Ngôn Tình Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,560,794
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nhat-duoc-yeu-nghiet-ma-vuong-2-dai-nan-atula-vuong-tai-the.jpg

Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Tác giả: Hoathuytientrang
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Hài Hước, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hoathuytientrang

Thể loại: Huyền huyễn, hiện đại, bạo lực, hài hước

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT– Thiên Vân Phong: ma vương thống trị ma giới, là kẻ đáng sợ nhất trong tam giới, lãnh huyết tàn nhẫn, vô cảm với mọi thứ ngoài trừ huyết trinh nữ.

– Trúc Liên Thảo: 20 tuổi, nhà tiểu thuyết trẻ với bút danh Cổ Kỳ Ái. Khi năm tuổi, cha mẹ bị tử nạn trên đường đi du lịch nên cô được bà cô mang về nuôi. Chỉ vì vẻ ngoài xinh đẹp, ngây thơ lên luôn bị gia đình bà ta ghen ghét. Dù vậy cô lại rất mạnh mẽ, bạo dạn, chưa từng sợ hãi trước ai. Đặc biệt cô có thể nhìn thấy nhiều thứ mà người thường không thể trông thấy.

– Thiên Vân Vũ: hài tử kiếp trước của Vân Phong – Liên Thảo, lạnh lùng nhưng lại vô cùng thông minh, tài giỏi. Và cũng là một linh hồn truyền thuyết đầy bí ẩn.

– Linh Hồ Diễm Qủy Doanh Doanh: tiểu oa nữ của Qủy Vương – Linh Hồ Hiểu Băng, rất đỗi ngây thơ, thông minh, ngang bướng, không bao giờ biết sợ là gì?.
VĂN ÁN

” Á ÁÁÁÁÁÁ ”

Tiếng hành khách la hét vô cùng hoảng loạn, chiếc xe vẫn lao vút đi như một cơn lốc trên đường núi nguy hiểm mà không hề có dấu hiệu dừng lại.

Đang say ngủ, chiếc xe chồng chành lắc lư khiến Liên Thảo bị va đập vào thành xe mà bừng tỉnh. Cố gắng ngồi vững, định hét lên để tài xế đi xe chậm lại thì trước mắt cô, mọi hành khách khuôn mặt ai cũng xám xịt và quan trọng nhất trên đầu họ đều cắm một nén nhang, vô thức cô nhớ lại hình ảnh cha mẹ trước khi tử nạn, cô cũng nhìn thấy họ như vậy.

Hoảng loạn, cô hét toáng lên:

– A! Dừng xe, mau dừng xe…

Nhưng đã quá muộn chiếc xe lao thẳng xuống vực sâu hun hút. Tiếng đổ vỡ kinh hoàng, tiếng người la hét chợt tắt.

…………………

” Ưm ”

Liên Thảo khẽ trở mình, đôi tay trắng mịn vươn lên sảng khoái. Đã lâu rồi cô chưa được ngủ một giấc say như vậy. Bên tai tiếng người ồn ào vẳng đến.

– Bệnh nhân cuối cùng cũng tỉnh, tốt quá rồi.

Nhăn mặt vì bị đánh thức, cô hé mắt ra nhìn thì thấy hai nữ y tá bế trên tay đứa trẻ đang gào khóc lại gần. Vội đặt vào lòng cô, họ nhanh chóng nói:

– Cô thật may mắn, tai nạn khủng khϊếp như vậy chẳng những không bị thương mà còn mẹ tròn con vuông. Mẹ tỉnh rồi thì mau cho con ăn sữa đi.

Chẳng để Liên Thảo lên tiếng, họ vội bỏ ra ngoài cứ như cô và đứa bé là hủi vậy.

Ngơ ngác nhìn họ bỏ đi, dường như cô vẫn chưa tiêu hoá nổi những điều họ nói. Cố gắng lụi lại trí nhớ, đúng là cô bị tai nạn nhưng còn đứa trẻ này là sao? Có nhầm không, hôn còn chưa thử quái nào lại có thai.

Quá đỗi kinh ngạc, Liên Thảo hét lên thất thanh trong phòng bệnh.

– BÁC SĨ? Đứa bé này không phải con tôi, TÔI KHÔNG CÓ THAIIII

===

Truyện là phần 2 của truyện "Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương"​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 1


“Maaa Hậuuu” “Maaa Hậuuu” âm thanh văng vẳng kéo dài thật thê lương.

– Sao mình lại ở đây?

Giật mình bừng tỉnh giờ Liên Thảo mới nhận ra cô đang ở một nơi vô cùng xa lạ. Chính tiếng gọi thê lương ấy đã thôi miên lôi kéo cô đến đây.

Ở đây mọi thứ đều bị bóng đêm bao trùm, tối đen như mực. Thỉnh thoảng lại có một ngọn lửa lớn loé sáng bất thình lình rồi vụt tắt, hay nhiều hơn là những cái đèn lồng được thắp bởi những cái đầu lâu bay lơ lửng. Dù không nhìn thấy gì nhưng cô có thể cảm nhận nơi này thật lạnh lẽo đầy âm khí. Ở ma giới có nơi như thế này sao?

Sợ hãi, cô khẽ thu mình lại lùi ra sau. Khuôn miệng đẹp đẽ lắp bắp gọi:

– Vân Phong, Vân Phong mau đến cứu em…

Cố lùi dần về sau thì cô không may dẵm phải vật gì đó trơn nhẵn ngã ngửa ra đằng sau.

“Rầm” đau ê ẩm người vì cô ngã vào một đống cứng ngắc gì đó, đưa mắt sang nhìn mà phát hoảng. Cái đám cô đang nằm đè lên là đống xương người khô đang mục, phía trên là những xác chết lâu ngày treo lủng lẳng.

– AAAAAAAA

Cô đứng dậy vùng chạy nhưng rồi lại bị trượt ngã khi dẵm vào đám bầy nhầy, nhơ nhớt. Cô có thể cảm nhận thấy hai bàn tay cô dính đầy thứ đó, đưa lên nhìn mùi tanh nồng xộc đến.

– Máu…máu…

Đưa mắt nhìn xung quanh toàn bộ đều là máu trải rộng khắp một vùng. Rốt cuộc cô đang ở đâu?

“Maaa Hậuuu” tiếng gọi đó lại lần nữa cất lên.

“Đừng sợợ…hãy đi vào đâyyy…vào đâyyy nàoo..”

Dù lí trí kêu gọi: đừng đi, đừng đi thì đôi chân đã đứng dậy đi theo mất rồi, không thể phản kháng. Vân Phong đã từng nói cô sẽ không bị ma qủy bùa mê nữa. Vậy đây là gì? Không lẽ loại ma qủy này pháp lực mạnh hơn anh.

Đi suốt đoạn đường toàn máu nhơ nhớp cuối cùng đôi chân Liên Thảo cũng dừng lại trước một cửa hang. Cô không muốn đi vào nhưng xem chừng đó là điều vô ích. Cứ như vậy bị dẫn dắt đi cho đến khi đứng trước một tảng đá hình người. Tảng đá này khắc hình người rất kì lạ, có ba đầu sáu tay, trên khuôn mặt thì có đến tam mắt. Lạ lẫm cô đưa bàn tay lên chạm vào tảng đá đó.

– Ba đầu sáu tay giống Na tra thật đó.

“Ta không phải là người ma hậuu nói”

Vội vàng rụt tay lại, thanh âm đó phát ra từ tảng đá này. Cố gắng giữ bình tĩnh, cô lạnh giọng hỏi:

– Ta không cần biết ngươi là ai? Nếu ngươi đã biết ta là ma hậu vậy ngươi gọi ta đến đây làm gì? Ta khuyên ngươi nhanh chóng đưa ta trở về nếu không…

“Nếuu không làm saooo?”

– Vân Phong sẽ không tha cho ngươi.

“Haaa haaa… Ma hậu nghĩ ta sợ saoo..haaa haaa”

– Ngươi đừng cười nữa, nói đi ngươi bắt ta đến đây nhằm mục đích gì?

“Không phải bắt mà là mờiii”

– Mời sao? Ta chưa từng thấy ai mời như ngươi. Nói đi

” Nếu ma hậu sốt sắng như vậy thì ta cũng nói luôn: Ta có thể giúp ma hậu có thai với ma vương”

Ánh mắt khẽ chuyển đầy hoài nghi. Cô cứng giọng nói:

– Ha..rất tiếc ta không cần ngươi giúp. Không sớm thì muộn ta cũng sẽ mang dòng máu của Vân Phong. (đưa tay khẽ chạm bụng)

“Không sớm thì muộn? Nhưng đã ba trăm năm rồi chưa có gì hết, không phải mà là sẽ không bao giờ có…không bao giờ cóóó”

– Nói láo.. Ta nhất định sẽ có, nhất định sẽ có. (hoảng loạn hét lên)

“Không có…rồi đám trưởng lão ấy sẽ bắt ma vương nạp thêm phi tử để có long thai, rồi ma hậu sẽ bị ghẻ lạnh, đoạt mất ngai vị và bị tống vào lãnh cunggg…”

– KHÔNGGG!! Phong sẽ không làm vậy?

“Vậy ma hậu không nhận thấy ma vương gần đây rất mệt mỏi sao? Rất đau đầu sao? Tất cả đều là do ma hậu không có long thai”

Đôi mắt Liên Thảo bàng hoàng, đúng vậy Vân Phong giờ rất mệt mỏi là do cô sao? Là tại cô không có long thai?

“Thế nào ma hậuuu đồng ý cho ta giúp không?”

– Tại sao ngươi lại muốn giúp ta?

” Chẳng tại sao cả vì ta nhìn ra nỗi lòng của ma hậu, cảm thấy không đành lòng lên muốn giúp đỡ. Nếu ma hậu không muốn ta sẽ đưa ma hậu trở về”

– Được, ta muốn ngươi giúp ta. (siết chặt lòng bàn tay, quyết định)

“Rất tốt, hãy nuốt trái này tháng sau tin tốt sẽ đến với ma hậuu”

Cầm lấy thứ trái kì lạ dù hơi chần chừ nhưng cuối cùng cô vẫn đưa
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 2


“Rất tốt giờ ma hậu chỉ còn hưởng sủng chờ tin tốt thôi, haaaa haaaa”

Nghe tiếng cười ghê rợn của hắn, Liên Thảo bỗng thấy mình thật ngu ngốc khi tin tưởng hắn đến vậy, sao cô có thể bị lung chuyển khi nghe những lời đó mà không tin vào Vân Phong chứ, Phong đã vì cô làm rất nhiều thứ, yêu thương cô như vậy vậy mà… hối hận, cô hối hận khi đã nuốt thứ đó vào. Không để ý hình tượng cũng chẳng quan tâm tay mình nhơ nhớp máu tanh, cô vội vàng móc họng hy vọng mùi máu tanh sẽ làm cô nôn ra thứ trái kia. Nhưng có cố gắng thế nào thứ trái đó không xuất hiện lần nữa mà nó đã ngấm vào từng huyết mạch trong cô.

“Haaaa haaaa haaaa”

Âm thanh đó cứ kéo dài mãi, văng vẳng bên tai cho đến khi cô tỉnh lại:

– Aaaaaaaa (Liên Thảo sợ hãi choàng tỉnh ngồi bật dậy)

– Liên Thảo đừng sợ, có ta ở đây rồi. (ôm chặt lấy cô, anh dịu giọng trấn an)

Ngơ ngác nhìn xung quanh từ chiếc giường gấm trạm vàng, đến tấm rèm hồng phấn làm bằng vải lụa thượng hạng đều quá quen thuộc. Cô khẽ thở phào may quá chỉ là giấc mơ.

– Em mơ thấy ác mộng sao?

Khẽ lắc đầu, đưa hai tay vòng qua sau lưng anh siết chặt, cô nhỏ giọng hỏi:

– Phong! Nếu như…nếu như em không thể mang long thai thì…thì anh có hết yêu em không?

– Hoá ra những ngày qua ma hậu của ta ủ rũ vì điều này sao?

– Không..không có.

– Đối với ta em đã trở thành người quan trọng nhất với ta rồi, quan trọng không từ nào có thể diễn tả, không đơn vị nào có thể đo lường, ta không cần con, ta chỉ cần Liên Thảo của ta thôi.

– Sao có thể không cần con chứ? Một gia đình không thể thiếu tiếng khóc trẻ thơ. Phong nếu như sau này anh muốn hài tử có…có…có thể lập thêm phi tần để…

– Đồ ngốc, ta chỉ cần con do Liên Thảo sinh cho ta thôi, của người khác ta không cần đặc biệt là lập thêm phi tần đó là điều không bao giờ xảy ra.

– Nhưng nếu các vị trưởng lão…

– Mấy lão già đó sao? Nếu không phải bọn họ đi theo phụ vương lập công cho ma giới thì ta cũng không để bọn họ ở lại can thiệp rồi. Ma hậu của ta cũng không cho lập bọn họ thật chán sống mà.

– Ma hậu của ta cũng không cho lập?

– Không có gì, đừng để ý gì hết nếu sóng đến ta sẽ chặn sóng cho em, chỉ cần em luôn vui vẻ bên ta là được rồi.

– Phong!

– Được rồi, trời chưa sáng đâu chúng ta ngủ tiếp thôi.

– Ừm.

Khẽ nằm gọn vào trong lòng Vân Phong, môi hồng nở nụ cười nhẹ: Vân Phong sẽ không bao giờ lập thêm phi tần.

……#…….#…….

– Nương nương không hay rồi…

Tiểu Hồng cũng chính là a hoàn của cô vội vàng chạy vào. Liếc thấy Ma hậu đang ngồi dùng bữa sáng với bà Lâm, liền vội vàng hành lễ:

– Nô tì tham kiến Ma hậu và…

– Được rồi Tiểu Hồng có chuyện gì em mau nói đi (Liên Thảo không thể kiên nhẫn chờ thêm nữa vội hỏi)

– Dạ, nương nương có chuyện không hay rồi.

– Ta biết câu này rồi, chuyện không hay thế nào? (cố trấn tĩnh hỏi nhưng thật ra bên trong đang rất lo lắng)

– Em nghe thấy Lí trưởng quản nói là các vị trưởng lão lúc lên triều một mực đưa ý kiến muốn ma vương lập công chúa của yêu tinh quốc làm phi.

– Cái gì? (bà Lâm và Liên Thảo cùng đồng thanh)

Bà Lâm chỉ cần nhìn lướt qua cũng biết Liên Thảo đang lo lắng, bàng hoàng thế nào. Bà biết Liên Thảo không hề đam mê ngai vị ma hậu mà nó chỉ mong muốn được chung sống hạnh phúc với người nó yêu, không muốn chia sẻ cho bất kì ai hết.

Bà Lâm thấy vậy vội lên tiếng hỏi:

– Vậy ma vương có đồng ý không?

– Dạ thưa phu nhân tất nhiên là ma vương không đồng ý rồi. Nhưng mà..

– Nhưng mà làm sao?

– Đám trưởng lão đó không thể cầu xin được ma vương lên bọn họ đành dùng sinh mạng của mình dồn ép ngài chuyển ý.

– Quá quắt (bà Lâm phẫn nộ) vậy ma vương không phải đồng ý chứ?

– Dạ ngài ấy nói: Nếu bọn họ muốn chết thì ngài ấy sẽ ban cho chết. Giờ bọn họ bị giam hết vào ngục tù chờ ngày đem ra pháp trường xử trảm.

– Không được Vân Phong làm vậy sẽ kích động lòng dân nổi loạn. (Liên Thảo lo lắng lên tiếng)

– Mà Lí trưởng quản có nói vì sao đám trưởng lão ấy làm vậy không?

– Dạ, do hôm nay ma vương nhận được thư của Quốc vương yêu tinh quốc muốn xin hoà bình hai giới đem công chúa gả sang đây. Nhưng vấn đề quan trọng là…

– Vấn đề gì?

– Là..là ma hậu đã ba trăm năm rồi chưa có long thai.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 3


– Vì ma hậu đã 300 năm rồi mà chưa có long thai.

Nghe thấy thế bà Lâm cơ thể khẽ cứng ngắc, vì sợ Liên Thảo buồn cố nói cứng:

– Liên Thảo chỉ chưa có thôi, bây giờ chưa có thì lần khác có, mắc mớ gì mấy lão già đó nhiều chuyện chứ.

– Phu nhân nói đúng, ma vương sủng ma hậu như vậy chắc chắn ma hậu của chúng ta sớm có tin tốt.(Tiểu Hồng nói hùa theo)

Liên Thảo vô thức nhìn về 1 phía không xác định phía trước, nhỏ giọng như gió thoảng nói:

– Mẹ con muốn yên tĩnh 1 mình.

– Được, Liên Thảo dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra mẹ và Dương Đằng luôn ở bên con.

Bà Lâm khẽ thở dài rồi đứng dậy rời khỏi, ai nói làm ma hậu là tuyệt vời nhất đây.

Nhìn theo cho đến khi cửa phòng khép lại, cả căn phòng rộng lớn giờ chỉ còn mình cô, thật là trống trải. Vô thức đưa tay chạm vào bụng mình, liệu tháng sau cô đã có thai?

…..#…..#…..

– Phong!(Liên Thảo mở cửa, nhẹ nhàng đi đến bên Vân Phong)

Lúc này đây trông bộ dáng của Vân Phong thật mệt mỏi, ngón tay không ngừng di di 1 bên thái dương, đôi mắt khẽ nhắm lại thanh tịnh.

Nghe thấy giọng nói của Liên Thảo, đôi mắt mở ra nhìn cô thật ấm áp, dịu giọng nói:

– Ma hậu của ta có chuyện gì phiền não sao?

– Em nghe nói hôm nay…

– Em không cần cản ta, bọn họ lẽ ra là phải chết đi lâu rồi, muốn ta lập phi sao bọn chúng chờ xuống 18 tầng địa ngục tiếp tục mơ tưởng đi.

– 18 tầng địa ngục? Không phải xử trảm sao?

– Đồ ngốc, bọn họ là ma rồi xử trảm thế nào được. Bọn họ muốn chết ta đâu để bọn họ chết dễ dàng.

– Vậy giờ bọn họ…

– Ta giam tạm bọn họ ở tầng 1. Nếu sau 1 tuần họ vẫn cứng đầu thì ta đành cho bọn họ nhận sự đãi ngộ đặc biệt ấy vậy.

– 1 tuần, Phong! Anh có từ từ đưa họ xuống 18 tầng địa ngục được không?

– Là sao?

– Nghĩa là giam bọn họ 1 tháng nếu họ không chuyển ý thì lúc đó cũng chưa muộn.

– Được, nếu ma hậu của ta muốn thế thì cứ thế đi.(kéo cô lại ôm chặt vào lòng, kề sát tai cô nhỏ giọng nói) Liên Thảo hình như mấy ngày hôm nay anh toàn ăn chay thôi!

Hơi thở nóng ấm của anh khiến cô bất giác rùng mình, ngượng ngùng nói:

– Gì chứ? Chẳng phải cung ẩm thực ngày nào cũng dâng lên toàn sơn hào hải vị đó thôi.

– Mấy thứ đó đối với ta quá nhàm chán rồi, ta muốn là thứ khác cơ.

Vân Phong nhỏ giọng mờ ám nói, bàn tay cũng theo đó mà bắt đầu động thủ v**t v* vòng eo thon mịn mượt mà.

– Phong đừng như thế, nếu có người đẩy vào trông thấy thì sao?(Liên Thảo ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, bàn tay khẽ đẩy thứ đang mò mẫm trong người mình ra)

– Cứ để họ trông thấy nhưng tất nhiên thân thể ma hậu của ta chỉ 1 mình ta được chiêm ngưỡng thôi.(Vân Phong đứng dậy bế cô vào giường ngủ bên trong)

– Phong, trời còn chưa tối mà.

– Ta sủng ma hậu của ta còn phải chờ trời cho phép sao?

– Nhưng…

– Không nhưng gì hết.

Rèm hoa buông xuống, mặc kệ những thứ phức tạp ngoài kia lúc này họ chỉ cần có nhau là được. Ân ái mặn nồng liệu còn kéo dài được đến bao giờ?

…..#…..#…..

– Tiểu Đào muội đã nhìn thấy dung nhan của công chúa yêu tinh quốc đó chưa?(Cung nữ Tiểu Kha đưa mắt ngó nhìn trước sau hỏi)

– Muội chưa, lúc công chúa tiếp kiến ma vương muội bị sai đi mất rồi, công chúa nhìn đẹp lắm sao?

– Đúng vậy, đúng là dòng dõi giới yêu tinh vẻ đẹp thật sự rất hút hồn.

– Vậy sao? Công chúa với ma hậu ai đẹp hơn?

– Luận về sắc ma hậu đẹp hơn, nhưng luận về hấp dẫn, cuốn hút nàng công chúa kia hơn nhiều. Dáng người thì lả lướt, lúc yết kiến ma vương nhà chúng ta còn chí khom xuống không biết muốn khoe gì. Nói chung tỷ vẫn thấy ma hậu chúng ta xứng đáng với ma vương hơn nhiều.

– Đúng vậy, ma hậu đối với chúng ta thật sự rất tốt. Ma vương có nói gì không tỷ?

– Ngài ấy tất nhiên có nói rồi 1 câu duy nhất.

– Một câu duy nhất, ngài ấy nói gì?

– “Công chúa từ xa đến đây trước hãy nghỉ ngơi đi đã, ân tình của Quốc vương ta xin nhận, còn người không có công không nhận. Ngày mai ta sẽ cho người đưa công chúa an toàn trở về yêu tinh quốc”

– Ma vương nói như thế?

– Đúng vậy, thật là tốt quá. Thôi không nói nữa chúng ta đi làm việc thôi.

2 cung nữ vội vàng tản ra đi làm việc đâu biết có 1 người đã nghe rõ hết câu chuyện.

– Thật là quá quắt, ma hậu của họ là gì mà dám đem so sánh với công chúa nhà ta chứ. Hừ, để xem ai mới là chủ.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 4


– Công chúa….công chúa!

Ngước mắt lên nhìn a hoàn của mình đang hấp tấp chạy vào, ả bình thản nói:

– Tiểu Xà có chuyện gì mà ngươi lại hấp tấp như thế?

– Công chúa à Tiểu Xà bực mình cho công chúa.

– Bực mình cho ta?

– Dạ, chuyện là thế này bla…bla…(thuật lại hết đoạn hội thoại ả nghe trộm được)

– Chỉ có vậy thôi sao? (ả điềm tĩnh hỏi lại)

– Dạ công chúa.

– Haha ta nghe nói ma hậu của ma giới là người của nhân giới, nếu đã là người của nhân giới ta phải lo lắng sao? Ta không tin mình lại không thể mê hoặc được tên ma vương đó. Đi! Có lẽ ta lên qua yết kiến ma hậu của ma giới.

– Dạ, công chúa.

Ả công chúa lả lướt đứng dậy trên khuôn mặt thoáng lộ ra vẻ cay độc.

……#……#……

– Tiểu Hồng em nói thật sao? Công chúa yêu tinh quốc hôm nay đã đến yết kiến ma vương rồi (Liên Thảo lo lắng hỏi lại)

– Dạ ma hậu, em phải chạy ra hỏi tin tức mới biết đó.

– Vậy sao ma vương không nói với ta? (thờ thẫn tự hỏi)

– Dạ cái này chắc ngài ấy không muốn nương nương lo lắng.

– Vậy ma vương nói sao? (chờ đợi)á

– Dạ cái này em chưa nghe ngóng được. (nhỏ giọng nói)

– Không sao, ta sẽ đến chỗ ma vương hỏi, đi nào!

– Dạ nương nương.

Nhanh chóng rời khỏi, dù trong lòng tin chắc rằng Vân Phong sẽ không đồng ý đâu nhưng vì sao nỗi lo lắng vẫn len lỏi. Muốn hay không tốt nhất vẫn lên hỏi còn hơn ngồi ở phòng bất an.

Chỉ là đi được 1 đoạn đường thì đã giáp mặt với nhau.

Nhìn người trước mặt xinh đẹp dáng vẻ lả lướt, phong trần vạn chủng Liên Thảo trong lòng cũng phần nào đoán được người đó là ai?

Ả công chúa yêu tinh quốc cũng lặng lẽ soi xét người đối diện. Cô ta từ trước đến nay ghét nhất là những nữ nhân xinh đẹp ngang hàng hoặc hơn ả. Mà người phía trước này thật sự rất đẹp so với Hằng Nga còn đẹp hơn. Và đặc biệt ả cảm nhận được pháp lực của người đối diện rất yếu ớt, người như vậy thì trong cung này chỉ có 1 người đó chính là ma hậu nhân giới.

Ngay lúc Liên Thảo định bỏ qua ả ta tiếp tục đi thì ả đã lên tiếng trước.

– Ma hậu xin dừng bước.

Liên Thảo khẽ dừng lại, dửng dưng lên tiếng:

– Không biết công chúa có việc gì?

Ả công chúa khẽ cười lạnh nhưng nhanh chóng lấy vẻ mặt yêu kiều, yếu đuối thay thế. Cô ta chậm rãi bước đến trước mặt Liên Thảo hành lễ:

– Tham kiến ma hậu, hy vọng sau này được ma hậu chỉ bảo thêm.

– Ta không biết sau này chỉ bảo gì cho công chúa đó? (lạnh nhạt nói)

– Dạ tất nhiên là chỉ bảo cách để chăm sóc làm vừa lòng ma vương rồi.

– Chăm sóc ma vương đã có ta không cần công chúa phải lo lắng. Ta có việc phải đi không thể tiếp chuyện với công chúa được nữa.

– Ma hậu không cần mệt sức đến chỗ ma vương nữa đâu, vì ngài ấy muốn yên tĩnh không muốn tiếp bất kì ai. Tỷ tỷ a~ sau này tỷ muội ta sẽ hầu hạ cùng 1 phu quân, tỷ không thể có thai vì thế nên biết điều 1 chút, muội sợ sau này mình mang long thai ma vương sẽ nhàm chán tỷ mà vứt tỷ vào lãnh cung không chừng, haha

– Đứng lại.

– Sao? Tỷ tỷ sợ rồi sao? Tỷ có biết không sinh được con là phạm tội lớn đó.(ả vừa nói vừa dồn Liên Thảo về phía sau)

– Ta sẽ có con.

– Có con sao? 300 năm rồi không có con ở đâu a~

Liên Thảo hoang mang ngày càng lùi ra sau cho đến khi trượt chân do dẵm phải đám đá trơn nhẵn ngã ngửa ra sau.

“Rầm”

– A~ Tiểu Hồng bụng của ta đau quá.

– Nương nương không sao chứ? Ma y, mau gọi ma y nhanh lên.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 5


Ngay sau đó Liên Thảo nhanh chóng được đưa trở về phòng tĩnh thương. Một lúc sau ma y cũng được đưa đến.

– Thần tham kiến ma hậu.

– Được rồi ma y đại nhân ngài mau đến xem bệnh cho nương nương đi (Hồng Nhi hấp tấp nói thay cho Liên Thảo)

– Được, phiền ngươi hãy buộc sợi chỉ hồng này vào tay ma hậu.

– Dạ.

Tiểu Hồng nhanh chóng cầm sợi chỉ đỏ đi đến giường Liên Thảo nằm đã bị che khuất bởi tấm rèm lụa nhẹ nhàng lồng sợi chỉ buộc vào cổ tay.

Đưa mắt nhìn sợi chỉ ở cổ tay Liên Thảo nhẹ nói:

– Tiểu Hồng truyền lời với ma y không cần lằng nhằng vậy đâu, bắt mạch tận tay đi ta không ngại.

– Nương nương chắc không biết ma y từ trước đến nay chỉ xem bệnh qua sợi chỉ hồng này thôi.

– Đúng là ta không biết thật.

Ngay lúc đó ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vàng, và giọng nói trầm ấm quen thuộc cất lên:

– Liên Thảo đau ở đâu?

– Vân Phong!

– Thần (nô tì) bái kiến ma vương.

– Được rồi mau đứng dậy hết đi.

Không màng quan tâm những ai đang ở đây anh vội ngồi xuống cạnh cô dịu giọng hỏi:

– Giờ còn đau nữa không? Là ả công chúa yêu tinh quốc đó làm em bị thương sao?

– Đỡ đau hơn rồi, là do em bất cẩn thôi. Phong! Cô công chúa đó?

– Ta cho người đuổi về yêu tinh quốc rồi. Ngoan đừng nói gì cả, ma y sau xem bệnh cho ma hậu.

– Thần tuân chỉ.

Ma y cầm căng sợi chỉ hồng dùng ma lực xem bệnh. Được 1 lúc khuôn mặt ma y vừa giãn ra thoải mái ngay lập tức nơi 2 đầu cung lông mày khẽ chau lại đầy khó hiểu.

Đặt sợi chỉ hồng sang bên ma y đứng dậy trầm ngâm nói:

– Khởi bẩm ma vương, ma hậu đã có long thai.

– Ngươi nói gì? Liên Thảo đã có thai. (giọng nói của anh ẩn chứa đầy niềm hân hoan, hạnh phúc)

– Dạ, ma hậu thật sự có long thai.

– Tuyệt qúa, Liên Thảo em thấy chưa? Em có thai rồi, đứa con đầu tiên của 2 ta.

Liên Thảo hạnh phúc không thể nói thành lời chỉ nghẹn ngào gật gật, nước mắt hạnh phúc không ngừng ướt lệ.

Đám nô tì, người hầu nghe vậy cũng đều vui sướng cuối cùng ma hậu cũng đã có long thai. Thật là tin tốt mà.

Nhìn mọi người hạnh phúc, hân hoan như vậy đặc biệt là ma vương, ma hậu. Cũng phải chung sống 300 năm nói dài không phải dài, nói ngắn không phải ngắn có con ai mà chẳng hạnh phúc. Khẽ thở dài, lắc đầu hắn sao dám nói cái thai nhi này không bình thường được chứ? Nhưng không bình thường ở đâu hắn không tài nào xem ra.

Thấy ma y lặng im đứng tần ngần, Vân Phong tinh ý hỏi:

– Ma hậu còn chuyện gì nữa sao?

– Dạ ma hậu không có chuyện gì hết chỉ là long thai sẽ phát triển không như bình thường.

– Nghĩa là sao?

– Thai nhi bình thường 1 năm mới sinh (ma giới không phải nhân giới đâu đó) nhưng còn long thai sẽ được sinh ra sau 1 tháng.

– 1 tháng? Khi nào sinh cũng được ta không quan tâm, chỉ cần nó là do Liên Thảo sinh thì dù bất thường thế nào ta cũng chấp nhận.

– Dạ, thần xin cáo lui.

– Được, cho ngươi lui.

Đêm hôm đó dưới ma giới lần đầu tiên sao chổi đồng loạt bay về hướng ma cung.

– Điểm xấu là điểm xấu mà.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 6


Từ ngày Liên Thảo hoài thai, cung Như Hoa trở lên vô cùng nhộn nhịp. Ngày ngày có người đến hỏi han quan tâm nhưng chủ yếu là anh.Biết cô hoài long thai Vân Phong càng hết mực quan tâm chăm sóc hơn nữa, điều đó khiến cô vô cùng hạnh phúc, có một người chồng yêu thương như vậy cô còn mong gì hơn.- ” Nương nương đến giờ người dùng thuốc rồi ” Tiểu Hồng trên tay cầm chén thuốc dưỡng thai nhẹ nhàng đi đến.- ” Được rồi Tiểu Hồng em mau đặt xuống bàn đi chốc nữa ta sẽ uống “, ngồi dựa vào thành giường ánh mắt thỉnh thoảng đưa ra ngoài nhìn.

– ” Nương nương muốn chờ ma vương đến dỗ uống thuốc sao? ” Tiểu Hồng tinh ý nói.

Có lẽ vì thường ngày Liên Thảo đối với cung nữ rất tốt không bao giờ trách phạt nên Tiểu Hồng khi nói chuyện với cô cũng thoải mái hơn nhiều.

Như bị nói đúng tâm can khuôn mặt xinh đẹp khẽ ửng đỏ càng đẹp hơn vạn phần, giọng trách móc nhưng nghe sao thật nhẹ nhàng lên tiếng:

– Tiểu Hồng em thật thất lễ nha, ta…ta có chờ Phong đến dỗ uống thuốc đâu, ta uống nó ngay bây giờ.

– ” Dạ Tiểu Hồng thất lễ mong nương nương trách phạt ”

Nói là trách phạt nhưng khuôn mặt Tiểu Hồng tràn đầy vui vẻ chẳng giống với chuẩn bị trách phạt cả.

– Tất nhiên là phải phạt rồi, phạt em mau dỗ ta uống thuốc.

– Nương nương em không phải ma vương sao biết dỗ thế nào?

- ” Không biết dỗ vậy nói xem ma vương đang làm gì ” cô đứng dậy đi về phía bàn bên cạnh.

– Em cũng không rõ tình hình nhưng mà nghe nói các vị trưởng lão trong nhà giam nhất quyết đòi gặp ma vương.

– Bọn họ gặp ma vương có chuyện gì?

– Cái này thì em cũng không rõ nhưng xem ra việc rất hệ trọng.

– ” Vậy sao?” bàn tay khẽ chạm vào bụng mình hi vọng không liên quan đến thai nhi của cô.

– Nương nương thuốc đã nguội rồi người mau uống đi, xem ra hôm nay ma vương phải giải quyết chính sự lên sẽ vào thăm người muộn ta biết rồi.

Liên Thảo khẽ cười yếu ớt, nâng chén thuốc lên chuẩn bị uống thì trong phòng bỗng vang tiếng gọi:

– Liên Thảo lâu ngày không gặp.

Vội ngẩng đầu tìm kiếm nhưng cô không phải tìm kiếm lâu vì phía cửa sổ đối diện đã có người an toạ. Người ngồi đó là một nam nhân đã ba trăm năm rồi cô chưa gặp, lâu như vậy rồi xem ra hắn vẫn chẳng thay đổi gì, cái điệu cười nhếch miệng lạnh lùng ấy thì còn ai ngoài trừ tên Qủy Huyết đó.

– “Ngươi là…ai?” Liên Thảo ngạc nhiên giả vờ hỏi.

Hắn nghe thấy vậy vội nhảy khỏi cửa sổ bước lại gần hỏi:

– “Liên Thảo không phải chung sống với tên nhóc ma vương đó hạnh phúc quá mà quên Qủy Huyết ta rồi chứ? ” hắn lấy tay chỉ vào mặt mình.

– “Qủy Huyết? Tên này hình như ta đã từng nghe qua.” nói dối mặt không đỏ, tim không đập nhanh cô thật phục mình mà.

Hắn không nói gì nữa mà đưa mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt không biến sắc của cô mong rằng nhận ra điểm nói dối.

– Qủy Huyết ta thật là tội nghiệp mà chỉ mới không bao lâu mà Liên Thảo đã quên mất ta rồi, ta đau lòng quá. Quên thì cũng quên rồi ta sẽ không oán hận nhưng mà con gái thì phải gả cho ta,

– Ta lấy đâu con gái gả cho ngươi hơn nữa ta và Vân Phong đâu có hứa gả con gái cho ngươi.

– Đúng vậy không có gả, ba trăm năm rồi chưa gặp cô khoẻ chứ Liên Thảo?

– Cám ơn ngươi đã đến thăm ta, ta vẫn rất khoẻ, Vân Phong đối với ta rất tốt rất chu đáo.

– Vậy thì tốt, cô đang bị bệnh gì sao?

– “Đâu có, ta hoàn toàn khoẻ mạnh mà” cô nâng chén thuốc dưỡng thai lên 1 ngụm uống hết.

– Vậy cô đang uống thuốc gì?

Liên Thảo mỉm cười hạnh phúc khẽ vuốt bụng mình dịu dàng nói:

– Ta đã có thai nhi của ta và Vân Phong, thứ thuốc ngươi thấy chỉ là thuốc dưỡng thai thôi.

– “Cái gì? Liên Thảo cô đang có thai sao?” ngạc nhiên nói

– Đúng vậy, rất ngạc nhiên đúng không? Ta đang rất hạnh phúc.

– Đúng là rất ngạc nhiên, chúc mừng hai người.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy hạnh phúc của Liên Thảo hắn đâu dám nói sự thật là cơ thể của Liên Thảo không thể hoài thai nhi, cơ thể nhân loại dù khó nhưng nếu kết hợp với ma vẫn còn có thể hoài thai. Nhưng cơ thể của Liên Thảo đã một lần chuyển đổi lại thêm hắn vô tình cho dùng phong lan đỏ nên khả năng hoài thai là không có. Vậy thai nhi đó từ đâu mà ra?
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 7


Trong thánh điện nguy nga không khí bao trùm vô cùng căng thẳng. Ngồi trên chiếc ghế được lót bởi tấm da báo, sắc mặt của Vân Phong lúc này trở lên vô cùng trầm trọng, uy thế đế vương làm lòng người hoảng sợ. Phía dưới là đám trưởng lão vừa thoát ra khỏi ngục tù không ngừng cúi lạy, hô lớn:

– Vương! Long thai trong bụng ma hậu thật sự là điềm xấu, nó sẽ gây đại hoạ cho cả ma giới xin ngài hãy vì đại sự mà cho hủy thai nhi.(đại trưởng lão gào lớn)

– Vương! Đại trưởng lão nói đúng, thai nhi trong bụng ma hậu thật sự là điềm xấu, ngay ngày biết ma hậu có thai đêm hôm đó sao chổi đồng loạt xuất hiện bay về phía hoàng cung mà đích thị là hướng cung Như Hoa.(Nhị trưởng lão nói)

– Vương! Thật sự quá nguy cấp rồi, trong thánh đường có để lại 1 cuộn vải lụa được bảo giữ cẩn thận đã viết rõ: Ngày sao chổi đồng loạt xuất hiện chính điểm ở hướng nào thì tất cả thai nhi đều phải hủy bỏ, nếu không hủy ma giới sẽ bị diệt vong.(tam trưởng lão nói)

– Vương….

– Vương….

Đám trưởng lão đồng loạt đưa ý kiến chung quy là muốn hủy bỏ thai nhi trong bụng của Liên Thảo. Thật nực cười khi không có thai bọn họ muốn anh lập phi sinh hài tử, khi có rồi bọn họ lại muốn anh tự tay hủy bỏ hài tử của mình. Thật quá là ngông cuồng. Giận dữ bàn tay khẽ siết chặt chén trà bên cạnh biến thành tro bụi, sát khí mãnh liệt toả ra lạnh lùng nói:

– Câm miệng hết cho ta, lũ người các ngươi thật muốn chết, từ bây giờ trở đi ta còn nghe ai nhắc tới nữa lập tức đánh tan linh hồn thu hồi pháp lực, các ngươi nhớ cho kĩ đó.

– Vương! Dù phải chết nhưng xin ngài hãy vì ma giới mà hủy bỏ nghiệt thai, nó thật sự là nghiệt thai.(đại trưởng lão cố nói)

Không nói thêm lời gì, Vân Phong khẽ nở nụ cười độc ác chỉ 1 cái nhấc tay đại trưởng lão đã bị lực kéo ngã xuống chân anh. Không 1 chút do dự vận lực hút linh lực của lão, chỉ cần linh lực bị hút hết linh hồn sẽ tự khắc bị đánh tan.

– Vương! Cầu xin ngài hãy tha cho đại trưởng lão, đại trưởng lão đã nhiều lần ra vào nguy hiểm tương trợ cố ma vương. Xin vương hãy vì công lao của đại trưởng lão mà nương tay (đám trưởng lão còn lại vội vàng qùy xuống cầu xin)

Nghe vậy Vân Phong thu hồi pháp lực, lạnh lùng quăng lại 1 câu rồi bỏ đi:

– Đây sẽ là lần cuối cùng ta tha cho các ngươi, sẽ không còn lần sau nữa đâu.

Nhìn theo cho đến khi bóng anh khuất hẳn chẳng còn ai ở đây nữa, đám trưởng lão mới âm thầm bàn tán:

– Đại trưởng lão ngài không sao chứ?

– Ta không sao, mọi người yên tâm đi.

– Vậy thì tốt, Đại trưởng lão ngài nói xem tiếp theo chúng ta lên làm gì? Khuyên vương đó là cách làm vô ích rồi.

– Nếu không thể khuyên ma vương vậy thì chúng ta…trực tiếp đối phó với ma hậu.

…..#…..#…..

Vân Phong tâm trạng nặng nề đi về phía cung Như Hoa, lời của đám trưởng lão đó anh dù không tin nhưng cũng ảnh hưởng phần nào, đúng là đêm hôm đó dưới ma giới anh lần đầu tiên nhìn thấy sao chổi bay đồng loạt như vậy. Thật sự là điềm xấu sao? Nhưng nghĩ tới Liên Thảo hạnh phúc v**t v* bụng mình là anh vội đá suy nghĩ đó sang 1 bên. Hài tử của anh dù là điềm xấu anh vẫn cứ sẽ yêu thương.

Vừa bước vào cung Như Hoa nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Liên Thảo là tâm trạng anh vơi bớt đi rất nhiều nhưng khi nghe thấy tiếng nói chuyện hài hước của nam giới thì sắc mặt khẽ tối sầm lại, giọng nói này không phải của Dương Đằng vậy là của ai?

Hơi bực mình anh vội vàng bước vào nhìn xem hắn là ai mà dám nói chuyện vui vẻ như vậy với Liên Thảo của anh. Anh phải nhớ mặt hắn để sau lưng Liên Thảo đày đoạ dần.

– Liên Thảo ta đến rồi!

Liên Thảo vội ngẩng đầu lên trông thấy Vân Phong xuất hiện vô cùng phấn khích vội vàng chạy ra đón:

– Phong! Anh đến rồi.

Nhìn thấy tâm trạng đầy phấn khích của cô Qủy Huyết và Vân Phong hoảng sợ hô lên:

– Liên Thảo cẩn thận chút.

Vừa nhắc cô cẩn thận thì Liên Thảo vội bất cẩn luôn, vì không để ý lên cô không may dẫm vào gấu váy lên ngã nhào về phía trước may là Vân Phong đỡ kịp:

– Có thai không được chạy nhanh như thế.

– Em biết rồi, lần sau không thế nữa đâu.

– Ngoan lắm.

Nhìn 2 người hạnh phúc như vậy hắn cảm thấy mình ở đây cũng là thừa, lên giọng trêu chọc nói:

– Nhìn 2 người ngọt ngào quá đi, haizz Qủy Huyết ta ở đây là thừa rồi. Vân Phong, Liên Thảo cáo từ lần sau ta sẽ đến thăm 2 người.

Dứt lời bóng người hoá thành luồng ánh sáng đỏ biến mất khỏi đó.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 8


Lúc này Vân Phong mới chợt nhớ đến kẻ còn lại, vừa đưa ánh mắt nhìn thì kẻ đó chỉ buông lại 1 câu rồi rời khỏi. Đỡ Liên Thảo ngồi xuống ghế, anh ngồi xuống bên cạnh dịu dàng hỏi:

– Đã uống thuốc chưa?

– Em uống rồi.(nở nụ cười ngọt ngào trả lời)

– Người vừa nãy…là Qủy Huyết sao?

– Đúng là hắn đó, hắn ghé qua đây hỏi thăm chúng ta, ý mà hắn đâu rồi? Vừa nãy còn ngồi đây mà. (nhìn xung quanh)

– Ngốc, hắn thấy chúng ta hạnh phúc lên tủi thân rời khỏi rồi.(đưa tay lên gạt ít tóc vương trên trán)

– Đã qua 300 năm rồi mà hắn vẫn cô độc như thế, hi vọng sớm có người làm hắn rung động, Phong! Đám trưởng lão ấy có nói gì gây khó dễ không?

Nghe vậy anh khẽ nhếch miệng cười băng lạnh, ánh mắt thoáng qua tia sát khí, giọng khinh mạt nói:

– Hừ! Đám lão già đó ngày càng ngông cuồng, lại còn dám đem phụ vương ra chống đỡ. Vào sinh ra tử đấy vậy mà phụ vương, mẫu hậu ta thì bị đánh tan linh hồn còn đám lão già đó thì sống sờ sờ.

– Phong! (cô hoang mang nói vì đây là lần đầu tiên cô trông thấy anh đáng sợ thế này)

– Liên Thảo xin lỗi ta không kiềm chế được, em đừng lo mấy lão già đó làm gì, hãy nhớ rằng dù trời có sập ta cũng sẽ chống đỡ cho em.

– Dạ, không lo nữa. Vân Phong con của chúng ta không lâu nữa thì chào đời rồi, anh nói xem lên đặt con tên gì? (vuốt bụng khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc)

– Đúng vậy, Bảo Bối phụ vương thật có lỗi mà. Nếu là nữ nhi vậy thì đặt tên là Thiên Vân Tú, được Vân Tú đi chắc chắn Vân Tú sẽ thừa hưởng sắc đẹp của em làm điên đảo chúng sinh.

– Sao lại chỉ có nữ hài tử, nam hài tử nữa?

– Nam hài tử sẽ là Thiên Vân Vũ, ta là Vân Phong (mây gió), con là Vân Vũ (mây mưa)

– Vân Vũ tên thật hay, Bảo Bối con là Vân Vũ hay Vân Tú đây? Dù là nam hay nữ mẫu hậu đều nhất mực mong chờ.

– Cả Phụ vương nữa..

– Hahaha…

Thế đấy 2 người thay nhau nói những lời yêu thương với thai nhi đâu biết thai nhi của họ ánh mắt khẽ mở, mắt đỏ như máu.

…..#…..#…..

Thời gian trôi đi thật nhanh chỉ mới đây thôi hài tử của cô đã được 3 tuần rồi, chỉ còn 1 tuần nữa thôi cô sẽ được ôm nó trong lòng rồi. Nhìn thai nhi lớn như thai 8 tháng, cô khẽ mỉm cười hạnh phúc.

– Nương nương vậy là chỉ còn 1 tuần nữa là hoàng tử đã chào đời rồi.

– Hoàng tử ư? cũng có thể là công chúa mà.

– Dạ. Nương nương đến giờ người lên dùng thuốc rồi.

– Được rồi, em mau đặt ở đó đi.

Liên Thảo vừa ngồi xuống ghế thì phía ngoài cửa xuất hiện 1 cung nữ bước vào.

– Nô tì tham kiến nương nương (khom người hành lễ).

– Đứng lên đi có chuyện gì sao?

– Dạ, là Vương sai nô tì đến báo muốn nương nương đến gặp ngài.

– Ma vương muốn gặp ta? (cô nghi ngờ hỏi vì bình thường Phong toàn tự mình đến gặp cô đã bao giờ triệu cô thế này đâu?)

– Dạ, Vương đã tự mình chuẩn bị món quà bất ngờ cho nương nương lên không thể đến đây đành sai nô tì đến báo.

– Món quà bất ngờ? Thật là…được rồi nhưng giờ vương đang ở đâu? (khuôn mặt rạng rỡ đầy hạnh phúc)

– Dạ, vương đã ở sẵn đó chờ rồi ạ, nương nương mời đi theo nô tì.

– Được, Tiểu Hồng chúng ta đi thôi.

– Nương nương! vương chỉ muốn gặp mình người thôi.(vội vàng nói)

– Vậy sao? Được rồi Tiểu Hồng em ở đây chờ ta quay lại.

Tiểu Hồng vội chạy đến choàng áo cho Liên Thảo, giọng đề phòng nói:

– Nương nương hay là đừng đi, cung nữ này Tiểu Hồng chưa từng nhìn thấy.

– Tiểu Hồng em đừng lo, ta nghĩ không sao đâu, hơn nữa ở đây là ma cung của Vương lên sẽ chẳng có chuyện gì đâu, Phong đang đợi ta, ta đi đây.

Mỉm cười để Tiểu Hồng an tâm, Liên Thảo vội đi theo cung nữ đó không 1 tia nghi ngờ, để lại Tiểu Hồng chờ đợi thấp thỏm lo lắng. Nếu thật là ma vương thì tốt quá rồi chỉ sợ đó là 1 cái bẫy.

Sau hơn 1 tiếng chưa thấy người quay lại Tiểu Hồng lo lắng lòng đầy bất an đứng ngồi không yên. Nghe thấy tiếng bước chân bước đi đều đặn đang tiến lại gần, cô vui vẻ chạy ra xem:

– Nương nương người đã quay lại rồi.

Người đến khẽ dừng bước ngạc nhiên hỏi:

– Liên Thảo đi đâu sao?

Nhìn thấy người trước mặt Tiểu Hồng vô thức há lớn miệng, Vương sao lại ở đây?

Vội thu hồi biểu cảm cô vội vàng hành lễ:

– Nô tì tham kiến ma vương.

– Đứng lên đó, Ma hậu đâu rồi sao ngươi lại ở đây?

– Vương không phải ngài cho gọi nương nương sao?

– Cái gì? Ta cho gọi lúc nào?

– Vừa nãy có 1 cung nữ đến nói ngài muốn gặp nương nương lên nương nương đã đi theo vị cung nữ đó rồi. Không lẽ có người muốn hại nương nương.

– Chết tiệt!
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 9


Liên Thảo đi theo vị cung nữ đó khá lâu mà vẫn chưa thấy điểm dừng, trong lòng thoáng sinh nghi:

– Ngươi ở cung nào?

– Dạ nô tì ở cung Thiên Điện (vị cung nữ vừa đi nhanh vừa cúi mặt)

– Cung Thiên Điện sao ta chưa bao giờ nhìn thấy ngươi? (lén quan sát nét mặt của vị cung nữ đó)

– Dạ, nô tì mới đến.

– Mới đến sao?(dừng bước) Ta không muốn đi nữa ngươi tới kêu vương đến gặp ta, ta ở cung Như Hoa chờ ngài (quay bước trở lại)

Vị cung nữ vội vàng chạy đến ngăn bước đi của Liên Thảo vội nói:

– Nương nương đừng quay về nếu không … nếu không ma vương sẽ trách phạt nô tì.

– Ngươi cứ đến nói ta không khoẻ muốn vương đến gặp ta thì vương chẳng có lí do gì trách phạt ngươi cả.

– Nhưng … nhưng … (bối rối)

– Đủ rồi, ta không muốn đi nữa.

Gắt lời lắp bắp của vị cung nữ ấy, Liên Thảo nhanh chóng bước đi trở về chỉ là cô chưa đi được vài bước thì đằng sau đã có người gọi lại:

– Ma hậu xin dừng bước.

Nghe thấy vậy cô bình tĩnh quay mặt lại nhìn, người xuất hiện là 1 lão nhân râu tóc bạc trắng. Nhẹ giọng cô hỏi lại:

– Là trưởng lão sai cung nữ này lừa ta đến đây?

– Không phải lừa mà là mời. Ma hậu có thể nghe ta nói vài điều được không?

– Ta…ta mệt rồi không muốn nghe gì hết có chuyện gì trưởng lão hãy đến gặp vương giải quyết.

Cô đối với lão nhân luôn nhất mực tôn trọng, lắng nghe chỉ dạy nhưng lần này linh tính mách bảo đừng nghe gì hết vì điều sắp nghe là những lời quá sức chịu đựng của cô.

– Ma hậu điều mà lão sắp nói liên quan tới cả sự sống còn của ma giới không lẽ nương nương không muốn nghe.

– Ta..ta cho dù ta có nghe cũng chẳng giải quyết được gì, ta nghĩ lão lên tìm vương bàn bạc mới đúng.

– Nhưng vận mệnh ma giới đang nằm trong tay ma hậu, không tìm ma hậu thì tìm ai.

– Sao có thể?

– Thai nhi trong bụng ma hậu là nghiệt thai, khi nó chào đời sẽ kéo theo 1 đại ác ma tỉnh dậy tàn phá ma giới, vậy theo ma hậu có liên quan tới ma hậu không? Lão cầu khẩn ma hậu vì ma giới cho hủy nghiệt thai.

– Không! Hài tử của ta không phải nghiệt thai, lão nói láo. Nếu các người không chấp thuận mẫu tử ta thì cũng không cần thêu dệt lên chuyện như vậy, nhảm nhí.(2 tay đặt ở bụng cô uất ức nói)

– Ma hậu xin hãy bình tĩnh nó thật là nghiệt thai không thể không bỏ.

– Ta không bỏ trừ khi ta chết. (cứng rắn nói)

– Ma hậu là nương nương ép lão.

Đại trưởng lão khí sắc thay đổi tiến lại nắm chặt cánh tay của cô biến mất khỏi đó, cho dù linh hồn tiêu tán lão cũng phải hủy bỏ bằng được nghiệt thai này. Lão biết quyết định lần này thập phần nguy hiểm nhưng lão đã từng hứa với cố ma vương bảo vệ ma giới dù chết cũng không từ nan. Chỉ là vì không muốn liên lụy đến những vị trưởng lão khác lên sự việc lần này 1 mình lão gánh chịu.

Lão đưa Liên Thảo đến 1 căn phòng trống cách xa thánh điện, lão phải giải quyết xong trước khi ma vương tìm tới.

– Ngươi muốn làm gì hài tử của ta mau thả ta ra?

– Ma hậu hài tử của người là nghiệt thai không thể không bỏ, đắc tội. Xuân Đào!

Vị cung nữ đưa Liên Thảo đến đây nhanh chóng xuất hiện trên tay cầm chén thuốc Tử Hài Dược 1 loại thuốc hủy thai cực mạnh.

– Trưởng lão Tử Hài Dược đây ạ, (kính cẩn dâng lên)

– Được rồi ngươi mau đến giữ chặt ma hậu.

– Dạ, nương nương đắc tội.

Dứt lời Xuân Đào tiến đến cầm 2 tay Liên Thảo bẻ lại phía sau giữ chặt người không cho giãy giụa. Đại trưởng lão cầm chén dược phá thai lại gần.

– Các ngươi muốn làm gì? Không được hại hài tử của ta, huhu Vân Phong, Vân Phong mau đến cứu hài tử của chúng ta…ưm…ưm

Mặc cho cô gào khóc thảm thiết hay nghiến răng thật chặt cũng bị lão dùng lực mở ra bằng được.

Nước mắt không ngừng chảy dài, Bảo Bối của mẹ, mẹ không thể bảo vệ được con, mẹ thật có lỗi.

Trong bụng thai nhi mở mắt, ánh mắt đỏ tràn đầy lãnh huyết tàn độc. Trong trí nhớ 1 câu nói tràn về:

” Vương! Thần thϊếp cầu xin ngài đừng gϊếŧ hài tử của thϊếp, nó không phải nghiệt tử mà. AAAAAA”

Ngay lúc chén thuốc đặt lên miệng Liên Thảo thì 1 đạo hào quang ánh đỏ như huyết từ người cô phát ra đánh bật lão và Xuân Đào về 2 hướng khác nhau, đập vào tường mà ngã nhào ra.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 10


Đại trưởng lão bị hào quang đó đánh bật ra xa đập vào thành tường mà ngã nhào ra, khoé miệng hộc ra huyết. Lão vận nội lực đứng dậy, ánh mắt nhìn nhìn chằm chằm vào bụng của Liên Thảo lạnh giọng nói:- Chỉ mới là bào thai mà uy lực đã mạnh như vậy qủa là nghiệt thai, ta có chết cũng phải gϊếŧ bỏ ngươi.Khuôn mặt tràn đầy sát khí lão dùng pháp lực biến ra 1 thương sắc nhọn rồi lao thẳng về phía cô. Là ma hậu nếu hạ sinh nghiệt thai thì cả 2 đều phải chết.

Liên Thảo hoảng sợ giương mắt nhìn mũi thương đang lại gần, không thể làm gì ngoài trừ đứng im chịu trận. Ánh mắt chậm rãi nhắm lại.

“Rầm”

Khi mũi thương chuẩn bị đâm vào bụng Liên Thảo thì bị người giữ lấy đầu thương phá hủy cây thương thành nhiều mảnh vụn nhỏ. Và ngay lập tức lão bị người đó đá hất bay ra xa mà ngã nhào xuống.

Nguyên khí bị tổn thương nặng nhưng lão vẫn cố gắng qùy xuống van xin:

– Vương cầu xin ngài hãy tỉnh táo đừng vì sắc mà mất nước. Nếu ngài cứ nhất quyết giữ lại nghiệt thai thì ngài chính là hôn quân gây đại họa cho ma giới.

Vân Phong sắc mặt tối sầm thậm tệ, tốt lắm quân vương khác tam cung lục viện thê thϊếp hàng đàn thì không thấy ai nói là đam mê tửu sắc, còn anh cung tần chỉ 1 ma hậu thì bị nói vì sắc mất nước. Hài tử của mình còn không thể bảo vệ thì bảo vệ được cả ma giới sao?

– Đáng chết!

Không nói nhiều lời, lòng bàn tay vận lực kéo lão lại gần ngay dưới chân và không chần chừ dù chỉ 1 giây lập tức đánh tan linh hồn. Thể xác của lão cũng theo đó mà tan biến theo.

– Vân Phong hài tử của chúng ta không phải nghiệt thai mà.

Nghe thấy giọng nói nghẹn ngào đằng sau, sắc mặt hoà hoãn hơn rất nhiều mọi sát khí đã bị đánh tan. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp còn đọng lại nước mắt mà thấy đau lòng, kéo cô ôm chặt vào lòng anh dịu dàng nói:

– Nghiệt thai hay là gì cũng được nó mãi là hài tử của 2 ta, hài tử của chúng ta chỉ cần chúng ta yêu thương nó là đủ không cần ai nữa.

Liên Thảo dựa đầu vào lồng ngực vững chãi ấy mà gật đầu liên tục, gia đình 3 người yêu thương nhau là đủ.

…….#…….#…….

– Vương, không hay rồi (Tiểu Hồng chạy không kịp thở, hổn hển chạy đến báo tin cho Vân Phong biết)

Vân Phong lúc này đang nhức đầu không biết xử trí mấy vị trưởng lão thế nào nghe Tiểu Hồng báo tin như vậy vội vàng đi xuống hỏi:

– Liên Thảo gặp chuyện sao?

– Dạ không phải, nương nương sắp sinh rồi.

– Liên Thảo sắp sinh tốt quá rồi, giờ nương nương đang ở đâu?

– Dạ nương nương đang ở cung Như Hoa, nương nương muốn ngài đến đó.

– Tất nhiên, đi thôi.

– Dạ.

Cung Như Hoa lúc này người ra kẻ vào không khí vô cùng lộn xộn, tất cả đều do hôm nay ma hậu lâm bồn.

Trong phòng ngủ khuôn mặt xinh đẹp nhăn nhó lại đầy đau đớn, từng hạt châu thủy (mồ hôi) không ngừng rơi ra. Phía dưới là 1 nữ nhân trung tuổi giúp Liên Thảo hạ sinh:

– Nương nương cố nữa lên sắp được rồi.

– Aaaa… Ta đau quá, hài tử Bảo Bối của mẹ thương mẹ thì mau ra nhanh hơn chút đi aaaa…

– Nương nương cố hơn chút nữa đi thấy đầu của hoàng tử rồi, mạnh hơn nữa đi.

– Ta cố hết sức rồi…aa..aaa..

– Người đâu mau thay chậu nước ấm khác cho ta, nhanh lên.

– Dạ, chậu nước ấm khác đây ạ…

– Liên Thảo sao rồi? (Vân Phong lòng đầy lo lắng lại gần)

– Phong! Em đau quá!

– Không sao, hài tử ra rồi sẽ hết đau thôi (nhẹ nhàng lau đi mồ hôi cho cô)

– Vương! Sao ngài lại vào đây? Ngài mau ra ngoài nhanh lên (bà đỡ vội vàng nói)

– Tại sao?

– Kiêng kị, hài tử sinh phụ thân không được vào.

– Được rồi, ta ra ngay đây. Liên Thảo cố gắng chịu khó chút, hài tử của chúng ta sắp chào đời rồi.

Liên Thảo gật đầu lẳng lặng nhìn theo cho đến khi bóng dáng Vân Phong khuất bóng.

– Nương nương tập trung nào? Mạnh hơn chút nữa! Nương nương hít sâu thở đều, hít sâu thở đều nào?

– Được rồi, Aaaa

– Sắp được rồi, nữa đi nương nương (khuôn mặt tràn đầy hứng khởi)

Liên Thảo nhắm nghiền mắt hít vào 1 hơi thật sâu cố sức hạ sinh:

– Aaaaaaaaaaa

– Sinh rồi nương…. Aaaaaaaaa (tiếng bà đỡ hét toáng lên thất thanh)

Bên ngoài Vân Phong lòng đầy hồi hộp đứng ngồi không yên, mỗi lần Liên Thảo hét lên là trái tim như muốn nhảy ra lồng ngực nhưng lần hét cuối cùng này không phải của Liên Thảo. Chuyện gì đã xảy ra?
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 11


Đứng ở bên ngoài Vân Phong cũng vô cùng lo lắng đứng ngồi không yên, mỗi lần Liên Thảo hét lên là trái tim của anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng lần hét thất thanh này không phải giọng của Liên Thảo. Chuyện gì đã xảy ra?Không phải suy nghĩ gì thêm Vân Phong lập tức chạy vào trong xem tình hình. Kiêng hay không kiêng quẳng sang 1 bên đi.Ở bên trong, bà đỡ đã bất tỉnh nằm dưới đất, 2 cung nữ hầu cận thì nép mình vào 1 chỗ run sợ, còn Liên Thảo trên mặt còn sót lại đầy vẻ hoang mang, sợ hãi lấm tấm vài giọt huyết dính vào. Bộ y phục trắng nhàu nhĩ đầy những là huyết, thấm đỏ cả 1 mảng lớn. Quan trọng là cô đang ôm chặt thứ gì đó vào trong lòng như dấu giếm.

Vân Phong lo lắng bước lại gần lau đi những vệt máu trên khuôn mặt xinh đẹp, giọng trấn an:

– Liên Thảo đừng sợ, có ta ở đây rồi. Nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì vậy?

Ngẩng khuôn mặt mệt mỏi lên nhìn anh, đôi mắt vô thức ướt lệ, dựa người anh cô nức nở:

– Vân Phong, hức con của chúng ta… Nó..nó..

Nấc nghẹn nơi cuống họng cô thật không muốn thừa nhận hài tử của mình là yêu quái hay là qủy đây.

Không thể diễn tả bằng lời cô mở rộng vòng tay để lộ ra hình hài đứa trẻ trong đó đầy những là huyết, huyết nhuộm đỏ từ đầu đến chân bởi vì đứa trẻ không có làn da bọc thân. Đôi mắt đỏ huyết nhìn Vân Phong đầy vô tình.

Đối diện với ánh mắt đấy anh khẽ chau mày khó hiểu.

– Phong, chúng ta phải làm sao đây?

– Không làm sao cả, chẳng phải ta đã nói sao dù nó mang hình hài gì vẫn là hài tử của chúng ta. Nó là nam hay nữ?

– Nó là nam hài.

– Hài tử của ta từ giờ trở đi con chính là Vân Vũ.

Liên Thảo chỉ lo Vân Phong nhìn thấy sẽ thất vọng nhưng thật may anh vẫn đối xử với nó hoà nhã như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khẽ nở nụ cười hạnh phúc Vân Vũ chỉ cần 1 mình Vân Phong chấp nhận là đủ, còn cần thêm ai nữa chứ.

Chỉ là giây phút ngọt ngào ấy quá mong manh vì ngay sau đó 1 trận động trấn vô cùng lớn xảy ra rung chuyển làm đổ vỡ mọi thứ.

– Tại sao lại có cơn động trấn này?

Vân Phong vô cùng ngạc nhiên sống dưới ma giới 6 vạn năm đây là lần đầu tiên anh thấy cơn động trấn này.

Lúc này đám huyết ướt đẫm trên người Vân Vũ đồng loạt biến thành những luồng khí màu đỏ bay lên cao rồi biến mất. Nếu anh nhìn không lầm trong những luồng khí đó có xuất hiện dòng chữ cổ xưa lúc ẩn lúc hiện. Khi những luồng khí màu đỏ tan hết thì Vân Vũ cũng hoàn toàn biến thành đứa trẻ vô cùng đẹp đẽ chỉ duy đôi mắt vẫn còn đỏ máu…

“Haaahaaa…haahaa”

Tiếng cười ghê rợn 1 lần nữa tái hiện trong trí nhớ của cô. Tiếng cười cô đã từng nghe thấy trong giấc mơ giờ đang hiện hữu.

Ngoài kia vân phong đồng loạt kéo đến, âm u cả khoảng trời, gió lớn gào thét như đòi mạng.

P/s: hơi ngắn mọi người thông cảm để chương sau viết 1 cảnh cho hoàn thiện. Thanks
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 12


“Haahaa..haahaa”

Tiếng cười ghê rợn đó lại lần nữa vang lên kéo theo trận cuồng phong mù mịt phá đổ mọi thứ, ma giới hoàn toàn hỗn loạn.

Bên trong phòng, Vân Phong không có 1 tia hoảng loạn với những gì đang xảy ra, vội trấn tĩnh Liên Thảo:

– Liên Thảo, em và Vân Vũ hãy ở đây trong đây nếu có biến cố hãy ôm theo hài tử thoát thân, chuyện ngoài kia hãy để ta giải quyết.

– Biến cố? Không! Vân Phong hãy hứa với em dù xảy ra chuyện gì cũng phải bảo toàn tính mạng. Nếu sống gia đình chúng ta cùng sống, nếu tử cùng tử.

Vội vàng níu tay Vân Phong lại, không biết vì sao cô lại có linh cảm lần này ra ngoài đó lành ít dữ nhiều, không lẽ đúng như đại trưởng lão nói Vân Vũ sinh ra sẽ gây đại họa cho ma giới.

– Đừng lo sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra đâu, ta đã từng nói nếu trời có sập ta cũng gánh cho em. Sự việc lần này bất kể kết quả thế nào cũng không được cùng tử, em phải thay ta chăm sóc cho Vân Vũ lớn lên.

Vân Phong vỗ nhẹ lên bàn tay đang níu giữ mình, lần cuối mỉm cười dịu dàng rồi trấn tĩnh bước ra ngoài đó. Lần đối mặt giao chiến này đã được định sẵn.

…..#…..#…..

Bên ngoài cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, dưới mặt đất rạn nứt thành 1 rãnh lớn, xuyên sâu xuống thành 1 vực sâu không thấy đáy. Từ trong vực sâu tối đen ấy tiếng cười đó vang lên càng ghê rợn hơn, 1 mùi tanh nồng kinh tởm tràn lan ra bên ngoài.

Cuồng phong biến thành cơn lốc lớn quét sạch mọi thứ khi nó đi qua. Trong đám mây đen trời đó 1 thân ảnh hiện ra, kẻ đó có 3 đầu 6 tay đang phát ra những tiếng cười kinh thiên đó.

– Haahaa…cuối cùng Atula ta cũng chờ được ngày này, ngày ta chính thức được giải thoát…haahaa.

Đứng phía dưới Vân Phong không hề hoảng sợ hay lo lắng trước tên dị thể như vậy. Vô cùng bình tĩnh anh vận 7 phần công lực đánh tan cơn cuồng phong dữ dội đó trước, rồi mới lạnh lùng hướng kẻ đang tự mãn băng lãnh lên tiếng:

– Ngươi là ai?

– Haahaa ta là ai sao? Ta lẽ ra không muốn nói vì có nói kẻ như ngươi cũng không biết, nhưng nghĩ trước khi ngươi tử cũng lên biết qúy tánh của kẻ làm ngươi tử, ta là Atula trong truyền thuyết.

– Atula? Ngươi chính là đại đại ác ma Atula Vương.

– Xem ra ngươi cũng không ngốc nghếch lắm.

Danh tính của hắn anh đã từng nghe 1 lần phụ vương nhắc đến:

“Vân Phong, hài tử của phụ vương đừng lo. Qủy có giỏi đến mấy cũng không thể phá hủy được ma giới. Không 1 giới nào có thể phá hủy trừ khi Atula Vương tái thế.

– Atula Vương là ai? Tại sao hắn lại phá hủy được?

– Hắn là đại ác ma đáng sợ, nguy hiểm nhất. Hắn là kẻ hủy diệt, giới hắn hủy diệt trước tiên sẽ là ma giới.

– Hắn sao lại muốn hủy diệt ma giới?

– Vì chúng ta sinh ra hắn.”

Và giờ hắn đã tái thế, ma giới thật sự sẽ bị hủy diệt trong tay anh. Không, dù phải tử anh cũng không để hắn hủy diệt ma giới.

– Còn nữa Atula ta rất cảm kích ma hậu và ma thai, nếu không có nương nương Atula ta đâu thể thoát ra dễ dàng như vậy.(hắn ngạo nghễ nói)

Điều hắn nói làm ma giới trấn động, lòng ma tức giận sục sôi. Nguyên lai tất cả đều là do ma hậu và nghiệt thai đó gây lên

– Cái gì? Người giúp hắn giải thoát là ma hậu sao? Thật không thể ngờ.

– Ma hậu thật dã tâm, ma vương yêu thương nàng ta như vậy, cả ma cung rộng lớn mình nàng ta độc sủng. Như thế còn chưa đủ hay ma hậu có dã tâm độc chiếm cả ma giới lên mới âm thầm giải thoát ác ma.

– Lời các trưởng lão quả không sai, đứa con trong bụng cũng là nghiệt thai.

Ma giới đồng loạt kêu than oán trách ma hậu chỉ duy Vân Phong không hề bị câu nói đó là động tâm chỉ là anh còn chưa kịp lên tiếng thì giọng ai đó đã không kìm nén nổi mà hét lên:

– Các ngươi im hết cho ta, 200 năm qua ma hậu đã từng 1 lần nặng lời với các ngươi chưa? Đã từng trách phạt ai chưa? Chỉ 1 lời tên ác ma này nói liền đồng loạt quy tội cho nương nương. (tiểu Hồng không thể kìm nén nổi mà hét lên)

Làm cung nữ cho ma hậu bao lâu Tiểu Hồng thật sự quá rõ tính cách của Liên Thảo, có cho lục hết cả ma giới cũng không thể tìm được 1 người lương thiện như ma hậu.

– Tiện nữ to gan, ngươi thật muốn chết. 1 cung nữ mà cũng đòi lên tiếng, đáng chết.

Atula mặt không đổi sắc, 1 cung nữ sao có thể làm hắn tức giận nhưng dám chỉ vào hắn thì thật chết. Bàn tay vận lực nhẹ tênh hút Tiểu Hồng bay lên cao rồi dùng 1 chưởng đánh tan thành không khí.

– Thuận ta thì sống chống ta thì chết.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 13


– Thuận ta thì sống, chống ta thì chết.

Atula Vương khoé miệng khẽ nhếch lướt nhìn lạnh lùng, tàn ác những nhân ma phía dưới.

– Ngươi… Được lắm Atula, vậy để xem ngươi có bản lĩnh đó không đã.

Không để cho Atula Vương nói thêm lời nào làm hoảng loạn lòng ma, Vân Phong ngưng lại nội lực. bàn tay phải đưa giang ngang dứt khoát mạnh mẽ vận lực, luồng ánh sáng xanh dần toả ra phát sáng bao lấy cả cơ thể. Băng lãnh nhìn Atula Vương, anh hạ giọng:

– Atula Vương lần này Thiên Vân Phong ta đấu một trận sinh tử với Ngươi.

Bàn tay duỗi thẳng vận lực, ngay lập tức phát lên tiếng nổ rền trời như báo hiệu trận đấu hủy diệt bắt đầu. Lúc này trong tay Vân Phong đang siết chặt một thanh hoả đao đỏ như máu với những vân khí uốn lượn như ẩn như hiện. Sử dụng hoả đao giao tranh đối với anh đây là lần đầu tiên và rất có thể cũng là lần cuối cùng.

– Hoả Đao Tuyệt Mệnh. (Atula nhìn Đao Hoả đang cháy rực trong tay Vân Phong trầm giọng buông ra bốn chữ)

– Không sai, đây chính là Hoả Đao Tuyệt Mệnh. Ta sẽ dùng nó để trừ bỏ ngươi (giọng băng lãnh chứa đầy sát khí).

– Được, ta muốn xem ngươi và hắn ai sử dụng Hoả Đao Tuyệt Mệnh tốt hơn.

– Đừng nhiều lời, tiếp chiêu đi…

Dứt lời, Vân Phong liền phi thân lên cao, bàn tay phải uyển chuyển xoay cổ tay chém một đao về phía Atula Vương. Hoả Đao Tuyệt Mệnh là ma Đao trấn giữ ma giới và cũng theo đó sức mạnh hủy diệt vô cùng lớn mạnh. Nếu không phải ma giới gặp đại nạn thì không ma vương nào được phép lấy nó ra.

Dù sức mạnh của ma đao là tuyệt diệu nhưng Atula Vương cũng không phải là loại tầm thường, hắn là ai chứ? Hắn chính là Atula Vương – kẻ hủy diệt trong truyền thuyết, trước uy lực của ma đao hắn không nhanh không chậm nhẹ nhàng lé tránh. Phi thân lên cao hắn nhếch miệng thấp giọng nói:

– Xem ra tên nhóc nhà ngươi pháp lực cũng không tồi.

Dứt lời, lục nhãn của hắn hửng lên đỏ như máu, tức khắc toàn thân hắn được bao vây bởi đám lửa lớn khủng lồ, sát khí lan toả khắp nơi. Giương đủ lục tay lên cao từ từ vận lực, giọng hắn thét lên:

– Hôm nay sẽ là ngày tận thế của ma giới. AAA.,

Sau tiếng gầm của hắn, dưới mặt đất rung lên từng hồi, cuồng phong nổi dậy cả ma giới nhuộm huyết sắc chết chóc.

Atula đẩy hoả lực xuống ma giới đang náo loạn, dưới ma giới biển lửa được hình thành cao đến vài thước quét sạch thiêu cháy hết những linh hồn phía dưới.

Phẫn uất trước sự tàn nhẫn của hắn, Vân Phong lao nhanh về phía hắn như một tia chớp, vận hết mười phần công lực dùng Hoả đao chém ra những nhát tuyệt mệnh.

– Atula Vương ngươi thật độc ác.

Không quá phân tâm, hắn nhanh chóng lé thân tránh những nhát đao tuyệt mệnh đó.

Khẽ nhếch mép, hắn dùng pháp lực biến lục tay đỏ máu thành sáu đầu xà khổng lồ vô cùng đáng sợ đồng loạt tấn công dữ dội về phía Vân Phong.

Nhanh như cắt, anh đưa Hoả đao lên chém đứt từng đầu xà khổng lồ, chỉ là chém đứt đầu xà nó lại mọc ra đầu xà khác tấn công dữ dội hơn. Đủ biết pháp lực của Atula Vương cao cường đến mức độ nào.

Vân Phong dù pháp lực rất cao nhưng đối phó với chúng cũng rất gian lan, tay phải dùng Hoả đao chém mọi tư thế, tay trái dùng pháp lực phá tan.

– Yaaaa….

Sau âm thanh thét lên như hổ gầm, Vân Phong vận hết công lực truyện vào Hoả đao, quét mạnh một đường tuyệt mệnh vô cùng mạnh mẽ thành đường đao sắc bén đỏ như máu chém sạch những đầu xà lao về phía anh tấn công.

– Hự ( một ngụm máu phun ra)

Từ trên cao một thân thể rơi xuống đất.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 14


Từ trên cao sau khi Vân Phong chém ra nhát tuyệt mệnh đó thì từ khoé miệng phun ra 1 ngụm huyết có lẽ vì dùng hết 10 phần công lực mà tự làm tổn thương nguyên khí. Và cứ vậy như vô lực rơi xuống dưới.

Phía bên kia, Atula vẫn đứng sừng sững ở đó, mặt không đổi sắc nhưng thật sự nhát hoả đao tuyệt mệnh đó uy lực thật không tầm thường cũng khiến hắn bị nội thương ít nhiều. Chỉ là hắn đâu dễ biểu hiện ra ngoài.

Giọng trầm khàn như âm thanh đến từ địa ngục, hắn lạnh lùng nói:

– Ta xem tên ma vương nhà ngươi chịu được đến lúc nào.

Không bỏ qua cơ hội, hắn ngưng tụ nội lực, pháp lực biến hoá khôn lường đến thiên địa cũng phải rung chuyển. Hắn từ từ dồn nội lực thành 1 qủa cầu lửa đỏ như huyết ở giữa ngực và gầm thét lên:

– Yaaaaa

Thét lên 1 tiếng dữ dội, hắn dồn hết lực đẩy mạnh qủa cầu lửa xuống dưới ma giới, và hắn cũng phi thân xuống ma chảo siết lấy hoả tiễn lao thẳng về phía Vân Phong đang siết chặt hoả đao đứng dậy.

Không 1 tia hoảng sợ, anh lạnh lùng nhìn hắn đang lao về phía mình. Bàn tay phải đang siết chặt hoả đao bỗng dùng lực mạnh phá vỡ đuôi tay cầm của hỏa đao, và ngay sau đó 1 viên ngọc đỏ lửa vân khí bao quanh mạnh mẽ hơn cả Hoả Đao Tuyệt Mệnh đang yên vị trong lòng tay phải của anh.

Liếc mắt thấy viên ngọc trong tay Vân Phong, hắn khẽ ngạc nhiên nói:

REPORT THIS AD

– Hoả Châu Nhật Nguyệt.

Vân Phong không lên tiếng đáp trả hắn, nhanh chóng đưa hoả châu nuốt vào miệng. Nuốt hoả châu công lực của anh sẽ được gia tăng gấp 100 lần chỉ là dù thắng hay thất bại sau 1 canh giờ cơ thể sẽ tự bốc hoả. Dù có phải chết anh cũng không thể để ma giới bị phá hủy trong tay anh.

Chỉ trong chốc nát, pháp lực đã hồi lại và gia tăng mạnh mẽ đến cường đại. Khẽ nhếch miệng cười lạnh lùng, Vân Phong dùng nội lực phi thẳng hoả đao phá tan qủa cầu lửa do Atula tạo thành.

Vội vàng né tránh qua 1 bên, quả không ngờ sức mạnh của Hoả Châu lại cường đại đến vậy. Nghĩ lại hắn thấy mình thật ngu xuẩn, thời gian trước hắn đã bỏ rất nhiều sức lực và thời gian để đi tìm viên Hoả Châu này, thật không ngờ nó lại ở Ma giới. Viên Hoả Châu Nhật Nguyệt này hắn phải có bằng được. Hấp thụ được nó, thì tam giới sẽ là của hắn.

Không phải chờ lâu hắn và Vân Phong lao vào nhau đấu pháp lực vô cùng kịch liệt. 2 pháp lực cường đại gặp nhau, khiến phía dưới mặt đất rung chuyển ầm ầm, phía trên thiên lôi giáng xuống mạnh mẽ, âm u sát khí nặng nề bao trùm lên cả ma giới.

Phía ngoài đang diễn ra như vậy, bên trong phòng chỉ còn lại mình Liên Thảo và hài nhi lo sợ không yên. Mỗi 1 lần nghe thiên lôi giáng xuống dữ dội là tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bất chợt nghe tiếng ngươi gào thét hoảng loạn thì lại càng khiến cho cô tâm thần bất an, vô cùng lo lắng cho an nguy của Vân Phong. Cứ ngồi trong phòng lo sợ thế này không phải cách hay chi bằng ra đó xem tình hình thì sẽ rõ.

Khẽ đặt Vân Vũ nằm cẩn thận, cô nhìn nó lưu luyến rồi yêu thương nói:

– Vân Vũ, mẹ không yên khi mà phụ vương con đang 1 mình đối địch ngoài kia. Con hãy nằm ngoan đây, nếu không thấy gì mẹ sẽ trở lại ngay.

Dứt lời cô vội vàng bỏ chạy ra ngoài, không biết có phải lo lắng quá không nhưng cô có cảm giác rằng đây sẽ là lần cuối cùng cô nhìn thấy anh.

Phía trong phòng, Vân Vũ khẽ mở ra đôi mắt sắc lạnh rồi chậm rãi khép lại.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 15


“Ầm” … “Ầm” … “Ầm”

Những tiếng nổ rền trời liên tục được phát ra khiến thiên địa rung chuyển dữ dội. Bên dưới chúng ma giới vô cùng nháo loạn đạp lên nhau bỏ chạy mà tìm nơi an toàn. Chỉ là họ đâu biết nếu ma vương của họ bị thua thì không 1 ai tránh được kiếp nạn này.

Trên cao, cả Vân Phong và Atula không ngừng tung ra những đại chưởng vô cùng uy lực. Không dừng ở đó cả 2 đồng loạt lao về phía đối phương, dồn hết nội lực cường đại xuống bàn tay, siết lại thành quyền cước với kích thước cực đại.

– YAAAAAAAAAAA

Cả 2 gầm lên, sát khí lan toả u ám cả 1 khoảng trời. Tức thì cả hắn và anh đều tung quyền cước về phía người kia.

” ẦMMMM…ẦMMMM ”

2 chưởng lực va chạm vào nhau phát ra 1 tiếng cực đại khiến dưới ma giới nứt ra thành nhiều rãnh sâu hun hút đầy âm u.

“RẦMMM…”

Lần này âm thanh phát ra từ phía Vân Phong.

Sau khi tung ra quyền cước cực đại thật không ngờ quyền cước của kẻ địch cũng cường đại không hề thua kém, thậm chí còn cao hơn 1 chút. Và lẽ hiển nhiên Vân Phong đã bị tổn thương nguyên khí nặng nề.

REPORT THIS AD

Sau va chạm mạnh mẽ đó cả Vân Phong và hắn đều bị đánh tung về 2 phía đối diện.

Trong khi Vân Phong bị đánh trọng thương ngã nhào ra đất thì hắn vẫn đủ nội lực cầm cự cho mình không bị khụy xuống.

Vân Phong cố gắng trụ lực để đứng dậy thì…

“Phụtttt”

Môi bạc phun ra 1 ngụm máu lớn, tức thì Vân Phong nhanh chóng đưa tay trái đỡ ngực không để chính mình đổ về phía đối diện.

– VÂN PHONGGGG….

Liên Thảo vừa chạy từ trong phòng ra thì bắt gặp cảnh Vân Phong đứng như không trụ nổi phun ra 1 ngụm máu lớn ướt đẫm 1 khoảng dưới chân. Quá hoảng sợ cô hét toáng lên tên anh, và không thể kiểm soát vội vàng chạy lại bất kể có hiểm nguy thế nào.

Nghe thấy tiếng thét lên thất thanh, cả 2 đồng quay về hướng đó.

Nhìn thấy Liên Thảo khuôn mặt tái nhợt chứa đựng đầy hoảng sợ và cất bước chạy lại phía mình. Vân Phong dù lòng vô cùng đau đớn anh thật không mong thấy cô hoảng sợ cho mình như vậy, nhưng anh biết nơi này không phải nơi cô lên đến, anh không muốn cô chịu bất kì sự tổn thương nào.

– Liên Thảo quay lại…

Phía đối diện, Atula khẽ nhếch miệng cười, lạnh lùng độc ác nói:

– Ma hậu nếu cô đã xuất hiện vậy chi bằng để Atula vương ta tiễn nương nương đi trước ma vương 1 bước.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 16


“Ầm” … “Ầm” … “Ầm”

Những tiếng nổ rền trời liên tục được phát ra khiến thiên địa rung chuyển dữ dội. Bên dưới chúng ma giới vô cùng nháo loạn đạp lên nhau bỏ chạy mà tìm nơi an toàn. Chỉ là họ đâu biết nếu ma vương của họ bị thua thì không 1 ai tránh được kiếp nạn này.

Trên cao, cả Vân Phong và Atula không ngừng tung ra những đại chưởng vô cùng uy lực. Không dừng ở đó cả 2 đồng loạt lao về phía đối phương, dồn hết nội lực cường đại xuống bàn tay, siết lại thành quyền cước với kích thước cực đại.

– YAAAAAAAAAAA

Cả 2 gầm lên, sát khí lan toả u ám cả 1 khoảng trời. Tức thì cả hắn và anh đều tung quyền cước về phía người kia.

” ẦMMMM…ẦMMMM ”

2 chưởng lực va chạm vào nhau phát ra 1 tiếng cực đại khiến dưới ma giới nứt ra thành nhiều rãnh sâu hun hút đầy âm u.

“RẦMMM…”

Lần này âm thanh phát ra từ phía Vân Phong.

Sau khi tung ra quyền cước cực đại thật không ngờ quyền cước của kẻ địch cũng cường đại không hề thua kém, thậm chí còn cao hơn 1 chút. Và lẽ hiển nhiên Vân Phong đã bị tổn thương nguyên khí nặng nề.

REPORT THIS AD

Sau va chạm mạnh mẽ đó cả Vân Phong và hắn đều bị đánh tung về 2 phía đối diện.

Trong khi Vân Phong bị đánh trọng thương ngã nhào ra đất thì hắn vẫn đủ nội lực cầm cự cho mình không bị khụy xuống.

Vân Phong cố gắng trụ lực để đứng dậy thì…

“Phụtttt”

Môi bạc phun ra 1 ngụm máu lớn, tức thì Vân Phong nhanh chóng đưa tay trái đỡ ngực không để chính mình đổ về phía đối diện.

– VÂN PHONGGGG….

Liên Thảo vừa chạy từ trong phòng ra thì bắt gặp cảnh Vân Phong đứng như không trụ nổi phun ra 1 ngụm máu lớn ướt đẫm 1 khoảng dưới chân. Quá hoảng sợ cô hét toáng lên tên anh, và không thể kiểm soát vội vàng chạy lại bất kể có hiểm nguy thế nào.

Nghe thấy tiếng thét lên thất thanh, cả 2 đồng quay về hướng đó.

Nhìn thấy Liên Thảo khuôn mặt tái nhợt chứa đựng đầy hoảng sợ và cất bước chạy lại phía mình. Vân Phong dù lòng vô cùng đau đớn anh thật không mong thấy cô hoảng sợ cho mình như vậy, nhưng anh biết nơi này không phải nơi cô lên đến, anh không muốn cô chịu bất kì sự tổn thương nào.

– Liên Thảo quay lại…

Phía đối diện, Atula khẽ nhếch miệng cười, lạnh lùng độc ác nói:

– Ma hậu nếu cô đã xuất hiện vậy chi bằng để Atula vương ta tiễn nương nương đi trước ma vương 1 bước.
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 17


– Liên Thảo

Không kịp suy nghĩ Vân Phong nhanh chóng rời khỏi đó phi thân đến chỗ hồn phách cô đang lơ lửng. Anh phải cứu thoát cô bằng mọi giá nào.

Lúc này đây, hào quang huyết sắc đó không thể bảo vệ cô nữa, bắt đầu buông thả linh hồn cô ra. Hồn phách Liên Thảo tiếp xúc với ánh sáng đang dần bị thiêu đốt, những vệt đen lấm chấm loang lổ như muốn nuốt gọn cô.

Hoang mang nhìn Liên Thảo đang dần bị ăn mòn, anh hoảng loạn gọi tên:

– Liên Thảo! Liên Thảo…

Không chần chừ chững lại giây khắc nào nữa, chỉ trong chớp mắt anh đã xuất hiện ngay bên cạnh cô.

Cố gắng trấn tĩnh lại mọi nỗi sợ hãi. Vân Phong xuất ra mọi ma pháp để thu hồi lại hồn phách đang dần bị tan biến.

Vân Phong toả ra linh quang màu ngọc bích không ngừng phát ra mạnh mẽ bao bọc lấy cô, dần dần khôi phục lại những bộ phận bị ánh sáng thiêu đốt.

Cảm thấy ma pháp chưa đủ mạnh, anh gồng mình gia tăng pháp lực. Cứ như vậy cho đến khi hồn phách của cô toàn vẹn trở lại. Mỏng manh như một làn mây lơ lửng.

Đôi mắt xinh đẹp nhìn anh đẫm lệ, cô cố gắng giương tay về phía anh nhưng không thể chạm tới. Dù hiện tại cô đã khôi phục được hình dáng lúc đầu nhưng sự thật giờ cô chỉ là linh hồn yếu ớt, không có năng lực tự bảo vệ.

Nhìn cô, anh kiềm hãm sự đau đớn đang dâng trọn. Dịu dàng nói:

– Liên Thảo hãy chờ ta, kiếp sau ta sẽ đi tìm nàng. Tình đôi ta vạn kiếp cũng không xa lìa.

Dứt lời, Vân Phong ngưng kết lại pháp lực lần nữa. Hai bàn tay siết lại thành quyền đưa trước ngực, mạnh mẽ dồn pháp lực trở ngược lại vào trong cơ thể.

Toàn ma giới qùy lạy xuống thét lên:

– Ma Vương…

Không sai, Vân Phong ép pháp lực trở lại như vậy đồng nghĩa với tử.

Pháp lực như đợt sóng thần dữ dội trào ngược lại, lan toả đến đâu phá vỡ kinh mạch đến đó, đau đớn tột cùng. Lúc này trên cơ thể Vân Phong những tiếng đứt vỡ không ngừng vang lên, huyết thấm đẫm cả y phục. Chỉ là sắc mặt anh không hề thay đổ, bình thản đầy dịu dàng.

– Không, không, Vân Phong đừng mà…đừng mà…

Liên Thảo đau đớn yếu ớt cất lên từng lời đứt quãng. Cô thà để mình hồn phiêu phách tán còn hơn nhìn anh tự hành hạ như vậy.

– YAAAAAAAAA

Vân Phong ngửa mặt thét lên một tiếng, hào quang huyết sắc đỏ rực từ trong ngực anh dữ dội thoát ra ngoài sức mạnh đến cường đại. Thì ra anh làm vậy là để đẩy hoả châu thoát ra ngoài.

Trông thấy Hoả châu hiện hữu, Atula Vương khẽ toát lên tia nguy hiểm. Lúc này không đoạt lấy vậy còn chờ đến khi nào nữa. Hắn trầm giọng nói:

– Hoả Châu Nhật Nguyệt ta phải đoạt lấy.

Nhanh chóng vận pháp lực hắn đánh một chưởng mạnh mẽ chớp nhoáng như thiên lôi về phía họ.

Không quá kinh ngạc, có lẽ anh đã đoán trước được phản ứng của hắn. Cố gắng dùng chút pháp lực cuối cùng, Vân Phong đoạt lấy hoả châu trong tầm tay, đưa nhanh vào môi bạc khẽ nhếch.

Cưỡng chế lại sự đau đớn do kinh mạch đứt đoạn. Anh quàng lấy ôm chặt Liên Thảo trong vòng tay. Dịu dàng đặt lên làn môi anh đào nụ hôn vội vã, yêu thương nói:

– Ta yêu nàng, ma hậu của ta.

Ngay lúc Liên Thảo đang không hiểu chuyện, mê mang trong tình ngọt. Anh nhanh chóng đẩy hoả châu vào khuôn miệng nhỏ nhắn, cưỡng ép cô nuốt xuống.

Hoả châu khi tồn tại trong linh hồn âm khí sẽ dung hoà lan toả bảo vệ linh hồn đó khỏi mọi nguy hiểm, như vậy tính mạng cô sẽ được bảo toàn tuyệt đối. Chỉ cần cô không sao là anh toại nguyện rồi.

Khẽ nhắm nghiền mắt phượng, anh vung mạnh tay về phía cô theo đó cuồng phong cuốn cô mang đi biến mất trước mắt anh. Đâu đó giọng nói hoảng hốt của cô còn vọng lại:

– Vân…Phong…

“RẦM!!!”

Vân Phong không hề có ý định né tránh và lạnh lùng nhận lấy chưởng lực mạnh mẽ của Atula Vương.

Trên môi khẽ thoáng qua nụ cười mãn nguyện, anh mệt mỏi rồi. Và từ từ giang rộng hai tay rơi xuống mặt đất…

– Ma Vương…

Dù đã hạ sát được Vân Phong nhưng Atula Vương không hề vui vẻ gì. Nhìn xuống anh chỉ như đang ngủ, ánh mắt hắn thoáng lên tia âm hiểm. “Vân Phong ngươi khá lắm, chỉ tiếc là ngươi đã đụng trúng ta. Vẫn chưa kết thúc đâu”

Như nghĩ ra điều gì đó, hắn phá lên cười rùng rợn… Từ bây giờ hắn sẽ thống lĩnh ma giới, nhưng trước hết hắn phải luyện lại ma pháp. Chỉ cần lấy được hoả châu và khơi dậy lên lòng thù hận của Vân Vũ thì hắn sẽ thu phục được tam giới.

Lạnh lẽo nhìn Vân Phong, ma vương Vân Phong sẽ phải sống lại. Chỉ là….

– HA… HA… HA… HA… HA… HA… HA
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 18


*Cộp* *Cộp* *Cộp*

tiếng giày cao gót đang bước đi không ngừng vang lên trong toà nhà cao cấp… Phía trên, những chiếc đèn trần mập mờ sáng, thỉnh thoảng phát lên những tiếng *rè…rè*

Những tiếng động phát ra càng thêm qủy dị khi kim đồng hồ đã điểm sang 0h sáng, không gian vắng ngắt lạnh lẽo…

*Cộp* *Cộp* *Cộp* tiếng giày tiếp tục bước đi đến căn phòng cuối tầng 5. Từ khe cửa đóng hờ ánh sáng mờ mờ hắt ra, tiếng đánh máy không ngừng vang lên nhẹ nhàng.

*Cạch* cửa phòng bị người mở ra, cái bóng đen đó đi dần đến phía cô gái đang tập trung nhìn vào cái máy tính trước mặt, bàn tay không ngừng gõ bàn phím. Hình như có vẻ ngoài cái máy tính trước mặt, cô không hề để tâm những gì đang xảy ra.

– LIÊN THẢO

Hoá ra người đến là một cô gái khá xinh đẹp, đập mạnh hai tay vào bả vai cô gái đang gõ máy mà hét toáng lên..

Không hề giật mình hoảng sợ, Liên Thảo đưa tay gỡ xuống cặp kính to bản đang đeo xuống để lộ ra khuôn mặt vô cùng xinh đẹp. Cô khẽ quay mặt sang phải, nhăn lại hỏi:

– Ngân Ngân, lần sau bạn có thể đừng hét toáng tên mình như thế không?

Cô gái tên Ngân Ngân khẽ chun mũi ngồi xuống bên cạnh chống cằm hỏi:

– Liên Thảo à, đã hơn 12h sáng rồi đó, bạn không định tắt máy về phòng nghỉ sao?

– 12h rồi không phải chỉ mới 9h30p thôi sao?

Vừa nói cô vội lôi chiếc đồng hồ cũ kĩ trong túi xách ra xem, đồng hồ đúng là dừng lúc 9h30p chỉ là nó chết từ lúc nào cô cũng chẳng biết.

– Hơ! Cái đồng hồ này đúng là đồ giả chưa dùng mà đã hết pin…”thở dài ngao ngán…”

Ngân Ngân thấy vậy nhanh tay giật lấy chiếc đồng hồ đưa đến trước mặt Liên Thảo hét lên:

– Liên Thảo, bạn nhìn lại đi… Cái gì mà chưa dùng, nó mà không đến mười năm, tôi đập đầu vào cái máy tính này luôn…

Liên Thảo nghe tròn mắt, vội lấy thân mình bảo vệ cái máy, hét lên cảnh cáo:

– Ngân Ngân, cái máy tính này là công cụ kiếm tiền của tôi đó, muốn đập đầu thì ở đây bình hoa, tường nhà đều dùng được…

Hết cách nói với cô, Ngân Ngân thở dài nói:

– Được rồi, được rồi… Bạn lên thu dọn về nhà thôi, khuya rồi đó, đi đường đêm một mình rất nguy hiểm.

– Mình biết, bạn cứ về trước đi mình phải viết cho hoàn bộ truyện này để ngày mai gửi cho tổng biên tập. Ông ấy gia hạn đến ngày mai thôi…

Không tranh cãi với cô bạn thân nữa, cô đeo lại cặp kính tiếp tục cúi xuống gõ máy.

Giương mắt nhìn cô nãy giờ, Ngân Ngân vô thức nói:

– Liên Thảo à, thật ra bạn rất đẹp, lại không bị cận, tại sao lại đeo lên đôi mắt cặp kính xấu xí đó vậy?

– Mình không biết, nhưng chắc chắn rằng đeo lên nó mình sẽ an bình hơn.

Cô khẽ dừng lại chút, trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh ả chị họ không ngừng tìm mọi cách gây khó dễ với cô cũng chỉ bởi khuôn mặt xinh đẹp này.

– Vậy sao? *lơ đãng hỏi* À, mà lần này nội dung bộ truyện của tác giả Cổ Kỳ Ái là gì đây? Chắc lại không phải tình cảm đau lòng của anh nhà nghèo với nàng tiểu thư nhà giàu nữa chứ?

– Không phải, *tiếp tục đánh máy*

– Thật hả? Vậy thì may quá, nói thật đọc mấy truyện sến súa của bạn mà mình sởn gai ốc đó… Mình thấy dạo này giới trẻ rất chuộng những bộ tiểu thuyết giả tưởng, yêu tinh yêu quái…

– Cái đó gọi là Huyền huyễn…

– Đúng vậy, là huyền huyễn… Liên Thảo à bạn hãy viết một bộ truyện như vậy đánh đấm, xuất chưởng thật hay vào, biết đâu ông tổng biên tập đó thấy vậy trả thêm nhuận bút cho bạn thì sao?

– Mình thật không biết nó có gì hay, toàn ảo tưởng, nào là ma qủy, phép thuật, tiên giới rồi ma giới, có thật sao. Trong khi truyện mình đời thực vậy thì không ai muốn đọc.

– Liên Thảo à, thật ra huyền huyễn hay lắm đó.

– Giờ đến bạn cũng vậy. Lão tổng biên tập đó lần này ép mình phải viết huyền huyễn, nếu mình cự tuyệt sẽ hủy hợp đồng với mình.

– Cái gì? Lão sao ép người như vậy được chứ? Nhưng bạn có viết không?

– Mình không đồng ý được sao. May là bộ truyện này tạo cho mình rất nhiều cảm xúc.

– Thế sao? Mà bạn định đặt tên là gì?

– Bộ huyền huyễn này của mình tên là…

Liên Thảo khẽ ngập ngừng, đưa mắt nhìn Ngân Ngân, nhẹ giọng thốt ra:

– Nhặt được yêu nghiệt ma vương…
 
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương 2: Đại Nạn Atula Vương Tái Thế
Chương 19


” Aaaaa…. Làm ơn tránh đường, tránh đường chút ”

Tiếng la hét của một cô gái cất lên vang vọng giữa đường phố đông đúc. Cô gái đó đang điều khiển chiếc xe đạp lách qua dòng xe tấp nập với tốc độ kinh hồn. Ngồi đằng sau là chàng trai trẻ tuổi, hai tay bám chặt vào vòng eo nhỏ nhắn của người phía trước, thoáng nhìn cũng thấy anh ta đang rất run sợ.

” KÉTTT ”

Chiếc xe cuối cùng cũng được phanh lại, ôm lấy túi xách đặt xuống ven đường, Liên Thảo hướng người kia nở nụ cười thật rạng rỡ.

– Đến đây tôi sẽ tự bắt xe được rồi, cám ơn anh đã cho quá giang, anh thật tốt.

Chàng trai run run bước xuống, hai chân không khỏi bủn rủn, vội đưa tay lên vuốt ngực, lòng thầm tạ ơn ” Ơn chúa! Con vẫn còn sống ”

Ngây ngốc nhìn người trước mặt, cô khẽ hỏi:

– Anh sao vậy? Có cần tôi đưa anh vào bệnh viện kiểm tra không?

Nghe vậy anh ta giật mình, chân lùi ra xa, hai tay xua vội từ chối:

– Không cần, không cần, tôi không làm sao hết, cô cứ đứng chờ xe đi.

Chẳng chờ cô lên tiếng, anh ta nhanh chóng leo lên xe đạp đi như ma đuổi.

Khó hiểu nhìn theo, cô nhẹ giọng lẩm bẩm:

– Người đâu mà kì vậy?

Không quan tâm đến người kia nữa, Liên Thảo mang theo túi xách đến bến đỗ xe ngồi chờ. Nhắm mắt hưởng thụ làn gió nhẹ thoảng qua, cô khoan khoái vươn vai.

Tối qua hoàn xong bộ truyện thì cũng đã quá khuya đến giờ vẫn còn mệt mỏi. Chẳng những vậy cái đồng hồ báo thức chết tiệt lại hỏng đúng lúc báo hại cô quá tám giờ sáng mới tỉnh giấc, để kịp chuyến xe lúc chín giờ cô đã rất vội vàng.

Nhìn lại mình quần áo xộc xệch, mái tóc bên buộc bên buông xuống, đến dép đi dưới chân cũng lộn đôi, thật sự không còn gì thảm hại hơn nữa. May sao vừa lúc chạy ra khỏi phòng, thì được người cho quá giang, chẳng những thế anh ta còn tốt bụng nhường cho cô phần cầm lái. Ông trời quả không phụ người có tâm. Đang miên man suy nghĩ thì điện thoại reo lên bài nhạc chuông quen thuộc. Đưa lên xem ra là cô bạn thân Ngân Ngân. Mỉm cười, cô nhẹ giọng:

– Ngân Ngân gọi mình có chuyện gì?

Giọng hấp tấp của cô bạn vọng sang.

– Liên Thảo… Mình vừa trông thấy một chuyện rất lớn.

– ” Chuyện gì thế? ” Cô vội hỏi.

– “Mình trông thấy gã Đình Vũ thối tha ấy tay trong tay cùng một ả đàn bà đi vào nhà nghỉ Thiên Thanh.” Ngân Ngân phẫn nộ gằn giọng.

Hơi ngớ người, cô bật hỏi:

– Họ đi vào nhà nghỉ Thiên Thanh để làm gì?

– Trời ơi Liên Thảo lúc nào rồi mà bạn còn ngốc quá vậy, nam nữ dắt nhau vào nhà nghỉ thì có thể làm gì ngoài XXOO.

– À, ra vậy. Nhưng sao phải vào nhà nghỉ mới chơi XXOO, chẳng phải ở nhà tiện hơn sao, lại không mất tiền thuê phòng nữa, với số tiền ấy có thể dự trữ mua vài thùng mì ăn liền đó.

Không thể chịu nổi nữa, Ngân Ngân hét toáng lên trong điện thoại:

– Liên Thảo, họ làm chuyện con heo, con heo đó. Bạn hiểu chưa?

– Cái gì? Ý bạn nói họ diễn phim con heo.

– Phù, cuối cùng bạn cũng chịu thông minh rồi.

– Được, mình không để họ làm chuyện đó sau lưng mình đâu.

Vội dập máy, bàn tay khẽ siết chặt, nhỏ giọng giận dữ:

– Đình Vũ, để tôi xem anh diễn phim con heo thế nào?

Ôm lấy túi xách, cô chạy thục mạng đến nhà nghỉ Thiên Thanh, dẫu cho có hai tên bảo vệ chặn lại cũng chẳng thể cản được cô phá cửa từng phòng và hiển nhiên là được xem vài lần phim con heo miễn phí.

” Rầmm” tiếng cửa phòng bị người đạp mạnh ra thô bạo.

Đứng ngoài cửa phòng, Liên Thảo vác túi xách sau vai, hùng dũng bước đi đến trước mặt đôi nam nữ đang nằm trên giường.

Gã tức giận định quát ầm lên thì thấy cô xuất hiện không khỏi lo sợ, vội vàng mặc lại quần áo, đứng dậy phân bua:

– Liên Thảo hãy nghe anh giải thích, sự việc không phải như em thấy đâu, anh và cô ta là đang…

– ” Đang làm gì? Đóng phim sao?” Lạnh tanh hỏi.

– À, đúng vậy, anh và cô ta đang đóng phim..

” Ầm!!”

Không buồn nghe gã nói hết, cô cầm túi xách đập mạnh vào người gã, khiến gã ngã nhào xuống đất. Cảm thấy chưa thoả, cô giương chân đá thẳng vào chỗ đó của gã.

Nhìn kẻ dưới đất ôm chỗ đó nằm co quắp, cô phủi tay tỉnh bơ nói:

– Đóng phim con heo mất rất nhiều sức lực, tôi giúp anh vận động a. Xong rồi đó, hai người cứ tiếp tục đi.

Dứt lời, cô tươi cười bước ra khỏi phòng. Nghĩ cảnh vừa rồi cô thoáng rùng mình. Chẳng biết sao cô đường đường là nữ nhi liễu yếu đào tơ nhưng mỗi lần ra tay còn mạnh gấp mấy người đàn ông gộp lại. Nhớ lại lần đầu gã hẹn cô ra bờ hồ tâm sự, khi tay gã vừa khoác lên vai cô thì cả người gã lộn xuống hồ, cô chỉ hất nhẹ tay gã thôi nào ngờ thành vậy. Cũng tốt, sau lần đó gã chẳng dám động tay chân với cô nữa.

Chỉ hất tay đã vậy thì vừa rồi cô đá gã thật không tầm thường a, gã có lỡ làm sao thì đó là do gã chuốc lấy, dẫu sao cô cũng chẳng yêu thương gì gã.

Nếu không phải lão tổng biên tập nói truyện của cô thiếu chất tình thì cô đã chẳng thử yêu gã cho biết cảm giác. Một tháng bên nhau, ngoài sự nhàm chán cô chẳng thấy gì nữa.

Khẽ thở dài, cô vô thức ngước mắt nhìn về phía trước thì chiếu thẳng vào chiếc đồng hồ treo tường. 8 giờ 56 phút, vậy chỉ còn bốn phút để cô quay lại bến đỗ xe. Hai mắt mở lớn, khuôn miệng ú ớ không lên lời, cô cấp tốc chạy như bay ra ngoài.

Vừa chạy đến nơi thì trông thấy chuyến xe bắt đầu rời đi, cô hét lớn với theo:

– Tài xế dừng xe, dừng xe.

Thật may là tài xế đã nghe thấy tiếng hét của cô lên cô mới có thể yên vị thoải mái trên xe. Hôm nay là ngày quá sức mệt mỏi lại thêm đêm qua thức khuya, cô nhanh chóng đi vào giấc ngủ. Có lẽ cô không biết chuyến xe mà cô ngồi lên là chuyến xe định mệnh.

…………….

” ÁÁÁÁÁÁÁÁ”

Tiếng hành khách la hét vô cùng hoảng loạn, chiếc xe vẫn lao vút đi như một cơn lốc trên đường núi nguy hiểm mà không hề có dấu hiệu dừng lại.

Đang say ngủ, chuyến xe chồng chềnh lắc lư khiến Liên Thảo bị va đập vào thành xe mà bừng tỉnh. Cố gắng ngồi vững, định hét lên để tài xế đi xe chậm lại thì trước mắt cô, mọi hành khách khuôn mặt ai cũng xám xịt và quan trọng nhất là trên đầu họ đều cắm một nén nhang, vô thức cô nhớ lại hình ảnh cha mẹ trước khi tử nạn, cô cũng nhìn thấy họ như vậy.

Một cảm giác lạnh lẽo như đến từ địa ngục lan tới khiến cô lạnh ngắt sống lưng mà chợt tỉnh. Ngước mắt nhìn xung quanh thì hỡi ôi! Không biết từ khi nào mà ngoài xe xuất hiện rất nhiều cô hồn dã qủy, toàn thân chúng trắng toát, hai mắt đỏ máu thèm khát, chúng bám chặt ngoài thành xe bằng những móng vuốt sắc nhọn. Quá kinh khủng.

Hoảng sợ, cô hét toáng lên:

– AAAAAA, dừng xe, mau dừng xe…

Nhưng đã quá muộn chiếc xe đã lao xuống vực sâu hun hút, tiếng đổ vỡ kinh hoàng, tiếng người la hét chợt tắt.

Dưới vực sâu, một đạo huyết quang xuất hiện, huyết quang chạm vào qủy hồn nào, qủy hồn đó lập tức bị đốt cháy tan thành khói bụi. Lũ qủy hồn thấy vậy sợ hãi chạy tán loạn biến mất.

Xuyên qua cửa kính vào trong xe, bên trong máu thịt lẫn lộn chẳng thể phân biệt nổi nữa, đạo huyết quang đó dừng lại trước một cô gái mình đầy thương tích, lan toả quanh cô một lượt, rồi nó nhanh chóng đi vào bụng cô mà biến mất.
 
Back
Top Bottom