Tiên Hiệp Nhân Thường

Nhân Thường
Chương 362: C362: Chính biến


Vận Lam hai mắt lóe tinh tinh mang, nàng nhìn xoáy vào tên thiếu niên trước mắt này.

Gã ta tuy đã lấy ra lớp mặt nạ, nhưng nàng vẫn nhận ra được kẻ này cẩn thận dùng thêm bí pháp, đây chưa phải chân diện thật của hắn.

Có điều những kẻ có bí pháp bậc này, tất nhiên không phải hạng bình thường. Nếu chỉ nhìn sơ qua cảnh giới đối phương, ắt sẽ lầm to.

Vận Lam biết rõ, Tuyệt gia ở Nam Bộ gia thế hiển hách, là một con cự quái khó mà trêu vào.

Đối với bọn họ, Vân gia của nàng chỉ là hạng bét, chiến lực của nàng so ra chỉ ngang với cấp bậc trưởng lão nhà người ta mà thôi.

Giờ này thấy hắn không có tỏ ra kính sợ khi gặp tiền bối, chỉ hời hợt cho có lệ. Vận Lam không giận còn cười, nói:

"Quảng Hà thành nhỏ bé lại có được cơ duyên tiếp đón dòng chính Tuyệt gia, đây quả là vinh diệu lắm thay. Không biết Tuyệt thiếu gia ngươi… có thể rời gót đến Vận gia làm khách vài ngày hay không?"

Thấy biểu cảm Tuyệt Bá Đạo trầm tư, Vận Lam lại nói:

"Tiểu điệt yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không xen vào việc riêng của ngươi. Hoặc giả có thể xem như ta chưa nói gì!"

Đối với Vận Lam mà nói, lôi kéo quan hệ được tên thiếu gia họ Tuyệt cũng không tệ. Hoặc là nói, thêm bạn thì bớt thù.

Mệnh Tại Y ở phía đối diện nghe xong thì đăm chiêu.

Đây là cô ta đang lấy lùi làm tiến, ngoài mặt thì để ngươi tự quyết nhưng thật ra là đang uy h**p.

Nếu Tuyệt Bá Đạo cự tuyệt không đi, Vận Lam ắt sẽ tìm cách ra tay làm khó, hòng kiểm tra thân phận chân chính của hắn.

Người Tuyệt gia cấp bậc như hắn ra ngoài, gần như sẽ có cao thủ phía sau ẩn nấp bảo hộ. Đến lúc Vận Lam ra tay mà không có ai ứng cứu, đó chẳng phải càng là giấu đầu hở đuôi rồi hay sao?

Dưới tình cảnh bất ngờ phát sinh này, Mệnh Tại Y đăm chiêu hồi đâu, sau mới gật đầu đáp ứng:

"Nếu Vận phó đã nói như vậy, ta không nghe thì đúng là không nể mặt rồi!"

Vận Lam khóe miệng cười nhạt, nàng ta giơ tay làm động tác mời khách.

Cứ thế, Mệnh Tại Y dưới thân phận của Tuyệt Bá Đạo âm trầm bước đi, một đường thẳng tới Vận gia làm khách.

Vân gia..

Từ đằng xa xa đã thấy những cột khói bốc lên cao vút, thi thoảng âm thanh rền rã âm ù theo gió truyền tới.

Ở tại nơi biệt phủ của Vân gia, khi này gà bay chó chạy, hỗn loạn một mảnh.

Người của Vân gia thi nhau hò hét, vung kiếm chiến đấu. Song dưới sự truy bắt của thủ vệ quân, tất cả đều khó lòng chạy thoát.

Phía trên mái lầu, Vân Kính Thư chật vật, quỳ tới một chân trên nền ngói ngọc.

Ánh dương tà tà phủ chiếu, hòa cùng vũng máu nhuốm đỏ một màu, chầm chậm chảy xuống mái hiên.

Vân Kính Thư, ông ta chính là gia chủ đời này của Vân gia, oai phong lẫm lẫm.

Nhưng giờ này trên người vết thương chồng chất, bộ dáng phong phạm đã không còn. Máu tươi nhuộm đỏ một mảng thân áo, xem chừng thụ thương không nhẹ.

Trước mắt ông ta, một gã chiến tướng uy phong đứng đó. Người này râu rậm xồm xề, toàn thân mặc giáp trụ, nghi biểu đường đường.

Ông ta cất lên giọng nói, âm thanh trầm bổng rền rã như tiếng hổ gầm:

"Vân Kính Thư, ngươi âm thầm bồi dưỡng lực lượng phía sau, thế mà còn dám phản lời thành chủ. Biết điều giơ tay chịu trói thì còn cơ hội sống tiếp. Chớ đừng để bản soái phải toàn lực ra tay, bằng không thì hết đường mà lui!"

Vân Kính Thư phun ra ngụm máu lớn, ông ta chật vật căm phẫn nhìn tới Mãnh Lương, hung hăng đáp trả:

"Phủ thành chủ các ngươi cậy quyền vu oan Vân gia chúng ta… Hừ, đợi một lát nữa Vận phó thành chủ tới, để xem các ngươi ăn nói thế nào?"

Sự thể chính là, bất ngờ Vân gia gặp nạn.

Vân Kính Thư không rõ thực hư ra sao, đột nhiên đám người thủ vệ này ầm ầm kéo đến, ý định vây giết người Vân gia của ông.

Tên Mãnh Lương trước mặt luôn nói, đã điều tra kỹ càng chân tướng. Là Vân gia cấu kết với đám dư đảng ma đạo lần trước, ý đồ thôn tính cả đại thành này.

Cho nên phụng lệnh thành chủ Phương Thuấn tới đây, vây giết dư nghiệt ma đạo còn sót.

Vân Kính Thư lần đầu nghe thấy, ông ta đã biết là bị người ta gắp lửa bỏ tay, vu oan giá họa rồi.

Nhưng lời ông nói không bằng không cớ, làm sao đám thủ vệ này tin cho được?

Khoanh tay chịu trói? Hừ… chỉ nhìn sơ qua thủ đoản Mãnh Lương tới đây cũng biết, tám chín phần mười là giết trước tâu sau.

Cho nên Vân Kính Thư chỉ còn một cách, ấy là phản kháng tới cùng, một mặt chờ cho viện binh chạy tới.

Nào ngờ sau khi nghe được lời này Mãnh Lương không những chẳng hề nao núng, gã còn cười gằn buông lời:

"Khặc khặc…. Vận phó thành chủ sẽ không tới đâu, các ngươi chờ làm chi cho thêm tuyệt vọng. Hiện tại Vân gia các ngươi một mực không tuân theo pháp lệnh của thành chủ, chúng ta buộc phải quy vào tội phản kháng mà tiêu trừ. Chết đi!"

Nói xong lời cuối, Mãnh Lương chẳng chờ cho Vân Kính Thư kinh hãi. Ông ta vung lên đại đao trên tay, kình lực vừa xuất liền chém đến một chiêu.

Mãnh Lương thân cao sáu thước, lưng hùm vai gấu. Cả người ông ta to lớn, gương mặt hung dữ.

Giờ này ông ta nhảy lên không trung, hai tay nắm chặt đại đao bổ xuống, khí thế uy mãnh khiến cho đối phương không rét mà run.

Vân Kính Thư nhìn một chiêu này cảm giác tuyệt vọng dâng lên, chẳng lẽ Vân gia của ông hôm nay tiệt diệt.

"Khônggggg….!"

Vân Kính Thư thét lớn, ông ta vung lên thanh trọng kiếm, ý định cản tới….

Uỳnhhhhh…..

Lúc này ở tại Vận gia…

Mệnh Tại Y ngồi trước đại sảnh, song song với gia chủ Vận gia là Vận Nhất Khí.

Bầu không khí có phần vui vẻ, tiếng cười của Vận Nhất Khí vang lên không ngớt.

Bên dưới hàng ghế đầu, Vận Lam cười nhạt gợi chuyện:

"Năm xưa khi bản phó còn ở trên môn, được Tuyệt Tiên sư tỷ chỉ dạy qua rất nhiều, gọi là mang ơn cũng không sai. Không biết hiện giờ sư tỷ thế nào rồi?"

Tuyệt Bá Đạo bình thản hạ xuống chén trà, hai ngón tay ung dung gõ gõ lên mặt bàn, hai mắt lim dim hưởng thụ. Đối với câu hỏi của Vận Lam, hắn không có trả lời ngay.

Mãi lúc sau hắn mở mắt gật gù, mới chép miệng đáp:

"Tuyệt cô cô của ta từ khi quay về gia tộc vẫn một mực bế quan, chưa có ra ngoài. Nghe phụ thân nói, cô cô dường như đang chuẩn bị đột phá tới Vương cảnh!"

Đối với thái độ của gã, mọi người nhìn đã quen mắt. Đây là phong thái của người bên trên, khi gặp những kẻ có địa vị thấp hơn mình.

Bọn họ cao ngạo, tuyệt đối cao ngạo.

Vận Lam gật gù, mặc dù không ưa đám thế gia mắt ở đỉnh đầu này.

Nàng đang muốn hỏi tiếp, bỗng một gã phó tướng tiến vào. Sau khi gã chắp tay qua với Vận Nhất Khí, liền tiến đến chỗ Vận Lam nói nhỏ mấy câu.

Sắc mặt Vận Lam không tốt, nàng ta bất dậy, bàn tay trực tiếp đánh nát bàn trà ở bên.

Ngay sau đó nhìn thấy Tuyệt Bá Đạo nghé mắt qua xem, Vận Lam mới thu lại nộ hỏa. Nàng hướng hắn tuy khách sáo, lời nói lại chứa đầy hung uy:

"Tuyệt thiếu gia, hiện thời ta có công chuyện khẩn cần giải quyết. Xin thứ lỗi cho không tiếp đón chu toàn. Mọi việc còn lại sẽ do đại huynh của ta tiếp đón, ngươi có thể tùy ý căn dặn!"

Nói xong không chờ cho Tuyệt Bá Đạo phản ứng, nàng ta hiên ngang bước ra.

Dù sao nể mặt Tuyệt gia, nhưng nàng là phó thành phủ ở đây, phong phạm không thể mất hết.

*****
 
Nhân Thường
Chương 363: C363: Hiềm nghi


Chỉ là ngay khi Vận Lam bước ra đài môn chưa lâu, nàng ta dừng lại động tác.

Giống như đã dự tính từ trước, Vận Lam hướng tên phó tướng phía sau ra lệnh:

"Ngươi hãy tới địa điểm này, sau khi kiểm tra kỹ thì dùng phù tin báo cáo lại cho ta!"

Vận Lam điểm một chỉ vào giữa trán gã thủ vệ, theo đó một luồng tin tức hiện ra. Gã thủ vệ nhận được mệnh lệnh, lập tức cúi người rời đi.

Vận Lam làm xong việc, bấy giờ nàng ta hướng nơi vừa bước ra nhìn lại, ánh mắt xa xăm vô định.

Sau tất cả, nghĩ tới việc Vân gia đang chỉ mành treo chuông, Vận Lam tức giận xoay người bước đi.

Có điều, hơn nửa khắc sau…

Hừ…

Cách đó rất xa, trên cổng đài môn phủ thành có bóng dáng ngàn người xuất hiện.

Hơn ngàn thủ vệ cùng mãnh tướng vung lên thanh kiếm, hướng về một người ở phía trung tâm.

Tuy rằng cả đám uy mãnh tuyệt đối, song lại chẳng kẻ nào dám xông lên.

Người đứng giữa vòng vây nào phải ai khác, chính là Vận Lam

Nàng váy áo tím một thân tung bay, bàn tay trắng noãn hờ hững đặt trên chuôi kiếm. Dáng đứng hiên ngang phiêu phiêu trong gió, ánh mắt lạnh nhạt quyét ngang tứ phương.

Nàng ta nhìn qua nơi nào, nơi đó toán người không dám chính diện đối mắt.

Cuối cùng ánh mắt nàng rơi tới trên thân một người.

Kẻ này thân thể gầy guộc, thân khoác một bộ áo bào lục sắc. Trên mặt lão điểm điểm nếp nhăn, nhìn đã có vẻ ngoài độ bảy mươi.

Bị ánh mắt Vận Lam nhìn đến, Từ Độ áy náy chắp tay:

"Vận phó đại nhận, thứ cho thuộc hạ đắc tội khó tuân. Thành chủ đại nhân đã phân phó qua, ngài hiện đang bị hiềm nghi, khi chưa điều tra xong thì không thể rời khỏi đây được. Thứ cho đám tại hạ bất tuân!"

"Hiềm nghi? Ha ha… khốn kiếp!"

Nghe được hai chữ, Vận Lam tức tới xanh mặt, nàng chửi thề một câu.

Ban nãy nàng nhận được tin, Phương Thuấn do nghi ngờ còn có ma đạo ẩn tàng. Ông ta lấy lý do điều tra, bất ngờ cho người vây bắt Vân gia.

Với Vận Lam mà nói, sao nàng lại không hiểu rõ vấn đề chứ.

Rõ ràng là chuyện Vân gia âm thầm hợp tác với Vận gia đã bị ông ta phát giác, cho nên Phương Thuấn mới chớp thời cơ, mượn cớ vây quét ma đạo kia mà ra tay loại đi Vân gia….

Vân gia bởi vì âm thầm bồi dưỡng lực lượng trong bóng tối, điều này lại vô tình trở thành cái cớ tốt nhất để cho Phương Thuấn lợi dụng đổ vạ.

Hiện tại Vân gia há miệng mắc quai, không có Vận Lam tới vây giải thì khó lòng mà minh oan tại chỗ.

Vận Lam khi này chỉ lo sợ một điều.

Rằng một khi Vân gia không muốn khoanh tay chịu trói, đám người Phương Thuấn sẽ càng có cớ mà giết ngay tại chỗ.

Khi ấy người đã chết khó lòng kêu oan, kẻ ác thì mặc sức thay đen đảo trắng, vô tội cũng thành có tội mất thôi.

Vận Lam nghĩ mà lòng nàng càng tức, thật không ngờ Phương Thuấn lại lừa gạt nàng.

Lúc trước vì lợi ích chung, theo minh ước đôi bên đã nói sẽ bỏ qua chuyện ma đạo lần này.

Nhưng khó mà ngờ được, chuyện vừa phủi tay quay lưng, Phương Thuấn đã trở mặt lợi dụng mà ra tay.

Giờ mà để cho Phương Thuấn vây diệt Vân gia thành công, Vận Lam ắt sẽ mất đi một trợ lực lớn.

Nghĩ đến đây, Vận Lam âm hiểm nhìn tới cả đám. Bàn tay nàng từ từ rút ra đoản kiếm, nương theo âm thanh đáng sợ, nàng lạnh giọng nói:

"Các ngươi nếu không lui ra, vậy đừng trách ta vô tình!"

Roẹt một đường kiếm rút ra khỏi vỏ, bóng dáng cô tịch bay bay, luồng hàn ý chạy dọc sống lưng mỗi người.

Cả đám đều hiểu, Vận Lam có chiến lực khinh khủng tởm thế nào.

Ở đây dù có ngàn quân thủ vệ, song Vận Lam một lòng muốn ra tay, chắc chắn chẳng ai cản nổi.

Từ Độ đầu đầy mồ hôi, lão tự chấn an trong lòng, lần nữa chắp tay khuyên:

"Phó đại nhân, dựa theo môn quy ngài hiện trên thân đang có hiềm nghi. Một khi không tuân theo pháp lệnh của thành chủ, chính là kháng lệnh bất tuân. Sau này đề trình về trên môn, chắc chắn sẽ không thoát khỏi trách nhiệm liên đới, bị gán chung tội đồng phạm!"

Vận Lam nghe được thật muốn một kiếm chém bay đám người, nhưng nàng lại không thể, bất giác âm u bộ dáng.

Vận Lam hiểu rất rõ, nàng đi ra khỏi đây thật sự quá dễ, một bước mà thôi.

Nhưng người trong môn phái lại không tuân luật pháp môn quy, chắc chắn gánh tội không nhẹ.

Môn quy là tấm lưới vây giữ những kẻ bên trong, tuy thưa mà khó lọt.

Quy tắc chính là hiệu lực tối cao của một thể chế, duy trì trật tự, trả lại công bình. Không có quy tắc luật điều duy trì, vậy thì chính đạo khác gì ma đạo ngoài kia đâu, hỗn loạn tạp nham.

Quy tắc tuy không có chính có tà, nhưng kẻ sử dụng quy tắc thì lại khác.

Ngươi có thể dùng quy tắc để trả lại bình đẳng cho kẻ khác, song cũng có thể lợi dụng nó mà làm khó người ta.

Muốn thoát khỏi môn quy, ngươi phải là kẻ mạnh nhất. Chỉ có kẻ đặt ra môn quy, mới thoát khỏi trói buộc của nó mà thôi!

Hiển nhiên Vận Lam không phải người đó!

Bất lực, Vận Lam cố gắng đè nén lại tâm tình. Nàng ta run run giọng kích động, hướng Từ Độ nói:

"Hừ…. Phương Thuấn hiện tại đang ở đâu, ta muốn đi gặp ông ta?"

Từ Độ nghe lời đoán ý, lão bấy giờ thở phào một hơi. Bàn tay lau qua mồ hôi trên trán, sau đó mới thưa:

"Hồi bẩm đại nhân, Phương thành chủ hiện đang có chính sự ở tại chính sảnh đại môn. Hiện không thể đến, kính xin phó đại nhân chờ cho chốc lát….!"

Từ Độ nói chưa hết câu, liệu đã nghe tiếng cười khanh khách của Vận Lam, lại nghe nàng ta đường hoàng buông lời:

"Ha ha… cũng tốt, ta muốn gặp ông ta một chút. Lũ các ngươi còn không mau tránh lối nhường đường?"

Nghe lời này Tư Độ kính sợ, lão vội chắp tay:

"Đại nhân, việc này….!"

Nói chưa hết lời, bóng dáng Vận Lam thoáng cái đã đến trước mặt lão, giọng âm u lạnh lẽo bên tai:

"Ta không thể đi cứu người, vậy đi gặp thành chủ phân trần trắng đen thì có thể chứ?"

Tư Độ hơi kinh sợ, việc của lão ta được giao chính là ngăn không cho Vận Lam tới Vân gia mà thôi.

Dù sao chỉ là biện pháp cầm chân của Phương Thuấn, thế nên không thể đắc tội quá đáng được.

Nghĩ xong, Tư Độ nghiêng người nhường lối, lão cung kính đáp:

"Vậy thì… mời phó đại nhân theo lối này!"

Vận Lam bấy giờ hừ lạnh một tiếng, nàng vung tay áo không chần chờ bước đi.

Nhưng ngay thời điểm này Vận Lam ngưng lại, nàng ta âm thầm ngẫm nghĩ.

"Giờ này đi có gặp lão cáo già đó thì cũng chưa chắc đã thành sự, lão ta ắt câu kéo thời gian mà khiến ta trễ lải cứu nguy. Như vậy…!"

Ngay lúc đó, Tư Độ ngạc nhiên. Ông ta nhìn thấy Vận Lam rời đi, song lại không phải hướng nơi phủ thành chủ mà tới.

Cùng lúc ở Vận gia…

Khi ấy, ở tại Vận gia, Vận Kinh Hồng hướng Tuyệt Bá Đạo chắp tay thi lễ, gã cúi đầu tạ tội thưa:

"Tuyệt huynh xin thứ lỗi, ta đã gây ra rắc rối thật nhiều cho huynh rồi!"

Tuyệt Bá Đạo vẫn bộ dáng lim dim thưởng trà, chẳng chút mảy may để ý tới Vận Kinh Hồng.

Thấy thế không được, Vận Nhất Khí bấy giờ mới lên tiếng:

"Tuyệt công tử, thật ra Vận nhi đứa nhỏ này không có lỗi. Đây đều là sơ xuất của ta, kính xin công tử đừng trách!"

Vận Nhất Khí chắp tay thi lễ, tỏ ra thành ý mười phần.

Chỉ thấy Vận Nhất Khí hướng Tuyệt Bá Đạo nói ra nguyên nhân:

"Tuyệt công tử, ban nãy người cũng nhận ra đó. Thực tế chúng ta chỉ là bù nhìn, quyền hành không có mấy. Trong khi những thứ công tử từng ủy quyền đưa cho con ta, đều là hạng bảo vật. Vì thế để cho người ta điều tra ra, cũng là bất đắc dĩ. Chỉ mong Tuyệt công tử không vì thế mà tức giận, canh cánh trong lòng!"

Theo lời Vận Nhất Khí nói ra, khiến cho Tuyệt Bá Đạo nhíu mày hiểu rõ.

Thì ra để cho Vận Kinh Hồng lên làm gia chủ đời kế tiếp, Vận Nhất Khí đã phải bắt tay giao dịch với Vận Lam.

Ông ta thoái ẩn về sau, nhường lại toàn bộ thực quyền cho Vận Lam.

Về phần Vận Lam, nàng ta sẽ công nhận Vận Kinh Hồng làm gia chủ Vận gia. Đương nhiên, ngày sau gã có thể chân chính được nàng công nhận hay không, còn phải xem vào tài năng của gã.

Tuyệt Bá Đạo nghe xong, hắn à lên một tiếng:

"Thì ra là vậy, cho nên nói là ta hại chính ta rồi?"

*****
 
Nhân Thường
Chương 364: C364: Thoát thân


Trước lời tự trách của Tuyệt Bá Đạo, hai người vội vàng bác bỏ, một mực nhận lỗi về mình.

"Tuyệt công tử, nói gì thì đây vẫn là lỗi của chúng ta. Tại hạ ở đây cung kính nhận lỗi!"

Ngay lúc đó, Vận Nhất Khí nói ra lời tâm can.

Nói xong, ông ta lặng lẽ đưa lên một túi càn khôn nhỏ.

Tuyệt Bá Đạo giờ này hé mắt nhìn qua, bàn tay với lấy túi nhỏ càn khôn xem xét một hồi.

Bên trong không ngờ có thêm năm mươi nghìn viên linh thạch, cộng thêm một chút tài bảo lặt vặt.

Vận Kinh Hồng nhìn thấy khuông khỏi lóe lên tia dị sắc, khó lòng che giấu.

Bởi lẽ trước đó gã biết rất rõ, Vận Lam không có điều tra chuyện hai người đấu giá đồ giúp Tuyệt Bá Đạo như lời phụ thân đang nói.

Mà tất cả đều là Vận Nhất Khí tự ý tìm đến chỗ Vận Lam kể ra, tỉ mỉ không sót một chữ.

Vận Kinh Hồng là kẻ thông minh, ngay lúc ấy biết tin gã đã hiểu rõ nguyên nhân. Vận Nhất Khí làm vậy, tất cả là vì gã.

Phụ thân hiểu gã là kẻ có lòng ẩn nhẫn, không chịu khuất phục. Nhất định gã sẽ kiên quyết phản đối, hoặc là bỏ nhà ra đi.

Có thể làm cho Vận Kinh Hồng chịu ngồi lên chức vị gia chủ thì chỉ có một cách, ấy là khiến cho gã chết tâm, tự giác ngộ thay đổi chủ ý.

Với tài lược của Vận Nhất Khí ra tay, kết quả thì đã rõ. Vận Kinh Hồng đúng là đã chịu nghe lời, thay ông ta lên làm gia chủ bù nhìn.

Nhưng mà giờ nghe được lời phụ thân nói với Tuyệt Bá Đạo khác xa thực tế, Vận Kinh Hồng bất giác nhíu mày nhận thấy, thì ra đó chưa phải tất cả.

Hiện tại nghe Tuyệt Bá Đạo hời hợt nói ra, Vận Kinh Hồng đã hiểu tận tường nguyên nhân phụ thân mình làm vậy…

"Hừ… thì ra là một gia chủ hữu danh vô thực. Là ông muốn nhớ ta giúp đỡ Vận Kinh Hồng một chút?"

Vận Kinh Hồng nghe xong đã hiểu rất rõ, dụng ý thật sự của Vận Nhất Khí.

Phụ thân là đang muốn khơi ra nguyên nhân, để hướng mũi giáo của Tuyệt Bá Đạo về phía Vận Lam.

Bởi nếu Tuyệt Bá Đạo vì chuyện này mà tức giận Vận Lam, tất nhiên người có lợi sau cùng sẽ là Vận Kinh Hồng con ông ta rồi.

Vận Kinh Hồng âm thầm cảm động, đây lại là một kế bắn hai chim cao minh của cha gã.

Thứ nhất, hướng Vận Lam chủ động nói ra sẽ khiến nàng ta phần nào mất đi cảnh giác, tạm thời tin vào thành ý của cha con gã.

Thứ hai, vì chuyện này phá hỏng kế hoạch ẩn thân của Tuyệt Bá Đạo, sẽ khiến hắn quay sang tức giận Vận Lam.

Khác với Vận Lam, kẻ có chiến lực, có địa vị. Cho nên gặp được người trẻ tuổi Tuyệt gia, biểu hiện cũng không có quá vui mừng để lấy lòng.

Cha con Vận Nhất Khí thì khác, người của gia tộc nhất lưu chính là cứu cánh, trợ lực lớn đối với tương lai bọn họ lúc này.

Quả thật, ở góc nhìn của Tuyệt Bá Đạo hay Mệnh Tại Y mà nói, đây đúng là bị người ta phá vỡ kế hoạch mà.

Mà đương nhiên bị người ta chơi một lần mà không chơi lại, người ta lại nghĩ bản thân ta hiền quá.

Ôm tâm tư suy tính này, Vận Nhất Khí dám đảm bảo gã họ Tuyệt có tính khí cao ngạo này nhất định sẽ không bỏ qua cho Vận Lam.

Thực tế chứng minh Mệnh Tại Y ngoài mặt đã nổi lên sát ý, hai mắt thâm trầm.

Nhưng Vận Nhất Khí nào biết đó chỉ là Mệnh Tại Y giả bộ, căn bản nàng ta sao lại không nhìn ra kế gắp lửa bỏ tay người của ông ta chứ.

Có điều, đây là cơ hội tốt với Mệnh Tại Y.

Bởi nàng sợ rằng một khi ở lại đây quá lâu, điều đó sẽ khiến Vận Lam càng thêm nghi ngờ thân phận.

Bằng chứng dễ lộ nhất là cái hang ngầm kia, bên trong nó thông thẳng tới Quảng Hà thành.

Mệnh Tại Y ban nãy rất muốn phá bỏ, chỉ là không thể. Đối với kẻ có chiến lực mạnh gấp trăm lần bản thân, nàng tuyệt đối không dám sơ xuất.

Giờ khắc này nhìn đến cha con Vận Nhất Khí, Mệnh Tại Y nhàn nhạt đáp:

"Ta đúng là không vừa ý với sơ xuất của các người, nhưng ngẫm ra thì đúng là ta cũng có một phần lỗi. Có điều…!"

Thấy hắn đã động tâm, Vận Nhất Khí không dám sơ xuất, vội hướng hắn cười rằng:

"Tuyệt công tử xin phân phó, chỉ cần cha con chúng ta làm được thì tuyệt không chối từ!"

Hàm ý từ lời ông ta rất rõ, ấy là việc này nhất định không để Vận Lam nhúng tay.

Chẳng qua thấy Tuyệt Bá Đạo do dự hồi lâu, ông ta liền hiểu chuyện hắn sắp nói này không đơn giản. Cho nên suy nghĩ một chút liền im lặng, vẫn để hắn nghĩ cho kĩ thì tốt hơn.

Quả nhiên thời gian trôi qua nửa chén trà, trên gương mặt của Tuyệt Bá Đạo thay đổi liên tục, lúc do dự, lúc trầm tư.

Qua thêm một lúc, dường đã quyết tâm. Tuyệt Bá Đạo quay sang nhìn cha con Vận Nhất Khí hỏi:

"Ta có thể suy nghĩ để các ngươi trở thành cánh tay của mình, song điều kiện là ta cần các ngươi phải thề độc trung thành!"

Vận Kinh Hồng giật mình, sắc mặt lập tức thay đổi, y bất giác quay sang nhìn phụ thân của mình.

Duy Vận Nhất Khí trấn tĩnh, rốt cục ông ta đã hiểu vì sao Tuyệt Bá Đạo do dự đến vậy.

Rất rõ ràng, hắn muốn hai người tận trung với mình không chỉ vì coi trọng hai người, mà còn vì tiền đồ, tương lai của chính hắn.

Nên nhớ rõ một điều rằng, vì sao hắn lại ở đây? Chẳng phải hắn đang tiếp nhận khảo hạch từ gia tộc hay sao?

Đứng trước lời dụ hoặc to lớn này, Vận Nhất Khí không dám tự ý quyết định.

Ông ta hiểu rất rõ tranh đấu của các thiếu chủ gia tộc nhất lưu ra sao, đôi khi có thể liên lụy tới rất nhiều gia tộc phụ thuộc mà hủy diệt.

Nếu hắn thất bại trước mấy vị ca ca đệ đệ của mình, điều này tương đương với việc cha con ông thất bại

Cái giá phải trả cực kì đắt đỏ.

Thấy được do dự trên nét mặt hai người, Tuyệt Bá Đạo cư nhiên không có sốt ruột.

Hắn đứng dậy phất phất tay nói:

"Hai ngươi có thể nhìn ra cục diện lẫn hậu quả, khiến ta rất hài lòng. Tuy nhiên do dự sẽ không bao giờ làm lên được đại sự gì đâu. Ta cho các ngươi hai ngày suy nghĩ!"

Tuyệt Bá Đạo không nhiều lời, nói dài thành nói dại, hắn lập tức xoay người bỏ đi.

Vừa ra ngoài chưa xa đã có hai tiểu nữ tì bước đến dẫn đường.

Nhìn bóng lưng Tuyệt Bá Đạo đi ra khỏi pháp trận, biến mất ngay tại cửa, bầu không khí trong gian phòng trầm đi nhiều.

Lâu sau Vận Kinh Hồng là người lên tiếng trước:

"Phụ thân, thất bại trước cô cô chúng ta còn có đường sống. Còn một khi…!"

Vận Nhất Khí ngồi trên ghế thưởng trà, giờ ông ta hướng đến đứa con của mình, bộ dáng bình tâm tĩnh khí nhắc:

"Hồng, đây chẳng phải kết cục con mong muốn. Sao khi có được lại do dự đến vậy?"

Vận Kinh Hồng khó giấu vẻ thảng thốt.

Đây đúng là điều y mong muốn, nhưng là y lại sợ thất bại.

Vận Nhất Khí liền nói:

"Hồng, xưa nay không có ai thành công mà chưa từng bỏ vốn!"

Ông ta dừng lại một lúc, sau đó nói thêm:

"Nếu con không có giác ngộ này, vậy thì hãy ngoan ngoãn yên phận phụ giúp cô cô con một tay. Dẫu sao chỉ cần thấy gia tộc lớn mạnh, nằm trong tay ai ta cũng cảm thấy yên lòng!"

Vận Nhất Khí là thế, ông ta có thể hết lòng mà ủng hộ con cái của mình, song ông ta càng không mù quáng mà bất chấp đánh đổi cả gia tộc.

Ngay trong lúc Vận Nhất Khí đang thử quyết tâm của con trai mình, Mệnh Tại Y khi này đã ở dưới một đường hầm.

Trên tay nàng cầm tới một viên dạ quang ngọc, ánh sáng le lói chiếu qua từng ngõ ngách, phản chiếu bóng nàng in trên vách tường….

*****
 
Nhân Thường
Chương 365: C365: Kết cục như nhau


Trước đó sau khi an tọa tại phòng, Mệnh Tại Y lập tức thả ra đầu Cự Mãng của mình. Nàng ra lệnh cho con thú đào ngay một cái hang nhỏ, rồi cứ thế men theo lối mà rời đi.

Phải nói việc này không làm không được, mà còn phải nhanh là đằng khác.

Nhân lúc Vận Lam không có ở đây, chính là cách tốt nhất rời đi.

Bởi lẽ nàng càng ở đây lâu, thân phận càng dễ bại lộ. Mệnh Tại Y sẽ không ngốc khi cho rằng có thể đánh lừa được bọn họ.

Vận Kinh Hồng trẻ người non dạ còn dễ nói, cha của y thì không phải hạng xoàng xĩnh đâu. Có thể nhất thời ông ta chưa nhận ra được nghi điểm, nhưng chỉ cần chút thời gian ngẫm lại, sẽ không khó để kiểm chứng thân phận.

Càng đừng nói tới Vận Lam, cô ta quen biết cao tầng thế gia không ít, chỉ vài hôm thời gian là không khó để có kết quả.

Nên việc nàng dùng đến Cự Mãng rời đi, cho dù có bị nghi ngờ tới chuyện ma đạo lúc trước thì cũng mặc, an toàn là trên hết.

Hơn ai hết, ngay khi nhìn thấy Vận Lam ở tại trước cửa hang kia, nàng đã biết bản thân phạm phải một sai lầm rất lớn rồi.

Nàng ta theo lối đi một khoảng xa, chẳng mấy chốc đã thấy đầu Cự Mãng nằm ở phía trước.

Mệnh Tại Y từ từ bước đến, nàng nhìn nơi mình đang đứng, ở trong một con hẻm nhỏ.

Mệnh Tại Y thu lại Cự Mãng, nàng từ từ phủi bụi trên thân, ánh mắt không ngừng quan sát bốn phía.

Thì ra, địa điểm này đã cách Vận gia vài trăm thước, đủ để an toàn.

Còn may đây chỉ là thành trì tầm trung, nếu là đại thành ắt sẽ có pháp trận án ngữ. Việc để cho yêu thú đào hang dưới thành trì, đó là không thể nào diễn ra.

Thực tế cũng vậy, Mệnh Tại Y hiểu rất rõ.

Ngoài trừ tu sĩ tán tu lai vãng, ngoài ra tu giả bản địa thường rất ít cơ hội sở hữu yêu thú dạng này, hoặc là phi hành.

Nguyên do thành trì tầm trung kinh phí eo hẹp, không đủ tài lực để duy trì pháp trận cấm chế liên tục, chỉ có ở vài nơi trọng địa mới có. Cho nên đại thành dạng này, thường sẽ bị thành phủ nghiêm lệnh chỉ thị, yêu cầu cấm sử dụng một số loại yêu thú đặc thù.

Mệnh Tại Y kinh nghiệm dạn dĩ bước ra, một đường hướng thẳng Mệnh gia mà đi.

Giờ khắc này nàng biết, hiện tại trong phủ đang hỗn loạn một bầy, còn có chuyện cấp bách cần nàng sử lý.

Nhưng ngay lúc này, trong thân tâm nàng đột nhiên truyền đến dự cảm chẳng lành.

Lông tóc gáy nàng dựng đứng, rất nhanh một mùi hương nồng nàn thoang thoảng nhẹ lướt qua.

Mệnh Tại Y nghiêm trọng quay đầu.

Chỉ thấy trước mắt nàng, một hồng y thiếu nữ đang phiêu phù trên thân kiếm đứng đó từ bao giờ.

Dáng vẻ tự đắc của người đến, đủ để Mệnh Tại Y hiểu rõ, rằng cái mẹo của mình đã bị lộ từ lâu.

"Tuyệt công tử, cổng lớn ngươi không đi lại chui bậy chui bạ hố nào đi lên. Như thế này để người ta biết đến, chỉ sợ danh tiếng Tuyệt gia sẽ tổn hại nghiêm trọng nha!"

Âm thanh lanh lảnh của nàng ta truyền đến, không giấu hết vẻ cợt nhả trên gương mặt kiều diễm.

Mệnh Tại Y thở dài một hơi, quả là không nên vì bản thân hơn người mà sinh ra kiêu ngạo. Trên đời này vẫn có cái gọi mưu sự tại thân, vạn sự do nhân.

Tuyệt Bá Đạo trầm giọng, ánh mắt âm u hướng Vận Lam nói toẹt sự tình:

"Vận phó thành chủ, khá khen khá khen. Xem ra ngươi sớm đã nghi ngờ thân phận của ta. Việc ngươi rời đi chỉ là cố ý dụ ta vào bẫy?"

Vận Lam cười nhạt, nàng lắc đầu không giấu mà nói nguyên do:

"Không, thật ra bản phó thật có chuyện, nhưng là bị ngăn cản không thể can thiệp. Thế cho nên ta mới phải sớm nhắm vào ngươi để xoay chuyển tình thế mà thôi. Thật tiếc, bản phó còn muốn trêu đùa ngươi một phen!"

Vận Lam ra chân chậm một bước, nàng bị Phương Thuấn ngăn cản, thật không thể tới cứu Vân gia tránh khỏi một kiếp.

Suy đi tính lại, Vân gia đã không thể ứng cứu, vậy thì đành phải dụng kế đổi pháo lấy xe

Phía bên này, Mệnh Tại Y nhìn rõ sắc mặt Vận Lam, lòng đã biết không thể che giấu.

Nàng giơ tay làm pháp, từ trên mặt hiện lên một tầng hư ảnh. Sau đó bằng mắt thường đến thấy, một gương mặt nữ tử hoàn toàn lộ ra.

Dưới ánh mắt không chút bất ngờ của Vận Lam, chân diện mục của Mệnh Tại Y đã hoàn toàn lộ rõ.

Nàng hướng Vận Lam mà thâm trầm mở lời:

"Vận phó hiện giờ không đi giải cứu Vân gia, mà lại ở đây vây bắt ta. Xem ra, ngươi chủ ý muốn diệt Mệnh gia để đấu tới cùng với Phương Thuấn rồi?"

Vận Lam cười ha hả như kẻ chiến thắng, nàng khen:

"Ồ, ngươi cũng biết chuyện gì đang xảy ra? Cũng tốt, nói chuyện với những kẻ thông minh thật là đỡ tốn thời gian!"

Vận Lam khẽ cười, giải thích thêm:

"Chắc ngươi vốn không biết, việc ma đạo phát sinh kia ảnh hưởng cho cả ta và Phương Thuấn rất lớn. Cho nên ta với ông ta với phải ngầm hợp tác, biến chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không chứ?"

Sắc mặt Mệnh Tại Y vẫn dửng dưng, song trong lòng thầm trách.

Một lỗi sơ đẳng như vậy, sao bản thân nàng không sớm nhận ra chứ?

Mệnh Tại Y chủ quan cho mình là lão sói bà bốn trăm tuổi, lại không nghĩ bản thân tự đào hố chôn mình.

Nàng trước đó tin rằng chuyện ma đạo đã xử lý như vậy là sạch sẽ, mọi chuyện sẽ dừng ở tại đó mà quên rằng nó chưa hề dừng lại phút nào.

Trên thực tế Vận Lam và Phương Thuấn vẫn luôn ngầm điều tra, thành công thì đây là cái cớ tốt nhất để đả bại đối phương.

Mà việc bản thân nàng bước ra ánh sáng trở thành tu giả, và việc có một tên Tuyệt Bá Đạo mới xuất hiện. Sớm hai việc này lại trùng thời gian với việc phát sinh tên ma đạo kia, Vận Lam sao lại không liên tưởng ba chuyện với nhau chứ?

Mệnh Tại Y gật đầu hiểu, nhưng có ngu mới nhận mình chủ mưu, chỉ nghe nàng cười nhạt một tiếng, nói ra nguyên do:

"Ha ha ha… chuyện đó thì đâu liên quan tới ta, nhưng Vận phó nói vậy thì ta hiểu rồi!"

Nàng dừng nụ cười, âm trầm nói toạc ra mưu kế của Vận Lam:

"Chẳng qua Phương Thuấn giết tới Vân gia quá nhanh, khiến cho ngươi không thể trở tay cản ngăn. Mà Mệnh gia đang là cánh tay tốt nhất của ông ta, thế nên ngươi mới muốn quy hết tội ma đạo chủ mưu cho ta. Mưu đồ muốn đổi pháo lấy xe chứ gì?"

Bộp… bộp…

Vận Lam vỗ tay khen:

"Khá khen cho một tiểu nha đầu, có thể nhìn ra được mưu của ta. Thảo nào lão già Phương Thuấn lại chịu tai tiếng, cũng phải để cho con trai lão đến ở rể Mệnh gia!"

Tâm cơ của Vận Lam rất rõ, hiện ra không chút che giấu.

Nhưng Mệnh Tại Y lại vô ý cố ý hỏi tiếp:

"Tài đổ tội của Vận phó quả nhiên cao thâm, tiểu nữ bái phục. Nhưng nếu chuyện ta đi gặp Vận Kinh Hồng không có phát sinh, thật không biết đối với chiêu này của Phương Thuấn, Vận phó liệu có bó tay chăng?"

Vận Lam cười khinh thường đối phương, nàng ta nhạt nhẽo đáp:

"Muốn moi thêm thông tin sao? Hừ… không ngại nói thật cho ngươi biết, việc bản thân ngươi bất ngờ trở thành tu giả vốn ta chẳng tin. Hoặc là ngươi có bí tàng trên người, hoặc là ngươi có hậu thuẫn phía sau. Cho nên khi chuyện ma đạo xảy ra, ta vốn đã có ý định đổ hết chuyện này lên người Mệnh gia các ngươi rồi. Mà thật ra có lẽ ngươi cũng hiểu, chuyện lão già Phương Thuấn muốn cưới gả ngươi, phần lớn cũng là như thế! Hắc hắc…"

Đối với Vận Lam mà nói, dù lộ hay không lộ thân phận, Mệnh gia sớm phải bị diệt rồi.

Cho nên Tuyệt Bá Đạo có không phải Mệnh Tại Y giả trang chăng nữa, y không những phải chết, mà còn phải chết trong nhà Mệnh gia.

Còn Mệnh Tại Y dù không có chuyện phát sinh hôm nay, thì nàng vẫn sẽ vì chuyện này mà bị đổ tội, là cái cớ để Vận Lam diệt Mệnh gia.

Phương Thuấn diệt Vân gia, Vận Lam sẽ đáp trả bằng Mệnh gia!

Vận Lam dương dương tự đắc, nàng chỉ tay cợt nhả, nhưng lời lạnh như dao sắc bén:

"Nhìn thái độ kia, ngươi nghĩ Phương Thuấn có thể cứu được sao? Ha ha… không ngại nói cho ngươi biết, ta có một pháp môn gọi là Tẩy Tâm Thuật….!"

*****
 
Nhân Thường
Chương 366: C366: Số mệnh


Theo lời Vận Lam nói ra, gương mặt của Mệnh Tại Y đúng là biến sắc thật rồi.

Tẩy Tâm Thuật là một pháp môn ma đạo, nó có thể tạo ra một đoạn ký ức không có thật để gieo vào não hải của đối phương.

Điều này giống như Mệnh Tại Y bị thôi miên, sẽ luôn coi đoạn ký ức này là thật, không tài nào xóa bỏ được.

Mà như vậy, đừng nói Mệnh Tại Y có phải ma đạo hay không, dù nàng là hiền lương thục đức chăng nữa thì vẫn coi bản thân mình là ma đạo mà thôi.

"Dở dĩ lần đến Mệnh gia trước ta vốn đã định dùng nó với ngươi dể diệt Mệnh gia rồi, nhưng hiềm bị ma đạo tính kế ngược. Lần này thì khác… hắc hắc!"

Mệnh Tại Y lòng hô hỏng bét, mồ hôi chảy đầy đầu.

Một khi nàng dính phải thuật này, có khác nào tự chính mình nhận tội đâu.

Thật ra chẳng nói đâu xa, Vận Lam khỏi cần thủ đoạn cho mất công, nàng ta chỉ cần điều tra toàn lực thì Mệnh Tại Y sẽ lòi đuôi ngay thôi.

Ở tại bên dưới Mệnh gia còn có địa đạo, nơi Mệnh Tại Y luyện thủ pháp, máu tanh lâu ngày uế đọng chẳng thể tẩy sạch. Nàng cho dù có thêm thời gian, e là cũng không thể xóa hết tất cả dấu vết được.

Tài năng của tu giả bậc cao rất tinh thâm, thủ đoạn đánh hơi ra manh mối là thứ không thể coi thường.

Nói một cách khác, Mệnh Tại Y cho dù trọng sinh có thủ đoạn vượt xa bọn họ. Song thực lực nàng có hạn, thủ đoạn chẳng thể phát huy nửa phần.

Thực đúng với câu, đứng trước thực lực quá mạnh, thủ đoạn gì cũng chỉ là thứ kéo dài thời gian mà thôi.

Bất giác, Mệnh Tại Y nổi lên suy nghĩ muốn đưa ra dụ hoặc. Chẳng qua, nàng thu hồi tâm tư.

Nếu chưa diệt Vân gia, thì nói chuyện này còn có khả năng dụ được. Giờ này ví như lửa đã cháy đến mông, muốn Vận Lam ngồi im là không thể nào.

Vốn đang toan tính, rất nhanh Mệnh Tại Y biến sắc, chẳng kịp phản ứng, nàng rất nhanh đã bị kình khí đánh cho bay lùi ra sau.

Oành…

Thân thể nàng chấn vỡ tường đá, cả người nghiêng ngả chật vật, khóe miệng máu tươi rỉ ra từng dòng.

"Vọng tưởng!"

Vận Lam cười mỉa mai, chỉ thấy một cánh tay ngọc vung lên, hàn mang chớp giật liên hồi, từng làn vân sắc theo đó uốn lượn đánh ra.

Chiu chiu vài ba tiếng trầm đục, Mệnh Tại Y giống như bị điểm phong đại huyệt, nàng ta đứng bất động tại chỗ.

"Hỏng bét rồi…!"

Mệnh Tại Y thầm hô trong lòng không ổn.

Giờ này bị Vận Lam chế trụ, chân tay không thể cử động. Mệnh Tại Y cảm thấy bất an, trong lòng muốn động mà ngoài thân lại hữu khí vô lực.

Vận Lam chậm rãi bước tới, bàn tay ẩn ẩn thủ pháp từ từ giơ lên, khóe miệng khẽ nhếch:

"Phương Thuấn dụng mọi cách thu ngươi vào tay, vậy thì ta sẽ biến ngươi thành cục than hồng, để cho lão ta không chỉ phỏng tay, mà còn cháy áo. Ha ha ha…!"

Tình khắc này Mệnh Tại Y như ngàn cân treo sợi tóc.

Nàng có Siêu Nghịch Lưu nhưng bản thân đã bị phong bế linh lực, không thể dùng được.

Nếu cứ thế này cho tới lúc giải tới điều tra trắng đen, nàng coi như thân tử đạo tiêu, kết cục chỉ một chữ chết.

"Rất nhanh thôi ngươi sẽ cảm thấy, thật ra những ngày tháng làm phàm nhân phế vật kia, ấy mới thực là ngày tháng hạnh phúc…"

Ngay lúc Vận Lam giơ thủ pháp lên hướng mi tâm Mệnh Tại Y điểm một chỉ, chợt nàng ta biến sắc, ánh mắt quắc thước hướng về một bên nhìn tới…

Dưới tầm mắt hai người, một đoàn nhân mã chậm rãi đi tới

Kẻ chính giữa là một thiếu nữ, nàng ta tài mạo như hoa, phong thái ung dung, nét điềm nhiên kia hiếm người bì kịp.

Đằng sau nàng ta là hai lão phụ nhân thủ hộ, tóc xõa dài không gió lất phất bay. Từ khí tức cao thâm kia tỏa ra áp lực kinh hồn, khiến cho Vận Lam không tự chủ được lui về một bước.

Nhưng cái khiến Vận Lam ngây dại, ấy là trong đám người theo hầu phía sau, thế mà lại có cái mặt khọm của lão già Phương Thuấn.

Vốn tình cảnh hai người Phương Thuấn từ xa đã trông rõ, rất muốn lao lên cứu người. Nhưng lão bây giờ chỉ có thể thành thật đứng phía sau, bộ dáng không nghe không thấy.

"Tại hạ là Vận Lam, đương nhiệm phó thành chủ. Hiện tại vừa hay đang truy bắt ma đạo ẩn tàng, đã để các vị chê cười rồi. Thất lễ… thất lễ!"

Vận Lam rất nhanh thu tay, nàng nghiêm chỉnh hành một lễ nhỏ, hướng nữ nhân chính giữa giãi bày.

Tuy rằng nàng không biết đối phương là ai, nhưng có ngu nàng cũng biết đây không phải người bình thường.

Nữ tử nhìn như yếu đuối kia lại có hai đại tướng theo sau hộ pháp, địa vị người đến này e là còn cao hơn cả đám thiên kiêu nàng từng biết.

Hơn nữa nội dung khi nãy nói chuyện vênh váo, nàng xem như không biết. Con m.nó chứ, mong là bọn họ chưa nghe thấy gì cả.

"Không có khả năng…?"

Duy còn có một người thảng thốt thành lời, mặt biến sắc chả kém hơn Vận Lam, ấy là Mệnh Tại Y, nàng cảm giác thật sự khó tin vào mắt mình.

Ai thì không biết, nhưng Mệnh Tại Y biết rất rõ. Cái gương mặt tởm lợm kia, truyền kỳ của Tru Thiên Môn…

Kiếp trước nào có…

Rất nhanh Mệnh Tại Y nghĩ đến nguyên nhân chỉ có một, nguyên nhân nằm tại chính bản thân nàng.

Kiếp trước không có chuyện phát sinh nàng ta tới nơi này, có lẽ bởi vì nàng ngược dòng quá khứ mà phát sinh thay đổi to lớn.

Mệnh Tại Y cảm nhận quá khứ mà nàng đinh ninh lắm rõ trong lòng bàn tay, giờ này dường như đã mông lung huyền ảo, như huyễn, như bọt.

Đối với toan tính của Vận Lam, Mệnh Tại Y vẫn còn năm phần nắm chắc lật được kèo, sau này có thể thoát thân an toàn.

Nhưng với con ả trước mắt đây, Mệnh Tại Y một phần mười cũng không nắm chắc.

Trong đầu nàng ngàn vạn suy nghĩ nổi lên, việc con ả Thanh Tử Dương tới đây, chín phần mười là vì bản thân mình rồi.

"Chẳng lẽ cô ta có thể thấu tỏ vị lai, thấy trước được ta là kẻ trùng sinh, đang phá vỡ quy tắc số mệnh. Thế nên mới thân chinh tới đây, tự mình giải quyết?"

Mệnh Tại Y lầm bầm trong miệng!

Như vậy thì sự tình đám người lần trước tới đây truy dấu ma đạo, thật ra không phải truy dấu Tử Đào Nhân, mà chính là truy dấu nàng.

Mệnh Tại Y giờ này nhận ra thì đã muộn!

Mệnh Tại Y trải qua sinh tử mấy lần hiểm nguy, nhưng đây là lần duy nhất khiến nàng cảm thấy lực bất tòng tâm.

Nữ nhân kia tuy là phàm nhân tầm thường, kẻ nào vung lên cũng có thể dễ dàng một kiếm chém bay đầu ả ta.

Nhưng cái đáng sợ của nàng ta đâu nằm ở đó. Với mưu trí tuyệt đỉnh cùng cái nhìn thấu tỏ vạn pháp, nàng ta muốn quậy tung trời còn chả dễ lắm sao?

Mệnh Tại Y muốn xoay chuyển tình cảnh, giờ này e là đã muộn rồi.

Nàng biết rất rõ điểm yếu của Thanh Tử Dương, nhưng cũng hiểu tình cảnh gian nan của mình.

Giờ thì đã muộn hết cả, giết được ả ta cũng chả tác dụng gì. Hèm nỗi, Mệnh Tại Y lại đang bị phong ấn linh lực, càng đừng nói muốn dùng tới Siêu Nghịch Lưu.

Đứng trước số mệnh an bài, chỉ có thể nhắm mắt xuôi tay này. Mệnh Tại Y càng thêm bình tĩnh, nàng còn nhoẻn miệng cười tà thành lời:

"Hay lắm, thế mới là nhân sinh vô thường chứ!"

Mệnh Tại Y không sợ chết, nàng chỉ là một con cá trong ngàn vạn con cá muốn ngược dòng mà thôi. Đâu phải con cá nào ngược dòng cũng thành công, chết trên đường vốn là lẽ thường tình.

Trong trận chiến này nàng là kẻ thua cuộc, cũng chấp nhận thua tâm phục khẩu phục.

Công bằng ư? Ha ha… chỉ có kẻ yếu mới dùng hai chữ này để biện minh.

Đương lúc Mệnh Tại Y bừng bừng khí thế, nàng thua mà không nản chí, ánh mắt chằm chằm nhìn Thanh Tử Dương đã cách mình vài bước chân.

Nào nghe ả ta dịu dàng mở lời, không có chút gì kênh kiệu:

"Tiểu nữ họ Thanh Tử, tên một chữ Dương. Có điều có vẻ đạo hữu đã nhận biết ra ta. Không biết… chúng ta có thể nói chuyện phiếm một chút được chăng?"

Cũng ngay thời gian đó, hiện tại ở Mệnh gia….

Lương theo âm thanh gầm rú của Mệnh Tiêu Tai, Vân Thái Chi giống như diều bị đứt dây, bay thẳng vào góc tường.

Thân thể bà ta từ từ trượt xuống, khóe miệng rỉ ra máu tươi, cả người vô lực.

Đứng đối diện với bà ta, Mệnh Tiêu Tai giống như điên loạn, hung hăng phát tiết.

Thì ra mấy ngày sau đó Mệnh Tiêu Tai đã biết chân tướng, ông ta chính là bị Vân Thái Chi lừa đến một nhát đau đớn, thấu tận tim gan.

Ông ta trợn mắt hung hăng quát:

"Đưa mau, đưa giải dược ra đây, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây!"

****
 
Back
Top Dưới