Ngôn Tình Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1040: C1040: Chương 1040


“Ơ hay! Tôi dạy con gái tôi thì có liên quan gì đến ông, chẳng qua chỉ là một con chó trông nhà mà thôi, nếu ông còn dám ngăn cản tôi, chờ đấy, tôi không để yên đâu, tôi nói cho ông biết, đừng nói là NhanMinh Tú, ngay cả NhanKiến Định nhìn thấy tôi cũng phải ngoan ngoãn gọi tôi một tiếng bố vợ!”

NhanVăn Minh còn đang muốn mắng chửi thêm vài câu nữa thì NhanMộc Trà đột nhiên đi đến kéo vạt áo ông.

NhanVăn Minh khó hiểu quay lại nhìn thoáng qua rồi im lặng không nói gì nữa, ông đi theo NhanMộc Trà đến một góc nhỏ, hai người châu đầu ghé tai vào nói chuyện.

“Bố, con vừa thấy ông quản gia lén lút bấm điện thoại, chắc là ông ta vừa liên lạc cho NhanKiến Định, hay là chúng ta về trước, đợi ngày mai NhanKiến Định không có ở nhà thì quay lại cũng không muộn, giờ có nói gì đi nữa thì NhanMinh Tú cũng không cho chúng ta đi vào đâu.”

Tuy NhanMộc Trà cũng thèm khát cuộc sống xa hoa của những căn biệt thự ở bên trong nhưng bây giờ, thời cơ chưa chín muồi, bọn họ cần phải kiên nhẫn thêm một chút.

“Không cần, bố cố ý đợi NhanKiến Định quay về, trong tay bố có điểm yếu của NhanMinh Tú, dựa vào việc NhanKiế Định yêu thương cô ta, dù không cho chúng ta vào thì cũng sẽ cung phụng, cho chúng ta ăn uống no nê, đợi một khoảng thời gian nữa, con kiếm được chồng đại gia, bố cũng bớt lo!”

NhanVăn Minh vừa nói vừa sờ sờ một xấp ảnh trong túi, ông nhếch miệng cười.

“Bố, NhanKiến Định không phải là loại người dễ chọc, lần trước chúng ta bị anh ta dạy dỗ, bố còn chưa rút kinh nghiệm sao! Chúng ta quan sát thêm vài ngày, đến khi biết được lịch trình và tính cách của NhanKiến Định rồi ra tay cũng không muộn, tuy chúng ta giữ nhược điểm của NhanMinh Tú nhưng chúng ta không chắc NhanKiến Định có giở trò với chúng ta hay không, chúng ta không thể thiếu cảnh giác được đâu bà à!”

Sau khi nhìn thấy quản gia lén lút bấm điện thoại, NhanMộc Trà liền biết bọn họ không thể ở đây lâu thêm được nữa, NhanKiến Định tuyệt đối sẽ không buông tha cho hai người bọn họ chứ đừng nói là cung phụng, ăn uống no nê, không diệt trừ bọn họ đã là khoan hông lắm rồi!

“Lần này chúng ta tìm đến NhanMinh Tú bất ngờ như vậy cô ta mới trở tay không kịp!

“Nếu NhanKiến Định biết chúng ta còn đến đây làm phiền, anh ấy sẽ không cho chúng ta cơ hội để tiếp cận Tổ Minh Tú, nghĩ cũng đừng nghĩ nữa, cơ hội chỉ có một lần, chúng ta không thể lãng phí như vậy!”

Dù sao NhanVăn Minh cũng từng là Tổng giám đốc của một công ty lớn mạnh, bây giờ có phá sản đi chăng nữa thì với chỉ số thông minh của NhanVăn Minh, có đôi khi còn vượt xa tính toán của người bình thường.

“Vậy bố nói xem chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Tuy NhanMộc Trà cũng được mài giữa trong nhiều tầng lớp của xã hội nhưng so với NhanVăn Minh thì cô vẫn còn kém xa, cô không thể suy xét mọi thứ chu toàn được như ông, có đôi khi cô bị lợi ích cá nhân làm mờ mắt dẫn đến mọi chuyện rối ren, thất bại.

Giống như bây giờ, cô mong ước có được những thứ NhanMinh Tú có nhưng lại sợ thế lực và con người máu lạnh của NhanKiến Định, cô đắn đo suy nghĩ không dám đưa ra quyết định, chỉ có thể ngồi bên cạnh quan sát tình hình, thậm chí còn suy nghĩ đến chuyện chạy trốn.

“Mọi chuyện tiếp theo con đừng lo, cứ dựa theo tính toán của bố mà làm, chắc chắn chúng ta có thể vào trong, đợi sau khi mọi thứ yên ổn, con muốn đối phó với NhanMinh Tú như thế nào là chuyện của con, Mộc Trà, bố dạy dỗ con nhiều năm như vậy, NhanMinh Tú con còn không đối phó được thì bao nhiêu công sức của bố như bị con vứt hết xuống sông xuống biển, nhớ cho kỹ, chút nữa đứng sau lưng bố không được lên tiếng.”

NhanVăn Minh quay đầu lại nhìn NhanMinh Tú ngồi cách đó không xa, cô bị bao vây bởi tầng tầng lớp lớp vệ sĩ, ông li3m đôi môi khô khốc.

Ông đang tính toán tiếp tục k1ch thích NhanMinh Tú thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng động của xe ô Nhanmỗi lúc một gần, ông quay đầu lại, nheo mắt nhìn, tiếng động này chắc chắn là NhanKiến Định đã trở lại, trò hay có chính thức được mở màn hay không cũng đừng trách ông.

“Ông chủ, ngài đã về rồi!”

Quản gia vừa thấy xe dừng lại, ông nhanh chóng bước lên mở cửa xe, tha thiết nói.
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1041: C1041: Chương 1041


“Kể lại mọi chuyện rõ ràng cho tôi nghe từ đầu đến cuối, còn nữa, sau này nếu có những người không liên quan đến đây, đừng báo cho bà chủ biết, ai còn mời bà chủ ra đây, tôi đuổi cổ hết! Nhớ không?”

NhanKiến Định nói xong cũng không thèm quan tâm đến NhanVăn Minh đang đứng bên cạnh, anh nhanh chóng đi đến trước mặt NhanMinh Tú, nhẹ nhàng, cẩn thận ngồi xổm trước mặt cô, anh nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô mà lòng đau như cắt, khó khăn lắm anh mới bình ổn cảm xúc của cô được như bây giờ, vậy mà mọi thứ đều đã quay trở về con số 0!

“Anh đã về rồi, chúng ta vào nhà có được không, những người đó giao cho anh xử lý, anh đưa em vào trong nghỉ ngơi có được không!”

NhanKiến Định nhíu mày nhìn chằm chằm NhanVăn Minh, anh không nghĩ mọi chuyện lại phức tạp như vậy, NhanVăn Minh anh cũng từng cho người tìm hiểu, theo như đánh giá của anh, ông ta là một người tự cao tự đại nhưng vẫn có đầu óc, bây giờ ông ta đường đường chính chính chạy đến đây nói ra những chuyện như vậy, hẳn là trong tay ông ta đang nắm giữ một con bài chủ chốt nào đó, anh cần phải cẩn thận nhiều hơn mới được.

NhanKiến Định bế NhanMinh Tú còn đang ngơ ngác lên, cẩn thận bước từng bước đi vào nhà.

NhanVăn Minh nhìn thấy NhanKiến Định còn không thèm quan tâm đến sự tồn tại của mình, nụ cười trên khuôn mặt ông lập tức cứng đờ, ông nhanh nhẹn đi tới phía trước hai bước rồi la lớn: “NhanKiến Định, cậu nghĩ tôi tìm đến đây với hai bàn tay trắng sao? Chẳng lẽ cậu lại không tò mò vì sao thứ đó có thể làm cho NhanMinh Tú điêu đứng như vậy à? Nếu tôi phát tán thứ này ra ngoài, cả đời này cậu đừng nghĩ đến chuyện NhanMinh Tú có thể gả cho cậu, gia tộc Otto chắc chắn sẽ không đồng ý đâu!”

NhanVăn Minh vừa la to vừa giãy giụa để thoát khỏi sự kìm hãm của vệ sĩ, khuôn mặt vô cùng dữ tợn.

NhanKiến Định không thèm quan tâm đến ông ta, thậm chí anh còn tăng tốc đi vào nhà, cẩn thận dỗ dành NhanMinh Tú ngủ rồi mới xuống tầng, đứng ở trước cửa một lúc lâu mới kêu quản gia lại nói chuyện.

“Ông chủ, chúng tôi đã đưa ông ta đến khu biệt thự xa nhất có thể, bốn phía được bao vây bởi bốn bức tường cao màu trắng, tôi cũng tăng cường vệ sĩ canh gác bốn phía, không có sự cho phép của ngài, hai bố con kia sẽ không nhìn thấy được bà chủ đầu.”

Vừa nói xong, anh im lặng nhìn quản gia một chút, tuy anh không quan tâm đến chuyện quá khứ của NhanMinh Tú nhưng có vẻ như cô cực kỳ quan tâm đến chuyện này, nếu vậy, anh không ngại bỏ ra một ít thời gian để tìm hiểu rõ ràng ngọn nguồn của mọi chuyện.

“Tôi qua đó xem sao, cho người ở lại chăm sóc bà chủ đi, cô ấy tỉnh dậy lập tức đi báo cho tôi.”

NhanKiến Định bắt chéo đôi tay sau lưng, hai bàn tay đan xen nhau, sau khi nói xong anh nhìn sang nơi hẻo lánh mà ông quản gia vừa đưa hai người đó đi qua.

NhanVăn Minh và NhanMinh Tú bị đưa đến đây, biểu cảm trên khuôn mặt tốt hơn rất nhiều, tuy căn biệt thự này không so sánh được với căn biệt thự bọn họ đã sống trước đó, nhưng đã đến đây rồi, trang trí đồ đạc như cũ chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Đang lúc hai người còn đang suy nghĩ về chuyện tối nay ăn gì, ăn xong sẽ trang trí căn biệt thự này như thế nào thì NhanKiến Định đi đến.

“Lúc nãy ông nói trong tay ông có điểm yếu của cô ấy? Đâu rồi? Lấy ra tôi xem nào, tôi đưa các người đến đây không phải là cho các người căn biệt thự này, nếu không đưa ra được tin tức có giá trị, lập tức cút!”

Đối mặt với hai người ghê tởm như vậy, NhanKiến Định cũng không còn tâm trạng để nói năng đàng hoàng với bọn họ.

“Tôi có thể cho cậu liếc mắt nhìn thứ đó một chút, những từ tục tĩu lúc nãy cậu nói với tôi, tạm thời tôi không tinh toán với cậu, sau khi xem xong cậu muốn tiêu hủy tôi cũng không có ý kiến, dù sao tôi cũng còn giữ lại bản gốc, nhưng nếu cậu dám đụng đến tôi, chỉ cần tôi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, người của tôi sẽ lập tức phát tán những bức hình đó, thanh danh của NhanMinh Tú cũng sẽ bị tiêu hủy!”

NhanVăn Minh vừa nói vừa lấy một xấp ảnh ra để trước mặt NhanKiến Định, trên mặt mang theo nụ cười đắc chí như thể ông vừa thực hiện được gian kế, ông bĩu môi, đẩy xấp ảnh lên ngụ ý bảo anh tự cầm xem đi.
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1042: C1042: Chương 1042


NhanKiến Định từ khi nhìn thấy hai người này, chân mày anh vẫn nhíu chặt lại chưa hề thả lỏng, hai tay để trong túi nhìn chằm chằm NhanVăn Minh một lúc lâu rôi mới cầm lấy xem những bức ảnh đó.

Trên bức ảnh thứ nhất là một cô bé thắt tóc hai bím, khuôn mặt nhỏ nhắn hất lên cao, đôi mắt cong cong như ánh trăng trông rất đáng yêu, chỉ cần nhìn thôi NhanKiến Định cũng biết đây là bức ảnh của NhanMinh Tú lúc nhỏ, lớn lên vẫn đáng yêu như vậy.

Càng xem những bức ảnh tiếp theo, nụ cười trên mặt NhanKiến Định dần trở nên lạnh lẽo, cuối cùng, cả khuôn mặt anh đều đen lại, sau đó, anh ngẩng đầu nhìn chằm chằm NhanVăn Minh rất lâu rồi anh cười lạnh, xé nát toàn bộ ảnh chụp trong tay ném lên không trung.

“Thứ ông muốn tôi sẽ cung cấp cho ông, nhưng ông phải nhớ cho kỹ, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt của cô ấy nữa, đặc biệt là mấy thứ trong tay ông, nếu để tôi phát hiện ông tiếp tục lén lút đến tìm cô ấy, tôi sẽ cho ông biết cảm giác sống không bằng chết là gì.”

Sau khi nói xong, NhanKiến Định lập tức rời khỏi phòng, cả người càng thêm âm u, hai bàn tay dần dần xiết chặt.

Tuy anh đã xé nát toàn bộ ảnh chụp đó nhưng những hình ảnh ghê rợn đó vẫn khắc sâu vào trong tâm trí anh.

Rõ ràng đó chỉ là một đứa trẻ sáu bảy tuổi, khuôn mặt vô tội, nhưng hai tay lại dính đầy máu tươi, bên cạnh là một người đàn ông trung niên nằm đó máu thịt mơ hồ, không biết Minh Tú của anh đã trải qua quá khứ khủng khiếp như thế nào mới có thể làm ra loại chuyện như vậy.

Theo lý thuyết một đứa trẻ sáu bảy tuổi cũng đã có ký ức nhưng anh chưa từng nghe cô nhắc tới chuyện này, thậm chỉ có vẻ như cô còn không biết đến sự tồn tại của nó, chẳng lẽ là… Xem ra anh cần phải điều ra về chuyện quá khứ của cô!

Đang nghĩ ngợi lung tung thì tiếng chuông di động đột nhiên vang lên, NhanKiến Định cầm lên nhìn xem thì thấy người gọi là Giang Anh Tuấn, anh không nghĩ nhiều lập tức đặt điện thoại bên tai, bước chân nhanh hơn đi về phía cổng lớn, có lẽ anh sẽ đến công ty một chuyến.

“Anh cả, Abel đã ra lệnh tìm kiếm Giang Húc Đông, mọi chuyện tiếp theo đành phải nhờ anh sắp xếp vậy”

Hai người kia có thể rời đi an toàn hay không phải xem bản lĩnh của NhanKiến Định, đã là người trung gian thì cái chết chờ đợi bọn họ sẽ không đơn giản như vậy, cho nên bằng mọi giá, anh cũng phải bảo vệ được mạng sống của Giang Húc Đông và Vũ Nguyên Hải.

“Đã sắp xếp xong, cậu cứ đi theo dõi tình hình của Abel đi, nếu có chuyện gì bất thường thì liên lạc tôi để chúng ta kịp thời trao đổi chiến lược mới.”

Chuyện này nối tiếp chuyện kia, NhanKiến Định không còn cách nào khác, anh quay đầu lại nhìn tầng chính nơi cô đang ngủ, cuối cùng chỉ có thể cắn răng rời đi.

Trước hết cần phải giải quyết cho được Abel, nếu không khống chế được ông ta, bọn họ sẽ xảy ra tai họa.

“Yên tâm, tôi đã cho người theo dõi ông ta hai tư trên bảy, anh cũng phải nhanh tay lên, rất có thể lần này Abel sẽ tự mình ra tay.”

Giang Anh Tuấn cau mày suy nghĩ trong chốc lát mới nói.

“Sau khi xong việc tôi còn có một chuyện muốn nhờ cậu, đợi đến lúc đó tôi sẽ nói, bây giờ cậu tiếp tục theo dõi ông ta, tôi lập tức sắp xếp kế hoạch tiếp theo Muốn đưa Abel vào chỗ chết cần phải có những chứng cứ cực kỳ thuyết phục, nếu không đừng nói là buộc tội, ngay cả muốn bắt giữ ông ta cũng là một vấn đề rất lớn, cho nên cần phải lên kế hoạch để xử lý ông ta, một kích giết chế Sau khi cúp điện thoại, NhanKiến Định quay trở lại công ty, khuôn mặt không cảm xúc bắt đầu cuộc họp.

Tuy tập đoàn Otto những năm gần đây phát triển theo chiều hướng đi lên nhưng nội bộ sâu mọt quá nhiều, hơn nữa trong công ty toàn là những người của thế hệ trước, không thể so sánh với Abel đã đem về cho công ty một số lượng sản nghiệp lớn, nếu lần này không có Giang Anh Tuấn chống lưng, không chừng anh cũng đã bị Abel xử lý.

Sau khi thảo luận xong phương án, NhanKiến Định liền bắt tay vào chuẩn bị, anh nhíu mày, xoa hai bên huyệt thái dương mệt mỏi.
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1043: C1043: Chương 1043


Sắc trời bên ngoài đã tối đen như mực, sống chết là vào lúc này!

Bên kia, Abel đang ngồi trong thư phòng, ông ta nhìn tài liệu trên tay, gần xanh trên trán nổi lên.

“Người đâu? Tôi đã ngàn lần vạn lần dặn dò các người phải trông chừng cho kĩ, bây giờ chỉ còn lại vài người không nói, còn một người trong đó cũng không tìm được là sao!”

Ông vừa nói vừa vỗ mạnh lên bàn đứng dậy, hai má đỏ bừng cho thấy ông tức giận không nhẹ.

“Ông chủ, chúng tôi nghi ngờ Vũ Nguyên Hải đã đem người mang đi, bây giờ không chỉ không tìm thấy Vũ Nguyên Hải mà ngay cả Giang Húc Đông cũng không tìm thấy bóng dáng, ông chủ, cầu xin ngài cho chúng tôi thêm một cơ hội, lần này chúng tôi nhất định sẽ tìm được hai người bọn họ và những người còn lại về!”

Năm người cúi đầu chịu tội trước mặt Abel. Bọn họ cùng nhau cúi đầu, người đứng đầu tiến lên phía trước một bước nói, trên khuôn mặt anh ta còn mang theo sự hổ thẹn và bướng bỉnh.

“Năm lần bảy lượt không tìm thấy dấu vết, tôi còn giữ một lũ ăn hại các người làm gì nữa! Được, các người được lắm!”

Ánh mắt Abel u ám, ông hừ lạnh một tiếng nhìn năm người trước mặt.

“Tôi không nuôi những người rảnh rỗi, càng không chứa chấp bọn phế vật!”

Nói xong câu đó, Abel tạm dừng trong chốc lát, đột nhiên ông ta la lớn: “Vào đây hết cho tôi!”

Ông ta vừa dứt lời, ngoài cửa có mười mấy người cao to vạm vỡ đi vào.

“Chúc ông chủ buổi tối tốt lành!”

Mười mấy người đứng bao vây năm người kia, xem như chặn lại đường lui.

“Dẫn đi, xử lý bọn chúng cho tôi, tôi không hy vọng ở thời điểm mấu chốt còn phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn!”

Sau khi nói xong, ông dùng một bàn tay che miệng ho khan hai tiếng, xoay người không nhìn những người đó nữa, ông có thể nhẫn nhịn đến giờ phút này xem như đã là cực hạn rồi!

“Ông chủ, xin ngài cho chúng tôi thêm một cơ hội đi, chúng tôi sẽ tìm ra được tung tích của Giang Húc Đông, ông chủ, cầu xin ngài, chỉ lần này nữa thôi, ông chủ… Nhìn thấy tình huống như vậy, không cần suy nghĩ cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo!

Nhưng Abel không hề mềm lòng, ông vẫn luôn xoay lưng về phía bọn họ tính toán, vẫy tay, ý bảo bọn họ nhanh chóng đem năm người này ra ngoài xử lý.

Một trận âm thanh “hu hu hư”

phát ra, trong phòng nhanh chóng khôi phục lại an tĩnh như vốn có của nó, Abel hít sâu một hơi, chậm rãi ngồi xuống ghế, ông nhìn về phía cánh cửa, không quá một phút, quản gia liền bước đến bên cạnh.

“Ông chủ, đã điều tra được nơi ở của bọn họ nhưng bên ngoài có vệ sĩ canh gác dày đặc suốt hai mươ itư giờ, Giang Anh Tuấn còn tự mình kiểm tra, bây giờ muốn đem người mang ra, chỉ sợ không dễ dàng, còn nếu chúng ta đi giành người, rất có thể sẽ xảy ra tử vong.

Vừa mới thấy kết cục của năm người kia, quản gia không muốn ông đi theo vết xe đổ của bọn họ, ông đắn đo một hồi mới mở miệng nói.

“Ai cho ông quyền đi đoạt ba người kia, nếu NhanKiến Định và Giang Anh Tuấn đều có vệ sĩ bảo hộ, trong nhà cho dù có dặn dò qua cũng không có bao nhiêu người đâu, gọi Hữu Thụ, nói cậu ta tùy cơ ứng biến, tối nay, khuya một chút, trong ngoài kết hợp, hai người Nhan Nhã Quỳnh và NhanMinh Tú, ai cũng được, bắt ra một người cho tôi là được, đương nhiên cũng có thể bắt hai đứa nhỏ kia!”

Vốn dĩ ông không phải là con người giàu lên bằng cách chính trực, nếu không sự nghiệp cũng không thể vững vàng cho đến ngày hôm nay, có lối đi tắt thì sao phải đi đường vòng, nếu có thể uy h**p, ông tuyệt đối sẽ không nói chuyện đàng hoàng, còn nếu có thể bắt cóc, ông tuyệt đối sẽ không mở miệng mời bọn họ…
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1044: C1044: Chương 1044


“Ông chủ yên tâm, tôi sẽ cho người chuẩn bị, nhưng trước đó Hữu Thụ đã truyền đến tin tức, có khả năng cậu ấy đã bị phát hiện.”

Nếu bắt cóc thất bại, tuy rằng người này không liên quan đến ông, nhưng ông cũng nên phủi sạch quan hệ trước thì tốt hơn.

“Không sao cả, kêu cậu ta thăm dò rõ ràng thời gian tuần tra và khoảng cách, vị trí giữa các vệ sĩ là bao nhiêu, đợi tối một chút, đúng giờ rồi hành động.’ Ngay cả khi NhanKiến Định và Giang Anh Tuấn biết Hữu Thụ là gián điệp thì như thế nào, ông vẫn có thể làm cho bọn họ trở tay không kịp!

“Vâng, ông chủ yên tâm, tôi đi giao nhiệm vụ xuống cho Hữu Thụ đi làm”

Quản gia khom lưng, lùi lại vài bước rồi rời khỏi phòng, lúc ông đang định đóng cửa thì Abel gọi lại: “Chuyện này không cần gấp, sau nửa tiếng, dẫn người đó đi giấu ở phòng của Giang Húc Đông, giả vờ bắt cóc, tạo ra một chút.xung đột, ngay cả bị thương cũng không sao cả, phải diễn cho thật vào, bắt cóc về đây là tốt nhất, bắt về được hay không cũng không quan trọng.”

Nếu hai người NhanKiến Định và Giang Anh Tuấn đã bày Hồng Môn Yến cho ông ta, tất nhiên anh ta sẽ phải trả ít lễ cho họ.

“Vâng, ngài yên tâm, bây giờ đi chuẩn bị ngay.”

Quản gia gật đầu. Lần này khi rời khỏi phòng làm việc liền tiện thể đóng cửa lại.

Sau khi quản gia đi khỏi, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh. Abel tựa vào ghế, ngồi hơn nửa tiếng mới đứng dậy đi tới trước giá sách gần đó, đổi vị trí vài quyển sách không thu hút. Đột nhiên giá sách trượt qua bên cạnh, lộ ra một két sắt rất lớn, lấp lánh ánh bạc, ánh sáng bên trên là mật mã có hơn sáu con số.

Trông không giống như để đặt những đồ vật có giá trị mà giống như một chỗ để ấn náu vào lúc nguy hiểm.

Động tác của ông ta thong thả mở từng ổ khóa. Lúc ông ta đã hoàn toàn mở cửa két sắt ra thì cũng sắp mười hai giờ trưa. Cửa rất lớn, tuy tự động bật mở, nhưng muốn lấy đồ thì còn phải đẩy ra một chút. Abel cũng coi như dùng hết sức bình sinh mới miễn cưỡng đẩy ra được vài centimet khe hở của cánh cửa sắt lớn vừa dày vừa nặng đó, sau đó nghiêng người chui vào.

Có rất nhiều thứ màu trắng giống viên gạch đặt trong két sắt là do người khác làm, xếp cả một tầng, nhìn bên trên có gần hơn một trăm viên, xung quanh chúng còn rắc một ít bột phấn màu trắng.

Abel né tránh những thứ này, ngồi xổm xuống sợi dây, rút ra hai thỏi vàng từ đáy của lớp dưới cùng.

Trên thế gian này, có đôi khi tiền cũng vô dụng. Trong mắt một số người, đó chỉ là một tờ giấy hơi khác thường một chút. Còn trong mắt họ, vàng bạc châu báu mới là đồng tiền mạnh, muốn mua chuộc họ, vàng bạc châu báu là thứ tất yếu phải có.

Sau khi lấy tổng cộng năm thỏi vàng, Abel mới lui từ két sắt ra ngoài, lại khóa lại, đóng giá sách lần nữa.

Trọng lượng năm thỏi vàng cầm trong tay vẫn rất nặng. Nếu không phải ông ta luôn kiên trì tập thể hình, sức lực cũng coi như khá tốt thì có lẽ ngay cả ôm cũng không di chuyển nổi. Nhưng nếu đã cầm được đồ thì tất nhiên cũng nên đi tìm sự giúp đỡ bên ngoài.

Sau khi cất kỹ thỏi vàng, Abel lấy điện thoại ra lướt một lúc, tìm ra một dãy số rồi bấm gọi.

Mất một lúc lâu điện thoại mới được kết nối. Người ở đầu bên kia hình như vẫn đang ngủ, giọng điệu rất khó chịu: “Có chuyện gì?”

“Ở đây tôi có một danh sách không biết anh có thể nhận không”

Abel cân nhắc bức ảnh trong tay, cười nói.

“Vàng đã chuẩn bị xong chưa? Thù lao đủ thì đương nhiên chuyện gì tôi cũng đều có thể nhận.”

Vừa nghe tới làm ăn giọng điệu người đàn ông đầu bên kia mới coi như hơi tốt hơn chút, sau đó bên kia truyền tới một hồi sốt soạt giống như tiếng quần áo ma sát.

Sau khi âm thanh duy trì trong một lúc, bên kia mới hoàn toàn yên tĩnh. Khi động tác bên kia dừng lại, Abel mới lên tiếng nói tiếp: “Tổng cộng năm thỏi, trọng lượng mỗi thỏi đều được làm theo yêu cầu của anh. Một lúc nữa tôi sẽ gửi thông tin cho anh, anh phải đưa đầu người đó về cho tôi trong vòng hai ngày, vàng tự nhiên sẽ là của anh.”
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1045: C1045: Chương 1045


“Ông nên biết quy tắc làm việc của tôi. Đặt cọc trước một nửa, sau khi xong chuyện tự nhiên sẽ lấy nốt nửa còn lại. Đương nhiên là, nếu tôi không làm xong trong vòng bảy ngày thì sẽ trả lại toàn bộ tiền đặt cọc. Còn nữa, sau khi đặt cọc, tôi không liên lạc với ông, ông cũng đừng liên lạc với tôi!”

Sau khi nói sơ qua quy tắc, đầu bên kia lại vang lên tiếng nước tí tách, giống như đang rửa mặt.

Abel nhíu mày. Tuy có hơi không thích những quy tắc lung tung của gã, nhưng ông ta cũng không nhất thiết phải gây thêm chuyện vào lúc này nên đương nhiên gật đầu đồng ý, chỉ là ý cười đã không còn trên mặt từ lâu.

“Gửi địa chỉ nhận tiền đặt cọc cho tôi. Còn nữa, gửi ảnh và thông tin chi tiết của tên sắp mất đầu kia cho tôi.”

Sau khi nói xong, đầu bên kia thẳng thừng cúp máy. Abel nhíu mày không nói nên lời nhìn điện thoại đã bị ngắt.

Không muốn bẩn tay mình, cũng không muốn đối đầu trực diện với NhanKiến Định và Giang Anh Tuấn nhanh như vậy. Ông ta nghĩ đi nghĩ lại mới quyết định tìm người ngoài tới xử lý. Không ngờ cuối cùng lại khiến chính mình phải chịu đầy một bụng tức anh ách, vẫn thật là…

Có điều chỉ cần có thể được chuyện, ông ta cũng không muốn để ý nhiều chi tiết về hai người họ.

Nghĩ xong những chuyện này, ông ta gộp bức ảnh của Giang Húc Đông cùng những thông tin chi tiết rồi gửi vào trong email của đối phương, tâm trạng đột nhiên trở nên rất tốt.

Thời gian trôi qua từng chút một. Cho tới khi từng ánh đèn bên ngoài đã tắt quản gia đã tập hợp những người giỏi. Sau khi dặn dò nhiệm vụ, sắc mặt bình tĩnh đưa mọi người tới nhà họ Giang, một nhóm mấy chục người cũng coi như hùng mạnh.

“Thưa ngài, đã phải người tới rồi, bên Hữu Thụ toàn bộ cũng đã sắp xếp ổn thỏa, sau mười hai giờ người của chúng ta sẽ xuất phát, chắc chắn có thể đưa một người về.”

Quản gia nói chắc như đinh đóng cột, suýt nữa còn lập lời thề để Abel tin tưởng mình.

Còn Abel lại không có biểu cảm gì, sắc mặt bình tĩnh gật đầu, óe miệng nhếch lên nhìn thỏi vàng còn lại trên bàn.

Kịch hay sắp bắt đầu. Chỉ hy vọng lần này kịch bản phát triển như trong lòng ông ta thôi! Nhìn về nơi xa, Abel chỉ thấy tâm trạng đã tốt lên rất nhiều, phất tay cho quản gia rời đi, khoanh hai tay dựa vào sofa.

Mặt khác, NhanKiến Định và Giang Anh Tuấn phòng thủ bên trong nhà họ Giang. Còn có một nhóm người mai phục bên ngoài do Trần Bắc dẫn đầu, Thu Hằng thì dẫn theo một nhóm người canh giữ ở trung tâm, bảo vệ cho hai người Nhan Nhã Quỳnh và NhanMinh Tú cái gì cũng biết.

“Đã lúc này rồi người còn chưa tới, Abel chắc chắn đã biết kế hoạch của chúng ta rồi. Chỉ là không biết ông ta luôn án binh bất động rốt cuộc muốn làm cái gì!”

NhanKiến Định nhìn bên ngoài im ắng, trái tim đập rất nhanh, có hơi hoảng hốt cùng cảm giác không thật.

“Một tiếng nữa người vẫn chưa tới thì chúng ta rút lui. Tôi cũng thấy có hơi không thật, luôn cảm thấy đã bỏ sót gì đó. Chưa nói tới Abel, cho dù là một người thủ hạ của Abel cũng không thấy, ở giữa chắc chắn có vấn đề. Trong lòng Giang Anh Tuấn cũng thiếu tự tin.

“Hay là cậu trở về canh giữ trước, chỗ này một mình tôi là đủ rồi.”

Càng đợi ở đây, trong lòng NhanKiến Định càng buồn bực.

Dù sao có một mình anh ta ở đây cũng không vấn đề gì, nhiều nhất tới lúc đó cũng chỉ bị thương chút ít. Chỉ cần trong nhà tốt thì mọi thứ đều không là gì.

“Đợi một lúc nữa, sau nửa tiếng tôi sẽ trở vê xem xem.”

Giang Anh Tuấn luôn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy. Nói không chừng Abel muốn đánh theo ý này. Đợi anh trở về rồi đánh úp bất ngờ, tới lúc đó ở đây chỉ có một mình NhanKiến Định canh giữ, e là không giữ được.
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1046: C1046: Chương 1046


“Vậy cũng được, cậu chuẩn bị chút đi, đợi lát nữa đưa người đi luôn.”

NhanKiến Định hít sâu một hơi, cố ép bản thân bình tĩnh lại, vỗ vai Giang Anh Tuấn, mím môi, biểu cảm vẫn có hơi khó coi.

Giang Anh Tuấn không tiếp lời anh ta, chỉ gật đầu, rất khó chịu nhìn thế giới mù mịt bên ngoài.

Đang định đứng dậy ởi lại, chưa kịp bước hai bước bên ngoài đột nhiên có tiếng động vang lên. Tuy không lớn lắm, nhưng hai người vẫn phân biệt được tiếng đánh nhau tay chân đấm đá và tiếng cơ bắp va chạm. Quả nhiên người của Abel đã tới!

NhanKiến Định quay đầu liếc nhìn qua Giang Anh Tuấn, đứng dậy vô thức đi ra ngoài hai bước, đột nhiên dừng lại khi thấy Giang Anh Tuấn không nhúc nhích.

“Ra ngoài xem sao?”

Anh ta siết chặt nắm tay đặt ở bên sườn, xị mặt, trông anh ta lúc này càng thêm hung tàn.

“Mười phút nữa thì ra ngoài, Trần Bắc sẽ giải quyết những người nằm ngoài phạm vi. Chúng ta ra ngoài cũng vô ích.”

Giang Anh Tuấn từ lâu đã quen với những việc như thế này, tác phong thành thục ngồi xuống ghế, hai tay khoanh trước ngực và thỉnh thoảng lại nhìn ra bên ngoài.

NhanKiến Định cũng không phải người thiếu kiên nhẫn. Anh ta hít một hơi thật sâu, nặng nề ngồi xuống bên cạnh Giang Anh Tuấn, cố gắng tỏ ra vẻ mặt bình tĩnh.

Thời gian mười phút trôi qua rất nhanh, NhanKiến Định vẫn đang cau mày xem giờ, Trần Bắc đã bước vào với mái tóc rối bù: “Chủ tịch, tình hình đã được kiểm soát, nhưng lần này có rất nhiều người tới đây, tạm thời chưa đuổi đi được.”

“Không vội, dẫn tôi đi xem trước, đã tìm được thủ lĩnh là ai chưa?”

Giang Anh Tuấn vừa đi vừa nhìn đồng hồ, đã hơn mười hai giờ năm mươi phút, thời gian cũng hòm hòm rồi. Chờ khi xử lý xong đám người này, anh phải lập tức quay về xem sao.”

Một bên khác, trong ngôi nhà cổ của gia tộc Otto, NhanMinh Tú và Nhan Nhã Quỳnh, một người đang ôm một đứa trẻ điên cuồng chạy về phía trước.

Khi vệ sĩ dẫn theo một nhóm người đột nhiên đi vào, Nhan Nhã Quỳnh và NhanMinh Tú đang xúm lại cùng nhau bàn bạc xem ngày mai đi chơi ở đâu. Hai người họ cũng đã lâu lắm rồi không đi chơi với nhau, nguyên nhân chủ yếu thực ra là do Nhan Nhã Quỳnh nghe được chuyện xảy ra ở cửa sáng nay, liền ôm Hướng Minh và Tỉnh Hòa chạy qua, vốn định an ủi cô ấy.

Không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, quản gia Sơn đang dẫn vệ sĩ đến chống cự, có người đi tìm Giang Anh Tuấn và anh cả. Lúc này, Thu Hằng dẫn theo hai người, đứng cách họ ra sức chống cự. Cũng không chắc chắn có thể chạy thoát ra được hay không? Những người này do ai phải đến, bây giờ họ cũng không còn tâm trí để nghĩ đến. Nhan Nhã Quỳnh chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, mặc dù đang bế Hướng Minh trên tay, và cậu bé cũng có thể leo xuống chạy vài bước, nhưng do đã lâu không vận động, chỉ cần chạy quãng đường này thôi cũng đủ khiến cô mệt nhoài.

Nhan Nhã Quỳnh càng chạy, tiếng động phía sau càng nhỏ dần, cuối cùng lảo đảo chạy về phía trước hai bước, cả người nằm im trên mặt đất không nhúc nhích, NhanHướng Minh đỏ mặt tía tai cũng không kéo được người đang ngã lăn trên mặt đất, chỉ biết vội vàng kéo Nhan Nhã Quỳnh đang không còn chút sức lực nào trốn vào bụi cỏ cách đó không xa, hai người nằm bò trên mặt đất, trời tối om nên cũng rất khó bị phát hiện.

NhanMinh Tú không biết đã chạy đi đâu. Cả hai lúc đó vì đánh lạc hướng đối phương nên đã tách nhau ra, không biết hiện giờ ra sao. Cả hai ngã quỵ xuống đất, chân Nhan Nhã Quỳnh khẽ run lên, không quan tâm đến sự an nguy của bản thân, mà trong đầu lại đang lo cho người khác.

“Mẹ, mợ Minh Tú và Tinh Hòa không biết đang ở đâu, chúng ta có nên đi tìm xem sao không?”

Nằm bò bên cạnh Nhan Nhã Quỳnh, hai mắt NhanHướng Minh nhìn chằm chằm về phía xa xăm, tim đập thình thịch, như sắp nhảy ra ngoài lồng ngực, cả người khẽ run lên.

Tay Nhan Nhã Quỳnh run rẩy, ôm Hướng Minh vào lòng, thở nhịp nhàng cố gắng giữ giọng thật bé, ghé vào tai cậu bé và nói: “Mợ Minh Tú của con rất lợi hại, Tinh Hòa cũng nhanh nhẹn hơn con rất nhiều. Họ chắc chắn an toàn hơn chúng ta”
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1047: C1047: Chương 1047


Suy cho cùng, NhanMinh Tú là nữ diễn viên đã trải qua một con đường diễn xuất nghiệt ngã, hơn nữa, Tinh Hòa cũng lanh lợi hơn Hướng Minh rất nhiều, cộng thêm việc lượng người đuổi theo cô đông hơn, cô còn có thể chạy thoát, NhanMinh Tú chắc chắn cũng không sao, Nhan Nhã Quỳnh không lo lắng về điều đó.

“Vậy thì sau khi an toàn rồi, chúng ta sẽ đi tìm mợ và Tinh Hòa.”

NhanHướng Minh vặn người bò trên mặt đất, cổ gắng không rời khỏi thân thể tê dại của mẹ mình, dùng đôi mắt to nhìn chằm chằm ra bên ngoài, hy vọng nếu có kẻ địch xuất hiện sẽ phát hiện ra ngay.

Thời gian dần dần trôi qua, NhanHướng Minh rúc vào vòng tay của Nhan Nhã Quỳnh, đôi mắt vốn đang mở to đã từ từ nhắm lại, một lúc sau, cả người Tôi Hướng Minh khẽ run lên, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hoàng, cậu bé bừng tỉnh.

Còn Nhan Nhã Quỳnh vừa mệt vừa hoảng sợ, nơ ron thần kinh trong đầu căng ra, lúc này toàn thân thả lỏng nằm trong bụi cỏ, nên đất tuy cứng nhưng cũng không ngăn được giấc ngủ ngon lành của cô, hai mẹ con nhìn có vẻ rất vô tư.

Hai người đã nằm trong đám cỏ được một lúc rồi, Hướng Minh nhìn bên ngoài vẫn còn sáng, suy nghĩ một chút rồi khẽ lay Nhan Nhã Quỳnh tỉnh dậy, ghé vào tại cô thì thầm: “Mẹ ơi, bây giờ mẹ khỏe rồi, chúng ta có thể chạy xa hơn một chút.”

Tuy rằng nơi này có vẻ an toàn, nhưng lại quá gần nhà, chỉ cần có người ra ngoài kiểm tra, nhất định sẽ bị phát hiện.

Mặc dù Nhan Nhã Quỳnh đang rất mệt mỏi và không muốn cử động một chút nào, nhưng cô vẫn cố gắng đỡ Hướng Minh đứng dậy, nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé, rồi cả hai khập khiễng đi về phía khu rừng đằng xa, và quyết định ở lại đó một đêm dù sao cũng phải đợi cho trời sáng.

Ở một nơi khác, NhanMinh Tú không gặp may như mẹ con họ, dù thể lực rất tốt nhưng cô ấy không thể kham nổi năm người đuổi theo sau, mặc dù bốn người trong số họ đã bị Thu Hằng ngăn lại. Nhưng một người còn lại cũng đã đủ để bắt cô ấy lại, chưa kể cô ấy còn đang bế một đứa trẻ trên tay, mặc dù Tinh Hòa rất ngoan, không kêu một câu từ đầu đến cuối.

Trời tối đen như mực, sau khi chạy ra khỏi biệt thự, cô ấy cũng không biết đi đâu về đâu. Cô ấy chân thấp chân cao chạy về phía trước, thậm chí không quan tâm đến việc đã tuột mất một chiếc giày. Người phía sau suýt chút nữa tóm được áo cô ấy.

Nhưng cô ấy đã linh hoạt né được, thời gian dần dần trôi qua, thể lực của NhanMinh Tú cũng dần dần cạn kiệt, Tinh Hòa cứ như đã biết điều gì đó, trong suốt quá trình chạy nó rất ngoan ngoãn nghe lời, đừng nói là khóc, thậm chí còn không cựa mình nửa cái.

Hoảng loạn không biết đi đường nào, cô ấy dậm chân tại chỗ, ôm Tinh Hòa lăn hai vòng trong bùn trước khi ổn định cơ thể.

Vừa định leo dậy, liền bị người đàn ông vừa đuổi phía sau khống chế hai tay, Tinh Hòa cũng bị ép chuyển sang tay gã.

Lúc này Tinh Hòa cũng không còn ngoan ngoãn như khi nằm trên tay NhanMinh Tú nữa, cô bé bắt đầu khóc hét lên.

“Oa Oa Oa……”

Tiếng khóc inh tai khiến người đàn ông như nhức óc, nhưng vẫn hoàn thành trách nhiệm, kéo tấm thân vừa kiệt sức vừa đây vết thương của NhanMinh Tú quay về.

Cô ấy ôm Tinh Hòa chạy một quãng đường dài, đi bộ gần hai mươi phút mới tới nơi.

Đại sảnh rực rỡ ánh đèn, Thu Hằng và quản gia của hai gia đình đã bị trói vào cột, bị vệ sĩ buộc chặt thành từng cặp.

Tù binh cùng những người bị thương nằm một chỗ, trên người đầy vết máu và quần áo rách bươm, trông rất gớm ghiếc, NhanMinh Tú lướt qua.

“Bắt được hai người, một lớn một nhỏ, các người đưa về trước chờ lệnh, tôi ở đây xử lý hậu sự.”
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1048: C1048: Chương 1048


Hữu Thụ phía sau đi tới, đứng trước mặt NhanMinh Tú cẩn thận xác nhận, sau khi xác nhận không bắt nhầm người, hắn ta vẫy tay ra hiệu cho họ nhanh chóng rời đi.

Kể từ khi cuộc chiến nổ ra, Abel đã đứng bên ngoài và không đi vào.

Hai tay nhét túi, không giống dẫn người đến làm việc xấu, ngược lại giống đưa người đến ngắm trăng sao, tràn đầy hào quang văn học nghệ thuật “Thưa ngài, đã bắt được người, còn một cặp mẹ con chưa bắt được, có cần điều người đi kiếm tiếp không a?”

Kéo người ra ngoài, vệ sĩ bắt được NhanMinh Tú cúi đầu đứng trước mặt Abel, môi mím lại, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Không cần, hai người này là đủ rồi, truyền tin, toàn bộ rút quân về, bỏ lại những kẻ bị thương hay chết ở lại! Những người không còn giá trị sử dụng để lại cũng vô ích.”

Abel thản nhiên nói, liếc nhìn NhanMinh Tú rồi đi về phía trước.

Sau khi ra khỏi phòng, hai tay NhanMinh Tú bị trói sau lưng, mắt bị che bằng một mảnh vải đen, miệng cũng bị nhét một đống giẻ, khiến cho cô ấy dù muốn hét lên cũng chỉ có thể hét: “Ư ư ư!”

vài tiếng. Tinh Hòa mệt mỏi ngủ thiếp đi trên đường về, sau khi về đến phòng khách, được cho uống một chút nước, cô bé ngủ càng ngon, trông giống một thiên thần nhỏ ngoan ngoãn, dễ thương, không hề có vẻ bướng bỉnh như khi đang khóc.

NhanMinh Tú bị đẩy một cái, s* s**ng tìm cửa xe, chậm rãi ngồi vào ghế, vừa ngồi được chưa bao lâu, hai tay bị trói đột nhiên được tháo ra, sau đó, cô ấy còn chưa kịp kéo bịt mắt xuống, hai tay đã được đặt một vật gì đó nặng nặng.

Mềm mềm, ấm ấm, cô ấy mảnh vải che mắt xuống, hóa ra đó là Tinh Hòa đang say giấc nồng.

Nhìn thấy Tinh Hòa, ánh mắt NhanMinh Tú khẽ lay động. Cô ấy bỏ miếng giẻ trong miệng ra, ôm Tinh Hòa nhìn chằm chằm ra bên ngoài. Vốn dĩ đang định nhìn kỹ bên ngoài xem có thể nhớ được đường không, nhưng từ trong xe nhìn ra, trời tối đen như mực, ngoài hai cái cột đèn thẳng đứng bên đường, cô ấy không nhìn ra được thứ gì khác nữa.

Cô ấy đành ngồi tựa vào ghế, hai tay ôm chặt Tinh Hòa, hai mắt nhắm lại, bắt đầu nạp năng lượng, muốn trốn thoát, trước tiên phải có một tinh thần tốt, một thể lực tốt, nếu không tay chân mềm nhũn cũng không chạy thoát được.

Bắt được một phụ nữ và một trẻ em, nhiệm vụ hoàn thành một cách xuất sắc, Abel ngồi trước mặt cũng không buồn để ý đến cô ấy.

Tình hình NhanKiến Định và Giang Anh Tuấn bên kia có vẻ không khả quan lắm. Abel đã điều rất nhiều người, từng lớp từng lớp xông lên. Cho Vũ Nguyên Hải có điều chế ra loại thuốc kỳ lạ kia, cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, để chúng không vào được.

Muốn xông ra ngoài hay yểm trợ cho người khác ra ngoài, đó cũng là một nhiệm vụ bất khả thi, những người được cử đi đưa tin cũng bị chặn lại ở bên ngoài, muốn vào cũng không vào được, đến cuối cùng, muốn đi cũng không đi được, chỉ có thể bị trói chân ở ngoài.

Lúc đó, Thu Hằng nhận ra có điều gì đó không ổn, đang lúc muốn truyền tin tức ra ngoài bỗng phát hiện gần tòa nhà chính không có tín hiệu. Không biết làm gì khác, chỉ còn cách điều người ra ngoài báo tin, số vệ sĩ vốn đã ít ỏi, giờ lại mất đi ba người. . ngôn tình sủng

Nhưng cuối cùng, tin tức cũng không được truyền ra ngoài, người bị bắt, đến cả vợ cũng bị bắt làm tù binh!

Trong nhà, Giang Anh Tuấn vừa nhìn đồng hồ vừa nhìn chằm chằm đám người bên ngoài. Cho đến khi đồng hồ điểm gần hai giờ, đám người vây xung quanh bên ngoài như kiến bỗng rút về như thủy triều, đi rất dứt khoát, nhanh gọn, ngay cả những người bị thương cũng bị bỏ lại.

Nhìn thấy cảnh này, NhanKiến Định và Giang Anh Tuấn lập tức nhận ra điều bất thường, cũng không nói nhiều, hai người lấy chìa khóa xe trên bàn, lên xe phi trở về biệt thự. Con đường trong đêm tối dường như không một bóng người, hai người phóng xe như bay.

Quãng đường vốn dĩ mất hai mươi phút chạy xe, lần này chỉ mất chưa đầy mười phút đã về đến biệt thự.
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1049: C1049: Chương 1049


Cả biệt thự nhốn nháo, đặc biệt là tòa nhà chính, đến cả vệ sĩ cũng nằm la liệt, có người còn bị trói vào cột, nhìn cảnh tượng này làm sao có thể không biết chuyện gì vừa xảy ra, mặt mũi mọi người đều tái mét, phân công nhau đi gọi người.

Trần Bắc đến sau dẫn vệ sĩ đi cởi trói cho mọi người và đưa những người bị thương đến bệnh viện.

NhanKiến Định tìm kiếm xung quanh hai lần, đừng nói đến NhanMinh Tú, đến người hầu cũng không thấy đâu, giống như ở trong ngôi biệt thự to lớn này, ngoại trừ những người vừa nhìn thấy, tất cả những người khác đã biến mất không thấy tăm hơi. Không cần phải nói, Giang Anh Tuấn bên kia cũng như vậy, cũng không tìm được gì, hai người trở lại phòng khách với vẻ mặt ủ rũ. Lúc này, Thu Hằng mới được thả ra, anh ta lảo đảo vài bước hướng về phía Giang Anh Tuấn, giọng điệu yếu ớt: “Chủ tịch, mợ chủ đã chạy về phía khu rừng đằng kia, cô NhanMinh Tú và Tinh Hòa đã người của Abel đưa đi, không phát hiện ra chúng tìm được mợ chủ, có lẽ mợ chủ và cậu vẫn đang trốn trong rừng, chủ tịch mau cử người đi tìm.……..

Nói xong, hai chân anh ta mềm nhũn ra và ngất lịm đi, nhưng may có Trần Bắc đỡ kịp, đỡ anh ta khỏi bị ngã xuống đất.

Giang Anh Tuấn vừa nghe lời này, toàn thân chấn động, gọi thêm hai người rồi xông ra ngoài, còn chưa kịp nói gì với NhanKiến Định, vài giây sau người đã chạy bằng ra xa không nhìn rõ nữa. Còn NhanKiến Định nắm chặt nắm đấm.

Sau khi hít hai hơi thật sâu, mới dẫn theo vài người còn lại đi lên, cho dù như nào, Nhã Quỳnh bây giờ có thể vẫn đang an toàn, họ phải tìm được Nhã Quỳnh và Hướng Minh càng sớm càng tốt, nếu không họ có thể gặp nguy hiểm.

Khu rừng ở phía đông rất rộng lớn, NhanKiến Định và Giang Anh Tuấn đã mất hơn một tiếng đồng hồ để tìm ra hai mẹ con họ đang trốn trong một hốc cây. Cả hai đang ôm nhau, được bao phủ bởi thảm thực vật, và họ đang chìm vào giấc ngủ.

Nếu không phải có những vệ sĩ giỏi mấy thứ này, ước chừng phải đợi hai mẹ con họ tỉnh lại mới có thể tìm được.

Giang Anh Tuấn như tìm lại được bảo bối đã mất, cẩn thận đưa NhanHướng Minh ra, đưa cho NhanKiến Định đang đứng một bên, sau đó cẩn thận đưa Tôi Nhã Quỳnh ra khỏi hốc cây, ôm vào lòng, nhẹ nhàng chạm vào đầu mũi cô rồi mới ôm về.

Có thể thoát khỏi bàn tay Abel, tuy rằng có chút bẩn bụi, Giang Anh Tuấn cũng cảm thấy vui rồi, chỉ có điều……

Anh vừa suy nghĩ, vừa nhìn về phía NhanKiến Định đang đi bên cạnh, NhanMinh Tú và Tinh Hòa đã bị bắt và đem đi ……

“Anh, chuyện của chị dâu và Tinh Hòa cần có một kế hoạch lâu dài, anh đừng nóng vội. Abel sẽ không làm hại họ trong lúc này. Giang Húc Đồng và Vũ Nguyên Hải vẫn đang trong tay chúng ta, cho dù phải trao đổi, cũng phải cứu hai người họ!”

Tinh Hòa là đứa bé mà anh ta mong đợi đã từ rất lâu rồi, từ nhỏ cậu bé đã mềm yếu và ngoan ngoãn, ngay cả một người sắt đá như Giang Anh Tuấn cũng sắp tan chảy. Đem con gái của anh ta đi, cũng không khác gì lấy đi mạng sống của anh ta.

“Về nhà nghĩ cách, cậu thu xếp cho hai người họ trước, tìm bác sĩ kiểm tra kỹ càng xem có bị thương ở đâu hay không.”

Sau khi tìm hiểu qua chuyện này, NhanKiến Định đã hoàn toàn bình tĩnh lại, tuy rằng sắc mặt của anh ta vẫn chưa được tốt lắm, nhưng anh ta đã có thể bình tính suy nghĩ.

“Anh cả, anh vào phòng làm việc đợi tôi, tôi xử lý mọi chuyện ở đây xong rồi sẽ vào tìm anh ngay lập tức.”

Mặc dù đã tìm thấy cô gái nhỏ, nhưng Giang Anh Tuấn vẫn không thể yên tâm nếu không kiểm tra xem cô có bị thương hay không, đương nhiên anh phải thu xếp trước khi rời đi.

“Được rồi, tôi đã xác định được giản điệp là ai, đợi cậu đến bàn bạc biện pháp đối phó, tôi sẽ gửi ảnh và lý lịch cho cậu”
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1050: C1050: Chương 1050


NhanKiến Định gật đầu, hai người vừa đi vừa nói chuyện, nói xong thì cũng đã về đến biệt thự, đưa đứa nhỏ trên tay cho Trần Bắc đứng bên cạnh, bảo anh ta đưa đi bác sĩ khám bệnh, NhanKiến Định sải bước nhanh về hướng phòng làm việc.

“Bác sĩ đã đến chưa?”

Đợi cho sau khi NhanKiến Định rời đi, Giang Anh Tuấn mới ôm chặt cô vào lòng, cúi đầu hít thật sâu trên cổ cô, cho đến khi cả con tim tràn ngập hương vị của cô rồi mới từ từ đặt xuống.

“Chủ tịch yên tâm, tôi đã dặn dò cho người chăm sóc ở trên lầu.”

Trần Bắc dẫn NhanHướng Minh lên lầu, lúc tìm thấy cậu bé còn mơ mơ màng màng mà bây giờ đã hoàn toàn tỉnh táo.

“Hướng Minh lên phòng khám nhé, mẹ còn chưa dậy, con trai ngoan đi với chú Trần Bắc trước, được không!”

Giang Anh Tuấn ngồi xổm xuống, động tác có chút khó khăn, nhưng anh quỳ một gối xuống, đặt cậu bé ngồi lên, vừa xoa đầu vừa nói, cậu bé nở một nụ cười an ủi với anh.

“Bố, con không sao. Bố đưa mẹ đi kiểm tra trước đi ạ, lúc chạy trốn mẹ đã ôm con chạy, là tại con không tốt, con không bảo vệ được mẹ, bảo vệ được em, bảo vệ được mợ nữa. Tinh Hòa bây giờ sao rồi ạ?”.

Là anh trai lại không bảo vệ được em gái mình, NhanHướng Minh cảm thấy vô cùng khó chịu và buồn bã, rõ ràng cậu là nam tử hán đại trượng phu, cuối cùng lại phải để mẹ ôm vào lòng để bỏ chạy, thật là thất vọng!

“Con còn nhỏ, cho nên đương nhiên cần bố mẹ che chở. Khi lớn lên, đương nhiên có thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ”

Giang Anh Tuấn thật sự không giỏi an ủi người khác, nói được vài câu cũng không nói được nữa, chỉ có thể đứng dậy ôm Nhan Nhã Quỳnh trở về phòng.

Sau khi trở về phòng, anh lau rửa mặt mũi tay chân cho cô, thay quần áo sạch sẽ, động tác cũng khá thành thục, dù sao khi cô mang thai, Giang Anh Tuấn cũng đã làm qua việc này, sau khi mọi thứ đã xong xuôi, anh mới gọi bác sĩ đến.

Mọi việc ở đây đang diễn ra một cách có trật tự, ở phòng bên cạnh, NhanKiến Định đứng bên cạnh cửa sổ phòng làm việc, tay cầm chiếc khăn mà lúc sáng NhanMinh Tú đưa cho, mím chặt môi và ánh mắt dần dần trở nên tàn nhẫn, ngày trước anh vẫn chưa hiểu tại sao Giang Anh Tuấn lại phải thừa sống thiếu chết vì Nhã Quỳnh.

Sau khi Minh Tú bị Abel bắt đi, anh mới hoàn toàn hiểu được cảm giác đau thấu tim gan là như thế nào, ngay cả khi nghe Thu Hằng nói, anh còn hy vọng người đang trốn là Minh Tú, chứ không phải Nhã Quỳnh. Sau khi nghe xong còn có chút thất vọng trong lòng, ý nghĩ này thật không thể chấp nhận được, đó còn là em gái của anh!

Đang lúc nghĩ về cách thương lượng với Abel, thì ngoài cửa vang lên giọng nói của người quản gia và tiếng gõ cửa: “Thưa ngài, NhanVăn Minh và NhanMộc Trà nói muốn gặp anh, và họ nói đã nhìn thấy chính Abel ở cửa sau.”

Quản gia vừa dứt lời, cánh cửa phòng vẫn đang đóng chặt liền bị mở ra, NhanKiến Định đứng ở cửa nhìn chằm chằm ra bên ngoài với vẻ mặt lạnh lùng.

“Nhìn thấy gì, nghe được gì cứ nói ra. Đương nhiên sẽ không để các người làm không công, thù lao chắc chắn sẽ làm các người hài lòng.”

Vô duyên vô cớ tìm đến, lại còn kêu trợ giúp, cái kiểu cáo chúc tết gà này, cho dù NhanKiến Định không thích nhưng vẫn để hai người họ đi vào, dù sao anh ta cũng không có tin tức gì trong tay, có thể biết chút nào hay chút nấy. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Anh Lính Cưng Vợ
2. Tôi Vẽ Người Trong Sách Trở Thành Sự Thật

3. Ngài Trang Không Tiền Đồ
4. Bá Đạo Tổng Tài Hắn Mang Cầu Chạy
=====================================

“Tôi không cần gì, chỉ có một yêu cầu, tôi muốn sống ở đây cả đời, cho dù NhanMinh Tú cũng không được đuổi tôi đi!”

NhanVăn Minh trợn mắt, nói.

Ông ta có thể thấy, theo tính cách của NhanKiến Định, thì NhanMinh Tú nói gì NhanKiến Định cũng nghe, vì vậy để tránh bị đuổi, ông ta đương nhiên phải ra tay trước.
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1051: C1051: Chương 1051


“Chuyện của Minh Tú, tôi không thể quyết định thay cô ấy, cả phần đời còn lại của ông, tôi sẽ để ông ăn sung mặc sướng, ông không cần phải lo lắng cơm áo gạo tiền.”

Yêu cầu như vậy chính là để thử nghiệm giới hạn của anh. NhanKiến Định đương nhiên không phải người ngu ngốc, anh ta không thể đáp ứng.

Đã biết trước anh ta sẽ không dễ dàng đồng ý như vậy, NhanVăn Minh cũng không tranh luận, ông ta gật đầu đi vào, ngồi xuống ghế.

NhanMộc Trà trang điểm ăn mặc lòe loẹt, uốn éo đi vào sau NhanVăn Minh, hoàn toàn không có bất kỳ động tĩnh gì, yên lặng giống như bình hoa di động, chỉ để người ta quan sát. NhanKiến Định cũng không thèm nhìn, xoay người ngồi trở lại chỗ của mình.

“Nhìn thấy gì, nghe được gì cứ nói ra hết.”

Quản gia đứng cách đó không xa, nghe thấy lời của NhanKiến Định, liền nhanh chóng lấy sổ tay và bút ra, chuẩn bị bắt đầu ghi chép.

NhanVăn Minh nhướng mày ngồi ở tư thể thoải mái, liếc mắt nói: “Nhìn thấy chúng ở con hẻm nhỏ phía sau, chắc là do biệt thự tôi sống ở nơi hẻo lánh. Abel không phát hiện ra sự tồn tại của tôi và Mộc Trà.”

Trong lúc nói chuyện, NhanVăn Minh lấy trong túi ra một điều thuốc cho lên miệng, sau đó nói tiếp: “Lúc vệ sĩ ập đến, bọn họ đã lắp đặt hộp đen trước, sau đó điện thoại liền không có tín hiệu nữa, những chuyện tiếp sau đó, cậu hỏi vệ sĩ của cậu chắc họ cũng biết.”

NhanKiến Định: “….. Chỉ có vậy thôi sao, cả đời không phải lo cơm áo gạo tiền, thật sự là quá xem trọng hai bố con họ!

Đợi một lúc không thấy anh ta lên tiếng, NhanKiến Định đứng dậy hắng giọng, lạnh lùng như sắp bước ra ngoài.

“Tôi còn chưa nói xong, sao cậu lại vội vàng vậy? Tôi còn nghe thấy một số chuyện mà vệ sĩ của cậu không biết. Cậu có hứng thú không?”

NhanVăn Minh cười kéo NhanKiến Định, dò xét nhìn phòng làm việc của anh ta, chậm rãi nói.

“Có gì cần nói thì nói luôn một lần, tôi không cho ông cơ hội mở miệng lần ba.”

Vốn bị làm cho nóng lòng, bị làm cho bực dọc, trán NhanKiến Định đột ngột giật giật, cố gắng kìm nén, cố gắng để bình tính lại.

“Abel đã biết tất cả kế hoạch của cậu. Mục đích của ông ta chính là bằng chứng, tờ giấy cậu lấy được từ Yaren và người mà Vũ Nguyên Hải đã giao đến cho cậu. Nếu muốn NhanMinh Tú và đứa bé đó, thì phải trao đổi bằng hai thứ trên mới được.”

NhanVăn Minh vừa dứt lời, hai mắt NhanKiến Định ngay lập tức nhìn chằm chằm ông ta, anh ta xoay người đi tới, chậm rãi xem xét lại từ đầu đến chân, ngoại trừ anh ta, Giang Anh Tuấn, cũng chỉ có Abel biết được chuyện này, NhanVăn Minh có thể biết, chắc chắn do ông ta nghe được điều gì đó từ Abel, nếu không ông ta làm sao có thể biết được những bí mật này!

Vừa định mở miệng hỏi vài câu, Giang Anh Tuấn đã gõ cửa bước vào.

“Anh vả.”

Trong phòng có hai người lạ, Giang Anh Tuấn nhướng mày nhìn NhanKiến Định.

“Những người không liên quan, mời hai người ra ngoài, tôi đã hiểu rồi.”

Nhìn thấy Giang Anh Tuấn vào, NhanKiến Định cũng không thèm giới thiệu, liền đuổi hai người họ đi!

“NhanKiến Định, tôi dù sao cũng là bố vợ của cậu, dỡ cối giết lừa cũng không nhanh nhẹn như cậu!”

NhanVăn Minh điều chỉnh tư thế, thoải mái ngồi trên sô pha, nhìn hai người trước mặt, ông ta có vẻ không muốn rời đi.

“Chúng ta chỉ là trao nhận được những gì chúng ta cần. Ông đổi thông tin lấy tiền bạc, còn những thứ khác đương nhiên không liên quan đến ông!”
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1052: C1052: Chương 1052


Nếu không phải vì ông ta nói rằng ông ta biết một số thông tin, NhanKiến Định sẽ không bao giờ để hai người họ đến phòng làm việc của anh ta.

“Cậu nghĩ vậy cũng không sai, nhưng cậu có thật sự chắc chắn rằng tôi chỉ nghe được một chuyện như vậy không?”

NhanVăn Minh không chút hoảng sợ, thậm chí còn nở một nụ cười trên môi, giống như đã biết tường tận một chuyện gì đó.

“Tôi đã đồng ý với những điều kiện mà ông đưa ra. Còn về phần tôi, ông nên nói rõ mọi chuyện ông biết cho tôi nghe!”

Tuy trong lòng NhanKiến Định biết, NhanMinh Tú không thể xảy ra chuyện gì vào lúc này, nhưng khi nghĩ đến chuyện người phụ nữ nhỏ nhắn quyến rũ bị Abel nhốt ở một nơi không hề quen thuộc, trái tim anh ta rất đau đớn, sự bình tĩnh thường ngày đã hoàn toàn biến mất.

“Không phải cậu vừa vội vàng đuổi tôi đi trước khi tôi nói xong sao? NhanKiến Định, tôi đến để trao đổi sòng phẳng với cậu. Tốt hơn hết cậu nên bỏ bộ mặt cao ngạo đó đi và nói chuyện đàng hoàng với tôi, không thì tôi sẽ giữ kín những chuyện này làm bí mật cho riêng mình, sống để bụng chết đem theo.”

NhanVăn Minh nói, giang hai tay nhún vai với NhanKiến Định, mặt hướng về phía cửa.

“Ông Nhanđúng không?”

Giang Anh Tuấn hơi tiến về phía cửa chặn người đàn ông sắp rời đi, sau đó nói: “Nếu đã biết chuyện gì, sao vội vàng rời đi như vậy làm gì, con gái của tôi cũng bị bắt đi, chi bằng ông Nhancũng trao đổi thông tin với tôi với giá như vậy, ông cảm thấy thế nào?”

Đôi mắt của Giang Anh Tuấn hiện lên vẻ hung ác, hai tay đút túi, khỏe miệng hơi nhếch lên.

“Cậu có gì để trao đổi với tôi? Tính mạng con gái cậu hẳn là còn có giá trị chứ!”

NhanVăn Minh liếc mắt nhìn từ trên xuống dưới nam thanh niên đứng ở trước mặt, có thể tùy ý ra vào phòng làm việc của NhanKiến Định, còn gọi anh ta là anh, với cách tính toán này, người trước mặt có thể đưa vào phạm vi có thể cân nhắc.

“Ông muốn gì, tính mạng con gái tôi đương nhiên có giá trị.”

Abel mới bắt người không thể đến tìm anh trong thời gian ngắn như vậy, hiện tại thời gian vẫn còn đủ, hơn nữa anh cũng có nghe nói một chút về người đàn ông trước mặt. Anh đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.

“Tôi không có yêu cầu gì khác. Con gái Minh Tú của tôi bây giờ đã có chỗ dựa của riêng mình. Chỉ có Mộc Trà luôn ở bên cạnh tôi chịu đựng gian khổ, tôi không đòi hỏi gì cả, tôi chỉ mong cậu có thể cho Mộc Trà một chỗ nương thân”

NhanVăn Minh vừa nói vừa giả vờ lau nước mắt, đôi mắt nhăn nheo của ông ta đỏ bừng vì sự cọ xát của chính mình, trông có vẻ như ông ta vừa bị bắt nạt.

“Tìm cho con gái một công việc và một nơi ở. Đương nhiên, tôi không có ý kiến gì về vấn đề cỏn con này”

Giang Anh Tuấn nhún vai, nghiêng đầu liếc nhìn NhanKiến Định, đi vòng qua NhanVăn Minh ngồi xuống, đưa mắt nhìn Mộc Trà đang đứng phía sau.

“Đương nhiên, cần tìm một người chồng ưng ý cho Mộc Trà.”

NhanVăn Minh cười trước khi tiếp tục: “Điều kiện thực ra rất đơn giản. Dù sao thì điều kiện của chính Mộc Trà cũng ở đây rồi.”

“Đương nhiên không thành vấn đề, hiện tại có thể nói những chuyện sau được không?”

Giang Anh Tuấn gật đầu đồng ý.

Điều này khiến cho NhanVăn Minh vốn vẫn đang định nói chuyện gì, bỗng sững sờ đứng im tại chỗ cũ, không ngờ người đàn ông trước mặt làm việc nhanh gọn vậy, một lúc sau ông ta mới nhanh chóng định thần lại, mỉm cười kéo NhanMộc Trà ngồi xuống.

“Nếu cậu đã đồng ý như vậy, tôi đương nhiên không phải loại tiểu nhân ngồi đất hét giá.”

Để NhanMộc Trà ngồi chỗ gần Giang Anh Tuấn một chút, NhanVăn Minh nở nụ cười, vẻ mặt nhúm nhỏ giống như một bông hoa cúc lớn.
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1053: C1053: Chương 1053


Giang Anh Tuấn nhìn mà mắc ói, hai tay đỡ trán, cúi đầu, ho nhẹ một tiếng, hiển nhiên là không chịu nổi.

NhanKiến Định từ đầu đến cuối đều không tỏ thái độ gì, chỉ lẳng lặng ngồi ở một bên, giống như một bức tượng đá.

“Tôi đã nói với chủ tịch Nhanrồi. Nếu muốn cứu NhanMinh Tú, chỉ có thể trao đổi bằng chứng về Abel trong tay các cậu và người tên là Vũ Nguyên Hải đã bị bắt về. Sau khi nói xong câu đó, người tiếp lời là một chàng trai rất trẻ.”

NhanVăn Minh vừa nói vừa nhớ lại, cau mày và đầu hơi ngước lên: “Tôi không nhớ chính xác nguyên văn người đàn ông đó đã nói gì, nhưng ý đại khái là anh ta chỉ giả vờ trao đổi với cậu, sau khi lấy được đồ, thì NhanMinh Tú và đứa bé cũng không thể sống sót.”

Vừa nói ra lời này, toàn thân NhanKiến Định bộc phát ra một luồng tà khí uy nghiêm, khí lạnh trên người Giang Anh Tuấn lập tức tỏa ra, NhanVăn Minh và NhanMộc Trà ngồi co rúm lại trong góc như chim cút, không dám thở mạnh.

“Sau đó thì sao, Abel đã nói gì?”

Lúc này Giang Anh Tuấn không có tâm trí trêu đùa nữa, sắc mặt lạnh lùng hỏi.

“Sau đó, Abel đương nhiên cũng hưởng ứng. Về phần kế hoạch chi tiết sau đó của bọn họ, tôi không nghe thấy, nhưng có vẻ có liên quan đó gì đến khu rừng. Rất có thể là phóng hỏa đốt rừng. Sau đó, do họ đã đi khá xa nên tôi không nghe được thêm gì nữa.”

Sau khi giải thích mọi chuyện, biểu hiện trên khuôn mặt của NhanVăn Minh cuối cùng cũng khá hơn, và ông ta hất cằm vê phía NhanMộc Trà đang ngồi bên cạnh mình.

NhanMộc Trà hiểu ý, ho nhẹ một tiếng, hắng giọng, nhẹ giọng nói: “Lúc đó tôi cũng ở đó, và những gì bố tôi nói là hoàn toàn đúng sự thật. Chúng tôi có thể bảo đảm bằng cả tính mạng của mình. Hơn nữa, lúc đó tôi vì sợ hãi và trốn trong một góc nhỏ bên ngoài biệt thự, dường như lúc đó tôi đã nhìn thấy NhanMinh Tú và một đứa trẻ. Họ được đưa vào một chiếc xe toàn màu đen, sau đó có ba đoàn xe dài rời đi từ cổng.

Chị ấy có lẽ đã bị bắt đưa đến đoàn xe đang đi về hướng đông.”

Vẻ mặt của NhanMộc Trà có chút hoảng sợ, giống như chưa thoát ra được sự kinh hãi trước đó, khuôn mặt tái nhợt không chút ửng hồng, nói đến một đoạn nào đó, cả người vô thức run lên, trông như hồn siêu phách lạc.

Nhưng Giang Anh Tuấn và NhanKiến Định ngồi đấy nghe, hai người chỉ đơn thuần lắng nghe, vừa nghe thấy điểm nghi ngờ liền nhìn nhau trao đổi thông tin, trong suốt quá trình không thèm nhìn NhanMộc Trà một cái, như thể cô ta chỉ là một công cụ kể chuyện mà thôi.

“Tôi đã hiểu rất rõ. Tôi đương nhiên sẽ cho các người thứ mà các người muốn. Cũng muộn rồi chúng tôi sẽ không giữ hai bố con ông nữa”

So với NhanKiến Định, Giang Anh Tuấn hoàn toàn khiến cho NhanVăn Minh và NhanMộc Trà lĩnh hội thế nào là qua cầu rút ván.

Họ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một vài vệ sĩ đi ra từ phía sau kéo ra.

“Anh nghĩ những gì họ nói có đáng tin không?”

NhanVăn Minh và NhanMộc Trà là người như thế nào? Giang Anh Tuấn biết rất rõ từ những gì Nhan Nhã Quỳnh kể, vì vậy mặc dù những gì họ nói nghe có vẻ không vấn đề gì, nhưng Giang Anh Tuấn vẫn rất hoài nghi.

“Cần phải xác minh, cũng có thể là nửa giả nửa thật, NhanVăn Minh là một người lòng dạ thâm sâu, chúng ta không thể xem nhẹ điều này, nhưng tôi thấy theo những gì ông ta nói hôm nay, thì cũng có đến tám mươi phần trăm là sự thật”

NhanKiến Định tin tưởng vào phán đoán này của mình, chỉ có một số chỉ tiết cần xem xét lại và xác minh cẩn thận. Dù sao trong những lời NhanVăn Minh và NhanMộc Trà nói ra, có rất nhiều hàm ý, lỡ lầm đường, tìm sai phương hướng thì hậu quả sẽ vô cùng tai hại. Lúc đó, dù có chém chết hai bố con họ cũng không đủ để bù đắp những sai lầm này!
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1054: C1054: Chương 1054


“Thưa ngài, có cần tôi đi theo không?”

Quản gia nhìn bộ dạng hung hăng của Hoäc Anh Tuấn khi bước ra ngoài, nhỏ giọng hỏi.

“Không cần, ông giúp tôi đi làm những chuyện khác, chuyện này tạm thời không cần bận tâm đ ến, Anh Tuấn sẽ lo liệu được”

Không cần nghĩ NhanKiến Định chắc chản tin tưởng Giang Anh Tuấn một trăm phần trăm, sau nhiều năm như vậy, không có chuyện gì là anh không xử lý được cả!

NhanKiến Định thì thầm vào tai quản gia vài câu, nói xong liền xua tay.

Quản gia cũng hiểu ý, gật đầu, cúi người rời khỏi phòng làm việc, lúc đi còn cung kính đóng cửa lại rồi mới lui ra.

Lúc này Hoäc Anh Tuấn đã lên xe đến bệnh viện, tài xế lái xe nhanh như bay, mấy phút sau đã đến nơi.

Bệnh viện lúc nào cũng rực rỡ ánh đèn, Giang Anh Tuấn mím môi ngước lên nhìn, hỏi tầng nào, dẫn theo một đám vệ sĩ hùng hổ đi lên, một đám người mặc vest đen, giày da, khuôn mặt điềm tĩnh, cơ thể vạm vỡ.

Nhìn không giống đến thăm bệnh mà giống như đến để vây bắt một người nào đó, đến đánh hội đồng, điều này thực sự khiến những người có mặt cảm thấy hoảng sợ.

“Thưa, thưa anh…… đây là bệnh viện, các anh không thể cứ vậy đi vào được!”

Còn chưa kịp bước tới, Hoäc Anh Tuấn đã bị y tá trưởng và một vài y tá trẻ chặn lại, mấy cô gái trước mặt đang run như cầy sấy.

Hoäc Anh Tuấn nhướng mày, Trần Bắc phía sau nở một nụ cười trên mặt nhẹ nhàng giải thích: “Ông chủ của chúng tôi chỉ là muốn đến thăm bệnh nhân. Chúng tôi không có ác ý gì cả. Tôi hy vọng mọi người đừng quá căng thẳng”

“Xin hỏi anh đến thăm bệnh nhân nào, thăm bệnh nhân cũng cần đăng ký trước”

Y tá trưởng nuốt nước bọt và run rẩy đưa ra một tấm bảng với một cây bút và một vài tờ giấy trên đó, bên trên viết nhi nhít ngày tháng và tên bệnh nhân.

Đương nhiên, Giang Anh Tuấn sẽ không kỳ kèo như đám người này, sau khi điền xong liền ném trả cô y tá trưởng, rồi phớt lờ đi và tiếp tục tiến về phía trước, vừa đi được hai bước, sau khi rẽ, thấy Vũ Nguyên Hải vẫn đang hờn dỗi dựa lưng vào tường.

“Tôi cần phải tìm hiếu rõ chuyện gì đã xảy ra. Anh có biết rõ mặt kẻ đến ám sát Giang Húc Đông không?”

Đứng trước mặt Vũ Nguyên Hải, Giang Anh Tuấn từ trên cao nheo.

mắt nhìn xuống như không thèm đếm xỉa đến nhất cử nhất động của anh ta.

“Tôi đã từng gặp người đó, nhưng tôi không biết gã là ai, lần này đến chắc chắn là muốn nhằm vào Húc Đông, anh thử nghĩ mà xem trên đời này có ai dám to gan đến vậy, tôi nghi ngờ Abel đứng sau toàn bộ chuyện này”

Sau khi Vũ Nguyên Hải bình tĩnh trở lại, không mất nhiều thời gian cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, ngoài Abel còn có ai có thể muốn gi ết chết Giang Húc Đông.

Chỉ có điều cậu thanh niên được phái đi ám sát, Vũ Nguyên Hải luôn cảm thấy có gì đó rất quen, nhưng nhất thời không nhớ được đã từng gặp ở đâu. Những sự tình cờ như vậy luôn khiến người ta cảm thấy bực bội, may mà Vũ Nguyên Hải đã quen với việc một mình gánh vác mọi chuyện từ lâu.

Hoäc Anh Tuấn nhìn một hồi cũng không thấy có gì, quay đầu hướng về phía Trần Bắc nói vài câu, rồi vén quần ngồi xuống ghế.

Trần Bắc cúi đầu, nhanh chóng rời khỏi bệnh viện, biến mất vào.

màn đêm bên ngoài.

“Chuyện này là do Abel làm. Nếu không thu dọn tai họa này, anh nghĩ anh và Giang Húc Đông thực sự có thể yên ổn sống qua ngày.
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1055: C1055: Chương 1055


không? Abel là một người thù dai, phải tận mắt chứng kiến cái chết đau đớn của các anh mới là phong cách của ông ta. Cho dù có sự giúp đỡ của tôi và NhanKiến Định, cũng chỉ thoát được nhất thời, anh nghĩ mình có thể chạy trốn được cả đời sao?”

Giang Anh Tuấn nói, quay đầu nhìn Vũ Nguyên Hải đang ngồi.

Sau đó, điềm tĩnh nói: “Trời sắp sáng rồi, đợi sau khi Giang Húc Đông tỉnh lại, anh có thể cùng anh ta thảo luận xem rốt cuộc muốn liều mạng cả đời, hay sẵn sàng giết kẻ thù truyền kiếp của mình và tận hưởng cuộc sống!”

Nói xong cũng không đợi Vũ Nguyên Hải mở miệng, phủi phủi quần áo đứng lên, đi về phía đối diện, dựa vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vũ Nguyên Hải nhíu mày, nhìn Giang Anh Tuấn đã men đến đầu.

giường, mở miệng, nhưng cũng không có quấy rầy anh.

Ca phẫu thuật này được thực hiện khá chậm, trời đã sáng, Giang Húc Đông đã được y tá đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, trên người anh ta lắp đây các ống to nhỏ khác nhau, sắc mặt tái nhợt như ma cà rồng, nếu không phải lồ ng ngực vẫn hơi căng lên trùng xuống, sế có người tưởng đây là người chết, Vũ Nguyên Hải mím môi bước lên, dùng hai tay bóp chặt thành giường, nhìn người đàn ông đang nẵm.

“Ca phẫu thuật diễn ra thành công tốt đẹp, nhưng vẫn có thể xảy ra một số phản ứng đào thải nghiêm trọng. Có thể khắc phục được hay.

không còn phụ thuộc vào sức đề kháng và ý chí của chính bệnh nhân.

Nếu tình hình ổn, bệnh nhân có thể được chuyển khỏi ICU trong vòng một tuần”

Sau khi bác sĩ giới thiệu sơ qua về tình trạng bệnh nhân, anh ta từ từ dựa lưng vào tường đi đi lại lại, rõ ràng ca phẫu thuật này là một thử thách lớn đối với thể lực và tinh thần của anh ta, anh ta tập trung đứng gần sáu tiếng đồng hồ, có thể ra ngoài được đã là tốt rồi.

“Phái người bảo vệ nghiêm ngặt, dù thế nào đi nữa cũng phải cứu sống người, cho dù có thể thiếu chân thiếu tay nhưng người vẫn phải sống!”

Dặn dò xong, thấy ở đây không có chuyện gì nữa, Giang Anh Tuấn xoay người bước lên lầu.

Vệ sĩ trên lầu canh gác thêm nghiêm ngặt hơn, cho dù Giang Anh Tuấn muốn đi vào cũng phải trải qua kiểm tra gắt gao mới có thể qua được.

Chỉ riêng việc kiểm tra này đã khiến anh mất gần mười phút trước.

khi đến cửa phòng.

Anh thận trọng mở cửa đi vào, người đang nằm bên trong chính là Công tước Otto, lúc Giang Húc Đông xảy ra chuyện, vệ sĩ đã nhanh chóng đưa người đến đây, trước kia Giang Anh Tuấn cũng không có.

thời gian đến thăm, lần này cũng được coi là toại nguyện.

Anh kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh giường, tuy rằng không biết nói cái gì trước mặt ngài, nhưng trong bụng vẫn nghĩ được một ít, sau khi ngồi xuống, đầu óc Giang Anh Tuấn trở nên trống rông, không biết nên nói gì.

Ngồi được mười phút, khi định đứng dậy rời đi, ông lão trên giường.

nhằm mắt đã tỉnh lại, đôi mắt vốn nhắm nghiền đã mở ra rồi, Giang Anh Tuấn lúc này mới có chút hoảng hốt, anh thậm chí còn không biết công tước Otto mở mắt từ khi nào và phát hiện ra sự tồn tại của mình từ khi nào.

“Ông ngoại, con sẽ gọi bác sĩ, ông chờ một chút”

Sau khi thấy người đó tỉnh lại, Giang Anh Tuấn nhanh chóng ấn chuông gọi, năm sáu bác sĩ và vài y tá xông vào, giống như một buổi diễn tập quy mô.

lớn vậy.

Giang Anh Tuấn đồn về phía sau, anh đi thẳng tới bên cửa số, cầm thoại di động lên xem, chưa đến tám giờ, còn sớm, vốn định gọi ện thoại cho Nhan Nhã Quỳnh, anh ta lại gọi cho quản gia vẫn đang ở nhà dọn đẹp tàn cục.
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1056: C1056: Chương 1056


“Thưa ông chủ, anh có gì cần dặn dò ạ?”

Người quản gia liếc nhìn xem người gọi điện đến là ai, rồi nhanh chóng bắt điện thoại, hỏi.

“Nếu bà chủ tỉnh lại đi xuống lầu, bảo cô ấy đến bệnh viện càng sớm càng tốt, công tước Otto tỉnh lại rồi”

Giang Anh Tuấn điềm tĩnh nói, chỉ trong mấy phút đồng hồ bác sĩ kiểm tra, anh không chỉ gọi điện về nhà mà còn thông báo cho NhanKiến Định.

NhanKiến Định đến rất nhanh, sau mười phút bác sĩ kiểm tra NhanKiến Định đã đến nơi, còn Nhan Nhã Quỳnh thì không thấy bóng dáng đâu, chắc vẫn đang ngủ. Chuyện xảy ra ngày hôm qua thật sự rất khó để cô có thể chạy ra ngoài, tốt hơn hết nên nghỉ ngơi một lát “Ông ngoại, ông thấy trong người thế nào?”

Công tước Otto tỉnh dậy, anh em nhà họ Nhanchắc chẳn là hai người vui nhất.

“Ông không sao….. Mấy ngày nay Abel vẫn an phận chứ?”

Tỉnh dậy.

và có thể nói chuyện, công tước Otto hít một hơi thật sâu rồi hỏi, cả người chỉ cảm thấy tức ngực và khó thở, như thể gần như không thể thở được.

“Không sao, con có thể xử lý những chuyện này. Ông ngoại dưỡng thương cho tốt. Mấy ngày nay Nhã Quỳnh học ở nhà, lát nữa con sẽ đưa em ấy đến gặp ông”

NhanKiến Định nói một cách nhẹ nhàng, giống như một người bố kiên nhãn an ủi con mình.

“Không lo lắng những chuyện này, Abel là người như thế nào, ông biết rõ, bây giờ thành thật nói cho ông biết chuyện gì đã xảy ra”

Kể từ lúc bị ám sát, công tước Otto đã không còn lòng tin với Abel.

“Chờ ông khỏe lại, chờ ông về nhà rồi con sẽ kể ông nghe được không, hiện tại con vẫn có thể chống chọi được, bây giờ ông hưởng phúc đi, người con cao ráo, con tạm thời chống đỡ được rồi, đợi đến khi nào con không thể chịu được nữa, con sẽ gọi ông giúp đỡ!”

NhanKiến Định vừa dỗ vừa vuốt tóc, ánh mắt lại hiện lên một tia sáng.

“Các con về trước đi, các con đều bận, ông biết, ông trước đây cũng vậy, kiên trì chút là được”

Kể từ lần thoát chết này, công tước Otto đã nhìn ra rất nhiều điều.

Một số việc nên như nào thì theo như thế, nếu không ép được, tại sao.

lại làm mọi người đều không vui. Nhưng có một số chuyện nên tính toán thì cần phải tính toán, không cần thiết phải vì người khác mà khiến bản thân không vui!

Một câu nói rất mâu thuẫn, nhưng mọi chuyện không phải đều như vậy sao, vạn vật trên đời đều có những điều mâu thuẫn.

“Vậy thì con và Anh Tuấn về trước. Khi nào Nhã Quỳnh tỉnh lại, con sẽ đưa em ấy đến gặp ông”

Thời gian gấp gáp, bọn họ không có nhiều thời gian để lãng phí ở đây nữa. NhanKiến Định gật đầu, đứng dậy chờ Hoäc Anh Tuấn đi theo, cùng nhau bước ra ngoài.

“Người ở đâu tôi đã tìm thấy, có một khu rừng ở phía sau chỗ đó không xa, sau khi bước vào thì rất khó trở ra và khu rừng cũng không.

lớn lắm. Nếu Abel cho người bao vây khu rừng và đốt, Tỉnh Hòa và Minh Tú sẽ không bao giờ có thể thoát ra được”

NhanKiến Định gần như không nhắm mắt cả đêm, và đôi mắt của anh ta lúc này đã đỏ hoe.

“Những lời như vậy chỉ có thể chứng minh rằng Abel có thể có suy nghĩ về vấn đề này. Chúng ta vẫn không chắc những gì hai bố con họ nói là sự thật, và chúng ta cần phải cẩn thận”
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1057: C1057: Chương 1057


Giang Anh Tuấn vẫn luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng nhất thời không nói ra được, chỉ có thể bình tĩnh nhắc nhở NhanKiến Định cẩn thận hơn.

“Tôi vẫn luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn, và luôn có cảm.

giác sai trái, chúng ta quay về rồi thảo luận”

Việc cứu người phải có kế hoạch lâu dài, không được vội vàng, hoặc vì con tin gặp nạn, hoặc là đám người lao lên tự tìm cái chết không đáng có.

Hai người vừa đi ra khỏi bệnh viện, còn chưa kịp lên xe, điện thoại liền vang lên, NhanKiến Định quay đầu nhìn Giang Anh Tuấn, hai người lấy điện thoại di động ra, nghe máy.

“Động tác khá nhanh đấy, đã tìm được chỗ rồi thì qua đi! Nhớ phải mang theo thứ tôi muốn” . 𝗥a chương nhanh nhấ𝘵 𝘵ại || 𝘵𝗋u𝒎𝘵 𝗋u𝔂en﹒𝚅𝑁 ||

Giọng của Abel phát ra từ đầu điện thoại bên kia và rõ ràng là ông ta đang nói chuyện bằng hai điện thoại di động.

“Người ông muốn tạm thời tôi không mang qua được, tôi cần một chút thời gian”

Giang Anh Tuấn mím môi, anh ta quay lại nhìn và nói.

“Dù sao tôi cũng không vội, chỉ là nếu không tìm thấy con gái cậu có lo lắng không? Nếu trước tám giờ tôi không thấy người và thứ tôi cần, thì không chỉ con gái cậu, và cả người phụ nữ đi cùng cũng phải chết”

Abel điềm tĩnh nói, hiển nhiên là chính mình đang nắm chắc phần thẳng trong tay, sau khi nói xong ông ta liền cúp điện thoại không đợi bọn họ trả lời.

“Trước tám giờ, vẫn kịp, tôi sẽ đưa người về, anh đi đường cẩn thận”

Bất kể lời nói của Abel có đáng tin hay không, vẫn phải đưa người đến đó trước. Ít nhất, họ phải có thái độ đàm phán, nếu không…

Hoäc Anh Tuấn liếc mắt nhìn bộ dạng của NhanKiến Định, trong.

lòng thở dài, nếu không chỉ e là NhanKiến Định sẽ phát điên trước!

“Cậu cũng cẩn thận một chút, tôi đi chuẩn bị trước những gì cần chuẩn bị, khi nào cậu về thì đi thẳng đến điểm đích”

NhanKiến Định vỗ vỗ vai Giang Anh Tuấn, tuy rằng vẻ mặt có chút không ổn nhưng vẫn cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.

“Yên tâm, chờ tôi về”

Giang Anh Tuấn lái xe rời đi không có thời gian nói nhiều nữa.

Bên kia, Abel vẻ mặt bình tĩnh ngồi trên ghế, nhìn điện thoại đã tắt, một lúc sau mới quay lại, cúi xuống, tay chống chân, nhìn người phụ nữ bị nhốt trong lồ ng phía sau, mỉm cười: “NhanKiến Định sẽ tới cứu cô sớm thôi, cô có vui không?”

Ông ta vốn tưởng rằng NhanKiến Định và Giang Anh Tuấn chỉ là hai tên ma đầu không đáng kể, không ngờ lại có thể ép ông ta đến mức này, nếu ông ta không cho một bài học, thì quả thực Abel đã sống một cách vô ích trong nhiều năm qua.

“Tôi không biết rốt cuộc ông muốn làm gì, nhưng nếu ông muốn lấy thứ gì đó từ tôi, thì xin lỗi dù có chết tôi cũng không đồng ý”

Ôm thật chặt Tinh Hòa trong tay, sắc mặt NhanMinh Tú tái nhợt đến đáng sợ, vừa nói vừa vô thức di chuyển trở lại.

“Tôi không muốn gì nhiều, hai mạng người đổi một, tôi làm vậy đã rất công bằng rồi”

Abel đứng dậy, bước vào với nụ cười, dang hai tay, bước đến mép lồ ng và nhìn xuống khuôn mặt thanh tú trước mặt ông ta.

NhanMinh Tú: “…..”
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1058: C1058: Chương 1058


Càng nói càng sai, cô ấy vốn dĩ không biết gì, cho dù có biện minh thì con người này cũng không thể nào tha cho cô ấy, cho nên tốt nhất cô ấy nên nhắm mắt lại, ngậm miệng không trả lời, coi con người này như không khí.

Abel nhướng mày không nói gì, chỉ xua tay: “Mở lồ ng đưa đứa nhỏ ra Diệt cỏ phải diệt tận gốc mới có thể chấm dứt hoàn toàn mối lo lắng trong lòng, Abel đương nhiên hiểu rõ đạo lý này. Nếu NhanKiến Định và Hoäc Anh Tuấn đã dám xông tới, ông ta còn dám giữ người ở lại, đương nhiên phải ở lại trên mảnh đất này vĩnh viễn mới đúng!

“Kiến Định rõ ràng đã đồng ý với các điều kiện của ông rồi, ông không thể làm như vậy, đứa trẻ còn nhỏ, ông muốn làm gì thì nhắm vào.

tôi đây này!”

Vừa nghe thấy Abel muốn đem Tinh Hòa đi, NhanMinh Tú vô cùng hoảng sợ, ôm chặt đứa trẻ trong tay giấu đi, cô ấy ngẩng đầu, trừng đôi mắt đỏ hoe, đôi môi đỏ mọng giờ có rớm chút máu, cô ấy vẫn còn đang run, rõ ràng là rất sợ.

“Tôi đương nhiên không phải loại cầm thú đến mức ra tay cả với trẻ nhỏ, một ngày không ăn, cô vẫn có thể cầm cự được, nhưng trẻ nhỏ thì không”

Abel lạnh lùng hẳng giọng một tiếng, liếc nhìn NhanMinh Tú rồi quay người rời đi, mấy vệ sĩ đứng cạnh lồ ng liền mở cửa bước vào.

Chúng nhanh chóng đem đứa nhỏ ra khỏi vòng tay của NhanMinh Tú, mặc cho hai người họ khóc hét thảm thiết, chúng cũng không hề mềm lòng, ôm Tinh Hòa đang khóc đến mất tiếng, vội vàng đi theo sau Abel.

“NhanMinh Tú kinh ngạc nhìn hai bàn tay trống rỗng của mình, cô ấy đã nhẫn nhịn, kìm nén những giọt nước mắt rơi “lã chã lã chã”

cả đêm!

Nhưng rồi cũng không ngăn được, giống như vòi nước được mở ra, NhanMinh Tú khóc nấc lên.

“Thưa ông chủ, đứa nhỏ hình như bị sốt rồi!”

Vệ sĩ nhìn khuôn mặt đỏ bừng của đứa nhỏ, có chút không nõ, liền bước tới cúi đầu nói, con người luôn đặc biệt có thiện cảm với sinh vật mỏng manh yếu ớt như: những đứa trẻ nhỏ.

“Gọi bác sĩ đến khám, đảm bảo người còn sống là được, rồi đưa vào rừng theo đúng kế hoạch”

Abel không hề tỏ ra một chút quan tâm nào, thậm chí còn không thèm nhìn nó, nói xong liền bỏ đi mà không quay lại.

Người vệ sĩ hơi thất thần, đứng ngây ra đó một lúc, rồi cẩn thận bế đứa nhỏ vào phòng, trong nhà họ quả thật lúc nào cũng có bác sĩ, chỉ có điều không biết có xem bệnh cho trẻ nhỏ được không, nhưng dù sao có bác sĩ cũng là may mắn rồi, sống chết là do số trời!

Bên kia, Nhan Nhã Quỳnh ngủ một mạch tới tận trưa mới tỉnh lại, mơ màng nhìn xung quanh, sau khi nhận ra đó là phòng mình, trong lòng mới cảm thấy yên tâm, hai mắt mở to nhìn lên trần nhà, cả người như: sụp đổ.

Nằm một lúc lâu sau, cô mới từ từ chống tay ngồi dậy, cuộc rượt đuổi đêm qua khiến toàn thân cô đau nhức, ngay cả việc đứng dậy cũng trở nên khó khăn.

Trước khi cô cố gắng rời khỏi giường, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra, và cậu bé NhanHướng Minh “bạch bạch bạch”

chạy vào.

“Mẹ ơi, mẹ có sao không?”

Cậu bé cũng vừa tỉnh dậy, căn phòng tối om khiến cậu bé vô thức nghĩ rắng mình vẫn chưa được cứu, cậu bé lao ra ngoài nhanh như điên, sau đó mới từ từ nhận ra, nhớ rắng mình đã được bố và cậu đưa về nhà, nhưng trong lòng vẫn còn chút lo lắng, liền vào phòng mẹ để xem.
 
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
Chương 1059: C1059: Chương 1059


“Mẹ không sao, Hướng Minh của mẹ vẫn ổn chứ?”

Mặc kệ nỗi đau.

thể xác, Nhan Nhã Quỳnh bế cậu bé ôm vào lòng.

“Không biết bố đi đâu rồi, con không tìm thấy bố đâu, mẹ đừng buồn, con sẽ luôn ở bên mẹ”

Nhìn trái nhìn phải không thấy cũng không nghe thấy tiếng Hoäắc Anh Tuấn, NhanHướng Minh lo lắng Nhan Nhã Quỳnh sẽ buồn, võ lưng an ủi cô.

“Mẹ không sao, bây giờ bố con chắc đang bận công việc, chắc chắn bố đang nghĩ cách trả thù cho mẹ con mình, đợi tối bố về, chúng ta sẽ hỏi bố”

Nhan Nhã Quỳnh rất hiểu chuyện này, cho nên Giang Anh Tuấn không ở bên cạnh, cô cũng không cảm thấy buồn.

Hai mẹ con đang ôm nhau thì thầm to nhỏ thì có tiếng gõ cửa, là giọng của quản gia Sơn: “Bà chủ, ông chủ bảo tôi nới với bà chủ, nếu đã tỉnh rồi và thấy trong người đã khá hơn thì bệnh viện một lát, công tước Otto tỉnh lại rồi!”

“Anh nói ông ngoại tỉnh lại rồi sao?”

Nghe được tin này, Nhan Nhã Quỳnh không còn quan tâm đ ến những chuyện khác nữa, cô buông cậu bé xuống, vội vàng bước xuống giường, vừa bước tới cửa, chợt nghĩ đến quần áo mình đang mặc, rồi vội vàng chạy lại: “Quản gia, ông đi chuẩn bị xe, ba mươi phút nữa sẽ xuất phát đến bệnh viện”

Nói xong, cô liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hướng Minh và đi vào phòng tắm, bắt đầu tắm rửa.

Cô làm mọi việc thật nhanh, chưa đầy mười phút hai người đã ra khỏi phòng tắm, bước xuống tầng.

Quản gia đã đứng chờ sẵn ở phòng ăn từ lâu, khi thấy hai người bước xuống, ông ta liền bước tới hai bước: “Ông chủ đã dặn tôi bảo đầu bếp chuẩn bị canh cho bà chủ, bà chủ và cậu chủ nhỏ uống chút rồi đi vẫn kịp”

Nói xong liền cúi đầu nhìn xuống dưới đất.

“Vậy thì nhanh lên đi, tôi còn phải đến bệnh viện”

Nghe được Giang Anh Tuấn đích thân dặn dò, trong lòng Nhan Nhã Quỳnh mặc dù rất vội, nhưng vẫn nắm tay Hướng Minh, đi về hướng bàn ăn, mắt nhìn chằm chäm vào bếp.

Cậu bé NhanHướng Minh nhanh nhảu giúp mẹ sắp xếp dụng cụ ăn, hai tay đặt lên bàn ngay ngắn chờ được ăn.

*À đúng rồi, Anh Tuấn đi đâu rồi? Sao không thấy anh ấy đâu? Còn cả Minh Tú và Tỉnh Hòa nữa, đêm qua tìm thấy họ ở đâu?”

Đầu óc Nhan Nhã Quỳnh vẫn còn mơ màng khi tỉnh dậy, ngoài ra, cả người như bị choáng váng về thông tin mà NhanHướng Minh và quản gia báo, bây giờ ngồi lại mới hoàn toàn bình tình, mới nghĩ đến việc hỏi thăm tung tích của hai người còn lại.

“Bà chủ, cô chủ nhỏ Tinh Hòa và cô Nhanđêm qua không thể quay về, ông chủ và chủ tịch Nhanđang nghĩ cách cố gảng giải cứu họ”

Quản gia thở dài, chuyện này có lẽ bất kỳ ai cũng không thể chịu đựng được, nhưng nếu cứ cố che giấu, hậu quả chỉ càng tồi tệ hơn….

“Cái gì mà không thể quay về? Ý là đêm qua bọn họ đã bị bắt đi rồi sao?”

Giọng Nhan Nhã Quỳnh khẽ run lên khi nói. .

||||| Truyện đề cử: Trưởng Công Chúa |||||

Nhìn vẻ mặt không đáng tin của quản gia, rõ ràng cô mới là người có cơ hội trốn thoát thấp hơn, tại sao đến cuối cùng người gặp chuyện lại là người chạy nhanh hơn c? Điều này thật là vô lý: “Anh Tuấn đang ở đâu, tôi phải tìm anh Tỉnh Hòa và Minh Tú đã bị bắt đi, một đứa trẻ vừa mới chập chững tập đi, còn một cô gái chân ướt chân ráo mới bước chân đến còn chưa quen với cuộc sống ở đây, mà đột nhiên phải đối mặt với tình huống như thế này, chắc chẩn bây giờ trong lòng cô ấy rất sợ hãi, cô phải đích thân tìm hiểu rõ chuyện này.

“Ông chủ bây giờ chắc đang trên máy bay, lựa chọn tốt nhất của bà chủ bây giờ là ở nhà đợi”
 
Back
Top Dưới