Ngôn Tình Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 20: 20: Thẩm Quân Nghị Hoảng Loạn


Trương Quang nhìn tôi mỉm cười, ra hiệu tôi mở cửa cho anh.
- Sao anh biết em ở đây?
Trương Quang không trả lời câu hỏi của tôi, chỉ xoa nhẹ lên má tôi.
- Em có muốn rời xa Thẩm Quân Nghị?
Muốn! Tôi thật sự rất muốn rời xa tên ác ma này.
- Em không có cách rời khỏi đây.

Trương Quang, anh nên về đi, ở đây không an toàn.
Tôi toan quay đi, Trương Quang nắm lấy tay tôi.
- Nếu em muốn rời xa anh ta, không phải là không có cách, anh sẽ giúp em.
Tôi nhìn Trương Quang.
- Sao lại giúp em?
Trương Quang xoa đầu tôi, dịu dàng nói.
- Vì anh yêu em!
Lời nói này có thể làm rung động bao nhiêu trái tim cô gái nhưng đối với tôi lại không có cảm giác gì cả.
Có lẽ khoảng thời gian bên Thẩm Quân Nghị tôi đã không thể tiếp nhận ai nữa.
Trái tim đã quá nhiều vết sẹo rồi.
Trương Quang bắt đầu nói nhỏ vào tai tôi, tối nay sẽ thực hiện kế hoạch.
Buổi tối, Thẩm Quân Nghị trở về nhà.
Tôi vẫn phục vụ anh như thường lệ.

Đến tối.
Anh nằm bên cạnh tôi ngủ say, tôi nhân cơ hội này cố tình mở cửa tạo ra tiếng động lớn đi ra.
Thẩm Quân Nghị nghe tiếng lạch cạch thì tỉnh giấc, nhìn sang, không thấy tôi đâu, anh vội chạy xuống nhà.
Đến vách đá cạnh biển, tôi nhìn lên bầu trời đêm thì nghe giọng anh khàn khàn phía sau.
- Lam Tuyết Vy, cô đang làm gì?
Tôi xoay người lại nhìn anh.
- Thẩm Quân Nghị, tôi kể anh nghe một câu chuyện nhé.
" Có một chàng trai khối trên rất đẹp, vẻ đẹp si mê bao nhiêu cô gái.

Trong đó một cô gái nhỏ, học lực bình thường, dáng vẻ không ưa nhìn ấy cũng thích anh ta.
Cô gái ấy rất ngang bướng, lúc nào cũng lẽo đẽo huyên thuyên với chàng trai ấy.

Nhìn trộm anh ta qua cửa sổ phòng học, thậm chỉ còn cứu anh ta khi anh ta bị chuột rút đuối nước.
Anh ta vẫn không hề nhận ra cô gái nhỏ ấy yêu anh đến mức nào.
Rồi tháng ngày dần trôi đi, khi biết tin chàng trai sắp đi du học, cô gái khóc cả một ngày trời.

Khi bình tĩnh, cô gái quyết định tỏ tình chàng trai.
Bức thư không sự hồi đáp, ngược lại thì nghe tin chàng trai ấy hẹn họ cùng một cô gái xinh đẹp khác.
6 năm trôi qua, khi nghe tin cô gái ấy có hôn ước với chàng trai thì vô cùng hạnh phúc, cứ ngỡ mình là cô gái hạnh phúc nhất thế gian.
Nhưng cô gái không biết rằng, sau đó là chuỗi ngày tàn khốc.

Anh ta không tin cô, đánh đập, hành hạ cô.
Cô gái mong ước rằng, nếu như được làm lại từ đầu, cô sẽ không yêu chàng trai thuở ấy nữa."
Thẩm Quân Nghị nghe xong, anh nhìn tôi.
Tôi nhìn anh nhẹ nhàng, nở nụ cười nhàn nhạt.
- Thẩm Quân Nghị, em hỏi anh, anh đã bao giờ yêu em chưa?
Thẩm Quân Nghị vẫn im bặt.

Anh xoay người bước vào.
- Vào nhà đi, đừng nói nhảm nữa.
Tôi nhìn anh thật lâu lần cuối.

Nói nhỏ chỉ mình tôi nghe.
- Thẩm Quân Nghị, em biết câu trả lời của anh rồi, nếu có kiếp sau, em sẽ không yêu anh nữa, xin đừng gặp nhau.
Nói rồi, tôi lùi về sau từng bước một.

Giây phút ngã mình xuống dòng nước, tôi biết rằng trái tim mình đã trôi theo con nước rồi.
Tùm!
Thẩm Quân Nghị giật mình quay lại, không thấy bóng dáng tôi đâu, anh tờ mờ hiểu ra chuyện, liền chạy lại hét lớn.
- Lam Tuyết Vy, cô đừng dọa tôi, cô mau ra đây!
- Lam Tuyết Vy, tôi không thích đùa, cô mau ra đây nhanh, tôi ra lệnh cho cô bước ra.
Thẩm Quân Nghị bây giờ thực sự rất hoảng loạn, trái tim anh ta quặn thắt.
- Người đâu! Mai tìm phu nhân cho tôi.

Nếu không thấy thì đừng hòng toàn mạng.
Thẩm Quân Nghị bắt đầu gục xuống, vài giọt nước mắt rơi xuống..
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 21: 21: Hối Hận


Nhìn qua, Thẩm Quân Nghị bất chợt chú ý vào cuốn sổ nhật ký.
Trong ấy kẹp một tờ giấy xét nghiệm.
Anh mở ra.
Dòng chữ khiến cả người anh như chết lặng.
"Chẩn đoán ung thư não giai đoạn cuối."
Thẩm Quân Nghị bàng hoàng, anh dường như không tin những gì mình thấy.
Anh lật quyển sổ nhật ký ra, bao nhiêu dòng chữ thuở ấy dần hiện lên.
" Ngày 18 tháng 7, mình được kết hôn với người mình yêu, Thẩm Quân Nghị, em chờ anh lâu lắm rồi.

Em yêu anh!
Ngày 23 tháng 10, anh ấy vu oan mình lấy cắp tài liệu công ty, đánh đập mình đến nỗi rỉ cả máu.
Ngày 7 tháng 11, mình siêu âm lại không ngờ có 1 sinh linh bé nhỏ trong bụng mình, mẹ anh cũng rất vui.

Mình cảm thấy rất hạnh phúc.
Ngày 10 tháng 11, mình được chẩn đoán siêu âm nhầm kết quả, mình thất vọng tràn trề, đêm ấy khi nằm dưới người anh ấy, anh ấy chỉ gọi tên Đào Nhã Tịnh.

Giây phút đó làm con tim mình rỉ máu.
Ngày 12 tháng 11, mình bị tai nạn và mất đi đứa con đầu lòng, lúc gặp anh, anh lại ôm cô ta.

Sao ông trời không cho mình chết đi lúc nằm trên đường chứ?
Ngày 6 tháng 1, mình quyết định mạnh mẽ, người thứ 2 quay lại, người thứ 3 nên rời đi rồi.
Ngày 15 tháng 1,mình quyết định chuyển nhà, tìm một cuộc sống mới, Thẩm Quân Nghị vẫn cứ tìm, không chịu buông tha cho mình.
Ngày 26 tháng 1, mình lại gặp chuyện xui xẻo, Đào Nhã Tịnh trở thành người thực vật, Thẩm Quân Nghị lại vu oan cho mình bắn cô ấy.

Khi biết mình có một đứa con, đứa con duy nhất của mình và Thẩm Quân Nghị.

Nhưng niềm vui chưa kịp đến, mình lại mắc phải ung thư não.

Sao lại đối xử với mình như vậy?
Ngày 6 tháng 2, mình đã sống ở biệt thự gần biển được 2 tuần, Thẩm Quân Nghị vì không tin đó là con anh ta, muốn bỏ đứa bé này đi.

Thẩm Quân Nghị anh là đồ khốn!

Ngày 15 tháng 4, mình không còn nhiều thời gian, càng ngày mình càng muốn rời xa Thẩm Quân Nghị.

Nếu thời gian có quay lại, mình sẽ không bao giờ yêu anh ta nữa."
Một giọt, hai giọt rơi xuống trang giấy đã ngả vàng, Thẩm Quân Nghị khóc, một vì tổng tài tàn khốc thế này lại có lúc yếu đuối.
Thẩm Quân Nghị khóc ngày một nhiều, đến nỗi nước mắt rơi xuống khủy tay anh.
Anh không ngờ rằng, những lời tôi nói lại là những lời cuối đời của tôi.
- Lam Tuyết Vy, tôi hối hận rồi, nếu như biết có ngày hôm nay, thà rằng ngày ấy tôi không đối xử với em như vậy.

Lam Tuyết Vy, sau những ngày chung sống cùng em, tôi phát hiện bản thân đã yêu em mất rồi.
Xin lỗi em!
Về phần của tôi, sau khi rơi xuống biển, Trương Quang đã cứu tôi lên, nhanh chóng lên tàu riêng của anh rồi đi mất.
Trương Quang để tôi sống cùng với anh trong biệt thự riêng tại Mỹ.
Trong khoảng thời gian này, Trương Quang chăm sóc tôi rất chu đáo, nếu không ai biết sẽ nghĩ chúng tôi là một gia đình.
Số lần tôi hộc máu ngày càng nhiều, xem ra không thể cầm cự được bao lâu nữa.
Tôi sắp rời xa thế giới này, rời xa người tôi từng yêu, kể cả gia đình chưa tìm được của mình.
Bây giờ, di nguyện của tôi chỉ được nhìn thấy con của tôi trưởng thành và gặp lại ba mẹ.

Sao mà khó quá!
Tôi nhẹ xoa lên bụng mình.
- Con yêu, có thể sinh ra con sẽ không được thấy mẹ, nhưng con hãy nhớ một điều, dù không còn mẹ nhưng mẹ rất yêu con!.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 22: 22: Nguy Kịch


Anh vẫn không tin tôi đã ra đi như vậy.
Mỗi đêm, Thẩm Quân Nghị trong cơn mơ lại nhìn thấy cô gái nhỏ ấy rơi xuống biển.
Ngày trôi qua, tung tích về tôi vẫn là một ẩn số.
Chỉ vỏn vẹn 3 tháng, Thẩm Quân Nghị dường như trở thành một con người khác.
Sáng anh vẫn là một vị tổng tài lạnh lùng thậm chí còn tàn khốc hơn, nhưng khi màn đêm buông xuống, anh lại nằm trên giường, ôm ấp, vuốt v e cuốn nhật ký với hai hàng nước mắt chảy dài.
Thẩm Quân Nghị anh thật sự rất hối hận rồi, nhưng hối hận có ích gì chứ? Hối hận rồi người con gái ấy có trở về cùng anh như ngày xưa không?
Sáng hôm sau, Thẩm Quân Nghị nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.
- Thưa Thẩm tổng, chúng tôi đã tìm thấy phu nhân, nhưng chỉ là, thi thể đã phân hủy gần hết rồi.
Thẩm Quân Nghị như sét đánh ngang tai.

Anh tức tốc lái xe đến bệnh viện.
Nhìn thi thể gần như đã phân hủy gần hết, tâm anh như chết lặng.
Bao nhiêu ngày hy vọng, nhớ nhung thì giờ đây thứ anh nhận được là thi thể của người mình yêu?
Thẩm Quân Nghị lại gần, anh không tin, quay sang túm cổ áo của bác sĩ.
- Đó không phải cô ấy, các người nhận nhầm rồi.
Vị bác sĩ lắc đầu.
- Thẩm tổng, chúng tôi xác nhận đó là phu nhân, tất cả xét nghiệm đã qua rồi ạ.
Thẩm Quân Nghị đứng không vững nữa, anh quỳ xuống trước thi thể trước sự ngạc nhiên của vị bác sĩ.

- Lam Tuyết Vy, dù tôi đã không tin đây là em, nhưng sự thật đã nói cho tôi biết rằng người nằm trong này lại là em? Lam Tuyết Vy, cả đời này tôi chưa từng quỳ với ai ngoài tổ tiên và cha mẹ của mình.

Nhưng hôm nay, tôi quỳ với em là để xin em tha thứ cho sự khốn nạn của tôi.

Tuyết Vy! Tôi thật sự rất xin lỗi.

Vợ ơi! Dậy đi em! Tôi thật sự rất hối hận.
Thẩm Quân Nghị gào khóc thảm thiết, đến Đường Khiêm chạy lại khuyên anh nên mai táng thi thể đi, anh vẫn nhất quyết không chịu.
- Vợ của tôi! Tôi không cho các người đụng vào.
Một lúc sau, dường như đã mệt lã, anh gục xuống bên cạnh.
Tại biệt thự ở Mỹ.
3 tháng nay tôi sống cũng không dễ dàng gì.

Làm bao xét nghiệm, bệnh tình của tôi càng nặng.
Đầu tôi lúc nào cũng đau nhức, không thể chịu được.
Ban đầu, bác sĩ bảo tôi bỏ đứa bé để tiến hành điều trị, tôi quyết định không bỏ.

Đứa con đầu lòng của tôi đã mất, sao tôi nỡ nhẫn tâm bỏ đứa bé này chứ.
Huống hồ, đây là con của tôi và Thẩm Quân Nghị, cho dù mạnh mẽ, cứng rắn như thế, nhưng tôi vẫn còn yêu rất yêu anh.

Đỉnh điểm, đến tháng thứ 8, vào một ngày mưa gió, tôi bắt đầu vỡ ối, đầu cũng truyền đến cơn đau dữ dội.
Trương Quang lo lắng không thôi, anh đưa tôi vào bệnh viện.
Cánh cửa đóng lại.
Bên trong, các bác sĩ hỗ trợ tôi hết sức.
- Lam tiểu thư, cô cố lên.
- Lam tiểu thư, sắp được rồi.
- Ư, đau quá.
Tôi dường như sắp ngất đi rồi, không cầm cự được nữa.
- Lam tiểu thư, cô mau tỉnh lại đi, đứa bé sắp ra rồi!
Một vị bác sĩ chạy lại nắm lấy tay tôi khích lệ.
- Oe oe.
Thiên thần nhỏ đã chào đời.
- Là một bé trai, chúc mừng cô Lam tiểu thư.
Tôi quay sang, đứa bé nhỏ xíu, đáng yêu thật.

Đứa con của tôi và anh rốt cuộc cũng an toàn chào đời.

Nhìn được con, tôi chết cũng mãn nguyện.
Lúc này, Trương Quang chạy vào, ý thức của tôi mờ dần, khoảng không trước mắt chỉ tối đen.
- Lam Tuyết Vy! Em sao vậy.
Tôi chỉ kịp nghe anh hét lên rồi dần rơi vào bóng tối.
- Nguy rồi! tim sản phụ ngừng đập rồi.

.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 23: 23: Kẻ Đau Khổ Người Hạnh Phúc


Trương Quang hoảng hốt nhìn sang.
- Lam Tuyết Vy!
Anh toan chạy lại, các bác sĩ ngăn anh lại.
- Anh Trương! Mời anh ra ngoài, chúng tôi sẽ cố hết sức.
Trương Quang mang tâm lý nặng nề bước ra khỏi phòng phẫu thuật.
Đèn lại sáng lên.
Tôi một lần nữa đứng giữa ranh giới sống chết.

Dù gì cũng là số mệnh.
Ca phẫu thuật kéo dài 5 tiếng đồng hồ.
Tim tôi cứ đập rồi lại ngừng khiến các bác sĩ cấp cứu liên tục.

Một lát sau, nhịp tim đã trở lại ổn định.

Bệnh của tôi cũng được chữa khỏi.
Trong phòng hồi sức.
Tôi từ từ mở mắt, vẫn là mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Nhìn sang, Trương Quang đã nằm gục bên tôi từ lúc nào, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Anh chợt thức dậy, thấy tôi tỉnh, anh nắm lấy bàn tay tôi xoa nhẹ.
- Lam Tuyết Vy, em đừng làm anh sợ.
Tôi nhìn anh.

- Trương Quang, chẳng phải em chết rồi sao? Chẳng phải bệnh của em không thể chữa sao?
Trương Quang không trả lời tôi, anh nhẹ ôm tôi vào lòng.
- Ngoan, đừng nghĩ nữa, em vẫn còn sống.

Bây giờ, em an tâm nhìn thấy con mình trưởng thành rồi.
Tôi mặc dù vẫn đầy nghi vấn nhưng nghe Trương Quang nói thế, tôi vẫn an tâm phần nào.
Quay sang chiếc nôi bên cạnh, bé con vẫn đang ngủ say ngon lành.
Những giọt nước mắt hạnh phúc của tôi bắt đầu rơi xuống, bây giờ, tôi chẳng cần tình yêu của Thẩm Quân Nghị nữa.
Thiên thần này của tôi là đủ rồi.
Còn về phần Thẩm Quân Nghị, 5 tháng trước, từ lúc Đường Khiêm giấu anh đem thi thể ấy hỏa thiêu.
Anh đem tất cả đồ trong nhà đập phá, thậm chí còn muốn đuổi việc cả Đường Khiêm.
Vương Minh và Dương Trì hết sức khuyên ngăn Thẩm Quân Nghị, anh mới bình tĩnh lại đôi chút.
- Này Thẩm Quân Nghị, lúc cô ấy còn sống, cậu ghê tởm, đánh đập cô ấy.

Chúng tôi đã khuyên cậu nên trân trọng cô ấy, cậu không nghe.

Bây giờ cậu đau khổ cho ai xem hả?
Thẩm Quân Nghị không trả lời, chỉ nhìn chăm chăm về phía vườn hoa.
- Đường Khiêm, cậu đem hũ tro cốt này chôn xuống đất.

Phần mộ hãy ghi" Niệm Vy, đời này anh mãi yêu em".

Còn nữa, cô ấy rất thích hoa hồng, cậu hãy trồng một vườn hoa hồng xung quang mộ cô ấy.
Nói rồi, anh vào phòng ngủ, đặt tay lên chiếc tường trống trãi phía đầu giường.

Truyện Lịch Sử
- Treo ảnh cưới của tôi và cô ấy ở đây, cô ấy sẽ rất thích.
Khi mọi thứ xong xuôi, anh nhẹ vuốt tấm ảnh vợ anh tươi cười thì lòng anh rạn nứt.
- Vợ à! Không ngờ chúng ta lại sinh tử cách xa.

Vợ à! Em bỏ lại anh nơi này cô đơn lắm em biết không, sao em nhẫn tâm như vậy.

Vợ, anh nhớ em lắm.
Tấm ảnh cười tươi trước những giọt nước mắt hối hận của anh.
Nhìn vật nhớ người, Thẩm Quân Nghị nhìn mọi thứ xung quanh cứ khóc mãi.

Đoạn tình cảm này, chính anh cũng là người không buông.
5 tháng sau, anh vẫn tiếp tục duy trì tập đoàn.
Mẹ anh vì chịu cú sốc quá lớn, đã ngã bệnh nặng, xem ra khó mà qua được cú sốc tinh thần này.
Từ khi vợ mất, Thẩm Quân Nghị sống trong u uất, thậm chí cả Đào Nhã Tịnh - người anh từng yêu điên loạn thời tuổi trẻ bỏ anh mà đi, anh vẫn không đau đớn thế này.
Vào mỗi buổi tối, anh đều không ngủ được, lúc trước, luôn có một cô gái nhỏ nhắn nằm ngủ như con mèo hoang nhỏ bên cạnh anh.
Bất giác, anh đưa tay bên cạnh.

Lạnh quá? Chẳng có một chút hơi ấm nào.
Cô gái nhỏ của anh thật sự đi rồi.

Thật sự rời xa anh rồi.
Là anh không trân trọng, bây giờ tiếc nuối còn được gì nữa?.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 24: 24: Trở Về


Tôi trở lại nước với thân phận người thừa kế công ty do Lãnh gia dựng nên.

Mặc dù chỉ đứng sau công ty của Thẩm Quân Nghị nhưng tầm ảnh hưởng về kinh tế lại rất lớn.

Còn về phần tìm được gia đình tôi, có lẽ là một câu chuyện dài.

Trong một chuyến du ngoạn tại nước X cùng Trương Quang.

Cả tôi và anh chẳng may bị bắt làm giữ giữa cuộc đấu tranh của các gia tộc khác.

Đa số các gia tộc đều bị giết, chỉ còn lại 3 gia tộc còn sống sót và lập khê ước cùng nhau.

Lúc ấy, cha tôi - Lãnh Hắc Vũ nhìn thấy tôi, ông liền gặng hỏi vài câu.

Xong mọi chuyện, ông cùng tôi xét nghiệm ADN.

Quả nhiên! 99,99% có quan hệ cha con.

Cha ôm chầm lấy tôi, viền mắt có chút ướt.

Hóa ra, năm tôi 14 tuổi, do vui chơi, tôi đã trượt chân ngã xuống biển.

Tìm mãi cũng không thấy.

Mẹ tôi đau buồn, dần dần bà lâm bệnh nặng rồi qua đời.

Còn tôi được Lam gia cứu được, nhận về nuôi dưỡng nhưng đoạn kí ức lúc nhỏ tôi hoàn toàn không thể nhớ.

Nhận được gia đình, tôi bắt đầu học giáo trình nước X, trở thành một đại tiểu thư danh giá của Lãnh gia- Lãnh Tuyết Vy, gia tộc đứng đầu tam đại gia tộc.

Lần này trở về, tôi cùng con trai, Trương Quang và Mạc Dương Lãng- Vị hôn thê được đính ước cùng tôi vì lợi ích gia tộc.

Thú thật, tôi và Mạc Dương Lãnh chẳng hứng thú gì nhau.

Cả hai chỉ chuyên tâm làm việc phụ.

Có thể nói công việc chính của tôi chính là tiếp quản tập đoàn.

Nhưng đó chỉ là công việc buổi sáng.

Khi màn đêm xuống, tôi là một sát thủ không nể tình ai.

Dĩ nhiên, tôi không giết những người vô tội.

Mà là kết liễu những người trong hội Ám Dạ.

Lần này trở về, không chỉ thực hiện nhiệm vụ.

Mà tôi rất mong chờ được gặp lại tên khốn năm xưa- Thẩm Quân Nghị.

Tôi bước xuống xe, đẩy gọng kính ra, nói một giọng lạnh lùng, trầm thấp.

- Thẩm Quân Nghị! Đến lúc anh phải trả những gì anh nợ tôi!
5 năm qua, Thẩm Quân Nghị vẫn sống như một các xác không cảm xúc.

Đào Nhã Tịnh có khả năng tỉnh lại, điều này cũng chẳng khiến anh bận tâm nữa.

Dường như trái tim anh cũng không thể chứa được ai ngoài vợ mình cả.

Tối hôm ấy, sự kiện gặp mặt giữa các công ty được tổ chức.

Thẩm Quân Nghị và tôi đều đến tham dự.

Tất cả đều nằm trong dự kiến của tôi.

Sau khi chào hỏi một hồi lâu, Thẩm Quân Nghị chợt đụng phải một cô gái, anh xoay người lại.

Hô hấp của anh bắt đầu loạn lên, tim cũng đập nhanh hơn trước.

Thẩm Quân Nghị sải bước nhanh về phía tôi, anh nắm lấy cánh tay tôi lại gần phía ban công.

Anh ôm chầm, cả người run lên như sắp khóc.

- Lam Tuyết Vy! Bấy lâu nay anh nghĩ em rời xa anh mãi mãi rồi, anh nhớ em lắm.

Vợ à! Anh hối hận rồi! Làm ơn đừng rời xa anh.

Tôi hơi sững người, đây có phải là Thẩm Quân Nghị của 5 năm trước không?
Lấy lại bình tĩnh, tôi đẩy anh.

- Thẩm Tổng, đúng là lâu rồi không gặp anh, không ngờ 5 năm có thể thay đổi được con người.

Thẩm Quân Nghị không nói gì, mắt anh nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn đính hôn của tôi và Mạc Dương Lãng.

Hệt như muốn băm thứ đó làm trăm mảnh.

Thẩm Quân Nghị nắm mạnh bả vai tôi, anh mắt đen lại vài phần, giọng nói xen kẽ đau lòng và tức giận.

- Em! Sao em lại dám kết hôn với kẻ khác?.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 25: 25: Em Là Của Anh


Tôi nhìn Thẩm Quân Nghị, cười lạnh.
- Có vẻ Thẩm tổng đây quan tâm đến tôi quá nhỉ.

Xin lỗi anh, cho dù tôi có kết hôn với ai khác cũng không liên quan đến anh.
Thẩm Quân Nghị tay vẫn nắm chặt bả vai tôi.
- Không! Em là của anh, là vợ anh, em không được kết hôn với người khác.
Nói rồi anh lại ôm chầm lấy tôi, lần này tôi không phản kháng nữa, mặc cho anh ôm.
Thẩm Quân Nghị dường như thấy tôi không phản ứng gì, anh buông ra nhìn tôi.
- Em...
- Đừng tưởng bở.
Tôi ngắt lời anh.
- Xem như đây là cái ôm giữa các đối tác với nhau.

Tôi làm phúc để anh không bị bẽ mặt trước những đối tác ở đây.
Tôi bắt đầu nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng.
- Thẩm tổng! Bây giờ chúng ta đường ai nấy đi, trên thương trường cũng không hề nương tay nhau.

Còn nữa, hạn hợp đồng đã hết, bây giờ tôi không còn là vợ anh, không còn là Lam Tuyết Vy nữa, tôi mang họ Lãnh, xin anh xem lại cách xưng hô của mình.

Đừng liên quan đến nhau nữa!
Tôi xoay người quay đi, để lại phía sau là một Thẩm Quân Nghị với hốc mắt ươn ướt.
Đột nhiên, Thẩm Quân Nghị kéo mạnh tay tôi lại, để tôi nhào vào lòng anh, anh ra sức giữ tay tôi để tháo chiếc nhẫn ra, miệng còn lầm bầm vài câu.
- Tuyết Vy, em là vợ anh, cho dù trời có sập, em vẫn là phu nhân của một mình anh.
Tôi ra sức đẩy Thẩm Quân Nghị ra.

Tát anh một bạt tay.
- Thẩm Quân Nghị, anh điên rồi sao?
Mọi ánh mắt đổ dồn vào khung cảnh thú vị gần ban công kia.
Mạc Dương Lãnh nhìn thấy, bước lại gần phía tôi, đưa tay lên vai.
- Có chuyện gì?
Bây giờ muốn rời xa Thẩm Quân Nghị, chỉ còn cách này thôi.
- Chồng yêu, anh ta muốn cướp lấy chiếc nhẫn cưới của chúng ta.
Tôi dựa người vào ngực Mạc Dương Lãnh, lộ ra vẻ yếu đuối.
Lúc đầu, Mạc Dương Lãnh hơi bất ngờ, khi nhìn tôi nheo mắt ra hiệu, anh đưa tay vòng qua eo tôi.
- Ngoan, có anh đây rồi! Anh ta sẽ không bắt nạt em nữa.
Nói rồi, Mạc Dương Lãnh hôn nhẹ lên tóc tôi.

Xem ra anh ta diễn cũng không tệ.

Nhìn màn cẩu lương siêu ngọt ngào ở trước mắt, trái tim Thẩm Quân Nghị như có hàng vạn mũi tên đâm vào.
Anh loạng choạng tiến lại gần Mạc Dương Lãnh.
- Xin thứ lỗi, tôi làm phiền rồi.
Thẩm Quân Nghị lướt qua Mạc Dương Lãnh, thì thầm nhỏ chỉ một mình Mạc Dương Lãnh nghe thấy.
- Vợ của tôi! Chỉ có thể thuộc về mình tôi, không đến lượt anh!
Sau sự cố đó, bữa tiệc vẫn diễn ra bình thường, tôi cũng chẳng còn hứng ở lại nên Mạc Dương Lãnh đưa tôi về.
Về tới nhà, tiểu Thần đã chờ tôi trước cổng.
Tôi bế con lên, tiểu Thần nhìn tôi một lúc mới mở miệng.
- Mẹ, ba Trương không phải ba ruột của con sao?
Tôi thoáng giật mình.
- Ai nói cho con biết?
Thằng bé lắc đầu, chỉ đưa tôi một tấm ảnh.
- Con tìm được trong phòng mẹ, người đứng cùng mẹ ở đây có phải ba con không?
Tôi nhất thời không biết nói gì, không thể nói rằng ba của tiểu Thần là người muốn bỏ thằng bé cơ chứ.
Tôi không trả lời câu hỏi của con, chỉ đưa tay xoa nhẹ lưng của tiểu Thần.
Một lúc sau, thằng bé đã ngủ trên tay tôi.
Ôm con về phòng, tôi chợt nghe tiếng chuông cửa, giờ này còn ai đến cơ chứ?
Đến gần phía cửa, tôi chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc.
- Vợ! Anh biết em ở trong đấy, mở cửa cho anh đi.

Nếu em không mở, anh sẽ ở đây chờ em.
Tôi không nhìn qua mắt mèo cũng đủ biết Thẩm Quân Nghị đang đứng bên ngoài.

Tôi mặc kệ anh bước luôn lên phòng.
Ngoài trời bắt đầu đổ từng giọt mưa nặng hạt, Thẩm Quân Nghị vẫn ngồi trước cửa nhà trong sự chờ đợi và mong muốn tôi có thể mở cửa cho anh..
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 26: 26: Thẩm Quân Nghị Chúng Ta Kết Thúc Rồi!


Ra khỏi cổng, tôi hoảng hốt thấy Thẩm Quân Nghị cả người ướt sũng, nằm vật ra đất.
Anh ta ở từ đêm qua đến bây giờ ư?
Tôi lại gần Thẩm Quân Nghị, đưa tay lay người anh.
- Này! Thẩm Quân Nghị, anh tỉnh dậy cho tôi.
Thẩm Quân Nghị cựa quậy người một lúc.
- Ưm...!ồn.
Cả người tôi dâng lên nỗi bất an không thể tả, tôi đưa tay lên trán anh.
Nóng quá! Anh ta sốt rồi ư?
Tôi gọi xe cấp cứu cho anh, bất chợt, anh nắm chặt lấy tay tôi, trong cơn mê man, anh nói nhẹ.
- Tuyết Vy, đừng bỏ anh.

Anh biết lỗi rồi.
Các bác sĩ bước tới, anh vẫn chưa buông tay tôi, dứt thế nào cũng không được, tôi đành đến bệnh viện cùng anh.
Vào bệnh viện.
Bác sĩ đưa anh vào phòng khám, vì là người ngoài nên tôi không được vào.
Thẩm Quân Nghị vẫn nắm chặt lấy tay tôi, có thế nào cũng không buông, tôi và các bác sĩ ra sức kéo tay anh ra, một lát sau, tôi mới thoát khỏi bàn tay anh.
Tay tôi ửng đỏ do tay anh siết quá chặt, nanh mà nắm một lúc chắc tay tôi liệt luôn mất.
Một lúc sau, xem như đã ổn định, tôi toan chuẩn bị rời đi, các bác sĩ gọi tôi lại.
- Cô Lãnh, cô là người nhà của bệnh nhân đúng không? Anh ta bị viêm dạ dày, còn dầm mưa, nếu không đưa đến kịp thời, có lẽ sẽ không cứu kịp.

Cô có thể vào thăm bệnh nhân.
Tôi cảm thấy anh như thế là đáng đời, tạo nghiệp thì trả nghiệp đi.
Bỗng nhiên, tôi nghe trong phòng bệnh ồn ào.
Nhìn sang, Thẩm Quân Nghị đang ném đồ đạc tứ tung, còn bắt các cô y tá kêu tôi vào.
Kiếp trước tôi nợ anh ta sao?
Tôi bước vào, ra hiệu cho các y tá rời đi, nhìn sang anh.
- Thẩm Quân Nghị, anh bị điên sao? Đêm hôm khuya khoắt đến nhà tôi, anh rảnh lắm sao.
Thẩm Quân Nghị ngồi im một lúc, lát sau anh khẽ lên tiếng.
- Tuyết Vy, kỳ thực, tôi muốn nhìn thấy em.

Em có thể tha thứ cho tôi được không.
Nhìn bộ dạng của anh lúc này có vẻ rất phiền não, đôi mắt tràn ngập sự u uất.
Không, tôi không muốn quá khứ lặp lại, không muốn chạnh lòng với anh nữa.
- Nghỉ ngơi cho tốt.

Tôi về đây.
Nói rồi, tôi xoay người bước đi.

Thẩm Quân Nghị hoảng hốt rút kim truyền nước biển ra, chạy lại ôm tôi vào lòng.
- Tuyết Vy, lúc anh nghĩ em ra đi, anh đã rất đau khổ.

Anh biết, anh biết em yêu anh 10 năm rồi, cũng biết em là người cứu anh.

Tuyết Vy, anh thật sự yêu em mất rồi, anh không sống thiếu em được.

Lúc anh biết được em vẫn còn sống, em biết anh hạnh phúc đến nhường nào không?
Giọng anh ấm áp truyền đến tai tôi.

Nếu là tôi của trước đây, tôi nhất định sẽ mềm lòng.

Nhưng thời gian trôi quá, con người cũng đã thay đổi, tôi không còn như xưa nữa.
Ánh mắt tôi sầm lại, nói với Thẩm Quân Nghị.
- Thẩm Quân Nghị, tôi không còn muốn hèn mọn yêu anh nữa.

Bây giờ anh biết được sự thật, yêu tôi chỉ để trả ơn năm đó tôi cứu anh? Những năm tôi sống cùng anh, anh nghĩ xem anh đã đối xử với tôi như thế nào? Thẩm Quân Nghị, sau chừng ấy năm, ắt sẽ thay đổi, tôi cũng không còn là một con ngốc hèn mọn yêu anh nữa.
Tôi gỡ tay anh ra, Thẩm Quân Nghị hoảng hốt kéo tay tôi lại.
- Tuyết Vy, không phải anh muốn trả ơn em, anh thật sự yêu em, cho dù em không cứu anh, anh vẫn yêu em.
Tôi bây giờ không muốn nghe bất kì câu nào từ Thẩm Quân Nghị nữa, tôi dứt tay khỏi anh, nói với giọng lạnh lùng.
- Thẩm Quân Nghị, đừng liên quan đến nhau nữa, xem như đây là lần cuối tôi cầu xin anh.

Chúng ta kết thúc rồi!
Tôi quay người đi, để lại anh với hốc mắt đỏ hoe.
Bước ra khỏi bệnh viện, tôi bắt đầu suy nghĩ về lời nói của anh, sau bao năm, anh cũng yêu tôi rồi sao?
Chát!
Trong lúc không để ý, tôi bị một người phụ nữ tát vào mặt.
Lúc xoay người lại, người đứng trước mặt tôi lại là mẹ nuôi?.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 27: 27: Hiến Tế


( Có một vấn đề là tui để nữ chính xưng tôi thì cảm xúc của những người xung quanh sẽ không hợp lý lắm.

Kể từ chương này, tui đổi cách xưng hô của nữ chính từ tôi thành cô nhé!)
Cô xoay mặt lại, mẹ nuôi đang nhìn cô với ánh mắt căm hận.

Bà chỉ vào cô quát.
- Lam Tuyết Vy, đồ ác độc.

Mau đền con gái lại cho tao! Lam Tĩnh Hân vì mày mà đã tự sát trong tù rồi! Uổng công tao nuôi mày, mày lại báo ân cho tao như thế sao?
Lãnh Tuyết Vy nhìn mẹ nuôi.

Cô cũng không muốn tranh chấp với bà.
- Lam phu nhân, Lam Tĩnh Hân vào tù, do cô ta gieo gió gặt bão.

Con xin chia buồn!
Cô quay lưng đi, đột nhiên, một thứ gì đập mạnh vào sau gáy cô.

Lãnh Tuyết Vy bị đưa đi, phía sau là nụ cười của Lam phu nhân.
Tại nhà kho.
Lãnh Tuyết Vy tỉnh dậy với đầu đau nhức, hai tay và chân cô bị trói vào một chiếc ghế ở, miệng bị bịch lại.
Két! Cánh cửa mở ra, Lam phu nhân bước vào.

Tay cầm một con thứ gì đó bước vào.
- Tỉnh rồi sao? Con gái nuôi của ta? Bà ta kéo lấy bịch miệng của cô ra.
- Lam phu nhân, bà tính làm gì? Tôi với bà đã đoạn tuyệt quan hệ rồi!
Lam phu nhân bắt đầu tức lên, bà ta tát cô một bạt tay.
- Cô câm miệng! Cô câm mau cho tôi!
Bỗng, Lam phu nhân bắt đầu vuốt v e khuôn mặt của Lãnh Tuyết Vy, miệng lẩm nhẩm.
- Thật là xinh đẹp, chắc con gái ta sẽ thích khuôn mặt này lắm đấy! Đôi mắt này, sáng lắm! Con gái nuôi, uổng công ta nuôi con nhiều năm, con hãy đem thân này của mình cho con gái ta nhé!
Lãnh Tuyết Vy lúc này xanh mặt lại, cả người cô bắt đầu trắng bệch.

Chẳng lẽ Lam phu nhân muốn hiến tế cô sao?

- Bà! Bà muốn làm gì tôi!
Lúc này, Lam phu nhân cười lớn.
- Con gái ta đang rất muốn hình dáng này của ngươi, ta đã hứa với nó rằng sẽ tặng thân thể của ngươi cho nó! Con được ta nuôi nấng lâu như vậy, điều này con có thể đáp ứng cho ta! Vẫn chưa đến giờ hành lễ, con hãy sống một vài phút cuối đời đi!
Nói rồi, bà ta xoay người đi.
Trong không gian tĩnh lặng, Lãnh Tuyết Vy bắt đầu cựa quậy, cô đang cố gắng cứa đứt sợi dây ngay tay của mình.
Sau một lát, cô cuối cùng cũng thoát ra được, nhìn xung quanh, vẫn may là còn vài thùng hàng, cô có thể sắp xếp chúng để trèo ra khỏi cửa sổ.
Một lúc sau, khi xếp lại, Lãnh Tuyết Vy trèo lên.
Két!! Cánh cửa mở ra, cô hốt hoảng cố gắng trèo thẳng ra ngoài.
Khi sắp trèo qua được, chân cô có một thứ gì đó kéo lại.
Cô xoay người lại, hai tên đàn ông đã cầm lấy chân cô, bên cạnh là Lam phu nhân đang tức giận.
- Cô chạy đi đâu? Sắp tới giờ hành lễ rồi, trở lại đây đi nào! Trễ rồi con gái ta sẽ giận đấy!
Cô lúc này cảm thấy vô cùng kinh hãi, không ngờ người mẹ ngày xưa của cô lại trở thành một người đáng sợ như thế này.
Cô dùng hết sức bình sinh, lấy hay chân đạp tay 2 tên kia, trèo ra ngoài mất.
Nhưng chưa kịp vội mừng, bên ngoài lại rất nhiều người đàn ông khác.

Sinh mạng của cô chỉ ở tuổi 33 này thôi sao?
Lãnh Tuyết Vy bị áp giải vào phòng một lần nữa, lần này, Lam phu nhân xích tay chân cô lại bằng dây xích ở bốn góc.
Tay rút ra một con dao sắc nhọn.
- Tuyết Vy, ở thế giới bên kia gặp được con gái ta hãy hỏi thăm nó giúp ta nhé!
Lần này, cô không thoát được rồi..
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 28: 28: Bởi Vì Anh Ta Là Cha Của Con Trai Tôi


Đột nhiên, Lam phu nhân dừng lại, tay miết nhẹ lên cánh môi cô.

- Hừm, ta nghĩ lại thì cô cũng nên có chút phúc lợi gì đó trước khi chết! Thời gian hiến tế, ta sẽ lùi lại.

Nói rồi, bà ta sai 2 người đàn ông vạm vỡ đến.

- Sung sướng trước khi chết, thế còn gì bằng? Cô hãy tận hưởng những giây phút ấy cuối đời đi.

Lãnh Tuyết Vy cứng đờ người, vừa bị vũ nhục, vừa bị đem làm vật tế?
- Không! đừng! đừng làm vậy với tôi.

Cô run rẩy van cầu xin, khuôn mặt không còn giọt máu.

- Đừng chạm vào tôi, đừng mà!!!!
2 người đàn ông kia hệt như con hổ đói lao thẳng vào cô.

Lãnh Tuyết Vy nhắm nghiền hai mắt lại, cô không thể thoát khỏi cửa tử rồi!
Đoàng! Đoàng.

Tiếng súng vang lên, 2 tên đàn ông ngã xuống.

Thẩm Quân Nghị cùng vô số cảnh sát xông vào áp giải Lam phu nhân và những tên côn đồ khác.

Anh lại gần, khẽ chạm vào người cô.

- Đừng động vào tôi! Tránh xa tôi ra!
Lãnh Tuyết Vy run rẩy tột độ, cô kích động la lên.

Thẩm Quân Nghị gỡ trói xích cho cô, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

- Đừng sợ, có anh ở đây rồi!
Cô từ từ bình tĩnh lại, toan định đẩy anh ra, Thẩm Quân Nghị đột nhiên ôm chặt lấy cô, xoay người cô về hướng ngược lại.

Đoàng!
Tiếng súng lại vang lên, Thẩm Quân Nghị dần dần ngã xuống người cô.

- Thẩm Quân Nghị!
Cô xoay người lại, nhìn chằm chằm về người phía trước.

Người đứng đằng kia, lại là Đào Nhã Linh?
Đào Nhã Linh vứt súng sang một bên, cô lầm bầm.

- Thẩm Quân Nghị, em không cố ý, em không cố ý!
Cảnh sát áp giải cô ta xuống, cô ta như điên loạn mà khóc lớn, miệng vẫn lẩm bẩm câu em không cố ý.

Xe cứu thương tới, Thẩm Quân Nghị được đẩy lên xe.

Lãnh Tuyết Vy thẫn thờ đứng đó với bàn tay thấm máu của Thẩm Quân Nghị.

Sao mọi chuyện lại trở nên thế này?
Trương Quang chạy lại ôm lấy cô vào lòng, tay khẽ xoa vào lưng cô.

- Tuyết Vy, em không sao là tốt rồi! Anh rất lo em!
Lãnh Tuyết Vy đột nhiên bật khóc, cô nắm lấy áo của Trương Quang mà rấm rứt.

- Tại sao? Tại sao chuyện này lại xảy ra với em? Em có lỗi gì với ông trời sao?
Trương Quang không nói gì, chỉ để tôi khóc đẫm áo anh.

Tại bệnh viện, Thẩm Quân Nghị cấp cứu bên trong.

Viên đạn quá sâu, chỉ cần nhích 2 li nữa là mất mạng.

Mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng nhưng mất máu quá nhiều, cộng với cơ thể chưa khỏi hẳn, đã rơi vào hôn mê sâu.

Lãnh Tuyết Vy đứng đó lắng nghe, vẻ mặt hiện lên vài tia buồn rầu.

Chính cô là người làm liên lụy người khác.

Lãnh Tuyết Vy luôn muốn anh sống không bằng chết, nhưng khi thấy anh như thế này, cô cũng chẳng vui vẻ gì.

Trương Quang khuyên cô về thế nào cũng không được, đành để cô ở lại bệnh viện.

Mạc Dương Lãnh cũng tìm cô để nói chuyện.

- Sao cô lại quan tâm anh ra đến thế? Chẳng phải né anh ta như tà sao?
Lãnh Tuyết Vy thở dài.

- Anh ta như thế là vì bảo vệ tôi, mạng của tôi cũng do anh ta cứu!
Mạc Dương Lãnh nhìn cô khó hiểu.

- Chẳng phải chỉ cần cho người chăm sóc anh ta, sao cô lại tự mình như vậy? Hay là cô với anh ta có gì khác!
Lãnh Tuyết Vy im lặng.

Mạc Dương Lãnh nắm chặt lấy tay cô như muốn kéo cô về.

- Trở về đi, anh ta tôi sẽ kiếm người chăm sóc thay cô.

Cô giật tay mình lại, nói với giọng trầm thấp.

- Không thể.

Mạc Dương Lãnh hơi tức giận, anh quát lên.

- Sao cô lại! ? Đừng nói cô thích anh ta đấy nhé!
Lãnh Tuyết Vy bây giờ không nhịn được nữa, cô nhìn thẳng vào anh.

- Bởi vì, Thẩm Quân Nghị là cha của con trai tôi!.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 29: 29: Con Gái Anh- Thẩm Niệm Tuyết


- Sao! sao có thể? Cô chẳng phải có con với Trương Quang sao?
Lãnh Tuyết Vy nhìn anh thở dài.

- Anh có bao giờ hỏi tôi việc đấy? Bây giờ anh hiểu lý do tôi không thể trở về, anh nên về đi.

Mạc Dương Lãnh mang theo tâm trạng rối bời rời khỏi bệnh viện.

Thú thật, anh có tình cảm với Lãnh Tuyết Vy, nhưng khi nhìn lại Trương Quang, anh cảm thấy mình không xứng với cô chút nào.

Bây giờ, sự thật cũng trước mắt, đứa con ấy cũng không phải của Trương Quang, Thẩm Quân Nghị làm tổn thương cô như thế, liệu anh có cơ hội?
Còn về phần Lãnh Tuyết Vy, sau khi đuổi được Mạc Dương Lãnh, cô vào phòng bệnh của Thẩm Quân Nghị, đưa tay mình xoa nhẹ lên má anh.

Nhìn người đàn ông trên giường sắc mặt có chút nhợt nhạt, yếu ớt, trong lòng cô lại rối bời.

5 năm trôi qua, cảm giác của cô vẫn chưa nguôi được, trái tim vẫn còn đập loạn nhịp.

Nhìn ra khung cửa sổ, ánh nắng hoàng hôn vẫn ấm áp chiếu vào.

Hệt như năm đó, lần đầu tiên anh và cô gặp nhau, và! lần đầu cô biết yêu một người.

Cô hướng mắt nhìn ra, khẽ hát vu vơ.

" Ϲuộc đời đã nói mình dành cho nhau

Tại sao duуên trời chẳng thấu?
Ngồi nghĩ đến anh giờ nơi đâu, trời mưa ngâu, buồn rất lâu
Điều em muốn nói, giờ anh ổn chứ
Tình уêu đôi khi cố níu chưa chắc đã về với nhau!
( Bài hát Em có ổn không? - Châu Hưng Triết)
Cạch, cánh cửa mở ra, Lãnh Tuyết Vy giật mình quay lại.

Một bé gái tuổi trạc Lãnh Diệc Thần- con trai cô, đôi mắt long lanh nhìn cô.

Lãnh Tuyết Vy lại gần, khẽ cười dịu dàng.

- Bé con, con lạc sao?
Đứa bé chớp chớp mắt, trả lời cô.

- Cháu tìm cha ạ!
Cô lại gần bế đứa bé lên, có lẽ con bé đi lạc mất rồi.

- Cha của con là ai? Cô sẽ dẫn con đi tìm cha nhé!
Đứa bé cười tươi, ngây thơ đáp.

- Cha của cháu tên là Thẩm Quân Nghị ạ!
Ầm! Đầu của Lãnh Tuyết Vy như sấm nổ, đây là con gái của Thẩm Quân Nghị? Anh ta có con riêng?
Cô dần bình tĩnh, nhẹ giọng hỏi.

- Thế sao? Con tên gì, mẹ con đâu?
Lúc này, vẻ mặt bé con có chút buồn.

- Cháu tên Thẩm Niệm Tuyết, cha bảo mẹ bỏ Niệm Tuyết rồi, tên cha đặt cũng là đặt theo mẹ.

Cô thẫn thờ nhìn bé con trong tay mình, hóa ra khi cô rời đi, anh đã có người phụ nữ khác, thậm chí còn có con và! tên của con bé cũng là người mà anh yêu!
- Cô ơi, cô sao vậy ạ?
Giọng nói của Niệm Tuyết làm Lãnh Tuyết Vy quay về thực tại, cô mỉm cười nhìn bé con.

- Cha của con ở đây, con vào thăm cha đi.

Thẩm Niệm Tuyết bước vào, con bé chạy lại gần Thẩm Quân Nghị mà thút thít.

- Cha, cha tỉnh lại chơi với con đi, cha đừng ngủ nữa.

Nhìn con bé quấn quýt bên Thẩm Quân Nghị, cô lại nhớ đến Lãnh Diệc Thần, có lẽ thằng bé cũng đang chờ cô.

Để cho con gái và Thẩm Quân Nghị có không gian riêng tư, Lãnh Tuyết Vy bước ra khỏi phòng bệnh viện.

Đang bước trên hành lang, bất chợt cô nghe được giọng nói quen thuộc.

- Sao Lam phu nhân kia vô dụng thế, có chút chuyện làm cũng không xong! Suýt nữa đã được rồi, lần sau chú ý hơn đi.

Yên tâm, tôi có kế hoạch khác.

Cô sững sờ, Trương Quang đang nói chuyện liên quan đến Lam phu nhân?
Anh với bà ta có quan hệ gì chứ? Kế hoạch của anh là thứ gì?
Cạch, Trương Quang mở cửa, anh sững lại khi nhìn thấy tôi.

- Tuyết Vy, em đến đây lúc nào?.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 30: 30: Đừng Tìm Tôi Nữa!


Ánh mắt Trương Quang có chút hoảng loạn, anh nắm lấy tay cô.
Lãnh Tuyết Vy toan định rụt tay mình ra, cô chợt khựng lại, nếu như phản ứng bài xích, anh sẽ biết cô nghe được anh đang nói gì.
Thế này thì toan cô mất!
Lãnh Tuyết Vy nhìn anh cười ngây ngốc.
- Em vừa mới tới, sao anh trông hoảng loạn thế?
Trương Quang dường như thở phào một hơi, anh choàng tay qua eo cô.
- Anh không hoảng loạn, em đến đây làm gì?
- Em chỉ tiện đi ngang qua, anh sao lại ở đây?
Trương Quang nở nụ cười hào quang như thường lệ.
- Anh nói chuyện điện thoại một chút, bây giờ khá lạnh, anh đưa em về nhé!
Tay của anh dùng lực đẩy người cô lên phía trước như muốn bảo chúng ta đi thôi.
Lãnh Tuyết Vy thoát khỏi vòng tay của Trương Quang, cô đẩy nhẹ anh ra.
- Ờm, Thẩm Quân Nghị đang có chút sự cố, anh ta cũng vì bảo vệ em mới thành ra như thế, em muốn ở lại một hôm.

Anh chăm sóc tiểu Thần giúp em nhé!
Trương Quang mỉm cười, xoa đầu tôi.
- Ừm, em nhớ giữ sức khỏe nhé, tiểu Thần sẽ nhớ mẹ lắm đây.
Nói rồi, anh xoay người rời đi, tiếng của cô vang vọng lại.
- Anh nói tiểu Thần đừng giận em nhé!
Lãnh Tuyết Vy cười vui vẻ vẫy tay tạm biệt anh.

Khi bóng của Trương Quang vừa khuất, cô lấy điện thoại ra, ngữ khí có chút lạnh lùng.
- Điều tra và theo dõi Trương Quang cho tôi.
Trở về phòng, Thẩm Niệm Tuyết đã ngủ bên cạnh anh từ lúc nào.
Cô mỉm cười, ôm lấy người con bé, đặt con bé nằm bên cạnh Thẩm Quân Nghị.
Lãnh Tuyết Vy toan định rời đi, một bàn tay ấm áp, có chút yếu ớt nắm lấy cánh tay cô.
Cô khẽ giật mình xoay lại, Thẩm Quân Nghị đã tỉnh từ lúc nào.
- Đừng...!đi!
Giọng nói anh có chút khàn khàn.
Lãnh Tuyết Vy đỡ người anh dậy, đưa cho anh một cốc nước.
- Cảm ơn em!
- Không cần khách khí, dù gì anh cũng đã cứu mạng tôi!
- Tuyết Vy! Em...!lo cho anh sao?
Bàn tay Thẩm Quân Nghị nắm lấy tay cô.
- Không có!
Cô khẽ rụt lại, anh liền dùng tay kia nắm chặt bàn tay cô.
- Lúc em nói dối, đôi mắt của em không bao giờ nhìn thẳng.

Tuyết Vy! Nhìn anh này, em thật sự lo cho anh đúng không?
Lãnh Tuyết Vy im lặng, bây giờ cô không biết đối mặt với người đàn ông này như thế nào.
Bất chợt, Thẩm Quân Nghị gục mình lên tay cô.

- Tuyết Vy, những năm tháng em yêu anh, anh lại không màng đến em.

Bây giờ, anh cảm thấy rất hối hận, chúng ta làm lại từ đầu được không em? Lần này anh cầu xin em!
Thẩm Quân Nghị nói tiếp.
- Năm đó, em đã cứu anh, anh lại không biết!
Cô nhìn anh, khẽ lên tiếng.
- Anh bây giờ như thế này rồi, xem như đã trả được ân tình trước, xem như chúng ta không ai nợ ai.
- Không! Em là người anh yêu, chúng ta còn nợ nhau cả một quãng đời sau mà.
Chợt, có một vệt nước ấm nóng nhỏ vào tay cô, anh khóc sao?
Lãnh Tuyết Vy nhìn bộ dạng thống khổ của Thẩm Quân Nghị, trong lòng vẫn đau nhói.
Lần này trở về, cô đã không còn muốn liên quan đến người này nữa.
- Thẩm Quân Nghị, giây phút tôi rơi xuống biển, trái tim tôi đã chết dần rồi.

Bây giờ tôi chỉ mong có một cuộc sống yên ổn là đủ.
Thẩm Quân Nghị xoa nhẹ lên bàn tay tôi.
- Trở về với anh đi, anh sẽ bù đắp cho em.

Giây phút em rơi xuống biển, lòng anh như hàng vạn mũi tên đâm vào.

Em có biết khi nhìn thấy em còn sống, anh đã vui biết chừng nào không? Vợ à, về với anh đi.
Cô lạnh nhạt trả lời.
- Không thể!
Thẩm Quân Nghị trong lòng có chút hoảng loạn, anh vội vàng hỏi cô.
- Tại sao lại...
Lãnh Tuyết Vy ngắt lời anh.
- Thẩm Quân Nghị, anh đã có con gái của mình rồi! Đừng tìm tôi nữa!.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 31: 31: Kết Hôn Gia Tộc


- Không...!không phải như em nghĩ!
Thẩm Quân Nghị bắt đầu hoảng loạn, anh nắm chặt tay cô lại.
Cô nhìn anh, ánh mắt hiện lên vài tia chán ghét.
- Không phải? Thẩm Quân Nghị anh thật biết đùa! Niệm Tuyết không phải con gái anh sao? Không ngờ anh lại có thể vô trách nhiệm như thế!
Thẩm Quân Nghị lúc này cực kỳ bối rối, anh rút kim truyền dịch, ôm chầm lấy cô.
Lãnh Tuyết Vy nhất thời không tránh được, nằm trọn trong vòng tay anh.
- Buông ra!
- Không buông! Tuyết Vy, Niệm Tuyết chỉ là con gái nuôi của anh!
Thời gian dường như ngưng lại, Lãnh Tuyết Vy sững người một lúc.
- Niệm Tuyết được anh tìm thấy vào một trời mưa lớn.

Vì nhớ em và con, anh nhận nuôi con bé, đặt tên con bé theo tên em.
Lúc này, Thẩm Quân Nghị cực kì yếu đuối, anh dụi đầu vào hõm cổ cô, tham lam hít mùi hương ấy.
Lãnh Tuyết Vy đơ người, một lát sau, cô đẩy anh ra.
- Thế thì sao? Anh giải thích với tôi làm gì? Bây giờ điều tôi muốn nhất là anh buông tha cho tôi!
Cô đứng dậy rời đi, không quên để lại anh vài câu.
- Thẩm Quân Nghị, cảm ơn anh đã cứu tôi.

Mong anh chăm sóc con bé thật tốt.

Khi nào tôi cưới, nhất định sẽ mời anh đó nha~!
Lãnh Tuyết Vy rời đi, để lại người đàn ông phía sau sắc mặt đen lại, hệt như vừa ăn vài tấn thuốc nổ.
Cô muốn kết hôn? Cả đời này chỉ có anh mới được làm chú rể!
Về công ty Lãnh gia.
Két!! Lãnh Tuyết Vy mở cửa phòng giám đốc.
Mạc Dương Lãnh ngẩng đầu trông thấy cô, liền hừ một tiếng rồi cúi xuống.
Cô nhìn anh phì cười.
Trên đời này vẫn còn người đàn ông ấu trĩ thế này ư?
Lãnh Tuyết Vy tiến lại gần, hai tay cô chạm vào bàn.
- Mạc tổng, đừng giận nữa, tôi không cố ý giấu anh đâu!
- Ừm, tôi không có giận cô!
Người này miệng nói tâm không thành thật gì cả, miệng nói không giận mà lại quăng tài liệu ầm ầm thế kia.
Bất chợt, Mạc Dương Lãnh ngẩng đầu lên.
- Cha của em đang thúc giục đấy, em nghĩ thế nào?
Lãnh Tuyết Vy lặng người đi, kì thật, cô cũng chẳng muốn tổ chức hôn lễ.
Hôn nhân xuất phát từ tình yêu và tâm nguyện của cả hai bên.
Cô không yêu Mạc Dương Lãnh, cho dù anh ta có yêu cô, hôn nhân cũng chẳng trọn vẹn từ hai phía.
Trải qua một đời lầm lỡ, Lãnh Tuyết Vy cũng không muốn chìm mình vào nó nữa.

Cô chỉ cần sống vui vẻ, hạnh phúc bên tiểu Thần là được.
Chỉ là...!kết hôn vì gia tộc thì không thể không thực hiện.
Lãnh Tuyết Vy nhìn Mạc Dương Lãnh uể oải, buộc miệng một câu.
- Anh sắp xếp lúc nào cũng được, tôi không ý kiến!
- 1 tháng sau!
Cô giật mình, chẳng phải là quá sớm rồi hay sao?
- Hả? Sớm vậy!
Mạc Dương Lãnh trả lời với giọng buồn buồn.
- Cha tôi cũng đang thúc ép, chỉ có thể đẩy nhanh thời gian lên một chút.
Nỗi lòng của cô và Mạc Dương Lãnh, đối phương đều hiểu rõ.
- Được, chiều nay thử váy cưới!
Tan làm.
Lãnh Tuyết Vy cùng Mạc Dương Lãnh đến tiệm váy cưới.
Cô vào thử đồ, Mạc Dương Lãnh ở ngoài chờ đợi.
Một lát sau, cô bước ra với một bộ váy cưới hoa văn lấp lánh, không quá cầu kì nhưng toát lên vẻ thanh tao và đẹp đẽ.
Mạc Dương Lãnh ngẩn người nhìn cô, có chút đỏ mặt.
Lãnh Tuyết Vy nhìn anh có chút lạ, mở lời trêu chọc.
- Tôi đẹp lắm à? Sao nhìn chằm chằm thế?
Mạc Dương Lãnh dường như trúng tim đen, anh gãi đầu xoay người đi.
Bên ngoài tiệm, Thẩm Quân Nghị đang chạy xe thì tình cờ lướt qua được.
Anh nhìn tiệm váy cưới, bất chợt suy nghĩ đến hôn lễ của anh và cô, trong lòng có chút vui vẻ.
Chợt! Anh nhìn kỹ lại, tay bắt đầu siết chặt vào vô lăng, ánh mắt hệt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Người đứng đang đứng bên cạnh cười nói và thử váy cưới cùng cô là thằng nào?
P/s: Tuần sau không có chap mới
Lý do: Tui về quê đám giỗ🙂)))).
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 32: 32: Hôn Lễ


Thẩm Quân Nghị bước xuống xe, vẻ mặt hậm hực đẩy cửa vào.

Lúc này, Lãnh Tuyết Vy vẫn cười nói với Mạc Dương Lãnh, còn nắm lấy tay anh ta.

Thẩm Quân Nghị đương nhiên nhìn thấy cảnh tình tứ này thì không chịu được nữa.

Anh bước tới ôm cô vào lòng trong sự ngỡ ngàng của Mạc Dương Lãnh.

- Ai?
Lãnh Tuyết Vy xoay người lại, nhất thời khựng lại.

Thẩm Quân Nghị vậy mà lại ở chỗ này?
- Nói! Em làm gì ở đây?
Thẩm Quân Nghị đen mặt lại, lộ ra vẻ chất vấn như người vợ ngoại tình bị chồng bắt gặp.

Lãnh Tuyết Vy đẩy anh ra.

- Lấy chồng! Không thấy sao, đừng làm phiền tôi!
- Em dám?
- Dám chứ sao không, tôi đã nói rồi, tôi lấy chồng sẽ mời anh, anh không phải cất công đến đây để tôi nhắc lại anh.

Cô xoay người đưa thẻ cho nhân viên tính tiền, ôm lấy mấy bộ váy khoác lấy tay Mạc Dương Lãnh bước ra khỏi tiệm, còn không quên đưa tấm thiệp cưới cho Thẩm Quân Nghị, để lại một câu cho anh.

- Mong anh có thể tới, tôi chờ!
Lãnh Tuyết Vy và Mạc Dương Lãnh bước ra về, không để ý ai đó mặt đen như mực, nghiến răng tạo ra tiếng ken két.

Tới ngày hôn lễ.

Lãnh Tuyết Vy được đưa vào phòng trang điểm, khoác lên mình một bộ váy cưới tinh xảo.

Còn 1 tiếng nữa là cử hành hôn lễ.

Cô bước ra phía cửa kính, áp tay mình lên thành kính, nhìn ra hoàng hôn phía trước.

Đây là lần thứ 2 Lãnh Tuyết Vy cô kết hôn.

Nhắm mắt lại, bất giác cô lại nhớ đến hôn nhân không trọn vẹn lúc trước của mình, một hôn nhân không tình yêu, chỉ đầy giam cầm và đau khổ.

Một lúc sau.

Cạch.

Cánh cửa mở ra, Lãnh Tuyết Vy xoay người lại, Lãnh Diệc Thần chạy lại ôm lấy cô.

Cô nhẹ xoa đầu con trai.

- Tiểu Thần, hôm nay mẹ kết hôn, con cảm thấy thế nào?
Lãnh Diệc Thần không trả lời câu hỏi của cô, chỉ hỏi lại một câu khác.

- Mẹ, mẹ quên bố rồi sao? Mẹ không cho bố một cơ hội sao?
Cô sững người, thằng bé biết rồi sao?
Lãnh Tuyết Vy xoa lấy gương mặt con, thằng bé quả thật rất giống Thẩm Quân Nghị.

Cô nói với giọng buồn buồn.

- Tiểu Thần, nếu ba không thương mẹ, con vẫn chọn ba sao?
Lãnh Diệc Thần ngước lên nhìn, chớp chớp vài cái, lấy tay lau nhẹ lên khóe mắt cô.

- Hôm nay là ngày vui của mẹ, mẹ đừng khóc, con không cần bố nữa.

Cốc cốc, cha của tôi- Lãnh Hắc Vũ gõ nhẹ lên cửa.

- Tới giờ rồi, con gái!
Lãnh Tuyết Vy buông Lãnh Diệc Thần ra, đẩy thằng bé ra phía cửa.

- Con ra sảnh để đợi mẹ nhé!
Thằng bé nghe lời chạy đi ngay, cô bước tới đặt tay mình lên tay cha.

- Đi thôi ạ!
Cánh cửa mở ra.

Lãnh Tuyết Vy được Lãnh Hắc Vũ dắt tay lên thảm đỏ, phía trước ngập tràn hoa xung quanh.

Cô ngước nhìn lên, Mạc Dương Lãnh đã ở phía bên kia chờ cô.

- Lo lắng không? Lãnh Hắc Vũ hỏi cô.

- Một chút ạ!
Trao tay con gái mình lên sảnh, Lãnh Hắc Vũ bước xuống chỗ ghế ngồi.

Mạc Dương Lãnh cầm lấy tay cô, nở nụ cười, thì thầm nhỏ.

- Hôm nay em đẹp lắm!
- Cảm ơn, anh cũng thế!
Cha xứ bắt đầu đọc lời thề ước.

- Con có đồng ý lấy cô ấy làm vợ không?
Cha xứ hỏi Mạc Dương Lãnh.

- Con đồng ý!
Đến phiên cô.

- Con có đồng ý lấy anh ấy làm chồng không?
- Con!
Rầm!
Lời nói chưa được phát ra, cánh cửa nhà thờ được mở toang.

Lãnh Tuyết Vy giật mình xoay lại.

Thẩm Quân Nghị?
Thẩm Quân Nghị không nói không rằng, hiên ngang bước nhanh về phía sảnh.

Anh bế cô dâu lên trước sự ngỡ ngàng của mọi người, đặc biệt là Mạc Dương Lãnh.

Lãnh Tuyết Vy bất ngờ không kém.

- Thẩm Quân Nghị, anh bị điên rồi sao? Anh tính làm gì chứ?
- Cướp dâu!.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 33-34: 33: Chúng Ta Chưa Ly Hôn - 34: Say Đắm Mặn Nồng


<b>33: Chúng Ta Chưa Ly Hôn</b>

<b>Lãnh Tuyết Vy bị Thẩm Quân Nghị ôm ra sảnh.

Cô vùng vẫy, la hét.

- Thẩm Quân Nghị, đồ thần kinh nhà anh, anh dám cướp dâu?
- Ngoài tôi ra, em dám lấy thằng khác thử xem.

Thẩm Quân Nghị ôm chặt cô, gằn giọng.

Chiếc máy bay trực thăng từ trên cao dần dần hạ xuống, Thẩm Quân Nghị toan định ôm lấy cô leo lên.

Một thân hình nhỏ bé chạy lại hét lớn.

- Này ông chú kia, buông mẹ tôi ra!
Thẩm Quân Nghị dừng động tác, cả người khựng lại.

Thằng nhóc này, rất giống anh lúc còn bé.

Lãnh Tuyết Vy tái cả mặt, vốn dĩ cô định giấu Lãnh Diệc Thần đi, tự tay nuôi lớn thằng bé, cả đời này cũng không muốn Thẩm Quân Nghị biết sự hiện diện của bé con.

Trớ trêu bây giờ thằng bé chạy lại kêu cô là mẹ, lại còn giống Thẩm Quân Nghị, thế này thì đỡ làm sao nổi chứ?
Lãnh Diệc Thần! Con hại mẹ rồi!
Thẩm Quân Nghị đơ người một lúc, phía sau lưng có âm thanh truyền đến.

- Thẩm tổng, anh mau buông con gái tôi ra.

Lãnh Hắc Vũ vẻ mặt giận dữ nhìn sang Thẩm Quân Nghị, phía sau là lính ồ ạt chạy đến.

Thấy tình thế cấp bách, Thẩm Quân Nghị xách Lãnh Diệc Thần lên, để lên người Lãnh Tuyết Vy ôm.

Tay còn lại nắm dây thang để leo lên trực thăng.

Lính của Lãnh Hắc Vũ gần đuổi kịp, chiếc trực thăng bay lên cao trong không trung.

Lãnh Hắc Vũ nhìn lên bầu trời, tức giận chửi thề một tiếng.

- Mẹ kiếp!
Về biệt thự tại cánh đồng.

Lãnh Tuyết Vy ngồi thẫn thờ trên giường, Thẩm Quân Nghị ngồi lại gần cô.

Cả hai không một ai lên tiếng.

Một lúc sau, Thẩm Quân Nghị lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng của hai người.

- Em, ổn không?
- Nhờ ơn của anh mà tôi đang rất không ổn đấy! Vì sao lại phá hôn lễ của tôi?
- Không cho phép em cưới người khác!
Thẩm Quân Nghị bắt đầu vỡ giấm, anh xoay người ôm chặt Lãnh Tuyết Vy vào lòng.

- Không được? Anh có quyền gì mà ngăn cản tôi? Hay là Thẩm đại thiếu gia quyền thế đây lại yêu tôi rồi?
- Đúng, anh yêu em rồi, rất nhiều là đằng khác.

Thẩm Quân Nghị nhìn thẳng vào mắt cô.

Cô trong lòng hơi run run, song cô đẩy anh ra chất vấn.

- Yêu tôi? Thế tôi hạnh phúc anh cũng không cho phép? Tôi lấy người khác thì liên quan gì đến việc anh yêu tôi?
- Vợ à!
- Ai là vợ anh? Chúng ta ly hôn lâu rồi!
Lúc này, Thẩm Quân Nghị nở nụ cười tà mị.

- Ly hôn? Vợ à em thật đáng yêu, chúng ta ly hôn lúc nào?
- Chẳng phải tôi đã đưa anh rồi sao? Vả lại giữa chúng ta còn có! Ưm!
Lời nói chưa kịp dứt, Thẩm Quân Nghị bá đạo hôn lên chiếc miệng nhỏ nhắn của cô.

Anh hôn đến khi cô thở khó khăn, cả hai tách nhau ra thở hồng hộc.

- Ly hôn? Chúng ta chưa từng, bản hợp đồng đó, anh xé rồi!
Lãnh Tuyết Vy sững người ra, chẳng phải anh luôn muốn ly hôn sao? Anh xé nó làm gì?
Cô ngẩn người ra, Thẩm Quân Nghị nói tiếp.

- Thế vợ à, chúng ta vẫn còn là vợ chồng, em cưới người khác là phạm tội trùng hôn đó biết không hả?
- Anh sao lại không ký nó?
- Vì anh nhận ra mình rất yêu em.

- Nói dóc!
Thẩm Quân Nghị đè cô xuống người mình.

Cô hoảng loạn vùng vẫy.

- Buông ra, tên bi ến thái khốn nạn này!
- Em nói anh nói dóc mà, thế anh chứng minh cho em thấy anh yêu em thế nào!
Thẩm Quân Nghị cười gian xảo, anh áp môi mình lên môi cô, nhẹ nhàng m út nó.

Anh choàng tay ôm chầm lấy Lãnh Tuyết Vy, ấn gáy cô để cả hai hôn sâu.

Lãnh Tuyết Vy đầu óc bắt đầu mê muội, đáng ra cô không nên dấn thân vào người đàn ông này.

- Con đang làm phiền hai người abcd với nhau đúng không ạ?.

<b>34: Say Đắm Mặn Nồng
</b>

Lãnh Diệc Thần bước vào, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt thằng bé là ba mẹ của nó đang đè nhau.

Lãnh Tuyết Vy giật mình, nhìn xuống đã thấy con trai đứng đấy từ lúc nào, cô đẩy Thẩm Quân Nghị ra.

Toan định giải thích, Lãnh Diệc Thần đóng cửa lại, còn kèm theo một câu báo hiếu.

- Con không làm phiền ai người đâu, hai người tiếp tục vui vẻ nhé!

- Không phải...

Lãnh Tuyết Vy giơ tay mình ra khoảng không trước mặt, xem ra không kịp rồi.

Thẩm Quân Nghị vòng tay qua người cô kéo cô lại, vùi đầu mình vào hõm cổ của cô, tham lam hít hà hương thơm quen thuộc ấy.

- Em xem, con trai chúng ta hiểu chuyện như thế, xem ra rất giống anh!

- Sao anh biết được thằng bé là con trai anh?

Thẩm Quân Nghị phì cười, hôn lên cổ của cô.

- Thằng bé giống anh như thế, không lẽ là con người khác sao?

- Đúng rồi đấy!

Lãnh Tuyết Vy bất ngờ phản bác, chợt nhận ra mình vừa nói gì.

Xoay lại, vẻ mặt của Thẩm Quân Nghị đen lại, anh đè cô xuống hôn.

- Ưm ~

Lãnh Tuyết Vy không kịp thở, bị Thẩm Quân Nghị hôn đến đỏ cả mặt.

- Á! Bỏ... ưm ~

Thẩm Quân Nghị lần lần xuống dưới, chạm vào *** ***** của cô.

Cả người Lãnh Tuyết Vy thở d ốc không ngừng, mặt cô nóng ran.

Sau màn dạo đầu qua, Thẩm Quân Nghị cọ vật kia đang ***** **** vào người cô.

Bất giác, Lãnh Tuyết Vy run người lên, đã rất lâu kể từ khi cô không làm chuyện ấy, có chút run sợ.

Thẩm Quân Nghị nâng hông cô lên, một phát đâm vào nơi sâu nhất của cô.

- Á... đau... ưm!

Lãnh Tuyết Vy đau đớn, tay cô nắm chặt chiếc ra giường khiến nó nhăn nhó cả lên.

Thẩm Quân Nghị đan lấy tay cô, hôn lên cánh môi nhỏ nhắn ấy, phía dưới vẫn không ngừng nhịp nhàng ra vào.

Vài phút sau, dường như thích ứng được, cô dần dần rên lên vài tiếng.

- A... ưm... a, nhẹ lại...

Mỗi tiếng rên của cô như liều thuốc k ích thích Thẩm Quân Nghị, anh bắt đầu chiếm hữu cô mạnh mẽ hơn.

15 phút sau, cả hai dường như đã đạt đến đỉnh điểm của sự kh oái cảm, Thẩm Quân Nghị gấp rút, phóng thẳng thứ dịch màu trắng ấy vào thân thể cô.

- A~

Lãnh Tuyết Vy rên lên một tiếng rồi xìu xuống, cô đã thấm mệt với cơn hành hạ của Thẩm Quân Nghị.

Thẩm Quân Nghị hôn lên trán cô, đặt cô xuống nệm.

Cạch!

Thẩm Quân Nghị mở cửa, đứng bên ngoài là Lãnh Diệc Thần.

Cả hai nhìn nhau, Thẩm Quân Nghị lúng túng lên tiếng.

- Con trai, con qua đây làm gì?

- Chú là cha của tôi?

- Cha...

Lãnh Diệc Thần vẫn đứng đó, ánh mắt vẫn chưa dịu xuống, xem ra vẫn chưa chấp nhận người đàn ông này là cha của thằng bé.

- Tạm thời, con tạm nhận chú là cha của con. Nếu cha làm tổn thương mẹ lần nữa, con sẽ cùng mẹ rời bỏ chú, vĩnh viễn không gặp lại.

- Được cha hứa với con.

Thẩm Quân Nghị gãi đầu, đây có được xem là anh đang bị con trai giáo huấn không?

Chiều tà.

Lãnh Tuyết Vy tỉnh dậy, cả người đau nhức, cô thầm rủa cái tên cầm thú kia hành hạ cô liệt giường, sao không liệt dương luôn đi cho cô đỡ phải thế này!

Cô bước xuống giường, vào nhà tắm xử lý mọi thứ Thẩm Quân Nghị tạo ra cho cô.

Xuống nhà, cô nhìn xung quanh như muốn tìm con.

- A!

Lãnh Tuyết Vy cả người có chút đau, nhìn xuống lại bất cẩn thế nào lại đụng phải người giúp việc ở nơi này.

- Xin lỗi cô không sao chứ?

- Không sao, cảm ơn cô.

Lãnh Tuyết Vy nghe giọng nói này có chút quen thuộc, khi cô gái kia ngước mặt lên nhìn cô, cả người cô chợt lặng đi.

- Lệ... Lệ Manh?
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 35: 35: Ly Hôn


Lệ Manh giật mình, cô ngước lên nhìn.

- Cục cưng?
Không cầm được cảm xúc và nước mắt của mình, Lệ Manh lao đến ôm chầm lấy Lãnh Tuyết Vy.

- Cục cưng, bấy lâu nay cậu ở đâu?
Lãnh Tuyết Vy hơi ngẩn ra, một lúc sau cô ôm chầm lại Lệ Manh.

Bấy lâu không gặp, dường như sắp quên mất cô còn có một chị em tốt.

Lãnh Tuyết Vy vuốt nhẹ lấy lưng của Lệ Manh
- Tớ! Khoan đã, sao cậu lại ở đây?
Lệ Mạnh buông tôi ra, ôm hai bả vai của mình, cả người hơi run.

- Gia đình của tớ, tan! nát rồi!
Lãnh Tuyết Vy hơi ngây người ra, gia đình của Lệ Manh là một gia đình có tầm quan trọng trong kinh tế, nói đúng ra Lệ Manh là một thiên kim tiểu thư của một gia đình danh giá.

Bây giờ cậu ấy lại làm giúp việc?
- Cậu nói cho rõ đã, rốt cuộc là chuyện gì?
Lệ Manh bắt đầu rưng rưng nước mắt, cô nắm lấy tay của Lãnh Tuyết Vy.

Cạch.

Thẩm Quân Nghị bước vào, thấy Lãnh Tuyết Vy thì chạy lại ôm chầm lấy cô.

- Bảo bối, tỉnh rồi sao?
Lãnh Tuyết Vy không quan tâm đến Thẩm Quân Nghị, cô đẩy anh ra, bất chợt cô bắt gặp ánh mắt có chút hoảng sợ của Lệ Manh nhìn Thẩm Quân Nghị.

- Xin lỗi, tôi đi ngay.

Lệ Manh đứng dậy đi mất.

Lãnh Tuyết Vy xoay qua nhìn Thẩm Quân Nghị, ánh mắt sắc bén của anh đã biến đâu mất, bây giờ trong ánh mắt anh đầy tình yêu thương nhìn Lãnh Tuyết Vy.

- Sao thế, anh đẹp lắm sao?
- Thần kinh!
- Huhu, vợ không yêu anh!
- Ai là vợ anh? Nghe buồn nôn lắm, Lãnh Diệc Thần đâu?
Thẩm Quân Nghị chỉ lên phòng ở lầu 1.

- Thằng bé đang chơi cùng Niệm Tuyết, có vẻ hai đứa rất thân nhau.

Lãnh Tuyết Vy không nói gì, một lát sau, có hỏi Thẩm Quân Nghị.

- Lệ Manh làm người giúp việc nhà anh?
- Ừ, cô ấy làm cách đây 1 năm.

- Tại sao cô ấy lại làm ở đây?
- À, anh thấy cô ấy ở công ty người làm, muốn thuê cô ấy một chút.

- Sự thật?
- Ừ!
Thẩm Quân Nghị có hơi chột dạ, Lãnh Tuyết Vy cũng chẳng mấy để tâm mấy về biểu cảm của Thẩm Quân Nghị, cô đẩy anh ra.

- Cách xa một chút!
Chụt!
Nụ hôn trên má bất ngờ làm Lãnh Tuyết Vy có chút hoảng loạn.

- Thẩm Quân Nghị, anh!
Chưa kịp để cô nói hết, Thẩm Quân Nghị hôn nhẹ lên cánh môi của cô.

- Ưm ~
- Vợ của anh ngọt lắm!

- Lưu manh!
- Anh đi có chút việc, tối sẽ về sớm cùng em!
- Cút cho xa!
- Huhu vợ đuổi anh!
- Ấu trĩ!
Lãnh Tuyết Vy chửi anh một câu, ở cùng anh bao năm, sao lại không phát hiện người đàn ông này lại làm nũng và ấu trĩ đến như thế!
Buổi tối.

Lãnh Tuyết Vy vào văn phòng của Thẩm Quân Nghị, mở laptop của anh ra.

Mật khẩu?
Cô gõ ngày sinh của anh, đến ngày sinh của ba mẹ anh.

Tất cả đều không đúng?
Cô hơi chần chừ, cuối cùng vẫn gõ ngày sinh nhật của mình vào.

Mở khóa thành công!
Lãnh Tuyết Vy có chút xao xuyến, cô nhanh chóng vỗ nhẹ vào má mình, không được để chút việc này làm mềm trái tim.

Cô tìm kiếm trên Google.

( Tập đoàn Lệ thị)
Các bài viết hiện ra, cô đọc các tựa đề, có chút kinh ngạc.

( Tập đoàn Lệ thị phá sản một năm trước)
Cô click vào, bất chợt, màn hình laptop bị dập xuống, ngước mắt nhìn lên, Thẩm Quân Nghị đã đấy từ lúc nào.

- Em đang làm gì?
Thẩm Quân Nghị nhìn chằm vào cô.

- Anh giấu tôi chuyện gì?
- Không có gì, chỉ là sau này không được đụng vào máy tính của anh!
Lãnh Tuyết Vy hơi bất bình, cô nhếch môi lên tiếng.

- Thẩm Quân Nghị, anh nói anh chưa kí đơn ly hôn?
- Đúng vậy.

- Thế trên danh nghĩa tôi vẫn là vợ của anh, thế tôi không được biết chồng của mình có gì sao? Anh không tin tưởng nhau?
- Anh! , haizz tóm lại em đang làm thứ gì?
- Chuẩn bị đơn ly hôn!
Thẩm Quân Nghị:!.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 36: 36: Tôi Không Nghĩ Anh Lại Tàn Nhẫn Như Vậy


- Em đừng nháo, ngoan trở về phòng cùng anh!
Lãnh Tuyết Vy nhìn anh thoáng qua, cảm giác anh có chuyện giấu cô.
Thẩm Quân Nghị vươn tay ra, định ôm lấy Lãnh Tuyết Vy vào lòng.
Lãnh Tuyết Vy lách người qua cái ôm của anh, ra vẻ từ chối.
- Đừng động vào tôi!
Cô bước thẳng về phòng ngủ, Thẩm Quân Nghị chỉ biết lẽo đẽo theo sau.
Trên giường.
Lãnh Tuyết Vy nằm xoay lưng lại về phía anh.
Cô xoay người qua rồi xoay lại, nhìn trân trân lên trần nhà, căn bản vẫn không ngủ được.
Đằng sau, cái ôm ấm áp truyền đến.
- Không ngủ được sao?
Nghe giọng nói quen thuộc, Lãnh Tuyết Vy đã phát cọc.
- Tránh ra!
- Em dỗi anh sao?
Thẩm Quân Nghị nói với giọng nũng nịu, hệt như nhõng nhẽo cô.
- Tôi đã tha thứ cho anh bao giờ? Thẩm Quân Nghị, mau thả tôi ra, nếu anh cứ tiếp tục giam cầm, tôi sẽ hận anh đến chết!
- Không được!
Thẩm Quân Nghị ôm chặt cô hơn.
- Em về với tên khốn kia đúng không, anh không cho phép.

Em là vợ anh! Anh không cho phép em ở cùng tên đàn ông khác.
- Không được! Ha, Thẩm Quân Nghị, anh nói yêu tôi? Yêu tôi thì anh giam cầm tôi sao? Đó là yêu của anh sao? Nếu thật như vậy, tôi chê tình cảm của anh!
Bất chợt, Thẩm Quân Nghị chặn cô lại bằng cách hôn lên đôi môi hồng kia.
- Ưm ~
Lãnh Tuyết Vy dần không thể kiểm soát.
Tay kia của Thẩm Quân Nghị bắt đầu luồn vào áo cô.
Lãnh Tuyết Vy phát giác, lấy lại ý thức, cô cắn mạnh vào môi Thẩm Quân Nghị.
Máu từ khóe miệng anh chảy ra.
- Tuyết Vy! Em là chó à?
Lãnh Tuyết Vy lười cãi với anh, chỉ nói cho qua.
- Ừ, tôi tuổi Tuất đấy.

Bây giờ thì ngủ đi.
Thẩm Quân Nghị không cam tâm lắm nhưng đành chịu, anh xốc chăn lên, choàng tay ôm cô lại.
Lãnh Tuyết Vy nằm một lúc, vẫn không ngủ được, nghe được tiếng thở đều đều của Thẩm Quân Nghị, cô mới từ từ nhấc tay anh lên, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.
Cô tìm đến thư phòng, đi ngang qua cầu thanh, cô nghe thấy tiếng khóc.
Lãnh Tuyết Vy bắt đầu sợ hãi, từ bé cô đã sợ ma, bây giờ cô không dám quay đầu, quay lại nếu có ma thật hù cô chắc chắn cái mạng nhỏ này của cô không còn đâu.
Bước đi được vài bước, cô lại nghe tiếng nói.
- Tao sẽ trả thù cho người thân của tao.

Mày đợi đấy.
Lần này là tiếng người, Lãnh Tuyết Vy khựng lại, nhìn xuống cầu thang, rốt cuộc vẫn quyết định đi xuống.
Lúc này, cô nhìn thấy Lệ Manh đang ngồi trên sàn, tay đan lại như đang nguyền rủa.
Lãnh Tuyết Vy chưa bao giờ bắt gặp dáng vẻ này của Lệ Manh.
Trong đầu cô bây giờ đang rối tung, Lệ Manh đang nguyền rủa ai? Tại sao Thẩm Quân Nghị lại không cho cô động vào máy tính hắn?
Có vấn đề!
Lãnh Tuyết Vy nhìn Lệ Manh, xem ra cô ta vẫn không để ý đến.
Cô lẳng lặng đi tới thư phòng của Thẩm Quân Nghị một lần nữa.
Cô mở bài báo lúc tối.
( Tập đoàn Lệ thị phá sản bởi ai?)
Nhấp chuột vào, vẻ mặt Lãnh Tuyết Vy kinh ngạc.
Tập đoàn Thẩm thị? Công ty của Thẩm Quân Nghị?
Anh ta...!phá hủy Lệ thị?
Cạch!
Tiếng mở của vang lên.
Lãnh Tuyết Vy xoay người lại, Thẩm Quân Nghị đã đứng đó từ lúc nào!
- Tuyết Vy, em đang làm gì vậy?
Lãnh Tuyết Vy dần dần lùi lại.
- Thẩm Quân Nghị, anh làm tập đoàn Lệ thị phá sản? Vì sao?
Thẩm Quân Nghị có hơi sững lại.
- Em...!biết rồi?
- Anh tính giấu tôi đến khi nào nữa?
- Không, tin anh, em nghe anh giải thích!
Thẩm Quân Nghị hoảng loạn, anh bước dần về phía cô.
Mỗi một bước của Thẩm Quân Nghị làm cô sợ hãi.
- Thẩm Quân Nghị, tôi thật sự không thể nghĩ anh là người tàn nhẫn như vậy!.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 37: 37: Rời Đi


Thẩm Quân Nghị hoảng loạn, nhanh một bước tiến đến ôm chầm lấy Lãnh Tuyết Vy.

- Không! không như em nghĩ mà, nghe anh giải thích đi!- Buông tay! Tôi tin sự thật trước mắt tôi, hệt như anh khi ấy!Cả người Thẩm Quân Nghị cứng đờ, tay đang ôm chặt Lãnh Tuyết Vy dần lỏng ra.

Lãnh Tuyết Vy giằng người ra, hướng ra phía cửa đi mất.

Để lại Thẩm Quân Nghị đang đứng ngỡ ngàng ở đấy.

Cạch.

Lãnh Tuyết Vy mở cửa phòng Lãnh Diệc Thần, cô lại gần giường, nằm sát bên cạnh.

Tay cô vuốt nhẹ lên má thằng bé.

- Chúng ta phải rời đi nhanh chóng! Cha của con thật sự! Nói đoạn, cô rơi nước mắt xuống, bắt đầu thổn thức.

Sáng hôm sau.

Lãnh Tuyết Vy vào phòng Thẩm Quân Nghị một lần nữa.

Cô mở laptop của anh lên, Thẩm Quân Nghị lúc này đang ở đâu đó, thuận lợi để cô thực hiện kế hoạch.

- Alo?Giọng của Mạc Dương Lãnh vang lên.

- Tôi gửi định vị, cử người đến đây!Mạc Dương Lãnh ngồi bật dậy.

- Lãnh Tuyết Vy? Cô ổn! - Không ổn, tôi gửi định vị rồi, theo kế hoạch hãy đến!Chiều tà, Thẩm Quân Nghị trở về nhà.

Anh vươn tay ôm chầm lấy Lãnh Tuyết Vy đang nấu cơm trong bếp.

- Á!- Đừng động, để anh ôm một lát.

Mặt cô hơi đỏ, chỉ né sang một chút.

- Ừm!- Sao không để quản gia nấu?- Muốn tự nấu một chút.

Thẩm Quân Nghị là người nói một đằng làm một nẻo.

Rõ ràng anh ta bảo chỉ ôm một lát, thế lại ôm cô suốt đến giờ ăn cơm.

Đêm xuống.

Đây là ngày cuối cô ở cùng với Thẩm Quân Nghị.

Thẩm Quân Nghị nằm sát bên cạnh, tay ôm chặt lấy eo Lãnh Tuyết Vy, tham lam hít hà hương thơm của cô.

Cô bất giác đưa tay lên chạm vào tóc anh, đến lúc định thần lại, cô đỏ mặt rụt tay lại.

Thẩm Quân Nghị nắm chặt lấy tay Lãnh Tuyết Vy, hôn lên má cô một nụ hôn, nhìn với ánh mắt gian xảo.

- Em chủ động?- Không có!- Nói đi nào, có phải em vẫn còn yêu anh?- Không là không!Thẩm Quân Nghị hơi nhíu mày, anh áp chế, giữ hai tay cô về phía đầu giường, cúi xuống hôn lấy đôi môi đang cự tuyệt kia.

- Vẫn còn cứng miệng!Lãnh Tuyết Vy bật dậy, cô đẩy anh ra.

- Đã bảo là không rồi!Thẩm Quân Nghị lặng thinh.

Anh vòng tay qua vai cô đè xuống.

- Ngủ đi!Một lát sau.

Thẩm Quân Nghị bắt đầu thở đều, cô nhẹ nhàng đẩy anh ra.

Ngắm nhìn người đàn ông đang nằm yên bình này, có lẽ cô vẫn còn yêu anh!Đặt nhẹ lên môi anh một nụ hôn.

- Tạm biệt Thẩm Quân Nghị!Lãnh Tuyết Vy qua phòng Lãnh Diệc Thần.

- Con trai, đến lúc phải đi rồi!- Mẹ, còn bố! Nói đoạn, Lãnh Tuyết Vy cắt lời.

- Không có bố, được chứ, mau đi!Lãnh Diệc Thần buồn buồn, nắm lấy tay cô mà đi theo.

Hành lí cô đã sắp sẵn, bây giờ chỉ có thể rời đi.

Cô vào thư phòng tìm điện thoại, bất giác cô nhìn thấy quyển nhật kí nhỏ màu xanh ngày xưa.

Lãnh Tuyết Vy cầm quyển sổ lên, bỏ nhanh vào túi rồi chạy đi mất.

Bên ngoài.

Mạc Dương Lãnh đã đứng đợi sẵn.

Cô nhìn sơ qua, trong anh ta có vẻ tiều tụy.

Mạc Dương Lãnh mang hành lí của cô bỏ vào trực thăng, cô dắt tay con trai rời đi.

- Dừng lại!Giọng nói lớn tiếng vang lên khiến Lãnh Tuyết Vy hơi run.

Thẩm Quân Nghị vậy mà lại tỉnh rồi.

- Tuyết Vy, em quay lại cho anh.

- Không thể.

- Anh sẽ đối xử tốt với em mà, làm ơn đừng bỏ anh.

Nói đoạn, Thẩm Quân Nghị bên khóe mắt có chút đỏ.

Trái tim của hai người run lên.

Lãnh Tuyết Vy ôm lấy Lãnh Diệc Thần nhanh chóng lên trực thăng.

- Muộn rồi Thẩm Quân Nghị!
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 38: 38: Đào Nhã Tịnh


Chiếc trực thăng cất cánh bay đi mất, từ trên cao có vài giọt nước nhỏ rơi xuống.

Thẩm Quân Nghị đứng lặng một hồi, anh khụy xuống, nước mắt tuôn rơi, khóc thành dòng.

Tại sao? Cô nhẫn tâm vứt bỏ anh?
( Tại anh ngu chứ sao anh)
- Mẹ, tại sao lại không dẫn cha theo?
Trên trực thăng, Lãnh Diệc Thần nắm lấy áo Lãnh Tuyết Vy mà tra hỏi, giọng thằng bé có chút đặc tựa sắp khóc.

- Mẹ!
Mạc Dương Lãnh chợt nắm lấy tay Lãnh Diệc Thần.

- Diệc Thần ngoan, đó không phải cha con, ta!
Lãnh Diệc Thần rút tay khỏi Mạc Dương Lãnh, bắt đầu khóc thút thít.

- Không, người lúc nãy là cha của con, chú không phải!
- Ngoan nào, mẹ sắp kết hôn với chú rồi, con phải gọi chú là cha!
- Tại sao mẹ lại không kết hôn cùng cha?
- Cái này!
Lãnh Tuyết Vy á khẩu, Lãnh Diệc Thần bình thường rất hiểu chuyện, bây giờ lại.

Không nhận được câu trả lời, mặt Lãnh Diệc Thần xìu xuống, rúc vào lòng cô, đôi mắt lim dim rồi thiếp đi.

Lãnh Tuyết Vy ôm con vào lòng, hai hàng mi chợt ướt, làm sao Thẩm Quân Nghị lại quan trọng với thằng bé như vậy, do máu mủ ruột thịt chăng?
Nhưng căn bản, anh ta không xứng!
Thành phố A.

Lãnh Tuyết Vy tỉnh dậy cũng đã tờ mờ sáng, cô quyết định đến công ty một chuyến, bao lâu rời đi, lại để Mạc Dương Lãnh gánh vác toàn bộ.

Cô trở về biệt thự, Trương Quang đã niềm nở chạy ra ôm cô vào lòng.

- Tuyết Vy, bao lâu nay anh nhớ em lắm!
Lãnh Tuyết Vy vỗ nhẹ lưng của Trương Quang, khóe môi chợt nhếch.

Nhớ cô? Thế điện thoại cũng không gọi một cuộc thì bảo là nhớ sao?
- Thẩm Quân Nghị có làm gì em không?
- Không có.

- Em mới về, còn mệt, nghỉ ngơi đi, anh sẽ giúp em phần công ty.

Lãnh Tuyết Vy hơi khựng, rồi cũng gật đầu đồng ý, vốn định giúp Mạc Dương Lãnh một chung, xem ra để anh ta khổ mấy ngày rồi!
Ở nhà một ngày xem xét công ty cũng không tệ!
Cô ra cửa tiễn Mạc Dương Lãnh và Trương Quang lên đường, xong xuôi, bản thân vào laptop bắt đầu quan sát công ty.

Xem xét qua một lượt, cũng chẳng thấy gì bất thường!
Reng reng~
- Alo?
- Sếp! sếp ơi, hợp đồng quan trọng để kí với công ty X đã mất rồi!
- Cái gì? Sao lại!
Lãnh Tuyết Vy sốc nặng, đó là hợp đồng để nuôi sống cái Lãnh Thị này, bây giờ lại!.

Trương Quang!

Một tia sáng lóe qua đầu cô hệt như mách bảo.

Cô đến máy tính quan sát nhiều tình tiết khác của ngày hôm đó, mọi thứ vẫn rất bình thường mà?
Toan định bỏ cuộc, chờ đã!
Lãnh Tuyết Vy nhìn thấy Trương Quang đang đi tới phòng trình chiếu.

Bụp!
Màn hình máy tắt, Lãnh Tuyết Vy hơi kinh ngạc.

Phá camera sao?
Ở bên này, Thẩm Quân Nghị cũng không dễ chịu bao nhiêu.

Từ lúc Lãnh Tuyết Vy rời đi, anh chẳng buồn làm gì cả.

Cô như ngự trị trong trái tim anh, cả Lãnh Diệc Thần nữa, cả hai đều là bảo bối trong lòng Thẩm Quân Nghị.

Đúng là lúc trước anh đã sai, cũng hối hận, nhưng Lãnh Tuyết Vy cô không cho anh chút cơ hội sao?
Lãnh Tuyết Vy, Lãnh Diệc Thần!
Thẩm Quân Nghị anh rất nhớ hai người!
Reng reng~
Điện thoại của Thẩm Quân Nghị vang lên.

Trợ lí?
Bây giờ anh không có tâm trạng nghe máy, đành vứt sang một bên.

Tiếng điện thoại vẫn không ngừng reng, hệt như có việc gấp.

Thẩm Quân Nghị chán nản lại gần, anh đưa tay ra bắt lấy điện thoại để nghe.

- Chuyện gì?
- Sếp!
- Có gì thì mau nói nhanh!
- Sếp, cô Đào Nhã Tịnh đã tỉnh lại!.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 39: 39: Tỉnh Lại


Không gian tựa như ngừng lại.
Thẩm Quân Nghị hít một hơi thật sâu.
- Được! Tôi biết rồi.
Cụp máy xuống, anh thẫn thờ vài giây.
Cô ta...!vậy mà tỉnh lại rồi!
Thẩm Quân Nghị khoác áo của mình đi ra hướng cửa.
Phía bên Lãnh Tuyết Vy, cô đang rất đau đầu.
Rốt cuộc thì bản hợp đồng đó đang ở đâu chứ?
Reng~
Chuông điện thoại của Lãnh Tuyết Vy vang lên.
- Lãnh tiểu thư....
- Ai?
- Bệnh viện A....
- Ngươi....!
Tút tút!
Tiếng cúp máy vang lên, rốt cuộc là kẻ nào chứ?
Bệnh viện A.
- Xin hỏi, bệnh nhân Đào Nhã Tịnh nằm ở phòng bao nhiêu?
- Thẳng hành lang, phòng 305.
- Đa tạ.
Thẩm Quân Nghị đi dọc theo con đường hành lang.
Dừng trước phòng 305, anh có hơi chần chừ.
Cạch!

Rốt cuộc vẫn phải mở cửa đi vào.
- Nghị...!
Thẩm Quân Nghị nhìn quét qua người con gái đang nằm trên giường bệnh đó.
Sắc mặt cô ta yếu ớt, xanh xao nhưng vẫn cố gắng gượng cười.
- Ừm...!tỉnh rồi sao?
- Nghị, anh lại gần em...!chút được không!
Thẩm Quân Nghị tiến lại gần, Đào Nhã Tịnh bắt đầu bật khóc.
- Nghị, quanh năm nay anh sống có tốt không?
- Vẫn tốt.
- Anh có nhớ em không?
Thẩm Quân Nghị khựng người lại, anh hơi nheo mắt.
Kể từ ngày anh điều tra ra được sự việc năm đó, đối với Đào Nhã Tịnh bây giờ, anh chẳng còn chút tình cảm nào, đừng nói chi là nhớ.
Đào Nhã Tịnh vẫn đang chờ đợi câu trả lời từ Thẩm Quân Nghị, ánh mắt mong chờ.
Qua vài phút sau, Đào Nhã Tịnh thay đổi sắc mặt, cô ta bắt đầu rưng rưng.
- Nghị, anh không nhớ em sao.
Thẩm Quân Nghị vẫn im thin thít.
- Nghị, anh không yêu em nữa sao?
Cạch.
Lúc này, Lãnh Tuyết Vy bước vào, Đào Nhã Tịnh lặng người, thái độ chuyển sang tức giận.
- Cô...!5 năm rồi vẫn không buông anh Nghị?
Vốn dĩ Lãnh Tuyết Vy đến đây cũng chỉ vì cuộc gọi đó, xem ra chút manh mối về dự án đó không có mà lại gặp cái tình huống cẩu huyết này?
Lãnh Tuyết Vy liếc sang Thẩm Quân Nghị.
- Ồ, vẫn không buông? Cái này vẫn phải hỏi người tình của cô.

Đào Nhã Tịnh tức anh ách, nhưng căn bản cô ta không thể cử động được thân thể, chỉ có thể lớn tiếng về phía Lãnh Tuyết Vy.
- Cô, cô thật vô liêm sĩ, lại dám cướp anh Nghị.
Thẩm Quân Nghị hoảng hốt kêu lên.
- Tuyết Vy, không...
Lãnh Tuyết Vy không quan tâm lời anh sắp nói, nhún vai một cái, nở nụ cười khiêu khích về phía Đào Nhã Tịnh.
- Tôi đây không cần đồ đã qua sử dụng, trả lại cho cô.

Bà đây không cần.
Nói đoạn, cô xoay người đi, không quên vẫy tay về phía Đào Nhã Tịnh.
Thẩm Quân Nghị lúc này nhịn không nổi nữa, anh quay sang lớn tiếng.
- Đào Nhã Tịnh, tôi đã cố gắng không ra tay với cô rồi, cô không còn tự tôn nữa à.
Đào Nhã Tịnh lúc này mặt trắng bệch, cô run rẩy.
- Nghị, anh nói gì vậy? Không còn tự tôn?
- Đừng kêu tôi là Nghị, rất kinh tởm.

Đào Nhã Tịnh, chuyện tôi đuối nước, có thật là cô cứu tôi?
- Anh...
Thẩm Quân Nghị lạnh lùng cắt ngang.
- Đây là lần cuối tôi và cô gặp nhau, tạm biệt.
Đào Nhã Tịnh lúc này khốc nấc lên.
- Không, Thẩm Quân Nghị, đừng bỏ em, chỉ vì em quá yêu anh thôi mà.
- Thẩm Quân Nghị...
Tiếng khóc vang vọng cả hành lang.
Thẩm Quân Nghị không quan tâm, anh vội vã chạy theo Lãnh Tuyết Vy.
Lãnh Tuyết Vy đang thong thả ra nơi gửi xe.
Chợt, cánh tay cô có một hơi ấm truyền đến.
Thẩm Quân Nghị vòng người qua ôm chầm lấy cô.
Đầu gục vào hõm cổ cô.
- Tuyết Vy, đừng đi mà, nghe anh giải thích được không em?.
 
Nhân Sinh Định Mệnh Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 40: 40: Cố Gắng Níu Kéo


Trái tim Lãnh Tuyết Vy hơi chùng xuống, lâu rồi cô không cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay anh.
Thẩm Quân Nghị ôm cô, cả người run run.
- Anh và cô ta chẳng có gì cả.
- Tôi không quan tâm anh và cô ta có quan hệ gì.
- Không, chắc chắn em quan tâm.
Thẩm Quân Nghị lời nói chắc nịch, anh vòng tay ôm chặt eo cô hơn.
- Đừng như vậy, anh biết em vẫn còn để ý đến anh mà.
- Để ý cái rắm ấy, anh buông ra cho tôi!
Lãnh Tuyết Vy đẩy mạnh Thẩm Quân Nghị, không quên đạp vào chân anh một cái.
Thẩm Quân Nghị đau kêu lên một tiếng.

Cô nhân lúc này thoát khỏi vòng tay anh, nhanh chóng mở cửa xe.
Thẩm Quân Nghị nhịn đau chặn tiến lên phía trước chặn cửa xe lại, mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô lôi ra ngoài.
Anh mở cửa sau đẩy mạnh cô vào trong, bản thân anh cũng bước vào, đóng cửa xe lại.
- Thẩm Quân Nghị, anh mau ra khỏi xe tôi!
Thẩm Quân Nghị không màng để ý lời cô nói, anh tiến lại ôm cô vào lòng mặc cho cô ra sức phản kháng.
- Tuyết Vy, để yên cho anh ôm em một lát.
- Buông tôi...

Thẩm Quân Nghị luồn tay sau gáy cô, nhẹ nhàng đặt lên cánh môi nhỏ ấy một nụ hôn dịu dàng.
Lãnh Tuyết Vy kinh hãi, toan định đẩy anh ra thì bị một lực mạnh từ phía sau gáy ấn vào.
Cô dần dần thả lỏng, thuận theo Thẩm Quân Nghị.
Sau một hồi cắn m út cánh môi cô, Thẩm Quân Nghị buông cô ra tạo thành một đường chỉ dài.
Anh ôm chầm lấy Lãnh Tuyết Vy vào lòng.
- Tuyết Vy, Vy của anh, từ khi mất em anh đã rất đau khổ.

Đau khổ hơn rằng năm xưa đã đối xử tệ bạc với em.

Năm xưa, khi bị đuối nước, anh đã không nhận ra em sớm, lại đối xử với Đào Nhã Tịnh như ân nhân của mình.

Trở nên mù quáng mà yêu cô ta.
Lãnh Tuyết Vy sững người, anh biết tất cả rồi sao?
- Thế thì sao chứ?
- Anh muốn bù đắp cho em, Tuyết Vy à! Anh cảm thấy mình mắc nợ em rất nhiều rồi!
- Thế nên bây giờ anh chỉ muốn trả lại tấm chân tình xưa thôi? Được, anh đừng bám lấy tôi nữa là xem như trả được nợ rồi!
Lãnh Tuyết Vy gạt tay anh ra khỏi người mình.
- Anh về đi!
- Tuyết Vy...

- Đi đi..
Thẩm Quân Nghị vẻ mặt thoáng buồn rầu, anh mở cửa xe, vẫn không quên nói với cô một câu.
- Nhớ giữ gìn sức khỏe, và hãy nhớ...!Anh không bao giờ buông tay em đâu!
Lãnh Tuyết Vy chỉ ngồi im trong xe một lúc, nhìn bóng dáng Thẩm Quân Nghị khuất dần, cô trở về ghế lái.
Đi được một đoạn, Lãnh Tuyết Vy dừng xe lại, tay đặt nơi con tim đang đau nhói, cô bật khóc nức nở.
- Tại sao? Tại sao lại đau thế này chứ.

Rõ ràng...
Thẩm Quân Nghị ở trong xe cũng chẳng khá hơn một tí nào, anh nhớ cô, nhớ từng giây từng phút, nhớ cô đến phát điên lên.
Hai con người, hai trái tim cùng rỉ máu, cùng đau khổ!
Về phần Lãnh Tuyết Vy, khóc một lúc lâu, tâm trạng cô nhẹ nhõm hơn, quyết định lái xe về công ty.
Tại Lãnh thị
Sắc mặt Mạc Dương Lãnh u ám, giọng nói lạnh lùng xen lẫn tức giận.
- Vẫn không thấy?
- Thưa sếp, ngày hôm đó chúng tôi đã cất rất kĩ lưỡng.
- Hừ một lũ vô dụng!
Mạc Dương Lãnh tức giận ném tập hợp đồng sang một bên, cùng lúc đó Lãnh Tuyết Vy bước vào.
- Mạc Dương Lãnh, chờ đã, tôi có việc muốn nói.
Mọi người thấy cô bước vào liền lui sang chỗ khác.
Lãnh Tuyết Vy để một mẩu ghi hình lên bàn Mạc Dương Lãnh.
- Tôi nghĩ nguyên nhân mất hợp đồng là người trong cuộc.

Anh có đoán được không?.
 
Back
Top Bottom