Ngôn Tình Nhân Vật Trong Sách Tạo Phản Rồi!!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,275,004
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHclw241S6tvRZrsJEIoM_US0z6KcNi18pX0H4U6q0WVy5628j4xVl1P3mMyJRJqZq8rfszISOpNaJCyvU-jyxCW2616Qk1vuQfYSdqntrHqMYqCYhmPyTbDCa41ZhZVMD9Gv5DUCCy3vc0VkEY52E4p=w215-h322-s-no

Nhân Vật Trong Sách Tạo Phản Rồi!!!
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

|Zhihu| Nhân vật trong sách tạo phản rồi!!!

Tác giả: 心象预警:MBTI 恋爱大作战

Giới thiệu:

Thiếu phu nhân lại chạy rồi.

Lúc này, vị nam chủ với đôi mắt đen như Hắc Diệu Thạch (Đá Obsidian) cùng khuôn mặt như được điêu khắc, đang đứng đối diện tôi.

Anh ta dùng giọng điệu ra lệnh nói với tôi: “Đi đi, tìm cô ấy bắt về đây.”

Theo cốt truyện, tôi chỉ cần nhận lệnh rồi cút xuống thì là hết vai trò trong cuộc tình này.

Nhưng tôi là người đã đọc hết nguyên tác rồi.

Trong cuốn sách này không có một ai là người bình thường hết.

Nữ chính thì suốt ngày chạy trốn, nam chính thì suốt ngày đi tìm.

Đều đã là người trưởng thành rồi, ngày nào cũng làm những chuyện không đâu.

Thấy tôi chưa đi, nam chính nhìn tôi bằng một con mắt “Còn chưa cút?”

“Không cần tìm nữa, tôi biết cô ấy ở đâu.”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhân Vật Trong Sách Tạo Phản Rồi!!!
Chương 1


1.

Thiếu phu nhân lại chạy rồi.

Lúc này, vị nam chủ với đôi mắt đen như Hắc Diệu Thạch (Đá Obsidian) cùng khuôn mặt như được điêu khắc, đang đứng đối diện tôi.

Anh ta dùng giọng điệu ra lệnh nói với tôi: “Đi đi, tìm cô ấy bắt về đây.”

Theo cốt truyện, tôi chỉ cần nhận lệnh rồi cút xuống thì là hết vai trò trong cuộc tình này.

Nhưng tôi là người đã đọc hết nguyên tác rồi.

Trong cuốn sách này không có một ai là người bình thường hết.

Nữ chính thì suốt ngày chạy trốn, nam chính thì suốt ngày đi tìm.

Đều đã là người trưởng thành rồi, ngày nào cũng làm những chuyện không đâu.

Thấy tôi chưa đi, nam chính nhìn tôi bằng một con mắt “Còn chưa cút?”

“Không cần tìm nữa, tôi biết cô ấy ở đâu.”

Nam chính nheo mắt nhìn, tôi vuốt vuốt mái tóc của mình nói: “Bị Hứa Trì giấu ở trong một biệt thự nằm ở phía ngoại ô rồi.”

Hứa Trì

Nam phụ pháo hôi.

Mười lần chạy trốn thì tám lần là vì hắn ta.

Tôi thở dài nói: “Lúc tìm được người về rồi, người ngàn vạn lần đừng cùng Thiếu phu nhân cãi nhau nữa, không thì cô ấy lại chạy lần nữa.”

Tôi không để ý đến vẻ mặt càng ngày càng kì lạ của nam chính, tiến đến vỗ vai anh ta: “Thiếu gia à, về sau hai người hãy sống vui vẻ với nhau đi, đừng suốt ngày chí choé nữa. Sau này thiếu phu nhân sẽ sinh cho người mấy tiểu thiếu gia, tiểu thư nữa. Người nghiêm túc đi làm kiếm tiền để mua sữa bỉm cho con có phải tốt hơn không.”

Nói xong tôi tháo thẻ bảng tên của mình xuống.

“Tôi xin phép từ chức trước, chúng ta không hẹn gặp lại”

Nói xong, tôi quay người định đi ra ngoài.

Tự nhiên tay phải tôi bị nắm lại.

Nam chính nhìn tôi với vẻ mặt kì quái, trên mặt hắn tựa hò có chút khó tin: “Cô muốn rời bỏ ta?”

Không thì sao?

Anh ta chớp chớp mặt, tỏ vẻ như đã hiểu ra: “Em thích tôi, tôi luôn bắt em phải đi tìm Bạch Nguyệt, em….. ghen rồi à?”

Tôi:?

Bá đạo tổng tài hình như quá ảo tưởng về bản thân của mình thì phải!

Đến nhân vật phụ như tôi cùng không bỏ qua?!

2.

Người tính không bằng trời tính.

Tôi không ngờ rằng Chu Nhiễm sẽ không đồng ý cho tôi từ chức.

Anh ta nói: “Mấy ngày này bắt em đi tìm Bạch Nguyệt suốt, vất vả cho em rồi. Trước đây, đều trách ta không chú ý đến sức hút của bản thân, không để ý đến cảm xúc của cấp dưới, là lỗi của ta.”

Nghe đi.

Người vô liêm sỉ cỡ nào nào mới có thể nói ra mấy lời như thế này.

Tôi vội vàng lắc đầu: “Trời đất chứng giám, tôi đối ngài ngàn vạn lần không có một chút suy nghĩ lệch lạc nào.”

“Thế thì em càng không có lý do gì để từ chức.”

Tôi cau mày nhăn mặt, không hiểu tại sao Chu Nhiễm cứ nhất quyết phải giữ tôi lại bên cạnh.

Chỉ thấy Chu Nhiễm chắp tay sau lưng nói lớn: “Chỉ có cô là tìm trẻ lạc nhanh nhất.”

Tôi:?

Đây có được tính là ưu điểm không!

Đã được ba ngày kể từ lúc tôi nói cho Chu Nhiễm biết vị trí của phu nhân trốn.

Cái người này vậy mà lại không có động tĩnh gì.

Mỗi ngày đều đi làm đúng giờ, kéo theo người làm thư ký tôi đây cũng phải thức khuya dậy sớm tăng ca.

Giống như là tôi chạy đi mất, bây giờ Chu Nhiễm đi đâu cũng lôi tôi đi cùng.

Làm cho tôi có cảm giác muốn từ chức cũng không xong, chạy cũng không được.

Chỉ có một nguyên do, tốt nhất là tìm Bạch Nguyệt đem về.

Chỉ có để cho hai bọn họ tiếp tục vừa yêu vừa hận nhau, thì lúc đấy tôi mới có cơ hội cuốn gói rời đi.

Vì vậy, tôi nhắc nhở Chu Nhiễm: “Thiếu gia, chúng ta không đi đón thiếu phu nhân về à?”

Chu Nhiễm chau mày: “Em có vẻ sốt ruột?”

Câu hỏi này khiến cho tôi ngơ luôn.

Phu nhân của anh.

Hỏi tôi sốt ruột hay không là có ý gì!?

Chu Nhiễm nhướng mày nhìn tôi, thấy biểu cảm trên mặt tôi anh ta lộ ra chút vui vẻ: “Không phải nói là em không hề có ý nghĩ kiểu kia với tôi à, sao lại muốn quản giúp tôi việc trong nhà thế.”

“Việc trong nhà.” Anh ta cố tình nói to, nhấn mạnh ba từ này.

Tôi cười khan: “Không vội, không vội, để thiếu phu nhân tĩnh dưỡng ở bên ngoài mấy ngày cũng tốt.”

Thật bất ngờ.

Chu Nhiên còn chưa gấp gáp đi tìm Bạch Nguyệt về, thì Bạch Nguyệt đã tự vác xác về.

Chúng tôi đang họp.

Cửa phòng hội nghị bỗng nhiên bị người ta đạp cửa mở ra.

Bạch Nguyệt một thân váy trắng, nước mắt lưng tròng.

Cô ấy cực kì đẹp, chiếc eo nhỏ nhắn chưa nổi một vòng tay.

Suy nghĩ đầu tiên khi tôi nhìn thấy cô ấy: gầy như này thật sự có thể sinh được tận bảy người con ư, đúng là trong truyện cái gì cũng có.

Sau đó tôi nghĩ thấy Bạch Nguyệt lớn tiếng mắng Chu Nhiễm: “Lẽ nào trong lòng anh tôi không quan trọng bằng công việc ư?”

Cạn lời.

Tình yêu và sự nghiệp là không thể so sánh.

Không một ai có mặt tại đây dám lên tiếng.

Mấy vị cổ đông đồng loạt nhìn về phía cánh cửa, âm thầm hóng xem náo nhiệt.

Thân là thư ký hiện tại của chủ tịch, tôi nhanh chóng thu dọn hiện trường, nhường lại không gian cho đôi vợ chồng trẻ.

Vừa ra đến cửa thì tôi thấy nam phụ là Hứa Trì đang đứng ngay ngoài phòng họp, rũ mắt xuống, trên môi nở một nụ cười chua chát đầy mỉa mai.

Nói mới nhớ, nam phụ này đúng là một công cụ tốt.

Mỗi lần, nữ chính muốn chạy trốn đều lợi dụng vị nam phụ này.

Tôi đi qua hỏi: “Người anh em, uống miếng nước không?”

Hứa Trì sửng sốt, đánh giá tôi từ trên xuống dưới.

“Cô không phải nhân vật phụ à, lại còn muốn rót người cho tôi.”

Vãi cứt.

Tình huống gì đây.

Tôi mở to mắt: “Anh anh anh…….”

Hứa Trì hình như ý thức được điều gì đó, nắm lấy tay tôi, “Chẳng nhẽ, cô cũng là…..”

Tôi nhanh chóng gật đầu.

Hứa Trì như muốn bật khóc tại chỗ: “Tốt quá rồi, cứu tôi với. Với cái loại kiểu tính cách bị lợi dụng này, thật sự không hợp với thân phận thiếu gia của tôi.”

3.

Sau khi hỏi rõ tình hình.

Hứa Trì cũng là xuyên sách.

Còn lúng túng bị ràng buộc với hệ thống.

Mỗi lần nam nữ chính cãi nhau, hệ thống sẽ hiện lên bắt anh ấy đưa Bạch Nguyệt bỏ trốn.

“Tôi đường đường là một kẻ bất tài vô dụng, một Phú Nhị Đại chơi bời lêu lổng, bình thường toàn là các cô gái si mê tôi, vì tôi mà khóc, vì tôi mà tê tâm phế liệt, tại sao xuyên vào đây lại trở thành một tên simp lord (kiểu dạng nhu nhược) thế này. Simp thì cũng được thôi nhưng lại simp đúng gái có chồng là sao.”

Hứa Trì tức giận gầm lên: “Cửa sổ quảng cáo hại chếch tui gòi!”

(Tức là thằng cha này bấm tắt quảng cáo trên tab thì xuyên cmn vào sách luôn nha mấy bà ơiii)

Không biết là tại sao, nhìn bộ dáng phát điên của Hứa Trì, trong lòng tôi cảm thấy dễ chịu không ít.

Chúng tôi vừa nói được mấy câu, cửa phòng họp đã mở ra.

Bạch Nguyệt bước ra trước, đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng tâm tình đã có vẻ bình tĩnh hơn trước.

Nhìn có vẻ như bị Chu Nhiễm dỗ dành xong rồi.

Bạch Nguyệt đi đến trước mặt Hứa Trì nói: “Trì ca, em trước mắt không cùng anh quay về nữa, mấy ngày nay cảm ơn anh đã thu nhận em.”

Hứa Trì thật sự rất muốn nhanh nhanh chóng chóng đuổi Bạch Nguyệt đi, nhưng vì có hệ thống nên hắn không dám để lộ biểu cảm quá vui mừng.

Vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, vừa không can tâm vừa không thể không buông tay cho cô ấy đi tìm hạnh phúc. Ai nhìn thấy cũng sẽ thốt lên một câu rằng Oscar nợ anh ta một bức tượng vàng.

Nhìn vẻ mặt của Chu Nhiễm bên này, mím chặt môi, vẻ mặt như mất số gạo, không hề có sụ vui mừng khi dỗ được vợ quay về.

Tình huống gì đây?

Đây là làm lành rồi hay là chưa đây.

Trong lúc tôi đang lẩm bẩm, Hứa Trì cuối cùng cũng đi tới nhiệm vụ cuối cùng mà hệ thống sắp xếp.

Anh ấy ném cho Chu Nhiễm một ánh mắt, nói ra lời thoại kinh điển: “Nếu như anh đối xử với Nguyệt Nguyệt không tốt, thì tôi sẽ vẫn quay lại mang cô ấy đi!”

Dứt áo ra đi.

Đi được một nửa đường rồi, mới nhớ ra tôi với anh ấy còn chưa trao đổi phương thức liên lạc.

Cho nên tiêu sái quay lại, chỉ tay vào tôi.

“Cô, tiễn tôi!”

Tôi hiểu ý, liền gật đầu nhanh chóng bước theo anh ấy.

Mới đi được hai bước, cổ áo phía sau đã bị túm lấy.

“Thư ký của tôi, anh sai làm gì thì phải nghe à?”

Hứa Trì tức cười nói: “Chu Nhiễm, ngươi có lương tâm không vậy, là tôi mang vợ anh về cho anh đấy.”

“Thế thì sao?”

Bạch Nguyệt nhận ra có cái gì đó không đúng: “Không phải chỉ là một cô thư ký nhỏ thôi sao, A Nhiễm anh có chuyện gì thế?”

Nội tâm tôi điên cuồng gật đầu.

Đúng vậy!

Anh giai có vấn đề gì sao?

Chẳng phải lúc này anh nên bế nữ chính lên, ném cô ấy vào phòng nghỉ phụ trong văn phòng rồi trao cho cô ấy nụ hôn kiểu Pháp 360 độ không góc chết.

Vạn lần không thể ngờ rằng, Chu Nhiễm thế mà lại không để ý đến Bạch Nguyệt, lạnh mặt nói với tôi: “ Hội nghị có một hạng mục quan trọng giao cho cô, bây giờ đến lập tức theo tôi tới văn phòng.”

Sau đó nhìn qua Bạch Nguyệt, “Để tôi bảo tài xế chở em về nhà trước.”

“Anh để em về một mình?”

“Không phải, còn có tài xế thây.”

Hay lắm tiểu tử.

Nam chính này thật sự là một cái đầu gỗ.

Quả nhiên, nghe thấy thế Bạch Nguyệt hai mắt lập tức lại đỏ hoe, nhìn thẳng về phía tôi.

Giống như tôi là kẻ thù đã giết cha mẹ của cô ấy vậy.

“Hôm nay đáng nhẽ ra tôi không nên trở về, Hứa Trì ca chúng ta đi!”

Hứa Trì bị điểm danh, toàn thân run rẩy mạnh mẽ.

Tôi thậm chí còn có thể nhìn thấy tay anh ấy đang siết chặt nắm đấm lại.

Vì thế, thiếu phu nhân lại chạy rồi.

Tôi lại tận tình khuyên bảo, “Chu tổng, ngài khó khăn lắm mới đưa được thiếu phu nhân quay về, lúc này cònhọp hành, công việc cái gì chứ!”

Chu Nhiễm vẻ mặt vô tội, “Không phải cô nói để cho tôi làm việc chăm chỉ, kiếm mua tiền sữa bột cho đứa nhỏ sao.”

Vấn đè là kiếm tiền mua sữa bột, điều kiện đầu tiền là phải có vợ đã!

Chu Nhiễm thấy tôi không nói gì, cũng híp híp mắt, “Ngược lại là cô, sao mà cùng Hứa Trì nói chuyện có vẻ rất vui nhỉ? Mấy ngày trước cô còn chưa điều tra, đã biết được Bạch Nguyệt ở biệt thư ngoại ô của Hứa Trì, trừ khi…..”

Đột nhiên nhắc tới làm tôi thót tim, ngay lúc tôi cho rằng Chu Nhiễm đoán được ra chân tướng thì hắn nói tiếp, “Chẳng lẽ chính cô là người đã liên lạc cho Hứa Trì, cố ý để cho hắn đến đón Bạch Nguyệt đi, chính vì muốn một mình cùng tôi ở chung?”

Tôi:??????

Đại khái là cảm thấy mình đoán đúng đến chín mười phần, Chu Nhiễm biểu cảm nghiêm túc,” Tôi đã coi thường lòng ghen tị của phụ nữ và mị lực của của bản thân, tôicũng có trách nhiệm. Lần này bỏ qua, không có lần sau nữa.”

Cứu tôi!

Chu Nhiễm bị “bệnh tổng tài” ung thư giai đoạn cuối rồi! Hết cứu!

4.

Bạch Nguyệt đi rồi.

Nhưng này tôi cũng không vội.

Theo như cuốn sách được viết, thì thời gian sắp tới sẽ mở khoá một sự kiện đầu tiên làm cho tình cảm nam nữ chính đạt một chút cao trào nhỏ.

Nam chính Chu Nhiễm mắc lỗi trong sự nghiệp, phải đối mặt với sự nghi ngờ của các cổ đông.

Nữ chính quay lại giúp đỡ nam chính, giang hồ cứu nguy, rời khỏi đấy vực.

Nhưng mà vì đây là một bộ tiểu thuyết yêu đương ngọt ngào.

Có rất ít chi tiết mổ tả cụ thể về công việc kinh doanh của nam chính, nên tôi không thể biết được sự kiện nào đã khiến sự nghiệp của nam chính bị cản trở.

Vài ngày sau, tin tức về việc đấu thầu và tái cơ cấu một công ty xuất hiện.

Nhiều công ty nghe ngóng được ngay lập tức đồng loạt mạo hiểm đầu tư vào đấy.

Chu Nhiễm cũng có ý định đầu tư vào.

Sau khi nghe thấy tin tức, tôi đi hỏi thăm tình hình xung quanh, tuy công ty này đang đối mặt với nguy cơ phá sản, nhưng không thể đánh giá thấp triển vọng của ngành mà công ty này đang kinh doanh.

Một khi đã lấy được hạng mục, trong vòng chưa tới mấy tháng thì tiền sẽ về ngay lập tức.

Tôi đoán chắc hẳn Chu Nhiễm không lấy được hạng mục nên đã khiến dư luận dậy sóng.

Mặc dù biết việc Chu Nhiễm thất bại chỉ là sự dàn dựng trong cốt truyện, nhưng để đảm bảo không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, tôi đã lợi dụng vị trí thư ký của mình trong suốt buổi đấu thầu để che giấu thông tin báo giá của đối thủ mà tôi đã nghe ngóng được trước đó và ngăn anh Chu Nhiễm ra giá.

Quả nhiên, khoản đầu tư của Chu Nhiễm thất bại.

Hạng mục bị công ty đối thủ giật mất.

Cuộc đấu giá kết thúc, sắc mặt Chu Nhiễm đen như mực.

“Tại sao lại không làm theo như kế hoạch chúng ta bàn trước đó, cô cố ý làm như thế à?”

Chu Nhiễm mím chặt môi, trừng mắt nhìn tôi.

“Thực xin lỗi, đây là sự sai sót trong quá trình làm việc của tôi, tôi tình nguyện chịu trách nhiệm.”

Tôi kìm nén sự sung sướng trong lòng, cuối cùng nói ra mấy chữ cảm động lòng người “Tôi tự nguyện từ chức.”

“Cô đừng hòng nghĩ đến.”

Chu Nhiên cười lạnh, “Tiếp tục phải ở cạnh tôi, kiếm lại số tiền đã mất kia. Trừ khi kiếm lại được đủ số tiền đấy, còn không đừng hòng rời đi.”

Nhìn bóng lưng Chu Nhiễm bỏ đi, tôi không khỏi rơi vào trầm tư.

Chẳng có nhẽ, nhân vật phụ qua đường này, thật ra lại là một boss ẩn danh nào đó, loại mà không có thì cốt truyện không thể tiến triển tiếp?

Bằng không thì tại sao Chu Nhiễm mãi không buông tha cho tôi?

Hạng mục bị công ty đối thủ cướp mất, các cổ đông không ít lời ra tiếng vào với việc này.

Có người đặt câu hỏi về năng lực làm việc của Chu Nhiễm.

Nói ra cũng kì quái.

Chu Nhiễm suốt ngày tìm nữ chính không ai phản đối.

Hiện tại chẳng qua là đấu giá thất bại, ngược lại có một đám người bắt đầu bức bối lải nhải.

Đúng là khắc nghiệt của công ty.

Dù sao thì chuyện này cũng do tôi đầu xỏ, nhìn thấy Chu Nhiễm bị mắng cũng không khỏi khó chịu.

Tôi liền mở miểng an ủi, “Ngài đừng nóng vội, hết thảy chờ Thiếu phu nhân quay về là tốt rồi.”

Chỉ có hào quang nữ chính mới có thể làm cho chuyện này nhanh chóng bình ổn.

Kết quả Chu Nhiễm không những không cảm động còn hừ lạnh một tiếng: “Có tôi lau mông* cho cô còn chưa đủ à, còn muốn liên luỵ thêm bao nhiêu người nữa?”

*Kiểu dọn dẹp hậu quả

Nói xong đấm đấm vào vai mình mấy cái, “Lại đây, bóp vai cho tôi.”

Tôi không nhúc nhích

Mặt anh ta lập tức trầm xuống, “Như thế nào, không muốn?”

“Có ạ, có ạ.” Tôi nghiến răng, “Hầu hạ Thiếu gia, là vinh hạnh của tôi.”

Tôi tự nhủ: Kiên trì, kiên trì, kiên trì, chờ nữ chính về là tôi có thể thành công thoái lui!

Mấy hôm sau, Bạch Nguyệt cuối cùng cũng quay lại.

Cô ấy mở cửa phòng làm việc ra, không nói lời nào lao thẳng vào vòng tay của Chu Nhiễm.

“Công ty xảy ra chuyện lớn như thế, sao anh lại không nói gì cho em biết?”

“Không phải chuyện gì to tát, đều giải quyết hết rồi.”

“Chuyện đến mức này rồi, anh còn muốn giấu em nữa sao.” Bạch Nguyệt hai mắt ngấn lệ, “Trong tay em vẫn còn một số ít vốn, em có thể…”

“Không cần nữa, không có thiệt hại. Tôi vừa nhận được tin tức, hạng mục ban đầu tôi muốn đâu tư đã bị yêu cầu dừng hoạt động vì vấn đề bảo vệ môi trường, công ty đầu tư vào đã thua lỗ. Nếu như lúc trước thật sự theo như kế hoạch mà đầu tư vào hạng mục, chỉ sự tập đoàn chúng ta phải trả một cái giá rất lớn.”

Nói xong, Chu Nhiễm nhìn tôi một cái thật sâu, “Nhờ thư ký của tôi, chúng ta mới có thể tránh thảm kịch như vậy.”

Nghe xong, trong lòng tôi rơi “lộp bộp” hai cái.

Hỏng rồi, hỏng rồi!

Ai mà có thể biết được rằng, sự sai sót trong sự nghiệp của anh ta ban đầu là do đấu thầu thành công.

Chu Nhiễm không hề có ý định che giấu ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ thưởng thức, làm cho sắc mặt Bạch Nguyệt trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

“Lại là cô.”

Cô ấy nắm chặt hai tay, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Chu Nhiễm ra lệnh, “Em muốn anh lập tức sa thải cô ta.”

“Lý do.”

“Không vì lý do gì.” Đáy mắt Bạch Nguyệt rưng rưng, ánh mắt cô ấy nhìn tôi tràn ngập phẫn nộ “Em là vợ của anh, chẳng qua bây giờ em chỉ muốn anh sa thải cấp dưới, còn cần có lý do sao?”

Nghe vậy, Chu Nhiên cười khẽ ra tiếng.

“Bạch Nguyệt, em đã từng giúp tôi tránh được bất cứ tổn thất nào chưa? Mà trong một năm vừa rồi ngoài việc không ngừng trèo ra khỏi nhà thì còn làm gì nữa?”

Chu Nhiễm liếc tôi một cái, “Hôm nay em lấy đâu ra tự tin mà cho rằng tôi sẽ nghe theo lời em?”
 
Nhân Vật Trong Sách Tạo Phản Rồi!!!
Chương 2


5.

Câu chuyện đã đi lệch hướng với nguyên tác, phát triển đến mức khó hiểu.

Tôi chỉ là một nhân vật phụ qua đường, bằng cách nào mà bây giờ tôi được đảm nhân luôn vai nữ phụ ác độc rồi.

Lúc này, tôi đứng bên cạnh Chu Nhiễm, “Thiếu gia, anh nghe lời khuyên của Thiếu phu nhân, đuổi tôi đi đi.”

Hứa Trì thực sự lo lắng Bạch Nguyệt sau khi cãi nhau với nam chính sẽ lại đến tìm anh ấy, liền đứng ra nói đỡ, “Đúng thế, mau đưa vợ ngươi về đi!”

“Đừng trách tôi không nhắc nhở anh trước, nếu anh không đón vợ anh về, tôi sẽ bảo cô ấy quẹt thẻ của anh mua quần áo cho tôi. Anh không xem tin tức nên không biết, việc này mà truyền ra ngoài thì anh xấu mặt cỡ nào!”

Tôi có thể làm chứng, quả thực việc này rất xấu mặt.

Lời đe doạ có vẻ có tác dụng, lông mày Chu Nhiễm càng ngày càng nhíu chặt lại.

Mắt đảo qua đảo lại nhìn tôi và Hứa Trì.

Giây tiếp theo, Chu Nhiễm thế mà…… cười lớn?

“Tôi tự hỏi tại sao Hứa tổng lại tích cực như thế, không những giúp đỡ Bạch Nguyệt, lại còn hay lảng vảng đến công ty của tôi, hoá ra là tâm tại ý ngoài.”

Hứa Trì tưởng rằng Chu Nhiễm nhận ra điều gì đó, vội vàng phủ nhận, “Không phải như thế, thật ra là….”

“Thật ra là anh muốn câu trộm thư ký nhỏ của tôi, có đúng không?”

Hứa Trì sững lại, mơ hồ nhìn sang tôi.

Tôi lấy hơi kho khan hai tiếng, “Đúng là không có gì có thể qua được đôi mắt tinh tường của anh, Thiếu gia thật anh minh.”

“Muốn nhảy việc cũng phải không thể.”

Nghe vậy, hai mắt tôi sáng lên, vểnh tai lên nghe điều kiện của Chu Nhiễm.

Chỉ thấy anh ta thong thả ung dung mở ngăn kéo chứa tài liệu cạnh bàn làm việc lấy ra một tập văn kiện, “Chỉ cần bồi thường thiệt hại trong hợp đồng này là được.”

“Tiền bồi thường thiệt hại?”

Tôi mơ hồ nhìn qua văn kiện.

Lập tức bị ba chữ “Giấy bán thân” được viết chữ cỡ lớn in hoa, in đậm làm cho mù mắt.

Đến đây làm thư ký mà phải ký giấy bán thân à?

Thứ này có thật sự là được pháp luật ở đây cho phép đấy chứ?

Hiển nhiên, Hứa Trì bị loại chiêu trò này làm cho chấn động, “Nhân vật qua đường mà cũng bị cưỡng ép vào kịch bản này, tác giác đây là muốn biến truyện này thành cần câu cơm đến điên rồi!”

Nhìn thấy vẻ mặt của chúng tôi, Chu Nhiễm nhếch môi, “Nếu đã không thể trả nổi phí bồi thường, hai vị muốn làm gì nên làm gì thì làm thì làm đi. Hứa tổng cũng đừng ngày ngày đến đào góc tường nhà tôi nữa, nếu anh thật sự có bản lĩnh thì theo đuổi Bạch Nguyệt đi cho tôi xem xem nào.”

Sau khi đi ra ngoài, Hứa trì vẫn đang ngơ ngác.

“Tôi không nghe nhầm đấy chứ, Chu Nhiễm bảo tôi theo đuổi Bạch Nguyệt?”

“Anh ta nói như thế đấy.”

Hứa Trì nhìn lại, “Cô có cảm thấy anh ta cứ lạ lạ sao không?”

Nói thừa!

Ngay cả đầu óc của anh ta còn cảm thấy có gì đó không đúng, tôi có thể không cảm nhận được sao!

Nhưng mà tại sao nhỉ?

Cuốn tiểu thuyết này tôi đọc qua rồi, tuy cốt truyện có hơi vô lý, nhưng hình tượng nam chính được xây dựng không tồi.

Chung thủy, thâm tình, không rời không bỏ.

10 điểm không có nhưng!

Tôi suy nghĩ về chuyện này cả một ngày hôm nay, đến mức không chú ý đến việc tan làm rồi.

Đến khi Chu Nhiễm đứng cạnh tôi, văn phòng đã không còn một bóng người.

“Đi thôi”

Tai tôi nhúc nhích, “Đi? Đi đâu?”

“Đưa em về nhà!”

Chu Nhiễm sải bước chân rời đi trước, cuối cùng tôi cũng nhận ra có gì đó sai sai.

Nam chính sẽ không phải là……….. nhìn trúng sang tôi đấy chứ?

Có thể nói khuôn mặt của nhân vật qua đường này thực sự xinh đẹp, nhưng mà không đến mức ngay cả nam chính cũng sẽ si mê đấy chứ.

Tôi lên xe của Chu Nhiễm với tâm trạng tò mò.

Nhiệt độ trong xe vừa phải

Tôi thi thoảng liếc trộm, nhìn Chu Nhiễm ngồi ngay bên cạnh.

“Muốn nói gì thì mạnh dạn mà nói.”

Người bên cạnh đột nhiên lên tiếng khiến tôi giật mình.

Tôi thận trọng chọn lọc lời nói, chỉ sợ nói sai, “Thiếu gia, anh có biết bây giờ anh không giữ nam đức, không những không bị mắng còn bị cho ra chuồng lợn chơi đấy.”

Chu Nhiễm hình như nghe không hiểu.

Tôi nói thêm, “Tuy là dạo gần đây motip truyện nam chính truy thê và bị ngược đang hot, văn phong motip này cũng khá thú vị, nhưng mà tình yêu chậm trễ thì không bằng cỏ dại ngoài đường, ngài có hiểu không? Hơn nữa hiện tại nam phụ chính còn đang có nhiều đất diễn hơn, động thái này của ngài có chút nguy hiểm.”

“Rốt cuộc là em muốn nói gì.”

“Tôi muốn nói là ngài mau đi xin lỗi Thiếu phu nhân đi, sau đó để giúp tôi tránh xa ra khỏi vòng xoáy tình yêu và hận thù giữa hai người! Tôi cái gì cũng không làm, vậy mà bị úp cho ngay một cái nồi lên đầu, vậy là như thế nào!”

Xe dừng lại ngay trước cửa nhà tôi.

Lúc này Chu Nhiễm mới xoay người qua nhìn tôi, “Em có bị úp nồi lên đầu cũng không oan ức đâu mà.”

Chu Nhiễm nheo mắt lại, “Không phải em sớm thèm muốn tôi, có suy nghĩ quá phận đối với tôi đấy chứ?”

Khoan đã.

Ai nói thế, tôi sao?!

Chu Nhiễm gõ gõ lên vô lăng, “Nể tình em vì công ty cống hiến nhiều như thế, tôi có thể cân nhắc thực hiện tâm nguyện của em, cho em cơ hội để theo đuổi tôi.”

Mấy câu này làm tôi càng nghe càng thấy mơ hồ.

“Thiếu gia, nếu tôi nhớ không nhầm thì hình như anh đã kết hôn rồi.”

“Nhưng nếu như ly hồn rồi thì là độc thân.”

Tôi nhìn chằm chằm Chu Nhiễm hồi lâu, xác định anh ta không nói đùa, sau đó lập tức mở cửa xe bỏ chạy.

Vào đến nhà rồi mà tim tôi vẫn đập loạn xạ không có dấu hiệu dừng lại.

Hỏng rồi! Hỏng rồi!

Chắc chắn đã có lỗi xảy ra!

6.

Nhờ phúc của tên Chu Nhiễm.

Lần đầu tiên sau khi xuyên sách, tôi gặp ác mộng.

Trong mơ, Bạch Nguyệt một thân đồ trắng, dang rộng hai cánh tay đi về phía tôi.

Miệng không ngừng lẩm bẩm, “Tôi mới là nữ chính, tôi mới là nữ chính……”

Sau đó, tôi bị doạ cho tỉnh.

Điện thoại đúng lúc này rung lên, tôi với tay lấy điện thoại ra xem, hoá ra là Hứa Trì.

Giọng anh ấy có vẻ rất hưng phấn, “Báo cho cô một tin tốt, Bạch Nguyệt tự quay về rồi.”

Rõ ràng là tôi phải nên vui mừng, nhưng không hiểu sao bỗng nhiên nghĩ đến Chu Nhiễm, trong tim có chút kì quái.

Tôi tự nhận định đấy chắc là hội chứng Stockholm.

Bỏ qua trạng thái không bình thường kia sang một bên, tôi hỏi, “Anh làm cách nào thuyết phục được cô ấy quay lại thế?”

“Tôi bảo nếu em còn không mau quay lại thì người đàn ông của em sẽ bị người phụ nữ khác cướp mất đấy, cô ấy nghe thấy thế cũng không làm giá nữa lập tức chạy về.”

“Người khác” ở đấy không cần nói cũng biết là ai.

Hứa Trì vẫn còn đang ở bên kia giải thích, “Cô đừng trách tôi tiền trảm hậu tấu, Chu Nhiễm này thật sự quá khác thường. Cô cũng nghe mấy lời anh ta nói ngày hôm nay rồi đấy, rõ ràng là hắn ta muốn đấy tiểu tiện nhân Bạch Nguyệt này cho tôi mà. Tôi bây giờ bên trong bị hệ thống khống chế, bên ngoài bị nam chính bỏ bom, trong ngoài đều không còn là con người nữa rồi.”

“Thế là anh quyết định kéo một người qua đường là tôi cùng xuống nước.”

Hứa Trì cười “khà khà” hai tiếng, “Không cần quan tâm đ ến quá trình.”

“He he, miễn là kết quả tốt. Đầu giường cãi nhau cuối giường làm hoà, không có chuyện gì xảy ra nữa thì một lúc là hết rồi. Đợi cho đến khi bảy đứa bé chào đời thì tôi và cô có thể an toàn rút lui rồi……”

Hứa Trì vẫn còn đang lải nhải bên kia điện thoại, đột nhiên chuông cửa nhà tôi vang lên.

Đi ra đến cửa nhìn qua mắt mèo, thế mà lại là Chu Nhiễm.

“Sao anh lại đến đấy?”

Chu Nhiễm cầm theo chiếc Vali màu đen bên cạnh lên, “Bạch Nguyệt về rồi, tôi qua đây ở với em vài ngày.”

Bên kia điện thoại đột nhiên lặng im.

Dường như anh ta cùng tôi đều mơ hồ về hàm ý trong lời nói của Chu Nhiễm.

Một lúc sau, tiếng Hứa Trì truyền qua loa “chết tiệt”

Âm thanh vang vọng khắp phòng.

Tôi vội vàng tắt điện thoại.

Chu Nhiễm nheo mắt nhìn tôi, “Hứa Trì?”

“Vâng”

Chu Nhiễm cười lạnh, “Sau này đứng liên lạc với anh ta nữa, loại người suốt ngày dây dưa không dứt với phụ nữ có chồng thì chả làm được cái gì tốt đẹp cả.”

Anh trai ơi, anh lừa dối vợ anh thì anh là loại người gì?

Sau khi Chu Nhiễm vào nhà, anh ta đi đến ngồi xuống trên trên sofa của tôi như cực kì quen thuộc nơi này.

Sau đó, bắt đầu gọi điện thoại cho luật sư.

Tôi chăm chú lắng nghe, phát hiện ra bọn họ đang bàn bạc về thủ tục ly hôn.

Tôi ngớ người.

“Anh thật sự muốn ly hôn sao?”

Chu Nhiễm nhướng mày, “Có phải em đang vui mừng đến mức không nói nên lời không?”

Vui mừng ông cố anh!

“Anh không được ly hôn!”

“Tại sao?”

Điều này còn cần phải hỏi tại sao à?

Anh ta đường đường là nam chính.

Anh ly hôn rồi thì đọc giả đọc cái gì?

Tôi tuỳ tiện kiếm cái cớ, “Bởi vì, bởi vì Bạch Nguyệt là tình yêu đích thực của anh, anh không thể nào bỏ rơi người vợ của anh thế được.”

Anh ta mặt không cảm xúc, “Chúng tôi là liên hôn.”

“Vậy thì cưới trước yêu sau.”

Anh ta hừ lạnh, “Kết hôn được một năm, cô ta bỏ trốn hai lần. Một lần đi tận chín tháng, một lần đi ba tháng.”

Chàng trai tốt, đúng là chưa gặp gặp qua ai như thế.

“Vậy vậy vậy…….”

“Không nghĩ được thì đừng nghĩ nữa,”

Chu Nhiễm ngắt lời tôi, “Không có tôi thì cốt truyện vẫn có thể tiến triển.”

“Cái đấy không giống, nếu không có anh…..”

Đợi đã, anh ta nói cái gì cơ?

Cốt truyện có thể tiếp tục?

Tôi ngu luôn rồi.

Chu Nhiễm nhìn tôi, mặt không biểu tình thản nhiên mở miệng, “Chúng ta chẳng qua chỉ là những nhân vật hư cấu trong những trang giấy của cuốn tiểu thuyết, không phải em sớm đã biết rồi sao?”

Tôi biết là chuyện hiển nhiên, nhưng mà làm sau anh ta lại biết được.

Chu Nhiễm cười khẩy, “Chẳng qua chỉ là một cuộc sống bị khống chế thôi, không cần để ý.”

Lòng tôi dần nặng trĩu.

Vậy là bây giờ nam chính……. đã thức tỉnh ý thức rồi sao?

7.

Chu Nhiễm nói với tôi rằng anh ấy bắt đầu thức tỉnh khi tôi đề nghị từ chức.

“Hôm đó, tôi có thể nhìn rõ mặt của em.”

Trước đây Chu Nhiễm không nhận ra, anh ta chỉ có thể nhớ rõ khuôn mặt của một số nhân vật chủ chốt.

Đó là những nhân vật chính có tác dụng thúc đẩy tiến trình cốt truyện.

Tuy nhiên, sự "nổi loạn" của tôi lúc đó đã vô tình xâm nhập vào thế giới của Chu Nhiễm.

"Sau đó, tôi bắt đầu quan sát em, và tôi nhận ra rằng với em, rất nhiều người bắt đầu trở nên có màu sắc. Em nói đúng, những thứ này còn thú vị hơn nhiều so với việc đuổi theo cô tiểu thư trẻ cả ngày."

Không ngờ tôi lại thực sự là "thủ phạm" đánh thức ý thức nam chính.

Trong một khoảnh khắc, tôi không nói nên lời.

Chu Nhiễm nheo mắt nhìn tôi, "Là em, sao đột nhiên nhảy ra khỏi cốt truyện ban đầu. Và ý em là gì khi em nói rằng tôi không thể ly hôn và có đến tận bảy đứa con?

Bây giờ tôi không dám vạch trần thân phận xuyên sách của mình, tôi chỉ có thể giả vờ, "Đó là để khen ngợi sức khỏe của anh vô cùng tốt."

"Vậy từ đó về sau, em muốn có con với tôi?" Chu Nhiễm cười tủm tỉm: "Nói cách khác, bởi vì em đã nảy sinh tình cảm với tôi, không thể chấp nhận việc suốt ngày phải đi tìm Bạch Nguyệt, cho nên buộc phải thức tỉnh."

Sau khi Chu Nhiễm nói xong, tôi có chút giác ngộ.

Hóa ra nó có thể được giải thích như thế này.

Cơm được đưa đến miệng, nếu không ăn thì có chút không thích hợp.

Vì thế tôi gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, anh thật sự xứng đáng làm nam chính."

Việc đầu tiên Chu Nhiễm làm sau khi tỉnh lại là phá vỡ mối quan hệ hôn nhân với Bạch Nguyệt.

Người vô tội nhất là Bạch Nguyệt.

Thẳng thắn mà nói thì cổ chẳng làm gì sai, chỉ là bỏ nhà đi theo sự sắp đặt của tác giả, rồi khi bình yên lại quay về.

Nhưng cô ấy đột nhiên phát hiện ra.

Nam chính không còn đi tìm cô nữa.

Điều này có chút khó xử…

Khi tôi vào thế bí, Bạch Nguyệt đã đến tìm tôi.

Cô ấy nói: “Làm ơn, trả lại A Nhiễm cho tôi.”

Cuộc sống của tôi luôn rõ ràng.

Tôi chưa bao giờ có nhu cầu làm kẻ xấu trong một cuộc hôn nhân nào đó.

Lần đầu tiên đối mặt với trường hợp này, tôi có chút choáng váng.

Tôi ngẫm nghĩ, nếu Chu Nhiễm không phải bị tôi cướp đi mà hắn còn tự nguyện ở lại bên cạnh tôi, xem ra có gì đó không ổn thật.

Nghe giống mùi trà xanh long tea plus????

Tôi chỉ có thể khéo léo hỏi, “Cô Bạch, cô đã nghe câu chuyện tình yêu đào rau dại bao giờ chưa?”

“Hả?”

Nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Bạch Nguyệt, tôi siết chặt tay bắt đầu công cuộc tra tấn tâm hồn.

“Cuộc hôn nhân này có phải là điều cô muốn không?”

“Nếu là những gì cô muốn, tại sao cô cứ lặp đi lặp lại việc chạy trốn khỏi nhà?”

“Nếu lần này Chu Nhiễm quay về với cô, cô còn bỏ trốn nữa không?”

"Cô Bạch, tôi không nghi ngờ cảm xúc của cô, nhưng tôi muốn cô nhìn thấy rõ ràng. Ai làm cho trái tim rung động, ai làm cho trái tim cô đau đớn, và khoảnh khắc nào đó cô muốn ôm anh ấy?

Tôi chưa kịp nói hết, Bạch Nguyệt đột nhiên trả lời: "Là Hứa Trì."

Lần này tôi trực tiếp đối đầu với nó.

Ý định ban đầu của tôi là khuyên Bạch Nguyệt rằng nếu trái tim cô từ chối nghe theo cốt truyện đã sắp đặt thì hãy yêu người mà cô ấy thật sự có tình cảm.

Tại sao bây giờ cô ấy lại cho tôi một câu trả lời cụ thể đến thế?

"Mỗi lần cãi nhau với A Nhiễm, đều là Hứa Trì ở bên cạnh tôi."

Bạch Nguyệt đột nhiên cười lớn, lau nước mắt đã khô trên mặt, "Cảm ơn cô đã cho tôi nhìn thấy người tôi yêu thật lòng."

“Tôi sẽ ly hôn với A Nhiễm, và chúc cô hạnh phúc".

Sau đó, Bạch Nguyệt bỏ chạy.

Nhìn bóng lưng xa xăm của cô ấy, mí mắt phải của tôi giật liên tục.

Cốt truyện sụp đổ như thế này, chắc là... không sao đâu, đúng không?

"Nói hay lắm."

Tôi đang suy tư thì đột nhiên một giọng nói vang lên trên đầu tôi.

Chu Nhiễm không biết từ lúc nào từ ngoài cửa đi vào, nắm tay tôi rất tự nhiên, "Cảnh tượng ngày hôm nay trong đầu em đã diễn tập vô số lần mới trơn tru được như vậy sao? Anh thức tỉnh quá muộn, cho nên khiến em khổ sở nhiều như vậy. "

Nhìn Chu Nhiễm đang ba hoa ảo tưởng sức mạnh trước mặt.

Những lời nói ra miệng lại nuốt trở lại.

Tôi thậm chí còn nghĩ nếu tôi không được trở lại thế giới thực, vậy thì... Ôm đùi nam chính không phải là ý kiến tồi?

Tất nhiên, Hứa Trì thì không nghĩ như vậy.

Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Hứa Trì.

“Mẹ nó, hôm nay cô đã nói gì với Bạch Nguyệt? Sao giờ cô ta lại muốn ly hôn với Chu Nhiễm và đòi ở bên cạnh tôi? Điều này khác với nhiệm vụ mà hệ thống giao cho tôi khi tôi tới đây, nó nói rằng tôi có thể quay trở lại chỉ khi tôi làm nam phụ? Cmn, sao ngay cả hệ thống cũng bị điên!!”

Trước khi tôi kịp trả lời, Hứa Trì ở đầu dây bên kia bắt đầu rú lên kinh hoàng: “Khoan đã, cô bình tĩnh lại, đừng tới gần!”

Hẳn là Bạch Nguyệt đang ở bên cạnh anh ta.

Một lúc sau, giọng nói của Hứa Trì lại vang lên.

“Lúc trước tôi không có thời gian để nói cho cô biết, có lẽ tôi đã tìm được một lỗ hổng ỏ thế giới này, nếu xuyên qua hệ thống sẽ trực tiếp trở về thế giới hiện thực, cô có muốn thử cùng tôi không?”

Tắt điện thoại, tôi chìm vào suy nghĩ.

Anh ta nói…..trở lại thế giới hiện thực sao?

Tôi nghĩ đến Chu Nhiễm và cảm thấy do dự.

8.

Chu Nhiễm và Bạch Nguyệt đồng thuận ly hôn.

Điều này cũng chính thức thông báo rằng cốt truyện đã sụp đổ hoàn toàn.

Có lẽ vì sợ đất diễn nữ phụ độc ác của tôi quá ít, Chu Nhiễm bắt tôi phải có mặt vào ngày ly hôn của hắn, con mẹ nó thằng cha này điên quá thể!

Gặp lại Bạch Nguyệt, thần sắc và tinh thần cô ấy đã ổn hơn rất nhiều so với lần trước.

Nhìn thấy tôi, cô ấy chớp chớp mắt, dè dặt hỏi tôi, “Trông cô hơi quen mắt, chúng ta từng gặp nhau sao?”

Bạch Nguyệt vẫn là nhân vật nữ chính.

Đối với cô ấy, tôi vẫn là nhân vật phụ mờ nhạt mà nhân vật chính của cô ấy không thể nhớ được khuôn mặt.

"Tôi là thư ký của Chu Nhiễm."

"Đúng rồi, đúng rồi, cô xem trí nhớ của tôi kìa, sở dĩ tôi có thể kết thúc mối quan hệ này là nhờ cô mà.”

Nghe những lời này tôi cảm thấy vô cùng có lỗi, “ Không sao đâu, kết quả này là nỗ lực của chính cô.”

Khi nhận giấy được giấy xác nhận ly hôn, Chu Nhiễm thái độ có vẻ nhẹ nhõm.

Ngay khi bước ra, anh ấy nắm tay tôi.

Như bị điện giật, tôi hất tay anh ta ra. Tôi như một tên trộm, dáo dác nhìn xung quanh, chắc chắn rằng không ai quan tâm đ ến hành động nắm tay tôi của Chu Nhiễm khi nãy.

Bọn họ vừa mới ly hôn chưa nổi 10 phút mà đã cầm tay nhau sí sớn, ngài đây là muốn tôi bị đóng đinh vào cột vì làm điều xấu sau lưng phu nhân sao!

Tôi phản ứng quá gay gắt, Chu Nhiễm mặt buồn thiu nhìn tôi:

“Sao em có vẻ chán ghét khi mà anh muốn ôm em vậy?”

“Đương nhiên không phải, tay tôi đổ mồ hôi, sợ làm bẩn tay anh.”

Sau đó, tôi lau lau tay vào quần rồi cười toe toét: “ Sạch rồi nè!”

Châu Nhiễm bĩu môi, rõ ràng là không chấp nhận lời giải thích của tôi.

Anh tiến lên vài bước, “Hôm nay em định chiêu đãi tôi ăn món gì đây?”

Con mẹ nó, chiêu đãi anh ăn? Đừng có mơ.

Tôi nhớ là mình chưa bao giờ nói sẽ ở bên cạnh anh?

Khi tôi định hình lại lời anh ta nói, sự bất mãn trên mặt Chu Nhiễm ngày càng rõ ràng hơn.

"Tiểu thư ký, tôi hiện tại là người độc thân, là người mà bao người khao khát được theo đuổi. Bây giờ tôi đang cho em cơ hội được mời tôi ăn, em phải biết nắm bắt cơ hội.”

Nhìn dáng vẻ "đó là vinh dự của bạn" của Chu Nhiễm.

Tôi chỉ có một ý nghĩ trong đầu.

Quá vô sỉ, ngay bây giờ cầu xin Bạch Nguyệt mang nam chính ảo tưởng đi có phải là quá muộn rồi không?

Trước khi Bạch Nguyệt chuyển hết đồ đạc đi, Chu Nhiễm khăng khăng giữ khoảng cách với Bạch Nguyệt và ôm chăn gối chuyển đến nhà tôi.

Lúc đó, tôi đã bị sốc bởi sự thức tỉnh của nam chính, không kịp đuổi anh ta đi. Huhu, là tôi ngu ngốc đã dẫn sói về nhà…

Giờ đây, khi vụ ly hôn đã thành công, Chu Nhiễm vẫn chưa có ý định quay về nhà.

Có chuyện gì vậy, cái giường do Bạch Nguyệt mua bằng tiền của cổ, sau khi ly hôn, anh thấy xấu hổ không ngủ được sao?

Lúc tôi đang ủ rũ một lúc lâu, cuối cùng cũng không nhịn được trong lòng tôi đang suy nghĩ cái gì, Chu Nhiễm chậm rãi hỏi tôi: "Nam chính trong thế giới này là ai?"

"Anh."

"Cốt truyện của toàn bộ cuốn tiểu thuyết xoay quanh ai?"

“Anh."

"Bây giờ tôi là nam chính, tôi đã nói muốn sống ở đây, có còn vấn đề gì thắc mắc không?"

Logic này thật sự mới mẻ đấy.

Tất nhiên tôi không thể tìm thấy một lý do nào để bác bỏ nó!

Thật là khó chịu!

Thấy tôi không trả lời được, Chu Nhiễm hài lòng gật đầu: "Trẻ con dễ dạy."

Ngày qua ngày, mặc dù tôi không muốn thừa nhận điều đó, nhưng mối quan hệ giữa tôi và Chu Nhiễm thực sự ngày càng tốt hơn.

Mặc dù Chu Nhiễm tuy xấu miệng nhưng vẫn là người tốt.

Thậm chí tôi còn thấy rằng thiết kế nhân vật của anh ấy đã khéo léo chọc vào điểm dễ thương của tôi.

Ví dụ, ngoại hình chống lại bầu trời, vai rộng và chân dài, và giàu có như bất kì người giàu nào trên thế giới.

Một ví dụ khác là ngoài lạnh trong nóng, thẳng thắn và trung trực.

Nói chung, nhân vật ký hợp đồng bán thân và được ông chủ lớn như Chu Nhiễm che chở, cuộc sống của tôi khá tốt.

Nó tốt đẹp đến mức tôi quên mất mình đang ở trong một cuốn tiểu thuyết.

Người lôi tôi ra khỏi niềm hạnh phúc hoang đường ngắn ngủi đó là Hứa Trì, người bị Bạch Nguyệt bám rịt lấy.

Hôm đó, tôi ra khỏi công ty để đi mua một cốc cà phê, khi tôi vừa xuống lầu, tôi bị Hứa Trì chặn lại.

“Những gì tôi nói với cô lúc trước, ngày một rõ ràng hơn.”

Tôi mất một lúc mới phản ứng lại được, trước đó Hứa Trì đã nói rằng anh ta đã tìm thấy một lỗi lớn trong thế giới này.

Tim tôi đập nhanh hơn, “Sao vậy?”

“Như tôi đã kể với cô, tôi vô tình nhấp vào tắt quảng cáo trong tab nên xuyên vào thế giới tiểu thuyết này. Tác phẩm này ban đầu được phát hành trên nền tảng Zhihu, trùng hợp thay, cách đây không lâu tôi phát hiện ra ở nơi này thật sự có công ty Zhihu.”

Tôi mở to mắt, “Ý anh là, cuốn tiểu thuyết có tồn tại ở thế giới này?”

"Đúng, tôi đã tìm thấy cuốn tiểu thuyết, nhưng..."

"Nhưng cái gì?"

Hứa Trì đưa điện thoại di động cho tôi, tôi nhanh chóng xem qua, cả người sững sờ.

Hướng cốt truyện hoàn toàn khác nhau.

Điều đó không đúng.

Phải nói rằng hướng cốt truyện đã trở nên giống như bây giờ.

Nhân vật nam chính và người qua đường A đã yêu nhau, và nhân vật nữ chính bắt đầu điên cuồng theo đuổi nam thứ hai, và cũng trở thành bạn với người qua đường A.

"Cái này..."

Hứa Trì mím môi, "Tôi nghi ngờ tác giả cũng có thể ở trên thế giới này. Nếu chúng ta có thể tìm thấy tác giả gốc, chúng ta có thể tìm cách quay trở lại. May mắn thay, tôi cũng là nam phụ giàu có trên thế giới này, đừng lo lắng, tôi đã hỏi một người bạn, tôi sẽ có thể trả lời sớm."

Vì vậy, có nghĩa là tôi và Hứa Trì sẽ có thể quay trở lại sớm.

Tôi sẽ sớm có thể sống một cuộc sống hạnh phúc, ở nơi tôi trả hết khoản vay mua nhà, vay mua ô tô và khoản vay cải tạo lại nhà, làm thêm giờ đến mười giờ tối mỗi ngày cho một ngày nghỉ, và bắt taxi về nhà và ông chủ sẽ không hoàn trả cho tôi.

Ah, thật là một niềm vui….
 
Nhân Vật Trong Sách Tạo Phản Rồi!!!
Chương 3: Hoàn


9.

Điều tôi không biết là trong suốt thời gian tôi nói chuyện với Hứa Trì.

Chu Nhiễm tìm kiếm tôi như kẻ điên.

Anh ta yêu cầu tất cả các nhân viên trong công ty và gọi bộ phận giám sát để truy lùng tung tích của tôi.

Khi tôi và Hứa Trì nói chuyện xong, tôi bước ra khỏi quán cà phê.

Tôi thấy Chu Nhiễm đứng dựa vào cạnh xe chờ tôi.

Tôi sững sờ chạy tới: "Sao anh lại ở đây, à không, sao anh biết tôi ở đây?"

Chu Nhiễm không đề cập đến việc tìm tôi, mà nói: " Em không nghe điện thoại."

Tôi lấy điện thoại ra thì phát hiện điện thoại bị sập nguồn "Xin lỗi, tôi không để ý."

Chu Nhiễm mỉm cười, không hỏi nữa.

Mặc dù Hứa Trì chỉ là một tác phẩm điêu khắc hợp tác với hệ thống, nhưng thiết lập thân phận của chính mình có chút đối lập với Chu Nhiễm.

Điều này cũng trực tiếp dẫn đến việc cả hai không thể tỏ ra bình thường khi gặp nhau.

Quả nhiên, khi Chu Nhiễm nhìn thấy Hứa Trì, đù má tôi biết rắc rối lại đến rồi!!

"Anh trai họ Hứa, anh có phải luôn thích can thiệp vào mọi mối quan hệ của tôi không?"

Nói xong, Chu Nhiễm kéo tôi lại,vòng tay giữ chặt eo tôi như đang đánh dấu chủ quyền, "Trước kia Bạch Nguyệt không nhắc tới đi, bây giờ tôi có bạn gái rồi, anh lại rủ cô ấy gặp riêng một mình anh. Anh khiến tôi có suy nghĩ là mục tiêu của anh thật sự không phải bọn họ, mà là tôi đấy!”

Hứa Trì phản ứng lại, tức giận xù lông lên như con mèo gặp nước.

Sau đó hắn nghĩ đến điều gì đó rồi đắc ý nhướn mày, "Quên đi, anh thích nói gì cũng được. Dù sao chúng tôi cũng sẽ rời đi.”

Sau đó, Hứa Trì ra hiệu cho tôi: "Chờ tôi thổi kèn chiến thắng."

Im lặng suốt chặng đường.

Môi Chu Nhiễm mím chặt, áp suất không khí của cơ thể xuống thấp khiến tôi ngồi bên cạnh mà rét run mặc dù trong xe đã chỉnh độ ấm lên rất nhiều.

Mãi cho đến khi chúng tôi về tới nhà, anh mới lên tiếng: “Tên nhãi con ấy là có ý gì?”

“Ý anh là sao?”

“Rời đi? Ý của hắn là em muốn rời đi?”

Lời nói dối muốn phủ nhận bật ra khỏi miêng tôi nhưng tôi lại nuốt nó trở lại khi thấy đôi mắt đỏ hoe của Chu nhiễm.

Bối cảnh ban đầu là Chu Nhiễm liên tục đi tìm nữ chính quay trở về nhà.

Bây giờ, cuối cùng tôi đã có nhận thức được về bản thân, tôi quyết định sẽ không nghe theo sự điều khiển của cốt truyện nữa, vậy mà việc tương tự lại xảy ra với tôi.

Điều này khiến tôi cảm thấy có phần không chịu nổi.

Tôi không lên tiếng, Chu Nhiễm cứ như vậy nhìn thẳng vào tôi.

Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy giọng của anh: "Cho dù em có chạy trốn bao nhiêu lần, tôi cũng vẫn có tự tin tìm thấy em. Nhưng xin em đừng đi đến nơi mà anh không thể tìm được em."

Tim tôi đột nhiên đập nhanh gấp đôi.

Có lẽ, tôi sẽ đi nơi nào mà...Chu Nhiễm không thể tìm thấy.

Tôi không biết Chu Nhiễm có sợ hãi không, và sau ngày hôm đó, người này đã bật chế độ "phòng thủ nghiêm ngặt" với tôi.

Bất kể tôi làm gì, anh ấy cũng đi theo tôi và ngược lại.

Nếu một người phụ nữ được phép vào phòng tắm nam, tôi đoán anh ta sẽ phải nói những điều vô liêm sỉ như "em đi cùng tôi vào phòng tắm".

Kỳ lạ là, bên phía Hứa Trì lại không có tin tức gì.

Nói cách khác, việc tìm được danh tính của vị tác giả đấy chắc không quá khó.

Sau giờ làm việc hôm đó, Chu Nhiễm đột nhiên nói rằng anh ấy sẽ đưa tôi đến một nơi.

Chiếc xe đi về phía bắc thành phố, rồi dừng lại trước một biệt thự.

"Đây là đâu?"

"Ngôi nhà tương lai của chúng ta."

Nhận ra điều gì đó, tôi mặt đầy nghi ngờ nhìn Chu Nhiễm.

Khóe môi Chu Nhiễm khẽ nhấc lên, anh nắm lấy tay tôi đi vào biệt thự.

Đẩy mở cửa, trang trí là màu be sữa tôi thích.

Ấm áp và tươi sáng.

Trên màn hình chiếu được dựng ở giữa phòng khách, những bức ảnh của tôi được phát liên tục trên màn chiếu.

Trái tim đập thình thịch như tiếng trống, Chu Nhiễm quỳ một gối xuống, "Vì em, em khiến anh cảm thấy mình không còn là một con rối nữa, chính em là người cho anh thấy tầm quan trọng của bản thân mình.”

"Có lẽ lời cầu hôn này đối với em hơi vội vàng, nhưng anh vẫn muốn nói với em, cưới anh..."

Nói đến đây, Chu Nhiễm nhất thời ấp úng.

Anh cau mày: "Gả cho anh..."

Ngay lập tức, Chu Nhiễm đứng dậy và hỏi tôi.

"Em…em tên là gì?"

Chờ chút.

Như vậy không phải là quá bất cẩn sao!

Tôi tức đến mức bật cười, định trả lời nhưng lại không thể nói được lời nào.

Cmn, tên của tôi là gì?

Tôi chỉ là một người qua đường, và ngay cả tác giả dường như cũng éo thèm đặt cho tôi một cái tên.

Bất cứ khi nào tôi được nhắc đến, trên đó sẽ viết: “Người qua đường A”.

Bốn mắt nhìn nhau.

Cảnh tượng lúc này rất xấu hổ.

Vừa lúc đó, điện thoại reo lên.

Là Hứa Trì.

Khi tôi nhấc máy, nghe thấy Hứa Trì hét lên ở đầu bên kia điện thoại: "Tìm được rồi!" Đinh Tiểu San, tác giả đó tên là Đinh Tiểu San

Đầu óc tôi trở nên bối rối.

Vô số hình ảnh lao về phía tôi như một cơn bão.

Đinh Tiểu San.

Đầu tôi sắp nổ tung, tôi nhìn Chu Nhiễm đang đứng trước mặt rồi mở miệng: "Tên của em là... Đinh Tiểu San…”

Đây là phần cuối của màn hình.

10.

Khi tôi mở mắt ra, tôi đang nằm trên giường trong phòng ngủ.

Máy tính vẫn đang bật ở trước bàn làm việc.

Đoạn hội thoại giữa tôi và biên tập vẫn còn trên giao diện.

Phía trên là đoạn tin nhắn vào lúc hai giờ sáng:

“Thưa anh, bản thảo em đã viết và gửi qua email của anh, mong anh xem lại.”

Tôi ấn ấn vào thái dương đang nhức nhối của mình, cảm thấy mơ hồ.

Như vậy...... Mọi thứ đều chỉ là giấc mơ của tôi.

Tôi không xuyên sách?

Khoảng cách giữa thực tế và giấc mơ quá mỏng manh khiến tôi không thể thoải mái được.

Khi tôi còn đang ngẩn tò te, biên tập đã reply lại tôi: “Tiểu San, có phải cô gửi nhầm bản thảo không vậy?”

“Hả?”

“Chu Nhiễm và Bạch Nguyệt là hai nhân vật couple chính thức, sao giờ….lại là nam chính với một người qua đường A vậy?

Trái tim đang bình thường của tôi bỗng dưng thổn thức.

Tôi nhanh chóng mở bản thảo và kéo chuột một cách tuyệt vọng để xem kết thúc.

Ở cuối bản thảo, viết;

“Giống như số phận của định mệnh, người qua đường A mà Chu Nhiễm yêu sâu đậm cũng bỏ trốn. Vì thế, Chu Nhiễm lại bắt đầu con đường tìm vợ của mình một lần nữa.”

Clm đây là thể loại truyện mắc dịch gì vậy? Đầu voi đuôi chuột sao?

Mẹ kiếp, thật sự là tôi viết cái kết này????

Khoan đã…..

Chu Nhiễm lại bắt đầu con đường đi tìm vợ một lần nữa?

Không….

Tôi đứng dậy lao ra khỏi cửa, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nam vô cùng quen thuộc.

“Thiếu phu nhân, em đang tìm tôi sao?”

Cơ thể tôi cứng đờ, tôi quay lại với vẻ mặt đầy nghi ngờ.

Bóng dáng quen thuộc đứng dựa vào cửa, quan sát tôi từ trên xuống dưới, hai tay khoanh trước ngực.

Khoé miệng anh vẫn là nụ cười ngạo mạn ngày nào.

“Chu….Chu Nhiễm?”

Chu Nhiễm nhíu mày, “Vợ yêu ơi, em đừng chạy trốn nữa, anh không tìm được vợ cho mình.”

Nước mắt tôi chảy xuống.

Tôi lao tới ôm chặt lấy Chu Nhiễm, lắc đầu thật mạnh: “Em không chạy nữa, không chạy nữa.”

11.

"Cho nên, anh đã biết tất cả?"

Khi cảm xúc trở nên ổn định hơn.

Tôi nhận ra mình đã làm một điều gì đó ngu ngốc.

Chu Nhiễm đưa tay lau nước mắt trên mặt tôi,

Tôi nhận ra những gì tôi đã làm một cách ngu ngốc.

"Em có biết không, em có biết em viết tiểu thuyết và viết tôi làm nam chính không, hay em nhận rằng mình đã hối hận giữa chừng nên mới cưỡng ép mình tham gia vai diễn quần chúng và biến mình thành nữ chính.”

Được rồi.

Chắc chắn rằng, tôi biết tất cả mọi thứ.

Chu Nhiễm là ông chủ của công ty chúng tôi, đồng thời là người tôi thích thầm rất nhiều năm…

Cũng giống như mối quan hệ trong cốt truyện, tôi đã âm thầm đóng vai “người qua đường A” bên cạnh Chu Nhiễm trong rất nhiều năm.

Cuốn tiểu thuyết ban đầu là tôi đăng tải trên Zhihu, nhân vật nam chính tôi xây dựng là dựa trên hình tượng của Chu Nhiễm.

Nhân vật nữ chính là một nhân vật được tôi hư cấu ra là Bạch Nguyệt.

Điều đó cũng có nghĩa là Chu Nhiễm là bạch nguyệt quang của cuộc đời tôi.

Cốt truyện đơn giản và vớ vẩn, đó là Bạch Nguyệt liên tục hành hạ một Chu Nhiễm thâm tình.

Tuy nhiên, khi viết được nửa bộ truyện, tôi ngày càng cảm thấy người qua đường A rất giống mình.

Tôi bắt đầu suy nghĩ.

Vì nó chỉ là một bộ tiểu thuyết, tại sao tôi không thể là nhân vật nữ chính?

Tại sao tôi không thể mơ mộng?

Chu Nhiễm là thuộc về tôi?

Vì thế, tôi thay đổi cốt truyện.

Nhưng điều tôi không ngờ là Chu Nhiễm đã để ý đến tài khoản đó và phát hiện ra bí mật của tôi.

Chu Nhiễm đứng trước cửa nhà tôi, trong mắt ngập tràn thâmtinh nói với tôi rằng: "Tiểu San, anh cũng thích em."

12.

Vào ngày cưới của tôi với Chu Nhiễm, rất nhiều bạn bè của chúng tôi đến chúc mừng.

Khi nâng ly chúc mừng, tôi bất ngờ nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc đi tới.

"Khoan đã!"

Tôi nheo mắt, mặc kệ các phép tắc cơ bản, xách chiếc váy cưới to đùng đuổi theo.

Mãi cho đến khi nhìn rõ khuôn mặt của đối phương, tôi mới hít một hơi, "Anh là... Hứa Trì và Bạch Nguyệt sao?"

Không.

Không thể nào.

Họ đều là nhân vật trong tác phẩm của tôi.

Nhưng tại sao họ trông giống hệt như những người trong giấc mơ của tôi?

Thấy tôi bối rối như vậy, Bạch Nguyệt mỉm cười trước.

Mái tóc đen nguyên bảndài thẳng tắp được uốn thành cuộn hoa lê, trông vẫn đẹp như trong mơ.

Cô lè lưỡi, "Tôi nói tặng quà cho cô rời đi ngay. Tất cả do Hứa Trì kêu tôi ở lại cướp hoa cưới nên bị cô phát hiện rồi.”

"Vậy hai người thật sự..."

Hứa Trì lắc đầu: "Là cô ấy, không phải tôi."

Càng nghe, tôi càng trở nên hỗn loạn, Hứa Trì thở dài: " Vốn là Chu Nhiễm nói rằng không muốn để cho cô biết, sợ cô sẽ nghĩ lung tung. Nhưng bây giờ cô phát hiện ra rồi, tôi có nói cũng chẳng sao.”

Hứa Trì nhìn tôi, “Tiểu San, sau khi tôi phát hiện ra ở thế giới đó cô chính là tác giả, hệ thống không còn hoạt động.”

Hứa Trì ban đầu bị ràng buộc bởi nhiệm vụ của hệ thống.

Khi lỗi được phát hiện, hệ thống đã bị sập hoàn toàn và Hứa Trì đã trở lại thế giới thực mà không bị khống chế.

Sau đó, Chu Nhiễm đã điều tra sự thật về sự mất tích của chúng tôi, và sớm phát hiện ra cuốn tiểu thuyết dựa trên những manh mối.

“Cô có biết nơi đây chính là cổng nối giữa hai thế giới không? Chu Nhiễm đã bước ra khỏi tiểu thuyết.”

Sau khi Chu Nhiễm rời đi, Bạch Nguyệt đã thức tỉnh vì sự biến mất của Hứa Trì.

“Tôi không ngờ được, một người rụt rè và yếu đuối như tiểu bạch liên lại có can đảm bước ra khỏi thế giới của mình sau khi cô ấy thức tỉnh.”

“Cái gì tiểu bạch liên chứ?.” Bạch Nguyện trừng mắt nhìn Hứa Trì đầy bất mãn, “Em tới đây tìm anh.”

Hứa Trì nhếch miệng cười.

“Phải, phải, em đến chỗ của anh.”

Lúc này, Chu Nhiễm cũng đi tới.

Đầu óc tôi rối bời, cố gắng suy nghĩ:

“ Không thể bào, Chu Nhiễm rõ ràng là boss của tôi, tại sao bây giờ anh ấy lại là người trong truyện?”

Tôi nhìn Chu Nhiễm: “Vậy anh là ai?”

“Đều là anh, tất cả đều chính là anh.” Chu Nhiễm thở dài, “Anh không nói sự thật cho em biết vì sẽ khiến em sợ hãi."

Chu Nhiễm mím môi, tựa như đang nhớ lại:

“Khi anh đến được đây, anh phát hiện dòng thời gian của hai thế giới này rất khác nhau. Khi đó, em vẫn còn đang học cấp 3, và em không hề biết anh.”

Vào thời điểm đó, Chu Nhiễm đã lựa chọn ở lại và bắt đầu công việc kinh doanh hiện tại của mình dựa trên sự sắp đặt của hệ thống boss lớn.

Anh cố tình tuyển dụng tôi làm thư ký của mình khi tôi vừa tốt nghiệp đại học.

Ngoại trừ sự vắng mặt của “tiểu thư” Bạch Nguyệt, phần còn lại của cốt truyện đều được khôi phục đến mức tối đa.

“Nhưng mỗi lần thấy em đáp ứng yêu cầu của tôi một cách ngoan ngoãn, tôi tự hỏi bản thân mình liệu có tìm nhầm người hay không. Cho đến khi anh xem cuốn tiểu thuyết đó của em trên nền tảng Zhihu.”

“Nhưng….em chỉ bắt đầu viết khi gặp anh..”

“Có lẽ, mọi thứ đều là một vòng tuần hoàn.”

Điều này thật vượt xa sức tưởng tượng của tôi.

Tôi nhịn không được mà đưa tay sờ mặt Chu Nhiễm.

"Cái đó... Bây giờ anh là thật hay giả?"

Chu Nhiễm nắm lấy tay tôi và mỉm cười.

“Điều đó có thật sự quan trọng không?”

Đúng vậy, danh tính của bạn là đúng hay sai ở thế giới này có thực sự quan trọng không?

Nếu bạn có suy nghĩ riêng và can đảm để là chính mình thì sự giả dối là đúng.

Nếu bạn chỉ là một con búp bê sống dưới sự thương hại của người khác, khiến bạn sống nốt phần đời còn lại thì sự thật là sai.

Tôi mỉm cười lắc đầu: "Nếu là anh thì điều đó với em không quan trọng."

Một ngày sau khi kết hôn, Chu Nhiễm lại mở cuốn tiểu thuyết của tôi.

Đột nhiên hỏi tôi.

"Lúc đầu, em viết rằng tôi đã có bảy đứa con?"

“Ặc, chỉ là ở thời điểm đó, chuyện đẻ bảy người con đang rất phổ biến trên internet….

“Ý tưởng có vẻ không tồi."

Chu Nhiễm đóng quyển sách lại, xoay người đi tới ôm lấy tôi.

Tôi kêu lên: "Anh làm gì thế?"

Chu Nhiễm ghé sát vào tai tôi và nói với giọng đầy ám muội:“Để anh thỏa mãn mong muốn của em nhé"

Hoàn Toàn Văn.
 
Back
Top Bottom