Vậy là đã hơn 1 năm tôi động vào cái 'kho' cũ kĩ này rồi.
Tự ngồi đọc lại những chương nhật kí mà vừa buồn cười vừa thấy thương bản thân.
Nó đã trải qua cái gì mà có thể viết những thứ kinh khủng vào thời điểm đó vậy chứ?
Thế nhưng quá khứ sẽ chỉ là quá khứ, nó luôn là bài học để tôi bước tiếp trên con đường hiện tại.
Đã hơn 1 năm qua tôi không còn bận tâm gì tới việc viết những tâm tư, trăn trở của mình vào đây nữa rồi.
Phải chăng tôi đang sống vội quá sao?
Có lẽ là vậy thật.
Thời gian đã giúp tôi thay lớp vỏ mới, bóng hơn, sạch hơn và dễ nhìn hơn.
Dù cuộc sống bây giờ áp lực hơn rất nhiều so với trước kia, biết bao nhiêu câu chuyện đã xảy đến, song, tôi đã ko còn là cô bé càm ràm, dễ xúc động, mít ướt như trước nữa rồi.
Tôi gần như chỉ biết bất lực, đôi lúc là thở dài trước những biến cố ấy.
Sau cùng lại quay trở về quỹ đạo xu, vẫn cười nói, vẫn trò chuyện và vẫn thực hiện những mục tiêu tiếp theo một cách vui vẻ.
Nhiều đêm tôi tự hỏi, có phải tôi là người vô cảm rồi không?
Khi mà một biến cố lớn đó là người bạn thân thiết của tôi không còn trên cõi đời này nữa, tôi lại bình thản đến vậy?
Tôi quá tàn nhẫn rồi...
Thế nhưng, tôi vẫn cảm thấy vui mừng khi cảm xúc không xuất hiện đột ngột, nó đeo bám dai dẳng trong tôi và có lẽ là mãi mãi.
Những đêm mơ về bạn ấy, những hôm học bài nhớ tới bạn ấy, rồi những hôm bắt gặp hình ảnh bạn ấy ở đâu đây.
Tôi đều bất chợt khựng lại, đôi khi là khóc, hoặc khóc rất nhiều.
Tôi nhớ cậu thật đấy...
Có lẽ, con người tôi không phải người ướt đẫm tình cảm, cảm xúc trong tôi sẽ như mùa nồm vậy, ẩm ẩm và dai dẳng, khiến con người ta khó chịu, bất lực.
Dù sao thì, cảm ơn bản thân vì đã thay đổi, đã tích cực hơn rất nhiều, đã mạnh mẽ đối diện với mọi thứ và cố gắng đạt được mọi thứ dù cho gia đình và cuộc đời, yếu tố bên trong và bên ngoài vẫn quật không trượt phát nào.
Tôi vẫn đứng, vừa đối diện vừa khóc vậy!!
Kệ đi, đời có mấy khi.