Cập nhật mới

Khác nhật kí của một con người =)))

Nhật Kí Của Một Con Người =)))
28/11/2022


Đôi lúc lúc e hay tự ngân nga một bài hát nào đó , dù tâm trạng có như nào đi nữa thì e vẫn luôn lẩm bẩm nó.

Thật kì lạ... bài hát đó e còn chẳng biết nó tên gì và ai sáng tác nó.

E chỉ biết nó được phát ra trên tik tok rồi cứ thế in sâu vào trong đầu e và ngay sau ngày hôm đó thì e cũng chẳng còn nhớ gì nữa...

Từ đó nó cũng trở thành một thói quen của e.

Nó cũng giúp phần nào tâm trạng của e đỡ hơn...
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
30/12/2022


Chet tiet e biet yeu roi...

Eya
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
14/12/2022


...Chào cậu , người mà tớ thích từ tháng 12 năm ngoái.

Người làm tớ muốn phát điên lên , người làm tớ đau lòng.

Tớ đã thích cậu rất nhiều , mỗi ngày tớ chỉ mong được đi học để gặp cậu , được nói chuyện với cậu.

Tớ đã từng nghĩ cậu cũng thích tớ vì...cách cậu đối xử với tớ khiến tớ rung động rất nhiều.

Nhưng rồi...

Hoá ra cậu chỉ đang trêu đùa tớ mà thôi.

Cái ngày đó , tớ đã rất đau lòng khi nghe tin cậu thích bạn thân cũ của tớ.

Đớn thật nhỉ haha

Nhưng tớ không khóc cũng chả có để tâm đâu..chỉ là nó cứ hơi nhói.

Sau tháng hè đó , tớ nghĩ rằng tớ đã quên cậu rồi .

Thật đó!

Tớ quên cậu thật rồi...

Gặp cậu tớ chẳng còn cảm giác gì nữa.

Nhưng mà...

Cậu lại một lần nữa , trêu đùa tớ

Tớ nghĩ rằng cậu là người tốt , thất vọng thật đấy.

Cậu đột nhiên thân thiết với tớ một cách lạ thường , những cảm xúc tớ đã che đậy từ sâu trong trái tim đã trỗi dậy.

Chính cậu!

Cậu đã khiến tớ một lần nữa thành con ngố ảo tưởng rồi lại biến mất như ko có gì?

Gieo mầm cho cây rồi bỏ mặc nó

Tại sao vậy...tớ ghét cậu thật đấy , tại sao cậu lại xấu xa đến vậy.

Tớ đã biết con người cậu như thế nào rồi...

Cuối cùng thì tớ cũng chỉ là thứ để cậu trêu đùa.

Tớ hiểu rồi..là do tớ hết , do tớ quá mềm lòng cứ thế đâm đầu.

Nhưng tớ tiếc kỉ niệm của 2 cta thật đấy haha

Cảm ơn cậu nhé!



Cảm ơn cậu , tớ dường như đã học được một bài học rồi.

...
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
1/2/2023


Được một khoảng thời gian e dần quên đi tất cả mọi thứ.

Dù có để lại sẹo thì e cũng sẽ cố gắng lấy áo che nó đi.

Cảm ơn bố mẹ , cảm ơn những ng bạn , cảm ơn a, cảm ơn tất cả....

Họ đều nằm trong kí ức tươi đẹp của e , một kí ức có chết e cũng mang nó theo.

Kì lạ nhỉ...trong thâm tâm vẫn còn một kí ức mà e đã giấu kín nó đi.

Rằng sẽ không một ai được thấy , vậy mà nó cứ càng ngày càng kêu gào.

Nó muốn ra ánh sáng chứ không phải nơi tối om lạnh lẽo.

Và có vẻ như nó đã đạt được ý nguyện.

E tưởng rằng sau những chuỗi ngày kinh khủng kia.

Cuộc sống vẫn vậy , sẽ đầy màu hồng.

Thời gian dần trôi sẽ phai nhoà đi mọi thứ.

Hoá ra chỉ là ảo ảnh.

Ngày hôm nay tệ thật , bỗng dưng nó quay lại chẳng vì lí do gì.

Cứ thế mà đến một cách bất ngờ.

Tại sao vậy nhỉ?

E đâu có gì để buồn cũng chẳng có gì nuối tiếc quá khứ ấy.

Nhưng nó cứ kéo tới , chẳng vì bất cứ thứ gì chỉ đơn giản là cứ quanh quẩn trong đầu.

Mệt quá , hứa sẽ chẳng nghĩ gì nhiều , viết vài dòng này chắc cũng bớt hơn đôi phần còn giờ thì yên giấc ngủ ngon thôi.
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
9/6/2023


Kì thi quan trọng nhất đối với mình vừa diễn ra cách đây không lâu....

Mình cảm thấy bao nhiêu gánh nặng đã rũ bỏ xuống vực thẳm rồi.

Đã rất lâu mình không còn ngồi đây và viết những dòng tâm sự.

Mình hài lòng và cũng không hài lòng với cuộc sống và bản thân mình hiện tại.

Có phần nào...mình cũng đã quên đi mọi u sầu hay tình yêu , gia đình , bạn bè...

Nhưng bây giờ , thứ lớn nhất mà mình đối mặt không phải là kì thi , đề cương , áp lực điểm số hay vv...mà đó chính là kỉ niệm

Kỉ niệm

Là thứ gì đó luôn day dứt trong lòng mỗi người , nó có thể là những kí ức xấu , kí ức đẹp nhưng nó luôn khiến tâm trạng con người rơi vào trầm tư.

Phải , trong đầu mình toàn là kỉ niệm.

Nhớ

Mình nhớ rằng trước đây , khi chỉ mới đam mê vào anime không lâu thì mình đã tập tành viết truyện.

Thật tuyệt vời khi nó được mọi người chú ý...tới bây giờ mình cũng rất vui vì đã tạo ra được câu chuyện như vậy.

Những bình luận hay tin nhắn mà các độc giả gửi tới.

Trái tim mình như tan chảy vậy...mình nhớ điều đó!

Mình cũng nhớ rằng trước đây khi tập tành đam mê về anime.

Mình đã có cảm giác rất mới lạ từ săn truyện hay mua card , goods về bias , các nv anime.

Nó tuyệt lắm!

Nhưng giờ mình không thấy hứng thú như trước.

Mình cảm thấy nhàm chán hơn , không có hứng thú hay cảm hứng gì cả.

Mình thấy tẻ nhạt...đó chính là điều mình rất ghét ở hiện tại

Mình nhớ lớp của mình , nhớ trường mà mãi mình không thể quay trở về được nữa.

Mình nhớ cr cũ của mình nữa , người đã cho mình biết thế nào là ngu xuẩn vì tình yêu.

Mình nhớ những tháng ngày tiêu cực của mình , buồn , muốn chết , chỉ biết khóc sau đó lại viết lên đây.

Mình nhớ tất cả

Giờ đây mình chỉ muốn cảm ơn tất cả mọi thứ đã đến rồi cho mình những bài học đắt giá.

Nó sẽ chính là hành trang quý báu giúp mình bước tiếp trên hành trình mới...

Chỉ là đôi lúc...mình muốn quay lại những năm trước , khi mình được đón nhận những điều mới mẻ , những cảm giác , hay những độc giả đã cho mình thế nào là động lực.

Một ngày nào đó , mình sẽ xoá app này và những thứ được coi là "thành quả" mà mình đã làm ra ở nơi đây cũng thành tro tàn.

Dù vậy , kỉ niệm về nó vẫn là một thứ "mãi mãi" trong tâm trí của mình


 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
7/7/2023


Chả biết nữa...bỗng dưng tớ thấy có chút buồn , có chút nhớ , có chút hoài niệm...

Tớ nhớ cái hồi tớ mới viết truyện , lúc đó chả có ai thèm xem đâu và tớ cũng nghĩ là viết cho vui.

Thế mà ai ngờ đâu cho tới tận bây giờ thì em nó cũng hơn mấy k view.

Nghĩ vui thật đấy!

Đó là lần đầu tiên tớ nhận được sự ủng hộ , nhận được những lời khen , nhận được sự quan tâm , nhận được tất cả mọi thứ.

Tớ như là người may mắn vậy.

Thế mà giờ...tớ lại thấy buồn , rất buồn vì tớ nhớ năm 2021 quá.

Khi ấy tớ được trẻ trâu hết mình , được nhiệt tình theo đuổi anime , bất chấp bạn bè chửi là wibu.

Khi ấy tik tok tớ toàn anime , edit về anime rồi các pov về hus nữa.

Vui lắm!

Giờ thì..chẳng còn nữa.

Nhiều lúc không muốn nghĩ tới nhưng hôm nay tớ vào và xem lại truyện của mình , từng cmt của các cậu , nó khiến tớ buồn dữ luôn.

Nhớ quá huhu

Tớ nhớ chúng lắm...đó là lần đầu tiên tớ được mọi người chú ý và ủng hộ.

Đó là lần đầu tiên...

Dù sao thì tớ không biết bây giờ các dộc giả còn dùng wattpad hay không hoặc còn nhớ tới truyện tớ không...nhưng tớ chắc chắn một điều rằng tớ luôn luôn nhớ tới các cậu.

Từng cmt một , từng lời nhắn một.

Chúc các cậu có những điều tốt đẹp trong cuộc sống

Haizz sao mà bùn dữ
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
9/7/2023


22:04

Nếu như tôi chưa từng tồn tại...

Tôi mong mẹ sẽ có một tuổi trẻ thật tuyệt vời , được đi học đầy đủ và hơn hết tôi mong mẹ sẽ không gặp phải một người đàn ông như bố tôi.

Khi đó mẹ sẽ không phải đau khổ vì sự khinh thường , tủi nhục và những lời mắng chửi từ bố cũng như họ hàng bên nội.

Mẹ cũng sẽ không phải lo lắng về tôi , từng ngày từng giờ cố gắng cho tôi và em ăn học để rồi thời gian cũng như áp lực cứ kéo lấy thân xác mẹ.

Tôi mong bố sẽ được đi học đầy đủ , có tuổi thơ trọn vẹn với những niềm vui.

Mong rằng bố sẽ không bao giờ được gặp một người phụ nữ như mẹ , mãi mãi không.

Để bây giờ từng ngày từng giờ bố phải gánh vác mọi công việc nặng nhọc chân tay chỉ để kiếm tiền nuôi hai chị em tôi ăn học và có một cuộc sống hạnh phúc.

Rồi dần dần tính cách nóng nảy của bố lại hình thành...

Đáng ra mình không nên tồn tại trên cõi đời này

Mình chính là gánh nặng cho gia đình

Giá như...

Tới bây giờ bản thân tôi chỉ mong bố mẹ sẽ mãi khoẻ mạnh để có thể ở bên tôi cho tới khi tôi thành công.

Dù bây giờ chẳng biết điều gì sẽ xảy ra nhưng tôi không muốn những hiểu lầm hay chịu đựng cũng như uất ức làm mất đi hạnh phúc ra đình , tôi biết tôi may mắn hơn những người khác và tôi không dám đòi hỏi.

Đối với tôi như vậy là quá đủ rồi...tôi chỉ muốn họ mọi thứ về lúc ban đầu để không có những đau khổ của ngày hôm nay.

Nhưng dù sao tới tận bây giờ tôi chỉ biết trân trọng và biết ơn họ rất nhiều , rất nhiều và rất nhiều....

Giá như tôi không tồn tại ở cái thế giới này thì hơn , khi đó bố mẹ tôi sẽ không phải chịu đau khổ như này.
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
11/7/2023


Những thứ không nên tồn tại :

Gián ❌

Tôi✅
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
14/9/2023


Lớp mới bạn mới như cái qq
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
12/10/24


Trong căn phòng u tối cùng những ánh đèn mập mờ, tôi lục lại món đồ đã bị lãng quên từ lâu.

Quái lạ.

Tôi chẳng mảy may gì đến nó mà tới tận giờ lại đi tìm?

Phải chăng chỉ khi trái tim nguội lạnh thì nó mới cần sưởi ấm, cần thứ xoa dịu nó lại.

Ừ, dù có quên cũng không thể quên, nhưng đã nhớ thì sẽ nhớ mãi.

Tôi đã bất lực, mệt mỏi đến phát khóc chỉ vì muốn tìm lại món đồ đã mất, làm sao đây?

Kỉ niệm, kí ức của tôi sẽ tan biến và mờ nhạt nếu 'vỏ bọc' của nó bị mất.

Làm sao đây?

Tôi không phải kiểu người sống ở tương lai, tôi cũng không để tâm đến tương lai.

Sao cũng được.

Rồi cũng chết.

Thế nhưng xin hãy cho tôi về lại quá khứ dù chỉ một lần.

Về những ngày còn non thơ, hồn nhiên.

Về những ngày còn nằm cạnh mẹ, được mẹ ôm vào lòng mà ru ngủ.

Về những ngày mong ngóng đợi bố đón tan học.

Về những ngày được về quê ngắm nhìn cánh đồng mênh mông rộng lớn như một dải ngân hà.

Về...

Dù chỉ một lần.

.Khởi đầu.
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
9.11.24


Sau ngần ấy năm, tưởng chừng trái trái tim tôi đã ngưng đọng, hoà mình cùng cơ thể.

Thế nhưng, nó lại một lần nữa trỗi dậy, khẳng định rằng nó vẫn còn tồn tại, vẫn còn sức sống và mạch chảy.

Nó vẫn là một bộ phận cơ thể

Khi nó tăng dần và tăng dần, tôi nhận ra bản thân mình không thể chối bỏ được nữa.

Tôi biết yêu rồi.

Sau ngần ấy năm.
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
11.11.24


Chết mất thôi😭😭😭

Cứ dính vào tình yêu là khờ đi, cả ngày chỉ nghĩ đi nghĩ lại về ai đó.

Sao mình có thể thích người ta đến thế nhỉ?

Sao mình có thể yêu người trái gu mình vậy nhỉ?

Tôi cảm thấy bất lực, không biết bạn ấy có thích mình không nữa 🙁(

Ovt giai đoạn cuối rồi...
 
Nhật Kí Của Một Con Người =)))
8.12.25


Vậy là đã hơn 1 năm tôi động vào cái 'kho' cũ kĩ này rồi.

Tự ngồi đọc lại những chương nhật kí mà vừa buồn cười vừa thấy thương bản thân.

Nó đã trải qua cái gì mà có thể viết những thứ kinh khủng vào thời điểm đó vậy chứ?

Thế nhưng quá khứ sẽ chỉ là quá khứ, nó luôn là bài học để tôi bước tiếp trên con đường hiện tại.

Đã hơn 1 năm qua tôi không còn bận tâm gì tới việc viết những tâm tư, trăn trở của mình vào đây nữa rồi.

Phải chăng tôi đang sống vội quá sao?

Có lẽ là vậy thật.

Thời gian đã giúp tôi thay lớp vỏ mới, bóng hơn, sạch hơn và dễ nhìn hơn.

Dù cuộc sống bây giờ áp lực hơn rất nhiều so với trước kia, biết bao nhiêu câu chuyện đã xảy đến, song, tôi đã ko còn là cô bé càm ràm, dễ xúc động, mít ướt như trước nữa rồi.

Tôi gần như chỉ biết bất lực, đôi lúc là thở dài trước những biến cố ấy.

Sau cùng lại quay trở về quỹ đạo xu, vẫn cười nói, vẫn trò chuyện và vẫn thực hiện những mục tiêu tiếp theo một cách vui vẻ.

Nhiều đêm tôi tự hỏi, có phải tôi là người vô cảm rồi không?

Khi mà một biến cố lớn đó là người bạn thân thiết của tôi không còn trên cõi đời này nữa, tôi lại bình thản đến vậy?

Tôi quá tàn nhẫn rồi...

Thế nhưng, tôi vẫn cảm thấy vui mừng khi cảm xúc không xuất hiện đột ngột, nó đeo bám dai dẳng trong tôi và có lẽ là mãi mãi.

Những đêm mơ về bạn ấy, những hôm học bài nhớ tới bạn ấy, rồi những hôm bắt gặp hình ảnh bạn ấy ở đâu đây.

Tôi đều bất chợt khựng lại, đôi khi là khóc, hoặc khóc rất nhiều.

Tôi nhớ cậu thật đấy...

Có lẽ, con người tôi không phải người ướt đẫm tình cảm, cảm xúc trong tôi sẽ như mùa nồm vậy, ẩm ẩm và dai dẳng, khiến con người ta khó chịu, bất lực.

Dù sao thì, cảm ơn bản thân vì đã thay đổi, đã tích cực hơn rất nhiều, đã mạnh mẽ đối diện với mọi thứ và cố gắng đạt được mọi thứ dù cho gia đình và cuộc đời, yếu tố bên trong và bên ngoài vẫn quật không trượt phát nào.

Tôi vẫn đứng, vừa đối diện vừa khóc vậy!!

Kệ đi, đời có mấy khi.
 
Back
Top Bottom