Huyền Huyễn Nhân Vật Phản Diện Tìm Đường Chết

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Vật Phản Diện Tìm Đường Chết
Chương 40: 40: Linh Hồn


Bạch Nhất Dạ trong đoạn thời gian này, bản thân cũng cảm thấy rất thỏa mãn.

Thế nhưng, việc hệ trọng trước mắt, vẫn nên đến lúc phải làm.
Tối hôm đó, Bạch Nhất Dạ âm thầm định lén rời đi.
Hắn còn để lại một mẫu giấy, bên trong có ghi vài chữ, đại khái là hắn sẽ đi ra ngoài một chút.

Đó là Dã Sơn thôn, cái nơi mà hắn từng sinh sống khi còn là một đứa trẻ ăn xin.
Trời còn chưa kịp sáng, Bạch Nhất Dạ đã gấp xong chăn gối sắp xếp ngay ngắn, sau đó xoay người lấy Huyền Hạc Kiếm rồi mở cửa phòng bước ra.

Hắn nói thầm:
"Ta đi một chút liền quay lại."
Mục đích hắn đến Dã Sơn thôn, bởi vì đó chính là nơi mà Vực Sâu vạn trượng xuất hiện đã nghìn năm, quanh năm đều có kết giới chỉ có người tu hành mới có thể vào, cho nên, rất ít phàm nhân nào biết đến sự tồn tại của nó.

Luồng ký ức mà linh hồn bạch Nhất Dạ truyền qua cho Bạch Nhất Dạ biết, chỉ cần đi đến Dã Sơn thôn tìm thấy một lão nhân nọ, người đó sẽ giúp hắn đến Vực Sâu vạn trượng.
Trong lòng vô cùng tò mò, không biết bên dưới đó rốt cuộc đã xuất hiện cái gì, bởi vì ký ức về Vực Sâu vạn trượng thật rất mờ nhạt.
Hắn ngự kiếm phi hành, một đường về hướng Nam đến Dã Sơn thôn.
Khi Dã Sơn thôn hiện ra trước mắt, Bạch Nhất Dạ nhận ra nơi này vẫn như trong ký ức của hắn.

Đám trẻ con ăn xin vẫn cứ đông đúc như thế, có lẽ vài năm qua, số lượng mấy đứa trẻ mồ côi tăng lên không ít.
Bạch Nhất Dạ mặt vô biểu tình đi theo con đường mòn vào Dã Sơn thôn, bên trong phát ra đồng thời mấy tiếng náo nhiệt, đùa giỡn ríu rít của đám trẻ.
Hắn đeo Huyền Hạc Kiếm lên lưng, phất phất y phục xanh đen đi tới trước mặt một lão nhân đang phơi thóc.
"Cho hỏi, ông có phải là Phu Khanh hay không?"
"Đúng vậy a, lão phu chính là người đó.

Ngài kiếm lão phu có chuyện gì quan trọng sao?"
Bạch Nhất Dạ nhìn lão nhân đôn hậu trước mắt nói: "Hãy cho ta biết đường tới Vực Sâu Vạn trượng."
"Được, được a." Lão nhân trông có vẻ rất bất ngờ đáp, nghĩ một người trẻ như thế, lại có thể biết đến nơi đó.
Bạch Nhất Dạ sau một hồi liền được dẫn đến một nơi nồng nặc tử khí, phía trước chính là cái vực ấy.

Khi đến gần, bên dưới tựa hồ còn bốc lên vài thứ mùi kì lạ.
Bạch Nhất Dạ chắp tay: "Đa tạ, người có thể đi rồi."
Lão nhân nói không có gì, liền xoay người rời đi.

Đi được một đoạn, y lại ngoảnh đầu lại nhìn Bạch Nhất Dạ.

Quả là một người kỳ lạ, Vực Sâu vạn trượng người khác muốn né cũng không được, hắn lại đi tìm đến cái nơi chết chóc này, thật không biết là muốn làm gì.

Mắt nhìn xuống Vực Sâu không thấy đáy bên dưới, hắn hơi lo sợ, thầm nghĩ nếu Bạch Nhất Dạ hắn còn sống sót quay trở về, thì tất cả mọi thứ sẽ được giải quyết một cách gọn gẽ.
Bạch Nhất Dạ trong lòng âm thầm quyết định.
Chần chừ một chút, Bạch Nhất Dạ thở ra một hơi, lấy hết can đảm bước một bước đi tới.

Sau đó hắn nhắm chặt hai mắt, liền nhảy xuống Vực Sâu vạn trượng!
A–
Bạch Nhất Dạ kêu lên, hai tay ôm lấy đầu.

Hắn không muốn bị chấn thương sợ não mà chết a.
Hắn sau khi đã đáp đất thành công, liền chậm rãi mở mắt, phát hiện ra nơi này có chút quái dị.
Xương cốt người chết nằm rải rác, mùi tử khí trộn lẫn với mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, khiến Bạch Nhất Dạ không nhịn được mà nhăn mặt.
Phía trước là một cái lối đi nhỏ dài, bóng tối cũng bao trùm lên tất cả.
Bật Nhất Dạ dựa vào kú ức của linh hồn ấy, men theo lối nhỏ mà đi
Để dễ hình dung hơn, thì Vực Sâu vạn trượng này có hình dạng giống hệt như một chiếc muỗng.
Đi khoảng độ nửa nén hương, Bạch Nhất Dạ bắt gặp một nơi rộng lớn, ở chính giữa là một hồ nước tinh khiết.
Trung tâm hồ nước có một mỏm đất nhỏ, Bạch Nhất Dạ đưa mắt liếc nhìn, liền thấy bên trên hình như có thứ gì đó giống hình dạng của một cuốn sách.

Bước chân nghi hoặc tiến đến, trong mắt phát hiện bên trên cuốn sách đề tựa rất quen thuộc.

Chính là cuốn tiểu thuyết mà Bạch Nhát Dạ hắn đọc trước khi xuyên qua: ⟨⟨Độc Tôn Kiếm Thần⟩⟩
Bạch Nhất Dạ kinh ngạc không thôi, tại sao cuốn sách này lại xuất hiện ở thế giới trong sách?
Chuyện quái quỷ gì đây?
Bạch Nhất Dạ khó hiểu chau mày, đưa tay lên sờ sờ vào bìa của cuốn sách, một cảm giác rất thật.

Hắn cầm quyển sách lên, trong lòng thầm nghĩ không biết có nên mở nó ra hay không.
Bởi vì, một cuốn sách lại xuất hiện tại một nơi như thế này, chắc chắn không bình thường.
Nhưng rồi hắn vẫn mở ra, luồng sáng quen thuộc phát ra một lần nữa làm chói lòa mắt Bạch Nhất Dạ.
Theo quán tính liền nheo mắt lại, rồi một hồi sau, khi luồng sáng ấy dần biến mất, liền thấy Bạch Nhất Dạ lại đứng đơ ra như trời trồng, hắn hiện tại chính là đang nhìn xa xăm vô định về một nơi nào đó..
 
Nhân Vật Phản Diện Tìm Đường Chết
Chương 41: 41: Điểm Kì Lạ


Thành Đường Tông.
Lúc Tống Vu Hàn phát hiện ra Bạch Nhất Dạ không còn ở đây, thì trời cũng đã sáng từ bao giờ.
Y nhìn mẫu giấy đặt trên góc bàn, lòng cảm thấy thật kỳ lạ.

Nhưng Tiểu Dạ nói hắn một lát sẽ quay về, cho nên Tống Vu Hàn liền ngồi xuống pha trà trà, tâm thế đợi Bạch Nhất Dạ quay trở về.
Thế nhưng, đợi mãi vẫn không thấy người đâu, trời cũng bắt đầu chạng vạng.
Tống Vu Hàn hiện tại vô cùng thấp thỏm, hết đứng lên lại ngồi xuống.
Y cảm thấy lo sợ, bởi vì Bạch Nhất Dạ từ lúc quay trở về Thành Đường Tông, chưa từng đi đâu lâu như thế.

Lo sợ về chuyện Bạch Nhất Dạ sẽ bỏ y đi một lần nữa...
Tống Vu Hàn bước thật nhanh ra bên ngoài, ngự kiếm đi tìm Bạch Nhất Dạ một lượt trên dưới Thành Đường Tông, nhưng vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu.
Ngay cả Túc Hàn Tinh hay rủ Bạch Nhất Dạ đi du ngoạn, lúc này cũng không biết hắn đi đâu, liền cùng Tống Vu Hàn đi kiếm Bạch Nhất Dạ.
Trên đường, tình cờ cả hai gặp được Hà An Liên, biết hai người đang tìm kiếm Bạch Nhất Dạ, nàng liền nói:
"Hình như ta có nghe loáng thoáng, Bạch sư huynh muốn đến một nơi nào đó...A! Là Dã Sơn thôn!"
Dã Sơn thôn, nơi đó...
Túc Hàn Tinh hỏi: "Người cũng biết nơi đó sao, sư thúc?"

"...Là nơi Tiểu Dạ từng sống trước khi đến đây."
...----------------...
Thế rồi, Tống Vu Hàn và Túc Hàn Tinh liền cùng đi đến Dã Sơn thôn cách Thành Đường Tông không xa.
Lão nhân Phu Khanh kinh ngạc, hôm nay sao lại nhiều tu sĩ đến như thế.

Thầm nghĩ, họ chắc có quen biết với nam nhân y phục xanh đen ban nãy, không đợi hai người mở miệng, y đã hô lớn:
"Chư vị tiên nhân có phải đến tìm người ban nãy hay không?"
?
Tống Vu Hàn: "Là một người cao gầy, y phục xanh đen?"
Phu Khanh gật đầu lia lịa đáp: "Đúng, đúng!"
Túc Hàn Tinh bước đến: "Ngươi biết hắn hiện tại đang ở đâu không?"
Phu Khanh quay người chỉ về hướng đằng sau lưng nói: "Lão vừa dẫn hắn đến Vực Sâu, chắc hẳn hắn còn đang ở đó."
Nghe đến Vực Sâu, Túc Hàn Tinh liếc nhìn Tống Vu Hàn, thấy y lúc này biểu tình trầm mặc đến u ám, liền cảm thấy hơi sợ.
Vực Sâu vạn trượng xuất hiện trước mắt, Tống Vu Hàn quan sát xung quanh, thấy nơi này rất yên tĩnh, cũng không có gì bất thường.
Thế thì Tiểu Dạ đi đâu? Nỗi lo sợ vô hình bỗng chốc len lỏi trong thâm tâm Tống Vu Hàn, y cắn chặt răng, hắn vạn lần không thể cứ...
"Ây, ngươi đi đâu từ sáng đến giờ thế hả?"

Tiếng Túc Hàn Tinh đột ngột phát lên.

Phía đằng xa, liền thấy Bạch Nhất Dạ chầm chậm đi tới.
"Sao lại đến đây rồi? Không thấy lời nhắn ta để lại sao?"
Tống Vu Hàn người cứng đờ, khoảnh khắc nghe được giọng của Bạch Nhất Dạ vang lên, tâm y chợt dịu mát đi vài phần.

Y bước tới trước mặt Bạch Nhất Dạ, nhíu mày thật chặt, liền ôm lấy bả vai hắn.
Bạch Nhất Dạ: "Sư tôn, hôm nay có chút việc liền kéo dài đến bây giờ, ta cũng đang định trở về."
"..."
Tống Vu Hàn trầm mặc nhìn chăm chăm Bạch Nhất Dạ, làm hắn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
"Sư tôn..?"
Tống Vu Hàn ghé sát vào hắn: "Sau này không được như vậy."
Bạch Nhất Dạ câu môi cười, chỉ nói ba chữ:
"Ta biết rồi."
Túc Hàn Tinh bây giờ nhận ra bản thân chính là kỳ đà cản mũi, nhìn hết một màn này từ đầu đến cuối, y bất giác rùng mình.

Thế nhưng, ánh mắt hắn hôm nay nhìn mình có vẻ hơi cổ quái.
Túc Hàn Tinh nghĩ nghĩ, sao lại cảm thấy Bạch Nhất Dạ nhìn y giống như nhìn một người không hề quen biết, ánh mắt ấy thật sự mang một chút gì đó lạ lẫm.
Chắc là y đã nghĩ quá nhiều rồi.
Y ngước lên nhìn trên bầu trời sập tối, liền nói: "Trời không còn sớm, chúng ta quay trở về thôi.".
 
Nhân Vật Phản Diện Tìm Đường Chết
Chương 42: 42: Một Kẻ Giả Nhân


Lúc trở về từ Dã Sơn thôn được khoảng hai ngày, Bạch Nhất Dạ lại đột nhiên phát sốt.
Hắn xưa nay chưa từng bị bệnh như thế bao giờ, vậy mà lần này lại bệnh nặng đến mức liệt giường.
Triệu Cao hôm nay như lịch hẹn, mang hòm thuốc đến chỗ ở của Bạch Nhất Dạ, chẩn đoán cho hắn một chút.
Nằm trên giường, Bạch Nhất Dạ hắn liên tục đổ mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt hơi nhợt nhạt.

Hắn hiện tại đầu óc thực mơ hồ, cũng không biết bản thân đang tỉnh hay là đang mơ.
Triệu Cao đi tới, liền đưa tay ra bắt mạch.

Y chạm vào nơi cổ tay hơi lạnh lẽo, nghĩ nghĩ, quái lạ, mạch tượng không phải rất bình thường sao?
Tống Vu Hàn bỗng từ bên ngoài sốt sắng bước vào, nói với Triệu Cao:
"Hắn làm sao?"
"Không có gì bất thường, nhưng không biết sao lại sốt.

Ngươi đem thuốc này đi sắc đi, sau đó cho hắn uống."
Triệu Cao dúi vào tay Tống Vu Hàn một gói giấy, rồi xoay người rời đi, nơi đây chỉ cần có vị sư phụ đáng tin cậy này là đủ rồi...

Tống Vu Hàn nghe thế, không chần chừ liền chạy đi sắc thuốc, vài ngày nay, Túc Hàn Tinh cũng chạy tới chạy lui mấy lượt.
Chừng một canh giờ sau, y bưng chén thuốc đến bên giường, một bên đỡ hắn dậy nói:
"Tiểu Dạ, uống thuốc."
Bạch Nhất Dạ chậm rãi nhấc mi mắt, hai con ngươi lúc này nhìn sáng sủa hơn mấy phần.

Hắn nhìn chằm chằm vào người trước mặt, biểu tình đột nhiên hơi chuyển, lại toát ra vẻ không tin được.
Trong mắt Tống Vu Hàn lại là đang nhìn thấy, Bạch Nhất Dạ đang ngẩn người.
Bạch Nhất Dạ không nói gì, trực tiếp cướp lấy chén thuốc trên tay Tống Vu Hàn mà một hơi uống cạn.
Uống xong, hắn bỗng đứng dậy, vươn vai một cái thật sảng khoái.
Tống Vu Hàn chau mày, mắt loé lên nhìn hắn, loạt động tác này...trông thật sự không giống người một phút trước còn đang ốm liệt giường cho lắm.
Bạch Nhất Dạ đứng im quay lưng về phía Tống Vu Hàn đang ngồi bên giường.

Y cũng yên lặng nhìn hắn được một lúc, liền nghe thấy tiếng hắn nói:
"Sư tôn...hôm nay trời đẹp thật đó."
?
Tống Vu Hàn nhíu mày càng chặt, trong lòng tràn ngập khó hiểu.

Lúc y đứng dậy định nói gì đó, Bạch Nhất Dạ lại đột nhiên xoay người tiến sát lại gần y, hai tay vòng qua cổ Tống Vu Hàn.
Bạch Nhất Dạ so với Tống Vu Hàn còn thấp hơn một chút, cho nên hắn phải nhón chân, người lập tức dán chặt vào người Tống Vu Hàn.
"Sư tôn, ta chờ người rất lâu a..."
Y khẽ nâng lông mày, đôi mắt trợn tròn nhìn đường nét khuôn mặt thanh tú gần ngay trước mắt của Bạch Nhất Dạ, tâm trạng này chính là được sủng mà sợ hãi.
Tống Vu Hàn không nhịn được, liền ôm lấy vòng eo của hắn, mặt dường như hơi hồng, y thấp giọng bộc bạch:
"Ta vẫn luôn ở đây, Tiểu Dạ."
Bạch Nhất Dạ hạ hạ mi mắt, nhếch khoé môi lên cười, khuôn mặt hắn lúc này đã hồng nhuận hơn rất nhiều, cũng không còn tái nhợt như ban nãy.
Hắn mở miệng: "Người có thích ta không, sư tôn?"
Tống Vu Hàn kinh ngạc, cùng với xúc cảm mềm mại nơi thắt eo Bạch Nhất Dạ, bỗng khiến y bối rối.
Y đáp: "Ta thật lòng thích ngươi."
Hắn như đã nghe thấy thứ mình muốn, liền ghé sát vào môi Tống Vu Hàn.

Y lúc này căng thẳng đến mức cứng đờ, khuôn mặt tựa hồ cảm nhận được rõ ràng hơi thở của người trước mặt.

Hắn hôm nay...
Một giây sau, Bạch Nhất Dạ đột nhiên lùi ra sau hai bước, liền thấy hắn bất ngờ bật cười thành tiếng.
Hắn ôm bụng, cười đến mức ch.ảy nước mắt, ánh mắt chợt biến hoá, chất giọng mang mấy phần mỉa mai từ đâu xuất hiện:
"Ha ha sư tôn, người thú vị thật đó, lại đi thích đồ đệ của chính mình."
Tống Vu Hàn: "Ngươi..."
Tống Vu Hàn bắt gặp ánh mắt xa lạ đó của Bạch Nhất Dạ, lòng dâng lên cảm xúc không thể nói rõ.

Sau đó, y thấy hắn xoay người, đi đến phía bên kia cầm lên Huyền Hạc Kiếm.
Tay khẽ vu.ốt ve thanh trường kiếm, Bạch Nhất Dạ nói: "Thật lâu rồi, ngươi có nhớ ta không?"
Tống Vu Hàn cảnh giác nhìn từng nhất cử nhất động người trước mắt, giọng điệu liền sốt ruột:
"Tiểu Dạ đâu?"
Bạch Nhất Dạ cười cười: "Sư tôn, ta chính là Tiểu Dạ của người a."
Vừa dứt lời, đáy mắt hắn chợt hiện lên tia u tối, ma lực bị phong ấn trong cơ thể lúc này như không thể nào chứa hết, liền bùng phát một cách dữ dội.
Tống Vu Hàn kịch liệt trợn trừng mắt thối lui về sau, lòng không thể tin chuyện kì lạ gì đang xảy ra trước mắt.
Người đó chính là Bạch Nhất Dạ, nhưng tựa hồ đó cũng không phải là hắn.
Bạch Nhất Dạ hai mắt đỏ ngầu, nở một nụ cười ngoan độc, nói những lời khó hiểu:
"Ân oán cũng đến lúc phải trả rồi.

Ta đã phải chết đau đớn như thế...
Sư tôn, người nói cho ta biết, đại sư huynh kính yêu của ta hiện tại là đang ở đâu đi?"
Tống Vu Hàn rút ra Uyển Thanh Kiếm, chĩa vào Bạch Nhất Dạ, kẻ đang một thân ma khí bao quanh.
"Ngươi đang nói cái quái quỷ gì?
Ta hỏi ngươi! Tiểu Dạ đâu?"
Nụ cười cợt nhả trên khuôn mặt chợt tắt, biểu tình dửng dưng như không phải chuyện của mình, hắn đáp:
"Người vẫn luôn vô vị như thế, ta tự đi kiếm đại sư huynh vậy."
Tống Vu Hàn tâm chấn động: "Ngươi muốn làm gì?"
Bạch Nhất Dạ cười khẩy, định quay người mở cửa bước ra ngoài.

Thế nhưng, Uyển Thanh Kiếm lại đột ngột xuất hiện trước cần cổ, hắn liếc nhìn Tống Vu Hàn, không chút sợ hãi trực tiếp bỏ qua y mà bước đi.
Tống Vu Hàn cau mày, thầm nghĩ đó là thân xác của người nọ, y không thể nào làm thương tổn đến hắn.

Cho nên, Tống Vu Hàn cứ thế mà để Bạch Nhất Dạ đi..
 
Nhân Vật Phản Diện Tìm Đường Chết
Chương 43: 43: Thân Thuộc


Ma cung hoang vắng, Thiên Hệ cùng với Hoằng Đạo chăm chú nhìn vào quả cầu trong suốt mấy phút đồng hồ.
Thiên Hệ sửng sốt, nhìn tới nhìn lui vài cái:
"Đó là Dạ Dạ?"
Hoằng Đạo mắt chữ A mồm chữ O lắp bắp:
"N-Người đó...là ta nhìn nhầm sao Ma chủ?"
Thiên Hệ đang mơ hồ, nghĩ tới cái gì đó lại đột nhiên cười lên vui vẻ:
"Tuyệt! Chúng ta liền tới góp vui đi."
Nhìn Bạch chủ ở đó, quả thực sát khí đã hừng hực một mảnh.

Hoằng Đạo y nhìn thấy thôi trong lòng cũng đã đủ thấy sợ, đoán không chừng y mà đến góp vui, liệu có khi nào chết mà cũng không hay không? Chớp mắt một cái liền thấy bản thân đang chầu trời...
Hoằng Đạo ôm cái chân gãy đã được nẹp lại cứng đờ, quỳ rạp xuống: "Ma chủ, ta kinh hãi!"
Thiên Hệ ánh mắt liền lộ ra tia chán ghét, đi ngang còn đá y một cái:
"Ta tự mình đi, tên nhát cáy."
...----------------...
Lúc Bạch Nhất Dạ bước ra ngoài, còn vô tình không hẹn mà gặp được Túc Hàn Tinh.
Nhìn thấy hắn, Túc Hàn Tinh liền cau mày, thầm nghĩ quái thật, hắn hôm nay bị làm sao vậy?

Còn chưa kịp hỏi điều gì, Túc Hàn Tinh thấy Bạch Nhất Dạ liền quay đầu nhìn y một cách đáng sợ, trong khoảnh khắc miệng hắn còn đang niệm chú gì đó.

Một sợi dây thừng đen từ thân Huyền Hạc Kiếm bò ra, như một con rắn uốn éo thân mình, đem Túc Hàn Tinh cùng Tống Vu Hàn đang đuổi tới trói lại.
Túc Hàn Tinh không kịp phòng bị, bị ép chặt với lưng của Tống Vu Hàn, liền hướng Bạch Nhất Dạ kêu một tiếng.
"Này!"
Tống Vu Hàn: "..."
Bạch Nhất Dạ hắn không có quan tâm đến, vừa đi miệng vừa huýt sáo, lúc này có vài đệ tử ngạc nhiên nhìn tới, nhưng chỉ vừa mới chạm mắt, lại sợ sệt giả ngu mà cúi đầu hết một lượt.
Hắn trong lòng có suy tính, Tiểu Dạ sống một cuộc đời thực tốt, được mọi người xem trọng như thế, ngươi đúng là một kẻ không tầm thường.
Như vậy lại hay, được chết dưới tay người mình xem trọng...nghĩ đến thôi cũng đủ sảng khoái!
Hắn trầm tư, lại cười nói ra thành tiếng: "Kiếm Thần a Kiếm Thần, ngươi có ở đời nào, mối thù này ta vẫn phải trả cho bằng được."
Đi một hồi, phía trước lại tình cờ xuất hiện bóng dáng đó, kẻ mà Bạch Nhất Dạ trong nguyên tác căm hận đến thấu xương.

Biểu cảm gương mặt thoáng cứng đờ, hắn cắn chặt hai hàm răng.
Một lúc sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, liền bắt ép bản thân nở ra một nụ cười thật tươi:
"A sư huynh!"
Người kia nghe giọng nói quen thuộc cất lên, quay đầu lại, cũng thật lòng mà cười với hắn:
"Tiểu Dạ, đệ sao lại ra đây rồi?"
Bạch Nhất Dạ: "Sư huynh, ta đã khoẻ hơn rất nhiều."
Lưu Sắt: "Vậy sao, nữ nhi của ta rất nhớ đệ."
!!
Y đời này, vậy mà đã có nữ nhi? Cái vùng đất này từ bao giờ lại yên bình như thế, thật lạ lẫm.
Lưu Sắt mà hắn biết, khoảng thời gian này đã rời khỏi Thành Đường Tông, trở thành một kẻ cường đại có thể một tay diệt Tam Giới.

Bản thân hắn cũng liền chết dưới kiếm của y...
"Nếu đệ đã ổn, chúng ta liền tới gặp nàng đi." Lưu Sắt khi nhắc đến nữ hài tử của mình, ánh mắt liền mềm hoá.
Thấy Bạch Nhất Dạ gật đầu, y xoay người, toan định dẫn đường cho hắn.
Thế nhưng, nụ cười sáng lạng của Bạch Nhất Dạ bỗng tắt hẳn, nhìn bóng lưng to lớn người nọ, hắn lại nhớ đến cái cảnh tượng lúc bản thân rớt xuống Vực Sâu vạn trượng.

Thứ cuối cùng hắn nhìn thấy, chính là bóng lưng lạnh lùng này.

Bạch Nhất Dạ nhẹ nhàng rút kiếm, không để Lưu Sắt kịp phát hiện, hắn liền một kiếm đâm xuyên qua người y.
Người nọ lúc cảm giác đau đớn ập tới, cứng đờ quay đầu nhìn Bạch Nhất Dạ không chút lay động trước mắt:
"Đệ...sao lại?"
Bạch Nhất Dạ rút kiếm ra, máu theo đó chảy ra cùng, hắn cảm thán:
"A~thật sự không có chút phòng bị nào thật nhỉ?
Đại sư huynh, ngươi sống cũng đủ lâu rồi.

Cho nên, hãy chết đi."
Hắn vừa dứt lời, Lưu Sắt liền khụy xuống, khoé miệng rỉ ra một chút máu đỏ.
Tống Vu Hàn từ xa dùng linh lực lên Bạch Nhất Dạ, hắn liền bị hất bay ra xa vài bước, y lớn tiếng:
"BẠCH NHẤT DẠ!"
Túc Hàn Tinh cũng chạy đến đỡ Lưu Sắt dậy, đập vào mắt là một vết thương không ngừng rỉ máu: "Lưu sư huynh!
Lại quay đầu nhìn Bạch Nhất Dạ, y nhíu mày nói:
"Ngươi điên rồi sao?"
Hai mắt mở lớn, liền thấy Bạch Nhất Dạ cầm kiếm lấy đà lao tới, để lại một làn khói bụi mịt mù.

Túc Hàn Tinh nhanh nhẹn triệu hồi kiếm, thế nhưng chỉ trong nháy mắt, Bạch Nhất Dạ đã xuất hiện trước mặt, động tác triệu hồi cũng ngừng hẳn lại, hắn chĩa kiếm vào người Túc Hàn Tinh, lạnh lẽo nói:
"Nói một câu nữa, ta liền giết ngươi."
"Túc Hàn Tinh! Đó không phải Tiểu Dạ! Mau–"
!!!
Tống Vu Hàn cầm kiếm cảnh giác đi tới, liền bị một thân hồng y từ đâu xuất hiện một chưởng đem hắn đánh bay xa mấy mét.

Tống Vu Hàn: "..."
Thiên Hệ đáp xuống, cười cợt:
"Ô hô hô, thật mãn nhãn.

Tại hạ nghìn năm mới được chứng kiến một lần a.
Dạ Dạ, ngươi có phải thay đổi ý định, muốn quay về bên ta rồi đúng không?"
Nói xong, Thiên Hệ liền ôm ôm Bạch Nhất Dạ, ánh mắt đầy ý vị mà nhìn hắn.
Bạch Nhất Dạ hạ kiếm liếc y.

Ha, tên này? Không phải là kẻ ở Ma Giới cùng ta đánh đánh giết giết mấy năm trời sao.

Hiện tại đối với thân xác này lại có mối quan hệ như vậy?
Hắn nhanh chóng thích ứng, không biến sắc để y ôm đáp:
"Đúng vậy a."
Xử lí xong đám nhãi nhép này, kẻ chết tiếp theo chính là ngươi!.
 
Nhân Vật Phản Diện Tìm Đường Chết
Chương 44: 44: Muốn Đồng Quy Vu Tận Cùng Thế Giới


Túc Hàn Tinh nhìn thấy một thân đỏ rực xuất hiện, ánh mắt tràn lên đầy hận ý.

Y biểu cảm kịch liệt, ngay lập tức muốn xông tới g.iết ch.ết Thiên Hệ, kẻ đã khiến y vừa cắt rốn đã mất đi phụ mẫu.
Thiên Hệ không phải không nhìn ra ánh mắt hừng hực đầy lửa hận này, y nhìn Túc Hàn Tinh, khoé môi cười lên châm chọc:
"Là ngươi đúng không? Có muốn hôm nay, giải quyết một phen?"
"Đáng chết!" Vừa nói, Túc Hàn Tinh như mũi tên lao đến, so kè vài chiêu, bản thân y cũng bị đánh lùi không biết bao nhiêu lần.

Khoảng cách sức mạnh cũng thật lớn!
Ngay lúc Thiên Hệ vận ma lực, tạo ra cái quầng không khí màu đen trên bàn tay thon dài, y đi tới chỗ Túc Hàn Tinh đang mất sức một chân quỳ trên đất, định dùng một chiêu hiểm độc liền giế.t c.hết cái hậu hoạ này.
Túc Hàn Tinh mắt thấy Thiên Hệ xông tới thật gần, gắng sức đứng dậy né tránh, nhưng hai chân như bị chôn chặt xuống đất, không cách nào xê dịch.
Phải nhận một cú trời giáng từ Thiên Hệ, Túc Hàn Tinh không thể chống cự liền gục xuống đất bất tỉnh.
Đột nhiên, Lưu Sắt từ bên kia một tay ôm bụng chạy tới, dùng Thắng Doanh Kiếm chặn đứng một đòn sát chiêu sắp tới của Thiên Hệ.

Nhưng như đã biết trước chuyện này từ lúc vô tình nhìn thấy động tác nhỏ của Lưu Sắt, y liền dồn thêm lực vào tay trái, đánh vào người nhân vật chính một cái thật mạnh, khiến Lưu Sắt trợn trừng hai mắt đón nhận cơn đau ập đến.
Thiên Hệ: "Một công đôi chuyện, xem chừng Dạ Dạ cũng đang muốn giết ngươi."
Lưu Sắt dùng tất cả linh lực còn sót lại của mình, y mở miệng niệm chú pháp.
Ngọn linh lực toả ra phừng phừng, tạo thành tầng tầng lớp lớp bay thẳng tới Thiên Hệ.
Thiên Hệ nâng mày, không cần mất quá nhiều sức, y vẫn vô hiệu hoá một chiêu có thể gi.ết c.hết cả ma thú cấp năm của Lưu Sắt một cách dễ dàng.
Thiên Hệ lại dùng lòng bàn tay, một chưởng vào chính giữa ngực, đem nhân vật chính đánh bay ra xa mấy thước.
Lưu Sắt mày nhíu chặt, bỗng phun một búng máu đỏ tươi.
Bạch Nhất Dạ nhìn thấy Lưu Sắt bị một tên Ma Giới tôm tép làm trọng thương, biểu tình lạnh lẽo giương mắt nhìn:
"Tại sao đời này, huynh lại mềm yếu đến như vậy? Vì không có ta sao?"
Lưu Sắt không còn tâm trí để ý đến Bạch Nhất Dạ nguyên tác, cơn đau dường như lan toả khắp lục phủ ngũ tạng, như có thứ gì đang cắn nuốt y từ sâu bên trong.
Và đó cũng chính là huyết trùng, thứ kí sinh giết người không dao...
Lưu Sắt gục dưới nền đất th.ở dốc, cả người đầy máu tươi, cũng ko biết là bản thân đang dần chết mòn, y đang hít từng ngụm khí quý giá vào bên trong, hai mắt cũng dần trở nên mơ hồ:
"...Tố Ân, nàng hãy đợi ta một chút."
Tống Vu Hàn cả kinh, lững thững bước tới, căn bản y không tin chỉ mới mấy phút trôi qua liền xảy ra nhiều chuyện như thế, ánh mắt đau đáu hướng tới đại đồ đệ của mình:
"Không thể..."
Những nhân vật cộm cán của Thành Đường Tông, đều không hẹn mà cùng bế quan tu luyện.

Cũng không nghĩ rằng khi họ bế quan trong lúc yên bình như thế này, lại xảy ra cái cớ sự ấy.
Tống Vu Hàn trong đầu đầy suy tư, bản thân y từ bao giờ cũng trở nên yếu đuối như thế, ngay cả kẻ đáng chết kia cũng đánh không lại!
Bạch Nhất Dạ đôi môi khẽ nhếch: "Không ngờ có ngày, bản thân lại được chứng kiến Kiếm Thần bị tiêu diệt, đúng là ngay cả ông trời cũng giúp ta."
Một đời kia của hắn sống thật thảm hại, người kia là kẻ từ khi sinh ra cái gì cũng có, còn hắn cùng lắm chỉ là con rệp kí sinh tồn tại dựa vào thương hại của kẻ khác.
Những điều tích tụ đó, Bạch Nhất Dạ đều đem nó biến thành hận thù, năm lần bảy lượt hãm hại người đó.

Cuối cùng liền bị tu chân giới đuổi cùng giết tận, trải qua nổi thống khổ hành hạ mỗi ngày như muốn chết đi dưới tầng sâu nhất của Vực Sâu vạn trượng.

Các ngươi thì hay rồi, ngày hôm nay trở lại, liền thấy các ngươi sống thật vui vẻ...thật đáng hận!
Bạch Nhất Dạ cúi đầu, cũng không nhìn thấy rõ cảm xúc trên gương mặt:
"Các ngươi đều chết đi, sau đó, ta đi theo bồi các ngươi, cũng không còn gì hối tiếc."
Tống Vu Hàn bùng nổ tức giận, y hét lớn:
"Chúng ta không biết ngươi là ai, ngươi tận cùng là đang nói cái gì, một chút cũng không hiểu! Nhưng...đừng làm thương tổn đến hắn."
Kẻ hiện tại đang trong thân xác Bạch Nhất Dạ, liên tục nói những lời khó hiểu, Tống Vu Hàn không biết rõ sự tình, vì cái gì kẻ đó phải làm đến nước này.

Về Tiểu Dạ, y thực lo lắng đến phát điên, liền đau đầu âm thầm nghĩ cách.
"Không cần hiểu làm gì, dù sao, cũng chỉ có tên nhóc này biết mà thôi.
Vậy nên, cùng chết đi!"
Thiên Hệ lúc này mới nhận ra sự kỳ lạ của người bên cạnh, cái gì mà cùng chết ?
Y chợt nhận ra, a...người đó không phải Dạ Dạ.
Triệu Cao nhận được truyền tin của đám đệ tử, khi chạy đến Thành Đường Tông, nơi này đã tan hoang một mảnh, y chau mày nói:
"Phong ấn đã bị phá?"

Bạch Nhất Dạ cười: "Ngươi nghĩ cái phong ấn nửa mùa đó có thể giam hãm ta sao?
Ta muốn phá hủy thế giới này một lần nữa, cho nên, tất cả đừng hòng được sống yên ổn!
Còn Tiểu Dạ, hắn đang bị chơi đùa một chút trong mộng cảnh.

Cho nên, các ngươi không thể tìm thấy hắn."
Thiên Hệ nghe tới Tiểu Dạ, lửa giận bùng lên cuồn cuộn, ánh mắt bén nhọn đăm đăm nhìn:
"Tên khốn kiếp, ngươi dám đoạt xác hắn sao?"
Bạch Nhất Dạ nguyên tác: "Đoạt xác thì có là gì, ta còn có thể một ngón tay liền đem hắn gi.ết c.hết."
Triệu Cao nghe thấy thế, liền cười như không cười, nhìn hắn nói:
"Ngươi nghĩ, bọn ta không cách nào đem ngươi tách ra khỏi cơ thể đó?"
Tống Vu Hàn bỗng cau mày, liền quay đầu khó hiểu nhìn Triệu Cao..
 
Back
Top Bottom