Đam Mỹ Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,528,475
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nhan-vat-phan-dien-va-mat-hao-quang-nhan-vat-chinh.jpg

Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Tác giả: Hắc Xuyên Tắc
Thể loại: Đam Mỹ, Hệ Thống
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn án

Trong cả cuộc đời, Nhϊế͙p͙ Gia luôn làm một công dân có trách nhiệm, một lương dân, thiện lương, tốt bụng thế nhưng cuối cùng lại bị hãm hại đến mức vào ngục giam. Sau khi bị hãm hại vào ngục giam, y thề nếu như có kiếp sau, y nhất định phải làm một nhân vật phản diện! Xấu xa! Ác ôn!

Sau đó có một ngày, y xuyên!

Hệ thống: Làm nhân vật phản diện, phải biết cách dũng cảm khiêu khích gây chuyện, hủy diệt thế giới là trọng trách vĩ đại, ngươi hiểu chưa?

Nhϊế͙p͙ Gia: Hiểu, ta nhất định sẽ nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ ở mỗi thế giới, khiến cho mọi người đều không được chết tử tế!

Hệ thống: Không không... Thực ra chỉ có ngươi là chết không tử tế thôi.

Từ đây trêи con đường làm nhân vật phản diện, mỗi khi vào thời điểm Nhϊế͙p͙ Gia sắp đạt được mục tiêu hủy diệt thế giới hay vũ trụ vẫn luôn bị thua dưới cái thứ được gọi là "Hào quang nhân vật chính".....

Nhϊế͙p͙ Gia (#‵′): Vai chính gian lận, ta không phục!

Cứ như vậy cho đến khi hệ thống của y bị người giở trò....

Bản văn án theo Tiêu thì nó chả liên quan đến nội dung nên thỉnh không cầm tin tưởng🙂))

Văn án khác:

Nhϊế͙p͙ Gia là một chiến địa quân y trong thế kỷ tinh tế. Y ôn nhu, thiện lương, cứu sống vô số người lại bị người thân cực phẩm mua chuộc tòa án cùng tổ công tố nên bị tống vào nhà giam. Y bị ép ở những thế giới khác nhau làm đủ chuyện ác để đến khi đạt mức của hình phạt y sẽ bị xử tử hình.Trong luân hồi vô tận, ôn nhu của y bị phá nát, thiện lương của y bị đánh vỡ, khi y vì chịu đủ mọi dằn vặt mà hắc hóa, hệ thống giám sát y của tổ công tố bị người hack vào thay thế. Nhϊế͙p͙ Gia khôi phục lại tự do đồng thời y cũng đã hắc hóa triệt để, y bắt đầu báo thù.​
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 1


<b>
<b>Thế Giới Thứ 1: Con riêng của hào môn, mắt kính-play (1)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 2: Con riêng của hào môn, kính mắt-play


<b>

loading4.png


<i>(Chương trước up chồng, chương này up vợ :>>>)</i>

<b>Chương 2: Con riêng của hào môn, mắt kính-play (2)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 3: Con riêng của hào môn, kính mắt-play


<b>

loading4.png


<b>Chương 3: Con riêng của hào môn, kính mắt-play</b><b>
<b>Editor : Tiêu</b><b>
<b>Beta : Xoài</b><b>
Không ai biết Tần Diệc Nhiên là vào bằng cách nào, Giang Dương không thể mời vợ trước, khách mời tự nhiên cũng không nghĩ tới có thể nhìn thấy Tần Diệc Nhiên ở đây, thấy thế trên mặt đều lộ vẻ khiếp sợ.

Ngay cả Giang Dương cũng không nghĩ tới Tần Diệc Nhiên sẽ lén lút trà trộn vào, rồi giơ dao tuyên bố muốn giết gã, không kịp chuẩn bị, gã và Mạnh Khiêm dĩ nhiên đều nhất thời ngây ngẩn cả người.

Thời điểm Tần Diệc Nhiên nói đã cách Giang Dương rất gần, lúc sau còn chạy lấy đà vài bước, một đao kia Giang Dương cũng không phản ứng kịp, dĩ nhiên sẽ bị thương.

Giang Triệu Lân một mình trên lầu hai tiếp đãi khách nhân tôn quý là Hoắc Thanh , sau khi nói chuyện một chút về tình trạng gần đây thì Hoắc Thanh liền muốn đứng dậy rời đi, Giang Triệu Lân mới đưa Hoắc Thanh ra đến cửa phòng ăn liền nhìn thấy cảnh này, sợ đến mức khuôn mặt già nua trắng bệch. Ông đang muốn gọi bảo vệ, nam nhân thanh lãnh bên cạnh bỗng nhiên trầm mặc giơ tay ngăn lại.

Đêm khuya, tiếng mưa sa trầm thấp, tiếng nói không chút nào vì hiện trường ầm ĩ mà bị che lấp, Hoắc Thanh không chớp mắt nhìn nơi đang rối loạn hờ hững nói: "Ngậm miệng."

Giang Triệu Lân đơ người, lòng như lửa đốt, đấy cũng là con của ông, bắt ông ngậm miệng?! Nhưng ngay khi Hoắc Thanh vừa dứt lời, Giang Triệu Lân chợt thấy một bóng người màu trắng đúng lúc chắn ở trước mặt Giang Dương, hoặc là nói cản Tần Diệc Nhiên lại. Nhìn lại, đấy lại là con riêng của vợ ông - Yến Tô.

"Tô Tô!" Đứng ở cách đó không xa, An Na thấy cảnh này sợ đến kinh hô một tiếng, bà cách không xa, nhìn thấy rõ ràng, Yến Tô trực tiếp nắm lấy tay Tần Diệc Nhiên cầm dao, không biết cái dao có cắt trúng tay con trai bà không!

Nhiếp Gia một tay siết con dao mà Tần Diệc Nhiên cầm vẫn còn ý đồ hành hung, một tay giữ lại cổ của cô, hoàn toàn hạn chế cô giãy dụa.

"Cô muốn vào tù sao?" Nhiếp Gia thấp giọng nói bên tai Tần Diệc Nhiên, âm thanh lộ ra một loại quỷ quyệt sát khí cùng lạnh lùng.

Y cũng không muốn cứu Giang Dương, y là đang cứu Tần Diệc Nhiên. Nguyên bản Tần Diệc Nhiên một đao kia trực tiếp đâm vào vai Giang Dương, Giang Dương chỉ chịu chút đau khổ về da thịt, lại bị chọc giận, lập tức liền khởi tố Tần DIệc Nhiên, Tần Diệc Nhiên bởi vì giết người không thành bị xử nặng mười năm, cả đời này của cô toàn bộ bị huỷ, Tần gia cũng vì thế mà triệt để sa sút.

"Còn không mau kéo cô ta ra ngoài!" Giang Dương rốt cục phản ứng lại, tức đến mức lông mày giống như bị kéo mà dựng lên, chỉ vào Tần Diệc Nhiên hướng bảo vệ quát mắng.

Lúc này các nhân viên an ninh mới đầy người mồ hôi lạnh mà chạy đến, đội cảnh sát tại hiện trường nhanh chóng hướng Giang Dương xin lỗi, sau đó liền muốn đi bắt Tần Diệc Nhiên, lại nhìn đến tầm mắt lạnh lẽo của Nhiếp Gia, nhất thời sững sờ tại chỗ, không biết làm sao.

"Giang Dương, mày là loại lòng lang dạ sói, tao nguyền rủa mày không được chết tử tế!"- Sau khi Nhiếp Gia buông lỏng tay , Tần Diệc Nhiên không để ý gì, lệ rơi đầy mặt mà mắng Giang Dương: "Mày uy h**p tao không ký tên ly hôn liền muốn rút lại tiền vốn của Cố thị, tao ký, tại sao mày còn muốn rút lại tiền vốn! Mày hại chết bà ngoại tao, đời này tao thề sẽ không bỏ qua cho mày!"

Một giây trước, Tần Diệc Nhiên còn bị mọi người xem là con mụ điên đi gây sự, nghe xong lời cô lên án đều đổi sắc mặt, không nghĩ tới trong đó còn có uẩn khúc như vậy, trong lòng mọi người đối Giang Dương ít nhiều gì đều sinh ra một tia xem thường cùng ghê tởm, dù sao sau khi Giang Dương đang cùng Tần Diệc Nhiên ly hôn không lâu, xác thực rút lại tiền vốn một hạng công trình lớn do Cố thị thầu. Giang Dương cùng Tần Diệc Nhiên là thương mại thông gia, ai có thể nghĩ sau khi kết hôn không tới một năm cha Tần Diệc Nhiên liền tai nạn xe cộ qua đời, Tần gia cấp tốc sa sút, bên này Giang Dương lại rút vốn của Cố thị, Cố thị mất đi minh hữu là Tần thị, mọi thứ đến đột nhiên không kịp chuẩn bị, trong thời gian ngắn căn bản không góp kịp tài chính, trực tiếp phá sản.

Bà Cố trong cơn tức giận phải vào bệnh viện liền không thể đi ra, mà bà Cố chính là bà ngoại Tần Diệc Nhiên.

Giang Dương vậy mà lại dùng tồn vong của Cố thị uy h**p Tần Diệc Nhiên để ly hôn, xong việc liền nuốt lời, đem bao nham hiểm mà đặt trên người vợ cũ của mình, thật sự là không có lương tâm!

"Tần tiểu thư, Giang Dương hẳn là không có nghĩa vụ nâng đỡ Cố thị đi?" Mạnh Khiêm cau mày nói: "Huống chi Giang Dương đã cùng cô ly hôn, anh ấy cùng Cố thị cũng không còn tồn tại tình cảm, Cố thị bị phá sản tuyệt đại bộ phận nguyên nhân là do không có năng lực xử lý, cô làm sao có thể cứ đem hết mọi tội lỗi đổ lên đầu Giang Dương?"

"Tần Diệc Nhiên, cút ra ngoài ngay, nể tình tình cảm trước đây, việc cô lấy dao xông tới tôi không truy cứu." Giang Dương không vui nói.

Giang Dương chỉ cảm thấy mất mặt, hận không thể ngay lập tức liền đem Tần Diệc Nhiên ném ra ngoài, nhưng trước mặt đông đảo quý khách gã nhất định phải duy trì mặt ngoài phong độ, dù sao gã vừa nãy đã chú ý tới Hoắc tiên sinh đứng bên cạnh thang cuốn ở lầu hai.

Gã có thể không để ý tới ánh mắt của những khác mời khác ở đây mà ném Tần Diệc Nhiên ra ngoài, nhưng tuyệt đối không muốn ở trước mặt Hoắc tiên sinh lưu lại chút ấn tượng xấu nào. Lúc này Nhiếp Gia lại nhàn nhạt nói:

"Mày có quyền truy cứu sao?"

Hiện trướng vốn vô cùng náo nhiệt hiện cũng đã sớm yên tĩnh lại, các tân khách đứng xem tình cảnh này, thần sắc khác nhau, nhưng tuyệt không có ai tiếc việc tiệc rượu này đã bị phá hủy. Giang Hách nhìn Yến Tô tựa hồ muốn giúp Tần Diệc Nhiên nói chuyện, bỗng nhiên để chén rượu xuống lặng lẽ đi ra ngoài.

"Yến Tô, cậu đừng tự gây phiền phức." Giang Dương cắn răng thấp giọng cảnh cáo.

Cơn đau dạ dày vẫn đang hành hạ y, đau đớn làm cho khuôn mặt tuấn mỹ của y không còn một chút huyết sắc nào, màu da vốn trắng nõn, giờ càng làm cho y trở nên không hợp cùng mọi thứ xung quanh. Y mặc một chiếc áo sơ mi, cổ áo mở rộng , lộ ra một chút lồng ngực có một tầng mồ hôi mỏng, đứng ở trong yến hội xa hoa, y đơn độc lại đem đến một loại cảm giác hoa lệ kỳ dị.

Nhiếp Gia đau dạ dày, nhưng trên mặt lại không có một chút nào đau đớn, y nhìn Giang Dương, sau cặp kính, đôi mắt nâu nhạt sáng tựa như những ngôi sao xa xôi. (Làm Tiêu nhớ đến bài 'Những ngôi sao xa xôi' trong sách ngữ văn mà không nhớ là lớp mấy nữa)

"Mày trước đó lừa hôn, sau đó lại đùa giỡn ám chiêu, bây giờ còn muốn giả làm người bị hại cái quái gì? Huống chi mày cùng Tần Diệc Nhiên ly hôn, nhưng cô ấy là con gái nuôi của mẹ tao, có tư cách, có quyền tới, mày nói ai cút ra ngoài?" Nhiếp Gia khóe môi câu lên, cười lạnh.

Lừa hôn?! Từ này vừa ra tới, các tân khách xung nhất thời chấn kinh rồi, cùng người bên cạnh xì xào bàn tán.

"Yến Tô!" Giang Dương quát.

Trong mắt Giang Triệu Lân toát lên lửa giận, ông biết đứa con riêng này nhất định nói không ra cái gì tốt đẹp, đang muốn tiến lên ngăn cản Hoắc Thanh lại hướng ông quăng tới một ánh mắt cảnh cáo, trong ánh mắt tràn ngập lạnh lẽo cùng không kiên nhẫn, bước chân Giang Triệu Lân nhất thời cứng lại.

Tần Diệc Nhiên đỏ mắt, gắt gao trừng mắt về phía Giang Dương.Mạnh Khiêm cũng đỏ mặt, cả giận nói:

"Yến Tô, anh không cần nói loạn! Sau khi Giang Dương ly hôn mới tới cùng tôi, chúng tôi quang minh chính đại, cái gì mà lừa hôn chứ? Anh đừng ngậm máu phun người!"

Nhiếp Gia hờ hững quét cậu ta liếc mắt một cái, "Trùng hợp như thế, chân trước Tần gia vừa gặp chuyện, chân sau Giang Dương liền cùng Tần Diệc Nhiên ly hôn, liền trùng hợp như thế chân trước mới ly hôn, chân sau liền muốn tới với cậu, một người đàn ông kết hôn rồi. Cậu nói cho tôi xem, đây không phải là lừa hôn thì là cái gì? Cậu cho rằng nếu Tần gia vẫn còn, thì cậu có thể thông đồng* với anh ta sao?"

*thông đồng: Ăn ở như vợ chồng (trong trường hợp này là vậy)

Hô hấp Mạnh Khiêm dồn dập, trừng Nhiếp Gia, bản thân lại không nghĩ ra lời nào để phản bác. Sau khi nghe Nhiếp Gia nói, các tân khách xung quanh nhất thời nghị luận sôi nổi. Mối quan hệ giữa Mạnh Khiêm và Giang Dương cái gì mà quang minh chính đại, nói dễ nghe một chút thì Giang Dương là vì cậu ta ly hôn, khó nghe một chút thì Mạnh Khiêm là tiểu tam... Giang Dương vong ân phụ nghĩa, Mạnh Khiêm chen chân vào hôn nhân của người khác, thật đúng là xứng đôi vừa lứa.

"Giang Dương, tao chưa từng làm sự tình gì có lỗi với mày, mày tại sao muốn hại tao như thế!"

Tần Diệc Nhiên thống khổ không ai có thể hiểu được, cô cật lực không để nước mắt rơi, nhịn đến cả người đều đang run rẩy. Giang Dương đứng giữa những ánh mắt khác thường xung quanh, sắc mặt tái xanh.

Lúc này An Na đi sang xem tay Nhiếp Gia, xác định tay hắn không có bị cắt trúng mới an tâm, sau đó lấy khăn tay lau nước mắt cho Tần Diệc Nhiên, nhẹ nhàng xoa tóc của cô, an ủi: "Đừng khóc, ngoan, đừng khóc."

Có trưởng bối quan tâm, nước mắt Tần Diệc Nhiên nhất thời nhẫn cũng không nhịn được, một tay che mắt mà khóc, phát tiết hết thảy những thống khổ tuyệt vọng.

"Mẹ, trước tiên mẹ đưa cô ấy về phòng đi." Nhiếp Gia nói.

Tần Diệc Nhiên ở Giang trạch hai năm, có quan hệ rất tốt với An Na, thời điểm Giang Dương cùng cô ly hôn, An Na thương tiếc cực kỳ cho Tần Diệc Nhiên, không để ý sự phản đối Giang Triệu Lân, nhận Tần Diệc Nhiên làm con gái nuôi. Bà giúp Tần Diệc Nhiên lau nước mắt, hoàn toàn không thèm để ý sắc mặt Giang Dương cùng Mạnh mà đem người dẫn đi.

"Yến Tô, mày muốn làm gì?" Lễ đính hôn bị hủy, Giang Dương mặt mày đen đến cực điểm.

"Tao cứu mày, mày không nói với tao tiếng cám ơn sao?" Nhiếp Gia cười nói.

"Mày!" Giang Dương tức giận nhưng không làm gì y được, Yến Tô vừa nãy trước mặt mọi người nói những câu nói kia không khác nào tại trên mặt gã quăng mười mấy cái bạt tai, lúc này trước mặt khách mời không biết có bao nhiêu người đang ở trong lòng mắng gã đây, còn muốn gã nói cảm ơn? Nếu không có Mạnh Khiêm lôi kéo, Giang Dương hận không thể đánh Nhiếp Gia mấy phát!

Dạ dày Nhiếp Gia bỗng nhiên đau đớn, nhất thời lộ ra khó chịu, giữa hai hàng lông mày có một chút hung lệ, y dùng lòng bàn tay ấn lên dạ dày quay người muốn đi, những người xung quanh nhanh chóng tác ra nhường cho y con đường.

Giang Hách không biết trước đó chạy ra ngoài lúc nào đã trở lại, ghé lại bên Giang Dương ,cười trên sự đau khổ của người khác thấp giọng nói: "Em họ, cậu chờ xem kịch vui đi."

Giang Dương đang rất phiền, vừa muốn đem gã đuổi sang một bên, chợt thấy một bóng người chạy như bay tiến vào, rầm một cái dứt khoát quỳ gối bên chân Yến Tô, ôm bắp chân của y liền thê thảm kêu lên: "Yến Tô, con mau cứu ba ba, ba ba thực sự không có tiền, con lại cho ba ba ít tiền, ba ba bảo đảm đây là một lần cuối cùng, nếu không đám người kia sẽ chém tay của ba ba!"

Đó là một người đàn ông trung niên cực kì gầy gò, trên mặt hiện ra một tầng hắc khí lúc ẩn lúc hiện, một bộ diện mạo tiêu chuẩn của kẻ nghiện. Ông ta quỳ gối hướng bên chân bác sĩ Yến đại danh đỉnh đỉnh, hoàn toàn không để ý hình tượng mà gào khóc cầu xin, siết ống quần cầu Nhiếp Gia bố thí ít tiền để đi trả nợ xã hội đen.

Đây là cha ruột của Yến Tô, Yến Du. Ông ta vừa tới, động tĩnh này lập tức thu hút tầm mắt mọi người, không ai không kinh sợ trước tình cảnh này, không nghĩ tới bác sĩ Yến còn có một người cha chẳng khác nào du côn vô lại... Không, nói ông ta là du côn vô lại còn có chút tử tế, đây căn bản chính là tội phạm chơi m* t** đánh bạc!

Giang Dương nhìn Yến Tô đứng tại chỗ trong nháy mắt bóng lưng cứng đờ, phát ra tiếng cười lạnh đầy khoái trí, cứ việc đây là lễ đính hôn của hắn, nhưng hắn cũng không tính tiến lên ngăn cản, liền để Yến Tô cũng nếm thử tư vị trước mặt mọi người mất mặt đi!

Nhiếp Gia cảm thấy mất mặt sao? Cũng không có. Y đứng tại chỗ không nhúc nhích, là vì y không nghĩ tới Yến Du lại đột nhiên xuất hiện, rõ ràng Yến Du xuất hiện là sau khi Mạnh Khiêm gia gia qua đời, vì sao thời gian ông ta xuất hiện lại sớm hơn!

Mất đi khống chế ở chi tiết nhỏ khiến Nhiếp Gia khó chịu, năm ngón tay nắm vô cùng chặt, trong mắt giăng kín những cảm xúc tiêu cực nguy hiểm.

Hệ thống khiếp sợ nhắc nhở: 【 Nhiếp tiên sinh, cảm xúc của ngài đang từ từ mất khống chế, xin ngài tỉnh táo lại! 】

Nhưng mà không quản hệ thống nhắc nhở như thế nào, tâm tình tiêu cực Nhiếp Gia vẫn như cũ điên cuồng trào dâng, đã hoàn toàn đột phá giới hạn giá trị phẫn nộ, hướng giá trị sát khí mà tăng, nó không nghi ngờ chút nào nếu Nhiếp Gia sẽ ở giây tiếp theo mà rút dao giết người.

Chủ nhân từng nói Nhiếp tiên sinh là một người phi thường ôn nhu, nhưng hiện tại nó chỉ cảm thấy Nhiếp tiên sinh cực kỳ đáng sợ.

<b>Hết chương 3</b><b>
<b>Editor có lời mún nói:</b> Ừm... 2k7 từ mị thật chăm chỉ (~ ̄³ ̄)~ Vote nào ~~ cmt nào ~~ Cho mị kiếm động lực nào ~~(~ ̄³ ̄)~
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 4: Con riêng của hào môn, kính mắt-play


<b>

loading4.png


<b>Chương 4: Con riêng của hào môn, kính mắt-play (4)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 5: Con riêng của hào môn, kính mắt-play


<b>

loading4.png


<b>Chương 5: Con riêng của hào môn, kính mắt-play (5)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 6: Con riêng của hào môn, kính mắt-play


<b>

loading4.png


<b>Chương 6: Con riêng của hào môn, mắt kính- play (6)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 7: Con riêng của hào môn, kính mắt-play


<b>

loading4.png


<b>Chương 7: Con riêng của hào môn, mắt kính-play (7)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 8: Con riêng của hào môn, kính mắt-play


<b>Chương 8: Con riêng của hào môn, mắt kính-play</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 9: Con riêng của hào môn, kính mắt play


<b>Chương 9: Con riêng của hào môn, mắt kính play</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 10: Con riêng của hào môn, kính mắt play


<b>Chương 10: Con riêng của hào môn, mắt kính- play</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 11: Con riêng của hào môn, kính mắt play


<b>Chương 11: Con riêng của hào môn, mắt kính-play (11)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 12: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính -play


<b>Chương 12: Thế giới 1- con riêng của hào môn, mắt kính play (12)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 13: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính play


<b>Chương 13: Con riêng của hào môn, kính mắt play(13)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 14: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính - play (14)


<b>Chương 14: Con riêng của hào môn, mắt kính-play (14)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 15: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính- play (15)


<b>Chương 15: Con riêng của hào môn, mắt kính-play (15)</b><b>
<b>Edit: Xoài</b><b>
<b>Beta: Tiêu, Nờ</b><b>
"Lúc trước bảo anh bán cổ phần của Giang thị đi, sao anh không bán?" Nhiếp Gia sờ sờ vành tai Hoắc Thanh, ném khăn lông ướt qua một bên. Sau đó liền vòng tay qua cổ hắn, nằm nhoài trên lưng Hoắc Thanh.

"Tần Diệc Nhiên cùng Cố Tuyết Doanh bên kia, do anh trực tiếp ra vốn?"

Hồi mới vừa nghe được lời nói của Giang Dương, Nhiếp Gia liền đoán ra được điều này. Lúc trước y nhờ Hoắc Thanh đem cổ phần Giang thị ở trong tay y bán đi cũng chưa có hỏi lại. Nhưng cổ đông Giang thị biến động Giang Dương không thể nào không biết. Tại sao y lại cảm thấy Hoắc Thanh đang giúp Tần Diệc Nhiên, chỉ có thể vì cổ phần trong tay Hoắc Thanh không có gì thay đổi. Hắn trực tiếp dùng danh nghĩa của chính mình đầu tư cho Tần thị và Cố Tuyết Doanh.

"Cổ phần của Giang thị với em có tác dụng, không cần phải bán đi." Hoắc Thanh nhẹ giọng đáp lại.

Nhiếp Gia cười nói: "Rất nhanh thôi, cổ phần của Giang thị sẽ không đáng giá."

"Trò chơi của em sắp kết thúc phải không?" Hoắc Thanh dung túng cho Nhiếp Gia ở trên đầu y đánh nhẹ một cái. Thật ra hắn cũng không biết Nhiếp Gia đang làm gì, tính toán cái gì. Nếu Nhiếp Gia không muốn nói, hắn cũng sẽ không hỏi tới. Tất nhiên y làm gì, hắn cũng sẽ ủng hộ hết sức.

"Xảy ra chút biến cố nhỏ." Nhiếp Gia không có ý tốt gì cười một tiếng.

"Anh để lại cổ phần là đúng. Em vốn dĩ muốn lật đổ Giang thị nhưng bây giờ lại đổi chủ ý rồi. Giang thị hoàn toàn do ngày trước mẹ em dốc hết tài sản mới có được như hôm nay. Sao có thể nói đổ liền đổ được, phải là vật quy về chủ mới đúng."

"Em muốn kéo Giang Dương từ vị trí gia chủ xuống?" Hoắc Thanh nói.

"Không chỉ vậy thôi đâu." Nhiếp Gia đi tới phòng thay quần áo lấy một bộ đồ thể thao rộng rãi cho Hoắc Thanh. Hoắc Thanh ở bên này không có quần áo để thay nhưng tay chân hắn thon dài. Lúc mặc quần áo của Nhiếp Gia vào, cả ống tay áo lẫn ống quần đều ngắn ngủn khiến Nhiếp Gia bất đắc dĩ nói: "Hay là kêu Vương Tông mang quần áo đến đây cho anh đi."

"Hay tối nay về nhà với anh?"

Hoắc Thanh cầm đầu ngón tay ướt át của Nhiếp Thanh lên hôn một cái. Say mê mà cúi đầu nhìn chăm chú đôi mắt đẹp đẽ của y: "Tiểu Quyết và Hoắc Vân cũng rất nhớ em."

"Tôi vừa về nhà có mấy ngày anh liền muốn mang tôi đi tiếp. Không sợ chọc mẹ tôi tức giận à?" Nhiếp Gia đẩy tay của hắn ra rồi lấy quần áo của mình.

"c** q**n áo ra nhanh lên."

Bất đắc dĩ nhíu mày, Hoắc Thanh c** q**n áo của Nhiếp Gia xuống.

Vương Tông rất nhanh liền tới đưa âu phục cho Hoắc Thanh. Khi An Na đi lên kêu Nhiếp Gia xuống ăn cơm trưa thì thấy Vương Tông đứng ở trước cửa phòng con trai mình.

"Tô Tô, có khách hả con?" An Na gõ cửa vào phòng, thấy con trai còn mặc áo ngủ nằm sấp ở trên giường gõ bàn phím. Bà cau mày đi qua kéo rèm cửa sổ lên.

"Mấy giờ rồi mà còn không dậy? Mau dậy đi, Hoắc tiên sinh có phải có chuyện tìm con không? Trợ lý người ta đứng ở cửa chờ con, con còn ngủ!"

"Mẹ đừng có kéo con, làm nguyên một đêm, rất mệt mỏi." Nhiếp gia nằm dưới đất nửa chết nửa sống nói.

An Na nói: "Làm việc? Con làm cái gì? Không phải đi hội thảo luận sao?"

Nhiếp Gia nói: "Vật lý trị liệu tình yêu."

An Na không nhịn được cười, đánh một cái sau gáy Nhiếp Gia: "Đứa nhỏ này, nói chuyện với cũng không đứng đắn. Không phải bạn gái của con không ở trong nước hử, vậy con làm với ai?"

"Tô Tô, giúp tôi thắt cà vạt." Đang nói, chợt Hoắc Thanh ăn mặc chỉnh tề, cầm cà vạt đi ra từ phòng thay quần áo.

An Na ngẩn người. Hoắc Thanh nhìn thấy An Na, lập tức đáp lại bằng một nụ cười khiêm tốn, lễ phép của vãn bối.

Nhiếp Gia lập tức đứng lên đi tới giúp Hoắc Thanh thắt cà vạt. Xong còn nhíu mày nhìn một hồi, đem cà vạt cởi xuống rồi gỡ hai cái nút áo của áo sơ mi, mới hài lòng nói: "Như vậy dễ nhìn hơn."

Hoắc Thanh cưng chìu cười một tiếng.

Nhiếp Gia ôm eo Hoắc Thanh, xoay người giới thiệu với An Na: "Mẹ, đây là bạn gái họ Hoắc mà con nói với mẹ."

Hoắc Thanh nhíu mày nói bên tai Nhiếp Gia: "Bạn gái? Em giới thiệu tôi như vậy?"

Vẻ mặt An Na có hơi mờ mịt, giống như không biết rõ chuyện gì đang diễn ra. Bà biết tính hướng của con trai. Dù sao thì hồi đó đứa nhỏ này cũng trắng trợn đi thích Giang Dương. Nhưng bà còn chưa nghĩ đến một ngày nào đó con trai bà sẽ thật sự mang một người đàn ông trở về. Hơn nữa còn là một nhân vật lớn, quyền cao chức trọng như Hoắc Thanh.

"Dì An, con vô cùng yêu Tô Tô. Hơn hết Tô Tô đã đáp ứng lời cầu hôn của con, con hy vọng dì có thể yên tâm giao Tô Tô cho con." Hoắc Thanh nắm tay Nhiếp Gia nói với An Na.

"Còn chưa đến một tháng mà hai đứa đã phát triển tới giai đoạn cầu hôn rồi?"

An Na rốt cuộc phục hồi tinh thần lại, nhìn bộ dáng hai người ngươi tình ta nguyện thân mật với nhau, chỉ nói: "Hoắc tiên sinh, nếu như ngài thật sự thích Tô Tô, hãy đối xử bình đẳng với nó như nửa kia của mình. Còn tôi dĩ nhiên sẽ vô cùng hạnh phúc vì ngài và Tô Tô."

Lời An Na nói ngầm chứa ý cảnh cáo, không để ý chút nào đến thân phận địa vị của Hoắc Thanh. Lúc này bà chỉ là một người mẹ suy nghĩ cho đứa con của mình.

"Xin dì yên tâm." Hoắc Thanh trịnh trọng cam kết với bà.

Dẫu sao thì cũng là Hoắc Thanh, coi như là nửa kia mà con trai mình chọn. Làm trưởng bối, bà hoàn toàn không thể xoi mói cái gì. An Na lập tức đón nhận quan hệ giữa hai người. Cuối cùng Hoắc Thanh cũng đúng lúc có cái cớ hết sức hợp lý để buổi tối hôm đó được An Na đồng ý cho mình mang Nhiếp Gia về nhà.

Diệp Tiểu Quyết vô cùng vui vẻ. Hoàn toàn không để mắt đến bác của nhóc mà lôi kéo Nhiếp Gia vào phòng ăn, mời y cùng ăn bữa tối.

"Bác với chú Nhiếp ăn tối rồi. Ngày mai Tô Tô còn có công việc, bây giờ bác phải đưa chú Nhiếp lên phòng nghỉ ngơi cho khỏe. Tối mai sẽ chơi với con." Hoắc Thanh bốn lạng địch ngàn cân* thay Nhiếp Gia từ chối sự nhiệt tình của Diệp Tiểu Quyết.

(Tứ lượng bạt thiên cân - bốn lạng địch ngàn cân: là một trong những nguyên lý căn bản của Thái Cực Quyền, đặc trưng là động tác nhỏ biến hóa lớn, lấy nhu khắc cương (dĩ nhu chế cương), mượn sức dùng sức để đạt được hiệu quả cao nhất.)

Hoắc Vân hừ hừ nói: "Ăn không ngon như sủi cảo, không vui bằng..."

"Anh Thanh ơi, vén tay áo lên." Diệp Thư Minh trượng nghĩa nhắc một câu, Hoắc Vân lập tức ngậm miệng lại.

Buổi sáng ngày thứ hai hệ thống liền báo cho Nhiếp Gia biết, Giang Hách đã bị xử lý xong. Song đối phương làm rất sạch sẽ. Cho nên hiện tại còn chưa có ai phát hiện ra Giang Hách mất tích. Mà dẫu sao thì Giang Hách và Yến Du không giống nhau. Mặc dù Giang Hách không cha không mẹ nhưng rốt cuộc Giang Hách cũng là anh họ của Giang Dương. Nếu cảnh sát phát hiện ra xác của gã thì sẽ làm lớn chuyện thôi.

Mạnh Khiêm quả nhiên không làm cho Nhiếp Gia thất vọng.

【Nhiếp tiên sinh, ông nội Mạnh Khiêm ba ngày sau sắp tiêu hao hết sinh lực mà qua đời.】 Hệ thống lại nhắc nhở lần nữa.

Nhiếp Gia lầm bầm: "Xem chừng phải kêu bệnh viện sắp xếp phẫu thuật thêm một lần."

【Ngài phải cứu ông ta sao?】 Hệ thống có chút khó khăn hỏi. Ông nội Mạnh Khiêm đã tiêu hao hết sinh lực mà qua đời, chứ không phải do bệnh tật. Giả dụ giúp ông ta kéo dài mạng sống, so với giúp Diệp Thư Minh tỉnh lại thì càng phải sử dụng nhiều dị năng hơn. Thân thể của Nhiếp tiên sinh chịu được sao?

"Giang Dương còn nợ tôi 10% cổ phần đây." Nhiếp Gia cười lạnh nói.

Cùng bệnh viện chào hỏi xong, ngày thứ hai bệnh viện liền sắp xếp cho ông nội Mạnh Khiêm tiến hành phẫu thuật chữa trị. Tình huống của ông cụ đều rõ như ban ngày. Chuyên gia của bệnh viện đối với việc bác sĩ Yến muốn tiến hành phẫu thuật chữa trị cảm thấy y điên rồi. Dựa vào tình trạng thân thể của ông cụ thì liền dự đoán được lần này bệnh nhân sẽ trực tiếp chết trên bàn mổ rồi.

Rõ ràng phẫu thuật cũng đều thành công rồi. Lần này nếu xảy ra sai sót cái gì, có lý cũng không nói được. Mà bác sĩ Yến cần gì phải tạo cho mình thêm phiền phức, cố hết sức mà còn không được cảm ơn đâu.

Cũng có thể bác sĩ Yến đưa ra căn bệnh là nguyên nhân khiến ông cụ hôn mê, nhất định kiên trì muốn tiến hành phẫu thuật thêm lần nữa. Cái này không trái với quy tắc chương trình của bệnh viện.

Vào ngày phẫu thuật, Mạnh Khiêm không có tiếp tục đi tới công ty. Công việc của Giang Dương bề bộn, cùng Mạnh Khiêm ở bệnh viện tới trưa liền trở về công ty. Trong lòng gã có một chút lo lắng vô hình, gã không thể quên được ban đầu đã đáp ứng Yến Tô cái gì. Có thể khi đó Giang thị là của gã, không bán hai giá*. Còn Giang thị bây giờ lại đang nằm ở trung tâm của dư luận. Tần Diệc Nhiên lấy lại quyền làm chủ Tần thị đối với Giang thị như hổ rình mồi. Thêm Cố Tuyết Doanh ở bên kìa cũng đang chờ cơ hội đánh lén. Ngay lúc nguy cấp như thế này, nếu như gã thật sự cho đi 10% cổ phần thì hậu quả tất nhiên không thể chịu nổi.

10 % cổ phần! Ban đầu hắn bị động kinh hay sao mà lại đáp ứng cho Yến Tô 10%, vì cứu một ông già sắp xuống lỗ!

Trong lòng Giang Dương đang dời sông lấp biển như thế nào cũng không thể hiện ra, trái lại bình tĩnh đi cùng Mạnh Khiêm cho tới trưa mới rời đi.

Lúc gần đi, gã lại nhìn vào ba chữ đang phẫu thuật chói mắt trên màn hình, ánh mắt hơi phiền muộn.

Phẫu thuật được tiến hành rất lâu. Khi Hoắc Thanh cùng Hoắc Vân đến bệnh viện, trời đã tối, đành chờ ở bên ngoài phòng phẫu thuật.

Mạnh Khiêm kinh ngạc từ băng ghế dài đứng lên: "Hoắc tiên sinh, Hoắc tiểu thư... Hai vị tới đây làm gì vậy?"

"Không phải đến tìm cậu." Hoắc Vân hờ hững liếc qua cậu ta một cái. Lập tức làm Mạnh Khiêm mặt đỏ tới mang tai cúi đầu xuống đất, lùi sang bên cạnh.

Hoắc Thanh về cơ bản không để ý tới Mạnh Khiêm, quay đầu hỏi Vương Tông: "Tiến hành phẫu thuật được bao lâu rồi?"

"Đã qua 12 tiếng rồi." Vương Tông nói.

Hoắc Thanh cùng Hoắc Vân không hẹn mà cùng lúc nhíu mày lo lắng. Lần trước phẫu thuật cho Diệp Thư Minh xong, y cũng đã mệt lả, về nhà ngủ mê man đến hai ngày mới tỉnh lại. Mà lần này cũng không biết tình huống ra sao.

Chẳng qua Mạnh Khiêm ban đầu chỉ thấp thỏm vì bệnh tình của ông nội mình. Nhưng anh em Hoắc thị tới, hai sát thần ở bên cạnh cũng không nói gì, khiến cho Mạnh Khiêm không kìm được suy nghĩ miên man. Ngay cả ông nội mình đang tiến hành phẫu thuật cũng suýt nữa quên đi.

Cho đến khi đèn đỏ của phòng phẫu thuật tắt, một y tá vẻ mặt mệt mỏi đi ra. Mạnh Khiêm nhìn vẻ mặt y tá xong trong lòng đột nhiên vang lên tiếng lộp bộp, miệng không lựa lời nói: "Ông nội tôi thế nào? Yến Tô đâu? Có phải là chạy đi rồi không?"

Mắt Hoắc Thanh lộ vẻ không vui.

Y tá tháo khẩu trang xuống tức giận trợn mắt: "Phẫu thuật rất thành công. Bác sĩ Yến đã sớm mệt lả nhưng vẫn kiên trì. Cuối cùng vá vết thương lại hoàn toàn mới mệt mỏi trực tiếp nằm trên đất nghỉ ngơi. Bệnh nhân lớn tuổi, bác sĩ Yến vốn phải chịu rất nhiều áp lực để cứu ông của cậu, làm phiền cậu đừng có nhục nhã ngài ấy như vậy."

Mạnh Khiêm biết mình sốt ruột mà hiểu lầm, lúc này mới khó khăn thu hồi không vẻ cam lòng trên mặt.

Thời điểm bệnh nhân được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật, chuyển đến phòng bệnh, Mạnh Khiêm cũng theo sát phía sau. Sau khi bệnh nhân được đưa đi, Hoắc Thanh mới vào trong phòng phẫu thuật. Khoanh hai tay trước ngực, Hoắc Vân nhìn theo bóng lưng đang rời đi của Mạnh Khiêm một lúc, cau mày hừ lạnh: "Khó chịu."

Vừa vặn lúc này Mạnh Khiêm đang suy nghĩ việc cả hai anh em Hoắc gia đều tới, cũng quay đầu nhìn một cái. Cậu liền đối mặt với cặp mắt âm trầm của Hoắc Vân. Trong lòng cậu kinh hãi. Theo bản năng mà né tránh tầm mắt Hoắc Vân, vội vã rời đi.

<b>Hết chương 15.</b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 16: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính- play (16)


<b>Chương 16: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính - play (16)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 17: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính - play (17)


<b>Chương 17: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính - play (17)</b>

<b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 18: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính- play (18)


<b>Chương 18: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính- play (18)</b><b>
<b>Edit: Xoài</b><b>
<b>Beta: Nờ</b><b>
<b>

</b><b>
Tin tức vừa truyền ra lập tức chấn động cả nước.

Ban đầu Giang Dương còn chưa thoát khỏi mặt trái của tin tức về việc lừa hôn thì đã liên lụy vào án giết người. Quần chúng thảo luận đến khí thế ngất trời, sôi nổi suy đoán trong án tử này Giang Dương sắm vai gì.

Việc Phương Nghiễn bị bắt, tựa như một viên đạn trực diện bay tới, làm Giang Dương và Mạnh Khiêm trở tay không kịp. Có điều rốt cuộc không phải tự mình động thủ, Giang Dương cũng không lo lắng quá. Cho dù bị cảnh sát mời vào cục cảnh sát phối hợp điều tra thì sắc mặt gã vẫn vững như núi Thái Sơn. Người không phải gã giết, cũng không phải gã kêu. Vì vậy tự nhiên không có gì phải hoảng sợ.

Nhưng sau khi Phương Nghiễn bị bắt thì Mạnh Khiêm vẫn luôn lo sợ bất an, mất hồn mất vía. Cậu sợ Phương Nghiễn phun ra cái gì không hay về mình.

"Không cần lo lắng đâu. Phương Nghiên nào phải mấy tên côn đồ chỉ được mỗi cái miệng, hắn nhất định sẽ không nói bậy." Trong văn phòng, sau khi Giang Dương kết thúc cuộc điện thoại dài với Giang Triệu Lân, nhéo nhéo sóng mũi của mình rồi đứng lên. Gã ôm lấy Mạnh Khiêm đang ngây ngẩn ở bên cửa sổ, an ủi mấy câu.

Vẻ mặt Mạnh Khiêm tràn đầy sự bất an, miễn cưỡng mà cười nhưng không nói câu nào. Bởi cậu ta biết Giang Dương không có cách nào giải quyết nội tâm bất an của mình. Tính đến hiện tại Phương Nghiễn đã bị bắt được bốn ngày. Nếu cảnh sát không có chứng cứ xác thực thì sau 24 giờ phải thả Phương Nghiễn ra rồi. Tuy nhiên hiện tại Phương Nghiên vẫn ở cục cảnh sát. Không hề có động tĩnh nào, mà cũng không cho phép nộp tiền bảo lãnh. Đã nhiều ngày trôi qua rồi song Giang Dương chưa nghe được tin tức gì.

Gã là phú hào số một ở Nguyệt thành. Nhưng chỉ một án giết người nho nhỏ như vậy lại khiến các mối quan hệ mà gã sở hữu hệt như đều mất hết hiệu lực. Thậm chí một đội trưởng đội cảnh sát hình sự thấp kém cũng không nể tình Giang Dương mà cự tuyệt bất cứ kẻ nào muốn gặp Phương Nghiễn. Chuyện này quá không bình thường rồi.

Sâu thẳm trong Mạnh Khiêm luôn có cảm giác, chuyện này đang bị thao túng. Bằng không vì sao cảnh sát đột nhiên đi đếm công trường. Hơn nữa còn có thể chuẩn xác tìm thấy thi thể Giang Hách. Thậm chí có thái độ kiên quyết mà bắt Phương Nghiễn. Đếm nổi cả Giang Dương cũng không chen chân vào trong đó nổi... Tuyệt đối không được bình thường.

Bỗng nhiên, cậu nhớ tới hồi trước ở ngoài phòng phẫu thuật, nhìn thấy anh em nhà họ Hoắc.

Trước đấy, Hoắc Thanh cũng tự mình tới Giang trạch để đón Yến Tô. Rồi lại xuất hiện ở bệnh viện, lúc đó mổ chính cho ông nội không phải là Yến Tô sao?

Chi tiết này, cậu không dám nói với Giang Dương.

Về sau, có tin tức tuôn ra Giang Hách bị g**t ch*t rồi mới bị bỏ ở công trường. Mà hơn hết là cảnh sát rất nhanh chóng đã tìm được hung khí gây án. Khi có người bỗng nhiên tới thú tội thì bị cảnh sát điều tra ra là mạo danh thay thế. Cho nên Phương Nghiễn vẫn bị giữ ở sở cảnh sát như cũ. Sự tiến triển thần tốc của án kiện cùng với thái độ kiên quyết của cảnh sát làm cho người khác phải líu lưỡi. Rốt cuộc thì phạm nhân chính là Phương Nghiên. Bao nhiêu năm qua, cảnh sát ở Nguyệt thành hao tốn hết sức lực cũng không thể bắt Phương Nghiễn đền tội thì có thể thấy được đối phương giảo hoạt khó chơi đến nhường nào. Song lần này không biết đến cùng là cảnh sát đang nắm giữ chứng cứ gì trong tay, lại giữ chặt Phương Nghiễn ở sở cảnh sát được.

Nhưng mà sự việc sau đó còn khiến cho người ta ngã đến vỡ mắt kính. Chẳng đến mấy ngày, phòng trưng bày nổi tiếng nhất Nguyệt thành Hắc Trì do bị nghi ngờ có liên quan đến việc rửa tiền, thành thử bị niêm phong. Người đứng sau lưng lại là Phương Nghiễn.

Thật ra, phòng trưng bày Hắc trì cũng không phải là phòng trưng bày lớn nhất, tốt nhất ở Nguyệt thành nhưng lại nổi tiếng nhất. Chính vì Mạnh Khiêm là hoạ sĩ kí hợp đồng với Hắc Trì Gallery.

Mấy năm trước, phòng trưng bày Hoắc Trì cũng là một phòng trưng bày có danh tiếng. Cơ mà không hề tới mức nhà nhà đều biết. Chỉ sau khi kí hợp đồng với Mạnh Khiêm, bắt đầu tiêu thụ hàng chục vạn, trăm vạn từ tác phẩm của Mạnh Khiêm. Chẳng bao lâu, Mạnh Khiêm liền trở thành hoạ sĩ thiên tài trong miệng của giới truyền thông. Giá bán của một tác phẩm cũng ngày càng cao. Như thể cậu ta đã là một tài năng xuất chúng trong số các hoạ sĩ trẻ.

Đặc biệt hơn là sau khi được Giang Dương bỏ ra số tiền tận ba trăm vạn để mua bức u linh lan. Ngay lập tức làm cho Mạnh Khiêm nổi tiếng, các tác phẩm khác của cậu ta cũng vươn lên. Càng chưa nói đến hiệu ứng mang lại sau khi đính hôn với Giang Dương, chỉ cẩn thận tính toán thôi thì từ lúc Mạnh Khiêm kí hợp đồng tác phẩm đầu tiên đến bây giờ, đã tích lũy được 6000 vạn ở phòng trưng bày Hắc Trì.

Buổi đầu cũng có nhiều ý kiến nghi ngờ tác phẩm của Mạnh Khiêm. Nhưng mà Mạnh Khiêm lại giống như được trời cao sủng ái, một đường nghịch tập. Thậm chí còn thu phục được người đàn ông giàu có số một ở Nguyệt thành Giang Dương, làm không biết bao nhiêu người ghen tị.

Song những thứ đó đều là chuyện của ngày hôm qua rồi. Hôm nay, phòng trưng bày Hắc Trì bởi vì hoạt động rửa tiền của Phương Nghiễn mà bị niêm phong. Quản lý bị đưa vào cục cảnh sát để lấy lời khai. Tin tức vừa ra ngay tức khắc làm mạng xã hội phát sốt, trụ ở hotsearch một thời gian dài. Quần chúng ăn dưa bắt đầu sôi nổi suy đoán, hung thủ giết anh họ Giang Dương là ông trùm hắc bang, mà ông trùm kinh doanh phòng trưng bày để rửa tiền. Thêm cả hôn phu của Giang Dương Mạnh Khiêm lại là họa sĩ No.1 ở đó. Ai mà biết rốt cuộc nơi này có cái gì mờ ám không.

Một vụ án giết người, liên quan tới nhiều người như vậy. Đến nỗi còn dìm hai danh nhân thành đạt là Mạnh Khiêm và Giang Dương cùng nhau xuống nước. Biết đâu được còn có điều thần kì gì xảy ra sau đó nha.

Sau khi biết được giám đốc phòng trưng bày bị bắt đi thì Mạnh Khiêm hoàn toàn hoảng sợ. Nhưng cậu ta còn chưa kịp chuẩn bị cái gì đâu. Thì phòng trưng bày vừa mới bị niêm phong buổi sáng, giữa trưa cảnh sát đã đột kích Giang trạch mang Mạnh Khiêm đi.

Hotsearch hai ngày nay y như một bộ phim vậy. Mỗi ngày một tập mới, ngay cả những cô dì, chú bác bán hàng rong khi rảnh rỗi cũng thích tám về chuyện này.

Vụ án này cảnh sát hành động cực kì phách lối, chẳng hề kiêng dè cái gì. Mỗi khi có cái gì tiến triển sẽ tức thì công khai cho các phương tiện truyền thông. Thậm chí có nhiều trang tin tức còn lập ra một chuyên đề riêng liên tục đưa tin.

Như thể có người sau lưng khuyến khích vụ án, mong muốn người người nhà nhà đều biết đến.

Sau khi Mạnh Khiêm bị bắt, Giang Dương cũng đã nhận ra điểm này. Người yêu của gã bị cảnh sát mang đi tra khảo. Còn gã có gọi vô số cuộc điện thoại vẫn không thể làm gì. Đến nỗi những chính trị gia có quan hệ với gã đều không muốn nhúng tay vào. Cảm giác bất lực này làm Giang Dương cuối cùng cũng biết được cái gì gọi là tuyệt vọng.

"Hắn chỉ là một phú hào, không phải hoàng đế. Đừng có cho rằng Nguyệt Thành chuyển động xung quanh hắn." Hoắc Vân xem xong tin tức trên trang web thì tiện tay tắt đi. Nàng dựa vào trên vai Diệp Thư Minh, nhìn cách đó không xa có hai người đang tản bộ bên bờ, không thể không cảm khái nói: "Anh Tô của chúng ta thật tàn nhẫn nha. Mặt cũng không lộ, thậm chí còn chưa nói câu nào. Thế mà chỉnh đến hai người Giang Dương kia suy sụp luôn rồi. Anh nói xem, anh Tô làm cách nào mà biết được nơi giấu thi thể của Giang Hách chứ?"

"Em tò mò thì thử hỏi anh Tô đi." Diệp Thư Minh rót cho cô một ly hồng trà, ôm bả vai Hoắc Vân cùng con trai* phơi nắng trong sân.

<i>(</i><i>*</i><i>) </i><i>: Trong bản raw tui có thì có ghi từ đó là </i><i>"</i><i>con dâu</i><i>"</i><i>, nhưng tui cứ thấy nó phi lý sao sao nên đã sửa lại thành </i><i>"</i><i>con trai</i><i>"</i><i>.</i>

"Không được đâu, biết trước kịch bản thì còn gì thú vị chứ." Hoắc Vân nói.

Diệp Thư Minh cười nói: "Em xem câu chuyện này thành một vở kịch à?"

Có điều không phải vụ án này đều theo tiết tấu mỗi ngày một quả bom sao. Tựa hồ đã sớm chôn ở dưới đất, tỉ mỉ sắp đặt tốt thời gian nổ.

"Đổi cái mới thôi." Tay Hoắc Vân tùy ý vuốt một cái ra tin tức mới.

Sau đó khi cảnh sát điều tra rõ, hoạ sĩ trẻ Mạnh Khiêm thật sự có tham gia vào việc tẩy tiền ở phòng trưng bày Hắc Trì. Thêm nữa, cảnh sát còn công bố hiệp ước giữa phòng trưng bày Hắc Trì với Mạnh Khiêm. Từ đầu đến cuối, các tác phẩm của Mạnh Khiêm đều được Phương Nghiễn sử dụng để rửa tiền. Cho nên Mạnh Khiêm vừa mới tốt nghiệp thì tác phẩm đã bán với giá cao ngất ngưởng.

<b>Hết chương 18.</b>
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 19: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính- play (19)


<b>Chương 19: Thế giới 1- Con riêng của hào môn, mắt kính- play (19)</b>

<b>
 
Back
Top Bottom