Khác Nhân Vật Chính...[Yue-Kẻ loạn trí mơ mộng]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
105,123
Điểm tương tác
0
Điểm
0
373728749-256-k816691.jpg

Nhân Vật Chính...[Yue-Kẻ Loạn Trí Mơ Mộng]
Tác giả: Yuehi-2908
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nhân vật chính...kẻ luôn bị thay thế bởi một kẻ khác...thay thế và bị thay thế...một vòng lặp mãi chẳng thể kết thúc...



đời-thường​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thú nhân chi lưu manh công
  • [ĐỒNG NHÂN] HARUNO SAKURA xuyên không?!
  • (Đm - Xuyên Nhanh ) Hệ Thống Chữa Bệnh Xà Tinh !
  • [TR] Góc Nhìn Của Nhân Vật Phụ
  • Đồng Nhân Đấu La Đại Lục: Truyền Thuyết Long Thần
  • [Dịch] Trừ Ta, Toàn Bộ Đều Là Nhân Vật Chính
  • Nhân Vật Chính...[Yue-Kẻ Loạn Trí Mơ Mộng]
    Chương 1: Thay đổi...


    -Hửm?

    Lại gì nữa đây....

    "Tôi tên là Haruka Miura, một nữ sinh trung học bình thường....

    Tôi thích một chàng trai...cậu ấy là bạn thuở nhỏ của tôi...một người đẹp trai, thông minh và giàu có....

    Cậu ấy vừa hot boy trường vừa là hội trưởng hội học sinh.

    Và cậu ấy...cũng rất được nhiều người theo đuổi...trong đó có tôi..."

    -Gì vậy trời?

    Có lố quá không vậy?

    "-Hử?_Bỗng nhiên có một giọng nói lạ phát ra trong đầu tôi.

    Chắc tôi tự tưởng tượng ra thôi...

    Hôm nay là một ngày quan trọng, tôi nhất định phải cố gắng không để nó xảy ra bất cứ điều gì xấu xảy ra cả.

    Hôm nay, tôi sẽ lấy hết can đảm để tỏ tình cậu ấy...người bạn thanh mai trúc mã của tôi...

    Tôi đã hẹn cậu ấy ở sân thượng vào lúc 5 rưỡi chiều...phải mau chóng đi thôi...

    .....

    Hoàng hôn đang dần buông xuống, tôi cuối cùng cũng đã lên tới nơi...nhưng cậu ấy đâu...

    -Ah!_Đột nhiên có một đôi tay to lớn che mắt tôi.

    Tôi lúc đầu có chút giật mình nhưng đã mau chóng lấy lại được bình tĩnh.

    Tôi biết đây là ai...chẳng phải ai khác ngoài người ấy, người con trai mà tôi thầm thương trộm nhớ bao lâu...

    -Là cậu đúng không?

    Kei....

    -Bính boong!!!

    Đoán đúng rồi nè!!_Kei bắt đầu thả tay ra.

    Tôi khẽ quay người lại, ánh mắt thâm tình nhìn cậu.

    -Thật là...lần sau đừng có làm như thế nữa đó..._Tôi giở giọng trách móc.

    -Rồi rồi...thế cậu gọi tớ tới đây làm gì thế?

    Ngắm cảnh à...Hoàng hôn đúng đẹp thật..._Kei đi về phía lan can sân thượng, nhìn về phía mặt trời đang lặn...

    Tôi cũng đi tới gần lan can sân thượng...ủa?

    Sao lại là lan can...sân thượng được bao quanh bởi hàng rào chắn cơ mà....

    Hừm...cũng chẳng quan trọng.

    Giờ đối với tôi, Kei mới là người quan trọng nhất.

    Buổi chiều tà lãng mãn này rõ ràng là đang ủng hộ tôi mà...Vì tôi là nhân vật chính của thế giới này mà nhỉ..."

    -....Nhận ra rồi?

    "-Nè..Kei..._Tôi đứng sát lại gần cậu ấy, vai cả hai khẽ chạm nhau..."

    -Chà...Mình không thích tình tiết này...

    "-Ơ_Lại là giọng nói vừa nãy...gì chứ không thích là sao...người bên cạnh mình là Kei kia mà...A không được...phải mau nói ra thôi, mau tỏ tình cậu ấy nào...

    -...Kei à..._Đây rồi...mau nói ra đi Haruka, mày làm được mà...

    -Hử?

    Có chuyện gì?_Kei đáp.

    -Tớ có chuyện muốn nói với cậu...

    -Có chuyện gì sao...?

    -Tớ....tớ thật sự...rất...rất...THÍCH CẬU ĐÓ!!!!_Tôi nói rồi...NÓI RA RỒI.....

    -...._Kei bỗng im lặng.

    Tôi thật sự không dám nhìn cậu ấy nữa rồi...."

    -Ồ?

    Đến lúc rồi ư?

    "Đến lúc?

    Đến lúc gì cơ?

    Giọng nói ấy lại vang lên trong đầu tôi....

    -Nè...Haruka!_Đột nhiên Kei bỗng lên tiếng.

    Tôi nín thở hồi hộp đáp:

    -Có gì không...Kei...?

    -Tớ...cũng muốn nói với cậu...một câu...này...từ rất lâu rồi...

    -Là câu gì vậy?_Mặt tôi đã nóng ran rồi....

    -Tớ...đã từ lâu......Đã muốn giết cậu rồi....

    ..............

    Hả?

    Gì vậy...cậu ấy vừa nói gì cơ...

    Tôi chẳng thể nào suy nghĩ được gì nữa...

    Cậu ấy vừa mới làm gì vậy???

    Cậu ấy...vừa đẩy tôi xuống ư?"

    -Hahaha!

    Lại đổi rồi!!!

    Lại đổi rồi!!!

    "Giọng nói kì lạ ấy lại vang trong đầu tôi.

    Đổi cái gì cơ....

    A...

    Tôi đang rơi...

    Không...

    Không thể nào...

    Tôi không thể chết được....

    Không được...

    Tôi...

    Tôi là...

    NHÂN VẬT CHÍNH MÀ!!!!!"

    -Sai rồi...Phải là cựu nhân vật chính mới đúng!

    "Cựu?

    Cái gì?

    Không...

    KHÔNG THỂ NÀO!!!!!"

    Câu nói vừa dứt, cơ thể cô gái kia đã nằm trên đất từ lúc nào.

    Thứ chất lỏng màu đỏ loang lổ xung quanh...

    -Haha!

    Không ngờ đấy..._Giọng nói lạ lại lần nữa vang lên.

    -Vậy lần này nhân vật chính lại là ai đây.....à...là cậu à Kei...

    _______________

    "Tôi tên Kei...là...nhân vật chính của thế giới này!"
     
    Nhân Vật Chính...[Yue-Kẻ Loạn Trí Mơ Mộng]
    Chương 2: Xuyên không: Quân tốt. (P1)


    -Yo!_Một bóng hình lạ mặt xuất hiện.

    -Ồ...Tới rồi à?_Giọng nói kì lạ lần trước nói.

    -Thế cậu rủ tôi tới đây làm gì?

    -Chơi cờ!

    -Hả???_Người lạ kia bày vẻ khó chịu.

    -Có sao đâu nào...Hahaha!!_Giọng nói kia cười khúc khích.

    -Rồi rồi...thế cờ gì?

    -Cờ vua đi...Nó sẽ hợp với câu chuyện hôm nay đấy....

    -Lại đổi rồi à?

    -Ừ...

    -Thế câu chuyện lần này là gì?

    -....Về một kẻ xuyên không....Thú vị đấy chứ?_Giọng nói kia vừa nói vừa chuẩn bị trà và bàn cờ vua.

    Người lạ kia cũng theo đó mà ngồi xuống trên ghế được đặt ngay cạnh.

    -Rồi...Vậy bắt đầu đi...

    -Nóng vội thật đấy....Vậy tôi quân trắng...đi trước nha~

    ..........

    "Tôi là Kei...tôi là con riêng của ngài chủ tịch với cô hầu gái trong nhà.

    Vì điều này mà tôi luôn bị kẻ khác chế nhạo khinh thường.

    Tôi luôn bị bắt nạt và chèn ép khiến tôi gần như đã hoàn toàn rơi vào hố sâu tuyệt vọng...

    Số phận nghiệt ngã đưa đẩy tôi vào cơn bệnh trầm cảm.

    Tôi đã tự nhốt mình trong phòng suốt gần 3 tháng trời.

    Người hầu trong nhà chỉ đưa những thứ đồ ăn nhạt nhẽo họ làm theo lời ngài chủ tịch đưa cho tôi..

    Sau cùng vẫn là đành tự sát...

    Nhưng điều đó chẳng phải là kết thúc...

    Tôi đã xuyên không...vào một thế giới khác nơi không còn được gọi là trái đất...nơi đây là một thế giới giống thơi âu cổ nhưng lại có thứ gọi là pháp thuật...

    Tên tôi ở thế giới này, Kyle Valerie...

    Hoàn cảnh tôi khá giống với kiếp trước.....

    Tôi là đứa con của bá tước và một người hầu thấp kém...

    Điểm khác biệt duy nhất ở thế giới này là tôi không phải con một...

    Tuy vậy điều đó cũng chẳng có gì là đáng mừng...

    Vì là đứa con riêng của nhân tình....tôi lúc nào cũng bị "anh chị em" mình bắt nạt.

    Bọn chúng chẳng hề coi tôi là một con người, luôn hành hạ và đánh đập tôi một cách tàn nhẫn.

    Tất nhiên chúng không thể để tôi chết được...vì việc này sẽ ảnh hưởng khá lớn tới danh dự gia tộc này.

    Cả đế quốc đã biết gia tộc bá tước có một cậu con trai riêng, do nữ hầu là mẹ tôi đã loan tin chuyện này ra ngoài.

    Bà ta không chịu nổi việc bị bỏ rơi nên đã làm như vậy, giờ đã là một kẻ điên.

    Gia đình bá tước vốn xưa nay luôn được lòng dân nhưng vì chuyện này mà dần mất uy tín trong họ.

    Vì thế mà tôi vẫn còn sống, cũng xem như người "mẹ" đó đã làm được một việc có nghĩa cho người con này..."

    -......Sao lúc nào nhân vật chính cũng phải là hoàn cảnh đáng thương vậy?

    Chả có gì đổi mới à..._Người lạ bí ẩn nói.

    -Tôi chịu....cũng có vài kẻ "tạo" ra cuộc sống "màu hồng" mà...nhưng đó là phần ít thôi....

    -Mà có vẻ cậu ta không nghe thấy chúng ta nhỉ?

    -Mới "thay" mà...Cậu ta vẫn chưa nhận ra đâu....A!

    Thắng rồi!_Giọng nói kia có vẻ khá vui mừng.

    -Ơ!

    Chơi lại!!!

    -Hehe!

    Có chơi lại cũng vậy thôi....

    "Tưởng chừng cuộc sống ở kiếp này của tôi sẽ trôi đi theo một cách vô vị như vậy.

    Nhưng rồi một sự việc đã làm thay đổi tất cả.

    Lúc ấy tôi được 10 tuổi...

    Đế quốc này không ngờ lại bị một vương quốc nhỏ xâm chiếm...Có vẻ chúng sở hữu một thứ ma thuật rất khủng khiếp...

    Tất cả thành viên hoàng gia và những gia tộc quý tộc đều bị giết,....đáng lẽ tôi cũng phải như vậy nhưng.....

    -Kẻ này...Ngươi không sợ chết sao?_Một tên mang dáng vẻ của một thiếu niên tầm 17-18 tuổi, khá đẹp mã.

    Thanh kiếm sắc nhọn đang kề lên cổ tôi.

    Vẻ mặt thoáng có chút ngạc nhiên.

    Tôi không biết hắn đã nhìn thấy bộ dạng gì.

    Tôi chỉ biết...lúc ấy...bản thân tôi hoàn toàn không có một chút nào là mong được sống cả...

    -Muốn giết cứ giết...nhiều lời vậy làm gì...

    -Mạnh miệng đấy...Được!

    Như người muốn.

    Thanh kiếm cứ thế giơ cao lên và vụt xuống.

    Tôi nhắm mắt chờ đợi.

    Nhưng khi bản thân mở mắt ra, thanh kiếm đó đã bị văng ra khá xa.

    Còn vẻ mặt tên kia thì khá hoang mang.

    -Ngươi...không ngờ lại là kẻ nắm giữu ma thuật này....."

    Người lạ mặt: Gì đây?

    Lại motip "kẻ được chọn" đó à?

    Giọng nói: Haha!

    Chắc vậy....

    "Ma thuật này là ý gì?

    Tôi chẳng thế hiểu được lời hắn nói.

    Tên kia sau một lúc ngơ ngác thì liền phá lên cười.

    Tên này có bị điên không vậy?

    -Hahahahaha!

    Được đấy...có vẻ như ngươi chưa thể kết thúc ở đây được rồi cậu bé...

    Sau câu nói ấy, tôi liền bị đưa vào giấc ngủ.

    Khi tỉnh lại, bản thân đã ở trong một căn phòng xa hoa.

    Toàn thân bất động, có lẽ lại là ma thuật của tên lúc nãy.

    Nằm được lúc lâu, tên điên kia bỗng bước vào.

    Hắn bắt đầu cất tiếng.

    Ban đầu là những lời ngon ngọt dành cho một đứa trẻ và sau đó là đe dọa.

    Để tóm tắt lại câu chuyện thì chỉ có thế này:

    Hắn muốn tôi làm việc cho hắn, dưới thân phận là hầu cận của hoàng thái tử.

    Phải, hắn là hoàng thái tử của vương..à không...bây giờ phải gọi là đế quốc nhỉ.

    Tên hoàng thái tử này hắn muốn tôi trở thành hầu cận, mà...đó chỉ là biện pháp nói tránh thôi.

    Công việc thật sự mà hắn đưa tôi làm là sát thủ.

    Hắn muốn tôi giết tất cả những kẻ cản đường hắn lên ngôi.

    Nói đơn giản là làm một "quân tốt" dọn đường cho hắn.

    Và cuộc sống trở thành sát thủ của tôi đã bắt đầu như vậy...."

    Người lạ mặt: Ơ?

    Hết rồi ư?

    Giọng nói: Còn đó...đây là khoảng lặng không được kể hay nói đúng là "timeskip" của một câu chuyện đó....

    Người lạ mặt: Ồ?

    Có vẻ mất nhiều thời gian đây.

    Giọng nói: Ừ...mà quân tốt à?

    Người lạ mắt: Thứ được "ưu tiên" hy sinh trên mỗi bàn cờ nhỉ.

    Giọng nói: Yeh...Cơ mà quân tốt có thể phong hậu đó nha....

    Người lạ mặt: Ê!

    Nói nghe hơi sợ nha!

    Lỡ sau này tên Kyle đó được "phong hậu" thì sao?

    Giọng nói: Hahaha!

    Cậu nói vậy khiến tôi cũng giật mình theo đó!

    Ơ mà lỡ vậy thì sao ta?

    Hahahahaha!!!

    Người lạ mặt: Nè....

    Giọng nói: Thôi chơi tiếp đi...A!

    Phong hậu nè!

    Người lạ mặt: Ể!

    Nè!

    Chơi lại mau!!
     
    Nhân Vật Chính...[Yue-Kẻ Loạn Trí Mơ Mộng]
    Chương 3: Xuyên Không: Cốt truyện chính (P2)


    "Sau 10 năm dòng dã, tôi đã quen với cuộc sống phải đổ máu này..."

    -Ơ!

    Tới rồi?

    Phải gọi cho cậu ta liền mới được._Giọng nói.

    "Thật sự thì tôi cũng chả yêu thích gì công việc này, nhưng nếu không làm, người chết sẽ là tôi...

    Tên hoàng thái tử nhờ những cuộc ám sát dưới lớp vỏ của tai nạn mà tôi dựng lên mà nhanh chóng lấy được ngai vàng, giờ hắn đã là hoàng đế của đế quốc rồi.

    Vốn hắn là hoàng thái tử mà, ngai vàng vốn dĩ là của hắn ngay từ đầu.

    Nhưng có những kẻ luôn phản đối việc này như nhị hoàng tử và hoàng hậu, mẹ kế của tên này.

    Bọn họ lúc nào cũng trực chờ cơ hội cho một cuộc đảo chính.

    Việc trừ khử lũ này khá phiền, đầu tiên là những kẻ đầy tớ dưới trướng họ, coi như là đe dọa.

    Sau đó thì dần dần lên các bậc cao hơn.

    Có lần tôi suýt đã bị phát hiện khi hạ độc vào ly trà của hoàng hậu.

    Độc này chưa giết hẳn bà già đó, chỉ là cho vào trạng thái bất tỉnh thôi.

    Coi như hoàng hậu đã đổ bệnh do phải làm việc vất vả.

    Tôi đã giúp hắn lấy được quyền quản lí tài chính của đế quốc từ mụ già đó."

    Người lạ mặt: Tôi tới rồi!

    Giọng nói: Agh!

    Đang tới khúc hay đó, vào đây đi!

    Người lạ mặt: Ài chà!

    Buff ảo nhể, mới có 10 năm mà!

    Giọng nói: Tôi cũng nghĩ vậy, cơ bản thì truyện đầy lỗ hổng nhưng mà kệ y!

    "Sau khi đã loại bỏ được hoàng hậu, việc loại bỏ tên nhị hoàng tử kia lại quá dễ dàng.

    Quyền lực của hắn cơ bản là nhờ một tay bà già đó tạo nên.

    Tên hoàng thái tử giao cho hắn đi cứu trợ ở ngọn núi phía bắc, nơi tuyết trắng bao phủ.

    Tất nhiên hắn không dám từ chối."

    Người lạ mặt: Wow!

    Một đống sạn ha!

    Giọng nói: Yeh!

    Nhị hoàng tử vốn có thể từ chối việc này bằng rất nhiều lí do.

    Như: do mẫu hậu bị bệnh khiến hắn lo lắng không còn tâm trí gì để làm việc, có thể nhờ người khác đi thay vì sợ bản thân bị bệnh tâm lý sẽ làm gánh nặng cho m.n

    Người lạ: Hay chỉ cần nói mẫu hậu đang bệnh, giờ trong cung chỉ còn hoàng huynh và ta, bây giờ ta phải đi cứu viện thì việc trong cung sợ hoàng huynh một mình gánh vác có hơi vất vả.

    Giọng nói: Rồi nhờ cậy kẻ nào đó dưới trướng mình đi thay là được, vừa có tiếng vừa khỏi phải đi tới nơi nguy hiềm.

    Cơ mà tên nhị hoàng tử này ngu mà nên chắc suy nghĩ vậy thôi.

    Người lạ mặt: Mà vụ đầu độc cũng đầy sạn nữa chứ, bà hoàng hậu cũng đã phát hiện ra điều bất thường mà vẫn uống trà thì lạ thật.

    Giọng nói: Chắc do người mới nên cốt truyện chưa được hay cho lắm.

    Thôi xem tiếp đã.

    "Tôi thành công ám sát nhị hoàng tử và dàn dựng là tai nạn lúc trở về trên đường cứu trợ.

    Ả hoàng hậu thấy vậy thì đã tử tự vì con trai mình đã mất.

    Thật ra tôi mới chính là người giúp bà đoàn tụ với con mình.

    Giờ thì việc còn lại chỉ là xử lí đám còn lại thôi,...

    Nhiệm vụ dọn đường của tôi cũng sắp xong rồi, chắc xin nghỉ việc sớm cũng được quá..."

    Người lạ mặt: Nghỉ sớm vậy cha?

    Giọng nói: Trà không?

    Người lạ mặt: Có...à thôi cà phê đi!

    Giọng nói: Sợ tôi hạ độc à?

    Người lạ mặt: Cậu thì dám lắm!

    "Sau khi xong công việc sát thủ này tôi sẽ làm gì đây?

    Sống ở một ngôi nhà đơn giản ở ngoại ô, ngày qua ngày chăm hoa và lâu lâu thì vào thành phố mua đồ.

    Một cuộc sống bình yên lặng lẽ...

    Giọng nói: Chỉ vậy thôi thì chán lắm.

    Người lạ mặt: Tên này có còn suy nghĩ riêng không?

    Giọng nói: Hắn chưa nhận ra đâu!

    Tên này vẫn còn đang đi theo cốt truyện tự diễn theo gốc mà hắn tạo ra.

    Người lạ mặt: Vậy chắc chưa bình yên được rồi...

    "Nhưng có lẽ tôi đã lầm...tôi chưa thể sống yên được..."

    Người lạ mặt/ Giọng nói: Biết ngay!

    "Ngay khi tôi muốn nghỉ việc, tên cẩu hoàng đế này bắt đầu giở trò.

    À tôi chưa nói tên hắn nhỉ?

    Tên dài lắm, hắn bảo tôi gọi hắn là Aritsh cho lẹ.

    Tên Aritsh này chưa cho tôi nghỉ, hắn bảo tôi vẫn còn nhiều giá trị vẫn chưa được khai thác.

    Chắc đang nói tới cái năng lực gì gì đó mà 10 năm trước hắn đề cập."

    Giọng nói: À ừ!

    Suýt quên đó!

    Người lạ mặt: Ha!

    Tôi cũng vậy đó....lâu rồi mà...

    "Nhưng mà trong suốt 10 năm nay tôi có sử dụng lại được năng lực kia đâu, hắn cũng chả bảo tôi phải rèn năng lực hay gì cả.

    Hầu như chỉ có luyện tập để làm sát thủ mà thôi...

    Nhưng hắn lại nói 10 năm qua năng lực của tôi đã bắt hoàn thiện rồi.

    Tôi chả hiểu điều đó có nghĩa gì nữa.

    Tôi chỉ muốn nghỉ việc mà thôi..."

    Giọng nói: Ơ!

    Hết rồi?

    Người lạ mặt: Chắc câu chuyện vẫn đang trong thời gian nghỉ ngơi.

    Giọng nói: Lại phải đợi tiếp rồi ha!

    À hay chúng ta xem lại "chuyện" của mấy kẻ trước không?

    Người lạ mặt: Ồ cũng được!
     
    Back
    Top Dưới