi bước từng bước nhỏ, em sợ hãi, rụt rè đi đến anh.

    Anh đang ở đấy ngay trước mắt của em, nhưng trông anh đã không còn như trước nữa rồi.

    Anh nhìn em như một người xa lạ, nụ cười không còn nữa mà chỉ là sự lạnh nhạt trên khuôn mặt ấy.

    --Shade những điều anh nói không phải là sự thật phải không, anh vẫn còn yêu em mà đúng không

    Đó là những lời nói mà em đã lấy hết tất cả can đảm của mình ra để thốt lên, nhưng thứ mà em nhận được lại, chỉ là nụ cười kinh bỉ , chỉ là lời nói lạnh giá của anh

    --Yêu cô ư, nằm mơ hả....

    Khi nghe anh nói câu đó em đã rất đau lòng anh có biết không, mọi cảnh vật xung quanh em dường như chỉ còn là một màu trắng xóa.

    Những giọt nước mắt lại từ từ tuông rơi khi anh lại nói

    --Cô chỉ là một công cụ của tôi mà thôi, giờ thì cô không còn có giá trị lợi dụng nữa mau tránh xa tôi ra....

    Anh đi để lại sau là là một cô gái với dòng nước mắt

    -- Sao anh lại có thể đối xử với em như thế hả Shade............

    Từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, thấm vào bờ áo xanh nhỏ nhắn của em.

    Nhanh chóng chạy về nhà, em đóng sập cảnh lại.

    Chỉ một mình ngồi ở đấy" Nhất định em sẽ quên anh"
     
    Nhật Kí Tuổi Mới Lớn
    Chap 5


    Một mình lặng lẽ ngồi trên chiếc giường xanh lam ấy, mọi thứ với em thật mơ hồ, những lời nói của anh vẫn khắc sâu vào trái tim em, khoảng khắc ở bên anh là lúc em hạnh phúc nhất nhưng sao anh lại có thể khiến cho em tuyệt vọng đến như vậy...

    Từng ngày âm thầm trôi thế mà với em nó lại dài thật dài.

    Làm sao mới quên được anh, em không thể, cứ cố xóa mờ anh thì anh như lại hiện về trong em, vì sao anh lại làm khổ em như vậy được chứ.

    Không thể cứ ngồi yên ở nhà được, em tự nhủ mình rồi cũng ló dạng ra được khu phố.

    Tất cả mọi người đang cười nói vô cùng vui vẻ nhưng nụ cười ấy lại làm em cảm thấy đau hơn.

    Và đi từng bước chân nặng nhọc đi, em bỗng ngỡ ngàng khi nhìn thấy anh khoác tay với cô gái ấy, trông họ thật đẹp đôi, thật vui vẻ còn em thì chỉ là một con nhỏ một con nhỏ ngu ngốc mà thôi.

    Nước mắt em cứ rơi và là những giọt nước cuối cùng em khóc vì anh

    --Sẽ chẳng bao giờ như thế nữa, anh sẽ là quá khứ trong em

    Thế rồi định mệnh cứ như một trò chơi thử thách lòng kiên nhẫn của mỗi con người.

    Lúc mà em nghĩ rằng mình đã xóa được anh thì cũng là lúc chuyện đó đến.

    Dạo bước trên con đường nhỏ , bỗng trước mặt em lúc này là một ai đó, một mái tóc màu hồng xinh xắn, ánh mắt rupi yêu kiều, phải là cô ấy

    --Rein--Cô ấy chỉ kêu tên em

    Nhưng không trả lời em đã vội chạy đi, em không muốn mình dính líu cào chuyện của anh nữa tại vì em đã dùng rất nhiều thời gian để quên anh giờ thì em không muons mình phải đau nữa.

    Nhưng cô ấy đuổi theo em

    --Dừng lại đi, tôi có chuyện muốn nói

    --Cô có chuyện gì nữa, các người làm tôi đau như vậy chưa đủ sao

    Nước mắt em lại khẽ rơi, đã từ rất lâu rồi thế mà nó lại rơi.

    Bỗng em nhìn thấy đôi mắt rupi ấy cũng đỏ lên.

    Cô ấy nói trong tiếng nấc

    --Thật ra mọi chuyện không phải thế, tôi chỉ là em gái của anh Shade thôi

    Mọi chuyện khiến em thật ngỡ ngàng như không còn tin vào những lời nói ấy nữa

    --Chỉ là em thôi sao, tại sao chứ............
     
    Nhật Kí Tuổi Mới Lớn
    CHAP 6


    Em chạy thật nhanh trên con đường ấy, trong đầu em lúc này không còn gì nữa, chỉ còn hình bóng của anh và những lời của Fine

    --Thật ra anh Shade anh ấy bị bệnh, anh ấy cố tình làm như vậy để chị ghét anh ấy thôi.

    Anh ấy không muốn vì anh mà chị phải đau khổ.

    Thật ra Shade yêu chị rất nhiều đó Rein...

    Từng câu nói của Fine như xé tan trái tim của em, em như không còn sức nữa khi nghe anh sắp rời khỏi nơi này.

    Em cố chạy đi thật nhanh để đến bên anh nhưng sao càng chạy em lại thấy mình càng xa anh.

    Thật sự em rất sợ mất anh !!!!

    Cuối cùng thì em cũng nhìn thấy hình bóng ấy, cái hình ảnh quen thuộc của ngày nào anh còn bên em nhưng giờ sao nó lại nhạt đến thế.

    Trông anh có vẻ tìêu tụy đi rất nhiều, chỉ có cái ánh mắt ấy, vẫn lạnh lùng như trước nhưng với em nó thật ấm áp.

    Từng giọt lệ lại rơi trên gò má của em, em chỉ muốn chạy đến ôm chặt lấy anh nhưng đôi chân em lúc này không thể bước đi được nữa. trước mắt em giờ chỉ là một màu trắng xóa, cố gắng em mới có thể nói được

    -- Shade.......anh đừng đi!!!!

    Không biết sao nhưng giờ em cảm thấy thật lạnh lẽo, cảm giác như mình vừa đánh mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng với em chợt em có một cảm giác gì đó một cảm giác ấm áp mà đã lâu rồi em chưa cảm nhận được.

    Là Shade, anh đang nhẹ nhàng ôm em vào lòng của mình.

    Bao nhiêu nỗi tức tủi như ùa về em, giọt nước mắt lại lăn dài thêm, đôi bàn tay em đấm vào ngực anh như muốn trút hết mọi sự khổ sở mà em đã nhận lúc trước

    --Tại sao anh lại dấu em chứ, tại sao lại không nói cho em biết mọi chuyện tại sao tại sao chứ!!!!!

    Bỗng bất ngờ anh đặt một nụ hôn vào môi em, như trao tất cả tình yêu của anh cho em

    --Anh xin lỗi anh không muốn em phải buồn vì anh, anh sợ anh sẽ không qua khỏi và em...

    Chẳng biết làm gì hơn, em chỉ biết trao lại anh nụ hôn ấy, anh không biết em đã rất đau khi anh bỏ em ra đi cùng người con gái khác, anh cũng không thể hiểu rằng em không thể quên được anh nhưng tới phút cuối tất cả cũng tại vì chữ yêu.

    -- Shade anh sẽ không sao phải không, em sẽ chờ anh về mãi mãi, vì vì em yêu anh

    Giọt lễ chảy dài trên khóe mi em khi nhìn anh đi chốn này nhưng em vẫn tin chắc rằng anh sẽ về vào một ngày nào đó và mỉm cười với em như trước

    .......................

    Phút chốc 2 năm lặng lẽ trôi qua, em vẫn đợi anh như trước nhưng anh vẫn chẳng có tin tức gì, nhiều lúc em muốn buông sui tất cả nhưng chính lúc ấy những lời nói của anh lại như khích lệ em.

    Và hôm nay vẫn như mọi ngày, em lại đến chỗ hẹn, nơi mà chúng ta đã có những giây phút hạnh phúc nhất.

    Những đó hoa lại nở, những cánh bướm lại bay nhưng anh không bên cạnh em nữa......

    Hoàng hôn lại một lần nữa nhẹ nhàng hiện ra trên bầu trời, em cũng lại một lần nữa ra về trong sự cô đơn ấy bỗng

    ---Rein

    Giọng nói ấm áp ấy vang lên như xua tan đi màn đêm ấy.

    Cuối cùng thì em cũng chờ được cũng đợi được

    --Shade cuối cùng anh đã về..........

    THE END

    Tại viết hơi vội nên kết thúc nhảm quá phải không mọi người xin lỗi vì lâu quá không ra chap mới nha
     
    Back
    Top Dưới