Ngôn Tình Nhân Tình 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,347,382
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nhan-tinh-2.jpg

Nhân Tình 2
Tác giả: Haruhisatoh34
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình, Truyện Sủng

Bạn đang đọc truyện Nhân Tình 2 của tác giả Haruhisatoh34.

Cô và anh kết hôn với nhau chỉ vì thâm giao của hai bên gia đình, vì tình cảm sâu đậm của trưởng bối, cũng như biết rõ lẫn nhau, tìm bạn đời thích hợp và tốt nhất cho con mình.

Cô cũng không phản đối tính toán của cha mẹ.

Có điều, người chồng bất hạnh của cô lại vì một vụ tai nạn ảnh hưởng tới não bộ, khiến anh hiện giờ hành xử không khác gì trẻ con, nhận thức bị hạ thấp, tư duy hơi chậm…

Cô cảm thán ông trời tàn nhẫn với anh, nhưng cô không chê bai anh, chỉ là tiếc và thương xót cho anh.

Mặc dù anh ngốc thật dấy, đôi lúc thốt ra những lời ngô nghê khiến người khác á khẩu, nhưng mà khi ở bên anh, cô lại rất vui vẻ, hạnh phúc.

Chồng cô tuy không bình thường nhưng rất thương cô, luôn chiều theo cô, muốn làm cô hài lòng, cô cũng tận lực đối xử thật tốt với anh!

Cứ như vậy cho đến cuối đời, cũng không tệ lắm nhỉ!?​
 
Nhân Tình 2
Chương 1: Chương 1


Vợ ơi! Anh muốn có con!
Nhưng bây giờ em chưa muốn.
Vậy thì để anh đẻ con cho, còn em chỉ việc nuôi thôi!
Nhã Ân sững sờ trước lời nói ngây ngô của anh.

Cô biết anh ngốc nhưng không ngờ có một ngày anh lại có thể nghĩ ra chuyện này.

Nở một nụ cười gượng gạo trên môi, cô hỏi:
Sao bỗng nhiên anh lại muốn có con?
Tại bác quản gia nói, anh là con trai trưởng nên cần con nối dõi.

Vợ ơi, chúng ta sinh con đi.

Em không sinh thì để anh sinh cho! Năn nỉ đấy!
Anh nắm chặt lấy tay cô lay qua lay lại, nét mặt vô cùng đáng thương như đang cố thể hiện nỗi niềm của mình.
Phải! Chồng cô là một tên ngốc với tâm hồn trẻ con trong thân xác của một người đàn ông đã ngoài 25.

Vụ tai nạn ba năm trước đã khiến anh mất đi một phần nhận thức, ảnh hưởng trực tiếp đến não bộ nên mới thành ra như bây giờ.

Hai người cưới nhau không tình yêu, vì ân tình lâu năm giữa hai bên gia đình, cô mới chấp nhận cưới anh.
Có điều, cô không chê anh ngốc nghếch ngược lại những ngày tháng có anh bên cạnh là khoảng thời gian cô cảm thấy vui vẻ nhất.

Chồng cô tuy không bình thường nhưng rất thương cô chỉ là đôi lúc hay nói ra những điều không thể.

Giống như...!bây giờ vậy!
Cô cầm tay anh, hít một hơi thật sâu rồi từ tốn giải thích:
Chúng ta không thể có con bây giờ được.
Tại sao?
Vì em chưa muốn.
Nhưng anh muốn, anh sẽ thay anh làm mọi chuyện.
Anh là con trai thì làm sao mang thai được.

Nghe em, đợi thêm một khoảng thời gian nữa nhé.
Sắc mặt anh đen dần, mi mắt rủ xuống đầy thất vọng.

Cô biết anh sẽ không vui khi nghe những điều cô vừa nói nhưng ở thời điểm hiện tại, cô chưa sẵn sàng cho việc làm mẹ.

Hơn nữa, hai người còn quá trẻ để nghĩ đến chuyện sinh con.
Khoảng không gian tĩnh lặng bao trùm lấy căn phòng, anh cứ cúi gằm mặt xuống chẳng nói gì.

Cô nghĩ chắc hẳn anh đang suy nghĩ về những gì vừa xảy ra nên không đả động thêm.

Đột nhiên, anh hất mạnh bàn tay nhỏ nhắn đang nằm lấy tay mình sang một bên.

Hành động bất ngờ của anh khiến cô không lường trước.
Anh ngước mắt lên nhìn cô, đầy giận dỗi nhưng rất cương quyết:
Vợ không sinh con thì anh tự sinh vậy!
Dứt lời, anh bước vội ra khỏi phòng còn cô chỉ kịp nhìn theo bóng anh khuất dần.

Nhã Ân đứng như trời trồng không hiều vì sao hôm nay anh lại cư xử như vậy.

Ngày thường những chuyện cô không thích, anh sẽ không làm.

Đây là lần đầu tiên anh giận dỗi vùng vằng bỏ đi.

Nhã Ân thở dài một tiếng, dù sao suy nghĩ của anh bây giờ cũng giống một đứa trẻ con, giận dỗi một lúc rồi thôi.

Cô cũng không suy nghĩ thêm mà lấy vội tập hồ sơ trên bàn rồi đến công ty.
Làm dâu nhà Vương gia không dễ, vừa phải lo cho gia đình vừa phải sắp xếp ổn thỏa công việc ở công ty.

Vương Đình Phong là con trai trưởng, do tai nạn mà tinh thần không bình thường.

Với tư cách là một người vợ, cô cũng cần phải làm gì đó mất công người ngoài nghĩ ăn bám nhà chồng.
Sau cuộc nói chuyện không mấy vui vẻ với Nhã Ân, Vương Đình Phong đùng đùng bỏ ra ngoài.

Nơi duy nhất anh có thể đến bây giờ là công ty.

Mặc dù đầu óc không minh mẫn nhưng anh vẫn luôn nhớ đến lời của bố.

Nếu trong nhà xảy ra chuyện hãy đến công ty gặp ông.

Cứ như vậy, anh lại một mình đến công ty giống như mọi lần khi có chuyện không vui..
 
Nhân Tình 2
Chương 2: Chương 2


Khoảng 20 phút sau, chiếc xe dừng lại trước một công ty lớn.

Anh mở cửa xe, vội vàng chạy nhanh vào trong hệt như có chuyện gì rất quan trọng.

Bảo vệ và nhân viên ở đây đã quá đỗi quen thuộc với nên không ai lên tiếng.
Vương Đình Phong chạy một mạch lên phòng chủ tịch.

Không một lời nói trước, anh gấp gáp mở cửa phòng nhưng chào đón anh là một căn phòng trống.
Bố anh...!không có ở đây!
Vương Đình Phong thất vọng cúi mặt xuống định xoay bước đi về thì cánh cửa phía sau chợt mở.

Anh vui mừng quay đầu lại nhìn thì phát hiện ra người đó là Như Ly, thư ký của bố anh.
Thấy anh, Như Ly tỏ ra ngạc nhiên:
Cậu chủ, cậu làm gì ở đây?
Vương Đình Phong ủ rũ: Tôi muốn hỏi bố một số chuyện nhưng bố lại không có ở đây.
Vậy sao?
Như Ly nhỏ nhẹ đáp lại bằng một câu hỏi rồi chăm chú nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh.

Đặt tài liệu trên tay xuống bàn, cô bước tới gần anh cất giọng:
Cậu có chuyện gì cần giúp có thể nói với tôi.
Anh lắc đầu lia lịa: Chuyện này cô không giúp được đâu!

Anh cứ nói đi, biết đâu tôi giúp được anh thì sao? Chủ tịch hiện tại đang đi vắng có lẽ rất lâu mới trở về.

Anh không đợi được đâu.
Vương Đình Phong chớp mắt nhìn Như Ly mấy cái rồi lại đưa mắt nhìn xung quanh.

Giống như một trẻ bị dụ dỗ, anh dễ dàng tin rằng bố mình rất lâu mới về.

Chần chừ một hồi, anh mới mở lời:
Thực ra...!tôi muốn nói với bố về chuyện sinh con.
Sinh con sao?
Phải! Bác quản gia nhà tôi nói, tôi và vợ mình phải có con thì mẹ tôi mới không ghét vợ tôi.

Mà cô ấy không chịu sinh con!
Anh vừa nói vừa xị mặt xuống, dáng vẻ rất đỗi ngây ngô xen lẫn sự giận dỗi.

Sau câu nói của anh, Như Ly cũng hiểu được một phần trong vấn đề.

Cô ta không trả lời ngay mà im lặng suy nghĩ.

Dù gì Vương Đình Phong cũng là con trai trưởng của Vương gia, tuy đầu óc không bình thường nhưng tài sản thừa kế mà chủ tịch để lại cho anh sau khi chết không hề nhỏ.

Nếu bây giờ, cô ta mang trong mình giọt máu của Trần gia, không phải một bước lên mây hay sao? Mặc dù có chút thiệt thòi nhưng đổi lại vinh hoa phú quý, hy sinh một chút cũng đáng.

Nhận ra sự im lặng của Như Ly, Vương Đình Phong thở dài một tiếng:
Đó, tôi biết ngay mà.

Chuyện này chỉ có bố tôi mới giúp được thôi.
Anh lắc đầu chán nản định bỏ đi thì bị giọng nói của Như Ly ngăn lại:
Tôi có thể giúp cậu chủ có con!
Bước chân anh chững lại đồng thời cũng lập tức quay về sau.

Vẻ mặt hớn hở nhìn Như Ly, miệng cười tươi rói hỏi lại:
Cô nói thật sao? Cô có thể giúp tôi sinh con hả?
Đúng vậy.
Thế thì tôi phải làm thế nào!
Như Ly nhoẻn miệng cười rồi bước đến gần Vương Đình Phong hơn.

Cô ta đưa tay lên câu cổ anh, không nói không rằng trực tiếp hôn lên môi anh.

Vương Đình Phong tròn xoe mắt ngạc nhiên, hành động bất ngờ của cô khiến anh chẳng kịp phản ứng.
Đột nhiên, cánh cửa phòng chợt mở, Nhã Ân từ bên ngoài bước vào.

Trước mắt cô là cảnh chồng mình cùng người phụ nữ khác đang thân mật ngay trong văn phòng.

Cô không kìm nén được cảm xúc mà lớn tiếng:
Hai người đang làm gì thế hả?
Giọng nói của Nhã Ân bất ngờ vang lên, Vương Đình Phong giật mình lấy lại ý thức vội đẩy Như Ly ra xa.

Anh quay sang nhìn cô, vẻ mặt ngây ngô vô tội hơn nữa lại còn cười rất tươi chào đón cô:
Vợ!.
 
Nhân Tình 2
Chương 3: Chương 3


Anh dường như không hiểu tính chất nghiêm trọng của sự việc, còn cô thì giận đến nỗi không nói lên lời.

Đúng là chồng cô có ngốc nhưng sao lại dễ dãi để một người phụ nữ khác làm những hành động thận mật với mình.

Cô kìm nén sự tức giận, tiến từng bước tới chỗ hai người, đối diện với Như Ly:
Cô có biết mình đang làm gì không hả?
Như Ly điềm tĩnh, không một chút sợ hãi dù chức vụ có thấp hơn Nhã Ân.

Cô ta ung dung đáp lại:
Tôi biết!
Biết? Cô ngang nhiên thân mật với người đã có gia đình hơn nữa lại là chồng của sếp.

Bây giờ cô đáp lại bằng hai tiếng nhẹ nhàng như vậy, cô không thấy xấu hổ sao?
Việc gì tôi phải xấu hổ? Tôi đang giúp cậu chủ làm việc thôi mà, phải không cậu chủ?
Như Ly nghiêng đầu nhìn Vương Đình Phong, nụ cười rạng rỡ vẫn nở trên môi.

Trông cô ta đâu giống một người làm chuyện sai trái, ngược lại còn cảm nhận được sự tự hào trên gương mặt của cô ta.
Vương Đình Phong nhanh nhảu gật gù mấy cái đáp:
Đúng vậy đấy vợ, cô ấy đang giúp anh sinh con.

Vợ đừng mắng cô ấy, cô ấy không có lỗi.
Chuyện nực cười này có thể xảy ra hay sao? Chồng lại đi bảo vệ nhân tình trước mặt vợ, Nhã Ân thật không thể tin vào những gì mình nghe thấy.

Cô chẳng thể trách anh vì dù có trách anh cũng không hiểu mình sai ở đâu.

Nếu có lỗi thì là người biết nhưng vẫn cố tình chen chân vào.
Nhã Ân xoay người đối diện với Như Ly, nghiêm giọng:
Mong cô tự trọng, đừng chen chân vào gia đình người khác chuyện này tôi không muốn xảy ra lần thứ hai.

Cô nên nhớ thân phận của mình ở đâu.

Vị trí mà cô đang có, tôi có thể lấy lại bất kỳ lúc nào.
Như Ly câm lặng không nói được lời nào.

Chức thư ký chủ tịch khó khăn lắm cô ta mới có được, không thể dễ dàng đánh mất.

Như Ly liếc mắt nhìn Vương Đình Phong một cái rồi hầm hực rời đi trong tức giận.
Cánh cửa phòng đóng sầm một cái, âm thanh phát ra kêu khá lớn.

Nhã Ân không muốn làm lớn chuyện, để bố biết được việc đáng xấu hổ này cũng không hay.

Điều quan trọng bây giờ là phải chấn chỉnh lại anh chồng ngốc của cô.
Nhã Ân quay sang bên cạnh nhìn chồng mình thì bắt gặp gương mặt bí xị của Vương Đình Phong.

Cô còn chưa kịp lên tiếng, anh đã giận dỗi hỏi:
Sao vợ lại đuổi cô ấy đi?
Thái độ anh bây giờ là ý gì? Người đáng lẽ nên tức giận phải là cô mới đúng vậy mà thành ra cô là người có tội.
Nhã Ân vẫn giữ sự điềm tĩnh, hít một hơi rồi hạ giọng:
Vì cô ta làm sai nên em mới đuổi cô ta đi.
Cô ấy không làm sai.

Cô ấy đang giúp anh sinh con mà.

Em không muốn sinh thì phải để anh tự tìm cách chứ!
Lần này, cô thực sự không còn lời nào để nói với anh nữa rồi.

Hoàn toàn rơi vào trạng thái bất lực.

Lấy phải anh chồng ngốc đã là một chuyện khó, giải thích để anh hiểu còn khó hơn gấp bội.

Có điều, cô vẫn phải làm muốn giữ chồng thì chữ “nhịn” cần đi đầu.

Cô mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
Chuyện sinh con không phải nói muốn sinh là sinh được ngay đâu.
Cô thư ký kia nói cô ấy có thể giúp mà.
Không được, anh muốn sinh con thì phải có với vợ mình chứ không thể với một người phụ nữ khác.
Nhưng vợ đâu chịu sinh con cho anh.
Không phải em không chịu sinh mà chưa đến thời điểm thích hợp.

Anh có thể đợi được đúng không?
Vương Đình Phong im lặng không đáp.

Anh hiểu dù bản thân có nói thế nào cô cũng không chịu sinh con cho anh..
 
Nhân Tình 2
Chương 4: Chương 4


Bác quản gia nói, anh là con trai trưởng cần có người nối dõi mà để có người nối dõi thì cần phải sinh con.

Ban đầu, anh không hiểu vì sao mình phải làm như vậy.

Nhưng bác quản gia có bảo, chỉ khi sinh được con vợ anh mới không bị mắng.
Bản thân anh biết mình ngốc, không được mọi người tôn trọng ngay cả mẹ cũng ghét bỏ anh.

Trong nhà, ngoài bố ra chỉ có Nhã Ân luôn dịu dàng, yêu thương anh.

Có điều, do mẹ ghét anh nên ghét lây sang cô.

Anh để ý, mỗi lần cô làm gì mẹ đều trách mắng dù chuyện đó đúng hay sai.

Anh muốn bảo vệ cô nhưng sau những lần bảo vệ ấy mẹ đều ghét cô thêm.

Anh thương cô, không muốn để cô khổ nên mới thúc giục chuyện sinh con theo lời bác quản gia.

Rồi cuối cùng vẫn là công cốc.
Nhìn vẻ mặt ủ rũ của anh, cô nén tiếng thở dài.

Mong rằng sau lời giải thích này anh có thể hiểu rõ hơn.
Phong! Chúng ta nhất định sẽ có con.
Nghe vậy, anh ngẩng đầu vẻ mặt hớn hở nhìn cô:
Thật hả?

Thật! Chỉ cần anh đợi thêm một thời gian.
Có phải vợ sợ đau nên mới không dám sinh con, đúng không?
Sao anh lại nghĩ như vậy?
Anh xem trên tivi ấy, mấy người mang bầu bụng họ to như thế này này.

Đi lại khó khăn trông nặng nhọc lắm.
Anh vừa nói vừa lấy tay minh hoạ những gì mình biết.

Gương mặt hiện lên vẻ thích thú giống như một cậu nhóc đang vui vẻ tường thuật lại mọi thứ.

Cô chăm chú nhìn anh, rồi đáp lại:
Anh biết họ mang thai khó khăn như vậy.

Sao còn bắt em sinh con? Không lẽ...!anh không thương em nữa, anh ghét em rồi?
Đôi mắt to tròn của Nhã Ân ngấn lệ, mi mắt dần rủ xuống tỏ vẻ buồn bã.

Vương Đình Phong vội nắm tay vợ mình, anh lắc đầu vội vàng giải thích:
Không phải! Anh thương vợ mà, anh không bắt vợ sinh con nữa.

Vợ đừng buồn!
Bàn tay to lớn xoa nhẹ lên mu bàn tay cô, truyền đến nơi ấy một hơi ấm lạ thường.

Nhã Ân thở phào nhẹ nhõm, cuối cũng thì anh cũng chịu từ bỏ suy nghĩ sinh con.

Dùng lời lẽ để thuyết phục một người ngốc hiểu ra vấn đề thật khó, cũng may anh còn thương cô nên mới dễ dàng như vậy.
Trong đầu cô bất chợt nhớ đến cảnh tượng khi nãy, nhớ đến cảnh chồng mình chạm môi người con gái khác.

Mới chỉ thoáng cô, lòng cô đã nóng ran tâm trạng dần cảm thấy không thoải mái.

Cô nhìn anh, không còn ánh mắt trìu mến ngược lại còn vô cùng nghiêm nghị.

Vương Đình Phong!
Anh giật mình bởi đây là lần đầu tiên cô lớn tiếng gọi tên anh như vậy.

Trong đầu, bao suy nghĩ miên man dần xuất hiện liệu có phải anh đã làm sai gì đó nên cô mới không vui? Yết hầu di chuyện lên xuống một cách chậm rãi, anh dè dặt hỏi:
Có...!chuyện gì sao?
Cô không vòng vo như trước mà đi thẳng vào vấn đề:
-
Em không muốn anh thân mật với cô thư ký kia.

Đặc biệt là hành động khi nãy.
Tại sao?
Anh nghiêng đầu, vẻ mặt ngây ngô đáp lại.
Cô thư ký kia tốt bụng mà.
Tốt bụng gì chứ? Hành động hai người vừa làm khi nãy chỉ dành cho những người yêu nhau thôi.
Vương Đình Phong chỉ nghe, không đáp.

Anh trầm ngâm suy tư chuyện gì đó khá lâu, phải mất đến một lúc sau mới đáp lại:
Hành động chỉ dành cho những người yêu nhau.

Vậy là cô thư ký có tình cảm với anh rồi, anh có nên đáp lại tình cảm của cô ấy không nhỉ?
Anh có nên đáp lại tình cảm của cô ấy không?
Câu hỏi của anh ngây ngô đến phát bực.

Cô nghe xong chỉ biết cười khổ nhất thời không nói được lời nào..
 
Nhân Tình 2
Chương 5: Chương 5


Vương Đình Phong ơi là Vương Đình Phong! Anh đúng là một tên ngốc, ngốc đến nỗi không có thuốc nào cứu chữa.

Dù biết do di chứng của tai nạn nhưng không ngờ lại nặng đến thế.

Suy nghĩ sai lệch này của anh nhất định không được xuất hiện trong đầu một lần nữa.
Nhã Ân hít một hơi, nghiêm túc nói:
Anh mà đáp lại tình cảm của cô ta, em sẽ bỏ rơi anh.
Vương Đình Phong nghe vậy hốt hoảng, gương mặt có chút sững sờ:
Vợ đừng bỏ anh, anh không đáp lại cô thư ký nữa.

Nhưng mà...sao vợ lại không cho nhỉ? Bác quản gia nói, khi ai đó có tình cảm với mình thì mình phải thể hiện lại với người ta chứ.
Cô nhìn anh, cười bất lực.

Anh rất biết nghe lời, chỉ là hiểu sai ý nghĩa thôi.

Lại một lần nữa, cô phải tiếp tục giải thích cho anh hiểu:
Thật ra, có những tình cảm không nhất thiết phải đáp lại.

Bởi ta không biết, tình cảm đó có là thật lòng hay không.

Có những người đối tốt với mình nhưng không chắc họ thực sự là người tốt.

Anh hiểu ý em chứ?
Từng câu từng chữ Nhã Ân nói đều ngắt nhịp đều đặn thậm chí có chút chậm rãi.

Cô muốn anh hiểu toàn bộ những gì cô muốn truyền tải chứ không phải hiểu sang một ý khác.

Vương Đình Phong trầm ngâm, miệng lẩm bẩm mấy lời Nhã Ân vừa nói.

Ánh mắt đảo láo liếng như thể đang suy nghĩ chuyện gì quan trọng.

Phải mất đến một lúc lâu sau, anh mới đáp lại:
Anh hiểu rồi, anh sẽ không thân thiết với cô thư ký kia nữa.
Vậy thì tốt! Muộn rồi, anh về nhà trước đi làm xong việc, em sẽ về.
Anh ở đây cùng vợ được không?
Về nhà vẫn tốt hơn mà.
Cô mỉm cười nhìn anh.

Hiểu ý, anh chỉ ngậm ngùi gật đầu rời đi.
Vương Đình Phong bước được vài bước liền quay đầu lại chỗ Nhã Ân.

Thấy vậy, cô ngạc nhiên hỏi:
Anh còn quên gì sao?
Anh không đáp chỉ nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Hành động bất ngờ của anh khiến cô sững sờ, đôi tay nhỏ bé vội sờ cánh môi hồng.

Anh mỉm cười dịu dàng, hí hửng nói:

Hành động chỉ dành cho những người yêu nhau thôi.

Vợ bảo anh thế mà.
Khóe môi cô khẽ cong lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, đuôi mắt nheo lại đáp:
Anh mau về đi.
Anh biết rồi.
Dứt lời, Vương Đình Phong hí hửng quay lưng rời đi.
Cánh cửa phòng đóng lại nhân tiện tạo ra một động khá lớn.

Nhã Ân nhìn theo bóng anh khuất dần rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm, anh chồng ngốc này của cô cũng không tồi.

Tuy ngốc nhưng vẫn nhớ kỹ lời cô dặn.
Rời khỏi công ty, Vương Đình Phong lại trở về nhà bằng cách thức quen thuộc, đi trên con đường anh vẫn thường đi.

Từ sau khi vụ tai nạn xảy ra, anh không nhớ được bất kỳ chuyện gì cũng không biết rõ nguyên nhân khiến mình thành ra như bây giờ.

Hồi phục chẳng được bao lâu, gia đình đột ngột cưới vợ cho anh.

Ban đầu anh có phần sợ sệt lại e ngại cô chê anh ngốc nghếch không chịu lấy.

Nào ngờ cô cũng thương anh, đối với anh chỉ cần có người quan tâm mình vậy là đủ.
Quãng đường về khá dài, phải mất đến hơn 20 phút mới đến nơi.
Anh xuống xe rồi nhanh chân chạy vào nhà như có chuyện gấp gáp.
Phải rồi! Hôm qua anh được bố mua cho bộ game mới nên mới háo hức được chơi đến vậy.
Vương Đình Phong chạy vội vào nhà quên cả mang dép còn chưa kịp bước chân lên cầu thang đã bị ngăn cản bởi giọng nói của một người đàn ông:
Anh về rồi đấy à?
Vương Đình Phong dừng chân quay đầu sang bên cạnh thì thấy Chí Viễn đã ngồi đó từ bao giờ.

Đây chẳng phải là cậu em trai yêu quý của anh hay sao? Ngày thường hắn suốt ngày ru rú trên công ty, đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về thế mà hôm nay lại có mặt ở nhà.

Đúng là một điều kỳ lạ!.
 
Nhân Tình 2
Chương 6: Chương 6


Gặp em trai, anh vui mừng tiến đến đáp:
Anh về rồi.

Hôm nay em đi làm hả?
Vương Đình Viễn lắc đầu:
Không, em ở nhà chơi với anh.
Nghe vậy, đôi mắt Vương Đình Phong sáng rực lên như nhìn thấy vàng.

Anh phấn khích hỏi lại:
Em nói thật à?
Dĩ nhiên.
Thế lên phòng anh.

Hai chúng mình chơi game đi, hôm qua bố mua cho anh bộ game mới hay cực.
Vương Đình Viễn tặc lưỡi tỏ vẻ chán nản:
Thời buổi này ai còn chơi game nữa.

Những thứ đó chỉ dành cho bọn trẻ con thôi.
Vương Đình Phong không nói gì, nét mặt có chút buồn bã.

Anh biết Vương Đình Viễn không thích chơi mấy trò đó với anh nhưng dù sao anh cũng có lòng tốt vậy mà lại bị từ chối thẳng thừng như vậy.
Ý tốt bị từ chối lại thêm việc Vương Đình Viễn nói mấy thứ đó dành cho trẻ con khiến anh không vui.

Anh lớn rồi, có phải trẻ con nữa đâu.

Vương Đình Phong ngẩng đầu lên đối diện với Vương Đình Viễn ra dáng một người anh lớn, nghiêm giọng nói:
Em không chơi thì thôi, anh tự chơi.

Với lại, mấy trò đó người lớn cũng chơi được.
Dứt lời, Vương Đình Phong quay lưng bỏ đi.

Vương Đình Viễn nhìn theo bóng anh, trong đầu bất chợt hiện lên một suy nghĩ.

Hắn vội chạy theo giữ anh lại:
Khoan đã.
Anh lườm mắt:
Có chuyện gì?
Hắn biết anh giận liền cười trừ đáp:
Thật ra không phải là em không muốn chơi cùng anh mà em có cái này hay ho hơn nhiều.
Hay hơn á?
Anh tròn xoe mắt ngạc nhiên, vẻ mặt xem chừng rất mong đợi.
Là trò gì đấy?
Hắn lại gần khoác tay lên vai anh thì thầm:
Trò này đảm bảo anh mà chơi sẽ khiến chị dâu vui vẻ cho mà xem.

Thật á?
Thật! Thế anh có muốn thử không?
Có, có.
Thế thì đi lên phòng.
Vương Đình Phong hí hửng nhanh chân theo sau Vương Đình Viễn.

Chơi gì thì chơi chứ làm cho vợ mình vui là anh đồng ý không một chút do dự, mà không đề phòng đó là tốt hay xấu.
———
Chiều muộn.

Giải quyết xong công việc ở công ty, Nhã Ân trở về với trạng thái đầy mệt mỏi.

Cô lê từng bước chân nặng nhọc vào trong nhà.

Đưa mắt nhìn xung quanh một lượt thì không thấy ai, có lẽ mọi người đều đã ra ngoài.

Nhã Ân để gọn đồ đạc sang một bên rồi lên trên lầu nghỉ ngơi.
Cánh cửa phòng khẽ mở, cô tiến vào bên trong thì thấy anh chồng ngốc của mình đang cắm cúi xem thứ gì đó.

Cô bật cười thầm nghĩ chắc anh lại mê mẩn mấy trò chơi điện tử giống thường ngày.

Nhã Ân đặt túi xách xuống ghế khẽ lên tiếng:
Em về rồi!
Anh vẫn chăm chú xem điện thoại không ngó ngàng gì tới cô.

Điều này khiến cô ngạc nhiên bởi đây là lần đầu tiên anh bơ cô như vậy.

Lấy làm lạ, cô hỏi tiếp:
Anh xem gì mà chăm chú quá vậy? Đừng có chơi game nhiều quá, không tốt đâu.
Anh không có chơi game, anh đang xem phim.
Xem phim? Hôm nay anh lại hứng thú xem phim sao?
Vương Đình Phong gật gù mấy cái rồi quay đầu lại nhìn Nhã Âm với vẻ mặt không vui.

Nhận ra thái độ của anh, cô hỏi:
Anh sao thế? Trông mặt anh buồn vậy?
Tại bộ phim nó kiểu gì đấy vợ.
Kiểu gì là kiểu gì?
Phim gì mà diễn viên chả mặc quần áo gì cả.

Lời thoại thì có vài câu lặp lại liên tục.

Phim kỳ quá vợ à!
Phim gì mà không mặc quần áo lại chỉ có một lời thoại?
Nhã Ân chau mày khó hiểu, tự hỏi có thể loại phim như thế từ bao giờ? Nghĩ rồi, cô từng bước tiến đến phía anh, lên tiếng:
Cho em xem phim gì nào?.
 
Nhân Tình 2
Chương 7: Chương 7


Anh nhanh nhẹn lấy điện thoại đưa cho cô mà không hề hay biết chuyện gì.

Cầm điện thoại trên tay, cô giật mình khi thấy cảnh tượng nóng mắt trước mặt.

Cùng những âm thanh ái muội phát ra khiến người nghe đỏ mặt.
Bộ phim mà anh nói đến là ρһɪᴍ пɡườɪ ʟớп hay sao? Nhã Ân vội vã xoá web phim đi.

Thấy phim mình xem bị cô xoá mất, anh vội vàng giành lại rồi tỏ vẻ khó chịu:
Sao vợ xóa của anh? Anh đang xem mà.

Bây giờ mất rồi sao coi lại?
Nhìn gương mặt ngây ngô của anh, cô chỉ muốn đánh cho anh một trận để anh tỉnh ngộ.

Người gì mà ngốc hết chỗ nói, bị người ta gài cho xem phim xấu mà không biết lại còn chăm chú xem nữa chứ.
Nhã Ân nén tiếng thở dài, từng câu từng chữ đều cố gắng lắm mới có thể nói ra:
Ai bày cho anh xem mấy cái phim này thế hả?
Anh hồn nhiên đáp lại: Là Đình Viễn đấy! Em ấy bảo anh phim này hay lắm, với lại xem rồi học tập theo thì vợ sẽ vui nên anh xem thôi.

Mà, em không vui hả?
Trời đất! Vui sao nổi mà vui! Cô còn đang khó xử không biết giải thích với anh thế nào thì tâm trạng làm sao vui vẻ được.
Nhã Ân lắc đầu ngao ngán, cô nhìn anh một lượt rồi từ tốn giải thích:
Việc anh xem phim này khiến em không vui chút nào nên lần sau anh đừng xem nữa.
Tại sao lại không?

Bởi vì nó không tốt.

Với lại, anh không thấy diễn viên họ không mặc quần áo hả? Không mặc quần áo rồi đứng trước mặt người lạ là một điều không hay.
Phải rồi ha.

Ai lại cởi truồng như thế, mặc không đủ dễ bị cảm lắm.

Thế là phim này không tốt rồi.

Mà anh thấy, anh diễn viên kia cứ làm cho cô diễn viên kêu suốt thôi.

Chắc là cô ấy đau lắm nhỉ?
Phải rồi, cô ấy rất đau!
- Thế thì anh không bắt chước theo đâu.

Anh sợ làm vợ đâu giống cô ý.

Anh không xem phim này nữa.
Dứt lời, anh đặt điện thoại sang một bên không ngó ngàng gì đến mấy bộ phim bỏng mắt kia nữa.

Mới đầu anh tưởng xem xong rồi bắt chước theo sẽ khiến vợ vui, nào ngờ lại khiến cô không thoải mái.

Biết vậy, anh không nghe lời Vương Đình Viễn cho rồi.

Nhã Ân im lặng không nói một lời, đúng hơn là không có gì để nói.

Lần này, cậu em chồng yêu mến cho chồng cô xem phim bậy bạ rồi không biết sau này còn xúi giục anh làm chuyện gì nữa.

May mà cô phát hiện kịp thời nếu không để đến lúc anh bắt chước mà thực hành theo thì khổ.
Mải mê suy nghĩ những điều vu vơ trong đầu, phải đến vài giây sau cô mới để ý đến thái độ của anh.

Vẻ mặt khó chịu hình như trông anh không được vui.

Không phải khi nãy anh đã bỏ xem mấy bộ phim đó rồi sao hay là còn luyến tiếc?
Lấy làm lạ, cô hỏi: Đình Phong! Anh sao vậy?
Anh ngẩng đầu nhìn cô rồi lại lắc đầu mấy cái:
Anh cũng không biết nhưng anh thấy khó chịu lắm.
Khó chịu? Anh thấy đau ở đâu hả? Mà anh bị như vậy từ khi nào?
Vương Đình Phong đưa tay chỉ vào điện thoại dưới bàn, từ tốn đáp:
Từ lúc xem phim kia kìa.

Anh cứ cảm thấy bức bối, khó chiụ thế nào ấy.

Có phải nó lấy bệnh cho anh rồi không? Anh sắp chết rồi hả vợ?
Giọng anh nghẹn ngào, rưng rưng nước mắt mà hỏi cô.

Bỗng nhiên chỉ vì xem một bộ phim mà bị chết, nghĩ vậy ai chẳng sợ huống hồ là người như anh.

Nhã Ân nhìn dáng vẻ của chồng mình mà hận không thể bật cười thành tiếng.

Những gì anh đang cảm thấy đều là những phản ứng s1nh lý bình thường của cơ thể.

Chỉ là anh quá ngốc để nhận ra điều đó thôi..
 
Nhân Tình 2
Chương 8: Chương 8


Cô tiến gần đến phía anh, nhẹ nhàng lau mấy giọt mồ hôi trên trán rồi nói:
Không sao đâu, anh đi tăm đi.

Lát nữa sẽ hết ngay.
Có thật là nó sẽ hết không?
Thật! Anh mau đi đi.
Vương Đình Phong gật gù rồi nhanh chân chạy vào phòng tắm.

Cứ ở trong tình trạng này mãi cũng cảm thấy khó chịu.
Đợi đến khi cửa phòng tắm đóng lại, Nhã Ân tiến đến chỗ tủ quần áo.

Lấy cho anh một bộ quần áo thoải mái đặt xuống giường rồi xuống dưới nhà nấu cơm.

Khi nãy cô mới nhớ, hôm nay bố mẹ dự tiệc bên ngoài còn bác quản gia còn có việc nên đã đi mấy ngày trước.

Cả ngày làm việc ở công ty lại phải gánh thêm việc nhà khiến cô uể oải, tay chân chẳng còn sức để làm nhưng vẫn phải cố.
Nhã Ân mở tủ lạnh, lấy vài món đồ có sẵn rồi làm mấy món ăn đơn giản.

Trong nhà chỉ chỉ có anh và cô nên không cần quá cầu kỳ.
VuotĐình Phong ở trên phòng tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo thật chỉnh tề.

Anh vừa định xuống dưới lầu thì cánh cửa phòng mở ra, Vương Đình Viễn từ bên ngoại bước vào trong.
Nhìn thấy em trai mình, thái độ anh chẳng mấy vui vẻ.

Cũng phải thôi, tại hắn mà anh thành ra thế này.

Vừa thấy khó chịu trong người, vừa bị vợ mắng, bảo sao không giận cho được.

Anh hừ lạnh:
Vào đây làm gì?
Vương Đình Viễn chưa biết chuyện xảy ra giữa anh và Nhã Ân nên hớn hở lắm:
Em vào chỉ anh xem thêm mấy bộ phim nữa.

Mấy bộ này hay cực.
Không xem.
Sao lại không? Mấy bộ này giúp anh khiến chị dâu vui vẻ đấy.

Không muốn học à?
Nói dối! Khi nãy vợ anh bảo phim này là phim xấu không được xem.

Em toàn xúi anh làm mấy trò gì đâu không.
Vương Đình Viễn không đáp.

Khi nãy hắn ngồi trong phòng làm việc nên không biết chuyện Nhã Ân đã về nhà.

Thì ra, chị dâu của hắn đã giải thích chuyện này cho Vương Đình Phong.

Vốn dĩ, hắn muốn chơi đùa với anh trai ngốc thêm một chút nào ngờ lại bị phá mất.

Vương Đình Viễn gượng cười, nhẹ nhàng nói:
Thật ra đó không phải phim xấu.
Tại sao không?

Nói một cách dễ hiểu thì đó là một cách thức để con người thể hiện tình cảm với nhau.
Thể hiện tình cảm? Giống như hôn đấy hả?
Vương Đình Viễn gật gù nói tiếp:
Đúng rồi.

Để thể hiện tình cảm với người mình yêu thương sẽ có nhiều cách khác nhau.

Như trong bộ phim anh xem là một ví dụ chẳng hạn.
Vương Đình Phong im lặng một lúc, rồi hỏi:
Nhưng sao vợ anh lại bảo nó xấu.

Mà anh thấy cái cô trong phim toàn kêu đau thôi.
Đó cũng là một cách để thể hiện sự vui sướиɠ.

Anh không thấy nhiều người vui đến nỗi bật khóc đấy à? Còn chuyện chị dâu bảo đó là phim xấu là nói dối.

Tin em đi, nếu tối nay anh làm giống như trong phim em đảm bảo anh vừa có con mà chị dâu cũng rất thích.
Vương Đình Phong suy tư hồi lâu, phân vân không biết nên tin vợ hay em trai mình.

Anh sợ làm vợ mình đau giống như trong phim nhưng cũng muốn sinh con.

Thật sự rất khó để đưa ra lựa chọn.
Thấy anh vẫn còn phân vân, Vương Đình Viễn tiếp tục nói:
Không phải bố từng nói em rất thông minh, cái gì cũng biết sao? Anh không tin em thì cũng phải tin bố chứ.
Câu nói của hắn như đòn chí mạng đánh vào tâm lí Vương Đình Phong.

Anh tin tưởng bố nên nghiễm nhiên sẽ tin vào lời Vương Đình Viễn.

Bố đã từng nói Vương Đình Viễn hiểu biết và đã từng khuyên anh nghe theo lời em trai mình nếu không có ông ở đây.

Khóe môi khẽ cong lên nở một nụ cười cùng gương mặt hớn hở, anh đáp:
Được rồi! Tối nay anh sẽ làm giống như trong phim.

Nhưng có chắc là sẽ không sao không?.
 
Nhân Tình 2
Chương 9: Chương 9


Câu nói của hắn như đòn chí mạng đánh vào tâm lí Vương Đình Phong.

Anh tin tưởng bố nên nghiễm nhiên sẽ tin vào lời Vương Đình Viễn.

Bố đã từng nói Vương Đình Viễn hiểu biết và đã từng khuyên anh nghe theo lời em trai mình nếu không có ông ở đây.

Khóe môi khẽ cong lên nở một nụ cười cùng gương mặt hớn hở, anh đáp:
Được rồi! Tối nay anh sẽ làm giống như trong phim.

Nhưng có chắc là sẽ không sao không?
Chắc chắn.
Anh tin em nốt lần này!
Anh em trong nhà phải tin nhau chứ.
Vương Đình Phong gật đầu đồng tình.

Thấy vậy, Vương Đình Viễn tỏ ra vô cùng đắc ý.

Rồi hắn lấy trong túi ra một viên thuốc đưa cho Vương Đình Phong.
Anh cầm lấy cho chị dâu uống.
VuotĐình Phong chau mày khó hiểu:
Sao phải uống thuốc? Cô ấy có bị ốm đâu.
Đây là thuốc giảm đau.

Sau khi uống viên thuốc này rồi, chị ấy sẽ không đau giống cô diễn viên kia nữa.
Thì ra là thế.

Cảm ơn em!
Vương Đình Phong hí hửng lấy viên thuốc từ tay Vương Đình Viễn vừa nhìn vừa mừng rỡ.

Vương Đình Viễn nhìn anh mình, khoé môi khẽ nở một nụ cười, miệng thì thầm:
Anh của em đúng là rất thông minh.
Vương Đình Phong cầm viên thuốc trên tay, vui vẻ nhìn Vương Đình Viễn rồi cẩn thận cất kỹ vào trong người.

Từ dưới nhà, giọng nói của Nhã Ân vang lên:
Anh Phong! Em nấu xong rồi.
Nghe tiếng cô, anh vội đáp lại:
Anh xuống ngay đây.
Dứt lời, anh quay sang phía Vương Đình Viễn:
Xuống ăn cơm thôi.
Vương Đình Viễn khẽ gật đầu một cái.

Trước khi cùng Vương Đình Phong xuống lầu còn căn dặn cẩn thận:
Anh tuyệt đối không được để cho chị dâu biết, nhớ chưa?
Anh nhớ rồi.
Vương Đình Phong mỉm cười nhanh chân đi trước còn Vương Đình Viễn lẽo đẽo theo sau.
Nhã Âm một mình dọn cơm ra bàn, vừa nhìn thấy anh định liền lên tiếng: Anh mau ngồi vào bàn đi.
Nụ cười trên môi cô chẳng được bao lâu thì bị dập tắt bởi bóng hình người phía sau.

Cô cứ nghĩ trong nhà chỉ có cô và Vương Đình Phong, thật không ngờ lại thêm một nhân vật không mời.

Thấy Vương Đình Viễn, cô cũng không vui vẻ gì, sắc mặt thay đổi, lời nói ra như cố rỏ ra lịch sự:

Em cũng ở nhà hay sao? Chị tưởng em ra ngoài rồi nên không nấu cơm cho em.
Biết Nhã Ân đang nói mình, Vương Đình Viễn đáp:
Em ở nhà từ sáng.

Chắc chị không để ý nên mới không biết.

Mà chị không cần lo chuyện cơm nước, bây giờ em phải ra ngoài gặp đối tác rồi.
Nhã Ân chỉ gật đầu không nói thêm lời nào.

Cô không thích Vương Đình Viễn bởi vậy cuộc nói chuyện giữa chị dâu, em chồng chỉ vỏn vẹn đôi ba câu.
Vương Đình Viễn chỉnh sửa lại cà vạt, ngó lơ Nhã Ân đang đứng trước mặt mà lên tiếng nói vọng vào trong với anh trai mình.
Anh, em đi làm đây.
Nghe tiếng hắn, Vương Đình Phong từ trong nhà bếp hớt hải chạy ra trên tay còn cầm một ly nước cam mới rót.

Anh đưa cho hắn, hơi thở đôi phần gấp gáp:
Em uống đi.
Vương Đình Viễn hơi ngạc nhiên:
Sao lại cho em?
Để cảm ơn chiều nay em đã chơi cùng anh.

Uống đi!
Trước sự thúc giục của Vương Đình Phong, Vương Đình Viễn miễn cưỡng uống một ngụm.

Xong xuôi, hắn vội vàng bỏ đi để đôi vợ chồng trẻ ở lại.
Muộn rồi, anh vào ăn cơm đi.
Tiếng Nhã Ân gọi anh từ phía sau.

Vương Đình Phong cũng nhanh chân tiến tới bàn ăn.

Cả hai ngồi đối diện với nhau rồi bắt đầu dùng bữa, bầu không khí ảm đạm dần bao trùm lấy hai người.

Thời gian cứ vậy mà trôi đi mãi đến một lúc sau, Vương Đình Phong mới đánh động vài câu:
Vợ ơi! Ngày mai anh lên công ty với vợ nhé!.
 
Nhân Tình 2
Chương 10: Chương 10


Cô ngẩng đầu lên nhìn anh:
Sao anh lại muốn đến đó?
Chỉ là muốn tới chơi với vợ thôi.

Nếu vợ không cho thì thôi anh không đến nữa.
Anh nghĩ cô sợ anh làm phiền mình nên mới không cho phép, sắc mặt biến sắc một chút.

Ngậm ngùi cúi đầu xuống, bát cơm trước mặt bỗng nhiên trở thành vật để trút hết buồn bực.
Nhìn thái độ của anh, cô phì cười.
Anh là đang giận dỗi đó sao?
Nếu thật thì đúng là rất dễ thương.

Ngày mai, bác quản gia vẫn chưa về để anh ở nhà một mình với người em trai kia cô không yên tâm.

Để anh đến công ty cũng tốt, cô sẽ có người nói chuyện cùng.
Nhã Ân hạ đũa xuống, nhẹ nhàng nói:
Em sẽ cho anh đến công ty.
Nghe vậy, Đình Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực:
Thật hả vợ?
Nhưng anh phải hứa với em, không được lung tung đâu đấy.
Anh biết rồi.

Vợ anh tuyệt vời nhất!

Anh cười hì hì một lúc rồi liên tục gặp đồ ăn cho cô.

Chắc hẳn anh đang rất vui khi nghĩ đến ngày mai đi làm cùng vợ.
...
Sau khi rời nhà, Vương Đình Viễn lái xe đến chỗ hẹn.

Lần này, hắn có hẹn với một đối tác rất quan trọng, chỉ cần ký được hợp đồng này chắc chắn vị thế của hắn trong nhà sẽ chiếm ưu thế hơn người anh trai ngờ nghệch.

Đến lúc đó, bố hắn sẽ hiểu ai là người xứng đáng đảm nhận công ty.
Tới điểm hẹn, Vương Đình Viễn lái xe vào gara rồi ung dung bước vào nhà hàng.

Nhưng có điều hắn lại không thể lường trước, vừa đặt chân vào trong không được bao lâu cơ thể hắn dần nóng lên.

Cứ nghĩ là do thời tiết nhưng cơn nóng ngày một lan toả, ngày một khiến hắn khó chịu hơn.

Cả cơ thể hắn như có hàng nghìn con kiến bỏ lên, ngứa ngáy khó chịu đến khó tả.

Một kẻ ăn chơi như Vương Đình Viễn gặp tình huống này lại không biết mình bị gì mới lạ.
Phải rồi!
Hắn trúng thuốc mà là loại thuốc liều mạnh.

Chẳng cần suy nghĩ nhiều cũng biết lý do từ đầu mà ra.

Hắn không thể đi gặp khách hàng trong tình trạng này, việc hắn cần làm bây giờ là đi tìm nơi để giải quyết.

Thế rồi, hắn vội vã rời đi để mặc cuộc hẹn mà hắn coi trọng ngày hôm nay.
Đúng là gậy ông đập lưng ông!
————
Sáng hôm sau.
Vương Đình Phong rục rịch chuẩn bị đồ đến công ty.

Do có cuộc họp đột xuất nên Nhã Ân phải rời đi trước nên anh đành phải một mình đi sau.
Giống như mọi ngày, anh được tài xế đưa đến công ty.

Phải mất đến hơn 20 phút sau mới tới nơi.

Biết vợ mình bận mà trong đầu lại luôn xuất hiện lời dặn dò của cô nên anh đi thẳng một mạch đến phòng làm việc, không dám dòm ngó xung quanh.
Đi được một đoạn khá xa, anh vô tình va phải một người đi hướng đối diện.

Lực va chạm khá mạnh khiến người kia ngã xuống đất, thấy vậy anh vội vàng chạy đến đỡ, miệng không ngừng nói:
Tôi...tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!
Đi đường phải nhìn...
Cô gái kia định mắng mỏ một trận ra trò nhưng lời nói nhanh chóng ngừng lại khi thấy anh.
Cậu chủ!
Ơ cô thư ký này!
Dạ.
Như Ly nở nụ cười thật tươi chào đón Vương Đình Phong như thể được gặp một người cô ta ngày đêm muốn gặp.
Nhớ đến chuyện khi nãy, Vương Đình Phong vội vàng hỏi han:
Khi nãy tôi va vào cô, cô có sao không vậy?
Như cá gặp nước, Như Ly bắt đầu giở trò.

Cô ta đưa tay đặt lên пɡựᴄ mình, gương mặt nhăn nhó khó khăn nói:
Nɡựᴄ của em đau quá cậu chủ!
Đau...!đau sao? Vậy tôi phải làm thế nào? Tôi...!tôi không cố ý đâu.
Như Ly mặc kệ những lời lắp bắp của Vương Đình Phong trực tiếp cầm tay đặt lên пɡựᴄ mình:
Cậu có thể xoa giúp em được không ạ?.
 
Nhân Tình 2
Chương 11: Chương 11


Như Ly đặt tay Vương Đình Phong lên пɡựᴄ mình, thậm chí cô ta còn cố tình ấn mạnh tay xuống.

Vương Đình Phong vẫn không hiểu chuyện mình đang làm là sai trái ngược lại ngây ngô hỏi:
Cô bị đau chỗ này sao?
Như Ly gật đầu lia lịa:
Phải! Em đau lắm.

Cậu chủ làm em đau nên phải có trách nhiệm với em đấy.
Tôi...tôi biết rồi.

Cô đừng nói cho vợ tôi biết, nếu không vợ sẽ buồn.
Nụ cười trên môi Như Ly dần trở nên gượng gạo.

Cứ mỗi lần Vương Đình Phong nhắc đến Nhã Ân, cô ta cảm thấy không vui thậm chí còn vô cùng khó chịu.

Nhưng những cảm xúc đó đều phải che giấu bởi chẳng phải bây giờ, cô ta đang đạt được mục đích của mình hay sao? Sẽ thế nào nếu ngày mai, nội bộ công ty lan truyền tin đồn con trai trưởng của chủ tịch có mối quan hệ mập mờ với thư ký.

Đến lúc đó, không cần biết bọn họ nhìn cô ta bằng ánh mắt gì.

Như Ly chỉ biết, bọn họ chắc chắn phải dè chừng.
Cậu chủ! Em đau quá à! Cậu làm hời hợt vậy sao hết đau được?
Tôi...tôi xin lỗi!

Vương Đình Phong cuống cuồng xin lỗi rồi vội vàng xoa пɡựᴄ cho cô ta.

Trong đầu anh bây giờ chỉ hiện lên một suy nghĩ, anh va phải người ta, làm người ta bị thương thì anh phải chịu trách nhiệm.

Đây chính là những gì bố anh căn dặn.

Hơn nữa, anh cũng sợ Nhã Ân phát hiện chuyện này.

Tối qua, trước khi đến đây anh đã hứa với cô không được làm chuyện ảnh hưởng đến công ty.

Bây giờ cô mà biết anh làm nhân viên bị thương, chắc hẳn sẽ giận anh lắm.

Anh không muốn cô buồn, cũng không muốn cô giận mình nên đành phải giấu diếm.
Như Ly mặc một chiếc áo bó sát cổ vuông khá to, vốn dĩ đã hở bạo.

Sau khi lừa được Vương Đình Phong, cô ta cố tình cởi chiếc áo khoác bên ngoài xuống hờ hững, vô tình kéo áo bên trong xuống cùng để lộ ra nhiều hơn.

Nếu như không phải Vương Đình Phong bị ngốc thì mọi chuyện đã đi xa hơn giới hạn chứ không chỉ dừng lại ở chuyện tạ lỗi.

...
Buổi họp kết thúc khá sớm, Nhã Ân liền vội trở về phòng.

Cô nghĩ chắc giờ này anh cũng đã đến để anh đợi lâu cũng không phải chuyện hay.

Có điều, cánh cửa phòng mở ra, điều đón chờ cô là khoảng không tĩnh lặng, không một bóng người cũng không một tiếng nói.
Kỳ lạ! Không phải khi nãy tài xế đã thông báo với cô rằng anh đến công ty rồi sao? Vậy mà bây giờ lại không thấy đâu.

Cô loay hoay trong phòng một lúc rồi bắt đầu ra ngoài tìm anh.

Hiện tại vẫn đang trong giờ hành chính, nếu anh có đến chỗ làm chắc chắn nhân viên sẽ thông báo đằng này lại không thấy gì, có thể anh đã đi đâu đó cũng nên.
Nhã Ân đi dọc dãy hành lang, vừa tìm kiếm vừa lo lắng cho anh.

Thế mà chỉ vừa đi được một đoạn ngắn, cô đang nhìn thấy anh đang đứng cùng một cô gái.

Nhìn từ sau, vóc dáng ấy khiến cô nhớ đến một người nhưng lại không thể đoán ra là ai.

Nhã Ân bước gần hơn, nhẹ nhàng cất tiếng:
Đình Phong!
Nghe thấy tiếng cô, anh giật mình hoảng hốt.

Còn Như Ly lại mừng thầm trong lòng nhưng vẫn phải giả bộ bất ngờ.

Cô ta quay đầu lại, tay vẫn nắm chặt lấy tay anh mà đặt lên пɡựᴄ mình.
Phó...!phó giám đốc!
Như Ly lắp bắp vài chữ nhưng tay cô ta không chịu buông.

Phải đến khi đôi lông mày của Nhã Ân khẽ nhíu lại trước đôi bàn tay đặt lên пɡựᴄ cô ta mới đẩy tay anh ra vội vàng mặc áo chỉnh tề.

Như Ly di chuyển dần xuống phía sau lưng Vương Đình Phong rồi cúi đầu kính cẩn.

Trong hai người họ bây giờ chẳng khác gì đang bảo vệ nhau..
 
Nhân Tình 2
Chương 12: Chương 12


Lần trước là hôn, lần này là đυ.ng chạm trực tiếp vào cơ thể.

Dẫu biết rằng anh ngốc nhưng chính sự ngốc nghếch đó đã phá vỡ sự bình tĩnh cuối cùng trong cô.
Nhã Ân tức giận quát lớn:
Không phải em đã nói anh không được thân thiết với cô ta rồi sao? Anh không nghe lời em?
Vương Đình Phong xua tay lắc đầu:
Không phải! Anh không thân thiết với cô ấy đâu vợ.
Không thân thiết thì hành động khi nãy của anh là gì? Anh đυ.ng chạm vào người cô ta lại còn là chỗ nhạy cảm ngay trong công ty, anh muốn em nghĩ thế nào đây?
Chỗ nhạy cảm gì, anh không hiểu? Khi nãy anh khiến cô ấy bị ngã nên anh mới chuộc lỗi thôi.

Cô ấy bảo mình đau пɡựᴄ nên anh giúp đấy chứ.
Cô giận anh một thì giận hồ ly tinh đằng sau lưng anh cười.

Biết rõ anh là anh lại cố tình làm trò mèo, mục đích của cô ta chẳng lẽ cô còn không rõ.

Cô tuyệt đối không thể để Như Ly đạt được mục đích.
Nhã Ân ngó lơ Vương Đình Phong, trực tiếp đi đến chỗ Như Ly kéo tay cô ta sang một bên đối diện với mình.

Cô hắng giọng:
Không phải lần trước tôi đã nói, cô không được v3 vãn chồng tôi rồi sao? Cô là đang khinh thường tôi?
Như Ly giả bộ ngây ngô, lắc đầu đáp:

Không phải đâu.

Chắc phó giám đốc hiểu lầm chuyện gì rồi.

Cậu chủ va vào tôi nên chỉ giúp tôi xem vết thương thôi, ngoài ra không có ý gì khác.
Vết thương? Va chạm nhẹ mà chỗ đó của cô bị đau đến thế à? Hay là cô đang thèm khát cái khác nên mới giở trò?
Tôi không có, thực sự không có.
Nhã Ân không để Như Ly nói hết câu.

Cô giơ tay ra hiệu dừng lại.

Lần trước là cố tình, lần này chẳng lẽ là không may? Một kẻ tâm tư đầy thủ đoạn giống Yến Như nếu còn giữ lại chắc chắn sẽ xảy ra chuyện chi bằng bỏ đi cho rồi.

Nhã Ân khoanh tay trước пɡựᴄ, từ tốn nói:
Kể từ hôm nay cô chính thức bị đuổi việc.

Mau về chuẩn bị đồ rồi rời khỏi công ty.
Quyết định đường đột khiến Như Ly không tin vào tai mình.

Dù cô ta có muốn chức dâu trưởng nhà họ Vương đến đâu thì công việc này vẫn còn giá trị, không thể để mất dễ dàng như vậy.

Thay vì giọng nói nhỏ nhẹ với bề trên như khi nãy, cô ta liền đổi giọng:

Cô có quyền gì mà đuổi tôi chứ? Tôi là thư ký chủ tịch không phải của cô.

Người đuổi được tôi chỉ có chủ tịch mà thôi.
Nhưng chủ tịch là bố chồng tôi, cô hài lòng với câu trả lời này rồi chứ?
Phải rồi! Nhã Ân là con dâu trưởng Trần gia đương nhiên tiếng nói sẽ có trọng lực hơn một thư ký quèn.

Như Ly nắm chặt tay lại nhất quyết không chịu để yên.

Cô ta vờ khóc, ngước đôi mắt đẫm lệ của mình nhìn Vương Đình Phong cầu cứu:
Cậu chủ! Cậu xem vì cậu mà em bị mất việc rồi.

Cậu lấy lại công bằng cho em đi chứ.
Vương Đình Phong đứng ngoài nghe cuộc nói chuyện nhưng hình như chỉ có câu nói cuối cùng của Như Ly là lọt vào tai anh.

Trong đầu anh vẫn đinh ninh anh là người sai khi va vào Như Ly.

Nếu cô giận chuyện anh khiến Như Ly bị thường thì người có lỗi là anh mới đúng, có trách thì phải trách anh.

Vương Đình Phong suy nghĩ rồi gật gù mấy cái, anh đứng trước mặt Nhã Ân dõng dạc nói:
Em không được đuổi cô ấy!
Vương Đình Phong đứng nhìn Nhã Ân, ánh mắt vô cùng cương kiên quyết.

Anh lặp lại lần nữa:
Anh mới là người có lỗi, vợ không được đuổi cô ấy.
Nhã Ân ngỡ ngàng dường như vẫn không tin vào những gì mình nghe thấy.

Cô hỏi:
Anh đang bảo vệ cô ta?.
 
Nhân Tình 2
Chương 13: Chương 13


Vương Đình Phong gật đầu một cái:
Ừ, vợ trách mắng anh đi này.

Tại anh va phải cô ấy chứ cô ấy không có lỗi.
Như Ly như cá gặp nước, ngoài mặt tỏ ra yếu đuối nhưng bên trong hẳn là đang rất hả hê.

Cô ta đứng nép mình sau lưng anh, tuyệt nhiên không nói lời nào.

Không biết sau chuyện này, cô ta còn được ở lại công ty hay không nhưng hiện tại Như Ly đang rất thỏa mãn với những gì đang diễn ra.
Chứng kiến cảnh chồng mình ra mặt bảo vệ người phụ nữ khác, Nhã Ân vô cùng khó chịu.

Đôi mắt cô long lanh ngấn lệ, dù biết rằng anh ngốc nhưng lần này cô không thể kìm nén được cảm xúc của mình.

Cô không dám khóc trước mặt hai người họ, bởi cô sợ Như Ly sẽ ung dung tự đắc.

Nuốt nước mắt vào trong, đôi bàn tay nắm chặt đến nỗi móng tay hằn lên da thịt.

Cô hắng giọng:
Bắt đầu từ ngày mai, cô không cần đến công ty làm việc nữa.

Còn anh, muốn bảo vệ cô ta thì đi theo cô ta luôn đi.
Dứt lời, cô quay người rời đi.
Như Ly ngỡ ngàng trước quyết định nhưng lại không thể làm gì khác.

Cố bám trụ lấy Vương Đình Phong không phải cách vì suy cho cùng anh cũng chỉ là một tên ngốc.

Vương Đình Phong nhìn theo bóng dáng vợ mình, trong lòng anh cảm thấy rất khó chịu và dường như anh đã nhận ra được điều gì.

Anh quay sang phía Như Ly, chưa kịp nói lời nào thì cô ta đã lên tiếng:
Cảm ơn cậu chủ đã bảo vệ em.

Bây giờ cậu mau đi theo giám đốc đi, em thấy giám đốc có vẻ rất giận đấy.
Nhưng còn vết thương của cô?
Em đỡ hơn nhiều rồi.

Cậu mau đi theo giám đốc đi.
Vương Đình Phong vẫn lo cho Như Ly bởi đến bây giờ anh vẫn không biết chuyện cô ta bị thương là giả, anh vẫn nghĩ rằng mình là người có lỗi.

Sau khi chắc chắn cô ta đã ổn, anh mới rời đi.
Đứng trước của phòng vợ mình, anh không gõ cửa mà trực tiếp bước vào.

Bên trong, anh thấy cô ngồi trên ghế sofa quay lưng về phía anh và hình như đâu đó còn phát ra vài tiếng sụt sịt.

Anh tiến gần ngồi xuống kế bên cô, ngón tay dè dặt chạm nhẹ vào vai:
Vợ ơi!
Cô hích vai để tay anh rời khỏi người mình không thèm nhìn anh đến một cái.

Nhìn dáng vẻ của cô, anh đoán vợ anh giận rồi.

Lần này, anh đã phạm phải sai lầm rất lớn.

Anh cuống lắm mà chẳng biết làm thế nào, vẫn tiếp tục gọi cô quay lại:

Vợ ơi, quay lại nhìn anh được không? Anh biết anh sai rồi.

Lần sau anh sẽ không thế nữa đâu.
Vợ ơi vợ!
Nhìn anh đi mà vợ.
Vợ!
Một câu vợ, hai câu cũng vợ.

Anh phải gọi đến lần thứ năm cô mới quay đầu lại.

Nhìn vợ mình nước mắt đầm đìa sống mũi đỏ hoe, anh vội đưa tay lau nước mắt cho cô rồi ân cần hỏi han:
Sao vợ khóc? Có phải tại anh không?
Em...ghét anh!
Nhã Ân sụt sịt nấc lên vài tiếng khó khăn đáp.

Cho dù bên ngoài cô là một người mạnh mẽ đến đâu sẽ có những lúc yếu đuối như bây giờ.

Anh chồng ngốc của cô cứ mãi ngây ngô thế này, lỡ một ngày nào đó bị ai lừa làm ra chuyện xằng bậy.

Cô biết phải giải quyết thế nào.

Cô không thể bên cạnh anh 24/24 chính vì thế cô mới lo lắng.
Nhìn cô khóc, anh hoảng loạn.

Không ngờ chuyện anh làm lại khiến cô tổn thương nhiều đến thế.

Anh cứ liên tục lau nước mắt cho cô, giọng nói có phần rụt rè lắp bắp nói:
Anh xin lỗi vợ.

Mọi chuyện là do anh, tại anh va vào cô thư ký nên mới làm vợ buồn.

Vợ đừng ghét anh, anh hứa sẽ không như vậy nữa.

Đừng ghét anh được không?.
 
Nhân Tình 2
Chương 14: Chương 14


Đến tận bây giờ, anh vẫn nghĩ cô giận mình vì chuyện va phải Như Ly.

Tại anh đã không giữ đúng lời hứa với cô.

Trong nhà chỉ có bố và cô thương anh, giờ cô ghét anh rồi, anh chắc chắn sẽ rất cô đơn và phải quay về những ngày tháng một mình.

Anh không muốn như vậy, càng không thích chuyện cô ghét anh.
Nhã Ân nhìn Vương Đình Phong, quá tam ba bận, chuyện khi nãy nhất định không thể xảy ra lần nữa.

Bằng mọi cách, cô phải giải thích cho anh hiểu vấn đề.

Cô hít một hơi thật sâu, nghẹn ngào nói:
Em không giận anh chuyện anh va vào cô ta.
Vậy sao em khóc? Lại còn ghét anh nữa?
Anh thực sự không hiểu?
Vương Đình Phong lắc đầu đáp.

Cô không giận anh chuyện anh đi lung tung va phải người trong công ty thì còn chuyện gì khác nữa?
Em không thích anh ở gần Như Lu, càng không muốn anh động chạm vào cơ thể của cô ta.

Vương Đình Phong ngớ người phải mất đến một lúc sau anh mới hiểu được.
Vậy là vợ không giận anh chuyện anh va vào cô thư ký hả?
Không phải.

Em giận vì anh đã có hành động quá thân mật với cô ta thôi.

Anh có thân mật với cô thư ký đâu.

Tại cô ấy kêu bị đau nên anh mới giúp thôi chứ.
Vậy cô ta kêu đau ở пɡựᴄ anh cũng xoa giúp hả?
Đúng rồi! Giống như ở nhà, mỗi lần anh bị đau tay bác quản gia vẫn xoa cho anh ý.

Anh làm giống bác mà, có sao đâu.
Vương Đình Phong hồn nhiên trả lời, Nhã Ân nhìn anh chỉ biết cười một cách gượng gạo.

Cơn bực tức trong người không hiểu sao lại vơi bớt đi.

Cô cầm tay nhẹ nhàng nói:
Anh nghe này, nếu không muốn em giận thì không bao giờ được nói chuyện hay động chạm vào Như Ly.

Đối với những người con gái khác cũng vậy, anh không được thân mật với họ.

Nếu như anh vi phạm, em sẽ không thương anh nữa.

Em sẽ ghét anh.

Vợ đừng ghét anh! Anh hứa sẽ không thân mật với ai ngoài vợ đâu.

Đừng ghét anh!
Anh là của một mình em thôi đấy.
Ừ, của một mình vợ thôi!
***

Từ trong căn phòng lớn, một âm thanh lớn phát ra.

Trên mặt Vương Đình Viễn hằn đỏ năm ngón tay khiến đầu hắn lệch sang một bên.

Người đàn ông có tuổi đứng đối diện hắn vô cùng tức giận, đôi lông mày rậm chau lại cùng dáng đi đôi phần gấp gáp.

Bầu không khí tĩnh lặng nhanh chóng bị phá vỡ bởi giọng nói khản đặc:
Mày đúng là thằng vô tích sự.

Có một chuyện ký hợp đồng cũng không xong!
Vương Đình Viễn nắm chặt tay, siết chặt đến nỗi gân xanh nổi cả lên.

Ngày hôm đó, chỉ vì cốc nước có xuân dược khiến hắn bỏ lỡ một hợp đồng lớn, một cơ hội ghi điểm trong mắt bố mình.

Nhưng cuối cùng lại bị phá hỏng.

Vương Đình Viễn cúi gằm mặt xuống hắng giọng:
Con xin lỗi!
Ông Vương nhìn con trai mình, trong lòng không khỏi tức giận.

Độ ăn chơi của Vương Đình Viễn đâu phải bây giờ ông mới biết chỉ có điều không ngờ con trai ông lại bỏ qua một hợp đồng lớn để đến bar tìm gái.

Giận thì có giận nhưng mọi chuyện đã xảy ra, không thể làm gì khác.

Ông thở dài một tiếng rồi quay lưng tiến lại về chiếc ghế xoay.

Ngả lưng về sau, gương mặt ông không giấu nổi sự thất vọng.

Thanh âm nhẹ nhàng như đang kìm nén tâm tình phẫn nộ vang lên:
Nếu không làm tròn trách nhiệm thì tốt nhất là nghỉ để người khác lên thay.
Vương Đình Viễn sửng sốt ngẩng đầu nhìn bố mình rồi lại ngậm ngùi nuốt cơn giận vào trong.

Hắn không phải thằng ngốc mà không hiểu ông đang nghĩ gì..
 
Nhân Tình 2
Chương 15: Chương 15


Đây đã là lần thứ hai, hắn đánh mất hợp đồng lớn của công ty.

Lần này muốn xin thêm một cơ hội cũng khó bởi bố hắn không phải người dễ tính.

Có điều, hắn không thể để công ty rơi vào tay anh trai ngốc của hắn.

Vương Đình Viễn cúi gập người xuống, khẩn thiết van nài:
Mong bố cho con thêm một cơ hội, con nhất định sẽ không để chuyện này xảy ra thêm lần nào nữa.
Hứa rồi lại thất hứa.

Đã bao lần ta cho con cơ hội rồi?
Con nhất định sẽ không tái phạm.

Làm ơn, hãy tin con!
Ông Vương chỉ nghe không đáp.

Gương mặt trải qua nhiều sương gió cùng cặp mắt trắng đục khẽ nheo lại.

Cho Vương Đình Viễn thêm một cơ hội khiến ông lưỡng lự nhưng cuối cũng vẫn đưa ra quyết định.
Ta cho con thêm một cơ hội.

Nếu xảy ra chuyện một lần nữa thì đừng nghĩ đến quyền thừa kế.
Con hiểu rồi.
Vương Đình Viễn gật đầu.

Ông Vương thấy con hạ quyết tâm như vậy cũng mừng.

Có hai đứa con, ông không muốn thiên vị ai cũng không muốn cho ai quá nhiều cơ hội.

Đây sẽ là lần cuối cùng, ông tha thứ cho Vương Đình Viễn.

...
Sau một ngày tất bật ở công ty, Nhã Ân trở về nhà.

Giải quyết xong chuyện của anh và Như Ly trong người cô cũng thấy nhẹ nhõm hơn.

Vì phải làm việc cả ngày nên cô đã nói anh về trước còn bản thân bây giờ mới lê bước vào nhà.
Nhã Ân đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, căn nhà trống huơ trống hoắc.

Có lẽ bác quản qua vẫn chưa giải quyết xong chuyện nên chưa về, còn anh giờ này đang ngồi trên phòng chơi game.

Cô thở hắt ra một tiếng rồi bước từng bước nặng nề lên cầu thang.
Đứng trước phòng, cô hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa đi vào.
Đình Phong! Em về rồi!
Ném túi xách sang một bên, Nhã Ân nằm vật xuống giường.

Đôi mắt sáng nhìn lên trần nhà với bao suy tư.

Kể cũng lạ thường ngày nghe tiếng cô về, anh liền chạy ra đón.

Hôm nay cô vào phòng cũng được một lúc nhưng không thấy anh.

Lấy làm lạ, cô ngồi dậy tính gọi tên anh thì tiếng anh vọng ra:
Vợ ơi!
Đình Phong?
Vương Đình Phong từ bên trong phòng tắm bước ra, trên tay còn cầm một thau nước.

Anh nhanh nhảu đến chỗ cô ngồi, đặt thau nước xuống đất vui vẻ nói:
Vợ để chân vào đây đi.

Cô tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn anh:
Từ nãy giờ anh làm gì trong đó vậy?

Anh lấy nước ấm rửa chân cho vợ đấy.

Vợ mau đặt chân vào đây đi.
Không cần đâu.
Vợ mau đặt chân vào đi mà.

Mau đi!
Anh cứ năn nỉ mãi cô mới để chân vào thau nước.

Nước trong thau rất ấm, mực nước chỉ ngang mắt cá chân.

Sau khi cô để chân vào, anh bắt đầu dùng tay xoa Ьóρ chân cho cô.

Lúc làm việc, vẻ mặt vô cùng hào hứng, vui vẻ.

Đây là lần đầu tiên, có người đối xử tốt với cô như vậy.

Hồi còn sống bên nhà ngoại, cô chưa bao giờ nhận được tình yêu thương hay sự chăm sóc đặc biệt giống việc anh đang làm với cô bây giờ.
Vợ có thấy thoải mái không?
Giọng nói của anh khiến cô giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ ᴍôпɡ lung.

Cô mỉm cười đáp lại:
Thoải mái lắm! Mà sao bỗng nhiên anh lại rửa chân cho em?
Bác quản gia từng nói với anh, làm thế này sẽ tốt cho sức khỏe.

Vợ đi làm cả ngày mệt nên anh muốn giúp vợ thôi.
Cô đưa hai tay véo nhẹ má anh:
Chồng em hôm nay còn biết làm nũng nữa chứ!
Anh không làm nũng.

Anh đang làm những việc mà một người chồng nên làm.

Vợ thấy anh giỏi không?
Giỏi, giỏi.

Chồng em là số một.

Thôi, ngâm nước nhiêu đây là đủ rồi.

Em muốn đi tắm..
 
Nhân Tình 2
Chương 16: Chương 16


Dứt lời, Nhã Ân rút chân ra khỏi chậu nước đặt vào tấm thảm bên cạnh cho khô rồi đứng dậy bước vào phòng tắm.

Cô vừa đi được vài bước, anh đột ngột lên tiếng:
Vợ ơi! Cho anh tắm ch ung với.
Nhã Ân giật mình quay đầu lại nhìn anh với vẻ ngơ ngác.

Cô hỏi lại:
Anh vừa nói cái gì?
Anh muốn tắm ch ung với vợ!
Tình huống này khiến cô không thể lường trước, bất ngờ đến nỗi không nói lên lời.

Nhã Ân gượng cười cố giữ sự bình tĩnh:
Anh sao vậy? Hôm nay bỗng nhiên lại đòi tắm ch ung.

Mọi người anh vẫn tự tắm cơ mà.
Nhưng hôm nay anh muốn tắm ch ung với vợ.
Chuyện này không được đâu.
Tại sao lại không? Vợ không thích sao?
Nhã Ân ậm ừ không đáp.

Cô nên giải thích thế nào cho anh hiểu đây.

Đột nhiên anh nói muốn tắm ch ung khiến cô không kịp phản ứng, chẳng biết sao hôm nay anh lạ vậy.
Thấy cô im lặng, anh nhanh nhảu nói:

Vợ không nói là đồng ý rồi nha.
Nhưng mà...khoan, từ từ đã...
Anh cứ thế kéo tay cô đi về phía nhà tắm, vừa đi vừa hí hửng nói:
Khi nãy anh dùng gần hết nước nóng rồi.

Bây giờ vợ tắm một mình, tí nữa không có nước cho anh tắm đâu.

Chúng ta nên học cách tiết kiệm bởi tiết kiệm là quốc sách mà.
Tắm ch ung? Chuyện này có nghĩa cô cung không dám nghĩ tới vậy mà hôm nay nó lại xẩy.

Nhã Ân không biết nên làm thế nào thì đã bị lôi vào trong nhà tắm.

Vợ cởϊ áσ cho anh!
Vương Đình Phong đứng trước mặt cô nghiêng đầu, ngây ngô nói.

Nhã Ân có chút hoảng gượng gạo đáp:
Anh...anh tự cới áo đi, em đi chuẩn bị nước tắm.
Nói rồi, cô vội vàng tiến đến phía bồn tắm xả nước coi như chưa từng nghe thấy lời anh vừa nói.

Những lúc thế này, cô tự hỏi không biết anh có ngốc thật hay không nữa.
Vương Đình Phong bĩu môi hậm hực tự làm mọi chuyện, chẳng hiểu sao vợ lại không giúp anh.

Anh thấy trên tivi, vợ hay thay áo cho chồng thế mà cô lại không làm chuyện này với anh.

Nghĩ lại, có chút tủi thân.

Thực ra, anh ngốc thật, phải nói là rất ngốc nhưng anh học rất giỏi đấy nhé.

Bố anh đã từng nói với anh như vậy mà.

Những gì được dạy, được chỉ những cách làm vợ vui anh đều học theo.

Ngay cả chuyện tắm ch ung cũng là bác quản gia mách bảo.

Bác bảo vợ chồng không những tắm ch ung mà còn ngủ chung rồi sau này còn có con chung nữa.

Bởi thế, anh mới muốn cùng cô tắm.
Chuẩn bị xong nước, đưa tay vào ướm thử cảm nhận độ ấm vừa phải.

Nhã Ân đứng dậy, xoay người lại định nói với anh thì đập vào mắt cô là thân hình cường tráng của một người đàn ông trong tình trạng loã thể.

Cô vội vàng che mắt mình rồi quay ra sau, ngượng ngùng hỏi:
Sao...sao anh lại không mặc đồ!
Vợ hỏi kỳ ghê! Tắm thì phải cởϊ đồ ra chứ, ai đi tắm lại mặc quần áo bao giờ.
Nhưng mà...cũng không nên như vậy chứ!
Anh không hiểu chuyện cô muốn nói đến là gì chỉ đứng ngây người một lúc rồi bước vào bồn tắm.

Khi nãy nước trong bồn nhiều, sau khi anh bước vào thì vơi đi một chút.

Nước ấm trong bồn chảy xuống nền đá hoa mang theo hơi nước bốc lên, chiếc gương cũng bị làn hơi che phủ.

Căn phòng bốc chỗ đầy sương khỏi khiến mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo hơn.
Thấy cô vẫn đứng che mắt kín mít, anh lên tiếng:
Vợ vào tắm đi không thôi tí nữa nước hết nóng đấy.
Lỡ bước vào đây rồi không lẽ cô phải bước ra.

Nhã Ân tự trấn an bản thân mình, hít một hơi thật sâu lấy tinh thần rồi hạ tay xuống, mở mắt ra..
 
Nhân Tình 2
Chương 17: Chương 17


Trước mặt cô là hình ảnh một người đàn ông đang ngồi trong bồn tắm, nghiêng đầu nhìn cô với vẻ mặt ngây ngô.

Nghĩ đến chuyện tắm ch ung, cô đã ngượng chín cả mặt vậy mà anh vẫn thản nhiên như không có gì.
Anh...quay mặt sang chỗ khác.
Vương Đình Phong ngẩn người một lúc rồi ậm ừ gật đầu đồng ý.

Khi không còn ánh mắt nào nhìn chằm chằm, cô mới dám cởi bộ váy trên người xuống rồi bước vào trong.
Nhã Ân ngồi lưng về phía Vương Đình Phong, cô nào to gán lớn mật mà ngồi đối diện với nhau trong tình cảnh này.

Đến nghĩ thôi cũng còn e dè chứ đứng nói đến đối mặt.

Cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ sau lưng, lượng nước trong bồn cũng vơi đi phân nửa.

Vương Đình Phong liền quay lưng lại, đập vào mắt anh là tấm lư|\|g trắng nõn của cô.

Bàn tay to lớn đưa dần lên xoa nhẹ tấm lưng trần ấy.

Cô hơi giật mình bởi hành động của anh, vội vàng hỏi:
Anh...!anh làm gì vậy?
Mát xa cho vợ.
Anh không cần phải làm thế đâu.
Không sao, anh chỉ muốn giúp vợ thôi.
Hôm nay anh sao vậy?

Câu hỏi của cô bỗng chốc làm bầu không khí trùng xuống.

Phải mất đến một lúc sau, anh mới lên tiếng:
Vợ có ghét anh không?
Cô đột ngột quay người lại nhìn anh, sắc mặt có chút thay đổi:
Sao bỗng nhiên anh lại hỏi vậy?
Anh chỉ muốn biết câu trả lời thôi.

Em không ghét anh!
Thực sự là không ghét?
Không.
Vậy là anh vui rồi.
Anh mỉm cười sau câu nói ấy.

Đây không phải lần đầu tiên cô thấy anh cười nhưng nụ cười này gượng gạo đến buồn tủi.

Có lẽ đã có ai đã nói gì với anh nên mới khiến anh tâm trạng như vậy.

Thà rằng sau tai nạn, anh bị ngốc, ngốc đến nỗi không biết gì thì còn đỡ.

Đằng này, anh ngốc nhưng vẫn biết bản thân mình không được bình thường như mọi người.

Anh biết mình bị khiếm khuyết nên đôi khi chỉ đôi ba lời nói vô tình cũng khiến anh bận tâm.

Từ lúc về làm dâu Vương gia, cô cảm nhận được sự chán ghét, ghẻ lạnh mà mọi người dành cho chồng ngốc của mình.

Dù là ở nhà hay công ty, tuy không quá lộ liễu nhưng đều dễ dàng thấy ra.

Điều đáng buồn nhất là mẹ anh cũng không thích anh.
Vương Đình Phong nghe được câu trả lời của Nhã Ân, trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng biết bao.

Anh biết mình ngốc nghếch không làm được chuyện gì ra hồn, tất cả mệt nhọc đổ dồn lên người cô.

Có những ngày, anh thấy cô thức khuya làm việc rồi sáng sớm đã lục địa đến công ty.

Anh thương cô nhiều, không muốn cô mệt nhưng những con số, những dòng chữ dài đằng đẵng trên trang giấy của công ty, anh đọc mãi vẫn không hiểu.

Đôi khi anh ước, mình chưa từng bị tai nạn, chưa từng ngốc thì cô sẽ không khổ.
Vì thương cô nên anh muốn bảo vệ cô dù chỉ là đôi chút.

Ngày Vương Đình Viễn đưa anh viên thuốc, anh biết nó không tốt nên đã không cho cô uống.
Vậy tại sao anh lại biết viên thuốc đó xấu? Tại vì anh biết Vương Đình Viễn không phải người tốt.

Trong ký ức mơ hồ của anh, trước ngày anh gặp tai nạn anh đã nhìn thấy Vương Đình Viễn.

Sau khi anh bị ngốc, Vương Đình Viễn lúc nào cũng dè bỉu khinh thường anh, thậm chí đã có lần hắn làm anh bị thương.

Nhưng bố anh dặn, anh em phải đùm bọc lẫn nhau nên anh mới không nói gì.

Những bộ phim, những trò chơi Vương Đình Viễn đưa cho, dẫu anh hiểu nó xấu nhưng cuối cùng vẫn ngốc nghếch làm theo.

Bởi anh không muốn bố buồn chuyện anh em không đoàn kết.
Ngoài bố và cô ra, anh không còn người thân nào..
 
Nhân Tình 2
Chương 18: Chương 18


Cô đưa tay chạm nhẹ vào má anh, nhẹ nhàng an ủi:
Em sẽ không ghét anh đâu.

Em hứa!
Hứa phải giữ lời đấy.
Nhã Ân cười khẽ gật đầu một cái rồi quay lưng về phía anh.

Cô thở hắt một tiếng, ngữ điệu không còn ủ rũ:
Cả ngày em làm việc mệt rồi, anh mau mát xa cho em đi.

Em mà ốm sẽ không còn ai thương anh đâu.
Anh biết rồi, anh làm ngay đây.
Vương Đình Phong vui vẻ xoa Ьóρ vai cho vợ mình.

Hai người ngâm mình trong bồn tắm.

Mãi đến một lúc lâu sau mới ra khỏi phòng.
Mặc quần áo chỉnh tề, cô quay sang phía anh nói:
Anh ngồi đây đợi em, em xuống dưới nhà lấy cơm rồi chúng ta cùng ăn.
Sao không xuống dưới mà phải ăn ở đây?
Em muốn ăn cùng với anh thôi.

Có được không?
Được.

Anh sẽ ngồi đợi.

Nhã Ân vui vẻ bước xuống lầu.

Cô biết Vương Đình Viễn đang có mặt ở nhà nên không muốn ngồi chung bàn với hắn.

Hiện tại, cô chỉ muốn tận hưởng những giây phút hạnh phúc bên cạnh chồng mình mà thôi.

Cô loay hoay sắp xếp đồ ăn vào khay, đột nhiên một bàn tay to lớn ôm lấy eo cô từ đằng sau.

Nhã Âm mỉm cười vừa quay lại vừa nói:
Đình Phong! Không phải em nói anh ở trên phòng đợi em rồi mà sao còn...
Câu nói còn chưa hết đã ngừng hẳn khi Nhã Ân nhìn thấy người đàn ông trước mặt.

Không phải là Vương Đình Phong mà là Vương Đình Viễn.

Cô nhanh chóng nhận ra tình hình, vội vàng vùng vẫy:
ĐìnhViễn! Cậu đang làm cái gì vậy hả? Mau buông tôi ra, buông tôi ra mau.
Hắn nhìn cô, miệng nở một nụ cười đắc chí:
Tôi chính là muốn mọi người nhìn thấy cảnh chị dâu nɠɵạı ŧìиɧ với em chồng.
Câu nói của Vương Đình Viễn khiến cô hoảng hốt.

Hắn siết chặt lấy eo cô, hơi thở ấm nóng thì thầm bên tai:
Tôi muốn cho mọi người thấy chị dâu và em chồng đang làm chuyện không đúng đắn.

Cậu bị điên sao? Mau buông tôi ra.
Phải! Tôi điên nên mới yêu chị, tại sao chị lại đồng ý lấy thằng anh ngu ngốc của tôi hả?
Chuyện đó thì liên quan gì đến cậu.

Buông ra!
Cô càng vùng vẫy, hắn càng làm tới.

Nhã Ân hoảng hốt nhìn xung quanh, nếu để ai bắt gặp cảnh tượng này cô chẳng còn mặt mũi nào ở lại Vương gia thậm chí còn bị đuổi ra khỏi đây.

Tự trấn tĩnh bản thân, Nhã Ân dùng hết sức lực đẩy Vương Đình Viễn ra khỏi người, tiện tay tặng hắn một cái bạt tai.
Năm ngón tay hằn trên mặt hắn, vừa đau vừa rát.

Hắn đưa tay lên sờ mặt, cô đúng là ra tay rất mạnh.

Đây là lần đầu tiên có một người phụ nữ đám đánh hắn như vậy.
Cậu! Tốt nhất nên biết giữ tự trọng.
Vương Đình Viễn nhoẻn miệng cười:
Tại sao tôi phải giữ tự trọng với người mình yêu.
Cậu điên rồi.

Tôi là chị dâu của cậu đấy!
Chị dâu thì sao? Đâu có luật nào cấm không được yêu chị dâu, với lại chị lấy anh tôi đâu phải vì yêu.
Nhã Ân im lặng không đáp, cô không muốn đôi co với một tên không lý lẽ như Vương Đình Viễn.

Đây không phải lần đầu tiên hắn giở trò đồϊ ҍạϊ với cô.

Ngay từ lúc bước chân vào Vương gia làm dâu, ánh mắt hắn nhìn cô đã có nhiều điều bất thường chỉ là đến ngày hôm nay hắn mới lộng hành.

Nhã Ân bất giác lùi về sau vài bước.

Để đảm bảm an toàn cho bản thân cô với tay lấy cái dĩa đằng sau cầm chặt đến nỗi chuỗi dĩa hằn lên lòng bàn tay một vệt dài.

Ánh mắt đầy căm phẫn nhìn người đối diện, cô hắng giọng:
Đừng có giở trò với tôi.
Thôi nào chị dâu, chị không cần phải quá khắt khe như vậy.

Tôi chỉ là đang muốn thể hiện tình cảm của mình thôi mà.
Cút!.
 
Nhân Tình 2
Chương 19: Chương 19


Cô càng cương quyết cự tuyệt càng làm hắn thêm hứng thú.

Trước sự phòng ngự của cô, hắn không tiến tới chỉ đứng im một chỗ.

Thanh âm nhẹ nhàng vang lên nhưng vẫn đủ khiến cô cảm thấy ghê tởm.
Tôi sẽ không làm phiền chị, chỉ cần chị trả lời tôi một câu hỏi!"
"Nếu tôi nói không..."
"Thì chuyện này sẽ tiếp tục diễn ra."
Nhã Ân mất vài giây im lặng để suy nghĩ.

Dù sao cũng chỉ là một câu hỏi, chuyện này càng kéo dài chẳng hay ho.

Cô gật đầu đồng ý:
"Nói đi!"
Vương Đình Viễn như thể chỉ chờ câu nói lời phát ra từ cô.

Hắn đắc chí mỉm cười, từ tốn hỏi:
"Chị không yêu anh tôi đúng không?"
Cô sững người bởi câu hỏi có chút bất ngờ.

Trong đầu dần xuất hiện suy nghĩ về cuộc hôn nhân của hai người.

Vốn dĩ chỉ là câu hỏi đúng sai nhưng với cô lại là cả một vấn đề.

Để rồi mãi đến khi thực sự chắc chắn với câu trả lời mình có, cô mới mở lời:
"Đúng! Tôi không yêu anh ta.

Chẳng ai dại khờ mà đi yêu một tên ngốc!"
Vương Đình Viễn khẽ gật đầu, hài lòng với điều mình nghe thấy.

Có lẽ những gì hắn cần chỉ có câu nói này.

Rồi chưa được bao lâu, Nhã Ân lại tiếp tục nói:
"Nhưng đó chỉ là suy nghĩ ban đầu, sống chung với Vương Đình Phong tôi nhận ra dù anh ấy có ngốc cũng luôn đối xử tốt với tôi.

Không giống như cậu, một kẻ cặn bã luôn muốn hại anh tria mình."
"Chị biết tôi hại anh ta? Hay có bằng chứng chứng minh?"
Nhã Ân tuyệt nhiên không nói một lời.

Cô biết Vương Đình Viễn có ý định xấu với Vương Đình Phong bởi bản chất hắn cũng chẳng tốt lành gì nhưng nói đến bằng chứng thì không có.

Nhìn vẻ mặt tự đắc kia cô chỉ hận không thể đánh hắn.

Nhận được thứ mình muốn, Vương Đình Viễn quay lưng rời đi để Nhã Ân ở lại một mình.

Nhìn theo bóng hắn khuất dần, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đúng là một tên điên không có lòng tự trọng.

Trả lời cũng đã xong, Nhã Ân quay người cầm khay đựng thức ăn rồi nhanh chóng rời khỏi tầm mắt của Vương Đình Viễn.

Đứng ở khoảng cách gần, hít chung một bầu không khí với hắn khiến cô khó chịu.
Bước vội lên lầu, đứng trước phòng, Nhã Ân hít một hơi lấy bình tĩnh rồi đẩy cửa vào trong.

Cô niềm nở vui vẻ nói:
"Đình Phong! Em mang đồ ăn lên rồi này."
"Đình Phong?"
Thấy anh nằm trên giường chùm chăn kín mít, gọi thì không thấy đáp lại.

Nhã Ân nheo mắt đầy nghi ngờ, đặt khay thức ăn xuống bàn rồi đi lại về phía anh.

Cô đưa tay lay nhẹ người anh, hỏi:
"Đình Phong! Anh mệt ở đau hả? Sao bỗng nhiên lại chui vào chăn nằm thế này? Anh mau dậy đi, hôm nay toàn món anh thích thôi đấy."
"Anh không muốn ăn!"
"Sao vậy? Anh có ổn không? Có cần em..."
"Anh đã nói không muốn ăn rồi.

Sao vợ nói nhiều thế?"
Nhã Ân sững sờ trước câu nói của Vương Đình Phong.

Lần đầu tiên cô thấy anh lớn tiếng với mình.

Trong lòng có chút khó chịu nhưng dịu dàng nói:
"Nếu anh không muốn ăn, em cũng không ép buộc.

Em để đồ ăn ở đây bao giờ đói thì ăn, nhé?"
Đáp lại cô là khoảng không tĩnh lặng, không một phản ứng hay lời nói.

Nhã Ân dần suy nghĩ về những hành động anh đang làm nhưng cũng không quá để tâm bởi cô nghĩ do anh mệt.
Ngồi kế bên anh thật lâu, cô mới đứng dậy rời đi.

Đôi chân vừa bước được vài bước nhỏ, giọng nói của anh vang lên khiến cô dừng lại:
"Đồ nói dối!"
Căn phòng tĩnh lặng, giọng anh không quá lớn nhưng đủ để cô nghe rõ từng chữ.

Nhã Ân theo phản xạ lập tức quay người lại tiến gần đến phía anh, hỏi:
"Đình Phong! Anh vừa nói gì vậy?".
 
Back
Top Bottom