Ngôn Tình Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 20: Chương 20


Phần lớn nạn dân tràn vào quận Trạc Dương, ngay cả huyện Bình Ninh của chúng ta cũng có không ít nạn dân."Hương lão râu trắng phản bác: "Hoàng quyền cao ngút, nếu chúng ta vô cớ rải lời đồn, chẳng lẽ không phải bất kính với hoàng thượng sao."Vị hương lão cuối cùng gật đầu: "Quận Loan An ở phương bắc hỗn loạn như Địa Ngục nhân gian.

Trạc Dương chúng ta, tìm mấy thanh niên trai tráng nhanh đi nghe ngóng.

Nếu mục đích của bọn họ chỉ là bắt người, chúng ta phải quyết định sớm hơn."Lý Bá Sơn thấy Tam lão không muốn báo cho đám người ngay, vội nói: "Lời tiểu bối nói câu nào cũng là thật, tuyệt không hề nói dối.

Đám người kia khí thế hung hăng, nếu như chờ tìm hiểu tin tức xong sợ sẽ trễ."Tam lão râu trắng nói: "Bá Sơn, ngươi còn nhỏ, gặp chuyện dễ bối rối.

Chúng ta đời đời kiếp kiếp ờ trấn Hạ Hà, ăn muối còn nhiều hơn ngươi ăn cơm.

Mặc dù triều đình thế lớn nhưng mọi thứ đều có pháp luật, có lẽ sẽ không tự tiện bắt người, thoải mái đi."Lưu đại cữu vỗ bàn một cái, lớn tiếng nói: "Cháu trai ta đã báo cáo chuyện này, là mấy người không nghe khuyên bảo.

Nếu có chuyện xấu xảy ra, ta và cháu trai không liên quan gì cả.""Lưu đồ tể, chúng ta biết tâm ý của Bá Sơn, không phải là giấu diếm mà là liên lụy sâu xa, phải làm việc thận trọng."Sau khi bọn họ đi, Tam lão râu trắng cười nhạo nói: "Chỉ nghe người người Lý gia nói một câu mà chúng ta đã tập hợp đám người, chẳng phải là trò đùa sao."Lý Bá Sơn và Lưu đại cữu cùng về nhà, mặc dù Lý Bá Sơn cảm thấy sau khi điều tra xong chuyện bắt lính hơi không ổn nhưng vẫn hiểu được sự khó xử của đám người.

Ở thời đại hoàng quyền lớn hơn trời này, tuy nói hoàng quyền không hạ huyện, lễ pháp tông tộc trói buộc mọi người nhưng tông tộc vẫn phải cân nhắc sự uy h**p của hoàng quyền.Lưu đại cữu nói: "Bá Sơn, đám người này cứ như thế, làm việc lo trước lo sau, không thẳng thắn gì cả, nhất định phải để lửa cháy đến nơi mới nhích mông."Lý Bá Sơn nói: "Đại cữu, chẳng qua con cảm thấy hơi hoang đường.

Con của con còn nằm trên giường không rõ sống chết, cũng hiểu đám quan binh kia không phải người lương thiện, nào có thể nói đạo lý với bọn chúng.

Đại cữu, con thấy chúng ta nên chuẩn bị sẵn sàng."Lại nói: "Không bằng chuẩn bị thêm lương thực, không biết khi nào hạn hán kết thúc.

Thuế má càng tăng, đến lúc đó lương thực vô cùng quý giá.".
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 21: Chương 21


Lưu đại cữu nói: "Nói có lý, từ trước đến nay trấn Hạ Hà của chúng ta mưa thuận gió hòa, hiếm khi có nạn đói.

Nếu như trời tiếp tục không mưa, chỉ sợ giá lương thực tăng cao."Lý Bá Sơn và Lưu đại cữu trở về nhà mình, trên đường đi vô cùng lo lắng.Bởi vì từng bị quan binh uy h**p trực tiếp nên Lý Bá Sơn hiểu đám người kia sẽ không để ý đến sự sống chết của bách tính, Mà nhóm Tam lão đã sống an ổn quá lâu, mặc dù biết ông nói tình hình thực tế nhưng trong lòng không hề muốn tiếp nhận.Lý Đại Thành nhìn thấy Lý Bá Sơn trở về, vẻ mặt ủ rũ, hiểu ra lần này đi không có kết quả tốt."Bá Sơn, mau vào đi thôi.""Cha, Tam lão nói sẽ phái người vào huyện hỏi thăm một phen."Lý Đại Thành vuốt râu: "Ta đã sớm đoán được là như thế, Bá Sơn, chúng ta không thẹn với lương tâm là được.""Trấn Hạ Hà đã lâu không trải qua mưa gió, nhiều lắm chỉ là thời gian qua chịu khổ, chịu một chút vẫn sống tiếp được.

Từ xưa lao dịch đều là đại sự, ngày xưa trấn Hạ Hà cũng có nhưng chưa khi nào có chuyện bắt người lung tung.

Cho nên bọn Tam lão làm như thế cũng hiểu được.

Chỉ là…"Lý Bá Sơn vê râu: "Ta cảm thấy thiên hạ sẽ đại loạn.""Cha, sao cha biết?"Lý Đại Thành lắc đầu: "Có lẽ bận rộn, khô hạn, chiến loạn lại thêm triều đình không quan tâm, quan lại hoành hành bá đạo, dân chúng lầm than, thế cục không muốn loạn cũng khó.

Bá Sơn, ta thấy chúng ta phải sớm tính toán, chuẩn bị nhiều lương thực một chút.

Ai biết làm sao tính được số trời, phải ứng đối trước tốt hơn."Lý Đại Thành lại gọi Lý Thúc Hà tới."Thúc Hà, gần đây con đừng đợi ở nhà, đi dạo bên ngoài thêm đi, tìm bọn Trụ Tử trò chuyện."Lý Thúc Hà gãi gãi đầu, không hiểu."Vì sao thế? Có phải cha ghét bỏ con ở nhà ăn không ngồi rồi?"Lý Đại Thành bị hắn chọc cười, bất đắc dĩ nói: "Nhà ta xảy ra chuyện lớn như thế, con có thể kìm nén được không muốn tìm người nói chuyện sao?"Hai mắt Lý Thúc Hà tỏa sáng: "Con hiểu, Tam lão không muốn nói cho đám người, nhưng chúng ta bàn tán bọn họ không quản được, vậy con đi."Lý Đại Thành căn dặn nói: "Có một chuyện con phải nhớ rõ, đừng kéo Đại Ngưu vào, nên nói thế nào con tự suy nghĩ đi."Lý Thúc Hà vỗ ngực một cái: "Yên tâm đi, cha, con có ngốc cũng sẽ không kéo Đại Ngưu vào.".
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 22: Chương 22


Tin tức truyền ra của Lý Thúc Hà rất nhanh, trong vòng một ngày, toàn bộ người trên trấn cơ hồ đều biết quan phủ muốn chiêu binh.

Nhất là mấy thanh niên trai tráng trấn thủ ngoài trại môn, nghe Lý Thúc Hà nói xong, liền tụ tập cùng một chỗ bảy miệng tám lưỡi sôi nổi thảo luận chuyện này.

"Năm nay chúng ta đều nộp thuế đầy đủ mà, nhưng nếu có quan lại đến, nhất định sẽ bắt người đi.

""Còn không phải sao, biểu cữu nhà dì Hai ta ở huyện lân cận gần, nói bên đó đã sớm bắt người, lúc đó ta còn buồn bực nghĩ huyện Bình Trữ chúng ta sao lại không có động tĩnh chứ?""Nếu buổi tối thật sự có quan binh đến bắt người thì làm sao bây giờ? Chúng ta có mở cửa cho họ không?”"Ngươi ngốc sao? Mở cửa không phải là thả hổ vào sao? Nếu mà thấy có người đến, chúng ta phải hét ầm lên rồi chạy thật mau.

”"Đúng vậy đúng vậy, ta nghe nói bọn họ cứ hễ thấy người là bắt đi luôn, ta cũng không muốn bị đám quan bình đó bắt đi đánh giặc, nhà ta chỉ có mình ta độc đinh, nếu ta bị bắt đi, nương của ta sau này phải làm sao đây?""Đã bàn bạc rồi đó, nhớ kỹ, bất luận là ai canh cửa đều phải canh kĩ một chút.

"Trụ Tử tối nay không cần canh giữ cổng trại, trong nhà hắn chỉ có hắn và mẹ.

Nương của Trụ Tử đang ngồi ở trong sân, hướng về phía ánh trăng, chân giẫm lên rơm mềm đan đồ đạc, còn Trụ Tử thì đang dùng dao xắt khoai lang.

Khoai lang thái lát phơi khô có thể bảo quản trong một thời gian dài, bỏ vào nồi nấu, đối với nhà bọn họ cũng thành một bữa cơm.

Trụ Tử cũng muốn cho nương ăn uống tốt hơn một chút, nhưng lương thực vừa gặt xong đều phải dùng để nộp thuế, không có biện pháp nào khác, chỉ có thể ăn khoai lang.

Hắn nghĩ đến chuyện ban ngày trên trấn bàn luận sôi nổi, trong lòng suy tính, việc này rốt cuộc có phải là thật hay không, nếu là thật, hắn sẽ bị bắt đi, nương hắn phải làm thế nào đây?Giữa đêm hè nóng nực, nhà nào cũng ở trong sân hóng mát.

"Mau chạy đi, có quan binh tới bắt người rồi!"Một tiếng kêu thất thanh truyền đến, màn đêm yên tĩnh bỗng chốc bị phá tan.

Trụ Tử giật mình nhảy dựng lên: "Nương, quan binh thật sự đến bắt người! ”Mẹ của Trụ Tử tai có chút vấn đề, vừa rồi nghe không rõ tiếng hô bên ngoài, lại nghe Trụ Tử nói như vậy, nhất thời luống cuống, tay run rẩy nói: "Nhanh, Trụ Tử, con mau chạy đi!".
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 23: Chương 23


Hắn gấp đến mức giậm chân: "Còn mà chạy thì nương phải làm sao?”Nương Trụ Tử đẩy hắn: "Con chạy ra từ cửa sau của trại đi, ta chỉ là lão bà què, bắt có ích lợi gì? Nếu con không chạy, bị bọn họ bắt, chúng mới thật sự là hết con đường sống.

"Trụ Tử gấp gáp nói: "Nương, vậy con chạy trước, người phải cẩn thận một chút, chờ hừng đông không có người tới nữa con sẽ trở về tìm nương.

”Lý gia lúc này cũng loạn thành một đoàn.

Lưu thị gấp gáp giống như kiến trên chảo nóng: "Lão đầu tử, phải làm sao bây giờ?”Lý Đại Thành trầm tư một lát: "Ba huynh đệ Bá Sơn từ cửa bắc trại chạy ra ngoài, đừng quay đầu lại, khi nào tình hình ổn định thù hãy trở về, ta ở nhà trông nhà.

”Lý Trọng Hải phản bác: "Không được, cha, để con ở lại nhà đi, nương và đại tẩu bọn đều ở nhà, chỉ có một mình cha quá nguy hiểm.

”Lý Thúc Hà nói: "Cha, con là con út, cũng chưa có con, không có gì vướng bận, để con ở nhà đi.

"Ngư Nương đứng cách nửa cái sân, nhìn thấy Cố thị nức nở một tiếng, che bụng không nói lời nào.

Lý Bá Sơn nói: "Được rồi, hai người các đệ đừng nói nữa, ta là lão đại trong nhà, thế nào cũng phải là ta ở lại.

”Tất cả mọi người trong viện đều nhìn về phía Lý Đại Thành, đang chờ ông đưa ra quyết định cuối cùng.

Lý Đại Thành vỗ bàn một cái, nghiêm túc nói: "Đều im lặng hết cho ta, lúc này rồi còn thêm loạn! Nghe ta nói đây, cả ba người các con đi cùng nhau! Ta ở nhà tự nhiên sẽ có biện pháp ứng phó! Ai không đi, đừng trách sau này ta không nhận người đó là con!"Tính tình Lý Đại Thành trước nay đều khá ôn hòa, rất ít khi nổi giận, nhưng một khi ông nổi giận, so với Lưu thị còn đáng sợ hơn.

"Cha!"Sau khi ba người Lý Bá Sơn rời đi, Lý Đại Thành đứng ở trong sân, thân thể tựa như thêm một phần trắc trở.

"Mọi người cũng đừng đứng đó ngây ngốc nữa, có thứ gì quý giá đều nhanh chóng giấu đi, chôn ở trong đất, nhét ở khe tường cũng được, đợi lát nữa đừng để người ta lục soát được.

Giấu đồ cho tốt, sau đó đến chính phòng.

""Nương, chúng ta cũng đi thu thập đồ đạc đi, Tam Ngưu vẫn còn đang ngủ.

"Ngư Nương cầm tay Trần thị, chỉ cảm thấy tay nương còn lạnh hơn so với Đại Ngưu trước kia.

Trần thị nắm chặt nắm tay: "Được, chúng ta đi thu dọn đồ đạc.

”.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 24: Chương 24


Sau khi thu thập xong, mấy người Lý gia già yếu bệnh tật còn lại tụ tập ở chính phòng, thắp nến mà bình thường không dám dùng.

Lưu thị đi vào phòng bếp xách theo một con dao thái lớn, đây là của hồi môn năm đó của bà.

Mà Vương thị cùng Cố thị, Nhị nhà, Nhị Ngưu, Tam Ngưu và cả Ngư nương, cũng đều đổi một thân quần áo mới.

Đối với nhà làm nông bọn họ, đây đều là những thứ hiếm hoi và rất có giá trị.

"Đợi lát nữa quan lại tới, hỏi mấy người bọn họ đi đâu, các con liền nói đã chạy ra bên ngoài, còn lại cũng không biết, nếu tiếp tục hỏi thì cứ khóc lên, đừng để cho bọn họ giận chó đánh mèo trên người các con.

Hiểu chưa?”"Ông nội, còn ông thì sao? Họ có bắt người đi không?" Ngư nương biết quan lại thời này bắt người cũng không có kính già yêu trẻ, nể nang gì hết.

"Gia gia tự có biện pháp, Ngư Nương đừng lo lắng.

" Lý Đại Thành vuốt v3

Bên ngoài truyền đến tiếng gà gáy chó sủa, từng ngọn đuốc chiếu sáng nửa bầu trời.

"Quan gia, ta van xin người, những lương thực này là khẩu phần còn sót lại của nhà chúng ta, các ngươi lấy đi hết thì chúng ta sống như thế nào đây?""Cút đi! Ai bảo gia đình các ngươi chạy sạch, còn cản trở chúng ta làm việc, có tin ta giết ngươi luôn không.

”"Cha! Ngươi quay lại, các ngươi đừng lôi cha ta đi!”"Trời ơi, gà của ta! Tất cả các người phải bị sét đánh!”"Hài tử của ta! Ngươi kéo nó đi là muốn mạng của ta hay sao?"Ngư nương cùng Lý Đại Thành đứng ở trong sân, nghe được xa xa truyền đến tiếng ồn ào, dần dần, thanh âm này càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.

"Ngư Nương, cháu mau vào phòng đi, đứng phía sau nương và tổ mẫu, không được đi ra.

"Ngư Nương đi thẳng vào phòng không quay đầu lại, nàng hiểu được, lúc này nàng không làm được gì cả.

Bên ngoài cửa phụ truyền đến tiếng gõ "Bang bang bang": "Mau mở cửa ra!"Lý Đại Thành hít sâu một hơi, khom lưng mở cửa ra: "Quan gia, mấy người nông dân bần cùng như chúng ta vốn chẳng có gì hết, ba đứa con bất hiếu kia của ta nghe được quan gia đến, sợ tới mức đều chạy vội đi mất, chỉ để lại một nhà già trẻ ốm yếu như thế này đây.

”"Khụ khụ, lão mấy ngày gần đây không khỏe, kính xin quan gia thứ lỗi.

"Quan binh cầm đầu vẻ mặt nhăn nhó: "Dong dài nhiều như vậy làm gì, nếu nhà các ngươi không còn ai, thì chúng ta lấy lương thực, lương thực đâu?”.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 25: Chương 25


"Quan gia, lương thực nhà ta đều đã nộp thuế hết, chỉ còn một chút để cả nhà già trẻ sống sót, quan gia ngài đại nhân đại nghĩa, lưu lại cho chúng ta một chút có được không.

" Lý Đại Thành thấp giọng nài nỉ.

Quan binh đẩy Lý Đại Thành ra, Lý Đại Thành thuận thế ngã xuống đất, "khụ khụ", phun ra một ngụm máu.

Ngư Nương trốn ở phía sau, trong viện bị đuốc chiếu rọi sáng như ban ngày, nương theo khe hở, nàng chỉ cảm thấy sắc mặt gia gia nàng biến thành màu vàng ố, tim nàng lên nhảy một cái, dùng sức đẩy Lưu thị ra, nhanh chóng chạy về phía Lý Đại Thành.

Trần thị kinh hô: "Ngư Nương, mau trở về!"Ngư Nương nhào tới trên người Lý Đại Thành, chôn ở trên người ông gào khóc: "Hu hu hu gia gia, gia gia đừng chết.

Lúc trước cha nói bệnh lao của gia gia trị không nổi, là thật sao, hu hu hu gia gia ngươi đừng dọa cháu.

”Lý Đại Thành sửng sốt trong chớp mắt, ôm Ngư Nương, lại khổ sở ho vài cái: "Ngư Nương đừng khóc, gia gia không phải vẫn còn sống đây sao?”Một binh lính phía sau nghe được lời Ngư Nương nói, lui về phía sau vài bước, cách bọn họ rất xa.

Quan binh cầm đầu nhíu mày, Lý Đại Thành vừa cao vừa gầy, thân hình chẳng có chút thịt nào, nhìn bộ dáng cũng giống như bệnh tật đầy mình.

Hắn bỗng thấp giọng quát lớn: "Còn đứng đó sửng sốt làm gì, đều đi tìm lương thực cho ta.

”Quan binh tránh Lý Đại Thành và Ngư Nương đang nằm sấp trên người ông khóc lóc, bắt đầu lục lọi tìm đồ.

Quan binh tiến vào chính phòng, Lưu thị cầm đao gắt gao bảo vệ phía sau.

"Ai ôi, lương thực của ta, các ngươi đừng lục, đúng là muốn mạng của chúng ta mà!" Lưu thị gào khóc, tiếng khóc cao thấu trời xanh.

Vương thị, Trần thị và Cố thị cũng đều thấp giọng khóc.

Nhị Ngưu ngẩng đầu muốn nhìn về phía trước, Vương thị hung hăng véo nó, nó bĩu môi, gào khóc lên: "Cha, sao cha không trở về? Lương thực của gia đình ta sắp bị cướp hết rồi!"Nhị Nha cùng Tam Ngưu còn nhỏ, bị Vương thị và Trần thị ôm vào trong ngực, thấp giọng khóc nức nở: "Nương, đừng để cho bọn họ cướp lương thực đi, Nhị Nha còn ăn không đủ no.

”Thấy gà bị bắt đi, Nhị Nha khóc càng đau lòng hơn.

Quan binh đá lật bàn, mở tủ ra, ngoảnh đi ngoảnh lại, nhìn thấy Đại Ngư nằm trên giường: "Ôi, ở đây còn có một tiểu tử này!".
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 26: Chương 26


Lưu thị cầm dao xông tới, hô: "Ngươi đừng động đến tôn tử ta, nó cũng bị bệnh lao như gia gia nó, ngươi có lôi nó đi cũng không đánh trận nổi đâu!"Hai mắt Đại Ngưu nhắm nghiền, giật giật mấy nhát, ngay sau đó là một trận ho khan tê tâm liệt phế, phun ra một ngụm máu.

Quan binh vội vàng lui về phía sau, mắng: "Thật xui xẻo, cả nhà này đều bệnh tật.

”Sau một trận càn quét thì lương thực, la, mấy con gà mái đẻ trứng, con gà trống đang bừng bừng sức sống, còn có mấy cái chăn mới, thịt khô Lưu thị treo trên xà nhà, chỉ cần là thứ hữu dụng đều bị bọn chúng lấy đi hết.

"!.

Nhìn nhà này bệnh tật đầy mình, thế mà cũng có chút đồ đạc.

"Quan sai cầm đầu nghe vậy, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Lý Đại Thành.

Ngư Nương thở phì phò, nằm sấp trên người Lý Đại Thành, khóc càng lớn tiếng: "Gia gia, gia gia làm sao vậy! Đừng làm con sợ!”Lý Đại Thành làm bộ, lại phun ra một ngụm máu.

Quan binh nhíu mày, phất phất tay: "Đi, đi tới nhà kế tiếp, nếu không bắt được người thì đốt nhà bọn chúng cho ta.

”Quan binh đã rời đi, nhưng cửa vẫn đang mở rộng, Ngư Nương không dám khinh thường, tiếp tục gào khóc.

Lưu thị cầm đao, đi đến chỗ để lương thực, trống rỗng, cái gì cũng không còn, ngồi trên mặt đất, ôm mặt khóc lóc: "Ông trời ơi, đây là nghiệt gì vậy? Ngay cả khoai lang khô cũng không để lại cho chúng ta, bọn chúng muốn làm cả nhà chúng ta đói chết hết hay sao? Thời thế này không để lại cho người ta một chút đường sống nào!"Một lúc lâu sau, bên ngoài không còn truyền đến tiếng của quan binh nữa.

Lý Đại Thành nói: "Ngư Nương, đứng lên đi, người đã đi xa rồi.

”Ngư Nương từ trên người Lý Đại Thành đứng lên, cúi đầu, vừa rồi khóc quá nghiêm túc, nước mũi đều chảy ra.

"Gia gia, vừa rồi sao người hộc máu được vậy?"Ngư Nương khó hiểu, chẳng lẽ ở thời cổ đại đã có thiết bị cao cấp như bao máu hay sao?Lý Đại Thành: "Là hoa kế, không phải cháu thường xuyên cùng Nhị Ngưu hái hoa kế chơi sao?”Hoa kế nhỏ sau khi nhai nát nhổ ra nước miếng rất giống màu máu, đám trẻ con nhàm chán, thường xuyên hái hoa kế nhai nát dọa người.

Ngư Nương không nghĩ tới gia gia lại nghĩ ra kế dùng hoa kế giả bệnh, quả thật quá nguy hiểm, nếu như không phải ban đêm tối tăm, đuốc soi không rõ lắm, nói không chừng sẽ lộ tẩy.

.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 27: Chương 27


Sau khi quan binh rời đi, Ngư Nương trong lòng một trận sợ hãi, vừa rồi khóc đến cả người nóng lên, cổ họng đều khàn khàn, hiện tại dần dần tỉnh táo lại, ngẫm lại hành động vừa rồi của nàng, thật sự quá l* m*ng, chỉ cần xảy ra một chút sai lầm thôi, nói không chừng mạng nhỏ đã không cònSau khi quan binh đi, trong nhà bừa bộn đồ đạc, từ chăn trên giường cho tới chậu rửa mặt, còn có cát mà Ngư Nương chất đống bên tường luyện chữ cũng bị lật đổ hết.

Lý Đại Thành thở phào nhẹ nhõm, nhìn ông có vẻ như đang thoải mái, hết thảy đều nằm trong dự liệu, nhưng kỳ thực từng bước đều chông chênh bên vách núi, từng bước đều như đi trên băng mỏng, lâm vào vực sâu.

May mắn cửa phụ ở trong ngõ, những quan sai kia không đoán được quan hệ giữa y quán và nhà bọn họ, bằng không không chỉ là lương thực bị cướp đi, mà ngay cả mạng cũng không còn.

Cũng may Ngư Nương là một người thông minh, nhìn ra mánh khóe, phối hợp diễn cùng ông.

Trần thị chạy ra ôm chặt lấy Ngư Nương, đánh vào lưng Ngư Nương mấy phát: "Ai cho con lá gan đó, con muốn dọa chết nương hay sao.

”Vừa nói xong, nước mắt liền rơi xuống.

Ngư nương chôn mặt ở trong ngực Trần thị, cảm thấy an tâm trước nay chưa từng có.

"Nương, con sai rồi.

""Con sai cái gì, là ta sai mới đúng, sinh ra cái đồ oan nghiệt như con, con đây là muốn mạng của nương hay sao?”Tam Ngưu thấy vậy chạy tới, túm lấy quần áo Trần thị: "Nương đừng khóc, còn có Tam Ngưu mà, sau này kẹo của con đều cho nương hết, có được không?’ Trần thị đưa tay ôm Tam Ngưu, đem nữ nhi cũng ôm vào trong ngực, ôm mãi không buông tay.

Trong phòng, Vương thị vội vàng đến bên Lý Tử Yến, Lý Tử Yến lung lay từ trên giường ngồi dậy, Vương thị nắm lấy tay Lý Tử Yến, khóe mắt rưng rưng, khẩn trương hỏi: "Sao con lại hộc máu? Có khó chịu ở đâu không?”"Nương, con không sao đâu.

" Nói xong lấy một nắm hoa tiểu kế giấu ở dưới gối ra: "Là gia gia lén nhét hoa kế cho con mới dễ dàng qua mặt được bọn họ.

” Nhị Ngưu cởi giày ra, trèo lên giường tựa vào bên cạnh Lý Tử Yến, hắn vừa trải qua một hồi kinh hoảng chưa từng có, trong lòng thực sự rất kích động, vội vàng kể chuyện với ca ca: "Ca, ta kể huynh nghe, những người trong viện vừa rồi đáng sợ như thế nào! "Vương thị vội vàng nói: "Nhị Ngưu mau xuống, đừng đụng vào vết thương của đại ca con.

”"Con sẽ cẩn thận, sẽ không đụng phải vết thương, nương đi ra ngoài đi, con muốn nói chuyện với đại ca một lúc.

”.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 28: Chương 28


Vương thị nói: "Vậy con chăm sóc đại ca cẩn thận chút, đừng nói quá nhiều, ca ca phải nghỉ ngơi thật tốt.

Đại Ngưu có khát không, nương đi vào bếp đun cho con ít nước nóng uống nhé!”Lý Tử Yến vốn muốn nói mình không khát, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy của Vương thị, lời từ chối đến bên miệng liền biến thành đồng ý: "Được.

”Vương thị trên mặt lộ rõ vui mừng: “Con ở đây chờ, nương đi nấu nước.

Nhị Nha, lại đây cùng nương đi.

”Vương Thị dắt Nhị Nha vào phòng nấu nước.

Lúc này, Cố thị cùng Lưu thị đang hỗ trợ kiểm kê đồ vật trong nhà.

Lý Đại Thành từ trong sân bước vào.

"Thê tử lão tam, con còn đang mang thai, đừng mệt mỏi quá, trước tiên trở về nghỉ ngơi đi, nơi này có ta và nương con là được.

"Cố thị gật đầu: "Cha, vậy con trở về trước.

”Lý Đại Thành khoát tay áo: “Đi nghỉ ngơi đi, đừng lo lắng cho lão tam, hắn cùng lão đại lão nhị đang ở cùng một chỗ, sẽ không có việc gì đâu.

”Lưu thị khóc giàn giụa nước mắt nước mũi, nghẹn ngào nói: "Đám thối tha kia đem đồ đạc nhà chúng ta lấy đi hết, không lưu lại một chút đồ ăn nào.

”Lý Đại Thành cầm tay bà: "Lương thực giấu trong hầm vẫn chưa bị phát hiện, củ cải trong ruộng rau vẫn chưa nhổ đi nữa! Sáng mai chúng ta có thể ăn cháo củ cải.

”Lưu thị nhỏ giọng nói: "Vừa rồi ta len lén nhìn, bạc nhà ta vẫn còn.

”Lý Đại Thành khó hiểu: "Vậy tại sao bà lại khóc nức nở như vậy?”Lưu thị trả lời hợp tình hợp lý: "Còn không phải là sợ bị hàng xóm láng giềng phát hiện hay sao, nếu ta không khóc, không chừng họ còn tưởng rằng nhà chúng ta vẫn còn lương thực.

”"Nếu ngày mai mấy người Bá Sơn có thể trở về, chúng ta đi mua chút lương thực, giá lương thực hình như lại tăng rồi.

.

"Lưu thị nghĩ đến lương thực bị cướp đi, ngực lại bắt đầu nhói đau.

"Đại Ngưu vừa rồi ho ra một ngụm máu, ông mau đi vào trong phòng xem hắn sao rồi.

Ta muốn đến nhà mẹ đẻ xem xem, không biết đại ca nhị ca bọn họ thế nào rồi.

”Lý Đại Thành khuyên bà: "Bây giờ trời tối, đường thì đang loạn, cũng sắp sửa bình minh rồi, chờ trời sáng rồi hẵng đi.

”Lưu thị: "Không được, ta không đi thì trong lòng không yên tâm.

”Lý Đại Thành thấy không khuyên được bà, đành phải nói: "Bà mang theo con dao đi.

”Hai người đang nói chuyện, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng gõ cửa, Lưu thị sợ tới mức run rẩy, ngay cả khóc cũng không dám nữa.

Lý Đại Thành an ủi bà: "Đừng hoảng hốt, ta đi ra ngoài xem xem có chuyện gì.

”.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 29: Chương 29


"Đại Hoa, mở cửa, là ta, đại ca đây." Ngoài cửa truyền đến thanh âm lớn tiếng của Lưu đại cữu, lớn đến nỗi toàn bộ người trong viện đều nghe thấy.Lưu thị lao ra, mở cửa, Lưu đại cữu cầm dao giết heo đứng ở ngoài cửa."Ca ca của ta, ca dọa chết ta rồi, ta còn tưởng rằng đám quan binh kia lại tới nữa.""Ta đến xem nhà các ngươi thế nào, không sao chứ?"Lý Đại Thành vội vàng đón Lưu đại cữu cữu vào."Không có việc gì, ba người Bá Sơn chạy ra phía sau trấn, lương thực để ở ngoài đều bị bọn chúng lấy đi hết, nhưng cũng may người không có việc gì."Lưu đại cữu nương theo ánh trăng nhìn một vòng viện tử, tuy rằng đồ đạc ít đi không ít, nhưng mọi người đều không xảy ra chuyện gì."Không có việc gì là tốt rồi, nhà ta cũng không xảy ra chuyện lớn gì, đám quan binh kia lấy đi lương thực và một con heo của nhà ta.

Cũng may ta trốn đằng sau nhà xí, bọn chúng không tìm được.” Lưu đại cữu thở dài nói với Lưu thị.Lưu thị lấy tay bịt mũi, lui về phía sau một bước, vẻ mặt ghét bỏ: "Khó trách trên người huynh toàn mùi hôi thối, khó ngửi chết đi được.”Lưu đại cữu cữu cũng không thèm để ý, cũng chỉ có muội muội ruột của ông mới dám nói chuyện với ông như vậy."May mà nhị ca muội mang theo mấy tiểu tử trong nhà ra ngoài mua heo, nếu không mấy người họ cũng bị bắt đi rồi.

Thạch Đầu nhà bên cạnh không biết chuyện chạy ra ngoài nên bị quan binh bắt đi.

Nương hắn ở nhà khóc rất khổ sở.”Lưu thị sợ tới mức sắp rớt tim ra ngoài: "Nếu đám Bá Sơn không chạy được, nhất định sẽ bị bọn chúng bắt đi, đến lúc đó khóc cũng không giải quyết được chuyện gì.”"Còn không phải sao, cũng may nhờ Bá Sơn nói trước, hắn bảo ta vụng trộm mua một ít lương thực để cất giữ.

Ta và nhị ca muội suy đi tính lại, mua lương thực mà không giấu được đi cũng vô dụng, vì thế suốt đêm đào một cái hầm, đem hầu hết lương thực giấu tất trong hầm.”"Nếu không phải Bá Sơn nhắc nhở ta, lương thực trong nhà chắc chắn sẽ bị cướp đi sạch.

Lưu gia nhà chúng ta sau này sẽ phải uống gió Tây Bắc mà sống mất.

Nếu không có chuyện gì thì ta về trước, trong nhà cũng đang rất loạn.”Lý Đại Thành nói: “Hầm vẫn rất có ích, lương thực nhà ta hầu hết cũng đều giấu ở trong hầm, cho nên mới không bị phát hiện.”.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 30: Chương 30


Lưu đại cữu đến xem tình hình rồi lại trở về.

Lưu thị vừa quay đầu thì thấy con dâu và tôn nữ, tôn tử đều chạy ra ngoài sân, ngay cả Lý Tử Yến cũng ra xem.

Bà chống eo mắng bọn họ: "Ai nấy đều da dày thịt béo hết rồi có phải hay không, vào phòng hết cho ta, ở đây góp vui cái gì.

”Ngư Nương nghe được tiếng mắng chửi quen thuộc của bà nội, trong lòng lại thoải mái hơn nhiều.

"Đại Ngưu, cháu mới tỉnh lại ra góp vui cái gì, mau đi vào, đừng để nhiễm gió lạnh.

"Lý Đại Thành cũng quát lớn: "Vừa mới tỉnh thì đừng xuống giường, vào phòng ta bắt mạch cho cháu.

” Lý Tử Yến hé miệng nở nụ cười, gia gia chỉ làm bộ quát hắn vậy thôi.

Trần thị ở gian phòng phía Tây cẩn thận kiểm kê những thứ còn sót lại, phát hiện thiếu hai cái chăn mới, quần áo và giày dép của Lý Trọng Hải đều không thấy đâu, may mắn mười lượng bạc của bà không bị phát hiện.

Số tiền này là Lý Trọng Hải vụng trộm đưa cho nàng, Lý Trọng Hải ở bên ngoài thu mua dược liệu, không nói ra bên ngoài, không ai biết được rốt cuộc ông ấy kiếm được bao nhiêu tiền.

Trần thị cất giấu bạc thật kĩ, thở một hơi nhẹ nhõm, bạc vẫn còn là tốt rồi.

Ngư Nương làm bộ không nhìn thấy động tác nhỏ của nương nàng, lặng lẽ mở cửa sổ ra, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi vào phòng.

Trải qua một trận binh biến đêm nay, Ngư Nương càng thêm hiểu rõ, trong xã hội phong kiến chết tiệt này, dân chúng bình dân không có bất kỳ nhân quyền nào, ở trong mắt triều đình, bóp ch3t bọn họ so với bóp ch3t một con kiến còn dễ dàng hơn.

Vì để tự bảo vệ mình, Ngư Nương chỉ có thể cố gắng hơn nữa.

Vương thị đi vào phòng bếp rót một chén nước nóng, vụng trộm bỏ vào chút đường cho Đại Ngưu.

Bà nương Lưu thị là người keo kiệt, cha mở y quán, còn có hai đứa con trai ở bên ngoài kiếm tiền.

Tiền cả nhà kiếm được đều giao cho bà giữ, cũng không thấy bữa ăn trong nhà tốt lên được bao nhiêu.

Tuy rằng khoai lang, cháo uống no, so với người ăn không đủ no thì tốt hơn rất nhiều, nhưng cũng chỉ có ngày tết mới có thể thoải mái ăn một bữa mặn.

Chút đường này nàng ấy dặn dò Lý Bá Sơn mua về từ trong huyện, tuy rằng giấu đồ là không tốt, nhưng Vương thị biết, đệ tức chắc chắn cũng vụng trộm giấu một ít đồ.

Nếu không phải nàng ấy giấu được chút đường, đường trong nhà bây giờ đều bị lục soát lấy đi, thì Đại Ngưu tỉnh lại, ngay cả chút nước đường cũng không có mà uống.

.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 31: Chương 31


"Đại Ngưu, mau uống chút nước đi.

" Vương thị từ ái nhìn Lý Tử Yến.

Ngư Nương đút cho Lý Tử Yến khá nhiều nước, có thể nói, hiện tại hắn cũng chỉ có một lớp vết thương bên ngoài nhìn có vẻ dọa người, còn mọi may mắn không bị làm sao nữa.

Lý Tử Yến dựa vào tường, bị ánh nến mờ mịt chiếu rọi.

"Nương, hiện tại con đã không có việc gì, cha và nhị thúc tiểu thúc bọn họ chạy ra ngoài, cũng không biết tình huống như thế nào.

""Bây giờ con không cần lo lắng cho cha, dưỡng thương cho khỏe tốt rồi nói sau.

" Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, trong lòng Vương thị cũng lo lắng, bọn họ có thể chạy đi đâu đây?Trong một cái sân cách Lý gia mấy con hẻm, Lưu Tú Tài râu tóc bạc trắng sững sờ ngồi trên mặt đất, lão thê của hắn ở một bên khóc đến kêu trời kêu đất.

Cháu trai duy nhất của họ đã bị đám quan binh bắt đi.

Ông muốn cùng đám quan binh ngang ngược kia lý luận, kết quả lại bị bọn chúng một cước đá ngã ra đất, nửa ngày cũng không đứng dậy nổi.

Lưu Tú Tài không rõ tại sao bọn họ lại bất chấp luật pháp như vậy, rõ ràng tất cả thuế nhà bọn họ đều nộp đầy đủ.

Ông nhớ lại Đại Yến triều mấy chục năm về trước, mưa thuận gió hòa, tất cả đều thịnh vượng.

Khi đó ông vừa mới trúng tú tài, phong quang vô hạn, mấy năm sau mặc dù nhiều lần thi mà không đứng đầu, nhưng bởi vì người trong trấn tôn kính, để cho ông dạy dỗ bọn trẻ, cuộc sống cũng coi như nhàn hạ thoải mái.

Về sau ông lại được đề cử làm tam lão, tam lão có địa vị đức cao vọng, trong lòng ông luôn để tâm tới mọi người, muốn chủ trì sự vật trên trấn, thành thân hay ma chay, chuyện lớn nhỏ không một cái nào không quan tâm, người trong trấn cũng càng ngày càng tôn trọng ông.

Mà lần này, bởi vì ông cố chấp với ý kiến của mình, không muốn tin lời Bá Sơn, cứ khăng khăng phải tin tưởng triều đình nên không biết có bao nhiêu nhà bởi vì vậy mà tan nhà nát cửa, những người này đều là thân tộc của ông.

Thê tử Lưu tú tài chỉ nghe thấy một tiếng "bùm bùm", ngẩng đầu không thấy Lưu lão tú tài đâu, trái tim bà trong nháy mắt như rơi xuống hầm băng, tê tâm liệt phế khóc lóc: "Có ai không? Mau ra đây! Có người rơi xuống giếng rồi.

”Dưới mái hiên, ba người Lý Bá Sơn đang ngồi xổm trong một gian miếu rách nát, ở cùng bọn họ còn có Trụ Tử.

.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 32: Chương 32


Gian miếu rách này không biết đã bao nhiêu năm không có hương khói, nóc nhà bị phá như một cái hốc lớn, gạch đá đều bị thôn dân lân cận nhặt đi, chỉ còn lại có mấy pho tượng Phật mặt mày dữ tợn.

Một góc trải đầy rơm lúa, xem ra thỉnh thoảng có người qua đường đã nghỉ chân ở đây.

"Bá Sơn ca, khi nào chúng ta có thể trở về vậy? Nương ta vẫn đang chờ ta ở nhà.

”Ánh trăng xuyên thấu qua cửa miếu chiếu vào, bốn người ngồi trên mặt đất, không thấy buồn ngủ chút nào.

Lý Bá Sơn trong lòng cũng phát sầu, ba huynh đệ bọn họ đều chạy ra, phụ thân thật sự sẽ không xảy ra chuyện gì sao?Lý Thúc Hà nhanh miệng nói: "Trụ Tử, chúng ta một hơi chạy hơn mười dặm, thật vất vả mới tìm được cái miếu rách nát này trú ẩn, không biết đám quan binh kia có phát hiện ra không, may mắn chỗ này cách nhà ta cũng không xa, không bằng ngày mai ta liền trở về nhà xem một chút.

”Lý Trọng Hải lơ đãng nhìn ra bên ngoài: "Đừng nói chuyện, hai người xem, bên ngoài có phải có ánh lửa hay không?”Mấy người chạy đến cửa ngôi miếu, thật đúng là xa xa có chút ánh lửa lập lòe, lóe lên trong không trung.

"Là đám quan binh kia, phương hướng bọn họ đi tới hình như là hướng của chúng ta, gian miếu này không an toàn nữa rồi.

""Xung quanh đây ngay cả rừng cây cũng không có, nào có chỗ nào có thể trốn?" Nếu ngô cao hơn thì còn có thể trốn trong ruộng ngô, nhưng bây giờ bởi vì hạn hán, ngô vừa ngắn vừa thưa thớt còn vàng úa, giấu một người trưởng thành căn bản là người si nói mộng.

Trụ Tử nghĩ nghĩ một chút, nói: "Ta biết có một chỗ có thể trốn, phía sau gian miếu này có một con sông, năm trước thì nước lớn mênh mông, nhưng năm nay hạn hán, nước tuy rằng ít, nhưng cỏ ven sông rất dày rất sâu, chúng ta có thể trốn ở bên trong, nếu có quan binh tới tìm, thật sự không được nữa thì còn có thể trốn trong sông.

”"Đây là một biện pháp tốt, may mắn mấy người chúng ta đều không phải là người không biết bơi.

""Chuyện không nên chậm trễ, mau đi thôi.

" Nếu nói chuyện lâu hơn một chút, đám quan binh kia lại tiến gần hơn vài phần.

Bốn người khom lưng dán vào vách tường miếu rách, lẻn ra phía sau, chui vào trong bụi cỏ sâu thẳm, nương theo ánh trăng, nhìn kỹ, nước trong sông thật sự ít, hơn phân nửa lòng sông đều biến thành bùn.

.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 33: Chương 33


"Tháng trước ta đến sông không có ít nước như vậy.

" Trụ Tử kinh ngạc.

Lý Bá Sơn quyết định nhanh chóng: "Trước tiên nằm xuống đã rồi nói sau, không có nước thì nằm bên trong vũng bùn.

Nhanh lên, đừng chen nhau.

”Mấy người nằm úp sấp trong bụi cỏ, bôi bùn lên người lẫn nhau, bôi xong bùn đất thì toàn thân đều bị bao bọc kín mít.

Vào mùa hè nóng bức khô hạn, cả người bị bùn đất bao bọc cũng không dễ chịu, muỗi còn tàn phá bừa bãi, có thể cắn vào làn da tr*n tr** nhưng không ai dám nhúc nhích.

Không biết qua bao lâu, ánh lửa dần dần đến gần, quan binh rốt cục đi tới phá miếu.

Bọn họ đẩy xe chở đầy lương thực, kéo khiên, trâu, ngựa, đi chậm rãi.

Cầm đầu là hai người cưỡi ngựa đang ngẩng cao đầu xem xét tình hình, trong đó một người vung tay lên: "Trước tiên dừng lại nghỉ ngơi đã.

”Vì thế đội ngũ phía sau ngừng lại, bắt đầu cho ngựa ăn, dựng bếp bắt đầu nấu cơm.

Lý Thúc Hà nhịn không được gãi gãi mặt, hạ thấp thanh âm: "Sao bọn họ lại không đi, lần này thật xui xẻo.

”Trụ Tử mở to mắt: "Ta nhìn thấy Thạch Đầu.

”"Còn có Thiết Đản cùng Nhị Sơn thúc, đều là người trên trấn của chúng ta.

" Lý Thúc Hà nhìn kỹ, một đám người ở giữa mang giày rách, mỗi người mặt xám xịt ủ rũ, cũng không phải là người quen trên trấn.

"Thiết Đản không phải chạy ra ngoài sao? Sao hắn lại bị bắt?”Lúc ấy rất nhiều người như một tổ ong từ cửa sau trại chạy ra ngoài, Thiết Đản rõ ràng cũng ở trong đó, chỉ là ra khỏi cửa trại, mọi người tản tán ra bốn phía, không thấy bóng dáng hắn, không nghĩ tới Thiết Đản cư nhiên bị bắt.

Một quan binh từ trong đội ngũ đi ra, đi về phía sông.

Lý Bá Sơn nhỏ giọng nói: "Có người tới, mọi người đừng lộn xộn.

”Người lính đi đến bờ sông, cởi qu@n rồi đi tiểu xuống.

Không đợi hắn xong việc, lại có thêm một quan binh, nhìn dáng dấp vẫn còn khá trẻ.

Hai người bọn họ hiển nhiên là quen biết.

Binh lính trẻ tuổi cũng cởi qu@n ra: "Ta nói này Vương lão tam, vừa rồi ở trên trấn lấy được không ít thứ tốt chứ?”Vương lão tam xách quần lên, không thừa nhận lời nói của binh lính trẻ tuổi, miệng hùng hùng hổ hổ.

"Chó má! Mẹ nó chứ, chuyện tốt đều để cho tên khốn Triệu Lục kia chiếm, tiểu tử kia chân nhanh nhẹn, lục soát phòng chạy nhanh hơn bất cứ ai, ta đi theo sau mông hắn, cái gì cũng không chạm vào được.

.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 34: Chương 34


Ngược lại là ngươi, đi theo bên cạnh tướng quân, thứ tốt không hiếm thấy chứ?”Binh lính trẻ tuổi lắc đầu: "Đi theo tướng quân không chạm được vào gì cả!”Vương lão Tam đến gần binh lính trẻ tuổi: "Ta nói, ngươi quanh năm đều đi theo bên cạnh tướng quân, ngươi có biết kế tiếp chúng ta muốn đi nơi nào không?”"Mẹ kiếp, huynh nói như kiểu ta là kẻ nhiều chuyện vậy? Đó rõ ràng là tướng quân tín nhiệm ta.

" Người lính trẻ phản bác.

Vương lão tam nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng ố vàng: "Đừng tức giận, ngươi thật sự là không đùa giỡn nổi.

Đoán thử xem tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?”Người lính trẻ xách quần xong, thuận tay túm lấy một cọng cỏ đuôi chó, nghiến răng trong miệng, nghiêng đầu nói: "Có thể đi đâu được nữa, đi quận Loan An ở phía bắc đánh giặc với người khác, trong quận Loan An lại có phản quân.

”"Quận Loan An này so với quận Bộc Dương còn thảm hơn, ta nghe nói từ năm ngoái chưa từng có mưa, hoa màu trong đất đều khô chết, người của một quận đua nhau chạy trốn, còn lại có thể không phản sao? Ngược lại còn có một con đường sống, không phản chính là một con đường chết.

”Vương lão tam cũng không chú ý, đứng mệt mỏi liền đặt mông ngồi trên mặt đất, cởi giày vải bị rách lộ ra ngón chân, đổ ra hòn đá nhỏ bên trong.

Lòng sông phát ra vài âm thanh nhưng nhanh chóng yên tĩnh lại.

Hắn thuận miệng phụ họa nói: "Đúng vậy, đều là dân chúng giống như chúng ta, ai không phải là một khối thịt rơi xuống trên người cha mẹ, nếu không phải xã hội này bức người vào đường cùng, ai nguyện ý phản? Đánh người của mình thật sự là không có ý nghĩa.

”Binh lính trẻ hiển nhiên bị xúc động đến thương tâm: "Lúc ta rời khỏi nhà mới mười lăm, trong nhà nghèo không nộp được thuế, chỉ có thể bị bắt tới làm lính, năm sáu năm trôi qua, trong nhà ngay cả một tin tức cũng không có.

”"Chung quanh quận Bộc Dương một vòng đều đang đánh giặc, chỉ có quận Bộc Dương coi như còn tốt một chút, binh lính và lương thực chẳng phải từ quận Bộc Dương ra sao? Ta nghe tướng quân nói, lần này vốn cũng không trông cậy vào việc chinh phạt từ huyện Bình Ninh bao nhiêu người, chủ yếu nhất là lương thực.

”“Lần này chúng ta có một vụ thu hoạch lớn, đủ cho các huynh đệ ăn một thời gian.

Tướng quân thật nhân nghĩa, thấy chưa, lương thực vừa đoạt được liền xuống nồi lấp đầy bụng cho chúng ta.

”.
 
Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Chương 35: Chương 35


Vương lão Tam một lần nữa mang giày vào, nói: "Vẫn là tướng quân có tầm nhìn xa trông rộng, biết chạy tới huyện Bình Trữ.

Trong quận Bộc Dương cũng chỉ có tình thế ở phía Nam huyện Bình Ninh tốt hơn một chút.

Thấy chưa, giày trên chân ta là vừa rồi đi tới trấn kia cướp được, ta đây từ khi sinh ra vẫn chưa được mang giày vải bao giờ.”Binh lính trẻ nói: "Không phải tướng quân có tầm nhìn xa trông rộng, là chúng ta vốn gần Bình Trữ, ta nghe tướng quân nói, Triệu tướng quân cùng Tạ tướng quân cũng đều sắp đến Bình Trữ, bọn họ đến vừa chiêu binh vừa lấy lương thực, nhất là Tạ tướng quân, bị phản quân phục kích, thương vong thảm trọng, khẳng định phải bắt không ít người từ huyện Bình Trữ.

Đến lúc đó huyện Bình Trữ này không biết biến thành cái dạng gì nữa.”"Đi, trở về, phải dựng bếp rồi, Triệu Lục là người tham lam, chúng ta đến muộn chắc ngay cả một chút đồ cũng không còn.”Binh lính trẻ tuổi cũng vỗ vỗ đất trên người đứng lên, tiện tay ném cỏ đuôi chó xuống sông: "Nghe nói Triệu Lục ở huyện Bình Trữ đâm người?”Vương lão tam cảm khái: "Cũng không hẳn, người y đâm vẫn là một thiếu niên nhỏ, nhìn cũng chỉ hơn mười tuổi, đâm xong còn không cho người ta đi khám đại phu, nói không chừng hiện tại người đã chôn rồi.

Một đứa trẻ tốt như thế, đứa trẻ đó trạc tuổi đứa con lớn của ta, lớn lên trắng trẻo sạch sẽ, nhìn rất thư sinh.”"Ta đã hỏi Triệu Lục, Triệu Lục nói y không muốn nhìn thấy người ta sống tốt hơn y.

Thật sự là một tiểu nhân âm hiểm, chúng ta phải cách xa hắn một chút, bằng không không chừng ngày nào đó đã bị y bán đi.

”Hai người nói xong đi xa."Thật sự là thối chết rồi." Khoảnh khắc Vương lão nhị cởi giày, Lý Thúc Hà quả thực cho rằng mình sẽ bị hun chết.Lý Trọng Hải lặng lẽ chuyển đến bên cạnh Lý Bá Sơn, dùng thanh âm chỉ có một người có thể nghe thấy nói: "Huynh xem, Triệu Lục kia có phải là người đâm Đại Ngưu hay không?”Lý Bá Sơn nghiến răng nghiến lợi nói: "Chắc chắn là đúng rồi, đáng hận chính là thủ phạm ở ngay trước mắt, ta lại không có biện pháp báo thù cho Đại Ngưu.

”Lý Trọng Hải an ủi: "Còn núi xanh, không sợ không có củi đốt.

Chờ sau này có cơ hội, chúng ta lại tìm Triệu Lục kia báo thù, hiện tại việc cấp bách, vẫn nên nghỉ ngơi hết đêm này đi.”.
 
Back
Top Bottom