Ngôn Tình Nhật Kí Nữ Pháp Y: Để Người Chết Được Nhắm Mắt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Kí Nữ Pháp Y: Để Người Chết Được Nhắm Mắt
Chương 60


Phòng làm việc của Bí thư Thành ủy Sở Nguyên Kiều Văn Sinh.

Phó thị trưởng thường vụ Vưu Vệ Đông và Thư ký Ủy ban Chính trị và Pháp luật Khâu Thu cũng có mặt.

Thư ký Quách Đường thông báo có Cục trưởng cục Công an Vương Mộc muốn gặp. Kiều Văn Sinh bảo:

- Để ông ta vào.

Vương Mộc cúi đầu lần lượt chào hỏi với ba vị lãnh đạo, sau đó ngồi xuống một góc ghế sô pha, thấm thấm mồ hôi trên trán:

- Các vị lãnh đạo Thành ủy đều ở đây rồi, thời gian của các vị rất quý giá, có phải chúng ta nên vào báo cáo kết quả điều tra vụ án mạng luôn không?

Kiều Văn Sinh nói:

- Không phải đã kết án rồi à? Ông trình bày báo cáo kết thúc vụ án là được.

Vương Mộc đáp:

- Sự việc xảy ra vào buổi tối, lúc 8 giờ hơn, ở công viên Nam Lăng, có một số khách tham quan đã thận mắt chứng kiến…, Viện trưởng Mã từ trên cầu rơi xuống sông Đen. Sau khi xảy ra sự việc, lãnh đạo Thành ủy vô cùng xem trọng,… với sự chỉ đạo của Thành ủy, công tác tìm kiếm nạn nhân đã được tiến hành hết sức thuận lợi. Đội cảnh sát hình sự và cảnh sát địa phương đều có mặt ở hiện trường tìm kiếm, lấy lời khai của nhân chứng, báo cáo của pháp y Cục thành phố,… Đây là kết quả kiểm tra thi thể của Mã viện trưởng, kết quả cho thấy, nạn nhân đã tự sát. Cục công an thành phố sáng này hôm nay đã hoàn thành báo cáo kết thúc vụ án. Đối với sự việc lần này, chúng tôi… việc này chúng tôi đều rất lấy làm tiếc, Mã viện trưởng là một người…

Kiều Văn Sinh giơ tay ngắt lời:

- Nếu chứng cứ đã rõ ràng, kết luận không có gì khả nghi, sự việc đã đến nước này, ông phải bảo cục Công an khống chế dư luận, giảm thiểu tối đa ảnh hưởng, không để sự việc trở nên ồn ào, càng không được để những lời đồn vô trách nhiệm lan truyền trong xã hội. Ông gửi lại một bản báo cáo kết thúc vụ án cho thư ký Quách, tôi muốn xem một chút.

Kiều Văn Sinh lại quay sang nói với Vưu Vệ Đông:

- Chuyện đã xảy ra rồi, không nên quá đau lòng, chú ý giữ gìn sức khỏe, còn lại lo làm hậu sự, để cô ấy sớm được về đất yên nghỉ. Nếu có việc quan trọng cần thiết, Thành ủy cũng có thể xem xét, thay ông đưa ra quyết định.

Vưu Vệ Đông một đêm không ngủ, rơm rớm chảy mấy giọt nước mắt, hai mắt đỏ hoe, bộ dạng mỏi mệt, ông nói giọng khàn khàn:

- Tôi thì không có việc gì đặc biệt quan trọng cả, trong nhà xảy ra chuyện thế này, tôi rất lấy làm xấu hổ với Thành ủy, cũng xấu hổ với mẹ của Thiên Huệ, hi vọng cơ quan có thể tiến hành điều tra đến cùng sự việc lần này, chỉ cần là trách nhiệm của tôi phải thực hiện, tôi nhất định sẽ không từ chối.

Kiều Văn Sinh nói:

- Khoan đừng nhắc đến những việc này, xử lý chuyện hậu sự của Thiên Huệ mới mệt. Có cơ quan Công an kết luận rõ ràng rồi, không cần phải truy cứu nữa, tôi bảo với Văn phòng Thành ủy giúp chuẩn bị hậu sự, Vệ Đông ông cứ nghỉ ngơi một chút, không cần lao lực thế. Tiểu Linh vẫn chưa biết việc này đúng không? Nếu con ông có việc gì cần, bên Thành ủy cũng có thể điều động đến giúp.

Tiểu Linh là con gái duy nhất của Vưu Vệ Đông, tên đầy đủ là Vưu Linh Linh, hiện đang là du học sinh tự túc ở Arizona, Mỹ.

Vưu Vệ Đông nói:

- Tôi nghĩ vẫn chưa đến lúc cần nói cho con bé biết sự việc lần này, chuyện học hành của nó rất vất vả, mà bất ngờ thông báo cho nó, cũng sợ nó sẽ không thể chấp nhận nổi, đợi khi nào con bé được nghỉ, về nước thì sẽ từ từ bảo nó sau.

Kiều Văn Sinh đáp:

- Thành ủy tôn trọng ý kiến của ông. – rồi lại quay sang Khâu Thu – Báo cáo kết thúc vụ án cậu phải xem qua một lượt, đọc kĩ, đừng để xảy ra sai sót.

Khâu Thu đáp:

- Bí thư Kiều yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt.

Hai ngày sau, thi thể Mã Thiên Huệ được hỏa táng, lễ truy điệu được tổ chức tại nhà tang lễ Sở Nguyên. Tro cốt được an nghỉ ở một nghĩa trang khang trang bậc nhất thành phố Sở Nguyên.

Mẹ của Mã Thiên Huệ, Trần Bích Quân không có kiến nghị thêm với vụ án, cũng chỉ có thể tôn trọng báo cáo kết án của cơ quan pháp luật. Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, tâm trạng bi thương khó lòng diễn tả.

Vụ án của Mã Thiên Huệ lúc còn sống cũng bị ngừng lại. Đầu mối đã chết, Ủy ban điều tra kỷ luật cũng không thể tiếp tục điều tra.

Chuyện đã rồi trôi vào dĩ vãng. Sự việc dần dần chỉ còn lại trong đôi lời xôn xao của người đời.

Hai tháng sau, Hứa Thiên Hoa bí mật đến phòng làm việc tìm Thẩm Thư.

Thẩm Thư đang bận xem tài liệu, nhìn thấy cậu bước vào, cùng không ngẩng đầu lên, hỏi:

- Vụ án người bị thương nghiêm trọng ở khu Thiết Đông tiến triển thế nào rồi?

Hứa Thiên Hoa đáp:

- Tên đánh người đã bị bắt, vụ án rất đơn giản, có thể kết án rồi.

Thẩm Thư bảo:

- Thế thì mau gửi báo cáo đi, dạo này tỷ lệ phá án không cao, chúng ta phải cải thiện.

Thẩm Thư thấy Hứa Thiên Hoa cứ ngập ngừng mãi không chịu đi, lại hỏi:

- Còn việc gì nữa à?

Hứa Thiên Hoa đáp:

- Đội phó Thẩm, hai tháng trước xảy ra vụ án nhảy sông tự tử, anh còn nhớ chứ?

Thẩm Thư nói:

- Lâu như thế rồi, có thể không nhớ rõ, sao vậy, cậu có phát hiện gì mới à?

Hứa Thiên Hoa đáp:

- Em có một người bạn học đang làm ở Thành ủy, trước đây có tham dự vào vụ án tình nghi Mã Thiên Huệ gian lận hạng mục xây dựng bệnh viện, tối qua em với cậu ấy đi ăn cơm với nhau, nghe cậu ấy bảo theo kết quả điều tra vụ án này, thật ra việc điều tra nghi phạm Mã Thiên Huệ không hề được triển khai, chứng cứ không đủ, Mã Thiên Huệ cùng lắm cũng chị tính là bất cẩn trong công việc, không thể chứng minh là tham ô.

Thẩm Thư hỏi:

- Điều này thì có nghĩa gì?

Hứa Thiên Hoa nói:

- Như vậy Mã Thiên Huệ không có động cơ tự sát, vụ án kết thúc vẫn có một số chỗ hổng.

Thẩm Thư bảo:

- Không phải động cơ này thì cũng có thể là động cơ khác, vụ án tự sát cũng không nhất thiết phải đưa động cơ viết vào trong báo cáo kết án.

Hứa Thiên Hoa lại nói:

- Nhưng như thế là hời hợt với vụ án này quá.

Thẩm Thư cuối cùng cũng rời ánh mắt khỏi tập tài liệu, ngẩng đầu nhìn Hứa Thiên Hoa:

- Cậu có điểm nghi vấn nên muốn lật lại vụ án này?

Hứa Thiên Hoa đáp:

- Em chỉ là một cảnh sát hình sự quèn, làm sao dám lật lại vụ án ạ, bối cảnh của vụ này quá khủng.

Thẩm Thư bảo:

- Cậu không có ý này, tôi cũng không có, vụ án này đằng sau còn có uẩn khúc, liên quan đến rất nhiều mối quan hệ, chúng ta đừng nói đến việc phải tiến hành điều tra, chỉ cần tỏ ra có điểm hoài nghi thôi, lập tức sẽ bị gây khó dễ. Vẫn nên là tập trung vào những vụ án khác đi.

Hứa Thiên Hoa cũng không biết nói gì hơn:

- Nếu đã như vậy, em cũng không làm phiền anh nữa.

Thẩm Thư gật đầu, mặt không biến sắc.

Hứa Thiên Hoa rất ít khi nhìn thấy bộ dạng thờ ơ lạnh nhạt này của Thẩm Thư, không đoán ra anh ta đang toan tính điều gì trong đầu.

Cùng lúc ấy, trong phòng làm việc của Bí thư Thành ủy Kiều Văn Sinh, ông và Vưu Vệ Đông cũng đang ngồi bàn bạc với nhau.

Kiều Văn Sinh nói:

- Thị trưởng Thường hiện đang tham gia khóa tập huấn trường Đảng của Trung ương, sau khi trở về, công tác của ông ấy sẽ có thay đổi, rất có khả năng sẽ được được Tỉnh điều động đảm nhiệm chức Bí thư Thành ủy của thành phố khác, Tỉnh ủy trước mắt đang xem xét chọn người nhậm chức Thị trưởng. Đáng lẽ một người như ông là lựa chọn tốt nhất, học lực, tuổi tác, năng lực làm việc và lí lịch kinh nghiệm đều phù hợp với yêu cầu, nhưng gần đây xảy ra sự việc của Thiên Huệ, e là sẽ ảnh hưởng đến ông. Dù vụ án đã kết thúc, nhưng sợ vẫn có người dựa vào vụ án để gièm pha, chỉ cần nói một tiếng trước Tỉnh ủy thường vụ, Tỉnh ủy cũng sẽ cần phải tiến hành xem xét lại. Ông nên chuẩn bị sẵn tâm lý.

Vưu Vệ Đông đáp:

- Hiện giờ trong xã hội vẫn còn khá nhiều lời ra tiếng vào, tôi cũng có nghe được, đã làm công tác tư tưởng tốt rồi, sự việc phát sinh ngoài ý muốn, nói gì thì tôi cũng không thể tránh khỏi trách nhiệm.

Kiều Văn Sinh nói:

- Ông có thể hiểu được như thế là rất tốt rồi. Phía Tỉnh ủy thường vụ, tôi sẽ cố gắng nói giúp cho ông, trong khoảng thời gian này Thị trưởng Thường không ở đây, hai chúng ta cùng nhau làm việc, phối hợp khá ăn ý. Hơn nữa với hoàn cảnh đặc thù ở thành phố Sở Nguyên, chưa cần thiết phải công bố ra bên ngoài, không cần quan tâm chuyện gì xảy ra, lí lịch chính trị của ông trước đây cũng liên quan tới việc duy trì công tác của Thành ủy và phát triển kinh tế của thàn phố Sở Nguyên, chúng ta sẽ nỗ lực dựa trên phương diện này. Chuyện của Thiên Huệ vẫn cần phải xử lý ổn thỏa, giảm thiểu tối đa ảnh hưởng tiêu cực.

Vưu Vệ Đông nói:

- Lúc Thiên Huệ còn sống từng đăng ký bảo hiểm thương tích ngoài ý muốn cho cả gia đình, hiện giờ khoản tiền từ công ty bảo hiểm tính toán xong, tổng lại tất cả là 1.300.000 tệ, tôi dự định sẽ đem khoản tiền này đi quyên góp. Trường cấp Ba của tôi năm nay kỉ niệm thành lập 50 năm, lễ kỉ niệm sẽ được cử hành sau nửa tháng nữa, họ đã gửi cho tôi lời mời, tôi muốn trong buổi lễ kỉ niệm đó công bố quyên góp tiền cho nhà trường. Ông xem tôi tính toán như thế cho được không?

Trường cấp Ba Sở Nguyên là trường Trung học phổ thông tốt nhất toàn tỉnh, đừng đào tạo rất nhiều thế hệ nhân tài nổi tiếng trong giới học thuật, chính trị và văn học nghệ thuật, buổi lễ kỉ niệm 50 năm của trường là một sự kiện trọng đại ở thành phố Sở Nguyên.

Kiều Văn Sinh nói:

- Xử lý thế nào là chuyện của ông, không cần hỏi qua ý kiến của tôi, nhưng sự việc có liên quan đến Thiên Huệ, hiện tại ông vẫn đang trong thời kỳ nhạy cảm, tôi thấy dự định của ông không phải là không chấp nhận được, nhưng lúc quyên góp thì không cần khoa trương quá, không cần phải đưa lên báo, để người ta nói linh tinh thì lại không hay. Giờ trên mạng hỗn loạn lắm, phải cẩn thận tránh để những kẻ tiểu nhân lợi dụng cộng đồng mạng gây bất lợi.

Vưu Vệ Đông đáp:

- Tôi cũng đã cân nhắc rồi, nếu đã như thế, tôi sẽ làm theo lời ông Bí thư, khi về tôi sẽ bảo thư ký liên hệ với trường cấp Ba, bí mật làm thủ tục quyên góp tiền trước, nói cho cùng thì Mã Thiên Huệ cũng là bạn cùng trường cấp Ba của tôi, xử lý như vậy, cô ấy ở nơi chín suối cũng sẽ đồng tình.

- -----oOo------
 
Nhật Kí Nữ Pháp Y: Để Người Chết Được Nhắm Mắt
Chương 61


Buổi sáng hôm ấy, đang trong giờ làm việc, Phương Văn Kiệt gọi điện thoại tới, nói muốn phỏng vấn tôi.

Cậu phóng viên tòa soạn “Nhật báo Sở Nguyên” này, có khả năng bám dính, khai thác và cả tài năng đào hố giăng bẫy khi làm việc. Không biết cậu ta tra được số điện thoại của tôi từ đâu, gọi liên tiếp ba cuộc, muốn không nhấc máy cũng không được.

Trong điện thoại nghe cậu ta tự giới thiệu bản thân xong, tôi mới nhớ ra đó nhân chứng vụ Mã Thiên Huệ nhảy sông tự tử. Tôi hỏi cậu ta:

- Có việc gì à?

Phương Văn Kiệt đáp:

- Mấy ngày gần đây trong thành phố Sở Nguyên liên tiếp xảy ra mấy vụ tự sát, tòa soạn báo bên tôi muốn làm một chuyên đề, viết về hành vi tâm lý của những người tự sát, đề cập đến những dấu hiệu trước khi tự sát và cách phòng tránh. Đây là một vấn đề lớn mang tính xã hội, cần có sự suy xét lý trí và cũng cần có góc nhìn của chuyên gia, chị là bác sĩ pháp y chuyên nghiệp của Cục thành phố, có thể sắp xếp thời gian phỏng vấn cùng tôi được không?

Tôi bảo:

- Có việc gì thì nói trong điện thoại đi, cả hai chúng ta đều rất bận.

Phương Văn Kiệt nói:

- Vấn đề này quá rộng, tòa soạn chuẩn bị một bản thảo chuyên đề, không thể nói rõ ràng qua điện thoại được, chị trăm công nghìn việc cố gắng giúp tôi một việc này thôi, cũng coi như là cống hiến cho xã hội.

Tôi nói:

- Nói cống hiến cho xã hội thì hơi quá, vậy thì không dông dài nữa nhé, chiều mai sau giờ hành chính được không?

Phương Văn Kiệt nói:

- Chủ biên tòa soạn có ý định, hy vọng ngày mai có thể triển khai lên bài luôn, đây là một chuyên mục trọng điểm trong năm nay của tòa soại, khả năng đến cuối năm sẽ tham gia tranh giải tin tức mới đặc sắc, trong hôm nay chị không có thời gian rảnh, hay là tôi tới đơn vị làm việc của chị được không?

Tôi đáp:

- Đừng đừng đừng, cậu đừng tới chỗ làm của tôi, làm thế thì lố quá, còn phải xin ý kiến lãnh đạo nữa, cứ tìm một chỗ yên tĩnh gặp mặt thì hơn. Tới quán cà phê Bản Sắc đi, ăn uống gì cũng tiện, ai thanh toán của người ấy, không cần cậu phải mời tôi.

Phương Văn Kiệt bảo:

- Được, quyết định như thế đi, không cần để ý thời gian tiền bạc cho tôi đâu, cũng chẳng phải là chuyện to tát gì cả.

Trong quán cà phê Bản Sắc, cùng Phương Văn Kiệt nói chuyện và giá trị trân quý của sinh mệnh, sống ở đời cần phải có lý tưởng to lớn, rồi lại lan man mổ xẻ những tầng ý nghĩa của vấn đề.

Phương Văn Kiệt nói:

- Năm nay thành phố Sở Nguyên đã xảy ra ba vụ nhảy sông tự vẫn, tháng Hai có một vụ, tháng Bảy một vụ, tháng Tám lại xảy ra một vụ nữa, trong ba vụ án này thì hai vụ án có điểm tương đồng là người nhảy sông để lại giày, cởi áo khoác, tại sao họ lại để những vật này cho người đến cứu?

Tôi đáp:

- Người nhảy sông tự tử để lại giày, đây là một hiện tượng thường gặp. Trong lý luận pháp y, việc cởi giày đại diện cho việc người tự sát muốn nhanh chóng tìm tới chỗ chết. Hành động này thường thường ẩn ỷ là không thể đi tiếp được nữa, người muốn tự sát hướng đến ranh giới sống chết trước mắt, đại diện cho việc đã được giải thoát khỏi phiền muộn và khủng hoảng, muốn hoàn thành việc cuối cùng trước khi chết đó là nhảy xuống sông.

Phương Văn Kiệt tròn mắt:

- Chỉ một chi tiết nhỏ nhưng thế cũng có thể phân tích được rất nhiều thứ, nghề pháp y quả thực là một ngành nghề có sức hấp dẫn đấy, tôi cũng muốn làm bác sĩ pháp y rồi.

Tôi bảo:

- Nghe vui lắm à? Thật ra nó sẽ khiến cậu khóc cũng không xong đâu, hồi tôi mới làm pháp y, nhìn thấy miếng bánh ngọt trước mặt cậu cũng có thể nhớ tới nội tạng máu me.

Phương Văn Kiệt cầm miếng bánh ngọt lên, làm động tác như đang ngắm nghía một khối nội tạng thật. Bỗng nhiên cậu ta lại hỏi:

- Thế vụ của Mã Thiên Huệ nhảy sông hồi trước sao không để lại giày?

Tôi đáp:

- Đây vẫn không phải là một việc bắt buộc khi nhảy sông, người ta không thích cởi giày thì liên quan gì đến cậu, nhưng mà lúc các cậu được lấy lời khai, đã nói rằng Mã Thiên Huệ trước lúc nhảy xuống sông đã kêu lên một tiếng “A”. Điều này hơi ngược với lẽ thường, nếu cô ấy không cởi giày, thì cũng có năng đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý sẽ chết, nhưng lúc đó cô ấy lại nghĩ tới một chuyện gì đó nên phải kêu lên.

Phương Văn Kiệt nói:

- Đúng vậy, nếu cô ấy không kêu lên, chúng tôi cũng không chú ý đến cô ấy, có hai nhân chứng khác là Trương Dụ và Dư Bình cũng nghe thấy tiếng kêu của cô ấy nên mới chạy tới.

Tôi nói:

- Người đã mất rồi, trước khi chết cô ấy nghĩ tới chuyện gì cũng không ai biết được nữa.

Trước khi kết thúc buổi phỏng vấn, Phương Văn Kiệt lại nhớ ra một chuyện:

- Tuần sau chị có tham dự lễ kỉ niệm thành lập trường cấp Ba Sở Nguyên không, tôi nhìn thấy trong danh sách cựu học sinh có tên chị, còn có cả tên Cục trưởng Vương của chúng ta nữa.

Tôi đáp:

- Vốn dĩ tôi cũng chẳng muốn đi, những người được mời toàn quan chức cấp cao, tôi cũng chẳng tính là học sinh kiệt xuất gì, nhưng mà lễ kỉ niệm lần này Phó hiệu trưởng Trần Thuật lại là bạn thân nhất của tôi, cực kì muốn tôi tới, bảo là có rất nhiều bạn học cũ cũng tới, thiếu mất tôi thì không hay lắm. Đúng rồi, làm sao mà cậu có danh sách cựu học sinh của trường vậy, tôi từng hỏi Trần Thuật nhưng cô ấy bận quá nên mãi vẫn chưa gửi cho tôi.

Phương Văn Kiệt nói:

- Phía trường cấp Ba muốn làm một không gian sân khấu đặc biệt trong lễ kỉ niệm trường, họ mời tòa soạn chúng tôi tới làm phỏng vấn, nhiệm vụ này rơi xuống đầu tôi, tôi phải chuẩn bị trước các câu hỏi phỏng vấn, trường cấp Ba trọng điểm đào tạo ra bao nhiêu nhân tài kiệt xuất, muốn lựa chọn đối tượng phỏng vấn cũng khá là đau đầu, đến hôm đó chị cũng phải chuẩn bị một chút, nói giúp tôi mấy câu.

Tôi nói:

- Tôi chỉ là một phụ nữ nhỏ bé không có chí hướng gì, sợ người ta bảo tôi không biết xấu hổ.

Phương Văn Kiệt đáp:

- Chị là bác sĩ pháp y, chuyên ngành đặc biệt, làm một đoạn phỏng vấn, nói mấy câu đạo lý là lòe được người ta rồi.

Tôi nheo mắt:

- Sao lại nói thế, lại còn giảng đạo lý, đến lúc viết loạn hết cả lên thì cẩn thận tôi tính sổ với cậu.

Phương Văn Kiệt nhận ra mình lỡ lời:

- Tôi nói sai rồi, xin lỗi.

Vưu Vệ Đông trước ngày tổ chức lễ kỉ niệm trường cấp Ba đã tiếp nhận nhiệm vụ của Tỉnh ủy, thông qua quá trình lựa chọn kĩ lưỡng, ông đã nhậm chức Thị trường thành phố Sở Nguyên.

Lễ kỉ niệm 50 năm trường cấp Ba được cho là sự kiện quy mô nhất toàn thành phố. Giới quan chức chính trị, bao gồm cả Thị trưởng Vưu Vệ Đông và Tư lệnh phân khu của tỉnh Đào Thanh Tùng cũng tới, mấy vị lãnh đạo trên Bộ cấp Trung ương cũng gửi điện chúc mừng. Giới kinh tế thương nhân, mấy học sinh cũ có tiếng tăm lúc quyên góp ủng hộ trường cũng đến mấy ngàn chỉ vàng, kẻ tung người hứng, cố gắng tạo ra không khí “áo gấm về quê”. Giới học thuật, có hai trong ba vị viện trưởng lớn, giáo sư tiến sĩ vân vân, tất cả cũng tề tựu. Còn có một nữ minh tinh vừa phát hành một ca khúc thịnh hành được đặc biệt mời tới, trịnh trọng biểu diễn một ca khúc trong phần khai mạc. Cô nữ minh tinh này năm đó học cấp Ba không mấy hòa nhập với bạn học và thầy cô trong trường, nay thời thế thay đổi, đứng ở nơi cao quý, như cá gặp nước, bạn học cùng còn không nhận ra, trong lòng có chút cảm giác hỗn tạp khó nói.

Vưu Vệ Đông là vị quan chức cấp cao nhất thân cận với nhà trường được đặc biệt mời tới diễn thuyết, mặc dù tuổi tác ông ta cũng khá lớn, các thầy cô dạy ông năm xưa quá nửa đã không còn, cùng lắm chỉ có cơ hội gặp được giáo sư giảng dạy đạo đức truyền thống dân tộc Trung Hoa. Ông đứng trong số các giáo viên, đôi bàn tay trắng trẻo cao quý nắm lấy những bàn tay nhăn nheo già nua, để không phật lòng các thầy cô giáo, ông cũng phải giao tiếp cẩn thận tử tế với cả đội ngũ lao công.

Ghế ngồi sắp xếp cho lễ kỉ niệm có hạn. Ghế ở trên sân khấu chính dành cho các quan chức cấp cao, thương nhân và minh tinh cũng chỉ có thể ngồi ở khu vực ghế dưới khán đài, hai vị viện trưởng cũng được mời lên ngồi hàng ghế trên để biểu thị sự kính trọng.

Ba hàng ghế trước ở khu vực dưới sân khấu dành cho các quan chức nhỏ hơn, địa vị kém hơn thương nhân và các giáo sư tiến sĩ một chút.

Mấy hàng ghế sau thì không có ai để ý, cựu học sinh tùy tiện ngồi, không có ai tiếp nước, nhìn chung cũng khá tự do. Hiệu phó Trần Thuật ở khu vực lễ tân, mặc một bộ váy bướm hoa rực rỡ, mặt mày niềm nở đón tiếp khách mời. Bận rộn một thôi một hồi, trên sân khấu bắt đầu diễn thuyết khai mạc, cô ấy mới có thể ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi khịt khịt mũi:

- Sao cả người cậu toàn mùi mồ hôi lẫn mùi nước hoa thế?

Trần Thuật giơ tay đưa lên mũi ngửi:

- Có à? Cậu đừng dọa mình đấy, mới bắt đầu thôi, còn có chương trình cả ngày nữa cơ.

Tôi bảo:

- Được rồi, không đùa cậu nữa, cậu lên ba hàng đằng trước ngồi đi, ngồi đằng sau này mất giá quá.

Trần Thuật nói:

- Mình chỉ là chân lăng quăng chạy qua chạy lại, tên mình chỉ xếp thứ năm trong số các Phó hiệu trưởng, không việc gì đến tay mình đâu.

Tôi hỏi:

- Trường Trung học của các cậu có mấy Phó hiệu trưởng vậy?

Trần Thuật đáp:

- Bảy người.

Hai người ngồi ở vị trí xa nhất đang say sưa chuyện trò, Trần Thuật bỗng nhìn sang người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi ngồi bên cạnh tôi, đắn đo một chốc rồi nói với cô ấy:

- Chị có phải là Tần Phán Phán không? Em là Trần Thuật, hồi trước chúng ta ở cùng đội bơi lội ấy!

Người phụ nữ tên là Tần Phán Phán kia vô cùng kiều diễm, ăn mặc bắt mắt, ngồi im một chỗ cũng tỏa ra phong thái xinh đẹp bức người, nói theo kiểu đàn ông thì là kiểu phụ nữ “vừa nhìn là muốn yêu luôn”.

Cô ấy nhìn Trần Thuật, mỉm cười:

- Em là em gái Mắt To à?

Trần Thuật đáp:

- Phán Phong Lưu, chị đừng gọi biệt danh của em nữa!

Tôi bảo:

- Hai người là bạn cũ của nhau, có phải mình nên nhường ghế không?

Trần Thuật nói:

- Không cần đâu, mình giới thiệu với hai người một chút là được. Đây là Tần Phán Phán, hồi đi học tham gia đội bơi lội thiếu niên của thành phố cùng mình, còn đây là Thục Tâm, bác sĩ pháp y của cục Công an thành phố.

Tần Phán Phán chủ động giơ tay bắt tay tôi:

- Nghe danh đã lâu, rất vinh hạnh được gặp.

Tôi đáp:

- Không cần nói quá, em cũng không có tiếng tăm gì.

Chúng tôi ngồi dưới khán đài nói chuyện thao thao bất tuyệt, bài diễn thuyết của Vưu Vệ Đông trên sân khấu cũng kết thúc, ông hòa vào nhóm người di tản dần ra bên ngoài.

Trong quá trình chuẩn bị cho buổi lễ kỉ niệm, Trần Thuật đã gặp Vưu Vệ Đông hai lần, cô ấy vẫn luôn muốn thăng chức, gặp được cơ hội hiếm có khó tìm, bèn vội vã chặn người lại:

- Thị trưởng Vưu, ngài định đi đâu vậy ạ?

Vưu Vệ Đông bật cười, thân thiện nắm hai tay Trần Thuật:

- Lát nữa còn có một cuộc họp, không thể không tham gia. Rất xin lỗi, cô mấy ngày nay chuẩn bị lễ kỉ niệm trường vất vả rồi, rất tốt, là một nhân tài.

Trần Thuật khiêm tốn:

- Đâu có đâu có, tôi chỉ chạy vặt thôi. Thị trưởng Vưu, tôi giới thiệu cho ông người bạn tinh anh của tôi, cũng là cựu học sinh trường cấp Ba của chúng ta, cô gái xinh đẹp này là bác sĩ pháp y cục Thành phố Thục Tâm.

Vưu Vệ Đông chủ động bắt tay tôi:

- Chúng ta từng gặp nhau rồi, nhưng chưa có cơ hội nói chuyên, Thục Tâm không tệ, còn trẻ nhưng rất có tài năng, là một quân át chủ bài của cục Công an.

Tôi đáp:

- Thị tưởng Vưu quá lời rồi.

Trần Thuật lại giới thiệu tới Tần Phán Phán:

- Còn đây là Tần Phán Phán. Ấy, thế chị Phán Phán giờ đang làm việc ở đâu vậy?

Tần Phán Phán mạnh dạn đưa tay về phía Vưu Vệ Đông chào hỏi:

- Tần Phán Phán, Phó tổng giám đốc đoàn múa Phượng Vũ thành phố Sở Nguyên.

Vưu Vệ Đông không từ chối, bắt tay cô ấy, mỉm cười:

- Các cô gái trẻ bây giờ đều giỏi thật, ai cũng có chức danh.

Tần Phán Phán nói:

- Thị trưởng Vưu, buổi tiệc sau lễ kỉ niệm trường ngài không tham gia là một thiếu sót lớn đấy.

Vưu Vệ Đông đáp:

- Công vụ đầy người, không thể lơ là được, các cô là bạn học cũ nhiều năm không gặp thì nhất định phải vui vẻ nhé.

Hàn huyên thêm mấy câu, Vưu Vệ Đông đi ra tới cổng trường. Hiệu trưởng và Bí thư của trường cấp Ba cũng đi theo, tiễn ông lên xe.

- -----oOo------
 
Nhật Kí Nữ Pháp Y: Để Người Chết Được Nhắm Mắt
Chương 62


Sau lễ kỷ niệm trường cấp Ba, tôi và Tần Phán Phán trở thành bạn bè.

Cô ấy cũng đã ly hôn, hiện đang độc thân, hoàn cảnh giống tôi. Hai người phụ nữ ba mươi tuổi “ba không” – không chồng, không con, không người yêu, cùng nhau hàn huyên tâm sự, lúc rảnh rỗi cùng nhau giết thời gian.

Chất lượng cuộc sống của Tần Phán Phán so với tôi khác nhau một trời một vực, có thể nhận ra thu nhập của cô ấy rất cao. Cô sống một mình trong một căn hộ cao cấp ba tầng, hai phòng khách, còn có một chiếc xe hơi đắt tiền. Dù vậy, tôi cũng không có ý định muốn “trèo cao”, mỗi lần ra ngoài cùng cô ấy, đi ăn gì đi chơi gì cũng đều chia bình đẳng. Đôi khi tôi cũng ghé qua nhà cô ấy, nhưng không thường xuyên cho lắm, nhà cô ấy trang hoàng rất xa hoa, khiến người ta nhìn vào cũng có cảm giác đây là nhà giàu có, ở lại đó quá lâu sẽ không thoải mái.

Lớn lên trong cảnh sang giàu nhưng tính cách của Tần Phán Phán rất tốt, cô ấy đối xử với những người xung quanh không tệ, đôi lúc còn tỏ ra khá nghĩa khí, là một người bạn rất tốt.

Ảo diệu nhất là, có một hôm Tần Phán Phán thì thầm với tôi, cô ấy và Vưu Vệ Đông đang yêu đương.

Tin này thật sự kinh thiên đông địa. Tôi bảo:

- Chị thật sự có thủ đoạn đấy, người đàn ông danh giá bậc nhất thành phố Sở Nguyên mà cũng bị chị tóm rồi. Chuyện từ khi nào vậy, sao lại giấu em?

Tần Phán Phán nói:

- Ông ta thì đàn ông danh giá bậc nhất cái gì chứ, đã qua một đời vợ rồi, cùng lắm thì tính là danh giá bậc hai thôi. Cũng không giấu gì em đâu, lần này không chắc chắn tính đến quan hệ lâu dài đâu, hôm qua ông ta mới tỏ tình với chị, người đầu tiên chị tiết lộ chuyện này là em đấy, đủ thành ý chưa?

Tôi đáp:

- Hai người các chị không phải vừa gặp đã yêu đấy chứ? Hôm chúng ta lần đầu tiên gặp Vưu Vệ Đông, cũng chẳng biết lúc đó trong đầu chị đã có ý định cưa cẩm ông ta chưa.

Tần Phán Phán gạt phắt, nói:

- Ông ta bày trò trước, chị còn chẳng nghĩ đến ở cùng ông ta thì sẽ thế nào. Nói đi cũng phải nói lại, chúng ta đều hơn ba mươi tuổi rồi, tìm một chỗ nương tựa cũng chẳng dễ dàng gì. Có một người tình nguyện ngỏ lời cũng phải cảm ơn trời đất rồi.

Tần Phán Phán lại bắt đầu than thở, khiến người ta chán ghét. Chẳng lẽ không để ý người phụ nữ đã ly hôn là tôi đây, cũng phiền lòng lắm chứ.

Mọi việc đang yên đang lành, con gái Vưu Vệ Đông – Vưu Linh Linh lại làm loạn.

Mùa đông tới, Vưu Linh Linh được nghỉ học, từ Mỹ bay về Sở Nguyên, mới hay tin mẹ đẻ đã nhảy sông tự tử. Lúc ấy, sự việc của Mã Thiên Huệ đã trôi qua được nửa năm.

Vưu Linh Linh khóc lóc lụt nhà, oán trách Vưu Vệ Đông:

- Mẹ mất nửa năm rồi, bố vẫn giấu con, còn lừa con, bảo là mẹ có nhiệm vụ cứu trợ ở Tây Tạng, Tây Tạng không có tín hiệu nên không thể gọi điện thoại, sao lòng dạ bố lại độc ác như thế, không cho con được nhìn mặt mẹ lần cuối!

Vưu Vệ Đông an ủi con gái:

- Bố cũng lo con làm nhỡ nhàng việc học hành, sợ con biết trong nhà xảy ra chuyện thì tâm lý sẽ bất ổn, ở nước ngoài mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì bố cũng không thể chăm nom con được.

Giọng điệu Vưu Linh Linh mang theo sự hoài nghi:

- Nguyên nhân cái ch.ết của mẹ không rõ ràng, trước giờ mẹ vẫn là người lạc quan, sao lại tự sát? Có phải có người hại mẹ không ạ?

Vưu Vệ Đông đáp:

- Con đừng nghĩ ngợi lung tung, cục Công an Thành phố đã có kết luận cuối cùng cho vụ này rồi, hơn nữa lúc mẹ con nhảy sông cũng có mấy người tận mắt chứng kiến. Linh Linh, sống ch.ết có số, con phải chấp nhận hiện thực.

Vưu Linh Linh nghiến răng nghiến lợi:

- Con không chấp nhận, con phải báo thù cho mẹ. – Mắt cô hiện lên tơ máu, nhìn chằm chằm Vưu Vệ Đông – Bà ấy nhất định là bị người ta hại ch.ết.

Vưu Vệ Đông nổi cơn thịnh nộ:

- Nói năng bậy bạ, giống y hệt mẹ cô, vừa về nhà, không nói không rằng đã gây chuyện.

Vưu Linh Linh gào khóc, Vưu Vệ Đông càng thấy phiền phức, xoay người bỏ đi, đóng sập cửa một cái, phát ra âm thanh chấn động.

Hai ngày sau, Vưu Linh Linh tới đội Cảnh sát hình sự, đòi tìm gặp Thẩm Thư.

Vưu Linh Linh đi một chặng đường xa xôi từ Mỹ trở về, về tới nhà cũng không nghỉ ngơi tử tế, tối ngày dùng nước mắt rửa mặt, mặt mũi vô cùng hốc hác.

Thẩm Thư nghe cô tự giới thiệu tên mình, hỏi:

- Cô là con gái của Vưu Vệ Đông? Tìm tôi có việc gì vậy?

Vưu Linh Linh nói:

- Anh chính là Thẩm Thư? Cho tôi xem thẻ của anh.

Thẩm Thư mỉm cười lấy thẻ cảnh sát hình sự ra, đưa cho cô:

- Hàng thật giá thật, giả thì thay mới.

Vưu Linh Linh nhìn qua thẻ cảnh sát, nói:

- Nửa năm trước, mẹ tôi gửi cho tôi một chiếc địa chỉ email, nói rằng ngộ nhỡ xảy ra việc gì, thì đưa địa chỉ email này cho cảnh sát Thẩm Thư ở đội cảnh sát hình sự, bà ấy nhắc đi nhắc lại tôi hai lần. Tôi cảm thấy rất kì lạ, nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều. Không ngờ rằng bà ấy lại xảy ra chuyện lớn thật. Giờ tôi cũng không dám tin, còn tưởng mình đang nằm mơ, mẹ tôi không thể ch.ết vô cớ thế được.

Nói rồi Vưu Linh Linh hai tay ôm mặt, khóc nức nở.

Thẩm Thư lấy một tờ khăn giấy đưa cho cô:

- Về địa chỉ email này, mẹ cô còn nói thêm gì nữa không?

Vưu Linh Linh đáp:

- Mẹ tôi nói bà ấy đã cài mật khẩu dài 128 ký tự cho chiếc email này, có chữ, có số và các kí tự đặc biệt, trừ tôi ra, thì tốt nhất là đừng để ai mở hòm thư ra.

Thẩm Thư hỏi:

- Cô đã mở hòm thư ra chưa?

Vưu Linh Linh đáp:

- Tôi thử rồi, nhưng mẹ không nói mật khẩu cho tôi, tôi không đăng nhập được.

Thẩm Thư lại hỏi:

- Địa chỉ email đó là gì vậy?

Vưu Linh Linh viết: [email protected]

Thẩm Thư trầm ngâm suy nghĩ một chốc:

- Mẹ cô nói chỉ có cô mới giải được mật khẩu à?

Vưu Linh Linh đáp:

- Phải, tôi cảm thấy rất lạ, tôi không học chuyên ngành máy tính, sao có thể tìm ra mật khẩu dài như thế chứ.

Thẩm Thư bảo:

- Chắc chắn mẹ cô đã lưu lại trong chiếc email này một bí mật rất lơn, vậy nên mới cẩn thận như thế. Tôi sẽ nhờ chuyên gia máy tính của ban Thông tin cục Thành phố tới giúp giải mật khẩu, hi vọng sẽ thành công.

Vưu Linh Linh nói:

- Được, nhưng mà giải được mật khẩu xong, nhưng người khác không được xem nội dung trong email, tất nhiên anh vẫn được xem trước.

Thẩm Thư đáp:

- Việc này tôi có để bảo đảm.

Hacker số một của ban Thông tin cục Thành phố Châu Kim Sơn vừa nghe tới việc phải giải mật khẩu 128 ký tự, đầu óc liền vận động cực nhanh, kêu lên:

- Đội phó Thẩm, không có ai cài mật khẩu email dài 128 kỷ tự đâu, lại còn có cả số, chữ và ký tự đặc biệt nữa chứ, đây là không muốn để người khác mở rồi. Anh đừng tưởng hacker là thần thánh, một đoạn mật khẩu dài 6 – 8 ký tự thì còn được, nhiều hơn 12 ký tự là chịu rồi. Anh tìm giữa một tỷ người trong nước, e cũng không thấy ai có thể phá được mật khẩu 128 ký tự cả.

Thẩm Thư hỏi:

- Không thể thử một tí à?

Châu Kim Sơn đáp:

- Thử thì thử thôi, nhưng chắc chắn không có kết quả, thử tới lúc đầu tôi bạc trắng cũng không giải được đâu.

Thẩm Thư bảo:

- Người cài mật khẩu lần này tuyệt đối không giống như những người trước đây đâu, chắc là sẽ có cách xử lý nhanh thôi.

Châu Kim Sơn đáp:

- Trang chủ này không truy cập được ở trong nước đâu, trừ khi đổi IP, muốn phá được mật khẩu để mở email thật sự chỉ có nước lên trời thôi.

Thẩm Thư nói:

- Nếu đã vậy thì để tôi nghĩ cách khác vậy.

Châu Kim Sơn có đề xuất:

- Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có khả năng, nếu có người xâm nhập được vào máy chủ của trang chủ thì có thể tra ra được mật khẩu của email. Nhưng tôi tin là kỹ thuật của đối phương cũng rất cao siêu, sẽ không để người khác xâm nhập vào đủ thời gian để tra ra mật khẩu đâu. Nếu có mấy chục hacker cao thủ đồng loạt tấn công thì may ra có một tia hy vọng.

Thẩm Thư nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên.

Thẩm Thư gọi Vưu Linh Linh quay lại phòng làm việc của anh:

- Email mẹ cô để lại, hacker máy tính chuyên nghiệp cũng không dễ dàng phá được mật khẩu, vẫn cần tất cả chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp.

Vưu Linh Linh nói:

- Tôi thử đăng nhập mấy lần rồi, nhưng mật khẩu dài những 128 ký tự, không thể nào mò ra được.

Thẩm Thư phá tường lửa trong máy tính, đổi IP máy chủ thành IP nước ngoài:

- Mẹ cô nói chỉ có cô mới mở được email này, thế thì chắc chắn sẽ có lý lẽ của bà ấy. Chuyên gia máy tính của cụ Thành phố đã gợi ý cho tôi một hướng, chúng ta không thể phá được mật khẩu nhưng chỉ cần chúng ta yêu cầu lấy lại mật khẩu từ người quản lý trang chủ này là được rồi.

Vưu Linh Linh nói:

- Yêu cầu lấy lại mật khẩu, họ sẽ gửi lại cho chúng ta à?

Thẩm Thư nói:

- Tôi nghĩ, mẹ cô không muốn có người nào đó phá mật khẩu, một là vì đối thủ của bà có thế lực rất lớn, bà không thể không đề phòng, hai là vì cũng muốn ngầm ra ám hiệu cho cô, không được nhờ hacker phá mật khẩu, chỉ có cô tự mình mở email ra thôi.

Vưu Linh Linh đáp:

- Tôi vẫn không hiểu lắm.

Thẩm Thư đáp:

- Tôi vừa mới thử đăng ký một chiếc email với trang chủ này, trong quá trình thiết lập có chức năng yêu cầu lấy lại mật khẩu email, tôi nghĩ mẹ cô lúc đăng ký email cũng sẽ thiết lập để lấy lại mật khẩu, đảm bảo chắc chắn cô có thể đăng nhập được vào email.

Vưu Linh Linh hiểu ra, mừng rỡ nói:

- Nhất định là thế, trước giờ tôi vẫn không hiểu tại sao mẹ nói chỉ có tôi mới có thể giải được mật khẩu, chắc chắn bà ấy đã tính đến biện pháp này.

Thẩm Thư bảo:

- Để lấy lại mật khẩu là cả một quá trình, lúc cô gửi yêu cầu, người quản lý trang chủ sẽ đưa ra ba câu hỏi, cô cần phải trả lời chính xác cả ba câu mới có thể lấy lại được mật khẩu email. Chúng tôi không biết mẹ cô cài đặt ba câu hỏi gì, nhưng hai người là mẹ con nên chắc sẽ có sự thấu hiểu lẫn nhau, tôi tin cô cô nhất định sẽ đưa ra đáp án chính xác.

Nói xong, Thẩm Thư mở số điện thoại của quản lý trang chủ, cho Vưu Linh Linh nhập số điện thoại ấy, gọi thử một cuộc.

Đối phương sử dụng tiếng Anh. Vưu Linh Linh là du học sinh Mỹ, tiếng Anh lưu loát nên có thể xử lý được.

Quản lý đặt ra ba câu hỏi khá riêng tư, Vưu Linh Linh vừa trả lời vừa khóc, nhớ tới khoảng thời gian hai mẹ con vui vẻ êm đềm bên nhau, lòng tràn ngập đau thương.

Người quản lý nói:

- Mật khẩu đã được gửi vào hòm thư của bạn, xin hãy kiểm tra.

Vưu Linh Linh mở email cá nhân mình thường sử dụng, một đoạn mật khẩu dài dằng dặc hiện ra trước mắt.

Thẩm Thư lưu lại mật khẩu, nói với Vưu Linh Linh:

- Trong email này chắc chắn mẹ của cô đã ghi chép lại những bí mật quan trọng, để bảo vệ an toàn cho cô, tôi không muốn để cô biết được nội dung trong đó, cho tới khi điều tra rõ ràng chân tướng, cô sẽ được biết toàn bộ từ đầu đến cuối, có được không?

Vưu Linh Linh nói:

- Mẹ tôi rất tín nhiệm anh, tôi cũng không có lý do gì không tin anh cả, mời anh thi hành đúng luật, tìm ra chân tướng.

Thẩm Thư nhìn cô gái quật cường này, lại không hề ngờ được cô ấy sẽ phải chịu kết cục đau lòng đến mức nào.

Tiễn Vưu Linh Linh ra về, Thẩm Thư mở chiếc email bí ẩn kia, xem qua nội dung bên trong, lập tức tải về máy tính của mình, sau đó xóa sạch hòm thư trong email.

Gương mặt anh hiện rõ: đây là một cuộc chiến cam go nhất từ lúc anh làm cảnh sát đến nay.

Anh biết kẻ địch lớn mạnh đến mức nào. Trong tay bọn chúng, lực lượng của Thẩm Thư chỉ nhỏ bằng con tép. Bọn chúng lúc nào cũng có thể tước bỏ quyền thi hành luật pháp của Thẩm Thư mà không cần nguyên do gì. Chúng có thể tùy ý bịa ra một lý do nào đó, khiến anh phải tiếp nhận điều tra của các cấp trên, ảnh hưởng đến danh tiếng của anh. Thậm chí còn có thể vô duyên vô cớ gán một tội danh lên người Thẩm Thư, tống anh vào tù, cũng không phải việc khó khăn gì.

Những chuyện trên thế gian này không thể phân rõ trắng đen vẫn còn đang nằm sâu trong lòng đất. Mỗi ngày Thẩm Thư đối mặt với những vụ trọng án, kẻ phạm tội hung tàn vô nhân tính, trong quá trình thi hành luật pháp không thể không có một vài sai sát khiếm khuyết. Bọn chúng muốn lợi dụng Thẩm Thư, hoàn toàn có thể vin vào những khuyết điểm này, thậm chí còn có thể nói thành lạm dụng chức quyền. Khi Thẩm Thư đứng trước mặt chúng, những khuyết điểm này sẽ biến thành tội danh, phóng đại lên một chút sẽ là không nghiêm chỉnh thi hành pháp luật, phóng đại lên chút nữa, thì sẽ là phạm trọng tội.

Miệng người như con dao hai lưỡi. Chỉ cần bạn là người thành đạt có tiếng tăm thì bạn nói gì cũng thành chân lý.

Thẩm Thư cảm thấy một màn đen kịt bao trùm lấy bản thân anh.

Trước khi Thẩm Thư kịp phản ứng gì thì đối thủ đã ra tay trước.

Ủy ban điều tra kỷ luật Thành phố đăng công văn có dấu đỏ: Phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự cục Công an Thành phố Thẩm Thư trong quá trình thi hành nhiệm vũ đã nhiều lần lạm dụng quyền hành, không tuân thủ pháp luật trong phán quyết vụ án. Ngày 9 tháng 7 năm 2006, trong quá trình truy bắt kẻ tình nghi Hoàng Thành Võ, vô cớ nổ súng, khiến Hoàng Thành Võ tàn tật. Người bị hại đang được lấy lời khai, thời điểm Thẩm Thư nổ súng, những tội phạm khác cũng có thể làm chứng, Thẩm Thư cố ý gây thương tích cho người khác. Trước khi vụ án được điều tra rõ ràng, tạm dừng tất cả công tác của Thẩm Thư tại đội cảnh sát hình sự, không được dùng quyền thi hành pháp luật.

Công văn này gây nên một trận chấn động trong đội cảnh sát hình sự.

Hứa Thiên Hoa tức giận đập vỡ cốc trà trên bàn, nói:

- Cái thứ công văn chó má gì thế này, làm cảnh sát hình sự bắt tội phạm, có ai mà chưa từng nổ súng chứ? Cái tên Hoàng Thành Võ kia có tội danh gi.ết người, không mang theo còng tay thì bất cứ lúc nào hắn cũng có thể đánh người, đội phó Thẩm chỉ nổ súng thôi, đây cũng tính là lỗi à? Với lại chuyện đã xảy ra từ mấy năm trước rồi, giờ tự nhiên đào lại là có ý gì?

Phùng Khả Hân nói:

- Đây là ép người quá đáng, còn cần phải nói đạo lý gì nữa? Chúng ta làm cảnh sát hình sự, chỉ cần đắc tội một ông lớn thôi thì đều bị xử lý như vậy.

Mã Kinh Lược nói:

- Anh ấy gần đây không tiếp nhận vụ án nào liên quan đến nhân vật tai to mặt lớn, đắc tội ai được chứ?

Hứa Thiên Hoa đáp:

- Anh biết ai có liên quan không? Kẻ ra tay bất ngờ không đoán được, nói không chừng là một vị hoàng thân quốc thích rồi.

Phùng Khả Hân bảo:

- Trong thời gian đội phó Thẩm bị người ta hạn chế quyền hành, chúng ta làm việc còn có gì hứng thú nữa.

Vương Mộc vì chuyện này mà phải đặc biệt xuống ổn định tình hình đội cảnh sát hình sự, nghe thấy Phùng Khả Hân nói vậy liền tức giận:

- Nói gì mà ngu thế, không có hứng thú thì cậu đừng làm, biến đi càng sớm càng tốt, ở đây nói năng bậy bạ làm lung lay tinh thần cả đội, cẩn thận tôi cho cậu biết tay.

Phùng Khả Hân đáp:

- Ngài cục trưởng muốn cho tôi biết tay thì cũng được thôi, mời ngài.

Vương Mộc thấy một tên cảnh sát hình sự cấp dưới nhãi ranh dám hỗn láo với ông ta, cảm thấy rất mất thể diện, mặt đỏ au, mắng:

- Cút, cậu cút ngay ra ngoài cho tôi, từ nay cậu bị đình chỉ công tác!

Mã Kinh Lược vội vàng đứng dậy ngăn hai người đang gây gổ, cậu ta quay qua mắng Phùng Khả Hân trước:

- Sao cậu không biết lớn nhỏ gì thế, bình thường nói chuyện với chúng tôi thì không nói làm gì, sao lại còn linh tinh đùa cợt với cục trưởng Vương? - Sau đó lại trấn an Vương Mộc - Cục trưởng, ngài đừng để ý cậu ấy, thằng nhóc này cầm tinh con lừa, ở trong đội cảnh sát hình sự này chẳng ai quản được nó.

Vương Mộc cũng cảm thấy cùng Phùng Khả Hân gây chuyện ồn ào rất mất mặt, nghĩ bụng sau này sẽ có cách trị cậu sau, bèn nhẫn nhịn nói:

- Người trẻ tuổi, không chín chắn, thích ăn bừa nói bừa. Chúng ta ở đây, đóng cửa lại là một gia đình, tôi cũng không muốn tính toán với cậu. Đổi lại là người khác, hôm nay thằng nhóc cậu sẽ no đòn.

Mã Kinh Lược sợ Phùng Khả Hân định tiếp tục gây chuyện với Vương Mộc, bèn nói:

- Đúng thế đúng thế, cục trưởng Vương rộng lượng, ở cục chúng ta là người có tiếng nói nhất.

Chẳng dễ gì mới tiễn được Vương Mộc đi.

Phùng Khả Hân nhìn theo sau, nhổ một câu:

- Cái lão già này.

Hứa Thiên Hoa cười cười, vòng lại chủ đề câu chuyện:

- Mà sao hai hôm nay không thấy đội phó Thẩm đâu vậy?

Phùng Khả Hân đáp:

- Chẳng biết đi đâu nữa, di động tắt máy, điện thoại bàn ở nhà thì không có ai nhận.

Mã Kinh Lược bảo:

- Chắc tâm trạng anh ấy không tốt, cần yên tĩnh một chút.

- -----oOo------
 
Nhật Kí Nữ Pháp Y: Để Người Chết Được Nhắm Mắt
Chương 63


Đầu xuân. Nắng vàng rực rỡ.

Vụ Mã Thiên Huệ nhảy sông tự tử đã xảy ra được bảy tháng.

Hội trường Tinh Tương thành phố Sở Nguyên. Trong căn phòng hoa lệ, bày hai dãy bàn tiệc mừng đám cưới.

Trừ cô dâu chú rể, chỉ có hai mươi hai vị khách mời.

Chú rể vẻ mặt rạng rỡ như đạt được thành tựu là Vưu Vệ Đông, cô dâu xinh đẹp tỏa nắng là Tần Phán Phán.

Khách mời tời dự đều là quan chức cấp cao của thành phố Sở Nguyên, Vương Mộc và Khâu Thu cũng có mặt.

Tần Phán Phán vốn cũng định mời tôi tới, nhưng tôi tự thấy thân phận của mình không xứng với khách mời lắm, nên từ chối, hẹn sẽ gặp cô ấy chúc mừng sau.

Vưu Vệ Đông mặc bộ vest màu bạc, hàng hiệu đẳng cấp quốc tế, cổ đeo chiếc cà vạt màu nâu đỏ, chân đi đi đôi giày da cùng màu, đầu tóc trang điểm được làm ở salon nổi tiếng chuyên dành cho quan chức ở thành phố Sở Nguyên, cả người toát lên đáng vẻ người đàn ông đạt được thành tựu, khí khái hơn người.

Tần Phán Phán mặc một bộ váy cưới màu hồng, do một thợ thủ công nổi tiếng thiết kế riêng, mỗi đường may đều rất tỉ mỉ, mỗi chi tiết đều rất tinh xảo, bộ váy cưới có giá tới hơn 100,000 tệ. Người đẹp trong bộ trang phục lộng lẫy càng thêm phần tỏa sáng.

Vưu Vệ Đông trịnh trọng phát biểu:

- Hôm nay là ngày cưới của tôi và Phán Phán, cảm ơn các vị đã tới tham dự. Chúng tôi không muốn tổ chức ồn ào, vậy nên làm một bữa tiệc chúc mừng nho nhỏ. Thứ nhất là muốn gửi lời đến các vị lãnh đạo Trung ương, trong khoảng thời gian chuẩn bị lễ cưới không thể tránh khỏi sơ sót, bản thân tôi là Thị trưởng, vậy nên cũng đã làm liên lụy ít nhiều đến mọi người. Hai là chuyện Thiên Huệ qua đời chưa được bao lâu, tôi vốn dĩ cũng không có dự định tái hôn, nhưng duyên phận tới rồi thì không tránh được, tôi cũng chỉ là một người bình thường, không thể không thuận theo, cùng Phán Phán kết thành đôi là một hạnh phúc lớn trong đời tôi.

Khâu Thu đứng dậy nâng ly rượu:

- Chúc Thị trưởng Vưu và cô Tần Phán Phán kết tóc trăm năm, tương thân tương ái, sớm sinh quý tử, tất cả chúng ta cùng cạn ly.

Các vị khách đều cười, khen thư ký Khâu chúc toàn lời hay ý đẹp, nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người.

Tần Phán Phán cũng vui vẻ đứng dậy:

- Hôm nay có nhiều bạn bè tới chúc mừng, tôi cũng xin được đại diện cho Thị trưởng Vưu và tôi, uống với mọi người một ly.

Cô dâu xinh đẹp chúc rượu, mọi người đều vui mừng đồng đồng ý.

Chúc rượu ba lượt, lên món năm lần, mấy người đã hơi ngà ngà say. Bỗng nhiên cửa hội trường mở ra, tổng giám đốc hội trường Tinh Tương mặc trang phục hoa hòe rực rỡ bước vào:

- Thị trường Vưu, bên ngoài có mấy người tìm ngài.

Vưu Vệ Đông hỏi:

- Ai vậy?

Mấy người ngoài cửa tiến vào, một nam thanh niên đi đầu nói:

- Là tôi.

Vưu Vệ Đông thấy anh liền khó chịu:

- Thẩm Thư, sao cậu lại tới đây?

Tần Phán Phán thấy tôi đứng sau Thẩm Thư, vẫy tay về phía tôi, nhưng tôi vờ không nhìn cô ấy, tay định giơ lên rồi lại hạ xuống, gương mặt cô lộ vẻ hơi ngại ngùng.

Thẩm Thư nói:

- Thị trưởng Vưu, diễn kịch xong rồi, ông nên trả giá về những việc mình đã làm đi thôi.

Vương Mộc thấy thế đứng bật dậy, rời khỏi bàn, nói:

- Thẩm Thư, gan cậu to bằng trời rồi, giờ cậu chỉ là dân thường, tự tiện xông vào đây là gây rối trật tự công cộng. Cậu đi ngay cho tôi, không là tôi tống cậu vào tù đấy!

Sau lưng Thẩm Thư còn có một người đàn ông trung niên, từ trang phục đã toát ra vẻ chính nghĩa, lên tiếng nói với tất cả mọi người:

- Phó cục trưởng cục Điều tra hình sự bộ Công an La Vân Ba, cùng cố vấn điều tra hình sự đặc biệt của bộ Công an Thẩm Thư tới thành phố Sở Nguyên thi hành công vụ, điều tra vụ án Mã Thiên Huệ bị sát hại, tất cả những người liên quan đến vụ án đều phải phối hợp điều tra.

Các vị khách mời mặt đều biến sắc.

Vương Mộc bị ba chữ “bộ Công an” dọa sợ mất mật, không nghe rõ La Vân Ba nói gì. Khâu Thu quen trải qua nhiều việc lớn hơn ông ta, phản ứng với tình cảnh này cũng nhanh hơn, nghe trong lời La Vân Ba nói có một chút nguy hiểm, giọng điệu không mấy thiện chí, vội vàng nói:

- Là chuyên gia điều tra hình sự do Trung ương cử tới, mau mời ngồi, ở đây không có người ngoài.

Thẩm Thư không để ý ông ta, nhìn thẳng Vưu Vệ Đông:

- Ông và tình nhân hợp sức lên kế hoạch gi.ết vợ, tự ý bao che lấp li3m, ông một tay che trời lộng hành ở thành phố Sở Nguyên, có thể trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật, nhưng ai ngờ được rằng lưới trời lồng lộng, việc ác ông làm quá nhiều, không ai có thể cứu được ông nữa đâu.

Vưu Vệ Đông làm quan chức bao nhiêu năm, xưa nay không có ai nói với ông như thế, ông bộc phát cơn tức giận, quát lớn:

- Thẩm Thư, cậu là cái thá gì mà dám nói vậy với tôi?

Thẩm Thư khe khẽ cười lạnh:

- Tôi chỉ là một người bình thường đường đường chính chính, không phải là cái thá gì, ông ngồi trên ghế cao, bên ngoài thì hô mưa gọi gió, làm mấy việc lông gà vỏ tỏi này thì có tính là gì đâu.

Vưu Vệ Đông tức giận, mặt trắng bệch, ra lệnh cho Vương Mộc:

- Gọi người tới, bắt tên này đi!

Vương Mộc lấy lại bình tĩnh, nhìn tình hình ông ổn, chỉ dám đứng ngây người ra, cuối cũng cũng không đứng dậy, cũng không làm gì cả.

Tần Phán Phán ngồi trên ghế, gương mặt thất thần, cả người mềm nhũn, bộ váy cưới màu hồng cũng hòa làm một với dáng vẻ u uất của cô.

Thẩm Thư nói:

- Vưu Vệ Đông, kế hoạch giết người của ông quá tinh vi, lúc đầu chúng tôi đều bị ông lừa. Ông có tới bốn nhân chứng, lại đều là những người trẻ tuổi làm ăn chính đáng, trong tình huống này, chúng tôi không thể không tin Mã Thiên Huệ tự vẫn. Nhưng sự thật đằng sau vụ án này giống như hòn đá ném vào biển sâu, lần này phải cảm ơn Cục trưởng Vương. Theo lệ, vụ án tự sát không cần có cảnh sát hình sự nhúng tay vào, Cục trưởng Vương Mộc lại rất coi trọng người đang ngồi ghế Phó thị trưởng đương nhiệm lúc đó, vậy nên bắt tôi và bác sĩ pháp y giỏi nhất của Cục thành phố tới hiện trường.

Vương Mộc tưởng Thẩm Thư đang báo thù tư, nhắm vào quan hệ giữa ông ta và Vưu Vệ Đông, liền ném cho Thẩm Thư ánh mắt phẫn nộ.

Thẩm Thư nói tiếp:

- Ở hiện trường, tôi và bác sĩ pháp y Thục Tâm đều đã nảy sinh nghi ngờ khi thấy thi thể của Mã Thiên Huệ. Xác người bị chết đuối thường nắm hai bàn tay, nắm tay có cát hoặc rong rêu, hoặc là lẫn vào những sợi quần áo của nạn nhân, mà hai tay của Mã Thiên Huệ đều vô cùng sạch sẽ, cũng không vướng tạp bẩn gì trên người. Nhưng nói cho cùng đây chỉ là suy đoán thông thường, muốn kết thành vụ án cần phải có bằng chứng, hai đôi tình nhân có mặt ở hiện trường đều khai rằng họ nhìn thấy Mã Thiên Huệ nhảy xuống sông tự tử, bọn họ không có lý do gì để ngụy tạo lời khai, vậy nên cục trưởng Vương ra lệnh không cần khám nghiệm tử thi, chúng tôi không có cách nào tiếp tục kiên trì.

Vưu Vệ Đông nhẫn nại nói:

- Thời gian của những người ở đây đều quý giá, không có tâm trí nghe cậu ôn lại chuyện cũ đâu, mau nói vào vấn đề chính đi.

Thẩm Thư đáp:

- Chuyện tôi đang nói chính là vấn đề chính. Sau khi trở về Cục thành phố, tôi và Thục Tâm đã bàn bạc với nhau, phát hiện ra điểm khả nghi, đều cảm thấy thi thể của Mã Thiên Huệ có rất nhiều điểm nghi vấn, chắc chắn phải khám nghiệm. Mẹ của nạn nhân đã tới tới đội cảnh sát hình sự, chúng tôi đã lấy được giấy đồng ý khám nghiệm của bà, vậy nên đã tiến hành khám nghiệm tử thi. Kết quả không nằm ngoài dự đoán của chúng tôi. Dưới ánh đèn, da mặt của thi thể Mã Thiên Huệ có màu đỏ hơn so với phần thân, hiện tượng này chứng tỏ cô ấy đã bị người ta nhấn đầu xuống nước ngạt thở dẫn đến cái ch.ết, bởi vì vậy nên tư thế thi thể nạn nhân phần đầu bị gập lại, thời điểm tử vong máu không lưu thông lên não, vậy nên mặt mới chuyển thành màu đỏ. Trong khi đó những người nhảy sông tự vẫn bình thường mặt sẽ đều có màu trắng. Ngoài ra, trong nội tạng và khí quản người ch.ết không hề có một hạt cát, mà nước sông Đen không quá sạch, người tự tử ở sông Đen không thể không hít phải cát, trừ phi người đó đã bị người ta gi.ết chết sau đó ném xác xuống sông Đen.

Vưu Vệ Đông không dám thở ra một tiếng nào.

Thẩm Thư nói:

- Tôi đã gửi kết quả khám nghiệm cho Cục trưởng Vương, hi vọng ông sẽ chú tâm, tiến hành điều tra vụ án này, nhưng ông ấy lại nổi trận lôi đình, nói thẳng nếu tôi không thể kết thúc vụ án ngay lập tức thì sẽ cắt chức tôi. Tôi không chắc ông ấy có liên quan gì đến đến vụ án, dù không được điều tra nhưng tôi vẫn tiếp tục kiên trì.

Tôi tiếp lời:

- Chúng tôi đã gửi kết quả khám nghiệm tử thi lên sở Công an Tỉnh, để được bảo lưu, có một bộ phận có thẩm quyền tiếp nhận. Dù thi thể Mã Thiên Huệ đã được hỏa thiêu nhưng không ảnh hưởng đến hiệu lực của kết quả khám nghiệm về mặt pháp luật.

Vưu Vệ Đông nói:

- Chuyện linh tinh này mà các người dám đánh tiếng tiếng với cả cấp Tỉnh cấp Bộ, đại diện thi hành điều tra các vụ án hình sự của nhân dân cả nước, ai cho các người cái quyền này?

Thẩm Thư đáp:

- Pháp luật cho chúng tôi quyền, ở đất nước này, không có ai lớn hơn luật pháp, ngay cả người nằm thế lực đen tối hung hăng như ông cũng không thể. Chúng tôi đã điều tra lại bốn nhân chứng, không có phát hiện điểm khả nghi, bọn họ không hề nói dối. Trong quá trình trao đổi giữa Thục Tâm và Phương Văn Kiệt, cô ấy đã vô ý đề cập đến biểu hiện của những người nhảy sông tự vẫn, điều này đã gợi ý cho chúng tôi một hướng tư duy mới.

Phương Văn Kiệt từng hỏi Thục Tâm, trong vòng nửa năm xảy ra ba vụ tự sát, tại sao chỉ có Mã Thiên Huệ không để lại giày ở hiện trường, tại sao trước khi nhảy xuống sông cô ấy lại kêu lên một tiếng “A” rất lớn? Hai dấu hiệu này không thề phù hợp với những đặc điểm của những người tự sát, dù không thể tính là một bằng chứng, nhưng bỗng nhiên thức tỉnh lối suy luận đang lâm vào ngõ cụt của chúng tôi.

Theo hướng suy nghĩ này, tất cả những mơ hồ xung quanh vụ án lập tức được sáng tỏ. Bốn nhân chứng chắc chắn không nói dối, họ tận mắt nhìn thấy một người phụ nữ nhảy xuống nước, nhưng người phụ nữ đó chắc chắn không phải Mã Thiên Huệ. Người phụ nữ đó sau khi nhảy xuống sông đã rời khỏi hiện trường, đánh tiếng cho đồng phạm trước đó ném xác người bị hại xuống nước, chỉ là theo tư duy của một người bình thường, chúng tôi đều mặc định thi thể đó chính là người phụ nữ đã nhảy sông. Giải thích như thế, vậy có thể hiểu được rõ ràng lý do tại sao người phụ nữ đó trước khi nhảy sông không để lại giày, tại vì cô ấy hoàn toan không muốn tự sát, không hề trải qua quá trình đấu tranh tâm lý như những người đã sớm có ý định nhảy xuống sông tìm đến cái chết. Người phụ nữ trước khi nhảy xuống sông kêu lớn là để gây chú ý cho những người làm chứng thấy cô ta nhảy sông. Kế hoạch này được an bài rất tinh vi, lừa được tất cả mọi người, chúng tôi phải tốn mất mấy ngày mới có thể hiểu được nó.

Việc phá án tiến triển đến giai đoạn này, chúng tôi đã nhắm vào điều tra Vưu Vệ Đông. Bởi vì nếu trong tình cảnh Mã Thiên Huệ đang chỉ có một mình, ra tay mà không để cho ai biết, thì Vưu Vệ Đông người có khả năng gây án cao nhất. Nhưng chức danh của ông ta là Thị trưởng, chúng tôi không thể công khai điều tra ông ta được.

Tần Phán Phán mặt cắt không một giọt máu, run lẩy bẩy. Khâu Thu ngồi bên cạnh cô cũng đứng dậy khỏi ghế để tạo khoảng cách, biểu thị bản thân không hề liên quan đến cô.

Thẩm Thư tiếp tục nói:

- Nếu suy luận của chúng tôi là chính xác, thì trong kế hoạch này phải có một người phụ nữ, người phụ nữ này có một thân phận đặc biệt và cô ta biết bơi, ngoài ra giọng nói của cô ta cũng phải hơi chững chạc, vậy nên không thể là người trẻ tuổi, nhưng có thể lặn ngụp dưới nước một khoảng thời gian đủ lâu thì tuổi tác cũng không thể quá lớn, là người phụ nữ khoảng ba mươi đến bốn mươi tuổi. Việc điều tra chỉ có thể âm thầm tiến hành, chúng tôi đều rất thận trọng, nhưng suốt một thời gian dài vẫn không thể tìm ra người phụ nữ này. Chúng tôi chỉ có thể tự tạo cơ hội tiếp cận Vưu Vệ Đông, hi vọng có thể tìm được sơ hở của ông ta. Đúng là trời không phụ người có lòng, Thục Tâm tham gia lễ kỉ niệm thành lập trường cấp Ba thành phố Sở Nguyên đã phát hiện ông ta cũng một người phụ nữ có quan hệ rất mờ ám.

Tôi giải thích:

- Bạn học cấp Ba của tôi – Trần Thuật hiện đang là Phó hiệu trưởng trường cấp Ba thành phố Sở Nguyên, cô ấy trước kia là thành viên đội bơi lội thanh thiếu niên Thành phố, năm nay ngoài ba mươi, tôi và Thẩm Thư bèn nghĩ liệu có thể tìm kiếm trong vòng quan hệ bạn bè của cô ấy không. May mắn, trong buổi lễ kỷ niệm trường, người phụ nữ này đã lọt vào tầm ngắm của tôi.

Tần Phán Phán nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập sự ngờ vực và oán trách.

Tôi nói với cô ấy:

- Phán Phán, xin lỗi, tôi đã tiếp cận chị vì mục đích phá án, tôi vẫn luôn nghi ngờ và lợi dụng chị. Lần đó trong buổi lễ kỷ niệm trường, dù chị và Vưu Vệ Đông cố tình giả vờ nhưng không quen, tôi cũng nhận ra hai người đã quen biết nhau từ trước, mà lại còn là quan hệ mật thiết.

Vưu Vệ Đông cũng tỏ vẻ không thể tin nổi, ánh mắt ông ta nhìn tôi chằm chằm, không hiểu trong hôm hội trường, ông ta và Phán Phán chỉ nói chuyện hai câu ngắn ngủi tại sao cũng bị bại lộ.

Tôi đáp:

- Thị trưởng Vưu là một vị quan chức đã có nhiều năm kinh nghiệm, lúc cười có cảm giác khách khí, biểu thị sự thân thiện và quyền lực của ông. Hôm đó nếu tinh mắt, liếc một cái cũng có thể nhận ra nụ cười của ông đang cố che giấu gì đó. Thật sự không khó để phát hiện ra một nụ cười giả tạo, nụ cười bình thường sẽ thể hiện tình cảm từ từ xuất hiện, cười rất thật lòng, giàu thành ý, đuôi mắt cong lên, sau khi cười sẽ không lập tức biến mất ngay. Nhưng nụ cười giả dối thì đuôi mắt cong lên sau đó sẽ lập tức hạ xuống. Lúc ông bắt tay Tần Phán Phán, đã để lộ nụ cười thật sự của ông, ánh mắt của ông cũng trở nên thành thật. Điều này chứng tỏ hai người đã có quan hệ mờ ám từ trước. Đương nhiên, đây chủ yếu vẫn là suy đoán, còn có một khả năng đó là vì Tần Phán Phán rất xinh đẹp, Thị trưởng Vưu lại là một người đàn ông cốt cách như ngọc, khi gặp một cô gái xinh đẹp sẽ mỉm cười thể hiện tình cảm. Nhưng trong câu đối thoại thứ hai giữa hai người, Tần Phán Phán đã hỏi ông tại sao không ở lại tham gia bữa tiệc, giọng điệu của cô¬¬ ấy nhẹ nhàng nhưng vẫn có cảm giác đang yêu cầu, bàn tay cũng hơi siết lại. Tay phải của cô ấy nắm lấy lấy tay trái của ông, đây không phải là một cái bắt tay bình thường, lòng bàn tay hướng vào nhau, dùng sức siết lại, cái bắt tay này tuy trang trọng nhưng mang theo ý tứ, thể hiện rằng Tần Phán Phán đang “ra lệnh” cho ông ở lại tham dự bữa tiệc, một người dân bình thường sao có thể “ra lệnh” cho Thị trưởng thành phố cô ấy đang sống chứ? Trừ phi bọn họ có quan hệ ngang hàng nhau.

Vưu Vệ Đông hét vào mặt tôi:

- Nói năng vớ vẩn, không có phép tắc gì hết!

Tôi mỉm cười:

- Ông bảo tôi ăn nói vớ vẩn, nhưng đây lại là một suy luận rất khoa học, kiểu lý luận này rất quan trọng trong các giờ học điều tra các vụ án hình sự, có người gọi nó là “Đọc Tâm Thuật”, có người cho nó là cách lý giải ngôn ngữ cơ thể, bộ môn này không những giúp chúng tôi thu thập chứng chứ, mà còn giúp chúng tôi chú ý vào những chi tiết quan trọng mà người bình thường bỏ sót, mau chóng tìm ra kẻ tình nghi. Những kẻ tình nghi đều là những diễn viên giỏi, trong cuộc sống hắn vẫn luôn đóng kịch, nhưng vở kịch này lại không có kịch bản, cũng không thể quay lại cảnh, diễn viên có giỏi đến mấy thì cũng sẽ để lại sơ suất. Thị trưởng Vưu, ông có đồng ý với cách nói của tôi không?

Vưu Vệ Đông thở hắt một tiếng, không đáp lời.

Tôi lại nói:

- Từ sau hôm đó, tôi bắt đầu cố ý tiếp cận Tần Phán Phán, với mục đích đến được nơi ở của cô ấy. Cô ấy là một người phụ nữ rất cẩn thận và sạch sẽ, trong nhà được dọn dẹp không dính một hạt bụi, thế nhưng tôi vẫn phát hiện ra dấu vết có đàn ông ra vào căn nhà, hơn nữa lại còn là cùng một người đàn ông. Lần cuối cùng tôi đến, tôi đã nhặt được một sợi tóc của đàn ông trong bồn tắm nhà Tần Phán Phán, may mắn hơn nữa, sợi tóc đó vẫn còn nguyên chân tóc. Chúng tôi đã tiến hành xét nghiệm DNA, kết quả xét nghiệm hoàn toàn trùng khớp với DNA của Vưu Vệ Đông. Lúc đó, Tần Phán Phán vẫn chưa hề công khai chuyện cô ấy và Vưu Vệ Đông đang yêu nhau. Điều này cũng có nghĩa, hai người họ đã sớm quen biết và cùng nhau thông đồng giấu kín chuyện này.

Tần Phán Phán không cầm nổi nước mắt, nức nở:

- Thục Tâm, sao cô lại hại tôi? Tôi vẫn luôn coi cô là bạn bè.

Tôi cảm thấy hơi bối rối:

- Xin lỗi, để phá án, tôi chỉ có thể làm như vậy, thật ra cũng bởi vì năng lực của đối thủ quá mạnh, đến cả việc nghi ngờ chúng tôi cũng không dám thể hiện ra, nếu không lập tức sẽ bị kết thù oán, vụ án này sẽ mãi chìm sâu xuống đáy biển.

Gương mặt xinh đẹp của Tần Phán Phán giàn giụa nước mắt, biểu cảm phức tạp, trông rất thảm hại.

Thẩm Thư nói:

- Thời điểm xảy ra vụ án này chúng tôi đã biết sẽ phải đối diện với một cuộc chiến khốc liệt. Thế nhưng, khi đã nắm trong tay tất cả các manh mối suy luận thì chúng tôi vẫn không có được bằng chứng trực tiếp. Nếu kẻ gây án là một người bình thường, chúng tôi có thể dựa vào kết quả khám nghiệm tử thi để xoay chuyển tình thế, điều tra hành tung của ông ta, buộc ông ta phải mở miệng. Nhưng đối thủ lần này lại là kẻ quyền cao chức trong, chúng tôi chỉ có duy nhất một cách là nỗ lực tìm kiếm thu thập những manh mối nhỏ. Đây là một trận chiến giữa cái mạnh và cái yếu, phe chúng tôi rất thua thiệt. May mắn là con gái của Vưu Vệ Đông đã xuất hiện và lựa chọn chính nghĩa, đứng về phe chúng tôi.

Câu cuối cùng này như một đòn trời giáng xuống Vưu Vệ Đông, ông ta lập tức quay người lại, mới ý thức được con gái đã đứng sau lưng ông, khiến ông ta như bị nhìn trúng tim đen.

Thẩm Thư vừa thấy Vưu Vệ Đông cuối cùng cũng tiến gần đến bờ vực thất thế, biết đây chính là cơ hội anh phải nắm bắt. Anh nhìn thẳng vào mắt Vưu Vệ Đông, nói:

- Chuyện xấu đã làm nhiều rồi, cuối cùng ông cũng phải nhận sự phản bội từ chính người thân của ông. E là ông cũng không ngờ rằng, trước khi Mã Thiên Huệ bị hại đã sớm nhận ra hình thế nguy hiểm của bản thân, vậy nên đã tổng hợp lại những chứng cứ tham ô hối lộ vi phạm luật pháp mấy năm nay của ông, bao gồm tất cả giấy tờ, ghi âm, hình ảnh vân vân,…gom thành một tập tài liệu rồi gửi tới một hòm thư điện tử. Chỉ là tôi vẫn không chắc chắn, tại sao Mã Thiên Huệ lại phản bội ông, e là có liên quan đến việc ông ngoại tình với Tần Phán Phán.

Lúc này Vưu Vệ Đông mới nhận ra ngày tận thế đã gần kề, vinh hoa phú quý đều đã tan tành. Trong một khoảnh khác, bao nhiêu hi vọng đều hóa thành một giấc mơ. Tỉnh giấc rồi, Sở Nguyên vẫn là một thành phố phồn hoa, ông ta vẫn là một Thị trưởng được người người kính nể.

Thẩm Thư không để cho ông ta tiếp tục mơ tưởng nữa:

- Khi cầm trong tay tập tài liệu văn bản và âm thanh hình ảnh này, tôi mới có được chứng cứ trực tiếp để kết thành vụ án. Nhưng Cục trưởng Vương Mộc không chấp nhận lời đề nghị của tôi, lại còn cấm đoán tôi hành động. Vào thời điểm vụ án đã đi tới giai đoạn quyết định, tôi lại bị đình chỉ công tác và quyền hành, đưa tình thế trở về hai bên cân bằng, là một nước đi vô cùng lợi hại của ông.

Trong thành phố Sở Nguyên, một cảnh sát hình sự bình thường của cục Công an thành phố đang phải tiếp nhận điều tra muốn đấu lại với một Thị trưởng đang ở ngoài ánh sáng. Tôi chỉ có thể cầu cứu giúp đỡ từ người ngoài. May mắn cho tôi, thầy Châu Lập Nhân từng dạy tôi hồi tôi học ở trường Đại học Công an, hiện đã về hưu, được cục điều tra hình sự thuốc bộ Công an nhờ cậy, với sự giúp đỡ của ông ấy, tôi đã gặp được Phó bộ trưởng bộ Công An, trình bày cụ thể cho ông ấy tình hình vụ án này. Vị Phó bộ trường này đang làm việc cho Bộ trường, có quan hệ với bên Ủy ban Kiểm tra và Kỷ luật Trung ương. Trong thời gian Thị trưởng Vưu Vệ Đông chuẩn bị hôn lễ, chúng tôi đã tiến hành bí mật điều tra, cuối cùng cũng đã tổng hợp được tất cả bằng chứng thép thể kết án.

Vưu Vệ Đông đổ mồ hôi ròng ròng, ngã rạp xuống đất. Các quan chức lớn nhỏ và những thương nhân giàu có xung quanh ông ta cũng bắt đầu xì xào lùi bước, không dám lại gần ông ta.

Vưu Vệ Đông là người có nhiều kinh nghiệm, đầu óc tính toán linh hoạt, nhìn thấy đại cục đã rồi, ông vẫn gượng dậy:

- Thẩm Thư, cứ cho là cậu đã có trong tay chứng cứ nhưng cũng cần phải có Ủy ban cấp trên tới tiến hành điều tra chứng minh thật giả, cậu chỉ là một cảnh sát hình sự đã bị tước quyền thi hành luật phát, không có quyền kết án.

Thẩm Thư đáp:

- Chuyện này cũng đã sớm nằm trong kế hoạch của ông, giờ tôi có thân phận là cố vấn điều tra hình sự thuộc bộ Công an tới hỗ trợ phá án, vụ án tham ô của ông và cả vụ ông lên kế hoạch sát hại Mã Thiên Huệ. Không sai, một tháng trước, dù tội giết người của ông đã sáng tỏ nhưng chúng tôi vẫn không có bằng chứng trực tiếp nên không thể kết tội ông. Nhưng người tính không bằng trời tính, một cơ hội bất ngờ, bộ phận An ninh toàn quốc của tôi đã đăng nhập vào một IP nước ngoài hiển thị trên bản đồ vệ tinh, phát hiện được một hình ảnh kì lạ, chúng tôi đã gửi hình ảnh này đến bộ phận An ninh.

Bức ảnh được chụp với độ phân giải vệ tinh, chụp rõ nét như nhìn bằng mắt thường, hình ảnh đã ghi lại toàn bộ quá trình phạm tội của các người. Vệ tinh di chuyển theo quỹ đạo vòng quanh bản đồ thành phố Sở Nguyên, cách mặt đất khoảng 300 mét, độ phân giải của những tấm ảnh chụp được rất cao, nói là chụp sắc đến từng milimet cũng không quá. Tinh xảo nhất là, khu vực quanh công viên Nam Lăng thành phố Sở Nguyên cỏ cây rậm rạp rất khó chụp được ảnh rõ nét, nhưng cuối cùng lại có thể bắt được hai tấm hình bằng chứng rất quý giá, trong bức ảnh là một người phụ nữ bơi lên từ dưới sông Đen, sau đó họ lên một chiếc xe ô tê, người đàn ông ngồi ở ghế lái xe là một người đàn ông trung niên.

Thẩm Thư lấy một tấm ảnh chụp vệ tinh đưa cho mọi người xem:

- Qua kĩ thuật phân tích trên máy tính, đã chứng minh được người phụ nữ cả người ướt sũng này là Tần Phán Phán, còn người đàn ông đang đợi trên xe ô tô là Thị trưởng thành phố Sở Nguyên Vưu Vệ Đông. Thời gan vệ tinh chụp được bức ảnh trùng khớp là hai mươi phút sau khi bốn nhân chứng nhìn thấy người phụ nữ nhảy xuống sông. Chúng ta vẫn thường nói “người làm thì có trời biết đất biết”, ngày nay thời đại phát triển kỹ thuật cao, câu nói này không chỉ là một lời đe dọa bóng gió nữa, mà nó đã trở thành sự thật.

Tần Phán Phán quỳ xuống đất, hai tay gạt nước mắt rơi trên áo quần, vừa khóc vừa nói:

- Tôi có tội, là tôi đã hại chết Mã Thiên Huệ. – Cô ta bò đến đến bên cạnh Vưu Vệ Đông, dùng sức kiệt đánh ông ta – Việc ác ông làm vô kể, tại sao còn phải kéo theo tôi, ông trả lại cuộc đời cho tôi!

Hai nhân viên công an đứng sau lưng Thẩm Thư tiến lên tách hai người họ ra, cho mỗi người một chiếc còng số tám.

Phó cục trưởng cục Điều tra hình sự La Vân Ba nói với những khách mời tới dự lễ cưới:

- Mọi việc kết thúc rồi, giải tán thôi. À đúng rồi, Cục trưởng Vương Mộc không được đi, ông cũng có trách nhiệm trong vụ án của Mã Thiên Huệ, bao che cho kẻ tình nghi, phải tiếp nhận điều tra của bộ phận thẩm vấn cấp trên.

Vương Mộc run như cầy sấy, khóc lóc:

- Tôi chấp nhận thẩm vấn, chấp nhận thẩm vấn ạ.

Sau đó, vụ án th4m nhũng của Vưu Vệ Đông hơn nửa năm trước cũng được lật lại, nhân lực tham gia điều tra là hơn 120 người mới có thể điều tra được ngọn ngành tội trạng của Vưu Vệ Đông. Tất cả tài liệu liên quan đến vụ án xếp chồng lên nhau cũng phải cao tới hơn 3 mét.

Vương Mộc vì tội theo bè phái chính trị nên bị khai trừ khỏi ngành Công an, giáng xuống làm dân thường.

Thẩm Thư vẫn bảo vệ được thanh danh của mình. Chỉ có một chuyện nho nhỏ, anh vẫn là một “Phó đội trưởng phụ trách công tác toàn diện đội cảnh sát hình sự Cục thành phố”. Chữ “phó” như bóng với hình ấy bao hàm biết bao nhiêu cám dỗ và bí ẩn.

- -----oOo------
 
Back
Top Bottom