Ngày 4/6/22.
Tôi 17 tuổi một lứa tuổi chưa trưởng thành và cũng không hẳn là nhỏ tôi đã tự cho mình là một kẻ hướng nội vì tôi chẳng có bạn bè tôi cũng chẳng muốn giao tiếp với ai, tôi không thích nơi nhộn nhịp ồn ào chẳng biết bản thân là gì và mục đích của việc tôi tồn tại.
Tôi đã từng chơi vơi giữa thế gian và tìm lấy thứ khiến bản thân muốn tồn tại nhưng càng hi vọng tìm kiếm càng khiến tôi mệt mỏi hơn cố gắng dịu dàng với thế gian này dù nó có đẩy ngã vùi dập tôi đến cùng cực, kẻ mộng mơ luôn mong mỏi phép màu nhưng phép màu trong xã hội lòng người lạnh lẽo này thì làm gì tồn tại.
Và khi tôi càng cố đứng lên nó càng vùi dập tôi, tôi nghĩ bản thân sẽ chết tồn tại giữa trần gian khắc nghiệt này nó quá sức với tôi.
Nhưng rồi tôi vẫn cứ sống mà giữa lòng ngực trống vắng đi ấm áp, tôi đã dần dần như họ không.
Con người luôn có nỗi buồn khác nhau hoặc giống nhau mà bản thân không thể nào nói cùng ai, có thể cùng một nỗi đau mỗi người lại cảm nhận khác nhau bằng cách nào đó dù lòng tôi có lạnh lẽo nhưng chẳng thể ác độc như họ.
Hôm nay chỉ dừng lại ở đây thôi tôi không phải nhà văn đây chỉ là cuộc đời tôi...