Đam Mỹ Nhập Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhập Ma
Chương 100: 100: Trước Thế Sự Pn 2.18


Thật sự không dự đoán được tình huống sẽ trở thành như vậy, Tần Lâu Nguyệt bỗng nhiên ghìm ngựa, khom lưng duỗi cánh tay, lại không kịp với tốc độ rơi xuống của Lý Thư Ngôn.

Hít sâu một hơi, Tần Lâu Nguyệt đang muốn xoay người xuống ngựa lại thấy bóng người chợt lóe trước mặt, Lý Thư Ngôn vốn dĩ đang nhanh chóng rơi xuống lại bị vứt lên ngựa một lần nữa, mà bóng người vừa chợt xuất hiện kia bỗng nhiên đang rơi xuống dưới vách đá đã nghiêng người mượn lực từ một cây tùng mọc bên vách núi nhảy trở lại!
Là Diệp Bạch! Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Tần Lâu Nguyệt mặc dù không phản ứng kịp nhưng ít nhất hắn còn có thể nhìn rõ được người.

Không hề sốt ruột cứu người, hắn lại một lần nữa làm như người đã chết thì đã thấy Diệp Bạch đưa Lý Thư Ngôn lên trước, tiếp theo đến lượt mình phi thân lên lưng ngựa, giống như không có chuyện gì, tiếp tục phi ngựa về phía trước, thậm chí ngựa của hắn còn chạy trước ngựa của Tần Lâu Nguyệt một chút, có điều, còn lại chính là Lý Thư Ngôn đáng thương, thân thể vốn dĩ cũng đã không tốt, bình thường đi bộ hai bước cũng phải dừng lại th ở dốc, lúc này lại chợt cao chợt thấp, không ngừng dọc ngang trên lưng ngựa, hiện tại phải ôm lấy cổ ngựa giống như chuẩn bị phun ra cả mật đắng đến nơi.
Tần Lâu Nguyệt đầu tiên là cứng họng, tiếp theo lại bật cười, cuối cùng kẹp lấy bụng ngựa, đuổi theo hai người đằng trước, lại một lần nữa cưỡi ngựa song song.
Nhưng hành trình lúc này...!hoặc có thể nói là chạy trốn...!cũng không quá thuận lợi.
Cho dù cả Diệp Bạch cùng Tần Lâu Nguyệt đều là những kẻ võ công cao cường, đương thời hiếm thấy, nhưng hiếm thấy trên đời cũng không có nghĩa là tuyệt đối vô địch, đặc biệt là trong tình huống đối phương võ công cũng không kém, ngươi lại không biết đối phương còn có bao nhiêu viện binh.
Gần như không tự hỏi, Tần Lâu Nguyệt lập tức từ bỏ việc cùng đối phương cứng rắn đối kháng trực tiếp...!hắn muốn bản thân suy nghĩ cẩn thận một chút, trừ bỏ hiện tại, đã xuất hiện sự việc "ngoài ý", có phải sẽ còn việc nào đó hắn không tính trước được...
Suốt quãng đường nửa ngày trời, Diệp Bạch cùng Tần Lâu Nguyệt không nghỉ ngơi giây phút nào, không ngừng giục ngựa chạy gấp, cuối cùng cũng có thể cắt đuôi những kẻ đuổi theo ở thành trấn.

Lý Thư Ngôn đề nghị thay đổi lại sang đi đường lớn, Tần Lâu Nguyệt lại trực tiếp mua thuyền để đi đường thủy...!không phải là hắn không muốn đi quan đạo, nhưng chỉ cần nhìn sắc mặt của Lý Thư Ngôn là có thể biết, nếu bọn họ không thèm quan tâm, tiếp tục phóng ngựa chạy bang bang, chỉ sợ những kẻ đuổi theo đó còn chưa thật sự đuổi kịp, bọn họ đã có thể mua trước một bộ quan tài để đựng xác cho Lý Thư Ngôn.
Ánh trăng khuyết trên nền trời mênh mang, bóng sao in trên mặt nước.
Một con thuyền nhỏ cũng sẽ không khiến cho người khác chú ý, Diệp Bạch đứng ở đầu mũi thuyền, nhìn về phía xa.
Chợt, giống như nhìn thấy cái gì, ống tay áo của hắn nhẹ nhàng lay động, thuyền nhỏ đang lẳng lặng rong ruổi theo dòng nước giống như mũi tên rời cung, lao nhanh về phía bờ.
"Có một nơi có thể nghỉ lại sao?" Tần Lâu Nguyệt vén rèm đi ra, cùng Diệp Bạch sóng vai đứng trên mũi thuyền.
"Phải," Diệp Bạch lên tiếng, "Có một cái miếu hoang."
Trên bờ cũng không có ánh lửa, ánh trăng mông lung trên bầu trời thực tế cũng không thể hoàn toàn soi rõ cái gì.

Tần Lâu Nguyệt dựa vào võ công thâm hậu của bản thân nghiêm túc quan sát một lúc, ngoài một mảnh bóng đêm lay động cũng không thấy có gì bất thường, sau đó hắn cười nói: "Ngươi đối với nơi này lại quen thuộc."
Thân thuyền lúc này cũng đã cập bờ.
Diệp Bạch không nói gì, chỉ đợi thuyền hoàn toàn cập bờ thì đem dây buộc lại, sau đó dẫn theo Tần Lâu Nguyệt cùng với Lý Thư Ngôn đi vào trong bóng tối-nơi cỏ dại mọc cao đến ngang thân mình.
Suốt một đường đi không nói chuyện, chỉ có tiếng côn trùng kêu vang từ trong bụi cỏ cùng tiếng ho khan của Lý Thư Ngôn.
Diệp Bạch dựa vào ký ức tìm đến vị trí của miếu hoang, đến khi tìm được lại nhíu mày...!đây là lần đầu tiên hắn nhíu mày kể từ lúc đi cùng Tần Lâu Nguyệt.
"Ánh lửa......!Có người?" Lý Thư Ngôn đi theo phía sau ho khan rồi hỏi một câu.

Nhưng không có ai trả lời hắn, đây vốn dĩ là một sự thật không cần trả lời.
Bước chân của Diệp Bạch không dừng lại, hắn vẫn giống như cũ không nhanh không chậm tiến về phía miếu hoang, biểu tình cũng không có chút biến hóa nào, giống như cái nhíu mày vừa rồi cũng chỉ là do bóng tối quá đậm khiến cho người khác nhất thời nhìn nhầm mà thôi.
Tần Lâu Nguyệt cũng không dừng lại, hắn vẫn nhàn tản, thậm chí không chút để ý đi đến, chỉ có bàn tay đã đặt lên trường kiếm bên hông.
Chỉ có Lý Thư Ngôn đi ở cuối cùng, nương theo ánh lửa nói một câu "Không biết" rồi ngừng lại một chút.

Nhưng rất nhanh, hắn cũng cười than một tiếng, một lần nữa cất bước đi theo.

Giờ phút này, thật kì diệu, hắn nhớ đến Diệp Bạch, hắn nghĩ có lẽ ngày đó mình thật sự đã quá vội vàng.

Diệp Bạch từng là cộng sự tốt nhất của Tần Lâu Nguyệt, dường như giống với hiện tại...!Không, so với hiện tại lại càng sâu đậm hơn.
Nếu như bọn họ ở bên nhau, thiên hạ này có nơi nào họ không thể đến?
Giờ khắc này, Lý Thư Ngôn đột nhiên đến gần nhất với ý nghĩ của Tần Lâu Nguyệt.
Hắn suy nghĩ rõ ràng lại: "Tần Lâu Nguyệt đúng là muống giết Diệp Bạch.

Nhưng muốn giết không có nghĩa là có thể quên đi, không có nghĩa là không áy náy, không có nghĩa là không nhớ đến.

Tần Lâu Nguyệt dùng hắn, là bởi vì hắn còn có tác dụng; mà Tần Lâu Nguyệt chán ghét hắn...!khóe môi Lý Thư Ngôn cong lên, ý cười như có như không...!Tần Lâu Nguyệt chán ghét hắn là bởi vì sự tồn tại của hắn không lúc nào không nhắc nhở Tần Lâu Nguyệt: Hắn đã giết một người huynh đệ, một người chính mình tán thưởng, lại là một huynh đệ có thể giao phó phía sau mình cho hắn.
Việc này cũng không có nghĩa là Tần Lâu Nguyệt còn có lương tri.

Tần Lâu Nguyệt nếu như còn chút lương tri, hắn sẽ không giết Diệp Bạch! Chỉ là Diệp Bạch có tác dụng quá lớn, không phải cung chủ Thiên Hạ Cung vừa có dã tâm vừa quyết đoán không nhớ đến hắn.
Mà là một khi bắt đầu nhớ...!Người chết luôn là dễ nhất, không phải như vậy hay sao?
Bởi vì không có cách nào chạm đến, cho nên đủ trân quý; lại bởi vì không có cách nào uy h**p, cho nên lưu luyến khó dời.
Mà hắn thì sao? Nhìn được tâm tư Tần Lâu Nguyệt vốn dĩ đã là một sai lầm, sau đó lại thật sự ra chủ ý lại càng là một sai lầm nữa...!Chấp mê bất ngộ, chính là mắc thêm một lỗi nữa, hắn cảm thấy bản thân mình là kẻ tuyệt đỉnh thông minh, lại chưa từng nhận ra Tần Lâu Nguyệt ngay từ đầu cũng chỉ chán ghét hắn, một mặt truy tìm lại không có khả năng tìm được, làm việc trên đời chỉ có kẻ ngu xuẩn nhất mới có thể làm...
Lý Thư Ngôn đột nhiên có chút buồn cười, cũng không có quá nhiều cảm xúc, chỉ là muốn cười mà thôi.
Hắn nghĩ bản thân mình có lẽ cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác gì, chỉ là không muốn tin như vậy, cảm thấy những thứ mình muốn cuối cùng cũng sẽ có thể đạt được, quá mức tự tin, quá mức...!tự phụ.
Người phía trước đột nhiên dừng bước chân, Lý Thư Ngôn không để ý nên va vào lưng Diệp Bạch.
"Tầm công tử?" Hắn nói một câu theo bản năng, sau đó phát hiện ra bọn họ đã đi ra khỏi bụi cỏ dại, đến trước cửa miếu hoang, mà từ trong miếu hoang đổ nát kia cũng có mấy người đi ra...
"Văn Nhân?" Diệp Bạch lên tiếng.
Văn Nhân Quân khẽ mỉm cười, trực tiếp nói với Diệp Bạch: "Ta cho người chú ý hành tung của các ngươi, tính ra các ngươi đại khái đêm nay sẽ dừng lại ở nơi này."
Biểu tình của Tần Lâu Nguyệt...!thật cổ quái.
Diệp Bạch trực tiếp tiến lên: "Ta không nghĩ ngươi sẽ đến." Hắn dừng một chút, lại nhìn vào bên trong miếu: "Còn có người?"
"Chỉ có Diệp Thập Tam thôi." Văn Nhân Quân nhẹ nhàng bâng quơ mà nói.
Lúc này, Diệp Thập Tam cũng ngáp ngắn ngáp dài đi ra từ bên trong miếu hoang: "Người cũng đến đủ rồi phải không? Đến rồi thì mỗi người đi nghỉ ngơi đi thôi, hơn nửa đêm rồi, còn ồn ào cái gì nữa...!A ha..."
Không ai để ý tới hắn.

Chỉ có Tần Lâu Nguyệt lần đầu nhìn thấy Diệp Thập Tam là cảm thấy kinh ngạc một chút, sau đó biểu tình của hắn ngày càng cổ quái.
Đơn giản gặp nhau một chút, mọi người cũng tản ra, Diệp Bạch không đi vào trong miếu hoang mà đến bên cạnh đống lửa bên ngoài, khoanh chân ngồi xuống.
Diệp Thập Tam đầy mặt mệt mỏi ngáp liên tục rồi trở lại miếu hoang tiếp tục ngủ.

Còn Văn Nhân Quân vốn dĩ đi tìm Diệp Bạch lại ngoài ý muốn đi đến chỗ Tần Lâu Nguyệt, Lý Thư Ngôn nhìn chung quanh một vòng, cảm thấy bản thân mình cũng không có lựa chọn nào.
Nhưng cũng may, không có lựa chọn nào cũng đúng ý muốn của hắn.
Nghĩ như vậy, Lý Thư Ngôn đi đến ngồi bên cạnh Diệp Bạch, cũng nhẹ nhàng ho khan một tiếng, nhắc nhở đối phương rằng mình đang tồn tại.
Diệp Bạch quả nhiên liếc mắt nhìn Lý Thư Ngôn một cái, nhưng cũng chỉ là một cái liếc mắt.
Lý Thư Ngôn tự giác mở miệng, hơn nữa đi thẳng vào vấn đề: "Ngày đó ở trên Nam Sơn, vì sao công tử lại ra tay cứu giúp?"
Diệp Bạch cũng không im lặng mà trả lời hắn: "Ngươi đi theo Văn Nhân Trác Nhĩ.

Văn Nhân Trác Nhĩ là người y chọn làm người thừa kế."
"Y" này là ai, tất nhiên không có gì để nghi ngờ.
Ngọn lửa bập bùng, hai người ngồi bên cạnh lại rơi vào im lặng...!hoặc là lâm vào im lặng cũng chỉ có một mình Lý Thư Ngôn.
Sau một lúc lâu, hắn nói: "Giả sử, ta sở dĩ nhảy xuống là bởi vì đoán chắc công tử sẽ ra tay thì sao...?
"Tính chuẩn?" Diệp Bạch hiếm khi nhắc lại.

Ở giây phút đó, ngay cả bản thân hắn cũng không hoàn toàn xác định đến cuối cùng có ra tay hay không.
Lý Thư Ngôn lập tức phát hiện được nghi ngờ trong lời nói của Diệp Bạch, hắn cười rộ lên: "Được rồi, không phải tính chuẩn...!Một nửa cơ hội thôi cũng đủ rồi." Hắn dừng lại một chút: "Ta chỉ là suy nghĩ, nếu như Tầm công tử đủ yêu Văn Nhân đại nhân, vậy nhất định công tử sẽ ra tay."
Đây là yêu.
Cho dù chỉ là một chút liên lụy, cho dù chỉ là tổn thất nhánh cuối, cũng sẽ cầm lòng không đậu mà để ý, cũng sẽ không tự chủ được mà bảo hộ.
"Ngươi đánh cuộc chính xác." Diệp Bạch nói, "Cho dù ta không ra tay, Tần Lâu Nguyệt cũng sẽ ra tay."
"Đó là bởi vì ta còn có tác dụng." Lý Thư Ngôn cười nói.

Hắn là một người thông minh, người thông minh sẽ không lấy tính mạng của mình ra để đùa giỡn.

Cho nên hắn muốn nhảy, cũng là muốn nói cho Tần Lâu Nguyệt biết rằng hắn còn biết rất nhiều chuyện sau đó nữa, sau đó nhảy xuống.
"Chỉ là nếu như Tầm công tử cũng biết Tần Lâu Nguyệt sẽ cứu ta, vậy cần gì phải ra tay?" Lý Thư Ngôn hỏi.
"Hắn cứu ngươi là chuyện của hắn, ta cứu ngươi là việc của ta." Diệp Bạch trả lời đơn giản.

Thái độ của hắn so với khi ở cùng Tần Lâu Nguyệt vừa không có gì thay đổi, cũng lại vừa có thay đổi.
Không thay đổi đó là từ lúc hắn bắt đầu cho đến bây giờ đều chỉ làm việc mà mình muốn; chỉ là, nếu như ban đầu hắn thật sự sẽ không chủ động cứu Lý Thư Ngôn, mà hiện tại...
Có lẽ đây là điều đẹp nhất trên đời mà tình cảm có khả năng thay đổi được, cho dù cũng chỉ là một điểm vô cùng nhỏ bé, nó cũng lại càng khiến cho Diệp Bạch giống một con người hơn.
Cách nơi Diệp Bạch và Lý Thư Ngôn ngồi không xa, Văn Nhân Quân và Tần Lâu Nguyệt đang đứng bên cạnh nhau.
Ban đầu, Tần Lâu Nguyệt nhìn thấy Văn Nhân Quân đi đến cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc, còn sau khi nhận lấy vật Văn Nhân Quân đưa cho, hắn từ cảm thấy vô cùng kinh ngạc chuyển thành thật sự kinh ngạc: " Văn Nhân thành chủ cho ta xem cái này là có ý gì?"
"Bối cảnh của những kẻ đuổi theo các ngươi.

Có vài kẻ không phải là người trung thổ." Văn Nhân Quân nhàn nhạt nói, "Ta nghĩ Tần cung chủ cũng hiểu rõ, những kẻ đến lần này cũng không hẳn chỉ hướng về phía ngươi."
"Sau đó thì sao?" Tần Lâu Nguyệt hỏi, "Ngươi biết những kẻ đứng sau đó có một số lớn là đang hướng về phía hắn nhưng lại vẫn để cho hắn tiếp tục đi cùng ta?"
"Vì sao lại không cho?" Văn Nhân Quân giống như cảm thấy thú vị, cười nhàn nhạt, "Trong chốn võ lâm, những người đứng trên đỉnh cao không nhiều lắm, hắn là một trong số đó.

Trong thiên hạ, những kẻ đủ tư cách đả thương hắn có thể đếm trên đầu ngón tay.

Còn lại việc bên trong, hắn không để ý đến không có nghĩa là hắn không biết...!Ta cũng không nghĩ ra có lý do gì để ngăn cản hắn biết được chân tướng."
"Cho nên ngươi để cho hắn đi theo ta?" Tần Lâu Nguyệt nhẹ giọng nói.
Bước chân rời đi của Văn Nhân Quân dừng lại: "Tần Lâu Nguyệt..." Y dừng lại một chút, lại tiếp tục nói, chỉ có một câu: "Ta không phải ngươi.".
 
Nhập Ma
Chương 101: 101: Trước Thế Sự Pn 2.19


Bóng đêm càng mê ly.
Chờ đến khi Văn Nhân Quân đi đến bên cạnh Diệp Bạch, Lý Thư Ngôn cũng đã sớm rời khỏi nơi này để nghỉ ngơi.
Văn Nhân Quân ngồi xuống bên cạnh Diệp Bạch, y nói đơn giản những việc đã điều tra được cho Diệp Bạch.
Diệp Bạch khẽ gật đầu: "Ta biết rồi."
"Có muốn tiếp tục đi cùng Tần Lâu Nguyệt không?" Văn Nhân Quân hỏi.
"Không, ta muốn quay lại phủ Thừa tướng một chuyến." Diệp Bạch trả lời Văn Nhân Quân, ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Từ sau khi Diệp Khiêm chết, phủ Thừa tướng trước kia hiện giờ đã trở thành Phó phủ, là tổng đà của Phó Trường Thiên.
"Phủ Thừa tướng?" Văn Nhân Quân kinh ngạc.
"Việc lần này hẳn là có liên quan đến phủ Thừa tướng.

Từ dưới chân núi cho đến bây giờ chúng đều đang muốn ép ta xuất hiện." Diệp Bạch nói ngắn gọn.
Mày Văn Nhân Quân hiếm khi nhíu lại: "Sự việc phát triển cho đến bây giờ, tạm thời không nói đến việc của Thiên Nhai Môn trước đó cũng chỉ là một môn phái nhỏ, thế nhưng ngay cả ngoại tộc hay là Thiên Hạ Cung cũng bị dính dáng đến, như vậy có thể thấy được người đứng sau bức màn này có ý đồ không nhỏ, nói là hoàn toàn vì Diệp Bạch tất nhiên là không có khả năng, nhưng đúng là mặc kệ sự việc bây giờ mới bắt đầu hay là đã đến giai đoạn trung gian, người sau màn đều muốn kéo Diệp Bạch vào vòng xoáy này, ép Diệp Bạch phải xuất hiện.

Hơn nữa, cho dù là Diệp Thập Tam hay là tiểu quan xuất hiện đầu tiên kia đều có điểm khó hiểu: Ở một mặt nào đó bọn họ đều rất hiểu biết Diệp Bạch, mà một phần hiểu biết này, bản thân chủ nhân chân chính lại không tự mình phát hiện ra...
Sự việc chỉ có thể là từ phủ Thừa tướng.
Chỉ có việc phát sinh ở một đoạn thời gian kia mới khiến cho chủ nhân chân chính quên mất, cũng có khả năng sẽ không nhớ đến nữa...
"Không có gì," Diệp Bạch bỗng nhiên nói, "Ta không cảm thấy khó chịu."
Văn Nhân Quân nhìn về phía Diệp Bạch.
Đôi mắt đen nhánh giống như một hồ nước sâu thẳm đang nhìn chăm chú vào y, y gần như lập tức đắm chìm vào trong đó, giống như một con ma men gặp được một hồ rượu, đi vào rồi không trở ra được nữa.
"Sắc mặt ngươi thật khó coi." Diệp Bạch nhìn Văn Nhân Quân, "Ngươi rất tức giận, còn có sát ý, nhưng ta thật sự không cảm thấy khó chịu." Hắn nghiêm túc nói, "Nếu như Diệp Khiêm đã chết, ta cũng sẽ không để ý đến những việc như thế này, một chút cũng không, nếu như ta cảm thấy khó chịu, nhất định là bởi vì ngươi cảm thấy khó chịu."
Hô hấp của Văn Nhân Quân giống như dừng lại: "Ta có từng nói qua bao giờ chưa, sự thành thật của ngươi có đôi khi...!Thật khiến người khác chống đỡ không nổi?"
"Chưa từng." Diệp Bạch thành thật nói.

Một lát sau, hắn đột nhiên bật cười, là một nụ cười rất nhỏ, rất nhanh, nhanh đến mức cho dù đôi mắt có sắc bén cũng sẽ nghi ngờ việc này chỉ là ảo giác, "Ta chỉ đột nhiên cảm thấy có chút không đúng."
"Sao?" Văn Nhân Quân hỏi, y nhịn không được duỗi tay chạm một chút vào gương mặt của Diệp Bạch, da thịt tái nhợt, xúc cảm lạnh lẽo, ngón tay y hơi hơi run rẩy, sự lạnh lẽo dưới bàn tay gần như khiến cho y cảm thấy sợ hãi, giống như một lần thật lâu trước đây, trên người y dính đầy máu của hắn, lạnh lẽo, lạnh lẽo, vẫn là lạnh lẽo, từ máu đến thân thể, từ làn da đến ánh mắt...
Diệp Bạch đột nhiên nắm lấy bàn tay của Văn Nhân Quân.
Văn Nhân Quân ngẩn ra một chút, ánh mắt của y dừng trên gương mặt Diệp Bạch, sau đó nhẹ nhàng di chuyển một chút nhìn ra phía sau miếu hoang.
Một bóng người nhanh chóng lui về phía sau tường của miếu hoang, từ thân hình đến gương mặt đều không khó nhận ra, chính là Diệp Thập Tam y vẫn luôn mang theo.
Ánh mắt của Văn Nhân Quân lại dời về trên người Diệp Bạch: "Ngươi hôm nay..."
"Kỳ lạ sao?" Diệp Bạch hỏi, cũng bổ sung nốt cho câu nói còn dang dở của Văn Nhân Quân.
"Ta cũng không nói quá đi." Văn Nhân Quân bật cười, ngừng một lát mới chậm rãi nói, y lại cẩn thận đánh giá biểu tình của Diệp Bạch, không biết vì sao, giờ khắc này y lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, là sự nhẹ nhõm mà xưa nay chưa từng có được.

Giống như y đã biết...!không, chính xác là chỉ cần nhìn thấy biểu tình của đối phương, y đã biết được đối phương chuẩn bị nói điều gì, mà những điều hắn sắp nói ra đó, cho dù không chân chính được nói ra khỏi miệng y cũng có thể cảm thấy được những mịt mù giống như sương khói trong lòng mình được gió lành thổi tan.
"Ta chỉ là suy nghĩ, cách chúng ta ở chung có điểm không đúng." Diệp Bạch nói, tối nay hắn hiếm khi nói nhiều như vậy, tuy rằng cũng không được quen lắm, nhưng việc này cũng không phải quá khó, đối với người mình thích, đối với người thích mình, nhiều lời một câu, nhiều lời hai câu, cho dù là cả trăm ngàn câu đi chăng nữa thì cả người nói và người nghe cũng đều không cảm thấy phiền chán, "Ta cảm thấy ngươi nói rất đúng, ngươi sẽ không cảm thấy phiền, ta cũng sẽ không cảm thấy phiền, ta không cần đối với ngươi cẩn thận như vậy, ngươi cũng không cần đối với ta cẩn thận như vậy.

Trước đó ta cho rằng..." Diệp Bạch có chút khó khăn để sắp xếp lại từ ngữ, "Ở bên ngoài duy trì một chút khoảng cách, không cho mọi người dùng ánh mắt cổ quái để nhìn ngươi, ngươi sẽ càng tự tại hơn một chút, thế nhưng, thực tế là ngươi lại càng ngày càng không thoải mái..."
Hắn chưa bao giờ sẽ vì ánh mắt hay ngôn ngữ của người khác mà sinh ra bất kì cảm giác gì, hắn biết loại thái độ này là không tốt, lại căn bản không rõ cái "Không tốt" này sẽ cho người khác cảm giác như thế nào, là giống như một người luyện kiếm cho đến khi cả người ngã xuống vì mỏi mệt, hay là đau đớn giống như bị người dùng kiếm xuyên qua thân thể giế t chết? Chính là, đối với người phía trước, hắn làm không biết mệt; còn đối với người phía sau, hắn cũng hoàn toàn không cảm thấy có điều gì không thể chịu đựng nổi.
Nhưng nếu như đối tượng là Văn Nhân Quân, đại khái cảm giác sẽ không giống với cả hai loại người trên? Hắn mờ mịt suy đoán, cũng giống như ý nghĩ của một người bình thường muốn giảm đi thương tổn cho đối phương, nhưng mà sự việc lại giống như càng ngày càng không xong.
Diệp Bạch nghĩ, nếu như đã như vậy, vậy dứt khoát đem toàn bộ sự việc đều nói hết ra.
Mặc kệ đó là cảm giác của chính mình, hay là suy đoán đối với đối phương, mặc kệ là mịt mờ, nghi hoặc, hay là khó hiểu...!tất cả đều nói cho rõ ràng.
Hắn rất muốn biết đối phương suy nghĩ cái gì, lo lắng cái gì, phiền não hay chán ghét cái gì, cũng rất muốn, rất muốn đem đối phương ôm vào trong ngực.
Hắn cảm thấy bản thân mình nên làm như vậy.
Ánh mắt Văn Nhân Quân trở nên tối nghĩa khó hiểu.
...!Không, không phải.

Có tiếng nói vang lên trong đáy lòng y, đi theo phản bác từng câu của Diệp Bạch.

Không phải là ngươi đối với ta thật cẩn thận, mà là ta, cho đến bây giờ vẫn đều đối với ngươi thật cẩn thận...!Đối phương có lẽ cũng không hiểu rõ, nhưng đã dựa vào trực giác làm ra phản ứng bản năng nhất: Y và hắn giống nhau, đều đem người trước mắt coi như một đồ vật đẹp đẽ tinh xảo mang lên án kỉ, đặt vào một góc, đặt trong lòng bàn tay để bảo vệ gìn giữ, đôi mắt không rời nửa bước, lúc nào cũng nhớ rõ phải cẩn thận lau chùi...!nhưng đối đãi như vậy là thái độ đối với một đồ vật chứ không phải là thái độ dành cho một người thương.
Y không phải thứ đồ vật tinh mỹ, Diệp Bạch lại càng không phải.
Bởi vì chuyện quá khứ, y gần như sợ hãi mà quý trọng đối phương, lại không dám đem tim đặt trong tay đối phương, chỉ sợ một lúc nào đó ác mộng sẽ lại một lần nữa quay lại cắn nuốt mình.
Mà Diệp Bạch cái gì cũng không rõ cho nên cũng chỉ có thể cùng giống như y, học tập, lặp lại, cho dù điều hắn mong muốn kỳ thật là một cách ở chung khác...
Thậm chí là hiện tại, đối phương sở dĩ thay đổi trước, cũng không phải bởi vì bản thân hắn cảm thấy khó chịu, mà là bởi vì y khó chịu.
Lần đầu tiên y cảm thấy, chỉ cần bản thân mình nguyện ý, những điều giống như xích sắt từng quấn quanh người y có thể thật nhẹ nhàng đứt gãy.
Bởi vì yêu, cho nên nguyện ý nhẫn nại.
Bởi vì yêu, cho nên không muốn đối phương lại phải nhẫn nại vì bản thân mình.
Văn Nhân Quân nhắm mắt lại một chút, đến khi mở ra, ánh mắt của y vừa bình tĩnh lại thong dong, y ôn hòa nói: "Ta hiểu ngươi muốn nói gì."
Diệp Bạch thở dài nhẹ nhõm một hơi, hắn lập tức bỏ dở giải thích của mình, nội lực đã tu luyện đến cảnh giới nóng lạnh không thể xâm nhập, vậy mà chỉ vài câu giải thích ngắn ngủi kia đã khiến cho trên người toát ra một tầng mồ hôi mỏng.
"Ngày mai cùng Tần Lâu nguyệt tách ra, ta và ngươi cùng đi phủ Thừa tướng nhìn xem." Văn Nhân Quân tự nhiên đổi đề tài.
"Được." Diệp Bạch nói.
"Sau đó, chờ đến khi điều tra rõ ràng mọi chuyện..." Văn Nhân Quân nhìn thấy ánh mắt Diệp Bạch đang nhìn mình, khoan thai nói, "Chúng ta sẽ xuống núi, đi đến xem cảnh đẹp của mọi nơi, danh sơn đại xuyên, từng nơi một, một đỉnh núi nho nhỏ, cho dù có đẹp đẽ thế nào đi chăng nữa thì nhìn lâu cũng chỉ là mấy cái cây cùng một ngọn núi mà thôi."
Diệp Bạch lại đáp ứng một tiếng.
Văn Nhân Quân nhìn người bên cạnh một chút, đột nhiên nói: "Cười một chút?"
"?"Diệp Bạch cho đối phương ánh mắt nghi hoặc.
"Ta cảm thấy nếu như ngươi cười lên sẽ rất đẹp." Văn Nhân Quân nói.
"......" Diệp Bạch trầm mặc một lát, sau đó liền thử vài lần, khóe môi khẽ nhấc, đáng tiếc, cho dù là khóe môi hay gương mặt, cơ bắp di động trước sau cũng chỉ là cơ bắp di động.

Sau mấy lần thử, hắn từ bỏ: "Cười không nổi..."
Ánh trăng từ bầu trời nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất.
Tiếng cười lanh lảnh đột nhiên vang dội trong ngôi miếu hoang, tràn qua cỏ lau rậm rạp cao nửa thân người, tràn qua những đôi uyên ương đang triền miên giao cổ, lại vượt qua mặt sông lấp loáng sóng nước, sau đó vẫn luôn đi xa hơn, xa đến ánh mắt không thể nhìn thấy, đến nơi trấn nhỏ lấp lánh ánh đèn.

Tối nay, ánh trăng đẹp vô cùng.
Đống lửa trước cửa miếu hoang vẫn đang cháy rực lửa, Lý Thư Ngôn dựa vào tường một lát, cho dù rất mệt mỏi nhưng lại không buồn ngủ một chút nào, ngược lại, trong ngực lại dâng lên một nỗi muộn phiền đến mức muốn nôn ra ngoài, sống cũng không được yên ổn.

Hắn đơn giản mở to mắt, đầu tiên là nhìn vào đống lửa đang cháy hừng hực tỏa ra hơi ấm, đến tận khi đôi mắt không thể chịu đựng được nữa rời đi ánh nhìn hắn lại tiếp tục nhìn mạng nhện rũ xuống từ xà ngang, cuối cùng chuyển tầm mắt sang nhìn Diệp Thập Tam đang từ bên ngoài nhìn trộm vào bên trong miếu.
Lúc này, Diệp Thập Tam không có chút buồn ngủ nào giống như lúc mới gặp mặt, hắn đang ngồi xổm xuống sau tường, gần một nửa cơ thể lộ ra bên ngoài, đôi mắt căng thẳng nhìn chằm chặp vào bóng tối phía trước, biểu tình vừa nôn nóng vừa phẫn nộ.
Hai người đều nghe được tiếng cười thoải mái từ trong miếu truyền đến.
Lý Thư Ngôn tự mình ngồi một lúc, vô cùng không thú vị mở miệng nói: "Ngươi cùng Tầm công tử có ân oán gì sao?"
Diệp Thập Tam giống như bị kẻ khác đâm vào người, ánh mắt tàn nhẫn lập tức đặt lên người Lý Thư Ngôn, cười nhạo nói: "Văn Nhân Quân biết bản thân sẽ không hỏi được gì từ ta cho nên bảo ngươi thử ta?"
Lý Thư Ngôn khua tay: "Ta cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, ngươi không muốn nói thì thôi."
Diệp Thập Tam hừ lạnh một tiếng.
Lý Thư Ngôn lại cười nói: "Có điều, nhìn ngươi cứ nằm bò trên tường nhìn chằm chằm thật sự là quá vất vả, vừa vặn ta cũng đang nhàm chán, không bằng hai người chúng ta cùng trò chuyện một lát...!nói thật, ngươi ở bên này nhìn chằm chằm có biến ra hoa thì lại thế nào, hai ngươi kia vẫn cứ trò chuyện với nhau thật vui vẻ."
Hỏa khí của Diệp Thập Tam đều muốn phun trào: "Hai nam nhân sao có thể ở bên nhau? Một ngày nào đó..."
Ánh mắt của Lý Thư Ngôn rơi trên ánh lửa lập lòe, hắn không chút để ý: "Ngươi có cùng quan điểm với thành chủ của ta?"
Mục đích của Văn Nhân Trác Nhĩ có thể nói là không hề che giấu, Diệp Thập Tam cũng đã ngây người ở phủ thành chủ 2 ngày tất nhiên hiểu rõ Lý Thư Ngôn đang nói đến quan điểm gì: "Văn Nhân Trác Nhĩ cũng chỉ có điểm này còn đáng giá để nhắc đến!"
...!Mục đích đúng là để cho Văn Nhân Quân cùng Văn Nhân Tầm tách nhau ra.

Hơn nữa việc lần trước đó, mục tiêu của hắn rõ ràng là nhằm vào Văn Nhân Tầm, nhưng có một điều rất kì lạ, dựa theo việc bản thân người này coi trọng Văn Nhân Tầm, vì sao Văn Nhân Tầm lại không quen biết, cũng không hiểu rõ lắm về người này?
Hơn nữa, nếu là một việc không thể lộ ra ngoài ánh sáng, theo lý mà nói thì kế hoạch gì cũng cần phải tiến hành trong bóng tối, cho dù có thất thủ bị người tóm được thì cũng nên tìm mọi cách để trốn đi mới đúng.

Kết quả là, từ lúc bị bắt được cho đến bây giờ, đối phương không những không vội thoát thân thì cũng thôi chưa nói, lại còn quan tâm mối quan hệ vượt mức bình thường giữa Văn Nhân Quân cùng Văn Nhân Tầm, thật đúng là giống như...
Giống cái gì đây? Lý Thư Ngôn không nhịn được giơ tay đè lên cái đầu đau nhức, mấy năm gần đây, thân thể ốm đau triền miên đã ảnh hưởng rất lớn đến sinh hoạt của hắn.

Giống như bây giờ, trong thời điểm vô cùng mệt mỏi này, chỉ cần hắn muốn suy nghĩ điều gì đó thì cả cơ thể của hắn vừa nóng vừa lạnh, tinh thần cũng vì đau đớn mà không thể tập trung được.
Hắn chịu đựng sự khó chịu, muốn tiếp tục phân tích: "Điểm mấu chốt vẫn nằm trên người Văn Nhân Tầm, gương mặt tương tự, điểm đặc biệt chú ý...!Có lẽ tất cả những gì không bình thường kì thật lại đều bình thường...!Chỉ cần giải đáp được một mắt xích đang bị đứt gãy kia, tất cả chân tướng sẽ được làm sáng tỏ...
"...!Ta nói này, nếu như có thời gian quan tâm đ ến chuyện của ta, không bằng ngươi nên suy nghĩ lại xem làm thế nào để theo đuổi Tần Lâu Nguyệt đi!" Diệp Thập Tam trào phúng.
Lý Thư Ngôn đang vô cùng khó khăn để tập trung suy nghĩ chỉ nghe thấy phần cuối câu nói này của Diệp Thập Tam, nhưng như vậy cũng không gây trở ngại cho hắn trong nháy mắt hoàn thiện câu nói.

Hắn thoáng chốc kinh ngạc, nhưng chỉ trong giây lát đã có thể trấn định lại: "Làm sao, ngươi biết được là do phía thành chủ đúng không?"
Diệp Thập Tam cười nhạo: "Có lẽ hiện tại, trong phủ thành chủ cũng đã không ít người biết việc này!"
Nói thật, chuyện này...!Thật là không chút nào ngoài ý muốn.

Lý Thư Ngôn không biết bản thân mình nên cười hay là nên khóc, chỉ có thể dở khóc dở cười mà nói: "Thành chủ không giữ được lời nói, thứ lỗi."
Kì thật, cho dù Văn Nhân Trác Nhĩ có là người không giữ được lười nói nhưng cũng sẽ không có khả năng gặp ai cũng lải nhải việc của Lý Thư Ngôn.

Trên thực tế, Văn Nhân Trác Nhĩ sau khi biết được sự việc của Lý Thư Ngôn và hắn rời đi, nhất thời không tiếp thu được mới chạy đến chỗ Văn Nhân Quân, trước mặt y lộn xộn nói chuyện, lúc này Diệp Thập Tam còn chưa đi xa mới nghe thấy.
Nội tình thật sự đương nhiên không có khả năng nói ra vào loại thời điểm này, nhưng khiến cho Diệp Thập Tam cảm thấy cực kì không vui chính là cho dù hắn có nói ra những lời như vậy, thư sinh ốm yếu trước mặt này vẫn là một bộ dáng lão thần.
Hắn bĩu môi, khó nén được sự chán ghét nói: "Một đại nam nhân còn muốn làm việc của một người phụ nữ, khó trách hắn cũng..." Diệp Thập Tam đột nhiên thu nhỏ giọng lại.
"Hắn cũng cái gì?" Lý Thư Ngôn rất có hứng thú mà truy vấn.
Diệp Thập Tam cười lạnh một tiếng: "Khó trách các ngươi một đám đều không bình thường."
Lý Thư Ngôn hơi nhướng mày, ánh mắt xoay chuyển liên tục trên người Diệp Thập Tam, thầm nghĩ "hắn" kia nếu như không có gì ngoài ý muốn thì chính là đang nói đến Văn Nhân Tầm, hơn nữa, một cái khác cũng tương tự thật rõ ràng là đang nói đến việc hai nam nhân yêu nhau, cuối cùng liên hệ đến thái độ của Diệp Thập Tam đối với Văn Nhân Tầm...
khó trách hắn cũng không bình thường theo ...!Đối phương có phải là muốn nói một câu này không?
"Cái gì không bình thường?" âm thanh Tần Lâu Nguyệt từ bên ngoài truyền đến.
Lý Thư Ngôn và Diệp Thập Tam cùng xoay người nhìn lại thì thấy Tần Lâu Nguyệt vừa mới rời đi mang theo một tờ giấy nhảy vào từ phía sau tường miếu.
Diệp Thập Tam hoàn toàn không cần giấu diếm, vẻ mặt châm biếm lặp lại một lần nữa: "Tần cung chủ, ta đang nói một đám các ngươi đều là những kẻ không bình thường."
Tần Lâu Nguyệt nhướng mày, ánh mắt rơi xuống trên người Lý Thư Ngôn.
Lý Thư Ngôn ho hai tiếng để giảm bớt khó chịu trong lồ ng ngực: "Đang nói đến việc ta lưu luyến si mê ngươi."
Câu trả lời trắng trợn ngoài dự kiến của Diệp Thập Tam, cũng khiến cho Tần Lâu Nguyệt liếc nhìn hắn nhiều hơn một cái, sau đó hắn cười rộ lên, nói với Diệp Thập Tam: "Lời này trước đó 1 nén nhang ngươi vừa mới nói xong."
Diệp Thập Tam vẫn chưa hiểu được, Lý Thư Ngôn đã cười rộ lên, cũng nói với Diệp Thập Tam: "Ngươi nói đúng, ta là một đại nam nhân, làm việc giống như một nữ nhân đã là việc vô cùng mất mặt rồi, chẳng lẽ lại còn muốn học theo thái độ của một nữ nhân, quấn quýt si mê không thôi?"
Mặt của Diệp Thập Tam chớp mắt đen sì, bảo sao vừa rồi một chút phản ứng đối phương cũng không có, hóa ra là đã sớm có quyết định, chỉ là quyết định của đối phương không sớm nói ra, lại nhất định phải chờ đến lúc này, giống như là cố tình làm trái lại với lời vừa rồi của hắn...
"Tần cung chủ," tiếng ho khan của Lý Thư Ngôn đánh gãy suy nghĩ của Diệp Thập Tam, hắn giương mắt nhìn lại đã thấy nam tử ngồi bên cạnh đống lửa, đôi tay cho vào trong tay áo, tuy rằng bộ dáng vô cùng mỏng manh yếu đuối nhưng gương mặt được ánh lửa chiếu rọi lại đặc biệt sáng ngời, "13 bộ Phi ưng vừa rồi truyền tin gì đến đây? Có phải là", thanh âm của hắn chậm lại, "Thành chủ của chúng ta cũng bị cuốn vào việc này?"
Tần Lâu Nguyệt hỏi: "Vì sao ngươi lại nghĩ như vậy?"
"Cũng không vì cái gì cả, chỉ đơn thuần là suy đoán thôi." Lý Thư Ngôn thản nhiên nói.
Trên mặt Tần Lâu Nguyệt lộ ra một nụ cười mỉm, trong nụ cười vô cùng đẹp đó lại ẩn giấu sát ý, sau đó dần dần nhạt đi, chỉ còn lại khen ngợi nồng đậm: "Không tồi, Minh Nguyệt công tử tính toán không sai, Phi Vân Thành đúng là đã bị cuốn vào trong vũng nước này!".
 
Nhập Ma
Chương 102: 102: Trước Thế Sự Pn 2.20


Làm cung chủ của thiên hạ đệ nhất cung, đối với Tần Lâu Nguyệt mà nói, cho dù là Diệp Bạch có thể là trợ thủ đắc lực tốt nhất nhưng cũng sẽ không vì lý do đó mà cho rằng hắn chỉ có một con át chủ bài là Diệp Bạch.
Chỉ trong vòng 1 đêm, thân tín của Tần Lâu Nguyệt ở Thiên Hạ Cung đã mang theo người cùng cung nỏ, vũ khí khác bao quanh canh giữ nghiêm ngặt, bất luận một chút gió thổi cỏ lay nào bên mình đều vô cùng cảnh giác.
Diệp Bạch muốn đi phủ Thừa tướng, Tần Lâu Nguyệt cũng sẽ quay về Thiên Hạ Cung, mỗi người một phương trời nam đất bắc, tất nhiên, cả hai sẽ đi về nơi của mình.

Lý Thư Ngôn ngủ một giấc bên cạnh đống lửa tất nhiên cũng đứng bên cạnh Diệp Bạch, dùng hành động của mình để chứng minh hắn sẽ làm theo những điều tối hôm qua hắn đã nói.
Tần Lâu Nguyệt cũng không quan tâm, nói nói cười cười một lúc rồi mang theo người của mình rời đi.
Diệp Bạch cùng Văn Nhân Quân mang theo Lý Thư Ngôn, trước tiên chọn một số con đường vắng người để đưa người đến Nghiệp Thành, sau đó lại đi đón Băng Hỏa thú, cuối cùng mới đi về phía phủ Tể tướng cách Nghiệp Thành cũng không quá xa.
Gạch xanh lát nền trên mặt đất, tường viện một màu phấn trắng, thậm chí là người buôn bán nhỏ nghỉ chân bên quán trà ở hai bên đường đều không khác nhiều so với kí ức của Diệp Bạch.

Chỉ có một chút, đó là phủ Thừa tướng đường hoàng chiếm lấy toàn bộ khu phố năm đó giờ đây đã biến thành thủ phủ của sát thủ nổi tiếng giang hồ.
Một đường xuất phát cho đến khi đến nơi mất khoảng 13 ngày, cho đến khi Phó Trường Thiên nhận được tin tức là 1 tuần.

Ba người cùng với Băng Hỏa thú vừa mới đến trước cửa Phó phủ, người trông cửa đã lập tức lấy ra một chiếc còi dùng sức thổi một tiếng, tiếng còi không vang lên nhưng cửa lớn lại lập tức được mở ra, Phó Trường Thiên vội vã từ bên trong đi ra, vẻ mặt vui mừng: "Đại nhân! Ngươi đã trở lại! Sau khi nhận được tin tức ta đã cố ý đi tìm những thợ thủ công tu sửa phủ Tể tướng cùng với những hạ nhân năm đó hầu hạ ở trong phủ nhiều năm, để cho họ tới đem mọi thứ bày trí trong phủ khôi phục lại giống như cũ..."
Diệp Bạch gật gật đầu.
Phó Trường Thiên nói đúng điểm quan trọng thì dừng lại, sau đó cùng với Văn Nhân Quân, Diệp Thập Tam, thậm chí còn có cả Băng Hỏa thú chào hỏi, xong lại lập tức hướng về phía Diệp Bạch, mặt mày hớn hở đưa ra ý kiến: "Đại nhân, mấy ngày nay ta vẫn luôn chú ý đến tiến độ khôi phục của bọn họ, trước tiên ta bồi ngươi đi một vòng, giới thiệu với ngươi một chút, được không?"
"Được." Diệp Bạch lên tiếng, cho dù vẫn là một âm tiết rất đơn giản như cũ nhưng vẫn khiến cho tinh thần Phó Trường Thiên đi theo bên cạnh hắn run rẩy.
Diệp Thập Tam hơi bĩu môi, lặng lẽ đạp vào một chân của Băng Hỏa thú.
Băng Hỏa thú không chút để ý mà quét mắt liếc Diệp Thập Tam một cái, cái đuôi giống như một chiếc roi sắt vung lên, đi theo Diệp Bạch vào trong Phó phủ.

Lúc này, thủ vệ Phó phủ mới đem con cháu lau mồ hôi tiến đến, ánh mắt người đi trên phố vừa tò mò vừa sợ hãi, cửa sắt đen nhánh ở cửa chính được đóng mạnh vào.
"Đại nhân, đây là trường luyện võ, ở bên này là cửa hoa viên với hậu viện, đi qua chính là chủ viện, trong phòng ngủ ở chủ viện có một cánh cửa, phía sau là một gian mật thất..."
Phó Trường Thiên bồi Diệp Bạch, tỉ mỉ giới thiệu mọi nơi hai người đến.

Phủ Thừa tướng chiếm một diện tích rộng lớn, ngay lúc đó chủ nhân lại có quan hệ với người trong chốn giang hồ, trong phủ, toàn bộ các đình đài lầu các phòng ban đều vô cùng đầy đủ, sau khi Phó Trường Thiên tiếp nhận, chỉ sửa lại một số chi tiết ở bên ngoài, đúng là không rầm rộ xây dựng thay đổi gì.

Bởi vậy, cho dù thời gian không dài nhưng cũng đủ để hắn khôi phục lại mọi nơi đến 9 phần 10.
Diệp Bạch trầm mặc đi theo Phó Trường Thiên.

Cũng chỉ mới hai năm trôi qua, đối với nơi này kí ức của hắn cũng không giảm bớt bao nhiêu, nơi đại sảnh quay người trong yến hội, thân thể bị xích sắt trói buộc cầm tù trong phòng, còn có một gian thạch thất mang theo bí mật lớn nhất trong phủ Thừa tướng kia...
"Đại nhân, bên này..." âm thanh đang nói chuyện nho nhỏ bên cạnh tạm dừng.
Diệp Bạch thuận thế nhìn qua, đúng là nơi năm đó mình bị giam cầm: "Bên này không cần xem." Hắn nói một câu đơn giản, sau đó tiếp tục đi về phía trước.
Phó Trường Thiên cũng theo đó thở dài một hơi nhẹ nhõm, vẫy vẫy tay để cho người canh giữ trước cửa viện môn tiếp tục khóa cửa nơi đó lại, sau đó khẩn trương đuổi kịp Diệp Bạch đi trước đó vài bước.
Cây cối hoa cỏ nhẹ nhàng lay động theo gió, dọc theo đường đá lại đi qua một cổng vòm, không quá hai bước lại là một cái sân khác đang bị khóa lại.
Phó Trường Thiên chú ý thấy Diệp Bạch nhìn nhiều hơn một chút, giải thích: "Đây là sân gần với chủ viện nhất, nghe hạ nhân trước kia phục vụ ở nơi này nói lại thì đây là nơi ở của Diệp phu nhân, đã khóa lại rất nhiều năm, chỉ có mỗi tháng một lần mở ra vào một ngày cố định, để cho hạ nhân đi vào quét dọn.
Diệp Bạch không nói gì nhưng xoay người đi về hướng đó.
Phó Trường Thiên vội vàng sai người bên cạnh đến mở chìa khóa.
Chạc cây khô khốc vươn ra ngoài tường trắng, tro bụi phủ một lớp dày trên mặt đất, Diệp Bạch đi vào sân, nhìn xung quanh giếng nước một lúc sau đó mới đi đến sương phòng phía trước.

Phòng ở nơi này cùng với viện môn bên ngoài giống nhau, tất cả đều được khóa kín.
Diệp Bạch không chờ người phía sau tìm chìa khóa, ngón tay đặt lên khóa đồng dùng lực một chút, khóa cửa lập tức đứt lìa, hắn đẩy cửa phòng bước vào bên trong.
Đây là một gian khuê phòng rất bình thường, không bày biện nhiều đồ vật tinh xảo, cũng không có đệm chăn hoa lệ, chỉ có lớp tro bụi dày đặc, tầng tầng lớp lớp chất chồng khắp nơi.
Diệp Bạch dừng lại trước cửa một chút, sau đó trên mặt hắn thoáng qua vẻ kì quái, trực tiếp đi vào bên trong phòng ngủ, đứng ở trước giường khẽ nhíu mày.
"Làm sao vậy?" Lần đầu tiên Văn Nhân Quân lên tiếng từ lúc tiến vào.
"Ta cảm thấy nơi này có cái gì đó." Diệp Bạch nói đơn giản.
Văn Nhân Quân hơi giương mi, cũng không nói gì, trực tiếp hướng đến mặt giường tạo ra một chưởng phong.
Trên trướng màn sắc màu vàng nhạt lập tức cuốn lên một tầng tro bụi, Phó Trường Thiên bên cạnh bất giác cảm thấy hối hận, nếu như sớm biết đại nhân sẽ chú ý đến nơi này, hắn đã trực tiếp sai hạ nhân trước kia của phủ Thừa tướng làm theo quy củ trước kia thì tốt rồi...!Có điều hiện tại cũng không tệ, trực tiếp khóa vào có thể giúp cho đồ vật được giữ nguyên hiện trạng, nếu như nói là nơi này thật sự có cái gì đó...
Phó Trường Thiên đang muốn đến bên này thì thấy bàn tay vừa tạo ra chưởng phong của Văn Nhân Quân vừa lật, cũng không có động tác gì khác, một cái tráp màu đen đã xuất hiện trên bàn tay của y: "Là cái này phải không?"
Ánh mắt Diệp Bạch sáng lên, cũng không phải vì cái tráp đang ở trên tay của Văn Nhân Quân, mà là kĩ xảo đối phương vừa làm ra: "Thật tốt."
Văn Nhân Quân hơi hơi mỉm cười, đem tráp đặt vào trong tay Diệp Bạch.
Tráp cũ màu đen vẫn được khóa lại cẩn thận, nhưng khóa nhỏ tinh xảo này đối với người trong giang hồ mà nói thật sự chỉ dùng để phòng quân tử chứ không phải tiểu nhân.

Diệp Bạch trực tiếp giơ tay ấn một cái, khóa rơi xuống, tráp được mở ra.
Hộp khoảng một thước vuông, bên trong là thư từ cùng một ít ngân phiếu.

Diệp Bạch tùy tay rút ra một phong thư, nhìn hai hàng rồi trực tiếp giao cho Văn Nhân Quân.
Văn Nhân Quân mở ra xem, đầu tiên là hai chữ lạc khoản, nội dung trong đó cũng chỉ là những lời dặn dò tha thiết của thê tử đối với trượng phu, y nói với Diệp Bạch: "Những phong thư khác thì sao?"
"Không khác nhau lắm." Diệp Bạch nói.
Văn Nhân Quân gật gật đầu: "Đây có thể là những phong thư Diệp phu nhân viết cho Diệp Khiêm, Diệp Khiêm cũng đã chết, những thư này có lẽ nên thiêu hủy đi..."
"Cái gì?" Âm thanh vang lên đánh gãy lời nói của Văn Nhân Quân, người lên tiếng chính là Diệp Thập Tam vẫn luôn im lặng từ đầu cho đến bây giờ.
Văn Nhân Quân quay đầu lại nhìn về phía Diệp Thập Tam.
Sắc mặt Diệp Thập Tam vừa xanh vừa trắng, cũng không để ý đến Văn Nhân Quân mà nhìn chằm chằm vào Diệp Bạch.
Diệp Bạch xem qua một lượt thư tín xong nói thẳng: "Đốt đi."
Văn Nhân Quân còn chưa kịp trả lời, Diệp Thập Tam lại lần nữa thô bạo lên tiếng: "Chờ đã!"
Phó Trường Thiên đứng ở một bên cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn, hắn đưa mắt ra hiệu cho người của mình đi theo bên cạnh, mấy hạ nhân lập tức đi thẳng đến chỗ Diệp Thập Tam.
Diệp Thập Tam nắm chặt bàn tay rồi lại buông ra, giữa các khe hở của ngón tay có ngân quang chợt lóe rồi lại biến mất...!Hắn vừa nâng cánh tay, Văn Nhân Quân chợt lên tiếng: "Một lần cuối cùng, nếu như ngươi không muốn nói, vậy vĩnh viễn cũng không cần phải nói nữa."
Động tác của Diệp Thập Tam chợt cứng đờ, một lát sau hắn chợt cầu khẩn: "Đem vật trên tay của các ngươi buông xuống đi, ta vốn dĩ cũng đang chuẩn bị nói cho các ngươi...!Ngươi thật sự," hắn nhìn thẳng vào Diệp Bạch, "Đến lúc này, cũng không nhớ gì cả, dù cho chỉ là một chút thôi sao?"
"Phu nhân làm nhiều chuyện vì ngươi như vậy suốt bao nhiêu năm..." Hắn lại nói lại, "ngươi cũng đều quên không còn một mảnh?".
 
Nhập Ma
Chương 103: 103: Trước Thế Sự Pn 2.21


Trong phòng yên tĩnh trong chốc lát, Diệp Bạch đột nhiên lên tiếng: "Diệp Trần cũng giống như ngươi?"
Diệp Thập Tam cũng rất mau mắn mà trả lời: "Không sai."
Diệp Bạch trực tiếp hỏi: "Các ngươi định làm gì?"
Diệp Thập Tam cũng trực tiếp trả lời: "Ta định tìm ngươi, nhưng hắn có ý định khác, cụ thể là như thế nào thì ta cũng không rõ."
Diệp Bạch hỏi: "Hiện tại hắn đang ở đâu?"
Lúc này Diệp Thập Tam trầm mặc một chút: "Ngươi lại đây, cái này ta chỉ nói cho một mình ngươi biết."
Diệp Bạch liếc mắt nhìn Diệp Thập Tam một cái sau đó chuyển hướng về phía Phó Trường Thiên hỏi: "Ngươi có biết sinh thời Diệp Khiêm phu nhân thường hay đến nơi nào không?"
Diệp Thập Tam nhịn rồi lại nhịn, nhưng chung quy vẫn là nhịn không nổi mà tiến lên nói: "Phu nhân là nương của ngươi!"
Ai cũng không buồn quản đến hắn, Phó Trường Thiên vừa nghe Diệp Bạch nói, lập tức quay sang hỏi người bên cạnh, trước đó chính là thuộc hạ của phủ thừa tướng, lão thấp giọng nói: "Thừa tướng phu nhân bình thường không ra khỏi cửa, mỗi lần ra ngoài cũng là đi các chùa miếu gần đó để dâng hương..."
Diệp Bạch hỏi: "Là ngôi chùa nào?"
Người trả lời việc trước đó vội nói: "Là chùa Viên Pháp".
Diệp Bạch gật đầu một cái, người trong nhà chỉ cảm thấy hoa mắt, người vốn dĩ đang đứng bên cạnh đã ra khỏi phòng, chỉ trong một nhịp thở, ngay cả tiếng bước chân cũng không nghe thấy.
Văn Nhân Quân thu hồi hộp đen, đối diện với Phó Trường Thiên nói: "Đem hắn an bài cho tốt", lại đi theo ra khỏi phòng, gọi Băng Hỏa thú đang ngốc nghếch đi tới đi lui trong viện nói: "Đi theo ta."
Băng hỏa thú rống lớn một tiếng, xung quanh, ngoài Phó Trường Thiên và Văn Nhân Quân, sắc mặt những người còn lại đều trở thành trắng bệch.
Phó Trường Thiên sai hai người bên cạnh dẫn Diệp Thập Tam xuống dưới nghỉ ngơi, lại sai hai người dẫn Văn Nhân Quân đã chuẩn bị tốt ra sân, nhưng bản thân nghĩ thế nào cũng không thấy yên tâm, khoảng 30 phút sau liền tìm người, tự mình mang đến chùa Viện Pháp.
Lúc này, Diệp Bạch cũng đã gặp được Diệp Trần.
Cờ tự giữa không trung rũ xuống, Bồ Tát trên đài cao mặt mày nhu hòa giữa làn sương khói, một người ngồi xếp bằng ở đệm hương bồ đưa lưng về phía Diệp Bạch, quan bạc vấn tóc, trường bào dệt kim, xuất sắc hơn người.
Bước chân Diệp Bạch đi vào tiền viện của ngôi chùa, đường đi cũng bình thường không có gì đặc biệt, chốc lát đã bước vào phía trong, bên trong là khoảng trống gần 10 trượng.
Người ngồi xếp bằng trên mặt đất nghe được âm thanh, cười rộ lên nói: "Tên Diệp Thập Tam kia cũng không khác với suy nghĩ của ta lắm nên nhịn không được..." Hắn tùy ý mà lười nhác vươn vai, một tay chống đầu gối đứng lên.
Đây là lần thứ ba Diệp Bạch nhìn thấy Diệp Trần.
Giống như loài rắn lột da, như tằm phá kén, bỏ đi nhu thuận cùng trầm mặc của hai lần gặp gỡ trước đây, lúc này đây, Diệp Trần cùng Diệp Bạch đứng đối diện nhau, một tay cầm kiếm, biểu tình lười biếng lại tà khí. Hắn nhìn một vòng quanh Diệp Bạch, mỉm cười buông lỏng tay cầm kiếm kia, cũng đem đôi tay thường thường giơ lên nói: "Ở trước mặt ngươi mà dùng kiếm, cũng giống như múa đao trước mặt Quan Công, không khỏi quá mức không thú vị đi."
"Chúng ta cùng nhau bình tĩnh tâm sự đi, nói về quá khứ của ngươi, ta gọi ngươi là Diệp Bạch được không?" Hắn lễ phép mà dò hỏi, lại chỉ vào chính mình mà cười nói: "Vẫn là cái tên này càng thân thiết hơn một chút, ngươi xem, cũng đã nhiều năm như vậy ta phải làm thế thân của ngươi."
"Là Diệp Khiêm bắt ngươi làm như vậy?" Diệp Bạch hỏi, ánh mắt hắn xẹt qua tên trên trường minh đăng trên bàn, lại hỏi: "Hay là Tiết Thiện Thủy?"
Diệp Trần cười cười, làm thủ thế mời ra ngoài, hướng về phía vách núi sau chùa: "Cả hai đều có, dù sao ngươi cũng là hài tử của tướng gia, trên người còn có bí ẩn, ngươi là bảo bối của Tướng gia, đương nhiên không thể chuyện gì cũng cũng có thể động đến ngươi, trước đó đã tìm kiếm tất cả những hài tử trong nước có bộ dáng giống ngươi để làm thế thân... Nhưng đối với việc này ban đầu cũng không phải do Tướng gia nghĩ đến mà là từ phu nhân nói ra."
Diệp Bạch không nói gì.
Diệp Trần đợi một lúc không thấy đáp lại lại bật cười nói: "Ngươi một chút hiếu kì cũng không có sao?" Hắn thật sự có điểm sợ đối phương xoay người bỏ đi, cũng không đợi người bên cạnh nói gì đã vừa đi vừa tiếp tục nói: "Đầu tiên là tìm tất cả những đứa trẻ có điểm giống ngươi trong cả nước, sau đó phu nhân nói với Tướng gia là nàng không thể gặp ngươi, nhưng hi vọng một ngày nào đó có thể để hài tử tương tự ngươi phụng bồi bên gối, lấy niềm an ủi."
Là kẻ kiêu hùng, Tướng gia không thể, cũng khinh thường việc cự tuyệt nữ nhân duy nhất mà mình yêu thương, cho nên tất cả chúng ta có 26 đứa trẻ." Diệp Trần hướng về phía Diệp Bạch nói: "Lần tìm kiếm đó kéo dài 2 năm, tổng cộng tìm được 26 đứa trẻ, hoặc là có bộ dáng giống ngươi, hoặc là có thân hình giống ngươi, đương nhiên sau đó mấy năm, 26 đứa trẻ này hoặc là dáng người thay đổi, hoặc là vì nguyên nhân khác nhau nào đó đều lần lượt rời đi, cuối cùng chỉ còn lại không đến 10 người.
"Trước tiên là phụng bồi bên cạnh phu nhân." Lần này Diệp Trần không đợi Diệp Bạch trả lời, cũng không xem biểu tình của Diệp Bạch đã trực tiếp nói: "Sau đó phu nhân lại đưa ra yêu cầu, muốn người của Tướng phủ dạy cho chúng ta võ công, các tri thức bên ngoài, còn thay phiên đến làm bạn bên cạnh phu nhân."
"Phu nhân vô cùng ôn nhu, cũng vô cùng thông minh." Nói đến đây, Diệp Trần hơi hơi mỉm cười, trong thanh âm cuối cùng cũng mang theo một ít than thở, "nhóm người chúng ta khi đó nhỏ nhất là 10 tuổi, phu nhân cũng không kiêng dè chúng ta chỉ là những thế thân. Nàng đôi khi sẽ nhìn chúng ta đến xuất thần, nhưng nhiều hơn cả là mang cho chúng ta quần áo mới, đồ ăn ngon, dạy chúng ta đọc sách, viết chữ... thậm chí cũng sẽ cho chúng ta biết tin tức trong nhà." Thanh âm của hắn chuyển thấp, "Bỏ qua những người lục đục rời đi, còn lại 13 người trung thành với Tướng gia cũng sẽ mang lòng cảm kích đối với phu nhân. Trước đó là Diệp Thất và Diệp Thập Tam, sau đó là ta cùng những người còn lại.
Rời khỏi đại điện bằng cửa sau, lại đi qua một mảnh rừng trúc, hai người một chưởng đạp lên cạnh vách đá, nhanh chóng đi lên như đạp trên đất bằng, nhìn lại đỉnh núi đã xa mờ.
Thanh âm Diệp Trần cũng không dừng lại: "Ngươi hẳn là còn nhớ một năm kia khi nhảy xuống dòng nước đục? Một lần đó ngươi sở dĩ có thể hoàn thành thuận lợi..." hai người đồng thời dừng lại trên đỉnh núi, Diệp Trần nghiêng đầu liếc mắt nhìn Diệp Bạch: "Không thể nói là có quan hệ đến chúng ta, chỉ là dòng sông chảy siết, người lại đem mình lao xuống, đừng nói chúng ta chỉ là người của Tướng gia, cho dù là có là yêu cầu của phu nhân đi chăng nữa thì cũng không ai có thể kịp thời ngăn lại... Lại nói, Diệp Thập Tam có phải hay không giống như ngươi nói cái gì là "ngươi thật sự quên mất"? Hắn cười một tiếng, "Đừng nghe hắn nói bậy, năm đó hắn là kẻ ít tuổi nhất, đối với sự tình cái biết cái không, năm đó chúng ta có thể gặp được ngươi, phu nhân cũng thật sự ủy thác lời nhắn với ngươi cho chúng ta, nhưng theo ta biết, người chân chính có thể gửi đến ngươi không nhiều lắm, ngươi có thể nghe được lại càng ít, chuyện này quả thực cũng là do phu nhân nhúng tay." Hắn than một tiếng, "Chân chính có thể truyền cho ngươi, thực tế đáp ứng đúng là không có, cho nên bên ngoài đều cực kì do dự... cuối cùng, khi ngươi lần đầu tiên rời khỏi phủ thừa tướng, phu nhân chỉ nói việc này với 3 người. Nàng cầu xin ta giúp hài tử của mình.
Bọn họ là Diệp Nhất, Diệp Thất còn có Diệp Thập Tam.
"Diệp thiếu gia", Diệp Trần đột nhiên duỗi một ngón tay về phía trước, trong rừng cây có một ngôi nhà thấp thoáng mờ ảo, "Ngươi có muốn đi vào xem một chút không? Thính đường treo một bức tranh của phu nhân, bên trong còn có một ít đồ vật do phu nhân để lại cho ngươi. Đúng rồi, Diệp thiếu gia... Tầm công tử." Hắn nhấm nuốt một chút tên này, khẽ cười lên, "Hắn đã từng tới đây tìm ngươi, một phần là vì dựa vào Diệp Thập tam để điều tra về chuyện của ngươi sau khi chết rồi sống lại, phần còn lại sao, chính là ta có chút khó chịu, dựa vào đâu mà phu nhân đối với ngươi ngày đêm tưởng nhớ, dựa vào đâu mà Tướng gia coi ngươi như bảo bối, lại dựa vào đâu ta chỉ có thể là một thế thân của ngươi?"
"Nhưng hiện tại nghĩ đến, ta thấy tất cả đều không thể bằng ngươi, ngươi luôn mạnh hơn so với người khác." Hắn nhìn ngôi nhà tranh phía trước nói: "Người đã chết sẽ không còn được gặp lại, Tầm công tử, ngươi nói có phải hay không? Mặt khác, hai lần gặp mặt trước đó cũng chỉ là việc vui đùa nho nhỏ, vạn mong Tầm công tử không cần quá để ý."
Cuối cùng Diệp Bạch cũng lên tiếng: "Ngươi nói xong chưa?"
"Chỉ còn mấy lời cuối cùng." Diệp Trần nói: "Sau khi ngươi bị rơi xuống sông, phu nhân phân ưu thành tính, không lâu sau khì mất. Tướng gia cũng nổi trận lôi đình, xử lý một nhóm người, lại đem toàn bộ những kẻ còn lại đầy ra biên cảnh, cuối cùng, một nhóm người đó chỉ còn lại hai người, gồm có ta cùng Diệp Thập Tam. Lần này trở về..." Đôi mắt hắn vừa chuyển, quanh thân thu lại tất cả tà khí, phảng phất lại giống như lần đầu gặp mặt, là một nam nhân trầm tĩnh ôn hòa, từng câu từng chữ đều vô cùng thành khẩn, "Tầm thiếu gia, ta biết ngươi từ lâu đã không còn để ý đến sự việc trong chốn giang hồ, lần này sở dĩ xuống núi cũng là vì kế hoạch của ta cùng Diệp Thập Tam. Nhưng chúng ta làm ra việc này, cũng là muốn cùng Tầm công tử nói lại một ít chuyện quá khứ.
Diệp Bạch bình tĩnh hỏi: "Ngươi muốn nói gì?"
Diệp Trần không hề giấu diếm, trực tiếp dứt khoát nói: "Lần này ta mang theo người ngoại tộc tiến vào, hy vọng Tầm công tử không nhúng tay vào việc này, để tránh người cùng một nhà đấu đá lẫn nhau, khiến cho phu nhân trên trời có linh cũng cảm thấy không được yên tâm."
Hắn chờ đợi, không nghe thấy lời cự tuyệt của Diệp Bạch thì hơi mỉm cười, cuối cùng nói một câu: "Diệp Thập Tam có lẽ sẽ không trở về tìm ta, về sau thỉnh Tầm công tử chiếu cố gia hỏa kia một chút."
Chờ đến khi Phó Trường Thiên dẫn người đi vào chùa Viên Pháp, còn chưa đi đến đại điện đã thấy Diệp Bạch mang theo một cái bao rất lớn từ trên núi đi xuống.
Cái bao này giống như chiếm đến nửa người trên của Diệp Bạch, Phó Trường Thiên lập tức ngạc nhiên, vội vàng chỉ thị người bên cạnh tiến lên hỗ trợ. Bản thân mình lập tức đi đến bên cạnh Diệp Bạch hỏi: "Đại nhân, Diệp Trần có ở đây không?"
"Hắn đã đi rồi. Người ngoại tộc là do hắn dẫn vào." Diệp Bạch dùng hai câu nói khái quát tình hình, nhìn vật được người lấy xuống, sau phút chốc trầm mặc lại bỏ thêm một câu: "Cẩn thận một chút."
Phó Trường Thiên vội vàng phân phó: "Có nghe thấy không? Đều chú ý một chút cho ta! Đụng phải cái gì dù nhỏ một chút ta sẽ lột da các ngươi!" Hắn lại chuyển hướng về Diệp Bạch, "Đại nhân, cái này là...?" Hắn vốn dĩ không trông cậy vào việc Diệp Bạch trả lời mình.
Nhưng Diệp Bạch trả lời:
"Quần áo cùng thư."
Đặt ở chùa Viên Pháp trên đỉnh núi, ngoài một bức chân dung treo bên ngoài, Tiết Thiện Thủy chỉ để lại cho hài tử của mình một vài bộ quần áo cùng rất nhiều thư tín.
Một người mẹ vĩnh viễn không hết lời để nói với hài tử của mình.
Một người mẹ vĩnh viễn dệt không hết nhớ mong về hài tử của mình.
Thời điểm Diệp Bạch trở lại phủ Thừa tướng, Văn Nhân Quân đang đọc sách ở trong phòng.
Thanh âm lúc cửa phòng được mở vang lên, người đang dựa ngồi bên cửa sổ bỏ sách xuống, ngẩng đầu: "Đã trở lại?"
"Ừ." Diệp Bạch để bao đồ vật thật lớn ở trong tay xuống , đồng thời còn để xuống một bức tranh cuộn cùng một tráp thư tín.
Ánh mắt Văn Nhân Quân rơi xuống bức tranh cuộn.
Diệp Bạch không nói gì, nhưng đã đem cuộn tranh mở ra: vải vẽ tranh đã nhuốm vàng từ từ dàn trải trước mắt, vài nét bút màu đen phác họa, một nữ nhân hơi mập ngồi đoan chính trên ghế, đôi tay giao nhau đặt trên đầu gối, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Nhưng nụ cười ôn hòa này cũng không thổi tan được u sầu giữa đôi mày của nàng.
Diệp Bạch chỉ mở ra một nửa cuộn tranh, sau đó không tiếp tục nữa.
Văn Nhân Quân giúp Diệp Bạch cuộn lại tranh thật cẩn thận, y không cùng Diệp Bạch nói về bức họa này mà cùng Diệp Bạch nói về chuyện của Diệp Thập Tam: "Ta vừa hỏi Diệp Thập Tam vì sao nhận ra ngươi, hắn nói là theo Diệp Khiêm tìm xuống, bọn họ biết nội tình, võ công của ngươi cùng trước kia không có gì bất đồng là thứ nhất, thứ hai, Diệp Khiêm còn muốn thu nhận ngươi làm nghĩa tử, như vậy cũng có thể đoán ra tám chín phần mười.
Diệp Bạch đem sự việc trước đó biết được nói kĩ cho Văn Nhân Quân nghe.
Sau khi nghe xong, Văn Nhân Quân giương mi: "Thời điểm ngươi đi ra ngoài có một việc này có thể cùng với chuyện này có liên quan." Bất luận nút thắt nào đối với Diệp Bạch đều không quá nửa, hắn trực tiếp nói: "Tần Lâu Nguyệt cùng Văn Nhân Trác Nhĩ sở dĩ cùng bị cuốn vào vòng xoáy này nên đã đạt thành nhận thức chung, chuẩn bị tạm thời liên thủ chống cự. Văn Nhân Trác Nhĩ đưa cho ta một phong thư, nội dung cũng gần như thế."
Diệp Bạch cũng không trả lời Văn Nhân Quân ngay, hắn cởi ra bao màu lam bản thân mang về, đem từng bộ quần áo bên trong lấy ra: "Có cả quần áo của trẻ sơ sinh, khóa trường mệnh, lớn hơn một chút là quần áo cho trẻ nhỏ, chút nữa là thiếu niên, sau đó là quần áo của người trưởng thành, vạt áo thật dài, từng cái nội y, quần áo bên ngoài, bên dưới còn có cả quần áo Diệp Bạch có thể mặc lên người.
"Ta đáp ứng rồi, không tham gia vào sự việc này nữa." Diệp Bạch nói.
Văn Nhân Quân hơi hơi cười, sau đó lại cúi người chạm lên môi Diệp Bạch một chút: "Ta cũng nghĩ ngươi sẽ không tham gia. Thế nhưng Độc Cô Kinh Phi đã đến Nghiệp Thành rồi, nghe nói hắn tìm ngươi khắp nơi." Y nói xong một câu, nghĩ một chút lại nhàn nhã nói tiếp: "Chúng ta một đường đi Hoài Sơn thì sao? Hoài Sơn nước non tươi đẹp, thiên hạ chi mỹ. Đoạn đường này vừa vặn đi qua Nghiệp Thành. Ngươi cùng Độc Cô Kinh Phi gặp nhau một lần, còn những chuyện khác, mặc kệ bọn họ xử lý."
Diệp Bạch "Ừ" một tiếng, xem như đồng ý an bài này.
Văn Nhân Quân cuối cùng nói: "Đừng quá khổ sở."
"Ta cũng không khổ sở." Diệp Bạch nói, biểu tình của hắn vẫn rất bình tĩnh, chỉ là đáy mắt có một tia hoang mang rất nhỏ, "Ta chỉ là suy nghĩ, nàng là một người như thế nào..."
Nàng là một nữ nhân như thế nào?
Nàng sẽ nói gì, sẽ làm gì.
Ta cũng không khổ sở.
Ta chỉ là, có chút tò mò.
...... Nàng là mẫu thân của ta.
Văn Nhân, mẫu thân là cái dạng gì?
Cái gì là giang hồ?
Cái gì là thiên hạ?
Giang hồ là chinh chiến không thôi.
Thiên hạ là triều triều đại đại thiên hạ.
Nhưng giang hồ cũng là người giang hồ, thiên hạ cũng là người thiên hạ.
Giang hồ cùng thiên hạ vĩnh viễn là phức tạp.
Giống như con người vĩnh viễn không ngừng có một mặt ngoài.
Khi Diệp Bạch cùng Văn Nhân Quân từ Phó phủ đến Nghiệp thành, Văn Nhân Trác Nhĩ cùng Lý Thư Ngôn theo thường lệ đã sớm chờ ngoài cửa thành, cũng giống như với trước đây, nhưng lúc này còn có thêm ba người, Tần Lâu Nguyệt, Độc Cô Kinh Phi, còn có một người nữa Diệp Bạch đã từng gặp ở Viên Pháp tự-Diệp Trần.
Đoàn người bao gồm cả Diệp Thập Tam cố ý theo Phó Trường Thiên từ Phó phủ đi đến phủ Thành chủ, yến hội đã được chuẩn bị thỏa đáng từ sớm, mọi người không câu nệ, tùy ý mà ngồi vào chỗ.
Mấy năm xa cách, Đông Hải Tiểu Long Vương cũng đã biến thành Đông Hải Long Vương, hắn uống vài chén rượu, trên mặt lập tức nổi lên một mảng đỏ ửng, có điểm lớn tiếng mà nói vài chuyện thú vị về Đông Hải với Diệp Bạch, mặc kệ gương mặt Diệp Bạch trước sau cứng ngắc như một, chả có phản ứng gì, hắn vẫn nói đến vô cùng vui vẻ, bản thân tự mình cười to, cũng không ghi hận chuyện từ vài năm trước... thực tế, nếu như hắn vẫn mang hận, sẽ không vừa nghe thấy tin Diệp Bạch xuống núi đã lập tức từ Đông Hải xa xôi vượt ngàn dặm đến tận Trung Nguyên.
"Ta, ta nói đi tìm, ngươi nói, ngươi nói những người đó có buồn cười hay không? Ha ha ha, đem chính mình vùi vào bờ cát, kết quả bị cua kẹp đó! Cho nên ngươi cười hay khóc cũng đều tốt!" Những người khác cười hay khóc đều không thể nào phân rõ, nhưng Độc Cô Kinh Phi thật sự là vừa khóc vừa cười: "Ta, chúng ta cùng uống một ly! Đã lâu không gặp, ta thật sự nhớ ngươi..."
Diệp Bạch nâng chén uống xong.
Độc Cô Kinh Phi lập tức kêu một tiếng "Tốt", cũng theo đó lưu loát uống hết rượu trong ly, sau khi đã uống xong mới choáng váng nói: "Không đúng nha, A Tầm, không phải ngươi vẫn luôn không uống sao? Chẳng lẽ tâm tình của ngươi hôm nay tốt?..."
Nổi bật cũng không phải chỉ có bàn Độc Cô Kinh Phi ngồi.
Ở ngay bên cạnh vách của Độc Cô Kinh Phi, Tần Lâu Nguyệt chậm rì rì cùng Văn Nhân Trác Nhĩ nói lời sắc bén, đáng tiếc lời của họ đều bị Lý Thư Ngôn ở một bên tiếp đi, hai người ngươi một lời, ta một lời, trong lời nói đều mang theo thâm ý, Văn Nhân Trác Nhĩ đành phải mang theo vẻ mặt mờ mịt cười cười cùng thúc thúc của mình nói chuyện.
Bên cạnh Văn Nhân Quân, ngoài dự kiến mà xuất hiện ở nơi này chính là Diệp Trần đang nâng chén trước Diệp Thập Tam nói: "Nhiều năm làm huynh đệ như vậy, chúng ta cùng uống với nhau một chén cuối cùng nào."
"Ngươi thì sao?" Diệp Thập Tam hỏi.
"Ta?" Diệp Trần lặp lại một lần, sau đó cười rộ lên, "Nam nhi trên đời, không thể oanh oanh liệt liệt mà sống, oanh oanh liệt liệt mà chết. Ngươi nói ta thế nào?"
Diệp Thập Tam không để ý đến lời nói của Diệp Trần, mất kiên nhẫn đem chén rượu rỗng đặt bên chân Băng Hỏa thú: "Một chén rượu đã muốn tống cổ ta, phi, ngươi thật sự nghĩ ta ngu như vậy sao?"
Băng Hỏa thú cũng không kiên nhẫn mà liếc Diệp Thập Tam một cái, sau đó dùng đuôi của mình nhẹ nhàng bâng quơ quét một cái trên mặt đất.
Một lực đạo tạo ra khe nứt khoảng một ngón tay cái xuất hiện cách bên chân Diệp Thập Tam khoảng một tấc.
Diệp Thập Tam cúi đầu nhìn một cái, mặt lập tức trắng hơn một chút.
Diệp Trần bên cạnh cũng im lặng không lên tiếng, một lúc lâu sau mới nhớ đến chuyện khiến mình kinh ngạc: "Từ từ, ngươi vừa rồi đang nói sao?"
Diệp Thập Tam cười nói: "Ta đang nói, ngươi nghĩ rằng có thể ném ta ra đơn giản như vậy sao, không có cửa đâu!"
Sau khi tiệc rượu kết thúc, Lý Thư Ngôn thân thể không được khỏe nên cáo lui trước, Diệp Bạch cũng theo đó đứng lên, đẩy Độc Kinh Phi đang có chút mơ hồ ra, muốn tới thính đường.
Sắc trời bên ngoài dần tối, vạn vật cũng theo ánh trăng và thái dương giao hòa mà chuyển từ lam hồng thành lam sẫm, tầng tầng lớp lớp, đẹp đến mỹ lệ.
Phía sau rất nhanh đã tryền đến hơi thở quen thuộc.
Văn Nhân Quân đứng bên cạnh Diệp Bạch: "Đang xem gì vậy?"
"Bầu trời." Diệp Bạch nói.
Người bên cạnh nhẹ nhàng cười: "Hiện tại, bầu trời quả thật rất đẹp. Từ trưa đến giờ, cuối cùng cũng có một chút thời gian."
"Nó giống kiếm, cũng giống như ngươi, thật xinh đẹp." Diệp Bạch nói cụ thể.
"Sao," Văn Nhân Quân lên tiếng, sau đó cười rộ lên, hơi thở mang theo mùi rượu nhàn nhạt, "Ta lại cảm thấy nó đẹp giống như ngươi vậy..."
Hai người sóng vai mà đứng, đôi tay giao nhau, nắm chặt.
Động tác của cả hai đều bằng phẳng, trầm ổn.
Cũng giống như mỗi lần cầm kiếm, chỉ cầm một thanh kiếm, chỉ nắm một bàn tay.
Giống như trong bàn tay mình đang là cả giang hồ cùng thiên hạ.🌷 BTV:
Chỉ còn một PN nữa là câu chuyện rất hay này cũng sẽ khép lại.
Vì sao người Diệp Bạch yêu không phải là Tần Lâu Nguyệt cùng gắn bó tiến lui suốt 10 năm, không phải Khúc Tranh Vân đẹp đến dung nhan diễm lệ hiếm có, cũng không phải Độc Cô Kinh Phi thật sự yêu thích, dám mạo hiểm vì mình?
Hãy cùng nhìn lại những chặng đường đã qua của Diệp Bạch để tìm lại câu trả lời.
Tần Lâu Nguyệt, hắn yêu thích Diệp Bạch, nhưng ngoài Diệp Bạch, hắn còn có dã tâm, hắn còn có một Thiên Hạ Cung và trách nhiệm đứng đầu một bang phái ấy. Hắn sẽ không buông bỏ dã tâm của mình chỉ vì một Diệp Bạch, huống hồ hắn cũng không thể nắm được người này.
Khúc Tranh Vân thì sao? Dù sao cái mà thời đại ấy coi trọng là võ công, một vị công tử xinh đẹp giống như một vị tiên nhân hạ phàm cũng sẽ không được coi trọng bằng cường giả, huống hồ Diệp Bạch lại càng đặc biệt coi trọng kẻ mạnh?
Độc Cô Kinh Phi, hắn có thể vì Diệp Bạch mà mạo hiểm, hắn cũng có thể là một cường giả trong tương lai, nhưng thân là người trong giang hồ, một người nhiều trói buộc như hắn tất nhiên vẫn sẽ có lúc phải biết hơn thua, huống hồ, hắn cũng chưa đủ mạnh, cũng không thể trả giá tất cả cho một người mà hắn thích.
Duy chỉ có Văn Nhân Quân, một cường giả thật sự đứng trên đỉnh cao nhân loại sẽ khiến cho Diệp Bạch ngay từ lần gặp đầu tiên đã không thể dời mắt, không thể lãng quên. Y đủ mạnh để có thể áp đảo quần hùng, đủ đau thương để có thể buông bỏ, đủ yêu thương để có thể cho Diệp Bạch tình yêu mà hắn xứng đáng nhận được sau tất cả những gì hắn đã trả giá.
Tất nhiên, không phải bất kì sự trả giá nào cũng sẽ được đáp đền, nhưng ít nhất, Diệp Bạch đã có một người mình yêu và một người yêu mình cùng nhau sóng bước, thế là đủ rồi:
"Cũng giống như mỗi lần cầm kiếm, chỉ cầm một thanh kiếm, chỉ nắm một bàn tay.
Giống như trong bàn tay mình đang là cả giang hồ cùng thiên hạ."
Bọn họ thật sự đã có một thiên hạ thuộc về mình.
 
Nhập Ma
Chương 104: 104: Thất Tịch Pn 3


Lại một mùa hè mới đến, trên núi vẫn còn sót lại chút gió lạnh cuối xuân, theo gió, trĩ trắng dựng lên lông tơ mềm mại, từng sợi từng sợi, ban đêm vừa nhấc đầu lên đầy trời bạc trắng.
Ở trên núi, hai người cuối cùng cũng không thể chân chính không dính khói lửa phàm tục, Văn Nhân Quân tính toán sắp tới sẽ xuống núi một chuyến.
Đối với quyết định của đối phương, Diệp Bạch đều sẽ rất ít dò hỏi tại sao, Văn Nhân Quân nguyện ý ngây người trên núi, hắn sẽ xách một thanh kiếm đến thác nước bên vách núi luyện kiếm; Văn Nhân Quân muốn xuống núi, hắn lập tức về phòng thu dọn hành lý chuẩn bị xuống núi.
Mà người nói muốn xuống núi lúc này lại đang nghiêng người dựa vào cửa sổ, tay nâng rượu ấm.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu trên ly rượu tựa như ôn ngọc, mà tay cầm ly kia so với ngọc bích lại càng đẹp hơn.
Xung quanh đình viện không trồng cây, ánh dương buổi sáng tùy ý xuyên qua cửa sổ chiếu vào người bên song khiến cho nửa người đang ngồi là một mảng ánh sáng ấm áp đến mờ ảo, Văn Nhân Quân duỗi tay một chút về phía Diệp Bạch.
Người tập võ mẫn cảm, khi đối phương vừa có hành động Diệp Bạch đã đem ánh mắt dời lên người đối phương, sau đó cứ tự nhiên như vậy mà tùy ý để đối phương nắm lấy bàn tay buông bên cạnh người, sóng mắt luôn luôn bình tĩnh tựa hồ cũng có chút giật mình, lại tựa như cái gì cũng không có.

Nhưng Văn Nhân Quân biết hành động của đối phương là đang muốn hỏi "Làm sao vậy?" Kì thực cũng không phải có chuyện gì, chỉ là trong khoảnh khắc không điều khiển được bản thân mình mà thôi.
Thân ảnh đọng lại trong đáy mắt đối phương, cùng người trải qua một giây phút kia, Văn Nhân Quân muốn cảm nhận được sự tồn tại của đối phương cho nên y vươn tay về phía bóng hình quen thuộc.
Quả thực là vô cùng quen thuộc.
Ngày ngày đêm đêm bên nhau, cùng sinh hoạt trong một không gian, một thời gian, thậm chí nhiệt độ trên cơ thể cũng cùng nhau giao hòa hết lần này đến lần khác.

Nhưng có đôi khi, cùng người thân cận hơn nữa, lại hiểu người hơn nữa, cũng có lẽ bởi vì đây là người thân cận nhất, cho nên ngược lại lại cũng không biết nên làm thế nào mới phải.

Cũng giống như Văn Nhân Quân của giờ phút này.
Trong một năm này, y đã đưa cho Diệp Bạch tất cả những gì liên quan đến kiếm, nhưng cho dù là kiếm phổ hay bất luận những cái khác thì cũng đều có liên quan đến kiếm cả.

Vậy thì ngoài những cái đó ra, Diệp Bạch còn thích gì nữa đây? Văn Nhân Quân phát hiện bản thân mình không có đầu mối.
Mỗi năm, vào ngày 7 tháng 7, trên đường người người đi lại nhiều hơn rất nhiều so với thường ngày, đèn lồ ng lớn nhỏ điểm xuyết hai bên đường phố, tiếng cười đùa, tiếng hét huyên náo hòa cùng những ngọn đèn cùng nhau dệt lên một con đường dài quanh co uốn lượn, như dải ngân hà trên bầu trời đêm.

Văn Nhân Quân cố ý chọn thời điểm này để xuống núi.
Bọn họ xuống đến chân núi vừa đúng trước Thất Tịch một ngày, nghỉ ngơi một chút, buổi tối ngày hôm sau là chính là thời điểm náo nhiệt nhất.

Xung quanh bọn họ có rất nhiều người.

Vai sát vai, chân liền bước, ban đầu chỉ là hai người song song bước đi trên đường phố, một lúc sau đã bị đám người chia cắt.
Cũng không phải là không thể đi ra khỏi dòng người, chỉ là sau khi bị dòng người chia tách khỏi Văn Nhân Quân, Diệp Bạch cũng thuận thế lui ra sau vài bước, không xa không gần theo sau.
Hắn cũng không rõ Văn Nhân Quân muốn làm gì.

Hắn có bao nhiêu lợi hại về kiếm thuật thì lại có bấy nhiêu bạc nhược về mặt suy đoán ý người, cho nên, tuyệt đại đa số thời điểm hắn đều có thói quen nghe theo, cũng bởi không để ý cho nên dù là việc gì đi chăng nữa thì đối với hắn đều không có ý nghĩa.
Trên đường, các sạp hàng hóa rất nhiều, đồ vật được bày bán cũng rất nhiều.

Văn Nhân Quân đi qua nhìn thấy mọi thứ hầu hết đều giống nhau: đồ ăn vặt, vật trang sức, hoa đăng, hương liệu, giấy mực cùng rất nhiều thứ khác.

Có đôi khi y sẽ dừng lại, cầm lấy một vài vật nhỏ thú vị, ngắm nhìn rồi lại buông xuống.

Y không có cách nào tưởng tượng được Diệp Bạch sẽ động dung vì những thứ này, cũng giống như không có cách nào tưởng tượng được một thanh kiếm giết người có thể khoe ra bản thân được nạm vàng khảm ngọc của mình.
Trên đường phố dài dằng dặc, nhìn qua nhìn lại đều là những gương mặt xa lạ, tiếng cười nói ồn ào náo nhiệt vang vọng hai bên tai nhưng lại cố tình xa vời không thể nắm bắt.

Chỉ là một hai năm ở trên núi đã cảm thấy mỗi người trên thế gian này đều đang điên đảo.
Đi về phía trước lại nghe thấy có âm thanh ầm ĩ truyền đến từ đoàn biểu diễn tạp kĩ, một đám người kích động đứng xung quanh để xem, trong đó có một kẻ đụng phải Văn Nhân Quân, la lên một tiếng "oái" rồi lại vội vàng đứng thẳng, bên kia có tiếng ầm ĩ giục đối phương mau đi.

Văn Nhân Quân thoáng động ngón tay trong tay áo, ánh mắt lại tự nhiên hướng về phía sau, không chút nghĩ ngợi rơi trên người Diệp Bạch.

Đối phương đang đứng cách tay trái hắn khoảng ba bước chân, đang rút kiếm.

Lúc này Diệp Bạch cũng đồng thời nâng mắt lên nhìn, ánh đèn ánh lên trong ánh mắt trong phút chốc trở lên rét lạnh, giống như cất chứa ngàn vạn lưỡi dao, nhưng cũng chỉ trong chốc lát, đồng tử lại khôi phục một màu đen nhánh bình đạm, kẻ đụng vào Văn Nhân Quân cũng lẩn vào đám người đi mất.
Văn Nhân Quân dừng lại chờ Diệp Bạch.
Diệp Bạch ban đầu có chút nghi hoặc, sau đó hiểu được, tiến đến bên cạnh đối phương: "Hắn lấy cái gì vậy?"
Văn Nhân Quân cười nói: "Một thỏi bạc nhỏ mà thôi."
Diệp Bạch không nói nữa, sau khi một hỏi một đáp lại tiếp tục trầm mặc.
Sự việc phát sinh vừa rồi cũng không đáng để nhắc đến, kẻ đụng vào Văn Nhân Quân cũng chỉ là một tên trộm mà thôi, Diệp Bạch vốn dĩ muốn động thủ, nhưng một khắc tầm mắt chuyển đến chỗ Văn Nhân Quân không thấy hắn ra tay nên dù đã nâng tay rút kiếm nhưng cũng không động thủ nữa.
Đây là một loại ăn ý không cần nói.
Giống như bất tri bất giác bỗng nhiên xuất hiện.
Chỉ còn lại một lộ trình thật dài.
Văn Nhân Quân cùng Diệp Bạch đi song song với nhau.
Giống như bên cạnh không có tiếng người ồn ào huyên náo, cũng không có việc bị chia tách như mới đầu, giờ phút này đây chỉ còn lại hai người cùng sánh bước bên nhau đi về phía trước.
Vạt áo lay động cọ xát, mu bàn tay cùng ngón tay chạm nhau, đi đến cuối phố, thanh âm ồn ào cũng dần dần bị bỏ lại phía sau, sóng gợn lăn tăn cùng ánh sáng trên mặt sông rơi vào đáy mắt.
Sau đó, Văn Nhân Quân nắm lấy tay người bên cạnh.

Thật ấm áp, độ ấm từ bàn tay trong nháy mắt lan đến toàn thân, truyền vào đến tận đáy lòng.
Diệp Bạch: "..."

Khóe môi Văn Nhân Quân hơi giơ lên: "Không có gì." Chỉ là bỗng nhiên muốn làm như vậy thôi.
Bởi vì là người thân cận nhất cho nên cũng sẽ hiểu người nhất, nhưng rất nhiều lúc cũng không thể hiểu được.
Suy đoán, do dự, bàng hoàng, chỉ cần là người sẽ không thể né tránh.

Nhưng từ mâu thuẫn lại đồng thời nảy sinh tín nhiệm, xác định, kiên trì...!Có lẽ y không thể thời thời khắc khắc biết được nhớ nhung, suy nghĩ, sở dục sở cầu của đối phương nhưng y có thể giống như bây giờ - luôn luôn nắm lấy tay người này.
Thanh âm từ trong thành càng ngày càng nhỏ, tường thành cao cao trong bóng đêm cũng trở thành một mảng màu xám mơ hồ, nước sông dâng tràn bờ đê, từng âm thanh tí ta tí tách truyền đến.
Rất xa kia, ở phía thành, pháo hoa nở đầy trời.
Lại một trận gió thổi qua, ánh đèn màu cam ấm áp điểm trên mặt nước gợn sóng lăn tăn.
Đông phong dạ phóng hoa thiên thụ.
Canh xuy lạc, tinh như vũ.
(Tạm dịch:
Gió đông thổi ngàn hoa đua nở
Cánh hoa rơi rụng như mưa sao.)
KẾT THÚC..
 
Back
Top Bottom