Ngôn Tình Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 20


” Ưm”

Liên Thảo khẽ trở mình, đôi tay trắng mịn vươn lên sảng khoái. Đã lâu rồi cô chưa được ngủ một giấc say như vậy. Bên tai tiếng người ồn ào vẳng đến.

– Bệnh nhân cuối cùng đã tỉnh, tốt quá rồi.

Nhăn mặt vì bị đánh thức, cô hé mắt ra nhìn thì thấy hai nữ y tá bế trên tay đứa bé đang gào khóc lại gần. Vội đặt vào lòng cô, họ nhanh chóng nói:

– Cô thật may mắn, tai nạn khủng khϊếp như vậy chẳng những không bị thương mà còn mẹ tròn con vuông. Mẹ tỉnh rồi thì mau cho con ăn sữa đi.

Chẳng để Liên Thảo lên tiếng, họ vội bỏ ra ngoài cứ như cô và đứa bé là hủi vậy.

Ngơ ngác nhìn họ bỏ đi, dường như cô vẫn chưa tiêu hoá nổi những điều họ nói. Cố gắng lục lại trí nhớ, đúng là cô bị tai nạn nhưng đứa trẻ này là sao? Có nhầm không, hôn còn chưa thử quái nào lại có thai.

Quá đỗi kinh ngạc, Liên Thảo hét lên thất thanh trong phòng bệnh.

– Bác sĩ! Đứa bé này không phải con tôi, TÔI KHÔNG CÓ THAI!!!

.,…..#……..#…….

– Bác sĩ, đứa bé này không phải con tôi, có lẽ mọi người đã nhầm tôi là mẹ của bé rồi.

Liên Thảo thở ra từng hơi nặng nhọc, đặt đứa bé lên bàn đẩy về phía bác sĩ, y tá đang ngơ ngác đứng đó.

Vừa nãy quá đỗi ngạc nhiên, cô đã ôm theo đứa bé lao nhanh về phía phòng trực, nhìn thấy cánh cửa sừng sững được đóng lại cẩn thận, cô chẳng kịp suy nghĩ mà giương chân đạp thẳng nó ra, và cũng vì thế cánh cửa đó giờ đang nằm rạp dưới đất.

Ái ngại nhìn thành quả của mình, trong lòng không ngừng nguyền rủa tính vội vã đã ăn sâu vào huyết.

Nhìn vị bác sĩ đang tròn mắt, cô cười ngượng chỉ tay vào đứa bé, ấp úng nói:

– Bác sĩ đứa bé này không phải con tôi, tôi không có thai thì sao có con được chứ.

Nghe vậy ông ta khẽ cau mày nói:

– Đứa bé thiết thực là con của cô, cô không thể nói như vậy được, tốt nhất cô mau ôm con về đi.

Dứt lời liền đẩy đứa bé về phía Liên Thảo.

– Tôi thật sự không phải mẹ nó, phải hay không chẳng lẽ tôi lại không rõ sao.

Cô vừa nói vừa đẩy đứa bé về lại vị trí bên kia. Không phải cốt nhục của cô, cô đâu dám nhận.

– Chính tay tôi phẫu thuật lấy đứa bé từ bụng cô, không lẽ tôi lại nhầm. Cô lên có trách nhiệm của một bà mẹ đi.

Ông ta đẩy lại phía Liên Thảo.

Nằm trên bàn bị người đẩy qua lại, đứa bé thét lên đòi ăn.

” Sữa…sữa…sữa…”

Vị bác sĩ liếc qua đứa bé rồi nhìn cô đầy ẩn ý. Liên Thảo không hiểu sao ông ta lại nhìn cô như vậy nên cố mở căng mắt lên trừng lại, để xem ai sợ ai.

– Cô bế đứa bé về phòng đi, nó đòi ăn rồi.

– Tôi đã nói tôi không phải mẹ nó thì lấy đâu ra sữa cho nó ăn.

– Vậy phải sao cô mới chịu thừa nhận?

– Đơn giản, đem bằng chứng ra xác thực, tôi sẽ thừa nhận.

– Được, là cô nói đó (ông ta trầm giọng khẳng định) Y tá Ly đem đoạn video mà camera đã ghi được cho cô gái này xem.

– Dạ, thưa bác sĩ.

Một lúc sau đoạn video đã được đem đến. Từng đoạn dần dần tua lại.

” Rẹt…rẹt…

– Hộ sinh Lan cô mau chuẩn bị dụng cụ, chúng ta phải nhanh chóng phẫu thuật cho thai phụ ngay lập tức.

– Dạ, bác sĩ.

Trên bàn mổ trắng bạc, cô gái nằm ngất lịm, khuôn mặt lấm lem, mái tóc loà xoà, áo phông xanh còn nguyên vết máu loang lổ thấm đẫm một mảng lớn, xuống nữa là cái bụng phình lớn như của một thai phụ đến tháng sinh nở.

Dù hình ảnh không được sắc nét lắm nhưng cũng đủ để cô nhận diện người nằm trên bàn mổ là ai.

Ngây người đứng như tượng theo dõi đoạn quay, áo phông xanh chính là cái áo cô đã mặc hôm đó, khuôn mặt kia không thể nhầm lẫn vào đâu được.

Tiếng cô hộ sinh nhỏ giọng phát lên trong đoạn video.

– Kì lạ thật, hai mươi sáu người bị nạn thì chỉ thai phụ này sống sót, chẳng những thế thai nhi hoàn toàn bình thường.

Đến đây giọng vị bác sĩ lạnh lùng cắt ngang. – Đó không phải vấn đề cần nói lúc này, việc cấp thiết hiện tại là phẫu thuật mổ đẻ lấy thai nhi. Hộ sinh Phượng lên tập trung vào chuyên môn”

Sau đó là toàn cảnh ca phẫu thuật, nhìn dao kéo sáng bóng rạch trên bụng mình. Liên Thảo không khỏi rùng mình, vội vàng đưa tay chạm lên nơi bị mổ nhưng kì lạ là bụng cô hoàn toàn lành lặn như chưa từng có dao kéo đụng qua.

Cuốn video kết thúc, ông ta trầm giọng lên tiếng:

– Sau khi thai nhi được lấy ra thành công, nó liền bật khóc lên đòi ăn, đáng sợ là chỉ chưa đầy nửa tiếng nó đã uống hết 10Kg sữa bột của bệnh viện. Với số lượng sữa đó đủ để cho cả bệnh viện uống.

Như sợ mình nghe nhầm, Liên Thảo đưa tay di di lỗ tai, hỏi lại:

– Hình như tai tôi có vấn đề rồi thì phải, đứa bé sao có thể uống hết 10 kg sữa bột chứ, nghe nhầm rồi, haha…

Nghe vậy ông ta khẽ thở dài, nhẹ giọng nói:

– Cô gái, cô không nghe nhầm đâu, đích thực là hài tử c*̉a cô đã ăn hết từng đó sữa. Nếu cô vẫn không tin, mọi y tá, hộ sinh ở đây có thể làm chứng.

Lời ông ta vừa dứt, tất cả mọi người xung quanh đều đồng loạt gật đầu xác định.

Liên Thảo khẽ ú ớ rồi im bặt, bằng chứng đều đã xác thực, cô chẳng thể nói gì hơn. Liếc nhìn đứa trẻ thật sự cô vẫn không thể tin được, cái ấy với đàn ông cô chưa từng thử mà.

Liên Thảo ngước mắt lên nhìn vị bác sĩ, đáng thương nói:

– Nhưng bác sĩ nó thật sự không phải…

Không để cô nói hết câu, ông ta liền cắt lời:

– Được rồi, không cần nói nữa. Nó là con c*̉a cô thì cô có quyền quyết định số phận c*̉a nó, hổ dữ không ăn thịt con, tôi tin điều này cô hiểu. Còn nữa, cô được xuất viện, cô về thu dọn đồ rồi xuống phòng kế toán làm thủ tục ra viện.

Liên Thảo nghe thế khẽ giật mình vội nói:

– Không được bác sĩ, (Thấy ông ta nhìn mình, cô ấp úng nói tiếp) Tôi…tôi..tôi còn yếu lắm, bác sĩ nhìn đi, tôi mới tỉnh phải nằm lại viện để theo dõi chứ, tôi…tôi mới phẫu thuẫt mà.

Vừa nói cô vừa giả bộ ốm yếu để được ở lại. Đùa sao, cô làm gì có tiền để trả chứ. Tiền phẫu thuật, tiền viện phí, tiền sữa..bla..bla… Số tiền đó chẳng đè chết cô, không được, cô phải trốn viện, trốn viện sẽ không mất tiền. Bán sống bán chết cô c*̃ng phải ở lại, đêm xuống cô sẽ bỏ trốn.

” – Cô kia đừng có chạy, mau ở lại đóng viện phí…

Nhìn đoàn người hối hả đuổi theo, cô đã yên vị trên một chiếc taxi, mỉm cười, giương tay vẫy vẫy.

– Đừng đuổi theo nữa, tôi sẽ không ở lại đâu, haha “
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 21


” Đứng lại! Cô còn chưa thanh toán tiền viện phí. Không thể bỏ trốn như vậy được. ”

Đằng xa, một nhóm y tá, bác sĩ quần áo xộc xệch đang hớt hải đuổi theo. Nhưng tiếc là cô đã rất nhanh chân và giờ đang yên vị trên taxi rồi. Chiếc xe đang bắt đầu lăn bánh rời khỏi. Nhoài đầu ra ngoài cửa kính, Liên Thảo nở một nụ cười không thể rạng rỡ hơn, đưa tay vẫy vẫy với đám người đang gắng sức chạy đến, lớn tiếng hét:

– Đừng đuổi theo nữa, vô ích thôi, haha… Mọi người ở lại bình an nhé! Tạm biệt không hẹn gặp lại. Haha”

– Hahaha…hahaha…hahaha

Tiếng cười giòn giã c*̉a cô cất lên xé tan bầu không khí đang vô c*̀ng im lặng. Nhưng lúc này nghe sao thật là…man rợ.

– Cô Liên Thảo!

– Hahaha… Đừng gọi tên tôi nữa, vô ích thôi, tôi đã… HẢ?

Tiếng vị bác sĩ cất lên cắt ngang tiếng cười man rợ đó c*̉a cô và c*̃ng đồng thời kéo cô thoát khỏi dòng viễn tưởng mà về với thực tại.

Liên Thảo mở bừng mắt, trước mắt cô là cái trần nhà trắng toát, khẽ nuốt nước miếng, cô từ từ dời mắt xuống, đối diện vẫn là một nhóm người vận áo blouse cũng trắng không kém so với trần nhà. Cô ấp úng không sao thành lời. ” Tại sao chứ! Tại sao đó không phải hiện thực..huhu.. Sự thật quả là tàn nhẫn mà! ” Liên Thảo âm thầm khóc không ra nước mắt.

– Cô chắc là không sao chứ?

Vị bác sĩ lại lần nữa cất lên.

Xấu hổ nhìn ông ta, trong đời cô chưa lần nào mất mặt như lần này, thật chỉ muốn trốn vào đâu đó để không phải đối mặt với ông ta. Có khi bây giờ vị bác sĩ đó nghĩ cô bị điên c*̃ng nên. BỊ ĐIÊN! Đúng rồi bị điên.

Mắt cô chợt sáng lên, cô nhìn vị bác sĩ trước mặt bằng ánh mắt đầy biểu cảm.

– Bác sĩ! Có khi nào vụ tai nạn vừa rồi làm ảnh hưởng tới thần kinh c*̉a tôi. Tôi không thể làm chủ được hành động vừa rồi c*̉a mình. Não c*̉a tôi có vấn đề rồi phải không bác sĩ?

Vừa giả bộ, cô vừa không ngừng khâm phục chính mình. Cô thật có năng khiếu làm diễn viên mà. Chắc chắn cô sẽ trở thành một diễn viên nổi tiếng, không ngừng toả sáng. Haiz… Tiếc là cô đã chọn làm một nhà tiểu thuyết gia.. Dù truyện c*̉a cô không được ưa chuộng cho lắm.

Nhưng có lẽ Liên Thảo quên mất một điều, với kinh nghiệm y học c*̉a mình, dẫu cho lí lẽ c*̉a cô có vẻ hợp lí thì c*̃ng thể qua mắt được bác sĩ.

– Cô nói c*̃ng hợp lí đó… Nhưng chúng tôi đã chụp điện não cho cô rồi. Não bộ hoàn toàn bình thường, thần kinh không hề bị ảnh hưởng. Cô đừng có lo lắng, cứ an tâm về nhà nghĩ dưỡng đi. Y tá Ly, cô dẫn bệnh nhân ra làm thủ tục ra viện đi.

“Ầm” lời vị bác sĩ nói ra nghe sao thật nhẹ nhàng nhưng với cô không khác nào sét đánh giữa trời quang. Làm thủ tục ra viện nghĩa là phải trả tiền viện phí. Mà giờ cô, một xu c*̃ng chẳng còn. Lấy tiền đâu mà trả chứ. Vì thế bán sống bán chết cô c*̃ng phải bám trụ lại bệnh viện một đêm, đêm nay cô sẽ tìm cách bỏ trốn. Sáng mai khi đã an toàn tẩu thoát thì mọi thứ sẽ lại là màu hồng với cô.

– Không! Hôm nay tôi chưa muốn ra viện. Mai tôi làm thủ tục được không bác sĩ?

– Không được, bệnh cô đã gần như khỏi hoàn toàn, cô còn muốn ở lại làm gì chứ. Tốt nhất là cô nên ra viện thôi.

– Không mà.

Vừa nói, cô một tay ôm đứa bé, một tay ôm chặt vào cây cột gần đó, dứt khoát không rời đi. Y tá Ly thấy vậy tiến lại định kéo cô ra khỏi cây cột. Nhưng dẫu cho cô ta có cố gắng hết sức thì c*̃ng không tài nào kéo cô ra khỏi. Hai người rồi ba người, bốn người, thậm chí là năm người c*̃ng đều nhận chung kết quả như vậy. Họ thật không thể lí giải được vì sao cô gái này lại bám chắc như vậy.

Khi nhóm người bắt đầu mệt lả, thì lúc này vị bác sĩ kia mới cau mày hỏi:

– Cô Liên Thảo, cô muốn thế nào?
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 22


Ngước lên nhìn ông ta với ánh mắt khẩn cầu, không chỉ năm người kia mệt lả mà chính cô c*̃ng muốn đứt hơi tới nơi. Cô mệt nhọc nói:

– Cho tôi ở lại đêm nay thôi, một đêm thôi, bác sĩ.

Khẽ thở dài, ông thật sự khó hiểu, năm lần bảy lượt cô gái này đều đòi ở lại viện đêm nay để làm gì. Chẳng lẽ cô ngốc đến nỗi không biết, ở lại thêm một đêm là cô sẽ phải trả thêm tiền viện phí. Haiz, nếu cô đã quyết như thế thì ông c*̃ng không ngăn cản nữa..

– Được rồi, nếu cô muốn như thế thì cứ theo ý cô đi. Nhưng nội chỉ đêm nay thôi, sáng mai bắt buộc cô phải xuất viện. Cô hãy hiểu cho chúng tôi vì thời điểm này bệnh nhân nhập viện rất nhiều mà bệnh viện thì đang quá tải vì thế…

Liên Thảo mừng rỡ vội cướp lời.

– Tôi biết, tôi biết, cám ơn bác sĩ rất nhiều.

Trước khi rời khỏi cô vẫn không quên c*́i người xuống cảm ơn bác sĩ lần nữa. Trên đường quay lại phòng, khi ôm đứa bé đi ngang qua một phòng bệnh gần đó, tiếng c*̉a một phụ nữ oang oang vang lên:

– c*̣c cưng c*̉a mẹ bú nữa đi con. Bú đi mẹ thương.

Liên Thảo theo phản xạ nhìn vào. Bên trong phòng bệnh khá rộng, bốn giường bệnh được đặt song song ở hai hướng đối diện nhau. Người vừa lên tiếng là một thai phụ khá béo độ khoảng ngoài 40 tuổi. Da mặt xạm vì nắng gió. Bà ta đang cố ép mặt đứa con vào bầu vú căng lớn tràn đầy sữa. Đứa bé luôn miệng gào khóc vì hành động cho con bú c*̉a bà ta hơi bạo lực. Chẳng ai dám góp ý. Ngoài cửa, cả Liên Thảo với đứa bé trên tay đều hướng ánh nhìn vào hai bầu ngực căng tròn xệ xuống. Ngực bà ta nhiều sữa đến mức sữa chảy thành dòng, dẫu cho có lấy khăn thấm thế nào c*̃ng không xuể.

“Sữa…sữa…sữa…sữa..” Tiếng đứa bé gào khóc trên tay cô. Thấy vậy, Liên Thảo liền dỗ nó dù trông cô khá vụng về.

” Bé ngoan, đừng khóc nữa nào! Để mẹ lấy nước cho cưng uống nha. Ngoan! Ngoan” Nhưng mà càng dỗ, đứa bé khóc càng dữ hơn. Mọi người trong phòng đều chỉ trỏ vào cô “mau cho con bú đi” “còn đứng đó làm gì, đứa nhỏ đói quá rồi” “trời ơi! Cô làm mẹ kiểu gì vậy…xxzzooyy..” Có ai hiểu nỗi lòng cho cô đây. Không phải là cô muốn nó nhịn mà là cô làm gì có sữa chứ? Cô đang lúng túng không biết phải trả lời thế nào thì tiếng c*̉a bà ta vang lên:

– Cô kia, nếu cô không cho con cô bú được thì bế vào đây, tôi cho nó bú.

Như gặp được cứu tinh, cô mừng rỡ đáp.

– Cám ơn chị, chị thật tốt bụng.

Liên Thảo nhanh chóng bế đứa bé lại gần đưa cho bà ta. Trong lòng vô c*̀ng cảm kích.

Đưa tay đón lấy đứa bé, khuôn mặt bà ta liền biến sắc. Bà ta thật không dám tin vào mắt mình. Đứa bé rất đẹp, đẹp như một thiên thần. Làn da trắng mịn như tuyết, đôi mắt phượng đen láy như ngọc tuyền. Vẻ đẹp như vậy có lẽ chỉ xuất hiện ở trong tranh mà thôi. Chỉ là…trước vẻ đẹp tuyệt mỹ đó, lòng đố kị c*̉a bà ta không ngừng trỗi dậy. Tại sao ư? Bởi đứa bé này với con trai c*̣c cưng c*̉a bà ta thật sự là hai mảng đối lập. Đứa bé càng tuyệt mỹ bao nhiêu thì c*̣c cưng c*̉a bà ta càng xấu tệ bấy nhiêu. Quả thật không sai, độc nhất là lòng dạ đàn bà, mà lòng đố kị còn đáng sợ hơn. Bà ta thật muốn dùng bầu ngực căng tròn vĩ đại này làm đứa bé ngạt thở cho đến chết. Đúng vậy, đứa bé phải chết. Nó phải chết bởi vì nó quá đẹp.

Ôm đứa bé vào lòng, bà ta khẽ quay người về phía bức tường, bà ta lo sợ sẽ có ai đó vô tình bắt gặp hay phát hiện ra ý đồ độc ác ấy. Đôi mắt đầy dã tâm c*̉a ả nhìn như muốn xâu xé đứa bé ngay lập tức. Bà ta nhanh chóng ép đứa bé thật mạnh vào bầu ngực c*̉a mình. Chỉ là bà ta chưa kịp vui mừng thì:

” AAAAAA…. NGỰC c*̉A TÔI…NGỰC c*̉A TÔI..”

Tiếng c*̉a bà ta vang lên đầy kinh hãi, làm trấn động cả bệnh viện. Tất cả mọi người đều dồn ánh nhìn lên người bà ta. Và quả thật, cảnh tượng trước mặt vô c*̀ng kinh hãi. Chỉ mới vừa nãy thôi, hai bầu ngực căng tròn mới thật vĩ đại làm sao thì giờ…thì giờ…xẹp nép, phẳng lì như sân bay. Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Ngay trong lúc mọi người và bà ta đang vô c*̀ng hoảng loạn thì một bóng người lao nhanh như gió tiến tới đoạt đứa bé trong tay bà ta và loáng cái chỉ còn lại tiếng cánh cửa đập mạnh vào tường. Có lẽ là bị người đó đẩy ra quá mạnh.

AAAAAAA… ĐÚNG LÀ GẶP QỦY MÀ.. BẮT MẸ CON NÓ LẠI CHO TAO… TAO SẼ GIẾT CHẾT MẸ CON NÓ… AAAAAAA… NGỰC c*̉A TAO… MAU TRẢ LẠI CHO TAO” Tiếng bà ta lần nữa vang lên khắp bệnh viện. Thật may là lúc này cô và đứa bé đã nhanh chân chạy ra khỏi nơi đó. Nếu lúc đó không phải cô nhanh chóng nhận ra vấn đề sớm thì thật không thể tưởng tượng được cô và đứa bé sẽ thế nào nhưng chắc chắn là sẽ rất rất thê thảm. Vậy là cô chẳng cần tìm cơ hội chạy trốn trong đêm nữa mà đã thực hiện được ngay trong thoáng chốc. Quả thật sự việc diễn ra chẳng ai có thể ngờ được.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 23


” Huhuhuhuhu ”

” AAAAAAAAAA ”

” Hahahahahaha ”

Những âm thanh hỗn tạp không ngừng vang lên. Tiếng khóc, tiếng la hét hay những tiếng cười văng vẳng nghe sao thật man rợ. Âm u và lạnh lẽo, đó là những gì để miêu tả nơi qủy cốc thâm sâu này. Không gian tối đen như mực, thỉnh thoảng những ngọn lửa bất chợt xuất hiện rồi phụt tắt nhanh chóng. Những bóng ma mờ mờ ko ngừng bay lơ lửng qua lại như làn khói trắng. Tất cả đều khiến nơi đây thêm thập phần qủy dị.

– AAAAAAAAA…..Huhuhuhu Có ai không cứu chúng tôi với…. Huhuhu Có ai không? Mau thả chúng tôi ra… Huhuhu..

Tiếng la hét, tiếng khóc lại lần nữa vang lên thống thiết. Chỉ là c*̀ng với đó là tiếng người kêu cứu tuyệt vọng được phát ra trong chiếc lồng sắt kia. Chiếc lồng rất lớn ước chừng có thể giam đến hơn trăm người. Ngoài chiếc lồng đó ra còn có thêm mười cái như vậy, mỗi cái đều giam đầy ắp người, tất cả đều là nữ nhân tuổi đời còn rất trẻ. Họ sao không la lên hoảng sợ được khi những bóng trắng ma qủy kia không ngừng bay xuyên qua. Họ run rẩy, sợ hãi bám chặt nhau để cảm nhận chút hơi ấm ít ỏi. Xung quanh đã ghê rợn như vậy mà dưới nền đất tràn đầy thứ nước đỏ như máu không những thế còn nhầy nhụa, lạnhbăng không ngừng bốc lên mùi hôi tanh kinh khủng. Nó như muốn nuốt lấy chân c*̉a các cô gái vậy.

” CẠCH!! ”

Tiếng cửa bị mở ra mạnh mẽ. Luồng ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa tràn vào c*̃ng chẳng thể làm nơi đây sáng hơn là bao. Mờ mờ ảo ảo như bị một màn sương trắng bao trùm lên. Bóng c*̉a hai nam nhân thấp thoáng bước vào. Một người thân vận bạch y, tóc trắng buông xoã, phong thái tựa như tiên nhân. Còn kẻ đi bên cạnh tướng tá thấp bé, y phục đen tuyền, khuôn mặt nhăn nhúm đáng sợ. Trông ra có thể thấy kẻ này vô c*̀ng hung hãn, độc địa. Hắn lại gần chỗ đặt mấy cái lồng sắt lớn đó đảo mắt nhìn vào trong, hạ giọng như ra lệnh:

– Ma Dược Sư, người đã được gom đủ, giờ có thể chế thuốc được rồi chứ?

Nam nhân bạch y khẽ đưa mắt nhìn một lượt, đối diện những cặp mắt yếu đuối khẩn cầu y thật không nỡ ra tay. Thân là người c*̉a ma giới nhưng không vì thế mà y độc ác, tàn nhẫn. Thế nhưng quân vương đã đổi, ma giới c*̃ng vậy mà đổi thay. Y không muốn tàn nhẫn c*̃ng không được. Atula Vương là một kẻ nguy hiểm, thuận hắn thì sống, nghịch hắn thì chết. Vì thế mà nhân lực c*̉a ma giới giảm đi quá nửa, thay vào đó là lũ yêu ma qủy dị như kẻ trước mặt y đây.

– Ma Dược Sư! Ngươi còn đứng đó làm gì mà không mau hành động? Ngươi đừng quên đại vương c*̉a chúng ta đã hết kiên nhẫn rồi đó. Nếu lần này chế thuốc thất bại thì toàn bộ người c*̉a Ma Dược Cốc sẽ chết không toàn thây đâu!

Hắn gầm lên giận dữ. Hai mắt đỏ ngầu c*̉a hắn lông lên sòng sọc như muốn rớt cả con ngươi ra ngoài khiến cho đám nữ nhân nhìn thấy phải la lên kinh sợ.

Ấy vậy Ma Dược Sư vẫn rất chậm rãi, bình thản đáp lời:

– Ta nào dám chậm trễ để đại vương phải chơ?̀ chẳng phải tội ta thật đáng muôn chết sao!

Khuôn mặt nhăn nhúm c*̉a hắn khẽ giãn ra, hắn hài lòng gật đầu:

– Coi như ngươi c*̃ng có chút thông minh. Giờ ngươi chế thuốc được chưa?

Ma Dược Sư khẽ thở dài một tiếng, trầm giọng nói:

– Ta đi chế độc dược để làm thuốc, làm phiền Ngạo Qủy Sứ lấy huyết chín trăm chín mươi chín trinh nữ này giúp ta.

Hắn nghe vậy man rợ cười:

– Ha ha ha ha việc đó cứ để ta, cứ để ta. Ta đảm bảo sẽ lấy không sót một giọt huyết nào.

Lúc này y chỉ thờ ơ đáp nhẹ một tiếng:

– Vậy thì được, làm phiền Ngạo Qủy Sứ.

Dứt lời Ma Dược Sư đi nhanh ra ngoài. Y thật không muốn nán lại ở đây thêm một chút nào hết. Mùi hôi tanh nồng nặc c*̉a máu dưới nền đất khiến y rợn người. Nhưng biết sao đây? sinh mạng hơn trăm ma nhân trong Ma Dược Cốc nằm trong tay y, y không thể không tàn nhẫn.

– AAAAAAAAAAAA

Tiếng la hét đồng loạt cất lên kinh hoàng phía sau lưng y. Khẽ nhắm mắt lại, bàn tay run run bất giác siết chặt. Y mím chặt môi đến rỉ máu rồi bước đi vội vàng như trốn chạy.

Bên trong, thân xác c*̉a chín trăm chín mươi chín nữ nhân nằm rạp dưới nền đất lạnh ngắt. Trên chiếc cổ trắng ngần là một vết cắt sâu hoắm, tưởng chừng có thể khiến đầu lìa khỏi cổ. Máu từ đó mà tuôn ra không ngừng.

Ngạo Qủy Sứ đứng ngoài nhìn thích thú rồi đưa tay lên trước mặt nhẹ nhàng xoay tròn ngón trỏ, một đạo kim quang phát ra bao trùm lên xác các cô gái.

– Lại đây nào! Lại đây nào.

Lời hắn vừa cất lên, chín trăm chín mươi chín dòng máu đỏ tươi theo đạo kim quang bay về phía hắn. Màu huyết đỏ rực xen lẫn màu vàng kim sáng lấp lánh đẹp đến mê hồn người.

Hắn ngây người nhìn mê mẩn rồi trầm trồ thốt lên:

– Đẹp quá! Đẹp quá! Haha hahahahahahahahahaha

Tiếng cười man rợ c*̉a hắn vang vọng khắp một vùng thâm sâu tối tăm.

oOo

– Ma Dược Sư, ngươi chế thuốc đến đâu rồi?

Ngạo Qủy Sứ đã đứng bên cạnh Ma Dược Sư từ lúc nào bất ngờ lên tiếng. Có lẽ vì đang tập trung điều chế độc dược lên y không phát giác ra sự xuất hiện c*̉a hắn, bởi vậy mà khi bị hỏi bất ngờ y thoáng giật mình. Y không nhìn hắn mà chỉ ậm ờ trả lời lấy lệ:

– Đã xong. Ngô công độc, mãng xà độc, toàn yết độc, đông trùng độc, bách hoa độc, tử diệp thảo… Tất cả đều đã chế xong.

Hắn nghe vậy gật đầu hài lòng:

– Được, được. Hy vọng lần này ngươi đừng làm Đại Vương phải thất vọng. Ngài đã hết kiên nhẫn rồi.

Không sai, một nghìn năm trước Atula Vương bất ngờ xuất hiện ở Ma Dược Cốc. Hắn muốn y điều chế ra loại dược có thể cải tử hoàn sinh. Nếu chỉ như thế thì chẳng có gì để y phải nhọc tâm nhưng điều hắn muốn vượt xa khả năng c*̉a y rất nhiều. Loại dược đó không những giúp người trúng phải sống lại mà còn xoá sạch hết kí ức trong não bộ và khiến họ phục tùng hắn một cách triệt để. Không còn giữ cho mình chút lí trí, ý thức nào, chỉ một lòng một dạ làm theo mệnh lệnh c*̉a hắn đưa ra mà thôi. Điều đó thật quá sức với y. Y đã thử nghiệm trên dưới mười lần nhưng đều thất bại. Đã nghìn năm trôi qua, kết quả vẫn chỉ như vậy. Và việc Atula Vương mất kiên nhẫn c*̃ng là điều dễ hiểu.

– Ngạo Qủy Sứ phiền ngươi đổ huyết trinh nữ vào trong chiếc thùng gỗ kia.

Ma Dược Sư tay chỉ chiếc thùng gỗ lớn đặt bên cạnh khách khí nói.

– Được.

Ngạo Qủy Sứ lại gần phẩy tay nhẹ một cái, thoáng chốc chiếc thùng gỗ đã đựng đầy huyết đỏ, huyết vẫn còn ấm nóng như khi mới được lấy ra vậy. Ma Dược Sư khẽ đưa tay trước miệng bình đựng độc dược, một đạo bạch quang xuất hiện hút hết độc dược lên trên cao. Y đảo tay, độc dược đã được trút hết vào thùng lớn. Màu đỏ màu đen hoà lẫn vào nhau tạo thành vòng âm dương bát quái luân chuyển không ngừng.

Nhìn thấy vậy, mâu quang y khẽ sáng lên, mừng rỡ nói:

– Vòng âm dương bát quái! Chính là vòng âm dương bát quái. Ta…ta thành công rồi.

Y thật không dám tin vào mắt mình. Vòng âm dương bát quái chính là điều mấu chốt quyết định y điều chế loại dược đó thành công hay thất bại. Y biết nếu thành công trăm mạng ma nhân trong Ma Dược Cốc sẽ được bảo toàn. Và hơn hết lòng tự trọng c*̉a một người đứng đầu Ma Dược Cốc không cho phép y bị thất bại lần nữa. Y vui mừng c*̃ng vì điều đó.

Bên cạnh Ngạo Qủy Sứ c*̃ng rất nóng vội nên đã nhanh chóng đưa một thân xác bị đóng băng vào chiếc thùng chứa độc dược. Nhìn lớp băng tan, vòng âm dương bát quái không ngừng luân chuyển xung quanh rồi từ từ xâm nhập vào nam nhân trong đó. Hắn thật sung sướng bội phần. Phải chăng nếu lần này thành công thì hắn sẽ có cơ may được Đại Vương trọng dụng và trở thành tâm phúc bên cạnh ngài. Hắn sao không sung sướng cho được.

– Kết quả sao?

Âm thanh cất lên văng vẳng như đến từ địa ngục mang theo khí lạnh toát người, vừa uy nghiêm, vừa lạnh lẽo.

Quay lưng lại xem giọng nói đó bắt nguồn từ đâu thì cả hai người vội vàng qùy phục xuống.

– Đại Vương.

Người có thể khiến họ qùy phục dưới chân như vậy không ai khác chính là Atula Vương, Đại Vương c*̉a ma giới.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 24


– Đại Vương!

Người có thể khiến họ qùy phục dưới chân như vậy không ai khác chính là Atula Vương – Đại Vương của ma giới.

Hắn thân cao hai trượng vận huyết y bào rực rỡ, trên khuôn mặt lạnh lẽo là tam nhãn đỏ như máu. Một ánh nhìn của hắn cũng đủ để người đối diện phải run sợ.

– Kết quả sao?

Hắn chậm rãi cất lời lần nữa, âm vực nghe thì thật nhẹ nhưng lại như mệnh lệnh uy hϊếp người đối diện.

Ngạo Qủy Sứ nhanh chóng lê gối lại gần hắn, mừng rỡ nói:

– Đại Vương anh minh, thử dược lần này đã thành công rồi.

Hắn không nhìn xuống Ngạo Qủy Sứ đang qùy gối dưới chân, thờ ơ hỏi:

– Thật sao?

– Dạ! Dạ!

Ngạo Qủy Sứ vội đáp lời, khuôn mặt gã lộ rõ vẻ hân hoan không thể kìm nén. Ấy vậy, Atula vương vẫn chẳng để tâm lời gã nói mà hướng ánh nhìn về phía Ma Dược Sư vẫn qùy phục nãy giờ, trầm giọng hỏi.

– Ma Dược Sư ngươi nói xem.

Lúc này Ma Dược Sư mới ngẩng đầu lên nhìn hắn, bình thản nói:

– Ngạo Qủy Sứ nói không sai, dược đã được chế xong. Một canh giờ nữa khi vòng âm dương bát quát đã được hấp thụ hết thì người trong thùng dược đó sẽ do đại vương tùy ý sai khiến. Đến lúc đó ngài có thể thả ma nhân trong Ma Dược Cung được rồi chứ?

– Ha ha chưa biết kết quả cuối cùng sao biết thành công…

Nhếch miệng cười lạnh, hắn bước lại gần thùng dược. Trong đó nam nhân kia nhắm nghiền mắt, vòng âm dương bát quái vẫn không ngừng luân chuyển xung quanh. Khẽ chau mày, giọng hắn khàn khàn cất lên:

– Âm dương bát quái!

– Không sai, chính là vòng âm dương bát quái, chế dược có thành công hay không đều tùy thuộc vào vòng âm dương. Dù là tiên hay nhân, ma, yêu đều không thoát được luật âm dương. Âm dương bình hành, đó là quy luật. Làm sao mà thoát được chứ?

Ma Dược Sư ngạo nghễ nói. Về dược không ai có thể sánh được với y, tam giới chỉ mình y độc nhất. Vậy mà để chế ra loại dược có thể cải tử hoàn sinh, xoá bỏ kí ức được thật không dễ dàng. Sau một trăm năm khổ công tìm kiếm, cuối cùng y cũng đã ngộ ra đó là dùng luật âm dương. Cải tử hoàn sinh phải dùng thuốc âm, xoá bỏ kí ức dùng thuốc dương, cứ vậy mà thành. Thế nhưng tìm được thuốc âm dương thích hợp càng khó hơn vạn phần. Mấy trăm năm về sau y mới hay rằng thuốc âm tốt nhất không gì qua được huyết trinh nữ. Thuốc dương mạnh nhất chỉ có thể là thiên địa tuyệt độc. Cứ ngỡ khi đó đã thành công nào ngờ nghìn năm sau mới được trông thấy vòng âm dương thật sự. Chẳng những có âm dương mà còn có bát quái. Quả là vượt sức mong đợi của y.

Ma Dược Sư đứng dậy phất nhẹ tay, một mảnh lụa trắng xuất hiện phủ lên đầu nam nhân đang ngâm trong thùng dược. Y trầm giọng nói:

– Sau khi dược đạt công hiệu, chỉ cần người hắn thấy đầu tiên là ngài thì hắn sẽ của ngài, mặc ngài sai khiến.

Atula vương nhếch miệng cười nhạt, khàn giọng nói:

– Được, để ta xem…

Chẳng bao lâu vòng âm dương trong thùng dần dần thu nhỏ lại cho đến khi hoàn toàn biến mất. Nam nhân bắt đầu rung rung mạnh hai vai, phát ra những tiếng gầm gừ khó hiểu.

Thấy vậy Ma Dược Sư trầm giọng nói:

– Hắn sắp tỉnh lại. Vương, ngài có thể gạt khăn ra.

Nhếch miệng cười lạnh, Atula phẩy nhẹ tay, tấm lụa trắng bỗng chốc tan thành tàn bụi. Ngay sau đó nam nhân kia cũng mở bừng mắt, ánh mắt loé lên tia đỏ khát máu. Hắn nhỏ giọng nói:

– Ngươi là thuộc hạ của ta, mệnh lệnh của ta là bản năng của ngươi, hãy dùng tính mạng của ngươi để thực hiện.

Hắn khẽ ngưng lại, đưa ngón tay lên ngoắc ngoắc. Một đạo huyết quang vụt đến, tiếp theo đó là bóng dáng của lục nhân ngã nhào ra đất. Một Lão bà, một thiếu phụ và bốn hài tử. Trông thấy bóng dáng của ba người, họ hoảng loạn ôm chặt nhau sợ hãi. Ma Dược Sư thật không hiểu, Atula bắt họ đến đây làm gì?

Hắn không nói gì mà chỉ cười thâm hiểm. Đưa ánh nhìn về phía thùng dược kia, hắn phẩy nhẹ tay chiếc thùng lập tức vỡ tan để lộ ra nam nhân đứng lặng trong đó.

– Dương lang, dương lang là chàng.

Thiếu phụ run run lên tiếng, nàng thật không tin đức lang quân vừa chết cách đây ba ngày đang đứng trước mặt nàng. Giọng nói của nàng kéo theo sự chú ý của những người con lại. Đám hài tử thì vui sướng chạy lại ôm chầm lấy:

– Phụ thân, phụ thân người sống lại rồi chúng hài nhi nhớ người lắm…

Đến lão bà cũng nghẹn giọng không nói lên lời.

Cảnh tượng thật khiến người ta thương xót thì giọng nói băng lãnh của hắn vang lên.

– Gϊếŧ!

Lời hắn vừa dứt thì thanh đoản đao đã xuất hiện trong tay nam nhân kia. Chỉ chờ có vậy, nam nhân lập tức giương đao chém mạnh xuống đám hài tử đang ôm chặt dưới chân gã.

– KHÔNG!!!

Giọng thiếu phụ thét lên đau đớn. Nàng ngã qụy xuống nền đất lạnh khi trông thấy hài tử bị chém thành hai mảnh. Nàng thật không dám tin, Dương lang của nàng có thể máu lạnh chém hài tử mà chàng từng rất mực yêu thương không chút do dự. Nhưng cũng rất nhanh chóng gã mâu quang đỏ lừ, tay cầm đoản đao nhuốm máu từ từ bước về phía nàng đang run rẩy nằm đó. Nàng mở lớn đôi mắt nhìn gã rồi bật cười như điên loạn, giọt lệ còn chưa kịp chảy xuống thì:

– Á á á á á

Tiếng la thất thanh của nàng vang lên và chiếc đầu lăn lóc rời khỏi thân thể. Vết chém chí mạng đã khiến nàng đầu lìa khỏi cổ, máu loang lổ ướt đẫm hồng y.

Lão bà hai mắt trợn ngược lên, giận dữ hét lên:

– Súc sinh, ngươi không phải là người, ngươi…. A a a a a a

Lời còn chưa dứt, bà lão đã đổ rạp xuống, gã đã nhanh chóng đâm mạnh đoản đao xuyên qua tim phụ mẫu của mình. Chỉ sau ba nhát chém gã đã gϊếŧ chết những người thân yêu, dù vậy khuôn mặt không một chúc xúc cảm, dửng dưng lạnh lùng.

Atula Vương vô cùng hài lòng, man rợ lên cười:

– hahaha Tốt lắm, Ma Dược Sư ngươi chế dược rất tốt. Ta rất hài lòng.

Thế nhưng Ma Dược Sư lúc này chẳng hề để ý đến lời hắn. Vì cảnh tượng phía trước khiến y không khỏi thấy tội lỗi. Vì cứu trăm mạng ma nhân trong Ma Dược Cung, y đã làm trái với lòng mình gián tiếp gϊếŧ chết vô số mạng người.

– Ma Dược Sư?

Giọng Atula Vương trầm xuống một cách đáng sợ, sát khí nặng nề không nguồn mà toả. Lúc này y mới chợt tỉnh, nhìn về phía hắn mà hỏi:

– Vương, ngài đã hài lòng rồi thì có thể thả đám ma nhân Ma Dược Cung được rồi chứ?

Nghe vậy hắn phá lên cười:

– hahaha Ngươi nghĩ ta tìm ngươi điều chế loại dược đó chỉ để dùng cho kẻ này ư?

Ma Dược Sư không đáp lời mà chỉ chau mày lại. Đúng vậy Atula Vương đã kiên nhẫn chờ ngàn năm sau để có được loại dược đó lên không dễ gì dùng cho một kẻ tầm thường như thế. Vậy…vậy..

– Người ngài muốn dùng dược là ai?

Ma Dược Sư hỏi gấp. Nhưng đáp lại lời y là tràng cười dài vô tận của hắn.

– HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 25


Chiếc xe buýt chạy chậm rãi trên con đường lớn, hai bên là hàng cây xanh rì. Một cơn gió thổi nhẹ khiến vài nhành lá lung lay, cảnh tượng thật dịu dàng và bình yên.

Trong xe Liên Thảo đang yên vị chỗ ngồi ngay cạnh cửa sổ, lơ đãng ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài cứ chầm chậm mà lướt qua. Từ lúc lên xe đến giờ cô hoàn toàn rơi vào trạng thái im lặng, mặc cho những hành khách xung quanh không ngừng hướng cô chỉ trỏ, bàn tán.

Cách chỗ cô ngồi không xa, giọng hai người phụ nữ thì thầm đủ để lọt vào tai

- Này, cô xem cái cô gái kia có phải trốn từ bệnh viện tâm thần ra không, nhìn thấy ớn ớn.

Người phụ nữ ngồi bên cạnh khẽ rùng mình, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát cô, gật đầu tán đồng

- Chắc là vậy đó, nhìn cô ta ăn mặc xem đó không phải là quần áo của bệnh viện sao, tóc tai thì lòa xòa rối tung. Từ lúc lên xe đến giờ cô ta cứ nhìn ra cửa sổ mãi. Chỉ lo cho đứa bé trong tay cô ta không biết sống sao? – Như chợt bừng tỉnh người phụ nữ vội vàng nói tiếp – Này! Cô nói xem có khi nào đứa trẻ đó là do cô ta bắt cóc không?

-Đúng vậy, cô nói tôi mới để ý, chắc chắn là cô ta giả làm bệnh nhân lẻn vào trộm bắt cóc đứa trẻ rồi, có ai xuất viện mà còn mặc bộ đồ của bệnh viện. Tốt nhất phải báo ngay cho cảnh sát để họ kịp bắt giữ. Cứ để cô ta ung dung mang đứa trẻ đó đi thì thật nguy hiểm, nó sẽ chết mất!

Nghe đến đây Liên Thảo không nhịn được mà quay xuống lườm họ một cái thật sắc lẹm. Quả nhiên là hữu dụng vì sau đó không nghe thấy tiếng bàn tán nữa.

Lúc này đây cô chẳng buồn để tâm xem bộ dáng của mình ra sao. Dù nó thật sự rất có triển vọng để hù dọa người xung quanh. Đầu tóc rũ rượi, sắc mặt thì nhợt nhạt, trên người còn mặc nguyên bộ đồ của bệnh viện chẳng trách hai người phụ nữ đó nghi ngờ cô trốn trại tâm thần cũng không oan.

Cố gắng tập trung sắp sếp lại tất cả các dữ liệu từ lúc cô gặp nạn lần nữa. Tỉnh lại, có một đứa con xinh đẹp từ trên trời rơi xuống và giờ thì vô cùng loạn não. Cố suy nghĩ vài chục lần cô vẫn không thể lí giải được chuyện gì đang xảy ra. Cô mệt mỏi thở dài chán nản, chuyện xảy ra cứ như trong mấy bộ phim kinh dị truyền hình hay chiếu vậy. Thế nào nhỉ, người phụ nữ đen đủi trong một lần ngủ quên tại căn nhà hoang, tỉnh dậy phát hiện mình mang thai cho đến khi sinh nở thì biết đó là đứa con của quỷ. Và một cái kết rất sởn gai ốc.

Cô dựa đầu vào cửa xe, đưa tay day day bên thái dương, cứ nghĩ tới là lại nhức đầu. Bất giác cô khẽ cúi xuống nhìn đứa trẻ đang nằm ngoan ngoãn trong lòng. Kỳ lạ là từ lúc chạy khỏi bệnh viện tới giờ nó không hề quấy khóc cũng chưa một lần đòi ăn, có thể cuối cùng nó cũng chịu ngủ ngoan rồi. Nhưng không, điều trông thấy thật khiến cho cô không lạnh mà run. Đứa trẻ đang nhìn cô chăm chú. Cô tuyệt đối có thể khẳng định ánh mắt này không thể của một đứa trẻ mới chào đời được. Lạnh lẽo, thâm sâu khó có thể nắm bắt đó là những gì cô cảm nhận được.

Nếu lúc trước Liên Thảo tuyệt đối sẽ không tin vào mấy chuyện ma quỷ nhưng giờ thì cô hoàn toàn tin tưởng. Cảnh tượng trong chiếc xe định mệnh đó một lần nữa tái hiện trong đầu cô. Những khuôn mặt có quầng đen trên trán và cả những sinh vật đáng sợ không thể là do ảo giác mà trông thấy. Nó quá chân thật rồi. Mà đứa trẻ này lại do chính mình sau khi gặp nạn sinh ra. Đoạn video đó rồi cả các y tá bác sĩ nữa họ không có lí do gì để mà nói dối cả. Vậy thì đứa trẻ này chỉ có thể là…

Nghĩ vậy cô chợt run rẩy. Nhìn bề ngoài nó thật xinh đẹp nếu so sánh với thiên thần cũng quả không sai. Nhưng cô biết đó chỉ là hình ảnh đánh lừa thị giác. Cái gì mà xinh đẹp chứ chỉ sợ hình dáng thật sự của nó sẽ thật khinh khủng mà thôi. Làn da nhăn nheo đen sạm, hai con mắt đỏ máu muốn lồi ra, mọc thêm hai cái sừng trên đầu nữa thì nó đích thị là hiện thân của quỷ satan rồi. Nhưng hơn hết tất cả nó bám theo cô là có dụng ý gì? Có khi nào nó muốn cướp xác đoạt hồn, chỉ có thể là thế. Giờ để nó bên cạnh thật quá nguy hiểm. Nghĩ đến đây cô không khỏi lo lắng, sợ hãi cực điểm.

Như hiểu được suy nghĩ của cô. Hai cung lông mày nhỏ nhăn lại thành một đường chính giữa. Đứa trẻ uất ức khóc toáng lên

- Oa oa oa oa oa oa…

Tiếng khóc của đứa trẻ khiến cho toàn bộ hành khách dậy sóng quay sang chỉ trích Liên Thảo thậm tệ.

- Trời đứa trẻ khóc rồi sao cô còn ngồi nghệt mặt ra đó không lo dỗ dành cho nó nín đi. Làm mẹ kiểu gì vậy – Giọng của một bà thím cất lên oang oang.

Có một người làm tiền đề mở lời trước, những người sau cũng như vậy mà thay nhau trách mắng, dạy dỗ cô. Thậm chí còn có người ác ý nói cô là kẻ bắt cóc trẻ con. Nói cho cùng những người này toàn những kẻ rảnh rỗi, ăn không ngồi rồi nên mới nhiều chuyện như vậy. Thật lòng hỏi han quan tâm cũng có mà ác ý lòng dạ tiểu nhân cũng đủ cả.

Liên Thảo cảm thấy tai mình ù ù, nhức óc đinh tai, thật rất phiền não. Mà hiện giờ cô cũng chẳng còn chút sức lực nào để mà đối chọi với họ, một tiểu quỷ trong tay đây cũng đủ mệt chết cô rồi.

Hướng ánh mắt ra ngoài cửa xe nhác thấy sắp đến trung tâm thành phố, vừa hay chỗ này cũng tương đối vắng vẻ. Một nơi quá thuận lợi để gây án. Khẽ giương lên nụ cười thỏa mãn, cô hướng bác tài xế cất cao giọng nói

- Bác tài, cho xuống xe ở đây

Chiếc xe buýt đỗ lại ở ven đường, cô vui vẻ bế đứa nhỏ bước xuống. Bên trong xe tiếng người bàn tán vẫn chưa ngừng hẳn nhưng cô chẳng quan tâm nữa vì bây giờ cô đang có một kế hoạch nguy hiểm. Giờ hãy để xem cô xử trí tiểu yêu ma này thế nào. Sẽ rất nhanh chóng thôi.

Đi bộ cả một chặng đường dù không quá dài nhưng cũng chẳng phải là ngắn. Con đường này có vẻ ít người qua lại, thật sự không được đẹp đẽ cho mấy. Hai bên cỏ dại mọc tràn ra càng toát lên vẻ hoang vắng ghê người. Lúc này trời đã xế chiều, tiết trời cuối thu se se lạnh. Một vài cơn gió thổi qua khiến người cô run lên.

Liên Thảo lòng càng vội vã hơn, cô thật không mong muốn đêm nay mình sẽ ở lại đây. Nếu không phải việc sắp làm không thể để người khác trông thấy thì có đánh chết cô cũng chẳng thèm tới những nơi khỉ ho cò gáy thế này.

Ngẩng đầu lên quan sát, xa xa thấp thoáng căn nhà đổ nát. Vô cùng mừng rỡ cô vội vàng chạy lại.

Căn nhà cũ kĩ lắm rồi đủ thấy đã bị vất bỏ lại rất lâu, trong nhà màng nhện giăng kín không còn chỗ hở để cô có thể lọt qua. Cố hít một hơi thật sâu lấy dũng khí cô cố gắng luồn lách đi tới góc nhà gần đó vì đây là chỗ duy nhất nhìn tạm ổn trong cả căn nhà. Cô cúi người đặt đứa nhỏ lên đó, đây là việc duy nhất cô có thể làm cho nó, cho dù nó là một tiểu yêu ma thì cũng lên tìm một nơi có thể che mưa nắng chứ nhỉ.

Đứa bé giương tròn hai mắt nhìn cô. Nhưng đáp lại sự chờ mong của nó là giọng nói nhẹ nhàng của cô

–Dù vì lí do gì khiến cậu tiếp cận tôi nhưng chung quy người với ma quỷ không thể sống cùng nhau được. Rất xin lỗi.

Nói xong cô vùng lên bỏ chạy, bỏ lại tiếng khóc đằng sau của đứa trẻ. Cô không thể mềm lòng được, mềm lòng lúc này sẽ làm hại chính mình mà thôi.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 26


Sau khi chạy khỏi đứa bé ma quái đó, cô về tới nhà cũng đã hơn 10 giờ đêm. Cái gọi nhà của cô thực chất chỉ là căn phòng nhỏ bé của một khu chung cư lâu năm, niên đại của nó chắc cũng gần trăm năm chứ ít, nên khỏi cần đánh giá cũng biết nó tồi tàn đến mức nào. Chẳng những thế mỗi khi trời đổ mưa là nước lại lênh láng đầy nhà do trên trần nhà xuất hiện vài khe nứt dù không lớn cũng đủ người ngồi trong nhà mà vẫn có thể tắm mưa. Thậm chí trên tường vài chỗ còn được đặc biệt “trang trí” bởi nhiều vệt ố vàng và những mảng rêu xanh ngày càng lan rộng. Chỉ một từ duy nhất để hình dung đó là thảm. Dù vậy giá thuê một căn phòng ở đây rất rẻ rất phù hợp cho một tiểu thuyết gia như cô bám trụ được nơi đô thị phồn hoa này. Chẳng ai muốn đặt chân đến một căn phòng cũ kĩ như vậy nên những năm tháng trôi qua đối với cô đặc biệt yên tĩnh.

Liên Thảo mệt mỏi tựa lưng vào cánh cửa gỗ bạc màu, đưa hai tay chống vào đầu gối nên dáng đứng của cô hơi khom về phía trước. Sau một vài phút để hơi thở bớt nặng nhọc, cô tiến lại gần chậu cây đặt ngay ngắn ở ban công đối diện, đưa tay gạt đống lá vàng dưới thân cây lấy ra một chiếc chìa khóa. Biết tính mình bất cẩn hay quên nên cô cẩn thận giấu một chìa ở đó phòng khi có làm rơi mất cũng có chìa để mở khóa vào nhà, không ngờ cũng có lúc phải dùng đến nó.

Cánh cửa từ từ mở ra, trong nhà tối đen như mực bất giác cô thấy hơi lạnh người. Có lẽ câu chuyện về thằng nhóc đó còn khiến cô khϊếp sợ nên phút chốc chưa ổn định lại được tinh thần.

Đưa tay lần mò bật công tắc điện, đèn vừa sáng lên thì đột nhiên sau lưng cô vang lên giọng nói non nớt của con trẻ

- Mẹ! Sao mẹ lại bỏ con?

Tiếng trẻ con truy vấn nghe thật thương tâm nhưng lúc này đối với Liên Thảo mà nói không khác nào âm thanh từ địa ngục vậy, cô chết sững đứng hình ngay tại chỗ.

Giọng trẻ con trong trẻo lại lần nữa vang lên

- Mẹ! Sao mẹ lại bỏ con

Nghe đến đây cô giật mình bừng tỉnh vội vàng quay mặt lại kiếm chủ nhân của giọng nói đó. Nhưng cô không phải tìm kiếm lâu vì trên chiếc giường đơn sơ của cô một thân ảnh nhỏ bé đang đứng sừng sững ở đó.

Liên Thảo không kịp nghĩ nhiều liền hét toáng lên một tiếng rồi tông cửa bỏ chạy, bởi vì kẻ đứng đó chính là đứa trẻ cô bỏ lại hồi chiều. Thật là âm hồn bất tán giờ nó trở về đây để kiếm cô trả thù sao?

Vội vã chạy xuống vì lúc này trời đã về khuya lên rất ít xe cộ lưu thông. Nhưng không nghĩa như vậy là an toàn vì chỉ khoảng thời gian ngắn sau đó một chiếc ô tô đang lao về phía cô với tốc độ kinh người. Nhác thấy chiếc xe sắp tông phải mình nhưng cả cô và kẻ điều khiển xe chỉ biết trừng mắt lên nhìn vì bây giờ dù có làm gì cũng đã quá muộn rồi.

Liên Thảo nhắm chặt hai mắt lại cô thật không đủ mạnh mẽ để thấy cảnh mình bị chiếc xe kia cán trúng. Trong lòng âm thầm đếm ngược..3..2.. Đột nhiên xuất hiện một sức mạnh vô hình kéo cô qua một bên. Lực mạnh cực đại khiến cô cảm thấy mình như bị kéo đi mấy chục mét vậy.

Lúc mở mắt ra cô thấy mình đang nằm trên một thảm cỏ xanh non, những hạt sương đêm đậu trên đó cô hoàn toàn cảm nhận được. Mùi hương của cỏ thật thanh mát, dễ chịu. Ngay lúc này đây giọng trẻ con ai oán lại vang lên.

- Mẹ! Sao mẹ lại bỏ con?

Coi bộ không trả lời không xong vì câu hỏi này nó đã hỏi cô ba lần rồi. Trốn cũng chẳng thoát, mà nghĩ ra cô thoát chết trong gang tất chắc chắn là do tiểu ma quỷ này ra tay rồi. Âm thầm thở dài một hơi cô quyết định sẽ nói chuyện rõ ràng với nó một phen.

Liên Thảo ngồi thẳng dậy đối mặt với thằng nhóc đang đứng lặng một bên chậm rãi trả lời

- Bởi vì tôi là con người cho nên tôi không phải mẹ cậu

Lúc này cô mới lấy được dũng khí thẳng thắn với đứa bé. Bộ dạng nó vẫn thập phần xinh đẹp. Quả là hình thể đánh lừa thị giác cực mạnh mà. Nó nhìn cô thật lạnh lẽo rồi hạ giọng nói

- Mẹ chính là mẹ, không thể thay đổi

Liên Thảo phút chốc không biết nói sao, tiểu ma quỷ này mở miệng thì kêu cô là mẹ nhưng có đứa con nào nhìn mẹ mình với ánh mắt như vậy không? Chẳng lẽ nó đang tức giận vì hành vi ban chiều của cô. Nghĩ vậy nhưng dù sao cô cũng không vì thế mà chịu đựng. Cô cất cao giọng nói

- Tôi không biết cậu là ma hay quỷ nhưng xin cậu hiểu rõ tôi chưa từng phát sinh quan hệ với bất kỳ người đàn ông nào để mà có thai đem phá. Cho nên cậu và tôi không thể có mối quan hệ mẹ con đó. Con người và ma quỷ không thể sống cùng nhau vì nếu cố chấp sẽ chỉ là đau thương mà thôi. Hãy đi kiếm kẻ đẻ cậu ra rồi bỏ rơi khiến cậu yểu mạng ấy

- Người ấy không phải mẹ sao?

Đứa trẻ vẫn rất kiệm lời, không nhanh không chậm buông ra một câu lời ít ý nhiều.

Liên Thảo trong lòng không ngừng cảm thán. Nó có thật là một đứa trẻ mới sinh? Tại sao buông ra câu nào là khiến cô nghẹn họng câu đó. Ừ thì cô có tự mình sinh nó ra thật và cũng có bỏ rơi nó thật nhưng khi ấy cô đoán được nó là yêu ma muốn mượn xác cô để hoàn dương. Giờ không lẽ cô phải cam chịu làm mẹ nó? Nghĩ ra cô cũng không có bài xích việc nhận một đứa trẻ làm con nhưng hiện tại nó là ma nha ngộ nhỡ nhận rồi nó kéo cô chết theo thì sao?

Cô còn cả tương lai phía trước không muốn chỉ vì thành toàn cho một tiểu yêu ma mà yểu mạng như vậy chẳng phải hồng nhan bạc mệnh sao. Liên Thảo từng có một ước mơ đó là trở thành tiểu thuyết gia nổi tiếng và kiếm được một người đàn ông không cần đẹp trai giàu có chỉ cần yêu thương cô cả đời là được. Không quá xa vời đúng không? Vì vậy lúc này đây cô tuyệt đối phải thật tỉnh táo. Nói cứng không được thì cô chuyển sang biện pháp mềm dẻo.

- Ý tôi không phải vậy. Tôi bỏ lại cậu vì cậu là ma. Không phải con trai của tôi. Có nói cậu cũng không hiểu.

- Mẹ quên con rồi!

Khuôn mặt xinh đẹp khẽ cúi gầm xuống ủy khuất. Nhìn thế nào cũng thấy người có tội là cô. Liên Thảo bỗng thấy thật bối rối, không biết nên nói sao liền quyết định dùng kế hoãn binh.

- Thật sự tôi không có nhớ ra cậu. Nếu cậu vẫn muốn nhận tôi là mẹ thì như vậy đi. Cậu cho tôi thời gian suy nghĩ biết đâu tôi lại nhớ ra cậu. Cho nên cậu đừng bám theo tôi nữa.

Đứa bé khẽ nhếch môi cười nhạt. Nó trả lời nhẹ tênh

- Được. Nhưng con phải ở gần mẹ có như vậy mẹ mới nhanh chóng nhớ ra con

Tình huống giờ là sao đây? Căn bản cô với nó là không có bất kì mối quan hệ nào. Từ lúc cô có kí ức đến giờ chưa từng xuất hiện nó thì sao mà nhớ với không. Quá nản lòng Liên Thảo quyết định buông xuôi, dù sao chỉ cần cô không nhận làm mẹ nó thì cái mạng nhỏ bé này vẫn được bảo toàn.

Cô thở dài nhẹ giọng nói

- Vậy thì tùy cậu nhưng tôi nói trước tôi rất nghèo không có tiền mua sữa cho cậu uống đâu

- Không sao. Con không cần ăn uống cũng được. Chỉ cần mẹ đừng bỏ con nữa thôi

Lúc này giọng nói non nớt nghe thật ngọt ngào vang lên. Cô im lặng vì cô thấy mình thật giống tội nhân thiên cổ mà. Sắc đẹp thật dễ khiến cho đầu óc u mê. Chỉ trong một thoáng suy nghĩ muốn lại ôm nó vỗ về khiến cô nhất thời hoảng sợ. Kháng chiến là việc lâu dài mới chỉ vài ba câu mà cô đã muốn giơ cao cờ trắng đầu hàng, thật không có tiền đồ.

Cứ như vậy cô thất thểu trở về căn phòng của mình, đằng sau đứa bé cũng chậm rãi đi theo. Nếu cô bây giờ quay mặt lại nhìn nó thì sẽ thấy sắc mặt của nó thập phần khó đoán. Tuyệt nhiên không phải vui vẻ hạnh phúc kiểu con được ở gần mẹ gì đâu
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 27


Ánh nắng mặt trời lọt qua khung cửa sổ phút chốc khiến căn phòng trở nên sáng sủa và thật ấm áp. Một ngày mới nữa lại bắt đầu. Trên chiếc giường nhỏ bé đơn sơ Liên Thảo đang chìm vào giấc ngủ yên bình. Từng tia nắng phủ lên khuôn mặt trắng nõn ngọc ngà khiến cô tựa như thiên sứ vậy. Tiết trời đã là cuối thu nên cái nóng mặt trời không còn gay gắt nữa rất dịu nhẹ. Dù vậy cô vẫn trở mình thức dậy. Một giấc ngủ ngon cũng chẳng khiến cho cơ thể khá hơn. Cảm giác toàn thân nhức mỏi khiến cô không khỏi cau mày.

Cô vẫn chưa vội rời giường mà uể oải ngồi dậy, tóc dài rũ xuống, hai mắt khép hờ. Cô đưa tay vò vò mái tóc rối thêm một lúc rồi mới mắt nhắm mắt mở bước xuống giường. Ừm, hôm nay cô còn phải đi gặp cái lão biên tập khó tính đó để bàn chuyện.

Nhưng chưa kịp lê cái thân đi làm vệ sinh cá nhân thì một thân ảnh không biết xuất hiện bên cạnh lúc nào nhìn cô mỉm cười nhẹ giọng nói

- Mẹ, ngủ không ngon sao?

Lơ mơ xoay người qua bên trái. Vì còn mơ ngủ nên não bộ chưa kịp truyền tải lại thông tin, khiến cô không khỏi giật nảy người vì kinh ngạc. Phải một lúc lâu sau đó, khi dữ liệu xảy ra tối qua khôi phục hoàn toàn, cô mới lấy lại tinh thần để đối diện.

Giương mắt lên nhìn thì hình ảnh người bên cạnh khiến cô không khỏi sững sờ. Gì chứ hôm qua còn là một đứa bé nhỏ xíu sao giờ lại lớn thành thằng nhóc mười tuổi rồi. Chẳng những vậy còn đẹp đến mức yêu nghiệt. Mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng vô cùng phong cách, khuôn mặt thì trắng như tuyết, lông mày đen nhưng lại rất thanh tú, môi hồng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt. Liên Thảo không khỏi cảm thán làm sao lại có thể đẹp đến hoàn mỹ như vậy được chứ? Đột nhiên cô muốn được gặp mặt cha của thằng nhóc này biết bao chắc chắn sẽ rất mãn nhãn. Cô ấp úng hỏi nó:

- Sao lại thành ra như vậy rồi?

Lời vừa buông ra cũng không để đứa bé trả lời cô vỗ đầu mình một cái như chợt hiểu ra vội vàng nói tiếp

- Đúng rồi tôi quên mất cậu đâu phải con người nên muốn biến ra thế nào chẳng được. Vậy thì được rồi cậu cứ giữ nguyên bộ dạng này đi đừng biến thành cái gì khác. Nhìn đẹp mắt lắm. Coi như cậu cũng có khiếu thẩm mỹ. Đừng lớn nữa. À chút nữa tôi có công chuyện phải đi ra ngoài nên cậu đừng có đi theo tôi.

Nói dứt lời cô cũng chẳng buồn coi xem phản ứng của nó ra sao cứ như vậy đi thẳng vào nhà vệ sinh đóng chặt cửa. Hôm nay cô còn rất nhiều chuyện phải làm.

Đứa bé cũng không nói thêm gì chỉ lẳng lặng nhìn theo bóng Liên Thảo đến khi mất dạng. Lúc này nó mới thu lại nụ cười. Cô gái này nghĩ sao nó không quan tâm, cuộc đời nó chỉ muốn thực hiện một chuyện duy nhất. khi chưa làm được chuyện đó nó phải thật kiên nhẫn và thật nhẫn nhịn để không vì một phút khó kiềm chế mà hạ thủ gϊếŧ chết cô ta. Mẹ ư? Xin lỗi từ triệu năm về trước nó đã không có mẹ rồi.

Nửa tiếng sau Liên Thảo cuối cùng cũng hoàn thành xong công việc cá nhân. Vận lên người chiếc áo sơ mi xanh dương ngắn tay để lộ ra làn da trắng mịn màng, kết hợp cùng chiếc váy màu trắng dài quá gối. Nhìn cô trông thật giản dị mà thanh tao, dù không son phấn nhưng vẫn rất xinh đẹp giống như một đóa hoa nhài vậy, không kiều diễm mà lại khiến người ta mê mẩn. Cầm vội chiếc túi xách khi chuẩn bị bước ra khỏi cửa cô khẽ nán lại ngoảnh đầu nhìn đứa trẻ đang ngồi trên giường, dịu giọng hỏi:

- Cậu có đói bụng không? Có muốn ăn gì không

Nó khẽ mỉm cười lắc đầu. Thấy vậy cô không hỏi thêm nữa chỉ buông lại một câu rồi đi thẳng

- Vậy tùy cậu nhưng mà cậu như vậy trông không thích hợp cho lắm.

Cái gì không thích hợp, cô cứ như vậy quẳng lại một câu không đầu không đuôi rồi chạy thẳng khiến nó chẳng hiểu gì cả. Nó đang rất cố gắng tiếp cận cô. Có điều gì không thích hợp phải nói cho rõ ràng để nó biết còn điều chỉnh chứ. Nhìn nó lạnh lùng vậy thôi nhưng thực chất vẫn chỉ là một đứa bé đúng nghĩa. Nó chưa từng thực sự tồn tại ở trên đời. Và giờ nó đứng được ở đây tất cả đều do ma khí của viên hỏa châu nhật nguyệt trong người cô gái này.

Nó nằm xuống trên giường, trong đầu hồi tưởng lại chuyện tối qua.

Đêm qua sau khi cùng cô ta trở về căn phòng, nó không ngủ ngay mà thầm lặng phi thân lên sân thượng của chung cư. Đêm nay trăng sáng vằng vặc, không gian vô cùng tĩnh mịch. Nó khoanh chân ngồi xuống, hai tay vòng ra đằng trước, lòng bàn tay úp lại để cách một khoảng không. Pháp lực từ từ được ngưng tụ lại trong khoảng không đó. Ma khí xuất hiện xung quanh phát ra hào quang màu đỏ. Ma khí dần lớn lên như một trận lốc xoáy nuốt chửng lấy cơ thể, cho đến khi dừng lại thì hình hài của nó đã biến thành đứa trẻ mười tuổi. Cơ thể mới sinh quá yếu ớt chẳng thể làm gì, nó cần một cơ thể thật khỏe mạnh. Bởi vậy nó dùng phần lớn pháp lực để cưỡng ép cơ thể lớn lên. Hình hài này đã là quá sức của nó rồi. Không thể cao lớn hơn được nữa. Pháp lực cũng vì vậy mà tiêu hao không ít. Nó phải nhanh chóng hấp thụ ma khí để hồi lại pháp lực đã mất.

Nghĩ là làm nó liền phi thân xuống dưới, bước vào phòng nó chậm rãi đi tới bên giường. Nhân lúc Liên Thảo ngủ say, nó đặt hai tay lên người cô, dùng pháp lực còn lại cố gắng hấp thụ chút ma khí toát ra của viên hỏa châu nhưng không ngờ lại bị chính ma khí đó đánh bật ra, ngã mạnh xuống đất. Điều đó khiến nó bị tổn thương nguyên khí khá nhiều.

Đến bây giờ pháp lực của nó cũng chưa hồi lại được, lại thêm bị tổn thương nguyên khí nên người nó khá yếu. Đối với nó chiếm được hỏa châu nhật nguyệt vô cùng quan trọng. Bởi vì viên hỏa châu chính là bảo vật kết tinh sức mạnh của trời đất, là vật trấn giữ của ma giới, pháp lực vô biên. Chỉ cần hấp thụ được viên ngọc thì cả tam giới này không còn ai là đối thủ của nó.
 
Back
Top Bottom