Ngôn Tình Nhân Vật Phản Diện Là Một Gã Cố Chấp Cuồng Em Gái

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Vật Phản Diện Là Một Gã Cố Chấp Cuồng Em Gái
Chương 80


Thái độ của cô rất rõ ràng, đến đây là vì tri thức chứ không phải kiếm sống, về phương diện học tập luôn chăm chỉ cố gắng, không vì vừa thi đại học xong mà buông lỏng thư giãn. Cuộc sống vô lo vô nghĩ cứ thế trôi qua, mỗi ngày chỉ đi qua đi lại giữa nhà và trường, không khác lúc học cấp 3 là mấy.

Cô cũng làm quen thêm bạn mới, còn gặp Lê Hạ ở trường mấy lần, vì hai người vốn đã thân thiết nên dì Liên còn mời Lê Hạ tới ăn cơm.

Ba người bạn tốt giờ chỉ còn hai, Bạch Tinh đã tới một thành phố xa xôi, không thể thường xuyên tụ tập cùng nhau, bởi thế mà lần nào video call cô nàng cũng than lên thở xuống.

Lê Hạ học chuyên ngành luật, chương trình rất nặng nên cũng không thể đi chơi với Hạ Miên Miên thường xuyên được. Hạ Miên Miên có bạn mới, nhưng vì không ở ký túc xá, lại thêm thi cử liên miên nên cô cũng không có nhiều thời gian tụ tập với mọi người.

Ngoại hình Hạ Miên Miên thiên về hướng ngọt ngào, khuôn mặt vẫn còn nét trẻ con, dáng người cũng không quá cao, cùng lắm chỉ được m6 nên được rất nhiều bạn nam hâm mộ. Vào học chưa được bao lâu mà đã có tin đồn một cậu bạn trong khoa thích cô, đang chuẩn bị tỏ tình.

Hạ Miên Miên tò mò hỏi thăm bạn bè xem người đó là ai?

Bạn cô trả lời một cái tên, nhưng hình như Hạ Miên Miên cũng chưa từng nghe bao giờ.

Năm nhất đại học ấy mà, toàn là những tấm chiếu mới vừa trải qua kỳ thi đại học trăm đắng ngàn cay, bước chân vào cuộc sống mới, ai mà không bừng bừng khí thế, ai mà không kích động chờ mong một mối tình vườn trường đẹp như mơ?

Thế nên đối với việc chọn đối tượng, không cần nghĩ nhiều, nhìn vừa mắt là được! Hạ Miên Miên cảm thấy tình yêu mù quáng như thế rất kỳ lạ. Sau khi cô nghe tin đồn cũng không để ý nhiều, biết thế rồi cũng quên, trong đầu chỉ đinh ninh nhớ tới chuyện trước khi đi ngủ sẽ gọi video cho Hạ Văn Xuyên.

Nhưng không lâu sau đó, cô gặp cô bạn mới Tôn Nhiên trong một tiết chuyên ngành, đó là một cô gái phương bắc tính tình lạc quan tươi sáng. Cô bạn kéo tay Hạ Miên Miên, hỏi:

“Thấy bảo bạn trai cậu đỉnh lắm hả?”

Hạ Miên Miên ngẩn ra, không biết Tôn Nhiên nghe tin này từ đâu, cô nhớ là mình đâu có nói chuyện này với ai mà.

“Hả? Cậu nghe ở đâu thế?”

Hạ Miên Miên hỏi lại.

“Hình như là từ ký túc xá nam truyền ra hay sao á. Chẳng phải mấy hôm trước có tin bạn cùng khóa định theo đuổi cậu sao? Sau mới nghe nói cậu có bạn trai rồi, người ta còn rất giỏi giang, dáng người cao to, lưng hùm vai gấu các kiểu, đi đâu cũng có hai vệ sĩ theo sau cơ mà!”

Hạ Miên Miên:...

“Miên Miên, chuyện này có thật không?”

Tôn Nhiên hạ giọng, nói thầm: “Bạn trai cậu là đại ca trong giới thật hả?”

Hạ Miên Miên:...

Hiểu lầm này mặc dù không được “bình thường” cho lắm, nhưng thôi coi như chó ngáp phải ruồi, sau này sẽ không ai để mắt tới cô nữa. Tối về nói chuyện phiếm với Hạ Văn Xuyên qua điện thoại, kể lại việc này mà Hạ Miên Miên cười không ngừng được, cười xong mới hỏi:

“Chắc không phải anh bảo vệ sĩ cố tình loan tin đồn đâu nhỉ?”

Hạ Văn Xuyên nhìn gương mặt đỏ bừng lên vì cười của cô, mắt cũng không thèm chớp, nói:

“Dù có là anh đồn, thì cũng phải là bạn trai em đẹp trai ngời ngời, sao có thể tự nói mình lưng hùm vai gấu được???” Hạ Miên Miên nghĩ thế cũng thấy đúng, kiểu tự bôi đen thế này không phải phong cách của Hạ Văn Xuyên.

“Thôi không nhắc tới chuyện này nữa, chúng ta nói việc chính đi.”

Hạ Văn Xuyên vừa tằm xong, người trên để trần, vừa lau tóc vừa nhìn chăm chú nhìn cô gái trên màn hình video. Hạ Miên Miên đang nằm sấp trên giường, nghe anh nói vậy thì vô thức chống tay nhổm dậy, hỏi:

“Việc chính gì cơ?”

Anh ném cái khăn sang một bên, tay kia không biết đang làm gì, nói:

“Kéo cổ áo thấp xuống một chút, hừ hai tiếng anh nghe xem nào.”

Hạ Miên Miên:...

Con mẹ nói đây là việc chính hả???

Thời điểm các câu lạc bộ tuyển thành viên, Hạ Miên Miên vừa tan học, đang chuẩn bị về thì bị Tôn Nhiên tóm lại kéo đi đăng ký. Cô nàng nói không dám đi một mình mà không tìm thấy ai khác, đánh phải rủ Hạ Miên Miên đi cùng để thêm can đảm. Hạ Miên Miên gọi điện cho lái xe, bảo anh ta chờ một lúc rồi đi với Tôn Nhiên.

“Cậu định đăng ký câu lạc bộ gì thế?”

Hạ Miên Miên hỏi.

“Tớ không tham gia câu lạc bộ, tớ muốn vào hội sinh viên. Đúng hôm nay các anh chị cũng mở đơn tuyển nên tớ mới muốn đi thử xem sao.”

Tôn Nhiên trả lời. Hạ Miên Miên hơi ngạc nhiên, cười nói:

“Không ngờ cậu lại có lòng cầu tiến thế đấy.” Tôn Nhiên tặng cho cô một cái liếc mặt đưa tình, rồi mới cười:

“Không phải đâu, tớ muốn gặp hội phó hội sinh viên thôi, là học bá của trường chúng ta đấy, đẹp trai cực kỳ luôn!!!”

Hạ Miên Miên:...

“Anh ấy không những đẹp trai mà con học giỏi, nghe đồn gia thế không tầm thường đâu. Vì theo học trường mình nên người nhà mua cho anh ấy một căn hộ nhỏ gần đây, đến trường bằng BMW đó, trời ơi trời ơi, đây chẳng phải là hình tượng nam chính tiêu chuẩn trong tiểu thuyết ngôn tình sao???”

Hạ Miên Miên nghe vậy thầm nghĩ, vẫn chưa đủ đâu. Bên cạnh có một siêu cấp trai đẹp, Hạ Miên Miên đã miễn dịch với các loại nhan sắc khác, gặp anh trai học bá trong truyền thuyết thì thấy cũng bình thường thôi.

Đơn đăng ký của Tôn Nhiên là do học bá phát cho, điều này làm cô nàng kích động không thôi, tay cầm bút cũng run theo. Hạ Miên Miên đứng bên thấy buồn cười, đành cầm bút viết hộ, hàng chữ ngay ngắn xinh đẹp xuất hiện trên trang giấy.

“Bạn học này, hay em cũng điền 1 đơn nhé?”

Học bá hỏi Hạ Miên Miên. Hạ Miên Miên lắc đầu, đáp:

“Em không có thời gian, chi đi cùng cậu ấy thôi.”

Điền xong, Hạ Miên Miên trả lại đơn đăng ký cho học bá, học bá nhìn cô cười:

“Tham gia hội sinh viên có thể giúp em rèn luyện và phát triển nhiều kỹ năng, cũng coi như là cơ hội để cọ xát thực tế, anh thấy em có thể suy nghĩ thử.”

Hạ Miên Miên nhìn anh ta bằng ánh mắt kỳ quái, thầm nghĩ hội sinh viên thiếu người đến thế à? Còn phải thuyết phục người ta tham gia?

“Không ạ, em không có hứng thú.”

Cô từ chối. Học bá hơi suy nghĩ, nói:

“Thế này đi, chúng ta add Wechat, khi nào em nghĩ kỹ rồi thì nói với anh.”

Hạ Miên Miên cười nhạt:

“Không cần đâu ạ, bạn trai em không thích em add Wechat của bạn nam khác.”

Mọi người:...

Ra khỏi nơi đăng ký, Tôn Nhiên thảng thốt nói:

“Biết thế đã không rủ cậu tới, chẳng phải học bá rất lạnh lùng sao? Sao mà vừa thấy cậu đã đòi add Wechat, chẳng lẽ vừa gặp đã yêu?”

Hạ Miên Miên chẳng buồn để ý tới cô nàng. Hai ngày sau, trong khoa kinh tế có tin đồn, học bá ra tay theo đuổi, đối tượng chính là Hạ Miên Miên năm nhất. Tin này vừa truyền ra, cả khoa rúng động, ai cũng tò mò không biết Hạ Miên Miên là nhân vật thế nào, sao có thể khiến học bá đổ đứ đừ như thế.

Bàn qua tám lại một hồi mới vỡ lẽ, Hạ Miên Miên chính là cô nàng có bạn trai lưng hùm vai gấu, vệ sĩ kè kè trong truyền thuyết. Nhưng mà học bá có vẻ rất quyết tâm, nói rằng chỉ cần chưa kết hôn thì mọi người đều có cơ hội cạnh tranh công bằng.

Đúng là gan tày trời!

Sau khi nhân viên tình báo Cổ Thiên thu thập đầy đủ tin tức liền lập tức báo cáo lại cho Hạ Văn Xuyên. Chẳng mất bao lâu cậu ta đã nhận được “tiền nhuận bút”, con số này đủ để cậu chàng tiêu pha chơi bời cả mấy tháng cơ đấy!

Mắt Cổ Thiên nhòa lệ, thầm hạ quyết tâm coi tình báo là nghề nghiệp mình tôn thờ suốt cả cuộc đời. Hôm đó tan học, học bá lái con xe trị giá cả chục triệu, tay ôm đóa hoa hồng tới đón Hạ Miên Miên, định hẹn cô đi ăn tối.

Đám người vây xem vừa ao ước vừa ghen tị, thi nhau chụp ảnh lại đăng lên diễn đàn trường, cảm thán bạch mã hoàng tử không đây thì đâu! Nhưng chưa được bao lâu, một chiếc Bentley đắt gấp mười lần tiến tới, trong nháy mắt đã khiến con BMW bên cạnh trông chẳng khác gì đống sắt vụn.

Những ống kính ban nãy còn tập trung hết về phía học bá ngay lập tức chuyển hướng sang anh chàng đẹp trai chưa biết tên. So với người này, hình như học bá cũng chẳng có gì đáng nói. Có mấy cô cậu sinh viên còn chụm đầu lại thì thầm:

“Đây là minh tinh nào thế? Hạ Miên Miên vừa tới bãi đỗ xe đã bị đám đông vây kín bên ngoài dọa hết hồn, thẩm nghĩ hôm nay có hội thảo gì hả? Hay là nhân vật lớn nào? Nghe nói trước kia từng có đoàn làm phim lấy bối cảnh của trường, chẳng lẽ có đoàn khác nữa hả?”

“ Nghĩ thế, cô vô thức nhìn về phía đám đông, sau đó, liếc qua đã thấy chiếc Bentley quen thuộc nhà mình đậu cách đó không xa. Hai mắt Hạ Miên Miên sáng lên. Hạ Văn Xuyên đến đây??? Vậy mà chẳng báo cho mình gì cả!!!”

Thấy xe, Hạ Miên Miên rất nhanh đã thấy Hạ Văn Xuyên đang đứng cạnh. Vì chuyện công ty mà đã hơn nửa tháng hai người không gặp nhau. Niềm vui bất ngờ làm cô kích động vô cùng, chậm bước chạy về phía anh.

“Hạ Văn Xuyên!!!”

Cô vui vẻ gọi tên anh. Hạ Văn Xuyên tháo kính râm xuống, nghiêng đầu nhìn bảo bối của mình đang chuẩn bị sà vào lòng. Anh cười vươn tay ra, Hạ Miên Miên vừa tới gần, anh đã nhấc bổng cô lên rồi ôm siết vào ngực.

Quần chúng ăn dưa nhất tề hét lên kinh ngạc, động tác đón ôm quá mức thuần thục, vừa nhìn là biết đã từng làm rất nhiều lần. Học bá cầm hoa hồng đứng cạnh bỗng dưng cảm thấy mình là đồ thừa, mình không nên ở đây mà phải chui vào gầm xe mới đúng!!

Hạ Văn Xuyên ôm Hạ Miên Miên, giương mắt nhìn học bá, cái nhìn vừa khinh miệt vừa khiêu khích. Học bá thì sao chứ, một đòn của anh cũng để khiến tên nhãi này bay màu! Hôm đó, trên diễn đàn trường có một bài đăng, vừa lên không lâu đã thu về bao la bình luận.

“Đây là tình yêu thần tiên gì vậy!!!”

Tấm hình ghim kèm trong bài post, chàng trai anh tuấn nhẹ nhàng nâng cô gái nhỏ lên, rồi ôm thật chặt như báu vật, phía sau hai người họ còn có chiếc xe Bentley giá cả trăm triệu. Vì bài đăng này mà từ đó về sau không còn ai dám có ý đồ với Hạ Miên Miên nữa, theo đuổi sao nổi?!
 
Nhân Vật Phản Diện Là Một Gã Cố Chấp Cuồng Em Gái
Chương 81


Quà sinh nhật 20 tuổi của Hạ Miên Miên là hai tờ giấy đăng ký kết hôn.

Một giây Hạ Văn Xuyên cũng không muốn đợi thêm, cô vừa đủ tuổi kết hôn là anh đã kéo cô tới cục dân chính lĩnh chứng. Vì tên hai người ở trong cùng một sổ hộ khẩu, nên trước khi kết hôn cũng phải vất vả mấy khen mới tách khẩu được.

Sau khi nhận được giấy kết hôn, Hạ Văn Xuyên đắc chí vô cùng, việc anh làm đầu tiên chính là công khai trên vòng bạn bè, để tất cả anh em quen biết thân sơ đều biết. Đám bạn hữu thấy thế vây xem rất nhiệt tình, liên tục thăm hỏi bao giờ tổ chức để còn chuẩn bị sớm tiền mừng.

Nhưng Hạ Văn Xuyên chỉ trả lời duy nhất một câu: Chưa định ngày. Không phải anh không muốn tổ chức mà là Hạ Miên Miên vẫn chưa chịu gật đầu đồng ý. Đăng ký trước thì được, nhưng hôn lễ thì ít nhất cũng phải chờ cô tốt nghiệp đại học đã.

Mà một lần chờ này, là chờ suốt hai năm. Năm Hạ Miên Miên ra trường, Hạ Văn Xuyên vì cổ mà cử hành một hôn lễ hết sức hoành tráng, tiền tiêu không biết bao nhiêu cho đủ, xa hoa vô cùng.

Nguyên văn lời của Hạ Văn Xuyên là thế này: Ngoài trừ nhiều tiền, hình như anh cũng không có ưu điểm gì cả.

Sau khi kết hôn, hai người trải qua cuộc sống lứa đôi ân ái ngọt ngào hai năm, thì bất ngờ, Hạ Miên Miên mang thai. Mặc dù đứa trẻ này không nằm trong kế hoạch của cả hai, nhưng nếu đã tới thì là duyên, cả nhà ai nấy đều vui mừng.

Chỉ cần nghĩ tới chuyện sắp được ôm cậu chủ nhỏ, dì Liên đã vui tới mức không ngủ được, sau này ra quảng trường khiêu vũ cũng không phải ghen tị người khác có cháu bế nữa, chẳng mấy chốc là nhà mình cũng có tiểu bảo bối rồi.

Nghĩ thế, dì Liên lập tức vào vai một người cuồng mua sắm, không có việc gì sẽ tự mình lái xe đi dạo phố, lúc về là tay xách nách mang bao la đồ trẻ em, còn phải là loại tốt nhất trên thị trường.

Dì Liên đã ở lại Hạ gia nhiều năm, không con không cái, bà đã sớm coi đây là nhà mình. Hai đứa bé cũng hiếu thuận, bình thường còn đưa bà không ít tiền tiêu vặt, ngoại trừ lúc đánh mạt chược với mấy bà bạn già thì hầu như chẳng có việc gì để dì dùng đến tiền.

Cứ thế nhiều năm dành dụm lại được kha khá, trong mắt những người khác, dì cũng được coi là dư dả. Trong ví có tiền, lại còn là mua cho bảo bối nhỏ, dì chi không tiếc gì. Hạ Văn Xuyên cũng chờ mong háo hức không kém, mỗi tối trước khi đi ngủ đều phải kề bên bụng Hạ Miên Miên nói mấy câu.

Hạ Miên Miên không biết làm gì khác hơn ngoài việc nói mới anh, con mới mấy tháng, nó nghe không hiểu anh nói gì đâu! Dù nghe không hiểu nhưng cũng khiến ông bố tương lai nào đó vui vẻ vô cùng, việc nói nhiều nhất chính là:

“Con ngoan, con là con gái đúng không? Ba thích con gái lắm, tốt nhất là một thiên thần nhỏ lớn lên giống hệt mẹ con.”

Hạ Miên Miên:...

Liên quan tới giới tính của đứa bé, dù cả hai đều hiếu kỳ nhưng vẫn thống nhất với nhau là sẽ không kiểm tra. Dù là con trai hay con gái, cứ sinh ra rồi khắc biết.

Vì chào đón bé con sắp ra đời, Hạ Văn Xuyên cho sửa lại biệt thự hai lần, sắp xếp thêm một phòng cho trẻ con, một phòng cho bảo mẫu, chuyển cả phòng của dì Liên lên lầu hai để bà tiện bề chăm sóc.

Nhìn thế giới nhỏ ngập tràn thú nhồi bông, ba người lớn trong nhà càng thêm chờ mong sự ra đời của đứa trẻ. Trước khi mang thai, đối với chuyện sinh con này, Hạ Miên Miên vẫn hơi sợ.

Sau khi kết hôn cô đã thương lượng với Hạ Văn Xuyên, đừng sinh con sớm quá, chờ mấy năm nữa rồi tính tiếp.

Việc gì Hạ Văn Xuyên cũng chiều theo cô, tất nhiên không ý kiến gì.

Nhưng từ sau khi biết việc mình mang thai, Hạ Miên Miên không còn sợ hãi chút nào, trong lòng chỉ còn lại tình yêu thương của người mẹ, nhìn gì cũng thấy đáng yêu, dễ cảm động, chưa nói tới những đứa bé tay chân ngắn tũn, ngay cả đến động vật nhỏ dắt theo đàn con cũng làm tim cô như muốn tan ra.

Nói tóm lại chính là, vừa hạnh phúc lại vừa thỏa mãn. Bé con trong bụng rất ngoan, từ khi mang thai đến khi bụng lớn hẳn, Hạ Miên Miên không có phản ứng gì quá lớn, không chỉ thế còn được dì Liên bổi bổ mỗi ngày, da dẻ cô càng lúc càng mượt mà nhưng trông lại không có cảm giác bị phì.

Mỗi lần đi khám thai Hạ Văn Xuyên cũng sẽ theo cùng, còn tham gia không ít khóa nuôi dạy trẻ con, chăm hơn cả Hạ Miên Miên.

Vì là thai đầu nên anh cẩn thận từng li từng tí. Bác sĩ nói mấy tháng đầu không thể chung phòng, Hạ Văn Xuyên cũng quán triệt đến cùng, có đôi khi kìm nén khó chịu cũng nhất định không làm phiền đến Hạ Miên Miên, chỉ nhân lúc tắm giải quyết qua loa, cuộc sống có thể nói là thanh tâm quả dục.

Bụng Hạ Miên Miên mỗi lúc một lớn, rảnh rỗi tay chân quá lâu làm cô thấy buồn bực, thế là quyết định thay đổi cách thức trêu chọc anh. Hạ Văn Xuyên thấy bụng cô to cùng không dám đụng mạnh, nhưng ỡm ờ làm một lần xong bắt được niềm vui thích kỳ lạ bên trong, kích động niềm đam mê bí ẩn nào đó trỗi dậy.

Nhưng anh cũng không dám đòi hỏi nhiều, chỉ dám trông mong Hạ Miên Miên hạ lệnh, chỉ cần cô muốn, anh đảm bảo sẽ ngoan ngoãn hầu hạ cô, lúc này mới dám tranh thủ cơ hội cho mình.

Đến khi đủ tháng, hai ba mẹ tiêu chuẩn nào đó đều cho là mình đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, còn theo lời khuyên của Mạc Nhất Uy, nhập viện sớm, vào một phòng VIP chờ sinh.

Nhưng đến đêm đó, Hạ Văn Xuyên vẫn hoảng đến mức không làm được việc gì, dù Hạ Miên Miên luôn miệng cam đoan mình sẽ không sao, nhưng cả người anh vẫn run rẩy không thôi.

Lúc đưa cô tới phòng sinh, Hạ Văn Xuyên đột nhiên nhớ tới tai nạn xe hai năm trước, sự cố đó để lại trong lòng anh bóng ma tâm lý quá lớn, thỉnh thoảng mơ tới thôi cũng làm anh bừng tỉnh giữa đêm.

Lúc này thấy cô sắp bị đẩy đi, toàn thân Hạ Văn Xuyên cứng ngắc, chân nặng như đeo chì, bị Mạc Nhất Úy ấn xuống ghế ngồi, anh chỉ còn biết bất động như một pho tượng. Cũng may là Hạ Miên Miên sinh nở thuận lợi, sau bốn tiếng, một bé trai bình an ra đời, mẹ tròn con vuông.

Dì Liên vui đến mức bật khóc, Hạ Văn Xuyên cuối cùng cũng thở phào, cũng thôi run rẩy, cứ như chính anh mới là người vừa vượt qua một kiếp sinh tử. Có bé con, Hạ gia càng thêm náo nhiệt, mấy người lớn ngày nào cũng vây quanh bé.

Trước kia Hạ Văn Xuyên còn đến công ty xem xét qua loa, giờ thì cả ngày ở nhà bế con chăm vợ, bận rộn đến mức trời đất quay cuồng. Mặc dù anh mong con gái, nhưng dù sao mới là đứa thứ nhất mà, trai gái anh đều yêu. Vui nhất chắc là dì Liên, cả ngày ôm bé con không rời tay, trừ lúc đứa bé đói bụng đòi mẹ.

Tên của bé con là Hạ Tử Phàm, ngoại hình di truyền từ ba nhiều hơn, ngũ quan tinh xảo, đẹp trai sáng sủa, là một bé con rất tuấn tú, trí thông minh cũng thừa hưởng từ ba, lanh lợi nổi bật, thậm chí còn có chút gian xảo, quả thực là đúc khuôn từ ba bé ra.

Lên hai tuổi, Hạ Tử Phàm đi nhà trẻ, chẳng mấy chốc đã trở thành cậu bé nổi tiếng nhất trong lớp. Mỗi ngày đi học về bé đều kể với mẹ, hôm nay có những ai lén nhét đồ ăn vặt vào cặp bé.

“Huyên Huyên nói bạn ấy là vợ con.” Chưa đủ 3 tuổi, giọng Hạ Tử Phàm vẫn còn bập bẹ.

Hạ Miên Miên:

...

“Phàm Phàm có biết vợ là ai không?”

Hạ Tử Phàm tròn mặt nhìn mẹ, ngạc nhiên nói:

“Mẹ, mẹ không biết vợ là gì sao? Ngày nào ba cũng gọi mẹ là vợ mà?”

Hạ Miên Miên:...

Trai đẹp gen 2 họ Chúc rất tốt bụng giải thích: “Vợ chính là người đỡ mình đó.”

Hạ Miên Miên trợn mắt há mồm, không biết kết luận này từ đâu ra, hỏi lại:

“Sao lại người giúp đỡ vậy con?”

“Chẳng phải ba cũng như thế sao? Vợ ơi lấy quần áo cho anh, vợ ơi lấy cho anh quả táo, vợ ơi gãi ngứa giúp anh với, vợ ơi dỗ anh ngủ đi...”

Hạ Tử Phàm miệng mồm lanh lợi, còn giơ bàn tay mập mạp lên làm động tác bóp bóp để ví dụ. Hạ Miên Miên nghe xong lập tức trầm tư, hình như nói thế cũng không sai? Hạ Tử Phàm đáp:

“Nhưng con không muốn Huyên Huyên làm vợ đâu.”

Hạ Miên Miên buồn cười hỏi lại: “Tại sao thế?”

Hạ Tử Phàm tỏ vẻ phiền nào:

“Hôm nay bánh quy Huyên Huyên mang tới hơi cay, con không ăn được, con thích Hàm Hàm hơn cơ, socola hôm qua cậu ấy cầm theo ngon lắm.”

Hạ Miên Miên:...

Hóa ra quà vặt của ai ngon hơn thì người đó là vợ con hả! Tuyển vợ theo tiêu chuẩn này có phải hơi tùy tiện không??? Không đúng, con mới là đứa bé chưa lên ba, tuyển vợ cái gì???

“Phàm Phàm, mọi người đều là bạn cả, không phải vợ đâu.”

Hạ Miên Miên định uốn nắn lại suy nghĩ cho con. Hạ Tử Phàm lại thở dài:

“Con cũng không muốn có vợ, nhưng ngày nào các bạn ấy cũng đòi làm vợ con, cô giáo cũng hết cách.”

Hay lắm, Hạ Miên Miên cũng hết cách rồi! Trận chiến tranh giành vị trí vợ của Hạ Tử Phàm tiếp tục diễn ra khốc liệt cho đến năm 4 tuổi thì kết thúc, không phải bằng việc bé con đã chọn được vợ, bé không cần vợ, bé muốn có em gái cơ!

Năm Hạ Tử Phàm tròn 4 tuổi, Hạ Miên Miên sinh bé thứ hai, là con gái. Hạ Văn Xuyên cuối cùng cũng được như nguyện, vui như một đứa trẻ, còn chuẩn bị cả xấp bao lì xì, gặp ai cũng phát. Thậm chỉ tiệc 100 ngày của con gái còn được tổ chức rất long trọng, có thể nói là trước nay chưa từng thấy.
 
Nhân Vật Phản Diện Là Một Gã Cố Chấp Cuồng Em Gái
Chương 82


Mặc dù bị ba “xem nhẹ”, nhưng Tử Phàm tuyệt nhiên không để ý, vì sau khi có em gái nhỏ, bé cũng suиɠ sướиɠ vô cùng. Ngày nào tan học về cùng thế, chuyện đầu tiên cần làm là rửa tay thay quần áo rồi vào phòng ngắm em gái, nếu em gái dậy rồi, bé nhất định phải đòi bế cho bằng được.

Riêng chuyện bế em, bé cũng không dám làm lung tung, trước đó thậm chỉ còn tập ôm búp bê vải mấy ngày, đến khi dì Liên cảm thấy tư thế của bé đúng chuẩn, thái độ cũng nghiêm túc mới cẩn thận giao em gái mềm mại như bông cho bé. Ba thấy điệu bộ học làm người lớn của em cũng cười, còn trịnh trọng giao phó:

“Ngoài hai con ra, sau này ba mẹ sẽ không sinh thêm em bé nữa. Từ nay về sau, con chính là vệ sĩ của em gái, con phải yêu thương em gái, bảo vệ em gái, không được để bất kỳ ai bắt nạt con bé, con có làm được không?”

Ánh mắt Hạ Tử Phàm kiên định, gật đầu thật mạnh:

“Con làm được ạ!”

Hạ Miên Miên thấy Hạ Văn Xuyên khoa trương quá, chỉ mới là một cậu nhóc 4 tuổi thôi mà, thái độ nghiêm trọng như vậy sẽ dễ khiến bé bị áp lực. Nhưng Hạ Văn Xuyên lại không cho là đúng, anh thấy tập tính “hầu em” (1) phải được bồi dưỡng từ nhỏ!

(1) Từ tác giả dùng là “muội nô”, tức kiểu siscon - cuồng em gái, nhưng nghe hơi không “lành mạnh” nên mình đổi.

Anh nói với Hạ Miên Miên:

“Chúng ta sẽ ngày một gia đi, đến lúc đó anh trai phải làm chỗ dựa cho em gái, nếu thằng bé không đối xử tốt với con gái anh thì phải làm sao?”

Hạ Miên Miên cho là anh lo xa, Hạ Tử Phàm thương em như thế, sao có thể bắt nạt em cơ chứ?

Hạ Tử Phàm rất thích em gái, hết lòng yêu thương cô bé. Có một hôm, nửa đêm em gái bị trướng bụng khó chịu nên òa khóc, đánh thức Hạ Tử Phàm ngủ ở phòng bên cạnh, dù buồn ngủ ríu cả mắt nhưng bé vẫn cố hỏi Hạ Miên Miên, em gái bị sao vậy?

Sao cứ khóc hoài? Hạ Miên Miên trả lời bé, em gái đau bụng nên khóc.

Hạ Tử Phàm đứng cạnh nhìn hồi lâu rồi cũng khóc theo. Cả lớn cả nhỏ cùng khóc, Hạ Miên Miên rất đau đầu, hỏi anh trai tại sao lại khóc.

“Em gái khóc chịu, con cũng cảm thấy khó chịu lắm!”

Bé đáp.

Trong phút chốc mà Hạ Miên Miên cảm động không thôi, hết dỗ con gái lại đến con trai. Hai đứa bé dần lớn lên, tới lúc em gái học đi thì anh trai lập tức hóa thân thành cái đuôi chân chính.

Bước chân em gái nhỏ ung dung tập tễnh đi trong sân, anh trai thì theo sát phía sau rào đón đủ đường, em gái nhỏ lỡ mà vấp thì bé sẽ lao tới ngay làm đệm lưng. Kiếp làm đệm mà còn rất vui vẻ, có thể đi theo em gái cười cười nói nói cả ngày không chán. Từ một cậu nhóc nhỏ xíu, ngày càng có trách nhiệm hơn.

Em gái là công chúa nhỏ trong nhà, ai cũng thương ai cùng xót.

Nhưng một khi đi theo anh trai thì không hề tỏ ra yếu thế chút nào, nghịch ngợm tung trời, chẳng khác nào một thằng con trai. Anh trai thì lạnh nhạt chín chắn quá, em gái lại hoạt bát không ai bằng, cứ ngày nào rảnh là sẽ nghĩ trò để quậy, nhưng cô bé chẳng sợ gì, bởi vì biết anh trai sẽ chủ động gánh vác thay mình.

Có hôm Hạ Miên Miên dậy sớm, nhìn bên ngoài ánh nắng chan hòa, thời tiết rất đẹp, cô đang định ra ban công lầu ba ngắm cảnh thì đã thấy hai đứa nhóc nhà mình đang nô trong sân.

Cũng không biết hai đứa đang chơi gì, em gái cầm cây gậy khua khoắng khắp nơi, ngay cả chậu phong lan dì Liên quý nhất cũng tanh bành. Tiểu nha đầu biết mình lỡ gây chuyện rồi thì giật nảy mình, ngước khuôn mặt cầu xin nhìn anh trai, giọng vừa ngọt ngào vừa nũng nịu:

“Anh hai ơi, làm sao bây giờ? Bà sẽ giận mất.”

Anh trai suy nghĩ một lát rồi cầm lấy cây gậy của cô bé, rồi giẫm giẫm mấy cái vào chậu lan, cành vừa gãy nằm rạp cả xuống.

“Thì nói với bà là anh làm.”

Đây là biện pháp tốt nhất mà bộ não nho nhỏ trong đầu Hạ Tử Phàm có thể nghĩ ra. Nhưng điều bé không ngờ nhất chính là, mọi chuyện từ đầu đến cuối đều đã bị mẹ đứng trên lầu ghi lai bằng điện thoại.

Đến giờ ăn sáng, Hạ Miên Miên lấy video ra đưa mọi người cùng xem, muốn nhắc nhở Hạ Tử Phàm trước mặt mọi người, hành động dung túng bao che của bé sẽ chỉ khiến em gái càng có gan tác oai tác quái.

Nhưng giáo dục trước đó khiến cô vẫn theo thói quen, quay sang hỏi ý kiến người chủ gia đình:

“Anh có gì muốn nói không?”

Vốn Hạ Văn Xuyên cảm thấy mấy chuyện này để vợ đại nhân xử lý là được rồi, anh làm quần chúng hóng hớt thôi, vừa không đắc tội vợ, vừa không làm mất lòng con gái cưng, đúng là thập toàn thập mĩ. Thế nên khi bị điểm danh bất ngờ, Hạ Văn Xuyên suýt chút nữa sặc sữa đầu nành, vội vàng rút giấy ra lau.

Nghĩ một hồi, Hạ Văn Xuyên nói với con trai:

“Trong chuyện này con có hai điểm chưa tốt. Thứ nhất, con làm em nghĩ con bé làm sai nên con mới phải chịu trách nhiệm thay em, thứ hai là, lúc làm việc này lại để phát hiện ra.”

Hạ Miên Miên:...

Dì Liên:...

Hình như phương pháp dạy dỗ này hơi có vấn đề thì phải??? Không đợi Hạ Miên Miên hoàn hồn, Hạ Văn Xuyên tiếp tục hỏi con trai:

“Hôm nay em gái con làm sai như thế, con quyết tâm phải chịu thay con bé phải không?”

Mặt Hạ Tử Phàm không đổi sắc:

“Vâng ạ.”

Hạ Văn Xuyên gật đầu, “Được, vậy phải dùng tới gia pháp thôi.”

Hạ Miên Miên và dì Liên nghe thế cũng ù ù cạc cạc, dì Liên hỏi nhỏ: “Nhà chúng ta... có gia pháp sao?”

Hạ Văn Xuyên hơi nhíu mày: “Thì cái chổi lông gà của dì đó.”

Hạ Miên Miên:...

Dì Liên:...

“Anh muốn đánh con ư?”

Hạ Miên Miên không hài lòng, hai con lớn đến từng này chưa từng phải chịu đòn roi. Hạ Văn Xuyên nháy mắt, ý bảo cô an tâm chớ lo, rồi lại nhớ dì Liên đi lấy chổi lông gà.

“Con gái à, anh trai con nói chính mình làm hỏng bồn hoa, mà đã sai thì phải chịu phạt.”

Em gái mới hơn hai tuổi, cũng không hiểu phạt là cái gì, chỉ tròn xoe hai mắt nhìn ba. Hạ Văn Xuyên bảo hto đứng lên, nói nhỏ:

“Lát nữa con hét to lên nhé.”

Hạ Tử Phàm lập tức hiểu ra ba chỉ làm trò cho em gái xem, gật đầu phối hợp. Ngay sau đó, đầu chổi lướt qua mông Hạ Tử Phàm, bé lập tức thể hiện kỹ năng diễn xuất tích góp cả đời mình,

“A đau.”

Kêu lên thảm thiết, to đến mức cả ba người phụ nữ trong nhà đều phải giật mình. Dì Liên vội can:

“Cháu đừng đánh thật mà.”

Hạ Miên Miên thì nghiêng mặt đi, che miệng cười trộm. Chỉ riêng em gái có vẻ sốt sắng vô cùng, ba đánh anh trai đến cái thứ hai đã khóc um lên:

“Ba đừng đánh anh hai con, đứng đánh mà, huhu...”

Sau sự việc này, mỗi khi cô bé lỡ làm sai điều gì đều tự giác nhận lỗi trước tiên, chỉ sợ ba lại đánh anh hai.

Đến khi cô bé đi nhà trẻ, anh trai đã vào lớp 1. Từ nhỏ hai anh em đã dính lấy nhau, vừa nghĩ tới chuyện ở trường không gặp được anh hai là cô bé đã mếu máo, sáng nào đi học cũng phải diễn một màn tiễn đưa lâm li bi đát. Em gái:

“Anh hai ơi, chiều tan học anh phải tới đón em nhé.” Anh trai: “Được.” Em gái: “Trưa anh phải ăn cơm ngoan đấy.”

Anh trai:

“Ừ, em cũng thế.”

Em gái: “Anh hơi đã mang tã chưa?”

Anh trai: “Không mang, anh không cần nữa rồi.”

Em gái: “Thế em cho anh một cái nha.”

Anh trai: “Ngoan quá.”

Hạ Miên Miên:...

Mấy câu thoại này sáng nào cũng không thể thiếu, hai đứa không phiền nhưng ba mẹ cũng chai hết cả tai rồi đây này. Rõ ràng chỉ là hai đứa nít quỷ mà cứ phải giả vờ làm người lớn, người ta nhìn mà cười mãi không thôi.

Mặc dù anh trai đã học tiểu học nhưng đúng thật là sẽ tan sớm hơn nhà trẻ, nên thường mẹ đến đón anh trước rồi mới tới trường em gái. Hôm nay trường anh trai tổng vệ sinh, phải tối mới tan, sau khi Hạ Miên Miên ra khỏi công ty liền lái xe thẳng tới chỗ con gái.

Em gái thấy mẹ xuất hiện, chu miệng không vui: “Anh hai không tới đón con ạ?”

“Hôm nay anh con phải tổng vệ sinh nên mẹ tới đón con trước rồi mẹ con cùng đi đón anh nhé. Hân Hân đã đi đón anh bao giờ chưa, con có muốn đi đón anh hai không?”

“Hân Hân muốn đi đón anh hai ạ!”

Sắc mặt cô bé con lập tức vui vẻ trở lại. Trường Hạ Tử Phàm theo học không phải một trường tư thục đắt đỏ mà chỉ là trường công thông thường. Vì Hạ Miên Miên cảm thấy không khí ở trường tư thục không tốt cho sự phát triển của trẻ con.

Học sinh lớp 1 tan sớm nhất, giáo viên cho cả lớp tới xếp hàng dưới gốc cây, chờ phụ huynh tới đón. Cổng trường vừa mở, Hân Hân đã vội vàng lon ton đôi chân ngắn cũn cỡn kéo mẹ vào, vừa chạy vừa nói:

“Mẹ ơi nhanh lên, mẹ ơi nhanh lên!”

Thấy anh hai, cô bé đã hào hứng đến mức gọi to,

“Anh hai ơi!!”

Rồi chạy áo về phía anh trai. Anh trai cũng cười, giang hai tay ra, đón lấy thân hình nhỏ bé của em gái rồi bế bổng lên. Hạ Miên Miên cười nhìn các con. Khoảnh khắc đó, ánh nắng trong veo sáng rỡ, hệt như nụ cười trên gương mặt hai đứa nhỏ.
 
Nhân Vật Phản Diện Là Một Gã Cố Chấp Cuồng Em Gái
Chương 83


Đồng hồ báo thức đầu giường giục giã vang lên, lập tức bị Hạ Văn Xuyên vươn tay tắt đi.

Hạ Miên Miên không kiên nhẫn cau mày, xoay người, quấn chăn thành một cuộn quanh người.

Chăn bị cô kéo hết, dáng người đẹp đẽ, rắn chắc cứ thế toàn bộ phô bày, nhưng anh cũng không giành lại chăn, dứt khoát xoay người xuống giường, cầm chiếc khăn tắm trên ghế, quấn lấy nửa người dưới, sau đó đi thẳng vào nhà vệ sinh tắm rửa.

Rửa mặt xong đi ra, Hạ Miên Miên vẫn đang ngủ ngon lành, anh khẽ cong môi, nghĩ thầm đoán chừng hôm qua mình ép cô bé lao động hăng say quá. Lần cuối cùng cô nhóc như con mèo con ôm cánh tay anh nũng nịu khóc, hung hăng gọi “Anh hai, anh hai”.

Hạ Văn Xuyên đổi một bộ quần áo thể thao thoải mái vừa vặn đi xuống, đúng lúc dì Liên đã nấu xong bữa sáng.

“Sáng nay ăn cháo nhé.”

Anh dặn dò dì Liên:

“Buổi trưa dì không cần chuẩn bị cơm đâu. Hôm nay cháu đưa Miên Miên qua công ty.”

Dì Liên tò mò hỏi: “Cháu thật sự muốn cho Miên Miên đi làm?”

Hạ Văn Xuyên nói:

“Con bé vừa tốt nghiệp, muốn đi làm là việc rất bình thường. Không sao đâu. Cháu sẽ trông coi em ấy.”

Dì Liên thở dài:

“Trong nhà lại không thiếu tiền, khổ cực như vậy làm gì. Hai đứa vừa đi tuần trăng mật về, lại gấp gáp đi tìm việc làm, không biết còn tưởng rằng cái nhà này phải để con bé nuôi đó.”

Hạ văn Xuyên bật cười:

“Em ấy có hứng thú đi làm càng tốt chứ sao.”

Dì Liên lắc đầu, thực sự không hiểu người trẻ tuổi nghĩ gì.

Nhà không thiếu tiền, khổ cực vất vả lao ra ngoài bươn trải làm chi không biết.

Một tiếng sau, Hạ Văn Xuyên một thân lấm tấm mồ hôi đi lên lầu ba, anh vào phòng thấy bảo bối nhỏ nhà mình vẫn đang say giấc, bất đắc dĩ lắc đầu, đi vào phòng tắm rửa, lúc trở ra, trên thân chỉ choàng duy nhất một cái khăn tắm.

Anh vừa lau tóc, vừa đi đến bên giường, xoay người cúi đầu hôn lên trán cô một cái sau đó thổi thổi vào tai Miên Miên, gọi:

“Công chúa đã đến lúc dậy rồi.”

Hạ Miên Miên rụt người trong chăn nhăn mặt: “Đừng làm ồn mà.”

Hạ Văn Xuyên thấp giọng cười, cảm thấy khi cô còn mơ mang ngái ngủ quả là đáng yêu chết đi được, anh nhịn không được hôn lên khóe miệng cô nói:

“Không phải bảo hôm nay em nói muốn đến công ty phỏng vấn sao? Chẳng lẽ ngay ngày đầu đã định đến muộn.”

Hạ Miên Miên: …

“Anh...Anh thử hỏi bên nhân sự xem, có thể để sang ngày mai phỏng vấn không?”

Hạ Văn Xuyên bật cười thành tiếng, đúng là đại bảo bối nhà anh, đáng yêu chết mất.

“Được. Anh gọi điện cho trưởng phòng nhân sự, nói vợ tôi buồn ngủ không dậy nổi cho nên hoãn phỏng vấn đến ngày mai. Ngày mai nếu cô ấy vẫn không thể rời giường được thì hoãn đến ngày kia, cứ thế suy ra…”

Hạ Miên Miên giật chăn xuống, híp mắt, vươn tay áp lên hai má Hạ Văn Xuyên, trừng mắt:

“Còn không phải tại anh sao? Rõ ràng đã nói chỉ làm một lần, kết quả thì sao không những làm ba lần, còn dùng cả sεメtoy nữa, hừ còn lừa em là dùng thứ đó sẽ rất thoải mái. Ghét anh, ghét anh.”

“Ghét anh? Anh nhìn em thế nào cũng thấy rất thoải mái, hưởng thụ mà.”

“Hừ.”

Hạ Văn Xuyên nhíu mày, duỗi tay bế cô lên, đi thẳng vào phòng tắm. Hạ Miên Miên bị anh dùng mền quấn quanh người, đành bất đắc dĩ thò đầu ra:

“Anh làm gì thế, mau bỏ em xuống.”

Hạ Văn Xuyên nói:

“Trước tiên phải đánh răng rửa mặt đã mới có tinh thần làm việc khác chứ.”

Hạ Miên Miên: …

“Anh ôm em thế này em làm sao đánh răng rửa mặt được. Em tỉnh rồi, mau bỏ em ra, thế này sẽ bẩn chăn mất.”

Hạ Văn Xuyên thấy cô đã lấy lại tinh thần, không tiếp tục giày vò cô nữa, kéo chăn ra. Cơ thể tr@n trụi lập tức hiện ra trước mắt, những đường cong mềm mại, đầy đặn hiển hiện rõ ràng không chút che đậy.

Thấy ngọn lửa trong mắt ai đấy có nguy cơ cháy lên, Hạ Miên Miên lưu loát, nhanh nhẹn kéo một chiếc áo choàng tắm xuống, quấn quanh người, nghiêm túc phòng thủ. Hạ Văn Xuyên vất chăn lại giường, sau đó đi về phía cô. Hạ Miên Miên đang đánh răng thấy anh tiến về phía mình, lập tức đề phòng:

“Anh làm gì thế?”

“Giám sát em rửa mặt.”

Anh đường hoàng tìm lý do chính đáng.

Hạ Miên Miên: …

Hạ Văn Xuyên đứng ở đằng sau ôm lấy eo cô, thanh âm khàn khàn mang theo nhu tình, thầm thì bên tai: “Em cho rằng, em choàng áo này là đã xong sao? Miên Miên em đang không mặc đồ lót đó nha.” Anh hôn lên vành tai cô, nhỏ giọng nói:

“Anh cũng không.”

Thời điểm anh tiến quân vào từ đằng sau, bàn chải trên tay Miên Miên suýt chút rơi xuống, vội vàng súc miệng, tức giận quát:

“Hạ Văn Xuyên, em đang đánh răng mà anh cũng làm được vậy!!! Đồ c@m thú này.”

“Không phải nói là không nhanh sẽ đến trễ buổi phỏng vấn sao? Thế mà anh cũng dám… A.”

Hạ Miên Miên tức giận đập mạnh vào vai anh.

“Nhanh mà. Một chút là xong.”

Hạ Văn Xuyên thấp giọng dỗ dành. Cuối cùng người nào đó mồm nói nhanh một chút, lại quấn lấy cô đến hơn 2 tiếng mới thoải mái, thư thái thả người. Đến khi thu thập ổn thỏa, ăn xong bữa sáng đã là 9 giờ rưỡi.

Từ nhà đến công ty, tối thiểu cũng phải mất 30 phút, lỡ bị kẹt xe giữa đường có thể lâu hơn. Có người tuyển nhân sự nào đồng ý chờ một ứng viên lâu như thế chứ? Hạ Miên Miên cảm thấy mình quá không có trách nhiệm, ủ dột ngồi trong xe không có chút tinh thần nào.

Đương nhiên tâm tình cô không tốt còn có nguyên nhân khác, chính là vừa rồi ở trong phòng tắm “tập thể dục buổi sáng” quá mất sức cho nên hiện tại cả người rã rời, chẳng có chút sức nào.

“Anh ước em trượt phỏng vấn lắm đúng không. Không đi làm cả ngày ở nhà lăn lộn với anh.”

Hạ Văn Xuyên: …

So với Hạ tổng bận rộn trăm công nghìn việc trước kia, Hạ Văn Xuyên hiện tại quả thực không có việc gì làm, cả ngày ở nhà quấn lấy vợ, luyện tập thân thể, nâng cao thể lực.

Công việc ở tập đoàn anh không cần đến, năng lực làm việc của Giang Hoa không tệ, lại có ba anh ta ông chủ Giang ở trong bóng tối hỗ trợ, CM thế công vững vàng, thế tiến như che tre, gặp thần gϊếŧ thần, gặp quỷ gϊếŧ quỷ, trong vòng thời gian ngắn ngủi đã trở thành thế lực một tay che cả bầu trời.

Hạ Văn Xuyên cũng vì vậy trở thành một cổ đông nhàn nhã.

Cả ngày sống phóng túng mà tiền vẫn về tay, vẫn là một phú ông giàu có, tiền nhiều như nước, đúng là năng lực không phải ai cũng có được.

Nhưng Hạ Miên Miên vất vả lắm mới tốt nghiệp đại học, đang lúc tràn ngập nhiệt tình với công việc, với tương lai, đương nhiên muốn áp dụng những gì mình học được, kiếm một công việc tốt, sao có thể để vị “trạch nam” nào đó ngăn cản.

Lúc còn ngồi trên ghế nhà trường, bị anh quấy nhiễu đã đành, giờ muốn đi làm cũng bị anh cản trở. Hạ Miên Miên cảm thấy lần này mình nhất định phải kiên trì phản kháng đến cùng. Cho nên sau khi kết thúc tuần trăng mật xong, cô lập tức thông báo với cả nhà mình sẽ đi làm.

Để một mình Hạ Miên Miên ra ngoài xã hội xông xáo, bươn trải, Hạ Văn Xuyên đương nhiên không yên lòng, nghĩ tới, nghĩ rồi đành an bài cô một vị trí ngay dưới mí mắt mình. Lúc đến công ty đã là 10 giờ.

Mấy năm nay bởi vì học đại học ở thành phố khác cho nên cô rất ít tới công ty, mỗi lần tới đây, đều là vì có sự vụ quan trọng cỡ mở cuộc họp hội đồng quản trị cô mới xuất hiện vì cô là cổ đông lớn nhất của CM hiện tại, không đến không được.

Cho nên hôm nay lúc cô đi theo Hạ Văn Xuyên vào công ty toàn bộ nhân viên đều bắt đầu suy đoán dụng ý của cô, tình hình công ty gần đây rất tốt, cũng không có vẻ gì là sẽ mở cuộc họp hội đồng quản trị, chẳng lẽ công ty sắp có quyết sách gì lớn?

Nhưng mà hai đại cổ đông xuất hiện cùng một chỗ đúng là mỹ cảnh nhân gian: Hạ tổng cao lớn, anh tuấn, Hạ tiểu thư xinh đẹp, yêu kiều.

Đặc biệt chênh lệch chiều cao cực kỳ dễ thương giữa hai người. Nghe phòng thư ký nói, có lần vào đưa cafe thấy hai vị đại cổ đông ôm ôm hôn hôn, Hạ tổng bế Hạ tiểu thư trên tay, ngọt ngào không diễn tả được.

Hạ Miên Miên đương nhiên không biết quần chúng buôn bán sỉ lẻ dưa của CM đang bàn tán chuyện gì, sau khi được Hạ Văn Xuyên đưa đến văn phòng, chào hỏi Giang Hoa, sau đó không còn gặp thêm ai khác nữa.

“Không phải anh nói đưa em đến phỏng vấn à?”

Hạ Miên Miên chờ hồi lâu cũng không thấy người phỏng vấn đâu, không khỏi kỳ quái lườm anh. Hạ Văn Xuyên buồn cười đáp:

“Từ đầu tới cuối anh đều không nhắc đến chuyện phỏng vấn, là em tự cảm thấy tồn tại người đó đấy chứ.”

Hạ Văn Xuyên không hiểu gì, nhíu mày:

“Anh có ý gì. Chẳng lẽ chuyện phỏng vấn xin việc là giả. Anh gạt em?”

Hạ Văn Xuyên lắc đầu: “Phỏng vấn là thật. Nhưng không có người phỏng vấn cũng là thật.”

“Chẳng lẽ anh định là người phỏng vấn?”

Hạ Miên Miên không vui nói. Hạ Văn Xuyên lắc đầu, nói với cô:

“Em nhìn trên bàn này đi, có rất nhiều tài liệu của một số công ty nhỏ mà CM thu mua gần đây. Còn chưa chính thức cho người về tiếp quản. Em xem qua xem cái nào phù hợp thì chọn một, sau đó tự mình kinh doanh. Thế nào?”

Hạ Miên Miên: …

Người khác tìm việc làm chính là tìm một vị trí, cương vị, còn Hạ Miên Miên tìm việc, đơn giản là trực tiếp tiếp quản một công ty.

Cái này hơi khoa trương quá không nhỉ? Hạ Miên Miên từ trên ghế đứng dậy, đi đến bên bàn làm việc, nhìn lướt qua một số tập tài liệu được sắp xếp chỉnh tề, tùy tiện lật một cái ra xem.

Đó là văn kiện sơ lược của một công ty hơn 200 nhân viên. Đây mà là công ty nhỏ? Được rồi, so với CM quả thực là nhỏ hơn rất nhiều.

“Nếu em không thể kinh doanh tốt khiến công ty đó đóng cửa thì phải làm sao?”

Hạ Miên Miên lo lắng nói, mặc dù ngành học của cô là quản trị kinh doanh, nhưng dù sao cũng chỉ học qua lý thuyết, kinh nghiệm thực tiễn hoàn toàn không có. Vừa ra đời đã vứt một doanh nghiệp vào tay cô, nếu không may chẳng thể chèo chống được, vậy thì phải giải quyết thế nào?

Hạ Văn Xuyên đi tới, xem xét tập hồ sơ cô đang cầm, không hề lo lắng nói:

“Đóng cửa thì đóng cửa, không phải ở đây còn rất nhiều công ty cho em chọn sao? Kinh nghiệm là do tích lũy mà thành. Chờ khi em có đầy đủ kinh nghiệm vậy sẽ không khiến công ty đóng cửa nữa.”

Hạ Miên Miên: …

“Hay là em đi từ nhân viên cấp thấp đi lên đã.”

Hạ Miên Miên do dự.

“Thân là đại cổ đông lớn nhất của CM, sao có thể không tự tin thế được. Doanh thu toàn bộ những công ty trên mặt bàn này cộng lại, cũng không bằng một năm tiền tiêu vặt của em. Em sợ gì chứ?”

Hạ Miên Miên: …

“Chọn đi. Thích cái nào lấy cái đó.”

Hạ Văn Xuyên thúc giục. Hạ Miên Miên nghe anh nửa dụ dỗ, nửa ngụy biện hồi lâu, gan cũng lớn hơn, cầm thêm một tập tài liệu nữa lên, lật qua xem thử. Đúng là công ty nào cũng có từ ngành nghề, đến thị trường kinh doanh, nào chế tác mỹ nghệ, thực phẩm, đồ chơi, máy móc, công nghệ…

Lật đến tập cuối cùng, hai mắt Hạ Miên Miên tỏa sáng:

“Oa cái này là công ty giải trí ư?”

Hạ Văn Xuyên gật đầu:

“Mấy năm nay ngành điện ảnh, và đào tạo idol ở nước ta phát triển rất nhanh, anh và Giang Hoa đã nghiên cứu qua, cảm thấy nên thử một chút.”

Hạ Miên Miên nhíu mày, không do dự nữa, nói:

“Vậy em chọn cái này.”

Lần này đến phiên Hạ Văn Xuyên trầm mặc, anh cảm thấy ngành nghề này có thể hợp với Miên Miên nhà mình, nhưng lại không quá thích việc cho cô tiếp xúc với giới giải trí. Ban đầu anh đã định cho loại tập hồ sơ này ra, nhưng cuối cùng không biết nghĩ gì lại cho vào, đã cố tình đặt ở góc khuất nhất, thế mà cô vẫn chọn trúng.

Miên Miên đã chọn, anh đương nhiên sẽ không phản đối, chỉ gật đầu nói: “OK. Trước tiên anh sẽ cho người mang toàn bộ tài liệu của công ty này cho em xem trước, sau đó sẽ dẫn em đến xem công ty giải trí kia.”

Hạ Miên Miên hít một hơi, gật gật đầu. Hạ Văn Xuyên ôm eo cô, nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn sâu, hai người quấn quýt hồi lâu anh mới cười nói:

“Đừng lo lắng, đến lúc em chính thức tiếp quản, vẫn có anh hỗ trợ bên cạnh mà. Cứ làm thoải mái hết mình, đừng tự tạo áp lực quá nhiều cho mình.”

Sau khi cầm tập hồ sơ và tài liệu của công ty giải trí, Hạ Miên Miên chuyên tâm mang về nghiên cứu.

Công ty giải trí này tên Phi Hoa, khá nổi tiếng trong giới giải trí, bồi dưỡng được không ít minh tinh hot được giới trẻ yêu thích, nhưng bởi vì mấy năm gần đây ông chủ của Phi Hoa đầu tư không hiệu quả, đập tiền vào mấy bộ phim ảnh nhưng không thành công, cho nên cuối cùng rơi vào cảnh bị CM tóm gọn.

Những minh tinh nổi tiếng nhất sau khi hết hạn hợp đồng lần lượt rời đi, hiện tại chỉ còn vài tiểu hoa đán, tiểu thịt tươi lưu lượng tầm trung, nhưng ở đợt thu mua trước đã hủy hợp đồng với công ty tìm công ty chủ quản khác, cho nên đến khi CM tiếp quản hầu như chỉ còn lại vài ba người không quá nổi tiếng.

“Cái này, kỳ thực chả khác gì để lại cho chúng ta một cái xác rỗng.”

Hạ Miên Miên đặt tập báo cáo xuống, bất đắc dĩ than thở với Hạ Văn Xuyên.

“Bắt đầu từ con số 0 cũng tốt mà.”

Hạ Văn Xuyên bưng đĩa hoa quả đủ màu sắc trên tay chốc chốc lại bón cho Hạ Miên Miên một miếng. Cô bé con vẫn vô cùng chăm chú chuyên tâm nghiên cứu tình hình công ty mình chuẩn bị tiếp quản, đôi mày đẹp cau lại đầy nghiêm túc. Hạ Miên Miên đặt xấp tư liệu trên tay xuống bàn, há miệng ăn một miếng dưa hấu, quay đầu nói:

“Em cảm thấy rõ ràng đây là cố ý. Cố tình gây khó khăn cho chúng ta, sau đó để bên ta tự biết khó mà lui.”

Hạ Văn Xuyên hôn lên mắt cô nói:

“Vậy em chịu bỏ cuộc hay không?”

Hạ Miên Miên trợn mắt:

“Đương nhiên là không rồi. Hiện tại em đang cực kỳ hứng trí đó! Nhất định phải chiến đến cùng. Anh xem nè mấy cậu thực tập sinh này nhìn cũng đẹp trai đó chứ. Rất tươi mới, lại còn vô cùng trong trẻo, mong manh. Nếu có thể cho cậu ta tài nguyên tốt, tương lai gần có thể trở thành một tiểu thịt tươi (1) lưu lượng (2) hàng thật giá thật.”

Hạ Văn Xuyên nhíu mày,

“Em còn chưa chính thức tiếp quản công ty đã coi trọng nhãi con vắt mũi chưa sạch này rồi?”

Nguyên nhân ban đầu anh không muốn cô tiếp xúc với ngành này cũng vì thế… trong giới giải trí thứ phổ biến nhất chính là nhan sắc, không thiếu những cậu trai trẻ sức sống tràn trề, mặt mày dễ nhìn, khôi ngô tuấn tú đủ loại hình thái từ trong sáng, đến quyến rũ, từ trường thành đến dễ thương.

Hạ Miên Miên buồn cười đáp:

“Anh đang ghen đấy à?”

Hạ Văn Xuyên cầm tấm hình kia lên, cẩn thận soi mói một hồi, tự tin 10 phần phán:

“Không đẹp trai bằng anh.” Hạ Miên Miên cười trộm:

“Vâng vâng vâng. Anh vừa có nhan sắc lại vừa có tiền không cần phải ghen với người khác.” Hạ Văn Xuyên chuẩn bị đút một miếng nho cho cô, Hạ Miên Miên lập tức đẩy ra: “Không ăn nữa đâu. Em no đến nứt bụng rồi đây này.”

“Nứt chỗ nào, đưa anh xem.”

Hạ Văn Xuyên đặt đĩa xuống, cúi đầu vén áo cô lên nhìn cái bụng nhỏ nhắn trắng mịn, trầm giọng cười:

“Bảo bối, em có thai mấy tháng rồi, sao không nói cho anh biết.”

“Phi phi phi, anh mới có thai mấy tháng thì có.”

“Đừng nhúc nhích, nào để anh xoa xoa cho tiêu bớt đồ ăn nhé.”

Hạ Miên Miên thoải mái nằm ngửa trên salon, để Hạ Văn Xuyên hầu hạ. Nhưng chẳng mấy chốc bàn tay xấu xa nào đó đã bắn đầu “đi lạc có chủ đích”:

“Này tay anh xoa đi đâu đấy?”

“Ủa em không biết à, anh đang xoa bóp toàn thân giúp em, để em đỡ mỏi vai gáy mà.”

“Phi. Rõ ràng anh thừa cơ sờ ngực em.”

Hai người dính lấy nhau trên sofa, cơn độn9 tình nhanh chóng ập đến. Hạ Văn Xuyên cúi đầu hôn lên môi cô, đúng lúc này tiếng dì Liên từ trong bếp vọng ra:

“Văn Xuyên, Miên Miên ăn xong hoa quả chưa? Dì gọt thêm nhé?”

Hạ Văn Xuyên: …

Hạ Miên Miên: …

Hạ Miên Miên toàn thân đã mềm nhũn, nũng nịu ôm cổ anh, đứt quãng nói:

“Ôm… ôm em lên lầu. Về phòng rồi tiếp tục.”

Khó có khi tiểu bảo bối nhà mình chủ động như thế. Hạ Văn Xuyên cầu còn không được, nhanh chóng ôm cô chạy thẳng lên lầu. Dì Liên bưng hoa quả ra đã chẳng thấy người đâu, không khỏi lắc đầu “A” một tiếng.

“Vừa rồi không phải vẫn còn ngồi đây sao? Chớp mắt đã không thấy đâu rồi.”
 
Nhân Vật Phản Diện Là Một Gã Cố Chấp Cuồng Em Gái
Chương 84: Hoàn


Hạ Miên Miên đã quyết định tiếp quản Phi Hoa, dành mấy ngày ở nhà nghiên cứu tài liệu rồi mới đến công ty xem xét tình hình. Mặc dù bị thu mua, nhưng về cơ bản công ty vẫn đang vận hành bình thường, nhân sự cũng không có ai lớn lối cả, ngoan ngoãn chờ lãnh đạo mới tới để định ra phương án phát triển tiếp theo. Mà Hạ Miên Miên chính là vị lãnh đạo mới đó.

Cô thấy áp lực này lớn quá. Ngày đó tới còn thêm cái đuôi lớn Hạ Văn Xuyên theo sau, lần đầu tiên Hạ Miên Miên đảm đương vị trí quản lý, vẫn cần phải có anh để thêm can đảm. Quản lý trước đó của Phi Hoa là Cao Thiên, lúc nghe tin bà chủ Hạ tổng sắp tới thị sát công ty, vì để giữ nguyên cái ghế đang ngồi, ông còn điều động hai trăm người đến tiếp đón.

Không chỉ thuê người đến dọn dẹp tân trang văn phòng, lão còn đích thân dẫn một dàn trai xinh gái đẹp của nhà trồng ra tận cổng đón lãnh đạo. Nếu không phải thấy hơi khoa trường, lão thậm chí còn định trải thảm đỏ rồi cho nhóm minh tinh xếp hàng hô khẩu hiệu nữa đấy.

Xe dừng dưới chân tòa cao ốc văn phòng, Hạ Miên Miên nhìn hàng người đang chờ ở trước tòa nhà thì có chút bỡ ngỡ:

“Chắc đây không phải là đang nghênh đón chúng ta chứ?”

Hạ Văn Xuyên vòng qua người cô ngó ra bên ngoài, khẽ cười

“Chắc vậy rồi, phô trương quá.

Hạ Miên Miên:...

Lúng túng chết mất! Bên trong tòa nhà này còn có văn phòng của nhiều công ty khác, người ra người vào tấp nập, thấy cảnh tượng lạ không khỏi ghé mắt nhìn.

“Làm sao bây giờ, em không muốn qua đó lắm.”

Hạ Miên Miên xấu hổ tới mức da gà nổi hết cả lên.

Hạ Văn Xuyên nhìn cô, cười:

“Mới chuyện nhỏ thế này mà em đã không ứng phó được, sao có thể điều hành một công ty?”

Hạ Miên Miên:...

Cuối cùng vẫn là Hạ Văn Xuyên xuống xe trước, rồi vòng sang bên kia mở cửa x echo Hạ Miên Miên.

Không hổ là người đã nhìn quen sóng gió thương trường, một chút xấu hổ thế này đối với Hạ Văn Xuyên còn chẳng bằng vết muỗi cắn, mà vũ khí lợi hại nhất của anh chính là khuôn mặt lạnh lùng như băng vạn năm kia. Tòa núi băng vừa xuất hiện đã ngay lập tức trấn áp khí thế toàn trường.

Tố chất tâm lý của Hạ Miên Miên không tốt được như anh, đi được một đoạn đã thành Hạ Văn Xuyên sải bước phía trước, Hạ Miên Miên cun cún theo sau. Không để lãnh đạo phải chờ lâu, quản lý Cao đã chạy vội đến đón, vừa khom người vừa vươn tay về phía Hạ Văn Xuyên:

“Hoan nghênh Hạ tổng hạ cố tới thăm, tôi là Cao hiên, hiện tại đang đảm nhiệm việc quản lý công ty. "

Xem qua tư liệu thì có thể thấy Cao Thiên là một người hiền lành, nhưng đào sâu mới rõ mặc dù mặt mũi tên này béo tròn như con quay, nhưng việc yêu thích nhất chính là chơi trò quy tắc ngầm với mấy cô nàng mới nổi, công ty có không ít diễn viên đã bị hắn hại đời.

Hạ Văn Xuyên nheo mắt, tránh tay của lão ta rồi nghiêng người nhường lại vị trí cho Hạ Miên Miên, anh nói với quản lý Cao:

“Bị này mới là Hạ tổng, bắt tay thì khỏi, dẫn người vào đi.”

Cao Thiên ngơ ngác nhìn Hạ Miên Miên, quả thực không dám tin vào mắt mình. CM giống trống khua chiêng mua lại Phi Hoa, lão còn tưởng sẽ phải có tác động gì lớn, vậy thì cơ hội cho lão thăng quan phát tài chỉ còn là chuyện trong tầm tay.

Vừa nghe tin đại cổ đông Hạ tổng sẽ tiếp quản công ty, lão còn vui tới mức mất ngủ mấy ngày nay. Nào ngờ, Hạ tổng lại không phải Hạ tổng đó. Con nhóc này nhìn là biết mới tốt nghiệp, ai mà ngờ công ty giải trí lớn thế này lại để một con bé miệng còn hôi sữa quản lý cơ chứ, là do giám đốc CM rộng rãi hay người ta chỉ coi Phi Hoa là đồ chơi?

Ném bừa cho con bé này gϊếŧ thời gian à? Xong đời rồi, đứng nói đến chuyện thăng quan phát tài, sắp tới có khi phải bốc đất mà ăn! Dù trong lòng đã lạnh ngắt nhưng quản lý Cao vẫn khoát tay, đưa dàn nhân viên và minh tinh nhỏ về công ty, Hạ Miên Miên và Hạ Văn Xuyên đi theo sau.

Hai người nhỏ giọng nói chuyện, Hạ Văn Xuyên hỏi cô:

“Em cảm thấy quản lý Cao là người thế nào?”

Hạ Miên Miên suy nghĩ rồi đáp: “Khéo đưa đẩy, khẩu phật tâm xà, là một tay có tâm cơ.”

“Vậy sau này em định thế nào?”

Hạ Văn Xuyên hỏi tiếp. Hạ Miên Miên nhíu mày đáp:

“Em ghét nhất là chuyện lão ta quy tắc ngầm với nhân viên công ty, chờ khi nào em nắm được thóp của lão thì sẽ cho lão biến luôn.”

Hạ Văn Xuyên lắc đầu nói:

“Giờ em là bà chủ ở đây rồi, muốn đuổi việc ăn chỉ cần nói một câu là được, cần gì phải mất công tìm nhược điểm.”

Hạ Miên Miên bừng tỉnh hiểu ra, trong lúc nhất thời cô vẫn chưa quen với thân phận mới của mình. Hạ Văn Xuyên nhìn cô nghĩ sao mà đáng yêu đến thế, giờ chỉ muốn ôm vào lòng nhéo một cái mới thỏa.

Nhưng anh vẫn giữ được chút lý trí, sau này Hạ Miên Miên là bà chủ rồi, phải để ý mặt mũi của tiểu bảo bối. Lên đến nơi, dù Cao quản lý khổ không thể tả, nhưng vẫn đon đả tươi cười mời mọi người vào phòng họp, giới thiệu một lượt với Hạ Miên Miên.

Hạ Miên Miên là sếp tổng mới, được mời lên phát biểu, dù cô đang rất khẩn trương nhưng vẫn dũng cảm đứng lên. Cô đứng trước mặt mọi người, ánh mắt kiên định, tinh thần phấn chấn, đầu tiên là tự giới thiệu bản thân trước, sau đó cũng không bàn luận viển vông hay ảo tượng xo hoa gì cho mọi người, chỉ chắc nịch nói:

“Tôi có tiền, có thể đầu tư, tài nguyên cũng không thiếu, mọi người đi theo tôi, tôi không thể hứa ăn sung mặc sướng nhưng nhất định sẽ không để mọi người chịu đói chịu khổ. Nếu ai thấy tôi đáng tin thì ở lại chúng ta cùng chiến đầu, nếu cảm thấy cơ hội phát triển ở nơi khác tốt hơn, tôi cũng không ép ở lại...”

Hạ Văn Xuyên đừng phía sau, im lặng nhìn bảo bối nhà mình đang thể hiện hào quang trước mặt người khác, trong lòng vừa kiêu ngạo lại vừa không nỡ. Anh chỉ muốn giấu cô trong ngực, cẩn thận che chở cả đời.

Nghĩ thế, biểu cảm trên mặt Hạ Văn Xuyên khẽ biến, nhìn Hạ Miên Miên chững chạc đường hoàng đứng diễn thuyết trước nhiều người, suy nghĩ của anh dần thay đổi...

Cuộc họp ngắn kết thúc, quản lý Cao dẫn hai người đi tham quan công ty, rồi đưa Hạ Miên Miên tới phòng làm việc sắp tới đây:

“Đây là phòng làm việc trước kia của Lưu tổng, trang trí và nội thất vẫn còn khá mới, Hạ tổng xem có cần sửa lại gì không, tôi sẽ cho người đến làm ngay.”

Hạ Miên Miên cảm thấy khá ổn, chỉ là hơi trang nghiêm, không hợp với tuổi của cô lắm.

“Không cần sửa lại.”

Hạ Văn Xuyên lên tiếng. Trước đó Cao Thiên đã nhìn ra, dù trên danh nghĩa Hạ Miên Miên là sếp tổng mới, nhưng người có quyền phát ngôn thực sự là vị Hạ tổng này cơ, lão vội hỏi:

“Hạ tổng cũng thấy không tệ phải không? Lúc đó chúng tôi đã mời nhà thiết kế nổi tiếng nhất thành phố Vân Châu để thi công giám sát đấy ạ, còn cả phong thủy...”

“Quản lý Cao.”

Hạ Văn Xuyên ngắn lời lão, nói:

“Tôi bảo là không cần thay, dù sao cũng không dùng tới.”

“Dạ? Sao lại không dùng, công ty chuyển địa điểm hay sao thế ạ?”

Quản lý Cao khó hiểu nhìn anh, sao lão không nghe ai nói thế? Hạ Văn Xuyên đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài, độ cao vẫn còn chấp nhận được, có thể thấy phía đằng xa. Anh quay lại gọi Hạ Miên Miên:

“Em đến đây xem đi.”

Hạ Miên Miên tò mò lại gần, nhìn ra ngoài theo. Quản lý Cao cùng tò mò đi qua. Hạ Văn Xuyên chỉ vào tòa nhà hơn 20 nằm trên con phố nào đó:

“Miên Miên, em có biết tòa nhà kia của ai không?”

Hạ Miên Miên nhíu mày, đoán: “Của anh hả?”

Hạ Văn Xuyên lắc đầu: “Quà anh tặng em lúc tốt nghiệp, cái tờ giấy em ký đó, còn nhớ không?”

“A? Chẳng lẽ anh chuyển cho em rồi?”

“Ừ, anh mới cho người sửa lại ba tầng trên cùng rồi, chuyển Phi Hoa sang đó làm việc đi.”

“Dạ vâng.”

Hai người nói chuyện vô cùng bình tĩnh nhanh chóng, hệt như quà Hạ Văn Xuyên tặng không phải là một tòa cao ốc văn phòng 20 tầng nằm giữa trung tâm thành phố mà là bộ quần áo vậy! Quản lý Cao chỉ đứng cạnh nghe thôi mà đã không thở nổi, thế giới của người có tiền, lão không hiểu nổi.

Nhưng dù sao thì có ông bà chủ giàu đến mức này, lão cũng coi như chọn đúng đường, quản lý Cao khấp khởi mừng thầm. Hạ Văn Xuyên nói dứt lời, thấy quản lý Cao vẫn đứng đó không khỏi cau mày,

“Quản lý Cao, tôi có mấy lời muốn nói riêng với Hạ tổng.”

Cao Thiên hoàn hồn, bối rối cười: “Vâng vâng vâng, tôi ra ngoài ngay đây.”

Hạ Văn Xuyên đi cùng ra đến cửa, chờ quản lý Cao ra ngoài, anh thuận tay khóa trái. Hạ Miên Miên vẫn đứng bên cửa sổ, nghiêng đầu nhìn anh, hỏi:

“Sao thế? Sao bỗng nhiên lại đuổi ông ta ra?”

Hạ Văn Xuyên đi tới phía sau cô, một tay ôm siết lấy eo Hạ Miên Miên, tay kia nâng cằm cô lên, nửa ép nửa buộc cô nghiêng đầu nhận lấy nụ hôn nồng nhiệt của anh. Từ lúc cô đứng phát biểu trước mặt mọi người anh đã muốn làm vậy rồi. Lúc này mới thỏa mong ước, tinh thần càng thêm vui vẻ. Nụ hôn kéo dài đến gần như ngộp thở, Hạ Miên Miên đẩy anh ra, hít thở lấy hơi rồi mới cảnh cáo:

“Anh cũng đừng làm loạn.”

Hạ Văn Xuyên khẽ cười, ngậm lấy môi dưới của cô, nói:

“Đây là văn phòng của người khác, anh không thích, chờ khi nào dọn tới địa bàn của em, chúng ta cùng chơi.”

Hạ Miên Miên:...

“Đổi địa điểm anh cũng không được làm loạn!”

Hạ Miên Miên tức giận nói. “Hừm?”

Hạ Văn Xuyên nhíu mày, “Anh hai dạy em một đạo lý này, lúc từ chối không cần quyết tuyệt như thế đâu.”

Hạ Miên Miên:...

Một ngày nào đó không lâu sau, Hạ Miên Miên được anh đặt trên chiếc bàn làm việc màu trắng rộng rãi, thoải mái đến mức không dừng lại được, hoàn toàn không nhớ ra mình từng cằn nhằn Hạ Văn Xuyên không được làm loạn. Sau khi chuyển đến văn phòng mới, cuộc sống sếp tổng của Hạ Miên Miên chính thức bắt đầu.

Sợ cô không xử lý hết được, Hạ Văn Xuyên còn cử thư ký Phương đã theo mình làm việc cho mình nhiều năm tới chỗ Hạ Miên Miên, nửa để giám sát, nửa là hỗ trợ cô.

Về phần mình, Hạ Văn Xuyên lại không muốn nhúng tay, nếu anh can dự vào, Hạ Miên Miên sẽ bỏ lỡ rất nhiều “vui thú” trong công việc. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, Hạ Văn Xuyên đã bắt đầu hối hận, hình như mình để Hạ Miên Miên tự do quá rồi thì phải?

Công việc mới đến tay, có rất nhiều chỗ Hạ Miên Miên không hiểu, nhưng tính tình cô lại cố chấp, chỗ nào không hiểu nhất định phải tìm tỏi cho bằng được mới thôi, vì thế mà tăng ca về muộn đã trở thành chuyện thường như cơm bữa. Trước khi chuyển trụ sở, quản lý Cao hay nịnh nọt ưa quy tắc ngầm đã bị Hạ Miên Miên khai trừ. Lúc ra đi lão còn chày cối hùng hổ nói, công ty mà giao vào tay Hạ Miên Miên, sớm muộn gì cũng phá sản.

Quản lý mới hơn 40 tuổi, là một nữ cường nhân khéo léo tài giỏi, cũng đã từng lăn lộn nhiều năm trong ngành giải trí, mạng lưới quen biết rất rộng. Trước khi mời được về, Hạ Miên Miên đã phải tìm bà nói chuyện nhiều lần, cuối cùng đáp ứng chuyển cho đối phương 5% cổ phần mới thành công.

Có cánh tay phải là một người bạn đồng hành tâm huyết, Hạ Miên Miên càng như hổ thêm cánh. Tuyển người mới, đầu tư xây dựng hạng mục, Hạ Miên Miên bận tới mức chân không chạm đất. Phần lớn tâm huyết đổ dồn vào công việc, thời gian ở cạnh Hạ Văn Xuyên càng ít.

Vì việc này mà anh đã không ít lần than thở, dù cô muốn làm nhưng số lượng công việc cũng phải có mức thôi chứ, không làm hết thì chọn thêm quản lý, không phải chuyện quan trọng không cần đích thân ra mặt. Hạ Văn Xuyên sớm đã thấm thía chuyện này.

Hồi mới công tác anh cũng cảm thấy không có mình là không chuyện gì ra hồn, nhưng đến lúc buông lòng ta mới phát hiện, không có anh thì trái đất vẫn quay như thường mà thôi. Nhưng công việc vừa mới vào quỹ đạo khiến cô càng thêm quyết chí, không nghe Hạ Văn Xuyên khuyên, cảm thấy anh chỉ muốn kéo chân mình, lúc đi học cũng thế, giờ cũng thế.

Hôm đó, Hạ Miên Miên tan tầm về nhà đã hơn 10h đêm, tối nay có tiệc xã giao, cô đi cùng với quản lý, mọi người uống hết mấy vòng rượu. Dì Liên đang đợi cô trong phòng khách, thấy cô về mà toàn thân là mùi cồn, vội xuống bếp nấu canh giải rượu. Hạ Miên Miên lên lầu thay quần áo, rồi đi quanh nhà tìm Hạ Văn Xuyên.

Nhưng qua mấy phòng mà vẫn không thấy đâu, cô thấy lạ liền xuống lầu hỏi dì Liên.

“Anh con đâu rồi ạ? Đi ra ngoài hả gì?”

Dì Liên thở dài:

“Chiều nay dì thấy nó thu dọn hành lý, nói là lên núi mấy hôm.”

Hạ Miên Miên sợ ngây người, lúc lâu sau mới tiếp lời:

“Sao đột nhiên lại chuyển lên núi thế ạ? Anh ấy đâu có nói với con.”

Dì Liên nói:

“Nó muốn nói với con thì con cũng đâu có thời gian. Con bận rộn như thế, đến điện thoại còn không có thời gian nghe, tối cũng về muộn, anh con không muốn cãi nhau với con nên mới lên núi mấy hôm.”

“Nó bỏ lại công việc vì muốn ở bên con nhiều hơn, giờ con lại quay cuồng ở công ty bỏ mặc nó, anh con buồn lắm đấy.”

Hạ Miên Miên:...

Tối đó, Hạ Miên Miên không tài nào ngủ nổi, trời còn chưa sáng đã tự mình lái xe lên núi. Trên đường đi cô đã nghĩ ra đủ những lời để dỗ dành, nhưng nghiêm túc ngẫm lại, trằn trọc cả đêm, cô mới nhận ra bản thân đã sai thật rồi. Công việc có thể mang lại niềm vui, nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc, kém xa những hạnh phúc ngọt ngào mà Hạ Văn Xuyên dành cho cô.

Tập đoàn CM lớn như thế, Hạ Văn Xuyên nói mặc kệ là mặc kệ thật, còn cô chẳng qua chỉ là một công ty giải trí mới nho nhỏ, thật sự quan trọng đến vậy sao? Đến cùng là vì cô ỷ rằng Hạ Văn Xuyên sẽ mãi dung túng mình, chiều chuộng mình nên mới không biết sợ như thế.

Nhưng dù mạnh mẽ đến đâu, Hạ Văn Xuyên cũng chỉ là một con người, mà là con người thì cũng có lúc bị tổn thương. Hạ Miên Miên suy nghĩ cả đêm, cuối cùng quyết định sáng sớm sẽ đi tìm anh. Ban đầu còn định nói lời ngon ngọt, nhưng lúc đến biệt thự rồi, cô bỗng nhiên đổi ý. Dỗ dành người ta thì phải dùng phương pháp người ta thích nhất chứ.

Hạ Văn Xuyên xoay người liền nghe thấy những tiếng sột soạt rất gần, sau đó là thứ gì mềm mại như lông tơ nằm sát bên cạnh anh, cọ qua cọ lại, cọ lên cả ngực anh. Đeo tai mèo trắng, dán mũi đỏ, mặc bộ đồ tình thú bằng lông trắng mềm, Hạ Miên Miên ghé vào lòng anh, cười ngọt ngào vô cùng.

Cái mông nhỏ cũng không kém phần, uốn éo qua lại, cả cái đuôi mèo cũng không ngừng cọ xát vào đùi anh.

Hạ Văn Xuyên:!!!

Hình như còn chê phản ứng của anh chưa đủ mạnh, Hạ Miên Miên nũng nịu kêu lên:

“Meo~~~”

Hạ Văn Xuyên:!!!!!!

Mấy ngày sau đó ở trên núi, Hạ Miên Miên hóa thân thành cô mèo nhỏ của Hạ Văn Xuyên...

Mà anh hai đại nhân nhân từ rộng lượng nào đó, vì thái độ nhận lỗi thành khẩn của cô mèo nhỏ, quyết định tha thứ.

~ Hoàn ~
 
Back
Top Bottom