Ngôn Tình Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,449,230
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nhat-ki-chay-nan-va-lam-ruong-o-co-dai.jpg

Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
Tác giả: Minh Nguyệt Đoan Khỉ
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Dị Năng, Nữ Cường, Gia Đấu, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả Minh Nguyệt Đoan Khỉ

Văn án 1:

Xuyên qua đến thời kì cuối vương triều cổ đại.

Nạn đói, hạn hán, ôn dịch, chiến loạn theo nhau mà đến.

Ngư Nương không có lựa chọn, chỉ có thể cố gắng sống sót.

Văn án 2:

Ngư Nương trùng sinh vào thời loạn thế, cả nhà nạn.

Nàng nghĩ dựa vào bàn tay vàng có thể áp đảo tứ phương.

Kết quả không có tác dụng gì nhiều.

Cuối cùng, dường như phải dựa vào bản thân để tìm kế sinh nhai.

Tóm tắt

Văn án vô dụng nhưng thật ra là truyện ấm áp về việc cả nhà chạy nạn.

Có giải thích tên nữ chính, không chấp nhận được đừng miễn cưỡng.

Bỏ qua không cần thông báo.

Tag: Xuyên qua thời không cố gắng sống sót

Từ khóa: Nhân vật chính: Lý Ngư Nương. Vai phụ: Lý Đại Thành, Lý Bá Sơn, Lý Trọng Hải, Thẩm Tư An. Ngoài ra: Chạy nạn làm ruộng.

Giới thiệu vắn tắt: Cố gắng sống sót trong loạn thế.

Chủ đề: Trong tai họa phải cố gắng sinh tồn.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nhất Mộng Nhập Luân
  • Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất Của Anh
  • Nhất Đại Quân Sư
  • Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 1: Chương 1


    Điền gia thiếu nhàn nguyệt, ngũ nguyệt nhân bội mang.

    Dạ lai nam phong khởi, tiểu mạch phúc lũng hoàng.[1][1] Trích bài thơ Quan Ngải Mạch của Bạch Cư Dị.

    Nghĩa bốn câu: Nhà nông chẳng mấy tháng nhàn/ Tháng năm tất bật trăm ngàn việc,công/ Gió nam đêm thổi mịt mù/ Gặp mùa lúa chín, khắp đồng vàng ươm.Buổi tối mùa hạ bầu trời xanh đâm, ánh sao đầy trời, thời tiết hơi oi bức.

    Lý Đại Thành phe phẩy quạt cỏ ngồi dưới bóng râm ở gốc cây ngoài sân.

    Ngồi cạnh ông là Nhị nhi tử Lý Trọng Hải và Tam nhi tử Lý Thúc Hà."Hôm nay ta đi vào ruộng một chuyến, lúa mạch đã vàng hết rồi, có thể thu hoạch.

    Nhà ta đất nhiều, đại ca các con nhờ người đưa thư nói ở trong huyện không về được.""Mấy năm qua đều nhờ mấy cữu cữu biểu ca của các con đến giúp đỡ, nhưng năm nay Lưu gia bọn họ sinh thêm con trai, lại mua thêm mấy chục mẫu đất.

    Ta thấy chắc là cả nhà bọn họ đều bận rộn, ta cảm thấy nên thuê người ngoài sẽ tốt hơn.

    Trọng Hải, chuyện này giao cho con."Lý Trọng Hải gật đầu: "Cha, cha yên tâm đi, mấy năm nay con đi thu mua thuốc khắp nơi, có quen biết một số người.

    Thôn Thượng Hà có một hộ họ Điền, huynh đệ nhiều lại thiếu đất, thường xuyên đào dược liệu kiếm sống.

    Con và bọn họ có làm ăn với nhau mấy lần, bọn họ cũng trung thực đáng tin.

    Nếu thuê người đến giúp đỡ, con thấy bọn họ cũng không tệ."Lý Đại Thành phe phẩy cây quạt: "Con làm việc ta yên tâm.

    Năm nay nước giếng và nước sông giảm nhiều, từ lúc lúa mì ngậm sữa đến bây giờ không có một giọt mưa rơi xuống, đất không ít nơi đã nứt nẻ.

    Ta sợ năm nay hạn hán, nên mau chóng thu hoạch lúa mạch, trồng bắp ngô, không thì đến lúc đó tưới nước cũng phải tranh giành."Bắp ngô chống hạn, lớn cũng nhanh, những năm này thuế má ngày càng nặng.

    Trước kia các loại thuế cộng lại không quá một nửa thu hoạch của một hộ nông dân, mấy năm nay quanh năm suốt tháng trồng trọt, thu lương thực đều giao cho quan phủ.

    Quý này trồng bắp ngô lấp đầy kho lúa, ăn tết mới dễ nhìn."Lý Trọng Hải nói: "Đúng thế, thuế má ngày càng nặng, con đi thu mua thuốc có rất nhiều người vì nộp thuế mà bán ruộng đồng.

    Ngày xưa bọn họ không trồng dược liệu, bây giờ đều trồng để đổi lương thực.

    Nơi gần không thu được hàng, phải đi đến nơi xa, vậy mà giá cả còn tăng cao."Lý Đại Thành thở dài: "Thời kỳ không dễ sống, quan phủ tham ô mục nát, Hoàng đế ngu ngốc, chỉ có dân chúng chịu đựng.

    Nếu lại gặp đại hạn, đây là muốn ép chết người ta đây này.

    Trọng Hải, bây giờ con đừng đi ra ngoài nữa, y quán nhà chúng ta còn có thể chống đỡ được một thời gian, thiên hạ không yên ổn, nên tránh thì phải tránh."Lý Thúc Hà ngượng ngùng nói: "Cha, tay nghề của con không tốt, bắt mạch không được, y quán trong nhà còn phiền cha giúp đỡ.

    Chuyện ruộng đất giao cho con và Nhị ca, nhiều người sẽ dễ giải quyết hơn."Lý Đại Thành biết tính cách của Tam nhi tử, ông chỉ quạt vào Lý Thúc Hà, lắc đầu: "Được rồi, ta cũng thấy rõ, ba huynh đệ các con không thể theo nghề thuốc.

    Ai cũng đầu gỗ chậm chạp, có thể biết mấy chữ không bị người ta bán đi đã khiến ta yên tâm rồi.""Y quán nhà ta vẫn phải dựa vào đời sau.

    Đại Ngưu là người ham học, để nó học y làm trễ nãi nó.

    Nhị Ngưu không kiên nhẫn, cũng không thích theo nghề thuốc.

    Tam Ngưu còn nhỏ, không biết được.

    Chỉ có Đại Nha, đứa nhỏ này chịu học, tính cách cầu tiến, đáng tiếc lại là nữ nhi.".
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 2: Chương 2


    Lý Đại Thành đứng lên chắp tay sau lưng ung dung rời đi, mặc dù ngoài miệng nói lời ghét bỏ nhưng ông biết ba người con trai của mình đều là người có tiền đồ.Đại nhi tử là chưởng quỹ đại tửu lâu trong huyện, tiền lương mỗi tháng được ba lượng bạc.Nhị nhi tử vào Nam ra Bắc thu mua thuốc cũng kiếm được không ít tiền.Tam nhi tử còn nhỏ, vừa cưới thê tử.

    Mặc dù y không nhanh nhẹn như hai ca ca nhưng cũng là người hiếu thuận.Ngay cả đám tiểu bối cũng không tệ, nhớ lại mấy chục năm trước.

    Khi đó, nguyện vọng lớn nhất đời của ông là đi theo ông chủ học thêm mấy chữ, biết mấy loại thảo dược, ai ngờ lại có ngày tốt lành như hôm nay.Ông ngẩng đầu nhìn trời, vẫn nên mau chóng có mưa đi, không mưa sẽ hạn hán, sẽ có người chết đói.Thật vất vả mới trải qua mấy năm an ổn, ông trời ổn định chút đi.Đại Nha không biết cuộc trò chuyện này, nàng ngồi xếp bằng trong sân, cảm nhận được ánh trăng không chiếu vào người mình nữa, hài lòng thả lỏng chân ra.Nhị Nha và Tam Ngưu còn nhỏ, đã chơi mệt ngủ trên chiếu rơm rồi.

    Nhị Ngưu c*̃ng ngủ thiếp đi, còn khẽ ngáy.Nãi nãi dẫn theo mấy người con dâu đi phường dệt làm vải, trong nhà chỉ còn mấy đứa nhỏ.

    Lúc này Đại Nha mới có thời gian hấp thu ánh trăng.Đời này Đại Nha sinh ra trong một đại gia đình, gia gia Lý Đại Thành là lang trung vân du bốn phương chạy nạn đến trấn Hạ Hà.

    Sau khi cưới nữ nhi của nhà Lưu đồ tể thì sinh ba nam một nữ.Đại nữ nhi khó sinh qua đời, không có con.Đại nhi tử Lý Bá Sơn cưới thê tử là Vương thị, bây giờ đang làm chưởng quỹ tửu lâu trong huyện, sinh hai trai một gái.

    Theo thứ tự là Đại Ngưu chín tuổi,Nhị Ngưu và Nhị Nha hai tuổi.Nhị nhi tử Lý Trọng Hải là cha của Đại Nha, cưới thê tử Trần thị, sinh một trai một gái, theo thứ tự là Đại Nha năm tuổi và Tam Ngưu ba tuổi.Tam nhi tử Lý Thúc Hà cưới thê tử là Cố thị, vẫn chưa có con.Sau khi Đại Nha sinh ra không lâu thì bị bệnh nặng một phen, ăn gì ói đó, hấp hối, mở to mắt ngủ không được.

    Khi đó thấy ánh trăng theo cửa sổ chiếu đến, cuối cùng biến mất trong thân thể nàng, thoải mái như đi spa.Đại Nha vô cùng kích động, thầm nghĩ thứ này đúng là bàn tay vàng của ta.Sau đó nàng thử rất nhiều lần, phát hiện trên người không xuất hiện hiện tượng khác lạ gì.Mà ánh trăng như một loại thần dược, có thể khiến thân thể nàng khỏe mạnh hơn.Nếu như hấp thu nhiều ánh trăng, có thể có hiệu quả giống như uống nước không màu không mùi.Đại Nha vô cùng mừng rỡ, phải biết, ở cổ đại sợ nhất cái gì, không phải là xảy ra bệnh bất ngờ không thể chữa trị sao? Rất nhiều bệnh nhẹ dễ trị ở hiện đại, nhưng ở cổ đại là bệnh nặng khó giữ mạng.

    Có thứ bàn tay vàng này ít nhất có thể đảm bảo Đại Nha bình an lớn lên.Trong những năm nay, Đại Nha âm thầm cho nước ánh trăng vào trong thức ăn, cả nhà chưa từng bị bệnh.Ngay cả khi Lý Đại Thành chạy nạn không hề bị bệnh, đi đường không mỏi chân cũng không đau.Đại Nha nằm trên chiếu rơm âm thầm hấp thu ánh trăng, thật ra dùng tư thế hấp thu ánh trăng nào cũng không quan trọng, chỉ cần ánh trăng chiếu lên người là có thể hấp thu được.Chỉ là đời trước Đại Nha bị ảnh hưởng của phim truyền hình và tiểu thuyết mạng, cảm thấy tư thế ngồi xếp bằng rất có phong cách..
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 3: Chương 3


    Dần dần, thân thể đứa trẻ không chịu nổi, Đại Nha chìm vào giấc ngủ.

    Trong mơ mơ màng màng nàng bị ai đó ôm vào phòng.Sau khi thức dậy, trời đã sáng rõ, trong viện vang lên tiếng rửa mặt, tiếng nói chuyện.Viện tử Lý gia có hai gian, tiền viện và y quán hợp lại với nhau, bình thường dùng để phơi thảo dược, chứa đựng tạp vật và nấu cơm.Lý Thúc Hà và thê tử Cố thị ở tiền viện.

    Hậu viện có ba gian sương phòng và ba gian chính phòng.Lý Đại Thành và Lưu thị ở chính phòng, cả nhà Lý Bá Sơn ở sương phòng phía Đông, cả nhà Lý Trọng Hải ở sương phòng phía Tây.Trước sương phòng có mấy cây ăn quả, góc tây nam còn có một vườn trồng rau quả củ cải, đậu giác, cà chua phổ biến.Ban đầu, Đại Nha xuyên vào lịch sử cổ đại, nhưng sau khi nhìn thấy bắp ngô, khoai lang, cà chua, ớt lại cảm thấy không đúng lắm.

    Sau đó nghe gia gia nói, tiền triều là vương triều Lý thị, quốc hiệu là "Đường".Đường triều vô cùng phồn vinh hưng thịnh, có một vị vương gia thích đi ra biển.

    Những loại hạt giống bắp ngô, khoai lang, cà chua mới mẻ này đều là vương gia mang về.Mà hôm nay quốc hiệu là "Yến", là do một đại tướng quân họ Dương thành lập sau khi Đường triều diệt vong, lập triều đã hơn một trăm năm.Dựa theo lịch sử Đại Nha học qua, bây giờ đáng lẽ phải ở năm Bắc Tống, nhưng trong lịch sử ở đây Ngũ Đại Thập Quốc và triều Tống chưa từng tồn tại qua.Chỉ có triều Yến trải qua trăm năm gió táp mưa sa, bây giờ giống như ông lão gần đất xa trời, các lưu dân giặc cướp nổi lên bốn phía, vẫn tồn tại như cũ."Đại Nha, mau tới đây rửa mặt."Trần thị thấy Đại Nha đi ra, múc một chậu nước giếng bảo Đại Nha rửa mặt.Đại Nha chậm rãi đi đến cạnh giếng lau mặt, buổi sáng nước giếng còn rất lạnh khiến Đại Nha giật cả mình, tỉnh táo hoàn toàn."Nương, có phải nước trong giếng ít hơn rồi không?"Trần thị dùng lược gỗ đào chải tóc cho Đại Nha, thuận miệng nói: "Ít hơn rồi, gia gia con nói có lẽ năm nay sẽ có đại hạn."Nghe thấy câu này, suy nghĩ của Đại Nha xoay chuyển: "Nương, đại hạn chúng ta có phải chạy nạn không?"Trần thị cười nói: "Đứa nhỏ này, con nghĩ gì thế? Đây là nguồn cội của chúng ta, mọi thứ ở đây chạy nạn gì chứ? Hơn nữa, bây giờ nơi nào không loạn, chạy đi đâu? Ngoan ngoãn ăn cơm đi, nếu phải chạy nạn, chưa chắc con có thể sống sót được.""Nương, con biết rồi, người đừng chải mạnh như thế, da đầu con đau."Trần thị đánh nàng một cái: "Chịu khổ một chút cũng không được, sao con không đầu thai trong bụng Hoàng hậu nương nương nhỉ."Đại Nha nghe Trần thị nói thế, trong lòng không thả lỏng.

    Trước kia khi ở hiện đại, hay có dân mạng thảo luận nếu như xuyên qua phải làm sao, phải làm thế nào ra được một sự nghiệp lẫy lừng.Nhưng khi Đại Nha thật sự đi đến niên đại này mới phát hiện xã hội hiện đại mới thật sự là Thiên Đường.

    Mỗi giờ mỗi khắc nàng muốn nghĩ cách thoát đi, thậm chí còn nghĩ tự sát có thể trở lại hiện đại được không.Nếu không phải Trần thị ôm nàng mấy ngày mấy đêm, khóc đến nước mắt cạn khô, có lẽ nàng đã tự sát.Người Lý gia đối với nàng rất tốt, mặc dù không tính là giàu có nhưng không thiếu ăn thiếu mặc.

    Song, ngay cả như thế, Đại Nha vẫn sống trong nơm nớp lo sợ.Nàng nhìn thấy phụ nhân hàng xóm mất đi đứa con nổi điên uống hết một bát thuốc dân gian, sống sờ sờ bị trị cho chết..
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 4: Chương 4


    Nhìn thấy quan sai thu thuế má lúc nào cũng vênh váo đắc ý, mà gia gia chỉ có thể ăn nói khép nép cười xòa.Cuộc sống ở đây quá gian nan, nếu như thật sự gặp phải nạn đói, người bị bỏ lại đầu tiên chắc chắn là người già và trẻ em.Kiếp trước, bà ngoại của Đại Nha từng trải qua nạn đói, bà ngoại nói ba tuổi bà ấy còn chưa biết đi, chân sưng tróc da.

    Cha của bà ngoại quăng bà ấy trên đường, quay đầu nhìn ba lần mà không có ai nhặt."Bà khóc nhưng không còn sức khóc nữa, cha bà không đành lòng nên nhặt bà về.

    Hàng xóm đi chạy nạn hết cả, trời chưa sáng đã đi, không dẫn theo đứa con gái sáu bảy tuổi.

    Cô bé kia nhặt đậu ăn, dùng bát vỡ để nướng, sao no bụng cho được, không được mấy ngày đã chết đói."Đại Nha nhớ tới bà ngoại, trong lòng rùng mình một cái.Cho dù trước mắt chỉ có dấu hiệu đại hạn, nạn đói chưa xuất hiện, có lẽ chỉ là Đại Nha suy nghĩ nhiều nhưng nàng không dám phớt lờ.

    Đại Nha chỉ có thể cầu xin trời mau mưa đi.Tất cả mọi người khẩn cầu ông trời hãy cho mưa xuống, nhưng qua tháng năm, chớp mắt đã đến giữa tuần tháng sáu nhưng không có một cơn mưa nào.Trời vô cùng nóng, cả ngày như lò lửa, ve sầu kêu không ngừng không biết mệt mỏi khiến cho lòng người bực bội.Trong đất khô hạn càng nặng hơn, bắp ngô trồng xuống lớn lên vừa thấp lại nhỏ, chỉ có thể xách nước sông tưới.

    Người Lý gia không làm nổi, đành phải tiếp tục thuê người làm công ngày mà tưới.Người ở trấn Hạ Hà đều mặt mày ủ dột, một ngày chạy vào ruộng mấy chuyến, sợ bắp ngô chết khô.Ngay cả trẻ con cũng cảm nhận được cảm xúc của người lớn, không dám đùa giỡn quá trớn.Mỗi ngày sau khi mặt trời lặn về Tây, Đại Nha cố ý trì hoãn thời gian không vào nhà chỉ vì muốn hấp thụ ánh trăng nhiều một chút."Đại Nha, nên lên giường đi ngủ rồi."Lý Trọng Hải nhìn Đại Nha ngồi trên băng ghế đá ngáp liên tục, bảo nàng trở về phòng ngủ."Vâng, cha, con vẫn chưa buồn ngủ."Lý Trọng Hải ôm Đại Nha lên: "Còn nói không buồn ngủ, con sắp cắm đầu xuống đất rồi kìa."Đại Nha dựa vào vai của Lý Trọng Hải, chưa lên giường đã ngủ mất.Ngày hôm sau, khi Đại Nha thức dậy mặt trời đã lên cao.

    Nàng bất đắc dĩ thở dài, kế hoạch thất bại, bại vì thân thể của trẻ con.Trong sân, gà trống lớn kêu "Cục tác" đuổi theo Nhị Ngưu, chắc là Nhị Ngưu lại ngứa tay bứt trộm lông gà trống.Lưu thị xoa eo đứng ở cửa, lớn tiếng mắng Nhị Ngưu: "Đứa nhỏ trời đánh, nhất định phải khiến mấy con gà trong nhà trụi lông."Thân thể Lưu thị đẫy đà, tức giận hai hàng lông mày nhướng lên có vẻ rất khí thế.

    Một thanh đao mổ heo khiến cho bà trông mạnh mẽ, có thể nói khắp trấn Hạ Hà, bất kể là nam nữ già trẻ, không ai là đối thủ của bà.Mỗi lần Đại Nha nhìn thấy Lưu thị tức giận đều thầm cảm khái, không hổ là nữ nhi của đồ tể, thật sự là rất có phong thái của cha.Lý Đại Thành đi từ chính phòng tới, nhìn tình hình trong sân đã biết rõ:"Nhị Ngưu, đừng chọc nãi nãi con tức giận, gà trống kia dùng để gáy sáng.

    Con vặt hết lông của nó, nó không còn uy phong sẽ không gáy nữa.

    Đến lúc đó sẽ để con thay gà trống gáy sáng lúc nửa đêm."Mặc dù lời này nói đùa nhưng Nhị Ngưu vẫn bị tác phong nói được thì làm được của Lý Đại Thành hù dọa:"Gia gia, sau này cháu sẽ không nhổ lông gà trống nữa, ông đừng để cháu nửa đêm đi gáy sáng.".
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 5: Chương 5


    Người trong viện nghe nhóc nói vậy đều cười.Mặc dù trước kia Lý Đại Thành chạy nạn chịu khổ rất nhiều, nhưng những năm gần đây sống an nhàn sung sướng, lại có Đại Nha dùng nước từ ánh trăng âm thầm điều dưỡng, bây giờ ông có vẻ tuấn tú nhã nhặn, mang phong thái thư sinh.Đứng cạnh Lưu thị giống như đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu, chỉ là đóa hoa này là nam nhân, lại là ông lão gần năm mươi tuổi.Nghe nói, năm đó Lưu thị thích gương mặt của Lý Đại Thành mới ầm ĩ đòi chết đòi sống gả cho ông.

    Không thì một người chạy nạn từ nơi khác đến, không có gì cả sao có thể cưới được nữ nhi của Lưu gia rất có thế lực ở đây.Mấy người con trai của Lý Đại Thành đều có dáng dấp giống cha, cưới thê tử không tính là khó coi, cho nên sinh con ra không xấu, tướng mạo cũng hơn hẳn người bình thường.Đại Nha sờ mặt mình cảm thấy vô cùng hài lòng.

    Trong thời loạn thế, xinh đẹp chính là lá bùa đòi mạng, xấu quá thì nàng không chấp nhận được, như thế này là tốt nhất.Nghe nói Đại cô cô mất sớm giống Lưu thị, nhưng người cô cô này qua đời khi Đại Nha còn chưa được sinh ra, không biết là thật hay giả.Mà ấn tượng duy nhất của Đại Nha đối với cô cô này là ngày mồng hai tết mỗi năm, Lưu thị sẽ ở trong phòng khóc lóc không gặp ai cả...!Bởi vì ở trấn Hạ Hà, ngày mùng hai tết là ngày nữ nhi đã xuất giá về nhà mẹ đẻ.Bữa ăn sáng hôm nay là bánh hấp, cháo khoai lang và củ cải muối.

    Lưu thị nắm chắt quyền quản lý lương thực trong nhà, đồ ăn do chính bà chia.Đại Nha được chia một chiếc bánh hấp và nửa bát cháo khoai lang, bên trong lỏng lẻo gần như là nước.

    Nàng nhìn chén của Nhị Ngưu, có vẻ nhiều hơn của mình.Nhị Nha và Tam Ngưu nhỏ tuổi, được chia nửa chiếc bánh hấp và nửa chén cháo, Tam Ngưu còn có trứng gà ăn.Nhị Nha nhỏ hơn Tam Ngưu một tuổi, chỉ có thể thèm thuồng nhìn Tam Ngưu ăn trứng gà, nhưng bé lại không dám khóc.Đại bá nương Vương thị cúi đầu, múc từng muỗng cháo cho Nhị Nha, dỗ con bé: "Nhị Nha thích ăn cháo khoai lang nhất phải không? Cháo khoai lang rất ngọt đấy."Cơm nước xong xuôi, Lý Đại Thành vội đi y quán, Lý Trọng Hải và Lý Thúc Hà đi xem ruộng đồng.Vương thị, Trần thị và Cố thị phải vội đi dệt lụa, cho gà ăn, nhổ cỏ trong vườn rau, giặt quần áo làm những chuyện vặt vãnh.

    Tóm lại người lớn đều có việc làm.Bọn trẻ con không có việc làm, Nhị Ngưu đề nghị đi đến bờ sông đào rễ cỏ tranh.Cỏ tranh là một loại cỏ dại phổ biến, phần rễ có thân rửa sạch có thể ăn, vị hơi ngọt, là món ăn vặt trẻ con rất thích ăn.Trừ cái đó ra, rễ cỏ tranh phơi khô có thể làm thuốc, có tác dụng thanh nhiệt, cầm máu hiệu quả.

    Có thể trị bệnh phù thũng, nóng sốt vàng da các loại.

    Có khi y quán thiếu loại dược liệu này, Lý Đại Thành sẽ bảo Nhị Ngưu và Đại Nha giúp ông đào một chút mang về.Đại Nha không muốn đi đến bờ sông, mấy hôm trước Lý Đại Thành đã đồng ý dạy chữ cho nàng.

    Nàng vừa học xong bài trong cuốn , đang lẩm bẩm nhớ lại ‘Nhất nhật chi kế tại vu thần’ (Một vài hành động nhỏ vào buổi sáng có thể ảnh hưởng đến sức khỏe).

    Nàng định thừa dịp lúc này mà ôn lại một chút.Ở sương phòng phía Tây có một đống đất nhỏ do chính Đại Nha đập nát, nhà bọn họ không xa xỉ đến mức dạy trẻ con học chữ dùng bút mực nghiên giấy..
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 6: Chương 6


    Ở sương phòng phía Tây có một đống đất nhỏ do chính Đại Nha đập nát, nhà bọn họ không xa xỉ đến mức dạy trẻ con học chữ dùng bút mực nghiên giấy.Đại Nha ngồi xổm trong góc khuất, rải cát lên đất, dàn đều ra dùng nhánh cây viết chữ lên.Trong canh Ma hoàng thêm nhánh quế, hạnh nhân cam thảo bốn vị; Nóng sốt cảm lạnh đau nhức, thở không đổ mồ hôi ăn vào hết....Xạ can, Ma hoàng diệc trị thủy, bất tại phát biểu tại tuyên phế; Khương tảo Tế tân Khoản đông hoa, Thủy cúc Bán hạ gia ngũ vị.Viết xong một lần, Đại Nha nhìn chữ không tính là chỉnh tề trên mặt đất, coi như hài lòng.

    Nhưng dù sao tính ra đã năm năm ròng rã nàng không viết chữ qua.

    Bây giờ dùng thân thể trẻ con luyện được như thế này đã rất tốt rồi.May mà ở thời đại này chữ Khải là chủ yếu, đối với Đại Nha mà nói học cũng không quá khó khăn.Trước khi Đại Nha học chữ, nàng sợ gia gia nghĩ mình đầu óc chậm chạp, bây giờ phải kiềm chế tiến độ học tập của mình.Ngay cả như vậy cũng đã khiến Lý Đại Thành rất kinh ngạc.

    Mặc dù ngoài miệng ông không nói nhưng trong lòng lại thở dài, tiếc là Đại Nha lại là nữ nhi, không thì Lý gia sẽ có thêm một người đọc sách nữa rồi.Ôn tập xong "Sắc thuốc ca", Đại Nha dọn gọn đống đất lại, để lần sau khỏi phải đập nát lần nữa."Đại Nha ơi."Đại Nha cất xong đất cát đã bị Trần thị kéo vào sương phòng phía Tây.

    Còn chưa lên tiếng, miệng đã bị Trần thị nhét một cục kẹo, là kẹo mạch nha.Trần thị cười tủm tỉm nhìn nàng: "Ngọt không? Đây là cha con mang từ bên ngoài về, đừng nói với người khác nhé."Đại Nha gật đầu như giã tỏi, che miệng lại: "Con sẽ không nói với ai cả đâu.""Nương, Tam Ngưu có không?""Cha con đem kẹo về chắc chắn sẽ đưa nãi nãi con nếm trước, bà của con sẽ cho Tam Ngưu ăn.""Nương, người ăn chưa?""Nương ăn rồi, ngọt lắm.""Nương gạt người, mỗi lần người nói với con nếm thử rồi thật ra là chưa từng ăn." Đại Nha dựa vào ngực Trần thị: "Nương, chờ con trưởng thành sẽ mua thật nhiều kẹo cho người ăn."Trần thị vuốt tóc mềm mại của Đại Nha, đây là đứa con gái bà mang thai mười tháng sinh ra.

    Khi sinh ra chỉ nhỏ thể này, còn bị một phen bệnh nặng gần như không nuôi sống nổi.

    Cũng may Đại Nha của bà cố gắng sống sót."Đi ra sông tìm Nhị Ngưu chơi đi, trong nhà không có việc cần con giúp đỡ.

    Tam Ngưu và Nhị Nha cũng ở đó, con đi trông hai đứa nó đi.".
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 7: Chương 7


    Nước ở sông vì khô hạn mà giảm đi phân nửa, còn rất nông, cho nên Trần thị không lo Đại Nha đi đến đó chơi."Vâng, con biết rồi."Xung quanh trấn Hạ Hà có sông ngòi bao bọc, đây là công trình hạng nhất phòng ngừa trộm cướp ở cổ đại.

    Những năm trước nước sông dâng rất cao, năm nay nước ít đi nhiều.Đại Nha nghe người lớn bàn tán, dự định triệu tập thanh niên trai tráng trong trấn đào sông sâu thêm một chút.Lúc Đại Nha tìm Nhị Ngưu, Nhị Ngưu đang chổng mông đào rễ cỏ tranh, Tam Ngưu và Nhị Nha ở bên cạnh, mỗi người đang cầm mấy cọng rễ tranh ăn ngon lành."Nhị ca, ca đào được bao nhiêu rễ cỏ tranh rồi?"Nhị Ngưu đứng lên, trên tay đều là bùn đất: "Không đào được bao nhiêu cả, đều bị Tam Ngưu và Nhị Nha ăn hết rồi.

    Rễ cỏ tranh ở đây bị đào gần hết rồi, ta đi đối diện đào."Đại Nha lắc đầu: "Không được, ca quên lời gia gia dặn sao? Chúng ta không thể ra khỏi trấn, bên ngoài có kẻ lừa đảo chuyên bắt cóc con nít, ngộ nhỡ bị bắt cóc thì sẽ không gặp được gia gia nữa.""Không thể ra khỏi trấn, nhưng rễ cỏ tranh trong trấn này bị đào hết cả rồi, không thì chúng ta đi đào giun câu cá đi.

    Trong sông ít nước, cá sẽ dễ mắc câu.

    Hôm qua Thiết Đản đã câu được mấy con cá trở về.

    Ta về lấy cần câu, Đại Nha ở đây chờ ta." Nói xong còn phủi đất trên người, chạy đi như làn khói."Nhị ca, muội còn muốn ăn rẻ cỏ tranh không? Ta đào cho muội."Nhị Nha gật gật đầu: "Nhị Nha muốn ăn."Nhị Nha là tiểu cô nương nhu thuận hiểu chuyện, mặc dù là đứa bé nhỏ nhất trong nhà, lại luôn bị mọi người lơ là nên Đại Nha luôn dịu dàng với muội ấy.Có khi Đại Nha sẽ tức giận bất bình với chuyện này, nhưng so với những nhà khác, người Lý gia đã rất tốt rồi.

    Ít nhất bọn họ không để cho nàng và Nhị Nha thiếu ăn thiếu mặc.

    Đại Nha tự an ủi mình như thế đã rất tốt.Đại Nha và Nhị Ngưu ở bờ sông chờ cả ngày, chịu bị muỗi đốt lít nha lít nhít vào mùa hè, câu được mấy con cá con to chừng bàn tay: "Đi, trở về để nãi nãi làm cá cho chúng ta ăn!""Sau này ta không đi câu cá nữa, con muỗi thật đáng ghét." Nhị Ngưu gãi trái gãi phải, trên người đều là vết muỗi đốt..Đại Nha cũng không chịu nổi, nhưng nàng tốt hơn Nhị Ngưu một chút.

    Có mấy người trên thân thể có chất đặc thù không bị muỗi chích, Đại Nha chính là loại người này.

    Mỗi lần nàng chơi cùng Nhị Ngưu, vết đốt trên người Nhị Ngưu nhiều gấp ba nàng..
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 8: Chương 8


    Dần dần, vừa đến mùa hè Đại Nha rất thích chơi cùng Nhị Ngưu, không vì gì khác chỉ vì để con muỗi hút máu của Nhị Ngưu.Cho nên Đại Nha vẫn có chút áy náy với Nhị Ngưu, nàng quyết định trở về sẽ cho Nhị Ngưu uống nước ánh trăng, như thế xem như đền bù, Đại Nha cũng rất có thành ý.Lý Đại Thành vừa đưa tiễn một bệnh nhân đã thấy mấy đứa nhỏ cầm thùng trở về.

    Ông nhìn xem, cười nói: "Rất giỏi, lại còn câu được mấy con cá."Tam Ngưu líu ríu nói: "Bên trong có năm con do Đại tỷ câu, Nhị ca ngốc nghếch chỉ câu được hai con."Nhị Ngưu ở phía sau vung nắm đấm với Tam Ngưu, dùng ánh mắt uy h**p không cho nó nói.Lý Đại Thành vuốt râu: "Vậy hôm nay để nãi nãi của các con làm cá rán ăn, Đại Nha của chúng ta có công lớn vất vả rồi, để cho con bé riêng một con lớn.""Con đi tìm nãi nãi! Nãi nãi, đêm nay có cá ăn!" Nhị Ngưu hoan hô chạy vào nhà."Sao Đại Nha không đi cùng Nhị Ngưu?""Gia gia, đây là rễ cỏ tranh chúng con đào ở bờ sông, đã rửa sạch rồi."Lý Đại Thành hơi kinh ngạc, nhận bó rễ cỏ tranh được buộc bằng cọng cỏ mềm mại: "Đúng lúc trong y quán sắp không còn vị thuốc này, con giúp gia gia rất nhiều rồi đấy."Đại Nha ngượng ngùng nói: “Là chúng cháu cùng đào, không phải công lao của một mình cháu."Đại Nha chần chờ, do dự, đứng ở bậc thang của y quán xoa ngón tay.Lý Đại Thành khó hiểu: "Đại Nha, sao cháu còn chưa đi vào?"Cuối cùng Đại Nha lấy hết dũng khí: "Gia gia, nước trong dòng sông đã giảm đi nhiều, đến bây giờ trời vẫn không mưa.

    Có phải năm nay có đại hạn rồi không? Chúng ta có cần phải chạy nạn không?"Lời này vừa nói ra đã thuận lợi hơn nhiều.

    Đại Nha nói hết những lo lắng ra một lần.Lý Đại Thành kinh ngạc: "Ai nói với cháu lời này?""Cháu nghe người trên trấn nói." Về phần là ai cũng có thể nói được.

    Dù sao người lớn tốp năm tốp ba tập hợp một chỗ nói chuyện phiếm sẽ không chú ý đến trẻ con chạy loạn khắp nơi.Lý Đại Thành hiền lành nhìn cháu gái: "Đại Nha, năm nay chỉ mới gần đây không có mưa, làm lỡ chuyện lương thực mọc lên, mọi người lo lắng mà thôi.

    Nói không chừng mấy hôm nữa có mưa, hơn nữa..."Lý Đại Thành ngồi xổm xuống hạ giọng nói: "Cho dù tình hình tệ nhất, xem như năm nay không có một giọt mưa thì nhà ta vẫn có thể chịu được ..
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 9: Chương 9


    Chạy nạn là lựa chọn vạn bất đắc dĩ, có thể sống sót thì không ai muốn rời khỏi quê hương cả."Đại Nha nghe Lý Đại Thành nói, cảm thấy đúng, nhà ta có hơn trăm mẫu ruộng tốt, gia gia lại mở y quán duy nhất ở gần mười dặm tám thôn quanh đây.

    Nếu thật sự chạy nạn cũng không tới phiên nhà ta.

    Hơn nữa, Đại Nha biết gia gia và nãi nãi luôn có thói quen tiết kiệm tiền.

    Nàng từng vô tình nhìn thấy hũ đựng tiền tiết kiệm của nãi nãi, nặng trĩu, chắc chắn bên trong có không ít tiền.

    Nhưng nàng lại nghĩ đến nếu mất mùa thì tiền sẽ không đáng giá."Gia gia, có phải chúng ta nên mua chút lương thực không.

    Nếu có hạn hán thì lương thực sẽ trở nên đắt, bây giờ mua khi sau này giá lương thực tăng cao, chúng ta có thể bán kiếm tiền."Đại Nha biết mình nói nhảm nhưng lương thực ai chê ít chứ.Lý Đại Thành cười nói: "Gia gia biết, còn phải đa tạ Đại Nha nhắc nhở gia gia đó."Mặt Đại Nha đỏ lên, ngượng ngùng.Hộ nhà nông một ngày hai bữa cơm, chỉ có nhà giàu có mới được một ngày ba bữa, vì thế Đại Nha và Nhị Ngưu câu cá để đến bữa tối mới ăn.Nhờ vào nhà mẹ đẻ của Lưu thị làm đồ tể, Lý gia không hề thiếu mỡ heo ăn.

    Trước mặt Đại Nha có một đĩa cá kho tiêu thơm ngào ngạt, xông vào mũi mê người.

    Đây là món quà khi nàng có công câu cá.Lý gia không phải là đại gia đình, cũng không chú ý nhiều, cả nhà vô cùng náo nhiệt ngồi cùng bàn ăn cơm.

    Ngồi trên bàn bát tiên vuông vức, người lớn mỗi người một góc, trẻ con bị kẹp ở giữa.Nếu như Lý Bá Sơn và Lý Tử Yến trở về sẽ không đủ chỗ, nhóm ba người Vương thị, nữ nhân Lý gia sẽ xuống bếp ăn.Thật ra Đại Nha thích xuống bếp ăn hơn, vì Trần thị sẽ vùi khoai lang nướng trong bếp.

    Khoai lang nóng bỏng, sau khi thổi rớt tro than, mềm thơm ngọt nước.Vào những lúc này, Đại Nha sẽ thật lòng cảm tạ người xuyên không từ tiền triều.Sau khi Lý Đại Thành động đũa, những người khác mới bắt đầu ăn cơm.

    Ăn cơm không nói chuyện, đương nhiên Lý gia không phải nhà giàu có, không để ý nhiều như thế.Đại Nha chọn một miếng thịt mềm trên thân cá cho vào chén của Trần thị, khẽ nói: "Nương, người ăn đi, thức ăn của chúng ta không có nhiều thế đâu."Nhị Ngưu nhìn Đại Nha giống như hiểu điều gì đó, học theo, cũng gắp thịt cá trong chén của mình cho Vương thị.Lý Đại Thành nhìn cảnh tượng vui vẻ hòa thuận trước mắt, trong lòng cũng vui vẻ..
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 10: Chương 10


    Ông suy nghĩ, nói: "Ta muốn đặt tên cho Đại Nha, hai chữ Ngư Nương thế nào?"Trong thời cổ đại, được trưởng bối ban tên là một chuyện rất đáng mừng, điều này đại diện cho người được ban tên được trưởng bối xem trọng.

    Trưởng bối ban thưởng không dám chối từ.

    Cho dù Đại Nha cảm thấy tên Ngư Nương này quá tùy tiện cũng chỉ có thể âm thầm chấp nhận.Từ trước đến nay, Lưu thị là người ủng hộ Lý Đại Thành nhất: "Ta thấy chẳng phải hôm nay con cá này do Ngư Nương câu được sao? Người khác cũng không có tay nghề tốt như nó."Lý Trọng Hải và Trần thị rất vui mừng, trong một đám tiểu bối, tên của Đại Ngưu do tiên sinh trong học đường đặt, những đứa trẻ còn lại chỉ có nhũ danh.

    Lý Trọng Hải nghĩ nghĩ, không thể nặng bên này nhẹ bên kia được: "Cha, con thấy không bằng thừa dịp này cùng đặt tên cho đám Nhị Ngưu đi."Lý Đại Thành gật gật đầu, âm trầm nói: "Nhị Ngưu là Tử Chiêu, Tam Ngưu là Tư Minh, Nhị Nha gọi là Tinh Nương đi.

    Đều đặt theo tên của Đại Ngưu - Tử Yến."Nhị Ngưu cũng chính là Tử Chiêu nhảy cẫng hoan hô: "Gia gia, cháu biết Tử Chiêu viết thế nào!"Lý Thúc Hà cũng để đũa xuống: "Cha, chờ sau khi con của con sinh ra cũng muốn cha đặt tên, cha không thể nặng bên này nhẹ bên kia được."Ăn gần xong bữa cơm, đột nhiên Cố thị che miệng nôn mửa.

    Lý Đại Thành bắt mạch cho nàng, phát hiện Cố thị đã mang thai hai ba tháng.Cố thị hạnh phúc dựa vào người trên người Lý Thúc Hà, dịu dàng vuốt v3 bụng chưa nhô ra: "Đều là Ngư Nương mang đến phúc lớn."Đại Nha chấp nhận số phận, nói không chừng cái tên này may mắn thật.Cơm nước xong xuôi sắc trời còn sớm, Trần thị và Vương thị ở trong phòng dệt lụa, Cố thị vì mới mang thai, thai khí bất ổn nên nằm trong sương phòng nghỉ ngơi.Nhị Ngưu kéo Ngư nương ra ngoài bắt ve sầu.Mỗi khi hè đến, bắt ve sầu là hoạt động trẻ con thích nhất.

    Sau khi trời tối, ấu trùng ve sầu chui ra khỏi đất leo lên cây bắt đầu lột xác.

    Lúc này bắt sẽ tóm được ngay.Ve sầu đem về rửa sạch ngâm nước muối nhạt, còn có thể ngâm rượu.

    Nhà có điều kiện thì chiên lên, mở miệng ăn một miếng vừa thơm lại giòn, vô cùng ngon.

    Trong nhà không có dầu có thể dùng lửa nướng ăn cũng được.

    Trong lúc nạn đói quanh năm suốt tháng không có thịt heo mà ăn thì đây là món ngon hiếm có.Kiếp trước Ngư Nương lớn lên ở thành thị, không biết có chuyện chơi vui như thế..
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 11: Chương 11


    Khi lần đầu tiên bị Nhị Ngưu kéo đi bắt ve sầu, nàng sợ muốn chết.

    Một con côn trùng lớn như vậy lại mọc ra rất nhiều chân, nhìn cũng đã khiến cho người ta rùng mình, cho dù thế nào cũng không muốn dùng tay bắt.Nhị Ngưu lén thả một con ve sầu lên người nàng, sau khi Ngư Nương phát hiện thì hét lên một tiếng, đuổi đánh Nhị Ngưu.

    Trải qua chuyện này, Ngư Nương không còn sợ côn trùng nữa.Sau đó khi nhìn thấy con rết, côn trùng này nọ Ngư Nương là người đầu tiên không cam lòng yếu thế mà chạy lên giẫm chết.

    Đương nhiên, không dám dẫm con rắn.Năm nay ve sầu kêu vang ầm ĩ, trong trấn Hạ Hà có một cây nhãn thơm cao lớn khoảng chừng hai người ôm.

    Hàng năm ve sầu rất thích lột xác ở trên cây nhãn này, một đêm có thể bắt mấy con ve sầu trên cây.Mà bây giờ dưới cây to có một đám người đang đứng.Một ông lão buồn bã nói: "Lão hủ nghe tin tức ngoài trấn, nay thuế mùa hạ lại tăng lên.

    Năm nay lại gặp hạn hán, nếu như vẫn không mưa, lương thực để đóng thuế, không biết sống thế nào?""Ai nói không phải chứ? Ngày xưa thuế ruộng một phần mười, năm nay không biết tăng bao nhiêu.

    Nộp xong thuế ruộng còn có tính phú, càng phú và hộ phú.

    Đáng hận nhất chính là phải nộp hiến phí cho hoàng đế.

    Qua hết một năm căng thẳng còn phải thêm thuế ruộng, đây đúng là không cho chúng ta con đường sống mà." Một người đàn ông trai tráng nhíu mày, vẻ mặt ủ rũ.Sống ở thời đại này Ngư Nương mới biết được, chỉ một cái thuế ruộng không đủ đè sập nông dân nông dân cổ đại.

    Trái lại, thuế ruộng chỉ chiếm một phần nhỏ trong thuế má, cái nhiều chính là "Phú"."Tính phú" là thuế đầu người, dựa theo mỗi nhà có bao nhiêu người mà nộp.Ngoại trừ "Tính phú" còn có "Càng phú" và "Hộ phú"."Càng phú" là những thanh niên trai tráng tránh khỏi lao dịch phải nộp tiền.

    Vì mỗi năm nam tử trưởng thành phải phục dịch cho quốc gia, nếu không đi lao dịch càng phải giao "Càng phú".

    Nếu như không may bị rút trúng đi trấn thủ biên cương thì phải nộp càng nhiều."Hộ phú" tính theo gia đình, mỗi năm nộp hai trăm văn tiền.

    Mà "Hiến phí" là tiền hiếu kính hoàng đế.Sau khi hiểu rõ mọi thứ trong việc này, cuối cùng Ngư Nương đã hiểu vì sao thuế má cổ đại có thể nặng đến mức "Nhà nông thu thuế tẫn", cũng hiểu vì sao cổ nhân không muốn phân gia..
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 12: Chương 12


    Bóng cây nhãn thơm thanh mát che đi sự oi bức vì trời nắng của bách tính, nhưng không thể che đi gánh nặng cuộc sống, sự tuyệt vọng đau khổ phát ra từ đáy lòng bọn họ.

    Ngày qua ngày năm qua năm vất vả lao động chỉ có thể miễn cưỡng no bụng, chỉ cần xảy ra chuyện bất trắc sẽ rơi xuống vực sâu.Ngư Nương không đành lòng nghe tiếp nữa, mềm lòng thì có lợi ích gì.

    Nàng giống như bọn họ, đều là tấm bèo trong thời loạn thế, thân bất do kỷ.Buổi tối yên lặng như tờ, âm thanh lộc cộc vang lên từ xa đến gần: "Ầm..."Cửa rào bị đập vang, bỗng nhiên người giữ cửa bừng tỉnh giấc, xoa đôi mắt nhập nhèm: "Hơn nửa đêm rồi đấy, ai thế?""Trụ Tử, là ta, Bá Sơn ca của Lý gia."Trụ Tử mở to mắt đốt đèn soi, chỉ thấy một nam nhân khoảng hai ba mươi tuổi đứng trước cửa rào.

    Có lẽ vì làm ăn lâu năm nên trên mặt ông ấy vô thức mang theo ý cười, có cảm giác vô cùng gần gũi ôn hòa."Bá Sơn ca, sao đêm hôm khuya khoắt huynh mới trở về.

    Trên đường đi nguy hiểm lắm.""Ban ngày bận việc, đúng lúc quán rượu làm ăn ế ẩm, ông chủ cho chúng ta về nghỉ ngơi.

    Vốn định ngày mai mới lên đường trở về, nhưng đã rất lâu rồi chưa gặp cha nương, trong lòng chỉ muốn về nên quyết định đêm nay trở về."Lý Bá Sơn lại như vô ý hỏi: "Sao chỉ có một mình đệ giữ cửa thế?"Trụ Tử gãi gãi đầu: "Thạnh Đầu đi tiểu, Bá Sơn ca, huynh chờ một lát, ta mở cửa cho huynh.""Haiz, làm phiền đệ rồi."Lý Bá Sơn cưỡi xe la đi vào trong trấn, cả người như thở phào một hơi.Lúc ông ấy đi qua bên cạnh Trụ Tử, nhắc nhở: "Trụ Tử, cửa rào chỉ có đệ và Thạch Đầu trông giữ, để ý chút, gần đây bên ngoài thật sự không yên ổn.

    Nương của đệ chỉ có mình đệ, nếu đệ xảy ra chuyện gì bà ấy sống thể nào đây?"Trụ Tử vỗ ngực nói: "Bá Sơn ca, huynh yên tâm đi, bất kỳ gió thổi cỏ lay nào cũng không thể thoát khỏi cặp mắt của đệ."Đêm khuya, y quán Lý thị bị gõ vang: "Cha, là con, Bá Sơn."Bên trong vang lên âm thanh ồn ào, sau đó là tiếng kẽo kẹt, cửa mở ra.Lý Đại Thành rất kinh ngạc: "Bá Sơn, sao con lại đột nhiên trở về vào lúc nửa đêm thế?"Vẻ mặt Lý Bá Sơn vô cùng lo lắng, nước mắt chảy xuống, giọng nói khàn khàn mà nói: "Cha, Đại Ngưu, cha mau đi xem Đại Ngưu đi.

    Đại Ngưu bị người ta chém một đao.".
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 13: Chương 13


    "Cái gì?" Lý Đại Thành bước nhanh đến trước xe la, vén rèm vải lên, chỉ thấy Tử Yến bất tỉnh nhân sự nằm trên xe, không hề nhúc nhích."Nhanh đi ra sau tìm tấm ván gỗ, gọi Trọng Hải và Thúc Hà tới đây."Gần đây Ngư Nương tâm thành không yên, mặc dù trong thời gian ngắn chuyện chạy nạn sẽ không xảy ra, nhưng nàng luôn cảm thấy có chuyện gì đó sắp tới.

    Nàng nằm trên giường lăn lộn không ngủ được, lúc nghe thấy tiếng đập cửa, nàng lăn một vòng đã ngồi dậy."Trọng Hải, Trọng Hải...!Mau dậy đi...."Ngư Nương nghe thấy tiếng Đại bá ở ngoài cửa, nhẹ nhàng đi đến giường cha nương, đẩy Lý Trọng Hải, khẽ gọi: "Cha, Đại bá gọi cha ở bên ngoài."Lý Trọng Hải bừng tỉnh, vội mặc quần áo tử tế rời giường, đẩy cửa phòng đi ra ngoài: "Đại ca, có chuyện gì thế? Sao ca lại trở về lúc này."Lý Bá Sơn kéo quần áo Lý Trọng Hải: "Giờ không phải lúc nói chuyện, chúng ta đến y quán, Thúc Hà và cha đang chờ chúng ta."Lý Trọng Hải vội đi còn không kịp khóa cửa lại.Ban ngày Trần thị lao động rất vất vả, Ngư Nương cho bà uống chút nước, bây giờ ngủ rất sâu, chút tiếng động đó không đánh thức bà được.Ngư Nương rón rén chuồn ra cửa, nhẹ nhàng đóng cửa lại.Tim nàng đập rất nhanh, nàng phải đi xem một phen mới được.Tiền viện và y quán nối liền nhau bằng một cánh cửa, người Lý gia ra vào đều đi cửa hông, cánh cửa này thường đóng lại.

    Đêm nay, cánh cửa này mở rộng, nhìn xuyên qua có thể thấy ánh nến bên trong.Ngư Nương trốn sau cánh cửa, dùng tay mở cửa âm thầm đi xem.

    Chỉ thấy bên trong y quán, Đại bá, tiểu thúc và cha không nói gì, vây quanh giường gia gia thường nằm nghỉ ngơi.Trên giường có một người đang nằm, gia gia khom người chẩn trị cho hắn.Quần áo dính máu bị ném trên đất, Đại bá liên tục đưa vải gai trắng cho gia gia, đổi vải gai bị thấm máu trong tay ông.Qua một hồi lâu, gia gia mới đứng lên, áo mỏng ngày hè thấm ướt mồ hôi, bờ môi mấp máy không nói nên lời.

    Cả người ông vô thức run rẩy, suýt nữa không cầm nổi ngân châm, thì ra vẻ bình tĩnh khi nãy chỉ là giả vờ."Được rồi, ta đã dùng ngân châm đâm vào huyệt vị của Đại Ngưu, tạm thời không chảy máu nữa, cũng đã đắp thuốc lên vết thương cho hắn.

    Song, vị trí vết thương của hắn ở chỗ hiểm yếu, đi đường xóc nảy, lại qua thời gian dài như thế...!Nếu ngày mai có thể tỉnh lại thì có thể sống tiếp.

    Nếu vẫn không tỉnh lại...".
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 14: Chương 14


    Lý Đại Thành không thể nói ra câu tiếp theo được nữa, nhưng cho dù Lý Bá Sơn hay Ngư Nương vẫn hiểu ý của ông.Trong lòng Ngư Nương hoảng sợ lại đau lòng, sao đại ca lại bị thương nặng như thế?"Đại ca, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Chẳng phải Đại Ngưu học ở học đường sao? Sao đột nhiên lại bị thương?" Lý Trọng Hải vừa sợ hãi lại khó hiểu, giúp Ngư Nương hỏi lên vấn đề trong lòng nàng.Lý Thúc Hà nắm chặt nắm đấm, nổi giận đùng đùng nói: "Rốt cuộc là ai làm Đại Ngưu bị thương, đệ sẽ khiến hắn nợ máu phải trả bằng máu."Lý Bá Sơn bất lực ôm mặt, giọng nói nghẹn ngào: "Đều tại ta, nếu không vì ta thì Đại Ngưu sẽ không bị thương.

    Hôm nay Đại Ngưu đến quán rượu tìm ta gặp một đám quan binh, đám quan binh kia đang bắt lính khắp nơi, nhất định phải lôi ta đi.

    Đại Ngưu kéo ta lại không cho đi, có quan binh không nói gì đã đâm Đại Ngưu một đao, Đại Ngưu liền chết ngất tại chỗ.""May mà ông chủ chạy đến bồi thường cho bọn chúng một số tiền lớn.

    Đám quan binh kia vẫn không buông tha, không cho ta đi tìm đại phu.

    Ta không còn cách nào khác, chỉ có thể mượn xe của ông chủ kéo Đại Ngưu về.""Trên đời này này còn vương pháp hay không? Để bọn chúng lộng hành như thế?" Lý Thúc Hà tức giận mắt đỏ ngầu lên.Lý Trọng Hải nghĩ xa xôi: "Năm nào nhà chúng ta cũng đóng càng phú mà quan phủ còn bắt lính.

    Ta nghĩ có phải sắp đánh trận rồi không."Lý Bá Sơn gật gật đầu, nói: "Ta nghe người bán rong vào nam ra bắc nói phía bắc lại loạn, có thể vì thế nên muốn trưng binh.

    Mấy hôm trước ta nghe theo cha, mua lương thực và muối, còn để trong huyện chưa mang về."Lý Đại Thành nói: "Lương thực không vội, cứ đặt ở huyện trước, có dịp mới lấy, trước mắt nhà chúng ta đủ ăn rồi."Lý Đại Thành lơ đãng nhìn qua cửa, thấy Ngư Nương đang núp ở cửa nghe lén.

    Ông kinh ngạc nói: "Ngư Nương, cháu không ngủ sao? Ai bảo cháu đến?"Lý Trọng Hải nghe vậy quay đầu, hung hăng trừng mắt liếc Ngư Nương.Ngư Nương rụt vai, khẽ nói: "Cha đi vội không đóng cửa, cháu không ngủ được nên đi theo tới.

    Gia gia, đừng bắt cháu về, lời mọi người nói cháu đã nghe hết cả, cháu muốn ở cạnh đại ca."Lý Đại Thành vẫy tay với Ngư Nương, Ngư Nương đi đến cạnh ông, ông nắm chặt tay nàng, hỏi: "Sợ không?"Ngư Nương lắc đầu: "Không sợ, ca ấy là đại ca, có gì mà sợ chứ."Lý Đại Thành vui mừng cười: "Nói rất hay, có gì mà sợ chứ.".
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 15: Chương 15


    Tử Yến nhắm chặt mắt, sắc mặt trắng bệch, nếu không phải ngực còn phập phồng yếu ớt chứng minh hắn còn sống thì gần như Ngư Nương nghĩ hắn đã chết.Lý Đại Thành nói: "Trông đại ca cháu, bình thường nó thương cháu nhất, cháu gọi nó nhiều một chút.

    Đại ca cháu nghe cháu gọi, nói không chừng sẽ tỉnh lại."Lý Bá Sơn không nghe nổi nữa, quay đầu lau nước mắt.Ngư Nương nắm chặt tay Tử Yến, khẽ gọi: "Đại ca, ca tỉnh lại đi, không phải ca nói thất tịch sẽ dẫn muội và Nhị Ngưu đi vào huyện chơi sao? Nói không giữ lời sẽ thành chó con đấy."Ngư Nương còn nhớ Tử Yến vô cùng vui vẻ nói với nàng đêm thất tịch ở trong huyện chơi vui thế nào, muốn dẫn nàng đi ăn bánh nướng dầu mè và bánh bao đường.

    Chỉ trong chớp mắt, sao ca ấy lại nằm ở đây không nói chuyện chứ? Ngư Nương chớp mắt mấy cái, cố gắng kìm nén khóe mắt ướt đẫm."Ta đi kê đơn thuốc cho Đại Ngưu, Trọng Hải qua giúp ta sắc thuốc.

    Thúc Hà và Bá Sơn ở lại chăm sóc Đại Ngưu." Dừng một chút, Lý Đại Thành lại nói: "Ngư Nương cũng ở lại cùng Đại Ngưu đi."Ngư Nương vắt khô khăn, giả vờ thấm nước lên môi Tử Yến, lại âm thầm đẩy môi hắn ra đổ nước ánh trăng vào.

    Nàng không dám đổ quá nhiều, sợ Tử Yến nuốt không trôi bị sặc.Cứ như vậy, Ngư Nương thức suốt đêm, cho Tử Yến uống thuốc khoảng mười lần.Trong lúc đó, Lý Đại Thành mớm thuốc cho Tử Yến, bảo Ngư Nương đi về nghỉ nhưng Ngư Nương không muốn: "Con không buồn ngủ, con muốn trông chừng đại ca."Một đêm rối loạn, cũng may không còn nguy hiểm.Trời đã sáng, Ngư Nương ngáp một cái thật to, dựa theo kinh nghiệm thuở xưa của nàng, Tử Yến không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.

    Nàng không dám cho ăn quá nhiều sợ mọi người sinh nghi.Nàng muốn dựa vào giường chợp mắt một hồi, kết quả lại dựa vào giường ngủ mất.Lý Trọng Hải đi vào thấy nữ nhi dựa vào giường, trong đầu vang lên giọng nói của cha: "Trọng Hải, Ngư Nương là đứa bé ngoan, thông minh lại trọng tình nghĩa.

    Có lúc ta nghĩ con bé là nam nhi thì tốt biết bao.

    Con biết không? Con bé nói với ta "Gia gia, đất bị hạn hán, có phải chúng ta nên mua lương thực, có phải nên chạy nạn không".

    Lời này không phải lời trẻ con có thể nói được, Nhị Ngưu so với con bé đúng là cách biệt một trời.""Thông minh quá không tốt, cho nên ta đặt tên con bé là "Ngư", chỉ mong có thể ngăn chặn sự thông minh của nó.

    Đại Ngưu xảy ra chuyện, trong lòng ta không yên, sợ thần phật xem trọng mấy đứa nhỏ nhà chúng ta ..
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 16: Chương 16


    Mai này con gọi Ngư Nương nhiều một chút, đừng để thần phật lấy nó đi."Lý Trọng Hải không ngờ cha lại nói với ông những câu như thế.

    Trong ấn tượng của ông, cha thương Đại Ngưu nhất.

    Mà Ngư Nương, đừng nói là cha, ngay cả ông cũng rất ít khi chú ý đến, không ngờ cha lại chú ý đến Ngư Nương như thế.Trần thị vừa thức dậy, nhìn thấy Ngư Nương và Lý Trọng Hải đều không ở bên cạnh, vội mặc quần áo rời giường.

    Vừa mặc quần áo tử tế, còn chưa kịp vấn tóc đã thấy Lý Trọng Hải ôm Ngư Nương đi tới.

    Ngư Nương nằm sấp trong ngực Lý Trọng Hải đang ngủ say sưa.Bà vội đi qua: "Đây là thế nào, sáng sớm hai người đi đâu thế?"Vẻ mặt Lý Trọng Hải mệt mỏi, cẩn thận đặt Ngư Nương lên giường, chỉnh lại góc chăn cho nàng: "Cả đêm Ngư Nương không ngủ, để con bé ngủ một giấc đi."Trần thị nói: "Đại Nha sao thế?"Lý Trọng Hải kéo Trần thị ngồi xuống: "Sau này đừng gọi Đại Nha nữa, gọi là Ngư Nương." Sau đó ông nói chuyện xảy ra tối qua cho Trần thị nghe.Trần thị nghe xong, dùng tay che ngực: "Chuyện này, Đại...!Ngư Nương của ta sao lại bị thần phật để mắt tới được.

    Mặc dù con bé hơi thông minh nhưng không lọt vào mắt xanh của thần phật đâu.

    Còn Đại Ngưu nữa, đứa nhỏ số khổ, nếu hắn xảy ra chuyện thì đại tẩu sống thế nào chứ."Lý Trọng Hải ôm Trần thị: "Về sau nàng gọi Ngư Nương nhiều một chút, có rất nhiều đứa bé lanh lợi trong thiên hạ, thần phật nhìn không thích Ngư Nương.

    Đại Ngưu còn hôn mê chưa tỉnh, có lẽ trong lòng đại ca đại tẩu rất khó chịu đấy, nàng đừng làm phiền bọn họ.

    Trong khoảng thời gian này không bình yên, bên ngoài có rất nhiều người chạy nạn, nàng ít đi ra ngoài thôi.

    Cả nhà chúng ta bình an quan trọng hơn mọi thứ."Trần thị nặng nề gật đầu: "Ngài yên tâm, ta biết."Lý Đại Thành đặt tay lên cổ tay của Tử Yến, cẩn thận bắt mạch cho hắn.

    Thật lâu sau, ông thả tay Tử Yến xuống, chỉnh lại góc chăn.

    Dường như ông có điều suy nghĩ, tay vuốt chòm râu trầm tư.Lý Bá Sơn thức cả đêm, đôi mắt giăng đầy tơ máu: "Cha, tình hình của Đại Ngưu sao rồi?" Lý Đại Thành nói: "Ta phát hiện trong cơ thể của Đại Ngưu có sức sống ẩn hiện, sức sống này che đi tâm mạch của hắn.

    Trước mắt xem ra Đại Ngưu không còn gì đáng ngại, chỉ cần cẩn thận điều dưỡng là đủ.

    Nếu không có gì bất thường xảy ra thì hôm nay Đại Ngưu có thể tỉnh lại.

    .
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 17: Chương 17


    Chỉ là tối qua khi ta bắt mạch cho Đại Ngưu thấy mạch đập của nó cực yếu, rõ ràng như đèn cạn dầu, sao trong vòng một đêm lại chuyển biến tốt đẹp nhanh như thế.

    "Lý Bá Sơn vui mừng, chỉ nghe nửa câu đầu đã không suy nghĩ gì nữa: "Cha, cha nói Đại Ngưu ổn rồi?" Ông ấy không thể tin mà lẩm bẩm: "Đại Ngưu ổn rồi, con ta ổn rồi! Tốt quá.

    "Ông quỳ bịch một cái trước mặt Lý Đại Thành, dập đầu "Cộp cộp côp" ba cái, ngẩng đầu đã thấy lệ rơi đầy mặt: "Cha, nếu Đại Ngưu chết rồi, con cũng không sống nổi, cha đã cứu được cả nhà con.

    "Lý Đại Thành đỡ Lý Bá Sơn lên: "Đứng dậy, ta không cứu con, mà ta đang cứu mạng cháu mình.

    ""Cha, cha để con quỳ một lát, con vui quá, ha ha, con rất vui.

    " Sau đó lại nằm trên đất khóc lên: "Con ta sống rồi, ta vui quá! "Lý Đại Thành không để ý đến Lý Bá Sơn, đã giữ được mạng của Đại Ngưu, để Lý Bá Sơn phát điên một lát vậy.

    Trong lòng của ông cũng đặt xuống một tảng đá to, đi đường cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

    Đi vào tiền viện, chỉ thấy Lý Trọng Hải và Lý Thúc Hà xúm lại không biết đang nói gì.

    Lý Đại Thành bất chợt xuất hiện sau lưng bọn họ: "Hai người các con tụ tập lại nói gì thế, nói cho ta nghe thử xem.

    "Lý Thúc Hà bị dọa đến nhảy dựng lên: "Cha, cha làm con sợ gần chết.

    Con và Nhị ca đang bàn xem nói chuyện Đại Ngưu bị thương nặng cho nương và đại tẩu như thế nào.

    "Lý Đại Thành mỉm cười nói: "Trước mắt Đại Ngưu đã không sao nữa, một lát có thể tỉnh rồi.

    Chỉ cần dưỡng thương cho tốt, sau này không có bất kỳ ảnh hưởng gì cả.

    Con nói tin tức này cho nương của con và đại tẩu, nữ nhân ở nhà nhát gan, con đừng hù dọa bọn họ.

    "Dừng một chút, ông lại nói: "Được rồi, để ta đích thân nói với bọn họ, bọn họ tin lời của ta hơn.

    ""Đại Ngưu ổn rồi?" Lý Thúc Hà thở dài nói: "Cha, y thuật của cha như thần, con thấy ngự y trong hoàng cung cũng không sánh bằng cha.

    "Lý Đại Thành cười ha ha: "Nếu thật như thế, ta phải đi treo bảng hiệu ghi là Thần tiên sống.

    "Trong lòng của ông phấn chấn, cũng vui vẻ nói đùa với Lý Thúc Hà.

    Mà sau khi Lưu thị và Vương thị biết chuyện lại rối loạn một phen, nếu không phải Lý Đại Thành nói với bọn họ Đại Ngưu còn yếu cần phải tịnh dưỡng thì bọn họ sẽ vây quanh giường không rời một khắc nào.

    .
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 18: Chương 18


    Lý Đại Thành gọi Lý Bá Sơn tới: "Bá Sơn, chuyện trong huyện bắt lính phải nói cho Tam lão một tiếng, để mọi người chuẩn bị sẵn sàng."Lý Bá Sơn biết nguyên nhân Lý Đại Thành gọi mình tới, ông ấy gật đầu: "Cha, cha yên tâm đi, chuyện này con đi nói với Tam lão."Tối hôm qua Lý Bá Sơn bôn ba vất vả, lại trông Tử Yến cả đêm, cả người vô cùng mệt mỏi.

    Nhưng ông ấy biết, vì bản thân đã trải qua nên việc này nên ông ấy đi nói mới có sức thuyết phục hơn."Trước tiên nói cho hại vị cữu cữu của con, dù sao nhà chúng ta cũng là ngoại lai, không có căn cơ, ở trong trấn không có uy vọng gì, chỉ dựa vào Đại cữu ngươi và Nhị cữu con mới không bị bắt nạt.

    Bảo cữu cữu đi cùng con tìm Tam lão cũng bớt phiền.

    Trọng Hải cũng đi cùng con, có thể giúp đỡ lẫn nhau."Người ở trấn Hạ Hà phần lớn đều họ Lưu, đa số tổ tiên là cùng một lão tổ tông.

    Lưu Đại cữu và Lưu Nhị cữu sinh ra là người ở trấn Hạ Hà, ở trong trấn rất có thế lực.Y quán Lý thị ở giữa trấn, cửa hàng thịt heo của Lưu thị ở phía nam trấn.

    Lý Bá Sơn và Lý Trọng Hải đi qua nửa thị trấn, trên đường còn gặp Trụ Tử tối qua gác đêm, hắn đang mua kẹo cho lão nương bị què chân ăn.Lưu thị có hai người huynh trưởng, ai cũng dũng mãnh cường tráng, sát khí bức người, không ai dám trêu chọc.

    Mặc dù đã phân gia nhưng quan hệ vẫn thân thiết như trước, buôn bán hợp tác với nhau mà làm.Lý Bá Sơn và Lý Trọng Hải đi đến cửa hàng thịt theo Lưu thị do hai anh em bọn họ mở.Đại tẩu tử Lưu thị nhìn thấy hai huynh đệ Lý gia đi tới, mặt cười tươi như đóa hoa: "Bá Sơn và Trọng Hải tới à, nhanh vào ngồi đi.

    Hôm qua Đại cữu ngươi con đi từ nơi khác về có xách một con bò bị gãy chân về, đang muốn giết đây.

    Vừa rồi ông ấy đang tính đưa thịt trâu ngon qua, không ngờ lại nghe thấy hai đứa đến.

    Chiếc mũi chó của hai đứa thính quá."Lý Bá Sơn và Lý Trọng Hải không khách khí: "Đã lâu không ăn thịt bò rồi, vẫn là Đại cữu có bản lĩnh, có thể tìm được thứ đồ hiếm có như thế."Lý Bá Sơn và Lý Trọng Hải hiểu không phải tự nhiên Đại cữu mẫu ân cần với bọn họ như thế.

    Bởi vì cha, xưa nay người Lưu gia xem bệnh không trả tiền.

    Mặc dù Lý gia dựa vào Lưu gia, nhưng Lưu gia cũng cần Lý gia..
     
    Nhật Kí Chạy Nạn Và Làm Ruộng Ở Cổ Đại
    Chương 19: Chương 19


    Lưu đại cữu là hán tử để râu quai nón, năm nay sắp sáu mươi tuổi, con cháu đầy cả sảnh đường, cuộc sống vô cùng dễ chịu.

    Nhìn thấy Lý Bá Sơn và Lý Trọng Hải đi đến, Lưu đại cữu tùy tiện lau mồ hôi trên mặt, cởi mở cười to: "Nhìn xem, cháu trai ta tới."Hai huynh đệ Lý thị giống với Lý Đại Thành, cao cao gầy gò trắng tinh có vẻ nhã nhặn.

    Theo cách nói của Lưu đại cữu: "Tiểu muội gả đúng người rồi, ngươi nhìn bọn Bá Sơn lớn lên tuấn tú thế nào, giống như hành tây ấy."Lưu đại cữu hận không thể khen ba huynh đệ bọn họ lên trời.Lưu đại cữu dùng bàn tay to lớn vỗ bả vai Lý Bá Sơn: "Hôm qua mới làm một con bò các con đã đến, có phải muốn ăn thịt bò của đại cữu không?"Lý Bá Sơn bị đánh đến mức bả vai đau đớn, không dám xoa trước mặt ông.

    Lý Trọng Hải thông minh vội tránh sang một bên."Đại cữu, hôm nay không phải đến vì ăn thịt bò, con có chuyện quan trọng muốn nói với cữu cữu."Lưu đại cữu chớp mắt: "Trong sân không tiện, chúng ta vào nhà nói."Lý Bá Sơn kể lại chuyện xảy ra hôm qua một phen, Lưu đại cữu đập bàn: "Mụ nội nó, đám khốn kiếp kia dám khi dễ người như thế!"Lý Bá Sơn vội kéo đại cữu lại: "Đại cữu, bọn chúng đều mang đao và cung tiễn, cha con và con nghĩ có lẽ không lâu nữa bọn chúng sẽ đến từng thôn trại bắt người.

    Con thấy nên nói chuyện này với Tam lão một tiếng, để mọi người chuẩn bị sẵn sàng."Lưu đại cữu gật gật đầu: "Chuyện này có lý, hai người các con đi theo ta đến gặp Tam lão.

    Việc này Bá Sơn từng trải, miệng ta vụng về, còn cần các con tự nói."Lưu đại cữu cùng Lý Bá Sơn đi gặp Tam lão, thuật lại chuyện hôm qua lần nữa.Tam lão mặt ủ mày chau, thở dài: "Triều đình không chừa cho chúng ta chút đường sống nào cả!"Tam lão râu tóc trắng bệch, lúc trẻ tuổi trúng tú tài, sau đó thi mấy chục năm không trúng cử nên muốn nghỉ ngơi, ông dạy bọn trẻ học trong trấn.

    Ông nói: "Theo lão hủ thấy, không bằng phái người vào huyện hỏi han một phen, xem lần này chiêu binh là vì chuyện gì.

    Là đi chiến trường hay sửa đường đào mương nước.

    Nếu là vế sau, phải chăng có thể đưa tiền để ngăn lại."Một người khác nói: "Nói có lý, sợ là sợ đến lúc đó cả người cả của cũng không còn.

    Ta nghe nói, từ năm trước đến bây giờ ở phía bắc không hề có một giọt mưa, lại còn đang đánh trận, còn loạn hơn quận Trạc Dương của chúng ta..
     
    Back
    Top Bottom