Kiếm Hiệp Nhặt Được Sức Mạnh Của Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhặt Được Sức Mạnh Của Thần
Chương 60: 60: Hắc Điếm Tình Yêu


Một hành trình dài như mọi khi, cả ba đi trên con đường khá bằng phẳng, rồi thì ngủ lại ở ngoài rừng sương gió, tỉnh dậy lại đi, đi mãi như thế theo con đường mà bản đồ vạch ra.

Đi liên tục trong hai ngày, cuối ngày thứ hai ai nấy đều mệt mỏi như chẳng còn sức lực, nhìn thấy trước mặt một khách đ**m nhỏ, cả ba người tiến lên thật nhanh đứng trước khách đ**m nhìn lên tấm biển: “Khách đ**m tình yêu.” Không nghĩ ngợi cứ thế xông vào.
Bị ba tên to cao lực lưỡng, ánh mắt bợm trợ cản lại, theo sau đó là bà chủ khách đ**m trong trang phục khá là cá tính, dáng người ốm, hung hãng bà ta bước đến: “Các ngươi là ai? Có biết ở đây là đâu không mà bước vào?”
Võ Thần bước lên: “Chúng tôi chỉ biết đây là khách đ**m nên muốn vào dừng chân nghỉ ngơi thôi, chúng tôi cũng có ngân lượng.”
“Ngươi là người nơi khác đến phải không? Có biết ở đây không phải cứ có ngân lượng là ở được?”
“Vậy phải cần gì nữa?”
“Những người khách đến đây phải có cặp đôi để ta lưu lại bức họa tình yêu mới có thể được vào ở.”
Võ Thần kéo tay Vũ Tuyết Lam: “Nàng ấy lá nương tử của ta, còn kia là đệ đệ ta.”
Bà chủ khách đ**m liếc mắt nhìn sang Vũ Tuyết Lam, nàng gật nhẹ đầu.
“Được rồi, Đại Tráng, dẫn bọn họ lên phòng.”
Võ Thần không kiềm được thắc mắc: “Bà chủ, có thể cho ta hỏi lý do bà đặt điều kiện như thế là tại sao không?”
Bà chủ nhếch mép cười khẩy: “Ngươi tò mò lắm sao, đơn giản là ta thích thế chẳng có lý do gì.” Bà ta lướt qua Võ Thân không thèm nhìn lại.
Ba người theo tên Đại Tráng lên phòng, hai căn phòng ở cạnh nhau, Vũ Tuyết Lam và Võ Thần ở chung một phòng còn Võ Phong ở riêng một phòng.
Vừa vào phòng Võ Thần ném thân mình lên giường: “Giờ được nghỉ ngơi rồi đây, nương tử, nàng lại đây nằm với ta đi, nàng cũng phải mệt rả rời rồi chứ.”
Vũ Tuyết Lam ngồi xuống chỗ bàn: “Huynh cứ nghỉ ngơi đi, ta không sao, ngồi đây được rồi.”
Ngồi một lát thì tiểu nhị mang cơm tối lên, Võ Phong cũng qua ăn chung với hai người.
“Ca, huynh thấy khách đ**m này có điểm kỳ quái gì không?”
“Điểm kỳ quái gì, ta thấy chỗ nào cũng kỳ quái đặc biệt là cái điền kiện điên khùng của bà chủ, chưa biết tối nay chắc có chuyện hay đấy.”

“Tuyết Lam tỷ, tỷ thấy sao?”
“Ta thì thấy cũng có chút kỳ quái nhưng không đoán được.

Chúng ta cứ ở một đêm rồi sáng mai lên đường sớm.”
Ăn cơm xong, Võ Phong về phòng mình còn Vũ Tuyết Lam và Võ Thần ngồi nghỉ ngơi, tầm một giờ sau thì tiếng hô hoán vang trời: “Tất cả các cặp đôi của các phòng xin mời ra khỏi phòng xuống chỗ sân giữa của khách đ**m.”
Võ Thần lại mở hé cánh cửa nhìn xuống, Vũ Tuyết Lam theo lại: “Có chuyện gì vậy?”
“Ta cũng không rõ, chỉ thấy tên to con kia đang la hét, nói chúng ta phải xuống dưới sân giữa đấy.

Chúng ta đi thôi, xuống xem có trò gì không?”
Vũ Tuyết Lam ngập ngừng, hắn gặng hỏi: “Nàng sao thế, sợ à?”
“Không, ta chỉ sợ bị phát hiện vì không ăn ý với huynh rồi rắc rối thôi.”
“Nàng yên tâm, có rắc rối thì cùng lắm giết thêm vài tên cao to chứ có gì đâu.” Nói rồi hắn kéo tay nàng xuống sân giữa, đã có 9 cặp đôi tập hợp bên dưới.

Hai người là cặp đôi thứ 10.
Nhận thấy các phòng đã đến đủ, bà chủ khách đ**m đứng trên bục tuyên bố lớn: “Các cặp đôi chú ý, quy tắc của quán sẽ lưu lại bức họa của các cặp đôi với những cử chỉ tình cảm nhất.

Dưới đây là hai họa sư của khách đ**m.

Lần lượt các cặp đôi sẽ thể hiện để các họa sư khắc họa lại, hãy nhớ là không được thể hiện trùng lặp nhé.

Nào mời hai cặp đầu tiên theo thứ tự từ trái sang phải.”
Hai cặp bước lên, cặp đầu tiên là một tên béo và vợ hắn là một cô nương mũm mĩm, trông họ rất dễ thương, cả hai người tựa lưng vào nhau, vòng tay ra trước ngực cười hạnh phúc nhìn về phía họa sư.
Cặp thứ hai, người nam cõng người nữ trên lưng, người nữ ôm cổ người nam, cả hai cùng hướng ánh mắt hạnh phúc về phía họa sư.
Vũ Tuyết Lam ghé lại nói nhỏ với Võ Thần: “Võ Thần, chúng ta là cặp thứ 10 đấy, không biết tới đó không còn thế nào để thể hiện không.”
“Nàng cứ lo lắng không đâu, cùng lắm giết vài người rồi rời đi, nếu nàng muốn ta cũng có thể phá sập chỗ này.”
“Huynh lúc nào cũng thế, cứ đòi đánh đòi giết.”
“Vậy không phải là nhanh nhất rồi sao.

Rồi tới chúng ta rồi kìa, lên thôi.”
Hai người bước lên bục cùng nhau, Vũ Tuyết Lam tiến lại gần đứng cùng với hắn, hắn vung tay đẩy nàng ra, rồi quay mặt đi.

Nàng hoang mang không biết chuyện gì đang diễn ra, ánh mắt mơ hồ nàng nhìn theo bóng lưng hắn, đợi 5 giấy hắn quay lại, một ánh mắt say đắm nhìn về phía nàng.

Trong mắt lại có gì đó ướt át, hắn muốn nói lên rằng chỉ cần 5 giây rời xa nàng là ta không thể nào chịu nỗi, sự nhớ thương, sự bịn rịn điều chất chứa qua ánh mắt hắn.

Nàng chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt này của hắn, nàng tỏ ra một chút bối rối nhưng rồi bị cuốn vào ánh mắt đê mê của hắn.
Họa sư họa xong bức họa, chủ khách đ**m rơi một giọt nước mắt trên má, bà ta giấu để lau đi.

Là khả năng diễn xuất tài ba của hắn làm bà ta nhớ về quá khứ.
Hai đội cuối cùng về chỗ, bà chủ bước lên bục, sự xúc động trong bà vẫn còn đọng lại, ngưng vài giây bà nói lớn: “Cuộc thi họa tranh tình yêu đến đây là kết thúc, sau đây ta công bố đội chiến thắng, và đội chiến thắng sẽ được miễn phí toàn bộ ở khách đ**m này.”
Bên dưới vỗ ta ầm ĩ, bà chủ đưa tay ra hiệu cho dừng lại, bà tiếp tục nói: “Đội mà khiến ta xúc động nhất, khiến ta nhìn thấy được ánh mắt của kẻ si tình, nhìn thấy tình yêu to lớn và sự che chở của phu quân dành cho nương tử, chẳng cần cầu kỳ, chẳng cần ôm ấp, chỉ một ánh nhìn đã nói lên tất cả tình cảm chân thật.

Và đó là đội số 10.”
“Mẹ chủ quán này khả năng tưởng tượng cũng khá tốt đấy nhỉ.” Võ Thần nghĩ.
Cùng với tiếng vỗ tay inh ỏi, hai người bước lên bục để nhận phần thưởng giải nhất cho cuộc thi, là một phiếu miễn phí trong vòng 3 ngày tại khách đ**m.
Vũ Tuyết Lam vui mừng cầm tấm phiếu: “Chà, làm chuyện tào lao mà cũng có ích, vậy là tiết kiệm được ít tiền.”
Võ Thần đứng bên cạnh vẻ mặt vô cùng tự hào về bản thân và thành quả mà hắn vừa mới tạo ra, hắn nghĩ: “Nàng ấy chắc là rất cảm động đây, chắc giờ đã cảm nhận được tình cảm của ta rồi chứ gì.”
Tiếng vỗ tay chấm dứt mọi người nhanh tản đi, để lại Võ Thần và Vũ Tuyết Lam trên bục sân khấu có vẻ như mọi người đã quá quen với trò dở hơi này nên chỉ chiều lòng bà chủ khách đ**m.
“Lúc nhận tấm phiếu này nàng có cảm giác gì không?”
“Có chứ, ta cảm thấy là mình đã tiết kiệm được mớ tiền.” Nàng nói vừa cười nhẹ.
“Nàng có cần thực tế đến mức đấy không?”
“Mà khi nãy sao huynh làm được thế.”
“Đó là tình cảm thật trong lòng ta với nàng còn gì, tại nàng không chịu tin.”
Vũ Tuyết Lam không nói gì, nàng bước về phòng, hắn đi theo sau nàng vẻ mặc rất đắc chí.

Buổi đêm Vũ Tuyết Lam không dành giường với hắn, nàng chủ động trải chăn dưới sàn nhà để nằm.
“Nàng lên đây nằm chung với ta đi, không bà chủ phát hiện thì không hay.”
“Tối rồi họ không quan tâm đâu, bà ta không rãnh thế đâu.”
Hai người đang nói qua nói lại, tên tiểu nhị đi qua nghe tiếng xì xào nên hắn cố nhìn vào thấy hai người không nằm chung giường.

Hắn vội vàng chạy đi báo bà chủ: “Có trò vui xem rồi đây.”
Bà chủ theo chân hắn lật đật chạy lên phòng đạp cửa vào: “Các người dám lừa lão nương sao, được rồi lão nương cho biết tay.”
Vũ Tuyết Lam đứng bật dậy: “Bà chủ đừng nóng, bọn ta chưa ngủ mà, ta chỉ nằm dưới này vì thấy nóng trong người thôi.”
“Lúc này mà ngươi còn xạo được à?” Bà ta vừa nói vừa xắn tay áo lên.
Võ Thần chạy lại: “Từ từ bà chủ, đừng nóng, bọn ta thực chất nói ra ngại chứ, từ trên giường xuống sàn luôn đấy.”
Vũ Tuyết Lam đỏ mặt tỏ vẻ thẹn thùng, bà chủ tinh ý nhìn ra sự xấu hổ của nàng nên bà ta bình tĩnh hơn: “Vậy các ngươi…”
Bà ta chưa kịp nói Võ Thần ôm lấy Vũ Tuyết Lam đặt một nụ hôn sâu lên môi nàng, thả Vũ Tuyết Lam ra hắn nhìn về phía bà chủ: “Bà có muốn ở đây xem thêm không?”
Bà chủ khách đ**m không nói gì, cùng với tiểu nhị bỏ ra khỏi phòng.

Sau đó Vũ Tuyết Lam Cũng bỏ ra ngoài, hắn đuổi theo nàng, nắm tay nàng kéo lại: “Nàng sao thế? Ta không cố ý chỉ sợ bà ta phát hiện lại phiền thôi, đó là cách tốt nhất rồi.”
“Ta không trách huynh, chỉ là muốn ra ngoài cho thư thái thôi, huynh vào đi, tí ta vào.”
Vũ Tuyết Lam đứng một mình ngoài ban công, nàng bị ám ảnh bởi nụ hôn khi nãy, đưa tay nàng chạm lên môi mình, đây là lần đầu tiên nàng có cảm giác lạ hơn bao giờ hết, trước đây cũng đã một lần trong trường hợp cấp bách mà bị hắn hôn nhưng nàng lại không có cảm giác như lúc này.

Trái tim nàng đập mạnh hơn, nhịp thở gấp gáp hơn, nàng cố trấn an mình: “Bình tĩnh đi Vũ Tuyết Lam, chỉ là một nụ hôn thôi mà, có cần phải bối rối tới mức này.”
Sau một hồi tự trấn an mình, nàng quay vào phòng, không nói gì nàng nằm trên sàn ngủ.

Võ Thần cũng không hỏi chuyện nàng.

Đợi cho nàng ngủ say hắn bế nàng lên giường rồi bản thân cũng nằm trên giường sát bên cạnh nàng: “Như thế này là ổn rồi, sáng ngày chỉ cần ta dậy sớm hơn thì nàng ấy chẳng biết được gì đâu.

Quá đỉnh.”.
 
Nhặt Được Sức Mạnh Của Thần
Chương 61: 61: Vũ Tuyết Lam Bị Thương


Trời sáng, ba người rời khỏi khách đ**m, theo bản đồ thì con đường đi tiếp theo sẽ là một khu rừng già khá rộng lớn.

Bước vào khu rừng già rậm rạp, những cây cổ thụ to lớn, cảm giác như có điều nguy hiểm đang chờ phía trước, Võ Phong lên tiếng: “Ca, đệ nghi rừng này chắc có nhiều nguy hiểm đấy.”
“Đệ lúc nào cũng nghi không đâu, có gì đâu mà sợ, cứ đi thôi.”
Cả ba người đi được nửa khu rừng mọi chuyện vẫn êm đẹp, Vũ Tuyết Lam buốn đi giải quyết nỗi buồn nên ba người dừng lại nghỉ ngơi bên gốc cây.

Võ Phong và Võ Thần ngồi chờ nàng, nàng đi cách đó không xa, sau khi giải quyết xong trở về thì nàng gặp ngay một con rắn màu sắc sặc sỡ nó ngóc đầu nhìn nàng ánh mắt đầy sát khí, quá hoảng loạng nàng chạy theo hướng khác và chuyện gì đến cũng đã đến, nàng la lên một tiếng “Á.” Võ Phong và Võ Thần giật bắn mình đi tìm nàng.
“Nương tử, nàng ở đâu?” Võ Thần gọi lớn.
“Ta ở đây, bị sập bẫy rồi.”
Theo tiếng của Vũ Tuyết Lam, Võ Thần và Võ Phong tìm được ngay.

Nhìn chân nàng chảy máu tung tóe, Võ Thần lo lắng lộ rõ, hắn tháo vội cái bẫy rồi bóp mép nó như muốn trút sự giận dữ của bản thân vào đó.

Võ Phong lấy một ít dược liệu cầm máu cho nàng.

Võ Thần xé toạc cái áo hắn đang mặc băng vết thương cho nàng.
Vũ Tuyết Lam mồ hôi nhễ nhại, mặt tái xanh như cái xác chết đuối, nàng vẫn không kiêu lên tiếng đau đớn nào, nàng không muốn làm Võ Phong và Võ Thần lo lắng hơn.
“Phong, chúng ta nhanh ra khỏi khu rừng này để tìm chỗ nghỉ ngơi chữa vết thương cho nàng ấy.” Vừa nói hắn vừa đặt nàng trên lưng, rồi đứng dậy lao đi như điên trong khu rừng, Võ Phong cũng vội vã chạy theo phía sau.
Hắn lao đi mà chẳng hề quan tâm bao nhiêu lá cây quẹt sang mặt mình, sự lo lắng của hắng đối với nàng chính hắn cũng không hề biết.

Mồ hôi hắn chảy dài xuống má, hắn vẫn không hề mệt mỏi.

Trên lưng hắn, Vũ Tuyết Lam đưa ánh mắt nhìn những giọt mồ hôi của hắn, sự nghiêm túc của hắn, ánh mắt nàng chứa đựng sự cảm kích, sự rung động, sự đau lòng, là nàng đã thực sự rung động rồi, có lẽ từ giây phút này trở đi nàng không thể đẩy hắn ra khỏi trái tim mình nữa.
Hắn cõng nàng hỳ hục chạy mãi chạy mãi trong hai giờ đồng hồ, cuối cùng ra khỏi được khu rừng già kia, trước mắt hắn giờ đây là một cánh đồng hoa tím lãng mạn, hắn dừng lại một tí để ngắm nhìn: “Sự lãng mạn này sao chẳng đúng lúc gì cả.”
Hắn quay lại nhìn Võ Phong: “Phong, đệ chạy tiếp được không?”
“Đệ vẫn ổn, nhưng đệ nghĩ chúng ta nên dừng lại nghỉ ngơi một tí để đệ xem vết thương cho tỷ ấy.”
Hắn quay nhẹ đầu hỏi Vũ Tuyết Lam, giọng hắn nhẹ nhàng: “Nàng ổn không, chúng ta dừng lại chút để Phong kiểm tra vết thương cho nàng.”
Vũ Tuyết Lam trong gương mặt nhợt nhạt và hơi thở có phần yếu ớt, chân nàng vẫn rỉ rả máu nhưng nàng không nói sợ hắn lo lắng thêm, nàng cố thốt ra vài từ: “Được, ta không sao.” Hắn đặt nàng xuống, Võ Phong nhanh lại kiểm tra vết thương cho nàng, vết thương còn rỉ máu, cậu thêm thuốc cầm máu, Võ Thần lại xé y phục của mình để băng vết thương cho nàng.
Vừa xong hắn lại đặt nàng lên lưng mình tiếp tục đi thật nhanh, lần này hắn không chạy nổi nữa chỉ có những bước đi nhanh hơn bình thường, thân thể hắn có lẽ cũng đã mệt rã rời, nhưng hắn không bỏ cuộc.

Đi hết cánh đồng hoa gặp một thôn nhỏ, cổng thôn không có tên nhưng có dòng chữ ghi “không tiếp người ngoài thôn”.

Bên ngoài nhìn vào cảnh vật trong thôn thơ mộng như tranh vẽ, những ngôi nhà đơn sơ, hoa chen chúc khắp nơi, vô cùng đẹp đẽ và lãng mạn.
Hắn dừng lại suy nghĩ một lát, nhưng vẫn không thả Vũ Tuyết Lam xuống, nàng cảm thấy có lỗi với hắn nên lên tiếng: “Huynh thả ta xuống đi, ta đứng được rồi, huynh nghỉ ngơi một tí đi.”
“Nàng đừng nói, cứ ở trên lưng ta đi, ta chịu được.”
Từ phía sau Võ Phong bước tới chậm rãi trong bộ dạng mệt mỏi, cậu rất cố gắng để đuổi theo ca ca mình.

Bộ dạng thở hổn hển vừa nói: “Ca, sao dừng lại vậy? Có gì à?”
“Ta đang đợi đệ đây, xem có cách nào xin vào thôn không?”
Võ Phong vẽ bất lực nói nhỏ nhẹ: “Đệ chỉ có mỗi tài đánh đàn này là có thể dùng lúc này thôi.”
“Được, ý hay đấy.” Hắn đặt Vũ Tuyết Lam xuống trước cổng thôn: “Nàng ngồi đây đợi ta tí.” Hắn tạt sang bên đường lấy một ít bùn nhão bôi lên mặt ba người cố tạo ra bộ mặt nhếch nhác.

“Phong, đệ thể hiện tài nghệ của mình đi, hãy đàn một khúc bi thương nhất, khúc nhạc mà có thể khiến người người thương cảm, chim chóc rơi lệ ấy.

Ta tin đệ.

Còn ta sẽ đệm vào những câu chữ bi thương cho khúc nhạc của đệ.”
“Được ca, cái gì chứ cái này đệ rành lắm.”
Võ Phong ngồi vào chiếc đàn của mình, cậu bắt đầu tạo ra những tiếng đàn bi thương nhói tim người nghe.
Vũ Tuyết Lam khuôn mặt nhợt nhạt buồn thảm như sắp chết vì mất máu.
Võ Thần khuôn mặt đau đớn bi thương cùng cực, khúc nhạc Võ Phong ngân lên một lúc thì người trong thôn nghe thấy ra đứng xếp hàng chỗ cổng để xem.

Thấy mọi người khá đông đủ hắn bắt đầu ngân nga: “Xa quê là ý trời, nào ai biết trước được khổ đau này, nương tử, nàng ốm rồi, là tướng công bất lực chẳng có cách chạy chữa, ta đây lệ đổ hai hàng, chỉ muốn thay nàng gánh mọi đau đớn.

Hỏi thế gian có ai thương cho số kiếp phu thê, để nàng và ta lại được bên nhau.” Đọc tới đây lệ hắn đổ hai hàng như dòng suối nhỏ, xóa đi vết bùn trên mặt càng làm rõ nét dòng nước mắt dài trên má.
Đúng lúc này trưởng thôn vừa ra đến, là một bà lão với gương mặt phúc hậu.

Hắn tiếp tục nói lời bi thương: “Đời này chỉ mong được cùng nàng ngắm trăng uống rượu, cùng bầu bạn cho đến lúc rời đi, chỉ tiếc rằng chúng ta duyên mỏng phận bạc, có lẽ tình cảm phu thê chẳng thể vẹn toàn, chỉ còn lại ta dằn vặt trên cõi đời tạm bợ.”
Hắn liếc ánh mắt để ý sự thay đổi trên gương mặt bà lão trưởng thôn: “Cảm động rồi, chắc là sẽ nhanh cho vào thôi.” Võ Thần nghĩ.
Trưởng thôn nhìn thấy cảnh tượng trước mắt bà không khỏi đau lòng, vội vã bước tới đỡ hắn dậy bà nói: “Nhìn cô nương kia có lẽ bị thương rất nặng, nhanh đưa cô ấy vào thôn nghỉ ngơi trước đã.”
Hắn quỳ rạp xuống cầm tay bà lão trưởng thôn: “Cảm ơn bà bà, ân đức này cả đời khó quên.” Sắc mặc hắn lập tức chuyển bình thường, đứng bật dậy cõng Vũ Tuyết Lam vào thôn, bà lão cũng đi nhanh theo chỉ phòng cho hắn vào, đó là căn phòng đơn sơ giản dị, bà sống cùng với cô cháu gái.

Nàng đang đứng bên cửa sổ lượm lặt chỗ thảo dược, hắn vào cửa nhìn thấy vẻ đẹp trong trẻo thánh thiện của nàng, hắn đơ người trong vài giây, ánh mắt hắn hoàn toàn bị thu hút.

Nhưng hắn vẫn nhớ trách nhiệm của mình, lấy ánh mắt ra khỏi gương mặt của người con gái kia hắn đặt Vũ Tuyết Lam xuống giường.

Bà lão nhanh lại rửa vết thương cho Vũ Tuyết Lam, cô cháu gái đến đắp thuốc cho nàng, băng vết thương lại.

Võ Phong tranh thủ xin nấu một ít cháo cho nàng, vừa bê lên trên phòng thì bị hắn chặn lại, để ta đút cho nàng ấy.

Hắn cầm tô cháo lên ngồi xuống bên cạnh nàng, Vũ Tuyết Lam cảm thấy vô cùng áy náy, nàng đưa cánh tay yếu ớt của mình lên, vừa nói: “Để ta tự ăn được rồi, huynh nghỉ ngơi chút đã huynh đã vật vã nhiều giờ liền rồi.”
Nàng cầm bát cháo rồi nhìn sang bà lão: “Cảm ơn sự giúp đỡ của bà bà.” Bà lão nở một nụ cười hiền dịu: “Cháu nghỉ ngơi đi.” Bà cùng cô cháu gái xinh đẹp rời khỏi phòng để cho ba người được tự do.
Vũ Tuyết Lam nhìn một lượt qua Võ Thần và Võ Phong, ánh mắt nàng chứa đựng sự cảm kích: “Cảm ơn hai người đã vì ta mà chịu nhiều cực khổ.”
“Tỷ không cần phải nói thế, chúng ta là một gia đình rồi.”
“Cứu chữa cho nương tử là trách nhiệm của tưởng công còn gì.” Võ Thần vừa nói vừa cười như muốn an ủi cảm xúc của nàng.
Vũ Tuyết Lam rơi một giọt nước mắt xuống tô cháo, nàng cố ăn không để hai người kia phát hiện.

Nàng ăn xong thì nằm nghỉ ngơi, Võ Phong và Võ Thần ra bên ngoài quan sát tình hình.
 
Nhặt Được Sức Mạnh Của Thần
Chương 62: 62: Chữa Bệnh Cho Nàng


Nhìn thấy một ông lão khá già đang chẻ củi, cánh tay ông yếu ớt run rẩy, Võ Thần chạy nhanh tới: “Ông để cháu giúp ông.” Ông lão cười nhíu cả đôi mắt đưa chiếc rìu cho hắn.

Không muốn làm ông cụ kinh hãi, hắn cầm chiếc rìu chẻ củi như người bình thường, trong giây lát chẻ xong đống củi khiến ông lão kinh ngạc vô cùng: “Đúng là sức khỏe của thanh niên trai tráng ông lão này chẳng bì được.”
“Ông có cần cháu chẻ đủ dùng một năm không?”
Ông lão cười: “Không cần đâu, đây vốn dĩ là việc ông phải làm, đây là cuộc sống của ông.”
“Dạ vậy cháu đi lanh quanh đây tí, tạm biệt ông.”
Hắn tiếp tục đi loanh quanh quan sát, vẻ đẹp của thôn cũng khiến hắn bị thu hút nhưng rồi hắn chợt nhớ về cô cháu gái của bà lão trưởng thôn nên hắn quay về gian nhà.
Về đến nơi thấy Võ Phong đang cùng nàng ấy lượm lặt thảo dược gì đấy, hắn chạy vội lại: “Ta cũng muốn giúp muội.”
“Chỗ này không cần huynh đâu, huynh đi chỗ khác đi.” Võ Phong nói.
Cháu gái của bà lão trưởng thôn chỉ cười nhưng không nói gì.
Võ Thần nói nhỏ vào tai Võ Phong: “Đệ hỏi được muội ấy tên gì chưa?”
“Muội ấy tên Thanh Thanh.”
“Đệ cũng khá đấy.

Được rồi chúng ta cạnh tranh công bằng đi.”
“Huynh thôi đi, đệ không có ý định như huynh đâu, huynh thích làm gì thì làm.”
“Là đệ tự nói đấy nhé! Được rồi lợm tiếp đi, ta vào thăm Tuyết Lam.” Hắn đứng dậy bỏ đi.
Tối đến, ánh trăng sáng rọi vào khung cửa sổ phòng Vũ Tuyết Lam làm sáng mờ ảo gương mặt xinh đẹp của nàng, hắn ngồi bên ô cửa ngắm nhìn khuôn mặt nàng một lúc rồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt hắn trầm ngâm: “Liệu con đường ta đi có đang đúng không? Liệu tiếp theo quãng đường phía sau nàng ấy sẽ gặp những nguy hiểm gì, và liệu có được may mắn như lần này không?” Hắn nhếch mép cười: “Từ khi nào mày biến thành một thằng lo sợ trước sau thế hả, mày vốn dĩ là một thằng tự tin thế mà.

Nhưng giờ sự thật là nàng ấy đã bị thương xém mất mạng.”
Trước đây hắn ngông cuồng, hắn mơ ước những điều mà bản thân muốn nhưng hắn không biết rằng trên còn đường hắn đi sẽ gặp những khó khăn như thế nào.

Giờ đây, người mà hắn thích hắn không thể bảo vệ, hắn bất lực, hắn đau lòng, hắn tự trách, thậm chí hắn còn biến thành một kẻ lo sợ trước sau.
Hắn ngồi đó nhìn về hướng giường Vũ Tuyết Lam, Vũ Tuyết Lam chầm chậm mở mắt, giọng nàng nhỏ nhẹ: “Khuya rồi sao huynh còn chưa ngủ.”
Hắn bỏ qua cảm xúc tiêu cực của bản thân, hắn cười ngọt ngào: “Ta ngồi đây ngắm người đẹp tí mới ngủ ngon được.”
Vũ Tuyết Lam cười: “Ta biết ta đẹp nhưng huynh đừng vì chiêm ngưỡng sắc đẹp của ta mà gượng ép bản thân mình, huynh nghỉ ngơi sớm đi.” Nàng nhắm mắt tiếp tục chìm vào giấc ngủ, trên môi nàng ngậm nụ cười nhỏ.
Sáng sớm, Vũ Tuyết Lam tỉnh dậy, hôm nay nàng đã khỏe hơn có thể đi cà nhắc xuống giường, vừa bước xuống giường, bà lão trưởng thôn mang tô cháo vào, giọng bà niềm nở, nụ cười hiền hậu: “Cháu lại ăn sáng đi.”
Vũ Tuyết Lam đáp trả bằng một nụ cười vui vẻ và ánh mắt cảm kích: “Dạ cháu cảm ơn bà, hôm nay cháu đã khỏe hơn nhiều.”
Nàng nhìn ra hướng cửa thấy Võ Phong đang loai hoai chỗ cạnh đám rau, tò mò nàng hỏi: “Bà ơi, Võ Phong cậu ấy đang làm gì chỗ mớ rau kia vậy bà?”
“À thằng nhỏ chăm chỉ dễ thương đấy cứ muốn đi nhổ cỏ, bắt sâu giúp bà đấy.

Người gì đâu mà vừa hiền lại vừa ngoan còn đẹp trai.”
Vũ Tuyết Lam cười theo bà rồi từ từ nàng ăn cháo: “Cháo bà nấu ngon quá, lần đầu tiên cháu được ăn thế này.”
Bà lão không nói gì chỉ nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng rồi cười một cách phúc hậu.
Phía bờ sông gần thôn, Thanh Thanh cô nương đang giặt đồ chăm chỉ thì Võ Thần hắn từ từ đi tới không vội gọi nàng, dưới ánh mặt trời của buổi sáng làm Thanh Thanh như đang phát sáng, tôn lên vẻ đẹp hồn nhiên, thánh thiện của nàng, sự nhẹ nhàng, sự uyển chuyển, sự thanh khiết khiến hắn đắm say trong cảnh tượng trước mắt.

Hắn vẻ ra mộng cảnh cho chính mình là hắn và Thanh Thanh cùng nghịch nước bên sông, nàng mặc y phục mỏng manh bị thấm ướt để hắn có thể nhìn thấu được nàng, hắn thì c** tr*n khoe ra mớ cơ bắp vạm vỡ, nàng và hắn đùa dỡn cùng nhau, những nụ cười hạnh phúc.

Có cái gì đó rơi vào mắt hắn khiến hắn tỉnh mộng.
Dụi mắt, quay lại thực tại hắn tiến đến gần nàng tặng một bó hoa tươi vừa hái, nụ cười niềm nở hắn nói: “Tiểu muội, muội cầm hoa này lên bờ ngắm chơi nghỉ ngơi đi, để ta giặt y phục giúp muội.”
Thanh Thanh có chút giật mình, nàng không có ý lên bờ, chỉ đưa ánh mắt khó hiểu nhìn hắn, hắn nói tiếp: “Muội không phải sợ, ta không phải người xấu, chỉ muốn giúp một tí để cảm ơn vì đã cứu nương tử ta thôi.”
Thanh Thanh cười nhẹ, nàng nhận hoa rồi lên bờ ngồi ngắm hoa, cũng ngắm Võ Thần giặt y phục.
Hắn ngồi giặt y phục một lúc thì quay lại hỏi chuyện: “Muội bao nhiêu tuổi rồi? Muội ở đây từ nhỏ à? Có từng đi đâu xa chưa? Có muốn đi cùng ta không?”
Sau một loạt câu hỏi hắn chỉ nhận lại một nụ cười nhẹ nhàng từ Thanh Thanh, cảm thấy hơi quê độ hắn quay lại tiếp tục công việc giặt y phục, vừa nghĩ: “Muội ấy không nói gì, chắc là do ta quá đường đột, chưa gì đã rủ người ta theo thì không ổn lắm, tại muội ấy đẹp quá làm mình lỡ lời.” Suy nghĩ hồi lâu hắn lại quay sang nói chuyện với Thanh Thanh: “Muội thấy ta thế nào? Trước giờ muội có gặp ai tuấn tú như ta chưa?”
Hắn lại chỉ nhận được một nụ cười của Thanh Thanh, lần này là một nụ cười có gì đó là lạ, như thể nàng muốn ám chỉ để hắn biết lời hắn nói quá là nực cười.
“Vẫn không nói sao? Ca này khó đây, không nói chuyện thì làm sao dụ dỗ được, đẹp thế kia mà, thằng chó, người ta thuần khiết thế kia mày phải từ từ.” Võ Thần nghĩ.

Hắn không hỏi nữa, y phục đã giặt xong hắn bê lên cùng Thanh Thanh về nhà.

Hắn đi thật chậm, thật chậm về, trong đầu không ngừng suy nghĩ: “Giờ làm gì để tiếp cận muội ấy đây nhỉ, nói chuyện không được thì phải hành động thực tế nhỉ?”
Dứt suy nghĩ của mình hắn ngã từ từ xuống đất rồi trưng ra khuôn mặt mệt mỏi, Thanh Thanh vội đỡ kịp hắn để hắn tựa vào người nàng.
“Ta không phải là kiểu vô tình, nhưng muội ngây thơ quá rồi, ta sợ sẽ hại đời muội mất.” Hắn nghĩ rồi tự cười: “Nhưng, ta sẽ đối tốt với muội.”
Hắn nằm đó một lúc vẫn không nhận được câu an ủi hay hỏi han của Thanh Thanh, hắn chán nên đứng dậy: “Ta đỡ rồi, chắc ta bị say nắng.”
Thanh Thanh vẫn không nói gì đỡ hắn đứng dậy cùng hắn đi về, đi đến đoạn có cây cối khá um tùm đầu hắn lại xuất hiện sự xấu xa: “Hay mình đẩy muội ấy vào bụi kia rồi thịt là xong nhỉ.

Thằng chó, mày lại xuất hiện nữa rồi, biến đi cho tao, sao mày dám suy nghĩ khốn nạn với một tiểu cô nương lương thiện thế kia, cút đi thằng chó, không thì tao tát vêu mồm.” Hắn tích cực trấn án bản thân trong suy nghĩ, một lát sau cũng về đến thôn.
Thanh Thanh đưa tay bê lấy thau y phục đi phơi, hắn có vẻ chán nên không theo nữa, hắn về chỗ Võ Phong đang nhổ cỏ: “Ê Phong làm gì đó?”

“Bộ huynh đui sao không thấy, rãnh thì ngồi xuống nhổ cỏ giúp đệ đi.”
“Ta có rãnh đâu.”
“Đúng rồi, huynh đâu có rãnh, sáng sớm bận chạy theo chọc ghẹo gái nhà lành rồi.”
“Đệ im đi, có tin ta nhét mớ cỏ và sâu kia vào mồm không?”
Võ Phong không nói thêm gì, cậu chỉ chăm chỉ nhổ cỏ.

Hắn vào phòng Vũ Tuyết Lam xem nàng thế nào, hôm nay nàng ngồi bên ngoài không nằm trên giường nữa, vừa thấy hắn nàng lên tiếng: “Huynh lại đây ngồi đi, ta chắc hai ngày nữa là khỏe rồi, chúng ta có thể đi tiếp được.”
“Nương tử, nàng cứ dưỡng thương đi, ta không vội đâu.” Hắn nói.
“Ta còn chưa làm ăn được gì Thanh Thanh mà.” Hắn nghĩ.
“Mà nương tử nè, nàng có nói chuyện với Thanh Thanh không? Sao ta hỏi muội ấy không trả lời.”
Vũ Tuyết Lam cười: “Huynh đúng là bị sắc đẹp của người ta che mờ mắt rồi, muội ấy đâu có nói chuyện được, tới giờ mà huynh vẫn không biết hả? Đúng là nực cười.

Huynh mê gái hết thuốc chữa rồi.”
“Gì chứ, không nói được hả, vậy mà uổng công ta tâm sự với muội ấy nhiều như vậy.”
“Huynh là tâm sự hay là dụ dỗ muội ấy.” Vũ Tuyết Lam cười vào mặt hắn.
“Đến nàng cũng nhận ra sao? Ta lộ liễu lắm à?”
“Thấy ánh mắt thèm thuồng huynh trao muội ấy là ta nhận ra ngay, huynh gặp ai xinh đẹp cũng muốn dụ dỗ còn gì.

Mà cũng lạ nha, suốt chặn đường sao chưa thấy huynh dụ được ai nhỉ?”
Võ Thần nhìn theo một hướng khác, ánh mắt có chút xấu hổ: “Là ta xui thôi, rồi sẽ cho nàng thấy bản lĩnh của ta.”
“Được ta đợi xem.” Vũ Tuyết Lam nói vừa cười hắn.
- ---------

Sau khi biết Thanh Thanh cô nương bị câm hắn có một chút luyến tiếc, nhưng ngày hôm sau hắn vẫn ra bờ sông giúp nàng giặt y phục.

Lần này là hắn thật lòng, hắn chỉ giúp đỡ cũng không trêu ghẹo nàng, một mình hắn chìm trong suy nghĩ của mình: “Tiếc quá đi mất, muội ấy đẹp vậy mà, trẻ tuổi, lại thuần khiết.

Trời ơi, ông đang chọc tức con sao?”
Hắn suy nghĩ rồi đập mạnh mẽ hơn mớ y phục, hắn đang trút sự bất lực của bản thân lên mớ y phục kia.

“Mình cũng không thể làm việc hại đời muội ấy rồi bỏ được, mình đâu có phải loại đó.

Hay mình nhìn muội ấy một tí thôi nhỉ.

Chắc không phạm tội đâu nhỉ.” Nghĩ rồi hắn thả mớ y phục đang giặt, đứng dậy hắn quay mặt về phía Thanh Thanh vừa nhìn nàng vừa cười, cánh tay phải phía sau hắn đang vận công ngọ ngọe gì đấy không biết.

Chỉ thấy một luồng nước bay lên cao, bay thẳng đến chỗ Thanh Thanh khiến nàng có chút sợ hãi.

Hắn định là làm nàng ướt sũng rồi có thể nhìn thấu nàng qua lớp y phục ướt át ấy, nhưng hắn ngập ngừng rồi thì hắn để cho luồng nước kia đập xuống đầu mình, hắn cười rồi nói to: “Ta nóng quá, nên tắm tí ấy mà.”
Thanh Thanh nhìn hắn cười vui vẻ, vô cùng ngây thơ, có chút gì đó ngốc nghếch khiến hắn không thể nào có tiếp suy nghĩ khốn nạn nào với nàng nữa.

Hắn ngồi xuống giặt thật nhanh y phục: “Cuối cùng thì mày vẫn không làm được điều gì tồi tệ cả, vì mày chính là một chàng trai lương thiện, tốt bụng.” Hắn nghĩ rồi cười kiểu đang tự hào về bản thân.
- ---------
Hai ngày sau Vũ Tuyết Lam khỏi chân, ba người từ biệt thôn làng rồi lên đường, mọi người rất vui vẻ ra đưa tiễn cũng tặng ít lương thực để ba người mang đi..
 
Nhặt Được Sức Mạnh Của Thần
Chương 63: 63: Sa Mạc


Theo bản đồ, ba người đi trong một giờ hết con đường nhỏ, trước mắt giờ là một ngọn núi đá cao chót vót.

Đứng trước ngọn núi, ba người ngước nhìn lên, một phút bất động, ba người đứng đó không cử động, không nhìn nhau chỉ dùng lời nói để trao đổi.
“Đệ quay lại thôn đợi huynh được không?” Võ Phong nói giọng hết sức tỉnh.
“Chắc ta theo đệ luôn.” Vũ Tuyết Lam nói.
“Hai người không nhận thấy bản thân mình đang đi cùng ai à? Đi cùng một người mạnh mẽ, tài giỏi như ta mà sợ hãi thì chỉ nên chui rúc trong hang mà sinh tồn thôi.”
Võ Thần vượt lên trước trong khi Vũ Tuyết Lam và Võ Phong chẳng hề động đậy, hắn đi được vài bước thì quay lại, ra hiệu bằng cánh tay đồng thời nói lớn: “Theo ta, mọi thứ để ta, hai người chỉ cần theo sát ta là được.”
Phía trong núi có một con đường hẻm nhỏ, rất khó để đi lọt qua, Võ Thần dẫn đường hắn dùng sức mạnh từ cánh tay mình đập đá mở đường, hắn chẳng hề hấn gì cả, việc này với hắn chỉ như đang chơi đùa, chẳng mệt mỏi, chẳng đau đớn.

Hắn rất phấn khởi tiến về phía trước không ngừng nghỉ, mở ra con đường xuyên qua ngọn núi đá.
Hăng say đi một lúc thì hắn quay lại nhìn Vũ Tuyết Lam vừa nói chuyện vừa đi lùi: “Nương tử, nàng sao rồi, yêu ta đến chết rồi phải không?” Vừa nói hắn vừa cười như cố ý trêu nàng.

Vũ Tuyết Lam nhìn hắn với ánh mắt hời hợt, nàng chỉ chú ý vào sỏi đá dưới chân mình.

Nàng cũng chưa kịp nói gì thì hắn dẫm phải hòn đá rồi trượt chân ngã nhào về phía nàng, nàng bình tĩnh đỡ lấy hắn, hắn nhân cơ hội ôm trọn nàng trong vòng tay: “Chỉ là sơ ý thôi, ôm nàng vừa tay ghê.”
Vũ Tuyết Lam đẩy mạnh hắn ra, làm hắn chới với, hắn cố thốt ra câu vớt vát lại liêm sỉ của mình: “Ta chỉ sợ nàng chán nên trêu nàng tí, nàng chẳng thương xót ta mà lúc nào cũng nhẫn tâm.”
Võ Phong phía sau nói lớn tiếng: “Sự lợi dụng của huynh nó rõ lắm đấy, thằng mù cũng nhìn thấy rồi.”
“Ta đi mở đường tiếp đây.”
Hắn quay đi, Vũ Tuyết Lam cười nhẹ.
Đi thêm một lúc thì có vẻ mọi người đã thấm mệt, dừng lại trong hẻm núi chật chội, ba người uống vội ngụm nước và ăn vội ít lương thực mà người trong thôn đã tặng.

Ăn xong lại tiếp tục lên đường để nhanh thoát khỏi ngọn núi đá trước khi trời tối.
Ba người đi thêm 3 giờ đồng hồ thì ra được nọn núi, Võ Thần ra khỏi khe núi trước, định nhảy lên vui mừng thì hắn kịp nhận ra trước mặt hắn chính là một sa mạc rộng lớn và khô cằn.

Nhìn từ xa chỉ có vài cái cây to mọc lưa thưa trên sa mạc, hắn đứng nhìn mãi nhìn mãi, chẳng nói được lời nào.
“Huynh sao thế? Chỉ là cái sa mạc nhỏ bé thôi mà, sợ rồi à?” Võ Phong nói giọng bình tĩnh, mặt cậu toát mồ hôi.
“Chúng ta sống nổi qua cái sa mạc này không nhỉ, nhắm đi được thì đi, không thì ta quay về cho toàn mạng.” Vũ Tuyết Lam nói vẻ tuyệt vọng.

“Giờ trời cũng sắp tối rồi, chúng ta quay lại vào trong núi nghỉ qua đêm đi, mai hãy lên đường, ta có đọc trong sách hình như là buổi tối sa mạc sẽ rất lạnh, và chúng ta tất nhiên sẽ chết chắc.” Võ Thần nói.
Ba người quay lại hẻm núi, Võ Thần phá một hốc đá rộng bằng một căn phòng nhỏ để ba người trú ngụ.
“Công nhận công dụng của tay huynh ghê thật.” Vũ Tuyết Lam nói.
“Nàng lúc nào cũng nói đúng.”
“Tỷ đừng khen huynh ấy, cẩn thận huynh ấy đánh mất bản thân đấy.”
Vũ Tuyết Lam cười rồi ngồi xuống chỗ Võ Phong.

Ba người ăn chút lương thực rồi uống ít nước, số nước còn lại để dành cho ngày mai băng qua sa mạc.
Trời dần tối đen như mực, những tiếng gió, những tiếng côn trùng khiến cho không gian trở nên đáng sợ hơn.

Rất may đêm nay lại có trăng, ánh sáng của mặt trăng chiếu vào khe núi rọi lên gương mặt Vũ Tuyết Lam, Võ Thần nhìn thấy chút buồn trên gương mặt nàng, hắn lại gần cố chọc cho nàng vui vẻ: “Nương tử, đêm nay rất lạnh đấy, có cần ta ủ ấm cho không?”
“Cần, tí nửa nhớ làm như lời huynh nói đấy.”
Võ Thần đưa ánh mắt kinh ngạc nhìn Vũ Tuyết Lam: “Nàng bị sao vậy? Đừng làm ta sợ?”
“Ta là muốn làm huynh sợ đấy.” Vũ Tuyết Lam nói rồi cười.
Hắn lại càng mê đắm nàng hơn, trước giờ chưa thấy nàng như thế này, hắn cảm thấy càng thích thú.
“Vậy đêm nay nàng chết với ta.”
“Đệ chết rồi sao ca?”
“Trong mắt ta trước giờ đệ có sống bao giờ đâu mà đòi chết.” Hắn nhìn sang Vũ Tuyết Lam: “Ta đùa tí cho nàng vui thôi.”
“Ta biết rồi.” Vũ Tuyết Lam nói.

Buổi sáng, Võ Thần tranh thủ dậy sớm đánh thức mọi người để lên đường sớm.

Ba người đi miệt mài trên sa mạc nhưng chưa thấy được bờ, cái ánh nắng của mặt trời càng lúc càng gay gắt, những giọt mồ hôi bắt đầu rơi liên tục xuống má rồi xuống cổ.

Ba người cố nhịn không dám uống nước để dành cho chặn đường phía sau.

Mồ hôi rơi xuống chẳng mấy chốc lại khô đi.
Ba người đi liên tục trong 3 giờ thì đột nhiên phía trước chẳng nhìn thấy đường, chỉ là một đám bụi mờ che lấp đi tầm nhìn cũng che lấp ánh mặt trời gay gắt.
“Ca, có bão tuyết, xong đời rồi.” Võ Phong hét lớn.

Ba người chụm lại một chỗ để nương tựa nhau.

Võ Thần bước về phía trước đẩy Vũ Tuyết Lam và Võ Phong lùi về phía sau: “Ra sau ta đi, chúng ta đừng di chuyển nữa, ở đây đợi nó.” Ba người đứng sừng sững giữa sa mạc, chờ đợi cơn bão cát kinh hoàng đang ập đến.
“Nương tử, đây có lẻ là giây phút sinh tử rồi, nàng có lời yêu thương nào muốn nói với ta không, nói nhanh kẻo không kịp mất.”
“Lúc này mà huynh còn ghẹo tỷ ấy được hả?”
“Ta tin huynh.” Vũ Tuyết Lam nói.

ngôn tình tổng tài
Nghe câu nói của Vũ Tuyết Lam hắn ưỡn ngực, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía cơn bão, giọng hét lớn vang trời: “Tới đây nhanh nào cơn bão chết tiệt kia, tao đang đợi.” Hắn canh cho cơn bão đến gần thì vung tay phải đấm ra một luồng khí vô cùng mạnh mẽ khiến cơn bão rẽ ra hai hướng và lướt qua.

Hình như câu nói của Vũ Tuyết Lam đã kích hoạt mức năng lượng cao nhất trong hắn khiến hắn điên cuồng vận sức.
Ba người thoát nạn trong gang tất, hắn vờ mất sức và nằm xuống cát.

Vũ Tuyết Lam vội đỡ hắn tựa vào người mình, Võ Phong đem nước lại cho hắn uống.

Mơ hồ hắn mở mắt ra: “Nàng thấy ta thế nào nương tử, đủ để yêu chưa?”
Vũ Tuyết Lam cười nhẹ: “Dư rồi.”
“Huynh tỉnh rồi thì dậy tranh thủ đi tiếp thôi, không thì gặp một cơn nữa chắc chết cả bọn mất.” Võ Phong nói.
“Đệ chỉ được cái nói xúi quẩy.” Hắn cố trườn mình đứng dậy, hắn cố ý tỏ ra yếu ớt không còn sức lực.
“Để ta dìu huynh.” Vũ Tuyết Lam nói rồi luồng tay qua eo dìu hắn.

Hắn nhìn xuống gương mặt nghiêm túc của nàng nở một nụ cười mãn nguyện.

Để nàng dìu hắn đi một lúc rồi thì đẩy nàng ra hắn nói: “Ta khỏe rồi, ta có thể tự đi.” Vũ Tuyết Lam không nói gì.
Cơn bão qua đi, ánh mặt trời lại gay gắt chiếu lên đầu.

Ba người cố đi được thêm hai giờ thì không chịu nỗi, ngay tại một bóng cây lưa thưa, Vũ Tuyết Lam, Võ Phong ngã xuống.

Chỉ còn lại mình hắn trụ nỗi.

Hắn lôi Võ Phong và Vũ Tuyết Lam vào sát trong gốc cây, lấy nước hắn đổ vào miệng Võ Phong, cậu nhấp miệng uống nhưng vẫn chưa tỉnh, có lẽ là quá mệt nên muốn ngủ một tí.

Nhìn sang Vũ Tuyết Lam, đôi môi xinh đẹp của nàng giờ đây đã khô cằn như sa mạc kia, những lớp môi bong tróc thấy rõ.

Ánh mắt thương cảm hắn nhìn nàng, trong vô thức hắn tiến sát đến gần nàng, gần hơn, rồi gần hơn, hắn đang muốn dùng đôi môi của mình để làm môi nàng không còn khô.

Hắn đưa sát lại thì cùng lúc này Vũ Tuyết Lam mở mắt đột ngột, hắn nói lời bình tĩnh: “Ta thấy môi nàng khô quá.”
Vũ Tuyết Lam không nói gì nàng cố ghì chặt thân thể rồi lăn đi trên cát để tránh đi bờ môi đang thèm thuồng của hắn.

Hắn duỗi thân thể trên cát rồi uốn lượn như một con rắn đuổi theo nàng, nàng vẫn cứ lăn đi, lăn đi.

Một lát sau hắn mệt không muốn chọc nàng nữa nên đứng dậy, lại bồng nàng lên rồi đem đến gốc cây đưa nước cho nàng uống.

Võ Phong tỉnh dậy: “Chúng ta kết thúc được cái sa mạc chưa ca.”
Võ Thần nhìn qua ánh mắt khinh bỉ đứa đệ: “Đệ mơ cũng giỏi đấy.”
Võ Phong đảo mắt nhìn một lượt xung quanh, cậu càng tuyệt vọng khi xung quanh vẫn là một biển cát mênh mông.
Nghỉ ngơi một lát, ba người tiếp tục cuộc hành trình, đi một đoạn thì nằm xuống bò lê lết trong tuyệt vọng, cứ như thế thêm 3 giờ nữa hy vọng cũng đã hiện hữu, một đường cây xanh lộ rõ, một con sông với đầy nước.

Lúc này ba người đã không còn sức lực để đi, cố thêm một lát nữa bò đến bên dòng sông nhỏ kia, rồi cứ thế trong trạng thái duỗi thẳng thân thể, thả 3 cái đầu xuống nước uống lấy uống để.

Tỉnh táo lại, ba người lên bờ ngồi chỗ bóng râm ngửa mặt lên trời cảm nhận một bầu trời khác, một bầu trời xanh ngã chút nắng vàng của buổi chiều tà, một bầu trời hy vọng.

Đang tận hưởng sự ngọt ngào của thiên nhiên thì một tấm biển gỗ lớn đập vào mặt với dòng chữ “chỉ có một người lái đò vào giữa trưa.”
“Phong, đệ đọc cái dòng chữ kia cho ta nghe thử, ta nghĩ ta mệt quá nên bị mù chữ mất rồi.”
“Huynh không có mù chữ đâu, nó là vậy đó.”
“Nương tử, nàng thấy sao?”
“Điều ta thấy cũng chính là huynh thấy đấy.” Vũ Tuyết Lam nói giọng bình tĩnh.
“Chết tiệt, vậy chúng ta phải chờ ở đây đến trưa ngày mai mới qua sông được à? Thằng nào khắc cái biển đó cũng có tâm quá chứ.” Hắn nói giọng tức giận rồi nhặt hòn đá vứt mạnh xuống sông.

Sau đó hắn đi tách ra chỗ bụi cây khác ngồi một mình mở cuốn thoại bản ra đọc để giải trí.

Hắn chăm chú đọc rồi thì cười mỉm, gật đầu, vẻ hắn rất thích thú.

Đang đọc vui thì nghe tiếng gọi của Võ Phong.
“Ca, đệ đói quá, huynh còn sức để bắt cá không? Sông này chắc nhiều cá đấy.”.
 
Nhặt Được Sức Mạnh Của Thần
Chương 64: 64: Con Sông Nhỏ Và Chiêu Trò Của Hắn


“Đệ lúc nào cũng ăn ăn, mà ta cũng thấy đói rồi, đợi ta.” Hắn nói rồi cởi áo ra gói kỹ cuốn thoại bản, trầm mình xuống sông.
Vũ Tuyết Lam tranh thủ đi nhặt vài cảnh củi khô, Võ Phong chăm chỉ chờ đợi trên bờ, vài phút thì cá văng lên bờ, cậu nhặt lấy mớ cá rồi hét lên: “Đủ rồi ca, lên bờ đi, nhiêu đây no rồi.”
Hắn chưa vội lên mà quan sát Vũ Tuyết Lam, đợi cho nàng đến gần thì hắn hét lớn lên, cố giãy dụa trong làn nước: “Cứu ta, ta bị chụt rút rồi.”
Chờ cho Vũ Tuyết Lam nhìn thấy rồi hắn tự mình chìm xuống nước: “Quả này chắc chắc được một nụ hôn lãng mạn dưới nước, không được thì mình cố chịu lên bờ được hô hấp cũng được.” Nghĩ rồi hắn vừa cười vừa tiếp tục chìm xuống.

Lúc này hắn vẫn còn đủ tỉnh táo để nghe tiếng rẽ nước của Vũ Tuyết Lam.
“Tới đi nào, tới đi nào.” Hắn nghĩ.
Dứt suy nghĩ hắn nhận vài cú tát mạnh mẽ từ Vũ Tuyết Lam, nàng cố gọi hắn nhưng chỉ thấy bong bóng nổi lên từ miệng nàng: “Tỉnh dậy đi, Võ Thần, huynh tỉnh dậy cho ta.” Vừa la nàng vừa tát liên tục vào mặt hắn.
“Đúng là cuộc sống không dễ dàng như mình nghĩ và cua gái càng là thứ khó khăn.” Hắn suy nghĩ vừa cố chịu đựng những cú tát, vừa giữ cho cơ mặt không chuyển động để không lộ ra cảm xúc.

Hắn cố gắng hơn để nàng mang hắn lên bờ rồi thực hiện công đoạn thứ hai.
Vũ Tuyết Lam không tát hắn nữa, nàng tranh thủ mang hắn lên bờ, vẻ mặt nàng lo lắng nhất thời nàng không nhận ra chiêu trò lừa bịp của hắn nhưng Võ Phong lại khác.

Cậu luôn hiểu ca ca của mình.

Nhìn thấy Vũ Tuyết Lam sắp làm hô hấp cho hắn, từ chỗ đống lửa đang nướng cá cậu hét lớn: “Đừng tỷ, để đệ.”
Vũ Tuyết Lam tản ra để cho Võ Phong thay chỗ nàng, cậu giả vờ hút một hơi thật mạnh rồi bóp miệng hắn, từ từ đưa mặt mình sát tới.

Hắn mở mắt một cách dứt khoát và linh hoạt: “Ta tỉnh rồi.”
Võ Phong quay sang nhìn Vũ Tuyết Lam: “Tỷ thấy sao?”

“Ừ, tỷ thấy mình khá ngốc.

Lần sau tỷ sẽ thận trọng hơn.

Thích đệ nhất.”
Hắn vươn mình, vẻ mệt mỏi như muốn lãng tránh sự việc: “Bắt cá lâu rồi, đói thật đấy.” Hắn lại chỗ đống lửa cầm con cá đã nướng chín lên ăn, vừa nhìn sang Vũ Tuyết Lam và Võ Phong: “Hai người sao thế, đến ăn thôi, có chuyện gì à?”
Võ Phong và Vũ Tuyết Lam nhìn nhau cười rồi tiến đến ăn cá.
Ăn xong trời cũng đã tối, Võ Thần tranh thủ đi quanh quanh kiếm mớ lá để lót nằm, Vũ Tuyết Lam cũng đi cùng hắn.

Vũ Tuyết Lam chỉ tập trung vào việc hái lá của mình còn hắn thì mãi nhìn nàng, dường như hắn có điều muốn nói với nàng.

Không đợi nữa hắn lại gần giữ tay nàng không cho nàng hái, vẻ mặt hắn nghiêm túc: “Nương tử, nàng có thể nói chuyện với ta một chút được không.”
“Được, huynh nói đi.”
Hắn kéo Vũ Tuyết Lam ngồi xuống: “Nàng ngồi xuống đây với ta, nàng có thấy những ngôi sao trên bầu trời kia không?”
“Ta thấy, huynh vào chuyện chính đi, đừng nói là chuẩn bị đọc thoại bản cho ta nghe đấy.”
“Bị nàng phát hiện rồi, thôi ta nói thật lòng vậy.” Hắn im lặng một hồi lâu vừa suy nghĩ: “Giờ nói gì cho hay đây ta, hoàn cảnh này hợp lý không, định đem thoại bản ra nói mấy lời hay ho nhưng giờ bị chặn rồi, hay mình cứ sổ sàng tấn công nhỉ.

Chắc chắn là nàng ấy thích mình nhưng mình không biết làm sao để nàng ấy thừa nhận, mình chọc cô nương khác nàng ấy cũng không có biểu hiện gì, rốt cuộc là thế nào nhỉ.”
“Huynh sao thế, sao không nói, vậy ta đi hái lá tiếp đây.” Dứt lời nàng đứng dậy thì bị hắn nắm tay lôi lại: “Ta thích nàng.”
Vũ Tuyết Lam bình tĩnh trả lời: “Ta biết rồi.”

“Vậy nàng có thích ta không?”
“Có, ta cũng thích huynh, trước đây ta đã từng nói rồi.”
Trước lời nói bình tĩnh của Vũ Tuyết Lam làm hắn bối rối, hai bàn tay hắn bấu víu vào nhau nhìn ra hướng sông, hắn không dám nhìn vào mắt nàng, giọng hắn nhỏ dần: “Nhưng, không phải kiểu thích đó, là là…” Hắn đang ngập ngừng thì Vũ Tuyết Lam đặt một nụ hôn lên má hắn: “Như này phải không?”
Hắn đứng người, gật gật đầu: “Phải, nhưng chưa đủ mạnh.”
Vũ Tuyết Lam cười nhẹ, nàng đứng dậy: “Chúng ta nên hái thêm lá rồi quay lại chỗ Võ Phong xem sao, không biết ở đây có nguy hiểm gì không.”
Nàng đứng dậy hái lá còn hắn thì cứ đứng gần bên, nói rí rí trong miệng: “Ta nói là chưa đủ mạnh mà, nương tử, nàng có nghe thấy không?”
“Ta điếc rồi.” Vũ Tuyết Lam trả lời.
Nàng tranh thủ hái nhanh rồi quay lại chỗ Võ Phong, còn hắn thì nàng không quan tâm nữa, hắn muốn đứng đó cũng mặc kệ.

Hắn đứng một lát nhận ra bản thân chỉ còn một mình, chạy theo nàng hắn hét: “Đợi ta, đừng bỏ ta.”
“Có mớ lá tí xíu sao hai người đi lâu dữ vậy, định bỏ đệ luôn sao?”
“Ta mà bỏ được đệ, ta cũng muốn bỏ.” Võ Thần nói.
Ba người nằm xuống cạnh nhau, ngửa mặt lên bầu trời đầy sao, chẳng ai nói gì, dường như ai cũng có suy nghĩ riêng trong lòng.
- ----------
Trời sáng, Vũ Tuyết Lam chầm chậm mở mắt ra thì thấy khuôn mặt Võ Thần đập ngay vào mắt mình, nàng có chút giật mình nhưng vẫn bình tĩnh, nàng từ từ rời khỏi vị trí, lại chỗ bờ sông rửa mặt, nhìn xuống mặt hồ tự ngắm gương mặt của chính mình, mỉm cười nàng nghĩ: “Mình cũng khá xinh đẹp đấy chứ.”
Võ Thần tỉnh dậy trước, vung tay đập mạnh Võ Phong: “Dậy đi, đừng ngủ nữa.”
“Đệ muốn ngủ thêm tí nữa.”
“Mặt trời chiếu vào mông rồi kìa, còn ngủ nữa ta thả xuống sông.”
“Được rồi, dậy nè.” Võ Phong bò dậy lại chỗ sông tát nước rửa mặt để bản thân tỉnh táo.

Võ Thần lại chỗ Vũ Tuyết Lam đang ngồi: “Nương tử, giờ ở đây đợi đến trưa chúng ta làm gì cho đỡ chán đi.”
“Huynh muốn làm gì?”
“Hay ta với nàng lại chỗ xa đằng kia tắm chung đi.”
“Huynh đùa đấy à?”
“Thật đấy, đi tắm với ta đi.” Hắn vừa nói vừa kéo ống tay áo của Vũ Tuyết Lam như muốn năn nỉ nàng.
Nàng dứt khoát đứng dậy: “Huynh điên rồi.” Nàng đi một hơi sang chỗ khác ngồi.

Hắn tiếp tục chạy theo ngồi sát bên nàng: “Ta chỉ đùa buổi sáng cho nàng vui thôi mà, giận rồi à?”
“Giận rồi, huynh đừng có nói chuyện với ta.”
“Nhưng không nói chuyện với nàng thì nói với ai?”
“Phong kìa, huynh qua đó nói chuyện với đệ ấy đi.”
“Thôi, nó chán lắm, kiểu gì nó cũng nói xốc óc ta thôi.

Ta chỉ ngồi gần nàng thôi, không nói nữa.”
Hắn ngồi đó không được nói chuyện, cũng không giám chọc thêm nàng, khuôn mặt hắn chán chường rồi thì nằm lăn ra bờ sông, bứt cộng cỏ cho vào mồm, nhai nhai rồi phun ra.
“Nương tử, ta hát cho nàng nghe được không?”
“Được, huynh hát đi.”
“Nàng là ai? Nàng là ai? Là thôn nữ hay nàng tiên? Hãy cùng ta vui vẻ uống rượu dưới ánh trăng, trái tim ta bị nàng chiếm mất rồi.

Nàng là ai? Có thể cho ta biết tên được không?”
“Nương tử, nàng thấy sao? Khá hay đấy chứ?”
Vũ Tuyết Lam cười nhẹ: “Hay lắm, huynh hát thêm chút nữa chắc ta nôn mất.”
“Nàng thiệt chẳng biết thưởng thức âm nhạc gì cả.

Thôi ta đi bắt thêm ít cá để ăn, chuẩn bị trưa có đò thì lên đường.” Hắn đứng dậy đi về chỗ Võ Phong phóng xuống sông, vài phút thì ném lên mớ cá tươi ngon.

Ba người quây quần nướng cá ăn một bụng thật no và tiếp tục chờ đợi trong sự chán nản.
Chẳng mấy chốc đến trưa, từ phía xa xa bóng một con đò nhỏ và người lái đò với chiếc nón to che cả khuôn mặt.

Võ Thần nhìn thấy hắn đứng lên xông xáo chạy tới bờ gọi lớn: “Đò, đò đại ca, bọn ta ở đây.” Vừa nói hắn vừa vung tay quơ tứ phía đồng thời nhảy lên như một đứa trẻ.
Võ Phong bĩu môi nhìn hắn: “Đò đại ca, nghe ngọt ngào ghê chưa.”
Vũ Tuyết Lam cười nhẹ: “Chắn là huynh ấy chán quá đấy.”
Người lái đò tới, ba người lên đò rồi chầm chậm trôi qua sông, mặt sông êm ả chẳng chút sóng giật, khung cảnh lại đẹp một cách lãng mạn, vừa im ắng tĩnh mịch, vừa yên bình đến lạ.

Hắn say mê ngắm cảnh vật rồi quay sang ánh mắt lộ vẻ cầu xin, giọng nhẹ nhàng hắn nói: “Phong đệ, đệ có thể họa cho ta và nương tử một bức tuyệt đẹp trên sông để làm kỷ niệm không?”
Võ Phong dùng mình: “Tởm quá, nói bình thường đi ca, không cần thiết đâu.”
Võ Phong lấy giấy mực ra: “Tỷ qua ngồi chung với ca đi, đệ sẽ cho hai người một kỷ niệm đẹp.”
Vũ Tuyết Lam ngồi bên cạnh Võ Thần, hắn vòng tay ôm lấy eo nàng, nàng không khán cự cứ để mặc hắn.

Chỉ trong vài phút Võ Phong đã họa xong bức họa tuyệt đẹp đưa cho Võ Thần, hắn cầm xem một cách vui vẻ rồi đưa cho Vũ Tuyết Lam.
“Nàng giữ đi nương tử, sau này sẽ treo chúng trong ngôi nhà của hai chúng ta.”
“Ta sẽ giữ, còn việc sau này để sau này tính.”
Đò cập bến, ba người lên bờ, Võ Thần lật bản đồ ra xem, Võ Phong cũng cùng xem với hắn, hai người vừa đi vừa xem, Võ Thần vẻ đắc chí: “Giờ vùng đất này có vẻ bằng phẳng đây, chắc là không có gì khiến chúng ta phải mệt mỏi Phong nhỉ?”
“Đệ không biết.”
“Ừ, đệ thì biết cái gì, mọi thứ ta nắm trong lòng bàn tay rồi.” Hắn nói rồi cười đầy tự tin.
“Cứu ta, cứu, Võ Thần, Phong cứu tỷ.” Lời kêu cứu thảm thiết của Vũ Tuyết Lam..
 
Nhặt Được Sức Mạnh Của Thần
Chương 65: 65: Bộ Tộc Hoang


Tiếng la hét phía xa của Vũ Tuyết Lam, Võ Thần nhìn sang hắn vô cùng hoảng loạn khi thấy có hai tên người ngượm gớm ghiếc vác Vũ Tuyết Lam chạy càng lúc càng xa hắn.

Tiếng Vũ Tuyết Lam càng ngày càng nhỏ.
“Nương tử, ta sẽ cứu nàng, đừng sợ.” Hắn hét lớn.
“Phong, đuổi theo nhanh.”
“Bình tĩnh đi ca, chỉ là mấy tên nhãi ranh thôi mà.”
“Đệ chả hiểu gì cả, nhìn bọn chúng đang thèm Tuyết Lam tỷ của đệ đến chảy dãi rồi đấy, muộn là không ổn đâu.” Hắn vừa dứt lời Võ Phong chỉ đệ lại chút bụi trên mặt đất.
“Hai thằng chó, đứng lại cho tao, mày đưa tỷ tỷ tao đi đâu hả, đừng để tao bắt được, tao giết hết.

Tao sẽ theo bọn mày giết bọn mày từ kiếp này sang kiếp khác.”
Võ Thần chạy lên kịp với Võ Phong: “Để dành sức đi Phong, đệ nay chửi bới có tiến bộ ghê.”
“Huynh chưa hiểu rõ đệ thôi.”
Võ Thần chạy trước chặn hai tên kia lại, hai tên kia thả nương tử của xuống, tên mặt bự nói giọng bình tĩnh: “Ngươi là ai? Sao giám cản trở công việc của bọn ta.”
“Ngươi có thấy trên đầu mình xuất hiện gì không?” Võ Thần nói.
“Xuất hiện gì? Ngươi đừng có mà ăn nói ngông cuồng.”
“Là dấu hiệu của sự chết chóc đấy biết chưa thằng ngu.

Buông tay nàng ấy ra.”
“Ta không buông đấy ngươi làm gì ta.” Tên mặt nhọn nói trong lúc giữ chặt Vũ Tuyết Lam
“Ta sắp hết kiêng nhẫn với ngươi rồi, ngươi đang làm cái quái gì vậy?” Võ Thần nói.
“Bọn ta đang bắt thê tử, vùng đất này là thế đấy, mày thích nghi được thì ở, không thì nhảy sông.”
Võ Phong ghé sát lại tai Võ Thần: “Giết chúng đi ca.”
“Đệ nóng quá, để chọc chúng tí cho vui đã, hay mình cứ thuận theo chúng để kiếm bữa no nê nhỉ.”
Võ Thần tiếp tục nhìn thẳng mặt hai tên kia: “Mày có thấy là nàng ấy không đống ý không, sao mày dám.”
“Bọn ta có nguyên tắc của mình, trong vòng ba ngày không chinh phục được nàng thì sẽ để nàng đi.”

“Vậy trong ba ngày này mình kiếm ba bữa ăn ngon đã, dù gì hai tên kia xấu thế làm sao nàng ấy thích cho được.

Có khi ba ngày này nàng ấy lại cầu xin được gả cho mình nữa ấy chứ, ha ha.” Võ Thần nghĩ.
“Được rồi, vậy bọn ta sẽ cho các ngươi 3 ngày.”
“Huynh nói cái quái gì thế, vì bữa ăn mà bán rẻ Tuyết Lam tỷ hả?” Võ Phong nói giọng khó chịu.
“Đệ ngậm mồm đi, ta tự có tính toán.”
“Thôi vậy cũng được, huynh thì có tốt đẹp gì đâu.”
Võ Thần nhìn Vũ Tuyết Lam: “Nương tử, nàng muốn cho hắn thử ba ngày hay muốn ta giết hắn luôn lúc này.”
Vũ Tuyết Lam suy nghĩ một tí rồi trả lời: “Ta đồng ý đi theo bọn chúng.” Nàng là không muốn lạm sát người lung tung.
Về đến bộ lạc, tên mặt nhọn và mặt bự đưa nàng vào lều trại to nhất, Võ Thần và Võ Phong cũng đi theo, một anh chàng cao to, thân hình rắn chắc, khuôn mặt nam tính, trang phục không kín đáo khiến hắn khoe trọn cơ thể đẹp tuyệt mỹ của mình, đến Võ Phong cũng kinh ngạc.

Khuôn mặt hắn đẹp trai nét phong trần và nam tính.
Hắn bước tới trước mặt Vũ Tuyết Lam, nở một nụ cười ngọt ngào khiến nàng có chút dao động, nhẹ nhàng hắn nói: “Tên ta là Cảnh Không.

Nàng thật xinh đẹp, ngoài sức tưởng tượng của ta, sau này nàng sẽ là nữ chủ nhân của nơi này.

Sau này nàng cứ gọi ta là tiểu Cảnh hoặc Cảnh tướng công.

Nàng có thể nói tên của mình cho ta được không?”
Vũ Tuyết Lam mặt lạnh: “Gọi ta là Vũ Tuyết Lam.”
“Ca tên đó đẹp trai hơn huynh đấy, ăn nói cũng ra trò hơn huynh kìa, hối hận chưa?”
“Đệ im đi, ta có chút hối hận rồi đây.

Biết nãy giết mẹ hai thằng xấu xí kia.”
Hai người vừa thì thầm thì Cảnh Không nhìn sang: “Đây chắc là người thân của nàng, ta sẽ cho người sắp xếp cho họ ăn no ngủ ấm, vui vẻ đợi chúng ta thành thân.”

“Ngươi nói đúng lắm, ta là tướng công của nàng ấy, dọn cho bọn ta chung một phòng nhé!”
Cảnh Không bình tĩnh nhìn sang Vũ Tuyết Lam: “Những lời hắn nói có phải sự thật không?”
Vũ Tuyết Lam im lặng, nàng không trả lời, tên Cảnh Không nói tiếp: “Nàng ấy đã không thừa nhận ngươi rồi, ngươi còn gì để nói không? Hên cho ngươi, vì ta đây khá là công bằng, nếu ngươi đã một mực cho rằng bản thân là tướng công của nàng ấy thì ba ngày này chúng ta cứ cạnh tranh công bằng đi.

Ngươi giám chơi không?”
“Ngươi là cái thá gì mà nghĩ ta sợ ngươi, ngươi chuẩn bị một cái chậu lớn trước đi.”
“Ý người là…”
“Là để đựng nước mắt thất bại của ngươi đấy.”
Võ Phong ghé lại gần thì thầm: “Nói hay lắm ca, ánh mắt sắc bén, lời lẽ trôi chảy, văn chương khá ổn.”
Cảnh Không cười lớn: “Ta thì nghĩ ngươi nên chuẩn bị một cái hố để chôn sự tuyệt vọng của mình sau khi ta làm ngươi thất bại.”
Dứt lời Cảnh Không ra hiệu cho tên mặt nhọn và mặt bự chuẩn bị phòng, hắn nhìn Vũ Tuyết Lam ánh mắt dịu dàng: “Nàng về phòng nghỉ ngơi đi, chúng ta sẽ sớm chung phòng thôi, đừng nhớ ta.”
Vũ Tuyết Lam gương mặt vẫn lạnh lùng nàng đi theo tên mặt nhọn về liều nghỉ ngơi.

Bước vào trong lều nàng cảm giác thật thoải mái khi căn phòng được trang trí giản đơn với màu sắc nhẹ nhàng hơn nữa lại có một vài loài hoa đẹp được trưng trong phòng.

Ngồi xuống ghế nhấp ngụm nước nàng suy nghĩ: “Chà, chỗ này tốt ghê, tên kia không ngờ lại đẹp trai thế, hay mình ở lại đây với hắn nhỉ, trông hắn có vẻ là người tốt.”
Không nghĩ nữa, nàng lại giường nằm xuống nghỉ ngơi.
Võ Thần và Võ Phong được dẫn về căn lều cũng gần đó nhưng ở dãy lều đối diện, tên mặt bự vừa đi khỏi thì Võ Thần nhãy cẩng lên: “Chết rồi Phong, đệ thấy thằng đó chưa, nó vừa đẹp trai thân hình lại đẹp nữa, mặt nó cũng đẹp, trước sau gì tỷ tỷ của đệ cũng thích nó thôi.

Đệ mau nghĩ cách giúp ta đi.”
“Huynh cứ cuống, mấy thằng kiểu vậy dễ lẹo lái lắm.”
Võ Thần nở nụ cười nham hiểm, ánh mắt lóe lên hy vọng tràn trề: “Phong, đệ quả là có đôi mắt tinh tường, nó chắc chắn là thằng lẹo cái.

Nhưng lỡ nó không lẹo cái thì sao?”

Không nghe Võ Phong nói gì hắn nói dồn dập: “Phong, sao đệ không nói gì, nói đi chứ, lỡ hắn không lẹo cái thì sao?”
Võ Phong điềm tĩnh, giọng cậu cũng bình tĩnh: “Nó không lẹo cái thì mình làm nó lẹo cái, sao huynh cứ mất bình tĩnh thế nhỉ.”
Hắn ôm chầm lấy Võ Phong: “Đệ dấu yêu, ta ngưỡng mộ trí thông minh của đệ.”
Võ Phong đẩy hắn ra: “Huynh buông đệ ra đi, ôm ôm thấy tởm, theo đệ quan sát thấy cả cái lều trại này không có thấy nữ nhân nào cả, hắn chắc lâu lâu dùng việc bắt cóc nữ nhân để che mắt thôi.”
“Vậy giờ chúng ta nên làm gì?”
“Chúng ta cứ chờ thôi, đợi xem biểu hiện của hắn với Tuyết Lam tỷ như thế nào đã, đừng manh động.”
“Vậy được rồi, ta ngủ tí đây, tí tới giờ cơm tối gọi ta dậy nhé.” Hắn lăn ra giường ngủ ngon trong cái tự tin rằng Cảnh Không chính là tên lẹo cái.
- --------
Trời tối, sau khi ăn cơm xong thì hắn qua phòng Vũ Tuyết Lam, không gõ cửa hắn cứ thế xông vào, đúng lúc Vũ Tuyết Lam đang thay y phục, nàng nhanh tay vứt mớ đồ bẩn lên đầu hắn phủ mắt hắn lại rồi nàng mặc nhanh y phục vào.
“Huynh làm trò gì vậy? Sao không gõ cửa?”
Đưa tay nhặt mớ y phục trền đầu xuống, hắn cười cố khỏa lấp khung cảnh ngại ngùng: “Ta xin lỗi, ta vội quá nên…”
“Huynh có chuyện gì gấp à?”
“Chuyện không những gấp mà rất là gấp.”
“Huynh nói đi.”
“Theo ta và Phong phân tích thì tên Cảnh Không kia là một tên lẹo cái, nàng tuyệt đối đừng thích hắn nhé!”
Vũ Tuyết Lam cười: “Huynh có bị ảo giác không, ta đâu thấy hắn chỗ nào lẹo cái đâu.”
“Sao hắn để nàng thấy được, ta chỉ báo cho nàng biết trước để đừng có bị lừa trước chiêu thức của hắn, ba ngày tới đây nàng sẽ nhìn ra được dòng máu lẹo cái chảy trong người hắn thôi.

Chờ nhé! Ta về đây, nàng ngủ đi, nhớ khóa chặt cửa.”
Vũ Tuyết Lam chưa kịp nói thêm hắn nhanh rời đi, nàng nhìn theo ánh mắt có chút khó hiểu nhưng nàng không nghĩ nữa.
- ----------
Trời sáng, Võ Thần bước ra khỏi cửa với trang phục không được trọn vẹn, hắn cố để lộ ra mớ cơ bắp rắn chắc và làn da mướt mờ của hắn, cũng để lộ bờ vai vạm vỡ, khuôn ngực đầy đặn.

Nhìn hắn toát lên sự mạnh mẽ như một con thú dữ đang sẵn sàng trước một cuộc chiến giành lãnh thổ.

Theo sau là Võ Phong, cậu cầm trên tay bình gì đó, thỉnh thoảng lấy chất lỏng trong bình rắc rắc lên thân thể của Võ Thần.

Hai người đang hướng về lều của tên Cảnh Không.
“Phong, đệ thấy ta như này đủ quyến rũ hắn chưa?”

“Đệ thấy dư luôn á chứ, huynh mà vào đó có khi bị hắn ăn nuốt xương luôn ấy.

Đệ lo cho huynh quá.”
Hắn đưa tay chỉ lên ngực mình: “Nè chỗ này, rắt thêm ít nước đi, như vậy ánh sáng mới chiếu vào những giọt nước này mới khiến cơ thể ta lấp lánh quyến rũ được.”
Võ Phong rắt thêm và cái lên ngực hắn, giờ trông hắn vừa săn chắt lại vừa ướt át.

Hắn bước mạnh vào lều mà không yêu cầu thông báo.
Tên Cảnh Không ngồi chỗ ghế hắn thường ngồi, ánh mắt hắn không chớp, miệng không mở nổi lời nào.
“Thấy chưa ca, nhìn hắn thèm huynh kìa, vài giây nữa thôi thì hắn chịu không nổi rồi rượt đuổi huynh khắp lều ấy chứ, lúc đó Tuyết Lam tỷ sẽ thấy được một con thú lẹo cái sau lớp mặt đẹp trai kia.”
“Thì ta cũng đâu kiểm soát được sức hút của mình.”
Cảnh Không bước xuống, hắn cầm thêm chiếc áo khoát vội choàng cho Võ Thần, cười mỉm không để Võ Thần nhìn thấy, hắn nói giọng chân thành: “Sao huynh không nói bọn hạ nhân đưa y phục cho, sao để bản thân thiếu thốn tới mức này, thế này mất điểm lắm.

Huynh cứ mặc tạm áo của ta đi.”
“Ngươi là đang quan tâm ta chứ gì, lộ liễu thế, để xem tên lẹo cái ngươi chịu đựng được bao lâu.” Nghĩ rồi hắn hất chiếc áo khoát của Cảnh Không, vừa dùng tay xé toạt áo mình ra thả xuống sàn: “Ta cảm thấy nóng được không?”
“Xé hay lắm ca.” Võ Phong đứng gần nói nhỏ như có ý cỗ vũ hắn.
Thấy Cảnh Không không nói gì có vẻ đứng hình hắn càng tự tin hơn: “Chịu hết nổi rồi chứ gì, xem cái mặt ngơ ngác kìa.” Hắn nghĩ.
“Nè, ta nhịn huynh nãy giờ nha, huynh nóng thì đi tắm sao ở đây xé y phục làm gì? Đúng là thần kinh.” Cảnh Không dứt lời thì bỏ đi ra khỏi lều.
Võ Phong chạy lại: “Ca, chắc hắn đang xấu hổ đấy.”
“Chắc chắn rồi.

Về thôi.”
- --------
Cảnh Không đứng trước cửa phòng Vũ Tuyết Lam, đưa tay gõ nhẹ cánh cửa: “Vũ Tuyết Lam, nàng có trong đó không? Ta vào được không?”
“Được, huynh vào đi.”
Võ Thần đứng từ xa nhìn thấy Cảnh Không đi vào phòng Vũ Tuyết Lam lòng hắn như lửa đốt, ánh mắt giận giữ như muốn đốt cháy tên Cảnh Không.
“Sao ca? Giờ huynh tính sao? Chắc chúng ta nghĩ sai rồi đấy, vả lại nhìn người ta như vậy sao lẹo cái được.”
“Đệ im đi, cũng là đệ nói nó lẹo cái rồi giờ nói nó không lẹo cái, làm ta mất mặt với nó rồi.”
“Vậy mình giết không ca.”.
 
Nhặt Được Sức Mạnh Của Thần
Chương 66: 66: Đừng Để Ta Giết Hắn


“Lại nữa, hở cái là chém là giết, đệ biến thành kẻ sát nhân lúc nào thế hả? Đạo lý của đệ đâu? Lòng nhân từ của đệ đâu? Ông nội để đệ theo cản ta không phải để hối thúc ta chém chém giết giết nha.”
Võ Phong một phút tỉnh ngộ, khuôn mặt cậu lạnh lại, cậu nhận ra bản thân mình đã dần biến chất không còn là Võ Phong của ngày xưa, một Võ Phong với một bụng đạo lý nữa.
“Đệ sai rồi, đệ sẽ làm theo lời ông.”
“Được rồi, không cần trưng ra bộ mặt hối hận giả trân đó, buồn nôn, về thôi.”
“Sao về ca, ở đây canh hắn chứ, lỡ có gì còn xông vào.”
“Thì về phòng rồi canh, mắt ta còn tốt.”
Hai người trở về phòng, hắn lấy con dao khoét một lỗ rồi đưa đôi mắt mình ra trân trân nhìn về hướng lều của Vũ Tuyết Lam.

Nhìn mãi một hồi lâu, tầm nửa giờ vẫn không thấy tên Cảnh Không ra, đôi mắt hắn biến thành màu đỏ tươi, nhìn thấy ngọn lửa ghen tuông đang cháy dữ dội trong mắt hắn.
Hắn không canh nữa dứt khoát bước ra khỏi lều, bước đi như muốn dẫm đạp ai đó.

Võ Phong thấy lạ nên gọi hắn: “Ca, huynh đi đâu đó?”
“Đi giết người chứ đi đâu.”
Võ Phong chạy nhanh lại nắm tay hắn: “Đừng ca, ca thiến hắn thôi là được rồi, giữ mạng cho hắn.”
Võ Thần có chút giật mình, Võ Phong vội đính chính: “Không, đệ không có ý đó, ý đệ là đệ tin Tuyết Lam tỷ.”
“Nhưng ta không tin thằng cơ bắp đó, lỡ nó lừa nàng ấy thì sao?”
“Huynh điên hả? Đến huynh mà không lừa tỷ ấy được thì ai lừa được nữa, yên tâm đi, ở đây thôi.” Võ Phong liếc mắt về phía lều Vũ Tuyết Lam: “Hắn ra rồi kìa.”
Võ Thần phóng đi như bị ma đuổi, xông thẳng vào phòng Vũ Tuyết Lam, khiến nàng giật mình.
“Huynh lại sao nữa thế?”
“Nàng có sao không?”

“Sao là sao?”
“Thì khi nãy ta thấy tên Cảnh Không bước ra vẻ mặt vui vẻ.”
“Huynh toàn suy nghĩ gì đâu không, bọn ta chỉ nói chuyện tìm hiểu thôi.”
“Thế nàng tìm hiểu hắn tới đâu rồi, nàng tuyệt đối không được thích hắn đấy.”
“Thì thấy hắn dịu dàng, cũng nhiệt tình nữa, nói chuyện tử tế.”
— QUẢNG CÁO —
“Còn ta thì sao?”
“Huynh thì vui tính, cũng nhiệt tình, có chút lưu manh, lươn lẹo.”
“Có phải nàng đang khen ta không vậy?”
Vũ Tuyết Lam cười nhẹ: “Thôi huynh về đi, ta có hẹn với Cảnh Không đi ngắm hoa gần đây rồi.”
“Cái gì, còn cùng nhau ngắm hoa nữa.”
“Huynh thích thì cũng có thể đi cùng, à nhớ gọi Phong nữa nha, chắc đệ ấy cũng thích.”
Võ Thần không nói nữa hắn bỏ về lều trong bộ dạng tức giận.
“Phong đâu rồi, chuẩn bị đi ngắm hoa với ca.”
Võ Phong cười khẩy: “Huynh bệnh thì nghỉ ngơi đi, còn tâm trạng rủ đệ đi ngắm hoa.”
“Người ta chuẩn bị đi ngắm hoa cùng nhau kìa, chúng ta mà không đi tên Cảnh Không hốt nàng ấy ngoài cánh đồng hoa luôn đấy, ta không dám tưởng tượng nữa.”
Võ Phong cầm mớ vũ khí có sẵn trong lều: “Đi thôi ca, đệ sẵn sàng giết rồi.”
“Cái thằng điên này, lại lâm le giết người.

Bỏ xuống, đi thôi.”
---------

Trên cánh đồn hoa đỏ bạc ngàn, những cơn gió nhè nhẹ làm những cánh hoa đong đưa thêm sinh động, cánh hoa nhuộm đỏ một vùng trời, Cảnh Không cùng Vũ Tuyết Lam đừng phía trước ngắm cảnh, cùng cười cùng nói chuyện.
Võ Thần đứng phía sau nỗi căm hận sắp bung ra khỏi đầu.

Ánh mắt hắn không rời ra khỏi khuôn mặt tên Cảnh Không.
“Phong, đệ coi cái mặt đáng ghét của nó kìa, nó cười cái điệu thấy ghét chưa.” Hắn bất giác đưa hay tay lên phía trước sẵn sàng cho việc bóp cổ tên Cảnh Không, trong vô thức hắn bước dần tới tên Cảnh Không như một cái xác không hồn, hắn không ý thức được hành động của bản thân nữa.

Võ Phong nhận thấy được sự kỳ lạ cậu chạy theo kéo hắn lại: “Bình tĩnh đi ca, huynh làm cái gì vậy, muốn giết để đệ dụ Tuyết Lam tỷ đi chỗ khác trước.”
“Đệ điên hả, ta nào có muốn giết ai.”
Hắn suy nghĩ rồi cười nguy hiểm: “Được rồi, không giết được người thì mình giết cảnh.”
Vung tay hắn tạo ra một luồng khí mạnh mẽ phá nát cả một biển hoa.

Tên Cảnh Không giật mình: “Chuyện gì vậy? Sao tự nhiên có cơn gió kỳ lạ vậy?”
Vũ Tuyết Lam không nói gì, nàng nhận ra được kết quả kia là của Võ Thần gây ra.
Cảnh Không chưa kịp nói, chưa kịp làm gì thì hắn xông tới: “Nương tử, mình về thôi, ở đây gió to, nàng sẽ đổ bệnh mất.” Hắn dẫn nàng nhanh rời khỏi.

— QUẢNG CÁO —
Cảnh Không cố nói to để nàng nghe thấy: “Bữa sau ta sẽ đưa nàng đi chỗ khác hay hơn.”
Vũ Tuyết Lam cố giãy dụa ra khỏi hắn: “Huynh làm gì vậy? Thả ta ra, ta tự đi được.”
“Không được, thả nàng ra nàng chạy lại tên Cảnh Không mất.”
“Huynh nghĩ gì vậy, chỗ đó cũng đâu còn gì để ngắm, bị huynh phá nát rồi còn gì?”

“Nàng phát hiện rồi à?”
“Rõ ràng vậy mà.”
Hắn thả nàng ra, nàng tự mình về lều, hắn cũng về lều mình.

Hắn cứ đi qua đi lại không yên, ngồi xuống ghế chưa nóng mông hắn đứng dậy vẻ hùng hồn bước ra hướng cửa, bị Võ Phong gọi lại: “Huynh lại đi đâu thế?”
“Đi bóp cổ tên Cảnh Không.”
“Huynh đi đi.”
“Đệ cản ta lại đi, đây là việc của đệ mà.”
“Đệ cũng muốn hắn chết.”
Võ Thần lại ngồi chỗ giường không đi nữa, đang bực mình thì nghe tiếng Vũ Tuyết Lam: “Ta vào được không?”
“Được, nàng vào đi.”
Vũ Tuyết Lam nhìn một lượt qua hai người rồi nói: “Mai chúng ta lên đường tiếp nhé!”
“Sao? Ta có nghe nhầm không? Không phải nói là 3 ngày sao?”
“Huynh muốn ở đây 3 ngày à, vậy ở ba ngày cũng được.”
“Không không không, đi luôn bây giờ đi.”
“Ta đến chỉ để nói thế thôi, ta về đây.” Nói rồi nàng quay người rời khỏi lều.

Võ Thần vẫn bần thần, nhất thời chưa hoàn toàn tin vào điều mình vừa nghe thấy.

“Phong, dọn hành lý đi, sáng mai đi sớm.

Nhớ coi trong lều có đồ ăn hoặc thứ gì quý giá lấy được thì lấy mang theo.”
----------
Trời sáng tên Cảnh Không ra tiễn ba người, mặt hắn có chút buồn và tiếc nuối nhưng vẫn cố trưng ra sự vui vẻ nói lời tạm biệt: “Ba người lên đường bình an.” — QUẢNG CÁO —

“Ngươi cũng biết giữ mạng đấy.” Võ Thần nói.
“Cũng cảm ơn huynh nhiều lần dừng tay kịp thời, và quan trọng là ta không bao giờ ép buộc ai.” Cảnh Không nói rồi nhìn sang Vũ Tuyết Lam.
“Cảm ơn huynh những ngày qua, ta rất vui được quen biết huynh.” Vũ Tuyết Lam nói.

Nàng đưa tay vẫy chào tạm biệt Cảnh Không.
Ba người tiếp tục lên đường, ba người cứ đi như thế nửa ngày thì rẽ vào con đường rừng nhỏ theo chỉ dẫn của bản đồ, hai bên đều là cây cối um tùm, khá là tối và ẩm, nhìn vẻ rất mờ ám và nguy hiểm.
“Nương tử, nàng có giận ta chuyện phá hủy đám hoa kia không?”
“Không có, ta quên rồi.”
“Ta biết nàng chỉ thích một mình ta thôi.”
“Chắc là thế đấy.” Vũ Tuyết Lam nói nhỏ không để hắn nghe thấy.
“Ca, huynh xem lại bản đồ thử gần tới nơi chưa?”
Võ Thần lật bản đồ ra xem: “Gần rồi, ra khỏi khu rừng này là tới.”
“Xem chừng khu rừng này khó mà ra khỏi quá.” Võ Phong nói giọng có chút tuyệt vọng.
“Đệ lúc nào cũng sợ hãi, chỉ là tối hơn khu rừng bình thường thôi, đất ẩm ướt hơn tí thôi, có gì đâu mà sợ.”
“Ta nghĩ, chúng ta nên cẩn thận, nếu là vùng đất cuối cùng để bước vào Thần Tiên Cảnh thì chắc chắn sẽ có vấn đề.” Vũ Tuyết Lam nói.
“Tuyết Lam tỷ nói đúng đấy, huynh đừng có chủ quan.”
Ba người tiếp tục đi nhưng bước chậm rãi hơn, vừa đi vừa quan sát phía trước và xung quanh, càng đi vào sâu, khu rừng càng trở nên tối và lạnh, cảm giác như đang bước vào địa ngục, cây cối càng trông già cỗi, những loại cây lâu năm với rễ to và dày đặt, trên rễ lại bám đầy rong rêu.

Võ Thần tiến lên trước: “Hai người đi phía sau ta, để ta đi trước, có gì hai người cứu ta.”
Hắn vừa dứt lời thì cảm giác đôi chân hắn bị cái gì nuốt lấy không bước đi được nữa, thân thể cũng cảm giác ớn lạnh.
Hắn hốt hoảng hét lớn: “Dừng lại, đừng tiến tới đây.”
Vũ Tuyết Lam và Võ Phong giật mình dừng lại: “Có chuyện gì thế ca?”.
 
Nhặt Được Sức Mạnh Của Thần
Chương 67: 67: Đầm Lầy Ma


“Hình như ta dẫm phải đầm lầy rồi, chỗ này là một đầm lầy lớn, nhanh bẻ khúc cây, kéo ta lên đi, ta sắp chìm chết rồi.”
Vũ Tuyết Lam bình thản nhìn xuống chân hắn, mới chỉ lún có qua mắc cá chân.

Giọng nàng bình tĩnh: “Đệ nhìn đi, mới có qua mắc cá chân mà huynh ấy nói như chìm tới cổ vậy.”
“Huynh ấy là vậy đấy, để đệ đi lây khúc cây.”
Võ Thần ra khỏi chỗ bùn, hắn bình tĩnh: “Hai người giải quyết tình huống khá tốt, gặp nguy hiểm vẫn giữ được bình tĩnh, không hoảng loạn, thế là rất tốt.”.

Truyện mới cập nhật
Ba người lại ngồi chỗ gốc cây to, uống miếng nước, ăn miếng bánh, ánh mắt vô vọng nhìn về phía đầm lầy, dường như chưa có ai có bất kỳ ý tưởng nào để vượt qua cái đầm lầy gớm ghiếc kia và cũng không ai biết đầm lầy rộng bao nhiêu và sâu bao nhiêu.
“Phong, đệ đọc nhiều sách có cách gì không?”
“Đệ đọc nghe nói là trong đầm lầy thường có ma vì những oan hồn chết không được siêu thoát.”
Võ Thần cười lớn: “Đệ thôi đi, ma cỏ gì ở đây, đó là thứ duy nhất không tồn tại trên đời đấy.”
“Không phải nhiều thứ chúng ta gặp mà trước đây không hề nghĩ là nó có tồn tại sao?” Vũ Tuyết Lam nói.
Vũ Tuyết Lam dứt lời thì nàng trợn mắt lên đầy sợ hãi, phía sau lưng Võ Thần xuất hiện một bóng đen không rõ mặt mũi, nó giống như một cơ thể người được trùm một lớp vải đen.

Nàng cố thoát lời ú ớ: “Phía sau huynh, phía …phía sau.”
Đằng sau Vũ Tuyết Lam, Võ Phong như chết lặng chẳng thốt nổi lên lời nào để cảnh báo cho ca ca mình.
“Nương tử, nàng sao thế? Có gì thì nói rõ, phía sau là sao, phía sau gì kia chứ.” Vừa nói hắn vừa quay lại phía sau, hắn đơ cứng người như tượng gỗ, không nói không cử động trong 10 giây, rồi thí hắn dứt khoát vung tay bẻ cổ kẻ áo đen bí ẩn kia.
“Ma hả mày, để tao bẻ gãy cổ cho mày thành con ma không đầu.”
“Á, á, đại ca dừng lại dừng lại, ta không phải là ma.” Võ Thần dừng lại, tên vải đen kia tháo miếng vải đen xuống khỏi cơ thể, vẻ mặt hắn hí hửng: “Huynh là người đầu tiên không bị ta dọa đấy, ta là Tiểu Hắc, người canh giữ đầm lầy này.”
“Gì chứ, đầm lầy mà cũng cần canh giữ sao?”
Tiểu Hắc bước lên bờ ngồi xuống gốc cây: “Ta cũng đâu có muốn ở đây chôn vùi tuổi xuân, chỉ là nhiệm vụ thôi, việc của ta là kịp thời dọa cho người ta sợ chạy để khỏi chết trong đầm lầy, ta cũng không thích việc nhặt xác cho lắm.”
Nói rồi Tiểu Hắc đứng dậy, không để ai nói hỏi gì thêm hắn phủ miếng vải đen lên đầu rồi tạm biệt: “Thôi, ta đi đây.” Bị Võ Thần kéo lại: “Hắc đệ, làm sao đệ di chuyển được trên đầm lầy thế, chỉ bọn này vài chiêu đi.”
“Ha ha ha, đó là năng lực của thần linh ban cho, các người muốn có thì nằm mơ đi, ha ha ha.” Tiểu Hắc cứ thế lướt đi trên đầm lầy rồi dần dần biến mất.
Ba người nhìn theo Tiểu Hắc trong mắt chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng.
“Thôi xong rồi, kiểu này chúng ta chắc khó qua khỏi chỗ này quá.” Võ Thần nói.
“Võ Thần, huynh xem lại bản đồ xem có đường vòng không?” Vũ Tuyết Lam đề nghị.
“Ta xem kỹ rồi, chỉ có đường này, qua khỏi đầm lầy là cổng vào Thần Tiên Cảnh.”
“Vậy giờ đệ có ý này.”
“Ý gì đệ nói nhanh đi.” Võ Thần nói.
“Chúng ta cứ tạm thời ăn nằm ở đây trước rồi từ từ suy nghĩ.” Võ Thần tát nhẹ lên đầu Võ Phong: “Đệ cũng rãnh quá đó, hết lương thực thì ăn gì, đệ có ăn được cái mớ nhão nhão dưới đầm lầy kia không, được thì ăn hết cho đầm lầy cạn khô rồi đi bộ qua.”
“Đệ đùa tí cho vui thôi mà, huynh làm gì nóng.”
“Theo ta nghĩ thì chúng ta có thể làm một cái thuyền để chèo qua đầm lầy.

Ở đây cũng nhiều cây to chúng ta có thể làm được.” Vũ Tuyết Lam nói.
“Nương tử, nàng nói cũng có lý, nhưng làm sao chúng ta tạo thành ván mà đóng thành thuyền được.”
“Theo ta thấy thì chúng ta cứ đi qua thôi, đặt chân lên những chỗ cây to kia là qua được rồi, đừng đặt chân xuống mặt đầm lầy là được, nhìn những cây kia giống như có một con đường, nếu chúng ta đi đúng sẽ đi được hết đầm lầy.”
Võ Phong đứng dậy quan sát: “Huynh nói đúng đấy, chúng ta có thể phóng lên những gốc cây kia, nhưng nhỡ trượt ngã xuống đầm lầy thì sao?”
“Giờ chúng ta tìm sợi dây dài rồi buộc ba người lại, lần lượt đi, ai rơi thì người còn lại kéo lên là được.” Vũ Tuyết Lam nói.

“Ý nàng hay đấy, nhưng ta có ý này hay hơn, ta sẽ làm ngã hết những cây cổ thụ kia xuống tạo thành một lối đi qua đầm lầy, chúng ta cứ bước trên chúng.”
“Chọn cái này đi, huynh làm đi.” Võ Phong nói.
Võ Thần làm đổ rạp mớ cây cổ thụ trong đầm lầy để chúng đan chồng lên nhau, đợi một lát xem xét chúng có bị chìm hẳn vào đầm lầy không.
Quan sát một lúc thấy an toàn, hắn dẫn đầu, hai người kia theo sau, cứ như thế sau 2 giờ đi liên tục thoát khỏi khu rừng đầm lầy.

Tiếp tục đi vào một con đường nhỏ hai bên ngập đầy một loài hoa màu trắng.
Nhìn về cuối con đường hoa là một bức tường ánh sáng với những tia sáng đủ màu sắc dựng đứng lên chọc trời không thấy điểm cuối.
Hắn vội vàng chạy thẳng đến bức tường rồi cứ thế dùng đầu mình đâm thẳng vào, nhưng hắn bị đánh bật lại ngã vật ra một cách đáng thương.
“Cái quái quỷ gì thế?” Hắn nói lời tức giận.
Võ Phong cười khinh bỉ: “Huynh tưởng nơi đây là nơi để cho huynh dễ dàng vào hay sao? Đúng là nực cười.”
“Đệ còn nói nữa ta đập đầu đệ vào bức tường ánh sáng kia đấy.”
Về phần Vũ Tuyết Lam nàng không quan tâm mấy, nàng mãi mê ngắm những bông hoa màu trắng đẹp trong trẻo đến lạ thường, ánh sáng từ bức tường làm cho những bông hoa trở nên sặc sỡ kỳ lạ hơn.
Võ Thần không dừng lại ở đó, hắn gào lên: “Có ai không? Có ai không, có khách, có khách.”
Bức tường vẫn không có chuyển biến gì, hắn nỗ lực lần nữa: “Đừng trách ta vô tình.” Nghĩ rồi hắn dùng hết sức lực dồn vào cánh tay phải của hắn đẩy ra một luồng khí mạnh mẽ bắn thẳng vào bức tường, hắn tin rằng sẽ làm sập nó, trong ánh mắt hắn lóe lên chút tội lỗi.
Luồng khí mạnh mẽ mà hắn phát ra bị bức tường hấp thụ toàn bộ và ngay cả một gợn sóng nhỏ cũng chẳng xuất hiện nỗi trên bức tường.

Hắn quỳ xuống trước bức tường vẻ mặt tuyệt vọng, hắn là đang buông xuôi, ngay giây phút này một cánh cửa được mở ra, từ phía trong một người phụ nữ trạc tuổi mẹ hắn, trang phục thanh nhã, gương mặt phúc hậu bước ra, giọng bà nhẹ nhàng: “Võ Thần đến rồi à, vào đi con.” Bà ấy nói rồi quay lưng, cánh cửa vẫn mở.
Võ Thần vẫn chưa tin vào tai mình, hắn đưa ngón tay vào ngoái ngoái lỗ tai: “Phong, đệ có nghe thấy không, bà ấy gọi tên ta đấy.”

“Huynh không có nghe lầm đâu, bệnh ảo tưởng của huynh tái phát rồi.” Võ Phong nói vừa lắc đầu thể hiện gương mặt chán chường.
Ba người bước qua khỏi cánh cổng, bức tường ánh sáng biến mất trong tích tắc, nhìn lại phía sau không còn là cảnh vật khi nãy.

Sự hoang mang lên đến tột độ, chẳng biết đường nào để quay lại chỗ khi nãy.

Khung cảnh trước mắt hiện ra như một thiên đường kỳ ảo, ba người đang đứng trên một mảnh đất rộng lớn, với đầy những căn nhà và những thứ kỳ lạ lơ lửng bên trên.

Nhìn xa hơn nhiều mảnh đất khác lơ lửng xung quanh.

Tất cả còn lại chỉ là một sự mờ ảo không nhìn thấy, không có đường chân trời không có giới hạn nào.
“Chết mẹ rồi Phong, kiểu này thì thê tử, mỹ nữ gì nữa, vào chỗ chết rồi, ở đây mà thật sự có cô nương thì chưa kịp mở miệng chắc bị bẻ đầu hoặc bị làm cho biến mất rồi.”
“Huynh mà cũng biết sợ hả?”
“Ta nghĩ là họ để chúng ta vào thì chắc sẽ có lý do, chúng ta cứ đợi ở đây thôi.” Vũ Tuyết Lam nói..
 
Nhặt Được Sức Mạnh Của Thần
Chương 68: 68: Có Được Thê Tử


Đột nhiên Võ Phong nhìn lên các mảnh đất nhỏ xung quanh, cậu thấy quen quen, đưa tay đập đập Võ Thần: “Ca, xem phía kia kìa, sao giống nhà chúng ta quá vậy?”
“Ừ giống thật, chắc là trùng hợp thôi, chắc họ thấy địa thế chỗ đó đẹp nên mô phỏng lại sống trong đó cho vui ấy mà.”
Một tiểu cô nương xinh đẹp đột nhiên xuất hiện một cách thần kỳ khiến ba người giật mình, nàng tiến đến gần: “Ba người theo ta đến điện của chủ tiên.”
Chưa ai kịp ú ớ gì, nàng phẩy cánh tay, ba người xuất hiện ở một căn phòng khá rộng lớn được dát thứ gì đó màu vàng lấp lánh.
Võ Thần lấy tay che mắt mình lại.
“Huynh sao thế?” Võ Phong hỏi.
“Chói mắt quá.

Đệ xem có gì lấy được thì bỏ túi đi, hình như là vàng thật đấy.”
“Huynh nghĩ là lấy rồi rời khỏi được hả?”
Vũ Tuyết Lam nàng vô cùng kinh ngạc cứ nhìn ngắm xung quanh, đôi mắt cứ trợn dần lên: “Vàng thật rồi trời, nhiêu đây chắc đủ mình dùng mấy trăm đời rồi, nhưng lấy vài cục rồi mình còn sống để tiêu không nhỉ.

Ôi không muốn nghĩ tới.”
Một người phụ nữ trong y phục trắng tinh xuất hiện đột ngột, ngồi uy nghiêm trên chiếc ghế vàng được khắc phượng hoàng.

Khuôn mặt bà thanh tú, xinh đẹp đến mức bên dưới ba người không tin vào mắt mình được nữa.
“Võ Thần, con đã đến rồi thì có điều kiện gì cứ nói ra, cả trăm năm nay cũng chưa ai đến đây thế này, coi như con may mắn.

Dù gì con cũng đã giúp ta làm một vài việc có ích nên cứ nói ra điều kiện của mình đi.”
“Dạ, cho con suy nghĩ tí.”
Hắn đăm chiêu suy nghĩ: “Nếu đòi mỹ nữ thì chắc là nghiêng nước nghiêng thành đây, nhưng ở đây ai cũng là thứ dữ, mình chỉ là người phàm thì làm được gì nàng ta, chỉ ngắm không thì không ổn, mà nàng ta thoát ẩn thoát hiện thế thì mình biết đâu mà tìm.

Chi bằng mình xin một ít vật quý giá tặng cho nương tử, rồi gì nữa ta, sao chẳng nghĩ ra được gì nhỉ, à đúng rồi xin một ít phép thuật để tốc biến về nhà chứ đi bộ về chắc không nổi nữa.” Dừng suy nghĩ, hắn dõng dạc nói.
“Con đã suy nghĩ kỹ rồi, con muốn một thê tử xinh đẹp, hiền lương.”
Ánh mắt Vũ Tuyết Lam rũ xuống, nàng cố giữ lại cảm xúc trong lòng không để nó bộc lộ ra.
“Được, tí nữa sẽ cho con chọn tùy thích.” Chủ tiên phẩy tay biến mất Võ Thần.

Còn lại Võ Phong và Vũ Tuyết Lam.

“Đến lượt con rồi Võ Phong.”
Võ Phong nhanh chóng nói ra điều mình muốn mà không do dự: “Thưa chủ tiên, con mong muốn có được y thuật siêu phàm để có thể chữa bách bệnh trong thiên hạ.”
Chủ tiên cười: “Con quả là người có lòng.”
“Nếu mình có được y thuật cao mình rồi thì tiền của thiên hạ này chính là tiền của mình nhỉ, ha ha.” Võ Phong mãi mê suy nghĩ không để ý đến lời khen của chủ tiên.
Chủ tiên phẩy tay cuốn sách khá mỏng và cũ kỹ nằm trên tay Võ Phong.
“Con đọc hết cuốn này tự ắt sẽ là bậc nhân tài y thuật.”
“Đa tạ chủ tiên.

Nhưng nó mỏng thế này thì có được bao nhiêu chữ ạ?”
“Con đừng xem thường nó, nó mỏng nhưng số trang là vô tận, con chỉ cần gọi số trang hoặc bệnh muốn tìm hiểu thì nó sẽ xuất hiện.”
Chủ tiên phẩy tay Võ Phong biến mất chỉ còn lại Vũ Tuyết Lam.
“Tuyết Lam, đến con rồi.”
“Thưa chủ tiên, con chỉ xin vật quý giá có thể giúp con có nhiều ngân lượng để giúp chính con và giúp những người nghèo trong thiên hạ.”
Chủ tiên phẩy tay, trên tay nàng xuất hiện một chiếc túi nhỏ hết sức bình thường, màu sắc cũng khá cũ kỹ.

Nàng hơi hoang mang nhưng chưa vội hỏi chờ đợi lời căn dặn của chủ tiên.
“Con cho tay vào túi đi.”
Vũ Tuyết Lam nghe lời cho tay vào túi nàng hốt ra mớ bạc, rồi cho tay vào túi lần nữa lại hốt ra mớ bạc.
“Chiếc túi này có thể cho con một lần 10 lượng bạc, một ngày con sẽ có được 10 lần lấy.

Hết 10 lần con phải đợi đến ngày hôm sau.

Chỉ mình con là chủ nhân của nó, nếu là người khác thì nó chỉ là một cái túi bình thường.”
Vũ Tuyết Lam quỳ rạp xuống: “Đa tạ chủ tiên, đây là món đồ có trong mơ con cũng không thể tưởng tượng ra.”
“Đúng là không uổng cả quãng đường xa xôi mình đi.” Vũ Tuyết Lam nghĩ.
Chủ tiên phẩy tay nàng quay trở lại con đường hoa bên ngoài bức tường ánh sáng.

Nhìn thấy Võ Phong đang ngồi bệt dưới đất chăm chỉ lật lật cuốn sách đọc gì đó, nàng vội chạy lại: “Phong, đệ đang làm gì thế? Đệ đã xin được gì rồi.

À mà Võ Thần đâu?”
“Đệ xin cuốn y thuật thần kỳ này nè, cực kỳ thần kỳ luôn tỷ, sau này tỷ có bệnh cứ tìm đệ.”
“Đệ đang rủa tỷ đấy hả? À mà Võ Thần đâu?”
“Huynh ấy bận đi chọn thê tử rồi, chắc giờ đang lựa chọn nên chắc chúng ta đợi hơi lấu đấy.

Mà tỷ xin gì vậy?”
“À, tỷ chỉ xin cái túi này thôi.”
“Gì, cái túi rách này tỷ xin làm gì?”
“Nó rách nhưng đủ nuôi đệ ngàn năm đấy.” Võ Phong cầm xăm soi, nhìn ngang dọc: “Tỷ có nó quá không vậy, trông nó bình thường thế kia.”
Vũ Tuyết Lam cho tay vào lấy ra 10 lượng bạc đưa lên trước mặt Võ Phong, kết hợp với ánh sáng làm cho những thỏi bạc lấp lánh.

Võ Phong gật gù: “Tỷ quả nhiên là…”
“Tỷ cũng thấy mình vừa hên lại vừa thông minh.”
- ---------
Phía trong một điện khác Võ Thần đứng trước 20 cô nương mặc y phục đỏ, mỗi người điều có khăn trùm đầu che lấp khuôn mặt.

Chủ tiên cười dịu dàng: “Con chọn đi.”
“Con chọn nhiều có được không?”
“Con chỉ được chọn một, ta nói trước, đây đều là những cô nương lương thiện, ở nhiều bộ tộc, nhiều vùng, còn về xinh đẹp thì sẽ là khái niệm theo các vùng miền khác nhau, thực ra ta cũng không biết dung mạo của họ.

Con chọn rồi thì không thể đổi lại.”
“Là sao trời, khái niệm xinh đẹp theo nhiều vùng hả, nhìn dáng người thì ai cũng thon thả đấy nhưng lỡ sau lớp vài đỏ kia là một con mẹ đen nhẽm thì sao trời, răng hô, mắt lồi.

Ôi không giám nghĩ tới.” Nghĩ hồi lâu hắn quỳ rạp xuống sàn, vẻ mặt đáng thường, hắn cố rặn cho rơi ra một giọt lệ bi thương.

“Thưa chủ tiên, con thật ra đã có người trong lòng rồi, khi nãy con nói chỉ để chọc nàng ấy thôi.

Con đổi sang một yêu cầu khác được không ạ?”

Chủ tiên cười: “Con suy nghĩ kỹ chưa?”
“Dạ rồi!”
“Vậy con nói đi.”
“Con muốn xin một ít phép thuật, phẩy tay biến đi như vị tiểu tiên nữ kia ạ, để tiện cho việc di chuyển về nhà.”
“Con xin gì mà khôn thế.

Được rồi.” Chủ tiên phẩy tay một miếng kim loại hình chữ nhật xuất hiện trên tay hắn, ở giữa có một viên đá màu xanh lam.
“Khi con muốn biến đi thì cứ nghĩ nơi con muốn đến rồi ấn vào viên đá xanh trên đó là được.

Nhưng có được cái này thì ta phải lấy lại sức mạnh từ cánh tay phải của con, con chọn đi.”
“Sao? Chủ tiên nói sao? Đòi lại sức mạnh ư? Vậy việc con đến đây là chủ ý của người ư? Cuối cùng người chỉ muốn đòi lại sức mạnh của con, sao người có thể làm thế với con, có tí xíu sức mạnh cũng đòi lại, người sao phải làm thế? Bỏ qua không được sao?”
Chủ tiên phẩy tay một dòng nước tát thẳng vào đầu mặt Võ Thần, hắn im lặng, chủ tiên nói tiếp: “Ta cho con sức mạnh khác thì phải đổi lại, con chỉ được một thôi, làm người không nên quá tham lam.”
Khuôn mặt hắn thảm thiết như bao nhiêu mộng ước sụp đổ trong chốc lát: “Giờ sao đây, chọn cái nào đây, nếu cái miếng này thì có thể sẽ bị mất, bị rơi thì không còn sức mạnh nữa, còn giữ lại cái sức mạnh đang có này thì cuối cùng ta đến đây để làm gì? Mỹ nữ không có, phép thuật không có, vậy rốt cuộc ta là gì, chỉ là một con cờ để giúp bọn họ làm việc vặt thôi ư?”
“Sao con lại nghĩ mình là một con cờ?”
“Ủa, nghe luôn sao? Chết rồi, không được nghĩ nữa.” Võ Thần nghĩ.
Hắn nói giọng yếu ớt: “Con nghĩ kỹ rồi, sẽ giữ lại sức mạnh của mình, không lấy miếng sắt xấu xí kia nữa.”
“Ừ, vậy ta chốt đơn nhé!” Chủ tiên nói.
Hắn gật nhẹ đầu, chủ tiên phẩy tay, khắn đỏ bay tứ phía lộ ra 20 cô gái với sắc đẹp hoàn mỹ, thánh thiện, trong trẻo, thuần khiết.

Cảm xúc hắn giờ đây rơi xuống vực không đáy, hắn suy nghĩ: “Mình bị lừa rồi.

Đúng là cũng đẹp thật nhưng về lâu về dài có vẻ mình sẽ không thể kiểm soát được một vị nương tử có nhiều phép thuật.

Thôi cũng không đẹp bằng nương tử của ta.” Hắn là đang cố trấn an bản thân đỡ tiếc nuối cho lựa chọn sai lầm của mình.
“Con còn gì muốn nói không?”
“Con chọn lại thê tử được không?”
“Con không hiểu chính mình thì chẳng thể nào tìm được hạnh phúc, vì sao không dám chọn một cô nương.

Nếu lỡ xấu thì sau này con có thể lấy nhiều cô nương mà, không phải con không dám mà là con không muốn.

Vì trong lòng con đã có người mình thích.

Con không muốn cô ấy buồn.”

“Không ngờ mình lại cao cả như thế, vậy mà mình không biết, đúng là thần tiên có khác.” Võ Thần nghĩ.
Chủ tiên phẩy tay một bản đồ xuất hiện trên tay Võ Thần: “Con đi theo bản đồ này có thể gặp lại ta và lúc đó có thể tiếp tục điều con muốn có.”
“Người không ở đây nữa sao?”
“Ta ở khắp mọi nơi.”
Chủ tiên phẩy tay, Võ Thần xuất hiện ngoài bức tường ánh sáng, nhìn từ xa hắn thấy Vũ Tuyết Lam và Võ Phong, hắn điên cuồng hét lớn vừa lao tới: “Nương tử, ta quay lại rồi, nhớ nàng quá.”
Vũ Tuyết Lam đứng dậy đợi hắn, hắn chạy tới ánh mắt xúc động nhìn nàng, hắn không biết nói lời gì, nàng hỏi trước: “Thê tử của huynh đâu, chọn lâu vậy mà?”
“Làm gì có thê tử nào, chỉ có mình nàng thôi.”
“Lại xạo.” Võ Phong nói.
“Đệ im đi.” Hắn đưa cánh tay hái nhẹ mấy bông hoa tặng Vũ Tuyết Lam: “Ta chỉ có mình nàng làm thê tử thôi, nàng có nguyện ý đồng hành cùng ta đến chết không?” Hắn cố trưng ra ánh mắt long lanh như tỏ rõ sự thật lòng.
Vũ Tuyết Lam cười nhẹ cùng lúc gật nhẹ đầu.

Hắn ôm nàng lên rồi xoay tròn nhiều vòng, đẵm nát cả một vùng hoa.
Võ Phong đứng dậy: “Thôi, được rồi ca, giờ chúng ta về cách nào đây.”
Hắn lấy ra tấm bản đồ mà chủ tiên đã đưa: “Khi nãy chủ tiên đưa cho tấm bản đồ mới, chắc là đường đi ổn hơn.”
“Có chắc không thế, có khi nào ca chọn chưa được thê tử nên định lừa bọn đệ đi để chọn lại thế.”
“Đệ điên hả, ta là ai kia chứ, ta làm gì bẩn tính tới mức đó.”
Hắn tự mình suy nghĩ: “Giờ mà nói chắc nó giết mình mất, cứ tới đó đã rồi xin cái phép thuật tốc biến về, chắc nó cũng không kịp giận.

Dù gì đi cũng không lâu lắm.”
“Mà huynh xin được gì rồi?” Võ Phong hỏi.
Khuôn mặt hắn tụt cảm xúc: “Xin con mẹ gì đâu, bị người ta đòi lại sức mạnh.”
“Gì? Huynh mất sức mạnh rồi hả? Giờ thành tên phế vật rồi hả?” Võ Phong nói giọng gấp gáp.
“Đệ sao cứ nhảy trong họng ta thế, chưa nói xong, cho ta chọn phép thuật mới và sức mạnh hiện tại, nhưng ta từ chối phép thuật để giữ lại sức mạnh.”
Vũ Tuyết Lam cười: “Không sao đâu, có sức mạnh đã là rất tốt rồi, ta xin đủ tiền để sau này nuôi huynh rồi.”
“Nàng là tốt với ta nhất.”
“Chúng ta đi thôi, theo cái bản đồ mới chắc không phải qua đầm lầy nhỉ, ca ca?” Võ Phong nói trong vui vẻ.
“Ừ, lại chỗ đường nhỏ kia thì rẽ.”
Ba người tiếp tục lên đường đi theo tấm bản đồ mà Võ Thần cầm, Vũ Tuyết Lam và Võ Phong chẳng thể biết được âm mưu của Võ Thần, cũng không biết sẽ đi qua những nơi nào, sẽ gặp chuyện gì.

Nhưng chắc chắn một đều sẽ không quay lại mấy cái nơi quỷ quái đã từng đi qua.

Và sẽ chẳng sợ hãi thiếu thốn hay đói kém gì nữa..
 
Back
Top Bottom