Đam Mỹ Nhặt Được Một Chàng A

Nhặt Được Một Chàng A
Chương 40


Tên truyện: Nhặt được một chàng A

Tác giả: Nhất Mai Nữu Khấu
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 41


Tên truyện: Nhặt được một chàng A

Tác giả: Nhất Mai Nữu Khấu
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 42


Tên truyện: Nhặt được một chàng A

Tác giả: Nhất Mai Nữu Khấu
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 43


Tên truyện: Nhặt được một chàng A

Tác giả: Nhất Mai Nữu Khấu
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 44


Tên truyện: Nhặt được một chàng A

Tác giả: Nhất Mai Nữu Khấu
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 45


Tên truyện: Nhặt được một chàng A

Tác giả: Nhất Mai Nữu Khấu
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 46


Tên truyện: Nhặt được một chàng A

Tác giả: Nhất Mai Nữu Khấu
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 47


Tên truyện: Nhặt được một chàng A

Tác giả: Nhất Mai Nữu Khấu
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 48


Tên truyện: Nhặt được một chàng A

Tác giả: Nhất Mai Nữu Khấu
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 49


Tên truyện: Nhặt được một chàng A

Tác giả: Nhất Mai Nữu Khấu
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 50: 50: Phiên Ngoại Nếu Năm Ấy - Thượng


Đường Trụ hoàn toàn dựa vào ý chí của mình để làm xong bài thi này.

Vừa ra khỏi phòng thi, cậu liền hôn mê bất tỉnh.

Khi tỉnh lại, đầu Đường Trụ có hơi đau, hoàn cảnh lạ lẫm có mùi thuốc khử trùng quen thuộc.

"Tỉnh rồi?"
Một giọng nói trầm thấp từ mép giường truyền đến.

Đường Trụ còn chưa kịp trả lời, người đó đã đi đến.

Trong phòng bệnh chỉ mở một cái đèn nhỏ, Đường Trụ mơ mơ màng màng nhìn không rõ lắm, chờ anh đến gần, Đường Trụ mới nhận ra anh là người cậu gặp ở phòng tự học trước lúc thi.

Woa, quả thật rất đẹp trai.

"Anh khỏe chưa?" Đường Trụ khàn giọng hỏi.

Người đó cười một chút, giọng điệu nghe ra rất bất đắc dĩ: "Không quan tâm đến mình trước sao? Sao lại quan tâm đến anh trước vậy?"
Đường Trụ ồ một tiếng, lúc này mới hỏi: "Em bị gì vậy?"
Anh ngồi xuống mép giường, thuận tay ấn chuông gọi hộ sĩ.

"Bị anh đánh dấu tạm thời, thân thể không khỏe," Anh nói xong nhìn vào mắt Đường Trụ: "Bản thân mình có khỏe không còn không cảm giác được sao? Tại sao còn đi thi làm gì?"
Rõ ràng là lời trách cứ, vậy mà Đường Trụ cảm thấy bên trong có gì đó kỳ quái, giống như anh giận dỗi vì Đường Trụ không yêu quý bản thân mình.

Trong lòng Đường Trụ nghi ngờ, bọn họ rất thân thiết sao?
Đường Trụ ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía.

Có vẻ như đây là một phòng bệnh cao cấp, phòng rất lớn, cũng chỉ có một giường bệnh của cậu.

"Anh đưa em đến đây sao?" Đường Trụ hỏi.

Anh nói: "Bạn học khác đưa em đến đây.

"
Đường Trụ ò một tiếng: "Vậy bạn đó đâu rồi?"
"Đã đi rồi," Anh nói: "Anh đã cảm ơn cậu ta.

"
Đường Trụ gật gật đầu, hỏi: "Anh tên gì vậy?"
Anh nói: "Tạ Thời Tân, Thời trong thời gian, tân trong cũ mới (tân-cựu).

"
Đường Trụ gật đầu: "Em tên! "
Tạ Thời Tân cắt ngang cậu: "Đường Trụ.

"
"Đúng vậy, em có viết trong tờ giấy.

"
Tạ Thời Tân cười cười.

Có lẽ Đường Trụ còn choáng váng, không biết tình hình hiện tại là như thế nào, nhưng mà theo phán đoán bước đầu, phòng bệnh này là do người tên Tạ Thời Tân đây sắp xếp.

Đường Trụ: "Tạ! "
"Thời Tân.

" Anh bổ sung.

Đường Trụ phụt một cái cười ra tiếng: "Không phải em muốn gọi anh, em chỉ muốn cảm ơn anh thôi.

"

(Tạ Thời Tân: 谢时新
Cảm ơn (tạ tạ): 谢谢)
Tạ Thời Tân: "Đừng khách sáo.

"
Tạ Thời Tân nói xong câu đó, bác sĩ liền gõ cửa đi vào, rầm rập rầm rập một đám người, đến kiểm kiểm chỗ này tra tra chỗ kia, còn khe khẽ nói nhỏ, cuối cùng nói với Tạ Thời Tân mấy câu, cung cung kính kính rời đi.

Đường Trụ dùng sức nuốt khan một cái, chờ đến trong phòng bệnh chỉ còn hai người họ, Đường Trụ mới mở miệng:.

Tiên Hiệp Hay
"Đàn anh," Đường Trụ gọi Tạ Thời Tân: "Có phải em bị bệnh gì không?"
Tư thế lúc nãy kia, cũng quá dọa người rồi.

Có lẽ Tạ Thời Tân hiểu được Đường Trụ nghĩ cái gì, cười cười nói: "Chỉ là kiểm tra đơn giản thôi, em không có vấn đề gì, lát nữa anh sẽ làm thủ tục xuất viện cho em.

"
Đường Trụ nuốt một trăm vấn đề vào bụng: "Ò.

"
Tốc độ Tạ Thời Tân rất nhanh, không bao lâu đã làm xong thủ tục.

Gió đêm mùa hè rất thoải mái, thổi đến người lạnh lạnh.

Tới dưới lầu bệnh viện, Đường Trụ quay đầu nói với người bên cạnh: "Em đi trước đây, hôm nay cảm ơn anh.

"
Tạ Thời Tân: "Hôm nay người phải cảm ơn là anh mới đúng.

"
Lúc Tạ Thời Tân nói chuyện vẫn luôn cười, cho dù đây chỉ là kiểu cười khách khí xã giao, nhưng cũng cực kì đẹp.

Đường Trụ thấy anh cười như vậy, ngây người một chút, sau đó cậu thấy một chiếc xe ngừng trước mặt.

Đàn anh nãy mới nói cái gì ấy nhỉ?
"Ai nha.

" Mới nghĩ, trán Đường Trụ đã bị Tạ Thời Tân búng một cái.

Đường Trụ bịt trán nhìn Tạ Thời Tân, thấy Tạ Thời Tân mở cửa ghế sau.

"Nghĩ cái gì thế? Lên xe.

"
Đường Trụ ò một tiếng, cũng không hỏi gì, trực tiếp ngồi xuống.

Chờ khi Tạ Thời Tân cũng ngồi vào rồi, Đường Trụ mới hỏi: "Đi đâu vậy?"
Tạ Thời Tân bật cười: "Pheromone của anh sẽ khiến người ta ngốc đi sao?"
Đường Trụ: "Cái gì?"
Tạ Thời Tân: "Lúc nãy không phải đồng ý đi ăn cơm với anh à?"
Đường Trụ: "A?"
Có sao?
Tạ Thời Tân nhìn vào mắt Đường Trụ, vài giây sau lại nói: "Có, không chỉ đồng ý đi ăn cơm với anh, còn đồng ý ngày mai đi xem phim với anh, xem phim xong đến bờ sông Vân xem pháo hoa.

"
Đường Trụ không có hoài nghi gì với nội dung Tạ Thời Tân nói, nhưng cậu khó hiểu chính là: "Chúng ta đã nói nhiều câu như vậy trong thời gian ngắn như thế sao?"
Tạ Thời Tân mặt không đỏ tim không nhảy: "Ừm.

"
Đường Trụ nói: "Thôi được rồi.

"
Não Đường Trụ nói cho cậu biết chuyện này có hơi kỳ quái, nhưng cậu lại không nghĩ ra được kỳ quái ở đâu, cậu cảm thấy Tạ Thời Tân nói rất đúng, pheromone của Tạ Thời Tân quả thật làm cậu ngu đi.

Tới nhà hàng cũng đến 8 giờ tối, Đường Trụ đã sớm đói bụng.

Có lẽ trên đường đã gọi đồ ăn, mới ngồi xuống không bao lâu, đồ ăn đã được dọn lên.

Đường Trụ mặc kệ Tạ Thời Tân, tự mình ăn trước.

Ăn được một nửa, cậu mới phát hiện Tạ Thời Tân vẫn luôn phục vụ cho cậu, tôm cua trên bàn, cần bóc vỏ xử lý, tất cả đều do Tạ Thời Tân làm giúp.

Sau khi ý thức được chuyện này, Đường Trụ nuốt xuống một con tôm, sau đó cậu nhìn trên mâm Tạ Thời Tân chồng chất xác tôm cua như núi, cười với Tạ Thời Tân một cái.

"Hì hì.

"
So với anh, mâm của cậu sạch sẽ vô cùng.

"Cười gì đó?" Tạ Thời Tân hỏi cậu.

Đường Trụ lắc đầu: "Không có gì.

"
Một lát sau, Đường Trụ hỏi Tạ Thời Tân: "Sao anh lại giúp em bóc vỏ?"
Tạ Thời Tân rút giấy lau tay, đột nhiên cũng cười cười.

Sau đó anh lắc lắc đầu: "Không biết.

"
Đường Trụ sửng sốt một chút.

Tạ Thời Tân lại nói: "Thật ra cũng biết.

"
Đường Trụ: "Tại sao?"
Tạ Thời Tân nhìn vào mắt Đường Trụ: "Mới vừa biết, cũng không tính là rõ ràng lắm.

"
Mặt Đường Trụ nhăn thành một cục.

Cái gì mà lung tung rối loạn.

Tạ Thời Tân này, nhìn có vẻ cũng rất ngốc, còn không biết xấu hổ mà nói cậu.

Ăn cơm xong Tạ Thời Tân đưa cậu về ký túc xá.

Hôm nay mới thi xong, Đường Trụ rất nhàn, sau khi trở về tắm rửa một cái, chơi một ván game, cảm thấy càng lúc càng có gì đó sai sai nên vẫn ra khỏi cửa, đến phòng ký túc xá kế bên.

Thật khéo, phòng ký túc xá kế bên chỉ có một mình Triệu Miểu, cho nên mới vừa đi vào, Đường Trụ trực tiếp vào chủ đề chính.

Cậu nói về chuyện gặp Tạ Thời Tân trước.

"Cái gì? Cậu bị đánh dấu tạm thời?" Triệu Miểu không đợi Đường Trụ nói xong đã lập tức cắt ngang.

Đường Trụ xua tay: "Cái này không quan trọng.

"
Triệu Miểu kinh ngạc: "Cái này mà còn không quan trọng?"
Đường Trụ: "Thì cũng quan trọng, dù sao thì giờ tớ cũng không sao, ở bệnh viện là anh ấy chăm sóc tớ.

"
Triệu Miểu ồ một tiếng: "Nhưng hiện tại trong người cậu có pheromone của hắn đó.

"
Đường Trụ gật đầu: "Đúng vậy, tớ muốn hỏi là sẽ có ảnh hưởng gì không?"
Triệu Miểu là một người chưa từng yêu đương bao giờ, lại ra vẻ mình vô cùng có kinh nghiệm tình trường: "Đánh dấu tạm thời thì sướng một chút thoy, có thể sẽ có ảnh hưởng gì chứ, hỏi cậu sướng hay không?"
Đường Trụ cười trộm: "Sướng.

"
Triệu Miểu chỉ vào Đường Trụ: "Cậu sướng đến ngất đi luôn rồi đó.

"
Đường Trụ kinh ngạc: "Thì ra tớ sướng đến ngất đi luôn à? Tạ Thời Tân đâu có nói với tớ.

"
Triệu Miểu cười ha ha ha: "Đương nhiên không thể nói rồi, chẳng lẽ cậu muốn hắn nói cho cậu, cậu hôn mê lâu như vậy là bởi vì quá sung sướng?"
Đường Trụ tưởng tượng hình ảnh đó một chút: "Cũng có lý.

"
Triệu Miểu gật gật đầu: "Tớ thấy các cậu chắc là không ai thiếu nợ ai nữa rồi, cậu giúp hắn vượt qua kỳ dễ cảm, hắn quay đầu lại chăm sóc cậu, huề nhau.

"
Đường Trụ nói: "Cơm tối hôm nay là anh ấy mời, đến một nhà hàng rất cao cấp.

"
Triệu Miểu gật đầu: "Huề nhau huề nhau, không ai nợ ai.

"
Đường Trụ còn muốn nói gì đó, Triệu Miểu đột nhiên à một tiếng: "Đúng rồi, sắp tới đây có lẽ cậu sẽ sinh ra cảm giác ỷ lại ngắn ngủi với hắn, rất dễ bị hắn nói gì nghe nấy, tự cậu giữ mình đi! nhưng mà cũng không cần giữ mình làm gì, các cậu có lẽ sẽ không gặp lại nữa đâu.

"
Đường Trụ: "Nói ra chắc cậu không tin.

"
Triệu Miểu: "Gì?"
Đường Trụ: "Anh ấy hẹn tớ mai đi xem phim ngắm pháo hoa.

"
Triệu Miểu nhíu mày, phát hiện chuyện này cũng không đơn giản: "Hửm? Hử?"
Đường Trụ: "A.

"
"Tạ Thời Tân?" Triệu Miểu lập tức lôi máy tính ra: "Tớ muốn nhìn xem, là ai, muốn cua Đường Trụ nhà chúng ta!"
Đường Trụ khó hiểu: "Anh ấy muốn cua tớ?"
Triệu Miểu: "Bằng không đâu?"
Triệu Miểu hỏi thăm một người bạn về Tạ Thời Tân, người bạn này có biệt danh là giang hồ đại học A, ở đại học A không người nào hắn không biết.

Quả nhiên, Triệu Miểu chỉ mới nói tên, bên kia đã biết là ai.

Anh giai giang hồ: Lại có người đến hỏi thăm anh ta.

Anh giai giang hồ: Haizz, chính là một người vừa lạnh lùng vừa như kiểu người sống chớ đến gần, đang học năm tư sắp tốt nghiệp, xuất sắc đến nỗi khiến người ta phẫn nộ.

Sau đó, hai người ngồi trước máy tính, xem xét tư liệu của Tạ Thời Tân mà anh giai giang hồ gửi tới.

Giới thiệu không quá nhiều, xem qua mỗi đoạn, Đường Trụ và Triệu Miểu đều:
"Wáo.

"
"Anh ấy nhận được giải thường này luôn à.

"
"Giỏi quá đi hạng nhất đó.

"
"Á đù tiếp nhận công ty này này.

"
"Bảng điểm này trâu bò dữ.

"

!
Cuối cùng sau khi xem xong, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Đường Trụ: "Cậu còn cảm thấy anh ấy, muốn theo đuổi tớ sao?
Triệu Miểu ngẩng đầu lên: "Tại sao lại không thể? Cậu cũng rất tuấn tú rất ưu tú ok?"
Đường Trụ trề môi một cái.

"Không phải chứ," Triệu Miểu hỏi Đường Trụ: "Cậu thích hắn sao?"
Đường Trụ nghĩ nghĩ: "Tớ cảm thấy không tính là thích, không phải cậu nói tớ sẽ sinh ra cảm giác ỷ lại ngắn ngủi với anh ấy sao? Bây giờ chắc là cảm giác đó đó, tớ với anh ấy cũng đâu có thân.

"
Đường Trụ lại nói: "Cho nên tớ cảm thấy anh ấy cũng không thích tớ đâu, có lẽ, chỉ là muốn báo đáp một chút?"
Triệu Miểu ngửa đầu: "Nhất kiến chung tình không được sao? Đâu phải chưa có người từng nhất kiến chung tình với cậu, nhiều thêm một Tạ Thời Tân cũng chả có vấn đề gì.

"
Đường Trụ: "Ha ha.

"
Đường Trụ lại nói: "Sao anh giai giang hồ lại nói anh ấy người sống chớ đến gần, hôm nay anh ấy thân thiện với tớ lắm, còn bóc tôm này kia cho tớ ăn nữa.

"
Mày Triệu Miểu nhướng muốn lên trời.

Cậu ta lập tức gửi tin nhắn cho anh giai giang hồ.

Triệu Miểu: Anh cảm thấy Tạ Thời Tân có khả năng sẽ bóc tôm cho người khác không?
Anh giai giang hồ trả lời ngay lập tức: Là Omega nào đang nằm mơ?
Triệu Miểu nhún vai với Đường Trụ, cậu ta còn muốn nói gì đó, nhưng mà nhìn đến nụ cười khó hiểu trên mặt Đường Trụ.

"Á đù, cậu cười ngọt ngào như vậy làm gì?"
Đường Trụ nhéo nhéo mặt: "Có sao?"
Triệu Miểu búng tay trước mặt Đường Trụ: "Tuy rằng như thế, nhưng tớ cảm thấy cậu vẫn nên cẩn thận một chút, đừng vì người khác chỉ là khách sáo, nhưng bản thân mình lại chìm sâu vào.

"
Đường Trụ: "Ò.

"
Triệu Miểu hỏi: "Trừ ăn cơm ra, hai người còn nói gì không?"
"Không có," Nhưng Đường Trụ nghĩ nghĩ lại nói: "Có.

"
Triệu Miểu: "Nói gì?"
Đường Trụ: "Cậu hỏi như vậy tớ mới nhớ, lúc trên đường về anh ấy hỏi tới rất nhiều.

"
Triệu Miểu kích động: "Hỏi gì?"
Đường Trụ: "Hỏi chơi chơi thôi, tớ học cấp ba ở đâu, quê ở chỗ nào, bình thường nếu không đi học thì làm gì, thích ăn gì, chơi gì, này nọ.

"
Triệu Miểu: "Chậc chậc chậc.

"
Triệu Miểu: "Chậc chậc chậc chậc chậc chậc chậc chậc chậc.

"
Triệu Miểu vừa tặc lưỡi xong, di động Đường Trụ liền vang lên.

Coi có khéo không, là Tạ Thời Tân gửi tin nhắn đến.

Tạ Thời Tân: Hôm nay em uống thuốc, có lẽ sẽ buồn ngủ sớm hơn bình thường.

Tạ Thời Tân: Ngày mai anh mang bánh kem đến tìm em, thích ăn matcha hay sô cô la?
Đường Trụ: Sô cô la.

Tạ Thời Tân: Được.

Tạ Thời Tân: Ngủ sớm một chút, ngủ ngon.

Triệu Miểu làm giọng quái đản: "Đường Đường ~ Muốn ăn matcha hay sô cô la nà?"
Nụ cười của Đường Trụ sắp tràn ra khóe môi: "Làm gì đó!".
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 51: 51: Phiên Ngoại Nếu Năm Ấy - Trung


Hôm sau Đường Trụ bị điện thoại của Triệu Miểu đánh thức.

Đường Trụ mới ấn nút nhận, Triệu Miểu bên kia lập tức:
"Má ơi, cậu mau nhìn dưới lầu, nhanh lên nhanh lên!"
Đường Trụ mắt nhắm mắt mở xuống giường, bị Triệu Miểu làm ồn như vậy, theo bản năng mang dép lê vào, đi ra ngoài ngó xuống lầu.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn!
Dưới lầu, người đang nói chuyện với Tạ Thời Tân, không phải Ngô Ninh thì là ai?
"Thô sơ giản lược phỏng chừng, đã nói chuyện hơn một phút.

" Triệu Miểu bên kia tức giận bất bình: "Tạ Thời Tân này sao lại như thế? Không phải người sống chớ đến gần sao? Không phải đến đưa bánh kem cho cậu sao?"
Triệu Miểu nói xong, hai người thấy dưới lầu Tạ Thời Tân bước qua bên cạnh một bước muốn đi.

Đồng thời, Ngô Ninh cũng bước theo hướng Tạ Thời Tân, vừa lúc ngăn anh lại.

"Hay lắm, thằng lòn đó đang làm gì thế? Tớ thấy nó ngăn cản rất nhiều lần rồi.

"
Triệu Miểu không kiên nhẫn.

Thì ra là bị Ngô Ninh ngăn lại à.

"Bọn họ đang nói gì thế nhỉ?" Đường Trụ hỏi.

Triệu Miểu cười: "Cậu hỏi tớ?"
Đường Trụ cũng cười: "Tớ tự hỏi mình.

"
Hai người đều ở lầu 5, nghe thấy được mới là lạ.

Cuối cùng bên dưới cũng tan đi, bọn họ ở trên lầu ký túc xá, trong khoảng thời gian Tạ Thời Tân đi lên đây, Triệu Miểu vừa lúc có thể phổ cập cho Đường Trụ về quan hệ giữa Tạ Thời Tân và Ngô Ninh.

"Thật ra cũng chẳng có quan hệ gì, hiện tại không phải Tạ Thời Tân bắt đầu kinh doanh sao, sản nghiệp Ngô gia lớn, khó tránh có liên quan đến bên đó, Ngô Ninh là tiểu công tử, có lẽ cũng ngầm gặp qua Tạ Thời Tân vài lần rồi.

"
"Người cái gì cũng biết hôm qua nói cho tớ, Ngô Ninh cũng thích Tạ Thời Tân, tớ nói này ông xã cậu sao lại thế này, sao ai cũng thích hắn hết vậy?"
Đường Trụ cắt ngang Triệu Miểu: "Ông xã cậu.

"
Triệu Miểu: "Ha ha ha ha, công của bạn không thể đụng.

"
Đường Trụ: "! Cậu bị khùng hả.

"
Không nói đến Triệu Miểu, Đường Trụ cũng không thích Ngô Ninh.

Tuy rằng bọn họ không có giao thoa gì quá lớn, nhưng từ cuộc bỏ phiếu bầu chọn hotboy khoa không đứng đắn kia, Đường Trụ được hạng nhất, Ngô Ninh được hạng nhì, ánh mắt Ngô Ninh nhìn cậu rất quái đản.

Cũng không phải cái gì hay ho, hotboy khoa cũng đâu có thêm điểm cuối kỳ, Đường Trụ không biết cậu ta để ý như vậy làm gì.

Hơn nữa nói thật, Đường Trụ đẹp trai hơn Ngô Ninh thì sao? Cậu được hạng nhất đó rồi sao, xí.

Triệu Miểu giải tỏa nỗi bực tức xong, cửa ký túc xá truyền đến tiếng gõ cửa.

Đường Trụ khụ khụ, trước tiên chỉnh chỉnh mấy sợi tóc dựng lên vì mới thức, rồi đi súc miệng, hắng giọng một tiếng, mới đi qua mở rửa.

"Chào buổi sáng nha đàn anh.

"
Giọng Đường Trụ rất trong trẻo.

Tạ Thời Tân cười cười với Đường Trụ, đưa bánh kem trong tay qua: "Chào buổi sáng.

"
Đường Trụ nhận lấy bánh kem.

Sau đó cười cười.

Sau đó.

Hai người cứ như vậy đứng đực ở cửa.

Tạ Thời Tân bật cười: "Không mời anh vào trong ngồi một lát sao?"
Đường Trụ cũng cười cười.

Cậu không chỉ không mời anh vào, còn khép cánh cửa lại thêm một ít.

"Có hơi lộn xộn.

"
Tạ Thời Tân: "Không chê.

"
Đường Trụ vẫn lắc đầu: "Thật sự rất lộn xộn.

"
Tạ Thời Tân lộ ra vẻ mặt mất mát: "Thôi được rồi," Thậm chí anh còn lùi về sau một bước: "Anh chỉ là người xa lại.

" Sau đó anh lại mỉm cười: "Vậy nếu không có việc gì nữa! "
Đường Trụ lập tức cắt ngang: "A thôi anh vào đi vào đi.

"
Sau đó cậu mở cửa.

Tạ Thời Tân hơi hơi mỉm cười, lúc này mới đi vào.

Thật ra ký túc xá cũng không quá lộn xộn, chỉ có vài cái áo khoác treo lung tung mà thôi.

Vì nghỉ hè, bạn cùng phòng của cậu đều đã về nhà hết, bởi vì Đường Trụ còn phải thi nên mới ở lâu thêm mấy ngày.

Sau khi Tạ Thời Tân tiến vào, Đường Trụ nhanh chóng dọn dẹp một chút, sau đó kéo ghế dựa qua: "Ngồi đi.

"
Nhưng mà Tạ Thời Tân cũng không có ngồi, anh chỉ nhìn lướt qua, liền nói: "Anh thật sự có việc, lập tức phải đi ngay.

"
Đường Trụ nhỏ giọng ò một tiếng, lại lẩm bẩm nói thầm: "Vậy anh còn kêu em mời anh vào.

"
Tạ Thời Tân nắm cằm Đường Trụ: "Nói gì đó?"
Đường Trụ mím môi, giọng mơ hồ không rõ: "Không có gì.

"
Tạ Thời Tân cười đưa tay lên, tầm mắt Đường Trụ cũng ngẩng lên theo tay Tạ Thời Tân, thấy anh dường như muốn xoa đầu mình, nên đưa đầu qua.

Quả nhiên Tạ Thời Tân vỗ vỗ đầu cậu vài cái: "Buổi trưa gặp.

" Tạ Thời Tân vỗ đầu cậu còn chưa đủ, còn nựng cằm Đường Trụ thêm mấy cái: "Đưa em đi ăn ngon.

"
Đường Trụ ngơ ngác không trả lời.

Tạ Thời Tân nhìn chằm chằm vào mắt cậu: "Muốn hay không?"
Lúc này Đường Trụ mới: "Muốn.

"
Xem ra Tạ Thời Tân thật sự có việc gấp, nói đi là đi.

Nhưng mà lúc ra cửa, Đường Trụ vẫn nhịn không được hỏi anh: "Anh quen biết Ngô Ninh sao?"
Phản ứng đầu tiên của Tạ Thời Tân là: "Ai?"
Sau đó anh mới nói: "Ngô gia tiểu công tử?"
Đường Trụ gật đầu: "Đúng vậy.

"
Tạ Thời Tân: "Gặp qua vài lần, sao thế?"
Đường Trụ cũng không biết nói sao, tùy tiện nói một câu: "Em cùng ngành với cậu ta.

"
Dáng vẻ Tạ Thời Tân như chẳng hề để ý đến: "Cho nên?"
Đường Trụ cười ra tiếng: "Không có cho nên, hẹn trưa gặp lại.

"
Đường Trụ nhìn theo bóng dáng Tạ Thời Tân rời đi trên hành lang, sau đó lại chạy như bay đến cửa sổ, chờ đợi Tạ Thời Tân xuất hiện dưới lầu.

Rất nhanh, Tạ Thời Tân đã xuất hiện trong tầm mắt cậu.

Từ xa nhìn lại.

Thật là, đẹp trai quá à.

Đường Trụ đang quan sát, Tạ Thời Tân bên dưới đi đến một nửa đột nhiên ngừng lại, sau đó chính xác ngẩng đầu, đối điện với tầm mắt của Đường Trụ.

Đường Trụ trốn không kịp, mặt nóng lên, căng da đầu vẫy tay với Tạ Thời Tân.

Ây ya, lưu luyến bị người phát hiện rồi.

Sau khi Tạ Thời Tân đi rồi, Triệu Miểu lập tức lượn qua đây.

Sau đó Triệu Miểu vào thẳng chủ đề:
"Thế nào? Có phải hắn thích cậu không?"
Đường Trụ bất đắc dĩ: " Sao tớ biết được?"
Triệu Miểu sờ sờ cằm: "Tớ đã hỏi thăm, sau khi đánh dấu tạm thời, chỉ có Omega sẽ sinh ra cảm giác ỷ lại ngắn ngủi với Alpha, nhưng Alpha thì không, ông xã cậu chắc chắn đang theo đuổi cậu.

"
Đường Trụ: "! Ông xã của ai?"
Triệu Miểu cười nói: "Ông xã của cậu.

"
Đường Trụ nhéo eo Triệu Miểu, Triệu Miểu nhột đến lập tức nhảy lên giường.

Đường Trụ tiếp tục chọt cậu ta: "Ông xã của ai?"
Triệu Miểu lúc này mới nhả ra: "Không ai không ai hết, Tạ Thời Tân được chưa!"
Đường Trụ buông cậu ta ra, nghe cậu ta từ từ nói một câu: "Tốt nhất cả đời này cậu đừng có gọi hắn là ông xã nhá!"
Đường Trụ lại đứng lên, Triệu Miểu nhanh như chớp bỏ chạy.

Tạ Thời Tân tính thời gian vô cùng chuẩn, nói 11 giờ đến đón Đường Trụ, đúng 11 giờ tới gõ cửa.

Có lẽ Đường Trụ nên ăn diện một chút, hì hì.

Bởi vì Triệu Miểu nói năng lung tung, thời gian ăn cơm, Đường Trụ đều ngại nhìn thẳng mặt Tạ Thời Tân.

Không biết rốt cuộc thì anh ấy báo đáp việc mình giúp đỡ anh ấy, hay là bên trong còn có thành phần yêu thích nữa?
Thích à.

Tạ Thời Tân thích cậu?
Không thể nào đâu?
Phải hay không phải nhỉ?
Nếu không phải tại sao còn gắp đồ ăn cho cậu?
Nếu không phải tại sao còn xoa đầu cậu?
Nếu không phải tại sao còn nựng cằm cậu?
Nếu không phải tại sao còn đưa áo khoác cho cậu mặc?
Nếu không phải, tại sao còn, nắm tay cậu?
Thời gian ở bên Tạ Thời Tân qua rất nhanh, đảo mắt đã đến màn trình diễn pháo hoa buổi tối.

Mà Đường Trụ cũng không hiểu tại sao, Tạ Thời Tân nắm tay, nắm đến tự nhiên như thế.

Giống như chỉ là không chú ý một lúc, Tạ Thời Tân đã bao bàn tay cậu lại trong lòng bàn tay anh.

Không phải cái gì đáng gờm, nhưng cũng không phải chuyện nhỏ, chỉ chút này thôi, đã làm trái tim Đường Trụ đập thình thịch, tuyến thể cũng đang kích động, dường như đang nói cho cậu:
Chủ nhân chủ nhân, em có thể tỏa ra pheromone không? Chủ nhân tất nhiên nói không được, mày tém lại cho anh!
Sau đó tuyến thể lại nói:
Chủ nhân hormone của anh bùng nổ rồi, em muốn tỏa pheromone quá đi, cứu mạng!
"Sao thế?"
Giữa khoảng cách hai lần phóng pháo hoa, Tạ Thời Tân đột nhiên quay đầu hỏi Đường Trụ.

Đường Trụ sửng sốt một chút: "Hả?"

Tạ Thời Tân cười: "Anh thấy em vẫn luôn ngẩng người, không thích sao?"
Đường Trụ: "Hả? Gì cơ?"
Tạ Thời Tân hình như dừng một chút, mới nói: "Anh hỏi em thích anh sao? Em nói thích?"
Đường Trụ: "Hả?"
Giọng nói của Đường Trụ có hơi khô, cũng không biết phải nói gì tiếp.

Qua vài giây, Tạ Thời Tân cười nói: "Đùa em thôi, màn pháo hoa tiếp theo sắp phóng rồi.

"
Mấy ngày sau đó, mỗi ngày Đường Trụ đều gặp mặt Tạ Thời Tân.

Sao Tạ Thời Tân có thể có nhiều chuyện để làm thế nhỉ, hôm nay xem triển lãm này, ngày mai đến sân thi đấu kia, chơi game, đi biển, lên núi, ngắm sao, vẽ tranh, mỗi ngày đều không trùng lặp, mỗi ngày đều vô cùng nhàn nhã.

Mỗi ngày mẹ Đường Trụ đều gọi điện hỏi cậu khi nào về.

Mỗi ngày Đường Trụ đều nói dối rằng còn chưa có điểm thi.

Thật ra đã có điểm thi rồi, cậu có thể sớm trở về.

Nhưng mà.

"Tớ nghĩ là cậu thích người ta rồi.

" Triệu Miểu phải thi lại cũng không gấp gáp mà ngồi trên giường Đường Trụ, nói lời thấm thía.

Đường Trụ nằm một bên, ôm gối của mình, thấp thấp mà nói: "Ừm.

"
"Cậu cũng đừng vội vàng phủ nhận! Gì? Cậu ừm?"
Đường Trụ rất tủi thân: "Ừm," Cậu nói: "Tớ có đi tra rồi, ỷ lại của pheromone sẽ không vượt quá ba ngày, bây giờ cũng đã tám ngày rồi, tớ vẫn thích ở cạnh anh ấy.

"
Triệu Miểu: "Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.

"
Đường Trụ càng tủi thân: "Cậu nói xem anh ấy có thích tớ không hả?"
Triệu Miểu: "Hắn tuyệt đối là thích cậu! Không thích tớ sẽ trồng cây chuối gội đầu!"
Đường Trụ nghe xong không có chút gì vui vẻ: "Vậy sao?"
Tám ngày, không có tiến triển gì hết, còn đang dừng ở nắm tay.

Còn dừng ở nắm tay!
Còn khách khách sáo sáo.

Tách ra cũng không ôm một chút, rõ ràng đôi tình nhân trước mặt cách 5 mét kia còn ôm rồi hôn môi nữa.

Tạ Thời Tân cũng nhìn thấy.

Sau đó anh chỉ giơ tay nói tạm biệt với Đường Trụ.

Ôm một chút cũng không được sao, tay Đường Trụ đều chuẩn bị xong rồi, không nhìn thấy sao?
Đường Trụ kéo chăn lên, bao cả người mình vào.

Đây là mập mờ trong truyền thuyết đó sao?
Đoán không ra, không biết không dám hỏi, không dám nói.

Tạ Thời Tân anh không thể làm thêm gì đó nữa à?
Không làm thì em về nhà đây!.
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 52: 52: Phiên Ngoại Nếu Năm Ấy - Hạ


Thời gian Đường Trụ về nhà lại kéo thêm ba ngày.

Triệu Miểu lần nữa kiến nghị cậu, hù dọa hù dọa Tạ Thời Tân, trực tiếp chụp hình vé máy bay gửi cho Tạ Thời Tân, nói cậu mua vé ngày mai về nhà, đợi tới nghỉ hè xong gặp lại nhé đàn anh.

Nhưng Đường Trụ không cần.

"Lỡ anh ấy nói được thì sao đây? Nói không chừng nghe được tin tức này sẽ nhanh chóng suốt đêm đưa tớ đến sân bay.

"
Đường Trụ vừa ăn dưa hấu vừa trò chuyện với Triệu Miểu.

Triệu Miểu trợn trắng mắt: "Cậu phải tin tớ! Phàm là một người đàn ông bình thường, hắn sẽ đuổi theo ch*ch cậu đêm nay luôn.

"
Đường Trụ ngậm một họng dưa hấu không nuốt nổi: "Cậu bị điên à?"
Dưa còn chưa ăn được một nửa, điện thoại Đường Trụ đã vang lên.

Là Tạ Thời Tân gọi đến, Đường Trụ rút hai tờ khăn giấy lau lau tay, nhấn nhận cuộc gọi.

"A lô.

"
Mới vừa nói chuyện, Triệu Miểu đã sấn tới.

"Đang làm gì đó?"
Đường Trụ nói: "Ở ký túc xá ăn dưa hấu.

"
Mới nói xong, Đường Trụ liền nhìn thấy Triệu Miểu điên cuồng dùng mắt ra hiệu cho cậu, đầy miệng đều là "Về nhà, về nhà, về nhà.

"
"Dưa hấu ngọt không?" Tạ Thời Tân bên kia hỏi.

Đường Trụ: "Cũng tạm, hạt nhiều quá.

"
Tạ Thời Tân: "Chỗ anh có không hạt này, muốn ăn không?"
Đường Trụ: "Anh đang ở đâu?"
Tạ Thời Tân: "Văn phòng.

"
Đường Trụ: "Đang đi làm à, vậy mà anh còn gọi em qua đó chi?"
Tạ Thời Tân: "Em đến đây thì anh có thể lười biếng rồi, muốn đến đây không?"
Triệu Miểu vẫn còn ở bên kia "Về nhà về nhà về nhà".

Đường Trụ không nhịn được nữa, bị Triệu Miểu chọc cho cười phụt ra.

"Cười gì đó?" Tạ Thời Tân đột nhiên mẫn cảm: "Bên cạnh em có người?"
Đường Trụ: "Ừm.

"
Tạ Thời Tân: "Ai?"
Những lời này Triệu Miểu cũng nghe thấy, cậu ta lập tức kề sát vào microphone, trầm giọng nói: "Đang gọi điện thoại cho ai đó? Lấy cho anh cái khăn tắm đi.

"
Đường Trụ trừng mắt nhìn Triệu Miểu.

Không đợi cậu giải thích, Tạ Thời Tân lại hỏi: "Em đang ở cùng ai đó?"
Đường Trụ muốn nói là Triệu Miểu, nhưng Triệu Miểu lập tức bịt miệng Đường Trụ lại.

"Đường Trụ?"
Tạ Thời Tân gọi cậu.

Đường Trụ đẩy Triệu Miểu ra, nói với Tạ Thời Tân: "Là Triệu Miểu, chọc em thôi.

"
Tạ Thời Tân im lặng mấy giây, mới ừ một tiếng: "Tim muốn ngừng đập.

"
Đường Trụ: "Cái gì?"
Tạ Thời Tân cười cười: "Đến đây không?"
Triệu Miểu thúc giục thật sự gấp, đúng lúc mẹ cậu gửi đến tin nhắn wechat hỏi khi nào về nhà.

Đường Trụ khẽ cắn môi, nói với Tạ Thời Tân: "Em định mua vé máy bay ngày mai về nhà.

"
Nói xong, Đường Trụ thấy Triệu Miểu yeah một tiếng.

"Ngày mai?" Giọng Tạ Thời Tân quả nhiên cao hơn: "Sao lại gấp gáp như vậy?"
Đường Trụ: "Điểm thi đã sớm có rồi, cũng không có chuyện gì cần phải ở lại thành phố A, cho nên về nhà luôn.

"
Tạ Thời Tân hỏi Đường Trụ: "Anh không phải là một chuyện sao?"
Đường Trụ cũng hỏi Tạ Thời Tân: "Anh là chuyện gì chứ?"
Tạ Thời Tân hình như nghẹn một chút.

Sau đó anh nói: "Nghĩ xem buổi tối muốn ăn gì, bây giờ anh sẽ đi qua đón em.

"
Đường Trụ: "Bây giờ? Bây giờ mới hai giờ chiều mà?"
Tạ Thời Tân: "Bây giờ anh muốn gặp em.

"
Đường Trụ: "Ò.

"
Sau khi cúp điện thoại, Triệu Miểu ê a một tiếng ngã xuống giường Đường Trụ: "Ngon rồi ngon rồi, người này cuối cùng cũng ra tay!"
Đường Trụ cười cười ăn xong dưa: "Sao cậu lại biết?"
Triệu Miểu: "Vừa nghe cậu nói muốn về nhà đã chờ không kịp, đến nước này mà còn không làm gì đó thì tớ trồng cây chuối gội đầu.

"
Đường Trụ hì hì mấy tiếng: "Vậy sao.

"
Triệu Miểu haizz một tiếng: "Bảo cậu sớm nói với hắn cậu sắp đi về cậu lại không chịu, dây dưa cho tới bây giờ, nếu cậu chịu nói sớm một chút, con hai người cũng đã có thể mua nước tương rồi.

"

Đường Trụ: "! "
Triệu Miểu thoải mái vuốt vuốt bụng, phảng phất như Tạ Thời Tân đã làm cái gì đó: "Cũng còn được, tiến độ như này không tính là quá trễ.

"
Sau khi Triệu Miểu đi về, Đường Trụ nghiêm túc chọn quần áo mặc.

Sơ mi trắng và áo gi lê, lại chỉnh chỉnh tóc một chút.

Sau đó cậu nhìn mình trong gương.

Sau đó cậu cắn răng.

Hôm nay nếu Tạ Thời Tân không làm gì đó, cậu trở về giết Triệu Miểu luôn.

Khi xe Tạ Thời Tân chạy đến cổng trường, gửi tin nhắn cho Đường Trụ, cậu không nỡ mỗi lần đều để Tạ Thời Tân leo đến lầu 5, nên tự mình xuống trước.

Không ngờ lại đụng phải Ngô Ninh ở lầu hai.

Tại sao Ngô Ninh còn ở trường học vậy?
Chỗ này không nhịn được chọt vô một câu.

Ngô Ninh thi rớt.

Ngô Ninh nhàn nhạt liếc nhìn Đường Trụ.

Đường Trụ dùng sức không khách sáo liếc lại.

Bị khí thế của Đường Trụ làm sững sờ, đầu tiên Ngô Ninh sững sốt một chút, sau đó mới cười rộ lên.

"Cho rằng mình ghê gớm lắm à.

" Ngô Ninh nhếch môi.

Đường Trụ nhún vai: "Cũng tàm tạm, thành tích đứng đầu thôi.

"
Ngô Ninh a một tiếng: "Không phải chỉ là một kỳ thi thôi sao.

"
Đường Trụ tươi cười nói: "Mặt khác tôi cũng rất giỏi.

"
Ngô Ninh khinh thường: "Sợ là cậu không biết đến Ngô gia ở thành phố A.

"
Đường Trụ: "Thật đúng là không biết.

"
Đường Trụ nghĩ đến ngày đó Ngô Ninh chặn bước chân Tạ Thời Tân dưới lầu, cười nói: "Nhưng tôi biết Tạ gia của thành phố A.

"

Ngô Ninh như trong dự kiến mà đắc ý: "Hai nhà bọn tôi là thế gia, đàn anh Tạ Thời Tân nói không chừng còn liên hôn với tôi trong tương lai đấy.

"
Đường Trụ làm bộ sửng sốt một chút: "Vậy sao?" Sau đó cậu nói: "Tôi chưa nghe đàn anh nhắc tới bao giờ.

"
Ngô Ninh cười lạnh: "Cậu cũng thích anh ấy đúng không?"
Đường Trụ trực tiếp thừa nhận: "Đúng vậy," cậu còn nói thêm: "Từ cũng này của cậu dùng đặc biệt hay.

"
Ngô Ninh không rõ: "Có ý gì?"
Đường Trụ: "Ý là, anh ấy thích tôi, tôi cũng thích anh ấy, quả thật dùng từ cũng rất đúng.

"
Ngô Ninh nghi hoặc: "Anh ấy thích cậu?"
"Cậu có vấn đề gì sao?"
Tạ Thời Tân đột nhiên xuất hiện, mở miệng hỏi Ngô Ninh.

Đường Trụ vừa rồi còn vênh váo tự đắc, nhìn thấy Tạ Thời Tân, choáng váng cả người.

Mẹ ơi cậu mới nói gì vậy?
Tạ Thời Tân đi tới, trực tiếp đứng bên cạnh Đường Trụ, kéo Đường Trụ ra một chút, cách Ngô Ninh một khoảng, giống như không muốn dính líu gì đến Ngô Ninh, cách càng xa càng tốt.

Anh làm như không nhìn thấy Ngô Ninh mà hỏi Đường Trụ: "Sao lâu vậy mà còn chưa xuống?" Sau đó anh xoa xoa đầu Đường Trụ: "Nhóc ngốc hôm nay đẹp trai quá ta.

"
Tạ Thời Tân từng gọi cậu là nhóc ngốc, nhưng đều là ngầm gọi, bây giờ bên đây còn có một người, Đường Trụ cảm thấy mặt hơi nong nóng.

Cũng cảm thấy Tạ Thời Tân cố ý.

Mặt Ngô Ninh đã đen xì.

Tạ Thời Tân nửa diễn nửa thật mang Đường Trụ đi xuống, chờ đến khi không nhìn thấy Ngô Ninh nữa, Đường Trụ lập tức né né qua bên cạnh.

"A lúc nãy, em, chuyện đó, nói xàm.

" Đường Trụ nói đứt quãng.

Tạ Thời Tân nghe xong chỉ ừ một tiếng, lập tức đi về phía trước.

Đoạn đường kế tiếp, hai người đều im lặng.

Đường Trụ vừa chột dạ vừa sợ hãi, càng nhiều hơn là hối hận.

Cậu thật sự không nên miệng mồm nhanh nhảu nói mấy lời lung tung đó với Ngô Ninh.

Tạ Thời Tân luôn im lặng.

Tới một ngã ba, Tạ Thời Tân đột nhiên rẽ qua, đi đến một vườn hoa nhỏ xa hơn.

Đường Trụ đang đuối lý, không dám hỏi gì, chỉ biết tò tò đi theo.

Đi vào sâu một chút, đột nhiên Tạ Thời Tân dừng lại.

Đường Trụ cũng dừng lại.

"Lời nói lúc nãy là nói thật?" Tạ Thời Tân hỏi Đường Trụ.

Đường Trụ: "A, câu đó sao?"
Đường Trụ nói xong ngẩng đầu, nhìn thấy khóe mắt Tạ Thời Tân đẫm ý cười.

Đường Trụ hắng giọng, cho giọng nói thoải mái thanh tân một chút: "Nửa thật nửa giả.

"
Tạ Thời Tân: "Để anh nghiệm chứng một chút.

"
Trái tim Đường Trụ bắt đầu đập thình thịch: "Hửm?"
Tạ Thời Tân hỏi: "Anh thích em, là thật vậy chăng?"
Đường Trụ cúi đầu bật cười, nhẹ giọng nói: "Anh thích em hay không, em làm sao biết được.

"
Tạ Thời Tân nói: "Em có thể hỏi anh.

"
Đầu ngón tay Đường Trụ tê dại, cậu không dám nhìn Tạ Thời Tân: "Anh thích em sao?"
Tạ Thời Tân nâng cằm Đường Trụ, để cậu ngẩng đầu nhìn anh.

"
Ánh nắng hai giờ chiều xuyên qua bóng cây, hắt lên mặt Tạ Thời Tân, Đường Trụ nghe Tạ Thời Tân nói: "Thích.

"
Đầu Đường Trụ như muốn nổ tung, huyệt thái dương đập thình thịch.

Đường Trụ: "Ồ.

"
Tạ Thời Tân buông Đường Trụ ra, hỏi: "Câu hỏi thứ hai, em thích anh, là thật sao?"
Đường Trụ cúi đầu, cả người như đang nóng lên: "Chắc cũng là, thật sự đó.

"
Ý cười của Tạ Thời Tân càng sâu: "Vậy thêm một câu hỏi nữa nhé?"
Đường Trụ: "Dạ.

"
Tạ Thời Tân: "Làm bạn trai anh, được không?"
Đường Trụ vẫn là: "Dạ.

" Cậu khẩn trương đến cứng cả người, cả buổi mới nói thêm một chữ: "Được.

"
Tạ Thời Tân cười cười, lần này anh không nâng cằm Đường Trụ nữa, mà cúi người xuống, bắt lấy ánh mắt của Đường Trụ.

Lúc này Đường Trụ mới ngẩng lên một chút: "Làm gì vậy?"
Tạ Thời Tân cười nói: "Biết tại sao anh phải đi xa như vậy mới hỏi em không?"
Đường Trụ: "Tại sao?"
Tạ Thời Tân bước tới một bước: "Bởi vì ít người.

"
Đột nhiên Tạ Thời Tân cúi đầu, chóp mũi cọ vào chóp mũi Đường Trụ, môi cách môi chỉ còn lại 2cm.

"Ít người mới có thể làm chuyện nào đó.

"
Nói xong, Tạ Thời Tân làm chuyện nào đó ngay hiện thực.

A a a a a anh ấy hôn lên rồi!
Thật ngọt.

Thật mềm.

Đây là hôn môi trong truyền thuyết sao?
A Trụ ngủm rồi!.
 
Nhặt Được Một Chàng A
Chương 53: 53: Phiên Ngoại Đánh Dấu Chung Thân Hoàn


Video Tạ Thời Tân cầu hôn Đường Trụ còn nóng hổi, tin tức bọn họ đính hôn đã vội vàng náo nhiệt tuyên bố.

"Ôi đệt, Tạ tổng này, có người cướp Đường Đường của anh ấy hay gì ấy?"
"Không phải Đường Đường có rồi chứ?"
"Có? Quá nhanh rồi."
"U là trời tôi còn nhớ mang máng tiệc tối mấy tháng trước, hai người họ còn không quá thân thiết đâu."
"Đời người mà, cuộc sống mà."
...!
Một đám người thảo luận đằng kia, Đường Trụ mặt đen sì.

"Này, tôi còn ở đây này, các người có thể lớn tiếng hơn chút nữa không?"
Trình Minh cười trượt ghế dựa qua: "Ha ha ha ha ha, vậy cậu giải đáp giải đáp cho bọn tôi đi."
Đường Trụ: "Giải đáp cái gì?"
Trình Minh: "Cậu có rồi sao?"
Đường Trụ: "Có cái đầu ấy."
Trình Minh: "Ha ha ha ha, chuyện khác thì sao?"
Đường Trụ bất đắc dĩ: "Thế này đi, tôi làm một cái ppt nói về quá trình quen biết đến hiện tại của tôi và anh ấy, hội nghị hằng tuần vào thứ hai lấy ra triển lãm cho mọi người xem được không?"
Cả đám người nghe xong lập tức ồn ào lên: "Được đó được đó."
Đường Trụ cầm lấy di động: "Tạ tổng, đồng nghiệp trong phòng ban của em muốn nghe chuyện của chúng ta, anh xuống đây nói cho họ nghe một chút đi."
Đồng nghiệp đang uống nước sau khi nghe được phụt một tiếng phun nước ra.

Mọi người: "Đừng đừng đừng, đừng quậy."
Nhưng mà Tạ tổng của bọn họ thật sự phải đi xuống.

Buổi chiều Đường Trụ xin nghỉ, Tạ Thời Tân muốn dẫn cậu đi may tây trang, nhà thiết kế họ hẹn đã bay đến, hẹn gặp mặt vào 3 giờ chiều.

Cho nên 2 giờ rưỡi, Tạ Thời Tân đột nhiên xuất hiện trong văn phòng của Đường Trụ, làm một hàng đồng nghiệp sợ tới mức cúi đầu, không có việc gì làm cũng giả vờ như bận lắm mà đánh máy tính bùm bùm.

Bởi vì gần đây Tạ tổng thường hay xuống đây, mọi người không qua bên phòng uống nước để né tránh nữa, nếu không có vẻ như phòng ban bọn họ đặc biệt nhàn rỗi, cũng không ổn.

Tạ Thời Tân cũng giống như bình thường, lập tức đến bên Đường Trụ.

Đường Trụ đã dọn dẹp đồ xong chuẩn bị tan tầm, cầm lấy áo khoác phía sau đứng lên.

Nhưng trước khi rời đi, Đường Trụ quyết định đùa giỡn đồng nghiệp của mình một tí.

"Tạ tổng," Đường Trụ nói một cách âm dương quái khí: "Bọn họ có chuyện muốn hỏi anh."
Tạ Thời Tân cầm lấy áo khoác đang vắt trên cổ tay Đường Trụ: "Ai? Hỏi cái gì?"
Nói xong, Đường Trụ thấy tất cả đồng nghiệp của cậu đều cố gắng vùi đầu xuống, dáng vẻ như đà điểu bạn nhìn không thấy mình đâu, giống như trở lại thời học sinh bị giáo viên gọi tên.

Đường Trụ cười cười: "Không có gì, em đùa ấy mà, đi thôi."
Đường Trụ cho rằng đặt làm tây trang cũng chỉ đo số đo ba vòng đơn giản thế thôi, không ngờ quá trình còn rất rườm rà, hỏi sở thích của họ, hỏi chủ đề của buổi tiệc đính hôn và tiệc cưới, hỏi họ muốn đạt được hiệu quả thế nào...!
Gần đây trong tay Đường Trụ có một hạng mục, những việc đó đều do Tạ Thời Tân làm, cậu không biết gì cả.

Cho nên quá trình này, việc cậu có thể làm chỉ là bị Tạ Thời Tân xoay vòng vòng, làm nhóc ngốc.

Dần dần, cậu phát hiện ra Tạ Thời Tân còn rất hiểu biết, vấn đề nào cũng đều có thể trả lời được.

Giỏi thật, còn rất để tâm.

Buổi tối Tạ Thời Tân mời nhà thiết kế ăn bữa tối, trở về Đường Trụ đã rất mệt mỏi.

Tắm rửa xong, cậu lập tức leo lên giường, không muốn nhúc nhích nữa.

Tạ Thời Tân nhận cuộc gọi xong từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Đường Trụ đã bao cả người mình vào trong chăn.

Tạ Thời Tân cười cười, ôm cả người lẫn chăn vào lòng.

"Làm gì đó làm gì đó a a a," Đường Trụ không cầm chắc di động, rớt xuống giường.

"Mới mấy giờ, đã lên giường nằm rồi." Tạ Thời Tân dùng râu cọ mặt Đường Trụ.

Đường Trụ bị nhột, lập tức ủn mặt vào chăn.

"Mệt quá à, hôm qua hơn ba giờ sáng mới ngủ, buổi sáng hơn bảy giờ đã phải tỉnh dậy, anh là người sao?"
Tạ Thời Tân cười: "Trách anh sao?"
Đường Trụ càng giận: "Anh chỉ biết đưa em đến công ty còn mình thì quay về ngủ tiếp, để em đi làm công cho anh."
Tạ Thời Tân cười đến vui vẻ: "Anh bảo xin nghỉ đi, là ai không chịu?"
Đường Trụ: "Mỗi ngày đều xin nghỉ, còn muốn làm việc không? Bị đuổi thì phải làm sao?"
Tạ tổng từ trước đến nay thiết diện vô tư nói: "Ai dám đuổi việc em?"
Đường Trụ có một tâm tư nhỏ, chính là sấy tóc chỉ sấy một nửa, sau đó không nói gì mà đi cọ Tạ Thời Tân.

Mà sau khi Tạ Thời Tân nhìn thấy, nhất định sẽ bắt cậu lại sấy tóc.

Lần này cũng như vậy, sau khi hàn huyên vài câu, Tạ Thời Tân nhanh chóng phát hiện đuôi tóc của Đường Trụ còn chưa khô, anh thả Đường Trụ xuống giường, chui cả người vào chăn, lôi Đường Trụ ra, khiêng trên lưng.

Máy sấy ở phòng tắm, Tạ Thời Tân ôm cậu đến bồn rửa tay, đặt cậu ngồi lên rồi lấy máy sấy đến thổi vù vù cho cậu.

Hai chân Đường Trụ câu eo anh, người cũng mềm nhũn mà dựa vào trước ngực Tạ Thời Tân, nhân lúc tiếng máy sấy lớn như vậy, c** nh* giọng kêu: "Ông xã ơi."
Tạ Thời Tân vẫn nghe thấy được.

Biểu hiện của anh là dùng máy sấy thổi vào mặt cậu một chút.

"Hì hì." Đường Trụ nhắm mắt lại cười.

Tóc cậu vốn không quá nhiều, lại còn rất mềm, không đến vài phút đã khô.

Tạ Thời Tân lại dùng máy sấy thổi gió đùa giỡn mặt Đường Trụ một chút, mới tắt máy sấy.

"Lấy ở đâu thì trả lại chỗ đó." Đường Trụ mở tay ra, muốn Tạ Thời Tân bế cậu về giường.

Nhưng Tạ Thời Tân nói: "Anh là khiêng đến đây."
Sau đó anh lại khiêng Đường Trụ lên.

Tạ Thời Tân tắm rửa trong phòng tắm, Đường Trụ mở máy tính bảng ra xem livestream trò chơi, còn chưa xem được 5 phút đã ngủ mất.

Tạ Thời Tân đi ra cậu không biết, Tạ Thời Tân chui lên giường cậu cũng không biết.

"Nhóc heo ngốc."
Tạ Thời Tân mắng cậu, cậu cũng không biết.

Nhưng Tạ Thời Tân tắt livestream, cậu liền tỉnh lại.

"Làm gì đó?" Đường Trụ nhanh tay lẹ mắt chộp máy tính bảng lại.

Tạ Thời Tân sửng sốt một chút, mới cười rộ lên: "Thức?"
Đường Trụ lắc đầu: "Không có ngủ, em đang nghe."
Tạ Thời Tân tin cậu mới lạ, anh cướp máy tính bảng từ tay cậu, đặt lên đều giường, quá trình này, Đường Trụ chỉ ngơ ngác mà nhìn anh.

Chờ Tạ Thời Tân nằm xuống lần nữa, Đường Trụ mới hỏi: "Mấy giờ rồi."
Tạ Thời Tân: "8 giờ rưỡi sáng."
Đường Trụ bị Tạ Thời Tân chọc cười, cậu nở nụ cười: "Mới 8 giờ rưỡi sáng à."
Tạ Thời Tân: "Đúng vậy heo."
Đường Trụ: "Anh mới heo, Tạ Thời Heo."
Tạ Thời Tân: "Đường heo."
Đường Trụ: "Tạ heo heo."
Tạ Thời Tân: "Đường heo heo."
Đường Trụ: "Tạ ấu trĩ."
Tạ Thời Tân cười ra tiếng, véo mũi Đường Trụ.

"Còn muốn ngủ không?" Tạ Thời Tân hỏi.

Đường Trụ: "Bị heo đánh thức, không ngủ nữa."
Tạ Thời Tân lại hỏi: "Tỉnh táo?"
Đường Trụ: "Ừm."
Tạ Thời Tân cho Đường Trụ xem màn hình di động.

Đường Trụ hỏi: "Sao thế?"
Tạ Thời Tân nói: "Tuần trước chúng ta đánh cược, em còn nhớ không?"
Nếu nói lúc nãy chỉ tỉnh một nửa, hiện tại Đường Trụ hoàn toàn tỉnh ngủ.

Tuần trước, Tạ Thời Tân chơi bài với Đường Trụ.

Vốn chỉ là trò Mèo con câu cá đơn giản, nhưng chơi chơi, đột nhiên Tạ Thời Tân nói muốn đánh cược.

Đường Trụ lập tức gật đầu nói được, còn nói với Tạ Thời Tân phải cược lớn.

Đường Trụ để hai người ghi tiền đặt cược của mình vào hai tờ giấy, không cho đối phương nhìn đến, ván tiếp theo ai thắng thì mở tờ giấy của người đó ra, thực hiện nguyện vọng trên tờ giấy.

Lúc đó, Tạ Thời Tân thắng.

Mà anh viết chính là:
"Ngày 6 tháng 12, đánh dấu chung thân."
"Hôm nay à." Đường Trụ nhìn ngày trên di động cười rộ lên.

Tạ Thời Tân cất điện thoại đi: "Ừm."
Đường Trụ hơi khó hiểu: "Nhưng tại sao lại là hôm nay? Hôm nay là ngày đặc biệt gì sao?"
Tạ Thời Tân đột nhiên che mắt Đường Trụ lại, có hơi ngại ngùng mà nói: "Hôm nay là 100 ngày kể từ lúc anh đánh dấu thành kết với em lần đầu tiên."
Đường Trụ muốn lấy tay Tạ Thời Tân xuống, nhìn vẻ mặt của anh, nhưng Tạ Thời Tân không cho.

Khó được lúc Tạ Thời Tân nhớ rõ loại ngày sến súa này, cũng khó được lúc Tạ Thời Tân thẹn thùng, Đường Trụ có thể không kinh ngạc sao?
Có thể không muốn xem sao?
"Ha ha anh thật sự rất buồn cười đó Tạ Thời Tân!" Đường Trụ dùng sức gỡ tay Tạ Thời Tân xuống.

Nhưng Tạ Thời Tân vẫn không cho.

Anh còn tắt đèn đi.

Điều này làm Đường Trụ mới chợt nhận ra.

Chả trách nhà thiết kế kia hẹn tiếp tục công việc sau khi ăn tối xong, Tạ Thời Tân nói không rảnh.

Chả trách Tạ Thời Tân nói hủy bỏ toàn bộ các cuộc họp buổi tối.

Chả trách Tạ Thời Tân phái cấp dưới đi công tác thay anh.

Cậu còn ngây thơ cho rằng hôm nay Tạ Thời Tân trộm làm biếng đấy.

Sau khi tắt đèn, mọi thứ đều tối sầm đi, Đường Trụ không nhìn thấy gì cả.

Tạ Thời Tân bắt đầu hôn cậu.

Cuộn trong ổ chăn mà hôn, ấm áp, cũng mềm mại.

Không gian trong ổ chăn nhỏ, giọng Tạ Thời Tân cũng trở nên nặng nề.

Một nụ hôn đi qua, môi Tạ Thời Tân cọ bên tai Đường Trụ.

"Gọi đàn anh cho anh nghe chút nào."
Đường Trụ vô cùng phối hợp: "Đàn anh ơi."
"Gọi ông xã."
Đường Trụ: "Ông xã ơi."
"Gọi anh."
Đường Trụ: "Anh ơi."
Tạ Thời Tân hài lòng, lại bắt đầu hôn cậu.

Hôn một lúc lâu, Đường Trụ đột nhiên hỏi anh: "Anh biết tờ giấy của em viết gì không?"
Tạ Thời Tân dừng một chút.

Đường Trụ không nhắc thì thôi, nhắn đến Tạ Thời Tân liền hối hận.

Tạ Thời Tân: "Anh biết."
Đường Trụ kinh ngạc: "Anh biết? Anh làm sao mà biết được?" Đường Trụ a một tiếng: "Đừng nói anh đi lục thùng rác đó?"
Tạ Thời Tân phát ra âm thanh không muốn thừa nhận: "Ừm."

Đường Trụ: ""Ha ha ha ha ha ha ha ha, anh vậy mà đi lục thùng rác, anh tên đàn ông thúi này, tránh xa em một chút."
Tạ Thời Tân mới không, Tạ Thời Tân còn dùng bàn tay lục thùng rác đó s* s**ng Đường Trụ.

"Cho nên anh có cảm tưởng gì?"
Đường Trụ hỏi.

Tạ Thời Tân tỏ vẻ: "Nếu cho anh một cơ hội lần nữa, anh nhất định sẽ thua."
Đường Trụ lại cười rộ lên: "Ai bảo anh không chịu nhường em."
Đường Trụ viết cái gì? Cậu viết chính là "Ngày mai đi đăng ký kết hôn với em."
Thật ra cũng có thể đi đăng ký kết hôn sớm một chút, nhưng vì mẹ của Tạ Thời Tân, đã tính ngày đẹp cho họ, nhất định phải đến ngày 18 tháng sau, còn nói là ngày hoàng đạo cực tốt.

Đường Trụ đã suy nghĩ từ sớm, lúc cầu hôn là Tạ Thời Tân cầu, tất cả công việc cho hôn lễ cũng một tay Tạ Thời Tân chuẩn bị, vậy chuyện đăng kí kết hôn này để cậu sắp xếp đi, kết quả lại bị đoạt mất.

Như thế không được, cậu phải nghĩ cách cướp về.

Cho nên đem cái này làm tiền Đường đặt cược, như vậy Tạ Thời Tân có thể quang minh chính đại không nghe lời mẹ anh, dẫn cậu đi đăng ký kết hôn.

Kết quả?
Không có kết quả.

Thua.

Hai người lại như có như không mà hàn huyên trong chốc lát.

Sau đó dường như lại không nói nên lời nữa.

Tạ Thời Tân đã bắt đầu rồi.

Người đàn ông này kỹ thuật càng ngày càng tốt, còn biết dùng pheromone để quyến rũ cậu, thật sự khiến cậu nhịn không được.

Nhịn không được thì hưởng thụ thôi.

Lúc này đây hình như còn dài hơn tất cả những lần trong dĩ vãng, Tạ Thời Tân có vào hay không, ra hay không, vậy mà làm Đường Trụ mở miệng muốn đánh dấu.

Tạ Thời Tân tên hư hỏng này, luôn thích chọc khóc Đường Trụ, thích nghe tiếng Đường Trụ xin tha, thích xem dáng vẻ Đường Trụ cầu xin anh.

Lần này càng sâu.

Người đàn ông từng lục thùng rác quả là có khác biệt, thối lắm.

Nhưng bị đánh dấu chung thân thơm quá à.

Khi pheromone tiến vào cơ thể, Đường Trụ gọi tên anh.

Tạ Thời Tân.

Lúc này đây, cùng lúc, Đường Trụ cũng nghe thấy tiếng Tạ Thời Tân.

"Đường Trụ."
Giọng nói hai người đồng bộ, lúc Đường Trụ nói em rất thích anh, cũng nghe thấy Tạ Thời Tân nói.

"Anh yêu em."
~~~~~~~~ Toàn văn hoàn ~~~~~~~~.
 
Back
Top Dưới