Đam Mỹ Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 80: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (25)


Chương 80: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (25)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 81: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (26)


Chương 81: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (26)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 82: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (27)


Chương 82: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (27)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Thông tin truyện



 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 84: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (29)


Chương 84: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (29)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 85: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (Kết thúc)


Chương 85: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (Kết thúc)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 86: Thế giới 4- Yêu là một tia ánh sáng màu xanh lục (1)


Chương 86: Thế giới 4- Yêu là một tia ánh sáng màu xanh lục (1)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 87: Thế giới 4- Yêu là một tia ánh sáng màu xanh lục (2)


Chương 87: Thế giới 4- Yêu là một tia ánh sáng màu xanh lục (2)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 88: Thế giới 4- Yêu là một tia ánh sáng màu xanh lục (3)


Chương 88: Thế giới 4- Yêu là một tia ánh sáng màu xanh lục (3)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 89: Thế giới 4- Yêu là một tia ánh sáng xanh lục (4)


Chương 89: Thế giới 4- Yêu là một tia ánh sáng xanh lục (4)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 90: Thế giới 4- Yêu là ánh sáng màu xanh lục (5)


Chương 90: Thế giới 4- Yêu là ánh sáng màu xanh lục (5)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 91: Thế giới 4- Yêu là một tia ánh sáng màu xanh lục (6)


Chương 91: Thế giới 4- Yêu là một tia ánh sáng màu xanh lục (6)

Edit: Tiêu

Beta: Min

Nhiếp Gia khoác áo sơ mi của Thời Kham vào, Thời Kham ngồi bên cạnh nhìn bả vai trắng nõn lại gầy gò của y, nói: “Anh đi cùng với em.”

Nhiếp Gia cười nói: “Gã nuôi hai con chó, anh không nên đi thì hơn, không lại nổi một thân dị ứng.”

“Anh để Diệp Anh đi cùng em, về sớm một chút.” Thời Kham vén chăn xuống giường, cầm quần áo đã chuẩn bị trước từ tối qua mặc vào cho y, Nhiếp Gia ngoan ngoãn giơ tay tùy ý hắn làm.

Hai người vành tai chạm tóc mai một lúc lâu trong phòng Nhiếp Gia mới ra ngoài.

Sau khi ăn sáng, Diệp Anh lái xe đưa Nhiếp Gia đến nơi ở của Lâm Hạo Nhiên, trên đường đi không biết Nhiếp Gia nghĩ gì, chống khuỷu tay trên cửa sổ tựa đầu chợp mắt, lệ khí mơ hồ tiết ra ngoài, dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng trước mặt Thời Kham không còn một bóng, khiến Diệp Anh thỉnh thoảng nhìn trộm từ gương chiếu hậu không nhịn được mà nghi ngờ tư liệu tra được tối hôm qua có phải thật hay không?

Nhìn thế nào đi chăng nữa thì y cũng không hề giống người sẽ khuất phục làm một món đồ chơi cho người khác.

Nhiếp Gia không biết Diệp Anh vẫn luôn đánh giá y, nhắm mắt trầm tư.

Thế giới dữ liệu do tổ công tố xây dựng chắc chắn sẽ sắp đặt một thân phận của nhân vật phản diện cho y, lúc mới tới thì tình hình ở thế giới này cũng rất gấp nên tới giờ Nhiếp Gia mới có thời gian để suy nghĩ thấu đáo. Y là nhân vật phản diện, vậy Lâm Hạo Nhiên là phía chính nghĩa sao?

Nhiếp Gia lộ ra một nụ cười khinh bỉ.

Nguyên chủ đúng là có chỗ không đúng nhưng cũng không đến nỗi rơi vào kết cục bị Lâm Hạo Nhiên hành hạ đến mức sụp đổ tinh thần rồi tự sát. Mà ở trong vở kịch nguyên bản, sau khi nguyên chủ chết, Lâm Hạo Nhiên hối hận lại đau khổ không thôi, lúc này gã mới ý thức được gã vẫn luôn yêu nguyên chủ tha thiết. Gã lại bắt đầu suy sụp sa sút, vui giận bất thường, vẫn nhớ đến sự kiên trì của nguyên chủ, thay nguyên chủ phát triển truyền thông Thế Gia thật tốt.

Trong quá trình Lâm Hạo Nhiên phát triển truyền thông Thế Gia thì gã phát hiện có một nghệ sĩ lớn lên giống nguyên chủ tới bốn, năm phần, nhất thời khó kiềm lòng, bắt đầu bao dưỡng, nâng người kia thành siêu sao quốc tế, cuối cùng siêu sao kia biết đoạn quá khứ của Lâm Hạo Nhiên cùng nguyên chủ thì vẫn ở bên người gã, từng bước giúp gã cởi bỏ khúc mắc trong lòng, để Lâm Hạo Nhiên triệt để buông nguyên chủ xuống, cũng buông xuống sự hổ thẹn cùng giãy dụa trong lòng.

Sắc mặt Nhiếp Gia âm trầm.

Nguyên chủ bị Lâm Hạo Nhiên dồn vào chỗ chết, chẳng qua vì trước kia cầm một triệu của mẹ Lâm Hạo Nhiên đưa, liền bị Lâm Hạo Nhiên trả thù từ thân thể đến tinh thần. Lâm Hạo Nhiên lại tự xem đó là yêu.

Yêu sao? Sao có thể là yêu được!

Không ai có thể hiểu rõ yêu đến tột cùng là gì hơn người đã từng chìm nổi trong tuyệt vọng như Nhiếp Gia.

“Nhiếp tiên sinh, ngài có cần tôi lên với ngài không?” Lúc Diệp Anh dừng xe thấy xe Lâm Hạo Nhiên, tối hôm qua Lâm Hạo Nhiên còn ở bệnh viện là không sai nhưng cũng không biết có phải là giờ đã trở về rồi hay không.

“Không cần, tôi sẽ nhanh xuống thôi.” Câu nói của Diệp Anh đánh gãy suy nghĩ của Nhiếp Gia, y thấp giọng dặn dò một câu rồi tự xuống xe.

Nhiếp Gia rất cần kịch bản để ở nhà Lâm Hạo Nhiên, nếu không cũng không cần Thời Kham nói thì Nhiếp Gia cũng không muốn về. Y còn cố ý chọn thời gian Lâm Hạo Nhiên không có ở nhà để trở về, không nghĩ tới Lâm Hạo Nhiên lại có thể chịu đựng tốt như vậy, tối hôm qua còn ở bệnh viện để nối xương, sáng nay đã trở về.

Y vừa vào cửa liền nghe thấy tiếng nói đè nén lửa giận của đàn ông truyền đến: “Tối hôm qua cậu đi đâu?”

Nhiếp Gia cũng chẳng thèm đổi giày, cứ thế đi vào, Lâm Hạo Nhiên chờ ở phòng khách, tay được bó bột treo trước ngực, nhìn Nhiếp Gia, trong con mắt toát lên sự tức giận.

Lâm Hạo Nhiên tìm y một đêm, bặt vô âm tín!

Y đánh loạn một trận ở club chọc giận một đám người, Lâm Hạo Nhiên đương nhiên cũng tức không nhẹ, lúc ở bệnh viện phái người bắt Nhiếp Gia về, lúc chịu đau vì gãy xương cũng không quên bắt người về, muốn dạy bảo y, để y ngoan một chút, biết nghe lời một chút!

Nhưng Lâm Hạo Nhiên lại không nghĩ tới đêm qua Nhiếp Gia mất tích như vậy, phái biết bao nhiêu người đi thì cũng trắng tay trở về, chẳng khác nào đã biến mất khỏi thế gian.

Nhất thời, trong cơn tức giận của Lâm Hạo Nhiên nhiều hơn một phần hoang mang.

Gã nhớ tới mấy năm trước, Nhiếp Gia cũng đột nhiên biến mất như vậy, cho dù gã dùng mối quan hệ nào cũng không thể tìm thấy người, cuối cùng chỉ nhận được một tin nhắn chia tay từ y.

Trong bốn năm tách khỏi Nhiếp Gia gã không nhớ rõ mình đã trải qua như thế nào, Lâm Hạo Nhiên không muốn nhớ lại và cũng không muốn mất đi y một lần nữa, đại khái là có tiền lệ nên lần này Nhiếp Gia đột nhiên mất tích khiến Lâm Hạo Nhiên vội đến mức bốc lửa, thậm chí bắt đầu tự suy xét xem bản thân có phải là hơi quá đáng hay không…. Nhưng gã cũng không phải thực sự muốn mấy người kia bắt nạt y, chỉ là muốn dọa y một chút thôi….

Nghĩ đến việc Nhiếp Gia rất có thể sẽ lại biến mất thêm bốn năm nữa, Lâm Hạo Nhiên hoảng hốt không thôi, lại nhớ tới truyền thông Thế Gia còn có nguy cơ lửa cháy lông mày, Nhiếp Gia không thể thực sự bỏ đi một mạch, lúc này mới an tâm về nhà lúc tờ mờ sáng để chờ người.

Nhiếp Gia căn bản không để ý tới Lâm Hạo Nhiên, đi thẳng đến thư phòng, bắt đầu tìm kịch bản mà nguyên chủ để ở đây.

Lâm Hạo Nhiên lập tức đi theo, dựa vào cửa, nhíu mày nhìn y nói: “Tôi đang hỏi cậu đó, tối qua cậu đi đâu? Cậu có biết là tôi đã tìm cậu cả đêm không?!”

Nhiếp Gia tải vài thứ vào USB, tranh thủ ngẩng đầu liếc mắt nhìn Lâm Hạo Nhiên một cái, cong môi cười lạnh: “Anh có phải là tỉnh rượu rồi quên mất điều gì không? Tối hôm qua tôi đã nói, sau này gặp anh lần nào thì đánh anh lần đó, cánh tay còn lại anh cũng không cần nữa thì cứ đứng ở đó, đừng có nhúc nhích.”

Lâm Hạo Nhiên căng thẳng, biểu hiện hung ác tối hôm qua của Nhiếp Gia khiến người khác phải sợ hãi, ngay cả gã lúc đó cũng sợ.

“Nhiếp Gia, cậu đừng có tiếp tục chọc tức tôi.” Lâm Hạo Nhiên nghiêm túc nhắc nhở y.

Kỳ thực trong lòng Lâm Hạo Nhiên có chút sợ, cũng không phải sợ Nhiếp Gia bẻ gãy cánh tay còn lại của gã, mà là sợ Nhiếp Gia biến mất một lần nữa. Tối hôm qua gã sợ suốt một đêm, một lần nữa cảm nhận được tuyệt vọng của mấy năm trước, lúc này lại nhìn thấy Nhiếp Gia gã đã phải đè nén rất nhiều nếu không đã lao tới ra tay dạy dỗ.

Nhiếp Gia rút USB ra, lại lấy mấy quyển kịch bản trong tủ, chuẩn bị rời đi.

“Cậu muốn đi đâu?” Lâm Hạo Nhiên lập tức cản y.

Mặt Nhiếp Gia không hề có cảm xúc, cầm kịch bản vỗ bỏ tay Lâm Hạo Nhiên ra, hờ hững nói: “Rời khỏi anh.”

Lâm Hạo Nhiên lập tức quýnh cả lên, cả giận nói: “Cản cậu ta lại!”

Bảo tiêu vẫn luôn yên tĩnh đứng bên ghế sofa liền chắn trước mặt Nhiếp Gia.

Nhiếp Gia đứng đó không động, nghe thấy tiếng Lâm Hạo Nhiên truyền đến từ phía sau: “Nhiếp Gia, cậu không thể ngoan một chút sao, đừng ép tôi? Nếu giờ cậu dám bước khỏi phòng một bước thì thỏa thuận giữa chúng ta liền không có giá trị, nửa năm sau nếu cậu không thể bồi thường cho tôi 1 tỷ 2 thì cậu sẽ triệt để mất đi truyền thông Thế Gia, cậu thực sự muốn nhìn thấy công ty cậu cực cực khổ khổ xây dựng rơi vào tay của người khác sao?”

Nếu Lâm Hạo Nhiên không nhắc đến điều này thì còn tốt, vừa nói tới liền chọc giận Nhiếp Gia.

Gã còn mặt mũi nào mà dám dùng thỏa thuận kia để uy h**p cơ chứ? Nguyên chủ yên phận làʍ ŧìиɦ nhân của gã, nhẫn nhục chịu đựng, nếm trải khuất nhục, rồi kết quả thì sao? Còn chưa đến thời hạn của hợp đồng liền không chút do dự lấy đi cổ phần của truyền thông Thế Gia, ép nguyên chủ tự sát.

Ngay từ lúc bắt đầu, Lâm Hạo Nhiên căn bản không muốn buông tha nguyên chủ, gã thích dùng cái cờ hiệu mang tiếng yêu để cướp đi mọi thứ của nguyên chủ, thực hiện hành vi trả thù, gã lấy đâu ra tư cách đó?!

“Tôi không rời đi thì anh sẽ không động tới cổ phần của tôi sao?” Nhiếp Gia xoay người, bình tĩnh mở miệng.

“Đương nhiên!” Lâm Hạo Nhiên bật thốt lên.

“Nhưng tôi sẽ không tin tưởng anh một lần nào nữa.” Nhiếp Gia nói.

Lâm Hạo Nhiên bỗng giật mình.

“Lúc trước tôi đã được xét duyệt, nhận 500 triệu đầu tư từ tay anh, Lâm Hạo Nhiên, anh đặt tay lên ngực tự hỏi, có phải chỉ có Lâm nhị thiếu anh là có thể đầu tư một cái 500 triệu này hay không?”

Đương nhiên không… Khi đó Nhiếp Gia là đạo diễn nổi danh trong vòng, chỉ cần y được xét duyệt, phía đầu tư phải tranh vỡ đầu để có thể đầu tư cho y, trong mắt các nhà tư bản thì 500 triệu chẳng qua là một số tiền nhỏ, lúc trước nguyên chủ căn bản không thiếu vốn đầu tư, sao lại cứ cố tình chọn Lâm Hạo Nhiên…

“Bởi vì tôi tin anh, thậm chí còn từng nghĩ rằng không biết chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu hay không, cho nên mới không hề đề phòng mà ký bản thỏa thuận đánh cược kia với anh. Lại không nghĩ rằng, anh có hận thù từ đâu mà điên cuồng trả thù tôi, khiến tác phảm mới của tôi không ai xem được, đạp lên tôn nghiêm của tôi, sỉ nhục nhân cách của tôi, tối hôm qua còn muốn ném tôi cho một đám đàn ông chơi đùa, Lâm Hạo Nhiên, anh dựa vào cái quái gì mà đối xử với tôi như thế!” Hai mắt Nhiếp Gia đỏ ửng, y rất tức giận, mà bộ dạng này trong mắt Lâm Hạo Nhiên lại là thương tâm muốn chết.

Tâm nguyện của nguyên chủ là bảo vệ truyền thông Thế Gia, Nhiếp Gia có thể phá rồi xây lại hoàn toàn, nhưng ngoài ra, y còn muốn dạy dỗ Lâm Hạo Nhiên, để cho gã có thể biết được cái chữ ‘yêu’ rốt cuộc là viết như thế nào!

Lâm Hạo Nhiên bị mấy câu hỏi của y làm cho mặt đỏ bừng, hô hấp dường như có chút gấp gáp, gã cắn răng nói: “Tôi dựa vào cái gì? Trong lòng của cậu còn không rõ sao? Sáu năm trước*, tôi vì cậu mà bỏ tất cả, nhưng cậu đối xử với tôi như thế nào? Cậu cầm tiền thẳng thắn rời đi, không thèm quay đầu lại dù chỉ một lần, giờ có tư cách gì mà muốn bắt đầu lại từ đầu!”

“Không phải anh hi vọng tôi làm vậy sao? Không biết cân nhắc mà từ chối người người mẹ Đại tiểu thư xã hội đen kia của anh, khiến bà ta tức giận rồi thần không biết quỷ không hay gϊếŧ chết tôi? Lúc anh bị cha mẹ anh cấm túc, anh đã từng nghĩ tới việc tôi bị bọn họ đối xử ra sao chưa? Anh muốn tôi chống đối lại cha mẹ anh kiểu gì? Lúc tôi bị cha mẹ anh nhục nhã thì anh ở đâu? Lúc tôi bị cha mẹ anh uy h**p mà suýt nữa không tốt nghiệp được thì anh ở đâu? Thậm chí lúc mẹ anh suýt nữa chặt tay tôi thì anh ở đâu?! Chúng ta không môn đăng hộ đối, anh căn bản chưa có tư cách một mình đứng một phương mà lôi kéo tôi comeout, anh không bảo vệ được tôi, tôi cũng không có năng lực chống lại hào môn, tôi không chơi nổi với mấy người nên tôi đi, anh dựa vào cái quái gì mà trả thù tôi như vậy!” Nhiếp Gia đứng trước mặt gã, quát mắng, quở trách.

Lâm Hạo Nhiên dường như có chút hoảng hốt, “Tôi không biết mẹ tôi đã làm gì với cậu… Tôi không biết …”

“Anh đéo có não à!” Lông mày Nhiếp Gia nhíu chặt mà quát.

“Nhiếp Gia…” Lâm Hạo Nhiên bị y quát một trận như vậy mà đâu óc quay cuồng, tim nhói lên từng trận, gã chưa từng nghĩ tới trong lúc gã bị cấm túc thì cha mẹ gã đã làm gì Nhiếp Gia. Gã chỉ biết lúc gã không còn bị cấm túc nữa thì nhận được tin nhắn chia tay của y cùng video mẹ gã cho xem, nhất định y là một tên lừa đảo vì tiền mà thẳng thắn bỏ gã.

Gã chưa từng nghĩ tới, lúc gã bị cấm túc Nhiếp Gia đã trải qua điều gì… Cha gã chỉ là một thương nhân nhưng dùng để đối phó một sinh viên phổ thông vẫn đủ dùng, huống chi mẹ gã là đại tiểu thư Thời gia, thủ đoạn có rất nhiều. Vào lúc ấy, Nhiếp Gia một thân một mình đối mặt với những thứ này có phải là cực kỳ sợ hãi?

Khi đó y đã nghĩ gì? Có phải là hận mình kéo y vào cái vòng xoáy này hay không… Gã vẫn cho rằng gã vì tình yêu của bọn họ có thể chống lại toàn bộ thế giới nhưng kỳ thực gã chỉ cần đối mặt cha mẹ không nỡ thương tổn gã mà thôi, nhưng thứ mà Nhiếp Gia phải đối mặt chính là cường quyền có thể tùy ý hủy diệt tất cả mọi thứ của y!

Tại sao trước đây gã chưa từng nghĩ tới điều này?

“Anh không bỏ qua tôi, anh thêu dệt một cạm bẫy rồi nhìn tôi nhảy vào, làm sao có khả năng sẽ buông tha cho tôi, tôi sẽ không tin tưởng anh lần nào nữa.” Ánh mắt Nhiếp Gia lạnh lùng lại thất vọng nhìn về phía Lâm Hạo Nhiên, không tiếp tục cãi nhau với gã, quay người muốn rời đi.

“Không, Nhiếp Gia, đừng đi!” Lâm Hạo Nhiên hoảng hốt, gã bước nhanh qua muốn kéo tay Nhiếp Gia lại bị y tránh thoát.

“Nhiếp Gia, em cho anh chút thời gian có được không?” Lâm Hạo Nhiên triệt để hoảng rồi.

“Chỉ có một chuyện như vậy, mà hơn sáu năm qua anh cũng không nghĩ rõ ràng được, tôi không rảnh để phí thời gian với anh.” Nhiếp Gia hất tay của gã ra, “Chỉ còn nửa năm, nếu như tôi không thực hiện được lời hứa kia thì anh cứ lấy cổ phần của truyền thông Thế Gia, chấp nhận thua cuộc.”

“Anh sẽ không động công ty của em, anh thề.” Lâm Hạo Nhiên vội nói: “Anh không phải là vì truyền thông Thế Gia mới tiếp cận em một lần nữa…”

Gã sững người, lập tức hối hận đến mức không biết phải làm sao.

Gã đương nhiên không phải là vì cổ phần của Thế Gia, mà là vì trả thù Nhiếp Gia.

“Mặc kệ anh vì cái gì, sau này cũng đừng làm phiền tôi.” Nhiếp Gia đẩy bảo tiêu ra, đi ra ngoài.

Giờ đầu óc Lâm Hạo Nhiên loạn thành một mớ, đuổi theo phía sau Nhiếp Gia muốn giữ y lại: “Nhiếp Gia, bây giờ em đi ra ngoài rất nguy hiểm, tối hôm qua em đánh Tần Hoài cùng Phí Ứng khiến trưởng bối hai nhà bị kinh động, anh chưa đứng ra nói chuyện, tạm thời em đừng ra ngoài.”

Nhiếp Gia không định để ý đến gã, trước khi ra ngoài đã hứa với Thời Kham rằng sẽ về sớm một chút, y đã phí lời thông suốt cho Lâm Hạo Nhiên, giờ cho Lâm Hạo Nhiên một đầu sợi dây để cho bản thân gã tự lần theo, y lười tiếp tục phí lời với gã.

Nhưng khi y vừa mở cửa, bên ngoài có một người phụ nữ trung niên đang đứng, bà trực tiếp cho Nhiếp Gia một bạt tai: “Mày còn dám trở về!”

‘Chát’ một tiếng, đau nhức lan khắp má.

Nhiếp Gia đứng trước cửa không động, một cái tát này quá bất ngờ, y không kịp chuẩn bị, Nhiếp Gia cũng không nghĩ tới sẽ có một cái tát chờ ngay sau cửa, nhất thời không kịp né tránh, đầu y bị đánh mà nghiêng sang một bên.

Diệp Anh ở dưới lầu thấy Thời Nghệ Viện lên đây nên cũng đi theo, không nghĩ tới Thời Nghệ Viện sẽ ra tay, cô căn bản không kịp cản, trơ mắt nhìn Nhiếp Gia bị đánh một bạt tai, ánh mắt nhất thời trở nên lạnh lẽo, siết chặt bàn tay.

Tối hôm qua Nhiếp Gia là nhân vật khả nghi có động cơ không thuần khiết, nhưng hôm nay đã là bảo vật của ông chủ nhà cô, ông chủ chẳng nỡ động dù chỉ là một sợi tóc của y vậy mà giờ bị người khác đánh ngay trước mặt cô!

“Mẹ!” Lâm Hạo Nhiên ngớ người, vội vàng tiến lên muốn che chở cho Nhiếp Gia, “Sao mẹ lại tới đây?”

Nếu như nói vừa nãy Nhiếp Gia còn có tâm tình phí lời với Lâm Hạo Nhiên, giờ ăn không một cái tát, sự đau đớn trên mặt có thể khiến y mất đi tất cả hứng thú cùng kiên nhẫn trong nháy mắt.

Thời Nghệ Viện nổi giận đùng đùng, đang muốn chất vấn thì thấy Nhiếp Gia bỗng nhiên ném kịch bản trong tay đi, nắm tay lại, đấm thẳng vào mặt Lâm Hạo Nhiên, quật ngã con bà ta trong nháy mắt, mặt Thời Nghệ Viện lập tức trắng bệch.

Sức đánh của cú đấm này có thể nói là mạnh hơn gấp mười lần cú tát kia của Thời Nghệ Viện, Lâm Hạo Nhiên ngã xuống đất, bên tai kêu ong ong, cánh tay mới bó bột xong chỉ sợ lại bị gãy rồi.

Mấy bảo tiêu đứng ở sau đều không ngờ tới sẽ xảy ra biến cố như vậy, nhanh chóng phản ứng lại, xông tới muốn chế trụ Nhiếp Gia, lần này không cần Nhiếp Gia ra tay, Diệp Anh trực tiếp quật ngã đám bảo tiêu cao to này.

Nhiếp Gia nhìn dáng vẻ tức giận của Thời Nghệ Viện, lạnh lùng nói: “Sau này bà còn dám đụng tới tôi, ngáng chân tôi một lần thì tôi chặt một ngón tay của con trai bà, bà dám ra tay sau lưng tôi thì tôi lấy mạng của con trai bà.”

Thời Nghệ Viện tức đến nỗi thở hổn hển, muốn uy h**p Nhiếp Gia nhưng nhất thời lửa giận công tâm mà một chữ cũng không nói được.

Nhiếp Gia đẩy bà ra, nhanh chân rời đi. Lâm Hạo Nhiên đầu đau, cánh tay càng đau, đau đến mức mướt mồ hôi lạnh, không dậy được, chỉ có thể nhìn thân ảnh Nhiếp Gia quyết tuyệt rời đi.

Diệp Anh đá bảo tiêu bị quật ngã ra, nhặt kịch bản Nhiếp Gia làm rơi lên.

Cô đứng trước mặt Thời Nghệ Viện, Thời Nghệ Viện biết cô, đang kinh ngạc vì không biết tại sao thư ký của Thời Kham lại ở đây thì Diệp Anh tát bà ta một cái, khiến Thời Nghệ Viện trợn mắt há mồm, không dám tin tưởng.

“Y không đánh phụ nữ, tôi đánh. Đại tiểu thư chắc đời này chưa từng chịu loại oan ức như thế này đi, đau không? Đau thì mau đi kéo da mắt cho căng, người nào nên động, người nào không nên động vào, tự bản thân rõ ràng một chút.” Nói xong Diệp Anh còn cung cung kính kính cúi chào với Thời Nghệ Viện, sau đó đuổi theo phía sau Nhiếp Gia.

“Ngay cả Thời Kham cũng không dám nói ta câu nào, cô là cái thá gì?!” Thời Nghệ Viện bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến tàn nhẫn, tức giận hét lên với bóng lưng rời đi của Diệp Anh.

Bảo tiêu đỡ Lâm Hạo Nhiên dậy, Lâm Hạo Nhiên nhìn dáng vẻ nổi giận đùng đùng của mẹ gã, hỏi lại một lần: “Sao mẹ lại tới?”

Gã không hề quan tâm chuyện mẹ gã bị người khác đánh, trở lại phòng khách, ngồi xuống gọi điện thoại, nói chuyện với bên Tần gia cùng Phí gia tránh cho hiểu lầm gì đó khiến Nhiếp Gia xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở bên ngoài.

Thời Nghệ Viện đi vào đoạt điện thoại của gã, cả giận nói: “Con không thấy Diệp Anh ở chỗ này sao? Tên nhóc kia không chừng đã quyến rũ Thời Kham rồi, cậu ta còn sợ Tần gia cùng Phí gia sao?”

Lâm Hạo Nhiên cau mày: “Không thể.” Tối hôm qua y còn đi với mình… huống chi người như cậu của gã, không cần nói nhiều.

Thời Nghệ Viện ở phòng khách đi tới đi lui, nhìn cánh tay treo trước ngực Lâm Hạo Nhiên vừa đau lòng lại tức giận.

“Từ nhỏ đến lớn, ngay cả cậu của con mẹ cũng không nỡ để hắn động đến con dù chỉ một sợi tóc, cha mẹ cẩn thận nuôi con lớn, con liền đề một kẻ thấy tiền là sáng mắt bẻ gãy cả tay! Lâm Hạo Nhiên, con coi cha mẹ con là cái gì? Bảo bối mà cha mẹ nâng trong lòng bàn tay, mắng một câu cũng không nỡ, vậy mà con lại để cho người khác tùy tiện làm con bị thương, con đến tột cùng có để mẹ cùng cha con ở trong mắt không!”

Thời Nghệ Viện tức không nhẹ, cũng hận đến không nhẹ.

Lông mày Lâm Hạo Nhiên nhíu chặt, có chút không kiên nhẫn, “Đây là chuyện tình cảm cá nhân của con, mẹ, mẹ đừng nhúng tay vào có được không?”

“Con không có tình cảm cá nhân.” Thời Nghệ Viện nói: “Con là Lâm Hạo Nhiên, con phải thừa kế hai nhà Thời - Lâm, con không có chỗ trống để lựa chọn tình cảm cá nhân.”

Lâm Hạo Nhiên nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh lùng: “Con đối với cha mẹ mà nói là cái gì? Công cụ sao?”

“Ấu trĩ!” Thời Nghệ Viện đoan chính ngồi xuống ở sofa đối diện, mặc dù trên mặt còn một ấn bàn tay năm ngón nhưng cũng không ảnh hưởng uy nghi của bà, “Ở vị trí của con là phải hi sinh rất nhiều, con muốn có được không gian cùng tự do như người bình thường thì sẽ mất đi tiền cùng quyền, mẹ cho rằng anh trai con đã là một ví dụ rõ ràng nhất cho con rồi.”

Lâm Tiện chỉ có cái danh con cả của Lâm thị, bị em trai ruột đánh gãy một chân cũng chẳng có chỗ để giải oan, không quyền không thế, lại kết hôn cùng người phụ nữ anh yêu còn sinh ra một đứa con gái ngoan ngoãn. Vợ anh cũng không phải thiên kim tiểu thư gì, chỉ là một người phụ nữ bình thường đến mức không thể bình thường hơn, kém xa tư cách để có thể được gả vào Lâm gia, mẹ và cha của anh không hài lòng nhưng cũng không hề phản đối.

Bởi vì bọn họ chưa từng ôm ấp kỳ vọng với Lâm Tiện.

Cho nên mặc dù không hài lòng nhưng cũng không hề phản đối, chỉ cần anh không khác người là được.

Lâm Hạo Nhiên đã từng ước ao sự tự do như vậy của Lâm Tiện, nhưng nếu phải hi sinh quyền thế hiện tại mới có được những thứ đó thì Lâm Hạo Nhiên lại không chắc sẽ chấp nhận… Nhưng nếu như là vì Nhiếp Gia, đáy lòng Lâm Hạo Nhiên lại do dự.

“Cha mẹ cũng đâu cho con cơ hội lựa chon, sáu năm trước con chọn từ bỏ quyền thế để được ở cùng Nhiếp Gia, hai người cực lực ngăn cản, khiến Nhiếp Gia rời khỏi con, tại sao Lâm Tiện có thể lựa chọn mà con lại không thể?” Lâm Hạo Nhiên cắn răng hỏi.

Thời Nghệ Viện tức đến mức thở cũng gấp “Sáu năm trước mày là ai, bây giờ mày là ai! Sáu năm tước mặc kệ mày từ bỏ cổ phần của Lâm thị, giờ toàn bộ Lâm thị đều nằm trong tay mày, ông ngoại mày còn có ý định giao cho mày thừa kế, Hạ thành cùng Tần thành có ai dám đắc tội mày? Giống nhau à!”

Thực sự là không giống nhau, khác nhau một trời một vực.

Lâm Hạo Nhiên trầm mặc lúc lâu, bỗng nở nụ cười, gã thấy Thời Nghệ Viện trợn tròn mắt, thâm trầm nói: “Mẹ nói đúng, con hiện tại cùng con của sáu năm trước đã không giống nhau. Sáu năm trước con không bảo vệ được, giờ thì có thể.”

“Lâm Hạo Nhiên!” Thời Nghệ Viện nhận ra ý đồ của gã, nhất thời giận không thôi.

“Mẹ, con có thể tự làm chủ chuyện của mình, không hi vọng bất kỳ ai nhúng tay vào. Sáu năm trước cha mẹ làm gì với Nhiếp Gia thì con cũng không muốn truy cứu nữa, con muốn theo đuổi y một lần nữa, hi vọng hai người hiểu và ủng hộ, nếu như không thể thì con hi vọng hai người đừng xuất hiện trước mặt y, nếu như ngay cả như thế cũng không thể làm được vậy thì cũng đừng trách con không nể tình.” Lâm Hạo Nhiên nói xong cũng không nhìn Thời Nghệ Viện đang tức đến mức độ nào, nói với bảo tiêu đứng đối diện: “Lái xe, đi bệnh viện.”

Thời Nghệ Viện sững sờ tại chỗ, một lúc lâu cũng không áp chế được cơn tức đang cuồn cuộn trong lòng.

Điện thoại trong túi xách rung lên, nhận điện thoại nói: “Ba… Vâng, con mới về, con lập tức đến thăm ba, có một số chuyện muốn nói với ba.”

Sau khi cúp điện thoại, Thời Nghệ Viện đứng dậy đi phòng tắm, bình tĩnh mà xử lý vết thương trên mặt.

Bà nhìn bản thân mình trong gương, nhất thời nghĩ tới Diệp Anh mới rời khỏi, tức giận rồi lại trầm ngâm suy nghĩ.

Thư ký của em trai bà, đến cùng là tại sao lại ở đây?

Hết chương 91.

Editor có lời muốn nói: Chỗ đánh dấu * có lẽ là tác giả nhầm, là 4 năm chứ không phải 6 năm, nhưng kệ :v Tiêu giữ nguyên 6 năm nha
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 92: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (7)


Chương 92: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (7)

Edit: Tiêu

Beta: Cua, Nhi

Đối với người em trai Thời Kham này, Thời Nghệ Viện có thể nói là nắm rõ như lòng bàn tay, thân phận duy nhất hắn có thể dùng được cũng chỉ có cái danh con trai của Thời lão. Đừng nói là Thời gia, ngay cả Lâm gia hắn cũng không có tư cách đối đầu được. Diệp Anh chẳng qua chỉ là một thư ký đi theo hắn, lấy đâu ra kiêu ngạo đó?

Thời Nghệ Viện sống đến từng này tuổi, đây là lần đầu tiên bị đánh, tuy trong lòng vô cùng tức giận nhưng nhất thời cũng không có quá nhiều sức lực đi tính sổ Diệp Anh. Ánh mắt bà bình tĩnh, đứng trước gương một lúc, nhớ tới Lâm Hạo Nhiên vừa tức giận rời đi, cuối cùng bà vẫn nén giận, hít thở sâu vài lần, gọi tới một số điện thoại.

Dưới lầu, Diệp Anh đuổi theo sau Nhiếp Gia, mới vừa ngồi vào trong xe, chuẩn bị lái xe rời đi thì nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Nhiếp Gia từ ghế sau, y nói: “Đừng nói với Thời Kham.”

Diệp Anh nghe vậy, động tác thắt dây an toàn hơi khựng lại, “Dấu vết trên mặt ngài, dù tôi không nói thì ông chủ cũng có thể thấy.”

Mặt Nhiếp Gia hơi đau rát, y nhẹ nhàng sờ lên, sau đó chống cằm tựa đầu vào cửa sổ xe trầm tư.

Thời Kham đúng là con trai của Thời lão, xuất thân chẳng hề thua kém Thời Nghệ Viện, nhưng địa vị xã hội của hai người có thể nói là cách nhau một trời một vực.

Từ nhỏ Thời Nghệ Viện đã được Thời lão thương yêu, thậm chí lúc còn trẻ đã từng cầm súng gϊếŧ người, nếu không phải gả cho Lâm gia ở Hạ thành thì có lẽ giờ đây đã trở thành người cầm quyền của Thời gia. Mà địa vị của Thời Kham ở Thời gia chẳng khác Lâm Tiện ở Lâm thị là mấy.Thời lão không thích hắn,sản nghiệpở Tần thành và nước ngoài đều được dựng lên từ hai bàn tay trắng. Hắn chưa từng nhận được bất kỳ sự giúp đỡ nào từ Thời lão, giống y con rơi.

Thời Kham chỉ là một thương nhân, không thể so với đại tiểu thư hắc đạo, hắn không đắc tội nổi Thời Nghệ Viện. Nhưng vừa nãy nhất thời kích động, thấy Diệp Anh tát Thời Nghệ Viện một cái, Nhiếp Gia cũng không ngăn cản.

Lúc này Nhiếp Gia hơi hối hận, không phải y sợ Thời Nghệ Viện mà là lo sẽ gây thêm phiền phức cho Thời Kham.

“Nhiếp tiên sinh, ngài muốn về khách sạn hay đến công ty?” Diệp Anh nhìn gương chiếu hậu hỏi.

Nhiếp Gia yên lặng một lúc, trực tiếp mở cửa xe, đi về phía thang máy.

“Nhiếp tiên sinh!” Diệp Anh vội vã đuổi theo.

“Tôi sẽ trở về ngay.” Nhiếp Gia ngăn cô lại, đi vào thang máy một mình.

Nhiếp Gia trở lại, lúc này Lâm Hạo Nhiên đã rời đi từ lâu, Thời Nghệ Viện cũng chỉnh đốn xong, chuẩn bị tới nhà cũ Thời gia, vừa mở cửa đã thấy Nhiếp Gia mặt không cảm xúc đứng trước cửa.

Thời Nghệ Viện cau mày, nhìn Nhiếp Gia mà trong lòng đầy lửa giận, đè nén cơn tức, cười lạnh nói: “Tôi lại không ngờ lá gan cậu lớn vậy, còn dám quay lại. Cậu thấy Thời Kham có thể bảo vệ cậu đúng không?”

Nhiếp Gia cúi đầu nhìn dấu tay trên mặt bà, bình tĩnh nói: “Tôi thay mặt Diệp Anh xin lỗi bà. Thật ngại quáLâm phu nhân, chuyện ngày hôm nay là do tôi không đúng, trước kia tôi đã đồng ý với bà sẽ rời xa Lâm Hạo Nhiên, từ nay về sau tôi tuyệt đối sẽ không làm phiền hắn nữa.”

Nói xong, y giơ tay xoa mất cảm giác đau trên mặt Thời Nghệ Viện, Diệp Anh xuống tay rất tàn nhẫn, trên mặt Thời Nghệ Viện bị đánh ra tơ máu.

Thời Nghệ Viện cực kỳ tức giận, căn bản không chú ý tới mặt đã hết đau, nghiến răng tức giận nói: “Cam đoan của mày với tao chỉ là phí lời! Lần trước mày cầm tiền rời đi, tao coi như mày thức thời tha cho mày một đường sống, nếu mày không tiếc mạng thì tao cũng không cần khách khí với mày nữa.Mày thấy mày leo được lên Thời Kham là ngon sao? Mày cho rằng ở chỗ tao, Thời Kham là cái thá gì? Chỉ cần tao muốn, khiến hắn chết ở một cái xó xỉnh nào đó chẳng qua cũng chỉ là một câu nói.”

Nhiếp Gia bỗng nhiên cười, chân mày cong cong, trông vô cùng ngoan ngoãn, nhưng lại khiến người khác cảm thấy sợ hãi sởn tóc gáy.

Y cúi xuống ghé sát vào Thời Nghệ Viện, sự nguy hiểm khiến người khác phải sợ hãi càng trở nên mạnh mẽ hơn, đồng tử Thời Nghệ Viện co lại, không nhịn được mà lùi về phía sau, lại bị Nhiếp Gia túm cổ áo lôi tới, thấp giọng nói bên tai bà ta: “Lâm phu nhân, tôi hi vọng bà có thể hiểu rõ một chuyện, tôi không phải là người hiền lành gì. Nếu bà dám động đến dù chỉ một sợi tóc của Thời Kham, tôi sẽ móc mắt Lâm Hạo Nhiên ra. Hôm nay tôi dám đánh gãy tay gã, ngày mai tôi sẽ dám vặn cổ gã. Bà có thể thử xem, chỉ cần động vào Thời Kham, tôi sẽ băm Lâm Hạo Nhiên ra đổ vào trong họng bà!”

Nói xong, Nhiếp Gia liền buông lỏng tay, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đếnkhuôn mặt đã tái nhợt của Thời Nghệ Viện, y còn ngoan ngoãn cười khiêm tốn cười, săn sóc sửa lại cổ áo bị kéo nhăn của bà ta, sau đó xoay người rời đi.

Mãi tới khi bóng người của y biến mất trong thang máy, Thời Nghệ Viện mới đột nhiên thở ra một hơi, lúc này bà ta mới phản ứng được rằng vừa nãy bản thân thực sự bị dọa sợ.

Chỉ trong nháy mắt mà bà ta cứng ngắc không biết phải làm sao, trong lòng rõ ràng biết Nhiếp Gia hoàn toàn không có khả năng uy h**p bà nhưng sợ hãi lại không khống chế được mà cứ lan tràn trong lòng.

Diệp Anh nghe lời dặn đứng chờ dưới lầu, thấy Nhiếp Gia bình yên vô sự trở lại mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhiếp Gia đã hứa với Thời Kham sẽ về sớm, không ngờ lại kéo dài lâu như vậy,gọi cho Thời Kham bảo là y về muộn, rồi bảo Diệp Anh lái xe tới công ty. Trên đường đi sau khi tắt hai cuộc điện thoại của Lâm Hạo Nhiên, y bẻ sim vứt đi.

Trong bệnh viện, Lâm Hạo Nhiên nghe tiếng thông báo trong điện thoại, ánh mắt vừa hối hận vừa đau khổ.

Nhiếp Gia sai KK đi giám sát Thời Nghệ Viện, tránh cho bà ta làm gì Thời Kham, bản thân thì ở công ty mở họp, chuẩn bị hạng mục mới kiếm tiền, sớm hủy bỏ hợp đồng với Lâm Hạo Nhiên.

Nhiếp Gia bỏ chút thời gian lấy ra một quyển từ đống kịch bản đem về, là một kịch bản mà nguyên chủ đã chỉnh sửa xong. Nhưng vì bối cảnh là kỷ nguyên tinh tế, chi phí giai đoạn hậu kỳrất lớn, trong tay nguyên chủ cũng không có bộ phận kỹ xảo đủ tốt, vì vậy vẫn luôn gác lại tới tận giờ.

Trước đây không có tiền quay, bây giờ càng không có tiền quay.

Hiện tại Nhiếp Gia có thể nói là nghèo rớt mùng tơi, truyền thông Thế Gia có một VFX studio*, nhưng muốn quay cả bộ phim ở VFX studio , chỉ riêng tiền điện thôi đã cần tiền triệu, ngay cả tiền điện y còn không trả được chứ nói gì đến mời team kỹ xảo.

*Là visual effect studio, phim trường chuyên dụng dùng để quay những cảnh yêu cầu kĩ thuật số cao

Diệp Anh chỉ tùy tiện liếc một cái đã biết truyền thông Thế Gia không có tiền quay kịch bản này, lại vì đắc tội Lâm Hạo Nhiên, chỉ sợ Nhiếp Gia cũng không thể kéo nhà đầu tư khác.

“Nhiếp tiên sinh, nếu như ngài có khó khăn gì...” Diệp Anh hắng giọng, lời còn chưa nói xong thì bị thư ký sắc mặt kinh hoảng đẩy cửa vào cắt ngang.

“Ông, ông chủ, bọn họ nói là đến tìm ngài…”

Thư ký lắp bắp nói xong, phía sau có 2 người đàn ông mặc tây trang đen đi vào, một người hờ hững nói: “Nhiếp tiên sinh, tiểu thư của chúng tôi có việc muốn mời ngài đi một chuyến.”

Nhiếp Gia vội vàng xử lý một số chi tiết nhỏ không hợp lý trong kịch bản, nhàn nhạt ngẩng đầu liếc bọn họ một cái, nhìn về phía Diệp Anh: “Hình như bây giờ tôi đang có chút phiền phức.”

Diệp Anh cười, đi về phía hai người, quy củ lễ phép cười nói: “Nhiếp tiên sinh đang bận, phiền hai vịđến chỗ khác rồi nói.” Nói xong làm một tư thế mời, đưa hai người vào phòng chờ, sau khi đóng cửa lại Diệp Anh liền thay đổi sắc mặt.

Các nhân viên trong truyền thông Thế Gia đều biết mối quan hệ của ông chủ và Lâm Hạo Nhiên, lần này Lâm phu nhân bỗng nhiên phái người tìm đến cửa, còn dọa thư ký sợ hết hồn, lúc thư ký đang nơm nớp lo sợ thảo luận với mấy đồng nghiệp liền thấy hai tên bảo tiêu vừa rồi còn vênh váo đắc ý chưa được mấy phút đã tím mắt đi ra, chẳng khác nào con thỏ bị dọa sợ mà co cẳng bỏ chạy.

Nhóm trợ lý nhìn nhau.

“Nhiếp tiên sinh, với tình hình hiện tại của truyền thông Thế Gia, chỉ e tiền lương cho minh tinh bảo đảm phòng vé cũng không trả nổi nhỉ?” Diệp Anh phủi tay đi ra từ phòng chờ, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì cả.

Nhiếp Gia cũng không ngẩng đầu, đáp một tiếng: “Đúng là tôi không trả nổi tiền đóng phim của minh tinh, tiền đóng phim của diễn viên thì vẫn có thể trả được.”

Diệp Anh cũng không lòng vòng, nói: “Với tình hình hiền tại, Lâm Hạo Nhiên đã đầu tư trước, chỉ cần gã không mở miệng, sợ là Thế Gia cũng không tìm được nhà đầu tư khác. Nếu ngài có phiền phức về phương tiện tài chính thì có thể nói với ông chủ.”

Hơi thở của Nhiếp Gia hơi trầm xuống, còn đang nghiêm túc sửa kịch bản: “Việc làm ăn của Thời Kham ở Tần thành vốn bị Thời Nghệ Viện ràng buộc, không cần gây thêm phiền phức cho hắn, huống hồ cần lượng tài chính khổng lồ, Thời Kham cũng không lấy đâu ra được nhiều tiền như vậy. Tự tôi có biện pháp, không cần cô quan tâm, cũng không cần nói với Thời Kham.”

Diệp Anh sững sờ, không nhịn được sờ sờ chóp mũi, y nghĩ vậy sao?

“Vâng, tôi biết rồi.” Diệp Anh cười, ánh mắt nhìn Nhiếp Gia trở nên dịu dàng hơn.

Nhiếp Gia quyết định kịch bản xong liền bắt đầu chọn đạo diễn, khiến nhà sản xuất kinh sợ đến biến sắc.

“Ông chủ, ngài không đạo diễn à?” Nhà sản xuất hụt hơi, thiếu chút nữa sặc chết.

Nhiếp Gia lạnh lùng nói: “Tôi sẽ không đạo diễn, anh chọn diễn viên, cũng chọn đạo diễn luôn đi, tăng cường chọn người rẻ.Đám hợp đồng ngổn ngang với đoàn làm phim cũng mau chóng ký đi, nhanh chóng vào đoàn, chúng ta không có nhiều thời gian, cũng không có nhiều tiền.”

Vẻ mắt trời sập của nhà sản xuất bị Nhiếp Gia đuổi ra khỏi văn phòng, nhìnvẻ công ty sắp phá sản tới nơi của ông chủ, muốn cứu vớt còn không chịu cố gắng chỉnh chu tác phẩm mà lại muốn lấy số lượng thắng chất lượng.

Nhiếp Gia bận rộn đến trưa, Diệp Anh ngồi trên ghế salon vừa uống trà vừa nhìn nhân viên ra ra vào vào không khỏi có chút buồn cười.

“Nhiếp tiên sinh, ngài định giải quyết chi phí kỹ xảo và VFX như thế nào?” Diệp Anh hỏi.

Nhiếp Gia lắp sim mà trợ lý mới mua về vào máy, nhắn cho Thời Kham bảo muốn hẹn hắn cùng đi ăn trưa, cũng không ngẩng đầu nói: “Tôi có tool hack.”

Diệp Anh: “???”

KK che miệng: 【Em không phải,em không có, không phải em. 】

Nhiếp Gia dọn dẹp mặt bàn một chút, ký vài phần văn kiện, lúc thuận miệng tán gẫu với Diệp Anh một chút thì di động hơi rung, Thời Kham nhắn lại.

【Bảo Diệp Anh đưa em về, anh đưa em về nhà một chuyến. 】

Hết chương 92.
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 93: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (8)


Chương 93: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (8)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 94: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (8)


Chương 94: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (8)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 95: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (9)


Chương 95: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (9)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 96: Thế giới 4 - Yêu là một tia sáng màu xanh lục (10)


Chương 96: Thế giới 4 - Yêu là một tia sáng màu xanh lục (10)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 97: Thế giới 4 - Yêu là một tia sáng màu xanh lục (11)


Chương 97: Thế giới 4 - Yêu là một tia sáng màu xanh lục (11)
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 98: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (12)


Chương 98: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (12)

Edior: Nhi

Beta: Min

Phim đã khởi quay, đạo diễn là Hàn Mạn Ni, một phụ nữ trẻ tuổi đầy sức sáng tạo, tuy không phải chuyên gia có tiếng tăm gì, nhưng được Nhiếp Gia tin tưởng. Cô là fan của nguyên chủ, trước khi làm đạo diễn đã từng làm biên kịch, trí tưởng tượng không giới hạn, hơi có bóng dáng của nguyên chủ Nhiếp Gia trước đây.

Nhưng có thể vì quá thích nguyên chủ, phim của cô ít nhiều có dấu vết bắt chước rất rõ ràng, cứ bị người trong giới chế giễu.

Nhiếp Gia có góc nhìn thượng đế, biết cô là người có tài thật sự, chỉ là chưa có được cơ hội thích hợp.《Dệt thế》là do nguyên chủ viết, tuy bị Nhiếp Gia sửa nhiều đến mất cả kết cấu, nhưng vẫn còn ý tưởng của nguyên chủ, Hàn Mạn Ni nắm rõ phong cách viết của nguyên chủ như lòng bàn tay, bộ phim này giao cho cô thực hiện, Nhiếp Gia có thể tiết kiệm thời gian để xử lý nhạc nền và nhiều vấn đề khác.

Đương nhiên, y cũng có nhiều thời gian bên cạnh Thời Kham hơn.

Bên chỗ Thời Nghệ Viện vì Lâm Hạo Nhiên bị bệnh nhập viện mà ngừng lại, khiến tâm tình Nhiếp Gia vui vẻ hơn một chút.

Thời Nghệ Viện và Lâm Hạo Nhiên đúng là có sát ý với Thời Kham, điều này vẫn luôn khiến Nhiếp Gia hết sức bực bội. Nhưng Thời Kham vì quan hệ của lão thái thái nên đã yên lặng nhường nhịn lâu như vậy rồi, Nhiếp Gia làm gì cũng không tốt. Nhưng ngoài sáng thì lại sợ truyền tới tai lão thái thái, cho nên thủ đoạn ngầm trong tối sẽ nhiều hơn.

Mục đích ban đầu của Nhiếp Gia chỉ có trả nợ, nhưng nếu liên lụy đến Thời Kham, vậy chỉ có thể tiên hạ thủ vi cường, dù thế nào đi nữa y sẽ không để người khác động đến Thời Kham.

"Nghĩ gì mà ngẩn người vậy?" Thời Kham nắm tay Nhiếp Gia nhéo nhẹ.

Nhiếp Gia lấy lại tinh thần, nhìn Thời Kham cười. Hai người vừa ăn tối ở quán ăn gần chung cư, đang nắm tay đi trên vỉa hè về nhà.

"Em nghĩ về anh đó." Khuôn mặt Nhiếp Gia ửng đỏ, đôi mắt sáng ngời nhìn Thời Kham.

Trong lòng Thời Kham hơi rung động, hắn thấy được tình cảm sâu đậm trong mắt Nhiếp Gia, giống như đại dương mênh mông cuồn cuộn, sâu không lường được. Hắn nắm chặt tay Nhiếp Gia, nhịn không được kéo người vào trong lòng, cúi đầu hôn môi.

Nụ hôn vừa tỉ mỉ vừa dịu dàng, dù là bao nhiêu lần, dù là ở đâu, chỉ cần chạm vào Thời Kham, muôn vàn suy nghĩ phức tạp của Nhiếp Gia nhất định sẽ bị đánh tả tơi trong nháy mắt, trong tim trong mắt đều là Thời Kham.

Diệp Anh đi theo sau cách bọn họ 10 mét, như bỗng nhiên nhận ra thứ gì khác thường, quay đầu nhìn thoáng qua dòng xeđối diện, ánh mắt tức khắc không tốt cất điện thoại đi, bước nhanh đến nói bên tai Nhiếp Gia.

Nhiếp Gia hơi hơi nhướng mày, khẽ cười nói: "Không cần quan tâm đến bọn họ."

Diệp Anh gật gật đầu, đáp một tiếng liền không chú ý đến động tĩnh đối diện nữa, lại lấy điện thoại ra.

Hai người thỏ thẻ trò chuyện cả quãng đường về chung cư, đến đêm Nhiếp Gia nhận được vô số cuộc gọi từ công ty, bảo Diệp Anh xử lý hết.

"Nhiếp tiên sinh nói không cần phải quan tâm, tiền đầu tư cho phim hết rồi, lấy đâu tiền mua ảnh từ paparazzi, họ muốn tung tin thì cứ cho tung đi." Diệp Anh lạnh lùng nói xong, cúp cuộc gọi cuối cùng từ công ty.

Tốt xấu gì Nhiếp Gia cũng được xem là nhân vật của công chúng, tuy mấy bộ phim trước đây của nguyên chủ liên tục flop, nhưng vẫn có tiếng, vẫn là anh lớn trong giới, ngày thường có không ít paparazzi lén đi theo. Buổi tối hôm nay nắm tay cùng Thời Kham tản bộ, thậm chí còn hôn một lúc, chắc là bị paparazzi chụp hết rồi. Vừa trở lại chung cư tắm rửa xong, đối phương đã gọi điện đến Truyền thông Thế Gia, yêu cầu Thế Gia bỏ tiền mua ảnh, nếu không sẽ đưa sếp của mấy người lên hot search.

Chuyện này giới giải trí thấy đầy, ngày thường nghệ sĩ nào bị chụp ảnh bất nhã, paparazzi cũng không viết tin bừa bãi, mà bắt công ty quản lý của nghệ sĩ bỏ tiền mua ảnh, để giữ hình tượng của nghệ sĩ, công ty cơ bản đều bỏ ra số tiền này.

Nhưng lần này không phải là nghệ sĩ của Thế Gia, mà là sếp, paparazzi đòi phí bịt mồm là một triệu. Giám đốc Thế Gia xem mail xong liền luống cuống, nhanh chóng đi xin chỉ thị của sếp.

Kết quả sếp lại nói kệ xác họ...

Nhiếp Gia còn không thèm để bụng mấy chuyện này, thậm chí còn thích nghe ngóng, y còn ước người khác biết y và Thời Kham ở bên nhau.

Kết quả đợi một ngày, trên mạng im ắng, đối phương lại không dám tung tin.

"Cả Tần thành đều biết ngài là người của Lâm Hạo Nhiên, ai dám tùy tiện tung tin chứ." Thập Lý vốn luôn quét đuôi trong bóng tối, hôm nay bị Diệp Anh xách tới chung cư, thanh niên mặt trẻ con mặc nguyên cây đen ngồi xổm cạnh bàn trà gọt trái cây, chỉ là vừa nói xong, cả phòng khách đột nhiên yên ắng.

Lưng Diệp Anh cứng đờ, yên lặng ngẩng đầu liếc Thập Lý. Thập Lý cũng hoảng, biết mình nói sai, nhe răng cười.

Hôm nay là lần đầu tiên Nhiếp Gia nhìn thấy Thập Lý, một người trong nhóm vệ sĩ của Thời Kham, người nhỏ nhỏ gầy gầy, đặc biệt là khuôn mặt trẻ con nhìn như học sinh cấp ba. Nhiếp Gia yên lặng bẻ khớp ngón tay, không biết thằng nhóc này chịu được mấy đấm của mình.

"Ngại quá Nhiếp tiên sinh, ý tôi không phải thế." Thập Lý vội vàng huơ tay múa chân giải thích.

"Tôi biết." Nhiếp Gia nhàn nhạt đáp lại, cũng không để ý, ngồi cạnh bàn ăn nhìn màn hình máy tính nghiêm túc gõ.

Diệp Anh trừng Thập Lý, thấp giọng khẽ meo meo nói: "Mày tìm chết à? Hôm nay ông chủ mà ở đây là ném mày đi Đông Timor huấn luyện dã ngoại rồi! Muốn may cái mồm hỏng của mày lại không?"

Em bé Thập Lý ấm ức ôm táo cắn một miếng: "Tôi có nói sai đâu, người ở Tần thành cũng không biết Nhiếp tiên sinh và ông chủ đã ở bên nhau..."

"Paparazzi không dám tung tin, mày không biết tự đi tung à!" Diệp Anh trắch mắng.

"Ồ..." Thập Lý còn chưa ăn xong táo đã bị Diệp Anh đuổi đi.

Nhiếp Gia không nói thêm gì, một lúc sau mới rút USB ra bỏ vào túi hồ sơ đã chuẩn bị từ trước, nói với Diệp Anh: "Giúp tôi gửi chuyển phát nhanh được không? Tôi còn việc phải làm."

Diệp Anh nhìn thoáng qua địa chỉ và người nhận, nhíu mày nói: "Phu nhân Ôn gia...? Nhiếp tiên sinh, hay là để tôi giúp ngài đến Ôn gia một chuyến đi, nếu không thì chuyển phát nhanh chẳng đến tay Ôn phu nhân được đâu."

Ôn phu nhân này là đại phu nhân của danh môn Ôn gia Tần thành, tuổi xấp xỉ với Thời lão, vốn là có một đứa con gái, đáng tiếc là hai mươi mấy tuổi đã qua đời ngoài ý muốn. Chồng của Ôn phu nhân nhất thời không chịu được kíƈɦ ŧɦíƈɦ, buồn bực hai năm cũng qua đời. Từ đó về sau Ôn phu nhân không bao giờ lộ diện, cả Ôn gia làm viẹc gì cũng không vênh váo huyênh hoang.

Nhưng Ôn gia không vênh váo thì không vênh váo, thương trường có thể không so được với Tần gia Phí gia, nhưng gia tộc không ít người đều là người của chính quyền, thị trưởng Tần thành chính là con trai út của em gái Ôn phu nhân.

Một lão thái thái quyền cao chức trọng, một kiện hàng chuyển phát nhanh, căn bản là không đến được tay bà đã bị loại bỏ.

Diệp Anh đi theo Thời Kham nhiều năm, gia tộc lăn lộn thương trường có khả năng không biết, nhưng gia tộc có quan hệ mật thiết với chính phủ như Ôn gia mà không biết cô, vậy thôi khỏi lăn lộn nữa.

"Người hầu nhận, xác nhận đồ bên trong thì không dám giấu đâu, cứ gửi đi là được." Nhiếp Gia nói.

Diệp Anh không biết trong USB chứa gì mà có thể khiến Nhiếp Gia chắc chắn có thể kiểm soát người hầu Ôn gia như thế, càng không biết Nhiếp Gia có thể có liên hệ gì với lão phu nhân Ôn gia, vẫn làm hết phận sự mà khuyên nhủ: "Nếu là đồ rất quan trọng, nhỡ đâu người hầu chậm trễ, sẽ chậm trễ việc của ngài."

Nhiếp Gia nhìn cô cười nói: "Sai vệ sĩ trưởng của Thời Kham chạy việc vặt cho tôi, có phải là không ổn lắm?"

Hai ngày nay sau khi biết được thân phận của Thời Kham, Nhiếp Gia liền hiểu được thông tin đứa con trai út của Thời lão đã bị Thời Kham giả mạo, Thời Kham nguyên bản chỉ là một thương nhân, cũng không có mẹ, giờ bị Thời Kham sửa dữ liệu lung tung hết cả lên, ngược lại cũng giúp Nhiếp Gia bớt được bao nhiêu việc.

Y không cần lo lắng cho sự an toàn của Thời Kham mọi lúc nửa, cũng không cần lo Thời Kham sẽ đối mặt với áp lực của Thời gia, bây giờ việc Nhiếp Gia cần làm chính là thanh thản ổn định hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, xoá bỏ giá trị nhân cách phạm tội, hắn loại trừ tất cả phiên toái có thể nghĩ đến thay cho Nhiếp Gia, chỉ hy vọng y có thể sớm ngày thoát khỏi gông cùm xiềng xích của tổ thẩm phán.

Diệp Anh cất lời cắt ngang Nhiếp Gia đang chìm trong dư vị dịu dàng của Thời Kham, "Bảo đảm hoàn thành mọi chuyện ngài muốn, là mệnh lệnh của ông chủ dành cho tôi, ngài không cần để bụng."

Nhiếp Gia không lay chuyển được cô, tùy cô, mình cũng về phòng viết nhạc.

Diệp Anh vừa rời đi không bao lâu, bên này Thập Lý đã trộm ảnh chụp trong máy tính của paparazzi, trực tiếp đăng lên mạng, còn bảo bộ phận tuyên truyền của Truyền Thông Thế Gia thêm độ hot.

Nhiếp Gia vẫn rất có sức hấp dẫn, y thành danh sớm, diện mạo lại chói mắt, tài hoa hơn người, đủ loại nhân tố kết hợp, dù là đạo diễn sau màn không thường xuyên lộ diện giống nghệ sĩ, cũng nhanh chóng thu hút được sự chú ý. Dù cho trước đây vì trả nợ mà tùy tiện quay ra mấy bộ phim rác khiến y không nổi như trước, những loại dưa này, cư dân mạng vẫn rất thích ăn.

Tên của Nhiếp Gia rất nhanh đã chễm chệ trên đỉnh hot search, click vào, tất cả đều là ảnh chụp y và Thời Kham thân mật với nhau.

Hơn nửa đêm Nhiếp Gia tay trong tay trên đường, còn hôn nhau đến đòi mạng, xu hướng tính dục bị phơi bày, trên mạng lập tức nổ tung!

Trong khoảng thời gian ngắn khiến cho toàn internet spam, tuy vô số anti-fan nhảy nhót, nhưng duyên người quá đường của nguyên chủ rất tốt, hoặc là quần chúng ăn dưa thiện ý và fans tương đối nhiều, khu bình luận là một mảnh trời đất oan hỉ.

"Aaaa Nhiếp hoàng của em yêu rồi a! Em muốn nói cho mẹ em, bạn trai của em có bạn trai rồi!"

"Tuy đương sự còn chưa đáp lại, nhưng ánh mắt của Nhiếp Nhiếp đều là ngôi sao nhỏ kìa, cậu ấy chắc chắn là rất rất thích người kia, tốt quá."

"Rõ ràng là buổi tối, nhưng Nhiếp hoàng của tui như phát sáng vậy! Anh ấy đẹp quá đi mất aaaa!!!!!"

"Thân là fan bạn gái fan nhan sắc của Nhiếp hoàng, quỳ luôn với giá trị nhan sắc của bạn trai Nhiếp hoàng. Bọn họ thật xứng đôi a QAQ fan bạn gái khóc gớt nước mắt nhận thua."

Lúc chuyện này nổ tung internet Thời Kham còn chưa biết gì, đang uống trà trò chuyện với người bạn cũ Bạch Lộ vừa thăng chức lên sư đoàn trưởng. Bạch Lộ tới Tần thành mở họp, biết Thời Kham cũng ở Tần thành, liền hẹn hắn tới, nói chuyện chưa được bao lâu, hai người đã nghe thấy tiếng hít thở nặng nề truyền đến từ phía sau.

Thời Kham và Bạch Lộ quay đầu, nhìn thấy em gái của Bạch Lộ đang trợn mắt nhìn Thời Kham, thở không nổi lại mạnh mẽ hít một ngụm.

"Không còn sớm nữa, tôi còn phải về chuẩn bị bữa tối cho người yêu, cậu họp xong thì đến chỗ tôi chơi." Thời Kham đứng lên cài nút âu phục, giơ tay nhấc chân có hơi hung ác.

"Ai mà có năng lực vậy, khiến cậu tự xuống bếp." Bạch Lộ trêu chọc một câu.

Bạch Lộ đưa hắn ra ngoài, vừa trở về đã bị em gái bắt lại, "Anh anh anh anh anh anh! Anh ấy là ai vậy?!"

"Hửm, thân phận của anh em là gì em không biết à, đừng hỏi linh tinh." Bạch Lộ ngăn em gái nhiều chuyện, đi mất tiêu.

Anh của cô vừa mới thăng chức lên sư đoàn trưởng, không cho hỏi, nói cách khác thân phận của hắn cũng mẫn cảm như anh à?

Chậc chậc chậc......

"Em phải đăng lên vòng bạn bè mới được!" Em gái lớn tiếng nói về hướng anh trai.

Tên Nhiếp Gia còn nằm trên hot search, một tấm ảnh trong vòng bạn bè "Tình cờ gặp được bạn trai của Nhiếp hoàng" cũng bị đẩy lên.

【 Anh trai mình và bạn trai của Nhiếp hoàng có quen biết á! Vừa mới được nhìn cận cảnh, bạn trai của Nhiếp hoàng còn đẹp trai hơn hình aaa! 】Thêm vào đó là một tấm hình rõ nét, đúng là Thời Kham mặt nghiêng không chút cảm xúc, rõ ràng, sắc bén, có loại uy h**p không nói nên lời.

Trong ảnh chụp màn hình còn có bạn bè của người chụp hình nói chuyện với nhau.

"Sao tui may mắn thế! Đúng là bạn trai Nhiếp hoàng à!" "Là thật đó, người đẹp trai lắm! Giọng hay chết đi được!"

"A rõ ràng tui là fan bạn gái của Nhiếp hoàng mà, xin lỗi Nhiếp hoàng, tui rung động với bạn trai của anh rùi." "Hết hy vọng đi, anh ý nói phải về nấu cơm tối cho Nhiếp hoàng nhà tui đó! Còn gọi Nhiếp hoàng nhà tui là người yêu đó!" "Má, càng rung động, mau bảo anh Bạch giới thiệu cho tui!"

Dân mạng lập tức tò mò bạn trai Nhiếp Gia là người phương nào, mà mấy bloger paparazzi ngày thường tung ra mấy tin tức kinh thiên động địa lúc này lại như người câm, không tung ra bất kỳ thứ gì.

Nhưng việc này cũng không ngăn được sự nhiệt tình của quần chúng hóng hớt, vẫn thảo luận đến khí thế ngất trời, cúi đầu trước giá trị nhan sắc của hai vị anh lớn.

Trên đường trở về Thời Kham rốt cuộc hiểu biết tới rồi trải qua, đối này Nhiếp Gia hành động bất đắc dĩ cười cười, tùy tiện Thập Lý ở trên mạng lăn lộn.

Người qua đường và fans thích nghe ngóng, mấy thế gia giới thượng lưu của Tần thành có thể nói là rớt mắt ra ngoài, mẹ nó đây là Nhiếp Gia mà? Nhiếp Gia đúng là to gan thật, có bồ mới sau lưng Lâm Hạo Nhiên thì cũng thôi đi, còn bị tuôn ra, đây là không muốn sống nữa đúng không.

Một buổi chiều ngắn ngủi, tin tức về Nhiếp Gia che trời lấp đất, Lâm Hạo Nhiên muốn không biết cũng khó.

Gã nằm trên giường bệnh nắm chặt di động, ánh mắt dao găm nhìn chằm chằm ảnh chụp hai người hôn nhau trên màn hình, trong lòng nháy mắt như bị đâm, toàn là vết thương đau đớn không thể chịu nổi. Lâm Hạo Nhiên không phải người mù, gã càng nhìn ra được hơn những người khác, hai người trong ảnh không có chút tích tình nào cả.

Đó chỉ là một nụ hôn đơn giản, chuyện tất cả những người thích nhau đều sẽ làm.

"Em là của tôi. Không ai có thể cướp em đi." Lâm Hạo Nhiên cắn răng, hung hăng tắt máy, xốc chăn chạy ra khỏi khỏi phòng bệnh.

Hết chương 98.
 
Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính
Chương 99: Thế giới 4 - Yêu là một tia sáng màu xanh lục (13)


Chương 99: Thế giới 4 - Yêu là một tia sáng màu xanh lục (13)
 
Back
Top Bottom