Ngôn Tình Nhặt Được Bạn Trai Ở Sân Bay

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,515,432
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nhat-duoc-ban-trai-o-san-bay.jpg

Nhặt Được Bạn Trai Ở Sân Bay
Tác giả: 十六夏
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 十六夏
Dịch: Phi Hành Gia - 宇航员
- ------------------

Để ứng phó trước sự thúc giục kết hôn của mẹ, tôi thuê một người đóng vở kịch giả làm bạn trai. Ngay chính lúc cả nhà đang vui vẻ, tôi nhận được một cuộc điện thoại.

"Chị Diểu Diểu, em đã đứng ở sân bay đợi hai tiếng đồng hồ rồi. Chị ở đâu?”

Tôi phát ngốc luôn.

"Cái đó… em không phải cái người đang ngồi ở bàn ăn đây sao?"

Hmm... Đừng nói là… tôi kéo nhầm người ở sân bay đấy nhé?

Nhưng mà, đằng ấy không những không cự tuyệt, lại còn đồng ý đến nhà tôi dùng bữa?!​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhặt Được Bạn Trai Ở Sân Bay
Chương 1


1.

Trước ngày về quê đón Tết Nguyên Đán, mẹ tôi - bà Lý đã gửi “tối hậu thư” đến cho tôi: Năm nay bắt buộc phải đưa một người đàn ông về nhà.

Không còn cách nào khác, tôi đành nhờ bạn của bạn của bạn tôi, tìm giúp tôi một người bạn trai “phake”.

Sau khi tới sân bay đón bạn trai phake đưa về nhà, mẹ tôi thực sự rất hài lòng.

Người bạn trai phake đẹp trai và ngọt miệng hơn tôi tưởng tượng nhiều, đến tôi còn cảm thấy hài lòng nữa là.

Tuy nhiên, ngay khi cả nhà đang vui vẻ, tôi nhận được một cuộc điện thoại.

"Chị Diểu Diểu, em đã đứng ở sân bay đợi hai tiếng đồng hồ rồi. Chị ở đâu?”

Tôi phát ngốc luôn.

"Cái đó,... em không phải cái người đang ngồi ở bàn ăn đây sao?"

2.

Tôi thẫn thờ nhìn chàng trai ngồi ở bàn ăn đang dỗ mẹ cười tươi như hoa kia, lưng chợt lạnh toát. Ban ngày ban mặt, tôi gặp ma rồi?

Nhận ra ánh mắt của tôi, cậu nhìn về tôi, trong mắt mang đậm ý cười.

Tôi không cười nổi, vẫy tay gọi cậu: "Qua đây một lát."

Cậu ngây ra vài giây, nói với mẹ tôi một tiếng rồi theo tôi ra ngoài.

“Chị Diểu Diểu, có chuyện gì vậy?” Cậu hỏi.

Tôi cảnh giác nhìn cậu, giận dữ hỏi: "Ai là chị cậu? Mau khai thật cho tôi biết, rốt cuộc cậu là ai?"

Cậu bị tôi làm cho sửng sốt, vô tội chớp chớp mắt, nghiêm túc trả lời câu hỏi của tôi: "Giản Gia Trạch."

Giản Gia Trạch, một cái tên xa lạ.

Quan trọng hơn cả là, người bạn trai phake của tôi hoàn toàn không mang cái tên đó.

Bởi vậy, không phải là ban ngày ban mặt tôi gặp ma, mà là tôi kéo nhầm người ở sân bay rồi.

Tôi thừa nhận, tôi cũng có trách nhiệm trong chuyện này vì dù gì người nhận nhầm người cũng là tôi, nhưng…

“Tại sao cậu không sớm nói với tôi là tôi đã nhận nhầm người?” Tôi hỏi Giản Gia Trạch với giọng trách móc.

Tất nhiên tôi phải trách cậu ấy, cậu ấy cũng phải chịu một nửa trách nhiệm trong việc này.

Giản Gia Trạch hồn nhiên nói: "Em muốn nói, là chị không cho em cơ hội."

"..."

Có vẻ như đúng thế thật.

Trên đường về nhà, tôi thao thao bất tuyệt dặn dò cậu ấy, nhắc cậu ấy đừng căng thẳng gì cả, kẻo lại giấu đầu hở đuôi.

Cậu ấy cố gắng nói chuyện với tôi một vài lần, nhưng lần nào cũng bị tôi cắt ngang.

Tôi có chút chột dạ nhưng vẫn phải giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, hắng giọng hỏi lại: "Cậu biết tôi nhận nhầm người rồi mà còn theo tôi đi?"

Giản Gia Trạch nói như thật: "Dù sao thì vừa khéo em cũng không có nơi nào để đi."

Tôi không nói nên lời, ý thức an toàn của tên nhóc này quá ít ỏi rồi.

Thân là một giáo viên, tôi bắt đầu “dạy dỗ”: "Chuyện này không ổn chút nào, mẹ cậu không dạy cậu không được tùy tiện theo người lạ về nhà sao?"

Giản Gia Trạch mỉm cười, lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, có chút đáng yêu: "Em cũng đâu muốn theo chị về nhà, ai bảo chị quá xinh đẹp, em kìm lòng không được."

Tôi: "……"

Không hổ danh là người đàn ông vừa nịnh hai câu đã khiến mẹ tôi bay lên chín tầng mây, cái miệng nhỏ này của cậu ta, quả là như được bôi mật.

Nhưng tôi không phải là một tên ngốc.

Tôi thầm nghĩ, tôi đã đưa cậu về gặp bố mẹ rồi, giờ đổi người khác cũng không ổn, thôi thì đã sai phải sai cho chót, thuê tạm cậu ấy vậy.

Thế là, tôi bắt đầu hỏi thăm tình hình: “Cậu quê ở đâu, bao nhiêu tuổi rồi?"

Giản Gia Trạch cười với tôi: "Em là người Diêm Thành, 18 tuổi."

Tôi ngạc nhiên thốt lên: "Cậu mới 18 tuổi?"

Cậu ấy ăn mặc không giống học sinh cấp 3, có điều bây giờ có rất nhiều học sinh cấp 3 ăn mặc trưởng thành, cộng thêm cái khuôn mặt baby của cậu ấy nữa, nói cậu mười tám tuổi, tôi không hề nghi ngờ chút nào.

Nhưng để một học sinh trung học mười tám tuổi đóng vai bạn trai lại là một chuyện khác, tôi không thể “khốn nạ.n” thế được.

Nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của tôi, Giản Gia Trạch càng cười lớn hơn: "Em đùa chị đấy, em 23 tuổi."

Tôi bán tín bán nghi, người đàn ông này không thành thật cho lắm, làm sao tôi biết câu nào là thật câu nào là giả.

Thấy tôi không tin, Giản Gia Trạch lấy chứng minh thư kẹp trong ốp điện thoại ra đưa cho tôi.

Tôi cầm lấy chứng minh thư, đối chiếu khuôn mặt người trong ảnh với người đang đứng trước mặt tôi một hồi, cuối cùng mới tin lời cậu nói.

Giản Gia Trạch nói: "Chứng minh thư cứ tạm để chị giữ cũng được."

Tôi không nhận, tôi trả lại cho cậu, theo thói quen nghề nghiệp, tôi lại dạy dỗ thêm một lần nữa: “Sau này không được tùy tiện đưa chứng minh thư cho người lạ”.

Giản Gia Trạch mỉm cười, trả lời lưu loát: "Chúng ta không phải là bạn trai bạn gái sao? Tại sao lại biến thành người lạ rồi?"

Tôi: "……"

Tên nhóc này nhập vai cũng nhanh đấy.

3.

Tôi đưa Giản Gia Trạch ra ngoài có một tí, mẹ tôi - bà Lý liền tỏ ra không vui, nào thì hỏi tôi đã nói gì với Giản Gia Trạch, nào thì hai đứa có cãi vã gì không, cuối cùng không quên yêu cầu tôi đối xử tốt với cậu.

Tôi bất lực, chỉ biết than thở: "Mẹ ơi, mẹ và cậu ấy mới quen nhau vài tiếng, mẹ đã coi cậu ấy như con ruột của mình. Chúng ta quen nhau đã 28 năm rồi, cũng chưa từng thấy mẹ đối tốt với con như vậy đó.”

Bà Lý trước giờ vốn là một người giỏi “đội nồi” cho người khác, đặc biệt nhất là giỏi “đội nồi” cho tôi, bà lập tức nói: "Chúng ta quen nhau 28 năm rồi, con mới mang về cho mẹ một người con rể “chuẩn mực” như vậy. Nếu mẹ không đối xử tốt với cậu ấy, cậu ấy lại chạy mất thì sao? Mẹ lại phải chờ thêm 28 năm nữa? "

Tôi nói không lại bà, đành miễn cưỡng phụ họa: "À, vâng, vâng, mẹ nói đúng, mẹ và con rể “chuẩn mực” của mẹ tiếp tục bồi dưỡng tình cảm đi nhé, con đi mua nước tương đây."

Nói rồi tôi cầm điện thoại đi ra ngoài mua chai nước tương cho người bố đang bận bịu trong bếp.

Giản Gia Trạch theo sau, mỉm cười, nói với tôi: "Diểu Diểu, em đi với chị."

Phía sau lưng, không hề bất ngờ, mẹ tôi hết nước hết cái khen ngợi cậu ta hiểu chuyện, ngoan ngoãn.

Tôi hừ lạnh một tiếng, cậu quả là biết diễn kịch, đặc biệt là rất biết lấy lòng các vị trưởng bối, thêm nữa lại còn “rơi” trúng vào nhà tôi, chẳng khác nào cá gặp nước.

Tôi đang thầm cằn nhằn trong lòng thì Giản Gia Trạch chợt lên tiếng: "Em đã tốt nghiệp đại học Hạ Thành, hiện tại đang là nghiên cứu sinh của trường. Bình thường ngoài làm thí nghiệm, viết luận văn ra thì sẽ đến phòng tập thể hình, em không chơi game, sở thích của em là xem phim, thích một chị gái hơn tuổi…”

Tôi ngắt lời cậu, cảm thấy kì lạ hỏi: "Tại sao lại đột nhiên nói với tôi những điều này?"

Giản Gia Trạch: "Không phải là chị không yên tâm về em sao?"

Tôi hơi sốc trước sự thẳng thắn của cậu, không ngờ cậu không chỉ biết cách lấy lòng bậc trưởng bối, lại còn rất biết nhìn sắc mặt người khác.

Tôi bắt đầu chột dạ, không thể không nghi ngờ bản thân, biểu hiện của tôi rõ đến thế sao?

Giản Gia Trạch đột nhiên bật cười: "Cũng rõ ràng."

Ta giật mình mở to mắt nhìn cậu: "Cậu… cậu biết thuật đọc tâm?"

Giản Gia Trạch mỉm cười: "Chị viết tâm tình của chị lên trên mặt luôn rồi kìa."

"..."

Tôi lặng lẽ lấy chiếc khẩu trang trong túi ra đeo vào, che đi khuôn mặt “không hiểu chuyện” của mình.

Giản Gia Trạch cười lớn, lộ ra hai má lúm đồng tiền thật sâu: "Phó Diểu, chị đáng yêu thật đấy."

Tôi trừng mắt nhìn cậu và sửa lại cách xưng hô: "Tôi hơn cậu 5 tuổi, cậu nên gọi tôi là chị."

Giản Gia Trạch thờ ơ nhún vai: "Hiện tại chúng ta không phải là mối quan hệ bạn trai bạn gái sao?"

Tôi: "Cậu không thấy trong các bộ phim truyền hình Hàn Quốc, ngay cả khi yêu nhau, mấy cậu con trai vẫn phải một tiếng “noona”, hai tiếng “noona” đó sao."

Giản Gia Trạch "ồ" một tiếng rồi hỏi: "Vậy trong các bộ phim truyền hình Hàn Quốc, con gái gọi con trai là gì?"

Tôi: "Oppa."

Giản Gia Trạch làm vẻ không nghe rõ, lại hỏi: "Gọi là gì cơ?"

Tôi nói to: "Oppa!"

Giản Gia Trạch đáp lại bằng một nụ cười.

Tôi sững sờ trong giây lát, sau đó tôi phản ứng lại với nhận thức muộn màng: "Thằng nhóc thối này, dám bẫy chị đây!"

Tôi giơ tay định đánh cậu, Giản Gia Trạch mỉm cười tránh đi.

Hai đứa đuổi nhau, chẳng mấy chốc đã đến siêu thị.

Sống ở đây hơn 20 năm, lần đầu tiên tôi cảm thấy siêu thị gần nhà mình đến vậy.

- ---------------

Nay toi đổi gió sang tình iu chị em nha mấy bà
 
Nhặt Được Bạn Trai Ở Sân Bay
Chương 2


Hai đứa đuổi nhau, chẳng mấy chốc đã đến siêu thị.

Sống ở đây hơn 20 năm, lần đầu tiên tôi cảm thấy siêu thị gần nhà mình đến vậy.

4

Tôi “làm thân” với Giản Gia Trạch rất nhanh, có thể vì chuyện hợp đồng, cũng có thể vì cậu ấy đẹp trai.

Mối quan hệ sau này khẳng định còn “thân thiết” hơn.

Nhà tôi không có phòng dành cho khách, Giản Gia Trạch ở tạm phòng ngủ của em trai tôi, Phó Tư Viễn.

Phó Tư Viễn cũng làm việc ở Hạ Thành, nhắc đến chuyện này mới nhớ, thằng nhóc đó và Giản Gia Trạch học cùng một trường đại học.

Nghe nói năm nay thằng nhóc đó có người yêu, để có thêm thời gian âu âu yếm yếm với bạn gái, Phó Tư Viễn đặc biệt mua vé máy bay về quê chậm vài ngày.

Xét theo một khía cạnh khác, Phó Tư Viễn chính là thủ phạm gây ra tình trạng hiện tại.

Nếu không phải do nó đột ngột thông báo trong vòng bạn bè rằng nó đang yêu, k*ch th*ch đến bà Lý, thì bà Lý đã không gửi tối hậu thư đến cho tôi.

Vì vậy, ngay cả khi Phó Tư Viễn về nhà và không có chỗ nào để ngủ, đó cũng là do nó đáng đời!

Bà Lý là người thích buôn dưa lê bán dưa chuột, câu chuyện tôi đưa bạn trai về nhà ra mắt ngay lập tức được vinh hạnh xuất hiện trên vòng bạn bè của bà.

Ngày thứ hai ở nhà, chị họ tôi đã “đặc biệt” dẫn cả họ kéo đến cửa nhà tôi xem náo nhiệt.

Cháu gái họ của tôi năm nay 6 tuổi, con bé có cái miệng rất ngọt ngào, vừa nhìn thấy tôi đã gọi dì ơi dì ơi.

Tôi rất vui vẻ, nhưng khi tôi nghe thấy con bé gọi Giản Gia Trạch bằng anh, tôi liền hết vui.

“Tại sao lại gọi dì bằng dì mà lại gọi cậu ấy bằng là anh?” Tôi có chút không hài lòng.

So sánh hai cách xưng hô này khiến tôi cảm thấy mình già đi không ít.

Giản Gia Trạch ngồi xổm trước mặt cô gái nhỏ, mỉm cười sửa lại cách xưng hô của con bé: "Không phải anh, gọi chú rể."

Con bé ngây ngô hỏi: "Hai người đã kết hôn chưa?"

Giản Gia Trạch và tôi đồng thời sửng sốt.

Giản Gia Trạch vẫn là phản ứng trước tôi, cậu cười hỏi, "Kết hôn rồi mới có thể gọi “chú rể” hả?"

Con bé nghiêm túc suy nghĩ, hỏi lại: "Hai người đã hôn môi chưa?"

Giản Gia Trạch: "..."

Giọng nói của con bé không lớn, nhưng trời sinh giọng nói của mấy đứa trẻ con vô cùng trong trẻo, đứng giữa căn phòng vốn không ồn ào này, câu nói này vang lên rất rõ ràng.

Trong một khoảnh khắc, tất cả mọi người đều dừng mọi động tác, dừng cả trò chuyện, không hẹn mà đồng thời đưa mắt nhìn Giản Gia Trạch và tôi.

Người Trung Quốc có một sự ăn ý rất kỳ diệu - Họ đều thích xem náo nhiệt.

Dưới áp lực của những ánh mắt ấy, khuôn mặt “già nua” của tôi từ từ đỏ lên.

Giản Gia Trạch đột nhiên nói: "Hôn rồi."

... Mới quen nhau có mấy ngày, hôn cái rắ.m!

Tôi lườm cậu, cảnh cáo cậu không được nói linh tinh, nhưng cậu chỉ nhìn tôi cười cười.

Cháu gái tôi muốn tiếp tục hỏi thêm nhưng lại bị chị họ tôi đã nhanh chóng lấy tay che miệng lại - một hành động đã quá muộn màng: “Trẻ con không được nói linh tinh.”

Nói rồi lại quay sang xin lỗi tôi một cách quá quá muộn màng.

Nếu chị ấy không dùng cái ánh mắt đầy mờ ám đó nhìn tôi và Giản Gia Trạch, có lẽ tôi sẽ chấp nhận lời xin lỗi của chị ấy.

Mọi người tiếp tục làm việc của riêng mình, như thể không có chuyện gì xảy ra, nhưng ánh mắt của họ lại mơ mơ hồ hồ dính vào tôi và Giản Gia Trạch hết lần này đến lần khác, khiến tôi không khác gì như đang ngồi trên đống lửa.

Tôi kéo Giản Gia Trạch vào phòng ngủ.

Vừa đóng sập cửa, tôi liền trách móc: "Cơm có thể ăn đại, nhưng nói không thể nói bừa. Sao cậu có thể nói là chúng ta đã hôn nhau?"

Giản Gia Trạch ngây thơ nói: "Nếu em nói chưa từng hôn thì không phải sẽ đáng ngờ hơn sao?"

Tôi hơi sốc, có điều nghĩ kĩ lại, tôi đã đưa bạn trai về nhà ra mắt, nếu nói chưa từng hôn cậu thì chắc chắn sẽ khiến cả nhà nghi ngờ.

Chỉ là... loại chuyện này thường chỉ có thể ngầm hiểu chứ không nên nói ra, tự nhiên lại thừa nhận đã hôn trước mặt cả nhà… xấu hổ chớt mất!

Mặt tôi đột nhiên nóng ran, tôi tự hỏi không biết liệu có phải do hôm nay mình mặc nhiều quá không.

Liếc mắt nhìn thấy chàng trai bên cạnh đang cười, tôi trừng mắt hỏi: “Cười cái gì?"

Giản Gia Trạch chỉ vào mặt tôi cười nói: "Mặt chị đỏ quá."

Tôi vô thức phản bác: "Do tôi nóng quá!"

Ý cười trên môi Giản Gia Trạch càng đậm, cậu thẳng thừng hỏi tôi: "Phó Diểu, chị chưa từng hôn à?"

Mặt càng nóng hơn, tôi tức giận nói: "Nực cười! Tôi đã 28 tuổi rồi vẫn còn chưa hôn, có khả năng không?"

Giản Gia Trạch sờ cằm, nghiêm nghị nói: "Dựa vào mức độ đỏ mặt của chị, đúng là có khả năng."

Tôi: "……"

5.

Tôi quả thực chưa từng hôn.

Độc thân từ trong trứng tới giờ, tôi hôn được ai? Hôn trong mơ hay gì?

Nhưng tôi tuyệt đối không thể nói chuyện này cho Giản Gia Trạch biết, thế là tôi trợn mắt một cái: "Chuyện của mỹ nữ, cậu bớt quản đi!"

Giản Gia Trạch cười như được mùa, để lộ hai lúm đồng tiền sâu.

Không thể phủ nhận rằng Giản Gia Trạch cười lên nhìn rất đẹp trai, nụ cười ấy có thể khiến cho bao thiếu nữ xao xuyến rộn ràng, mà trước giờ tôi luôn tự cho mình cái danh "thiếu nữ" đó.

Nhưng với tình hình hiện tại, tôi xin phép không nhận cái danh này, cũng sẽ không vì nụ cười ấy mà rung động.

Tôi dồn sự chú ý vào đôi môi đang nở nụ cười, cảnh cáo: "Hôm nay không được nói chuyện với tôi!"

Giản Gia Trạch vô tội chớp mắt: "Tại sao?"

Tôi tức giận đáp: "Không muốn để ý đến cậu."

"..." Giản Gia Trạch ngây ra một lúc, sau đó vừa cười nhẹ vừa gật đầu: "Được."

Giản Gia Trạch quả thật không nói chuyện với tôi cả một ngày.

—----

Đến đêm, không biết tại sao, một đứa con gái vừa đặt mình xuống giường vài giây liền không biết trời đất như tôi, vậy mà lại mất ngủ.

Nằm trên giường lật qua lật lại, tôi không tài nào ngủ được.

Vừa nhắm mắt một cái là trong đầu hiện lên hình ảnh Giản Gia Trạch đang mỉm cười.

Cậu thật sự rất thích cười, như thể biết rằng mình cười lên rất đẹp trai, cho nên lúc nào nhìn tôi cũng nở nụ cười.

Nếu như không phải hôm qua chúng tôi mới quen nhau, tôi còn nghĩ là cậu thích tôi nữa ấy chứ.

Nằm thêm nửa tiếng, tôi vẫn không ngủ được, bụng bắt đầu sôi sục.

Tôi bất lực ngồi dậy, đứng lên khoác áo khoác mỏng, quyết định đi đến phòng khách tìm đồ ăn.

Tôi đi thật khẽ đến phòng khách, thuận tay lấy mấy gói đồ ăn vặt, vừa tắt đèn, tôi vô thức chuyển tầm mắt đến phòng của Phó Tư Viễn.

Vừa nãy bật đèn nên không để ý, bây giờ tắt đèn rồi mới phát hiện, phòng của Phó Tư Viễn vẫn đang sáng đèn.

Lúc rời khỏi giường tôi hay có thói quen xem đồng hồ. Bây giờ đã là hai giờ sáng, sao cậu vẫn chưa ngủ?

Lẽ nào, cậu cũng mất ngủ?

Tôi vừa nghĩ vậy, lại định thần lại, cậu mất ngủ thì liên quan gì đến tôi?

Vừa định bước về phòng, Giản Gia Trạch đột nhiên đẩy cửa bước ra. Cậu đứng trước cửa, nhìn đống đồ ăn vặt trên tay tôi, nhất thời ngây người.

Mà đập vào mắt tôi, là gói thuốc mà cậu đang cầm trong tay.

Tôi và cậu gần như đồng thanh.

Tôi: "Cậu còn hút thuốc?"

Cậu: "Muộn thế này rồi còn chưa ngủ?"

Giản Gia Trạch đơ ra vài giây, giấu tay cầm bao thuốc ra đằng sau, nhìn y như tên nhóc bị bắt quả tang làm chuyện xấu, nét mặt có chút thiếu tự nhiên.

Cái nét chột dạ này giống y hệt mấy đứa học sinh hút thuốc bị tôi bắt được, ngay cả phản ứng cũng như hai giọt nước.

Thân là một giáo viên, bệnh nghề nghiệp của tôi lại tái phát.

Thế là, tôi đi cái dáng đi của cô chủ nhiệm đến trước mặt cậu, chìa tay ra, tỏ ý muốn cậu giao bao thuốc lá.

Có điều gạo nấu thành cơm, tôi làm xong mới phản ứng lại, cậu đã là người trưởng thành rồi, tôi quản cậu cái gì, việc này cũng chẳng liên quan gì đến tôi? Cậu không cần tôi quản đâu nhỉ?

Tôi nhất thời cảm thấy ngượng ngùng. Thế mà, Giản Gia Trạch lại ngoan ngoãn đặt bao thuốc lá vào tay tôi, thậm chí cậu còn xin lỗi: "Xin lỗi, những lúc tâm trạng em không tốt sẽ hút một chút."

Lần này tôi ngơ luôn rồi, cậu ấy vậy mà lại nghe lời giao bao thuốc cho tôi.

Đừng nói là coi tôi như cô giáo đấy nha?

Tôi vờ bình tĩnh, hỏi: "Cho nên hiện tại tâm trạng cậu không tốt?"

Nếu cậu đã nghe lời như vậy, người làm giáo viên như tôi quan tâm cậu một chút cũng là chuyện nên làm phải không.

"Vừa nãy có một chút." Giản Gia Trạch cúi đầu nhìn tôi, lại để lộ nụ cười khiến người ta rung động: "Nhưng mà bây giờ nhìn thấy chị, tâm trạng liền tốt lên nhiều rồi."

Tôi ngây người, mặt bắt đầu nóng lên.

Lại cười! Lại còn cười! Sợ chị đây không rung động mà còn cười!

Tôi nhanh chóng bình tĩnh lại, "hừm" một tiếng, nhướng mày: "Ngày mai bảo mẹ tôi lúc nấu ăn không phải cho dầu nữa."

Giản Gia Trạch mơ mơ hồ hồ: "Tại sao?"

Tôi: "Bởi vì cậu làm chị đây ngấy đủ rồi."

6.

Giản Gia Trạch đơ ra chừng mười mấy giây.

Tôi vốn tưởng cậu sẽ tức giận, nào ngờ cậu lại cười, cười đến nỗi hai bả vai run lên.

Tôi vừa định bảo cậu không được cười, liền nghe thấy phòng bố mẹ tôi phát ra tiếng động, có vẻ như sắp mở cửa bước ra.

Tôi giật mình, ban ngày mới thừa nhận chuyện hai đứa tôi từng hôn thôi mà đã đủ “vinh dự” được trở thành tâm điểm của các dì các mẹ rồi, bây giờ đêm hôm, nếu để bố mẹ tôi nhìn thấy tôi đứng trước cửa phòng Giản Gia Trạch, không biết còn bị hiểu lầm đến mức nào nữa.

Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cơ thể vẫn là phản ứng nhanh hơn bộ não. Nhanh như chớp, tôi đẩy Giản Gia Trạch vào phòng, đưa tay đóng cửa lại, rồi ấn nút công tắc tắt điện đi. Cả căn phòng chìm trong bóng tối.

"Phó Diểu?" Trong đêm tối, Giản Gia Trạch khẽ lên tiếng gọi tôi

Lúc này tôi mới ý thức được tay tôi đang muốn bịt miệng cậu ấy, nhưng mà tối om, tay tôi đang chơi vơi đặt trên cằm cậu 🙂

Cậu nhịn cười, cả người run lên.

Tôi hừ một tiếng, nhẹ giọng cảnh cáo: "Đừng phát ra tiếng, nếu bị mẹ tôi bắt quả tang hai chúng ta đêm hôm không ngủ còn nói chuyện nhân sinh, bà chắc chắn sẽ hiểu lầm, đến lúc đó lại càm ràm với tôi."

Giản Gia Trạch nói nhỏ: "Thật ra em khá thích nghe dì càm ràm."

Tôi không hiểu: "Sở thích của cậu quả là đặc biệt."

Giản Gia Trạch lại cười.

Mắt tôi dần dần thích nghi được với bóng tối, rèm không kéo, ánh trăng bên ngoài cửa sổ lọt vào, tôi lờ mờ thấy thân ảnh cao gầy của cậu.

Tôi hơi ngẩng đầu, mượn chút ánh sáng của ánh trăng, tôi nhìn thấy đôi môi cậu.

Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi chợt nghĩ đến chuyện hồi sáng cậu hỏi tôi, phải không tôi chưa từng hôn bao giờ.

Tôi không những chưa hôn bao giờ, còn chưa bao giờ nhìn thấy môi của đàn ông ở khoảng cách gần như thế này.

Môi của cậu rất đẹp, nhìn có vẻ rất mềm.

Tôi bất giác c*n m** d***, trong lòng trào lên một cảm giác hồi hộp và kích động, song tôi vẫn giữ lại một tia lí trí cuối cùng.

Hai bên tai tôi như văng vẳng tiếng của ác ma và thiên sứ. Bên nào cũng muốn thuyết phục được tôi.

Tiểu ác ma: "Nhịn cái gì bà? Hôn đi! Thời tới rồi, tró mới không hôn!"

Tiểu thiên sứ: "Đừng nhất thời xúc động! Hai người chỉ là cặp đôi phake mà thôi, không chừng bà sẽ bị quấy rối đó!"

Tiểu ác ma và tiểu thiên sứ bắt đầu cãi nhau inh ỏi.

Ngay lúc tôi đang rối như tơ vò, Giản Gia Trạch đột nhiên chậm rãi khom người.

Cả người tôi đơ như khúc gỗ, hai mắt mở to.

Cậu... cậu thế này là cũng muốn hôn tôi?

Bộ não linh hoạt hàng ngày của tôi giờ đây chỉ còn một mảng trống rỗng. Tôi nghe theo bản năng nhắm chặt mắt lại.

Đúng lúc này, Giản Gia Trạch ghé vào tai tôi.

"Phó Diểu, chị giẫm lên chân em rồi."

Tôi: "..."

Tôi lập tức rút chân ra, nói một tiếng xin lỗi.

Giản Gia Trạch nhướng mày, hỏi: "Chị vừa nãy là muốn hôn em?"

Cậu đã nhìn thấu tôi rồi, lại còn thẳng thắn nói hẳn ra như vậy. 🙂

Dù mặt đã đỏ ửng, tôi mặt dày giả vờ bình tĩnh, cứng miệng phủ nhận: "Tôi không hề có ý nghĩ đó."

Giản Gia Trạch mỉm cười, nói: "Em thì có."

Tôi ngây người, bất giác cúi đầu, chuyển tầm nhìn xuống dưới.

Vẫn còn chưa nhìn rõ cái gì cả, Giản Gia Trạch đã đưa tay ra che mắt tôi lại.

Cậu cười thành tiếng, ngữ điệu có chút châm biếm: "Vậy chị cũng không cần nhìn lộ liễu như vậy."

"...."

Tôi vừa mới ý thức được mình lại vừa làm ra một chuyện đáng chếc.

Nghe thấy tiếng mẹ tôi đóng cửa phòng, tôi đẩy cậu ra, đỏ mặt chuồn trước.
 
Nhặt Được Bạn Trai Ở Sân Bay
Chương 3


Cậu cười thành tiếng, ngữ điệu có chút châm biếm: "Vậy chị cũng không cần nhìn lộ liễu như vậy."

"...."

Tôi vừa mới ý thức được mình lại vừa làm ra một chuyện đáng chếc.

Nghe thấy tiếng mẹ tôi đóng cửa phòng, tôi đẩy cậu ra, đỏ mặt chuồn trước.

7.

Sau đêm hôm đó, tôi cảm thấy bản thân không để đối diện thẳng với Giản Gia Trạch được nữa.

Cậu vẫn hệt như lúc trước, hễ nhìn thấy tôi liền cười, trái lại, tôi lại không ngừng thiếu tự nhiên đến độ đỏ mặt.

Chắc chắn là do sự ngại ngùng đêm hôm đó, mới khiến tôi ra nông nỗi này.

Ngày Phó Tư Viễn về, bà Lý truyền lệnh cho tôi ra sân bay đón nó.

Bây giờ là thời điểm mọi người đổ xô về nhà, không dễ gọi xe cho lắm.

Giản Gia Trạch đề nghị đi cùng tôi, dù sao cậu biết lái xe, tôi cũng vui vẻ đồng ý, an tâm ngồi ở ghế lái phụ.

Trên đường đi, hai chúng tôi không nói gì, không khí trong xe cực kì yên tĩnh, yên tĩnh đến độ trí tưởng tượng của tôi bắt đầu bay cao bay xa.

Thế là tôi bắt đầu tìm chủ đề nói chuyện với cậu, cố cắt đi những dòng suy nghĩ lung tung kia.

Tôi nhắc đến Phó Tư Viễn: “Em trai tôi cũng tốt nghiệp đại học Hạ Thành đấy, cũng học chuyên ngành như cậu, chắc là lớn hơn cậu hai khóa.”

Giản Gia Trạch cười đáp: “Em học vượt, cùng khóa với anh ấy.”

Cậu nói chắc nịch, y như quen biết Phó Tư Viễn vậy.

Tôi nghi hoặc hỏi: “Cậu chắc chắn?”

Giản Gia Trạch chỉ cười không đáp.

Tôi không hiểu nụ cười của cậu có ý gì, cho đến khi tới sân bay, nhìn thấy phản ứng của Phó Tư Viễn khi gặp Giản Gia Trạch, tôi mới láng máng hiểu ra.

Phó Tư Viễn ngạc nhiên, hỏi cậu: “Sao cậu lại ở đây?”

Sau đó còn hỏi thêm một câu: “Lại còn ở cùng Phó Diểu?”

Sau khi nghe Giản Gia Trạch nheo mắt cười nói một câu “Hiện tại em là bạn trai của chị gái anh” xong, khuôn mặt Phó Tư Viễn chuyển từ sự ngạc nhiên sang biểu cảm kinh khủng như vừa mới ăn phải thuốc độc.

Phó Tư Viễn nhìn tôi, tôi ngước mắt nhìn trời.

Xin lỗi, chị mày cũng không ngờ trái đất lại nhỏ như thế, bạn đại học của mày lại biến thành bạn trai phake của chị.

8.

Sự thật là, Giản Gia Trạch không chỉ là bạn cùng trường của Phó Tư Viễn mà còn là bạn cùng phòng, cùng lớp, cùng khoa, cùng trường.

Tôi vô tội, bởi vì tôi cũng vừa mới biết quan hệ của hai người họ.

Phó Tư Viễn trầm mặc cả quãng đường, vừa về đến nhà, nó liền kéo Giản Gia Trạch vào phòng, vẻ mặt nghiêm túc ý như đang tiến hành đàm phán thương mại.

Giản Gia Trạch vừa bước ra, tôi lập tức nhào qua chất vấn: “Hai đứa nói chuyện gì vậy?”

Tôi sợ chuyện hai chúng tôi diễn kịch qua mắt phụ huynh bị bại lộ, kinh nghiệm dày dặn mấy chục năm nay nói cho tôi biết, nếu như bị Phó Tư Viễn phát hiện ra chuyện này, nó nhất định sẽ tống tiền tôi.

Giản Gia Trạch nheo mắt cười, bảo tôi không cần lo lắng.

Nhà tôi không có phòng thừa nào khác, Phó Tư Viễn và Giản Gia Trạch chỉ đành chen chúc trong một phòng.

Sáng hôm sau, Phó Tư Viễn vừa dậy liền thở than giường quá nhỏ, hai chàng trai cao lớn chen chúc trong một chiếc giường đơn, lật người thôi còn thấy khó khăn.

Tôi theo thói quen bắt đầu cà khịa nó: “Một thằng con trai sao có thể yểu điệu mỏng manh như thế, Giản Gia Trạch người ta còn chưa chê giường mày nhỏ thì thôi, mày càm ràm cái gì?”

Phó Tư Viễn cạn lời: “Hai người mới bên nhau bao lâu mà chị đã giang tay bảo vệ cậu ta rồi?”

Tôi nghẹn lời, vô thức nhìn về phía Giản Gia Trạch, cậu cũng đang nhìn qua chỗ này, vừa khéo nghe được cuộc đối thoại của tôi và Phó Tư Viễn, mỉm cười vô cùng vui vẻ.

Mặt nóng ran, tôi phản bác: “Chị không bảo vệ cậu ấy, chỉ là chị không muốn bảo vệ mày.”

Nói xong, tôi liền cảm thấy câu này không mang tính thuyết phục cao cho lắm, thế là tôi quay qua Giản Gia Trạch nhấn mạnh thêm lần nữa: “Đừng hiểu lầm, không phải tôi đang bảo vệ cậu.”

Giản Gia Trạch gật đầu, qua loa đáp lại: “Ừm, em hiểu.”

Tôi vừa muốn giải biện thêm, lại nghe thấy cậu nói: “Hai hôm nữa em sẽ đi, không cần phải chen chúc nhau ngủ nữa.”

Lời đến miệng bị nghẹn lại, nhất thời tôi không biết phải nói gì.

Phó Tư Viễn cũng khó mà im lặng thêm nữa, bắt đầu đổi lời: “Đi gì mà đi, chen chúc tí cũng tốt, càng ấm.”

Giản Gia Trạch chỉ cười.

Tôi nhìn cậu, hỏi: “Cậu muốn về nhà? Cũng phải, ai lại không về nhà đón năm mới, tôi còn đang thắc mắc sao bố mẹ cậu không….”

Tôi còn chưa nói xong, Phó Tư Viễn ở bên cạnh liền đụng một cái vào cánh tay tôi, làm tôi loạng choạng suýt thì ngã.

Tôi trợn mắt nhìn nó đầy tức giận: “Phó Tư Viễn, mày làm cái gì đấy?”

Phó Tư Viễn hơi lúng túng, nháy mắt ra hiệu cho tôi.

Tôi không hiểu mô tê gì, nhưng Giản Gia Trạch thì khác.

Cậu cười giải thích: “Bố mẹ em sớm đã ly hôn rồi, hiện tại họ đều có gia đình riêng, không quản gì em đâu.”

Cơn giận của tôi nguôi trong giây lát, tôi lập tức hiểu ra, tại sao Giản Gia Trạch lại biết cách nhìn sắc mặt người khác, tại sao cậu lại nói thích nghe mẹ tôi càm ràm.

Trong quá trình dạy học ở trường, không phải tôi chưa từng gặp qua những học sinh gặp phải trường hợp này, cũng chính bởi vì đã thấy nhiều rồi, cho nên tôi càng rõ những đứa trẻ này phải trải qua những gì. Thế nên, tôi không khỏi cảm thấy đau lòng.

Nhưng lúc đó, tôi không biết phải nói thế nào mới phải.

Thời điểm này, hình như tôi có nói gì đi nữa thì cũng không ổn cho lắm.

May sao ngay lúc này, Bà Lý xuất hiện như một vị cứu tinh của tôi. Bà bưng thức ăn từ phòng bếp ra, lớn tiếng gọi chúng tôi ra ăn cơm.

Giản Gia Trạch phản ứng lại, chủ động đi đến giúp đỡ.

Tôi thở dài, liền bị Phó Tư Viễn lườm một cái.

Phó Tư Viễn thấp giọng trách móc tôi: “Tại chị nói linh tinh đấy.”

Tôi cũng trách lại: “Làm sao chị biết được, ai bảo mày không nói sớm?”

Phó Tư Viễn hỏi vặn lại: “Không phải hai người là người yêu sao? Chị cũng đưa người ta về ra mắt bố mẹ rồi, ngay cả cái này cũng không biết? Vô tâm với người ta vừa thôi?”

Ngữ khí trách móc của Phó Tư Viễn càng đậm, nhưng tôi chỉ cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự bại lộ.

Tôi chột dạ, nhanh chóng chuồn trước.

Phó Tư Viễn phản ứng chậm một nhịp, nhưng rất nhanh liền đuổi được tôi.

Mặc dù chân tôi ngắn, nhưng mà tôi nhanh nhẹn!

Tôi nhanh chóng chuồn đến phía sau Giản Gia Trạch, túm lấy áo cậu, coi cậu như bia đỡ đạn: “Giản Gia Trạch, cứu tôi!”

Giản Gia Trạch đang bưng thức ăn, bị tôi kéo như vậy, suýt chút nữa thì làm đổ. May sao cậu phản ứng nhanh, kịp thời xử lý.

Thức ăn thoát kiếp rơi xuống sàn. Còn tôi vẫn không thoát khỏi cơn thịnh nộ của bà Lý.

Nhìn thấy Phó Tư Viễn và tôi “đuổi bắt nhau”, bà Lý vô cùng không hài lòng, một mũi tên nhắm trúng hai đích: “Hai đứa ngứa đòn rồi hả?”

Tôi và Phó Tư Viễn lập tức dừng lại.

Nhưng bà Lý thì không, lần này bà ấy chỉ nhắm vào tôi, thậm chí còn thê thảm hơn: “Đều hơn hai mươi tuổi cả rồi, vẫn còn lanh cha lanh chanh, con xem Tiểu Giản, nhỏ hơn con mấy tuổi, vậy mà thằng bé trưởng thành bao nhiêu!”

“Người trưởng thành” Giản Gia Trạch cười khiêm tốn: “Dì quá khen rồi, Diểu Diểu thế này vẫn rất đáng yêu.”

Mẹ tôi lập tức nở nụ cười thật tươi, Phó Tư Viễn ngược lại làm ra bộ dạng sắp nôn sắp ọe, bị mẹ tôi lườm cho một cái.

Tôi núp sau lưng Giản Gia Trạch, mặt nóng ran.

10.

Lúc ăn cơm, Giản Gia Trạch đề cập đến chuyện phải quay về trường.

Bố mẹ tôi đều không nỡ để cậu đi, muốn tôi giữ cậu lại, còn hỏi có phải do tôi và cậu ấy cãi nhau hay không, bắt đầu giáo huấn tôi một tràng, như thể Giản Gia Trạch mới là con trai ruột của họ, còn tôi và Phó Tư Viễn là con được nhặt về vậy.

Tôi cũng không cãi lại, chỉ im lặng nghe.

Ăn cơm xong, tôi gọi Giản Gia Trạch ra ngoài nói chuyện: “Cậu thật sự phải về Hạ Thành?”

Giản Gia Trạch ừm một tiếng.

Tôi ngập ngừng: “Thật ra ở thêm mấy hôm cũng được.”

Giản Gia Trach nhìn tôi, không đáp lại.

Tôi sợ cậu hiểu lầm tôi đang thương hại cậu, lập tức giải thích: “Ý của tôi là, Phó Tư Viễn cũng đang làm việc ở Hạ Thành, hai người có thể cùng đi, có bạn đồng hành tốt biết bao.”

Giản Gia Trạch đột nhiên hỏi: “Chị thì sao?”

Tôi nhất thời không hiểu, hỏi: “Tôi cái gì?”

Giản Gia Trạch: “Chị cũng đang làm việc ở Hạ Thành, sao chị không nói chị?”

Tôi: “Tự nhiên nhắc đến tôi làm gì? Hai người không phải là bạn cùng phòng ở đại học sao? Hai người thân thiết hơn…”

Giản Gia Trạch mỉm cười, hỏi vặn lại: “Hai chúng ta không phải là bạn trai bạn gái sao? Vẫn không thân bằng?”

Tôi ngây ra, không biết tại sao, tôi cảm thấy nói ra câu này có chút khó khăn: “Nhưng chúng ta là đang đóng kịch mà? Thế nên… cũng không thân cho lắm, nhỉ?”

Mắt Giản Gia Trạch tối sầm. cậu thở dài: “Phó Diểu, chị thật sự cảm thấy, em có thể tùy tiện bị kéo đi, tùy tiện cùng người lạ diễn vai người yêu hả?”

Tôi ngây người, không hiểu ý của cậu.

Còn chưa đợi tôi hỏi lại, Giản Gia Trạch bèn rời đi.
 
Nhặt Được Bạn Trai Ở Sân Bay
Chương 4


Mắt Giản Gia Trạch tối sầm. cậu thở dài: “Phó Diểu, chị thật sự cảm thấy, em có thể tùy tiện bị kéo đi, tùy tiện cùng người lạ diễn vai tình nhân hả?”

Tôi ngây người, không hiểu ý của cậu.

Còn chưa đợi tôi hỏi lại, Giản Gia Trạch bèn rời đi.

11.

Bị người khác trêu ngươi là một chuyện khó chịu biết bao. Cái câu nói kì lạ đó của Giản Gia Trạch khiến tôi thêm lần nữa mất ngủ.

Nửa đêm nằm trên giường lật qua lật lại, tôi không sao ngủ được, bụng lại bắt đầu kêu đói.

Tôi cũng không thể nhỏ mọn với bụng của chính mình được, đúng không.

Thế là tôi lại ra khỏi phòng ngủ, chuẩn bị đến phòng khách lấy đồ ăn vặt. Vừa khéo, tôi bắt gặp bộ dạng như ma như quỷ đang ngồi ở phòng khách của Phó Tư Viễn.

Hai chúng tôi nhìn nhau một cái liền biết người kia nghĩ gì.

Tôi lặng lẽ về phòng, khoác áo khoác ngoài, quay trở lại phòng khách, nhẹ tay nhẹ chân hướng về phía cửa chuồn ra ngoài, chuẩn bị đi đến sạp đồ nướng.

Tôi nhỏ giọng hỏi: “Không gọi Giản Gia Trạch à?”

“Gọi cậu ta làm gì? Cậu ta ngủ rồi.” Phó Tư Viễn cũng nhỏ giọng đáp lại.

Tôi có chút tiếc nuối: “Nếu như cậu ấy đi cùng, chẳng may bị mẹ tóm được, còn có thể thay chúng ta đội nồi.”

Phó Tư Viễn vừa nghe liền tán đồng: “Hợp lí, giờ em đi đánh thức cậu ấy.”

Nói xong liền định đi vào. Tôi lập tức kéo nó lại: “Thôi thôi, không phải mày bảo cậu ấy ngủ rồi sao?”

Những người chuyên đánh thức tôi khi đang ngủ say sẽ bị tôi liệt vào danh sách đen, tuyệt không tha thứ.

Vả lại, tôi cũng muốn nhân cơ hội này, nghe ngóng chuyện của Giản Gia Trạch phía Phó Tư Viễn.

Bây giờ là hơn một giờ đêm, sạp đồ nướng vẫn đang mở của, tôi và Phó Tư Viễn kéo nhau đến một tiệm gần nhà.

Vừa ngồi xuống, Phó Tư Viễn liền vào thẳng vấn đề: “Nói đi, muốn hỏi em chuyện gì?”

Tôi kinh ngạc: “Mày biết thuật đọc tâm từ bao giờ?”

Phó Tư Viễn nhìn tôi khinh thường: “Tâm tư của chị, tró nó cũng biết.”

Tôi ồ một tiếng: “Cho nên mày thừa nhận mày là chó?”

Phó Tư Viễn: “....”

Luận đến đấu võ mồm, Phó Tư Viễn căn bản không thắng nổi tôi.

Nó đen mặt càm ràm: “Thật không hiểu nổi tên nhóc Giản Gia Trạch này nghĩ cái gì, nhìn trúng ai không nhìn, lại nhìn trúng chị, còn vui vẻ tình nguyện diễn cái vở kịch tình nhân "vớ vẩn" này cùng chị.”

Tôi không chút khiêm tốn: “Đó chẳng phải là do chị mày…”

Mới nói được một nửa, tôi liền phản ứng lại, kinh ngạc hỏi: “Mày… mày nói cái gì?”

Phó Tư Viễn nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ: “Hoảng gì mà hoảng, em biết cả rồi. Dù sao em với Giản Gia Trạch cũng là bạn cùng phòng, cậu ta yêu đương với chị lúc nào, em còn có thể không biết sao?”

Nói thì hợp lý đấy, nhưng điều tôi quan tâm, nằm ở câu khác cơ.

Tôi: “Mày bảo Giản Gia Trạch thích chị? Cho nên mới đồng ý diễn vai người yêu chị?”

“Không thì sao?” Ánh mắt Phó Tư Viễn nhìn tôi càng khinh bỉ: “Chị tưởng là lúc ở sân bay chị tùy tiện kéo bừa một người liền có thể đưa người đó về nhà thật chắc?”

“Nhưng mà, nhưng mà…” Tôi không dám tin, thậm chí còn xuất hiện ảo giác: “Chị với cậu ấy mới quen nhau được mấy ngày.”

Tuy trong mấy ngày này, tôi thật sự nảy sinh hảo cảm với cậu, nhưng hôm ở sân bay, không phải chúng tôi mới là lần đầu tiên gặp nhau hay sao? Sao cậu ấy có thể thích tôi, thậm chí còn đồng ý cùng tôi về nhà được?

Phó Tư Viễn ngạc nhiên: “Cái gì mà mấy ngày, hai người sớm đã gặp nhau rồi mà?”

Tôi càng ngạc nhiên hơn: “Từ lúc nào?”

“... Chị tự đi mà hỏi cậu ấy.”

Phó Tư Viễn đã nói thế rồi, tôi có hỏi thêm thế nào, nó cũng không trả lời.

12

Ăn xong đồ nướng tôi càng cảm thấy khó chịu, quay về vẫn không ngủ được, cứ nghĩ đi nghĩ lại về chuyện này.

Tới tận khi trời hửng sáng, cuối cùng mới có chút buồn ngủ, lại cảm thấy cả người vô cùng khó chịu, quấn chăn kín mít vẫn không ngừng phát run.

Không biết ngủ bao lâu tỉnh dậy, trong lúc mơ mơ hồ hồ, tôi cảm nhận được có một bàn tay mát lạnh đang sờ vào trán mình.

Sau đó liền nghe thấy tiếng của Phó Tư Viễn và Giản Gia Trạch.

Phó Tư Viễn hờ hững: “Lớn thế này rồi vẫn còn cảm mạo. Uổng công sống đến tuổi này.”

Giản Gia Trạch vẫn đang đặt tay lên trán tôi, như sợ tôi tỉnh giấc, âm thanh rất nhẹ nhàng: “Sốt không cao, không cần đi bệnh viện, uống chút thuốc rồi dùng mấy biện pháp làm giảm nóng là được.”

Phó Tư Viễn lập tức đùn đẩy: “Tôi không biết cách chăm sóc người khác.”

Giản Gia Trạch cười đáp: “Để em.”

Tôi rất muốn ném con búp bê trên giường vào mặt Phó Tư Viễn, nhưng cơ thể hoàn toàn không còn sức lực, vả lại cũng không biết phải đối diện với Giản Gia Trạch thế nào, cho nên tôi vẫn một mực nhắm mắt, giả vờ ngủ.

Nghe cậu ấy nói không cần đến bệnh viện, tôi thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng thoải mái, định nhắm mắt ngủ tiếp.

Ngay khi tôi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, những chuyện đêm qua mà tôi nghĩ thế nào cũng không ra giờ đây lại xuất hiện trong đầu tôi mà không hề báo trước.

Khi Phó Tư Viễn lên năm ba, tôi nổi hứng muốn đến trường nó, cùng nó đón sinh nhật.

Tôi đi rất đột ngột, Phó Tư Viễn bận việc không thể đến đón tôi, nó liền nhờ một người bạn cùng phòng thay nó đến.

Bạn cùng phòng cao cao gầy gầy, khi cười có hai má lúm đồng tiền, nhìn rất đáng yêu, y như học sinh cấp 3. Hỏi tuổi mới biệt cậu quả thực rất trẻ, mới chỉ 18 tuổi.

Tôi cảm thấy rất ngạc nhiên vì trẻ như vậy đã học vượt. Lúc ấy cậu đã nói với tôi rằng, tôi nhìn càng giống học sinh trung học hơn.

Vào thời điểm đó, người đã tốt nghiệp đại học được một năm là tôi, không mảy may khiêm tốn mà đón nhận sự đánh giá này.

Bữa ăn sinh nhật của Phó Tư Viễn đã được đặt trước ở một khách sạn, trên đường đến khách sạn, tôi và chàng trai có lúm đồng tiền kia câu được câu không trò chuyện.

Vì tôi lớn hơn cậu nhiều tuổi nên tôi yêu cầu cậu gọi tôi là chị Diểu Diểu, còn tôi gọi cậu là Tiểu Giản.

Tiểu Giản là một cậu bé rất hiền lành, ít nói, chủ đề cơ bản là do tôi gợi lên. Tuy nhiên, cậu ấy trả lời tất cả câu hỏi của tôi, cũng không khiến tôi cảm thấy mình quá l* m*ng.

Cũng vì cuộc trò chuyện trên đường đó mà tôi thân thiết với Tiểu Giản hơn những người bạn cùng phòng khác của Phó Tư Viễn một chút.

Lúc ăn tối, tôi để ý thấy cậu vô cùng yên tĩnh.

Tôi bèn đến gần và hỏi tại sao cậu ấy không tham gia trò chơi.

Tiểu Giản chỉ nói: "Em xem là được rồi."

Tôi vốn cho rằng cậu ấy không quen với những nơi ồn ào như thế này, nào ngờ chớp mắt tôi liền nhận thấy sắc mặt của cậu tái nhợt: “Có phải cậu cảm thấy không thoải mái không?"

Tiểu Giản lắc đầu nói: "Chỉ là cảm mạo chút thôi, không sao đâu."

Tất nhiên là tôi tin tưởng vào mắt mình hơn, tôi không nhiều lời, liền đưa tay lên sờ vào trán cậu.

Vừa chạm vào, tôi bị nhiệt độ trán cậu làm cho giật mình.

Giọng tôi hơi trách móc: "Cậu sốt cao như vậy mà còn nói là không sao à?"

Tiểu Giản dường như bị tôi dọa cho một hồi, chỉ ngây người nhìn tôi, không đáp lại.

Tôi ngay lập tức gọi Phó Tư Viễn cùng tôi đưa Tiểu Giản đến bệnh viện, sau đó bảo những người khác cứ tiếp tục chơi.

Dù gì thì tôi cũng đã tốt nghiệp đại học được một năm, nên tôi đương nhiên sẽ lo nghĩ nhiều hơn những cậu nhóc vẫn còn học đại học kia. Đợi khi Tiểu Giản được truyền nước, tôi liền bảo Phó Tư Viễn về trước. Sinh nhật mà nhân vật chính vắng mặt, những người khác biết chơi làm sao.

Thằng nhóc Phó Tư Viễn này quả đúng là em trai ruột của tôi, nó chẳng khách khí với tôi chút nào, tôi vừa mở miệng bảo nó về là nó đã chạy đi ngay lập tức.

Tiểu Giản luôn miệng xin lỗi tôi, nói đã gây ra phiền phức cho tôi.

Tôi cũng chả phải kiểu người khiêm tốn và làm khách gì cho cam, thế là tôi liền cằn nhằn y như lúc tôi cằn nhằn với Phó Tư Viễn, tôi cứ thế ngồi cạnh cậu ấy cằn nhằn, nói rằng cậu đã lớn chừng này rồi, cơ thể không thoải mái còn không biết.

Không giống như Phó Tư Viễn, Tiểu Giản không cãi lại một câu, cậu chỉ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng, để cho tôi biết rằng, cậu vẫn luôn lắng nghe tôi.

Cậu ấy ngoan ngoãn thế này, thực khiến tôi cảm thấy có chút mất tự nhiên, thậm chí bắt đầu hoài nghi, nhịn không được hỏi cậu: “Cậu không cảm thấy tôi nói nhiều sao?”

Nếu như là thằng nhóc Phó Tư Viễn, lúc này chắc chắn sẽ không ngại ngần mà ngoáy ngoáy lỗ tai.

Nhưng Tiểu Giản chỉ mỉm cười, để lộ ra hai lúm đồng tiền: “Em thích nghe chị nói chuyện, loại cảm giác được người khác quan tâm này khiến em cảm thấy rất vui.”

Tôi ngây ra, chột dạ nhìn ra chỗ khác.

Tôi thừa nhận, tôi không có tiền đồ, tôi bị một đứa trẻ nhỏ hơn 5 tuổi làm cho rung động.

Chắc chắn là do lúm đồng tiền của cậu quá đẹp!

Sau ngày hôm đó, tôi và Giản Gia Trạch cũng không liên lạc gì với nhau nữa.

Dù sao cậu ấy mới 18 tuổi, lại còn là bạn cùng phòng của Phó Tư Viễn, vả lại nhất thời rung động cũng không thể khiến tôi mặt dày làm ra chuyện gì được.

Thời gian trôi đi, tôi cũng dần dần quên đi khoảnh khắc rung động ấy, thậm chí tôi còn không nhớ rõ tên của cậu, dáng vẻ của cậu, chỉ mơ mơ hồ hồ nhớ Phó Tư Viễn có một người bạn cùng phòng gọi là Tiểu Giản, lúc cười để lộ hai lúm đồng tiền rất đẹp.

13.

Tôi tỉnh lại sau giấc mộng dài, không biết đã trôi qua bao lâu.

Nhìn thấy Giản Gia Trạch đang chống tay lên giường tôi nhắm mắt ngủ bên cạnh, tôi dịch nhẹ một cái, thuận tiện nhìn ngắm nhan sắc lúc đang ngủ của cậu.

Có lẽ cậu ngủ không quá sâu, tôi chỉ vừa động nhẹ, cậu liền tỉnh giấc.

Giản Gia Trạch mở mắt, vừa mới tỉnh dậy nên vẫn còn đang hơi ngơ. Để ý thấy tôi tỉnh lại rồi, cậu cũng tỉnh hẳn.

Cậu cúi người, đưa tay sờ lên trán tôi, thở phào: “Hạ sốt rồi.”

Sau đó hỏi tôi: “Muốn uống nước không?”

Tôi gật gật đầu.

Sau khi hạ sốt, tôi thấy đầu mình nhẹ hơn hẳn, cả người thoải mái hơn nhiều. Tôi ngồi dậy, nhận lấy cốc nước từ tay cậu. uống một ngụm.

Tôi đắn đo một hồi mới mở lời: “Chị nhớ ra một chuyện.”

Giản Gia Trạch hỏi: “Chuyện gì?”

Tôi nói: “Lúc trước chị đến đại học Hạ Thành tìm Phó Tư Viễn, em là người đến đón chị.”

Giản Gia Trạch đơ ra vài giây: “Ừm.”

Tôi tiếp tục nói: “Lúc ấy chị cảm thấy em trai nhỏ này khá đẹp trái, tính cách cũng không tồi, muốn “lái máy bay”, nhưng chị lại tận 23 tuổi lận.”

Giản Gia Trạch ngây người, hồi sau cười đáp: “Năm nay em cũng 23 rồi.”

Tôi cũng mỉm cười: “Vậy chị đây không khách sáo nữa nhé.”

(Hoàn)
 
Back
Top Bottom